Tin thứ Sáu, 30-11-2012


http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=fqOvg8eHWng

Blogger QuocBao Pham đưa tin trên FB: “Tin đã kiểm chứng cho biết, vào lúc gần 8h sáng ngày 30/11/2012 Trung cộng 1 lần nữa đã táo tợn xâm nhập lãnh hải Việt Nam, cắt cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 nằm sâu trong lãnh hải Việt Nam“. Blogger Mạnh Quân: “Xác nhận chắc chắn: tàu Bình Minh sáng nay lại bị khựa cắt cáp“.

 CỰC NÓNG! Một nguồn tin từ báo giới vừa cho hay, các nhân viên đi trên tàu hộ vệ của tàu Bình Minh vừa báo về cho biết tàu này lại vừa bị tàu của phía Trung Quốc cắt cáp. Đề nghị các cơ quan hữu trách cho kiểm tra thực hư thông tin này.

Một CTV cho biết, “KẾT THÚC PHIÊN TÒA XỬ BỌN CÔN ĐỒ HÀNH HUNG DÂN LÀNH VĂN GIANG, tòa tuyên án: Huỳnh bị xử 3 năm 6 tháng Dũng 1 năm 6 tháng. Các bị hại đều phản đối bản án và cho biết sẽ kháng cáo“.

 Hoan hô các báo “lề phải” đã cử phóng viên tới tường thuật trực tiếp phiên tòa xử côn đồ hành hung dân Văn Giang: Xét xử vụ án cố ý gây thương tích ở Văn Giang. – Đang xét xử vụ côn đồ hành hung người dân Văn Giang (NLĐ).  – Xử côn đồ đánh người ở Văn Giang: Người dân bỏ cả công việc theo dõi phiên tòa (Infonet). – Xử vụ Văn Giang: cố ý gây thương tích hay giết người? (TT).

– Còn đây là tin tường thuật trực tiếp vụ xử này từ báo “lề dân”: HÔM NAY, MỞ PHIÊN TÒA XỬ CÔN ĐỒ HÀNH HUNG DÂN LÀNH VĂN GIANG (Tễu).

Hàng trăm người dân Văn Giang có mặt bên ngoài phiên tòa –  Ảnh: Tâm Lụa – báo TT.

 CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

Tập đoàn đóng tàu Trung Quốc khởi công dự án ở “Tam Sa” (DT). – Trung Quốc tự cho quyền chặn bắt và trục xuất tàu nước khác ở Biển Đông (DT).

Philippines lại tố cáo Trung Quốc bội ước về bãi cạn Scarborough (Petrotimes).

Bà Clinton: chính sách chuyển trọng tâm Châu Á không nhắm vào Trung Quốc (VOA).

Cuộc chiến hộ chiếu ở châu Á (TVN). –  Chuyên gia David Brown: “Chưa thấy nước nào hành xử như TQ” (PLTP). – Lê Văn Thuần, Pháp: Cơ hội để đoàn kết, nhìn thẳng ai là kẻ thù của chúng ta ! (Người Lót Gạch).

– Ông André Menras – Hồ Cương Quyết vừa gửi tới một số ý kiến muốn làm rõ hơn qua bài đã được đăng ngày 24/11: Một người « cực đoan » phục thiện xin đặt một số câu hỏi. Chúng tôi đã bổ sung thêm ở cuối bài.

– Nguyễn Hàm Thuận Bắc viết tặng sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên: BẢY SẮC CẦU VỒNG TRƯỜNG SA BAY XUỐNG THĂM EM ĐÓ, UYÊN ƠI (Nguyễn Trọng Tạo).

Avatar (Hồ Hiển). “Chú phải về giáo dục thằng Rân đi. Dạo này tôi thấy nó hay đàn đúm với mấy thằng Thế, thằng Lực, thằng Thù, thằng Tạc… cẩn thận có ngày đến cái chức bố cũng chẳng còn đâu…

Phát động sáng kiến chống tham nhũng (PLTP). – Lại lạm bàn về chống tham nhũng (Petrotimes). – 6 tỷ đồng “treo giải” cho các ý tưởng chống tham nhũng (DT). – Xung quanh kết quả khảo sát tham nhũng: Phải hiểu là cả tham nhũng và tiêu cực (ĐĐK). – Chương trình Sáng kiến phòng chống tham nhũng Việt Nam: Vai trò công dân ở đâu? (ĐĐK).

Bí thư Đà Nẵng “khuyên” doanh nghiệp kiện… UBND TP! (Infonet). – Đà Nẵng nhiều ‘công bộc’ đã biết xin lỗi dân (TP).

– Kiểm điểm tự phê bình, phê bình ban thường vụ Thành ủy TP.HCM theo nghị quyết trung ương 4: Khẩn trương giải quyết bức xúc của dân (TT).  – Lấy phiếu tín nhiệm, cán bộ “hết đường” né tránh, đùn đẩy (DT). – Quyết tâm vượt khó để chăm lo cho nhân dân tốt hơn (PLTP). – “Không bỏ tù được, nhưng lá phiếu có thể làm mất chức” (Infonet).

– Lê Chân Nhân: Che sao được nhân dân, giấu sao được lịch sử! (DT). “Dân thấy rõ, biết rõ, hiểu rõ mọi chuyện nên cho dù giỏi che giấu như thế nào, thì rồi đây, không phải chỉ trên bia miệng mà sách vở sẽ công khai tên tuổi nhóm lợi ích là ai, bộ phận không nhỏ là ai?”. – MỐT XIN LỖI (Mai Xuân Dũng). – Bá Tân: Há miệng mắc quai (Nguyễn Thông). – Thế bao giờ mục đích chính là bắt sâu? (Quê Choa).

Sai phạm của Bí thư trường Chính trị (ĐV).

“Phải đặt mình vào vị trí người dân để quyết định về Sông Tranh 2” (DT).  – LIỀU “MẾCH IN” VI NA… (Văn Công Hùng).  – Cần nghiêm trị kẻ ÉM NHẸM THÔNG TIN (Bùi Văn Bồng).

VRN sẽ bàn sâu về thuỷ điện Đồng Nai 6 và 6A (SGTT). – Mạng dân quan trọng hơn thủy điện (Khampha).

Thù lao bạc tỷ của chủ nhà băng lao dốc (Infonet).

Quận Hai Bà Trưng lên kế hoạch cưỡng chế nhà A1, A2 Nguyễn Công Trứ (DT).

Nhiều dự án đường cao tốc phải giảm mức đầu tư (SGTT).

Vụ PV Báo NTNN bị hành hung: Cảnh sát hình sự vào cuộc (DV).

Phân biệt hành vi hành chính để dễ khởi kiện (PLTP).

Cọc đè chết người, ai là bị can? (PLTP).

ASIAD 18 – NHÀ NGHÈO HAM VAY NỢ BÀY CỖ LỚN (!?) (Bùi Văn Bồng).

Vụ buôn lậu xăng ở Vinapco: Người vừa bị mất chức nói gì (TP). – Tổng cục Hải quan: Vinapco buôn lậu có tổ chức (Petrotimes).

Minh bạch, chuyên nghiệp, liêm chính và đổi mới ngành thuế (VOV).

Hà Nội xem xét bãi bỏ 3 loại phí (DT). – Phí cấp chứng minh thư mới tối đa 70.000 đồng (VNE).

Tìm biện pháp đưa lao động “chui” về nước (LĐ). – Bàn biện pháp đưa lao động “chui” ở Hàn Quốc về nước (PLTP). – Người lao động không được tin bất kỳ lời dụ dỗ nào (NNVN). – Cho thuê lao động: Dễ mất kiểm soát (ĐĐK).

VTV-Thời sự trưa có một phóng sự nói về hàng trăm cơ sở chế biến gỗ ở Yên Bái bị phá sản. Đó là hậu quả của tình trạng phát triển quá nóng, chỉ trong một năm mà cấp phép cho hơn 1.000 cơ sở chế biến gỗ. Những người nông dân, văn hóa cấp một bỗng chốc thành ông chủ, rồi giờ thì bao nhiêu người phải tha phương chạy trốn nợ. Một góc bức tranh của một con tàu kinh tế mà người cầm lái chỉ là một anh y tá, đám thủy thủ đầy lũ ăn cắp ăn hại, nhưng lại muốn lao hết tốc lực, giờ thì tàn tạ và đang chìm dần.

Xới rừng đào rễ mua bán sang Trung Quốc (NNVN).

–  ĐÔNG TRÙNG HẠ THẢO- CON SÂU BẰNG VÀNG 9999 (Nguyễn Phú Nepal).

Thêm 4 clip sex của quan chức Trung Quốc sắp được công bố (DT). – Bốn công nhân TQ bị bắt về tội kích động đình công (TTXNV). – Người phanh phui sữa nhiễm melamine tại Trung Quốc bị sát hại (DT).

Việt-Trung tăng cường quan hệ quốc phòng giữa tranh chấp Biển Đông (VOA) –Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam đánh giá cao tình đoàn kết, hữu nghị truyền thống, và quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc    —-Căng thẳng Biển Đông (BBC)  —-Trung Quốc tự cho quyền chận bắt và trục xuất tàu nước ngoài tiến vào Biển Đông (RFI)   —Hộ chiếu “lưỡi bò”: Đòn phủ đầu của Bắc Kinh cho những ai còn ảo tưởng (RFI)

Trung Quốc tăng áp lực, đuổi tàu Việt khỏi vùng biển ‘chủ quyền’ (Nguoiviet)

Tăng cường “an ninh” Việt -Trung cái dụ này luôn nhá :  Cảnh sát Hải Nam cảnh báo các tàu vi phạm lãnh hải TQ(RFA)   —Tàu tuần TQ sẽ lục soát, trục xuất tàu nước ngoài ‘xâm nhập trái phép’ ở Biển Đông (VOA)  —- TQ sẽ khám tàu nước ngoài ở Biển Đông? (BBC) —Công ty đóng tàu Trung Quốc khởi sự dự án ở Tam Sa (VOA)   —VN ‘chỉ đạo’ không đóng dấu hộ chiếu TQ (BBC)

Indonesia : Hộ chiếu “lưỡi bò” của Trung Quốc «là phản tác dụng»  (RFI)   —Philippines lại tố cáo Trung Quốc bội ước trên vấn đề bãi Scarborough  (RFI) —-Trung Quốc không chịu rút tàu khỏi khu vực bãi cạn Scarborough(RFA)   —Đài Loan chuẩn bị «thủy lôi thông minh» chống Trung Quốc  (RFI)    —-Chủ quyền “lịch sử” của Trung Quốc tại Biển Đông lại bị phê phán (RFI)

Hộ chiếu bá quyền Trung Quốc : Quả pháo khai chiến của Tập Cận Bình (RFI)

Hoa Kỳ trước việc Trung Quốc in bản đồ “lưỡi bò” lên hộ chiếu (RFA)   —-Sự khác biệt ở “Hội thảo Quốc tế về Biển Đông lần 4”(RFA)   —-Đối phó với Trung Quốc bằng cách nào(RFA)

Gia đình ông Lê Thanh Tùng chỉ trích phiên toà phúc thẩm(RFA)   —-Ông Phạm Chí Dũng được tại ngoại (BBC)    —-‘Đời thường’ Trần Huỳnh Duy Thức (BBC)‘    ——–Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói’ vượt mức 100,000 chữ ký (Nguoiviet)

Lâm Thúy Vân (Trịnh Hội -VOA) –  Tôi đã hỏi Vân tại sao là một ca sĩ, Vân lại quan tâm đến tình trạng nhân quyền ở quê nhà?

Quá thể, quá đáng, quá chừng, rồi gì nữa (Bùi Tín -VOA) – Đọc các blog tự do trong nước gần đây, tôi hay gặp các nhận định ‘quá thể’, ‘quá chừng’, ‘quá đáng’

Con rối của người khổng lồ (phần 2) (Trần vinh Dự -VOA) – >>>>Con rối của người khổng lồ

Ngân hàng Thế giới hỗ trợ VN chống tham nhũng(RFA)  —-Việt Nam sẽ kiềm chế lạm phát vào năm 2013?(RFA)

Không gì ngăn cản được ước mơ của con người  (RFA) –Cuộc sống hạnh phúc của một đôi vợ chồng khuyết tật rất nghèo khó chiếm cảm tình và sự tôn trọng của những người cùng xóm   —-Muôn mặt taxi ở Sài Gòn (NV)   —Văn Khố Thuyền Nhân tổ chức Thánh lễ cầu nguyện (NV)

Công dân mạng thay đổi xã hội (Ngô nhân Dụng -Nguoiviet)Tháng Tư năm ngoái, một bản tin đưa lên mạng Vi Bác (Sina.Weibo) cho biết một xe vận tải chở đầy chó đang đi trên đường cao tốc tới thành phố Trường Xuân, tỉnh Cát Lâm, chắc chỉ để làm thịt.

Quan hệ phức tạp giữa Hoa Kỳ và quốc gia Israel  (Nguoiviet) -Người ta thường nghĩ là cộng đồng người Mỹ gốc Do Thái có ảnh hưởng quá mạnh trong xã hội Hoa Kỳ qua nhiều lãnh vực như nghệ thuật, truyền thông, tài chánh, và tất nhiên là chính trị.

Chó, mèo cũng phải “chính chủ”! –Quanlambao

PHẢI CHĂNG T.T NGUYỄN TẤN DŨNG THÔNG ĐỒNG VỚI TRUNG CỘNG IN HÌNH LƯỠI BÒ TRÊN HỘ CHIẾU? –Quanlambao  –Nguyễn Thu Trâm, 8406 – Theo tờ Daily Telegraph ngày 22 tháng 11 năm 2012, Trung cộng đã phát hành khoảng 6 triệu hộ chiếu điện tử có in hình lưỡi bò. Không lâu sau khi loại hộ chiếu có in đường lưỡi bò này được cấp phát, những công dân của họ đã sử dụng để nhập cảnh vào Việt Nam, như là một hành động công khai tuyên bố chính thức với các quan chức đảng và nhà nước Việt Nam rằng đường lưỡi bò là hợp pháp và biển Đông là thuộc chủ quyền của Trung cộng.
Nhiều người Việt Nam trong và ngoài nước cảm thấy bất bình và phẫn nộ trước hành động ngang ngược của Bắc Kinh về hành vi này. Nhưng có lẽ ít ai đặt vấn đề rằng việc lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Bắc Kinh từng bước lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam theo một chủ trương dần dần biến Việt Nam thành một đặc khu kinh tế của Trung Cộng như chúng đã thực hiện đối với Tây Tạng và Tân Cương, liệu có không sự thong đồng và tiếp tay của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng?

Nguyễn Trường Tộ, Bùi Viện, và cao tăng Tây Tạng Tenzin Drodon –Phạm Vũ –Trích từ newvietart (Phiatruoc)

Lưu Hiểu Ba – Hôm qua chó nhà tang, hôm nay chó gác cửa: Bàn về cơn sốt Khổng Tử hiện nay

Đông Hải Long Vương – Cần hiểu rõ Đảng viên và Đảng CSVN – Ma tuý đảng

Bùi Văn Bồng – Đồng tiền không chính chủ, tính sao đây?Benedict J. Tria Kerkvliet – Xem xét lại guồng máy chính trị của Việt Nam (Danluan)

KINH TẾ

Xử lý nợ xấu: cần xác định đúng đối tượng ưu tiên (SGTT). – “Lợi ích nhóm” làm cản trở quá trình xử lý nợ xấu (TTXVN).

Ngân hàng – bức tranh ảm đạm: Còn đâu thời hoàng kim (ANTĐ).

Trần lãi suất cho vay và câu chuyện “xả lũ hồ Dầu Tiếng” (VnEco). – Lãi suất sắp hạ nhiệt thêm 1% (ĐĐK).

3 nút thắt khi xử lý tài sản bảo đảm (CafeF).

“Vòng quay vốn suy giảm nghiêm trọng” (SGTT).

Quản lý DNNN như…truyện Trạng Quỳnh? (VNN).

– Bà Phạm Chi Lan: Niềm tin sụt giảm, doanh nghiệp không dám đầu tư, không dám vay tiền (Stox). – Giải pháp 3 chân kiềng hỗ trợ doanh nghiệp (Vietstock/ĐT). – Các doanh nghiệp điều chỉnh chỉ tiêu kinh doanh: Sự thay đổi cần thiết (ĐĐK). – Kết quả kinh doanh: Đằng sau những khoản lỗ… (Stox).

Vốn trong ngành điện và bài toán giá (TP).

Cửa mở cho… quỹ đóng (ĐTCK).

Làn sóng thoái vốn bất động sản (ĐĐK).  Giá BĐS ngất ngưởng vì cõng nhiều phí không tên (TP). – Hoàn thiện các căn hộ dành cho người thu nhập thấp trước tết (LĐ). – Quỵt, lừa mua bán nhà, đất – Bài 1: Lắm trò làm người mua “sập bẫy” (PLTP).  –   Quỵt, lừa mua bán nhà, đất – Bài 2: Nắm đằng cán cũng… mất của! (PLTP).

Trương Đình Anh: Người kinh doanh Internet số 1 Việt Nam (Infonet).

Nestlé “tung” bằng chứng khẳng định Trung Nguyên vi phạm (GDVN). – Biến động giá: Giá cà phê trong nước tăng phiên thứ ba liên tiếp (Stox).

Giá nhiều mặt hàng xuất khẩu giảm (SGTT).

Tàu cá (ĐĐK).

Tung đủ ‘chiêu’ khuyến mại, xe máy vẫn ế chỏng chơ (Petrotimes).

Nạn ỷ thế làm liều  (RFA) –Những tin tức dồn dập vào cuối năm cho thấy núi nợ rất lớn của các tập đoàn và tổng công ty nhà nước của Việt Nam, bên trong là nhiều khoản nợ xấu, loại khó đòi và sẽ mất.

VinaCapital muốn bán cổ phần KS Metropole (BBC)   –Châu Á vung tiền mua khu phố tài chánh City tại Luân Đôn (RFI)

VĂN HÓA-THỂ THAO

Ly kỳ chuyện ‘hổ tinh’ và cái chết oan của cha danh tướng Nguyễn Xí (ĐV/NNVN).

Vua áo đen là ai? (ANTĐ).

Điều gì còn băn khoăn về Phạm Quỳnh (Phạm Tôn).

PGS.TS Trịnh Sinh: “Nếu coi rẻ quá khứ thì tương lai sẽ không bền vững!” (Petrotimes).

Ngôi làng có biển số nhà độc đáo nhất Việt Nam (DV).

Lễ hội đua bò Bảy Núi độc đáo qua góc máy độc giả (Infonet).

Ngọn hải đăng cổ nhất Đông Nam Á ở VN (Kiến thức).

– Toạ đàm “Bàn tiệc chuẩn của người Việt”: Giữ bản sắc, thêm gia vị bốn phương (SGTT).

“Xét lại thế giới đàn ông bằng cái nhìn đàn bà” (TTVH). – Đọc “Đất làng” của Đặng Cương Lăng (NNVN).

Họa sĩ Nguyễn Như Huy: Nghệ thuật Việt Nam, câu chuyện cá nhân & bên lề? (TTVH).

Hi vọng điện ảnh Việt được kích thích (TT). – Đạo diễn Thanh Vân: Làm phim thu tiền lại bảo phục vụ khán giả, tôi không tin! (TTVH). – LHP Quốc tế Hà Nội: Không bất ngờ, phim Việt giành giải “phụ” (TTVH).

Dàn diễn viên Việt Nam rạng rỡ trên thảm đỏ bế mạc LHP Quốc tế Hà Nội (TTVH). – Sổ tay: Bất tài mới khoe thân! (SGGP).

Hội An miễn phí vé tham quan cho tất cả du khách trong ngày 4/12 (DT). – Hội chợ hoa xuân Phú Mỹ Hưng 2013 – Chút quê giữa lòng phố thị (TN).

Có một sân chơi bị quên lãng… (Mẹ Nấm).

Trước trận Việt Nam – Thái Lan: Còn nước… còn tát (VOV). – Lượt cuối bảng A: Thái Lan – VN: Phải hay và chờ may! (PLTP). – Thái Lan – Việt Nam: Chiến vì lòng tự trọng (TTVN).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

Bàn thêm về đào tạo tiến sĩ (Nguyễn Văn Tuấn).

Khó thu hút nhà khoa học Việt kiều: Đâu là “rào cản”? (HNM).

Hà Nội công bố quy hoạch mạng lưới các trường học (TTXVN).

Những cảnh báo về giáo dục Việt Nam (VNN).

Giáo viên tiểu học hết “cửa” dạy thêm (Giadinhnet). – Cần sự đồng thuận của phụ huynh (GD&TĐ).

Sinh viên cần đồng phục, giáo trình của trường? (VNN).

Báo động tình trạng lẫn lộn giữa trường học với điểm kinh doanh (PL&XH).

Lại xuất hiện clip nữ sinh đánh nhau (DT).

Ươm chữ ở Rắk Lây (ĐĐK). – Thầy giáo mù và lớp học trên đồi cát (NNVN).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

Gà đẻ loại thải Hàn Quốc: chưa kiểm tra tồn dư kháng sinh (SGTT).

ÁO ẤM BIÊN CƯƠNG (Mai Thanh Hải).

Hà Nội sẽ bố trí xe đưa công nhân về quê ăn Tết (Petrotimes).

Bày bán chim trời làm mồi nhậu công khai giữa phố (NĐT).

Mất 70.000 USD vì chiêu lừa “đô la đen” (PLTP).

Hà Nội: Chồng úp chậu phân, vùi đầu vợ vào nước nóng (Soha).

Kinh ngạc những ngôi mộ cả trăm tỷ đồng ở miền Đông (ĐV).

Những gỗ ‘thần’ làm đại gia Việt phát sốt (VNN).

Cận cảnh những ngôi nhà hoang ở xứ Nghệ (VNN).

Khinh miệt cản trở người bán dâm hoàn lương (Infonet).

Trong hơi ấm người dưng (SGTT).

Sự thật về người đàn ông tàn tật trở thành tỷ phú (DT).

Hoa Kỳ phác họa kế hoạch diệt trừ bệnh AIDS (VOA).

Hy vọng mới cho những người bị nhiễm HIV/AIDS(RFA)    —-Thơ Việt, từ 4 chữ qua 3 câu (NV)

Hai vụ trộm hột xoàn ở Sài Gòn, trị giá 600,000 USD (NV) –Hai “đại gia” một ở quận 9 và một ở quận Bình Thạnh mất trộm nhẫn và hột xoàn, mỗi vụ trị giá khoảng 6 tỷ đồng, tổng cộng cả hai vụ là 12 tỷ, tương đương với 600,000 USD.

QUỐC TẾ

Giao tranh tại Syria làm giao thông và liên lạc ngừng trệ (VOV).

Iran quyết theo đuổi chương trình hạt nhân đến cùng (PL&XH).

Palestine thành “Nhà nước quan sát viên”, người dân reo mừng (TT). – Liên Hiệp Quốc chính thức công nhận Nhà nước Palestine (Infonet).  – Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc nâng quy chế Palestine (VOA). – Palestine trở thành quan sát viên LHQ (BBC).

Ai Cập vội vã biểu quyết dự thảo Hiến pháp mới (DT).

Ông Obama và Romney ăn trưa thân mật tại Nhà Trắng (TT).

Hoa Kỳ: Vấn đề “vực thẳm tài chánh” vẫn bế tắc (VOA).

LHQ mở chiến dịch truyền thông xã hội về nhân quyền(RFA)   —“Mùa thu Á rập” có tiếp nối “Mùa xuân Á Rập”?(RFA)

biểu tình ở mỏ đồng Miến Điện

Biểu tình phản đối mỏ khai thác đồng TQ (BBC/xem) –Cảnh sát đụng độ với người biểu tình ở Miến Điện để phản đối mỏ đồng của Trung Quốc.=====>>>

Cảnh sát giải tán thô bạo người biểu tình chống mỏ đồng Trung Quốc  (RFI)

Miến Điện: giải tán biểu tình hàng chục người bị thương(RFA)    —Người biểu tình bị tấn công trước chuyến thăm của bà Suu Kyi (VOA)  —Miến Điện đột kích dân phản kháng (BBC) –Cảnh sát Miến Điện đột kích vào khu trại dân phản kháng mỏ đồng do công ty Trung Quốc điều hành để giải tán họ.

Trung Quốc nhập khẩu gỗ đốn lậu nhiều nhất thế giới?(RFA)     —Bê bối tình dục (BBC)    —Sang Hong Kong mua sách cấm (BBC/xem)      —Sản xuất xe hơi Nhật tại Trung Quốc giảm vì tranh chấp chủ quyền biển đảo  (RFI)

Cam Bốt ký thỏa thuận cho Trung Quốc xây đập Hạ Sesan 2 (RFI)

Bangladesh: tiếp tục biểu tình liên quan vụ cháy xưởng may(RFA)   —–Nhiều nước châu Âu ủng hộ Palestin xin quy chế quốc gia(RFA)   —LHQ cân nhắc việc nâng quy chế của Thẩm quyền Palestine  (VOA)   —Palestine, Nhà nước quan sát viên Liên Hiệp Quốc(RFI)   —–Pháp và nhiều nước châu Âu sẽ ủng hộ Palestine tại LHQ (RFI)   —-Ðức không ủng hộ việc công nhận quốc gia Palestine (NV)

Pakistan thử nghiệm thành công hỏa tiễn tầm trung(RFA)   —Ủy ban Ai Cập biểu quyết về hiến pháp (VOA)   —-Bắc Triều Tiên thay bộ trưởng quốc phòng (VOA)   —Bình Nhưỡng thay Bộ trưởng Quốc phòng bằng một nhân vật cứng rắn (RFI)    —-Amnesty International chỉ trích Luật An ninh Quốc gia Hàn Quốc (RFI)

IAEA: Tuyên bố hòa bình của Iran không được chứng minh (VOA)  —Syria tấn công gần phi trường, cắt Internet (VOA)    —Pháp mở chiến dịch thu hút du khách (RFI)

Anh uốn nắn báo chí vì điều tra Leveson? (BBC)   —-Chavez trở lại Cuba ‘để hồi phục’ (BBC)

 Lê Văn Thuần – Cơ hội để đoàn kết, nhìn thẳng ai là kẻ thù của chúng ta !

Lê Văn Thuần(Pháp)

 

Trung Quốc ngày càng tỏ ra táo tợn sau khi tung chiếc hộ chiếu lưỡi  bò xâm phạm chủ quyền lãnh hải và tự do hàng hải trên biển Đông, muốn đặt các nước “có tranh chấp về chủ quyền” trên biển Đông vào một thế cờ đã rồi, tự cho mình cái quyền kiểm soát biển Đông bằng cách ra tuyên bố mang tính đe dọa, rằng sẽ cho lực lượng  hải giám và cảnh sát biển kiểm tra chặt chẽ bằng vũ lực và xua đuổi tàu thuyền nước khác ra khỏi cái gọi là” lãnh hải lịch sử” bịa đặt của TQ.

 TQ đã cố tình biến tình trạng từ “không”(có tranh chấp) đến “có”(tranh chấp) và từng bước tiến đến “lấy tất cả”. Rõ ràng  xưa nay TQ không hề có chủ quyền đối với Hoàng Sa lẫn Trường Sa nhưng lần lượt xua quân lấn chiếm bằng vũ lực  và nay chuyển sang thế công toàn diện hòng chiếm đoạt biển Đông một cách trắng trợn theo đường chữ U vô lý và không có căn cứ!

 Dư luận các nước quanh vùng biển Đông lẫn khu vực Châu Á-TBD đang vô cùng tức giận trước hành động ngang ngược này, ngày càng thấy rõ bộ mặt hiếu chiến và đầy tham vọng của nhà cầm quyền TQ. Một số nước trong đó có VN đã chính thức phủ nhận tính pháp lý của chiếc lưỡi bò trên hộ chiếu của TQ đồng thời chỉ cho phép công dân TQ nhập cảnh bằng giấy thông hành(có thị thực rời) do chính phủ(hay bộ phận lãnh sự) nước của sở tại cấp phát. Đây là một hành động tối thiểu trước mắt để đối phó với thái độ ngang ngược của TQ đồng thời đã mở ra một cơ hội để các nước trong ASEAN và các nước trong khu vực Châu Á-TBD tăng cường đoàn kết, xem xét lại phương cách đối phó với sách lược bành trướng của nhà cầm quyền Trung Quốc, kể cả hành động “ong núp tay áo” của Căm pu Chia, chạy theo Trung Quốc để cản trở và chia rẽ nội khối ASEAN vì quyền lợi ích kỷ trước mắt của tập đoàn Hunsen ! Chưa bao giờ VN bị đặt trước một tình thế tiến thoái lưỡng nan như lúc này. Liệu phương châm 16 chữ vàng và quan hệ 4 tốt Trung-Việt có giúp VN giữ được toàn vẹn lãnh thổ và biển đảo, có tạo được điều kiện để phát triển hay  ngược lại, luôn phải phập phồng sống trong lo âu và sợ sệt, bị dồn trong một cái thế “đã rồi”vì sợi giây xích cột chặt, lệ thuộc toàn diện vào ngoại bang ? Thử thách hôm nay mang tính lịch sử, quyết định vận mạng của hơn 80 sinh linh trên mảnh đất này.

 Tại sao chúng ta, những người Việt Nam yêu nước khắp nơi trên thế  giới không mở rộng, nối vòng tay lớn, dấy lên cao trào gìn giữ biển đảo, chủ quyền của quốc gia bằng những hành động cụ thể, kêu gọi cộng đồng quốc tế hiểu rõ âm mưu thâm độc của nước lớn đối với VN và đe dọa hòa bình và an ninh của toàn khu vực châu Á-TBD để cùng chúng ta liên kết chống lại bá quyền Trung Quốc ? Nếu không nhận ra được “kẻ thù” đích thực đang tìm cách khống chế, cướp biển đảo của cha ông mà chuyển sang phê phán nội bộ, đả kích và qui chụp lẫn nhau thì không còn gì ngu xuẩn hơn, lọt vào ý đồ chia rẽ và phân hóa, hòng làm tê liệt lòng yêu nước và sức đề kháng của người Việt Nam chúng ta của bọn bành trướng phương bắc !

 Khởi tố Công ty xăng dầu Hàng không tội buôn lậu

(TBKTSG Online) – Cục Điều tra chống buôn lậu, Tổng cục Hải quan ngày hôm qua, 28-11 đã quyết định khởi tố vụ án hình sự Công ty TNHH một thành viên xăng dầu Hàng không Việt Nam buôn lậu và chuyển cơ quan điều tra, Bộ Công an tiếp tục làm rõ.

Theo thông tin báo chí phát đi từ văn phòng Bộ Tài chính hôm nay (29-11) Cục Điều tra chống buôn lậu, Tổng cục Hải quan vừa có quyết định kể trên sau khi thu thập đầy đủ chứng cứ về hành vi của Công ty TNHH một thành viên xăng dầu Hàng không Việt Nam (gọi tắt là Công ty xăng dầu Hàng không) có trụ sở tại 202 phố Nguyễn Sơn, phường Bồ Đề, quận Long Biên, Hà Nội do ông Trần Hữu Phúc, Tổng giám đốc, là người đại diện theo pháp luật.

Cơ quan chức năng nhận định, Công ty xăng dầu Hàng không đã thực hiện buôn lậu, trốn thuế dưới hình thức lợi dụng hoạt động tạm nhập tái xuất xăng dầu tiêu thụ vào nội địa qua đường bộ.

Vụ việc bắt đầu được phát hiện từ ngày 10-5-2012 khi Công ty xăng dầu Hàng không Việt Nam mở tờ khai hải quan tạm nhập 5.463,111 tấn xăng Mogas 92 mua từ Singapore. Sau khi nhập khẩu, số xăng trên được doanh nghiệp gửi tại kho xăng dầu Đình Vũ của Công ty cổ phần 19-9.

Tiếp đó, đầu tháng 7-2012 Công ty xăng dầu Hàng không đã mở 7 tờ khai hải quan tái xuất tại Chi cục Hải quan cửa khẩu cảng Hải Phòng khu vực 1, khai báo tái xuất tổng số 296,6 tấn xăng Mogas A92 (tương đương 422.645 lít xăng), trị giá khoảng 8 tỉ đồng cho Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải – Trung Quốc qua cửa khẩu Tà Lùng – Cao Bằng.

Số xăng tái xuất trên được bơm từ Kho xăng dầu Đình Vũ tại Hải Phòng vào 7 xe ô tô stec. Hải quan cảng Hải Phòng đã niêm phong hải quan (kẹp chì) vào số xe trên, hoàn thành hồ sơ tái xuất và giao cho chủ hàng vận chuyển đi Cao Bằng để tái xuất vào các ngày 7-7 và 10-7-2012.

Trước đó, Công ty xăng dầu Hàng không cũng đã mở 2 tờ khai tái xuất 2.330 tấn xăng thuộc số xăng 5.463,111 tấn tạm nhập ngày 10-5-2012 cho Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải theo đường biển.

Theo giấy tờ, Công ty xăng dầu Hàng không đã giao cho ông Nguyễn Hải Triều – quyền giám đốc xí nghiệp thương mại dầu khí hàng không miền Bắc chịu trách nhiệm chỉ đạo việc tái xuất lô hàng tại kho và áp tải lô hàng tái xuất này đi cửa khẩu Tà Lùng, Cao Bằng để giao cho đối tác Trung Quốc.

Tuy nhiên, theo cơ quan điều tra, trên thực tế số xăng này ngay sau khi làm xong thủ tục tái xuất tại cảng Hải Phòng đã được bán cho các doanh nghiệp trong nước để tiêu thụ nội địa tại các tỉnh Hải Dương, Thái Bình, Thái Nguyên và Phú Thọ.

Bằng chứng là qua điều tra xác minh, cơ quan Hải quan không tìm thấy sự tồn tại của Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải tại Trung Quốc như tờ khai tái xuất thể hiện.

Theo Tổng cục Hải quan, vụ việc trên có dấu hiệu hoạt động tội phạm có tổ chức, có dấu hiệu cấu thành tội buôn lậu quy định tại Bộ luật Hình sự; vi phạm chính sách thuế, làm thất thu cho ngân sách nhà nước (trốn thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế VAT và thuế bảo vệ môi trường) và vi phạm nghiêm trọng quy định về tạm nhập tái xuất.

Do vậy, căn cứ vào kết quả điều tra, ngày 28-11, Cục Điều tra chống buôn lậu đã khởi tố vụ án hình sự về tội buôn lậu đối với Công ty xăng dầu Hàng không. Dự kiến, hồ sơ vụ việc cũng sẽ được chuyển sang cơ quan cảnh sát điều tra – Bộ Công an để tiếp tục điều tra, làm rõ để xử lý theo đúng quy định của pháp luật.

Khởi tố Công ty xăng dầu Hàng không tội buôn lậu (TBKTSG).

Bộ Tài chính vừa chính thức thông tin về vụ buôn lậu xăng, dầu tạiCông ty TNHH Một thành viên xăng dầu Hàng không Việt Nam (Vinapco).

Trong thông cáo phát đi sáng 29/11, cơ quan này cho biết, qua công tác thu thập xử lý thông tin, Tổng cục Hải quan (Cục Điều tra chống buôn lậu) đã phát hiện và tiến hành điều tra vụ buôn lậu dưới hình thức lợi dụng hoạt động tạm nhập tái xuất xăng dầu tiêu thụ vào nội địa qua đường bộ để buôn lậu, trốn thuế.

Theo Bộ Tài chính, ngày 10/5/2012, Vinapco đã tiến hành mở tờ khai hải quan tạm nhập 5.463,111 tấn xăng Mogas 92 mua từ Singapore. Sau khi nhập khẩu, số xăng trên được doanh nghiệp gửi tại kho xăng dầu Đình Vũ của Công ty Cổ phần 19-9.

Để tái xuất số xăng đã tạm nhập, đầu tháng 7/2012, Vinapco đã mở 7 tờ khai hải quan tái xuất tại Chi cục Hải quan cửa khẩu cảng Hải Phòng khu vực 1, khai báo tái xuất tổng số 296,6 tấn xăng Mogas A92 (tương đương 422.645 lít xăng), trị giá khoảng 8 tỷ đồng cho Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải (Trung Quốc) qua cửa khẩu Tà Lùng (Cao Bằng).

Số xăng tái xuất trên được bơm từ kho xăng dầu Đình Vũ tại Hải Phòng vào 7 xe ôtô; Hải quan cảng Hải Phòng đã niêm phong hải quan vào 7 xe trên, hoàn thành hồ sơ tái xuất và giao cho chủ hàng vận chuyển đi Cao Bằng để tái xuất vào các ngày 7/7/2012 và 10/7/2012.

Sau đó, Vinapco đã giao cho ông Nguyễn Hải Triều, quyền Giám đốc Xí nghiệp Thương mại Dầu khí Hàng không Miền Bắc chịu trách nhiệm chỉ đạo việc tái xuất lô hàng tại kho và áp tải lô hàng tái xuất này đi cửa khẩu Tà Lùng, Cao Bằng để giao cho đối tác Trung Quốc.

Tuy nhiên, trên thực tế số xăng này ngay sau khi làm xong thủ tục tại Hải Phòng, Vinapco đã không tái xuất sang Trung Quốc, mà đã được các đối tượng bán cho các doanh nghiệp trong nước để tiêu thụ nội địa tại các tỉnh Hải Dương, Thái Bình, Thái Nguyên và Phú Thọ.

Do có nguy cơ bị phát hiện, các đối tượng đã mượn xăng của đơn vị khác để nhập lại nhằm trốn tránh sự kiểm tra, kiểm soát và xử lý của cơ quan chức năng nên Vinapco đã xin làm thủ tục nhập lại kho xăng dầu Đình Vũ số xăng trên, sau đó xin hủy tờ khai và chuyển tiêu thụ nội địa.

Qua điều tra xác minh, Cơ quan Hải quan đã xác định tại Trung Quốc không tồn tại Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải. Đáng chú ý, trước đó Vinapco cũng đã mở hai tờ khai tái xuất 2.330 tấn xăng thuộc số xăng 5.463,111 tấn tạm nhập ngày 10/5/2012 cho Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải theo đường biển.

Theo Bộ Tài chính, vụ việc vi phạm của Vinapco có dấu hiệu hoạt động tội phạm có tổ chức, tính chất phức tạp; có dấu hiệu cấu thành tội buôn lậu quy định tại Bộ Luật hình sự; vi phạm chính sách thuế, làm thất thu cho ngân sách Nhà nước (trốn thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế VAT và thuế bảo vệ môi trường) và vi phạm quy định về tạm nhập tái xuất, ảnh hưởng đến chủ trương bình ổn thị trường xăng dầu.

Bộ Tài chính cho biết, căn cứ vào kết quả điều tra, ngày 28/11/2012, Cục Điều tra chống buôn lậu đã khởi tố vụ án về tội buôn lậu xẩy ra tại Công ty TNHH Một thành viên xăng dầu Hàng không Việt Nam dự kiến sẽ chuyển hồ sơ sang Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an để tiếp tục điều tra, làm rõ để xử lý theo đúng quy định của pháp luật.

Bộ Tài chính lên tiếng về vụ buôn lậu xăng dầu tại Vinapco (VnEco).   Bộ Tài chính vừa chính thức thông tin về vụ buôn lậu xăng, dầu tạiCông ty TNHH Một thành viên xăng dầu Hàng không Việt Nam (Vinapco).

Trong thông cáo phát đi sáng 29/11, cơ quan này cho biết, qua công tác thu thập xử lý thông tin, Tổng cục Hải quan (Cục Điều tra chống buôn lậu) đã phát hiện và tiến hành điều tra vụ buôn lậu dưới hình thức lợi dụng hoạt động tạm nhập tái xuất xăng dầu tiêu thụ vào nội địa qua đường bộ để buôn lậu, trốn thuế.

Theo Bộ Tài chính, ngày 10/5/2012, Vinapco đã tiến hành mở tờ khai hải quan tạm nhập 5.463,111 tấn xăng Mogas 92 mua từ Singapore. Sau khi nhập khẩu, số xăng trên được doanh nghiệp gửi tại kho xăng dầu Đình Vũ của Công ty Cổ phần 19-9.

Để tái xuất số xăng đã tạm nhập, đầu tháng 7/2012, Vinapco đã mở 7 tờ khai hải quan tái xuất tại Chi cục Hải quan cửa khẩu cảng Hải Phòng khu vực 1, khai báo tái xuất tổng số 296,6 tấn xăng Mogas A92 (tương đương 422.645 lít xăng), trị giá khoảng 8 tỷ đồng cho Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải (Trung Quốc) qua cửa khẩu Tà Lùng (Cao Bằng).

Số xăng tái xuất trên được bơm từ kho xăng dầu Đình Vũ tại Hải Phòng vào 7 xe ôtô; Hải quan cảng Hải Phòng đã niêm phong hải quan vào 7 xe trên, hoàn thành hồ sơ tái xuất và giao cho chủ hàng vận chuyển đi Cao Bằng để tái xuất vào các ngày 7/7/2012 và 10/7/2012.

Sau đó, Vinapco đã giao cho ông Nguyễn Hải Triều, quyền Giám đốc Xí nghiệp Thương mại Dầu khí Hàng không Miền Bắc chịu trách nhiệm chỉ đạo việc tái xuất lô hàng tại kho và áp tải lô hàng tái xuất này đi cửa khẩu Tà Lùng, Cao Bằng để giao cho đối tác Trung Quốc.

Tuy nhiên, trên thực tế số xăng này ngay sau khi làm xong thủ tục tại Hải Phòng, Vinapco đã không tái xuất sang Trung Quốc, mà đã được các đối tượng bán cho các doanh nghiệp trong nước để tiêu thụ nội địa tại các tỉnh Hải Dương, Thái Bình, Thái Nguyên và Phú Thọ.

Do có nguy cơ bị phát hiện, các đối tượng đã mượn xăng của đơn vị khác để nhập lại nhằm trốn tránh sự kiểm tra, kiểm soát và xử lý của cơ quan chức năng nên Vinapco đã xin làm thủ tục nhập lại kho xăng dầu Đình Vũ số xăng trên, sau đó xin hủy tờ khai và chuyển tiêu thụ nội địa.

Qua điều tra xác minh, Cơ quan Hải quan đã xác định tại Trung Quốc không tồn tại Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải. Đáng chú ý, trước đó Vinapco cũng đã mở hai tờ khai tái xuất 2.330 tấn xăng thuộc số xăng 5.463,111 tấn tạm nhập ngày 10/5/2012 cho Công ty TNHH Cung ứng dầu và thủy sản thành phố Bắc Hải theo đường biển.

Theo Bộ Tài chính, vụ việc vi phạm của Vinapco có dấu hiệu hoạt động tội phạm có tổ chức, tính chất phức tạp; có dấu hiệu cấu thành tội buôn lậu quy định tại Bộ Luật hình sự; vi phạm chính sách thuế, làm thất thu cho ngân sách Nhà nước (trốn thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế VAT và thuế bảo vệ môi trường) và vi phạm quy định về tạm nhập tái xuất, ảnh hưởng đến chủ trương bình ổn thị trường xăng dầu.

Bộ Tài chính cho biết, căn cứ vào kết quả điều tra, ngày 28/11/2012, Cục Điều tra chống buôn lậu đã khởi tố vụ án về tội buôn lậu xẩy ra tại Công ty TNHH Một thành viên xăng dầu Hàng không Việt Nam dự kiến sẽ chuyển hồ sơ sang Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an để tiếp tục điều tra, làm rõ để xử lý theo đúng quy định của pháp luật.

Công ty xăng dầu Hàng không làm ăn với công ty “ma” (VOV).

Vinapco bị khởi tố vì tội buôn lậu

Thông tin trên được đưa ra trong thông cáo báo chí của Bộ Tài chính hôm nay (29/11).

Đại diện IMF: Việt Nam cần gấp rút giải quyết nợ xấu

Một trong những vấn đề cần phải gấp rút được giải quyết và Chính phủ Việt Nam cũng đang nỗ lực chấm dứt nó, chính là nợ xấu, theo đại diện IMF.

Phát động chương trình sáng kiến PC tham nhũng

Đài Truyền Hình Việt Nam

Sáng 29/11, tại Hà Nội, Thanh tra Chính phủ phối hợp với Ngân hàng Thế giới tổ chức họp báo phát động Chương trình Sáng kiến phòng chống tham nhũng Việt Nam (VACI) 2013 với chủ đề “tăng cường minh bạch, liêm chính và trách nhiệm, giảm tham …

6 tỉ đồng tài trợ giải thưởng cuộc thi về phòng chống tham nhũngThanh Niên

Thi phòng chống tham nhũng được thưởng 6 tỷ đồngTiền Phong Online

Phát động chương trình sáng kiến phòng chống tham nhũngĐài Tiếng Nói Việt Nam

Kỷ luật đảng đối với một tỉnh ủy viên tỉnh Bắc Giang (TTXVN).  – Bình Phước: Chưa xem xét bãi miễn chủ tịch tỉnh (PN).

PV bị hành hung: Sở TT-TT Cần Thơ đề nghị báo chí tạm ngưng thông tin (NLĐ).

UBND Quận 9, thành phố Hồ Chí Minh: Bao che cho Công ty Nhị Hiệp coi thường pháp luật?   –Phường Hoàng Văn Thụ, quận Hoàng Mai, TP Hà Nội: Nhiều sai phạm, sao không bị xử lí? (NCT).- Hà Nội trưng cầu dân ý trên mạng thông tin điện tử (TTXVN).  – Bí thư Hà Nội yêu cầu xử lý dứt điểm vấn đề bức xúc (VOV).

6 tỷ đồng cho sáng kiến chống tham nhũng (VNN).

Nên sửa quy định phạt xe không chính chủ (ĐV).  – Quy định chó, mèo ‘chính chủ’ gây phản ứng trái chiều (VNE).

 

Sự khác biệt ở “Hội thảo Quốc tế về Biển Đông lần 4”

2012-11-29

Hội thảo Quốc tế về Biển Đông lần thứ 4 diễn ra tại TP. HCM trong 3 ngày từ 19 đến 21/11. Giáo sư Carlyle Thayer dành cho đài ACTD cuộc phỏng vấn sau khi tham dự hội thảo này.

(Photo courtesy of sgtt) Hội thảo khoa học quốc tế về Biển Đông lần thứ tư do Học Viện Ngoại giao phối hợp cùng Hội Luật Gia Việt Nam tổ chức trong hai ngày 19 và 20 tháng 11 tại TPHCM.

Lên án trực tiếp

Hòa Ái: Trước tiên, xin cảm ơn Giáo sư Carlyle Thayer dành cho đài ACTD buổi phỏng vấn này. Thưa Giáo sư, Giáo sư có nhận thấy sự khác biệt đặc biệt nào trong Hội thảo Quốc tế về Biển Đông lần thứ 4 so với 3 lần Hội thảo trước đây không?

 

GS Carlyle Thayer: Cuộc hội thảo lần này có 15 chủ đề thảo luận, tôi chỉ tham dự 1 chủ đề mà thôi. Trong buổi thảo luận tôi tham dự, chủ đề về mối quan hệ quốc tế có sự khác biệt rất lớn giữa đại diện của Trung Quốc với Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng thuộc Đại học George Mason ở Virginia, Hoa Kỳ.

 

Các diễn giả tham dự đều lên tiếng phê phán Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp chủ quyền ở vùng biển Nam Trung Hoa, tức khu vực biển Đông.

GS Carlyle Thayer

Các chuyên gia Trung Quốc cho rằng cuộc hội thảo lần này không phải là một hội thảo khoa học bởi vì các diễn giả tham dự đều lên tiếng phê phán Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp chủ quyền ở vùng biển Nam Trung Hoa (tức khu vực biển Đông). Đây là nét khác biệt trong hội thảo lần này. Bởi vì trước đó, vấn đề chính trị ở biển Đông không được đề cập đến một cách trực tiếp. Tuy nhiên, trong ngày cuối cùng, qua báo cáo của 15 chủ đề thảo luận khác nhau thì rõ ràng cho thấy Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa là đơn vị hành chính quản lý hầu hết biển đảo ở vùng biển Đông.

 

Hòa Ái: Trong 3 ngày hội thảo, có đề cập nào về yếu tố đường lưỡi bò gây ra tình trạng căng thẳng hơn ở Biển Đông không, thưa Giáo sư?

 

GS Carlyle Thayer: Dĩ nhiên vấn đề về đường lưỡi bò từ năm 2009 cho đến hội thảo lần này thì mọi người đều lên tiếng chỉ trích. Tuy nhiên, động thái Trung Quốc vừa phát hành hộ chiếu có in hình lưỡi bò là tiêu điểm bao trùm trong hội thảo lần này.

 

nguyenmanhhung250.jpg

GS Nguyễn Mạnh Hùng (phải) phát biểu tại Hội thảo Quốc tế về Biển Đông lần thứ 4 sáng ngày 27 tháng 11. Courtesy sgtt.

 

Hòa Ái: Và các chuyên gia Trung Quốc lên tiếng nói gì trước vấn đề này?

 

GS Carlyle Thayer: Họ không nói gì về vấn đề này. Có một đại diện Trung Quốc, giám đốc Viện Nghiên cứu Học thuyết Marxist. Đại diện cho Việt Nam lại theo trường phái Marxist cũ. Khi Việt Nam nêu lên vấn đề thì phía Trung Quốc không có sự chuẩn bị để tham gia tranh cãi về vấn đề này. Họ đã không có lời biện hộ nào về hộ chiếu mới của Trung Quốc.

Gậy ông đập lưng ông

Hòa Ái: Thưa Giáo sư, nhận định chung của Giáo sư qua Hội thảo lần này như thế nào?

 

GS Carlyle Thayer: Đây là lần thứ hai mà vấn đề quan hệ quốc tế được đề cập đến. Và bây giờ chủ đề về quan hệ hội nhập được thiết lập trong hội thảo. Việt Nam cần nghiên cứu những đặc điểm của lãnh vực này.

 

Việt Nam cần phải vận động các trường Đại học ở nước ngoài thành lập “Trung tâm Nghiên cứu Việt Nam”.

