CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
<= Thân nhân của các ngư dân. – Tin mừng: Trung Quốc thả 21 ngư dân Việt Nam (BBC). – Trung Quốc thả 21 ngư dân và một tàu cá Việt Nam (TTXVN). Nhưng cũng lạ, là một bản tin trên TTXVN ngắn chưa từng thấy. Không rõ họ có bị cướp bóc, nộp phạt phí lý gì không, tình trạng sức khỏe ra sao, Bộ Ngoại giao VN đã làm những gì? Một điều quan trọng nữa, là rút kinh nghiệm lần trước, lần này ta có đòi hỏi phía TQ phải đảm bảo cho bà con ngư dân có đủ xăng dầu, nước ngọt, đồ ăn … để trở về an toàn hay không? Liệu việc giữ lại một tàu có phải để tiếp tục đòi tiền chuộc? – 21 ngư dân và tàu cá bị Trung Quốc giữ đang trên đường về nước (TN). Độc giả Phú Hội bình: “Đầu đề trên báo Thanh niên : ’21 ngư dân và tàu cá bị Trung Quốc giữ đang trên đường về nước’ là không được. Phải đổi lại ’về nước’ bằng ‘về nhà’. Hoàng Sa đã là của nước Việt rồi mà.”
Nhân đây, lại thêm dấu hỏi về vụ ta bắt giữ 2 tàu hút bùn của TQ, cho tới giờ vẫn chưa rõ việc xử lý ra sao. Liệu việc xử lý 2 vụ việc có liên quan tới nhau không?
– Lê Ngọc Thống: Vì sao không quân địch không thể làm chủ bầu trời VN? (PNTD). Vì nó tính làm chủ miếng đất ở … Ba Đình rồi thì đâu cần “làm chủ bầu trời” mần chi? Hì hì!
– Philippines sẵn sàng kiện Trung Quốc (NLĐ). – Philippines thách Trung Quốc chứng minh chủ quyền (PLTP). Còn Việt Nam thì … không dám thách! Hề hề! – Trung Quốc lại tăng cường lực lượng ở vùng biển tranh chấp với Philippines (RFI). – Philippines nói, tàu mới của Trung Quốc làm trầm trọng thêm tranh chấp trên biển: Philippines says new China ship aggravates sea row (Fox News). – Philippines cáo buộc TQ leo thang căng thẳng Biển Đông (VNN). – Bộ Ngoại giao Philippines: Trung Quốc châm lửa vào tranh chấp trên biển: DFA: China inflaming sea dispute (ABS CBN). – Tin tặc Trung Quốc hạ website Đại học Philippines (TTXVN). Nhưng cái tựa đã được đổi chữ “hạ” thành chữ “phá”.
– Trung Quốc đẩy mạnh “hợp thức hóa khai thác đảo” (TN). – Trung Quốc sẽ cắm 6000 bia, lắp camera trên các hòn đảo (GDVN). – Chiến thuật “Lộng giả thành chân” của Trung Quốc tại Biển Đông – (RFA).
– Nga khoan giếng dầu “thành công” ở VN (BBC).
– Phan Tất Thành: Vì sao nông dân lên tiếng chất vấn công quyền? (BoxitVN). – Nông dân Văn Giang Dậy Mà Đi 20-4-2012 (CongbangPhapluat). Một khi đã có “búa, liềm” trang bị trong tay, lời dạy của Marx “không mất gì, chỉ mất xiềng xích”, tấm gương Đoàn Văn Vươn, cùng bản nhạc “Dậy mà đi” bên tai thì các quan trên hãy… dậy mà nghe, đừng “mê ngủ” nữa, mất chế độ có ngày.
.
– Lê Hiền Đức: Ai đã tạo ra những “sản phẩm” như thế này? (Nguyễn Tường Thụy). “Những con người như thế này, mới đi thực tập thôi mà đã coi thường người dân và thái độ tiếp dân như thế thì khi ra trường, làm việc chính thức ở một cơ quan nào đó rồi thì sẽ ra sao nhỉ? Nhất là khi đã có ít thâm niên công tác, thành cáo, thành tinh rồi thì cô ấy còn hống hách với dân. coi dân như cỏ rác, như giun dế đến thế nào nữa đây”.
– Đằng sau một kế hoạch khủng bố – (ĐCV).
– Kami: Các đồng chí đừng coi thường Nhân dân như thế ! (RFA’s blog). – Tổng thống Brasil: DILMA ROUSSEFF, BÀ LÀ AI VẬY? (Phần 2) – (Tâm sự Y giáo). Xem lại phần 1: DILMA ROUSSEFF, BÀ LÀ AI VẬY? – (Tâm sự Y giáo).
– Con Ủy viên Bộ chính trị thành sếp lớn (BBC). – Con gái 24 tuổi của Tô Huy Rứa làm Chủ tịch HĐQT Vinaconex – (ĐCV). Rứa à? – Xôn xao vì nữ Chủ tịch HĐQT Vinaconex PVC sinh năm 1988 (vietstock). – CÔNG CHÚA, HOÀNG TỬ VÀ NÔNG DÂN MẤT ĐẤT – (Huỳnh Ngọc Chênh).
– Trên trang IONE.NET có liền hai bài Nữ chủ tịch 24 tuổi xinh đẹp gây ‘sốt’ cộng đồng mạng và Nữ chủ tịch nhưng đều đã bị gỡ sạch. Thế mới biết đội ngũ săn lùng các “thế lực … kình địch” làm việc tích cực thật. – Cái tựa khá: Cử nhân Báo chí 24 tuổi làm Chủ tịch Vinaconex-PVC(PN Today). Nhưng giá như để là “Cử nhân báo chí 24 tuổi làm chủ tịch công ty xây dựng” thì choáng hơn, và dễ được .. nghỉ chơi luôn. Hì hì! Có điều BS xin nhắc các báo là nếu như cháu này đúng là con bác Rứa thì quá tự hào, cần phải vinh danh, viết rõ ra, chứng tỏ con giòng cháu giống, là tài năng phát lộ liền. Đâu phải chuyện trộm cắp, lươn lẹo gì mà không nói? – Đến như trang Phụ nữ Today với nội dung không hơn gì, mà bốc thơm rầm rĩ rằng Thành tích đáng nể của sếp Vinaconex – PVC Tô Linh Hương, mà cũng không chịu bốc cái thơm quan trọng là “con dòng cháu giống” là sao?
– PGS Trần Đình Huỳnh: Không nói chuyện viển vông (NCT). “Đã đến lúc, những câu hỏi mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nêu ra trong Hội nghị quán triệt Nghị quyết TW4 vừa qua cần phải được trả lời nghiêm chỉnh, trong đó có vấn đề: Nhóm ở đâu? Ở lĩnh vực nào? Địa phương, ngành cấp nào? Nhóm là những ai? Nếu không trả lời công khai, minh bạch những câu hỏi ấy thì nguy cơ tồn vong của Đảng và chế độ không chỉ dừng lại ở dự báo, cảnh báo”. – Tiên Lãng – Vụ cưỡng chế: Thủ tướng yêu cầu Hải Phòng giải quyết dứt điểm (GDVN). – THỜI KỲ QUÁ ĐỘ – (Sơn Thi Thư).
– Bộ trưởng không được đẩy việc lên Thủ tướng (PLTP). Chưa rõ chi tiết ra sao, nhưng đây là một thực trạng đáng bàn. Tạm nói 2 khía cạnh để dẫn tới lối “đẩy việc” này. 1- Năng lực bộ trưởng kém, sợ trách nhiệm, nịnh hót thủ tướng; 2- Ông thủ tướng thì “quyết đoán”, ôm đồm, “linh hoạt” quá, làm cho các phó TT và đám bộ trưởng ở dưới hoa mắt, run, thôi thì đẩy hết lên cho ông quyết. Chung quy thì cũng vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh sau lũy tre làng hàng ngàn năm nay rồi. – Trọng trách và tắc trách (TN).
– Bá Tân: Cử tri bị oan – (Nguyễn Thông). – Xuân Lộc: Hãy buông tha cho bà Hoàng Yến (Trần Nhương). “…người ta hùa nhau đi tìm hết thảy mọi tiểu tiết để hạ bệ”. Bao che theo lối vội vã và bừa bãi xúc phạm người khác vô lối như thế này là quá xoàng. Lại đổ riệt cho đám Mặt trận Tổ quốc tỉnh Long An như thể tự nhiên họ“lừa dối cử tri”, chứ đâu có kẻ nào đứng sau ép buộc, mua chuộc. Quá nhiều những chi tiết hài và bậy bạ trong một bài viết, không thể kể hết. – Nguyễn Đoàn: Lúc nào nên rời cơ quan (Trần Nhương).
– Dũng – Sang đập nhau: Thăng la, Yến tử. Một bài “đinh” của chủ trang Dân làm báo, nhưng có một số chi tiết trong bài khẳng định vội vàng, thiếu căn cứ. Tuy nhiên, cũng nhiều chi tiết có ích. Bà con có thể biết thêm về tác giả, Vũ Đông Hà, tức ông Huỳnh Ngọc Phước qua bài Blogger Dân làm báo trả lời phỏng vấn báo Người Việt. Theo một nguồn tin riêng của BS, ông Huỳnh Ngọc Phước từng là thành viên cao cấp của Việt Tân, nhưng do vụ đưa LS Lê Công Định qua Thái Lan không thỉnh thị ý kiến cấp trên nên bị khiển trách, rồi ông bỏ đảng. Có đúng như vậy, hay đây chỉ là một “chiến thuật” của Việt Tân, thì khó biết.
– Liên quan vụ doanh nghiệp tặng ôtô cho bộ GTVT: Có thể phạt nếu đưa thông tin sai lên mạng, gây hậu quả. Ai thay tòa dân sự để khẳng định sai đúng, có “gây hậu quả” hay không đây? Hay là lại các ông quan chức bảo vệ cho nhau? – Chuyện quà cáp có gì mà ầm ĩ vậy(TT).
– Tư tưởng canh tân của cụ Huỳnh Thúc Kháng (SGGP). – Mời xem lại: CỤ HUỲNH THÚC KHÁNG, người luôn lắng nghe Tiếng Dân (Việt Sử ký).
– Giáp Văn Dương: Trả lời câu hỏi: Trí thức là gì? (Tiếp theo và hết) (Tia Sáng). Mời xem lại: Trả lời câu hỏi: Trí thức là gì? (Phần 1) (Tia Sáng).
– Nhà vệ sinh & nhà văn hóa (Trương Duy Nhất). “Cực sốc. Một bản tin đọc hoảng hồn: Hà Nội đang chủ trương biến một số nhà vệ sinh công cộng thành… nhà văn hóa!” Nhiều khi không đọc kỹ hoặc muốn gây sốc thì có cách đưa tin bóp méo kiểu này. Kỳ thực là nhà vệ sinh công cộng gây mất vệ sinh cho khu dân cư, người ta muốn di dời, phá đi, và mới chỉ có chuyện ở một phường nghĩ ra cách lấy đất đó xây nhà văn hóa. Tức là sử dụng miếng đất cho công việc khác thôi, đâu phải sửa cái nhà xí thành nhà văn hóa. Thiết nghĩ có lẽ nên sử dụng loại nhà vệ sinh bằng kim loại+nhựa gọn nhẹ đang được lắp đặt một số nơi ở HN, đồng thời có người trông giữ, thu phí thuộc Công ty Môi trường.
– Nhưng … có lẽ cũng nên sửa một trong những “công trình” đó để dùng cho cái này thì hợp hơn: Sẽ xây dựng Bảo tàng Báo chí Việt Nam HNM). Hề hề! Chớ vội biểu tui nói xấu làng báo, mà vì trộm nghĩ báo chí cũng là nơi cho người ta xả cái bức xúc, giúp khoái cảm thăng hoa …
– Rảnh quá (?), Đại tướng Phùng Quang Thanh cùng Bí thư Thành ủy Hà Nội trao Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng cho (một) đảng viên lão thành (HNM).
– Vũ Duy Chu: Hà Nội tiếu lâm truyền kì (kì 49) (Trần Nhương).
– Trần Duy Huỳnh: 37 năm thống nhất! 37 năm miền Nam có đảng! – (DLB). “Phải chi ngày ấy, đảng làm đúng lời đảng nói ‘giữa chúng ta không có kẻ thắng người thua, chỉ có nhân dân là người chiến thắng’ (**). Phải chi ngày ấy, đảng hàn gắn vết thương trong lòng từng người, từng gia đình, cùng nhau xây dựng lại những tan vỡ trên hai miền đất nước”. – Dương Thu Hương: “30 tháng Tư 75, nền văn minh đã thua chế độ man rợ” (Người Việt’s blog). – Đặng Huy Văn – 30 Tháng tư nào con cũng ngẩn ngơ (Dân Luận). “30 tháng Tư nào con cũng cứ ngẩn ngơ Đau nhớ lời ba:/ ‘Ông nội con theo Việt Minh đánh Pháp/ Rồi đội cải cách ruộng đất về xử bắn ông ở Đại Từ[2]/ Ba phải trốn di cư vào Nam theo giáo dân ở Bùi Chu!’”. – Quê hương đã không còn chinh chiến, sao đời còn nước mắt triền miên – (DLB).
– Đập thủy điện Sơn La phát sinh vết nứt? (TT).
<- Người ra lệnh điều tra Mỹ Lai qua đời (BBC).
– Phạm Mạn: Tưởng niệm 2 triệu đồng bào chết đói tháng 3 năm Ất Dậu (Trần Nhương).
– Đưa 84 hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện Việt Nam về nước (PLTP).
– PHÊ DUYỆT CHIẾN LƯỢC TÀI CHÍNH ĐẾN NĂM 2020: Đảm bảo công chức, viên chức sống được bằng lương (PLTP).
– Hiệp đồng tác chiến CSGT dừng xe cho côn đồ đánh tài xế? (DV). – Phó công an xã bị tố ‘tòm tem’ vợ người mất chức (VNE). – Kiến nghị sớm xử phúc thẩm vụ án “vườn mít”(TT).
– Đề nghị cách chức Chi cục trưởng Thuế H.Đầm Dơi (TN).
– Nóng: Huyện sáng “cấm”, chiều “cho”!? – (Người Ba Đồn).
– Vụ clip “Đường Tông”: Trung ương Đoàn chỉ đạo làm rõ trách nhiệm của các đơn vị chức năng (chùa Phúc Lâm).
– Thụy Điển sắp ngừng tài trợ ODA cho Việt Nam (VNE). Liệu có không những lý do khác, ngoài vấn đề đơn thuần kinh tế, bởi Thụy Điển cũng là nước rất tích cực giúp thúc đẩy VN cải thiện nhân quyền, xã hội dân sự?
– Trưởng ty Tài chính đặc khu hành chính Hong Kong sắp thăm Việt Nam (VOA).
– Thủ tướng VN dự hội nghị Mekong – Nhật (BBC). – Quan hệ Việt – Nhật ngày càng phát triển (VOV). – Tăng cường giao lưu Việt Nam – Nhật Bản (TN). – Việt-Nhật cần thúc đẩy hợp tác trên nhiều lĩnh vực (TTXVN).
– Tên lửa liên lục địa Ấn Độ sẵn sàng hoạt động trong vòng 2 năm (DT). – Với tên lửa Agni V, Ấn Độ rút ngắn cách biệt với Trung Quốc (RFI). – Không cần nói, ai cũng hiểu (TN).
– Nội chiến Trung Quốc: Trận đấu tay đôi vì Trung Quốc (phần 1) (Geo Epoche/ Phan Ba). – Trần Trung Đạo: Hiểm họa Trung Quốc và bài học Thổ Nhĩ Kỳ – (ĐCV). – Trung Quốc: Nông dân Vân Nam nổi dậy, 1 công an thiệt mạng (RFI). – Hai người Tây Tạng tự thiêu tại tỉnh Tứ Xuyên (RFI). Các nhà sư Tây Tạng cúi mình trước linh cữu của Jamphel Yeshi, một người Tây Tạng 27 tuổi đã tự thiêu phản đối Trung Quốc trong chuyến thăm của Hồ Cẩm Đào tại Ấn Độ. Photo: REUTERS/Mukesh Gupta. =>
-Ngô Nhân Dụng: Phương Lệ Chi – (Người Việt). “Ông là nguồn cảm hứng của thế hệ 1989 ở Trung Quốc. Ông đã đánh thức lòng khao khát dân chủ và nhân quyền trong lòng mọi người. Ðó là nhận xét của Vương Ðán (Wang Dan), một sinh viên tranh đấu trong cuộc biểu tình bị tàn sát ở Thiên An Môn, Tháng Sáu năm 1989”.
– Ông Bạc Hy Lai bị nghi đã chỉ đạo việc giết người (VOV). – Vụ Cốc Khai Lai – Bạc Hy Lai: Neil Heywood là đặc tình của Anh? (PLTP). – Bộ trưởng công an Trung Quốc bị điều tra trong vụ Bạc Hy Lai – (Người Việt). – Cuộc đấu tranh chính trị của Trung Quốc lan rộng, Trùm An ninh có thể là người sắp tới rớt đài (ĐKN). Mời xem thêm: Các Nhân vật Chính trong cuộc Đấu tranh Bắc Kinh. – 36 giờ trong lãnh sự quán Mỹ (NLĐ). – Bạc Hy Lai Trong Bình Sa Lậu – (Dainamax).
– Tài sản của đại gia đình Bạc Hy Lai ở Hồng Kông đang bị điều tra – Con trai Bạc Hy Lai đang tìm cách che giấu tài sản gia đình tại Mỹ? (GDVN). BTV: Mỹ không phải là nơi chứa chấp những tài sản do tham nhũng, hay phạm pháp mà có. Tài sản chuyển qua đó phải có nguồn gốc rõ ràng. Bạc Qua Qua không khéo, coi chừng bị bắt hoặc bị chuyển giao cho chính phủ TQ nếu liên quan tới chuyện che giấu khối tài sản không minh bạch của gia đình. – Những bức ảnh ít được biết tới của công tử nhà Bạc Hy Lai (GDVN).
<- Bắc Triều Tiên tổ chức mít tinh chống Nam Triều Tiên (VOA). – Triều Tiên biểu tình thề “loại bỏ” TT Hàn Quốc (VTC). – Bắc Triều Tiên tuyên bố tiếp tục phóng vệ tinh (RFI). – Nắn gân nhau (TP). – LIỆU BẮC HÀN CÓ ĐANG MẤT TRUNG HOA? – (Hồ Hải). – Trung Quốc lần đầu tiên “nặng lời” với Triều Tiên (TTXVN).
– Các dân biểu đối lập dự trù tẩy chay Quốc hội Miến Điện (RFI). – Myanmar: Đảng đối lập tẩy chay kỳ họp Quốc hội (VOV). – Phe đối lập Miến Điện cứu xét việc tẩy chay Quốc hội (VOA). – EU ngừng cấm vận Myanmar trong 1 năm (TN).
– Công ty Thái Lan loan báo công trình thi công đập Xayaburi đã khởi sự (VOA).
14h00′:
– Nhớ lắm Đá Thị! (Petrotimes). – Hạnh phúc của người hậu phương (QĐND).
– Tâm thức hướng biển của người Việt qua ca dao – Bài 1: Tâm thức “đồng bằng hoá” vùng ven biển của người Việt (ĐĐK). – Nghiệp đoàn nghề cá: Tiền đề bền vững cho chiến lược biển(LĐ).
– Căng thẳng giữa Philippines, Trung Quốc ở Biển Đông leo thang (VOA). – TQ lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan trong vụ đối đầu với Philippines ở Biển Đông (VOA). – Báo của Quân đội Trung Quốc cảnh báo về việc đối đầu quân sự trên biển: China top military paper warns of armed confrontation over seas (MSNBC).
– HOANG TƯỞNG TRONG CHÍNH TRỊ CỦA TRUNG HOA (Project Syndicate/ Hồ Hải).
– Nguyễn Hưng Quốc: Chiến tranh mạng – (VOA’s blog).
– Tạp chí Thanh Niên: Cuộc thi Tiếng hát Dòng nhạc Yêu nước – Đỗ Thị Minh Hạnh (VOA).
– Tin buồn: Bà Maria Đỗ Thị Tần, mẹ Paulus Lê Sơn từ trần — (NVCL). “Những ngày ốm đau trên giường bệnh là những ngày bà Tần mỏi mòn trông chờ tin người con duy nhất của bà đã một mình nuôi nấng từ nhỏ nay vẫn đang ở trong tù sau mấy tháng bị bắt hết sức vô lý theo hình thức khủng bố và hoàn toàn bị cách ly. Không những thế, dù bà bị ốm đau, những ngày tháng qua, bà vẫn bị nhà cầm quyền làm khó dễ”.
– Chuyện ở rìa chợ… (Dongngan). “Mình không dễ gặp bác Trọng, giá gặp mình sẽ bẩm cho bác ấy biết những mối lo âu âm thầm đang ẩn nấp cả ở xó chợ, đầy cạm bẫy để bác bổ sung vào nghị quyết”.
– Tin buồn, tin vui và tin sầu! – (Phair Zios).
– Điện hạt nhân: Trước một hiểm họa quá lớn (Thông Luận).
– Liên quan tới Dự án Thủy điện Xayaburi: Việc làm của công ty Ch Karnchang PCL là không phù hợp với quan điểm chung của MRC và tuyên bố của Chính phủ Lào (QĐND). – Hãy vì lợi ích chung từ dòng Mekong (VOV).
– Chuyện quà cáp có gì mà ầm ĩ vậy (TT).
– Bến phà 40 tỷ đồng chưa dùng đã hỏng (TP).
– Từ Kabul đến Mậu Thân: hội chứng “kinh cung chi điểu” – (RFA).
– Người Khmer có chung mục tiêu với những sắc tộc thiểu số Việt Nam khác (VOA). “Ông Thạch Ngọc Thạch nói: ‘Chính phủ Việt Nam luôn luôn cáo buộc chúng tôi là tổ chức khủng bố, tổ chức gây chia rẽ đất nước’.”
– TQ cung cấp ‘một số hỗ trợ’ cho chương trình phi đạn của Bắc Triều Tiên (VOA). – “Triều Tiên đã hoàn tất tên lửa hạt nhân mới” (Chosun Ilbo, Kyodo, Global Times/NLĐ). – Nắn gân nhau (TP).
– Bạc Hi Lai chủ mưu giết người diệt khẩu? (TT). – Cốc Khai Lai “khiến nhiều đàn ông mê như điếu đổ” (Telegraph/LĐ).
KINH TẾ
– Cái gốc của nợ công (TVN). – Nền kinh tế có biểu hiện suy thoái (PLTP). – Lo ngại suy giảm kinh tế (TN). Tại sao không dám công nhận là khủng hoảng kinh tế? – Duy trì tăng trưởng, kiềm chế lạm phát (SGGP). – Cân nhắc giảm thuế cho doanh nghiệp (TT). – Giảm chi phí cho DN cũng là tăng sức mua (VTV).
– Kẻ tội đồ của vòng xoáy đình trệ-lạm phát – (RFA). – Báo cáo chính phủ ‘chưa đánh giá đầy đủ’ về lạm phát (VNN). – ‘Quý một có biểu hiện suy giảm kinh tế’ (VNE). – CPI tháng 4 sẽ tăng thấp nhất 2 năm qua (VTV). – “Hôm nay đã nói tăng trưởng dưới 6% thì không được” (VnEconomy). – UBTV cho ý kiến về kết quả phát triển kinh tế-xã hội (TTXVN). – Tháng 4, CPI của Hà Nội đã giảm (LĐ).
– Bất ngờ khi xăng tăng giá (VOV). – Giá xăng dầu tăng từ 400 – 900 đồng/lít (NLĐ). – Giá xăng dầu trong nước đồng loạt tăng mạnh (VnEconomy). – Xăng lại tăng thêm 900 đồng/lít (TBKTSG). – Tăng giá xăng và nỗi lo lạm phát tâm lý (PLTP). – Dân chen chúc mua xăng trước giờ tăng giá (DT). – Tắc nghẽn đường vì dân thủ đô nườm nượp đi mua xăng (DV). =>
– Ngân hàng hoãn ĐHCĐ: Kẻ lợi người lo (VEF).
– Thêm nhiều ông lớn bị ‘tuýt còi’ (ĐV).
– Đại gia ngoại quyết liệt thâu tóm thương hiệu Việt (VEF). – Gặp ‘ông trùm’ nẫng tên miền của cà phê Trung Nguyên (VTC).
– Kiến nghị hỗ trợ lãi suất tín dụng cho nông dân (SGGP).
– Chứng khoán còn nhiều phiên “nổi loạn” (VEF).
– Sữa tăng giá: Mẹ đắng lòng đổi khẩu vị của con (VEF).
– Bùng nổ khuyến mãi dịp 30/4-1/5 (VEF).
– Liên minh lúa gạo Việt Nam – Myanmar, tại sao không? (SGTT).
– Kiến nghị thu thuế xe của Việt kiều hồi hương (VNEconomy).
– Nhật Bản sẵn sàng xóa nợ để giành thị phần ở Miến Điện (RFI).
– “Xích lô điện” bán chạy ở Trung Quốc (BBC).
– Kỷ lục $31 tỷ: Quảng cáo trên Internet ở Mỹ – (Người Việt).
– G-24: Vai trò của các nước đang phát triển lớn hơn (TTXVN).
– Ngân quĩ cho vay của IMF gia tăng (VOA). – Quỹ Tiền tệ Quốc tế cần thêm 400 tỷ đô la (RFI). – Ngân quỹ IMF ngăn khủng hoảng lên tới 430 tỷ USD (TTXVN). – Euro tăng giá nhờ IMF huy động thêm 400 tỷ USD – Nguy cơ khủng hoảng nợ tại Eurozone quay trở lại (TTXVN).
14h00′:
– Điều hành lãi suất và chuyện giờ mới hỏi (VnEconomy).
– Giữ lạm phát 9%, tăng trưởng 6% (DV).
– Lộ thông tin tăng giá xăng dầu? (LĐ).
– Tranh luận “nảy lửa” việc nhà nước can thiệp vào giá điện (DT).
– Tuần này, giá vàng trong nước giảm 700.000 đồng/lượng (VnEconomy).
– Doanh nghiệp gia công cho siêu thị (TT). – Chiêu ‘làm giá’ thuốc (TP).
– Nên chăng để doanh nghiệp bất động sản “chết” hẳn? (DVT).
– Sức mạnh của BRICS (TG&VN).
VĂN HÓA-THỂ THAO
– CHÂN DUNG HAY CHÂN TƯỚNG NHÀ VĂN (KỲ 29) – NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI – (Nhật Tuấn).
– Lê Thị Lan – Nguyễn Thị Hiếu: Vua Lý Nhân Tông với tam giáo (VHNA).
– Trò chuyện với hai cung nữ cuối cùng của triều Nguyễn (II) (PNTD).
– Ai là ông vua Việt có phong cách Tây nhất? (ĐV).
– Đọc “Có 500 Năm Như Thế” của Hồ Trung Tú – (Huỳnh Ngọc Chênh).
– Đặng Thân và cái ‘siêu thị’ hậu hiện đại (TP).
– Hà Văn: ‘Tiên sư anh…Tào Mối” (VNHA).
– Muốn tỏ chuyện văn chương, trực oép sai bầu bí! – Duy Phi: Giữa nạn đạo văn gặp người tử tế (Trần Nhương).
– Lâm Bích Thủy: NGƯỜI “BẠN GÁI” CỦA NHÀ THƠ YẾN LAN (Nguyễn Trọng Tạo).
– Cao Việt Dũng: Trò chuyện với Linda Lê (Tia Sáng).
– Phạm Khải: Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh (Trần Nhương).
– Vân Long: Thơ tự do có cần giới hạn ? (Lê Thiếu Nhơn).
– Nguyễn Chính Viễn: Đọc “Những đêm trắng” của Lê Song Vũ (Trần Nhương).
– Dịch giả Dương Tường: “Lolita” còn nhiều sai sót (VNN).
– Hà Văn Thùy: Chữ Việt là chủ thể sáng tạo chữ viết Trung Hoa (VHNA).
– Ngày hội đọc sách thế giới: Xóm Điếm có thơ (TTVH).
– Tự kể chuyện về văn hóa của mình (LĐ).
<- Bộ bảo Quan họ nghe ý kiến các nhà nghiên cứu (PhunuToday).
– HÔM NAY KHẮP NƠI CÚNG VÀO HÈ – (Nguyễn Xuân Diện).
– Hội trường ở Huế – (Cu Làng Cát).
– Nguyễn Anh Tuấn: Đau đáu với làng quê (Lê Thiếu Nhơn).
– Trường ca đỏ – Ước vọng xanh (TT).
– Hâm mộ nhưng đừng cuồng (TT).
– Phim về vùng ‘Tam giác vàng’ có kinh phí 20 tỷ đồng (VNE). – Bí mật tam giác vàng tái hiện vụ án Vũ Xuân Trường (TT).
– Phim ngắn đừng quẩn quanh trong tổ (TT). – 22 phim dự tranh Cành cọ vàng (TN).
– Tiếng hát mãi xanh 2012: Thái Thanh Hiệp đạt giải nhất chung cuộc (TN).
– 22 bộ phim tranh giải Cành cọ vàng (TT). – Nhân triển lãm tranh của hoạ sĩ Quốc Thái: Mãi mãi là mùa xuân (Trần Nhương).
– Bà Vũ Thị Thanh- vợ nhà thơ Tố Hữu từ trần (DT).
– Adele dẫn đầu đề cử giải Âm nhạc Billboard (TTVH).
– TRÀO LƯU LÃNG MẠN Ở PHƯƠNG TÂY VÀ VIỆT NAM (PHẦN 1) – (Văn chương +). – TRÀO LƯU LÃNG MẠN Ở PHƯƠNG TÂY VÀ VIỆT NAM (PHẦN 2) – (Văn chương +).
– BI KỊCH HY LẠP: THI HÀO ESCHYLE, THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG CUỘC CHIẾN GIỮA TÀI VÀ MỆNH – (Văn chương +).
– James Bond : 50 năm huyền thoại điệp viên 007 (RFI).
– Nghệ sĩ guitar Bert Weedon qua đời (BBC).
– VPF giành quyền khai thác bản quyền truyền hình (TT). – “Hội đồng quản trị VPF không gây sức ép lên trọng tài” (VNN). – Tin sốc: AVG trao trả bản quyền truyền hình cho VPF với giá 0 đồng (GDVN).
– VĐV Diệu Linh ‘bất ngờ dự Olympics’ (BBC).
– Chuẩn bị cho trận siêu kinh khủng (Tin khó tin).
14h00′:
– Huỳnh Thúc Kháng – “gạch nối” của lịch sử (TT).
– CHÙM THƠ CỦA 5 NHÀ THƠ XÓM ĐIẾM – (Phạm Viết Đào).
– Nhà thơ Bằng Việt và tình yêu âm nhạc Mozart (SGTT).
– Dịch phẩm và tạp phẩm (SGTT).
– Ảnh đẹp & vui- 4 (Quê Choa).
– Điếc tai khi xem kịch (TT).
– Người mắc nợ ngàn xưa (NLĐ).
– Bí ẩn những ngôi mộ cổ – Kỳ 8: Nhà mồ giữa thành phố (TT).
– Xích lô hoa cho phố cổ (TTVH).
– Bài học kinh doanh ký ức từ Hollywood (SGTT).
– 15.000 người đóng góp cho bộ phim nhân Ngày Của Trái Đất (VOA).
– Người Mỹ sáng tạo với nhiều biệt danh (VOA).
– Bùi Văn Bồng: Chùm thơ Đà Lạt – (Người Lót Gạch).
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
– Toàn cảnh Đại hội nhiệm kỳ II Hiệp hội ĐH, CĐ NCL Việt Nam (GDVN).
– WB khuyến cáo VN cần nâng cao chất lượng giáo dục (VnMedia).
– Thế nào là một trường đại học ? (TN). – Giáo dục đại học phát triển theo hướng chất lượng (Tintuc). – Trường ĐH, CĐ ngoài công lập: Hoạt động kém vì vấn đề tài chính (PLTP). – Chỉ tiêu – điểm sàn “chọi” nhau (DT). – Học trường quốc tế “hết cửa” thi đại học (TT).
– Cơ hội việc làm cho hàng chục nghìn sinh viên kinh tế (VTC).
– Hà Nội: thi vào lớp 10 chuyên phải qua vòng sơ tuyển (TT).
– Khó như vào mầm non công lập (TN).
– Sách giáo khoa mới đã giương buồm (Radio Australia).
– Vụ học viên tranh cãi nảy lửa với thầy: “Tôi đã thực sự bị sốc nặng” (GDVN). Thầy Yêm buồn khi xem lại clip về thái độ của học viên Công với mình. =>
– Kỳ Duyên: “Mở cái ngàn vàng”… đóng cái tư duy! (TVN).
– Ba sai sót về biểu đồ trong Atlat địa lí (GDVN).
– Cảnh giác với trung tâm luyện thi, gia sư mạo danh (Tintuc).
– SAIMETE có dấu hiệu làm giả chứng chỉ ngoại ngữ (TT).
– ‘Đại gia áo thun’ không bằng đại học (VNN).
– VNPT xin “khai tử” dịch vụ Internet dial-up (DT). – Ứng dụng giả mạo Instagram kèm theo mã độc (TT). – Miễn phí công cụ diệt virus cho máy tính Mac (Tia Sáng). – Đại gia công nghệ bị kiện vì “không săn chất xám” (TTXVN).
– Gà đẻ con ở Sri Lanka (TN).
14h00′:
– Bộ trưởng Phạm Vũ Luận nói gì về các trường ĐH, CĐ ngoài công lập? (GDVN).
– Giáo dục ĐH chuyển từ số lượng sang chất lượng (TTXVN).
– Chấm điểm các trường đại học, cao đẳng (TN).
– Lời khẩn cầu từ lớp học đặc biệt (LĐ).
– Bị “ép” học trái ngành, HS bức xúc (DT).
– Mẹ Pháp ngạc nhiên khi Mẹ Việt bao bọc con (VNN).
– KHỐN NẠN QUÁ – (Văn Công Hùng). Về bài đã điểm sáng nay: Vụ học viên tranh cãi nảy lửa với thầy: “Tôi đã thực sự bị sốc nặng” (GDVN). – Học viên lớn tiếng cãi nhau, thách thức thầy cũng là một thầy giáo (GDVN).
– Học sinh TP HCM đi xe phân khối lớn đến trường (VNE).
– Hà Tĩnh: Một giáo viên bị hai phụ nữ bịt mặt cắt tóc, hành hung (VNN).
– Gặp những người chủ tương lai về điện hạt nhân của VN tại Nga (DT).
– Thực hư việc truyền nhân điện vào thức ăn…diệt khuẩn (Bee).
XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
– Kết luận ban đầu về bệnh lạ tại Quảng Ngãi: Không có gì lạ! (SGGP). Thế mà phải: Nhờ WHO nghiên cứu bệnh lạ ở Quảng Ngãi (TN). – Việt Nam đề nghị Y tế Thế giới giúp điều tra bệnh lạ làm hơn chục người chết (RFI). – Báo động tử vong vì bệnh lạ, Việt Nam cầu cứu WHO (VOA). – “Bệnh lạ” bủa vây làng Rêu (NLĐ).
– Người “lạ” bán dạo ở Sài Gòn (TN). Cái này đâu có lạ? Toàn từ bên bạn vàng sang nhà chơi đó.
– Nhật Bản đồng ý tiếp nhận y tá và hộ lý Việt Nam đủ tiêu chuẩn (RFI).
– Thái Nguyên: Nhiều bãi thải có thể sụp (PLTP).
– Tiêu hủy 8 tấn lòng và thịt thối (TN). – Có dấu hiệu hình sự vụ “cướp” lại thịt thối (PLTP).
– Phát hiện lượng lớn đường nhái đường Biên Hòa (TT).
– TP.HCM: Chưa có ca nhiễm độc chì do thuốc cam (PLTP).
<- Chửi “đồ súc sinh”, bị kiện đòi… 100 triệu (PLTP).
– Đau lòng người cha của nữ “thầy bói” bị giết trên giường (VOV). BTV: Cái tựa khác với nội dung, người cha đau lòng vì con bị giết hay con đau lòng vì cha bị giết?
– Bị hàng xóm xâm hại, nữ sinh viên nhảy cầu Chương Dương tự tử (VOV). – CSGT kịp thời giải cứu cô gái định nhảy cầu Chương Dương tự tử (DT).
– Tăng 1.400 chuyến xe buýt dịp lễ (TN).
– Tài xế xe khách hành hung, bắt nhốt CSGT trên xe (DT).
– Tiêu tan cơ nghiệp tiền tỷ sau một đêm (DV).
– Sửng sốt ‘căn nhà’ dưới khe cầu Thăng Long (VNN).
– Trùm buôn ma túy xuyên quốc gia bị bắt tại bến xe (LĐ).
– Sáu người Việt Nam bị cảnh sát Thái lan bắt giữ vì nghi móc túi – (RFA).
– Cận cảnh vụ hỏa hoạn kinh hoàng tại Viettronimex Đà Nẵng (VOV).
– Khánh thành nhà máy phong điện đầu tiên (Tia Sáng).
– Động đất nhân tạo: Biết, sẽ không nguy hiểm (ĐV).
– Nguy cơ xóa sổ voi rừng (Tintuc).
– Núi lửa cao thứ nhì Mexico phun đá nóng, tro bụi dữ dội (DT).
– Động đất mạnh tấn công đảo Sumatra của Indonesia (Gafin).
– Ba Lan: Một phụ nữ TQ bị thiêu sống trong rừng? – (ĐCV).
– Hãi hùng đũa dùng một lần của Trung Quốc (ĐV). =>
– Trung Quốc: Thủ đô Bắc Kinh đang thiếu nước trầm trọng (RFI).
– Máy bay Boeing chở 127 khách bị rơi tại Pakistan (TTXVN). – Máy bay chở gần 130 người bị rớt gần thủ đô Pakistan (VOA). – Máy bay chở 131 hành khách rơi ở Pakistan (TT). – Máy bay rơi ở Pakistan, 122 người thiệt mạng (NLĐ).
14h00′:
– Khảo sát bệnh lạ chưa rõ nguyên nhân ở Quảng Ngãi (TTXVN).
– Bãi thải mỏ than Phấn Mễ vẫn tiềm ẩn nguy cơ sạt lở (TN).
– ‘Đặc sản’ thịt thối (TP).
– TPHCM: Nhiều xe từ chối chở người bị nạn nguy kịch đi cấp cứu (NLĐ).
– CŨNG CHỈ VÌ KHỐN KHÓ, CÁC CON NHỈ? – (Mai Thanh Hải).
– Người đi bộ “một vòng trái đất” (TT).
– Học cưỡi ngựa ở Sài Gòn (TTCT).
– Malaysia phạt công ty ngược đãi lao động VN (The Star/NLĐ).
– Giấc mơ những trang trại gió bên bờ biển Việt (VNE).
– Người Việt không quốc tịch ở Campuchia (Tầm nhìn).
– Nghệ An: Hàng trăm bạch hạc rủ nhau xuống hồ tắm (DV).
– Indonesia lại rung chuyển vì động đất (TN).
QUỐC TẾ
– Lực lượng nổi dậy Syria kêu gọi « các nước bè bạn » can thiệp quân sự (RFI).
– Ngoại trưởng Guinea Bissau yêu cầu LHQ bố trí binh sĩ duy trì hòa bình sau vụ đảo chánh (VOA).
– Tổng thống Nam Sudan lệnh rút quân khỏi Heglig (TTXVN).
– Al-Qaida ở Iraq: Làn sóng đánh bom mới chỉ là sự khởi đầu (VOA).
– Hai người Uighur được thả khỏi nhà tù Guantanamo (VOA).
– Phiên xử hung thủ vụ thảm sát Na Uy bước sang ngày thứ 5 (VOA).
– Hội đồng quân nhân cầm quyền Mali nói 22 người bị bắt đã được thả (VOA).
– 4 người Mỹ có thể đã thiệt mạng trong vụ tai nạn trực thăng ở Afghanistan (VOA).
– Nga bán tên lửa cho Malaysia (TN).
<- Chặng cuối của cuộc vận động tranh cử tổng thống Pháp 2012 (RFI). – Chân dung 10 ứng viên chạy đua ghế tổng thống Pháp (DT). – Nước Pháp trong ngày tranh cử cuối cùng (NLĐ). – Dư luận trái chiều trước cuộc bầu cử Tổng thống Pháp (VOV). – Bầu cử tổng thống Pháp: Các ứng cử viên quyết đấu (TTXVN). – Vì sao có dư luận ghét ông Sarkozy (BBC).
– Người tình cố Tổng thống Mỹ Kennedy bị ám sát có liên quan đến CIA? (GDVN).
– Con ông Putin “sắp lấy chồng Hàn Quốc” (TN).
14h00′:
– Cuộc ngưng bắn ở Syria có nguy cơ tan vỡ (VOA). – HĐBA đạt thỏa thuận sơ khởi mở rộng phái bộ Syria (TTXVN).
– Giải mã chiến lược lịch sử ‘ma mị’ của Iran (Stratfor/VNN).
– Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ tiếp xúc với các đối tác Châu Mỹ La Tinh (VOA).
– Với Agni-V, Ấn Độ nâng cao khả năng răn đe chiến lược (TQ).
– Nước Pháp một ngày trước bầu cử tổng thống (VNE).
– Cháu gái Thaksin bị cấm tham gia chính trường (AFP/LĐ).
– Thế giới trong tuần: Cuộc sống khó khăn (TTVH).
– Bắc Cực đang “nóng” lên (TQ).
* VTV1: – Chào buổi sáng – 20/04/2012; + Tài chính kinh doanh sáng – 20/04/2012; + Tài chính kinh doanh trưa – 20/04/2012; + Cuộc sống thường ngày – 20/04/2012; + Thời sự 19h – 20/04/2012.
Ba câu hỏi dành cho Bắc Kinh
Tác giả: Minxin Pei
Người dịch: Dương Lệ Chi
15-04-2012
Hệ thống hiện hành ưu đãi các chính trị gia với những người đỡ đầu có thế lực, kém cỏi và thiếu thận trọng.
Trung Quốc đang cố xử lý sự việc gây chấn động của ông Bạc Hy Lai như một vở kịch đạo đức chính trị. Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc chính thức cách chức ủy viên Bộ Chính trị của cựu quan chức đứng đầu Trùng Khánh hồi tuần trước, hầu hết các quan sát viên ở trong và ngoài nước đều cho rằng vị “thái tử đảng” đầy tham vọng đáng bị như vậy. Các phương tiện truyền thông nhà nước nói rằng sự sụp đổ của ông ta đã chứng minh rằng hệ thống chính trị của quốc gia này được thực thi.
