Lại bàn về ĐA SỐ và DÂN CHỦ


CSVN vừa có Hiến Pháp ‘bình mới rượu cũ’

HÀ NỘI 28-11 (NV) – Quốc hội CSVN bấm nút thông qua bản hiến pháp mới, sửa đổi theo kiểu tráo lên trộn xuống các chương, các điều nhưng cái người ta mong mỏi nhất không hề thay đổi, giữ nguyên độc tài đảng trị.

Những điều chính yếu mà giới trí thức nhân sĩ, các tôn giáo thúc hối thay đổi, trả lại quyền làm chủ vận mệnh đất nước, trả quyền tư hữu đất đai và các quyền tự do căn bản cho nhân dân, thì không có gì khác với bản hiến pháp cũ có từ 21 năm trước.

 
 Các đại biểu Quốc hội CSVN nhấn nút thông qua toàn văn bản Hiến pháp sửa đổi. (Hình: VTC)


Hãng thông tấn chính thức của chế độ khoe rằng Hiến pháp 1992 được sửa đổi “tạo cơ sở pháp lý thuận lợi và bền vững cho quá trình hội nhập và phát triển của đất nước trong thời kỳ mới”. Nhưng ngoài sự thay đổi vị trí của các điều khoản, các chương, những ai đã đọc bản dự thảo được phổ biến trên Internet đều thấy như cũ.

Điều 4 của hiến pháp cũ dành độc quyền cai trị đất nước cho đảng CSVN thì vẫn là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” ở bản hiếp pháp mới thông qua. Ở điều 2, chế độ cai trị thì vẫn là “Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.”

“Pháp quyền xã hội chủ nghĩa” nói trắng ra là độc tài đảng trị. Tuy nhà cầm quyền tự nhận là “đầy tớ nhân dân” nhưng ông bà chủ nào kêu gào nhân quyền, tự do ngôn luận báo chí, tự do tín ngưỡng đều bị đàn áp thẳng tay. Hàng ngàn hàng vạn người khiếu kiện đất đai quanh năm suốt tháng ở đủ mọi cấp chỉ vì “đầy tớ” cưỡng đoạt mất cơ hội kiếm sống trên mảnh vườn thửa ruộng, trở thành tay trắng.

Điều 69 của bản hiến pháp 1992 thì đổi thành điều 25 ở hiến pháp mới “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”, sửa vài chữ. Thực tế thì quyền tự do này bị bóp siết thế nào, các bản án quy cho người dân tội “tuyên truyền chống nhà nước…” hay “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ …” chứng minh cụ thể rằng quyền chỉ có trên giấy.

Thay vì nói “kinh tế quốc doanh” như hiến pháp cũ, hiến pháp mới xài từ “ kinh tế nhà nước” và vẫn giữ “vai trò chủ đạo” trong “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Cái đám làm kinh tế nhà nước đã “giữ vai trò chủ đạo” nhưng trong điều 51 của hiến pháp mới lại nói “Các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng, hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật” thì rõ ràng mâu thuẫn như nhiều người từng phân tích trước đây.

Tuy tảng lờ kiến nghị của hàng chục ngàn người đủ mọi tầng lớp dân chúng đòi đa nguyên đa đảng, trả quyền lập hiến cho dân nhưng TTXVN thuật lời Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng dối trá rằng “Quốc hội, Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã làm việc hết sức mình, tiếp thu ý kiến các đại biểu Quốc hội qua 3 kỳ họp với tinh thần lắng nghe, thấu hiểu, tiếp thu, chắt lọc những tinh hoa trí tuệ của toàn dân tộc vào bản Dự thảo lần này.”

Quảng đại quần chúng Việt Nam thất vọng nhưng cũng không ngỡ ngàng gì với cái kết quả biểu quyết buổi sáng hôm Thứ Năm 28/11/2013 bản hiến pháp mới với 97% đại biểu “bấm nút thông qua.” Báo chí tây phương từng gọi Quốc hội CSVN là con dấu cao su (rubber stamp), khi cần thì quẹt tí mực đóng xuống tờ giấy là cái dấu nào cũng giống nhau.

Các cuộc thảo luận, tranh luận ở quốc hội CSVN hoàn toàn có tính hình thức. Khi bấm nút biểu quyết thì đều thông qua vì hầu hết đều là đảng viên cao cấp được “cơ cấu” vào ngồi ở cơ quan lập pháp, làm theo lệnh để được chia chác bổng lộc.

Ông Nguyễn Quang A, một trong những nhân sĩ trí thức ký tên vào bản kiến nghị đòi bỏ điều 4 hiến pháp không bày tỏ ngạc nhiên về kết quả thông qua hiến pháp mới kiểu bình mới rượu cũ.

“Cái quốc hội này là của đảng Cộng sản Việt Nam, không phải của nhân dân Việt Nam.” Ông A nói với hãng thông tấn AP. (TN)

“Lấy dân làm gốc” – Thắng lợi lớn nhất của kỳ họp Quốc hội lần này

Đôi lời: Trong những bài viết mà trang Diễn đàn XHDS này đăng tải, có một số bài được bình luận, giới thiệu thêm chút ít, vừa thể hiện quan điểm của người biên tập, vừa gợi mở cho độc giả quan tâm và tham gia ý kiến. Tuy nhiên, có 2 thể loại mà thiết nghĩ, không cần hoặc hơi khó bình luận, mặc dù có vẻ như rất cần phải bình.

Thể loại thứ nhất, là những bài trên tờ báo có tên là Quân đội nhân dân, trong mục “Làm thất bại chiến lược diễn biến hòa bình”. Bởi khi “thưởng thức”, có lẽ đại đa số độc giả ở đây đều có cảm giác như vừa mở hũ mắm thối. Khỏi cần bình gì nữa!

Thể loại thứ hai, theo ý chủ quan của người biên tập, như là một món mắm, có thể chưa tới mức thối, mà chỉ nặng mùi … thum thủm thôi, nhưng lại được trộn lẫn chút bơ sữa thơm ngon, phi hành mỡ lên cho dậy mùi. Thật khó nói, thôi đành để độc giả tùy nghi bình phẩm. 

BT

—-

Vũ Duy Phú (*)

Cũng như biết bao những sự kiện chính trị quan trọng khác của đất nước, nhân dân ta cũng đã kỳ vọng rất nhiều vào kỳ họp Quốc hội lần này. Quốc hội đã hoàn thành một khối lượng công việc rất to lớn đề ra ban đầu, sau khi thu thập ý kiến rộng rãi trong dân, sau khi bàn bạc trao đổi tranh luận sôi nổi và khá cởi mở, Quốc hội đã đi đến nhiều quyết định quan trọng, có nhiều nội dung phù hợp với dự kiến ban đầu khá chuẩn xác của Ban lãnh đạo kỳ họp, cũng có nhiều nội dung đã được chính các đại biểu góp phần tham gia hiệu chỉnh, sang sửa sao cho thích hợp với thực tiễn và yêu cầu mới của cách mạng mà Ban trù bị trước đó chưa nhận ra.

Đó chính là kết quả của đường lối “Lấy Dân làm gốc” của Đảng, thông qua hoạt động trí tuệ của toàn thể Quốc hội. Rất nhiều nội dung của Hiến pháp đã được nâng lên một tầm cao mới trên quan điểm tôn trọng ý dân, “Lấy dân làm gốc” hay tôn trong nguyên tắc trả lại “Tự do Dân chủ Nhân quyền” cho dân rõ hơn, sự lãnh đạo độc tôn của mọi loại cấp uỷ của Đảng đã bước đầu được hạn chế đúng mức. Đó là thắng lợi lớn nhất của kỳ họp Quốc hội lần này.

Tuy nhiên, nhiều người, đặc biệt là phần khá lớn cư dân trong khối trí thức, cách mạng lão thành, nhân sĩ yêu nước . . .chưa thật là phấn khởi, vì thấy một số nội dung kiến nghị của mình chưa được Quốc hội chấp nhận. Ví dụ trong Hiến Pháp vẫn để lại những nội dung nói lên rằng, Hiến pháp thực sự vẫn là một bản “Thể chế hoá cương lĩnh của Đảng CS VN”, mà ngay bản cương lĩnh này cũng đã bị lạc hậu so với đà tiến triển của cách mạng và thực tiễn phát triển của thế giới văn minh. Bản thân việc Đảng vẫn thuyết phục được Quốc hội chấp nhận coi Hiến pháp là văn bản “thể chế hoá” cương lĩnh của Đảng, nói lên rằng, toàn dân, thông qua hoạt động của Quốc hội, vẫn tin tưởng nghe theo ý kiến lãnh đạo của Đảng. Điều đó – lòng tin của Dân vào Đảng – về mặt nào đó, chính lại là điều đáng mừng cho đất nước ta trong thời kỳ khá khó khăn hiện nay.

Còn tranh luận phải trái để luôn luôn tiệm cận tối đa tới chân lý, thì vẫn rất cần, tuy nhiên, tùy từng thời điểm, tuỳ từng giai đoạn lịch sử, và thậm chí tuỳ từng nội dung, mọi người cần phải cân đối một cách đầy đủ và toàn diện hơn – tạm thời trên nguyên tắc lấy đa số làm chuẩn! “Phe” thiểu số, hãy bình tĩnh tạm coi rằng, có thể bản thân mình chưa tổng hợp đầy đủ hết những yếu tố cần thiết để đi đến kết luận phải trái.

Nhân đây, tôi xin nói thêm hai ý kiến riêng.

Một là, hãy vững tin rằng, rất nhiều trường hợp, chưa chắc “thiểu số” đã sai. Rõ nhất là từ xưa cho đến nay, rất nhiều tư duy và tư tưởng tiến bộ vượt lên trước đều bị là thiểu số, thậm chi thiểu số thảm hại (hãy rà lại quá trình gian khổ tiến lên của cách mạng thế giới và của cách mạng Việt Nam chúng ta sẽ rõ). Khi nào đa số dân chúng nhận thức ra thì thiểu số đúng sẽ trở nên đa số và khi đó sẽ được chấp nhận. Tôi rất ấn tượng việc Ănghen nhắc lại câu nói của Karl Marx: “Tôi chỉ biết có mỗi một điều rằng tôi không phải là một anh Marxist” (Pert Singer. Karl Marx. NXB Tri thức.Hà Nội, 2011, trang 96). Ănghen giải thích rằng, Mark đã có lúc đâm ra rất bực bội vì những lối lý giải sai lầm về học thuyết của mình đến mức phải thốt lên như vậy. Thế mà, cho đến hiện nay, người ta mới xuất bản được 500 tập trong toàn bộ tác phẩm về “Học thuyết” của Mark . Vậy đúng sai là câu chuyện dễ nhầm, dễ xẩy ra, không nên quá coi trọng làm gì.

Hai là, Vì chúng ta đang “vấn vương” vào sự đúng sai của “CN Mác – Lê” nên tôi xin nêu một trong những luận điểm quan trọng nhất (theo Ănghen) của học thuyết Mark là: “Không phải ý thức quyết định đời sống, mà chính đời sống quyết định ý thức” (Có thể tra trong Mark toàn tập, song để tiện theo dõi, vẫn xin xem trong sách đã dẫn, trang 78). Vì vậy, trong cái toàn cảnh Việt Nam và Thế giới vô cùng phức tạp hiện nay, tức “ĐỜI SỐNG” đất nước và thế giới như đang hiện hữu, thì “Ý THỨC“ của toàn dân, trong đó bao hàm cả “Ý thức” nhân dân và “Ý thức” của lãnh đạo nó đang hiện hữu tương ứng với “đời sống” như là nó đang tồn tại, là không có trái với học thuyết thiên tài của Mark, càng không có gì mâu thuẫn lớn với học thuyết Hồ Chí Minh. Nếu “ý thức” của tầng lớp ưu tú của xã hội ta đang “đi trước” một chút, thì âu cũng là do sự khác biệt một chút của “đời sống’ của tầng lớp này nó quyết định mà thôi ?!./.

V.D.P.

* TS Vũ Duy Phú, thành viên Viện những vấn đề Phát triển (VIDS), từng có nhiều bài viết liên quan các vấn đề chính trị, xã hội. Cùng tác giả: Thêm một lý do chưa thông qua Hiến pháp năm nay (Thư ngỏ).  Tựa bài viết được biên tập sửa lại cho rõ hơn, so với tựa do người viết đặt (Thắng lợi lớn nhất).

Phản ứng dư luận về bản Hiến pháp mới được Quốc hội thông qua


VRNs (29.11.2013) – Sài Gòn – Sáng hôm qua, kỳ họp thứ 6, Quốc hội Khóa XIII chính thức thông qua Dự thảo Hiến pháp 2013 với 486/488 ĐBQH bấm nút tán thành trong 97,59% tổng số phiếu. Có hai phiếu không tán thành.

Doan Trang viết trên facebook: “Một trong các đặc điểm giúp ta dễ nhận ra độc tài nhất, đó là tỷ lệ người đi bầu và tỷ lệ bỏ phiếu tán thành chủ trương chính sách bao giờ cũng thật là cao. Độc tài đúng là rất thích các con số, thích lượng hóa, kiểu như “ba phe, bốn mâu thuẫn”, “năm dòng thác cách mạng”, “ba sẵn sàng”, “ba đảm đang”, v.v. Độc tài cũng thích những con số thống kê có lợi cho họ, tức là phải rất cao, ít nhất là trên 90%, còn thì càng gần sát mức tuyệt đối càng tốt.”

Trong 488 ĐBQH có 486 phiếu tán thành, 0 phiếu không tán thành và 2 phiếu không biểu quyết.

Yeu NuocViet nói: “Nhiều người đang tìm kiếm 2 vị đại biểu quốc hội không biểu quyết kia để chiêm ngưỡng dung nhan họ thế nào. Lực lượng an ninh cũng được tung vào cuộc để điều tra.”

Mấy ngày trước, ông Cựu Đại tá quân đội Nhân dân VN Phạm Đình Trọng nói: “Từ lâu người Dân Việt Nam đã thừa biết Quốc hội này của ai nên người Dân cũng biết chắc rằng Hiến pháp năm 2013 sẽ được Quốc hội chấp nhận với số phiếu cao. Số phiếu cao đó là điều Quốc hội tự thú với Dân và là dấu ấn tủi nhục Quốc hội để lại trong lịch sử!”.

Theo An Ninh Thủ Đô cho hay vẫn giữ nguyên Điều 4 Hiến pháp về vai trò lãnh đạo của Đảng cs: “Tuyệt đại đa số ý kiến đều tán thành quy định về vị trí, vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam tại điều 4 của dự thảo…”

Nhà báo Phạm Trần bình luận: “Bất biết bằng hình thức nào, nếu tiếp tục duy trì Điều 4 dành quyền lãnh đạo tuyệt đối cho đảng thì thà đừng sửa còn hơn tiếp tục phí phạm thời gian và tiền của người dân.” Ma Văn Thành nói cụt lủn: “… sửa xong vẫn giữ y nguyên thì sửa làm gì?…” Sói Điên kêu lên: “Lại một trò hề.”

Báo cho hay, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nhấn mạnh, Dự thảo Hiến pháp 1992 sửa đổi được Quốc hội thông qua lần này là bản Dự thảo được chuẩn bị công phu, tâm huyết, khoa học; là kết quả quá trình làm việc nghiêm túc, cần mẫn và tâm huyết của các đại biểu Quốc hội, của các tầng lớp nhân dân. Dự thảo đã thể hiện được tinh thần đổi mới; thể hiện được ý chí, nguyện vọng của nhân dân, ý Đảng hợp với lòng dân.

Trong bài viết “Hiến pháp mới chỉ kéo Việt Nam xuống hố” của nhà báo Phạm Trần, ông nhận định: “Hiến pháp có chủ tâm “diệt dân chủ để duy trì  độc tài” đã đạt mục đích bảo đảm cho đảng Cộng sản Việt Nam được tiếp tục “lãnh đạo nhà nước và xã hội” bằng mọi giá mà không cần biết có thuận lòng dân hay không.”

Blogger An Đổ Nguyễn cho rằng : “Chúng ta có cần phải xem lại tư cách của các ông ngồi trong Quốc Hội không???… Tốt nhất là nên giải tán Quốc hội… Nếu Quốc hội không thể hiện ý chí của nhân dân mà chỉ phục vụ Đảng, tôi sẽ sống theo kiểu 1 công dân tự do, chỉ tôn trọng và tuân thủ những chuẩn mực phổ quát về Quyền con người được LHQ công nhận… Hiến pháp và Luật của các ông tự đặt ra nhằm hạn chế những quyền tự do căn bản của con người thì các ông tự đi mà tuân thủ lấy…”

 HT.VRNs

‘Ý thức hệ Đảng chi phối hiến pháp 2013’

Kinh tế gia từ VN cho rằng Hiến pháp sửa đổi vừa được thông qua với tỷ lệ ‘đáng ngạc nhiên’ vẫn bị chi phối nặng bởi ý thức hệ của Đảng CS.

Nghemp3

Tiến sỹ Hàn Mạnh Tiến từ Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam cho rằng bản Hiến pháp sửa đổi mới thông qua của Quốc hội Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề bởi ‘ý thức hệ của Đảng Cộng sản’.

Theo ông Tiến, người cũng là Chủ tịch Hội các nhà quản lý các doanh nghiệp vừa và nhỏ Việt Nam, yếu tố này đã tác động tới các diễn ngôn mở đầu Hiến pháp, quy định thực hiện cương lĩnh, kế hoạch của Đảng Cộng sản, cho đến các quy định về vai trò chủ đạo của khu vực nhà nước trong nền kinh tế và sở hữu đất đai toàn dân do nhà nước thống nhất quản lý.

Theo ông Tiến riêng việc vừa quy định các thành phần kinh tế bình đẳng, trong khi lại hiến định khu vực nhà nước có vai trò chủ đạo đã hàm chứa ‘mâu thuẫn’ đáng quan ngại.

Với bản Hiến pháp sửa đổi như vậy, riêng ở điểm này, theo chuyên gia kinh tế, nhà nước sẽ rất khó khăn trong việc giải quyết các vấn đề về công bằng và hiệu quả trong quan hệ xã hội giữa các thành phần của nền kinh tế quốc dân.

Ông Tiến cũng đặt câu hỏi và cho rằng nếu bản Hiến pháp sửa đổi được đưa ra toàn dân để các cử tri, những người có quyền bỏ phiếu thông qua, việc đạt được một tỷ lệ cao tới 98% như kết quả tại Quốc hội Việt Nam cho thấy hôm 28/11/2013 là một điều sẽ khiến ông ‘rất ngạc nhiên’.