GS Carlyle Thayer

Hãy nhìn mối quan hệ của Nga, Nhật Bản, Hoa Kỳ để có thêm thông tin mà trước đây họ chưa thảo luận qua. Việt Nam cần phải nỗ lực để hội thảo Việt Nam không chỉ dành cho những chuyên gia nước ngoài đến tham dự mà thôi. Việt Nam cần phải vận động các trường Đại học ở nước ngoài thành lập “Trung tâm Nghiên cứu Việt Nam” để khuyến khích những ai quan tâm đến Việt Nam có thể nghiên cứu nhiều hơn nữa về quốc gia này. Có như vậy Việt Nam mới có sự hỗ trợ mạnh mẽ lớn từ cộng đồng quốc tế một khi có nhiều người tập trung nghiên cứu về Việt Nam.

 

Hòa Ái: Câu hỏi sau cùng, Giáo sư nhận định gì khi Hoa Kỳ, Ấn Độ và các quốc gia Đông Nam Á gồm Việt Nam, Philippines, Indonesia cùng lên tiếng và có hành động trước việc Trung Quốc ban hành hộ chiếu có in hình lưỡi bò?

 

GS Carlyle Thayer: Tôi đồng ý là “gậy ông đập lưng ông”. Trong khi Trung Quốc đang lên tiếng chỉ trích các quốc gia trong đó có Việt Nam và Philippines không tôn trọng tiêu chí của Tuyên bố về Ứng xử của Các bên ở biển Đông-DOC. Vì vậy Trung Quốc tự suy xét lại họ đang cáo buộc các quốc gia khác nhưng trên thực tiễn chính họ đang có hành động  khiêu khích không cần thiết, gây ảnh hưởng đến tinh thần ngoại giao.  Họ đang tạo ra sự ảo tưởng. Tôi cho rằng chính họ đang vi phạm DOC.

 

Hòa Ái: Xin cám ơn Giáo sư.

 

Hòa Ái, phóng viên RFA

Bất thường từ hai hợp đồng “ủy thác” hơn 6.445 tỷ đồng

 
Thứ ba, 27/11/2012 09:44

(CATP) Chủ tịch Hội đồng quản trị (HĐQT) và Tổng giám đốc Công ty OMC (trụ sở 258Ter Điện Biên Phủ, P7Q3, TPHCM) vừa có đơn kêu cứu gửi các cơ quan chức năng đề nghị làm rõ nhiều vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại công ty. Rõ nhất là các hợp đồng lên đến hàng nghìn tỷ đồng mà công ty ký với đối tác, nếu không ngăn chặn kịp thời thì hậu quả khó lường…

VỪA SANG TAY, KÝ NGAY “MỐI” LỚN!

 

Công ty cổ phần quản lý quỹ đầu tư chứng khoán Phương Đông (gọi tắt là OMC) được cấp phép thành lập và đi vào hoạt động từ cuối năm 2006 do ông Dương Thanh Khiết làm Chủ tịch HĐQT. Giữa năm 2011, ông Khiết và các cổ đông OMC đồng ý chuyển nhượng 1,675 triệu cổ phần tương đương 67% vốn điều lệ (25 tỷ đồng) cho 14 cổ đông mới. Theo thỏa thuận, ông Khiết vẫn là Chủ tịch HĐQT, nhóm 14 cổ đông này được đề cử người giữ chức Phó chủ tịch HĐQT (ông Nguyễn Minh Cường), Tổng giám đốc (bà Trần Quỳnh Hương, cũng là người đại diện pháp luật của OMC), Trưởng ban kiểm soát (bà Trần Thị Thanh Hoa)…

Ngày 28-2-2012, bà Hương bất ngờ nộp đơn xin từ chức Tổng giám đốc OMC, lý do: “Không thể thực hiện theo các yêu cầu của Phó chủ tịch HĐQT Nguyễn Minh Cường, chỉ đạo làm trái pháp luật”. Kèm theo đơn là tường trình ngày 27-2-2012 của bà Hương liên quan đến việc rút 7,6 tỷ đồng từ ngân hàng về OMC theo quyết định do ông Cường ký. Bà Hương không đồng ý vì muốn rút phải do Chủ tịch HĐQT ký duyệt. Chủ tịch HĐQT Dương Thanh Khiết trình bày: “Tiếp nhận bản tường trình của bà Hương, tôi mới biết ông Cường vừa làm Phó chủ tịch HĐQT của OMC vừa là Trưởng phòng đầu tư Công ty cổ phần chứng khoán Sài Gòn Tourist (STSC). Ngoài ra, qua tường trình tôi mới biết nhiều vấn đề không bình thường liên quan nhóm cổ đông mới do ông Cường đứng đầu, đặc biệt là những khoản tiền “tạm ứng” hơn 16,6 tỷ đồng được duyệt nhưng không thông qua HĐQT”. Ông Khiết trưng ra ba tờ trình “xin tạm ứng” đều do Trưởng phòng dự án OMC Nguyễn Quốc Thịnh đề xuất, Phó chủ tịch HĐQT Cường ký duyệt. Cụ thể: tờ trình “xin tạm ứng” 12,8643 tỷ đồng, nhận đủ ngày 13-12-2011; tờ trình 2,884 tỷ đồng, nhận đủ ngày 15-12-2011; tờ trình 1 tỷ đồng, nhận đủ ngày 20-12-2011…

 

Ngày 3-3-2012, ông Khiết ký văn bản yêu cầu nộp các bản sao kê giao dịch của OMC cùng các chứng từ liên quan và các hợp đồng đã ký với khách hàng. Ngày 6-3-2012, ông Khiết nhận được biên bản cuộc họp nhân viên OMC do Phó chủ tịch HĐQT Cường triệu tập với nhiều nội dung, trong đó có việc ông Cường quản lý con dấu và hồ sơ pháp lý của OMC. Ngày 7-3-2012, ông Khiết ký văn bản yêu cầu ông Cường nộp trả ngay con dấu và hồ sơ pháp lý. Ông Khiết trình bày: “Tiến hành kiểm tra một số hồ sơ liên quan, tôi giật mình khi phát hiện hai hợp đồng ủy thác kèm theo 31 hợp đồng con với tổng giá trị lên đến 6.445 tỷ đồng được thực hiện ngay sau khi nhóm cổ đông mua 67% cổ phần của OMC. Hợp đồng thứ nhất kèm 13 hợp đồng con được bà Trần Quỳnh Hương đại diện OMC ký ngày 19-7-2011 trị giá hơn 1.657 tỷ đồng; hợp đồng thứ hai kèm 18 hợp đồng con cũng do bà Hương ký ngày 17-8-2011 trị giá hơn 4.788 tỷ đồng”. Ông Khiết khẳng định: Cả hai hợp đồng với giá trị lớn được ký nhưng không thông qua HĐQT, sai nguyên tắc. Bà Trần Quỳnh Hương trình bày: “Việc ký hai hợp đồng trên, tôi làm theo sự chỉ đạo của ông Cường”.

 

Trước sự việc nghiêm trọng trên, ông Khiết đã trình báo khẩn cấp đến các cơ quan chức năng vào ngày 12-3-2012 đề nghị thanh tra toàn diện các hoạt động của OMC.

 

“CẶP ĐÔI” CHỦ TỊCH HĐQT – TỔNG GIÁM ĐỐC

Ngày 23-4-2012, Tổng giám đốc Trần Quỳnh Hương có đơn gửi Phòng Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội Công an TPHCM đề nghị hỗ trợ thu hồi con dấu của OMC bị chiếm giữ trái phép. Được đơn vị này mời làm việc ngày 25-5-2012, bà Hương và ông Khiết đã trình bày toàn bộ vụ việc xảy ra.

 

Sau khi xem xét, ngày 29-5-2012 Ủy ban Chứng khoán nhà nước (UBCK) đã ra quyết định đình chỉ hoạt động 60 ngày đối với OMC vì đã không duy trì đầy đủ các điều kiện cấp phép thành lập và hoạt động. Trong thời hạn đình chỉ hoạt động, OMC phải khắc phục vi phạm; nếu không khắc phục OMC sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật.

 

Ngày 20-8-2012, ông Nguyễn Minh Cường và ba cổ đông Nguyễn Thị Hiền, Trần Thị Thủy Chung và Dương Thị Minh Châu đồng ký vào đơn yêu cầu HĐQT OMC triệu tập đại hội cổ đông bất thường để giải quyết tranh chấp nội bộ; xem xét trách nhiệm, miễn nhiệm, bãi nhiệm các thành viên HĐQT… Trước tình hình trên, Tổng giám đốc OMC Trần Quỳnh Hương đệ đơn ngày 27-8-2012 đến Bộ Công an đề nghị làm rõ việc ký kết hai hợp đồng trị giá hơn 6.445 tỷ đồng có dấu hiệu vi phạm pháp luật.

Văn bản công bố thông tin gửi UBCK do ông Nguyễn Minh Cường ký

 

Ông Khiết cho biết, dù nhiều sai phạm chưa khắc phục, tranh chấp nội bộ chưa giải quyết, nhưng ngày 1-10-2012, nhóm Nguyễn Minh Cường đứng ra tổ chức đại hội cổ đông thay đổi toàn bộ nhân sự của OMC… Theo đó, bà Nguyễn Thị Hiền làm Chủ tịch HĐQT, ông Cường giữ chức quyền Tổng giám đốc. Đến ngày 20-10-2012 ông Cường thay bà Hiền làm Chủ tịch HĐQT, bổ nhiệm bà Nguyễn Thị Mai Trinh làm Tổng giám đốc. Ngày 22-10-2012, ông Cường ký văn bản “công bố thông tin” gởi UBCK về việc thay đổi các thành viên trong công ty. Ngày 26-10-2012, trên website của UBCK xuất hiện thông tin về nhân sự mới và người đại diện pháp luật của OMC.

 

Tiếp nhận đơn khiếu nại của bà Trần Quỳnh Hương, ngày 30-10-2012 ông Nguyễn Tiến Dũng (Phó chánh văn phòng) thừa lệnh Chủ tịch UBCK ký văn bản trả lời, cho rằng: về nội dung phản ánh ông Nguyễn Minh Cường cấu kết với nhóm người chiếm dụng con dấu, hồ sơ pháp lý và các hợp đồng quan trọng của OMC không thuộc thẩm quyển xử lý của UBCK. Về việc công bố thông tin thay đổi nhân sự trên trang thông tin điện tử của UBCK là trách nhiệm của OMC, UBCK không chịu trách nhiệm về nội dung công bố thông tin của doanh nghiệp (?!). Ông Khiết và bà Hương cùng bức xúc: “Trả lời của đại diện UBCK chưa thuyết phục. Chúng tôi đã bị tước chức vụ đang nắm giữ trái pháp luật làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín, danh dự cá nhân cũng như cuộc sống gia đình. Việc UBCK cho công bố thông tin khiến chúng tôi phải chịu thêm một cú sốc nặng nề”.

 

Liên quan đến đơn kêu cứu của bà Hương, ngày 13-11-2012 đại tá Hoàng Ngọc Tú – Phó cục trưởng Cục An ninh tài chính – tiền tệ – đầu tư Bộ Công an ký văn bản trả lời, nêu rõ: Cục đang xem xét việc OMC ký hai hợp đồng ngày 19-7 và 17-8-2011, nếu có dấu hiệu vi phạm sẽ xử lý theo quy định pháp luật…

HOÀNG VĂN CƯƠNG

  Nguyễn Nguyên Bình – Từ Mùa Xuân Mianma nghĩ tới Mùa Xuân cho Việt Nam

 (Viết khi Chủ tịch nước thăm Mianma)

Nguyễn Nguyên Bình *

 Mianma bước lên con đường dân chủ hóa mạnh mẽ với những cải cách mạnh bạo cả về đối nội và đối ngoại đã được hơn một năm, sự kiện đó không thể thiếu vai trò của tổng thống Thein Sein. Dư luận thế giới (trong đó có cả một số báo “quốc doanh” của Trung Quốc) đã gọi Thein Sein là Gorbachev của Mianma nhưng Thein Sein còn hay hơn Gorbachev. Người ta đã thấy Mianma thực thi chính thể mới nhanh chóng và ổn định, Mianma không xuất hiện màn kịch liên bang tan rã, dân tộc chia rẽ một cách đáng kinh sợ như ở Liên Xô hồi năm 1989, và “Mùa xuân Mianma” thì ấm áp, tương phản rõ rệt với sự thê thảm của “Mùa xuân Ả-rập” xảy ra cùng thời kỳ. Chế độ ở Mianma đã “thay đổi đột ngột một cách nhẹ nhàng” (theo ý tứ của tờ tạp chí “quốc doanh” Hòa bình và phát triển của Trung Quốc).

Giới cầm quyền đại bá diều hâu Trung Quốc chắc hẳn thâm tâm không thích thú gì với “Mùa xuân Mianma” đâu, nhưng một tờ báo quốc doanh của họ đã buộc phải đưa ra nhận xét như trên, có lẽ vì đó là một sự thật quá hiển nhiên. (Hay có lẽ cũng vì ngay trong báo chí quốc doanh Trung Quốc cũng có các cung bậc khác nhau khi nhìn nhận thế giới?)

Mianma thực hiện sự “thay đổi đột ngột” chắc chắn là không dễ dàng gì. Chưa nói đến cuộc đấu tranh trong nội bộ những người cầm quyền vốn không ít những phần tử độc tài quân phiệt, rõ ràng cực kỳ khó khăn mới bẩy đi được hòn đá tảng lớn trong đầu họ. Một khó khăn rất đáng kể của Mianma để thay đổi là quan hệ với Trung Quốc. Có thể nói, bao nhiêu năm dưới chế độ của chính quyền quân sự là bấy nhiêu năm Mianma bị ràng buộc với ý đồ thực dân hóa kiểu mới của Trung Quốc. Là “láng giềng” của Mianma, Trung Quốc có rất nhiều “lợi ích cốt lõi” trong việc ràng buộc Mianma vào quỹ đạo của họ. Tư liệu “quốc doanh” của TTXVN đã nói rõ:

Trung Quốc rất cần đường vận chuyển dầu mỏ và khí đốt qua lãnh thổ Mianma vì nó sẽ giúp Trung Quốc có được thuận lợi gấp nhiều lần so với việc vận chuyển năng lượng từ Trung đông về qua Hormuz và Malacca là hai eo biển dễ dàng bị kiểm soát bởi các cường quốc hàng hải (trong đó có Mỹ). Hơn nữa trữ lượng khí đốt đã được khẳng định ở Mianma là rất lớn có thể cung cấp nhiều năm cho Trung Quốc. Trên thực tế, Trung Quốc đã đầu tư một lượng vốn rất lớn để xây dựng các công trình hạ tầng: đường xá, ống dẫn dầu khí, bến cảng… tại Mianma. (Ví dụ Công ty dầu khí quốc gia Trung Quốc đã đầu tư hơn 1 tỷ USD vào một đường ống để vận chuyển 25 tỷ m3 khí đốt từ mỏ Shwe của Mianma về Trung Quốc trong 30 năm).

Người ta còn nói, tỉnh Mandalay của Mianma vốn là thành lũy bộ tộc và văn hóa truyền thống Mianma nằm trên đường đi của các ống dẫn khí cho Trung Quốc, đã gần như bị Trung Quốc “thôn tính”; người Trung Quốc chiếm khoảng 30-40% dân số Mandalay, tiếng Quan thổ (TQ) ngày càng được sử dụng nhiều ở đây.

Chính báo chí Trung Quốc cũng cho biết: phạm vi trao đổi kinh tế của chính quyền quân sự Mianma từ năm 1990 chủ yếu là “hai tổ chức và một quốc gia”. Hai tổ chức là: ASEAN và Hiệp hội hợp tác khu vực Nam Á; một quốc gia là: Trung Quốc! Trung Quốc là nước đầu tư lớn nhất vào Mianma: tới tháng 10/2010 tổng cộng là 12,32 tỷ USD. Trung Quốc hiện diện ở Mianma cả về nhân khẩu, kinh tế, quân sự (nhất là về quân sự: Trung Quốc cung cấp đều đặn cho Mianma trang thiết bị quân sự hạng nặng: xe tăng, xe bọc thép, súng chống tăng, pháo các loại…). Nhưng cũng chính vì hiện tượng Trung Quốc “tràn ngập” quá mức ở Mianma nên đã gây ra tâm lý “bài Trung Quốc”, gây thành áp lực đến mức đã buộc được chính quyền Mianma phải tuyên bố ngừng dự án đập thủy điện Myitsone trên sông Irawadi (do Trung Quốc đã đầu tư tới hàng tỷ USD để làm thủy điện cung cấp cho tỉnh Vân Nam).

Phải chăng áp lực của tinh thần dân tộc mạnh mẽ trong nhân dân Mianma đã đến lúc buộc được những người cầm quyền phải lựa chọn đứng về quyền lợi chính đáng của dân tộc, của đất nước nên mới có được “Mùa xuân Mianma”. Và chính vì nhà cầm quyền đã quay lại với nhân dân, thực hiện hòa giải dân tộc, đi những bước mạnh dạn trong qua trình dân chủ hóa triệt để, thực hiện đa đảng, đa phương đa dạng hóa trong đối nội đối ngoại nên đất nước Mianma đã lấy lại được sức mạnh, chống lại được áp lực từ Bắc Kinh và đã loại trừ được ách nô dịch của Bắc Kinh trong bộ máy lãnh đạo cấp cao?

Những ngày này, Chủ tịch nước ta đang thăm Mianma, hy vọng ngài sẽ tận mắt chứng kiến sự biến đổi theo hướng tích cực của nước Bạn sau “Mùa xuân Mianma”. Hy vọng qua việc trực tiếp trao đổi kinh nghiệm với ngài tổng thống yêu nước và dũng cảm của Mianma, sẽ học tập kinh nghiệm đó để có cuộc bứt phá ngoạn mục, đem về cho đất nước Việt Nam mùa xuân ấm áp như Mianma, tránh cho nhân dân và đất nước Việt Nam khỏi những “Mùa xuân Ả-rập” thê thảm (mà mùa xuân nào rồi cũng phải đến, đó là quy luật không thể cưỡng được của Tạo hóa).

Người viết bài này dám đoan quyết rằng đa phần nhân dân Việt Nam ngày nay đang mong muốn đất nước có một mùa xuân như Mianma. Không tin, ông chủ tịch nước cứ mở cuộc trưng cầu dân ý với hai lá phiếu: 1. “Mùa xuân Mianma” và 2. “Mùa xuân Ả-rập” thử xem đa số nhân dân Việt Nam chọn phiếu nào?

N.N.B.  —-   * Bà Nguyễn Nguyên Bình là con gái của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. Bà là hội viên Hội Nhà văn Hà Nội.

1412. Một người « cực đoan » phục thiện xin đặt một số câu hỏi

Một người « cực đoan » phục thiện xin đặt một số câu hỏi

Tác giả: André Menras Hồ Cương Quyết

Người dịch: Nguyễn Ngọc Giao

Đọc một vài bài báo mới đây về quan hệ với Trung Quốc, người trung thực với chính mình tất nhiên phải xem lại quan điểm của mình và tự hỏi : tại sao những người có đầy đủ thông tin, trong đó có những người trung thực, có đầu óc khoa học, lại có thể nghĩ chúng ta « cực đoan » trong vấn đề Trung Quốc ? *

Phải chăng chúng ta chủ quan ? quá khích ? quốc gia cực đoan ? hiếu chiến ? bài Hoa vì nguyên tắc ? Chúng ta có chọn lựa xứng đáng, công dân và yêu nước, nào khác không hay chỉ có một chọn lựa, là kháng cự ? Phải chăng là « cực đoan » khi chúng ta nghĩ và nói rằng đừng trông chờ một điều tốt đẹp gì ở nhà cầm quyền Trung Quốc ; rằng mối tình hữu nghị mà họ phô trương chỉ là một trò đạo đức giả luôn luôn bị thực tế vạch trần ; rằng bản chất bành trướng của họ được nuôi dưỡng bằng bạo lực, bất chấp pháp luật, bằng uy hiếp vũ trang, bằng bắt chẹt về kinh tế ; rằng kháng cự lại áp lực ghê gớm của họ là yêu nước, lòng yêu nước lành mạnh, chính đáng, không thể nào khác ; rằng những ai đàn áp thanh niên, sinh viên, nghệ sĩ, trí thức, nông dân đang kháng cự, những người đó cố ý hay vô tình đã phục vụ cho chính sách của Bắc Kinh và mở đường cho một cuộc xâm lược nghiêm trọng hơn ?

Khẳng định như vầy là « cực đoan » sao ? Xin hãy vui lòng xem xét những câu hỏi dưới đây, vui lòng trả lời chuỗi câu hỏi ấy với lương trị của mình. Đó là những câu hỏi mà tôi đặt ra cho mình để tự vấn niềm tin. Dưới đây chỉ là một danh sách không đầy đủ. Chúng ta còn phải đặt thêm nhiều câu hỏi về những loại hình xâm lược khác, tinh vi hơn, thâm sâu hơn, liên quan tới xã hội, văn hóa, chính trị, áp lực kinh tế, mua chuộc chính trị … Danh sách như vậy sẽ quá dài…

 

* Có hay không, việc quân đội Trung Quốc đã chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa năm 1974, cướp đi 54 mạng sống của quân nhân Việt Nam chiến đấu để bảo vệ không gian đảo này ?

* Cuộc xâm lược ấy có vi phạm pháp luật quốc tế thừa nhận chủ quyền của Việt Nam cộng hòa trên quần đảo này ?

* Cuộc xâm lược ấy được tiến hành dưới danh nghĩa gì ? Nhân danh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa hay Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam ? Nói cách khác, phải chăng đó là hành động nằm trong cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam Việt Nam, hay là một hành động xâm lược của Trung Quốc, phục vụ đơn thuần cho Trung Quốc ?

* Suốt gần bốn chục năm qua, ngư dân Việt Nam có bị cấm đoán đánh cá tại không gian biển đảo ở Hoàng Sa hay không ?

Những ngư dân bán mảng tới đó có bị tông tàu, đánh đắm tàu trong đêm tối, bắt bớ, hành hạ, giam cầm một cách vô nhân đạo, tống tiền, cướp đoạt công cụ đánh bắt và/hay tàu thuyền, dùng bạo lực bắt phải ký vào những tài liệu mà họ không hiểu nghĩa, trong đó viết là họ thừa nhận đã vi phạm không gian chủ quyền của Trung Quốc ?

* Có hay không những chứng nhân, những chứng từ viết về những sự việc hai năm rõ mười này ?

* Những hành động có phối hợp như thế, nhằm vĩnh viễn xua đuổi ngư dân Việt Nam ra khỏi vùng biển từ thời cha ông, nhằm chiếm đoạt toàn bộ vùng biển này, có phải là hành động có tính chất khủng bố Nhà nước hay không ?

Xét về mặt lịch sử, pháp luật quốc tế về quyền biển, các quyền con người và quyền của các dân tộc, chúng ta có thể khẳng định hay không rằng, với chính sách ấy, nhà cầm quyền Trung Quốc thực tế là những kẻ sống ngoài vòng pháp luật của cộng đồng quốc tế ?

* Trên thế giới này, ngoài nước Trung Hoa của Bắc Kinh, có nước nào nhân danh tình hữu nghị, hòa bình và pháp luật, mà tiến hành những hành động bạo lực vũ trang chống lại một nước láng giềng và thường dân lao động của nước đó một cách trực tiếp, giữa ban ngày ban mặt, và có hệ thống như vậy không ?

* Trên thế giới này, có một nước độc lập nào có thể dung thứ cho một nước khác gây ra những tội ác như vật đối với hàng nghìn công dân lao động trên biển trong vùng biển mà nước ấy tuyên bố thuộc chủ quyền của mình ?

* Có đúng là năm 2002, tại Phnom Penh, Bắc Kinh đã ký Tuyên bố về nguyên tắc ứng xử trên biển Đông Nam Á với 8 nước ASEAN duyên hải ?

* Trong bản Tuyên bố ấy, Bắc Kinh có cam kết hành động theo đúng Hiến chương Liên Hợp Quốc, theo đúng luật về quyền biển, theo đúng pháp luật quốc tế về quan hệ giữa các nước, theo đúng nguyên tắc cùng chung sống hòa bình ?

* Họ có tôn trọng sự cam kết đó không ?

* Trong bản Tuyên bố ấy, các nhà lãnh đạo Trung Quốc có cam kết tôn trọng quyền tự do giao thông trên vùng biển và vùng trời của biển Đông Nam Á không ?

* Họ có tôn trọng lời cam kết đó không ?

* Sự cố đe dọa đối với các con tàu của Hoa Kì USNS Impeccable, tàu Airabat của Ấn độ vân vân có phải là điển hình của sự tôn trọng ấy không ?

* Trong bản Tuyên bố ấy, các nhà lãnh đạo Trung Quốc có cam kết giải quyết các bất đồng về chủ quyền trên không gian biển đảo bằng phương pháp hòa bình, không sử dụng lực lượng vũ trang không ?

* Họ có tôn trọng lời cam kết đó không ?

* Cuộc tấn công vào các tàu Bình Minh 2 và Viking 2 tại vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam phải chăng là điển hình của sự tôn trọng ?

* Trong bản Tuyên bố ấy, các nhà lãnh đạo Trung Quốc có cam kết không làm cho tình hình thêm phức tạp bằng những công trình xây dựng mới, những cuộc định cư dân vào những vùng tranh chấp hay không ?

* Họ có tôn trọng lời cam kết đó không ?

* Việc củng cố vật chất và hành chính những căn cứ Trung Quốc ở Hoàng Sa, việc xây dựng những vị trí mới ở Trường Sa, việc mời các công ti nước ngoài đấu thầu những lô thăm dò dầu khí trong Vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam, việc triển khai vật chất và kĩ thuật một mạng lưới viễn thống và kiểm sát điện tử không gian biển đảo mà Trung Quốc chiếm đóng và gọi tên là « Tam Sa » phải chăng là những điển hình của sự tôn trọng ?

* Trái ngược với hành động nói trên, Bắc Kinh có nhiều lần khẳng định ý muốn đàm phán với ASEAN về một bộ Luật ứng xử (COC) có giá trị pháp lí đối với quan hệ và hành động của các quốc gia hữu quan trong khu vực không ?

* Đồng thời, có phải Bắc Kinh đã gây sức ép mạnh mẽ, bằng đô la, bằng cung cấp vũ khí, xây dựng miễn phí những cơ sở hạ tầng… với Cam Bốt để ngăn chận việc đưa vấn đề này vào chương trình nghị sự của hội nghị ASEAN tại Phnom Penh, và để áp đặt việc từ chối đàm phán công khai và đa phương ?

* Ai là nước duy nhất có lợi trong việc không « quốc tế hóa » tình hình Biển Đông Nam Á, và từ nhiều năm nay, đã ra sức thực hiện mục tiêu đó ?

* Các nhà lãnh đạo Trung Quốc có dùng sức mạnh kinh tế của mình như một vũ khí săng-ta nhằm hỗ trợ cho chính sách xâm lược của họ hay không ? Nếu vậy, họ có tôn trọng những lời cam kết thương mại mà họ đã ký hay không ? Họ là những đối tác đáng tin cậy hay là mối họa tiềm ẩn ?

Thái độ của Trung Quốc có bao giờ thay đổi không ?

Có bao giờ, dù chỉ một lần, các nhà lãnh đạo Trung Quốc ngỏ ý tiếc về cái chết của 54 quân nhân bị giết ở Hoàng Sa năm 1974, của 64 bộ đội bị giết ở Gạc Ma năm 1988, của hàng chục nghìn bộ đội Việt Nam đã hi sinh ở Campuchia để ngăn chận bàn tay tội ác của bọn tay sai Bắc Kinh, của hàng nghìn thường dân Việt Nam bị giết trong cuộc xâm lăng 1979, của hành chục ngư dân bị bắn chết hay mất tích ở khu vực Hoàng Sa vào những ngày trời yên biển lặng ?

Có bao giờ, dù chỉ một lần, họ đề nghị bồi thường về những tội ác ấy không ?

Hay là, ngược lại, họ vừa xâm lược vừa có những hành động khiêu khích, phỉ báng đối với các nạn nhân, đối với nhân dân Việt Nam ?

Mọi người đều biết cộng đồng người Hoa không làm gì mà không có đèn xanh của Bắc Kinh. Vậy thì, có đúng là ngày 19 tháng 1 năm 2004, tức là ngày kỉ niệm 30 năm ngày Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, người Hoa ở Đà Nẵng đã khai trương lễ hội hoa đăng với 30 bó hoa sáng đèn ?

Có đúng là năm 2008, đông đảo người Hoa từ Chợ Lớn đã tụ tập chào đón ngọn đuốc Thế Vận Hội (sẽ tổ chức ở Bắc Kinh) trong khi công an cảnh sát cấm người Việt tụ tập ở lề đường ?

Ngày 17 tháng 2 năm 2009, tức là ngày kỉ niệm 30 năm cuộc xâm lược Việt Nam của Trung Quốc, không phải cộng đồng người Hoa ở Hà Nội đã tổ chức lễ hội hoa đăng đó sao ?

Không phải viên cựu đại sứ của Bắc Kinh ở Hà Nội, năm 2010, đã phát biểu hăm dọa trên đài VTV1, đài truyền hình quốc gia của Việt Nam, rằng « hợp tác (với Trung Quốc) thì thành công, chống lại thì thất bại » đó sao ?

Có báo đài nào ở Việt Nam đe dọa, phỉ báng nhân dân Trung Quốc và các nhà lãnh đạo Trung Quốc hay không ?

Và ngược lại, báo đài Trung Quốc thì sao ?

Nhưng chắc bạn sẽ nói, đó là chuyện đã qua. Vậy chúng ta hay khoan dung và cởi mở, chúng ta hãy nhìn vào hiện tại, hãy « cấp tín dụng » cho tương lai, và chúng ta hãy tự hỏi :

Ngày nay, trong thái độ của các nhà lãnh đạo Trung Quốc, có sự việc cụ thể nào, sự việc trên thực địa nào cho phép ta nghĩ rằng họ đã từ bỏ giấc mơ thiên triều về cái lưỡi bò chiếm hữu 80% diện tích Biển Đông Nam Á ?

Cuốn hộ chiếu mới của Trung Quốc với hình vẽ cương vực Trung Quốc bao gồm cả lưỡi bò, không tương đương với một lời khai chiến khiêu khích đối với chủ quyền của các nước ven biển, đối với quyền tự do giao thông quốc tế đó sao ?

Khẩu hiệu của Bắc Kinh « nước giàu, quân mạnh » phải chăng là để làm cho các nước láng giềng, và cả thế giới, an tâm về hòa bình và an ninh trong những năm tới đây ?

Các cuộc xung đột với Philippines và Hoa Kì ở bãi Scarborough, với Nhật Bản và Hoa Kì ở Quần đảo Senkaku dường như đã làm tạm ngưng các cuộc gây hấn đối với ngư dân Việt Nam ở vùng biển Hoàng Sa, dường như Bắc Kinh phải trang điểm cho hình ảnh Trung Quốc đối với dư luận quốc tế. Bạn có nghĩ rằng tình hình đó sẽ kéo dài không ? Sẽ không xảy ra cảnh tàu thuyền bỗng dưng đắm chìm đáy biển, ngư dân trời yên biển lặng mà bỗng mất tích ? Rằng những vụ bắt bớ, đánh đập tra hỏi, giam cầm, ăn cướp hay phá hỏng thiết bị, tàu thuyền sẽ chấm dứt ? Rằng lệnh cấm đánh cá của Trung Quốc hằng năm từ ngày 15.5 đến ngày 1.8 sang năm 2013 sẽ được bãi bỏ ?

Nếu tất cả những điều ấy xảy ra, thì tôi xin thú thật và xin lỗi : tôi quả là đã « cực đoan ». Mong sao sẽ được cung cấp những sự việc cụ thể để tôi hoài nghi những xác tín của mình, để tôi hoan nghênh những biểu hiện tốt đẹp đối với nhân dân Việt Nam của sự hợp tác Việt – Trung ! Còn nếu ngược lại, thì tôi xin kiên trì và tự hào với danh hiệu « cực đoan ».

Không một chút ác cảm nào với nhân dân Trung Quốc, nhưng với tất cả mối tình đoàn kết với nhân dân Việt Nam, tôi vẫn sẽ gọi con mèo là con mèo, tôi sẽ tiếp tục dẫn chứng một cách vững chãi rằng chính sách của lãnh đạo Bắc Kinh chưa hề thay đổi, rằng đó là mối hiểm họa cho nhân dân toàn khu vực, kể cả nhân dân Trung Quốc, và nhất là đối với nhân dân Việt Nam, phải giáp mặt với tham vọng của họ.

Tôi sẽ tiếp tục nói rằng Đảng cộng sản Việt Nam, một mình quyết định sinh mệnh của đất nước, không thể cứ ngăn cấm nhân dân mình biểu thị ý chí kháng cự lại những cuộc gây hấn của Bắc Kinh, cứ tiếp tục mối quan hệ gọi là hữu nghị, mà căn cứ vào bảng kê khai trên đây, phải gọi là lệ thuộc, với một đảng cộng sản Trung Quốc hoàn toàn không còn dính dáng gì với lí tưởng cộng sản, bởi vì nó hung bạo, thối nát, lừa lọc và nguy hại cho hòa bình khu vực, cho hòa bình thế giới.

——–

Nói lại cho rõ với những người bạn

André Menras, Hồ Cương Quyết

Nguyễn Ngọc Giao dịch

Sau khi bài “Một người «cực đoan» phục thiện xin đặt một số câu hỏi”  của tôi được công bố trên Boxitvn và nhiều mạng khác, tôi được biết rằng một số độc giả coi đó là gián tiếp trả lời bài phỏng vấn ông Lê Vĩnh Trương trên báo Pháp Luật TPHCM (http://phapluattp.vn/20121104120053488p0c1013/khong-nen-cuc-doan-doi-voi-trung-quoc.htm). Hoàn toàn không phải như vậy. Tất nhiên tôi bị sốc khi hai chữ « cực đoan » trong đầu đề bài báo được dùng để nói tới những công dân Việt Nam hiền lành chỉ muốn cưỡng lại tính chất cực đoan ngày càng mạnh bạo trong sự gây hấn của Trung Quốc. Nhưng tôi muốn, nhân dịp này, nói rõ là tôi rất coi trọng công việc mà ông Lê Vĩnh Trương và các bạn của ông đã và đang tiếp tục làm trong Quỹ Nghiên cứu Biển Đông. Đó là một công việc khó khăn và đáng quý. Tôi không hề có ý tranh luận với họ về những khác biệt trong cách đánh giá một thực tại phức tạp vì tôi biết rằng, với cung cách và phương tiện của mình, họ phục vụ cho chính nghĩa Việt Nam. Việc Quỹ Nghiên Cứu Biển Đông đã tặng giải cho hai bài viết của tôi – toàn bộ số tiền thưởng đã được dùng để giúp đỡ gia đình những ngư dân bị hải thuyền Trung Quốc tấn công – cho thấy rõ chúng tôi – các bạn QNCBD và tôi – đều cùng chia sẻ những giá trị chính yếu. Một trong những giá trị đó là dân chủ, theo tôi đó là động lực của cuộc đấu tranh vì tiến bộ. Dân chủ trong lời nói, và nhất là trong hành động. Giữa chúng ta với nhau có khác biệt về đánh giá, về mẫn cảm, thử hỏi có gì bình thường hơn ? Điều không bình thường là không nói ra, hay bóp nghẹn nó trong một sự im lặng thiếu lành mạnh. Làm như vậy, hóa ra chúng ta hành xử như những kẻ đang tấn công chúng ta và chúng ta đang chống lại. Tôi tin tưởng sâu sắc rằng trong sự đoàn kết đấu tranh, chúng ta học dân chủ bằng cách tôn trọng sự khác biệt, và chính sự khác biệt này làm tăng sức mạnh cho chúng ta, làm chúng ta « giàu » hơn.

Nhân đây, tôi cũng xin đặt một câu hỏi : hiện nay ở Việt Nam, báo chí bị kiểm soát triệt để, ban biên tập các báo đài chính thức chịu sức ép nặng nề, thử hỏi một người thực sự yêu nước hay/và một nhà khoa học chân chính, có thể nào phát biểu đầy đủ suy nghĩ của mình về Trung Quốc hay về bất cứ vấn đề nào mà chính quyền cho là « nhạy cảm » hay không ? Một tờ báo chính thức có thể đăng một bài như vậy mà không nhận được, trong vòng một giờ đồng hồ, một cú điện thoại soi mói hay một cuộc thăm viếng của những « người gác cổng tư tưởng » ? Nếu được như thế thì báo chí sẽ bán chạy hơn nhiều, và mạng lưới internet sẽ ít hẳn người truy cập.  Đằng này, nếu ý kiến không đúng lập trường của Đảng mà chọn báo chí chính thức để phát biểu thẳng thắn về một đề tài « nhạy cảm », thì lập tức bị kiểm duyệt, « biên tập », bóp méo. Đường lối kiểu Trung Quốc mà Đảng đã chọn như vậy tất nhiên đi ngược lại với lối suy nghĩ và hành động « cực đoan » của chúng tôi : nó cấm đoán mọi sự phản biện của công dân. Đó là một đường lối khô cứng và tuyệt sản.

Advertisements

Tin thứ Sáu, 30-11-2012


Hoan hô báo Tuổi Trẻ đã cử phóng viên tới tường thuật trực tiếp phiên tòa xử côn đồ hành hung dân Văn Giang: Xét xử vụ án cố ý gây thương tích ở Văn Giang. Còn đây là tin tường thuật trực tiếp vụ xử này từ báo “lề dân”: HÔM NAY, MỞ PHIÊN TÒA XỬ CÔN ĐỒ HÀNH HUNG DÂN LÀNH VĂN GIANG (Tễu).

Hàng trăm người dân Văn Giang có mặt bên ngoài phiên tòa –  Ảnh: Tâm Lụa

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

– Nhịp sống biển đông (TT).

TQ sẽ khám tàu nước ngoài ở Biển Đông? (BBC).  – Trung Quốc tự cho quyền chận bắt và trục xuất tàu nước ngoài tiến vào Biển Đông (RFI).  – Tàu tuần TQ sẽ lục soát, trục xuất tàu nước ngoài ‘xâm nhập trái phép’ ở Biển Đông (VOA). – Trung Quốc tự cho quyền chặn bắt và trục xuất tàu ở Biển Đông (DT).

– Nó làm mưa làm gió ở vùng biển đảo của ta, nhưng Việt-Trung tăng cường quan hệ quốc phòng giữa tranh chấp Biển Đông (VOA). Đại tướng Thanh cho biết quan hệ quốc phòng Việt-Trung ngày càng phát triển và tỏ lòng biết ơn sự hỗ trợ của phía Trung Quốc đối với Việt Nam trong các cuộc kháng chiến trước đây. Ông Thanh khẳng định Việt Nam luôn coi trọng các mối quan hệ với Trung Quốc theo phương châm 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt”. Bị TQ níu áo đòi nợ viện trợ trong chiến tranh “chống Mỹ cứu nước” trước đây, nên tiếp tục đem chủ quyền quốc gia ra đổi chác với quan hệ “16 chữ vàng”, “4 tốt” với người anh em bất hảo? – THÁI THÚ (DĐCN).

VN ‘chỉ đạo’ không đóng dấu hộ chiếu TQ (BBC). – Chính phủ chỉ đạo không đóng dấu lên hộ chiếu “đường lưỡi bò”  (VnEco).  Về tin này, blog Tễu bình luận:  “Vui quá! Hoan hô Chính phủ!“. Chớ có vội vui, khi lãnh đạo ta vẫn còn “hảo, hảo” với những kẻ cướp biển đảo. Tất cả chỉ nhằm mục đích đối phó với dân thôi.

Quan điểm cụ thể của chúng tôi về trả lời của ông Chủ nhiệm VPCP, ngay từ tối qua khi đưa tin, mới tóm gọn chỉ trong hai chữ “TƯỞNG MÁT“. Phần bình luận chi tiết xin được hẹn sáng mai, mà cũng sẽ không khác mấy với quan điểm của độc giả Trần Ngọc Minh gửi tới đêm qua, xin trích: “Theo tôi, đây là một thông tin càng chứng minh sự yếu đuối của chính phủ VN trước đòn tấn công thâm độc của Tàu, và chúng ta đáng phải hổ thẹn hơn là hoan hô“.

Vạch trần “hộ chiếu lưỡi bò” (NLĐ).  – Bài thử lửa của TQ với hộ chiếu ‘lưỡi bò’ (VNN).  – Lưỡi bò và lưỡi liềm (J.B. Nguyễn Hữu Vinh). – Phạm Trần: Việt Nam có lâm nguy với hộ chiếu lưỡi bò? (DLB). – Hộ chiếu mới của TQ: Phản ứng của VN chưa xứng tầm (RFA).“Về nhà nước Việt Nam thì ý kiến cá nhân của em là em thất vọng, tại vì nhà nước Việt Nam hiện tại và cho đến tương lai khi mà còn giữ đường lối là làm láng giềng tốt với Trung Quốc theo phương châm ’4 tốt, 16 chữ vàng’ thì không bao giờ có được sách lược nào đối phó được với Trung Quốc”.

Hộ chiếu bá quyền Trung Quốc: Quả pháo khai chiến của Tập Cận Bình (RFI). Việt Nam chưa có phản ứng tương xứng … Thời điểm thuận lợi cho Việt Nam là phải nhân hội nghị bốn nước đòi chủ quyền ở Biển Đông do Manila triệu tập vào tháng 12 bàn về chính sách đối phó với hộ chiếu ‘lưỡi bò’ của Trung Quốc”.  – Về trò đánh nguội của Trung Quốc (NLG/ Quê Choa).

Indonesia: ‘Hộ chiếu TQ phản tác dụng’ (BBC).- Indonesia : Hộ chiếu “lưỡi bò” của Trung Quốc «là phản tác dụng» (RFI). – Hoa Kỳ trước việc Trung Quốc in bản đồ “lưỡi bò” lên hộ chiếu (RFA). – Chủ quyền “lịch sử” của Trung Quốc tại Biển Đông lại bị phê phán (RFI). – Các nước ĐNA phản đối hộ chiếu in “đường lưỡi bò” (PLTP).

 

Sự khác biệt ở “Hội thảo Quốc tế về Biển Đông lần 4” (RFA). – Biển Đông tại hội thảo quốc tế Việt Nam học lần thứ tư: Biển Đông: Ba kịch bản cho tương lai (SGTT).

– Trung Quốc tranh thủ tình cảm của láng giềng (TVN). – Trung Quốc bắt đầu lo lắng vì UAV X-47B trên tàu sân bay Mỹ (GDVN). =>

– Andreas Lorenz: Xung đột biển đảo ở châu Á (Phan Ba). – Công ty đóng tàu Trung Quốc khởi sự dự án ở Tam Sa (VOA).  – Căng thẳng Biển Đông trở thành Palestine? (BBC).

Đảng đối lập Nhật Bản quyết bảo vệ đảo tranh chấp (VOV).  – Sản xuất xe hơi Nhật tại Trung Quốc giảm vì tranh chấp chủ quyền biển đảo (RFI). – Nhật Bản ‘tiến quân’ vào Đông Nam Á (TP).

Việt Nam và Myanmar nhất trí quan điểm về biển Đông (NLĐ).  – Việt Nam – Miến Điện trên bàn cờ Hoa Kỳ và Trung Quốc (Bảo Mai). – Philippines lại tố cáo Trung Quốc bội ước trên vấn đề bãi Scarborough (RFI). – Đài Loan chuẩn bị «thủy lôi thông minh» nếu Trung Quốc xâm chiếm (RFI).

– Hồ Bạch Thảo: Chiến tranh Pháp Trung, liên quan đến Việt Nam (Diễn Đàn).

Văn phòng cao ủy nhân quyền LHQ và chiến dịch truyền thông xã hội về nhân quyền (RFA).

– Trung ương Đảng lại xen vào chuyện nội bộ của Mỹ? Về một nghị quyết sai trái của Hội đồng TP Santa Ana (ND). “Phải khẳng định rằng, bản nghị quyết này là đi ngược lại ý chí, nguyện vọng của phần lớn người Mỹ gốc Việt, gây trở ngại cho mối quan hệ đang ngày càng phát triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Mỹ…”. Đi ngược lại ý chí, nguyện vọng của người Mỹ gốc Việt hay của ĐCS VN? Nhưng mà Trung ương Đảng chớ có lo, nếu nghị quyết này có đi ngược lại ý chí, nguyện vọng của người Mỹ gốc Việt thì Hội đồng TP Santa Ana sẽ bị dân ở đó bỏ phiếu loại họ ra trong nhiệm kỳ tới, vì họ không có được nhiều đặc quyền như đảng ta đâu. Mời xem lại: Garden Grove thông qua nghị quyết ngăn CSVN (Người Việt).

Gia đình ông Lê Thanh Tùng chỉ trích phiên toà phúc thẩm (RFA).

Ông Phạm Chí Dũng được tại ngoại (BBC).

Côn đồ đánh dân Văn Giang hầu tòa (NLĐ).  Tường thuật trực tiếp: HÔM NAY, MỞ PHIÊN TÒA XỬ CÔN ĐỒ HÀNH HUNG DÂN LÀNH VĂN GIANG (Tễu). Mời xem Video của 1 CTV vừa gửi về: Trước cổng toà Văn Giang.

Hải Phòng ‘né’ vụ Tiên Lãng trong kỳ họp HĐND (Petrotimes).

– Chủ tịch tỉnh Nam Định đối thoại với người bị thu hồi đất (DV). – Vụ thu hồi đất tại ĐH Bách khoa: Không thể đẩy người dân ra đường (DT). – Hà Nội: Đẩy nhanh giải phóng mặt bằng các dự án trọng điểm (DV).

Nhật ký mở lại (mở lần thứ 17) HẾT PHÁO NỔ, HẾT BẮN SÚNG CHỈ THIÊN! NGƯỜI XEM CÓ THẤY BUỒN ? (Nhát sỹ Tô Hải). “KHI ĐẢNG CỔNG SẢN MÔ-ĐÉC NÀY ĐÃ THÀ CHẾT CHỨ KHÔNG BỎ SỰ LÃNH ĐẠO TOÀN DIỆN THÌ TẤT CẢ ĐỀU LÀ PHÙ PHÉP, ĐÁNH LỪA. Không thể có Tự Do dù rằng có tổ chức Trưng Cầu Dân Ý, lấy ý kiến dân phúc quyết mỗi năm cả tá vấn đề đến năm lần bảy lượt thì…cũng chỉ là trò hề tốn kém thêm tiền bạc và thời gian  của người dân mà thôi!

– Thi phòng chống tham nhũng được thưởng 6 tỷ đồng (TP). – Phát động cuộc thi “Sáng kiến phòng, chống tham nhũng” 2013 (SGGP). – Sáng kiến nhỏ, hiệu quả lớn (TN). – Tăng cường minh bạch, giảm tham nhũng (TN). – 6 tỷ đồng cho các sáng kiến chống tham nhũng (DV). Sao không thấy có phát động cuộc thi “Nhận lỗi trước dân” coi ai dẻo mỏ nhất?

<- Tin được không vụ Thành ủy TPHCM nhận lỗi trước dân ? (NLĐ).  – Bí thư TP.HCM: Nhận lỗi với Trung ương Đảng chứ không nhận … tội (VNN). – Ban thường vụ thành ủy TP. HCM:  Nhận lỗi về tình trạng cán bộ, đảng viên suy thoái (DV). Đề nghị đ/c Bí thư Lê Thanh Hải cho kiểm điểm đ/c Chủ tịch TP Lê Thanh Hải về vụ 160ha đất tái định cư ở Thủ Thiên.  – Biết xin lỗi dân là tiêu chí thi đua (TN) (hài quá, h lại có thêm kiểu thi đua này nữa !!!). – Quyết tâm tạo được sự chuyển biến rõ rệt bằng các việc làm cụ thể (*) (SGGP). – Đà Nẵng: Nhiều cán bộ, công chức phải trực tiếp xin lỗi dân (PLTP). – PV Drilling kiểm điểm theo Nghị quyết Trung ương 4 (Petro Times).  – Mẫu qui trách nhiệm (Quê Choa).

– Chưa bãi nhiệm chức Chủ tịch UBND tỉnh Bình Phước (TN). – Kỷ luật đảng một tỉnh ủy viên tỉnh Bắc Giang (DV). – Lâm Đồng: Tạm giữ cán bộ nhận hối lộ (PLTP). – Công an viên “làm tiền” xe ba gác (TN).

– Khởi tố vụ buôn lậu xăng dầu tại Vinapco (TN). – Có dấu hiệu buôn lậu xăng dầu có tổ chức tại Vinapco (TP).

– Yêu cầu xử lý tranh chấp tại dự án Rusalka (SGGP).

Văn hóa từ chức đang trên con đường hình thành từ việc … không từ chức của thủ tướng (TT).

CHI PHÍ HAO HỤT, HAY LÀ HAO HỤT DO TÙY TIỆN CHI PHÍ? (Bùi Văn Bồng).

– Bùi Tín: Quá thể, quá đáng, quá chừng, rồi gì nữa (VOA’s blog).  – Phát động chương trình sáng kiến phòng, chống tham nhũng Việt Nam 2013 (Hải quan).

– Bài này mới lên mạng lúc 22h09 tối qua nhưng đã bị gỡ mất: Bảo đảm sự lãnh đạo của Ðảng đối với doanh nghiệp nhà nước (ND) (nhưng bản của Google thì vẫn còn đây http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:pQUzP6Zr06YJ:www.nhandan.com.vn/cmlink/nhandandientu/thoisu/chinh-tri/2.670/b-o-m-s-l-nh-o-c-a-ng-i-v-i-doanh-nghi-p-nha-n-c-1.379844+&cd=1&hl=en&ct=clnk&gl=vn&client=firefox-a) . Hay đảng không còn muốn lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước nữa? – TTCK Việt Nam trong cơn hấp hối (DĐKTVN).   – 2 Bài Giải Cho Việt Nam? (Alan Phan).

Đã tìm ra giải pháp cứu nền kinh tế, tiến lên CNXH (Nguyễn Thông). “Đối phó với khủng hoảng kinh tế: đầu tư cho phụ nữ là sự lựa chọn sáng suốt”. Chí lý! Phải đầu tư cho phụ nữ để lấy được chồng nước ngoài, một người lấy chồng nước ngoài có thể cứu cả gia đình ở VN, nhân tiện, lôi chồng, con ở nước ngoài “tiến lên CNXH” luôn, nhất cử lưỡng tiện, vừa giúp gia đình, vừa giúp đảng ta.

