Thứ Hai, 30-09-2013 – “Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”


CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

– Núi Khấu Mai (Khấu Mai Sơn, Khấu Mai Ðỉnh hay Khấu Mai Lĩnh), tấm số 27 (Trương Nhân Tuấn).

– 2 tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép ở Hoàng Sa bị bão đánh chìm (GDVN).

– “Diều hâu” Chu Thành Hổ vừa ăn cướp vừa la làng ở Biển Đông (Soha).

– Nên hiểu bình luận về Biển Đông của Thủ tướng Singapore như thế nào? (Soha).

– Thủ tướng Nhật bác bỏ tranh chấp ở Senkaku (NĐT). – Nhật bắt giữ thủy thủ Trung Quốc trong vụ đâm tàu (TTXVN).

– Obama: Tranh chấp Biển Đông không nên giải quyết dựa theo lịch sử (PT). – “Không nên dùng vũ lực để giải quyết tranh chấp ở biển Đông” (TT). – Đối trọng hay kiềm chế Trung Quốc? (TCPT).

– Chọc quê bác Hồ Dân Tiên Lan (DLB).

– Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên (Tuyên bố 258). “Trong  tinh thần ‘nhân dân làm chủ’ và mỗi công dân đều có quyền lên tiếng về mọi vấn đề liên quan đến đất nước; trong ước muốn xây dựng nền tảng cho một xã hội thực sự dân chủ và đa nguyên; và trong việc phát huy tính quang minh chính đại, công khai, người thật việc thật, chúng tôi tin rằng những đề nghị trên sẽ được đáp ứng và trả lời trên báo Nhân Dân và những trang web, blog của những cá nhân liên quan“.

– TS Trần Nhơn: Bão tố nổi lên rồi! (DLB). “Không phải ngày xưa Đảng tuyệt vời,/ Chẳng qua chưa bị lộ mà thôi./ Lừa công nông ngụy xưng giai cấp,/ Gạt đảng phái giành trọn ghế ngôi“.

– Những thiên tài bại não (DLB).

– Nụ cười và nắm đấm (Đào Tuấn).

– ‘Tôi coi đổi mới giáo dục lần này là trận đánh lớn’ (VNE). Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Bộ GD& ĐT: “Bước vào trận đánh, từ tướng lĩnh đến binh lính phải quyết tâm, tin và­­o chiến thắng, sẵn sàng trả giá. Tôi coi thực hiện để án đổi mới giáo dục lần này là một trận đánh lớn“.  (có mùi hơi hơi giống anh # nhở kaka) – Thời cực thịnh của chém gió (FB Mạnh Kim). “Không, đừng nên, xin đừng, đừng bao giờ để người dân lại nói ông ‘chém gió’ bạo quá, thưa ngài bộ trưởng. Tôi không tin rằng ông cũng thuộc loại giang hồ chém gió. Ông là quan to. Tôi tin ông! Niềm tin của tôi dành cho ông cũng tương tự ‘ông giao thông’ và ‘bà y tế’ vậy!

– Bộ trưởng Phạm Bình Minh: VN khẳng định được vị thế trên thế giới (DT) (lại tự sướng). – Việt Nam không né tránh các vấn đề gai góc (TP).

– Hoãn xét xử hành chính vụ Đoàn Văn Vươn (DV). – Hoãn phiên xử vụ ông Đoàn Văn Vươn kiện UBND huyện Tiên Lãng (DT). – Hoãn xử vụ ông Vươn kiện huyện Tiên Lãng vì nhân chứng vắng mặt (LĐ).

– Tái định cư thủy điện ở Quảng Nam: Người dân bị “nghèo hóa” do thiếu đất sản xuất (LĐ).

– Ở nhiều nước, cơ quan công quyền còn là một di sản kiến trúc (Infonet). – Hiếm hoi những trụ sở chưa như cung điện (VNN).

– Vượt quỹ vì duyệt danh mục thuốc tùy tiện (TN).

– Vụ 3 công nhân kẹt lũ trong hầm thủy điện: Nhà thầu coi thường mạng người (DV). – Tìm thấy chiếc áo của nạn nhân người Trung Quốc (NNVN).

– Lo hồ chứa thủy điện, thủy lợi mất an toàn (PT).

– Chết sặc với Tâm thư của Dũng lò vôi & Đại gia Lê Ân bảo hành giường! (Trần Hùng).

– Vì sao TGĐ Dự án B5 Cầu Diễn bị bắt khẩn cấp? (GDVN).

– Khổ như… nhân chứng (TN).

– Đài Loan: Nhiều người ký tên thỉnh nguyện lên án chế độ Trung Cộng mổ cướp nội tạng (hình ảnh) (ĐKN).

“Diều hâu” Chu Thành Hổ vừa ăn cướp vừa la làng ở Biển Đông  (Soha)   —-Di chuyển khó lường của 3 hạm đội Hải quân Trung Quốc trên Biển Đông (SM)    —–Nên hiểu bình luận về Biển Đông của Thủ tướng Singapore như thế nào?  – (GDVN)

Hoàn Cầu: Obama nói không thể dựa vào lịch sử giải quyết TT Biển Đông  (GDVN)

2 tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép ở Hoàng Sa bị bão đánh chìm– (GDVN)   —-Ts Trần Công Trục: Ta cần khởi kiện TQ vi phạm UNCLOS ở Biển Đông– (GDVN)

Vì sao Trung Quốc chấp nhận đàm phán với ASEAN về COC?  -(Alobacsi)    —Radar Nhật săn J-20 Trung Quốc, COC có thoát điềm báo?  (PNTD)

ASEAN, TQ nên giải quyết tranh chấp biển đảo không bằng võ lực (VOA)

Thủ tướng VN nhắc tới nguy cơ xung đột Biển Đông  (BBC /.nghe xem)Trong bài phát biểu của mình trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc tại New York hôm thứ Sáu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam đã nhắc tới mối đe dọa chiến tranh vẫn còn hiện diện trên thế giới.

Hiến pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng: TBT Nguyễn Phú Trọng  (RFA)   —-‘Đa số nhân dân đồng ý với Hiến pháp’  (BBC)   —-Các diễn đàn xã hội dân sự ở Việt Nam  (BBC)    —Quyền công dân và công nghệ di động  (BBC)

Khi số phận đất nước được quyết trong…khán phòng  (TVN)

Rối trí về Lê Quốc Quân?  (BBC)

Bà Nguyễn thị Kim Liên và 2 con Đinh Nhật Uy, Đinh Nguyên Kha

Câu chuyện của anh em Đinh Nhật Uy-Đinh Nguyên Kha (VOA) -Một bà mẹ VN tự tìm cách vượt giới hạn bờ rau, ao cá ở vùng quê nghèo để kêu gọi công lý cho con đang bị giam cầm vì hoạt động cho dân chủ, công bằng xã hội  ====>>>

Phái đoàn liên tôn giúp người Việt tị nạn ở Thái Lan  (RFA)   —Tù nhân lương tâm bị chuyển đi trại tù ở xa  (RFA)

Việt Nam bắt đầu có ý thức bảo vệ môi trường  (RFI)   —-Vụ chôn hóa chất: Đủ căn cứ khởi tố hình sự  (TVN)   —Tiền đã khó, xây trụ sở 10-15 năm lại đập  (VNN)

Thủ tướng: Khó nhất cân đối ngân sách   (VNN)    —–Đối tác chiến lược thứ 12 và dấu ấn New York  (VNN)   —-Bộ trưởng Vũ Đức Đam: tăng lương cao quá thì sẽ không còn sức cạnh tranh  (Tamnhin)

Năm 2014 tiếp tục ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội và kiềm chế lạm phát:”Có thể chỉ là trên giấy”?  (Tamnhin)

Vỡ kênh dẫn thủy điện Sêrêpốk 4A, gây ngập nặng    (VNN)  –Khoảng 15g30 ngày 29/9, kênh dẫn dòng thủy điện Sêrêpốk 4A (thuộc Công ty cổ phần Thủy điện Buôn Đôn, Đắk Lắk) đã bất ngờ vỡ toang 2 bên, cuốn trôi hàng chục ha lúa và hoa màu của người dân.

Quân dân miền Trung đang căng người chống bão  (TT)   —Biết bao giờ đến Việt Nam?  (NLĐ)- Vụ Hoa hậu Thế giới.

Vỡ đập thủy điện Sêrêpốk 4A, lãnh đạo không kịp trở tay?  (ĐV)

Từ Paris đến New York: Bay cao Việt Nam  (DT) –Tiếp theo những chuyến công tác quốc tế rất thành công của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, trong tuần cuối tháng 9 đã diễn ra một sự kiện ngoại giao nổi bật của năm 2013:    –Còn thiếu 2 chữ “tốt đẹp” và “cả thế giới đều nể”

Hoãn phiên xử vụ ông Đoàn Văn Vươn kiện UBND huyện Tiên Lãng  (DT)    —-Hoãn phiên tòa hành chính giữa ông Đoàn Văn Vươn và UBND huyện Tiên Lãng (Infonet)   —-Hoãn xử vụ ông Vươn kiện huyện Tiên Lãng vì nhân chứng vắng mặt  (LĐ)

Vì sao Bộ GTVT cảnh cáo và cấm 4 nhà thầu tham gia dự án?  (Dân trí)

Người tố “tráo thủy tinh thể”: Ông Nguyễn Bá Thanh đã nhận được đơn!  (Infonet)    ——“Chốt” phương án tăng lương tối thiểu 15% (Infonet)   —Không giảm lương, không tăng giá điện  (LĐ)

___________________________________________________________________________________________________________

Albert Einstein: Bàn về Tự do-(Danluan)    —--(Danluan)

Nhiều người bày tỏ thái độ ủng hộ Luật sư Lê Quốc Quân trước phiên tòa sơ thẩm 2/10/2013-(Danluan)

Nguyễn T Bình – Thêm ba con số không-(Danluan)

-(Danluan)

Đào Tuấn – Nói chuyện bằng nắm đấm: Đừng nhầm ‘thủ phạm’-(Danluan)

Nguyễn Mộng Hoài – Nghe “Thông điệp xanh” của Thủ tướng ta tại LHQ, vừa vui vừa chưa vui-(Danluan)

Thùy Linh – Cơn ác mộng-(Danluan)    —-Võ Văn Tạo – Đâu chỉ chuyện thay tên nước?-(Danluan)

Tâm 8x – Nguyễn Phú Trọng – Nhà tuyên huấn thế kỷ 20-(Danluan)

Thư giãn: Chuyện hài những người Cộng sản-(Danluan)   —-Hạ Đình Nguyên – Một đàn, tang tình là…  -(Danluan)

Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên  –Mạng lưới Blogger Việt Nam – Danlambao)

Chọc quê bác Hồ Dân Tiên Lan Danlambao)

Trần Dân Tiên thực là ai!? –Thái Doãn Hiểu (Văn Hóa Nghệ An) Danlambao)

Những thiên tài bại não Danlambao)   —Tản mạn về những con đường Danlambao)   —Côn an – luật pháp và bạo hành Danlambao)

Nắm tai dân mà hét Danlambao)  —-Hu hu… Như vậy là… có ĂN TIÊU!!! Danlambao)   —ĂN xong. đập. TIÊU tiếp Danlambao)

Công an bảo vệ dân hay khủng bố dân? Danlambao)   —Diễn văn “bốc mùi” của đ/c “X” Danlambao)

Anh Ba quăng mìn tại LHQ! Danlambao)   —-Nửa khùng nửa điên Danlambao)

____________________________________________________________________________________________________________________________

Chính phủ chỉ đạo xem xét lại số lượng Thứ trưởng ở các Bộ  (GDVN)    —-Chính phủ đề nghị tăng bội chi ngân sách năm 2014  (ĐV)     —-Đa số các Bộ có số thứ trưởng “vượt trần”  (DT)   —“Đang nghiên cứu mỗi bộ có bao nhiêu thứ trưởng”  (Infonet)

Trung ương Đảng xem xét nhiều vấn đề hệ trọng  (NLĐ)

Đại gia kín tiếng đứng sau thương vụ 92 máy bay của Vietjet Air là ai?  (GDVN)

Bộ trưởng Vũ Đức Đam nói về vụ “tráo thủy tinh thể” ở BV Mắt Hà Nội  (GDVN)

Thủy điện “tàn sát” gần 50.000 ha rừng   (NLĐ)   —-Bồ bịch lăng nhăng bị phạt 1-3 triệu đồng  (NLĐ)

KINH TẾ

– Kết quả bước đầu về tái cơ cấu kinh tế (CP/PT). – Nhiều chuyển biến tích cực của nền kinh tế trong 9 tháng năm 2013 (CATP). – Nhiều dấu hiệu khả quan nhưng phục hồi chậm (KTĐT).

– Thời của nguồn vốn lớn (NCĐT). – “Nếu lương cao quá, sức hút đầu tư sẽ giảm” (VnEco).

– Đổi mới sáng tạo là cứu cánh của doanh nghiệp (Tia sáng).

– “Kết duyên” với doanh nghiệp Nhật (TT).

– Vàng trong nước “nín thở” chờ xu hướng giá thế giới (DT). – Nhu cầu vàng trong dân vẫn rất lớn (VOV).

– 5 điểm mới trong xử phạt trên TTCK (ĐTCK). – Những lời nói dối phổ biến trên TTCK (ĐTCK).

– Tồn đọng 80.000 căn hộ dự án chưa có sổ đỏ: Bao giờ được giải quyết? (LĐ). – Cấm sử dụng nhà ở vào các mục đích khác: Chưa hợp lý! (VOV).

– “Bước qua dép” doanh nghiệp (LĐ).

– Thủ tướng yêu cầu xem xét việc giảm giá xăng dầu (VnEco). – Giá xăng dầu vẫn tăng nhanh, giảm chậm? (LĐ).

– “Làm giàu mà dễ như những lời dụ dỗ có đến lượt mình không?” (DT).

– Thiếu nguyên liệu chế biến điều xuất khẩu (DV).

– Đổ mồ hôi sôi nước mắt (NNVN).

– Đường nhập lậu sẽ làm hàng triệu nông dân điêu đứng (LĐ).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Thẩm định hồ sơ đề cử Cát Bà là di sản thiên nhiên thế giới (LĐ).

– Hồn Việt qua những thân tre (NNVN).

– ĐỌC SÁCH CŨ NÓI VỀ CHUYỆN ĐỌC SÁCH CẤM (Nguyễn Trọng Tạo).

– Vài ghi nhận thêm về truyện ngắn Lê Lạc Giao (Du Tử Lê). – Cưới xin thời bao cấp (Quê choa). – Ngọc Hương: Nghe nhà văn Inrasara kể về văn hóa Chăm (Inrasara).

– Nhạc sĩ Hoàng Thị Kiều Anh: Gieo mầm tin vào sức mạnh dân tộc (SGTT).

– Chị Thanh Thủy, Giám đốc Công ty Giao hưởng xanh: Đĩa than Việt Nam sẽ phổ biến (SGGP).

– Mỏ vàng mới của showbiz Việt (TN).

– Nhà xuất bản sẽ làm việc với Huyền Chip (LĐ). – Gửi các bạn chê….Huyền Chíp (Hiệu Minh).

– “Nghèo” như… điện ảnh Việt! (PT). – Đã đến lúc loại phim dở (TT).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Bộ hãy trả lời câu hỏi ‘giáo dục để đáp ứng cái gì’ (VNN). – ‘Tôi coi đổi mới giáo dục lần này là trận đánh lớn’ (NLĐ).

– Nền giáo dục chưa tạo được nguồn lực, động lực để phát triển (VOV).

– Suy bụng ta ra bụng người (NNVN).

– Phụ huynh sợ đại diện phụ huynh (TN). – Trường quê: Vẫn loạn thu đủ loại quỹ như… mọi năm (ĐS&PL). – Quỹ lớp, quỹ trường: Thu chi thoải mái tiền tỷ (DV).

– Cần quái gì cái công bằng gớm ghiếc ấy! (ĐV).

– Tranh chấp quyền hiệu trưởng: Đã có quyết định cuối cùng (Infonet).

– Sẽ di dời một số trường ĐH ở Hà Nội về Hà Nam (DT).

– Cảnh giác với chương trình liên kết đào tạo… dễ dàng với người học (DT).

– Trẻ em làng nổi đi học (TT).

– Chương trình Trợ giảng Ngoại ngữ Fulbright (FLTA) Năm học 2014 (ĐSQ Mỹ).

– Arigato – Lời cám ơn từ Nhật Bản (Đọt chuối non).

Oằn lưng với học phí trường tư  (TT)

Kiên Giang: Rộn ràng Lễ hội Nguyễn Trung Trực  (TT)     ——Tấm bản đồ chiến sự lòng dân của Nguyễn Tri Phương  (Tamnhin)

Thương mại hóa và con đường của giáo dục Việt Nam    —-Đề xuất đổi mới toàn diện giáo dục, tập trung vào giáo dục phổ thông   (GDVN)

Cần quái gì cái công bằng gớm giếc ấy!   (ĐVO)-Alo, Để công bằng cho các em đã đóng tiền, đề nghị những em chưa đóng tiền ngồi nguyên trong lớp học không được ra sân.

Cái dzụ “công bằng kiểu “XHCN đấu tranh Giai Cấp” này y như lúc trước bắt các Cháu không đóng tiền ( do nghèo không có tiền đóng, tôi có máu “XHCN và Giai cấp” rất chí ư là cao , dù không phải con tôi nhưng tôi biết rõ Cháu nghèo nên tôi phản đối , trường đã xin lỗi và hứa bỏ) lên trên cột cờ trường?? Cứ như thế mãi dù kiểu cách có thay” đổi mới” hơn.- Cho nên Nhân Dân ta đã “sáng mắt sáng lòng ” câu “Đấu Tranh Giai Cấp” chưa???????Giai cấp nào??????

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

Người mẫu mới nóng bỏng nhất xứ anh đào– Liều mạng chụp ảnh sóng dữ trong mưa bão (VNN).

– Nhiều ngư dân Bạc Liêu sợ đi biển! (SGTT).

– Lời kể đau xót vụ 4 em nhỏ bị tường đè chết (DV).

Người mẫu mới nóng bỏng nhất xứ anh đào (PNTD)  ====>>>>

Tương ớt gia vị phẩm màu; mắm cá đặc sản hóa chất  (VEF)   —–Nữ trang Ý tại Việt Nam, 100% đồ Tàu  (VEF)

 

 

 

 

Người mẫu xinh đẹp cực sexy với nội y trắng   <<<<===Người mẫu xinh đẹp cực sexy với nội y trắng  (PNTD)

Bắt hai “má mì” bán hai cô gái sang Trung Quốc  (TT)    —-Học sinh lớp 8 tham gia giết tài xế taxi để cướp của  (NLĐ)

Xe biển xanh lũ lượt nối đuôi dàn siêu xe dự đám cưới Ngọc Thạch  (GDVN)

Đám cưới 3 tỷ đồng giữa Ngọc Thạch và thiếu gia Hà Nội  (VTC)

Công chức Việt biết đánh golf, chuẩn nhất thế giới  (PNTD)

Âm mưu của gã Việt kiều Mỹ thuê sát thủ về nước giết 9 người thân  (LĐ)

QUỐC TẾ 

– Bắt đầu tiêu hủy kho vũ khí hóa học Syria (TTVH). – Assad: Phe nổi dậy ngăn cản tiếp cận các kho vũ khí hóa học (GDVN).

– Tổng thống Assad cam kết tuân theo nghị quyết LHQ (TT). – Quân nổi dậy Syria vẫn không để Damascus yên (ĐV). – Phát động “thánh chiến tình dục” ở Syria (LĐ). – Nội chiến Syria có thể kết thúc trong vài tuần (Tin tức). – Assad: Phe nổi dậy ngăn cản tiếp cận các kho vũ khí hóa học (GDVN).

– Biểu tình đòi Ai Cập dỡ bỏ hạn chế ra vào Dải Gaza (TTXVN).

– Mỹ tin tưởng sớm đạt thỏa thuận với Iran (VOV).

– Iraq: 100 người thương vong do bạo lực bùng phát (TTXVN).

– Hai nhà báo Mỹ sẽ phanh phui ‘chương trình ám sát của Mỹ’ (VOV).

– Tang lễ tập thể cho các nạn nhân vụ đánh bom Pakistan (VOV).

– Kinh hoàng cảnh hàng chục sinh viên bị giết tại Nigeria (VNN).

– Bí ẩn vũ khí điều khiển con người (TN).

– Hàng loạt cuộc biểu tình đòi nhà lãnh đạo Mã Anh Cửu từ chức (SM).

Đàm thoại Mỹ – Iran sau hơn 30 năm  (BBC)    —Teheran sẵn sàng thảo luận việc giới hạn mức độ làm giàu uranium  -(RFI)   —Iran sẵn sàng thảo luận, không ngưng tinh chế uranium  (RFA)

Mối đe dọa thực sự từ phía Triều Tiên  (KT)    —-Mỹ-Hàn không đổi ngày bàn giao quyền tư lệnh liên quân  -(RFI) —Hoa Kỳ không gia hạn quyền chỉ huy quân sự tại Hàn quốc  (RFA)

Mỹ : Khó tránh nguy cơ đóng cửa các cơ quan chính quyền Liên bang  -(RFI)   —  Chính phủ Mỹ sắp bị đóng cửa  (VOA)   —-Bộ trưởng Hagel: Biểu quyết của Hạ viện ‘vô trách nhiệm đáng kinh ngạc’  (VOA)

Abe bác bỏ ‘có tranh chấp ở Senkaku’  (BBC)    —  Tokyo đòi tẩy chay bản đồ Google không ghi tên Nhật trên các đảo tranh chấp  (RFI)

Syria : Nga tăng cường hải quân ở đông Địa Trung Hải  -(RFI)   –Lần đầu tiên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc gặp lãnh đạo đối lập Syria  -(RFI)   —LHQ khởi sự điều tra đợt 2 tại Syria  (RFA)    — Syria oanh kích trường học, giết chết 12 người  (VOA)

Ý tìm giải pháp cho khủng hoảng chính trị  (BBC)    —   Ý lại rơi vào khủng hoảng chính phủ  -(RFI)    —Các bộ trưởng trung hữu từ chức đẩy chính phủ Ý vào khủng khoảng  (VOA)

Khu tự do Thượng Hải ‘thúc đẩy cải tổ’  (BBC)    —–Trung Quốc mở khu vực mậu dịch tự do trắc nghiệm (RFA)  —Trung Quốc xét xử một người kêu gọi biểu tình kỷ niệm Thiên An Môn  -(RFI)    —Xin biểu tình kỷ niệm biến cố Thiên An Môn, bị tòa kết tội (RFA)  —-Cư dân mạng bất bình vì bình hoa khổng lồ trước Thiên An Môn   -(RFI)

Biểu tình đòi TT Mã Anh Cửu từ chức  (RFA)

Bangladesh : Ba triệu công nhân dệt may được chủ hứa tăng lương  -(RFI)   —Số tử vong vụ nổ bom ở Pakistan lên tới ít nhất 37 người  (VOA)

Bom nổ tại khu vực tự trị người Kurd ở Iraq  (VOA)   —-Trường học ở Nigeria bị tấn công, 40 người thiệt mạng  (VOA)

Tư pháp Nga quyết định tống giam một phát ngôn viên của Greenpeace  -(RFI)

Philippines mừng Hoa hậu Thế giới đầu tiên  -(RFI)    —-Người đẹp Philippines lên ngôi Miss World  (BBC)

Chuẩn bị Mondial 2022 : Qatar bị cáo buộc bóc lột lao động như nô lệ  -(RFI)

Phi thuyền chở hàng cập Trạm Không gian Quốc tế  (VOA)   —Sập nhà ở Ấn Độ: Ít nhất 42 người thiệt mạng(VOA)    —-Cảnh sát Trung Quốc giải cứu 92 trẻ em bị bắt cóc(VOA)

Phẫn nộ trước bất công, dân Trung Quốc đòi bỏ án tử hình  (Soha)

Bức tranh kinh tế Trung Quốc ‘méo mó’ dưới các con số đẹp đẽ  (SM)

“Trình độ của quân đội Trung Quốc vẫn kém nước mạnh nhất 30 năm”  (GDVN)

Hiến pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng: TBT Nguyễn Phú Trọng

RFA

Đảng Cộng sản Việt Nam đặt hiến pháp xuống bên dưới cương lĩnh của đảng, khi TBT Nguyễn Phú trọng tuyên bố: : “Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”

Báo VNExpress trích lời ông TBT như trên, nhân buổi nói chuyện của ông trước cử tri hai quận Tây Hồ và Hoàn Kiếm hôm thứ bảy 28/9 vừa qua.

Từ Việt Nam, Đại tá Phạm Đình Trọng, cựu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam nêu nhận xét về câu nói này của người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam,

Điều ông ấy nói là vô cùng thảm hại, vô cùng nguy hại cho đất nước. Đưa cương lĩnh của đảng lên trên Hiến Pháp, lên trên Pháp luật là một điều lú lẫn, một điều xằng bậy không thể chấp nhận được.

Đây là cái nhận thức của ông ấy, chứ không phải ông ấy lỡ lời. Đây là một nhận thức sai trái, vô cùng nguy hại. Dân tộc Việt Nam có một ông đứng đầu đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì nguy hiểm quá. Với một đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì đất nước Việt Nam mãi mãi là đất nước vô pháp luật.”

Năm 2014 tiếp tục ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội và kiềm chế lạm phát:”Có thể chỉ là trên giấy”?

Sự kiện bình luận

Chủ nhật, 29/9/2013 17:03 GMT+7
Ngày 27, 28/9 tại thành phố Huế đã diễn ra phiên họp toàn thể Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội để thẩm tra dự án Luật Đầu tư công, dự án Luật Phá sản (sửa đổi):

Thẩm tra, đánh giá kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội 3 năm thực hiện kế hoạch 5 năm 2011-2015; đặc biệt là năm 2013 và phương hướng, nhiệm vụ kế hoạch phát triển năm 2014.
Tại phiên họp, các đại biểu xác định: mục tiêu nhiệm vụ và các chỉ tiêu chủ yếu của kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội trong năm 2014 là tiếp tục củng cố, ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội và kiềm chế lạm phát.
Tập trung tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh, phục hồi nhịp độ tăng trưởng gắn với tái cơ cấu nền kinh tế, đổi mới mô hình tăng trưởng và thực hiện 3 khâu đột phá chiến lược. Nâng cao chất lượng dịch vụ và thúc đẩy cạnh tranh khu vực; đẩy mạnh thu hút khách du lịch quốc tế; thực hiện cải cách doanh nghiệp nhà nước đi đôi với hỗ trợ phát triển các doanh nghiệp nhỏ và vừa, kinh tế hợp tác xã; phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao; thúc đẩy phát triển khoa học công nghệ để nâng cao khả năng cạnh tranh của nền kinh tế…

Dự kiến các chỉ tiêu kinh tế chủ yếu trong năm 2014 như sau: GDP tăng khoảng 5,8% so với năm 2013; tổng kim ngạch xuất khẩu tăng khoảng 10%; tổng nguồn vốn đầu tư toàn xã hội chiếm khoảng 30% GDP; tỉ lệ hộ nghèo giảm 1,7-2%; tỉ lệ che phủ rừng đạt 41,5%; tỉ lệ dân số nông thôn được sử dụng nước hợp vệ sinh 85%…

Đánh giá kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội 3 năm thực hiện kế hoạch 5 năm 2011-2015; đặc biệt là năm 2013 và phương hướng, nhiệm vụ kế hoạch phát triển năm 2014, Bộ Kế hoạch và Đầu tư cho biết: Trong 9 tháng đầu năm 2013, lạm phát tiếp tục được kiềm chế nhờ thực hiện quyết liệt, kiên trì các biện pháp, chính sách kinh tế vĩ mô. GDP dự kiến cả năm 2013 tăng khoảng 5,4% so với 2012.

Sản xuất công nghiệp, nhất là công nghiệp chế biến, chế tạo đã có những chuyển biến đáng kể tuy còn nhiều khó khăn; sản xuất nông nghiệp vẫn duy trì ổn định; dịch vụ phát triển với tốc độ tăng trưởng cao, đóng góp lớn nhất vào tăng trưởng GDP; thu hút và giải ngân vốn ODA đạt khá.
Tuy nhiên, nền kinh tế vẫn còn nhiều tồn tại, hạn chế; lạm phát tuy đã kiềm chế nhưng vẫn còn tiềm ẩn nguy cơ tăng trở lại; việc tiếp cận nguồn vốn tín dụng của doanh nghiệp còn nhiều khó khăn. Thị trường và sức mua còn yếu; trong đó, so với tháng 12/2012, chỉ số giá tiêu dùng 9 tháng qua tăng khoảng 4,63%; dự báo từ nay đến cuối năm chỉ số giá tiêu dùng có thể tăng cao hơn do các yếu tố như tăng giá điện, than, xăng dầu…

Các đại biểu dự phiên họp cũng tham gia nhiều ý kiến vào dự thảo Luật Đầu tư công; nhấn mạnh một số nội dung cơ bản các quy định về hoạt động đầu tư hoặc hỗ trợ đầu tư sử dụng vốn nhà nước vào chương trình, dự án phục vụ phát triển kinh tế – xã hội không có khả năng hoàn vốn trực tiếp; quyền và nghĩa vụ của tổ chức, cá nhân liên quan đến đầu tư công và trách nhiệm quản lý nhà nước về đầu tư công.

Đối với dự thảo Luật Phá sản, nhiều đại biểu cho rằng, sau 9 năm thi hành Luật Phá sản ban hành năm 2004, việc sửa đổi Luật Phá sản trình Quốc hội lần này hết sức cần thiết, phù hợp với thực tiễn nền kinh tế đất nước trong thời kỳ hội nhập kinh tế quốc tế.

Trong đó, việc sửa đổi Luật Phá sản lần này tập trung vào việc xác định đối tượng áp dụng; tiêu chí xác định doanh nghiệp, hợp tác xã (DN, HTX) lâm vào tình trạng phá sản; việc quản lý, thanh lý tài sản của DN, HTX lâm vào tình trạng phá sản; thẩm quyền của toà án các cấp đối với việc tiến hành thủ tục phá sản đối với DN, HTX; kể cả doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài tại Việt Nam…
LTS: Tất cả những nội dung đưa ra bàn thảo và dự toán cũng như đề ra phương án thực hiện nhưng chúng ta không lấy căn cứ từ thực tế khách quan và cụ thể của mọi tình hình kinh tế xã hội mà chỉ căn cứ vào các báo cáo chủ quan thiếu thực tế thì liệu kế hoạch vạch ra cho năm 2014 như trên liệu chỉ có thể là trên giấy hay không?

PVTH

Tâm 8x – Nguyễn Phú Trọng – Nhà tuyên huấn thế kỷ 20

Tâm 8x

Thực sự – với tôi – một người thuộc thế hệ 8x đọc báo thấy ông Bí thư nói chuyện với cử tri hai quận Tây Hồ, Hoàn Kiếm vào ngày 28/09 mà cảm giác vừa thương cho ông vì ông như một kẻ thừa thãi về lý luận không tưởng XHCN nhưng lại ngu si về sự nhận thức thực tiễn, vừa xót cho dân Việt Nam phải có những kẻ lãnh đạo tầm nhìn hột mít như ông.

Đầu tiên, ông làm một cái việc muôn thuở mà các nhà lãnh đạo Đảng, nhà nước và cả cấp lãnh đạo cơ sở hay làm là “nhét chữ vào mồm” người nghe bằng câu bất hủ: “Tuyệt đại đa số người dân đồng ý với tên gọi hiện nay – nước CHXHCN Việt Nam”.

Ông chẳng cần căn cứ số liệu, cũng chả cần phải dựa vào một công trình nghiên cứu nào cả. Ông nói khơi khơi theo kiểu đọc văn bản…. xa rời thực tế của lãnh đạo Đảng bấy lâu nay.

Để nhấn mạnh yếu tố tên nước, ông kết luận: “Đây là một bước tiến, chúng ta đang đi lên CNXH chứ có dừng ở cuộc CM Dân tộc dân chủ đâu”.

Về đi lên CNXH (hoang tưởng) thì bấy lâu nay tôi đã biết, nhưng ông Bí thư biết không, tôi buộc phải nhảy cẫng lên khi ông nói về yếu tố CM Dân tộc Dân chủ. Ồ! Thì ra chúng ta đã qua thời điểm làm CM Dân tộc Dân chủ lâu rồi. Chính vì thế mà con đường chúng ta đang đi là con đường của sự thu vén của giai cấp lãnh đạo về mặt tài sản (thông qua hiện tượng ngứa ghẻ) cho mục đích tạo dựng một xã hội xã hội chủ nghĩa cho 1 nhóm người chứ không phải là một sự đi lên của 1 xã hội dân chủ cho Dân tộc này nữa rồi.

Hiểu nôm na, để thu vén cho hành trang đi lên CNXH đó, ông nghiêm khắc cảnh báo về việc ai đó muốn “bỏ điều 4, xóa vai trò lãnh đạo của Đảng”. Điều 4 thiêng liêng đó được xem xét như một yếu tố sống còn của Đảng, cán bộ Đảng viên Cộng Sản từ thời ông Triết và nay được ông kế thừa một cách trọn vẹn. Vì điều đó còn, nghĩa là công cuộc thu vén tài sản quốc gia cho cá nhân vẫn còn tiếp diễn một cách thuận lợi, trôi chảy…

Tiếp đó ông nói về vấn đề sở hữu đất đai, ông nhấn mạnh quyền sở hữu đất đai thuộc về nhà nước và chỉ có như vậy thì mới có thể xây dựng những công trình quốc gia, những khu công nghiệp lớn.

Theo ông, hiện còn bốn vấn đề lớn trong nội dung dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Trong đó, theo tôi có hai vấn đề đáng quan tâm là:

– Ông xác định kinh tế nước ta là một nền kinh tế thị trường định hướng XHCN (kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo) và 1 lần nữa ông lại sử dụng cụm từ “tuyệt đại đa số đang tán thành” vì thế nên dù cho kih tế nhà nước có yếu kém, bệnh tật đến mức độ nào thì vẫn giữ nó. Ông lan man lo sợ một viễn cảnh ở thì tương lai “không phải là chủ đạo thì sẽ ra sao?” đầy tính lý luận Mác-xít mà bỏ quên cái thực tại phũ phàng của nền kinh tế định hướng XHCN hiện tại. Và dường như ông bí thư đang tát ông thủ tướng Dũng đang chạy vạy tới gặp các tổ chức tài chính – thương mại lớn ở Hoa Kỳ để nhằm tìm được sự “công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường”. Nhớ nhé! – Chỉ có kinh tế thị trường, không hề có thêm cái đuôi định hướng XHCN nhé!

– Vấn đề thứ hai là vấn đề về luật đất đai, trong đó có cụm từ kinh điển “Đất đai là sở hữu toàn dân, giao Nhà nước thông nhất quản lý”. Chả biết nó đúng sai như thế nào, nhưng chỉ thấy dân oan về đất đai hai miền Nam-Bắc cứ tăng đều đều. Trong khi đó, vị tổng bí thư lại bảo vệ đến chết cái quyền được quản lý của nhà nước qua việc nhấn mạnh tác dụng của nó trong “xây dựng những công trình quốc gia, những khu công nghiệp lớn”. Cái bảo vệ “sở hữu toàn dân, nhà nước quản lý” đó đã khiến nhà báo Bùi Tín phải thốt lên: “Vì chính cái sở hữu toàn dân do đảng CS tạo ra là kẻ giết người hàng loạt cần bị vạch mặt, kết tội và xóa bỏ không thương tiếc.” Và rõ ràng, sự quản lý đầy trách nhiệm của nhà nước đã đưa nước Việt Nam vốn còn đang đói – nghèo – lạc hậu có những công trình bậc nhất Đông Nam Á – Châu Á – thế giới…

Cuối cùng, một câu để đời mà tôi nghĩ người dân và thế hệ sau sẽ nhắc về một như một tên “TUYÊN HUẤN” với cái nhìn sách vở thay vì một nhà lãnh đạo (phải có cái tầm nhìn trong thực tiễn) là: – “văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”.

Vâng! Chúc mừng ông Trọng – Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam. Người đã có cuộc gặp, trao đổi nói chuyện với cử tri như một gã say rượu, chém gió khơi khơi như kiểu “cử tri” là người thế kỷ 20 (thế kỷ còn bị phụ thuộc vào cái loa tuyên truyền của Đảng). Người đã “vì Đảng, vì cán bộ” ta nên đã đặt hiến pháp nhà nước “quan trọng thứ 2” sau “cương lĩnh của Đảng”. Bởi vì nó “quan trọng vào bậc nhất nhưng sau Cương lĩnh của Đảng” nên những gì ông nói, cũng có thể hiểu được. Những ai muốn bảo vệ điều 4, sở hữu toàn dân, quân đội thuộc về Đảng…cũng có thể hiểu được.

Cảm ơn ông tuyên huấn cấp cao – Nguyễn Phú Trọng đã dạy cho tôi một bài học quý giá: “Cộng sản không thể thay đổi, tự sửa chữa được, mà phải thay thế, loại bỏ chúng” (Cựu Tổng Thống Nga Boris Yeltsin)

Albert Einstein: Bàn về Tự do

Albert Einstein (1879-1955) là một nhà vật lý nổi tiếng, các công trình khoa học của ông đã cách mạng hóa thế giới quan vật lý. Albert Einstein được coi là biểu tượng hoàn thiện của một nhà nghiên cứu và một thiên tài. Hơn nữa, bên ngoài thế giới chuyên môn khoa học, ông cũng đã tận dụng sự nổi tiếng phi thường của mình trong việc thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc và cho hòa bình.

Muốn thảo luận về việc đánh giá các giá trị nền tàng, tôi biết đó là một công việc vô vọng. Ví dụ, chẳng hạn có một ai đó đã tự cho mình có nhiệm vụ phải xóa bỏ một giống người nào đó khỏi mặt đất, thì không thể nào có thể bác bỏ quan điểm của nó bằng những lập luận hợp lý. Nhưng nếu có được sự thống nhất với nhau về một số nhiệm vụ và giá trị, thì lúc này người ta có thể hoàn toàn nói chuyện với nhau về phương tiện dùng để đạt đến được những mục đích đó. Vì vậy, chúng ta hãy giả sử rằng có hai mục đích, mà tất cả những ai đọc những dòng này, có thể sẽ đồng ý.

1. Tất cả của cải vật chất, dùng để bảo tồn cuộc sống và sức khỏe của con người, cần phải được sản xuất ra với mức lao động ít nhất có thể.

2. Mặc dù việc thỏa mãn các nhu cầu vật chất là điều kiện không thể thiếu đối với sự bình an của chúng ta, nhưng như thế chưa đủ. Để thỏa mãn cho chính mình con người hơn nữa phải có cơ hội để phát triển những năng khiếu theo khả năng trí tuệ và nghệ thuật của mình một cách tùy ý.

