Tin Chủ nhật, 30-06-2013


NÓNG! – Tin từ Facebook của Nguyễn Lân Thắng:  “Có thông tin gấp: Phân trại 1, trại giam Xuân Lộc, nơi đang giam giữ anh Trần Huỳnh Duy Thức vừa xảy ra bạo loạn toàn phân trại từ lúc 7-8h sáng nay 30/6/2013.
Nguyên nhân: anh em tù nhân bị đánh đập, chế độ ăn uống bị cắt xén, v.v…
Hiện anh em tù nhân đang giữ làm con tin ông Hồ Phi Thắng là giám thị trại Xuân Lộc phía bên trong. …”

 

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

 

1

– Tình hình Biển Đông đã có gì mới chưa, thưa bác Cả Trọng? (Gocomay). “Bởi thế, dù tình hình Biển Đông đã (hay không) có gì mới thì cái mục tiêu xây dựng hòa bình và hữu nghị, chống âm mưu phá hoại từ bên ngoàivẫn là những ưu tiên hàng đầu trong chính sách cả đối nội và đối của bác Cả Trọng cho tới hết nhiệm kỳ này”.

 

<- Hát cùng Trường Sa – Song Tử Tây thân yêu (QĐND).  – Cầu truyền hình đặc biệt nối Trường Sa và TP HCM (TTXVN).  – Buổi chào cờ đặc biệt trên đảo Song Tử Tây (TT).  – Chợt lớn lên và thấy mình nhỏ bé (TP).

 

– Thủy lôi và trận Bạch Đằng ở Biển Đông (TP).

 

– DS các đảo Trung Quốc chiếm đóng trái phép ở QĐ Trường Sa;   – Trung Quốc chiếm, XD căn cứ phi pháp trên Đá Xu Bi như thế nào (TTVN).

 

 

 

– ASEAN khai mạc Hội nghị các Ngoại trưởng và các hội nghị liên quan (RFI). – ASEAN, ARF bàn chuyện biển Đông (NLĐ).  – AMM 46 củng cố vai trò trung tâm của Asean (VTV).  – Vượt thử thách, ASEAN hiện thực hoá cộng đồng ASEAN 2015 (VOV).  – Ấn Độ tăng cường quan hệ toàn diện với ASEAN (TTXVN).

 

– Trung Quốc, động cơ thúc đẩy trục liên kết Mỹ-Nhật-Philippines ? (RFI). “Kể từ thời tổng thống Bill Clinton, các chính quyền Mỹ đều bác bỏ chiến lược chống Trung Quốc vì cho rằng rất khó thuyết phục các nước tham gia liên minh chống Trung Quốc trừ phi Trung Quốc sử dụng chiến thuật đe nẹt, giống như Liên Xô đã từng làm sau đại chiến thế giới thứ hai. Chỉ có Trung Quốc, qua cách hành xử của họ, mới có thể giúp các nước tổ chức chống Trung Quốc”. – Truyền thông Trung Quốc hăm dọa “phản công” ở Biển Đông (PNTP).  – Trung Quốc dọa ra tay trên biển Đông (PN Today). – Biển Đông: Trung Quốc dọa “phản công”, Philippines bình thản (VnM).

 

– Báo chí Trung Quốc đe dọa “trả đũa” Philippines (RFI). “Cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Trung Quốc nhấn mạnh : trong trường hợp Manila tiếp tục ‘khiêu khích Bắc Kinh’ thì ‘hành động trả đũa là điều không tránh khỏi’.”

 

– LÁT CẮT GIỮA “ĐƯỜNG LƯỠI BÒ “ (Bùi Văn Bồng).

 

– Thảo luận về Nhân quyền Việt Nam tại Quốc hội Australia: Phát biểu của Philip Ruddock, Dennis Jensen và Graham Perrett(Defend the Defenders).

 

– BÁO CÁO VỀ NẠN BUÔN NGƯỜI NĂM 2013 (Defend the Defenders).

 

– Phỏng vấn TS Nguyễn Quang A: VN phải xem lại mình về nhân quyền (BBC). “Ông không cho rằng việc bắt bớ, câu lưu, sách nhiễu các bloggers và các nhà hoạt động vì dân chủ, nhân quyền ở trong nước có thể làm suy giảm hoặc tắt đi tiếng nói của người dân và các giới này trong quá trình đấu tranh đòi cải thiện dân chủ”.

 

– Lê Diễn Đức: Đe dọa chỉ là vũ khí của người bị đe dọa (RFA).

 

2– Những bài thơ yêu nước được sáng tác trong tù (RFA). Luật sư Lê Quốc Quân tham gia biểu tình chống Trung Quốc hôm 8 tháng 7 năm 2012 tại Hà Nội =>

 

– Thái Văn Cầu: Ý kiến về Thư của 33 học giả và chuyên gia thế giới (Boxitvn).

 

– Thời “Mạt Trí” (David Thiên Ngọc).

 

– TP HCM lấy phiếu tín nhiệm 16 chức danh (NLĐ).  – Không “hòa cả làng” (NLĐ).

 

– Ths. Đinh Thế Hưng:  Hiến pháp Việt Nam và quyền bình đẳng trước pháp luật (NCLP).

 

– Luật Đất đai mới: Ai lợi, ai thiệt? (DĐDN).

 

– 9 Luật bắt đầu có hiệu lực thi hành từ ngày 1-7 (TT).

 

– “Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế” (KT). “Một giáo viên ở vùng cao muốn chuyển về đồng bằng gần gia đình phải có vài trăm triệu, một người lính hết nghĩa vụ muốn ở lại làm chuyên nghiệp cũng phải có hàng trăm triệu. Sinh viên tốt nghiệp đại học muốn vào cơ quan nhà nước cũng hàng trăm triệu…”.

 

– ’Có lợi ích nhóm’ trong phá rừng làm thủy điện (PN Today).

 

– Thu hồi đất trái pháp luật: Tòa tối cao hủy quyết định của Chủ tịch UBND quận Long Biên (PLVN).

 

– “Làm ơn mắc oán“, tân sinh viên bị giam như tội phạm nguy hiểm? (PLVN).

 

– Yêu cầu 3 công an tường trình việc đánh dân trọng thương (TT).  – Thượng sỹ công an dâm ô bị ‘rối loạn tình dục’ (VTC).

 

– Milovan Djilas:  Giai cấp mới (Boxitvn).  – Jerry Z. Mulle: Chủ nghĩa tư bản và tình trạng bất bình đẳng CÁNH HỮU VÀ CÁNH TẢ SAI LẦM Ở NHỮNG ĐIỂM NÀO? 

 

3<- Đại sứ Mỹ kết thúc chuyến viếng thăm Tây Tạng (VOA).  – TQ ‘di dời 2 triệu người Tây Tạng’ (BBC). “Khoảng 300 nghìn người du mục đã bị di dời và bắt định cư từ đầu thập niên 2000. Cũng có tin nói nhà cầm quyền công bố ý định muốn bắt thêm 113 nghìn người nữa định cư vào cuối năm 2013”.

 

– Hàng trăm người lại nổi dậy ở Tân Cương (RFI). – Trung Quốc quy tội 100 người gây bạo động ở Tân Cương (VNE). – Bắc Kinh tổ chức tập trận hùng hậu tại Tân Cương (RFI).  – Trung Quốc tiến hành tập trận quy mô tại Tân Cương (TTXVN).

 

– TT Nam Triều Tiên: Có thể xây dựng một loại quan hệ mới với Bắc Triều Tiên (VOA). – Triều Tiên thảo luận đàm phán 6 bên ở Nga (VOV).

 

– Campuchia cấm phát sóng Đài RFA & VOA dịp bầu cử (RFA). – Mỹ lên án Campuchia cấm chương trình phát thanh nước ngoài (VOA). – Cam Bốt cấm truyền thông nước ngoài hoạt động ? (RFI).

 

 

 

– Cầu truyền hình Hát cùng Trường Sa – Song Tử Tây thân yêu: Ngập tràn yêu thương và gửi gắm (SGGP).

 

– “Trẻ hóa” sức mạnh tiêm kích MiG-21 Việt Nam (3) (KT).

 

– Tiến đến Cộng đồng ASEAN năm 2015 (PLTP). – ASEAN và Trung Quốc sẽ đạt tiến bộ về Biển Đông (TTXVN).

 

Trung Quốc sẽ đáp trả “khiêu khích” trên Biển Đông? (VnM).

 

Biển Đông: Trung Quốc ‘cay đắng’ nhìn Mỹ – Nhật – Phi hợp sức (Infonet).

 

– Biển Đông nên học tập Bắc Cực (PLTP).

 

– Báo Trung Quốc đe dọa Philippines (TN). – Philippines phản pháo đe dọa từ TQ (VNN). – Philippines: Nước văn minh thì không có những phát ngôn khiêu khích (GDVN).

 

– Hạ nghị sĩ Mỹ phản đối “Dự luật nhân quyền Việt Nam” (TN). – Nghị sĩ Mỹ phản đối dự luật H.R. 1897 (PLTP).

 

– Đề nghị giải quyết những “nút thắt” trong Luật Đất đai sửa đổi (PLTP).

 

– TP.HCM: Lấy phiếu tín nhiệm 16 chức danh (PLTP). – Phiếu tín nhiệm của dân (ANTĐ). – Cử tri băn khoăn về quản lý, điều hành giá xăng, giá thuốc (HNM).

 

– Không thêm biên chế để giảm 30% công chức cắp ô? (PN Today). – Giải tiếp bài toán thu hút hiền tài (PLTP). – Thu hút nhân tài không chỉ bằng khía cạnh tài chính (PLTP).

 

Dẫu khó, không bỏ Đường Lâm! (PT).

 

– Dân cần nhưng “quan đài” chưa vội? (PLTP).

 

– Để trường học bị “rút ruột”, bí thư xã bị bắt (TN).

 

– Ai đã xóa comment tiêu cực trên Facebook? (VNN).

 

– Nước Nga với sự nghiệp cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh (ND).

 

– Tập trận lớn ở Tân Cương (TN).

 

– Triều Tiên: Hàn Quốc sẽ khốn khổ nếu thả truyền đơn chống Bình Nhưỡng (GDVN).

 

 

 

– Cầu truyền hình: “Hát cùng Trường Sa – Song Tử Tây thân yêu”: Đảo xa thật gần (TT). – Những hình ảnh lộng lẫy ở Trường Sa (VNN). – Nhạc sĩ Nguyễn Cường viết về Trường Sa (TTVH).

 

Trao Luật biển Việt Nam và cờ Tổ quốc cho ngư dân (TP).

 

‘Chiến binh vô hình’ chặn Trung Quốc trước ngưỡng cửa Biển Đông (Kỳ 3) (Soha).

 

Biển đông là tiêu điểm của Hội nghị ngoại trưởng ASEAN (DT). – ASEAN tìm cách phản ứng thống nhất với Trung Quốc về Biển Đông (GDVN).

 

Quân đội Trung Quốc ‘lên gân’ nhằm mục đích gì? (TP).

 

Nhân Dân Nhật Báo khiêu khích, Philippines phản ứng dữ dội  (TT). – Truyền thông Trung Quốc “luận tội” Philippines ở Biển Đông (PT).

 

Nhật Bản sẽ bảo vệ Senkaku bằng gì? (PT). – Máy bay P-1 tạm dừng tuần tra trên không phận Senkaku, Hoa Đông (GDVN).

 

Mỹ ‘giăng bẫy’ hạm đội tàu ngầm Trung Quốc thế nào? (TP).

 

– Một vài suy nghĩ về Xã Hội Đen và Cộng Sản (DLB). – Ba khờ ba khạo ba hèn (DLB). – Tin vui của thủ lãnh côn an Trần Đại Quang! (DLB).  – Dáng đứng… Thành Đô (?!) (DLB). – Tài sản nào là quý báu của nhân dân hai nước Việt-Trung!? (DLB).

 

– Bày tỏ lòng mến mộ đến Phương Uyên, Nguyên Kha và những người quả cảm của nước Việt Nam mới (DLB). – Lời cám ơn gởi Uyên – Kha và những người tuổi trẻ (DLB).

 

– 20:00, Chúa nhật 30.06: Lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình tại nhà thờ Kỳ Đồng (VNRs). – 27 ghi chú dành cho những Tù nhân Lương tâm dự khuyết (pro&contra).

 

– Tôi chưa bao giờ cảm thấy hứng khởi với Mùa xuân Ả Rập (FB Phuong Mai Nguyen). Tác giả đúng khi cho rằng dân chủ là một quá trình dài lâu và một cuộc cách mạng hay một cuộc bầu cử tự do chưa chắc đã đảm bảo có dân chủ, càng chưa chắc đảm bảo ngay lập tức cho sự đầy đủ của cái dạ dày. Song, nếu tác giả không cảm thấy hứng khởi với Mùa xuân Ả rập và không tin rằng cuộc bầu cử tự do có bất kỳ ý nghĩa nào với quá trình dân chủ hóa (democratization), thì không lẽ chế độ độc tài trước đó với ‘lãnh tụ vĩ đại’ Hosni Mubarak sẽ đem đến thịnh vượng cho Ai Cập? Cuộc cách mạng năm 2011 có thể không ngay lập tức mang lại một nền dân chủ và thịnh vượng như mong đợi, nhưng nếu không phải nó thì cái gì là điểm bắt đầu cho cái ‘quá trình dài lâu’ mà tác giả nói đến? Xem ra các dư luận viên của Đảng sẽ rất thích bài viết này của tác giả Phuong Mai Nguyen, bởi nó hỗ trợ phần nào cho kiểu lý luận của họ: mọi thứ phải từ từ, dân tộc này chưa xứng đáng với dân chủ, cần chờ đợi, cần lo miếng ăn cái đã, chứ cách mạng chỉ mang đến đổ máu và hỗn loạn thôi.

 

Vượt biên chính thức (Phan Văn Song / Sơn Trung).

 

– Đoàn kết à? Eo ôi… khó quá! (ĐCV).

 

Doanh nghiệp ngoại ồ ạt thuê đất “chui” (TT).

 

Sẽ lấy phiếu tín nhiệm trong Đảng (VOV).

 

Khởi tố bí thư xã “rút ruột” nhà vệ sinh (SM).

 

“Dâm quan” bị tử hình: Phó bí thư khoái phá trinh (DV).

 

Hàng chục xe bọc thép quân đội tiến vào Tân Cương (TT).

 

Tổng thống Hàn muốn “xây Bán đảo Triều Tiên mới” (TTXVN).

 

Bị Trung Quốc ghẻ lạnh, Triều Tiên quay sang phía Nga (KT). – Nga “ra đòn” tháo gỡ vấn đề hạt nhân của Triều Tiên? (VnM). – Nga sẽ bàn chuyện hạt nhân với Triều Tiên vào tuần tới (SM).

 

KINH TẾ

 

– Kinh tế VN tăng trưởng 4,9% nửa năm 2013 (BBC). – Kinh tế 6 tháng đang ở đáy chữ U (ĐT).

 

– “Điều hành cần ưu tiên hơn nữa cho tăng trưởng” (VnEco).  – Đề nghị nới rộng tài khóa kích cầu (TBKTSG).  – Táo bạo khơi thông nguồn vốn (TT).  – Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia: Kiến nghị Chính phủ giải quyết nợ đọng xây dựng cơ bản cho doanh nghiệp(Thanh tra).

 

– Thị trường vàng trong nước sẽ ra sao sau ngày 30/6? (TTXVN). – Người mua vàng lãi đậm nhưng vẫn hồi hộp (NLĐ).  – Vàng miếng chưa qua, vàng trang sức đã tới (DĐDN).  – Giá vàng tuần tới: Quý mới, kỳ vọng mới? (VnEco). – Thị trường vàng miếng và giải pháp cần có (ND).

 

4– Bộ Xây dựng hướng dẫn việc vay gói 30.000 tỷ (VnM).  – Gói tín dụng 30.000 tỷ: Thị trường đi về đâu ? (DĐDN). – Lúng túng “giải ngân” nhà ở xã hội (GD&TĐ). =>

 

– Quỹ bình ổn bị “lạm dụng? (NLĐ).   – Giá xăng thế giới giảm mạnh trong quý 2 (VnEco).

 

– Chi 21.700 tỉ đồng để tăng lương từ 1-7 (NLĐ).

 

– Doanh nghiệp khổ vì vi phạm sở hữu trí tuệ (TBKTSG).

 

– Gỡ nút thắt cho lúa gạo tạm trữ (TBKTSG).  – Gần một nửa nông dân không hài lòng với cuộc sống (ĐBND).

 

– Sau đại chiến mì ăn liền, bùng nổ mì gạo ? (DĐDN).

 

– Fitch duy trì điểm tín nhiệm cao nhất với Mỹ (RFI).

 

– NICARAGUA VÀ KÊNH ĐÀO 40 TỈ USD: Bí ẩn luật gia Wang Jing (NLĐ).

 

 

 

– Ngân hàng nhà nước hạ lãi suất: Cơ hội tốt giải quyết vốn dư thừa (DV).

 

– Tín dụng tiêu dùng có thể đạt đến 10% GDP (TN).

 

– Giá vàng tăng trở lại, gần 38 triệu đồng/lượng (TN). – Bất chấp cảnh báo biến động, người Hà Nội “đội nắng” đi… vét vàng  (GDVN). – Bong bóng vàng cũng nổ (DV). – Thả giá bán lẻ, vàng về sát thế giới bằng… niềm tin? (Infonet). – Tôi vẫn chờ giá vàng giảm thêm 20% (ĐT). – Thị trường vàng trong nước sẽ ra sao sau ngày 30/6? (GDVN).

 

– Cho vay mua nhà: Vẫn chờ xác định ‘chuẩn nghèo’ (VEF). – Chủ đầu tư kháng cáo vụ “lãi phạt do chậm giao nhà” (TN).

 

– Chính sách “Giải cứu” DN phát huy tác dụng (CT).

 

– Chuỗi liên kết giữa sản xuất và phân phối của chúng ta rất lỏng lẻo (HNM).

 

Bị bôi xấu trắng trợn, Taxi 24/7 khẳng định sẽ kiện Webtretho  (GDVN).

 

Nông dân loay hoay chống đỡ những ‘cú sốc’ (VEF).

 

– Tước giấy phép tàu giã cào tận diệt hải sản (TN).

 

Làm gì để đẩy lui đường lậu ? (DĐDN).

 

 

 

Tín hiệu tích cực trong lãi suất ngân hàng (Tầm nhìn).

 

Tuần tới, nhiều yếu tố đẩy vàng tăng giá (VnM). – Giá vàng tuần tới sẽ thôi lao dốc? (PLTP).

 

Dịch vụ giữ hộ vàng hay biến tướng của huy động vàng? (VOV).

 

Khơi nguồn hơn nữa cho kinh tế tư nhân phát triển (Tầm nhìn).

 

Giá cá tra giảm mạnh, người nuôi lỗ nặng (SGGP).

 

Trung Quốc tăng hỗ trợ tài chính cho nông nghiệp (TTXVN).

 

Ngân hàng Nhật né được khủng hoảng vì… kém tiếng Anh! (SM).

 

Ngân hàng thiêng liêng nhất thế giới cũng ‘nhúng chàm’! (TTVH).

 

VĂN HÓA-THỂ THAO

 

– Tàu cổ 700 năm: Bảo tồn hay tự lãng quên? (NLĐ).

 

– Sẽ còn những khó khăn trong quản lý xuất bản và phát hành xuất bản phẩm điện tử (ĐBND).

 

– Gánh hát Phụng Hảo lưu diễn ở Nam Vang (RFA).

 

– Tuồng cổ ở Thổ Hà (DNSG).

 

– Lạ lùng làng điêu khắc “độc nhất vô nhị” ở Hà Thành (LĐ).

 

– Thế Văn: Nghiệm và suy qua 1200 trang “mã nghệ thuật” của GS Nguyễn Huệ Chi (Boxitvn). – Phan Tấn Hải: Hội thảo Tự Lực Văn Đoàn và màu nắng quê nhà….

 

5<- Nhà thơ Trần Đăng Khoa nhận giải thưởng văn học tại Thái Lan (VOV).

 

– Bậc thầy tranh bút bi (NLĐ).

 

– Chuyện đời nghệ sĩ tài hoa nhất Tây Nguyên khiến nữ sinh bỏ học xin… làm vợ (LĐ).

 

– Lê Khanh tự nhận là… chúa chổm (NLĐ).

 

– Rock band – Hợp rồi tan trên đường hẹp (PNTP).

 

– Câu chuyện cà phê (DNSG).

 

– “Cái chết” đáng tiếc của những địa danh lịch sử (DT).

 

– Daft Punk, cánh chim đầu đàn dòng nhạc French Touch (RFI).

 

– Mây đen doping vẫn che phủ bầu trời Tour de France 2013 (RFI).

 

– Andy Murray thắp sáng hy vọng (BBC).

 

– Tản mạn về chữ và nghĩa (PLTP).

 

– Đạo văn chương nghệ thuật, tại sao? (PLTP).

 

– Viết nghịch cảnh để nhân vật trưởng thành (PLTP).

 

– Gã độc thân – Truyện ngắn của Phùng Văn Khai (PLTP).

 

– “Chợ tình“, “cầu tình“ ở Tây Nguyên (PLVN).

 

– Hướng tới kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Lý Tự Trọng (HNM).

 

– Hội chợ triển lãm đồ gỗ và lâm sản Việt Nam (TN).

 

– VFF tính bỏ tiền “nuôi” đội bóng đá nữ Thái Nguyên (DV).

 

 

 

Cổn miện uy nghi, ngàn năm mũ áo (TP).

 

Tuần di sản (TTVH).

 

Bí ẩn về tiếng trống thiêng giữa đại ngàn… (PL&XH).

 

Hà Nội giờ chỉ còn du lịch làng… “mất” nghề (SM).

 

Ai mua thơ không (LĐ).

 

– Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh: “Bảo tôi viết hiện thực, có lẽ tôi chịu” (TP).

 

Kiếp sau xin được làm quan (Sơn-Thi-Thư).

 

Trang Trịnh: “Mong ước đưa nhạc cổ điển tới gần khán giả Việt’ (PT).

 

Người chiếu phim miễn phí (TT).

 

Món ngon khó xơi của truyền hình thực tế (TN).

 

Vụ kiện ăn cắp ca khúc, Đàm Vĩnh Hưng phạm nhiều tội? (VTC). – Bị kiện “tội đánh cắp” ca khúc, Mr. Đàm: Scandal này rất chán (GDVN).

 

“Cái chết” đáng tiếc của những địa danh lịch sử (DT).

 

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

 

– Chiến lược tầm vóc của nền giáo dục (GD&TĐ).

 

– PGS. TS Nguyễn Đức Minh – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đánh giá kết quả giáo dục (Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam):“Học thật, thi thật tạo động lực trong học tập” (GD&TĐ).

 

– Vẫn chưa chán trò ngồi mơ mộng hão: Phấn đấu năm 2020 có một trường đại học được xếp hạng trong số 200 trường đại học hàng đầu thế giới (ND).

 

– Trường chất lượng cao phải cam kết chất lượng giáo dục (CAND).

 

– Cảnh báo việc mạo danh cán bộ Bộ GD-ĐT để bán sách (VOV).

 

– Chuyển trường cao đẳng thuộc Vinashin sang Trường ĐH Hàng Hải VN (TTXVN/TT).  – Quảng Ngãi: Lập trường CĐ Y tế Đặng Thùy Trâm (PNTP).

 

– Vì sao các trường mầm non ở Đắk Lắk nhốn nháo? (Bài 2) (Tầm nhìn).

 

– Dùng kết quả nghiên cứu khoa học trái phép, phạt đến 40 triệu đồng (CP).

 

 

 

Bài toán khó giữa nhu cầu tuyển sinh và tuyển dụng (PT).

 

Bộ mạnh tay, các cô có hay? (VNN).

 

– Thầy Nguyễn Ngọc Ký (TN).

 

– Chú trọng hơn đến các điều kiện đảm bảo chất lượng (GD&TĐ).

 

– “Cách mạng” triệt để trong xây dựng chương trình đào tạo (GD&TĐ).

 

Thủ khoa khối A nói về kinh nghiệm để làm bài thi đạt điểm cao nhất (GDVN). – Cú liều lĩnh đưa cô thủ khoa tới Mỹ (VNN).

 

– Kỳ thi đại học, cao đẳng 2013: Mùa “chặt chém” (CT).

 

– Trẻ em Mường Bám (Sơn La) mong đổi đời nhờ con chữ (GDVN).

 

 

 

Văn bản “lạ” của Giám đốc Sở GD – ĐT Hà Tĩnh (Tầm nhìn).

 

Làm thợ dễ tìm việc hơn làm thầy (SGGP).

 

Những con đường vẫn mở (PL&XH).

 

Trường ĐH đưa phòng thi lên mạng (GD&TĐ).

 

– Tuyển sinh đại học, cao đẳng 2013: Bí quyết ôn thi và làm bài tốt môn Lịch Sử (DT).

 

Dạy tiếng Anh Cambridge, ai hưởng lợi ? – Trả lời các yêu cầu của EMG (TN).

 

Đúc bánh xèo, người mẹ nghèo nuôi con học đại học (DT).

 

Nam sinh gây trọng tội xin nhập học trường đã trúng tuyển (PLTP).

 

Ngày 1/7, Hà Nội bắt đầu tuyển sinh đầu cấp: Nhiều trường mầm non sẽ tổ chức bốc thăm (CAND).

 

Tôi Đi Học (Vietbao.com).

 

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

 

– Phỏng vấn ông Bùi Minh Tăng – Giám đốc Trung tâm khí tượng Thủy văn Trung ương: ’Chúng tôi không phải thánh mà dự báo bão chính xác được’ (PN Today). “Ngày xưa dự báo bão chỉ xảy ra trong 24h nên độ chính xác cao hơn. Bây giờ dự báo 72 tiếng, càng xa càng sai, sai số có thể là 500km. Nếu dự báo về Hải Phòng nhưng bão về Huế vẫn nằm trong sai số cho phép”.

 

– Độc hại thảo dược Trung Quốc (PNTP).

 

– Thành lập Trung tâm Điều phối Quốc gia về ghép bộ phận cơ thể người (TN).

 

–  Khánh Hòa: Công nhân chết thảm, lãnh đạo doanh nghiệp “mất hút” (LĐ).  – Hàng trăm công nhân hỗn chiến, náo loạn công trường(TT).

 

– Từ 1/7 bắt đầu xử lý các xe không lắp hộp đen (CP).

 

– Sống trong rừng (NLĐ).

 

Truy sát kinh hoàng trên phố ở Sài Gòn (VNN). Chuyện về “Biệt động Sài Gòn”? Không phải, mà là … lưu manh (TP) HCM! Hề hề!  – Hàng chục đối tượng vây đánh nhân viên xe buýt (NLĐ). – Mẹ giết 2 con rồi tự vẫn vì mâu thuẫn tiền bạc với chồng (TT).

 

– Đột kích tụ điểm ăn chơi lớn nhất đất Cảng (VNN). – Đồ Sơn: Ai mua nhan sắc, ai bán phấn hương? (LĐ). – Video: Sự kiện và bình luận: Mại dâm – thực tế phải đối mặt (VTV).

 

6<- “Hố tử thần” xuất hiện giữa trung tâm TP HCM (NLĐ).  – Sài Gòn thành ‘sông’ sau cơn mưa dài 30 phút (VNE).

 

– Chờ “ông cấp nước” (NLĐ).

 

– TIẾNG MÕ KHUYA (Bùi Văn Bồng).

 

– Hộp sọ kỳ quái ở Thanh Hóa là của động vật (VNE).

 

– Việt Nam có nên duy trì án tử hình? (RFA).

 

– Video: Việt Nam – Đất nước – Con người: Phú Tân – tình đất tình người (VTV).

 

– Video: Talk VietNam: Gặp gỡ ảo thuật gia hàng đầu châu Âu Erix Logan (VTV).

 

– Hàng chục ngàn người tham gia Gay Pide tại Paris (RFI).

 

– Du khách Trung Quốc : Bò sữa hay ác mộng ?  (RFI). “Phải nói là họ đặc biệt ồn ào và lộ liễu ở những nơi công cộng, như ở khách sạn, sân bay, bến xe ca, thậm chí ngay cả trong các đền chùa”.

 

– Thuốc lậu Trung Quốc bị Tây Ban Nha tịch thu (RFI).

 

– Lệnh cảnh báo nắng nóng cho vùng tây nam nước Mỹ (VOA). – TT Obama kêu gọi dân Mỹ chiến đấu chống nạn biến đổi khí hậu (VOA).

 

 

 

Uống cà phê để sống hay chết? (ANTĐ).

 

Nghĩ về anh – người “liệt sĩ” trở về (DT).

 

– Trộm cát ngang nhiên lộng hành – Kỳ 2: Đủ chiêu đối phó (TN).

 

– Núi Tàu tan hoang, chưa thấy kho vàng( (TN).

 

– Suýt đưa tội phạm… đi cai (TN).

 

Tin đồn “trùng tang” rúng động sau cái chết của một phụ nữ (Inf0net).

 

– Bán rong quân tư trang – ‘nối giáo’ cho tội phạm (PT).

 

– “Hố tử thần” khủng giữa trung tâm TP.HCM (PLTP).

 

– Những người trả bình yên cho đất (DV).

 

– Mở đường mang no ấm cho bà con (DV).

 

– Liên tiếp xảy ra các vụ cháy mía (TN).

 

– Ấn Độ: 10.000 người có thể đã chết do mưa lũ (VOV).

 

 

 

Hoa quả tươi vài năm mà không lo là hàng nhập khẩu độc hại? (SM).

 

Xin con nuôi: Khó hơn cả sinh con? (LĐ).

 

Rùng mình sống trong “cụ” chung cư chờ sập (DT).

 

Ẩm thực xấu xí (SGGP).

 

– Nỗi khổ trùng tên trên báo chí (Lê Thiếu Nhơn).

 

Hạnh phúc giản đơn (Mai Thanh Hải).

 

Hàng trăm công nhân hỗn chiến kinh hoàng (TN).

 

Cán bộ văn hoá xã hiếp dâm cháu bé 11 tuổi, bị bắt tại trận vẫn cãi cố (GDVN).

 

Cả làng làm nghề chữa bệnh vô sinh (VNN).

 

Đi tìm bóng dáng quan tài treo của người Giẻ Triêng ở Kon Tum (DT).

 

Bà cụ bán chè (TT).

 

– Câu chuyện nước Mỹ: Chó Hoa Kỳ (Hiệu Minh).

 

QUỐC TẾ

 

– Bất đồng ở Syria, cơ hội cho chủ nghĩa khủng bố lên ngôi? (TQ).

 

– Phe chống đối và phe ủng hộ TT Ai Cập đụng độ nhau (VOA). – TT Obama thúc đẩy đối thoại tại Ai Cập để chấm dứt xáo trộn (VOA). – Phong trào chống chính quyền Ai Cập vẫn gia tăng (RFI). – Ai Cập “rung chuyển” vì các cuộc biểu tình trên khắp đất nước (QĐND).  – Ai Cập đối mặt các cuộc biểu tình quy mô lớn vào ngày 30/6 (VOV).  – Ai Câp: Nổ lựu đạn, 16 người biểu tình thương vong (TTXVN).  – Mỹ khuyến cáo công dân không đến Ai Cập (VNN).

 

– Tổng thống Iran mong muốn hạ nhiệt với phương Tây (TTXVN).

 

– Ngoại trưởng Mỹ tìm cách hồi sinh tiến trình hòa bình Trung Đông (VOA).

 

– Anh khẳng định không rút hết quân khỏi Afghanistan vào 2014 (VOV). – Thủ tướng Anh đi thăm Afghanistan và Pakistan (VOA).

 

– TT Obama thăm gia đình ông Mandela (VOA). – Tổng thống Mỹ vinh danh Nelson Mandela (BBC). – TT Obama: Ông Mandela là nguồn cảm hứng của thế giới (VOA). – TT Zuma: Bệnh tình ông Mandela vẫn nguy kịch nhưng ổn định (VOA). – Obama không thăm Mandela nhưng gặp riêng gia đình(RFI). – Tổng thống Mỹ có chuyến thăm lịch sử tới Nam Phi (TTXVN).

 

7– TT Obama muốn gia tăng thương mại với Phi châu (VOA). – Tổng thống Obama hứa đi thăm Kenya, nhưng không phải lúc này (VOA).

 

– Tranh cử tổng thống: Cuộc chơi sớm của Hillary (VNN). =>

 

– Bom vệ đường làm 8 lính Thái chết (BBC). – Mìn nổ ở miền nam Thái Lan, 8 binh sĩ thiệt mạng (VOA). – Bom nổ ở miền nam Thái Lan, 8 lính tử thương (RFI).

 

– Thái Lan lại rung chuyển vì bom, 8 binh sĩ thiệt mạng (VNN).

 

– Trung-Ấn nhất trí tìm giải pháp tranh chấp biên giới (TTXVN).

 

– Trung Quốc tiến vào Bắc Cực… theo đường vòng (KT).

 

 

 

– Quân đội Assad mở cuộc oanh tạc chưa từng thấy vào Homs (KT). – Quân chính phủ Syria suy yếu và tan rã? (VnM). – Tại sao Hezbollah sống chết bảo vệ chế độ Tổng thống Syria Assad? (GDVN). – Quân đội của Tổng thống Assad phản công thành trì phiến quân Syria  (GDVN).

 

– Tân Tổng thống Iran cam kết xây dựng chính phủ ôn hòa (VOV).

 

– Kỳ tích Israel (TN).

 

– Dân Ai Cập biểu tình đòi thay tổng thống (TN). – Ai Cập: Biểu tình và bạo lực tiếp diễn, căng thẳng gia tăng (VOV). – Một người Mỹ chết trong biểu tình Ai Cập (PLTP).

 

– Snowden: Mỹ nghe trộm, do thám mạng máy tính nội bộ của ngay cả EU (GDVN). – Cha của Snowden lên tiếng bênh vực con trai mình (TTXVN).

 

– Hội nghị Bilderberg và âm mưu thống trị thế giới (TN).

 

– “Người vận chuyển” C-295 đắt hàng tại Paris Air Show 2013 (DV).

 

– EU: Mất bò mới lo làm chuồng (TN). – Liên minh Châu Âu: Nguy cơ đánh mất cả một thế hệ (HNM).

 

– Trung Quốc lại bị tố đánh cắp thông tin của Mỹ (PT). – Tin tặc Trung Quốc có thể bị giáng trả quân sự (TN). – UAV Trung Quốc và tham vọng sẽ phá vỡ độc quyền của phương Tây (GDVN).

 

– Trang mới trong quan hệ Trung Quốc – Hàn Quốc (ND).

 

– Khói bụi Indonesia làm nóng Hội nghị ASEAN (TN).

 

– Campuchia: Sư bị điều tra vì quá sang (TN).

 

– Du thuyền hạng sang của Kim Jong-Un Lách luật cấm vận? (DV).

 

 

 

Vì sao nhóm vũ trang quyết tử bảo vệ chế độ Syria? (ĐV). – Quân đội Syria lại mở cuộc tấn công mới vào Homs (TTXVN). – Tại sao Hezbollah sống chết bảo vệ chế độ Tổng thống Syria Assad? (GDVN). – Kissinger: Mỹ không còn hy vọng gì trong việc lật đổ Tổng thống Syria  (GDVN). – Nga – Trung Quốc – Iran đang “chống lưng” cho chính quyền Assad (GDVN).

 

Hàng nghìn người Thổ Nhĩ Kỳ biểu tình chống chính phủ (Tin tức). – “Mùa xuân Arập” hồi sinh? (PT).

 

Một năm nhiều sóng gió của Tổng thống Ai Cập Morsi (DT). – Mỹ kêu gọi Ai Cập đàm phán hòa bình giải quyết bất ổn (VOV).

 

Mỹ muốn Afghanistan ký thỏa thuận an ninh (VOV).

 

Obama thăm Nam Phi: người biểu tình, kẻ ngưỡng mộ (TT).

 

Mỹ “nghe lén cả Liên Hiệp Quốc và EU” (NLĐ).

 

Mỹ hạ giọng trong vụ Edward Snowden (PT). – Những tình tiết bí mật đằng sau vụ Edward Snowden đào thoát khỏi Hồng Kông (TN).

 

Mỹ tuyên án chung thân phụ nữ gốc Việt cắt “của quý” chồng cũ (DT).

 

* RFA: + Sáng 29-6-2013; + Tối 29-6-2013.

 

* RFI29-6-2013

 

* VTV: + Chào buổi sáng – 29/06/2013; + Tạp chí kinh tế cuối tuần – 29/06/2013; + Tài chính tiêu dùng – 29/06/2013; + Câu chuyện văn hóa: Ấn tượng Festival di sản Quảng Nam Asean 2013; + Nhịp đập 360 độ Thể thao – 29/06/2013; + 360 độ Thể thao – 29/06/2013; + Thể thao 24/7 – 29/06/2013; + Trang địa phương – 29/06/2013; + Xây dựng nông thôn mới – 29/06/2013; +Khoảnh khắc cuối tuần – 29/06/2013; + Thời tiết du lịch – 29/06/2013; + Thời sự 12h – 29/06/2013; + Thời sự 19h – 29/06/2013.

Chủ nghĩa tư bản và tình trạng bất bình đẳng CÁNH HỮU VÀ CÁNH TẢ SAI LẦM Ở NHỮNG ĐIỂM NÀO?

 

Tháng 6 27, 2013

 

Jerry Z. Mulle

 

Trần Ngọc Cư dịch

 

Xem kì 1 , kì 2 hoặc toàn bài trong bản PDF

 

Gia đình và vốn con người

 

Trong môi trường toàn cầu hóa, tài chính hóa, hậu công nghiệp ngày nay, vốn con người là quan trọng hơn bao giờ hết trong việc quyết định những cơ may trong đời. Điều này khiến vai trò của gia đình trở nên quan trọng hơn cũng bởi vì, các nguồn lực do gia đình truyền lại cho con cái có xu thế định đoạt rất nhiều cho sự thành công ở nhà trường và nơi làm việc, như phát hiện luôn lặp lại của mọi thế hệ các nhà nghiên cứu xã hội và khiến họ tiu nghỉu. Như chuyên gia kinh tế Friedrich Hayek đã vạch ra nửa thế kỷ trước trong cuốn The Constitution of Liberty (Hiến pháp của Tự do), trở ngại chính cho sự bình đẳng về cơ hội là ta không thể tìm được một cơ chế tốt hơn để thay thế những vị phụ huynh thông minh hay những gia đình biết bồi dưỡng tình cảm và văn hóa cho con cái. Theo một nghiên cứu gần đây của hai nhà kinh tế Pedro Carneiro và James Heckman, “Những khác biệt về trình độ kỹ năng nhận thức (cognitive skills) và các kỹ năng không thuộc phạm vi nhận thức (noncognitve skills) xuất hiện sớm trong đời người và tồn tại mãi. Có chăng là, học vấn chỉ đào sâu thêm những khác biệt đầu đời này mà thôi”.

 

Vốn di truyền nằm dưới nhiều dạng thức khác nhau: cơ cấu gien (genetics), sự nuôi dưỡng trước và sau khi đứa trẻ sinh ra, và các định hướng văn hóa được truyền đạt trong gia đình. Hẳn nhiên, tiền bạc cũng quan trọng, nhưng thường không quan trọng bằng những yếu tố gần như không liên quan đến tiền bạc này. (Sự hiện hữu nổi bật của sách báo trong một hộ gia đình là dấu hiệu con cái đạt điểm cao ở học đường, chứ không phải là lợi tức của gia đình đó). Qua thời gian, nếu xã hội được tổ chức dựa vào chế độ nhân tài, vốn di truyền gia đình và phần thưởng thị trường sẽ có có xu thế gắn bó với nhau. Những cha mẹ có học vấn thường có khuynh hướng đầu tư thêm thì giờ và năng lực cho việc chăm sóc con cái, thậm chí khi cả cha lẫn mẹ đều bận việc ở sở làm. Và những gia đình có vốn con người phong phú có khả năng sử dụng hiệu quả hơn những phương tiện giáo dục cải tiến mà chủ nghĩa tư bản đương đại cống hiến (chẳng hạn tiềm năng bồi dưỡng tri thức qua Internet) đồng thời chống lại những cạm bẫy tiềm ẩn (như xem TV và chơi các trò chơi vi tính).

 

Điều này ảnh hưởng đến khả năng của trẻ em trong việc vận dụng nền giáo dục chính thức ở nhà trường, một nền giáo dục ít ra cũng có tiềm năng ngày càng mở rộng để đón tiếp mọi người, bất chấp địa vị kinh tế hay sắc tộc. Vào đầu thế kỷ 20, chỉ có 6,4 % trẻ em Mỹ hoàn tất bậc trung học, và chỉ một trong 400 người tiếp tục lên đại học. Như vậy, thời bấy giờ một bộ phận dân chúng rất đông đảo có khả năng trí óc, nhưng không có cơ hội, để theo đuổi các bằng cấp cao. Ngày nay, tỷ lệ học sinh Mỹ hoàn tất bậc trung học là khoảng 75% (xuống từ đỉnh cao 80% năm 1960), và khoảng 40% thanh niên đăng ký theo học đại học.

 

Tờ The Economist gần đây đã nhai lại một quan niệm lỗi thời: “Trong một xã hội có cơ hội đồng đều rộng rãi, địa vị của cha mẹ trên thang lợi tức sẽ không mấy ảnh hưởng đến nấc thang lợi tức của con cái họ về sau”. Nhưng sự thật là, càng có cơ hội đồng đều do cơ chế tạo ra bao nhiêu, thì các di sản thuộc vốn con người của gia đình lại càng quan trọng bấy nhiêu. Như nhà khoa học chính trị Edward Banfield nhận xét một thế hệ trước đây trong cuốnThe Unheavenly City Revisited [một tác phẩm xét lại các vấn đề đô thị Mỹ, ND], “Toàn bộ nền giáo dục luôn ưu đãi trẻ em thuộc giai cấp trung lưu hoặc thượng lưu, vì thuộc về giai cấp trung lưu hay thượng lưu có nghĩa là hưởng được những phẩm chất tốt đẹp giúp cho việc học tập đặc biệt dễ dàng”. Những cải tiến về phẩm chất trường học có thể cải thiện thành quả giáo dục nói chung, nhưng chúng có xu thế làm gia tăng, chứ không giảm bớt, khoảng cách thành đạt giữa con em xuất thân từ những gia đình có vốn con người chênh lệch nhau. Những nghiên cứu gần đây với mục đích chứng minh rằng tại Hoa Kỳ ngày nay sự thăng tiến xã hội giữa các thế hệ (intergenerational mobility) ít diễn ra hơn so với trong quá khứ (hay so với tại một số quốc gia châu Âu), đã không thấy được rằng sự kiện này thật ra có thể là sản phẩm trớ trêu của nỗ lực gia tăng bình đẳng về cơ hội qua nhiều thế hệ. Và trong khía cạnh này, có thể Hoa Kỳ chỉ là nước dẫn đầu trong các xu thế cũng hiện diện tại các nước tư bản tiên tiến khác.

 

Thành đạt khác nhau giữa các nhóm xã hội

 

Gia đình không phải là cơ chế xã hội duy nhất có một ảnh hưởng quan trọng đối với sự phát triển vốn con người (human capital) và đối với sự thành công nhiên hậu trong thị trường; các nhóm cộng đồng, như các cộng đồng tôn giáo, chủng tộc và dân tộc cũng có một ảnh hưởng tương tự. Trong cuốn sách xuất bản năm 1905, The Protestant Ethic and the Spirit of Capitalism (Luân lý Tin lành và Tinh thần Tư bản chủ nghĩa), nhà xã hội học Max Weber nhận xét rằng trong các khu vực tôn giáo khác nhau, người Tin lành làm kinh tế giỏi hơn người Công giáo, và người theo Giáo phái Calvin (Calvinists) thành công hơn người theo Giáo phái Luther (Lutherans). Weber đưa ra một một lý giải mang tính văn hóa cho sự khác biệt này, một sự khác biệt có gốc rễ trong những khuynh hướng tâm lý do các đức tin khác nhau này tạo ra. Vài năm sau, trong cuốn The Jews and Modern Capitalism (Người Do Thái và Chủ nghĩa Tư bản Hiện đại), Werner Sombart, người đồng thời với Weber, đưa ra một lý giải khác hơn cho sự thành công của các nhóm khác nhau, bằng cách một phần dựa vào các khuynh hướng văn hóa và một phần dựa vào các khuynh hướng chủng tộc. Và đến năm 1927, Schumpeter, một đồng nghiệp trẻ hơn của họ đã đặt tựa đề cho một bài tiểu luận quan trọng là “Giai cấp xã hội trong một môi trường thuần chủng (ethnically homogeneous)”, vì ông đinh ninh rằng trong một bối cảnh hợp chủng, các mức độ thành đạt thay đổi theo từng sắc dân, chứ không chỉ theo giai cấp xã hội mà thôi.

 

Những lý giải được đưa ra cho những mô hình nói trên là không quan trọng bằng thực tế là, mức thành đạt khác nhau giữa các nhóm vẫn là một đặc điểm bất diệt trong lịch sử của chế độ tư bản, và những chênh lệch này vẫn tiếp tục tồn tại ngày nay. Tại Hoa Kỳ đương đại, chẳng hạn, người châu Á (đặc biệt khi không kể đến các sắc dân hải đảo Thái Bình Dương) có xu thế thành đạt hơn người da trắng bản xứ (non-Hispanic whites), người da trắng bản xứ lại thành đạt hơn người da trắng gốc châu Mỹ La tinh (Hispanic whites), người châu Mỹ La tinh lại thành đạt hơn người Mỹ gốc châu Phi [người da đen]. Đây là sự thật dù ta nhìn vào sự thành đạt về học vấn, vào lợi tức, hay nhìn vào các loại hình gia đình, như các trường hợp sinh con ngoại hôn chẳng hạn.

 

Những quốc gia Tây Âu (và nhất là những quốc gia Bắc Âu), với những trình độ bình đẳng kinh tế còn cao hơn Mỹ nhiều, thông thường là những nước có những khối dân thuần chủng hơn Mỹ. Khi những đợt dân nhập cư gần đây làm cho nhiều nước tiên tiến hậu công nghiệp giảm bớt tính thuần chủng so với trước, chúng cũng có vẻ phân hoá giai cấp theo các đường ranh cộng đồng, với một số nhóm dân nhập cư biểu hiện những mô hình thành công hơn khối dân cư hiện hữu từ trước và một số nhóm khác lại ít thành công hơn. Tại Vương quốc Anh chẳng hạn, con cái những người Trung Hoa và người Ấn Độ nhập cư thường thành công hơn dân bản xứ, trong khi con cái của người da đen từ vùng Ca-ri-bê (Caribbean blacks) và người Pakistan thường thua kém hơn. Tại Pháp, con cái của người Việt Nam nhập cư thường thành công hơn con cái người bản xứ, và con cái của các sắc dân Bắc Phi lại thua kém hơn. Tại Israel, con cái của người Nga nhập cư thường thành công hơn người bản xứ, trong khi con cái của những người nhập cư từ Ethiopia lại thua kém hơn. Tại Canada, con cái người Trung Hoa và người Ấn Độ thường thành công hơn con cái dân bản xứ, trong khi con cái của dân nhập cư từ vùng Ca-ri-bê và châu Mỹ La tinh lại thua kém hơn. Phần lớn sự chênh lệnh trong mức độ thành công này có thể được giải thích bằng thành phần giai cấp và quá trình đào tạo khác nhau của các nhóm nhập cư ngay tại cố quốc của họ. Nhưng vì bản thân những cộng đồng nhập cư này đã đóng vai trò là nơi cưu mang vốn con người, những mô hình về sự thành đạt này có khả năng và vẫn còn tồn tại qua thời gian và không gian.

 

Trong trường hợp Hoa Kỳ, chính sách di trú của nước này đã đóng một một vai trò thậm chí còn lớn hơn trong việc làm nghiêm trọng thêm tình trạng bất bình đẳng, vì tính năng động kinh tế, sự cởi mở văn hóa, và địa thế của nước Mỹ có xu thế thu hút một số người tài giỏi và thông minh nhất thế giới lẫn một số người ít học nhất thế giới. Sự thể này đã nâng chóp bu của thang kinh tế lên cao và hạ phần dưới cùng xuống thấp hơn nữa.

 

Tại sao giáo dục không phải là một phương thuốc chữa trị mọi thứ bệnh

 

Sự nhìn nhận ngày càng rộng lớn về tình trạng bất bình đẳng và phân hóa giai cấp xã hội đang gia tăng tại các nước hậu công nghiệp đương nhiên đã đưa đến các cuộc thảo luận về những điều có thể thực hiện để đối phó vấn đề này. Trong bối cảnh của Hoa Kỳ, câu trả lời đến từ hầu hết mọi thành phần xã hội thật là đơn giản: giáo dục.

 

Một chủ đề của lập luận này tập trung vào giáo dục đại học. Theo đó, hiện nay có một khoảng cách đang gia tăng về những cơ may trong đời giữa những người tốt nghiệp đại học và những người không tốt nghiệp, và vì thế cần phải có càng nhiều người vào đại học càng tốt. Đáng tiếc là, mặc dù một tỷ lệ người Mỹ cao hơn trước đang theo đuổi bậc đại học, nhưng họ không nhất thiết học hỏi nhiều hơn. Một con số ngày càng đông đảo không đủ khả năng học tập ở bậc đại học, nhiều người phải rời ghế nhà trường trước khi hoàn tất học vị, và nhiều người khác nhận những bằng cấp chỉ phản ánh những tiêu chuẩn thấp hơn trình độ mà người ta thường cho là một bằng đại học phải có.

 

Trong khi đó, mức chênh lệch đáng kể nhất trong sự thành tựu ở học đường diễn ra sớm hơn bậc đại học, được biểu hiện trong tỷ lệ hoàn tất bậc trung học, và những chênh lệnh quan trọng trong thành tích học tập (giữa các giai cấp xã hội khác nhau và giữa các sắc tộc khác nhau) còn xuất hiện sớm hơn, ngay từ cấp tiểu học. Do đó, một chủ đề thứ hai của cuộc tranh luận giáo dục tập trung vào bậc tiểu học và trung học. Những phương thức chữa trị được đề xuất ở đây gồm có: cung cấp thêm tiền cho các trường học, cho phụ huynh nhiều lựa chọn hơn, kiểm tra bài vở của học sinh thường xuyên hơn, và cải thiện hiệu năng của giáo viên. Thậm chí nếu một số hoặc toàn bộ các biện pháp này là đáng mong muốn vì những lý do khác đi nữa, không một biện pháp nào chứng tỏ đã giảm bớt khoảng cách giữa các học sinh và giữa các nhóm xã hội – vì bản thân nền giáo dục chính thức ở nhà trường (official schooling) đóng một vai trò tương đối nhỏ bé trong việc tạo ra hoặc duy trì các khoảng cách thành đạt (achievement gaps).

 

Thật ra những khoảng cách này có nguồn gốc trong những mức vốn con người khác nhau (different levels of human capital) mà trẻ em thừa hưởng khi chúng bắt đầu đi học – điều này đã dẫn đến một chủ đề thứ ba của cuộc tranh luận giáo dục, tập trung vào việc chăm sóc tuổi thơ ấu của trẻ em sớm hơn và tích cực hơn. Những đề xuất ở đây thường dẫn đến việc đưa trẻ em ra khỏi môi trường gia đình và đặt chúng vào những bối cảnh mang tính cơ chế (institutional settings) càng dài thời gian càng tốt (như chương trình Head Start, Early Head Start /cho trẻ em đi học sớm) hay thậm chí cố gắng tái xã hội hoá toàn bộ những khu dân sinh (như trong dự án Khu vực của Trẻ em Harlem/the Harlem Children’s Zone project). Có một số trường hợp thành công riêng lẻ với những chương trình này, nhưng không ai biết chắc là chúng có thể được nhân rộng trên một qui mô lớn hơn không. Nhiều chương trình cho thấy kết quả ngắn hạn về khả năng nhận thức, nhưng hầu hết những thành quả này có xu thế mai một qua thời gian, và những thành quả còn sót lại thường là không đáng kể. Có một điều khả tín hơn là, những chương trình này giúp trẻ em trau dồi các kỹ năng không thuộc lãnh vực nhận thức (noncognitive skills [như các đức tính]) và những đặc điểm nhân cách có thể dẫn đến thành công kinh tế tương lai – nhưng với một cái giá và nỗ lực đầu tư đáng kể, vì phải sử dụng các nguồn lực được rút tỉa từ những bộ phận thành công hơn trong xã hội (và như thế làm suy yếu các nguồn lực mà họ có thể sử dụng để đầu tư) hay các nguồn lực được chuyển từ các dự án tiềm năng khác.

 

Vì tất cả những lý do trên, tình trạng bất bình đẳng trong các xã hội tư bản tiên tiến dường như vừa gia tăng vừa không tránh khỏi, chí ít trong giai đoạn hiện nay. Thật vậy, một trong những khám phá chắc chắn nhất của ngành nghiên cứu khoa học xã hội đương đại là, một khi sự cách biệt giữa các gia đình có lợi tức cao và những gia đình có lợi tức thấp gia tăng, thì những cách biệt trong sự thành đạt về học vấn và công ăn việc làm giữa con cái họ lại càng gia tăng hơn nữa.

 

Phải làm gì?

 

Chủ nghĩa tư bản ngày nay vẫn tiếp tục tạo ra những lợi ích ngoạn mục và những cơ hội ngày càng to lớn hơn cho việc tự trau dồi và phát triển bản thân. Nhưng hơn bao giờ hết, những mặt tốt của nó đang đi cùng với những mặt xấu, đặc biệt là việc gia tăng tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế. Như Marx và Engels đã nhận xét chính xác, điều làm cho chủ nghĩa tư bản khác với các hệ thống xã hội và kinh tế khác là nó “thường xuyên cách mạng hóa việc sản xuất, gây xáo trộn liên tục cho mọi tình huống xã hội, [và] mang lại tình trạng bấp bênh và dao động triền miên”.

 

Vào cuối thế kỷ 18, nhà nghiên cứu và thực hành môn kinh tế chính trị vĩ đại nhất nước Mỹ, Alexander Hamilton, đã có một số nhận xét sâu sắc về tính hàm hồ tất yếu (inevitable ambiguity) của chính sách công trong một thế giới đầy lực hủy diệt sáng tạo (a world of creative destruction):

 

Cái thân phận mà Thượng đế đã quan phòng vĩnh viễn cho con người là, mỗi điều tốt lành mà con người được thụ hưởng đều bị pha trộn với nhiều điều xấu xa, mọi suối nguồn hoan lạc là ngọn nguồn của thương đau – ngoại trừ một điều là Đức hạnh, điều tốt lành duy nhất không bị pha chế được phép tồn tại trong Thân phận hữu hạn của con người… Người làm chính trị đích thực… sẽ hỗ trợ những cơ chế và kế hoạch nàocó xu thế tạo hạnh phúc cho đồng loại, phù hợp với khuynh hướng tự nhiên của họ là gia tăng gấp bội nguồn hạnh phúc cá nhân và gia tăng các nguồn tài nguyên và sức mạnh quốc gia – cố gắng đưa vào mỗi trường hợp tất cả những thành tố có thể được sử dụng để vạch ra các biện pháp ngăn ngừa và chỉnh sửa cái ác vốn luôn luôn đi đôi với những ân sủng thế gian.