Tit for Tat – Chính chủ và Tham nhũng (Hiệu Minh). “Để chống tham nhũng cần cả hai phía. Dạy dân không đưa phong bì thì chính các ngài cũng không được gợi ý lót tay. Đòi hỏi dân đi phương tiện chính chủ thì các quan cũng phải chứng minh tài sản của mình cũng là chính chủ.  Xã hội văn minh phải chứng minh tài sản hợp pháp từ chiếc xe máy, nhà lầu, khu nghỉ mát, building sang trọng cho đến tài khoản hàng trăm triệu đô la ở ngân hàng nước ngoài”. – Mời xem lại: ĐỒNG TIỀN KHÔNG CHÍNH CHỦ, TÍNH SAO ĐÂY? (Bùi Văn Bồng). – Lê Thị Công Nhân: Vàng, đô la và đào tẩu (Nguyễn Tường Thụy).

– Hà Nội “mổ xẻ” việc biến đất công viên thành sân tennis… (LĐ). – Lấn chiếm bờ sông Sài Gòn: Chính quyền địa phương dung dưỡng, tiếp tay (LĐ).

– Hà Nội: chủ đầu tư không đủ năng lực sẽ bị thay (TT).  – Tạm dừng triển khai dự án nâng cấp chợ Thạnh Trị (TN). – Chỗ ở cho thuê, mượn phải từ 5m2 trở lên (DV).

– Xem xét sửa đổi, bãi bỏ một số loại phí (DV). – Sẽ bãi bỏ 3 loại phí (ANTĐ).

– Độc giả P.T. méc bài này: Bất thường từ hai hợp đồng “ủy thác” hơn 6.445 tỷ đồng (CATP). Và đặt nghi vấn: “… chuyện này nghe nói là có cháu của Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Xuân Hà, là người đứng sau dàn xếp, …  Cả vụ 8 ngàn tỷ ủy thác đầu tư ờ Cty CP Quản lý quỹ Thái Dương cũng thế!”

Công an chưa được xử lý xe không chính chủ (VNN).  – Xe không chính chủ: Không phạt, chờ soạn thông tư (VnEco).  – Nên sửa quy định phạt xe không chính chủ (ĐV). – Cử tri HN kiến nghị sửa quy định xe chính chủ (PN Today). – Tạm dừng xử phạt xe không chính chủ (NLĐ).  – Chính phủ yêu cầu tạm thời không phạt xe không chính chủ (DT).

Thủy điện Đồng Nai 6, 6A vẫn chờ… phán quyết (CAND).  – Nguy cơ mất di sản thiên nhiên thế giới (DV).- Thủy điện ĐN 6, 6A: UNESCO đề nghị dừng vì uy tín Việt Nam (NLĐ). – Không đánh đổi môi trường vì lợi ích trước mắt (TN). – Chưa cho làm nếu thủy điện gây hại môi trường (DV). – Vỡ thuỷ điện Đăk Mek 3 ở Kon Tum: Thân đập chỉ toàn đất, cát, đá (LĐ). – Thủy điện vừa và nhỏ ở Đắc Lắc: Nhiều thiếu sót trong an toàn hồ đập (LĐ).

UNESCO đề nghị dừng vì uy tín Việt Nam (NLĐ). – Vụ này nghe rất chối tai, sẽ có lời bình sáng mai: Chính phủ giải đáp về “xe chính chủ” và thủy điện (TTXVN).  – Không đánh đổi thiên nhiên vì lợi ích trước mắt (TQ).

– Sự cố thủy điện Đăk Mek 3 do rút ruột bê tông thay vào bằng đất đá (TN). – Thủy điện Đăk Mek 3 bị thi công sai thiết kế (DV). – Đập thủy điện Đăk Mek 3 vỡ: “thi công sai thiết kế” (TT). – Bê tông lõi đất, cát làm đập Đăk Mek 3 vỡ toang (ĐV).

Quảng Nam kết nối Internet cho trạm đo động đất (TTXVN). Thiết bị chuyên dùng được đặt tại trạm quan trắc động đất, trong khuôn viên Ban điều hành thủy điện Sông Tranh 2 =>

Phí tăng 3,5 lần: Dân lãnh đủ (NLĐ).  – Băn khoăn quy định cho thuê lại lao động (PLTP).

Hội đồng kỷ luật thành viên EVN đã họp xong (VTC).

Vinapco đã buôn lậu như thế nào? (Petrotimes).   Xăng dầu tạm nhập, “xù” tái xuất (NLĐ).  – Video Hành vi buôn lậu ở Vinapco (VTV).

Vùng quê dậy sóng đi săn lá điều khô (ĐV).

– Minh Diện: CHÂN DUNG HẮN (Bùi Văn Bồng).

THE PENTAGON PAPERS Lịch sử những quyết định của Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam – Kỳ 18 (Sống Magazine).

– Bài viết từ tháng 3-1973: PHAN NHẬT NAM * TÙ CỘNG SẢN-TÙ CỘNG HÒA (Sơn Trung).- Mời xem thêm: Những Tên Biệt Kích Cầm Bút (phần 1)   –   Phần 2   –   Phần 3   –   Phần 4   –   Phần 5   –   Phần 6   –   Phần 7   –   Phần 8    –   Phần 9   –    Phần 10   –   Phần 11   –   Phần 12   –   Phần 13   –   Phần 14   –   Phần 15   –   Phần 16   –   Phần 17   –   Phần 18   –   Phần 19   –   Phần 20   –   Phần 21   –    Phần 22   –   Phần 23   –  Phần 24   –   Phần 25   –   Phần 26   –   Phần 27   –    Phần 28   –   Phần 29   –   Phần 30   –   Phần 31   –   Phần 32 (Hoàng Hải Thủy).  – Vàng Sao xuống vàng mắt (DLB).

Bắc Triều Tiên thay bộ trưởng quốc phòng trong vụ cải tổ quân đội (VOA). – Bình Nhưỡng thay Bộ trưởng Quốc phòng bằng một nhân vật cứng rắn (RFI). – Thông tin việc Triều Tiên thay Bộ trưởng Quốc phòng (TN). – Bán đảo Triều Tiên nóng với bầu cử Hàn Quốc (SGGP). – HĐBA cảnh báo Triều Tiên không thử tên lửa tầm xa (TTXVN).

Đại sứ quán Mỹ đóng tài khoản trên trang mạng xã hội ZingMe (VOA).

Người TQ sang Hong Kong mua sách cấm (BBC). – Ai đứng đằng sau vụ bê bối sex ở TQ? (BBC).

Cảm nhận mối đe doạ của Mùa xuân Trung Quốc (SGTT).

Cam Bốt ký thỏa thuận cho Trung Quốc xây đập Hạ Sesan 2 (RFI).

– Myanmar trấn áp biểu tình chống dự án liên quan Trung Quốc (PLTP).

KINH TẾ

– VN còn tiềm năng đạt tăng trưởng GDP cao hơn (TT).

–  Kiềm chế lạm phát, duy trì tăng trưởng hợp lý, tạo đà cho năm bản lề 2013 (ND). – ‘Lạm phát giảm, lãi suất sẽ giảm theo’ (NDHMoney).

Bộ trưởng đau xót về doanh nghiệp nhà nước (Infonet). Dân cũng đau xót vì nghe lời bộ trưởng nói? – Lãnh đạo “mất ghế” nếu để HUD lỗ hai năm liên tiếp (DT).

– 67.000 tỷ USD chảy trong các ‘ngân hàng ngầm’ (TP). –  Bảo đảm thanh khoản của hệ thống ngân hàng dịp cuối năm (ND). – Kéo lãi suất ngân hàng phù hợp với thực tế (PN).  – Ế ẩm cho vay tiêu dùng (DV). – Đại gia trọng thương, chứng khoán ngã bệnh (Vef).

– Đừng để dân đem vàng về cất (TN).

– EVN vay 6.200 tỉ đồng làm nhiệt điện (TN).

– Vốn cho doanh nghiệp dưới góc nhìn của chuyên gia kinh tế (VnEco). – Hà Nội: Hơn 11.000 doanh nghiệp ngừng hoạt động (Petrotimes). – Gần 6.000 doanh nghiệp đóng cửa trong 1 tháng (DT).

– Loay hoay gỡ khó xuất khẩu gạo (DV). – Chưa tính đến việc cấp hạn ngạch nhập khẩu đường (TBKTSG).

<- Giải cứu ngành cá tra: Hơn 33.000 tỷ đồng vào đâu? (DV). – Nuôi cá lồng: Đầu tư ít, thu hàng trăm triệu (DV). – Quảng Ngãi: Tiêu hủy 1,5 tấn cá nóc (DV).

– Mưu sinh từ đồng vốn nhỏ – Kỳ 4: Nuôi chim trĩ (TN).

– Pháp hủy 15.000 đồ chơi nhập lậu từ Trung Quốc (TN). – Chặn hàng “đội lốt” cách  nào? (TT). – Hàng giả ngày càng kín đáo và tinh vi (PLTP). – Báo động về hàng giả (TN). – Vi phạm quyền lợi người tiêu dùng vẫn cao (DV). – TP.Hồ Chí Minh: Nơm nớp lo chống hàng giả dịp tết (LĐ). – Hàng giả hại người, phá hoại kinh tế (DT).

Người Việt thời ra ngõ gặp…fastfood (VEF).

Starbucks: Chúng tôi muốn xem Trung Nguyên là bạn! (GDVN). Trung Nguyên sẽ đáp lại: thương trường là chiến trường, ở đó chỉ có mùi thuốc súng, không có bạn bè gì cả?

VinaCapital muốn bán cổ phần KS Metropole (BBC). – Tranh chấp 150 tỉ đồng trái phiếu (TN).

– Bình ổn tết: lo vướng vận chuyển hàng hóa (TT).

–  Trung Quốc sắp mất danh hiệu “công xưởng thế giới” (ANTĐ).

Kinh tế Mỹ tăng trưởng 2,7% (BBC).

Châu Á vung tiền mua khu phố tài chánh City tại Luân Đôn (RFI).

VĂN HÓA-THỂ THAO

YÊU THỜI…ĐỒ ĐỂU (KỲ 14) (Nhật Tuấn).

– 217. THIỀN SƯ HUYỀN QUANG (Việt Sử ký).

– Tặng 32 cổ vật văn hóa Đông Sơn (TN). – Cổ vật giữa lòng Đà Nẵng – Những nhà sưu tập gốm sứ đất Đà thành (TN).

– Số hóa tư liệu Hán – Nôm quý ở Vĩnh Long (TN).

Một ít tư liệu về Dương Nghiễm Mậu ghi từ báo chí Sài gòn trước 1975 (Vương Trí Nhàn). – Những cuộc tra tấn ở miếu báo oán (NĐT).

Đường bay mịt mù từ Việt Nam đến giải Nobel (Lê Thiếu Nhơn).

–  Hữu Lý phỏng vấn Nguyễn Hoàng Đức: Cách tân bút pháp hay miếng vải thưa che chiếc đầu rỗng tuếch (Nguyễn Tường Thụy).

Inrasara: Thơ và giọng thơ (Inrasara).

HAI BÀI THƠ “ANH EM” (Lê Đức Thịnh).

– Văn học nữ quyền chống lại nam quyền (TN).

Đổi khẩu vị phim truyền hình (NLĐ). Âm nhạc khá hay, bối cảnh châu Âu quyến rũ là những yếu tố đầu tiên khiến phim Hai phía chân trời đầy sức hút. => 

– LHP Quốc tế Hà Nội lần 2: Vinh danh phim Bị còng tay của Philippines (SGGP). – Bế mạc Liên hoan phim quốc tế Hà Nội – Trông người lại ngẫm đến ta (TN). – LHP Quốc tế Hà Nội: Việt Nam giành 2 giải, Philippines xuất sắc nhất (TTVH).  – “Thiên mệnh anh hùng” giành giải đặc biệt của BGK (VOV).  – “Đam mê” trắng tay, “Thiên mệnh anh hùng” giành giải Giám khảo (VNN). – Phim Philippines đoạt giải xuất sắc nhất tại LHP Quốc tế Hà Nội 2012 (DT).  – Thổ Nhĩ Kỳ bội thu tại LHP quốc tế Hà Nội lần II (TQ). – Khát vọng vẫn chỉ là mơ (LĐ).  – LHP Quốc tế Hà Nội: Học hỏi là chính… (DV). – Những chuyện ghi lại từ phía sau thảm đỏ (DT). – Ngẫm về hai chữ “siêu phẩm” (SGTT).

– Nguyễn Hoàng Đức: Phòng tranh quan niệm, với Vương Tử Lâm (Nguyễn Tường Thụy).

Văn nghệ sĩ khó khăn cần được quan tâm (NLĐ).

Làm sao đàn ông vẫn lấy được vợ? (Tin khó tin).

Ði tìm sắc đẹp (Sống Magazine).

Bà ngoại nhà sư bị Mr.Đàm hôn sợ cháu phải ở tù (PN Today).

TRỞ LẠI TUỔI HOA (Huỳnh Ngọc Chênh).

– Đại nhạc hội K-pop Việt – Hàn: Không cuồng nhiệt như dự kiến (TT).

Phim về cuộc truy bắt Osama Bin Laden dự tranh Oscar (DT).

Xem AFF Cup, nhớ tiếng trống mang “thương hiệu” Nguyễn Văn Thuyết (DV).

Bộ VH-TT-DL “trần tình” về kinh phí cho ASIAD 18 (TTXVN).  – Kinh phí tổ chức ASIAD 18 chỉ hết 150 triệu USD? (DV).  – Không biết 150 triệu USD là cao hay thấp (TT).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– 10 vấn đề “nóng” cần đổi mới trong lĩnh vực giáo dục (GDVN). – Vai trò điều tiết của Nhà nước trong đảm bảo chất lượng, công bằng GD (GD&TĐ).

– Kết thúc tuyển sinh ĐH-CĐ 2012: Nhiều trường không có người học (TP). – Mỏi mòn tìm việc, sinh viên ra trường làm công nhân (Petrotimes). – CNTT: Học thế nào để tìm việc dễ dàng? (DV).

– Rập khuôn là… giỏi ! – Kỳ 2: Tràn lan sách tham khảo văn mẫu (TN).

– Học Toán bằng… Văn vần (DT).

Quyết cấm dạy thêm (NLĐ).  – Nhiều tỉnh thành cấm dạy, học thêm vào buổi tối (TP). – Chớ vin cớ nghèo mà cho dạy thêm (ANTĐ). – Dạy thêm trái phép, giám đốc sở phải chịu trách nhiệm (TP).  – Bài tập về nhà vô bổ với học sinh? (VNN).

<- Những ngôi trường ọp ẹp ở Mường Lát (TP). – Chùm ảnh: Hãi hùng cảnh đu bám xe ba gác đến trường (GDVN).

Giáo viên mầm non quá thiệt thòi (NLĐ).

Chuyển thuyết giảng sang dạy học tích cực (NLĐ).

– Họ nói một thứ “na ná” tiếng Anh (TVN). – Thực hư việc một giáo viên Philippines kêu cứu (TT).

Bí quyết của 4 sinh viên tốt nghiệp chỉ sau 3 năm (GDVN).

Bỏ toán sang Lý, ẵm giải cao nhất Vật lý quốc tế (IOne).

BIẾT CHIA SẺ VỚI NGƯỜI KHÁC (Tâm Sáng).

Đà Nẵng: Yêu cầu kỷ luật Phòng GD-ĐT quận Hải Châu (NLĐ).

Thế giới học được gì từ hiện tượng cường quốc giáo dục Phần Lan? (GDVN).

Tàu Curiosity tìm thấy phân tử hữu cơ trên sao Hỏa (TTXVN).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

Dự án “Cơm có thịt” giúp trẻ vùng cao chưa đủ thủ tục (VietQ).

Người Sài Gòn tập ‘sống chung’ với cướp (VNE). – Bất an (Nguyễn Thông). – Sống trong ranh giới sinh – tử (TT).

Phá sới bạc cực lớn ở Chùa Dận, thu 2 bao tải tiền (TTXVN).   – Video Triệt phá sới bạc lớn nhất từ trước tới nay (VTV).

Cảnh cáo bác sỹ cắt nhầm bàng quang của bệnh nhi (VOV). – Video Cảnh báo thuốc giả, thuốc kém chất lượng (VTV). – Giám sát, phòng lây nhiễm vi rút từ chuột (TN).

Người 20 năm nhặt rác trong thân hình đứa trẻ (NĐT).  – Đói nghèo & sự bất lương (DV). – Chuyện buồn về nữ sinh tự đẻ, bỏ con vào bụi cỏ (DV).

4 ngày 5 vụ cướp: Dân sống trong sợ hãi (KP). Băng cướp chém đứt tay cô gái trẻ cướp tài sản làm người dân hoang mang =>

– Cả nước hiện có 30.000 người bán dâm (TP).

– Kỳ 2: Rùng rợn những “ngôi nhà ma” giữa lòng Hà Nội (LĐ).

– Giá vé tàu tết cao điểm tăng 5% (SGGP).

– TQ: Tội phạm vụ ‘bán thận mua iPhone’ đi tù (VNE). – Trung Quốc bị nêu danh là nước phá rừng lớn nhất thế giới (RFI).  – Trung Quốc tiêu thụ gỗ lậu nhiều nhất thế giới (VOA).

Mỹ: Truy tìm chủ nhân tấm vé độc đắc 580 triệu USD (LĐ).  – Có 2 tấm vé số cùng trúng giải độc đắc 580 triệu đôla ở Mỹ (VOA).

Mỹ hỗ trợ trang web HIV/AIDS đầu tiên cho cán bộ y tế Việt Nam (VOA). – Hy vọng mới cho những người sống chung với HIV/AIDS (RFA).

Không gì ngăn cản được ước mơ của con người (RFA).

– Nguyễn Hưng Quốc: Bức tranh Úc: Con người (VOA’s blog).

QUỐC TẾ

Xung đột mới Israel – Hamas: Cuộc chiến mạng Twitter (ANTG).  – Palestine, Nhà nước quan sát viên Liên Hiệp Quốc (RFI).  – Ông Abbas mưu tìm qui chế quốc gia cho lãnh thổ của người Palestine (VOA).  – Anh tính bỏ phiếu trắng quy chế nhà nước Palestine (TTXVN).  – LHQ cân nhắc việc nâng quy chế của Thẩm quyền Palestine (VOA). – Israel “vượt mặt” Mỹ bán tên lửa cho Ấn Độ (TN). – LHQ công nhận Palestine là nhà nước quan sát viên phi thành (VOV).

IAEA: Tuyên bố hòa bình của Iran không được chứng minh (VOA).  – IAEA kêu gọi Iran hãy thiện chí hơn nữa (VOV).  – IAEA kêu gọi Iran cho phép tiếp cận căn cứ quân sự Parchin (VOV). – Số phận những kẻ đi đêm với Iran (VNN).

– Iraq: Đánh bom hàng loạt, hơn 120 người thương vong (SGGP).

Syria tấn công gần phi trường, cắt Internet (VOA). – Syria nóng vì tên lửa đối không (TN). – Syria cần 1 đội quân gìn giữ hòa bình quốc tế (VOV).

Ủy ban Ai Cập biểu quyết về hiến pháp (VOA).  – Ai Cập soạn thảo Hiến pháp để duy trì luật Hồi giáo (VOA). – Hội đồng Lập hiến Ai Cập biểu quyết Hiến pháp mới (TTXVN).  – Tổng thống Mursi và “canh bạc” hiến pháp mới (NLĐ). – Ai Cập hoàn tất hiến pháp mới (TN). – Ai Cập gấp rút hoàn tất hiến pháp giữa làn sóng biểu tình (LĐ).

Dân Miến Điện biểu tình ở mỏ đồng TQ (BBC). – Cảnh sát giải tán thô bạo người biểu tình chống mỏ đồng Trung Quốc (RFI).  – Bà Suu Kyi hòa giải cuộc tranh chấp mỏ đồng (VOA). – Người biểu tình bị tấn công trước chuyến thăm của bà Suu Kyi (VOA).

Tổng thư ký LHQ ủng hộ kế hoạch can thiệp ở Mali (VOA).

<- Các vụ nổ bom ở Iraq giết chết 38 người (VOA).

Bom tự sát giết 6 người ở tây bắc Pakistan (VOA).

Israel “qua mặt” Mỹ, bán tên lửa cho Ấn (NLĐ).

Bầu cử Mỹ (Phần 1)   –   Bầu cử Mỹ (phần 2) (Da Màu).  – Không có tình bạn trên bàn ăn Obama – Romney (NLĐ).

Tổng Thống Bush Cha nhập viện (VOA). – Tổng thống Obama mời ông Romney ăn trưa (TN).

Bộ trưởng Geithner, Quốc hội họp bàn về ‘hố thẳm tài chánh’ (VOA).

– Thái Lan: Quấy rối “tình dục” giữa cuộc họp quốc hội (NLĐ).

Pháp mở chiến dịch thu hút du khách (RFI).

– ĐIÊU ĐỨNG VÌ THAM NHŨNG: “Chiến dịch Porto Seguro” ở Brazil (NLĐ).

Cựu thủ tướng Kosovo Ramush Haradinaj trắng án (VOA).

Singapore bắt 4 công nhân di trú Trung Quốc về tội kích động đình công (VOA). Tòa đại sứ Trung Quốc kêu gọi ‘các quyền và lợi ích chính đáng’ của công nhân người Hoa phải được bảo vệ.” Rất chính xác, điều này trước tiên cần được áp dụng cho công nhân người Hoa ở Trung Quốc.

3 người bị câu lưu trong vụ hỏa hoạn tại xưởng may mặc Bangladesh (VOA).

* VTV1: + Chào buổi sáng – 29/11/2012;  + Tài chính kinh doanh sáng – 29/11/2012;  + Tài chính kinh doanh trưa – 29/11/2012;  + Tài chính tiêu dùng – 29/11/2012;  + Đối thoại chính sách – 28/11/2012;  + Biến rác thành các tác phẩm nghệ thuật;  + Bùng nổ kinh doanh xe đạp;  + Bùng nổ du lịch nha khoa;  + Hành vi buôn lậu ở Vinapco – 29/11/2012;  + Cẩn trọng với ván sàn không rõ nguồn gốc;  + Cảnh báo thuốc giả, thuốc kém chất lượng;   + Triệt phá sới bạc lớn nhất từ trước tới nay;   + Cuộc sống thường ngày – 29/11/2012;   + Thời sự 12h – 29/11/2012;  + Thời sự 19h – 29/11/2012.

 

COPY  lại bài này làm TƯ LIỆU LỊCH SỬ: Bảo đảm sự lãnh đạo của Ðảng đối với doanh nghiệp nhà nước

Thực hiện Nghị quyết Trung ương 6 (khóa XI)
Bảo đảm sự lãnh đạo của Ðảng đối với doanh nghiệp nhà nước
Cập nhật lúc 22:09, Thứ năm, 29/11/2012 (GMT+7)
Những thành tựu đạt được sau hơn 25 năm đổi mới đất nước đã khẳng định đóng góp quan trọng của các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) trong nền kinh tế quốc dân. Tuy nhiên, nhìn thẳng vào sự thật, chúng ta thấy rõ: chất lượng và hiệu quả hoạt động sản xuất, kinh doanh của DNNN còn thấp, chưa tương xứng với tiềm năng, lợi thế đầu tư của Nhà nước.

Một số doanh nghiệp sản xuất, kinh doanh thua lỗ, trình độ công nghệ chỉ đạt mức trung bình, năng suất lao động thấp, năng lực cạnh tranh yếu. Công tác xây dựng Ðảng trong DNNN đang đối mặt với nhiều thách thức gay gắt. Việc đổi mới công tác cán bộ còn chậm, quản lý cán bộ còn lỏng lẻo, tình trạng hẫng hụt cán bộ còn phổ biến; còn không ít nơi mất đoàn kết  nội bộ cán bộ lãnh đạo; đánh giá cán bộ vẫn là khâu yếu. Năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của một số tổ chức đảng còn thấp. Sinh hoạt đảng ở một số nơi mang tính hình thức, tự phê bình và phê bình yếu. Nhiều cấp ủy đảng chưa làm tốt công tác kiểm tra, giám sát và thi hành kỷ luật đảng, chất lượng kiểm tra, giám sát chưa cao, chậm phát hiện khuyết điểm, sai lầm của cán bộ, đảng viên. Một bộ phận cán bộ, đảng viên suy thoái về đạo đức, lối sống. Có một số cán bộ lãnh đạo, quản lý thiếu trách nhiệm, vi phạm pháp luật…

Nguyên nhân của những hạn chế, khuyết điểm nêu trên có nhiều. Về công tác xây dựng Ðảng chủ yếu do: những mặt trái, tiêu cực của cơ chế thị trường và hội nhập quốc tế đã và đang tác động từng ngày, từng giờ đến tổ chức đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên. Kiến thức về kinh tế thị trường, hội nhập kinh tế quốc tế và trình độ quản trị doanh nghiệp hiện đại của một bộ phận cán bộ lãnh đạo, quản lý chưa đáp ứng yêu cầu. Một số cấp ủy, cán bộ, đảng viên nhận thức chưa đầy đủ về vai trò của tổ chức đảng trong doanh nghiệp, chưa quan tâm đúng mức công tác xây dựng Ðảng. Tính chiến đấu của một số cấp ủy chưa cao, nội dung kiểm tra, giám sát, nhất là người đứng đầu chưa rõ. Một bộ phận cán bộ, đảng viên rèn luyện đạo đức, lối sống chưa thường xuyên liên tục. Mô hình tổ chức đảng còn nhiều bất cập. Phương thức lãnh đạo của các cấp ủy, tổ chức đảng chậm đổi mới, hiệu quả hạn chế đã góp phần làm giảm vai trò lãnh đạo của các cấp ủy trong các DNNN.

Kết luận Hội nghị T.Ư 6 (khóa XI) khẳng định: “cần tiếp tục sắp xếp, đổi mới mạnh mẽ DNNN, giữ vững vai trò nòng cốt, là lực lượng vật chất quan trọng để Nhà nước điều tiết nền kinh tế, ổn định kinh tế vĩ mô…”. Về sự lãnh đạo của Ðảng đối với DNNN, Kết luận này cũng chỉ rõ: “Tăng cường công tác xây dựng Ðảng, nâng cao phẩm chất chính trị, đạo đức, năng lực quản lý của đội ngũ cán bộ lãnh đạo, đặc biệt là lãnh đạo chủ chốt của doanh nghiệp. Ðổi mới quy trình, xác định rõ quyền và trách nhiệm của các tổ chức và cá nhân có liên quan đến việc xem xét, quyết định nhân sự lãnh đạo chủ chốt của DNNN, đặc biệt là nhân sự chủ tịch và tổng giám đốc…”. Ðây là mục tiêu, yêu cầu, là tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt của Ðảng đối với công tác xây dựng Ðảng trong DNNN.

Các cấp ủy, tổ chức đảng trong DNNN cần nhận thức đầy đủ, sâu sắc hơn vị trí, vai trò, ý nghĩa đặc biệt của công tác xây dựng Ðảng; coi đó là nhiệm vụ trọng tâm nhằm tạo được những chuyển biến rõ rệt về năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của tổ chức đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên trong doanh nghiệp. Cùng với việc tiếp tục thực hiện các chủ trương, nghị quyết, chỉ thị, các quy định đã có về xây dựng Ðảng, cần tập trung thực hiện tốt ba vấn đề cấp bách trong Nghị quyết T.Ư 4 (khóa XI) về xây dựng Ðảng để củng cố và phát triển tổ chức đảng trong DNNN.

Trong thời gian tới, các cấp ủy, tổ chức đảng cần tập trung lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện tốt những nhiệm vụ và giải pháp trọng tâm: Tiếp tục đẩy mạnh quán triệt sâu sắc, đầy đủ Nghị quyết Ðại hội XI của Ðảng, các nghị quyết của Ban Chấp hành T.Ư, Quốc hội, Chính phủ, làm cho toàn Ðảng bộ nhận thức đúng về vai trò, vị trí, trách nhiệm của DNNN nhằm thực hiện tốt nhiệm vụ sản xuất, kinh doanh. Trước hết, cần làm tốt vai trò là lực lượng vật chất quan trọng để Nhà nước định hướng và điều tiết nền kinh tế, ổn định kinh tế vĩ mô; tạo điều kiện thúc đẩy các thành phần kinh tế cùng phát triển…

Lãnh đạo, chỉ đạo sắp xếp, đổi mới DNNN; tập trung tái cơ cấu DNNN, nâng cao chất lượng tăng trưởng theo chiều sâu, tăng hàm lượng khoa học – công nghệ và tỷ lệ nội địa trong từng sản phẩm, tăng năng suất lao động, giảm chi phí, hạ giá thành sản phẩm; tăng tỷ lệ hàng hóa chế biến tinh, tiết kiệm tài nguyên, khoáng sản của đất nước; đa dạng hàng hóa, sản phẩm dịch vụ phù hợp với yêu cầu của thị trường. Trọng tâm là đổi mới mạnh mẽ về mô hình và cơ chế hoạt động, khai thác mọi tiềm lực, lợi thế để nâng cao chất lượng, hiệu quả hoạt động của doanh nghiệp. Các cấp ủy lãnh đạo các hoạt động của doanh nghiệp đúng pháp luật và có hiệu quả; trong đó, đề cao trách nhiệm của người đứng đầu cấp ủy và doanh nghiệp.

Tiếp tục đổi mới nội dung, phương thức, nâng cao hiệu quả công tác tư tưởng; đẩy mạnh tuyên truyền, học tập chủ nghĩa Mác – Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, quan điểm, đường lối của Ðảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước nhằm phục vụ đắc lực nhiệm vụ sản xuất, kinh doanh, công tác xây dựng Ðảng trước yêu cầu mới. Tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh theo tinh thần Chỉ thị 03-CT/TW của Bộ Chính trị, thực hiện quy định nêu gương Bác một cách thiết thực, hiệu quả. Chú trọng việc bồi dưỡng lý luận, cập nhật kiến thức mới cho cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý; kiên quyết đấu tranh ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái về đạo đức, lối sống; chủ động phòng ngừa tự diễn biến trong đội ngũ cán bộ, đảng viên.

Cùng với việc đổi mới đồng bộ các khâu công tác cán bộ, trong đó tập trung khắc phục những  yếu kém kéo dài nhưng chậm được khắc phục; tạo được chuyển biến thực chất việc đánh giá cán bộ làm căn cứ thực hiện các khâu khác; mở rộng công khai, dân chủ, trong đó lấy hiệu quả công việc và tín nhiệm của tập thể làm thước đo chủ yếu. Hằng năm, thực hiện lấy phiếu tín nhiệm để đánh giá, nhận xét cán bộ, những người không đủ năng lực, không hoàn thành nhiệm vụ, tín nhiệm thấp cần kịp thời bố trí lại phù hợp, xem xét thay thế. Không bổ nhiệm cán bộ không đủ đức, đủ tài, cơ hội chủ nghĩa; chú trọng việc phát hiện, tuyển chọn người có đức, có tài đưa vào quy hoạch, bồi dưỡng đủ nguồn cán bộ lãnh đạo, quản lý gắn với chiến lược phát triển của doanh nghiệp, gắn với quy hoạch cấp ủy theo nhiệm kỳ đại hội Ðảng, nhất là cán bộ chủ chốt để thực hiện chủ trương chủ tịch hội đồng thành viên, chủ tịch hội đồng quản trị hoặc tổng giám đốc (giám đốc) đồng thời là bí thư cấp ủy. Thực hiện tốt hơn nữa việc luân chuyển để rèn luyện cán bộ vừa tinh thông nghiệp vụ chuyên môn, vừa nắm tổng thể hoạt động chung về công tác đảng, đoàn thể. Phòng ngừa và ngăn chặn có kết quả các hiện tượng chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy tuổi, chạy bằng cấp. Lãnh đạo chủ chốt doanh nghiệp không kiêm nhiệm quá nhiều chức vụ, kèm theo cơ chế giám sát cụ thể của cả tổ chức đảng và cơ quan quản lý nhà nước cấp trên; phòng ngừa, ngăn chặn biểu hiện mất đoàn kết, “bằng mặt không bằng lòng” trong cán bộ chủ chốt…

Các cấp ủy, tổ chức đảng cần nâng cao tinh thần trách nhiệm thực hiện tốt hơn nhiệm vụ kiểm tra, giám sát theo Ðiều lệ Ðảng. Tập trung kiểm tra, giám sát việc chấp hành Ðiều lệ, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Ðảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; việc chấp hành nguyên tắc tập trung dân chủ, thực hiện nhiệm vụ, chất lượng các chỉ tiêu sản xuất, kinh doanh, sử dụng vốn, tài sản của doanh nghiệp, nhất là ở các lĩnh vực phức tạp, nhạy cảm dễ nảy sinh tiêu cực…

Tiếp tục kiện toàn tổ chức đảng trong các tập đoàn, tổng công ty nhà nước phải nhằm bảo đảm nâng cao vai trò lãnh đạo của Ðảng, phù hợp yêu cầu của tiến trình cơ cấu lại DNNN, gắn chặt chẽ giữa yêu cầu công tác xây dựng Ðảng với yêu cầu lãnh đạo thực hiện nhiệm vụ chính trị, công tác cán bộ của doanh nghiệp. Ðồng thời xác định rõ và đúng vị trí, chức năng, nhiệm vụ, mối quan hệ lãnh đạo, quan hệ công tác của cấp ủy đảng.

Củng cố, nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của các loại hình tổ chức cơ sở đảng, bảo đảm vai trò hạt nhân chính trị đối với doanh nghiệp, nhất là trong các doanh nghiệp cổ phần có vốn góp của Nhà nước; gắn chặt chẽ công tác xây dựng Ðảng với lãnh đạo thực hiện nhiệm vụ chính trị; chú trọng củng cố, kiện toàn cấp ủy nhất là chức danh bí thư cấp ủy, cấp ủy cấp trên cần phải làm tốt việc phân công cấp ủy phụ trách cơ sở đảng trọng điểm, yếu kém, nội bộ mất đoàn kết. Thực hiện nghiêm túc nguyên tắc tập trung dân chủ, chế độ tự phê bình và phê bình, chống mọi biểu hiện vi phạm quyền dân chủ, dân chủ hình thức, hoặc lợi dụng dân chủ để làm những việc sai trái, nhóm lợi ích, ảnh hưởng đến vai trò lãnh đạo của tổ chức đảng. Ðổi mới nội dung, nâng cao chất lượng sinh hoạt chi bộ theo Chỉ thị số 10-CT/TW, ngày 30-3-2007, của Bộ Chính trị; chi bộ phải thực hiện tốt trách nhiệm lãnh đạo, tổ chức thực hiện nhiệm vụ chính trị, giáo dục rèn luyện, quản lý và phân công công tác cho đảng viên, phát huy vai trò tiên phong, gương mẫu trong công tác, học tập và lối sống. Hằng năm, đổi mới việc đánh giá chất lượng tổ chức cơ sở đảng và đảng viên bảo đảm thực chất hơn và chăm lo công tác phát triển đảng viên, coi trọng chất lượng, không chạy theo số lượng.

Việc nâng cao vai trò lãnh đạo của Ðảng trong DNNN theo tinh thần Nghị quyết T.Ư 4 (khóa XI) về xây dựng Ðảng, Kết luận Hội nghị T.Ư 6 (khóa XI) là công việc khó, phức tạp, nhạy cảm, có liên quan đến tổ chức, tư tưởng, tình cảm, lợi ích của từng cán bộ, đảng viên. Do vậy, việc triển khai thực hiện đồng bộ những giải pháp trọng tâm nêu trên phải được tiến hành tích cực, kiên quyết, liên tục với quyết tâm chính trị và sự thống nhất cao trong đảng bộ nhằm sớm khắc phục có kết quả những yếu kém về công tác xây dựng Ðảng trong DNNN.

BÙI VĂN CƯỜNG Ủy viên dự khuyết T.Ư Ðảng, Bí thư Ðảng ủy Khối doanh nghiệp T.Ư

217. THIỀN SƯ HUYỀN QUANG

NHÌN LẠI LỊCH SỬ *

THIỀN SƯ HUYỀN QUANG

TS. LÃ DUY LAN

Sách Tam tổ thực lục ghi: “Huyền Quang đỗ đầu thi hội và ngoài năm mươi tuổi mới xuất gia”. Nhưng trong dân gian vẫn truyền tụng Huyền Quang đỗ Trạng Nguyên (đời Trần) và xuất gia tu hành từ lúc còn trẻ tuổi.

Là vị Tổ thứ ba của Thiền phái Trúc Lâm, có hàng mấy ngàn đệ tử nhưng Huyền Quang cũng còn là một nhà thơ nổi tiếng. Trải qua bao phen binh lửa, đến nay thơ Huyền Quang chỉ còn lại tập Ngọc Tiên với 23 bài thơ chữ Hán và một bài phú Nôm. Tuy ít ỏi như vậy, nhưng thơ Huyền Quang có “nhiều hàm nghĩa và một tâm hồn thơ phong phú”.

 

Thơ Huyền Quang “thể hiện rõ phong cách Thiền gia an lạc, thanh thản, con người hoà đồng cùng tự nhiên”, “là niềm cảm thông với những nỗi khổ vô hạn của nhân thế”. Thơ Huyền Quang “bộc lộ mọi cung bậc của tâm trạng mình. Có vui, có buồn, có day dứt và có yên tĩnh… song đậm nét hơn cả vẫn là nỗi buồn, là tâm trạng cô đơn” (1)

Các nhà nghiên cứu “nói có sách, mách có chứng”, không thể có những nhận định nào khác hơn trên cơ sở những tư liệu đã xác định. Và như vậy, Huyền Quang hiển nhiên là một “Thiền gia – thi sĩ hay thi nhân – thiền gia” thật đáng kính, đáng trọng!

Tuy nhiên, trong dân gian, những giai thoại, huyền thoại về Huyền Quang lại khá phong phú. Nó chứng tỏ Huyền Quang vừa là vị Tổ đáng kính, lại vừa là một con người còn khá trần tục, rất gần gũi với những người bình thường, do đã biết rung động thực sự trước vẻ đẹp của giai nhân!

Hai thái cực đó, trong một con người mà lẽ ra không nên có, và không thể chấp nhận ở một bậc Thiền sư, ở vào hàng đại diện quốc gia, đã là điều mà trước kia các vị danh nho đã từng luận đàm và bày tỏ thái độ. Tựu trung, sự đánh giá, luận đàm của họ, là nhằm vào bài thơ Giai nhân tức sự mà theo tương truyền, là do Huyền Quang làm, và mối quan hệ của Huyền Quang với nàng Điểm Bích là có thực, khi ông đã ở độ tuổi ngoài sáu mươi!

Những tư liệu trong dân gian có thể những sách trước kia chưa chép, hoặc có chép nhưng đã bị thất lạc. Và do vậy, nếu thử tái hiện lại, có thể có những nhận định khác hơn chăng?

*

Vào thời nhà Trần, ở xứ Bắc có một người học trò nổi tiếng hiếu học tên gọi Lý Đạo Tái. Tuy nhà rất nghèo nhưng chàng vẫn miệt mài theo đuổi nghiệp sách đèn. Âu đó cũng là một cách tiếp nối truyền thống gia đình, vì trước kia ông tổ chàng đã từng giữ chức Hành khiển, ông nội đã từng làm đến Chuyển vận sứ, còn đến đời cha chàng, tuy đã từng khoác áo cầm gươm ra trận, nhưng do “lập công mà chẳng được nên công” nên phẫn chí ở nhà cày ruộng và chịu cảnh bần hàn…! Đến đời chàng, do vậy, chàng phải sửa lại cái nỗi nhục ấy.

Chàng học hành rất tấn tới, cha mẹ chàng cũng thật hài lòng. Hai ông bà chẳng quản vất vả gian nan, thường vẫn đi làm mướn lấy tiền thêm cho chàng ăn học. Khi đến tuổi trưởng thành, cha mẹ chàng nghĩ rằng con mình giỏi giang, nay mai có thể công thành danh toại, nên đã đánh bạo đi dạm hỏi cho chàng một đám danh giá trong vùng. Nhà gái vui vẻ nhận lời.

Nào ngờ, đã mấy năm trời sêu tết, lại thường khi phải phục dịch các công to việc lớn bên nhà bố vợ tương lai, thì đùng một cái, ông bố vợ quí hoá lại gả vị hôn thê cho cháu một viên An phủ sứ!

Sau lần bẽ mặt ấy, cha mẹ chàng lại đi dạm hỏi một đám khác, tuy không danh giá bằng nhưng cũng thuộc loại khá giả, giàu có trong làng. Chẳng ngờ, lần này lại còn tệ hại hơn cả lần trước: Khi cha mẹ chàng vừa mở miệng ra thì đã bị nhà gái từ chối thẳng thừng: “Ôi dào… chẳng ai tin cậy được ở cái đồ dài lưng tốn vải…”.

Tuy vậy, Lý Đạo Tái cũng chẳng sờn lòng, vẫn ngày đêm tu chí học tập!

*

Thông thường, với những trường hợp tu chí như thế này thì người ta mong sao cho sau này đỗ đạt, kiếm được tí quan chức, rồi sau đó sẽ lấy những đám danh giá giàu có còn hơn cả những đám trước kia đã từng chối mình.

Lý Đạo Tái thừa hiểu như vậy, nhưng chàng đã không làm như vậy!

Chàng đọc cả sách Nho, sách Phật, ngày đêm nghiền ngẫm chúng, và đã tìm cho mình một con đường đi khác, ngay từ hồi còn chưa đỗ đạt!

Tuy nhiên, đã đi học là phải đi thi, ai ai cũng đều như vậy. Và Lý Đạo Tái đã không phụ công cha mẹ: đỗ đầu thi Hội (dân gian còn truyền tụng chàng đỗ Trạng nguyên!).

Vừa hay tin có vị khôi nguyên trẻ tuổi nhưng còn thiếu “võng nàng”, các vị phú ông trong vùng bèn thi nhau nhắn tin muốn gả con gái cho chàng. Lại hứa sẽ cho cả nhà cửa, ruộng nương, lụa là, châu báu nữa.

Một vị quan lớn ở Kinh đô cũng mời bằng được quan tân khoa về thái ấp của mình để xem cho rõ mặt “nàng thục nữ yêu kiều tuổi mới đôi tám”…

Còn ngày chàng vào kinh nhậm chức thì một viên quan nội giám đã đến gặp riêng chàng, nói rằng:

– Hoàng hậu đang kén phò mã cho nàng công chúa thứ ba, nếu quan Trạng ưng ý thì nhất định việc ấy sẽ thành.

Lý Đạo Tái cung kính đáp lời từ chối khéo, cũng như chàng đã nhã nhặn từ chối tất cả những người nhắn nhe mai mối trước đây.

Nhân sự việc này chàng buột miệng đọc hai câu thơ:

Khó khăn thì chẳng ai nhìn

Đến khi đỗ Trạng chín nghìn nhân duyên

Cũng có thể chàng chẳng đọc hai câu thơ ấy, nhưng sự việc chàng từ chối những đám rất mực danh giá thì ai ai cũng biết, do vậy, người ta bình phẩm và đọc nó lên thì cũng là lẽ thường tình, vả lại, hai câu thơ này cũng chẳng đến nỗi khó làm.

*

Đã thừa rõ thói hám lợi hám danh của người đời, nên khi tham dự vào đám quan trường, Lý Đạo Tái chàng những không hứng thú gì mà càng ngày càng tỏ ra chán ngán. Được vài năm thì chàng xin từ chức đi tu, lấy pháp hiệu là Huyền Quang.

Ấy là cái ý nguyện mà chàng đã có ngay từ lúc còn đang đi học!

Nhà vua thấy vậy khen chàng là người khác thường mà bảo:

– Kẻ này có con mắt đạo, có thể trở thành pháp khí, đúng là bậc thánh tăng!

Quả là nhà vua, do cũng chuộng đạo Phật, nên đã có con mắt tinh đời.

Huyền Quang tu rất chăm chỉ, chẳng bao lâu, với học vấn tài cao, chàng thông thuộc tất cả các kinh sách của nhà Phật thời ấy. Các tăng ni, phật tử đều yếu mến chàng. Nhà vua và hoàng tộc cũng vì nể chàng. Đạo Phật lúc ấy chưa đến độ suy vi, vẫn còn toả ánh hào quang sáng ngời, tuy không bằng giai đoạn trước với hai vị tổ Điều Ngự (Trần Nhân Tông) và Pháp Loa, nên đang cần có một vị Quốc sư, một người đứng đầu Trúc Lâm viện, để cai quản các tăng ni phật tử, và thế là vị Trạng nguyên trẻ tuổi được xung vào chức vụ này. Đó là một việc làm chưa từng có.

Vua Trần Anh Tông lúc ấy còn là một vị vua trẻ tuổi cũng mới đăng quang chưa lâu. Nghe triều thần có kẻ dèm pha Huyền Quang còn trẻ tuổi như thế, chắc gì đã là một vị chân tu, lại được đứng đầu các hàng tăng ni, phật tử, e rằng thiên hạ trông vào sẽ sinh ra dị nghị. Nhà vua ngẫm nghĩ mấy ngày, rồi sau đó, cho thi hành một mật kế để thử xem đạo đức của vị thiền sư là như thế nào.

Nhân vì mấy ngày Hoàng hậu se mình, nhà vua hạ chỉ triệu Huyền Quang vào cung để làm lễ cầu mát. Công việc xong xuôi, nói là để thưởng công khó nhọc, nhà vua ban cho Huyền Quang mười lạng vàng trước lúc ra về. Thiền sư không tiện từ chối, đành phải cúi đầu tạ ơn rồi cầm lấy. Nào ngờ đó là những nén vàng đã được nhà vua đánh dấu, mà Huyền Quang, do chẳng thiết tha gì đến tiền bạc, nên cũng không để mắt nhìn kỹ.

Mưu kế mà Trần Anh Tông tiến hành để thử Huyền Quang không có gì khác hơn là cử một người con gái đẹp tìm cách đến gần vị Thiền sư để lung lạc về đường diệt dục khổ hạnh. Người con gái được chọn để làm việc này là một cung nữ có tài thơ văn, và đó là nàng Điểm Bích.

Điểm Bích vốn là con một người đàn bà hành khất quê ở huyện Đường Hào thuộc tỉnh Hải Dương bây giờ. Vì không có chồng mà chửa nên được mấy ngày người mẹ đem con cho một gia đình giàu có nhưng hiếm hoi ở  trong vùng nuôi. Sắc đẹp và tài năng vốn không chọn hoàn cảnh, cho nên càng lớn Điểm Bích lại càng lộng lẫy, xinh dẹp. Lại nhanh nhẹn và rất sáng dạ nữa. Được bố nuôi cho ăn học, nên Điểm Bích còn giỏi giang, biết chữ nghĩa và làm phú, làm thơ cũng khá hay.

Khi có chiếu chỉ của nhà vua ban xuống về việc chọn mỹ nữ tiến cung, thì Điểm Bích là một trong những người đầu tiên trúng tuyển.

Vào cung, Điểm Bích được vua Trần Anh Tông yêu mến cả sắc lẫn tài, lại được tin dùng, và thường được mọi người ca ngợi là “nữ thần đồng”.

“Nữ thần đồng” chính là người được chọn để đi thử vị Thiền sư trẻ tuổi.

*

Nhà vua giao hẹn với Điểm Bích phải lấy được ít nhất một thỏi vàng trong số vàng nhà vua đã tặng Huyền Quang, để làm bằng chứng.

Khi Huyền Quang rời hoàng cung trở về nơi tu hành, thì mấy ngày sau, Điểm Bích cũng lên đường theo sau, trong trang phục một cô thôn nữ.

Hôm ấy, Huyền Quang đang ngồi đọc kinh tại thiền trai. Đây là ngôi nhà nhỏ nấp mình trong lau trúc rất tĩnh mịch mà nhà vua sai cất lên để Thiền sư nghỉ ngơi riêng, sau những ngày hành lễ và giảng kinh ở viện Trúc Lâm mệt mỏi.

Vào khoảng chiều tà, bỗng chú tiểu giúp việc đưa vào trình trước Thiền sư một người con gái có vẻ mặt hốt hoảng và xống áo tơi tả. Chú tiểu thưa:

– Bạch thầy. Người này bị cướp đuổi vừa chạy vừa kêu. Con đã chạy ra và dẫn cô ta vào đây.

Cô gái (chính là Điểm Bích) cũng khóc sướt mướt, kể lại sự tình, rồi xin nhà chùa cho nghỉ lại đêm nay.

Huyền Quang vốn lòng độ lượng, chẳng nỡ chối từ. Vả lại, trời đã tối, xung quanh lại vắng vẻ, cô gái biết đi đâu bây giờ. Thiền sư bèn bảo chú tiểu sắp xếp cho cô gái một chỗ nghỉ ở gian bếp bên cạnh thiền trai.

Đêm ấy, như thường lệ, Huyền Quang vẫn ngồi tụng kinh niệm Phật, mãi tới khuya mà chưa đi ngủ.

Ở gian trái, khi chú tiểu đã lên giường và cất tiếng ngáy nhè nhẹ như mọi lần, thì cũng là lúc, ở bên ngoài thiền trai, có tiếng cô gái rên rỉ. Tiếng rên rỉ mỗi lúc một to khiến Huyền Quang phải bỏ quyển kinh xuống lắng nghe, rồi đi sang gian trái, đánh thức chú tiểu dậy, nói đi hỏi cô gái xem sự thể thế nào. Cô gái nói với chú tiểu rằng mình sợ ma và sợ kẻ cướp bất thình lình lẻn đến, nên không ngủ được. Chú tiểu vào báo. Bất đắc dĩ, Huyền Quang phải nói chú tiểu cho cô gái vào phòng khách nghỉ tạm.

Thiền trai rất đơn giản. Đó là ngôi nhà tranh, hai gian hai trái. Một trái đựng dụng cụ, đồ đạc. Một trái nữa chú tiểu ở, còn hai gian chính thì một là trai phòng của Huyền Quang và một là phòng ăn và chỗ tiếp khách. Phòng này nằm ở giữa.

Chừng lúc lâu sau, khi chú tiểu đã về gian trái ngủ lại, và Huyền Quang cũng thôi không đọc kinh, chuẩn bị đi nằm, thì ở gian khách lại vẳng ra lời cầu cứu khẩn thiết của người con gái. Cực chẳng đã, Huyền Quang lại phải thắp nến và bước ra khỏi trai phòng. Vừa mở cửa, qua ánh nến le lói, Huyền Quang thấy ngay người con gái ăn mặc lả lơi, nên Ngài quay mặt đi, lùi lại trai phòng. Cũng lúc ấy, cô gái (tức Điểm Bích) bật dậy, chạy vào theo. Huyền Quang nghiêm nét mặt lại, hỏi:

– A di đà Phật! Nàng là ai? Tại sao đêm hôm dám đường đột vào đây để quấy rối kẻ tu hành? Nếu không mau mau cải tà quy chính, ta sẽ hô hoán lên, chú tiểu sẽ cầm lá dắt tay ra khỏi đây ngay bây giờ.