Vấn đề liên quan đến quan điểm của các sự kiện này đó là, ông Bạc gần như đã thành công trong việc leo lên vị trí lãnh đạo cao cấp. Cho đến khi cảnh sát trưởng của ông ta là Vương Lập Quân đã cố chạy trốn vào lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô hồi đầu tháng 2, thì chiếc ghế của ông Bạc trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực cao nhất nước, đã bị vuột mất.
Sự bất ổn trong hàng ngũ lãnh đạo sẽ phải trả giá đắt không chỉ cho chính người Trung Quốc mà còn ảnh hưởng đến các nước trên thế giới, cả về chính trị lẫn kinh tế. Vì vậy, đây cũng là lúc để mở rộng phạm vi đối thoại cho những người ở Trung Quốc, từ các nhà ngoại giao cho đến các học giả và giới báo chí, đặt ra một số câu hỏi cứng rắn cho Bắc Kinh.
Thứ nhất, làm thế nào mà một cá nhân có nhiều sai lầm như vậy lại được giao cho quá nhiều quyền lực với rất ít ràng buộc? Sự thăng tiến của ông Bạc cũng kỳ lạ giống như sự sụp đổ của ông. Cho đến khi ông được thăng chức ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Thành ủy Trùng Khánh, ông Bạc cũng chỉ là thống đốc bình thường ở tỉnh Liêu Ninh và bộ trưởng Bộ Thương mại. Các mối quan hệ tài chính đầy nghi vấn của gia đình ông, bây giờ đã lộ ra, không thể thoát khỏi sự chú ý của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương, cơ quan chống tham nhũng của đảng.
Đáng lo ngại nhất là sau khi trở thành Bí Thư thành ủy Trùng Khánh, ông Bạc đã lạm dụng quyền lực của mình bằng cách bắt giữ và giam cầm hàng ngàn người trong chiến dịch được gọi là “đả hắc”, trong đó rất ít vụ được cho là hợp pháp. Ông đã thao túng dư luận một cách khó hiểu bằng cách sử dụng những những biểu tượng cai trị cực đoan của người theo chủ nghĩa cộng sản Mao Trạch Đông, phô trương một hệ tư tưởng chính trị đại diện cho sự thay thế các chính sách hiện hành của đảng.
Tuy nhiên, thay vì kiềm chế ông Bạc, Bắc Kinh đã không làm gì cả. Tệ hơn nữa, họ còn để cho các phương tiện truyền thông đánh bóng tên tuổi ông. Sáu trong số chín ủy viên Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị tỏ lòng tôn sùng Trùng Khánh, ngầm ủng hộ một “Mô hình Trùng Khánh” hiện đã bị mất uy tín.
Giờ đây ông Bạc đã bị thất sủng, dường như đảng đang tự vỗ về mình ở phía sau hậu trường qua việc loại bỏ ông vừa đúng lúc. Nhưng sự thật thì đã rõ: quá trình chọn những người lãnh đạo của đảng là vô cùng thiếu sót. Thay vì chọn những người có đủ năng lực và liêm khiết nhất, thì hệ thống hiện hành lại chọn những người có lý lịch theo kiểu con ông cháu cha nhưng lại kém cỏi và thiếu thận trọng.
Câu hỏi thứ hai mà đảng phải trả lời là, làm thế nào để có thể có được sự cạnh tranh quyền lực tốt hơn ở hàng lãnh đạo cao nhất trong thời gian chuyển giao quyền lực? Không còn nghi ngờ gì nữa, vụ ông Bạc đã gây rạn nứt nghiêm trọng nhất trong số các nhà lãnh đạo cấp cao kể từ sau sự kiện vụ Thiên An Môn. Bản chất của sự phân hóa không phải do ý thức hệ, mà do quyền lực. Kẻ thù của ông Bạc muốn ông ta bị loại ra vì lo sợ rằng, một khi ở vị trí cao nhất ông ta có thể đe dọa sự an toàn và lợi ích của họ. Còn những người ủng hộ ông Bạc đã cổ vũ cho ông ta vì nghĩ rằng ông ta sẽ bao che họ.
Mới đây, dường như đảng đã xây dựng một hệ thống hữu hiệu trong việc quản lý chuyện tranh đấu khi chuyển giao quyền lực. Không có biến cố xảy ra khi chuyển giao quyền lực từ Đặng Tiểu Bình cho Giang Trạch Dân, và từ Giang Trạch Dân cho Hồ Cẩm Đào. Vụ bê bối của ông Bạc hôm nay tiết lộ, việc chuyển giao quyền lực chính trị hiện nay ở Trung Nam Hải vẫn còn đầy rẫy âm mưu, không thể tiên đoán được và vô cùng khắc nghiệt. Vào lúc này, có lẽ đòi hỏi hơi nhiều khi yêu cầu đảng cho phép mở cửa và tiến hành các cuộc bầu cử có tranh đua vào các vị trí lãnh đạo hàng đầu ở Trung Quốc. Tuy nhiên quá trình chuyển giao quyền lực hiện có, ẩn chứa những bí mật và sự thao túng của một nhóm đầu sỏ chính trị, không chỉ tạo nên các nhà lãnh đạo không đủ năng lực, mà còn gây bất ổn cho sự cầm quyền của đảng.
Câu hỏi cuối cùng dành cho đảng là, làm thế nào họ có thể quản lý tốt hơn cuộc khủng hoảng chính trị trong thời đại internet và sự có mặt của các tiểu blog? Từ đầu tháng 2, khi Vương Lập Quân cố đào thoát, phản ứng của Bắc Kinh là vô lý và tự hủy hoại uy tín của mình. Bắc Kinh cho rằng ông Vương bị “kiệt sức do làm việc quá sức” và đã cho vị cựu cảnh sát trưởng này nghỉ “dưỡng sức” dưới sự giám sát của Bộ an ninh Quốc gia Trung Quốc. Thay vì sa thải ông Bạc ngay, đảng đã cho phép vụ bê bối chính trị này kéo dài hơn một tháng, làm tăng thêm những tin đồn và mối nghi ngại về quyền hành của đảng.
Ngay khi ông Bạc bị đình chỉ thôi chức Ủy viên Bộ Chính trị, đảng cũng vẫn loan tin theo kiểu như đã làm cách đây 40 năm sau người kế nhiệm do ông Mao chỉ định, ông Lâm Bưu, đã thất bại trong việc có ý định đào tẩu tới Liên Xô. Trước tiên là đảng thông báo đến các cán bộ cấp cao rồi đến cấp thấp, mặc dù sự sụp đổ chính trị của ông Bạc đã được mọi người biết qua mạng di động ở Trung Quốc.
Bị tổn thương do sai lầm trong sự kiện của Bạc và muốn đặt sự chuyển giao quyền lực gần như thất bại trở lại đúng hướng, có lẽ đảng chẳng có hứng thú gì để trả lời những câu hỏi như thế. Điều này sẽ chỉ phát sinh thêm vấn đề cơ bản nhất, rằng một đảng cầm quyền liệu có phù hợp cho xã hội hoàn toàn thay đổi qua ba thập niên hiện đại hóa và toàn cầu hóa hay không.
Tác giả: Ông Minxin Pei là giáo sư môn chính phủ học ở trường Claremont McKenna.
Nguồn: Wall Street Journal
THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM
MỸ LO NGẠI TRUNG QUỐC DÙNG TIỀN MUA ẢNH HƯỞNG TẠI KHU VỰC SÂN SAU
Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ tư, ngày 18/4/2012
TTXVN (Oasinhtơn 15/4)
Cũng giống như ở một số nước châu Phi và châu Á, tại khu vực Caribê và Mỹ Latinh – nơi được coi là khu vực sân sau của Mỹ – cũng đang xuất hiện các sân vận động, các ngôi trường hoặc các bệnh viện mơi được xây lên bằng tiền biếu tặng của Trung Quốc. Dùng tiền bạc đã và đang trở thành một công cụ hiệu quả trong chiến lược sử dụng sức mạnh mềm của Bắc Kinh để bành trướng anh hưởng và vị thế tại các nước thế giới thứ ba. Đây là những diễn biến khiến Mỹ lo ngại và không ít lần lên tiếng cảnh báo.
Với đầu đề “Mỹ cảnh giác trước- việc Trung Quốc sử dụng tiền bạc đế thâm nhập vào khu vực Caribê”, tờ “Thời báo Niu Yoóc” ngày 8/4 cho biết cách đây vài tuần, Chính phủ Bahamát vừa khánh thành một sân vận động mới với tổng vốn đầu tư 35 triệu USD, món quà tặng từ Chính phủ Trung Quốc. Quốc đảo nhỏ Đôminica cũng mới khai trương một trường học ngữ pháp, một bệnh viện và một sân vận động thể thao, cũng là món quà tặng hào phóng của người Trung Quốc. Angtigoa và Bacbuđa cũng sắp có một nhà máy điện, một sân chơi cricket và một trường học mới. Thủ tướng Triniđát và Tôbagô cũng vừa bày tỏ cảm ơn các nhà thầu Trung Quốc về bản thiết kế khu dinh thự mới của bà. Một nhà cựu ngoại giao cho biết Trung Quốc đang dùng tiền mua lòng trung thành để thay thế vào những khoảng trống quyền lực mà Mỹ, Canađa và các nước khác bỏ lại ở khu vực Caribê và Mỹ Latinh. Sức mạnh kinh tế của Trung Quốc đang mở rộng tới tận cửa khu vực sân sau của nước Mỹ, bằng hàng loạt các khoản vay từ các ngân hàng, từ các khoản đầu tư của các doanh nghiệp hoặc là từ các món quà trực tiếp của Chính phủ Trung Quốc dưới hình thức xây dựng các sân vận động, các con đường, các tòa nhà công sở, các hải cảng và các khu du lịch-giải trí tại những khu vực nơi xưa nay Mỹ vẫn là quốc gia tài trợ chính.
Ngưới Trung Quốc đã và đang thể hiện sức mạnh kinh tế của mình ở mọi ngõ ngách của thế giới Thế nhưng việc Bắc Kinh cắm một lá cờ ngay sát nước Mỹ đã gây tranh cãi và lo lắng, thậm chí làm giật mình không ít nhà ngoại giao, các chuyên gia kinh tế và các nhà đầu tư. Ông Kevin P. Gallagher, Giáo sư thuộc Đại học Boston (Mỹ), tác giả của bản báo cáo gần đây về sự tài trợ của Trung Quốc cho các nước đang phát triển, cho rằng: “Khi bị bất ngờ trước sự xuất hiện của một đối thủ mới tại khu bán cầu này thì chắc chắn điều đó phải được thảo luận ở các cấp cao nhất của chính phủ”. Phần lớn các nhà phân tích không nhìn thấy một nguy cơ đe dọa an ninh, cho rằng người Trung Quốc đâu có xây dựng các căn cứ hoặc thiết lập các mối quan hệ quân sự có nguy cơ làm sống lại tâm trạng lo lắng về nguy cơ xảy ra một cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba mới. Tuy nhiên, những người này chắc chắn nhìn thấy một siêu cường nổi lên, đang tìm cách thâm nhập về kinh tế và tìm kiếm sự ủng hộ về chính trị với khối các quốc gia đang phát triển có ngân sách eo hẹp từng dựa vào lòng hảo tâm của Mỹ, Canađa và các nước châu Âu. Năm ngoái Trung Quốc thông báo sẽ cho các chính phủ vùng Caribê vay 6,3 tỷ USD, cộng với hàng trăm triệu USD tín dụng, quà tặng và các hình thức viện trợ kinh tế khác đã đổ vào khu vực này trong thập kỷ qua. Theo các chuyên gia, khác với ở châu Phi, Nam Mỹ và các khu vực khác của thế giới, những nơi mà Trung Quốc nhảy vào chủ yếu để tìm kiếm hàng hóa và các nguồn nguyên liệu, Trung Quốc thâm nhập ngày càng sâu rộng vào khu vực Caribê chủ yếu xuất phát từ các mục tiêu kinh tế lâu dài như du lịch, cho vay tín dụng và tìm kiếm các đồng minh mới tiềm tàng với mức giá không quá đắt. Mới đây, tờ báo “The Guardian” của Anh đã đăng tải các bức điện mật của ngoại giao Mỹ do mạng WikiLeaks thu được nói rằng các nhà ngoại giao Mỹ ờ khu vực Caribê ngày càng lo ngại trước sự hiện diện của Trung Quốc tại khu vực chỉ cách nước Mỹ khoảng 300 km. Một bức điện mật ngoại giao năm 2003 của Mỹ cho rằng Trung Quốc đang tìm kiếm các đồng minh trong một “bước đi chiến lược” chuẩn bị cho kỷ nguyên hậu Castro (Cuba), một quốc gia Cộng sản mà Trung Quốc có quan hệ hùng mạnh từ lâu. Ông Dennis C. Shea, Chủ tịch ủy ban xem xét kinh tế và an ninh Mỹ-Trung, một đơn vị do lưỡng đảng Quốc hội thành lập, phát biểu: “Cá nhân tôi không đặc biệt lo lắng, nhưng nó là một diễn biến mà Mỹ cần tiếp tục theo dõi. Với Trung Quốc, bạn có thể lo ngại về những mục tiêu chính sách phía sau nỗ lực bành trướng về kinh tế này”.
Bahamát, quốc đảo chỉ cách bang Florida của Mỹ một giờ bay, đang giành được sự quan tâm đặc biệt của Trung Quốc. Ngoài sân vận động mới khánh thành với tấm panô khổng lồ “Quà viện trợ của Trung Quôc” dựng ngay lối cửa ra vào, công nhân Trung Quốc cũng đang có mặt khá đông tại Bahamát để khẩn trương giúp xây dụng và hoàn thành dự án Baha Mar, một trong những khu du lịch-giải trí lớn nhất trong khu vực, với vốn đầu tư 3,5 tỷ USD. Ngoài các khoản đầu tư và quà tặng nêu trên, một ngân hàng thuộc quyền quản lý của nhà nước Trung Quốc trong vài tuần qua cũng đã giải ngân khoản tiền 41 triệu USD để xây dựng một hải cảng, một cây cầu và một trụ sở mới cho Đại sứ quán Trung Quốc tại Bahamát. Các quan chức Bahamát cho biết sân vận động lớn vừa khánh thành là một phần gói quà tặng mà Bắc Kinh thưởng cho Bahamát vì năm 1997 đã nghe theo sự thuyết phục của Trung Quốc, cắt quan hệ với Đài Loan để thiết lập ngoại giao với Trung Quốc. Ông Charles Maynard, Bộ trưởng Thể thao Bahamát cho biết Chính phủ Trung Quốc chào mời nhiều món quà và “chúng tôi chọn xây dựng một sân vận động quốc gia”. Vị bộ trưởng này thừa nhận Chính phủ Bahamát sẽ không bao giờ kiếm đủ tiền để xây dựng một sân vận động quy mô lớn như vậy. Cũng như với Bahamát, một số quốc gia trong khu vực này, được khích lệ bởi các khoản tiền viện trợ cho không, cũng đang từ bỏ quan hệ từ lâu với Đài Loan để thiết lập quan hệ với Trung Quốc. Gần đây nhất là vào năm 2004, Grênađa đã chấm dứt quan hệ với Đài Loan và hiện nay đang thảo luận nhằm nhận khoản tiền thưởng từ Trung Quốc để xây dựng một trung tâm thi đấu thể thao lớn. Trong lúc đang tìm mọi cách để củng cố mối quan hệ với các nước như Bêlidơ, Xanh Kít và Nêvít và Xanh Lucia, quốc đảo năm 2007 đã cắt quan hệ với Trung Quốc, các nhà ngoại giao Đài Loan trong khu vực này thừa nhận họ không bao giờ theo kịp các món quà tặng khổng lồ của Trung Quốc. Ngoài các mục tiêu ngoại giao và chính trị, Trung Quốc cũng tìm kiếm một số mặt hàng tại khu vực Caribê như trong dự án 166 triệu USD hợp tác sản xuất đường, cà phê và xây dựng các con đường và cơ sở hạ tầng ở Giamaica.
Tại Mỹ Latinh, một tài liệu điều tra công bố cuối tháng Ba vừa qua cho biết trong 5 năm gần đây khoản tiền mà các ngân hàng của Trung Quốc cho các Chính phủ Mỹ Latinh vay lớn hơn nhiều so với khoản tiền mà Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng liên Mỹ cho các nước này vay cộng gộp lại. Cụ thể, trong thời gian từ năm 2005 đến năm 2011, Ngân hàng Phát triển Trung Quốc và Ngân hàng Xuất-Nhập khẩu Trung Quốc đã cam kết cho các Chính phủ Mỹ Latinh vay tổng cộng 75 tỷ USD. Riêng trong năm 2010, Trung Quốc đã cam kết cho khu vực này vay 37 tỷ USD, nhiều hơn tổng khoản tiền mà Ngân hàng Thế giới, Ngân hàng Phát triển Liên Mỹ và Ngân hàng Xuất-Nhập khẩu của Mỹ cam kết cho vay cộng lại. Trong 75 tỷ USD Trung Quốc cam kết cho khu vực này vay có hơn 46 tỷ USD liên quan tới trao đối hàng hóa. Các chuyên gia cho biết việc Trung Quốc gia tăng đổ tiền đầu tư vào Mỹ Latinh là xuất phát từ hai động cơ chính. Thứ nhất, Mỹ Latinh là khu vực có nguồn tài nguyên phong phú như dầu lửa, quặng sắt. Đây là những thứ nguyên liệu sống còn cho công cuộc phát triển kinh tế của Trung Quốc. Thứ hai là do phần lớn các nước Mỹ Latinh vẫn đang trong giai đoạn phát triển, do vậy rất cần tiền cho xây dựng cơ sở hạ tầng để thúc đẩy phát triển kinh tế. Trung Quốc hiện cũng đã trở thành đối tác thương mại lớn của các nước như Braxin, với kim ngạch buôn bán hai chiều năm 2011 đạt hơn 77 tỷ USD; Vênêxuêỉa với kim ngạch buôn bán hai chiều đạt 18 tỷ USD, Áchentina (7,41 tỷ USD) và Urugoay hơn 2 tỷ USD. Trung Quốc cũng là thị trường xuất khẩu quan trọng của Chilê với kim ngạch đạt gần 18 tỷ năm 2011 và Pêru gần 7 tỷ USD./.
Hóa ra ông Vương Đình Huệ không đơn độc
Nguyên Ngọc
Mấy năm nay nhiều người đã rất thích thú theo rõi thường xuyên ở mục ‘Câu chuyện triết học’ trên báo Sài Gòn tiếp thị những bài viết tuyệt vời của Bùi Văn Nam Sơn.
Đấy là những bài ngắn, giản dị, hấp dẫn về những vấn đề triết học cơ bản. Đương nhiên không phải ai cũng cần trở thành nhà triết học, nhưng những hiểu biết sơ đẳng về triết học, “biết đôi chút cái mùi triết học” như có người nói, là cần cho mọi người, bởi lịch sử triết học cũng chính là lịch sử hình thành và phát triển tư duy của loài người, trong quá trình lâu dài trăn trở làm người, từ mông muội cho đến trưởng thành.
Như ai cũng biết, viết được về những vấn đề trừu tượng và cao siêu như vậy một cách dễ hiểu, lại lôi cuốn, cho mọi người, thường là những người cầm bút rất uyên bác, nắm rất vững vấn đề, đến mức có thể tung tăng đùa bỡn mà vẫn nghiêm túc, duyên dáng mà chặt chẽ, nhiều khi như nói chơi mà là sâu xa những chuyện hệ trọng nhất của cuộc đời, thậm chí là chuyện muôn thuở, và nói cho đúng cho đến nay nhân loại vẫn còn suy nghĩ và bàn bạc chưa xong. Và những chuyện đó, chừng xa xôi, lại cũng là chuyện thiết thân cho mỗi người, không chỉ trong công việc mà cả trong sống và ứng xử từng ngày … Mấy năm qua, Bùi Văn Nam Sơn đã tận tụy làm công việc đó, có thể gọi không quá đáng là một công việc khai hóa, về lâu dài là không hề nhỏ, một đóng góp quan trọng cho xã hội …
Vậy mà gần đây bỗng có tin Sài Gòn tiếp thị đã cắt bỏ mục này *.
Hỏi ra thì được biết: ấy là theo lệnh của một cơ quan hay một người nào đó có trách nhiệm và có quyền ở cái thành phố lớn nhất nước này.
Hình như là lệnh miệng, qua một cú điện thoại hay một tin nhắn, nghĩa là không để lại dấu vết hiển thị nào hết, chắc là khắp thế giới không còn nơi nào nữa có kiểu ra lệnh, “chỉ đạo” hay ho đến thế.
Lệnh là: “Tiếp thị sao lại đi nói chuyện triết học? Dẹp!”
Ôi, vậy mà mấy hôm nay tôi cứ tưởng ông Vương Đình Huệ * cô đơn lắm khi ông nhỡ mồm dạy các nhà báo về chức năng của báo chí. Hóa ra ông chẳng hề cô đơn chút nào, và cũng chẳng nhỡ mồm. Ông ở trong một hệ thống nhất quán, quyết liệt, triệt để, ngày càng triệt để.
Thêm một ví dụ nữa để chứng minh tính nhất quán, quyết liệt, và triệt để ấy:
Cách đây vài tháng một nhà xuất bản định in một cuốn sách tập họp một số bài viết của Bùi Văn Nam Sơn về triết học (đã đăng trên Sài Gòn tiếp thị) đã không thể nào xin được giấy phép. Lý do? Người ta lệnh, cũng bằng nói miệng vô bằng: Bây giờ phải rất cảnh giác với các sách triết học, “họ” lợi dụng triết học để dưa dân chủ vào!
Thôi thế là quá rõ rồi: người ta sợ triết học, vì người ta sợ dân chủ!
Nhưng mà, tôi là người ngây thơ, dễ tin, tôi ngơ ngác muốn hỏi: Vậy cái khẩu hiệu lừng danh “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” là thế nào nhỉ? Thậm chí còn cãi nhau chán rồi mới quyết định đưa ‘dân chủ’ lên trước ‘công bằng’, coi như một thắng lợi lớn. Chuyện to thế, chẳng lẽ nói đùa?
Tôi không dám nói chuyện chính trị. Tôi chỉ xin nói chuyện đạo đức: Đừng nghĩ rằng câu chuyện vừa nói trên, chuyện tiếp thị, đi buôn thì cấm tiệt nói triết học, cứ lo chúi mũi làm tiền đi, là không liên quan gì đến đạo đức xã hội mà ai cũng biết là đang xuống đến đáy. Không liên quan đến việc sinh ra những Lê Văn Luyện đang có nguy cơ không còn cá biệt *. Không liên quan đến tội ác đang tràn lan nhức nhối.
Nghĩa là những cấm đoán trắng trợn mà dấu tay kia cũng là tội ác đấy! Nó tạo ra môi trường cho tội ác.
N.N.
–
*bổ sung:
– Nếu sớt trên mạng Google từ khóa “Câu chuyện triết học”, sẽ được kết quả các bài viết lâu nay của SGTT. Còn đây là bài báo cuối cùng, ngày 12/4/2012: Quà tặng của thánh thần và lời “từ biệt” nép mình bên dưới, có đoạn “Do nhu cầu tổ chức mặt trang, kể từ số báo này, chuyên mục “Chuyện xưa chuyện nay” thường kỳ vào thứ tư hằng tuần xin được tạm dừng …”
– Vụ “chỉnh” báo chí của ông Vương Đình Huệ, nhiều báo đã gỡ bài, không rõ là ông Huệ đã “xin” hay là “ra lệnh” mà ghê vậy?
+ Bài Bộ trưởng và báo chí trên VNEconomy bị gỡ mất nhưng còn 14 phản hồi sót lại, tuy nhiên nội dung trên trang Baomoi.com thì vẫn còn. Bài này được Sài Gòn Tiếp thị đăng lại cũng đã biến mất, nhưng báo này lại có một bài khác đá móc ông Huệ: Ai lộn sân?
+ Báo Thanh niên có bài “Không chuẩn, cần phải chỉnh” của TS Tô Văn Trường cũng bị bóc mất, nhưng vẫn còn trên Baomoi.com và bài gốc không bị biên tập cắt bớt.
+ ÔNG VƯƠNG ĐÌNH HUỆ “ĐÁ LỘN SÂN” LÀ CÓ CHỦ ĐÍCH? (Người lót gạch). + CHẬP CHENG! — (Người lót gạch).
– Thảm án kinh hoàng ở tiệm Internet: Lê Văn Luyện thứ hai? (An ninh Thủ đô, 19/4/2012).
Ba câu hỏi dành cho Bắc Kinh
Tác giả: Minxin Pei
Người dịch: Dương Lệ Chi
15-04-2012
Hệ thống hiện hành ưu đãi các chính trị gia với những người đỡ đầu có thế lực, kém cỏi và thiếu thận trọng.
Trung Quốc đang cố xử lý sự việc gây chấn động của ông Bạc Hy Lai như một vở kịch đạo đức chính trị. Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc chính thức cách chức ủy viên Bộ Chính trị của cựu quan chức đứng đầu Trùng Khánh hồi tuần trước, hầu hết các quan sát viên ở trong và ngoài nước đều cho rằng vị “thái tử đảng” đầy tham vọng đáng bị như vậy. Các phương tiện truyền thông nhà nước nói rằng sự sụp đổ của ông ta đã chứng minh rằng hệ thống chính trị của quốc gia này được thực thi.
Vấn đề liên quan đến quan điểm của các sự kiện này đó là, ông Bạc gần như đã thành công trong việc leo lên vị trí lãnh đạo cao cấp. Cho đến khi cảnh sát trưởng của ông ta là Vương Lập Quân đã cố chạy trốn vào lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô hồi đầu tháng 2, thì chiếc ghế của ông Bạc trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực cao nhất nước, đã bị vuột mất.
Sự bất ổn trong hàng ngũ lãnh đạo sẽ phải trả giá đắt không chỉ cho chính người Trung Quốc mà còn ảnh hưởng đến các nước trên thế giới, cả về chính trị lẫn kinh tế. Vì vậy, đây cũng là lúc để mở rộng phạm vi đối thoại cho những người ở Trung Quốc, từ các nhà ngoại giao cho đến các học giả và giới báo chí, đặt ra một số câu hỏi cứng rắn cho Bắc Kinh.
Thứ nhất, làm thế nào mà một cá nhân có nhiều sai lầm như vậy lại được giao cho quá nhiều quyền lực với rất ít ràng buộc? Sự thăng tiến của ông Bạc cũng kỳ lạ giống như sự sụp đổ của ông. Cho đến khi ông được thăng chức ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Thành ủy Trùng Khánh, ông Bạc cũng chỉ là thống đốc bình thường ở tỉnh Liêu Ninh và bộ trưởng Bộ Thương mại. Các mối quan hệ tài chính đầy nghi vấn của gia đình ông, bây giờ đã lộ ra, không thể thoát khỏi sự chú ý của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương, cơ quan chống tham nhũng của đảng.
Đáng lo ngại nhất là sau khi trở thành Bí Thư thành ủy Trùng Khánh, ông Bạc đã lạm dụng quyền lực của mình bằng cách bắt giữ và giam cầm hàng ngàn người trong chiến dịch được gọi là “đả hắc”, trong đó rất ít vụ được cho là hợp pháp. Ông đã thao túng dư luận một cách khó hiểu bằng cách sử dụng những những biểu tượng cai trị cực đoan của người theo chủ nghĩa cộng sản Mao Trạch Đông, phô trương một hệ tư tưởng chính trị đại diện cho sự thay thế các chính sách hiện hành của đảng.
Tuy nhiên, thay vì kiềm chế ông Bạc, Bắc Kinh đã không làm gì cả. Tệ hơn nữa, họ còn để cho các phương tiện truyền thông đánh bóng tên tuổi ông. Sáu trong số chín ủy viên Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị tỏ lòng tôn sùng Trùng Khánh, ngầm ủng hộ một “Mô hình Trùng Khánh” hiện đã bị mất uy tín.
Giờ đây ông Bạc đã bị thất sủng, dường như đảng đang tự vỗ về mình ở phía sau hậu trường qua việc loại bỏ ông vừa đúng lúc. Nhưng sự thật thì đã rõ: quá trình chọn những người lãnh đạo của đảng là vô cùng thiếu sót. Thay vì chọn những người có đủ năng lực và liêm khiết nhất, thì hệ thống hiện hành lại chọn những người có lý lịch theo kiểu con ông cháu cha nhưng lại kém cỏi và thiếu thận trọng.
Câu hỏi thứ hai mà đảng phải trả lời là, làm thế nào để có thể có được sự cạnh tranh quyền lực tốt hơn ở hàng lãnh đạo cao nhất trong thời gian chuyển giao quyền lực? Không còn nghi ngờ gì nữa, vụ ông Bạc đã gây rạn nứt nghiêm trọng nhất trong số các nhà lãnh đạo cấp cao kể từ sau sự kiện vụ Thiên An Môn. Bản chất của sự phân hóa không phải do ý thức hệ, mà do quyền lực. Kẻ thù của ông Bạc muốn ông ta bị loại ra vì lo sợ rằng, một khi ở vị trí cao nhất ông ta có thể đe dọa sự an toàn và lợi ích của họ. Còn những người ủng hộ ông Bạc đã cổ vũ cho ông ta vì nghĩ rằng ông ta sẽ bao che họ.
Mới đây, dường như đảng đã xây dựng một hệ thống hữu hiệu trong việc quản lý chuyện tranh đấu khi chuyển giao quyền lực. Không có biến cố xảy ra khi chuyển giao quyền lực từ Đặng Tiểu Bình cho Giang Trạch Dân, và từ Giang Trạch Dân cho Hồ Cẩm Đào. Vụ bê bối của ông Bạc hôm nay tiết lộ, việc chuyển giao quyền lực chính trị hiện nay ở Trung Nam Hải vẫn còn đầy rẫy âm mưu, không thể tiên đoán được và vô cùng khắc nghiệt. Vào lúc này, có lẽ đòi hỏi hơi nhiều khi yêu cầu đảng cho phép mở cửa và tiến hành các cuộc bầu cử có tranh đua vào các vị trí lãnh đạo hàng đầu ở Trung Quốc. Tuy nhiên quá trình chuyển giao quyền lực hiện có, ẩn chứa những bí mật và sự thao túng của một nhóm đầu sỏ chính trị, không chỉ tạo nên các nhà lãnh đạo không đủ năng lực, mà còn gây bất ổn cho sự cầm quyền của đảng.
Câu hỏi cuối cùng dành cho đảng là, làm thế nào họ có thể quản lý tốt hơn cuộc khủng hoảng chính trị trong thời đại internet và sự có mặt của các tiểu blog? Từ đầu tháng 2, khi Vương Lập Quân cố đào thoát, phản ứng của Bắc Kinh là vô lý và tự hủy hoại uy tín của mình. Bắc Kinh cho rằng ông Vương bị “kiệt sức do làm việc quá sức” và đã cho vị cựu cảnh sát trưởng này nghỉ “dưỡng sức” dưới sự giám sát của Bộ an ninh Quốc gia Trung Quốc. Thay vì sa thải ông Bạc ngay, đảng đã cho phép vụ bê bối chính trị này kéo dài hơn một tháng, làm tăng thêm những tin đồn và mối nghi ngại về quyền hành của đảng.
Ngay khi ông Bạc bị đình chỉ thôi chức Ủy viên Bộ Chính trị, đảng cũng vẫn loan tin theo kiểu như đã làm cách đây 40 năm sau người kế nhiệm do ông Mao chỉ định, ông Lâm Bưu, đã thất bại trong việc có ý định đào tẩu tới Liên Xô. Trước tiên là đảng thông báo đến các cán bộ cấp cao rồi đến cấp thấp, mặc dù sự sụp đổ chính trị của ông Bạc đã được mọi người biết qua mạng di động ở Trung Quốc.
Bị tổn thương do sai lầm trong sự kiện của Bạc và muốn đặt sự chuyển giao quyền lực gần như thất bại trở lại đúng hướng, có lẽ đảng chẳng có hứng thú gì để trả lời những câu hỏi như thế. Điều này sẽ chỉ phát sinh thêm vấn đề cơ bản nhất, rằng một đảng cầm quyền liệu có phù hợp cho xã hội hoàn toàn thay đổi qua ba thập niên hiện đại hóa và toàn cầu hóa hay không.
Tác giả: Ông Minxin Pei là giáo sư môn chính phủ học ở trường Claremont McKenna.
Nguồn: Wall Street Journal
Phải chăng Trung Quốc đang chơi trò hai mặt?
Tác giả: Joel Wuthnow
Người dịch: Trần Văn Minh
19-4-2012
Tin tức nói về một dàn phóng tên lửa do Trung Quốc sản xuất được tìm thấy ở Bắc Triều Tiên, có thể mang lại những nghi vấn về chính sách ngoại giao của Trung Quốc.
Tờ Washington Times đưa tin trong tuần này về một dàn phóng tên lửa đạn đạo của Trung Quốc được trưng bày trong một cuộc diễn binh ở Bình Nhưỡng vào cuối tuần. Nếu được kiểm chứng, điều này sẽ là một sự vi phạm trắng trợn lệnh cấm vận của Liên Hiệp Quốc và nêu lên nghi vấn về tính khả tín của Trung Quốc về nỗ lực cấm phát triển vũ khí hạt nhân khu vực. Đồng thời cũng là một cơ hội tốt cho Hoa Kỳ phủ định sự cam kết của Bắc Kinh rằng ảnh hưởng của họ đối với Bắc Triều Tiên có giới hạn.
Theo các nhà phân tích, dàn phóng đó có những điểm tương đồng đáng chú ý so với các dàn phóng do Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) sản xuất vào giữa năm 2010 và 2011, được thiết kế cho tên lửa xuyên lục địa với tầm phóng xa 6,000 km, và có khả năng tới được một số vùng ở Alaska. Điều này có nghĩa là dàn phóng đã được sản xuất ở Trung Quốc hay dựa trên bản vẽ do Trung Quốc cung cấp. Trong lúc những câu hỏi then chốt chưa được trả lời, một viên chức Nam Triều Tiên nói rằng, “tất cả mọi thứ đều được nhập cảng từ Trung Quốc”.
Nếu PLA cung cấp hệ thống đó cho Bắc Triều Tiên bằng bất cứ cách nào trong vòng một hay hai năm qua, Trung Quốc đã vi phạm điều khoản cấm vận của Nghị quyết 1718 của Hội đồng Bảo an LHQ, đã được thông qua sau cuộc thử nghiệm nguyên tử đầu tiên của Bắc Triều Tiên năm 2006, và Nghị quyết 1874, gia tăng thêm cấm vận vào thời gian cuộc thử nghiệm hạt nhân thứ hai năm 2009.
Sự vi phạm thế này thực ra là chưa có tiền lệ. Các nhà ngoại giao Hoa Kỳ lo về kiểm soát cấm vận đã nói với tôi, mặc dù cần phải có phương cách “hiển vi” để bắt thủ phạm, từ trước đến nay Trung Quốc chưa từng bị lên án do vi phạm nghiêm trọng và trắng trợn các điều khoản LHQ. Thực ra, Trung Quốc có lợi điểm để không vi phạm nghị quyết: vi phạm sẽ tạo nên sự nghi ngờ rộng rãi về tư thế là một “cường quốc có trách nhiệm”, và sẽ gây tiếng xấu cho một tổ chức phục vụ quyền lợi cơ bản của Trung Quốc trong việc giải quyết tranh chấp khu vực và khuyến khích sự ổn định.
Vậy thì chúng ta giải thích các cáo buộc này thế nào? Nếu đây không chỉ là trường hợp Bắc Triều Tiên sao chép mô hình từ những thông tin phổ biến công cộng thì có hai giả thuyết có thể xảy ra. Giả thuyết thứ nhất là PLA đã “bất phục tùng”, ra quyết định quan trọng mà không có sự phê chuẩn của lãnh đạo dân sự cấp cao. Chuyện này giống như vụ phóng tên lửa chống vệ tinh hồi năm 2007 và cuộc thử nghiệm chiến đấu cơ tàng hình diễn ra vào lúc Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates thăm Bắc Kinh năm 2011, cả hai vụ đã làm giới lãnh đạo Trung Quốc bất ngờ.
Thật vậy, thời điểm xảy ra cũng đáng gây chú ý. Ngay sau khi tin tức về việc phóng tên lửa lộ ra, Trung Quốc đồng ý với tuyên bố có lời lẽ cứng rắn của Hội đồng Bảo an LHQ, lên án việc thử nghiệm tên lửa của Bình Nhưỡng, và đe dọa khả năng cấm vận thêm.
Tuy nhiên, quan điểm “bất phục tùng” của PLA đã phóng đại mối căng thẳng giữa quân sự và dân sự trong nội tình Trung Quốc. Như Andrew Scobell (*) chỉ ra, có “những mối dây liên hệ khắng khít, rộng rãi, và chồng chéo giữa quân đội Trung Quốc và đảng Cộng sản Trung Quốc”. Với hậu quả mang tầm mức chính trị và chiến lược, điều khó có thể xảy ra là quyết định cung cấp kỹ thuật tên lửa đạn đạo cho Bắc Triều Tiên được thực hiện mà giới lãnh đạo chóp bu Trung Quốc không biết và không chấp thuận.
Giả thuyết thứ hai là Trung Quốc đang chơi trò “hai mặt” trong vấn đề Bắc Triều Tiên, công khai chống việc phổ biến vũ khí hạt nhân, đồng thời ngầm giúp đỡ Bắc Triều Tiên. Phần quan trọng trong trò chơi này nhằm hai mục đích: chiến lược và chính trị. Về mặt chiến lược, Trung Quốc có lợi khi kết chặt liên hệ với một nước láng giềng vào thời điểm Hoa Kỳ đang bổ sung thành viên và đồng minh của mình trong khu vực, dưới tên gọi được chính quyền Obama đặt là “trở lại châu Á”. Trung Quốc có vẻ đang chống lại điều họ cho là chiến lược bao vây của Hoa Kỳ.
Về chính trị nội tại, ngả về phía Bắc Triều Tiên để tránh được những phê phán về việc chính quyền đã đi quá xa khi chiều theo mục tiêu và lợi ích của Hoa Kỳ, gần đây nhất là đồng ý cho NATO can thiệp của vào Libya. Nó cũng ra tín hiệu đáp lại những người tin rằng Hoa Kỳ đã xen quá nhiều vào nội tình của một nước chư hầu lâu đời của Trung Quốc. Như một chuyên gia nhận định, Bắc Triều Tiên “có thể là đứa con hư, nhưng nó là đứa con hư của chúng tôi”.
Với bất cứ lý do gì, những lời lên án chỉ ra một sự sa sút đáng lo ngại về vai trò và ảnh hưởng của những tiếng nói ôn hòa trong chính sách đối ngoại Trung Quốc. Điều này đúng đối với các học giả, những người đang bị áp lực phải rút lại cảm tình với Hoa Kỳ, và của toàn bộ các bộ máy quan liêu, như Bộ Ngoại giao, mà một số người theo chủ nghĩa dân tộc đặt tên là “Bộ Phản quốc”, vì xem trọng lợi ích Hoa Kỳ hơn lợi ích Trung Quốc.
Sự sa sút của phe ôn hòa và sự trỗi dậy tướng ứng của phe diều hâu ở Trung Quốc mang ý nghĩa tiêu cực đối với vấn đề hợp tác quốc tế. Điều này thể hiện rõ trong vấn đề hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Từ giữa thập niên 2000, Hoa Kỳ đã xem đây là “vấn đề láng giềng” cần sự tham gia tích cực của mọi cường quốc khu vực, nhất là Trung Quốc. Kết quả dẫn đến sự ra đời của các cuộc Đàm phán Sáu bên, đã được sự ủng hộ của cả hai đảng trong chính phủ (Hoa Kỳ). Thực ra, nếu Bắc Kinh chơi trò hai mặt trong vấn đề Bắc Triều Tiên, họ không những làm hại Đàm phán Sáu bên, mà về lâu dài, còn hủy hoại triển vọng hợp tác an ninh đa phương ở khu vực Đông Bắc châu Á.
Tuy nhiên, một điểm tích cực là sự thắt chặt quan hệ giữa Bắc Kinh và Bình Nhưỡng sẽ đem lại cho Hoa Kỳ lý lẽ vững chắc chống lại sự quyết đoán của Trung Quốc, rằng Trung Quốc không đủ khả năng ảnh hưởng tạo sự thay đổi đối với Bắc Triều Tiên. Washington nên nắm lấy cơ hội để phổ biến đến càng nhiều nước càng tốt –gồm những cường quốc đang lên như Brazil, Thổ Nhĩ Kỳ và Ấn Độ – tín hiệu về Trung Quốc có thể và nên áp lực nhiều hơn lên Bắc Triều Tiên, tuân thủ các nguyên tắc không phổ biến vũ khí hạt nhân trên thế giới, và nếu không làm thế thì sẽ phải đối diện với những sự phản đối sâu rộng.
Tác giả: Ông Joel Wuthnow là thành viên Chương trình Thế giớ và Trung Quốc tại trường Woodrow Wilson của Đại học Princeton. Ông đang hoàn tất bản thảo cuốn sách về chính sách ngoại giao của Trung Quốc ở Hội đồng Bảo an LHQ.
———-
Ghi chú:
(*) Andrew Scobell là tác giả bản báo cáo về cuộc thử nghiệm chiến đấu cơ tàng hình J-20 của Trung Quốc, được đệ trình cho Ủy ban Đánh giá Kinh tế và An ninh Mỹ – Trung (USCC) nhân chuyến viếng thăm Trung Quốc của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ tháng 1 năm 2011. Câu trích ở trên được lấy ra từ bản báo cáo này.
Nguồn: The Diplomat
CSGT dừng xe cho côn đồ đánh tài xế?
Tiến Thành
–
Một hành khách chứng kiến vụ việc đã nói: “Khi 2 thanh niên vào hành hung tài xế và phụ xe, tôi có nghe một CSGT nói: “Cường ơi, không đánh nó nữa!”.
Theo trình bày của tài xế Nguyễn Quốc Chiến, vào lúc 22 giờ ngày 18.4, khi đang điều khiển xe khách biển số 82B-00026, chạy từ hướng Hà Nội – Kon Tum, đến TP. Đông Hà (Quảng Trị), lúc xe vừa qua cầu Đông Hà thì có 2 CSGT đi xe môtô chạy tới chặn trước đầu xe và yêu cầu kiểm tra giấy tờ.