 

Bây giờ cũng như vào thời đó, vấn đề trước mắt chỉ là làm thế nào để duy trì những ân sủng thế gian của chủ nghĩa tư bản đồng thời vạch ra các biện pháp ngăn ngừa và chỉnh sửa đối với những điều ác vốn luôn luôn đi đôi với những ân sủng ấy.

 

Một liều thuốc tiềm năng để chữa trị các vấn đề bất bình đẳng và bất an kinh tế giản dị là tái phân phối lợi tức từ chóp bu xuống tận đáy của nền kinh tế. Tuy nhiên, phương thức này có hai khuyết điểm. Khuyết điểm thứ nhất là, qua thời gian, chính các thế lực đã dẫn đến tình trạng bất bình đẳng nghiêm trọng sẽ xác lập lại thế lực của mình; việc này đòi hỏi tái phân phối lợi tức thêm nữa, hay tái phân phối mạnh mẽ hơn. Khuyết điểm thứ hai là vào một thời điểm nào đó, việc tái phân phối lợi tức sẽ tạo ra bất mãn sâu sắc và cản trở các động cơ tăng trưởng kinh tế. Một mức độ nào đó của việc tái phân phối lợi tức thông qua đánh thuế, sau các kết toán thị trường, là điều có thể thực hiện và cần thiết, nhưng mức độ lý tưởng là bao nhiêu thì đây là vấn đề chắc chắn sẽ bị tranh cãi gay gắt, và dù con số có nhiều bao nhiêu đi nữa, việc tái phân phối lợi tức sẽ không bao giờ giải quyết được những vấn đề cơ bản.

 

Phương thuốc thứ hai, sử dụng chính sách chính phủ để thu hẹp khoảng cách giữa các cá nhân và giữa các nhóm xã hội bằng cách đưa chính sách ưu đãi cho những thành phần làm ăn thất bát, có lẽ còn tồi tệ hại hơn cả chính cơn bệnh. Dù bất cứ ích lợi được viện dẫn là gì đi nữa, những phần thưởng được ủy thác cho một số loại công dân nhất định chắc chắn tạo ra một cảm thức bất công trong phần còn lại của xã hội. Nghiêm trọng hơn nữa là cái giá phải trả cho những phần thưởng này nếu xét về hiệu năng kinh tế, vì theo định nghĩa, chúng sẽ đưa những cá nhân thiếu khả năng lên những địa vị mà họ sẽ không thể vươn tới nếu chỉ dựa vào tài năng của mình. Tương tự như thế, những chính sách cấm đoán việc sử dụng tiêu chuẩn tài năng (meritocratic criteria) trong giáo dục, trong việc thu dụng nhân viên, và cung cấp tín dụng – chỉ vì những tiêu chuẩn này có “tác động chênh lệch” lên số phận của nhiều cộng đồng khác nhau hoặc vì chúng làm gia tăng hậu quả bất bất bình đẳng xã hội – chắc chắn sẽ làm suy giảm phẩm chất của hệ thống giáo dục, lực lượng lao động, và cả nền kinh tế.

 

Một phương án chữa trị thứ ba, khuyến khích đổi mới kinh tế liên tục để làm lợi cho mọi người, có nhiều hứa hẹn hơn hai phương án trên. Sự kết hợp giữa Internet và các cách mạng điện toán hiện nay có thể được ví với việc khám phá ra điện, một khám phá đã tạo điều kiện cho gần như vô số hoạt động khác, đã chuyển hóa xã hội nói chung trong nhiều cung cách không ai tiên đoán được. Trong số những thành quả khác, Internet đã cực kỳ nhanh chóng gia tăng tốc độ của kiến thức, một yếu tố chủ yếu trong việc tăng trưởng kinh tế tư bản chủ nghĩa chí ít kể từ thế kỷ 18. Thêm vào đó, các viễn ảnh của các ngành khác dù còn nằm trong thời kỳ ấu trĩ, như công nghệ sinh học (biotechnology), sinh tin học (bioinformatics), và công nghệ nanô (nanotechnology), cũng như các viễn ảnh về tăng trưởng kinh tế tương lai và sự cải thiện đang diễn ra của đời sống con người, đều có vẻ sáng sủa một cách hợp lý. Tuy nhiên, thậm chí cả sự đổi mới liên tục lẫn sự phục hồi tăng trưởng kinh tế cũng sẽ không loại bỏ hay thậm chí giảm bớt một cách đáng kể tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế, vì sự khác biệt giữa các cá nhân, giữa các gia đình, và giữa các tập thể sẽ vẫn cứ ảnh hưởng đến sự phát triển vốn con người (human capital) và sự thành đạt nghề nghiệp.

 

Do đó, muốn cho chủ nghĩa tư bản tiếp tục giữ được tính chính đáng và đáp ứng được nguyện vọng của các bộ phận dân chúng nói chung – kể cả những thành phần hạ lưu và trung lưu trên nấc thang kinh tế xã hội, cũng như những thành phần thượng lưu gần chóp bu, kẻ thua cũng như người thắng – các mạng lưới an toàn do chính phủ lập ra nhằm giúp giảm bớt tình trạng bất an kinh tế, xoa dịu những nhức nhối do thất bại trong thị trường và giúp duy trì cơ hội đồng đều cho mọi người, cần phải được duy trì và được hồi sinh. Những chương trình này đã hiện hữu tại hầu hết các nước trong thế giới tư bản tiên tiến, kể cả Hoa Kỳ, và vì thế cánh Hữu cần phải chấp nhận rằng chúng đang đáp ứng một mục đích không thể thiếu và phải được duy trì chứ không nên cắt bỏ – rằng những chi phí của chính phủ về phúc lợi xã hội là một cách đối phó thích hợp với một số đặc điểm có vấn đề nội tại trong chủ nghĩa tư bản, chứ không phải là một “con quái vật” cần phải “bỏ đói”.

 

Tại Hoa Kỳ chẳng hạn, những biện pháp như an sinh xã hội (Social Security), bảo hiểm thất nghiệp (unemployment insurance), phiếu mua thực phẩm dành cho người nghèo (food stamps), tín chỉ giảm thuế lợi tức (the Earned Income Tax Credit), chế độ y tế cho người nghỉ hưu (Medicare), chế độ y tế cho người già hay người tàn tật (Medicaid), và việc nới rộng bảo hiểm do Đạo luật Cải tổ Y tế (the Affordable Care Act [hay Obamacare]) đã giúp đỡ và xoa dịu trước hết những người kém thành công hay không thể tham dự vào nền kinh tế hiện nay. Cắt giảm phạm vi trợ cấp của những chương trình này là một hành vi thiếu nhân ái trong khi tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế đang gia tăng. Và nếu không vì gì khác chăng nữa, thì chính tinh thần vị kỷ sáng suốt (the enlightened self-interest) của những ai đã hưởng lợi nhiều nhất trong một xã hội mang tính năng động tư bản chủ nghĩa chắc chắn sẽ giúp họ nhận ra rằng, nếu không chịu từ bỏ một số thành quả thị trường của mình để đạt được sự ổn định xã hội và kinh tế liên tục, thì đó là một thái độ dại dột. Các chương trình phúc lợi của chính phủ cần phải cải tổ cấu trúc, nhưng cánh Hữu phải chấp nhận rằng một nhà nước phúc lợi rộng lượng hợp lý sẽ còn tồn tại mãi, và tồn tại vì những lý do hết sức hợp lý.

 

Về phần mình, cánh Tả cần phải tỉnh táo đối diện với thực tế là, những toan tính táo bạo nhằm xóa bỏ tình trạng bất bình đẳng có thể vừa là quá tốn kém vừa là vô ích. Chính sự thành công của những nỗ lực trong quá khứ nhằm gia tăng sự bình đẳng về cơ hội – như mở rộng cánh cửa giáo dục và cấm hẳn mọi hình thức phân biệt đối xử – mang ý nghĩa là, trong các xã hội tư bản tiên tiến ngày nay, những vựa tiềm năng to lớn và riêng rẽ chưa được khai thác càng ngày càng trở nên hiếm hoi. Vì vậy, việc đưa thêm nhiều biện pháp hơn nữa để cải thiện sự bình đẳng có thể khó đạt được thành quả như các biện pháp đã sử dụng trước đây, trong khi sự tốn kém lại to lớn hơn nhiều. Và nếu những biện pháp này dẫn đến việc lấy mất nguồn lực của những thành phần xã hội có vốn con người phong phú hơn để đưa sang những thành phần thiếu loại vốn này, hoặc không đếm xỉa đến các tiêu chuẩn thành đạt và tài năng, thì chúng sẽ cản trở tính năng động và đà tăng trưởng kinh tế, vốn là nền tảng cho nhà nước phúc lợi hiện nay đứng vững.

 

Như vậy, thách thức đối với chính sách của chính phủ trong thế giới tư bản tiên tiến là làm thế nào để duy trì một mức độ năng động kinh tế nhằm cung ứng các lợi ích ngày càng to lớn cho tất cả mọi người, đồng thời có thể chi trả những chương trình phúc lợi xã hội cần thiết nhằm làm cho đời sống của người dân dễ thở hơn trong tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế ngày càng gia tăng. Các quốc gia khác nhau sẽ đối phó thách thức này bằng những đường lối khác nhau, vì mỗi quốc gia có những ưu tiên, những truyền thống, có diện tích, và những đặc tính dân số và kinh tế khác nhau. (Một trong những ảo tưởng của thời đại là nghĩ rằng trong vấn đề chính sách của chính phủ, các quốc gia có thể tùy tiện vay mượn mô hình của nhau.) Nhưng một khởi điểm hữu ích có lẽ là, phải từ bỏ cả loại chính trị đặc quyền đặc lợi (the politics of priviledge) lẫn loại chính trị sách động hận thù (the politics of resentment), để chấp nhận một quan điểm rõ ràng về những gì chủ nghĩa tư bản thực sự có liên quan, chứ không mang thái độ lý tưởng hóa của những người sùng bái chủ nghĩa này và thái độ phỉ báng của những người đả kích nó.

 

J.Z.M.

 

_________

 

Jerry Z. Muller là Giáo sư Sử học tại Catholic University of America và là tác giả cuốn The Mind and the Market: Capitalism in Western Thought (Trí tuệ và Thị trường: Chủ nghĩa Tư bản trong Tư tưởng phương Tây).

 

Nguồn: Jerry Z. Muller, “Capitalism and Inequality. What the Right and the Left Get Wrong”. Foreign Affairs, tháng Ba/tháng Tư 2013

 

Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN

 

Chính trị – Xã hội

 

Biển Đông: Trung Quốc ‘cay đắng’ nhìn Mỹ – Nhật – Phi hợp sức (Infonet)  —Philippines phản pháo đe dọa từ TQ (VNN)   —Philippines: Nước văn minh thì không có những phát ngôn khiêu khích (GDVN)  —La Viện: Nếu các bên còn “khiêu khích” ở Biển Đông, TQ sẽ hành động?! (GDVN)

 

ASEAN và Trung Quốc sẽ đạt tiến bộ về Biển Đông (TTXVN)   –Việt Nam có nên duy trì án tử hình? (RFA)

 

‘Muốn dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí, Hà Nội cần cải thiện nhân quyền’  -(VOA)   —-Bước kế tiếp sau khi Hạ viện Mỹ thông qua Luật Nhân Quyền cho VN-(VOA)

 

‘VN phải xem lại về nhân quyền’ (BBC/nghe) – Tiến sỹ Nguyễn Quang A bình luận về tình hình nhân quyền ở Việt Nam nhân việc Ủy ban Đối ngoại của Hạ viện Hoa Kỳ thông qua Bấm Dự luật về nhân quyền đối với Việt Nam.

 

Bão vào biển Đông, gió giật cấp 10 (VNN)

 

Những hình ảnh lộng lẫy ở Trường Sa (VNN)  —Trung Quốc từ chối tiếp Phó tổng thống Philippines (TN)   —ASEAN tìm cách phản ứng thống nhất với Trung Quốc về Biển Đông (GDVN)   –Lính Philippines đồn trú tại Bãi Cỏ Mây, Trường Sa bị suy dinh dưỡng(GDVN)

 

Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN có thể căng thẳng về Biển Đông   —-Philippines phân biệt nước văn minh và Trung Quốc    —Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh dẫn đầu đoàn làm việc tại LHQ

 

Giảm nhiều thủ tục cho người nộp thuế từ 1.7 (TN)   —Thủ tướng nêu giải pháp điều hành 6 tháng cuối 2013 (VnEc)

 

Ông Nguyễn Bá Thuyền:Có nhóm lợi ích phá rừng làm thủy điện (ĐV)   —Tiền của dân trước ngày minh bạch(ĐV)  —Việt Nam không mua 18 máy bay Su-30K của Nga?(ĐV)  —-Yêu cầu 3 công an tường trình việc đánh dân(ĐV)

 

Vụ việc tại Trịnh Nguyễn: VTV1 có biết mình đang nói gì? (Danluan)

 

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị 29/6/2013(Danluan)

 

Chủ nghĩa tư bản và tình trạng bất bình đẳng (3)(Danluan)

 

Hoàng Nhất Phương – Man Of Steel – Người Đàn Ông Thép (Danluan)

 

Bạo loạn xảy ra tại trại giam Xuân Lộc, nơi giam giữ tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức  (Danluan)

 

Nguyễn Văn Huy – Một sự im lặng khó hiểu   (Danluan)

 

Đinh Thế Hưng – Hiến pháp Việt Nam và quyền bình đẳng trước pháp luật   (Danluan)

 

 

 

Kinh tế

 

Nông dân loay hoay chống đỡ những ‘cú sốc’ (VEF)   —Những nữ doanh nhân Việt lên Forbes(VEF)

 

Cho vay mua nhà: Vẫn chờ xác định ‘chuẩn nghèo’(VEF)   —-Nhập khẩu con dấu giả Chi cục Thuế quận Sơn Trà   -TTO

 

TS.Nguyễn Đức Thành: Bình ổn giá vàng thì gay lắm…(ĐV)   —Xăng thế giới giảm sâu,Việt Nam tăng để chống buôn lậu(ĐV)

 

Thế giới

 

Campuchia cấm phát sóng Đài RFA & VOA dịp bầu cử (RFA)  —-Mỹ lên án Campuchia cấm chương trình phát thanh nước ngoài-(VOA)  –RFI tăng cường phát thanh bằng tiếng Khmer tại Cam Bốt (RFI)  —Cam Bốt cấm truyền thông nước ngoài hoạt động ? (RFI)

 

Mỹ không e ngại Trung Quốc đầu tư tại Châu Phi(RFA)  —TT Obama và Phu nhân gặp gỡ gia đình ông Nelson Mandela(RFA)  —Mỹ cảnh báo công dân du lịch Ai Cập(RFA)  –TT Obama bị chống đối cũng như được ca ngợi tại Nam Phi-(VOA)  –Tổng thống Mỹ vinh danh Nelson Mandela (BBC)

 

Ngoại trưởng John Kerry kéo dài chuyến công du Trung Đông(RFA)  –Ngoại trưởng Mỹ tìm cách hồi sinh tiến trình hòa bình Trung Đông-(VOA)

 

Tân Cương: Hơn 100 người tấn công đồn cảnh sát ở Hotan(RFA)   —Bắc Kinh tổ chức tập trận hùng hậu tại Tân Cương (RFI)

 

Căng thẳng lên cao trước cuộc biểu tình tại Ai Cập-(VOA)   —Thủ tướng Anh đi thăm Afghanistan và Pakistan-(VOA)

 

TT Nam Triều Tiên: Có thể xây dựng một loại quan hệ mới với Bắc Triều Tiên-(VOA)

 

Hoa Kỳ yêu cầu Ecuador bác đơn xin tị nạn chính trị của Snowden-(VOA)   –Snowden: Mỹ nghe trộm, do thám mạng máy tính nội bộ của ngay cả EU (GDVN)

 

Somalia: Chiến binh al-Shabab giết 2 người sáng lập tổ chức này-(VOA)   —Quân chính phủ Syria suy yếu và tan rã? (VnM)

 

Lo sợ bạo động, Trung Quốc xem xét tuần tra 24/24 ở Tân Cương (TN)   —-Hàng chục xe bọc thép quân đội tiến vào Tân Cương (TT)

 

Kissinger: Mỹ không còn hy vọng gì trong việc lật đổ Tổng thống Syria (GDVN)   —-Nga – Trung Quốc – Iran đang “chống lưng” cho chính quyền Assad(GDVN)

 

Triều Tiên kéo rocket đa nòng cỡ lớn ra biên giới, Seoul vào tầm ngắm(GDVN)

 

Văn hóa – XH-MT-Giáo dục – Khoa học

 

Công nghệ giữ tươi đến 10 năm (VEF)   —-Chân dung nhà vô địch Đường lên đỉnh Olympia 2013 (VNN)

 

Lên mạng xem phòng thi (TT)  —-Chị đưa em gái đi thi, bị xe tải tông chết (TT)  –Hàng vạn sĩ tử đang liên tục đổ về Sài Gòn (TT)

 

Học trò Khánh Hòa “miễn” thi lớp 10: vui và lo (TT)

 

Uống cà phê để sống hay chết? (ANTĐ)   —‘Bà Tưng’ lướt sóng truyền thông (TVN)

 

Ranh giới giữa trơ trẽn và khát vọng sống thật  (VNN)  –Mẹ tôi, khi xem clip của “bà Tưng” đã phải thốt lên rằng “Nếu là con tao thì tao cạo đầu bôi vôi!”.

 

Nữ quái dùng chiêu độc, cuỗm 6 dây chuyền vàng(VNN)   —Gã trai lừa tình, trộm két bạc tiền tỷ của nhà bạn gái(VNN)  —Nỗi đau của những quý bà“sa bẫy tình’ xuyên biên giới(VNN)   —Lạ kì hóa đơn viện phí vừa xuất lại thu luôn (VNN)

 

Lại nhảy cầu tự tử vì giận người yêu (TN)   —Hàng trăm công nhân hỗn chiến kinh hoàng (TN)   —Liên tiếp xảy ra các vụ cháy mía (TN)

 

Vụ kiện ăn cắp ca khúc, Đàm Vĩnh Hưng phạm nhiều tội? (LĐ)   —Con đánh mẹ vì làm ăn thất bát(ĐV)   —-66 người nhập viện sau khi ăn cỗ cưới có thịt chó(ĐV)    —-Bắt nhóm dụ học sinh qua Campuchia đánh bạc(ĐV)

Tin Chủ nhật, 30-06-2013

NÓNG! – Tin từ Facebook của Nguyễn Lân Thắng:  “Có thông tin gấp: Phân trại 1, trại giam Xuân Lộc, nơi đang giam giữ anh Trần Huỳnh Duy Thức vừa xảy ra bạo loạn toàn phân trại từ lúc 7-8h sáng nay 30/6/2013.
Nguyên nhân: anh em tù nhân bị đánh đập, chế độ ăn uống bị cắt xén, v.v…
Hiện anh em tù nhân đang giữ làm con tin ông Hồ Phi Thắng là giám thị trại Xuân Lộc phía bên trong. …”

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

1

– Tình hình Biển Đông đã có gì mới chưa, thưa bác Cả Trọng? (Gocomay). “Bởi thế, dù tình hình Biển Đông đã (hay không) có gì mới thì cái mục tiêu xây dựng hòa bình và hữu nghị, chống âm mưu phá hoại từ bên ngoàivẫn là những ưu tiên hàng đầu trong chính sách cả đối nội và đối của bác Cả Trọng cho tới hết nhiệm kỳ này”.

<- Hát cùng Trường Sa – Song Tử Tây thân yêu (QĐND).  – Cầu truyền hình đặc biệt nối Trường Sa và TP HCM (TTXVN).  – Buổi chào cờ đặc biệt trên đảo Song Tử Tây (TT).  – Chợt lớn lên và thấy mình nhỏ bé (TP).

– Thủy lôi và trận Bạch Đằng ở Biển Đông (TP).

– DS các đảo Trung Quốc chiếm đóng trái phép ở QĐ Trường Sa;   – Trung Quốc chiếm, XD căn cứ phi pháp trên Đá Xu Bi như thế nào (TTVN).

 

– ASEAN khai mạc Hội nghị các Ngoại trưởng và các hội nghị liên quan (RFI). – ASEAN, ARF bàn chuyện biển Đông (NLĐ).  – AMM 46 củng cố vai trò trung tâm của Asean (VTV).  – Vượt thử thách, ASEAN hiện thực hoá cộng đồng ASEAN 2015 (VOV).  – Ấn Độ tăng cường quan hệ toàn diện với ASEAN (TTXVN).

– Trung Quốc, động cơ thúc đẩy trục liên kết Mỹ-Nhật-Philippines ? (RFI). “Kể từ thời tổng thống Bill Clinton, các chính quyền Mỹ đều bác bỏ chiến lược chống Trung Quốc vì cho rằng rất khó thuyết phục các nước tham gia liên minh chống Trung Quốc trừ phi Trung Quốc sử dụng chiến thuật đe nẹt, giống như Liên Xô đã từng làm sau đại chiến thế giới thứ hai. Chỉ có Trung Quốc, qua cách hành xử của họ, mới có thể giúp các nước tổ chức chống Trung Quốc”. – Truyền thông Trung Quốc hăm dọa “phản công” ở Biển Đông (PNTP).  – Trung Quốc dọa ra tay trên biển Đông (PN Today). – Biển Đông: Trung Quốc dọa “phản công”, Philippines bình thản (VnM).

– Báo chí Trung Quốc đe dọa “trả đũa” Philippines (RFI). “Cơ quan ngôn luận của đảng cộng sản Trung Quốc nhấn mạnh : trong trường hợp Manila tiếp tục ‘khiêu khích Bắc Kinh’ thì ‘hành động trả đũa là điều không tránh khỏi’.”

– LÁT CẮT GIỮA “ĐƯỜNG LƯỠI BÒ “ (Bùi Văn Bồng).

– Thảo luận về Nhân quyền Việt Nam tại Quốc hội Australia: Phát biểu của Philip Ruddock, Dennis Jensen và Graham Perrett(Defend the Defenders).

– BÁO CÁO VỀ NẠN BUÔN NGƯỜI NĂM 2013 (Defend the Defenders).

– Phỏng vấn TS Nguyễn Quang A: VN phải xem lại mình về nhân quyền (BBC). “Ông không cho rằng việc bắt bớ, câu lưu, sách nhiễu các bloggers và các nhà hoạt động vì dân chủ, nhân quyền ở trong nước có thể làm suy giảm hoặc tắt đi tiếng nói của người dân và các giới này trong quá trình đấu tranh đòi cải thiện dân chủ”.

– Lê Diễn Đức: Đe dọa chỉ là vũ khí của người bị đe dọa (RFA).

2– Những bài thơ yêu nước được sáng tác trong tù (RFA). Luật sư Lê Quốc Quân tham gia biểu tình chống Trung Quốc hôm 8 tháng 7 năm 2012 tại Hà Nội =>

– Thái Văn Cầu: Ý kiến về Thư của 33 học giả và chuyên gia thế giới (Boxitvn).

– Thời “Mạt Trí” (David Thiên Ngọc).

– TP HCM lấy phiếu tín nhiệm 16 chức danh (NLĐ).  – Không “hòa cả làng” (NLĐ).

– Ths. Đinh Thế Hưng:  Hiến pháp Việt Nam và quyền bình đẳng trước pháp luật (NCLP).

– Luật Đất đai mới: Ai lợi, ai thiệt? (DĐDN).

– 9 Luật bắt đầu có hiệu lực thi hành từ ngày 1-7 (TT).

– “Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế” (KT). “Một giáo viên ở vùng cao muốn chuyển về đồng bằng gần gia đình phải có vài trăm triệu, một người lính hết nghĩa vụ muốn ở lại làm chuyên nghiệp cũng phải có hàng trăm triệu. Sinh viên tốt nghiệp đại học muốn vào cơ quan nhà nước cũng hàng trăm triệu…”.

– ’Có lợi ích nhóm’ trong phá rừng làm thủy điện (PN Today).

– Thu hồi đất trái pháp luật: Tòa tối cao hủy quyết định của Chủ tịch UBND quận Long Biên (PLVN).

– “Làm ơn mắc oán“, tân sinh viên bị giam như tội phạm nguy hiểm? (PLVN).

– Yêu cầu 3 công an tường trình việc đánh dân trọng thương (TT).  – Thượng sỹ công an dâm ô bị ‘rối loạn tình dục’ (VTC).

– Milovan Djilas:  Giai cấp mới (Boxitvn).  – Jerry Z. Mulle: Chủ nghĩa tư bản và tình trạng bất bình đẳng CÁNH HỮU VÀ CÁNH TẢ SAI LẦM Ở NHỮNG ĐIỂM NÀO? 

3<- Đại sứ Mỹ kết thúc chuyến viếng thăm Tây Tạng (VOA).  – TQ ‘di dời 2 triệu người Tây Tạng’ (BBC). “Khoảng 300 nghìn người du mục đã bị di dời và bắt định cư từ đầu thập niên 2000. Cũng có tin nói nhà cầm quyền công bố ý định muốn bắt thêm 113 nghìn người nữa định cư vào cuối năm 2013”.

– Hàng trăm người lại nổi dậy ở Tân Cương (RFI). – Trung Quốc quy tội 100 người gây bạo động ở Tân Cương (VNE). – Bắc Kinh tổ chức tập trận hùng hậu tại Tân Cương (RFI).  – Trung Quốc tiến hành tập trận quy mô tại Tân Cương (TTXVN).

– TT Nam Triều Tiên: Có thể xây dựng một loại quan hệ mới với Bắc Triều Tiên (VOA). – Triều Tiên thảo luận đàm phán 6 bên ở Nga (VOV).

– Campuchia cấm phát sóng Đài RFA & VOA dịp bầu cử (RFA). – Mỹ lên án Campuchia cấm chương trình phát thanh nước ngoài (VOA). – Cam Bốt cấm truyền thông nước ngoài hoạt động ? (RFI).

 

– Cầu truyền hình Hát cùng Trường Sa – Song Tử Tây thân yêu: Ngập tràn yêu thương và gửi gắm (SGGP).

– “Trẻ hóa” sức mạnh tiêm kích MiG-21 Việt Nam (3) (KT).

– Tiến đến Cộng đồng ASEAN năm 2015 (PLTP). – ASEAN và Trung Quốc sẽ đạt tiến bộ về Biển Đông (TTXVN).

Trung Quốc sẽ đáp trả “khiêu khích” trên Biển Đông? (VnM).

Biển Đông: Trung Quốc ‘cay đắng’ nhìn Mỹ – Nhật – Phi hợp sức (Infonet).

– Biển Đông nên học tập Bắc Cực (PLTP).

– Báo Trung Quốc đe dọa Philippines (TN). – Philippines phản pháo đe dọa từ TQ (VNN). – Philippines: Nước văn minh thì không có những phát ngôn khiêu khích (GDVN).

– Hạ nghị sĩ Mỹ phản đối “Dự luật nhân quyền Việt Nam” (TN). – Nghị sĩ Mỹ phản đối dự luật H.R. 1897 (PLTP).

– Đề nghị giải quyết những “nút thắt” trong Luật Đất đai sửa đổi (PLTP).

– TP.HCM: Lấy phiếu tín nhiệm 16 chức danh (PLTP). – Phiếu tín nhiệm của dân (ANTĐ). – Cử tri băn khoăn về quản lý, điều hành giá xăng, giá thuốc (HNM).

– Không thêm biên chế để giảm 30% công chức cắp ô? (PN Today). – Giải tiếp bài toán thu hút hiền tài (PLTP). – Thu hút nhân tài không chỉ bằng khía cạnh tài chính (PLTP).

Dẫu khó, không bỏ Đường Lâm! (PT).

– Dân cần nhưng “quan đài” chưa vội? (PLTP).

– Để trường học bị “rút ruột”, bí thư xã bị bắt (TN).

– Ai đã xóa comment tiêu cực trên Facebook? (VNN).

– Nước Nga với sự nghiệp cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh (ND).

– Tập trận lớn ở Tân Cương (TN).

– Triều Tiên: Hàn Quốc sẽ khốn khổ nếu thả truyền đơn chống Bình Nhưỡng (GDVN).

 

– Cầu truyền hình: “Hát cùng Trường Sa – Song Tử Tây thân yêu”: Đảo xa thật gần (TT). – Những hình ảnh lộng lẫy ở Trường Sa (VNN). – Nhạc sĩ Nguyễn Cường viết về Trường Sa (TTVH).

Trao Luật biển Việt Nam và cờ Tổ quốc cho ngư dân (TP).

‘Chiến binh vô hình’ chặn Trung Quốc trước ngưỡng cửa Biển Đông (Kỳ 3) (Soha).

Biển đông là tiêu điểm của Hội nghị ngoại trưởng ASEAN (DT). – ASEAN tìm cách phản ứng thống nhất với Trung Quốc về Biển Đông (GDVN).

Quân đội Trung Quốc ‘lên gân’ nhằm mục đích gì? (TP).

Nhân Dân Nhật Báo khiêu khích, Philippines phản ứng dữ dội  (TT). – Truyền thông Trung Quốc “luận tội” Philippines ở Biển Đông (PT).

Nhật Bản sẽ bảo vệ Senkaku bằng gì? (PT). – Máy bay P-1 tạm dừng tuần tra trên không phận Senkaku, Hoa Đông (GDVN).

Mỹ ‘giăng bẫy’ hạm đội tàu ngầm Trung Quốc thế nào? (TP).

– Một vài suy nghĩ về Xã Hội Đen và Cộng Sản (DLB). – Ba khờ ba khạo ba hèn (DLB). – Tin vui của thủ lãnh côn an Trần Đại Quang! (DLB).  – Dáng đứng… Thành Đô (?!) (DLB). – Tài sản nào là quý báu của nhân dân hai nước Việt-Trung!? (DLB).

– Bày tỏ lòng mến mộ đến Phương Uyên, Nguyên Kha và những người quả cảm của nước Việt Nam mới (DLB). – Lời cám ơn gởi Uyên – Kha và những người tuổi trẻ (DLB).

– 20:00, Chúa nhật 30.06: Lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình tại nhà thờ Kỳ Đồng (VNRs). – 27 ghi chú dành cho những Tù nhân Lương tâm dự khuyết (pro&contra).

– Tôi chưa bao giờ cảm thấy hứng khởi với Mùa xuân Ả Rập (FB Phuong Mai Nguyen). Tác giả đúng khi cho rằng dân chủ là một quá trình dài lâu và một cuộc cách mạng hay một cuộc bầu cử tự do chưa chắc đã đảm bảo có dân chủ, càng chưa chắc đảm bảo ngay lập tức cho sự đầy đủ của cái dạ dày. Song, nếu tác giả không cảm thấy hứng khởi với Mùa xuân Ả rập và không tin rằng cuộc bầu cử tự do có bất kỳ ý nghĩa nào với quá trình dân chủ hóa (democratization), thì không lẽ chế độ độc tài trước đó với ‘lãnh tụ vĩ đại’ Hosni Mubarak sẽ đem đến thịnh vượng cho Ai Cập? Cuộc cách mạng năm 2011 có thể không ngay lập tức mang lại một nền dân chủ và thịnh vượng như mong đợi, nhưng nếu không phải nó thì cái gì là điểm bắt đầu cho cái ‘quá trình dài lâu’ mà tác giả nói đến? Xem ra các dư luận viên của Đảng sẽ rất thích bài viết này của tác giả Phuong Mai Nguyen, bởi nó hỗ trợ phần nào cho kiểu lý luận của họ: mọi thứ phải từ từ, dân tộc này chưa xứng đáng với dân chủ, cần chờ đợi, cần lo miếng ăn cái đã, chứ cách mạng chỉ mang đến đổ máu và hỗn loạn thôi.

Vượt biên chính thức (Phan Văn Song / Sơn Trung).

– Đoàn kết à? Eo ôi… khó quá! (ĐCV).

Doanh nghiệp ngoại ồ ạt thuê đất “chui” (TT).

Sẽ lấy phiếu tín nhiệm trong Đảng (VOV).

Khởi tố bí thư xã “rút ruột” nhà vệ sinh (SM).

“Dâm quan” bị tử hình: Phó bí thư khoái phá trinh (DV).

Hàng chục xe bọc thép quân đội tiến vào Tân Cương (TT).

Tổng thống Hàn muốn “xây Bán đảo Triều Tiên mới” (TTXVN).

Bị Trung Quốc ghẻ lạnh, Triều Tiên quay sang phía Nga (KT). – Nga “ra đòn” tháo gỡ vấn đề hạt nhân của Triều Tiên? (VnM). – Nga sẽ bàn chuyện hạt nhân với Triều Tiên vào tuần tới (SM).

KINH TẾ

– Kinh tế VN tăng trưởng 4,9% nửa năm 2013 (BBC). – Kinh tế 6 tháng đang ở đáy chữ U (ĐT).

– “Điều hành cần ưu tiên hơn nữa cho tăng trưởng” (VnEco).  – Đề nghị nới rộng tài khóa kích cầu (TBKTSG).  – Táo bạo khơi thông nguồn vốn (TT).  – Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia: Kiến nghị Chính phủ giải quyết nợ đọng xây dựng cơ bản cho doanh nghiệp(Thanh tra).

– Thị trường vàng trong nước sẽ ra sao sau ngày 30/6? (TTXVN). – Người mua vàng lãi đậm nhưng vẫn hồi hộp (NLĐ).  – Vàng miếng chưa qua, vàng trang sức đã tới (DĐDN).  – Giá vàng tuần tới: Quý mới, kỳ vọng mới? (VnEco). – Thị trường vàng miếng và giải pháp cần có (ND).

4– Bộ Xây dựng hướng dẫn việc vay gói 30.000 tỷ (VnM).  – Gói tín dụng 30.000 tỷ: Thị trường đi về đâu ? (DĐDN). – Lúng túng “giải ngân” nhà ở xã hội (GD&TĐ). =>

– Quỹ bình ổn bị “lạm dụng? (NLĐ).   – Giá xăng thế giới giảm mạnh trong quý 2 (VnEco).

– Chi 21.700 tỉ đồng để tăng lương từ 1-7 (NLĐ).

– Doanh nghiệp khổ vì vi phạm sở hữu trí tuệ (TBKTSG).

– Gỡ nút thắt cho lúa gạo tạm trữ (TBKTSG).  – Gần một nửa nông dân không hài lòng với cuộc sống (ĐBND).

– Sau đại chiến mì ăn liền, bùng nổ mì gạo ? (DĐDN).

– Fitch duy trì điểm tín nhiệm cao nhất với Mỹ (RFI).

– NICARAGUA VÀ KÊNH ĐÀO 40 TỈ USD: Bí ẩn luật gia Wang Jing (NLĐ).

 

– Ngân hàng nhà nước hạ lãi suất: Cơ hội tốt giải quyết vốn dư thừa (DV).

– Tín dụng tiêu dùng có thể đạt đến 10% GDP (TN).

– Giá vàng tăng trở lại, gần 38 triệu đồng/lượng (TN). – Bất chấp cảnh báo biến động, người Hà Nội “đội nắng” đi… vét vàng  (GDVN). – Bong bóng vàng cũng nổ (DV). – Thả giá bán lẻ, vàng về sát thế giới bằng… niềm tin? (Infonet). – Tôi vẫn chờ giá vàng giảm thêm 20% (ĐT). – Thị trường vàng trong nước sẽ ra sao sau ngày 30/6? (GDVN).

– Cho vay mua nhà: Vẫn chờ xác định ‘chuẩn nghèo’ (VEF). – Chủ đầu tư kháng cáo vụ “lãi phạt do chậm giao nhà” (TN).

– Chính sách “Giải cứu” DN phát huy tác dụng (CT).

– Chuỗi liên kết giữa sản xuất và phân phối của chúng ta rất lỏng lẻo (HNM).

Bị bôi xấu trắng trợn, Taxi 24/7 khẳng định sẽ kiện Webtretho  (GDVN).

Nông dân loay hoay chống đỡ những ‘cú sốc’ (VEF).

– Tước giấy phép tàu giã cào tận diệt hải sản (TN).

Làm gì để đẩy lui đường lậu ? (DĐDN).

 

Tín hiệu tích cực trong lãi suất ngân hàng (Tầm nhìn).

Tuần tới, nhiều yếu tố đẩy vàng tăng giá (VnM). – Giá vàng tuần tới sẽ thôi lao dốc? (PLTP).

Dịch vụ giữ hộ vàng hay biến tướng của huy động vàng? (VOV).

Khơi nguồn hơn nữa cho kinh tế tư nhân phát triển (Tầm nhìn).

Giá cá tra giảm mạnh, người nuôi lỗ nặng (SGGP).

Trung Quốc tăng hỗ trợ tài chính cho nông nghiệp (TTXVN).

Ngân hàng Nhật né được khủng hoảng vì… kém tiếng Anh! (SM).

Ngân hàng thiêng liêng nhất thế giới cũng ‘nhúng chàm’! (TTVH).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Tàu cổ 700 năm: Bảo tồn hay tự lãng quên? (NLĐ).

– Sẽ còn những khó khăn trong quản lý xuất bản và phát hành xuất bản phẩm điện tử (ĐBND).

– Gánh hát Phụng Hảo lưu diễn ở Nam Vang (RFA).

– Tuồng cổ ở Thổ Hà (DNSG).

– Lạ lùng làng điêu khắc “độc nhất vô nhị” ở Hà Thành (LĐ).

– Thế Văn: Nghiệm và suy qua 1200 trang “mã nghệ thuật” của GS Nguyễn Huệ Chi (Boxitvn). – Phan Tấn Hải: Hội thảo Tự Lực Văn Đoàn và màu nắng quê nhà….

5<- Nhà thơ Trần Đăng Khoa nhận giải thưởng văn học tại Thái Lan (VOV).

– Bậc thầy tranh bút bi (NLĐ).

– Chuyện đời nghệ sĩ tài hoa nhất Tây Nguyên khiến nữ sinh bỏ học xin… làm vợ (LĐ).

– Lê Khanh tự nhận là… chúa chổm (NLĐ).

– Rock band – Hợp rồi tan trên đường hẹp (PNTP).

– Câu chuyện cà phê (DNSG).

– “Cái chết” đáng tiếc của những địa danh lịch sử (DT).

– Daft Punk, cánh chim đầu đàn dòng nhạc French Touch (RFI).

– Mây đen doping vẫn che phủ bầu trời Tour de France 2013 (RFI).

– Andy Murray thắp sáng hy vọng (BBC).

– Tản mạn về chữ và nghĩa (PLTP).

– Đạo văn chương nghệ thuật, tại sao? (PLTP).

– Viết nghịch cảnh để nhân vật trưởng thành (PLTP).

– Gã độc thân – Truyện ngắn của Phùng Văn Khai (PLTP).

– “Chợ tình“, “cầu tình“ ở Tây Nguyên (PLVN).

– Hướng tới kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Lý Tự Trọng (HNM).

– Hội chợ triển lãm đồ gỗ và lâm sản Việt Nam (TN).

– VFF tính bỏ tiền “nuôi” đội bóng đá nữ Thái Nguyên (DV).

 

Cổn miện uy nghi, ngàn năm mũ áo (TP).

Tuần di sản (TTVH).

Bí ẩn về tiếng trống thiêng giữa đại ngàn… (PL&XH).

Hà Nội giờ chỉ còn du lịch làng… “mất” nghề (SM).

Ai mua thơ không (LĐ).

– Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh: “Bảo tôi viết hiện thực, có lẽ tôi chịu” (TP).

Kiếp sau xin được làm quan (Sơn-Thi-Thư).

Trang Trịnh: “Mong ước đưa nhạc cổ điển tới gần khán giả Việt’ (PT).

Người chiếu phim miễn phí (TT).

Món ngon khó xơi của truyền hình thực tế (TN).

Vụ kiện ăn cắp ca khúc, Đàm Vĩnh Hưng phạm nhiều tội? (VTC). – Bị kiện “tội đánh cắp” ca khúc, Mr. Đàm: Scandal này rất chán (GDVN).

“Cái chết” đáng tiếc của những địa danh lịch sử (DT).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Chiến lược tầm vóc của nền giáo dục (GD&TĐ).

– PGS. TS Nguyễn Đức Minh – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đánh giá kết quả giáo dục (Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam):“Học thật, thi thật tạo động lực trong học tập” (GD&TĐ).

– Vẫn chưa chán trò ngồi mơ mộng hão: Phấn đấu năm 2020 có một trường đại học được xếp hạng trong số 200 trường đại học hàng đầu thế giới (ND).

– Trường chất lượng cao phải cam kết chất lượng giáo dục (CAND).

– Cảnh báo việc mạo danh cán bộ Bộ GD-ĐT để bán sách (VOV).

– Chuyển trường cao đẳng thuộc Vinashin sang Trường ĐH Hàng Hải VN (TTXVN/TT).  – Quảng Ngãi: Lập trường CĐ Y tế Đặng Thùy Trâm (PNTP).

– Vì sao các trường mầm non ở Đắk Lắk nhốn nháo? (Bài 2) (Tầm nhìn).

– Dùng kết quả nghiên cứu khoa học trái phép, phạt đến 40 triệu đồng (CP).

 

Bài toán khó giữa nhu cầu tuyển sinh và tuyển dụng (PT).

Bộ mạnh tay, các cô có hay? (VNN).

– Thầy Nguyễn Ngọc Ký (TN).

– Chú trọng hơn đến các điều kiện đảm bảo chất lượng (GD&TĐ).

– “Cách mạng” triệt để trong xây dựng chương trình đào tạo (GD&TĐ).

Thủ khoa khối A nói về kinh nghiệm để làm bài thi đạt điểm cao nhất (GDVN). – Cú liều lĩnh đưa cô thủ khoa tới Mỹ (VNN).

– Kỳ thi đại học, cao đẳng 2013: Mùa “chặt chém” (CT).

– Trẻ em Mường Bám (Sơn La) mong đổi đời nhờ con chữ (GDVN).

 

Văn bản “lạ” của Giám đốc Sở GD – ĐT Hà Tĩnh (Tầm nhìn).

Làm thợ dễ tìm việc hơn làm thầy (SGGP).

Những con đường vẫn mở (PL&XH).

Trường ĐH đưa phòng thi lên mạng (GD&TĐ).

– Tuyển sinh đại học, cao đẳng 2013: Bí quyết ôn thi và làm bài tốt môn Lịch Sử (DT).

Dạy tiếng Anh Cambridge, ai hưởng lợi ? – Trả lời các yêu cầu của EMG (TN).

Đúc bánh xèo, người mẹ nghèo nuôi con học đại học (DT).

Nam sinh gây trọng tội xin nhập học trường đã trúng tuyển (PLTP).

Ngày 1/7, Hà Nội bắt đầu tuyển sinh đầu cấp: Nhiều trường mầm non sẽ tổ chức bốc thăm (CAND).

Tôi Đi Học (Vietbao.com).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Phỏng vấn ông Bùi Minh Tăng – Giám đốc Trung tâm khí tượng Thủy văn Trung ương: ’Chúng tôi không phải thánh mà dự báo bão chính xác được’ (PN Today). “Ngày xưa dự báo bão chỉ xảy ra trong 24h nên độ chính xác cao hơn. Bây giờ dự báo 72 tiếng, càng xa càng sai, sai số có thể là 500km. Nếu dự báo về Hải Phòng nhưng bão về Huế vẫn nằm trong sai số cho phép”.

– Độc hại thảo dược Trung Quốc (PNTP).

– Thành lập Trung tâm Điều phối Quốc gia về ghép bộ phận cơ thể người (TN).

–  Khánh Hòa: Công nhân chết thảm, lãnh đạo doanh nghiệp “mất hút” (LĐ).  – Hàng trăm công nhân hỗn chiến, náo loạn công trường(TT).

– Từ 1/7 bắt đầu xử lý các xe không lắp hộp đen (CP).

– Sống trong rừng (NLĐ).

Truy sát kinh hoàng trên phố ở Sài Gòn (VNN). Chuyện về “Biệt động Sài Gòn”? Không phải, mà là … lưu manh (TP) HCM! Hề hề!  – Hàng chục đối tượng vây đánh nhân viên xe buýt (NLĐ). – Mẹ giết 2 con rồi tự vẫn vì mâu thuẫn tiền bạc với chồng (TT).

– Đột kích tụ điểm ăn chơi lớn nhất đất Cảng (VNN). – Đồ Sơn: Ai mua nhan sắc, ai bán phấn hương? (LĐ). – Video: Sự kiện và bình luận: Mại dâm – thực tế phải đối mặt (VTV).

6<- “Hố tử thần” xuất hiện giữa trung tâm TP HCM (NLĐ).  – Sài Gòn thành ‘sông’ sau cơn mưa dài 30 phút (VNE).

– Chờ “ông cấp nước” (NLĐ).

– TIẾNG MÕ KHUYA (Bùi Văn Bồng).

– Hộp sọ kỳ quái ở Thanh Hóa là của động vật (VNE).

– Việt Nam có nên duy trì án tử hình? (RFA).

– Video: Việt Nam – Đất nước – Con người: Phú Tân – tình đất tình người (VTV).

– Video: Talk VietNam: Gặp gỡ ảo thuật gia hàng đầu châu Âu Erix Logan (VTV).

– Hàng chục ngàn người tham gia Gay Pide tại Paris (RFI).

– Du khách Trung Quốc : Bò sữa hay ác mộng ?  (RFI). “Phải nói là họ đặc biệt ồn ào và lộ liễu ở những nơi công cộng, như ở khách sạn, sân bay, bến xe ca, thậm chí ngay cả trong các đền chùa”.

– Thuốc lậu Trung Quốc bị Tây Ban Nha tịch thu (RFI).

– Lệnh cảnh báo nắng nóng cho vùng tây nam nước Mỹ (VOA). – TT Obama kêu gọi dân Mỹ chiến đấu chống nạn biến đổi khí hậu (VOA).

 

Uống cà phê để sống hay chết? (ANTĐ).

Nghĩ về anh – người “liệt sĩ” trở về (DT).

– Trộm cát ngang nhiên lộng hành – Kỳ 2: Đủ chiêu đối phó (TN).

– Núi Tàu tan hoang, chưa thấy kho vàng( (TN).

– Suýt đưa tội phạm… đi cai (TN).

Tin đồn “trùng tang” rúng động sau cái chết của một phụ nữ (Inf0net).

– Bán rong quân tư trang – ‘nối giáo’ cho tội phạm (PT).

– “Hố tử thần” khủng giữa trung tâm TP.HCM (PLTP).

– Những người trả bình yên cho đất (DV).

– Mở đường mang no ấm cho bà con (DV).

– Liên tiếp xảy ra các vụ cháy mía (TN).

– Ấn Độ: 10.000 người có thể đã chết do mưa lũ (VOV).

 

Hoa quả tươi vài năm mà không lo là hàng nhập khẩu độc hại? (SM).

Xin con nuôi: Khó hơn cả sinh con? (LĐ).

Rùng mình sống trong “cụ” chung cư chờ sập (DT).

Ẩm thực xấu xí (SGGP).

– Nỗi khổ trùng tên trên báo chí (Lê Thiếu Nhơn).

Hạnh phúc giản đơn (Mai Thanh Hải).

Hàng trăm công nhân hỗn chiến kinh hoàng (TN).

Cán bộ văn hoá xã hiếp dâm cháu bé 11 tuổi, bị bắt tại trận vẫn cãi cố (GDVN).

Cả làng làm nghề chữa bệnh vô sinh (VNN).

Đi tìm bóng dáng quan tài treo của người Giẻ Triêng ở Kon Tum (DT).

Bà cụ bán chè (TT).

– Câu chuyện nước Mỹ: Chó Hoa Kỳ (Hiệu Minh).

QUỐC TẾ

– Bất đồng ở Syria, cơ hội cho chủ nghĩa khủng bố lên ngôi? (TQ).

– Phe chống đối và phe ủng hộ TT Ai Cập đụng độ nhau (VOA). – TT Obama thúc đẩy đối thoại tại Ai Cập để chấm dứt xáo trộn (VOA). – Phong trào chống chính quyền Ai Cập vẫn gia tăng (RFI). – Ai Cập “rung chuyển” vì các cuộc biểu tình trên khắp đất nước (QĐND).  – Ai Cập đối mặt các cuộc biểu tình quy mô lớn vào ngày 30/6 (VOV).  – Ai Câp: Nổ lựu đạn, 16 người biểu tình thương vong (TTXVN).  – Mỹ khuyến cáo công dân không đến Ai Cập (VNN).

– Tổng thống Iran mong muốn hạ nhiệt với phương Tây (TTXVN).

– Ngoại trưởng Mỹ tìm cách hồi sinh tiến trình hòa bình Trung Đông (VOA).

– Anh khẳng định không rút hết quân khỏi Afghanistan vào 2014 (VOV). – Thủ tướng Anh đi thăm Afghanistan và Pakistan (VOA).

– TT Obama thăm gia đình ông Mandela (VOA). – Tổng thống Mỹ vinh danh Nelson Mandela (BBC). – TT Obama: Ông Mandela là nguồn cảm hứng của thế giới (VOA). – TT Zuma: Bệnh tình ông Mandela vẫn nguy kịch nhưng ổn định (VOA). – Obama không thăm Mandela nhưng gặp riêng gia đình(RFI). – Tổng thống Mỹ có chuyến thăm lịch sử tới Nam Phi (TTXVN).

7– TT Obama muốn gia tăng thương mại với Phi châu (VOA). – Tổng thống Obama hứa đi thăm Kenya, nhưng không phải lúc này (VOA).

– Tranh cử tổng thống: Cuộc chơi sớm của Hillary (VNN). =>

– Bom vệ đường làm 8 lính Thái chết (BBC). – Mìn nổ ở miền nam Thái Lan, 8 binh sĩ thiệt mạng (VOA). – Bom nổ ở miền nam Thái Lan, 8 lính tử thương (RFI).

– Thái Lan lại rung chuyển vì bom, 8 binh sĩ thiệt mạng (VNN).

– Trung-Ấn nhất trí tìm giải pháp tranh chấp biên giới (TTXVN).

– Trung Quốc tiến vào Bắc Cực… theo đường vòng (KT).

 

– Quân đội Assad mở cuộc oanh tạc chưa từng thấy vào Homs (KT). – Quân chính phủ Syria suy yếu và tan rã? (VnM). – Tại sao Hezbollah sống chết bảo vệ chế độ Tổng thống Syria Assad? (GDVN). – Quân đội của Tổng thống Assad phản công thành trì phiến quân Syria  (GDVN).

– Tân Tổng thống Iran cam kết xây dựng chính phủ ôn hòa (VOV).

– Kỳ tích Israel (TN).

– Dân Ai Cập biểu tình đòi thay tổng thống (TN). – Ai Cập: Biểu tình và bạo lực tiếp diễn, căng thẳng gia tăng (VOV). – Một người Mỹ chết trong biểu tình Ai Cập (PLTP).

– Snowden: Mỹ nghe trộm, do thám mạng máy tính nội bộ của ngay cả EU (GDVN). – Cha của Snowden lên tiếng bênh vực con trai mình (TTXVN).

– Hội nghị Bilderberg và âm mưu thống trị thế giới (TN).

– “Người vận chuyển” C-295 đắt hàng tại Paris Air Show 2013 (DV).

– EU: Mất bò mới lo làm chuồng (TN). – Liên minh Châu Âu: Nguy cơ đánh mất cả một thế hệ (HNM).

– Trung Quốc lại bị tố đánh cắp thông tin của Mỹ (PT). – Tin tặc Trung Quốc có thể bị giáng trả quân sự (TN). – UAV Trung Quốc và tham vọng sẽ phá vỡ độc quyền của phương Tây (GDVN).

– Trang mới trong quan hệ Trung Quốc – Hàn Quốc (ND).

– Khói bụi Indonesia làm nóng Hội nghị ASEAN (TN).

– Campuchia: Sư bị điều tra vì quá sang (TN).

– Du thuyền hạng sang của Kim Jong-Un Lách luật cấm vận? (DV).

 

Vì sao nhóm vũ trang quyết tử bảo vệ chế độ Syria? (ĐV). – Quân đội Syria lại mở cuộc tấn công mới vào Homs (TTXVN). – Tại sao Hezbollah sống chết bảo vệ chế độ Tổng thống Syria Assad? (GDVN). – Kissinger: Mỹ không còn hy vọng gì trong việc lật đổ Tổng thống Syria  (GDVN). – Nga – Trung Quốc – Iran đang “chống lưng” cho chính quyền Assad (GDVN).

Hàng nghìn người Thổ Nhĩ Kỳ biểu tình chống chính phủ (Tin tức). – “Mùa xuân Arập” hồi sinh? (PT).

Một năm nhiều sóng gió của Tổng thống Ai Cập Morsi (DT). – Mỹ kêu gọi Ai Cập đàm phán hòa bình giải quyết bất ổn (VOV).

Mỹ muốn Afghanistan ký thỏa thuận an ninh (VOV).

Obama thăm Nam Phi: người biểu tình, kẻ ngưỡng mộ (TT).

Mỹ “nghe lén cả Liên Hiệp Quốc và EU” (NLĐ).

Mỹ hạ giọng trong vụ Edward Snowden (PT). – Những tình tiết bí mật đằng sau vụ Edward Snowden đào thoát khỏi Hồng Kông (TN).

Mỹ tuyên án chung thân phụ nữ gốc Việt cắt “của quý” chồng cũ (DT).

* RFA: + Sáng 29-6-2013; + Tối 29-6-2013.

* RFI29-6-2013

* VTV: + Chào buổi sáng – 29/06/2013; + Tạp chí kinh tế cuối tuần – 29/06/2013; + Tài chính tiêu dùng – 29/06/2013; + Câu chuyện văn hóa: Ấn tượng Festival di sản Quảng Nam Asean 2013; + Nhịp đập 360 độ Thể thao – 29/06/2013; + 360 độ Thể thao – 29/06/2013; + Thể thao 24/7 – 29/06/2013; + Trang địa phương – 29/06/2013; + Xây dựng nông thôn mới – 29/06/2013; +Khoảnh khắc cuối tuần – 29/06/2013; + Thời tiết du lịch – 29/06/2013; + Thời sự 12h – 29/06/2013; + Thời sự 19h – 29/06/2013.