Thấy không thể lung lạc được Thiền sư, Điểm Bích đã kín đáo sửa lại trang phục và đổi ngay sang thái độ khác. Nàng ta vội vàng quì xuống rồi khóc lóc như mưa, vừa khóc vừa kể lại nguồn cơn “gia cảnh” nhà mình.

Nàng cung nữ sáng dạ được vua yêu chiều, do chuẩn bị từ trước, đã bịa hẳn ra một câu chuyện như thật. Nàng kể rằng cha nàng làm quan ở một huyện vùng duyên hải. Mùa tháng năm vừa qua cha nàng đi thu thuế được ba ngàn quan, cho lính tải về kinh, nhưng dọc đường bị bọn cướp đón đường cướp sạch. Quan trên thương tình cho cha nàng khất lại đến cuối năm. Hiện nay gia đình nàng đã bán hết tư trang điền sản nhưng mới bù được một nửa, còn một nửa nữa, nay phải chia ra mỗi người mỗi nơi đi quyên góp cho đủ.

Tiếng khóc của nàng càng làm cho câu chuyện kể thêm phần lâm ly, thống thiết. Huyền Quang lắng nghe rồi trả lời:

– Thôi nàng đừng khóc nữa. Ngày mai ta sẽ tiến triều, tâu với nhà vua, xin tha tội cho cha nàng.

Không ngờ câu chuyện lại xoay ra như thế, Điểm Bích vội vàng khóc to thêm lên, rồi vừa lạy vừa xin:

– Bạch hoà thượng! Bạch hoà thượng! Xin hoà thượng chớ vội lên kinh. Chỉ sợ đến tai Hoàng thượng thì chẳng những việc không thành mà có khi còn liên luỵ đến cả quan trên của cha thiếp nữa. Thiếp chỉ xin Hoà thượng rủ lòng thương, cho cha thiếp ít tiền bạc để lo tiếp công việc thôi ạ.

Huyền Quang chợt nhớ có mười nén vàng nhà vua cho chưa biết làm gì, bèn đến bên bàn cầm lấy rồi đưa cả cho Điểm Bích:

– Ta hiểu. Ta hiểu. Không có bằng chứng rõ ràng thì khó xin nhà vua lắm. Thôi ta gửi biếu cha nàng số vàng này. Mong cha con nàng sớm được tai qua nạn khỏi.

Điểm Bích cúi đầu tạ ơn, rồi cầm lấy túi vàng, đoạn, quay ra phòng khách.

*

Ba ngày sau Điểm Bích trở  về cung, đưa nộp mười nén vàng rồi tâu với nhà vua rằng mình đã hoàn thành sứ mạng. Để nhà vua tin, Điểm Bích còn đọc lên một bài thơ nói là của Huyền Quang đã làm để tặng mình trước khi phá giới. Nguyên bài thơ đó như sau:

Vằng vặc trăng mai ánh nước

Hiu hiu gió trúc ngâm sênh

Người vừa tươi tốt, cảnh vừa lạ

Mâu Thích ca nào chẳng hữu tình.

Sẽ nói đến bài thơ này ở phần sau. Chỉ biết lúc này nghe xong câu chuyện, lại nhìn thấy mười nén vàng có ghi dấu trước khi tặng Huyền Quang, nhà vua lắc đầu buồn bã: “Đạo Phật mà các vị tiên vương, các vị hoàng thân quốc thích từng sùng mộ, ngày nay đã đến độ suy vi rồi sao?”

Hiểu ý, một viên quan chờ khi Điểm Bích lui gót, liền ghé tai nhà vua hiến kế:

– Tâu Bệ hạ. Xin Bệ hạ cho lập một lễ cúng Phật dọn toàn cỗ mặn, rồi mời thầy về làm lễ. Nếu quả là thầy còn trong sạch thì chư Phật sẽ độ cho cỗ mặn hoá chay, còn nhược bằng thầy đã hư hỏng rồi, thì chẳng bao giờ Phật độ cho được nữa.

Nhà vua cho là phải, bèn hạ chỉ cho vời Huyền Quang về kinh để thiền sư làm chủ tế trong buổi lễ trọng thể vào dịp rằm tháng Bảy sắp tới, mà dân chúng vẫn gọi là lễ “xá tội vong nhân”.

*

Trái hẳn với tục lệ hàng năm, năm ấy, theo lệnh nhà vua, cỗ chính cúng Phật rằm tháng Bảy không bày biện tiệc chay, mà giết trâu, bò, lợn, gà,… để cúng. Quái lạ hơn, xung quanh lễ đài nhà vua còn sai căng toàn lụa nhuộm màu vàng.

Khi vừa bước tới lễ đài, Huyền Quang đã hiểu ngay là nhà vua cố ý hạ nhục mình: Chỗ nào cũng lụa vàng (hoàng quyến). Lụa chẳng căng lên cao mà lại cho loà xoà quệt cả xuống đất. Chẳng cần phải là đại khoa, mà ngay cả những người học hành đôi chút, cũng thừa biết Hoàng Quyến là Huyền Quáng, tức cũng là “Huyền Quang có nhuốm sắc”. Một lời buộc tội thật rõ ràng.

Lại nữa, khi bước vào lễ đài thăm lễ vật, Huyền Quang chẳng thấy cỗ chay đâu mà thấy toàn là cỗ mặn. Đích thị lại thêm một sự phỉ báng nữa thật phũ phàng.

Huyền Quang thoáng nghiêm nét mặt, nhưng ngay lập tức lại thản nhiên như không, bảo đệ tử thắp hương, rồi bước lên đàn tràng, lớn tiếng khấn:

– A di đà Phật! Xin Trời, Phật chứng giám, phù hộ độ trì. Kẻ đệ tử này có làm điều gì bất chính, xin chư Phật cho đày xuống địa ngục âm ty, còn nếu không, thì xin cho lụa vàng bay đi và những cỗ mặn kia hoá thành cỗ chay.

Lạ thay, khi Huyền Quang vừa dứt lời, tự nhiên trời đất tối sầm, một trận cuồng phong hung dữ nổi lên. Phút chốc, đèn nến trên đàn tràng phụt tắt, tất cả lụa vàng quấn quanh lễ đài đều rách nát tả tơi, rồi theo chiều gió cuốn đi vương vãi khắp nơi.

Một lúc lâu sau, khi cơn bão tan, đèn nến được thắp sáng lại, tất cả mọi người có mặt đều vô cùng ngạc nhiên, thấy cỗ tiệc mặn đã biến thành cỗ chay, và Thiền sư Huyền Quang vẫn đang đứng uy nghiêm giữa đàn tràng, tựa như một vị Bồ tát hiển hiện. Vị Bồ tát ấy tiếp tục đọc kinh rồi lễ tạ Trời Phật. Xong, Ngài thong thả bước ra khỏi đàn tràng.

Dân chúng và quân lính, những người vốn rất đông đảo, từ đầu đã có mặt và chứng kiến toàn bộ sự việc, lúc ấy bèn nhảy lên reo hò, rồi gõ trống, phách liên hồi làm vang động khắp cả kinh thành.

Có tên lính chạy về nội cung phi báo, vua Trần Anh Tông lúc ấy đang ngồi trong trướng phủ, mặt tái đi, rồi lập tức sai xa giá tới chỗ Huyền Quang vừa hành lễ để nói lời tạ lỗi với Thiền sư.

Sau đó, nhà vua hạ lệnh bắt ngay cung nữ Điểm Bích tống vào ngục, rồi giao cho quan Thái giám xét hỏi. Mấy ngày sau, Điểm Bích phải cung khai gốc gác, lai lịch của mình, và cung khai tất cả các việc đã diễn ra ở thiền trai mấy hôm trước.

Khi lời cung được thỉnh đến nhà vua. Ngài nổi giận khép Điểm Bích vào tội chết. Hay tin, Huyền Quang liền vào cung, xin nhà vua tha tội cho nàng. Trần Anh Tông thừa hiểu lỗi chính trong việc này là do mình, nhưng vì giữ thể diện và cũng là nể lời Thiền sư, nên đã giáng Điểm Bích xuống hàng nữ tỳ, cho theo hầu ở chùa trong cung Cảnh Linh.

Trong Vũ trung tuỳ bút, Phạm Đình Hổ – một danh sĩ hồi cuối Lê đầu Nguyễn cách đó gần năm trăm năm, còn kể hồi bé ông được nghe kể chuyện về Điểm Bích, và còn biết chỗ người ta đào được mộ của nàng.

*

Việc một nhà tu hành lâu năm có nhiều thuật pháp, đã hô phong hoá vũ (gọi gió làm mưa) rồi biến cỗ mặn thành cỗ chay như Huyền Quang đã làm, là một mô-típ vẫn thường gặp trong truyền thuyết và các câu chuyện kể dân gian. Nhưng nếu lấy con mắt hiện thực mà nhìn vào sự kiện này, thì phần nào ta cũng có thể hiểu được. Chẳng hạn, nhân cơn gió làm cho tắt đèn nến, các đệ tử đông đảo của Huyền Quang có thể xông lên (nếu đèn nến chưa tắt thì họ có thể thổi cho tắt hết!), họ giật các tấm lụa xuống xé ra hoặc giấu đi rồi lấy cỗ chay đã được chuẩn bị từ trước (tin tức làm cỗ mặn họ nhận được chắc không khó lắm!) để thay thế vào cỗ mặn. Xong xuôi, họ lại thắp đèn nến sáng lại như cũ!

Và nếu sự việc diễn ra như vậy thì đã chứng tỏ rằng lực lượng ủng hộ Huyền Quang là khá đông đúc, và do vậy, cũng chứng tỏ, uy tín của Huyền Quang trong đệ tử và dân chúng là rất cao!

Một người có uy tín như vậy chẳng lẽ lại sa ngã đến mức cưỡng bức một cô gái trẻ khi bên mình có đệ tử và mình đã ở độ tuổi ngoài sáu mươi, trong khi người đó, ngay từ lúc tuổi trẻ đã chối từ không lấy cả công chúa và nhiều đám danh giá giàu có khác?

Sự kiện Huyền Quang hồi trẻ từ chối những nơi hôn phối giàu sang quả là chưa từng có. Nhiều người thán phục, và dĩ nhiên, cũng có những người tức tối. Những người tức tối mà có quyền thế ắt hẳn sẽ gièm pha hoặc có những hành vi thế này thế khác, như việc “thử” Huyền Quang chẳng hạn.

Việc Huyền Quang nhận 10 nén vàng (có thuyết còn nói 20 nén) của nhà vua tặng cũng bị dị nghị là “tham”. Nhưng đó là một sự dị nghị (hoặc buộc tội) quá đáng. Bởi lẽ, một người đã từ chối lấy vợ giàu, lại từ quan để đi tu thì chẳng lẽ không chứng tỏ người ấy chả thiết tha gì đến tiền bạc hay sao? Nhận vàng, và nhận nhiều, của nhà vua tặng, để cho tăng ni phật tử hay làm việc từ thiện thì có gì là xấu? Còn ngược lạì nữa là khác.

Bài thơ Giai nhân tức sựđầu đề chữ Hán nhưng nội dung lại là chữ Nôm, đã dẫn ở phần trên, có thể có các giả thiết sau đây:

–  Hoặc là bài thơ của Điểm Bích (vì Điểm Bích cũng giỏi chữ nghĩa, là “nữ thần đồng”) hay của một người nào đó, cũng khá tài hoa, lại từng đọc thơ Huyền Quang, đã làm (vì Điểm Bích và một vài người nào đó có đủ thời gian để sắp đặt và làm việc này).

–  Hoặc là bài thơ của Huyền Quang đã làm thật. Vì Điểm Bích đêm đó đã ở trong phòng khách. Nếu đêm đó có đèn nến thì biết ngay chỗ để các tập thơ của Huyền Quang! Hoặc giả, nếu không có đèn nến thì sáng hôm sau cũng có thể biết. Thông thường, các vị chức sắc ngày xưa (vua, quan) và chức sắc tôn giáo đều có làm thơ, nhưng trong quan niệm giữa việc riêng việc chung của họ vốn rất rõ ràng, cho nên có thể cho rằng Huyền Quang đã làm thơ và để thơ ở ngoài phòng khách, còn trong trai phòng thì chỉ dành riêng cho sách Phật và sự tụng niệm.

Bài thơ mà Điểm Bích đã đọc cho vua Trần Anh Tông nghe và nói là của Huyền Quang tặng mình ấy, cũng khá “đa nghĩa”.

–  Một nghĩa có thể hiểu ở khía cạnh trần tục, ở sự khêu gợi dục tình: trăng, gió, nước đều khêu gợi, cảnh thì lạ, mà người thì ở trạng thái khá “tự nhiên”: tươi tốt. Do vậy, câu cuối chẳng những hạ thấp Huyền Quang mà còn hạ thấp cả đạo Phật: Mâu Thích ca nào chẳng hữu tình – nghĩa là cũng bị cám dỗ cả!

Nếu hiểu ở nghĩa trần tục này thì khó có thể chấp nhận đấy là bài thơ của Huyền Quang khi ông đã là vị Thiền sư ở bậc cao nhất!

–  Một nghĩa khác, rộng hơn, có thể hiểu: bài thơ muốn đạt tới một cái đẹp tuyệt đối, một sự hoà hợp tuyệt đối!

Trăng, gió, nước, cảnh vật vừa khêu gợi vừa tuyệt đẹp. Còn con người tươi tốt thi không nhất thiết cứ phải là con người đẹp ăn mặc hớ hênh mà còn là con người đẹp nhưng ăn mặc chẳng hớ hênh. Và như vậy, câu cuối cũng có thể hiểu: người sáng lập đạo Phật và những người theo đạo Phật chẳng bao giờ vô tình với cái đẹp, cái đẹp của thiên nhiên cũng như cái đẹp của con người.

Từ đó, có thể thấy ở đây con người và thiên nhiên là vô cùng hoà hợp, trong một cái đẹp thật lí tưởng. Những người theo đạo phật chỉ chủ trương diệt dục và không có quan hệ giới tính chứ chưa bao giờ tuyên bố từ bỏ cái đẹp, từ bỏ mỹ cảm cả. Vả lại, nếu quan sát các pho tượng Phật ta sẽ thấy, trừ quỉ Sa tăng và một vài nhân vật dữ tợn khác, còn lại tất cả đều chẳng là những hình dáng, khuôn mặt đẹp và phúc hậu đó sao?

Và nếu chấp nhận cái hiểu ở khía cạnh này thì có thể cho rằng Huyền Quang đã làm bài thơ này, và đó là bài thơ tuyệt tác, xứng đáng với một vị Thiền sư – đại khoa có uy vọng bậc nhất!

Điểm lại những đặc điểm nội dung chính của tập “Ngọc Tiên” ta sẽ thấy Huyền Quang chưa một lần quan trọng hoá địa vị và công việc của mình, trái lại, đã có lúc ông còn tự trào về địa vị và công việc đó nữa. Ông đánh giá tâm tư tình cảm con người bất hạnh và những thăng trầm nhân thế là xuất phát từ con tim, khối óc của người đã từng chịu đựng, đã từng nghiền ngẫm, lại đã từng vượt qua, theo cái đích hướng thiện của một đại tri thức và của một đại tín đồ đạo Phật. Thiên nhiên trong thơ Huyền Quang không những đẹp, tinh tế, mà luôn luôn có hồn, gắn bó mật thiết với con người.

Như vậy, nếu xét một cách hệ thống, ở Huyền Quang, từ hành vi, ứng xử, đến thơ ca, ta thấy có một sự thống nhất không thể chia cắt và theo một định hướng rõ ràng – đến cái tuyệt đối. Những cái đó đều thuộc loại “ngoại cỡ” trong thời đại của ông, và có lẽ không chỉ trong thời đại của ông!

Từ ông nảy sinh ta nhiều truyền thuyết, huyền thoại, chẳng những trong dân chúng mà ngay cả trong giới có học, đỗ đạt cao và nắm giữ những chức vụ quan trọng trong xã hội trước kia. Và đã có nhiều cách bình luận khác nhau.

Tầm vóc tinh thần và bản lĩnh của Huyền Quang đến nay vẫn còn là đề tài để mọi người suy ngẫm và lý giải, mặc dù đã bảy thế kỷ trôi qua…

(1) Đây là những nhận định đánh giá của PGS. TS Trần Thị Băng Thanh, trong bài “Huyền Quang và những trang đời nhiều huyền thoại, những vần thơ nhiều hàm nghĩa”. TCVH, số 3, 1994. tr.26 – 29

* Nguồn:NHÌN LẠI LỊCH SỬ, nhà xuất bản Văn hóa-Thông tin, Hà Nội 2003, Tác giả: KS. PHAN DUY KHA – TS. LÃ DUY LAN – TS. ĐINH CÔNG VĨ.

Tin ngày 30/11/2012


  • Châu Á vung tiền mua khu phố tài chánh City tại Luân Đôn (RFI) – Báo chí Pháp ngày 29/11/2012 quan tâm khá nhiều đến Châu Á, từ việc Châu Âu đang nghiên cứu một hiệp ước tự do mậu dịch với Nhật Bản trên báo kinh tế Les Echos, cho đến chính sách ‘một con’ tại Trung Quốc
  • Đài Loan chuẩn bị «thủy lôi thông minh» chống Trung Quốc (RFI) – AFP dẫn nguồn từ báo chí Đài Loan hôm nay 29/11/2012 cho biết, với mục đích tăng cường khả năng phòng thủ trong trường hợp bị Trung Quốc xâm chiếm, đảo quốc này có kế hoạch chế tạo một loại thủy lôi «thông minh» thế hệ mới có thể được đặt ở tầng nước nông.
  • Philippines lại tố cáo Trung Quốc bội ước trên vấn đề bãi Scarborough (RFI) – Phát biểu trên đài truyền hình Philippines ABS-CBN vào hôm nay, 29/11/2012, Ngoại trưởng Philippines cho biết là Manila vẫn kiên trì đòi Bắc Kinh rút ba chiếc tàu của họ ra khỏi khu vực bãi Scarborough, gần sáu tháng sau khi Trung Quốc hứa là sẽ rút đi. Theo ông Albert Del Rosario, trong vụ này, Manila đã tôn trọng cam kết, trong khi Bắc Kinh lại nuốt lời hứa.
  • Cảnh sát giải tán thô bạo người biểu tình chống mỏ đồng Trung Quốc (RFI) – Đêm ngày 28 rạng sáng ngày 29/11/2012, cảnh sát chống bạo động Miến Điện dùng vòi rồng giải tán dân làng và các nhà sư tập họp tại Monywa. Khoảng hai chục người bị thương. Lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi dự trù đến hiện trường trong ngày. Cuộc đọ sức trên đề án khai thác mỏ đồng thể hiện giới hạn của quyền tự do tại Miến Điện.
  • Bình Nhưỡng thay Bộ trưởng Quốc phòng bằng một nhân vật cứng rắn (RFI) – Hãng tin Hàn Quốc Yonhap hôm nay 29/11/2012 loan tin lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un đã cách chức Bộ trưởng Quốc phòng và bổ nhiệm một viên tướng thay thế được cho là nhân vật cứng rắn của chế độ Bình Nhưỡng. Thông tin này đã được nhiều lãnh đạo quốc phòng Hàn Quốc khẳng định.
  • Trung Quốc tự cho quyền chận bắt và trục xuất tàu nước ngoài tiến vào Biển Đông (RFI) – Mối lo ngại về nguy cơ quyền tự do hàng hải trên Biển Đông bị tham vọng chủ quyền của Trung Quốc giới hạn như vừa được chính nước này xác nhận. Theo báo chí Trung Quốc, vào hôm nay, 29/11/2012, tỉnh Hải Nam, địa phương được Bắc Kinh trao quyền quản lý Biển Đông, vừa thông qua các quy định mới cho phép cảnh sát biên phòng quyền « lên tàu, tịch thu giữ và trục xuất các tàu ngoại quốc xâm phạm trái phép vùng biển của tỉnh ».
  • Indonesia : Hộ chiếu “lưỡi bò” của Trung Quốc «là phản tác dụng» (RFI) – Loại hộ chiếu in đường « lưỡi bò » nhằm thể hiện chủ quyền bao trùm hầu hết vùng Biển Đông của Trung Quốc tiếp tục vấp phải những phản ứng mới. Hãng tin AFP cho hay, trong một cuộc phỏng vấn hôm nay 29/11/2012 Ngoại trưởng Indonesia nhận định, loại hộ chiếu mới của Trung Quốc là « phản tác dụng » trong việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ.
  • Bắc Triều Tiên thay bộ trưởng quốc phòng (VOA) – Bắc Triều Tiên thay bộ trưởng quốc phòng bằng một tướng lãnh mà nhiều người tin là đã chủ mưu những vụ tấn công chết người ở Nam Triều Tiên năm 2010.
  • Ủy ban Ai Cập biểu quyết về hiến pháp (VOA) – Một ủy ban do phe Hồi giáo khống chế và có nhiệm vụ soạn thảo hiến pháp mới của Ai Cập được triệu tập để biểu quyết về dự thảo chót của văn kiện này
  • Người TQ sang Hong Kong mua sách cấm (BBC) – Người ham đọc Trung Quốc đổ tới Hong Kong tìm sách bị cấm, từ chuyện lãng mạn tới sách về khối tài sản nhà ông Ôn Gia Bảo.
  • Báo Đảng Trung Quốc ‘mắc lỡm’ (BBC) – Nhân dân Nhật báo chạy tin ‘Kim Jong-un được bầu là người đàn ông sexy nhất thế giới’ mà không ngờ đây chỉ là chuyện châm biếm.
  • Việt Nam và Myanmar nhất trí quan điểm về biển Đông (BaoMoi) – Ngày 29-11, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã bắt đầu chuyến thăm cấp nhà nước tới nước Cộng hòa Liên bang Myanmar theo lời mời của Tổng thống Thein Sein.
  • Không đóng dấu lên hộ chiếu ‘lưỡi bò’ (BaoMoi) – “Với các du khách mang hộ chiếu có hình đường lưỡi bò thì không đóng dấu những cuốn hộ chiếu này mà cấp thị thực trên một tờ giấy rời”, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam cho hay.
  • Chủ tịch nước hội đàm với Tổng thống Myanmar (BaoMoi) – (Chinhphu.vn) – Ngày 29/11, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam bắt đầu chuyến thăm cấp Nhà nước tới Myanmar theo lời mời của Tổng thống Myanmar Thein Sein.
  • Truyền thông thế giới trước “Hộ chiếu đường lưỡi bò” (BaoMoi) – (CL)-Ngày 22/11, Bộ Công an Trung Quốc đã bắt đầu phát hành loại hộ chiếu điện tử mới cho công dân nước này. Bên cạnh việc tích hợp một con chip điện tử lưu trữ thông tin cá nhân của chủ sở hữu, cuốn hộ chiếu này lập tức đã vấp phải những phản đối mạnh mẽ của các quốc gia láng giềng cũng như dư luận quốc tế bởi tấm bản đồ in chìm trong các trang đã cố tình được phía Trung Quốc thêm vào “đường 9 đoạn” (thường được gọi là “đường lưỡi bò”) trong đó thể hiện việc “Trung Quốc có quyền tài phán đối với phần lớn diện tích Biển Đông”.
  • Indonesia: Hộ chiếu Trung Quốc “bất chính” (BaoMoi) – (NLĐO) – Trong cuộc phỏng vấn ngày 29-11, Ngoại trưởng Indonesia Marty Natalegawa khẳng định hộ chiếu điện tử mới có in bản đồ “lưỡi bò” của Trung Quốc sẽ “phản tác dụng”.
  • Tin ảnh thế giới trong ngày (29/11) (BaoMoi) – Trung Quốc đòi “lục soát tàu thuyền ở biển Đông”, Obama mời Romney ăn trưa tại Nhà Trắng hay NASA dùng “đồ cổ” để thám hiểm sâu vào vũ trụ… là những tin tức nổi bật trong ngày.
  • Trung Quốc thêm quyền cho cảnh sát trên Biển Đông (BaoMoi) – Theo báo chí Trung Quốc, nước này đã đơn phương trao cho các cảnh sát tuần tra trên biển quyền lên tàu và đuổi các tàu nước ngoài đi vào vùng biển Đông đang tranh cãi chủ quyền với các nước láng giềng.
  • Trung Quốc đòi lục soát tàu thuyền nước ngoài ở Biển Đông (BaoMoi) – (Petrotimes) – Tờ Nhân dân nhật báo của Trung Quốc vừa đưa tin nước này đã nâng cấp quyền cho cảnh sát biển tỉnh Hải Nam có thể “lục soát, giữ và trục xuất các tàu nước ngoài” xâm nhập bất hợp pháp vào vùng biển mà Bắc Kinh tự cho là thuộc lãnh thổ của mình.
  • Indonesia: “Hộ chiếu lưỡi bò” của Trung Quốc là “xảo trá” (BaoMoi) – (Dân trí) – Ngoại trưởng Indonesia Marty Natalegawa trong một bài trả lời phỏng vấn trên báo chí đã cho rằng loại hộ chiếu mới của Trung Quốc in chìm hình bản đồ với đường 9 đoạn bao gồm các quần đảo tranh chấp ở Biển Đông là “xảo trá” và “phản tác dụng”.
  • Từ 1.1, Trung Quốc sẽ kiểm tra tàu vào vùng biển tranh chấp (BaoMoi) – Theo tờ báo chính thống của Trung Quốc China Daily hôm nay (29.11), cảnh sát tỉnh Hải Nam, Trung Quốc sẽ lên boong và kiểm tra những con tàu nước ngoài vào vùng biển mà Trung Quốc tự cho là thuộc lãnh hải của họ trên biển Đông từ ngày 1.1.2013.

Bản tin tiếng Anh

  • Movie industry gets lost in translation (Washington Post) – Chinese audiences are demanding a greater number of dubbed foreign films at their local cinemas, but the domestic industry faces unpredecented problems.
  • Economy may rebound to 8.2% in 2013 (Washington Post) – China’s economic growth rebound may climb to as high as 8.2 percent in 2013, supported by steady investment expansion amid rebalancing of the country’s industrial structure, economists predicted on Wednesday.
  • Stock index nears four-year low (Washington Post) – Analysts say Chinese shares are unlikely to rebound quickly after closing at their lowest level in nearly four years on Tuesday.
  • Demand for steel to rise 4.1% next year (Washington Post) – Demand for steel in China is expected to rise 4.1 percent in 2013, as the nation’s economic growth gets back on track, according to an industry think tank.
  • China ‘essential to European recovery’ (Washington Post) – The former leaders of Germany and France told a financial conference over the weekend that a stabilizing Chinese economy will prove essential to economic recovery in Europe, as it continues to battle against financial uncertainty and an ongoing debt crisis.
  • China’s airport construction takes off (Washington Post) – As the global aviation industry is being hit by a downturn due to flagging tourist demand, China is seeing an airport construction boom driven by local governments.
  • Models shine at Guangzhou auto show (Washington Post) – The 10th China (Guangzhou) International Automobile Exhibition runs from Nov 22 to Dec 2.Exhibitors have hired models who can compliment their cars in order to attract more visitors and potential buyers.
  • Spend it again, Sam (Washington Post) – Explosive sales on Nov 11 have online retailers hoping that Dec 12 can bring customers back for more, though expectations are modest.
  • Strong like a rock (Washington Post) – Chinese veteran rocker, Cui Jian, has been entertaining his fans for 26 years. Chen Nan catches up with him on his upcoming concert and plans.
  • Let’s keep talking (Washington Post) – The declining popularity of the once-ubiquitous MSN service shows how new messaging technology keeps us more connected than ever, Eric Jou reports.
  • Jet launch inspires ‘Carrier-Style’ online craze (Washington Post) – Chinese Internet users have been tirelessly imitating auspicious hand signals by crew members of the country’s first aircraft carrier, Liaoning, in celebration of a crucial breakthrough in marching toward a deep-sea navy.
  • Snow brings traffic misery (Washington Post) – Most parts of Gansu province experienced light snow or sleet and a drop in temperature, leading to some roads becoming frozen and traffic problems.
  • Comparison is cruel (Washington Post) – Some meals you eat and forget, others are memorable. In the latter category was a lamb chop from chef Kenny Fu at Le Quai some time ago.
  • 1.1m sit national public servant exam (Washington Post) – About 1.12 million candidates sat the National Public Servant Exam, an increase of 150,000 from last year, according to the State Administration of Civil Service.
  • Li focuses on AIDS fight (Washington Post) – Vice-Premier Li Keqiang vowed more support, especially in registration and funding, for grassroots organizations committed to combating HIV/AIDS.
  • Jailed tycoon Wu Ying stands trial (Washington Post) – A former wealthy Chinese businesswoman, jailed on suspended death penalty over financial fraud, stood trial as plantiff in two civil cases on property disputes.
  • Final farewells for retired soldiers (Washington Post) – A retired soldier salutes to a sentry in Lanzhou, capital city of Northwest China’s Gansu province on Nov 25, 2012. The date is the national retirement day for Chinese soldiers as most veterans leave the army for their hometown around this day.
  • J-15 jet pioneer dies on new aircraft carrier (Washington Post) – A high-ranking researcher of China’s J-15 fighter jet died of heart attack on the country’s aircraft carrier on Sunday, China Central Television reports.
  • China conducts flight landing on aircraft carrier (Washington Post) – After its delivery to the People’s Liberation Army (PLA) Navy on September 25, the aircraft carrier has undergone a series of sailing and technological tests, including the flight of the carrier-borne J-15, naval sources said.

Trần Vinh Dự – Con rối của người khổng lồ (phần 2)

Ông Hun Sen nói thông thạo tiếng Việt không khác gì tiếng mẹ đẻ.

29.11.2012

Ảnh hưởng của Việt Nam với Campuchia

Câu chuyện cách hành xử của Campuchia trong năm 2012 có ý nghĩa đặc biệt đối với Việt Nam và Trung Quốc. Lịch sử của 3 nước trong khoảng 40 năm trở lại đây đã có nhiều giai đoạn thăng giáng đặc biệt phức tạp.

Khmer Ðỏ được thành lập năm 1968 và ban đầu chỉ là một nhóm du kích nhỏ theo đường lối cộng sản. Cuộc lật đổ hoàng thân Shihanouk của thủ tướng Lon Nol vào năm 1970 và kèm theo đó là việc hoàng thân Shihanouk chạy tị nạn sang Bắc Kinh, liên minh với Khmer Ðỏ để lập ra một chính quyền tị nạn của Campuchia (gọi tắt là GRUNK) đã tạo sức bật khủng khiếp cho nhóm này.

Theo Asia Times, chỉ trong một thời gian ngắn, đội quân của Khmer Ðỏ đã tăng từ 6,000 lên tới 50,000 chiến binh, chủ yếu là vì nhiều nông dân tham gia vào đội ngũ này với lòng tin rằng họ đang chiến đấu cho vị hoàng tử bị phế chuất Shihanouk. Nhờ sự phát triển vượt bậc này, Khmer Ðỏ đã dần dần dành được quyền kiểm soát Campuchia. Tới ngày 17 tháng 4 năm 1975, họ chiếm được thủ đô Phnom Penh.

Thắng lợi của Khmer Ðỏ ở Campuchia không phải ngẫu nhiên. Theo Lao Mong Hay, cựu giám đốc Học viện Khơ Me về Dân chủ ở Phnom Penh và chuyên gia nghiên cứu cao cấp tại Ủy ban Quyền Con người Á Châu ở Hồng Kông, Trung Quốc đã “giúp đỡ Khmer Ðỏ từ trước khi họ lên nắm quyền và tiếp tục giúp đỡ Khmer Ðỏ ngay cả sau khi Pol Pot đã nắm quyền mà bất kể những chuyện xảy ra cho người dân Campuchia”. Lao Mong Hay cho rằng Trung Quốc đã viện trợ tổng cộng khoảng 1 tỷ USD cho chính thể của Khmer Ðỏ ở Campuchia trước năm 1979.

Ngay sau khi lên cầm quyền, trong giai đoạn 1975-1979, thủ lĩnh Pol Pot của Khmer Ðỏ đã tìm cách học theo mô hình không tưởng của Mao Trạch Đông về xã hội nông dân. Pol Pot muốn xây dựng một xã hội mà theo mô tả của báo Times là “một Campuchia hoàn toàn không có bất cứ một thiết chế xã hội nào như ngân hàng, tôn giáo, hay bất cứ một loại công nghệ hiện đại nào”.

Để làm được việc này, Pol Pot đã tiêu diệt tất cả những người không thích hợp với tầm nhìn của ông ta về tương lai của Campuchia. Pol Pot tuyên bố đưa Campuchia về “Năm Thứ Không”, và tất cả trí thức, thương gia, thầy tu, và người nước ngoài bị đảo thải hết. “Cái gì thối rữa thì phải bị đào thải” là khẩu hiệu lúc bấy giờ của Khmer Ðỏ.

Sự đào thải này được thực hiện phần nhiều bằng cách hành hình, nhưng cũng nhiều khi bằng cách buộc các nạn nhân phải làm việc tới chết trên các cánh đồng. Cuộc thử nghiệm này của Pol Pot đã dẫn tới một Campuchia đầy đau thương với một phần tư dân số – khoảng 1,7 triệu người- bị giết hại.

Khmer Ðỏ sau này bị truy tố về tội diệt chủng. Tuy nhiên tại thời điểm đó, quốc tế không có bất cứ hành động gì. Theo Asia Times, mặc dù biết rõ những hành vi man rợ của chế độ do Khmer Ðỏ cầm quyền, Bắc Kinh đã đứng về phía Khmer Ðỏ. Có một số báo cáo về tình trạng diệt chủng ở Campuchia trong thời gian này nhưng không có bất cứ cuộc điều tra nào của UN hay bất cứ tổ chức quốc tế nào được tiến hành.

Theo cách nói của báo Times, “việc giết chóc tiếp tục không suy giảm cho đến khi quân đội Việt Nam, mệt mỏi với các cuộc tấn công ở biên giới [Việt Nam-Campuchia] của Khmer Ðỏ, đã xâm lược [Campuchia] vào năm 1979 và đẩy Khmer Ðỏ trở lại vào trong rừng”.

Trên thực tế thì việc “đẩy Khmer Ðỏ trợ lại vào trong rừng” của quân đội Việt Nam không dễ dàng như vậy. Theo Lao Mong Hay, Trung Quốc tiếp tục viện trợ tổng cộng khoảng 1 tỷ USD sau năm 1979 để Khmer Ðỏ có thể chiến đấu chống lại quân tình nguyện của Việt Nam. Ngoài chuyện viện trợ trực tiếp cho Khmer Ðỏ, theo Asia Times, Trung Quốc đã nổi giận về hành động của Việt Nam ở Campuchia và vì thế đã ra lệnh tấn công nhằm “dạy Việt Nam một bài học” và để giữ Pol Pot ở vị trí quyền lực. Nước này đã tổ chức một cuộc xâm lược quy mô lớn ở biên giới phía bắc của Việt Nam. Cuộc chiến kéo dài một tháng này đã khiến cả hai bên đều thiệt hại nặng với khoảng 20 tới 60 nghìn người chết.

Cuộc giải phóng mà Việt Nam thực hiện giúp Campuchia khỏi chế độ diệt chủng Khmer Ðỏ đã đồng thời đặt nền móng cho sự cầm quyền tiếp theo của đảng nhân dân Campuchia (CPP) mà ông Hun Sen là chủ tịch. Bản thân ông Hun Sen cũng có nhiều liên hệ với Việt Nam. Là một cựu sĩ quan trong hàng ngũ Khmer Ðỏ, ông Hun Sen tháo chạy sang Việt Nam năm 1977 trong cuộc thanh trừng nội bộ của Khmer Ðỏ và được Việt Nam trọng dụng trong hàng ngũ của một thể chế mới của Campuchia do Việt Nam lập ra.

Đảng CPP của ông Hun Sen đã cầm quyền liên tục từ năm 1979 tới nay và ông Hun Sen đã trở thành thủ tướng từ năm 1985. Trong suốt giai đoạn trước khi Việt Nam chính thức rút quân khỏi Campuchia, quân đội Việt Nam đóng ở nước này đã là tấm khiên chắn cho chính quyền của ông Hun Sen khỏi sự tấn công trở lại của Khmer Ðỏ. Từ sau khi Việt Nam rút quân khỏi Campuchia cuối năm 1989, sự hỗ trợ của Việt Nam với chính quyền non trẻ của nước này vẫn tiếp tục dưới nhiều hình thức.

Ông Hun Sen là người nói thông thạo tiếng Việt không khác gì tiếng mẹ đẻ, và sự “gắn bó” của ông với Việt Nam quá rõ ràng tới mức hoàng thân Shihanouk có lần gọi ông là “gã đầy tớ một mắt của Việt Nam” (one-eyed lackey of Vietnam). Nói một cách không quá, Việt Nam đã đổ nhiều tiền của và công sức để hỗ trợ CPP của ông Hun Sen nắm quyền trong một nước Campuchia dân chủ, trong đó đặc biệt là các cuộc bầu cử trong những năm 1998 và 2003 – là các cuộc bầu cử then chốt trong đó sự ủng hộ của nhân dân Campuchia đối với CPP bị thử thách nghiêm trọng.

Tái thiết Campuchia và sự ảnh hưởng trở lại của Trung Quốc

Trong quá khứ, Trung Quốc là nước chống lưng cho Khmer Ðỏ mãi cho tới những năm 1993. Thế nhưng cùng với việc Campuchia được ra nhập ASEAN năm 1999, Trung Quốc đã thay đổi chiến lược và quay sang ve vãn chính quyền do CPP lãnh đạo. Theo Nation Multimedia, trong khoảng 12 năm trở lại đây, Trung Quốc đã đẩy mạnh quan hệ của nước này với ASEAN, trong đó có Campuchia.

Tuy nhiên, quan hệ của họ với Campuchia thì được đẩy xa hơn một chút so với các nước còn lại. Theo tờ báo này “Thủ tướng Campuchia, Hun Sen, biết Trung Quốc có thể giúp nhiều trong việc thúc đẩy kinh tế của nước này phát triển cũng như nâng cao vị thế của Campuchia trong khu vực. Với tư cách là nguyên thủ tại vị lâu nhất trong khu vực, Hun Sen muốn được nhìn nhận như là một lãnh tụ đã mang lại hoà bình và thịnh vượng đến cho đất nước mình”.

Cuộc tái thiết Campuchia có sự hỗ trợ của nhiều bên. Campuchia là một trong những nước được nhận nhiều viện trợ nhất trên thế giới với khoảng 12.5% GDP đến từ viện trợ của nước ngoài, theo Statistic Brain. Trước đây, nhất là trong thập kỷ 90, viện trợ của phương Tây chiếm vị trí quan trọng. Tuy nhiên, các khoản viện trợ này thường kèm theo các điều kiện như về dân chủ và nhân quyền và được kiểm soát chặt chẽ. Theo Asia Times, Ngân hàng Thế giới từ nhiều năm nay vẫn cung cấp khoảng 50 tới 70 triệu USD cho Campuchia, chủ yếu phục vụ cho các dự án về y tế và giáo dục. Thế nhưng gần đây Campuchia có vẻ không quan tâm nữa và bỏ ra ngoài tai các khuyến cáo của Ngân hàng Thế giới, kể cả đe doạ của tổ chức này về việc sẽ ngưng viện trợ.(còn tiếp)

* Blog của Tiến sĩ Trần Vinh Dự là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

 

Việt Nam đã mất 11 đảo lớn nhất trong ba nhóm đảo Cam Tuyền, An Vĩnh và Trăng Khuyết


Danlambao 30/11/2012

Thái thú – Tượng đái Phành Quang Thung

Dân Làm Báo – Đọc sử nghìn năm nghe nhắc hoài đến từ thái thú mà không thể nào hình dung ra được. Cứ ráng tưởng tượng đó là một tên việt gian, răng nhuộm đen, mình xâm chàm, mang dòng máu tộc Việt nhưng có cái đuôi sam, lưng thì còng, đầu lúc nào cũng chúi nhủi về phương bắc. Ngày hôm nay, không cần lật lại sử xưa, chẳng phải tưởng tượng, thái thú đã và đang là một lũ bầy đàn đang… hiển thị khắp nơi. Một con trong bầy đang tiếp tục có những hành vi tháithú là con (người) mà dân gian nói lái đặt tên: Tượng đái Phành Quang Thung.

Việt Nam mất – Biển Đông hết giá trị

Huỳnh Tâm (Danlambao) – Căn cứ theo báo Đại Đoàn Kết đã loan tải (21/06/2011), chính thức công bố của đảng Cộng Sản VN. Việt Nam đã mất 11 đảo lớn nhất trong ba nhóm đảo Cam Tuyền, An Vĩnh và Trăng Khuyết có tầm vóc chiến lược và những rạn san hô, cồn đá, 8 bãi cát cạn và 16 bãi cát ngầm, một ngư trường khổng lồ ở biển Đông nay mất trắng. Số còn lại là những rạn san hô đủ xây dựng một ngôi nhà nhỏ hay chòi canh…

Việt Nam có lâm nguy với hộ chiếu lưỡi bò? 

Phạm Trần – Chính sách Ngoại giao Tắc Kè thay đổi mầu sắc tùy hoàn cảnh, ỡm ờ, theo đuôi, cửa hậu của Nhà nước Việt Nam đối với Trung cộng từ bấy lâu nay đã phải trả giá quá đắt với tấm Hộ Chiếu có in hình Lưỡi Bò xác nhận chủ quyền của Bắc Kinh trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Vàng Sao xuống vàng mắt

Người xuống đường năm cũ,

Hồn ở đâu bây giờ? 

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) – Thời chiến tranh “chống Mỹ” phá nước Việt Nam Cộng Hòa do Hà Nội phát động, một số thanh niên, sinh viên và trí thức Miền Nam, vì những lý do cá nhân khác nhau, đã chạy vào bưng/lên núi/lên xanh theo “cách mạng” để “giải phóng” quốc gia họ đang là công dân. Trong số người “lên xanh” (1) với nhiệt huyết hừng hực hồ hỡi phấn khởi nhất, có chàng trai xứ Huế ra đi với lòng trần phất phới như ngôi Sao Vàng trên nền cờ đỏ lộng gió, nhưng khi “cách mạng” phá chưa xong VNCH, mới ra đến thiên đường XHCN trên đất Bắc, Vàng Sao đã rụng xuống thành vàng mắt.

Đối phó với Trung Quốc bằng cách nào

“Theo tôi thì Việt Nam chúng ta phải tìm cách thay đổi thể chế của mình đã. Trước hết mình phải làm thế nào cho mỗi người Việt Nam trong hay ngoài nước đều hãnh diện mình là người Việt Nam. Chuyện làm tôi bận tâm nhất là một phần lớn người Việt ở hải ngoại không muốn về nước nữa. Trong khi đó lại có xu hướng người trong nước, nhất là người trẻ lại muốn được ra hải ngoại để sung sướng hơn. Chuyện Biển Đông một khi chúng ta thống nhất, đoàn kết, một lòng một dạ thì ta không sợ ai cả. Một khi nhất trí thì mình sẽ bảo vệ đất nước một cách dễ dàng còn nếu chia rẽ trong nội bộ thì ngoại quốc sẽ lợi dụng tình trạng đó để xâm chiếm lãnh thổ của mình. Phải thống nhất nhân tâm. Khi toàn dân đồng lòng và lúc đó các đường lối được áp dụng chỉ chú trọng tới quyền lợi tối thượng của dân tộc chứ không riêng cho ai cả…” – Giáo sư Vũ Quốc Thúc

Phê bình Nghị định 92 về tôn giáo

Điều hành chính sách này là Ban Tôn giáo Chính phủ, Mặt Trận Tổ quốc, Ban Dân vận và Bộ Nội vụ. Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ là Trung tướng Phạm DũngỦy viên Đảng ủy Công an Trung ương, Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II. Mạng lưới tôn giáo của nhà nước và “công an tôn giáo” (A41), “đặc tình tôn giáo” dưới quyền điều khiển của ông Phạm Dũng chẳng bao giờ được đào tạo về kiến thức tôn giáo, thế nhưng lại có toàn quyền định đoạt các hoạt động tôn giáo trong mọi lĩnh vực của đời sống người có tín ngưỡng…

Tây Tạng, những ngọn đuốc sống! – Việt Nam: Có bao nhiêu người nữa sẽ tự đốt sống mình?

Tường Nguyên (Danlambao) – Người Tây Tạng đang tiếp tục tự đốt sống mình để phản đối sự cai trị tàn ác của Trung cộng. Nước VN đã có hai bà mẹ tự đốt sống mình! Người thứ nhất là bà cụ Lê Thị Thu, Phật Giáo Hòa Hảo, Long Xuyên, mấy năm trước đây. Mới đây là bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu của cô Tạ Phong Tần, bà đã tự thiêu sống mình để cực lực phản đối sự đàn áp của bọn công an Bạc Liêu và tập đoàn bán nước Hà Nội đã giam cầm con gái của mình chỉ vì cô Tạ Phong Tần chỉ trích cách hành xử của họ trong cách đối phó với Trung cộng ở Biển Đông! Sắp đến, còn có bao nhiêu người Việt Nam nữa sẽ tự biến mình thành đuốc sống để phản đối những kẻ bán nước Việt cộng và quân cướp nước Trung cộng?

Trung Quốc đòi “lục soát tàu thuyền ở biển Đông”

(NLĐO) – Sau hộ chiếu “đường lưỡi bò”, Trung Quốc tiếp tục có động thái mới đe dọa khiến tình hình biển Đông càng thêm căng thẳng, đó là trao thêm quyền lục soát tàu thuyền cho cảnh sát biển Hải Nam.

Ôi hổ giấy!

“Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua” (*)
Đường tương lai?
Cờ rũ mưa sa.
Còn đâu nữa!
Một thời đầy nhân bản
Có tự do được xuống phố biểu tình
Nay áp bức hung tàn đầy khắp nẻo

Đành lặng im, mắt ngó chỉ lặng thinh!

HOT – THỜI SỰ TRONG NGÀY


VN ‘chỉ đạo’ không đóng dấu hộ chiếu TQ

BBC

Bộ trưởng Vũ Đức ĐamBộ trưởng Vũ Đức Đam nói Chính phủ đã chỉ đạo việc không đóng dấu vào hộ chiếu mới của TQ

Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam nói Chính phủ Việt Nam đã “chỉ đạo” không đóng dấu vào hộ chiếu có đường lưỡi bò của Trung Quốc, theo báo chí trong nước.

VnExpress dẫn lời ông Đam nói:

“Chính phủ đã có chỉ đạo, với người Trung Quốc mang hộ chiếu có in ‘đường lưỡi bò’ thì không đóng bất kỳ dấu nào của Việt Nam.”

Thay vào đó, ông Đam nói, Việt Nam cấp hộ chiếu rời để “một mặt vẫn tạo điều kiện cho công dân Trung Quốc làm việc hoặc du lịch, giao lưu với người dân Việt Nam; mặt khác thể hiện rõ chính kiến của Chính phủ Việt Nam,” theo VnExpress.

Mặc dù vậy VnExpress không nói Chính phủ Việt Nam đã chỉ đạo bằng văn bản hay qua các cuộc họp và những chỉ đạo này được đưa ra từ khi nào.

‘Chỉ thị từ trên’

Hôm 26/11, Chính ủy Bộ chỉ huy Biên phòng Lạng Sơn, nói với BBC rằng họ được “chỉ thị từ trên” và đã thực hiện không đóng dấu vào hộ chiếu có đường lưỡi bò từ hai tuần trước đó.

Đường ‘lưỡi bò’, hay đường chín đoạn, thề hiện yêu sách chủ quyền của Trung Quốc tại phần lớn Biển Đông.

Hình ảnh này được in mờ trên các trang số 8, 24 và 46 trong hộ chiếu điện tử mà Trung Quốc bắt đầu cấp cho công dân của họ từ tháng 5/2012.

Việt Nam và Philippines, hai nước có tranh chấp gay gắt nhất với Trung Quốc ở Biển Đông, đều từ chối đóng bất cứ dấu nào vào hộ chiếu mới của Trung Quốc.

Một dân biểu Philippines nói hôm 29/11 rằng việc in đường ‘lưỡi bò’ vào hộ chiếu mà trong đó có cả các vùng lãnh thổ tranh chấp với Ấn Độ lên hộ chiếu là điều “đáng khinh” và “nực cười”.

Ấn Độ phản ứng lại bằng cách dán visa có hai vùng lãnh thổ tranh chấp Arunachal Pradesh và Aksai Chin mà Trung Quốc cũng in trong hộ chiếu mới.

Trung Quốc tự cho quyền chận bắt và trục xuất tàu nước ngoài tiến vào Biển Đông

Tàu hải giám Trung Quốc số 84 và số 17 trên Biển Đông. Ảnh chụp ngày 26/05/2011 ngoài khơi tỉnh Phú Yên (miền Trung Việt Nam)

Tàu hải giám Trung Quốc số 84 và số 17 trên Biển Đông. Ảnh chụp ngày 26/05/2011 ngoài khơi tỉnh Phú Yên (miền Trung Việt Nam) -Reuters/Petrovietnam

Mối lo ngại về nguy cơ quyền tự do hàng hải trên Biển Đông bị tham vọng chủ quyền của Trung Quốc giới hạn như vừa được chính nước này xác nhận. Theo báo chí Trung Quốc, vào hôm nay, 29/11/2012, tỉnh Hải Nam, địa phương được Bắc Kinh trao quyền quản lý Biển Đông, vừa thông qua các quy định mới cho phép cảnh sát biên phòng quyền « lên tàu, tịch thu giữ và trục xuất các tàu ngoại quốc xâm phạm trái phép vùng biển của tỉnh ». Quyết định này bị coi là một động thái mới của Trung Quốc trong mưu toan độc chiếm Biển Đông.

Theo nhật báo Anh ngữ China Daily, sau khi được tỉnh Hải Nam thông qua vào hôm thứ Ba, 27/11, hệ thống quy định này sẽ bắt đầu có hiệu lực từ ngày 01/01/2013. Sắp tới, tỉnh Hải Nam sẽ công bố toàn bộ các quy định.

