Tin thứ Hai, 30-04-2012


ĐẤT GỌI

Phạm Đình Trọng

1.   Cả nước đang sôi sục, nóng bỏng, đang ầm ầm dậy sóng những đoàn người khiếu kiện và đang cuồn cuộn những con sóng ngầm phẫn nộ trong lòng người vì đất đai.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn nổ ở Tiên Lãng, Hải Phòng, phá tan sự thanh bình, êm ả ngàn đời của làng quê Việt Nam cũng vì đất đai.

Sự biến ở Văn Giang, Hưng Yên, hàng ngàn công an trập trùng mũ sắt, khiên đồng, súng đạn, dùi cui trấn áp vài trăm người dân lương thiện, lam lũ cũng vì đất đai.

Vụ án ngang trái, oan khiên ở nông trường Sông Hậu, Cần Thơ cũng vì đất đai.

Đất đai đã trở thành sự xung đột giữa quyền sử dụng đất của người dân được ghi trong Hiến pháp: Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định, lâu dài (Điều 18, Hiến pháp 1992) với những nhóm quyền lực kinh tế kết hợp với quyền lực chính trị hối hả tìm kiếm lợi nhuận kếch xù, mau lẹ và dễ dàng bằng đất đai.

Đất đai đã trở thành sự xung đột ngay trong những văn bản pháp luật. Thế lực kinh tế liên kết với thế lực chính trị liên tục sửa Luật đất đai để họ dễ bề chiếm đoạt đất đai, làm giầu trong phút chốc bằng đất đai. Càng sửa, Luật đất đai càng xa rời Hiến pháp, ngang nhiên vi phạm Hiến pháp, càng vô hiệu Hiến pháp, đất đai càng vô chủ, càng kích thích lòng tham, càng có thêm nhiều dự án treo đầu dê bán thịt chó về đất đai.

Đất đai đã trở thành sự xung đột giữa mục đích tối cao của nhà nước là an dân với những người nhân danh nhà nước chiếm đoạt mảnh đất sống ổn định của dân, gây sự xao xác, bất bình trong lòng dân, gây ra sự phản kháng mạnh mẽ, sự bùng nổ rộng rãi trong xã hội, gây đổ vỡ lòng tin của người dân với nhà nước.

Đất đai là nơi chỉ ra rõ nhất bản chất một nhà nước. Nhà nước ứng xử với đất đai như ở Tiên Lãng, Hải Phòng, như ở Văn Giang, Hưng Yên mà tự nhận là nhà nước của dân, do dân, vì dân thì đó là sự giả dối.

Đất đai đã làm băng hoại đạo đức xã hội, phá nát kỉ cương phép nước. Vì đất đai, quyền lực ngang nhiên chà đạp lên pháp luật, vất bỏ đạo đức làm người, coi thường cả đạo lí xã hội.

2.   Đất đai gây đổ vỡ trong lòng người; đất đai làm rối loạn xã hội; vì đất đai, quyền lực thản nhiên chà đạp lên pháp luật thể hiện sâu sắc nhất trong vụ án nông trường Sông Hậu, Cần Thơ và trong vụ nhà nước dùng bạo lực chiếm đất của dân Văn Giang, Hưng Yên giao cho doanh nghiệp vẽ lên những dự án mĩ miều: đổi đất lấy hạ tầng nhưng thực chất chỉ là kinh doanh bất động sản mà quyền lực nhà nước trở thành đồng vốn quan trọng nhất trong loại kinh doanh đó.

ĐẤT NÔNG TRƯỜNG SÔNG HẬU, CẦN THƠ –NAMBỘ

Hai người Anh hùng, hai thế hệ cha con nối tiếp nhau lao động tận tụy, quên mình đã biến mảnh đất phèn Sông Hậu đến cỏ cũng không mọc nổi, người không thể sống được, chỉ có lơ thơ lăn lác hoang hóa thành mảnh đất bát ngát đồng lúa, xum xuê vườn cây trái. Hàng ngàn gia đình nông dân không có đất gieo trồng, sống lay lắt, nghèo khổ, lang bạt, nay có nơi an cư, trở thành nông trường viên nông trường Sông Hậu, có cuộc sống khấm khá và đang ngày càng giầu có.

Nhưng mảnh đất không có sự sống nay đã trở thành đất sống, mảnh đất nghèo nay đã trở thành đất giàu lại lọt vào tầm ngắm, lại là nỗi thèm khát của những phi vụ kinh doanh nhà đất. Người đàn bà Anh hùng giám đốc nông trường Sông Hậu liền nhận được gợi ý giao lại đất nông trường để chính quyền sử dụng đất vào những dự án khác mà ai cũng biết đó là những dự án đô thị hoành tráng.

Đất nông trường Sông Hậu đã là đất sống ấm no của hiện tại, đất khát khao hi vọng, đất rực rỡ trong tương lai của hàng ngàn gia đình nông trường viên. Vì những gia đình nông dân bình dị, thân thiết như ruột thịt đó, người đàn bà Anh hùng giám đốc nông trường không thể giao đất theo gợi ý của quyền lực. Người Anh hùng liền trở thành tội phạm.

Ủy viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh ủy định tội rồi lệnh cho công an điều tra, viện Kiểm sát truy tố, Tòa án xét xử! Tòa sơ thẩm rồi tòa phúc thẩm có sẵn bản án trong túi đều tuyên người đàn bà Anh hùng tám năm tù. Đó là lần thứ nhất pháp luật bị quyền lực chính trị khinh bỉ, chà đạp trên mảnh đất Sông Hậu!

Người Anh hùng bị tù oan khuất chống án. Lương tâm xã hội rầm rộ lên tiếng. Cơ quan quyền lực chính trị gồm mười bốn thành viên liền nhóm họp xem xét biểu quyết số phận người Anh hùng Sông Hậu. Mười một phiếu biểu quyết dừng vụ án, miễn truy tố người Anh hùng Sông Hậu. Cơ quan quyền lực chính trị đã làm thay cả tòa án của nhà nước, xóa tội cho người đàn bà Anh hùng Sông Hậu. Quyền lực chính trị cấp tỉnh chỉ định tội và lệnh cho công an, tòa án làm án buộc tội người Anh hùng Sông Hậu. Nay quyền lực chính trị cấp cao còn xử thay cả quan tòa! Đó là lần thứ hai pháp luật bị quyền lực chính trị ngang nhiên khinh miệt, chà đạp trên mảnh đất Sông Hậu!

Vụ án nông trường Sông Hậu chỉ xô đẩy mấy người trong ban giám đốc nông trường Sông Hậu vào vòng lao lí oan khiên, ngang trái nhưng đã bộc lộ hai điều lớn lao hệ trọng của xã hội, liên quan tới mọi số phận người dân.

Một là, Đất đai đã trở thành một thế lực ghê gớm, khuynh đảo cả pháp luật. Đất đai đã tạo ra một lớp người giầu có và một lớp quan chức hối hả tham nhũng bằng đất đai. Hai lớp người này lập tức liên kết với nhau làm thay đổi cả bản chất nhà nước, từ nhà nước của dân, do dân, vì dân trở thành nhà nước đối lập với dân.

Hai là, Từ đất đai, người dân phải cay đắng nhận ra là họ đang phải sống ở thời không có pháp luật, quyền lực chính trị đứng trên pháp luật, làm thay pháp luật mà vụ án ở nông trường Sông Hậu là minh chứng.

ĐẤT VĂN GIANG, HƯNG YÊN – BẮC BỘ

Ruộng vườn Văn Giang, Hưng Yên trên tầng đất phù sa sâu cả chục mét do con sông Hồng màu mỡ bền bỉ bồi đắp từ hàng triệu năm tạo lên. Hoa màu đang tươi tốt, cuộc sống đang yên ổn trên đất đai của tổ tiên từ ngàn đời để lại, bỗng ầm ầm ô tô chở công binh, công an đến, rầm rập công an dàn hàng ngang, nổ súng, vung dùi cui, xả đạn hơi cay vào dân. Những người nhân danh nhà nước đã biến cánh đồng của màu xanh bình yên thành bãi chiến trường mù mịt khói lửa, quyết ăn thua đủ với dân, quét dân ra khỏi đất hương hỏa cha ông. Rồi máy gạt, máy ủi gầm rú nghiến nát hoa màu như thời nô lệ năm 1944 lính Nhật hung hãn kéo đến quật nát lúa đang ngậm đòng bắt dân nhổ lúa, trồng đay phục vụ cuộc chiến tranh của Nhật.

Người dân cả mấy làng ở Văn Giang, Hưng Yên kéo ra đồng suốt đêm đốt lửa giữ đất như thời hồng hoang con người đốt lửa xua bầy thú dữ. Bầy thú bốn chân thời tiền sử đã lùi vào quá khứ hàng ngàn năm nhưng ngày nay người dân tay không giữ đất lại phải đối mặt với bầy công cụ hai chân, đầu mũ sắt, tay khiên, tay súng còn hung dữ gấp ngàn lần bầy thú hồng hoang vì bầy công cụ đông tới hàng ngàn tên. Sự kiện đất đai ở Văn Giang, Hưng Yên thực sự đưa xã hội văn minh trở về thời hoang dã xa xưa, bạo lực hung hãn trút xuống đầu dân, bạo lực ngạo nghễ giành chiến thắng trên nỗi đau khổ, uất nghẹn căm phẫn của người dân.

Trong xã hội dân sự yên bình, sự chiến thắng của bạo lực nhà nước với dân lành đồng nghĩa với cái thua của pháp luật, cái thua của đạo lí, cái thua của văn hóa trị nước an dân: Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân.

Pháp luật thua, đạo lí thua, văn hóa trị nước thua vì nhà nước đã không đứng về phía nhân nghĩa, không đứng về phía công bằng xã hội, không đứng về phía số đông người dân lao động lương thiện mà đứng về số ít người có của, những nhà đầu tư trong nước, ngoài nước. Bạo lực nhà nước đã được huy động tối đa ra trấn áp dân, chiếm bằng được mảnh đất sống cuối cùng của dân, giao cho người có của xây nhà kinh doanh, làm giầu trên nỗi nghèo đói, bất an vô định của số đông dân lành.

Đại diện nhà nước cấp tỉnh, ông chánh văn phòng Ủy ban Nhân dân tỉnh Hưng Yên nói rằng chỉ có 30% diện tích đất của Dự án Ecopark Văn Giang dành cho xây nhà kinh doanh, còn lại là đất dành cho phát triển giao thông, công trình phúc lợi, cây xanh nên Dự án Ecopark Văn Giang là dự án đổi đất lấy hạ tầng chứ không phải dự án thương mại kinh doanh đơn thuần. Đó chỉ là cách nói lấp liếm, nói lấy được của thứ quan gian “muốn nói gian làm quan mà nói”. Đường sá, cây xanh, công trình phúc lợi xã hội bao quanh những tòa nhà cao tầng của khu dân cư chỉ làm cho những căn hộ trong khu dân cư có giá cao chót vót và bán đắt như tôm tươi mà thôi. Tỉ lệ cây xanh càng cao, những con đường thênh thang càng kéo những thành phố lớn lại gần thì khu dân cư càng đắt giá và nhà đầu tư càng lời lớn mà thôi.

3.   Những cuộc chiến tranh đẫm máu liên miên suốt gần nửa thế kỉ, từ 1945 đến 1989, chiến tranh chống Pháp, chiến tranh chống Mĩ, chiến tranh chống Pôn Pốt diệt chủng, chiến tranh chống Đại Hán bành trướng, chiến tranh giai cấp sắt máu trong lòng dân tộc .  .  .  làm cho đất đai đồng ruộng ViệtNamđã thấm đẫm mồ hôi lại thấm đẫm máu người nông dân. Gần nửa thế kỉ chiến tranh, nhà nước đã huy động đến kiệt cùng sức người, sức đất của người nông dân. Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người cho cơn khát của chiến tranh. Cả trong cuộc chiến tranh giai cấp sắt máu, số nông dân bị đôn lên địa chủ và bị bắn giết cũng phải đủ chỉ tiêu do giai cấp vô sản đề ra. Người nông dân phải chịu hi sinh mất mát lớn nhất cho chiến tranh, cho chiến thắng, cho sự sống còn của nhà nước ViệtNamhôm nay.

Sống còn bằng máu người nông dân, thế mà ngày nay nhà nước Việt Nam lại giành giật mảnh đất thấm đẫm máu người nông dân giao cho những nhà đầu tư để họ kinh doanh kiếm lời, đẩy người nông dân vào cảnh khốn cùng không còn đất sống. Đó là sự phản bội, vô ơn, táng tận lương tâm, không còn biết đến đạo lí làm người và văn hóa cai trị.

Máu người không phải nước lã. Máu người thiêng lắm. Mảnh đất đã thấm đẫm mồ hôi và máu  người nông dân, mảnh đất ấy có hồn thiêng. Hồn thiêng của đất đã gọi và đang khẩn thiết gọi những người nông dân để họ biết phải làm gì giữ đất. Đất gọi và tiếng súng Đoàn Văn Vươn đã dõng dạc trả lời. Bao giờ những người nông dân cũng là nơi tiềm ẩn sức mạnh quyết định của mọi cuộc cách mạng xã hội.

P.Đ.T.

The Epoch Times

Trung Quốc thành công trong cuộc chiến che giấu tội ác

Kỷ nguyên mới ở TQ sẽ bắt đầu khi mọi bí mật được phơi bày.

Tác giả: Ji Da

Người dịch: Dương Lệ Chi

26-04-2012

Cuộc chiến kéo dài 10 năm giữa các phe phái trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc được tiến hành để che giấu các bí mật khủng khiếp, với kết quả tùy thuộc vào sự chọn lựa người vào chức vụ lãnh đạo hàng đầu của Đảng, kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào.

Cựu lãnh đạo hàng đầu của Đảng Cộng sản, ông Giang Trạch Dân và phe nhóm của ông ta đã sống trong nỗi sợ hãi do không kiểm soát được Đảng Cộng sản Trung Quốc. Họ biết rằng họ không thể cho phép người dân Trung Quốc hay thế giới biết về các tội ác mà họ đã phạm, chống lại các học viên Pháp Luân Công.

Cuộc chiến để giữ bí mật những điều mà họ đã làm, tập trung trong 5 năm qua, vào nhân vật Tập Cận Bình. Phe của ông Giang Trạch Dân không thể ngăn ông Tập Cận Bình trở thành người kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào, đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhưng không phe nào có thể mạo hiểm để ông Tập lên nắm quyền.

Ông Tập không được phe ông Giang Trạch Dân chấp nhận là vì ông không liên quan đến chuyện đàn áp. Phe của ông Giang cần giữ cho cuộc đàn áp tiếp diễn, để giữ kín những tội lỗi mà họ đã phạm, và bảo đảm rằng họ sẽ không bao giờ phải chịu trách nhiệm những gì họ đã làm.

Nắm quyền điều hành

Khi ông Giang đối mặt với việc nghỉ hưu hồi năm 2002 tại Đại hội Đảng lần thứ 16, ông muốn chắc chắn rằng, ông sẽ tiếp tục nắm giữ quyền hành thực sự, ngay cả khi chính thức nhượng quyền cho ông Hồ Cẩm Đào.

Chìa khóa để điều hành Đảng là Ban Thường vụ Bộ Chính trị, một bộ phận nhỏ, những người cai trị Đảng Cộng sản Trung Quốc dựa trên sự đồng thuận. Ông Giang đã tìm cách đưa những người ủng hộ ông vào Ban Thường vụ Bộ Chính trị, đặc biệt là đưa thêm Tăng Khánh Hồng vào, lúc đó đang giữ chức Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Trong khi Hồ Cẩm Đào đang xây dựng một mạng lưới các quan chức trung thành với ông trong Đảng, năm 2002, Ban Thường vụ Bộ Chính trị bị những người của phe ông Giang chi phối.

Tuy nhiên, để bảo đảm rằng ông Tăng Khánh Hồng có thể lãnh đạo Ban Thường vụ Bộ Chính trị thay cho mình, ông Giang đã tìm cách vô hiệu hóa ông Lý Thụy Hoàn. Lý Thụy Hoàn đã là ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị kể từ năm 1992.

Ông Lý nổi tiếng trong số các quan chức Đảng và được công nhận là người có khả năng hơn so với ông Giang. Nếu ông Lý ở lại Bộ Chính trị, thì ông Tăng Khánh Hồng có khả năng không thể thao túng mọi việc.

Ông Lý chuẩn bị bước sang tuổi 68, nên ông Giang và ông Tăng đã chế ra một quy tắc mới: “bảy lên, tám xuống”. Ý nghĩa của cụm từ này là, các ủy viên Bộ Chính trị đã bước sang tuổi 67 vào thời điểm Đại hội Đảng diễn ra, thì có thể phục vụ thêm một nhiệm kỳ nữa, nhưng những người đã qua tuổi 68 thì phải đi xuống, nên ông Lý bị buộc phải rời khỏi Bộ Chính trị.

Mưu kế này giúp Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng thêm 5 năm, nhưng năm 2007, tại Đại hội Đảng lần thứ 17, họ đã bị rơi vào cái bẫy của họ. Khi Đại hội sắp diễn ra, ông Tăng Khánh Hồng chuẩn bị bước sang tuổi 68 và do đó không đủ tiêu chuẩn để tiếp tục phục vụ ở Bộ Chính trị. Chức vụ của ông đã trao lại cho ông Tập Cận Bình, lúc đó đang là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Chiết Giang.

Ông Tăng đã cố gắng cho mọi người thấy tình hình tốt đẹp bằng cách tuyên truyền khẩu hiệu: “Tăng Khánh Hồng hy sinh thân mình cho Tập Cận Bình”. Sự thật là ông ta không còn có sự lựa chọn nào khác trong vấn đề này.

Chọn lãnh đạo mới

Ông Lý Khắc Cường, lúc đó là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Liêu Ninh, cũng là ủy viên mới trong Bộ Chính trị như ông Tập Cận Bình.

Thật ra, Ông Giang Trạch Dân và ông Tăng Khánh Hồng không muốn ông Tập hay ông Lý vào Bộ Chính trị. Lúc đầu họ muốn ông Tăng Khánh Hồng ở lại và đưa thêm ông Bạc Hy Lai.

Ông Giang đã khen thưởng ông Bạc vì cuộc đàn áp Pháp Luân Công một cách tàn nhẫn, bằng cách thăng chức nhanh cho Bạc. Ông Bạc Hy Lai được thăng chức từ thị trưởng thành phố Đại Liên lên tỉnh trưởng tỉnh Liêu Ninh hồi năm 2000, và Bộ trưởng Bộ Thương mại năm 2004. Chức ủy viên Bộ Chính trị dường như nằm trong tầm tay của ông.

Việc chạy đua [vào Bộ Chính trị] của ông Bạc bị thất bại do cái chết của cha ông, ông Bạc Nhất Ba, vào tháng 1 năm 2007, một chính trị gia lão thành có ảnh hưởng lớn đến Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nhưng có thể bị thất bại phần lớn có vẻ do sự phản đối của Ôn Gia Bảo.