Mục tiêu thứ nhất trong hai mục tiêu này đòi hỏi sự gia tăng của tất cả các kiến thức có liên quan đến các quy luật tự nhiên và quy luật tiến bộ xã hội, tức là khuyến khích mọi nghiên cứu khoa học. Bởi vì nghiên cứu khoa học là một khối tự nhiên thống nhất mà từng bộ phận của nó phụ thuộc lẫn nhau một cách thường khó có thể dự đoán được. Tuy nhiên, điều kiện cho tiến bộ của khoa học là phải có được khả năng trao đổi một cách tự do tất cả các kết quả – và như thế có nghĩa là tự do bày tỏ quan điểm và tự do giảng dạy trong tất cả mọi lĩnh vực nghiên cứu khoa học. Ở đây tôi hiểu tự do là các quan hệ xã hội trong đó ai cũng có thể đưa ra nhận xét về những lĩnh vực thuộc kiến thức chung và chuyên ngành mà không gặp phải bất kỳ sự nguy hiểm cũng như sự bất lợi nào cho cá nhân. Sự tự do trao đổi quan điểm này là điều thiết yếu cho sự phát triển và phổ biến kiến ​​thức khoa học và có tầm quan trọng thực tiễn lớn. Trước hết, pháp luật phải đảm bảo cho điều này. Nhưng luật một mình nó không thể bảo vệ được tự do bày tỏ ý kiến; để sao cho mọi người đều có thể thể hiện quan điểm của mình mà không bị trừng phạt, thì tinh thần khoan dung phải được duy trì trong dân chúng. Một lý tưởng tự do bên ngoài như vậy tất nhiên không bao giờ có thể đạt đến được một cách hoàn toàn, nhưng người ta phải phấn đấu không mệt mỏi hướng tới đó, nếu như những ý tưởng khoa học và triết học tất cả vẫn còn cần phải tiếp tục tồn tại.

Để đạt được mục tiêu thứ hai, cụ thể là tạo điều kiện cho sự phát triển tinh thần của tất cả mọi người, cần thiết phải có một loại tự do khác. Con người không còn phải nhọc nhằn để mưu toan cho cuộc sống của mình đến mức không có cả thời gian hay năng lượng cho việc nâng cao trình độ. Nếu không có sự tự do thứ hai này, thì sự tự do trình bày quan điểm đối với anh ta cũng trở nên vô ích. Những tiến bộ của công nghệ sẽ giúp anh ta đạt được sự tự do này, một khi vấn đề phân công lao động hợp lý được giải quyết.

Sự phát triển của khoa học và của mọi hoạt động sáng tạo và trí tuệ khác cũng còn đòi hỏi một sự tự do bên trong. Sự tự do tâm trí này thể hiện ở chỗ, tư tưởng con người phải được giải thoát khỏi những ràng buộc của những định kiến ​​xã hội và độc đoán, và phải giữ được tính độc lập của mình trong sự đơn điệu và vô thức của cuộc sống hàng ngày. Sự tự do bên trong này là một món quà hiếm có của thiên nhiên và có giá trị xứng đáng để mỗi cá nhân phấn đấu cho nó. Ngay cả xã hội cũng có thể hỗ trợ cho nỗ lực này, hoặc ít nhất cũng không bao giờ nên có hành động cản trở. Ví dụ như trường học có thể sẽ ức chế sự phát triển của tự do bên trong, nếu như nó gây nên những tác động độc đoán hoặc tạo ra những gánh nặng quá mức cho lớp trẻ; ngược lại nó sẽ thúc đẩy sự tự do kiểu này, nếu như nó khuyến khích tư duy độc lập. Tuy nhiên chỉ với sự theo đuổi liên tục cả hai loại tự do, bên trong và bên ngoài, chúng ta mới đạt được khả năng phát triển và hoàn thiện tâm trí và do đó mới có thể cải thiện được cuộc sống bên trong và bên ngoài của chúng ta.

Nguồn: Albert Einstein, Bàn về Tự do. Trích dẫn trong cuốn: Albert Einstein, Những năm sau này của tôi, Stuttgart: Nhà xuất bản Đức 1979, trang 17-19 .

Đào Tuấn – Nói chuyện bằng nắm đấm: Đừng nhầm ‘thủ phạm’

Đào Tuấn

Muốn có một nụ cười, thay cho nắm đấm có lẽ, những bức xúc xã hội ngay từ khi nó chưa thành hình phải được giải tỏa, bằng một lẽ công bằng về lợi ích. Chứ không phải ngó sang trời Tây để “đổ tại” cơ chế thị trường.

Một người đàn ông mù đứng trên bờ dòng sông lười tại một công viên nước. Và… vạch quần, tiểu vào những người đang thư thả nằm phao trôi ra từ đường hầm.

Đây là một trong những trò kinh điển của loạt chương trình hài Just For Laughs Gags nổi tiếng trên toàn thế giới. Những “nạn nhân Canada” đã khó chịu không che giấu. Và họ phản ứng bằng cách la hét (để cảnh báo), ngã lộn xuống nước (vì tránh), hay nhảy lên bờ để “nói chuyện phải quấy”, tất nhiên, cũng chỉ nói bằng… mồm.

Nhắc lại, Just For Laughs Gags là chương trình hài được làm theo kiểu giấu camera, làm trò ngớ ngẩn để đối tượng không nghi ngờ và chộp những phản ứng hoàn toàn tự nhiên của họ.

Nhưng, cứ giả sử như trò chơi tè nhầm này diễn ra ở Công viên nước Hồ Tây chẳng hạn, không hiểu, những phản ứng của người dân chúng ta sẽ thế nào?

Một sự thông cảm? Chút xíu càu nhàu? Hay “nói chuyện phải quấy” bằng nắm đấm?


Rất khó để lấy những hình ảnh nữ sinh đánh ghen lột quần lột áo, thanh niên tóc xanh tóc đỏ luôn xử nhau bằng mã tấu, côn đồ ngập bệnh viện, hay những vụ nổ súng đang khiến cả xã hội bất an, để đánh giá nền tảng ứng xử cơ bản của một xã hội. Nhưng tình trạng bạo lực đến mức bất an như hiện nay, rõ ràng, đang đặt ra một câu hỏi lớn về sự… hài hước.Năm ngoái, kết quả một cuộc thăm dò mang tên “Tiếng nói của người dân”, do Viện thăm dò BVA của Pháp thực hiện tại 53 quốc gia đã đưa ra khẳng định “Việt Nam dẫn đầu danh sách các quốc gia lạc quan nhất”.

Nói chính xác hơn, người dân Việt Nam lạc quan nhất thế giới, rất lạ là từ niềm tin vào triển vọng kinh tế. Nhưng lạc quan nhất thế giới không có nghĩa là họ biết đùa, càng không phải biết cách giải quyết vấn đề bằng một cách thức lạc quan.

Hãy cùng nhìn lại một số sự kiện gần đây…

Đơn cử, mới ngày hôm qua, có hai ý kiến đã nhắc tới những vụ nổ súng ở Thái Bình và ở Đồng Nai.

Một ý kiến là khi thảo luận về chuyện Luật đất đai, trong khuôn khổ hội nghị của Quốc hội. Phó nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga nhắc lại “Những vụ việc đau lòng như vụ Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, vụ Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình”, để nói về định chế, và thực tế thu hồi đất với những “Mâu thuẫn, xung đột lợi ích gay gắt”.

Mâu thuẫn gì? Mâu thuẫn như thế nào khiến những người hiền như cục đất phải khỏa thân, rào làng, lập miếu để giữ đất, và xả súng để giải quyết? Đó là “cán cân lợi ích”, mà theo bà Nga, đang “nghiêng hẳn về phía nhà đầu tư, người được lợi ít hơn là nhà nước còn người thiệt thòi nhất vẫn là nông dân”.

Trong một sự kiện khác, một Phó giáo sư, tiến sĩ, nguyên Phó Viện trưởng Viện Văn hóa và Phát triển- Học viện Chính trị – Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh lý giải “cái tâm của con người bị xáo trộn, như một sợi dây đàn căng lên đầy sự bức xúc xã hội”, bằng nguyên do: tại cơ chế thị trường.

Ông vừa phàn nàn về mặt trái của những vấn đề pháp luật: “Pháp luật xử có nghiêm, có đúng không hay còn để tồn tại những nỗi oan ức khiến người ta không xử với nhau bằng pháp luật được mà phải dùng tới luật rừng?” nhưng cũng đồng thời chỉ thẳng nguyên nhân “do mặt trái của cơ chế thị trường, và sự ảnh hưởng từ lối sống bạo lực bên ngoài. Chẳng hạn như lối sống của nước Mỹ, dùng súng có thể để tự vệ nhưng cũng có thể để thể hiện bản năng “cuồng sát” của một số người”.

Đằng sau những vụ bạo lực đã xảy ra, có sự cùng quẫn giống như một sự oan ức. Có cái tâm con người bị xáo trộn.

Có một sợi dây đàn đang căng như những bức xúc xã hội.

Nhưng không phải vì thế mà người ta giải quyết vấn đề bằng súng ống, dao kiếm, hay tự hủy như vụ tự thiêu ngay trước trụ sở Công an phường, chỉ vì một món nợ nhỏ, và bị xã hội đen thúc ép.

Và cũng đừng giải thích nguyên nhân bằng thủ phạm vô hình “cơ chế thị trường” hay “lối sống bạo lực từ bên ngoài”.

Cách nhìn nhận vấn đề cho biết hậu quả hay kết quả.

Muốn có một nụ cười, thay cho nắm đấm có lẽ, những bức xúc xã hội ngay từ khi nó chưa thành hình phải được giải tỏa, bằng một lẽ công bằng về lợi ích. Chứ không phải ngó sang trời Tây để “đổ tại” cơ chế thị trường.

 

Núi Khấu Mai (Khấu Mai Sơn, Khấu Mai Ðỉnh hay Khấu Mai Lĩnh), tấm số 27

Theo dõi quá trình cắm mốc biên giới, người viết ghi nhận rằng cột mốc có tầm quan trọng hàng đầu đối với quân đội Pháp (sau năm 1892, vấn đề cắm mốc do quân đội phụ trách), là cột mốc cắm tại núi Khấu Mai (Pháp viết là Cao-May hay Khao-moué). Núi này ở phía nam Thủy Khẩu, biên giới giữa Long Châu thuộc TQ và Cao Bằng thuộc VN. Đây là ngọn núi có tầm chiến lược quan trọng (vào thời đó), vì nó kiểm soát con đường dọc biên giới, có nguồn nước, có thể đặt công sự để kiểm soát toàn vùng Long Châu.

Đỉnh ngọn núi này thuộc về VN do việc người Pháp trao đổi toàn bộ tổng Đèo Lương (Đèo Luông) cho Trung Quốc, cộng thêm điều kiện không được đặt công sự quá 25 người trên núi.

Khu vực này được giải quyết năm 1893. Có đến 3 cột mốc được cắm chung quanh núi Khấu Mai : Cột số 14 cắm dưới chân núi, phía đông. Cột 15 cắm trên sườn núi, phía đông. Cột 16 cắm dưới chân núi, phía tây-bắc. Như thế phía Trung Quốc được hưởng một góc nhỏ của trái núi này, theo như bản đồ dưới đây.

Tuy vậy, phía TQ không hài lòng vì tất cả các cuộc chuyển quân của họ đóng tại Long Châu và vùng chung quanh đều lọt vào mắt của công sự Pháp đặt trên núi. Vì vậy họ tìm cách dời cột mốc lên cao hơn.

Do việc lấn đất này, năm 1936, nhà cầm quyền Pháp đã phải làm áp lực với phía TQ để cắm mốc lại.

Ngoài việc đem các cột mốc về vị trí cũ, cột mốc số 14 bis được cắm thêm, theo biên bản ngày 2-3-1936. Theo đó cột 14 bis cách cột 14 là 580m về phía tây-nam, theo hướng đông đông-nam so với cột 15.

Nhưng vấn đề cột mốc số 14 cắm ở sườn núi Khấu Mai vẫn chưa chấm dứt. Theo tin từ các tài liệu của nhóm Lê Đức Anh tố cáo Lê Khả Phiêu bán đất nhượng biển cho TQ. Ta thấy Giang Trạch Dân yêu cầu đưa mốc số 14 lên đỉnh núi, với lý do ngày trước công nhân không đưa cột mốc lên đến đỉnh mà bỏ lại ở sườn núi.

Trong hồ sơ cắm mốc 1887-1897, cột mốc cắm trên sườn núi tại Khấu Mai là trường hợp duy nhất. Tất cả các cột mốc khác đều được cắm trên đỉnh núi.

Điều cũng cần ghi nhận, nếu Pháp nhượng núi này cho TQ, VN không bị mất tổng Đèo Lương (diện tích khoảng 300km²) mà sẽ không có vụ tranh chấp thác Bản Giốc. Vị trí tổng Đèo Lương, trên bản đồ, là phần lõm về phía đông-bắc Cao Bằng, bao gồm thác Bản Giốc với một đoạn dài sông Qui Xuân (Qui Thuận.)

So sánh hai mảnh bản đồ, một mảnh từ tấm 27 của bộ bản đồ theo HUBG 1999, một mảnh từ bản đồ biên giới do Sở Địa dư Đông dương ấn hành. Ta thấy cột mốc biên giới mới được cắm trên núi Khấu Mai. Tương tự với các cột mốc chung quanh.

Khau Mai 2

Hình trên : góc bản đồ SGI. Biên giới 1887 là đường đỏ, biên giới 1999 đường màu hồng.

Khau Mai

Hình trên : góc tấm bản đồ số 27. Biên giới 1887 đường đỏ ; biên giới 1999 đường hồng.

Mất đất vùng này ước lượng vài cây số vuông. Con số thì nhỏ nhưng tầm quan trọng chiến lược cực kỳ lớn. Giang Trạch Dân, chủ tịch nước kiêm TBT đảng CSTQ, đích thân can thiệp cho mọi người thấy tầm quan trọng của ngọn núi này.

Thùy Linh – Cơn ác mộng

Thùy Linh
Cầu Nhật Tân (vốn ODA)

Thường thường mỗi lần từ Hải Phòng lên Hà Nội làm việc, sau khi công việc xong xuôi Tổng giám đốc Công ty Sơn Trường Tạ Quang Thắng hay gọi tôi đi uống cà phê sau đó mới về lại Hải Phòng. Lần này anh Thắng chọn một quán cà phê tương đối vắng vẻ ở đường Trần Hưng Đạo. Tôi đến nơi đã thấy anh đang cầm cái thìa khuấy chậm rãi vào li cà phê sữa nóng. Nét mặt anh tỏ vẻ trầm tư.

Tôi bắt tay Tông giám đốc Tạ Quang Thắng, hỏi:
-Chắc công việc có chuyện gì trục trặc rồi phải không?
Anh Thắng bảo:
-Không có chuyện gì. Ngồi chờ anh và ngẫm chuyện thời thế, thế thôi.
Tôi ngồi xuống và nói với anh:
-Thời thế lúc nào mà chẳng rối như mớ bòng bong ngẫm làm gì cho mệt.
-Cũng muốn thế lắm anh ạ. Nhưng không nói ra thấy lương tâm của mình cắn rứt thế nào ấy. Này, anh có bao giờ gặp ác mộng chưa?
-Thi thoảng gặp ác mộng của những năm chiến tranh hiện về.
Anh Thắng nhâm nhi ngụm cà phê, sau đó đặt li xuống nói thong thả:
-Đời người lúc trẻ thơ ai cũng vậy, thường có nhiều cơn ác mộng.

Khi lớn lên tùy hoàn cảnh công tác, sức khỏe những cơn ác mộng giảm dần. Chỉ khi nào gặp chuyện gì đó gây cho mình những áp lực dữ dội thì lúc đó những cơn ác mộng lại tăng lên. áp lực công việc, gia đình không hòa thuận, xã hội loạn li cũng hay làm cho người ta mất ngủ và gặp ác mộng.

Nghe anh Thắng lí giải một thôi một hồi về chuyện ác mộng tôi cười và hỏi:
-Sao hôm nay anh lại lôi chuyện ác mông ra mà lí sự vậy? Chắc nhớ lại cơn ác mộng của vụ vay tiền ngân hàng và bạn bè để san lấp mặt bằng cải tạo đất ở bãi Vân Trai năm 1989 rồi phải không?
-Không. Không. Công việc làm ăn của tôi vẫn thuận lợi. Chẳng có gì trục trặc cả. Tôi chỉ suy nghĩ rất nhiều đến xã hội mình đang sống hiện nay. Không hiểu sao xã hội bây giờ trắng đen lẫn lộn ngày càng gia tăng khiến hàng triệu người phải đăm chiêu, trằn trọc, thao thức suốt đêm dài. Anh có thể lí giải vì sao không?
Tôi cười đáp lại:
-Anh đi mà hỏi lãnh đạo Đảng và Nhà nước người ta lí giải cho chứ tôi chịu.

Tôi quen biết Tổng giám đốc Tạ Quang Thắng mới gần một năm nay thôi. Qua đôi ba lần gặp gỡ tôi rất quý phong thái làm việc của Tạ Quang Thắng. Đặc biệt là cái tâm của anh đối với đất nước. Lần đầu tiên tôi gặp anh Thắng là thời kỳ lùm xùm chuyện Bộ Giao thông vận tải có quyết định 476 về dự toán giai đoạn đầu khởi công cảng Lạch Huyện ở Hải Phòng. Tạ Quang Thắng là người phản đối dữ dội nhất. Anh chứng minh cho Bộ GTVT thấy cảng Lạch Huyện do Bộ GTVT làm chủ đầu tư bằng nguồn vốn ODA 1 tỷ USD mà theo anh ODA chính là vốn vay mà thế hệ con cháu chúng phải trả sẽ bị trắng tay, gây lãng phí một cách khủng khiếp nhất từ trước đến nay. Lý lẽ của anh thật đơn giản: Tàu 5 vạn tấn đã khó rồi thì làm gì có tàu 10 vạn tấn mà người ta phải nạo vét tới 40 triệu m3 đất đổ ra biển, kèm theo hàng loạt hạng mục không cần thiết, không có nó cũng chẳng sao. Nó gây ra thất thoát hàng nghìn tỷ đồng tiền vốn của con cháu. Anh Thắng tâm sự giọng buồn buồn: “Tụi tôi chờ dự án cảng Lạch Huyện 5-6 năm rồi mà khi nó đến lại phải quay lại phản đối nó cũng là một chuyện hy hữu. Anh Thắng nói tiếp: “Trước khi kéo quân về cảng Lạch Huyện Hải Phũng, Bộ GTVT vừa lập chiến tích tiêu 600 triệu USD của con cháu vào cảng Cái Mép – Thị Vải rồi đắp chiếu để đấy. Và nếu đưa vào khai thác thua lỗ còn lớn hơn đắp chiếu.

Là người Hải Phòng lại quyết liệt chống lại việc dùng vốn ODA vào 2 dự án cảng Lạch Huyện và cầu Tân Vũ mà theo anh Thắng nên sử dụng vốn trong nước. Nhiều người hỏi tại sao anh lại phản đối. Anh lý lẽ thật đơn giản: Vốn ODA là vốn của con cháu chúng ta không riêng gì Hải Phòng. Nếu dùng nó mà không để lại lợi ích cho thế hệ con cháu thà dứt khoát là không nên.

Tôi không hiểu hỏi lại:
-Dự án có tổng số vốn lớn như vậy nếu không dùng vốn ODA thì nước ta làm gì có tiền?
Anh Thắng trả lời rất nhanh:
-Có rất nhiều cách mà chúng ta không chịu phát huy nội lực mà thôi.

Rồi anh chứng minh. Người Hàn Quốc sau chiến tranh họ khó khăn hơn chúng ta rất nhiều nhưng họ chỉ dùng ODA 3-4 năm rồi sau đó cho vay lại. Họ biết phát huy nội lực và bằng chính sách thật thông minh. Chỉ sau 20 năm họ phát triển vượt bậc khiến cả thế giới mà đến ngay cả Nhật cũng phải ngỡ ngàng. Còn tại sao chúng ta đã 30 năm đi vay ODA rồi mà giờ vẫn còn thèm khát nó.

Ngẫm nghĩ một lát anh Thắng nói tiếp:
-Thiên hạ bảo người Nhật họ khôn lắm. Họ hiểu Việt Nam quá tường tận. Họ biết chúng ta có cả hệ thống thủ tục rào cản nhưng riêng ODA thì gần như không có cơ chế giám sát nào. Họ biết dùng phép bỏ con săn sắt bắt con cá rô. Cho tiền lập dự án để dễ bề kiểm soát sao cho có lợi nhất. Họ quá biết chúng ta thích chữ “nhất”. Vịnh đẹp nhất, bờ biển đẹp nhất, cầu lớn nhất, hang động đẹp nhất vân vân và vân vân…Thích hoành tráng, thích nhất do đó họ lợi dụng khiến chúng ta dùng hàng xa xỉ để họ kiếm thật nhiều tiền, đặc biệt một số công trình giao thông gần đây họ muốn khai thác lợi nhuận từ ODA một cách cao khủng khiếp như cầu Nhật Tân cao gần gấp 4 lần cầu Vĩnh Tuy, cảng Lạch Huyện và cầu Tân Vũ là các dự án rất điển hình lòng tham của người Nhật. Ngay chính tại nước Nhật có một số chuyên gia kinh tế họ cũng biết việc này nên đó kịch liệt phản đối cách kiếm tiền của một số công ty Nhật Bản tại Việt Nam. Còn chúng ta, người bị hại do bị thao túng lạm dụng thì gần như im lặng.

Số đông người dân chúng ta chỉ nghĩ mặt phải của ODA là một sự viện trợ nhân đạo nên mất cảnh giác và thờ ơ. Một bộ phận nhỏ biết được cái lợi, hại của nó nhưng vì an phận mà không dám nói hoặc nói nửa vời nên không đủ lượng thông tin cần thiết khuấy động dư luận. Cuối cùng phải nói đến một nhóm người được hưởng lợi từ nguồn vốn này. Cũng giống người Nhật Bản, họ cũng tìm mọi cách để tận hưởng và thu lợi từ nguồn vốn vay mà các thế hệ con cháu chúng ta phải trả sau này để mặc sức sử dụng một cách hoang phí, có thể gọi là những người nhẫn tâm hay ác tâm nhất với con cháu khiến cho một số chuyên gia nước ngoài phải cảnh báo: “Nếu sử dụng ODA không thông minh nó sẽ là cái bẫy làm suy sụp nền kinh tế trong tương lai”.

Tổng giám đốcTạ Quang Thắng kết luận một câu thật chí lí. ODA là loại biệt dược quý nhưng cực kỳ độc. Nếu không biết cách sử dụng khôn ngoan thì tốt nhất nên rời xa nó càng sớm càng tốt.

Cũng từ suy nghĩ ấy mà giờ đây Tổng giám đốc Tạ Quang Thắng lại có công văn gửi Chính phủ kiến nghị dự án cầu Tân Vũ Hải Phòng không nên sử dụng nguồn vốn ODA mà sửa lại thiết kế để giảm tổng mức đầu tư từ 12 nghìn tỷ đồng xuống dưới 1 nghìn tỷ đồng.

Khi anh Thắng báo tin này cho tôi, tôi không tin vào tai mình vì quá kinh ngạc. Cùng một dự án mà có con số đầu tư chênh lệch nhau một cách kinh khủng, giảm đến tới 12 lần làm sao tin được. Tôi hỏi lại cho chắc chắn anh liền giải thích: Rất đơn giản thôi anh ạ. Chỉ cần bỏ thông thuyền để hạ độ cao cầu từ hơn 10m xuống còn 5,5m là giảm mức kinh phí như vậy. Và anh Thắng chứng minh rằng luồng Nam Triệu sớm muộn cũng tự mất đi là một tất yếu khách quan.

Một phát hiện quả là sắc sảo và khôn ngoan chỉ có từ những người căn cơ biết đi lên bằng chính đôi chân của mình và tấm lòng yêu nước.

Uống xong li cà phê, anh Thắng bảo với tôi anh mới đi Dubai về. Anh kể Đoàn doanh nhân đi nghiên cứu thị trường mới về ai cũng tiêu hết tiền để mua hàng ở bên đó, hàng vừa xịn vừa rẻ. Còn anh thì khác. Anh dùng tiền mua một quyển sách nói về ông Vua Mohammed bin Rashid Al Maktoum – Dubai dày 124 trang bằng tiếng Anh, mặc dù anh mù tịt tiếng Anh. Mọi người cứ tưởng anh hâm mộ ông Vua này vì ông đã có một quyết sách sáng tạo biến Dubai từ một đất nước tiểu vương Ả Rập có nguồn dầu mỏ ít nhất trong 7 tiểu vương nhưng trở thành giàu có nhất. Nhưng còn có một nguyên nhân khác mà gần như không ai biết là quyển sách này anh quyết định mua ngay chính tại tháp Burj Khalifa cao 828m. Theo người dẫn chương trình thì ông Vua này quyết định xây tháp này với giá 1,6 tỷ USD chỉ mong cho khách thập phương đến tham quan tăng nguồn thu cho các thế hệ tương lai thụ hưởng số tiền gấp nhiều lần số 1,6 tỷ USD. Nghe đến đây anh lại liên tưởng đến cảng Lạch Huyện. Cũng với một số tiền tương đương như vậy nhưng chúng ta lại sử dụng tiền của con cháu mình chôn vùi vào lòng đất để rồi sau này con cháu phải gánh chịu một khoản nợ gấp nhiều lần số tiền mà chúng ta lấy của chúng chôn vào đáy biển.

Anh Thắng kể hôm ở Dubai về đến Hà Nội đúng dịp lễ trung thu. Nhìn thấy lũ trẻ hồn nhiên, nô đùa lòng anh se lại. Anh nghĩ lũ trẻ kia thật vô tư. Chúng đâu biết cơn ác mộng đang chờ chúng nó trong tương lai. Một món nợ khổng lồ đang treo trước mắt chúng, đời chúng chưa chắc đã trả hết mà còn dây dưa đến đời con đời cháu chúng nó. Anh Thắng nhìn thẳng vào tôi và nói: Anh là nhà văn. Anh phải lên tiếng để cảnh báo làm sao cho người dân yêu mảnh đất hình chữ S đừng quá vô tâm, nhẫn tâm, ác tâm với thế hệ tương lai của đất nước. Nếu hôm nay vung tay quá trán thì tương lai sẽ tròng lên cổ con cháu chúng ta những khoản nợ kinh khủng, làm sao chúng có thể mở mày mở mặt với thiên hạ? Anh bảo anh rất tâm đắc với câu nói của tiến sĩ Tô Văn Trường: “Hãy coi ngày chúng ta thoát khỏi vốn ODA là ngày độc lập lần thứ hai của nước nhà”. Tôi vỗ tay tán thưởng: Hay! “Ngày thoát khỏi vốn ODA được coi là ngày độc lập lần thư hai “ – Quá hay!

Hà Nội 28 tháng 9 năm 2013

Thư giãn: Chuyện hài những người Cộng sản

Một sinh viên phải trả thi trong hội đồng. Giáo sư hỏi:

– Các-mác mất năm nào?

– Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người!

Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp:

– Lê-nin mất năm nào?

– Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu.

Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng:

– Thôi cho nó 5 điểm đi, không nó bảo chúng ta hát “Quốc tế ca” thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu!

* * *Chuyện tiếu lâm thời Liên xô (đoạt giải nhất):

Ba công nhân vừa bước vào nhà tù, hỏi nhau vì sao bị tù. Người thứ nhất nói:

– Ngày nào tôi cũng đi muộn 10 phút, họ bảo tôi phạm tội phá hoại.

Người thứ hai:

– Ngày nào tôi cũng tới sớm 10 phút, họ bảo tôi là gián điệp.

Người thứ ba:

-Ngày nào tôi cũng đến đúng giờ, họ bảo tôi có đồng hồ ngoại.

* * *Tèo hỏi Tí: Đến gia đoạn cuối cùng của Chủ nghĩa xã hội, tức là CNCS, thì có còn trộm cắp không?

Tí đáp: Không? Vì mọi thứ đã bị lấy sạch trong giai đoạn CNXH rồi.

* * *Một sĩ quan công an lang thang trên phố bỗng trông thấy một ông già đang cầm cuốn sách. Người sĩ quan hỏi: “Ông già đang đọc gì đấy”.

Ông già đáp: Tôi đang đọc Kinh thánh.

Sĩ quan công an: Ông đọc Kinh thánh làm gì?

Ông già đáp: Tôi đọc để hiểu và sống theo lời dạy của Chúa… để khi lìa khỏi thế gian này thì tôi có thể lên Thiên đàng. Vì Thiên đàng chỉ dành cho những người sống tốt với đồng loại thôi.

Sĩ quan công an hỏi: Thế nếu chẳng may ông bị xuống địa ngục thì sao?

“Học thuyết cộng sản thì tôi biết rõ quá rồi” – ông già trả lời.

 

Những thiên tài bại não

Nguyên Anh (Danlambao) – Không có ở đâu mà luật pháp rối như canh hẹ như tại Việt Nam! Đầu tiên chắc có lẽ cái tư duy bốc hốt đã ăn sâu trong não bộ giới viên chức khi ta đây là kẻ có quyền hành, cho nên giới cầm quyền đã áp nhiều loại luật vô cùng vô lý lên đầu bọn dân lành!
Một chiếc xe hơi khi muốn chạy trên con đường VN đã gồng mình chịu thuế gần gấp 3 lần giá trị của nó, và khi nó cũ đi (giá trị chỉ còn vài chục đô nếu ớ nước ngoài) thì ai mua lại muốn sang tên cũng được những nhân viên có cái mặt lạnh như tiền đưa ra cái barem giá trong đó là biểu giá được các chuyên viên ăn hại tính với giá trên trời cho những chiếc xe cũ nhiều khi gần bằng giá mua nó trên thị trường, tất nhiên người tiêu dùng cũng khôn ngoan chọn cho mình con đường lách thuế bằng những tờ giấy ủy quyền.
Sau đó với cái tâm (tham) và cái tầm (láo) quan Đinh bộ Giao đề xuất ra cái luật phạt xe không chính chủ làm thiên hạ chửi nhoi trời đất, có lẽ quan nhục quá hay sao cho nên đã đình cái luật nhà trời thêm một thời gian!
Thưa các quan, chỉ có tại cái thiên đường mù xã nghĩa này chiếc xe hơi mới gồng gánh 5 loại giấy tờ gồm sổ đăng kiểm, cà vẹt, bảo hiểm, tem lưu hành, bằng lái xe!
Tại những quốc gia văn minh họ không cần những thứ rách việc đó, chỉ một tờ giấy A4 có mã vạch ghi tên chủ sở hữu, đã đăng kiểm và có đóng bảo hiểm là xong, chắc vì tại họ ngu quá nên không biết làm như chúng ta các quan nhỉ, vì làm như vậy thì lấy quái gì mà các quan hoạnh họe, sách nhiễu đám dân lành!
Các quan cứ thử đem chiếc xe của quan đi đăng kiểm mà không biết điều xem sao?
Nếu thiếu vài tờ giấy bạc già hồ trên táp lô thì người thừa hành của quan nét mặt không được vui và nố máy, rú ga cho chiếc xe của quan muốn bốc khói, mòn vỏ, nhưng nếu biết điều bôi trơn thì những chiếc xe từ thời.. hoàng đế Bảo Đại còn trị vì cũng được phép lưu hành, từ đó dẫn đến những cái chết thương tâm cho người dân thường vì bọn xe điên mất lái, mất thắng!
Còn chiếc xe khi nó lăn bánh thì đã đóng trước bạ rồi mắc gì những ai mua lại phải đóng lại lần nữa, nếu có chỉ là phí sang tên vài chục bạc mới là chính đáng.
Tiếp theo đó một cái luật khác được các nhà làm luật ưu việt nghĩ ra:
Chứng minh nhân dân (ID card) phải ghi tên cha mẹ!
Và một ông sếp ngành côn an cho rằng nhiều nước trên thế giới đã làm và VN học hỏi theo!
Ai nghe xong cũng chửi tiên sư bố ông hết!
Đã là công dân được hiến pháp CSVN quy định chịu trách nhiệm khi tròn 18 tuổi hà cớ gì ông lại lôi cha mẹ người ta vào? sau đó để che đây cái dốt nát của mình ông ngụy biện bằng đó là phương pháp khoa học mà các nước khác đã làm!
Người viết phải nhọc công tra lục tàng thư các quốc gia trên thế giới mỏi cả mắt cuối cùng mới tìm được cái quốc gia ông nói để minh chứng cho toàn dân được biết ông nói thật chứ không có điêu!
CMND
Bộ lạc ăn thịt người
OlaKa Shada, sinh ngày: 30/4/1975
Nơi sinh: bộ lạc Rakuta-rừng rậm Phi Châu
Tên cha: OlaKa Shadu-tù trưởng
Tên Mẹ: ZangLali Hondre – chủ tịch hội phụ nữ da đen ở trần
(!!!)
Đó cũng là cách suy nghĩ thực hành của bọn côn an, khi đọc lệnh truy nã trên kênh truyền hình ANTV dạo trước, (thời nhà văn, nhà báo, nhà láo, nhà điêu Hữu Ước còn làm TBT) suy cho cùng vì với tâm lý làm cha thiên hạ cho nên họ muốn làm láo cho ta đây không kém phần quan trọng và quên mất chính mình đã vi phạm cái quyền Dân chủ của công dân một cách trầm trọng.
Tiếp theo một cái luật tào lao khác: ai ngực lép không được lái xe!
Cả xã hội nháo nhào…
Người thì đi tập thể hình, kẻ thì đi bơm ngực, còn ai nghèo quá thì réo tên tứ đại đồng đường nhà quan ra mà chửi, thấy thế quan hãi quá, co vòi rút lại làm bàn dân một phen hú hồn.
Tiếp theo sau đó ngày hôm nay các quan lại ra thêm vài luật mới trong đó nổi lên: ai đi xuất khẩu lao động mà bỏ trốn thì mức phạt vạ là 100 triệu đồng và cấm xuất cảnh!
Thiệt bó tay các quan, đã nghèo như tổ đĩa đăng ký đi làm culi quốc tế mà bị bóc lột quá thì phải trốn thôi, mà khi đã trốn thì quan làm chó gì bắt được mà phạt với không phạt?
Còn nếu quan tinh quái hơn bắt nọn kẻ ở nhà thì cũng đành phải bó tay khi vợ con chúng nó toàn là chị Dậu thời @, hơn nữa chỉ có tại cái thời thổ tả này mới có vụ bán sức lao động người VN với cái giá rẻ mạt gần giống như tệ nạn buôn người có vinh hạnh gì mà các quan khoe khoang khoác lác?
Một cái luật tào lao khác không kém cạnh: ai ngoại tình sẽ bị phạt từ 1 đến 3 triệu đồng! Trong đó nghiêm cấm kết hôn, quan hệ giữa mẹ chồng con rễ, bố chồng nàng dâu, anh em họ hàng. (!)
Ngộ nhỉ?
Đã ngoại tình thì phải Núp!
Mà đã núp thì làm sao mà kiếm để phạt? chắc lại phải đẻ thêm lực lượng cảnh sát quốc gia bảo vệ Thị Mẹt để ăn hại vào cái ngân sách nước nhà!
Còn chuyện cấm còn hài hước hơn khi ai chịu khó suy nghĩ cũng thấy nhiều bất cập:
Ví dụ một người phụ nữ kết hôn sớm năm 18 tuổi và có con gái ngay sau đó, khi con của cô ấy lập gia đình năm 20 tuổi thì bà mẹ chỉ mới 38, và người con rễ lại đứng tuổi đã 40, sau một thời gian chung sống canh không lành canh không ngọt người con rễ bỏ vợ và có cảm tình với người mẹ thì không có lý do gì để mà ngăn cấm họ cả, vì hai người không cùng chung huyết thống và họ đến với nhau tự nguyện vì ai cũng đã trưởng thành, chỉ còn tý lấn cấn là phạm trù đạo đức của các nhà làm luật đưa ra, nhưng tiếc thay đó là cái đạo đức… giả chứ thật ra các quan còn dâm ô trụy lạc hơn cả đám dân lành!
Phạm trù ví dụ vừa nêu có thể dùng ngược lại với vế mẹ chồng con rễ, bố chồng nàng dâu.
Chỉ nêu vài luật mới của những nhà làm luật tại cái thiên đàng xã nghĩa để toàn dân trông thấy tầm nhìn của họ, cũng phải thôi, xuất thân từ các lớp học tại chức, phao thi, cộng điểm, công thần, cậy quyền, cậy thế để được làm quan thì họ có tý trình độ nào để nghiên cứu và làm luật?
Phải gọi chính xác đó là ý kiến của các tên bại não!
Và ngay cả sếp của các sếp, đương kim thủ tướng Việt Nam còn tốt nghiệp trường làng thì trách chi những nhân viên trong bộ máy!
Nhưng tiếc thay chúng ta lại phải đóng những đồng tiền thuế từ mồ hôi công sức để trả lương nuôi cái đám ăn hại đái nát này nhởn nhơ phét lác.
Thật đúng là những chuyện bi hài chỉ có tại thiên đàng mù xã nghĩa…!

Anh Ba quăng mìn tại LHQ!

Nguyên Anh (Danlambao) – Sau khi ăn mày để cứu vãn nền kinh tế be bét do đám đàn em quậy tanh banh, anh Ba Ếch của chúng ta đã có chuyến họp Đại Hội Đồng LHQ và ý định thật sự của anh là gì thì đã có nhiều người nói đến khi anh dẫn bầu đoàn bộ hạ lếch thếch năn nỉ Worldbank tiếp tục cho vay, lạy lục chú Sam công nhận nền kinh tế thị trường quái thai nhiều bất cập, khi có cái đuôi XHCN đính kèm và mong họ đừng đánh thuế hàng xuất khẩu của VN nữa!
Tiếp đó anh Ba lại khủng bố Đại hội đồng LHQ khi phát biểu trên diễn đàn với tờ giấy được mấy chú trợ lý soạn sẵn và làm bà con trong nước cười muốn vỡ bụng khi ví von khập khiểng về sự tương trợ của các nước lớn cho các nước nghèo theo châm ngôn: Một người vì mọi người – mọi người vì một người của đại văn hào Alexandre Dumas!
Thật đúng là dốt hay khoe, ngọng hay nói chữ mà!
Các quốc gia giàu có trên thế giới họ rất hào phóng để tài trợ, cho vay, giúp đỡ các quốc gia nghèo để cùng phát triển, điều đó là hiển nhiên và họ cũng muốn biết đồng tiền của họ có được dùng đúng mục đích hay là không. Tất nhiên với cơ chế độc tài toàn trị của CSVN họ cũng đã nhìn thấy đồng tiền của họ giúp đỡ người dân VN đã bị giới chóp bu cầm quyền ăn chặn không thương tiếc mà anh Ba chính là một trong số đó, và họ sẽ tự hỏi việc gì phải giúp cho anh? anh càng chết đói họ còn mừng cho người dân Việt Nam mau chóng thoát khỏi gông cùm nô lệ sớm chừng nào hay chừng nấy.
Trước năm 1975, tướng độc nhãn Do Thái Moshe Dayan sang thăm miền Nam Việt Nam đã tuyên bố rằng:  “Muốn thắng cộng sản, phải để cho công sản thắng trước”.
Thời gian đã chứng minh điều đó đã thành hiện thực khi giờ đây sau những năm tháng cầm quyền hưởng thụ ăn trên ngồi trốc đã cạn kiệt tư duy, tài chánh, bế tắc với cái chủ nghĩa cs không tưởng, các anh đã và đang biến thành bọn ăn mày quốc tế đi lạy lục van xin cái chủ nghĩa tư bản mà các anh từng chê bai ngày trước, và đó cũng là điều họ muốn để cho thế giới và toàn dân VN thấy được cái hèn hạ của các anh như thế nào, càng buồn cười hơn khi trước sự hạ nhục như vậy mà các anh vẫn không nhận ra hoặc nếu có cũng cố muối mặt lao vào!
Sau khi về nước anh nên tống cổ tay nhân viên nào đã viết cho anh bài diễn văn nói trên vì chuyện các tài trợ các quốc gia trên thế giới không thể nào gói gọn trong câu chuyện Ba chàng ngự lâm pháo thủ, một bối cảnh trong một quốc gia khác xa Việt Nam về không gian và thời gian, nhân tiện cũng xin hỏi anh có biết nhà văn Alexandre Dumas là người nước nào và ai là nhà văn Alexandre Dumas cha và ai là nhà văn Alexandre Dumas con với những tác phẩm để đời nào không?  Nếu không biết thì anh đừng nên tự tin phát biểu trước quan khách quốc tế vì họ sẽ đánh giá anh quá thấp, là một tên xàm trong số những tên xàm, còn người dân khi nghe anh nói đến tên nhà văn một cách vay mượn lại liên tưởng đến tiếng @#% của giới giang hồ (!)
Chuyện anh đi vận động hành lang cho chế độ CSVN có tiền để tiếp tục tồn tại trên đầu trên cổ dân tộc cũng không có gì đáng nói vì ai cũng biết chắc chính phủ Hoa Kỳ sẽ không nhượng bộ những yêu cầu đòi hỏi của anh, thủ tướng một quốc gia nghèo nàn, nhỏ bé không bằng một góc một tiểu bang của họ, nhưng khi anh quăng mìn về cái gọi là tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình của LHQ thì ai nghe xong cũng hết hồn!
Trích: “Đóng góp cho hòa bình thế giới Phát biểu trước Đại hội đồng LHQ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng tuyên bố Việt Nam đã sẵn sàng tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ. Ông chỉ rõ, từ quá khứ phải hứng chịu chiến tranh, bom đạn, phân ly, với máu lửa và nước mắt, Việt Nam muốn chia sẻ sứ mệnh chung của cộng đồng quốc tế gìn giữ hòa bình.
 