Một CSGT nói: “Mày lấy giấy tờ xuống, tao nhốt xe mày luôn”. Tài xế Nguyễn Quốc Chiến và phụ xe Bùi Mạnh Đức xuống xe và hỏi lại: “Tụi em vi phạm lỗi gì, anh nói để tụi em xuất trình giấy tờ”.
Hai CSGT cho rằng, tài xế không chấp hành hiệu lệnh dừng xe của CSGT và đã vi phạm vượt sai nơi cấm vượt (vượt trên cầu Đông Hà – PV).
![]() |
![]() |
|
Vết thương trên đầu anh Đức và tang vật vụ hành hung.
|
Tài xế Nguyễn Quốc Chiến phân trần, do không biết CSGT dùng đèn pin ra tín hiệu dừng xe nên đã điều khiển xe chạy (khoảng 500 mét) chứ không có ý không chấp hành hiệu lệnh dừng xe của CSGT.
Khi hai bên đang có lời qua tiếng lại thì xuất hiện 2 thanh niên nhảy vào hành hung tài xế và phụ xe, dùng tay đấm vào mặt, sau đó chúng lấy cục đá đập vào đầu anh Bùi Mạnh Đức, khiến máu chảy rất nhiều trước sự chứng kiến của hàng chục hành khách và CSGT.
Hành khách đi trên xe là ông Đinh Sỹ Mão (74 tuổi, ngụ tại Hà Tĩnh) – bức xúc: “Hai thanh niên hành hung tài xế và phụ xe trước mặt CSGT mà họ không can thiệp khiến mọi người có mặt trên xe rất bất bình. Vì sao CSGT chặn xe vi phạm, mà lại xuất hiện bọn côn đồ hành hung nhà xe trong khi lái phụ xe không có mâu thuẫn gì với chúng”.
Một hành khách khác là ông Đỗ Văn Út (40 tuổi, ngụ tại Gia Lâm, Hà Nội) chứng kiến vụ việc đã nói: “Khi 2 thanh niên vào hành hung tài xế và phụ xe, tôi có nghe một CSGT nói: “Cường ơi, không đánh nó nữa!”.
Trong biên bản được CSGT Công an TP.Đông Hà (Quảng Trị) do thiếu tá, Đội trưởng Lê Mạnh Hùng và thượng sĩ Phạm Xuân Minh lập có ghi: “Vượt sai nơi cấm vượt; không chấp hành hiệu lệnh dừng xe của CSGT đang làm nhiệm vụ”.
Việc CSGT xử lý vi phạm của tài xế điều khiển xe khách là cần thiết, song lại có việc bọn côn đồ xuất hiện hành hung nhà xe ngay sau khi CSGT ra hiệu dừng xe là điều không thể chấp nhận và cần được điều tra làm rõ.
Theo: Dân Việt
Trước một hiểm họa quá lớn
“…Vấn đề an toàn trong một nhà máy điện nguyên tử khác hẳn với khái niệm thông thường. Đối với một nhà máy điện nguyên tử một xác xuất tai nạn một phần ngàn là điều gớm ghiếc không thể tưởng tượng nổi…”
Tôi không phải là một chuyên gia về năng lượng hạt nhân, dù hoàn cảnh đã khiến tôi tiếp xúc khá lâu, khá sát và đều đặn với nó. Lúc còn là sinh viên tôi đã hai lần thực tập tại Trung Tâm Nghiên Cứu Nguyên Tử (Centre d’Etude Nucléaire) của Pháp, lần thứ hai để hoàn tất luận án tốt nghiệp.Năm 1982, ngay khi trở lại Pháp, tôi được nhận vào làm tham vấn tại Công Ty Nguyên Tử Pháp Mỹ (Compagnie Franco-Américaine de l’Atome, FRAMATOME, bây giờ là AREVA). Sau này, và cho đến khi về hưu, công ty AREVA và Trung Tâm Quốc Gia Năng Lượng Hạt Nhân (Centre National d’Energie Nucléaire – CNEN), hai cơ quan xây dựng và điều hành các nhà máy điện nguyên tử của Pháp và cũng xây dựng nhiều nhà máy điện nguyên tử cho nhiều quốc gia trên khắp thế giới kể cả Trung Quốc và Hàn Quốc, là hai khách hàng chính của những công ty tham vấn mà tôi điều khiển. Như thế tôi không phải là người chống điện hạt nhân trên nguyên tắc. Tôi coi chấp nhận hoặc từ chối điện nguyên tử là một chọn lựa tùy lúc và tùy trường hợp của từng nước. Cũng cần phải nói ngay rằng vấn đề điện hạt nhân đối với chúng ta trong lúc này không còn là một vấn đề chuyên môn mà là một vấn đề chính trị, và một vấn đề chính trị rất nghiêm trọng trên đó mọi người đều có thể và phải có ý kiến.
Công việc của tôi trong hơn hai mươi năm làm việc với các cơ quan này không phải là kỹ thuật nguyên tử mà là quản trị và tin học, tuy vậy nó cũng đã bắt buộc tôi phải trao đổi thường xuyên với những người trách nhiệm mọi mặt về việc xây dựng và điều hành một nhà máy điện hạt nhân. Điều tôi biết được qua những trao đổi này là đối với một nhà máy điện hạt nhân an ninh là tất cả, những hiểu biết về vật lý hạt nhân chỉ có một tầm quan trọng rất thứ yếu. Một thí dụ cụ thể là dự án tin học theo dõi một nhà máy điện hạt nhân, mà tôi từng là dự án trưởng, đã phải huy động hơn một trăm kỹ sư tin học, phân tích viên và lập trình viên trong hơn hai năm để thực hiện. Nhiều người coi nó như một con quái vật không lồ. Nhưng sở dĩ nó phức tạp như thế là vì những dữ kiện về an ninh; chúng chiếm 90% cơ sở dữ kiện và liên hệ tròng chéo với nhau.
Vấn đề an toàn trong một nhà máy điện nguyên tử khác hẳn với khái niệm thông thường về sự an toàn. Một chiếc xe hơi được coi là an toàn nếu xác xuất để xảy ra một sự cố là một phần mười trong một năm. Đối với một nhà máy điện nguyên tử một xác xuất tai nạn một phần ngàn là điều gớm ghiếc không thể tưởng tượng nổi. Lý do là vì những hậu quả của một tại nạn hạt nhân có thể rất khủng khiếp, vượt mọi tưởng tượng; nó có thể làm chết rất nhiều người, hủy họai môi trường trong một thời gian rất lâu và để lại những di hại thể xác cũng như tinh thần cho nhiều thế hệ. Một thí dụ là vụ nổ nhà máy điện nguyên tử Chernobyl ở Ukraine. Nhà máy này được thiết lập ở một vùng rất ít dân cư, nhưng tai nạn đã khiến hơn 4000 người bị ung thư trong đó phần lớn đã chết. Đó là chưa kể số nạn nhân ở những nước lân cận. Người ta đã phải tản cư trên 100.000 người khỏi một khu vực 30Km chung quanh nhà máy. Nếu kể cả những người phải di tản ở các nước láng giềng thì con số người phải di tản vượt quá 250.000. Cho tới nay, 26 năm sau tai nạn, mức phóng xạ vẫn cao gấp 30 lần mức độ chấp nhận được. Hãy tưởng tượng nếu một tai nạn tương tự xảy ra tại một nước dân cư chen chúc như Việt Nam.
Đặc tính của những tai nạn tại các nhà máy điện hạt nhân là chúng đều không ngờ. Fukushima nhắc lại cho thế giới thêm một lần nữa bài học khiêm tốn: chúng ta không bao giờ có thể tiên liệu được hết những nguyên nhân đưa đến tai nạn. Nhật là nước nhiều kinh nghiệm nhất về động đất và sóng thần đồng thời cũng là nước đứng hàng đầu thế giới về sự chính xác; tuy vậy nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi đã chỉ được xây dựng để chịu đựng một ngọn sóng cao 6m trong khi ngọn sóng tháng 3 năm 2011 đã cao 15m tại khu vực nhà máy và gần 30m tại một số địa điểm khác. Các lò phản ứng theo nhau phát nổ và mức độ trầm trọng được đánh giá lại liên tục, sau cùng là mức độ 7, nghĩa là tối đa. Hậu quả của tại họa nguyên tử Fukushima vẫn chưa thể thẩm định được. Điều chắc chắn là thảm kịch sẽ nhiều lần lớn hơn, thậm chí rất kinh khủng, nếu người Nhật không chứng tỏ một khả năng tổ chức, một tinh thần kỷ luật và một sự dũng cảm buộc cả thế giới phải ngưỡng mộ. Hay nếu họ không có những phương tiện cấp cứu của một nước giàu có bậc nhất thế giới. Hãy thử tưởng tượng nếu, vì bất cứ lý do gì, một tai nạn tương tự xảy ra tại Việt Nam. Các tỉnh bờ biển của chúng ta đều chen chúc hơn vùng Fukushima, chúng ta không có những phương tiện của người Nhật và cũng thua xa họ về kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.
Xác xuất rủi ro xảy ra tai nạn quan trọng hiện nay được ước tính chung quanh mức độ 5/100.000 mỗi năm cho một lò điện nguyên tử. Xác xuất này được coi là quá lớn vì thế hầu hết các quốc gia đều quyết định không dùng điện hạt nhân, số ít các quốc gia chấp nhận điện hạt nhân đều chỉ đi những bước rón rén. Ấn Độ và Trung Quốc là hai quốc gia ít quan tâm đến môi trường nhưng họ cũng đều rất dè dặt đối với điện hạt nhân. Cả hai đều đã bắt đầu kỹ thuật hạt nhân từ hơn một nửa thế kỷ nay và đều có đội ngũ kỹ thuật nguyên tử hùng hậu nhưng tới nay tỷ lệ điện hạt nhân của họ chỉ ở mức độ 2% tổng số điện sản xuất. Ấn Độ đã bắt đầu xây nhà máy điện hạt nhân từ 1965 nhưng đến nay chỉ mới dám xây những lò phản ứng nhỏ, hai lò phản ứng công xuất 500 Mwe và 18 lò công xuất 200 MWe. Trung Quốc trong những năm gần đây tỏ ra muốn đẩy mạnh năng lượng hạt nhân nhưng trong hai mươi năm nữa tỷ lệ điện hạt nhân của họ cũng sẽ không vượt quá 5%. Sau tai nạn Fukushima tất cả các nước phát triển có kỹ thuật hạt nhân cao và hầu hết mọi quốc gia trên thế giới, kể cả Ấn Độ và Trung Quốc, đều đình chỉ các chương trình xây dựng lò điện nguyên tử, nhiều nước tuyên bố bỏ hẳn. Áo bỏ một nhà máy điện nguyên tử đã xây dựng xong và sẵn sàng đi vào hoạt động. Ba Lan, Ireland và Philippines bỏ ngang những nhà máy đang xây dựng dở dang. Riêng Úc, nước có trữ lượng uranium lớn nhất thế giới, từ trước vẫn quả quyết từ chối điện hạt nhân.
Trong bối cảnh đó quyết định nhảy vào điện nguyên tử của chính quyền Việt Nam thật là không hiểu nổi, nhất là Việt Nam chưa có kỹ thuật và đội ngũ chuyên viên nguyên tử (Viện Nghiên Cứu Hạt Nhân Đà Lạt còn quá sơ sài, các cơ quan khác còn ít thực chất hơn). Đã thế còn nhảy vào một cách liều mạng.
Năm 2008 chính quyền Việt Nam tuyên bố quyết định xây dựng hai nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận, mỗi nhà máy gồm hai lò phản ứng với công suất 1000 MWe, dự trù đi vào hoạt động năm 2020. Quyết định này khiến người ta phải sững sờ. Như vậy là Việt Nam vào năm 2020 sẽ có một tỷ lệ điện nguyên tử lớn hơn hẳn Ấn Độ và Trung Quốc. Thời gian từ đây đến đó chắc chắn là không đủ để đào tạo ra những chuyên viên đủ khả năng để điều hành các nhà máy. Như để tranh thủ thời gian công thức được chọn lựa là công thức “chìa khóa trao tay” có nghĩa các nhà máy sẽ hoàn toàn do các công ty nước ngoài xây dựng, Việt Nam chỉ tiếp thu để sử dụng khi nhà máy đã hoàn tất. Đây là công thức mà cho tới nay chưa nước nào chấp nhận vì hầu như không có chuyển giao kỹ thuật và lại rất nguy hiểm. Vấn đề an ninh của các nhà máy điện nguyên tử vừa quá nghiêm trọng lại vừa quá phức tạp nên phải tham gia chặt chẽ ngay từ đầu vào việc xây dựng nhà máy để hiểu rõ cấu trúc và cách điều hành. Cho tới nay phần lớn các sự cố xảy ra tại các nhà máy điện hạt nhân là do lỗi của các nhân viên điều hành. Ngay cả nếu quyết tâm chọn năng lương hạt nhân thì cũng không thể hành động một cách quá phiêu lưu. Giải pháp đúng đắn trong trường hợp đó là bắt đầu xây một lò phản ứng thôi và tham gia từ đầu tới cuối tiến trình xây dựng để hiểu rõ từng bộ phận của nhà máy; chỉ sau khi đã thực sự làm chủ được kỹ thuật điện nguyên tử và đào tạo xong một đội ngũ chuyên viên vững chắc mới xây tiếp các lò phản ứng khác. Và đàng nào cũng phải tiến hành một cách rất chậm chạp và thận trọng vì tai nạn nguyên tử quá khủng khiếp. An ninh của các lò điện nguyên tử là điều mỗi nước phải lo lấy chứ không thể giao tính mạng của đất nước mình cho những công ty nước ngoài.
Quyết định của chính quyền cộng sản không đi kèm với một lời giải thích kỹ thuật nào, bởi vì nó không phải là kết quả của một nghiên cứu nghiêm chỉnh mà chỉ là quyết định tùy tiện của những người cầm quyền hoàn toàn không biết gì về kỹ thuật hạt nhân.
Quyết định này càng gây sửng sốt vì công ty được chọn để xây nhà máy điện nguyên tử đầu tiên cho Việt Nam là công ty ROSATOM của Nga. Có đầy rẫy tài liệu chứng minh Nga là nước cẩu thả nhất về mặt an ninh trong những nước xây dựng lò điện nguyên tử. Hơn nữa công ty ROSATOM lại bị mang tai tiếng là đã gian lận về phẩm chất vật liệu xây dựng, một điều không thể tưởng tượng nổi cho một lò điện nguyên tử. Ai có thể không hoảng sợ khi nghĩ rằng nhà máy điện nguyên tử đầu tiên của Việt Nam sẽ được xây dựng bởi một công ty làm ăn gian trá của một nước nổi tiếng là cẩu thả và được trao cho những người Việt Nam mới tập sự điều khiển? Nhất là cũng phải nhìn nhận một sự thực đau lòng là với sự xuống cấp của đạo đức không phải người Việt Nam nào cũng có tinh thần trách nhiệm cao. Một ông thứ trưởng tuyên bố thản nhiên: “đã xây một lò điện nguyên tử tại sao không xây luôn bốn lò cho tiện”. Hình như các cấp lãnh đạo cộng sản không ý thức rằng nguyên tử là vũ khí giết người hàng loạt, giết cả những người hôm nay lẫn những người chưa sinh ra, thậm chí có thể xóa bỏ một quốc gia.
Nhiều người có thẩm quyền chuyên môn, như các giáo sư Phạm Duy Hiển, Trần Sơn Lâm và Nguyễn Khắc Nhẫn, đã lên tiếng ngay sau đó. Có vị dứt khoát bác bỏ điện hạt nhân, có vị cho rằng chỉ nên xây một lò phản ứng để học hỏi và đào tạo trước đã. Như để hỗ trợ cho những tiếng nói cảnh giác này tai họa Fukushima đã xảy ra làm chấn động cả thế giới. Ai không nghĩ rằng nhà cầm quyền Việt Nam sẽ nghĩ lại?
Và quả thực họ đã xét lại, nhưng một cách không ai ngờ được. Ngay trong dịp kỷ niệm một năm thảm kịch Fukushima họ công bố quyết định xây thêm mười lò điện khác dự trù hoàn tất và đi vào hoạt động trước năm 2030, nghĩa là tổng cộng 14 lò thay vì 4 lò! Khi một người bạn, chuyên gia về điện hạt nhân, hốt hoảng thông báo tin này tôi không dám tin. Nó giống như tin một trái bom nguyên tử vừa nổ. Nó buộc chúng ta tự hỏi chúng ta đã ý thức đầy đủ những bắt buộc của kỷ nguyên tri thức chưa? Tri thức trong thế giới ngày nay chủ yếu là tri thức khoa học kỹ thuật; không thể chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa, nhất là văn hóa khoa học.
Xác xuất 5/100.000 cho một tai nạn nghiêm trọng trong một năm tại mỗi lò phản ứng chỉ là một xác xuất trung bình. Đối với một nước thiếu phương tiện và kỹ năng như Việt Nam nó cao hơn nhiều. Với bốn lò phản ứng nó cao một cách đáng sợ. Với 14 lò một tai nạn tầm cỡ Chernobyl hay Fukushima là một đe dọa thường trực và nếu xảy ra hậu quả sẽ rất khủng khiếp, Việt Nam có thể sẽ không còn là Việt Nam nữa. Cũng phải hiểu là một sự cố nhỏ có thể khắc phục nhanh chóng tại một nước như Nhật và Pháp cũng có nguy cơ trở thành một tai nạn lớn tại một nước như Việt Nam.
Nhưng cứ giả thử chứng ta sẽ rất may mắn, phải nhấn mạnh là rất may mắn, không bị tai nạn thì hậu quả cũng rất năng nề.
Trước hết Việt Nam sẽ là một đất nước không an toàn. Mọi người đều phập phồng lo sợ không biết lúc nào thảm kịch sẽ đến. Những người có thể rời bỏ Việt Nam để đi sống ở một nước khác sẽ ra đi. Việt Nam sẽ không có tương lai bởi vì không thể xây dựng một quốc gia với những người chỉ ở lại vì không thể đi sang một nước khác.
Một tiềm năng kính tế lớn của Việt Nam sẽ bị thiệt hại nặng. Với một bờ biển dài và những bãi biển đẹp trong một khí hậu nhiệt đới chúng ta có thể hy vọng trong trung hạn thu hút vài chục triệu du khách mỗi năm tạo hàng triệu công ăn việc làm trong ngành du lịch và những ngành liên hệ. Khả năng này sẽ gần như mất hẳn với 14 lò phản ứng nguyên tử rải rác khắp nước. Đúng hay sai, tâm lý chung là người ta không muốn nghỉ hè bên cạnh các lò điện nguyên tử.
Thủy sản của Việt Nam cũng sẽ bị đe dọa. Có một thành kiến là các nước chậm tiến không coi trọng an ninh môi trường và không có gì bảo đảm là nước không bị nhiễm xạ. Đúng hay sai người ta sẽ sợ tôm cá Việt Nam.
Một điều quan trọng cũng cần được ý thức là chúng ta sẽ không còn khả năng đương đầu với một cuộc chiến tranh chống ngoại xâm qui mô. Đối phương chỉ cần oanh tạc các lò điện nguyên tử.
Một người bạn tôi, bác sĩ chuyên khoa về dưỡng lão, có lần nói rằng Việt Nam nên nghiên cứu khả năng mở những nhà săn sóc người cao tuổi. Anh ta nói tại Mỹ và Châu Âu chi phí trung bình để săn sóc một người cao tuổi có bảo hiểm sức khỏe là 50.000 USD mỗi năm. Chúng ta có thể săn sóc họ một cách chu đáo và tiện nghi hơn với chi phí chỉ bằng một nửa. Chúng ta sẽ thu hút được rất nhiều khách, cả những người già lẫn những người chưa thực là già nhưng muốn được phục vụ để khỏi phải bận bịu với những việc hàng ngày như cơm nước, giặt ủi, di chuyển. Đó là một thí dụ. Những khả năng như vậy sẽ mất đi nếu nước ta đầy những lò điện nguyên tử.
Nhưng tại sao chọn điện hạt nhân?
Trái với một lập luận thường gặp điện hạt nhân không phải là một chọn lựa bắt buộc hướng về tương lai. Tỷ lệ điện hạt nhân trên thế giới chỉ mới sấp sỉ 14% tổng số năng lượng điện (và 3% tổng số năng lượng gộp). Những tỷ lệ này sẽ tiếp tục giảm đi vì khuynh hướng chung của thế giới là từ giã điện hạt nhân. Lập luận chính biện hộ cho điện nguyên tử là phải tìm một giải pháp thay thế cho khối dự trữ năng lượng mỏ (than, dầu, khí) đang chiếm 80% năng lượng gộp và đang cạn dần. Lập luận này ngày càng thiếu thuyết phục vì muốn như thế phải nhân lên hơn 25 lần số lò phản ứng hiện nay, một con số khiến người ta phải kinh hoàng sau những tai nạn đã xảy ra. Và đàng nào cũng không thực hiện được bởi vì, trái với sự lạc quan lúc ban đầu, khối lượng uranium cũng rất giới hạn và ngày càng đắt. Thế giới ngày càng tiến tới đồng thuận là phải tiết kiệm năng lượng song song với việc tận dụng những nguồn năng lượng có mãi (renewable energy, thường được dịch sang tiếng Việt là năng lượng tái tạo) như gió, nắng, thủy triều, các dòng sông v.v.).
Cũng đừng quên là năng lượng nguyên tử vẫn còn là một hò hẹn sai với tương lai. Trong vấn đề an ninh của các nhà máy điện nguyên tử không phải chỉ có cố gắng tránh tai nạn mà còn một vấn đề nghiêm trọng không kém là xử lý phế liệu. Trong những thập niên 1950 và 1960, khi chương trình điện nguyên tử được đưa ra người ta tin chắc như đinh đóng cột là một ngày không xa sẽ tìm được cách xử lý ổn thỏa phế liệu nguyên tử. Đến nay, sau hơn một nửa thế kỷ phương thức vẫn chưa tìm được và giải pháp vẫn chỉ là bọc lại và đem chôn. Rà chờ đợi vài ngàn năm cho đến khi phóng xạ xuống tới mức chấp nhận được. Đất nước ta chật hẹp như vậy, chúng ta sẽ chôn phế liệu nguyên tử ở đâu và chuyên chở như thế nào cho an toàn?
Như đã nói ở phần trên, tôi không chống điện nguyên tử trên nguyên tắc. Điện nguyên tử vẫn là một nguồn trong nhiều nguồn năng lượng, dù chỉ nên quan niệm ở một tỷ lệ khiêm tốn. Điện hạt nhân rẻ và sạch nếu không xảy ra tai nạn. Dù chữ nếu này quá lớn nhiều người vẫn nghĩ rằng chấp nhận hay không chấp nhận có điện hạt nhân tùy thuộc điều kiện của từng nước. Chúng ta là một nước đất hẹp người đông không thích hợp với điện nguyên tử. Chúng ta lại chưa có kỹ năng và nhân lực hạt nhân trong khi an ninh nguyên tử là một vấn đề các quốc gia phải đảm nhiệm lấy chứ không thể giao phó sự sống còn của đất nước cho những công ty nước ngoài. Xây lò điện nguyên tử vì vậy chỉ có thể khởi sự khi chúng ta đã đủ kỹ năng và nhân lực hạt nhân, điều mà chúng ta hầu như chưa có. Hơn nữa chúng ta nhiều gió và nắng, tiềm năng năng lượng của chúng ta chủ yếu là năng lượng có mãi. Sau cùng, ngay cả nếu chúng ta không loại bỏ hẳn điện hạt nhân thì cũng chưa phải là lúc để xây bốn lò điện nguyên tử, chưa nói 14 lò, một quyết định điên khùng vượt mọi tưởng tượng.
Còn một vấn đề nghiêm trọng khác. Thế giới đang từ giã điện hạt nhân. Các công ty xây dựng nhà máy điện hạt nhân ngày càng gặp khó khăn lớn vì không còn thị trường. Công ty AREVA của Pháp chẳng hạn đã bắt đầu chuyển sang sản xuất những thiết bị cho năng luợng gió. Và nếu những công ty xây dựng nhà máy điện nguyên tử cho chúng ta phá sản, một điều rất có thể xảy ra, chúng ta sẽ rơi vào một tình trạng hết sức nguy kịch.
Nhưng tại sao chính quyền cộng sản Việt Nam lại lấy quyết định như thế?
Đây không phải là một tranh luận kỹ thuật. Họ thừa biết rằng xây 14 lò phản ứng là một quyết định rất bất lợi và nguy hiểm cho đất nước. Nhưng tại sao họ lấy quyết định này? Giả thuyết hợp lý nhất là họ đã nhượng bộ những áp lực tài chính của các chủ nợ. Chính quyền cộng sản lấy quyết định liều lĩnh vì họ cần che dấu thực trạng bi đát của kinh tế Việt Nam.
Một chỉ số đo lường mức độ lệ thuộc bên ngoài của một nền kinh tế là tỷ lệ tổng số ngoại thương trên tổng sản lượng quốc gia. Trung bình thế giới hiện nay là 50%, nghĩa là trong một quốc gia tổng số ngoại thương (xuất khẩu cộng với nhập khẩu) bằng khoảng 50% GDP là bình thường. Trong trường hợp Hoa Kỳ tỷ lệ này chỉ là 25%, Trung Quốc 52%. Tại Đức tỷ lệ này là 75%, tại Hàn Quốc 92%, nhưng Đức và Hàn Quốc là hai nước có nền kinh tế hướng ngoại nhất thế giới. Nhật (27%) là một trường hợp đặc biệt vì các công ty lớn của Nhật sản xuất một phần quan trọng hàng hóa ngay tại nước ngoài. Các nước mới phát triển tại Châu Á dĩ nhiên lệ thuộc rất nhiều vào ngoại thương; tỷ lệ của Thái Lan là 120%, của Mã Lai là 148%. Nói chung các nước trao đổi nhiều với thế giới bên ngoài đều xuất khẩu nhiều hơn nhập khẩu.
Kinh tế Việt Nam bệnh hoạn hơn hẳn người ta tưởng. Tổng số ngoại thương của Việt Nam bằng 167% GDP. Điều này tự nó đã có nghĩa là chúng ta là một trong những nước lệ thuộc nhất vào các nước ngoài về mặt kinh tế, nhưng sự thực còn đáng lo ngại hơn vì cán cân ngoại thương của chúng ta thâm thủng kinh niên. Chúng ta nhập khẩu nhiều hơn hẳn xuất khẩu từ hơn 25 năm qua. Từ 5 năm qua, khi chính quyền nói rằng kinh tế đã có tiến bộ, Việt Nam liên tục nhập siêu khoảng 13 tỷ tỷ USD mỗi năm, năm 2008 nhập siêu 18 tỷ, những năm trước có thể còn tệ hơn. Như vậy con số nợ công (phần lớn là nợ nước ngoài) 56 tỷ USD, hay 51% GDP, phải được coi là rất xa sự thực. Thâm thủng mậu dịch sớm muộn cũng biến thành nợ nước ngoài. Phần lớn là nợ do các công ty vay hoặc mua chịu nhưng các phần lớn các công ty này là của nhà nước và khoàn nợ nước ngoài của họ đều do nhà nước bảo lãnh cho nên khi một công ty, như tổ hợp Vinashin, không trả được nợ thì nợ của họ cũng biến thành nợ công. Như vậy chắc chắn là số nợ nước ngoài của Việt Nam nước ngoài phải rất cao, có thể hơn 200 tỷ USD, và nhiều khoản đã đáo hạn, thậm chí đã khất nhiều lần. Nếu các chủ nợ nhất định đòi thì chính quyền Việt Nam phải tuyên bố không còn khả năng hoàn trả, nghĩa là phá sản, và chính quyền có thể sụp đổ. Chính quyền cộng sản Việt Nam vì vậy phải chấp nhận ngay cả những đòi hỏi, hoặc “gợi ý”, nguy hiểm cho đất nước để có thể che dấu thực trạng phá sản.
Trở lại với quyết định xây dựng 14 lò điện nguyên tử. Từ sau Fukushima mọi nước đều quyết định ngừng hoặc bỏ hẳn các dư án. Các công ty xây dựng nhà máy điện nguyên tử vì vậy đều ở trong tình trạng nguy ngập. Họ không còn công việc nữa và cần một thời gian để thích nghi với tình huống mới. Các chính quyền nước họ cũng sợ những biến động xã hội nếu các công ty này phải sa thải công nhân hàng loạt ngay lập tức. Trong những điều kiện đó không có gì đáng ngạc nhiên nếu các chính quyền nước ngoài và các công ty xây dựng nhà máy điện hạt nhân của họ làm áp lực để Việt Nam chấp nhận xây những lò điện nguyên tử, nghĩa là cho họ những bầu dưỡng khí tạm. Và chính quyền cộng sản Việt Nam đã phải nhượng bộ để tự cứu mình.
Nếu giả thuyết này đúng, và nó chỉ có thể đúng thôi vì không thể có giải thích nào khác cho quyết định quá sức nguy hại này, thì đây là một lần nữa Đảng Cộng Sản Việt Nam đặt sự sống còn của chế độ lên trên sự sống còn của đất nước. Chỉ khác một điều là lần này đất nước có nguy cơ bị hủy diệt hoặc tàn lụi một cách không đảo ngược được. Vấn đề còn nghiêm trọng hơn nhiều so với ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa, Bôxit Tây Nguyên. Chúng ta không có quyền thụ động. Chúng ta phải phản ứng và phải phản ứng thật mạnh mẽ và quyết liệt.
Có thể là chính quyền cộng sản cũng mong có một làn sóng phản kháng dữ dội để có cớ trì hoãn với các chủ nợ. Mặt khác cũng chưa quá trễ để phản ứng. Các lò điện chưa bắt đầu xây, phần lớn chỉ khởi sự trong vài năm nữa. Chúng ta còn thời giờ.
Điện hạt nhân là một vấn đề mang nhiều tính khoa học kỹ thuật mà quần chúng có thể không hiểu do đó trách nhiệm chính trong cuộc đấu tranh này thuộc về trí thức. Trí thức Việt Nam cho tới nay đã quá nhu nhược nhưng lần này họ không có quyền nhu nhược.
Nguyễn Gia Kiểng
(tháng 4/2012)
Theo: eThongLuan.
Phải Diệt Tham Nhũng Tận Gốc Rễ

Nguyễn Thanh Trang
–
“Vì thế, tại các quốc gia dân chủ, người ta luôn luôn tổ chức định chế chính trị đa đảng và tam quyền phân lập, trong đó lập pháp, hành pháp và tư pháp phải độc lập nhau và liên hệ kiểm soát nhau để tránh nạn lạm quyền, độc đoán. Thêm vào đó, quyền tự do báo chí phải được nghiêm chỉnh tôn trọng để báo chí có thể phê phán một cách công khai những việc làm sai trái, tham nhũng của các cơ quan nhà nước.”
Trong 26 năm qua từ ngày nhà cầm quyền Hà Nội theo đuổi chính sách “Đổi Mới” để cứu nguy chế độ, càng ngày nạn tham nhũng càng gia tăng. Năm nào các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng lên tiếng cảnh báo về tệ nạn tham nhũng và gần đây nhiều người đã công khai thừa nhận tham nhũng là quốc nạn, là giặc nội xâm rất nguy hiểm, càng ngày càng ăn sâu vào tận gốc rễ từ trung ương đến các địa phương.Tham nhũng hoành hành khắp nước trong mọi lãnh vực, từ thương mại, giao thông, y tế, canh nông, xã hội đến giáo duc, không có ngành nào thoát khỏi. Nhà nước đã từng đưa ra nhiều biện pháp trừng trị, nhưng tệ nạn tham nhũng đã không suy giảm mà lại gia tăng, càng ngày càng tệ hại hơn trước.
Theo cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu, mối quan hệ quyền lực và đồng tiền đã chi phối cán bộ mọi cấp, dẫn đến tình trạng lạm quyền, chạy chức và tham nhũng. Điễn hình là trong năm 2005 đã nổ lớn vụ tham nhũng PMU-18 tại Bộ Giao Thông Vận Tải, khiến nhiều tai to mặt lớn của Bộ nầy, trong đó có Bí Thư Đảng Ủy Nguyễn Việt Tiến, nguyên Thứ Trưởng cũng bị tố cáo tham nhũng. Một vụ khác khá lớn đã xảy ra năm 2009 liên quan đến công ty Securency của Úc đã hối lộ cho các viên chức cao cấp Việt Nam hàng chục triệu Mỹ Kim để được thầu in bạc Việt Nam. Báo chí Úc đã nêu đích danh một trong số đó là ông Lê Đức Thúy, Thống Đốc Ngân Hàng Việt Nam.
Trong một cuộc phỏng vấn do Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn thực hiện thời gian gần đây, ông Lê Hồng Hà, cựu Đại Tá quân đội nhân dân và nay là nhà bất đồng chính kiến lão thành tại Hà Nội, đã đưa ra một nhận xét rất bi quan. Theo ông, đất nước càng phát triển lại càng bị tụt hậu về nhiều mặt so với các nước trong khu vực. Tình hình xã hội hiện nay ở mức xấu chưa từng thấy kể từ năm 1975. Sự xuống cấp của đất nước hầu như khắp mọi lãnh vực từ chính trị, an ninh, đạo đức, văn hóa, giáo dục, xã hội. Nguy nhất là về chính trị, uy tín của Đảng CSVN đã xuống thấp chưa từng thấy, gần như không còn ai tin vào Đảng CSVN nữa.
Theo kết quả nghiên cứu do Phòng Thương Mại Công Nghiệp công bố ngày 4-4-2012, gần 50% doanh nhân Việt Nam cho biết họ đã phải hối lộ các quan chức nhà nước bằng những số tiền lớn hoặc những món quà đắc tiền để có thể trúng thầu các dự án.
Tại Hội Nghị công tác chống tham nhũng ngày 7-3-2012, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng đã lên tiếng báo động tình trạng quan liêu, tham nhũng và lãng phí ngày càng nghiêm trọng, với những biểu hiện tinh vi, phức tạp, gây bức xúc xã hội.
Về pháp luật, từ năm 1998, Việt Nam đã có pháp lệnh phòng chống tham nhũng, và đến năm 2005 thì luật phòng chống tham nhũng đã được ban hành.
Như thế tham nhũng là một tệ trạng mà giới lãnh đạo Hà Nội đã biết rõ từ lâu và cố tìm cách giải quyết, nhưng vẫn cứ bị lúng túng mãi. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu trong diễn văn khai mạc Hội Nghị trung Ương IV như sau:”Xây dựng, chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp, nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ”. Cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu cũng đã từng đưa ra đề nghị phải khắc phục tệ trạng tham nhũng từ Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng, nghĩa là từ cấp cao nhất xuống tầng lớp cán bộ thấp nhất.
Nhiều người am hiểu tình hình đã cho rằng nhà cầm quyền Hà Nội sẽ không bao giờ có thể diệt trừ tham nhũng một cách hữu hiệu được. Tại sao họ bi quan như vậy?
Trên nguyên tắc, trước khi tìm các biện pháp đối phó để giải quyết bất cứ một vấn đề gì, thì công việc quan trọng đầu tiên là phải tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ của nó. Là con người, ai cũng dễ bị tiền tài và quyền lực cám dỗ. Bất cứ ai có quyền hành trong tay cũng có khuynh hướng lạm quyền, nhất là dưới chế độ độc tài, độc đảng như Việt Nam hiện nay. Đó là một môi trường béo bỡ cho bất công và tham nhũng sinh sôi nẩy nở. Ngay cả lúc đương sự bị tố cáo tham nhũng, cùng phe cùng đảng độc quyền xét xử, họ sẽ bao che cho nhau, hoặc cùng lắm cũng chỉ xử lấy lệ, vì tòa án cũng là công cụ của đảng và phải xử theo lệnh đảng!
Vì thế, tại các quốc gia dân chủ, người ta luôn luôn tổ chức định chế chính trị đa đảng và tam quyền phân lập, trong đó lập pháp, hành pháp và tư pháp phải độc lập nhau và liên hệ kiểm soát nhau để tránh nạn lạm quyền, độc đoán. Thêm vào đó, quyền tự do báo chí phải được nghiêm chỉnh tôn trọng để báo chí có thể phê phán một cách công khai những việc làm sai trái, tham nhũng của các cơ quan nhà nước.
Trở lại tình hình Việt Nam, muốn diệt trừ tham nhũng, nhà cầm quyền Hà Nội phải thực thi năm điều quan trọng.
(1) Trước hết, Đảng CSVN phải từ bỏ chủ trương độc tài đảng trị và hủy bỏ Điều 4 Hiến Pháp, vì đó là gốc rễ của hầu hết mọi bất công và tham nhũng hiện nay.
(2) Khuyến khích người dân tố cáo tham nhũng và nhà cầm quyền phải có những biện pháp bảo vệ an ninh cho họ, không để họ bị trả thù như đã xảy ra cho hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn văn Hải trong vụ án tham nhũng PMU-18 năm 2005.
(3) Bất cứ ai phạm tội tham nhũng đều bị nghiêm trị theo pháp luật, bất kể người đó giữ chức vụ gì.
(4) Tòa án phải được tổ chức độc lập với hành pháp và Đảng CSVN. Mọi phiên tòa phải được tiến hành theo đúng thủ tục pháp ly, công khai, có luật sư biện hộ, có báo chí và công chúng tham dự.
(5) Tôn trọng tự do ngôn luận, tự do báo chí. Tại những nước dân chủ tiến bộ, báo
chí luôn luôn đóng một vai trò rất quan trọng trong việc phanh phui, tố cáo tham nhũng, nhất là những trường hợp liên quan đến các quan chức cao cấp.
Tóm lại, đó là những nguyên tắc căn bản mà nhà cầm quyền Hà Nội phải thực hiện để diệt trừ quốc nạn tham nhũng tận gốc rễ. Nhưng liệu Đảng CSVN có đủ cam đảm và thực tâm giải quyết tệ trạng nầy hay không, đó lại là vấn đề khác.
Nguyễn Thanh Trang
Theo Vietbao
Với tên lửa Agni V, Ấn Độ rút ngắn cách biệt với Trung Quốc

Hỏa tiễn Agni V đang được phóng lên từ đảo Wheeler, Ân Độ
Mai Vân
–
Hai ngày trước vòng đầu cuộc bầu cử tổng thống, toàn bộ trang nhất các báo Pháp hôm nay 20/04/2012 đều dành cho sự kiện này. Trong tình hình đó, thời sự quốc tế có phần bị lép vế. Cho dù vậy, Le Figaro cũng nêu bật sự kiện quan trọng là việc Ấn Độ thử thành công tên lửa tầm xa Agni V vào hôm qua, có thể mang đầu đạn hạt nhân, bắn tới Bắc Kinh và Thượng Hải.
Bài viết ở trang quốc tế báo Le Figaro chạy tựa : « Ấn Độ khẳng định tư thế cường quốc quân sự ». Theo tờ báo, như thế Ấn Độ đã bước vào câu lạc bộ khép kín của các quốc gia nắm được công nghệ học tên lửa tầm xa xuyên lục địa, tức là nhóm 5 thành viên thường trực Hội đồng Bảo an (Pháp, Nga, Mỹ, Anh,Trung Quốc).
Đối với New Delhi – đang muốn trở thành một cường quốc khu vực và thế giới, thành công hôm qua thật sự to lớn. Ngoài tự hào về mặt thuần túy khoa học, tên lửa Agni V còn cho phép Ấn Độ nhắm vào các mục tiêu ở phía đông Châu Âu, một phần Châu Phi, và nhất là ở Trung Quốc : Bắc Kinh, Thượng Hải đều nằm trong tầm bắn của hỏa tiễn. Tuy nhiên, đó chỉ là trên nguyên tắc, vì dĩ nhiên, Ấn Độ đã nhanh chóng khẳng định Agni V chỉ là một vũ khí răn đe.
Theo Le Figaro, phần lớn các chuyên gia cũng công nhận điều này, vì nếu đứng trên mặt chạy đua hỏa tiễn thì Ấn Độ còn ở khá xa phía sau Trung Quốc : Agni V có tầm hoạt động 5.000 cây số, trong lúc Trung Quốc đã có những hỏa tiễn với tầm bắn 10.000 km, có thể bắn trúng bất kỳ mục tiêu nào trên lãnh thổ Ấn Độ và còn xa hơn nữa. Cho nên, nếu như Ấn Độ đã nhích lên được ngang tầm Trung Quốc trên bình diện vũ khí răn đe, nhưng giữa hai nước vẫn còn sự bất tương xứng khá lớn.
Tuy nhiên theo đánh giá của giới quan sát, Ấn Độ là nước đã tiến nhanh nhất trong lãnh vực này, từ khi chương trình được đưa ra vào thập niên 1980, với chủ đích là xây dụng khả năng đánh vào các mục tiêu trên lãnh thổ Trung Quốc.
Theo Le Figaro, Ấn Độ là cường quốc quân sự thứ ba tại Châu Á, đang gõ cửa Hội đồng Bảo an để ngồi cùng bàn với các đại cường. Với thành công vừa qua, New Delhi đã tạo cho mình một lá bài ngoại giao mới.
Nam Bắc Triều Tiên cũng chạy đua tên lửa
Trên phương diện hỏa tiễn đạn đạo, Le Figaro cũng nhìn lên phía Đông Bắc Á, nơi tình hình nóng bỏng hơn, vì cả Seoul lẫn Bình Nhưỡng đều trong tư thế “sẵn sàng lâm trận”: Hàn Quốc triển khai tên lửa đạn đạo, trong lúc Bắc Triều Tiên chuẩn bị cuộc thử nghiệm hạt nhân lần thứ ba.
Seoul đã cứng hẳn giọng đe dọa người láng giềng. Tờ báo nhắc lại việc Hàn Quốc thông báo triển khai hỏa tiễn có tầm hoạt động 1.000 cây số, có thể bắn trúng mục tiêu trên toàn bộ lãnh thổ láng giềng phương Bắc. Đây là hỏa tiễn mang ký hiệu Hyunmu 3C.
Theo Le Figaro, thật ra hỏa tiễn trên đã được triển khai một cách bí mật từ nhiều tháng qua, và Seoul chọn thời điểm để chính thức thông báo vào ngày hôm qua, thứ Năm, sau những lời đe dọa mớii của chế độ Bình Nhưỡng. Seoul cũng đang thương lượng với Washington về quyền nới rộng tầm hoạt động của hỏa tiễn của họ. Theo hiệp định ký với Washington vào năm 2001, hỏa tiễn Hàn Quốc bị giới hạn ở tầm hoạt động 300 cây số.