Luật sư Trần Thanh Hiệp: Việt Nam không có hiến pháp – Chỉ có cương lĩnh của đảng

Phạm Trần – Trần Thanh Hiệp (Danlambao)  Sáng ngày 28/11/2013, sau hai năm tiêu phí không biết bao nhiều tiền bạc của dân để thực hiện các cuộc thảo luận và lấy ý kiến giả hiệu dân chủ, 486/488 Đại biểu Quốc hội Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã thực hiện cuộc bỏ phiếu “ấn nút” để chấp thuận Hiến pháp sửa đổi, hay còn được gọi là Hiến pháp 2013, đạt tỷ số gần 100%. Có 2 Đại biểu không bỏ phiếu, nhưng danh tính không được tiết lộ.

Không có phiếu nào chống Hiến pháp mới cũng là điều dễ hiểu vì hầu hết người bỏ phiếu là đảng viên Cộng sản.
Hiến pháp mới có 11 Chương, 120 Điều, giảm 1 Chương và 27 Điều so với Hiến pháp 1992, nhưng vì Hiến pháp làm ra chỉ để thi hành Cương lĩnh của đảng Cộng sản nên quyền quyết định Hiến pháp của người dân đã không được tôn trọng.
Nội dung bài Phỏng vấn của chúng tôi (Phạm Trần) với Luật sư Trần Thanh Hiệp, một chuyên gia Pháp luật và Hiến pháp thời Việt Nam Cộng hòa là nhằm đưa ra ánh sáng những âm mưu tăm tối ghi trong Hiến pháp mới của đảng CSVN.
Cuộc phỏng vấn được phổ biến trong Chương trình “Những Vấn Đề Việt Nam” của Đài Truyền hình SBTN ngày 29/11/2013, vào lúc 8:00 PM giờ miền Tây Hoa Kỳ, hay 11:00 PM giờ Đông bộ nước Mỹ.
Phạm Trần

Nhà báo Phạm Trần (Phải) và Ls. Trần Thanh Hiệp Trái

Sau đây là toàn văn cuộc phỏng vấn:

H: Một cách tổng quát, xin ông cho biết sự khác biệt quan trọng nhất giữa Hiến pháp cũ 1992 và Hiến pháp mới 2013?
TTH: Theo tôi, cái gọi là Hiến pháp cũ 1992 với cái gọi là Dự thảo sửa đổi Hiến pháp mới 2013 vừa rất giống nhau lại vừa rất khác nhau. Tại sao rất giống nhau? Tại vì cả hai văn bản này đều là hai tài liệu xuất phát từ một nguồn gốc chung, đó là “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên xã hội chủ nghĩa (sửa đổi và bổ sung năm 2011)”. Và cả hai đều được dung để áp dụng cương lĩnh ấy. Thế tại sao lại còn khác nhau? Tại vì cái gọi là bản dự thảo mới, năm 2013 đã sửa lại rất nhiều tài liệu cũ, đến mức tổng cộng đã sửa trên 100 điều cũ và còn thêm vào 12 điều mới nữa. Điều rất ngộ nghĩnh là tuy sửa và thêm quá nhiều như vậy mà rút lại cũng chỉ để thực hiện đường lối cai trị cũ là bản Cương lĩnh toàn trị nói trên của đảng. Tôi rất tiếc đã phai trả lời một cách không bình thường có vẻ như chọc cười như thế, nhưng có nói như vậy mới đúng với cách nói và cách làm “vẫn như cũ” của những người cầm quyền cộng sản ở trong nước.
H: Tại sao Hiến pháp mới phải dựa vào “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên xã hội chủ nghĩa” (bổ sung và phát triển năm 2011) để viết hầu bảo vệ cho bằng được quyến lãnh đạo độc tôn cho đảng như quy định trong Điều 4 trong khi Hiến pháp mới là bộ “luật cơ bản” và “có hiệu lực pháp lý cao nhất” của nhà nước Việt Nam? 
TTH: Tại vì đối với những người cầm quyền cộng sản thì chỉ có “Cương Lĩnh” mà thôi, không có Hiến pháp. Cái mà họ gọi tên là Hiến pháp là chỉ để cho người dân trong nước cũng như dư luận quốc tế lầm tưởng rằng ở Việt Nam đã có những bản Hiến pháp theo đúng nghĩa của Luật Hiến Pháp phương Tây. Kỳ thực chưa hề bao giờ có loại Hiến pháp “đồ ngoại” này, chỉ có những văn bản mang tên Hiến pháp nhưng, như Stalin, Mao Trạch Đông đã nói, là để thể chế hóa đường lối cầm quyền của đảng cộng sản, không khác gì ngày xưa vua chúa ban hành Hiến Chương để tuyên bố cho dân biết dân được cai trị theo luật lệ nào. Chứ không phải là để cam kết tôn trọng, thực hiện và bảo vệ nguyện vọng, ý chí của dân, như tại các nước dân chủ hiện nay trên thế giới. Nói cách khác và nói một cách dễ hiểu thì chuyện ban hành, sửa đổi Hiến pháp dưới nhưng chế độ cộng sản là những màn ảo thuật để biến hóa độc tài thành dân chủ. Không phải chỉ ở trên sân khấu tuồng kịch mà ở trong xã hội. Ngày xưa thì nhờ vào bưng bít, khủng bố tập đoàn cộng sản đã lừa được dân. Nhưng này nay dân đã trưởng thành nên các chế độ độc tài đảng trị cộng sản đã lần lượt nối tiếp nhau sụp đổ như những lâu đài trên bãi cát. Chỉ còn lại dăm ba chế độ tàn dư còn hấp hối trên giường bệnh chờ đợi giây phút lìa đời.

Những mâu thuẫn và hạn chế

H: Theo ông, có hay không có sự “mẫu thuẫn” trong Điều 53 mới, viết rằng: “Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, thềm lục địa, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.”? 
TTH: Đương nhiên là có mâu thuẫn vì nếu toàn dân là chủ sở hữu thì không thể đồng thời lại còn thuộc quyền sở hữu của bất cứ người chủ nào khác nữa. Ở đây, những người cầm quyền cộng sản ở Hà Nội lập luận rằng Nhà nước do họ thiết lập và áp đặt bằng luật pháp đảng tri, tòa án, công an, nhà tù đã “đại diện” dân để “quản lý”. Nhưng thử hỏi dân đã ủy cho họ quyền “đại diện” hồi nào? Nếu bảo là do bầu cử thì chỉ có bầu cử gian lận kiểu “đảng cử dân bầu” nghĩa là tập đoàn cầm quyền cộng sản ở Hà Nội đã tự phong cho mình quyền “đại diện” dân để lấy công làm tư, tự quyền hưởng dụng tài nguyên, tài sản của quốc gia thậm chí còn đem bán và cầm cố cho nước ngoài để thỏa mãn nhu cầu cá nhân và phe đảng. Cho nên họ đã đặt ra điều 53 trong Hiến pháp 2013 là để hợp pháp hóa việc họ đã trắng trợn tiếm quyền, đúng ra là tước đoạt quyền sở hữu riêng và chung của dân
H: Trong Chương quy định về “Quyền con người”, tôi thấy có rất nhiều “mâu thuẫn” và “suy thoái” hơn Hiến pháp 1992 chẳng hạn như họ viết trong Điều 14 mới rằng: “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.
 
Hay trong Điều 15 ghi rằng: “Việc thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.”
 
Là một Nhà Luật học và đấu tranh cho quyền con người Việt Nam trong nhiều năm, ông giải thích như thế nào về những “hạn chế” này?
TTH: Như ở trên tôi đã trình bày, đối với những người cộng sản cầm quyền ở Hà Nội thì không có Hiến Pháp của dân mà chỉ có Cương Lĩnh của đảng. Vậy thì tất nhiên là đảng phải hạn chế tối đa quyền của dân để độc tài. Tôi không coi việc tôi phát biểu về một số điều khoản trong bản Hiến pháp sửa đổi năm 2013 là những trao đổi về Luật Hiến Pháp mà là những nhận định về đường lối cầm quyền của đảng Cộng sản ở Việt Nam. Từ góc độ nhìn này, tôi có mấy nhận xét sau đây: Một, khi họ nói “chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.” họ đã lập luân một cách rất vụng về để hạn chế quyền của dân. Vì họ đã đưa ra một loạt những lý do rất mơ hồ như lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng là những lý do vu vơ, không có tiêu chuẩn, để giới hạn, hay đúng hơn, tước đoạt một cách thô bạo quyền làm người của dân. Tức là một cách để tùy tiện cấm đoán. Rồi lại còn nói đãi bôi rằng: Việc thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác. Họ quên rằng khi họ tìm cách hạn chế một cách độc đoán như đã được ghi trong các điều 14, 15 kể trên là họ đã xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.


Mập mờ – Khuất tất

H: Cũng trong Chương này tôi thấy Quốc hội đã “lạm dụng” và “chủ tâm” sử dụng Pháp luật để “điều chỉnh” những Quy định trong Hiến pháp theo ý muốn của Nhà nước, bằng chứng như họ viết trong 2 Điều quan trọng:
 
Điều 23: “Công dân có quyền. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”
 
Điều 25: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”
Ông có thấy như thế không?
TTH: Theo chỗ tôi biết, các chuyên gia của nhả cầm quyền cộng sản ở Hà Nội đã phải đổi nhóm chữ “theo luật định” trước đây vẫn đọc thấy trong các bản Hiến pháp cũ của họ bằng nhóm chữ mới “do pháp luật quy định:” như nhà báo Phạm Trần vừa nêu lên qua các điều 23 và 25. Ý hẳn họ muốn người dân cũng như dư luận quốc tế hiểu lầm rằng nếu phải có hạn chế thì đó sẽ chỉ có thể là những hạn chế của “pháp luật” (tiếng pháp là droit) chứ không phải của những đạo luật (loi) do họ đặt ra. Nhưng phải hỏi rằng “pháp luật” mà họ muốn qui chiếu là “pháp luật” nào? Đương nhiên là sẽ không phải là thứ pháp luật dân chủ, văn minh, tiến bộ của nhân loại mà là thứ pháp luật riêng do những người cộng sản Việt Nam sáng chế ra, với quyền hạn phi nhân quyền mà họ gọi là “pháp quyền”. Tức là trước sau cũng vẫn chỉ là những hạn chế phi pháp, phi nhân quyền, nếu nhìn dưới ánh sáng của luật quốc tế và phổ biến về nhân quyền, dân quyền. Tức là người dân trong tương lai gần nhất, vẫn chưa có các quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Đúng là những người cầm quyền cộng sản ở Hà Nội đã mượn cách nói khéo để che đậy vụng về chủ ý của họ là tước đoạt quyền làm người của dân.
 
H: Câu hỏi cuối cùng của tôi trong Cuộc phỏng vấn này là: Ông có bi quan về tương lai Chính trị của nhân dân Việt Nam khi Bản Hiến pháp mới mới chỉ do Quốc hội chấp thuận mà không do dân biểu quyết?
TTH: Tôi sẽ có hai câu trả lời và một câu hỏi trước câu hỏi của nhà báo Phạm Trần. Trước hết, tôi không bi quan hay lạc qua mà chỉ kinh ngạc và phẫn nộ. Kinh ngạc vì những người cầm quyền cộng sản ở Hà Nội vẫn không chịu tìm học những bài học lịch sử của Liên Xô, Đông Âu cũ và nhất là của Trung Đông, Bắc Phi hiện nay để kịp thời thay đổi đường lối cầm quyền đảng trị đã lỗi thời. Phẫn nộ vì họ vì quyền lợi riêng của mình, của đảng mà giam hãm mãi gần trăm triệu đồng bào trong áp bức nghèo đói, tụt hậu. Họ còn muốn hy sinh bao nhiêu thế hệ người dân nữa?
Ngoài ra, nói chung, bất cứ một Hiến Pháp nào cũng phải do dân biểu quyết dưới hình thức này hay hình thức khác. Lại còn có trường hợp cũng không cần đến cả Hiến Pháp nữa như tại Anh Quốc. Nhưng ở Việt Nam thì dân phải được quyền biểu quyết Hiến pháp vì nếu dân không được quyền làm Hiến Pháp thì đảng Cộng Sản sẽ chỉ đặt ra “Cương Lĩnh” thay vì Hiến Pháp để cầm quyền. Trên nguyên tắc là như vậy nhưng cũng cần phải hỏi là đến bao giờ và bằng cách nào dân mới được làm Hiến Pháp?
(11/013)

Nhận thức đúng đắn về kinh tế nhà nước và doanh nghiệp nhà nước

Vừa qua, trên BBC tiếng Việt có đăng một bài viết của hai học giả thuộc Trung tâm nghiên cứu chiến lược và chính sách châu Á của Mỹ bày tỏ lo ngại về việc Việt Nam tiếp tục quan điểm coi kinh tế nhà nước (KTNN) là chủ đạo, và như vậy đi ngược lại cam kết bình đẳng giữa các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) với các loại hình doanh nghiệp (DN) khác. Ngoài ra, trong sự đa dạng và nhiều chiều của các ý kiến, hội thảo trên các phương tiện thông tin đại chúng trong, ngoài nước dường như cho thấy có sự ngộ nhận về các vấn đề liên quan đến KTNN và DNNN…

Trước hết có những người đã đồng nhất về tên gọi, nội hàm KTNN với DNNN. Cả trong văn nói và văn viết, nhiều ý kiến chưa phân biệt đúng tên gọi KTNN và DNNN, mà thường dùng như một khái niệm chung và đánh đồng nội hàm chúng với nhau. Trong khi đó, theo Tổng cục Thống kê Nhà nước, tên gọi KTNN khác DNNN và nội hàm của KTNN rộng hơn DNNN, DNNN trong nó chỉ như một bộ phận hợp thành mà thôi.

Từ năm 1986 đến nay, nội hàm KTNN trong công tác thống kê nhà nước đã được xây dựng và điều chỉnh nhiều lần tương ứng với từng giai đoạn cụ thể.

Giai đoạn từ 1986 đến 1990: KTNN bao gồm các xí nghiệp công nghiệp quốc doanh, các công ty kinh doanh thương nghiệp, ăn uống, xí nghiệp vận tải, xây dựng và dịch vụ phục vụ đời sống… của Nhà nước.

Giai đoạn từ 1991-2000: Theo Quyết định số 147/QÐ-PPCÐ ngày 23-12-1992 của Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê, KTNN bao gồm các DNNN và các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị xã hội, tổ chức xã hội nghề nghiệp hoạt động chủ yếu bằng NSNN. Trong đó, DNNN là các đơn vị kinh tế do Nhà nước hoặc các tổ chức chính trị, chính trị – xã hội sở hữu 100% vốn, được thành lập và hoạt động theo Luật Doanh nghiệp nhà nước.

Giai đoạn từ 2001 đến năm 2010, KTNN gồm: Các DNNN, doanh nghiệp của các tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội đang hoạt động theo Luật DNNN. Các công ty TNHH một thành viên mà chủ sở hữu vốn là Nhà nước hoặc các tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội đang hoạt động theo Luật Doanh nghiệp. Các công ty cổ phần được cổ phần hóa từ DNNN hoặc một bộ phận của DNNN, đang hoạt động theo Luật Doanh nghiệp mà Nhà nước nắm giữ 51% cổ phần trở lên hoặc Nhà nước nắm giữ cổ phần chi phối hoặc cổ phần đặc biệt…

Từ năm 2010 đến nay, khi Luật DNNN bị xóa bỏ, các DNNN thực hiện chuyển đổi sang dạng DN hoạt động theo Luật DN, thì KTNN hiện bao gồm: Các DNNN 100% vốn Nhà nước đã chuyển đổi hình thức theo Luật DN và phần vốn và tài sản nhà nước trong các doanh nghiệp khác đang hoạt động theo Luật DN. Các quỹ và tài sản quốc gia khác (tài chính và phi tài chính) thuộc sở hữu nhà nước và các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội, tổ chức xã hội nghề nghiệp hoạt động chủ yếu dựa vào ngân sách nhà nước.

Sáng 28-11-2013, Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã được thông qua tại kỳ họp 6 Quốc hội khóa 13 với 486/488 phiếu tán thành, đạt tỷ lệ 97,59%. Theo Ðiều 53: “Ðất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Nói cách khác, Hiến pháp (sửa đổi) mới cũng tái khẳng định nội hàm KTNN như đã nêu trên.

Như vậy, có thể thấy, KTNN là khái niệm mở, nội hàm rộng, bao quát toàn bộ cơ cở vật chất – kinh tế thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện và thống nhất quản lý dưới nhiều dạng, thậm chí những cấu thành của chúng không thể tính toán hết bằng tiền; thí dụ, giá trị đất đai, tài nguyên khoáng sản trong lòng đất, lòng lãnh hải thuộc chủ quyền Việt Nam…

Mặc dù KTNN và DNNN có điểm chung đều là phần tài sản thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước thống nhất quản lý, phục vụ lợi ích toàn dân. Tuy nhiên, việc đánh đồng tên gọi, nội hàm giữa KTNN với DNNN không chỉ là sự nhầm lẫn đáng tiếc về hình thức tên gọi, mà còn kéo theo sự ngộ nhận lớn hơn về đánh đồng vai trò của toàn thể với bộ phận, thậm chí cả sự hiểu sai về chủ truơng, chính sách vĩ mô nhà nước về quản lý kinh tế và hệ lụy khác.

Với nội hàm rộng lớn trên, vai trò chủ đạo của KTNN là đương nhiên và lâu dài; và đã được tái khẳng định trong Ðiều 51 Hiến pháp (sửa đổi):

1. Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế; kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

2. Các thành phần kinh tế đều là bộ phận cấu thành quan trọng của nền kinh tế quốc dân. Các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng, hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật.

3. Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện để doanh nhân, doanh nghiệp và cá nhân, tổ chức khác đầu tư, sản xuất, kinh doanh; phát triển bền vững các ngành kinh tế, góp phần xây dựng đất nước. Tài sản hợp pháp của cá nhân, tổ chức đầu tư, sản xuất, kinh doanh được pháp luật bảo hộ và không bị quốc hữu hóa.

Tuy nhiên, cần hiểu đúng về vai trò chủ đạo của KTNN với vai trò quan trọng của DNNN. Thực tế cũng cho thấy, vai trò của khu vực KTNN được quy định bởi sự tồn tại tất yếu của KTNN trong nền kinh tế của bất kỳ quốc gia nào. Hơn nữa, cần thấy rằng, vai trò chủ đạo của KTNN cũng có sự điều chỉnh linh hoạt thích hợp với cơ chế thị trường và yêu cầu hội nhập quốc tế sâu, rộng, đầy đủ và nghiêm túc của Việt Nam.

Còn có sự nhầm lẫn khác là, đồng nhất cơ chế quản lý DNNN giữa nhiệm vụ kinh doanh vì lợi nhuận với nhiệm vụ công ích.