’Đã phải trải qua chiến tranh tàn khốc và đói nghèo cùng cực nên khát vọng hòa bình và thịnh vượng của chúng tôi càng cháy bỏng. Chúng tôi luôn nỗ lực tham gia kiến tạo hòa bình, xóa đói giảm nghèo, bảo vệ hành tinh của chúng ta. Việt Nam đã sẵn sàng tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ. Chúng tôi sẵn lòng đóng góp nguồn lực, dù còn nhỏ bé, như sự tri ân đối với bạn bè quốc tế đã giúp chúng tôi giành và giữ độc lập, thống nhất đất nước, thoát khỏi đói nghèo” (1)
Người dân Việt tại hải ngoại thường hay nói câu nói láo như vẹm, nhưng dân trong nước ngày hôm nay mới được chứng kiến sự hiện thực của câu nói đó khi anh Ba Ếch, đương kim thủ tướng VN phát biểu trên trường quốc tế!
Anh có thần kinh không khi trong nước cái quân đội được gọi là quân đội nhân dân không giữ được độc lập chủ quyền bị bọn Tàu xâm chiếm hết vùng biển Đông mà không dám đánh trả nay lại đòi gia nhập quân đội của LHQ?
Chỉ có những tên côn an và quân đội đi đàn áp giáo dân, cưỡng chế giải tỏa, đánh đập dân lành, hèn với giặc ác với dân!
Còn LHQ thì chắc cũng không cần phải nuôi thêm những người lính chỉ biết còn đảng còn mình, chỉ giỏi đánh giặc bằng mồm!
Anh Ba ơi, so những phát ngôn kinh (hồn) điển của các vị đi trước, anh đã qua mặt một cách xuất chúng, vì những đường chém gió của anh quả thật danh bất hư truyền, thảo nào mấy quả đấm thép của anh nát bét mà anh vẫn nhơn nhơn như một tên… bại não!
Có vẻ như anh đang bị bệnh thần kinh rồi đấy……………

Trung ương Đảng xem xét nhiều vấn đề hệ trọng

Thứ Hai, 30/09/2013 11:48

(NLĐO)- Chiến lược bảo vệ Tổ quốc, đổi mới toàn diện giáo dục, Hiến pháp, công tác nhân sự, quy chế bầu cử trong Đảng, thành lập các Tiểu ban bầu cử cho Đại hội Đảng XII… là những vấn đề hệ trọng được Hội nghị TƯ Đảng 8 khai mạc sáng nay 30-9 xem xét, quyết định.

Hội nghị lần thứ 8 Ban chấp hành Trung ương xem xét và quyết định nhiều vấn đề hệ trọng
Sáng nay, 30-9 tại Hà Nội, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI bắt đầu họp Hội nghị Trung ương lần thứ 8.
Tại Hội nghị này, Trung ương sẽ thông qua các nội dung: Tổng kết 10 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 8, khóa IX về chiến lược bảo vệ Tổ quốc; Đề án đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục đào tạo trong điều kiện kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế; đánh giá tình hình kinh tế-xã hội, nhiệm vụ tài chính, ngân sách Nhà nước năm 2013, kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội và tài chính, ngân sách Nhà nước năm 2014; việc thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ XI về kinh tế, xã hội với trọng tâm là 3 khâu đột phá gắn với tái cơ cấu nền kinh tế, đổi mới mô hình tăng trưởng; quy chế bầu cử trong Đảng; thành lập các Tiểu ban bầu cử cho Đại hội Đảng XII.
Hội nghị Trung ương 8 cũng cho ý kiến về Hiến pháp; Báo cáo kiểm điểm hoạt động lãnh đạo, chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Bí thư trong năm 2013; công tác nhân sự; các công việc quan trọng được thực hiện từ Hội nghị Trung ương 7 đến nay; chất vấn và trả lời chất vấn (nếu có).
Theo chương trình, Hội nghị sẽ diễn ra từ ngày 30-9 đến ngày  9-10.
Trong ngày hôm nay, Hội nghị sẽ nghe và thảo luận về Tờ trình 10 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 8, khóa IX về Chiến lược bảo vệ Tổ quốc.
Theo VGP

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

– Núi Khấu Mai (Khấu Mai Sơn, Khấu Mai Ðỉnh hay Khấu Mai Lĩnh), tấm số 27 (Trương Nhân Tuấn).

– 2 tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép ở Hoàng Sa bị bão đánh chìm (GDVN).

– “Diều hâu” Chu Thành Hổ vừa ăn cướp vừa la làng ở Biển Đông (Soha).

– Nên hiểu bình luận về Biển Đông của Thủ tướng Singapore như thế nào? (Soha).

– Thủ tướng Nhật bác bỏ tranh chấp ở Senkaku (NĐT). – Nhật bắt giữ thủy thủ Trung Quốc trong vụ đâm tàu (TTXVN).

– Obama: Tranh chấp Biển Đông không nên giải quyết dựa theo lịch sử (PT). – “Không nên dùng vũ lực để giải quyết tranh chấp ở biển Đông” (TT). – Đối trọng hay kiềm chế Trung Quốc? (TCPT).

– Chọc quê bác Hồ Dân Tiên Lan (DLB).

– Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên (Tuyên bố 258). “Trong  tinh thần ‘nhân dân làm chủ’ và mỗi công dân đều có quyền lên tiếng về mọi vấn đề liên quan đến đất nước; trong ước muốn xây dựng nền tảng cho một xã hội thực sự dân chủ và đa nguyên; và trong việc phát huy tính quang minh chính đại, công khai, người thật việc thật, chúng tôi tin rằng những đề nghị trên sẽ được đáp ứng và trả lời trên báo Nhân Dân và những trang web, blog của những cá nhân liên quan“.

– TS Trần Nhơn: Bão tố nổi lên rồi! (DLB). “Không phải ngày xưa Đảng tuyệt vời,/ Chẳng qua chưa bị lộ mà thôi./ Lừa công nông ngụy xưng giai cấp,/ Gạt đảng phái giành trọn ghế ngôi“.

– Những thiên tài bại não (DLB).

– Nụ cười và nắm đấm (Đào Tuấn).

– ‘Tôi coi đổi mới giáo dục lần này là trận đánh lớn’ (VNE). Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Bộ GD& ĐT: “Bước vào trận đánh, từ tướng lĩnh đến binh lính phải quyết tâm, tin và­­o chiến thắng, sẵn sàng trả giá. Tôi coi thực hiện để án đổi mới giáo dục lần này là một trận đánh lớn“.  (có mùi hơi hơi giống anh # nhở kaka) – Thời cực thịnh của chém gió (FB Mạnh Kim). “Không, đừng nên, xin đừng, đừng bao giờ để người dân lại nói ông ‘chém gió’ bạo quá, thưa ngài bộ trưởng. Tôi không tin rằng ông cũng thuộc loại giang hồ chém gió. Ông là quan to. Tôi tin ông! Niềm tin của tôi dành cho ông cũng tương tự ‘ông giao thông’ và ‘bà y tế’ vậy!

– Bộ trưởng Phạm Bình Minh: VN khẳng định được vị thế trên thế giới (DT) (lại tự sướng). – Việt Nam không né tránh các vấn đề gai góc (TP).

– Hoãn xét xử hành chính vụ Đoàn Văn Vươn (DV). – Hoãn phiên xử vụ ông Đoàn Văn Vươn kiện UBND huyện Tiên Lãng (DT). – Hoãn xử vụ ông Vươn kiện huyện Tiên Lãng vì nhân chứng vắng mặt (LĐ).

– Tái định cư thủy điện ở Quảng Nam: Người dân bị “nghèo hóa” do thiếu đất sản xuất (LĐ).

– Ở nhiều nước, cơ quan công quyền còn là một di sản kiến trúc (Infonet). – Hiếm hoi những trụ sở chưa như cung điện (VNN).

– Vượt quỹ vì duyệt danh mục thuốc tùy tiện (TN).

– Vụ 3 công nhân kẹt lũ trong hầm thủy điện: Nhà thầu coi thường mạng người (DV). – Tìm thấy chiếc áo của nạn nhân người Trung Quốc (NNVN).

– Lo hồ chứa thủy điện, thủy lợi mất an toàn (PT).

– Chết sặc với Tâm thư của Dũng lò vôi & Đại gia Lê Ân bảo hành giường! (Trần Hùng).

– Vì sao TGĐ Dự án B5 Cầu Diễn bị bắt khẩn cấp? (GDVN).

– Khổ như… nhân chứng (TN).

– Đài Loan: Nhiều người ký tên thỉnh nguyện lên án chế độ Trung Cộng mổ cướp nội tạng (hình ảnh) (ĐKN).

“Diều hâu” Chu Thành Hổ vừa ăn cướp vừa la làng ở Biển Đông  (Soha)   —-Di chuyển khó lường của 3 hạm đội Hải quân Trung Quốc trên Biển Đông (SM)    —–Nên hiểu bình luận về Biển Đông của Thủ tướng Singapore như thế nào?  – (GDVN)

Hoàn Cầu: Obama nói không thể dựa vào lịch sử giải quyết TT Biển Đông  (GDVN)

2 tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép ở Hoàng Sa bị bão đánh chìm– (GDVN)   —-Ts Trần Công Trục: Ta cần khởi kiện TQ vi phạm UNCLOS ở Biển Đông– (GDVN)

Vì sao Trung Quốc chấp nhận đàm phán với ASEAN về COC?  -(Alobacsi)    —Radar Nhật săn J-20 Trung Quốc, COC có thoát điềm báo?  (PNTD)

ASEAN, TQ nên giải quyết tranh chấp biển đảo không bằng võ lực (VOA)

Thủ tướng VN nhắc tới nguy cơ xung đột Biển Đông  (BBC /.nghe xem)Trong bài phát biểu của mình trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc tại New York hôm thứ Sáu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam đã nhắc tới mối đe dọa chiến tranh vẫn còn hiện diện trên thế giới.

Hiến pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng: TBT Nguyễn Phú Trọng  (RFA)   —-‘Đa số nhân dân đồng ý với Hiến pháp’  (BBC)   —-Các diễn đàn xã hội dân sự ở Việt Nam  (BBC)    —Quyền công dân và công nghệ di động  (BBC)

Khi số phận đất nước được quyết trong…khán phòng  (TVN)

Rối trí về Lê Quốc Quân?  (BBC)

Bà Nguyễn thị Kim Liên và 2 con Đinh Nhật Uy, Đinh Nguyên Kha

Câu chuyện của anh em Đinh Nhật Uy-Đinh Nguyên Kha (VOA) -Một bà mẹ VN tự tìm cách vượt giới hạn bờ rau, ao cá ở vùng quê nghèo để kêu gọi công lý cho con đang bị giam cầm vì hoạt động cho dân chủ, công bằng xã hội  ====>>>

Phái đoàn liên tôn giúp người Việt tị nạn ở Thái Lan  (RFA)   —Tù nhân lương tâm bị chuyển đi trại tù ở xa  (RFA)

Việt Nam bắt đầu có ý thức bảo vệ môi trường  (RFI)   —-Vụ chôn hóa chất: Đủ căn cứ khởi tố hình sự  (TVN)   —Tiền đã khó, xây trụ sở 10-15 năm lại đập  (VNN)

Thủ tướng: Khó nhất cân đối ngân sách   (VNN)    —–Đối tác chiến lược thứ 12 và dấu ấn New York  (VNN)   —-Bộ trưởng Vũ Đức Đam: tăng lương cao quá thì sẽ không còn sức cạnh tranh  (Tamnhin)

Năm 2014 tiếp tục ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội và kiềm chế lạm phát:”Có thể chỉ là trên giấy”?  (Tamnhin)

Vỡ kênh dẫn thủy điện Sêrêpốk 4A, gây ngập nặng    (VNN)  –Khoảng 15g30 ngày 29/9, kênh dẫn dòng thủy điện Sêrêpốk 4A (thuộc Công ty cổ phần Thủy điện Buôn Đôn, Đắk Lắk) đã bất ngờ vỡ toang 2 bên, cuốn trôi hàng chục ha lúa và hoa màu của người dân.

Quân dân miền Trung đang căng người chống bão  (TT)   —Biết bao giờ đến Việt Nam?  (NLĐ)- Vụ Hoa hậu Thế giới.

Vỡ đập thủy điện Sêrêpốk 4A, lãnh đạo không kịp trở tay?  (ĐV)

Từ Paris đến New York: Bay cao Việt Nam  (DT) –Tiếp theo những chuyến công tác quốc tế rất thành công của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, trong tuần cuối tháng 9 đã diễn ra một sự kiện ngoại giao nổi bật của năm 2013:    –Còn thiếu 2 chữ “tốt đẹp” và “cả thế giới đều nể”

Hoãn phiên xử vụ ông Đoàn Văn Vươn kiện UBND huyện Tiên Lãng  (DT)    —-Hoãn phiên tòa hành chính giữa ông Đoàn Văn Vươn và UBND huyện Tiên Lãng (Infonet)   —-Hoãn xử vụ ông Vươn kiện huyện Tiên Lãng vì nhân chứng vắng mặt  (LĐ)

Vì sao Bộ GTVT cảnh cáo và cấm 4 nhà thầu tham gia dự án?  (Dân trí)

Người tố “tráo thủy tinh thể”: Ông Nguyễn Bá Thanh đã nhận được đơn!  (Infonet)    ——“Chốt” phương án tăng lương tối thiểu 15% (Infonet)   —Không giảm lương, không tăng giá điện  (LĐ)

___________________________________________________________________________________________________________

Albert Einstein: Bàn về Tự do-(Danluan)    —--(Danluan)

Nhiều người bày tỏ thái độ ủng hộ Luật sư Lê Quốc Quân trước phiên tòa sơ thẩm 2/10/2013-(Danluan)

Nguyễn T Bình – Thêm ba con số không-(Danluan)

-(Danluan)

Đào Tuấn – Nói chuyện bằng nắm đấm: Đừng nhầm ‘thủ phạm’-(Danluan)

Nguyễn Mộng Hoài – Nghe “Thông điệp xanh” của Thủ tướng ta tại LHQ, vừa vui vừa chưa vui-(Danluan)

Thùy Linh – Cơn ác mộng-(Danluan)    —-Võ Văn Tạo – Đâu chỉ chuyện thay tên nước?-(Danluan)

Tâm 8x – Nguyễn Phú Trọng – Nhà tuyên huấn thế kỷ 20-(Danluan)

Thư giãn: Chuyện hài những người Cộng sản-(Danluan)   —-Hạ Đình Nguyên – Một đàn, tang tình là…  -(Danluan)

Mời thảo luận về Tuyên bố 258 trong tinh thần dân chủ đa nguyên  –Mạng lưới Blogger Việt Nam – Danlambao)

Chọc quê bác Hồ Dân Tiên Lan Danlambao)

Trần Dân Tiên thực là ai!? –Thái Doãn Hiểu (Văn Hóa Nghệ An) Danlambao)

Những thiên tài bại não Danlambao)   —Tản mạn về những con đường Danlambao)   —Côn an – luật pháp và bạo hành Danlambao)

Nắm tai dân mà hét Danlambao)  —-Hu hu… Như vậy là… có ĂN TIÊU!!! Danlambao)   —ĂN xong. đập. TIÊU tiếp Danlambao)

Công an bảo vệ dân hay khủng bố dân? Danlambao)   —Diễn văn “bốc mùi” của đ/c “X” Danlambao)

Anh Ba quăng mìn tại LHQ! Danlambao)   —-Nửa khùng nửa điên Danlambao)

____________________________________________________________________________________________________________________________

Chính phủ chỉ đạo xem xét lại số lượng Thứ trưởng ở các Bộ  (GDVN)    —-Chính phủ đề nghị tăng bội chi ngân sách năm 2014  (ĐV)     —-Đa số các Bộ có số thứ trưởng “vượt trần”  (DT)   —“Đang nghiên cứu mỗi bộ có bao nhiêu thứ trưởng”  (Infonet)

Trung ương Đảng xem xét nhiều vấn đề hệ trọng  (NLĐ)

Đại gia kín tiếng đứng sau thương vụ 92 máy bay của Vietjet Air là ai?  (GDVN)

Bộ trưởng Vũ Đức Đam nói về vụ “tráo thủy tinh thể” ở BV Mắt Hà Nội  (GDVN)

Thủy điện “tàn sát” gần 50.000 ha rừng   (NLĐ)   —-Bồ bịch lăng nhăng bị phạt 1-3 triệu đồng  (NLĐ)

KINH TẾ

– Kết quả bước đầu về tái cơ cấu kinh tế (CP/PT). – Nhiều chuyển biến tích cực của nền kinh tế trong 9 tháng năm 2013 (CATP). – Nhiều dấu hiệu khả quan nhưng phục hồi chậm (KTĐT).

– Thời của nguồn vốn lớn (NCĐT). – “Nếu lương cao quá, sức hút đầu tư sẽ giảm” (VnEco).

– Đổi mới sáng tạo là cứu cánh của doanh nghiệp (Tia sáng).

– “Kết duyên” với doanh nghiệp Nhật (TT).

– Vàng trong nước “nín thở” chờ xu hướng giá thế giới (DT). – Nhu cầu vàng trong dân vẫn rất lớn (VOV).

– 5 điểm mới trong xử phạt trên TTCK (ĐTCK). – Những lời nói dối phổ biến trên TTCK (ĐTCK).

– Tồn đọng 80.000 căn hộ dự án chưa có sổ đỏ: Bao giờ được giải quyết? (LĐ). – Cấm sử dụng nhà ở vào các mục đích khác: Chưa hợp lý! (VOV).

– “Bước qua dép” doanh nghiệp (LĐ).

– Thủ tướng yêu cầu xem xét việc giảm giá xăng dầu (VnEco). – Giá xăng dầu vẫn tăng nhanh, giảm chậm? (LĐ).

– “Làm giàu mà dễ như những lời dụ dỗ có đến lượt mình không?” (DT).

– Thiếu nguyên liệu chế biến điều xuất khẩu (DV).

– Đổ mồ hôi sôi nước mắt (NNVN).

– Đường nhập lậu sẽ làm hàng triệu nông dân điêu đứng (LĐ).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Thẩm định hồ sơ đề cử Cát Bà là di sản thiên nhiên thế giới (LĐ).

– Hồn Việt qua những thân tre (NNVN).

– ĐỌC SÁCH CŨ NÓI VỀ CHUYỆN ĐỌC SÁCH CẤM (Nguyễn Trọng Tạo).

– Vài ghi nhận thêm về truyện ngắn Lê Lạc Giao (Du Tử Lê). – Cưới xin thời bao cấp (Quê choa). – Ngọc Hương: Nghe nhà văn Inrasara kể về văn hóa Chăm (Inrasara).

– Nhạc sĩ Hoàng Thị Kiều Anh: Gieo mầm tin vào sức mạnh dân tộc (SGTT).

– Chị Thanh Thủy, Giám đốc Công ty Giao hưởng xanh: Đĩa than Việt Nam sẽ phổ biến (SGGP).

– Mỏ vàng mới của showbiz Việt (TN).

– Nhà xuất bản sẽ làm việc với Huyền Chip (LĐ). – Gửi các bạn chê….Huyền Chíp (Hiệu Minh).

– “Nghèo” như… điện ảnh Việt! (PT). – Đã đến lúc loại phim dở (TT).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Bộ hãy trả lời câu hỏi ‘giáo dục để đáp ứng cái gì’ (VNN). – ‘Tôi coi đổi mới giáo dục lần này là trận đánh lớn’ (NLĐ).

– Nền giáo dục chưa tạo được nguồn lực, động lực để phát triển (VOV).

– Suy bụng ta ra bụng người (NNVN).

– Phụ huynh sợ đại diện phụ huynh (TN). – Trường quê: Vẫn loạn thu đủ loại quỹ như… mọi năm (ĐS&PL). – Quỹ lớp, quỹ trường: Thu chi thoải mái tiền tỷ (DV).

– Cần quái gì cái công bằng gớm ghiếc ấy! (ĐV).

– Tranh chấp quyền hiệu trưởng: Đã có quyết định cuối cùng (Infonet).

– Sẽ di dời một số trường ĐH ở Hà Nội về Hà Nam (DT).

– Cảnh giác với chương trình liên kết đào tạo… dễ dàng với người học (DT).

– Trẻ em làng nổi đi học (TT).

– Chương trình Trợ giảng Ngoại ngữ Fulbright (FLTA) Năm học 2014 (ĐSQ Mỹ).

– Arigato – Lời cám ơn từ Nhật Bản (Đọt chuối non).

Oằn lưng với học phí trường tư  (TT)

Kiên Giang: Rộn ràng Lễ hội Nguyễn Trung Trực  (TT)     ——Tấm bản đồ chiến sự lòng dân của Nguyễn Tri Phương  (Tamnhin)

Thương mại hóa và con đường của giáo dục Việt Nam    —-Đề xuất đổi mới toàn diện giáo dục, tập trung vào giáo dục phổ thông   (GDVN)

Cần quái gì cái công bằng gớm giếc ấy!   (ĐVO)-Alo, Để công bằng cho các em đã đóng tiền, đề nghị những em chưa đóng tiền ngồi nguyên trong lớp học không được ra sân.

Cái dzụ “công bằng kiểu “XHCN đấu tranh Giai Cấp” này y như lúc trước bắt các Cháu không đóng tiền ( do nghèo không có tiền đóng, tôi có máu “XHCN và Giai cấp” rất chí ư là cao , dù không phải con tôi nhưng tôi biết rõ Cháu nghèo nên tôi phản đối , trường đã xin lỗi và hứa bỏ) lên trên cột cờ trường?? Cứ như thế mãi dù kiểu cách có thay” đổi mới” hơn.- Cho nên Nhân Dân ta đã “sáng mắt sáng lòng ” câu “Đấu Tranh Giai Cấp” chưa???????Giai cấp nào??????

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

Người mẫu mới nóng bỏng nhất xứ anh đào– Liều mạng chụp ảnh sóng dữ trong mưa bão (VNN).

– Nhiều ngư dân Bạc Liêu sợ đi biển! (SGTT).

– Lời kể đau xót vụ 4 em nhỏ bị tường đè chết (DV).

Người mẫu mới nóng bỏng nhất xứ anh đào (PNTD)  ====>>>>

Tương ớt gia vị phẩm màu; mắm cá đặc sản hóa chất  (VEF)   —–Nữ trang Ý tại Việt Nam, 100% đồ Tàu  (VEF)

Người mẫu xinh đẹp cực sexy với nội y trắng   <<<<===Người mẫu xinh đẹp cực sexy với nội y trắng  (PNTD)

Bắt hai “má mì” bán hai cô gái sang Trung Quốc  (TT)    —-Học sinh lớp 8 tham gia giết tài xế taxi để cướp của  (NLĐ)

Xe biển xanh lũ lượt nối đuôi dàn siêu xe dự đám cưới Ngọc Thạch  (GDVN)

Đám cưới 3 tỷ đồng giữa Ngọc Thạch và thiếu gia Hà Nội  (VTC)

Công chức Việt biết đánh golf, chuẩn nhất thế giới  (PNTD)

Âm mưu của gã Việt kiều Mỹ thuê sát thủ về nước giết 9 người thân  (LĐ)

QUỐC TẾ 

– Bắt đầu tiêu hủy kho vũ khí hóa học Syria (TTVH). – Assad: Phe nổi dậy ngăn cản tiếp cận các kho vũ khí hóa học (GDVN).

– Tổng thống Assad cam kết tuân theo nghị quyết LHQ (TT). – Quân nổi dậy Syria vẫn không để Damascus yên (ĐV). – Phát động “thánh chiến tình dục” ở Syria (LĐ). – Nội chiến Syria có thể kết thúc trong vài tuần (Tin tức). – Assad: Phe nổi dậy ngăn cản tiếp cận các kho vũ khí hóa học (GDVN).

– Biểu tình đòi Ai Cập dỡ bỏ hạn chế ra vào Dải Gaza (TTXVN).

– Mỹ tin tưởng sớm đạt thỏa thuận với Iran (VOV).

– Iraq: 100 người thương vong do bạo lực bùng phát (TTXVN).

– Hai nhà báo Mỹ sẽ phanh phui ‘chương trình ám sát của Mỹ’ (VOV).

– Tang lễ tập thể cho các nạn nhân vụ đánh bom Pakistan (VOV).

– Kinh hoàng cảnh hàng chục sinh viên bị giết tại Nigeria (VNN).

– Bí ẩn vũ khí điều khiển con người (TN).

– Hàng loạt cuộc biểu tình đòi nhà lãnh đạo Mã Anh Cửu từ chức (SM).

Đàm thoại Mỹ – Iran sau hơn 30 năm  (BBC)    —Teheran sẵn sàng thảo luận việc giới hạn mức độ làm giàu uranium  -(RFI)   —Iran sẵn sàng thảo luận, không ngưng tinh chế uranium  (RFA)

Mối đe dọa thực sự từ phía Triều Tiên  (KT)    —-Mỹ-Hàn không đổi ngày bàn giao quyền tư lệnh liên quân  -(RFI) —Hoa Kỳ không gia hạn quyền chỉ huy quân sự tại Hàn quốc  (RFA)

Mỹ : Khó tránh nguy cơ đóng cửa các cơ quan chính quyền Liên bang  -(RFI)   —  Chính phủ Mỹ sắp bị đóng cửa  (VOA)   —-Bộ trưởng Hagel: Biểu quyết của Hạ viện ‘vô trách nhiệm đáng kinh ngạc’  (VOA)

Abe bác bỏ ‘có tranh chấp ở Senkaku’  (BBC)    —  Tokyo đòi tẩy chay bản đồ Google không ghi tên Nhật trên các đảo tranh chấp  (RFI)

Syria : Nga tăng cường hải quân ở đông Địa Trung Hải  -(RFI)   –Lần đầu tiên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc gặp lãnh đạo đối lập Syria  -(RFI)   —LHQ khởi sự điều tra đợt 2 tại Syria  (RFA)    — Syria oanh kích trường học, giết chết 12 người  (VOA)

Ý tìm giải pháp cho khủng hoảng chính trị  (BBC)    —   Ý lại rơi vào khủng hoảng chính phủ  -(RFI)    —Các bộ trưởng trung hữu từ chức đẩy chính phủ Ý vào khủng khoảng  (VOA)

Khu tự do Thượng Hải ‘thúc đẩy cải tổ’  (BBC)    —–Trung Quốc mở khu vực mậu dịch tự do trắc nghiệm (RFA)  —Trung Quốc xét xử một người kêu gọi biểu tình kỷ niệm Thiên An Môn  -(RFI)    —Xin biểu tình kỷ niệm biến cố Thiên An Môn, bị tòa kết tội (RFA)  —-Cư dân mạng bất bình vì bình hoa khổng lồ trước Thiên An Môn   -(RFI)

Biểu tình đòi TT Mã Anh Cửu từ chức  (RFA)

Bangladesh : Ba triệu công nhân dệt may được chủ hứa tăng lương  -(RFI)   —Số tử vong vụ nổ bom ở Pakistan lên tới ít nhất 37 người  (VOA)

Bom nổ tại khu vực tự trị người Kurd ở Iraq  (VOA)   —-Trường học ở Nigeria bị tấn công, 40 người thiệt mạng  (VOA)

Tư pháp Nga quyết định tống giam một phát ngôn viên của Greenpeace  -(RFI)

Philippines mừng Hoa hậu Thế giới đầu tiên  -(RFI)    —-Người đẹp Philippines lên ngôi Miss World  (BBC)

Chuẩn bị Mondial 2022 : Qatar bị cáo buộc bóc lột lao động như nô lệ  -(RFI)

Phi thuyền chở hàng cập Trạm Không gian Quốc tế  (VOA)   —Sập nhà ở Ấn Độ: Ít nhất 42 người thiệt mạng(VOA)    —-Cảnh sát Trung Quốc giải cứu 92 trẻ em bị bắt cóc(VOA)

Phẫn nộ trước bất công, dân Trung Quốc đòi bỏ án tử hình  (Soha)

Bức tranh kinh tế Trung Quốc ‘méo mó’ dưới các con số đẹp đẽ  (SM)

“Trình độ của quân đội Trung Quốc vẫn kém nước mạnh nhất 30 năm”  (GDVN)

Hiến pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng: TBT Nguyễn Phú Trọng

RFA

Đảng Cộng sản Việt Nam đặt hiến pháp xuống bên dưới cương lĩnh của đảng, khi TBT Nguyễn Phú trọng tuyên bố: : “Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”

Báo VNExpress trích lời ông TBT như trên, nhân buổi nói chuyện của ông trước cử tri hai quận Tây Hồ và Hoàn Kiếm hôm thứ bảy 28/9 vừa qua.

Từ Việt Nam, Đại tá Phạm Đình Trọng, cựu đảng viên đảng cộng sản Việt Nam nêu nhận xét về câu nói này của người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam,

Điều ông ấy nói là vô cùng thảm hại, vô cùng nguy hại cho đất nước. Đưa cương lĩnh của đảng lên trên Hiến Pháp, lên trên Pháp luật là một điều lú lẫn, một điều xằng bậy không thể chấp nhận được.

Đây là cái nhận thức của ông ấy, chứ không phải ông ấy lỡ lời. Đây là một nhận thức sai trái, vô cùng nguy hại. Dân tộc Việt Nam có một ông đứng đầu đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì nguy hiểm quá. Với một đảng cầm quyền mà nhận thức như vậy thì đất nước Việt Nam mãi mãi là đất nước vô pháp luật.”

Năm 2014 tiếp tục ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội và kiềm chế lạm phát:”Có thể chỉ là trên giấy”?

Sự kiện bình luận

Chủ nhật, 29/9/2013 17:03 GMT+7
Ngày 27, 28/9 tại thành phố Huế đã diễn ra phiên họp toàn thể Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội để thẩm tra dự án Luật Đầu tư công, dự án Luật Phá sản (sửa đổi):

Thẩm tra, đánh giá kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội 3 năm thực hiện kế hoạch 5 năm 2011-2015; đặc biệt là năm 2013 và phương hướng, nhiệm vụ kế hoạch phát triển năm 2014.
Tại phiên họp, các đại biểu xác định: mục tiêu nhiệm vụ và các chỉ tiêu chủ yếu của kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội trong năm 2014 là tiếp tục củng cố, ổn định kinh tế vĩ mô, đảm bảo an sinh xã hội và kiềm chế lạm phát.
Tập trung tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh, phục hồi nhịp độ tăng trưởng gắn với tái cơ cấu nền kinh tế, đổi mới mô hình tăng trưởng và thực hiện 3 khâu đột phá chiến lược. Nâng cao chất lượng dịch vụ và thúc đẩy cạnh tranh khu vực; đẩy mạnh thu hút khách du lịch quốc tế; thực hiện cải cách doanh nghiệp nhà nước đi đôi với hỗ trợ phát triển các doanh nghiệp nhỏ và vừa, kinh tế hợp tác xã; phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao; thúc đẩy phát triển khoa học công nghệ để nâng cao khả năng cạnh tranh của nền kinh tế…

Dự kiến các chỉ tiêu kinh tế chủ yếu trong năm 2014 như sau: GDP tăng khoảng 5,8% so với năm 2013; tổng kim ngạch xuất khẩu tăng khoảng 10%; tổng nguồn vốn đầu tư toàn xã hội chiếm khoảng 30% GDP; tỉ lệ hộ nghèo giảm 1,7-2%; tỉ lệ che phủ rừng đạt 41,5%; tỉ lệ dân số nông thôn được sử dụng nước hợp vệ sinh 85%…

Đánh giá kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội 3 năm thực hiện kế hoạch 5 năm 2011-2015; đặc biệt là năm 2013 và phương hướng, nhiệm vụ kế hoạch phát triển năm 2014, Bộ Kế hoạch và Đầu tư cho biết: Trong 9 tháng đầu năm 2013, lạm phát tiếp tục được kiềm chế nhờ thực hiện quyết liệt, kiên trì các biện pháp, chính sách kinh tế vĩ mô. GDP dự kiến cả năm 2013 tăng khoảng 5,4% so với 2012.

Sản xuất công nghiệp, nhất là công nghiệp chế biến, chế tạo đã có những chuyển biến đáng kể tuy còn nhiều khó khăn; sản xuất nông nghiệp vẫn duy trì ổn định; dịch vụ phát triển với tốc độ tăng trưởng cao, đóng góp lớn nhất vào tăng trưởng GDP; thu hút và giải ngân vốn ODA đạt khá.
Tuy nhiên, nền kinh tế vẫn còn nhiều tồn tại, hạn chế; lạm phát tuy đã kiềm chế nhưng vẫn còn tiềm ẩn nguy cơ tăng trở lại; việc tiếp cận nguồn vốn tín dụng của doanh nghiệp còn nhiều khó khăn. Thị trường và sức mua còn yếu; trong đó, so với tháng 12/2012, chỉ số giá tiêu dùng 9 tháng qua tăng khoảng 4,63%; dự báo từ nay đến cuối năm chỉ số giá tiêu dùng có thể tăng cao hơn do các yếu tố như tăng giá điện, than, xăng dầu…

Các đại biểu dự phiên họp cũng tham gia nhiều ý kiến vào dự thảo Luật Đầu tư công; nhấn mạnh một số nội dung cơ bản các quy định về hoạt động đầu tư hoặc hỗ trợ đầu tư sử dụng vốn nhà nước vào chương trình, dự án phục vụ phát triển kinh tế – xã hội không có khả năng hoàn vốn trực tiếp; quyền và nghĩa vụ của tổ chức, cá nhân liên quan đến đầu tư công và trách nhiệm quản lý nhà nước về đầu tư công.

Đối với dự thảo Luật Phá sản, nhiều đại biểu cho rằng, sau 9 năm thi hành Luật Phá sản ban hành năm 2004, việc sửa đổi Luật Phá sản trình Quốc hội lần này hết sức cần thiết, phù hợp với thực tiễn nền kinh tế đất nước trong thời kỳ hội nhập kinh tế quốc tế.

Trong đó, việc sửa đổi Luật Phá sản lần này tập trung vào việc xác định đối tượng áp dụng; tiêu chí xác định doanh nghiệp, hợp tác xã (DN, HTX) lâm vào tình trạng phá sản; việc quản lý, thanh lý tài sản của DN, HTX lâm vào tình trạng phá sản; thẩm quyền của toà án các cấp đối với việc tiến hành thủ tục phá sản đối với DN, HTX; kể cả doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài tại Việt Nam…
LTS: Tất cả những nội dung đưa ra bàn thảo và dự toán cũng như đề ra phương án thực hiện nhưng chúng ta không lấy căn cứ từ thực tế khách quan và cụ thể của mọi tình hình kinh tế xã hội mà chỉ căn cứ vào các báo cáo chủ quan thiếu thực tế thì liệu kế hoạch vạch ra cho năm 2014 như trên liệu chỉ có thể là trên giấy hay không?

PVTH

Tâm 8x – Nguyễn Phú Trọng – Nhà tuyên huấn thế kỷ 20

Tâm 8x

Thực sự – với tôi – một người thuộc thế hệ 8x đọc báo thấy ông Bí thư nói chuyện với cử tri hai quận Tây Hồ, Hoàn Kiếm vào ngày 28/09 mà cảm giác vừa thương cho ông vì ông như một kẻ thừa thãi về lý luận không tưởng XHCN nhưng lại ngu si về sự nhận thức thực tiễn, vừa xót cho dân Việt Nam phải có những kẻ lãnh đạo tầm nhìn hột mít như ông.

Đầu tiên, ông làm một cái việc muôn thuở mà các nhà lãnh đạo Đảng, nhà nước và cả cấp lãnh đạo cơ sở hay làm là “nhét chữ vào mồm” người nghe bằng câu bất hủ: “Tuyệt đại đa số người dân đồng ý với tên gọi hiện nay – nước CHXHCN Việt Nam”.

Ông chẳng cần căn cứ số liệu, cũng chả cần phải dựa vào một công trình nghiên cứu nào cả. Ông nói khơi khơi theo kiểu đọc văn bản…. xa rời thực tế của lãnh đạo Đảng bấy lâu nay.

Để nhấn mạnh yếu tố tên nước, ông kết luận: “Đây là một bước tiến, chúng ta đang đi lên CNXH chứ có dừng ở cuộc CM Dân tộc dân chủ đâu”.

Về đi lên CNXH (hoang tưởng) thì bấy lâu nay tôi đã biết, nhưng ông Bí thư biết không, tôi buộc phải nhảy cẫng lên khi ông nói về yếu tố CM Dân tộc Dân chủ. Ồ! Thì ra chúng ta đã qua thời điểm làm CM Dân tộc Dân chủ lâu rồi. Chính vì thế mà con đường chúng ta đang đi là con đường của sự thu vén của giai cấp lãnh đạo về mặt tài sản (thông qua hiện tượng ngứa ghẻ) cho mục đích tạo dựng một xã hội xã hội chủ nghĩa cho 1 nhóm người chứ không phải là một sự đi lên của 1 xã hội dân chủ cho Dân tộc này nữa rồi.

Hiểu nôm na, để thu vén cho hành trang đi lên CNXH đó, ông nghiêm khắc cảnh báo về việc ai đó muốn “bỏ điều 4, xóa vai trò lãnh đạo của Đảng”. Điều 4 thiêng liêng đó được xem xét như một yếu tố sống còn của Đảng, cán bộ Đảng viên Cộng Sản từ thời ông Triết và nay được ông kế thừa một cách trọn vẹn. Vì điều đó còn, nghĩa là công cuộc thu vén tài sản quốc gia cho cá nhân vẫn còn tiếp diễn một cách thuận lợi, trôi chảy…

Tiếp đó ông nói về vấn đề sở hữu đất đai, ông nhấn mạnh quyền sở hữu đất đai thuộc về nhà nước và chỉ có như vậy thì mới có thể xây dựng những công trình quốc gia, những khu công nghiệp lớn.