Chủ nghĩa tư bản và tình trạng bất bình đẳng CÁNH HỮU VÀ CÁNH TẢ SAI LẦM Ở NHỮNG ĐIỂM NÀO?

Tháng 6 27, 2013

Jerry Z. Mulle

Trần Ngọc Cư dịch

Xem kì 1 , kì 2 hoặc toàn bài trong bản PDF

Gia đình và vốn con người

Trong môi trường toàn cầu hóa, tài chính hóa, hậu công nghiệp ngày nay, vốn con người là quan trọng hơn bao giờ hết trong việc quyết định những cơ may trong đời. Điều này khiến vai trò của gia đình trở nên quan trọng hơn cũng bởi vì, các nguồn lực do gia đình truyền lại cho con cái có xu thế định đoạt rất nhiều cho sự thành công ở nhà trường và nơi làm việc, như phát hiện luôn lặp lại của mọi thế hệ các nhà nghiên cứu xã hội và khiến họ tiu nghỉu. Như chuyên gia kinh tế Friedrich Hayek đã vạch ra nửa thế kỷ trước trong cuốn The Constitution of Liberty (Hiến pháp của Tự do), trở ngại chính cho sự bình đẳng về cơ hội là ta không thể tìm được một cơ chế tốt hơn để thay thế những vị phụ huynh thông minh hay những gia đình biết bồi dưỡng tình cảm và văn hóa cho con cái. Theo một nghiên cứu gần đây của hai nhà kinh tế Pedro Carneiro và James Heckman, “Những khác biệt về trình độ kỹ năng nhận thức (cognitive skills) và các kỹ năng không thuộc phạm vi nhận thức (noncognitve skills) xuất hiện sớm trong đời người và tồn tại mãi. Có chăng là, học vấn chỉ đào sâu thêm những khác biệt đầu đời này mà thôi”.

Vốn di truyền nằm dưới nhiều dạng thức khác nhau: cơ cấu gien (genetics), sự nuôi dưỡng trước và sau khi đứa trẻ sinh ra, và các định hướng văn hóa được truyền đạt trong gia đình. Hẳn nhiên, tiền bạc cũng quan trọng, nhưng thường không quan trọng bằng những yếu tố gần như không liên quan đến tiền bạc này. (Sự hiện hữu nổi bật của sách báo trong một hộ gia đình là dấu hiệu con cái đạt điểm cao ở học đường, chứ không phải là lợi tức của gia đình đó). Qua thời gian, nếu xã hội được tổ chức dựa vào chế độ nhân tài, vốn di truyền gia đình và phần thưởng thị trường sẽ có có xu thế gắn bó với nhau. Những cha mẹ có học vấn thường có khuynh hướng đầu tư thêm thì giờ và năng lực cho việc chăm sóc con cái, thậm chí khi cả cha lẫn mẹ đều bận việc ở sở làm. Và những gia đình có vốn con người phong phú có khả năng sử dụng hiệu quả hơn những phương tiện giáo dục cải tiến mà chủ nghĩa tư bản đương đại cống hiến (chẳng hạn tiềm năng bồi dưỡng tri thức qua Internet) đồng thời chống lại những cạm bẫy tiềm ẩn (như xem TV và chơi các trò chơi vi tính).

Điều này ảnh hưởng đến khả năng của trẻ em trong việc vận dụng nền giáo dục chính thức ở nhà trường, một nền giáo dục ít ra cũng có tiềm năng ngày càng mở rộng để đón tiếp mọi người, bất chấp địa vị kinh tế hay sắc tộc. Vào đầu thế kỷ 20, chỉ có 6,4 % trẻ em Mỹ hoàn tất bậc trung học, và chỉ một trong 400 người tiếp tục lên đại học. Như vậy, thời bấy giờ một bộ phận dân chúng rất đông đảo có khả năng trí óc, nhưng không có cơ hội, để theo đuổi các bằng cấp cao. Ngày nay, tỷ lệ học sinh Mỹ hoàn tất bậc trung học là khoảng 75% (xuống từ đỉnh cao 80% năm 1960), và khoảng 40% thanh niên đăng ký theo học đại học.

Tờ The Economist gần đây đã nhai lại một quan niệm lỗi thời: “Trong một xã hội có cơ hội đồng đều rộng rãi, địa vị của cha mẹ trên thang lợi tức sẽ không mấy ảnh hưởng đến nấc thang lợi tức của con cái họ về sau”. Nhưng sự thật là, càng có cơ hội đồng đều do cơ chế tạo ra bao nhiêu, thì các di sản thuộc vốn con người của gia đình lại càng quan trọng bấy nhiêu. Như nhà khoa học chính trị Edward Banfield nhận xét một thế hệ trước đây trong cuốnThe Unheavenly City Revisited [một tác phẩm xét lại các vấn đề đô thị Mỹ, ND], “Toàn bộ nền giáo dục luôn ưu đãi trẻ em thuộc giai cấp trung lưu hoặc thượng lưu, vì thuộc về giai cấp trung lưu hay thượng lưu có nghĩa là hưởng được những phẩm chất tốt đẹp giúp cho việc học tập đặc biệt dễ dàng”. Những cải tiến về phẩm chất trường học có thể cải thiện thành quả giáo dục nói chung, nhưng chúng có xu thế làm gia tăng, chứ không giảm bớt, khoảng cách thành đạt giữa con em xuất thân từ những gia đình có vốn con người chênh lệch nhau. Những nghiên cứu gần đây với mục đích chứng minh rằng tại Hoa Kỳ ngày nay sự thăng tiến xã hội giữa các thế hệ (intergenerational mobility) ít diễn ra hơn so với trong quá khứ (hay so với tại một số quốc gia châu Âu), đã không thấy được rằng sự kiện này thật ra có thể là sản phẩm trớ trêu của nỗ lực gia tăng bình đẳng về cơ hội qua nhiều thế hệ. Và trong khía cạnh này, có thể Hoa Kỳ chỉ là nước dẫn đầu trong các xu thế cũng hiện diện tại các nước tư bản tiên tiến khác.

Thành đạt khác nhau giữa các nhóm xã hội

Gia đình không phải là cơ chế xã hội duy nhất có một ảnh hưởng quan trọng đối với sự phát triển vốn con người (human capital) và đối với sự thành công nhiên hậu trong thị trường; các nhóm cộng đồng, như các cộng đồng tôn giáo, chủng tộc và dân tộc cũng có một ảnh hưởng tương tự. Trong cuốn sách xuất bản năm 1905, The Protestant Ethic and the Spirit of Capitalism (Luân lý Tin lành và Tinh thần Tư bản chủ nghĩa), nhà xã hội học Max Weber nhận xét rằng trong các khu vực tôn giáo khác nhau, người Tin lành làm kinh tế giỏi hơn người Công giáo, và người theo Giáo phái Calvin (Calvinists) thành công hơn người theo Giáo phái Luther (Lutherans). Weber đưa ra một một lý giải mang tính văn hóa cho sự khác biệt này, một sự khác biệt có gốc rễ trong những khuynh hướng tâm lý do các đức tin khác nhau này tạo ra. Vài năm sau, trong cuốn The Jews and Modern Capitalism (Người Do Thái và Chủ nghĩa Tư bản Hiện đại), Werner Sombart, người đồng thời với Weber, đưa ra một lý giải khác hơn cho sự thành công của các nhóm khác nhau, bằng cách một phần dựa vào các khuynh hướng văn hóa và một phần dựa vào các khuynh hướng chủng tộc. Và đến năm 1927, Schumpeter, một đồng nghiệp trẻ hơn của họ đã đặt tựa đề cho một bài tiểu luận quan trọng là “Giai cấp xã hội trong một môi trường thuần chủng (ethnically homogeneous)”, vì ông đinh ninh rằng trong một bối cảnh hợp chủng, các mức độ thành đạt thay đổi theo từng sắc dân, chứ không chỉ theo giai cấp xã hội mà thôi.

Những lý giải được đưa ra cho những mô hình nói trên là không quan trọng bằng thực tế là, mức thành đạt khác nhau giữa các nhóm vẫn là một đặc điểm bất diệt trong lịch sử của chế độ tư bản, và những chênh lệch này vẫn tiếp tục tồn tại ngày nay. Tại Hoa Kỳ đương đại, chẳng hạn, người châu Á (đặc biệt khi không kể đến các sắc dân hải đảo Thái Bình Dương) có xu thế thành đạt hơn người da trắng bản xứ (non-Hispanic whites), người da trắng bản xứ lại thành đạt hơn người da trắng gốc châu Mỹ La tinh (Hispanic whites), người châu Mỹ La tinh lại thành đạt hơn người Mỹ gốc châu Phi [người da đen]. Đây là sự thật dù ta nhìn vào sự thành đạt về học vấn, vào lợi tức, hay nhìn vào các loại hình gia đình, như các trường hợp sinh con ngoại hôn chẳng hạn.

Những quốc gia Tây Âu (và nhất là những quốc gia Bắc Âu), với những trình độ bình đẳng kinh tế còn cao hơn Mỹ nhiều, thông thường là những nước có những khối dân thuần chủng hơn Mỹ. Khi những đợt dân nhập cư gần đây làm cho nhiều nước tiên tiến hậu công nghiệp giảm bớt tính thuần chủng so với trước, chúng cũng có vẻ phân hoá giai cấp theo các đường ranh cộng đồng, với một số nhóm dân nhập cư biểu hiện những mô hình thành công hơn khối dân cư hiện hữu từ trước và một số nhóm khác lại ít thành công hơn. Tại Vương quốc Anh chẳng hạn, con cái những người Trung Hoa và người Ấn Độ nhập cư thường thành công hơn dân bản xứ, trong khi con cái của người da đen từ vùng Ca-ri-bê (Caribbean blacks) và người Pakistan thường thua kém hơn. Tại Pháp, con cái của người Việt Nam nhập cư thường thành công hơn con cái người bản xứ, và con cái của các sắc dân Bắc Phi lại thua kém hơn. Tại Israel, con cái của người Nga nhập cư thường thành công hơn người bản xứ, trong khi con cái của những người nhập cư từ Ethiopia lại thua kém hơn. Tại Canada, con cái người Trung Hoa và người Ấn Độ thường thành công hơn con cái dân bản xứ, trong khi con cái của dân nhập cư từ vùng Ca-ri-bê và châu Mỹ La tinh lại thua kém hơn. Phần lớn sự chênh lệnh trong mức độ thành công này có thể được giải thích bằng thành phần giai cấp và quá trình đào tạo khác nhau của các nhóm nhập cư ngay tại cố quốc của họ. Nhưng vì bản thân những cộng đồng nhập cư này đã đóng vai trò là nơi cưu mang vốn con người, những mô hình về sự thành đạt này có khả năng và vẫn còn tồn tại qua thời gian và không gian.

Trong trường hợp Hoa Kỳ, chính sách di trú của nước này đã đóng một một vai trò thậm chí còn lớn hơn trong việc làm nghiêm trọng thêm tình trạng bất bình đẳng, vì tính năng động kinh tế, sự cởi mở văn hóa, và địa thế của nước Mỹ có xu thế thu hút một số người tài giỏi và thông minh nhất thế giới lẫn một số người ít học nhất thế giới. Sự thể này đã nâng chóp bu của thang kinh tế lên cao và hạ phần dưới cùng xuống thấp hơn nữa.

Tại sao giáo dục không phải là một phương thuốc chữa trị mọi thứ bệnh

Sự nhìn nhận ngày càng rộng lớn về tình trạng bất bình đẳng và phân hóa giai cấp xã hội đang gia tăng tại các nước hậu công nghiệp đương nhiên đã đưa đến các cuộc thảo luận về những điều có thể thực hiện để đối phó vấn đề này. Trong bối cảnh của Hoa Kỳ, câu trả lời đến từ hầu hết mọi thành phần xã hội thật là đơn giản: giáo dục.

Một chủ đề của lập luận này tập trung vào giáo dục đại học. Theo đó, hiện nay có một khoảng cách đang gia tăng về những cơ may trong đời giữa những người tốt nghiệp đại học và những người không tốt nghiệp, và vì thế cần phải có càng nhiều người vào đại học càng tốt. Đáng tiếc là, mặc dù một tỷ lệ người Mỹ cao hơn trước đang theo đuổi bậc đại học, nhưng họ không nhất thiết học hỏi nhiều hơn. Một con số ngày càng đông đảo không đủ khả năng học tập ở bậc đại học, nhiều người phải rời ghế nhà trường trước khi hoàn tất học vị, và nhiều người khác nhận những bằng cấp chỉ phản ánh những tiêu chuẩn thấp hơn trình độ mà người ta thường cho là một bằng đại học phải có.

Trong khi đó, mức chênh lệch đáng kể nhất trong sự thành tựu ở học đường diễn ra sớm hơn bậc đại học, được biểu hiện trong tỷ lệ hoàn tất bậc trung học, và những chênh lệnh quan trọng trong thành tích học tập (giữa các giai cấp xã hội khác nhau và giữa các sắc tộc khác nhau) còn xuất hiện sớm hơn, ngay từ cấp tiểu học. Do đó, một chủ đề thứ hai của cuộc tranh luận giáo dục tập trung vào bậc tiểu học và trung học. Những phương thức chữa trị được đề xuất ở đây gồm có: cung cấp thêm tiền cho các trường học, cho phụ huynh nhiều lựa chọn hơn, kiểm tra bài vở của học sinh thường xuyên hơn, và cải thiện hiệu năng của giáo viên. Thậm chí nếu một số hoặc toàn bộ các biện pháp này là đáng mong muốn vì những lý do khác đi nữa, không một biện pháp nào chứng tỏ đã giảm bớt khoảng cách giữa các học sinh và giữa các nhóm xã hội – vì bản thân nền giáo dục chính thức ở nhà trường (official schooling) đóng một vai trò tương đối nhỏ bé trong việc tạo ra hoặc duy trì các khoảng cách thành đạt (achievement gaps).

Thật ra những khoảng cách này có nguồn gốc trong những mức vốn con người khác nhau (different levels of human capital) mà trẻ em thừa hưởng khi chúng bắt đầu đi học – điều này đã dẫn đến một chủ đề thứ ba của cuộc tranh luận giáo dục, tập trung vào việc chăm sóc tuổi thơ ấu của trẻ em sớm hơn và tích cực hơn. Những đề xuất ở đây thường dẫn đến việc đưa trẻ em ra khỏi môi trường gia đình và đặt chúng vào những bối cảnh mang tính cơ chế (institutional settings) càng dài thời gian càng tốt (như chương trình Head Start, Early Head Start /cho trẻ em đi học sớm) hay thậm chí cố gắng tái xã hội hoá toàn bộ những khu dân sinh (như trong dự án Khu vực của Trẻ em Harlem/the Harlem Children’s Zone project). Có một số trường hợp thành công riêng lẻ với những chương trình này, nhưng không ai biết chắc là chúng có thể được nhân rộng trên một qui mô lớn hơn không. Nhiều chương trình cho thấy kết quả ngắn hạn về khả năng nhận thức, nhưng hầu hết những thành quả này có xu thế mai một qua thời gian, và những thành quả còn sót lại thường là không đáng kể. Có một điều khả tín hơn là, những chương trình này giúp trẻ em trau dồi các kỹ năng không thuộc lãnh vực nhận thức (noncognitive skills [như các đức tính]) và những đặc điểm nhân cách có thể dẫn đến thành công kinh tế tương lai – nhưng với một cái giá và nỗ lực đầu tư đáng kể, vì phải sử dụng các nguồn lực được rút tỉa từ những bộ phận thành công hơn trong xã hội (và như thế làm suy yếu các nguồn lực mà họ có thể sử dụng để đầu tư) hay các nguồn lực được chuyển từ các dự án tiềm năng khác.

Vì tất cả những lý do trên, tình trạng bất bình đẳng trong các xã hội tư bản tiên tiến dường như vừa gia tăng vừa không tránh khỏi, chí ít trong giai đoạn hiện nay. Thật vậy, một trong những khám phá chắc chắn nhất của ngành nghiên cứu khoa học xã hội đương đại là, một khi sự cách biệt giữa các gia đình có lợi tức cao và những gia đình có lợi tức thấp gia tăng, thì những cách biệt trong sự thành đạt về học vấn và công ăn việc làm giữa con cái họ lại càng gia tăng hơn nữa.

Phải làm gì?

Chủ nghĩa tư bản ngày nay vẫn tiếp tục tạo ra những lợi ích ngoạn mục và những cơ hội ngày càng to lớn hơn cho việc tự trau dồi và phát triển bản thân. Nhưng hơn bao giờ hết, những mặt tốt của nó đang đi cùng với những mặt xấu, đặc biệt là việc gia tăng tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế. Như Marx và Engels đã nhận xét chính xác, điều làm cho chủ nghĩa tư bản khác với các hệ thống xã hội và kinh tế khác là nó “thường xuyên cách mạng hóa việc sản xuất, gây xáo trộn liên tục cho mọi tình huống xã hội, [và] mang lại tình trạng bấp bênh và dao động triền miên”.

Vào cuối thế kỷ 18, nhà nghiên cứu và thực hành môn kinh tế chính trị vĩ đại nhất nước Mỹ, Alexander Hamilton, đã có một số nhận xét sâu sắc về tính hàm hồ tất yếu (inevitable ambiguity) của chính sách công trong một thế giới đầy lực hủy diệt sáng tạo (a world of creative destruction):

Cái thân phận mà Thượng đế đã quan phòng vĩnh viễn cho con người là, mỗi điều tốt lành mà con người được thụ hưởng đều bị pha trộn với nhiều điều xấu xa, mọi suối nguồn hoan lạc là ngọn nguồn của thương đau – ngoại trừ một điều là Đức hạnh, điều tốt lành duy nhất không bị pha chế được phép tồn tại trong Thân phận hữu hạn của con người… Người làm chính trị đích thực… sẽ hỗ trợ những cơ chế và kế hoạch nàocó xu thế tạo hạnh phúc cho đồng loại, phù hợp với khuynh hướng tự nhiên của họ là gia tăng gấp bội nguồn hạnh phúc cá nhân và gia tăng các nguồn tài nguyên và sức mạnh quốc gia – cố gắng đưa vào mỗi trường hợp tất cả những thành tố có thể được sử dụng để vạch ra các biện pháp ngăn ngừa và chỉnh sửa cái ác vốn luôn luôn đi đôi với những ân sủng thế gian.

Bây giờ cũng như vào thời đó, vấn đề trước mắt chỉ là làm thế nào để duy trì những ân sủng thế gian của chủ nghĩa tư bản đồng thời vạch ra các biện pháp ngăn ngừa và chỉnh sửa đối với những điều ác vốn luôn luôn đi đôi với những ân sủng ấy.

Một liều thuốc tiềm năng để chữa trị các vấn đề bất bình đẳng và bất an kinh tế giản dị là tái phân phối lợi tức từ chóp bu xuống tận đáy của nền kinh tế. Tuy nhiên, phương thức này có hai khuyết điểm. Khuyết điểm thứ nhất là, qua thời gian, chính các thế lực đã dẫn đến tình trạng bất bình đẳng nghiêm trọng sẽ xác lập lại thế lực của mình; việc này đòi hỏi tái phân phối lợi tức thêm nữa, hay tái phân phối mạnh mẽ hơn. Khuyết điểm thứ hai là vào một thời điểm nào đó, việc tái phân phối lợi tức sẽ tạo ra bất mãn sâu sắc và cản trở các động cơ tăng trưởng kinh tế. Một mức độ nào đó của việc tái phân phối lợi tức thông qua đánh thuế, sau các kết toán thị trường, là điều có thể thực hiện và cần thiết, nhưng mức độ lý tưởng là bao nhiêu thì đây là vấn đề chắc chắn sẽ bị tranh cãi gay gắt, và dù con số có nhiều bao nhiêu đi nữa, việc tái phân phối lợi tức sẽ không bao giờ giải quyết được những vấn đề cơ bản.

Phương thuốc thứ hai, sử dụng chính sách chính phủ để thu hẹp khoảng cách giữa các cá nhân và giữa các nhóm xã hội bằng cách đưa chính sách ưu đãi cho những thành phần làm ăn thất bát, có lẽ còn tồi tệ hại hơn cả chính cơn bệnh. Dù bất cứ ích lợi được viện dẫn là gì đi nữa, những phần thưởng được ủy thác cho một số loại công dân nhất định chắc chắn tạo ra một cảm thức bất công trong phần còn lại của xã hội. Nghiêm trọng hơn nữa là cái giá phải trả cho những phần thưởng này nếu xét về hiệu năng kinh tế, vì theo định nghĩa, chúng sẽ đưa những cá nhân thiếu khả năng lên những địa vị mà họ sẽ không thể vươn tới nếu chỉ dựa vào tài năng của mình. Tương tự như thế, những chính sách cấm đoán việc sử dụng tiêu chuẩn tài năng (meritocratic criteria) trong giáo dục, trong việc thu dụng nhân viên, và cung cấp tín dụng – chỉ vì những tiêu chuẩn này có “tác động chênh lệch” lên số phận của nhiều cộng đồng khác nhau hoặc vì chúng làm gia tăng hậu quả bất bất bình đẳng xã hội – chắc chắn sẽ làm suy giảm phẩm chất của hệ thống giáo dục, lực lượng lao động, và cả nền kinh tế.

Một phương án chữa trị thứ ba, khuyến khích đổi mới kinh tế liên tục để làm lợi cho mọi người, có nhiều hứa hẹn hơn hai phương án trên. Sự kết hợp giữa Internet và các cách mạng điện toán hiện nay có thể được ví với việc khám phá ra điện, một khám phá đã tạo điều kiện cho gần như vô số hoạt động khác, đã chuyển hóa xã hội nói chung trong nhiều cung cách không ai tiên đoán được. Trong số những thành quả khác, Internet đã cực kỳ nhanh chóng gia tăng tốc độ của kiến thức, một yếu tố chủ yếu trong việc tăng trưởng kinh tế tư bản chủ nghĩa chí ít kể từ thế kỷ 18. Thêm vào đó, các viễn ảnh của các ngành khác dù còn nằm trong thời kỳ ấu trĩ, như công nghệ sinh học (biotechnology), sinh tin học (bioinformatics), và công nghệ nanô (nanotechnology), cũng như các viễn ảnh về tăng trưởng kinh tế tương lai và sự cải thiện đang diễn ra của đời sống con người, đều có vẻ sáng sủa một cách hợp lý. Tuy nhiên, thậm chí cả sự đổi mới liên tục lẫn sự phục hồi tăng trưởng kinh tế cũng sẽ không loại bỏ hay thậm chí giảm bớt một cách đáng kể tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế, vì sự khác biệt giữa các cá nhân, giữa các gia đình, và giữa các tập thể sẽ vẫn cứ ảnh hưởng đến sự phát triển vốn con người (human capital) và sự thành đạt nghề nghiệp.

Do đó, muốn cho chủ nghĩa tư bản tiếp tục giữ được tính chính đáng và đáp ứng được nguyện vọng của các bộ phận dân chúng nói chung – kể cả những thành phần hạ lưu và trung lưu trên nấc thang kinh tế xã hội, cũng như những thành phần thượng lưu gần chóp bu, kẻ thua cũng như người thắng – các mạng lưới an toàn do chính phủ lập ra nhằm giúp giảm bớt tình trạng bất an kinh tế, xoa dịu những nhức nhối do thất bại trong thị trường và giúp duy trì cơ hội đồng đều cho mọi người, cần phải được duy trì và được hồi sinh. Những chương trình này đã hiện hữu tại hầu hết các nước trong thế giới tư bản tiên tiến, kể cả Hoa Kỳ, và vì thế cánh Hữu cần phải chấp nhận rằng chúng đang đáp ứng một mục đích không thể thiếu và phải được duy trì chứ không nên cắt bỏ – rằng những chi phí của chính phủ về phúc lợi xã hội là một cách đối phó thích hợp với một số đặc điểm có vấn đề nội tại trong chủ nghĩa tư bản, chứ không phải là một “con quái vật” cần phải “bỏ đói”.

Tại Hoa Kỳ chẳng hạn, những biện pháp như an sinh xã hội (Social Security), bảo hiểm thất nghiệp (unemployment insurance), phiếu mua thực phẩm dành cho người nghèo (food stamps), tín chỉ giảm thuế lợi tức (the Earned Income Tax Credit), chế độ y tế cho người nghỉ hưu (Medicare), chế độ y tế cho người già hay người tàn tật (Medicaid), và việc nới rộng bảo hiểm do Đạo luật Cải tổ Y tế (the Affordable Care Act [hay Obamacare]) đã giúp đỡ và xoa dịu trước hết những người kém thành công hay không thể tham dự vào nền kinh tế hiện nay. Cắt giảm phạm vi trợ cấp của những chương trình này là một hành vi thiếu nhân ái trong khi tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế đang gia tăng. Và nếu không vì gì khác chăng nữa, thì chính tinh thần vị kỷ sáng suốt (the enlightened self-interest) của những ai đã hưởng lợi nhiều nhất trong một xã hội mang tính năng động tư bản chủ nghĩa chắc chắn sẽ giúp họ nhận ra rằng, nếu không chịu từ bỏ một số thành quả thị trường của mình để đạt được sự ổn định xã hội và kinh tế liên tục, thì đó là một thái độ dại dột. Các chương trình phúc lợi của chính phủ cần phải cải tổ cấu trúc, nhưng cánh Hữu phải chấp nhận rằng một nhà nước phúc lợi rộng lượng hợp lý sẽ còn tồn tại mãi, và tồn tại vì những lý do hết sức hợp lý.

Về phần mình, cánh Tả cần phải tỉnh táo đối diện với thực tế là, những toan tính táo bạo nhằm xóa bỏ tình trạng bất bình đẳng có thể vừa là quá tốn kém vừa là vô ích. Chính sự thành công của những nỗ lực trong quá khứ nhằm gia tăng sự bình đẳng về cơ hội – như mở rộng cánh cửa giáo dục và cấm hẳn mọi hình thức phân biệt đối xử – mang ý nghĩa là, trong các xã hội tư bản tiên tiến ngày nay, những vựa tiềm năng to lớn và riêng rẽ chưa được khai thác càng ngày càng trở nên hiếm hoi. Vì vậy, việc đưa thêm nhiều biện pháp hơn nữa để cải thiện sự bình đẳng có thể khó đạt được thành quả như các biện pháp đã sử dụng trước đây, trong khi sự tốn kém lại to lớn hơn nhiều. Và nếu những biện pháp này dẫn đến việc lấy mất nguồn lực của những thành phần xã hội có vốn con người phong phú hơn để đưa sang những thành phần thiếu loại vốn này, hoặc không đếm xỉa đến các tiêu chuẩn thành đạt và tài năng, thì chúng sẽ cản trở tính năng động và đà tăng trưởng kinh tế, vốn là nền tảng cho nhà nước phúc lợi hiện nay đứng vững.

Như vậy, thách thức đối với chính sách của chính phủ trong thế giới tư bản tiên tiến là làm thế nào để duy trì một mức độ năng động kinh tế nhằm cung ứng các lợi ích ngày càng to lớn cho tất cả mọi người, đồng thời có thể chi trả những chương trình phúc lợi xã hội cần thiết nhằm làm cho đời sống của người dân dễ thở hơn trong tình trạng bất bình đẳng và bất an kinh tế ngày càng gia tăng. Các quốc gia khác nhau sẽ đối phó thách thức này bằng những đường lối khác nhau, vì mỗi quốc gia có những ưu tiên, những truyền thống, có diện tích, và những đặc tính dân số và kinh tế khác nhau. (Một trong những ảo tưởng của thời đại là nghĩ rằng trong vấn đề chính sách của chính phủ, các quốc gia có thể tùy tiện vay mượn mô hình của nhau.) Nhưng một khởi điểm hữu ích có lẽ là, phải từ bỏ cả loại chính trị đặc quyền đặc lợi (the politics of priviledge) lẫn loại chính trị sách động hận thù (the politics of resentment), để chấp nhận một quan điểm rõ ràng về những gì chủ nghĩa tư bản thực sự có liên quan, chứ không mang thái độ lý tưởng hóa của những người sùng bái chủ nghĩa này và thái độ phỉ báng của những người đả kích nó.

J.Z.M.

_________

Jerry Z. Muller là Giáo sư Sử học tại Catholic University of America và là tác giả cuốn The Mind and the Market: Capitalism in Western Thought (Trí tuệ và Thị trường: Chủ nghĩa Tư bản trong Tư tưởng phương Tây).

Nguồn: Jerry Z. Muller, “Capitalism and Inequality. What the Right and the Left Get Wrong”. Foreign Affairs, tháng Ba/tháng Tư 2013

Dịch giả gửi trực tiếp cho BVN

Chính trị – Xã hội

Biển Đông: Trung Quốc ‘cay đắng’ nhìn Mỹ – Nhật – Phi hợp sức (Infonet)  —Philippines phản pháo đe dọa từ TQ (VNN)   —Philippines: Nước văn minh thì không có những phát ngôn khiêu khích (GDVN)  —La Viện: Nếu các bên còn “khiêu khích” ở Biển Đông, TQ sẽ hành động?! (GDVN)

ASEAN và Trung Quốc sẽ đạt tiến bộ về Biển Đông (TTXVN)   –Việt Nam có nên duy trì án tử hình? (RFA)

‘Muốn dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí, Hà Nội cần cải thiện nhân quyền’  -(VOA)   —-Bước kế tiếp sau khi Hạ viện Mỹ thông qua Luật Nhân Quyền cho VN-(VOA)

‘VN phải xem lại về nhân quyền’ (BBC/nghe) – Tiến sỹ Nguyễn Quang A bình luận về tình hình nhân quyền ở Việt Nam nhân việc Ủy ban Đối ngoại của Hạ viện Hoa Kỳ thông qua Bấm Dự luật về nhân quyền đối với Việt Nam.

Bão vào biển Đông, gió giật cấp 10 (VNN)

Những hình ảnh lộng lẫy ở Trường Sa (VNN)  —Trung Quốc từ chối tiếp Phó tổng thống Philippines (TN)   —ASEAN tìm cách phản ứng thống nhất với Trung Quốc về Biển Đông (GDVN)   –Lính Philippines đồn trú tại Bãi Cỏ Mây, Trường Sa bị suy dinh dưỡng(GDVN)

Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN có thể căng thẳng về Biển Đông   —-Philippines phân biệt nước văn minh và Trung Quốc    —Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh dẫn đầu đoàn làm việc tại LHQ

Giảm nhiều thủ tục cho người nộp thuế từ 1.7 (TN)   —Thủ tướng nêu giải pháp điều hành 6 tháng cuối 2013 (VnEc)

Ông Nguyễn Bá Thuyền:Có nhóm lợi ích phá rừng làm thủy điện (ĐV)   —Tiền của dân trước ngày minh bạch(ĐV)  —Việt Nam không mua 18 máy bay Su-30K của Nga?(ĐV)  —-Yêu cầu 3 công an tường trình việc đánh dân(ĐV)

Vụ việc tại Trịnh Nguyễn: VTV1 có biết mình đang nói gì? (Danluan)

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị 29/6/2013(Danluan)

Chủ nghĩa tư bản và tình trạng bất bình đẳng (3)(Danluan)

Hoàng Nhất Phương – Man Of Steel – Người Đàn Ông Thép (Danluan)

Bạo loạn xảy ra tại trại giam Xuân Lộc, nơi giam giữ tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức  (Danluan)

Nguyễn Văn Huy – Một sự im lặng khó hiểu   (Danluan)

Đinh Thế Hưng – Hiến pháp Việt Nam và quyền bình đẳng trước pháp luật   (Danluan)

Kinh tế

Nông dân loay hoay chống đỡ những ‘cú sốc’ (VEF)   —Những nữ doanh nhân Việt lên Forbes(VEF)

Cho vay mua nhà: Vẫn chờ xác định ‘chuẩn nghèo’(VEF)   —-Nhập khẩu con dấu giả Chi cục Thuế quận Sơn Trà   -TTO

TS.Nguyễn Đức Thành: Bình ổn giá vàng thì gay lắm…(ĐV)   —Xăng thế giới giảm sâu,Việt Nam tăng để chống buôn lậu(ĐV)

Thế giới

Campuchia cấm phát sóng Đài RFA & VOA dịp bầu cử (RFA)  —-Mỹ lên án Campuchia cấm chương trình phát thanh nước ngoài-(VOA)  –RFI tăng cường phát thanh bằng tiếng Khmer tại Cam Bốt (RFI)  —Cam Bốt cấm truyền thông nước ngoài hoạt động ? (RFI)

Mỹ không e ngại Trung Quốc đầu tư tại Châu Phi(RFA)  —TT Obama và Phu nhân gặp gỡ gia đình ông Nelson Mandela(RFA)  —Mỹ cảnh báo công dân du lịch Ai Cập(RFA)  –TT Obama bị chống đối cũng như được ca ngợi tại Nam Phi-(VOA)  –Tổng thống Mỹ vinh danh Nelson Mandela (BBC)

Ngoại trưởng John Kerry kéo dài chuyến công du Trung Đông(RFA)  –Ngoại trưởng Mỹ tìm cách hồi sinh tiến trình hòa bình Trung Đông-(VOA)

Tân Cương: Hơn 100 người tấn công đồn cảnh sát ở Hotan(RFA)   —Bắc Kinh tổ chức tập trận hùng hậu tại Tân Cương (RFI)

Căng thẳng lên cao trước cuộc biểu tình tại Ai Cập-(VOA)   —Thủ tướng Anh đi thăm Afghanistan và Pakistan-(VOA)

TT Nam Triều Tiên: Có thể xây dựng một loại quan hệ mới với Bắc Triều Tiên-(VOA)

Hoa Kỳ yêu cầu Ecuador bác đơn xin tị nạn chính trị của Snowden-(VOA)   –Snowden: Mỹ nghe trộm, do thám mạng máy tính nội bộ của ngay cả EU (GDVN)

Somalia: Chiến binh al-Shabab giết 2 người sáng lập tổ chức này-(VOA)   —Quân chính phủ Syria suy yếu và tan rã? (VnM)

Lo sợ bạo động, Trung Quốc xem xét tuần tra 24/24 ở Tân Cương (TN)   —-Hàng chục xe bọc thép quân đội tiến vào Tân Cương (TT)

Kissinger: Mỹ không còn hy vọng gì trong việc lật đổ Tổng thống Syria (GDVN)   —-Nga – Trung Quốc – Iran đang “chống lưng” cho chính quyền Assad(GDVN)

Triều Tiên kéo rocket đa nòng cỡ lớn ra biên giới, Seoul vào tầm ngắm(GDVN)

Văn hóa – XH-MT-Giáo dục – Khoa học

Công nghệ giữ tươi đến 10 năm (VEF)   —-Chân dung nhà vô địch Đường lên đỉnh Olympia 2013 (VNN)

Lên mạng xem phòng thi (TT)  —-Chị đưa em gái đi thi, bị xe tải tông chết (TT)  –Hàng vạn sĩ tử đang liên tục đổ về Sài Gòn (TT)

Học trò Khánh Hòa “miễn” thi lớp 10: vui và lo (TT)

Uống cà phê để sống hay chết? (ANTĐ)   —‘Bà Tưng’ lướt sóng truyền thông (TVN)

Ranh giới giữa trơ trẽn và khát vọng sống thật  (VNN)  –Mẹ tôi, khi xem clip của “bà Tưng” đã phải thốt lên rằng “Nếu là con tao thì tao cạo đầu bôi vôi!”.

Nữ quái dùng chiêu độc, cuỗm 6 dây chuyền vàng(VNN)   —Gã trai lừa tình, trộm két bạc tiền tỷ của nhà bạn gái(VNN)  —Nỗi đau của những quý bà“sa bẫy tình’ xuyên biên giới(VNN)   —Lạ kì hóa đơn viện phí vừa xuất lại thu luôn (VNN)

Lại nhảy cầu tự tử vì giận người yêu (TN)   —Hàng trăm công nhân hỗn chiến kinh hoàng (TN)   —Liên tiếp xảy ra các vụ cháy mía (TN)

Vụ kiện ăn cắp ca khúc, Đàm Vĩnh Hưng phạm nhiều tội? (LĐ)   —Con đánh mẹ vì làm ăn thất bát(ĐV)   —-66 người nhập viện sau khi ăn cỗ cưới có thịt chó(ĐV)    —-Bắt nhóm dụ học sinh qua Campuchia đánh bạc(ĐV)

Advertisements

Bài đáng chú ý


TQ ‘di dời 2 triệu người Tây Tạng’

HRW nói nhiều quan chức của Đảng Cộng sản đang trú ngụ tại các làng người Tây Tạng

 

Hơn hai triệu người Tây Tạng đã bị chính phủ Trung Quốc ép di dời trong bảy năm qua, báo cáo mới của Human Rights Watch cho biết.

Nhiều người, trong đó có hàng trăm nghìn người du mục, đã bị ép phải vào sống trong những “làng xã hội chủ nghĩa”, tổ chức này nói.

Động thái này là bước đi mới nhất của chính phủ Trung Quốc nhằm thắt chặt sự kiểm soát chính trị đối với nguời Tây Tạng, HRW bình luận.

Trung Quốc đã bác bỏ các cáo buộc cưỡng chế, trong bối cảnh có tin nói lệnh cấm tôn thờ Đức Dalai Lama ở một số nơi đã được nới lỏng.

Tuy nhiên BBC chưa thể xác nhận tin nói rằng các Phật tử ở vùng người Tây Tạng tại Trung Quốc được phép công khai tôn thờ vị lãnh đạo tinh thần của mình cũng như tin nói rằng họ được phép treo chân dung của ông.

Kiểm soát chặt chẽ

Hình ảnh từ Google Earth được HRW công bố dường như cho thấy sự phá hủy hàng loạt nhà cửa và thay vào đó bởi từng hàng nhà mới.

“Chính phủ đã bắt đầu cử những đoàn quan chức trong Đảng Cộng sản đến từng ngôi làng thuộc Khu Tự trị Tây Tạng,” ông Nicholas Bequelin, nhà nghiên cứu về Châu Á của HRW giải thích.

“Những người được cử đến các ngôi làng này đã được chỉ đạo để sống chung với dân làng và theo dõi quan điểm chính trị của họ nhằm xác định ra những người nào bị nghi không trung thành với Đảng hoặc chính phủ.”

Chính phủ Trung Quốc đã liên tục nhấn mạnh rằng việc đổ hàng tỷ đôla vào Tây Tạng là để thúc đẩy kinh tế và cải thiện đời sống nơi này.

Tuy nhiên, xung đột vẫn ở mức độ rất cao. Trong vòng bốn năm qua, ít nhất 117 người Tây Tạng đã tự thiêu để phản đối sự cai trị của chính quyền Trung Quốc, trong đó có 90 trường hợp tử vong.

Nhiều người Tây Tạng phẫn nộ trước việc di dân của người Hán vào đất Tây Tạng và sự hạn chế tự do tôn giáo của Đảng Cộng sản.

Đáp lại điều này, chính phủ Trung Quốc đã tăng cường giám sát toàn bộ cao nguyên Tây Tạng. Tại các thành phố, nhà cầm quyền có dấu hiệu đang theo dõi chặt chẽ những người có khả năng gây phiền toái bằng cách chia nhỏ các khu dân cư dọc theo hệ thống mạng lưới.

Hệ thống an ninh mới này được thiết lập để theo dõi chặt chẽ diễn biến trên đường phố nhằm ngăn chặn sự lặp lại những cuộc biểu tình quy mô lớn ở thủ phủ Lhasa hồi tháng Ba năm 2008.

Thêm vào đó, theo báo cáo, khoảng 300 nghìn người du mục đã bị di dời và bắt định cư từ đầu thập niên 2000. Cũng có tin nói nhà cầm quyền công bố ý định muốn bắt thêm 113 nghìn người nữa định cư vào cuối năm 2013.


Các khu làng Tây Tạng trước và sau khi tái xây dựng

Tự do thờ phụng?

Trong một diễn biến khác, một số Phật tử ở Tây Tạng nói giờ đây họ được công khai thờ phụng vị lãnh đạo tinh thần đang sống lưu vong, Đức Dalai Lama, theo đài RFA.

Trong một động thái nhằm thử nghiệm sự thay đổi trong chính sách, một số ngôi đền đã được phép treo chân dung của Đức Dalai Lama và không ai được phép chỉ trích ông.

Phật tử Tây Tạng được phép tôn thờ vị lãnh đạo tinh thần của mình chỉ với ý nghĩa tôn giáo, không phải chính trị, các nguồn tin nói với RFA.

Nếu sự thay đổi trong chính sách này có thật, điều này có thể cho thấy sự nới lỏng đáng kể trong thái độ của Đảng Cộng sản đối với Dalai Lama.

Nhiều năm nay, nhiều quan chức cao cấp Trung Quốc đã làm các Phật tử Tây Tạng phẫn nộ vì lăng mạ Đức Dalai Lama.

Người từng là Bí thư Tây Tạng cho đến năm 2011, Trương Khánh Lê, từng gọi vị tu sĩ là “con chó sói trong áo nhà sư”.

Tuy nhiên, không rõ có thực sự đang diễn ra thay đổi chính sách hay không.

Một số nhà phân tích cho rằng nếu đây là sự thật thì cũng chỉ vì nhà cầm quyền đã thất bại trong việc cấm thờ phụng Đức Dalai Lama cũng như việc sử dụng hình ảnh của ngài tại các đền thờ.

BBC đã liên lạc với Cục Tôn giáo Nhà nước Trung Quốc để lấy lời bình luận về sự thay đổi chính sách tuy nhiên bị từ chối.

Người phát ngôn của Chính quyền Trung ương Tây tạng, tức chính phủ Tây Tạng đang lưu vong ở Dharamshala, Ấn Độ, nói ông có nghe về việc thử nghiệm chính sách mới, nhưng không thể kiểm chứng.

“Những nguồn tin như vậy, dù có thật, cũng là tin với quy mô địa phương,” ông Tashi Phuntsok, thư ký ủy ban thông tin và đối ngoại của chính phủ lưu vong Tây Tạng nói.

“Có thể một số khu vực đã tiến hành chính sách mềm mỏng hơn để ngăn những cuộc tự thiêu.”

“Tôi đã đọc thấy những tin tương tự trên mạng,” một nhà sư tại khu tự trị Ganzi thuộc tỉnh Tứ Xuyên nói với BBC qua điện thoại.

“Tôi không biết tin này có thật hay không. Nhưng chắc chắn điều này không xảy ra ở đây.”

Một nhà sư khác ở khu Tự trị Aba, Tứ Xuyên, nơi đã diễn ra nhiều vụ tự thiêu, cho biết: “Tôi không được biết tin này. Tuy nhiên chúng tôi không thể treo hình Đức Dalai Lama trong đền thờ cũng như tôn thờ ông một cách công khai.”

“Chúng tôi chỉ có thể làm điều này trong bí mật,” người này nói.
(BBC)

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị 29/6/2013

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68.
Bấy giờ bên ngoài bể khơi, quân Tề hàng ngày ra sức cũng cố chiến lũy, xây hào, dựng thành ở những đảo chúng chiếm được của nước Vệ.
Nhà Sản họp bàn về việc luyện quân. Có ý nói phải tăng cường huấn luyện thủy chiến, mua sắm tàu lớn để đối phó với kẻ địch bên ngoài, nâng cao sức chiến đấu của binh sĩ trong trường hợp phải đối phó với ngoại xâm. Những điều này phải đưa vào giáo trình giảng dạy gấp rút phổ biến thực hành trong toàn quân.
Ý kiến ấy đưa ra, nhiều quan lại băn khoăn, có người nói.
– Chúng ta theo đạo Lý Ninh, Người ấy nói rằng muốn giữ đạo thì phải đề phòng kẻ địch trong nước chứ không phải là ngoài nước. Người đã dạy rằng “bất cứ cuộc nội chiến nào cũng tàn khốc hơn ngoại chiến”. Làm sáng tỏ điểm này, trường lý luận cao cấp của nhà Sản ta đã công phu nghiên cứu chỉ ra rằng. Nội chiến bắt nguồn từ nhân dân. Bởi vậy lúc này nên chăng quân ta tập huấn đối phó với những tình huống phức tạp đông người lợi dụng danh nghĩa đòi đất để ý đồ gây nội chiến, đó là đường lối quân sự đúng đắn và phù hợp với thực tiễn hơn cả.
Quan khác nói.
– Tề dẫu sao cũng là anh em với triều đình ta, có thế nào cũng muốn nhà Sản ta trường tồn cai trị nước Vệ. Giờ huấn luyện quân lính tập trận đối ngoại há là khiến họ hoài nghi lòng trung thành của ta, như thế chúng ta đánh mất “niềm tin chiến lược” với thiên triều. Nay mai dân chúng can qua, nhà Sản biết chạy sang đâu cậy nhờ binh mã dẹp loạn.
Vệ Kính Vương phán.
– Chuyện chủ quyền phải gắn với chuyện tồn vong của nhà Sản. Nếu vì chủ quyền mà nhà Sản ta suy vong thì điều ấy có nên không?. Các quan lại có ngồi trong biệt thự, đi xe tứ mã, hưởng của ngon vật lạ trong thiên hạ. Vợ con đề huề nhung lụa được nữa không?
Các quan không ai nói gì, người nào người ấy quay sang nhìn nhau dò hỏi ý kiến. Thấy ai cũng béo tốt, mỡ màng do tẩm bổ nhiều chất quý báu trong thiên hạ, da dẻ đỏ au, trơn láng. Tất cả vì thế im lặng.
Vương lại hỏi.
– Thế giờ mất đảo, liệu những thứ các ngươi đang có trong nhà, có mất theo ngay không?
Các quan lại đồng thanh đáp.
– Dạ thưa không.
Vương nói.
– Người quân tử bỏ cái mối lợi trước mắt, đang hưởng để lo đến những cái xa vời, không thiết thực đến bản thân,. Loại như thế liệu có đáng làm quan cai trị thiên hạ không? Liệu có gọi là giữ vững lập trường không?
Các quan nhất loạt đáp.
– Dạ thưa không.
Vương dạy.
– Thế nên nói chuyện biển đảo, không chỉ là biển đảo mà thôi,trong chuyện biển đảo còn có những thứ khác, nói chuyện về chủ quyền biển đảo thì cũng phải cân nhắc đến chủ quyền nhà cửa, biệt thự, trang trại, tài sản… con cái, thậm chí xa hơn còn là cháu chắt nhà các ngươi nữa. Lúc này bàn chuyện huấn luyện quân lính về giáo trình đối phó với ngoại xâm liệu có đẻ ra cho các người thêm nhà cửa,thêm tài sản không mà bàn. Nếu không có nhà cửa, tài sản, tiền bạc thì liệu ai trong các quan lại ở đây còn mong muốn phụng sự triều đình?
Các quan nín thinh.
Vương tiếp.
– Nay nhà Tề, đối với chúng ta trước kia có xung đột nhỏ, có thể sau này có xung đột nhỏ hơn. Nhưng phải khẳng định một điều là chúng ta mang ơn của Tề rất lớn, trước kia Tề giúp ta giữ nước, nay vẫn giúp ta giữ vững cơ đồ nhà Sản. Không nên có những quan điểm gây nghi ngờ, chia rẽ lòng trung thành, biết ơn của chúng ta với Tề quốc vào lúc này, để kẻ thù bên trong lợi dụng làm loạn.
Vương ra lệnh cho triều đình tiếp tục sách lược cho quân lính tập huấn với chủ trương phòng ngừa đám đông nhân dân lợi dụng oan khuất để tụ tập đông người gây biến loạn.
Lại nói chuyện khi ấy, tể tướng Bạo đi hội các sứ bên Thượng La ngoài biên giới Vệ. Bạo hô hào kêu gọi các nước mạnh mẽ quan tâm tới tình trạng phức tạp ngoài biển Vệ, hàm ý nói cho thiên hạ biết mọi chuyện ấy đều do Tề chủ tâm gây ra cả. Bạo nói nhu, nói cương, nói đế quốc này, cường quốc nọ phải tham gia vào giữ an ninh chung ngoài biển Vệ. Lời nói có nhiều ý khiến sứ Tề ở đó không bằng lòng.
Lúc trở về nước, Bạo nhận được một số lời khen. Chưa kịp phổng mũi thì bật ngã ngửa người nghe tin Vệ Kính Vương đã phái Thừa tướng Năm Trừ đi sứ sang Tề. Bạo thất kinh, đóng cửa phòng ngừa, nghe ngóng tin tức, toan tính đối phó. Từ lúc đi sứ Thượng La về Bạo chột dạ không xuất hiện xử lý việc lớn trong nước.
Thiên hạ đồn Thừa Tường Năm Trừ bấy lâu thấy Tể tướng Bạo khuynh loát thiên hạ, mọi nguồn tài vật đều nắm trong tay, thế lực nghiêng nước, nghiêng thành. Thừa tướng muốn trừ cái họa ngày càng lớn ấy, ngặt vì chức Thừa tướng nhà Sản hữu danh, vô thực. Nên Năm Trừ cậy nhờ vào Vệ Kinh Vương cũng mưu trừ bớt thế lực của Bạo, năm lần bày lượt công kích, thế của Bạo cũng giảm bớt đôi phần. Nhưng cũng chẳng ăn thua. Vệ Kính Vương gọi Thừa tướng vào bàn chuyện, Vương tính.
– Nay trong nước không đủ lực trừ được hắn, chi bằng ngươi đi sứ sang Tề. Nhân lúc hắn mất lòng Tề ở Thượng La này, người có cơ hội mà mượn lực bên ngoài mà trừ hắn.
Thừa tướng Năm Trừ tỏ vẻ băn khoăn.
– Tề như con sói đói mồi, sang cầu cạnh, dâng bao nhiêu quà cho đủ, khéo lại mang tội bán nước.
Vệ Kính Vương cười khà khà.
– Ngươi chớ lo, cái chuyện biển đảo là mối bận tâm lớn của ta với Tề còn có một chuyện khác ở trong rất quan trọng. Đó là Tề muốn tiến xuống phía Nam xưng bá, phải có đường đi để áp lực. Đường ấy tất phải qua bể Đông. Cho nên Tề muốn chiếm biển Đông có hai ý chiến lược của họ, chiếm hữu lâu dài khai thác tài nguyên và lấy đường đi bành trướng phía Nam.
Thừa Tướng Năm Trừ à một tiếng kinh ngạc, thán phục Vương.
– Vương thật anh minh, biết rõ thâm ý của họ.
Vương điềm đạm nói.
– Chả phải, chuyện này có từ mấy đời trước rồi, bí mật này chỉ có ai ngồi ngai vàng nhà Sản mới được biết. Từ khi nhà Sản đánh xong nhà Hòa ở phương Nam nhất thống nước Vệ về một mối. Tề đã có ý muốn nước Vệ ta như một con dốc mà đỉnh dốc hướng về Tề. Khi Tề tiến quân thì thuận lợi, nhưng khi kẻ khác muốn tiến về Tề từ nước Vệ thì lại rất khó khăn. Đại ý nhà Tề muốn Vệ là bức tường, phên dậu che chắc cho Tề khi Tề thủ, làm bàn đạp cho Tề khi Tề công. Nhưng Vương nhà Sản lúc đó là Xuẩn không chấp nhận. Hai nước mới xảy ra binh đao. Sau này đặt lại quan hệ quần thần, Vương khác nên ngôi thuận lòng trời, theo ý đó, cho nên mọi chuyện diễn ra lớp lang lần lượt từ từ đến giờ Tề đã khá vững chãi ngoài biển là vậy. Cũng nhờ vậy mà chính sự nước ta ổn định suốt vài chục năm qua. Mọi âm mưu biến loạn trong nước Vệ đều nhờ kỹ thuật, sách lược của người Tề mà chúng ta phá được cả.
Năm Trừ hỏi.
– Vậy thần đi chuyến này sẽ thế nào?
Vương cười khà khà, mái đầu bạc rung rinh, đôi mắt nheo lại rất nhân từ và độ lượng, ngài ần cần nói như chia sẻ nỗi lòng với bạn bè.
– Người chỉ cần làm sao để Tề hiểu, nước Vệ sẵn sàng giúp Tề có đường tiến xuống phía Nam, còn chuyện sở hữu biển cứ nói giờ lòng dân Vệ còn chưa dẹp yên, dù Vệ đã ra sức bắt nhiều đứa nho sĩ ghét Tề, nhưng dư âm còn sục sôi lắm. Xin cứ gác lại bàn sau.
Thừa tướng Năm Trừ đi sứ, ký với Tề hai nước hợp tác tuần tra trên biển Vệ. Chuyện chủ quyền biển đảo trong tay Tề đang nắm y rằng không được nhắc tới. Tề Vương Tạp Cặn cũng tạm thấy hài lòng hứa hẹn sẽ nâng đỡ nhiều sau này. Năm Trừ về nước vài hôm, ra thông báo đe dọa sẽ còn bắt nhiều những “luồng gió độc” về thông tin, ý nói những nho sĩ, kẻ sĩ dám bàn truyện không đúng với đường lối chủ trương triều đình.
Người diễn kịch ở chợ có ba con rối. Ông ta lấy một cái bánh để trước mặt ba con rối, còn mình đóng vai quan tòa sói. Ba con rối tranh giành cái bánh, quan tòa sói chia bánh làm ba, rồi thủ thỉ với con rối này là phần con kia to hơn thì phải, nói xong ông ta đớp một miếng của con rối nọ, rồi lại kẻ cả phán con này to, ba con rối cứ nhìn phần bánh mà so đo, chành chọe. Cứ thế ông ta xơi gần hết, đến nỗi miếng bánh chỉ đủ chia làm hai phần. Ông ta bảo với ba con rối.
– Thế này khó chia, thôi cứ để đó bao giờ có thêm chút nữa thì chia cho dễ.
Người xem nói.
– Không đúng như trong chuyện kể, quan tòa sói ăn hết bánh cơ mà.
Người diễn kịch nói.
– Chuyện thì thế, diễn thì khác, ăn hết bánh thì lấy gì ra mai diễn tiếp vở này. Và phải còn một ít cho bọn chúng hy vọng để làm rối tiếp cho quý vị xem.
Khách qua đường chứng kiến than.
– Nước Vệ loạn rồi, vợ thông dâm em chồng để giết chồng xong ân ái ngay trên giường, kẻ buồn đời thấy trẻ con ba tuổi ngoài đường rút dao đâm giải sầu, quan lại nhận hối lộ do rối loạn cảm xúc, công sai hiếp dâm cũng do rối loạn cảm xúc… giờ bọn diễn kịch dạo cũng diễn những vở quái gở. Hay cũng là rối loạn cảm xúc mà diễn vậy chăng?
Nói xong nhìn lại mấy con rối, giật mình thấy có con tóc bạc, con mắt lươn, con cười nửa miệng. Vội rụng rời chân tay, rảo bước như chạy trốn khỏi chợ.
Người Buôn Gió
(Blog Người Buôn Gió)

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: Việt Nam chả giống ai!