Trước mắt, báo chí Trung Quốc tiết lộ, trong số các hoạt động bị coi là trái phép, có việc xâm nhập vùng biển của tỉnh mà không có phép, dừng lại hay thả neo bất hợp pháp, phá hoại các hệ thống bảo vệ bờ biển… và « thực hiện các chiến dịch quảng cáo gây nguy hại cho an ninh quốc gia Trung Quốc ».

Bình thường ra, các quy định trên đây không có gì đáng nói. Tuy nhiên vấn đề đặt ra là tỉnh Hải Nam chính là địa phương nơi chính quyền Trung Quốc vừa cho thành lập đơn vị hành chánh « Thành phố Tam Sa », có trách nhiệm quản lý hầu như toàn bộ vùng Biển Đông mà Bắc Kinh cho là thuộc quyền sở hữu của họ, bất chấp các tuyên bố chủ quyền của Philippines, Việt Nam, Brunei, Malaysia và Đài Loan.

Nói cách khác, phạm vi hoạt động của cảnh sát biên phòng tỉnh Hải Nam bao trùm một diện tích khoảng 2 triệu cây số vuông biển đảo, bao trùm các quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa và Trung Sa.

Khi được hỏi về sự kiện này, ông Hồng Lỗi, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc vào hôm nay đã khẳng định : « Đó là quyền hợp pháp của một Nhà nước có chủ quyền để thực hiện công việc quản lý hàng hải ».

Còn Hoàn cầu Thời báo thì dẫn lời ông Lý Triệu Kiệt (Li Zhaojie), một giáo sư tại Đại học Thanh Hoa (Bắc Kinh), dự đoán rằng các quy định mới được thông qua có thể dẫn đến việc thực thi chặt chẽ quyền trục xuất tàu ngoại quốc bị cho là thâm nhập bất hợp pháp vào lãnh thổ của Trung Quốc.

Theo vị giáo sư này, đó là các quyền được một công ước Liên Hiệp Quốc thừa nhận : « Trong quá khứ, khi tàu nước ngoài vi phạm công ước Liên Hiệp Quốc, điều tốt nhất mà lực lượng tuần tra có thể làm là đuổi họ ra khỏi vùng biển của Trung Quốc. Quy định mới sẽ thay đổi tình trạng này, và cung cấp cho lực lượng tuần tra phương tiện pháp lý để thực sự làm công việc của mình ».

Báo China Daily còn tiết lộ là Lực lượng Hải giám Trung Quốc có kế hoạch cử thêm tàu tuần tra xuống Biển Đông.

Theo giới quan sát, quyết định tự cho quyền chận bắt các tàu ngoại quốc đi vào vùng lưỡi bò mà Bắc Kinh đòi chủ quyền là một hành động leo thang mới của Trung Quốc trên vấn đề Biển Đông, sẽ làm tình hình căng thẳng thêm lên.

Động thái này nối tiếp theo một hành đông bị coi là khiêu khích khác : Thể hiện các yêu sách chủ quyền trong hộ chiếu mới, trong đó có việc in tấm bản đồ 9 đường gián đoạn. Hành vi này ngày càng bị nhiều nước phản đối.

Philippines lại tố cáo Trung Quốc bội ước trên vấn đề bãi Scarborough

Các tàu đánh cá Trung Quốc xâm nhập vùng biển ở bãi Scarborough ở cách đảo Luzon của Philippines 124 hải lý, mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham. Ảnh chụp ngày 10/04/2012.

Các tàu đánh cá Trung Quốc xâm nhập vùng biển ở bãi Scarborough ở cách đảo Luzon của Philippines 124 hải lý, mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham. Ảnh chụp ngày 10/04/2012.

REUTERS/Philippine Army Handout

Phát biểu trên đài truyền hình Philippines ABS-CBN vào hôm nay, 29/11/2012, Ngoại trưởng Philippines cho biết là Manila vẫn kiên trì đòi Bắc Kinh rút ba chiếc tàu của họ ra khỏi khu vực bãi Scarborough, gần sáu tháng sau khi Trung Quốc hứa là sẽ rút đi. Theo ông Albert Del Rosario, trong vụ này, Manila đã tôn trọng cam kết, trong khi Bắc Kinh lại nuốt lời hứa.

Tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc trên chủ quyền bãi Scarborough (mà người Philippines đặt tên là Panatag, trong lúc Trung Quốc gọi là Hoàng Nham) đã bùng lên vào tháng Tư, với tàu của hai bên trực diện nhau tại khu vực tranh chấp.

Theo Ngoại trưởng Philippines, để giảm bớt căng thẳng, vào ngày 04/06, hai nước đã đồng ý cùng triệt thoái lực lượng ra khỏi khu vực, Philippines đã rút tàu của mình ra khỏi khu vực bãi Scarborough hôm 04/06, đúng theo cam kết, nhưng ba chiếc tàu của Trung Quốc vẫn trụ lại tại chỗ.

Ông Del Rosario cho biết là hồi tháng Sáu, một quan chức sứ quán Trung Quốc thoạt đầu giải thích là vì thời tiết quá xấu cho nên họ không thể dời tàu đi nơi khác được, nhưng không cho biết khi nào họ sẽ thực hiện việc này. Theo hãng tin Pháp AFP, họ không liên lạc được với sứ quán Trung Quốc tại Manila để hỏi rõ về vụ việc trên.

Trung Quốc và Philippines, cùng với Brunei, Malaysia, Đài Loan và Việt Nam, có tuyên bố chủ quyền chồng lấn ở vùng Biển Đông. Trong thời gian gần đây, Manila ngày càng lên tiếng quyết liệt chống lại các yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh, công khai nêu bật vấn đề này trong các hội nghị quốc tế, bất chấp các nỗ lực của Bắc Kinh nhằm chống lại việc quốc tế hóa hồ sơ Biển Đông.

Theo Ngoại trưởng Del Rosario vào hôm nay, Trung Quốc không muốn Philippines đề cập đến vấn đề Biển Đông với các nước khác, kể cả với các quốc gia cũng có tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông, thậm chí cả với nhà báo.

Hộ chiếu bá quyền Trung Quốc : Quả pháo khai chiến của Tập Cận Bình

Dân biểu Philippines Walden Bello (trái) tham gia hoạt động biểu tình phản đối hộ chiếu mới có hình lưỡi bò trước lãnh sự quán Trung Quốc tại Makati, Manila ngày 29/11/2012.

Dân biểu Philippines Walden Bello (trái) tham gia hoạt động biểu tình phản đối hộ chiếu mới có hình lưỡi bò trước lãnh sự quán Trung Quốc tại Makati, Manila ngày 29/11/2012.

REUTERS/Romeo Ranoco

Hộ chiếu mới của Trung Quốc với 10 triệu bản, được lưu hành từ tháng 5/2012 nhưng tính chất « bá quyền » mới được truyền thông quốc tế phát hiện vào ngày 22/11/2012. Hầu hết vùng biển Đông Nam Á nằm trong bản đồ « lưỡi bò », hai bang của Ấn Độ và danh lam thắng cảnh của Đài Loan cũng thuộc về Trung Quốc. Phản ứng mạnh của quốc tế đặt Bắc Kinh vào thế cô lập.

Ngày 15/11/2012 vừa qua, trong bối cảnh đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 kết thúc, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi khẳng định với phóng viên quốc tế là ban lãnh đạo mới « kiên quyết » đi theo chính sách đối ngoại « hòa bình, cởi mở, hữu hảo, đôi bên cùng có lợi ».

Mặc dù ngôn từ chính thức khẳng định đảng Cộng sản Trung Quốc không có mưu toan điều chỉnh chính sách, nhưng không ít nhà bình luận Trung Quốc lập luận rằng Bắc Kinh nên bỏ chính sách « khiêm tốn » của Đặng Tiểu Bình. Giáo sư Diêm Học Thông, giám đốc Viện nghiên cứu quan hệ quốc tế đại học Thanh Hoa cho rằng Trung Quốc cần phải biến đổi từ « thụ động sang chủ động , từ phản ứng sang ra tay trước ». Một nhà phân tích Tây phương là giáo sư David Denoon, đại học New York cũng thấy chính sách đối ngoại của Bắc Kinh đã thay đổi từ năm 2005 : cứng cỏi hơn và ít hợp tác hơn.

Một tuần sau khi ông Tập Cận Bình chính thức được « bầu » vào ghế lãnh đạo nhà nước và đảng Cộng sản, truyền thông thế giới phát hiện trên hộ chiếu mới của Trung Quốc một « sự kiện không bình thường ». Trên hai trang 8 và 46, Trung Quốc in ngầm bản đồ lãnh thổ trong đó có đường « lưỡi bò » nuốt gọn Biển Đông ở phía Nam, tóm thu hai danh lam của Đài Loan là Nhật Nguyệt đàm và Thanh Thủy nhai. Ở phía Tây, hai bang của láng giềng Ấn Độ « tự động » lọt vào lãnh thổ Trung Hoa.

Trừ Ấn Độ đã âm thầm trả đũa từ nhiều tháng trước, các quốc gia khác như Việt Nam, Philippines, Đài Loan, Indonesia đều lên tiếng phản đối. Manila từ chối công nhận hộ chiếu Trung Quốc. Tại Việt Nam, những người quan tâm đến vận mệnh đất nước vận động công luận trong và ngoài nước đối phó với « âm mưu thôn tính » của Bắc phương. Công an cửa khẩu cũng có sáng kiến đóng dấu « hủy » visa của công dân Trung Quốc trong khi chờ một chính sách từ trung ương.

Tình hình Biển Đông, nơi Trung Quốc gây áp lực mạnh nhất có nguy cơ căng thẳng leo thang. Washington lên án Bắc Kinh « gây căng thẳng với láng giềng » trong khi Tổng thư ký hiệp hội ASEAN cảnh báo « Biển Đông biến thành Palestine châu Á ».

Theo nhận đinh của Asia News, hội nghị bốn nước Đông Nam Á bị Trung Quốc lấn chiếm biển đảo mà Manila triệu tập vào tháng 12 tới đây có khả năng đi tới một mặt trận chung.

Để tìm hiểu hành động của Bắc Kinh có phù hợp với công pháp quốc tế hay không ? Họ toan tính gì khi phát hành hộ chiếu « bá quyền » ? Là nạn nhân trực tiếp, Việt Nam phải có đối sách đơn phương và đa phương sao cho tương xứng ? RFI đặt câu hỏi với giáo sư bang giao quốc tế Lê Đình Thông, đại học Paris-Nanterre.

Giáo sư Lê Đình Thông : « Hộ chiếu ‘lưỡi bò’ của Trung Quốc hoàn toàn không có giá trị pháp lý. Việc in ấn này phát xuất từ Tuyên truyền Bộ của Trung Quốc, chủ trương mỗi người Hoa là một tuyên truyền viên của đảng Cộng sản, khoa trương sức mạnh kinh tế và quân sự, nhưng sẽ không nhận được kết quả mong muốn. Ngược lại sẽ bị phản ứng bất lợi của các nước trong khu vực.

Bản đồ « lưỡi bò » phát xuất từ « bản đồ » mà theo ý tôi gọi tắt là bản đồ « lưỡi Mao ». trong cuốn sách « Cách mạng Trung Quốc và đảng Cộng sản Trung Quốc » do Mao viết năm 1939 và do Tân hoa Thư điếm ấn hành, thì cái « lưỡi Mao » từ năm 1939 còn lớn hơn cái lưỡi bò hiện nay rất nhiều vì nuốt trọn các nước Đông Nam Á trong đó có Việt Nam từ Bắc đến Nam…

Việt Nam chưa có phản ứng tương xứng … Thời điểm thuận lợi cho Việt Nam là phải nhân hội nghị bốn nước đòi chủ quyền ở Biển Đông do Manila triệu tập vào tháng 12 bàn về chính sách đối phó với hộ chiếu « lưỡi bò » của Trung Quốc.

Tôi xin nhắc lại là vào tháng trước, tại Paris, Viện Quan hệ Quốc tế Pháp Iris tổ chức hội nghị về Biển Đông, đã đề nghị Việt Nam và Philippines kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế La Haye. Như vậy điều này cho Việt Nam và Philippines lợi thế về phương diện pháp lý và chính trị, và làm cho quốc tế, nhất là Hoa Kỳ và Liên Hiệp Châu Âu quan tâm đúng mức về hồ sơ nóng bỏng này trong khu vực…

Một đối sách khác là Việt Nam phải cải cách, trao thẩm quyền phản đối mạnh mẽ cho xã hội dân sự, thẩm quyền mà hiện giờ Bộ Ngoại giao không làm được như lên án đế quốc Trung Quốc.

Nếu tại Manila, các nước trong khu vực ra được một quyết định chung thì điều này sẽ gây khó khăn cho việc buôn bán cho người dân Trung Quốc, sẽ dấy lên làn sóng người dân Trung Quốc đòi hỏi chính phủ phải đáp ứng yêu cầu của các nước trong khu vực là xé bỏ hai trang 8 và 46. Xé bỏ còn mang tính biểu tượng là Trung Quốc xé bỏ sách lược thôn tính Biển Đông, ít ra là trên mặt ngôn từ… »

Chủ quyền “lịch sử” của Trung Quốc tại Biển Đông lại bị phê phán

Cờ Trung Quốc trên một cụm nhà giàn tại một đảo ở Trường Sa, Biển Đông. Ảnh tư liệu chụp năm 1995.

Cờ Trung Quốc trên một cụm nhà giàn tại một đảo ở Trường Sa, Biển Đông. Ảnh tư liệu chụp năm 1995.  -REUTERS/Stringer/Files

Với âm mưu áp đặt chủ quyền bằng con đường hộ chiếu bị vạch trần, đòi hỏi chủ quyền quá bao quát của Trung Quốc tại vùng Biển Đông trong những ngày gần đây đã nổi cộm trên dòng thời sự quốc tế, với rất nhiều phân tích phê phán.

Trả lời hãng tin Pháp AFP vào hôm nay, 29/11/2012, giáo sư Pháp Jean Pierre Cabestan, chuyên gia về Trung Quốc tại trường Đại học Baptist ở Hồng Kông, đã nhấn mạnh đến tính chất « khả nghi » trong lập luận của Bắc Kinh cho rằng họ có chủ quyền « lịch sử » trên Biển Đông. Giáo sư Cabestan đồng thời nêu bật thực tế là quyền kiểm soát mà Trung Quốc hiện có trên một số hòn đảo trong khu vực đều có được nhờ hành vi dùng võ lực đánh chiếm.

Theo ghi nhận của AFP, trong những năm gần đây, Bắc Kinh ngày càng có những hành động quyết đoán hơn trong việc đòi hỏi chủ quyền trên các vùng biển hay hải đảo trong khu vực, ngay cả đối với với những nơi đang do nước khác kiểm soát, nằm cách Trung Quốc hàng trăm cây số, nhưng lại sát bờ biển đối thủ tranh chấp.

Những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông đã được gói ghém trong một tấm bản đồ hình chữ U được chính phủ Quốc Dân Đảng vẽ ra từ năm 1947, sau đó được Bắc Kinh lấy lại và trình lên Liên Hiệp Quốc vào năm 2009. Trung Quốc như thế đã thâu tóm từ quần đảo Hoàng Sa phía đông Việt Nam, quần đảo Trường Sa phía tây Philippines cũng như một số bãi không người ở như bãi Scarborough Shoal.

Các quan chức ở Bắc Kinh và truyền thông nhà nước Trung Quốc luôn biện minh cho yêu sách chủ quyền của Trung Quốc bằng cách nhấn mạnh đến các thực tế lịch sử và chứng cớ cho thấy là vùng Biển Đông là của Trung Quốc từ xưa đến nay. Nhưng các nguồn tin này vẫn mơ hồ khi phải nói cụ thể về các bằng chứng đó.

Để cung cấp cơ sở khoa học cho yêu sách chủ quyền của Trung Quốc (cũng như Đài Loan), một nhóm 10 học giả Trung Quốc và Đài Loan trong tháng 10 vừa qua, đã bắt tay vào nghiên cứu để cung cấp « một lời giải thích pháp lý về đường chữ U » trong thời hạn một năm. Bắc Kinh hy vọng rằng các bản đồ cổ và các ghi chép lịch sử sẽ chứng minh rõ ràng tính đúng đắn của đường lưỡi bò.

Thế nhưng, theo các phân tích gia ngoại quốc, cố gắng của Trung Quốc trong việc dùng kết quả nghiên cứu khoa học để thuyết phục các nước khác có thể là sẽ hoàn toàn vô hiệu.

Đối với giáo sư Jean-Pierre Cabestan : « Yêu sách chủ quyền của Trung Quốc rất đáng ngờ vì ai cũng có thể giải thích các bản đồ cũ theo ý của riêng mình ».

Trả lời AFP, ông Cabestan còn nói thêm là trong khoảng 40 năm gần đây, bất kỳ hòn đảo nào mà Bắc Kinh giành được quyền kiểm soát, đều là thông qua các vụ đụng độ trên biển.

Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974 sau một trận hải chiến ngắn với lực lượng Việt Nam Cộng Hòa, và một số đảo ở vùng Trường Sa vào năm 1988 sau trận Hải chiến Trường Sa (quốc tế quen gọi là Johnson South Reef Skirmish) đã khiến cho 70 chiến sĩ Việt Nam tử trận.

Vào giữa thập niên 1990, Bắc Kinh cũng đã giành quyền kiểm soát bãi Vành Khăn (Mischief Reef) tại quần đảo Trường Sa từ tay Philippines, khi cho xây dựng cơ sở trên đảo lấy cớ là để cho ngư dân Trung Quốc trú ẩn. Philippines cực lực phản đối nhưng sau đó đã phải chịu thua. Đến tháng tư năm nay, kịch bản tranh chấp Trung Quốc – Philippines tại Mischief Reef có nguy cơ tái diễn với việc Trung Quốc cho tàu tiến vào bãi Scarborough, rồi trụ lại đó cho đến nay, trong lúc tàu của Philippines đã phải rút đi.

Cuộc tranh chấp này theo AFP cho thấy là Bắc Kinh ngày nay không ngần ngại đòi chủ quyền tại nhưng nơi xa xôi, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của đối phương. Thật vậy, bãi Scarborough mà Manila đòi chủ quyền rất xa bờ biển Trung Quốc nhưng lại nằm sâu trong vùng đặc quyền 200 hải lý của Philippines.

Các « chuyên gia » Trung Quốc lẽ dĩ nhiên đã cố biện minh cho các hành vi này khi nhấn mạnh rằng khoảng cách địa lý không quan trọng trong vấn đề chủ quyền. Ông Trương Hải Văn, phó giám đốc Cục Hải dương Quốc gia Trung Quốc gần đây khẳng định công khai là khoảng cách « hoàn toàn không có cơ sở nào trong luật pháp cũng như thông lệ quốc tế ». Nhân vật này đưa ra ví dụ là quần đảo Channel Islands của Anh chỉ cách bờ biển Pháp không đầy 12 hải lý.

Còn ông Cổ Khánh Quốc, giáo sư tại Trường Nghiên cứu Quốc tế thuộc Đại học Bắc Kinh, thì xác định là Trung Quốc chỉ đơn thuần làm theo gương của phương Tây : « Mỹ có đảo Guam ở châu Á, vốn rất xa Hoa Kỳ, và Pháp cũng có đảo ở miền Nam Thái Bình Dương, do vậy, chẳng có gì mới lạ cả ». Trả lời AFP, vị giáo sư này khẳng định : « Vị trí địa lý của hòn đảo không nhất thiết là dấu hiệu cho thấy nó thuộc về nước nào ».

Ông Phạm Chí Dũng được tại ngoại       

BBC

Ý kiến của một người dân TPHCM về trò đánh nguội của Trung Quốc

            Diệp Bảo Linh(TPHCM) nói:Trung quốc đường đường là một nước lớn, hùng mạnh, tự hào với nền văn hóa lâu đời, phát triển kinh tế thần tốc…thế mà lại giở trò đánh nguội với các nước láng giềng nhỏ bé trên biển Đông, làm trò cười cho thiên hạ. Lỗi lầm về “chiến thuật” đánh lén này sẽ gây tổn thất vô cùng to lớn không những cho dân tộc Trung Hoa mà còn hạ thấp vị trí và tầm ảnh hưởng của lãnh đạo TQ trong nước cũng như trên trường quốc tế. Lãnh hải của một nước đâu phải muốn vẽ ra sao thì vẽ như trò Sơn Đông mãi võ ? Chán ! TQ không còn tư cách gì để nói chuyện luật lệ, tập quán và điều ước quốc tế vì qua chiếc hộ chiếu lưỡi bò chứng minh TQ hành xử theo lối luật rừng của giới mafia anh chị xã hội đen! Thế mà…cũng còn có khối người ở nước ta chăm chăm chạy theo 16 chữ vàng của chúng, thật là ngu xuẩn (xin lỗi) khi xem đây là cơ sở của niềm tin cho quan hệ Việt-Trung với mấy cái “tương” tai ương (sơn thủy tương liên: văn hóa tương đồng, lý tưởng tương thông, vận mệnh tương quan)của Hồ Cẩm Đào ! Đáng tiếc hay đáng trách ?

Được đăng bởi

Còn bao nhiêu đập bêtông… không sắt?

(LĐ) – Số 280 – Thứ năm 29/11/2012 06:26
Việc các công trình được đầu tư hàng trăm tỉ đồng bỗng chốc bị vỡ vụn, tan hoang khiến dư luận phải đặt câu hỏi: Nạn tham nhũng, rút ruột công trình là nguyên nhân gây ra những vụ vỡ đập thủy điện được xây dựng bằng vốn vay ngân hàng?

 

Hai vụ việc mới nhất là vụ vỡ đập thủy điện Đak Rông 3 tại Quảng Trị và một công trình thủy điện ở Kon Tum bị sự cố vỡ đập trên chiều dài 109m.

Vay tiền ngân hàng để đổ bêtông… không sắt(!)

Chiều 28.11, bà Phạm Thị Hoa – Giám đốc Chi nhánh Ngân hàng Phát triển VN tại Quảng Trị (QT) – đã có cuộc làm việc với các nhà báo xung quanh vấn đề ngân hàng (NH) này cho Cty CP thủy điện Trường Sơn (trụ sở ở TP.Đồng Hới, Quảng Bình) vay vốn xây dựng công trình thủy điện (TĐ) Đak Rông 3 (huyện Đak Rông, QT). Bà Hoa nói rằng, bà không có thẩm quyền cung cấp thông tin giữa NH và khách hàng của mình cho báo chí, quyền này do Giám đốc NH Phát triển VN quyết định. Cũng như vậy, trước câu hỏi “Cty CP thủy điện Trường Sơn đã được NH Phát triển VN Chi nhánh tại QT cho vay theo hình thức nào?”, bà Hoa nói, bà chỉ biết Cty CP thủy điện Trường Sơn là đối tượng khách hàng được vay theo quyết định của Tổng Giám đốc NH Phát triển VN; Chi nhánh tại QT chỉ là đơn vị thực hiện theo quyết định này.

Thuỷ điện Đăk Rông 3: vỡ đập lòi bêtông không có sắt. Ảnh: p.v – lâm chí công

Liên quan đến các thủ tục cho vay, bà Hoa khẳng định đã thực hiện đúng theo quy định của NH, trong đó có việc theo dõi quá trình xây dựng công trình thủy điện Đak Rông 3 nhằm giải ngân vốn vay đúng quy định. Bà Hoa cũng cho biết, NH không có cán bộ chuyên môn để thẩm định chất lượng công trình trên. Tuy nhiên, bà cho rằng đập thủy điện Đak Rông 3 không phải bị vỡ như báo chí phản ánh, mà đó là một hạng mục không thuộc công trình, được nhà đầu tư xây tạm nhằm thử chất lượng của con đập; hạng mục này do xây để thử nên nó không có sắt bên trong, không được đúc đổ theo tiêu chuẩn vĩnh cửu mà chỉ là xây tạm vậy. Trước câu hỏi “đó là ghi nhận độc lập của phía NH hay thông tin này NH có được từ phía nhà đầu tư?”, bà Hoa nói: Cả hai.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, đến thời điểm trước lúc xảy ra sự cố vỡ đập thủy điện Đak Rông 3 (tháng 10.2012), NH Phát triển VN Chi nhánh tại QT đã giải ngân vốn vay cho Cty CP thủy điện Trường Sơn gần 80 tỉ đồng, còn hơn 3 tỉ đồng theo kế hoạch chưa kịp giải ngân. Phía nhà đầu tư yêu cầu NH này giải ngân hết số vốn vay trên, nhưng hiện tại NH đã tạm dừng giải ngân với lý do nhà đầu tư tăng vốn đầu tư công trình, trong khi đó nguồn vốn tăng thêm chỉ thể hiện ở vốn vay các NHTM, còn nhà đầu tư không hề có thêm vốn tự có, do đó NH đang phải xem xét lại.

Tư nhân làm… Nhà nước mất tiền

Tại tỉnh Quảng Nam, quy hoạch mạng lưới TĐ vừa và nhỏ “phủ sóng” tất cả các huyện miền núi, trên tất cả các dòng sông. Tổng số TĐ vừa và nhỏ của tỉnh lên đến con số 58 dự án, bao gồm cả 10 dự án TĐ bậc thang trên hệ sông Vu Gia-Thu Bồn. TĐ vừa và nhỏ trở thành “cơn sốt”, rất nhiều nhà đầu tư tư nhân nhảy vào. Sự đầu tư dàn trải, chạy theo cơn sốt TĐ đã gây nên tình trạng lãng phí ghê gớm không chỉ cho người dân, Nhà nước, mà còn cho chính các nhà đầu tư. Nhiều dự án thiếu vốn, phải kéo dài thời gian đầu tư để chạy vốn, khiến địa phương và người dân vùng dự án khốn đốn.

Lãnh đạo huyện Tây Giang cho biết: “Một số dự án TĐ hiện đã dừng thi công, nhưng vẫn không báo cáo gì với chính quyền địa phương.  Diện tích đất cấp cho dự án TĐ Tr’Hy này lên đến 115ha nay bỏ không, ngoài ra còn ảnh hưởng trực tiếp đến 946ha đất rừng trên toàn huyện”.

Đập Thuỷ điện Đăk Mek 3 vỡ tan hoang sau một cú va chạm của xe ben

Nhiều dự án TĐ trong quá trình triển khai cũng gây rất nhiều hệ lụy về xã hội, môi trường, lãng phí đất đai, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống người dân; mặt khác, nhiều chủ đầu tư sau khi “bôi ra” lại thiếu vốn, xin rút lui, nên dần dà, tỉnh đã loại bỏ 14 dự án TĐ. Mới đây nhất, tháng 11.2012, sau những sự cố liên tiếp về động đất, rò rỉ nước TĐ Sông Tranh 2, tỉnh lại một lần nữa rà, soát, và lập tức cho dừng hoạt động thêm 2 dự án TĐ nữa, là Bồng Miêu (huyện Phú Ninh) và Hà Ra (huyện Nam Giang). Đồng thời, 7 dự án TĐ khác cũng bị tạm dừng để xem xét. Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam – ông Lê Phước Thanh – nói: “Tỉnh sẽ rà soát, những dự án TĐ không đảm bảo được yêu cầu thì sẽ cho dừng ngay. Đối với những dự án chỉ mới nghiên cứu thì dứt khoát sẽ cho dừng ngay tức khắc. Cố gắng rà soát, loại khỏi quy hoạch nhiều chừng nào tốt chừng đó”.

Vụ vỡ đập thủy điện Đăk Mek 3 trên chiều dài 109m ở Kon Tum chỉ vì một chiếc xe ben “tông vào” đã tiếp tục gióng lên hồi chuông lo ngại và nghi ngờ về sự tái diễn những khối bêtông không có sắt, nhưng lại rất nhiều đất, củi mục như ở đập thủy điện Đak Rông 3.

http://laodong.com.vn/Xa-hoi/Con-bao-nhieu-dap-betong-khong-sat/93468.bld

Đường lưỡi bò là cái cùm lớn tròng vào cổ Trung Quốc”

“Đường lưỡi bò là cái gông lớn tròng vào cổ Trung Quốc”

Đảo Trường Sa Lớn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam – Ảnh: Đào Ngọc Thạch

(TNO) Một nhà nghiên cứu tên tuổi trên thế giới nhận định rằng đường lưỡi bò phi lý của Trung Quốc tại biển Đông là “cái cùm lớn tròng vào cổ Trung Quốc”.

Theo bài báo đăng trên tờ Straits Times hôm nay (27.7), ông Mahbubani – Hiệu trưởng trường Chính sách công Lý Quang Diệu thuộc đại học Quốc gia Singapore Kishore, nói rằng Trung Quốc đang phạm phải những sai lầm nghiêm trọng về địa chính trị.

Một trong những sai lầm lớn của Trung Quốc đã được thể hiện tại hội nghị ASEAN ở Campuchia trong tháng này, khi gây áp lực lên nước chủ nhà khiến ASEAN lần đầu tiên trong lịch sử không thể thông qua được thông cáo chung, theo ông Mahbubani, người mà tạp chí Foreign Policy xếp vào danh sách 100 nhà tư tưởng hàng đầu thế giới.

Một sai lầm đáng chú ý nữa là việc đưa ra yêu sách đường lưỡi bò phi lý tại biển Đông. Theo ông Mahbubani, đường lưỡi bò (còn gọi là đường chín đoạn) mà Trung Quốc vẽ tại biển Đông chỉ là một cái “cùm địa chính trị lớn tròng vào cổ Trung Quốc”.

Việc Trung Quốc đưa ra yêu sách về đường lưỡi bò trong công hàm gửi Liên Hiệp Quốc vào năm 2009 được ông Mahbubani đánh giá là một hành động dại dột.

“Với việc đệ trình đường chín đoạn lên Liên Hiệp Quốc, Trung Quốc đã lâm vào một tình thế không thể thắng, bởi rất khó có thể bảo vệ bản đồ này theo luật pháp quốc tế”, ông Mahbubani viết trên tờ Straits Times.

Sơn Duân

TTCK Việt Nam trong cơn hấp hối

Posted by ⋅ 29/11/2012 ⋅

Giai đoạn chót của DABDA rồi:

– Denial: Chối bỏ sự thật rằng TTCK bị sa sút do KT sa sút;

– Anger: Giận dữ, giận chính sách, giận CTCK, giận quan chức, giận ngân hàng, giận chính mình khờ dại;

– Bargaining: Trả giá, ráng dùng mọi cách, TA, FA, tất cả đều thất bại;

– Depression: Trầm cảm, suy sụp tinh thần, “hết xí quách”;

– Acceptance: Chấp nhận SỰ THẬT, buông xuôi, có “ra sao thì ra”.

“…Chứng khoán Tuần 19 – 23/11: Chán nản và buông xuôi!
Trong khi bên bán đẩy mạnh thoát hàng bằng việc hạ nhanh giá bán thì bên mua lại tỏ ra khá thờ ơ với việc mua vào. Điều này đã khiến cho chỉ số cũng như thanh thoản thị trường tuột dốc…”

Chứng khoán tuần 19 – 23/11: Chán nản và buông xuôi | Vietstock

Tất cả các điều đã, đang, và sắp xảy ra trong nền KT Việt Nam thật ra đều RẤT LOGIC, theo trình tự hoàn toàn có thể đoán trước.

Với người có học thức cao, thì nhiều việc rất đơn giản, trong khi với người không có học thì tưởng đâu vô cùng phức tạp, sự việc quá khó suy đoán, quá mông lung, v.v…

DABDA đã được ghi ra từ… 1969 trong quyển “On Death and Dying” do Elisabeth Kübler-Ross viết ra.

Từ 1/2 vòng trái đất, người có học chỉ cần ngó qua 1 cái, là biết ngay lập tức rằng TÂM LÝ NHÀ ĐẦU TƯ tại VN đang ở trong tình trạng nào, giai đoạn nào.

Đáng tiếc, là ngay chính Elisabeth Kübler-Ross cũng không có cách giải quyết, không nói rằng 1 khi người ta đến giai đoạn chót của cuộc phiêu lưu đầy đau khổ nào đó, bị thất bại, thì làm sao mà gỡ?

Đây là giai đoạn CHÓT của nền TTCK Việt Nam, trước khi CHẾT.

THANH KHOẢN THẤP thì nguy hơn là giá sụt.

Giá sụt, nhưng thanh khoản cao, thì không sao, do còn có người mua, thì tức là có “ai đó” còn TIN TƯỞNG rằng ngày mai, ngày mốt, trời lại sáng.

Như hồi cuối năm 2008, tuy TTCK Mỹ sụt kinh hoàng, NHƯNG thanh khoản không hề giảm, mà NGƯỢC LẠI người ta còn mua vô nhiều, và ai mua vào lúc đó thì nay lời to.

Có người lỗ nặng do bán rẻ, nhưng cũng có người lời to do mua rẻ khi đó, nay bán ra có lời. Nói chung toàn ngành KT thì bù qua sớt lại, KHÔNG LỖ CHO NỀN KT.

Tại VN ngày nay, giá CK sụt, cộng thêm thanh khoản cực thấp, thì tức là các nhà đầu tư “chê” giá hiện nay còn quá cao, nên không thèm mua vào, như giá BĐS hiện nay vậy.

Một số khác thì hoàn toàn chán nản, nên không muốn tham gia vào làm gì, cho dù giá hôm nay cách đây 1 tuần thì đang là giá quá tốt, đáng mua vào.

Một tâm lý lo sợ, bất an, chán nản, buông xuôi, đang lan rộng khắp MỌI ngành KT VN.

Không 1 ngành nào không bị sa sút cả, tất cả đều te tua thê thảm, xuống khốc liệt.

TTCK Việt Nam sắp chết, BĐS ĐÃ chết lâm sàng, sắp tới sẽ là NGÂN HÀNG.

Gần tới hạn kỳ cuối năm trả tiền lời, nhưng nay CK, BĐS bán không ra, thì con nợ bắt buộc phải “xù” nợ thôi, và ngân hàng buộc phải cho “đảo nợ” thôi, để còn chia “lời” cho quan chức chống lưng, cho các nhân viên cao cấp, ban lãnh đạo.

Thí dụ ai nợ 1 tỉ đồng, phải trả ít ra là tiền lời 200 triệu đồng. Họ không có tiền trả, thì ngân hàng kêu ra ghi nợ mới 1 tỉ 200 triệu, bỏ nợ cũ, mọi việc sạch sẽ gọn gàng, số 200 triệu ghi vào sổ sách là “đã thu hồi”.

Số cho vay nay tăng lên, tức tài sản ngân hàng “tăng 200 triệu”.

Kết toán, ngân hàng “lời” quá, rút ruột chi tiền thưởng cho lãnh đạo, chia chác để “đấm mõm” các quan chức cao cấp đang chống lưng, chút đỉnh cho nhà báo đừng phanh phui ra.

——————

Vietstock, Chứng khoán Tuần 19 – 23/11: Chán nản và buông xuôi!, 23/11/2012, http://vietstock.vn/2012/11/chung-khoan-tuan-19-2311-chan-nan-va-buong-xuoi-71-249360.htm

http://dudoankinhte.wordpress.com/2012/11/29/ttck-vn-trong-con-hap-hoi/

Lạm bàn về ý kiến của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

Thiện Tùng – Boxitvn

 

Tôi vốn đã nuổng, nghe Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu trước cử tri TP HCM càng nuổng.

Không rõ với cương vị Chủ tịch nước hay Ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, anh Sang thốt ra những lời không tương xứng với cương vị của mình, sau khi nói xong về nhà Anh có nghĩ lại hay không. Là đại biểu Quốc hội, với cương vị Chủ tịch nước nói chuyện với cử tri mà sao Anh luôn đứng ở góc độ Ủy viên Bộ Chính trị Trung ương Đảng CSVN và hình như chỉ muốn đóng có một vai ấy mà lên tiếng với dân thì phải. Anh sao không chịu nghĩ thực bụng người dân họ muốn Anh đến với họ trong tư cách nào?

Anh Sang nói:

+Người ta có thể trù úm một người, một nhóm người chớ không thể trù úm cả dân tộc này” – Những kẻ nào đang trù úm Dân chẳng lẽ anh Tư không biết? Với cương vị của mình là một ông Chủ tịch đứng đầu cả nước, sao Anh không trị chúng để cứu Dân? Dân chịu oan khiên như thế bộ chưa đủ sao Anh còn xúi cả dân tộc va đầu vào đá?!

+ “… Nếu vì cái ghế mình ngồi thì chế độ sẽ suy vong. Muốn chế độ vững bền thì người cầm lá phiếu phải đầy trọng trách” – Anh làm như mình từ trên trời mới rơi xuống không bằng. Anh quên rồi sao, gần như tất cả đại biểu Quốc hội, Hội đồng Nhân dân các cấp đều là đảng viên do Đảng của Anh cơ cấu. Họ là những thành viên của Đảng, họ suy nghĩ và hành động theo chỉ giáo của Đảng. Người ta không sợ chế độ (độc tài) suy vong đâu Anh đừng lầm tưởng. Về nhân sự “Đảng chọn Dân bầu” mà Anh bảo cử tri khi cầm lá phiếu phải đầy trách nhiệm là điều hoang tưởng, chẳng lẽ chọn người ngoài danh sách ứng cử?! Về việc này bộ Anh chưa đọc những câu vần vè dân gian – và hình như xuất phát từ sĩ phu Bắc Hà – được Tiến sĩ Hà Sĩ Phu nhắc lại trong bài viết của ông ấy:

Đảng chỉ tay

Quốc hội giơ tay

Mặt trận vỗ tay

Chính phủ khoanh tay

Quốc doanh ngửa tay

Tội phạm ngoặc tay

Công an còng tay

Trí thức phẩy tay

Quan chức đầy tay

Dân trắng tay.

Xin Anh hãy đọc và chịu ngẫm nghĩ một chút.

+ Để làm được những điều cử tri mong muốn, còn quá nhiều thách đố và cản ngăn” –Thế lực nào, những ai… thách đố và cản ngăn những điều cử tri mong muốn? Là Chủ tịch nước và là Ủy viên Bộ Chính trị của Đảng cầm quyền, sao anh Tư không điều binh khiển tướng trị bọn mọt nước sâu dân mà thốt ra những lời than thở nghe có vẻ bất lực như thế? Nếu thật sự anh Tư và Đảng của Anh bất lực thì hãy lo “tắm rửa” cho nhau trong nội bộ Đảng mình, giao cho Dân chọn và cử người vào Quốc hội, Hội đồng Nhân dân các cấp, qua đó họ sẽ có quyền bãi miễn, xử tù bất cứ ai bất tài, thất đức trong bộ máy công quyền, sớm lành mạnh hóa xã hội.

+ “… Cũng hơi chạnh lòng là cô bác, anh chị chưa tin Trung ương lắm. Niềm tin bị sa sút, tôi thấy thật xấu hổ” – Anh chạnh lòng vì Dân mất lòng tin đối với Đảng của Anh, chớ không phải chạnh lòng trước bao nỗi oan khiên của người Dân do Đảng Anh gây ra? Oan khiên tính ra không xuể đó Anh, mà ác cái nó vẫn đang diễn ra hàng ngày. Anh ngồi trên cao chứ người dân ở thấp lắm, những gì đám bộ hạ các anh giáng xuống không phải đầu cũng phải tai. Cho nên ai cũng có tâm lý “tránh voi chẳng xấu mặt nào”, họ cười giã lả thế thôi chớ họ tránh các anh đấy. Nhưng nếu thật sự Anh còn biết xấu hổ vì dân chẳng tin các anh thì riêng đối với Anh xem ra còn có thể chơi được.

+ “Chậm nhất là đầu năm 2013, Trung ương sẽ ban hành nghị quyết về bỏ phiếu tín nhiệm” – Anh nói Trung ương tôi đoán chắc là Trung ương Đảng? Quốc hội, các chức danh chủ chốt các cấp các ngành đều là đảng viên, họ đã hình thành phe cánh, đã và sẽ chơi luật giang hồ “Mi không đánh ta, ta không đánh mi ” thì huề cả làng – Hội nghị lần 6 khóa 11 của Đảng CSVN đã nói lên điều đó?

Nếu mất hết lòng tin là không còn sức sống. Tôi còn muốn sống, một lần nữa tạm tin Anh, dòng dõi của tướng quân Trương Công Định.

Mỹ Tho, 28/11/2012

T.T

Tác giả gửi cho BVN

Được đăng bởi bauxitevn

Thế giới học được gì từ hiện tượng cường quốc giáo dục Phần Lan?

(GDVN) – Thế giới đã và đang lần lượt đến Phần Lan để tìm hiểu về hiện tượng cường quốc giáo dục mới nổi này. Có lẽ họ sẽ lần lượt công bố cho chúng ta biết nhiều điều thú vị nhưng đến nay ít nhất họ đã gợi ra 2 điều quan trọng.
Cuối thế kỷ 20 thế giới còn ít để ý đến Phần Lan vì Phần Lan đã từng là 1 phần của Thuỵ Điển trong suốt 6 thế kỷ rồi tiếp đến bị Nga Sa hoàng cai trị . Chỉ sau khi kết thúc Chiến tranh thế giới lần thứ hai, người ta mới bắt đầu chú ý đến Phần Lan, khi Uỷ ban sáng tạo Châu Âu (EIS) xếp hạng nền kinh tế Phần Lan là “nền kinh tế sáng tạo thứ 3 thế giới” , đứng trên cả mức trung bình của Châu Âu và Mỹ. Rồi Diễn đàn kinh tế thế giới lại đánh giá Phần Lan là “nền văn hoá sáng tạo”.
Năm 2003 , GDP (PPP) của Phần Lan là 163 tỉ USD ( khi đó cao hơn GDP của Việt Nam mà chỉ với số dân bằng 1/17 số dân của Việt Nam)
Sang đầu thế kỷ 21 , thế giới lại biết đến Phần Lan như một cường quốc giáo dục mới nổi. Qua chương trình PISA đánh giá học sinh trung học của 74 quốc gia của tổ chức quốc tế hợp tác và phát triển OCDE vào các năm 2006 rồi 2009, Phần Lan đứng đầu , còn Đức thứ 16/74 , Pháp thứ 22/74 , Mỹ thứ 31/74.

Ảnh minh họa. (Nguồn Internet)

HỘP THƯ TỐ CÁO TIÊU CỰC GIÁO DỤC

Thế giới đã và đang lần lượt đến Phần Lan để tìm hiểu về hiện tượng cường quốc giáo dục mới nổi này. Có lẽ họ sẽ lần lượt công bố cho chúng ta biết nhiều điều thú vị nhưng đến nay ít nhất họ đã gợi ra 2 điều quan trọng sau đây :
Thứ nhất, hiện tượng giáo dục Phần Lan đang đặt ra cho ngành giáo dục khắp thế giới đứng trước trách nhiệm đối với những học sinh phát triển sớm, sự thiếu vắng stress trong 1 hệ thống giáo dục như thế và sự cần thiết đào tạo chất lượng sư phạm cho nhà giáo.
Thứ hai, bất kỳ hệ thống giáo dục nào cũng đứng trước một thực tế là có những học sinh, sau giai đoạn giáo dục trung học 1 (tương tự sau THCS của VN) sẽ đứng trước hai ngả đường: Học nghề hay học tiếp lên bậc học cao hơn. Ở Phần Lan, người ta đã suy nghĩ và gỉải quyết vấn đề này không giống với nhiều hệ thống giáo dục khác là khắc phục sự thiếu vắng một giai đoạn thứ 2 trong giáo dục trung học đối với con đường học nghề và họ đã giải quyết thành công.

Ở bậc giáo dục đại học cũng ít ai để ý đến rằng Phần Lan chỉ có dân số 5,25 triệu người (năm 2005) mà có đến 10 trường đại học tổng hợp và 26 trường đại học khoa học ứng dụng (University of Applied Sciences ), trong đó có University of Helsinky có quy mô tới 36.000 sinh viên.

Vũ Diệu

Ai đứng đằng sau vụ bê bối sex ở TQ?

BBC

Ông Lôi Chánh PhúÔng Lôi Chánh Phú bị cách chức sau khi video ông quan hệ tình dục với gái mại dâm được tung lên mạng

Văn phòng BBC tại Bắc Kinh đã phỏng vấn ông Chu Thụy Phong, một nhà báo điều tra, người đã có công vạch trần một quan chức Trung Quốc trong vụ bê bối tình dục tại nước này.

Ông Chu Thụy Phong trông có vẻ mệt nhưng rất vui, giọng ông đầy hào hứng.

“Tôi rất vui khi tôi đấu tranh chống các quan chức tham nhũng,” ông Chu nói với BBC trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại.

Trước đó trong tháng, ông Chu đã cho công bố một băng video được quay năm 2007 cho thấy một người đứng đầu đảng bộ địa phương đang làm tình với một cô gái 18 tuổi.

Bảy ngày sau, viên chức này, ông Lôi Chánh Phú, bí thư quận ủy ở Trùng Khánh, đã bị cách chức.

“Trong quá khứ tôi vui nhất khi họ đe dọa và chặn trang web của tôi,” ông Chu nói.

“Vì khi đó tôi biết tin của tôi đã đánh trúng tim họ và bài viết của tôi là trung thực.”

Video tống tiền

Ông Chu có nhiều lý do để hy vọng. Ông chuẩn bị tung ra thêm bốn video sex nữa cũng được quay trong các phòng khách sạn, cho thấy rõ các quan chức Trùng Khánh quan hệ tình dục với các cô gái trẻ.

Cả năm video đều được quay như một phần của âm mưu tống tiền do một chủ xây dựng bất động sản tại Trùng Khánh thực hiện.

Chủ xây dựng bất động sản này đã tuyển các cô gái trẻ tuổi từ 18 đến 20 tuổi, trả cho họ 300 nhân dân tệ (tương đương $48) mỗi lần các cô gái này bí mật quay cảnh họ làm tình với các viên chức có tiếng của Trùng Khánh.

Nếu các cô gái không ghi hình được rõ mặt các viên chức này thì họ bị buộc phải quay thêm các cảnh sex này cho tới khi chủ xây dựng có được video mà ông cần để tống tiền các nhân vật tai to mặt lớn của thành phố, buộc họ phải cho ông ta những hợp đồng béo bở hơn.

Cái bẫy mật ngọt này đã bị lộ tẩy khi Lôi Chánh Phú, nhân vật bị ghi hình trong băng sex đầu tiên, đã nhờ cậy tới sự giúp đỡ của cảnh sát Trùng Khánh.

Cảnh sát trưởng thành phố khi đó là ông Vương Lập Quân đã ra tay cứu giúp ông Lôi, lục soát tư gia của chủ xây dựng bất động sản này và tịch thu các video đó. Ông này đã bị bỏ tù một năm và các cô gái mỗi người bị giam giữ một tháng.

Năm nay chính ông Vương Lập Quân lại đóng vai chính trong vụ bê bối khác của chính ông sau khi cung cấp cho các nhà ngoại giao Mỹ thông tin về vụ giết doanh gia Anh, ông Neil Heywood, tại Trùng Khánh

Bà Cốc Khai Lai, vợ của cựu bí thư Trùng Khánh đã bị cách chức, ông Bạc Hy Lai, sau đó đã bị kết án tội giết người. Những lỗi lầm có liên quan tới vụ việc này của ông Vương đã khiến ông bị án tù 15 năm.

‘Phóng viên thực sự’

Nhà báo Chu Thụy Phong, Trung Quốc

Suốt thời gian này, các video sex của chủ xây dựng này nằm trong kho của cảnh sát cho tới đầu tháng 11, khi một nhân vật bí mật trong lực lượng cảnh sát Trùng Khánh đã tiết lộ chúng cho ông Chu.

“Có lẽ thế hệ lãnh đạo mới của chúng tôi thực sự quyết tâm chống tham nhũng. Có thể bầu không khí đang thực sự thay đổi. “

Nhà báo Chu Thụy Phong, Trung Quốc

Các video còn lại chưa được công bố đều là về các lãnh đạo đảng có tiếng tại Trùng Khánh, ông Chu nói.

“Nguồn tin của tôi nói với tôi rằng các chủ xây dựng này sẽ chỉ nhắm vào những viên chức có quyền hành thực sự với các dự án xây dựng. Họ cần phải đầu tư tiền bạc và thời gian để đào tạo các cô gái xinh đẹp này.”

Tuy nhiên ông Chu cho biết ông muốn phải hoàn toàn chắc chắn về danh tính của những người trong video trước khi tung các video này ra.

“Nếu quý vị công bố và tung những tin có thể đã được bịa đặt ra và đòi hỏi công chúng phải kiểm tra xem chúng có thực hay không thì quý vị không phải là một nhà báo thực thụ,” ông nói.

Có thể nhóm chống tham nhũng của chính Đảng Cộng sản sẽ làm việc đó trước cả ông Chu, đó là tự họ công bố các thông tin về các video này.

Ủy ban Kỷ luật Trùng Khánh đã thu giữ các video này từ cách đây khá lâu, ông Chu mới được cho biết, nhưng họ miễn cưỡng không muốn khuấy lên một làn sóng trong chính Đảng Cộng sản bằng việc trừng phạt bất cứ một quan chức có liên quan nào.

Nay video đầu tiên lan ra trên internet, ông Chu cho rằng Ủy ban này không còn lựa chọn nào khác là phải tiến hành một cuộc điều tra công khai nhắm vào bốn viên chức còn lại.

“Một số người cho rằng nỗ lực của Đảng trong việc giải quyết nạn tham nhũng cũng giống như dùng tay trái đánh tay phải vậy,” ông Chu nói.

“Trong chế độ của chúng tôi, các biện pháp chống tham nhũng phải có sự tham gia của người dân. Không thể làm việc đó ở phòng kín và sử dụng các thủ tục bất hợp pháp.”

Bầu không khí ‘thay đổi’

Xuất thân từ tỉnh Hà Nam, ông Chu Thụy Phong nay sống với gia đình tại Bắc Kinh, và phần lớn thời gian ông làm việc trên trang web chống tham nhũng của mình mang tên Nhân dân Giám sát.

Bắt đầu vào năm 2000, ông làm phóng viên báo, viết bài cho Fang Yuan, một tạp chí của nhà nước được Tòa án Nhân dân Tối cao tài trợ.

Nhưng tới năm 2006, ông Chu ra làm riêng khi nhận thấy rằng ông sẽ cảm thấy hài lòng hơn khi đăng các điều tra phát hiện của mình.