Theo ông, hiện còn bốn vấn đề lớn trong nội dung dự thảo sửa đổi Hiến pháp. Trong đó, theo tôi có hai vấn đề đáng quan tâm là:

– Ông xác định kinh tế nước ta là một nền kinh tế thị trường định hướng XHCN (kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo) và 1 lần nữa ông lại sử dụng cụm từ “tuyệt đại đa số đang tán thành” vì thế nên dù cho kih tế nhà nước có yếu kém, bệnh tật đến mức độ nào thì vẫn giữ nó. Ông lan man lo sợ một viễn cảnh ở thì tương lai “không phải là chủ đạo thì sẽ ra sao?” đầy tính lý luận Mác-xít mà bỏ quên cái thực tại phũ phàng của nền kinh tế định hướng XHCN hiện tại. Và dường như ông bí thư đang tát ông thủ tướng Dũng đang chạy vạy tới gặp các tổ chức tài chính – thương mại lớn ở Hoa Kỳ để nhằm tìm được sự “công nhận Việt Nam là nền kinh tế thị trường”. Nhớ nhé! – Chỉ có kinh tế thị trường, không hề có thêm cái đuôi định hướng XHCN nhé!

– Vấn đề thứ hai là vấn đề về luật đất đai, trong đó có cụm từ kinh điển “Đất đai là sở hữu toàn dân, giao Nhà nước thông nhất quản lý”. Chả biết nó đúng sai như thế nào, nhưng chỉ thấy dân oan về đất đai hai miền Nam-Bắc cứ tăng đều đều. Trong khi đó, vị tổng bí thư lại bảo vệ đến chết cái quyền được quản lý của nhà nước qua việc nhấn mạnh tác dụng của nó trong “xây dựng những công trình quốc gia, những khu công nghiệp lớn”. Cái bảo vệ “sở hữu toàn dân, nhà nước quản lý” đó đã khiến nhà báo Bùi Tín phải thốt lên: “Vì chính cái sở hữu toàn dân do đảng CS tạo ra là kẻ giết người hàng loạt cần bị vạch mặt, kết tội và xóa bỏ không thương tiếc.” Và rõ ràng, sự quản lý đầy trách nhiệm của nhà nước đã đưa nước Việt Nam vốn còn đang đói – nghèo – lạc hậu có những công trình bậc nhất Đông Nam Á – Châu Á – thế giới…

Cuối cùng, một câu để đời mà tôi nghĩ người dân và thế hệ sau sẽ nhắc về một như một tên “TUYÊN HUẤN” với cái nhìn sách vở thay vì một nhà lãnh đạo (phải có cái tầm nhìn trong thực tiễn) là: – “văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng”.

Vâng! Chúc mừng ông Trọng – Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam. Người đã có cuộc gặp, trao đổi nói chuyện với cử tri như một gã say rượu, chém gió khơi khơi như kiểu “cử tri” là người thế kỷ 20 (thế kỷ còn bị phụ thuộc vào cái loa tuyên truyền của Đảng). Người đã “vì Đảng, vì cán bộ” ta nên đã đặt hiến pháp nhà nước “quan trọng thứ 2” sau “cương lĩnh của Đảng”. Bởi vì nó “quan trọng vào bậc nhất nhưng sau Cương lĩnh của Đảng” nên những gì ông nói, cũng có thể hiểu được. Những ai muốn bảo vệ điều 4, sở hữu toàn dân, quân đội thuộc về Đảng…cũng có thể hiểu được.

Cảm ơn ông tuyên huấn cấp cao – Nguyễn Phú Trọng đã dạy cho tôi một bài học quý giá: “Cộng sản không thể thay đổi, tự sửa chữa được, mà phải thay thế, loại bỏ chúng” (Cựu Tổng Thống Nga Boris Yeltsin)

Albert Einstein: Bàn về Tự do

Albert Einstein (1879-1955) là một nhà vật lý nổi tiếng, các công trình khoa học của ông đã cách mạng hóa thế giới quan vật lý. Albert Einstein được coi là biểu tượng hoàn thiện của một nhà nghiên cứu và một thiên tài. Hơn nữa, bên ngoài thế giới chuyên môn khoa học, ông cũng đã tận dụng sự nổi tiếng phi thường của mình trong việc thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc và cho hòa bình.

Muốn thảo luận về việc đánh giá các giá trị nền tàng, tôi biết đó là một công việc vô vọng. Ví dụ, chẳng hạn có một ai đó đã tự cho mình có nhiệm vụ phải xóa bỏ một giống người nào đó khỏi mặt đất, thì không thể nào có thể bác bỏ quan điểm của nó bằng những lập luận hợp lý. Nhưng nếu có được sự thống nhất với nhau về một số nhiệm vụ và giá trị, thì lúc này người ta có thể hoàn toàn nói chuyện với nhau về phương tiện dùng để đạt đến được những mục đích đó. Vì vậy, chúng ta hãy giả sử rằng có hai mục đích, mà tất cả những ai đọc những dòng này, có thể sẽ đồng ý.

1. Tất cả của cải vật chất, dùng để bảo tồn cuộc sống và sức khỏe của con người, cần phải được sản xuất ra với mức lao động ít nhất có thể.

2. Mặc dù việc thỏa mãn các nhu cầu vật chất là điều kiện không thể thiếu đối với sự bình an của chúng ta, nhưng như thế chưa đủ. Để thỏa mãn cho chính mình con người hơn nữa phải có cơ hội để phát triển những năng khiếu theo khả năng trí tuệ và nghệ thuật của mình một cách tùy ý.

Mục tiêu thứ nhất trong hai mục tiêu này đòi hỏi sự gia tăng của tất cả các kiến thức có liên quan đến các quy luật tự nhiên và quy luật tiến bộ xã hội, tức là khuyến khích mọi nghiên cứu khoa học. Bởi vì nghiên cứu khoa học là một khối tự nhiên thống nhất mà từng bộ phận của nó phụ thuộc lẫn nhau một cách thường khó có thể dự đoán được. Tuy nhiên, điều kiện cho tiến bộ của khoa học là phải có được khả năng trao đổi một cách tự do tất cả các kết quả – và như thế có nghĩa là tự do bày tỏ quan điểm và tự do giảng dạy trong tất cả mọi lĩnh vực nghiên cứu khoa học. Ở đây tôi hiểu tự do là các quan hệ xã hội trong đó ai cũng có thể đưa ra nhận xét về những lĩnh vực thuộc kiến thức chung và chuyên ngành mà không gặp phải bất kỳ sự nguy hiểm cũng như sự bất lợi nào cho cá nhân. Sự tự do trao đổi quan điểm này là điều thiết yếu cho sự phát triển và phổ biến kiến ​​thức khoa học và có tầm quan trọng thực tiễn lớn. Trước hết, pháp luật phải đảm bảo cho điều này. Nhưng luật một mình nó không thể bảo vệ được tự do bày tỏ ý kiến; để sao cho mọi người đều có thể thể hiện quan điểm của mình mà không bị trừng phạt, thì tinh thần khoan dung phải được duy trì trong dân chúng. Một lý tưởng tự do bên ngoài như vậy tất nhiên không bao giờ có thể đạt đến được một cách hoàn toàn, nhưng người ta phải phấn đấu không mệt mỏi hướng tới đó, nếu như những ý tưởng khoa học và triết học tất cả vẫn còn cần phải tiếp tục tồn tại.

Để đạt được mục tiêu thứ hai, cụ thể là tạo điều kiện cho sự phát triển tinh thần của tất cả mọi người, cần thiết phải có một loại tự do khác. Con người không còn phải nhọc nhằn để mưu toan cho cuộc sống của mình đến mức không có cả thời gian hay năng lượng cho việc nâng cao trình độ. Nếu không có sự tự do thứ hai này, thì sự tự do trình bày quan điểm đối với anh ta cũng trở nên vô ích. Những tiến bộ của công nghệ sẽ giúp anh ta đạt được sự tự do này, một khi vấn đề phân công lao động hợp lý được giải quyết.

Sự phát triển của khoa học và của mọi hoạt động sáng tạo và trí tuệ khác cũng còn đòi hỏi một sự tự do bên trong. Sự tự do tâm trí này thể hiện ở chỗ, tư tưởng con người phải được giải thoát khỏi những ràng buộc của những định kiến ​​xã hội và độc đoán, và phải giữ được tính độc lập của mình trong sự đơn điệu và vô thức của cuộc sống hàng ngày. Sự tự do bên trong này là một món quà hiếm có của thiên nhiên và có giá trị xứng đáng để mỗi cá nhân phấn đấu cho nó. Ngay cả xã hội cũng có thể hỗ trợ cho nỗ lực này, hoặc ít nhất cũng không bao giờ nên có hành động cản trở. Ví dụ như trường học có thể sẽ ức chế sự phát triển của tự do bên trong, nếu như nó gây nên những tác động độc đoán hoặc tạo ra những gánh nặng quá mức cho lớp trẻ; ngược lại nó sẽ thúc đẩy sự tự do kiểu này, nếu như nó khuyến khích tư duy độc lập. Tuy nhiên chỉ với sự theo đuổi liên tục cả hai loại tự do, bên trong và bên ngoài, chúng ta mới đạt được khả năng phát triển và hoàn thiện tâm trí và do đó mới có thể cải thiện được cuộc sống bên trong và bên ngoài của chúng ta.

Nguồn: Albert Einstein, Bàn về Tự do. Trích dẫn trong cuốn: Albert Einstein, Những năm sau này của tôi, Stuttgart: Nhà xuất bản Đức 1979, trang 17-19 .

Đào Tuấn – Nói chuyện bằng nắm đấm: Đừng nhầm ‘thủ phạm’

Đào Tuấn

Muốn có một nụ cười, thay cho nắm đấm có lẽ, những bức xúc xã hội ngay từ khi nó chưa thành hình phải được giải tỏa, bằng một lẽ công bằng về lợi ích. Chứ không phải ngó sang trời Tây để “đổ tại” cơ chế thị trường.

Một người đàn ông mù đứng trên bờ dòng sông lười tại một công viên nước. Và… vạch quần, tiểu vào những người đang thư thả nằm phao trôi ra từ đường hầm.

Đây là một trong những trò kinh điển của loạt chương trình hài Just For Laughs Gags nổi tiếng trên toàn thế giới. Những “nạn nhân Canada” đã khó chịu không che giấu. Và họ phản ứng bằng cách la hét (để cảnh báo), ngã lộn xuống nước (vì tránh), hay nhảy lên bờ để “nói chuyện phải quấy”, tất nhiên, cũng chỉ nói bằng… mồm.

Nhắc lại, Just For Laughs Gags là chương trình hài được làm theo kiểu giấu camera, làm trò ngớ ngẩn để đối tượng không nghi ngờ và chộp những phản ứng hoàn toàn tự nhiên của họ.

Nhưng, cứ giả sử như trò chơi tè nhầm này diễn ra ở Công viên nước Hồ Tây chẳng hạn, không hiểu, những phản ứng của người dân chúng ta sẽ thế nào?

Một sự thông cảm? Chút xíu càu nhàu? Hay “nói chuyện phải quấy” bằng nắm đấm?


Rất khó để lấy những hình ảnh nữ sinh đánh ghen lột quần lột áo, thanh niên tóc xanh tóc đỏ luôn xử nhau bằng mã tấu, côn đồ ngập bệnh viện, hay những vụ nổ súng đang khiến cả xã hội bất an, để đánh giá nền tảng ứng xử cơ bản của một xã hội. Nhưng tình trạng bạo lực đến mức bất an như hiện nay, rõ ràng, đang đặt ra một câu hỏi lớn về sự… hài hước.Năm ngoái, kết quả một cuộc thăm dò mang tên “Tiếng nói của người dân”, do Viện thăm dò BVA của Pháp thực hiện tại 53 quốc gia đã đưa ra khẳng định “Việt Nam dẫn đầu danh sách các quốc gia lạc quan nhất”.

Nói chính xác hơn, người dân Việt Nam lạc quan nhất thế giới, rất lạ là từ niềm tin vào triển vọng kinh tế. Nhưng lạc quan nhất thế giới không có nghĩa là họ biết đùa, càng không phải biết cách giải quyết vấn đề bằng một cách thức lạc quan.

Hãy cùng nhìn lại một số sự kiện gần đây…

Đơn cử, mới ngày hôm qua, có hai ý kiến đã nhắc tới những vụ nổ súng ở Thái Bình và ở Đồng Nai.

Một ý kiến là khi thảo luận về chuyện Luật đất đai, trong khuôn khổ hội nghị của Quốc hội. Phó nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga nhắc lại “Những vụ việc đau lòng như vụ Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, vụ Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình”, để nói về định chế, và thực tế thu hồi đất với những “Mâu thuẫn, xung đột lợi ích gay gắt”.

Mâu thuẫn gì? Mâu thuẫn như thế nào khiến những người hiền như cục đất phải khỏa thân, rào làng, lập miếu để giữ đất, và xả súng để giải quyết? Đó là “cán cân lợi ích”, mà theo bà Nga, đang “nghiêng hẳn về phía nhà đầu tư, người được lợi ít hơn là nhà nước còn người thiệt thòi nhất vẫn là nông dân”.

Trong một sự kiện khác, một Phó giáo sư, tiến sĩ, nguyên Phó Viện trưởng Viện Văn hóa và Phát triển- Học viện Chính trị – Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh lý giải “cái tâm của con người bị xáo trộn, như một sợi dây đàn căng lên đầy sự bức xúc xã hội”, bằng nguyên do: tại cơ chế thị trường.

Ông vừa phàn nàn về mặt trái của những vấn đề pháp luật: “Pháp luật xử có nghiêm, có đúng không hay còn để tồn tại những nỗi oan ức khiến người ta không xử với nhau bằng pháp luật được mà phải dùng tới luật rừng?” nhưng cũng đồng thời chỉ thẳng nguyên nhân “do mặt trái của cơ chế thị trường, và sự ảnh hưởng từ lối sống bạo lực bên ngoài. Chẳng hạn như lối sống của nước Mỹ, dùng súng có thể để tự vệ nhưng cũng có thể để thể hiện bản năng “cuồng sát” của một số người”.

Đằng sau những vụ bạo lực đã xảy ra, có sự cùng quẫn giống như một sự oan ức. Có cái tâm con người bị xáo trộn.

Có một sợi dây đàn đang căng như những bức xúc xã hội.

Nhưng không phải vì thế mà người ta giải quyết vấn đề bằng súng ống, dao kiếm, hay tự hủy như vụ tự thiêu ngay trước trụ sở Công an phường, chỉ vì một món nợ nhỏ, và bị xã hội đen thúc ép.

Và cũng đừng giải thích nguyên nhân bằng thủ phạm vô hình “cơ chế thị trường” hay “lối sống bạo lực từ bên ngoài”.

Cách nhìn nhận vấn đề cho biết hậu quả hay kết quả.

Muốn có một nụ cười, thay cho nắm đấm có lẽ, những bức xúc xã hội ngay từ khi nó chưa thành hình phải được giải tỏa, bằng một lẽ công bằng về lợi ích. Chứ không phải ngó sang trời Tây để “đổ tại” cơ chế thị trường.

Núi Khấu Mai (Khấu Mai Sơn, Khấu Mai Ðỉnh hay Khấu Mai Lĩnh), tấm số 27

Theo dõi quá trình cắm mốc biên giới, người viết ghi nhận rằng cột mốc có tầm quan trọng hàng đầu đối với quân đội Pháp (sau năm 1892, vấn đề cắm mốc do quân đội phụ trách), là cột mốc cắm tại núi Khấu Mai (Pháp viết là Cao-May hay Khao-moué). Núi này ở phía nam Thủy Khẩu, biên giới giữa Long Châu thuộc TQ và Cao Bằng thuộc VN. Đây là ngọn núi có tầm chiến lược quan trọng (vào thời đó), vì nó kiểm soát con đường dọc biên giới, có nguồn nước, có thể đặt công sự để kiểm soát toàn vùng Long Châu.

Đỉnh ngọn núi này thuộc về VN do việc người Pháp trao đổi toàn bộ tổng Đèo Lương (Đèo Luông) cho Trung Quốc, cộng thêm điều kiện không được đặt công sự quá 25 người trên núi.

Khu vực này được giải quyết năm 1893. Có đến 3 cột mốc được cắm chung quanh núi Khấu Mai : Cột số 14 cắm dưới chân núi, phía đông. Cột 15 cắm trên sườn núi, phía đông. Cột 16 cắm dưới chân núi, phía tây-bắc. Như thế phía Trung Quốc được hưởng một góc nhỏ của trái núi này, theo như bản đồ dưới đây.

Tuy vậy, phía TQ không hài lòng vì tất cả các cuộc chuyển quân của họ đóng tại Long Châu và vùng chung quanh đều lọt vào mắt của công sự Pháp đặt trên núi. Vì vậy họ tìm cách dời cột mốc lên cao hơn.

Do việc lấn đất này, năm 1936, nhà cầm quyền Pháp đã phải làm áp lực với phía TQ để cắm mốc lại.

Ngoài việc đem các cột mốc về vị trí cũ, cột mốc số 14 bis được cắm thêm, theo biên bản ngày 2-3-1936. Theo đó cột 14 bis cách cột 14 là 580m về phía tây-nam, theo hướng đông đông-nam so với cột 15.

Nhưng vấn đề cột mốc số 14 cắm ở sườn núi Khấu Mai vẫn chưa chấm dứt. Theo tin từ các tài liệu của nhóm Lê Đức Anh tố cáo Lê Khả Phiêu bán đất nhượng biển cho TQ. Ta thấy Giang Trạch Dân yêu cầu đưa mốc số 14 lên đỉnh núi, với lý do ngày trước công nhân không đưa cột mốc lên đến đỉnh mà bỏ lại ở sườn núi.

Trong hồ sơ cắm mốc 1887-1897, cột mốc cắm trên sườn núi tại Khấu Mai là trường hợp duy nhất. Tất cả các cột mốc khác đều được cắm trên đỉnh núi.

Điều cũng cần ghi nhận, nếu Pháp nhượng núi này cho TQ, VN không bị mất tổng Đèo Lương (diện tích khoảng 300km²) mà sẽ không có vụ tranh chấp thác Bản Giốc. Vị trí tổng Đèo Lương, trên bản đồ, là phần lõm về phía đông-bắc Cao Bằng, bao gồm thác Bản Giốc với một đoạn dài sông Qui Xuân (Qui Thuận.)

So sánh hai mảnh bản đồ, một mảnh từ tấm 27 của bộ bản đồ theo HUBG 1999, một mảnh từ bản đồ biên giới do Sở Địa dư Đông dương ấn hành. Ta thấy cột mốc biên giới mới được cắm trên núi Khấu Mai. Tương tự với các cột mốc chung quanh.

Khau Mai 2

Hình trên : góc bản đồ SGI. Biên giới 1887 là đường đỏ, biên giới 1999 đường màu hồng.

Khau Mai

Hình trên : góc tấm bản đồ số 27. Biên giới 1887 đường đỏ ; biên giới 1999 đường hồng.

Mất đất vùng này ước lượng vài cây số vuông. Con số thì nhỏ nhưng tầm quan trọng chiến lược cực kỳ lớn. Giang Trạch Dân, chủ tịch nước kiêm TBT đảng CSTQ, đích thân can thiệp cho mọi người thấy tầm quan trọng của ngọn núi này.

Thùy Linh – Cơn ác mộng

Thùy Linh
Cầu Nhật Tân (vốn ODA)

Thường thường mỗi lần từ Hải Phòng lên Hà Nội làm việc, sau khi công việc xong xuôi Tổng giám đốc Công ty Sơn Trường Tạ Quang Thắng hay gọi tôi đi uống cà phê sau đó mới về lại Hải Phòng. Lần này anh Thắng chọn một quán cà phê tương đối vắng vẻ ở đường Trần Hưng Đạo. Tôi đến nơi đã thấy anh đang cầm cái thìa khuấy chậm rãi vào li cà phê sữa nóng. Nét mặt anh tỏ vẻ trầm tư.

Tôi bắt tay Tông giám đốc Tạ Quang Thắng, hỏi:
-Chắc công việc có chuyện gì trục trặc rồi phải không?
Anh Thắng bảo:
-Không có chuyện gì. Ngồi chờ anh và ngẫm chuyện thời thế, thế thôi.
Tôi ngồi xuống và nói với anh:
-Thời thế lúc nào mà chẳng rối như mớ bòng bong ngẫm làm gì cho mệt.
-Cũng muốn thế lắm anh ạ. Nhưng không nói ra thấy lương tâm của mình cắn rứt thế nào ấy. Này, anh có bao giờ gặp ác mộng chưa?
-Thi thoảng gặp ác mộng của những năm chiến tranh hiện về.
Anh Thắng nhâm nhi ngụm cà phê, sau đó đặt li xuống nói thong thả:
-Đời người lúc trẻ thơ ai cũng vậy, thường có nhiều cơn ác mộng.

Khi lớn lên tùy hoàn cảnh công tác, sức khỏe những cơn ác mộng giảm dần. Chỉ khi nào gặp chuyện gì đó gây cho mình những áp lực dữ dội thì lúc đó những cơn ác mộng lại tăng lên. áp lực công việc, gia đình không hòa thuận, xã hội loạn li cũng hay làm cho người ta mất ngủ và gặp ác mộng.

Nghe anh Thắng lí giải một thôi một hồi về chuyện ác mộng tôi cười và hỏi:
-Sao hôm nay anh lại lôi chuyện ác mông ra mà lí sự vậy? Chắc nhớ lại cơn ác mộng của vụ vay tiền ngân hàng và bạn bè để san lấp mặt bằng cải tạo đất ở bãi Vân Trai năm 1989 rồi phải không?
-Không. Không. Công việc làm ăn của tôi vẫn thuận lợi. Chẳng có gì trục trặc cả. Tôi chỉ suy nghĩ rất nhiều đến xã hội mình đang sống hiện nay. Không hiểu sao xã hội bây giờ trắng đen lẫn lộn ngày càng gia tăng khiến hàng triệu người phải đăm chiêu, trằn trọc, thao thức suốt đêm dài. Anh có thể lí giải vì sao không?
Tôi cười đáp lại:
-Anh đi mà hỏi lãnh đạo Đảng và Nhà nước người ta lí giải cho chứ tôi chịu.

Tôi quen biết Tổng giám đốc Tạ Quang Thắng mới gần một năm nay thôi. Qua đôi ba lần gặp gỡ tôi rất quý phong thái làm việc của Tạ Quang Thắng. Đặc biệt là cái tâm của anh đối với đất nước. Lần đầu tiên tôi gặp anh Thắng là thời kỳ lùm xùm chuyện Bộ Giao thông vận tải có quyết định 476 về dự toán giai đoạn đầu khởi công cảng Lạch Huyện ở Hải Phòng. Tạ Quang Thắng là người phản đối dữ dội nhất. Anh chứng minh cho Bộ GTVT thấy cảng Lạch Huyện do Bộ GTVT làm chủ đầu tư bằng nguồn vốn ODA 1 tỷ USD mà theo anh ODA chính là vốn vay mà thế hệ con cháu chúng phải trả sẽ bị trắng tay, gây lãng phí một cách khủng khiếp nhất từ trước đến nay. Lý lẽ của anh thật đơn giản: Tàu 5 vạn tấn đã khó rồi thì làm gì có tàu 10 vạn tấn mà người ta phải nạo vét tới 40 triệu m3 đất đổ ra biển, kèm theo hàng loạt hạng mục không cần thiết, không có nó cũng chẳng sao. Nó gây ra thất thoát hàng nghìn tỷ đồng tiền vốn của con cháu. Anh Thắng tâm sự giọng buồn buồn: “Tụi tôi chờ dự án cảng Lạch Huyện 5-6 năm rồi mà khi nó đến lại phải quay lại phản đối nó cũng là một chuyện hy hữu. Anh Thắng nói tiếp: “Trước khi kéo quân về cảng Lạch Huyện Hải Phũng, Bộ GTVT vừa lập chiến tích tiêu 600 triệu USD của con cháu vào cảng Cái Mép – Thị Vải rồi đắp chiếu để đấy. Và nếu đưa vào khai thác thua lỗ còn lớn hơn đắp chiếu.

Là người Hải Phòng lại quyết liệt chống lại việc dùng vốn ODA vào 2 dự án cảng Lạch Huyện và cầu Tân Vũ mà theo anh Thắng nên sử dụng vốn trong nước. Nhiều người hỏi tại sao anh lại phản đối. Anh lý lẽ thật đơn giản: Vốn ODA là vốn của con cháu chúng ta không riêng gì Hải Phòng. Nếu dùng nó mà không để lại lợi ích cho thế hệ con cháu thà dứt khoát là không nên.

Tôi không hiểu hỏi lại:
-Dự án có tổng số vốn lớn như vậy nếu không dùng vốn ODA thì nước ta làm gì có tiền?
Anh Thắng trả lời rất nhanh:
-Có rất nhiều cách mà chúng ta không chịu phát huy nội lực mà thôi.

Rồi anh chứng minh. Người Hàn Quốc sau chiến tranh họ khó khăn hơn chúng ta rất nhiều nhưng họ chỉ dùng ODA 3-4 năm rồi sau đó cho vay lại. Họ biết phát huy nội lực và bằng chính sách thật thông minh. Chỉ sau 20 năm họ phát triển vượt bậc khiến cả thế giới mà đến ngay cả Nhật cũng phải ngỡ ngàng. Còn tại sao chúng ta đã 30 năm đi vay ODA rồi mà giờ vẫn còn thèm khát nó.

Ngẫm nghĩ một lát anh Thắng nói tiếp:
-Thiên hạ bảo người Nhật họ khôn lắm. Họ hiểu Việt Nam quá tường tận. Họ biết chúng ta có cả hệ thống thủ tục rào cản nhưng riêng ODA thì gần như không có cơ chế giám sát nào. Họ biết dùng phép bỏ con săn sắt bắt con cá rô. Cho tiền lập dự án để dễ bề kiểm soát sao cho có lợi nhất. Họ quá biết chúng ta thích chữ “nhất”. Vịnh đẹp nhất, bờ biển đẹp nhất, cầu lớn nhất, hang động đẹp nhất vân vân và vân vân…Thích hoành tráng, thích nhất do đó họ lợi dụng khiến chúng ta dùng hàng xa xỉ để họ kiếm thật nhiều tiền, đặc biệt một số công trình giao thông gần đây họ muốn khai thác lợi nhuận từ ODA một cách cao khủng khiếp như cầu Nhật Tân cao gần gấp 4 lần cầu Vĩnh Tuy, cảng Lạch Huyện và cầu Tân Vũ là các dự án rất điển hình lòng tham của người Nhật. Ngay chính tại nước Nhật có một số chuyên gia kinh tế họ cũng biết việc này nên đó kịch liệt phản đối cách kiếm tiền của một số công ty Nhật Bản tại Việt Nam. Còn chúng ta, người bị hại do bị thao túng lạm dụng thì gần như im lặng.

Số đông người dân chúng ta chỉ nghĩ mặt phải của ODA là một sự viện trợ nhân đạo nên mất cảnh giác và thờ ơ. Một bộ phận nhỏ biết được cái lợi, hại của nó nhưng vì an phận mà không dám nói hoặc nói nửa vời nên không đủ lượng thông tin cần thiết khuấy động dư luận. Cuối cùng phải nói đến một nhóm người được hưởng lợi từ nguồn vốn này. Cũng giống người Nhật Bản, họ cũng tìm mọi cách để tận hưởng và thu lợi từ nguồn vốn vay mà các thế hệ con cháu chúng ta phải trả sau này để mặc sức sử dụng một cách hoang phí, có thể gọi là những người nhẫn tâm hay ác tâm nhất với con cháu khiến cho một số chuyên gia nước ngoài phải cảnh báo: “Nếu sử dụng ODA không thông minh nó sẽ là cái bẫy làm suy sụp nền kinh tế trong tương lai”.

Tổng giám đốcTạ Quang Thắng kết luận một câu thật chí lí. ODA là loại biệt dược quý nhưng cực kỳ độc. Nếu không biết cách sử dụng khôn ngoan thì tốt nhất nên rời xa nó càng sớm càng tốt.

Cũng từ suy nghĩ ấy mà giờ đây Tổng giám đốc Tạ Quang Thắng lại có công văn gửi Chính phủ kiến nghị dự án cầu Tân Vũ Hải Phòng không nên sử dụng nguồn vốn ODA mà sửa lại thiết kế để giảm tổng mức đầu tư từ 12 nghìn tỷ đồng xuống dưới 1 nghìn tỷ đồng.

Khi anh Thắng báo tin này cho tôi, tôi không tin vào tai mình vì quá kinh ngạc. Cùng một dự án mà có con số đầu tư chênh lệch nhau một cách kinh khủng, giảm đến tới 12 lần làm sao tin được. Tôi hỏi lại cho chắc chắn anh liền giải thích: Rất đơn giản thôi anh ạ. Chỉ cần bỏ thông thuyền để hạ độ cao cầu từ hơn 10m xuống còn 5,5m là giảm mức kinh phí như vậy. Và anh Thắng chứng minh rằng luồng Nam Triệu sớm muộn cũng tự mất đi là một tất yếu khách quan.

Một phát hiện quả là sắc sảo và khôn ngoan chỉ có từ những người căn cơ biết đi lên bằng chính đôi chân của mình và tấm lòng yêu nước.

Uống xong li cà phê, anh Thắng bảo với tôi anh mới đi Dubai về. Anh kể Đoàn doanh nhân đi nghiên cứu thị trường mới về ai cũng tiêu hết tiền để mua hàng ở bên đó, hàng vừa xịn vừa rẻ. Còn anh thì khác. Anh dùng tiền mua một quyển sách nói về ông Vua Mohammed bin Rashid Al Maktoum – Dubai dày 124 trang bằng tiếng Anh, mặc dù anh mù tịt tiếng Anh. Mọi người cứ tưởng anh hâm mộ ông Vua này vì ông đã có một quyết sách sáng tạo biến Dubai từ một đất nước tiểu vương Ả Rập có nguồn dầu mỏ ít nhất trong 7 tiểu vương nhưng trở thành giàu có nhất. Nhưng còn có một nguyên nhân khác mà gần như không ai biết là quyển sách này anh quyết định mua ngay chính tại tháp Burj Khalifa cao 828m. Theo người dẫn chương trình thì ông Vua này quyết định xây tháp này với giá 1,6 tỷ USD chỉ mong cho khách thập phương đến tham quan tăng nguồn thu cho các thế hệ tương lai thụ hưởng số tiền gấp nhiều lần số 1,6 tỷ USD. Nghe đến đây anh lại liên tưởng đến cảng Lạch Huyện. Cũng với một số tiền tương đương như vậy nhưng chúng ta lại sử dụng tiền của con cháu mình chôn vùi vào lòng đất để rồi sau này con cháu phải gánh chịu một khoản nợ gấp nhiều lần số tiền mà chúng ta lấy của chúng chôn vào đáy biển.

Anh Thắng kể hôm ở Dubai về đến Hà Nội đúng dịp lễ trung thu. Nhìn thấy lũ trẻ hồn nhiên, nô đùa lòng anh se lại. Anh nghĩ lũ trẻ kia thật vô tư. Chúng đâu biết cơn ác mộng đang chờ chúng nó trong tương lai. Một món nợ khổng lồ đang treo trước mắt chúng, đời chúng chưa chắc đã trả hết mà còn dây dưa đến đời con đời cháu chúng nó. Anh Thắng nhìn thẳng vào tôi và nói: Anh là nhà văn. Anh phải lên tiếng để cảnh báo làm sao cho người dân yêu mảnh đất hình chữ S đừng quá vô tâm, nhẫn tâm, ác tâm với thế hệ tương lai của đất nước. Nếu hôm nay vung tay quá trán thì tương lai sẽ tròng lên cổ con cháu chúng ta những khoản nợ kinh khủng, làm sao chúng có thể mở mày mở mặt với thiên hạ? Anh bảo anh rất tâm đắc với câu nói của tiến sĩ Tô Văn Trường: “Hãy coi ngày chúng ta thoát khỏi vốn ODA là ngày độc lập lần thứ hai của nước nhà”. Tôi vỗ tay tán thưởng: Hay! “Ngày thoát khỏi vốn ODA được coi là ngày độc lập lần thư hai “ – Quá hay!

Hà Nội 28 tháng 9 năm 2013

Thư giãn: Chuyện hài những người Cộng sản

Một sinh viên phải trả thi trong hội đồng. Giáo sư hỏi:

– Các-mác mất năm nào?

– Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người!

Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp:

– Lê-nin mất năm nào?

– Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu.

Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng:

– Thôi cho nó 5 điểm đi, không nó bảo chúng ta hát “Quốc tế ca” thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu!

* * *Chuyện tiếu lâm thời Liên xô (đoạt giải nhất):

Ba công nhân vừa bước vào nhà tù, hỏi nhau vì sao bị tù. Người thứ nhất nói:

– Ngày nào tôi cũng đi muộn 10 phút, họ bảo tôi phạm tội phá hoại.

Người thứ hai:

– Ngày nào tôi cũng tới sớm 10 phút, họ bảo tôi là gián điệp.

Người thứ ba:

-Ngày nào tôi cũng đến đúng giờ, họ bảo tôi có đồng hồ ngoại.

* * *Tèo hỏi Tí: Đến gia đoạn cuối cùng của Chủ nghĩa xã hội, tức là CNCS, thì có còn trộm cắp không?

Tí đáp: Không? Vì mọi thứ đã bị lấy sạch trong giai đoạn CNXH rồi.

* * *Một sĩ quan công an lang thang trên phố bỗng trông thấy một ông già đang cầm cuốn sách. Người sĩ quan hỏi: “Ông già đang đọc gì đấy”.

Ông già đáp: Tôi đang đọc Kinh thánh.

Sĩ quan công an: Ông đọc Kinh thánh làm gì?

Ông già đáp: Tôi đọc để hiểu và sống theo lời dạy của Chúa… để khi lìa khỏi thế gian này thì tôi có thể lên Thiên đàng. Vì Thiên đàng chỉ dành cho những người sống tốt với đồng loại thôi.

Sĩ quan công an hỏi: Thế nếu chẳng may ông bị xuống địa ngục thì sao?

“Học thuyết cộng sản thì tôi biết rõ quá rồi” – ông già trả lời.

 

Những thiên tài bại não

Nguyên Anh (Danlambao) – Không có ở đâu mà luật pháp rối như canh hẹ như tại Việt Nam! Đầu tiên chắc có lẽ cái tư duy bốc hốt đã ăn sâu trong não bộ giới viên chức khi ta đây là kẻ có quyền hành, cho nên giới cầm quyền đã áp nhiều loại luật vô cùng vô lý lên đầu bọn dân lành!
Một chiếc xe hơi khi muốn chạy trên con đường VN đã gồng mình chịu thuế gần gấp 3 lần giá trị của nó, và khi nó cũ đi (giá trị chỉ còn vài chục đô nếu ớ nước ngoài) thì ai mua lại muốn sang tên cũng được những nhân viên có cái mặt lạnh như tiền đưa ra cái barem giá trong đó là biểu giá được các chuyên viên ăn hại tính với giá trên trời cho những chiếc xe cũ nhiều khi gần bằng giá mua nó trên thị trường, tất nhiên người tiêu dùng cũng khôn ngoan chọn cho mình con đường lách thuế bằng những tờ giấy ủy quyền.
Sau đó với cái tâm (tham) và cái tầm (láo) quan Đinh bộ Giao đề xuất ra cái luật phạt xe không chính chủ làm thiên hạ chửi nhoi trời đất, có lẽ quan nhục quá hay sao cho nên đã đình cái luật nhà trời thêm một thời gian!
Thưa các quan, chỉ có tại cái thiên đường mù xã nghĩa này chiếc xe hơi mới gồng gánh 5 loại giấy tờ gồm sổ đăng kiểm, cà vẹt, bảo hiểm, tem lưu hành, bằng lái xe!
Tại những quốc gia văn minh họ không cần những thứ rách việc đó, chỉ một tờ giấy A4 có mã vạch ghi tên chủ sở hữu, đã đăng kiểm và có đóng bảo hiểm là xong, chắc vì tại họ ngu quá nên không biết làm như chúng ta các quan nhỉ, vì làm như vậy thì lấy quái gì mà các quan hoạnh họe, sách nhiễu đám dân lành!
Các quan cứ thử đem chiếc xe của quan đi đăng kiểm mà không biết điều xem sao?
Nếu thiếu vài tờ giấy bạc già hồ trên táp lô thì người thừa hành của quan nét mặt không được vui và nố máy, rú ga cho chiếc xe của quan muốn bốc khói, mòn vỏ, nhưng nếu biết điều bôi trơn thì những chiếc xe từ thời.. hoàng đế Bảo Đại còn trị vì cũng được phép lưu hành, từ đó dẫn đến những cái chết thương tâm cho người dân thường vì bọn xe điên mất lái, mất thắng!
Còn chiếc xe khi nó lăn bánh thì đã đóng trước bạ rồi mắc gì những ai mua lại phải đóng lại lần nữa, nếu có chỉ là phí sang tên vài chục bạc mới là chính đáng.
Tiếp theo đó một cái luật khác được các nhà làm luật ưu việt nghĩ ra:
Chứng minh nhân dân (ID card) phải ghi tên cha mẹ!
Và một ông sếp ngành côn an cho rằng nhiều nước trên thế giới đã làm và VN học hỏi theo!
Ai nghe xong cũng chửi tiên sư bố ông hết!
Đã là công dân được hiến pháp CSVN quy định chịu trách nhiệm khi tròn 18 tuổi hà cớ gì ông lại lôi cha mẹ người ta vào? sau đó để che đây cái dốt nát của mình ông ngụy biện bằng đó là phương pháp khoa học mà các nước khác đã làm!
Người viết phải nhọc công tra lục tàng thư các quốc gia trên thế giới mỏi cả mắt cuối cùng mới tìm được cái quốc gia ông nói để minh chứng cho toàn dân được biết ông nói thật chứ không có điêu!
CMND
Bộ lạc ăn thịt người
OlaKa Shada, sinh ngày: 30/4/1975
Nơi sinh: bộ lạc Rakuta-rừng rậm Phi Châu
Tên cha: OlaKa Shadu-tù trưởng
Tên Mẹ: ZangLali Hondre – chủ tịch hội phụ nữ da đen ở trần
(!!!)
Đó cũng là cách suy nghĩ thực hành của bọn côn an, khi đọc lệnh truy nã trên kênh truyền hình ANTV dạo trước, (thời nhà văn, nhà báo, nhà láo, nhà điêu Hữu Ước còn làm TBT) suy cho cùng vì với tâm lý làm cha thiên hạ cho nên họ muốn làm láo cho ta đây không kém phần quan trọng và quên mất chính mình đã vi phạm cái quyền Dân chủ của công dân một cách trầm trọng.
Tiếp theo một cái luật tào lao khác: ai ngực lép không được lái xe!
Cả xã hội nháo nhào…
Người thì đi tập thể hình, kẻ thì đi bơm ngực, còn ai nghèo quá thì réo tên tứ đại đồng đường nhà quan ra mà chửi, thấy thế quan hãi quá, co vòi rút lại làm bàn dân một phen hú hồn.
Tiếp theo sau đó ngày hôm nay các quan lại ra thêm vài luật mới trong đó nổi lên: ai đi xuất khẩu lao động mà bỏ trốn thì mức phạt vạ là 100 triệu đồng và cấm xuất cảnh!
Thiệt bó tay các quan, đã nghèo như tổ đĩa đăng ký đi làm culi quốc tế mà bị bóc lột quá thì phải trốn thôi, mà khi đã trốn thì quan làm chó gì bắt được mà phạt với không phạt?
Còn nếu quan tinh quái hơn bắt nọn kẻ ở nhà thì cũng đành phải bó tay khi vợ con chúng nó toàn là chị Dậu thời @, hơn nữa chỉ có tại cái thời thổ tả này mới có vụ bán sức lao động người VN với cái giá rẻ mạt gần giống như tệ nạn buôn người có vinh hạnh gì mà các quan khoe khoang khoác lác?
Một cái luật tào lao khác không kém cạnh: ai ngoại tình sẽ bị phạt từ 1 đến 3 triệu đồng! Trong đó nghiêm cấm kết hôn, quan hệ giữa mẹ chồng con rễ, bố chồng nàng dâu, anh em họ hàng. (!)
Ngộ nhỉ?
Đã ngoại tình thì phải Núp!
Mà đã núp thì làm sao mà kiếm để phạt? chắc lại phải đẻ thêm lực lượng cảnh sát quốc gia bảo vệ Thị Mẹt để ăn hại vào cái ngân sách nước nhà!
Còn chuyện cấm còn hài hước hơn khi ai chịu khó suy nghĩ cũng thấy nhiều bất cập:
Ví dụ một người phụ nữ kết hôn sớm năm 18 tuổi và có con gái ngay sau đó, khi con của cô ấy lập gia đình năm 20 tuổi thì bà mẹ chỉ mới 38, và người con rễ lại đứng tuổi đã 40, sau một thời gian chung sống canh không lành canh không ngọt người con rễ bỏ vợ và có cảm tình với người mẹ thì không có lý do gì để mà ngăn cấm họ cả, vì hai người không cùng chung huyết thống và họ đến với nhau tự nguyện vì ai cũng đã trưởng thành, chỉ còn tý lấn cấn là phạm trù đạo đức của các nhà làm luật đưa ra, nhưng tiếc thay đó là cái đạo đức… giả chứ thật ra các quan còn dâm ô trụy lạc hơn cả đám dân lành!
Phạm trù ví dụ vừa nêu có thể dùng ngược lại với vế mẹ chồng con rễ, bố chồng nàng dâu.
Chỉ nêu vài luật mới của những nhà làm luật tại cái thiên đàng xã nghĩa để toàn dân trông thấy tầm nhìn của họ, cũng phải thôi, xuất thân từ các lớp học tại chức, phao thi, cộng điểm, công thần, cậy quyền, cậy thế để được làm quan thì họ có tý trình độ nào để nghiên cứu và làm luật?
Phải gọi chính xác đó là ý kiến của các tên bại não!
Và ngay cả sếp của các sếp, đương kim thủ tướng Việt Nam còn tốt nghiệp trường làng thì trách chi những nhân viên trong bộ máy!
Nhưng tiếc thay chúng ta lại phải đóng những đồng tiền thuế từ mồ hôi công sức để trả lương nuôi cái đám ăn hại đái nát này nhởn nhơ phét lác.
Thật đúng là những chuyện bi hài chỉ có tại thiên đàng mù xã nghĩa…!