 Tổng Bí thư: “Chia ba mức tín nhiệm không phải là thủ thuật”
(Dân trí) – Trước những băn khoăn của cử tri vì sao lấy phiếu tín nhiệm lại chia làm ba loại tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định, đây không phải là thủ thuật hay tính toán không trong sáng để cuối cùng hòa cả làng…
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri quận Ba Đình
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri quận Ba Đình
Ngày 28/6, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng các đại biểu Quốc hội đơn vị bầu cử số một, thành phố Hà Nội tiếp xúc cử tri quận Ba Đình báo cáo kết quả kỳ họp thứ V Quốc hội khóa XIII. Nội dung trao đổi ý kiến của 12 cử tri phần lớn tập trung đánh giá kết quả lấy phiếu tín nhiệm 47 chức danh do Quốc hội bầu hoặc phê chuẩn.
Vì sao không sử dụng hai loại phiếu cho ngắn gọn?
Mở đầu phần trao đổi ý kiến, cử tri Võ Trọng Hốt (phường Trúc Bạch) cho rằng, kỳ họp Quốc hội vừa qua thể hiện tính dân chủ cao. Điều đó được minh chứng rất rõ qua việc Quốc hội đã lấy phiếu tính nhiệm 47 chức danh do mình bầu hoặc phê chuẩn. Điều quan trọng hơn nữa là kết quả lấy phiếu tín nhiệm được công bố công khai. “Điều này chắc chắn sẽ góp phần nâng cao tinh thần trách nhiệm toàn diện hơn đối với các vị đã được Quốc hội bầu hoặc phê chuẩn vào vị trí lãnh đạo đất nước”, cử tri Hốt đánh giá.
Cử tri Trần Toại (phường Cống Vị) nhận thấy, trong đợt lấy phiếu tín nhiệm vừa qua, số thành viên Chính phủ có phiếu tín nhiệm thấp đều ở những bộ, ngành rất quan trọng như ngân hàng, giáo dục, y tế, xây dựng… Ông Toại thẳng thắn đề nghị Tổng Bí thư và Quốc hội đánh giá chất lượng bộ máy Hành pháp hiện nay và vì sao tất cả những bộ, ngành lớn lại có phiếu tín nhiệm thấp? Đến nay Quốc hội đã phân tích nguyên nhân những vị trí có phiếu tín nhiệm thấp hay chưa, liệu có phải do năng lực, đạo đức hay do các nguyên nhân khác? Vì theo ông Toại có làm như vậy mới đưa ra được biện pháp giúp họ nâng cao mức tín nhiệm trong đợt lấy phiếu tiếp theo.
Kỳ họp Quốc hội vừa qua có sự tiến bộ rất nhiều là cảm nhận của cử tri Lương Quân Ngọc (phường Trung Trực). Tuy nhiên, điều ông Ngọc còn băn khoăn là tại sao lấy phiếu tín nhiệm lại phân ra làm ba loại tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp. “Tôi cho rằng lần sau lấy phiếu tín nhiệm chỉ cần đánh giá được hay không được chứ không nên phân làm ba loại nữa!”, ông Ngọc nêu.
Theo cử tri Nguyễn Hữu Thứ, nhân dân rất mừng vì Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm đối với 47 chức danh do mình bầu hoặc phê chuẩn. Vì theo ông Thứ có làm như vậy lãnh đạo ở các vị trí chủ chốt mới biết được tín nhiệm của cử tri, đại biểu dành cho mình. Nhưng cũng như ông Ngọc, ông Thứ cũng băn khoăn việc lấy phiếu tín nhiệm chia làm ba loại. “Nay Quốc hội sử dụng hai công đoạn (hai loại phiếu) cho ngắn gọn được không”, ông Thứ đề nghị.
Theo cử tri Trương Đức Ngãi (phường Cống Vị), các chức danh có phiếu tín nhiệm thấp là tiếng chuông cảnh tỉnh đối với hệ thống lãnh đạo cấp trên. Ngoài ra, ông Ngãi đề nghị thời gian tới cho cử tri thể hiện sự tín nhiệm đối với đại biểu Quốc hội do mình bầu ra. Lý do cử tri Ngãi đưa ra là vì ông biết không ít đại biểu Quốc hội khi ứng cử thì rất hăng hái, hứa thật nhiều nhưng khi trúng cử thì thờ ơ với công việc.
Cái chính là cảnh tỉnh, răn đe
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phân tích rõ từng ý kiến về lấy phiếu tín nhiệm mà cử tri quận Ba Đình quan tâm. Đầu tiên, về lấy phiếu tín nhiệm được chia làm ba loại phiếu tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp, Tổng bí thư cho rằng: “Đây là sáng kiến của Việt Nam, ở các nước người ta là bỏ phiếu tín nhiệm, nói chính xác hơn là bỏ phiếu bất tín nhiệm. Theo Nghị quyết Trung ương 4 chúng ta là lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm. Lấy phiếu tín nhiệm là thăm dò tín nhiệm, cũng là một cách để xem anh làm việc đã được lòng dân chưa, được lòng cử tri chưa, được lòng đại biểu Quốc hội hay chưa. Ở đây không phải chỉ có Quốc hội mà các cơ quan Đảng cũng phải lấy phiếu tín nhiệm để anh kịp thời chấn chính lại mình nếu phiếu tín nhiệm chưa được cao hoặc thấp. Đó cũng là sự cảnh tỉnh, cảnh cáo, răn đen nhắc nhở”.
Tổng Bí thư cho biết, ngay cả trong quá trình thảo luận ở Quốc hội cũng vẫn có ý kiến nên chia làm hai loại một là tín nhiệm hai là không tín nhiệm. Nhưng khi bỏ phiếu các đại biểu đã chọn ba loại. “Đây không phải là thủ thuật hay tính toán không trong sáng để cuối cùng hòa cả làng. Thực ra, đây là thăm dò tín nhiệm và là một kênh để góp phần đánh giá cán bộ chứ không phải hoàn toàn có tính chất quyết định nhưng nó rất quan trọng”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh.
Tổng Bí thư cho biết cái chính của việc lấy phiếu tín nhiệm là để cảnh tỉnh, cảnh báo, răn đe và ngăn ngừa. Từ đó, để những vị trí có phiếu tín nhiệm thấp phải hết sức cố gắng.
Trước những băn khoăn của cử tri về những bộ ngành chủ chốt nhận được nhiều phiếu tín nhiệm thấp, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng, bản thân câu hỏi của cử tri đã là câu trả lời. Trong kết của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng nói rõ kết quả đó là cơ bản sát với tình hình kinh tế – xã hội, tình hình đất nước hiện nay. “Điều đó cũng phản ánh đúng ngành bị dân than phiền nhiều nhất thì phiếu thấp như ngân hàng, giáo dục, y tế… Nhưng cũng có ý kiến cho rằng mấy lĩnh vực đó khó quá, quay kiểu nào, cựa kiểu nào cũng vướng thế này thế khác”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói.
Trước các cử tri, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết, thời điểm lần đầu tiên Quốc hội tổ chức lấy phiếu tín nhiệm nhiều người hết sức hồi hộp. Hơn nữa, việc lấy phiếu tín nhiệm tất cả các chức danh được Quốc hội bầu hoặc phê chuẩn từ Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng đến các Bộ trưởng, trưởng ngành là điều hiếm có nước nào làm được cùng lúc. Sắp tới đến Trung ương Đảng cũng phải lấy phiếu tín nhiệm từ Tổng Bí thư trở xuống; các cấp ủy và HĐND cũng vậy.
Quang Phong
(Dân trí)

Nông dân Việt ‘ngày càng nghèo,’ 50% phải vay nợ

Ít nhất, phân nửa nông dân ở các vùng nông thôn Việt Nam phải đi vay nợ “để trang trải cuộc sống và sản xuất”.
Một số tờ báo tường thuật cuộc hội thảo ngày 27 tháng 6, 2013 về “Bức tranh nông thôn, nông dân Việt Nam nhìn từ cuộc điều tra tiếp cận nguồn lực hộ gia đình” nêu ra thực trạng của cuộc sống nông dân Việt Nam.
Theo những gì được nêu ra, 50% các gia đình nông dân phải vay trung bình 50 triệu đồng một năm, phần lớn từ anh em, chòm xóm còn chỉ có 13% là tiếp cận được nguồn tín dụng của hệ thống ngân hàng, báo Tuổi Trẻ kể lại.
Những ngôi nhà sàn ọp ẹp không cửa của các gia đình nông dân ở Đất Mũi, nơi tận cùng của nước Việt Nam ở mũi Cà Mau. Hàng chục ngàn người dân chốn này và các vùng quê nghèo đói khác đã bỏ nhà, giắt nhau lên các khu công nghệ kiếm việc làm sống lây lất. (Hình: Lao Động)
Về diện tích đất thì “bình quân mỗi hộ dân chỉ còn (trung bình) 7,000m² đất sản xuất và rất manh mún, khi bình quân mỗi hộ có đến gần năm mảnh ruộng…”. Trong khi đó “Tính trung bình, hiện nay người dân nông thôn đạt mức thu nhập khoảng 22 triệu đồng/người/năm (2012).”
Những con số vừa nêu trên có bao nhiêu phần sát với sự thật từ một cuộc nghiên cứu của nhà cầm quyền?
Nếu dựa vào lời than thở của nhiều nông dân và các chuyên viên nông nghiệp thường được viện dẫn trên các mặt báo trong nước thì thấy không ăn khớp.
Theo ông Đặng Kim Sơn, Viện trưởng Viện Chính Sách và Chiến lược Phát triển Nông nghiệp, Nông thôn, 61% hộ nông dân chỉ có dưới 0.5 ha đất. Khoảng 32% họ nông dân có từ 0.5ha đến 3 ha đất, báo SGTT ngày 26 tháng 6, 2013. Thật ra, đa số nông dân có diện tích đất canh tác “chỉ khoảng 3 tới 5 sào”. Các tỉnh đông dân miền bắc thì diện tích đất chia cho đầu người có thể còn nhỏ hơn nữa.
Theo thống kê của Tổng Cục Thống Kê CSVN được báo Đất Việt nêu ra ngày 15 tháng 3, 2013, trong số những người nghèo nhất nước thì “có tới 83% lao động làm nông”.
Chính vì làm ruộng không đủ ăn, chưa kể thiên tai dịch bệnh làm cho thiếu đói triền miên, hàng triệu nông dân đã phải lên các khu công nghệ ở thành phố, làm mướn kiếm cơm qua ngày.
Những ngày đầu Tháng 6, báo Lao Động có một loạt ký sự kể về người nông dân vùng “Đất Mũi”, vùng địa đầu tận cùng của nước Việt Nam. Vì quá đói khổ, hàng chục ngàn người dân nơi đây đã bỏ nhà trống, giắt nhau tới Bình Dương hoặc những khu kỹ nghệ, sản xuât ở các thành phố khác kiếm sống. Tờ báo mô tả các cay cực của những gia đình nông dân này từ vùng Đất Mũi, hoặc cả nông dân của các miền quê khác, đến khu công nghệ ở Bình Dương, Đồng Nai, Sài Gòn.
Ngày 24 tháng 6, 2013 tờ Tiền Phong có một ký sự tường thuật lời than thở của nông dân Huỳnh Kim Hải ở thị trấn Sa Rài, thuộc huyện Tân Hồng tỉnh Đồng Tháp.
Ông Hải có tới 8 ha ruộng, chắc chắn không thể nào coi là “hộ nghèo” trong cách xếp hạng xã hội của nhà cầm quyền CSVN. Cái may mắn của ông là có thể vay được nợ ngân hàng nhưng ông cho biết ông phải vay nợ triền miên. Giá lúa bán ra cứ năm sau rẻ hơn năm trước trong khi chi phí “đầu vào” từ phân bón, thuốc trừ sâu mỗi ngày một tăng cao. Không thấy bài báo nêu ra nhiều loại “phí với thuế” mà nông dân phải nộp, không thể thiếu.
Ông nông dân loại “giàu” Huỳnh Kim hải than rằng như hai vụ lúa vừa qua, gia đình ông gồm 5 lao động, đổ đồng “một tháng mỗi người thu nhập chỉ có 733,000 đồng”. Như vậy, thấp hơn cái mức lương chết đói 1.5 triệu đồng/tháng của các công nhân tại các khu công nghệ.
“Hiện tôi vay ngân hàng làm lúa vụ này 100 triệu đồng, lãi suất 1% một tháng. Nông dân ai cũng phải vay ngân hàng cả, nên bán lúa xong trả nợ tiền vay là sạch trơn lại phải vay tiếp, số tiền mỗi năm mỗi tăng.”
Vì vậy, ông cho hay ông có thể phải bán bớt ruộng, lấy tiền cho các con học lấy một nghề mà sống chứ không muốn chúng tiếp tục kiếp trâu cày như cha mẹ chúng.
Một nông dân “giàu” từng là một kỹ sư cơ khí về làm nông dân như ông Huỳnh Kim Hải phải than thở như thế, dù có 8 ha đất, làm sao trung bình nông dân Việt Nam ‘đạt mức thu nhập khoảng 22 triệu đồng/năm/người” như cái báo cáo đọc ở hội thảo “Bức tranh nông thôn, nông dân VN nhìn từ cuộc điều tra tiếp cận nguồn lực hộ gia đình”?
Cũng trên bài báo của tờ Tiền Phong, ông Huỳnh Kim Hải chỉ trích chính sách thu mua của đám quốc doanh CSVN độc quyền lúa gạo là “kinh doanh kiểu chụp dựt, buôn chuyến” chỉ ép nông dân bán rẻ khi có hợp đồng mà kiếm lời, bất chấp quyền lợi của những kẻ đã sản xuất ra lúa gạo.
Hồi đầu năm, ông Võ Tòng Xuân, một chuyên gia lúa gạo hàng đầu của Việt Nam từng phải than trên tờ Tuần Việt Nam là “Người ta hay lấy các lý do này lý do kia để giữ lợi ích cục bộ. Chứ nếu xác định lợi ích tối thượng là lợi ích quốc gia và lợi ích của nông dân, lực lượng chiếm gần 70% dân số của nước ta” thì không để nông dân “càng làm càng lỗ”.
Khoảng 70% dân số Việt Nam vẫn còn sống ở các khu vực nông thôn. Nhà cầm quyền Hà Nội từ nhiều năm trước từng đưa ra chính sách “tam nông” (nông nghiệp – nông thôn – nông dân) nhằm hậu thuẫn cho giới nông dân. Nông dân không hề được hưởng gì từ cái chính sách này, ngoài sự bóc lột tái diễn sau mỗi mùa lúa
(Người Việt)

Đồ Sơn: Ai mua nhan sắc, ai bán phấn hương?

Cặp mắt trắng đục như miếng thịt đông của gã nhìn lên một dãy phòng nghỉ ở phía đối diện. Tại đó, trên những chiếc giường quá hẹp cho sự hoang dại có đống chăn đệm lộn xộn và những nút buộc thắt bằng da thịt.
Người có vẻ như thủ lĩnh của nhóm hất đầu nói với chủ quán: “Có hàng tuyển không?”. Chủ quán liếc cái máy ảnh bên cạnh anh ta (mấy ngày nay báo chí nói về Đồ Sơn hơi bị nhiều) rồi trả lời bằng cái giọng ngọt ngào giả tạo và đầy ngờ vực, như vẻ mặt con mèo già đang gầm gừ ở góc bếp: “Dạ, chỉ có con này thôi ạ!”. Thấy cô tiếp viên hơi thở vẫn còn mùi hành, anh chàng bé nhỏ kêu lên: “Đại ca! Mình vào khu 3. Đồ Sơn có thiếu gì em!”.
Ai đi bán dâm?
Mặt trời vừa lặn, khép mí mắt của đêm tối, hàng chục cô gái với những bộ ngực khiêu khích, cặp mông to tròn, phục sức cám dỗ lộ liễu – bố cục hoàn chỉnh của bức tranh cô gái điếm hạng hai – lại đổ ra con phố dài hơn 200 mét nằm trong khu tập thể Bộ Xây dựng tại phường Vạn Hương của quận Đồ Sơn. Có thể nhận ngay ra họ, bởi những cặp môi tô son đỏ chót như một vết thương đẫm máu nằm ngay giữa mặt và nhờ vào bộ mặt được trát phấn quá dày. Họ mời chào khách qua đường bằng cách thích thú nghiêng nửa thân trên để phô hai miếng mồi nhử cái nhìn hâm mộ đầy sống sượng của đàn ông, hay họ chấp chới hàng mi, mỉm cười ngây thơ như một nữ sinh trung học.
Nụ cười của họ không phân biệt giữa người cao và người thấp, người béo và người gầy, chúng chỉ khác nhau giữa người giàu với người nghèo. Thế nhưng khi bạn đi khuất, họ cũng sẽ không thương tiếc quất vào nhau những từ ngữ được sinh ra từ các xóm liều. Đôi khi họ cất tiếng hát bằng cái giọng buồn và rè vì thức đêm nhiều. Không biết họ moi đâu ra những bài hát nghe lạ lắm (chắc lời bài hát bị “chế”). Trong các bài hát của họ có sự ham muốn nóng bỏng của người đàn bà và những vết cắn điên rồ của người đàn ông, có lời than thở ai cũng đến lúc phải biến mất khỏi cõi đời, đừng để tội lỗi đáng chết nhất là nỗi buồn làm mình héo hon, mòn mỏi. Nó nhắc nhở rằng trên đại dương, có bãi biển nào hạnh phúc hơn là Đồ Sơn (?!).
Thấy họ hát “Anh đã yêu một nàng thiếu nữ” chứ không phải “Anh đã yêu một làng thiếu nữ”, tôi biết họ không phải người Hải Phòng, vì họ không bị lẫn lộn giữa l và n. Nhờ người quản lý – một gã hình thức đen thui – kể toang toác về các cô, tự hào như chính gã đã ấp cho họ nở ra vậy, tôi biết cô Lan là người Thái Nguyên, cô Tuyết – Bắc Cạn, cô Huệ – Lạng Sơn… Thế nhưng bạn chớ vội tin. Đó là nickname của họ ở Đồ Sơn thôi. Tên thực của họ hiền lành hơn nhiều: 90% là Mơ, Đào, Mận! Họ mang từ trên rừng về cái bẫy đàn ông là bộ ngực lớn và cái eo như vừa nắm được trong hai bàn tay. Họ thường kể những câu chuyện bi thảm về gia đình, cuộc đời họ.
Thật khó phân biệt đâu là that-giả, vì chúng giống nhau như những hạt lạc trong một củ lạc. Vẫn cái môtíp cổ điển: Bố mẹ ốm nặng, chồng bỏ (hoặc chết), để lại con thơ. Đôi khi các câu chuyện có vị mặn của giọt nước mắt về nỗi cực nhục trong nghề buôn phấn bán hương khi gặp phải những ông chủ nghiệt ngã, tham lam hay thói bạo dâm của các khách hàng, những kẻ khinh bỉ các biện pháp để quan hệ tình dục an toàn. “Họ có tiền mà!” – các cô nói trong nghẹn ngào. Thế nhưng, hỏi rằng đã có cô nào dũng cảm bỏ chốn thanh lâu, trở về quê cũ, mỗi sáng chủ nhật mang gà lên chợ huyện bán, lấy anh hàng xóm cục mịch như bức tường đất làm chồng, và đẻ ra một lũ con hay chưa (?), thì các cô đều lảng tránh.
Cuộc sống nhàn hạ, ăn trắng mặc trơn, mưa không đến mặt nắng không đến đầu, kiếm tiền lại nhanh như đi tàu điện, có sức hấp dẫn nhiều cô gái trẻ nông nổi. Họ bỏ việc ở công ty may mặc, công ty da giày, tự nguyện chuyển nghề làm gái. Vĩnh biệt đồng lương một tháng 2 triệu! Để rồi mỗi lần về quê cưỡi xe tay ga, mặt hoa da phấn, cổ đeo dây chuyền 5 chỉ do một người tình mua tặng để chứng tỏ cái trọng lượng tình yêu của gã, thỉnh thoảng dúi cho bố mẹ 5 – 10 triệu đồng, chắc hãnh diện hơn đứa bạn cùng xóm người gầy tong teo như quả đậu đũa vì thiếu ăn và tháng ngày triền miên làm việc thêm giờ ở các công ty da giày, về quê đi xe đạp tàng, đeo một chiếc túi nhẹ tênh đựng mấy gói bánh rẻ tiền làm quà cho lũ em đang đi học. Còn nỗi đau đớn, xấu hổ thân xác thì được phòng the và bóng tối che lấp hộ, bố mẹ họ hàng làm sao biết được!
Thực lòng tôi cũng không hiểu họ có cảm nhận nỗi xấu hổ thân xác hay không, vì thấy họ cứ nói cười thoải mái, vô tư, có cô còn ngây thơ trong vắt nữa, bởi cô nhổ lông mày một bên nhiều quá, nên trông một bên lúc nào cô cũng như đang ngạc nhiên, chứ không phải cô cố đóng giả nai.
Ở giữa đám đông, họ giống như con cá vàng thả trong bể nước, cứ thản nhiên lạnh lùng bơi, không thèm để ý đến sự tò mò của đống đàn ông đang trố mắt nhìn. Họ rất nhanh chóng thích nghi với lối sống họ tự chọn. Đồ Sơn ngày nay, những cô gái bị cưỡng bức bằng vũ lực để bán dâm chỉ còn có trong tờ báo lá cải. Tú ông bây giờ đã có kiến thức pháp luật để biết kinh doanh những cô này rất nguy hiểm, vào tù như chơi. Họ thích các cô coi bán dâm là một nghề.
Thời đại acòng cũng làm thay đổi rất nhiều hình ảnh cô gái bán dâm. Có thừa thời gian không để làm gì, trong tay lại sẵn có iPhone 4, iPhone 5, họ rất chịu khó nhắn tin, lướt web và xem tivi. Họ thích nhất phim “Người đàn bà đẹp” vì ở đó có cô điếm lấy được anh chồng tỉ phú. Họ vẫn có người yêu họ, nhiều người hai buổi đưa đón các cô đi làm. Tôi nói chuyện với một người, anh ta hạnh phúc như bao kẻ tình nhân khác. Nhờ chịu vào mạng, họ bắt đầu biết những chuyện mà các đàn chị của họ không hề quan tâm: Chăm sóc sức khỏe, tình dục an toàn, kiến thức pháp luật và cả đời sống xã hội. Để cứu “sự nghiệp” đừng bị chấm dứt trước khi có đủ tiền mua nhà, lấy chồng, đẻ con, họ biết rắc ít kiến thức lên cái nhan sắc làm bẫy đàn ông của họ.
Có cô đã biết học cách trang điểm giống con nhà lành để đôi cánh của nữ tính không bay đi mất. Có cô biết hỏi: “Nợ công là gì anh?”. Chắc cô này là sinh viên đi bán dâm đóng tiền học? Họ cũng vào phây (Facebook) kết bạn. Không biết ở đâu hình ảnh của họ là thật: Trên phây hay là trên giường?
Những bức ảnh về gái Đồ Sơn lan truyền trên Internet.
Ai đi mua dâm?
Bác sĩ K xoa xoa tay nói với bệnh nhân: “Tuyến tiền liệt của bác đang bắt đầu phì đại!”. Bệnh nhân là nhà thiên văn, ông hỏi bác sĩ với giọng lo lắng: “Uống thuốc gì, thưa bác sĩ?” – “Chả cần thuốc gì! Anh cứ ”quan hệ” đều đặn là tự nó teo!”. Trời ơi! Ba mươi năm nay ông chỉ ngước lên bầu trời ngắm các vì sao, không có thời gian nhìn xuống để ngắm các cô gái đẹp. Ba mươi năm ấy, ông sống trong cái giang sơn trong trắng của đời độc thân. Bây giờ ”quan hệ” với ai, chẳng lẽ với các vì sao? “Chẳng cần đi xa thế đâu! Ra Đồ Sơn là có ngay!” – bác sĩ nửa đùa nửa thật. Rồi một buổi tối mùa đông, Đồ Sơn biển động, gió thổi căng các đám mây sũng nước, những đàn chim biển nháo nhác ầm ỹ, người ta thấy nhà thiên văn lén lút chui tọt vào một căn nhà có những cửa sổ đóng kín nằm ngay mép biển. Ông đi chữa bệnh!
Ông C là công chức của sở T. Vợ ông là người đàn bà thông minh nên bà quá say mê bản thân mình. Thú vui của bà chưa bao giờ xuống đến bếp. Là người của công chúng, bà đi suốt ngày. Ông thường than phiền gặp vợ trên các trang bìa tạp chí nhiều hơn gặp bà ở nhà. Những lúc cô đơn, ông lại ngồi trước tủ lạnh cả đêm và chén tì tì. Ông “mất” vợ, nhưng được thêm 10 cân. Bác sĩ nói thần kinh ông có vấn đề. Nỗi buồn xua chân ông lang thang đến Đồ Sơn.
Ở ngoài bãi biển, ông gặp một người đàn ông đi du lịch cùng với vợ. Bà này đã già, da thịt nhăn nheo không khác gì tấm bản đồ địa hình mặt trăng, chẳng còn ham muốn mà vẫn nghiệt ngã, chỉ nhìn biển có một mắt, mắt kia phải thường trực theo dõi chồng, mặc dù hằng bao năm nay ông chưa bao giờ nói với gái điếm quá một từ “không!” Ông C đã giúp bạn mình thoát khỏi bà vợ luôn miệng cằn nhằn bằng cách kéo nhau lên chiếc taxi. Giống như taxi nào ở New York cũng biết đường đến quán rượu, taxi nào ở Hải Phòng cũng biết đường tới một động Đồ Sơn. Hai ông đi tìm những người đàn bà sẵn sàng cho họ những mối quan hệ không có ngày mai, không có hậu quả, chỉ để giảm stress mà thôi.
Anh T là một thầy giáo, nhờ dạy thêm mà có nhiều tiền hơn kiến thức. Anh có nhà lầu, ôtô, vợ đẹp. Anh giữ được cuộc hôn nhân nguyên vẹn không chỉ nhờ tiền mà còn bằng sự đắng cay chịu, chịu nỗi sỉ nhục mà chẳng biết nói với ai. Mỗi lần vợ anh “vừa đặt chân vào cánh đồng ham muốn thì đã nghe thấy tiếng hát thắng trận của anh ở phía bên kia cánh đồng” (G.García Márquez). Vợ anh không nói không rằng. Nhưng chẳng có sự lạnh lùng nào bằng sự lạnh lùng của người đàn bà đẹp. Từ đó, anh ra Đồ Sơn để tìm kiếm sự an ủi của những cô điếm, mà cái sự cố “chưa đi chợ đã hết tiền” của anh được họ đón nhận như là ưu điểm. Lần đầu được hôn vào môi, anh đã nhăn nhó như hôn phải con rắn chuông. Nhưng rồi thấy không chết người, mà còn làm cho tim mình ấm áp, anh trở thành khách quen của họ.
Không ai dám nhìn đểu A dù cậu mới 17 tuổi, nhưng cao 1m80 và vẫn còn tiếp tục lớn. Từ hai năm nay, A khổ sở vì những cơn mộng mị. Cậu vừa thích vừa xấu hổ. Người rủ rê A đi giải phóng những năng lượng dư thừa là D – hàng xóm của cậu. D thuộc loại người ngẫu hứng, có thể tán tỉnh bất cứ người đẹp nào anh tình cờ bắt gặp trên một bến chờ xe buýt. Anh đào hoa từ lúc mới sinh ra, như người Congo sinh ra đã đen. Một nửa cuộc đời anh lên rừng để tìm mỏ, nửa đời còn lại anh đi xuống biển để tìm đàn bà. Anh nhìn họ như nhìn thấy cái kẹo, sẵn sàng cho vào miệng để nuốt chửng.
Anh có đám bạn giống anh. Họ thường hát trong khi nhậu: “Con bò có một cái u, đàn ông một vợ còn ngu hơn bò!”. Sau đó, họ kéo nhau ra Đồ Sơn để chứng tỏ rằng họ không ngu hơn con bò. Có điều rất lạ, chị vợ anh D lại thản nhiên coi chuyện đó như khi đi qua vũng bùn thì phải nhấc chân. Chị bô bô nói: “Cho lão đổi món một tí! Lão đi với bồ mới sợ, chứ đi với điếm đến sáng lại về. Cứ vô tư đi!”. Những người giống như anh D có đủ lý do để đi Đồ Sơn: Tăng lương, mất việc, gặp xui, lấy may… Thậm chí chẳng lý do gì, anh đi theo bản năng thúc đẩy. Người chưa có vợ lại không đông bằng người đã có vợ.
Từ ngày kinh tế thị trường, Đồ Sơn còn là nơi chiêu đãi khách. Buổi tối một ngày mùa đông, có hai người đi với nhau vào động. Một người trẻ tuổi mà đầu chỉ còn vài ba cọng tóc bướng bỉnh như cây cỏ dại lon ton chạy trước. Người sau dù đi chơi gái, song vẫn giữ được dáng vẻ bệ vệ như một thống chế của Hoàng đế Pháp Napoleon. Gã quản lý ngồi sau bàn đang ủ rũ như một con ếch béo nhợt nhạt đứng bật ngay dậy. Một cái đảo mắt lén lút để nhận ra tờ 500 ngàn đồng trong tay của người trẻ tuổi. Không được phép bất lịch sự với người đã bo cho mình nhiều tiền đến thế.
Gã thầm thì nói, sẽ chọn cho sếp một em “chỗ nào đáng to thì to, chỗ nào đáng nhỏ thì nhỏ”. Ngay lập tức, một cô gái có nước da màu ánh trăng, cặp môi mòng mọng như đang hờn giận xuất hiện. Cô gái đưa sếp lên gác, còn người trẻ tuổi và gã quản lý lại ra quầy ngồi cùng với vài vị khách chờ đến lượt, chẳng ai nói chuyện với ai, trông như một đống đồ đạc cố định. Khoảng một giờ sau sếp xuống, mặt mũi phởn phơ, toàn thân vui vẻ. Người trẻ tuổi đã thanh toán mọi thứ, sếp ung dung mở cửa xe, chiếc Camry mang biển kiểm soát Hà Nội lăn bánh chạy vào Hải Phòng.
Sếp chỉ là một trong rất nhiều người Hà Nội khi xuống Hải Phòng hội họp, làm việc được dân bản địa chiêu đãi ”đặc sản” Đồ Sơn. Vào ngày có hội chọi trâu, các động mở cửa tưng bừng, chỉ còn thiếu tấm băngrôn “Welcome to Do Son” để đón từng đoàn khách những tỉnh, thành lân cận đổ về Đồ Sơn xem chọi trâu và vẫn còn bị ám ảnh bởi cái không khí chiến đấu hừng hực của lũ trâu dại.
Đồ Sơn nổi tiếng bởi mại dâm đã đi vào trong câu thơ gần như trở thành ca dao “Không đi không biết Đồ Sơn”. Thật trơ trẽn thay cho người nào bảo Đồ Sơn không có mại dâm. A.Lincoln – cựu Tổng thống Mỹ – nói: “Dù có gọi đuôi con ngựa là chân thì con ngựa vẫn chỉ có 4 chân”. Mọi sự ngụy biện không thay đổi được bản chất, sự thật. Từ thời thượng cổ, người ta đã tìm cách để sống chung với nó, vì nó giống con quỷ trong thần thoại: Chặt một đầu sẽ mọc ra hai đầu. Rất nhiều quốc gia từ nền văn minh phương Tây (Mỹ, Anh, Pháp, Đức) đến nền văn minh phương Đông (Nhật Bản, Hàn Quốc) từ lâu coi mại dâm là một nghề. Nếu bảo họ không giữ gìn thuần phong mỹ tục, chà đạp nhân phẩm phụ nữ bằng cách công khai mại dâm, thì đấy là sự thiển cận. Ai lại không biết câu “Đàn bà, trẻ con, chó và đàn ông” được phổ biến ở phương Tây nhỉ?
Sự tràn lan của mại dâm ra khắp hang cùng ngõ hẻm Việt Nam chứng tỏ cuộc chiến đấu chống nạn mại dâm theo kiểu cũ đã thất bại. Đa số gái bán dâm ở Đồ Sơn là người tình nguyện. Họ coi mại dâm là nghề. Họ đang thay đổi rất nhiều nhờ vào… công nghệ IT. Vậy thì, đã đến lúc phải thay đổi cách quản lý họ. Nhà nước chưa cần tiền thuế đánh vào cô gái bán dâm, cũng không sợ họ là môi trường gây bệnh tật, bởi vì ngày nay ai cũng học cách tự bảo vệ mình.
Quản lý để ngăn chặn sự lây lan của nghề mại dâm mới là mục tiêu căn bản. Ngày xưa, Hà Nội có phố Khâm Thiên, Hải Phòng có quán Bà Mau – những xóm cô đầu được cấp giấy phép hành nghề công khai. Ai dám coi thường dư luận xã hội thì mới bước chân vào đó. Thế nên ngày xưa không có cái chuyện từ già đến trẻ đều đi Đồ Sơn như ngày nay. Nếu cứ mập mờ sẽ có những người đến Đồ Sơn đánh rơi quần, sau đó lại về lên bục rao giảng. Đồ Sơn lại mắc thêm tội nuôi dưỡng thói đạo đức giả!
Đêm xuống Đồ Sơn, sương mù lãng đãng tựa như hơi thở lạnh lẽo của một mảnh trăng bị mây che khuất. Tiếng biển ầm ỳ không át được tiếng huyên náo từ các quán ăn đầy những khuôn mặt đờ đẫn, đỏ ửng màu máu bốc hỏa. Một nhóm đàn ông phê phê ngồi ăn ghẹ luộc. Giữa những nụ cười nhăn nhở vì được nghe kể câu chuyện tiếu lâm tục tĩu và tiếng hát ngợi ca thành phố hoa phượng đỏ từ các cái miệng đã nhão ra vì bia rượu, có giọng ai đó: “Biển động thế này làm sao tắm được!”. Một anh chàng rất bé nhỏ ngồi sau bàn ăn chỉ nhìn thấy mỗi chỏm tóc, bật cười ha hả: “Thằng này điên à? Ai đi Đồ Sơn để mà tắm biển!”.
(Lao động)

Còn lâu mới dẹp nổi quan chức ‘5C’

Nhiều độc giả của báo điện tử VietnamNet cho là không thể dẹp bỏ đám quan chức ăn bám trong guồng máy công quyền CSVN chỉ vì họ đều là con ông cháu cha.

“Các bác cứ ở đó mà mơ ngủ giữa… ban ngày! Không thể tinh giản biên chế được khi mà những thành phần công chức chất lượng kém (thực sự) lại là đối tượng 5C (Con Cháu Các Cụ Cả).”
Độc giả có tên là Trần Vinh phát biểu như vậy trong phần ý kiến độc giá trên bài viết của báo điện tử VietnamNet ngày Thứ Bảy 29 Tháng Sáu có tựa đề “Còn lâu mới gạt nổi công chức cắp ô”.
Thí sinh dự kỳ thi tuyển vào làm công chức cho Bộ Nội Vụ, hồi Tháng Giêng vừa qua.(Hình: VNExpress)
Một trong những trở ngại chính yếu được độc già này nêu ra là “khó có thể lấy lý do gì mà sa thải công chức 5C khi mà năm nào cũng được nhận xét “hoàn thành công việc”, “hoàn thành công việc xuất sắc”,… với một loạt danh hiệu kèm theo: Lao động tiên tiến hoặc Chiến sĩ thi đua,…”
Từ đó, ông Trần Vinh nói “Các bác có thể chỉ ra được cơ quan bộ, ban, ngành nào mà biên chế “tinh giản” không, hay 100% càng ngày càng phình to ra về nhân lực!”
Các độc giả Nguyễn Anh Hoàng, Lê Quỳnh Anh, Đinh Hoàng  và nhiều người khác chỉ ra trên bài viết của VietnamNet các mánh lới mà những kẻ cầm đầu các cơ quan hay bộ ngành, xuống cho tới các tỉnh thị, của chế độ Hà Nội dùng để giữ ghế cho nhóm cán bộ “5C”.
Sa thải người giỏi, có kinh nghiệm “vì họ đủ công tác 25 năm” còn giữ lại những kẻ “yếu về chuyên môn, kém phẩm chất đạo đức, quan hệ xã hội thì không dám…”
Trước áp lực của các định chế tài trợ quốc tế muốn giúp Việt Nam xóa đói giảm nghèo, chế độ Hà Nội đã buộc phải loan báo kế hoạch “tinh giản biến chế” để tăng hiệu năng cho guồng máy hành chánh. Nhưng trên thực tế, cái cỗ máy bè đảng độc diễn ngày càng phình lớn ra.
Khi loan báo kế hoạch hơn 10 năm trước thì guồng máy hành chánh của Việt Nam có khoảng 1.5 triệu người. Nhưng hồi đầu năm nay, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đưa ra con số khoảng 2.8 triệu người, tăng gần gấp đôi.
Khi họp “Ban chỉ đạo đề án đẩy mạnh cải cách chế độ công vụ, công chức” ngày 25 Tháng Giêng, ông Phúc thú nhận: “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”.
Nhiều lời tố cáo thấy nêu ra trên các báo cho biết tình trạng đó xảy ra chỉ vì hai nguyên nhân chính: thu nhận bừa bãi con cháu họ hàng của những người có chức có quyền, hoặc là những người hối lộ, để vào guồng máy, để rồi có một cơ hội móc ngoặc, ăn hối lộ và tham nhũng hầu thu hồi lại cái “vốn đầu tư”.
Vụ tố cáo “chạy công chức” ở Sở Nội Vụ Hà Nội hồi cuối năm ngoái tốn 100 triệu đồng, sau nhiều điều tra lấy lệ, được thông báo là không có căn cứ, một điều chẳng mấy ai tin.
Mới ngày 25 Tháng Sáu, Vietnamnet cho biết đề án “tinh giản biên chế” và “cơ cấu lại đội ngũ cán bộ” của Việt Nam vẫn được tiến hành.
Trong bản tin này, nguồn tin dựa vào các con số của Bộ Nội Vụ nói rằng “biên chế” từ cấp trung ương xuống tới huyện của năm 2012 tăng thêm 42,101 người kể từ năm 2007 đến thời điểm vừa kể. Nhưng trong thời gian đó lại có tới 67,398 người “nghỉ hưu, chuyển về cơ sở, thôi việc hoặc đi học”.
Các con số vừa kể hoàn toàn mâu thuẫn với thực tế như ông phó thủ tướng tiết lộ hồi đầu năm.
Chẳng vậy, ông Trần Văn Tuấn, nguyên bộ trưởng Bộ Nội Vụ, trong phiên họp ngày Thứ Hai, 24 Tháng Sáu, về đề án “tinh giản biên chế và xây dựng đội ngũ cán bộ,” đã phải nhìn nhận: “Tôi đã làm nhiều nhiệm kỳ rồi nhưng cứ nói giảm thì nó lại tăng”.
Còn độc giả tên Phạm Thị Xuân Khải viết trên VietnamNet hôm Thứ Bảy 29 Tháng Sáu lâu rồi, tình trạng phổ biến nhất hiện nay là “đã có qui hoạch sẵn” con cháu của các vị lãnh đạo cả rồi: tốt nghiệp chính qui loại khá giỏi chưa chắc đã vào được cơ quan nhà nước vì “qui hoạch”, xếp chỗ cả rồi. “CCCCC” đặt chỗ trước, không đạt trình độ theo yêu cầu cũng cứ cho vào rồi cơ quan cử đi học. Vậy nên những người giỏi thật sự nhưng biết mình không có “cửa” để vào thì tìm đường du học rồi ở lại làm việc ở nước ngoài hoặc vào các Cty nước ngoài ở VN cho yên phận. Đó là lý do vì sao những người giỏi không muốn vào làm việc cơ quan nhà nước, nên còn lâu mới giải quyết được công chức sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về.”
(Người Việt)

Tổng Lú tham gia cuộc chiến Ba-Tư

Truyện phiếm hay tiếu lâm chính trị luôn là đề tài vui của mọi thời cuộc và chính trường Việt Nam cũng không ngoại lệ. Một số “thế lực phản động và diễn biến hòa bình” luôn thổi phòng một số chính kiến khác nhau của lãnh đạo Việt gây mâu thuẫn đoàn kết nội bộ của Đảng ta.

Thế sự tại hậu trường Việt Nam hiện nay đã dần đến hồi kết, cuộc chiến Ba-Tư đã đến kỳ đỉnh điểm hai nhóm không còn “khẩu chiến” nữa, mà đã dẫn đến những cú “nốc ao” thực sự, chúng ta hãy nhìn kỹ những gì đang diễn gần đây.

Đầu tiên Ba ếch cùng đàn em bãi nhiệm đại biểu QH bà Hoàng Yến phe Tư Sâu. Còn Tư Sâu cho đàn em bắt bầu Kiên ngay sau đó, ngay trong tháng này cứ nhìn Sài Gòn, Hà Nội và Hải Phòng là biết bởi những thành phố trên là đơn vị bầu cử của Ba, Tư và Trọng Lú.

Khai chiến lần này chính là liên minh Tổng Lú và Tư S. Mùa hè năm trước sau hội nghị TW 6 khóa XI ngày 12/7/2012 không kỷ luật được đồng chí X. Sự tức tối ra mặt của Lú và Tư Sâu trong phiên bế mạc và tiếng cười của ếch đã được các trang mạng ghi lại khỏi phải bình luận cũng đủ thấy họ tức đến cỡ nào?

Thua keo này bày keo khác; liên minh Lú lùn và Tư sâu quyết xử cho được đồng chí Ếch, đích thân anh Lú thân chinh ra Đà Nẵng gọi Bá Thanh về trung ương, giao cho chức Thanh tra chính phủ để nhằm diệt Ếch, nhưng nếu như Bá Thanh không nằm trong ban chấp hành bộ chính trị trung ương đảng thì không thể xử được ai. Nên vào hội nghị TW 7 vào 11/04/2013 vừa qua bầu ban chấp hàng trung ương bầu 2 vị trí vào BCH TW đảng cộng sản, Ếch đã cho Bá Thanh đo ván đồng thời ban thanh tra chính phủ còn đóng dấu kết luận sai phạm nghiêm trọng làm thất thoát hàng ngàn tỷ về đất đai ở Đà Nẵng (1) mà Bá Thanh cũng khó mà thoát khỏi tội?

Ngày 14/05/2013 diễn ra bỏ phiếu tín nhiệm nhưng đồng chí X vẫn cứ bình yên vô sự, nên đầu tháng 6/2013 liên minh Trọng Sang tức tối đem quân đánh vào đơn vị bầu cử của tư Ếch, là thành phố Hải Phòng để nhằm hạ uy tín của đối thủ, liên tục trong tháng này báo đảng đăng những cảnh ăn chơi chát tán, phố mại dâm ở Hải Phòng (2) để nhằm bôi nhọ và răn đe ba Ếch. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Ba Ếch tức tốc cho quân đánh mạnh vào hai thành phố lớn khác là, Hà Nội (3) đơn vị bầu cử của Tổng Lú và Sài Gòn (4) là thánh địa bầu cử của Tư Sâu.

Trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết; các đàn em củaTổng Lú, Tư Sâu, Ba Ếch lần lượt bị liên luỵ. Tay nào mà chẳng dính chàm, sợ rằng cuộc đấm đá sẽ làm tan tành nên phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, (5) chủ trì phối hợp bộ công an và các địa phương liên quan kiểm tra vấn đề báo chí nêu trên, cung cấp đầy đủ thông tin để trình thủ tướng vào ngày 5/7/2013, ngay ngày hôm nay với vụ xử hoa hậu Mỹ Xuân đi tù 2 năm 6 tháng, báo đảng nói (6)nên thừa nhận đây là một cái nghề công khai trong xã hội, như bao nghề khác để có sự quản lý của nhà nước còn hơn là tiếp tục giả dối nhau.

Tư sâu vừa đi Tàu ký nhiều văn bản đồng thuận về biển đông, ếch cho thứ trưởng quốc phòng thượng tướng Đỗ Bá Tỵ đi Mỹ (7) (để khẳng định Việt Nam coi trọng phát triển quan hệ toàn diện với Hoa Kỳ, trong đó có quan hệ về quốc phòng). Với thế cân bằng giữa cuộc chiến Ba Tư như hiện nay, kẻ chủ chiến là liên minh Tư Sâu, Tổng Lú nếu không tiêu diệt được ba Ếch thì chắc chắn Ếch sẽ quay đầu đập nát liên minh Lú – Sâu và phá tan CS là điều sẽ xảy ra.

Trong quá khứ vào ngày 1/7/1971 ngoại trưởng Mỹ Kissinger đã bí mật từ Pakistan đi gặp Chu Ân Lai (8) để ván cờ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã kết thúc bằng việc Hoa Kỳ chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam và đổi lại. Mỹ có một thị trường rộng lớn là cả Trung Hoa đại lục. Còn ngày nay khi tổng thống Mỹ Obama đã tuyên bố quay trở lại châu Á. (ai cũng biết để nhằm kìm hãm Trung Quốc, về kinh tế và quân sự) và việc tập trận hải quân chung với các nước Nhật Hàn, Philippin… và tăng cường các chuyến thăm của tàu hải quân đến Việt Nam, là nhắm vào Trung Quốc.

Nếu đích thân anh Ếch cậy nhờ Mỹ thì trên bàn cờ Mỹ sẽ giữ lấy Việt Nam để đổi lại, là Mỹ sẽ cho phép Trung Quốc được bán hàng vào thị trường Mỹ, và cái được của Mỹ là cửa ngõ tiếp cận Trung Quốc một cách nhanh nhất, về đường biển đường bộ để khống chế sự bành trướng hung hăng của Trung Quốc, với tất cả đồng minh thì ai mà biết được. Hiện tại phe thân tàu trong đang thắng thế, nếu Ếch mà không chết thì chuông gọi hồn ai Tư Sâu hay Tổng Lú?
(Vietinfo.eu)

Thanh Trần – Vụ việc tại Trịnh Nguyễn: VTV1 có biết mình đang nói gì?


Các anh chị của VTV1 chải chuốt quá nhưng phát biểu lẫn lộn mà chẳng biết mình đang nói gì.

Tại sao lại đưa văn bản số 1161/TTg-KTN chấp thuận chủ trương đầu tư và chỉ định nhà đầu tư thực hiện dự án vào đây? Anh chị định phản ánh các vấn đề xã hội hay muốn bàn luận về luật pháp?

Dân Trịnh Nguyễn không hề biết đến văn bản của Thủ tướng và cũng không chống lại chủ trương của Thủ tướng, Thủ tướng cũng không bắt dân Trịnh Nguyễn phải hy sinh đất đai để xây nhà máy nước thải cho thị xã Từ Sơn, không có mâu thuẫn nào giữa cá nhân Thủ tướng và người dân Trịnh Nguyễn.
Đồng Lỗ Vó bây giờ người ta đã gieo lúa xong, không phải là gặt lúa như hình ảnh anh chị đưa tin, chứng tỏ 2 tuần bạo loạn vừa qua VTV1 không hề về địa phương để tìm hiểu.
Anh chị nhắc đến qui hoạch chung đã qui định vị trí nhà máy xử lí nước thải, có thiệt không? Nếu có anh chị xem ở đâu? Người dân Trịnh Nguyễn lại soi vào qui hoạch đấy. Qui hoạch chỉ là điều kiện cần, bản thân dự án thực tế có thực hiện đúng qui trình không mới là điều kiện đủ, vị trí chính xác của dự án là do điều kiện thực tế, những nhân tố tham gia dự án đó quyết định, miễn vị trí đó phù hợp vơi qui hoạch chung, không phải là ngược lại đâu anh chị nhé.
Anh chị dẫn lời bác Dương Văn Lượng là muốn có dự án nước thải, việc đó Thủ tướng đã có chủ trương rồi và người dân Trịnh Nguyễn không phản đối, nhưng để có một dự án nước thải hoạt động có hiệu quả thì cần phải được quản lí, khi phát hiện sự không nghiêm túc của Tỉnh Bắc Ninh thì người dân đấu tranh, người dân không thực hiện các chỉ đạo mà không có tính pháp lí,… đó là chuyện bình thường. Sao anh chị lại dẫn lời một người dân có tâm lí sợ hãi mơ hồ về chữ ký của ông Hoàng Trung Hải như bác Lượng để làm gương cho người khác? Pháp luật qui định đây là một dự án do cấp tỉnh phê duyệt, các lãnh đạo khác cũng chỉ được tham gia vào dự án dưới góc độ pháp luật.
Anh chị có dẫn lời chuyên gia môi trường phát biểu về một nhà máy cách nhà dân chỉ có 3m mà không sao thì đây là một phát biểu không đáng quan tâm, chúng tôi cũng không quan tâm đến con người này tiếp tục thao thao bất tuyệt về công nghệ tuyệt vời của dự án, công nghệ tuyệt vời (nếu nghiêm túc thực hiện) chỉ giảm tác động của nhà máy chứ không làm mất tác động. Ông này không hề nhắc đên yếu tố con người, đến sự loạn lạc tại Trịnh Nguyễn do sự bất ổn trong môi trường sống. không tiên liệu gì được gì về các sự cố của nhà máy xử lí chất thài,… ông ta không phải chuyên gia về môi trường chuyên nghiệp. Chức vụ của ông ta không đảm bảo được điều đó.
Những dẫn chứng của anh chị đưa ra trong phóng sự không liên quan gì đến sự kiện thời sự nóng bỏng tại Trịnh Nguyễn, Từ Sơn, Bắc Ninh trong những ngày qua, bởi vì anh chị đã lẫn tránh sự thật, sự thật về câu chuyện người dân Trịnh Nguyễn ủy quyền cho ông Đỗ Văn Hào viết đơn tố cáo các sai phạm của Tỉnh Bắc Ninh khi thực hiện chủ trương của thủ tướng về xây dựng nhà máy nước thải Từ Sơn trong mấy năm qua.
Đến bây giờ người dân Trịnh Nguyễn vẫn chưa nhận được bất kỳ trả lời về kết quả điều tra các sai phạm của Tỉnh Bắc Ninh từ cấp Trung ương theo qui định của pháp luật.
Nhưng công an thì kéo về đầy làng, người dân Trịnh Nguyễn phải đứng lên, phần vì bản năng bảo vệ quyền làm người, phần vì trách nhiệm phải chiến đấu, là nhiệm vụ chung trong xã hội. Ngày 17/8/2013 Tỉnh Bắc Ninh và thị xã Từ Sơn đồng loạt ra những quyết định quan trọng nhằm huy động lực lượng công an để trấn áp nhân dân thì ngay lập tức ngày 18/6/2013 đã có 1000 người dân sẵn sang đón tiếp trực diện. Thông tin của anh chị đưa ra chỉ có 23 hộ dân chống đối để nhằm giảm sự chú ý của dư luận thực tế đã trở nên lạc lõng.
Anh chị đừng ngoảnh mặt đi, về thực địa tại chiến trường và nhìn thẳng vào sự kiện sẽ tự hiểu được mình đang nói gì, thực dụng hơn thì cũng là để tự đánh giá được nói như thế thì có đạt hiệu quả như anh chị mong muốn hay không?
Thanh Trần
(Dân luận)

Ngô Nhân Dụng – Người Việt ở Mỹ nghèo hơn và học thấp hơn

Chắc nhiều người Việt ngạc nhiên khi nghe một cuộc nghiên cứu tìm trong các số thống kê thấy rằng người Mỹ gốc Việt thua kém các sắc dân gốc Châu Á khác, về hai mặt, lợi tức và trình độ học vấn. Dù ngạc nhiên hay không, chúng ta cũng nên chú ý đến kết luận này, và thử tìm hiểu nguyên do. Nhất là khi, mới đầu tuần này, chúng ta đặt cho nhau câu hỏi: Có hãnh diện làm người Việt Nam hay không?
Ðã nhiều người nghiên cứu về di dân Châu Á ở nước Mỹ. Mới nhất, là hai giáo sư phân khoa Xã hội học thuộc Ðại Học Brown (Brown University). John R. Logan và Weiwei Zhang đã đặt tựa cho công trình khảo cứu của họ là “Tách biệt nhưng Bình đẳng” (Separate but Equal). Hai tác giả được lợi hơn những nhà nghiên cứu đi trước; vì họ có thể sử dụng và so sánh các dữ liệu mới, thu thập được sau ba cuộc kiểm kê dân số ở Mỹ, 1990, 2000 và 2010.
Trong các tài liệu mới, người ta không gom tất cả các di dân từ Châu Á vào một nhóm, mà phân tách ra các nguồn gốc quốc gia khác nhau. Nhờ thế, người nghiên cứu không những có thể phân biệt và so sánh người di dân gốc Á với các thành phần khác trong xã hội Mỹ mà còn phân biệt kỹ hơn, thí dụ sẽ thấy người Việt Nam khác với người Trung Hoa hoặc Hàn Quốc.
Chính vì vậy, đọc trong bài khảo cứu của Logan và Zhang, chúng ta sẽ biết nhiều điểm riêng biệt trong lối sống người Việt ở Mỹ, mà khi nhà quan sát coi tất cả các di dân từ Châu Á giống nhau thì không thấy được. Khi biết người Việt có những điểm tương đồng hoặc khác biệt với các di dân Châu Á khác, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về cộng đồng người Việt ở nước Mỹ. Nhân đó, chúng ta sẽ tìm hiểu xem nguyên do nào đã gây ra những khác biệt giữa người Việt và các cộng đồng di dân Châu Á khác.
Hai tác giả chọn sáu sắc dân Châu Á đông nhất ở Mỹ, là Trung Hoa, Ấn Ðộ, Phi Luật Tân, Hàn Quốc, Việt Nam, và Nhật Bản. Di dân Châu Á tại Mỹ là nhóm “thiểu số” gia tăng nhanh nhất ở Mỹ, tăng 250% giữa hai cuộc kiểm tra 1990 và 2010; tổng cộng hiện nay lên tới 18 triệu người; vào năm 1990 số người nói tiếng Tây Ban Nha (Hispanics) cũng chỉ chừng đó. Trong số người gốc Á Châu, tăng nhanh nhất là người Ấn Ðộ, lên gấp bốn lần trong 20 năm đó. Nhưng tổng số người Ấn Ðộ hiện chỉ có 3.2 triệu người, còn thua người gốc Trung Hoa (4 triệu) và Phi Luật Tân (3.4 triệu).
Có nhiều điểm tương đồng giữa người gốc Việt và các sắc dân Châu Á khác. Di dân Á Châu tương đối khá giả hơn các dân Mỹ khác không da trắng; thí dụ chỉ có 6% sống dưới “mức nghèo khó” trong khi tỷ lệ lên tới 15% khi tính chung tất cả những người gốc di dân. Người Á Châu nói chung tương đối có lợi tức ngang bằng hoặc cao hơn người Mỹ da trắng. Nhưng dù là người Việt hay người Trung Hoa, họ cũng giống người Mỹ gốc Phi Châu hoặc gốc nói tiếng Tây Ban Nha, là thường sống gom lại gần nhau hơn là hòa nhập vào xã hội người Mỹ da trắng. Các khu Little Sài Gòn cũng như các phố Tàu, là trung tâm thu hút những người cùng tổ tiên. Khi nói đến tình trạng quy tụ, tập trung sống với nhau, của người Mỹ da đen (gốc Phi Châu) hoặc nói tiếng Tây Ban Nha, thì lý do chính thường vì họ đều sống trong những khu nghèo. Nhưng người gốc Châu Á quy tụ lại không phải vì lợi tức thấp, mà vì lý do văn hóa.
Phần lớn họ sinh ra ở quê cũ, nên vẫn giữ các phong tục cũ. Chỉ trong đám người gốc Nhật là số người sinh ra tại Nhật Bản có tỷ lệ thấp nhất, chỉ chiếm khoảng 35% vào năm 1990 và tăng lên thành 40% vào năm 2010. Tỷ số thấp của người gốc Nhật trong hiện tượng này có lý do dễ hiểu. Họ là lớp di dân Á Châu đến nước Mỹ sớm nhất, đặc biệt đến nước Mỹ làm công nhân từ thế kỷ 19. Ngoài ra, có một thời gian chính phủ Mỹ kỳ thị, không chấp nhận di dân gốc Nhật. Còn người gốc Việt và gốc Hàn Quốc thì có tới 80% sinh ở chính quán; chỉ có 20% sinh ra ở Mỹ.
Nếp sống của họ khác người Mỹ cho nên tự nhiên họ cũng muốn sống gần gũi hơn với những người cùng chia sẻ các tập quán, thức ăn, và nhất là tiếng nói. Nhiều người không sinh ở Mỹ gặp khó khăn suốt đời khi muốn nói đúng tiếng Anh. Dù sao, yếu tố chính thu hút người di dân gốc Á quy tụ lại chính là văn hóa chứ không phải kinh tế. Các cuộc nghiên cứu trước đây tại New York và Los Angeles đã thấy những di dân khá giả gốc Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Ðộ, và Phi Luật Tân đều thích sống trong các khu đông người cùng gốc.
Người Mỹ gốc di dân Ấn Ðộ có trình độ học vấn cao nhất, trong bình có 15.5 năm học, tức là tốt nghiệp đại học.
Vì thế, lợi tức những người này cũng cao hơn người Mỹ trắng trung bình, chừng 35,000 đô la một năm. Ðứng hàng thứ nhì là người Phi Luật Tân.
Tất cả các di dân gốc Á Châu có số năm học chính thức trung bình cao hơn người Mỹ gốc da trắng, trừ người gốc Việt. Người gốc Việt Nam có lợi tức thấp hơn cả và số năm học chính thức ngắn hơn so với các sắc dân Châu Á khác, cũng như người gốc Hàn Quốc. Lợi tức bình quân những di dân Nhật Bản và Trung Hoa nằm vào khoảng giữa hai nhóm trên.
Nhiều chỉ số xã hội kinh tế khác cho thấy người Việt Nam lép vế. Ðó là sắc dân có tỷ lệ thất nghiệp cao hơn cả, tỷ lệ số người sống dưới mức nghèo cao hơn, và tỷ số người nhận trợ cấp xã hội cũng cao hơn các sắc dân Châu Á khác. Tuy lợi tức thấp nhất trong nhóm này nhưng người Việt trung bình cũng xấp xỉ bằng người Mỹ gốc da trắng mà không gốc nói tiếng Tây Ban Nha. Hai tác giả bài nghiên cứu giải thích tình trạng kinh tế xã hội thấp của người Việt Nam là vì đại đa số họ là những người tị nạn chính trị chứ không phải di dân bình thường.
Người Việt Nam có lẽ hiểu rõ tình trạng này hơn. Hàng triệu người Việt sang nước Mỹ và các nước Tây phương với hai bàn tay trắng. Không riêng gì những thuyền nhân chạy trốn cộng sản từ 1975 cho đến 1990, ngay cả các người sang Mỹ đoàn tụ hoặc định cư với lý do nhân đạo (HO) cũng tới Mỹ để bắt đầu cuộc đời mới. Những di dân tị nạn này tới nước Mỹ khi đã lớn tuổi, từ 50 tuổi trở lên, và nhiều người không nói một tiếng Anh; nếu may mắn lắm thì họ cũng chỉ kiếm được những việc làm lương thấp.
Ðiều khiến nhiều người Việt kinh ngạc là tại sao số năm học của di dân gốc Việt lại thấp hơn các sắc dân Châu Á khác? Bởi vì muốn so sánh trình độ học vấn cho đúng nhất thì phải so sánh giữa các người gốc Châu Á thuộc thế hệ thứ hai trở đi. Số người Việt và người Hàn Quốc sinh ở nước tổ cao hơn cho thấy đa số là các di dân đời thứ nhất.
Nói chung, người gốc Châu Á có lợi tức và số năm học cao hơn người Mỹ da trắng trung bình. Hai sắc dân có trình độ học vấn cao nhất là Ấn Ðộ và Phi Luật Tân. Chúng ta biết rằng đại đa số người gốc Ấn Ðộ sang Mỹ sau khi đã tốt nghiệp đại học bên xứ họ, vì nước Ấn Ðộ sản xuất nhiều kỹ sư hơn khả năng tiếp nhận của công nghiệp nước họ; những người Ấn Ðộ học thấp hơn bậc đại học có thể là vợ con, cha mẹ của các di dân này. Ða số người Phi Luật Tân được di cư sang Mỹ vì họ làm những nghề mà dân Mỹ đang thiếu. Họ là các y tá, chuyên môn săn sóc người già và người bệnh. Những nghề đó đều đòi hỏi bằng cấp bậc đại học. Vì số người đó chiếm đa số cho nên họ cũng nâng số lợi tức trung bình của tất cả các di dân gốc Phi Luật Tân. Mặt khác, số người gốc Phi Luật Tân ở Mỹ tụ tập ở quần đảo Hawaii rất đông; và họ đã tới nơi này từ nhiều đời. Do đó, nếu tài sản và lợi tức bình quân của họ cao hơn các sắc dân khác cũng dễ hiểu. Các sắc dân như Trung Hoa, Hàn Quốc và Nhật Bản thì đa số cũng đến vùng đất mới này sớm hơn cộng đồng người gốc Việt và họ ra đi với họ được chuẩn bị về cả nghề nghiệp và vốn liếng trước khi ra đi; khác với những người liều chết ra biển đi tìm tự do.
Cuối cùng, bài nghiên cứu của John R. Logan và Weiwei Zhang kết luận rằng người di dân gốc Châu Á ở Mỹ có thể coi là ngang hàng, hoặc có trình độ cao những người Mỹ tới khai phá đất này sớm nhất, là những người gốc da trắng. Người gốc Việt Nam có thể coi là ngang hàng, vì lợi tức bình quân chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số người tốt nghiệp đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi. Với tất cả những thiệt thòi của những người chạy khỏi quê hương đi tị nạn, tình trạng đó cũng đáng coi là một điều đáng hãnh diện.
Ngô Nhân Dụng

Quân đội Trung Quốc ‘lên gân’ nhằm mục đích gì?