Bầu cử Pháp : Thị trường sẽ bất an nếu cánh tả chiến thắng ?
Về nước Pháp, nội dung báo chí Pháp hôm nay hoàn toàn không có gì là bất ngờ. Hai ngày trước vòng đầu cuộc bầu cử tổng thống, toàn bộ trang nhất các báo đều dành cho việc phân tích các buổi vận động tranh cử cuối cùng của các ứng viên, và nhất là các kết quả thăm dò tối hậu được phép công bố.
Đây là một điều dễ hiểu vì lẽ theo luật bầu cử hiện hành, kể từ 12 giờ khuya thứ Sáu hôm nay 20/04 cho đến 20 giờ hôm Chủ nhật 22/04, là lúc đóng cửa toàn bộ các phòng phiếu, các phương tiện truyền thông ở Pháp không được quyền công bố các kết quả thăm dò dư luận cử tri.
Hầu hết các báo Pháp đều đăng ảnh của một hay toàn thể 10 ứng cử viên trên trang nhất, ngoại trừ Libération. Tờ báo thiên tả này đã tự hỏi trong hàng tựa lớn màu đen trên nền đỏ : « Cánh tả có thực sự làm thị trường sợ hãi hay không ? ». Phải nói rằng trong chiến dịch vận động tranh cử, tổng thống Nicolas Sarkozy đã thường xuyên giơ cao bóng ma của một thảm họa kinh tế cho nước Pháp nếu cánh tả chiến thắng.
Hỏi tức là trả lời. Libération đã đả kích hành động bị coi là “nhát ma” đó, xem đấy chỉ là một sự « suy diễn đơn thuần » về một điều không thể xẩy ra. Đối với tờ báo, Đảng Xã hội Pháp ngày nay « không còn gây hoảng hốt như vào năm 1981 » khi François Mitterrand trở thành vị Tổng thống cánh tả đầu tiên của nền đệ ngũ cộng hòa Pháp.
Tuy vậy, Libération cũng trích dẫn các nhà quan sát để thừa nhận rằng nếu cánh tả chiến thắng, rất có thể « một vài lĩnh vực sẽ bị ảnh hưởng, ví dụ như cổ phiếu các ngân hàng và định chế tài chính ». Chuyên gia thuộc công ty chứng khoán Aurel cho rằng : Trong thực tế, dường như các nhà đầu tư chủ yếu chờ xem nội dung bài phát biểu chính sách đầu tiên của vị Thủ tướng do ông François Hollande chỉ định và kết quả cuộc bầu cử Quốc hội (được tổ chức vào tháng Sáu, ngay sau cuộc bầu tổng thống).
Theo Libération, kết quả của ứng cử viên Mặt trận Cánh tả Jean-Luc Melenchon ở vòng đầu cuộc bầu cử tổng thống cũng sẽ được xem xét. Nếu đó là một kết quả tốt, ông Hollande tất cả phải có một số động thái để chiêu dụ cử tri của nhân vật vốn chủ trương “vặn cổ giới đầu cơ” này.
Bầu cử Pháp : Ai sẽ là người về hạng ba sau Hollande và Sarkozy ?
Nhật báo cánh hữu Le Figaro lẽ dĩ nhiên đã lập lại các luận điểm của ứng cử viên cánh hữu. Hàng tựa lớn tờ báo này nhấn mạnh đến lời cảnh báo của ông Sarkozy : « Hollande sẽ là con tin của Mélenchon và Joly ». Eva Joly là ứng cử viên của phong trào sinh thái, cũng thuộc cánh tả.
Le Figaro đã dành hai trang khổ lớn cho bài phỏng vấn cực dài với Nicolas Sarkozy, trong đó vị tổng thống – ứng cử viên hy vọng biến cuộc bầu cử ngày 06 tháng 05 tới đây thành một cuộc « trưng cầu dân ý chống Hollande ». Khi bày tỏ hy vọng này, ông Sarkozy đã cho rằng ông chắc chắn sẽ được vào vòng hai cuộc bầu cử tổng thống để đấu với ông Hollande, bởi vì mồng 6 tháng Năm chính là ngày diễn ra vòng hai cuộc bầu cử.
Nhật báo Le Monde thì đã nhường diễn đàn cho 10 nhân vật tại Pháp, để họ xác định là sẽ bầu cho ai, và giải thích vì sao. Tựa đề lớn chạy dài trên trang nhất tờ báo này là một câu bỏ lửng « Sau đây là lý do vì sao tôi kêu gọi bầu cho… ». Trong số 10 người này, ca sĩ kiêm nhạc sĩ George Moustaki chẳng hạn, cho biết sẽ bầu cho ứng cử viên đảng chống tư bản NPA Philippe Poutou vì đây là một con người “đầy tình huynh đệ, không có tham vọng, cũng không mị dân”. Còn Viện sĩ hàn lâm Jean d’Ormesson thì sẽ bỏ phiếu cho Nicolas Sarkozy, được ông cho là ứng cử viên duy nhất có « tầm cỡ của một nhà lãnh đạo ».
Riêng hai tờ báo Công giáo La Croix, và kinh tế Les Echos thì nêu bật những yếu tố mà họ cho là « các ẩn số » của cuộc bầu cử. La Croix chạy tựa trang nhất : « Các ẩn số của vòng đầu », nhấn mạnh đến tỷ lệ vắng mặt và thứ hạng các ứng cử viên.
Les Echos thì nêu lên « Những câu hỏi then chốt », thêm vào một yếu tố khác : Liệu người Pháp có chịu chờ đến 20 giờ ngày Chủ nhật để biết tên tổng thống tương lai của mình hay không ? Nói cách khác, tờ báo kinh tế này tự hỏi là tác động của các trang mạng xã hội trên Internet trong việc tiết lộ sớm kết quả bầu cử sẽ như thế nào.
Tờ báo cũng nhìn thấy là nếu hai ông Hollande và Sarkozy bám sát nhau ở hai thứ hạng đầu, thì bà Marine Le Pen đảng cực hữu Mặt trận Quốc gia đang tranh với ông Jean – Luc Mélenchon, Mặt trận cánh tả để đứng bục hạng ba, trong lúc ông François Bayrou, cánh trung hữu có thể tạo bất ngờ…
Trung Quốc : Thiên đường mơ ước của giới chế tạo xe hơi
Nhìn về Châu Á, báo kinh tế Pháp les Echos chú ý đến cuộc triển lãm xe hơi Bắc Kinh khai mạc vào ngày thứ Hai tới, với tít đập mắt trang nhất : « Thị trường xe hơi Trung Quốc làm tất cả các nhà chế tạo ước ao ».
Tờ báo nhận thấy mặc dù năm 2011 không mấy được như ý, nhưng các nhà sản xuất xe toàn thế giới đều dán mắt vào Trung Quốc, được xem là thị trường xe hơi hàng đầu trên hành tinh. Tất cả đều chuẩn bị tư thế nhân cuộc triển lãm thường niên ở Bắc Kinh.
Điều mà các tập đoàn nhắm tới, từ Ford của Mỹ cho đến Volkswagen (Đức) hay Renault (Pháp), là sản xuất tại chỗ để tăng thị phần của mình. Theo một ước tính lạc quan sau một năm 2011 nhiều thất vọng, thị trường xe hơi vào năm 2012 sẽ tăng lên trở lại.
Theo phân tích của một chuyên gia, chính quyền Trung Quốc muốn hỗ trợ sức tiêu thụ của người dân, và trong bối cảnh giới hạn về mặt điạ ốc, thì xe hơi chiếm một tỷ lệ không nhỏ, 50% trong tiêu thụ tư nhân sẽ được hỗ trợ. Mức tiêu thụ sẽ tăng cao ở các tỉnh và thành phố trung bình. Hiện nay ở Bắc Kinh, tỷ lệ là 200 xe trên 1.000 người, ở tỉnh thì chỉ là 45/1.000. Nhìn về dài hạn thì thị trường xe hơi ở Trung Quốc vẫn vững chắc, nhất là thị trường xe hơi hạng sang.
Miến Điện : Châu Âu chỉ “đình hoãn” chứ không hủy bỏ cấm vận
Ngoài Trung Quốc, les Echos còn chú ý đến Miến Điện, đang được châu Âu « đình chỉ một cách thận trọng trừng phạt » của mình, tít trên trang quốc tế.
Châu Âu, theo tờ báo, sẽ tạm ngưng áp dụng trong vòng một năm các biện pháp trừng phạt, ngoại trừ lệnh cấm vận vũ khí. Quyết định này sẽ được các Ngoại trưởng Châu Âu thông qua vào thứ hai tới đây.
Nhưng tại sao chỉ đình chỉ mà không bãi bỏ ? Theo Les Echos, đó là vì tuy nhiều sự kiện đươc hoan nghênh – gần đây nhất là cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung đươc đánh giá rất tốt – nhưng Châu Âu vẫn còn hoài nghi về những thay đổi ở quốc gia này.
Bài báo trích lời Thủ tướng Anh cho là phải thận trọng chờ xem những thay đổi ở Miến Điện có vững chắc hay không, có đến mức không thể đảo ngược hay không.
Theo les Echos, trong nội bộ Châu Âu đã có một số bất đồng : Nhiều nước như Pháp, Đức, muốn đi nhanh hơn, bãi bỏ một số trừng phạt. Nhưng họ đã phải thỏa hiệp vì cần phải theo dõi việc trả tự do cho toàn bộ tù nhân chính trị và các vấn đề liên quan đến các cộng đồng thiểu số.
Các biện pháp trừng phạt mà Châu Âu áp dụng đối với Miến Điện từ năm 1996 vì tập đoàn quân sự đã truy bức bà Aung San Suu Kyi, nhắm vào cá nhân cũng như công ty : cấm nhập cảnh và phong tỏa tài sản 491 nhân vật, 59 công ty, hạn chế đầu tư, giao dịch với 800 công ty khác.
Les Echos nhắc lại quyết định của Châu Âu được đưa sau Hoa Kỳ . Sắp tới đây, chính xác là vào ngày mai, thứ Bảy, Tổng thống Miến Điện sẽ gặp Thủ tướng Nhật Bản tại Tokyo, Nhật sẽ xóa 300 tỷ yen (2,8 tỷ euro) nợ của Miến Điện.
Theo: RFI
Lời thề từ Biển Đông
Tống Văn Công
–
Quần đảo Trường Sa tháng Tư năm nay sẽ ghi nhớ một sự kiện cao quý: Sáu nhà sư tự nguyện ra tiếp quản các ngôi chùa ở các đảo Trường Sa Lớn, Song Tử Tây, Sinh Tồn. Ý nguyện của họ thể hiện trong câu nói của Đại đức Thích Giác Nghĩa: “Nguyện là những người kế tiếp bảo vệ Tổ quốc và tri ân những người đã ngã xuống dưới lòng biển khơi”.
Các nhà sư đã long trọng làm lễ cầu siêu cho 64 anh hùng, liệt sĩ đã chiến đấu và anh dũng hi sinh trong trận chiến không cân sức năm 1988. Phía chúng ta là những chiếc tàu chở vật liệu xây dựng, những công binh trang bị vũ khí thô sơ, phía bên kia gồm nhiều tàu khu trục trang bị tên lửa, tàu hộ vệ trang bị pháo 105 ly quyết chiếm đảo Gạc Ma và Cô Lin của ta.
Tuy lực lượng quá chênh lệch, nhưng các chiến sĩ Việt Nam đã hết sức dũng cảm mưu trí, tìm mọi cách để giữ đảo. Khi tàu 605 bị bắn chìm, thuyền trưởng Vũ Huy Lễ thấy có nguy cơ bị mất đảo, đã ra lệnh nhổ neo tàu 505 của mình, không phải để trốn chạy mà cho tàu trườn lên bãi đá Cô Lin tử thủ. Nhờ đó mà giữ được đảo này. Thượng úy Nguyễn Văn Chương, trung úy Nguyễn Sĩ Minh huy động anh em bị thương nhẹ đưa thương binh nặng và tử sĩ xuống xuồng, rồi một tay bám thành xuồng, một tay làm mái chèo bơi đi dưới mưa đạn của địch! …
Trong quyển Lịch sử hải quân Việt Nam có ghi lại, trước khi bị bắn chết, thiếu úy Trần Văn Phương tay đang cầm cờ Tổ quốc, cố sức giương cao hơn nữa, và hô lớn: “Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để cho máu mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân!”. Cựu binh Trương Minh Hiền người sống sót trong trận chiến này cho biết, lúc ấy anh đứng sát bên cạnh nên nghe rất rõ và luôn ghi nhớ lời Trần Minh Phương, đúng là: “Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ Biển Đông, cương quyết không để mất đảo!”. Thật ra cả hai câu đều có cùng một nội dung (câu sau giống văn nói hơn), thể hiện ý chí của dân tộc ta khắc ghi di chúc thiêng liêng của Đức Trần Nhân Tôn: “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”.
Ý chí đó ngày nay mạnh hơn bao giờ hết. Phong trào ủng hộ “Quỹ vì Trường Sa thân yêu”, “Góp đá xây dựng Trường Sa” được mọi tầng lớp nhân dân ở tất cả vùng, miền nhiệt liệt hưởng ứng. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị nói: “Việc các tăng sĩ được tiến cử đi làm nhiệm vụ Phật sự tại các chùa trên đảo thuộc huyện đảo Trường Sa (Khánh Hòa) là hoạt động dân sự bình thường”. Năm nay, có đoàn cán bộ các ngành, các nhà khoa học, cả đoàn ca múa, nhạc… ra Trường Sa để nghiên cứu, khảo sát, thực hiện và mở rộng các đề tài khoa học tại Trường Sa như: Trồng thử nghiệm nhiều giống rau, cây ăn trái chịu mặn, thử nghiệm công nghệ xử lý chất thải rắn, nước thải trên đảo, chống rong rêu trên các thiết bị, ngoài ra còn nghiên cứu các vấn đề văn hóa, xã hội..
Nhiều tạp chí của sinh viên có những bài viết lặp lại tựa đề “Trường Sa không xa!” Đúng vậy, cả nước đang làm mọi việc để Trường Sa dù trước bão giông vẫn bình an giữa lòng Tổ quốc. Một chiến sĩ Trường Sa đã viết trong tờ nội san của mình: “Tiền nhân đã vạch lau lách, rừng bụi, bùn lầy để lãnh thổ nước ta vươn dài về phía Nam, vượt sóng lớn trùng dương đến Hoàng Sa, Trường Sa làm thành trì bảo vệ vững chắc cho Tổ quốc. Chúng ta những người Việt Nam lớp con cháu phải có trách nhiệm giữ vững quê hương yêu dấu!”
Chúng ta chỉ muốn hòa bình, nhưng luôn giữ ngọn lửa của liệt sĩ, anh hùng Trần Văn Phương trong tim mình, để khi bị gây hấn, Tổ quốc gọi, tất cả sẽ cùng hô vang: “Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ Biển Đông!”.
Tác giả gửi ngày 18-4-12
Theo: viet-studies.info
Bà Đặng Thị Hoàng Yến kê khai khen thưởng và tài sản như thế nào?
Vũ Phong
–
Bà Hoàng Yến có nhầm lẫn không?
Trả lời báo chí ngày 18-4, bà Đặng Thị Hoàng Yến “sẵn sàng đối thoại để làm rõ mọi nghi vấn” nhưng thể hiện sự lúng túng, bao biện nhầm lẫn nhiều. Được hỏi tại sao TAND tỉnh Long An ba lần gửi giấy triệu tập bà không đến? Bà Yến cho biết, do ông Thẩm phán Lê Quốc Dũng “gửi nhầm giấy triệu tập về địa chỉ số 8 đường Đỗ Ngọc Thạch, phường 14, quận 5, TP Hồ Chí Minh, nhưng không có đường nào tên là Đỗ Ngọc Thạch”.Trong khi, tại “bản kê khai tài sản, thu nhập rút gọn” (theo mẫu số 2) áp dụng cho kê khai tài sản, thu nhập phục vụ bầu cử đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân và bầu, phê chuẩn các chức danh tại Quốc hội, Hội đồng nhân dân, bà Đặng Thị Hoàng Yến khai tại Long An ngày 12-3-2011, phần thông tin mô tả về tài sản khai: loại nhà: cấp 3, diện tích: 64,46m2, diện tích xây dựng 34,46 m2; địa chỉ: số 8 Đỗ Ngọc Thạch, phường 14, quận 5, TP Hồ Chí Minh (ảnh 2).
Được hỏi: “Bà là đảng viên, nhưng khai lí lịch lại ghi không đảng viên?”. Bà Yến trả lời: “Tôi được kết nạp Đảng năm 1985. Năm 1993, tôi xin nghỉ việc. Năm 1995 mới chính thức làm thủ tục chuyển sinh hoạt đảng về địa phương…”. Đây lại là một sự nhầm lẫn nữa của bà Đặng Thị Hoàng Yến.
![]() |
| Nhà số 19 Cao Bá Nhạ, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1. |
Theo điều tra của Phóng viên Báo Người cao tuổi, bà Đặng Thị Hoàng Yến được kết nạp Đảng năm 1986 (Quyết định chuẩn y kết nạp Đảng viên mới số 11/QĐ-KN ngày 27-11-1986). Thực tế cũng không có chuyện bà Đặng Thị Hoàng Yến “làm thủ tục chuyển sinh hoạt đảng về địa phương”, bởi theo Công văn số 99/CV-BTC ngày 17-1-2012 của Quận ủy quận 5, TP Hồ Chí Minh thì hiện giờ toàn bộ hồ sơ đảng viên Đặng Thị Hoàng Yến vẫn nằm trong tủ Ban Tổ chức Quận ủy quận 5.
Bà Hoàng Yến kê khai khen thưởng như thế nào?
Trong tiểu sử tóm tắt (khai theo mẫu số 3/BCĐBQH) dành cho cá nhân, khai ngày 12-3-2011, phần khen thưởng bà Hoàng Yến ghi 7 khoản mục, trong đó có được tặng “chữ Tâm”, Bằng khen Thủ tướng Chính phủ (2009), giải Bông hồng vàng và Doanh nhân tiêu biểu (2008, 2009), Siêu sao kinh doanh ASEAN (2007), Bằng khen của UBND tỉnh Long An, TP Hồ Chí Minh (2006, 2007).
![]() |
| Nhà số 8 Đỗ Ngọc Thạch, phường 14, quận 5. |
Trong sơ yếu lí lịch (khai theo mẫu số 2/BCĐBQH) ghi ngày 12-3-2011, phần khen thưởng như trên, nhưng tại Sơ yếu lí lịch (khai lại theo hướng dẫn, bổ sung) cùng đề ngày 12-3-2011, phần khen thưởng, bà Yến khai thêm 20 danh hiệu, loại hình khen thưởng của Tập đoàn Tân Tạo vào lí lịch cá nhân, từ Huân chương, Bằng khen, chứng chỉ quốc tế, Cúp vàng thương hiệu & nhãn hiệu, Siêu sao kinh doanh, Cúp vàng Thánh Gióng, DN xuất sắc, Sao vàng Phương Nam, Cúp thương hiệu chứng khoán uy tín, Bảng vàng ghi công tài trợ, v.v… trong khi hướng dẫn chỉ khai phần cá nhân được khen thưởng từ Bằng khen Chính phủ trở lên.
Đáng lưu ý là trong những năm 2002 – 2007 bà Hoàng Yến sang Mỹ, nhập quốc tịch Mỹ, lấy Việt kiều Mỹ nhưng vẫn khai là được tặng Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, Bằng khen của UBND TP Hồ Chí Minh, tỉnh Long An. Theo lập luận của bà, Tân Tạo là Tập đoàn Kinh tế tư nhân do bà lãnh đạo, nên mọi thành tích của Tập đoàn cũng coi như của bà.
Bà Hoàng Yến có những tài sản gì?
Tại bản kê khai tài sản, thu nhập rút gọn ngày 12-3-2011, bà Đặng Thị Hoàng Yến khai tại TP Hồ Chí Minh có 4 nhà:
– Số 8 Đỗ Ngọc Thạch, P.14, Q.5 diện tích: 64,46m2, diện tích xây dựng 34,46m2, loại nhà cấp 3 đã có GCNQSĐ.
– 79/9 đường 12, khu phố 3, P. Bình An, Q.2: diện tích: thửa 517, diện tích 302m2, diện tích XD: 34,5m2 loại nhà cấp 4, đã có GCNQSĐ.
– 79/9 đường 12, khu phố 3, P. Bình An, Q.2: diện tích: thửa 518, diện tích 305m2, diện tích XD: 30,0m2 loại nhà cấp 4, đã có GCNQSĐ.
– Số 19 Cao Bá Nhạ, P. Nguyễn Cư Trinh, Q.1; diện tích 170,53m2, trệt cấp 3, đã có GCNQSDĐ.
Tài sản ở nước ngoài:
– Địa chỉ: 7411 Hillsile, tiểu bang California, USA.
Phần thu nhập, tài khoản ở nước ngoài bỏ trống, nhưng ghi: Cổ tức được hưởng hằng năm nhưng từ năm 2007 đến nay đều hiến tặng cho Quỹ từ thiện Học bổng Vì tương lai, Quỹ chiến thắng bệnh tật và Đại học Tân Tạo.
– Kim khí quý, đá quý trị giá: 5 tỉ đồng.
– Cổ phiếu… tổng giá trị ước khoảng 2.000 tỉ cổ phiếu, trong đó 80% được cam kết hiến tặng Đại học Tân Tạo và Quỹ học bổng Vì tương lai…
Có điều: Ở nước ngoài chưa thấy bà khai biệt thự trị giá 5-7 triệu USD ở Houxton, bang Texas (gần với biệt thự của gia định cựu Tổng thống Bush mà nhiều người biết đến). Còn trong nước, bà Hoàng Yến là một trong số tốp đầu về chứng khoán những năm quan
Theo: Báo NCT.
Con Ủy viên Bộ chính trị thành sếp lớn
–Trong một sự kiện hiếm thấy, một người sinh năm 1988 – cô Tô Linh Hương, vừa được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Vinaconex – PVC.
Cô Hương là con gái Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng CSVN, ủy viên Bộ Chính trị Tô Huy Rứa.
Các bài liên quan
Con gái thủ tướng lãnh đạo bốn công ty
Con trai út Thủ tướng làm cán bộ Đoàn
Con gái Thủ tướng Dũng thêm vai trò mới
Thông tin trên trang web của Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC (PVV) cho hay sáng 14/4/2012, cô Hương đã được bầu vào vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị của công ty tại Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2012.
Cô sẽ lãnh đạo công ty này trong nhiệm kỳ bốn năm 2012-2016.
Cô Tô Linh Hương sinh năm 1988, là Cử nhân ngành Quan hệ Quốc tế tại Học viện Báo Chí và Tuyên Truyền.
Cô đỗ thủ khoa đại học năm 2005, trong thời gian ở Học viện Báo chí Tuyên truyền có thành tích học tập tốt và tham gia tích cực công tác Đoàn Thanh niên CSVN.
Tô Linh Hương tốt nghiệp đại học loại xuất sắc năm 2009. Cô từng tham gia nghiên cứu khoa học cấp trường với đề tài: “Thông tin đối ngoại trong đấu tranh diễn biến hòa bình ở Việt Nam hiện nay”.
Cũng trang web của công ty PVV đưa tin ngay sau khi được bầu, ngày 19/4 cô Tô Linh Hương đã “đến thăm, động viên đội ngũ cán bộ, công nhân đang thi công” tại một công trình xây chung cư cao cấp ở Cổ Nhuế.
Bản tin nói: “Chủ tịch HĐQT cũng chỉ đạo Ban quản lý chu đáo các vấn đề liên quan đến việc làm lán, trại, chỗ ở cho công nhân để anh em yên tâm làm việc và đảm bảo sức khỏe”.
Cô Hương cũng “lưu ý ngoài việc đảm bảo tiến độ và chất lượng của công trình, đội ngũ cán bộ, công nhân thi công ở đây cần lưu ý đến vấn đề đảm bảo an toàn lao động và an toàn chung cho cả công trường…”
Trong bức ảnh đi kèm, tân chủ tịch HĐQT mặc bộ váy màu hồng và tuy đội mũ bảo hộ nhưng đi giày cao gót cũng màu hồng.
Công ty 2.000 nhân viên
Tô Linh Hương
Sinh năm 1988
Đỗ thủ khoa vào đại học năm 2005, ngành Quan hệ Quốc tế tại Học viện Báo Chí và Tuyên Truyền
Được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Vinaconex – PVC sáng ngày 14/04/2012
Sẽ lãnh đạo PVC trong nhiệm kỳ bốn năm 2012-2016
Là con gái của ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng
PVV là công ty liên kết giữa hai Tổng Công ty nhà nước là Vinaconex và PVC, chuyên xây dựng các công trình dân dụng, công nghiệp, giao thông, thủy lợi, san lấp mặt bằng, xử lý nền móng công trình, đầu tư, kinh doanh bất động sản…
Doanh thu năm 2012 của PVV ước tính 950 tỷ đồng. Công ty có gần 2.000 cán bộ công nhân viên, lương trung bình được nói vào khoảng tám triệu đồng/tháng.
Chưa rõ kinh nghiệm trong lĩnh vực đầu tư xây dựng của tân Chủ tịch HĐQT như thế nào.
Người tiền nhiệm của cô Tô Linh Hương ở PVV, ông Trương Quốc Dũng, cũng là một người rất trẻ mới ở ngưỡng tuổi 30.
Cô Hương là con gái của ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng.
Ông Rứa, sinh năm 1947, từng phụ trách lĩnh vực lý luận của Đảng trong vị trí Trưởng ban Tư tưởng – Văn hóa Trung ương.
Ông được bầu bổ sung vào Bộ chính trị Đảng CSVN tại Hội nghị Trung ương 9 hồi tháng 1/2009 và tái đắc cử tại Đại hội Đảng XI tháng 1/2011. Tháng 2/2011, ông được bổ nhiệm làm Trưởng ban Tổ chức Trung ương.
Nói chung giới quan sát cho rằng tuy đóng vai trò chủ chốt trong lĩnh vực tư tưởng, ông Rứa không có ảnh hưởng mạnh trong quá trình hoạch định chính sách kinh tế.
Trong một điện văn viết cuối năm 2009, được tiết lộ trên Wikileaks ngày 30/08/2011, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam nhận xét ông Tô Huy Rứa thuộc phe cứng rắn (hard-liners) trong Đảng. Ông bị cho là đã chỉ đạo thắt chặt kiểm soát báo chí và tự do ngôn luận ở trong nước.
Lãnh đạo trẻ

Ngay sau khi được bầu, cô Tô Linh Hương đã đi thị sát công trình
Cô Tô Linh Hương là nhân vật mới nhất trong thế hệ các lãnh đạo trẻ, có xuất thân gia đình ở các chức vụ cao trong Đảng và nhà nước, mà dư luận Việt Nam gọi là các ‘hạt giống đỏ’.
Một số người khác có thề̉ kể đến là con gái của Thủ tướng đương nhiệm, bà Nguyễn Thanh Phượng, chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng thương mại cổ phần Bản Việt; hay ông Nguyễn Xuân Anh, Phó Chủ tịch TP Đà Nẵng, con trai ông Nguyễn Văn Chi, ủy viên Bộ Chính trị khóa X.
Điểm đặc biệt của những lãnh đạo trẻ này là có học thức, được đào tạo bài bản, nhiều người du học tại các trường nổi tiếng thế giới.
Nhiều vị cũng tỏ ra năng động, nắm bắt được cơ hội.
Việt Nam là nước châu Á và ít nhiều chia sẻ với Trung Quốc có truyền thống để con cái các nhân vật cao cấp hoặc ‘công thần’ của chế độ cộng sản tiếp nối truyền thống chính trị gia đình, dù không rõ rệt như Bắc Triều Tiên.
Tại Trung Quốc, nhân vật được cho là sẽ lên làm Chủ tịch nước, chủ tịch Đảng nhiệm kỳ tới, ông Tập Cận Bình, là con của một cán bộ cao cấp lão thành, ông Tập Trọng Huân.
Con cháu các nhân vật cao cấp của Đảng và Nhà nước tại Trung Quốc cũng công khai chiếm nhiều vị trí quan trọng trong nền kinh tế và hệ thống quyền lực, tạo ra cái tên ‘Thái tử Đảng’ (Chinese princelings).-Theo:bbc Con Ủy viên Bộ chính trị thành sếp lớn
Vấn Đề Trung Quốc Của Thế Giới và Của Việt Nam
–Nguyễn-Xuân Nghĩa – Ngày 120415
Bài tham luận đọc tại cuộc hội thảo “Định hướng Đấu tranh cho Việt Nam Tự Do” tổ chức tại Westminster, California, ngày 15 Tháng Tư 2012.
-Theo:Vấn Đề Trung Quốc Của Thế Giới và Của Việt Nam
–
ĐỊA CHÍNH TRỊ CỦA TRUNG QUỐC: MỘT CƯỜNG QUỐC BỊ BAO VÂY
Nguồn: Stratfor Global Intelligence, 25 tháng 3, 2012 URL: http://www.stratfor.com/analysis/geopolitics_china neofob, x–cafevn.org, chuyển ngữ
1. Gìn giữ sự đoàn kết nội bộ trong những vùng Hán Trung Hoa.
2. Giữ quyền kiểm soát đối với những vùng đệm.
3. Bảo vệ bờ biển khỏi ngoại xâm
Bạc Hy Lai Trong Sa Lậu
–Nguyễn-Xuân Nghĩa Ngày 120420
–.- Trùng Khánh Trùng Trùng – (Dainamax).
Mặt hậu của họ Bạc cũng là mặt dầy không kém.
–
Chính trị Trung Quốc: The Paranoid Style in Chinese Politics (Project Syndicate 17-4-12) — Minxin Pei
– Vụ án Cốc Khai Lai – Bạc Hy Lai: Mỹ quan tâm đến Vương Lập Quân (PLTP). – Bộ Ngoại giao Mỹ: Con trai Bạc Hy Lai đang tự do ở Mỹ – Thành Long có quan hệ gì với con trai cựu quan chức TQ Bạc Hy Lai? (GDVN). – Vụ cựu bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai: 39 người bị bắt giam (NLĐ). – “Tổ ấm tình yêu” của Heywood và Cốc Khai Lai (Daily Mail/ NLĐ). – Bà Cốc Khai Lai “bị ung thư xương” (Sina/ Standard/ Reuters/ NLĐ).
–
– Sóng gió nhà họ Bạc (TN). – Doanh nhân Anh bị nghi giúp Bạc Hy Lai rửa tiền (VNE). –Sự thật ghê gớm về vợ ông Bạc Hy Lai (VnMedia). – Bạc Hy Lại đối mặt 7 tội danh nghiêm trọng (ĐV). – Vì sao Neil Heywood bị sát hại? (PLTP). – Tương lai bất định của Bạc Qua Qua (BBC). – Chân dung quý tử ăn chơi phá giời của Bạc Hy Lai – Con trai ông Bạc Hy Lai trở về Trung Quốc? (VOV).
Details Emerge on U.S. Decisions in China Scandal -A Chinese official sought asylum at the American Consulate in Chengdu after telling a tale of corruption and murder that has ensnared the Obama administration in a politically sensitive episode.
– Tiết lộ thêm thông tin về vụ án của vợ cựu quan chức TQ Bạc Hy Lai (GDVN). – Thêm nhiều tin đồn vụ Bạc Hy Lai (TN). – Doanh nhân Anh bị vợ Bạc Hy Lai giết vì dọa tiết lộ bí mật(TP). – Ông Bạc Hy Lai ra lệnh đầu độc Heywood ? (NLĐ). – Neil Heywood bị giết vì biết quá nhiều?! (ANTĐ). – Vợ Bạc Hy Lai hạ độc doanh nhân Anh vì tiền (DV). – Tình tiết mới trong vụ Bạc Hy Lai: Bà Cốc Khai Lai giết người bằng thuốc độc (VOV). – Heywood – Cốc Khai Lai: Từ tâm giao thành tử thù (Reuters/ NLĐ).
– Neil Heywood Murder: Brit Allegedly Poisoned After Threat To Expose Bo Xilai’s Wife (Reuters/ Huffington). – Fund Transfer Cited in Inquiry on Death of Briton in China (NYT). – Neil Heywood ‘killed after argument over Bo Xilai wife’s financial dealings’ (Metro). – Three Questions for Beijing (WSJ).
– Thủ tướng Trung Quốc: ‘Tham nhũng là đe dọa lớn nhất với đảng cầm quyền’ (VNN).
– Quân đội kêu gọi trung thành với ông Hồ – Chu Vĩnh Khang bị cảnh cáo (VietSOH).– Gu Kailai gọi Zhou Yongkang là “trùm đảo chính” (Đại Kỷ nguyên).
– Đức Đại Lai Lạt Ma : Có dấu hiệu chuyển biến chính trị ở Trung Quốc (RFI). – Video mới quay cảnh tự thiêu ở Tây Tạng (VOA).
Tam giác Tây-Ta-Tầu
— Nguyễn Xuân Nghĩa – Đinh Quang Anh Thái: Tam giác Tây-Ta-Tầu (Dainamax).

Nguyễn Xuân Nghĩa – Đinh Quang Anh Thái “Giờ Giải Ảo” ngày 110510
“Ai ôi hãy chống trời Nam lại
Kẻo nữa dân ta phải cạo đầu!”
Tầu đánh Tây để… cứu Bắc Ninh của ta!
![]()
Tranh Tầu vẽ chiến thắng của Lưu Vĩnh Phúc chống quân Pháp tại… Bắc Ninh
ĐQAThái: Đây là Giờ Giải Ảo với ông Nguyễn Xuân Nghĩa, phát thanh mỗi tối Thứ Ba trên băng tần 1190AM của đài NVR và trên mạng lưới điện toán kxmx.com cùng trang nhà của nhật báo Người Việt. Xin kính chào ông Nghĩa cùng quý thính giả gần xa. Mặc dù rằng đây là một việc rất riêng tư, đài NVR vẫn xin mượn làn sóng điện này có lời phân ưu cùng ông Nguyễn Xuân Nghĩa và tang quyến sau khi thân phụ ông Nghĩa là cụ Nguyễn Xuân Hiếu vừa tạ thế hôm Thứ Tư mùng năm vừa qua và chúng tôi xin cảm tạ ông Nghĩa vẫn trở lại với chương trình Giờ Giải Ảo mặc dù gia đình đang rất bận về tang lễ. – Sau đấy, chúng ta lại tái diễn sai lầm cũ khi Cộng sản Việt Nam lại mượn quân Tầu đánh Tây đánh Mỹ và lần này thì chưa biết là sẽ làm sao thoát vì đảng Cộng sản Việt Nam nay tự nhận là phụ dung của đảng Cộng sản Trung Quốc. Bất cứ ai muốn lên lãnh đạo đảng ở Hà Nội thì cũng phải chạy qua Bắc Kinh cầu phong trước! Khác với ngày xưa có giặc Cờ Đen, nay ta có giặc cờ đỏ nằm ngay trong triều đình ở Hà Nội!
Tin liên quan:
– Việt Nam trao đổi với 3 nước châu Âu về biển Đông (NLĐ). – ASEAN muốn hỗ trợ giải quyết tranh chấp biển Đông (Thanh niên).- Philippines tìm cách cân bằng quan hệ với hai siêu cường Mỹ-Trung — (RFI).
–China Sea Dispute Looms Large in U.S. Visit (WSJ 9-7-11) –Tổng tham mưu trưởng Mỹ viếng thăm Trung Quốc — (RFI).- Giao lưu quân sự Mỹ -Trung (NLĐ). –U.S. Must Resolve to End Chinese Tyranny (viet-studies 9-7-11) — “Mỹ phải cương quyết chấm dứt bạo quyền Trung Quốc.” Đây là bài đầu tiên của một tác giả ngọai quốc gởi thẳng cho viet-studies. GS James Rhodes sẽ sang giảng day tại Học viện Báo chí và Truyền thông (Hà Nội) tháng 8 này, trong chương trình Fulbright.
-Hợp tác an ninh trên biển Đông: Đánh giá các xu hướng gần đây
Giới thiệu
Bài viết này đánh giá các diễn biến gần đây, ảnh hưởng đến an ninh biển Đông trong sáu tháng đầu năm 2011. Bài viết được chia thành năm phần chính. Trong bốn phần đầu, bài viết đánh giá sự tác động hai chiều về các vấn đề trên biển Đông giữa Trung Quốc và bốn nước đòi chủ quyền – Việt Nam, Philippines, Malaysia và Đài Loan. Trong phần thứ năm, bài viết sẽ bàn về vai trò của ASEAN trong việc thúc đẩy các cam kết đa phương với Trung Quốc về Tuyên bố ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) và bộ Quy tắc Ứng xử trên biển Đông (COC).
Sự quyết đoán của Trung Quốc trong việc thúc đẩy các tuyên bố chủ quyền và lãnh thổ trên biển Đông, lấn át lịch trình chính trị trong suốt năm 2010. Cho đến tháng 10 [năm 2010], những căng thẳng này dường như đã dịu đi. Trung Quốc đã nối lại các mối quan hệ quân sự với Hoa Kỳ mà họ đã đình chỉ hồi đầu năm. Trung Quốc và ASEAN đã làm sống lại nhóm làm việc chung để thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC) đang bị hấp hối. Những điều này và các diễn biến khác đã khiến tác giả kết luận rằng, có cơ sở cho sự lạc quan thận trọng rằng một số tiến bộ có thể được thực hiện trong việc quản lý các căng thẳng trên biển Đông.
Sáu tháng đầu năm nay đã thấy các căng thẳng trở lại và hành vi từ phía Trung Quốc đã không hề thấy trước đó. Trung Quốc bắt đầu can thiệp một cách mạnh mẽ vào các hoạt động thương mại của các tàu thăm dò dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế mà Việt Nam và Philippines đã tuyên bố. Các phản đối ngoại giao của cả hai nước về hành động của Trung Quốc đã gợi ra sự kiêu căng, gây cản trở, và tình trạng hiếu chiến của Bắc Kinh.
Kết luận
Việc khẳng định chủ quyền mạnh mẽ trong thời gian gần đây của Trung Quốc trên biển Đông đã gia tăng rủi ro về an ninh cho các nước Đông Nam Á và tất cả các cường quốc qua lại trên các vùng biển này. Bảo đảm an ninh trên biển Đông hiện là một vấn đề quốc tế phải được giải quyết đa phương bởi tất cả các nước có liên quan.
Ba sự cố quan trọng đánh dấu làn sóng mới về sự quyết đoán mạnh mẽ của Trung Quốc. Ngày 2 tháng 3, tàu tuần tra Trung Quốc hoạt động trong nhóm đảo Kalayaan của Philippines tiếp cận một tàu khảo sát địa chấn của Philippines trong vùng biển ngoài khơi bãi Cỏ Rong và ra lệnh cho con tàu này rời khỏi khu vực. Ngày 26 tháng 5, ba tàu giám sát biển của Trung Quốc đã tiến đến gần một tàu thăm dò dầu khí do nhà nước Việt Nam sở hữu, nằm sâu bên trong vùng đặc quyền kinh tế mà Việt Nam đã tuyên bố. Con tàu này bị ra lệnh phải rời khỏi khu vực, sau khi một tàu Trung Quốc cố tình cắt cáp khảo sát ngập dưới nước. Và ngày 9 tháng 6, một tàu thăm dò thứ hai của Việt Nam bị các tàu Trung Quốc tiến đến gần trong một vụ cắt cáp thứ hai.
Trong tháng 5 năm 2009, khi Malaysia và Việt Nam cùng đệ đơn lên Ủy ban Ranh giới Thềm lục địa Liên Hiệp quốc, Trung Quốc đã phản đối kèm theo một bản đồ. Bản đồ Trung Quốc có chín vạch, một hình gần giống như chữ U, bao gồm gần như cả vùng biển Đông. Trung Quốc tuyên bố “chủ quyền không thể tranh cãi” trên biển Đông. Tuy nhiên, chưa bao giờ họ làm rõ cơ sở của các tuyên bố này, mặc dù các nước trong khu vực đã khẩn cầu trong hai thập niên. Hiện chưa rõ Trung Quốc đang yêu sách những gì. Có phải Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với tất cả các bãi đá và đảo (features) bên trong các vạch này? Hay là Trung Quốc tuyên bố biển Đông là lãnh hải của họ?
Một số chuyên gia hàng hải suy đoán rằng, tuyên bố của Trung Quốc dựa trên chín bãi đá họ chiếm ở quần đảo Trường Sa. Nói cách khác, Trung Quốc tuyên bố rằng những bãi đá này là những hòn đảo thực sự theo luật pháp quốc tế và do đó kéo theo vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (370 km). Đây là một điều tưởng tượng pháp lý. Các hòn đảo phải có khả năng tự duy trì sự cư trú của con người và có chức năng kinh tế. Đá không đáp ứng các tiêu chí này, nên không thể đòi vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa.
Các vạch của Trung Quốc đã cắt vào trong vùng đặc quyền kinh tế mà Việt Nam và Philippines tuyên bố. Các vùng đặc quyền kinh tế này dựa trên luật pháp quốc tế một cách vững chắc. Cả hai nước đã vẽ các đường cơ sở xung quanh bờ biển của họ và sau đó mở rộng tuyên bố từ các đường cơ sở này ra biển tới 200 hải lý (370 km). Theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển, các nước ven biển có quyền tài phán trên những vùng biển này trong việc khai thác tài nguyên thiên nhiên như thủy sản hoặc dầu khí dưới đáy đại dương.
Trong tháng 11 năm 2002, Trung Quốc và ASEAN đã đạt được thỏa thuận Tuyên bố ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC). Đây là tài liệu không ràng buộc, trong đó các bên đã ký, cam kết không sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp chủ quyền. DOC, có nhiều đề xuất về các biện pháp xây dựng lòng tin, chưa bao giờ được thực thi.
Sự quyết đoán của Trung Quốc trong việc thúc đẩy các tuyên bố chủ quyền trên biển Đông trong năm 2009 và 2010 đã gây ra một phản ứng quốc tế dữ dội. Vấn đề này nổi bật tại Diễn đàn Khu vực ASEAN và tại buổi khai mạc Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN mở rộng hồi năm ngoái. Trung Quốc đã dùng thủ đoạn ngoại giao và tìm cách hạn chế tổn hại thêm bằng cách đồng ý khôi phục lại nhóm làm việc chung ASEAN – Trung Quốc đang bị hấp hối, để thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên. Nhóm làm việc này đã bị trì hoãn vì sự khăng khăng của Trung Quốc, rằng tuyên bố chủ quyền và lãnh thổ chỉ có thể được giải quyết song phương giữa các nước liên quan. Các thành viên ASEAN nhấn mạnh việc gặp nhau để đưa ra quan điểm chung trước khi Trung Quốc tham gia.