Anh Ba quăng mìn tại LHQ!

Nguyên Anh (Danlambao) – Sau khi ăn mày để cứu vãn nền kinh tế be bét do đám đàn em quậy tanh banh, anh Ba Ếch của chúng ta đã có chuyến họp Đại Hội Đồng LHQ và ý định thật sự của anh là gì thì đã có nhiều người nói đến khi anh dẫn bầu đoàn bộ hạ lếch thếch năn nỉ Worldbank tiếp tục cho vay, lạy lục chú Sam công nhận nền kinh tế thị trường quái thai nhiều bất cập, khi có cái đuôi XHCN đính kèm và mong họ đừng đánh thuế hàng xuất khẩu của VN nữa!
Tiếp đó anh Ba lại khủng bố Đại hội đồng LHQ khi phát biểu trên diễn đàn với tờ giấy được mấy chú trợ lý soạn sẵn và làm bà con trong nước cười muốn vỡ bụng khi ví von khập khiểng về sự tương trợ của các nước lớn cho các nước nghèo theo châm ngôn: Một người vì mọi người – mọi người vì một người của đại văn hào Alexandre Dumas!
Thật đúng là dốt hay khoe, ngọng hay nói chữ mà!
Các quốc gia giàu có trên thế giới họ rất hào phóng để tài trợ, cho vay, giúp đỡ các quốc gia nghèo để cùng phát triển, điều đó là hiển nhiên và họ cũng muốn biết đồng tiền của họ có được dùng đúng mục đích hay là không. Tất nhiên với cơ chế độc tài toàn trị của CSVN họ cũng đã nhìn thấy đồng tiền của họ giúp đỡ người dân VN đã bị giới chóp bu cầm quyền ăn chặn không thương tiếc mà anh Ba chính là một trong số đó, và họ sẽ tự hỏi việc gì phải giúp cho anh? anh càng chết đói họ còn mừng cho người dân Việt Nam mau chóng thoát khỏi gông cùm nô lệ sớm chừng nào hay chừng nấy.
Trước năm 1975, tướng độc nhãn Do Thái Moshe Dayan sang thăm miền Nam Việt Nam đã tuyên bố rằng:  “Muốn thắng cộng sản, phải để cho công sản thắng trước”.
Thời gian đã chứng minh điều đó đã thành hiện thực khi giờ đây sau những năm tháng cầm quyền hưởng thụ ăn trên ngồi trốc đã cạn kiệt tư duy, tài chánh, bế tắc với cái chủ nghĩa cs không tưởng, các anh đã và đang biến thành bọn ăn mày quốc tế đi lạy lục van xin cái chủ nghĩa tư bản mà các anh từng chê bai ngày trước, và đó cũng là điều họ muốn để cho thế giới và toàn dân VN thấy được cái hèn hạ của các anh như thế nào, càng buồn cười hơn khi trước sự hạ nhục như vậy mà các anh vẫn không nhận ra hoặc nếu có cũng cố muối mặt lao vào!
Sau khi về nước anh nên tống cổ tay nhân viên nào đã viết cho anh bài diễn văn nói trên vì chuyện các tài trợ các quốc gia trên thế giới không thể nào gói gọn trong câu chuyện Ba chàng ngự lâm pháo thủ, một bối cảnh trong một quốc gia khác xa Việt Nam về không gian và thời gian, nhân tiện cũng xin hỏi anh có biết nhà văn Alexandre Dumas là người nước nào và ai là nhà văn Alexandre Dumas cha và ai là nhà văn Alexandre Dumas con với những tác phẩm để đời nào không?  Nếu không biết thì anh đừng nên tự tin phát biểu trước quan khách quốc tế vì họ sẽ đánh giá anh quá thấp, là một tên xàm trong số những tên xàm, còn người dân khi nghe anh nói đến tên nhà văn một cách vay mượn lại liên tưởng đến tiếng @#% của giới giang hồ (!)
Chuyện anh đi vận động hành lang cho chế độ CSVN có tiền để tiếp tục tồn tại trên đầu trên cổ dân tộc cũng không có gì đáng nói vì ai cũng biết chắc chính phủ Hoa Kỳ sẽ không nhượng bộ những yêu cầu đòi hỏi của anh, thủ tướng một quốc gia nghèo nàn, nhỏ bé không bằng một góc một tiểu bang của họ, nhưng khi anh quăng mìn về cái gọi là tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình của LHQ thì ai nghe xong cũng hết hồn!
Trích: “Đóng góp cho hòa bình thế giới Phát biểu trước Đại hội đồng LHQ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng tuyên bố Việt Nam đã sẵn sàng tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ. Ông chỉ rõ, từ quá khứ phải hứng chịu chiến tranh, bom đạn, phân ly, với máu lửa và nước mắt, Việt Nam muốn chia sẻ sứ mệnh chung của cộng đồng quốc tế gìn giữ hòa bình.
 
’Đã phải trải qua chiến tranh tàn khốc và đói nghèo cùng cực nên khát vọng hòa bình và thịnh vượng của chúng tôi càng cháy bỏng. Chúng tôi luôn nỗ lực tham gia kiến tạo hòa bình, xóa đói giảm nghèo, bảo vệ hành tinh của chúng ta. Việt Nam đã sẵn sàng tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ. Chúng tôi sẵn lòng đóng góp nguồn lực, dù còn nhỏ bé, như sự tri ân đối với bạn bè quốc tế đã giúp chúng tôi giành và giữ độc lập, thống nhất đất nước, thoát khỏi đói nghèo” (1)
Người dân Việt tại hải ngoại thường hay nói câu nói láo như vẹm, nhưng dân trong nước ngày hôm nay mới được chứng kiến sự hiện thực của câu nói đó khi anh Ba Ếch, đương kim thủ tướng VN phát biểu trên trường quốc tế!
Anh có thần kinh không khi trong nước cái quân đội được gọi là quân đội nhân dân không giữ được độc lập chủ quyền bị bọn Tàu xâm chiếm hết vùng biển Đông mà không dám đánh trả nay lại đòi gia nhập quân đội của LHQ?
Chỉ có những tên côn an và quân đội đi đàn áp giáo dân, cưỡng chế giải tỏa, đánh đập dân lành, hèn với giặc ác với dân!
Còn LHQ thì chắc cũng không cần phải nuôi thêm những người lính chỉ biết còn đảng còn mình, chỉ giỏi đánh giặc bằng mồm!
Anh Ba ơi, so những phát ngôn kinh (hồn) điển của các vị đi trước, anh đã qua mặt một cách xuất chúng, vì những đường chém gió của anh quả thật danh bất hư truyền, thảo nào mấy quả đấm thép của anh nát bét mà anh vẫn nhơn nhơn như một tên… bại não!
Có vẻ như anh đang bị bệnh thần kinh rồi đấy……………

Trung ương Đảng xem xét nhiều vấn đề hệ trọng

Thứ Hai, 30/09/2013 11:48

(NLĐO)- Chiến lược bảo vệ Tổ quốc, đổi mới toàn diện giáo dục, Hiến pháp, công tác nhân sự, quy chế bầu cử trong Đảng, thành lập các Tiểu ban bầu cử cho Đại hội Đảng XII… là những vấn đề hệ trọng được Hội nghị TƯ Đảng 8 khai mạc sáng nay 30-9 xem xét, quyết định.

Hội nghị lần thứ 8 Ban chấp hành Trung ương xem xét và quyết định nhiều vấn đề hệ trọng
Sáng nay, 30-9 tại Hà Nội, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI bắt đầu họp Hội nghị Trung ương lần thứ 8.
Tại Hội nghị này, Trung ương sẽ thông qua các nội dung: Tổng kết 10 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 8, khóa IX về chiến lược bảo vệ Tổ quốc; Đề án đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục đào tạo trong điều kiện kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế; đánh giá tình hình kinh tế-xã hội, nhiệm vụ tài chính, ngân sách Nhà nước năm 2013, kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội và tài chính, ngân sách Nhà nước năm 2014; việc thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ XI về kinh tế, xã hội với trọng tâm là 3 khâu đột phá gắn với tái cơ cấu nền kinh tế, đổi mới mô hình tăng trưởng; quy chế bầu cử trong Đảng; thành lập các Tiểu ban bầu cử cho Đại hội Đảng XII.
Hội nghị Trung ương 8 cũng cho ý kiến về Hiến pháp; Báo cáo kiểm điểm hoạt động lãnh đạo, chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Bí thư trong năm 2013; công tác nhân sự; các công việc quan trọng được thực hiện từ Hội nghị Trung ương 7 đến nay; chất vấn và trả lời chất vấn (nếu có).
Theo chương trình, Hội nghị sẽ diễn ra từ ngày 30-9 đến ngày  9-10.
Trong ngày hôm nay, Hội nghị sẽ nghe và thảo luận về Tờ trình 10 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 8, khóa IX về Chiến lược bảo vệ Tổ quốc.
Theo VGP

Thứ Hai, 30-09-2013 – Thất bại lớn nhất của sự nghiệp bảo vệ tổ quốc nằm trong mặt trận đối ngoại


CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

1– CLB BÓNG ĐÁ NO-U FC RA SÂN LẦN THỨ 80 – 29/09/2013 (Thành), trước ngày xử LS Lê Quốc Quân = >

– Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ John Kerry kêu gọi ASEAN, TQ nên giải quyết tranh chấp biển đảo không bằng võ lực (VOA).

– Nguyễn Trung: SUY NGẪM VỀ THỜI CUỘC – Phần 10 (Bùi Văn Bồng). Thất bại lớn nhất của sự nghiệp bảo vệ tổ quốc nằm trong mặt trận đối ngoại”.

– Radar Nhật săn J-20 Trung Quốc, COC có thoát điềm báo? (PNT). – Abe bác bỏ ‘có tranh chấp ở Senkaku’ (BBC).

– Tokyo đòi tẩy chay bản đồ Google không ghi tên Nhật trên các đảo tranh chấp (RFI).

– Nguyễn Văn Huy: Các diễn đàn xã hội dân sự ở Việt Nam (BBC/DĐXHDS).  – Thư góp ý của ông Vũ Đình Quyến từ Đan Mạch gửi những người khởi xướng Tuyên bố 23/9 (DĐXHDS).

–  Nhà báo Phạm Chí Dũng: Có nên tham gia Xã Hội Dân Sự? (Video) (TTCCT/DĐXHDS). “Mục tiêu thì vô cùng lớn lao, nhưng thực tế thì vô cùng khó khăn.” – Thông tin cá nhân trên mạng, hiểu thế nào cho đúng? (QĐND).  “Nếu để các trang thông tin điện tử cá nhân tự do cung cấp thông tin tổng hợp giống như một cơ quan báo chí sẽ dẫn đến tình trạng nhũng nhiễu, rối loạn thông tin, làm cho công chúng khó nhận biết đâu là đúng-sai, phải-trái, tốt-xấu, khiến dư luận hoang mang và đẩy xã hội rơi vào dòng xoáy bấn loạn, khủng hoảng thông tin”. => Vcl ný với nuận =))

 

– Phái đoàn liên tôn giúp người Việt tị nạn ở Thái Lan (RFA).

– Nhà cầm quyền rối trí về Lê Quốc Quân? (BBC). – Nhiều người bày tỏ thái độ ủng hộ Luật sư Lê Quốc Quân trước phiên tòa sơ thẩm 2/10/2013 (Dân Luận).

– Về việc huy động lực lượng sinh viên giúp công an đàn áp giáo dân: THÔNG TIN CHÍNH XÁC CHÚNG TÔI MỚI NHẬN ĐƯỢC (GX Bố Sơn). – Bức tranh sinh động về tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam (QĐND).

– Câu chuyện của anh em Đinh Nhật Uy-Đinh Nguyên Kha (VOA).

– Một số tên: DŨNG đã mắc nạn (Bùi Văn Bồng). – Diễn văn “bốc mùi” của đ/c “X” (DLB) có nhắc đến cả “ba chàng ngự lâm của A-Lếch-xăng-đuy-ma” … Ha ha! Bữa qua coi TV chút té ghế. – Anh Ba quăng mìn tại LHQ!. Tiếp tục phát huy ý tưởng để đời: “Niềm tin chiến lược”.  – Nghe “Thông điệp xanh” của Thủ tướng ta tại LHQ, vừa vui vừa chưa vui (Quê choa). – Con gì làm ra tiền nhiều nhất? (Đinh Tấn Lực). “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hoa Kỳ sớm công nhận Việt Nam là nước có nền kinh tế thị trường. … Trong giai đoạn quá độ giữa nền kinh tế tập trung và kinh tế thị trường thì đó là… con gái xuất khẩu.  Còn trong nền kinh tế thị trường ở VN xứ tôi, hiện giờ và trong tương lai những năm trước mặt, thì chắc chắn đó là… con dấu“.

– Video: Dư luận xung quanh bài phát biểu của Thủ tướng tại LHQ (VTV).  – Hoạt động của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Mỹ: Dấu ấn sâu đậm với cộng đồng quốc tế (LĐ).

– HẺM BUÔN CHUYỆN (KỲ 118): Nói vậy nhưng không phải vậy đâu ạ… (Nhật Tuấn).  “Từ thời ông cha ta làm gì có tham nhũng tùm lum như hiện nay, chỉ từ ngày học theo thằng Trung Quốc tôn đảng thành mặt trời nên mới có. Bởi vậy ông Nguyễn Phú Trọng rất khôn, chỉ dám nói tới tham nhũng như ghẻ thôi, không dám nói… ghẻ tàu…

– GDP- SỰ DỐI TRÁ TUYỆT VỜI (Ngô Minh). – Nguyễn T Bình: Thêm ba con số không (Quê Choa). “Chị ML… hỏi tôi ‘Ê ông, sao tôi cung cấp số liệu tổng cộng chỉ có 30 móng vào xem ‘Lê nin với thời đại’ mà ông lại viết báo cáo gởi Bộ tới 30.000 người vào xem’. Lúc đó tôi chỉ mĩm cười, im lặng. Nếu 30 năm sau chị ML còn sống chắc chị sẽ kinh hoàng khi có lần người ta  đã công khai thông báo cho cả nước và toàn thế giới biết có tới 99% cử tri đã hồ hởi, phấn khởi đi bầu cử Quốc Hội (!?)“.

2<- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Dứt khoát không thể vay về để ăn tiêu” (Vietstock). Mà phải để ăn … nhậu?!

–  Ngô Vĩnh Long: ‘Đảng đang thụt lùi hơn là cải cách’ (BBC/DĐXHDS). Bài phỏng vấn đã được Diễn đàn XHDS bóc tiếng.

Đúng như thông tin vỉa hè nghe được mấy tuần trước, Hội nghị TW 8 sẽ được khai mạc hôm nay, sớm hơn dự kiến, và thời gian họp cũng sẽ kéo dài hơn (10 ngày). Nghe chừng các rạp chiếu bóng, trung tâm giải trí, …  sẽ vắng người hơn trong dịp này.

– Võ Văn Tạo: Đâu chỉ chuyện thay tên nước? (DĐXHDS). – Tâm 8x – Nguyễn Phú Trọng – Nhà tuyên huấn thế kỷ 20 (Dân luận).  – Nghễnh ngãng hưởng thái bình (Nguyễn Vĩnh). – Nguyễn Bá Chổi:  Nắm tai dân mà hét (DLB). – Thơ: Nửa khùng nửa điên.  Có hình minh họa rất … tầm bậy, hỏng dám đưa lên đây. – Thư giãn: Chuyện hài những người Cộng sản (Dân luận). –  Kẻ đi cửa hậu (FB Caubay Thiem).

– ‘Đa số nhân dân đồng ý với Hiến pháp’ (BBC). “người lãnh đạo Đảng dường như đã cho thấy Điều 4 quy định về sự lãnh đạo của Đảng không còn gì để bàn cãi và chắc chắn sẽ được thông qua”. – Nguyễn Văn Bông – Luật Hiến pháp và Chính trị học (16) (pro&contra).

– Ai là lãnh đạo Việt Nam? (Bùi Văn Phú). “Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam xác định quyền lãnh đạo đất nước nằm trong tay Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng này đã cai trị đất nước từ năm 1945, khi Việt Nam tuyên bố độc lập và một thời gian đã có chính phủ liên hiệp do Hồ Chí Minh thành lập với nhiều đảng tham gia nội các.  Nhưng cách tổ chức nhà nước hiện nay thì ba lãnh đạo to nhất nước, Chủ tịch Nước, Tổng Bí thư, Thủ tướng, cũng như các bộ trưởng đều là lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng sản“. – Hiểu ý Bác Tổng rồi! (Trần Kinh Nghị).

– Hồ Quang Huy – Thư phản đối Quy định số 47-QĐ/TW về các điều Đảng Viên không được làm (Dân Luận).

– Võ Văn Thôn: CHÍNH QUYỀN ĐÔ THỊ (DĐXHDS).

– Sẽ sắp xếp lại số lượng Thứ trưởng ở các Bộ (VOV).

– Tiền đã khó, xây trụ sở 10-15 năm lại đập (VNN).

– CƠN ÁC MỘNG (Thùy Linh).

– Giao đất nhưng không được tái định cư (NLĐ).

– Hôm nay, xét xử vụ ông Đoàn Văn Vươn kiện UBND huyện Tiên Lãng (LĐ).

– UBND Hà Nội sắp “tuyên án” Tổng GĐ đánh nhân viên sân golf (DV).

– Cán bộ sở vào khách sạn phê ma túy đá (NLĐ).

– Video: Thanh niên cứng đối đầu Công An phường (Long Hoàng). “Thanh niên: Không! Cháu không xuất trình giấy tờ, chú hiểu chưa, bởi vì sao? Thứ nhất cháu nói với chú là: Thượng tá Mai Văn Huyên, số hiệu quân nhân là 134 và 394. Thưa với chú là, thứ nhất, chú không có thẻ xanh để kiểm tra, thứ hai chú chưa chào cháu, nên cháu không làm việc với chú. Thế nên cháu mới hỏi: Đồng chí nào làm việc với cháu thì phải ra chào cháu trước“.

– Tỷ lệ luật sư trên dân số của Việt Nam thấp (TBKTSG).

3– Trần Dân Tiên thực là ai!?  (VHNA/DLB).  – Tản mạn về những con đường. 

– Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội Lê Thị Nga: Vụ chôn hóa chất: Đủ căn cứ khởi tố hình sự (TVN). Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga: Cần kịp thời xử lý vụ việc =>

– Thủy điện “tàn sát” gần 50.000 ha rừng (NLĐ).

– Việt Nam bắt đầu có ý thức bảo vệ môi trường (RFI).  – Tư pháp Nga quyết định tống giam một phát ngôn viên của Greenpeace. – IPCC: chính con người làm trái đất ấm nóng lên (RFA).

– Trung Quốc xét xử một người kêu gọi biểu tình kỷ niệm Thiên An Môn (RFI).  – Cư dân mạng bất bình vì bình hoa khổng lồ trước Thiên An Môn.

– Đối phó với một Trung Quốc mâu thuẫn (NCQT).

Đề phòng Bắc Kinh và Bình Nhưỡng, Mỹ, Nhật và Hàn Quốc duyệt xét liên minh (RFI). – Mỹ-Hàn không đổi ngày bàn giao quyền tư lệnh liên quân.  – Triều Tiên lại lên án Hàn Quốc vụ bắn người đào tẩu (NLĐ).  – Mối đe dọa thực sự từ phía Triều Tiên (KT).

– Putin – Gorbachev thứ hai (Kichbu).

– Bangladesh : Ba triệu công nhân dệt may được chủ hứa tăng lương (RFI).

 

– Di chuyển khó lường của 3 hạm đội Hải quân Trung Quốc trên Biển Đông (SM). – Sức mạnh Hạm đội Nam Hải – Công cụ bá quyền của TQ trên Biển Đông (Soha). – “Trình độ của quân đội Trung Quốc vẫn kém nước mạnh nhất 30 năm” (GDVN).

– Osprey Nhật Bản chiếm ưu thế trước “Bò rừng” Trung Quốc (ANTĐ).

– Obama: Tranh chấp Biển Đông không thể giải quyết dựa vào lịch sử (GDVN).

– Khi số phận đất nước được quyết trong…khán phòng (TVN).

– Bùi Hoàng Tám: Tín hiệu mới cho lấy phiếu tín nhiệm! (DT). – Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp đề nghị: Hiến định thẩm quyền Quốc hội về “lấy phiếu tín nhiệm” (LĐ).

– Mọi chuyện từ chữ “tham” (KT). – Củng cố niềm tin bằng hành động cụ thể (SGGP).

– Vụ nổ súng ở Đồng Nai: Lấy lời khai nguyên đại úy Ngô Văn Vinh (LĐ).

– VỤ “TRÁO THỦY TINH THỂ” Ở BV MẮT HÀ NỘI: “Không thể sai sót với số lượng lớn như vậy” (PLTP). – Bộ trưởng Vũ Đức Đam nói về vụ “tráo thủy tinh thể” ở BV Mắt Hà Nội (GDVN). – Người tố “tráo thủy tinh thể”: Ông Nguyễn Bá Thanh đã nhận được đơn! (Infonet).

– Vụ chôn hóa chất: Đủ căn cứ khởi tố hình sự (TVN).

– Không giảm lương, không tăng giá điện (LĐ). – Không thể để sữa cho trẻ bị “làm giá” (PLTP). – Dẹp ‘loạn’ giá sữa (DĐDN).

– Vỡ kênh dẫn dòng thủy điện Sêrêpốk 4A (TT). – Vỡ kênh thủy điện Sêrêpốk 4A khiến nhiều héc ta hoa màu bị hư hỏng (SM).

– Ép dân nộp tiền làm đường vì thành tích? (SGTT).

– Dân mòn mỏi chờ xây lại chung cư (PLTP).

– Quốc hội Campuchia phản bác luận điệu của CNRP (SGGP).

KINH TẾ

– Chính phủ đề nghị bội chi ngân sách lên 5,3% (TBKTSG).  – Thu ngân sách vẫn khó dù kinh tế phục hồi (PLTP). – Đến từng doanh nghiệp gỡ khó (NLĐ).  – Thủ tướng: Khó nhất cân đối ngân sách (VNN).  – Thực hiện đồng bộ giải pháp hoàn thành kế hoạch 2013 (TTXVN).

4<- Phỏng vấn TS Võ Trí Thành – Viện phó Viện Kinh tế TƯ: “Sưởi ấm” tổng cầu của nền kinh tế (DĐDN).

– Lúng túng xử lý nợ thuế (NLĐ).

– Nhu cầu vàng của Việt Nam là 50 – 100 tấn/năm (VNN).

– “Núi” bất động sản tồn kho đang nhỏ dần (VnM).  – Nhà đất Bình Dương chuyển động (BKTSG).

– Trên 400.000 tấn đường tồn kho (HQ).  – Đường nhập rẻ hơn đường nội địa (PNTP).  – Mua giá thấp nông dân bỏ mía, mua giá cao nhà máy lỗ (TBKTSG).

– Xử lý việc thao túng giá sữa (NLĐ).  – Video: Quản lý thị trường sữa (VTV).  – Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng nói về điều hành giá xăng, sữa (VnEco).  – Bộ Y tế, Bộ Tài chính quản lý giá sữa không tốt (TN).

– Phỏng vấn ông Nguyễn Mạnh Cường, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch: “Kích cầu cũng phải chọn thời điểm” (TQ).

– Đại gia số 1 Việt Nam: Thâu tóm ngân hàng, mua 100 máy bay  (VNN).

– Video: Chính sách kinh tế và cuộc sống: Giảm nhập siêu từ Trung Quốc, từ chính sách đến thực tế (VTV).

– Trung Quốc : Khu Thương mại Tự do Thượng Hải chính thức mở cửa (RFI).  – Khu tự do Thượng Hải ‘thúc đẩy cải tổ’ (BBC).

 

– Hoán đổi 11.900 tỷ đồng nợ của Vinashin: “Tảng đá” nợ xấu nhúc nhích (TP).

– 3 tháng cuối năm: Ổn định kinh tế vĩ mô, kiềm chế lạm phát (SGGP). – Kinh tế năm 2014 sẽ sáng hơn (SGGP).

– Nói và làm: Bán cả một ngân hàng cho nước ngoài? (VEF).

– Thẻ tín dụng – tiện thì có tiện, nhưng… (TN).

– Chữa bệnh thành… mãn tính (TN).

– Vàng, chứng khoán hay bất động sản sinh lời? (DĐDN).

– Thị trường bất động sản: Chuẩn bị hồi phục! (Công thương).

– Đại gia số 1 Việt Nam: Thâu tóm ngân hàng, mua 100 máy bay (VEF).

– Không được giảm lương tối thiểu (TN). – Lương tối thiểu không thể quá cao (KT). – “Chốt” phương án tăng lương tối thiểu 15% (Infonet).

– Công khai tiền trích quỹ bình ổn cho mỗi doanh nghiệp xăng dầu (PLTP). – “Doanh nghiệp không được tự tiện sử dụng quỹ bình ổn xăng dầu” (GDVN).

– Đa dạng hóa dịch vụ để thu hút đầu tư (SGGP).

– Ngành mía đường kêu cứu (SGGP). – Cạnh tranh kém, doanh nghiệp ngành đường lại kêu cứu (SGTT).

– Đa cấp lừa tiền, gây u mê người dân: Chính phủ hứa gì? (VTC).

– Thượng Hải sẽ tự do thương mại đến cỡ nào? (TN). – Bức tranh kinh tế Trung Quốc ‘méo mó’ dưới các con số đẹp đẽ (SM).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Phát hiện mộ Lạc Long Quân: Lại một thông tin giật gân (Phan Duy Kha).

– Màn đại xòe cổ lớn nhất Việt Nam (VOV).  – Đêm đại xòe kỷ lục Guiness say đắm lòng người (DV).

– Kiên Giang: Rộn ràng Lễ hội Nguyễn Trung Trực (TT).

– Người làm sống lại một văn đàn rực rỡ (TVN).  – Đưa tiễn Thầy Hoàng Như Mai (PBVH).  – Đọc Tuyển tập Hoàng Như Mai.

– Hà Kỳ Lam – Ba Mươi Năm Ấy (DĐTK). – Nguyễn Xuân Hoàng – GIỌT NƯỚC MẮT CHO CHÚ ĐĂNG . – Nguyễn Hoài Vân – Nho Giáo.  – Thơ: Đông Hương – Người Ðàn Bà Ði…

– Đào Văn Bình: CHUYỆN HAI NGƯỜI QUÉT RÁC (TV Hoa Sen).

– HOÀI NIÊM CÁC TRƯỜNG CŨ SAI GON (Sơn Trung).

– HÀ TÂY BÌNH ĐỊNH BAO XA (Văn Công Hùng).

– Nguyễn Duy: Nhìn từ xa… Tổ quốc ! (Diễn Đàn).

– BÀI THƠ ĐÃ KHƠI NGUỒN CẢM HỨNG CHO CA KHÚC “ĐIỆU VÍ DẶM LÀ EM” (Nguyễn Trọng Tạo).

– Trùng Dương – Chuyện trò với Đạo diễn Đỗ Tiến Đức (DĐTK)

5– Tản mạn về văn hóa “Còm” (TMCN).

– Ngôi nhà kỳ dị gắn 8.000 bát đĩa cổ xưa (VNE). =>

– Các điệp viên (Nhị Linh).

– Người đẹp Philippines lên ngôi Miss World (BBC).  – Biết bao giờ đến Việt Nam? (NLĐ). – Philippines mừng Hoa hậu Thế giới đầu tiên (RFI). 

– Bóng đá Việt Nam thiếu chuyên nghiệp, nghề cầm còi bị nhiều sức ép (RFI).

– Lễ thắp đuốc Olympic Sochi 2014 tại Đền Hera cổ (TTXVN).

 

– Hà Nội hóa chầu văn (TN).

– Người làm sống lại một văn đàn rực rỡ (TVN).

– Đọc sách Quyền sư: Học để biết thua (TP).

– Chuyện đời Bùi Giáng – Kỳ 13: Bùi Giáng với làng báo Sài Gòn (TN).

– Giá của hào quang (SGGP).

– Thời của “bò rống” lên ngôi?! (PT).

– ‘Chuyện bây giờ mới kể’ của Lâm Quang Tèo (TTVH).

– LHP Việt Nam: “Đông đúc” nhưng chưa thể phấn khởi (PLTP).

– Trung Quốc và dự án “soán ngôi” Hollywood (LĐ).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Phỏng vấn Bộ trưởng Phạm Vũ Luận: ‘Tôi sẵn sàng trả giá cho đổi mới giáo dục lần này’ (VNE).  – Chỉ mong đổi mới nhanh nhanh (KT).

– GS.NGND Hoàng Như Mai: Một đời vì giáo dục (GD&TĐ).  – Vĩnh biệt một cây đại thụ trong ngành giáo dục Việt Nam (DT).  – Những câu hỏi nhức nhối (TT).

– Thí sinh “biến” đi đâu? (NLĐ).

– Náo loạn trường mầm non, cảnh sát phải can thiệp (NLĐ).  – Đắk Lắk: Trường mầm non 1 – 6 đã có hiệu trưởng mới (VOV).

– Giáo viên dạy giỏi – Góc nhìn người trong cuộc (GD&TĐ).

– Lạm thu, lỗi không chỉ riêng nhà trường (PL&XH).

– “Bằng đẹp” và “Kinh nghiệm”, nhà tuyển dụng chọn ai? (Afamily).

– Hà Nội nỗ lực chống ùn tắc trước cổng trường học (CAND).

– Thừa Thiên – Huế: Cho phép học sinh nghỉ học để tránh bão (GD&TĐ).

– Một số bằng đại học 2 năm lại có lương cao hơn bằng cử nhân (Sống Magazine). – 10 loại thức ăn & thức uống làm bạn già nhanh. – 7 loại bạn hữu bạn không nên giữ trong đời.

– Tác giả bài báo khoa học: vị trí (Nguyễn Văn Tuấn).

– Nghị sĩ Đức bác bỏ cáo buộc ăn cắp ý tưởng luận án tiến sĩ (TT).

– Phi thuyền chở hàng cập Trạm Không gian Quốc tế (VOA).

 

– Người lãnh đạo “Dãy số quần chúng” (GD&TĐ). – “Đề xuất đổi mới toàn diện giáo dục tập trung vào giáo dục phổ thông” (GDVN).

– Thương mại hóa và con đường của giáo dục Việt Nam (GDVN).

– Cứ thất nghiệp là đi làm… thạc sĩ (TP). – Có phải mọi cánh cửa đều đóng với thạc sĩ (TP). – Tiến sĩ, hưu trí, osin: Ai lương cao hơn? (KT).

– Cử tri băn khoăn về đề án đổi mới giáo dục (PLTP). – Bài 2: Chương trình – sách giáo khoa là nền tảng, chất lượng nhà giáo là then chốt (HNM).

– Oằn lưng với học phí trường tư (TT).

– Nỗi khổ mang tên “tự nguyện” (SGGP). – Trả bớt lại tiền “xã hội hóa” (TT).

– Vụ “ăn chặn” tiền học sinh: Hiệu trưởng lúng túng khi giải thích (Soha).

– Bốn chục ngàn tiền xem xiếc và tiếng khóc trẻ thơ (DV).

– Trẻ nói dối càng nhiều, chữ hiếu càng cao (PNT).

– Hoán đổi chỗ ngồi cho học sinh tiểu học – Cần quy định thống nhất! (SGGP).

– Những ngôi trường hoang ở… Hà Nội! (PT).

– 9 năm nằm liệt giường, vẫn thi đỗ 2 trường ĐH (DT).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

MẤY DÒNG TRƯỚC BÃO (Cu Vinh). – ĐIỂM TIN CHẠY BÃO. – Quân dân miền Trung phập phồng phòng chống bão (TT).  –  TT-Huế: “Di dời dân khẩn cấp ngay trong đêm nay” (KP). – Nhiều khả năng tâm bão số 10 sẽ đổ bộ Quảng Bình, Quảng Trị (TN).  – Công điện chỉ đạo đối phó với bão số 10 (CP).

– 1 ngày ở BV Mắt TƯ: Già-trẻ-bé đau mắt đỏ “khủng“ (KT).

– Bắt xuồng cao tốc vận chuyển khoảng 40.000 con gà nhập lậu (QĐND).

– Đổ xăng xong, hàng chục xe chết máy (TT).

– Cháy kho chứa hóa chất, QL1 náo loạn (TN).

– Vụ sập tường làm chết 4 cháu nhỏ: Tạm giữ hình sự chủ khu đất và người lái máy xúc (TN).

– Bắt hai “má mì” bán hai cô gái sang Trung Quốc (TT). – Bắt cóc đòi tiền, chủ nợ biến thành kẻ phạm tội (ĐSPL).

– Nhức mắt với bảng quảng cáo (NLĐ).

– Video: Bất cập hệ thống đèn tín hiệu giao thông (VTV).  – Nguy hiểm rình rập người đi tập thể dục (NLĐ).

– Phá rừng nuôi tôm (NLĐ).

– Trắng đêm đuổi voi rừng (NLĐ).

– Đắk Lắk Vỡ kênh dẫn thủy điện Sêrêpốk 4A, gây ngập nặng (VNN).

– Nigeria: Lật phà, 142 người chết và mất tích (NLĐ).

– Sập nhà ở Ấn Độ: Ít nhất 42 người thiệt mạng (VOA).  – Vụ sập nhà ở Ấn Độ: 61 người đã thiệt mạng (VOV).

 

– Ngăn chặn lạm dụng kháng sinh (PLTP).

– Tương ớt gia vị phẩm màu; mắm cá đặc sản hóa chất (VEF).

– Chưa thể tìm được thi thể 3 công nhân bị lũ cuốn vào đường hầm thủy điện ở Phú Yên (LĐ).

– Lời kể của nhân chứng sống sót trong vụ sập tường đè chết 4 em nhỏ (GDVN). – Điều tra vụ tường đổ đè chết 4 em nhỏ (TT). – 4 em nhỏ bị tường đè chết: Tạm giữ 2 người (Infonet).

– Thời khắc hít phải khí độc dưới hầm cá khiến 2 người chết (VNN).

– “Đùa” bằng gậy chơi golf! (LĐ).

– Mái ấm của những mảnh đời bất hạnh (PT).

– Có phạt được khu vườn kinh dị? (PLTP). – Kỳ quặc ngôi nhà gắn 8.000 bát đĩa cổ xưa (VNE/TP).

– Ném đá ao bèo (PT).

QUỐC TẾ 

– Syria : Nga tăng cường hải quân ở đông Địa Trung Hải (RFI). – Lần đầu tiên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc gặp lãnh đạo đối lập Syria.  – Syria oanh kích trường học, giết chết 12 người (VOA).  – Các nhà hoạt động: Quân nổi dậy Syria chiếm chốt gác biên giới.  – Thanh sát viên LHQ thực hiện đợt thanh sát mới Syria (TTXVN).

– Teheran sẵn sàng thảo luận việc giới hạn mức độ làm giàu uranium (RFI).

– Số tử vong vụ nổ bom ở Pakistan lên tới ít nhất 37 người (VOA).

– Trường học ở Nigeria bị tấn công, 40 người thiệt mạng (VOA).

– Bom nổ tại khu vực tự trị người Kurd ở Iraq (VOA).

– Các bộ trưởng trung hữu từ chức đẩy chính phủ Ý vào khủng khoảng (VOA).  – Ý lại rơi vào khủng hoảng chính phủ (RFI). – Chính phủ liên minh Ý sụp đổ (NLĐ).  – Ý tìm giải pháp cho khủng hoảng chính trị (BBC).

– Mỹ : Khó tránh nguy cơ đóng cửa các cơ quan chính quyền Liên bang (RFI). – Mỹ: Quốc hội chia rẽ, chính phủ khó tránh nguy cơ đóng cửa (NLĐ).  – Chính phủ Mỹ sắp bị đóng cửa (VOA).  – Bộ trưởng Hagel: Biểu quyết của Hạ viện ‘vô trách nhiệm đáng kinh ngạc’. – Mỹ: Phó tư lệnh Stratcom bị đình chỉ công tác (NLĐ).

 

– Bắt đầu kiểm tra vũ khí hóa học Syria (DV). – Syria sẽ tôn trọng hiệp ước quốc tế về cấm vũ khí hóa học (VOV). – Tổng thống Syria Assad: Sẵn sàng từ chức, nhưng không phải lúc này (GDVN).

– Kenya xác nhận 67 người chết trong vụ tấn công khủng bố (VOV).

– Mỹ trả Iran cổ vật 2.700 tuổi: Dấu hiệu sự ấm áp? (DV).

– “Lời nguyền” dầu mỏ (TVN).

– Hải quân Nga: Hào quang đang trở lại (PT).- Hé lộ kế hoạch thời chiến của Nga (PNT).

– TQ thắng Nga ở mặt trận Trung Á (VNN). – Lai lịch khu trục hạm ‘made in china’ đầu tiên của TQ (VNN).

– Chính phủ Mỹ sắp hết tiền hoạt động? (KT). – Chính quyền Mỹ trước nguy cơ đóng cửa (TT).

– Ý chìm vào khủng hoảng chính trị (PLTP).

* RFA: Audio:  + Sáng 29-9-2013; + Tối 29-9-2013

* RFI:  29-9-2013

* VTV:  + Chào buổi sáng – 29/09/2013;  + Cuộc sống thường ngày – 29/09/2013;  + Khoảnh khắc cuối tuần – 29/09/2013;  + Toàn cảnh thế giới – 29/09/2013;  + Thời sự 12h – 29/09/2013;  + Thời sự 19h – 29/09/2013.