TPO – Châu Á đang đứng trước nguy cơ bị lôi kéo vào một cuộc chạy đua vũ trang mới. Việc Trung Quốc liên tục tăng cường sức mạnh quân sự đang đặt ra nhiều dấu hỏi.
Mỹ trở lại, Nhật mài kiếm 
Khu vực châu Á-Thái Bình Dương đang dần dần trở thành trung tâm thu hút các dòng đầu tư chủ yếu về kinh tế, tài chính của thế giới. Ở khu vực này cũng tập trung sức mạnh quân sự đáng kể. Vai trò của khu vực châu Á-Thái Bình Dương từ góc độ phát triển kinh tế thế giới và cạnh tranh chiến lược của các cường quốc không ngừng tăng lên.
Hoa Kỳ 3 năm trước đã tuyên bố công khai về chiến lược “Sự trở lại châu Á”, và đang ráo riết điều chỉnh chiến lược an ninh của mình ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Năm 2012, Lầu Năm Góc công bố kế hoạch tái bố trí binh lực, quyết định di dời ở quy mô lớn lực lượng hải quân của mình từ Châu Âu – Đại Tây Dương sang khu vực châu Á-Thái Dình Dương.
Mỹ đang ráo riết tái bố trí binh lực theo chiến lược xoay trục sang châu Á với mục tiêu rất rõ ràng
Mỹ đang ráo riết tái bố trí binh lực theo chiến lược xoay trục sang châu Á với mục tiêu rất rõ ràng.
Nhật Bản vẫn là đồng minh đặc biệt quan trọng của Hoa Kỳ ở khu vực châu Á-Thái bình dương, và trong tương lai vai trò của nước này chắc chắn sẽ tăng lên. Trong bối cảnh vai trò địa chính trị của Hoa Kỳ đang suy giảm do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng toàn cầu thì địa vị của nước Nhật đang chuyển từ một quốc gia được Mỹ bảo trợ về quân sự trước đây thành một đồng minh sáng giá của các cường quốc phương Tây.
Chính giới Tokyo đã quyết định tăng cường, nâng cao sức mạnh quốc phòng nhằm đối phó với các thách thức an ninh nghiêm trọng mới phát sinh. Chính phủ của ông Shinzo Abe đã công khai ý định tiến hành cải cách hiến pháp, mà cụ thể là xem xét lại quy chế phát triển đầy đủ năng lực quân sự. Nước Nhật muốn có một quân đội riêng đúng nghĩa, đồng thời có khả năng kiềm chế hạt nhân nhằm đối phó với mối đe dọa từ Trung Quốc.
Cả ở Nhật, cả ở Mỹ người ta kháng cáo các điều khoản của Hiệp định đơn phương San Francisco năm 1952 ngày càng thường xuyên hơn, nhằm xin tái thẩm những điều kiện hòa bình hậu Yalta.
Hiện nay tình hình thế giới và khu vực châu Á-Thái Bình Dương nói riêng nhìn chung khá ổn định, mâu thuẫn giữa các nước tuy tồn tại nhưng vẫn có thể kiểm soát được. Bên cạnh đó, những diễn biến xung đột ngày càng quyết liệt, quả thật tình hình lúc này đang nóng lên một cách giả tạo, nhưng các nguy cơ của những cuộc xung đột khu vực đã trở nên nghiêm trọng. Dưới ảnh hưởng của “các mối đe dọa” âm ỉ và nóng lên, châu Á đang đứng trước nguy cơ bị lôi kéo vào một cuộc “chạy đua vũ trang” mới.
Đồng thời “tiền đặt cửa” trong trò chơi này rất cao: Châu Á không giống như bất kỳ châu lục nào khác trên thế giới, bị o ép hơn các lục địa kia bởi vũ khí hạt nhân. Và đã có những tiền đề để cho rằng sẽ diễn ra cuộc “chạy đua vũ trang” chính trong lĩnh vực hạt nhân. Cụ thể, việc sở hữu “vũ khí hạt nhân” của Bắc Triều Tiên sẽ “cởi trói” cho Hàn Quốc và Nhật Bản lâu nay đã tỏ ý sẵn sàng cho Mỹ bố trí các căn cứ hạt nhân trên lãnh thổ của mình.
Nhật đang xem xét lại chính sách quốc phòng, sửa lại hiến pháp để mở rộng quyền của quân đội. Mới đây nước này đã lần đầu tiên tuyên bố bắt đầu phát triển tên lửa đạn đạo nhằm 'chống xâm lược' quần đảo Senkaku
Nhật đang xem xét lại chính sách quốc phòng, sửa lại hiến pháp để mở rộng quyền của quân đội. Mới đây nước này đã lần đầu tiên tuyên bố bắt đầu phát triển tên lửa đạn đạo nhằm ‘chống xâm lược’ quần đảo Senkaku.
Trung Quốc tất nhiên không thể không để ý đến nguy cơ đối với an ninh thế giới đang tăng lên. Mạnh lên và gây được ảnh hưởng lớn đồng nghĩa với việc giữ vững được vị trí của mình trong điều kiện cạnh tranh khốc liệt. Các thách thức mới đòi hỏi phải có những cách tiếp cận mới về mặt quan niệm. Vào đầu tháng 4/2013 Hội đồng nhà nước CHND Trung Hoa đã công bố Sách Trắng “Hoạt động toàn diện của Các lực lượng vũ trang Trung Quốc”, mà trong đó có rất nhiều điểm mới về lĩnh vực xây dựng nền quốc phòng tương lai của CHND Trung Hoa.
Trước hết, đây là lần đầu tiên trong lịch sử, kế hoạch quốc phòng của CHND Trung Hoa đã nêu rõ các nguyên tắc cơ bản đa dạng hóa việc sử dụng các lực lượng vũ trang. Chẳng hạn, quân đội Trung Quốc phải sẵn sàng không chỉ thực hiện sứ mệnh của mình trong chiến đấu bảo vệ chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ, mà còn phải có khả năng giải quyết các yêu cầu nhiệm vụ của thời bình (ví dụ như nhằm phát triển kinh tế hoặc khắc phục hậu quả của những tình huống khẩn cấp). Việc đóng quân của các lực lượng vũ trang và cảnh sát được dự kiến sao cho có thể hỗ trợ sự phát triển của địa phương và của toàn thể quốc gia.
6 động thái mới của PLA
Ngoài ra Bắc Kinh còn công bố chiến lược quốc phòng tích cực, trong đó nêu ra định đề: “Nếu nước khác không tiến đánh chúng ta, có nghĩa là chúng ta cũng sẽ không tiến công họ. Nhưng tuy nhiên nếu họ thực hành tiến công chúng ta, thì chúng ta cũng sẽ phản kích”. Chiến lược quốc phòng nhấn mạnh chủ yếu vào việc sẵn sàng đối phó với những cuộc xung đột quân sự khu vực. Bắc Kinh cũng hy vọng vào sự phối hợp hoạt động quân sự với các cường quốc khác và thực hiện các cam kết thực hiện sứ mệnh gìn giữ hòa bình quốc tế, Ngoài ra, Hội đồng nhà nước CHND Trung Hoa cũng thông qua quan niệm an ninh tổng thể.
Thứ hai, lần đầu tiên trong một mục riêng của Sách Trắng, hoạt động củng cố khả năng sẵn sàng chiến đấu đã được mô tả một cách chi tiết. Cụ thể, Bắc Kinh hy vọng vào việc xây dựng lực lượng vũ trang “kiểu mới”, việc điều chỉnh và tối ưu hóa quân số của các quân, binh chủng.
Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) xây dựng hệ thống huấn luyện chiến đấu thường trực, củng cố khả năng sẵn sàng chiến đấu cơ bản trong trường hợp xảy ra chiến tranh, tiến hành các cuộc tập trận phù hợp với mục tiêu này. Bộ đội căn cứ vào yêu cầu nhiệm vụ được giao, chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu ở cấp độ tương ứng-từ cấp độ 3 (thấp nhất) đến cấp độ 1 (cao nhất).
PLA coi việc tiến hành các cuộc diễn tập và cơ động, sát với điều kiện thực tế chiến đấu là phương thức hoạt động chủ yếu để hoán cải mô hình tập trận. Ngoài ra, các cuộc tập trận liên khu vực cũng sẽ được tiến hành. Chiến lược chuyển từ bảo vệ khu vực sang chiến thuật cơ động toàn diện đã được công bố. Vai trò ưu tiên được dành cho các cuộc tập trận ở hình thức nhiều bên đối đầu. Trong đó có sử dụng mô hình hóa trên máy tính, tiến hành rộng rãi các cuộc tập trận ở các vùng biển xa.
Hải quân PLA gần đây liên tục tập trận diễu võ giương oai ở biển xa
Hải quân PLA gần đây liên tục tập trận diễu võ giương oai ở biển xa.
Hải quân PLA tập trận đổ bộ chiếm đảo
Hải quân PLA tập trận đổ bộ chiếm đảo.
Thứ ba, lần đầu tiên trong lịch sử, chính giới Trung Quốc đã công khai cơ cấu tổ chức và quân số các quân, binh chủng trong lực lượng vũ trang của mình.
Lục quân gồm các đơn vị chiến đấu cơ động, Cục kiểm soát biên phòng và bảo vệ bờ biển, các phân đội bảo vệ những khu vực đóng quân… Các đơn vị chiến đấu cơ động được chia làm 18 cụm quân và các sư đoàn , lữ đoàn độc lập linh hoạt. Tổng quân số của lục quân PLA vào khoảng 850.000 quân nhân.
Hải quân gồm các lực lượng tàu ngầm, hạm nổi, không quân của Hải quân, các binh đội lính thủy đánh bộ và bộ đội phòng thủ bờ biển. Trong biên chế của Hải quân có Hạm đội Bắc Hải, hạm đội Đông Hải và hạm đội Nam hải. Tổng quân số của Hải quân là 235.000 quân nhân.
Lực lượng không quân gồm không quân, bộ đội phòng không mặt đất, bộ đội ra đa, bộ đội đổ bộ đường không…Tổng quân số của lực lượng không quân là 398.000 quân nhân.
Ngoài các phân đội quân sự, thì quân cảnh và các đội dân quân cũng thực hiện các nhiệm vụ quốc phòng. Cụ thể là, cảnh sát vũ trang thường thực hiện những nhiệm vụ trực chiến và tuần tra, giải quyết những tình huống khẩn cấp, tiến hành đấu tranh chống khủng bố, tham gia phát triển kinh tế đất nước. Nhưng trong thời chiến cảnh sát mặc nhiên có nhiệm vụ giúp đỡ PLA trong việc thực hiện các nhiệm vụ bảo vệ và phòng thủ đất nước.
Thứ tư, lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc đã giải mật các đơn vị quân đội bảo đảm an ninh hạt nhân của mình. Đó là nói về quân đoàn pháo binh số 2, bao gồm các lực lượng tên lửa-hạt nhân được trang bị tên lửa đạn đạo thông thường và hạt nhân, các binh đội bảo đảm chiến đấu…Hiện nay trong trang bị của quân đoàn pháo binh số 2 có các tên lửa đạn đạo thuộc seri “Đông Phong” và các tên lửa hành trình “Trường Giang”.
Một lữ đoàn tên lửa chiến lược của quân đội Trung Quốc
Một lữ đoàn tên lửa chiến lược của quân đội Trung Quốc.
Thứ năm, lần đầu tiên trong chiến lược của mình, Trung Quốc đã nhấn mạnh việc bảo đảm an ninh hàng hải. Và trước hết là bảo vệ những con đường hàng hải và eo biển chiến lược, đồng thời tính tới vai trò quan trọng của giao thương hàng hải đối với sự phát triển kinh tế của đất nước. Chẳng hạn như, việc cung cấp dầu mỏ và khí đốt cho Trung Quốc từ Trung Đông chủ yếu thông qua eo biển Malacca. Ngoài ra, trong bối cảnh của các cuộc tranh chấp lãnh thổ hiện nay với các quốc gia láng giềng, sự nguy hiểm của việc đi qua các hành lang ở Đông Bắc Á cũng như qua biển Biển Đông đã gia tăng.
Những tranh chấp lớn nhất về mặt nguyên tắc của Trung Quốc với các nước láng giềng chính là tranh chấp trên biển: Với Nhật Bản là thềm lục địa ở Hoa Đông, với một số quốc gia ASEAN là thềm lục địa ở Biển Đông. Bên cạnh đó, việc tranh chấp ở đây diễn ra không phải chỉ với động cơ bảo vệ các tuyến vận tải, mà cả với nhu cầu đòi chủ quyền đối với thềm lục địa có trữ lượng dầu, khí lớn và nguồn hải sản dồi dào.
Cũng từ đây xuất phát mối quan tâm lớn của Bắc Kinh tới những dự án trên bộ của “Con đường tơ lụa” (cụ thể là qua Pakistan tới vùng eo biển Hormuz), điều này sẽ giảm thiểu sự phụ thuộc của Trung Quốc vào các eo biển. Hay ít nhất cũng đa dạng hóa ngoại thương của nước này. Đồng thời cũng theo những tính toán như thế Bắc Kinh quan tâm tới các dự án Con đường phương Bắc và những hành lang qua Bắc Cực (con đường vận tải ngắn nhất sang châu Mỹ).
Tiêm kích J-15 nhái Su-33 của Nga tập cất hạ cánh trên tàu sân bay Liêu Ninh
Tiêm kích J-15 nhái Su-33 của Nga tập cất hạ cánh trên tàu sân bay Liêu Ninh.
Rốt cuộc, việc bảo đảm an ninh hàng hải quan trọng đối với Trung Quốc còn vì một lẽ khác. Trung Quốc có đường bờ biển trải dài nhất thế giới tới 18.000 km. Ngoài ra, nước này tự nhận có quyền tài phán với 6.5000 hòn đảo, mà tổng chiều dài đường bờ biển của chúng tới 14.000 km. Cũng cần phải nhớ là, tiềm năng công nghiệp chủ yếu của đất nước, tạo ra động lực phát triển toàn bộ nền kinh tế về tổng thể là: châu thổ sông Dương Tử và Trân Châu, và cả vịnh Bột Hải đều nằm ở các vùng ven biển.
Thứ sáu, ảnh hưởng quốc tế của Trung Quốc tăng lên đòi hỏi không chỉ sẵn sàng bảo vệ những lợi ích riêng của mình ở nước ngoài, mà còn phải nâng cao trách nhiệm bảo đảm an ninh trên toàn thế giới. Bắc Kinh, vẫn như trước đây kiên định theo đuổi chính sách không tham gia vào bất kỳ một khối hoặc liên minh quân sự nào.
Trỗi dậy hòa bình hay bắt nạt?
Mặt khác, tính tới thực tiễn của quá trình toàn cầu hóa, Trung Quốc hiểu rằng, đơn độc, thiếu những nỗ lực chung thì rất khó đương đầu với các nguy cơ ngày càng tăng. Nghĩa là từ đây phát sinh nhiệm vụ-cần phải phối hợp hành động trong lĩnh vực quân sự với bạn bè, đồng minh và đối tác nhiều hơn. Chẳng hạn, thường xuyên tiến hành những cuộc tập trận, cơ động và luyện tập chung. Vì thế, từ năm 2002 PLA, dựa trên những thỏa thuận cùng với 31 quốc gia trên thế giới đã tiến hành 28 cuộc tập trận và 34 lần luyện tập chung. Cụ thể là, chỉ riêng trong khuôn khổ Tổ chức hợp tác Thượng Hải đã tiến hành 9 cuộc tập trận chống khủng bố chung. Ngoài ra, chương trình luyện tập chung trên biển (với Nga, Pakistan, Thailand, và một số quốc gia Phương Tây) cũng được mở rộng.
Trung Quốc cũng cố gắng thực hiện nghĩa vụ gìn giữ hòa bình của mình trong khuôn khổ các cam kết trước Liên Hợp Quốc (LHQ). Trong thời điểm hiện nay, nếu so sánh giữa 5 ủy viên thường trực của Hội đồng Bảo an LHQ, Trung Quốc đang dẫn đầu về quân số tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình, được phái tới “các điểm nóng”. Theo tình hình tổng hợp đến tháng 12/2012, tham gia thực hiện nhiệm vụ tại 9 vùng trách nhiệm của LHQ có 1.842 sỹ quan và binh sỹ của PLA. Trong đó chỉ có 78 người là quan sát viên quân sự và sỹ quan trong biên chế; những người còn lại đều là thành viên của các phân đội công binh và quân y. Ví dụ, trong phái bộ tại Congo có 218 người Trung Quốc phục vụ, tại Liberia- 558 người, tại Libanon-335 người, tại phái bộ Liên minh châu Phi của LHQ UNAUMID-315 người và ở Nam Sudan-338 người.
Bộ binh PLA diễn tập thực binh
Bộ binh PLA diễn tập thực binh.
Lính đặc nhiệm Trung Quốc
Lính đặc nhiệm Trung Quốc.
Lính đặc nhiệm Trung Quốc diễn tập
Lính đặc nhiệm Trung Quốc diễn tập.
Về tổng thể Trung Quốc đã tham gia 23 chiến dịch gìn giữ hòa bình của LHQ, đã cử đi thực hiện sứ mệnh này 22.000 nhân viên gìn giữ hòa bình. Để so sánh xin dẫn ra một vài con số: thực hiện sứ mệnh đầu tiên năm 1990 PLA đã phái đến Trung Đông cả thảy có 5 người làm quan sát viên quân sự. Và vào năm 1992 đã phái tới Cambodia 400 sĩ quan và lính công binh.
Tóm lại: Trong những điều kiện hình thành trật tự thế giới mới, và vai trò quốc tế của Trung Quốc tăng lên, nhiều nhiệm vụ mới được đặt ra trước các lực lượng vũ trang Trung Quốc, trách nhiệm và sứ mệnh mới của họ càng nặng nề. Để có thể sẵn sàng thực hiện sứ mệnh mới, Bắc Kinh đang điều chỉnh chiến lược quốc phòng của mình, cải cách lĩnh vực quân sự, tiến hành hiện đại hóa các lực lượng vũ trang, đẩy mạnh hợp tác quốc tế.
Cần phải tính tới một điều rằng Trung Quốc trong quá trình phát triển của mình phải dựa trên chính sự trỗi dậy hòa bình, chứ không phải vào chủ nghĩa phục thù quân sự; dựa vào sự ổn định chứ không phải bất ổn; dựa vào sự hợp tác bình đẳng và cùng tồn tại của tất cả các quốc gia trong một trật tự thế giới đa cực, chứ không phải sự chèn ép một chiều của “kẻ mạnh” đối với “kẻ yếu”.
                                       
Đỗ Ngọc Inh (theo “Bình luận chính trị, Ukraina)
(GDVN)

Bạo loại tại Trại giam Xuân lộc

https://i1.wp.com/static.xaluan.com/images/news/Image/2012/02/22/1329903978.img.jpg
Hình minh họa
Theo tin từ trại giam Xuân lộc cho biết:
Phân trại 1, trại giam Xuân Lộc, nơi đang giam giữ anh Trần Huỳnh Duy Thức vừa bạo loạn toàn phân trại từ sáng nay lúc 7-8h.
Nguyên nhân: anh em tù nhân bị đánh đập, chế độ ăn uống bị cắt xén, v.v…
Hiện đang anh em tù nhân đang giữ làm con tin ông Hồ Phi Thắng là giám thị trại Xuân Lộc phía bên trong.
Các anh em tù vừa dùng số điện thoại: 0962467908 (tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Cường) để liên lạc ra ngoài.
Hiện anh em tù nhân đang làm chủ tình hình bên trong, công an ko xâm nhập vào được. Cần sự lên tiếng gấp từ truyền thông hải ngoại để hỗ trợ và tránh bị đàn áp.

Tin thêm về tù nhân trại giam Xuân Lộc nổi loạn, bắt giám thị làm ‘con tin’

Tù nhân trại tù Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, nổi loạn sáng Chủ Nhật 30/6/2013. Tin tức sơ khởi được tù nhân gọi ra ngoài cho cựu tù nhân trại này, ông Lê Thăng Long, và ông kể lại với báo Người Việt.
Ông Lê Thăng Long, 46 tuổi, bị kết án hơn ba năm tù vì bị vu cho tội “âm mưu lật đổ chính quyền” cùng với các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung và Lê Công Định. Ông ra tù ngày 4/6/2013 và hiện đang bị quản chế ở Sài Gòn. Dưới đây là các chi tiết tin tức về cuộc nổi loạn được ông thuật lại với báo Người Việt.
Trại giam Xuân Lộc thuộc tỉnh Đồng Nai. (Hình minh họa – Zing)
Người Việt: Thưa anh, anh có nghe nói gì về vụ tù nhân nổi loạn ở nhà tù Xuân Lộc sáng ngày Chủ Nhật 30/6/2013 không?
Lê Thăng Long: Khoảng 11 giờ rưỡi hơn, tôi được thông tin từ trại giam Xuân Lộc, Phân Trại 1 Đồng Nai của anh em tù nhân gọi điện ra thông báo về tình hình là anh em tù nhân Phân Trại 1  đã nổi giận. Họ bắt giam ông giám thị tên là Hồ Phi Thắng và đang làm chủ tình hình trại giam. Tới thời điểm đó thì Công An chưa vào được để giải thoát ông giám thị.
Nguyên nhân là đối xử với anh em tù nhân không tốt, trong đó liên quan tới đánh đập tù nhân, cắt xén các khẩu phần ăn của tù nhân, cũng như là không đáp ứng các nhu cầu chính đáng của tù nhân. Đặc biệt, trong trại giam này có một khu giam giữ tù nhân lương tâm trong đó có các anh Trần Huỳnh Duy Thức, nhạc sĩ Việt Khang, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và một số tù nhân lương tâm khác.
NV: Ngoài những người anh vừa kể, dường như còn có một số tù nhân lương tâm là các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo cũng bị giam ở đây?
LTL: Có một số tù nhân Phật Giáo Hòa Hảo bị giam giữ ở đây. Một số hết hạn tù đã được thả về.
NV: Vụ việc nổi loạn của tù nhân ở Xuân Lộc diễn ra bao giờ, thưa anh?
LTL: Bắt đầu từ 7-8 giờ sáng nay. Đến 11 giờ rưỡi thì anh em trong đó gọi điện ra báo tôi mới được biết.
NV: Theo anh, Phân trại 1 đó có khoảng bao nhiêu người?
LTL:  Tôi đã ở trong Phân Trại 1 đó trước khi ra, có khoảng một ngàn tù nhân. Toàn bộ trại giam Xuân Lộc có 5 phân trại. Một phân trại dành cho nữ, còn 4 phân trại dành cho nam. Mỗi phân trại có khoảng một ngàn tù nhân.
NV: Theo nhân xét của anh từ khi anh còn ở đó, cách đối xử của ban giám thị nhà tù có tệ hại không?
LTL: Như những gì anh em tù vừa phản ứng, thứ nhất là liên quan tới việc đánh đập tù nhân. Việc này vẫn xảy ra. Khi tôi ở trong đó, có những trường hợp tôi biết và cũng có lên tiếng. Hồi đó có giảm bớt nhưng vẫn còn. Riêng sự đối xử với tù nhân lương tâm vẫn còn rất là khắt khe.
Chẳng hạn như vừa rồi anh Cù Huy Hà Vũ phản ứng vì không được gặp vợ 24 giờ. Những tù nhân khác thì được gặp và đối với tù nhân lương tâm thì không được gặp chỉ vì không nhận tội. Vấn đề quy định như vậy rất là vô lý. Việc bảo vệ chính kiến của người ta thì không thể đem vào xem xét việc đánh giá người tù ở trong tù có chấp hành nội quy hay không mà không cho người ta gặp gỡ gia đình. Tức là có sự khắc nghiệt đối với tù nhân lương tâm.
Còn đối với các tù nhân hình sự nói chung thì những sự đối xử như đánh đập hay kỷ luật một cách nặng nề, thiếu sự tôn trọng các luật lệ mà nhà nước ban hành, hiện tượng đó vẫn còn phổ biến.
NV: Anh muốn nói luật thì có mà họ áp dụng tùy tiện?
LTL: Tình hình cách đây so với 20 năm thì có đỡ hơn nhưng nó vẫn diễn ra và có phần tinh vi hơn, kể cả chuyện phân biệt các tù nhân có tiền hay không có tiền trong việc xem xét giảm án, đặc xá, nghĩa là vẫn diễn ra rất nhiều.
NV: Xin cảm ơn anh đã dành cho cuộc phỏng vấn.
(Người Việt)

Cuộc “so găng” lịch sử

I- Trận chiến của ông CẢ, ông BA
Trên sàn đấu chính trường Việt Nam vừa diễn ra trận so găng có thể xem là “Vô tiền khoáng hậu” giữa hai Võ Sĩ – ông Cả và ông Ba – gọi tắt là Võ Sĩ Y (VSY) và Võ Sĩ X (VSX).

Trận đấu mới diễn ra được 3 hiệp :

Hiệp 1 :

VSY đã dùng quyền lực “Tối thượng” của mình, liên minh với người có quyền lực “đứng thứ 2’’ (họp Hội nghi cấp cao (…) nhằm kết tội, kỷ luật VSX do nắm quyền điều hành, để kinh tế đất nước lụn bại, tham nhũng phát triển, thiệt hại công qũy hơn chục tỉ, làm thất thoát hàng chục tỉ USD khác…

Do chủ quan, không đánh gia đúng thực lực của VSX, cộng với hành động nửa vời…kết quả liên minh của VSY đã thất bại: Không làm gì được đối thủ. VSX an toàn rời sàn đấu !…

Hiệp 2 :

Lại vẫn do chủ quan, cứ tưởng mình đưa ra ý kiến, tất cả sẽ phải răm rắp làm theo (Truyền thống thì đúng như vậy), thế nhưng kì này thì khác: Trước khi có các cuộc bỏ phiếu, VSY quyết định chọn 2 người của phe mình, đảm nhiệm 2 chức vụ đứng đầu 2 cơ quan mới “tái cấu trúc” nhằm tăng cường uy thế để kiềm chế , tiếp tục tấn công đối thủ trên bình diện chống tham nhũng. Muốn thực hiện mục đích này cần phải đưa 2 nhân vật của mình vào cơ quan quyền lực tối cao. Ý đồ, kế hoạch quá lộ liễu khiến đối thủ đề phòng, có thời gian, điều kiện ứng chiến…VSY lại tiến hành triệu tập các hội nghi bầu bổ xung 2 đại biểu mà ông đã lựa chon. Kết qủa lần này lại thất bại: 2 người kia –”trượt vỏ chuối”, ngược lại, 2 người của phe VSX trúng cử ! Sự thất bại của VSY đã kéo theo những hệ lụy: Người đứng đầu tổ chức có- “quyền tối thượng” – lại không kiểm soát được tổ chức và cán bộ dưới quyền mình khiến chủ trương ông đưa ra đều bị đa số trong tổ chức thẳng tay bác bỏ, phủ nhận. Chống tham nhũng – việc làm sẽ mang lại cho VSY uy tín để thực hiên những chủ trương, kế hoạch chiến lược tiếp theo nhằm củng cố địa vị – sẽ không thực hiện được!…

Hiệp 3

Sau khi thoát hiểm, VSX tiến hành “phản kích chiến thuật”:

Đầu tiên là vô hiệu hóa quyền lực, làm mất uy tín con bài “chủ đạo, trực tiếp chống tham nhũng” của VSY bằng chiêu đánh phủ đầu: Moi ra, quy trách nhiệm – (để cho thuộc cấp) “làm thất thoát hơn 3000 tỉ VNĐ – (hơn 150 triệu USD) khi Tân TBNCTW còn là Bí thư Thành ủy thành phố lớn, đứng hàng thứ 3 của đất nước. Việc làm này của VSX như thanh gươm treo trên đầu “tướng chống tham nhũng’’, ẩn chứa lời răn đe đanh thép: Hãy coi chừng, số phận anh đang nằm trong tay tôi!

Đòn đánh khá hiệu qủa: Trưởng Ban “xếp vũ khí’’. Những tuyên bố hùng hồn, ồn ào đại loại – ’’Bắt, hốt… không nói nhiều…’’ tan nhanh như gió thoảng và sau gần 1 năm nhậm chức, BNCTWvẫn nằm im trong khi các móc xích của các nhóm lợi ích vẫn gắn kết với nhau, bền chặt như keo sơn, các hậu qủa của tham nhũng vẫn tồn tại, không được giải quyết… Các BNC địa phương với đầy đủ ban bệ, nhân viên, cấp tốc được thành lập. Trong tình thế này chắc cũng chỉ để làm cảnh !

Đòn thứ hai đánh trực diện vào VSY: Ngày 10.4.2013, trên trang blog CẦU NHẬT TÂN đưa một bài có tựa đề khá ấn tượng: “Tham nhũng nghìn tỉ thời ông Trọng (BT Thành Uỷ Hà Nội) được lôi ra phục vụ Hội nghị Trung ương 7?’’ (toàn văn đi ở đường Link dưới đây). Bài viết đề cập đến trách nhiệm của nguyên Bí Thư thành ủy TP Hà Nội cùng ê kíp “toa rập nhau giúp doanh nghiệp trốn thuế làm thất thoát hơn 3000 tỉ VNĐ để ăn hối lộ các biệt thự Triệu Đô’’… Đây là lời khai chiến :

“Anh chơi tôi thì tôi cũng sẽ chơi lại anh’’ – như lời câu ca dao trong dân gian :

“Chân mình thì cứt rê rê

Lại đi đốt đuốc soi lê chân người’’

Cú đánh (…) vừa đe dọa trực tiếp, vừa hạ uy thế làm mất uy tín, đi đến vô hiệu hóa vai trò’’quyền lực tối thượng’’ của đối thủ…

Cùng lúc đó, trên hai trang mạng Tư sang nham hiểm (…) và TIN TỨC HÀNG NGÀY của Hai Hoang Van, đăng tải hàng chục bài viết có nội dung “moi móc… bới xấu, lên án…’’ Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng gia đình. “Nhân vật quyền lực thứ hai” –  liên minh của VSY bị’’đánh tới tấp’’, không kịp chống trả, chỉ còn biết im lặng…

Kết qủa, trên sàn đấu: Võ Sĩ X đã ghi điểm – Thắng liên tục, còn Võ Sĩ Y thất bại thảm hại.
Cháu đang bừa ruộng này là dân Nghệ Tĩnh

Đất nước đang trong cơn’’sơn hà nguy biến’’: Biển đảo của tổ quốc vẫn đang bị đe dọa trắng trợn, nghiêm trọng. Ngư dân bị bức ép, xua đuổi, bị hành hung ngay trên vùng biển của tổ quốc mình mà chẳng được bảo vệ. Nền kinh tế của đất nước lụn bại, hơn trăm tỉ USD (Hơn 200 triệu tỉ VNĐ) có cơ bị mất do nợ xấu, khó đòi…Hậu quả trực tiếp là: Mức sống của toàn xã hội đi xuống nhanh, đời sống của nhân dân vô cùng khó khăn, khổ cực, đơn khiếu kiện nạn cướp đất của nông dân chất cao “như núi” mà không được giải quyết. Sự bất bình của nhân dân cứ ngày một tăng, các cuộc phản kháng cứ âm ỉ, đã bùng phát ở nơi này nơi kia…

Sàn đấu chính trị vẫn diễn ra các trận so găng ở các cấp độ, bởi: Hai Võ Sĩ – X và Y tuy sức chênh lệch đã rõ, nhung thắng thua vẫn chưa ngã ngũ. “Trắng bụng – Lấm lưng” của một trong hai (hay cả hai) – vẫn chua xẩy ra. Vẫn chưa thể biết “Miu nao cắn Mỉu nào” !

Nhưng điều này thì đã rõ: Người thất hai thực sự là Đất nước – Dân tộc Việt Nam!   (Còn tiếp vào thứ sáu tuần sau).
10.6.13
Nhiếp Vĩnh Trang
(Blog Bà Đầm Xòe)

Ba kịch bản có thể xảy ra tại Biển Đông

Tranh chấp trên Biển Đông; triển vọng của một cuộc đối đầu quân sự lớn hoặc một giải pháp hòa bình, đã trở thành một chủ đề quan trọng trong năm 2012. Giờ là thời điểm thích hợp để tìm kiếm những kịch bản tương lai có thể xảy ra đối với tình thế trong khu vực.

Tương lai của Biển Đông dựa trên 6 yếu tố: (i) Sự tồn tại của một nước bá quyền có khả năng và động cơ để tạo ra một trật tự ổn định. (ii) Sự phân bổ sức mạnh quân sự đồng đều và tránh các hành vi hiếu chiến thái quá. (iii) Việc tôn trọng thông lệ quốc tế trong giải quyết tranh chấp hòa bình các xung đột. (iv) Sự ưu tiên duy trì quan hệ kinh tế quốc tế và phát triển. (v) Sự hiện diện của các thể chế để quy chuẩn hóa đối thoại và hợp tác. (vi) Các thực thể nội địa thống nhất, ưu tiên các giải pháp cùng thắng và hòa bình.

Tương lai của Biển Đông sẽ ra sao? 6 yếu tố trên có phù hợp với tình hình hiện nay? Có 3 kịch bản có thể xảy ra: kịch bản tận diệt, kịch bản mơ ước và kịch bản nguyên trạng.

Kịch bản xung đột (The apocalypse scenario) là viễn cảnh xấu nhất có thể xảy ra; trong kịch bản này, sẽ nổ ra một cuộc xung đột giữa các bên tranh chấp, có cả sự tham dự của Mỹ. Đối đầu quân sự lớn sẽ bắt nguồn từ sự bất lực của Mỹ trong việc duy trì thế trung lập trong cuộc tranh chấp hoặc rút hết quân khỏi khu vực, sự sụp đổ hoàn toàn của các cuộc thảo luận khu vực, việc gạt bỏ các thông lệ quốc tế và các tính toán tỉ mỉ của các bên tranh chấp.

 
Kịch bản mơ ước (The dream scenario) đề cập đến tình huống trong đó các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ được giải quyết hoàn toàn và bằng biện pháp hòa bình, và một giải pháp cùng thắng được đưa ra. Muốn đạt được điều này, các bên tuyên bố chủ quyền phải có quan điểm thực tế và 6 yếu tố nêu trên phải được đặt đúng chỗ.
Kịch bản nguyên trạng (The status-quo scenario), là kịch bản có khả năng xảy ra nhất trong 10 năm tới, các bên tuyên bố chủ quyền có thái độ nửa vời trong việc giải quyết các tuyên bố về lãnh thổ và duy trì ổn định.
Các thông tin hiện nay cho thấy rằng một cuộc xung đột lớn sẽ không diễn ra. Các nhà phân tích quân sự của tổ chức IHS Jane’s nhận định rằng các quốc gia ĐNÁ, bao gồm các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông, trong năm 2011 đã tăng 13,5% chi tiêu cho quốc phòng, lên mức 24,5 tỷ USD. Con số này dự kiến ​​sẽ tăng lên 40 tỷ USD vào năm 2016. Điều này sẽ ngăn chặn Trung Quốc gây sức ép mạnh với các bên tuyên bố chủ quyền hoặc chiếm đóng vùng lãnh thổ mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền. Một yếu tố làm ổn định khác đó là Mỹ. Chính sách hướng về Châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ từ năm 2009 bao gồm cả cam kết kiềm giữ các bên tuyên bố chủ quyền vì khu vực này có giá trị chiến lược và kinh tế cao. Gần 1/3 lượng tàu thuyền hàng hải của thế giới đều đi qua khu vực này.
Mong muốn của các bên tuyên bố chủ quyền nhằm duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực có thể chưa đủ để đảm bảo sự ổn định trong tương lai. Khả năng của các chính phủ trong việc thuyết phục các thể chế nội địa và công dân của mình chấp nhận một giải pháp cùng thắng, toàn diện và hòa bình cũng là hết sức quan trọng.
* Tác giả Anggrutari C. Sari, giảng viên tại khoa quan hệ quốc tế, Đại học Công giáo. Bài viết đăng lần đầu tiên trên The Jakarta Post (ngày 31/12).
Vũ Hiền (gt)

TQ ‘di dời 2 triệu người Tây Tạng’

HRW nói nhiều quan chức của Đảng Cộng sản đang trú ngụ tại các làng người Tây Tạng

 

Hơn hai triệu người Tây Tạng đã bị chính phủ Trung Quốc ép di dời trong bảy năm qua, báo cáo mới của Human Rights Watch cho biết.

Nhiều người, trong đó có hàng trăm nghìn người du mục, đã bị ép phải vào sống trong những “làng xã hội chủ nghĩa”, tổ chức này nói.

Động thái này là bước đi mới nhất của chính phủ Trung Quốc nhằm thắt chặt sự kiểm soát chính trị đối với nguời Tây Tạng, HRW bình luận.

Trung Quốc đã bác bỏ các cáo buộc cưỡng chế, trong bối cảnh có tin nói lệnh cấm tôn thờ Đức Dalai Lama ở một số nơi đã được nới lỏng.

Tuy nhiên BBC chưa thể xác nhận tin nói rằng các Phật tử ở vùng người Tây Tạng tại Trung Quốc được phép công khai tôn thờ vị lãnh đạo tinh thần của mình cũng như tin nói rằng họ được phép treo chân dung của ông.

Kiểm soát chặt chẽ

Hình ảnh từ Google Earth được HRW công bố dường như cho thấy sự phá hủy hàng loạt nhà cửa và thay vào đó bởi từng hàng nhà mới.

“Chính phủ đã bắt đầu cử những đoàn quan chức trong Đảng Cộng sản đến từng ngôi làng thuộc Khu Tự trị Tây Tạng,” ông Nicholas Bequelin, nhà nghiên cứu về Châu Á của HRW giải thích.

“Những người được cử đến các ngôi làng này đã được chỉ đạo để sống chung với dân làng và theo dõi quan điểm chính trị của họ nhằm xác định ra những người nào bị nghi không trung thành với Đảng hoặc chính phủ.”

Chính phủ Trung Quốc đã liên tục nhấn mạnh rằng việc đổ hàng tỷ đôla vào Tây Tạng là để thúc đẩy kinh tế và cải thiện đời sống nơi này.

Tuy nhiên, xung đột vẫn ở mức độ rất cao. Trong vòng bốn năm qua, ít nhất 117 người Tây Tạng đã tự thiêu để phản đối sự cai trị của chính quyền Trung Quốc, trong đó có 90 trường hợp tử vong.

Nhiều người Tây Tạng phẫn nộ trước việc di dân của người Hán vào đất Tây Tạng và sự hạn chế tự do tôn giáo của Đảng Cộng sản.

Đáp lại điều này, chính phủ Trung Quốc đã tăng cường giám sát toàn bộ cao nguyên Tây Tạng. Tại các thành phố, nhà cầm quyền có dấu hiệu đang theo dõi chặt chẽ những người có khả năng gây phiền toái bằng cách chia nhỏ các khu dân cư dọc theo hệ thống mạng lưới.

Hệ thống an ninh mới này được thiết lập để theo dõi chặt chẽ diễn biến trên đường phố nhằm ngăn chặn sự lặp lại những cuộc biểu tình quy mô lớn ở thủ phủ Lhasa hồi tháng Ba năm 2008.

Thêm vào đó, theo báo cáo, khoảng 300 nghìn người du mục đã bị di dời và bắt định cư từ đầu thập niên 2000. Cũng có tin nói nhà cầm quyền công bố ý định muốn bắt thêm 113 nghìn người nữa định cư vào cuối năm 2013.


Các khu làng Tây Tạng trước và sau khi tái xây dựng

Tự do thờ phụng?

Trong một diễn biến khác, một số Phật tử ở Tây Tạng nói giờ đây họ được công khai thờ phụng vị lãnh đạo tinh thần đang sống lưu vong, Đức Dalai Lama, theo đài RFA.

Trong một động thái nhằm thử nghiệm sự thay đổi trong chính sách, một số ngôi đền đã được phép treo chân dung của Đức Dalai Lama và không ai được phép chỉ trích ông.

Phật tử Tây Tạng được phép tôn thờ vị lãnh đạo tinh thần của mình chỉ với ý nghĩa tôn giáo, không phải chính trị, các nguồn tin nói với RFA.

Nếu sự thay đổi trong chính sách này có thật, điều này có thể cho thấy sự nới lỏng đáng kể trong thái độ của Đảng Cộng sản đối với Dalai Lama.

Nhiều năm nay, nhiều quan chức cao cấp Trung Quốc đã làm các Phật tử Tây Tạng phẫn nộ vì lăng mạ Đức Dalai Lama.

Người từng là Bí thư Tây Tạng cho đến năm 2011, Trương Khánh Lê, từng gọi vị tu sĩ là “con chó sói trong áo nhà sư”.

Tuy nhiên, không rõ có thực sự đang diễn ra thay đổi chính sách hay không.

Một số nhà phân tích cho rằng nếu đây là sự thật thì cũng chỉ vì nhà cầm quyền đã thất bại trong việc cấm thờ phụng Đức Dalai Lama cũng như việc sử dụng hình ảnh của ngài tại các đền thờ.

BBC đã liên lạc với Cục Tôn giáo Nhà nước Trung Quốc để lấy lời bình luận về sự thay đổi chính sách tuy nhiên bị từ chối.

Người phát ngôn của Chính quyền Trung ương Tây tạng, tức chính phủ Tây Tạng đang lưu vong ở Dharamshala, Ấn Độ, nói ông có nghe về việc thử nghiệm chính sách mới, nhưng không thể kiểm chứng.

“Những nguồn tin như vậy, dù có thật, cũng là tin với quy mô địa phương,” ông Tashi Phuntsok, thư ký ủy ban thông tin và đối ngoại của chính phủ lưu vong Tây Tạng nói.

“Có thể một số khu vực đã tiến hành chính sách mềm mỏng hơn để ngăn những cuộc tự thiêu.”

“Tôi đã đọc thấy những tin tương tự trên mạng,” một nhà sư tại khu tự trị Ganzi thuộc tỉnh Tứ Xuyên nói với BBC qua điện thoại.

“Tôi không biết tin này có thật hay không. Nhưng chắc chắn điều này không xảy ra ở đây.”

Một nhà sư khác ở khu Tự trị Aba, Tứ Xuyên, nơi đã diễn ra nhiều vụ tự thiêu, cho biết: “Tôi không được biết tin này. Tuy nhiên chúng tôi không thể treo hình Đức Dalai Lama trong đền thờ cũng như tôn thờ ông một cách công khai.”