Trước vụ bê bối tình dục tại Trùng Khánh, trang web của ông Chu đã có vài cú thắng lớn. Năm 2007, ông đăng các bài viết nêu các vấn đề về tiêm chủng tại tỉnh Sơn Tây ở miền trung Trung Quốc.

Ông Vương Lập QuânCựu Trưởng cảnh sát, Vương Lập Quân, đã lục soát tư gia của nhà xây dựng bất động sản

Dần dà giới truyền thông Trung Quốc bắt đầu đưa tin về câu chuyện đó, và liên hệ vacxin với bệnh tật tại trẻ em sống ở miền bắc tỉnh này.

Năm 2010, Bộ Y tế Trung Quốc đã công bố kết quả một cuộc điều tra của Bộ, trái ngược hẳn với nhiều tin tức nói rằng việc lưu trữ vacxin không đúng cách đã dẫn tới phản ứng tai hại ở trẻ em.

Tuy nhiên cuộc điều tra đã phát hiện một vài bất thường trong cách thức vacxin được dán nhãn tại tỉnh và một viên chức y tế Sơn Tây đã bị bắt quả tang biển thủ 270.000 nhân dân tệ từ công ty cung cấp vacxin.

Các cơ quan truyền thông khác ở Trung Quốc cũng đưa tin này và sáu tháng sau, Bộ Y tế Trung Quốc khẳng định ba trẻ em đã bị ốm vì vacxin ở Sơn Tây.

Chính phủ Trung Quốc từ chối không đổ lỗi cho vacxin đã dẫn tới cái chết và bệnh tật ở các trẻ em khác.

Kể từ đó, trang web của ông Chu cũng đã vạch trần các quan chức tham nhũng tại Liêu Ninh và Sơn Tây, và kết quả là ít nhất hai người đã bị cách chức.

Với mỗi vụ bê bối này ông Chu đều bị đe dọa nặc danh và trang web của ông tạm thời bị chặn.

Tuy nhiên trong vụ video sex này trang web của ông đã không bị động tới.

Ông Chu tin đây là dấu hiệu cho thấy một chính phủ Trung Quốc mới do ông Tập Cận Bình lãnh đạo có thể sẽ khác với những người tiền nhiệm của ông.

“Có lẽ thế hệ lãnh đạo mới của chúng tôi thực sự quyết tâm chống tham nhũng,” ông nói. “Có thể bầu không khí đang thực sự thay đổi.”

Gia đình ông Lê Thanh Tùng chỉ trích phiên toà phúc thẩm

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok -2012-11-29

Phiên phúc thẩm xử ông Lê Thanh Tùng, một cựu quân nhân viết bài cổ xúy dân chủ tự do cũng như giúp dân oan khiếu kiện, diễn ra với cách thức không để gia đình biết.

Source DR  -Ông Lê Thanh Tùng bị kết án 4 năm tù và 4 năm quản chế

Tải xuống – download

Bà Trần Thị An, vợ của ông Lê Thanh Tùng, cho biết dù suốt sáng ngày 28 tháng 11 sau khi được một công an nói trong ngày sẽ diễn ra phiên xử phúc thẩm người chồng, bà đã đến tại những cơ quan tòa án tại Hà Nội để được dự phiên xử. Thế nhưng tại những nơi đó bà đều được cho biết  không hề có phiên xử nào cả. Đến chiều tối bà mới nhận được thông tin từ một người quen cho hay.
Tôi vừa mới biết tối hôm qua, có anh ở Hà Nội báo.

Vào lúc 4 giờ chiều ngày 28 tháng 11, bà Trần thị An cho biết việc cơ quan chức năng tiếp cận với bà thông tin về phiên phúc thẩm đối với ông Lê Thanh Tùng:
Vì chồng tôi đã qua ba tháng xử ban đầu, ông chống án thì sau ba tháng xử lại. Tôi ra tòa hỏi nhưng họ cứ khất dần. Vào tối ngày 21 có phó công an huyện xuống nhà tôi hỏi tôi có đi dự phiên phúc thẩm không; tôi trả lời có.

Người ấy hỏi đã biết lịch xử chưa, tôi nói chưa biết, không ai đưa giấy nên tôi không biết. Tôi gặn hỏi ‘bao giờ xử?’; phó công an huyện nói không biết mai hay ngày kia. Tôi nói phải chính xác chứ không tôi đi mất công. Người đó hỏi ngày hôm đó là bao nhiêu.Người đó cũng hỏi đi đông không? Sau đó người ấy nói ngày mai xử. Tôi cấp tốc gọi cho an em, bà con, bạn bè. Ngày hôm sau chừng chục người bà con đi xe buýt ra nơi xử. Bạn bè đi sau. Nhưng khi đến người ta nói không có xử vụ nào. Có người mách đến Tòa ở số 2 Đội Cấn, nhưng ở đó cũng nói không xử. Thế là bà con tôi đi về.

Việc tòa không thông báo cho gia đình về phiên phúc thẩm là không có gì sai phạm với những qui định pháp luật nếu như những người thân không có trách nhiệm liên quan làm chứng tại tòa

LS Trần Đình Triển

Đến chiều ngày hôm qua 27 tháng 11, lại có người công an ở Huyện đến hàng tôi nói vừa vào nhà chị mà không ai ở nhà. Người này nói mai xử. Tôi hỏi ai nói, có nói thật không chứ như hôm nọ đồng chí phó công an huyện lừa khiến chúng tôi mất công mất việc. Hôm qua cũng có chục người ra nhưng họ nói không xử nên phải về. Tôi lại phải mong họ thông cảm cho.

Luật sư Trần Đình Triển cho biết việc tòa không thông báo cho gia đình về phiên phúc thẩm là không có gì sai phạm với những qui định pháp luật nếu như những người thân không có trách nhiệm liên quan làm chứng tại tòa.

Tuy nhiên theo ông này thì một phiên xử được nói là công khai như thế mọi người dân trên 16 tuổi và người không mắc bệnh tâm thần đều có thể tham dự. Thực tế tại Việt Nam là tòa thường viện cớ không đủ chỗ để hạn chế số người tham dự. Ông nói:

Luật qui định tòa xử công khai là nhằm mục đích qua phiên tòa không chỉ trừng phạt người phạm tội mà còn nhằm nâng cao hiểu biết pháp luật của người dân.

Nhưng thực tế ở Việt Nam, hội trường nhỏ, do điều kiện kinh tế nên tòa phải xử nhiều vụ. Nếu dân tập trung đông có thể gây mất trật tự, nên mới xảy ra việc thường ai có giấy mời mới được dự phiên tòa. Đây là mâu thuẫn giữa luật và thực tiễn.

Bà Trần Thị An thì nêu ra nhận định về việc họ không để cho bà có thể tham dự phiên xử phúc thẩm của chồng là ông Lê Thanh Tùng như sau:
Trong phiên sơ thẩm tôi dự từ đầu đến cuối và tôi biết hết mọi việc, về tôi có phát biểu nên họ sợ. Lần này họ lừa không cho tôi vào để gây nên suy nghĩ là vợ con đã bỏ ông Tùng không đến.

Trong phiên sơ thẩm tôi dự từ đầu đến cuối và tôi biết hết mọi việc, về tôi có phát biểu nên họ sợ. Lần này họ lừa không cho tôi vào để gây nên suy nghĩ là vợ con đã bỏ ông Tùng không đến

Bà Trần Thị An

Ông Lê Thanh Tùng trước khi bị bắt từng giúp đỡ làm đơn từ cho nhiều người dân có oan khuất phải đi khiếu kiện đến các cơ quan trung ương ở Hà Nội. Những người đó hàm ơn ông và mong muốn được tham dự tòa như lời của bà Trần Thị An cho biết:

Dân ai cũng quí mến. Lần nào có phiên tòa thì người ở xa gửi lời hỏi thăm, người thì nói cho đi với; nhưng tôi nói đi họ cũng không cho gặp; mà đi thì vất vả…

Tòa phúc thầm Hà Nội vào sáng ngày 28 tháng 11 tuyên án ông Lê Thanh Tùng 4 năm tù giam và 4 năm quản chế về tội tuyên truyền chống Nhà Nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự. Mức án này giảm một năm so với bản án sơ thẩm hồi tháng 8 vừa qua. Tuy nhiên bà Trần thị An cho rằng bà vẫn không bằng lòng. Lý do vì chồng bà không có tội. Bà nói:

Tôi vẫn chưa bằng lòng. Làm như thế không đúng, tôi vẫn không bằng lòng.

Ông Lê Thanh Tùng sinh năm 1968. Ông nhập ngũ hồi năm 1986 và xuất ngũ năm 1991. Ông có thời gian sinh sống tại Campuchia.

Ông Lê Thanh Tùng cho mình là một phóng viên phong trào tự do dân chủ Việt Nam. Ông tham gia nhóm đấu tranh cho dân chủ- nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam là nhóm 8406. Ông cũng là thành viên của Đảng Thăng Tiến, một đảng chính trị không được chính quyền Hà Nội cho phép hoạt động.

PHẢI CHĂNG T.T NGUYỄN TẤN DŨNG THÔNG ĐỒNG VỚI TRUNG CỘNG IN HÌNH LƯỠI BÒ TRÊN HỘ CHIẾU? –

Nguyễn Thu Trâm

 Nguyễn Thu Trâm, 8406 – Theo tờ Daily Telegraph ngày 22 tháng 11 năm 2012, Trung cộng đã phát hành khoảng 6 triệu hộ chiếu điện tử có in hình lưỡi bò. Không lâu sau khi loại hộ chiếu có in đường lưỡi bò này được cấp phát, những công dân của họ đã sử dụng để nhập cảnh vào Việt Nam, như là một hành động công khai tuyên bố chính thức với các quan chức đảng và nhà nước Việt Nam rằng đường lưỡi bò là hợp pháp và biển Đông là thuộc chủ quyền của Trung cộng.
Nhiều người Việt Nam trong và ngoài nước cảm thấy bất bình và phẫn nộ trước hành động ngang ngược của Bắc Kinh về hành vi này. Nhưng có lẽ ít ai đặt vấn đề rằng việc lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Bắc Kinh từng bước lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam theo một chủ trương dần dần biến Việt Nam thành một đặc khu kinh tế của Trung Cộng như chúng đã thực hiện đối với Tây Tạng và Tân Cương, liệu có không sự thong đồng và tiếp tay của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng?
Video: Phát Ngôn Của Một Số Tàu Khựa: PHẢI ĐÁNH VIỆT NAM
Thực hiện chính sách vết dầu loang để liếm dần biển Đông, vào tháng 7 năm 2006, Nhà cầm quyền Bắc Kinh đã cho phát hành bộ bản đồ hành chính gồm có các bản đồ Trung Quốc Chính Khu, Trung Quốc Địa Thế, Trung Quốc Thủy Hệ và Trung Quốc Giao Thông.

Điều đáng quan tâm là trong bản đồ Trung Quốc Chính Khu không chỉ bao gồm Đài Loan, Tây Tạng cũng như các vùng có tranh chấp với Ấn Độ vào lãnh thổ Trung Quốc mà cũng bao gồm luôn cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đồng thời vùng biển chung quanh được vẽ bằng chín đoạn hình chữ U. Tiếp theo sau việc phát hành bộ bản đồ này, Trung cộng đã tiến hành xây dựng thành phố Tam Sa trên quần đảo Hoàng Sa với ý nghĩa rằng Hoàng Sa, Trường Sa và Việt Nam là của Trung cộng và việc làm tiếp theo để khẳng định chủ quyền bất khả xâm phạm của các quần đảo này là việc tổ chức các tour du lịch đến Hoàng Sa được khởi đầu vào thứ Bảy, ngày 07 tháng 4 năm 2012. Trước sự kiện này, đại diện phía Việt Nam, phát ngôn viên Lương Thanh Nghị chỉ van lơn một cách kín đáo trong công thông tin điện tử của chính phủ rằng: “:”Việc làm trên của phía Trung Quốc là bất hợp pháp, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, trái với tinh thần Tuyên bố ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC). Việt Nam khẳng định chủ quyền không tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.”

Trong khi đó, trong lần đón tiếp Tổng Bí thư Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc, Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Tập Cận Bình, ngay sau Hội Nghị Trung Ương 6, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng của cộng sản Việt Nam đã tuyên bố: “Trên tinh thần đồng chí, anh em và thỏa thuận cấp cao giữa hai nước, trên cơ sở luật pháp quốc tế, hai bên cần bàn bạc, thảo luận, đàm phán để tìm ra giải pháp thỏa đáng, lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được; không để vấn đề về biển Đông làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước.” Khi nói “không để vấn đề về biển Đông làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước”, ông Nguyễn Tấn Dũng ít nhất gián tiếp cho Trung Quốc biết là lãnh đạo Việt Nam đặt quan hệ giữa hai nước lên trên tranh chấp chủ quyền. Điều này có thể được hiểu rằng “tôi cũng phải học theo đồng chí Phạm Văn Đồng để tuyên bố rằng: “Chính phủ nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ghi nhận và tán thành bản tuyên bố về đường Lưỡi Bò Cửu Đoạn của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung-Hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.”
Chính phủ nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam tôn trọng quyết định ấy và chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng đường Lưỡi Bò và hải phận toàn thể Biển Đông của Trung-quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa trên mặt biển.”
Chính cách ứng xử cùng tuyên bố của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bật đèn xanh cho nhà cầm quyền Trung cộng in hình Lưỡi Bò trên hộ chiếu để chính thức công bố với thế giới về chủ quyền hợp pháp của họ đối với Hoàng Sa, Trường Sa và cả Biển Đông.
Với những gì đang diễn ra, với những chính sách của đảng cộng sản Trung Quốc mà hành động cụ thể là xua tàu cá ra biển Đông, là xây dựng thành phố Tam Sa, là tuyên bố công khai về đường lưỡi Bò và với những tuyên bố cựu chủ tịch nước Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào đối với chính sách lớn của trung cộng về việc “vươn ra biển” cùng với cách hành xử và tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng người ta có đủ cơ sở để tin rằng ngay cả khi Trung cộng tuyên bố với thế giới rằng “Việt Nam là một tỉnh của Trung Quốc” thì đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam cùng Nguyễn Tấn Dũng cũng sẽ “ghi nhận và tán thành” cũng như “tôn trọng quyết định ấy và chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng”.
Với những gì đang diễn ra trong đời sống xã hội Trung quốc cùng với chính sách bành trướng của đảng cộng sản Trung Quốc và sự nhu hèn của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, chúng ta những công dân của Việt Nam có cơ sở để lo sợ rằng nước Việt Nam sẽ trở thành một tỉnh của Trung cộng và 90 triệu dân Việt Nam sẽ trở thành một sắc tộc thiểu số trên chính quê hương mình vào một ngày không xa.
Nhục quá!
Ngày 29 tháng 11 năm 2012
Nguyễn Thu Trâm, 8406.

CẦN HIỂU RÕ ĐẢNG VIÊN VÀ ĐCSVN – MA TÚY ĐẢNG

Donghailongvuong FB

Khoảng 1995, học cấp 3 ở Kiên Giang về lại HN. Tôi bỗng thấy nhiều đứa bạn học cùng cấp 1&2 bị nghiện ma túy. Có những đứa cực kì thân thiện, hòa đồng. Sau này, tham gia công tác thanh niên ở phường xã, tôi lại chứng kiến nhiều anh em cùng thế hệ 7X bị nghiện ma túy.

Ôi những người bạn cùng trang lứa! Các bạn đầy dễ thương, hiền lành, vui vẻ chỉ cần dính vào ma túy vài lần là đã lên đường!

Có một thằng tên là Long (Long Thìn), mới nghe tin Nó chết mình đến nhà Nó để thắp hương. Nghe mẹ nó kể chuyện và khóc giàn dụa. Được biết từ lúc nó nghiện ma túy “đéo” có thằng bạn học cấp 2-3 nào đến chơi hay thắp hương khi Nó chết cả.

Tôi nhớ có lần châm lửa vào tờ giấy bạc cho một thằng bạn khác cũng tên là Long (Long Ó) để cho Nó hít ma túy. Tôi nói với nó :
– Sao mày không bỏ ma túy đi
– Không bỏ được
– Thôi mày đừng làm cho ai nghiện theo nữa nhé!

Một thời gian sau nghe tin Long Ó chết vì Sida, chết trên trại cai nghiện.

———————————

Đảng viên của ĐCSVN xét cho cùng cũng là người VN cũng đủ hỉ-nộ-ái-ố như mọi người bình thường. Thậm chí khi mới gia nhập ĐCSVN thì hầu như ai cũng là người tốt, trong sáng, lòng đầy nhiệt huyết quả cảm với cộng đồng, xóm phố, công sở. Nhưng….

….nhưng sau một thời gian vào vòng quay của hệ thống, với tha hóa của quyền lực tuyết đối đã biến hầu hết những đảng viên của đảng này ở cấp càng cao càng biết nói dối, biết Thượng đội-Hạ đạp, biết luồn cúi-nịnh bợ, biết tham nhũng và hối lộ và biết đánh đập, hạ nhục, ăn cướp của dân lành không hề có cảm xúc.

Nguyễn Tấn Dũng hay bất kì đảng viên thoái hóa biến chất nào, ban đầu tuổi trẻ cũng giống nhau ở sự nhiệt huyết, trong sáng, đầy quả cảm dấn thân nhập cuộc nhưng rồi theo thời gian thì không tha hóa mặt này thì cũng mặt kia, Họ không còn sống đúng với cái chất con người họ khi cha sinh mẹ đẻ, không được là chính họ nữa.

——————————-

Tôi vùng vẫy mãi mới thoát ra được khỏi tổ chức ĐCSVN nên không thể khoang tay nhìn thấy tình trạng càng ngày càng bi bét, càng ngày càng bị “nhiễm độc” của những người Việt vì lý do nào đó mà đứng trong hàng ngũ của ĐCSVN. Phải tìm cách cứu lấy những thanh niên-trung niên còn đang mê ngủ, đang xoay sở vùng vẫy khỏi tổ chức này. Đó là những người Việt Nam chứ không phải kẻ xa lạ, họ rất gần gũi là những anh-em, họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp của mình.

Hãy chung tay giúp đỡ và động viên cho những thanh niên-trung niên là đảng viên hòa nhập với cộng đồng. Dù rất khó nhưng không thể không làm. Vì nếu không ĐCSVN sẽ tìm mọi cách để hút hết những thanh niên khỏe mạnh vào CA-QĐ, đối với các trí thức có trình độ thì bị trói buộc bởi bả danh lợi, vật chất nhỏ mọn.

ĐỒNG TIỀN KHÔNG CHÍNH CHỦ, TÍNH SAO ĐÂY?

Ảnh của Tôi

* Bùi Văn Bồng

                  Theo Nghị định 71, sử dụng xe không chính chủ sẽ bị phạt, và kèm theo là các biện pháp điều tra xác định rõ chính chủ của xe đó là ai? Nguồn gốc xe ở đâu?…
Nhưng đó chỉ là chiếc xe. Nghĩ về Nghị định 71 quy định về xe chính chủ, khiến người ta không khỏi đặt ra câu hỏi: Vậy, khi một người, một nhóm lợi ích sử dụng đồng tiền không chỉnh chủ thì sao?

                 Trước hết, cần xác định rõ: Chính chủ của đồng tiền là ai? Là của nhân dân. Đảng không làm ra tiền, Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ không làm ra tiền. Chỉ có nhân dân lao động. Tiền trong kho bạc Nhà nước (ngân khố quốc gia) là của nhân dân, tiền thuế và nộp lãi của các doanh nghiệp, kể cả tiền thuế chợ của người nông dân bán giỏ cua mớ ốc, một bà già bán rau tập tàng thu hái ở vườn, tiền bán lá chuối khô…
Mới đây, câu chuyện gây xôn xao dư luận cả nước, một số trang mạng nước ngoài cũng đưa tin biểu dương: Chị Lành bán vé số ở Long An đã hẹn để dành cho anh Tuấn làm nghề chở thuê ba gác 20 tờ vé số, chiều tối anh Tuấn chưa đến lấy vé số. Khi đài thông báo kết quả, trong đó những tờ trúng giải trị giá 6 tỉ 6. Chị Lành gọi điện cho anh Tuấn chúc mừng và mời anh đến lấy vé số đi nhận tiền trúng giải. Chị Lành nói: “Đã hẹn người ta rồi, trúng hay trật là của anh ấy”. Thế là chị Lành biết 6, 6 tỉ đó anh Tuấn mới là chính chủ. Biết bao gương sáng người nghèo, cán bộ nhân viên nghèo nhặt được của rơi, hoặc nhận tiền dư đã đem trả lại cho chính chủ.
                  Mọi đồng tiền không chính đáng đều là không chính chủ, do những hành động tham nhũng, tham ô, ăn cắp, ăn cướp; bằng các thủ đoạn lường gạt, gian dối mà có; làm giả mạo sổ sách, chứng từ, hóa đơn; bịa ra các khoản chi để rút tiền công quỹ, biến của công thành của riêng, đặc quyền đặc lợi, vơ vét tư lợi…Kể cả những doanh nghiệp tự đặt ra các kiểu thưởng, các mức thưởng, tự trả lương cao vọt, hút hết tiền vốn, tiền lãi vào túi riêng rồi kêu lỗ để xin thêm tiền Nhà nước hỗ trợ… Nhiều vụ lợi dụng chức vụ, quyền hạn tham ô, ăn hối lộ cũng thu về những đồng tiền bất chính, coi như không chính chủ.
Dễ thấy nhất là chiếu theo lương quan chức hiện nay, cho dù lương cao như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng nhưng lại thấy có nhiều tài sản giá trị cao vời vợi quá chín tầng mây, mà không có nguồn thu chính đáng, thì chắc chắn đó là đồng tiền ‘không chính chủ’. Nhưng điều lệ Đảng cũng như quy định 19 điều đảng viên không được làm lại không cho ai từ cấp chi bộ cơ sở có quyền hỏi về sự bất minh ấy! Còn như trông chờ vào tự khai báo tài sản thì người ta có đủ cách để không phải khai ra hoặc biến tướng những khoản thu không phải ‘đồng tiền chính chủ’.
                   Chỉ trong ngày hôm qua (27-11) nhiều phiên tòa đã xử các vụ đồng tiền không chính chủ:  Kết thúc phiên sơ thẩm, HĐXX TAND tỉnh Nam Định tuyên phạt Nguyễn Văn Tuyên, nguyên Giám đốc Công ty CP CNTT Hoàng Anh, Công ty con của Vinashin ở Nam Định, mức án 20 năm tù vì tội tham ô tài sản. Bị cáo Đỗ Đình Côn, kế toán trưởng của Hoàng Anh bị tuyên phạt mức án 3 năm 6 tháng tù, do tham nhũng rút 4,5 tỉ đồng tiền tạm ứng cho dự án, cho vào túi riêng.
                 Cơ quan điều tra Viện KSND Tối cao ra quyết định khởi tố bị can (cho tại ngoại) đối với ông Nguyễn Văn Hiệp (57 tuổi, Phó chánh án TAND TP.Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu) về  tội ăn tiền mà ra quyết định trái luật, gây hậu quả nghiêm trọng, gây thiệt hại cho bà Sang 25 lượng vàng.
                 TAND TP.Quy Nhơn (Bình Định) mở phiên tòa xét xử vụ án sai phạm tại Trường ĐH Quy Nhơn, nhưng xử vắng mặt bị cáo chính là Trần Tín Kiệt (nguyên Hiệu trưởng), đã cùng với Nguyễn Ngọc Anh (nguyên Trưởng phòng Kế hoạch tài chính) về tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”; tự đặt ra các khoản thu trái quy định, số tiền này đã chi cho cán bộ, giảng viên của trường dưới hình thức “bồi dưỡng” với hơn 964,8 triệu đồng.
 
         Lãnh đạo Ngân hàng Nông nghiệp – Phát triển nông thôn (Agribank) Ninh Thuận đã ra quyết định đình chỉ công tác đối với ông Hoàng Thanh Liêm, Phó giám đốc Phòng Giao dịch Agribank Nhơn Sơn, thuộc chi nhánh Agribank Ninh Sơn và ông Tô Văn Đắc, cán bộ tín dụng phòng giao dịch này để phục vụ công tác điều tra vụ việc rút ngân quỹ khoảng 2,4 tỉ đồng.

CHÂN DUNG HẮN

 Buivanbong blog

   * MINH DIỆN
             Hắn có khuôn mặt hình tam giác nhọn, trán dô, hai gò lưỡng quyền nhô cao tương phản với cặp mắt sâu hoáy và cái  miệng chu ra như đang  thổi lửa, nhìn  toát lên vẻ cộc cắn và hung dữ.
Ngày ấy, Sài Gòn mới giải phóng được mươi ngày, tôi và nhà văn Nguyễn Trọng Oánh tới ở nhả ông Đoàn, trong khu phố đông đúc ngã tư Bảy Hiền, nơi tôi đã tham gia chiến đấu tết Mậu Thân.

                Một hôm, chúng tôi đang ăn sáng trên lầu thì ông Đoàn hốt hoàng chạy vào nói:
             – Thưa hai ông sỹ quan giải phóng! Có một ông giải phóng con tìm hai ông!
              Thiếu tá Nguyễn Trọng Oánh nói với ông chủ nhà:
              – Tôi đã nói với bác rồì! Chúng tôi không thuộc Uỷ ban quân quản nên không tiếp ai cả?
               Ông Đoàn nói:
              –  Ông giải phóng con ra lệnh cho tôi phải mời hai ông xuống!
              Thấy ông chủ nhà lo lắng, lại nghe cái danh từ “ông giải phóng con” hay hay,  anh Óanh bảo tôi xuống xem sao?
                Bỏ miếng bánh mỳ ăn dở, tôi chình đốn lại quân phục, đi xuống tầng trệt. Trước mặt tôi là một thằng bé loắt choắt, mặt nhọn hoắt, mặc bộ quân phục xanh lá cây rộng thùng thình, đầu đội mũ tai bèo, chân đi ép cao su, trên cánh tay đeo một giải băng  đỏ. Tưởng đây là cậu giao liên tôi hỏi:
               – Em ở đơn vị nào, tìm các anh có chuyện gì?
                Thằng bé đứng nghiêm, giơ tay chào như một người lính, giọng nói lanh lảnh:
               – Báo cáo thượng câp, tôi bắt được hai tên sỹ quan  ngụy!
                 Thằng bé quay ngoắt ra cửa dẫn vào hai người đàn ông khoảng gần năm chục tuổi. Cả hai đều bị trói quặt hai tay ra sau lưng bằng sợi dây dù, chân  cũng bị trói như tù binh. Nhìn gương mặt xám ngoét và hai  bàn tay tụ máu sưng vù của hai người đàn ông, tôi biết họ rất đau đớn.
                 Tôi hỏi thằng nhỏ:
                 – Ai trói họ thế kia?
                  Thằng nhỏ hãnh diện đáp:
                 – Trình thượng cấp, chính em bắt trói hai tên này!
                 – Sao lại trói người ta?
                 – Thưa thượng cấp! Hai thằng này là sỹ quan, có nhiều nợ máu với nhân dân, phài bắt chúng đền tội!
                   Một người đàn ông kêu lên:
                   – Năm ơi! Dượng chỉ là cảnh sát giao thông , có nợ máu với ai đâu…
                   – Im mồn! -Thằng nhỏ tên Năm quát – Bắng nhắng tao cho một bạt tai bây giờ!
             Người đàn ông co rúm người, ngồi gục mặt xuống hai đấu gối. Người kia quay mặt đi chỗ khác. Ông chủ nhà và mấy người hàng xóm đứng chung quanh nhìn ái ngại.
                  Tôi nói với thằng bé tên Năm:
                  – Em cởi trói cho hai người ta! Không có quyền  trói họ!
                   Thằng Năm lắc đầu:
                  – Báo cáo thượng cấp! Hai tên này là ác ôn, phài trừng trị triệt để!
                   Tôi giải thích :
                 – Ác ôn ác bá tính sau! Tôi ra lệnh cởi trói cho người ta!
                  Thằng nhỏ quắc mắt nhìn tôi, hỏi:
                 – Anh là ai mà ra lệnh cởi trói cho ác ôn?
                 – Là sỹ quan quân giải phóng! Được chưa?
                  Thằng Năm quắc mắt nhìn tôi, rồi giơ chân đá vào lưng người đàn ông vừa xưng dượng với hắn:
                  – Đứng dậy, đi!
                  Nhìn thằng bé vắt mũi chưa sạch, mặc bộ quân phục còn cứng hồ vải, dùng  tiếng thượng cấp theo cách xưng hô của quân đội Sài Gòn, mặt  đằng đằng sát khí, tôi đã ngứa mắt. Bây giờ hắn ngang bướng chống lệnh một thượng úy quân giải phóng đàng hoàng, không trị hắn thì còn ra thể thống gì nữa? Tôi nói với hắn:
                 – Tôi ra lệnh cởi trói cho người ta, có chấp hành không?
                  Thằng Năm vênh mặt lên, cầm hai đầu dây trói kéo hai người đàn ông đi. Tôi quát:
                 – Đứng lại!
                 Tôi rút khẩu súng K54 chĩa thẳng vào tên Năm:
                 – Cởi trói!
                 Trước họng súng của tôi, thằng Năm  phải cởi trói cho hai người đàn ông, rồi hắn hậm hực bỏ đi không ngoái đầu lại.
                 Người đàn ông lúc nãy xưng là dượng với thằng Năm nói với tôi:
                – Cám ơn ông sỹ quan ! Hôm nay không có ông chắc tôi chết vì thằng cháu tôi!
                – Ông với nó quan hệ thế nào? Tôi hỏi.
                – Dạ, thưa! Tôi và bố nó là anh em bạn rề. Năm Mậu thân bố nó bị bom chết ở quê, mẹ nó đi lấy chồng khác, vợ chồng tôi đưa nó vô đây nuôi, lúc đó nó mới có chín tuồi.
                 Người đàn ông thứ hai cũng có họ hàng với Năm, là đại úy hải quân, đã  về hưu ba năm, có hai người anh tập kết ra Bắc. Với vẻ mặt nhẫn nhịn, nhưng không dấu vẻ khinh bỉ, ông nói với tôi:
               – Nói ông bỏ qua! Các ông mới vào thành phố này mà dòi bọ đã nhung nhúc rồi!
                Tôi xin lỗi hai người đàn ông, bảo họ về nhà, đừng chấp với bọn trè con háo thắng như thằng Năm. Ông Đoàn chủ nhà nói với tôi:
               – Dân thành phố chúng tôi bây giờ không sợ quân giải phóng  các ông mà sợ bọn lau nhau  30-4 !
               Câu chuyện dừng lại đó.
                Mấy hôm sau chúng tôi về đơn vị, sau đó anh Nguyễn Trọng Oánh ra Hà Nội công tác, tôi chuyền ra làm phóng viên báo Tiền Phong.

*          *          *

Năm 1979 tôi lấy vợ ở khu phố Bảy Hiền.
               Tôi cưới vợ được mấy tuần thì chiến dịch đánh tư sản bắt đầu. Bố mẹ vợ tôi cũng bị đánh,  mặc dù gia đình ông chỉ làm nghề dệt vải, không buôn bán gì.
           Hôm khám xét nhà bố vợ tôi, thằng Năm cũng có mặt. Bây giờ hắn  đã là phó công an phường. Không hiều sao lên nhanh thế? Nghe nói hắn khai man lý lịch là con liệt sỹ, và rất hăng hái trong việc truy lùng sỹ quan chế độ cũ trốn học tập cải tạo, và theo dõi bắt người vượt biên nên lên nhanh. Bây giờ cả phường này ai cũng sợ Năm, với biệt danh  “Năm Lửa” vì  tính hắn nóng như lửa, rất hách dịch, và tàn nhẫn. Hắn tuyên bố, nếu liên quan đến chế độ cũ và bọn tư sản thì bố đẻ hắn, hắn cũng bắn bỏ!
                 Hôm ấy Năm Lửa nhìn thấy tôi quắc mắt lên hỏi:
                – Tại sao anh có mặt tại đây?
                 Tôi nói:
                – Đây là nhà vợ tôi!
              Năm Lửa bĩu môi:
               – Anh mất hết lập trường giai cấp rồi! Là sỹ quan quân đội, là đảng viên mà lấy con tư sản?
                 Một thằng nhãi ranh bốn năm trước, bây giờ lên lớp mình về lập trường tư tưởng? Thôi kệ hắn chấp làm gì! Tôi nghĩ vậy và bỏ đi, không muốn dây vào công việc của cái tổ khám xét, thu gom tài sản vô nhân đạo.
             Ba hôm sau, trung tá nhà văn Thái Vượng ngoài Hà Nội vảo,  bảo tôi đưa về thăm gia đình vợ. Trong bữa cơm thân mạt, vợ tôi cho biết toàn bộ tivi, tủ lạnh, vải vóc quần áo, đều đã bị tich thu hết. Gia đình mua dự trữ ba kg bột giặt, cũng bị tịch thu. Một gia đình làm ăn chân chất, có hai người là liệt sỹ, mà bây giờ trắng tay. Vợ tôi nói hôm kiểm kê thằng Năm Lửa moi móc từ chậu cây cảnh ngoài sân thượng đến đống than củi trong bếp, hắn sắn tay áo lùa vào cầu tiêu xem có dấu vàng không.
              Chiều hôm đó khi về cơ quan, tôi mang theo chiếc va li để mai ra Hà Nội cùng Thái Vượng. Không ngờ từ lúc tôi về, đến lúc đi,  Năm Lửa đều bố trí người theo dõi. Khi tôi chở Thái Vượng ngang  qua trụ sở công an phường, Năm Lửa ra chặn lại.
               Hắn  nói trống không:
               – Đưa kiềm tra cái va li?
               Tôi cũng hỏi trống không:
              – Quyền gì mà kiểm tra va li ?
               Năm Lửa chỉ thằng tay vào mặt tôi:
              – Anh tẩu tán tài sản của tư sản ?
               Thái Vượng chen vào:
              – Đồng chí nhầm rồi, trong cái va li này không có gì cả!
               Năm Lửa chì tay vào mặt Thái Vượng:
               – Tôi không đồng chí với bọn tẩu tán tài sản của tư sản!
              Thái Vượng chỉ vào ve áo mình, dằn giọng:
              – Mày mở mắt ra, nhìn cái quân hàm trung tá trên ve áo tao! Nếu mở  va li ra có tài sản của tư sản, tao sẽ lột cái lon trung tá ném cho chó tha, còn không tao  bắn bể sọ mày!
              Tưởng nói vậy Năm Lửa chờn, không kiểm tra nữa, nào ngờ hắn vẫn thét lính giật chiếc va li trong tay tôi, mở banh ra. Trước năm người mười mắt, chiếc va li trống rỗng. Mặt Năm Lửa từ màu máu sang màu chàm, hắn lùi lũi bước đi.
               – Đoàng! Đoàng !Đoàng!
                 Ba phát súng K59 của trung tá Thái Vượng nổ chói óc, đạn cày trước mặt Năm Lửa. Năm Lửa quỳ mọp xuống, lết bắng đầu gối, ôm lấy chân Thái Vượng. Hắn cứ ôm cứng như vậy,  miệng lắp bắp không thành lời:
                 – Con lạy chú tha cho con!
                 Thái Vượng nói:
                 – Đồ hèn! Phàm những thắng gian ác như mày đều rất hèn!
Thái Vượng nói rồi cho súng vào bao. Vả chúng tôi bỏ đi.
          Năm Lửa tác oai tác quái thêm hai ba năm, lên tới chức đội trường hình sự công an quận, thì dính vào vụ buôn lậu vàng, đô la qua cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất, lãnh án 8 năm tù giam. Khi hắn đi tù vợ mang con theo chồng khác. Bây giờ Năm Lửa ở một mình với một con chó. Hàng ngày hắn hay dắt chó đi dạo. Nhiều người gặp hắn chào rất to:
             – Chào ông chơi với chó ạ!
              Tình cờ tôi gặp lại người đại úy hải quân bị Năm Lửa trói năm xưa. Tôi nói với ông ấy:
             – Ước gì tôi có một bức chân dung Năm Lửa ngày xưa để so sánh với hắn bây giờ?
             Người đại úy hài quân mỉm cười nói:
              – Nhan nhản ra đấy, thiếu gi?
              – Ông nói sao? Năm Lửa có nhiều ảnh chân dung?
              Người đại úy già vuốt chòm râu thưa bạc trắng:
              – Chân dung hắn nhan nhản trong cuộc cưỡng chế đất ở Tiên Lãng, Văn Giang, trong  những cuộc đàn áp người biểu tình yêu nước, và ở khắp nơi, anh không nhìn thấy sao?
    M.D
Được đăng bởi Bùi Văn Bồng

Công an Ninh Thuận cho biết, đã khởi tố vụ án làm hồ sơ giả để rút ngân quỹ tại Phòng Giao dịch Agribank Nhơn Sơn. Theo nguồn tin từ cơ quan chức năng, từ đầu năm 2012, ông Liêm sử dụng mật mã của ông Tô Văn Đắc, để xâm nhập vào danh sách khách hàng vay vốn do ông Đắc quản lý. Sau đó, ông Liêm tạo dựng 53 hồ sơ vay vốn của khách hàng để giải ngân khoảng 2,4 tỉ đồng vào tài khoản cá nhân của mình. Cơ quan chức năng đang làm rõ mối liên hệ giữa hai cán bộ ngân hàng này trong quá trình làm hồ sơ giả để rút tiền ngân hàng…

                  Một ngày mà các địa phương xử lý, giải quyết từng ấy vụ việc liên quan đến đồng tiền không chính chủ cũng thể hiện sự kiên quyết của pháp luật.
                 Nhưng, đó chỉ là những vị nhỏ. Nợ xấu ngân hàng, tiền tham nhũng vào công quỹ, gây nợ công lớn, iền khai man, tự nâng giá đầu tư, giá xây dựng lên gấp 3 lần trở lên…mới là tiền không chỉnh chủ với số lượng lớn. Theo báo cáo của Thống đốc Nguyễn Văn Bình, đến 30/6, tổng số nợ cơ cấu lại chỉ khoảng hơn 36.000 tỷ, nhưng đến 30/9, số nợ được cơ cấu lại lên 252.000 tỷ đồng. Với dư nợ tín dụng cỡ 2,7 triệu tỷ đồng, số nợ đã cơ cấu lại đến 30/9 chiếm xấp xỉ 8%. Đó là con số trong báo cáo, một số chuyên gia cho rằng về thực chất nợ xấu ngân hàng chí ít cũng khoảng 400.000 tỉ đồng. Theo tính toán của chuyên gia ngân hàng Nguyễn Trí Hiếu, nợ xấu của hệ thống ngân hàng Việt Nam hiện lên tới 15% trên tổng dư nợ, tức là tương đương khoảng 375.000 tỉ đồng. Đó là chưa kế các vụ thất thoát lớn ở các Tập đoàn, Tổng công ty Nhà nước trong mấy năm gần đây. Rõ nhất là: Vinashin, Vinaline, Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, Tổng công ty Điện lực Việt Nam, Tổng công ty Xăng dầu, Tổng công ty Sông Đà…
                  Quay lại theo dẫn ý đầu bài: Xe không chính chủ thì như thế! Nay thực tế đã thấy một khối lượng tiền quá lớn bị rơi vào không chính chủ (túi cá nhân, nhóm lợi ích do tham nhũng, khai man, gian trá, lừa đảo, báo cáo láo…), làm rỗng ngân khố quốc gia, mất uy tín với đầu tư nước ngaoì vào VN, gây lạm phát trầm trọng dẫn tới suy yếu nền kinh tế, coi như phá hoại sự nghiệp đổi mới đất nước, gây cho đời sống hơn 90 triệu dân gặp khó khăn và hàng loạt hệ lụy nghiêm trọng khác…Thì, tính sao đây?
B.V.B
Được đăng bởi Bùi Văn Bồng

HOT – TIN NÓNG TRONG NGÀY


1422. LIỆU VỊ THẾ CỦA CHÂU ÂU CÓ LUNG LAY SAU CHUYẾN CÔNG DU CHÂU Á CỦA TỔNG THỐNG MỸ?

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ hai, ngày 26/11/2012

LIỆU VỊ TH CỦA CHÂU ÂU CÓ LUNG LAY SAU CHUYN CÔNG DU CHÂU Á CỦA TỔNG THNG MỸ?

TTXVN (Angiê 20/11)

Trong chuyến công du châu Á lần này, Tng thống Mỹ Barack Obama thực hiện một chuyến thăm lịch sử tới Mianma. Liệu chuyến công du này có làm thay đi định hướng chính sách đi ngoại của Mỹ không? Điu đó th hiện thế nào về phương diện quân sự, kinh tế và địa chiến lược? Ông Stéphane Taillat, tiến sĩ lịch sử quân sự và nghiên cứu quốc phòng, sĩ quan thuộc lực lượng dự bị tác chiến Lục quân Pháp, phân tích các vn đề này trên tạp chí “Đại Tây Dương” như sau:

Cần hiểu rõ rằng việc chuyển trọng tâm sang châu Á như một sự thay đổi mang tính chiến lược lớn, không phải là điều gì mới mẻ. Từ gần 20 năm nay, các chính quyền Mỹ kế tiếp nhau vẫn nói đến vấn đề tập trung trở lại vào lợi ích ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Trái lại, có sự thay đổi trong cách thể hiện sự cần thiết đó (cụ thể như trong văn kiện chiến lược tháng 1/2012). Đó là soạn thảo một chiến lược tổng thể nhằm vào các lợi ích đã trở thành truyền thống (phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên), tăng cường quan hệ với các đồng minh, và kiểm soát sự trỗi dậy của Trung Quốc với tư cách là cường quốc khu vực về tất cả các phương diện. Đối với vấn đề thứ ba này, yêu cầu minh bạch trong ý đồ chiến lược gắn liền với quyết tâm cột Trung Quốc vào việc giải quyết các vấn đề cũng như kiểm soát các chế độ kinh tế hay quân sự trong khu vực.

Tuy nhiên, không nên bỏ qua ý đồ của Tổng thống Obama trong chuyến cống du lần này. Theo lôgích của Chính quyền Obama, mục đích là đưa ra một tín hiệu mạnh mẽ đối với các đối tác (châu Âu cũng như châu Á), đồng thời tạo điều kiện cho việc kiểm soát mềm deo hơn mối quan hệ về nhiều mặt với Trung Quốc. Nhưng về chiều sâu, mục đích của Tổng thống Obama khi bắt đầu nhiệm kỳ hai là tiếp tục công việc còn dang dở đó phải kiểm soát di sản của Georae W. Bush, nGhĩa là sẳp xếp lại vai trò lãnh đạo của Mỹ. Nói cách khác, việc chuyển dịch trọng tâm về châu Á chính là vấn đề kiểm soát bá quyền đang được đặt ra.

Được hỏi ngoài Hàn Quốc và Nhật Bản về lịch sử là các đồng minh của Mỹ, trong cuộc đấu với Trung Quốc, Mỹ còn có đồng minh tiềm tàng tương lai nào không, chẳng hạn như Mianma theo truyền thống vẫn là nước thân Trung Quốc, chuyên gia Stéphane Taillat cho rằng lập trường chính thức của Mỹ không phải là kiềm chế mà là đối  thoại với Trung Quốc. Nhưng giữa hai nước không đạt được đồng thuận về mức độ đe dọa quân sự mà Trung Quốc gây ra cũng như việc nước này trỗi dậy là nguy cơ đến đâu. Các biểu hiện mới đây về thái độ cứng rắn trong chính sách đối ngoại của cường quốc châu Á này dường như khiến những người ra quyết định chính trị và quân sự Mỹ lo ngại. Tuy nhiên, hành động của Trung Quốc không phải là bằng chứng về thái độ hung hăng của họ, mà nhìn chung phản ánh mối lo ngại của chính quyền nước này trước tình hình căng thẳng về chính trị, xã hội và kinh tế ở trong nước và cách thức dàn dựng một lập trường cứng rắn để làm hài lòng dư luận có khuynh hướng dân tộc chủ nghĩa.

Không phải vì thế mà hệ thống quân sự và ngoại giao của Mỹ có thể khiến Trung Quốc lo ngại. Ngoài việc điều đó có thể khiến Trung Quốc nhận thấy những nỗi sợ tồi tệ nhất của Mỹ, việc thành lập và duy trì bộ hệ thống đó không phải không gây ra căng thẳng. Quyết tâm tăng cường quan hệ với các đồng minh truyền thống (Nhật Bản, Hàn Quốc, ôxtrâylia) khiến chính quyền Obama nhận thấy sự cần thiết phải ủy thác cho các nước khác một phần gánh nặng về an ninh. Đấy là chưa nói đến việc lãnh đạo các nước đồng minh (và ở mức độ rộng hơn là dư luận ở các nước này) muốn tăng mức độ tự chủ của mình đối với Mỹ. Như vậy, Mỹ phải cân nhắc giữa một bên là nỗi lo sợ về khả năng Trung Quốc vô hiệu hóa được khu vực Đông Nam Á và bên kia là sự cần thiết phải tôn trọng khả năng xoay xở của đồng minh của mình.

Điều đó giải thích tại sao hai chính quyền kế tiếp nhau ở Mỹ đều thực hiện chính sách đối ngoại tổng thể nhằm vào các nước láng giềng của Trung Quốc và, rộng hơn là các cường quốc được tính tới ở châu Á-Thái Bình Dương (trừ Pháp). Ngoài Ấn Độ (là nước có thể trao đối công nghệ), Mỹ còn thiết lập hợp tác quân sự với Việt Nam và Inđônêxia (trong cả hai trường hợp này, dưới hình thức chương trình hỗ trợ kỹ thuật). Đối với các đồng minh truyền thống, thay đổi lớn nhất liên quan đến Nhật Bản vì trong thời gian trước mắt, đội quân 50.000 lính thủy đánh bộ được triển khai ở nước này sẽ phải giảm đáng kể (gần 8.000 lính được triển khai ở các căn cứ khác nhau tại Philíppin, Ôxtrâylia và trên đảo Guam). Trong khi đó, Ôxtrâylia sẽ tiếp nhận 2.500 lính thuỷ đánh bộ Mỹ trong thời gian tới.

Trường hợp Mianma, theo chuyên gia Stéphane Taillat, thì phức tạp hơn. Ông cho rằng đối với Tổng thống Obama, có thể ông tạo chỗ đứng ở một nước khác nằm ngay cạnh Trung Quốc. Tuy nhiên, một số lý do khác có thể giải thích cho việc Chính phủ Mỹ tập trung vào nước này, trong đó có việc tạo điều kiện cho sự chuyển tiếp dân chủ.

Nhưng không phải vì thế mà các thể chế quân sự Mỹ không lường trước các kịch bản chiến tranh với Trung Quốc vì sợ nước này sử dụng phương tiện không hợp pháp cũng như hiện đại hóa quân đội. Tuy nhiên, các mối lo ngại này cũng trở thành vũ khí trong sự kình địch về chính trị và khó che giấu được tương quan lực lượng cực kỳ có lợi cho Mỹ. Trong thời gian ngắn hạn, vấn đề là Mỹ nhìn nhận như thế nào về khả năng đặt lại vấn đề đối với vị thế của mình do sự lớn mạnh và trỗi dậy của Trung Quốc (bằng chứng là nỗi sợ dai dẳng của Mỹ khi thấy Trung Quốc tăng cường năng lực “chống tiếp cận”).

Trả lời câu hỏi các dự án của Mỹ liên quan đấn khí đá phiến, về trung hạn, được xem là có thể cho phép nước này độc lập hoàn toàn về năng lượng, liệu có cho phép Mỹ thoát khỏi sự ràng buộc với Trung Đông không, ông Stéphane Taillat đánh giá đó là một vấn đề quan trọng vi nó đặt ra vấn đề vị trí của Trung Đông trong chính sách đối ngoại của Mỹ vào lúc này.

Trên thực tế, những lời hứa hẹn có thể có về khí đá phiến không có mối liên hệ mang tính nguyên nhân nào với việc Mỹ có thể rút khỏi khu vực này. Nhiều lý do khác giải thích tại sao Trung Đông vẫn là trọng tâm trong nhãn quan chiến lược của Mỹ. Trước hết cần tính tới vị trí của Al Qaeda và các nhóm có liên quan trong nhãn quan này. Chừng nào các phần tử này còn bị Mỹ coi là mối đe dọa đối với dân chúng hay ổn định trong khu vực, chừng đó còn ít có khả năng chứng kiến Mỹ từ bỏ cam kết đối với Trung Đông. Vả lại, hiện tượng “Mùa Xuân Arập” và hậu quả của nó khiến khu vực này rất được chú ý. Vì bị bất ngờ trong bối cảnh ông định thiết lập lại mối liên hệ với thế giới Hồi giáo, Tổng thống Obama không muốn mất quyền kiểm soát đối với các động lực trong khu vực, nếu không muốn nói là hướng các động lực đó vào các giải pháp mà ông muốn.

Chuyên gia Stéphane Taillat cho rằng cũng cần tính tới sự tồn tại dai dẳng của một số vấn đề hay cuộc khủng hoảng mà việc giải quyết hay kiềm soát vẫn là trọng tâm trong cách nhìn nhận của Mỹ. Đó là trường hợp cuộc xung đột Ixraen-Palextin vì Mỹ cam kết giải quyết vấn đề này một cách tống thể, đồng thời bảo đảm an ninh và sự tồn tại của Ixraen. về mặt này, lập trường của Chính quyền Obama trong nhiệm kỳ đầu của ông cơ bản không thay đổi so với lập trường của người tiền nhiệm. Phổ biến hạt nhân trong khu vực cũng là một mối lo, do đó các nhà lãnh đạo trong khu vực dường như muốn Mỹ có mặt để răn đe chương trình hạt nhân của Iran và ngăn chặn Iran trở thành cường quốc khu vực. Như vậy, chìa khóa để giải quyết vấn đề cũng nằm trong quan niệm của các nhà hoạch định chính sách Mỹ về vai trò và vị trí của nước Mỹ ở trong khu vực và các vấn đề mà Mỹ phải đối mặt.