Khác với các hoạt động kinh tế khác, hoạt động kinh tế của nhà nước, và do đó của DNNN, luôn có hai mục tiêu với hai tính chất khác nhau, đó là mục tiêu kinh doanh thông thường như các DN khác, và mục tiêu công ích đặc trưng riêng có của mình. Vì vậy, cần xác định rõ theo các hệ tiêu chí đồng bộ và khoa học về tính chất kinh doanh và tính chất công ích của DNNN; từ đó làm rõ cơ chế quản lý phù hợp đáp ứng mục tiêu kinh tế-xã hội, môi trường, cũng như các lợi ích quốc gia và địa phương, ngành, cụ thể và dài hạn; khắc phục sự nhập nhằng giữa nguồn vốn hoạt động vì lợi nhuận với nguồn vốn hoạt động phi lợi nhuận, cũng như giữa trách nhiệm xã hội của các tập đoàn KTNN đối với ổn định kinh tế vĩ mô với nhiệm vụ sản xuất, kinh doanh, dễ dẫn đến đầu tư của tập đoàn vừa bị phân tán, vừa dễ bị lạm dụng, kém hiệu quả. Ðây cũng là điểm nút để giảm thiểu sự nhập nhằng, mù mờ hoặc lạm dụng trong hạch toán và đánh giá các hoạt động công ích và hoạt động kinh doanh của các DN trong thực tiễn cả quản lý nhà nước, cũng như sự hoạt động tự chủ của DNNN, khiến các DNNN không hoạt động hiệu quả như mong muốn và tiềm năng, nhất là đối với các DNNN thuộc lĩnh vực độc quyền cao. Ðồng thời, sự bình đẳng giữa các DNNN với các DN khác ngày càng được khẳng định theo Luật Doanh nghiệp đối với các hoạt động kinh doanh, hoặc theo Luật Ðấu thầu và Luật Ðầu tư công (đang được xây dựng), với yêu cầu ngày càng mở rộng sự tham gia của các DN khác vào thực hiện các hoạt động công ích được tài trợ bằng nguồn vốn NSNN theo nguyên tắc khuyến khích đấu thầu công khai và bình đẳng, giảm thiểu tình trạng khép kín, sự chi phối của lợi ích nhóm và tư duy nhiệm kỳ… như tinh thần nghị quyết Hội nghị TW3 Ðại hội XI đã chỉ rõ.

Cũng có những ý kiến đồng nhất cải cách DNNN với làm suy yếu khu vực DNNN và KTNN.

Thật ra, tuy có xu hướng ngày càng giảm, thu hẹp, như kinh nghiệm thế giới chỉ ra, tái cơ cấu và đổi mới quản lý DNNN trong bối cảnh mới không phải là làm suy yếu và dần xóa bỏ các doanh nghiệp và khu vực kinh tế này, mà là làm cho chúng ngày càng hoạt động tốt hơn, hiệu quả hơn và đóng góp nhiều hơn cho kinh tế quốc gia theo nguyên tắc quản lý kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế. Tính đến tháng 8-2013, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt đề án tái cơ cấu của 17 tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước quan trọng (TCT 91); đã phê duyệt 100/101 phương án sắp xếp, đổi mới doanh nghiệp của các bộ, ngành, địa phương giai đoạn 2011-2015. Số lượng DNNN đã giảm mạnh, đến đầu năm 2013 cả nước còn 1.284 doanh nghiệp 100% vốn nhà nước. Hiện có gần 50% số địa phương không còn DNNN kinh doanh thuần túy. Sự tham gia của khu vực tư nhân vào các công ty cổ phần hỗn hợp nhà nước – tư nhân tăng mạnh. Năm 2012, cả nước có hơn 1.900 công ty cổ phần có cổ phần nhà nước chiếm hơn 50% tổng số cổ phần phổ thông phát hành tại thời điểm cổ phần hóa.

Tuy nhiên, khu vực DNNN vẫn đang chiếm tới 45% tổng vốn đầu tư, 70% viện trợ phát triển chính thức và sử dụng 60% vốn vay từ các ngân hàng thương mại, chiếm khoảng 30% GDP hằng năm.

Trong triển vọng, có thể và cần giảm tỷ trọng của DNNN trong GDP từ mức khoảng 30% GDP hiện nay xuống còn khoảng 10 – 15% GDP; đẩy nhanh hơn tốc độ cổ phần hóa và không nên để quá nhiều DNNNnắm cổ phần quá cao. Theo thống kê chung trên thế giới, ở các nước, Chính phủ chỉ giữ 20% vốn tại DNNN và khu vực DNNN chỉ chiếm khoảng 5-20% GDP…

TS NGUYỄN MINH PHONG

Tái cơ cấu và … “tứ khoái”

 Kỳ Duyên
( B ản gốc của tác giả)’
Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn sự “bố tròn con vuông” hay tiếp tục… khó đẻ?
IKinh tế bao giờ cũng là xương sống của cơ thể xã hội một quốc gia. Nếu vậy, thì cơ thể xã hội Việt Nam chúng ta hiện đang trong tình trạng… loãng xương trầm trọng, không biết bao giờ mới có thể đi thẳng lưng, trên hành trình văn minh và hiện đại.

Nói vậy cùng không ngoa, bởi nhìn vào khu vực kinh tế nhà nước được coi là chủ đạo, những tháng năm này toàn thấy kêu lỗ là lỗ.
Mặc dù, mới đây, Ts Nguyễn Minh Phong có hẳn một bài viết mang tính lý luận bênh vực cho khái niệm kinh tế Nhà nước với những diễn giải giảm nhẹ ảnh hưởng khuynh loát của khu vực này, thì thực tiễn, với sự yêu chiều từ vốn đầu tư tài chính, hạ tầng cơ sở vật chất và đặc biệt là cơ chế xin- cho mang nặng dấu ấn thời bao cấp vẫn nghênh ngang mũ áo, ghế trên ngồi tótsỗ sàng, DNNN vẫn cứ là ông hoàng ngự trị của một nền kinh tế.
tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp
Có điều tài năng kinh bang tế thế lại không được sỗ sàng như cái cách ngồi mâm trên. Công bố của Bộ Tài chính cho thấy nhiều tập đoàn, tổng công ty lấy “lỗ làm lãi”, khiến lương bình quân của người lao động giảm sút hẳn:
Mức lỗ bình quân của DNNN cao gấp 12 lần khu vực ngoài quốc doanh (?) Tổng lỗ tính đến năm 2011 của 13 tập đoàn, tổng công ty lên tới 48.104 tỉ đồng, đứng đầu là Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), Tập đoàn Xăng dầu (Petrolimex), Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines)…
 Trong mọi sự đứng đầu, hẳn kiểu đứng đầu này, xấu hổ nhất.
Nếu biết rằng, kinh tế VN phát triển kiểu một mình một chợ, trong khi bức tranh sắc màu kinh tế thế giới năm 2014, theo khảo sát của Hãng tin Reuters, phân tích của các chuyên gia kinh tế thế giới dự báo có nhiều gam hồng. 
Credit Suisse (Ngân hàng chuyên cung cấp các dịch vụ tài chính, trụ sở tại Thụy Sĩ) cho rằng tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 sẽ từ 2,9% lên 3,7% (năm 2012 là 3,1%), trong đó, tốc độ tăng trưởng kinh tế các nước phát triển sẽ gấp đôi- 2,1%, các thị trường mới nổi có khả năng tăng từ 4,7% đến 5,3%. 
Deutsche Bank (Tập đoàn ngân hàng tư nhân lớn nhất nước Đức) dự đoán tỷ lệ này là 3,7%, đặc biệt kế hoạch cải cách của Trung Quốc sẽ tác động sâu sắc và lâu dài đến hiệu quả kinh tế.
Goldman Sachs (Ngân hàng đầu tư và hãng chứng khoán toàn cầu- Mỹ) dự báo tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 tăng lên 3,6%, tại các nước phát triển sẽ tăng gấp đôi lên 2,2%. (Thời báo KTSG, ngày 25/11)
Nhìn vào những dự báo của kinh tế thế giới, kinh tế VN vẫn đang một màu xám xám, bên một màu hồng hồng…(xin lỗi nhạc sĩ Trần Tiến).
Cái màu xám xám ấy có sự góp sức của 03 “cây cọ” kém cỏi:
Năng lực điều hành kém của các tập đoàn, tổng công ty, gắn với tính minh bạch không sòng phẳng trong quản lý. Bên cạnh quản lý Nhà nước quá lỏng lẻo, thậm chí thả nổi.
Sự đầu tư ngoài ngành thua lỗ của nhiều DNNN, và giờ đến lúc phải thoái vốn ngoài ngành, lại đối đầu với nguy cơ giẫm chân tại chỗ.
Sự lũng đoạn của các “nhóm lợi ích”, do bản chất của cơ chế quản lý các DNNN là xin- cho rất nặng nề; cũng là nguồn cơn của tệ nạn tham nhũng.
Cái màu xám xám đặt trong bức tranh tổng thể về kinh tế, mới thấy kinh tế VN vẫn tiếp tục ca bài tôi đi về đâu hỡi tôi? Mà theo Viện trưởng Kinh tế VN Trần Đình Thiên, kỷ lục lạm phát của VN đã vượt qua tất cả các quốc gia trong khu vực, tăng lên tới hơn 18% năm2011 và 6,8% năm 2012, cao hơn nhiều so với mức trung bình khoảng 3% của các nước như: Trung Quốc, Indonesia, Philippines và Thái Lan
Tái cơ cấu (TCC) kinh tế, vì thế, là mệnh lệnh sinh tử của thời đại. Chủ trương đúng đắn ấy tưởng đâu sẽ được triển khai tích cực bởi lợi ích phát triển một quốc gia. Tuy nhiên, hai năm qua, TCC kinh tế vẫn như người chửa trâu không chịu sinh nở. Vì sao?
Dấu hiệu thành công đầu tiên của TCC mới là việc ban hành văn bản chính sách mang tính hành chính. Là gần 70 tập đoàn, tổng công ty DNNN được phê duyệt đề án TCC, và hơn 100 phương án sắp xếp đổi mới DN của các bộ, ngành được thông qua.
Nhưng thực tiễn, sự khó đẻ nằm ngay trong chính thứ tư duy tiểu nông khó hợp tác của người Việt, trong lợi ích của các “nhóm lợi ích”. Đó là vật cản âm thầm mà ngang ngược.
Hãy xem, nội dung đầu tiên của TCC nhằm vào thị trường tài chính, đầu tư, theo các chuyên gia kinh tế, có 04 vấn đề lớn cần giải quyết: Minh bạch, cơ chế giám sát, quản trị theo thông lệ quốc tế tốt nhất, tái cấu trúc lại ngân hàng trong đó có vấn đề nợ xấu. Nhưng Ts Lê Đăng Doanh cho biết,“đụng đâu cũng vướng lợi ích nhóm, thiếu thựclực. Có gì để đảm bảo không gây ra nợ xấu nữa, khi không xem xét về chính sách quản lý, giám sát các ngân hàng”.
Mục tiêu ưu tiên của TCC là nhằm giảm đầu tư Nhà nước, tăng đầu tư tư nhân. Vậy nhưng, phát hiện một cách tinh tế, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nhận định, việc giảm tỷ trọng đầu tư công/GDP trong 02 năm qua chủ yếu do những khó khăn của kinh tế vĩ mô, khan hiếm nguồn lực hơn là do nỗ lực TCC đầu tư.
Trong khi đó, tiến trình cổ phần hóa hết sức chậm chạp. Cả nước mới có 29 DN được cổ phần hóa. Đặc biệt, tư duy tiểu nông trở thành “bản sắc văn hóa” trong cách làm kinh tế. Dù trước yêu cầu TCC kinh tế, nhưng tỉnh nào tỉnh đó vẫn muốn có các dự án đầu tư do chính mình đề xuất và quản lý. Rút cục, 63 tỉnh, thành phố là 63 nền kinh tế chia rẽ, nơi chồng chéo, nơi phân tán, giữa cung và cầu, mạnh ai nấy ăn, thiệt dân nấy chịu.
Sự trì trệ, chậm chạp của TCC kinh tế, đặc biệt ở khối DNNN còn ở chỗ, TCC tăng tính tự chủ gắn với tự chịu trách nhiệm xã hội, xóa bỏ cơ chế xin- cho, thì còn đâu đất cho các loại “hoa hồng” nảy nở? Không phải không có lý khi người ta nói, trước khi TCC kinh tế, phải TCC tư duy- đó chính là cải cách thể chế, xây dựng nền quản trị quốc gia văn minh, khoa học, phù hợp quy luật thực tiễn, trong đó pháp luật thực sự thượng tôn.
Nếu không, cho dù xã hội hô hào TCC kinh tế, thì một sự bất công, bất bình đẳng giữa con người với con người, giữa các thang bậc gía trị lao động trong xã hội vẫn tiếp tục xảy ra, chứa chất bất bình, phẫn nộ và châm ngòi cho sự bất an về tinh thần, bất ổn về tâm lý và niềm tin, bởi đủ các tầng lớp “cường hào” mới…
Mà vụ việc lương khủng– cao nhất hơn 03 tỷ/ năm, thấp nhất hơn 01 tỷ/ năm của gần 20 vị sếp ở các tập đoàn, tổng công ty, DNNN tiếp tục được phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật chỉ là một trong nhiều ví dụ sinh động về thang giá trị đảo ngược. 
Khiến nhà báo Bùi Hoàng Tám phải sử dụng “nghệ thuật sắp đặt” hình tượng bất công cay đắng này như… thơ: Sếp giàu có mà để nhân viên đói nghèo là sự bất nhân/ Sếp giàu có nhờ sự bớt xén mồ hôi, công sức của người lao động là bất lương/Sếp giàu có nhờ tham nhũng, tham ô là gian tham/ Sếp giàu có bằng nỗi đau và sự trả giá của cộng đồng là độc ác.
 
Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn sự “bố tròn con vuông” hay tiếp tục… khó đẻ?

Trong khi cơm áo không đùa với nhân dân. Đau cả thể chất… 
II Và cũng đau cả bụng.
Sao không đau bụng được, vì cái sự hài hước, buồn cười nó vẫn luôn nảy nở trong đời sống vốn nhiều bi hài này. Nó nhắc nhở người Việt nhớ ra cái tính lạc quan nhất nhì thế giới của dân tộc mình.
Đó là cách đây hơn tuần, khi Liên Hợp Quốc vừa ra tuyên bố lấy Ngày 19/11 là Ngày Toilet Thế giới đầu tiên, thì lập tức, báo chí xôn xao vụ việc Hà Nội chủ trương đầu tư 14 nhà vệ sinh công cộng với tổng mức đầu tư 15 tỷ đồng. Toàn bộ chi phí lấy từ tiền ngân sách của thành phố, dự kiến sẽ khởi công xây dựng vào năm 2014.
Nhấn mạnh ý tưởng nghiêm túc Ngày Toilet Thế giới, ông Mark Neo, Phó Đại diện thường trực của Singapore tại Liên Hợp Quốc khẳng định, không quan tâm báo chí và cộng đồng có cười cợt đề xuất này hay không, bởi đây là việc làm cần thiết để giúp mọi người trên thế giới nhớ đến tầm quan trọng của một hệ thống nhà vệ sinh tốt hơn cho tất cả mọi người, chứ không phải là chuyện mua vui cho thiên hạ.

Nhưng người Việt đâu có đùa. Vì việc thiết kế nhà vệ sinh tiền tỷ là chuyện nghiêm túc của Hà Nội. Con số đầu tư ước tính cho một nhà vệ sinh nhanh chóng được công khai trên các báo, tính đến cả con số lẻ.
Hà Nội chưa phải nơi đi đầu. “Chơi sang” phải kể đến các tỉnh nghèo như Thừa Thiên- Huế, Quảng Bình, Quảng Ngãi, khiến người dân kính cẩn gọi là nhà vệ sinh dát vàng. “Dát vàng” thật, vì mỗi nhà ngót nghét cũng nửa tỷ đồng. Có điều, miền Trung vốn nghèo khó, con đường giải quyết một trong “tứ khoái” của con người, từ lúc là quận công… giữa đồng, đến lúc chễm chệ ngồi trong nhà “dát vàng”, không phải là bước tiến chung của văn minh, mà lại là bước thụt lùi về phẩm cách của một số vị nào đó có “trách nhiệm” dát vàng những nhà vệ sinh này.
Vì thế lẽ ra phải cười, người Việt nửa cười nửa mếu.
Hồi ức nhà vệ sinh “dát vàng” giờ sắp tái hiện tại Hà Nội, dù trước đó thành phố xây hàng chục nhà vệ sinh bằng thép giá 600 triệu đến hơn 01 tỷ đồng, được lắp đặt từ năm 2010 nhưng chưa một lần nào được đánh giá hiệu quả sử dụng. Khiến ông Phan Đăng Long, Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội vừa nghi ngờ vừa ước ao, khi cho rằng, đó là chủ trương rất đúng nhưng về mức giá thì phải chờ thẩm tra, và nếu có nhà vệ sinh tiền tỷ đó, cũng nên thử xem.
Không chỉ có ông Phan Đăng Long, rất nhiều bạn đọc, khi nghe số tiền tỷ cho một nhà vệ sinh “dát vàng”, cũng mơ về… một nơi gần lắm.
Và dù chưa được chiêm ngưỡng dung nhan nhà vệ sinh “dát vàng”, bạn đọc ở báo Đất Việt, ngày 23/11, đã đua nhau bình chọn nhà vệ sinh “dát vàng” sẽ trở thành di sản văn hóa thế giới vì những tiêu chí để lại dấu ấn về kiến trúc và tầm nhìn của một nhà vệ sinh hợp thời đại.

Có điều, không phải ai cũng bị tâm phục khẩu phục bởi ý tưởng này. Chứng cớ là mới đây Công ty cổ phần phát triển công nghiệp Thăng Long cho biết, sẵn sàng tham gia đấu thầu dự án 14 nhà vệ sinh của Hà Nội, cho rằng nhà vệ sinh tiền tỷ kiểu đó, chỉ đáng giá tiền triệu, con số cụ thể, từ 300- 350 triệu đồng.
Thật ra, chẳng cứ người trong nghề thiết kế, ngay người dân chỉ nghe giá thành đã thấy quá vô lý. Vô lý như cán bộ Phòng Kế hoạch, đầu tư của Ban quản lý Chỉnh trang đô thị (đơn vị phụ trách xây dựng dự án 14 nhà vệ sinh), đến giờ, lại quay ngoắt 180 độ, cho biết “chưa có thiết kế chi tiết nào cả”.
Nhưng vẫn còn đây, phát biểu “chuẩn không cần chỉnh”: Người ta ăn của dân không từ một thứ gì. Không biết không từ một thứ gì, có bao gồm cả nhà … vệ sinh không?
Và cũng vẫn còn đây, cảnh báo của các ĐBQH tại phiên thảo luận về Dự án Luật Đầu tư công, khi ĐBQH Trần Du Lịch phải thốt lên: Tại sao chúng ta đầu tư lôm côm lãng phí thế này?
 