Ông Bạc  được cân nhắc để chọn làm phó thủ tướng, nhưng ông Ôn Gia Bảo đã chỉ ra rằng, vì ông Bạc đã bị một số nước kiện về tội ác đàn áp các học viên Pháp Luân Công, nên ông ta không thể là một đại diện thích hợp cho Đảng Cộng sản Trung Quốc trên trường quốc tế. Việc không đủ tiêu chuẩn này đã chấm dứt ý định của ông Bạc vào Bộ Chính trị năm 2007, và ông Bạc bị đưa xuống, trở thành Bí thư Trùng Khánh

Trong khi đó, ông Hồ Cẩm Đào đã phải sắp xếp cho một người kế nhiệm chức vụ của mình, là người đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc tại Đại hội Đảng lần thứ 18 vào năm 2012. Trong đầu ông đã có sẵn một trong hai người là ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường.

Lý Khắc Cường được biết rõ qua lòng trung thành với Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo. Còn ai đứng đằng sau Tập Cận Bình thì vẫn chưa rõ, mặc dù gốc gác của ông cho thấy, ông nghiêng về phía Hồ Cẩm Đào.

Bố của Tập Cận Bình là ông Tập Trọng Huân, thuộc nhóm các nhà cải cách trong Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khá nhân đạo, ông Tập Trọng Huân chia sẻ cùng quan điểm với hai ông cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, và cũng rất gần gũi với họ.

Ông Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương đã thúc đẩy cải cách kinh tế và chính trị. Cái chết của ông Hồ Diệu Bang là nguồn cảm hứng cho phong trào sinh viên xuống đường ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Triệu Tử Dương đã không ủng hộ việc sử dụng vũ lực chống lại các sinh viên ở Thiên An Môn, dẫn đến việc ông bị thất sủng và bị quản thúc tại gia.

Lúc đầu, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đã được ông Hồ Diệu Bang lựa chọn và được hưởng lợi nhờ sự dìu dắt của ông Hồ Diệu Bang. Đương nhiên, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo gần với ông Tập Trọng Huân và rất tôn trọng ông ấy. Và ông Tập Trọng Huân là một trong những cố vấn của họ.

Ông Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng không có một ứng viên nào phù hợp để đưa lên và họ đã phải quyết định, liệu có nên ủng hộ ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường hay không. Họ ngăn Lý Khắc Cường, người mà họ coi như được ông Hồ Cẩm Đào chọn để làm người kế nhiệm, và ủng hộ nhân vật còn là ẩn số, đó là Tập Cận Bình.

Âm mưu nắm quyền

Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng đã trì hoãn thời gian. Ứng viên thực sự của họ vẫn là Bạc Hy Lai.

Kế hoạch để ông Bạc có được quyền hành và uy tín thông qua sự cầm quyền của ông ở Trùng Khánh. Để đến Đại hội Đảng lần thứ 18, ông Bạc có thể được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị và cũng có thể kế nhiệm Chu Vĩnh Khang, người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Luật pháp (PLAC).

Ở Trùng Khánh, ông Bạc bắt đầu cho hát nhạc đỏ và đập tan [các băng nhóm tội phạm] trong các chiến dịch đen, tìm cách đi lên qua nhiệt tình phổ biến về sự hồi sinh của chủ nghĩa Mao, trong khi tự nhận là, ông chứng minh rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể dập tắt nạn tham nhũng và mafia. Điều này được biết đến ở Trung Quốc qua “Mô hình Trùng Khánh” và được những người bảo thủ trong Đảng xem như là một cách đi tới cho Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Theo kế hoạch của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, sau khi ông Bạc được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị và trở thành người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Luật pháp, ông Bạc sẽ thúc đẩy mô hình Trùng Khánh của mình trên toàn quốc. Họ nghĩ rằng điều này sẽ kích thích sự ủng hộ rộng rãi cho ông Bạc. Trong khi đó, ông Bạc có thể gia tăng vũ khí có sẵn cho lực lượng Cảnh sát Vũ trang Nhân dân đã được trang bị khá nhiều.

Sau đó, khi thời cơ đến, với lệnh của ông Bạc, hơn 1,5 triệu cảnh sát thuộc lực lượng Cảnh sát Vũ trang và 1,7 triệu cảnh sát thuộc cơ quan An ninh hùng mạnh, và với ông Giang được cho là còn nắm ảnh hưởng trong quân đội, ông Bạc sẽ loại bỏ ông Tập Cận Bình dễ dàng hoặc bắt giữ ông ta. Phe của ông Giang sẽ được an toàn.

Sau khi ông Bạc bị đánh bại trong việc chạy đua vào chức ủy viên Bộ Chính trị năm 2007, kế hoạch của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, nếu thực hiện êm xui, Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang hoàn thành một nửa chặng đường. Ông Bạc đã trở thành nhân vật quốc gia nhờ mô hình Trùng Khánh và được nhắc đến như là một người có khả năng được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị tại Đại hội Đảng lần thứ 18. Ông Bạc được biết đến là người đã được chọn để kế nhiệm ông Chu, làm người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Pháp luật. Ông Chu đã cố gắng làm cho Ủy ban Chính trị và Pháp luật mạnh lên, nói chung, và đặc biệt là Cảnh sát Vũ trang.

Sau đó, vào ngày 6 tháng 2, ông Vương Lập Quân, Phó Thị trưởng của Bạc và là cựu cảnh sát trưởng Trùng Khánh, đã chạy trốn để bảo vệ mạng sống, tìm nơi trú ẩn trong Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Thành Đô. Khi ông Vương được đưa đến Bắc Kinh, ông đã tiết lộ các chi tiết về âm mưu [của Bạc], điều này đã cho ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đủ số đạn cần thiết để làm đổ kế hoạch và bắt đầu gom những người chịu trách nhiệm lại. Để phe của ông Giang tan rã hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian.

Tương lai Trung Quốc

Khi phe này bị thất bại, nên khả năng kiểm soát các sự kiện cũng không còn nữa. Hiện có một cuộc tranh luận nội bộ ở cấp cao nhất trong Đảng về việc liệu có nên tiết lộ tội ác mà họ đã phạm đối với các học viên Pháp Luân Công hay không.

Trong cuộc tranh luận này, các quan chức xem xét nên đối xử thế nào với Pháp Luân Công. Một người đã nhìn nhận rằng, những kẻ phạm tội ác chống lại các học viên Pháp Luân Công phải chịu trách nhiệm.

Họ thấy rằng, bằng cách đưa những kẻ phạm tội như Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng, Chu Vĩnh Khang, và Bạc Hy Lai ra trước công lý, dân tộc Trung Quốc sẽ bắt đầu trả lại một món nợ khủng khiếp. Cùng lúc, một bài học đạo đức lớn sẽ được phổ biến cho người dân Trung Quốc.

Trong các vụ xét xử công cộng, người dân Trung Quốc sẽ thấy chính quyền nhận ra cách cư xử trong sáng và vị tha của các học viên Pháp Luân Công. Gương sống của họ sẽ được xem như là một di sản quý giá. Tấm gương đó bắt nguồn từ nền văn hóa cổ xưa của Trung Quốc, sẽ hướng dẫn và dẫn dắt đất nước Trung Quốc khi được hồi phục lại sau hơn sáu thập niên dưới chế độ độc tài cộng sản.

Một số lãnh đạo Đảng sợ rằng, nếu những điều đã làm đối với các học viên Pháp Luân Công được mọi người biết, sự thật sẽ quá sốc, và rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ nhanh chóng sụp đổ. Điều này họ đúng.

Tuy nhiên, các quan chức này đang sống những ngày cuối tuyệt vọng, tìm cách để giữ cho Đảng Cộng sản Trung Quốc sống lâu hơn một chút. Họ sẵn sàng quay lưng lại với Pháp Luân Công, vì lợi ích của quyền hành mà họ đã quen nắm giữ.

Nhưng quyền hành đó sẽ sớm vuột khỏi tầm tay của họ. Họ đã sai khi nghĩ rằng có thể che giấu những bí mật này lâu hơn, các thông tin bắt đầu được tiết lộ. Khi phe của Giang bị sụp đổ, sắp tới sẽ càng có nhiều người đưa ra thông tin. Sự thật sẽ được phơi bày, và khi nó được phơi bày thì một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu ở Trung Quốc.

nh 1: Tập Cận Bình, người được cho là sẽ lên nắm chức vụ hàng đầu của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tham dự lễ khai mạc Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc tại Đại Lễ đường Nhân dân ngày 03 tháng 3, ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Trong 5 năm qua, Tập Cận Bình được xem như một ứng viên sáng giá trong cuộc chạy đua vào chức vụng đầu của Đảng, kế nhiệm Hồ Cẩm Đào. (Lý Phong / Getty Images)

Ảnh 2: Các học viên Pháp Luân Công đang tập tại một công viên ở Thành Đô, Trung Quốc, năm 1998. Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân, người đứng đầu Đảng Cộng sản lúc đó, phát động một chiến dịch “tiêu diệt” việc thực hành tâm linh này. Cố gắng che đậy những tội ác đã phạm trong cuộc đàn áp đang diễn ra, đã đẩy chuyện đấu tranh nội bộ giữa các phe phái ở Trung Quốc trong mười năm, quan điểm của Ji Da. (Faluninfo.net)

Nguồn: The Epoch Times


Tin thứ Hai, 30-04-2012

BTV: 37 năm trước, cuộc Chiến tranh Việt Nam có sự can dự của nhiều nước, kéo dài 21 năm, đã kết thúc. Đây là một cuộc chiến mà ý nghĩa và mục đích của nó hiện vẫn còn gây tranh cãi cho nhiều người. Cuộc chiến tranh đó đã cướp đi mạng sống của hơn ba triệu người Việt, hơn 58.000 lính Mỹ, và rất nhiều lính đồng minh, có thể cả hàng ngàn lính Trung Quốc (?), cũng như thường dân ở các nước trong khu vực, như Lào và Campuchia. 

Mười hai năm trước, Hòa thượng Thích Huyền Quang đã gửi một bức thư kêu gọi lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam, hãy lấy ngày 30 tháng 4 làmNgày Sám hối và Chúc sinh toàn quốc”, ban hành thành Sắc luật trong việc tìm kiếm thi hài kẻ chết trận, dù họ thuộc bộ đội miền Bắc hay binh sĩ miền Nam, để chôn cất và trả nghĩa, cho gia đình họ khỏi ngậm ngùi”. Sau khi nhậm chức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ thị “dân sự hóa” nghĩa trang Biên Hòa, nơi chôn cất hàng chục ngàn binh lính, sĩ quan Quân đội Việt Nam Cộng hòa, nhưng nằm dưới sự quản lý của Quân khu 7, Bộ Quốc phòng từ sau 75′. Cách đây 5 năm, Thiền sư Thích Nhất Hạnh cũng đã được phép tổ chức lễ cầu siêu tại Hà Nội, TPHCM, Huế cho tất cả những người đã hy sinh trong chiến tranh, không phân biệt màu da, chính kiến. 

Hôm nay, kính mời quý độc giả hãy dành những giây phút mặc niệm, tưởng nhớ những người lính đã hy sinh trong cuộc chiến, cho dù họ chiến đấu cho phía bên nào, cũng như tưởng nhớ đến những cái chết oan khiên của những người dân vô tội, trong và cả sau cuộc chiến, những người đã bỏ mạng trên biển khi vượt biên, để tìm kiếm tự do.

 

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

Chào cờ ở Trường Sa (SGGP).  – Biểu diễn phục vụ cán bộ chiến sĩ trên đảo Song Tử Tây (QĐND). – Sức sống mãnh liệt ở Trường Sa (TN). – Video: Phóng sự đặc biệt chuyến đi thăm quần đảo Trường Sa (PhoBolsaTV). Cám ơn blogger Đông Hải Long Vương đã phát hiện và gửi tới video này với lời bình, cũng là một phát hiện thú vị: “Phóng sự này chủ yếu tuyên truyền cho người Hải ngoại” mà thấy có khẩu hiệu  ”Suốt đời phấn đấu hi sinh cho lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản” khiến ít nhiều giảm đi ý nghĩa thiêng liêng của phóng sự đưa tin về chủ quyền của quốc gia/dân tộc đối với người Việt sống ở nước ngoài. Ngay cả với người Việt ở trong nước thậm chí là đảng viên thực tế chưa chắc đã dám nguyện nghĩ, dám nguyện một lòng và thực hiện như khẩu hiệu trên.” Hic! Bà con Bolsa coi chừng mấy cụ bị chứng áp huyết cao đừng vội cho coi ngay  = >

Xem thêm: Tin đặc biệt về đoàn kiều bào ra thăm Trường Sa (Người lót gạch/ĐV). Chuyện này được nhắc tới, hẹn hò suốt mấy năm nay rồi, giờ mới thực hiện, thôi thì cũng … muộn còn hơn không, chứng tỏ hình như đang có những biến chuyển bên trong nội bộ. Đám thân với “bạn vàng” cúp đuôi rồi?

 

– Phỏng vấn TS Nguyễn Nhã: Đưa Hoàng Sa, Trường Sa đến giảng đường Mỹ (DV).

– Bộ đội tăng – thiết giáp Việt Nam ra trận (ĐV).

– Phỏng vấn GS Nguyễn Mạnh Hùng: Vì sao Mỹ, Trung muốn ảnh hưởng Việt Nam? (BBC). “Nhưng đối tượng chính của Trung Quốc vẫn là Việt Nam vì Việt Nam không có hiệp ước phòng thủ chung với Mỹ như một số quốc gia Đông Nam Á khác”.

Mỹ – Philippines bàn “vấn đề”  Trung Quốc (TT).  – Trung Quốc không muốn “quốc tế hóa” tranh chấp Biển Đông (VNMedia).   – Trung Quốc bác đề xuất ra tòa luật biển quốc tế (TTXVN). – Trung Quốc phản đối Philippines mời trung gian quốc tế (RFI). – Philippines tố Trung Quốc “ức hiếp” trên biển (TN).  –  Trung Quốc – Philippines: “Trận chiến” đa diện (DV).  – Tại sao Trung Quốc là ‘đầu mối của mọi rắc rối’ trên biển Đông? (ĐV). Đại Hán và Cộng sản!

Đài Loan sẽ có hàng khủng của Mỹ dọa Trung Quốc (PN Today). – Tàu Trịnh Hòa hải quân Trung Quốc đến Malaysia (GDVN).

<- Việt Nam, 37 năm sau ngày thống nhất đất nước   –   (RFA). “Năm 2009, 80 hộ chúng tôi được chủ tịch thành phố, ông Trần Thế Dũng, tiếp. Tôi có ghi băng. Có những người là thương binh đi bộ đội chống Mỹ về phát biểu: lúc phá nhà dã man hơn đế quốc Mỹ, ác hơn đế quốc Mỹ; họ nói đi nói lại ba lần.” – Bùi Ngọc Phúc: 37 NĂM SAU NGÀY BA MƯƠI THÁNG TƯ (Quê choa). – Kỷ niệm 37 năm ngày thống nhất đất nước (TN).

– Mời xem lại bài đã điểm: Phỏng vấn Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn –Làm cách mạng không phải để dựng nên một nhà nước độc tài (Pro&Contra).

– Đỗ Đức: Đời biết đâu mà lần… (TTVH).

– Trích Hồi ký của LÊ NGỌC DANH: NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA TƯỚNG NGUYỄN KHOA NAM (Nguyễn Trọng Tạo). “Đọc bài hồi ký khá dài này, tôi hiểu thêm tâm trạng những người lính “đối phương’ …”

Người Việt Little Saigon và ký ức tháng 4 (Phần 1)   –   (RFA).

Ông giáo sư dạy Sử  –   (Người Việt).

Chủ tịch nước thăm nhà tù Phú Quốc (TT). Không thấy nhắc chuyện Chủ tịch từng bị giam ở đây 2 năm. Chợt nhớ bữa trước, một độc giả thắc mắc tại sao tự nhiên bên blog Phạm Viết Đào có đưa lại vụ Hà Phan, cựu ủy viên Bộ chính trị, vì bị “phát hiện” trong thời gian bị bắt giam trước 75’ đã “phản bội”, thế rồi ổng mất chức, trong khi nhiều khả năng sẽ là thủ tướng. Độc giả nầy phỏng đoán hay là có ai đó không ưa chủ tịch, muốn … hù, nhắc ổng nhớ lại coi hồi ở tù có … chuyện chi không? Hì hì! Chuyện chánh trị mà! 

Hòa hợp dân tộc và sự hồi sinh từ nỗi đau (VNN).

Thương tiếc một ân nhân của người Việt tị nạn ở Ðan Mạch   –   (Người Việt).

Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam (Denverpost/Quê choa). – Việt Nam ngày nay trong mắt cựu quân nhân Mỹ (VOA).

– Nghĩ về đạo lý dân tộc (TVN). – Sức mạnh của dân tộc trong Chiến thắng 30/4/1975 (Infonet). – Nhớ lại và suy nghĩ (TN).

Biến sợ hãi thành yêu thương (TT).

Hồi ức của một phóng viên chiến trường (TN).

Tình Bắc…tình Nam (Hiệu Minh).

–  Vị đắng trong ngày vui 30 tháng 4 năm nay – (Gocomay).  – Thơ:  TRƯA 30 THÁNG TƯ (Đông Giang).

– Thư gửi một nhà báo trẻ nhân ngày 30.4.2012 – Nguyễn Việt (CHLB Đức) (Nguoiviet.de).  – Tôi ra tù đúng ngày 30 tháng 4 – Hồi ký của Hùng Lý (Berlin)

– “Lời Bác nay đã thành chiến thắng huy hoàng” (TNVN/VOV).  – Đi tìm “bản gốc” hai chiếc xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập (GDVN).

– Chuyện bức ảnh Nụ cười chiến thắng bên Thành Quảng Trị (VTC). – Những hình ảnh lịch sử giải phóng miền Nam (VNE). – Xem miền Nam sau 37 Năm (VNN).

– Phần Lan không chỉ có Nokia! (Lê Văn Út). “…từng là nước bại trận nên phải cắt đất cho nước khác và phải nộp “tô” cho kẻ thù trong 8 năm sau cuộc chiến. Nhưng Phần Lan biết khép lại quá khứ chiến tranh để tập trung vào phát triển đất nước.” Chứ không giỏi “tự sướng” hoài, tới 37 năm rồi! Hề hề! Nhưng … cũng phải nhìn nhận chút tỉnh ngộ, đó là năm nay nghe chừng đỡ rình rang hơn trước. 

<-  Bùi Thị Minh Hằng: LỜI TRI ÂN – (Nguyễn Xuân Diện). Xem lại chi tiết tường thuật bữa qua: TIN MỪNG: CHỊ BÙI HẰNG ĐÃ VỀ ĐẾN NHÀ. –  Huỳnh Văn Úc: Kê Cân (Văn chương Việt).  – Chị Bùi Hằng được trả tự do   –   (RFA). – Bà Bùi Thị Minh Hằng được tự do, 5 tháng sau khi bị đưa đi cải tạo  (RFI). – Vụ Bùi Minh Hằng: Nhà nước và báo chí Rỗi việc thật!  —  (Phair zios). Hic! Có lúc “rỗi”, mới 2 tuần trước mần cả xi-ri bài luôn, nhưng lại có lúc … “dỗi”, nên cho tới 5 giờ sáng nay, báo Hà Nội của mới của Tô Phán vẫn im re. Còn Truyền hình Hà Nội của Trần Gia Thái khi “rỗi” thì hăng nhất, mần 4 ngày liền, “ưu tiên” đầu chương trình Thời sự, trên cả tin tức về lãnh đạo, giờ không biết có … lén đưa tin vào khi nào không, chớ trưa qua thì không thấy có.