Liên quan đến hậu quả có thể có về chiến lược và quân sự đối với các nước châu Âu, và nguy cơ châu Âu lâm vào tình trạng không có đồng minh thực sự khi phải đối mặt với mối đe dọa như Iran, trong lúc các mối quan hệ đồng minh giữa Mỹ và châu Á được tăng cường, ông Stéphane Taillat nhận xét việc các nước châu Âu sợ bị gạt ra ngoài rìa phản ánh tình trạng phi đối xứng và tính hai mặt của mối quan hệ chiến lược xuyên Đại Tây Dương. Bởi lẽ Mỹ tuy vẫn là trọng tâm trong lợi ích an ninh của châu Âu, song châu Âu không còn là cái được mất đối với Mỹ như trong Chiến tranh Lạnh nữa.

Tuy nhiên, chuyên gia Stéphane Taillat cho rằng cũng nên rõ ràng trong vấn đề này. Chính quyền Obama không muốn hoàn toàn rút khỏi châu Âu. Trong đường lối của các chính quyền trước, Mỹ muốn để cho các nước châu Âu đảm nhiệm một phần ngày càng tăng “gánh nặng chiến lược”. Nghĩa là Mỹ vẫn là người bảo đảm cuối cùng đối với an ninh cùa châu Âu, nhưng buộc châu Âu phải đóng góp nhiều nguồn lực hơn nữa cho quốc phòng. Tính chất hai mặt thể hiện ở chỗ kết quả mong muốn hoàn toàn không phải là kết quả của tự chủ chiến lược hoàn toàn, ở vùng này cũng như các vùng khác, giới tinh hoa chính trị Mỹ thường có khuynh hướng quên rằng lợi ích của họ không hoàn toàn trùng với lợi ích của đồng minh và đối tác của mình.

Việc tìm kiếm đối tác mới đối với các nước châu Âu phụ thuộc trước hết vào các quyết định chính trị được các nhà lãnh đạo đưa ra. Tuy nhiên, các cường quốc chính ở châu Âu khó có thể đi ngược lại với Mỹ. Trong khuôn khổ tự chủ ngày càng tăng, các nước châu Âu dẫu sao vẫn gắn chặt với NATO với tư cách là công cụ chính bảo đảm an ninh và chính sách sức mạnh của mình. Tóm lại, những thay đổi chiến lược của Chính quyền Obama không mang tính cách mạng như người ta tưởng. Vì nhừng lý do liên quan đến việc duy trì mục tiêu trong chính sách đối ngoại cũng như sức ỳ của đại diện giới tinh hoa Mỹ trên thế giới, hoàn toàn không có lý gì sức mạnh của Mỹ sẽ đảo chiều trên quy mô lớn./.

1423. CHÍNH SÁCH CỦA MỸ ĐỐI VỚI IXRAEN TRONG NHIỆM KỲ HAI CỦA TỔNG THỐNG BARACK OBAMA

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ Ba, ngày 27/11/2012

CHÍNH SÁCH CỦA MỸ ĐỐI VỚI IXRAEN TRONG NHIỆM KỲ HAI CỦA TNG THỐNG BARACK OBAMA

TTXVN (Prêtôria 25/11)

Ten Avíp là điểm quan trọng đầu tiên trong chính sách đối ngoại của Mỹ mà giới phân tích đang dựa vào để đánh giá kết quả của cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ được tổ chức ngày 6/11/2012 vừa qua. Giới lãnh đạo cấp cao Ixraen đang tự hỏi liệu Obama sẽ hoạch định chính sách đối ngoại chủ đạo nào trong nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của mình. Liệu ông sẽ chọn chính sách ngoại giao và tương tác hay ưu tiên hàng đầu cho sự đối đầu và áp lực?

Đây là điểm chung mà người dân Arập và Ixraen đều đang theo dõi triển vọng trong chính sách đối ngoại ở nhiệm kỳ tiếp theo của ông Obama.

“Theo mạng tin Trung- Đông”, đối với Mỹ, vốn đã trải qua cuộc chiến tranh đẫm máu và tốn kém tại Trung Đông trong thập kỷ qua, các xung đột tại khu vực trên thực tế là bài kiểm tra khó khăn nhất mà Tổng thống Mỹ sẽ phải giải quyết trong quá trình hoạch định chính sách đối ngoại. Tình hình hiện nay tại Trung Đông, những diễn biến bất ổn xảy ra tại đây trong 2 năm qua, rất khác so với tình hình trong nhiệm kỳ đầu của ông Obama. 4 năm kể từ khi Tổng thống Obama lên nắm quyền trong cuộc bầu cử Tổng thống năm 2008, vấn đề chính tại Trung Đông đối với Mỹ đơn giản chỉ là làm thế nào để kiểm soát hai cuộc chiến tại Irắc và Ápganixtan cùng với những thách thức liên quan đến tiến trình hòa bình Trung Đông. Tuy nhiên, giờ đây các phong trào Hồi giáo và Arập đã hoàn toàn thay đổi cơ cấu chính trị tại khu vực chiến lược này.

Hầu hết giới quan sát tin rằng trong nhiệm kỳ đầu tiên, Obama đã không vượt qua bài kiểm tra chấm dứt cuộc xung đột kéo dài 60 năm giữa Palextin và Ixraen. Tổng thống Obama đã nỗ lực thể hiện mình trước cạm bẫy chính trị trong nhũng ngày đầu tiên tại nhiệm của mình. Ngay sau khi được bầu làm Tổng thống, Obama đã cam kết ngăn chặn chính sách bành trướng của Ixraen, đặc biệt là việc nhà nước Do Thái xây dựng các khu định cư nhưng Obama đã thất hứa do sự phản đối của giới lãnh đạo Ten Avíp và điều này được ghi nhận là sự thất bại đầu tiên trong nhiệm kỳ đầu làm tổng thống của ông.

Cũng cần phải nhớ rằng Obama thực hiện cuộc điện đàm quốc tế đầu tiên với Tổng thống Palextin Mahmoud Abbas 4 năm trước đây và sau đó ông đã điện đàm với lãnh đạo của Ixraen, Ai Cập và Gioócđani.

Trong những ngày đầu mới nhậm chức tại Nhà Trắng, Obama đã bổ nhiệm George Mitchell, một nhà ngoại giao dày dạn kinh nghiệm, người đóng vai trò quan trọng trong việc đưa ra thỏa thuận ngừng bắn tại Bắc Ailen, làm đặc phái viên về Trung Đông.

Tuy nhiên, các nhà phân tích Mỹ cho rằng ngay từ lúc bắt đầu nhiệm vụ của mình với giới lãnh đạo cấp tiến ở Ten Avíp, đặc phái viên của Obama đã được chỉ định cho một nhiệm vụ bất khả thi. Thủ tướng mớr của Ixraen Benjamin Netanyahu, người lãnh đạo liên minh các chính trị gia cấp tiến của Ixraen, đã phản đối bất kỳ hình thức cấm vận hoặc hạn chế nào đối với chính sách bành trướng của Ten Avíp. Bằng cách này, giới lãnh đạo cấp tiến Ten Avíp đã kéo George Mitchell vào một vũng lầy ngoại giao khó gỡ.

Sau thất bại của đặc phái viên George Mitchell, quan hệ giữa đảng cầm quyền Ixraen và Obama chuyển sang giai đoạn căng thẳng mới, mất lòng tin và nghi ngờ. Việc mất lòng tin vẫn kéo dài đến những ngày cuối cùng trong nhiệm kỳ đầu của ông Obama.

Trong thời gian này, giới lãnh đạo Ten Avíp không quan tâm đến chính sách của Obama. Phản ứng nghiêm trọng nhất mà Ten Avíd thể hiện đối với chính sách đối ngoại của Obama là sau bài phát biểu nổi tiếng của ông tại Đại học Cairô trong chuyến thăm Ai Cập. Trong bài phát biểu vào ngày 4/6/2009, Tổng thống Obama đã nói: “Mặt khác, không thể phủ nhận rằng người dân Palextin, cả theo Hồi giáo và Thiên Chúa giáo, đã phải chịu đựng đau khổ khi theo đuổi một quê hương của mình. Hơn 60 năm qua, họ đã phải chịu đựng nỗi đau của việc không có nơi an cư lạc nghiệp. Nhiều người phải sống trong các trại tỵ nạn ở Bờ Tây, dải Gaza và những nước láng giềng vì một cuộc sống hòa bình, an ninh, điều mà họ chưa bao giờ đủ khả năng để làm được. Họ chịu đụng nỗi nhục từng ngàv, từ nhỏ đến lớn, bắt nguồn từ sự chiếm đóng. Không nghi ngờ gì nữa, tình hình người dân Palextin là không thể chấp nhận. Và nước Mỹ sẽ không quay lưng lại với khát vọng chính đáng của người dân Palextin về lòng tự trọng, cơ hội và một nhà nước của riêng mình”.

Trong khi đó, theo cựu Đại sứ Mỹ tại Ten Avíp thì thay vì xây dựng lòng tin giữa hai bên Mỹ-Ixraen thì Obama đã làm dấy lên niềm hy vọng trong lòng người dân Arập và Palextin – niềm hy vọng mà Obama giờ không thể đáp ứng được.

Đó là thời điểm mất lòng tin và cuộc đấu tranh giữa Obama và Netanyahu đã dẫn đến việc Ten Avíp có các hành động “sỉ nhục” Obama. Khi Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden đến Ten Avíp trong chuyến thăm chính thức hồi tháng 3/2010, Bộ Nội vụ Ixraen đã cấp giấy phép xây dựng 1.600 khu nhà tái định cư mới cho người Do Thái bên trong vùng lãnh thổ bị chiếm đóng tại khu vực Bờ Tây sông Gioócđan. Hành động này nhằm sỉ nhục Biden đã làm gia tăng thêm căng thẳng giữa hai nước.

Vấn đề chính mà Obama phải đối mặt trong những tháng cuối nhiệm kỳ Tổng thống đầu tiên chính là giành được sự ủng hộ sân sau của giới Do Thái Mỹ. Do đó, Obama buộc phải quay lại kế hoạch trước đó mà ông đã trình bày về việc làm dịu đi những hành động của Ten Avíp đối với thế giới Arập và người Palextin. Điều này dẫn đến việc Obama hoàn toàn “quên” rằng mình đã hứa hẹn thành lập nhà nước Palextin độc lập tại Đại hội đồng Liên hợp quốc (LHQ) vào tháng 9/2010.

Sự chống đối của giới chức cầm quyền Ixraen và áp lực từ những vận động hành lang của nước này tại Oasinhtơn buộc Nhà Trắng vào tình trạng phải lùi bước đáng xấu hổ. Sự lùi bước của Nhà Trắng tiếp tục được thể hiện khi tháng 2/2011, Mỹ đã phủ quyết một Nghị quvết của Hội đồng Bảo an LHQ lên án việc tiếp tục xây dựng các khu định cư trên phần lãnh thổ Palextin bị chiếm đóng.

Khi cuộc bầu cử Tổng thống năm 2012 đến gần, Obama càng trở nên cách xa hơn nữa với những hứa hẹn trước đây của ông đối với người dân Arập và Palextin. Trong năm thứ ba của nhiệm kỳ tổng thống với bài phát biểu tại cuộc họp thường niên của Đại hội đồng LHQ, ông Obama đã chuyển tải thông điệp rằng nhà lãnh đạo Mỹ, người từng tuyên bố quyết tâm đem lại sự thay đổi cho Trung Đông, hóa ra chẳng làm được bất cứ điều gì. Trong bài phát biểu đó, ông Obama đã tuyên bố không có cách nào để chấm dứt sự tranh chấp đã diễn ra trong nhiều thập kỷ qua và điều này phụ thuộc vào người dân Palextin, Ixraen chứ không phải người Mỹ để tìm được một giải pháp cho cuộc xung đột này.

Trong giai đoạn tranh cử, Obama đã thẳng thắn thừa nhận sự thất bại đối với những ý tưởng về xung đột và tiến trình hòa bình Trung Đông, cho rằng mình không thể làm được gì nếu không có sự hỗ trợ của Quốc hội mà chủ yếu là liên quan đến chính sách đối ngoại. Sau đó, Obama cũng thừa nhận mình đã không thành công trong việc giải quyết những vấn đề trên cũng như không thể thúc đẩy tiến trình hòa bình Trung Đông theo cách mình muốn.

Câu hỏi giờ đây là liệu sự bế tắc đang gây rắc rối cho đảng Dân chủ có thể cuối cùng sẽ được giải quyết và liệu Obama về cơ bản có một kế hoạch để thay đổi tương quan chính trị giữa Ixraen và Palextin hay không?

Trong một cuộc tranh luận vào giai đoạn tranh cử, Obama đã cố gắng né tránh đề cập đến chính sách mà Tổng thống tiền nhiệm George w. Bush đã từng áp dụng đối với Trung Đông. Thậm chí, ông còn đi quá xa khi nhắc nhở đối thủ đảng Cộng hòa Mitt Romney rằng chính Romney đã nài nỉ xin tiền và phiếu bầu từ những nhà vận động hành lang Do Thái Mỹ để giành chiến thắng trong cuộc bầu cử.

Tuy nhiên, Obama đã thực hiện một hành động tương tự khi phủ nhận chính sách của người tiền nhiệm George Bush 4 năm trước đó. Vì vậy, có thể cho rằng với việc né tránh chính sách Trung Đông của cựu Tổng thống Bush hay sử dụng những ngôn từ văn hoa về xung đột tại Trung Đông thì Obama sẽ không bao giờ có thể giải quyết được vấn đề điểm nóng tại khu vực.

Một số nhà phân tích cho rằng cho dù với sự hiểu biết hiện tại của Obama và kinh nghiệm của các nhà hoạch định chính sách tại Ten Avíp thì Obama cũng không đủ để đổi giọng cho mình hay sử dụng ngôn ngữ một cách hòa bình được nữa. Theo đó, Tổng thống Mỹ không cần phải thận trọng để tránh mất phiếu bầu từ nhũng nhà vận động hành lang Do Thái vì ông ta không thể tranh cử thêm một nhiệm kỳ thứ ba nữa và do đó có thể lựa chọn sức mạnh kinh tế, chính trị để khiến Ten Avíp hòa hợp hơn với những ý tưởng chính trị của mình.

Một số phương tiện truyền thông tại Mỹ tuyên bố việc tái cử Tổng thống của ông Obama có thể được coi là một tin xấu đối với giới lãnh đạo Ten Avíp. Căn cứ vào sự đầu tư vào chiến dịch tranh cử cho đảng Cộng hòa của giới vận động hành lang Do Thái, giới truyền thông Mỹ cho rằng Thủ tướng Ixraen Benjamin Netanyahu và bạn bè của mình đã sử dụng mọi cách để giúp Romney giành chiến thắng trong cuộc đua vào vị trí Tổng thống. Trong suốt thời gian diễn ra chiến dịch tranh cử, Obama đã không ngừng dốc toàn lực sự ủng hộ của Mỹ đối với Chính quyền Netanyahu với điều kiện phải có thay đổi nhất định trong chính sách hiếu chiến của Ixraen cũng như lập trường của Chính quyền Ten Avíp đối với Palextin hay vấn đề hạt nhân Iran. Cũng tại thời điểm đó, đối thủ của Obama đã tuyên bố ủng hộ vô điều kiện mọi kế hoạch bành trướng của Ixraen.

Vào thời điểm nóng bỏng của chiến dịch tranh cử Tổng thống Mỹ, vấn đề hạt nhân Iran đã làm lu mờ quan hệ giữa Ten Avíp và Obama hơn bất kỳ vấn đề nào của Trung Đông. Trong thời gian diễn ra cuộc họp của Đại hội đồng LHQ được tổ chức trước khi diễn ra cuộc bầu cử, Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Ixraen đã có bài phát biểu buộc tội lẫn nhau. Sau đó, trong các cuộc tranh luận tranh cử, Obama tự hào tuyên bố rằng mình đã thành công trong việc ngăn chặn một cuộc chiến tranh mới về vấn đề hạt nhân Iran. Tuy nhiên, câu hỏi là việc ngăn chặn đó đến mức độ nào và liệu Tổng thống Mỹ có khả năng chống lại những yêu cầu đầy tham vọng của giới lãnh đạo Ten Avíp hay không./.

1424. XUNG ĐỘT TẠI DẢI GADA: CUỘC CHIẾN TỰ PHÁT HAY MỘT CHIẾN LƯỢC?

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ ba, ngày 27/11/2012

XUNG ĐỘT TẠI DẢI GADA: CUỘC CHIẾN TPHÁT HAY MỘT CHIN LƯỢC?

TTXVN (Prêtôria 26/11)

Câu hỏi quan trọng nhất đối với cộng đồng quốc tế trong những ngày gần đây, khi cuộc xung đột đẫm máu tại Dải Gada giữa Ixraen và Hamas bắt đầu, là đây có phải là một hoạt động bình thường của giai đoạn tiếp theo xung đột giữa Palextin và Ixraen đã diễn ra trong suốt 60 năm qua, hay là sự bắt đầu trên cơ sở một kế hoạch đã được định trước và là một chiến lược của một trong hai bên Palextin hay Ixraen? Nếu trường hợp thứ hai là đúng thì ai sẽ là người được hưởng lợi từ cuộc chiến này và ai sẽ phải gánh chịu hậu quả?

Theo “Mạng tin Trung Đông”, để trả lời câu hỏi này cần thiết phải xem xét vị thế từng bên ở khu vực cũng như các cường quốc quốc tế đang can dự vào cuộc chiến tranh này. Theo cách này, sẽ có câu trả lời tương đối khi đưa ra một bức tranh toàn cảnh về những gì từng cường quốc đang tìm kiếm gây ảnh hưởng trong cuộc chiến này. Không giống như các cuộc xung đột trước đây, cuộc chiến hiện nay ở Dải Gada đang phát triển theo các chiều hướng khác nhau tại các diễn đàn quốc tế.

Cuộc chiến tranh tại Dải Gada đang dần trở thành chiến trường cho các tranh chấp giữa các quốc gia trong khu vực cũng như các nước phương Tây. Các dấu hiệu của một sự triển khai chính trị mới đối với khủng hoảng hiện tại ở Dải Gada đã thể hiện rõ ràng trong vài ngày qua khi Chính quyền Barack Obama, cho dù trước đây có những bất đồng với Ten Avíp về chương trình hạt nhân Iran, đã công khai ủng hộ các hành động quân sự của quân đội Ixraen đối với Dải Gada. Mặt khác, một số nước trong khu vực như Nga, Thổ Nhĩ Kỷ đã chỉ trích một số nước khi khuyến khích Ixraen sử dụng bạo lực chống lại người dân Palextin.

Những bằng chứng hiện có cho thấy cuộc chiến tranh hiện nay ở Dải Gada, giống như khủng hoảng ở Xyri, đã dẫn đến một sự sắp xếp mới về trật tự chính trị ở Trung Đông. Theo sự sắp xếp này, những chính phủ liên quan đến các cuộc khủng hoảng được chia thành ba nhóm. Nhóm thứ nhất bao gồm Nga, Ai Cập và những nước Arập đang thực hiện các biện pháp cần thiết để thiết lập thỏa thuận ngừng bắn trong khu vực. Nhóm thứ hai gồm Ixraen, Mỹ, Anh và một số quốc gia châu Âu khác. Kể từ khi cuộc chiến nổ ra, số này đã hình thành một mặt trận thống nhất chống lại phong trào kháng chiến của Hamas và không ngừng thể hiện sự ủng hộ đối với Ten Avíp bằng cách tuyên bố rằng các cuộc tấn công của Ixraen đơn giản chỉ là quyền phòng vệ chính đáng. Nhóm thứ ba bao gồm các nước đang trong tình trạng lấp lửng về chính trị gồm Arập Xêút, Gioócđani yà Cata. Nhiều nước Arập vốn có giới lãnh đạo bảo thủ đến nay chẳng thực hiện bất kỳ hành động nào cả. số này chỉ chờ đợi kết quả của các cuộc xung đột đẫm máu và theo quan điểm chủ nghĩa cơ hội nên cho rằng bất kỳ hình thức ủng hộ chắc chắn nào đối với Palextin hay phản ứng tiêu cực đối với các cuộc tấn công của Ixraen sẽ chỉ là một sự rủi ro chính trị. Bức tranh toàn cảnh này cho thấy tổng thể các quan điểm do ba nhóm nước trong cuộc chơi chính trị với cuộc chiến tranh tại Dải Gada.

Đối với những nước Arập bảo thủ, cuộc chiến tại Dải Gada là một nỗ lực để cứu chế độ Al-Assad và bảo vệ cho chương trình hạt nhân Iran. Trong ba thập kỷ qua, đối với tất cả các cuộc chiến tranh giữa Palextin, Ixraen hay giữa Libăng và Ixraen, các nước Arập bảo thủ đã viện dẫn thuyết thận trọng và chờ đợi. Ý tưởng thận trọng và im lặng thậm chí còn tiến xa hơn nữa trong sự kiện cuộc chiến 33 ngày tại Libăng (2006) và sau đó là cuộc chiến 22 ngày tại Dải Gada (20Ọ6), khi đó các nước Arập bảo thủ đã gián tiếp đứng về phía những kẻ xâm lược đó là Ixraen nhưng đồng thời cũng kiềm chế sự ủng hộ đối với cuộc kháng chiến của người dân Palextin.

Vào thời điểm đó, mặt trận thống nhất các quốc gia Arập bảo thủ đã hình thành thế kiềng ba chân với ba chính phủ lớn có ảnh hưởng về tài chính và địa chính trị đối với tranh chấp giữa Palextin và Ixraen là Arập Xêút, Gioócđani và Ai Cập.

Một diễn biến quan trọng nữa được tạo dựng trong sự sắp xếp chính trị mới của các quốc gia Arập bảo thủ ở khu vực với cuộc chiến ở Dải Gada chính là sự thay đổi quan điểm của Ai Cập đối với vấn đề Palextin, đặc biệt là tình hình hiện nay ở Dải Gada, sau sự sụp đổ của cựu độc tài Hosni Mubarak. Kết quả là một bên trong thế kiềng ba chân nói trên đã bị sụp đổ và được thay thế bằng một quốc gia mới tuy nhỏ nhưng giàu có và đầy tham vọng, đó là Cata.

Hiện nay, vị thế của ba nước Arập bảo thủ đối với tình hình tại Gada đã bị chi phối bởi một chính sách lớn hơn hay nói một cách chính xác hơn là sự liên kết của ba nước này với Mỹ để đối phó với tình hình khủng hoảng tại Trung Đông. Giai đoạn đầu, liên minh này đã thực hiện đối với ba cuộc khủng hoảng lớn tại Libi, Yêmen và Baranh. Theo một thỏa thuận bất thành văn, các nhà lãnh đạo của Arập Xêút, Gioócđani và Cata đã đồng ý với các nước châu Âu và Mỹ theo một thể thức nhất định về sự phân chia ảnh hưởng tại Trung Đông.

Đối với khối các nước Arập bảo thủ, Dải Gada và những gì đang xảy ra ở Palextin không phải là một ưu tiên hàng đầu bởi vì họ đã đầu tư mọi khả năng của mình vào vấn đề Xyri. Vì vậy, điều hoàn toàn tự nhiên đối với các nước này là coi cuộc chiến tại Dải Gada hay bất kỳ sự việc bất thường nào khác, có thể gây cản trở hay thậm chí làm lu mờ đến kế hoạch lật đổ Chính phủ Xyri, là một thách thức lớn.

Vì vậy, chẳng lấy gì làm lạ khi các phương tiện truyền thông lớn của Arập Xêút hay mạng lưới truyền thông của Al Jazeera do Cata quản lý đã tuyên bố xung đột hiện nay giữa lực lượng kháng chiến Hamas và quân đội Ixraen chỉ là một chiến thuật của Iran và Xyri, như một chiếc dù cứu vãn cho sự sụp đổ của Chính quyền Assad và đủ để thách thức an ninh của Ixraen, Trong trường hợp này, cả Mỹ và các nước châu Âu cũng khó có thể đủ sức để can dự vào các khủng hoảng khác được nữa ngoài vấn đề Xyri và chương trình hạt nhân Iran.

Đối tác phương Tây của Ten Avíp

Ngay sau khi xung đột xảy ra,Chính phủ Mỹ đã tạm quên đi những khác biệt giữa Barack Obama và Benjamin Netanyahu khi an ninh của Ixraen bị lâm nguy. Yào thời gian này, mặc cho Tổng thống Barack Obama giương cao khẩu hiệu thể hiện là người theo chủ nghĩa hòa bình nhưng Mỹ đã nhanh chóng bày tỏ sự ủng hộ đối với quyết định nguy hiểm của Ten Avíp khi tấn công Dải Gada. Thậm chí, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã điện đàm với Thủ tướng Benjamin Netanyahu, người mà Obama đã cố gắng giữ khoảng cách đến trước ngày cuộc tấn công xảy ra. Theo tuyên bố của Nhà Trắng, Tổng thống Mỹ Obama nhấn mạnh sự hỗ trợ toàn diện của Oasinhtơn đối với quyền tự vệ chính đáng của Ixraen trong khi cũng bày tỏ sự thương tiếc đối với những thường dân Ixraen và Palextin bị thiệt mạng. Có nhiều tin đồn đoán rằng Netanyahu đã rất hài lòng với sự giúp đỡ của Mỹ đối với hệ thống phòng thủ tên lửa Iron Dome của Ixraen. Tuy nhiên, sự trao đổi giữa Ten Avíp và Oasinhtơn không chỉ giới hạn trong cuộc điện đàm và hỗ trợ xây dựng hệ thống Iron Dome. Các phương tiện truyền thông phương Tây còn cho biết khi Chính phủ Ixraen đang tiến hành không kích vào Dải Gada, Bộ trưởng Quốc phòng Ixraen Ehud Barak đã điện đàm với Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta và Ixraen đã nhận được cam kết hỗ trợ của Mỹ trong cuộc chiến xâm lược đối với Palextin. Trong khi đó tại châu Âu, dường như có sự lưỡng lự giữa các đồng minh của Ixraen khi nhìn nhận diễn biến cuộc chiến theo nhiều quan điểm khác nhau.

Một số quan chức cấp cao trong Liên minh châu Âu (EU) đã luôn khẳng định tuyên bố của Ngoại trưởng Ixraen về vị thế của các nước châu Âu đối với Gada, Đại diện cấp cao của EU về chính sách đối ngoại và an ninh Catherine Ashton đã nhấn mạnh rằng Ixraen có quyền tự vệ chính đáng để ngăn chặn tên lửa từ Dải Gada bắn vào lãnh thổ nước này. Đồng thời bà cũng cáo buộc phong trào Hamas là nguyên nhân chính dẫn đến khủng hoảng hiện nay giữa Ten Avíp và Palextin bởi vì Hamas liên tiếp bắn tên lửa vào lãnh thổ Ixraen. Tuy nhiên, Ashton cũng đang cố chứng tỏ mình như những nhà lãnh đạo châu Âu trước đây khi thể hiện mình là người ủng hộ hòa bình và hòa giải giữa hai bên xung đột. Vì vậy, khi bày tỏ sự hối tiếc về những mất mát đối với dân thường Palextin và Ixraen đã bị giết hại thì bà cũng đồng thời bày tỏ mối lo ngại sâu sắc đối với sự leo thang bạo lực giữa Ixraen và Hamas tại Dải Gada.

Những người ủng hộ mi của Hamas và Dải Gada: Từ Anh emHồi giáo của Morsi đến Erdogan của Thổ Nhĩ Kỳ

Không giống như thời điểm có các hành động xâm lược trước đây của Ixraen, tại thời điềm này Dải Gada không đơn độc một mình. Ngược lại, Hamas lại có được lực lượng ủng hộ mạnh mẽ và nhiều đồng minh. Nhóm nước mới ủng hộ Hamas bao gồm những quốc gia có chính quyền mới được hình thành sau “Mùa Xuân Arập” và hiện giờ đang ủng hộ sự nghiệp chính nghĩa của Palextin. Kết quả là lần đầu tiên trong nhiều năm qua, thay vì tiến đến với Ten Avíp, đại diện của Ai Cập đã kiên định lập trường của mình đối với vấn đề Dải Gada. Mặc dù Obama cố gắng để làm cho thế giới tin rằng chuyến thăm của bộ trưởng và các nhà ngoại giao Arập đến Dải Gada đã được thực hiện theo sáng kiến của ông, nhưng trên thực tế chính Tổ chức Anh em Hồi giáo Ai Cập mới là người đưa ra và tìm mọi cách để biến sáng kiến này thành hành động thực tế. Trong chuyến thăm tới Dải Gada cách đây mấy ngày, Thủ tướng Ai Cập Hesham Kandil cùng Thủ tướng Palextin đã tuyên bố rõ ràng rằng tất cả máu đổ ở Dải Gada thuộc về thế giới Arập và họ không thể tiếp tục giữ im lặng. Ngoài ra,

Thủ tướng Ai Cập Hesham Kandil cũng tuyên bố ông đến Dải Gada với danh nghĩa Nhà nước Ai Cập để chứng tỏ những cam kết của nước này trong bao vệ quyền lợi chính đáng của nhà nước Palextin và Dải Gada. Ông Hesham Kandil nhấn mạnh nhà nước Palextin vẫn đang phải gánh chịu đau khổ và “chúng ta đã chứng kiến một vài phút trước đây trẻ em và người dân Palextin đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công của Ixraen vì họ tìm cách để đạt được quyền tự do của mình”.

Theo tuyên bố của đặc phái viên Tổng thống Morsi, Ai Cập đang tìm cách chấm dứt các biện pháp thù địch do Ixraen thực hiện trong thời gian ngắn nhất do sự gia tăng áp lực từ các nước Arập và cộng đồng quốc tế đối với Ixraen.

Thực tế, chuyến thăm đến Dải Gada của Thủ tướng Kandil và đoàn đại biểu cấp cao Ai Cập đã gửi đi một thông điệp rõ ràng đến Ten Avíp rằng Cairô sẽ không giữ chính sách trung lập nếu Ixraen tìm cách tiêu diệt hoặc cô lập hoàn toàn Hamas.

Chính phủ Tuynidi cũng thực hiện cách tiếp cận tương tự đối với vấn đề tại Dải Gada. Dưới sự cai trị độc tài của cựu Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali trước đây, Tuynidi không có phản ứng với những diễn biến chính trị tại đây. Nhưng hiện giờ, Tuynidi đang thực hiện các hành động ờ mức cao nhất bằng việc cử Ngoại trưởng của mình kêu gọi các nước Arập hỗ trợ Hamas chống lại Ixraen.

Trong thời gian này, Thổ Nhĩ Kỳ cũng rất quan tâm đến hậu quả của cuộc chiến đẫm máu giữa Ixraen và Hamas. Theo các phương tiện truyền thông Thổ Nhĩ Kỳ, Aneara nhìn nhận cuộc xung đột này như quan điểm của Arập Xêút và Cata. Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan tin rằng cuộc chiến tranh này có thể hủy hoại sự tăng cường quyền lực cho Anh em Hồi giáo, mà Hamas là một chi nhánh của tổ chức này và thậm chí làm cho kế hoạch của Aneara đối với Xyri bị thay đổi. Vì vậy, Thổ Nhĩ Kỳ sử dụng mọi biện pháp chính trị trong khả năng của mình để chấm dứt chiến tranh. Khi làm như vậy, giới lãnh đạo Thổ Nhĩ Kỳ đã sử dụng vai trò của Liên bang Nga và các cường quốc khác ngoại trừ các nước phương Tây tại Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Theo những tin tức mới đây nhất, Thủ tướng Erdogan đã điện đàm với Tổng thống Nga Vladimir Putin, trong đó ông nhấn mạnh về sự cần thiết phải chấm dứt bạo lực tại Dải Gada.

Ngoài ra, dựa trên những thông tin được Điện Cremli công bố thì cuộc điện đàm đó được thực hiện theo sáng kiến của Thổ Nhĩ Kỳ. Theo nhiều nhà phân tích, tình hình hiện nay ở Dải Gada đang là vấn đề trọng tâm của giới lãnh đạo Nga và Thổ Nhĩ Kỳ bởi vì sự leo thang xung đột tại Gada đã và đang làm gia tăng thương vong cho dân thường.

Xung đột tại Dải Gada: phép thử vi Liên hợp quốc

Đối với cộng đồng quốc tế, cuộc chiến tranh hiện nay ở Dải Gada là một phép thử nghiệm thực sự. Liên hợp quốc đang tiến hành nhiều nỗ lực nhằm chấm dứt xung đột ở Dải Gada sau khi những sáng kiến của châu Âu và thậm chí cả Mỹ để có được đàm phán hòa bình trở lại ở Trung Đông đều thất bại do sự không khoan nhượng của Ten Avíp. Theo thừa nhận của giới quan sát quốc tế, không quốc gia nào khiến cho vai trò của Liên hợp quốc tại Trung Đông mờ nhạt đi như những chính trị gia cực đoan đang nắm quyền ở Ixraen. Vai trò của Liên hợp quốc đã bị suy yếu nghiêm trọng bởi Chính quyền Netanyahu, thậm chí ngay cả yêu cầu cơ bản của Liên hợp quốc đối với việc tạm ngừng xây dựng các khu tái định cư Do Thái trên phần lãnh thổ bị chiếm đóng cũng bị Ixraen phớt lờ. Gần đây nhất, hành động chưa từng có tiền lệ là sự đe dọa của Ixraen với Liên hợp quốc khi Thủ tướng Netanyahu công khai cảnh cáo Liên hợp quốc về việc chống lại bất kỳ nỗ lực nào cho phép công nhận Chính quyền Palextin là nhà nước quan sát viên.

Vì vậy, đối với Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon, làn sóng mới của xung đột quân sự tại Dải Gada có thể là một bài kiểm tra khó khăn. Tổng Thư ký Ban Ki-moon cũng hiểu được rằng Trung Đông mới đã hoàn toàn thay đổi. Kết quả của những thay đổi trên là từ dòng chảy của các phong trào chính trị mới đã lan tỏa khắp Trung Đông, từ Ai Cập đến Libi, khiến các quốc gia này chưa sẵn sàng để chấp nhận làm tổn thương đến lợi ích của các quốc gia Hồi giáo, trong đó có cả Palextin. Điều rõ ràng là các quốc gia mới tại Trung Đông và các nhà lãnh đạo tại đây sẽ không chấp nhận sự im lặng của Liên hợp quốc hướng về hoặc hỗ trợ Chính phủ Ixraen trong giai đoạn này. Vì vậy, một sự lặp lại chính sách trước đây của Liên hợp quốc để phù hợp với lợi ích của các nước phương Tây trong vấn đề Palextin sẽ không tránh khỏi rủi ro đáng kể và hậu quả đối với vị thế của tổ chức này, đặc biệt vai trò của Tổng Thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon./.

1425. Vụ Ecopark: Thư gửi ông Chủ tịch xã Phụng Công

THƯ GỬI ÔNG CHỦ TỊCH XÃ PHỤNG CÔNG

Hà Nội ngày 22 tháng 11 năm 2012

Kính gửi ông chủ tịch xã Phụng Công Nguyễn Văn Hưng

Chúng tôi là những trí thức Hà Nội đến thăm Văn Giang ngày 18-11-2012 (theo lời mời của bà con ba xã Xuân Quan, Cửu Cao, Phụng Công, huyện Văn Giang) trân trọng gửi ông bức thư này.

Thưa ông Chủ tịch

Đến thăm vùng đất này, điều đầu tiên chúng tôi cảm nhận ở đây là một thiên nhiên tươi đẹp, giàu có và người dân thì thông minh, hiền hoà và tốt bụng. Cuộc gặp gỡ ngày 18-11 vừa rồi thực sự là một ngày hội làng, là dịp ít có trong đời chúng tôi được sống trong tình làng nghĩa nước đằm thắm như vậy.

 

Tuy nhiên, điều chúng tôi băn khoăn và xót xa là, những người nông dân đáng quý như thế mà lại phải chịu nhiều cảnh bất công, khổ đau đến thế. Đồng thời chúng tôi cũng rất cảm phục họ bà con ở đây, qua những vụ thu hồi, cưỡng chế ruộng đất bất công và sai trái suốt 8 năm qua, đã dũng cảm vượt lên những khổ đau, hết sức kiềm chế, kiên trì đấu tranh một cách có lý, có tình cho lẽ phải, sự công bình và lòng bác ái. Khi có điều kiện chúng tôi sẽ trở lại nói kĩ về vấn đề này. Riêng ba điều sau đây, chúng  tôi muốn nói ngay với ông Chủ tịch, như một góp ý đối với một người lãnh đạo một vùng đất mà chúng tôi yêu quý.

Điều thứ nhất, để nơi đón khách được rộng rãi, khang trang, bà con đã đề đạt với chính quyền xã mượn hội trường của Uỷ ban nhân dân (UBND), thế nhưng cuối cùng toàn bộ khu nhà của UBND đã bị khoá, kể cả cái sân chính quyền cũng không cho bà con mượn. Bà con phải cấp tốc dựng lán ở ven đường, ngay trước cổng UBND, bởi vì không còn cách nào khác. Đập vào mắt chúng tôi là một cảnh tượng phi lý giữa một bên trụ sở UBND toà ngang dãy dọc (thêm một cái sân rộng) thì bỏ không và kín cổng cao tường, với một bên bà con ba xã và khách phương xa phải chen chúc trong một cái lán chật hẹp dựng tạm bên đường, đó là điều mà chẳng lẽ ông Chủ tịch không lấy làm nghịch cảnh và bận tâm?

Điều bi hài là trụ sở uỷ ban có biển đề hai lần nhắc đến chữ NHÂN DÂN (“Hội đồng NHÂN DÂN” và “Uỷ ban NHÂN DÂN”), về mặt danh nghĩa, nó phải là của nhân dân (chính quyền “của dân, do dân, vì dân”); về thực tế, đất đai và tiền bạc xây dựng nó cũng là của nhân dân, thế mà nhân dân lại không có quyền sở hữu vào một việc rất chính đáng là hội họp và tiếp khách, một việc mà thực ra cũng hy hữu, chứ không phải thường xuyên. Chắc ông Chủ tịch cũng biết rằng, trụ sở UBND bây giờ có vai trò tương tự như ngôi đình làng thời phong kiến, là nơi dân làng họp bàn công việc của làng xã và tổ chức hội hè. Đình làng là không gian chung của tất cả mọi người trong cộng đồng, không phân biệt địa vị, sang hèn. Chả lẽ dưới chế độ XHCN, một chế độ “do dân, của dân, vì dân” mà người dân lại không có quyền bằng thời phong kiến, cái chế độ bất công mà nhân dân ta đã đánh đổ để dựng nên một chính quyền mới, và nhờ đó những người như ông Chủ tịch được ngồi ở vị trí lãnh đạo?

Một điều chúng tôi ngạc nhiên nữa là: một ngày hội đáp ứng nguyện vọng của đông đảo người dân như thế mà không có một cán bộ nào của xã tham gia trò chuyện, đối thoại với bà con và cùng bà con tiếp khách quý phương xa. Trong số khách thăm, có những nhà báo, nhà văn, nhà kinh tế, nhà xã hội học, nhà nghiên cứu văn hoá, lịch sử,… ngoài giao lưu tình cảm, chúng tôi có thể tư vấn rất nhiều điều cho cán bộ địa phương; chẳng lẽ ông Chủ tịch và đội ngũ cán bộ xã nhà không cần và cũng không muốn lắng nghe bà con địa phương cũng như chúng tôi?

Điều thứ hai, không chỉ đóng cửa khu trụ sở UBND mà đến ngay các đền chùa cũng bị chính quyền xã làm như vậy. Như đã nói trên, cuộc gặp gỡ ngày 18-11 sự thực là ngày hội làng, nhân dân địa phương lẫn khách phương xa đều có nhu cầu vào đền, chùa thăm viếng và nhiều người trong chúng tôi còn có nhu cầu tìm hiểu lịch sử, văn hoá địa phương. Đền chùa miếu mạo ở các làng quê Việt Nam là các công trình từ bao đời nay do nhân dân xây dựng và quản lý. Suốt cả nghìn năm dưới chế độ phong kiến, kể cả khi nhà vua đã thâu tóm hoàn toàn quyền quản lý ruộng đất thì các công trình này vẫn do nhân dân quản lý, vì vậy mới có câu “Ruộng của vua, chùa của làng”. Thế mà nay chính quyền xã lại cho mình cái quyền khoá cả đền chùa, ngăn cấm cả thánh thần đến với chúng sinh thì chúng tôi thấy lạ quá. Đặc biệt, việc đóng cửa cả đền Ngò và đình Đầu là nơi thờ anh hùng dân tộc Hai Bà Trưng, cả hai đều được xếp hạng di tích lịch sử quốc gia, thì việc làm này đã sai trái ở nhiều phương diện. Ông Chủ tịch được Đảng cho ăn học nhiều, chắc không thể không biết Hai Bà Trưng là người anh hùng dân tộc, người đầu tiên trong lịch sử nước ta đã lãnh đạo nhân dân ta đứng lên đánh đuổi quan quân đô hộ nhà Hán (Trung Quốc), giành lại độc lập cho đất nước trong 3 năm, để rồi từ đó dòng máu Hồng Lạc cứ luân lưu từ thế hệ này sang thế hệ khác, giúp dân ta bền bỉ đấu tranh, cuối cùng thoát khỏi nghìn năm Bắc thuộc, xây dựng quốc gia Đại Việt độc lập, hùng cường, đánh tan những đội quân xâm lược mạnh nhất thế giới, vì thế nước ta mới còn đến ngày nay. Hai Bà Trưng là hai nữ anh hùng mà tầm vóc có thể sánh với những nữ anh hùng lừng danh bậc nhất của thế giới, chẳng hạn như Gian-đa (Jeanne d Arc, 1412 – 1431) của nước Pháp. Hai Bà Trưng tồn tại trong tâm thức nhân dân Việt Nam ở cả tư cách người anh hùng dân tộc lẫn bậc thánh nhân, và vì vậy, chính quyền xã do ông Chủ tịch đứng đầu đã phạm vào hai điều tối thiêng liêng.

Điều thứ  ba, có rất nhiều nỗi bất công, oan ức và khổ đau mà người dân kể cho chúng tôi, chúng tôi sẽ tiếp tục tìm hiểu để nắm rõ sự thực, tuy nhiên có việc này thì đã rõ: Ông Nguyễn Văn Tộ đưa di hài em trai là liệt sỹ Nguyễn Minh Thuần về quê hương mà chính quyền địa phương không tổ chức lễ đón nhận, an táng, vinh danh, cũng không cho đưa vào nghĩa trang liệt sỹ của xã. Chính quyền xã từ chối với lý do gia đình chỉ đem được nắm đất về (vì khi khai quật không tìm được hài cốt). Chúng tôi nghĩ đó không phải là lý do thực sự và chính đáng. Vì ông Nguyễn Minh Thuần đã được nhà nước công nhận liệt sỹ và phần mộ liệt sỹ Thuần vẫn được nhân dân địa phương ở Tây Ninh chăm sóc cả mấy chục năm nay. Việc nắm đất tượng trưng thay cho hài cốt không ảnh hưởng gì đến việc vong linh liệt sỹ được thờ phụng tại nghĩa trang liệt sỹ ở quê nhà. Giả sử mộ liệt sỹ Thuần chỉ là mộ gió thì cũng vẫn được thờ phụng như những mộ liệt sỹ khác. Cách hành xử chính quyền xã Phụng Công vô hình trung đã bác lại sự vinh danh của Nhà nước. Chúng tôi nghĩ nếu gia đình ông Tộ không thuộc diện “chống đối” (theo cách nhìn của chính quyền xã) thì chắc không bị đối xử như vậy. Chúng tôi chưa bàn ông Tộ thực hiện các chính sách đúng sai như thế nào, nhưng dù thế nào, việc đó không liên quan gì đến liệt sỹ Nguyễn Minh Thuần, em của ông ấy. Lấy việc yêu ghét thân nhân của liệt sỹ để đối xử với liệt sỹ là cách hành xử vừa sai chính sách, vừa mất đạo lý, làm tủi đến cả vong linh người liệt sỹ đã ngã xuống vì đất nước.

Thưa ông Chủ tịch

Vì rất có cảm tình với bà con Văn Giang, vì trách nhiệm của người trí thức đối với đất nước, vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh mà chúng tôi gửi đến ông Chủ tịch bức thư này. Hy vọng đến Văn Giang lần sau chúng tôi sẽ không gặp lại những cảnh trớ trêu như trên và sẽ có nhiều niềm vui, trong đó có đóng góp của ông Chủ tịch và chính quyền xã Phụng Công.

Trân trọng kính chào ông Chủ tịch.

Đào Tiến Thi

Nhà nghiên cứu văn học và ngôn ngữ

 

Nguyễn Xuân Diện

Nhà nghiên cứu Hán Nôm

1426. Hộ chiếu “lưỡi bò”: Đòn phủ đầu của Bắc Kinh cho những ai còn ảo tưởng

RFI – Việt ngữ

Hộ chiếu “lưỡi bò”: Đòn phủ đầu của Bắc Kinh cho những ai còn ảo tưởng

Thụy My

28-11-2012

 

 

Hộ chiếu « lưỡi bò » : Đòn phủ đầu của Tập Cận Bình cho những ai còn ảo tưởng Trung Quốc sẽ hòa dịu hơn ở Biển Đông. Trước hành động in bản đồ hình lưỡi bò trong đó bao trùm gần hết diện tích Biển Đông lên hộ chiếu mới, chính quyền Trung Quốc đã gây bất bình cho rất nhiều nước.

Đặc biệt tại nước láng giềng Việt Nam, nơi Bắc Kinh liên tục có những hành động gây hấn trên biển, thì dư luận người Việt rất phẫn nộ trước thái độ khiêu khích trắng trợn này của người khổng lồ phương Bắc.

Mới đây gần 150 người Việt trong nước cũng như ở hải ngoại, trong đó có nhiều thân hào nhân sĩ tên tuổi đã ký tên vào bản tuyên bố phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc in hình « lưỡi bò » lên hộ chiếu của các công dân.

RFI Việt ngữ đã trao đổi với vấn luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, người có ký tên vào tuyên bố này.

RFI : Kính chào luật gia Lê Hiếu Đằng, rất cám ơn ông đã nhận trả lời phỏng vấn. Trước hết xin ông vui lòng cho biết cảm nghĩ của ông về sự kiện hộ chiếu « lưỡi bò » Trung Quốc ?

Luật gia Lê Hiếu Đằng : Có thể nói việc đưa hình lưỡi bò lên hộ chiếu là một việc làm nói thật là cũng ít ai ngờ. Bởi vì nó ảnh hưởng đến rất nhiều nước, và người ta cũng nghĩ là trong quan hệ ngoại giao, làm như thế là quá táo tợn, quá khiêu khích, không còn tôn trọng gì nhau nữa. Vì vậy có thể nói là Trung Quốc có lẽ họ dựa vào thế nước lớn, họ nghĩ là nước lớn họ muốn làm gì thì làm. Chứ trong quan hệ đối ngoại thì tối kỵ việc làm như thế này. Mà rõ ràng là phản ứng của các nước bây giờ rất là mạnh mẽ, đặc biệt trong đó có Đài Loan, là một lãnh thổ trong thời gian gần đây cũng đứng về phía Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông, bây giờ thì mới ngã ngửa ra cũng là một nạn nhân trong trò chơi này của Trung Quốc.

Vì vậy theo tôi việc này là có lợi cho cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam trong việc chống lại bá quyền Bắc Kinh, bởi vì nó làm bộc lộ rõ bộ mặt của nhà cầm quyền Bắc Kinh. Một bộ mặt có thể nói là bất chấp dư luận trắng trợn, có những hành động ít ai có thể ngờ tới. Tôi nghĩ rằng đó là một việc làm hết sức là thất chính trị. Khi hành động như vậy Trung Quốc đã gây hiềm khích rất lớn với tất cả các nước ở khu vực đang tranh chấp Biển Đông. Điều đó càng làm cho các nước thấy rằng phải đoàn kết nhau lại, để chống lại âm mưu muốn độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc.

Cái thứ hai nữa là, việc làm này càng làm cho các nhà lãnh đạo Việt Nam thấy rõ hơn bản chất của Trung Quốc. Chứ không phải cái kiểu mà cứ khư khư ôm bốn tốt rồi mười sáu chữ vàng, mà đặc biệt là trong bối cảnh sau đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Có thể nói là ông Tập Cận Bình và ê-kíp của ông ta đã tung ra một ngọn đòn phủ đầu, đối với những người hy vọng rằng sau đại hội 18 của Trung Quốc thì sẽ có cải cách, có không khí hòa dịu với các nước láng giềng ; hay là trong vấn đề Biển Đông thì Trung Quốc có thiện chí để giải quyết.

Tất cả những suy nghĩ đó đều là không có cơ sở, các nhà lãnh đạo Việt Nam phải thấy rõ điều này. Một điều mà thật ra trong quan hệ qua nhiều thời kỳ, thì chúng ta đã thấy dã tâm của Trung Quốc rồi, trong vấn đề bành trướng xâm lược. Ngoài việc tấn công một cách ồ ạt năm 1979, họ còn khiêu khích trên cả mọi lãnh vực – kinh tế, chính trị, văn hóa – chứ không chỉ ở Biển Đông. Đây là cái âm mưu chi phối rồi dần dần xâm lấn và gây ảnh hưởng, buộc các nước phải theo đường lối của mình. Một âm mưu rất lớn của Trung Quốc, được làm một cách trắng trợn, công khai.

Do đó chúng tôi nghĩ rằng việc này sẽ có tác động rất lớn đối với nhân dân các nước trong vùng Đông Nam Á nói riêng và châu Á nói chung, nhất là những nước đang tranh chấp với Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông. Như vậy sẽ làm cho Trung Quốc bị cô lập.

Riêng bản thân tôi không thấy lo ngại về việc này, mà tôi cho đó là thời cơ để chúng ta thấy rõ hơn nữa bộ mặt thật của nhà cầm quyền Trung Quốc.

RFI : Có lẽ là không chỉ những nước có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc, mà ngay cả khái niệm « quyền lực mềm » qua việc này cũng không còn mấy ai tin nữa phải không thưa ông ?

Đúng rồi. Quyền lực mềm là như kiểu thực dân mới, nó tinh vi, nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa. Hành động này theo chỗ hiểu biết của tôi thì dường như chưa có tiền lệ trong lịch sử. Chưa có nước nào làm những việc như thế, nhưng mà Trung Quốc bây giờ thì họ lại trắng trợn làm. Do đó sẽ làm cho phản ứng của các nước càng dữ dội hơn. Ví dụ như Philippines, Đài Loan, Ấn Độ…rồi tất cả các nước không tranh chấp Biển Đông, nhưng đứng về mặt luật pháp quốc tế mà nói, thì họ cũng thấy đây là hành động ngang ngược. Do đó mà tôi nghĩ rằng với việc làm này thì Trung Quốc tự gây khó cho mình, tự bôi xấu bộ mặt của mình.