Khái niệm “lôm côm” dân dã ấy được thể hiện sinh động ở 63 nền kinh tế của 63 địa phương trong cả nước, lớn nhất như các dự án xây dựng hoành tráng, từ sân bay, cảng biển, đến trụ sở công đường lộng lẫy cung điện trọc phú, đến bé nhất như cái nhà vệ sinh, mà ai đó gọi đích danh, là tư duy “nhiệm kỳ”.
Điều đáng nói, trong lúc mục tiêu của TCC kinh tế nhằm giảm đầu tư công, thì đầu tư công được tận dụng triệt để, bởi đầu tư công là cái nguồn tiền ‘Thạch Sanh”. Thế nên, “hoa hồng” lâu nay nở trên bất cứ chất liệu nào, nở trên giấy, trên những chữ ký dự án, trên sắt thép, và nay, nở trên cả … “tứ khoái” của con người. Người Việt rất lo sợ thực phẩm ô nhiễm, nhưng cái sự “ăn bẩn” ở một số kẻ nào đó từ lâu lại trở thành món khoái khẩu thượng thặng.

Vẫn còn đây, phát biểu của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư tại phiên họp tổ chiều 18/11, phải chấm dứt ngay cách làm như từ trước đến nay trong đầu tư, phải công khai, minh bạch, nếu không như vậy thì đất nước sẽ xuống bờ vực thẳm. Đất nước này cần sự minh bạch, đất nước này cần không có sự tham nhũng.
 
Thật ra, không quốc gia nào không cần sự minh bạch, và cần sự tham nhũng. Nhưng tham nhũng chỉ buộc phải ra đi khi minh bạch đến và ngự trị. Sự minh bạch chỉ đến bằng một cơ chế, một nền quản trị khoa học “pháp trị” đúng nghĩa.
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã được thông qua, rồi đây sẽ có trở thành “thượng phương bảo kiếm”, cho một xã hội phát triển lành mạnh, văn minh, thăng tiến hay không?
Câu hỏi đó, xin dành hỏi gần 500 ĐBQH. Những người phải chịu trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc, trước lịch sử!
Tác giả gửi Quê Choa

Nghị định tham nhũng

mmw_corruption0603

Hình: Internet

1.
Nhà không giàu, nhưng bố mẹ tần tảo sớm hôm bày sạp dừa tươi ngoài chợ buôn bán, thu nhập đủ cho hai anh em hắn đến trường. Chỉ phải tội hắn học làm sao mà tháng nào cũng đội sổ trong lớp. Hắn bất mãn, xao lãng việc sách đèn phần vì bị liệt vào diện “con Ngụy.” Ngoài lý do ở cùng một xóm, mình với hắn chóng trở thành thân thiết có lẽ cùng chung một điểm này.

Hồi trốn đi vượt biên, trên chuyến tàu có thêm hai vị thầy dạy học và hai người bạn chung lớp. Mình rủ hắn theo, nhưng vì là đứa con trai đầu và duy nhất nên bố hắn tuy ưng, mà mẹ thì không, hắn đành phải ở lại.

Sau ngày đến Mỹ rồi, thỉnh thoảng hai thằng vẫn thư từ thăm hỏi, cho đến một lúc không còn nghe ngóng tin gì nữa, mỗi đứa theo một chuyến xe, chạy miết trên đường sinh nhai.

2.
Năm 2000, nhân chuyến từ thiện bão lụt miền Trung. Mình ghé ngang thăm ngôi nhà hắn ở trong một con hẻm nhỏ. Gia đình vẫn còn ở đó và vẫn sống bằng nghề bán dừa tươi ngoài chợ, nhưng bây giờ có vẻ khấm khá hơn trước rất nhiều.

Hôm đó hắn vắng nhà, cô em gái ngày xưa học thua mình vài lớp đưa mình đi tìm hắn tận trụ sở gì đó ở cấp phường.

Nhác vừa trông thấy hắn, ú nụ, trên người khoác bộ đồ màu xanh rêu bộ đội, đeo quân hàm hẳn hòi. Mình chưng hửng!

Hắn cười và vẫn với kiểu nói nửa chừng năm xưa:
– Thì mày thấy đó…

Ðành rằng, thấy đã thấy tận mắt rồi, nhưng làm sao từ “con Ngụy” khốn đa khốn đốn ở những ngày đi học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, bây giờ có thể trở thành một anh “lính cụ Hồ” như thế. Hắn lại cười:
– Thì mày thấy đó, thời này chạy chọt là xong hết!

Bây giờ, mỗi ngày hắn ngồi tại trụ sở phường, có đám đàn em dân phòng phường đội hơn mười đứa đứng ngồi nheo nhóc, gọi bằng anh hai, anh ba ngọt sớt. Ðộng một chút, hắn cần cái gì là có người chạy việc.

Một lần mình hỏi:
– Thế công việc của mày bây giờ làm gì?

Nó nói gọn lỏn:
– “Bắt quân sự.”

Thì ra là vậy, nó sống bằng cái nghề chính là “bắt quân sự” những thanh niên cư trú trong phường. Rồi nó còn khoe:
– Mà mày thấy đó, luật vua thua lệ làng mày ơi!

Nghĩa là nó điểm ”bắt quân sự,” nhưng gia đình nào chạy tiền lo lót đúng mức, nó làm lơ! Giá cả đều có những con số hẳn hòi.

Nhưng cái thời buổi ấy người ta còn “ăn chui,” “ăn lén.” Chuyện “thi hành nghĩa vụ quân sự” chỉ là khẩu hiệu “dương oai.” Bây giờ thì bày ra phương án “đóng tiền miễn lính” chẳng qua để hợp thức hóa cái hành vi tham nhũng đã có từ lâu rồi.

4.
Năm 1996, trong một số báo do mình phụ trách, phát hành làm phương tiện thông tin và tu học cho anh chị em huynh trưởng Gia đình Phật tử, đã cho đăng lại bài tham luận của thầy Tuệ Sỹ từ trong nước gởi ra, có tựa đề “Tham Nhũng, một quốc nạn.” Ít lâu sau thầy biết đã email sang rầy: “Báo Phật học thì không nên cho đăng những bài viết có nội dung như vậy.” Mình email thưa với thầy đại khái là “nội dung tu học của anh em huynh trưởng ngoài này, ngoài Phật pháp, cũng cần học, cần biết thêm hoàn cảnh bi đát chung của đất nước.” Thầy lại email trả lời: “thôi thì ở ngoài đó anh em nghĩ vậy cũng đúng, nên cứ tùy nghi!”

Mình nghĩ “tham nhũng là một quốc nạn,” vì nó được hợp thức hóa bởi những người có quyền bính. Nhưng oan khốc ở chỗ khi kẻ hạ thủ thấy rõ tính chất tranh chấp phe đảng và tạm bợ quyền lực trong cái guồng máy chính trị mưa máu trước sau, thì mức độ tham nhũng của họ càng quyết liệt hơn nữa.

5.
Dù sao bạn mình cũng chỉ là một con ốc nhỏ trong cái cỗ máy đang nghiềng nát đất nước từng ngày, mà nom ăn cũng khá. Và mình nhớ mãi câu nói của hắn hôm hai đứa chào biệt:
– Thì mày thấy đó… tham nhũng cũng là một cái nghề!

Bây giờ đã hơn mười năm sau, người ta toan tính nhiều phương án, biến nó thành những nghị định chính phủ để mặc sức ăn mòn ăn mọp đất nước.

Bắt 80.000 lọ hóa chất Trung Quốc: Bốn ngành phó mặc cho dân

> ‘Thuốc độc’ buôn bán tràn lan
> Bắt 80.000 lọ hóa chất Trung Quốc: Bốn ngành phó mặc cho dân
> Giám định hóa chất kích thích giá đỗ
> Thu 80.000 lọ thuốc kích thích giá đỗ

TP – “Nếu như vụ việc thông thường, chúng tôi chỉ xử lý trong 7 ngày. Nhưng nay đã gần 3 tuần, gõ rất nhiều cửa bộ ngành, nhưng 80.000 lọ hóa chất xuất xứ Trung Quốc dùng thúc giá đỗ vẫn chưa được định danh để xử lý”- Ông Lê Mạnh Hùng, Đội trưởng Đội QLTT số 11, Chi cục QLTT Hà Nội tỏ ra sốt sắng.

Ông Nguyễn Thế Sơn, Đội phó Đội QLTT số 11 kiểm tra các lọ hóa chất thúc giá đỗ
Ông Nguyễn Thế Sơn, Đội phó Đội QLTT số 11 kiểm tra các lọ hóa chất thúc giá đỗ.

Bỏ lửng trách nhiệm

Ngày 13/11/2013, Phòng Cảnh sát Môi trường- CA Hà Nội và Đội QLTT số 11 khám ô tô tải 29C-21528 và phát hiện xe vận chuyển 80.000 lọ dung dịch có nhãn mác ghi bằng tiếng Trung Quốc, không có tem phụ, không có hóa đơn chứng từ nguồn gốc xuất xứ.

Ông Phạm Ngọc Chi- chủ xe cho biết, ông gom số hàng này từ Lạng Sơn và mang về Hà Nội bán kiếm lời và không có chứng từ gì.

Ông Lê Mạnh Hùng, Đội trưởng Đội QLTT số 11 cho biết, do không biết các chất này là loại gì, nên Đội QLTT 11 đã đem 5 công văn và cử cán bộ trực tiếp đến gặp đại diện các đơn vị như: Trung tâm khảo nghiệm phân bón quốc gia; Trung tâm đo lường chất lượng khu vực I; Viện Vệ sinh an toàn thực phẩm; Trung tâm khảo nghiệm thuốc bảo vệ thực vật phía Bắc; Cục trồng trọt – Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; Viện Khoa học Hình sự- Bộ Công an.

Nội dung mà Chi cục QLTT Hà Nội muốn hỏi là: Loại dung dịch bị bắt giữ trên là chất bảo vệ thực vật hay là phân bón; Loại dung dịch này có được sử dụng để kích thích mầm giá đỗ không và có ảnh hưởng sức khỏe không?

Sự nhiệt tình của QLTT cuối cùng chỉ nhận được câu trả lời thật sự đáng thất vọng. Đại loại: chúng tôi không có trách nhiệm trong việc này; chúng tôi thiếu phương tiện máy móc hay việc này của cơ quan X, chi cục Y…

Vô cảm trước người dân

Trong cuộc làm việc với đại diện Đội QLTT số 11, lãnh đạo đội này cho biết, cũng may khi đến làm việc với Viện Khoa học hình sự- Bộ Công an, có một cán bộ xin được phân tích giúp, vì vị cán bộ này đang có đề tài nghiên cứu về chất tương tự.

Do có hàm lượng kiềm cao nên nếu chất lỏng trên tiếp xúc trực tiếp có thể gây bỏng da, nếu rơi vào mắt có thể làm hỏng mắt, nếu nuốt và hít phải có thể làm tổn thương bộ máy tiêu hóa

Viện Khoa học Hình sự – Bộ Công an

Kết quả phân tích ngày 25/11 của Viện Khoa học Hình sự cho thấy, dung dịch này chủ yếu là chất 6-BA và một lượng nhỏ pCPA được pha chế trong môi trường kiềm. Đây là các chất kích thích tăng trưởng thực vật thuộc họ Cytokinins và họ Auxins có tác dụng: kích thích sự nảy mầm và sinh trưởng của cây trồng như giá đỗ, su su…; kìm hãm sự phát triển của rễ, thúc đẩy hình thành mầm hoa và nở hoa, thúc đẩy quá trình tạo quả và sinh trưởng của quả…

Các loại hóa chất trên không nằm trong danh mục các hóa chất được phép sử dụng trong thực phẩm do Bộ Y tế quy định và cũng không có trong danh mục các loại thuốc bảo vệ thực phẩm được phép sử dụng tại Việt Nam. Đặc biệt, do có hàm lượng kiềm cao nên nếu chất lỏng trên tiếp xúc trực tiếp có thể gây bỏng da, nếu rơi vào mắt có thể làm hỏng mắt, nếu nuốt và hít phải có thể làm tổn thương bộ máy tiêu hóa…

Câu chuyện ở vụ việc này là tại sao 4 cơ quan chức năng của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Y tế lại đứng ngoài cuộc, im lặng? Lâu nay dư luận vẫn nghe khá nhiều về sự quyết tâm của các vị bộ trưởng của hai bộ này về “bảo vệ bữa ăn của người dân”. Thế nhưng, những gì diễn ra lại hoàn toàn khác. Điều đáng nói là trên bao bì bằng chữ Trung Quốc sau khi được dịch ra tiếng Việt có nội dung đáng giật mình:

Chỉ với một lọ dung dịch sau khi pha với 5 lít nước, rồi ngâm hạt giống trong vòng 4 giờ, sau đó cho nảy mầm theo cách thông thường hoặc khi mầm dài 1-2cm thì phun dung dịch pha loãng 1 lần, khi mầm dài 4-5 cm lại phun tiếp lần nữa. Bao bì ghi: chất này thích hợp cho loại cây trồng như lúa và đưa cảnh báo: “Nếu ăn nhầm phải lập tức đưa đến bệnh viện”.

Theo đúng công thức trên bao bì thì 80 ngàn lọ sẽ giúp nhúng 400.000 kg đỗ và cho ra thị trường khoảng 2 triệu kg giá đỗ. Món giá đỗ được tẩm ướp hóa chất sẽ trắng muốt, mỡ màng. Nhưng có bao nhiêu người tiêu dùng biết rằng thứ hóa chất này được cảnh báo “Nếu ăn nhầm phải lập tức đưa đến bệnh viện”! Đây là vụ việc đặc biệt nghiêm trọng đối với sức khỏe của người dân, nhưng nghiêm trọng hơn chính là thái độ thờ ơ của các cơ quan chức năng.

                                Phùng Sưởng

Cô Kiều nay đã đổ đốn

Nguyên là bài viết Những lối đoạn trường
đã in TBKTSG 2008 và in lại trong Những chấn thương tâm lý hiện đại 2009

Thư viện quốc gia Hà Nội hàng tháng thường có những buổi nói chuyện về đủ loại vấn đề đang được dư luận quan tâm. Một ngày hè năm 1976, tôi có dịp được nghe một buổi nói chuyện như vậy mà diễn giả là kỹ sư Trần Đại Nghĩa.
Đất nước vừa thoát khỏi chiến tranh, ông cũng như nhiều người nghĩ nhiều đến sự phát triển kinh tế, trong đó có việc học hỏi kinh nghiệm nước ngoài.

Bấy giờ nước Nhật còn là cái gì xa xôi lắm. Trần Đại Nghĩa kể, ở Tokyo các kỹ sư đứng ở ngã tư để nghe mọi người phát biểu về kinh tế, ai nói họ cũng ghi để tham khảo, ai nói hay họ còn trả tiền. Quay về mình, ông bảo đừng ỷ vào tài nguyên, mà phải dành nhiều quan tâm cho chuyện quản lý, không quản lý tốt thì nền kinh tế không khác gì thùng không đáy.
Đất nước được quản lý kém thì có độc lập cũng chỉ là độc lập hờ, độc lập giả.
Nước mình lạ lắm, càng những ngành then chốt càng lạc hậu, ông nói tiếp. Về hướng phát triển, ông gợi ý đủ thứ, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn.
Chuyện nhỏ (đúng ra phải nói “có vẻ là nhỏ”)  —  đào tạo công nhân lành nghề khó lắm, thợ hàn cao áp ở Việt Nam đào tạo một trăm người chỉ đậu được bốn người.
Chuyện lớn (cái này thì lớn thật) —  phải hiện đại hóa về giao thông và thông tin. Phải tiêu chuẩn hóa mọi chuyện. Tiêu chuẩn hóa là công cụ để đạt tới hiệu lực, biến khó thành dễ.
Một điều lạ nữa với chúng tôi là ở chỗ, tuy làm khoa học kỹ thuật, nhưng Trần Đại Nghĩa lại xem trọng khoa học xã hội. Ông báo động là cả nước có 50 triệu người mà gần như không có ai nghiên cứu tâm lý. Hiểu và xử lý đúng tâm lý xã hội, tâm lý nhân dân không tốt thì quản lý kinh tế cũng không tốt.
Tổng quát hơn, ông nói đến việc mình phải minh bạch với mình, rành mạch với mình. Bấy giờ là những năm tháng đầu tiên sau chiến tranh, nên cái sự giấu giấu giếm giếm còn tạm tha thứ được. Song, Trần Đại Nghĩa đã thấy đủ những tai hại mà cái lối “gì cũng coi là bí mật” ấy gây ra. Theo Trần Đại Nghĩa, trong quản lý xã hội, phải xác định bằng được số liệu chính xác. Vì đây là bước đầu để đi tới mình hiểu rõ được mình, tự xác định được vị trí của mình trên thế giới.
Lần giở lại những trang ghi chép được hôm ấy, tôi thấy nó giống như một lời tiên tri. Bởi nó đúng quá, đúng cả với “thời gian lớn” là hơn ba chục năm nay, cả với “thời gian nhỏ” là khoảng dăm bảy năm nay. Cả cái cách nó bị quên lãng nữa chứ!
 Và tôi thầm nghĩ sao lịch sử oái oăm vậy, những suy nghĩ đúng thì không được thực hiện, những cảnh báo đúng thì không được đề phòng, khiến cho đất nước cứ ì ạch mãi, chưa bứt phá lên được.
“Đất nước được quản lý kém thì có độc lập cũng chỉ là độc lập hờ, độc lập giả”.
Trần Đại Nghĩa

Lúc này báo chí đang đăng tải nhiều ý kiến liên quan tới tình hình lạm phát. Nhân đó thử nêu ra những “cách đọc” khác nhau với nền kinh tế. Không kể nhiều chuyên gia nước ngoài, ngay các nhà chuyên môn trong nước cũng nêu được nhiều sự lý giải rất xác đáng. Có người nói nhiều ngành kinh tế của ta đang trong tình trạng học việc, lại học không đến nơi đến chốn, ngân hàng thì có cái như tiệm cầm đồ cho vay. Vừa rồi có chuyện nông dân nuôi cá ba sa lao đao vì không bán được hàng, còn doanh nghiệp xuất khẩu thì không vay được tiền để mua cá.