ASEAN, do Indonesia làm chủ tịch, đã thúc giục Trung Quốc nâng cấp DOC thành quy tắc ứng xử (COC) ràng buộc hơn. Một số nhà ngoại giao trong khu vực hy vọng rằng, một thỏa thuận có thể đạt được vào kỷ niệm lần thứ mười của DOC, tháng 11 năm 2012. Điều này không thể đạt được, trừ khi ASEAN duy trì đoàn kết, gắn bó và thông qua một lập trường chung. Rõ ràng là có “sự luôn luôn lo lắng” giữa các thành viên ASEAN.
Nửa đầu thập niên 1990, khi Trung Quốc bắt đầu chiếm các bãi đá trên quần đảo Trường Sa, gồm bãi đá Vành Khăn (Mischief Reef) nổi tiếng, các nhà phân tích an ninh đã mô tả chiến lược của Trung Quốc là “sự quyết đoán từ từ” và “nói và lấy“. Các sự kiện năm nay được mô tả tốt nhất là sự quyết đoán mạnh mẽ. Trung Quốc hiện đang trả [miếng] lại Việt Nam vì vai trò của Việt Nam trong việc quốc tế hóa biển Đông hồi năm ngoái, khi Việt Nam giữ chức chủ tịch ASEAN. Các hành động của Trung Quốc trong khu vực bãi Cỏ Rong có ý định phơi bày sự mơ hồ trong Hiệp ước An ninh chung Mỹ – Philippines, liệu nhóm đảo Kalayaan có được hiệp ước này bảo vệ hay không.
Cả ASEAN và cộng đồng quốc tế đều dựa vào lối đi qua biển Đông, phải đối đầu ngoại giao với Trung Quốc về sự quyết đoán mạnh mẽ của nước này. Họ nên mang những áp lực ngoại giao tập thể, có liên quan tới Trung Quốc, tới cuộc họp thường niên sắp tới ở Diễn đàn Khu vực ASEAN và Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, sẽ được tổ chức cuối năm nay để tôn vinh các cam kết trong DOC của mình.
Trong khi đó cả Philippines lẫn Việt Nam nên thực hiện các bước nhằm nâng cao năng lực của mình để sử dụng chủ quyền quốc gia trên vùng đặc quyền kinh tế của hai nước. Sự yếu đuối của hai nước càng mời gọi Trung Quốc hành động quả quyết hơn. Ngày 11 tháng 6, bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn Bộ Ngoại giao [Việt Nam], khi được hỏi về vai trò có thể có đối với Hoa Kỳ và các nước khác trong việc giải quyết tranh chấp biển Đông, đã trả lời rằng: “Duy trì hoà bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải ở Biển Đông là lợi ích chung của các quốc gia trong và ngoài khu vực. Do đó, mọi nỗ lực của cộng đồng quốc tế trong việc duy trì hòa bình ổn định ở khu vực Biển Đông đều được hoan nghênh”.
Sự quan tâm của Hoa Kỳ và các đồng minh, cũng như Ấn Độ để hỗ trợ cả hai nước trong việc xây dựng khả năng trong lĩnh vực an ninh hàng hải. Đồng thời “liên minh của các nước có cùng một mục đích” nên hỗ trợ ASEAN trong một nỗ lực bảo đảm thỏa thuận về bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông. Các thành viên ASEAN có thể tự xây dựng một Hiệp ước về ứng xử ở biển Đông, và sau khi phê chuẩn, mở ra cho các nước không là thành viên gia nhập.
Ngọc Thu dịch từ: http://www.scribd.com/doc/59499260/Thayer-Security-Cooperation-in-the-South-China-Sea-An-Assessment-of-Recent-Trends
Tin thứ Bảy, 21-04-2012
CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT
<= Thân nhân của các ngư dân. – Tin mừng: Trung Quốc thả 21 ngư dân Việt Nam (BBC). – Trung Quốc thả 21 ngư dân và một tàu cá Việt Nam (TTXVN). Nhưng cũng lạ, là một bản tin trên TTXVN ngắn chưa từng thấy. Không rõ họ có bị cướp bóc, nộp phạt phí lý gì không, tình trạng sức khỏe ra sao, Bộ Ngoại giao VN đã làm những gì? Một điều quan trọng nữa, là rút kinh nghiệm lần trước, lần này ta có đòi hỏi phía TQ phải đảm bảo cho bà con ngư dân có đủ xăng dầu, nước ngọt, đồ ăn … để trở về an toàn hay không? Liệu việc giữ lại một tàu có phải để tiếp tục đòi tiền chuộc? – 21 ngư dân và tàu cá bị Trung Quốc giữ đang trên đường về nước (TN). Độc giả Phú Hội bình: “Đầu đề trên báo Thanh niên : ’21 ngư dân và tàu cá bị Trung Quốc giữ đang trên đường về nước’ là không được. Phải đổi lại ’về nước’ bằng ‘về nhà’. Hoàng Sa đã là của nước Việt rồi mà.”
Nhân đây, lại thêm dấu hỏi về vụ ta bắt giữ 2 tàu hút bùn của TQ, cho tới giờ vẫn chưa rõ việc xử lý ra sao. Liệu việc xử lý 2 vụ việc có liên quan tới nhau không?
– Lê Ngọc Thống: Vì sao không quân địch không thể làm chủ bầu trời VN? (PNTD). Vì nó tính làm chủ miếng đất ở … Ba Đình rồi thì đâu cần “làm chủ bầu trời” mần chi? Hì hì!
– Philippines sẵn sàng kiện Trung Quốc (NLĐ). – Philippines thách Trung Quốc chứng minh chủ quyền (PLTP). Còn Việt Nam thì … không dám thách! Hề hề! – Trung Quốc lại tăng cường lực lượng ở vùng biển tranh chấp với Philippines (RFI). – Philippines nói, tàu mới của Trung Quốc làm trầm trọng thêm tranh chấp trên biển: Philippines says new China ship aggravates sea row (Fox News). – Philippines cáo buộc TQ leo thang căng thẳng Biển Đông (VNN). – Bộ Ngoại giao Philippines: Trung Quốc châm lửa vào tranh chấp trên biển: DFA: China inflaming sea dispute (ABS CBN). – Tin tặc Trung Quốc hạ website Đại học Philippines (TTXVN). Nhưng cái tựa đã được đổi chữ “hạ” thành chữ “phá”.
– Trung Quốc đẩy mạnh “hợp thức hóa khai thác đảo” (TN). – Trung Quốc sẽ cắm 6000 bia, lắp camera trên các hòn đảo (GDVN). – Chiến thuật “Lộng giả thành chân” của Trung Quốc tại Biển Đông – (RFA).
– Nga khoan giếng dầu “thành công” ở VN (BBC).
– Phan Tất Thành: Vì sao nông dân lên tiếng chất vấn công quyền? (BoxitVN). – Nông dân Văn Giang Dậy Mà Đi 20-4-2012 (CongbangPhapluat). Một khi đã có “búa, liềm” trang bị trong tay, lời dạy của Marx “không mất gì, chỉ mất xiềng xích”, tấm gương Đoàn Văn Vươn, cùng bản nhạc “Dậy mà đi” bên tai thì các quan trên hãy… dậy mà nghe, đừng “mê ngủ” nữa, mất chế độ có ngày.
.
– Lê Hiền Đức: Ai đã tạo ra những “sản phẩm” như thế này? (Nguyễn Tường Thụy). “Những con người như thế này, mới đi thực tập thôi mà đã coi thường người dân và thái độ tiếp dân như thế thì khi ra trường, làm việc chính thức ở một cơ quan nào đó rồi thì sẽ ra sao nhỉ? Nhất là khi đã có ít thâm niên công tác, thành cáo, thành tinh rồi thì cô ấy còn hống hách với dân. coi dân như cỏ rác, như giun dế đến thế nào nữa đây”.
– Đằng sau một kế hoạch khủng bố – (ĐCV).
– Kami: Các đồng chí đừng coi thường Nhân dân như thế ! (RFA’s blog). – Tổng thống Brasil: DILMA ROUSSEFF, BÀ LÀ AI VẬY? (Phần 2) – (Tâm sự Y giáo). Xem lại phần 1: DILMA ROUSSEFF, BÀ LÀ AI VẬY? – (Tâm sự Y giáo).
– Con Ủy viên Bộ chính trị thành sếp lớn (BBC). – Con gái 24 tuổi của Tô Huy Rứa làm Chủ tịch HĐQT Vinaconex – (ĐCV). Rứa à? – Xôn xao vì nữ Chủ tịch HĐQT Vinaconex PVC sinh năm 1988 (vietstock). – CÔNG CHÚA, HOÀNG TỬ VÀ NÔNG DÂN MẤT ĐẤT – (Huỳnh Ngọc Chênh).
– Trên trang IONE.NET có liền hai bài Nữ chủ tịch 24 tuổi xinh đẹp gây ‘sốt’ cộng đồng mạng và Nữ chủ tịch nhưng đều đã bị gỡ sạch. Thế mới biết đội ngũ săn lùng các “thế lực … kình địch” làm việc tích cực thật. – Cái tựa khá: Cử nhân Báo chí 24 tuổi làm Chủ tịch Vinaconex-PVC(PN Today). Nhưng giá như để là “Cử nhân báo chí 24 tuổi làm chủ tịch công ty xây dựng” thì choáng hơn, và dễ được .. nghỉ chơi luôn. Hì hì! Có điều BS xin nhắc các báo là nếu như cháu này đúng là con bác Rứa thì quá tự hào, cần phải vinh danh, viết rõ ra, chứng tỏ con giòng cháu giống, là tài năng phát lộ liền. Đâu phải chuyện trộm cắp, lươn lẹo gì mà không nói? – Đến như trang Phụ nữ Today với nội dung không hơn gì, mà bốc thơm rầm rĩ rằng Thành tích đáng nể của sếp Vinaconex – PVC Tô Linh Hương, mà cũng không chịu bốc cái thơm quan trọng là “con dòng cháu giống” là sao?
– PGS Trần Đình Huỳnh: Không nói chuyện viển vông (NCT). “Đã đến lúc, những câu hỏi mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nêu ra trong Hội nghị quán triệt Nghị quyết TW4 vừa qua cần phải được trả lời nghiêm chỉnh, trong đó có vấn đề: Nhóm ở đâu? Ở lĩnh vực nào? Địa phương, ngành cấp nào? Nhóm là những ai? Nếu không trả lời công khai, minh bạch những câu hỏi ấy thì nguy cơ tồn vong của Đảng và chế độ không chỉ dừng lại ở dự báo, cảnh báo”. – Tiên Lãng – Vụ cưỡng chế: Thủ tướng yêu cầu Hải Phòng giải quyết dứt điểm (GDVN). – THỜI KỲ QUÁ ĐỘ – (Sơn Thi Thư).
– Bộ trưởng không được đẩy việc lên Thủ tướng (PLTP). Chưa rõ chi tiết ra sao, nhưng đây là một thực trạng đáng bàn. Tạm nói 2 khía cạnh để dẫn tới lối “đẩy việc” này. 1- Năng lực bộ trưởng kém, sợ trách nhiệm, nịnh hót thủ tướng; 2- Ông thủ tướng thì “quyết đoán”, ôm đồm, “linh hoạt” quá, làm cho các phó TT và đám bộ trưởng ở dưới hoa mắt, run, thôi thì đẩy hết lên cho ông quyết. Chung quy thì cũng vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh sau lũy tre làng hàng ngàn năm nay rồi. – Trọng trách và tắc trách (TN).
– Bá Tân: Cử tri bị oan – (Nguyễn Thông). – Xuân Lộc: Hãy buông tha cho bà Hoàng Yến (Trần Nhương). “…người ta hùa nhau đi tìm hết thảy mọi tiểu tiết để hạ bệ”. Bao che theo lối vội vã và bừa bãi xúc phạm người khác vô lối như thế này là quá xoàng. Lại đổ riệt cho đám Mặt trận Tổ quốc tỉnh Long An như thể tự nhiên họ“lừa dối cử tri”, chứ đâu có kẻ nào đứng sau ép buộc, mua chuộc. Quá nhiều những chi tiết hài và bậy bạ trong một bài viết, không thể kể hết. – Nguyễn Đoàn: Lúc nào nên rời cơ quan (Trần Nhương).
– Dũng – Sang đập nhau: Thăng la, Yến tử. Một bài “đinh” của chủ trang Dân làm báo, nhưng có một số chi tiết trong bài khẳng định vội vàng, thiếu căn cứ. Tuy nhiên, cũng nhiều chi tiết có ích. Bà con có thể biết thêm về tác giả, Vũ Đông Hà, tức ông Huỳnh Ngọc Phước qua bài Blogger Dân làm báo trả lời phỏng vấn báo Người Việt. Theo một nguồn tin riêng của BS, ông Huỳnh Ngọc Phước từng là thành viên cao cấp của Việt Tân, nhưng do vụ đưa LS Lê Công Định qua Thái Lan không thỉnh thị ý kiến cấp trên nên bị khiển trách, rồi ông bỏ đảng. Có đúng như vậy, hay đây chỉ là một “chiến thuật” của Việt Tân, thì khó biết.
– Liên quan vụ doanh nghiệp tặng ôtô cho bộ GTVT: Có thể phạt nếu đưa thông tin sai lên mạng, gây hậu quả. Ai thay tòa dân sự để khẳng định sai đúng, có “gây hậu quả” hay không đây? Hay là lại các ông quan chức bảo vệ cho nhau? – Chuyện quà cáp có gì mà ầm ĩ vậy(TT).
– Tư tưởng canh tân của cụ Huỳnh Thúc Kháng (SGGP). – Mời xem lại: CỤ HUỲNH THÚC KHÁNG, người luôn lắng nghe Tiếng Dân (Việt Sử ký).
– Giáp Văn Dương: Trả lời câu hỏi: Trí thức là gì? (Tiếp theo và hết) (Tia Sáng). Mời xem lại: Trả lời câu hỏi: Trí thức là gì? (Phần 1) (Tia Sáng).
– Nhà vệ sinh & nhà văn hóa (Trương Duy Nhất). “Cực sốc. Một bản tin đọc hoảng hồn: Hà Nội đang chủ trương biến một số nhà vệ sinh công cộng thành… nhà văn hóa!” Nhiều khi không đọc kỹ hoặc muốn gây sốc thì có cách đưa tin bóp méo kiểu này. Kỳ thực là nhà vệ sinh công cộng gây mất vệ sinh cho khu dân cư, người ta muốn di dời, phá đi, và mới chỉ có chuyện ở một phường nghĩ ra cách lấy đất đó xây nhà văn hóa. Tức là sử dụng miếng đất cho công việc khác thôi, đâu phải sửa cái nhà xí thành nhà văn hóa. Thiết nghĩ có lẽ nên sử dụng loại nhà vệ sinh bằng kim loại+nhựa gọn nhẹ đang được lắp đặt một số nơi ở HN, đồng thời có người trông giữ, thu phí thuộc Công ty Môi trường.
– Nhưng … có lẽ cũng nên sửa một trong những “công trình” đó để dùng cho cái này thì hợp hơn: Sẽ xây dựng Bảo tàng Báo chí Việt Nam HNM). Hề hề! Chớ vội biểu tui nói xấu làng báo, mà vì trộm nghĩ báo chí cũng là nơi cho người ta xả cái bức xúc, giúp khoái cảm thăng hoa …
– Rảnh quá (?), Đại tướng Phùng Quang Thanh cùng Bí thư Thành ủy Hà Nội trao Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng cho (một) đảng viên lão thành (HNM).
– Vũ Duy Chu: Hà Nội tiếu lâm truyền kì (kì 49) (Trần Nhương).
– Trần Duy Huỳnh: 37 năm thống nhất! 37 năm miền Nam có đảng! – (DLB). “Phải chi ngày ấy, đảng làm đúng lời đảng nói ‘giữa chúng ta không có kẻ thắng người thua, chỉ có nhân dân là người chiến thắng’ (**). Phải chi ngày ấy, đảng hàn gắn vết thương trong lòng từng người, từng gia đình, cùng nhau xây dựng lại những tan vỡ trên hai miền đất nước”. – Dương Thu Hương: “30 tháng Tư 75, nền văn minh đã thua chế độ man rợ” (Người Việt’s blog). – Đặng Huy Văn – 30 Tháng tư nào con cũng ngẩn ngơ (Dân Luận). “30 tháng Tư nào con cũng cứ ngẩn ngơ Đau nhớ lời ba:/ ‘Ông nội con theo Việt Minh đánh Pháp/ Rồi đội cải cách ruộng đất về xử bắn ông ở Đại Từ[2]/ Ba phải trốn di cư vào Nam theo giáo dân ở Bùi Chu!’”. – Quê hương đã không còn chinh chiến, sao đời còn nước mắt triền miên – (DLB).
– Đập thủy điện Sơn La phát sinh vết nứt? (TT).
<- Người ra lệnh điều tra Mỹ Lai qua đời (BBC).
– Phạm Mạn: Tưởng niệm 2 triệu đồng bào chết đói tháng 3 năm Ất Dậu (Trần Nhương).
– Đưa 84 hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện Việt Nam về nước (PLTP).
– PHÊ DUYỆT CHIẾN LƯỢC TÀI CHÍNH ĐẾN NĂM 2020: Đảm bảo công chức, viên chức sống được bằng lương (PLTP).
– Hiệp đồng tác chiến CSGT dừng xe cho côn đồ đánh tài xế? (DV). – Phó công an xã bị tố ‘tòm tem’ vợ người mất chức (VNE). – Kiến nghị sớm xử phúc thẩm vụ án “vườn mít”(TT).
– Đề nghị cách chức Chi cục trưởng Thuế H.Đầm Dơi (TN).
– Nóng: Huyện sáng “cấm”, chiều “cho”!? – (Người Ba Đồn).
– Vụ clip “Đường Tông”: Trung ương Đoàn chỉ đạo làm rõ trách nhiệm của các đơn vị chức năng (chùa Phúc Lâm).
– Thụy Điển sắp ngừng tài trợ ODA cho Việt Nam (VNE). Liệu có không những lý do khác, ngoài vấn đề đơn thuần kinh tế, bởi Thụy Điển cũng là nước rất tích cực giúp thúc đẩy VN cải thiện nhân quyền, xã hội dân sự?
– Trưởng ty Tài chính đặc khu hành chính Hong Kong sắp thăm Việt Nam (VOA).
– Thủ tướng VN dự hội nghị Mekong – Nhật (BBC). – Quan hệ Việt – Nhật ngày càng phát triển (VOV). – Tăng cường giao lưu Việt Nam – Nhật Bản (TN). – Việt-Nhật cần thúc đẩy hợp tác trên nhiều lĩnh vực (TTXVN).
– Tên lửa liên lục địa Ấn Độ sẵn sàng hoạt động trong vòng 2 năm (DT). – Với tên lửa Agni V, Ấn Độ rút ngắn cách biệt với Trung Quốc (RFI). – Không cần nói, ai cũng hiểu (TN).
– Nội chiến Trung Quốc: Trận đấu tay đôi vì Trung Quốc (phần 1) (Geo Epoche/ Phan Ba). – Trần Trung Đạo: Hiểm họa Trung Quốc và bài học Thổ Nhĩ Kỳ – (ĐCV). – Trung Quốc: Nông dân Vân Nam nổi dậy, 1 công an thiệt mạng (RFI). – Hai người Tây Tạng tự thiêu tại tỉnh Tứ Xuyên (RFI). Các nhà sư Tây Tạng cúi mình trước linh cữu của Jamphel Yeshi, một người Tây Tạng 27 tuổi đã tự thiêu phản đối Trung Quốc trong chuyến thăm của Hồ Cẩm Đào tại Ấn Độ. Photo: REUTERS/Mukesh Gupta. =>
-Ngô Nhân Dụng: Phương Lệ Chi – (Người Việt). “Ông là nguồn cảm hứng của thế hệ 1989 ở Trung Quốc. Ông đã đánh thức lòng khao khát dân chủ và nhân quyền trong lòng mọi người. Ðó là nhận xét của Vương Ðán (Wang Dan), một sinh viên tranh đấu trong cuộc biểu tình bị tàn sát ở Thiên An Môn, Tháng Sáu năm 1989”.
– Ông Bạc Hy Lai bị nghi đã chỉ đạo việc giết người (VOV). – Vụ Cốc Khai Lai – Bạc Hy Lai: Neil Heywood là đặc tình của Anh? (PLTP). – Bộ trưởng công an Trung Quốc bị điều tra trong vụ Bạc Hy Lai – (Người Việt). – Cuộc đấu tranh chính trị của Trung Quốc lan rộng, Trùm An ninh có thể là người sắp tới rớt đài (ĐKN). Mời xem thêm: Các Nhân vật Chính trong cuộc Đấu tranh Bắc Kinh. – 36 giờ trong lãnh sự quán Mỹ (NLĐ). – Bạc Hy Lai Trong Bình Sa Lậu – (Dainamax). – Minxin Pei: Ba câu hỏi dành cho Bắc Kinh (WSJ/ Ba Sàm).
– Tài sản của đại gia đình Bạc Hy Lai ở Hồng Kông đang bị điều tra – Con trai Bạc Hy Lai đang tìm cách che giấu tài sản gia đình tại Mỹ? (GDVN). BTV: Mỹ không phải là nơi chứa chấp những tài sản do tham nhũng, hay phạm pháp mà có. Tài sản chuyển qua đó phải có nguồn gốc rõ ràng. Bạc Qua Qua không khéo, coi chừng bị bắt hoặc bị chuyển giao cho chính phủ TQ nếu liên quan tới chuyện che giấu khối tài sản không minh bạch của gia đình. – Những bức ảnh ít được biết tới của công tử nhà Bạc Hy Lai (GDVN).
<- Bắc Triều Tiên tổ chức mít tinh chống Nam Triều Tiên (VOA). – Triều Tiên biểu tình thề “loại bỏ” TT Hàn Quốc (VTC). – Bắc Triều Tiên tuyên bố tiếp tục phóng vệ tinh (RFI). – Nắn gân nhau (TP). – LIỆU BẮC HÀN CÓ ĐANG MẤT TRUNG HOA? – (Hồ Hải). – Trung Quốc lần đầu tiên “nặng lời” với Triều Tiên (TTXVN).
– Các dân biểu đối lập dự trù tẩy chay Quốc hội Miến Điện (RFI). – Myanmar: Đảng đối lập tẩy chay kỳ họp Quốc hội (VOV). – Phe đối lập Miến Điện cứu xét việc tẩy chay Quốc hội (VOA). – EU ngừng cấm vận Myanmar trong 1 năm (TN).
– Công ty Thái Lan loan báo công trình thi công đập Xayaburi đã khởi sự (VOA).
14h00′:
– Nhớ lắm Đá Thị! (Petrotimes). – Hạnh phúc của người hậu phương (QĐND).
– Tâm thức hướng biển của người Việt qua ca dao – Bài 1: Tâm thức “đồng bằng hoá” vùng ven biển của người Việt (ĐĐK). – Nghiệp đoàn nghề cá: Tiền đề bền vững cho chiến lược biển(LĐ).
– Căng thẳng giữa Philippines, Trung Quốc ở Biển Đông leo thang (VOA). – TQ lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan trong vụ đối đầu với Philippines ở Biển Đông (VOA). – Báo của Quân đội Trung Quốc cảnh báo về việc đối đầu quân sự trên biển: China top military paper warns of armed confrontation over seas (MSNBC).
– HOANG TƯỞNG TRONG CHÍNH TRỊ CỦA TRUNG HOA (Project Syndicate/ Hồ Hải).
– Nguyễn Hưng Quốc: Chiến tranh mạng – (VOA’s blog).
– Tạp chí Thanh Niên: Cuộc thi Tiếng hát Dòng nhạc Yêu nước – Đỗ Thị Minh Hạnh (VOA).
– Tin buồn: Bà Maria Đỗ Thị Tần, mẹ Paulus Lê Sơn từ trần — (NVCL). “Những ngày ốm đau trên giường bệnh là những ngày bà Tần mỏi mòn trông chờ tin người con duy nhất của bà đã một mình nuôi nấng từ nhỏ nay vẫn đang ở trong tù sau mấy tháng bị bắt hết sức vô lý theo hình thức khủng bố và hoàn toàn bị cách ly. Không những thế, dù bà bị ốm đau, những ngày tháng qua, bà vẫn bị nhà cầm quyền làm khó dễ”.
– Chuyện ở rìa chợ… (Dongngan). “Mình không dễ gặp bác Trọng, giá gặp mình sẽ bẩm cho bác ấy biết những mối lo âu âm thầm đang ẩn nấp cả ở xó chợ, đầy cạm bẫy để bác bổ sung vào nghị quyết”.
– Tin buồn, tin vui và tin sầu! – (Phair Zios).
– Điện hạt nhân: Trước một hiểm họa quá lớn (Thông Luận).
– Liên quan tới Dự án Thủy điện Xayaburi: Việc làm của công ty Ch Karnchang PCL là không phù hợp với quan điểm chung của MRC và tuyên bố của Chính phủ Lào (QĐND). – Hãy vì lợi ích chung từ dòng Mekong (VOV).
– Chuyện quà cáp có gì mà ầm ĩ vậy (TT).
– Bến phà 40 tỷ đồng chưa dùng đã hỏng (TP).
– Từ Kabul đến Mậu Thân: hội chứng “kinh cung chi điểu” – (RFA).
– Người Khmer có chung mục tiêu với những sắc tộc thiểu số Việt Nam khác (VOA). “Ông Thạch Ngọc Thạch nói: ‘Chính phủ Việt Nam luôn luôn cáo buộc chúng tôi là tổ chức khủng bố, tổ chức gây chia rẽ đất nước’.”
– TQ cung cấp ‘một số hỗ trợ’ cho chương trình phi đạn của Bắc Triều Tiên (VOA). – “Triều Tiên đã hoàn tất tên lửa hạt nhân mới” (Chosun Ilbo, Kyodo, Global Times/NLĐ). – Nắn gân nhau (TP).
– Bạc Hi Lai chủ mưu giết người diệt khẩu? (TT). – Cốc Khai Lai “khiến nhiều đàn ông mê như điếu đổ” (Telegraph/LĐ).
KINH TẾ
– Cái gốc của nợ công (TVN). – Nền kinh tế có biểu hiện suy thoái (PLTP). – Lo ngại suy giảm kinh tế (TN). Tại sao không dám công nhận là khủng hoảng kinh tế? – Duy trì tăng trưởng, kiềm chế lạm phát (SGGP). – Cân nhắc giảm thuế cho doanh nghiệp (TT). – Giảm chi phí cho DN cũng là tăng sức mua (VTV).
– Kẻ tội đồ của vòng xoáy đình trệ-lạm phát – (RFA). – Báo cáo chính phủ ‘chưa đánh giá đầy đủ’ về lạm phát (VNN). – ‘Quý một có biểu hiện suy giảm kinh tế’ (VNE). – CPI tháng 4 sẽ tăng thấp nhất 2 năm qua (VTV). – “Hôm nay đã nói tăng trưởng dưới 6% thì không được” (VnEconomy). – UBTV cho ý kiến về kết quả phát triển kinh tế-xã hội (TTXVN). – Tháng 4, CPI của Hà Nội đã giảm (LĐ).
– Bất ngờ khi xăng tăng giá (VOV). – Giá xăng dầu tăng từ 400 – 900 đồng/lít (NLĐ). – Giá xăng dầu trong nước đồng loạt tăng mạnh (VnEconomy). – Xăng lại tăng thêm 900 đồng/lít (TBKTSG). – Tăng giá xăng và nỗi lo lạm phát tâm lý (PLTP). – Dân chen chúc mua xăng trước giờ tăng giá (DT). – Tắc nghẽn đường vì dân thủ đô nườm nượp đi mua xăng (DV). =>
– Ngân hàng hoãn ĐHCĐ: Kẻ lợi người lo (VEF).
– Thêm nhiều ông lớn bị ‘tuýt còi’ (ĐV).
– Đại gia ngoại quyết liệt thâu tóm thương hiệu Việt (VEF). – Gặp ‘ông trùm’ nẫng tên miền của cà phê Trung Nguyên (VTC).
– Kiến nghị hỗ trợ lãi suất tín dụng cho nông dân (SGGP).
– Chứng khoán còn nhiều phiên “nổi loạn” (VEF).
– Sữa tăng giá: Mẹ đắng lòng đổi khẩu vị của con (VEF).
– Bùng nổ khuyến mãi dịp 30/4-1/5 (VEF).
– Liên minh lúa gạo Việt Nam – Myanmar, tại sao không? (SGTT).
– Kiến nghị thu thuế xe của Việt kiều hồi hương (VNEconomy).
– Nhật Bản sẵn sàng xóa nợ để giành thị phần ở Miến Điện (RFI).
– “Xích lô điện” bán chạy ở Trung Quốc (BBC).
– Kỷ lục $31 tỷ: Quảng cáo trên Internet ở Mỹ – (Người Việt).
– G-24: Vai trò của các nước đang phát triển lớn hơn (TTXVN).
– Ngân quĩ cho vay của IMF gia tăng (VOA). – Quỹ Tiền tệ Quốc tế cần thêm 400 tỷ đô la (RFI). – Ngân quỹ IMF ngăn khủng hoảng lên tới 430 tỷ USD (TTXVN). – Euro tăng giá nhờ IMF huy động thêm 400 tỷ USD – Nguy cơ khủng hoảng nợ tại Eurozone quay trở lại (TTXVN).
14h00′:
– Điều hành lãi suất và chuyện giờ mới hỏi (VnEconomy).
– Giữ lạm phát 9%, tăng trưởng 6% (DV).
– Lộ thông tin tăng giá xăng dầu? (LĐ).
– Tranh luận “nảy lửa” việc nhà nước can thiệp vào giá điện (DT).
– Tuần này, giá vàng trong nước giảm 700.000 đồng/lượng (VnEconomy).
– Doanh nghiệp gia công cho siêu thị (TT). – Chiêu ‘làm giá’ thuốc (TP).
– Nên chăng để doanh nghiệp bất động sản “chết” hẳn? (DVT).
– Sức mạnh của BRICS (TG&VN).
VĂN HÓA-THỂ THAO
– CHÂN DUNG HAY CHÂN TƯỚNG NHÀ VĂN (KỲ 29) – NHÀ VĂN NGUYỄN KHẢI – (Nhật Tuấn).
– Lê Thị Lan – Nguyễn Thị Hiếu: Vua Lý Nhân Tông với tam giáo (VHNA).
– Trò chuyện với hai cung nữ cuối cùng của triều Nguyễn (II) (PNTD).
– Ai là ông vua Việt có phong cách Tây nhất? (ĐV).
– Đọc “Có 500 Năm Như Thế” của Hồ Trung Tú – (Huỳnh Ngọc Chênh).
– Đặng Thân và cái ‘siêu thị’ hậu hiện đại (TP).
– Hà Văn: ‘Tiên sư anh…Tào Mối” (VNHA).
– Muốn tỏ chuyện văn chương, trực oép sai bầu bí! – Duy Phi: Giữa nạn đạo văn gặp người tử tế (Trần Nhương).
– Lâm Bích Thủy: NGƯỜI “BẠN GÁI” CỦA NHÀ THƠ YẾN LAN (Nguyễn Trọng Tạo).
– Cao Việt Dũng: Trò chuyện với Linda Lê (Tia Sáng).
– Phạm Khải: Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh (Trần Nhương).
– Vân Long: Thơ tự do có cần giới hạn ? (Lê Thiếu Nhơn).
– Nguyễn Chính Viễn: Đọc “Những đêm trắng” của Lê Song Vũ (Trần Nhương).
– Dịch giả Dương Tường: “Lolita” còn nhiều sai sót (VNN).
– Hà Văn Thùy: Chữ Việt là chủ thể sáng tạo chữ viết Trung Hoa (VHNA).
– Ngày hội đọc sách thế giới: Xóm Điếm có thơ (TTVH).
– Tự kể chuyện về văn hóa của mình (LĐ).
<- Bộ bảo Quan họ nghe ý kiến các nhà nghiên cứu (PhunuToday).
– HÔM NAY KHẮP NƠI CÚNG VÀO HÈ – (Nguyễn Xuân Diện).
– Hội trường ở Huế – (Cu Làng Cát).
– Nguyễn Anh Tuấn: Đau đáu với làng quê (Lê Thiếu Nhơn).
– Trường ca đỏ – Ước vọng xanh (TT).
– Hâm mộ nhưng đừng cuồng (TT).
– Phim về vùng ‘Tam giác vàng’ có kinh phí 20 tỷ đồng (VNE). – Bí mật tam giác vàng tái hiện vụ án Vũ Xuân Trường (TT).
– Phim ngắn đừng quẩn quanh trong tổ (TT). – 22 phim dự tranh Cành cọ vàng (TN).
– Tiếng hát mãi xanh 2012: Thái Thanh Hiệp đạt giải nhất chung cuộc (TN).
– 22 bộ phim tranh giải Cành cọ vàng (TT). – Nhân triển lãm tranh của hoạ sĩ Quốc Thái: Mãi mãi là mùa xuân (Trần Nhương).
– Bà Vũ Thị Thanh- vợ nhà thơ Tố Hữu từ trần (DT).
– Adele dẫn đầu đề cử giải Âm nhạc Billboard (TTVH).
– TRÀO LƯU LÃNG MẠN Ở PHƯƠNG TÂY VÀ VIỆT NAM (PHẦN 1) – (Văn chương +). – TRÀO LƯU LÃNG MẠN Ở PHƯƠNG TÂY VÀ VIỆT NAM (PHẦN 2) – (Văn chương +).
– BI KỊCH HY LẠP: THI HÀO ESCHYLE, THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG CUỘC CHIẾN GIỮA TÀI VÀ MỆNH – (Văn chương +).
– James Bond : 50 năm huyền thoại điệp viên 007 (RFI).
– Nghệ sĩ guitar Bert Weedon qua đời (BBC).
– VPF giành quyền khai thác bản quyền truyền hình (TT). – “Hội đồng quản trị VPF không gây sức ép lên trọng tài” (VNN). – Tin sốc: AVG trao trả bản quyền truyền hình cho VPF với giá 0 đồng (GDVN).
– VĐV Diệu Linh ‘bất ngờ dự Olympics’ (BBC).
– Chuẩn bị cho trận siêu kinh khủng (Tin khó tin).
14h00′:
– Huỳnh Thúc Kháng – “gạch nối” của lịch sử (TT).
– CHÙM THƠ CỦA 5 NHÀ THƠ XÓM ĐIẾM – (Phạm Viết Đào).
– Nhà thơ Bằng Việt và tình yêu âm nhạc Mozart (SGTT).
– Dịch phẩm và tạp phẩm (SGTT).
– Ảnh đẹp & vui- 4 (Quê Choa).
– Điếc tai khi xem kịch (TT).
– Người mắc nợ ngàn xưa (NLĐ).
– Bí ẩn những ngôi mộ cổ – Kỳ 8: Nhà mồ giữa thành phố (TT).
– Xích lô hoa cho phố cổ (TTVH).
– Bài học kinh doanh ký ức từ Hollywood (SGTT).
– 15.000 người đóng góp cho bộ phim nhân Ngày Của Trái Đất (VOA).
– Người Mỹ sáng tạo với nhiều biệt danh (VOA).
– Bùi Văn Bồng: Chùm thơ Đà Lạt – (Người Lót Gạch).
GIÁO DỤC-KHOA HỌC
– Toàn cảnh Đại hội nhiệm kỳ II Hiệp hội ĐH, CĐ NCL Việt Nam (GDVN).
– WB khuyến cáo VN cần nâng cao chất lượng giáo dục (VnMedia).
– Thế nào là một trường đại học ? (TN). – Giáo dục đại học phát triển theo hướng chất lượng (Tintuc). – Trường ĐH, CĐ ngoài công lập: Hoạt động kém vì vấn đề tài chính (PLTP). – Chỉ tiêu – điểm sàn “chọi” nhau (DT). – Học trường quốc tế “hết cửa” thi đại học (TT).
– Cơ hội việc làm cho hàng chục nghìn sinh viên kinh tế (VTC).
– Hà Nội: thi vào lớp 10 chuyên phải qua vòng sơ tuyển (TT).
– Khó như vào mầm non công lập (TN).
– Sách giáo khoa mới đã giương buồm (Radio Australia).
– Vụ học viên tranh cãi nảy lửa với thầy: “Tôi đã thực sự bị sốc nặng” (GDVN). Thầy Yêm buồn khi xem lại clip về thái độ của học viên Công với mình. =>
– Kỳ Duyên: “Mở cái ngàn vàng”… đóng cái tư duy! (TVN).
– Ba sai sót về biểu đồ trong Atlat địa lí (GDVN).
– Cảnh giác với trung tâm luyện thi, gia sư mạo danh (Tintuc).
– SAIMETE có dấu hiệu làm giả chứng chỉ ngoại ngữ (TT).
– ‘Đại gia áo thun’ không bằng đại học (VNN).
– VNPT xin “khai tử” dịch vụ Internet dial-up (DT). – Ứng dụng giả mạo Instagram kèm theo mã độc (TT). – Miễn phí công cụ diệt virus cho máy tính Mac (Tia Sáng). – Đại gia công nghệ bị kiện vì “không săn chất xám” (TTXVN).
– Gà đẻ con ở Sri Lanka (TN).
14h00′:
– Bộ trưởng Phạm Vũ Luận nói gì về các trường ĐH, CĐ ngoài công lập? (GDVN).
– Giáo dục ĐH chuyển từ số lượng sang chất lượng (TTXVN).
– Chấm điểm các trường đại học, cao đẳng (TN).
– Lời khẩn cầu từ lớp học đặc biệt (LĐ).
– Bị “ép” học trái ngành, HS bức xúc (DT).
– Mẹ Pháp ngạc nhiên khi Mẹ Việt bao bọc con (VNN).
– KHỐN NẠN QUÁ – (Văn Công Hùng). Về bài đã điểm sáng nay: Vụ học viên tranh cãi nảy lửa với thầy: “Tôi đã thực sự bị sốc nặng” (GDVN). – Học viên lớn tiếng cãi nhau, thách thức thầy cũng là một thầy giáo (GDVN).
– Học sinh TP HCM đi xe phân khối lớn đến trường (VNE).
– Hà Tĩnh: Một giáo viên bị hai phụ nữ bịt mặt cắt tóc, hành hung (VNN).
– Gặp những người chủ tương lai về điện hạt nhân của VN tại Nga (DT).
– Thực hư việc truyền nhân điện vào thức ăn…diệt khuẩn (Bee).
XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG
– Kết luận ban đầu về bệnh lạ tại Quảng Ngãi: Không có gì lạ! (SGGP). Thế mà phải: Nhờ WHO nghiên cứu bệnh lạ ở Quảng Ngãi (TN). – Việt Nam đề nghị Y tế Thế giới giúp điều tra bệnh lạ làm hơn chục người chết (RFI). – Báo động tử vong vì bệnh lạ, Việt Nam cầu cứu WHO (VOA). – “Bệnh lạ” bủa vây làng Rêu (NLĐ).
– Người “lạ” bán dạo ở Sài Gòn (TN). Cái này đâu có lạ? Toàn từ bên bạn vàng sang nhà chơi đó.
– Nhật Bản đồng ý tiếp nhận y tá và hộ lý Việt Nam đủ tiêu chuẩn (RFI).
– Thái Nguyên: Nhiều bãi thải có thể sụp (PLTP).
– Tiêu hủy 8 tấn lòng và thịt thối (TN). – Có dấu hiệu hình sự vụ “cướp” lại thịt thối (PLTP).
– Phát hiện lượng lớn đường nhái đường Biên Hòa (TT).
– TP.HCM: Chưa có ca nhiễm độc chì do thuốc cam (PLTP).
<- Chửi “đồ súc sinh”, bị kiện đòi… 100 triệu (PLTP).
– Đau lòng người cha của nữ “thầy bói” bị giết trên giường (VOV). BTV: Cái tựa khác với nội dung, người cha đau lòng vì con bị giết hay con đau lòng vì cha bị giết?
– Bị hàng xóm xâm hại, nữ sinh viên nhảy cầu Chương Dương tự tử (VOV). – CSGT kịp thời giải cứu cô gái định nhảy cầu Chương Dương tự tử (DT).
– Tăng 1.400 chuyến xe buýt dịp lễ (TN).
– Tài xế xe khách hành hung, bắt nhốt CSGT trên xe (DT).
– Tiêu tan cơ nghiệp tiền tỷ sau một đêm (DV).
– Sửng sốt ‘căn nhà’ dưới khe cầu Thăng Long (VNN).
– Trùm buôn ma túy xuyên quốc gia bị bắt tại bến xe (LĐ).
– Sáu người Việt Nam bị cảnh sát Thái lan bắt giữ vì nghi móc túi – (RFA).
– Cận cảnh vụ hỏa hoạn kinh hoàng tại Viettronimex Đà Nẵng (VOV).
– Khánh thành nhà máy phong điện đầu tiên (Tia Sáng).
– Động đất nhân tạo: Biết, sẽ không nguy hiểm (ĐV).
– Nguy cơ xóa sổ voi rừng (Tintuc).
– Núi lửa cao thứ nhì Mexico phun đá nóng, tro bụi dữ dội (DT).
– Động đất mạnh tấn công đảo Sumatra của Indonesia (Gafin).
– Ba Lan: Một phụ nữ TQ bị thiêu sống trong rừng? – (ĐCV).
– Hãi hùng đũa dùng một lần của Trung Quốc (ĐV). =>
– Trung Quốc: Thủ đô Bắc Kinh đang thiếu nước trầm trọng (RFI).
– Máy bay Boeing chở 127 khách bị rơi tại Pakistan (TTXVN). – Máy bay chở gần 130 người bị rớt gần thủ đô Pakistan (VOA). – Máy bay chở 131 hành khách rơi ở Pakistan (TT). – Máy bay rơi ở Pakistan, 122 người thiệt mạng (NLĐ).
14h00′:
– Khảo sát bệnh lạ chưa rõ nguyên nhân ở Quảng Ngãi (TTXVN).
– Bãi thải mỏ than Phấn Mễ vẫn tiềm ẩn nguy cơ sạt lở (TN).
– ‘Đặc sản’ thịt thối (TP).
– TPHCM: Nhiều xe từ chối chở người bị nạn nguy kịch đi cấp cứu (NLĐ).
– CŨNG CHỈ VÌ KHỐN KHÓ, CÁC CON NHỈ? – (Mai Thanh Hải).
– Người đi bộ “một vòng trái đất” (TT).