Nổi loạn tại trại giam ở Khánh Hòa sau khi một phạm nhân bị đánh chết (RFI). Mời xem lại nội dung chi tiết ngay đầu phần Điểm tin Chủ nhật 29/4, phía nhà nước mới có 2 báo đưa (GDVN, riêng Thanh niên tin cực ngắn nhưng có tới 10 phản hồi). Nếu đúng sự thực như nguồn tin BS nhận được từ một nhà báo thì đây là một hiện tượng chưa từng thấy khi phạm nhân đồng lòng bảo vệ nhau, với quy mô lớn, nhưng vẫn có sự tỉnh táo khôn ngoan, trước hành động vi phạm pháp luật nghiêm trọng của những người đang “giáo dục”, “cải tạo” cho mình. Xem thêm vụ cách đây 5 tháng cũng ở trại này:  Đình chỉ công tác một cán bộ trại giam vì “đã đâm trọng thương 2 người” (VOV) mà tìm tiếp chưa thấy có khởi tố, truy tố gì không. 

Bổ sung, tin rạng sáng nay: – Vụ phạm nhân chết ở trại tạm giam Khánh Hòa: Đã đưa thi thể phạm nhân ra khỏi trại giam (TN). “Hai cán bộ trại – là những người can dự vào cuộc lộn xộn dẫn đến cái chết của Dũng – cũng bị bắt tạm giam, chờ xử lý”.  – Một phạm nhân chết, nghi do bị đánh (PLTP). “Ông Sơn cũng xác nhận Trung tướng Cao Ngọc Oánh, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp, đang có mặt tại Trại giam A2 để chỉ đạo giải quyết vụ việc.” – Bắt giữ cán bộ trại giam đánh chết phạm nhân (TT).

– Và bữa qua giỡn chút, đặt dấu hỏi không biết vụ trại A2 đó có liên quan tới Đảng viên Việt Tân bị bắt vì ‘khủng bố’ (BBC), – Việt Nam: Một thành viên của Việt Tân bị bắt  (RFI), – Việt Nam bắt giữ nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Quốc Quân (VOA)? Với vô số chuyện lạ xứ ta thời gian qua từ các “ảo thuật gia” thì … biết đâu đó! Bổ sung, hồi 10h30′, độc giả QX phản hồi: “Việt Cộng và Việt Tân … đóng kịch dở quá mà cứ đóng hoài. Thời nay thiên hạ không còn u mê như ngày xưa đâu, họ thấy hết.”

– Tạm đình chỉ trưởng Công an huyện Khánh Sơn vì phá rừng (PLTP).

– Nguyên chánh thanh tra đô thị thành phố Vinh bị bắt (VTC). – Bắt một chuyên viên Thanh tra Sở Xây dựng (TN).

– “Chủ động từ chức“ vẫn “nằm trên giấy“ (PLVN).

– Mạc Văn Trang: Vụ Văn Giang rất đáng viết thành sách! (boxitvn).

Chỉ đạo ở Văn Giang   —  (Nguyễn Thông).

– Ngô Nhân Dụng: Ðảng còn thì mình còn!   –   (Người Việt).

– Mai Thục: Vợ Chồng Về Văn Giang (Trần Nhương).

– Trần Trương: Trái nhãn lồng đắng (Trần Nhương).

–  VÌ ĐÂU NÊN NỖI – MỘT THOÁNG NGUYÊN HÌNH – thơ Hoàng Xuân Phú (Nguyễn Xuân Diện). –  ĐỐI THOẠI – thơ Nguyễn Minh Thuyết.

– MÙA GIÁP HẠT  —  (Thùy Linh)“Năm nay mùa giáp hạt đến đúng lúc tiếng súng vang trên cánh đồng Văn Giang, sát nách với Hà Nội. Ngay bên triền đê sông Cái nặng phù sa. Nơi đây đất bờ xôi ruộng mật, tốt cho trồng trọt. Cớ gì cứ phải nhè những chỗ như thế để kí quyết định thu hồi làm dự án nhân danh sự phát triển?”.

– TS Tô Văn Trường:LUẬT PHÁP VÀ NHÀ BÁO! (Người Lót Gạch)

– Nguyễn Thanh Giang – Thích Quảng Độ, vị hòa thượng trí thức (Dân Luận).

– Tiến sĩ NGUYỄN BÁCH PHÚC: NGẠC NHIÊN NGHE KẾT LUẬN ĐẬP THỦY ĐIỆN SÔNG TRANH 2 VẪN “AN TOÀN” (Nguyễn Trọng Tạo).

– GS Nguyễn Khắc Nhẫn: Suy ngẫm bài học Chernobyl sau 26 năm (BBC). GS Nguyễn Khắc Nhẫn: “Việt Nam phải hủy bỏ ngay chương trình điện hạt nhân, nếu không, VN sẽ bị phóng xạ ngàn năm ô nhiểm, làm tê liệt kinh tế lâu dài và gây bao nhiêu đau thương cho đồng bào vô tội”.

Quốc tế lên án vụ sát hại nhà hoạt động môi trường Cam Bốt Chut Wutty (RFI). Bà Sam Chanthy vợ nhà hoạt động môi trường Chut Wutty trong đám tang ông tại tỉnh Kandal ngfày 28/04/2012. = >

Mùa xuân giả tạo ở Bình Nhưỡng (RFI).

Tổng thư ký LHQ công du Miến Điện (RFI). – Tổng thư ký LHQ tới Miến Ðiện (VOA). – Tổng thư ký Ban Ki-moon thăm Miến Điện (BBC).

Hai diễn viên Cuba xin tỵ nạn ở Mỹ (RFI). – Hai diễn viên Cuba xin tỵ nạn ở Mỹ (BBC). Nữ diễn viên Cuba Anailin de la Rue nói: “Cũng không hề dễ dàng khi để lại gia đình và bạn bè ở lại Cuba. Nhưng đồng thời khi tôi làm như thế thì tôi có thể giúp đỡ họ. Ở Cuba không có tương lai”.

– NATO nghi Nga-Trung ‘chiến tranh’ mạng (VNN).

– Chính trị Trung Quốc: thực trạng và triển vọng (ĐV).

“Cú ngã” của Bạc Hy Lai giúp thay đổi Trung Quốc?‎ (Lao động).  – Báo Trung Quốc lên án truyền thông phương Tây vụ Bạc Hy Lai (Thanh Niên). – Bạc Hy Lai, người hùng rơi mặt nạ (ANTG).   – Chưa làm gương (NLĐ). – Con trai Bạc Hy Lai nổi lên sau tai tiếng chính trị ở Trung Quốc – (Người Việt). – Con trai cả của Bạc Hy Lai nói xấu bố (DV).

TQ truy bắt người thân Trần Quang Thành (BBC).  – Công an Trung Quốc câu lưu nhà ly khai Hồ Giai (RFI).

Trung Quốc phản đối Nhật mở rộng thềm lục địa (NLĐ).

– Đà Nẵng: Xây dựng không gian Hoàng Sa tại Bảo tàng Lịch sử (LĐ).

– Tàu Trung Quốc-Philippine “gầm ghè” nhau ở Biển Đông (VnMedia).  – Philippines: Trung Quốc “không dại” dùng quân sự ở biển Đông (Infonet).  – Trung Quốc bác đề xuất giải quyết tranh chấp Biển Đông tại tòa án quốc tế (Kyodo, AFP/DT).  – Tin sáng 30/4: Trung Quốc bác đề xuất ra tòa luật biển (VTC).

– Việt Nam cáo buộc công dân Hoa Kỳ tội khủng bố: Vietnam Accuses US Citizen Of Terrorism (Fox News). – Nhà hoạt động nhân quyền bị bắt giữ tại Việt Nam vì tội “khủng bố”: Human rights activist detained in Vietnam on ‘terrorism’ charge (CNN).

– Bà Bùi Thị Minh Hằng đã về nhà (NV).

– Lợi ích kinh tế khi thu hồi đất đang là bài toán chưa có lời giải hợp lý (DT).

– Lễ Thượng cờ thống nhất non sông tại Hiền Lương (TTXVN).

– Kỷ niệm đặc biệt về Tướng Giáp (TP).

– Chiến tranh Việt Nam bị thất bại như thế nào?: How was the war in Vietnam lost? (Deepdip).

– Những kinh nghiệm chưa rút ra từ bài học Việt Nam: Lessons Not Learned from Vietnam (The Moral Liberal).

– “Em bé napalm” và bài học tha thứ (DV).

– Tướng Phạm Xuân Thệ chia sẻ chuyện trận mạc (DV).  – Chuyện hai người lính (TT).  – Bước chân không mỏi của vị tướng giữa thời bình! (TTXVN).

– Sự thật về tóc bị che đậy kể từ cuộc chiến Việt Nam: The Truth About Hair: Covered Up Since The Vietnam War (Zen-Haven).

– Nhiều “thủy điện đầm lăn” bị sự cố (PLTP).

– Không thể chống ùn tắc giao thông chỉ bằng “tư duy cấm đoán”? (GDVN).

– Tổng Thư ký LHQ hội đàm với Tổng thống Myanmar (TTXVN).

– Mỹ: Triều Tiên có thể thử hạt nhân ngay tuần này (TTXVN).  – Triều Tiên “bất thường” hay “bình thường” ? (VNN).

KINH TẾ

Tổng hợp kinh tế vĩ mô tuần qua (TTVN). – Phập phù GDP và ổn định vĩ mô (VEF).

– Đinh Tuấn Minh: Ba nguyên lý quản trị quốc gia thịnh vượng   –   (Thị trường & Tự do).

– Thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài – Vẫn nhiều hy vọng (SGGP). – Nhật tiếp tục là nhà đầu tư lớn nhất vào VN (TT). – Việt Nam: Thị trường khổng lồ đối với Canada (VEF).

– Miễn thuế doanh nghiệp, giải pháp được mong chờ năm 2012? (VOV).

THỊ TRƯỜNG NHÀ ĐẤT KHU ĐÔ THỊ CẦN LƯU Ý (Nguyễn Hồng Khoái).

Vốn lãi suất hợp lý vẫn khó tiếp cận   –   (RFA).

– Vốn ít, cạnh tranh lớn khiến nhiều công ty chứng khoán thua lỗ. (VnMedia) nhưng lát sau đổi thành: “Cái chết” của các công ty chứng khoán: Sứ mệnh lớn, vốn ít.

– Đề nghị sửa cơ chế tính giá xăng dầu (TT). – Thủ tục với xăng, dầu tạm nhập tái xuất sang Lào (TTXVN).

– Quảng Nam gỡ vốn cho 43 dự án trọng điểm (TN).

– Ra mắt trung tâm bảo dưỡng máy bay (TT).

– Dịp lễ giá cả vẫn ổn định (PLTP). – Sức mua trong các ngày lễ tăng nhẹ (TT).

– “Vi hành” mới bắt đúng “bệnh” doanh nghiệp (PLTP). – Nông dân tiếp tục bán tháo cá tra (TT).

– Vụ lúa đông xuân, nông dân chỉ lãi dưới 20% (PLTP).

Đâu là nguyên nhân chính gây mất cân bằng thanh toán toàn cầu? (TTVN).

Chân dung hoàng thân giàu nhất Trung Đông (VNE).

Hé lộ thủ thuật né thuế hàng tỷ USD của Apple (New York Time/DT). – Apple né thuế hàng tỉ USD (TT). – Công nhân sản xuất iPhone lại dọa tự tử tập thể (Reuters/DT).

– Tỷ phú Mittal năm thứ 8 liên tiếp giàu nhất nước Anh (DT). – Giới tỉ phú Anh giàu kỷ lục (TT).

– EU chuẩn bị đầu tư toàn diện (PLTP).

– Dự báo kinh tế thế giới: nắng chưa lên, lạnh giá vẫn bao trùm (Gafin).

– Việt Nam tiếp tục là ngôi sao đang lên, bất chấp nhiều thử thách: Amid many challenges, Vietnam’s star continues to rise (The Jakarta Post).

– Chính quyền ra tay giải cứu DN (DĐDN).

– Doanh nghiệp tiếp cận tín dụng: Có “trần” này, thiếu “trần” kia (DĐDN).

– Giá xăng Việt Nam thoăn thoắt tăng, bình tĩnh giảm (ĐV).

– Các hãng tàu đề xuất tăng cước vận tải vào tháng 5 (VOV).  – Cước phí tăng phi mã (TT).

– Doanh nghiệp Việt Nam đang “ngủ quên trong chiến thắng” (DNSG).  – Doanh nhân: Thăng đấy – trầm ngay đấy! (DĐDN).

– Tư vấn online: Nghề cấm cáu gắt (VEF).

VĂN HÓA-THỂ THAO

Đà Nẵng huyền ảo đêm hội pháo hoa (TT). – Ngoạn mục phần trình diễn pháo hoa tỏa sáng đêm sông Hàn (DT). – Đà Nẵng rực rỡ đêm hội pháo hoa (VTC). – Khai tiệc pháo hoa bên sông Hàn (TN). – Canada, Việt Nam, Trung Quốc thi tài pháo hoa (TN). = > 

– Xin ý kiến Chính phủ về mẫu lễ phục Việt Nam  (HNM).

Xứng danh là NSND (NLĐ).

– NGUYỄN ANH TUẤN: Vài đoạn hồi ức về nhà sử học Trần Huy Liệu (Lê Thiếu Nhơn).

– Thanh xướng kịch Kiều của Nguyễn Thiện Đạo (TN).

Những bài hát của một thời (31): Lá thư hậu phương    —  (Nguyễn Thông).-

Xuyên Việt qua ảnh 9 – Tòa Giám mục Kon Tum  —  (Nguyễn Vĩnh).

– MTV chia sẻ những mảnh đời bất hạnh (TN).

– NSƯT Thu Hà tự hào nhất về vai Út Vân trong phim Hẹn gặp lại Sài Gòn (DT).

– Huỳnh Đông dừng bước; Minh Hằng cao điểm nhất (DT).

– CK 2 VN’s Got Talent: Ngỡ ngàng với nhạc kịch (VTV). – Chung kết 2 Vietnam’s Got Talent (TN). – Đêm chung kết 2 Vietnam’s Got Talent: Nhiều tiết mục mê hoặc khán giả (TN).

Ca sĩ Pháp Éric Charden qua đời tại Paris (RFI).

Hạ CLB nghiệp dư, Olympique Lyon giành Cúp nước Pháp (RFI).


– Người Hà Nội ở Sài Gòn (TP).

– Thơ hay sẽ là món “đặc sản” sạch của công chúng (SK&ĐS).

– Quyền lực pháo hoa (TTVH).

– Đâu rồi 18 Thôn Vườn Trầu (TP).

– Gameshow ngoại “càn quét” truyền hình (TN).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Hoàng Hưng: Cuối tháng Tư, gửi thầy giáo Phạm Toàn – một “Nhà thơ đang sống” (boxitvn).  – Phỏng vấn nhà giáo Phạm Toàn: Giáo dục phải đưa hạnh phúc đến từng gia đình.

Thanh niên Việt Nam “quay lưng” với nghề giáo   –   (RFA). – Nghề giáo, một năm nhìn lại (SGGP).

– Nguyễn Hưng Quốc: Việc dạy tiếng Việt như một ngôn ngữ thứ hai trên thế giới   –   (VOA’s blog).

– Thí sinh được đăng ký dự thi lại ở ngành bị đình chỉ tuyển sinh (SGGP).

– Để vào lớp 10 đúng nguyện vọng (TN).

– Kiểm định trường mầm non (TN).

– Vỡ mộng kinh doanh giáo dục (TT). – Trường tư tăng học phí (NLĐ).

<- Có nên dạy lịch sử qua tên phố? (NĐT). Không vớ vẩn thì cũng lẩn thẩn! – Giới trẻ thích thú tìm hiểu lịch sử VN bằng…facebook (DT).

Tiên tiến nhưng ít hấp dẫn (NLĐ).

Chuyện đạo văn (PN Today).

– Chuyện đời cảm động của cô giáo tiếp quản Sài Gòn (VNN).

– Phía sau giảng đường (TT).

– Gian nan băng rừng tìm chữ (DT).  – Lớp học dưới chân cầu Long Biên (TT).

– Chồng tiến sĩ sỉ nhục vợ là “hàng quá đát” (VNN).

Ðệ Nhị Phu Nhân thành giáo sư thực thụ đại học cộng đồng   –   (Người Việt).

 Cơn khát kỹ năng sống: Những khoảng trống trong nhà trường (PLTP).

– Tiếng Anh, học xong không dùng được! (PLTP).

– Người trẻ và đất hứa (SGTT).

– Xôn xao “thần đồng” lớp 5 với những khả năng bất ngờ (PL&XH).

– Vui buồn “nghề” hiệu trưởng (HNM).

– Tiếng Việt hiện có xô bồ? (HNM).

– Học sinh “tố” nhà trường chậm phát học bổng và tiền phụ cấp? (GDVN).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Quảng Ngãi: Bệnh da lạ mới xuất hiện tiếp tục lây lan (VTC). – Cả nhà mắc bệnh lạ, người dân sống trong lo sợ (VNN). – Đề nghị hỗ trợ người dân mắc bệnh lạ (TN). – “Bệnh lạ” có thể chữa khỏi (NLĐ).  – Gạo mốc rất nguy hiểm.

– Vụ “Tinh luyện dầu ăn bằng chất tẩy rửa”: Phạt nặng cơ sở vi phạm (TN).

– Công nghệ trộm điện (TN).

TPHCM: Mẹ con sản phụ chết tức tưởi! (NLĐ). – Sản phụ tử vong, người nhà phản ứng mạnh (TN).

– Chủ sạp vải vỡ nợ tiền tỉ (TN).

– Bí ẩn về cá leo, thịt bò từ trên trời rơi xuống (PN Today).

– Xuất hiện thú rừng ăn vỏ cây cao su ở huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên – Huế (SGGP).

– Cá chết trắng hồ Chọ Ràn (TT).

– NGOs Việt Nam đóng góp tích cực trong ứng phó với BĐKH (Thiennhien.net).

– 5-5: Ngày tác động biến đổi khí hậu (TT).


– Nhiều người ở Trà Vinh mắc bệnh “lạ” (TT).

– Người âm thầm đi học nghề bác sĩ gia đình (SGTT).   – Trạm y tế “chết yểu” (TN).

– Bốn công nhân chết ngạt dưới hầm lò (TN).

– Không cầm xe gian, chủ tiệm cầm đồ bị đánh (PLTP).

– Những ngôi làng kỳ lạ nhất Việt Nam (ĐV).

– Dòng kênh hồi sinh (TT).

– “Chiến binh” trên trời xanh (TTCT).

– Phát hiện loài Voọc xám ở vườn quốc gia Pù Huống (DT).