Tôi cũng rất lấy làm lạ là một cường quốc mà lại đi làm cái việc đê tiện như vậy thì cái hình ảnh của Trung Quốc trên thế giới nó sẽ như thế nào. Chẳng lẽ các nhà lãnh đạo Trung Quốc không suy nghĩ như vậy sao. Chẳng lẽ vì cái lợi nhỏ mà quên đi hình ảnh của Trung Quốc đối với nhân dân trên thế giới hay sao ?

RFI : Thưa ông, có lẽ đây không chỉ là cái lợi nhỏ, mà theo một số nhà phân tích thì trong thời đại này « ai nắm được đại dương sẽ nắm được cả thế giới ». Có lẽ Trung Quốc muốn chứng tỏ uy thế của mình và quá tự tin vào sức mạnh?

Nhưng dù tự tin đến đâu cũng không thể nào có hành động áp đặt, bất chấp lẽ phải như Trung Quốc đã làm, khiến cho nhân dân các nước càng thấy rõ hơn.

Còn đứng trước hành động của Trung Quốc thì tôi thấy các nhà lãnh đạo Việt Nam phải có những biện pháp cứng rắn, mạnh mẽ và hiệu quả hơn ; chứ không phải chỉ là tuyên bố của người phát ngôn Bộ Ngoại giao hay gởi công hàm phản đối. Tôi cho rằng việc làm của Trung Quốc là đã công khai, thì phía Nhà nước Việt Nam cũng phải công khai, có chủ trương nhất quán để vô hiệu hóa chủ trương của Trung Quốc. Chứ không thể để địa phương này giải quyết cách này, địa phương kia giải quyết cách kia được, mà phải đường hoàng công bố cho nhân dân trong nước và trên thế giới biết.

Nói như ông Mỹ, giám đốc công ty Lửa Việt, thật ra vấn đề du lịch tôi cho không phải là lớn lắm, nhưng mà cái lớn nhất là sự toàn vẹn lãnh thổ, sự độc lập. Và một điều nữa, chúng tôi nghĩ không phải sợ gì cả. Vì tuy là một nước sát cạnh với họ, và họ có tiềm lực kinh tế hơn chúng ta, thậm chí quân sự cũng có thể hơn chúng ta, nhưng tình hình quốc tế hiện nay cũng không cho phép họ muốn làm gì thì làm.

Vì vậy nếu Nhà nước Việt Nam biết dựa vào sức mạnh của dân tộc, cộng với sức mạnh hiện nay của các nước trên thế giới đang càng ngày càng thấy bộ mặt thật của Trung Quốc, thì tôi nghĩ rằng đủ sức để mà vô hiệu hóa những chủ trương như vừa rồi của Trung Quốc. Ví dụ với sức mạnh của nhân dân Việt Nam, thì tại sao nhà nước không để cho nhân dân biểu tình phản đối việc đó, thậm chí là ủng hộ các cuộc biểu tình này, để tạo niềm tin cho nhân dân . Đó là cũng là một biện pháp phản ứng mạnh mẽ, mà một số nước người ta cũng đã làm.

Chứ còn nếu không thì Trung Quốc họ sẽ còn nhiều âm mưu nữa, làm ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước chúng ta, đe dọa nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của đất nước chúng ta. Nếu không, qua đại hội 6 vừa rồi, qua vấn đề chống tham nhũng cộng với vấn đề này mà không có biện pháp mạnh mẽ, thì người dân lại càng thất vọng thêm nữa. Và niềm tin đối với lãnh đạo Việt Nam ngày càng thấp hơn, đi đến sự mất ổn định chính trị tiềm ẩn.

Người ta bất bình thì người ta cũng có những việc làm – ví dụ các em sinh viên học sinh – em Phương Uyên chẳng hạn. Tại sao các em làm như vậy ? Đó là những phản ứng của xã hội đứng trước sự mềm yếu, nhu nhược trong lãnh đạo của chúng ta, đối với những hành động ngang ngược trắng trợn của Trung Quốc, đã gây sự bất bình rất lớn trong nhân dân.

RFI : Dạ có lẽ chính quyền Việt Nam không phải là không thấy dã tâm của Trung Quốc, mà e ngại Bắc Kinh tạo cớ gây chiến tranh. Nhưng không chừng đến nước này thì khó mà lùi được nữa. Có người cho rằng việc cấp thị thực rời như vừa rồi có vẻ tương đối mạnh dạn hơn so với trước đây, ông nghĩ thế nào ?

Nhưng tôi thấy đó chỉ mới là biện pháp đối phó trước mắt thôi. Đáng lẽ chính phủ Việt Nam phải tuyên bố công khai, là hoàn toàn không chấp nhận hộ chiếu đó, chứ không phải chỉ ông Lương Thanh Nghị. Chính phủ phải đề nghị Trung Quốc thu hồi ngay, nếu không mình sẽ không chấp nhận cho công dân Trung Quốc đi vào lãnh thổ Việt Nam. Bởi vì nếu đi vào lãnh thổ Việt Nam mà chúng ta chấp nhận cái hộ chiếu đó, thì đương nhiên là chúng ta chấp nhận cái đường lưỡi bò.

Cần phải tuyên bố một cách minh bạch, rõ ràng, như vậy mới thể hiện được là một nước có độc lập, chủ quyền. Nếu chúng ta cứ để từng địa phương làm, hoặc chỉ đạo ngầm thì sẽ đi đến cái chỗ là thậm chí đối phó từng việc một thôi, chứ không có một chủ trương nhất quán trong vấn đề này.

RFI : Phải chăng khi phản ứng một cách đối phó, qua loa, thì chính quyền Việt Nam càng gây bất bình trong xã hội ?

Thì đúng là việc đó gây nên nhiều bất bình, mà thể hiện rất rõ là việc ký tên trong tuyên bố vừa rồi. Tôi thấy có những người rất hiền lành, từ trước đến giờ không ký tên gì cả, nhưng bây giờ cũng ký vào bản danh sách đó. Chứng tỏ là sự phẫn nộ của các tầng lớn nhân dân Việt Nam lên đến cao độ trong việc này. Và tôi nghĩ là trong những ngày tới sẽ còn nhiều người ký nữa.

Nhưng nhiều người ở đây cũng điện thoại cho tôi nói rằng, chỉ ký tên vào bản tuyên bố không thôi – thì là cần thiết, nhưng liệu đó có phải là một biện pháp mạnh mẽ, biểu thị ý chí của các tầng lớp nhân dân Việt Nam trước chủ trương của Trung Quốc như vậy ? Thành ra người ta cũng đề nghị các biện pháp khác, như là bây giờ có những tuyên bố đó, thì đưa tập thể đến các nhà lãnh đạo Việt Nam một cách công khai. Hoặc là tổ chức mít-tinh, biểu tình. Nhiều người phản ánh với chúng tôi như vậy.

Do đó mà chúng tôi có đề nghị, đáng lẽ Nhà nước phải để cho Mặt trận, các đoàn thể chủ động đứng ra làm việc đó, thì mới thể hiện đây là một Nhà nước có quyết tâm bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, sự độc lập của đất nước chúng ta. Chứ còn nếu chỉ tuyên bố không thì cũng sẽ rơi vào như những lần trước đây, không có hiệu quả gì cả .

Họ đã tung ra những cái đó thì cũng sẽ nghĩ đến biện pháp đối phó. Họ sẽ đối phó bằng cách là lờ đi, hoặc nếu không thì sẽ giải thích thế này thế kia. Nhân dân Nhật báo cũng đã biện minh cho việc làm của họ.

RFI: Xin chân thành cảm ơn luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, đã vui lòng trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ.

Nguồn: RFI – Việt ngữ

1427. HÃY SÒNG PHẲNG

Đôi lời: Bài viết dưới đây là lời trần tình về lý do biên tập viên báo Thanh niên đã bỏ bớt hai chữ “rác rưởi” khi đăng lại lời bình của một thành viên mạng Trung Quốc quanh tấm “hộ chiếu lưỡi bò” và lời nhận xét về bình luận của trang BS trước việc cắt xén đó.

Tuy chỉ là một bài viết nhỏ, về một lời bình ngắn, nhưng xét thấy cần đăng lại và có những trao đổi, vì liên quan tới chuyện lớn-Biển Đông, và vấn đề không nhỏ-cách làm báo, mối quan hệ với giới blogger tự do.

1- Trước hết, tạm coi đây là lời giải thích lý do của người tự nhận là có trách nhiệm duy nhất với việc cắt xén đó. Cùng với bài viết này, Nhà báo Ngô Minh Trí, qua hộp thư cá nhân, cũng đã gửi email cho chúng tôi biết. Trân trọng trước những trao đổi này và thử tạm tin vào lý do của việc cắt xén đó, tức là không có gì gọi là “nỗi sợ hãi” cả, mà chỉ là quan điểm biên tập thôi.

 

Tuy nhiên, khi đã tin vào lý do đó thì lại phải đặt dấu hỏi lớn trước hết vào nghiệp vụ báo chí khi người biên tập coi một tư liệu quan trọng để chứng minh một hiện tượng lại không khác gì một bài báo được gửi tới để đăng. Một bài báo “thô” thì có thể biên tập, sửa chữa cho hay, hoặc bớt … “phiền toái” cho tờ báo. Thế nhưng một tư liệu thì không thể tùy tiện cắt xén, nhất là phần cắt xén lại quá ư quan trọng.

Câu hỏi thứ hai là về sự tinh nhạy của một nhà báo. Lời bình luận của thành viên mạng TQ về tấm “hộ chiếu lưỡi bò” là rất có ý nghĩa, cho chúng ta thấy phần nào dư luận nhân dân nước này, đâu phải vào hùa cả với chính quyền làm điều sai quấy, mà khắp thế giới đã chỉ trích và lo ngại. Tiếc rằng, bằng nhận thức quá non nớt (?), người biên tập đã bỏ đi hai chữ rất đắt. Bởi nếu thiếu nó, chúng ta chỉ có thể thấy sự khó chịu của người bình luận-dân TQ về nỗi phiền hà khi mang tấm hộ chiếu vào VN thôi. Còn khi chúng ta biết đã có người dân TQ coi tấm hộ chiếu có in bản đồ nước mình, thể hiện cả chủ quyền biển lại như một thứ “rác rưởi” thì quả là hiếm có chưa từng thấy trên thế giới. Hai chữ ấy đã mang nhiều hàm ý, trong đó không thể không có sự coi thường, thậm chí phản bác, với thứ được coi là “chủ quyền” trên biển của nước họ.

Thật tự hào người dân VN ta không thấy ai lại có thái độ với chủ quyền biển đảo nước mình như vậy. Cũng thật vui nếu như báo Thanh niên không những cho độc giả thấy nội dung trọng vẹn đó, mà thậm chí còn có thêm lời phân tích mổ xẻ hai chữ “rác rưởi”.

Nhưng đáng tiếc khi việc phát hiện và cho dịch đăng những bình luận của cư dân mạng TQ là một sáng kiến, đóng góp rất có ý nghĩa của báo Thanh niên, thế nhưng, người biên tập lại đã làm giảm bớt cái ý nghĩa và tác dụng đó.

2- Nhà báo Ngô Minh Trí tự đánh giá lời bình của thành viên mạng TQ là quá khích, rồi so sánh nó với cái quá khích khi người TQ phản đối Nhật quanh vụ Senkaku/Điếu Ngư. So sánh này là hết sức khập khiễng, thậm chí ngược đời. Một đằng, cư dân mạng TQ nổi giận, có thái độ phản đối chính quyền nước họ liên quan tới một hành động “nhận vơ” chủ quyền biển đảo, còn một đằng là nổi giận với người nước khác tranh chấp với họ biển đảo. Cách chống chế của tác giả bài viết là không thuyết phục chút nào, lại còn thể hiện cái kém trong nhận thức, tư duy.

3- Với tựa đề kêu gọi sự “sòng phẳng” trong đánh giá công việc làm báo, thiết tưởng tác giả bài viết cũng cần sòng phẳng để vừa nhìn “xuống” người dân, cư dân mạng, nhưng cũng vừa nên nhìn sang “bên” làng báo của mình và nhìn “lên” các cơ quan nhà nước, quản lý báo chí. Bởi vì trong bài đã phê phán thái độ được cho là nóng nảy của blogger, cư dân mạng khi đánh giá về báo chí nhà nước đã không thấy công lao họ cung cấp thông tin cho độc giả tới đâu; một cách nói như ban ơn, mà dường như quên rằng các nhà báo đang ăn lương từ tiền của dân, để làm bổn phận như công bộc.

Câu hỏi tức thì với Nhà báo Ngô Minh Trí là trên báo nhà nước có hay không, được bao nhiêu những lời phê phán, những tiết lộ về sự quản lý hà khắc, thậm chí trái pháp luật nhà nước, đi ngược đường lối được ghi trong rất nhiều nghị quyết của đảng? Lối gọi là “quản lý” đó đã tới độ mà mới cách đây ba hôm thôi, vị lãnh đạo cao nhất của nhà nước này, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã phải lên tiếng ta thán, tìm cách trấn an báo giới và người dân (mà chính báo Thanh niên cũng đã trích dẫn). Trong khi đó thì tác giả bài viết này chỉ có phê phán một chiều “xuống”, không cần biết rằng thái độ nóng nảy đó, dẫu có thì một phần cũng xuất phát từ nguyên nhân sâu xa là một nền báo chí quá yếu kém, bị kiểm duyệt đủ kiểu. Cũng không nhận ra rằng thái độ nóng nảy đó nhiều khi, và cũng có chủ đích, là giúp cho báo giới, những nhà báo tâm huyết, dũng cảm có được chỗ dựa nhất định để mà gắng làm được chút gì đó được gọi là “làm báo”. Bao nhiêu bài viết trên báo nhà nước phê phán nặng nề cư dân mạng, mà không hề cho một lời trao đổi lại, cũng không có một bài viết, một nhà báo của nhà nước nào lên tiếng công khai góp ý, tranh luận lại với đồng nghiệp. Như thế thì có phải là “sòng phẳng” không?

Trong khi đó, chúng tôi đã đăng lại không biết bao nhiêu bài viết đó, kể cả bài trên báo của ngành công an chỉ trích đích danh blog BS. Vì độc giả, vì sự thật khách quan và khích lệ báo chí nước nhà, chúng tôi vẫn luôn quảng bá, khen ngợi những bài báo hay trên chính những tờ báo đã chỉ trích mình hoặc vốn bị dư luận đánh giá rất không tốt. Hầu hết trên các bài đăng lại, chúng tôi không có lời bình, mà để độc giả tự nhận xét qua hàng trăm phản hồi trên mỗi bài, cũng không kiểm duyệt những nhận xét đó. Kết quả ra sao, có sòng phẳng hay không thì mấy năm qua đã được phơi bày hết cả, chắc Nhà báo Ngô Minh Trí cũng đã biết.

Chúng tôi, với ước nguyện mạnh mẽ muốn góp phần nhỏ nhoi đưa nền báo chí nước nhà tiến theo kịp thế giới, trong nhiều năm qua đã lặng lẽ, bền bỉ quảng bá hết sức, góp ý chân thành, khen chê thẳng thắn cho làng báo, ngay cả với những nhầm lẫn oan, những o ép phi lý với họ. Một trong những nhà báo, tờ báo mà chúng tôi góp phần đưa tin tức, bình luận để bảo vệ là Nhà báo Nguyễn Việt Chiến và báo Thanh niên, ít nhất qua một bài dịch đăng cách đây gần 4 năm.

Phải nêu lên cả một quá trình, tất cả quan điểm của mình ở đây cũng vì bài viết của Nhà báo Ngô Minh Trí không chỉ tranh luận đúng/ sai về một lời bình của chúng tôi.

Cuối cùng, với những phân tích trên đây, với thực trạng quản lý báo chí hiện nay, với thái độ của chính quyền và cơ quan quản lý báo chí trước vấn đề chủ quyền biển đảo liên quan tới TQ, chúng tôi lại phải trở về với lời đánh giá của mình về “nỗi sợ hãi”, mà không thể tin với một tờ báo lớn mạnh hàng bậc nhất VN, với nhiều nhà báo gạo cội như tờ Thanh niên, lại có thể non nớt đến vậy.

Xin cám ơn Nhà báo Ngô Minh Trí đã trao đổi và cho chúng tôi một cơ hội bàn luận.

Blog Ngô Minh Trí

HÃY SÒNG PHẲNG

Ngô Minh Trí

Một lần nữa, tôi lại phá vỡ nguyên tắc của mình khi phản hồi về những thị phi trên thế giới mạng. Có thể, sẽ hứng chịu một trận “ném đá” tơi tả, nhưng đôi khi chẳng thể không lên tiếng.

Sáng nay, một trang điểm báo * có đưa ra nhận xét như sau: “Tin đã điểm sáng qua: Dân Trung Quốc phản ứng “đường lưỡi bò” trên hộ chiếu (TN). * Một độc giả liên lạc cho biết, đoạn bình luận của người dân TQ “Dù sửa thế nào cũng không thể sửa được diện mạo vốn có của tấm hộ chiếu [rác rưởi] này, giờ chỉ tổ mang lại phiền phức cho người dân…”. Thế nhưng khi dịch ra, dường như bá0 Thanh niên đã cố tình bỏ đi 2 chữ “rác rưởi”. Nguyên văn tiếng Trung: 再怎么改也改变不了垃圾护照的本来面目. Tới mức này mà cũng còn phải “tự kiểm duyệt” theo kiểu kỳ quái như vậy, mới thấy rõ nỗi sợ hãi đã lên đến đâu rồi!”.

Khi biên tập bài viết trên, tôi từng phân vân việc để nguyên hay bỏ chữ “rác rưởi”. Sự phân vân “tự kiểm duyệt” không phải vì một “nỗi sợ hãi đã lên đến đâu rồi!”. Sự phân vân bắt nguồn từ việc liệu có cần thiết hay không phải để những từ ngữ mang tính quá khích lên mặt báo. Tôi vẫn nhớ, khi tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư bùng phát, người TQ có nhiều hành động quá khích. Ngược lại, người Nhật hành động chừng mực hơn vì họ bảo rằng họ có phẩm giá của họ.

Đánh giá điều gì cũng cần toàn cục và sòng phẳng với nhau. Liên quan đến tấm hộ chiếu “đường lưỡi bò”, có một blogger khá nổi tiếng bình rằng sao các “báo lề phải” không “ẳng” lên. Hình như, blogger này là một chức sắc tôn giáo gì đấy. Nếu thế, cách dùng câu từ như thế thì có xứng với cái được gọi là “phẩm giá” của người đó không. Chưa gì hết, vội vã chụp mũ rằng: “tự kiểm duyệt” theo kiểu kỳ quái như vậy, mới thấy rõ nỗi sợ hãi đã lên đến đâu rồi!” có là cách truyền thông khách quan, đa chiều hay không?. Không có đám “báo lề phải” chịu “ẳng” thì các vị có nhiều thông tin thế không.

Suốt nhiều tháng qua, tôi và không ít đồng nghiệp của mình phải nhọc công theo dõi từng diễn biến trên biển Đông. Chúng tôi từng sử dụng những câu chữ mạnh mẽ nhất, như xâm phạm, bành trướng, mưu đồ…, để phản đối những hành động phi pháp của TQ. Chúng tôi phải liên lạc lấy ý kiến của những chuyên gia quốc tế để tăng thêm tiếng nói chính nghĩa cho người dân VN. Khi phát hiện truyền thông TQ đưa tin sai lệch, cắt tỉa ý kiến giới chuyên gia, chúng tôi đã nhanh chóng làm rõ: Trò “phù phép” của Hoàn Cầu thời báo.

Thế thì đâu là sự sợ hãi!

Cách quy chụp vội vã trên chỉ khiến những người đang nỗ lực vì lợi ích quốc gia lại phải trải qua cảm giác “bị đâm” bởi chính những người cùng đứng chung trên một đất nước. Điều đó chỉ tạo ra sự phân hóa sâu rộng hơn mà không giúp ích điều gì. Hãy sòng phẳng với nhau hơn, mọi góp ý hãy thực sự mang tính xây dựng!

Ngô Minh Trí

Ngày 29.11.2012

300. Hãy tỉnh lại

An ninh Thủ đô

Hãy tỉnh lại

Thứ năm 25/08/2011 18:02

ANTĐ – Gần đây, các blog đóng vai trò kêu gọi tụ tập vào chủ nhật hàng tuần để mượn chiêu bài chống Trung Quốc âm mưu xâm lược các vùng biển Việt Nam nhưng mục đích chính là gây rối trật tự công cộng, thí điểm mô hình biểu tình chống Nhà nước. 

Tuy nhiên, sự việc các lực lượng bảo vệ trật tự xã hội ra tay cương quyết chống gây rối trật tự sáng chủ nhật ngày 21/8/2011 đã làm rơi chiêu bài yêu nước của những blog, những kẻ tổ chức, kích động phá rối trật tự. Những phản ứng về sự việc sáng chủ nhật ngày 21/8/2011 trên các trang mạng có tiền sử bất minh về chính trị đã cho những người ngây thơ về chính trị, lỡ tham gia các cuộc tụ tập, thấy rõ bản chất phản động của các trang mạng và chủ nhân của chúng.

 

Cần phải xem xét, các cuộc tụ tập bất hợp pháp của vài chục người được vu lên là “biểu tình tự phát “này có thật sự là tự phát không, ai kêu gọi hoặc kích động?”.
Những thông báo kêu gọi tụ tập, chỉ rõ địa điểm, ngày giờ và cả lộ trình tuần hành trên các trang mạng (ví dụ blog của NXD, blog BS, Mẹ Nấm…) thực sự đóng vai trò tổ chức, kich động tụ tập.
Cùng với những lời kêu gọi, kích động là những bài viết nhằm đối lập những người biếu tình với nhà nước Việt Nam. Các trang mạng này công kích ý đồ xâm lược thì ít, mà công kích các chính sách của Nhà nước và vô hình trung đã liệt những người tham gia tụ tập đông người vào mỗi ngày chủ nhật trong thời gian qua là những người cùng quan điểm chính trị với họ.
Xin hỏi tất cả những người đã từng tham gia vào các cuộc tụ tập bất hợp pháp vừa qua có cùng quan điểm chống Nhà nước như họ không ?
Câu hỏi thứ hai là các cuộc tụ tập đông người vào sáng chủ nhật những tuần vừa qua có hợp pháp không?

Hiến pháp nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của chúng ta công nhận quyền biểu tình, mang hình thức tụ tập đông người của các công dân. Để các công dân có thể thực hiện quyền này, Chính phủ đã có những quy định cụ thể qua Nghị định 38/2005/CP. Nếu các cuộc tụ tập đông người thực hiện đúng quy định chắc chắn không có ai ngăn cản, cấm đoán. Các quý vị xúi dục kích động liệu có ai dám đứng đăng ký với chính quyền về các cuộc tụ tập này không? Chắc chắn là không rồi. Các quý vị chỉ đứng sau, đẩy người đứng trước ra chịu trách nhiệm thôi, kiểu như dùng blog của mình kêu gọi tụ tập, nhưng mình thì đứng ra xa, chụp ảnh và tiếp tục đăng bài kích động, để khi các cơ quan chức năng hỏi tới thì xoa tay: Tôi không tham gia. Chính các quý vị cũng hiểu rất rõ Hiến pháp ghi rõ quyền của công dân, nhưng Nhà nước quy định về các điều kiện để thực hiện các quyền này mà không làm ảnh hưởng đến các công dân khác cũng như toàn xã hội.
Tất cả các nước trên thế giới kể cả các nước mà những chủ trang mạng xấu đang tôn thờ như hình mẫu, như thiên đường, cũng có quy định như vậy. Ơ Mỹ, ở Pháp, ở Anh… muốn tổ chức biểu tình, tuần hành đều phải xin phép và được chấp thuận. Các cuộc tụ họp đông người không xin phép được coi là bạo loạn và cảnh sát thẳng tay đàn áp ngay. Bạo loạn tại Pháp, tại Anh trong thời gian gần đây cho thấy rõ điều đó. Lạ nhất các trang mạng xấu đưa tin mọi thứ riêng sự kiện cảnh sát đàn áp đến đổ máu những kẻ biểu tình tự phát tại Anh, Pháp thì không thấy đưa!
Câu hỏi thứ ba là các cuộc tụ tập đông người dưới chiêu bài chống xâm lược trong thời gian vừa qua có thách thức pháp luật không? 

Chắc chắn là có, và thậm chí thách thức một cách thô thiển. Theo như một trang mạng xấu ngay sau một cuộc tụ tập bất hợp phấp, một số phần tử “tích cực”, “hạt nhân” tụ tập tại một quán bia ở phố Phan Đình Phùng. Trong cuộc họp đó, một nhân vật tuyên bố: Tuần tới anh em mình quyết định nghỉ biểu tình, cho anh em an ninh, cảnh sát được nghỉ xả hơi… Cái giọng đối lập các cuộc tụ tập với trật tự xã hội này không chỉ là khiêu khích mà là láo xược. Một blog quen thuộc chuyên tổ chức kích động tụ tập còn đăng bài yêu cầu công an không gọi người này, người khác lên làm việc. Nếu thoả mãn thì sẽ không tụ tập tuần này, tuần kia.
Sự khiêu khích trắng trợn nhất là phủ định các Nghị định Chính phủ, thậm chí gọi các lực lượng giữ gìn trật tự là khủng bố v.v… Trên một số trang mạng xấu còn đối lập những người biểu tình tự phát “yêu nước” và Nhà nước là không yêu nước, thậm chí là đồng loã với ngoại xâm… Những người ngây thơ tham gia các cuộc tụ tập bất hợp pháp trong thời gian vừa qua có đồng loã với họ không ?
Câu hỏi thứ tư là âm mưu thật sự của những kẻ kích động các cuộc tụ tập bất hợp pháp là gì?

Có lẽ với câu hỏi này ai cũng đã có câu trả lời. Từ Mỹ, Trần Khải Thanh Thuỷ, một kẻ đã có truyền thống tuyên truyền chống Nhà nước lạnh lùng tuyên bố: “Tôi hy vọng những cuộc biểu tình chống Trung Quốc nhanh chóng biến thành các cuộc biểu tình rầm rộ chống Nhà nước”.
Các quý vị đừng nằm mơ. Trừ một dúm các quý vị, tất cả người Việt Nam chúng tôi đều yêu đất nước này, và ủng hộ Nhà nước mà chúng tôi đã đổ máu, đổ mồ hôi và bằng lá phiếu của chúng tôi xây dựng nên. Đừng hy vọng biến đất nước này thành sân khấu để diễn những kịch bản cách mạng đường phố” cũ mèm.
Hãy tỉnh lại đi các quý vị.
Nguyễn Việt

Nguồn: An ninh Thủ đô

Danlambao 29/11/2012

Giới thiệu clip những giây sau cùng của thảm họa nỗ nhà máy điện hạt nhân Fukushima

Bài học và viễn ảnh của Dự án Điện hạt nhân tại Ninh Thuận

Nguyễn Thế Hùng, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Hùng (Danlambao) – Hội Địa Dư Hoa Kỳ (NGS) đã làm một phim dựng lại những phút giây sau cùng của thảm họa nổ nhà máy điện hạt nhân Fukushima tiếp sau trân động đất và sóng thần kinh hoàng vào ngày 11 tháng 03 năm 2011.

Phim dài khoảng 45 phút, dựng lại những diễn biến của thảm họa Fukushima. Nhật Bản lúc đó may mắn có được một vị Thủ Tướng rất quyết đoán và tự trọng, ông Naoto Kan. Nhờ hành động can đảm và kịp thời của ông và nhóm 50 chuyên viên tại nhà máy Fukushima mà Nhật Bản rất may mắn tránh được một thảm họa hạt nhân tương tự như Chernobyl hay tai hại hơn nhiều lần.

Tây Tạng – Ngọn lửa bất khuất

Babui (Danlambao)

Tây Tạng, những ngọn đuốc sống! – Việt Nam: Có bao nhiêu người nữa sẽ tự đốt sống mình?

Tường Nguyên (Danlambao) – Người Tây Tạng đang tiếp tục tự đốt sống mình để phản đối sự cai trị tàn ác của Trung cộng. Nước VN đã có hai bà mẹ tự đốt sống mình! Người thứ nhất là bà cụ Lê Thị Thu, Phật Giáo Hòa Hảo, Long Xuyên, mấy năm trước đây. Mới đây là bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu của cô Tạ Phong Tần, bà đã tự thiêu sống mình để cực lực phản đối sự đàn áp của bọn công an Bạc Liêu và tập đoàn bán nước Hà Nội đã giam cầm con gái của mình chỉ vì cô Tạ Phong Tần chỉ trích cách hành xử của họ trong cách đối phó với Trung cộng ở Biển Đông! Sắp đến, còn có bao nhiêu người Việt Nam nữa sẽ tự biến mình thành đuốc sống để phản đối những kẻ bán nước Việt cộng và quân cướp nước Trung cộng?

Phó Tổng Thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ giải cứu Huỳnh Tấn Mẫm ngoạn mục giữa vòng vây

David Thiên Ngọc (Danlambao) – Đây là một giai đoạn ngắn trong một thời điểm lịch sử Việt Nam hiện đại đầy sôi động, hấp dẫn và hồi hộp như trong một bộ phim hành động được thực hiện giữa thành phố Sài Gòn ngay trong lúc dầu sôi lửa bỏng từ chiến tranh ngoài trận tuyến đến cuộc chiến không xác người giữa lòng thủ đô. Ta cứ xem như một cảnh phim hành động và được dựng nên trong bối cảnh chính quyền Đệ nhị Cộng hòa có sự rạn nứt trầm trọng trong nội bộ mà cụ thể là giữa Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ. Nguyên nhân gần lẫn xa đưa đến sự rạn nứt, mâu thuẫn này tôi xin được trình bày trong một bài khác nếu được phép.

Ôi hổ giấy!

“Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua” (*)
Đường tương lai?
Cờ rũ mưa sa.
Còn đâu nữa!
Một thời đầy nhân bản
Có tự do được xuống phố biểu tình
Nay áp bức hung tàn đầy khắp nẻo

Đành lặng im, mắt ngó chỉ lặng thinh!

Về một con người đời thường

Lê Thăng Long (Danlambao) – Giờ này không biết anh đang làm gì, đọc một cuốn sách, sáng tác một bài thơ? Nhưng tôi đoan chắc một điều là anh không bao giờ thôi suy nghĩ về người khác. Có thể là một người bạn cũ, một nhân viên bảo vệ công ty trước đây hoặc những người mà anh chỉ gặp một lần nhưng không bao giờ quên được những cảnh đời của họ. Gần 5 năm làm bạn học, 15 năm làm đồng nghiệp và gần 2 năm làm bạn tù với anh tôi thường được nghe và chứng kiến nhiều câu chuyện đời thường xung quanh anh. Chúng rất dung dị nhưng thật đáng học hỏi.

David và Goliath

Vũ Thế Phan (Danlambao) – Do đã thuộc nằm lòng lịch sử nước ta từ thiếu thời rằng trong thế kỷ 20 Việt Nam bé tí đã liên tiếp tự lực tự cường “knock out” ngon ơ hai thằng đại đế quốc đầu sỏ là Pháp và Mỹ, cho nên – qua huyền thoại cố tài xế xe ben David Nguyễn Viết Hùng (28 tuổi, quê Quảng Nam) có thể đâm sập cả một cái đập thủy điện trong hình – tôi vững tin như đinh đóng cột: Khi hữu sự, thằng-anh-em-xâm-lược-bá-quyền-nước-lớn-lưỡi-heo cũng chỉ là Goliath Made in China thôi!

Hết pháo nổ, hết bắn súng chỉ thiên! Người xem có thấy buồn?

Nhạc sỹ Tô Hải – Khi đảng cộng sản Mô-Đéc này đã thà chết chứ không bỏ sự lãnh đạo toàn diện thì tất cả đều là phù phép, đánh lừa… Cái gì mà người ta dấu giếm dân, đó chắc chắn là cái có hại cho dân, là cái mà mình không khoái! Để đạt một mục đích chính trị nào đó người ta cứ làm những gì mà người bình thường không ai tin, dù có đổ máu, chết người! Không có gì có thể thay đổi ở nước này nếu cái chủ nghĩa cộng sản giả hiệu đang phát xít hóa này không… biến mất khỏi mặt đất!…

Sửa đổi Hiến Pháp: Cần thay đổi tên nước

Trần Trường Sa (Danlambao) – Sau khi vua Bảo Đại thoái vị, chế độ quân chủ cáo chung, nước Việt ta thay đổi khá nhiều tên gọi, trong đó các tên gọi của các thời kỳ chính là: Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa; Việt Nam Cộng Hòa; Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Băng trộm hàng của công ty Kumho lĩnh án

Thời điểm này, anh Nguyễn Công Nhựt (32 tuổi, Trưởng phòng quản lý thành phẩm) được đưa về trụ sở Công an huyện Bến Cát (Bình Dương) để “hợp tác điều tra”. Anh Nhựt được cho là đã cung cấp nhiều thông tin giúp cơ quan điều tra phá án. Tuy nhiên, sau đó anh này được phát hiện chết trong tư thế treo cổ ngay tại trụ sở công an và để lại lá thư tuyệt mệnh. 

Nguyệt Triều – Xuân Thùy (VnExpress) – Gần 30 nhân viên đã thông đồng trộm lốp ôtô, mủ cao su trị giá hơn 1,2 tỷ đồng. Quá trình điều tra, Trưởng phòng quản lý thành phẩm được cho là đã treo cổ tự tử tại trụ sở công an.

Biếm họa Kuốc Kuốc (Danlambao)

Quốc hội nhảy múa theo đồng chí mếu và đống chí X: “Nguyễn Như Vân” muôn năm!

Âu Dương Thệ – Chiều 22.11, chỉ một ngày trước khi bế mạc, Quốc hội đã “họp kín về tình hình Biển Đông”. Trong cuộc họp báo chiều 23.11 công bố kết quả kì họp thứ 4 khóa 13 Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc cho biết tại sao lại phải họp kín: “Việc Quốc hội họp kín về tình hình Biển Đông vào chiều hôm qua (22.11) là theo kiến nghị của đại biểu Quốc hội và điều này là bình thường”.[1] Trong khi Quốc hội, “cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân”[2], phải đóng cửa khép nép họp kín về vấn để chủ quyền rất quan trọng của đất nước, làm mất thể diện quốc gia thì Bắc kinh càng ngày càng có những hành động công khai ngang ngược, trắng trợn, từ lấn chiếm các hải đảo VN nay còn tìm cách hợp thức hóa cuộc xâm lăng bằng cách cho in hộ chiếu mới có ghi đường lưỡi bò cùng với các quần đảo Hoàng sa-Trường sa coi như thuộc lãnh thổ Trung quốc! Việc này, theo như một số Blog ở trong nước, thực ra Bắc kinh đã thực hiện từ 15.5. 2012, nhưng mãi tới 22.11 khi thông tấn xã Reuters chất vấn, nhà cầm quyền CSVN mới lên tiếng phản đối![3]

Philippines từ chối đóng dấu hộ chiếu Trung Quốc. Bắc Kinh tố cáo láng giềng vạch lá tìm sâu

Trọng Nghĩa (RFI) – Đúng như chờ đợi của giới quan sát, Philippines ngày 28/11/2012 đã quyết định không đóng dấu thị thực vào quyển hộ chiếu mới của Trung Quốc, bên trong có in tấm bản đồ lưỡi bò khẳng định chủ quyền của Bắc Kinh trên hầu như toàn bộ vùng Biển Đông. Bị đả kích về hành động “bá quyền” của mình, Trung Quốc đã lớn tiếng tố cáo ngược lại các nước này là đã cố tình “vạch lá tìm sâu”.

Những ngọn nến lung linh từ quê hương thanh niên Phêrô Nguyễn Đình Cương

Anthony Thiên Ân (TNCG) – Tối ngày 27/11/2012 tại giáo xứ Yên Đại, Giáo Phận Vinh, tổ liên gia 3 của giáo họ Đồng Kiền đã tổ chức rước kiệu tượng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp về tư gia ông Phêrô Nguyễn Đình Băng để hiệp cùng gia đình thắp nến cầu nguyện cho các thanh niên Công giáo sắp bị nhà cầm quyền Việt Nam đem ra xét xử, cách riêng cho anh Phêrô Nguyễn Đình Cương, một người con hiếu thảo của gia đình và là một thanh niên ưu tú của giáo họ Đồng Kiền luôn được vững tin, can đảm để đối diện với sự dữ.

Cái giá phải trả khi giỡn mặt với kinh tế thị trường

Huỳnh Ngọc Chênh…Có lẽ tốt nhất là nhận tiền cứu giúp từ quốc gia không yêu cầu về các điều kiện đó. Trung cộng. Lịch sử cho thấy “người bạn lớn” nầy chưa bao giờ cho không VN một cái gì. Hay là vì vậy mà người bạn ấy càng ngày càng trở nên ngang nhiên trong việc chiếm đoạt biển Đông? Nhiều người cho rằng, người bạn lớn xác ấy rất ngu khi ngang nhiên vẽ đường lưỡi bò vào hộ chiếu. Không. Họ không hề ngu, họ luôn thận trọng trong việc xâm lấn nầy. Họ biết chắc nắm được biển Đông trong tay rồi nên họ mới cho vẽ đường lưỡi bò ấy cũng như chính thức công bố bản đồ thành phố Tam Sa bao gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa của VN và hầu như gần hết biển Đông. Mất biển Đông là mất nước. Cái giá quá đắt…

Bà Hồ thị Bích Khương bị đánh “hội đồng” trong tù?

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok – Bà Hồ thị Bích Khương, một tù nhân lương tâm hiện phải thụ án lần thứ ba trong tù vì những hoạt động phản đối, tố cáo những bất công xã hội, được cho biết bị đối xử tàn tệ trong trại giam. Gia Minh hỏi chuyện bà Hồ thị Lan, chị ruột của bà Hồ thị Bích Khương về thông tin liên quan. Trước hết bà cho biết về lần thăm gặp gần nhất:

Lưỡi bò thì kệ… chó lưỡi bò!

Bộ trưởng (Phùng Quang Thanh) khẳng định Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hữu nghị, đoàn kết truyền thống, đối tác hợp tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc theo phương châm 16 chữ và tinh thần bốn tốt… Bộ trưởng khẳng định chính sách quốc phòng hòa bình, tự vệ của Việt Nam là Việt Nam không tham gia các tổ chức liên minh quân sự, không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ của mình để chống lại nước khác…

 

Lượm tin tức


NÓNG! Trung Quốc đòi “lục soát tàu thuyền ở biển Đông” (NLĐ). Yên tâm! Để “đảng, nhà nước lo”!   – Đây là tin trên China Daily: Patrols in Hainan get more clout.

(TƯỞNG) MÁT!  ‘Không đóng dấu nhập cảnh cho hộ chiếu có đường lưỡi bò’ (VNE). “Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Vũ Đức Đam cho biết, Chính phủ đã chỉ đạo không đóng bất kỳ dấu nào của Việt Nam lên mẫu hộ chiếu có ‘đường lưỡi bò’.

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

Lớp học Hán – Nôm của các cụ U90 (VNE). “hàng trăm cán bộ hưu trí ở Đà Nẵng đã lập thành lớp học chữ Hán – Nôm để nghiên cứu văn hóa, chủ quyền Việt Nam ở Hoàng Sa”.  – Clip nhạc chế về biển Đông gây ‘sốt’ cư dân mạng (Infonet/Zing).

Tàu cá của ngư dân được quan sát qua vệ tinh (TBKTSG).  – Quảng Ngãi sắp có tàu cá vỏ sắt trọng tải 600 tấn (TTXVN).

GS.TS Nguyễn Quang Ngọc, Viện trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học Phát triển, Đại học quốc gia Hà Nội: Cần quyết liệt hơn về vấn đề Biển Đông (ANTĐ).

Làn sóng phản đối hộ chiếu lưỡi bò của Trung Quốc (CATP).  – Trung Quốc cố tình đánh lạc hướng thế giới về vụ bản đồ trong hộ chiếu (PN).  – Chuyển món (DV). “Lưỡi bò không có tội, có tội chăng là những kẻ lợi dụng nó để thực hiện mưu đồ gian manh”.

Hứa từ 6 tháng trước nhưng đến nay Trung Quốc vẫn không rời Scarborough (NLĐ).

Nhật Bản tăng liên kết quân sự, đối phó Trung Quốc (VNE).  –

Trung Quốc sẽ trục xuất tàu ‘xâm phạm lãnh hải’ (VNE).  – Tỉnh Hải Nam tăng quyền cho cảnh sát biển (TN).  – Trung Quốc thêm quyền cho cảnh sát trên Biển Đông (VNN).  – Trung Quốc cho phép cảnh sát biển tấn công tàu nước ngoài  (Infonet).

Đập thủy điện Đăk Mek 3 vỡ vì xây bằng… cát trộn bê tông (TN).  – Thủy điện Đăk Mek 3 vỡ vì dùng đất, đá, cát trộn bê tông (NLĐ). – ‘Đập thủy điện Đak Mek 3 bị làm sai thiết kế’ (VNE).  – Đình chỉ thi công thủy điện bị xe ben húc sập (VNN).

Không đảm bảo 5 yêu cầu, không làm thuỷ điện Đồng Nai 6, 6A (NLĐ).  – Thẩm định báo cáo môi trường thủy điện Đồng Nai 6 và 6A (VnMedia).

“Việc tốt cho dân thì kiên quyết làm” (PLTP).

Hà Nội trưng cầu dân ý trên mạng thông tin điện tử (TTXVN).  – Bí thư Hà Nội yêu cầu xử lý dứt điểm vấn đề bức xúc (VOV).

6 tỷ đồng cho sáng kiến chống tham nhũng (VNN).

Nên sửa quy định phạt xe không chính chủ (ĐV).  – Quy định chó, mèo ‘chính chủ’ gây phản ứng trái chiều (VNE).

Khởi tố Công ty xăng dầu Hàng không tội buôn lậu (TBKTSG).  – Bộ Tài chính lên tiếng về vụ buôn lậu xăng dầu tại Vinapco (VnEco).   – Công ty xăng dầu Hàng không làm ăn với công ty “ma” (VOV).

Kỷ luật đảng đối với một tỉnh ủy viên tỉnh Bắc Giang (TTXVN).  – Bình Phước: Chưa xem xét bãi miễn chủ tịch tỉnh (PN).

PV bị hành hung: Sở TT-TT Cần Thơ đề nghị báo chí tạm ngưng thông tin (NLĐ).

UBND Quận 9, thành phố Hồ Chí Minh: Bao che cho Công ty Nhị Hiệp coi thường pháp luật?   – Phường Hoàng Văn Thụ, quận Hoàng Mai, TP Hà Nội: Nhiều sai phạm, sao không bị xử lí? (NCT).

Kim Jong-un thay Bộ trưởng Quốc phòng (VNE).  – Triều Tiên bổ sung thêm tướng cứng rắn (VNN).

Quyết liệt  (TN) –Bảo vệ chủ quyền của đất nước từ đất liền đến biển, đảo là nghĩa vụ và trách nhiệm của mọi công dân, bất kể ngành nghề nào. Đó là mệnh lệnh của trái tim yêu nước, là đạo đức công dân. Việc Trung Quốc cấp hộ chiếu có hình bản đồ lưỡi bò đã xâm phạm chủ quyền lãnh thổ Việt Nam, thách thức công lý và những chuẩn mực về giải quyết tranh chấp.
Là làm gì???quyết liệt là làm thế nào??? không khéo vô tù cả lũ thì khổ  à???- Gương Điếu Cày,Bùi Hằng,Thanh Nghiên,Phương Uyên….còn đó.Hổng dám quyết liệt đâu!!!! Sợ tù lắm lắm!!!
Tỉnh Hải Nam tăng quyền cho cảnh sát biển  (TNO) Tờ China Daily loan tin tỉnh Hải Nam của Trung Quốc đã sửa quy định cho phép cảnh sát biển lên boong và lục soát tàu xâm nhập trái phép vào vùng biển của tỉnh này trong năm 2013.

Trung Quốc ‘đánh bóng’ hình ảnh tại ĐNA (TVN)   —Tạo khoảng cách với Trung Quốc (TVN)   —Trung Quốc ngang nhiên tiến những bước gây bất bình (VNN)    —Ngư dân Lý Sơn đóng tàu cá vỏ sắt trọng tải 600 tấn (TN)

Một gia đình bị khủng bố bằng “bom bẩn” suốt 4 năm –(TNO) Theo bà Lê Thị Tháng (67 tuổi) và ông Đào Văn Đức (70 tuổi), trú tại số nhà 2, tổ 1, cụm 1, P.Khương Thượng (Q.Đống Đa, TP.Hà Nội), suốt từ năm 2009 tới nay, gia đình ông bà thường xuyên bị kẻ lạ mặt ném “bom bẩn” vào nhà, khiến ông bà phải sống trong tâm trạng bực tức, hoang mang, lo lắng tới cực độ.

Cái mửng nầy là học “được” đấy chớ đâu ra?! Đám quần chúng tự phát từng ghét ai cứ lấy cứt đái xăng dầu cũ chuột chết kẻ cả acid(quăng vào nhà con Cụ Hoàng minh Chính ở Saigon tiêu tùng xe cộ)…quăng vào nhà “đứa thấy ghét” mà Pháp luật VN không làm gì cả thì nay nó “nhân rộng” chớ đâu ra.

Tuyên bố chung Việt Nam – Brunei  (SGTT)   —-Nhật Bản: 6 triệu USD đào tạo điều dưỡng viên Việt Nam (SGTT)

 

KINH TẾ

Thực hiện việc kiềm chế lạm phát của cả năm 2013 (TTXVN).

67.000 tỷ USD chảy trong các ‘ngân hàng ngầm’ (VNE).  – Nhận diện hoạt động ngân hàng ngầm (TBKTSG).   – “Tỷ lệ nợ xấu các ngân hàng tại Tp.HCM là 6,26%” (VnEco).   – “Xem xét giảm lãi suất và áp trần lãi suất cho vay” (VnEco).

Thêm một phó tổng giám đốc SHS bị chấm dứt hợp đồng (VnEco).

Ngân hàng “hào phóng” giữ hộ vàng miễn phí (Infonet).

Bộ Tài chính bảo lãnh cho EVN vay 6.200 tỷ đồng (VnEco).

Toàn cảnh kinh tế Việt Nam 29-11-2012: vẫn là những cuộc chơi (VF).  – Vào chợ mỗi ngày TTCK 29-11-2012

Áo ngực Trung Quốc “đội lốt” hàng nội để tiêu thụ (TBKTSG).

Gần 20 đối tác đòi Dealsoc.vn thanh toán nợ lâu (TT).

Âm mưu bí ẩn vụ mua doanh nghiệp 1 USD (VEF).

Đất phố cổ Hà Nội chỉ 81 triệu đồng/m2 (VNN).

VĂN HÓA-THỂ THAO

Huyền thoại về cụ rùa đá trắng chùa Kim Liên (DV).

Thêm một chương trình hòa nhạc cổ điển thường niên (TQ).

Đặt sẵn bia mộ cho phim nhựa.   – Đam mê – thất bại của phim luận đề (TP).  – Phim nhựa 35mm: Tiếp tục hay dừng lại? (TTVH).  – Bộ phim nào lên ngôi tại LHPQT Hà Nội (VnMedia).

Nhìn lại sự nghiệp đáng nhớ của diễn viên “Mr. Bean” (DT).

QH Mỹ tranh cãi về bản quyền âm nhạc trên radio (TTXVN).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

Sự sàng lọc của cơ chế thị trường (TBKTSG).

Quản lý dạy thêm, học thêm: Trên đóng dưới mở.   – Các tỉnh hưởng ứng phong trào cấm dạy thêm (VNN).  – Phú Yên cấm dạy thêm sau bảy giờ tối (TP).  – Hải Phòng quy định dạy thêm, học thêm trong cả trường ngoài công lập (ND).

– Nghệ An: Nhà trường thành con nợ, giáo viên bị chậm hưởng chế độ thai sản (DT).

Những cách giáo dục khác thay cho đánh đòn trẻ em (GDVN).

Bà giáo 80 tuổi: Sẽ còn dạy tình nguyện đến khi chân chậm, mắt mờ (GDVN).  – Lớp học giáo dục ‘đặc biệt’ của cô giáo Lê Thị Chiến (Tin tức).

Công nghệ tế bào gốc sẽ được chuyển giao bài bản, đồng bộ vào Việt Nam (DT).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

Bộ Y tế xác nhận virút gây suy thận từ chuột (TT).

Bất thường ở bệnh viện liên tục có tai biến sản khoa (VNN).

Kinh hoàng nắp pô xe hóa “máy chém”… “xơi tái” chân người (KT).

Một người Việt bị giết dã man ở Bangkok (TP).

Người phụ nữ đi “săn” gián đêm (DT).

Số phận trôi nổi của cậu bé Việt ở xứ người (NLĐ).

Đột kích sới bạc lớn nhất miền Bắc, tạm giữ 105 người (TN).

Một gia đình bị khủng bố bằng “bom bẩn” suốt 4 năm (TN).

Năm 2012: một trong những năm nóng kỷ lục (TBKTSG).

Đua nhau “xẻ thịt” bờ sông (LĐ).

QUỐC TẾ

Thành trì của ông Assad rung chuyển dữ dội  (VnMedia).

NATO triển khai tên lửa tại Thổ Nhĩ Kỳ bất chấp phản ứng Nga, Iran (TQ).

Iraq: Bạo lực leo thang, hơn 100 người thương vong (TTXVN).

Đụng độ tôn giáo, Ấn Độ giới nghiêm vùng Kashmir (TTXVN).

Tổng thống Ai Cập tuyên bố sẽ từ bỏ các đặc quyền mới (VOV).  – “Lò lửa” Ai Cập tăng nhiệt (TQ).

Ai Cập xử tử vắng mặt đạo diễn “phỉ báng đạo Hồi” (TT).

Tranh cãi về ứng viên vị trí Ngoại trưởng Mỹ (CAND).

Thắng lợi ngoạn mục của Thủ tướng Thái Lan (VOV).

Hàn Quốc hoãn phóng tên lửa do dấu hiệu bất thường (TT).

Nhà sáng lập WikiLeaks bị bệnh phổi, sức khỏe kém (TTXVN).