– Học cưỡi ngựa ở Sài Gòn (TTCT).
– Malaysia phạt công ty ngược đãi lao động VN (The Star/NLĐ).
– Giấc mơ những trang trại gió bên bờ biển Việt (VNE).
– Người Việt không quốc tịch ở Campuchia (Tầm nhìn).
– Nghệ An: Hàng trăm bạch hạc rủ nhau xuống hồ tắm (DV).
– Indonesia lại rung chuyển vì động đất (TN).
QUỐC TẾ
– Lực lượng nổi dậy Syria kêu gọi « các nước bè bạn » can thiệp quân sự (RFI).
– Ngoại trưởng Guinea Bissau yêu cầu LHQ bố trí binh sĩ duy trì hòa bình sau vụ đảo chánh (VOA).
– Tổng thống Nam Sudan lệnh rút quân khỏi Heglig (TTXVN).
– Al-Qaida ở Iraq: Làn sóng đánh bom mới chỉ là sự khởi đầu (VOA).
– Hai người Uighur được thả khỏi nhà tù Guantanamo (VOA).
– Phiên xử hung thủ vụ thảm sát Na Uy bước sang ngày thứ 5 (VOA).
– Hội đồng quân nhân cầm quyền Mali nói 22 người bị bắt đã được thả (VOA).
– 4 người Mỹ có thể đã thiệt mạng trong vụ tai nạn trực thăng ở Afghanistan (VOA).
– Nga bán tên lửa cho Malaysia (TN).
<- Chặng cuối của cuộc vận động tranh cử tổng thống Pháp 2012 (RFI). – Chân dung 10 ứng viên chạy đua ghế tổng thống Pháp (DT). – Nước Pháp trong ngày tranh cử cuối cùng (NLĐ). – Dư luận trái chiều trước cuộc bầu cử Tổng thống Pháp (VOV). – Bầu cử tổng thống Pháp: Các ứng cử viên quyết đấu (TTXVN). – Vì sao có dư luận ghét ông Sarkozy (BBC).
– Người tình cố Tổng thống Mỹ Kennedy bị ám sát có liên quan đến CIA? (GDVN).
– Con ông Putin “sắp lấy chồng Hàn Quốc” (TN).
14h00′:
– Cuộc ngưng bắn ở Syria có nguy cơ tan vỡ (VOA). – HĐBA đạt thỏa thuận sơ khởi mở rộng phái bộ Syria (TTXVN).
– Giải mã chiến lược lịch sử ‘ma mị’ của Iran (Stratfor/VNN).
– Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ tiếp xúc với các đối tác Châu Mỹ La Tinh (VOA).
– Với Agni-V, Ấn Độ nâng cao khả năng răn đe chiến lược (TQ).
– Nước Pháp một ngày trước bầu cử tổng thống (VNE).
– Cháu gái Thaksin bị cấm tham gia chính trường (AFP/LĐ).
– Thế giới trong tuần: Cuộc sống khó khăn (TTVH).
– Bắc Cực đang “nóng” lên (TQ).
* VTV1: – Chào buổi sáng – 20/04/2012; + Tài chính kinh doanh sáng – 20/04/2012; + Tài chính kinh doanh trưa – 20/04/2012; + Cuộc sống thường ngày – 20/04/2012; + Thời sự 19h – 20/04/2012.
THÔNG TẤN XÃ VIỆTNAM
MỸ LO NGẠI TRUNG QUỐC DÙNG TIỀN MUA ẢNH HƯỞNG TẠI KHU VỰC SÂN SAU
Tài liệu tham khảo đặc biệt
Thứ tư, ngày 18/4/2012
TTXVN (Oasinhtơn 15/4)
Cũng giống như ở một số nước châu Phi và châu Á, tại khu vực Caribê và Mỹ Latinh – nơi được coi là khu vực sân sau của Mỹ – cũng đang xuất hiện các sân vận động, các ngôi trường hoặc các bệnh viện mơi được xây lên bằng tiền biếu tặng của Trung Quốc. Dùng tiền bạc đã và đang trở thành một công cụ hiệu quả trong chiến lược sử dụng sức mạnh mềm của Bắc Kinh để bành trướng anh hưởng và vị thế tại các nước thế giới thứ ba. Đây là những diễn biến khiến Mỹ lo ngại và không ít lần lên tiếng cảnh báo.
Với đầu đề “Mỹ cảnh giác trước- việc Trung Quốc sử dụng tiền bạc đế thâm nhập vào khu vực Caribê”, tờ “Thời báo Niu Yoóc” ngày 8/4 cho biết cách đây vài tuần, Chính phủ Bahamát vừa khánh thành một sân vận động mới với tổng vốn đầu tư 35 triệu USD, món quà tặng từ Chính phủ Trung Quốc. Quốc đảo nhỏ Đôminica cũng mới khai trương một trường học ngữ pháp, một bệnh viện và một sân vận động thể thao, cũng là món quà tặng hào phóng của người Trung Quốc. Angtigoa và Bacbuđa cũng sắp có một nhà máy điện, một sân chơi cricket và một trường học mới. Thủ tướng Triniđát và Tôbagô cũng vừa bày tỏ cảm ơn các nhà thầu Trung Quốc về bản thiết kế khu dinh thự mới của bà. Một nhà cựu ngoại giao cho biết Trung Quốc đang dùng tiền mua lòng trung thành để thay thế vào những khoảng trống quyền lực mà Mỹ, Canađa và các nước khác bỏ lại ở khu vực Caribê và Mỹ Latinh. Sức mạnh kinh tế của Trung Quốc đang mở rộng tới tận cửa khu vực sân sau của nước Mỹ, bằng hàng loạt các khoản vay từ các ngân hàng, từ các khoản đầu tư của các doanh nghiệp hoặc là từ các món quà trực tiếp của Chính phủ Trung Quốc dưới hình thức xây dựng các sân vận động, các con đường, các tòa nhà công sở, các hải cảng và các khu du lịch-giải trí tại những khu vực nơi xưa nay Mỹ vẫn là quốc gia tài trợ chính.
Ngưới Trung Quốc đã và đang thể hiện sức mạnh kinh tế của mình ở mọi ngõ ngách của thế giới Thế nhưng việc Bắc Kinh cắm một lá cờ ngay sát nước Mỹ đã gây tranh cãi và lo lắng, thậm chí làm giật mình không ít nhà ngoại giao, các chuyên gia kinh tế và các nhà đầu tư. Ông Kevin P. Gallagher, Giáo sư thuộc Đại học Boston (Mỹ), tác giả của bản báo cáo gần đây về sự tài trợ của Trung Quốc cho các nước đang phát triển, cho rằng: “Khi bị bất ngờ trước sự xuất hiện của một đối thủ mới tại khu bán cầu này thì chắc chắn điều đó phải được thảo luận ở các cấp cao nhất của chính phủ”. Phần lớn các nhà phân tích không nhìn thấy một nguy cơ đe dọa an ninh, cho rằng người Trung Quốc đâu có xây dựng các căn cứ hoặc thiết lập các mối quan hệ quân sự có nguy cơ làm sống lại tâm trạng lo lắng về nguy cơ xảy ra một cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba mới. Tuy nhiên, những người này chắc chắn nhìn thấy một siêu cường nổi lên, đang tìm cách thâm nhập về kinh tế và tìm kiếm sự ủng hộ về chính trị với khối các quốc gia đang phát triển có ngân sách eo hẹp từng dựa vào lòng hảo tâm của Mỹ, Canađa và các nước châu Âu. Năm ngoái Trung Quốc thông báo sẽ cho các chính phủ vùng Caribê vay 6,3 tỷ USD, cộng với hàng trăm triệu USD tín dụng, quà tặng và các hình thức viện trợ kinh tế khác đã đổ vào khu vực này trong thập kỷ qua. Theo các chuyên gia, khác với ở châu Phi, Nam Mỹ và các khu vực khác của thế giới, những nơi mà Trung Quốc nhảy vào chủ yếu để tìm kiếm hàng hóa và các nguồn nguyên liệu, Trung Quốc thâm nhập ngày càng sâu rộng vào khu vực Caribê chủ yếu xuất phát từ các mục tiêu kinh tế lâu dài như du lịch, cho vay tín dụng và tìm kiếm các đồng minh mới tiềm tàng với mức giá không quá đắt. Mới đây, tờ báo “The Guardian” của Anh đã đăng tải các bức điện mật của ngoại giao Mỹ do mạng WikiLeaks thu được nói rằng các nhà ngoại giao Mỹ ờ khu vực Caribê ngày càng lo ngại trước sự hiện diện của Trung Quốc tại khu vực chỉ cách nước Mỹ khoảng 300 km. Một bức điện mật ngoại giao năm 2003 của Mỹ cho rằng Trung Quốc đang tìm kiếm các đồng minh trong một “bước đi chiến lược” chuẩn bị cho kỷ nguyên hậu Castro (Cuba), một quốc gia Cộng sản mà Trung Quốc có quan hệ hùng mạnh từ lâu. Ông Dennis C. Shea, Chủ tịch ủy ban xem xét kinh tế và an ninh Mỹ-Trung, một đơn vị do lưỡng đảng Quốc hội thành lập, phát biểu: “Cá nhân tôi không đặc biệt lo lắng, nhưng nó là một diễn biến mà Mỹ cần tiếp tục theo dõi. Với Trung Quốc, bạn có thể lo ngại về những mục tiêu chính sách phía sau nỗ lực bành trướng về kinh tế này”.
Bahamát, quốc đảo chỉ cách bang Florida của Mỹ một giờ bay, đang giành được sự quan tâm đặc biệt của Trung Quốc. Ngoài sân vận động mới khánh thành với tấm panô khổng lồ “Quà viện trợ của Trung Quôc” dựng ngay lối cửa ra vào, công nhân Trung Quốc cũng đang có mặt khá đông tại Bahamát để khẩn trương giúp xây dụng và hoàn thành dự án Baha Mar, một trong những khu du lịch-giải trí lớn nhất trong khu vực, với vốn đầu tư 3,5 tỷ USD. Ngoài các khoản đầu tư và quà tặng nêu trên, một ngân hàng thuộc quyền quản lý của nhà nước Trung Quốc trong vài tuần qua cũng đã giải ngân khoản tiền 41 triệu USD để xây dựng một hải cảng, một cây cầu và một trụ sở mới cho Đại sứ quán Trung Quốc tại Bahamát. Các quan chức Bahamát cho biết sân vận động lớn vừa khánh thành là một phần gói quà tặng mà Bắc Kinh thưởng cho Bahamát vì năm 1997 đã nghe theo sự thuyết phục của Trung Quốc, cắt quan hệ với Đài Loan để thiết lập ngoại giao với Trung Quốc. Ông Charles Maynard, Bộ trưởng Thể thao Bahamát cho biết Chính phủ Trung Quốc chào mời nhiều món quà và “chúng tôi chọn xây dựng một sân vận động quốc gia”. Vị bộ trưởng này thừa nhận Chính phủ Bahamát sẽ không bao giờ kiếm đủ tiền để xây dựng một sân vận động quy mô lớn như vậy. Cũng như với Bahamát, một số quốc gia trong khu vực này, được khích lệ bởi các khoản tiền viện trợ cho không, cũng đang từ bỏ quan hệ từ lâu với Đài Loan để thiết lập quan hệ với Trung Quốc. Gần đây nhất là vào năm 2004, Grênađa đã chấm dứt quan hệ với Đài Loan và hiện nay đang thảo luận nhằm nhận khoản tiền thưởng từ Trung Quốc để xây dựng một trung tâm thi đấu thể thao lớn. Trong lúc đang tìm mọi cách để củng cố mối quan hệ với các nước như Bêlidơ, Xanh Kít và Nêvít và Xanh Lucia, quốc đảo năm 2007 đã cắt quan hệ với Trung Quốc, các nhà ngoại giao Đài Loan trong khu vực này thừa nhận họ không bao giờ theo kịp các món quà tặng khổng lồ của Trung Quốc. Ngoài các mục tiêu ngoại giao và chính trị, Trung Quốc cũng tìm kiếm một số mặt hàng tại khu vực Caribê như trong dự án 166 triệu USD hợp tác sản xuất đường, cà phê và xây dựng các con đường và cơ sở hạ tầng ở Giamaica.
Tại Mỹ Latinh, một tài liệu điều tra công bố cuối tháng Ba vừa qua cho biết trong 5 năm gần đây khoản tiền mà các ngân hàng của Trung Quốc cho các Chính phủ Mỹ Latinh vay lớn hơn nhiều so với khoản tiền mà Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng liên Mỹ cho các nước này vay cộng gộp lại. Cụ thể, trong thời gian từ năm 2005 đến năm 2011, Ngân hàng Phát triển Trung Quốc và Ngân hàng Xuất-Nhập khẩu Trung Quốc đã cam kết cho các Chính phủ Mỹ Latinh vay tổng cộng 75 tỷ USD. Riêng trong năm 2010, Trung Quốc đã cam kết cho khu vực này vay 37 tỷ USD, nhiều hơn tổng khoản tiền mà Ngân hàng Thế giới, Ngân hàng Phát triển Liên Mỹ và Ngân hàng Xuất-Nhập khẩu của Mỹ cam kết cho vay cộng lại. Trong 75 tỷ USD Trung Quốc cam kết cho khu vực này vay có hơn 46 tỷ USD liên quan tới trao đối hàng hóa. Các chuyên gia cho biết việc Trung Quốc gia tăng đổ tiền đầu tư vào Mỹ Latinh là xuất phát từ hai động cơ chính. Thứ nhất, Mỹ Latinh là khu vực có nguồn tài nguyên phong phú như dầu lửa, quặng sắt. Đây là những thứ nguyên liệu sống còn cho công cuộc phát triển kinh tế của Trung Quốc. Thứ hai là do phần lớn các nước Mỹ Latinh vẫn đang trong giai đoạn phát triển, do vậy rất cần tiền cho xây dựng cơ sở hạ tầng để thúc đẩy phát triển kinh tế. Trung Quốc hiện cũng đã trở thành đối tác thương mại lớn của các nước như Braxin, với kim ngạch buôn bán hai chiều năm 2011 đạt hơn 77 tỷ USD; Vênêxuêỉa với kim ngạch buôn bán hai chiều đạt 18 tỷ USD, Áchentina (7,41 tỷ USD) và Urugoay hơn 2 tỷ USD. Trung Quốc cũng là thị trường xuất khẩu quan trọng của Chilê với kim ngạch đạt gần 18 tỷ năm 2011 và Pêru gần 7 tỷ USD./.
Hóa ra ông Vương Đình Huệ không đơn độc
Nguyên Ngọc
Mấy năm nay nhiều người đã rất thích thú theo rõi thường xuyên ở mục ‘Câu chuyện triết học’ trên báo Sài Gòn tiếp thị những bài viết tuyệt vời của Bùi Văn Nam Sơn.
Đấy là những bài ngắn, giản dị, hấp dẫn về những vấn đề triết học cơ bản. Đương nhiên không phải ai cũng cần trở thành nhà triết học, nhưng những hiểu biết sơ đẳng về triết học, “biết đôi chút cái mùi triết học” như có người nói, là cần cho mọi người, bởi lịch sử triết học cũng chính là lịch sử hình thành và phát triển tư duy của loài người, trong quá trình lâu dài trăn trở làm người, từ mông muội cho đến trưởng thành.
Như ai cũng biết, viết được về những vấn đề trừu tượng và cao siêu như vậy một cách dễ hiểu, lại lôi cuốn, cho mọi người, thường là những người cầm bút rất uyên bác, nắm rất vững vấn đề, đến mức có thể tung tăng đùa bỡn mà vẫn nghiêm túc, duyên dáng mà chặt chẽ, nhiều khi như nói chơi mà là sâu xa những chuyện hệ trọng nhất của cuộc đời, thậm chí là chuyện muôn thuở, và nói cho đúng cho đến nay nhân loại vẫn còn suy nghĩ và bàn bạc chưa xong. Và những chuyện đó, chừng xa xôi, lại cũng là chuyện thiết thân cho mỗi người, không chỉ trong công việc mà cả trong sống và ứng xử từng ngày … Mấy năm qua, Bùi Văn Nam Sơn đã tận tụy làm công việc đó, có thể gọi không quá đáng là một công việc khai hóa, về lâu dài là không hề nhỏ, một đóng góp quan trọng cho xã hội …
Vậy mà gần đây bỗng có tin Sài Gòn tiếp thị đã cắt bỏ mục này *.
Hỏi ra thì được biết: ấy là theo lệnh của một cơ quan hay một người nào đó có trách nhiệm và có quyền ở cái thành phố lớn nhất nước này.
Hình như là lệnh miệng, qua một cú điện thoại hay một tin nhắn, nghĩa là không để lại dấu vết hiển thị nào hết, chắc là khắp thế giới không còn nơi nào nữa có kiểu ra lệnh, “chỉ đạo” hay ho đến thế.
Lệnh là: “Tiếp thị sao lại đi nói chuyện triết học? Dẹp!”
Ôi, vậy mà mấy hôm nay tôi cứ tưởng ông Vương Đình Huệ * cô đơn lắm khi ông nhỡ mồm dạy các nhà báo về chức năng của báo chí. Hóa ra ông chẳng hề cô đơn chút nào, và cũng chẳng nhỡ mồm. Ông ở trong một hệ thống nhất quán, quyết liệt, triệt để, ngày càng triệt để.
Thêm một ví dụ nữa để chứng minh tính nhất quán, quyết liệt, và triệt để ấy:
Cách đây vài tháng một nhà xuất bản định in một cuốn sách tập họp một số bài viết của Bùi Văn Nam Sơn về triết học (đã đăng trên Sài Gòn tiếp thị) đã không thể nào xin được giấy phép. Lý do? Người ta lệnh, cũng bằng nói miệng vô bằng: Bây giờ phải rất cảnh giác với các sách triết học, “họ” lợi dụng triết học để dưa dân chủ vào!
Thôi thế là quá rõ rồi: người ta sợ triết học, vì người ta sợ dân chủ!
Nhưng mà, tôi là người ngây thơ, dễ tin, tôi ngơ ngác muốn hỏi: Vậy cái khẩu hiệu lừng danh “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” là thế nào nhỉ? Thậm chí còn cãi nhau chán rồi mới quyết định đưa ‘dân chủ’ lên trước ‘công bằng’, coi như một thắng lợi lớn. Chuyện to thế, chẳng lẽ nói đùa?
Tôi không dám nói chuyện chính trị. Tôi chỉ xin nói chuyện đạo đức: Đừng nghĩ rằng câu chuyện vừa nói trên, chuyện tiếp thị, đi buôn thì cấm tiệt nói triết học, cứ lo chúi mũi làm tiền đi, là không liên quan gì đến đạo đức xã hội mà ai cũng biết là đang xuống đến đáy. Không liên quan đến việc sinh ra những Lê Văn Luyện đang có nguy cơ không còn cá biệt *. Không liên quan đến tội ác đang tràn lan nhức nhối.
Nghĩa là những cấm đoán trắng trợn mà dấu tay kia cũng là tội ác đấy! Nó tạo ra môi trường cho tội ác.
N.N.
–
*bổ sung:
– Nếu sớt trên mạng Google từ khóa “Câu chuyện triết học”, sẽ được kết quả các bài viết lâu nay của SGTT. Còn đây là bài báo cuối cùng, ngày 12/4/2012: Quà tặng của thánh thần và lời “từ biệt” nép mình bên dưới, có đoạn “Do nhu cầu tổ chức mặt trang, kể từ số báo này, chuyên mục “Chuyện xưa chuyện nay” thường kỳ vào thứ tư hằng tuần xin được tạm dừng …”
– Vụ “chỉnh” báo chí của ông Vương Đình Huệ, nhiều báo đã gỡ bài, không rõ là ông Huệ đã “xin” hay là “ra lệnh” mà ghê vậy?
+ Bài Bộ trưởng và báo chí trên VNEconomy bị gỡ mất nhưng còn 14 phản hồi sót lại, tuy nhiên nội dung trên trang Baomoi.com thì vẫn còn. Bài này được Sài Gòn Tiếp thị đăng lại cũng đã biến mất, nhưng báo này lại có một bài khác đá móc ông Huệ: Ai lộn sân?
+ Báo Thanh niên có bài “Không chuẩn, cần phải chỉnh” của TS Tô Văn Trường cũng bị bóc mất, nhưng vẫn còn trên Baomoi.com và bài gốc không bị biên tập cắt bớt.
+ ÔNG VƯƠNG ĐÌNH HUỆ “ĐÁ LỘN SÂN” LÀ CÓ CHỦ ĐÍCH? (Người lót gạch). + CHẬP CHENG! — (Người lót gạch).
– Thảm án kinh hoàng ở tiệm Internet: Lê Văn Luyện thứ hai? (An ninh Thủ đô, 19/4/2012).
Ba câu hỏi dành cho Bắc Kinh
Tác giả: Minxin Pei
Người dịch: Dương Lệ Chi
15-04-2012
Hệ thống hiện hành ưu đãi các chính trị gia với những người đỡ đầu có thế lực, kém cỏi và thiếu thận trọng.
Trung Quốc đang cố xử lý sự việc gây chấn động của ông Bạc Hy Lai như một vở kịch đạo đức chính trị. Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc chính thức cách chức ủy viên Bộ Chính trị của cựu quan chức đứng đầu Trùng Khánh hồi tuần trước, hầu hết các quan sát viên ở trong và ngoài nước đều cho rằng vị “thái tử đảng” đầy tham vọng đáng bị như vậy. Các phương tiện truyền thông nhà nước nói rằng sự sụp đổ của ông ta đã chứng minh rằng hệ thống chính trị của quốc gia này được thực thi.
Vấn đề liên quan đến quan điểm của các sự kiện này đó là, ông Bạc gần như đã thành công trong việc leo lên vị trí lãnh đạo cao cấp. Cho đến khi cảnh sát trưởng của ông ta là Vương Lập Quân đã cố chạy trốn vào lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô hồi đầu tháng 2, thì chiếc ghế của ông Bạc trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực cao nhất nước, đã bị vuột mất.
Sự bất ổn trong hàng ngũ lãnh đạo sẽ phải trả giá đắt không chỉ cho chính người Trung Quốc mà còn ảnh hưởng đến các nước trên thế giới, cả về chính trị lẫn kinh tế. Vì vậy, đây cũng là lúc để mở rộng phạm vi đối thoại cho những người ở Trung Quốc, từ các nhà ngoại giao cho đến các học giả và giới báo chí, đặt ra một số câu hỏi cứng rắn cho Bắc Kinh.
Thứ nhất, làm thế nào mà một cá nhân có nhiều sai lầm như vậy lại được giao cho quá nhiều quyền lực với rất ít ràng buộc? Sự thăng tiến của ông Bạc cũng kỳ lạ giống như sự sụp đổ của ông. Cho đến khi ông được thăng chức ủy viên Bộ Chính trị kiêm Bí thư Thành ủy Trùng Khánh, ông Bạc cũng chỉ là thống đốc bình thường ở tỉnh Liêu Ninh và bộ trưởng Bộ Thương mại. Các mối quan hệ tài chính đầy nghi vấn của gia đình ông, bây giờ đã lộ ra, không thể thoát khỏi sự chú ý của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương, cơ quan chống tham nhũng của đảng.
Đáng lo ngại nhất là sau khi trở thành Bí Thư thành ủy Trùng Khánh, ông Bạc đã lạm dụng quyền lực của mình bằng cách bắt giữ và giam cầm hàng ngàn người trong chiến dịch được gọi là “đả hắc”, trong đó rất ít vụ được cho là hợp pháp. Ông đã thao túng dư luận một cách khó hiểu bằng cách sử dụng những những biểu tượng cai trị cực đoan của người theo chủ nghĩa cộng sản Mao Trạch Đông, phô trương một hệ tư tưởng chính trị đại diện cho sự thay thế các chính sách hiện hành của đảng.
Tuy nhiên, thay vì kiềm chế ông Bạc, Bắc Kinh đã không làm gì cả. Tệ hơn nữa, họ còn để cho các phương tiện truyền thông đánh bóng tên tuổi ông. Sáu trong số chín ủy viên Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị tỏ lòng tôn sùng Trùng Khánh, ngầm ủng hộ một “Mô hình Trùng Khánh” hiện đã bị mất uy tín.
Giờ đây ông Bạc đã bị thất sủng, dường như đảng đang tự vỗ về mình ở phía sau hậu trường qua việc loại bỏ ông vừa đúng lúc. Nhưng sự thật thì đã rõ: quá trình chọn những người lãnh đạo của đảng là vô cùng thiếu sót. Thay vì chọn những người có đủ năng lực và liêm khiết nhất, thì hệ thống hiện hành lại chọn những người có lý lịch theo kiểu con ông cháu cha nhưng lại kém cỏi và thiếu thận trọng.
Câu hỏi thứ hai mà đảng phải trả lời là, làm thế nào để có thể có được sự cạnh tranh quyền lực tốt hơn ở hàng lãnh đạo cao nhất trong thời gian chuyển giao quyền lực? Không còn nghi ngờ gì nữa, vụ ông Bạc đã gây rạn nứt nghiêm trọng nhất trong số các nhà lãnh đạo cấp cao kể từ sau sự kiện vụ Thiên An Môn. Bản chất của sự phân hóa không phải do ý thức hệ, mà do quyền lực. Kẻ thù của ông Bạc muốn ông ta bị loại ra vì lo sợ rằng, một khi ở vị trí cao nhất ông ta có thể đe dọa sự an toàn và lợi ích của họ. Còn những người ủng hộ ông Bạc đã cổ vũ cho ông ta vì nghĩ rằng ông ta sẽ bao che họ.
Mới đây, dường như đảng đã xây dựng một hệ thống hữu hiệu trong việc quản lý chuyện tranh đấu khi chuyển giao quyền lực. Không có biến cố xảy ra khi chuyển giao quyền lực từ Đặng Tiểu Bình cho Giang Trạch Dân, và từ Giang Trạch Dân cho Hồ Cẩm Đào. Vụ bê bối của ông Bạc hôm nay tiết lộ, việc chuyển giao quyền lực chính trị hiện nay ở Trung Nam Hải vẫn còn đầy rẫy âm mưu, không thể tiên đoán được và vô cùng khắc nghiệt. Vào lúc này, có lẽ đòi hỏi hơi nhiều khi yêu cầu đảng cho phép mở cửa và tiến hành các cuộc bầu cử có tranh đua vào các vị trí lãnh đạo hàng đầu ở Trung Quốc. Tuy nhiên quá trình chuyển giao quyền lực hiện có, ẩn chứa những bí mật và sự thao túng của một nhóm đầu sỏ chính trị, không chỉ tạo nên các nhà lãnh đạo không đủ năng lực, mà còn gây bất ổn cho sự cầm quyền của đảng.
Câu hỏi cuối cùng dành cho đảng là, làm thế nào họ có thể quản lý tốt hơn cuộc khủng hoảng chính trị trong thời đại internet và sự có mặt của các tiểu blog? Từ đầu tháng 2, khi Vương Lập Quân cố đào thoát, phản ứng của Bắc Kinh là vô lý và tự hủy hoại uy tín của mình. Bắc Kinh cho rằng ông Vương bị “kiệt sức do làm việc quá sức” và đã cho vị cựu cảnh sát trưởng này nghỉ “dưỡng sức” dưới sự giám sát của Bộ an ninh Quốc gia Trung Quốc. Thay vì sa thải ông Bạc ngay, đảng đã cho phép vụ bê bối chính trị này kéo dài hơn một tháng, làm tăng thêm những tin đồn và mối nghi ngại về quyền hành của đảng.
Ngay khi ông Bạc bị đình chỉ thôi chức Ủy viên Bộ Chính trị, đảng cũng vẫn loan tin theo kiểu như đã làm cách đây 40 năm sau người kế nhiệm do ông Mao chỉ định, ông Lâm Bưu, đã thất bại trong việc có ý định đào tẩu tới Liên Xô. Trước tiên là đảng thông báo đến các cán bộ cấp cao rồi đến cấp thấp, mặc dù sự sụp đổ chính trị của ông Bạc đã được mọi người biết qua mạng di động ở Trung Quốc.
Bị tổn thương do sai lầm trong sự kiện của Bạc và muốn đặt sự chuyển giao quyền lực gần như thất bại trở lại đúng hướng, có lẽ đảng chẳng có hứng thú gì để trả lời những câu hỏi như thế. Điều này sẽ chỉ phát sinh thêm vấn đề cơ bản nhất, rằng một đảng cầm quyền liệu có phù hợp cho xã hội hoàn toàn thay đổi qua ba thập niên hiện đại hóa và toàn cầu hóa hay không.
Tác giả: Ông Minxin Pei là giáo sư môn chính phủ học ở trường Claremont McKenna.
Nguồn: Wall Street Journal
Phải chăng Trung Quốc đang chơi trò hai mặt?
Tác giả: Joel Wuthnow
Người dịch: Trần Văn Minh
19-4-2012
Tin tức nói về một dàn phóng tên lửa do Trung Quốc sản xuất được tìm thấy ở Bắc Triều Tiên, có thể mang lại những nghi vấn về chính sách ngoại giao của Trung Quốc.
Tờ Washington Times đưa tin trong tuần này về một dàn phóng tên lửa đạn đạo của Trung Quốc được trưng bày trong một cuộc diễn binh ở Bình Nhưỡng vào cuối tuần. Nếu được kiểm chứng, điều này sẽ là một sự vi phạm trắng trợn lệnh cấm vận của Liên Hiệp Quốc và nêu lên nghi vấn về tính khả tín của Trung Quốc về nỗ lực cấm phát triển vũ khí hạt nhân khu vực. Đồng thời cũng là một cơ hội tốt cho Hoa Kỳ phủ định sự cam kết của Bắc Kinh rằng ảnh hưởng của họ đối với Bắc Triều Tiên có giới hạn.
Theo các nhà phân tích, dàn phóng đó có những điểm tương đồng đáng chú ý so với các dàn phóng do Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) sản xuất vào giữa năm 2010 và 2011, được thiết kế cho tên lửa xuyên lục địa với tầm phóng xa 6,000 km, và có khả năng tới được một số vùng ở Alaska. Điều này có nghĩa là dàn phóng đã được sản xuất ở Trung Quốc hay dựa trên bản vẽ do Trung Quốc cung cấp. Trong lúc những câu hỏi then chốt chưa được trả lời, một viên chức Nam Triều Tiên nói rằng, “tất cả mọi thứ đều được nhập cảng từ Trung Quốc”.
Nếu PLA cung cấp hệ thống đó cho Bắc Triều Tiên bằng bất cứ cách nào trong vòng một hay hai năm qua, Trung Quốc đã vi phạm điều khoản cấm vận của Nghị quyết 1718 của Hội đồng Bảo an LHQ, đã được thông qua sau cuộc thử nghiệm nguyên tử đầu tiên của Bắc Triều Tiên năm 2006, và Nghị quyết 1874, gia tăng thêm cấm vận vào thời gian cuộc thử nghiệm hạt nhân thứ hai năm 2009.
Sự vi phạm thế này thực ra là chưa có tiền lệ. Các nhà ngoại giao Hoa Kỳ lo về kiểm soát cấm vận đã nói với tôi, mặc dù cần phải có phương cách “hiển vi” để bắt thủ phạm, từ trước đến nay Trung Quốc chưa từng bị lên án do vi phạm nghiêm trọng và trắng trợn các điều khoản LHQ. Thực ra, Trung Quốc có lợi điểm để không vi phạm nghị quyết: vi phạm sẽ tạo nên sự nghi ngờ rộng rãi về tư thế là một “cường quốc có trách nhiệm”, và sẽ gây tiếng xấu cho một tổ chức phục vụ quyền lợi cơ bản của Trung Quốc trong việc giải quyết tranh chấp khu vực và khuyến khích sự ổn định.
Vậy thì chúng ta giải thích các cáo buộc này thế nào? Nếu đây không chỉ là trường hợp Bắc Triều Tiên sao chép mô hình từ những thông tin phổ biến công cộng thì có hai giả thuyết có thể xảy ra. Giả thuyết thứ nhất là PLA đã “bất phục tùng”, ra quyết định quan trọng mà không có sự phê chuẩn của lãnh đạo dân sự cấp cao. Chuyện này giống như vụ phóng tên lửa chống vệ tinh hồi năm 2007 và cuộc thử nghiệm chiến đấu cơ tàng hình diễn ra vào lúc Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates thăm Bắc Kinh năm 2011, cả hai vụ đã làm giới lãnh đạo Trung Quốc bất ngờ.
Thật vậy, thời điểm xảy ra cũng đáng gây chú ý. Ngay sau khi tin tức về việc phóng tên lửa lộ ra, Trung Quốc đồng ý với tuyên bố có lời lẽ cứng rắn của Hội đồng Bảo an LHQ, lên án việc thử nghiệm tên lửa của Bình Nhưỡng, và đe dọa khả năng cấm vận thêm.
Tuy nhiên, quan điểm “bất phục tùng” của PLA đã phóng đại mối căng thẳng giữa quân sự và dân sự trong nội tình Trung Quốc. Như Andrew Scobell (*) chỉ ra, có “những mối dây liên hệ khắng khít, rộng rãi, và chồng chéo giữa quân đội Trung Quốc và đảng Cộng sản Trung Quốc”. Với hậu quả mang tầm mức chính trị và chiến lược, điều khó có thể xảy ra là quyết định cung cấp kỹ thuật tên lửa đạn đạo cho Bắc Triều Tiên được thực hiện mà giới lãnh đạo chóp bu Trung Quốc không biết và không chấp thuận.
Giả thuyết thứ hai là Trung Quốc đang chơi trò “hai mặt” trong vấn đề Bắc Triều Tiên, công khai chống việc phổ biến vũ khí hạt nhân, đồng thời ngầm giúp đỡ Bắc Triều Tiên. Phần quan trọng trong trò chơi này nhằm hai mục đích: chiến lược và chính trị. Về mặt chiến lược, Trung Quốc có lợi khi kết chặt liên hệ với một nước láng giềng vào thời điểm Hoa Kỳ đang bổ sung thành viên và đồng minh của mình trong khu vực, dưới tên gọi được chính quyền Obama đặt là “trở lại châu Á”. Trung Quốc có vẻ đang chống lại điều họ cho là chiến lược bao vây của Hoa Kỳ.
Về chính trị nội tại, ngả về phía Bắc Triều Tiên để tránh được những phê phán về việc chính quyền đã đi quá xa khi chiều theo mục tiêu và lợi ích của Hoa Kỳ, gần đây nhất là đồng ý cho NATO can thiệp của vào Libya. Nó cũng ra tín hiệu đáp lại những người tin rằng Hoa Kỳ đã xen quá nhiều vào nội tình của một nước chư hầu lâu đời của Trung Quốc. Như một chuyên gia nhận định, Bắc Triều Tiên “có thể là đứa con hư, nhưng nó là đứa con hư của chúng tôi”.
Với bất cứ lý do gì, những lời lên án chỉ ra một sự sa sút đáng lo ngại về vai trò và ảnh hưởng của những tiếng nói ôn hòa trong chính sách đối ngoại Trung Quốc. Điều này đúng đối với các học giả, những người đang bị áp lực phải rút lại cảm tình với Hoa Kỳ, và của toàn bộ các bộ máy quan liêu, như Bộ Ngoại giao, mà một số người theo chủ nghĩa dân tộc đặt tên là “Bộ Phản quốc”, vì xem trọng lợi ích Hoa Kỳ hơn lợi ích Trung Quốc.
Sự sa sút của phe ôn hòa và sự trỗi dậy tướng ứng của phe diều hâu ở Trung Quốc mang ý nghĩa tiêu cực đối với vấn đề hợp tác quốc tế. Điều này thể hiện rõ trong vấn đề hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Từ giữa thập niên 2000, Hoa Kỳ đã xem đây là “vấn đề láng giềng” cần sự tham gia tích cực của mọi cường quốc khu vực, nhất là Trung Quốc. Kết quả dẫn đến sự ra đời của các cuộc Đàm phán Sáu bên, đã được sự ủng hộ của cả hai đảng trong chính phủ (Hoa Kỳ). Thực ra, nếu Bắc Kinh chơi trò hai mặt trong vấn đề Bắc Triều Tiên, họ không những làm hại Đàm phán Sáu bên, mà về lâu dài, còn hủy hoại triển vọng hợp tác an ninh đa phương ở khu vực Đông Bắc châu Á.
Tuy nhiên, một điểm tích cực là sự thắt chặt quan hệ giữa Bắc Kinh và Bình Nhưỡng sẽ đem lại cho Hoa Kỳ lý lẽ vững chắc chống lại sự quyết đoán của Trung Quốc, rằng Trung Quốc không đủ khả năng ảnh hưởng tạo sự thay đổi đối với Bắc Triều Tiên. Washington nên nắm lấy cơ hội để phổ biến đến càng nhiều nước càng tốt –gồm những cường quốc đang lên như Brazil, Thổ Nhĩ Kỳ và Ấn Độ – tín hiệu về Trung Quốc có thể và nên áp lực nhiều hơn lên Bắc Triều Tiên, tuân thủ các nguyên tắc không phổ biến vũ khí hạt nhân trên thế giới, và nếu không làm thế thì sẽ phải đối diện với những sự phản đối sâu rộng.
Tác giả: Ông Joel Wuthnow là thành viên Chương trình Thế giớ và Trung Quốc tại trường Woodrow Wilson của Đại học Princeton. Ông đang hoàn tất bản thảo cuốn sách về chính sách ngoại giao của Trung Quốc ở Hội đồng Bảo an LHQ.
———-
Ghi chú:
(*) Andrew Scobell là tác giả bản báo cáo về cuộc thử nghiệm chiến đấu cơ tàng hình J-20 của Trung Quốc, được đệ trình cho Ủy ban Đánh giá Kinh tế và An ninh Mỹ – Trung (USCC) nhân chuyến viếng thăm Trung Quốc của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ tháng 1 năm 2011. Câu trích ở trên được lấy ra từ bản báo cáo này.
Nguồn: The Diplomat
CSGT dừng xe cho côn đồ đánh tài xế?
Tiến Thành
–
Một hành khách chứng kiến vụ việc đã nói: “Khi 2 thanh niên vào hành hung tài xế và phụ xe, tôi có nghe một CSGT nói: “Cường ơi, không đánh nó nữa!”.
Theo trình bày của tài xế Nguyễn Quốc Chiến, vào lúc 22 giờ ngày 18.4, khi đang điều khiển xe khách biển số 82B-00026, chạy từ hướng Hà Nội – Kon Tum, đến TP. Đông Hà (Quảng Trị), lúc xe vừa qua cầu Đông Hà thì có 2 CSGT đi xe môtô chạy tới chặn trước đầu xe và yêu cầu kiểm tra giấy tờ.
Một CSGT nói: “Mày lấy giấy tờ xuống, tao nhốt xe mày luôn”. Tài xế Nguyễn Quốc Chiến và phụ xe Bùi Mạnh Đức xuống xe và hỏi lại: “Tụi em vi phạm lỗi gì, anh nói để tụi em xuất trình giấy tờ”.
Hai CSGT cho rằng, tài xế không chấp hành hiệu lệnh dừng xe của CSGT và đã vi phạm vượt sai nơi cấm vượt (vượt trên cầu Đông Hà – PV).
![]() |
![]() |
|
Vết thương trên đầu anh Đức và tang vật vụ hành hung.
|
Tài xế Nguyễn Quốc Chiến phân trần, do không biết CSGT dùng đèn pin ra tín hiệu dừng xe nên đã điều khiển xe chạy (khoảng 500 mét) chứ không có ý không chấp hành hiệu lệnh dừng xe của CSGT.
Khi hai bên đang có lời qua tiếng lại thì xuất hiện 2 thanh niên nhảy vào hành hung tài xế và phụ xe, dùng tay đấm vào mặt, sau đó chúng lấy cục đá đập vào đầu anh Bùi Mạnh Đức, khiến máu chảy rất nhiều trước sự chứng kiến của hàng chục hành khách và CSGT.
Hành khách đi trên xe là ông Đinh Sỹ Mão (74 tuổi, ngụ tại Hà Tĩnh) – bức xúc: “Hai thanh niên hành hung tài xế và phụ xe trước mặt CSGT mà họ không can thiệp khiến mọi người có mặt trên xe rất bất bình. Vì sao CSGT chặn xe vi phạm, mà lại xuất hiện bọn côn đồ hành hung nhà xe trong khi lái phụ xe không có mâu thuẫn gì với chúng”.
Một hành khách khác là ông Đỗ Văn Út (40 tuổi, ngụ tại Gia Lâm, Hà Nội) chứng kiến vụ việc đã nói: “Khi 2 thanh niên vào hành hung tài xế và phụ xe, tôi có nghe một CSGT nói: “Cường ơi, không đánh nó nữa!”.
Trong biên bản được CSGT Công an TP.Đông Hà (Quảng Trị) do thiếu tá, Đội trưởng Lê Mạnh Hùng và thượng sĩ Phạm Xuân Minh lập có ghi: “Vượt sai nơi cấm vượt; không chấp hành hiệu lệnh dừng xe của CSGT đang làm nhiệm vụ”.
Việc CSGT xử lý vi phạm của tài xế điều khiển xe khách là cần thiết, song lại có việc bọn côn đồ xuất hiện hành hung nhà xe ngay sau khi CSGT ra hiệu dừng xe là điều không thể chấp nhận và cần được điều tra làm rõ.
Theo: Dân Việt
Trước một hiểm họa quá lớn
“…Vấn đề an toàn trong một nhà máy điện nguyên tử khác hẳn với khái niệm thông thường. Đối với một nhà máy điện nguyên tử một xác xuất tai nạn một phần ngàn là điều gớm ghiếc không thể tưởng tượng nổi…”
Tôi không phải là một chuyên gia về năng lượng hạt nhân, dù hoàn cảnh đã khiến tôi tiếp xúc khá lâu, khá sát và đều đặn với nó. Lúc còn là sinh viên tôi đã hai lần thực tập tại Trung Tâm Nghiên Cứu Nguyên Tử (Centre d’Etude Nucléaire) của Pháp, lần thứ hai để hoàn tất luận án tốt nghiệp.Năm 1982, ngay khi trở lại Pháp, tôi được nhận vào làm tham vấn tại Công Ty Nguyên Tử Pháp Mỹ (Compagnie Franco-Américaine de l’Atome, FRAMATOME, bây giờ là AREVA). Sau này, và cho đến khi về hưu, công ty AREVA và Trung Tâm Quốc Gia Năng Lượng Hạt Nhân (Centre National d’Energie Nucléaire – CNEN), hai cơ quan xây dựng và điều hành các nhà máy điện nguyên tử của Pháp và cũng xây dựng nhiều nhà máy điện nguyên tử cho nhiều quốc gia trên khắp thế giới kể cả Trung Quốc và Hàn Quốc, là hai khách hàng chính của những công ty tham vấn mà tôi điều khiển. Như thế tôi không phải là người chống điện hạt nhân trên nguyên tắc. Tôi coi chấp nhận hoặc từ chối điện nguyên tử là một chọn lựa tùy lúc và tùy trường hợp của từng nước. Cũng cần phải nói ngay rằng vấn đề điện hạt nhân đối với chúng ta trong lúc này không còn là một vấn đề chuyên môn mà là một vấn đề chính trị, và một vấn đề chính trị rất nghiêm trọng trên đó mọi người đều có thể và phải có ý kiến.