QUỐC TẾ

– Trưởng đoàn theo dõi hưu chiến LHQ hối thúc ngưng bạo động (VOA). – Một tướng lãnh Na Uy được LHQ bổ nhiệm lãnh đạo toán theo dõi đã tới Syria (VOA). – Chỉ huy phái bộ quan sát của Liên Hiệp Quốc đến Syria  (RFI). – LHQ: Cần gửi gấp thêm nhiều quan sát viên hòa bình đến Syria (VOA).  – Lebanon bắt tàu chở vũ khí tới Syria (BBC).

Iran lên án Mỹ triển khai máy bay tàng hình ở UAE (TTXVN).

– Đụng độ ở Ai Cập làm hơn 100 người thương vong (TTXVN).

Sudan tuyên bố tình trạng khẩn cấp tại biên giới (TTXVN). – Tổ chức cứu trợ bác bỏ nghi ngờ của Sudan về người nước ngoài bị bắt  (VOA). – Trung Quốc cho Nam Sudan vay 8 tỉ (VOA).

– Nhà thờ ở Nigeria bị tấn công, ít nhất 15 người thiệt mạng  (VOA).

– Nhà thờ ở Kenya bị ném lựu đạn, 1 người thiệt mạng (VOA).

– Bầu cử Pháp nóng vì tin đồn (TN). – Kadhafi và Dominique Stauss-Kahn gây nhiễu tranh cử tổng thống Pháp (RFI). – Gaddafi từng tài trợ ông Sarkozy tranh cử tổng thống Pháp? (SGGP).

– Tây Ban Nha: Biểu tình tại hơn 50 thành phố chống chính sách kinh tế khắc khổ (RFI).

Bác sĩ người Anh bị bắt cóc đã bị chặt đầu ở Pakistan  (VOA). – Một nhân viên cứu trợ Anh bị chặt đầu ở Pakistan (TTXVN). Ông Khalil Rasjed Dale khi còn sống  = >

– Colombia: Một phóng viên Pháp mất tích trong cuộc tấn công quân nổi dậy Farc  (RFI). – Ký giả người Pháp mất tích tại Colombia  (VOA).

– An ninh thế giới: Đề tài thảo luận chính của lãnh đạo Mỹ Nhật  (VOA). – Thủ tướng Nhật Yoshihiko Noda bắt đầu thăm Mỹ (TTXVN).

– Mỹ phái chiến đấu cơ tối tân F-22 Raptor tới Tây Á (TTXVN).

– Ấn Độ tăng cường khí tài quân sự (TN).

– Lính Campuchia và Thái Lan đấu súng tại biên giới (TTXVN).

Thái Lan: Một chủ trang web có thể bị kết án 20 năm tù vì tội khi quân (RFI).

– Cảnh sát Malaysia thả những người biểu tình (VOA).

– Nga xóa sổ 25.000 tấn vũ khí hóa học (SGGP).

Tòa Bạch Ốc tổ chức dạ tiệc thường niên dành cho báo chí (VOA).

– Cựu thủ tướng Libya chết trên sông (BBC). – Libya: NTC quyết định duy trì chính quyền hiện nay (TTXVN).  – Cựu thủ tướng Libya chết dưới sông Danube (TT).

– Đối mặt với TQ, Nhật tăng cường phòng thủ đảo (VNN).   – Tokyo gửi nhóm nghiên cứu tới làm việc tại Senkaku (GDVN).

– Ai Cập: Chính thức khởi động chiến dịch tranh cử tổng thống (TQ).

– Những tiết lộ mới nhất về Bin Laden (VNN).

– Tỉ phú Úc lên kế hoạch đóng tàu Titanic II (TN).

– Những đại gia vũ khí mới nổi (TN).

– Nga quyết định khoe ‘siêu vũ khí’ (VNN).

* VTV1: + Chào buổi sáng – 29/04/2012;  + Nông thôn mới – 28/04/2012;  + Toàn cảnh thế giới – 29/04/2012.

www.sohu.com   (Trang mạng lớn nhất của Trung Quốc)

BÊN TRONG CHUYỆN KHÁNG MỸ VIỆN VIỆT: 

TRUNG QUỐC ĐÃ HI SINH

HÀNG NGÀN NGƯỜI

GIÚP VIỆT NAM ĐÁNH MỸ 

20.5.2011

(Không có tên tác giả)

Người dịch:  Quốc Thanh

Trung Quốc với Việt Nam là láng giềng núi liền núi sông liền sông, từ sau Cách mạng tháng 10, nhân dân và các nhà cách mạng hai nước Trung-Việt đã xây dựng nên tình đoàn kết chiến đấu sâu nặng.

 Năm 1955, sau khi quân đội Pháp bắt đầu rút quân khỏi Việt Nam theo Hiệp định Giơnevơ, Mỹ đã ngang nhiên vi phạm Hiệp định về việc khôi phục lại hòa bình ở các nước Đông Dương được thông qua tại Hội nghị Giơnevơ bằng thủ đoạn cung cấp viện trợ quân sự để thừa cơ nhanh chóng thâm nhập vào Nam Việt [i], thay thế thế lực Pháp, tăng cường sự khống chế đối với Việt Nam, hỗ trợ chính quyền Sài Gòn, ngăn trở sự thống nhất Nam-Bắc của Việt Nam, âm mưu biến Nam Việt thành thuộc địa và căn cứ quân sự của Mỹ. Vì thế, nhân dân Nam Việt buộc phải đứng lên phản kháng, tổ chức đấu tranh vũ trang chống Mỹ. Để dập tắt ngọn lửa đấu tranh của nhân dân Nam Việt, tháng 5 năm 1961, Mỹ đã phát động cuộc “chiến tranh đặc biệt” ở Nam Việt của Việt Nam do Mỹ xuất súng, xuất tiền, xuất cố vấn, còn Nam Việt thì xuất người, để người Việt Nam đánh người Việt Nam. Sau khi cuộc “chiến tranh đặc biệt” do Mỹ tiến hành ở Nam Việt bị thất bại, vào ngày 5.8.1964, lấy cớ quân hạm của mình bị quân Bắc Việt [ii] bắn ở ven biển Việt Nam thuộc vịnh Bắc Bộ, cái gọi là “Sự kiện vịnh Bắc Bộ”, Mỹ đã điều hàng loạt máy bay tới bắt đầu ném bom Bắc Việt. Đây lại là sự leo thang mới can thiệp vũ trang của Mỹ.    

 

 Trung tuần tháng 3.1965, Mỹ điều 3500 thủy quân lục chiến đổ bộ lên cảng Cam Ranh, điều các lực lượng mặt đất khác tiến vào tham chiến ở Nam Việt, đồng thời tăng cường ném bom xuống Miền Bắc Việt Nam.

Từ đó, cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam của Mỹ đã diễn tiến thành cuộc chiến tranh toàn diện với đặc điểm quân Mỹ là chủ thể, “đánh Miền Nam, ném bom Miền Bắc”. Đồng thời, máy bay quân sự Mỹ cũng liên tục xâm nhập vào vùng trời khu vực đảo Hải Nam và Vân Nam, Quảng Tây để ném bom và phóng tên lửa, làm chết và làm bị thương các thuyền viên và chiến sĩ giải phóng quân Trung Quốc. Báo chí Mỹ thì nhân cơ hội này trắng trợn tuyên truyền rằng trong chiến tranh Việt Nam sẽ không có chuyện “ẩn náu” như trong chiến tranh Triều Tiên, mà quân đội Mỹ sẽ thực hiện “tìm diệt”… An ninh Trung Quốc bị đe dọa nghiêm trọng. Nhân dân Việt Nam anh hùng, dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh và Đảng Lao động Việt Nam, đã tích cực lao vào cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước “bảo vệ Miền bắc, giải phóng Miền nam, thống nhất đất nước”. Đồng thời, chính phủ Việt Nam không ngừng vạch mặt và tố cáo hành động tội ác xâm lược của Mỹ với nhân dân thế giới, kêu gọi sự viện trợ quốc tế.       

 Tháng 4 năm 1965, Bí thư thứ nhất Đảng Lao động Việt Nam Lê Duẩn, Phó thủ tướng chính phủ kiêm Bộ trưởng Bộ quốc phòng Võ Nguyên Giáp…, được sự ủy nhiệm của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã dẫn đầu Đoàn đại biểu Đảng, chính phủ và quân đội đi thăm Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc mở rộng quy mô viện trợ và điều bộ đội chi viện cho Việt Nam. Lê Duẩn nói, “chúng tôi muốn mời một số phi công chí nguyện quân, chiến sĩ chí nguyện quân…, các phương diện khác thì phải có nhân viên, bao gồm cả những nhân viên về đường sá, cầu cống trong số đó”. Đảng và chính phủ Trung Quốc đã thỏa mãn yêu cầu của phía Việt Nam. Trong cuộc hội đàm hai Đảng Trung-Việt được tổ chức ngày 8 tháng 4, Phó chủ tịch Ban chấp hành Trung ương Lưu Thiếu Kỳ thay mặt phía Trung Quốc bày tỏ: Viện trợ Việt Nam tiến hành đấu tranh chống Mỹ, “đây là nghĩa vụ mà Trung Quốc chúng tôi phải làm hết sức mình, là nghĩa vụ mà Đảng Trung Quốc phải làm hết sức mình”; “phương châm của chúng tôi là hễ các bạn yêu cầu là chúng tôi có mặt, chúng tôi phải viện trợ hết mức cho các bạn”; “các bạn không mời chúng tôi không tới. Các bạn mời những ai, chúng tôi sẽ tới những người đó”. Ở lần hội đàm này, hai phía Trung-Việt đã ký kết bản Hiệp định  về việc điều bộ đội chi viện Trung Quốc cho Việt Nam. Ngày 12 tháng 4, Trung ương ra chỉ thị về tăng cường công tác sẵn sàng chiến đấu, kêu gọi toàn Đảng, toàn quân và toàn thể nhân dân về mặt tư tưởng và công tác chuẩn bị ứng đối với những tình thế nghiêm trọng nhất, phát huy tinh thần yêu nước và tinh thần quốc tế, chi viện cho cuộc đấu tranh chống Mỹ của nhân dân Việt Nam bằng tất cả những gì có thể.    

Để tổ chức chi viện cho Việt Nam một cách thống nhất, và xử lý những vấn đề đối ngoại liên quan đến chi viện cho Việt Nam một cách thống nhất, Thủ tướng Chu Ân Lai quyết định tổ chức các bộ phận có liên quan thuộc Trung ương, Quốc vụ viện và quân đội thành “Nhóm chi viện Việt Nam của Trung ương và Quốc vụ viện”. Nhóm này được hợp thành từ những đồng chí phụ trách có liên quan của 21 đơn vị như Bộ ngoại giao, Bộ đường sắt, Bộ giao thông, Bộ bưu chính, Bộ vật tư, Bộ ngoại thương, Ủy ban kinh tế, Ủy ban kế hoạch, Ủy ban kinh tế đối ngoại, Tổng cục chính trị, Tổng cục hậu cần, hải quân, không quân, bộ đội đường sắt, bộ đội kỹ thuật công trình, Ban tổng tham mưu tác chiến, Ban quân vụ, Ban vũ trang, Ban giao thông quân sự, Ban thông tin, Ban tình báo… Theo đó, giải phóng quân nhân dân Trung Quốc  sẽ đến Miền Bắc Việt Nam để chấp hành việc triển khai toàn diện công tác chuẩn bị cho nhiệm vụ chi viện Việt Nam chống Mỹ. Cơ quan Bộ tổng tham mưu giải phóng quân nhân dân Trung Quốc căn cứ theo quyết định của Quân ủy trung ương, đã nhiều lần mở hội nghị nghiên cứu triển khai các công việc thành lập, vận hành và nhiệm vụ…của bộ đội chi viện. Ngày 18 tháng 4, Bộ tổng tham mưu đã ban mệnh lệnh sẵn cho bộ đội kỹ thuật công trình, đường sắt…chi viện Việt Nam, đã quyết định thành lập “Đội kỹ thuật công trình tình nguyện của nhân dân Trung Quốc” tới Việt Nam thừa hành các nhiệm vụ tu sửa cấp tốc, sửa chữa đường sắt, xây dựng công trình quốc phòng và xây dựng sân bay. Ngày 6 tháng 7, Bộ tổng tham mưu lại ban mệnh lệnh sẵn về việc tổ chức 10 vạn bộ đội kỹ thuật chi viện Việt Nam làm đường quốc lộ. Đồng thời, Bộ tổng tham mưu đã tập kết bộ đội pháo cao xạ đang đợi lệnh làm tốt mọi khâu chuẩn bị lên đường. Tổng cục chính trị đã ban hành “Điều lệ về kỷ luật cho nhân viên bộ đội chi viện Việt Nam chống Mỹ”. Nhân viên các đơn vị tiếp nhận nhiệm vụ chi viện Việt Nam hết sức sôi nổi mạnh mẽ, chỉ trong thời gian ngắn đã nhanh chóng hoàn thành được công tác chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu tới Việt Nam thừa hành nhiệm vụ.

Bí mật tới Việt Nam

Cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam“đánh Miền Nam, ném bom Miền Bắc” của Mỹ ngày càng khốc liệt.

   Năm 1967, hao tổn chi phí quân sự của Mỹ là khoảng 30 tỷ đôla Mỹ. Ở Miền Nam Việt Nam, lính tác chiến mặt đất của quân Mỹ tiếp tục được đưa vào, đến tháng 3 năm 1967, số quân Mỹ ở Miền Nam đã lên tới 56 vạn, ngoài ra còn có hơn 7,2 vạn quân các nước Ôxtrâylia, New Zealand, Nam Triều Tiên…; không quân Mỹ ném bom Miền Bắc, dịch ra phía bắc từ 20º vĩ bắc ở phía nam, mở rộng cho đến cả vùng đệm ở biên giới Trung-Việt. Những nơi ban đầu được xếp vào khu cấm ném bom cũng đã trở thành mục tiêu bắn phá điên cuồng. Theo tuyên bố của Bộ quốc phòng Mỹ, từ 2.1965 đến 11.1968, không quân Mỹ đã tiến hành không kích Miền Bắc Việt Nam tới 107.700 lần, ném xuống 258 vạn tấn bom, bình quân mỗi km2 ở Bắc Việt hứng chịu 16,2 tấn, mật độ ném bom vượt xa so với bất cứ cuộc chiến nào trong lịch sử, Miền Bắc Việt Nam khói lửa mịt mù, Miền Nam chiến tranh khắp mọi nơi, dân tộc Việt Nam đứng trước thảm họa chưa từng thấy, chiến tranh Việt Nam lại phát triển thành cuộc chiến tranh cục bộ xâm lược và phản xâm lược tiếp theo cuộc chiến tranh Triều Tiên kể từ sau Đại chiến thế giới II.         

    Đứng trước cuộc xâm lược vũ trang của Mỹ, Trung ương Đảng lao động Việt Nam đứng đầu là Hồ Chí Minh đã lãnh đạo nhân dân Miền Nam và Miền Bắc mở rộng cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước vô cùng gian khổ. Đồng thời chính phủ Việt Nam đã yêu cầu chính phủ Trung Quốc điều bộ đội chi viện tới viện trợ. Vì thế, từ 6.1965 đến 8.1973, Trung Quốc đã lần lượt điều lính cao xạ pháo, kỹ sư công trình, đường sắt, rà phá bom mìn, hậu cần…, tổng cộng hơn 32 vạn quân, năm cao nhất lên tới hơn 17 vạn, thừa hành các nhiệm vụ phòng không, tác chiến, làm đường, xây dựng công trình quốc phòng, rà phá bom mìn và bảo đảm hậu cần… ở Miền Bắc Việt Nam. Chặng đường trải qua gian nan mà vinh quang của bộ đội chi viện Trung Quốc tại Việt Nam được chia làm 2 giai đoạn:   

Giai đoạn 1: Bắt đầu từ 6.1965 và kết thúc vào 7.1970. Giai đoạn này là giai đoạn ác liệt nhất và gian khổ nhất của cuộc chiến tranh Việt Nam. Trung Quốc điều 32 vạn lính chi viện, thừa hành các nhiệm vụ tác chiến phòng không, sửa chữa và tu sửa cấp tốc đường sắt, sân bay, thông tin liên lạc, kỹ thuật công trình, xây dựng công trình quốc phòng… Tình trạng thời chiến của họ là:

 Bộ đội phòng không tới Việt Nam hiệp trợ Miền Bắc tác chiến phòng không, bảo vệ đường giao thông. Theo Hiệp định giữa hai quân đội Trung-Việt và theo lời mời của Bộ tổng tham mưu quân đội Việt Nam ngày 14.7.1965, đợt bộ đội pháo cao xạ chi viện Việt Nam đầu tiên đã vào Việt Nam ngày 1.8.1965. Đợt thứ nhất là 3 phân đội (nguyên văn “chi đội”) 61, 62 và 63, lần lượt từ Vân Nam, Quảng Tây vào Việt Nam tác chiến ở Miền Bắc, đến 2.1966 về nước; đợt thứ 2, bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 2.1966, đến 10.1966 về nước; đợt thứ 3, bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 10.1966, đến 6.1967 về nước; đợt thứ 4, bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 1.1967, đến 8.1967 về nước; đợt thứ 5, bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 5.1967, đến 1.1968 về nước; đợt thứ 6, bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 6.1967, đến 1.1968 về nước; đợt thứ 7, bộ đội pháo binh cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 8.1967, đến 3.1968 về nước; đợt thứ 8, bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 1.1968, đến 2.1969 về nước; đợt thứ 9, bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam tác chiến từ 3.1968, đến 2.1969 về nước. Đến 4.1969 thì ngừng. Bộ đội pháo cao xạ vào Việt Nam luân phiên tác chiến, có 16 phân đội , 63 trung đoàn trực thuộc và 50 đội thuộc tiểu đoàn pháo cao xạ, một bộ phận đại đội súng cao nòng và phân đội hậu cần…, tổng cộng hơn 15 vạn người. Chủ yếu đảm nhận nhiệm vụ tác chiến phòng không đoạn từ Bắc Ninh đến Lạng Sơn thuộc tuyến đường sắt Hà Nội-Hữu nghị quan, đoạn từ Yên Bái đến Lào Cai thuộc tuyến đường sắt Hà Nội-Lào Cai, tuyến đường sắt Kép-Thái Nguyên mới mở và Khu gang thép Thái Nguyên, đồng thời yểm hộ thi công của bộ đội kỹ sư công trình chi viện Việt Nam của Trung Quốc.                          

      Máy bay Mỹ ném bom Miền Bắc Việt Namvới chiến thuật thay đổi lắt léo. Với mục tiêu dưới đất thì thực hiện ném bom bừa bãi; với bộ đội phòng không thì gây nhiễu điện tử rađa ngắm pháo, sử dụng tên lửa chống rađa “Chim bách thanh” (“Shrike”); với người, sử dụng các loại bom bi, bom từ trường và bom bướm… gây sát thương lớn.