Tôi lại nhớ cái buổi nói chuyện hơn ba chục năm trước của Trần Đại Nghĩa.
Hàng ngày có nhiều việc khiến tôi hối hận. Ai mà chẳng thế, có làm là có sai. Nhưng tôi nhớ một số trường hợp rất lạ, trước đó mình đã nghĩ đúng rồi, vậy mà khi bắt tay hành động, vẫn lầm lỡ thảm hại. Những lần như thế khiến tôi đau xót và tiếc nuối bội phần. Tại sao mình lại đổ đốn vậy? Do dốt một phần. Nhưng tôi nghĩ đến một thủ phạm nữa là những thói quen cũ không chế ngự nổi.
Để chỉ cái tình trạng lưỡng phân rất đáng tiếc này, người xưa có nhiều cách nói thú vị:
— Hòn vàng thì mất hòn đất thì còn, 
— Hoa thường hay héo cỏ thường tươi, 
— Răng cắn phải lưỡi.
Nghe hơi tục thì có câu “Miệng khôn trôn dại”.
Nhưng tôi thích hơn cả là câu trong Truyện Kiều: “Ma đưa lối quỷ đưa đường, lại tìm những lối đoạn trường mà đi”. Đoạn trường có nghĩa là đứt ruột. Có những lầm lỡ làm người ta tiếc đến đứt ruột, và e sợ hình như ở đây đã có vai trò chi phối của ma quỷ.

Cá nhân mắc nạn loại này đã đau lắm rồi. Đến như cả cộng đồng cả xã hội, nếu  không tránh được, thì sự đời chẳng phải là oan nghiệt quá sao?


  Viết thêm 29-11-2013 :  Cố tình “đường quang không đi, đâm quàng đường rậm”
Bài này tôi viết từ năm năm trước. Nhìn lại thấy chỉ mới mấy năm mà tình hình đã khác hẳn. Trước vì dốt nát nóng vội nên làm liều làm ẩu. Nay đã biết trước là làm bậy rồi vẫn cứ làm, nghiến răng mà làm, ép nhau cùng làm.

Học sinh xưa bí quá mới cóp bài nhau. Nay học sinh đi thi chuẩn bị sẵn các loại phao. Và nhà trường và giám thị coi thi hùa thêm vào giúp học sinh làm chuyện man trá cho trót lọt, coi đó là thành tích của mình.Trời cao đất dày nào bỏ qua cho những tội lỗi kiểu ấy!
Trong giáo dục sao thì trong các chuyện sản xuất làm ăn phát triển kinh tế xã hội ở cấp vĩ mô cũng thế.
Nàng Kiều xưa  — mà chúng ta hay vận  vào số mệnh của dân Việt  — tự trách ma đưa lối quỷ đưa đường. Nàng Kiều ngày nay tự biến thành ma quỷ, lấy đủ các thứ lý lẽ ra để thuyết phục bản thân đi  theo những lối đoạn trường. Chỉ có những kẻ mất hết niềm tin và trách nhiệm trước tương lai của chính mình mới hành động như chúng ta đang hành động.

John F. Kennedy và lá bài Việt Nam (Kỳ 1)

(PetroTimes) – Trong nhiều tài liệu viết về cuộc chiến Việt Nam, đặc biệt giai đoạn đầu, quyển “Death Of A Generation – How The Assassinations Of Diem And JFK Prolonged The Vietnam War” của tác giả Howard Jones (Giáo sư sử Đại học Alabama) là một trong những tư liệu đáng tin cậy nhất. Nói đến John F. Kennedy, người ta thường nhắc vụ khủng hoảng chính trị Vịnh Con Heo giữa Mỹ và Liên Xô nhưng Howard Jones đã tiếp cận vấn đề từ góc độ quan trọng hơn gấp nhiều lần, xảy ra vào giai đoạn đầy kịch tính thập niên 60 của thế kỷ trước…

Kỳ 1: John F. Kennedy và Việt Nam

Bản báo cáo Lansdale

Trong gần hai tuần đầu tháng 1/1961, Thiếu tướng không quân Mỹ Edward Lansdale đã bí mật tiến hành nghiên cứu tình hình chính trị Nam Việt Nam theo yêu cầu của Bộ trưởng Quốc phòng. Tay cựu viên chức CIA này đệ trình báo cáo 12 trang cho Washington ngay trong tuần đầu tiên John F. Kennedy bước vào Nhà Trắng. Bản báo cáo đến chỉ huy sở CIA, Bộ trưởng Quốc phòng và cuối cùng tới cố vấn Nhà Trắng Walt Rostow. “Thưa Tổng thống, tôi nghĩ ngài nên đọc báo cáo này” – Rostow nói, khi hối hả mang báo cáo vào Phòng Oval. “Xem nào, tôi chỉ có nửa giờ nghỉ hôm nay và còn chuẩn bị bổ nhiệm nội các. Tôi phải xem ngay bây giờ sao? Ông có thể tóm tắt được không?” – Kennedy trả lời. “Không, thưa ngài. Tôi cho rằng ngài buộc phải đọc”.

Lướt vội bản báo cáo, Kennedy ngẩng lên, vẻ thảng thốt, nói: “Walt, đây có thể chưa là điều tệ nhất”. Một khoảnh khắc im lặng, Kennedy nói tiếp: “Tôi phải cho ông biết điều này. Eisenhower chưa bao giờ nhắc vụ Việt Nam với tôi”. Lại im lặng. Cuối cùng, Kennedy ra lệnh: “Giải quyết việc này ngay, Walt”… Báo cáo của Lansdale xuất hiện đúng thời điểm xảy ra nhiều sự kiện có thể ảnh hưởng thế cờ ngoại giao nước Mỹ. Chỉ hai tháng trước, tháng 11/1960, một vụ đảo chính đã thất bại vào phút cuối cùng trong kế hoạch lật đổ Tổng thống Việt Nam Cộng hòa (VNCH) Ngô Đình Diệm. Tháng 12/1960, Hà Nội ủng hộ thành lập Mặt trận giải phóng dân tộc miền Nam Việt Nam. Rồi, tháng 1/1961, Nikita Khrushchev đưa ra bài diễn văn thách thức Washington…

Robert McNamara và John F. Kennedy

Sáng thứ Bảy ngày 28/1/1961, Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara điện đến nhà Lansdale tại Virginia, yêu cầu tới Nhà Trắng trong vòng một giờ. Chuyện gì mà khẩn cấp vậy? Lansdale tự hỏi. Đến Nhà Trắng, Lansdale được dẫn tới khu vực đợi bên ngoài Phòng Nội các, nơi Tổng thống đang chủ trì cuộc họp với hơn 12 cố vấn, trong đó Ngoại trưởng Dean Rusk, Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara, Phó tổng thống Lyndon B. Johnson, tướng Tổng tham mưu trưởng Lyman L. Lemnitzer, Giám đốc CIA Allen Dulles, trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng đặc trách an ninh quốc tế Paul Nitze và trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Viễn Đông Graham Parsons. Cuối cùng, Lansdale được đưa vào, ngồi tại chiếc bàn dài, đối diện Tổng thống.

Những người có mặt trong phòng tỏ vẻ ngạc nhiên. Hầu hết chưa từng gặp Lansdale, họ tự hỏi gã trung niên vận quân phục này vào đây làm gì. Kennedy trình bày vắn tắt báo cáo của Lansdale. “Lần đầu tiên” – Kennedy nói – “Tôi nhận ra mối nguy hiểm và tính cấp bách của tình hình Việt Nam”. Và rồi, trước khi người nào kịp lên tiếng, Kennedy yêu cầu Graham Parsons chuẩn bị thực hiện thêm một báo cáo nữa. Ngày 1/2/1961, chỉ hai ngày sau phiên họp quan trọng trên, Kennedy chuẩn y chi 28,4 triệu USD giúp tăng quân số VNCH và 12,7 triệu USD cho chương trình huấn luyện…

Soạn kế hoạch đảo chính

Tháng 10/1961, cùng Maxwell Taylor, Edward Lansdale sang Nam Việt Nam. Trong cuộc gặp Lansdale tại Dinh Tổng thống, Tổng thống Diệm đã hứng đòn giáo huấn đầu tiên từ Mỹ. Khi nghe Tổng thống Diệm trình bày sự phân vân không biết nên yêu cầu Washington cung cấp quân đội Mỹ hay không, Lansdale tỏ vẻ kinh ngạc và “nạt” ngay: “Ông cần quân đội Mỹ làm gì? Mọi việc đang xấu đi? Liệu đến mức cần quân đội Mỹ thì ông mới có thể sống sao?”. “Tôi hỏi ông mà” – Tổng thống Diệm trả lời. Lansdale phản ứng: “Tôi đang chất vấn ông một vấn đề cực kỳ nghiêm túc. Ông thừa nhận rằng mình đang mất thế kiểm soát và bởi vậy “nhất thiết cần đến quân đội Mỹ?”. “Tôi hỏi vậy không được sao?” – Tổng thống Diệm lên tiếng. “Trả lời câu hỏi tôi ngay lập tức!” – Lansdale gằn giọng. Im lặng một lúc, Tổng thống Diệm thốt ra: “Chúng tôi vẫn có thể kiểm soát tình hình”.

Tuy nhiên, báo cáo từ chuyến đi thực tế của Maxwell Taylor đã ghi rằng VNCH đúng là cần được quân đội Mỹ hỗ trợ. Ngày 11/12/1961, gần hai tháng sau khi Kennedy gửi lá thư cho Tổng thống Diệm, viết rằng: “Mỹ quyết định giúp Việt Nam giành độc lập…”. Hai nhóm quân đội và thiết bị quân sự gồm 33 trực thăng bắt đầu đến Sài Gòn, cùng bốn máy bay một động cơ dùng huấn luyện và 400 viên chức – nhân viên quân đội Mỹ. Hôm sau, tờ New York Times viết: “Sự ủng hộ quân sự trực tiếp đầu tiên của Mỹ dành cho cuộc chiến Nam Việt Nam chống du kích cộng sản đã được tiến hành”. 10 ngày sau, 22/12/1961, chuyên gia quân sự James Davis đã trở thành người lính Mỹ đầu tiên bị du kích cộng sản giết. Davis bị bắn xuyên sọ, chết tức thì. Cuộc chiến “Mỹ hóa” tại Việt Nam thật sự mở màn…

Chỉ nửa năm sau, thái độ của Tổng thống Diệm đối với Mỹ (cũng như ngược lại) bắt đầu thay đổi và mỗi lúc một xấu. Tháng 6/1962, trong buổi nói chuyện với Đại sứ VNCH Trần Văn Chương, Thượng nghị sĩ Mỹ Mike Mansfield được thông báo rằng Tổng thống Diệm đang đối mặt với vô vàn khó khăn. Với Bộ Ngoại giao Mỹ, nguồn tin trên chẳng có gì mới và họ đã chỉ thị Đại sứ Mỹ tại VNCH Frederick Nolting tìm người thay Tổng thống Diệm. Kế hoạch Bộ Ngoại giao Mỹ xuất phát từ báo cáo tuyệt mật của cố vấn Tòa Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn Joseph Mendenhall.

Giữa tháng 8/1962, Mendenhall giục Nhà Trắng: “Khử ông Diệm, ông Nhu, bà Nhu và phần còn lại của gia đình Ngô”. Theo Mendenhall, kế hoạch đảo chính có khả năng thành công khi ông Diệm và vợ chồng ông Nhu không có mặt trong Dinh Gia Long và Tổng giám mục Ngô Đình Thục lẫn Đại sứ VNCH tại Anh, ông Ngô Đình Luyện, cũng không hiện diện trong nước.

Ngô Đình Diệm tại buổi lễ tốt nghiệp khóa 17 Trường võ bị Đà Lạt vào tháng 3/1963 (vài tháng trước khi bị giết)

Để vẹn toàn mưu sự, nhóm đảo chính nên bắt giam Nguyễn Đình Thuần (Ngoại trưởng) và bác sĩ Trần Kim Tuyến (sếp an ninh). Việc di tản viên chức trọng yếu Mỹ trước ngày đảo chính là điều tối cần thiết, phòng trường hợp Ngô Đình Diệm phản đòn và bắt họ làm con tin. Lực lượng đặc nhiệm Mỹ phải được huy động nhằm ngăn cộng sản “thừa nước đục thả câu”.

Báo cáo Mendenhall là kế hoạch chi tiết đầu tiên phác họa cuộc đảo chính Ngô Đình Diệm với sự nhúng tay của Mỹ. Tuy nhiên, kế hoạch Mendenhall có nhiều chi tiết bất ổn tiềm tàng. Hơn nữa, một vụ đảo chính có lẽ cũng không cần thiết: giữa tháng 8/1962, McNamara công bố kế hoạch rút lui khỏi Việt Nam thực hiện trong ba năm đồng thời chấm dứt chương trình viện trợ quân sự Mỹ. Trong khi đó, chính quyền Diệm cũng muốn bứt khỏi sự cưỡng chế Washington. Trên trang nhất tờ Washington Post số ra ngày 12/5/1963, ông Ngô Đình Nhu thẳng thắn trả lời phóng viên Warren Unna rằng mình muốn phân nửa trong 13.000 quân đội Mỹ biến khỏi Nam Việt Nam.

Ông Nhu “chơi phản”như thế nào?

Chủ nhật 25/8/1963, tướng Nguyễn Khánh hối hả đến gặp Chánh văn phòng CIA tại Sài Gòn, John Richardson, thông báo rằng, ông Nhu tính móc nối Hà Nội để thương lượng nhằm chấm dứt chiến tranh. Tất nhiên, Mỹ sẽ bị hất ra rìa sự dàn xếp nội bộ này. Liệu Ngô Đình Nhu thật sự tìm cách giải quyết cuộc chiến với Bắc Việt mà không cần thông qua Mỹ? Bán tín bán nghi, nội các Kennedy cho rằng nếu điều đó xảy ra, Ngô Đình Nhu hẳn là kẻ phản thùng, cho dù chính Washington từng bí mật ra lệnh Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Viễn Đông W. Averell Harriman đánh tiếng khả năng tương tự với đại diện Bắc Việt tại Geneva. Dù thế nào, thông tin của Nguyễn Khánh cũng gây mối quan tâm tức thời cho Bộ Ngoại giao Mỹ, nơi đánh giá Nguyễn Khánh là “một trong những tướng giỏi nhất quân đội VNCH, vừa gan dạ vừa tinh tế”.

Quan trọng hơn hết, tướng tá VNCH đều tin vụ trên. Nguyễn Khánh nói với một viên chức CIA rằng, tướng tá VNCH đều sợ mạng sống bị đe dọa và “sẵn sàng làm cách mạng” nếu Ngô Đình Nhu tìm kiếm giải pháp với Hà Nội hay với Cộng sản Trung Quốc nhằm trung lập Nam Việt Nam. Khi tiến trình trên thực hiện, chắc chắn cố vấn Nhu sẽ nộp mạng tướng tá VNCH cho cộng sản. Do khác múi giờ, bức điện tín John Richardson gửi về Nhà Trắng đến Washington vào thứ Bảy, ngày 24/8/1963, lúc 9 giờ 30 sáng. Câu chuyện của tướng Khánh thật ra không gây kinh ngạc cho Washington. Đại sứ Frederick Nolting từng báo cáo rằng cố vấn Nhu đã liên tiếp móc nối Hà Nội và vụ này Ngô Đình Diệm cũng biết.

Đại biện ngoại giao tại Sài Gòn, William Trueheart, hoàn toàn không tin và cho rằng “có quá nhiều chuyện vớ vẩn”. Tuy nhiên, nhiều năm sau, Nolting kể rằng Ngô Đình Nhu từng tiếp “các thủ lĩnh cộng sản ngay trong văn phòng mình ở Dinh Tổng thống”, rằng tôi chẳng những biết rõ mà còn có thể hình dung cố vấn Nhu nói: “Đừng để Trung Cộng dính vào…”. Trong khi đó, Nolting kể thêm, Washington không thể tin hành động phản bội của anh em ông Diệm và các bức điện tín hồi âm từ Washington đến Sài Gòn (về tiết lộ của tướng Nguyễn Khánh) không rõ ai viết nhưng đều có chữ ký của Ngoại trưởng Dean Rusk.

Người Pháp tính gì?

Đánh giá của Đại sứ Frederick Nolting về bí mật móc nối giữa ông Nhu và Hà Nội dựa trên vài chi tiết. Theo Nolting, Mieczyslaw Maneli – đại diện Ba Lan trong Phái bộ kiểm soát quốc tế (ICC) – là nhân vật trung gian giữa cố vấn Nhu và Hà Nội. Từng thoát chết ở trại tập trung Đức Quốc xã Auschwitz trong Thế chiến thứ II và thời điểm 1963 là Giáo sư luật Đại học Warsaw, đảng viên cộng sản Maneli thừa nhận gặp ông Nhu hai lần.

Lần thứ nhất, ngày 25/8/1963 (ngày mà tướng Nguyễn Khánh thông báo cho Chánh văn phòng CIA Sài Gòn John Richardson) tại buổi chiêu đãi giới ngoại giao nước ngoài; Lần thứ hai ngày 2/9/1963, tại Dinh Gia Long, trong buổi gặp riêng. Ai đứng ra tổ chức cuộc gặp giữa cố vấn Nhu và Maneli? Đại sứ Pháp tại Sài Gòn Roger Lalouette đã sắp xếp cuộc gặp đầu tiên, với giúp đỡ của Đại sứ Ấn Độ kiêm Chủ tịch ICC Ramchundur Goburdhum; Đại sứ Ý Giovanni Orlandi và đại diện Vatican Salvatore dAsta. Theo Maneli, Lalouette từng bước tiến hành kịch bản đầy tham vọng của Tổng thống Pháp Charles De Gaulle, với chủ trương kết hợp Việt Nam với hai quốc gia trung lập Lào và Campuchia nhằm một lần nữa biến Đông Dương trở thành “viên ngọc của nước Đại Pháp”.

Edward Lansdale và Ngô Đình Diệm

Khi Maneli đệ trình kế hoạch hòa bình theo “công thức Pháp” lên Hà Nội vào mùa xuân 1963, Thủ tướng Phạm Văn Đồng khẳng định không muốn đàm phán với chính quyền Sài Gòn chừng nào Nam Việt Nam còn sự hiện diện quân đội Mỹ. Tháng 7/1963, Maneli lại đến Hà Nội. Liệu có khả năng Hà Nội chấp nhận một chính phủ liên hiệp với Ngô Đình Diệm? – Maneli đặt câu hỏi. Thủ tướng Đồng nhắc lại rằng, không thể thương lượng gì, nếu không đặt trên cơ sở về độc lập và chủ quyền Việt Nam, rằng Hiệp định Geneva đã lập nền tảng chính trị và pháp lý cho vấn đề chính yếu: Không có căn cứ quân sự cũng như quân đội nước ngoài nào đóng trên lãnh thổ Việt Nam và “mục tiêu quan trọng nhất của chúng tôi là đuổi Mỹ”.