Công việc của tôi trong hơn hai mươi năm làm việc với các cơ quan này không phải là kỹ thuật nguyên tử mà là quản trị và tin học, tuy vậy nó cũng đã bắt buộc tôi phải trao đổi thường xuyên với những người trách nhiệm mọi mặt về việc xây dựng và điều hành một nhà máy điện hạt nhân. Điều tôi biết được qua những trao đổi này là đối với một nhà máy điện hạt nhân an ninh là tất cả, những hiểu biết về vật lý hạt nhân chỉ có một tầm quan trọng rất thứ yếu. Một thí dụ cụ thể là dự án tin học theo dõi một nhà máy điện hạt nhân, mà tôi từng là dự án trưởng, đã phải huy động hơn một trăm kỹ sư tin học, phân tích viên và lập trình viên trong hơn hai năm để thực hiện. Nhiều người coi nó như một con quái vật không lồ. Nhưng sở dĩ nó phức tạp như thế là vì những dữ kiện về an ninh; chúng chiếm 90% cơ sở dữ kiện và liên hệ tròng chéo với nhau.
Vấn đề an toàn trong một nhà máy điện nguyên tử khác hẳn với khái niệm thông thường về sự an toàn. Một chiếc xe hơi được coi là an toàn nếu xác xuất để xảy ra một sự cố là một phần mười trong một năm. Đối với một nhà máy điện nguyên tử một xác xuất tai nạn một phần ngàn là điều gớm ghiếc không thể tưởng tượng nổi. Lý do là vì những hậu quả của một tại nạn hạt nhân có thể rất khủng khiếp, vượt mọi tưởng tượng; nó có thể làm chết rất nhiều người, hủy họai môi trường trong một thời gian rất lâu và để lại những di hại thể xác cũng như tinh thần cho nhiều thế hệ. Một thí dụ là vụ nổ nhà máy điện nguyên tử Chernobyl ở Ukraine. Nhà máy này được thiết lập ở một vùng rất ít dân cư, nhưng tai nạn đã khiến hơn 4000 người bị ung thư trong đó phần lớn đã chết. Đó là chưa kể số nạn nhân ở những nước lân cận. Người ta đã phải tản cư trên 100.000 người khỏi một khu vực 30Km chung quanh nhà máy. Nếu kể cả những người phải di tản ở các nước láng giềng thì con số người phải di tản vượt quá 250.000. Cho tới nay, 26 năm sau tai nạn, mức phóng xạ vẫn cao gấp 30 lần mức độ chấp nhận được. Hãy tưởng tượng nếu một tai nạn tương tự xảy ra tại một nước dân cư chen chúc như Việt Nam.
Đặc tính của những tai nạn tại các nhà máy điện hạt nhân là chúng đều không ngờ. Fukushima nhắc lại cho thế giới thêm một lần nữa bài học khiêm tốn: chúng ta không bao giờ có thể tiên liệu được hết những nguyên nhân đưa đến tai nạn. Nhật là nước nhiều kinh nghiệm nhất về động đất và sóng thần đồng thời cũng là nước đứng hàng đầu thế giới về sự chính xác; tuy vậy nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi đã chỉ được xây dựng để chịu đựng một ngọn sóng cao 6m trong khi ngọn sóng tháng 3 năm 2011 đã cao 15m tại khu vực nhà máy và gần 30m tại một số địa điểm khác. Các lò phản ứng theo nhau phát nổ và mức độ trầm trọng được đánh giá lại liên tục, sau cùng là mức độ 7, nghĩa là tối đa. Hậu quả của tại họa nguyên tử Fukushima vẫn chưa thể thẩm định được. Điều chắc chắn là thảm kịch sẽ nhiều lần lớn hơn, thậm chí rất kinh khủng, nếu người Nhật không chứng tỏ một khả năng tổ chức, một tinh thần kỷ luật và một sự dũng cảm buộc cả thế giới phải ngưỡng mộ. Hay nếu họ không có những phương tiện cấp cứu của một nước giàu có bậc nhất thế giới. Hãy thử tưởng tượng nếu, vì bất cứ lý do gì, một tai nạn tương tự xảy ra tại Việt Nam. Các tỉnh bờ biển của chúng ta đều chen chúc hơn vùng Fukushima, chúng ta không có những phương tiện của người Nhật và cũng thua xa họ về kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.
Xác xuất rủi ro xảy ra tai nạn quan trọng hiện nay được ước tính chung quanh mức độ 5/100.000 mỗi năm cho một lò điện nguyên tử. Xác xuất này được coi là quá lớn vì thế hầu hết các quốc gia đều quyết định không dùng điện hạt nhân, số ít các quốc gia chấp nhận điện hạt nhân đều chỉ đi những bước rón rén. Ấn Độ và Trung Quốc là hai quốc gia ít quan tâm đến môi trường nhưng họ cũng đều rất dè dặt đối với điện hạt nhân. Cả hai đều đã bắt đầu kỹ thuật hạt nhân từ hơn một nửa thế kỷ nay và đều có đội ngũ kỹ thuật nguyên tử hùng hậu nhưng tới nay tỷ lệ điện hạt nhân của họ chỉ ở mức độ 2% tổng số điện sản xuất. Ấn Độ đã bắt đầu xây nhà máy điện hạt nhân từ 1965 nhưng đến nay chỉ mới dám xây những lò phản ứng nhỏ, hai lò phản ứng công xuất 500 Mwe và 18 lò công xuất 200 MWe. Trung Quốc trong những năm gần đây tỏ ra muốn đẩy mạnh năng lượng hạt nhân nhưng trong hai mươi năm nữa tỷ lệ điện hạt nhân của họ cũng sẽ không vượt quá 5%. Sau tai nạn Fukushima tất cả các nước phát triển có kỹ thuật hạt nhân cao và hầu hết mọi quốc gia trên thế giới, kể cả Ấn Độ và Trung Quốc, đều đình chỉ các chương trình xây dựng lò điện nguyên tử, nhiều nước tuyên bố bỏ hẳn. Áo bỏ một nhà máy điện nguyên tử đã xây dựng xong và sẵn sàng đi vào hoạt động. Ba Lan, Ireland và Philippines bỏ ngang những nhà máy đang xây dựng dở dang. Riêng Úc, nước có trữ lượng uranium lớn nhất thế giới, từ trước vẫn quả quyết từ chối điện hạt nhân.
Trong bối cảnh đó quyết định nhảy vào điện nguyên tử của chính quyền Việt Nam thật là không hiểu nổi, nhất là Việt Nam chưa có kỹ thuật và đội ngũ chuyên viên nguyên tử (Viện Nghiên Cứu Hạt Nhân Đà Lạt còn quá sơ sài, các cơ quan khác còn ít thực chất hơn). Đã thế còn nhảy vào một cách liều mạng.
Năm 2008 chính quyền Việt Nam tuyên bố quyết định xây dựng hai nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận, mỗi nhà máy gồm hai lò phản ứng với công suất 1000 MWe, dự trù đi vào hoạt động năm 2020. Quyết định này khiến người ta phải sững sờ. Như vậy là Việt Nam vào năm 2020 sẽ có một tỷ lệ điện nguyên tử lớn hơn hẳn Ấn Độ và Trung Quốc. Thời gian từ đây đến đó chắc chắn là không đủ để đào tạo ra những chuyên viên đủ khả năng để điều hành các nhà máy. Như để tranh thủ thời gian công thức được chọn lựa là công thức “chìa khóa trao tay” có nghĩa các nhà máy sẽ hoàn toàn do các công ty nước ngoài xây dựng, Việt Nam chỉ tiếp thu để sử dụng khi nhà máy đã hoàn tất. Đây là công thức mà cho tới nay chưa nước nào chấp nhận vì hầu như không có chuyển giao kỹ thuật và lại rất nguy hiểm. Vấn đề an ninh của các nhà máy điện nguyên tử vừa quá nghiêm trọng lại vừa quá phức tạp nên phải tham gia chặt chẽ ngay từ đầu vào việc xây dựng nhà máy để hiểu rõ cấu trúc và cách điều hành. Cho tới nay phần lớn các sự cố xảy ra tại các nhà máy điện hạt nhân là do lỗi của các nhân viên điều hành. Ngay cả nếu quyết tâm chọn năng lương hạt nhân thì cũng không thể hành động một cách quá phiêu lưu. Giải pháp đúng đắn trong trường hợp đó là bắt đầu xây một lò phản ứng thôi và tham gia từ đầu tới cuối tiến trình xây dựng để hiểu rõ từng bộ phận của nhà máy; chỉ sau khi đã thực sự làm chủ được kỹ thuật điện nguyên tử và đào tạo xong một đội ngũ chuyên viên vững chắc mới xây tiếp các lò phản ứng khác. Và đàng nào cũng phải tiến hành một cách rất chậm chạp và thận trọng vì tai nạn nguyên tử quá khủng khiếp. An ninh của các lò điện nguyên tử là điều mỗi nước phải lo lấy chứ không thể giao tính mạng của đất nước mình cho những công ty nước ngoài.
Quyết định của chính quyền cộng sản không đi kèm với một lời giải thích kỹ thuật nào, bởi vì nó không phải là kết quả của một nghiên cứu nghiêm chỉnh mà chỉ là quyết định tùy tiện của những người cầm quyền hoàn toàn không biết gì về kỹ thuật hạt nhân.
Quyết định này càng gây sửng sốt vì công ty được chọn để xây nhà máy điện nguyên tử đầu tiên cho Việt Nam là công ty ROSATOM của Nga. Có đầy rẫy tài liệu chứng minh Nga là nước cẩu thả nhất về mặt an ninh trong những nước xây dựng lò điện nguyên tử. Hơn nữa công ty ROSATOM lại bị mang tai tiếng là đã gian lận về phẩm chất vật liệu xây dựng, một điều không thể tưởng tượng nổi cho một lò điện nguyên tử. Ai có thể không hoảng sợ khi nghĩ rằng nhà máy điện nguyên tử đầu tiên của Việt Nam sẽ được xây dựng bởi một công ty làm ăn gian trá của một nước nổi tiếng là cẩu thả và được trao cho những người Việt Nam mới tập sự điều khiển? Nhất là cũng phải nhìn nhận một sự thực đau lòng là với sự xuống cấp của đạo đức không phải người Việt Nam nào cũng có tinh thần trách nhiệm cao. Một ông thứ trưởng tuyên bố thản nhiên: “đã xây một lò điện nguyên tử tại sao không xây luôn bốn lò cho tiện”. Hình như các cấp lãnh đạo cộng sản không ý thức rằng nguyên tử là vũ khí giết người hàng loạt, giết cả những người hôm nay lẫn những người chưa sinh ra, thậm chí có thể xóa bỏ một quốc gia.
Nhiều người có thẩm quyền chuyên môn, như các giáo sư Phạm Duy Hiển, Trần Sơn Lâm và Nguyễn Khắc Nhẫn, đã lên tiếng ngay sau đó. Có vị dứt khoát bác bỏ điện hạt nhân, có vị cho rằng chỉ nên xây một lò phản ứng để học hỏi và đào tạo trước đã. Như để hỗ trợ cho những tiếng nói cảnh giác này tai họa Fukushima đã xảy ra làm chấn động cả thế giới. Ai không nghĩ rằng nhà cầm quyền Việt Nam sẽ nghĩ lại?
Và quả thực họ đã xét lại, nhưng một cách không ai ngờ được. Ngay trong dịp kỷ niệm một năm thảm kịch Fukushima họ công bố quyết định xây thêm mười lò điện khác dự trù hoàn tất và đi vào hoạt động trước năm 2030, nghĩa là tổng cộng 14 lò thay vì 4 lò! Khi một người bạn, chuyên gia về điện hạt nhân, hốt hoảng thông báo tin này tôi không dám tin. Nó giống như tin một trái bom nguyên tử vừa nổ. Nó buộc chúng ta tự hỏi chúng ta đã ý thức đầy đủ những bắt buộc của kỷ nguyên tri thức chưa? Tri thức trong thế giới ngày nay chủ yếu là tri thức khoa học kỹ thuật; không thể chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa, nhất là văn hóa khoa học.
Xác xuất 5/100.000 cho một tai nạn nghiêm trọng trong một năm tại mỗi lò phản ứng chỉ là một xác xuất trung bình. Đối với một nước thiếu phương tiện và kỹ năng như Việt Nam nó cao hơn nhiều. Với bốn lò phản ứng nó cao một cách đáng sợ. Với 14 lò một tai nạn tầm cỡ Chernobyl hay Fukushima là một đe dọa thường trực và nếu xảy ra hậu quả sẽ rất khủng khiếp, Việt Nam có thể sẽ không còn là Việt Nam nữa. Cũng phải hiểu là một sự cố nhỏ có thể khắc phục nhanh chóng tại một nước như Nhật và Pháp cũng có nguy cơ trở thành một tai nạn lớn tại một nước như Việt Nam.
Nhưng cứ giả thử chứng ta sẽ rất may mắn, phải nhấn mạnh là rất may mắn, không bị tai nạn thì hậu quả cũng rất năng nề.
Trước hết Việt Nam sẽ là một đất nước không an toàn. Mọi người đều phập phồng lo sợ không biết lúc nào thảm kịch sẽ đến. Những người có thể rời bỏ Việt Nam để đi sống ở một nước khác sẽ ra đi. Việt Nam sẽ không có tương lai bởi vì không thể xây dựng một quốc gia với những người chỉ ở lại vì không thể đi sang một nước khác.
Một tiềm năng kính tế lớn của Việt Nam sẽ bị thiệt hại nặng. Với một bờ biển dài và những bãi biển đẹp trong một khí hậu nhiệt đới chúng ta có thể hy vọng trong trung hạn thu hút vài chục triệu du khách mỗi năm tạo hàng triệu công ăn việc làm trong ngành du lịch và những ngành liên hệ. Khả năng này sẽ gần như mất hẳn với 14 lò phản ứng nguyên tử rải rác khắp nước. Đúng hay sai, tâm lý chung là người ta không muốn nghỉ hè bên cạnh các lò điện nguyên tử.
Thủy sản của Việt Nam cũng sẽ bị đe dọa. Có một thành kiến là các nước chậm tiến không coi trọng an ninh môi trường và không có gì bảo đảm là nước không bị nhiễm xạ. Đúng hay sai người ta sẽ sợ tôm cá Việt Nam.
Một điều quan trọng cũng cần được ý thức là chúng ta sẽ không còn khả năng đương đầu với một cuộc chiến tranh chống ngoại xâm qui mô. Đối phương chỉ cần oanh tạc các lò điện nguyên tử.
Một người bạn tôi, bác sĩ chuyên khoa về dưỡng lão, có lần nói rằng Việt Nam nên nghiên cứu khả năng mở những nhà săn sóc người cao tuổi. Anh ta nói tại Mỹ và Châu Âu chi phí trung bình để săn sóc một người cao tuổi có bảo hiểm sức khỏe là 50.000 USD mỗi năm. Chúng ta có thể săn sóc họ một cách chu đáo và tiện nghi hơn với chi phí chỉ bằng một nửa. Chúng ta sẽ thu hút được rất nhiều khách, cả những người già lẫn những người chưa thực là già nhưng muốn được phục vụ để khỏi phải bận bịu với những việc hàng ngày như cơm nước, giặt ủi, di chuyển. Đó là một thí dụ. Những khả năng như vậy sẽ mất đi nếu nước ta đầy những lò điện nguyên tử.
Nhưng tại sao chọn điện hạt nhân?
Trái với một lập luận thường gặp điện hạt nhân không phải là một chọn lựa bắt buộc hướng về tương lai. Tỷ lệ điện hạt nhân trên thế giới chỉ mới sấp sỉ 14% tổng số năng lượng điện (và 3% tổng số năng lượng gộp). Những tỷ lệ này sẽ tiếp tục giảm đi vì khuynh hướng chung của thế giới là từ giã điện hạt nhân. Lập luận chính biện hộ cho điện nguyên tử là phải tìm một giải pháp thay thế cho khối dự trữ năng lượng mỏ (than, dầu, khí) đang chiếm 80% năng lượng gộp và đang cạn dần. Lập luận này ngày càng thiếu thuyết phục vì muốn như thế phải nhân lên hơn 25 lần số lò phản ứng hiện nay, một con số khiến người ta phải kinh hoàng sau những tai nạn đã xảy ra. Và đàng nào cũng không thực hiện được bởi vì, trái với sự lạc quan lúc ban đầu, khối lượng uranium cũng rất giới hạn và ngày càng đắt. Thế giới ngày càng tiến tới đồng thuận là phải tiết kiệm năng lượng song song với việc tận dụng những nguồn năng lượng có mãi (renewable energy, thường được dịch sang tiếng Việt là năng lượng tái tạo) như gió, nắng, thủy triều, các dòng sông v.v.).
Cũng đừng quên là năng lượng nguyên tử vẫn còn là một hò hẹn sai với tương lai. Trong vấn đề an ninh của các nhà máy điện nguyên tử không phải chỉ có cố gắng tránh tai nạn mà còn một vấn đề nghiêm trọng không kém là xử lý phế liệu. Trong những thập niên 1950 và 1960, khi chương trình điện nguyên tử được đưa ra người ta tin chắc như đinh đóng cột là một ngày không xa sẽ tìm được cách xử lý ổn thỏa phế liệu nguyên tử. Đến nay, sau hơn một nửa thế kỷ phương thức vẫn chưa tìm được và giải pháp vẫn chỉ là bọc lại và đem chôn. Rà chờ đợi vài ngàn năm cho đến khi phóng xạ xuống tới mức chấp nhận được. Đất nước ta chật hẹp như vậy, chúng ta sẽ chôn phế liệu nguyên tử ở đâu và chuyên chở như thế nào cho an toàn?
Như đã nói ở phần trên, tôi không chống điện nguyên tử trên nguyên tắc. Điện nguyên tử vẫn là một nguồn trong nhiều nguồn năng lượng, dù chỉ nên quan niệm ở một tỷ lệ khiêm tốn. Điện hạt nhân rẻ và sạch nếu không xảy ra tai nạn. Dù chữ nếu này quá lớn nhiều người vẫn nghĩ rằng chấp nhận hay không chấp nhận có điện hạt nhân tùy thuộc điều kiện của từng nước. Chúng ta là một nước đất hẹp người đông không thích hợp với điện nguyên tử. Chúng ta lại chưa có kỹ năng và nhân lực hạt nhân trong khi an ninh nguyên tử là một vấn đề các quốc gia phải đảm nhiệm lấy chứ không thể giao phó sự sống còn của đất nước cho những công ty nước ngoài. Xây lò điện nguyên tử vì vậy chỉ có thể khởi sự khi chúng ta đã đủ kỹ năng và nhân lực hạt nhân, điều mà chúng ta hầu như chưa có. Hơn nữa chúng ta nhiều gió và nắng, tiềm năng năng lượng của chúng ta chủ yếu là năng lượng có mãi. Sau cùng, ngay cả nếu chúng ta không loại bỏ hẳn điện hạt nhân thì cũng chưa phải là lúc để xây bốn lò điện nguyên tử, chưa nói 14 lò, một quyết định điên khùng vượt mọi tưởng tượng.
Còn một vấn đề nghiêm trọng khác. Thế giới đang từ giã điện hạt nhân. Các công ty xây dựng nhà máy điện hạt nhân ngày càng gặp khó khăn lớn vì không còn thị trường. Công ty AREVA của Pháp chẳng hạn đã bắt đầu chuyển sang sản xuất những thiết bị cho năng luợng gió. Và nếu những công ty xây dựng nhà máy điện nguyên tử cho chúng ta phá sản, một điều rất có thể xảy ra, chúng ta sẽ rơi vào một tình trạng hết sức nguy kịch.
Nhưng tại sao chính quyền cộng sản Việt Nam lại lấy quyết định như thế?
Đây không phải là một tranh luận kỹ thuật. Họ thừa biết rằng xây 14 lò phản ứng là một quyết định rất bất lợi và nguy hiểm cho đất nước. Nhưng tại sao họ lấy quyết định này? Giả thuyết hợp lý nhất là họ đã nhượng bộ những áp lực tài chính của các chủ nợ. Chính quyền cộng sản lấy quyết định liều lĩnh vì họ cần che dấu thực trạng bi đát của kinh tế Việt Nam.
Một chỉ số đo lường mức độ lệ thuộc bên ngoài của một nền kinh tế là tỷ lệ tổng số ngoại thương trên tổng sản lượng quốc gia. Trung bình thế giới hiện nay là 50%, nghĩa là trong một quốc gia tổng số ngoại thương (xuất khẩu cộng với nhập khẩu) bằng khoảng 50% GDP là bình thường. Trong trường hợp Hoa Kỳ tỷ lệ này chỉ là 25%, Trung Quốc 52%. Tại Đức tỷ lệ này là 75%, tại Hàn Quốc 92%, nhưng Đức và Hàn Quốc là hai nước có nền kinh tế hướng ngoại nhất thế giới. Nhật (27%) là một trường hợp đặc biệt vì các công ty lớn của Nhật sản xuất một phần quan trọng hàng hóa ngay tại nước ngoài. Các nước mới phát triển tại Châu Á dĩ nhiên lệ thuộc rất nhiều vào ngoại thương; tỷ lệ của Thái Lan là 120%, của Mã Lai là 148%. Nói chung các nước trao đổi nhiều với thế giới bên ngoài đều xuất khẩu nhiều hơn nhập khẩu.
Kinh tế Việt Nam bệnh hoạn hơn hẳn người ta tưởng. Tổng số ngoại thương của Việt Nam bằng 167% GDP. Điều này tự nó đã có nghĩa là chúng ta là một trong những nước lệ thuộc nhất vào các nước ngoài về mặt kinh tế, nhưng sự thực còn đáng lo ngại hơn vì cán cân ngoại thương của chúng ta thâm thủng kinh niên. Chúng ta nhập khẩu nhiều hơn hẳn xuất khẩu từ hơn 25 năm qua. Từ 5 năm qua, khi chính quyền nói rằng kinh tế đã có tiến bộ, Việt Nam liên tục nhập siêu khoảng 13 tỷ tỷ USD mỗi năm, năm 2008 nhập siêu 18 tỷ, những năm trước có thể còn tệ hơn. Như vậy con số nợ công (phần lớn là nợ nước ngoài) 56 tỷ USD, hay 51% GDP, phải được coi là rất xa sự thực. Thâm thủng mậu dịch sớm muộn cũng biến thành nợ nước ngoài. Phần lớn là nợ do các công ty vay hoặc mua chịu nhưng các phần lớn các công ty này là của nhà nước và khoàn nợ nước ngoài của họ đều do nhà nước bảo lãnh cho nên khi một công ty, như tổ hợp Vinashin, không trả được nợ thì nợ của họ cũng biến thành nợ công. Như vậy chắc chắn là số nợ nước ngoài của Việt Nam nước ngoài phải rất cao, có thể hơn 200 tỷ USD, và nhiều khoản đã đáo hạn, thậm chí đã khất nhiều lần. Nếu các chủ nợ nhất định đòi thì chính quyền Việt Nam phải tuyên bố không còn khả năng hoàn trả, nghĩa là phá sản, và chính quyền có thể sụp đổ. Chính quyền cộng sản Việt Nam vì vậy phải chấp nhận ngay cả những đòi hỏi, hoặc “gợi ý”, nguy hiểm cho đất nước để có thể che dấu thực trạng phá sản.
Trở lại với quyết định xây dựng 14 lò điện nguyên tử. Từ sau Fukushima mọi nước đều quyết định ngừng hoặc bỏ hẳn các dư án. Các công ty xây dựng nhà máy điện nguyên tử vì vậy đều ở trong tình trạng nguy ngập. Họ không còn công việc nữa và cần một thời gian để thích nghi với tình huống mới. Các chính quyền nước họ cũng sợ những biến động xã hội nếu các công ty này phải sa thải công nhân hàng loạt ngay lập tức. Trong những điều kiện đó không có gì đáng ngạc nhiên nếu các chính quyền nước ngoài và các công ty xây dựng nhà máy điện hạt nhân của họ làm áp lực để Việt Nam chấp nhận xây những lò điện nguyên tử, nghĩa là cho họ những bầu dưỡng khí tạm. Và chính quyền cộng sản Việt Nam đã phải nhượng bộ để tự cứu mình.
Nếu giả thuyết này đúng, và nó chỉ có thể đúng thôi vì không thể có giải thích nào khác cho quyết định quá sức nguy hại này, thì đây là một lần nữa Đảng Cộng Sản Việt Nam đặt sự sống còn của chế độ lên trên sự sống còn của đất nước. Chỉ khác một điều là lần này đất nước có nguy cơ bị hủy diệt hoặc tàn lụi một cách không đảo ngược được. Vấn đề còn nghiêm trọng hơn nhiều so với ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa, Bôxit Tây Nguyên. Chúng ta không có quyền thụ động. Chúng ta phải phản ứng và phải phản ứng thật mạnh mẽ và quyết liệt.
Có thể là chính quyền cộng sản cũng mong có một làn sóng phản kháng dữ dội để có cớ trì hoãn với các chủ nợ. Mặt khác cũng chưa quá trễ để phản ứng. Các lò điện chưa bắt đầu xây, phần lớn chỉ khởi sự trong vài năm nữa. Chúng ta còn thời giờ.
Điện hạt nhân là một vấn đề mang nhiều tính khoa học kỹ thuật mà quần chúng có thể không hiểu do đó trách nhiệm chính trong cuộc đấu tranh này thuộc về trí thức. Trí thức Việt Nam cho tới nay đã quá nhu nhược nhưng lần này họ không có quyền nhu nhược.
Nguyễn Gia Kiểng
(tháng 4/2012)
Theo: eThongLuan.
Phải Diệt Tham Nhũng Tận Gốc Rễ

Nguyễn Thanh Trang
–
“Vì thế, tại các quốc gia dân chủ, người ta luôn luôn tổ chức định chế chính trị đa đảng và tam quyền phân lập, trong đó lập pháp, hành pháp và tư pháp phải độc lập nhau và liên hệ kiểm soát nhau để tránh nạn lạm quyền, độc đoán. Thêm vào đó, quyền tự do báo chí phải được nghiêm chỉnh tôn trọng để báo chí có thể phê phán một cách công khai những việc làm sai trái, tham nhũng của các cơ quan nhà nước.”
Trong 26 năm qua từ ngày nhà cầm quyền Hà Nội theo đuổi chính sách “Đổi Mới” để cứu nguy chế độ, càng ngày nạn tham nhũng càng gia tăng. Năm nào các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng lên tiếng cảnh báo về tệ nạn tham nhũng và gần đây nhiều người đã công khai thừa nhận tham nhũng là quốc nạn, là giặc nội xâm rất nguy hiểm, càng ngày càng ăn sâu vào tận gốc rễ từ trung ương đến các địa phương.Tham nhũng hoành hành khắp nước trong mọi lãnh vực, từ thương mại, giao thông, y tế, canh nông, xã hội đến giáo duc, không có ngành nào thoát khỏi. Nhà nước đã từng đưa ra nhiều biện pháp trừng trị, nhưng tệ nạn tham nhũng đã không suy giảm mà lại gia tăng, càng ngày càng tệ hại hơn trước.
Theo cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu, mối quan hệ quyền lực và đồng tiền đã chi phối cán bộ mọi cấp, dẫn đến tình trạng lạm quyền, chạy chức và tham nhũng. Điễn hình là trong năm 2005 đã nổ lớn vụ tham nhũng PMU-18 tại Bộ Giao Thông Vận Tải, khiến nhiều tai to mặt lớn của Bộ nầy, trong đó có Bí Thư Đảng Ủy Nguyễn Việt Tiến, nguyên Thứ Trưởng cũng bị tố cáo tham nhũng. Một vụ khác khá lớn đã xảy ra năm 2009 liên quan đến công ty Securency của Úc đã hối lộ cho các viên chức cao cấp Việt Nam hàng chục triệu Mỹ Kim để được thầu in bạc Việt Nam. Báo chí Úc đã nêu đích danh một trong số đó là ông Lê Đức Thúy, Thống Đốc Ngân Hàng Việt Nam.
Trong một cuộc phỏng vấn do Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn thực hiện thời gian gần đây, ông Lê Hồng Hà, cựu Đại Tá quân đội nhân dân và nay là nhà bất đồng chính kiến lão thành tại Hà Nội, đã đưa ra một nhận xét rất bi quan. Theo ông, đất nước càng phát triển lại càng bị tụt hậu về nhiều mặt so với các nước trong khu vực. Tình hình xã hội hiện nay ở mức xấu chưa từng thấy kể từ năm 1975. Sự xuống cấp của đất nước hầu như khắp mọi lãnh vực từ chính trị, an ninh, đạo đức, văn hóa, giáo dục, xã hội. Nguy nhất là về chính trị, uy tín của Đảng CSVN đã xuống thấp chưa từng thấy, gần như không còn ai tin vào Đảng CSVN nữa.
Theo kết quả nghiên cứu do Phòng Thương Mại Công Nghiệp công bố ngày 4-4-2012, gần 50% doanh nhân Việt Nam cho biết họ đã phải hối lộ các quan chức nhà nước bằng những số tiền lớn hoặc những món quà đắc tiền để có thể trúng thầu các dự án.
Tại Hội Nghị công tác chống tham nhũng ngày 7-3-2012, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng đã lên tiếng báo động tình trạng quan liêu, tham nhũng và lãng phí ngày càng nghiêm trọng, với những biểu hiện tinh vi, phức tạp, gây bức xúc xã hội.
Về pháp luật, từ năm 1998, Việt Nam đã có pháp lệnh phòng chống tham nhũng, và đến năm 2005 thì luật phòng chống tham nhũng đã được ban hành.
Như thế tham nhũng là một tệ trạng mà giới lãnh đạo Hà Nội đã biết rõ từ lâu và cố tìm cách giải quyết, nhưng vẫn cứ bị lúng túng mãi. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu trong diễn văn khai mạc Hội Nghị trung Ương IV như sau:”Xây dựng, chỉnh đốn đảng là công việc rất phức tạp, nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của đảng và sự tồn vong của chế độ”. Cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu cũng đã từng đưa ra đề nghị phải khắc phục tệ trạng tham nhũng từ Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng, nghĩa là từ cấp cao nhất xuống tầng lớp cán bộ thấp nhất.
Nhiều người am hiểu tình hình đã cho rằng nhà cầm quyền Hà Nội sẽ không bao giờ có thể diệt trừ tham nhũng một cách hữu hiệu được. Tại sao họ bi quan như vậy?
Trên nguyên tắc, trước khi tìm các biện pháp đối phó để giải quyết bất cứ một vấn đề gì, thì công việc quan trọng đầu tiên là phải tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ của nó. Là con người, ai cũng dễ bị tiền tài và quyền lực cám dỗ. Bất cứ ai có quyền hành trong tay cũng có khuynh hướng lạm quyền, nhất là dưới chế độ độc tài, độc đảng như Việt Nam hiện nay. Đó là một môi trường béo bỡ cho bất công và tham nhũng sinh sôi nẩy nở. Ngay cả lúc đương sự bị tố cáo tham nhũng, cùng phe cùng đảng độc quyền xét xử, họ sẽ bao che cho nhau, hoặc cùng lắm cũng chỉ xử lấy lệ, vì tòa án cũng là công cụ của đảng và phải xử theo lệnh đảng!
Vì thế, tại các quốc gia dân chủ, người ta luôn luôn tổ chức định chế chính trị đa đảng và tam quyền phân lập, trong đó lập pháp, hành pháp và tư pháp phải độc lập nhau và liên hệ kiểm soát nhau để tránh nạn lạm quyền, độc đoán. Thêm vào đó, quyền tự do báo chí phải được nghiêm chỉnh tôn trọng để báo chí có thể phê phán một cách công khai những việc làm sai trái, tham nhũng của các cơ quan nhà nước.
Trở lại tình hình Việt Nam, muốn diệt trừ tham nhũng, nhà cầm quyền Hà Nội phải thực thi năm điều quan trọng.
(1) Trước hết, Đảng CSVN phải từ bỏ chủ trương độc tài đảng trị và hủy bỏ Điều 4 Hiến Pháp, vì đó là gốc rễ của hầu hết mọi bất công và tham nhũng hiện nay.
(2) Khuyến khích người dân tố cáo tham nhũng và nhà cầm quyền phải có những biện pháp bảo vệ an ninh cho họ, không để họ bị trả thù như đã xảy ra cho hai nhà báo Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn văn Hải trong vụ án tham nhũng PMU-18 năm 2005.
(3) Bất cứ ai phạm tội tham nhũng đều bị nghiêm trị theo pháp luật, bất kể người đó giữ chức vụ gì.
(4) Tòa án phải được tổ chức độc lập với hành pháp và Đảng CSVN. Mọi phiên tòa phải được tiến hành theo đúng thủ tục pháp ly, công khai, có luật sư biện hộ, có báo chí và công chúng tham dự.
(5) Tôn trọng tự do ngôn luận, tự do báo chí. Tại những nước dân chủ tiến bộ, báo
chí luôn luôn đóng một vai trò rất quan trọng trong việc phanh phui, tố cáo tham nhũng, nhất là những trường hợp liên quan đến các quan chức cao cấp.
Tóm lại, đó là những nguyên tắc căn bản mà nhà cầm quyền Hà Nội phải thực hiện để diệt trừ quốc nạn tham nhũng tận gốc rễ. Nhưng liệu Đảng CSVN có đủ cam đảm và thực tâm giải quyết tệ trạng nầy hay không, đó lại là vấn đề khác.
Nguyễn Thanh Trang
Theo Vietbao
Với tên lửa Agni V, Ấn Độ rút ngắn cách biệt với Trung Quốc

Hỏa tiễn Agni V đang được phóng lên từ đảo Wheeler, Ân Độ
Mai Vân
–
Hai ngày trước vòng đầu cuộc bầu cử tổng thống, toàn bộ trang nhất các báo Pháp hôm nay 20/04/2012 đều dành cho sự kiện này. Trong tình hình đó, thời sự quốc tế có phần bị lép vế. Cho dù vậy, Le Figaro cũng nêu bật sự kiện quan trọng là việc Ấn Độ thử thành công tên lửa tầm xa Agni V vào hôm qua, có thể mang đầu đạn hạt nhân, bắn tới Bắc Kinh và Thượng Hải.
Bài viết ở trang quốc tế báo Le Figaro chạy tựa : « Ấn Độ khẳng định tư thế cường quốc quân sự ». Theo tờ báo, như thế Ấn Độ đã bước vào câu lạc bộ khép kín của các quốc gia nắm được công nghệ học tên lửa tầm xa xuyên lục địa, tức là nhóm 5 thành viên thường trực Hội đồng Bảo an (Pháp, Nga, Mỹ, Anh,Trung Quốc).
Đối với New Delhi – đang muốn trở thành một cường quốc khu vực và thế giới, thành công hôm qua thật sự to lớn. Ngoài tự hào về mặt thuần túy khoa học, tên lửa Agni V còn cho phép Ấn Độ nhắm vào các mục tiêu ở phía đông Châu Âu, một phần Châu Phi, và nhất là ở Trung Quốc : Bắc Kinh, Thượng Hải đều nằm trong tầm bắn của hỏa tiễn. Tuy nhiên, đó chỉ là trên nguyên tắc, vì dĩ nhiên, Ấn Độ đã nhanh chóng khẳng định Agni V chỉ là một vũ khí răn đe.
Theo Le Figaro, phần lớn các chuyên gia cũng công nhận điều này, vì nếu đứng trên mặt chạy đua hỏa tiễn thì Ấn Độ còn ở khá xa phía sau Trung Quốc : Agni V có tầm hoạt động 5.000 cây số, trong lúc Trung Quốc đã có những hỏa tiễn với tầm bắn 10.000 km, có thể bắn trúng bất kỳ mục tiêu nào trên lãnh thổ Ấn Độ và còn xa hơn nữa. Cho nên, nếu như Ấn Độ đã nhích lên được ngang tầm Trung Quốc trên bình diện vũ khí răn đe, nhưng giữa hai nước vẫn còn sự bất tương xứng khá lớn.
Tuy nhiên theo đánh giá của giới quan sát, Ấn Độ là nước đã tiến nhanh nhất trong lãnh vực này, từ khi chương trình được đưa ra vào thập niên 1980, với chủ đích là xây dụng khả năng đánh vào các mục tiêu trên lãnh thổ Trung Quốc.
Theo Le Figaro, Ấn Độ là cường quốc quân sự thứ ba tại Châu Á, đang gõ cửa Hội đồng Bảo an để ngồi cùng bàn với các đại cường. Với thành công vừa qua, New Delhi đã tạo cho mình một lá bài ngoại giao mới.
Nam Bắc Triều Tiên cũng chạy đua tên lửa
Trên phương diện hỏa tiễn đạn đạo, Le Figaro cũng nhìn lên phía Đông Bắc Á, nơi tình hình nóng bỏng hơn, vì cả Seoul lẫn Bình Nhưỡng đều trong tư thế “sẵn sàng lâm trận”: Hàn Quốc triển khai tên lửa đạn đạo, trong lúc Bắc Triều Tiên chuẩn bị cuộc thử nghiệm hạt nhân lần thứ ba.
Seoul đã cứng hẳn giọng đe dọa người láng giềng. Tờ báo nhắc lại việc Hàn Quốc thông báo triển khai hỏa tiễn có tầm hoạt động 1.000 cây số, có thể bắn trúng mục tiêu trên toàn bộ lãnh thổ láng giềng phương Bắc. Đây là hỏa tiễn mang ký hiệu Hyunmu 3C.
Theo Le Figaro, thật ra hỏa tiễn trên đã được triển khai một cách bí mật từ nhiều tháng qua, và Seoul chọn thời điểm để chính thức thông báo vào ngày hôm qua, thứ Năm, sau những lời đe dọa mớii của chế độ Bình Nhưỡng. Seoul cũng đang thương lượng với Washington về quyền nới rộng tầm hoạt động của hỏa tiễn của họ. Theo hiệp định ký với Washington vào năm 2001, hỏa tiễn Hàn Quốc bị giới hạn ở tầm hoạt động 300 cây số.
Bầu cử Pháp : Thị trường sẽ bất an nếu cánh tả chiến thắng ?
Về nước Pháp, nội dung báo chí Pháp hôm nay hoàn toàn không có gì là bất ngờ. Hai ngày trước vòng đầu cuộc bầu cử tổng thống, toàn bộ trang nhất các báo đều dành cho việc phân tích các buổi vận động tranh cử cuối cùng của các ứng viên, và nhất là các kết quả thăm dò tối hậu được phép công bố.
Đây là một điều dễ hiểu vì lẽ theo luật bầu cử hiện hành, kể từ 12 giờ khuya thứ Sáu hôm nay 20/04 cho đến 20 giờ hôm Chủ nhật 22/04, là lúc đóng cửa toàn bộ các phòng phiếu, các phương tiện truyền thông ở Pháp không được quyền công bố các kết quả thăm dò dư luận cử tri.
Hầu hết các báo Pháp đều đăng ảnh của một hay toàn thể 10 ứng cử viên trên trang nhất, ngoại trừ Libération. Tờ báo thiên tả này đã tự hỏi trong hàng tựa lớn màu đen trên nền đỏ : « Cánh tả có thực sự làm thị trường sợ hãi hay không ? ». Phải nói rằng trong chiến dịch vận động tranh cử, tổng thống Nicolas Sarkozy đã thường xuyên giơ cao bóng ma của một thảm họa kinh tế cho nước Pháp nếu cánh tả chiến thắng.
Hỏi tức là trả lời. Libération đã đả kích hành động bị coi là “nhát ma” đó, xem đấy chỉ là một sự « suy diễn đơn thuần » về một điều không thể xẩy ra. Đối với tờ báo, Đảng Xã hội Pháp ngày nay « không còn gây hoảng hốt như vào năm 1981 » khi François Mitterrand trở thành vị Tổng thống cánh tả đầu tiên của nền đệ ngũ cộng hòa Pháp.
Tuy vậy, Libération cũng trích dẫn các nhà quan sát để thừa nhận rằng nếu cánh tả chiến thắng, rất có thể « một vài lĩnh vực sẽ bị ảnh hưởng, ví dụ như cổ phiếu các ngân hàng và định chế tài chính ». Chuyên gia thuộc công ty chứng khoán Aurel cho rằng : Trong thực tế, dường như các nhà đầu tư chủ yếu chờ xem nội dung bài phát biểu chính sách đầu tiên của vị Thủ tướng do ông François Hollande chỉ định và kết quả cuộc bầu cử Quốc hội (được tổ chức vào tháng Sáu, ngay sau cuộc bầu tổng thống).
Theo Libération, kết quả của ứng cử viên Mặt trận Cánh tả Jean-Luc Melenchon ở vòng đầu cuộc bầu cử tổng thống cũng sẽ được xem xét. Nếu đó là một kết quả tốt, ông Hollande tất cả phải có một số động thái để chiêu dụ cử tri của nhân vật vốn chủ trương “vặn cổ giới đầu cơ” này.
Bầu cử Pháp : Ai sẽ là người về hạng ba sau Hollande và Sarkozy ?
Nhật báo cánh hữu Le Figaro lẽ dĩ nhiên đã lập lại các luận điểm của ứng cử viên cánh hữu. Hàng tựa lớn tờ báo này nhấn mạnh đến lời cảnh báo của ông Sarkozy : « Hollande sẽ là con tin của Mélenchon và Joly ». Eva Joly là ứng cử viên của phong trào sinh thái, cũng thuộc cánh tả.
Le Figaro đã dành hai trang khổ lớn cho bài phỏng vấn cực dài với Nicolas Sarkozy, trong đó vị tổng thống – ứng cử viên hy vọng biến cuộc bầu cử ngày 06 tháng 05 tới đây thành một cuộc « trưng cầu dân ý chống Hollande ». Khi bày tỏ hy vọng này, ông Sarkozy đã cho rằng ông chắc chắn sẽ được vào vòng hai cuộc bầu cử tổng thống để đấu với ông Hollande, bởi vì mồng 6 tháng Năm chính là ngày diễn ra vòng hai cuộc bầu cử.