– Đối phó với một Trung Quốc mâu thuẫn

Nguồn: David Shambaugh (2011). “Coping with a Conflicted China”, The Washington Quarterly, 34:1, pp. 7-27.>>PDF

Biên dịch: Hồ Lê Trung | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Download: Doi pho voi mot TQ mau thuan.pdf

Những năm 2009-2010 sẽ được ghi nhớ là những năm Trung Quốc trở nên khó đối phó vì Bắc Kinh ngày càng thể hiện những hành động cứng rắn và hung hăng với những quốc gia lân cận ở Châu Á cũng như Hoa Kỳ và Liên minh Châu Âu (EU). Thậm chí mối quan hệ của Trung Quốc với Châu Phi và Mỹ Latinh cũng phần nào căng thẳng hơn, khiến hình ảnh quốc tế của quốc gia này vốn đã xấu đi kể từ năm 2007 càng trở nên sa sút hơn nữa.[1] Hành động quấy nhiễu của Bắc Kinh đã khiến nhiều nhà quan sát đặt câu hỏi sự cứng rắn này sẽ kéo dài bao lâu. Sẽ là xu hướng tạm thời hay lâu dài? Nếu xu hướng này là dài hạn và là một sự thay đổi về chất để trở nên cứng rắn và ngạo mạn hơn thì các quốc gia khác sẽ phải phản ứng như thế nào?

Những gì thế giới đang chứng kiến ở vị thế mới của Trung Quốc lúc này là một phần kết quả của những tranh luận nội bộ căng thẳng, thể hiện thành sự đồng thuận hiện thời của những phần tử theo chủ nghĩa dân tộc và bảo thủ nhằm thực hiện chính sách cứng rắn và thể hiện sức mạnh ra xung quanh. Mặc dù dường như đã có sự đồng thuận nội bộ ở thời điểm hiện tại, Trung Quốc vẫn là một cường quốc đang trỗi dậy với những mâu thuẫn sâu sắc, mang trong mình một loạt các bản sắc quốc tế đối chọi nhau. Nhiều tiếng nói và chủ thể mới đang trở thành một phần của quá trình hoạch định chính sách đối ngoại phức tạp chưa từng thấy.[2] Kết quả của việc này là chính sách ngoại giao Trung Quốc thường thể hiện những trọng tâm đa dạng nhưng trái ngược nhau. Hiểu được những bản sắc đối chọi nhau này sẽ rất quan trọng để dự đoán cách thức hành vi ngày càng mâu thuẫn và đa chiều của Bắc Kinh sẽ biểu hiện như thế nào trên sân khấu thế giới. Mỗi chiều hướng mang những hàm ý chính sách khác nhau đối với Hoa Kỳ cũng như các quốc gia khác.

Tranh luận mở trong một môi trường hạn chế

Chưa từng có quốc gia nào có những tranh luận trong nước đa dạng, sống động và sâu rộng về vai trò của một cường quốc đang lên như ở Trung Quốc trong thập niên vừa qua. Các nhóm chính thức, bán chính thức và phi chính thức đều tranh luận tích cực về những cơ hội, nguy hiểm, rủi ro và trách nhiệm của một cường quốc lớn.[3] Chắc chắn là vẫn còn một bộ phận quan điểm chính thức không cho rằng Trung Quốc là một cường quốc lớn, mà thay vì vậy họ cho rằng  nước này vẫn đang là một quốc gia (xã hội chủ nghĩa) đang phát triển. Một bộ phận ý kiến đáng kể khác không xem Trung Quốc như là một cường quốc toàn cầu mà giỏi lắm chỉ là một cường quốc khu vực. Mặc dù những bản sắc truyền thống này vẫn được thể hiện ở những phát biểu và tài liệu chính thức, phần lớn tranh luận trong nước gần đây thừa nhận rằng Trung Quốc là một cường quốc lớn của thế giới, hoặc ít ra là đang trở thành như thế. Kết quả là cuộc tranh luận trong những năm gần đây đã chuyển thành việc xác định Trung Quốc nên trở thành một dạng cường quốc như thế nào.

Nếu có thì cũng rất ít các cường quốc lớn hay các quốc gia đang muốn thành cường quốc khác có những tranh luận mang tính tự vấn như vậy. Thậm chí còn có rất nhiều những cuốn sách “làm thế nào” được xuất bản ở Trung Quốc viết về việc làm thế nào để trở thành một đại cường quốc.[4] Mặc dù những thảo luận như vậy chủ yếu diễn ra ở giới làm chính sách và học giả bán chính thức, chúng cũng mở rộng ra ngoài xã hội với loạt phim tài liệu 12 phần “Các cường quốc đang trỗi dậy” (Daquo Jueqi) ở kênh truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV). Hàng trăm triệu người Trung Quốc đã xem loạt phim này. Loạt phim đã được phát lại một vài lần với nội dung khắc họa những điều kiện dẫn tới sự ra đời của các cường quốc thời hiện đại khác (Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Hà Lan, Pháp, Vương Quốc Anh, Đức, Nga, Liên Xô, Nhật Bản, và Hoa Kỳ), qua đó các kinh nghiệm lịch sử có thể giúp định hình bối cảnh và lý giải về sự trỗi dậy của Trung Quốc. Mặc dù loạt phim này tập trung chủ yếu vào những điều kiện dẫn đến sự nổi lên (hoặc sụp đổ) của các cường quốc, chủ đề của tập cuối là về làm sao để tránh được “bẫy bất đối xứng” từng lặp đi lặp lại trong lịch sử giữa cường quốc lớn đã được xác lập và cường quốc đang lên, trong đó cường quốc đang lên thách thức vị trí bá quyền của cường quốc đã được xác lập trên hệ thống quốc tế dẫn đến căng thẳng, cạnh tranh, va chạm và thậm chí chiến tranh.[5] Loạt phim của CCTV xuất hiện sau loạt bài giảng về chủ đề này do giới học giả trình bày trước Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc những năm 2005-2006. Do đó, trong những năm gần đây cả quần chúng và tầng lớp tinh hoa Trung Quốc đều bận tậm dự kiến những tình thế khó xử của một cường quốc đang trỗi dậy.

Mặc dù môi trường học thuật tương đối bị hạn chế bởi những quy định của bộ phận tuyên giáo, việc tranh luận về bản sắc quốc tế của Trung Quốc lại phát triển mạnh mẽ và đa dạng, cho phép quan sát được các nhận định của người Trung Quốc về những quốc gia, khu vực, vấn đề quốc tế khác và đặc biệt là vai trò đang lên của chính Trung Quốc như là một cường quốc quan trọng đang nổi lên trong các vấn đề thế giới. Quan trọng hơn cả, điều này hé lộ về các bản sắc khác nhau và đôi khi mâu thuẫn nhau đang tồn tại trong thế giới quan của Trung Quốc cũng như những quan điểm đối chọi nhau về vai trò của Trung Quốc trên thế giới. Trung Quốc ngày nay không chỉ có một bản sắc quốc tế đơn thuần mà là một loạt những bản sắc mâu thuẫn nhau.

Hiểu được nội dung và dãy phổ trong cuộc tranh luận nội bộ này là mấu chốt để hiểu bản thân người Trung Quốc đang trăn trở về điều gì khi quốc gia của họ đang nhanh chóng vươn ra vũ đài thế giới. Rõ ràng là Trung Quốc vẫn chưa sẵn sàng cho vị thế quốc tế mới của mình, và tốc độ vươn lên của nó đã nhanh hơn rất nhiều so với dự kiến. Đối với người Trung Quốc, họ đã khá sốc khi bất ngờ đối mặt với những câu hỏi và đòi hỏi hoàn toàn mới từ bên ngoài về vị thế, vai trò và nghĩa vụ quốc tế của Trung Quốc. Vậy những chuyên gia Trung Quốc về các vấn đề quốc tế nhìn nhận về thế giới và vai trò của Trung Quốc đối với thế giới ngày nay như thế nào?

Dãy phổ trong tranh luận về bản sắc quốc tế của Trung Quốc

Những trường phái hoặc những “xu hướng” tư tưởng và phân tích khác nhau tồn tại rõ ràng trong những tranh luận của Trung Quốc.[6] Mặc dù khác biệt về mặt học thuật nhưng nếu xem những trường phái này mang tính loại trừ lẫn nhau thì rất sai lầm; đôi khi chúng tương phản nhau nhưng cũng đôi khi lại bổ sung lẫn nhau. Hơn nữa các học giả quan hệ quốc tế và quan chức ở Trung Quốc thường theo quan điểm chiết trung; mặc dù mạnh mẽ ủng hộ một trường phái tư tưởng này nhưng họ cũng thường đề cập đến những quan điểm gắn với những trường phái khác. Sự phức tạp về nhận thức đang phổ biến. Cũng có thể nhận thấy là các nhóm nhà tư tưởng này không tương quan với các thể chế. Mặc dù sẽ thật tiện lợi nếu có thể gọi thể chế này là “theo chủ nghĩa hiện thực” hay thể chế khác là “theo chủ nghĩa toàn cầu”, nhưng thật sự mọi chuyện không đơn giản đến thế. Các trường phái tư tưởng giao cắt với các thể chế khác nhau.

Do có các bản sắc quốc tế đối chọi nhau, chính sách ngoại giao Trung Quốc phản ánh cùng lúc nhiều nhân nhân tố. Điều này thể hiện trong chính sách chính thức daguo shi guanjian, zhoubian shi shouyao, fazhanzhong guojia shi jichu, duobian shi zhongyao wutai (các cường quốc mạnh là chủ chốt, các khu vực xung quanh là ưu tiên hàng đầu, các quốc gia đang phát triển là nền tảng, và các diễn đàn đa phương là các vũ đài trọng yếu). Mặc dù đây rõ ràng là các định hướng chính sách khác nhau, nhưng chúng không nhất thiết phải loại trừ lẫn nhau. Qua nghiên cứu và tương tác với cộng đồng quan hệ quốc tế Trung Quốc, có thể thấy rất rõ ràng bảy quan điểm khác biệt nhau. Dãy phổ kéo dài từ xu hướng cô lập ở cực bên trái tới tham gia đầy đủ vào các thể chế và quản trị toàn cầu nằm ở cực phải. Giữa hai cực này là những trường phái tư tưởng khác trải dài từ xu hướng hiện thực đến xu hướng tự do.

(Vui lòng download văn bản để xem sơ đồ)

Chủ nghĩa cục bộ

Ở một cực của dãy phổ là trường phái “Chủ nghĩa cục bộ” tập hợp những người theo chủ nghĩa dân túy, chủ nghĩa dân tộc bài ngoại và chủ nghĩa Mác. Trường phái này không tin tưởng vào thế giới bên ngoài, tìm kiếm sự tự chủ quốc gia tối cao, không tin vào các thể chế quốc tế, và cho rằng Trung Quốc không nên tích cực trong quan hệ quốc tế. Trường phái này đặc trưng bằng việc phê phán mạnh mẽ phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ. Nhóm này mang định hướng chủ nghĩa Mác mạnh mẽ. Những người theo chủ nghĩa cục bộ tạo nên một liên minh lỏng lẻo rải rác ở nhiều tổ chức; và thực tế trường phái này có một lượng lớn những người ủng hộ hàng đầu là những chuyên gia độc lập. Nếu xét đến ngôi nhà thể chế chung của họ, nhiều người trong số này làm việc trong các viện nghiên cứu thuộc Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản liên quan đến nghiên cứu lịch sử và tư tưởng của Đảng Cộng sản, và một số làm ở Viện nghiên cứu chủ nghĩa Mác thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc (CASS).

Những người theo chủ nghĩa cục bộ này là anh em song sinh với phe “tân tả” (xin zoupai) trong các cuộc tranh luận chính sách đối nội. Cả hai đều tin rằng chính sách “cải cách và mở cửa” của 30 năm nay đã phải trả giá bằng tính toàn vẹn xã hội chủ nghĩa, làm thoái hóa nền văn hóa với ảnh hưởng tiêu cực từ nước ngoài, làm xói mòn sự tự chủ và chủ quyền của Trung Quốc trong các vấn đề quốc tế. Họ tin rằng nếu Trung Quốc không mở cửa với thế giới thì sẽ không bị mất những yếu tố này. Họ lập luận rằng cải cách trong nước (gaige) rõ ràng đã dẫn đến sự khôi phục chủ nghĩa tư bản của Trung Quốc, và “diễn biến hòa bình” (heping yanbian) – chính sách mà các nước phương Tây đã áp dụng để cố gắng chuyển hóa Trung Quốc một cách hòa bình nhằm làm xói mòn quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc – đã trở thành mối đe dọa trong nước chính yếu. Về mặt này, “các cuộc cách mạng màu” ở Ukraina và Trung Á làm dấy lên nhiều lo ngại trong nhóm này. Do đó họ ủng hộ chính sách ưu tiên chống lại diễn biến hòa bình và đóng cửa Trung Quốc.

Những ví dụ ban đầu của luồng tư tưởng này xuất hiện trong những năm 1990 với trường phái “Trung Quốc Có thể Nói Không” (Zhongguo Keyi Shuo Bu). Biểu hiện gần đây hơn là hiện tượng bùng phát của những cuốn sách phổ biến có thể được gọi là “văn học bất mãn”: Trung Quốc không Hạnh phúc (Zhongguo bu Gaoxing), Ai ở Trung Quốc không Hạnh phúc? (Sheizai Zhongguo bu Gaoxing?), và Tại sao Trung Quốc không Hạnh phúc? (Zhongguo Weishenma bu Gaoxing?).[7] Nhóm tác giả của các cuốn sau bao gồm một số người đã đóng góp vào cuốn Trung Quốc Có thể Nói Không.

Về các vấn đề quốc tế, những người theo Chủ nghĩa cục bộ tin rằng hệ thống quốc tế không hề công bằng và ưu đãi cho những đế quốc giàu có. Do đó họ lập luận rằng những quốc gia đang phát triển không thể xóa bỏ hoàn toàn đói nghèo chỉ nhờ lao động cần cù – mà cần phải có một sự thay đổi căn bản trong trật tự toàn cầu để tạo ra sự tái phân phối thu nhập và nguồn lực từ phía Bắc xuống phía Nam. Về khía cạnh này, họ cùng chia sẻ quan điểm với trường phái “hướng Nam” (xem phía dưới). Là những người trung thành theo chủ nghĩa Mác – Lê-nin, những người theo chủ nghĩa cục bộ cũng lập luận rằng “toàn cầu hóa” thật ra chỉ là một quá trình quốc tế hóa tư bản, tương tự như mô tả của Lê-nin về Chủ nghĩa đế quốc.[8]

Khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008-2010 đã làm cho dòng tư tưởng này mạnh mẽ hơn bởi nhiều người đã cho rằng “chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước” (guojia longduan zibenzhuyi) cuối cùng đã mang thế giới đến bờ vực tai họa, như Lê-nin đã dự đoán năm 1917. Fang Ning, Giám đốc Viện Khoa học Chính trị thuộc CASS cho rằng hiện tượng này thật ra đã xuất hiện từ Chiến tranh Iraq 2003 vốn đánh dấu sự xuất hiện của kỷ nguyên “chủ nghĩa đế quốc mới”. Với Fang và những người khác, cuộc chiến này báo hiệu kỷ nguyên “hòa bình và phát triển” của Đặng Tiểu Bình đã kết thúc.[9] Chính sách ngoại giao của chính quyền George W. Bush đã dẫn đến sự khôi phục của những nghiên cứu theo hướng chủ nghĩa Mác – hay chính xác hơn là chủ nghĩa Lê-nin mới – về quan hệ quốc tế và một số các bài báo và cuốn sách về “chủ nghĩa đế quốc mới”.[10] Mặc dù lặp lại khá nhiều những phân tích từ những năm 1980,[11] mảng học thuật mới này đã đi xa hơn rất nhiều trong việc đào sâu phân tích cả những phát triển mới trong “chủ nghĩa tư bản độc quyền nhà nước” lẫn trật tự quốc tế. Những tác giả này cũng buộc tội chính sách của Trung Quốc đối với Hoa Kỳ là quá mềm mỏng và nhận định mối quan hệ đối tác chiến lược Trung Quốc – Hoa Kỳ chỉ là ảo tưởng. Những người theo chủ nghĩa cục bộ mang theo những nhân tố chủ nghĩa dân tộc cao độ và chống Hoa Kỳ mạnh mẽ (mặc dù không thô thiển như trên mạng internet của Trung Quốc).

Chủ nghĩa hiện thực mang đặc sắc Trung Quốc

Những người theo Chủ nghĩa hiện thực của Trung Quốc là nhóm áp đảo trong cuộc tranh luận về quan hệ quốc tế và vai trò quốc tế của Trung Quốc hiện tại (nếu không phải mãi mãi). Chủ nghĩa hiện thực đã bén rễ sâu trong cách nhìn thế giới của giới học giả Trung Quốc trong nhiều thế kỷ qua,[12] thậm chí trong suốt cả giai đoạn xã hội chủ nghĩa của quốc gia này. Những người theo chủ nghĩa hiện thực Trung Quốc xem quốc gia – dân tộc là đơn vị phân tích cốt lõi, ủng hộ nguyên tắc chủ quyền quốc gia đứng trên tất cả, và bác bỏ lập luận rằng các vấn đề xuyên quốc gia sẽ thâm nhập xuyên biên giới. Cũng giống như những người theo chủ nghĩa hiện thực ở các nơi khác, họ thường cho rằng môi trường quốc tế là vô chính phủ và không thể lường trước được, do đó cần đặt ưu tiên xây dựng một quốc gia mạnh mẽ có thể xác định được đường đi của riêng mình trên thế giới và chống lại những áp lực từ bên ngoài.

Những người theo chủ nghĩa hiện thực của Trung Quốc có thể được chia thành nhóm “tấn công” và nhóm “phòng thủ”, cũng như nhóm “cứng” hoặc nhóm “mềm”. Mỗi nhóm đều tin rằng quốc gia cần phải xây dựng nên sức mạnh cho mình, nhưng cái phân biệt họ với nhau là mục đích sử dụng sức mạnh của quốc gia. Những người hiện thực theo đuổi quyền lực cứng cho rằng cần tăng cường sức mạnh quốc gia tổng hợp (zonghe guoli) – đặc biệt là các khía cạnh quân sự và kinh tế – trong khi phía những người theo đuổi quyền lực mềm lại nhấn mạnh về sức mạnh ngoại giao và văn hóa. Những người theo chủ nghĩa hiện thực tấn công cho rằng Trung Quốc nên sử dụng ảnh hưởng mới xây dựng được về quân sự, kinh tế, và ngoại giao để ép buộc các nước khác khác hướng đến mục tiêu Trung Quốc mong muốn. Họ tin rằng quyền lực sẽ ít có ý nghĩa nếu không được sử dụng. Ví dụ, trong suy nghĩ của họ, Trung Quốc nên dùng ảnh hưởng từ việc nắm giữ trái phiếu chính phủ Hoa Kỳ để buộc Washington ngừng trang bị vũ khí cho Đài Loan, hoặc trừng phạt những doanh nghiệp Hoa Kỳ lớn vì bán vũ khí cho Đài Bắc. Họ muốn Trung Quốc thành lập một sự hiện diện quân sự rộng rãi hơn (đặc biệt là hải quân) ở Tây Thái Bình Dương để ép Hoa Kỳ ngừng những hoạt động gần bờ biển Trung Quốc. Những người hiện thực phòng thủ đồng ý rằng Trung Quốc nên sở hữu sức mạnh quân sự vượt trội, nhưng chỉ cần “giữ tư thế sẵn sàng” và sử dụng khi cần thiết để răn đe các cuộc xâm lược cũng như sự độc lập của Đài Loan.

Thảo luận với những người hiện thực hé lộ một sự uất ức: họ muốn Trung Quốc sử dụng quyền lực mới có, nhưng cảm thấy bị hạn chế không được làm như vậy. Một người nói: “Vì vị thế Trung Quốc đang lớn lên ở nước ngoài, những khoản đầu tư và lợi ích ở nước ngoài đang lớn lên. Chúng ta cần nghĩ cách để bảo vệ công dân, các khoản đầu tư và lợi ích của chúng ta. Một phương pháp đó là hãy ứng xử như một đế quốc với các chính sách ngoại giao pháo hạm – nhưng với quá khứ của chúng ta, cách này không khả thi.”[13]

Cũng có những yếu tố mang tính trả thù trong suy nghĩ của họ. Những người theo chủ nghĩa hiện thực mang nặng sự bất mãn sâu sắc về giai đoạn dài yếu kém của Trung Quốc, và tin rằng giờ đây khi Trung Quốc đã trở nên hùng mạnh thì nước này nên trả thù những quốc gia đã đối xử không tốt với Trung Quốc trong quá khứ. Shen Dingli, Hiệu trưởng Trường Nghiên cứu Quốc tế của Đại học Phúc Đán ở Thượng Hải và là chuyên gia an ninh hàng đầu giải thích rằng, “trong 10 đến 20 năm năm nữa, Trung Quốc sẽ trở thành nước xuất khẩu kỹ thuật cao chủ chốt – có thể áp dụng những phương thức hạn chế thương mại lên những nước trước đây đã áp dụng phương thức này lên chúng ta!”[14] Ở một dịp khác, Shen khẳng định rằng “Trung Quốc là một cường quốc lớn, chúng tôi có thể xử lý một chọi một bất kỳ quốc gia nào. Đừng quốc gia nào cố gắng lãnh đạo chúng tôi, đừng quốc gia nào dạy chúng tôi nên làm gì.”[15]

Những người hiện thực này có mặt ở trong quân đội và một số trường đại học và các viện nghiên cứu tư vấn chính sách (think tanks). Các tập san và sách của Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) đầy ắp những lập luận theo chủ nghĩa hiện thực cứng. Một số học giả dân sự, như Diêm Học Thông (Yan Xuetong) của Đại học Thanh Hoa và Zhang Ruizhuang của Đại học Nam Khai (cả hai đều là nghiên cứu sinh đươc hướng dẫn bởi nhà hiện thực hàng đầu của Hoa Kỳ Kenneth Waltz, Đại học California-Berkeley), đều thừa nhận mình trung thành với chủ nghĩa hiện thực. Diêm giữ lập trường hiếu chiến trong rất nhiều vấn đề. Đối với ông, “trỗi dậy hòa bình” là một lý thuyết nguy hiểm vì nó chuyển đến những đối thủ tiềm tàng (gồm cả Đài Loan) một thông điệp rằng Trung Quốc sẽ không phản ứng mạnh mẽ để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và lợi ích dân tộc. Trong quá khứ, Diêm đã cho rằng Trung Quốc nên chọn sử dụng vũ lực khi cần thiết và không cần do dự để chống lại những động thái của Đài Loan tiến đến độc lập về pháp lý.[16] Cuốn sách của Diêm năm 1997 Sự nổi dậy của Trung Quốc là một tuyên ngôn về việc xây dựng và sử dụng sức mạnh cứng và toàn diện của Trung Quốc.[17]

Đối với Zhang Ruizhang, quan điểm về “phát triển hòa bình” kết hợp cùng mới “thế giới đa cực” và “đối tác chiến lược Mỹ-Trung” thể hiện những ý tưởng sai lầm, đánh giá sai tình hình thế giới và có thể dẫn đến sai lầm trong chính sách của Trung Quốc. Zhang tranh luận cho một chính sách cương quyết hơn với Hoa Kỳ, nói rằng “Hoa Kỳ đã gây tổn hại đến lợi ích của Trung Quốc rất lâu rồi. Trung Quốc cần phải bất mãn, không phải thỏa mãn, với tình trạng quan hệ Mỹ-Trung.  Mối quan hệ này không ở trong trạng thái tốt. Nếu Trung Quốc không phản đối Hoa Kỳ, nước Mỹ sẽ vi phạm lợi ích Trung Quốc và Trung Quốc sẽ trở thành con rối của Mỹ.”[18] Zhang cũng cho rằng đa cực là cách nhìn quá lạc quan về trật tự sau Chiến tranh Lạnh, cách nhìn này đánh giá thấp những thử thách to lớn mà Trung Quốc đang phải đối mặt từ sự bá quyền của Hoa Kỳ và làm suy yếu sự cảnh giác của Trung Quốc.[19]

Về những khía cạnh này thì những người theo chủ nghĩa hiện thực đang bi quan về môi trường bên ngoài của Trung Quốc, về quan hệ với Đài Loan, và về Hoa Kỳ. Trên hết, họ đang áp dụng một định nghĩa hẹp hòi và vị kỷ về lợi ích quốc gia Trung Hoa, chối bỏ những khái niệm và chính sách toàn cầu hóa, những thách thức liên quốc gia, và quản trị toàn cầu. Người ủng hộ chủ nghĩa hiện thực Trung Quốc (giống như chủ nghĩa cục bộ) có xu hướng cho rằng những cố gắng tranh thủ của phương Tây để kéo Trung Quốc can dự sâu hơn vào quản lý và quản trị toàn cầu là một cái bẫy nguy hiểm nhằm trói buộc Trung Quốc, làm cạn kiệt tài nguyên, và kiềm hãm sự phát triển của nước này. Tuy nhiên Chủ nghĩa hiện thực không phải là một trường phái ủng hộ sự cô lập – nó chỉ ủng hộ một định nghĩa cứng rắn và bảo vệ các lợi ích quốc gia hạn hẹp của Trung Quốc.

Trường phái Cường quốc chủ chốt

Mốt nhóm khác có thể được xem như là trường phái “Cường quốc chủ chốt”. Những thành viên nhóm này ủng hộ việc Trung Quốc nên tập trung khả năng ngoại giao để quản lý mối quan hệ với những cường quốc và các khối chủ chốt trên thế giới – Hoa Kỳ, Nga và có thể là Liên minh Châu Âu – trong khi ít chú ý hơn đến các quốc gia đang phát triển hay chủ nghĩa đa phương: ‘‘Daguo shi shouyao’’ (các cường quốc chủ chốt có tầm quan trọng chủ yếu) là khẩu hiệu nền tảng của họ. Không ngạc nhiên khi những học giả ở nhóm này là những chuyên gia về Hoa Kỳ, Nga, và Liên minh Châu Âu. Thú vị là những nhà phân tích này lại không xác định Ấn Độ, Nhật Bản, hoặc Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) là những “cường quốc chủ chốt”, mặc dù những nước này chắc chắn xác định Trung Quốc như vậy.

Trường phái này lập luận rằng không có những liên kết mạnh mẽ và ổn định với các cường quốc chủ chốt sẽ nguy hại cho những lợi ích của Trung Quốc và sẽ làm phức tạp những mối quan hệ khu vực khác của Trung Quốc. Động lực hiện đại hóa của Trung Quốc là một lý do hiển nhiên cho sự định hướng đến các cường quốc chủ chốt – các cường quốc phương Tây (Hoa Kỳ và Liên minh Châu Âu) là những nguồn chủ yếu của công nghiệ tiên tiến cũng như tư bản và đầu tư. Nga là một trường hợp riêng biệt, nhưng cũng được xem như là nguồn cung cấp năng lượng và vũ khí quan trọng, một nơi để đầu tư và có tầm quan trọng đáng kể đối với an ninh quốc gia của Trung Quốc. Những nhà phân tích nhóm này thường xác định mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ như là chìa khóa của mọi chìa khóa (zhongzhong zhi zhong), do đó cho rằng duy trì mối quan hệ hài hòa với Washington nên là ưu tiên hàng đầu của ngoại giao Trung Quốc. Hầu hết thành viên của trường phái này hiện nằm trong cộng đồng Nghiên cứu Hoa Kỳ của Trung Quốc, ví dụ như Vương Tập Tư (Wang Jisi) (Đại học Bắc Kinh), Jin Canrong (Đại học Nhân Dân), Wu Xinbo (Đại học Phúc Đán), and Cui Liru (Viện Trung Quốc về Quan hệ Quốc tế Đương đại). Nhóm này đã áp đảo trong suốt nhiệm kỳ Giang Trạch Dân làm Chủ tịch nước, khi mà Giang thực hiện chính sách “Hoa Kỳ trước hết”, nhưng lại không còn ảnh hưởng như vậy nữa dưới thời Hồ Cẩm Đào, người đã thực hiện một chính sách ngoại giao đa dạng hơn.

Tuy nhiên, một số người trong trường phái này tin rằng chính sách ngoại giao của Trung Quốc nên nhấn mạnh vào Nga. Pan Wei của Đại học Bắc Kinh xem Hoa Kỳ như là ngõ cụt của Trung Quốc và cho rằng mong đợi quan hệ đối tác chiến lược Trung Quốc – Hoa Kỳ là không thực tế và sẽ có nhiều bất lợi hơn là thuận lợi.[20] Pan và những người cùng suy nghĩ cho rằng chính sách ngoại giao Trung Quốc nên được điều chỉnh và hướng tới một mối quan hệ gần gũi hơn với Matxcơva. Những người này kêu gọi một chính sách cứng rắn hơn đối với Hoa Kỳ (do đó chia sẻ cùng quan điểm với những người theo chủ nghĩa cục bộ và chủ nghĩa hiện thực). Họ có sự quan ngại tương tự đối tư tưởng mà Đặng Tiểu Bình đưa ra và được lựa chọn trong 30 năm qua, đó là nhấn mạnh vào việc mở cửa với những cường quốc phát triển của phương Tây.[21]

Một nhóm trong trường phái này cho rằng cho đến vài năm trước, Trung Quốc nên nhấn mạnh ngoại giao với Liên minh Châu Âu vì EU là một trụ cột chính trong thế giới đa cực, nhưng những ý kiến này đã biến mất từ năm 2008 với sự rối loạn ở Brussels và sự bất lực trong chính sách ngoại giao và an ninh của Châu Âu. Những nhà phân tích Trung Quốc đều thất vọng và trở nên mất niềm tin, bác bỏ EU sau khi đã hy vọng một thời gian dài rằng EU có thể trở thành một “cường quốc đang lên mới” (xinxing daguo) trong các vấn đề của thế giới.

Mặc dù các học giả và chuyên gia tranh luận về sự khôn ngoan khi chọn định hướng cường quốc chủ chốt, họ chỉ ra rằng đa số những lãnh đạo cao cấp của Trung Quốc và những người làm chính sách đều thực dụng về những nhu cầu và lợi ích quốc gia của Trung Quốc và do đó vẫn sẽ chọn định hướng cường quốc chủ chốt. Logic của họ là Trung Quốc có thể trả một cái giá rất đắt nếu mối quan hệ với bất kỳ cường quốc nào trong ba cường quốc đề cập ở trên bị tổn hại. Tuy nhiên, rõ ràng là đã có một sự tái định hướng tránh khỏi việc chỉ tập trung vào một mình Hoa Kỳ (như đã thực hiện suốt thời kỳ Giang Trạch Dân) và hướng đến một chính sách toàn cầu và cân bằng hơn dưới thời Hồ Cẩm Đào.

Trường phái Châu Á trước tiên

Trường phái hướng Nam 

Chủ nghĩa đa phương có lựa chọn

Chủ nghĩa toàn cầu

Hàm ý đối với chính sách Trung Quốc của Hoa Kỳ

Đáp trả Chủ nghĩa hiện thực Trung Quốc bằng Chủ nghĩa hiện thực Hoa Kỳ?

Xem toàn bộ nội dung văn bản tại đây: Doi pho voi mot TQ mau thuan.pdf


[1] Xem ‘‘Views of China’s Influence,’’ WorldPublicOpinion.org, January 2009, http://www.worldpublicopinion.org/pipa/images/feb09/BBCEvals/BBCEvals2.htm; và ‘‘GlobalViews of United States Improve While Other Countries Decline,’’ BBC News, April 18, 2010, http://news.bbc.co.uk/2/shared/bsp/hi/pdfs/160410bbcwspoll.pdf.

[2] Về khía cạnh này, xem Linda Jakobson and Dean Knox,‘‘New Foreign Policy Actors in China,’’ SIPRI Policy Paper, no. 26 (Stockholm: Stockholm International Peace Research Institute, 2010), http://books.sipri.org/files/PP/SIPRIPP26.pdf.

[3] Nếu tiếp muốn tiếp cận một đánh giá gần đây, xem Zhu Liqun, ‘‘China’s Foreign Policy Debates,’’Chaillot Papers (Paris: Institute for Security Studies European Union, September 2010); một đánh giá trước đây, xem Daniel Lynch, ‘‘Chinese Thinking on the Future of International Relations: Realism as the Ti, Rationalism as the Yong?,’’ The China Quarterly 197 (March 2009): pp. 87—107.

[4] Xem ví dụ Xue Yong, Zenmayang Zuo Da Guo? [How to be a Great Power] (Beijing: Zhongxin chubanshe, 2009); and Yu Defu,Daguo Faze [The Rules for Great Nations] (Beijing: Zhongguo Huaqiao chubanshe, 2009).

[5] Xem Robert Gilpin, War and Change in Global Politics (Cambridge: Cambridge University Press, 1983).

[6] Tốt hơn có thể xem nhóm này như “những xu hướng để phân tích” thay vì là những trường phái tư tưởng không thay đổi. Nghiên cứu đầu tiên về “xu hướng phân tích” là của H. Gordon Skilling và William Griffiths, Interest Groups in Soviet Politics (Princeton: Princeton University Press, 1973).

[7] Wang Xiaodong et al., Zhongguo bu Gaoxing [China is Unhappy] (Beijing: Jiangsurenmin chubanshe, 2009); and He Xiongfei, Zhongguo Weishenma bu Gaoxing?[ Why is China Unhappy?] (Beijing: Shijie zhishi chubanshe, 2009).

[8] Zhang Wenmu,‘‘Shijie lishi zhong de qiangguo zhilu yu Zhongguo de Xuanze’’ [The Road

of Great Powers in World History and China’s Choice], in Zhanlue yu Tansuo [Strategy and Exploration], ed. Guo Shuyong (Beijing: Shijie zhishi chubanshe, 2008), pp. 33, 54.

[9] Fang Ning,‘‘Xin diguozhuyi yu Zhongguo de zhanlue xuanze’’ [The New Imperialism and China’s Strategic Choice], in Zhanlue yanjianglu [Lectures on Strategy], ed. Guo Shuyong (Beijing: Peking University Press, 2006), pp. 132—133.

[10] Xem Wang Jinsong, Diguozhuyi Lishi de Zhongjie: Dangdai Diguozhuyi de Xingcheng he Fazhan Qushi [Imperialism is the Final Stage of History: Contemporary Imperialism’s Formation and Development Trends] (Beijing: Shehui kexue wenzhai chubanshe, 2008).

[11] Xem David Shambaugh, Beautiful Imperialist: China Perceives America, 1972—1990 (Princeton: Princeton University Press, 1990).

[12] Xem Alastair Iain Johnston, Cultural Realism: Strategic Culture and Grand Strategy in Chinese Culture (Princeton: Princeton University Press, 1998).

[13] Học giả ở Diễn đàn Cải cách Trung Quốc, trong buổi phỏng vấn với tác giả, Bắc Kinh, 20 Tháng Một, 2010.

[14] Shen Dingli, diễn thuyết tại New Zealand Institute of International Affairs, 28 Tháng Sáu 2010

[15] Shen Dingli, diễn thuyết tại Bàn tròn với các chuyên gia Chính sách ngoại giao Trung Quốc, Wellington, New Zealand, 29 Tháng Sáu 2010.

[16] Yan Xuetong,‘‘An Analysis of the Advantages and Disadvantages of Containing Legal Taiwan Independence by Force,’’ Strategy and Management 3 (2004): pp. 1—5.

[17] Yan Xuetong, Zhongguo Jueqi [China’s Rise] (Tianjin: Tianjin renmin chubanshe, 1997).

[18] Zhang Ruizhang, phát biểu tại hội nghị ở Đại học Trung Sơn, Quảng Châu, 7 Tháng 5, 2010.

[19]Zhang Ruizhang, ‘‘Chonggu Zhongguo waijiao suochu zhi guoji huanjing-heping yufazhan bingfei dangdai shijie zhuti’’ [Reassessing the International Environment of China’s Foreign Affairs – Peace and Development are Not the Main Theme of Today’sWorld], Strategy and Management 1 (2001): pp. 20—30.

[20] Xem Pan Wei, ‘‘Yetan heping jueqi’’ [Again Discussing Peaceful Rise], http://www.360doc.com/content/07/0831/17/41440_708164.shtml; và Pan Wei,‘‘Diqiushang conglai mei fasheng guo‘heping jueqi’ zhezhongshi’’ [There Was Never Such a Thing as ‘Peaceful Rise’ in the World’s Past], http://www.360doc.com/content/09/1102/17/346405_828157.shtml.

[21] Xem Wang Yizhou, Zhongguo Waijiao Xin Gaodi [High Land over China’s Foreign Affairs] (Beijing: China Academy of Social Sciences Press, 2008), p. 7.

Nghe “Thông điệp xanh” của Thủ tướng ta tại LHQ, vừa vui vừa chưa vui

Nguyễn Mộng Hoài
 Mấy ngày cuối tháng 9 này, trên hai cái Đài lớn của đất nước nói đến nhiều vấn đề đối nội, đối ngoại. Trong đó có lẽ ấn tương nhất là bài Phát biểu có tính chất Thông điệp của Chính phủ ta, do Thủ tướng ta trình bầy tại phiên họp lần thứ 68 Đại hội đồng LHQ hôm thứ sáu 27-9 vừa qua. Tôi theo dõi không bỏ sót một chữ “Thông điệp” này của vị Thủ tướng và càng nghe lại càng thấy lòng mình phấn chấn rộn rã niềm vui.