 Nhằm vào những đặc điểm thay đổi chiến thuật của máy bay Mỹ, vũ khí mới và ném bom bừa bãi có sức sát thương mạnh…, bộ đội pháo cao xạ đã áp dụng chiến thuật kết hợp giữa xây công sự trọng điểm với tác chiến cơ động và cách đánh cận chiến tập trung hỏa lực, giành lại chủ động từ thế bị động, tiêu diệt máy bay Mỹ, bảo vệ an toàn cho mục tiêu. Trong 3 năm 9 tháng tác chiến phòng không chi viện Việt Nam chống Mỹ, tổng cộng đã tác chiến 2153 lần, bắn rơi 1707 chiếc, bắn bị thương 1608 chiếc, giáng một đòn nặng vào quân xâm lược Mỹ, bảo vệ vùng trời Miền Bắc Việt Nam, ủng hộ mạnh mẽ cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam. Ngày 31.3.1968, chính phủ Mỹ gây áp lực với trong nước và quốc tế, bắt đầu “leo thang” ném bom Miền Bắc Việt Nam. Ngày 31.5, chính phủ hai nước Việt-Mỹ đã bắt đầu cuộc đàm phán hòa bình ở Paris. Từ 1.11, quân Mỹ ngừng ném bom Miền Bắc Việt Nam. Theo đó, với sự đồng ý của chính phủ hai nước, bộ đội pháo cao xạ chi viện Việt Nam của Trung Quốc lần lượt về nước trước hạn 4.1969.     

Giúp xây dựng hai sân bay hiện đại Nội Bài, Yên Bái và hang máy bay. Sân bay vốn có của Miền Bắc Việt Nam không đủ sức cho máy bay phản lực lên xuống, gây ảnh hưởng rất lớn cho tác chiến chống Mỹ. Theo yêu cầu của chính phủ Việt Nam, Cục không quân và hàng không dân dụng Trung Quốc trong khoảng thời gian từ năm 1961 đến năm 1965 đã cử các nhóm chuyên gia tới tiến hành thiết kế, chỉ đạo, đồng thời cũng cấp các thiết bị và nguyên liệu lắp ráp. Hang máy bay của sân bay do Phân đội 7 của Trung Quốc chi viện xây dựng từ 16.9.1968 đến 5.11.1969. Tháng 1 năm 1965, Việt Nam yêu cầu Trung Quốc giúp xây dựng một sân bay không quân ở Yên Bái. Tháng 5, Phân đội 3 của Trung Quốc chi viện xây dựng công trình sân bay này đã cử nhân viên tới Yên Bái trước, bắt đầu thiết kế thăm dò hiện trường. Sân bay Yên Bái có địa hình phức tạp, nằm kề Sông Hồng, có núi bao quanh. Yên Bái còn là một trong những trọng điểm không kích của Mỹ, cả thành phố lại bị ném bom tan nát. Phân đội 3 chính thức bắt đầu động thổ vào 22.11, trải qua 3 năm 6 tháng gian khổ nỗ lực, đã hoàn thành toàn bộ vào 21.5.1969. Hang máy bay của sân bay này được khởi công  vào 9.1968, hoàn thành trước thời hạn vào 27.10 cùng năm, chất lượng công trình rất tốt.       

 Phân đội 1 bộ đội chi viện Trung Quốc tới Việt Nam tu sửa cấp tốc, cải tạo sửa chữa, làm mới đường sắt. Đầu năm 1965, Mỹ leo thang trong cuộc chiến tranh Việt Nam, liên tục tiến hành không kích Miền Bắc Việt Nam, chỉ từ ngày 3 đến ngày 6 tháng 4, đã điều rất nhiều máy bay liên tục ném bom xuống 5 chiếc cầu đường sắt. Do máy bay địch ném bom phá hoại, Miền Bắc Việt Nam về cơ bản đã bị rơi vào tình trạng tê liệt chỉ còn có vài tuyến đường sắt. Ngày 27 tháng 4, chính phủ hai nước Trung-Việt đã ký kết Nghị định thư về việc giúp Việt Nam xây dựng đường sắt và cung cấp thiết bị vận tải. Số hạng mục công trình đường sắt mà Trung Quốc giúp Việt Nam xây dựng ở khu vực phía bắc Hà Nội đã lên đến con số 100, Phân đội 1 tới vào 23.6.1965, chia làm hai ngả vào Việt Nam từ Hà Khẩu và Hữu Nghị Quan, thừa hành nhiệm vụ tu sửa cấp tốc, xây dựng cấp tốc đường sắt ở khu vực phía bắc Hà Nội. Chỉ huy các chiến binh khắc phục những khó khăn như máy bay Mỹ ném bom, mưa rừng nhiệt đới, nước lũ dâng và không dễ có được nguyên vật liệu ngay tại chỗ…, chiến đấu cho đến 5.6.1970, đã hoàn thành trước thời hạn các hạng mục công trình. Tổng cộng đã hoàn thành việc xây dựng 117 km đường sắt, sửa chữa 362 km đường sắt, , xây dựng cấp tố 98 công trình sẵn sàng chiến đấu đường sắt, xây mới 30 cầu đường sắt, 14 đường hầm, xây mới 20 ga xép đường sắt, lắp đặt 1023 cặp đường thông tin liên lạc, lắp đặt 8 km đường cáp thông tin dưới nước. Hoàn thành tốt đẹp các công trình chi viện đường sắt không những làm cho chiều dài của các tuyến  đường sắt ở khu vực phía bắc Hà Nội từ 508 km được tăng lên đến 554 km, mà còn kết các đoạn đường sắt thành mạng lưới, khiến cho năng lực vận chuyển nâng cao gấp bội, năng lực vận chuyển đường sắt chỉ riêng tuyến Hà Nội-Hữu nghị quan đã từ 146 vạn tấn tăng lên đến 280 vạn tấn, bảo đảm chắc chắn nhu cầu vận chuyển cho cuộc chiến tranh chống Mỹ của Việt Nam.    

Đồng thời, phân đội 1 theo hiệp định giữa hai nước Trung-Việt, đã đảm nhận công tác bảo vệ tuyến đường sắt nói trên và hoàn thành đầy đủ nhiệm vụ, bảo đảm được sự thông suốt cho các tuyến đường sắt ở khu vực phía bắc Hà Nội, góp phần vào sự thắng lợi của cuộc chiến tranh chống Mỹ của Việt Nam. Vào 1.7.1970, toàn phân đội đã về nước theo lệnh.   

Bộ đội kỹ thuật công trình xây dựng đường quốc lộ hữu nghị. Ngày 30.5.1965, chính phủ hai nước Trung-Việt đã ký kết “Hiệp định về việc giúp Việt Nam xây dựng đường quốc lộ” và nghị định thư, Trung Quốc điều bộ đội kỹ thuật công trình giúp Việt Nam xây dựng đường quốc lộ.

Xây dựng và cải tạo 7 đường quốc lộ 1, 3, 7, 8, 10, 11, 12. Dự kiến tổng chiều dài là 1211 km, trong đó làm mới 664 km, sửa chữa 547 km. Các phân đội 4, 5, 6 bộ đội hậu cần Trung Quốc đảm nhận nhiệm vụ giúp Việt Nam làm đường, quản lí 16 trung đoàn, 1 tổng đội dân công, 25 đội đo đạc thiết kế và 4 đội khoan thăm dò, cộng thêm bộ đội của 6 tiểu đoàn pháo cao xạ và một phần phân đội pháo cao nòng…, tất cả hơn 8 vạn người. Dưới sự thống lĩnh của Ban chỉ huy công trình làm đường thuộc bộ đội hậu cần Trung Quốc, đã lần lượt vào Việt Nam bắt đầu từ 9.1965, bắt tay vào thi công. Bốn phân đội đảm nhận nhiệm vụ làm đường quốc lộ 1, quốc lộ 3;  năm phân đội đảm nhận nhiệm vụ làm đường quốc lộ 5, quốc lộ 11; sáu phân đội đảm nhận nhiệm vụ làm đường quốc lộ 8, quốc lộ 10, quốc lộ 12.        

Đảm nhận nhiệm vụ làm đường quốc lộ ở Việt Nam là tiến hành trong điều kiện cực kỳ khó khăn. Bộ đội kỹ thuật công trình làm đường sau khi đã hoàn thành xong nhiệm vụ làm đường theo hiệp định giữa hai nước đã về nước toàn bộ vào 10.1968. Trong khoảng thời gian hơn 3 năm, bộ đội kỹ thuật công trình làm đường thuộc hậu cần Trung Quốc đã làm 7 tuyến đường quốc lộ cùng các công trình phòng hộ cho Việt Nam, đồng thời đã bảo đảm được sự thông suốt cho các đoạn phía bắc của đường quốc lộ 7 và đường quốc lộ 2, tổng cộng đã làm 1206 km đường, 305 cầu với tổng chiều dài 6854 m, 4441 đường cống với tổng chiều dài 46938 m, hoàn thành 30,5 triệu mét khối đất đá đào đắp. Ngoài ra, còn đã hoàn thành nhiệm vụ làm công trình đường giao nhau từ Phóng Đinh[iii] đến cầu Lai Vu trên quốc lộ 10, và duy tu quốc lộ 16 từ Thái Nguyên đến Đồng Đăng. Đại diện phía Việt Nam nghiệm thu cho rằng:  Các công trình đã xây dựng trên đây có chất lượng tốt và đẹp. Ngày 23.7.1968, Hồ Chí Minh khi chúc mừng việc thực hiện “Hiệp định Trung Quốc giúp Việt Nam xây dựng đường quốc lộ” đã nói: “Tuy các bạn chỉ làm được cho Việt Nam có hơn 1200 km đường quốc lộ, nhưng tình hữu nghị của các bạn đã vượt quá cả ngàn kilomet,  cả vạn kilomet!”  

Bộ đội hậu cần Trung Quốc giúp Việt Nam cấp tốc xây dựng các công trình quốc phòng vĩnh cửu ở quần đảo đông bắc Việt Nam và ở khu vực đồng bằng Bắc Bộ. Các phân đội 2 và 7 đảm nhận nhiệm vụ thi công này đã theo lệnh lần lượt đến Việt Nam từ 9.6.1965 đến 15.12.1966. Phân đội 2 chịu trách nhiệm thi công các công sự vĩnh cửu, đường cáp dưới biển, đường thông tin liên lạc, nằm phân tán trên 15 đảo và 8 yếu điểm quốc phòng ven biển. Trải qua gian khổ nỗ lực, cả phân đội 2 và phân đội 7 đều hoàn thành vượt mức nhiệm vụ thi công giúp Việt Nam. Các công trình chủ yếu đã hoàn thành bao gồm:  239 đường hầm với tổng chiều dài hơn 2,3 vạn m, 138 trận địa pháo lộ thiên có đường hầm, 149 công sự vĩnh cửu, 15 đường cáp thông tin dưới biển với tổng chiều dài 103 km, 171 km đường vĩnh cửu và đường thi công, 14 chiếc cầu, 21 cống, 9 con đê. Tổng cộng 84,76 vạn mét khối đất đá đào đắp. Đã xây tường phòng hộ tương đương với 845 km chiều dài đường bờ biển Miền Bắc Việt Nam. Phía Việt Nam đã đánh giá về những công trình này:  “Kháng lực của các công trình đều vượt quá yêu cầu của phía Việt Nam, chất lượng công trình cao, kiên cố, tiện dụng, ngụy trang tốt”.      

Đại đội kỹ sư thông tin Trung Quốc giúp Việt Nam lắp đặt mạng lưới thông tin. Ngày 31.7.1965, hai bên Trung-Việt thỏa thuận Trung Quốc sẽ điều 1 đại đội kỹ sư thông tin giúp Việt Nam xây dựng các công trình thông tin ở các vùng Lai Châu, Sơn La và Điện Biên Phủ…  Đại đội kỹ sư thông tin Trung Quốc đảm nhận nhiệm vụ này đã vào Việt Nam thi công ngày 18.8.1965. Các sĩ quan chỉ huy đã khắc phục muôn vàn khó khăn để bảo đảm đường liên lạc thông tin trong tác chiến, cải thiện điều kiện thông tin quân sự cho khu vực Miền Bắc Việt Nam, đã hoàn thành trước thời hạn và vượt mức nhiệm vụ thi công vào 10.7,1966, tổng cộng đã lắp đặt 330 km cột đường dây thông tin, mắc 894 km cặp đường dây, lắp đặt 4 trạm cung cấp điện thoại, ngoài ra còn lắp đặt đường trung chuyển từ một trạm điện thoại trong đó đến nơi Quân khu Tây Bắc Việt Nam đóng. Đại đội này sau khi hoàn thành nhiệm vụ đã về nước toàn bộ vào tháng 7.        

Bộ đội chi viện Trung Quốc trong những năm tháng chiến đấu gian khổ tại Việt Nam đã kề vai sát cánh cùng với nhân dân và quân đội Việt Nam, giành được những thành tựu rực rỡ.  

Đã khiến cho Mỹ phải đổ vào Việt Nam tới hơn 56 vạn quân, mức hao tổn chi phí quân sự năm lên tới 30 tỷ đôla Mỹ, nhưng vẫn không thể làm cho chiến cục tiến triển được theo chiều hướng mong muốn; con số thương vong tăng dần, đến nửa cuối năm 1968, tuần nào cũng chết hơn 200 người, số quân Mỹ chế tại chiến trường chỉ riêng trong năm này đã tới 14592 người; dẫn đến tinh thần phản chiến trong nước Mỹ không ngừng lên cao. Trước tình hình ấy, tháng 11 năm 1968, Mỹ buộc phải tuyên bố đình chỉ vô điều kiện ném bom và bắn phá Miền Bắc ViệtNam. Bộ đội chi viện Trung Quốc sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn 1 như đã định, đã rút toàn bộ về nước vào 7.1970.     

Giai đoạn 2:  Bắt đầu 5.1972 và kết thúc 8.1973.  Cuối năm 1968, Mỹ ngừng ném bom Miền Bắc Việt Nam, đầu năm 1969 bắt đầu đàm phán với Việt Nam tại Paris. Từ đó, cuộc chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn vừa đánh vừa đàm phán. Đến cuối 3.1972, các lực lượng vũ trang Miền Nam, với sự chi viện của Miền Bắc, đã phát động tấn công toàn diện và liên tục giành được thắng lợi lớn, giáng một đòn nặng nề vào chính quyền Mỹ ngụy. Để cắt đứt sự chi viện tới từ Miền Bắc Việt Nam, bảo đảm cho chính quyền Nguyễn Văn Thiệu khỏi bị sụp đổ, đồng thời với việc tăng cường điều động binh lực hải quân, không quân và ném bom trở lại Miền Bắc Việt Nam, Mỹ bắt đầu thực thi phong tỏa thủy lôi quy mô lớn trên các đường ven biển, cảng, đường sông của Miền Bắc Việt Nam vào ngày 9 tháng 5. Ngay sớm 9.5 đã điều động hơn 100 tàu sân bay của hải quân Mỹ, 6 tàu chiến các loại, sau khi tiến hành ném bom và pháo kích đối với các khu vực ven biển như Hải Phòng, Quảng Yên, Hồng Gai, Đồ Sơn…, đã dùng hơn 40 tàu sân bay còn lại đi thả mìn, đồng thời mở rộng phạm vi, lần lượt phong tỏa các đường sông trọng yếu ở Hải Phòng… cùng các sông Thái Bình, sông Mã,  cửa Hội, sông Gianh, sông Nhật Lệ, sông Hồng, sông Trà Lý, sông Cấm… Sau đó còn nhiều lần thả mình bổ sung. Mỹ đã thả thủy lôi xuống các cảng và đường sông trọng yếu của Miền Bắc Việt Nam, thực hành sự phong tỏa toàn diện trên biển, khiến cho Miền Bắc Việt Nam bị cắt đứt mất sự chi viện vật tư từ bên ngoài và các đường vận chuyển chủ yếu chi viện cho Miền Nam Việt Nam, mưu đồ dùng đó để buộc Việt Nam phải nhượng bộ trên bàn đàm phán tại Paris. Ngọn lửa chiến tranh đã tắt được hơn 3 năm lại bùng cháy lên ở Miền Bắc Việt Nam. Chính phủ Việt Nam đã yêu cầu Trung Quốc điều hải quân tới giúp rà phá bom mìn ngay vào ngày Mỹ thả mìn. Theo yêu cầu của Miền Bắc, để giúp nhân dân Việt Nam phá được sự phong tỏa trên biển của Mỹ, chính phủ Trung Quốc đã đồng ý lập tức lại khơi thông con đường trên biển bí mật Trung-Việt theo kế hoạch, vận chuyển lương thực cùng các vật tư khác tới Việt Nam. Đồng thời, căn cứ theo hiệp định đã thỏa thuận giữa Bộ tổng tham mưu quân đội hai nước, giải phóng quân nhân dân Trung Quốc ngoài điều bộ đội xe đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển trên đường quốc lộ giúp Việt Nam ở khu vực biên giới giữa hai nước ra, còn gánh luôn cả nhiệm vụ quét thủy lôi của Mỹ ở vùng ven biển và làm cấp tốc các đường ống dẫn dầu dã chiến. 

Các tàu ở đội rà phá bom mìn Trung Quốc luân phiên nhau tác chiến, cả chỉ huy và lính nửa đêm ra biển rà phá bom mìn, ban ngày còn phải cấp tốc sửa chữa máy móc dưới sự uy hiếp của không kích. Đội rà phá bom mìn Trung Quốc giành thắng lợi từng nút, khiến cho quân Mỹ không yên, máy bay Mỹ thường xuyên bay lượn trinh sát ở những khu vực đội rà phá bom mìn cắm neo và rà phá bom mìn. Bắt đầu từ 20.8, ngày nào cũng có máy bay Mỹ tới trinh sát sát tầm thấp, đêm ném pháo sáng. Sáng 27.8, máy bay Mỹ ném bom bừa bãi xuống sở chỉ huy Hoàng Châu của đội rà phá bom mìn. Đội rà phá bom mìn Trung Quốc vẫn kiên trì chiến đấu không biết mệt mỏi. Ngày 17.5.1973, công việc rà phá bom mìn đã kết thúc toàn bộ. Ngày 27.8, đội rà phá bom mìn hải quân Trung Quốc thắng lợi về nước. Trong thời gian 1 năm 3 tháng ở Việt Nam đã ra biển tất cả 586 chuyến, với tổng độ dài hành trình hơn 2,78 vạn hải lí, trong đó có 526 chuyến rà phá bom mìn, với tổng độ dài hành trình gần 1,75 vạn hải lí; rà phá được 42 quả thủy lôi các loại, ngoài ra còn cùng với phía Việt Nam rà phá được 5 quả; tiếp đó tiến hành nạo vét từ các cảng Hải Phòng, Hồng Gai, Cẩm Phả… lớn nhất Miền Bắc Việt Nam cho đến các đường thủy ở quần đảo đông bắc, với tổng diện tích nạo vét 201 km2, đồng thời nhiều lần dẫn đường cho các tàu thuyền Việt Nam đi qua các cảng nói trên một cách an toàn, góp phần vào việc phá sự phong tỏa trên biển của Mỹ.  

  Giúp lắp đặt các đường ống dẫn dầu dã chiến. Sau khi quân Mỹ thực hiện sự phong tỏa trên biển đối với Miền Bắc Việt Nam, Việt Nam khẩn cấp yêu cầu Trung Quốc giúp lắp đặt 5 đường ống dẫn dầu dã chiến, dẫn dầu qua đoạn biên giới Quảng Tây vào Việt Nam.