Ngày 29/8/1963, Tổng thống De Gaulle đề xuất cuộc gặp tại Paris xung quanh vấn đề một chính phủ trung lập Việt Nam. Cố vấn An ninh quốc gia McGeorge Bundy cảnh báo Tổng thống Kennedy rằng, Pháp đã lộ rõ ý định can thiệp vào tình hình Việt Nam với dụng ý khôi phục ảnh hưởng thực dân tại khu vực. Cố vấn Nhà Trắng William Bundy cho rằng, đề nghị của Pháp “không những không thực tế mà còn ma mãnh”. Trước chiến thuật ngoại giao của Pháp về giải pháp trung lập Việt Nam, nội các Kennedy càng tiến gần đến biện pháp lật đổ ông Diệm. Nếu chần chừ, ông Nhu có thể móc nối Hà Nội, như vậy mọi việc trở nên “xôi hỏng bỏng không” và tất cả đầu tư của Mỹ đều đổ xuống sông biển.

Mưu tính hất Tổng thống Diệm của Mỹ, trong giới ngoại giao quốc tế, không phải là điều tuyệt mật. Paris cũng đánh hơi và họ có lần nói với Nhà Trắng rằng, việc lật Tổng thống Diệm không là ván cờ tối ưu và rằng Tổng thống Diệm có lẽ tốt hơn nếu còn Nhu bên cạnh. Trong một lần gặp, Lalouette nói với Đại sứ Mỹ tại Nam Việt Nam Henry Cabot Lodge (thay Frederick Nolting từ hạ tuần tháng 8/1963) rằng, Tổng thống Diệm là “nguyên thủ xuất sắc nhất Đông Nam Á”, rằng cuộc chiến du kích Việt Cộng có thể kết thúc trong hơn một năm nữa bởi tinh thần Bắc Việt đang xuống dốc. Một khi chiến tranh kết thúc, Nam Việt Nam có thể thiết lập quan hệ thương mại với Bắc Việt với gạo và than là sản phẩm chủ yếu và “điều này có thể dẫn đến một nước Việt Nam thống nhất mà miền Nam giữ thế thượng phong”. “Cho phép tôi nhấn mạnh hai ý” – Lalouette trình bày – “thứ nhất, hãy xoa dịu dư luận Mỹ và thứ hai, không đảo chính”.

Đêm 1/9/1963 (tức 31/8 tại Washington), Maneli nhận cú điện từ Tòa Đại sứ Pháp, mời đến gặp Lalouette để “dùng cà phê”. Hẳn là có việc quan trọng – Maneli nghĩ. Đến Tòa Đại sứ Pháp nửa giờ sau, Maneli thấy chiếc Mercedes đen của đại sứ Tây Đức đã có mặt từ lúc nào. Đưa Maneli vào thư viện, Chánh văn phòng tiếp tân Mademoiselle Sophie de Passavant nhắc: “Tất cả cuộc nói chuyện của các ngài, đặc biệt điện thoại, đều bị theo dõi từ ba phía: chính quyền Sài Gòn, người Mỹ và Việt Cộng”. Điều đó không có gì bất ngờ nhưng Maneli không hiểu tại sao Sophie de Passavant lại nói như vậy, vào lúc này. Vài phút sau, Maneli được đưa vào phòng. “Tôi biết ông gặp ông Nhu ngày mai. Liệu ông có thể gặp được không, bởi tối nay, Mỹ sẽ đảo chính ông Diệm” – Lalouette nói.

Cố giữ bình tĩnh, Maneli trả lời: “Chúng ta biết chuyện này cũng có ngày xảy ra. Từ khi Lodge đến, số phận chế độ ông Diệm chỉ còn đếm từng ngày”. “Tôi khẳng định rằng, việc lật ông Diệm bằng sức mạnh sẽ là sai lầm không thể sửa chữa và cơ hội cuối cùng, dù nhỏ, cho hòa bình sẽ bị mất. Nếu ông Diệm và ông Nhu bị lật, tất cả kế hoạch chúng ta thiết kế nhằm chấm dứt cuộc chiến và đem lại hiệp ước với Bắc Việt sẽ trở thành công cốc” – Lalouette nói tiếp. Tuy nhiên, thời điểm trên, tướng tá Sài Gòn bắt đầu hoang mang trong kế hoạch đảo chính, do vẫn chưa nhận được tín hiệu đèn xanh chính thức từ phía Mỹ. “Vụ đảo chính không thực hiện” – bức điện Văn phòng CIA Sài Gòn gửi về Washington sáng 31/8/1963 ghi. Ngay sau đó, Nhà Trắng ra lệnh hủy tất cả điện tín từ Sài Gòn về Washington mang nội dung liên quan đảo chính Tổng thống Diệm…

(Xem tiếp kỳ sau)

Cao minh

Kinh tế học “đàn bò”

Đăng Bởi – 06:00 30-11-2013

Gia súc có thể là một khoản đầu tư tồi nhưng lại là một công cụ tiết kiệm tốt đối với nhiều người Ấn Độ. Họ thà bỏ tiền ra nuôi bò hơn là bỏ tiền vào tài khoản ngân hàng.

Có khoảng 280 triệu con bò tại Ấn Độ, giúp sản xuất những thứ giá trị như sữa, bê con và phân bón. Tuy vậy, nuôi giá súc rất tốn kém. Chi phí lớn nhất là thức ăn, trung bình mỗi con bò tiêu thụ khoảng 10.000 rupees (tương đương 160 USD) thức ăn gia súc mỗi năm. Chi phí thú y cũng nhiều. Những chi phí này quá cao khiến việc sở hữu đàn bò trở thành một khoản đầu tư tồi.

Theo một báo cáo mới của NBER (The National Bureau of Economic Research – Cục Nghiên Cứu Kinh tế Quốc gia) về đề tài quyền sở hữu trâu bò ở vùng nông thôn Bắc Ấn, lợi nhuận trung bình trên một con bò là -64%. Điều này dẫn đến một câu hỏi rằng: lợi nhuận từ gia súc quá thấp như vậy thì tại sao mà các hộ gia đình vẫn mua chúng?
Có thể những người dân không hiểu biết về kinh tế, có thể những người theo Ấn Độ giáo muốn thỏa mãn tín ngưỡng tâm linh khi sở hữu một con bò,  ũng có thể họ thích sản xuất sữa chất lượng cao ở nhà, dù chi phí cao hơn.
Tuy nhiên, các tác giả từ NBER cho rằng phía sau việc sở hữu bò là những lý giải hợp lý về kinh tế.

Hầu hết mọi người đều thấy việc chi tiêu dễ hơn nhiều so với tiết kiệm. Thú vui trước mắt thường dễ nắm bắt hơn hạnh phúc tương lai. Vì vậy nhiều người sau này hối hận về những quyết định chi tiêu trước đó của họ. Các nhà kinh tế học gọi vấn đề này là “cận thị”.
Theo ICRIER, một tổ chức phi lợi nhuận tập trung vào các vấn đề chính sách kinh tế và chính trị, chỉ 7% ngôi làng ở Ấn Độ có chi nhánh ngân hàng, nghĩa là người dân đang thiếu một cơ chế tiết kiệm chính thức cho số tiền nhàn rỗi của họ. Hiện đang tồn tại một số cách tiết kiệm không chính thống như tham gia các nhóm tiết kiệm ở địa phương, hay đơn giản là giấu tiền dưới gối, thì việc sở hữu một con bò có vẻ là một lựa chọn tốt hơn đối với người dân nơi đây.

Khi so sánh với tiền tiết kiệm trong các tài khoản ngân hàng thì gia súc là những tài sản có tính thanh khoản thấp. Lấy tiền từ một con bò hẳn nhiên khó khăn hơn lấy tiền từ tài khoản ngân hàng. Và như vậy, sự cám dỗ chi tiêu trở nên phức tạp hơn. Những con bò này sẽ “buộc” những con người này không được “cận thị”.

Các chương trình hỗ trợ cố gắng giảm nghèo, nâng cao thu nhập bằng cách phân phối gia súc chăn nuôi dường như không hiệu quả, khi mà lợi nhuận từ việc sở hữu chúng quá thấp.
Và nếu những con bò được dùng như một công cụ tiết kiệm thì sự áp dụng và lan rộng của dịch vụ ngân hàng di động ở những nơi như Ấn Độ nên cung cấp một lựa chọn khác tốt hơn. Dean Karlan, một trong những tác giả của báo cáo trên, quan tâm đến ý tưởng “tài khoản tiết kiệm cam kết” mà theo đó người dân chỉ có thể rút tiền khi họ đạt được một số tiền nhất định.
Trí Dũng 
Theo The Economist – Ảnh từ Occupyforanimals

Lại bàn về ĐA SỐ và DÂN CHỦ

(nhân lời Tổng Bí thư về Hiến pháp mới được đa số thông qua)

Hà Sĩ Phu

Ngay sau khi Quốc hội thông qua bản Hiến pháp (sửa đổi), TBT Nguyễn Phú Trọng đã trả lời phỏng vấn báo Đại biểu Nhân dân. Số phiếu tán thành là 486/488, không có phiếu chống, quả là một đa số tuyệt đối, khiến cho bài báo đưa một nhan đề chắc nịch “Hiến pháp được thông qua với đồng thuận cao là tất yếu dân chủ, là kết quả của chân lý ý Đảng lòng dân” [1].

Bài báo khiến tôi phải có đôi lời bàn thêm về ĐA SỐ và DÂN CHỦ.

Trước hết xin hỏi có phải cứ “đồng thuận cao” là “tất yếu dân chủ” hay không?

– Để trả lời, xin nhắc chính ông Nguyễn Đức Lam (NĐL – Văn phòng Quốc hội) từng nhắc lại chân lý: “Chân lý không hẳn bao giờ cũng thuộc về đa số. Làm gì trong trường hợp đa số (nhưng) thiếu thiện chí, hoặc đa số có chiều hướng nghiêng về một quyết định không hợp lý, không đúng?” [2].

Đa số trong Quốc hội với 95% đảng viên chính là một “nhóm lợi ích” khổng lồ mà quyền và lợi gắn chặt với điều 4 và với “sở hữu toàn dân” thì đa số ấy chỉ là đa số của một phe nhóm (có bài báo đã gọi Sở hữu toàn dân là Luật cướp cạn).

– Còn Albert Einstein thì nói về số đông như sau: “Chúng ta không thể thắng được lũ ngu bởi chúng quá đông” [3]. Rõ ràng những người sáng suốt luôn là số ít!

– Chẳng những đa số không phải là biểu hiện “tất yếu dân chủ” mà trái lại bản chất của dân chủ là thừa nhận và bảo vệ thiểu số. Ông NĐL nêu trên cũng nói “Điều dễ nhận thấy là thiểu số bao giờ cũng yếu thế hơn so với đa số. Bởi vậy, song song với nguyên tắc quyết định theo đa số là nguyên tắc bảo vệ thiểu số…”. Theo như vậy, nếu Quốc hội và Ban soạn thảo Hiến pháp làm việc theo tinh thần dân chủ thì đáng lẽ phải ghi nhận những ý kiến đối lập như nhóm 72 (mà Quốc hội đã đón tiếp long trọng), nhóm Công dân tự do, nhóm Công giáo, nhóm 8406… vân vân, họ đã lên tiếng ròng rã cả năm nay. Nhưng trái ngược với tinh thần dân chủ ấy, các vị không hề tôn trọng một ý kiến bất đồng nào, thì sao có thể tự phong là dân chủ được?

– Về “đa số” cũng không nên quên rằng những chỉ số “đa số tuyệt đối” luôn gắn với những nhân vật và thể chế độc tài nhất trong lịch sử như Hitler, Gaddafi, Saddam Hussein, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Jong Il… (cả khi bầu cử cũng như khi trưng cầu dân ý). Còn trong một thể chế dân chủ, một đa số quá bán đã là quý lắm rồi.

Nếu phải ngụy tạo một ưu thế đẹp thì dù được 100% nghị gật bỏ phiếu cũng nên giảm đi còn 70-80% thôi mới đáng mặt những kẻ nói dối thức thời. Con số 97,59% dù thật hay giả cũng là một con số dại dột trong tuyên truyền, vì nó gây ấn tượng một con số chua chát đáng buồn… cười!

– Vị Tổng Bí thư cứ thanh minh “Đảng không ép và dân thoải mái” và nói những lời nhún nhường thái quá, đạo đức thái quá như “người lãnh đạo là đầy tớ trung thành của nhân dân”, “Đảng phải chịu trách nhiệm… từ những cái như tương, cà, mắm, muối, cái kim, sợi chỉ. Một người dân đói là Đảng phải chịu trách nhiệm”.

Tôi hiểu: về tâm lý, người có tật thường cứ “không khảo mà xưng, lạy ông tôi ở bụi này” như vậy, thanh minh “không ép” là có mặc cảm rất “ép” đấy! Thực ra chỉ một câu “Hiến pháp là sự cụ thể hóa nghị quyết của Đảng” như vẫn tuyên bố là đủ xóa sạch mọi sự nhún nhường.

Thôi, về những “mũi kim sợi chỉ” cứ để dân chúng tôi tự lo, chỉ mong Hiến pháp là cương lĩnh cao nhất của một quốc gia thì không thể nhằm thực thi nghị quyết của một đảng được! Trong một xã hội pháp trị thì đạo đức phải trở thành “thừa” vì đạo đức đã được kết tinh một cách vĩ mô trong Hiến pháp và luật pháp. Xưng là đầy tớ mà ép ông chủ thì xin miễn cho!

– TBT cũng nhắc đến “ý Đảng lòng dân” thì xin hỏi đây là hai yếu tố ngang hàng hay không ngang hàng? Nói Đảng trước dân sau, mà Đảng viết hoa, dân viết thường là nhất bên trọng nhất bên khinh rồi. Chữ “Đảng” viết hoa là biến một danh từ chung thành một danh từ riêng, để hiểu đây là Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chữ “dân” cũng nên viết hoa, không phải chỉ là tôn trọng mà cũng để biến một danh từ chung thành một danh từ riêng, để hiểu đây chỉ là “dân Việt Nam”, vì không có dân nước nào khác lại cứ đứng sau một đảng như thế.

Người Cộng sản (nhưng mà tốt) Trần Độ đã viết: “Ý Đảng phải là lòng dân, phải từ lòng dân. Lòng dân phải trở thành ý Đảng. Phải kiên quyết khắc phục tình trạng ý Đảng một đằng, lòng dân một nẻo. (Trần Độ, Văn nghệ, Hà Nội, số 11 ngày12-3-1988)

Xem như vậy thì ý Đảng phải theo lòng Dân, lòng Dân mới là gốc, có trước, ý Đảng phải từ đó mà ra. Chứ nghị quyết Đảng có trước rồi Dân phải “quán triệt” thì Đảng mới là gốc, dân chủ kiểu ấy là dân chủ lộn ngược.

Một Hiến pháp thế này được thông qua là mở đầu cho một thời kỳ tồi tệ hơn trước, cũng như mỗi lần sửa Hiến pháp là một lần thụt lùi.

Dân chẳng có quyền gì, chắc chỉ có thể có hai cách ứng xử: một là ra một văn bản của những trí thức và giới trẻ phản biện, không chấp nhận Hiến pháp ấy là đúng ý của mình, để ghi nhận trước lịch sử như ý kiến của “thiểu số” (Quốc hội cũng tuyên bố ghi nhận ý kiến thiểu số kia mà). Mặt khác đành chấp nhận Hiến pháp, nhưng đã thế thì ít nhất phải thực hành nghiêm chỉnh, vì dù chưa hoàn thiện Hiến pháp cũng còn tốt hơn nhiều những điều luật nhằm vô hiệu hóa Hiến pháp.

Việt Nam đã ngồi ghế cao trong Hội đồng Nhân quyền quốc tế, thì phải là một thành viên nghiêm chỉnh của nhân loại, dân Việt Nam xin hoan hô và quyết xứng đáng với những giá trị chung của nhân loại, không thể có một thành viên cao trong cộng đồng nhân loại nhưng cứ giữ một thứ văn minh riêng “kiểu Việt Nam” hay “kiểu Trung Quốc” như lối Trung Quốc thường nói!

Cuối cùng, xin thư giãn cùng bạn đọc bằng mấy câu vè rất chi là… “con cóc”:

Vè “CỨ NHƯ”…

Sự đời hư thực, thực hư

Mấy câu “nghị quyết” cứ như sách trời

Cứ như muôn sự đã rồi:

Lịch sử đã xếp Đảng ngồi trên Dân!

Cứ như ông thánh ông thần

Dẫu ngu dốt vẫn giữ phần ngôi cao.

*

Việt Trung hữu nghị tào lao

Biên cương giặc cứ tự vào tự ra

Cứ như nước Việt của ta

Giao Chỉ nay đã đổi là “Quảng Nam”

Cứ như quan ắt phải tham

Cứ như dân phải lầm than lẽ thường

Vua quan muôn sự nhiễu nhương

Cứ vui như thể bốn phương thái bình

*

Trí thức phản biện, phê bình

Cứ đe như đổ triều đình đến nơi

Hỏi dân chủ, bảo có rồi

Đứa nào đòi nữa, cho ngồi nhà lao…

Vừa rồi “ta” trúng phiếu cao

Cứ như xuất hiện một “sao” Nhân quyền

Hiến pháp có được chút quyền

Đến khi làm luật lại liền khóa ngay

Cứ như hai mặt bàn tay

Cứ như nhật thực giữa ngày có đêm

Dân mình biết sống sao yên

Biết đâu đen trắng giữa miền… cứ như…?

*

Thế thời ta cũng… cứ như

Cứ như dân chủ có dư sẵn rồi

Nhân quyền chung của loài người

“Đảng ta” đại diện đã ngồi ghế cao

Dân ta nay quyết tự hào

Lập hội lập đảng như bao nước ngoài

Tự do ngôn luận, viết bài

Phê cả tổng thống dài dài, sợ chi?

Nếu còn những kẻ gian phi

Cấm ta là cấm đường đi lối về

Công khai chung một nhời thề

Thực hành dân chủ,

nhất tề… CỨ NHƯ…

H.S.P (30-11-2013)

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

(1) http://daibieunhandan.vn/default.aspx?tabid=76&NewsId=299747

(2) http://www.na.gov.vn/Sach_QH/QHVN_ly_luan_va_thuc%20tien/Chuong3/4.htm

(3) https://www.facebook.com/vonxahoivietnam

Quốc hội bù nhìn phỏng có thể làm nên lịch sử.