Một ông bạn già cùng tôi theo dõi Đài đã vỗ đùi thốt lên : “Hay, hay lắm ! Việt Nam mình nói giỏi lắm ! Trong nước đã nói giỏi, nay ở một diễn đàn lớn nhất thế giới có đại diên hàng trăm nước thành viên LHQ, lại càng giỏi ! Mấy cha thư ký, chuyên viên giúp việc Thủ tướng đã chuẩn bị bản “Thông điệp” rất hay ! Ông thủ tướng đọc cũng hùng hồn, nghe cũng được.
Thôi, không cần phải “khen phò mã tốt áo nữa”, Nghe mấy cụ hưu trí khen và vui, tôi lại thấy buồn buồn. Buồn vì chưa thấy bài “Thông điệp” của Thủ tướng có phản ảnh đầy đủ, toàn diện và “chiến lược” về tình hình đất nước Việt Nam trong vài thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21 này. Mọi sự diễn ra về tất cả các mặt đối với đất nước và con người Việt Nam đều làm cho “bọn già” chúng tôi suy nghĩ mông lung.
Hồi còn trẻ, tôi được cơ quan cử đi học một lớp đào tạo 4 năm, trong đó một nửa thời gian dành cho việc học những điều cơ bản của chủ nghĩa Mac-Leenin, học “Lịch sử Đảng ta”, nghe tổng quát về lịch sử cộng sản thế giới, rồi học “Kinh tế chính trị Mac-Leenin” Tóm lại, sau lớp đào tạo này, mỗi người dự lớp chúng tôi đều hân hoan, phấn khởi vì từ nay đã có thêm một hành trang lý luận, lý thuyết “soi sáng” con đương công tác của mình. Điều mà tôi liên tưởng bây giờ là từ thực tế đúc kết thành lý luận và lý luận là ngọn đuốc soi đường cho thực tế. Trong quá trình tổng kết thưc tế chứng minh lý luận là đúng đắn, người ta gọi đó là “thực tiễn”. Thực tiễn cuộc sống của nhân dân ta trải qua 83 năm do Đảng lãnh đạo và gần 40 năm có hòa bình, sự “được mất” của toàn dân nổi lên những vấn đề gì. Bởi “nói hay” mà làm “không hay hoặc chưa hay”, hoặc như trong nghị quyết của Đảng đã đề cập “nói không đi đôi với làm” “nói một đằng làm một nẻo” vẫn là một hiện tượng phổ biến, có tác động “kéo lùi” nhận thức và hành động của nhân dân và cán bộ ta. Vậy thì, tôi nên hiểu thế nào cho đúng đây ?
Lịch sử phát triển của đất nước ta trong gần một thế kỷ qua, kỳ công, thành tích, thành tựu có nhiều, thậm chí vĩ đại, công lao lãnh đạo và công lao của nhân dân cũng có thể được gọi là “vĩ đại”. Ngay cả trong thời kỳ “rực rỡ” ấy, nhiều  hiện tượng tiêu cực trong đảng đã xuất hiện, tất nhiên là không đến nỗi suy thoái như bây giờ. Cụ Hồ khi làm Chủ tịch nước đã phải thức một đêm trắng trước khi ký vào bản y án tử hình Trân Dụ Châu, một cán bộ cỡ cục vụ thuộc Tổng cục hậu cần của QĐND ta về tội tham ô, ăn cắp, sống tha hóa trên mồ hôi xương máu của chiến sĩ và tất nhiên là lấy của cải của nhân dân đóng góp để “vinh thân phì gia”.
 Trong thời buổi đất nước đang tiến lên công nghiệp hóa và hiện đại hóa này, liệu có nhiều hay ít “Trần Dụ Châu ?”. Nói như Chủ tịch nước đương nhiệm thì đó là một bầy sâu. Bầy sâu ấy rất khó bắt, khó diệt vì môi cấp, mỗi ngành lại có “một vài con sâu chúa” chỉ huy các nhòm lợi ích, ngày đêm rất tinh vi đục khoét, làm tàn lụi đất nước, làm xói mòn ngân sách, làm đổ vỡ nhiều công trình và ăn chặn nhiều thứ đáng lẽ người dân được hưởng. Ta gọi đó là nạn tham nhũng mà chúng ta đang tìm mọi cách để diệt nhưng vẫn “bó tay.com” hoặc chưa đâu vào đâu cả.
Điều này vẫn làm cho nhân dân và đội ngũ đảng viên có tuổi bức xúc và “nóng lòng không yên”. Có người nói rằng không nên sốt ruột về kết quả chống tham nhũng. Nhưng không sốt ruột có nghĩa là thế nào, cứ để cho bon tham nhũng tự do hoành hành, đất nước ngày càng kiệt quê, sự nghiệp “xóa đói giảm nghèo” mà LHQ khen liệu có bền vừng và kết quả hơn không ? Con sâu nào là “chủ tướng” làm thất thoát hơn 1 triệu nghìn tỷ đồng. Đấy lã phải là “con sâu bự” chưa ? Vậy thì “con sâu chúa nằm ở đâu”? Không giải quyết rốt ráo nạn tham nhũng thì Nguy cơ sụp đổ chế độ, sụp đổ cả Đảng cầm quyền nữa” Lúc ấy chúng ta có cơ sở nào để có “Thông điêp” trên diễn đàn LHQ về các vấn đề nóng bỏng có tính chất thời đại ?

Chúng ta nên bình tâm suy nghĩ những gì đã và đang diễn ra hằng ngày trên đất nước ta, trong đó có nhiều điều người ta “nói lấy được”. Vì sao có hiện tượng “đổ máu” về đất đai. Tại luật hay tại thi hành luật ? Trên thế giới có nước nào quản lý đất đai công thể tư điền như nước ta không ? Tại sao họ làm tốt hơn ta, yên lòng dân hơn ta mà ta không học họ mà lại cứ khư khư giữ lấy cái điều mà phi thực tế và có nhiều tai hại như thời gian qua ?

Nước nào cũng có công chức. Không có công chức, viên chức thì không có bộ máy quản lý đất nước. Nhưng vì sao, như một số vị lãnh đạo phát biểu công khai: “30% công chức sáng vác ô đi tối vác về” trong khi vị đứng đầu một ngành quản lý công chức lại chỉ khẳng định có 1%. Với ngót 10 triệu công chức viên chức, 1% không làm việc được cũng làm cho ta rùng mình rồi, chứ không phải lên đến con số 30% ! Một phần do luật, một phần do “mua quan bán chức”, người dân bây giờ phải “đội một cái nắm quá to quá nặng là đội ngũ công chức.
Vì sao nền giáo dục nước ta liên tục xuống cấp, càng cải cách giáo dục càng xuống cấp, trong giáo dục cũng có mua quan bán giáo viên” cũng có xập xệ nhiều mặt. Người thật bằng giả nhiều vô kể. Một ông chủ tịch xã sắp hết khóa muốn nhấp nhổm lên huyện đã khai có 3 bằng đại học và ông ta được điều lên vị trí “ngon thơm’ của huyện. Nhưng rồi, như cái kim trong bọc lâu ngày cũng tòi ra, ông ta bị kiểm tra thì mới chưa học hết cấp hai ! Trong khi xã thiếu một “Phó chủ tịch UBND theo quy định”, một năm hết thăm dò, lại bỏ phiếu tín nhiệm, lại điều tra nhân thân mà vẫn chưa có quyết định, thời gian thì cứ trôi không chờ ai cả. Người ta bảo rằng, “ông Phó chủ tịch chờ” này chưa đủ tiền mua nên chưa được chức quan, mặc dù chỉ là chức quan của xã. Thời buổi qua khó hiểu, dưới sự lãnh đạo của Đảng quang vinh, luôn được học tập “đạo đức Hồ Chí Minh” mà hầu như chức nào, vị trí quan nào dân sự cũng như quân sự đều có giá cả, có khi mất tiền tỷ và người ta đã tính, bỏ ra tiền tỷ mua một chức quan chỉ vài ba năm sau là hòa vốn và tiếp tục có lãi rôi. Thật sự thì người ta không chọn người có thực tài đâu.

Khi học triết học, tôi thấm thía một điều, phải lấy nội trị mà quyết đinh ngoại giao. Một nước có nên nội trị giỏi, bảo đảm dân chủ tự do, dân giầu nước mạnh thì đường lối ngoại giao mới rộng mở và những thông điệp trên các diễn đàn ngoại giao mới thu hút lòng người. Dân trí thế giới ngày nay không còn giống như vài chục năm về trước.

Thông điệp của Thủ tướng ta trước Đại hội đồng LHQ đang là tiếng vang, có tầm ảnh hưởng không thể chối cãi. Tuy nhiên, vui khi nghe thông điệp của Thủ tướng bao nhiêu lại thấy chưa vui về hiện tình đất nước bất nhiều. Làm thế nào để bảo đảm sự hài hòa giữa nội trị và ngoại giao ? Các vị lãnh đạo đất nước biết rất rõ cần phải làm gì, gỡ như thế nào, nhưng còn vướng rất nhiều thứ. Nhiệm kỳ XI sắp kết thúc. Nhiều vấn đề lớn còn đặt ra rất bức xúc. Chính trị, kinh tế, đối nội đối ngoại, giữa xây dựng và bảo vệ Tổ quốc…đang đặt ra những vấn đề “chiến lược” không thể “ăn ngon ngủ yên” đâu !

Tác giả gửi Quê Choa

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

 

Diễn văn “bốc mùi” của đ/c “X”

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao)“…Bài chuẩn bị sẵn thường dẫn dắt các vấn đề theo dòng chảy sự kiện, theo lối “vái tứ phương”, “thừa còn hơn thiếu”. Lần này, phát biểu của Thủ tướng văn phong bay bướm, câu chữ trong sáng, ý tứ ngắn gọn, súc tích, là sự hòa quyện nhuần nhuyễn giữa quá khứ – cái đã qua, tương lai – cái sắp tới với hiện tại là những gì Việt Nam cũng như cộng đồng quốc tế đang phải đối mặt…”Nguyễn Thành Châu, Nguyên Đại sứ – Trưởng phái đoàn đại diện Việt Nam tại LHQ.
*
Trong vai trò là “phó thường dân” (“chính công dân” thượng đẳng đã thuộc về “đảng ta” rồi) và tuy là “phó dân” nhưng tin tưởng Điều 53 Hiến Pháp qui định cho phép: “mọi công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương…” dù rằng mọi điều khoản liên quan đến quyền lợi của “phó dân” thường hay bị “chính dân, đảng ta” rào đón ẩn dụ bằng cái còng số 8 ở cuối câu chữ là: “theo quy định của pháp luật”.
Tuy nhiên Hiến Chương quốc tế về nhân quyền Liên Hiệp Quốc (nhà nước, “đảng ta” tự nguyện làm thành viên ký kết tham gia năm 1988) Điều khoản 19 qui định: “Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông, bất kể biên giới.” thì chuyện “phó thường dân” chúng ta lạm bàn nội dung chuyến công du và diễn văn của ngài thủ tướng CP, đ/c “X” ở diễn đàn LHQ là trong phạm vi công khai được phép.
“Thông lệ” nó uýnh nhau với “phá lệ” là cái đầu tiên người ta nhận thấy trong chuyến đi của đ/c “X”. Ai cũng biết, đại hội đồng bảo an LHQ mỗi năm “đại nghị” một lần, thường thì như phần đông các quốc gia không phải là thành viên thường trực, theo thông lệ CS/XHCN/VN chỉ cử đi bộ trưởng ngoại giao. Hãn hữu, đặc biệt quan trọng lắm thì Tổng thống (CT/Nước) mới đích thân tham dự, như 1995 CTN Lê Đức Anh dự lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập LHQ; Năm 2000, CTN/Trần Đức Lương tham dự Hội nghị thượng đỉnh để thông qua và trực tiếp ký kết một số văn bản là Mục tiêu thiên niên kỷ của LHQ.
Năm nay, lần này Đại hội đồng LHQ không thấy đưa ra mục đích hay chủ đề nào đặc biệt cộm cáng trong nghị trình nhưng không hiểu sao “nhà nước, đảng ta” lại phá lệ, lần đầu tiên tiến cử (hay đề nghị xin đi?) một Thủ Tướng chính phủ. Người ta phải tự vấn lý do của việc “phá lệ” này là vì cái gì vậy? Vì cái ghế thành viên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ mà CS/XHCN/VN là một ứng cử viên mà CSVN tha thiết muốn được vào ngồi trong năm tới (2014)?
Hay là để “đánh bóng” lại cái ngoại diện và tên tuổi đi kèm của một thủ tướng nhà nước mà người dân (nữ nghệ sĩ nhân dân Kim Chi) đã phải công khai thốt lên rằng: “Tôi không muốn thấy chữ ký của một kẻ (đ/c “X”) đã làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân trong nhà mình” Dù chữ ký trên một tờ giấy khen!? Hay cụ thể hơn lời đề nghị của ĐBQH công khai tại nghị trường: Thay vì nhận trách nhiệm và “Xin lỗi” mãi thì đ/c Thủ Tướng nên cụ thể hóa bằng văn hóa “từ chức” đi (ĐBQH Dương Trung Quốc) và câu trả lời của ngài thủ tướng cũng đi vào “lịch sử”: “50 tuổi đảng tôi chưa từ chối nhiệm vụ nào mà “đảng” giao” (!?) Ngài Thủ Tướng quên béng rằng: Trước khi ngồi vào cái ghế thủ tướng của nhà nước nhân dân (không hề là của đảng) thì “đảng ta” phải đưa ngài thủ tướng ra QH xin phê chuẩn bằng biểu quyết.
Thế đấy! Nhân cách, phẩm giá, liêm sỉ của một cá nhân, một nguyên thủ, đại diện cho một quốc gia tại nghị trường quốc tế LHQ!?
Sau cái bắt tay này – Liệu ngài Tổng Thư ký LHQ Ban Ki-moon có nên lau lại bàn tay mình? khi biết người mình vừa bắt tay là một kẻ “làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân VN” cố bám cái “ghế” bằng mọi giá dù ĐBQH đề nghị nên từ chức – bởi sau 6 năm ngài thủ tướng đưa VN quốc gia mình lên hàng lạm phát nhất thế giới, toàn bộ hệ thống các ngân hàng như phá sản, các tập đoàn TCT tham nhũng nợ hàng triệu tỷ đồng!? không có cách nào chi trả – Việt Nam đang tụt hậu so với khu vực…
Và vì vậy nội dung bài diễn văn nó cũng “lôm côm” lạc hậu bảo thủ, sặc mùi rỉ sét của “búa liềm” dù chắc chắn đó cũng không thể là tư duy của một “y tá vườn” mà là phải do một “ê kíp” chuyên nghiệp từ trường lớp CS/XHCN giúp việc “rặn” ra từng từ, từng chữ, và quan trọng là nó phải được duyệt trước, nhất trí thông qua từ bộ “cai trị” CSVN, chứng minh bằng xác định từ trong nội dung bài viết “Bài phát biểu vốn được chuẩn bị kỹ càng, được thông qua ở tập thể lãnh đạo cao nhất” Khác biệt hoàn toàn so với các nguyên thủ của các quốc gia tự do dân chủ đa nguyên có lúc tùy nghi ứng biến bằng giá trị kiến thức, khẩu khí diễn đạt độc lập của chính cá nhân mình tại nghị trường mà không phải lệ thuộc vào sự kiểm duyệt trước của bất cứ ai.
Chúng ta thử đọc đoạn mở đầu của bài viết “trí tuệ” bình luận từ trang báo điện tử (PhapLuat.com) mang tên “Tư duy mới về Việt Nam trong các vấn đề quốc tế  (1) của Nguyễn Thành Châu, Nguyên Đại sứ – Trưởng phái đoàn đại diện Việt Nam tại LHQ – Bài viết có phong cách “nâng bi” nhưng phản cảm thiếu nghệ thuật làm cho kẻ được nâng bi đôi khi “nhột” quá muốn thẳng chân vào mặt kẻ nâng bi chứ không “tự sướng” được chút nào:
“…Chúng ta cũng không ngoại lệ. Bài (diễn văn) chuẩn bị sẵn thường dẫn dắt các vấn đề theo dòng chảy sự kiện, theo lối “vái tứ phương”, “thừa còn hơn thiếu”. Lần này, phát biểu của Thủ tướng văn phong bay bướm, câu chữ trong sáng, ý tứ ngắn gọn, súc tích, là sự hòa quyện nhuần nhuyễn giữa quá khứ – cái đã qua, tương lai – cái sắp tới với hiện tại là những gì Việt Nam cũng như cộng đồng quốc tế đang phải đối mặt…”. Nguyên văn trên Pháp Luật.com (1).
Phải nói là đọc đoạn này chắc khó ai nhịn được cười với cái nhận xét:
“Phát biểu của Thủ tướng văn phong bay bướm, câu chữ trong sáng, ý tứ ngắn gọn, súc tích, là sự hòa quyện nhuần nhuyễn giữa quá khứ – cái đã qua, tương lai – cái sắp tới với hiện tại là những gì Việt Nam cũng như cộng đồng quốc tế đang phải đối mặt.” Trời hỡi! Bình luận nâng bi như thế này mà là của Nguyên Đại sứ – Trưởng phái đoàn đại diện Việt Nam tại LHQ Sao!?
Làm thế nào mà “cũng như cộng đồng quốc tế” được? Khi CS/XHCN/VN duy nhất là quốc gia cá biệt “không giống ai” lạm phát hàng đầu thế giới và GDP đang báo động như thế này từ nhận định của các quan chức CSVN:
“Nhìn lại nửa chặng đường phát triển kinh tế xã hội 5 năm và những điều chỉnh chiến lược” diễn ra sáng 23/9/2013 – Trưởng Ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ không dấu nỗi lo ngại: “Có dấu hiệu kinh tế Việt Nam đang tụt hậu so với các nước”.
Còn PTT/Nguyễn Xuân Phúc thẳng thẳn nhìn nhận: “Trong khi phần lớn các nước trong khu vực đã lấy lại đà tăng trưởng sau khủng hoảng thì tại Việt Nam, sự phục hồi còn chậm. Xét về mặt tuyệt đối, khoảng cách giữa Việt Nam và các nước láng giềng trong khu vực đang ngày một cách xa” (2).
Rồi lại “hót” tiếp theo như con sáo sậu: “Cấu trúc (bài diễn văn) hợp lý, cô đọng, súc tích cũng làm nổi bật lên giá trị nhân văn Việt Nam trong thế giới văn minh”.
Rất có giá trị nhân văn, thưa tác giả với thành tích: CS/XHCN/VN là quốc gia nhà tù đứng hàng thứ 2 trên thế giới giam giữ nhiều phóng viên báo chí (14 người) và hàng trăm công dân bất đồng chính kiến phản đối ôn hòa với nhà nước. Đặc biệt giá trị rất cao là mới đây người được tổng thống Mỹ tôn vinh nhận được Giải thưởng thường niên nhằm vinh danh những ngòi bút bất chấp sự đàn áp, can đảm tranh đấu và hy sinh vì một nền báo chí tự do được trao cho blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), người đang bị nhà cầm quyền CS/Việt Nam giam cầm với bản án 12 năm về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’. Trong các nước khối Asean không có nước nào có “giá trị nhân văn” cao cấp như thế này!?
Bài viết còn ẩn dụ viển vông, “thuyết pháp” rẻ tiền rất buồn cười:
“…phát biểu lần này của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã làm nổi bật lên những đóng góp cụ thể của Việt Nam, chẳng hạn như với thế mạnh về sản xuất lúa gạo đã góp phần đảm bảo an ninh lương thực thế giới, Đặc biệt, đây là lần đầu tiên tại diễn đàn quốc tế rộng lớn này, lãnh đạo Việt Nam tuyên bố sẵn sàng tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của LHQ – một cam kết vừa mang tính biểu tượng cao, vừa là một nghĩa vụ thực tế mà phải đủ “chín tháng mười ngày” thai nghén, một đất nước vốn là nạn nhân của chiến tranh xâm lược giờ mới đủ thế và lực để gánh vác…”
VN Có tặng không, biếu không, có đóng góp cho LHQ kí lô gạo nào giúp cho các nước thiếu lương thực trên thế giới này đâu mà gọi là góp phần đảm bảo an ninh lương thực thế giới? Thái Lan, Ấn Độ cả núi gạo bán không hết người ta không “gáy” tiếng nào sao ngài Nguyễn Thành Châu “sủa” to thế.
Không biết tác giả có mù lòa không khi nói: “…Một đất nước (VN) vốn là nạn nhân của chiến tranh xâm lược…” Ai xâm lược? Nếu chưa mù lòa thì hảy mở to con mắt mà nhìn sang Nhật Bản và Hàn Quốc nơi mà Quốc Hội 2 quốc gia này hàng năm duyệt chi hàng tỷ USD vui lòng trả quân phí cho hàng trăm ngàn quân Mỹ hiện diện ăn ngũ trên quốc gia mình, để phát triển kinh tế giàu mạnh đến nỗi hiện nay hàng trăm ngàn thanh niên con em CSVN phải xếp hàng thi nhau qua đó “ở đợ”? Nói cho chính xác, miền Nam VN mới chính là nạn nhân của xâm lược từ CS Bắc Việt trên cơ sở 2 Hiệp định Geneve 1954 và Paris 1973.
Thêm nữa trong bài viết rêu rao tâng bốc diễn văn rằng: “Giá trị Việt Nam không chỉ được khẳng định qua cuộc kháng chiến hào hùng chống lại thực dân, đế quốc mà còn được chứng minh bằng những thành công của công cuộc đổi mới”.
Cùng thời điểm, so với các nước Asean đã lấy lại độc lập mà không tốn một giọt máu nào? So với Đông-Tây Đức, Nam-Bắc Triều Tiên cùng cảnh ngộ chia cắt thì đúng là CSVN rất “hào hùng” trong ngu xuẩn với “giá trị” hơn 4 triệu đồng bào, một thế hệ thanh niên nằm xuống vô nghĩa do cốt nhục tương tàn, nồi da sáo thịt bởi ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN, thu hồi về một quốc gia không còn nguyên vẹn cương thổ của cha ông lại đối diện xâm lược biển đảo của tổ quốc từ kẻ gọi là “đồng chí” anh em TQ chứ không là đế quốc Mỹ!?
Và rất “thành công” vang dội trong công cuộc đổi mới với 500.000 ngàn thanh niên con em được “xuất khẩu” làm nô lệ cho các nước quanh khu vực! Thành công vang dội với một quốc gia lạm phát hàng đầu thế giới và là quốc gia có số dân nghèo thu nhập dưới 2 USD/ngày nhiều hàng đầu khu vực (sau Campuchia), và cũng là quốc gia “có số má” về tham nhũng ăn cắp mồ hôi nước mắt nhân dân hàng đầu thế giới… Đó gọi là giá trị của sự thành công chăng!?
Còn “tiếu ngạo” hơn nữa khi PV báo chí quốc tế đề cập về “đạo luật nhân quyền Việt Nam” có ý kiến cho rằng Thượng viện Hoa Kỳ dự kiến sẽ thông qua trong tháng 11 tới, đ/c thủ tướng “X” như ca vọng cổ rằng: “…thì đó sẽ là một bước lùi trong quan hệ giữa hai nước, vì nghị quyết đó không phản ánh đúng với thực tế ở Việt Nam, là sự can thiệp, áp đặt ý định chính trị vào nước khác. Hoa Kỳ là quốc gia văn minh không nên làm điều đó….” (3).
Ngược lại mọi quốc gia văn minh rất cần thiết phải lên tiếng tố cáo về vi phạm công ước nhân quyền của CSVN. Đã là “Công Ước” thì mọi thành viên phải có trách nhiệm tuân thủ tuyệt đối như nhau, không thể chấp nhận một kẻ “bịp bợm” lợi dụng danh nghĩa “đạo đức giả” để đàn áp nhân dân nước mình, một quốc gia thành viên LHQ.
Như thế nào là một quốc gia văn minh? Khi người dân không được quyền làm chủ và tự xuất bản một tờ báo nào? Trong khi ở Mỹ và châu Âu mọi công dân đều được quyền làm chủ đài phát thanh, truyền hình và xuất bản báo chí của riêng mình!?
Bắt bỏ tù hay khủng bố đánh đập bất cứ ai xuống đường biểu tình trong ôn hòa phản đối kẻ thù xâm lược là của một nhà nước nước “văn minh”!? Mọi phiên tòa công bố là công khai xét xử nhưng người dân không được phép đến gần, đó là “văn minh”!? 90 triệu người VN không ai được phép ứng cử vào QH, chỉ có một số người do CSVN đưa ra và người dân chỉ được phép bầu chọn trong số người này thôi, đó là “văn minh”!?
Ôi thôi còn nhiều lắm những thứ “văn minh” mà nước Mỹ và toàn thế giới không sánh bằng. CSVN ngăn cấm phản đối mọi sự can thiệp, áp đặt ý định chính trị lên cả nước để copy học hỏi “ăn trộm” bản quyền những hành vi sáng tạo văn minh “mọi rợ” này của CSVN – phải thế không thưa ngài Thủ Tướng “X” và ông Nguyễn Thành Châu – Nguyên Đại sứ – Trưởng phái đoàn đại diện Việt Nam tại LHQ – tác giả bài Bình Luận “diễn văn” của đ/c “X” qua tiêu đề “Tư duy mới về Việt Nam trong các vấn đề quốc tế” nói trên.
_________________________________
(3) PhapLuat online

SUY NGẪM VỀ THỜI CUỘC – Phần 10

           
* NGUYỄN TRUNG
(tiếp theo Phần 10)
          Ngôn ngữ là tấm gương phản chiếu cuộc sống. Hệ thống chính trị của đất nước đã sản sinh ra những cụm từ tiêu biểu cho bản chất và cấu trúc của nó. Đó là sự xuất hiện của những hiện tượng xã hội mang những cái tên gọi như “văn hóa phong bì”, “đấu tranh, tránh đâu”, “sống lâu lên lão làng”, “chính sách cơ cấu”, “tân quan tân chính sách”,  “tư duy nhiệm kỳ”, “nền kinh tế GDP tỉnh”, “quan hệ”, vân vân… Nội hàm của những cụm từ này phong phú đến mức ngôn ngữ gần như bất lực trong việc chứa đựng chúng.., cũng có nghĩa là sự tha hóa đạt tới mức vượt ra ngoài khả năng diễn đạt của ngôn ng[68]. Vô vàn sự việc xảy ra trong đời sống cho thấy “tư duy nhiệm kỳ”, “nền kinh tế GDP tỉnh” và “quan hệ” là 3 sát thủ chính đang hàng ngày tìm cách giết chết mọi giá trị và hy vọng vốn là nguồn gốc làm nên sức mạnh của một quốc gia.

Chính sách ngu dân, sự bưng bít thông tin, cùng với sự tha hóa của đạo đức và lối sống – con đẻ của quan liêu tham nhũng và bất công xã hội  – đang  tàn phá nghiêm trọng đời sống tinh thần của đất nước. Tâm lý thờ ơ, vô cảm, mất phương hướng, mất lòng tin, không cần quan tâm đến trách nhiệm và đến tương lai (cái gọi là chủ nghĩa mackeno) đang lan rộng ở mức nguy hiểm trong xã hội. Việc dư luận viên đã tới mức phải dùng đến cả sổ hưu làm công cụ biện hộ cho các lý lẽ bảo toàn chế độ và sự vô cảm ẩn chứa nhiều tâm trạng trái ngược nhau của người nghe cho thấy sự khốn quẫn trong trạng thái tinh thần của đất nước đã tới mức hoàn hảo! Còn điều nào đau lòng hơn? …Giữa lúc đất nước cần xốc lên tinh thần quật cường của cả dân tộc trong giai đoạn đầy sóng gió hiện nay của đất nước…  

Sự giả dối và trấn áp nhân danh “giữ vững định hướng” của bộ máy tư tưởng và hệ thống báo chí lề phải càng làm cho tình hình tồi tệ hơn. Đến mức khoảng một năm nay, lần đầu tiên trong lịch sử đất nước xuất hiện trong ngôn ngữ chính thống cụm từ “đội ngũ dư luận viên”!.. Nghĩa là để thực thi bạo lực trấn áp bây giờ có thêm binh chủng “dư luận viên” bên cạnh những binh chủng sẵn có khác. Trong lãnh đạo đã có người công khai nói lên niềm tự hào của mình về sự đông đảo của “đội ngũ dư luận viên” này… (!) Người ta không thể không liên tưởng đến những cụm từ “móc ngoặc”, “bọn móc ngoặc”, “con phe”… xuất hiện trong thời kỳ bao cấp và tem phiếu cách đây ba thập kỷ. Chỉ có điều khác biệt là những cụm từ này là do nhân dân hồi ấy tặng những người làm các việc không chính đáng này với hàm ý phê phán; còn cụm từ “đội ngũ dư luận viên” lại là sản phẩm trí tuệ của ĐCSVN, nói lên nội dung  một việc làm đang được ĐCSVN thực thi và tôn vinh.  
Trong mọi sự tha hóa đất nước đang phải trải qua, có lẽ sự dối trá là nghiêm trọng nhất, là cái đẻ ra mọi tha hóa khác, đang hủy hoại mọi giá trị của đời sống mà tầm tay sự dối trá có thể với tới!
Thất bại nào trong đối nội cũng là tổn thất rất to lớn đối với đất nước. Nhưng điều làm tôi trăn trở nhất là những thất bại trong nền giáo dục của nước nhà. Tôi thực sự lo lắng không biết nước ta rồi đây – khi ra khỏi cuộc khủng hoảng nguy hiểm này và thiết lập nên được một hệ thống chính trị mới –  sẽ phải cần bao nhiêu năm hay bao nhiêu thế hệ nữa, để có thể lấy lại được và xây dựng mới những giá trị tạo dựng nên những thế hệ con người mới không thể thiếu cho một nước Việt Nam phát triển, hiện đại, dấn thân và cùng đi được với cả thế giới! Cần một chế độ chính trị như thế nào để có thể kiến tạo một nền giáo dục đất nước phải có?!..[69]
VII 1.4. Thất bại lớn nhất của sự nghiệp bảo vệ tổ quốc nằm trong mặt trận đối ngoại
            Thời bình, nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc chủ yếu diễn ra trên mặt trận đối ngoại. Vì lẽ này, tôi xin tập trung trình bẩy một số ý kiến của mình trên phương diện này. Những vấn đề khác liên quan đến vấn đề bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, bảo vệ biên giới trên bộ, và các vùng biển, đảo… xin được bàn vào một dịp khác.
            Cũng như các phần trên, tôi xin đặt sang một bên cho một dịp khác việc đánh giá các thành tựu đạt được. Trong phần này xin tập trung tìm hiểu những việc chưa làm được, những thiếu sót hoặc sai lầm.
Chuỗi các sai lầm đầu tiên rất trầm trọng với nhiều hậu quả lâu dài
            Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thực chất chứa trong lòng nó 7 cuộc chiến tranh. Đó là:
– Cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống Mỹ xâm lược; 
– Cuộc chiến tranh giữa chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa đế quốc trực tiếp xảy ra trên đất Việt Nam, nước ta tự nhận về mình nghĩa vụ là một tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa;
– Cuộc chiến tranh tranh giành ảnh hưởng trên thế giới giữa một bên là Liên Xô và liên minh và một bên là Mỹ và liên minh trên đất Việt Nam (một hình thái thể hiện cụ thể của “chiến tranh lạnh 1945 – 1991” diễn ra trên đất Việt Nam);
– Cuộc chiến tranh giữa Trung Quốc và Mỹ trên đất Việt Nam – với mục tiêu giữ kẻ thù Mỹ của Trung Quốc càng xa biên giới Trung Quốc càng tốt, với ý chí của Trung Quốc tọa sơn quan hổ đấu và quyết tâm chống Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng..;
– Cuộc chiến tranh tranh giành ảnh hưởng trên thế giới và trong phong trào cộng sản và công nhân quốc tế giữa Liên Xô và Trung Quốc;
– Cuộc chiến tranh của phong trào độc lập dân tộc chống chủ nghĩa thực dân, đế quốc, trong đó Việt Nam là một ngọn cờ tiêu biểu; và
– Việc thực dân Pháp và đế quốc Mỹ hồi ấy tiến hành âm mưu chia cắt lâu dài Việt Nam đã dẫn tới chiến tranh Bắc – Nam 1954 – 1975, đấy là một cuộc nội chiến kéo dài và đẫm máu.
            Đấy là thực tế lịch sử khách quan đã xảy ra.
Việc mổ xẻ các khía cạnh để phân tích 7 cuộc chiến tranh trong 1 cuộc chiến tranh như vậy không thuộc phạm vi bài này. Tuy nhiên, điều tất yếu có thể rút ra tại đây là: Khi kháng chiến chống Mỹ kết thúc, khách quan của sự vật đòi hỏi nước ta phải giải quyết hậu quả và mọi hệ quả liên quan về sau của tất cả 7 cuộc chiến tranh này.
Nhưng khi kháng chiến kết thúc, chủ trương chính sách đối ngoại của nước ta hồi ấy lại không nhận thức được hay không thừa nhận điều tất yếu này.
            Sẽ phải tốn rất nhiều công sức mổ xẻ ngoại giao của nước ta thập kỷ đầu tiên sau khi kháng chiến chống Mỹ kết thúc.
Theo nhận thức của tôi, xin được kết luận ngay như thế này: Vì bỏ qua điều tất yếu nói trên, ngoại giao nước ta khi ra khỏi chiến tranh vừa say sưa chiến thắng, vừa có nhiều bất cập và bị động nghiêm trọng; nhất là thiếu vắng hẳn truyền thống ngoại giao Việt Nam của cha ông ngàn xưa: Đó là luôn luôn biết giữ thể diện cho các kẻ thù sau khi ta đánh bại họ, chủ động bình thường hóa quan hệ với họ… Vì mục đích “lên dây cót” cho dân, cho đến hôm nay lúc này lúc khác vẫn ra rả làm bẽ mặt đối phương cũ, nhưng lại không rút ra những bài học cần rút ra.  
Đất nước ta đã phải trả giá rất đắt cho thiếu vắng sự hiểu biết này sau kháng chiến chống Mỹ!
Ra khỏi kháng chiến (7 cuộc chiến tranh), lại trong bối cảnh phe xã hội chủ nghĩa[70] không còn là một hệ thống thế giới thống nhất (Trung Quốc và Mỹ đi với nhau từ 1972), ngay lập tức nước ta phải đối phó với những kẻ ta đã đánh bại nhưng không chịu buông tha nước ta: Trung Quốc, Mỹ;
thân phận nước ta không thể tránh được là nước “bên thứ ba” trong cuộc tranh chấp không dứt giữa các cường quốc, giữa  cộng sản  và  chống cộng sản, nhất là trên địa bàn ĐNÁ thời đó – trong đó đặc biệt là 3 nước Đông Dương – là một điểm nóng; những nhiệm vụ vô cùng nan giải nhằm khắc phục những hậu quả sâu sắc của sự tương tàn Bắc – Nam và phục hồi đất nước sau những thập kỷ chiến tranh tàn khốc.
Song sự lựa chọn của lãnh đạo lại là thừa thắng xông lên, tiến thẳng lên xây dựng chủ nghĩa xã hội: “tiến lên chủ nghĩa xã hội là xu thế tất yếu của thời đại”, “sự lựa chọn đi lên chủ nghĩa xã hội là sự lựa chọn của dân tộc Việt Nam”, “độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội” ??? Vân vân…[71]?
Lịch sử không làm lại được, nhưng có lẽ lịch sử có thể giúp ta suy luận: Để giải quyết 3 thách thức (a, b, c) nói trên sau khi ra khỏi chiến tranh, Việt Nam lẽ ra phải vận dụng những kinh nghiệm sống còn đã làm nên thắng lợi của kháng chiến chống Mỹ; đó là (1)phát huy sức mạnh dân tộc, và (2)tranh thủ sự hậu thuẫn của cả thế giới tiến bộ.
Song làm sao phát huy sức mạnh dân tộc, nếu không thực hiện được hòa giải dân tộc ngay sau khi chiến tranh kết thúc?
Sự thật là ngay sau 30 Tháng Tư, với tính cách là người chiến thắng, ĐCSVN là người duy nhất có cơ hội và có đủ quyền lực trong tay thực hiện thắng lợi nhiệm vụ khó khăn và vô cùng nhạy cảm này: Hòa giải dân tộc.
Nhưng tư duy ý thức hệ dứt khoát không chịu nhìn nhận trong 7 cuộc chiến tranh của kháng chiến chống Mỹ mà đất nước lâm vào có cuộc nội chiến. Cho đến ngày hôm nay vẫn vậy.
Do đó đã không đặt ra vấn đề hòa giải dân tộc. Hệ quả là (1) vết thương nội chiến cho đến hôm nay vẫn bị bỏ qua không được hàn gắn, chẳng những thế mà còn để xảy thêm những chết chóc, tổn thất mới đau lòng (các vấn đề “nạn kiều”, “thuyền nhân”, cải tạo tư sản…) và bao nhiêu tổn thất khác; (2) nội hàm đích thực của phát huy sức mạnh dân tộc là áp đặt duy ý chí tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội.
Thực trạng đã xảy ra sau 30-04-1975 là: Trong khi vết thương nội chiến cũ còn nguyên vẹn, đất nước phải chịu đựng thêm những thất bại nghiêm trọng về mọi mặt kinh tế, chính trị, xã hội, đối ngoại… của duy ý chí  “độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội”. Do đó cho đến hôm nay, vẫn không thể phát huy sức mạnh dân tộc với đúng nghĩa, đất nước bị làm yếu đi nghiêm trọng giữa lúc phải đối phó với không biết bao nhiêu thách thức ngổn ngang.
Nói ra hay không nói ra, không đặt ra vấn đề hòa giải dân tộc một cách thực tâm, trên thực tế và trong thâm tâm có nghĩa ĐCSVN tiếp tục coi phía bên kia chiến tuyến cũ vẫn là thù địch. Càng để lâu, vết thương dân tộc này càng khó khắc phục. Ngày nay, trong tình trạng tha hóa trầm trọng của chế độ chính trị, vết thương này tự nó sâu sắc thêm, hoặc tâm lý hận thù cũ đang cố ý làm cho vết thương này sâu sắc thêm!..  Tất nhiên, chỉ có đất nước phải gánh chịu mọi hậu quả mới tiếp theo. Điều vô cùng phi lý: Tại sao ĐCSVN đã thực hiện khép lại quá khứ với Mỹ, mà lại không khép lại quá khứ với một nửa khác của chính mình bên kia chiến tuyến thời chiến tranh?
Song  quan trọng hơn thế, chừng nào ĐCSVN hôm nay chưa thực tâm khắc phục vết thương dân tộc này, chừng nào còn xem nhẹ vấn đề hòa giải dân tộc mãi mãi, thực tế này phải chăng chỉ càng cho thấy: ĐCSVN của hôm nay không muốn giương cao ngọn cờ dân tộc và dân chủ chấn hưng đất nước, đơn giản vì ĐCSVN hôm nay không có bản chất này và do đó cũng không có năng lực làm việc này. Đơn giản là ĐCSVN hôm nay không coi đó là mục tiêu cách mạng của mình. Có phải như vậy không? Nếu đúng như thế thì nguy hiểm quá. Từng đảng viên trong ĐCSVN phải xem lại sự biến chất này so với khi ĐCSVN làm Cách mạng Tháng Tám và tiến hành các cuộc kháng chiến. 
Kháng chiến chống Mỹ thắng lợi, ngoài sức mạnh kiên cường của dân tộc, còn có nguyên nhân quan trọng không thể thiếu: Sự ủng hộ của toàn thể loài người tiến bộ. Nhân dân ta đã nhận được sự giúp đỡ anh em của các nước xã hội chủ nghĩa hồi ấy; nhân dân ta còn được các lực lượng yêu chuộng hòa bình và công lý khắp thế giới và ngay cả trên nước Mỹ cổ vũ, hậu thuẫn, được phong trào phản chiến của những lực lượng này tiếp sức.
Xin nói ngay, sự cổ vũ, hậu thuẫn của phong trào phản chiến nói trên là dành cho những giá trị của cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam mà những lực lượng tiến bộ này của thế giới chia sẻ. Xin đừng ngộ nhận đấy là sự ủng hộ Việt Nam lựa chọn con đường đi lên chủ nghĩa xã hội – mặc dù những lực lượng tiến bộ này của thế giới biết rất rõ cuộc kháng chiến chống Mỹ ở Việt Nam do ĐCSVN lãnh đạo. Mỹ thất bại trong cuộc chiến tranh này còn có nguyên nhân là thế giới tiến bộ không chấp nhận một siêu cường đem vũ lực của mình bóp chết ý chí của một dân tộc đấu tranh giành độc lập tự do – đó là Việt Nam.
Có thể kết luận: Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước chứng minh hùng hồn: Để bảo vệ mình, Việt Nam phải đi với cả thế giới, phải đứng trong hàng ngũ tiến bộ của nhân dân thế giới. Cuộc kháng chiến này còn là sự đóng góp trực tiếp của Việt Nam vào hòa bình và các giá trị tiến bộ của thế giới, đó cũng là  sự dấn thân trực tiếp của Việt Nam trong trào lưu tiến bộ của nhân loại. Thực tế này đã góp phần trực tiếp làm nên sức mạnh bất khả kháng của Việt Nam.
Trong thời bình bảo vệ tổ quốc lại càng phải làm như vậy. Nhưng trong thời bình, ĐCSVN đã không làm như vậy.
Nhìn lại thời hậu chiến, nước ta làm không tốt (1) nhiệm vụ phát huy sức mạnh toàn dân tộc và (2) nhiệm vụ phát huy sức mạnh cùng đi với cả thế giới tiến bộ ngang tầm với những thách thức và cơ hội đặt ra. Vì 2 khuyết điểm này, nên đã vấp phải nhiều thất bại nghiêm trọng về đối nội cũng như đối ngoại. Đất nước bị suy yếu và uy hiếp nhiều mặt.
Những sai lầm này đã được Khmer đỏ khai thác triệt để cho cuộc chiến tranh chống Việt Nam. Những sai lầm này tạo thêm thuận lợi cho Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc Việt Nam tháng 2 – 1979, vào hùa với Mỹ cô lập và bao vây cấm vận chống Việt Nam cả một thập kỷ sau chiến tranh. Những sai lầm nay làm cho quá trình hội nhập quốc tế sau đó của nước ta diễn ra cực kỳ chật vật, quanh co, nhiều cơ hội quan trọng bị bỏ lỡ[72].
Đấy là những sai lầm rất nghiêm trọng trong nhiệm vụ bảo vệ đất nước ở thời kỳ này, để lại nhiều hệ lụy cho hôm nay.
Có không ít ý kiến biện hộ: …Những sai lầm như thế vấp phải trong thời hậu chiến là tất yếu, là bất khả kháng trong bối cảnh quốc tế và khu vực  lúc đó… Không thể vỗ cánh bay qua bối cảnh lịch sử và đốt cháy giai đoạn trong tư duy…
 Những lập luận như thế không hoàn toàn vô lý, thậm chí có nhiều khía cạnh xác đáng. Lịch sử cũng không thể làm lại được. Nhưng nếu muốn lịch sử là người thầy cho hiện tại và cho tương lai, nhất thiết cần mổ xẻ tới căn nguyên mọi sự việc đã xảy ra.
Riêng tôi xin thưa: Suy cho cùng, điều đau lòng vẫn là tầm trí tuệ hạn hẹp và sự nhìn nhận thiên lệch của tư duy ý thức hệ của lãnh đạo hồi ấy về thế giới bên ngoài cũng như về lợi ích quốc gia, khiến cho đất nước rơi ngay vào chặng đường đau khổ mới, ngay sau khi vừa ra khỏi chiến tranh. Có phải sự thật là như vậy không? 
          ĐCSVN nói riêng và là người Việt Nam nói chung có lẽ nên suy ngẫm về quãng đường lịch sử không ít máu và nước mắt này. Tôi không dám cho mình cái quyền giữ chân lý về mình, nhưng tôi thực sự nghĩ như thế, đinh ninh như thế. Xin được chia sẻ để cùng tham khảo. Vì không nói ra cũng sẽ là có tội với đất nước. Còn chuyện đúng / sai, để cho sự thật phân giải, để cho mọi người sẽ phân giải.
Hơn nữa, nhìn rõ thế giới, hiểu đúng lợi ích quốc gia của ta – điều này luôn luôn là vấn đề nóng bỏng và có ý nghĩa mất / còn đối với hiện tại và của tương lai của đất nước.
Có thể kết luận: Sau kháng chiến, không phát huy được sức mạnh dân tộc, không cùng đi được với thế giới như vậy, thế là sai lầm. Đất nước yếu đi nghiêm trọng cả về thế và lực, nên đã phải trả giá đắt.
            Đã 38 năm trôi qua. Nhưng hôm nay nhìn lại, trong lòng tôi canh cánh nỗi niềm: Phải chăng một cơ hội lịch sử của dân tộc ngàn năm mới có một lần đã bị bỏ lỡ? – ngàn năm với cả nghĩa đen của cụm từ này –[73].
                 (còn tiếp)

Khi số phận đất nước được quyết trong khán phòng

-Sẽ dễ dàng hơn cho các nhà ngoại giao nếu họ nhận được sự ủng hộ, hậu thuẫn to lớn từ trong nước. Chính vì vậy, với thực lực vượt trội, các nước lớn thường tỏ ra lấn lướt trong các cuộc đàm phán. Nhưng điều này không phải lúc nào cũng đúng.