   Trung Quốc đã khắc phục khó khăn, nhanh chóng sản xuất các thiết bị đồng bộ và xe chuyên dụng cần cho đường ống dẫn dầu, đồng thời phân bổ nhanh nhất nguồn dầu đầy đủ giúp Việt Namvề hướng đoạn biên giới Quảng Tây. Theo yêu cầu của chính phủ Việt Nam và hiệp định đã thỏa thuận giữa quân đội hai nước Trung-Việt, từ 31.5.1972 đến 12.2.1973, giải phóng quân nhân dân    Trung Quốc đã lần lượt điều hơn 8000 lượt bộ đội và dân công, đồng thời kèm theo một lượng lớn máy móc, xe sang lắp đặt 5 đường ống dẫn dầu dã chiến giúp Việt Nam ở hai đoạn từ Bằng Tường đến Hữu nghị quan và từ Phòng Thành Cảng[iv] đến Than Tán[v], với tổng chiều dài 159 km, liên thông với các công trình như kho dầu, trạm bơm, trạm thông tin và với đường sắt chuyên dụng…, tổng cộng hoàn thành với hơn 10 vạn mét khối đào đắp. Đường ống dẫn dầu Phòng Thành dài tất cả 99 km. Hai đoạn đường ống dẫn dầu này bắt đầu lần lượt vận chuyển dầu vào Việt Nam từ 15.6.1972 và 6.11.1972.           

Ngày 27.1.1973, sau khi Việt Nam và Mỹ ký Hiệp định Paris, quân Mỹ hoàn toàn chấm dứt hành vi xâm lược đối với Miền Bắc Việt Nam, vận chuyển dầu trên biển của Việt Nam dần khôi phục lại bình thường. Theo yêu cầu từ phía ViệtNam, phải đến 30.6.1976, đường ống dẫn dầu dã chiến ở biên giới Trung-Việt mới ngừng hoạt động. Trong 4 năm, Trung Quốc vận chuyển vào Việt Nam tổng cộng gần 1,3 triệu tấn dầu mỏ và dầu diesel, chiếm hơn một nửa tổng lượng dầu Trung Quốc giúp Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ của Việt Nam, đã trợ giúp đắc lực cho cuộc đáu tranh vĩ đại bảo vệ Miền Bắc, giải phóng Miền Nam, thống nhất tổ quốc của Việt Nam.     

Với sự chi viện của đội rà soát bom mìn hải quân Trung Quốc, nhân dân Việt Nam không những không bị khuất phục trước sự ném bom và phong tỏa trên biển của Mỹ, mà trái lại còn ngày càng chiến đấu dũng cảm, cuối cùng đã buộc chính phủ Mỹ phải thừa nhận sự thất bại triệt để của cuộc chiến tranh xâm lược. Ngày 27.1.1973, bốn bên Cộng sản Việt Nam, Mặt trận giải phóng dân tộc Miền Nam Việt Nam, Mỹ, chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đã ký bản “Hiệp định về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam” tại Paris. Tháng 3, lính quân đội Mỹ xâm lược ViệtNambắt đầu rút quân khỏi Miền Nam Việt Nam. Tháng 8 năm 1973, bộ đội chi viện Trung Quốc thừa hành nhiệm vụ giúp Việt Nam chống Mỹ ở Việt Nam đã rút toàn bộ về nước.        

 Bộ đội chi viện Trung Quốc trong những năm tháng gian khổ giúp Việt Nam chống Mỹ, đã dũng cảm ngoan cường trong chiến đấu, gian khổ nỗ lực trên công trường, đã xuất hiện rất nhiều nhân vật anh hùng gặp nguy nan không biết sợ, coi thường cái chết. Hơn 4000 sĩ quan binh lính thuộc bộ đội chi viện Trung Quốc đã chết trên đất Việt Nam, hơn 4000 người cho đến nay vẫn còn an giấc trên các vùng đồi núi Việt Nam. Trong thời gian giúp Việt Nam chống Mỹ, bộ đội chi viện Trung Quốc luôn luôn lấy việc tăng cường tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước Trung-Việt làm trọng, chấp hành nghiêm chỉnh 3 kỷ luật lớn, 8 điều chú ý, yêu từng dòng sông ngọn núi, từng gốc cây ngọn cỏ của Việt Nam, quan tâm tới quần chúng nhân dân Việt Nam như với đồng bào tổ quốc, khi nhà dân bị đốt cháy, các chiến sĩ luôn bất chấp mạo hiểm tính mạng để cấp cứu người dân và vật dụng; khi cả bộ đội Trung Quốc và người dân Việt Nam đều bị không kích, bao giờ cũng để bộ đội tải thương cấp cứu người bị thương của Việt Nam trước. Các sĩ quan binh lính còn tận dụng những khoảng trống lúc chiến đấu và thi công để tiếh hành các hoạt động gần gũi dân, giúp người dân Việt Nam trồng trọt, làm thủy lợi, dựng nhà cửa, làm đường, cắt tóc, chữa bệnh, mở lớp học ban đêm, tặng sách, dạy hát, chiếu phim, diễn văn nghệ…, đã làm biết bao việc tốt bộ đội chi viện Trung Quốc nhận được sự ủng hộ nhiệt tình và sự hỗ trợ mạnh mẽ từ người dân Việt Nam. Tất cả những điều này mãi mãi là giai thoại truyền đến mai sau giữa nhân dân hai nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khen ngợi là: “Quân đội cách mạng đến dân yêu, đi dân nhớ”.          

Các chiến sĩ của bộ đội chi viện Trung Quốc đã kề vai chiến đấu với quân dân Việt Nam, đã dùng cả sinh mệnh và máu đào để bảo vệ sự an toàn cho vùng trời và vùng đất Việt Nam, đã bảo đảm cho sự vận chuyển giao thông của Miền Bắc Việt Nam được thông suốt, làm cho quân dân Việt Nam có được một số lượng bộ đội lớn để chi viện cho sự tác chiến của nhân dân Miền Nam, giúp cho nhân dân Việt Nam giành được thắng lợi trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước.  Những thành tích vẻ vang của bộ đội chi viện Trung Quốc giúp ViệtNamtrong cuộc chiến tranh chống Mỹ sẽ mãi mãi khắc ghi trong lòng người dân Trung Quốc và người dân Việt Nam.     

  Trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước của Việt Nam, hơn 20 tỉnh, thành, khu tự trị cùng hàng ngàn đơn vị nghiên cứu khoa học, nhà máy trong cả nước đã đảm nhận nhiệm vụ giúp Việt Nam chống Mỹ. Bất kể là sản phẩm quân dụng hay sản phẩm dân dụng, chỉ cần Việt Nam cần mà đang có sẵn là cung cấp ngay, không có sẵn thì sản xuất ngay, chưa sản xuất thì cũng lập tức nghiên cứu làm luôn. Mà khi ấy, trong tất cả những thứ Việt Nam yêu cầu Trung Quốc chi viện đều có đặc điểm nổi bật là:  Nhiều chủng loại, số lượng lớn, thời gian gấp, yêu cầu cao. Hầu như nhân viên các đơn vị đảm nhận nhiệm vụ đều coi đó là nhiệm vụ hàng đầu áp đảo tất cả, tăng ca tăng giờ, hoàn thành một cách đầy đủ.    

  Nhiệm vụ vận chuyển giúp Việt Nam chống Mỹ hết sức gian khổ. Theo con số thống kê chưa đầy đủ từ 1965-1979, lượng vật tư giúp Việt Nam vận chuyển bằng đường sắt là khoảng hơn 3,05 vạn toa, trong đó chỉ riêng từ tháng 1 đến tháng 10 năm 1974, các loại vật tư vận chuyển bằng đường sắt đã lên tới hơn 91300 toa. Theo thống kê chỉ trong 5 năm của Quân khu Quảng Châu, lượng vật tư giúp Việt Nam vận chuyển bằng đường thủy tổng cộng lên tới hơn 12,5 vạn tấn. Kể từ 8.1972 trong thời gian có hơn 1 năm, lượng vật tư các loại vận chuyển vào Việt Nam trên 5 đường vận chuyển quốc lộ mở ở khu vực biên giới Trung-Việt đã đạt tới hơn 62 vạn tấn.       

  Sự viện trợ của Trung Quốc đối với Việt Nam có thời gian dài nhất, có số lượng lớn nhất trong viện trợ đối ngoại. Theo thống kê, tính cho đến năm 1978, sự viện trợ của Trung Quốc đối với Việt Nam đạt tổng giá trị lên tới khoảng 20 tỷ đôla Mỹ (tính theo giá thị trường quốc tế khi đó), trong đó viện trợ không hoàn lại chiếm 93.3%, không trả lãi chiếm 6.7%.

Bản tiếng Việt © Quốc Thanh 2012

Nguồn: www.sohu.com   (Trang mạng lớn nhất của Trung Quốc)


[i]  Tức Miền Nam ViệtNam –ND.

[ii]  Tức Miền Bắv Việt Nam –ND.

[iii]   Chưa xác định được tên tiếng Việt là gì-ND.

[iv]   Tên một thành phố  thuộc Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, Trung Quốc-ND.

[v]   Tên một làng ở Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, Trung Quốc-ND.

The Times

Sự ra đi của tác giả bức ảnh

Sài Gòn sụp đổ nổi tiếng – Hugh Van Es

Anne Barrowclough

Ngày 15-5-2009

Van Es’ image of the fall of Saigon

Hugh Van Es, nhiếp ảnh gia Hòa Lan, người đã có bức ảnh tượng trưng cho cảnh Sài Gòn thất thủ năm 1975 rồi trở thành biểu tượng cho sự thất bại của Mỹ tại Việt Nam, đã qua đời ở tuổi 67.

Ông Van Es đã phải bị xuất huyết não vào tuần trước tại nhà ở Hong Kong, và rồi không bao giờ tỉnh lại nữa, vợ ông, bà Annie cho biết. Ông đã mất vào sáng nay, tại bệnh viên Queen Mary của thành phố đã là nơi sinh sống của ông trong 35 năm.

Ông Van Es là một người nổi bật nhất trong một thế hệ các nhà báo nổi tiếng từng đưa tin tức về cuộc chiến tranh ở Việt Nam. Bức ảnh của ông chụp một chiếc trực thăng đang giải thoát những người dân từ trên một nóc nhà ở Sài Gòn đã trở thành một trong những hình ảnh có sức sống lâu bền nhất về cuộc xung đột này và là một phép ẩn dụ cho cuộc rút quân nhục nhã của Mỹ khỏi Việt Nam.

Các bạn bè đồng nghiệp của ông hôm nay đã tỏ lòng tôn kính một con người can đảm và có tính hài hước.

“Lối cư xử nồng nhiệt của ông đã làm cho các bạn đồng nghiệp của ông cũng như các binh lính Mỹ và Việt Nam được ông ghi lại hình ảnh cảm thấy quý mến,” cựu phóng viên chiến trường Peter Arnett nhận xét.

Ông là “một trong số ít những nhà báo ảnh phương Tây sẵn sàng chấp nhận hiểm nguy để chứng kiến sự kết thúc cuộc chiến tranh đó,” Peter Arnett cho biết thêm.

Ông Arnett, người đã đứng ngay bên cạnh Van Es khi ông chụp bức ảnh nổi tiếng của mình đã mô tả nó như là “bức ảnh đảm bảo cho chỗ đứng của ông trong văn hóa đại chúng và trong lịch sử nhiếp ảnh của cuộc chiến tranh Việt Nam.”

Ông Van Es sinh tại Hòa Lan ngày 6-7-1941. Ông đã quyết định cho sự nghiệp của mình sau khi tham dự một cuộc triển lãm của nhiếp ảnh gia chiến trường huyền thoại Robert Capa và đã theo con đường sự nghiệp của mình tại Hong Kong năm 1967 với vai trò như là một ký giả tự do.

Ông gia nhập tờ South China Morning Post như là phóng viên ảnh chính, và đã tới Việt Nam những năm sau đó. Công việc trước tiên của ông là một chuyên gia về âm thanh cho hãng tin NBC News rồi là một phóng viên ảnh cho hãng thông tấn Mỹ AP, sau đó là UPI.

(Associated Press) This Feb 18, 1969 file photo shows Dutch photographer Hugh Van Es in a Macao cafe.

Những cú bấm máy đầy uy lực của ông đã gửi bức thông điệp ảm đạm trở lại nước Mỹ về những thực tế của cuộc xung đột ở VN. Bức ảnh của ông về một người lính bị thương với một cây thánh giá nhỏ tỏa sáng tương phản với hình bóng của anh ta, là bức ảnh nổi tiếng nhất từ trận chiến trên Đồi Thịt Băm [Hamburger Hill] tháng 5-1969.

Nhưng bức ảnh nổi tiếng nhất của ông, về cuộc trốn chạy trên nóc nhà, không phải như rất nhiều người vẫn tưởng là được chụp trên nóc nhà Tòa Đại sứ Hoa Kỳ mà là từ một tòa cao ốc cách đó vài tòa nhà, nơi cư ngụ của nhóm sĩ quan cao cấp CIA.

Ông đã viết trên tờ New York Times năm 2005: “Một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất về cuộc chiến tranh Việt Nam đã cho thấy cái gì đó hơn là những điều mà hầu như mọi người từng nghĩ.”

Khi lực lượng Bắc Việt Nam tiến gần tới Sài Gòn, hàng trăm người Việt Nam đã gia nhập vào số những dân thường Mỹ tập trung trong sân tòa Đại sứ Hoa Kỳ với hy vọng sẽ được cứu thoát bằng những chiếc trực thăng chuyên chở các nhân viên quân sự và sứ quán Hoa Kỳ di tản.

Ở cách đó vài căn nhà, một chiếc trực thăng khác đã bay lượn trên nóc tòa cao ốc của CIA và một nhóm dân chúng đã leo lên chiếc thang an toàn.

Đó là chiếc trực thăng mà Van Es đã chụp lại hình ảnh từ bao lơn của văn phòng hãng thông tấn UPI, và sử dụng một ống kính 300-mm, ống kính chụp xa nhất mà ông có được.

Sau cuộc chiến tranh Việt Nam, ông đã trở lại Hong Kong – một vị trí đắc địa mà ông từng sử dụng để đưa tin về các sự kiện trên khắp Á châu, bao gồm cuộc xâm lược của Liên Xô vào Afghanistan và sự sụp đổ của chế độ độc tài Ferdinand Marcos ở Philippines.

Hugh Van Es (AP file) 

Ông vẫn còn để lại đức tính khiêm nhường trong sự nghiệp của mình, và các nhà báo trẻ tuổi hơn từng lui tới những căn phòng của Câu lạc bộ các Nhà báo Ngoại quốc ở Hong Kong đã biết ông không phải từ những câu chuyện phiếm ông kể mà còn từ chiếc áo gi-lê của phóng viên ảnh mang tên tuổi của ông thôi.

Cựu đạo diễn chương trình của đài CNN Robert Wiener, người cũng từng làm việc ở Việt Nam, đã nói với hãng thông tấn Pháp AFP rằng kỹ năng chuyên môn của Van Es chính là điểm nổi bật nhất của ông.

“Hugh là một mẫu người khác biệt về mọi phương diện. Lòng khoan dung và trắc ẩn của ông là vô hạn,” ông Wiener nhận xét.


ĐẤT GỌI

Phạm Đình Trọng

1.   Cả nước đang sôi sục, nóng bỏng, đang ầm ầm dậy sóng những đoàn người khiếu kiện và đang cuồn cuộn những con sóng ngầm phẫn nộ trong lòng người vì đất đai.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn nổ ở Tiên Lãng, Hải Phòng, phá tan sự thanh bình, êm ả ngàn đời của làng quê Việt Nam cũng vì đất đai.

Sự biến ở Văn Giang, Hưng Yên, hàng ngàn công an trập trùng mũ sắt, khiên đồng, súng đạn, dùi cui trấn áp vài trăm người dân lương thiện, lam lũ cũng vì đất đai.

Vụ án ngang trái, oan khiên ở nông trường Sông Hậu, Cần Thơ cũng vì đất đai.

Đất đai đã trở thành sự xung đột giữa quyền sử dụng đất của người dân được ghi trong Hiến pháp: Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định, lâu dài (Điều 18, Hiến pháp 1992) với những nhóm quyền lực kinh tế kết hợp với quyền lực chính trị hối hả tìm kiếm lợi nhuận kếch xù, mau lẹ và dễ dàng bằng đất đai.

Đất đai đã trở thành sự xung đột ngay trong những văn bản pháp luật. Thế lực kinh tế liên kết với thế lực chính trị liên tục sửa Luật đất đai để họ dễ bề chiếm đoạt đất đai, làm giầu trong phút chốc bằng đất đai. Càng sửa, Luật đất đai càng xa rời Hiến pháp, ngang nhiên vi phạm Hiến pháp, càng vô hiệu Hiến pháp, đất đai càng vô chủ, càng kích thích lòng tham, càng có thêm nhiều dự án treo đầu dê bán thịt chó về đất đai.

Đất đai đã trở thành sự xung đột giữa mục đích tối cao của nhà nước là an dân với những người nhân danh nhà nước chiếm đoạt mảnh đất sống ổn định của dân, gây sự xao xác, bất bình trong lòng dân, gây ra sự phản kháng mạnh mẽ, sự bùng nổ rộng rãi trong xã hội, gây đổ vỡ lòng tin của người dân với nhà nước.

Đất đai là nơi chỉ ra rõ nhất bản chất một nhà nước. Nhà nước ứng xử với đất đai như ở Tiên Lãng, Hải Phòng, như ở Văn Giang, Hưng Yên mà tự nhận là nhà nước của dân, do dân, vì dân thì đó là sự giả dối.

Đất đai đã làm băng hoại đạo đức xã hội, phá nát kỉ cương phép nước. Vì đất đai, quyền lực ngang nhiên chà đạp lên pháp luật, vất bỏ đạo đức làm người, coi thường cả đạo lí xã hội.

2.   Đất đai gây đổ vỡ trong lòng người; đất đai làm rối loạn xã hội; vì đất đai, quyền lực thản nhiên chà đạp lên pháp luật thể hiện sâu sắc nhất trong vụ án nông trường Sông Hậu, Cần Thơ và trong vụ nhà nước dùng bạo lực chiếm đất của dân Văn Giang, Hưng Yên giao cho doanh nghiệp vẽ lên những dự án mĩ miều: đổi đất lấy hạ tầng nhưng thực chất chỉ là kinh doanh bất động sản mà quyền lực nhà nước trở thành đồng vốn quan trọng nhất trong loại kinh doanh đó.

ĐẤT NÔNG TRƯỜNG SÔNG HẬU, CẦN THƠ –NAMBỘ

Hai người Anh hùng, hai thế hệ cha con nối tiếp nhau lao động tận tụy, quên mình đã biến mảnh đất phèn Sông Hậu đến cỏ cũng không mọc nổi, người không thể sống được, chỉ có lơ thơ lăn lác hoang hóa thành mảnh đất bát ngát đồng lúa, xum xuê vườn cây trái. Hàng ngàn gia đình nông dân không có đất gieo trồng, sống lay lắt, nghèo khổ, lang bạt, nay có nơi an cư, trở thành nông trường viên nông trường Sông Hậu, có cuộc sống khấm khá và đang ngày càng giầu có.