“Chúng tôi chỉ có thể làm điều này trong bí mật,” người này nói.
(BBC)

Người Buôn Gió – Đại Vệ Chí Dị 29/6/2013

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 68.
Bấy giờ bên ngoài bể khơi, quân Tề hàng ngày ra sức cũng cố chiến lũy, xây hào, dựng thành ở những đảo chúng chiếm được của nước Vệ.
Nhà Sản họp bàn về việc luyện quân. Có ý nói phải tăng cường huấn luyện thủy chiến, mua sắm tàu lớn để đối phó với kẻ địch bên ngoài, nâng cao sức chiến đấu của binh sĩ trong trường hợp phải đối phó với ngoại xâm. Những điều này phải đưa vào giáo trình giảng dạy gấp rút phổ biến thực hành trong toàn quân.
Ý kiến ấy đưa ra, nhiều quan lại băn khoăn, có người nói.
– Chúng ta theo đạo Lý Ninh, Người ấy nói rằng muốn giữ đạo thì phải đề phòng kẻ địch trong nước chứ không phải là ngoài nước. Người đã dạy rằng “bất cứ cuộc nội chiến nào cũng tàn khốc hơn ngoại chiến”. Làm sáng tỏ điểm này, trường lý luận cao cấp của nhà Sản ta đã công phu nghiên cứu chỉ ra rằng. Nội chiến bắt nguồn từ nhân dân. Bởi vậy lúc này nên chăng quân ta tập huấn đối phó với những tình huống phức tạp đông người lợi dụng danh nghĩa đòi đất để ý đồ gây nội chiến, đó là đường lối quân sự đúng đắn và phù hợp với thực tiễn hơn cả.
Quan khác nói.
– Tề dẫu sao cũng là anh em với triều đình ta, có thế nào cũng muốn nhà Sản ta trường tồn cai trị nước Vệ. Giờ huấn luyện quân lính tập trận đối ngoại há là khiến họ hoài nghi lòng trung thành của ta, như thế chúng ta đánh mất “niềm tin chiến lược” với thiên triều. Nay mai dân chúng can qua, nhà Sản biết chạy sang đâu cậy nhờ binh mã dẹp loạn.
Vệ Kính Vương phán.
– Chuyện chủ quyền phải gắn với chuyện tồn vong của nhà Sản. Nếu vì chủ quyền mà nhà Sản ta suy vong thì điều ấy có nên không?. Các quan lại có ngồi trong biệt thự, đi xe tứ mã, hưởng của ngon vật lạ trong thiên hạ. Vợ con đề huề nhung lụa được nữa không?
Các quan không ai nói gì, người nào người ấy quay sang nhìn nhau dò hỏi ý kiến. Thấy ai cũng béo tốt, mỡ màng do tẩm bổ nhiều chất quý báu trong thiên hạ, da dẻ đỏ au, trơn láng. Tất cả vì thế im lặng.
Vương lại hỏi.
– Thế giờ mất đảo, liệu những thứ các ngươi đang có trong nhà, có mất theo ngay không?
Các quan lại đồng thanh đáp.
– Dạ thưa không.
Vương nói.
– Người quân tử bỏ cái mối lợi trước mắt, đang hưởng để lo đến những cái xa vời, không thiết thực đến bản thân,. Loại như thế liệu có đáng làm quan cai trị thiên hạ không? Liệu có gọi là giữ vững lập trường không?
Các quan nhất loạt đáp.
– Dạ thưa không.
Vương dạy.
– Thế nên nói chuyện biển đảo, không chỉ là biển đảo mà thôi,trong chuyện biển đảo còn có những thứ khác, nói chuyện về chủ quyền biển đảo thì cũng phải cân nhắc đến chủ quyền nhà cửa, biệt thự, trang trại, tài sản… con cái, thậm chí xa hơn còn là cháu chắt nhà các ngươi nữa. Lúc này bàn chuyện huấn luyện quân lính về giáo trình đối phó với ngoại xâm liệu có đẻ ra cho các người thêm nhà cửa,thêm tài sản không mà bàn. Nếu không có nhà cửa, tài sản, tiền bạc thì liệu ai trong các quan lại ở đây còn mong muốn phụng sự triều đình?
Các quan nín thinh.
Vương tiếp.
– Nay nhà Tề, đối với chúng ta trước kia có xung đột nhỏ, có thể sau này có xung đột nhỏ hơn. Nhưng phải khẳng định một điều là chúng ta mang ơn của Tề rất lớn, trước kia Tề giúp ta giữ nước, nay vẫn giúp ta giữ vững cơ đồ nhà Sản. Không nên có những quan điểm gây nghi ngờ, chia rẽ lòng trung thành, biết ơn của chúng ta với Tề quốc vào lúc này, để kẻ thù bên trong lợi dụng làm loạn.
Vương ra lệnh cho triều đình tiếp tục sách lược cho quân lính tập huấn với chủ trương phòng ngừa đám đông nhân dân lợi dụng oan khuất để tụ tập đông người gây biến loạn.
Lại nói chuyện khi ấy, tể tướng Bạo đi hội các sứ bên Thượng La ngoài biên giới Vệ. Bạo hô hào kêu gọi các nước mạnh mẽ quan tâm tới tình trạng phức tạp ngoài biển Vệ, hàm ý nói cho thiên hạ biết mọi chuyện ấy đều do Tề chủ tâm gây ra cả. Bạo nói nhu, nói cương, nói đế quốc này, cường quốc nọ phải tham gia vào giữ an ninh chung ngoài biển Vệ. Lời nói có nhiều ý khiến sứ Tề ở đó không bằng lòng.
Lúc trở về nước, Bạo nhận được một số lời khen. Chưa kịp phổng mũi thì bật ngã ngửa người nghe tin Vệ Kính Vương đã phái Thừa tướng Năm Trừ đi sứ sang Tề. Bạo thất kinh, đóng cửa phòng ngừa, nghe ngóng tin tức, toan tính đối phó. Từ lúc đi sứ Thượng La về Bạo chột dạ không xuất hiện xử lý việc lớn trong nước.
Thiên hạ đồn Thừa Tường Năm Trừ bấy lâu thấy Tể tướng Bạo khuynh loát thiên hạ, mọi nguồn tài vật đều nắm trong tay, thế lực nghiêng nước, nghiêng thành. Thừa tướng muốn trừ cái họa ngày càng lớn ấy, ngặt vì chức Thừa tướng nhà Sản hữu danh, vô thực. Nên Năm Trừ cậy nhờ vào Vệ Kinh Vương cũng mưu trừ bớt thế lực của Bạo, năm lần bày lượt công kích, thế của Bạo cũng giảm bớt đôi phần. Nhưng cũng chẳng ăn thua. Vệ Kính Vương gọi Thừa tướng vào bàn chuyện, Vương tính.
– Nay trong nước không đủ lực trừ được hắn, chi bằng ngươi đi sứ sang Tề. Nhân lúc hắn mất lòng Tề ở Thượng La này, người có cơ hội mà mượn lực bên ngoài mà trừ hắn.
Thừa tướng Năm Trừ tỏ vẻ băn khoăn.
– Tề như con sói đói mồi, sang cầu cạnh, dâng bao nhiêu quà cho đủ, khéo lại mang tội bán nước.
Vệ Kính Vương cười khà khà.
– Ngươi chớ lo, cái chuyện biển đảo là mối bận tâm lớn của ta với Tề còn có một chuyện khác ở trong rất quan trọng. Đó là Tề muốn tiến xuống phía Nam xưng bá, phải có đường đi để áp lực. Đường ấy tất phải qua bể Đông. Cho nên Tề muốn chiếm biển Đông có hai ý chiến lược của họ, chiếm hữu lâu dài khai thác tài nguyên và lấy đường đi bành trướng phía Nam.
Thừa Tướng Năm Trừ à một tiếng kinh ngạc, thán phục Vương.
– Vương thật anh minh, biết rõ thâm ý của họ.
Vương điềm đạm nói.
– Chả phải, chuyện này có từ mấy đời trước rồi, bí mật này chỉ có ai ngồi ngai vàng nhà Sản mới được biết. Từ khi nhà Sản đánh xong nhà Hòa ở phương Nam nhất thống nước Vệ về một mối. Tề đã có ý muốn nước Vệ ta như một con dốc mà đỉnh dốc hướng về Tề. Khi Tề tiến quân thì thuận lợi, nhưng khi kẻ khác muốn tiến về Tề từ nước Vệ thì lại rất khó khăn. Đại ý nhà Tề muốn Vệ là bức tường, phên dậu che chắc cho Tề khi Tề thủ, làm bàn đạp cho Tề khi Tề công. Nhưng Vương nhà Sản lúc đó là Xuẩn không chấp nhận. Hai nước mới xảy ra binh đao. Sau này đặt lại quan hệ quần thần, Vương khác nên ngôi thuận lòng trời, theo ý đó, cho nên mọi chuyện diễn ra lớp lang lần lượt từ từ đến giờ Tề đã khá vững chãi ngoài biển là vậy. Cũng nhờ vậy mà chính sự nước ta ổn định suốt vài chục năm qua. Mọi âm mưu biến loạn trong nước Vệ đều nhờ kỹ thuật, sách lược của người Tề mà chúng ta phá được cả.
Năm Trừ hỏi.
– Vậy thần đi chuyến này sẽ thế nào?
Vương cười khà khà, mái đầu bạc rung rinh, đôi mắt nheo lại rất nhân từ và độ lượng, ngài ần cần nói như chia sẻ nỗi lòng với bạn bè.
– Người chỉ cần làm sao để Tề hiểu, nước Vệ sẵn sàng giúp Tề có đường tiến xuống phía Nam, còn chuyện sở hữu biển cứ nói giờ lòng dân Vệ còn chưa dẹp yên, dù Vệ đã ra sức bắt nhiều đứa nho sĩ ghét Tề, nhưng dư âm còn sục sôi lắm. Xin cứ gác lại bàn sau.
Thừa tướng Năm Trừ đi sứ, ký với Tề hai nước hợp tác tuần tra trên biển Vệ. Chuyện chủ quyền biển đảo trong tay Tề đang nắm y rằng không được nhắc tới. Tề Vương Tạp Cặn cũng tạm thấy hài lòng hứa hẹn sẽ nâng đỡ nhiều sau này. Năm Trừ về nước vài hôm, ra thông báo đe dọa sẽ còn bắt nhiều những “luồng gió độc” về thông tin, ý nói những nho sĩ, kẻ sĩ dám bàn truyện không đúng với đường lối chủ trương triều đình.
Người diễn kịch ở chợ có ba con rối. Ông ta lấy một cái bánh để trước mặt ba con rối, còn mình đóng vai quan tòa sói. Ba con rối tranh giành cái bánh, quan tòa sói chia bánh làm ba, rồi thủ thỉ với con rối này là phần con kia to hơn thì phải, nói xong ông ta đớp một miếng của con rối nọ, rồi lại kẻ cả phán con này to, ba con rối cứ nhìn phần bánh mà so đo, chành chọe. Cứ thế ông ta xơi gần hết, đến nỗi miếng bánh chỉ đủ chia làm hai phần. Ông ta bảo với ba con rối.
– Thế này khó chia, thôi cứ để đó bao giờ có thêm chút nữa thì chia cho dễ.
Người xem nói.
– Không đúng như trong chuyện kể, quan tòa sói ăn hết bánh cơ mà.
Người diễn kịch nói.
– Chuyện thì thế, diễn thì khác, ăn hết bánh thì lấy gì ra mai diễn tiếp vở này. Và phải còn một ít cho bọn chúng hy vọng để làm rối tiếp cho quý vị xem.
Khách qua đường chứng kiến than.
– Nước Vệ loạn rồi, vợ thông dâm em chồng để giết chồng xong ân ái ngay trên giường, kẻ buồn đời thấy trẻ con ba tuổi ngoài đường rút dao đâm giải sầu, quan lại nhận hối lộ do rối loạn cảm xúc, công sai hiếp dâm cũng do rối loạn cảm xúc… giờ bọn diễn kịch dạo cũng diễn những vở quái gở. Hay cũng là rối loạn cảm xúc mà diễn vậy chăng?
Nói xong nhìn lại mấy con rối, giật mình thấy có con tóc bạc, con mắt lươn, con cười nửa miệng. Vội rụng rời chân tay, rảo bước như chạy trốn khỏi chợ.
Người Buôn Gió
(Blog Người Buôn Gió)

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: Việt Nam chả giống ai!

 Tổng Bí thư: “Chia ba mức tín nhiệm không phải là thủ thuật”
(Dân trí) – Trước những băn khoăn của cử tri vì sao lấy phiếu tín nhiệm lại chia làm ba loại tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định, đây không phải là thủ thuật hay tính toán không trong sáng để cuối cùng hòa cả làng…
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri quận Ba Đình
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri quận Ba Đình
Ngày 28/6, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng các đại biểu Quốc hội đơn vị bầu cử số một, thành phố Hà Nội tiếp xúc cử tri quận Ba Đình báo cáo kết quả kỳ họp thứ V Quốc hội khóa XIII. Nội dung trao đổi ý kiến của 12 cử tri phần lớn tập trung đánh giá kết quả lấy phiếu tín nhiệm 47 chức danh do Quốc hội bầu hoặc phê chuẩn.
Vì sao không sử dụng hai loại phiếu cho ngắn gọn?
Mở đầu phần trao đổi ý kiến, cử tri Võ Trọng Hốt (phường Trúc Bạch) cho rằng, kỳ họp Quốc hội vừa qua thể hiện tính dân chủ cao. Điều đó được minh chứng rất rõ qua việc Quốc hội đã lấy phiếu tính nhiệm 47 chức danh do mình bầu hoặc phê chuẩn. Điều quan trọng hơn nữa là kết quả lấy phiếu tín nhiệm được công bố công khai. “Điều này chắc chắn sẽ góp phần nâng cao tinh thần trách nhiệm toàn diện hơn đối với các vị đã được Quốc hội bầu hoặc phê chuẩn vào vị trí lãnh đạo đất nước”, cử tri Hốt đánh giá.
Cử tri Trần Toại (phường Cống Vị) nhận thấy, trong đợt lấy phiếu tín nhiệm vừa qua, số thành viên Chính phủ có phiếu tín nhiệm thấp đều ở những bộ, ngành rất quan trọng như ngân hàng, giáo dục, y tế, xây dựng… Ông Toại thẳng thắn đề nghị Tổng Bí thư và Quốc hội đánh giá chất lượng bộ máy Hành pháp hiện nay và vì sao tất cả những bộ, ngành lớn lại có phiếu tín nhiệm thấp? Đến nay Quốc hội đã phân tích nguyên nhân những vị trí có phiếu tín nhiệm thấp hay chưa, liệu có phải do năng lực, đạo đức hay do các nguyên nhân khác? Vì theo ông Toại có làm như vậy mới đưa ra được biện pháp giúp họ nâng cao mức tín nhiệm trong đợt lấy phiếu tiếp theo.
Kỳ họp Quốc hội vừa qua có sự tiến bộ rất nhiều là cảm nhận của cử tri Lương Quân Ngọc (phường Trung Trực). Tuy nhiên, điều ông Ngọc còn băn khoăn là tại sao lấy phiếu tín nhiệm lại phân ra làm ba loại tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp. “Tôi cho rằng lần sau lấy phiếu tín nhiệm chỉ cần đánh giá được hay không được chứ không nên phân làm ba loại nữa!”, ông Ngọc nêu.
Theo cử tri Nguyễn Hữu Thứ, nhân dân rất mừng vì Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm đối với 47 chức danh do mình bầu hoặc phê chuẩn. Vì theo ông Thứ có làm như vậy lãnh đạo ở các vị trí chủ chốt mới biết được tín nhiệm của cử tri, đại biểu dành cho mình. Nhưng cũng như ông Ngọc, ông Thứ cũng băn khoăn việc lấy phiếu tín nhiệm chia làm ba loại. “Nay Quốc hội sử dụng hai công đoạn (hai loại phiếu) cho ngắn gọn được không”, ông Thứ đề nghị.
Theo cử tri Trương Đức Ngãi (phường Cống Vị), các chức danh có phiếu tín nhiệm thấp là tiếng chuông cảnh tỉnh đối với hệ thống lãnh đạo cấp trên. Ngoài ra, ông Ngãi đề nghị thời gian tới cho cử tri thể hiện sự tín nhiệm đối với đại biểu Quốc hội do mình bầu ra. Lý do cử tri Ngãi đưa ra là vì ông biết không ít đại biểu Quốc hội khi ứng cử thì rất hăng hái, hứa thật nhiều nhưng khi trúng cử thì thờ ơ với công việc.
Cái chính là cảnh tỉnh, răn đe
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phân tích rõ từng ý kiến về lấy phiếu tín nhiệm mà cử tri quận Ba Đình quan tâm. Đầu tiên, về lấy phiếu tín nhiệm được chia làm ba loại phiếu tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp, Tổng bí thư cho rằng: “Đây là sáng kiến của Việt Nam, ở các nước người ta là bỏ phiếu tín nhiệm, nói chính xác hơn là bỏ phiếu bất tín nhiệm. Theo Nghị quyết Trung ương 4 chúng ta là lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm. Lấy phiếu tín nhiệm là thăm dò tín nhiệm, cũng là một cách để xem anh làm việc đã được lòng dân chưa, được lòng cử tri chưa, được lòng đại biểu Quốc hội hay chưa. Ở đây không phải chỉ có Quốc hội mà các cơ quan Đảng cũng phải lấy phiếu tín nhiệm để anh kịp thời chấn chính lại mình nếu phiếu tín nhiệm chưa được cao hoặc thấp. Đó cũng là sự cảnh tỉnh, cảnh cáo, răn đen nhắc nhở”.
Tổng Bí thư cho biết, ngay cả trong quá trình thảo luận ở Quốc hội cũng vẫn có ý kiến nên chia làm hai loại một là tín nhiệm hai là không tín nhiệm. Nhưng khi bỏ phiếu các đại biểu đã chọn ba loại. “Đây không phải là thủ thuật hay tính toán không trong sáng để cuối cùng hòa cả làng. Thực ra, đây là thăm dò tín nhiệm và là một kênh để góp phần đánh giá cán bộ chứ không phải hoàn toàn có tính chất quyết định nhưng nó rất quan trọng”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh.
Tổng Bí thư cho biết cái chính của việc lấy phiếu tín nhiệm là để cảnh tỉnh, cảnh báo, răn đe và ngăn ngừa. Từ đó, để những vị trí có phiếu tín nhiệm thấp phải hết sức cố gắng.
Trước những băn khoăn của cử tri về những bộ ngành chủ chốt nhận được nhiều phiếu tín nhiệm thấp, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho rằng, bản thân câu hỏi của cử tri đã là câu trả lời. Trong kết của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng nói rõ kết quả đó là cơ bản sát với tình hình kinh tế – xã hội, tình hình đất nước hiện nay. “Điều đó cũng phản ánh đúng ngành bị dân than phiền nhiều nhất thì phiếu thấp như ngân hàng, giáo dục, y tế… Nhưng cũng có ý kiến cho rằng mấy lĩnh vực đó khó quá, quay kiểu nào, cựa kiểu nào cũng vướng thế này thế khác”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói.
Trước các cử tri, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết, thời điểm lần đầu tiên Quốc hội tổ chức lấy phiếu tín nhiệm nhiều người hết sức hồi hộp. Hơn nữa, việc lấy phiếu tín nhiệm tất cả các chức danh được Quốc hội bầu hoặc phê chuẩn từ Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng đến các Bộ trưởng, trưởng ngành là điều hiếm có nước nào làm được cùng lúc. Sắp tới đến Trung ương Đảng cũng phải lấy phiếu tín nhiệm từ Tổng Bí thư trở xuống; các cấp ủy và HĐND cũng vậy.
Quang Phong
(Dân trí)

Nông dân Việt ‘ngày càng nghèo,’ 50% phải vay nợ

Ít nhất, phân nửa nông dân ở các vùng nông thôn Việt Nam phải đi vay nợ “để trang trải cuộc sống và sản xuất”.
Một số tờ báo tường thuật cuộc hội thảo ngày 27 tháng 6, 2013 về “Bức tranh nông thôn, nông dân Việt Nam nhìn từ cuộc điều tra tiếp cận nguồn lực hộ gia đình” nêu ra thực trạng của cuộc sống nông dân Việt Nam.
Theo những gì được nêu ra, 50% các gia đình nông dân phải vay trung bình 50 triệu đồng một năm, phần lớn từ anh em, chòm xóm còn chỉ có 13% là tiếp cận được nguồn tín dụng của hệ thống ngân hàng, báo Tuổi Trẻ kể lại.
Những ngôi nhà sàn ọp ẹp không cửa của các gia đình nông dân ở Đất Mũi, nơi tận cùng của nước Việt Nam ở mũi Cà Mau. Hàng chục ngàn người dân chốn này và các vùng quê nghèo đói khác đã bỏ nhà, giắt nhau lên các khu công nghệ kiếm việc làm sống lây lất. (Hình: Lao Động)
Về diện tích đất thì “bình quân mỗi hộ dân chỉ còn (trung bình) 7,000m² đất sản xuất và rất manh mún, khi bình quân mỗi hộ có đến gần năm mảnh ruộng…”. Trong khi đó “Tính trung bình, hiện nay người dân nông thôn đạt mức thu nhập khoảng 22 triệu đồng/người/năm (2012).”
Những con số vừa nêu trên có bao nhiêu phần sát với sự thật từ một cuộc nghiên cứu của nhà cầm quyền?
Nếu dựa vào lời than thở của nhiều nông dân và các chuyên viên nông nghiệp thường được viện dẫn trên các mặt báo trong nước thì thấy không ăn khớp.
Theo ông Đặng Kim Sơn, Viện trưởng Viện Chính Sách và Chiến lược Phát triển Nông nghiệp, Nông thôn, 61% hộ nông dân chỉ có dưới 0.5 ha đất. Khoảng 32% họ nông dân có từ 0.5ha đến 3 ha đất, báo SGTT ngày 26 tháng 6, 2013. Thật ra, đa số nông dân có diện tích đất canh tác “chỉ khoảng 3 tới 5 sào”. Các tỉnh đông dân miền bắc thì diện tích đất chia cho đầu người có thể còn nhỏ hơn nữa.
Theo thống kê của Tổng Cục Thống Kê CSVN được báo Đất Việt nêu ra ngày 15 tháng 3, 2013, trong số những người nghèo nhất nước thì “có tới 83% lao động làm nông”.
Chính vì làm ruộng không đủ ăn, chưa kể thiên tai dịch bệnh làm cho thiếu đói triền miên, hàng triệu nông dân đã phải lên các khu công nghệ ở thành phố, làm mướn kiếm cơm qua ngày.
Những ngày đầu Tháng 6, báo Lao Động có một loạt ký sự kể về người nông dân vùng “Đất Mũi”, vùng địa đầu tận cùng của nước Việt Nam. Vì quá đói khổ, hàng chục ngàn người dân nơi đây đã bỏ nhà trống, giắt nhau tới Bình Dương hoặc những khu kỹ nghệ, sản xuât ở các thành phố khác kiếm sống. Tờ báo mô tả các cay cực của những gia đình nông dân này từ vùng Đất Mũi, hoặc cả nông dân của các miền quê khác, đến khu công nghệ ở Bình Dương, Đồng Nai, Sài Gòn.
Ngày 24 tháng 6, 2013 tờ Tiền Phong có một ký sự tường thuật lời than thở của nông dân Huỳnh Kim Hải ở thị trấn Sa Rài, thuộc huyện Tân Hồng tỉnh Đồng Tháp.
Ông Hải có tới 8 ha ruộng, chắc chắn không thể nào coi là “hộ nghèo” trong cách xếp hạng xã hội của nhà cầm quyền CSVN. Cái may mắn của ông là có thể vay được nợ ngân hàng nhưng ông cho biết ông phải vay nợ triền miên. Giá lúa bán ra cứ năm sau rẻ hơn năm trước trong khi chi phí “đầu vào” từ phân bón, thuốc trừ sâu mỗi ngày một tăng cao. Không thấy bài báo nêu ra nhiều loại “phí với thuế” mà nông dân phải nộp, không thể thiếu.
Ông nông dân loại “giàu” Huỳnh Kim hải than rằng như hai vụ lúa vừa qua, gia đình ông gồm 5 lao động, đổ đồng “một tháng mỗi người thu nhập chỉ có 733,000 đồng”. Như vậy, thấp hơn cái mức lương chết đói 1.5 triệu đồng/tháng của các công nhân tại các khu công nghệ.
“Hiện tôi vay ngân hàng làm lúa vụ này 100 triệu đồng, lãi suất 1% một tháng. Nông dân ai cũng phải vay ngân hàng cả, nên bán lúa xong trả nợ tiền vay là sạch trơn lại phải vay tiếp, số tiền mỗi năm mỗi tăng.”
Vì vậy, ông cho hay ông có thể phải bán bớt ruộng, lấy tiền cho các con học lấy một nghề mà sống chứ không muốn chúng tiếp tục kiếp trâu cày như cha mẹ chúng.
Một nông dân “giàu” từng là một kỹ sư cơ khí về làm nông dân như ông Huỳnh Kim Hải phải than thở như thế, dù có 8 ha đất, làm sao trung bình nông dân Việt Nam ‘đạt mức thu nhập khoảng 22 triệu đồng/năm/người” như cái báo cáo đọc ở hội thảo “Bức tranh nông thôn, nông dân VN nhìn từ cuộc điều tra tiếp cận nguồn lực hộ gia đình”?
Cũng trên bài báo của tờ Tiền Phong, ông Huỳnh Kim Hải chỉ trích chính sách thu mua của đám quốc doanh CSVN độc quyền lúa gạo là “kinh doanh kiểu chụp dựt, buôn chuyến” chỉ ép nông dân bán rẻ khi có hợp đồng mà kiếm lời, bất chấp quyền lợi của những kẻ đã sản xuất ra lúa gạo.
Hồi đầu năm, ông Võ Tòng Xuân, một chuyên gia lúa gạo hàng đầu của Việt Nam từng phải than trên tờ Tuần Việt Nam là “Người ta hay lấy các lý do này lý do kia để giữ lợi ích cục bộ. Chứ nếu xác định lợi ích tối thượng là lợi ích quốc gia và lợi ích của nông dân, lực lượng chiếm gần 70% dân số của nước ta” thì không để nông dân “càng làm càng lỗ”.
Khoảng 70% dân số Việt Nam vẫn còn sống ở các khu vực nông thôn. Nhà cầm quyền Hà Nội từ nhiều năm trước từng đưa ra chính sách “tam nông” (nông nghiệp – nông thôn – nông dân) nhằm hậu thuẫn cho giới nông dân. Nông dân không hề được hưởng gì từ cái chính sách này, ngoài sự bóc lột tái diễn sau mỗi mùa lúa
(Người Việt)

Đồ Sơn: Ai mua nhan sắc, ai bán phấn hương?

Cặp mắt trắng đục như miếng thịt đông của gã nhìn lên một dãy phòng nghỉ ở phía đối diện. Tại đó, trên những chiếc giường quá hẹp cho sự hoang dại có đống chăn đệm lộn xộn và những nút buộc thắt bằng da thịt.
Người có vẻ như thủ lĩnh của nhóm hất đầu nói với chủ quán: “Có hàng tuyển không?”. Chủ quán liếc cái máy ảnh bên cạnh anh ta (mấy ngày nay báo chí nói về Đồ Sơn hơi bị nhiều) rồi trả lời bằng cái giọng ngọt ngào giả tạo và đầy ngờ vực, như vẻ mặt con mèo già đang gầm gừ ở góc bếp: “Dạ, chỉ có con này thôi ạ!”. Thấy cô tiếp viên hơi thở vẫn còn mùi hành, anh chàng bé nhỏ kêu lên: “Đại ca! Mình vào khu 3. Đồ Sơn có thiếu gì em!”.
Ai đi bán dâm?
Mặt trời vừa lặn, khép mí mắt của đêm tối, hàng chục cô gái với những bộ ngực khiêu khích, cặp mông to tròn, phục sức cám dỗ lộ liễu – bố cục hoàn chỉnh của bức tranh cô gái điếm hạng hai – lại đổ ra con phố dài hơn 200 mét nằm trong khu tập thể Bộ Xây dựng tại phường Vạn Hương của quận Đồ Sơn. Có thể nhận ngay ra họ, bởi những cặp môi tô son đỏ chót như một vết thương đẫm máu nằm ngay giữa mặt và nhờ vào bộ mặt được trát phấn quá dày. Họ mời chào khách qua đường bằng cách thích thú nghiêng nửa thân trên để phô hai miếng mồi nhử cái nhìn hâm mộ đầy sống sượng của đàn ông, hay họ chấp chới hàng mi, mỉm cười ngây thơ như một nữ sinh trung học.
Nụ cười của họ không phân biệt giữa người cao và người thấp, người béo và người gầy, chúng chỉ khác nhau giữa người giàu với người nghèo. Thế nhưng khi bạn đi khuất, họ cũng sẽ không thương tiếc quất vào nhau những từ ngữ được sinh ra từ các xóm liều. Đôi khi họ cất tiếng hát bằng cái giọng buồn và rè vì thức đêm nhiều. Không biết họ moi đâu ra những bài hát nghe lạ lắm (chắc lời bài hát bị “chế”). Trong các bài hát của họ có sự ham muốn nóng bỏng của người đàn bà và những vết cắn điên rồ của người đàn ông, có lời than thở ai cũng đến lúc phải biến mất khỏi cõi đời, đừng để tội lỗi đáng chết nhất là nỗi buồn làm mình héo hon, mòn mỏi. Nó nhắc nhở rằng trên đại dương, có bãi biển nào hạnh phúc hơn là Đồ Sơn (?!).
Thấy họ hát “Anh đã yêu một nàng thiếu nữ” chứ không phải “Anh đã yêu một làng thiếu nữ”, tôi biết họ không phải người Hải Phòng, vì họ không bị lẫn lộn giữa l và n. Nhờ người quản lý – một gã hình thức đen thui – kể toang toác về các cô, tự hào như chính gã đã ấp cho họ nở ra vậy, tôi biết cô Lan là người Thái Nguyên, cô Tuyết – Bắc Cạn, cô Huệ – Lạng Sơn… Thế nhưng bạn chớ vội tin. Đó là nickname của họ ở Đồ Sơn thôi. Tên thực của họ hiền lành hơn nhiều: 90% là Mơ, Đào, Mận! Họ mang từ trên rừng về cái bẫy đàn ông là bộ ngực lớn và cái eo như vừa nắm được trong hai bàn tay. Họ thường kể những câu chuyện bi thảm về gia đình, cuộc đời họ.
Thật khó phân biệt đâu là that-giả, vì chúng giống nhau như những hạt lạc trong một củ lạc. Vẫn cái môtíp cổ điển: Bố mẹ ốm nặng, chồng bỏ (hoặc chết), để lại con thơ. Đôi khi các câu chuyện có vị mặn của giọt nước mắt về nỗi cực nhục trong nghề buôn phấn bán hương khi gặp phải những ông chủ nghiệt ngã, tham lam hay thói bạo dâm của các khách hàng, những kẻ khinh bỉ các biện pháp để quan hệ tình dục an toàn. “Họ có tiền mà!” – các cô nói trong nghẹn ngào. Thế nhưng, hỏi rằng đã có cô nào dũng cảm bỏ chốn thanh lâu, trở về quê cũ, mỗi sáng chủ nhật mang gà lên chợ huyện bán, lấy anh hàng xóm cục mịch như bức tường đất làm chồng, và đẻ ra một lũ con hay chưa (?), thì các cô đều lảng tránh.
Cuộc sống nhàn hạ, ăn trắng mặc trơn, mưa không đến mặt nắng không đến đầu, kiếm tiền lại nhanh như đi tàu điện, có sức hấp dẫn nhiều cô gái trẻ nông nổi. Họ bỏ việc ở công ty may mặc, công ty da giày, tự nguyện chuyển nghề làm gái. Vĩnh biệt đồng lương một tháng 2 triệu! Để rồi mỗi lần về quê cưỡi xe tay ga, mặt hoa da phấn, cổ đeo dây chuyền 5 chỉ do một người tình mua tặng để chứng tỏ cái trọng lượng tình yêu của gã, thỉnh thoảng dúi cho bố mẹ 5 – 10 triệu đồng, chắc hãnh diện hơn đứa bạn cùng xóm người gầy tong teo như quả đậu đũa vì thiếu ăn và tháng ngày triền miên làm việc thêm giờ ở các công ty da giày, về quê đi xe đạp tàng, đeo một chiếc túi nhẹ tênh đựng mấy gói bánh rẻ tiền làm quà cho lũ em đang đi học. Còn nỗi đau đớn, xấu hổ thân xác thì được phòng the và bóng tối che lấp hộ, bố mẹ họ hàng làm sao biết được!
Thực lòng tôi cũng không hiểu họ có cảm nhận nỗi xấu hổ thân xác hay không, vì thấy họ cứ nói cười thoải mái, vô tư, có cô còn ngây thơ trong vắt nữa, bởi cô nhổ lông mày một bên nhiều quá, nên trông một bên lúc nào cô cũng như đang ngạc nhiên, chứ không phải cô cố đóng giả nai.
Ở giữa đám đông, họ giống như con cá vàng thả trong bể nước, cứ thản nhiên lạnh lùng bơi, không thèm để ý đến sự tò mò của đống đàn ông đang trố mắt nhìn. Họ rất nhanh chóng thích nghi với lối sống họ tự chọn. Đồ Sơn ngày nay, những cô gái bị cưỡng bức bằng vũ lực để bán dâm chỉ còn có trong tờ báo lá cải. Tú ông bây giờ đã có kiến thức pháp luật để biết kinh doanh những cô này rất nguy hiểm, vào tù như chơi. Họ thích các cô coi bán dâm là một nghề.
Thời đại acòng cũng làm thay đổi rất nhiều hình ảnh cô gái bán dâm. Có thừa thời gian không để làm gì, trong tay lại sẵn có iPhone 4, iPhone 5, họ rất chịu khó nhắn tin, lướt web và xem tivi. Họ thích nhất phim “Người đàn bà đẹp” vì ở đó có cô điếm lấy được anh chồng tỉ phú. Họ vẫn có người yêu họ, nhiều người hai buổi đưa đón các cô đi làm. Tôi nói chuyện với một người, anh ta hạnh phúc như bao kẻ tình nhân khác. Nhờ chịu vào mạng, họ bắt đầu biết những chuyện mà các đàn chị của họ không hề quan tâm: Chăm sóc sức khỏe, tình dục an toàn, kiến thức pháp luật và cả đời sống xã hội. Để cứu “sự nghiệp” đừng bị chấm dứt trước khi có đủ tiền mua nhà, lấy chồng, đẻ con, họ biết rắc ít kiến thức lên cái nhan sắc làm bẫy đàn ông của họ.
Có cô đã biết học cách trang điểm giống con nhà lành để đôi cánh của nữ tính không bay đi mất. Có cô biết hỏi: “Nợ công là gì anh?”. Chắc cô này là sinh viên đi bán dâm đóng tiền học? Họ cũng vào phây (Facebook) kết bạn. Không biết ở đâu hình ảnh của họ là thật: Trên phây hay là trên giường?
Những bức ảnh về gái Đồ Sơn lan truyền trên Internet.
Ai đi mua dâm?
Bác sĩ K xoa xoa tay nói với bệnh nhân: “Tuyến tiền liệt của bác đang bắt đầu phì đại!”. Bệnh nhân là nhà thiên văn, ông hỏi bác sĩ với giọng lo lắng: “Uống thuốc gì, thưa bác sĩ?” – “Chả cần thuốc gì! Anh cứ ”quan hệ” đều đặn là tự nó teo!”. Trời ơi! Ba mươi năm nay ông chỉ ngước lên bầu trời ngắm các vì sao, không có thời gian nhìn xuống để ngắm các cô gái đẹp. Ba mươi năm ấy, ông sống trong cái giang sơn trong trắng của đời độc thân. Bây giờ ”quan hệ” với ai, chẳng lẽ với các vì sao? “Chẳng cần đi xa thế đâu! Ra Đồ Sơn là có ngay!” – bác sĩ nửa đùa nửa thật. Rồi một buổi tối mùa đông, Đồ Sơn biển động, gió thổi căng các đám mây sũng nước, những đàn chim biển nháo nhác ầm ỹ, người ta thấy nhà thiên văn lén lút chui tọt vào một căn nhà có những cửa sổ đóng kín nằm ngay mép biển. Ông đi chữa bệnh!
Ông C là công chức của sở T. Vợ ông là người đàn bà thông minh nên bà quá say mê bản thân mình. Thú vui của bà chưa bao giờ xuống đến bếp. Là người của công chúng, bà đi suốt ngày. Ông thường than phiền gặp vợ trên các trang bìa tạp chí nhiều hơn gặp bà ở nhà. Những lúc cô đơn, ông lại ngồi trước tủ lạnh cả đêm và chén tì tì. Ông “mất” vợ, nhưng được thêm 10 cân. Bác sĩ nói thần kinh ông có vấn đề. Nỗi buồn xua chân ông lang thang đến Đồ Sơn.
Ở ngoài bãi biển, ông gặp một người đàn ông đi du lịch cùng với vợ. Bà này đã già, da thịt nhăn nheo không khác gì tấm bản đồ địa hình mặt trăng, chẳng còn ham muốn mà vẫn nghiệt ngã, chỉ nhìn biển có một mắt, mắt kia phải thường trực theo dõi chồng, mặc dù hằng bao năm nay ông chưa bao giờ nói với gái điếm quá một từ “không!” Ông C đã giúp bạn mình thoát khỏi bà vợ luôn miệng cằn nhằn bằng cách kéo nhau lên chiếc taxi. Giống như taxi nào ở New York cũng biết đường đến quán rượu, taxi nào ở Hải Phòng cũng biết đường tới một động Đồ Sơn. Hai ông đi tìm những người đàn bà sẵn sàng cho họ những mối quan hệ không có ngày mai, không có hậu quả, chỉ để giảm stress mà thôi.
Anh T là một thầy giáo, nhờ dạy thêm mà có nhiều tiền hơn kiến thức. Anh có nhà lầu, ôtô, vợ đẹp. Anh giữ được cuộc hôn nhân nguyên vẹn không chỉ nhờ tiền mà còn bằng sự đắng cay chịu, chịu nỗi sỉ nhục mà chẳng biết nói với ai. Mỗi lần vợ anh “vừa đặt chân vào cánh đồng ham muốn thì đã nghe thấy tiếng hát thắng trận của anh ở phía bên kia cánh đồng” (G.García Márquez). Vợ anh không nói không rằng. Nhưng chẳng có sự lạnh lùng nào bằng sự lạnh lùng của người đàn bà đẹp. Từ đó, anh ra Đồ Sơn để tìm kiếm sự an ủi của những cô điếm, mà cái sự cố “chưa đi chợ đã hết tiền” của anh được họ đón nhận như là ưu điểm. Lần đầu được hôn vào môi, anh đã nhăn nhó như hôn phải con rắn chuông. Nhưng rồi thấy không chết người, mà còn làm cho tim mình ấm áp, anh trở thành khách quen của họ.
Không ai dám nhìn đểu A dù cậu mới 17 tuổi, nhưng cao 1m80 và vẫn còn tiếp tục lớn. Từ hai năm nay, A khổ sở vì những cơn mộng mị. Cậu vừa thích vừa xấu hổ. Người rủ rê A đi giải phóng những năng lượng dư thừa là D – hàng xóm của cậu. D thuộc loại người ngẫu hứng, có thể tán tỉnh bất cứ người đẹp nào anh tình cờ bắt gặp trên một bến chờ xe buýt. Anh đào hoa từ lúc mới sinh ra, như người Congo sinh ra đã đen. Một nửa cuộc đời anh lên rừng để tìm mỏ, nửa đời còn lại anh đi xuống biển để tìm đàn bà. Anh nhìn họ như nhìn thấy cái kẹo, sẵn sàng cho vào miệng để nuốt chửng.
Anh có đám bạn giống anh. Họ thường hát trong khi nhậu: “Con bò có một cái u, đàn ông một vợ còn ngu hơn bò!”. Sau đó, họ kéo nhau ra Đồ Sơn để chứng tỏ rằng họ không ngu hơn con bò. Có điều rất lạ, chị vợ anh D lại thản nhiên coi chuyện đó như khi đi qua vũng bùn thì phải nhấc chân. Chị bô bô nói: “Cho lão đổi món một tí! Lão đi với bồ mới sợ, chứ đi với điếm đến sáng lại về. Cứ vô tư đi!”. Những người giống như anh D có đủ lý do để đi Đồ Sơn: Tăng lương, mất việc, gặp xui, lấy may… Thậm chí chẳng lý do gì, anh đi theo bản năng thúc đẩy. Người chưa có vợ lại không đông bằng người đã có vợ.
Từ ngày kinh tế thị trường, Đồ Sơn còn là nơi chiêu đãi khách. Buổi tối một ngày mùa đông, có hai người đi với nhau vào động. Một người trẻ tuổi mà đầu chỉ còn vài ba cọng tóc bướng bỉnh như cây cỏ dại lon ton chạy trước. Người sau dù đi chơi gái, song vẫn giữ được dáng vẻ bệ vệ như một thống chế của Hoàng đế Pháp Napoleon. Gã quản lý ngồi sau bàn đang ủ rũ như một con ếch béo nhợt nhạt đứng bật ngay dậy. Một cái đảo mắt lén lút để nhận ra tờ 500 ngàn đồng trong tay của người trẻ tuổi. Không được phép bất lịch sự với người đã bo cho mình nhiều tiền đến thế.
Gã thầm thì nói, sẽ chọn cho sếp một em “chỗ nào đáng to thì to, chỗ nào đáng nhỏ thì nhỏ”. Ngay lập tức, một cô gái có nước da màu ánh trăng, cặp môi mòng mọng như đang hờn giận xuất hiện. Cô gái đưa sếp lên gác, còn người trẻ tuổi và gã quản lý lại ra quầy ngồi cùng với vài vị khách chờ đến lượt, chẳng ai nói chuyện với ai, trông như một đống đồ đạc cố định. Khoảng một giờ sau sếp xuống, mặt mũi phởn phơ, toàn thân vui vẻ. Người trẻ tuổi đã thanh toán mọi thứ, sếp ung dung mở cửa xe, chiếc Camry mang biển kiểm soát Hà Nội lăn bánh chạy vào Hải Phòng.
Sếp chỉ là một trong rất nhiều người Hà Nội khi xuống Hải Phòng hội họp, làm việc được dân bản địa chiêu đãi ”đặc sản” Đồ Sơn. Vào ngày có hội chọi trâu, các động mở cửa tưng bừng, chỉ còn thiếu tấm băngrôn “Welcome to Do Son” để đón từng đoàn khách những tỉnh, thành lân cận đổ về Đồ Sơn xem chọi trâu và vẫn còn bị ám ảnh bởi cái không khí chiến đấu hừng hực của lũ trâu dại.
Đồ Sơn nổi tiếng bởi mại dâm đã đi vào trong câu thơ gần như trở thành ca dao “Không đi không biết Đồ Sơn”. Thật trơ trẽn thay cho người nào bảo Đồ Sơn không có mại dâm. A.Lincoln – cựu Tổng thống Mỹ – nói: “Dù có gọi đuôi con ngựa là chân thì con ngựa vẫn chỉ có 4 chân”. Mọi sự ngụy biện không thay đổi được bản chất, sự thật. Từ thời thượng cổ, người ta đã tìm cách để sống chung với nó, vì nó giống con quỷ trong thần thoại: Chặt một đầu sẽ mọc ra hai đầu. Rất nhiều quốc gia từ nền văn minh phương Tây (Mỹ, Anh, Pháp, Đức) đến nền văn minh phương Đông (Nhật Bản, Hàn Quốc) từ lâu coi mại dâm là một nghề. Nếu bảo họ không giữ gìn thuần phong mỹ tục, chà đạp nhân phẩm phụ nữ bằng cách công khai mại dâm, thì đấy là sự thiển cận. Ai lại không biết câu “Đàn bà, trẻ con, chó và đàn ông” được phổ biến ở phương Tây nhỉ?
Sự tràn lan của mại dâm ra khắp hang cùng ngõ hẻm Việt Nam chứng tỏ cuộc chiến đấu chống nạn mại dâm theo kiểu cũ đã thất bại. Đa số gái bán dâm ở Đồ Sơn là người tình nguyện. Họ coi mại dâm là nghề. Họ đang thay đổi rất nhiều nhờ vào… công nghệ IT. Vậy thì, đã đến lúc phải thay đổi cách quản lý họ. Nhà nước chưa cần tiền thuế đánh vào cô gái bán dâm, cũng không sợ họ là môi trường gây bệnh tật, bởi vì ngày nay ai cũng học cách tự bảo vệ mình.
Quản lý để ngăn chặn sự lây lan của nghề mại dâm mới là mục tiêu căn bản. Ngày xưa, Hà Nội có phố Khâm Thiên, Hải Phòng có quán Bà Mau – những xóm cô đầu được cấp giấy phép hành nghề công khai. Ai dám coi thường dư luận xã hội thì mới bước chân vào đó. Thế nên ngày xưa không có cái chuyện từ già đến trẻ đều đi Đồ Sơn như ngày nay. Nếu cứ mập mờ sẽ có những người đến Đồ Sơn đánh rơi quần, sau đó lại về lên bục rao giảng. Đồ Sơn lại mắc thêm tội nuôi dưỡng thói đạo đức giả!
Đêm xuống Đồ Sơn, sương mù lãng đãng tựa như hơi thở lạnh lẽo của một mảnh trăng bị mây che khuất. Tiếng biển ầm ỳ không át được tiếng huyên náo từ các quán ăn đầy những khuôn mặt đờ đẫn, đỏ ửng màu máu bốc hỏa. Một nhóm đàn ông phê phê ngồi ăn ghẹ luộc. Giữa những nụ cười nhăn nhở vì được nghe kể câu chuyện tiếu lâm tục tĩu và tiếng hát ngợi ca thành phố hoa phượng đỏ từ các cái miệng đã nhão ra vì bia rượu, có giọng ai đó: “Biển động thế này làm sao tắm được!”. Một anh chàng rất bé nhỏ ngồi sau bàn ăn chỉ nhìn thấy mỗi chỏm tóc, bật cười ha hả: “Thằng này điên à? Ai đi Đồ Sơn để mà tắm biển!”.
(Lao động)

Còn lâu mới dẹp nổi quan chức ‘5C’

Nhiều độc giả của báo điện tử VietnamNet cho là không thể dẹp bỏ đám quan chức ăn bám trong guồng máy công quyền CSVN chỉ vì họ đều là con ông cháu cha.

“Các bác cứ ở đó mà mơ ngủ giữa… ban ngày! Không thể tinh giản biên chế được khi mà những thành phần công chức chất lượng kém (thực sự) lại là đối tượng 5C (Con Cháu Các Cụ Cả).”
Độc giả có tên là Trần Vinh phát biểu như vậy trong phần ý kiến độc giá trên bài viết của báo điện tử VietnamNet ngày Thứ Bảy 29 Tháng Sáu có tựa đề “Còn lâu mới gạt nổi công chức cắp ô”.
Thí sinh dự kỳ thi tuyển vào làm công chức cho Bộ Nội Vụ, hồi Tháng Giêng vừa qua.(Hình: VNExpress)
Một trong những trở ngại chính yếu được độc già này nêu ra là “khó có thể lấy lý do gì mà sa thải công chức 5C khi mà năm nào cũng được nhận xét “hoàn thành công việc”, “hoàn thành công việc xuất sắc”,… với một loạt danh hiệu kèm theo: Lao động tiên tiến hoặc Chiến sĩ thi đua,…”
Từ đó, ông Trần Vinh nói “Các bác có thể chỉ ra được cơ quan bộ, ban, ngành nào mà biên chế “tinh giản” không, hay 100% càng ngày càng phình to ra về nhân lực!”
Các độc giả Nguyễn Anh Hoàng, Lê Quỳnh Anh, Đinh Hoàng  và nhiều người khác chỉ ra trên bài viết của VietnamNet các mánh lới mà những kẻ cầm đầu các cơ quan hay bộ ngành, xuống cho tới các tỉnh thị, của chế độ Hà Nội dùng để giữ ghế cho nhóm cán bộ “5C”.
Sa thải người giỏi, có kinh nghiệm “vì họ đủ công tác 25 năm” còn giữ lại những kẻ “yếu về chuyên môn, kém phẩm chất đạo đức, quan hệ xã hội thì không dám…”
Trước áp lực của các định chế tài trợ quốc tế muốn giúp Việt Nam xóa đói giảm nghèo, chế độ Hà Nội đã buộc phải loan báo kế hoạch “tinh giản biến chế” để tăng hiệu năng cho guồng máy hành chánh. Nhưng trên thực tế, cái cỗ máy bè đảng độc diễn ngày càng phình lớn ra.
Khi loan báo kế hoạch hơn 10 năm trước thì guồng máy hành chánh của Việt Nam có khoảng 1.5 triệu người. Nhưng hồi đầu năm nay, Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đưa ra con số khoảng 2.8 triệu người, tăng gần gấp đôi.
Khi họp “Ban chỉ đạo đề án đẩy mạnh cải cách chế độ công vụ, công chức” ngày 25 Tháng Giêng, ông Phúc thú nhận: “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”.
Nhiều lời tố cáo thấy nêu ra trên các báo cho biết tình trạng đó xảy ra chỉ vì hai nguyên nhân chính: thu nhận bừa bãi con cháu họ hàng của những người có chức có quyền, hoặc là những người hối lộ, để vào guồng máy, để rồi có một cơ hội móc ngoặc, ăn hối lộ và tham nhũng hầu thu hồi lại cái “vốn đầu tư”.
Vụ tố cáo “chạy công chức” ở Sở Nội Vụ Hà Nội hồi cuối năm ngoái tốn 100 triệu đồng, sau nhiều điều tra lấy lệ, được thông báo là không có căn cứ, một điều chẳng mấy ai tin.
Mới ngày 25 Tháng Sáu, Vietnamnet cho biết đề án “tinh giản biên chế” và “cơ cấu lại đội ngũ cán bộ” của Việt Nam vẫn được tiến hành.
Trong bản tin này, nguồn tin dựa vào các con số của Bộ Nội Vụ nói rằng “biên chế” từ cấp trung ương xuống tới huyện của năm 2012 tăng thêm 42,101 người kể từ năm 2007 đến thời điểm vừa kể. Nhưng trong thời gian đó lại có tới 67,398 người “nghỉ hưu, chuyển về cơ sở, thôi việc hoặc đi học”.
Các con số vừa kể hoàn toàn mâu thuẫn với thực tế như ông phó thủ tướng tiết lộ hồi đầu năm.
Chẳng vậy, ông Trần Văn Tuấn, nguyên bộ trưởng Bộ Nội Vụ, trong phiên họp ngày Thứ Hai, 24 Tháng Sáu, về đề án “tinh giản biên chế và xây dựng đội ngũ cán bộ,” đã phải nhìn nhận: “Tôi đã làm nhiều nhiệm kỳ rồi nhưng cứ nói giảm thì nó lại tăng”.
Còn độc giả tên Phạm Thị Xuân Khải viết trên VietnamNet hôm Thứ Bảy 29 Tháng Sáu lâu rồi, tình trạng phổ biến nhất hiện nay là “đã có qui hoạch sẵn” con cháu của các vị lãnh đạo cả rồi: tốt nghiệp chính qui loại khá giỏi chưa chắc đã vào được cơ quan nhà nước vì “qui hoạch”, xếp chỗ cả rồi. “CCCCC” đặt chỗ trước, không đạt trình độ theo yêu cầu cũng cứ cho vào rồi cơ quan cử đi học. Vậy nên những người giỏi thật sự nhưng biết mình không có “cửa” để vào thì tìm đường du học rồi ở lại làm việc ở nước ngoài hoặc vào các Cty nước ngoài ở VN cho yên phận. Đó là lý do vì sao những người giỏi không muốn vào làm việc cơ quan nhà nước, nên còn lâu mới giải quyết được công chức sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về.”
(Người Việt)

Tổng Lú tham gia cuộc chiến Ba-Tư

Truyện phiếm hay tiếu lâm chính trị luôn là đề tài vui của mọi thời cuộc và chính trường Việt Nam cũng không ngoại lệ. Một số “thế lực phản động và diễn biến hòa bình” luôn thổi phòng một số chính kiến khác nhau của lãnh đạo Việt gây mâu thuẫn đoàn kết nội bộ của Đảng ta.

Thế sự tại hậu trường Việt Nam hiện nay đã dần đến hồi kết, cuộc chiến Ba-Tư đã đến kỳ đỉnh điểm hai nhóm không còn “khẩu chiến” nữa, mà đã dẫn đến những cú “nốc ao” thực sự, chúng ta hãy nhìn kỹ những gì đang diễn gần đây.

Đầu tiên Ba ếch cùng đàn em bãi nhiệm đại biểu QH bà Hoàng Yến phe Tư Sâu. Còn Tư Sâu cho đàn em bắt bầu Kiên ngay sau đó, ngay trong tháng này cứ nhìn Sài Gòn, Hà Nội và Hải Phòng là biết bởi những thành phố trên là đơn vị bầu cử của Ba, Tư và Trọng Lú.

Khai chiến lần này chính là liên minh Tổng Lú và Tư S. Mùa hè năm trước sau hội nghị TW 6 khóa XI ngày 12/7/2012 không kỷ luật được đồng chí X. Sự tức tối ra mặt của Lú và Tư Sâu trong phiên bế mạc và tiếng cười của ếch đã được các trang mạng ghi lại khỏi phải bình luận cũng đủ thấy họ tức đến cỡ nào?

Thua keo này bày keo khác; liên minh Lú lùn và Tư sâu quyết xử cho được đồng chí Ếch, đích thân anh Lú thân chinh ra Đà Nẵng gọi Bá Thanh về trung ương, giao cho chức Thanh tra chính phủ để nhằm diệt Ếch, nhưng nếu như Bá Thanh không nằm trong ban chấp hành bộ chính trị trung ương đảng thì không thể xử được ai. Nên vào hội nghị TW 7 vào 11/04/2013 vừa qua bầu ban chấp hàng trung ương bầu 2 vị trí vào BCH TW đảng cộng sản, Ếch đã cho Bá Thanh đo ván đồng thời ban thanh tra chính phủ còn đóng dấu kết luận sai phạm nghiêm trọng làm thất thoát hàng ngàn tỷ về đất đai ở Đà Nẵng (1) mà Bá Thanh cũng khó mà thoát khỏi tội?

Ngày 14/05/2013 diễn ra bỏ phiếu tín nhiệm nhưng đồng chí X vẫn cứ bình yên vô sự, nên đầu tháng 6/2013 liên minh Trọng Sang tức tối đem quân đánh vào đơn vị bầu cử của tư Ếch, là thành phố Hải Phòng để nhằm hạ uy tín của đối thủ, liên tục trong tháng này báo đảng đăng những cảnh ăn chơi chát tán, phố mại dâm ở Hải Phòng (2) để nhằm bôi nhọ và răn đe ba Ếch. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Ba Ếch tức tốc cho quân đánh mạnh vào hai thành phố lớn khác là, Hà Nội (3) đơn vị bầu cử của Tổng Lú và Sài Gòn (4) là thánh địa bầu cử của Tư Sâu.

Trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết; các đàn em củaTổng Lú, Tư Sâu, Ba Ếch lần lượt bị liên luỵ. Tay nào mà chẳng dính chàm, sợ rằng cuộc đấm đá sẽ làm tan tành nên phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, (5) chủ trì phối hợp bộ công an và các địa phương liên quan kiểm tra vấn đề báo chí nêu trên, cung cấp đầy đủ thông tin để trình thủ tướng vào ngày 5/7/2013, ngay ngày hôm nay với vụ xử hoa hậu Mỹ Xuân đi tù 2 năm 6 tháng, báo đảng nói (6)nên thừa nhận đây là một cái nghề công khai trong xã hội, như bao nghề khác để có sự quản lý của nhà nước còn hơn là tiếp tục giả dối nhau.

Tư sâu vừa đi Tàu ký nhiều văn bản đồng thuận về biển đông, ếch cho thứ trưởng quốc phòng thượng tướng Đỗ Bá Tỵ đi Mỹ (7) (để khẳng định Việt Nam coi trọng phát triển quan hệ toàn diện với Hoa Kỳ, trong đó có quan hệ về quốc phòng). Với thế cân bằng giữa cuộc chiến Ba Tư như hiện nay, kẻ chủ chiến là liên minh Tư Sâu, Tổng Lú nếu không tiêu diệt được ba Ếch thì chắc chắn Ếch sẽ quay đầu đập nát liên minh Lú – Sâu và phá tan CS là điều sẽ xảy ra.

Trong quá khứ vào ngày 1/7/1971 ngoại trưởng Mỹ Kissinger đã bí mật từ Pakistan đi gặp Chu Ân Lai (8) để ván cờ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã kết thúc bằng việc Hoa Kỳ chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam và đổi lại. Mỹ có một thị trường rộng lớn là cả Trung Hoa đại lục. Còn ngày nay khi tổng thống Mỹ Obama đã tuyên bố quay trở lại châu Á. (ai cũng biết để nhằm kìm hãm Trung Quốc, về kinh tế và quân sự) và việc tập trận hải quân chung với các nước Nhật Hàn, Philippin… và tăng cường các chuyến thăm của tàu hải quân đến Việt Nam, là nhắm vào Trung Quốc.

Nếu đích thân anh Ếch cậy nhờ Mỹ thì trên bàn cờ Mỹ sẽ giữ lấy Việt Nam để đổi lại, là Mỹ sẽ cho phép Trung Quốc được bán hàng vào thị trường Mỹ, và cái được của Mỹ là cửa ngõ tiếp cận Trung Quốc một cách nhanh nhất, về đường biển đường bộ để khống chế sự bành trướng hung hăng của Trung Quốc, với tất cả đồng minh thì ai mà biết được. Hiện tại phe thân tàu trong đang thắng thế, nếu Ếch mà không chết thì chuông gọi hồn ai Tư Sâu hay Tổng Lú?
(Vietinfo.eu)

Thanh Trần – Vụ việc tại Trịnh Nguyễn: VTV1 có biết mình đang nói gì?


Các anh chị của VTV1 chải chuốt quá nhưng phát biểu lẫn lộn mà chẳng biết mình đang nói gì.

Tại sao lại đưa văn bản số 1161/TTg-KTN chấp thuận chủ trương đầu tư và chỉ định nhà đầu tư thực hiện dự án vào đây? Anh chị định phản ánh các vấn đề xã hội hay muốn bàn luận về luật pháp?