Ai cũng biết các động thái ngoại giao có thể ngăn một cuộc chiến tranh. Điều đó thể hiện rõ trong nỗ lực của các bên hiện nay liên quan đến tình hình Syria. Giả thử Nga, Mỹ, Syria không nhất trí phương án giải giáp vũ khí hóa học, khả năng sử dụng vũ lực sẽ là rất cao.

Đàm phán Paris kết thúc chiến tranh Việt Nam đã trở thành một điển cứu trong giáo trình chính trị học quốc tế. Được thừa nhận và tôn vinh, ngoại giao không chỉ ngăn ngừa mà còn giúp chấm dứt chiến tranh.

Ngọn đèn lịch sử

Vậy sức mạnh ngoại giao thể hiện ở đâu? Lẽ dĩ nhiên nó phải bắt nguồn từ nội lực bên trong của một quốc gia, bởi sẽ dễ dàng hơn cho các nhà ngoại giao nếu họ nhận được sự ủng hộ, hậu thuẫn to lớn từ trong nước. Chính vì vậy, với thực lực vượt trội, các nước lớn thường tỏ ra lấn lướt trong các cuộc đàm phán.

Nhưng điều này không phải lúc nào cũng đúng.

sức mạnh mềm, ngoại giao, bang giao, thông điệp, đối ngoại, Thủ tướng, NewYork, ShangriLa
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến Tổng thống Pháp Francois Hollande.

Ảnh: VGP/Nhật Bắc

Các nước nhỏ đã giành nhiều thắng lợi vẻ vang trên bàn đàm phán. Đó là câu chuyện của Việt Nam trong nỗ lực xuất chúng kết thúc chiến tranh, Singapore giành giữ các lợi ích không tưởng về kinh tế-thương mại, Ba Lan không ít lần đàng hoàng đóng vai trò người hỗ trợ hậu chiến quốc tế, tất cả đều trước, cùng và thậm chí trong thế đương đầu với các nước lớn hơn.

Ngoại giao bao gồm nhiều định nghĩa, nhưng cũng như chính trị, nó là tất cả những gì thuộc về nghệ thuật của các khả năng. Các bài diễn văn là một trong những “bộ môn nghệ thuật đó”. Vận mệnh, khắc mệnh hay tương mệnh của các dân tộc không hiếm khi được quyết định trong một khán phòng.

Người ta sẽ không bao giờ quên bài diễn văn hùng biện “14 điểm” năm 1918 của Woodrow Wilson, tạo tiền đề cho sự ra đời của Hội quốc liên, tiền thân của Liên hợp quốc.

ASEAN sẽ còn mãi nhớ tới lời phát biểu của Thủ tướng Thái Lan Chatichai Choonhavan “biến Đông Dương từ chiến trường thành thị trường”, góp phần xóa mờ ranh giới chia cắt địa chính trị Đông Nam Á trong thập niên 80 của thế kỷ trước.

Hàng chục bài phỏng vấn quốc tế của Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch sau năm 1989 đã gây ấn tượng mạnh không chỉ trong lòng bạn bè quốc tế mà còn cảm hóa những người ở phía bên kia khi bóng đen bao vây cấm vận còn phủ kín. Ông không ngại ngần vận dụng ngay cả lời nói của “đối thủ” về khả năng chung luôn có “ánh sáng ở cuối đường hầm”.

Lịch sử cho thấy diễn văn ngoại giao là hợp phần xứng đáng của sức mạnh mềm như quan điểm được chia sẻ rộng rãi của Joseph Nye. Tôn Tử cũng nói đỉnh cao của quan hệ bang giao là “không đánh mà thắng”.

Điểm sáng hiện tại

Gần đây, các bài diễn văn đối ngoại Việt Nam đã đem đến nguồn cảm hứng mới trong bối cảnh kinh tế gặp nhiều thách thức, thời cuộc diễn biến phức tạp, khó lường, dung sai chiến lược dường như đã nhỏ đi.

Tháng 7/2013, tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược-Hoa Kỳ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã làm nhiều cử tọa, bao gồm nhiều nhà nghiên cứu hàng đầu, bất ngờ thích thú và hưởng ứng với câu hỏi: có ai chỉ được cho chúng tôi đâu là cơ sở của ‘đường lưỡi bò’ không?

Tại Shangri La, hiệu ứng “lòng tin chiến lược” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ngay lập tức khiến cộng đồng khu vực, quốc tế thấy một hình ảnh Việt Nam, dù gặp nhiềc thách thức, vẫn tỏ rõ vai trò tích cực, chủ động và có trách nhiệm hơn đối với các công việc chung.

Tương tự như vậy, diễn văn của người đứng đầu Chính phủ tại khóa họp 68 Đại hội đồng Liên hợp quốc ngày 27/9/2013 đã vượt lên trên khuôn sáo của bài phát biểu thông thường. Không chỉ cung cấp các diễn biến mới nhất liên quan đến tình hình an ninh và phát triển toàn cầu, bằng những ví dụ và con số sinh động, bài diễn văn còn thể hiện nhất quán những quan điểm cơ bản của nền ngoại giao Việt Nam trong nỗ lực hội nhập đất nước với những chuẩn mực của thời đại.

Đó là việc đề cao luật pháp quốc tế, nguyên tắc ứng xử chung, bình đẳng và công lý cho mọi quốc gia, tiêu biểu như ở Biển Đông hay việc thực hiện các Mục tiêu Thiên niên kỷ. Bình đẳng bởi vì các quốc gia dù nhỏ cũng có thể có những đóng góp đáng ghi nhận như vai trò của Việt Nam trong việc góp phần bảo đảm an ninh lương thực của thế giới. Công lý là những quốc gia giàu hơn, mạnh hơn, các nước lớn phải đáp ứng được kỳ vọng thể hiện trách nhiệm tương xứng hơn cho các nỗ lực chung của nhân loại. Đi ngược lại những điều đó sẽ làm mất đi hình ảnh quốc gia, một hợp phần thiết yếu của sức mạnh mềm trong thời đại truyền thông và thức tỉnh lương tri.

Tương tự,  bài phát biểu của Thủ tướng tại Paris, nhân dịp hai nước thiết lập “Đối tác chiến lược” đã phản ánh đúng tinh thần lịch sử quan hệ song phương, từ những thời kỳ khó khăn nhất, những câu chuyện tích cực như về bác sĩ Yersin, đến những hợp đồng trị giá hàng tỷ Euro và tinh thần hữu nghị, tin cậy mới. Đáng chú ý, ngôn ngữ của nó không nhằm tái tạo lịch sử bằng các sự kiện khô khan. Trái lại, câu chữ của bài diễn văn đó đã ví quan hệ hai nước như biểu tượng “con tầu đang căng buồm lướt sóng” của Paris, dù có trải qua bão tố cũng sẽ cập bến thành công, nếu được dẫn đường bằng những hành động tỉnh táo ở hiện tại, những bài học quý từ quá khứ và viễn kiến vì một tương lai nhân văn chung.

Trong “kỷ nguyên ánh sáng” (Bill Gate), các cử chỉ và biểu tượng đóng vai trò vô cùng quan trọng. Đó cũng là điểm xuyên suốt trong các tác phẩm gây tiếng vang gần đây của nhà văn, nhà biểu tượng học Dan Brown. Người ta luôn phải trả giá đắt để tìm lại những “biểu tượng đã mất”.

Sức mạnh mềm bao gồm những giá trị phi vật chất. Ý nghĩ và sự tưởng tượng ngay lập tức có thể đưa con người đến mặt trăng. Thực tế là con người đã đặt chân đến mặt trăng, bắt đầu từ những suy nghĩ điên rồ và viễn vông nhất. Là phạm trù thuộc giao tiếp, nghệ thuật và chính trị, ngoại giao là kênh khuếch đại. Bỏ lỡ nó là tự tước đi một nguồn sức mạnh không giới hạn, ẩn chứa trong mọi cá thể chính trị. Tận dụng nó, các quốc gia được chắp thêm đôi cánh.

Những bài diễn văn ngoại giao gần đây của các nhà lãnh đạo Việt Nam một lần nữa cho thấy nhận thức đó đã trở thành hành động cần thiết trong bối cảnh Việt Nam, cộng đồng khu vực, quốc tế cần thêm niềm tin. Thái độ lạc quan, những cách làm riêng mới cần được cổ vũ, nhưng trên hết để thành công chúng phải nhất quán, phù hợp với những nguyên lý phổ quát dẫn dắt toàn nhân loại.

Thạch Hà

Hoàn Cầu: Obama nói không thể dựa vào lịch sử giải quyết TT Biển Đông

(GDVN) – Ông Obama khẳng định rằng các bên tuyên bố chủ quyền các đảo ở Biển Đông cần phải làm rõ những điểm còn mơ hồ, không nên dựa vào lịch sử hay cảm tính, tình cảm dân tộc để giải quyết vấn đề.
Tổng thống Mỹ Barack Obama.

Thời báo Hoàn Cầu ngày 30/9 dẫn lời Daniel Russell, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách khu vực Đông Á – Thái Bình Dương truyền đạt quan điểm của Tổng thống Barack Obama xung quanh vấn đề tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc với các nước láng giềng.

Theo đó, ông Obama khẳng định rằng các bên tuyên bố chủ quyền các đảo ở Biển Đông cần phải làm rõ những điểm còn mơ hồ, không nên dựa vào lịch sử hay cảm tính, tình cảm dân tộc để giải quyết vấn đề.

Washington cũng khẳng định Mỹ có đầy đủ năng lực, tự tin để đồng thời kiểm soát các vấn đề an ninh ở cả khu vực châu Á lẫn Trung Đông.

Trước đó trong phiên họp với các Ngoại trưởng ASEAN, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry kêu gọi ASEAN và Trung Quốc nhanh chóng giải quyết tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông.

Mỹ sẽ tiếp tục nỗ lực giải quyết vấn đề an ninh và tự do hàng hải trên Biển Đông, đồng thời hy vọng đảm bảo các bên liên quan tôn trọng luật pháp quốc tế và an ninh thương mại hợp pháp trên Biển Đông.

Hồng Thủy

 

Con gì làm ra tiền nhiều nhất?

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hoa Kỳ sớm công nhận Việt Nam là nước có nền kinh tế thị trường.

Cuộc phỏng vấn chớp nhoáng sau đây của phóng viên Ngọc Hà (hãng thông tấn Ý Dân) nhằm làm rõ hơn ý kiến của thủ tướng:

Hỏi: Mong ngài thủ tướng nói rõ hơn điều gì khác biệt nổi trội nhất giữa 1 nền kinh tế “nhiều thành phần-một định hướng” của Hà Nội với 1 nền “kinh tế thị trường” mà ông đang yêu cầu Hoa Kỳ công nhận?

Đáp: Trong cả hai nền kinh tế, người ta vẫn hỏi khó nhau là con gì làm ra tiền nhiều nhất? Trả lời được câu hỏi này thì sẽ hiểu tất tần tật những nguyên tắc cốt lõi của các nền kinh tế…

Trong nền kinh tế “nhiều thành phần-một định hướng” thì đó là con tôm xuất khẩu.

Trong giai đoạn quá độ giữa nền kinh tế tập trung và kinh tế thị trường thì đó là… con gái xuất khẩu.

Còn trong nền kinh tế thị trường ở VN xứ tôi, hiện giờ và trong tương lai những năm trước mặt, thì chắc chắn đó là… con dấu.

 

 

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

1– CLB BÓNG ĐÁ NO-U FC RA SÂN LẦN THỨ 80 – 29/09/2013 (Thành), trước ngày xử LS Lê Quốc Quân = >

– Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ John Kerry kêu gọi ASEAN, TQ nên giải quyết tranh chấp biển đảo không bằng võ lực (VOA).

– Nguyễn Trung: SUY NGẪM VỀ THỜI CUỘC – Phần 10 (Bùi Văn Bồng). Thất bại lớn nhất của sự nghiệp bảo vệ tổ quốc nằm trong mặt trận đối ngoại”.

– Radar Nhật săn J-20 Trung Quốc, COC có thoát điềm báo? (PNT). – Abe bác bỏ ‘có tranh chấp ở Senkaku’ (BBC).

– Tokyo đòi tẩy chay bản đồ Google không ghi tên Nhật trên các đảo tranh chấp (RFI).

– Nguyễn Văn Huy: Các diễn đàn xã hội dân sự ở Việt Nam (BBC/DĐXHDS).  – Thư góp ý của ông Vũ Đình Quyến từ Đan Mạch gửi những người khởi xướng Tuyên bố 23/9 (DĐXHDS).

–  Nhà báo Phạm Chí Dũng: Có nên tham gia Xã Hội Dân Sự? (Video) (TTCCT/DĐXHDS). “Mục tiêu thì vô cùng lớn lao, nhưng thực tế thì vô cùng khó khăn.” – Thông tin cá nhân trên mạng, hiểu thế nào cho đúng? (QĐND).  “Nếu để các trang thông tin điện tử cá nhân tự do cung cấp thông tin tổng hợp giống như một cơ quan báo chí sẽ dẫn đến tình trạng nhũng nhiễu, rối loạn thông tin, làm cho công chúng khó nhận biết đâu là đúng-sai, phải-trái, tốt-xấu, khiến dư luận hoang mang và đẩy xã hội rơi vào dòng xoáy bấn loạn, khủng hoảng thông tin”. => Vcl ný với nuận =))

 

– Phái đoàn liên tôn giúp người Việt tị nạn ở Thái Lan (RFA).

– Nhà cầm quyền rối trí về Lê Quốc Quân? (BBC). – Nhiều người bày tỏ thái độ ủng hộ Luật sư Lê Quốc Quân trước phiên tòa sơ thẩm 2/10/2013 (Dân Luận).

– Về việc huy động lực lượng sinh viên giúp công an đàn áp giáo dân: THÔNG TIN CHÍNH XÁC CHÚNG TÔI MỚI NHẬN ĐƯỢC (GX Bố Sơn). – Bức tranh sinh động về tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam (QĐND).

– Câu chuyện của anh em Đinh Nhật Uy-Đinh Nguyên Kha (VOA).

– Một số tên: DŨNG đã mắc nạn (Bùi Văn Bồng). – Diễn văn “bốc mùi” của đ/c “X” (DLB) có nhắc đến cả “ba chàng ngự lâm của A-Lếch-xăng-đuy-ma” … Ha ha! Bữa qua coi TV chút té ghế. – Anh Ba quăng mìn tại LHQ!. Tiếp tục phát huy ý tưởng để đời: “Niềm tin chiến lược”.  – Nghe “Thông điệp xanh” của Thủ tướng ta tại LHQ, vừa vui vừa chưa vui (Quê choa). – Con gì làm ra tiền nhiều nhất? (Đinh Tấn Lực). “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hoa Kỳ sớm công nhận Việt Nam là nước có nền kinh tế thị trường. … Trong giai đoạn quá độ giữa nền kinh tế tập trung và kinh tế thị trường thì đó là… con gái xuất khẩu.  Còn trong nền kinh tế thị trường ở VN xứ tôi, hiện giờ và trong tương lai những năm trước mặt, thì chắc chắn đó là… con dấu“.

– Video: Dư luận xung quanh bài phát biểu của Thủ tướng tại LHQ (VTV).  – Hoạt động của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Mỹ: Dấu ấn sâu đậm với cộng đồng quốc tế (LĐ).

– HẺM BUÔN CHUYỆN (KỲ 118): Nói vậy nhưng không phải vậy đâu ạ… (Nhật Tuấn).  “Từ thời ông cha ta làm gì có tham nhũng tùm lum như hiện nay, chỉ từ ngày học theo thằng Trung Quốc tôn đảng thành mặt trời nên mới có. Bởi vậy ông Nguyễn Phú Trọng rất khôn, chỉ dám nói tới tham nhũng như ghẻ thôi, không dám nói… ghẻ tàu…

– GDP- SỰ DỐI TRÁ TUYỆT VỜI (Ngô Minh). – Nguyễn T Bình: Thêm ba con số không (Quê Choa). “Chị ML… hỏi tôi ‘Ê ông, sao tôi cung cấp số liệu tổng cộng chỉ có 30 móng vào xem ‘Lê nin với thời đại’ mà ông lại viết báo cáo gởi Bộ tới 30.000 người vào xem’. Lúc đó tôi chỉ mĩm cười, im lặng. Nếu 30 năm sau chị ML còn sống chắc chị sẽ kinh hoàng khi có lần người ta  đã công khai thông báo cho cả nước và toàn thế giới biết có tới 99% cử tri đã hồ hởi, phấn khởi đi bầu cử Quốc Hội (!?)“.

2<- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Dứt khoát không thể vay về để ăn tiêu” (Vietstock). Mà phải để ăn … nhậu?!

–  Ngô Vĩnh Long: ‘Đảng đang thụt lùi hơn là cải cách’ (BBC/DĐXHDS). Bài phỏng vấn đã được Diễn đàn XHDS bóc tiếng.

Đúng như thông tin vỉa hè nghe được mấy tuần trước, Hội nghị TW 8 sẽ được khai mạc hôm nay, sớm hơn dự kiến, và thời gian họp cũng sẽ kéo dài hơn (10 ngày). Nghe chừng các rạp chiếu bóng, trung tâm giải trí, …  sẽ vắng người hơn trong dịp này.

– Võ Văn Tạo: Đâu chỉ chuyện thay tên nước? (DĐXHDS). – Tâm 8x – Nguyễn Phú Trọng – Nhà tuyên huấn thế kỷ 20 (Dân luận).  – Nghễnh ngãng hưởng thái bình (Nguyễn Vĩnh). – Nguyễn Bá Chổi:  Nắm tai dân mà hét (DLB). – Thơ: Nửa khùng nửa điên.  Có hình minh họa rất … tầm bậy, hỏng dám đưa lên đây. – Thư giãn: Chuyện hài những người Cộng sản (Dân luận). –  Kẻ đi cửa hậu (FB Caubay Thiem).

– ‘Đa số nhân dân đồng ý với Hiến pháp’ (BBC). “người lãnh đạo Đảng dường như đã cho thấy Điều 4 quy định về sự lãnh đạo của Đảng không còn gì để bàn cãi và chắc chắn sẽ được thông qua”. – Nguyễn Văn Bông – Luật Hiến pháp và Chính trị học (16) (pro&contra).

– Ai là lãnh đạo Việt Nam? (Bùi Văn Phú). “Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam xác định quyền lãnh đạo đất nước nằm trong tay Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng này đã cai trị đất nước từ năm 1945, khi Việt Nam tuyên bố độc lập và một thời gian đã có chính phủ liên hiệp do Hồ Chí Minh thành lập với nhiều đảng tham gia nội các.  Nhưng cách tổ chức nhà nước hiện nay thì ba lãnh đạo to nhất nước, Chủ tịch Nước, Tổng Bí thư, Thủ tướng, cũng như các bộ trưởng đều là lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng sản“. – Hiểu ý Bác Tổng rồi! (Trần Kinh Nghị).

– Hồ Quang Huy – Thư phản đối Quy định số 47-QĐ/TW về các điều Đảng Viên không được làm (Dân Luận).

– Võ Văn Thôn: CHÍNH QUYỀN ĐÔ THỊ (DĐXHDS).

– Sẽ sắp xếp lại số lượng Thứ trưởng ở các Bộ (VOV).

– Tiền đã khó, xây trụ sở 10-15 năm lại đập (VNN).

– CƠN ÁC MỘNG (Thùy Linh).

– Giao đất nhưng không được tái định cư (NLĐ).

– Hôm nay, xét xử vụ ông Đoàn Văn Vươn kiện UBND huyện Tiên Lãng (LĐ).

– UBND Hà Nội sắp “tuyên án” Tổng GĐ đánh nhân viên sân golf (DV).

– Cán bộ sở vào khách sạn phê ma túy đá (NLĐ).

– Video: Thanh niên cứng đối đầu Công An phường (Long Hoàng). “Thanh niên: Không! Cháu không xuất trình giấy tờ, chú hiểu chưa, bởi vì sao? Thứ nhất cháu nói với chú là: Thượng tá Mai Văn Huyên, số hiệu quân nhân là 134 và 394. Thưa với chú là, thứ nhất, chú không có thẻ xanh để kiểm tra, thứ hai chú chưa chào cháu, nên cháu không làm việc với chú. Thế nên cháu mới hỏi: Đồng chí nào làm việc với cháu thì phải ra chào cháu trước“.

– Tỷ lệ luật sư trên dân số của Việt Nam thấp (TBKTSG).

3– Trần Dân Tiên thực là ai!?  (VHNA/DLB).  – Tản mạn về những con đường. 

– Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội Lê Thị Nga: Vụ chôn hóa chất: Đủ căn cứ khởi tố hình sự (TVN). Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga: Cần kịp thời xử lý vụ việc =>

– Thủy điện “tàn sát” gần 50.000 ha rừng (NLĐ).

– Việt Nam bắt đầu có ý thức bảo vệ môi trường (RFI).  – Tư pháp Nga quyết định tống giam một phát ngôn viên của Greenpeace. – IPCC: chính con người làm trái đất ấm nóng lên (RFA).

– Trung Quốc xét xử một người kêu gọi biểu tình kỷ niệm Thiên An Môn (RFI).  – Cư dân mạng bất bình vì bình hoa khổng lồ trước Thiên An Môn.

– Đối phó với một Trung Quốc mâu thuẫn (NCQT).

Đề phòng Bắc Kinh và Bình Nhưỡng, Mỹ, Nhật và Hàn Quốc duyệt xét liên minh (RFI). – Mỹ-Hàn không đổi ngày bàn giao quyền tư lệnh liên quân.  – Triều Tiên lại lên án Hàn Quốc vụ bắn người đào tẩu (NLĐ).  – Mối đe dọa thực sự từ phía Triều Tiên (KT).

– Putin – Gorbachev thứ hai (Kichbu).

– Bangladesh : Ba triệu công nhân dệt may được chủ hứa tăng lương (RFI).

 

– Di chuyển khó lường của 3 hạm đội Hải quân Trung Quốc trên Biển Đông (SM). – Sức mạnh Hạm đội Nam Hải – Công cụ bá quyền của TQ trên Biển Đông (Soha). – “Trình độ của quân đội Trung Quốc vẫn kém nước mạnh nhất 30 năm” (GDVN).

– Osprey Nhật Bản chiếm ưu thế trước “Bò rừng” Trung Quốc (ANTĐ).

– Obama: Tranh chấp Biển Đông không thể giải quyết dựa vào lịch sử (GDVN).

– Khi số phận đất nước được quyết trong…khán phòng (TVN).

– Bùi Hoàng Tám: Tín hiệu mới cho lấy phiếu tín nhiệm! (DT). – Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp đề nghị: Hiến định thẩm quyền Quốc hội về “lấy phiếu tín nhiệm” (LĐ).

– Mọi chuyện từ chữ “tham” (KT). – Củng cố niềm tin bằng hành động cụ thể (SGGP).

– Vụ nổ súng ở Đồng Nai: Lấy lời khai nguyên đại úy Ngô Văn Vinh (LĐ).

– VỤ “TRÁO THỦY TINH THỂ” Ở BV MẮT HÀ NỘI: “Không thể sai sót với số lượng lớn như vậy” (PLTP). – Bộ trưởng Vũ Đức Đam nói về vụ “tráo thủy tinh thể” ở BV Mắt Hà Nội (GDVN). – Người tố “tráo thủy tinh thể”: Ông Nguyễn Bá Thanh đã nhận được đơn! (Infonet).

– Vụ chôn hóa chất: Đủ căn cứ khởi tố hình sự (TVN).

– Không giảm lương, không tăng giá điện (LĐ). – Không thể để sữa cho trẻ bị “làm giá” (PLTP). – Dẹp ‘loạn’ giá sữa (DĐDN).

– Vỡ kênh dẫn dòng thủy điện Sêrêpốk 4A (TT). – Vỡ kênh thủy điện Sêrêpốk 4A khiến nhiều héc ta hoa màu bị hư hỏng (SM).

– Ép dân nộp tiền làm đường vì thành tích? (SGTT).

– Dân mòn mỏi chờ xây lại chung cư (PLTP).

– Quốc hội Campuchia phản bác luận điệu của CNRP (SGGP).

KINH TẾ

– Chính phủ đề nghị bội chi ngân sách lên 5,3% (TBKTSG).  – Thu ngân sách vẫn khó dù kinh tế phục hồi (PLTP). – Đến từng doanh nghiệp gỡ khó (NLĐ).  – Thủ tướng: Khó nhất cân đối ngân sách (VNN).  – Thực hiện đồng bộ giải pháp hoàn thành kế hoạch 2013 (TTXVN).

4<- Phỏng vấn TS Võ Trí Thành – Viện phó Viện Kinh tế TƯ: “Sưởi ấm” tổng cầu của nền kinh tế (DĐDN).

– Lúng túng xử lý nợ thuế (NLĐ).

– Nhu cầu vàng của Việt Nam là 50 – 100 tấn/năm (VNN).

– “Núi” bất động sản tồn kho đang nhỏ dần (VnM).  – Nhà đất Bình Dương chuyển động (BKTSG).

– Trên 400.000 tấn đường tồn kho (HQ).  – Đường nhập rẻ hơn đường nội địa (PNTP).  – Mua giá thấp nông dân bỏ mía, mua giá cao nhà máy lỗ (TBKTSG).

– Xử lý việc thao túng giá sữa (NLĐ).  – Video: Quản lý thị trường sữa (VTV).  – Bộ trưởng Đinh Tiến Dũng nói về điều hành giá xăng, sữa (VnEco).  – Bộ Y tế, Bộ Tài chính quản lý giá sữa không tốt (TN).

– Phỏng vấn ông Nguyễn Mạnh Cường, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch: “Kích cầu cũng phải chọn thời điểm” (TQ).

– Đại gia số 1 Việt Nam: Thâu tóm ngân hàng, mua 100 máy bay  (VNN).

– Video: Chính sách kinh tế và cuộc sống: Giảm nhập siêu từ Trung Quốc, từ chính sách đến thực tế (VTV).

– Trung Quốc : Khu Thương mại Tự do Thượng Hải chính thức mở cửa (RFI).  – Khu tự do Thượng Hải ‘thúc đẩy cải tổ’ (BBC).

 

– Hoán đổi 11.900 tỷ đồng nợ của Vinashin: “Tảng đá” nợ xấu nhúc nhích (TP).

– 3 tháng cuối năm: Ổn định kinh tế vĩ mô, kiềm chế lạm phát (SGGP). – Kinh tế năm 2014 sẽ sáng hơn (SGGP).

– Nói và làm: Bán cả một ngân hàng cho nước ngoài? (VEF).

– Thẻ tín dụng – tiện thì có tiện, nhưng… (TN).

– Chữa bệnh thành… mãn tính (TN).

– Vàng, chứng khoán hay bất động sản sinh lời? (DĐDN).

– Thị trường bất động sản: Chuẩn bị hồi phục! (Công thương).

– Đại gia số 1 Việt Nam: Thâu tóm ngân hàng, mua 100 máy bay (VEF).

– Không được giảm lương tối thiểu (TN). – Lương tối thiểu không thể quá cao (KT). – “Chốt” phương án tăng lương tối thiểu 15% (Infonet).

– Công khai tiền trích quỹ bình ổn cho mỗi doanh nghiệp xăng dầu (PLTP). – “Doanh nghiệp không được tự tiện sử dụng quỹ bình ổn xăng dầu” (GDVN).

– Đa dạng hóa dịch vụ để thu hút đầu tư (SGGP).

– Ngành mía đường kêu cứu (SGGP). – Cạnh tranh kém, doanh nghiệp ngành đường lại kêu cứu (SGTT).

– Đa cấp lừa tiền, gây u mê người dân: Chính phủ hứa gì? (VTC).

– Thượng Hải sẽ tự do thương mại đến cỡ nào? (TN). – Bức tranh kinh tế Trung Quốc ‘méo mó’ dưới các con số đẹp đẽ (SM).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Phát hiện mộ Lạc Long Quân: Lại một thông tin giật gân (Phan Duy Kha).

– Màn đại xòe cổ lớn nhất Việt Nam (VOV).  – Đêm đại xòe kỷ lục Guiness say đắm lòng người (DV).

– Kiên Giang: Rộn ràng Lễ hội Nguyễn Trung Trực (TT).

– Người làm sống lại một văn đàn rực rỡ (TVN).  – Đưa tiễn Thầy Hoàng Như Mai (PBVH).  – Đọc Tuyển tập Hoàng Như Mai.

– Hà Kỳ Lam – Ba Mươi Năm Ấy (DĐTK). – Nguyễn Xuân Hoàng – GIỌT NƯỚC MẮT CHO CHÚ ĐĂNG . – Nguyễn Hoài Vân – Nho Giáo.  – Thơ: Đông Hương – Người Ðàn Bà Ði…

– Đào Văn Bình: CHUYỆN HAI NGƯỜI QUÉT RÁC (TV Hoa Sen).

– HOÀI NIÊM CÁC TRƯỜNG CŨ SAI GON (Sơn Trung).

– HÀ TÂY BÌNH ĐỊNH BAO XA (Văn Công Hùng).

– Nguyễn Duy: Nhìn từ xa… Tổ quốc ! (Diễn Đàn).

– BÀI THƠ ĐÃ KHƠI NGUỒN CẢM HỨNG CHO CA KHÚC “ĐIỆU VÍ DẶM LÀ EM” (Nguyễn Trọng Tạo).

– Trùng Dương – Chuyện trò với Đạo diễn Đỗ Tiến Đức (DĐTK)

5– Tản mạn về văn hóa “Còm” (TMCN).

– Ngôi nhà kỳ dị gắn 8.000 bát đĩa cổ xưa (VNE). =>

– Các điệp viên (Nhị Linh).

– Người đẹp Philippines lên ngôi Miss World (BBC).  – Biết bao giờ đến Việt Nam? (NLĐ). – Philippines mừng Hoa hậu Thế giới đầu tiên (RFI). 

– Bóng đá Việt Nam thiếu chuyên nghiệp, nghề cầm còi bị nhiều sức ép (RFI).

– Lễ thắp đuốc Olympic Sochi 2014 tại Đền Hera cổ (TTXVN).

 

– Hà Nội hóa chầu văn (TN).

– Người làm sống lại một văn đàn rực rỡ (TVN).

– Đọc sách Quyền sư: Học để biết thua (TP).

– Chuyện đời Bùi Giáng – Kỳ 13: Bùi Giáng với làng báo Sài Gòn (TN).

– Giá của hào quang (SGGP).

– Thời của “bò rống” lên ngôi?! (PT).

– ‘Chuyện bây giờ mới kể’ của Lâm Quang Tèo (TTVH).

– LHP Việt Nam: “Đông đúc” nhưng chưa thể phấn khởi (PLTP).

– Trung Quốc và dự án “soán ngôi” Hollywood (LĐ).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Phỏng vấn Bộ trưởng Phạm Vũ Luận: ‘Tôi sẵn sàng trả giá cho đổi mới giáo dục lần này’ (VNE).  – Chỉ mong đổi mới nhanh nhanh (KT).

– GS.NGND Hoàng Như Mai: Một đời vì giáo dục (GD&TĐ).  – Vĩnh biệt một cây đại thụ trong ngành giáo dục Việt Nam (DT).  – Những câu hỏi nhức nhối (TT).

– Thí sinh “biến” đi đâu? (NLĐ).

– Náo loạn trường mầm non, cảnh sát phải can thiệp (NLĐ).  – Đắk Lắk: Trường mầm non 1 – 6 đã có hiệu trưởng mới (VOV).

– Giáo viên dạy giỏi – Góc nhìn người trong cuộc (GD&TĐ).

– Lạm thu, lỗi không chỉ riêng nhà trường (PL&XH).

– “Bằng đẹp” và “Kinh nghiệm”, nhà tuyển dụng chọn ai? (Afamily).

– Hà Nội nỗ lực chống ùn tắc trước cổng trường học (CAND).

– Thừa Thiên – Huế: Cho phép học sinh nghỉ học để tránh bão (GD&TĐ).

– Một số bằng đại học 2 năm lại có lương cao hơn bằng cử nhân (Sống Magazine). – 10 loại thức ăn & thức uống làm bạn già nhanh. – 7 loại bạn hữu bạn không nên giữ trong đời.

– Tác giả bài báo khoa học: vị trí (Nguyễn Văn Tuấn).

– Nghị sĩ Đức bác bỏ cáo buộc ăn cắp ý tưởng luận án tiến sĩ (TT).

– Phi thuyền chở hàng cập Trạm Không gian Quốc tế (VOA).

 

– Người lãnh đạo “Dãy số quần chúng” (GD&TĐ). – “Đề xuất đổi mới toàn diện giáo dục tập trung vào giáo dục phổ thông” (GDVN).

– Thương mại hóa và con đường của giáo dục Việt Nam (GDVN).

– Cứ thất nghiệp là đi làm… thạc sĩ (TP). – Có phải mọi cánh cửa đều đóng với thạc sĩ (TP). – Tiến sĩ, hưu trí, osin: Ai lương cao hơn? (KT).

– Cử tri băn khoăn về đề án đổi mới giáo dục (PLTP). – Bài 2: Chương trình – sách giáo khoa là nền tảng, chất lượng nhà giáo là then chốt (HNM).

– Oằn lưng với học phí trường tư (TT).

– Nỗi khổ mang tên “tự nguyện” (SGGP). – Trả bớt lại tiền “xã hội hóa” (TT).

– Vụ “ăn chặn” tiền học sinh: Hiệu trưởng lúng túng khi giải thích (Soha).

– Bốn chục ngàn tiền xem xiếc và tiếng khóc trẻ thơ (DV).

– Trẻ nói dối càng nhiều, chữ hiếu càng cao (PNT).

– Hoán đổi chỗ ngồi cho học sinh tiểu học – Cần quy định thống nhất! (SGGP).

– Những ngôi trường hoang ở… Hà Nội! (PT).

– 9 năm nằm liệt giường, vẫn thi đỗ 2 trường ĐH (DT).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

MẤY DÒNG TRƯỚC BÃO (Cu Vinh). – ĐIỂM TIN CHẠY BÃO. – Quân dân miền Trung phập phồng phòng chống bão (TT).  –  TT-Huế: “Di dời dân khẩn cấp ngay trong đêm nay” (KP). – Nhiều khả năng tâm bão số 10 sẽ đổ bộ Quảng Bình, Quảng Trị (TN).  – Công điện chỉ đạo đối phó với bão số 10 (CP).

– 1 ngày ở BV Mắt TƯ: Già-trẻ-bé đau mắt đỏ “khủng“ (KT).

– Bắt xuồng cao tốc vận chuyển khoảng 40.000 con gà nhập lậu (QĐND).

– Đổ xăng xong, hàng chục xe chết máy (TT).

– Cháy kho chứa hóa chất, QL1 náo loạn (TN).

– Vụ sập tường làm chết 4 cháu nhỏ: Tạm giữ hình sự chủ khu đất và người lái máy xúc (TN).

– Bắt hai “má mì” bán hai cô gái sang Trung Quốc (TT). – Bắt cóc đòi tiền, chủ nợ biến thành kẻ phạm tội (ĐSPL).

– Nhức mắt với bảng quảng cáo (NLĐ).

– Video: Bất cập hệ thống đèn tín hiệu giao thông (VTV).  – Nguy hiểm rình rập người đi tập thể dục (NLĐ).

– Phá rừng nuôi tôm (NLĐ).

– Trắng đêm đuổi voi rừng (NLĐ).

– Đắk Lắk Vỡ kênh dẫn thủy điện Sêrêpốk 4A, gây ngập nặng (VNN).

– Nigeria: Lật phà, 142 người chết và mất tích (NLĐ).

– Sập nhà ở Ấn Độ: Ít nhất 42 người thiệt mạng (VOA).  – Vụ sập nhà ở Ấn Độ: 61 người đã thiệt mạng (VOV).

 

– Ngăn chặn lạm dụng kháng sinh (PLTP).

– Tương ớt gia vị phẩm màu; mắm cá đặc sản hóa chất (VEF).

– Chưa thể tìm được thi thể 3 công nhân bị lũ cuốn vào đường hầm thủy điện ở Phú Yên (LĐ).

–