Nhật báo Le Monde thì đã nhường diễn đàn cho 10 nhân vật tại Pháp, để họ xác định là sẽ bầu cho ai, và giải thích vì sao. Tựa đề lớn chạy dài trên trang nhất tờ báo này là một câu bỏ lửng « Sau đây là lý do vì sao tôi kêu gọi bầu cho… ». Trong số 10 người này, ca sĩ kiêm nhạc sĩ George Moustaki chẳng hạn, cho biết sẽ bầu cho ứng cử viên đảng chống tư bản NPA Philippe Poutou vì đây là một con người “đầy tình huynh đệ, không có tham vọng, cũng không mị dân”. Còn Viện sĩ hàn lâm Jean d’Ormesson thì sẽ bỏ phiếu cho Nicolas Sarkozy, được ông cho là ứng cử viên duy nhất có « tầm cỡ của một nhà lãnh đạo ».
Riêng hai tờ báo Công giáo La Croix, và kinh tế Les Echos thì nêu bật những yếu tố mà họ cho là « các ẩn số » của cuộc bầu cử. La Croix chạy tựa trang nhất : « Các ẩn số của vòng đầu », nhấn mạnh đến tỷ lệ vắng mặt và thứ hạng các ứng cử viên.
Les Echos thì nêu lên « Những câu hỏi then chốt », thêm vào một yếu tố khác : Liệu người Pháp có chịu chờ đến 20 giờ ngày Chủ nhật để biết tên tổng thống tương lai của mình hay không ? Nói cách khác, tờ báo kinh tế này tự hỏi là tác động của các trang mạng xã hội trên Internet trong việc tiết lộ sớm kết quả bầu cử sẽ như thế nào.
Tờ báo cũng nhìn thấy là nếu hai ông Hollande và Sarkozy bám sát nhau ở hai thứ hạng đầu, thì bà Marine Le Pen đảng cực hữu Mặt trận Quốc gia đang tranh với ông Jean – Luc Mélenchon, Mặt trận cánh tả để đứng bục hạng ba, trong lúc ông François Bayrou, cánh trung hữu có thể tạo bất ngờ…
Trung Quốc : Thiên đường mơ ước của giới chế tạo xe hơi
Nhìn về Châu Á, báo kinh tế Pháp les Echos chú ý đến cuộc triển lãm xe hơi Bắc Kinh khai mạc vào ngày thứ Hai tới, với tít đập mắt trang nhất : « Thị trường xe hơi Trung Quốc làm tất cả các nhà chế tạo ước ao ».
Tờ báo nhận thấy mặc dù năm 2011 không mấy được như ý, nhưng các nhà sản xuất xe toàn thế giới đều dán mắt vào Trung Quốc, được xem là thị trường xe hơi hàng đầu trên hành tinh. Tất cả đều chuẩn bị tư thế nhân cuộc triển lãm thường niên ở Bắc Kinh.
Điều mà các tập đoàn nhắm tới, từ Ford của Mỹ cho đến Volkswagen (Đức) hay Renault (Pháp), là sản xuất tại chỗ để tăng thị phần của mình. Theo một ước tính lạc quan sau một năm 2011 nhiều thất vọng, thị trường xe hơi vào năm 2012 sẽ tăng lên trở lại.
Theo phân tích của một chuyên gia, chính quyền Trung Quốc muốn hỗ trợ sức tiêu thụ của người dân, và trong bối cảnh giới hạn về mặt điạ ốc, thì xe hơi chiếm một tỷ lệ không nhỏ, 50% trong tiêu thụ tư nhân sẽ được hỗ trợ. Mức tiêu thụ sẽ tăng cao ở các tỉnh và thành phố trung bình. Hiện nay ở Bắc Kinh, tỷ lệ là 200 xe trên 1.000 người, ở tỉnh thì chỉ là 45/1.000. Nhìn về dài hạn thì thị trường xe hơi ở Trung Quốc vẫn vững chắc, nhất là thị trường xe hơi hạng sang.
Miến Điện : Châu Âu chỉ “đình hoãn” chứ không hủy bỏ cấm vận
Ngoài Trung Quốc, les Echos còn chú ý đến Miến Điện, đang được châu Âu « đình chỉ một cách thận trọng trừng phạt » của mình, tít trên trang quốc tế.
Châu Âu, theo tờ báo, sẽ tạm ngưng áp dụng trong vòng một năm các biện pháp trừng phạt, ngoại trừ lệnh cấm vận vũ khí. Quyết định này sẽ được các Ngoại trưởng Châu Âu thông qua vào thứ hai tới đây.
Nhưng tại sao chỉ đình chỉ mà không bãi bỏ ? Theo Les Echos, đó là vì tuy nhiều sự kiện đươc hoan nghênh – gần đây nhất là cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung đươc đánh giá rất tốt – nhưng Châu Âu vẫn còn hoài nghi về những thay đổi ở quốc gia này.
Bài báo trích lời Thủ tướng Anh cho là phải thận trọng chờ xem những thay đổi ở Miến Điện có vững chắc hay không, có đến mức không thể đảo ngược hay không.
Theo les Echos, trong nội bộ Châu Âu đã có một số bất đồng : Nhiều nước như Pháp, Đức, muốn đi nhanh hơn, bãi bỏ một số trừng phạt. Nhưng họ đã phải thỏa hiệp vì cần phải theo dõi việc trả tự do cho toàn bộ tù nhân chính trị và các vấn đề liên quan đến các cộng đồng thiểu số.
Các biện pháp trừng phạt mà Châu Âu áp dụng đối với Miến Điện từ năm 1996 vì tập đoàn quân sự đã truy bức bà Aung San Suu Kyi, nhắm vào cá nhân cũng như công ty : cấm nhập cảnh và phong tỏa tài sản 491 nhân vật, 59 công ty, hạn chế đầu tư, giao dịch với 800 công ty khác.
Les Echos nhắc lại quyết định của Châu Âu được đưa sau Hoa Kỳ . Sắp tới đây, chính xác là vào ngày mai, thứ Bảy, Tổng thống Miến Điện sẽ gặp Thủ tướng Nhật Bản tại Tokyo, Nhật sẽ xóa 300 tỷ yen (2,8 tỷ euro) nợ của Miến Điện.
Theo: RFI
Lời thề từ Biển Đông
Tống Văn Công
–
Quần đảo Trường Sa tháng Tư năm nay sẽ ghi nhớ một sự kiện cao quý: Sáu nhà sư tự nguyện ra tiếp quản các ngôi chùa ở các đảo Trường Sa Lớn, Song Tử Tây, Sinh Tồn. Ý nguyện của họ thể hiện trong câu nói của Đại đức Thích Giác Nghĩa: “Nguyện là những người kế tiếp bảo vệ Tổ quốc và tri ân những người đã ngã xuống dưới lòng biển khơi”.
Các nhà sư đã long trọng làm lễ cầu siêu cho 64 anh hùng, liệt sĩ đã chiến đấu và anh dũng hi sinh trong trận chiến không cân sức năm 1988. Phía chúng ta là những chiếc tàu chở vật liệu xây dựng, những công binh trang bị vũ khí thô sơ, phía bên kia gồm nhiều tàu khu trục trang bị tên lửa, tàu hộ vệ trang bị pháo 105 ly quyết chiếm đảo Gạc Ma và Cô Lin của ta.
Tuy lực lượng quá chênh lệch, nhưng các chiến sĩ Việt Nam đã hết sức dũng cảm mưu trí, tìm mọi cách để giữ đảo. Khi tàu 605 bị bắn chìm, thuyền trưởng Vũ Huy Lễ thấy có nguy cơ bị mất đảo, đã ra lệnh nhổ neo tàu 505 của mình, không phải để trốn chạy mà cho tàu trườn lên bãi đá Cô Lin tử thủ. Nhờ đó mà giữ được đảo này. Thượng úy Nguyễn Văn Chương, trung úy Nguyễn Sĩ Minh huy động anh em bị thương nhẹ đưa thương binh nặng và tử sĩ xuống xuồng, rồi một tay bám thành xuồng, một tay làm mái chèo bơi đi dưới mưa đạn của địch! …
Trong quyển Lịch sử hải quân Việt Nam có ghi lại, trước khi bị bắn chết, thiếu úy Trần Văn Phương tay đang cầm cờ Tổ quốc, cố sức giương cao hơn nữa, và hô lớn: “Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo. Hãy để cho máu mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân!”. Cựu binh Trương Minh Hiền người sống sót trong trận chiến này cho biết, lúc ấy anh đứng sát bên cạnh nên nghe rất rõ và luôn ghi nhớ lời Trần Minh Phương, đúng là: “Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ Biển Đông, cương quyết không để mất đảo!”. Thật ra cả hai câu đều có cùng một nội dung (câu sau giống văn nói hơn), thể hiện ý chí của dân tộc ta khắc ghi di chúc thiêng liêng của Đức Trần Nhân Tôn: “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”.
Ý chí đó ngày nay mạnh hơn bao giờ hết. Phong trào ủng hộ “Quỹ vì Trường Sa thân yêu”, “Góp đá xây dựng Trường Sa” được mọi tầng lớp nhân dân ở tất cả vùng, miền nhiệt liệt hưởng ứng. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị nói: “Việc các tăng sĩ được tiến cử đi làm nhiệm vụ Phật sự tại các chùa trên đảo thuộc huyện đảo Trường Sa (Khánh Hòa) là hoạt động dân sự bình thường”. Năm nay, có đoàn cán bộ các ngành, các nhà khoa học, cả đoàn ca múa, nhạc… ra Trường Sa để nghiên cứu, khảo sát, thực hiện và mở rộng các đề tài khoa học tại Trường Sa như: Trồng thử nghiệm nhiều giống rau, cây ăn trái chịu mặn, thử nghiệm công nghệ xử lý chất thải rắn, nước thải trên đảo, chống rong rêu trên các thiết bị, ngoài ra còn nghiên cứu các vấn đề văn hóa, xã hội..
Nhiều tạp chí của sinh viên có những bài viết lặp lại tựa đề “Trường Sa không xa!” Đúng vậy, cả nước đang làm mọi việc để Trường Sa dù trước bão giông vẫn bình an giữa lòng Tổ quốc. Một chiến sĩ Trường Sa đã viết trong tờ nội san của mình: “Tiền nhân đã vạch lau lách, rừng bụi, bùn lầy để lãnh thổ nước ta vươn dài về phía Nam, vượt sóng lớn trùng dương đến Hoàng Sa, Trường Sa làm thành trì bảo vệ vững chắc cho Tổ quốc. Chúng ta những người Việt Nam lớp con cháu phải có trách nhiệm giữ vững quê hương yêu dấu!”
Chúng ta chỉ muốn hòa bình, nhưng luôn giữ ngọn lửa của liệt sĩ, anh hùng Trần Văn Phương trong tim mình, để khi bị gây hấn, Tổ quốc gọi, tất cả sẽ cùng hô vang: “Hãy để máu chúng ta nhuộm đỏ Biển Đông!”.
Tác giả gửi ngày 18-4-12
Theo: viet-studies.info
Bà Đặng Thị Hoàng Yến kê khai khen thưởng và tài sản như thế nào?
Vũ Phong
–
Bà Hoàng Yến có nhầm lẫn không?
Trả lời báo chí ngày 18-4, bà Đặng Thị Hoàng Yến “sẵn sàng đối thoại để làm rõ mọi nghi vấn” nhưng thể hiện sự lúng túng, bao biện nhầm lẫn nhiều. Được hỏi tại sao TAND tỉnh Long An ba lần gửi giấy triệu tập bà không đến? Bà Yến cho biết, do ông Thẩm phán Lê Quốc Dũng “gửi nhầm giấy triệu tập về địa chỉ số 8 đường Đỗ Ngọc Thạch, phường 14, quận 5, TP Hồ Chí Minh, nhưng không có đường nào tên là Đỗ Ngọc Thạch”.Trong khi, tại “bản kê khai tài sản, thu nhập rút gọn” (theo mẫu số 2) áp dụng cho kê khai tài sản, thu nhập phục vụ bầu cử đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân và bầu, phê chuẩn các chức danh tại Quốc hội, Hội đồng nhân dân, bà Đặng Thị Hoàng Yến khai tại Long An ngày 12-3-2011, phần thông tin mô tả về tài sản khai: loại nhà: cấp 3, diện tích: 64,46m2, diện tích xây dựng 34,46 m2; địa chỉ: số 8 Đỗ Ngọc Thạch, phường 14, quận 5, TP Hồ Chí Minh (ảnh 2).
Được hỏi: “Bà là đảng viên, nhưng khai lí lịch lại ghi không đảng viên?”. Bà Yến trả lời: “Tôi được kết nạp Đảng năm 1985. Năm 1993, tôi xin nghỉ việc. Năm 1995 mới chính thức làm thủ tục chuyển sinh hoạt đảng về địa phương…”. Đây lại là một sự nhầm lẫn nữa của bà Đặng Thị Hoàng Yến.
![]() |
| Nhà số 19 Cao Bá Nhạ, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1. |
Theo điều tra của Phóng viên Báo Người cao tuổi, bà Đặng Thị Hoàng Yến được kết nạp Đảng năm 1986 (Quyết định chuẩn y kết nạp Đảng viên mới số 11/QĐ-KN ngày 27-11-1986). Thực tế cũng không có chuyện bà Đặng Thị Hoàng Yến “làm thủ tục chuyển sinh hoạt đảng về địa phương”, bởi theo Công văn số 99/CV-BTC ngày 17-1-2012 của Quận ủy quận 5, TP Hồ Chí Minh thì hiện giờ toàn bộ hồ sơ đảng viên Đặng Thị Hoàng Yến vẫn nằm trong tủ Ban Tổ chức Quận ủy quận 5.
Bà Hoàng Yến kê khai khen thưởng như thế nào?
Trong tiểu sử tóm tắt (khai theo mẫu số 3/BCĐBQH) dành cho cá nhân, khai ngày 12-3-2011, phần khen thưởng bà Hoàng Yến ghi 7 khoản mục, trong đó có được tặng “chữ Tâm”, Bằng khen Thủ tướng Chính phủ (2009), giải Bông hồng vàng và Doanh nhân tiêu biểu (2008, 2009), Siêu sao kinh doanh ASEAN (2007), Bằng khen của UBND tỉnh Long An, TP Hồ Chí Minh (2006, 2007).
![]() |
| Nhà số 8 Đỗ Ngọc Thạch, phường 14, quận 5. |
Trong sơ yếu lí lịch (khai theo mẫu số 2/BCĐBQH) ghi ngày 12-3-2011, phần khen thưởng như trên, nhưng tại Sơ yếu lí lịch (khai lại theo hướng dẫn, bổ sung) cùng đề ngày 12-3-2011, phần khen thưởng, bà Yến khai thêm 20 danh hiệu, loại hình khen thưởng của Tập đoàn Tân Tạo vào lí lịch cá nhân, từ Huân chương, Bằng khen, chứng chỉ quốc tế, Cúp vàng thương hiệu & nhãn hiệu, Siêu sao kinh doanh, Cúp vàng Thánh Gióng, DN xuất sắc, Sao vàng Phương Nam, Cúp thương hiệu chứng khoán uy tín, Bảng vàng ghi công tài trợ, v.v… trong khi hướng dẫn chỉ khai phần cá nhân được khen thưởng từ Bằng khen Chính phủ trở lên.
Đáng lưu ý là trong những năm 2002 – 2007 bà Hoàng Yến sang Mỹ, nhập quốc tịch Mỹ, lấy Việt kiều Mỹ nhưng vẫn khai là được tặng Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, Bằng khen của UBND TP Hồ Chí Minh, tỉnh Long An. Theo lập luận của bà, Tân Tạo là Tập đoàn Kinh tế tư nhân do bà lãnh đạo, nên mọi thành tích của Tập đoàn cũng coi như của bà.
Bà Hoàng Yến có những tài sản gì?
Tại bản kê khai tài sản, thu nhập rút gọn ngày 12-3-2011, bà Đặng Thị Hoàng Yến khai tại TP Hồ Chí Minh có 4 nhà:
– Số 8 Đỗ Ngọc Thạch, P.14, Q.5 diện tích: 64,46m2, diện tích xây dựng 34,46m2, loại nhà cấp 3 đã có GCNQSĐ.
– 79/9 đường 12, khu phố 3, P. Bình An, Q.2: diện tích: thửa 517, diện tích 302m2, diện tích XD: 34,5m2 loại nhà cấp 4, đã có GCNQSĐ.
– 79/9 đường 12, khu phố 3, P. Bình An, Q.2: diện tích: thửa 518, diện tích 305m2, diện tích XD: 30,0m2 loại nhà cấp 4, đã có GCNQSĐ.
– Số 19 Cao Bá Nhạ, P. Nguyễn Cư Trinh, Q.1; diện tích 170,53m2, trệt cấp 3, đã có GCNQSDĐ.
Tài sản ở nước ngoài:
– Địa chỉ: 7411 Hillsile, tiểu bang California, USA.
Phần thu nhập, tài khoản ở nước ngoài bỏ trống, nhưng ghi: Cổ tức được hưởng hằng năm nhưng từ năm 2007 đến nay đều hiến tặng cho Quỹ từ thiện Học bổng Vì tương lai, Quỹ chiến thắng bệnh tật và Đại học Tân Tạo.
– Kim khí quý, đá quý trị giá: 5 tỉ đồng.
– Cổ phiếu… tổng giá trị ước khoảng 2.000 tỉ cổ phiếu, trong đó 80% được cam kết hiến tặng Đại học Tân Tạo và Quỹ học bổng Vì tương lai…
Có điều: Ở nước ngoài chưa thấy bà khai biệt thự trị giá 5-7 triệu USD ở Houxton, bang Texas (gần với biệt thự của gia định cựu Tổng thống Bush mà nhiều người biết đến). Còn trong nước, bà Hoàng Yến là một trong số tốp đầu về chứng khoán những năm quan
Theo: Báo NCT.
Con Ủy viên Bộ chính trị thành sếp lớn
–Trong một sự kiện hiếm thấy, một người sinh năm 1988 – cô Tô Linh Hương, vừa được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Vinaconex – PVC.
Cô Hương là con gái Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng CSVN, ủy viên Bộ Chính trị Tô Huy Rứa.
Các bài liên quan
Con gái thủ tướng lãnh đạo bốn công ty
Con trai út Thủ tướng làm cán bộ Đoàn
Con gái Thủ tướng Dũng thêm vai trò mới
Thông tin trên trang web của Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC (PVV) cho hay sáng 14/4/2012, cô Hương đã được bầu vào vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị của công ty tại Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2012.
Cô sẽ lãnh đạo công ty này trong nhiệm kỳ bốn năm 2012-2016.
Cô Tô Linh Hương sinh năm 1988, là Cử nhân ngành Quan hệ Quốc tế tại Học viện Báo Chí và Tuyên Truyền.
Cô đỗ thủ khoa đại học năm 2005, trong thời gian ở Học viện Báo chí Tuyên truyền có thành tích học tập tốt và tham gia tích cực công tác Đoàn Thanh niên CSVN.
Tô Linh Hương tốt nghiệp đại học loại xuất sắc năm 2009. Cô từng tham gia nghiên cứu khoa học cấp trường với đề tài: “Thông tin đối ngoại trong đấu tranh diễn biến hòa bình ở Việt Nam hiện nay”.
Cũng trang web của công ty PVV đưa tin ngay sau khi được bầu, ngày 19/4 cô Tô Linh Hương đã “đến thăm, động viên đội ngũ cán bộ, công nhân đang thi công” tại một công trình xây chung cư cao cấp ở Cổ Nhuế.
Bản tin nói: “Chủ tịch HĐQT cũng chỉ đạo Ban quản lý chu đáo các vấn đề liên quan đến việc làm lán, trại, chỗ ở cho công nhân để anh em yên tâm làm việc và đảm bảo sức khỏe”.
Cô Hương cũng “lưu ý ngoài việc đảm bảo tiến độ và chất lượng của công trình, đội ngũ cán bộ, công nhân thi công ở đây cần lưu ý đến vấn đề đảm bảo an toàn lao động và an toàn chung cho cả công trường…”
Trong bức ảnh đi kèm, tân chủ tịch HĐQT mặc bộ váy màu hồng và tuy đội mũ bảo hộ nhưng đi giày cao gót cũng màu hồng.
Công ty 2.000 nhân viên
Tô Linh Hương
Sinh năm 1988
Đỗ thủ khoa vào đại học năm 2005, ngành Quan hệ Quốc tế tại Học viện Báo Chí và Tuyên Truyền
Được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty Vinaconex – PVC sáng ngày 14/04/2012
Sẽ lãnh đạo PVC trong nhiệm kỳ bốn năm 2012-2016
Là con gái của ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng
PVV là công ty liên kết giữa hai Tổng Công ty nhà nước là Vinaconex và PVC, chuyên xây dựng các công trình dân dụng, công nghiệp, giao thông, thủy lợi, san lấp mặt bằng, xử lý nền móng công trình, đầu tư, kinh doanh bất động sản…
Doanh thu năm 2012 của PVV ước tính 950 tỷ đồng. Công ty có gần 2.000 cán bộ công nhân viên, lương trung bình được nói vào khoảng tám triệu đồng/tháng.
Chưa rõ kinh nghiệm trong lĩnh vực đầu tư xây dựng của tân Chủ tịch HĐQT như thế nào.
Người tiền nhiệm của cô Tô Linh Hương ở PVV, ông Trương Quốc Dũng, cũng là một người rất trẻ mới ở ngưỡng tuổi 30.
Cô Hương là con gái của ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng.
Ông Rứa, sinh năm 1947, từng phụ trách lĩnh vực lý luận của Đảng trong vị trí Trưởng ban Tư tưởng – Văn hóa Trung ương.
Ông được bầu bổ sung vào Bộ chính trị Đảng CSVN tại Hội nghị Trung ương 9 hồi tháng 1/2009 và tái đắc cử tại Đại hội Đảng XI tháng 1/2011. Tháng 2/2011, ông được bổ nhiệm làm Trưởng ban Tổ chức Trung ương.
Nói chung giới quan sát cho rằng tuy đóng vai trò chủ chốt trong lĩnh vực tư tưởng, ông Rứa không có ảnh hưởng mạnh trong quá trình hoạch định chính sách kinh tế.
Trong một điện văn viết cuối năm 2009, được tiết lộ trên Wikileaks ngày 30/08/2011, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam nhận xét ông Tô Huy Rứa thuộc phe cứng rắn (hard-liners) trong Đảng. Ông bị cho là đã chỉ đạo thắt chặt kiểm soát báo chí và tự do ngôn luận ở trong nước.
Lãnh đạo trẻ

Ngay sau khi được bầu, cô Tô Linh Hương đã đi thị sát công trình
Cô Tô Linh Hương là nhân vật mới nhất trong thế hệ các lãnh đạo trẻ, có xuất thân gia đình ở các chức vụ cao trong Đảng và nhà nước, mà dư luận Việt Nam gọi là các ‘hạt giống đỏ’.
Một số người khác có thề̉ kể đến là con gái của Thủ tướng đương nhiệm, bà Nguyễn Thanh Phượng, chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng thương mại cổ phần Bản Việt; hay ông Nguyễn Xuân Anh, Phó Chủ tịch TP Đà Nẵng, con trai ông Nguyễn Văn Chi, ủy viên Bộ Chính trị khóa X.
Điểm đặc biệt của những lãnh đạo trẻ này là có học thức, được đào tạo bài bản, nhiều người du học tại các trường nổi tiếng thế giới.
Nhiều vị cũng tỏ ra năng động, nắm bắt được cơ hội.
Việt Nam là nước châu Á và ít nhiều chia sẻ với Trung Quốc có truyền thống để con cái các nhân vật cao cấp hoặc ‘công thần’ của chế độ cộng sản tiếp nối truyền thống chính trị gia đình, dù không rõ rệt như Bắc Triều Tiên.
Tại Trung Quốc, nhân vật được cho là sẽ lên làm Chủ tịch nước, chủ tịch Đảng nhiệm kỳ tới, ông Tập Cận Bình, là con của một cán bộ cao cấp lão thành, ông Tập Trọng Huân.
Con cháu các nhân vật cao cấp của Đảng và Nhà nước tại Trung Quốc cũng công khai chiếm nhiều vị trí quan trọng trong nền kinh tế và hệ thống quyền lực, tạo ra cái tên ‘Thái tử Đảng’ (Chinese princelings).-Theo:bbc Con Ủy viên Bộ chính trị thành sếp lớn
Vấn Đề Trung Quốc Của Thế Giới và Của Việt Nam
–Nguyễn-Xuân Nghĩa – Ngày 120415
Bài tham luận đọc tại cuộc hội thảo “Định hướng Đấu tranh cho Việt Nam Tự Do” tổ chức tại Westminster, California, ngày 15 Tháng Tư 2012.
-Theo:Vấn Đề Trung Quốc Của Thế Giới và Của Việt Nam
–
ĐỊA CHÍNH TRỊ CỦA TRUNG QUỐC: MỘT CƯỜNG QUỐC BỊ BAO VÂY
Nguồn: Stratfor Global Intelligence, 25 tháng 3, 2012 URL: http://www.stratfor.com/analysis/geopolitics_china neofob, x–cafevn.org, chuyển ngữ
1. Gìn giữ sự đoàn kết nội bộ trong những vùng Hán Trung Hoa.
2. Giữ quyền kiểm soát đối với những vùng đệm.
3. Bảo vệ bờ biển khỏi ngoại xâm
Bạc Hy Lai Trong Sa Lậu
–Nguyễn-Xuân Nghĩa Ngày 120420
–.- Trùng Khánh Trùng Trùng – (Dainamax).
Mặt hậu của họ Bạc cũng là mặt dầy không kém.
–
Chính trị Trung Quốc: The Paranoid Style in Chinese Politics (Project Syndicate 17-4-12) — Minxin Pei
– Vụ án Cốc Khai Lai – Bạc Hy Lai: Mỹ quan tâm đến Vương Lập Quân (PLTP). – Bộ Ngoại giao Mỹ: Con trai Bạc Hy Lai đang tự do ở Mỹ – Thành Long có quan hệ gì với con trai cựu quan chức TQ Bạc Hy Lai? (GDVN). – Vụ cựu bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai: 39 người bị bắt giam (NLĐ). – “Tổ ấm tình yêu” của Heywood và Cốc Khai Lai (Daily Mail/ NLĐ). – Bà Cốc Khai Lai “bị ung thư xương” (Sina/ Standard/ Reuters/ NLĐ).
–
– Sóng gió nhà họ Bạc (TN). – Doanh nhân Anh bị nghi giúp Bạc Hy Lai rửa tiền (VNE). –Sự thật ghê gớm về vợ ông Bạc Hy Lai (VnMedia). – Bạc Hy Lại đối mặt 7 tội danh nghiêm trọng (ĐV). – Vì sao Neil Heywood bị sát hại? (PLTP). – Tương lai bất định của Bạc Qua Qua (BBC). – Chân dung quý tử ăn chơi phá giời của Bạc Hy Lai – Con trai ông Bạc Hy Lai trở về Trung Quốc? (VOV).
Details Emerge on U.S. Decisions in China Scandal -A Chinese official sought asylum at the American Consulate in Chengdu after telling a tale of corruption and murder that has ensnared the Obama administration in a politically sensitive episode.
– Tiết lộ thêm thông tin về vụ án của vợ cựu quan chức TQ Bạc Hy Lai (GDVN). – Thêm nhiều tin đồn vụ Bạc Hy Lai (TN). – Doanh nhân Anh bị vợ Bạc Hy Lai giết vì dọa tiết lộ bí mật(TP). – Ông Bạc Hy Lai ra lệnh đầu độc Heywood ? (NLĐ). – Neil Heywood bị giết vì biết quá nhiều?! (ANTĐ). – Vợ Bạc Hy Lai hạ độc doanh nhân Anh vì tiền (DV). – Tình tiết mới trong vụ Bạc Hy Lai: Bà Cốc Khai Lai giết người bằng thuốc độc (VOV). – Heywood – Cốc Khai Lai: Từ tâm giao thành tử thù (Reuters/ NLĐ).
– Neil Heywood Murder: Brit Allegedly Poisoned After Threat To Expose Bo Xilai’s Wife (Reuters/ Huffington). – Fund Transfer Cited in Inquiry on Death of Briton in China (NYT). – Neil Heywood ‘killed after argument over Bo Xilai wife’s financial dealings’ (Metro). – Three Questions for Beijing (WSJ).
– Thủ tướng Trung Quốc: ‘Tham nhũng là đe dọa lớn nhất với đảng cầm quyền’ (VNN).
– Quân đội kêu gọi trung thành với ông Hồ – Chu Vĩnh Khang bị cảnh cáo (VietSOH).– Gu Kailai gọi Zhou Yongkang là “trùm đảo chính” (Đại Kỷ nguyên).
– Đức Đại Lai Lạt Ma : Có dấu hiệu chuyển biến chính trị ở Trung Quốc (RFI). – Video mới quay cảnh tự thiêu ở Tây Tạng (VOA).
Tam giác Tây-Ta-Tầu
— Nguyễn Xuân Nghĩa – Đinh Quang Anh Thái: Tam giác Tây-Ta-Tầu (Dainamax).

Nguyễn Xuân Nghĩa – Đinh Quang Anh Thái “Giờ Giải Ảo” ngày 110510
“Ai ôi hãy chống trời Nam lại
Kẻo nữa dân ta phải cạo đầu!”
Tầu đánh Tây để… cứu Bắc Ninh của ta!
![]()
Tranh Tầu vẽ chiến thắng của Lưu Vĩnh Phúc chống quân Pháp tại… Bắc Ninh
ĐQAThái: Đây là Giờ Giải Ảo với ông Nguyễn Xuân Nghĩa, phát thanh mỗi tối Thứ Ba trên băng tần 1190AM của đài NVR và trên mạng lưới điện toán kxmx.com cùng trang nhà của nhật báo Người Việt. Xin kính chào ông Nghĩa cùng quý thính giả gần xa. Mặc dù rằng đây là một việc rất riêng tư, đài NVR vẫn xin mượn làn sóng điện này có lời phân ưu cùng ông Nguyễn Xuân Nghĩa và tang quyến sau khi thân phụ ông Nghĩa là cụ Nguyễn Xuân Hiếu vừa tạ thế hôm Thứ Tư mùng năm vừa qua và chúng tôi xin cảm tạ ông Nghĩa vẫn trở lại với chương trình Giờ Giải Ảo mặc dù gia đình đang rất bận về tang lễ. – Sau đấy, chúng ta lại tái diễn sai lầm cũ khi Cộng sản Việt Nam lại mượn quân Tầu đánh Tây đánh Mỹ và lần này thì chưa biết là sẽ làm sao thoát vì đảng Cộng sản Việt Nam nay tự nhận là phụ dung của đảng Cộng sản Trung Quốc. Bất cứ ai muốn lên lãnh đạo đảng ở Hà Nội thì cũng phải chạy qua Bắc Kinh cầu phong trước! Khác với ngày xưa có giặc Cờ Đen, nay ta có giặc cờ đỏ nằm ngay trong triều đình ở Hà Nội!
Tin liên quan:
– Việt Nam trao đổi với 3 nước châu Âu về biển Đông (NLĐ). – ASEAN muốn hỗ trợ giải quyết tranh chấp biển Đông (Thanh niên).- Philippines tìm cách cân bằng quan hệ với hai siêu cường Mỹ-Trung — (RFI).
–China Sea Dispute Looms Large in U.S. Visit (WSJ 9-7-11) –Tổng tham mưu trưởng Mỹ viếng thăm Trung Quốc — (RFI).- Giao lưu quân sự Mỹ -Trung (NLĐ). –U.S. Must Resolve to End Chinese Tyranny (viet-studies 9-7-11) — “Mỹ phải cương quyết chấm dứt bạo quyền Trung Quốc.” Đây là bài đầu tiên của một tác giả ngọai quốc gởi thẳng cho viet-studies. GS James Rhodes sẽ sang giảng day tại Học viện Báo chí và Truyền thông (Hà Nội) tháng 8 này, trong chương trình Fulbright.
-Hợp tác an ninh trên biển Đông: Đánh giá các xu hướng gần đây
Giới thiệu
Bài viết này đánh giá các diễn biến gần đây, ảnh hưởng đến an ninh biển Đông trong sáu tháng đầu năm 2011. Bài viết được chia thành năm phần chính. Trong bốn phần đầu, bài viết đánh giá sự tác động hai chiều về các vấn đề trên biển Đông giữa Trung Quốc và bốn nước đòi chủ quyền – Việt Nam, Philippines, Malaysia và Đài Loan. Trong phần thứ năm, bài viết sẽ bàn về vai trò của ASEAN trong việc thúc đẩy các cam kết đa phương với Trung Quốc về Tuyên bố ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) và bộ Quy tắc Ứng xử trên biển Đông (COC).
Sự quyết đoán của Trung Quốc trong việc thúc đẩy các tuyên bố chủ quyền và lãnh thổ trên biển Đông, lấn át lịch trình chính trị trong suốt năm 2010. Cho đến tháng 10 [năm 2010], những căng thẳng này dường như đã dịu đi. Trung Quốc đã nối lại các mối quan hệ quân sự với Hoa Kỳ mà họ đã đình chỉ hồi đầu năm. Trung Quốc và ASEAN đã làm sống lại nhóm làm việc chung để thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC) đang bị hấp hối. Những điều này và các diễn biến khác đã khiến tác giả kết luận rằng, có cơ sở cho sự lạc quan thận trọng rằng một số tiến bộ có thể được thực hiện trong việc quản lý các căng thẳng trên biển Đông.
Sáu tháng đầu năm nay đã thấy các căng thẳng trở lại và hành vi từ phía Trung Quốc đã không hề thấy trước đó. Trung Quốc bắt đầu can thiệp một cách mạnh mẽ vào các hoạt động thương mại của các tàu thăm dò dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế mà Việt Nam và Philippines đã tuyên bố. Các phản đối ngoại giao của cả hai nước về hành động của Trung Quốc đã gợi ra sự kiêu căng, gây cản trở, và tình trạng hiếu chiến của Bắc Kinh.
Kết luận
Việc khẳng định chủ quyền mạnh mẽ trong thời gian gần đây của Trung Quốc trên biển Đông đã gia tăng rủi ro về an ninh cho các nước Đông Nam Á và tất cả các cường quốc qua lại trên các vùng biển này. Bảo đảm an ninh trên biển Đông hiện là một vấn đề quốc tế phải được giải quyết đa phương bởi tất cả các nước có liên quan.
Ba sự cố quan trọng đánh dấu làn sóng mới về sự quyết đoán mạnh mẽ của Trung Quốc. Ngày 2 tháng 3, tàu tuần tra Trung Quốc hoạt động trong nhóm đảo Kalayaan của Philippines tiếp cận một tàu khảo sát địa chấn của Philippines trong vùng biển ngoài khơi bãi Cỏ Rong và ra lệnh cho con tàu này rời khỏi khu vực. Ngày 26 tháng 5, ba tàu giám sát biển của Trung Quốc đã tiến đến gần một tàu thăm dò dầu khí do nhà nước Việt Nam sở hữu, nằm sâu bên trong vùng đặc quyền kinh tế mà Việt Nam đã tuyên bố. Con tàu này bị ra lệnh phải rời khỏi khu vực, sau khi một tàu Trung Quốc cố tình cắt cáp khảo sát ngập dưới nước. Và ngày 9 tháng 6, một tàu thăm dò thứ hai của Việt Nam bị các tàu Trung Quốc tiến đến gần trong một vụ cắt cáp thứ hai.
Trong tháng 5 năm 2009, khi Malaysia và Việt Nam cùng đệ đơn lên Ủy ban Ranh giới Thềm lục địa Liên Hiệp quốc, Trung Quốc đã phản đối kèm theo một bản đồ. Bản đồ Trung Quốc có chín vạch, một hình gần giống như chữ U, bao gồm gần như cả vùng biển Đông. Trung Quốc tuyên bố “chủ quyền không thể tranh cãi” trên biển Đông. Tuy nhiên, chưa bao giờ họ làm rõ cơ sở của các tuyên bố này, mặc dù các nước trong khu vực đã khẩn cầu trong hai thập niên. Hiện chưa rõ Trung Quốc đang yêu sách những gì. Có phải Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với tất cả các bãi đá và đảo (features) bên trong các vạch này? Hay là Trung Quốc tuyên bố biển Đông là lãnh hải của họ?
Một số chuyên gia hàng hải suy đoán rằng, tuyên bố của Trung Quốc dựa trên chín bãi đá họ chiếm ở quần đảo Trường Sa. Nói cách khác, Trung Quốc tuyên bố rằng những bãi đá này là những hòn đảo thực sự theo luật pháp quốc tế và do đó kéo theo vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (370 km). Đây là một điều tưởng tượng pháp lý. Các hòn đảo phải có khả năng tự duy trì sự cư trú của con người và có chức năng kinh tế. Đá không đáp ứng các tiêu chí này, nên không thể đòi vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa.
Các vạch của Trung Quốc đã cắt vào trong vùng đặc quyền kinh tế mà Việt Nam và Philippines tuyên bố. Các vùng đặc quyền kinh tế này dựa trên luật pháp quốc tế một cách vững chắc. Cả hai nước đã vẽ các đường cơ sở xung quanh bờ biển của họ và sau đó mở rộng tuyên bố từ các đường cơ sở này ra biển tới 200 hải lý (370 km). Theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển, các nước ven biển có quyền tài phán trên những vùng biển này trong việc khai thác tài nguyên thiên nhiên như thủy sản hoặc dầu khí dưới đáy đại dương.
Trong tháng 11 năm 2002, Trung Quốc và ASEAN đã đạt được thỏa thuận Tuyên bố ứng xử của các bên trên biển Đông (DOC). Đây là tài liệu không ràng buộc, trong đó các bên đã ký, cam kết không sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp chủ quyền. DOC, có nhiều đề xuất về các biện pháp xây dựng lòng tin, chưa bao giờ được thực thi.
Sự quyết đoán của Trung Quốc trong việc thúc đẩy các tuyên bố chủ quyền trên biển Đông trong năm 2009 và 2010 đã gây ra một phản ứng quốc tế dữ dội. Vấn đề này nổi bật tại Diễn đàn Khu vực ASEAN và tại buổi khai mạc Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN mở rộng hồi năm ngoái. Trung Quốc đã dùng thủ đoạn ngoại giao và tìm cách hạn chế tổn hại thêm bằng cách đồng ý khôi phục lại nhóm làm việc chung ASEAN – Trung Quốc đang bị hấp hối, để thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên. Nhóm làm việc này đã bị trì hoãn vì sự khăng khăng của Trung Quốc, rằng tuyên bố chủ quyền và lãnh thổ chỉ có thể được giải quyết song phương giữa các nước liên quan. Các thành viên ASEAN nhấn mạnh việc gặp nhau để đưa ra quan điểm chung trước khi Trung Quốc tham gia.
ASEAN, do Indonesia làm chủ tịch, đã thúc giục Trung Quốc nâng cấp DOC thành quy tắc ứng xử (COC) ràng buộc hơn. Một số nhà ngoại giao trong khu vực hy vọng rằng, một thỏa thuận có thể đạt được vào kỷ niệm lần thứ mười của DOC, tháng 11 năm 2012. Điều này không thể đạt được, trừ khi ASEAN duy trì đoàn kết, gắn bó và thông qua một lập trường chung. Rõ ràng là có “sự luôn luôn lo lắng” giữa các thành viên ASEAN.
Nửa đầu thập niên 1990, khi Trung Quốc bắt đầu chiếm các bãi đá trên quần đảo Trường Sa, gồm bãi đá Vành Khăn (Mischief Reef) nổi tiếng, các nhà phân tích an ninh đã mô tả chiến lược của Trung Quốc là “sự quyết đoán từ từ” và “nói và lấy“. Các sự kiện năm nay được mô tả tốt nhất là sự quyết đoán mạnh mẽ. Trung Quốc hiện đang trả [miếng] lại Việt Nam vì vai trò của Việt Nam trong việc quốc tế hóa biển Đông hồi năm ngoái, khi Việt Nam giữ chức chủ tịch ASEAN. Các hành động của Trung Quốc trong khu vực bãi Cỏ Rong có ý định phơi bày sự mơ hồ trong Hiệp ước An ninh chung Mỹ – Philippines, liệu nhóm đảo Kalayaan có được hiệp ước này bảo vệ hay không.
Cả ASEAN và cộng đồng quốc tế đều dựa vào lối đi qua biển Đông, phải đối đầu ngoại giao với Trung Quốc về sự quyết đoán mạnh mẽ của nước này. Họ nên mang những áp lực ngoại giao tập thể, có liên quan tới Trung Quốc, tới cuộc họp thường niên sắp tới ở Diễn đàn Khu vực ASEAN và Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, sẽ được tổ chức cuối năm nay để tôn vinh các cam kết trong DOC của mình.
Trong khi đó cả Philippines lẫn Việt Nam nên thực hiện các bước nhằm nâng cao năng lực của mình để sử dụng chủ quyền quốc gia trên vùng đặc quyền kinh tế của hai nước. Sự yếu đuối của hai nước càng mời gọi Trung Quốc hành động quả quyết hơn. Ngày 11 tháng 6, bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn Bộ Ngoại giao [Việt Nam], khi được hỏi về vai trò có thể có đối với Hoa Kỳ và các nước khác trong việc giải quyết tranh chấp biển Đông, đã trả lời rằng: “Duy trì hoà bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải ở Biển Đông là lợi ích chung của các quốc gia trong và ngoài khu vực. Do đó, mọi nỗ lực của cộng đồng quốc tế trong việc duy trì hòa bình ổn định ở khu vực Biển Đông đều được hoan nghênh”.
Sự quan tâm của Hoa Kỳ và các đồng minh, cũng như Ấn Độ để hỗ trợ cả hai nước trong việc xây dựng khả năng trong lĩnh vực an ninh hàng hải. Đồng thời “liên minh của các nước có cùng một mục đích” nên hỗ trợ ASEAN trong một nỗ lực bảo đảm thỏa thuận về bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông. Các thành viên ASEAN có thể tự xây dựng một Hiệp ước về ứng xử ở biển Đông, và sau khi phê chuẩn, mở ra cho các nước không là thành viên gia nhập.
Ngọc Thu dịch từ: http://www.scribd.com/doc/59499260/Thayer-Security-Cooperation-in-the-South-China-Sea-An-Assessment-of-Recent-Trends