Quốc hội bù nhìn bấm nút thông qua
Bản hiến pháp ngụy tề của thời Cộng Sản
Một bản hiến pháp phản dân hại nước
Hiến pháp phản động nhất của toàn cầu
Những con bù nhìn đang ngồi ngủ gật
Nghe tiếng hô “bấm” chúng choàng tỉnh giấc
A la phù a ha ta cùng nhau bấm
Thế là thông qua bản hiến pháp tà ma

Giờ đây chúng có thể ăn no ngủ kỹ
Đã làm xong bổn phận của ta rồi
Trong lúc ấy ở bên Tàu thanh niên đang múa
Cùng nhau múa mừng hữu nghị Việt Trung
Hữu nghị gì mồ tổ cha bây
Tàu Liêu Ninh đang xuống sâu vào lãnh địa
Của cha ông ta mà lũ bây vẫn múa
Một lũ bù nhìn ngu độn tối tăm
Ngày mai đây khi đất Việt của ta
Là một tỉnh của tụi Tàu phù Trung Cộng
Tội lỗi này là do đảng Cộng Sản
Cộng Sản Việt Nam đang bán nước của tìền nhân.

Phi Vũ

Chúng ta phải làm gì? (Kỳ 7) – Với cộng sản đừng nói xin cho

Đặng Chí Hùng (Danlambao) – Bài viết này không có ý chỉ trích những người được coi là nhân sỹ trí thức. Nó chỉ là một lời đề nghị của một người mong muốn Việt Nam được độc lập và dân chủ thực sự. Nếu chúng ta chỉ chú ý đến chụp hình để xác nhận cái tôi cá nhân, thành lập nhiều quá những hội đoàn mà trên thực tế đã quá nhiều nhưng hiệu quả chưa được bao nhiêu và cũng càng làm cho sự thống nhất phối hợp bị giảm đi. Chúng ta chưa độc lập vì còn cái đuôi Trung cộng đàng sau nên đừng hòng mơ về dân chủ với kiểu xin cho vẫn thấy đối với cộng sản hoặc đấu tranh thiên về hình thức. Nếu cộng sản có thể thay đổi và chấp nhận ý kiến của trí thức, của người dân thì đã không có thảm cảnh mấy chục năm qua. Chính vì vậy những việc chúng ta cần phải làm ngay đó chính là phải dứt khoát vứt bỏ cộng sản và tố cáo cộng sản ra dư luận quốc tế, tìm cách tạo ra sự đối đầu trực diện với đảng cộng sản. Chọn cho mình con đường đối đầu chứ không van xin cộng sản thay đổi chính là con đường hợp lý nhất mà chúng ta phải đi. Đừng nên mong chờ cộng sản thay đổi vì chưa có nhà nước cộng sản nào thay đổi nếu không có người dân đứng lên giật sập nó cả.”…

*
 
I. Cộng sản là thế:
Dưới chế độc cộng sản, người dân bị ép buộc một cuộc sống như một con vật. Tức là chỉ chăm chú tới miếng ăn, rồi trau chuốt cho bộ lông của mình thì được khuyến khích. Xin lấy ví dụ như người ta khuyên thanh niên phải quên đi thực tại đảng cộng sản đã bán Hoàng – Trường Sa cho Tầu cộng. Thanh niên cứ lo kiếm tiền và ăn chơi đi còn tất cả đã có đảng lo giùm. Đây là một trong những điều hết sức nguy hiểm. Ngược lại những ai muốn sống như một con người chân chính như Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thi Minh Hạnh, Nguyễn Văn Hải… thì đảng sẽ tìm cách hãm hại và bỏ tù. Lý do thật đơn giản là đảng cộng sản muốn ngu dân, muốn toàn trị để dễ dàng bán nước, tham nhũng và vơ vét của nhân dân. Nếu không sớm chấm dứt tình trạng như thế này thì Việt Nam chúng ta sẽ tiếp tục băng hoại đạo đức, suy thoái trí tuệ cũng như hèn nhục với giặc và cuối cùng là nguy cơ mất nước sẽ hiện hữu rõ nét hơn hết. Vậy đâu là nguyên nhân chính của một Việt Nam điêu tàn và mờ mịt tương lai như ngày nay? Không quá xa xôi mà chính là đảng cộng sản. Nói cách khác Nguyên nhân của tất cả mọi nguyên nhân là chính đảng cộng sản.
Nếu không có đảng cộng sản thì không có 3 triệu người Việt Nam bị giết trong chiến tranh, trên đường vượt biên sau cuộc chiến mà chính Lê Duẩn đã khẳng định là “đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”. Nếu không có đảng cộng sản thì đã không có hàng mấy chục ngàn người Việt Nam tiếp tục chết phanh thây trên đường xá, trong công xưởng, trong và ngoài bệnh viện vì tưởng đến bệnh viện là được chữa trị. Vì thực chất tất cả các bộ máy từ y tê, giao thông, công đoàn… đều là của đảng mà đảng thì không bao giờ biết lo cho người dân mà chỉ chăm chú vơ vét để vinh thân phì gia cho các lãnh đạo mà thôi.
Nếu không có đảng cộng sản thì đã không có chế độ độc tài và độc ác như hiện nay. Nếu không có đảng cộng sản thì đã không có một chế độ Công An Trị, Kiêu Binh. Chế độ công an trị đó đã giết hại không biết bao người dân vô tội, bỏ tù không biết bao nhiêu người yêu nước và đấu tranh cho dân chút tự do. Và nếu không có nó thì đã không có một xã hội vô luật pháp. Vì thực tế đảng nắm tất cả quyền bính trong tay để xây dựng nên một xã hội dùng luật rừng thay cho một rừng luật. Chính vì vậy người dân có kêu oan vì mất đất, vì bị công an vô cớ hành hung cũng chỉ được đáp lại là những sự im lặng đáng sơ. Nếu trong một xã hội Tự Do Dân Chủ, luật pháp nghiêm minh công bằng, thì những tên công an kia sẻ không dám tự do đánh người. Người dân sẻ giám mở miệng, sẽ mạnh dạn hơn trong mọi vấn đề của xã hội. Và thảm kịch thảm kịch của cả dân tộc như ngày nay đã không xảy ra. Nếu không có đảng cộng sản thì những cô gái Việt chúng ta không phải đi làm osin, hay bán mình cho khách làng chơi nơi xứ người. Nếu không có đảng cũng sẽ chẳng có những chàng trai bán sức lao động cho người đời hành hạ nơi đất khách. Thật đau xót cho dân tộc Việt Nam vì có đảng cộng sản cai trị!
Cả dân tộc Việt Nam chúng ta 80 năm qua đã bị đảng cộng sản biến thành một đoàn nô lệ, ngày đêm lầm lũi cúi đầu đi kiếm miếng ăn. Ai đồng lõa với chúng thì được hư danh với vật chất và quyền bính. Ai chống lại chúng thì đi tù mọt gông hoặc về nơi chín suối. Những yếu tố thuộc về đời sống tinh thần của một con người, nhân phẩm, nhân quyền. Tất cả những điều làm cho con người khác con vật, thì hoàn toàn vắng bóng dưới cái chế độc cộng sản Việt Nam. Một mặt đảng ký công ước nhân quyền với thế giới, một mặt đảng bịt mồm bịt miệng nhân dân. Đảng nói là vì nước vì dân những đảng không hề lo cho cụ già, em bé,… đảng chỉ thích dùng “phí” để thu tiền bòn rút của nhân dân. Đảng nói là “đỉnh cao trí tuệ” nhưng đảng lại khiến cho đời sống nhân dân vốn đã lầm than nay còn thêm bi đát bởi lạm pháp gia tăng, giá vàng cao vút, giá xăng đỉnh điểm và thất nghiệp tràn lan. Như vậy đảng cộng sản đích thực chính là nguyên nhân dẫn đến mọi khổ đau của dân tộc.
Vì sao đảng phải làm như vậy? Vì đảng không muốn cho nhân dân thức tỉnh. Đảng muốn ngu dân như cách người Pháp thực dân đã từng làm trước năm 1945. Đảng muốn tất cả vì miếng ăn mà phải hèn, phải nhục để đảng có thể sai khiến. Để cho đảng có thể ban phát một chút ân huệ. Và cuối cùng là để mặc cho đảng dâng Việt nam dần vào tay Trung cộng một cách dễ dàng cũng như lãnh đạo của đảng có thể làm cha mẹ dân, hút máu của nhân dân.
Nếu cả dân tộc Việt Nam chúng ta đều tỉnh thức, thì sẽ có hàng triệu Điếu Cày, hàng triệu Phạm Thanh Nghiên, hàng triệu Đỗ Minh Hạnh, Tạ Phong Tần… Vậy tại sao chúng ta còn chần chờ gì nữa? Hãy đứng lên thưa các bạn. Chúng ta phải cùng đúng lên để chúng ta đòi lại những gì chúng ta đã bị đảng cướp mất. Đó là nhân quyền, là tự do, là cuộc sống và cả giang sơn. Nếu chúng ta bước qua được những sợ hãi bản thân, bước qua những vật chất tầm thường được giăng ra bởi cái bẫy của đảng. Nếu chúng ta biết chấp nhận hi sinh bản thân cho dân tộc thì chúng ta sẽ hồi sinh. Và ngày đó cũng là ngày kết thúc của đảng cộng sản Việt Nam. Chúng sẽ không còn cơ hội để vơ vét, đàn áp và bắt bớ chúng ta nữa. Chúng cũng không còn cơ hội để vênh váo với dân và bán nước cho Tầu được nữa.
Chúng ta nên đi vào từng việc làm cụ thể và có ý nghĩa thực tế hơn là việc chúng ta tiếp tục sa đà vào việc ký, rồi xin cộng sản thực hiện dân chủ tự do… vì đó là việc không tưởng. Phải nói thẳng một điều là Hiến Pháp cộng sản soạn ra năm 1992 tương đối đầy đủ và đẹp trừ điều 4,79,88… Tuy nhiên cộng sản chẳng bao giờ thực hiện HP mà thực hiện luật rừng. Xin ví dụ: cộng sản nói tự do báo chí trong HP nhưng luật Báo chí lại cấm báo tư nhân. Rõ ràng cộng sản coi luật trên HP, điều này hết sức ngược đời.
Hơn thế nữa cộng sản không bao giờ lắng nghe hay thay đổi vì nếu mà biết lắng nghe đã không phải là cộng sản. Chính vì vậy những cái gọi là kêu gọi cộng sản sửa đổi hay thực thì là điều hoàn toàn không khả thi. Thậm chí cộng sản có thể bỏ tất cả những điều vô lý như 258 vv… ra khỏi HP để được tiếng là “dân chủ”. Tuy nhiên để vu oan cho người yêu nước thì cs thiếu gì các. Chúng có thể cho Người yêu nước tội trốn thuế như Nguyễn Văn Hải, Lê Quốc Quân vv… Bởi vậy trên thực tế đòi thay đổi HP cộng sản nhiều khi cũng chưa hẳn đã giải quyết được vấn đề thực sự cho Việt Nam.
Và một hành động nhãn tiền đang nóng bỏng đã hiện ra trước mắt chúng ta, cộng sản bày trò sửa HP nhưng rồi vẫn thông qua với tỷ lệ cao tuyệt đối việc giữ nguyên HP cũ. Vậy thì chúng ta xin chúng được cái gì? Kiến nghị với chúng được cái gì? Phải chăng chỉ là đàn gẩy tai trâu hoặc nói cách khác là “Phản biện, phản đối” để mua thời gian cho đảng kịp giao Việt Nam cho Tàu?
Do đó, điều quan trọng lúc này là tập hợp lực lương dứt khoát lật đổ cộng sản chứ không phải là mong cộng sản sửa đổi vài điều luật lẻ tẻ. Có 2 lý do chính dẫn đến việc phải dứt khoát với cộng sản đó là:
1/ Chưa có một đảng cộng sản ở một quốc gia nào nhân nhượng cho nhân dân quyền con người. Cộng sản Việt Nam ngoài độc tài còn là đảng cộng sản duy nhất bán nước cho ngoại bang.
2/ Chưa bao giờ cộng sản Việt Nam nói mà làm, do đó không thể xin xỏ kẻ cướp hay tin vào lời hứa của những tên cướp. Vì khi cần được mục đích gì đó cộng sản nói rất hay rồi lại nhổ toẹt vào điều đó.
Chính vì vậy, cầu xin cộng sản thay đổi là một điều hoàn toàn không thực tế. Muốn thay đổi chỉ có cách dẹp bỏ cộng sản bằng những việc làm chống cộng và diệt cộng chứ không phải xin cộng.

II. Việc làm thiết thực:

1. Câu chuyện Hoàng Chi Phong
Theo Thông tín viên nhật báo Le Monde của Pháp tại Hồng Kông ngày 10/12/2012 trong bài viết mang tựa đề “Hoàng Chi Phong, cậu học sinh thách thức Bắc Kinh” đã nói về một sự kiện chưa từng diễn ra tại đây. Phong trào do cậu bé 15 tuổi này lãnh đạo đã khiến chính quyền Hồng Kông phải lùi bước trước ý định áp đặt chương trình “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng. Tin này đã được RFI cho đăng trên website của mình.
(Links: http://www.viet.rfi.fr/node/76711 ) – Hoàng Chi Phong (Ảnh: RFI)
Trích đoạn từ RFI như sau: “Bài báo mô tả cậu học sinh với cặp kính cận có bề ngoài cũng bình thường như các thiếu niên Hồng Kông cùng độ tuổi 15 với cậu. Nhưng bài diễn văn của Hoàng Chi Phong (Joshua Wong Chifung) với giọng điệu vừa khẩn thiết, lo ngại nhưng vẫn cụ thể, nhắm thẳng vào mục đích, nhất là trước một rừng micro: cậu bé giải thích vì sao phải bằng mọi giá phản đối việc áp đặt «chương trình giáo dục đạo đức». Đây là môn học mới mà Hoàng Chi Phong khẳng định là nhằm tẩy não, mà chính quyền Hồng Kông định buộc học sinh trung và tiểu học phải theo từ nay cho đến năm 2016. Cậu bé 15 tuổi đã chiến thắng! Sau nhiều tháng do dự, một cuộc biểu tình khổng lồ với gần 100.000 người hôm 29/7, nhiều vụ tuyệt thực trong đó có cả các học sinh tham gia, 10 ngày cắm dùi trước trụ sở chính quyền hồi tháng Chín, ông Lương Chấn Anh, lãnh đạo đặc khu Hồng Kông hôm 7/10 cuối cùng đành phải thông báo cho ngưng lại chương trình này”.
Cậu bé Hoàng Chi Phong, chỉ mới 15 tuổi, nhưng hơn hẳn một số người tự cho mình là nhà đấu tranh nhưng vẫn ôm khư khư cái thẻ đảng hoặc tuyên bố bỏ đảng nhưng vẫn một mực ca ngợi “đảng cộng sản có công giành độc lập, tự do cho Việt Nam. Ở bài này không đề cập đến những lý do mà tôi cho rằng những công lao mà cộng sản tự rêu rao là hoàn toàn bịa đặt. Nó đã được trình bày ở “Những sự thật không thể chối bỏ” và “Những sự thật cần phải biết”. Rõ ràng ở đây cái việc cậu bé Phong làm cho thấy nó là một việc làm thiết thực, nó không cần xin cho mà nó là phản kháng rõ ràng với cộng sản.
Cậu bé Hoàng Chi Phong, 15 tuổi, đã sớm biết cái gọi là “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng, chỉ là đòn hỏa mù cho một lối nhồi nhét tàn ác, phi nhân theo chủ nghĩa Cộng sản, biến con người trở thành những con vật, chỉ biết sống và chết vì đảng cộng sản, và hủy hoại lương tri của con người. Do đó, Hoàng Chi Phong đã lãnh đạo Phong trào này, và đã khiến chính quyền Hồng Kông phải lùi bước trước ý định áp đặt chương trình “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng.
Hoàng Chi Phong 15 tuổi trở thành “lãnh đạo phong trào chống lại chương trình “giáo dục lòng yêu nước”, bằng những cách giết người theo chủ nghĩa Cộng sản. Cậu bé Hoàng Chi Phong, bây giờ là 15 tuổi, nhưng đã có ý thức từ lúc mới 12 tuổi, đã biết cái nguy hiểm, cái họa của cái gọi là “giáo dục lòng yêu nước” theo kiểu họ Mao. Đó chính là những việc làm cụ thể mà chúng ta nên làm thay vì xin và cho với cộng sản. Mà như chúng ta đã biết cộng sản không bao giờ biết lắng nghe.
2. Câu chuyện Việt Nam:
Ở Hongkong có Hoàng Chi Phong thì Việt Nam cũng không hiếm. Đầu tiên chúng ta hãy xem trường hợp của Minh Hạnh. Mặc dù bị bắt và hành hạ trong tù nhưng Hạnh nhất quyết không nhận tội. Trong thời gian gần đây, bất chấp các lời đe dọa của công an và bệnh hoạn nặng nề mà nghi có thể là ung thư vú thì từ nhà tù Xuân Lộc, nhà đấu tranh trẻ tuổi Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn cương quyết không nhận tội danh “phá rối an ninh trật tự” và “chống đối nhà nước” mà bạo quyền cộng sản Việt Nam đã gán ghép để kết án 7 năm tù đối với cô.
Trong chuyến thăm nuôi mới nhất, cô Minh Hạnh tuyên bố với người mẹ là đời người chỉ chết một lần, cô muốn cho bạo quyền thấy rằng họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Cô Hạnh nói với mẹ là “Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng có bổn phận phải làm”.
Mẹ của cô, bà Trần Thị Ngọc Minh, cho biết là bọn công an nỗ lực thuyết phục bà khuyên nhủ cô Hạnh nhận tội để sớm được trả tự do, nhưng cô Hạnh tuyên bố là chớ nên tin vào lời hứa của bọn công an. Và Hanh rất tin vào con đường mình đã chọn là chính nghĩa. Đó chính là một trong những tín hiệu đáng lạc quan về tinh thần dấn thân của giới trẻ hiện nay. Nó còn là minh chứng cho tội ác của cộng sản mà chúng ta phải đấu tranh để giải thoát cho những người yêu nước như Hạnh. Đồng thời cho chúng ta thấy rằng với cộng sản dứt khoát phải khẳng khái và không có chỗ cho sự xin cho. Vì cộng sản không bao giờ biết thương dân và những người yêu nước.
Đỗ Thị Minh Hạnh
Hay một trường hợp khác là cậu bé con của chị Nga, rất đơn giản và thực tế với khẩu hiệu chống Tàu. Nó khác hẳn với kiểu “mong muốn đảng sửa sai” của một số người tự cho là nhân sĩ trí thức kiểu xin cho. Đừng nên tự bào chữa đó là một hình thức đâu tranh vì với cộng sản bao nhiêu năm nay có súng ống và quân đội, công an thì những gì xin cho kết quả chỉ là số không tròn trĩnh mà thôi. Vì vậy chúng ta nên chấm dứt tình trạng viết đơn đề nghị, rồi ký để gửi đến cộng sản vì đó chỉ là những điều vô nghĩa. Nếu có ký và có tố cáo cộng sản xin hãy gửi nó cho LHQ hay tòa án quốc tế và các quốc gia đang đấu tranh cho dân chủ tự do sẽ có tác dụng hơn nhiều so với việc ký và gửi cho một nhà cầm quyền độc tài luôn coi mình là tất cả. Chả lẽ chúng ta ký thư gửi cho bọn cướp rằng: “Cướp ơi đừng đàn áp, cướp ơi hãy thực thi nhân quyền đi?” – Đó là một điều quá vô lý. Còn nếu cho rằng vì đang công khai nên không thể mạnh mẽ đấu tranh với đảng, vậy xin hỏi tại sao không âm thầm làm việc? Trong đấu tranh với cộng sản gian manh, tại sao cứ phải dùng những thứ để được nổi trội để rồi lấy đó làm lý do để tự hạn chế chính bản thân mình, ngụy biện cho sự van xin không dứt khoát với đảng cộng sản.
Đây là một tấm gương về sự đấu tranh thẳng thắn