Nhưng mảnh đất không có sự sống nay đã trở thành đất sống, mảnh đất nghèo nay đã trở thành đất giàu lại lọt vào tầm ngắm, lại là nỗi thèm khát của những phi vụ kinh doanh nhà đất. Người đàn bà Anh hùng giám đốc nông trường Sông Hậu liền nhận được gợi ý giao lại đất nông trường để chính quyền sử dụng đất vào những dự án khác mà ai cũng biết đó là những dự án đô thị hoành tráng.

Đất nông trường Sông Hậu đã là đất sống ấm no của hiện tại, đất khát khao hi vọng, đất rực rỡ trong tương lai của hàng ngàn gia đình nông trường viên. Vì những gia đình nông dân bình dị, thân thiết như ruột thịt đó, người đàn bà Anh hùng giám đốc nông trường không thể giao đất theo gợi ý của quyền lực. Người Anh hùng liền trở thành tội phạm.

Ủy viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh ủy định tội rồi lệnh cho công an điều tra, viện Kiểm sát truy tố, Tòa án xét xử! Tòa sơ thẩm rồi tòa phúc thẩm có sẵn bản án trong túi đều tuyên người đàn bà Anh hùng tám năm tù. Đó là lần thứ nhất pháp luật bị quyền lực chính trị khinh bỉ, chà đạp trên mảnh đất Sông Hậu!

Người Anh hùng bị tù oan khuất chống án. Lương tâm xã hội rầm rộ lên tiếng. Cơ quan quyền lực chính trị gồm mười bốn thành viên liền nhóm họp xem xét biểu quyết số phận người Anh hùng Sông Hậu. Mười một phiếu biểu quyết dừng vụ án, miễn truy tố người Anh hùng Sông Hậu. Cơ quan quyền lực chính trị đã làm thay cả tòa án của nhà nước, xóa tội cho người đàn bà Anh hùng Sông Hậu. Quyền lực chính trị cấp tỉnh chỉ định tội và lệnh cho công an, tòa án làm án buộc tội người Anh hùng Sông Hậu. Nay quyền lực chính trị cấp cao còn xử thay cả quan tòa! Đó là lần thứ hai pháp luật bị quyền lực chính trị ngang nhiên khinh miệt, chà đạp trên mảnh đất Sông Hậu!

Vụ án nông trường Sông Hậu chỉ xô đẩy mấy người trong ban giám đốc nông trường Sông Hậu vào vòng lao lí oan khiên, ngang trái nhưng đã bộc lộ hai điều lớn lao hệ trọng của xã hội, liên quan tới mọi số phận người dân.

Một là, Đất đai đã trở thành một thế lực ghê gớm, khuynh đảo cả pháp luật. Đất đai đã tạo ra một lớp người giầu có và một lớp quan chức hối hả tham nhũng bằng đất đai. Hai lớp người này lập tức liên kết với nhau làm thay đổi cả bản chất nhà nước, từ nhà nước của dân, do dân, vì dân trở thành nhà nước đối lập với dân.

Hai là, Từ đất đai, người dân phải cay đắng nhận ra là họ đang phải sống ở thời không có pháp luật, quyền lực chính trị đứng trên pháp luật, làm thay pháp luật mà vụ án ở nông trường Sông Hậu là minh chứng.

ĐẤT VĂN GIANG, HƯNG YÊN – BẮC BỘ

Ruộng vườn Văn Giang, Hưng Yên trên tầng đất phù sa sâu cả chục mét do con sông Hồng màu mỡ bền bỉ bồi đắp từ hàng triệu năm tạo lên. Hoa màu đang tươi tốt, cuộc sống đang yên ổn trên đất đai của tổ tiên từ ngàn đời để lại, bỗng ầm ầm ô tô chở công binh, công an đến, rầm rập công an dàn hàng ngang, nổ súng, vung dùi cui, xả đạn hơi cay vào dân. Những người nhân danh nhà nước đã biến cánh đồng của màu xanh bình yên thành bãi chiến trường mù mịt khói lửa, quyết ăn thua đủ với dân, quét dân ra khỏi đất hương hỏa cha ông. Rồi máy gạt, máy ủi gầm rú nghiến nát hoa màu như thời nô lệ năm 1944 lính Nhật hung hãn kéo đến quật nát lúa đang ngậm đòng bắt dân nhổ lúa, trồng đay phục vụ cuộc chiến tranh của Nhật.

Người dân cả mấy làng ở Văn Giang, Hưng Yên kéo ra đồng suốt đêm đốt lửa giữ đất như thời hồng hoang con người đốt lửa xua bầy thú dữ. Bầy thú bốn chân thời tiền sử đã lùi vào quá khứ hàng ngàn năm nhưng ngày nay người dân tay không giữ đất lại phải đối mặt với bầy công cụ hai chân, đầu mũ sắt, tay khiên, tay súng còn hung dữ gấp ngàn lần bầy thú hồng hoang vì bầy công cụ đông tới hàng ngàn tên. Sự kiện đất đai ở Văn Giang, Hưng Yên thực sự đưa xã hội văn minh trở về thời hoang dã xa xưa, bạo lực hung hãn trút xuống đầu dân, bạo lực ngạo nghễ giành chiến thắng trên nỗi đau khổ, uất nghẹn căm phẫn của người dân.

Trong xã hội dân sự yên bình, sự chiến thắng của bạo lực nhà nước với dân lành đồng nghĩa với cái thua của pháp luật, cái thua của đạo lí, cái thua của văn hóa trị nước an dân: Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân.

Pháp luật thua, đạo lí thua, văn hóa trị nước thua vì nhà nước đã không đứng về phía nhân nghĩa, không đứng về phía công bằng xã hội, không đứng về phía số đông người dân lao động lương thiện mà đứng về số ít người có của, những nhà đầu tư trong nước, ngoài nước. Bạo lực nhà nước đã được huy động tối đa ra trấn áp dân, chiếm bằng được mảnh đất sống cuối cùng của dân, giao cho người có của xây nhà kinh doanh, làm giầu trên nỗi nghèo đói, bất an vô định của số đông dân lành.

Đại diện nhà nước cấp tỉnh, ông chánh văn phòng Ủy ban Nhân dân tỉnh Hưng Yên nói rằng chỉ có 30% diện tích đất của Dự án Ecopark Văn Giang dành cho xây nhà kinh doanh, còn lại là đất dành cho phát triển giao thông, công trình phúc lợi, cây xanh nên Dự án Ecopark Văn Giang là dự án đổi đất lấy hạ tầng chứ không phải dự án thương mại kinh doanh đơn thuần. Đó chỉ là cách nói lấp liếm, nói lấy được của thứ quan gian “muốn nói gian làm quan mà nói”. Đường sá, cây xanh, công trình phúc lợi xã hội bao quanh những tòa nhà cao tầng của khu dân cư chỉ làm cho những căn hộ trong khu dân cư có giá cao chót vót và bán đắt như tôm tươi mà thôi. Tỉ lệ cây xanh càng cao, những con đường thênh thang càng kéo những thành phố lớn lại gần thì khu dân cư càng đắt giá và nhà đầu tư càng lời lớn mà thôi.

3.   Những cuộc chiến tranh đẫm máu liên miên suốt gần nửa thế kỉ, từ 1945 đến 1989, chiến tranh chống Pháp, chiến tranh chống Mĩ, chiến tranh chống Pôn Pốt diệt chủng, chiến tranh chống Đại Hán bành trướng, chiến tranh giai cấp sắt máu trong lòng dân tộc .  .  .  làm cho đất đai đồng ruộng ViệtNamđã thấm đẫm mồ hôi lại thấm đẫm máu người nông dân. Gần nửa thế kỉ chiến tranh, nhà nước đã huy động đến kiệt cùng sức người, sức đất của người nông dân. Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người cho cơn khát của chiến tranh. Cả trong cuộc chiến tranh giai cấp sắt máu, số nông dân bị đôn lên địa chủ và bị bắn giết cũng phải đủ chỉ tiêu do giai cấp vô sản đề ra. Người nông dân phải chịu hi sinh mất mát lớn nhất cho chiến tranh, cho chiến thắng, cho sự sống còn của nhà nước ViệtNamhôm nay.

Sống còn bằng máu người nông dân, thế mà ngày nay nhà nước Việt Nam lại giành giật mảnh đất thấm đẫm máu người nông dân giao cho những nhà đầu tư để họ kinh doanh kiếm lời, đẩy người nông dân vào cảnh khốn cùng không còn đất sống. Đó là sự phản bội, vô ơn, táng tận lương tâm, không còn biết đến đạo lí làm người và văn hóa cai trị.

Máu người không phải nước lã. Máu người thiêng lắm. Mảnh đất đã thấm đẫm mồ hôi và máu  người nông dân, mảnh đất ấy có hồn thiêng. Hồn thiêng của đất đã gọi và đang khẩn thiết gọi những người nông dân để họ biết phải làm gì giữ đất. Đất gọi và tiếng súng Đoàn Văn Vươn đã dõng dạc trả lời. Bao giờ những người nông dân cũng là nơi tiềm ẩn sức mạnh quyết định của mọi cuộc cách mạng xã hội.

P.Đ.T.

The Epoch Times

Trung Quốc thành công trong cuộc chiến che giấu tội ác

Kỷ nguyên mới ở TQ sẽ bắt đầu khi mọi bí mật được phơi bày.

Tác giả: Ji Da

Người dịch: Dương Lệ Chi

26-04-2012

Cuộc chiến kéo dài 10 năm giữa các phe phái trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc được tiến hành để che giấu các bí mật khủng khiếp, với kết quả tùy thuộc vào sự chọn lựa người vào chức vụ lãnh đạo hàng đầu của Đảng, kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào.

Cựu lãnh đạo hàng đầu của Đảng Cộng sản, ông Giang Trạch Dân và phe nhóm của ông ta đã sống trong nỗi sợ hãi do không kiểm soát được Đảng Cộng sản Trung Quốc. Họ biết rằng họ không thể cho phép người dân Trung Quốc hay thế giới biết về các tội ác mà họ đã phạm, chống lại các học viên Pháp Luân Công.

Cuộc chiến để giữ bí mật những điều mà họ đã làm, tập trung trong 5 năm qua, vào nhân vật Tập Cận Bình. Phe của ông Giang Trạch Dân không thể ngăn ông Tập Cận Bình trở thành người kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào, đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhưng không phe nào có thể mạo hiểm để ông Tập lên nắm quyền.

Ông Tập không được phe ông Giang Trạch Dân chấp nhận là vì ông không liên quan đến chuyện đàn áp. Phe của ông Giang cần giữ cho cuộc đàn áp tiếp diễn, để giữ kín những tội lỗi mà họ đã phạm, và bảo đảm rằng họ sẽ không bao giờ phải chịu trách nhiệm những gì họ đã làm.

Nắm quyền điều hành

Khi ông Giang đối mặt với việc nghỉ hưu hồi năm 2002 tại Đại hội Đảng lần thứ 16, ông muốn chắc chắn rằng, ông sẽ tiếp tục nắm giữ quyền hành thực sự, ngay cả khi chính thức nhượng quyền cho ông Hồ Cẩm Đào.

Chìa khóa để điều hành Đảng là Ban Thường vụ Bộ Chính trị, một bộ phận nhỏ, những người cai trị Đảng Cộng sản Trung Quốc dựa trên sự đồng thuận. Ông Giang đã tìm cách đưa những người ủng hộ ông vào Ban Thường vụ Bộ Chính trị, đặc biệt là đưa thêm Tăng Khánh Hồng vào, lúc đó đang giữ chức Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Trong khi Hồ Cẩm Đào đang xây dựng một mạng lưới các quan chức trung thành với ông trong Đảng, năm 2002, Ban Thường vụ Bộ Chính trị bị những người của phe ông Giang chi phối.

Tuy nhiên, để bảo đảm rằng ông Tăng Khánh Hồng có thể lãnh đạo Ban Thường vụ Bộ Chính trị thay cho mình, ông Giang đã tìm cách vô hiệu hóa ông Lý Thụy Hoàn. Lý Thụy Hoàn đã là ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị kể từ năm 1992.

Ông Lý nổi tiếng trong số các quan chức Đảng và được công nhận là người có khả năng hơn so với ông Giang. Nếu ông Lý ở lại Bộ Chính trị, thì ông Tăng Khánh Hồng có khả năng không thể thao túng mọi việc.

Ông Lý chuẩn bị bước sang tuổi 68, nên ông Giang và ông Tăng đã chế ra một quy tắc mới: “bảy lên, tám xuống”. Ý nghĩa của cụm từ này là, các ủy viên Bộ Chính trị đã bước sang tuổi 67 vào thời điểm Đại hội Đảng diễn ra, thì có thể phục vụ thêm một nhiệm kỳ nữa, nhưng những người đã qua tuổi 68 thì phải đi xuống, nên ông Lý bị buộc phải rời khỏi Bộ Chính trị.

Mưu kế này giúp Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng thêm 5 năm, nhưng năm 2007, tại Đại hội Đảng lần thứ 17, họ đã bị rơi vào cái bẫy của họ. Khi Đại hội sắp diễn ra, ông Tăng Khánh Hồng chuẩn bị bước sang tuổi 68 và do đó không đủ tiêu chuẩn để tiếp tục phục vụ ở Bộ Chính trị. Chức vụ của ông đã trao lại cho ông Tập Cận Bình, lúc đó đang là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Chiết Giang.

Ông Tăng đã cố gắng cho mọi người thấy tình hình tốt đẹp bằng cách tuyên truyền khẩu hiệu: “Tăng Khánh Hồng hy sinh thân mình cho Tập Cận Bình”. Sự thật là ông ta không còn có sự lựa chọn nào khác trong vấn đề này.

Chọn lãnh đạo mới

Ông Lý Khắc Cường, lúc đó là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Liêu Ninh, cũng là ủy viên mới trong Bộ Chính trị như ông Tập Cận Bình.

Thật ra, Ông Giang Trạch Dân và ông Tăng Khánh Hồng không muốn ông Tập hay ông Lý vào Bộ Chính trị. Lúc đầu họ muốn ông Tăng Khánh Hồng ở lại và đưa thêm ông Bạc Hy Lai.

Ông Giang đã khen thưởng ông Bạc vì cuộc đàn áp Pháp Luân Công một cách tàn nhẫn, bằng cách thăng chức nhanh cho Bạc. Ông Bạc Hy Lai được thăng chức từ thị trưởng thành phố Đại Liên lên tỉnh trưởng tỉnh Liêu Ninh hồi năm 2000, và Bộ trưởng Bộ Thương mại năm 2004. Chức ủy viên Bộ Chính trị dường như nằm trong tầm tay của ông.

Việc chạy đua [vào Bộ Chính trị] của ông Bạc bị thất bại do cái chết của cha ông, ông Bạc Nhất Ba, vào tháng 1 năm 2007, một chính trị gia lão thành có ảnh hưởng lớn đến Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nhưng có thể bị thất bại phần lớn có vẻ do sự phản đối của Ôn Gia Bảo.

Ông Bạc  được cân nhắc để chọn làm phó thủ tướng, nhưng ông Ôn Gia Bảo đã chỉ ra rằng, vì ông Bạc đã bị một số nước kiện về tội ác đàn áp các học viên Pháp Luân Công, nên ông ta không thể là một đại diện thích hợp cho Đảng Cộng sản Trung Quốc trên trường quốc tế. Việc không đủ tiêu chuẩn này đã chấm dứt ý định của ông Bạc vào Bộ Chính trị năm 2007, và ông Bạc bị đưa xuống, trở thành Bí thư Trùng Khánh

Trong khi đó, ông Hồ Cẩm Đào đã phải sắp xếp cho một người kế nhiệm chức vụ của mình, là người đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc tại Đại hội Đảng lần thứ 18 vào năm 2012. Trong đầu ông đã có sẵn một trong hai người là ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường.

Lý Khắc Cường được biết rõ qua lòng trung thành với Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo. Còn ai đứng đằng sau Tập Cận Bình thì vẫn chưa rõ, mặc dù gốc gác của ông cho thấy, ông nghiêng về phía Hồ Cẩm Đào.

Bố của Tập Cận Bình là ông Tập Trọng Huân, thuộc nhóm các nhà cải cách trong Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khá nhân đạo, ông Tập Trọng Huân chia sẻ cùng quan điểm với hai ông cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương, và cũng rất gần gũi với họ.

Ông Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương đã thúc đẩy cải cách kinh tế và chính trị. Cái chết của ông Hồ Diệu Bang là nguồn cảm hứng cho phong trào sinh viên xuống đường ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Triệu Tử Dương đã không ủng hộ việc sử dụng vũ lực chống lại các sinh viên ở Thiên An Môn, dẫn đến việc ông bị thất sủng và bị quản thúc tại gia.

Lúc đầu, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đã được ông Hồ Diệu Bang lựa chọn và được hưởng lợi nhờ sự dìu dắt của ông Hồ Diệu Bang. Đương nhiên, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo gần với ông Tập Trọng Huân và rất tôn trọng ông ấy. Và ông Tập Trọng Huân là một trong những cố vấn của họ.

Ông Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng không có một ứng viên nào phù hợp để đưa lên và họ đã phải quyết định, liệu có nên ủng hộ ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường hay không. Họ ngăn Lý Khắc Cường, người mà họ coi như được ông Hồ Cẩm Đào chọn để làm người kế nhiệm, và ủng hộ nhân vật còn là ẩn số, đó là Tập Cận Bình.

Âm mưu nắm quyền

Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng đã trì hoãn thời gian. Ứng viên thực sự của họ vẫn là Bạc Hy Lai.

Kế hoạch để ông Bạc có được quyền hành và uy tín thông qua sự cầm quyền của ông ở Trùng Khánh. Để đến Đại hội Đảng lần thứ 18, ông Bạc có thể được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị và cũng có thể kế nhiệm Chu Vĩnh Khang, người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Luật pháp (PLAC).

Ở Trùng Khánh, ông Bạc bắt đầu cho hát nhạc đỏ và đập tan [các băng nhóm tội phạm] trong các chiến dịch đen, tìm cách đi lên qua nhiệt tình phổ biến về sự hồi sinh của chủ nghĩa Mao, trong khi tự nhận là, ông chứng minh rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc có thể dập tắt nạn tham nhũng và mafia. Điều này được biết đến ở Trung Quốc qua “Mô hình Trùng Khánh” và được những người bảo thủ trong Đảng xem như là một cách đi tới cho Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Theo kế hoạch của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, sau khi ông Bạc được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị và trở thành người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Luật pháp, ông Bạc sẽ thúc đẩy mô hình Trùng Khánh của mình trên toàn quốc. Họ nghĩ rằng điều này sẽ kích thích sự ủng hộ rộng rãi cho ông Bạc. Trong khi đó, ông Bạc có thể gia tăng vũ khí có sẵn cho lực lượng Cảnh sát Vũ trang Nhân dân đã được trang bị khá nhiều.

Sau đó, khi thời cơ đến, với lệnh của ông Bạc, hơn 1,5 triệu cảnh sát thuộc lực lượng Cảnh sát Vũ trang và 1,7 triệu cảnh sát thuộc cơ quan An ninh hùng mạnh, và với ông Giang được cho là còn nắm ảnh hưởng trong quân đội, ông Bạc sẽ loại bỏ ông Tập Cận Bình dễ dàng hoặc bắt giữ ông ta. Phe của ông Giang sẽ được an toàn.