Dân Trịnh Nguyễn không hề biết đến văn bản của Thủ tướng và cũng không chống lại chủ trương của Thủ tướng, Thủ tướng cũng không bắt dân Trịnh Nguyễn phải hy sinh đất đai để xây nhà máy nước thải cho thị xã Từ Sơn, không có mâu thuẫn nào giữa cá nhân Thủ tướng và người dân Trịnh Nguyễn.
Đồng Lỗ Vó bây giờ người ta đã gieo lúa xong, không phải là gặt lúa như hình ảnh anh chị đưa tin, chứng tỏ 2 tuần bạo loạn vừa qua VTV1 không hề về địa phương để tìm hiểu.
Anh chị nhắc đến qui hoạch chung đã qui định vị trí nhà máy xử lí nước thải, có thiệt không? Nếu có anh chị xem ở đâu? Người dân Trịnh Nguyễn lại soi vào qui hoạch đấy. Qui hoạch chỉ là điều kiện cần, bản thân dự án thực tế có thực hiện đúng qui trình không mới là điều kiện đủ, vị trí chính xác của dự án là do điều kiện thực tế, những nhân tố tham gia dự án đó quyết định, miễn vị trí đó phù hợp vơi qui hoạch chung, không phải là ngược lại đâu anh chị nhé.
Anh chị dẫn lời bác Dương Văn Lượng là muốn có dự án nước thải, việc đó Thủ tướng đã có chủ trương rồi và người dân Trịnh Nguyễn không phản đối, nhưng để có một dự án nước thải hoạt động có hiệu quả thì cần phải được quản lí, khi phát hiện sự không nghiêm túc của Tỉnh Bắc Ninh thì người dân đấu tranh, người dân không thực hiện các chỉ đạo mà không có tính pháp lí,… đó là chuyện bình thường. Sao anh chị lại dẫn lời một người dân có tâm lí sợ hãi mơ hồ về chữ ký của ông Hoàng Trung Hải như bác Lượng để làm gương cho người khác? Pháp luật qui định đây là một dự án do cấp tỉnh phê duyệt, các lãnh đạo khác cũng chỉ được tham gia vào dự án dưới góc độ pháp luật.
Anh chị có dẫn lời chuyên gia môi trường phát biểu về một nhà máy cách nhà dân chỉ có 3m mà không sao thì đây là một phát biểu không đáng quan tâm, chúng tôi cũng không quan tâm đến con người này tiếp tục thao thao bất tuyệt về công nghệ tuyệt vời của dự án, công nghệ tuyệt vời (nếu nghiêm túc thực hiện) chỉ giảm tác động của nhà máy chứ không làm mất tác động. Ông này không hề nhắc đên yếu tố con người, đến sự loạn lạc tại Trịnh Nguyễn do sự bất ổn trong môi trường sống. không tiên liệu gì được gì về các sự cố của nhà máy xử lí chất thài,… ông ta không phải chuyên gia về môi trường chuyên nghiệp. Chức vụ của ông ta không đảm bảo được điều đó.
Những dẫn chứng của anh chị đưa ra trong phóng sự không liên quan gì đến sự kiện thời sự nóng bỏng tại Trịnh Nguyễn, Từ Sơn, Bắc Ninh trong những ngày qua, bởi vì anh chị đã lẫn tránh sự thật, sự thật về câu chuyện người dân Trịnh Nguyễn ủy quyền cho ông Đỗ Văn Hào viết đơn tố cáo các sai phạm của Tỉnh Bắc Ninh khi thực hiện chủ trương của thủ tướng về xây dựng nhà máy nước thải Từ Sơn trong mấy năm qua.
Đến bây giờ người dân Trịnh Nguyễn vẫn chưa nhận được bất kỳ trả lời về kết quả điều tra các sai phạm của Tỉnh Bắc Ninh từ cấp Trung ương theo qui định của pháp luật.
Nhưng công an thì kéo về đầy làng, người dân Trịnh Nguyễn phải đứng lên, phần vì bản năng bảo vệ quyền làm người, phần vì trách nhiệm phải chiến đấu, là nhiệm vụ chung trong xã hội. Ngày 17/8/2013 Tỉnh Bắc Ninh và thị xã Từ Sơn đồng loạt ra những quyết định quan trọng nhằm huy động lực lượng công an để trấn áp nhân dân thì ngay lập tức ngày 18/6/2013 đã có 1000 người dân sẵn sang đón tiếp trực diện. Thông tin của anh chị đưa ra chỉ có 23 hộ dân chống đối để nhằm giảm sự chú ý của dư luận thực tế đã trở nên lạc lõng.
Anh chị đừng ngoảnh mặt đi, về thực địa tại chiến trường và nhìn thẳng vào sự kiện sẽ tự hiểu được mình đang nói gì, thực dụng hơn thì cũng là để tự đánh giá được nói như thế thì có đạt hiệu quả như anh chị mong muốn hay không?
Thanh Trần
(Dân luận)

Ngô Nhân Dụng – Người Việt ở Mỹ nghèo hơn và học thấp hơn

Chắc nhiều người Việt ngạc nhiên khi nghe một cuộc nghiên cứu tìm trong các số thống kê thấy rằng người Mỹ gốc Việt thua kém các sắc dân gốc Châu Á khác, về hai mặt, lợi tức và trình độ học vấn. Dù ngạc nhiên hay không, chúng ta cũng nên chú ý đến kết luận này, và thử tìm hiểu nguyên do. Nhất là khi, mới đầu tuần này, chúng ta đặt cho nhau câu hỏi: Có hãnh diện làm người Việt Nam hay không?
Ðã nhiều người nghiên cứu về di dân Châu Á ở nước Mỹ. Mới nhất, là hai giáo sư phân khoa Xã hội học thuộc Ðại Học Brown (Brown University). John R. Logan và Weiwei Zhang đã đặt tựa cho công trình khảo cứu của họ là “Tách biệt nhưng Bình đẳng” (Separate but Equal). Hai tác giả được lợi hơn những nhà nghiên cứu đi trước; vì họ có thể sử dụng và so sánh các dữ liệu mới, thu thập được sau ba cuộc kiểm kê dân số ở Mỹ, 1990, 2000 và 2010.
Trong các tài liệu mới, người ta không gom tất cả các di dân từ Châu Á vào một nhóm, mà phân tách ra các nguồn gốc quốc gia khác nhau. Nhờ thế, người nghiên cứu không những có thể phân biệt và so sánh người di dân gốc Á với các thành phần khác trong xã hội Mỹ mà còn phân biệt kỹ hơn, thí dụ sẽ thấy người Việt Nam khác với người Trung Hoa hoặc Hàn Quốc.
Chính vì vậy, đọc trong bài khảo cứu của Logan và Zhang, chúng ta sẽ biết nhiều điểm riêng biệt trong lối sống người Việt ở Mỹ, mà khi nhà quan sát coi tất cả các di dân từ Châu Á giống nhau thì không thấy được. Khi biết người Việt có những điểm tương đồng hoặc khác biệt với các di dân Châu Á khác, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn về cộng đồng người Việt ở nước Mỹ. Nhân đó, chúng ta sẽ tìm hiểu xem nguyên do nào đã gây ra những khác biệt giữa người Việt và các cộng đồng di dân Châu Á khác.
Hai tác giả chọn sáu sắc dân Châu Á đông nhất ở Mỹ, là Trung Hoa, Ấn Ðộ, Phi Luật Tân, Hàn Quốc, Việt Nam, và Nhật Bản. Di dân Châu Á tại Mỹ là nhóm “thiểu số” gia tăng nhanh nhất ở Mỹ, tăng 250% giữa hai cuộc kiểm tra 1990 và 2010; tổng cộng hiện nay lên tới 18 triệu người; vào năm 1990 số người nói tiếng Tây Ban Nha (Hispanics) cũng chỉ chừng đó. Trong số người gốc Á Châu, tăng nhanh nhất là người Ấn Ðộ, lên gấp bốn lần trong 20 năm đó. Nhưng tổng số người Ấn Ðộ hiện chỉ có 3.2 triệu người, còn thua người gốc Trung Hoa (4 triệu) và Phi Luật Tân (3.4 triệu).
Có nhiều điểm tương đồng giữa người gốc Việt và các sắc dân Châu Á khác. Di dân Á Châu tương đối khá giả hơn các dân Mỹ khác không da trắng; thí dụ chỉ có 6% sống dưới “mức nghèo khó” trong khi tỷ lệ lên tới 15% khi tính chung tất cả những người gốc di dân. Người Á Châu nói chung tương đối có lợi tức ngang bằng hoặc cao hơn người Mỹ da trắng. Nhưng dù là người Việt hay người Trung Hoa, họ cũng giống người Mỹ gốc Phi Châu hoặc gốc nói tiếng Tây Ban Nha, là thường sống gom lại gần nhau hơn là hòa nhập vào xã hội người Mỹ da trắng. Các khu Little Sài Gòn cũng như các phố Tàu, là trung tâm thu hút những người cùng tổ tiên. Khi nói đến tình trạng quy tụ, tập trung sống với nhau, của người Mỹ da đen (gốc Phi Châu) hoặc nói tiếng Tây Ban Nha, thì lý do chính thường vì họ đều sống trong những khu nghèo. Nhưng người gốc Châu Á quy tụ lại không phải vì lợi tức thấp, mà vì lý do văn hóa.
Phần lớn họ sinh ra ở quê cũ, nên vẫn giữ các phong tục cũ. Chỉ trong đám người gốc Nhật là số người sinh ra tại Nhật Bản có tỷ lệ thấp nhất, chỉ chiếm khoảng 35% vào năm 1990 và tăng lên thành 40% vào năm 2010. Tỷ số thấp của người gốc Nhật trong hiện tượng này có lý do dễ hiểu. Họ là lớp di dân Á Châu đến nước Mỹ sớm nhất, đặc biệt đến nước Mỹ làm công nhân từ thế kỷ 19. Ngoài ra, có một thời gian chính phủ Mỹ kỳ thị, không chấp nhận di dân gốc Nhật. Còn người gốc Việt và gốc Hàn Quốc thì có tới 80% sinh ở chính quán; chỉ có 20% sinh ra ở Mỹ.
Nếp sống của họ khác người Mỹ cho nên tự nhiên họ cũng muốn sống gần gũi hơn với những người cùng chia sẻ các tập quán, thức ăn, và nhất là tiếng nói. Nhiều người không sinh ở Mỹ gặp khó khăn suốt đời khi muốn nói đúng tiếng Anh. Dù sao, yếu tố chính thu hút người di dân gốc Á quy tụ lại chính là văn hóa chứ không phải kinh tế. Các cuộc nghiên cứu trước đây tại New York và Los Angeles đã thấy những di dân khá giả gốc Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Ðộ, và Phi Luật Tân đều thích sống trong các khu đông người cùng gốc.
Người Mỹ gốc di dân Ấn Ðộ có trình độ học vấn cao nhất, trong bình có 15.5 năm học, tức là tốt nghiệp đại học.
Vì thế, lợi tức những người này cũng cao hơn người Mỹ trắng trung bình, chừng 35,000 đô la một năm. Ðứng hàng thứ nhì là người Phi Luật Tân.
Tất cả các di dân gốc Á Châu có số năm học chính thức trung bình cao hơn người Mỹ gốc da trắng, trừ người gốc Việt. Người gốc Việt Nam có lợi tức thấp hơn cả và số năm học chính thức ngắn hơn so với các sắc dân Châu Á khác, cũng như người gốc Hàn Quốc. Lợi tức bình quân những di dân Nhật Bản và Trung Hoa nằm vào khoảng giữa hai nhóm trên.
Nhiều chỉ số xã hội kinh tế khác cho thấy người Việt Nam lép vế. Ðó là sắc dân có tỷ lệ thất nghiệp cao hơn cả, tỷ lệ số người sống dưới mức nghèo cao hơn, và tỷ số người nhận trợ cấp xã hội cũng cao hơn các sắc dân Châu Á khác. Tuy lợi tức thấp nhất trong nhóm này nhưng người Việt trung bình cũng xấp xỉ bằng người Mỹ gốc da trắng mà không gốc nói tiếng Tây Ban Nha. Hai tác giả bài nghiên cứu giải thích tình trạng kinh tế xã hội thấp của người Việt Nam là vì đại đa số họ là những người tị nạn chính trị chứ không phải di dân bình thường.
Người Việt Nam có lẽ hiểu rõ tình trạng này hơn. Hàng triệu người Việt sang nước Mỹ và các nước Tây phương với hai bàn tay trắng. Không riêng gì những thuyền nhân chạy trốn cộng sản từ 1975 cho đến 1990, ngay cả các người sang Mỹ đoàn tụ hoặc định cư với lý do nhân đạo (HO) cũng tới Mỹ để bắt đầu cuộc đời mới. Những di dân tị nạn này tới nước Mỹ khi đã lớn tuổi, từ 50 tuổi trở lên, và nhiều người không nói một tiếng Anh; nếu may mắn lắm thì họ cũng chỉ kiếm được những việc làm lương thấp.
Ðiều khiến nhiều người Việt kinh ngạc là tại sao số năm học của di dân gốc Việt lại thấp hơn các sắc dân Châu Á khác? Bởi vì muốn so sánh trình độ học vấn cho đúng nhất thì phải so sánh giữa các người gốc Châu Á thuộc thế hệ thứ hai trở đi. Số người Việt và người Hàn Quốc sinh ở nước tổ cao hơn cho thấy đa số là các di dân đời thứ nhất.
Nói chung, người gốc Châu Á có lợi tức và số năm học cao hơn người Mỹ da trắng trung bình. Hai sắc dân có trình độ học vấn cao nhất là Ấn Ðộ và Phi Luật Tân. Chúng ta biết rằng đại đa số người gốc Ấn Ðộ sang Mỹ sau khi đã tốt nghiệp đại học bên xứ họ, vì nước Ấn Ðộ sản xuất nhiều kỹ sư hơn khả năng tiếp nhận của công nghiệp nước họ; những người Ấn Ðộ học thấp hơn bậc đại học có thể là vợ con, cha mẹ của các di dân này. Ða số người Phi Luật Tân được di cư sang Mỹ vì họ làm những nghề mà dân Mỹ đang thiếu. Họ là các y tá, chuyên môn săn sóc người già và người bệnh. Những nghề đó đều đòi hỏi bằng cấp bậc đại học. Vì số người đó chiếm đa số cho nên họ cũng nâng số lợi tức trung bình của tất cả các di dân gốc Phi Luật Tân. Mặt khác, số người gốc Phi Luật Tân ở Mỹ tụ tập ở quần đảo Hawaii rất đông; và họ đã tới nơi này từ nhiều đời. Do đó, nếu tài sản và lợi tức bình quân của họ cao hơn các sắc dân khác cũng dễ hiểu. Các sắc dân như Trung Hoa, Hàn Quốc và Nhật Bản thì đa số cũng đến vùng đất mới này sớm hơn cộng đồng người gốc Việt và họ ra đi với họ được chuẩn bị về cả nghề nghiệp và vốn liếng trước khi ra đi; khác với những người liều chết ra biển đi tìm tự do.
Cuối cùng, bài nghiên cứu của John R. Logan và Weiwei Zhang kết luận rằng người di dân gốc Châu Á ở Mỹ có thể coi là ngang hàng, hoặc có trình độ cao những người Mỹ tới khai phá đất này sớm nhất, là những người gốc da trắng. Người gốc Việt Nam có thể coi là ngang hàng, vì lợi tức bình quân chỉ kém người Mỹ da trắng khoảng 300 đô la một năm, và số người tốt nghiệp đại học cũng chỉ thấp hơn 2% mà thôi. Với tất cả những thiệt thòi của những người chạy khỏi quê hương đi tị nạn, tình trạng đó cũng đáng coi là một điều đáng hãnh diện.
Ngô Nhân Dụng

Quân đội Trung Quốc ‘lên gân’ nhằm mục đích gì?

TPO – Châu Á đang đứng trước nguy cơ bị lôi kéo vào một cuộc chạy đua vũ trang mới. Việc Trung Quốc liên tục tăng cường sức mạnh quân sự đang đặt ra nhiều dấu hỏi.
Mỹ trở lại, Nhật mài kiếm 
Khu vực châu Á-Thái Bình Dương đang dần dần trở thành trung tâm thu hút các dòng đầu tư chủ yếu về kinh tế, tài chính của thế giới. Ở khu vực này cũng tập trung sức mạnh quân sự đáng kể. Vai trò của khu vực châu Á-Thái Bình Dương từ góc độ phát triển kinh tế thế giới và cạnh tranh chiến lược của các cường quốc không ngừng tăng lên.
Hoa Kỳ 3 năm trước đã tuyên bố công khai về chiến lược “Sự trở lại châu Á”, và đang ráo riết điều chỉnh chiến lược an ninh của mình ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Năm 2012, Lầu Năm Góc công bố kế hoạch tái bố trí binh lực, quyết định di dời ở quy mô lớn lực lượng hải quân của mình từ Châu Âu – Đại Tây Dương sang khu vực châu Á-Thái Dình Dương.
Mỹ đang ráo riết tái bố trí binh lực theo chiến lược xoay trục sang châu Á với mục tiêu rất rõ ràng
Mỹ đang ráo riết tái bố trí binh lực theo chiến lược xoay trục sang châu Á với mục tiêu rất rõ ràng.
Nhật Bản vẫn là đồng minh đặc biệt quan trọng của Hoa Kỳ ở khu vực châu Á-Thái bình dương, và trong tương lai vai trò của nước này chắc chắn sẽ tăng lên. Trong bối cảnh vai trò địa chính trị của Hoa Kỳ đang suy giảm do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng toàn cầu thì địa vị của nước Nhật đang chuyển từ một quốc gia được Mỹ bảo trợ về quân sự trước đây thành một đồng minh sáng giá của các cường quốc phương Tây.
Chính giới Tokyo đã quyết định tăng cường, nâng cao sức mạnh quốc phòng nhằm đối phó với các thách thức an ninh nghiêm trọng mới phát sinh. Chính phủ của ông Shinzo Abe đã công khai ý định tiến hành cải cách hiến pháp, mà cụ thể là xem xét lại quy chế phát triển đầy đủ năng lực quân sự. Nước Nhật muốn có một quân đội riêng đúng nghĩa, đồng thời có khả năng kiềm chế hạt nhân nhằm đối phó với mối đe dọa từ Trung Quốc.
Cả ở Nhật, cả ở Mỹ người ta kháng cáo các điều khoản của Hiệp định đơn phương San Francisco năm 1952 ngày càng thường xuyên hơn, nhằm xin tái thẩm những điều kiện hòa bình hậu Yalta.
Hiện nay tình hình thế giới và khu vực châu Á-Thái Bình Dương nói riêng nhìn chung khá ổn định, mâu thuẫn giữa các nước tuy tồn tại nhưng vẫn có thể kiểm soát được. Bên cạnh đó, những diễn biến xung đột ngày càng quyết liệt, quả thật tình hình lúc này đang nóng lên một cách giả tạo, nhưng các nguy cơ của những cuộc xung đột khu vực đã trở nên nghiêm trọng. Dưới ảnh hưởng của “các mối đe dọa” âm ỉ và nóng lên, châu Á đang đứng trước nguy cơ bị lôi kéo vào một cuộc “chạy đua vũ trang” mới.
Đồng thời “tiền đặt cửa” trong trò chơi này rất cao: Châu Á không giống như bất kỳ châu lục nào khác trên thế giới, bị o ép hơn các lục địa kia bởi vũ khí hạt nhân. Và đã có những tiền đề để cho rằng sẽ diễn ra cuộc “chạy đua vũ trang” chính trong lĩnh vực hạt nhân. Cụ thể, việc sở hữu “vũ khí hạt nhân” của Bắc Triều Tiên sẽ “cởi trói” cho Hàn Quốc và Nhật Bản lâu nay đã tỏ ý sẵn sàng cho Mỹ bố trí các căn cứ hạt nhân trên lãnh thổ của mình.
Nhật đang xem xét lại chính sách quốc phòng, sửa lại hiến pháp để mở rộng quyền của quân đội. Mới đây nước này đã lần đầu tiên tuyên bố bắt đầu phát triển tên lửa đạn đạo nhằm 'chống xâm lược' quần đảo Senkaku
Nhật đang xem xét lại chính sách quốc phòng, sửa lại hiến pháp để mở rộng quyền của quân đội. Mới đây nước này đã lần đầu tiên tuyên bố bắt đầu phát triển tên lửa đạn đạo nhằm ‘chống xâm lược’ quần đảo Senkaku.
Trung Quốc tất nhiên không thể không để ý đến nguy cơ đối với an ninh thế giới đang tăng lên. Mạnh lên và gây được ảnh hưởng lớn đồng nghĩa với việc giữ vững được vị trí của mình trong điều kiện cạnh tranh khốc liệt. Các thách thức mới đòi hỏi phải có những cách tiếp cận mới về mặt quan niệm. Vào đầu tháng 4/2013 Hội đồng nhà nước CHND Trung Hoa đã công bố Sách Trắng “Hoạt động toàn diện của Các lực lượng vũ trang Trung Quốc”, mà trong đó có rất nhiều điểm mới về lĩnh vực xây dựng nền quốc phòng tương lai của CHND Trung Hoa.
Trước hết, đây là lần đầu tiên trong lịch sử, kế hoạch quốc phòng của CHND Trung Hoa đã nêu rõ các nguyên tắc cơ bản đa dạng hóa việc sử dụng các lực lượng vũ trang. Chẳng hạn, quân đội Trung Quốc phải sẵn sàng không chỉ thực hiện sứ mệnh của mình trong chiến đấu bảo vệ chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ, mà còn phải có khả năng giải quyết các yêu cầu nhiệm vụ của thời bình (ví dụ như nhằm phát triển kinh tế hoặc khắc phục hậu quả của những tình huống khẩn cấp). Việc đóng quân của các lực lượng vũ trang và cảnh sát được dự kiến sao cho có thể hỗ trợ sự phát triển của địa phương và của toàn thể quốc gia.
6 động thái mới của PLA
Ngoài ra Bắc Kinh còn công bố chiến lược quốc phòng tích cực, trong đó nêu ra định đề: “Nếu nước khác không tiến đánh chúng ta, có nghĩa là chúng ta cũng sẽ không tiến công họ. Nhưng tuy nhiên nếu họ thực hành tiến công chúng ta, thì chúng ta cũng sẽ phản kích”. Chiến lược quốc phòng nhấn mạnh chủ yếu vào việc sẵn sàng đối phó với những cuộc xung đột quân sự khu vực. Bắc Kinh cũng hy vọng vào sự phối hợp hoạt động quân sự với các cường quốc khác và thực hiện các cam kết thực hiện sứ mệnh gìn giữ hòa bình quốc tế, Ngoài ra, Hội đồng nhà nước CHND Trung Hoa cũng thông qua quan niệm an ninh tổng thể.
Thứ hai, lần đầu tiên trong một mục riêng của Sách Trắng, hoạt động củng cố khả năng sẵn sàng chiến đấu đã được mô tả một cách chi tiết. Cụ thể, Bắc Kinh hy vọng vào việc xây dựng lực lượng vũ trang “kiểu mới”, việc điều chỉnh và tối ưu hóa quân số của các quân, binh chủng.
Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA) xây dựng hệ thống huấn luyện chiến đấu thường trực, củng cố khả năng sẵn sàng chiến đấu cơ bản trong trường hợp xảy ra chiến tranh, tiến hành các cuộc tập trận phù hợp với mục tiêu này. Bộ đội căn cứ vào yêu cầu nhiệm vụ được giao, chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu ở cấp độ tương ứng-từ cấp độ 3 (thấp nhất) đến cấp độ 1 (cao nhất).
PLA coi việc tiến hành các cuộc diễn tập và cơ động, sát với điều kiện thực tế chiến đấu là phương thức hoạt động chủ yếu để hoán cải mô hình tập trận. Ngoài ra, các cuộc tập trận liên khu vực cũng sẽ được tiến hành. Chiến lược chuyển từ bảo vệ khu vực sang chiến thuật cơ động toàn diện đã được công bố. Vai trò ưu tiên được dành cho các cuộc tập trận ở hình thức nhiều bên đối đầu. Trong đó có sử dụng mô hình hóa trên máy tính, tiến hành rộng rãi các cuộc tập trận ở các vùng biển xa.
Hải quân PLA gần đây liên tục tập trận diễu võ giương oai ở biển xa
Hải quân PLA gần đây liên tục tập trận diễu võ giương oai ở biển xa.
Hải quân PLA tập trận đổ bộ chiếm đảo
Hải quân PLA tập trận đổ bộ chiếm đảo.
Thứ ba, lần đầu tiên trong lịch sử, chính giới Trung Quốc đã công khai cơ cấu tổ chức và quân số các quân, binh chủng trong lực lượng vũ trang của mình.
Lục quân gồm các đơn vị chiến đấu cơ động, Cục kiểm soát biên phòng và bảo vệ bờ biển, các phân đội bảo vệ những khu vực đóng quân… Các đơn vị chiến đấu cơ động được chia làm 18 cụm quân và các sư đoàn , lữ đoàn độc lập linh hoạt. Tổng quân số của lục quân PLA vào khoảng 850.000 quân nhân.
Hải quân gồm các lực lượng tàu ngầm, hạm nổi, không quân của Hải quân, các binh đội lính thủy đánh bộ và bộ đội phòng thủ bờ biển. Trong biên chế của Hải quân có Hạm đội Bắc Hải, hạm đội Đông Hải và hạm đội Nam hải. Tổng quân số của Hải quân là 235.000 quân nhân.
Lực lượng không quân gồm không quân, bộ đội phòng không mặt đất, bộ đội ra đa, bộ đội đổ bộ đường không…Tổng quân số của lực lượng không quân là 398.000 quân nhân.
Ngoài các phân đội quân sự, thì quân cảnh và các đội dân quân cũng thực hiện các nhiệm vụ quốc phòng. Cụ thể là, cảnh sát vũ trang thường thực hiện những nhiệm vụ trực chiến và tuần tra, giải quyết những tình huống khẩn cấp, tiến hành đấu tranh chống khủng bố, tham gia phát triển kinh tế đất nước. Nhưng trong thời chiến cảnh sát mặc nhiên có nhiệm vụ giúp đỡ PLA trong việc thực hiện các nhiệm vụ bảo vệ và phòng thủ đất nước.
Thứ tư, lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc đã giải mật các đơn vị quân đội bảo đảm an ninh hạt nhân của mình. Đó là nói về quân đoàn pháo binh số 2, bao gồm các lực lượng tên lửa-hạt nhân được trang bị tên lửa đạn đạo thông thường và hạt nhân, các binh đội bảo đảm chiến đấu…Hiện nay trong trang bị của quân đoàn pháo binh số 2 có các tên lửa đạn đạo thuộc seri “Đông Phong” và các tên lửa hành trình “Trường Giang”.
Một lữ đoàn tên lửa chiến lược của quân đội Trung Quốc
Một lữ đoàn tên lửa chiến lược của quân đội Trung Quốc.
Thứ năm, lần đầu tiên trong chiến lược của mình, Trung Quốc đã nhấn mạnh việc bảo đảm an ninh hàng hải. Và trước hết là bảo vệ những con đường hàng hải và eo biển chiến lược, đồng thời tính tới vai trò quan trọng của giao thương hàng hải đối với sự phát triển kinh tế của đất nước. Chẳng hạn như, việc cung cấp dầu mỏ và khí đốt cho Trung Quốc từ Trung Đông chủ yếu thông qua eo biển Malacca. Ngoài ra, trong bối cảnh của các cuộc tranh chấp lãnh thổ hiện nay với các quốc gia láng giềng, sự nguy hiểm của việc đi qua các hành lang ở Đông Bắc Á cũng như qua biển Biển Đông đã gia tăng.
Những tranh chấp lớn nhất về mặt nguyên tắc của Trung Quốc với các nước láng giềng chính là tranh chấp trên biển: Với Nhật Bản là thềm lục địa ở Hoa Đông, với một số quốc gia ASEAN là thềm lục địa ở Biển Đông. Bên cạnh đó, việc tranh chấp ở đây diễn ra không phải chỉ với động cơ bảo vệ các tuyến vận tải, mà cả với nhu cầu đòi chủ quyền đối với thềm lục địa có trữ lượng dầu, khí lớn và nguồn hải sản dồi dào.
Cũng từ đây xuất phát mối quan tâm lớn của Bắc Kinh tới những dự án trên bộ của “Con đường tơ lụa” (cụ thể là qua Pakistan tới vùng eo biển Hormuz), điều này sẽ giảm thiểu sự phụ thuộc của Trung Quốc vào các eo biển. Hay ít nhất cũng đa dạng hóa ngoại thương của nước này. Đồng thời cũng theo những tính toán như thế Bắc Kinh quan tâm tới các dự án Con đường phương Bắc và những hành lang qua Bắc Cực (con đường vận tải ngắn nhất sang châu Mỹ).
Tiêm kích J-15 nhái Su-33 của Nga tập cất hạ cánh trên tàu sân bay Liêu Ninh
Tiêm kích J-15 nhái Su-33 của Nga tập cất hạ cánh trên tàu sân bay Liêu Ninh.
Rốt cuộc, việc bảo đảm an ninh hàng hải quan trọng đối với Trung Quốc còn vì một lẽ khác. Trung Quốc có đường bờ biển trải dài nhất thế giới tới 18.000 km. Ngoài ra, nước này tự nhận có quyền tài phán với 6.5000 hòn đảo, mà tổng chiều dài đường bờ biển của chúng tới 14.000 km. Cũng cần phải nhớ là, tiềm năng công nghiệp chủ yếu của đất nước, tạo ra động lực phát triển toàn bộ nền kinh tế về tổng thể là: châu thổ sông Dương Tử và Trân Châu, và cả vịnh Bột Hải đều nằm ở các vùng ven biển.
Thứ sáu, ảnh hưởng quốc tế của Trung Quốc tăng lên đòi hỏi không chỉ sẵn sàng bảo vệ những lợi ích riêng của mình ở nước ngoài, mà còn phải nâng cao trách nhiệm bảo đảm an ninh trên toàn thế giới. Bắc Kinh, vẫn như trước đây kiên định theo đuổi chính sách không tham gia vào bất kỳ một khối hoặc liên minh quân sự nào.
Trỗi dậy hòa bình hay bắt nạt?
Mặt khác, tính tới thực tiễn của quá trình toàn cầu hóa, Trung Quốc hiểu rằng, đơn độc, thiếu những nỗ lực chung thì rất khó đương đầu với các nguy cơ ngày càng tăng. Nghĩa là từ đây phát sinh nhiệm vụ-cần phải phối hợp hành động trong lĩnh vực quân sự với bạn bè, đồng minh và đối tác nhiều hơn. Chẳng hạn, thường xuyên tiến hành những cuộc tập trận, cơ động và luyện tập chung. Vì thế, từ năm 2002 PLA, dựa trên những thỏa thuận cùng với 31 quốc gia trên thế giới đã tiến hành 28 cuộc tập trận và 34 lần luyện tập chung. Cụ thể là, chỉ riêng trong khuôn khổ Tổ chức hợp tác Thượng Hải đã tiến hành 9 cuộc tập trận chống khủng bố chung. Ngoài ra, chương trình luyện tập chung trên biển (với Nga, Pakistan, Thailand, và một số quốc gia Phương Tây) cũng được mở rộng.
Trung Quốc cũng cố gắng thực hiện nghĩa vụ gìn giữ hòa bình của mình trong khuôn khổ các cam kết trước Liên Hợp Quốc (LHQ). Trong thời điểm hiện nay, nếu so sánh giữa 5 ủy viên thường trực của Hội đồng Bảo an LHQ, Trung Quốc đang dẫn đầu về quân số tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình, được phái tới “các điểm nóng”. Theo tình hình tổng hợp đến tháng 12/2012, tham gia thực hiện nhiệm vụ tại 9 vùng trách nhiệm của LHQ có 1.842 sỹ quan và binh sỹ của PLA. Trong đó chỉ có 78 người là quan sát viên quân sự và sỹ quan trong biên chế; những người còn lại đều là thành viên của các phân đội công binh và quân y. Ví dụ, trong phái bộ tại Congo có 218 người Trung Quốc phục vụ, tại Liberia- 558 người, tại Libanon-335 người, tại phái bộ Liên minh châu Phi của LHQ UNAUMID-315 người và ở Nam Sudan-338 người.
Bộ binh PLA diễn tập thực binh
Bộ binh PLA diễn tập thực binh.
Lính đặc nhiệm Trung Quốc
Lính đặc nhiệm Trung Quốc.
Lính đặc nhiệm Trung Quốc diễn tập
Lính đặc nhiệm Trung Quốc diễn tập.
Về tổng thể Trung Quốc đã tham gia 23 chiến dịch gìn giữ hòa bình của LHQ, đã cử đi thực hiện sứ mệnh này 22.000 nhân viên gìn giữ hòa bình. Để so sánh xin dẫn ra một vài con số: thực hiện sứ mệnh đầu tiên năm 1990 PLA đã phái đến Trung Đông cả thảy có 5 người làm quan sát viên quân sự. Và vào năm 1992 đã phái tới Cambodia 400 sĩ quan và lính công binh.
Tóm lại: Trong những điều kiện hình thành trật tự thế giới mới, và vai trò quốc tế của Trung Quốc tăng lên, nhiều nhiệm vụ mới được đặt ra trước các lực lượng vũ trang Trung Quốc, trách nhiệm và sứ mệnh mới của họ càng nặng nề. Để có thể sẵn sàng thực hiện sứ mệnh mới, Bắc Kinh đang điều chỉnh chiến lược quốc phòng của mình, cải cách lĩnh vực quân sự, tiến hành hiện đại hóa các lực lượng vũ trang, đẩy mạnh hợp tác quốc tế.
Cần phải tính tới một điều rằng Trung Quốc trong quá trình phát triển của mình phải dựa trên chính sự trỗi dậy hòa bình, chứ không phải vào chủ nghĩa phục thù quân sự; dựa vào sự ổn định chứ không phải bất ổn; dựa vào sự hợp tác bình đẳng và cùng tồn tại của tất cả các quốc gia trong một trật tự thế giới đa cực, chứ không phải sự chèn ép một chiều của “kẻ mạnh” đối với “kẻ yếu”.
                                       
Đỗ Ngọc Inh (theo “Bình luận chính trị, Ukraina)
(GDVN)

Bạo loại tại Trại giam Xuân lộc

https://i1.wp.com/static.xaluan.com/images/news/Image/2012/02/22/1329903978.img.jpg
Hình minh họa
Theo tin từ trại giam Xuân lộc cho biết:
Phân trại 1, trại giam Xuân Lộc, nơi đang giam giữ anh Trần Huỳnh Duy Thức vừa bạo loạn toàn phân trại từ sáng nay lúc 7-8h.
Nguyên nhân: anh em tù nhân bị đánh đập, chế độ ăn uống bị cắt xén, v.v…
Hiện đang anh em tù nhân đang giữ làm con tin ông Hồ Phi Thắng là giám thị trại Xuân Lộc phía bên trong.
Các anh em tù vừa dùng số điện thoại: 0962467908 (tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Cường) để liên lạc ra ngoài.
Hiện anh em tù nhân đang làm chủ tình hình bên trong, công an ko xâm nhập vào được. Cần sự lên tiếng gấp từ truyền thông hải ngoại để hỗ trợ và tránh bị đàn áp.

Tin thêm về tù nhân trại giam Xuân Lộc nổi loạn, bắt giám thị làm ‘con tin’

Tù nhân trại tù Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, nổi loạn sáng Chủ Nhật 30/6/2013. Tin tức sơ khởi được tù nhân gọi ra ngoài cho cựu tù nhân trại này, ông Lê Thăng Long, và ông kể lại với báo Người Việt.
Ông Lê Thăng Long, 46 tuổi, bị kết án hơn ba năm tù vì bị vu cho tội “âm mưu lật đổ chính quyền” cùng với các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung và Lê Công Định. Ông ra tù ngày 4/6/2013 và hiện đang bị quản chế ở Sài Gòn. Dưới đây là các chi tiết tin tức về cuộc nổi loạn được ông thuật lại với báo Người Việt.
Trại giam Xuân Lộc thuộc tỉnh Đồng Nai. (Hình minh họa – Zing)
Người Việt: Thưa anh, anh có nghe nói gì về vụ tù nhân nổi loạn ở nhà tù Xuân Lộc sáng ngày Chủ Nhật 30/6/2013 không?
Lê Thăng Long: Khoảng 11 giờ rưỡi hơn, tôi được thông tin từ trại giam Xuân Lộc, Phân Trại 1 Đồng Nai của anh em tù nhân gọi điện ra thông báo về tình hình là anh em tù nhân Phân Trại 1  đã nổi giận. Họ bắt giam ông giám thị tên là Hồ Phi Thắng và đang làm chủ tình hình trại giam. Tới thời điểm đó thì Công An chưa vào được để giải thoát ông giám thị.
Nguyên nhân là đối xử với anh em tù nhân không tốt, trong đó liên quan tới đánh đập tù nhân, cắt xén các khẩu phần ăn của tù nhân, cũng như là không đáp ứng các nhu cầu chính đáng của tù nhân. Đặc biệt, trong trại giam này có một khu giam giữ tù nhân lương tâm trong đó có các anh Trần Huỳnh Duy Thức, nhạc sĩ Việt Khang, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và một số tù nhân lương tâm khác.
NV: Ngoài những người anh vừa kể, dường như còn có một số tù nhân lương tâm là các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo cũng bị giam ở đây?
LTL: Có một số tù nhân Phật Giáo Hòa Hảo bị giam giữ ở đây. Một số hết hạn tù đã được thả về.
NV: Vụ việc nổi loạn của tù nhân ở Xuân Lộc diễn ra bao giờ, thưa anh?
LTL: Bắt đầu từ 7-8 giờ sáng nay. Đến 11 giờ rưỡi thì anh em trong đó gọi điện ra báo tôi mới được biết.
NV: Theo anh, Phân trại 1 đó có khoảng bao nhiêu người?
LTL:  Tôi đã ở trong Phân Trại 1 đó trước khi ra, có khoảng một ngàn tù nhân. Toàn bộ trại giam Xuân Lộc có 5 phân trại. Một phân trại dành cho nữ, còn 4 phân trại dành cho nam. Mỗi phân trại có khoảng một ngàn tù nhân.
NV: Theo nhân xét của anh từ khi anh còn ở đó, cách đối xử của ban giám thị nhà tù có tệ hại không?
LTL: Như những gì anh em tù vừa phản ứng, thứ nhất là liên quan tới việc đánh đập tù nhân. Việc này vẫn xảy ra. Khi tôi ở trong đó, có những trường hợp tôi biết và cũng có lên tiếng. Hồi đó có giảm bớt nhưng vẫn còn. Riêng sự đối xử với tù nhân lương tâm vẫn còn rất là khắt khe.
Chẳng hạn như vừa rồi anh Cù Huy Hà Vũ phản ứng vì không được gặp vợ 24 giờ. Những tù nhân khác thì được gặp và đối với tù nhân lương tâm thì không được gặp chỉ vì không nhận tội. Vấn đề quy định như vậy rất là vô lý. Việc bảo vệ chính kiến của người ta thì không thể đem vào xem xét việc đánh giá người tù ở trong tù có chấp hành nội quy hay không mà không cho người ta gặp gỡ gia đình. Tức là có sự khắc nghiệt đối với tù nhân lương tâm.
Còn đối với các tù nhân hình sự nói chung thì những sự đối xử như đánh đập hay kỷ luật một cách nặng nề, thiếu sự tôn trọng các luật lệ mà nhà nước ban hành, hiện tượng đó vẫn còn phổ biến.
NV: Anh muốn nói luật thì có mà họ áp dụng tùy tiện?
LTL: Tình hình cách đây so với 20 năm thì có đỡ hơn nhưng nó vẫn diễn ra và có phần tinh vi hơn, kể cả chuyện phân biệt các tù nhân có tiền hay không có tiền trong việc xem xét giảm án, đặc xá, nghĩa là vẫn diễn ra rất nhiều.
NV: Xin cảm ơn anh đã dành cho cuộc phỏng vấn.
(Người Việt)

Cuộc “so găng” lịch sử

I- Trận chiến của ông CẢ, ông BA
Trên sàn đấu chính trường Việt Nam vừa diễn ra trận so găng có thể xem là “Vô tiền khoáng hậu” giữa hai Võ Sĩ – ông Cả và ông Ba – gọi tắt là Võ Sĩ Y (VSY) và Võ Sĩ X (VSX).

Trận đấu mới diễn ra được 3 hiệp :

Hiệp 1 :

VSY đã dùng quyền lực “Tối thượng” của mình, liên minh với người có quyền lực “đứng thứ 2’’ (họp Hội nghi cấp cao (…) nhằm kết tội, kỷ luật VSX do nắm quyền điều hành, để kinh tế đất nước lụn bại, tham nhũng phát triển, thiệt hại công qũy hơn chục tỉ, làm thất thoát hàng chục tỉ USD khác…

Do chủ quan, không đánh gia đúng thực lực của VSX, cộng với hành động nửa vời…kết quả liên minh của VSY đã thất bại: Không làm gì được đối thủ. VSX an toàn rời sàn đấu !…

Hiệp 2 :

Lại vẫn do chủ quan, cứ tưởng mình đưa ra ý kiến, tất cả sẽ phải răm rắp làm theo (Truyền thống thì đúng như vậy), thế nhưng kì này thì khác: Trước khi có các cuộc bỏ phiếu, VSY quyết định chọn 2 người của phe mình, đảm nhiệm 2 chức vụ đứng đầu 2 cơ quan mới “tái cấu trúc” nhằm tăng cường uy thế để kiềm chế , tiếp tục tấn công đối thủ trên bình diện chống tham nhũng. Muốn thực hiện mục đích này cần phải đưa 2 nhân vật của mình vào cơ quan quyền lực tối cao. Ý đồ, kế hoạch quá lộ liễu khiến đối thủ đề phòng, có thời gian, điều kiện ứng chiến…VSY lại tiến hành triệu tập các hội nghi bầu bổ xung 2 đại biểu mà ông đã lựa chon. Kết qủa lần này lại thất bại: 2 người kia –”trượt vỏ chuối”, ngược lại, 2 người của phe VSX trúng cử ! Sự thất bại của VSY đã kéo theo những hệ lụy: Người đứng đầu tổ chức có- “quyền tối thượng” – lại không kiểm soát được tổ chức và cán bộ dưới quyền mình khiến chủ trương ông đưa ra đều bị đa số trong tổ chức thẳng tay bác bỏ, phủ nhận. Chống tham nhũng – việc làm sẽ mang lại cho VSY uy tín để thực hiên những chủ trương, kế hoạch chiến lược tiếp theo nhằm củng cố địa vị – sẽ không thực hiện được!…

Hiệp 3

Sau khi thoát hiểm, VSX tiến hành “phản kích chiến thuật”:

Đầu tiên là vô hiệu hóa quyền lực, làm mất uy tín con bài “chủ đạo, trực tiếp chống tham nhũng” của VSY bằng chiêu đánh phủ đầu: Moi ra, quy trách nhiệm – (để cho thuộc cấp) “làm thất thoát hơn 3000 tỉ VNĐ – (hơn 150 triệu USD) khi Tân TBNCTW còn là Bí thư Thành ủy thành phố lớn, đứng hàng thứ 3 của đất nước. Việc làm này của VSX như thanh gươm treo trên đầu “tướng chống tham nhũng’’, ẩn chứa lời răn đe đanh thép: Hãy coi chừng, số phận anh đang nằm trong tay tôi!

Đòn đánh khá hiệu qủa: Trưởng Ban “xếp vũ khí’’. Những tuyên bố hùng hồn, ồn ào đại loại – ’’Bắt, hốt… không nói nhiều…’’ tan nhanh như gió thoảng và sau gần 1 năm nhậm chức, BNCTWvẫn nằm im trong khi các móc xích của các nhóm lợi ích vẫn gắn kết với nhau, bền chặt như keo sơn, các hậu qủa của tham nhũng vẫn tồn tại, không được giải quyết… Các BNC địa phương với đầy đủ ban bệ, nhân viên, cấp tốc được thành lập. Trong tình thế này chắc cũng chỉ để làm cảnh !

Đòn thứ hai đánh trực diện vào VSY: Ngày 10.4.2013, trên trang blog CẦU NHẬT TÂN đưa một bài có tựa đề khá ấn tượng: “Tham nhũng nghìn tỉ thời ông Trọng (BT Thành Uỷ Hà Nội) được lôi ra phục vụ Hội nghị Trung ương 7?’’ (toàn văn đi ở đường Link dưới đây). Bài viết đề cập đến trách nhiệm của nguyên Bí Thư thành ủy TP Hà Nội cùng ê kíp “toa rập nhau giúp doanh nghiệp trốn thuế làm thất thoát hơn 3000 tỉ VNĐ để ăn hối lộ các biệt thự Triệu Đô’’… Đây là lời khai chiến :

“Anh chơi tôi thì tôi cũng sẽ chơi lại anh’’ – như lời câu ca dao trong dân gian :

“Chân mình thì cứt rê rê

Lại đi đốt đuốc soi lê chân người’’

Cú đánh (…) vừa đe dọa trực tiếp, vừa hạ uy thế làm mất uy tín, đi đến vô hiệu hóa vai trò’’quyền lực tối thượng’’ của đối thủ…

Cùng lúc đó, trên hai trang mạng Tư sang nham hiểm (…) và TIN TỨC HÀNG NGÀY của Hai Hoang Van, đăng tải hàng chục bài viết có nội dung “moi móc… bới xấu, lên án…’’ Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng gia đình. “Nhân vật quyền lực thứ hai” –  liên minh của VSY bị’’đánh tới tấp’’, không kịp chống trả, chỉ còn biết im lặng…

Kết qủa, trên sàn đấu: Võ Sĩ X đã ghi điểm – Thắng liên tục, còn Võ Sĩ Y thất bại thảm hại.
Cháu đang bừa ruộng này là dân Nghệ Tĩnh

Đất nước đang trong cơn’’sơn hà nguy biến’’: Biển đảo của tổ quốc vẫn đang bị đe dọa trắng trợn, nghiêm trọng. Ngư dân bị bức ép, xua đuổi, bị hành hung ngay trên vùng biển của tổ quốc mình mà chẳng được bảo vệ. Nền kinh tế của đất nước lụn bại, hơn trăm tỉ USD (Hơn 200 triệu tỉ VNĐ) có cơ bị mất do nợ xấu, khó đòi…Hậu quả trực tiếp là: Mức sống của toàn xã hội đi xuống nhanh, đời sống của nhân dân vô cùng khó khăn, khổ cực, đơn khiếu kiện nạn cướp đất của nông dân chất cao “như núi” mà không được giải quyết. Sự bất bình của nhân dân cứ ngày một tăng, các cuộc phản kháng cứ âm ỉ, đã bùng phát ở nơi này nơi kia…

Sàn đấu chính trị vẫn diễn ra các trận so găng ở các cấp độ, bởi: Hai Võ Sĩ – X và Y tuy sức chênh lệch đã rõ, nhung thắng thua vẫn chưa ngã ngũ. “Trắng bụng – Lấm lưng” của một trong hai (hay cả hai) – vẫn chua xẩy ra. Vẫn chưa thể biết “Miu nao cắn Mỉu nào” !

Nhưng điều này thì đã rõ: Người thất hai thực sự là Đất nước – Dân tộc Việt Nam!   (Còn tiếp vào thứ sáu tuần sau).
10.6.13
Nhiếp Vĩnh Trang
(Blog Bà Đầm Xòe)

Ba kịch bản có thể xảy ra tại Biển Đông

Tranh chấp trên Biển Đông; triển vọng của một cuộc đối đầu quân sự lớn hoặc một giải pháp hòa bình, đã trở thành một chủ đề quan trọng trong năm 2012. Giờ là thời điểm thích hợp để tìm kiếm những kịch bản tương lai có thể xảy ra đối với tình thế trong khu vực.

Tương lai của Biển Đông dựa trên 6 yếu tố: (i) Sự tồn tại của một nước bá quyền có khả năng và động cơ để tạo ra một trật tự ổn định. (ii) Sự phân bổ sức mạnh quân sự đồng đều và tránh các hành vi hiếu chiến thái quá. (iii) Việc tôn trọng thông lệ quốc tế trong giải quyết tranh chấp hòa bình các xung đột. (iv) Sự ưu tiên duy trì quan hệ kinh tế quốc tế và phát triển. (v) Sự hiện diện của các thể chế để quy chuẩn hóa đối thoại và hợp tác. (vi) Các thực thể nội địa thống nhất, ưu tiên các giải pháp cùng thắng và hòa bình.

Tương lai của Biển Đông sẽ ra sao? 6 yếu tố trên có phù hợp với tình hình hiện nay? Có 3 kịch bản có thể xảy ra: kịch bản tận diệt, kịch bản mơ ước và kịch bản nguyên trạng.

Kịch bản xung đột (The apocalypse scenario) là viễn cảnh xấu nhất có thể xảy ra; trong kịch bản này, sẽ nổ ra một cuộc xung đột giữa các bên tranh chấp, có cả sự tham dự của Mỹ. Đối đầu quân sự lớn sẽ bắt nguồn từ sự bất lực của Mỹ trong việc duy trì thế trung lập trong cuộc tranh chấp hoặc rút hết quân khỏi khu vực, sự sụp đổ hoàn toàn của các cuộc thảo luận khu vực, việc gạt bỏ các thông lệ quốc tế và các tính toán tỉ mỉ của các bên tranh chấp.

 
Kịch bản mơ ước (The dream scenario) đề cập đến tình huống trong đó các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ được giải quyết hoàn toàn và bằng biện pháp hòa bình, và một giải pháp cùng thắng được đưa ra. Muốn đạt được điều này, các bên tuyên bố chủ quyền phải có quan điểm thực tế và 6 yếu tố nêu trên phải được đặt đúng chỗ.
Kịch bản nguyên trạng (The status-quo scenario), là kịch bản có khả năng xảy ra nhất trong 10 năm tới, các bên tuyên bố chủ quyền có thái độ nửa vời trong việc giải quyết các tuyên bố về lãnh thổ và duy trì ổn định.
Các thông tin hiện nay cho thấy rằng một cuộc xung đột lớn sẽ không diễn ra. Các nhà phân tích quân sự của tổ chức IHS Jane’s nhận định rằng các quốc gia ĐNÁ, bao gồm các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông, trong năm 2011 đã tăng 13,5% chi tiêu cho quốc phòng, lên mức 24,5 tỷ USD. Con số này dự kiến ​​sẽ tăng lên 40 tỷ USD vào năm 2016. Điều này sẽ ngăn chặn Trung Quốc gây sức ép mạnh với các bên tuyên bố chủ quyền hoặc chiếm đóng vùng lãnh thổ mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền. Một yếu tố làm ổn định khác đó là Mỹ. Chính sách hướng về Châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ từ năm 2009 bao gồm cả cam kết kiềm giữ các bên tuyên bố chủ quyền vì khu vực này có giá trị chiến lược và kinh tế cao. Gần 1/3 lượng tàu thuyền hàng hải của thế giới đều đi qua khu vực này.
Mong muốn của các bên tuyên bố chủ quyền nhằm duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực có thể chưa đủ để đảm bảo sự ổn định trong tương lai. Khả năng của các chính phủ trong việc thuyết phục các thể chế nội địa và công dân của mình chấp nhận một giải pháp cùng thắng, toàn diện và hòa bình cũng là hết sức quan trọng.
* Tác giả Anggrutari C. Sari, giảng viên tại khoa quan hệ quốc tế, Đại học Công giáo. Bài viết đăng lần đầu tiên trên The Jakarta Post (ngày 31/12).
Vũ Hiền (gt)

Tin ngày 30/6/2013


  • Hàng chục ngàn người tham gia Gay Pide tại Paris (RFI) – Vào chiều hôm nay 29/06/2013 tại thủ đô Paris, hàng chục ngàn người xuống đường bày tỏ cảm tình với giới đồng tính. Nhiều chính khách Pháp có mặt trong cuộc tuần hành Gay Pride đầu tiên, kể từ khi luật cho phép người đồng tính kết hôn được ban hành.
  • Mây đen doping vẫn che phủ bầu trời Tour de France 2013 (RFI) – Hôm nay, 29/6/2013 cuộc đua xe đạp Vòng quanh nước Pháp – Tour de France lần thứ 100 khởi phát từ đảo Corse. Chưa bao giờ Tour de France lại thu hút sự chú ý của báo chí như lần này. Phải chăng bởi mốc lần thứ một trăm hay bởi những tai tiếng sử dụng doping ngày càng trở nên đại trà trong cuộc đua xe đạp danh tiếng hàng đầu thế giới ?
  • Obama không thăm Mandela nhưng gặp riêng gia đình (RFI) – Tổng thống Mỹ Barack Obama đang công du Nam Phi, hôm nay 29/06/2013 không đến thăm cựu Tổng thống Nelson Mandela. Người được ông xem là một « anh hùng », « nguồn cảm hứng cho thế giới », hiện vẫn luôn trong tình trạng nguy kịch. Tuy nhiên ông Obama sẽ gặp riêng gia đình ông Mandela.
  • Bắc Kinh tổ chức tập trận hùng hậu tại Tân Cương (RFI) – Một cuộc tập trận hết sức quy mô đã được chính quyền Trung Quốc tổ chức hôm nay 29/06/2013 tại Urumqi, thủ phủ tỉnh Tân Cương có đa số dân là người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi, nơi mà trong tuần này đã diễn ra các cuộc bạo động đẫm máu.
  • Trung Quốc, động cơ thúc đẩy trục liên kết Mỹ-Nhật-Philippines ? (RFI) – Phải chăng sự lớn mạnh về kinh tế và quân sự của Trung Quốc đi cùng với thái độ hung hăng, hăm dọa các nước trong các tranh chấp chủ quyền biển đảo đã tạo thuận lợi cho Hoa Kỳ thực hiện chiến lược “xoay trục” sang châu Á, thúc đẩy Nhật Bản và Philippines tăng cường hợp tác với nhau ?
  • Phong trào chống chính quyền Ai Cập vẫn gia tăng (RFI) – Đụng độ giữa phe ủng hộ và chống đối tổng thống Morsi ngày 28/06/2013 tại Ai Cập làm 3 người thiệt mạng. Hàng ngàn người biểu tình tại quảng trường Tahrir, chiếc nôi của phong trào nổi dậy lật đổ chế độ Moubarak đòi tiến hành một cuộc cách mạng thứ nhì : gạt tổng thống Morsi và tổ chức Huynh đệ Hồi giáo cực đoan ra khỏi cơ quan quyền lực.
  • Thuốc lậu Trung Quốc bị Tây Ban Nha tịch thu (RFI) – Vào ngày hôm nay 29/06/2013, cảnh sát Tây Ban Nha loan báo đã tịch thu hàng trăm ngàn gói thuốc không có giấy phép, nhập lậu chủ yếu từ Trung Quốc, trong đó có cả thuốc cường dương và sản phẩm làm giảm cân.
  • Du khách Trung Quốc : Bò sữa hay ác mộng ? (RFI) – Tháng 5/2013 vừa qua, một thiếu niên Trung Quốc đã phá hoại một bức phù điêu tại ngôi đền cổ Luxor tại Ai Cập. Thủ phạm mới 15 tuổi này đã khắc tên mình trên một bức điêu khắc cổ kính, có từ 3000 năm nay. Vụ tai tiếng đã được loan truyền khắp hành tinh, thu hút sự chú ý đến hành vi của du khách Trung Quốc ngày càng đông, mà hầu như nước nào cũng muốn chiêu dụ.
  • Bom nổ ở miền nam Thái Lan, 8 lính tử thương (RFI) – Theo một phát ngôn viên quân đội Thái Lan, tám quân nhân đã thiệt mạng sáng nay 29/06/2013 khi một quả bom phát nổ tại cực nam Thái Lan, nơi phe nổi dậy ly khai hoạt động mạnh. Đây là thiệt hại lớn nhất của lực lượng an ninh trong năm nay, cho thấy các thương lượng hiện giờ giữa chính phủ với những người nổi dậy không phải dễ dàng.
  • Fitch duy trì điểm tín nhiệm cao nhất với Mỹ (RFI) – Cơ quan thẩm định tài chính Fitch vào ngày hôm qua 28/06/2013 xác định Hoa Kỳ vẫn duy trì được điểm tín nhiệm ở mức cao nhất là ba chữ A hoa, nhưng đi kèm với những đánh giá về “triển vọng tiêu cực” do nợ công quá cao.
  • Cam Bốt cấm truyền thông nước ngoài hoạt động ? (RFI) – Sau khi bị Hoa Kỳ lên án « vi phạm quyền tự do ngôn luận », Cam Bốt cải chính về chỉ thị đình chỉ chương trình phát thanh của các đài quốc tế cho đến ngày bầu cử Quốc hội. Phnom Penh giải thích chỉ thị trên nhằm bảo đảm « một chiến dịch vận động tranh cử công bằng ».
  • Hàng trăm người lại nổi dậy ở Tân Cương (RFI) – Theo tờ báo nhà nước Global Times của Trung Quốc, hôm qua 28/06/2013 hơn một trăm người đã tấn công vào công an thành phố Hòa Điền (Hotan) thuộc Tân Cương. Một vụ nổi dậy trước đó vào hôm thứ Tư 26/06/2013 tại vùng đất đa số dân cư người Duy Ngô Nhĩ theo Hồi giáo, cũng đã làm cho 35 người chết, theo như thông tin chính thức.
  • ASEAN khai mạc Hội nghị các Ngoại trưởng và các hội nghị liên quan (RFI) – Hôm nay, 29/06/2013, tại Brunei Darussalam, Hiệp hội các nước Đông Nam khai mạc Hội nghị các Ngoại trưởng hàng năm lần thứ 46 cùng với một loạt các hoạt động ngoại giao khác. Theo giới quan sát, Hội nghị Ngoại trưởng lần này tập trung vào hai chủ đề chính là thúc đẩy tiến trình Xây dựng cộng đồng kinh tế ASEAN vào năm 2015 và nhất là hồ sơ tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông.
  • Báo chí Trung Quốc đe dọa “trả đũa” Philippines (RFI) – Trang nhất của tờ Nhân Dân Nhật Báo số đề ngày hôm nay 29/06/2013 lên án Philippines « vi phạm 7 tội ác » tại vùng Biển Đông và cảnh báo Bắc Kinh sẽ « trả đũa » trong trường hợp Manila tiếp tục « khiêu khích ». Lời cảnh báo được đưa ra vào lúc Ngoại trưởng Trung Quốc và Philippines chuẩn bị tham dự cuộc họp ASEAN tổ chức tại Brunei. Biển Đông là một trong những trọng tâm của hội nghị.
  • TT Obama thăm gia đình ông Mandela (VOA) – Phát biểu của TT Obama rằng ông Mandela hiểu được là quyền lợi của quốc gia quan trọng hơn quyền lợi của một người rõ ràng muốn nói tới TT Robert Mugabe của Zimbabué.
  • Bom vệ đường làm 8 lính Thái chết (BBC) – Một trái bom vệ đường phát nổ làm 8 binh lính Thái Lan thiệt mạng và bốn người khác bị thương ở miền Nam nước này, theo cảnh sát.
  • Hạ viện Mỹ thông qua luật nhân quyền VN (BBC) – Dự luật Nhân quyền Việt Nam HR 1897 kêu gọi siết chặt chế tài với Hà Nội vừa được Ủy ban Đối ngoại của Hạ viện Hoa Kỳ thông qua, nhưng còn phải qua nhiều bước nữa.
  • ‘Mát-xa sinh lý không phạm tội’ (BBC) – Một tòa phúc thẩm ở tỉnh Quảng Đông của Trung Quốc phán quyết rằng mát-xa sinh lý, kích dục bằng tay không phạm tội và tha bổng các bị cáo.
  • Andy Murray thắp sáng hy vọng (BBC) – Andy Murray thắp hy vọng cho quần vợt Anh ở đơn nam Wimbledon 2013 khi loại đối thủ Tây Ban Nha và đi vào vòng bốn.
  • Khói bụi Indonesia làm nóng Hội nghị ASEAN (BaoMoi) – Khói bụi từ Indonesia gây ô nhiễm ở Singapore và Malaysia trở thành một chủ đề nóng trước thềm Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN đang diễn ra tại Brunei.
  • Báo Trung Quốc đe dọa Philippines (BaoMoi) – Theo Reuters, tờ Nhân Dân nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, ngày 29.6 đã đăng bài cảnh báo “một cuộc phản công” chống lại Philippines là không thể tránh khỏi “nếu Manila tiếp tục khiêu khích Bắc Kinh” ở biển Đông.
  • AMM 46 củng cố vai trò trung tâm của Asean (BaoMoi) – Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao Asean (AMM) lần thứ 46 và một loạt hội nghị liên quan giữa Asean với các đối tác sẽ bắt đầu diễn ra kể từ ngày 30/6 tại thủ đô Bandar Seri Begawan của Brunei. Dự kiến một loạt các vấn đề nóng của khu vực và thế giới sẽ được đề cập trong và ngoài khuôn khổ hội nghị.
  • Biển Đông: Trung Quốc dọa “phản công”, Philippines bình thản (BaoMoi) – Báo chí nhà nước Trung Quốc hôm nay (29/6) đã đưa ra lời cảnh báo sắc lạnh rằng, “một cuộc phản công” chống lại Phillippines là không thể tránh khỏi nếu quốc gia Đông Nam Á tiếp tục khiêu khích Bắc Kinh ở Biển Đông – điểm nóng quân sự lớn nhất khu vực Châu Á. Đáp lại, Manila đã thể hiện một thái độ đầy thách thức khi tuyên bố, “trong quan hệ giữa các nước văn minh không có chỗ cho những ngôn từ khiêu khích như vậy”.
  • Hội nghị các quan chức cao cấp ASEAN tại Brunei (BaoMoi) – Từ tối 27-29/6, các hội nghị quan chức cao cấp ASEAN (SOM ASEAN), giữa ASEAN với các đối tác và Ủy ban Điều hành của Hội đồng Hiệp ước Khu vực Đông Nam Á không có vũ khí hạt nhân (SEANWFZ EX-COM) đã diễn ra tại thủ đô Bandar Seri Begawan của Brunei.
  • Truyền thông Trung Quốc hăm dọa “phản công” ở Biển Đông (BaoMoi) – PNO – Ngày 29/6, truyền thông nhà nước Trung Quốc cáo buộc Philippines sử dụng nhóm các quốc gia ASEAN làm “đồng lõa” để vi phạm tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh ở Biển Đông và cảnh báo về “một cuộc phản công” tiềm năng.
  • Trung Quốc dọa ra tay trên biển Đông (BaoMoi) – (Phunutoday) – Trung Quốc dọa “phản công” Philippines ở biển Đông, có lực lượng xe tăng lớn nhất thế giới, hồ sơ hoạt động ngầm của CHDCND Triều Tiên được công bố…là tin tức thời sự chính ngày 29/6.
  • Ngư dân thi lắc thúng nan trên biển Đông (BaoMoi) – Sáng 29/6, trong chuỗi sự kiện Điểm hẹn mùa hè Đà Nẵng 2013, hàng trăm người đã tập trung về bãi biển Phạm Văn Đồng (quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng) cổ vũ cho hơn 30 ngư dân tranh tài lắc thúng nan trên biển trong vòng 2 giờ.
  • Truyền thông Trung Quốc lớn tiếng dọa nạt Philippines (BaoMoi) – Phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc đã cảnh báo hôm thứ Bảy (29/6) rằng việc “phản công” chống lại Philippines là không thể tránh khỏi nếu Manila tiếp tục “khiêu khích Bắc Kinh” ở Biển Đông. Xung đột này có có khả năng trở thành rắc rối quân sự lớn nhất châu Á trong tương lai gần.
  • Trung Quốc chiếm, XD căn cứ phi pháp trên Đá Xu Bi như thế nào (BaoMoi) – Ngang nhiên xây dựng phi pháp nhà kiên cố, bãi đáp trực thăng, vòm radar… trên Đá Xu Bi thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, Trung Quốc bộc lộ rõ ý đồ biến nơi đây thành một cứ điểm phục vụ mưu đồ bá quyền trên biển Đông.
  • Philippines ’bám chặt’ Mỹ vì Trung Quốc (BaoMoi) – (Quốc phòng) – Trong bối cảnh căng thẳng leo thang giữa Manila và Bắc Kinh về vấn đề chủ quyền thì hành động mới đây Philippines mời Mỹ huấn luyện cho quân đội chiếc máy bay không người lái để tăng cường theo dõi chuyển động thực tế trên biển.
  • Trung Quốc liên tục kích động trên Biển Đông (BaoMoi) – Sau sự kiện Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị lên tiếng dọa nạt một nước thứ ba can dự vào vấn đề Biển Đông có thể gây nên sự “diệt vong” thì hôm nay (29/6), Nhân dân nhật báo – cơ quan của BCH TW Đảng Trung Quốc – đã có bài bình luận trên trang nhất rằng Bắc Kinh sẽ “phản công” nếu Manila tiếp tục “khiêu khích”.
  • Tướng La Viện: Tranh chấp Biển Đông là mối đe dọa với Trung Quốc (BaoMoi) – (PetroTimes) – Theo Thiếu tướng La Viện – một nhà chiến lược quân sự có tiếng của Trung Quốc, Bắc Kinh không muốn xảy ra để xung đột biên giới với Ấn Độ bởi Biển Đông và biển Hoa Đông mới là các mối đe dọa và thách thức quân sự hiện thời với Trung Quốc.
  • Nhân Dân nhật báo TQ “đánh vỗ mặt” Philippines về tranh chấp Biển Đông (BaoMoi) – (GDVN) – Nhân Dân nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc đã đăng bài “phân tích” của Giả Tú Đông, bình luận viên thời sự đặc biệt của tờ báo này với tiêu đề: “7 trọng tội của Philippines ở Biển Đông”, công khai chụp mũ cho Manila với những lời lẽ hết sức ngông cuồng, ngang ngược, bất chấp mọi lý lẽ.
  • DS các đảo Trung Quốc chiếm đóng trái phép ở QĐ Trường Sa (BaoMoi) – Xin gửi đến Quý độc giả loạt bài viết Danh sách thực thể bị chiếm đóng ở quần đảo Trường Sa, liệt kê danh sách các thực thể địa lí theo sự chiếm đóng của từng quốc gia, xếp đồng thời theo thứ tự bảng chữ cái và theo bản chất địa lí. Vì danh sách này chỉ dựa theo các nguồn có thể kiểm chứng được nên trong thực tế, có thể các quốc gia chiếm đóng hoặc khống chế nhiều hơn hoặc ít hơn. Brunei là quốc gia duy nhất chưa chiếm thực thể địa lí nào.
  • Nhật Bản điều quân, Trung Quốc lo ‘tái mặt’ (BaoMoi) – Theo tuyên bố của Bộ Quốc phòng Nhật Bản, Lực lượng phòng vệ (SDF) của nước này đang được lên kế hoạch triển khai ở những vùng hải đảo xa xôi để sẵn sàng phối hợp tập trận với Mỹ. Trung Quốc cho rằng, đó chỉ là cái cớ để Nhật đưa quân ra Senkaku.
  • Nền tảng cho hợp tác toàn diện Việt Nam – Indonesia (BaoMoi) – (baodautu.vn) Trao đổi với báo giới về chuyến thăm Indonesia của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh khẳng định, việc hai nước ký kết hơn 30 thỏa thuận hợp tác tạo nền tảng vững chắc cho sự hợp tác toàn diện giữa hai nước.
  • Việt Nam – Indonesia: Cam kết làm sâu sắc hơn quan hệ đối tác chiến lược (BaoMoi) – Hôm qua (28-6), sau khi kết thúc những hoạt động cuối cùng trong chuyến thăm Indonesia, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và phu nhân đã lên đường về nước kết thúc chuyến thăm 2 ngày tới Indonesia. Nhân dịp này hai nước đã ra Tuyên bố chung gồm 17 điểm; trong đó, sau khi điểm lại mối quan hệ tốt đẹp giữa hai Nhà nước và nhân dân hai nước, hai nhà lãnh đạo nêu rõ: Cam kết đưa mối quan hệ song phương truyền thống lên tầm cao mới và chính thức quyết định thiết lập quan hệ Đối tác Chiến lược giữa Việt Nam và Indonesia trên cơ sở Tuyên bố chung giữa hai nước về Khuôn khổ đối tác hữu nghị và toàn diện bước vào thế kỷ 21 (2003) và Chương trình hành động Việt Nam – Indonesia giai đoạn 2012-2015 (2011).

TIN LÃNH THỔ

 

TIN XÃ HỘI

 

TIN KINH TẾ

TIN GIÁO DỤC

TIN ĐỜI SỐNG

TIN CÔNG NGHỆ

TIN VĂN HÓA GIẢI TRÍ

 

TIN THẾ GIỚI

Trang web về tình trạng hối lộ ở Việt Nam

Một trang web phản ánh tình trạng hối lộ nhận giải thưởng của chương trình Sáng kiến phòng chống tham nhũng Việt Nam trong tháng này (Vaci 2013).

Đây là chương trình có chủ đề “Tăng cường minh bạch, liêm chính và trách nhiệm, giảm tham nhũng”, do Thanh tra Chính phủ và Ngân hàng Thế giới đồng tổ chức với sự tài trợ của chính phủ một số nước ngoài.

Trang web http://www.toidihoilo.com là sản phẩm của Công ty Cổ phần Dịch vụ Dữ liệu Trực tuyến Việt Nam từ sáng kiến của một nhóm ba người, đứng đầu là anh Hà Phúc Hoàn.

Nằm trong số 24 dự án được giải thưởng Vaci, trang web toidihoilo.com được đánh giá là đã góp phần “giải quyết khó khăn trong việc xác định hoặc thu thập cũng như khuyến khích người dân chia sẻ các bằng chứng thuyết phục nhằm ngăn chặn và xử lý các hành vi tham nhũng”.

Trang này còn được cho là “công cụ cần thiết để chia sẻ, làm rõ các hành vi tham nhũng; nơi trao đổi, chia sẻ thông tin và kinh nghiệm khi gặp phải những trường hợp đòi hỏi, yêu cầu hối lộ ” và “giúp cơ quan chức năng có được bằng chứng thuyết phục, dữ liệu chính xác về thực trạng đưa và nhận hối lộ”.

Anh Hà Phúc Hoàn nói với BBC: “Website này lập ra không phải để cơ quan chính quyền nhà nước tham gia xử lý từng vụ việc. Mục đích tạo ra nhằm thu thập dữ liệu, xác định nguyên nhân, thực trạng, lý do đưa và nhận hối lộ từ đó có những thay đổi về mặt vĩ mô”.

“Nó còn là kênh trao đổi, tương tác hai chiều giữa chính quyền và người dân, từ đó, có thể tư vấn giúp nhà nước xây dựng hoặc thay đổi chính sách phù hợp hơn.”

Hàng nghìn người truy cập

Cảnh sát giao thông (ảnh chỉ có tính chất minh họa)
Cảnh sát giao thông bị nhiều cáo buộc sai phạm

Theo anh Hoàn, ý tưởng hình thành website này dựa trên một trang web của Ấn Độ có tên là ipaidabribe.com.

Ra đời từ tháng 7/2011, hiện trang web này mỗi ngày có khoảng 1.000 người viếng thăm (unique visitors) với hơn 30.000 lượt xem nội dung.

Người dân có thể đăng tải các thông tin về những vụ việc tham nhũng, nhũng nhiễu đòi hối lộ mà họ gặp phải, thí dụ “Thanh tra giao thông thuộc sở giao thông vận tải TP HCM nhận hối lộ tại trụ sở”, hay “Mất 100 triệu mới vào làm được ở bệnh viện huyện”…

Hà Phúc Hoàn cho rằng website toidihoilo.com “là công cụ chia sẻ, không phải công cụ cho chống phá, nói xấu cá nhân, người chia sẻ thông tin sẽ không có được lợi ích trong việc cung cấp sai thông tin nên thông tin đưa lên sẽ là trung thực”.

Anh cho rằng mục đích chính không phải là xử lý từng trường hợp đơn lẻ, mà là “thay đổi về chính sách, nhận thức của người dân”.

Ví dụ nói về việc cảnh sát giao thông lạm quyền, chặn xe lấy tiền hối lộ, thay đổi chính sách có thể dẫn tới việc quy định người vi phạm phải nộp tiền phạt qua ATM, qua tiền điện hàng tháng hay các hóa đơn chi tiêu gia đình khác.

“Cách thức này có thể chấm dứt tình trạng đưa và nhận hối lộ của cảnh sát giao thông.”

Ngoài website, nhóm chủ dự án còn lập một trang trên mạng xã hội Facebook với phương châm Vì một xã hội minh bạch.
(BBC)

Nghịch lý nông nghiệp Việt Nam

Xuất khẩu gạo mỗi năm của Việt Nam khoảng 3,4 tỷ USD trong khi nhập khẩu nguyên liệu thức ăn chăn nuôi như bắp, lúa mì, đậu nành, bột cá…lên tới hơn 3 tỷ USD. Đây là một nghịch lý của nông nghiệp Việt Nam. Nhất là trong  bối cảnh gạo xuất khẩu giá thấp nhất thế giới người trồng lúa không có lãi, còn ngành chăn nuôi thì bên bờ vực phá sản vì giá thành sản xuất cao hơn giá thị trường chấp nhận.
nongdanthu-hoach-lua-AFP-250
Nông dân Việt Nam thu hoạch lúa mùa. AFP photo

Cần quy định cụ thể

Theo báo mạng Saigon Tiếp Thị, Hiệp hội Thức ăn Chăn nuôi Việt Nam vừa kiến nghị dùng gạo làm nguyên liệu để tiết kiệm ngoại tệ. Được biết sản lượng thức ăn chăn nuôi ở Việt Nam hiện nay khoảng 14 triệu tấn/ năm. Trong số này phần nguyên liệu nhập khẩu để sản xuất thức ăn chăn nuôi gồm 3,3 triệu tấn khô dầu đậu nành (đậu tương), 1,6 triệu tấn bắp (ngô); 2,4 triệu tấn lúa mì, 426.000 tấn bột xương, bột cá… giá trị nhập khẩu nguyên liệu thức ăn chăn nuôi mỗi năm trị giá hơn 3 tỷ USD.
Trả lời chúng tôi, ông Lê Bá Lịch chủ tịch Hiệp hội Thức ăn Chăn nuôi Việt Nam nói là gạo lức thuộc nhóm cung năng lượng, nên có thể thay thế lúa mì, hay bắp làm nguyên liệu thức ăn chăn nuôi:
“Có khả năng, tôi có thể khẳng định là việc đưa gạo lức vào thay một phần ngô làm thức ăn cho heo gà là được. Bởi vì các công thức phải cân bằng amino acid, cân bằng năng lượng, cân bằng đạm, khoáng thì hoàn toàn có thể sử dụng được.”
Ông Lê Bá Lịch phân tích với giá gạo lức hiện nay 6.600đ-6.700đ/kg  thì rẻ hơn khá nhiều so với lúa mì và bắp nhập khẩu, chỉ riêng hai loại nguyên liệu này trị giá nhập khẩu khoảng 1 tỷ USD. Ông Lịch không trả lời câu hỏi của chúng tôi là, các công ty nước ngoài sản xuất thức ăn chăn nuôi ở Việt Nam sẽ chịu sử dụng nguyên liệu nội địa hay không, khi chính họ cũng là nhà cung cấp nguyên liệu từ công ty mẹ ở chính quốc. Tuy vậy ông Lịch nói đã có một số công ty sản xuất thức ăn chăn nuôi nội địa sử dụng gạo lức. Ông nói:
“Hiện nay chưa có qui định nào để bắt buộc phải sử dụng nguyên liệu nội địa. Nhưng mà Hiệp hội Thức ăn Chăn nuôi Việt Nam khuyến khích các nhà sản xuất ưu tiên sử dụng nguyên liệu nội địa để khuyến khích sản xuất nông nghiệp trong nước.”
Theo VietnamNet, cả nước hiện có 233 nhà máy sản xuất thức ăn chăn nuôi, trong đó có 58 nhà máy thuộc các công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Tuy chỉ chiếm tỷ lệ nhỏ, nhưng họ chiếm lĩnh tới 50% thị phần thức ăn chăn nuôi Việt Nam. Riêng công ty CP Thái Lan, vừa sản xuất thức ăn chăn nuôi vừa tổ chức chăn nuôi, chiếm 18% thị phần thức ăn chăn nuôi và 30% thịt gà, 30% trứng gà và 7% thịt heo.
Nhận định về tình trạng ngành chăn nuôi bế tắc, người nuôi bỏ nghề vì lỗ vốn, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan từ Hà Nội phát biểu:
“Về chăn nuôi thì Nhà nước đã để cho các nhà đầu tư nước ngoài khống chế thị trường về thức ăn chăn nuôi và từ đó tạo nên nhiều sức ép đối với người nông dân, cũng như bản thân họ tổ chức chăn nuôi ở Việt Nam biến nông dân thành những người làm gia công cho họ và đặt mức giá rất thấp. Tất cả những việc đó nó gây thiệt hại cho người nông dân, ngành chăn nuôi bây giờ đang thực sự sống dở chết dở và tương lai hết sức đáng lo ngại.”
Mối liên hệ chăn nuôi – trồng trọt
Ngoài chuyện kiến nghị sử dụng gạo lức làm nguyên liệu thay thế bắp và lúa mì, báo điện tử Saigon Giải phóng ngày 25/6 trích lời ông Lê Bá Lịch, Chủ tịch Hiệp hội thức ăn chăn nuôi Việt Nam nhận định, chăn nuôi và trồng trọt  có mối liên hệ chặt chẽ với nhau. 2 năm nay, xuất khẩu gạo luôn gặp khó khăn về thị trường và giá cả, vậy tại sao nhà Nước không mạnh dạn  tính tới chuyện chuyển đổi cây trồng, quy hoạch vùng cây nguyên liệu cho nhà máy chế biến thức ăn chăn nuôi mà cũng là cách để nâng cao thu nhập cho người dân.
Phần lớn tổng lượng gạo xuất khẩu của Việt Nam xuất xứ từ đồng bằng sông Cửu Long, việc khu vực này chuyển đổi cây trồng như bắp, đậu nành để cung cấp nguyên liệu cho các nhà máy thức ăn chăn nuôi có mang tính khả thi hay không. Giáo sư Bùi Chí Bửu, Viện trưởng Viện Kỹ thuật Nông nghiệp miền Nam từ Saigon nhận định:
“Cũng rất khó chứ không dễ, tại vì đồng bằng sông Cửu Long trở ngại lớn nhất là thủy lợi, kế hoạch bố trí thủy lợi chỉ cho trồng lúa thôi. Nếu muốn trồng bắp thì phải có một vùng rất lớn qui hoạch trồng bắp chứ không có lúa được. Nếu xen bắp-lúa thì nước tràn qua lại năng suất cây bắp lai rất thấp, hiện nay chỉ được hơn 4 tấn/ha thay vì 8 tấn đến 9 tấn, đấy là điều trở ngại. Thứ hai về đậu nành nhu cầu rất lớn, cả nước phấn đấu hết sức cũng chỉ được 300.000 héc-ta là hết mức. Trong khi sản xuất đậu nành ở  Brazil, Mỹ, Argentina thì trung bình 30 triệu héc-ta, nói chung ở các  nước đó lượng đậu nành hàng hóa lớn lắm.”
Theo lời Giáo sư Bùi Chí Bửu nói với chúng tôi, đồng bằng sông Cửu Long tối đa chỉ có thể phát triển 100.000 héc-ta đậu nành. Ông cho biết đã tính toán là có thể bỏ vụ lúa xuân hè, dùng một giống đậu nành bên Mỹ nghiên cứu chịu được ngập chân rễ thì mới trồng được. Hiện nay đồng bằng sông Cửu Long có 10.000 héc-ta đậu nành, có tăng gấp 10 lần thì cũng chỉ đạt 100.000 héc-ta, vẫn không đáng kể so với nhu cầu. Việt Nam phải có 1 triệu héc-ta đậu nành thì mới có thể khỏi phải nhập, hiện nay mỗi năm nhập hơn 2 triệu tấn khô dầu đậu nành và 200.000 tấn đậu nành nguyên hạt để chế biến thực phẩm, ép lấy dầu ăn và tận dụng khô dầu.
Giáo sư Bùi Chí Bửu phân tích, đậu nành ở Mỹ, Brazil hay Argentina có thể được chính phủ nước họ ngầm trợ giá, mặc dù không công khai và thứ hai là năng suất của họ rất cao, trung bình 4 tấn/ha. Ngoài ra có những vùng ở Mỹ đạt 6 tấn/ha thời gian một vụ dài tới 4 tháng. Trong khi đậu nành Việt Nam trồng xen canh trên đất trồng lúa cho nên yêu cầu của sản xuất là 80 ngày thôi.  Năng suất cao nhất của cây đậu nành ở Việt Nam là 3,5 tấn/ha còn năng suất trung bình toàn quốc  khoảng 1,4 tấn/ha. Riêng đồng bằng sông Cửu Long năng suất trung bình 2 tấn/ha cao nhất cả nước trong điều kiện sinh trưởng 80 ngày.
Tuy vậy, Giáo sư Bùi Chí Bửu nhấn mạnh là đậu nành Việt Nam hiện nay và trong tương lai không thể cạnh tranh về giá với sản phẩm nhập khẩu. Ông nói:
“Giá thành là giá đầu vào chia cho năng suất, nếu năng suất cao lên thì giá thành mới thấp và năng suất thấp thì không thể cạnh tranh với người ta. Cho nên hiện nay các doanh nghiệp họ nhập có lãi hơn là mình làm trong nước.”
Theo sự tìm hiểu của chúng tôi, bắp là nông sản có nhiều khả năng nhất để nâng cao tỷ lệ nguyên liệu nội địa trong công nghiệp sản xuất thức ăn chăn nuôi. Sản lượng bắp hiện nay của Việt Nam vào khoảng 4,8 triệu tấn/năm với tổng diện tích canh tác khoảng 1,2 triệu hec-ta. Hai vùng trồng bắp nhiều nhất là Tây nguyên và các tỉnh Bắc Bộ. Theo trang mạng Bạn Nhà Nông, tại Việt Nam bắp là nguyên liệu chính để làm thức ăn chăn nuôi cho chăn nuôi nhỏ của hộ nông dân và cả trong sản xuất thương mại, làm thực phẩm cũng như cung cấp cho công nghiệp sản xuất rượu bia, dệt và dược phẩm. Sản xuất bắp trong nước không theo kịp tốc độ phát triển chăn nuôi. Lượng bắp nhập khẩu tùy thuộc vào cạnh tranh về giá với nguồn nguyên liệu khác như lúa mì, tấm và bột khoai mì.
Nghịch lý trong phát triển nông nghiệp của Việt Nam có lẽ sẽ phải mất nhiều thời gian mới thay đổi được. Tình trạng xuất khẩu 3,4 tỷ đô la gạo nhưng nhập khẩu 3 tỷ đô la lúa mì, bắp, đậu nành, bột cá với kết quả nông dân nghèo vẫn hoàn nghèo, cho thấy có những lổ hổng về chính sách và việc thực hiện nó.
Nam Nguyên, phóng viên RFA
2013-06-28

Vụ “vỡ trận” bến xe Mỹ Đình: “Nhóm lợi ích” tiếp tục “diễn trò”

Liên tiếp tung hỏa mù, đem lãnh đạo cấp cao ra “hù dọa”, đòi mở rộng, xây dựng bến xe mới, đổ lỗi cho “nhu cầu đi lại của người dân”,… để phản đối kế hoạch giảm tải bến Mỹ Đình là những “chiêu trò” mà “nhóm lợi ích” sử dụng trong thời gian vừa qua.
Tuy nhiên, càng tung nhiều “chiêu trò” càng cho thấy sự loanh quanh, cố thủ.
“Đánh bùn sang ao”
Bến xe khách Mỹ Đình bị “vỡ trận” do cấp phép cho quá nhiều xe vào khai thác là một sự thực không thể chối cãi. Giống như một chiếc phà được phép chở 800 người nhưng nhồi nhét lên 1.600 người, bến xe Mỹ Đình đã vượt gần gấp đôi công suất thiết kế (từ 800 lượt xe/ngày lên đến gần 1.500 lượt xe/ngày). Đây là trách nhiệm của người quản lý, cấp phép, người chịu trách nhiệm trực tiếp là ông Giám đốc Sở GTVT Hà Nội.
Ấy vậy mà Sở GTVT Hà Nội vẫn cố tình “đánh bùn sang ao”, báo cáo cấp trên sai sự thật và tìm mọi cách trối bỏ trách nhiệm, đánh lạc hướng dư luận. Trong bản báo cáo gửi Ban Tuyên giáo Thành ủy, UBND TP. Hà Nội, Sở GTVT Hà Nội “biện hộ” nguyên nhân dẫn đến ùn tắc, mất ATGT tại khu vực bến xe Mỹ Đình là do “nhu cầu đi lại của người dân ở khu vực quá cao”, “khi nhu cầu không đáp ứng được sẽ hình thành xe dù, bến cóc”, do công tác quản lý bến yếu kém để “xe dù tự do vào bến”… Tuyệt nhiên không thấy Sở GTVT nhắc tới trách nhiệm của bản thân mình!
Vụ “vỡ trận” bến xe Mỹ Đình: “Nhóm lợi ích” tiếp tục “diễn trò”
Để xảy ra tình trạng “vỡ trận” bến xe Mỹ Đình, nhưng Sở GTVT Hà Nội tuyệt nhiên không nhắc tới trách nhiệm của bản thân mình.
“Tung hỏa mù” nhằm đánh lừa dư luận
Theo điều tra của PV Dân trí, hiện có cả một “thế lực ngầm” đang cố thủ đến cùng chống đối chủ trương giảm tải bến xe Mỹ Đình. Mục đích của nhóm người này là để bảo vệ “lợi ích nhóm”, đi ngược lại với lợi ích chung của Thủ đô.
Vụ “vỡ trận” bến xe Mỹ Đình: “Nhóm lợi ích” tiếp tục “diễn trò”
Ngày 10/6/2013, Hiệp hội Vận tải ô-tô Hà Nội lại có Công văn số 18/2013/HH-CV gửi Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội, UBND TP. Hà Nội đề nghị “hoãn việc điều chuyển phương tiện nhằm giảm tải cho bến xe Mỹ Đình” với những lập luận mập mờ, đánh tráo khái niệm, không có cơ sở khoa học và pháp lý, tổ chức trên đã ngang nhiên đề nghị “ngừng việc giảm tải bến xe Mỹ Đình và bố trí luồng tuyến theo hướng Đông-Tây-Nam-Bắc”(!?).
Để chống lại kế hoạch giảm tải bến xe Mỹ Đình, nhóm người này “tung tin” rằng kế hoạch trên là “vi phạm quy hoạch của TP. Hà Nội và của Thủ tướng Chính phủ”, cần phải “mở rộng bến Mỹ Đình, xây dựng bến mới rồi mới tính đến chuyện giảm tải”!?. Điển hình là trường hợp ông Bùi Danh Liên- Chủ tịch Hiệp hội Vận tải Hà Nội với văn bản kiến nghị “lạ đời” mà Dân trí đã phản ánh. Sau khi “diễn trò” “tung hỏa mù” nhằm “dọa” lãnh đạo TP. Hà Nội nhưng bị Báo Dân trí và nhiều cơ quan báo chí khác “bóc mẽ”, mới đây ông Liên lại đăng đàn cho rằng những “lưu ý” về “quê” một số lãnh đạo cấp cao ghi trong văn bản kiến nghị chỉ là “nội bộ”. Vậy là ông Liên lại tiếp tục “diễn trò”, “nội bộ” gì khi văn bản được đóng dấu đỏ, ký tên gửi đi nhiều nơi?
Ông Liên lại tiếp tục “điệp khúc” cần mở rộng bến xe Mỹ Đình để phản đối kế hoạch giảm tải bến xe này.
Hãy nhìn vào con số này 
Nếu không có đủ thông tin về tình hình hoạt động bến xe ở Hà Nội hẳn nhiều người sẽ bị đánh lừa bởi yêu cầu “mở rộng bến Mỹ Đình, xây dựng thêm bến mới”. Tuy nhiên, theo số liệu từ Sở GTVT Hà Nội, hiện trên địa bàn Thành phố có 6 bến xe khách với tổng công suất thiết kế trên 5.000 lượt xe/ngày. Trong khi đó, tại 6 bến xe khách liên tỉnh vào những thời điểm cao nhất, tổng công suất mới chỉ đạt khoảng 3600 lượt xe/ngày, tức còn có thể tiếp nhận trên 1.500 lượt xe/ngày. 
Như vậy, theo nhiều chuyên gia vận tải, vấn đề chính của Hà Nội là ở khâu tổ chức, sắp luồng tuyến, vận tải khách một cách khoa học, hợp lý, tránh tình trạng chồng chéo, bến thì thưa thớt, bến thì nhồi nhét, quá tải. Việc luồng tuyến lộn xộn, “xe dù, bến cóc”, quá tải bến Mỹ Đình… chỉ là sự thể hiện đỉnh điểm của việc không tuân thủ quy hoạch.
Tại công văn số 14/2013/HH-CV ngày 23/5/2013 của Hiệp hội Vận tải Hà Nội gửi Văn phòng Chính phủ và UBND TP. Hà Nội, ông Bùi Danh Liên, Chủ tịch Hiệp hội đã phải thừa nhận: “Việc nhượng “lốt”, bán “lốt” giữa các doanh nghiệp, Hợp tác xã vận tải là có thật, mỗi “lốt” có khi lên cả trăm triệu đồng”. Tuy nhiên ông Liên “lý luận” rằng: “Nhưng họ làm tay bo giữa các đơn vị, là quan hệ dân sự…”
Bằng Kế hoạch số 735 chấn chỉnh vận tải khách liên tỉnh, sắp xếp lại luồng tuyến xe khách, giảm tải bến xe Mỹ Đình ngày 3/6/2013, Sở GTVT Hà Nội đã thực sự muốn thực hiện quy hoạch điều tiết vận tải theo hướng Đông-Tây-Nam-Bắc do chính Sở ban hành cách đây 7 năm. Việc làm này đã nhận được sự ủng hộ của đông đảo doanh nghiệp vận tải cũng như dư luận báo chí.
Do đó, ý kiến “mở thêm bến mới, mở rộng bến Mỹ Đình rồi mới tính đến chuyện giảm tải bến Mỹ Đình” thực sự là lạc lõng, thiếu cơ sở thực tiễn và pháp lý, chỉ nhằm mục đích bảo vệ cho “nhóm lợi ích” đang hoành hành cố thủ bấy lây nay.
Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: Nghi ngờ có bảo kê của ngành giao thông Hà Nội
Sáng ngày 29/5, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc – Chủ tịch Ủy ban ATGT Quốc gia bức xúc phát biểu tại Hội nghị trực tuyến toàn quốc về ATGT quý II/2013.
Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói: “Tôi sẽ kết luận Sở Giao thông – Vận tải Hà Nội, Công an Hà Nội “bảo kê” cho các doanh nghiệp vận tải nếu Hà Nội không chấm dứt tình trạng bến xe lộn xộn, taxi gian dối tranh giành, lừa khách du lịch làm xấu hình ảnh thủ đô”.
Cũng liên quan đến vụ việc trên, ngày 28/5, Văn phòng Chính phủ đã có công văn hỏa tốc số 4293/VPCP-TTĐT gửi UBND TP. Hà Nội, Bộ GTVT, Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia nêu rõ:
Trong thời gian qua, một số báo (Đến nay Báo Dân trí đăng 13 bài liên tiếp – PV) đăng loạt bài viết phản ánh tình trạng quá tải trầm trọng, hiện tượng “xe dù”, “bến cóc” gia tăng và những bất cập trong việc cấp phép các tuyến xe tại bến xe khách Mỹ Đình (Hà Nội), gây ảnh hưởng trật tự an toàn giao thông khu vực, có biểu hiện tiêu cực tham nhũng…
Về vấn đề này, Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, Chủ tịch Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia giao UBND TP. Hà Nội kiểm tra, làm rõ sự việc báo nêu; Chủ trì, phối hợp với Bộ GTVT, Ủy ban An toàn giao thông quốc gia có biện pháp xử lý triệt để những bất cập trong tổ chức hoạt động của các bến xe khách trên địa bàn TP. Hà Nội, bảo đảm an toàn giao thông, an ninh trật tự trên địa bàn Thủ đô; báo cáo kết quả lên Thủ tướng Chính phủ.
Như vậy, sau loạt bài điều tra công phu, bền bỉ của PV Dân trí, đến nay vụ “vỡ trận” tại bến xe Mỹ Đình bước đầu đã được khắc phục. Tuy nhiên, xung quanh vụ “vỡ trận” này vẫn còn nhiều “uẩn khúc”, bất cập mà Bộ GTVT, Ủy Ban ATGT quốc gia, UBND TP. Hà Nội cần khẩn trương vào cuộc giải quyết dứt điểm để đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của các doanh nghiệp và hàng triệu hành khách sử dụng dịch vụ tại bến xe Mỹ Đình.
Báo Dân trí sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc trên.
Bài và ảnh: Vũ Văn Tiến
(Báo Dân trí)

Từ cầu Nhật Tân đến hậu quả vốn vay nước ngoài

Mỗi khi kết thúc Hội nghị các nhà tài trợ, hàng chục năm qua, Việt Nam luôn hoan hỉ loan tin viện trợ ODA (đa số là vốn vay) cho Việt Nam năm sau tăng hơn năm trước với con số cam kết là hàng tỉ hàng tỉ USD, và lấy đó làm thành tựu chính trị. Ai cũng biết Nhật Bản luôn dẫn đầu, là nước cho Việt Nam vay tiền nhiều nhất và hầu hết ném vào các lĩnh vực phi sản xuất trong đó lớn nhất là xây dựng – lĩnh vực có mức độ tham ô cao nhất. Hiệu quả sử dụng nguồn vốn vay này vẫn là đề tài cấm kỵ tại cả hai quốc gia. Đã có một chút gợn sóng sau vụ PMU18, vụ hành lang Đông – Tây, vụ sập cầu Cần Thơ song những con sóng này đã nhanh chóng bị giới “buôn ODA” đứng sau dập tắp.
Nước Nhật hôm 25/6/2013 đã thực sự sốc bởi bài đăng tải trên nhật báo Asahi Shimbun xung quanh câu hỏi về viện trợ của Nhật Bản cho Việt Nam. Tác giả bài viết là giáo sư Ari Nakano (chuyên gia nghiên cứu hàng đầu của Nhật Bản về Việt Nam). Câu hỏi lớn nhất đặt ra là hiệu quả của cái gọi là “đối tác chiến lược” (bài báo để hai chữ này trong ngoặc kép) giữa Việt Nam và Nhật Bản trong giai đoạn tới được các chính trị gia hai nước đang miệt mài tô vẽ mà sau nó là nhiều chục tỉ USD tiền vay sẽ được chia đều cho từng công dân Việt Nam trả nợ. Lo ngại lớn nhất được tác giả đưa ra, minh chứng bằng dự án Bô-xít Tây Nguyên và dự án Nhà máy điện nguyên tử Ninh Thuận, là sự thiếu minh bạch, không có sự tham gia của người dân và các tổ chức phản biện độc lập. Vắng đi nền tảng này, các khoản vay chỉ đơn thuần là cuộc tiêu tiền xa xỉ, không mang lại những giá trị phát triển bền vững, thậm chí tổn hại đến lợi ích lâu dài của nước đi vay.
Thật vậy, tại dự án cầu Nhật Tân, trước khi khởi công, hàng nghìn dân ngay tại chân công trình chưa bao giờ được nghe tới cái tên, chứ chưa đề cập chuyện được tham gia vào quá trình chuẩn bị dự án xây dựng cây cầu tỉ USD này. Các công ty tư vấn của Nhật ăn theo khoản vay đứng sau đạo diễn tất tật với các vai diễn xuất sắc của một số quan chức trong bộ máy chính quyền Việt Nam. Thế là để hợp thức việc tiêu một khoản tiền khổng lồ hàng tỉ USD, “tập đoàn lợi ích” – tạm gọi như vậy – bẻ cong quy hoạch, vẽ ra các báo cáo rất hay về lợi ích của cái gọi là mạng lưới giao thông mới với tâm điểm là cây cầu tỉ đô. Tập đoàn này thiết kế nhiều chuyến thăm lẫn nhau cho các quan chức nhằm làm ra vẻ có tí “chính trị” trong này. Nhiều đánh giá tác động, thuyết minh hiệu quả dự án được vẽ ra như thật. Lộ liễu nhất là màn lấy ý kiến người dân chịu tác động trong đó báo cáo rởm này loan ra rằng người dân nhất trí với các phương án mà tư vấn thiết kế đề xuất (sự thật là hoàn toàn ngược lại).

Kịch tính nhất của show diễn nằm ở màn kết – ký kết Hiệp định vay vốn. Chính trị gia hai bên cùng ký vào tờ giấy có giá trị tỉ đô rồi trao bút cho nhau, sâm banh nổ bùm bụp, đằng sau là các con buôn ODA với vẻ mặt vô cùng hoan hỉ. Cái nút chính của tờ giấy trên là: chỉ công ty của Nhật Bản được làm tổng thầu của gói vay tỉ đô. Đấu thầu ư? Chuyện vặt. Ba nhà thầu đều là quân xanh quân đỏ, “cổ cánh” với nhau thông thầu nâng giá lên gấp 5-10 lần giá trị thực tế là xong. Chính trị gia nước vay đứng sau sẵn sàng chấp nhận cái giá phi lý này. Thực tế là khoản này đã được “vo” trước khi ký hiệp định.

Triển khai dự án. Về lý thuyết, máy móc, trang thiết bị, vật liệu, con người, công nghệ là của Nhật với chất lượng Nhật, tiêu chuẩn Nhật nên đơn giá cũng phải cao như ở Nhật. Trên thực tế, toàn bộ công việc đều được ông tổng thầu Nhật giao cho các nhà thầu phụ Việt Nam và thi công với giá Việt Nam, với công nghệ Việt Nam, con người Việt Nam, vật liệu Việt Nam và… chất lượng Việt Nam. Các nhà thầu phụ Việt Nam, vốn đang đói việc, lao vào giành hợp đồng thầu phụ như thiêu thân, thậm chí sẵn sàng ký hợp đồng dưới giá thị trường để giữ quân, giữ máy – còn hơn để không và chịu hao mòn. Thậm chí có đơn vị ký xong hợp đồng liền bán luôn cho đơn vị khác kiếm tiền tươi thóc thật. Chất lượng công trình thì tính sau, cốt giành hợp đồng cái đã. Có hạng mục mà thực hiện một mét khối vật liệu trong công trình, đơn giá của tổng thầu Nhật được ký là 1000 USD, đến tay thầu phụ của Việt Nam chỉ còn ngót nghét 2 triệu VND (xấp xỉ 100 USD). Tổng thầu Nhật không phải làm gì mà tự nhiên được hưởng hơn 900 USD trên mỗi mét khối hạng mục này của công trình (ăn hơn 90%). Dĩ nhiên, khoản chênh này tổng thầu Nhật không ăn cả được mà phải chia theo danh sách đã có.

Nhờ có cái danh sách ăn theo dài đằng đẳng trên mà cầu Nhật Tân được đội lên gần 20.000 tỉ VND (gần 1 tỉ USD). Cùng là cây cầu vượt sông Hồng (dĩ nhiên quy mô có khác nhưng không nhiều), cầu Vĩnh Tuy sử dụng nguồn vốn trong nước chỉ tốn 3600 tỉ VND. Sau trượt giá và thất thoát đội lên thành 5500 tỉ VND.

Một điều mà cả ta và Nhật đều giấu ở công trình cầu Nhật Tân là tỉ lệ kinh tế nội hoàn (IRR – nếu tính chi tiết) thì hơn 50 năm công trình vẫn chưa thu hồi được vốn. Tức, nó sẽ hỏng trước khi hoàn vốn. Nói cách khác, làm cây cầu này chỉ mang lại giá trị âm, ngoại trừ được cái tiếng là Việt Nam có cây cầu to nhất Đông Nam Á và cái túi của giới buôn ODA cùng chính trị gia Việt được đút căng phồng. Hậu quả lâu dài là, cùng với nhiều khoản ăn vay khác, cầu Nhật Tân đang góp phần đắc lực khiến mỗi công dân Việt Nam dù mới chào đời đã được vinh dự khoác lên mình món nợ nước ngoài giá trị 4 con số (con số này vẫn đang gia tăng năm sau cao hơn năm trước).

Nguy hiểm hơn. Một cầu Cần Thơ, làm ăn bát nháo chỉ gây ra cái chết oan uổng cho vài chục mạng. Một cầu Nhật Tân làm ăn bố láo chỉ đem lại thiệt hại gần tỉ USD cho Việt Nam. Một nhà máy điện hạt nhân, với văn hóa ăn xỗi ODA kiểu như trên sẽ giết chết nhiều triệu người, gây thảm họa lâu dài không những đối với nước ta mà cả khu vực và thế giới.
Cầu Nhật Tân
(Blog Cầu Nhật Tân)

Nguyễn Thông – Thế này mà gọi là pháp luật ư?

Hoàn toàn tôi chả muốn thả chữ nào về vụ án xử mấy cô gái bán dâm và môi giới bán dâm bữa qua. Chẳng qua tôi không muốn dính vào trò xử đó. Nhưng báo chí thì cứ lồng lộn lên, báo in báo mạng, đài phát thanh, truyền hình, cả chính thống lẫn không chính thống. Vậy mà cuối cùng cầm lòng chẳng đậu. Nhưng dứt khoát không nói chi về “tội” của mấy cô gái đó, chỉ nói chuyện tòa, chuyện báo.
Xứ ta hầu như ngày nào cũng mở tòa, ngày nào cũng kết án. Tội phạm nhiều, luật hình lắm nên tòa bận rộn. Tuyên đúng người đúng tội là đương nhiên, nhưng oan sai cũng chả thiếu. Cái cần xử kín thì hở toang toác, vụ cần công khai thì lại dấm da dấm dúi. Nhìn vào chỗ thần công lý ngự trị nhiều khi thấy cũng nực cười.
Ảnh của mạng kênh14.vn
Giở lại vụ xử mấy cô gái trên. Tất nhiên các cô ấy phạm luật, mà đã vi phạm thì phải chịu sự phán xét của pháp luật, nên tôi không có ý bênh họ (phải nói trước ra như thế). Xứ ta cấm hành nghề mua bán dâm. VN chứ không phải Hà Lan hay nước Đức. Không có phố đèn đỏ, chỉ luật đỏ thôi, vượt lằn ranh thì ráng chịu. Nhưng…
Đối với người đàn bà, hầu hết khi chọn sự bán dâm để sống tức là đã chả còn cách nào khác phù hợp với chính mình. Chấp nhận sự khinh rẻ của cộng đồng, xã hội. Vì tham tiền, muốn hưởng thụ, lười lao động, ham muốn thân xác, bị đẩy vào bước đường cùng… thôi thì đủ thứ lý do. Muốn lên án họ thế nào cũng được. Những cô bán dâm nhưng vẫn cố ý giấu diếm tức là trong họ vẫn còn chút mong muốn quay trở lại cuộc sống bình thường. Vậy mà tòa nỡ lòng nào, báo chí truyền thông nỡ lòng nào phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật. Ừ thì để cảnh báo, để làm gương, để rút ra bài học, để kẻ khác thấy mà chừa. Nhưng liệu có hồ hởi hăng hái tàn nhẫn thái quá chăng khi chưa xử đã công bố ngày này ngày nọ lôi ra tòa, khi xử thì mở cửa không khác gì tháo khoán cho người đến coi mặt bọn “đĩ” (dư luận kháo như thế), mời đủ cơ quan báo chí truyền thông, muốn quay phim chụp ảnh phỏng vấn cứ thoải mái. Phòng xử chật ních. Nhà báo đông hơn kiến cỏ. Có cảm giác nếu xử trùm phát xít Hitler cũng không đến nỗi thế. Mấy “cô gái sông Hương” ấy co ro nhưng con giun con dế giữa tòa, trong vòng vây trùng điệp của những người có nhân cách hơn họ. Dù tòa có tuyên án nhẹ, án treo, thậm chí trả tự do ngay sau đó thì cũng đã phăng một nhát dao tàn nhẫn chặt nốt đường về của họ. Phụ giúp đắc lực cho tòa là những anh chị nhà báo hăng hái kia, những người từng đọc leo lẻo truyện Kiều “chữ trinh còn một chút này/Chẳng cầm cho vững lại giày cho tan”. Lôi người đàn bà đang mắc nợ nhân phẩm ra trước chợ người, liệu tòa có chút băn khoăn nào không nhỉ? Dí cái ống kính máy ảnh vào tận mặt người ta trong giới hạn cuối cùng của lương tâm, thử hỏi các nhà báo có cảm thấy đắng chát lòng không nhỉ?
Giá như xử “mấy tên phản động” Hà Vũ, Điếu Cày, tòa lôi ra công khai thế này, cho báo chí tung hoành tác nghiệp thế này để dân tình thấu hiểu “tội lỗi của chúng” có phải hợp lý hợp tình không. Và ngược lại, với mấy cô gái ấy, lôi toẹt vào cái phòng kín, cấm tiệt bọn báo chí, ngắt điện tivi, thì dù án tuyên thế nào chăng nữa cũng vẫn có chút tình người.

Giật mình thu nhập của 70% dân số

Kết quả điều tra từ 2006 – 2012 có trên 20% số hộ giảm chi tiêu về lương thực, thực phẩm. 50% số hộ được điều tra phải vay nợ để trang trải trong cuộc sống và sản xuất. Trong đó tiền nợ chủ yếu là vay tư nhân, còn nguồn vay từ ngân hàng chỉ chiếm hơn 13%.
Đó là thông tin được TS Nguyễn Đỗ Anh Tuấn – Giám đốc Trung tâm Tư vấn chính sách (IPSARD)
Chia sẻ trong buổi hội thảo “Bức tranh nông thôn, nông dân Việt Nam nhìn từ cuộc điều tra tiếp cận nguồn lực hộ gia đình (VARHS) ngày 27/6.
Thu nhập và chi tiêu của các hộ nông dân tăng trong giai đoạn 2006 – 2010 đang ngày càng giảm mạnh. Tiết kiệm của hộ gia đình nông thôn hiện nay chỉ khoảng 5 – 8 triệu đồng/hộ/năm, chiếm từ 10 – 15% thu nhập của mỗi hộ. Tiết kiệm của các hộ gia đình nông thôn (80%) được giữ dưới dạng vàng hoặc tiền mặt và sử dụng cho mục đích dự phòng khi có rủi ro xảy ra về thiên tai, dịch bệnh, ốm đau, tuổi già, rất ít được tiết kiệm cho mục đích đầu tư.
Nói về mức độ tăng thu nhập của hộ gia đình nông thôn đang giảm dần trong những năm trở lại đây, ông Đặng Kim Sơn – Viện trưởng Viện Chính sách và Chiến lược Phát triển Nông nghiệp Nông thôn (IPSARD) cho biết: “Mặc dù 3 cuộc điều tra gần đây đúng vào thời điểm kinh tế Việt Nam và Thế giới gặp khó khăn, nhưng nhìn chung mức sống của người dân được cải thiện, bộ mặt nông thôn tiếp tục chuyển đổi tốt, sản xuất nông nghiệp tiếp tục tăng lên. Tuy nhiên, càng về sau, đặc biệt cuộc điều tra năm 2012 cho thấy tốc độ tăng về thu nhập của người nông dân càng ngày càng giảm, đặc biệt khó khăn diễn ra ở những nhóm nghèo nhất”.
Dù làm việc rất vất vả nhưng thu nhập của nông dân giảm mạnh những năm gần đây.
Ảnh: Quỳnh Anh
Ông Sơn cũng cho biết thêm: “Thu nhập của người dân suy giảm khác nhau giữa các vùng, rõ nhất là ở những vùng sản xuất hàng hóa lớn, cả đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông Cửu Long nơi mà sản xuất lúa, cà phê, cá da trơn những năm vừa rồi đem lại thu nhập lớn cả cho nông dân và doanh nghiệp. Những thay đổi lớn như hiện nay đang gây khó khăn cho cả người sản xuất và kinh doanh, thêm vào đó có 2 nhóm sản xuất hết sức quan trọng như nuôi trồng thủy sản, nuôi tôm và nhóm chăn nuôi, gặp phải khó khăn rất lớn suy giảm về thu nhập, sức mua trong nước giảm, thị trường thế giới. Giá đầu vào tăng đặc biệt là thức ăn chăn nuôi, thêm vào đó bệnh dịch cả cho gia súc và thủy sản”.
Xoay quanh mức thu nhập của hộ nông thôn giảm, ông Nguyễn Đỗ Anh Tuấn cho biết, thu nhập từ nông nghiệp giảm dần, thu nhập từ tiền công tăng nhẹ, thu nhập từ các hoạt động phí chính thức tăng lên. Tỉ lệ nghèo không giảm trong giai đoạn 2010 – 2012 đi cùng với việc tăng số hộ tái nghèo.
Những rào cản khiến nông dân gặp nhiều khó khăn trong sản xuất được chỉ ra là đất đai phân tán, manh mún; các yếu tố đầu vào trong sản xuất tăng cao trong khi thông tin thị trường và chính sách hỗ trợ yếu. Vấn đề tiêu thụ, chế biến và bảo quản nông sản là những vướng mắc lớn chưa thể giải quyết.
Cũng tại hội thảo Thạc sĩ Trần Thị Thanh Nhàn, cán bộ IPSARD chia sẻ: Việt Nam nằm trong top 10 quốc gia chịu ảnh hưởng nhiều nhất của các thảm họa thiên nhiên, thiệt hại hàng năm do thiên tai là 1,5%  GDP và ảnh hưởng trực tiếp tới 9000 người. Trong đó mùa màng và chăn nuôi bị ảnh hưởng nặng nề do thiên tai và dịch bệnh.
Từ số liệu nghiên cứu của (IPSARD) đưa ra, hiện có tới 50% số hộ gia đình nông thôn chịu cú sốc về thu nhập, bà Nhàn cho biết: Sốc ở đây có 2 loại, thứ nhất là sốc tập thể tức là khi xảy ra cả làng cả huyện cả tỉnh cùng phải chịu, thứ hai là sốc cá nhân chỉ từng gia đình bị, xảy ra khi có người ốm đau, kinh doanh thua lỗ. Những bằng chứng thu thập được chỉ