Sau khi ông Bạc bị đánh bại trong việc chạy đua vào chức ủy viên Bộ Chính trị năm 2007, kế hoạch của Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng, nếu thực hiện êm xui, Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang hoàn thành một nửa chặng đường. Ông Bạc đã trở thành nhân vật quốc gia nhờ mô hình Trùng Khánh và được nhắc đến như là một người có khả năng được bổ nhiệm vào Bộ Chính trị tại Đại hội Đảng lần thứ 18. Ông Bạc được biết đến là người đã được chọn để kế nhiệm ông Chu, làm người đứng đầu Ủy ban Chính trị và Pháp luật. Ông Chu đã cố gắng làm cho Ủy ban Chính trị và Pháp luật mạnh lên, nói chung, và đặc biệt là Cảnh sát Vũ trang.

Sau đó, vào ngày 6 tháng 2, ông Vương Lập Quân, Phó Thị trưởng của Bạc và là cựu cảnh sát trưởng Trùng Khánh, đã chạy trốn để bảo vệ mạng sống, tìm nơi trú ẩn trong Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Thành Đô. Khi ông Vương được đưa đến Bắc Kinh, ông đã tiết lộ các chi tiết về âm mưu [của Bạc], điều này đã cho ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đủ số đạn cần thiết để làm đổ kế hoạch và bắt đầu gom những người chịu trách nhiệm lại. Để phe của ông Giang tan rã hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian.

Tương lai Trung Quốc

Khi phe này bị thất bại, nên khả năng kiểm soát các sự kiện cũng không còn nữa. Hiện có một cuộc tranh luận nội bộ ở cấp cao nhất trong Đảng về việc liệu có nên tiết lộ tội ác mà họ đã phạm đối với các học viên Pháp Luân Công hay không.

Trong cuộc tranh luận này, các quan chức xem xét nên đối xử thế nào với Pháp Luân Công. Một người đã nhìn nhận rằng, những kẻ phạm tội ác chống lại các học viên Pháp Luân Công phải chịu trách nhiệm.

Họ thấy rằng, bằng cách đưa những kẻ phạm tội như Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng, Chu Vĩnh Khang, và Bạc Hy Lai ra trước công lý, dân tộc Trung Quốc sẽ bắt đầu trả lại một món nợ khủng khiếp. Cùng lúc, một bài học đạo đức lớn sẽ được phổ biến cho người dân Trung Quốc.

Trong các vụ xét xử công cộng, người dân Trung Quốc sẽ thấy chính quyền nhận ra cách cư xử trong sáng và vị tha của các học viên Pháp Luân Công. Gương sống của họ sẽ được xem như là một di sản quý giá. Tấm gương đó bắt nguồn từ nền văn hóa cổ xưa của Trung Quốc, sẽ hướng dẫn và dẫn dắt đất nước Trung Quốc khi được hồi phục lại sau hơn sáu thập niên dưới chế độ độc tài cộng sản.

Một số lãnh đạo Đảng sợ rằng, nếu những điều đã làm đối với các học viên Pháp Luân Công được mọi người biết, sự thật sẽ quá sốc, và rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ nhanh chóng sụp đổ. Điều này họ đúng.

Tuy nhiên, các quan chức này đang sống những ngày cuối tuyệt vọng, tìm cách để giữ cho Đảng Cộng sản Trung Quốc sống lâu hơn một chút. Họ sẵn sàng quay lưng lại với Pháp Luân Công, vì lợi ích của quyền hành mà họ đã quen nắm giữ.

Nhưng quyền hành đó sẽ sớm vuột khỏi tầm tay của họ. Họ đã sai khi nghĩ rằng có thể che giấu những bí mật này lâu hơn, các thông tin bắt đầu được tiết lộ. Khi phe của Giang bị sụp đổ, sắp tới sẽ càng có nhiều người đưa ra thông tin. Sự thật sẽ được phơi bày, và khi nó được phơi bày thì một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu ở Trung Quốc.

nh 1: Tập Cận Bình, người được cho là sẽ lên nắm chức vụ hàng đầu của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tham dự lễ khai mạc Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc tại Đại Lễ đường Nhân dân ngày 03 tháng 3, ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Trong 5 năm qua, Tập Cận Bình được xem như một ứng viên sáng giá trong cuộc chạy đua vào chức vụng đầu của Đảng, kế nhiệm Hồ Cẩm Đào. (Lý Phong / Getty Images)

Ảnh 2: Các học viên Pháp Luân Công đang tập tại một công viên ở Thành Đô, Trung Quốc, năm 1998. Ngày 20 tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân, người đứng đầu Đảng Cộng sản lúc đó, phát động một chiến dịch “tiêu diệt” việc thực hành tâm linh này. Cố gắng che đậy những tội ác đã phạm trong cuộc đàn áp đang diễn ra, đã đẩy chuyện đấu tranh nội bộ giữa các phe phái ở Trung Quốc trong mười năm, quan điểm của Ji Da. (Faluninfo.net)

Nguồn: The Epoch Times


Tin thứ Hai, 30-04-2012

Posted by basamnews on 30/04/2012

BTV: 37 năm trước, cuộc Chiến tranh Việt Nam có sự can dự của nhiều nước, kéo dài 21 năm, đã kết thúc. Đây là một cuộc chiến mà ý nghĩa và mục đích của nó hiện vẫn còn gây tranh cãi cho nhiều người. Cuộc chiến tranh đó đã cướp đi mạng sống của hơn ba triệu người Việt, hơn 58.000 lính Mỹ, và rất nhiều lính đồng minh, có thể cả hàng ngàn lính Trung Quốc (?), cũng như thường dân ở các nước trong khu vực, như Lào và Campuchia. 

Mười hai năm trước, Hòa thượng Thích Huyền Quang đã gửi một bức thư kêu gọi lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam, hãy lấy ngày 30 tháng 4 làmNgày Sám hối và Chúc sinh toàn quốc”, ban hành thành Sắc luật trong việc tìm kiếm thi hài kẻ chết trận, dù họ thuộc bộ đội miền Bắc hay binh sĩ miền Nam, để chôn cất và trả nghĩa, cho gia đình họ khỏi ngậm ngùi”. Sau khi nhậm chức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ thị “dân sự hóa” nghĩa trang Biên Hòa, nơi chôn cất hàng chục ngàn binh lính, sĩ quan Quân đội Việt Nam Cộng hòa, nhưng nằm dưới sự quản lý của Quân khu 7, Bộ Quốc phòng từ sau 75′. Cách đây 5 năm, Thiền sư Thích Nhất Hạnh cũng đã được phép tổ chức lễ cầu siêu tại Hà Nội, TPHCM, Huế cho tất cả những người đã hy sinh trong chiến tranh, không phân biệt màu da, chính kiến. 

Hôm nay, kính mời quý độc giả hãy dành những giây phút mặc niệm, tưởng nhớ những người lính đã hy sinh trong cuộc chiến, cho dù họ chiến đấu cho phía bên nào, cũng như tưởng nhớ đến những cái chết oan khiên của những người dân vô tội, trong và cả sau cuộc chiến, những người đã bỏ mạng trên biển khi vượt biên, để tìm kiếm tự do.

Tin thứ Hai, 30-04-2012

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

Chào cờ ở Trường Sa (SGGP).  – Biểu diễn phục vụ cán bộ chiến sĩ trên đảo Song Tử Tây (QĐND). – Sức sống mãnh liệt ở Trường Sa (TN). – Video: Phóng sự đặc biệt chuyến đi thăm quần đảo Trường Sa (PhoBolsaTV). Cám ơn blogger Đông Hải Long Vương đã phát hiện và gửi tới video này với lời bình, cũng là một phát hiện thú vị: “Phóng sự này chủ yếu tuyên truyền cho người Hải ngoại” mà thấy có khẩu hiệu  ”Suốt đời phấn đấu hi sinh cho lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản” khiến ít nhiều giảm đi ý nghĩa thiêng liêng của phóng sự đưa tin về chủ quyền của quốc gia/dân tộc đối với người Việt sống ở nước ngoài. Ngay cả với người Việt ở trong nước thậm chí là đảng viên thực tế chưa chắc đã dám nguyện nghĩ, dám nguyện một lòng và thực hiện như khẩu hiệu trên.” Hic! Bà con Bolsa coi chừng mấy cụ bị chứng áp huyết cao đừng vội cho coi ngay  = >

Xem thêm: Tin đặc biệt về đoàn kiều bào ra thăm Trường Sa (Người lót gạch/ĐV). Chuyện này được nhắc tới, hẹn hò suốt mấy năm nay rồi, giờ mới thực hiện, thôi thì cũng … muộn còn hơn không, chứng tỏ hình như đang có những biến chuyển bên trong nội bộ. Đám thân với “bạn vàng” cúp đuôi rồi?

 

– Phỏng vấn TS Nguyễn Nhã: Đưa Hoàng Sa, Trường Sa đến giảng đường Mỹ (DV).

– Bộ đội tăng – thiết giáp Việt Nam ra trận (ĐV).

– Phỏng vấn GS Nguyễn Mạnh Hùng: Vì sao Mỹ, Trung muốn ảnh hưởng Việt Nam? (BBC). “Nhưng đối tượng chính của Trung Quốc vẫn là Việt Nam vì Việt Nam không có hiệp ước phòng thủ chung với Mỹ như một số quốc gia Đông Nam Á khác”.

Mỹ – Philippines bàn “vấn đề”  Trung Quốc (TT).  – Trung Quốc không muốn “quốc tế hóa” tranh chấp Biển Đông (VNMedia).   – Trung Quốc bác đề xuất ra tòa luật biển quốc tế (TTXVN). – Trung Quốc phản đối Philippines mời trung gian quốc tế (RFI). – Philippines tố Trung Quốc “ức hiếp” trên biển (TN).  –  Trung Quốc – Philippines: “Trận chiến” đa diện (DV).  – Tại sao Trung Quốc là ‘đầu mối của mọi rắc rối’ trên biển Đông? (ĐV). Đại Hán và Cộng sản!

Đài Loan sẽ có hàng khủng của Mỹ dọa Trung Quốc (PN Today). – Tàu Trịnh Hòa hải quân Trung Quốc đến Malaysia (GDVN).

<- Việt Nam, 37 năm sau ngày thống nhất đất nước   –   (RFA). “Năm 2009, 80 hộ chúng tôi được chủ tịch thành phố, ông Trần Thế Dũng, tiếp. Tôi có ghi băng. Có những người là thương binh đi bộ đội chống Mỹ về phát biểu: lúc phá nhà dã man hơn đế quốc Mỹ, ác hơn đế quốc Mỹ; họ nói đi nói lại ba lần.” – Bùi Ngọc Phúc: 37 NĂM SAU NGÀY BA MƯƠI THÁNG TƯ (Quê choa). – Kỷ niệm 37 năm ngày thống nhất đất nước (TN).

– Mời xem lại bài đã điểm: Phỏng vấn Huỳnh Nhật Hải, Huỳnh Nhật Tấn –Làm cách mạng không phải để dựng nên một nhà nước độc tài (Pro&Contra).

– Đỗ Đức: Đời biết đâu mà lần… (TTVH).

– Trích Hồi ký của LÊ NGỌC DANH: NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA TƯỚNG NGUYỄN KHOA NAM (Nguyễn Trọng Tạo). “Đọc bài hồi ký khá dài này, tôi hiểu thêm tâm trạng những người lính “đối phương’ …”

Người Việt Little Saigon và ký ức tháng 4 (Phần 1)   –   (RFA).

Ông giáo sư dạy Sử  –   (Người Việt).

Chủ tịch nước thăm nhà tù Phú Quốc (TT). Không thấy nhắc chuyện Chủ tịch từng bị giam ở đây 2 năm. Chợt nhớ bữa trước, một độc giả thắc mắc tại sao tự nhiên bên blog Phạm Viết Đào có đưa lại vụ Hà Phan, cựu ủy viên Bộ chính trị, vì bị “phát hiện” trong thời gian bị bắt giam trước 75’ đã “phản bội”, thế rồi ổng mất chức, trong khi nhiều khả năng sẽ là thủ tướng. Độc giả nầy phỏng đoán hay là có ai đó không ưa chủ tịch, muốn … hù, nhắc ổng nhớ lại coi hồi ở tù có … chuyện chi không? Hì hì! Chuyện chánh trị mà! 

Hòa hợp dân tộc và sự hồi sinh từ nỗi đau (VNN).

Thương tiếc một ân nhân của người Việt tị nạn ở Ðan Mạch   –   (Người Việt).

Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam (Denverpost/Quê choa). – Việt Nam ngày nay trong mắt cựu quân nhân Mỹ (VOA).

– Nghĩ về đạo lý dân tộc (TVN). – Sức mạnh của dân tộc trong Chiến thắng 30/4/1975 (Infonet). – Nhớ lại và suy nghĩ (TN).

Biến sợ hãi thành yêu thương (TT).

Hồi ức của một phóng viên chiến trường (TN).

Tình Bắc…tình Nam (Hiệu Minh).

–  Vị đắng trong ngày vui 30 tháng 4 năm nay – (Gocomay).  – Thơ:  TRƯA 30 THÁNG TƯ (Đông Giang).

– Thư gửi một nhà báo trẻ nhân ngày 30.4.2012 – Nguyễn Việt (CHLB Đức) (Nguoiviet.de).  – Tôi ra tù đúng ngày 30 tháng 4 – Hồi ký của Hùng Lý (Berlin)

– “Lời Bác nay đã thành chiến thắng huy hoàng” (TNVN/VOV).  – Đi tìm “bản gốc” hai chiếc xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập (GDVN).

–  113. Sự ra đi của tác giả bức ảnh Sài Gòn sụp đổ nổi tiếng – Hugh Van Es (The Times/Việt sử ký). = >

– Chuyện bức ảnh Nụ cười chiến thắng bên Thành Quảng Trị (VTC). – Những hình ảnh lịch sử giải phóng miền Nam (VNE). – Xem miền Nam sau 37 Năm (VNN).

– Phần Lan không chỉ có Nokia! (Lê Văn Út). “…từng là nước bại trận nên phải cắt đất cho nước khác và phải nộp “tô” cho kẻ thù trong 8 năm sau cuộc chiến. Nhưng Phần Lan biết khép lại quá khứ chiến tranh để tập trung vào phát triển đất nước.” Chứ không giỏi “tự sướng” hoài, tới 37 năm rồi! Hề hề! Nhưng … cũng phải nhìn nhận chút tỉnh ngộ, đó là năm nay nghe chừng đỡ rình rang hơn trước. 

<-  Bùi Thị Minh Hằng: LỜI TRI ÂN – (Nguyễn Xuân Diện). Xem lại chi tiết tường thuật bữa qua: TIN MỪNG: CHỊ BÙI HẰNG ĐÃ VỀ ĐẾN NHÀ. –  Huỳnh Văn Úc: Kê Cân (Văn chương Việt).  – Chị Bùi Hằng được trả tự do   –   (RFA). – Bà Bùi Thị Minh Hằng được tự do, 5 tháng sau khi bị đưa đi cải tạo  (RFI). – Vụ Bùi Minh Hằng: Nhà nước và báo chí Rỗi việc thật!  —  (Phair zios). Hic! Có lúc “rỗi”, mới 2 tuần trước mần cả xi-ri bài luôn, nhưng lại có lúc … “dỗi”, nên cho tới 5 giờ sáng nay, báo Hà Nội của mới của Tô Phán vẫn im re. Còn Truyền hình Hà Nội của Trần Gia Thái khi “rỗi” thì hăng nhất, mần 4 ngày liền, “ưu tiên” đầu chương trình Thời sự, trên cả tin tức về lãnh đạo, giờ không biết có … lén đưa tin vào khi nào không, chớ trưa qua thì không thấy có.

Nổi loạn tại trại giam ở Khánh Hòa sau khi một phạm nhân bị đánh chết (RFI). Mời xem lại nội dung chi tiết ngay đầu phần Điểm tin Chủ nhật 29/4, phía nhà nước mới có 2 báo đưa (GDVN, riêng Thanh niên tin cực ngắn nhưng có tới 10 phản hồi). Nếu đúng sự thực như nguồn tin BS nhận được từ một nhà báo thì đây là một hiện tượng chưa từng thấy khi phạm nhân đồng lòng bảo vệ nhau, với quy mô lớn, nhưng vẫn có sự tỉnh táo khôn ngoan, trước hành động vi phạm pháp luật nghiêm trọng của những người đang “giáo dục”, “cải tạo” cho mình. Xem thêm vụ cách đây 5 tháng cũng ở trại này:  Đình chỉ công tác một cán bộ trại giam vì “đã đâm trọng thương 2 người” (VOV) mà tìm tiếp chưa thấy có khởi tố, truy tố gì không. 

Bổ sung, tin rạng sáng nay: – Vụ phạm nhân chết ở trại tạm giam Khánh Hòa: Đã đưa thi thể phạm nhân ra khỏi trại giam (TN). “Hai cán bộ trại – là những người can dự vào cuộc lộn xộn dẫn đến cái chết của Dũng – cũng bị bắt tạm giam, chờ xử lý”.  – Một phạm nhân chết, nghi do bị đánh (PLTP). “Ông Sơn cũng xác nhận Trung tướng Cao Ngọc Oánh, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Thi hành án hình sự và hỗ trợ tư pháp, đang có mặt tại Trại giam A2 để chỉ đạo giải quyết vụ việc.” – Bắt giữ cán bộ trại giam đánh chết phạm nhân (TT).

– Và bữa qua giỡn chút, đặt dấu hỏi không biết vụ trại A2 đó có liên quan tới Đảng viên Việt Tân bị bắt vì ‘khủng bố’ (BBC), – Việt Nam: Một thành viên của Việt Tân bị bắt  (RFI), – Việt Nam bắt giữ nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Quốc Quân (VOA)? Với vô số chuyện lạ xứ ta thời gian qua từ các “ảo thuật gia” thì … biết đâu đó! Bổ sung, hồi 10h30′, độc giả QX phản hồi: “Việt Cộng và Việt Tân … đóng kịch dở quá mà cứ đóng hoài. Thời nay thiên hạ không còn u mê như ngày xưa đâu, họ thấy hết.”

– Tạm đình chỉ trưởng Công an huyện Khánh Sơn vì phá rừng (PLTP).

– Nguyên chánh thanh tra đô thị thành phố Vinh bị bắt (VTC). – Bắt một chuyên viên Thanh tra Sở Xây dựng (TN).

– “Chủ động từ chức“ vẫn “nằm trên giấy“ (PLVN).

– Mạc Văn Trang: Vụ Văn Giang rất đáng viết thành sách! (boxitvn).

Chỉ đạo ở Văn Giang   —  (Nguyễn Thông).

– Ngô Nhân Dụng: Ðảng còn thì mình còn!   –   (Người Việt).

– Mai Thục: Vợ Chồng Về Văn Giang (Trần Nhương).

– Trần Trương: Trái nhãn lồng đắng (Trần Nhương).

–  VÌ ĐÂU NÊN NỖI – MỘT THOÁNG NGUYÊN HÌNH – thơ Hoàng Xuân Phú (Nguyễn Xuân Diện). –  ĐỐI THOẠI –