III. Một vài gợi ý cụ thể:

Nền dân chủ tại Nga hay Campuchia hiện nay là bài học lớn mà mọi người đã thấy đó là chế độ tân độc tài với cái đuôi tàn dư cộng sản. Nói cách khác nó là sản phẩm của dân chủ cuội mà ra. Ngoài ra, bài học Miến Điện năm 1990 còn đó. Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ của bà Aung San Suu Kyi đã thắng 392 trong tổng số 485 ghế, chiếm hơn 60% số phiếu và 80% ghế trong quốc hội trong cuộc bầu cử, nhưng các kết quả của cuộc bầu cử đã bị SLORC (Hội đồng Khôi phục Trật tự và Luật pháp Liên bang) huỷ bỏ và họ từ chối giao lại quyền lực. Bà Aung San Suu Kyi và đảng viên của bà vô tù, bị đánh đập tàn bạo, hành hạ tơi bời.
Hiện nay dù Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ của bà Aung San Suu Kyi đã trở lại chính trường nhưng với số ghế dành sẵn cho đám quân phiệt Miến, thì suốt đời bà Aung San Suu Kyi và đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ cũng chỉ làm cộng cụ phục vụ cho đám quân phiệt Miến đội lốt dân chủ cuội để biến thành thực dân nội địa Miến Điện mà thôi.
Nếu con đường dân chủ song hành với cộng sản, được nhà nước cộng sản cho phép hoạt động, cũng sẽ làm công cụ phục vụ cho chế độ dân chủ cuội như Nga, Campuchia, Miền Điện mà nạn nhân chính là nhân dân Việt Nam sau này. Do đó, muốn có dân chủ, tự do thật sự thì phải thật sự ly khai hoàn toàn với cộng sản, với Hồ Chí Minh. Muốn làm được điều đó chúng ta phải làm từng bước một thật chắc chắn mà theo thiển ý đó là hãy giúp bà con dân oan và những người bị tù đầy cộng sản hay tố cáo tội ác cộng sản, Hồ Chí Minh thẳng thắn ra LHQ và các tổ chức quốc tế. Cụ thể có thể một số gợi ý như sau:
1. Đề nghị các vị nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước cùng nhau làm 1 bản phản đối chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam bắt bớ blogger trái phép như Phạm Viết Đào, Nguyễn Tường Thụy hay những người yêu nước như Nguyên Kha, Tạ Phong Tần, Đỗ Minh Hạnh, Nguyễn Văn Hải vv… rồi kêu gọi tất cả những người dân Việt Nam yêu nước cùng ký vào. Sau đó gửi ngay bản phản đối này cho Hội đồng nhân quyền LHQ, đại diện EU về nhân quyền, thượng và hạ nghị viện Mỹ, EU… Đây là 1 việc làm thiết thực và sẽ có tác dụng nhãn tiền trong 1 ngày gần đây, khi Hội đồng nhân quyền đã chấp nhận đơn xin gia nhập Hội đồng nhân quyền của đảng cộng sản Việt Nam. Nó thiết thực hơn nhiều với việc xin đảng cộng sản cho làm một việc gì đó. Đó là một cách tố cáo bộ mặt thật của cộng sản Việt Nam khi cái tròng cổ đã được tròng vào cổ đảng.
2. Hãy quên đi việc ký tên xin cộng sản ban phát cho dân chủ, tự do trong đó có mong muốn cộng sản sửa đổi. Hãy làm ngay những việc cần thiết đó là :
a. Kể rõ và đầy đủ mọi sai lầm và tội ác tày đình của HCM và cộng sản đời từ trước đến nay để nhân dân thấy rõ ràng sự thật.
b. Kêu gọi toàn dân hợp cùng NSTT trong và ngoài nước đứng lên vứt bỏ Hồ Chí Minh – một tội đồ dân tộc, phải dứt khoát đoạn tuyệt với cộng sản.
3. Nhân sĩ trí thức thực chất cũng biết rõ đảng cộng sản và HCM đã bán nước, nhưng không dám nói thẳng sự thật mà chỉ dám nói bóng nói gió. Ngay cả lúc HCM và cộng sản cướp chính quyền của thủ tướng Trần Trọng Kim chỉ có rất ít thấy vị nhân sĩ trí thức báo động cho dân tộc như cụ Tô Hải, Hữu Loan.
Bây giờ giặc đã vào nhà của chúng ta, chúng sẽ bắt con ta làm nô lệ cho chúng, chúng phá nhà chúng ta, chúng đang tung hoành khắp nước ta, đất ta đã mất một phần, biển ta đã mất gần hết và đất nước sắp rơi vào tay giặc, nòi giống sắp bị tuyệt chủng thế mà các vị trí thức nhân sĩ này không ra lời hiệu triệu toàn dân xuống đường tiêu diệt bè lũ bán nước đảng cộng sản và tiêu diệt bè lũ bán nước mà chỉ kêu gọi ký “ôn hòa”, hết cái này đến cái khác đó là một việc làm không thực tế.
Nếu ký “ôn hòa” làm đảng cộng sản sụp đổ thì đã không có dân oan, không có tù nhân lương tâm hay những vụ giặc ngồi ngay tại Tây Nguyên. Cũng chỉ vì “ký” ôn hòa mà cuối cùng giặc vẫn vào Việt Nam, cộng sản vẫn bắt những người yêu nước. Đó là những sai lầm mà chúng ta cần phải tránh.
Khi đảng cộng sản đã ngồi một ghế trong Hội đồng nhân quyền LHQ thì biện pháp hữu hiệu nhất để đòi nhân quyền là xuống đường biểu tình đòi nhân quyền để dư luận thế giới thấy rõ cộng sản đàn áp nhân quyền như thế nào. Thế nhưng như chúng ta đã từng thấy các vị nhân sĩ trí thức này để khoảng chục blogger đơn độc lội hết đại sứ quán này sang đại sứ quán khác. Tại sao quí vị không dẫn đầu những đoàn blogger này đi các đại sứ quán cho con cháu học tập? Tại sao những vị trí thức không làm việc có ý nghĩa hơn là đem việc cộng sản vi phạm nhân quyền đến LHQ mà chỉ biết xin cộng sản cho thực hiện việc này nọ với những chữ ký mà cộng sản không coi vào đâu?
Trên thực tế chúng ta cũng thấy tại Văn giang, Vụ bản, Mường Nhé, Mỹ Yên… hàng ngàn vụ nhân dân đơn độc chống đảng cướp ngày cũng không thấy nhân sĩ trí thức giúp đỡ cụ thể gì hết, vậy nhân dân có thể trông chờ gì ở quí vị? Các trí thức đã ở đâu khi dân oan mất đất và bị đánh đập? Các vị ở đâu khi biểu tình chống Tàu bị đàn áp. Có những vị tuyên bố về cộng sản vi phạm sai trái trong vụ của Nguyên Kha, của Đoàn Văn Vươn nhưng chỉ có 1 số người yêu nước thực sự đến có mặt tại tòa. Đó là những sai lầm của đấu tranh với cộng sản cần phải thay đổi.
4. Nên kêu gọi các tổ chức quốc tế và các nhà đầu tư nước ngoài hãy nhìn rõ về vấn đề nhân quyền để họ thôi không hợp tác làm ăn với cộng sản. Đó là con đường ngắn để ngăn không cho cộng sản hút máu của nhân dân.
Bắng chứng là mới đây, hãng tư vấn Wealth-X ở Singapore và ngân hàng UBS Thụy Sỹ vừa công bố báo cáo cho biết, Việt Nam đứng thứ hai trong số các nước Đông Nam Á có số người siêu giàu tăng mạnh trong vòng một năm qua. Việt Nam được xếp thứ hai sau Thái Lan với mức tăng 14,7. Theo báo cáo này thì số người Việt gia nhập câu lạc bộ siêu giàu hiện là 195 người, với tổng tài sản 20 tỷ USD. Trước đó một năm, Việt Nam chỉ có 170 triệu phú USD, với tổng giá trị tài sản 19 tỷ USD.
Bên cạnh đó, theo Tổ chức Nông Lương Liên hợp quốc, tính đến năm 2010, vẫn có 8,01 triệu dân Việt Nam sống trong cảnh nghèo đói, thiếu thốn trăm bề. Tình trạng không nhà cửa và thất học xảy ra ở nhiều địa phương khắp cả nước. Thậm chí, nghèo đói đến mức nhiều người dân Việt Nam phải tìm đến cái chết để tự giải thoát cho mình. Điển hình là vụ việc của chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (48 tuổi, ngụ xã An Xuyên, TP Cà Mau – Cà Mau) đã treo cổ tự tử vào đầu tháng 5/2013 để gia đình được cấp sổ hộ nghèo và các con được đi học.
Trong khi số lượng người siêu giàu tăng nhanh, còn lượng người “siêu nghèo” cũng tăng chẳng kém. Cũng theo Báo cáo của Cục thống kê nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cho thấy, khoảng cách thu nhập giữa người giàu và nghèo tại Việt Nam đã tăng từ 8,9 lần trong năm 2008 lên 9,2 lần trong năm 2011. Thu nhập trung bình của khu vực thành thị cao hơn gần gấp 10 lần thu nhập trung bình dao động ở mức 30 usd/tháng của nhóm thu nhập thấp.
Có lẽ có rất nhiều nguyên nhân nhưng tựu chung lại chỉ có một nguyên nhân chính duy nhất đó là: Chế độ cộng sản. Tại sao lại có thể kết luận như vậy? Có lẽ cũng không quá khó để có đáp án đúng đắn cho điều này.
Trong những năm qua, cộng sản thực hiện chế độ độc tài nên mọi người dân muốn tham gia kinh doanh đều phải chịu sự áp đặt của đủ mọi quan chức từ địa phương đến trung ương, từ ngành nọ sang ngành kia. Các quan chức cộng sản do được độc tài bảo hộ nên tha hồ hà hiếp cướp đoạt của dân thông qua “hối lộ” phí và đủ các thủ tục và lễ phí. Như thế người nghèo càng nghèo hơn còn chỉ có quan chức là giàu sụ.
Đi kèm đó là việc cướp đất đai trắng trợn của người dân để thực hiện các dự án đã làm cho tiền tài đổ vào các quan chức cộng sản và tư bản đỏ đứng sau. Đơn cử như tại rất nhiều địa phương người ta có thể thu hồi đất của dân với giá chỉ vài chục nghìn đồng chưa mua nổi một bát phở trên một mét vuông để sau khi cướp được đất lại thổi phồng lên giá hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng. Do có sự hậu thuẫn của quan chức tư trung ương nên việc thổi giá được chấp nhận dễ dàng. Người mất đất thì ngậm đắng nuốt cay vì mất đất ở, đất sản xuất còn người mua nhà nếu không phải là quan tham, là tư bản đỏ thì cũng chẳng có nhà mà ở.
Ngoài ra việc vay vốn FDI, ODA của nước ngoài về đầu tư các dự án cũng là những miếng mồi ngon cho quan tham và tư bản đỏ chia chác lợi ích, đục khoét tài chính khiến cho có một bộ phận siêu giàu còn đại bộ phận đất nước vẫn nghèo và mắc nợ. Đồng thời, việc cộng sản tạo cơ hội cho đầu cơ và mua bán vàng kiểu “thằng giàu cứ giàu, thằng nghèo càng chết đói” khiến cho xã hội ngày càng nhiều hố sâu ngăn cách. Những Ngươi nghèo đã nghèo lại khổ hơn. Từ vơ vét tiền của dân và vay tiền nước ngoài cộng sản có thể duy trì chế độ công an trị “còn đảng còn tiền” hiện nay. Vì vậy muốn cộng sản phải sụp đổ thì cần phải bóp chết chúng về mặt kinh tế.

IV. Kết luận:

Bài viết này không có ý chỉ trích những người được coi là nhân sỹ trí thức. Nó chỉ là một lời đề nghị của một người mong muốn Việt Nam được độc lập và dân chủ thực sự. Nếu chúng ta chỉ chú ý đến chụp hình để xác nhận cái tôi cá nhân, thành lập nhiều quá những hội đoàn mà trên thực tế đã quá nhiều nhưng hiệu quả chưa được bao nhiêu và cũng càng làm cho sự thống nhất phối hợp bị giảm đi. Chúng ta chưa độc lập vì còn cái đuôi Trung cộng đàng sau nên đừng hòng mơ về dân chủ với kiểu xin cho vẫn thấy đối với cộng sản hoặc đấu tranh thiên về hình thức. Nếu cộng sản có thể thay đổi và chấp nhận ý kiến của trí thức, của người dân thì đã không có thảm cảnh mấy chục năm qua. Chính vì vậy những việc chúng ta cần phải làm ngay đó chính là phải dứt khoát vứt bỏ cộng sản và tố cáo cộng sản ra dư luận quốc tế, tìm cách tạo ra sự đối đầu trực diện với đảng cộng sản. Chọn cho mình con đường đối đầu chứ không van xin cộng sản thay đổi chính là con đường hợp lý nhất mà chúng ta phải đi. Đừng nên mong chờ cộng sản thay đổi vì chưa có nhà nước cộng sản nào thay đổi nếu không có người dân đứng lên giật sập nó cả.
29/11/2013

9 kĩ năng cần thiết với sinh viên

Đối với sinh viên, trình độ kiến thức là điều kiện cần nhưng chưa đủ. Ngoài kiến thức, sinh viên cần phải nâng cao kĩ năng sống (kĩ năng mềm) của bản thân. Đây là điều kiện cần nhưng lại đang rất thiếu đối với sinh viên hiện nay.

Kỹ năng xác định mục tiêu phù hợp

Để đạt được những thành công trong cuộc sống. Con người cần phải biết đặt ra những mục tiêu phù hợp với năng lực, điều kiện của bản thân và quyết tâm thực hiện chúng.

Mục tiêu phù hợp sẽ giúp con người sống có mục đích, biết quý trọng cuộc sống của mình và đặt mình vào cuộc sống có ý nghĩa. Ngược lại, cuộc sống sẽ trở nên vô vị và có thể dẫn đến lêch lạc.

Chính vì vậy, xác định mục tiêu là đòi hỏi quan trọng với sinh viên. Nó giúp sinh viên biết được những mong muốn cụ thể và cố gắng hoàn thành mong muốn trong thời gian mình muốn. Mục tiêu cũng giúp sinh viên biết được để đạt được ước mơ thì bản thân cần làm gì, cần nguồn hỗ trợ nào, và từ đó biết được những khó khăn và thuận lợi gặp phải.

9 kĩ năng cần thiết với sinh viên 1

Kỹ năng tự nhận thức    

Tự nhận thức là tự biết mình là ai, điểm mạnh, điểm yếu của bản thân, mối quan hệ với những người xung quanh… Nhận thức rõ về bản thân giúp cá nhân thể hiện sự tự tin và tính kiên định để có thể giải quyết vấn đề và ra quyết định hiệu quả. Tự nhận thức cũng giúp bản thân đặt ra những mục tiêu phấn đấu phù hợp và thực tế.

Tự ý thức là một kỹ năng sống quan trọng giúp mỗi sinh viên nhận thức rõ hơn về bản thân: Biết mình là ai, mình có những điểm chung và những điểm riêng nào so với những người khác. Từ đó, sinh viên sẽ chủ động hơn trong việc rèn luyện kỹ năng tự nhận thức và có thái độ tự tin đối với những gì đã có, thấy được những gì cần cố gắng, biết mình muốn gì và không thích gì để kiên định và ra quyết định phù hợp.

Kỹ năng giao tiếp

Theo lý luận của Tâm lý học hoạt động: Bản chất cuộc sống của con người là các dòng hoạt động nối tiếp nhau, từ khi sinh ra cho đến lúc từ giã cõi đời. Giao tiếp xã hội là yếu tố quan trọng, góp phần tạo dựng nên thành công trong bất kỳ lĩnh vực gì.Giao tiếp tốt chính là chìa khóa dẫn đến 85% thành công trong công việc.

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường xuyên phải giao tiếp với nhiều người, với nhiều đối tượng thuộc các tầng lớp khác nhau. Sự tinh tế, khéo léo trong cách ứng xử với mọi người đã giúp cho chúng ta đạt tới một nghệ thuật, nghệ thuật giao tiếp.

9 kĩ năng cần thiết với sinh viên 2

Kỹ năng ra quyết định và xử lý vấn đề

Trong cuộc sống chúng ta rất thường xuyên phải đối mặt với những vấn đề khó giải quyết. Chúng ta cần phải suy nghĩ, lựa chọn và đưa ra các quyết định để giải quyết vấn đề, tình huống đó một cách phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh của bản thân.

Với mỗi quyết định và giải quyết đúng đắn, chúng ta có thể mang lại thành công cho cá nhân, niềm vui cho cha mẹ, anh em, bè bạn và những người thân khác.

Ra quyết định là việc làm quan trọng nhưng không phải lúc nào cũng dễ thực hiện. Việc ra quyết định đòi hỏi suy nghĩ linh hoạt, kịp thời, sáng tạo. Điều đó sẽ giúp sinh viên luôn có sự lựa chọn đúng đắn trong các mối quan hệ giữa tình bạn – tình yêu, việc học tập cũng như đi thực tập của bản thân.

Kỹ năng làm việc theo nhóm

Tục ngữ có câu: “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Điều đó có nghĩa là, khi làm việc theo nhóm thì hiệu quả công việc cao hơn nhiều so với làm việc đơn lẻ.

Vì vậy, các nhà tuyển dụng đặc biệt là các công ty nước ngoài rất quan tâm đến kỹ năng làm việc theo nhóm của ứng viên khi họ muốn tuyển dụng nhân viên mới. Đây là một điểm yếu của người Việt nam, rất nhiều bạn sinh viên tốt nghiệp loại khá, loại giỏi nhưng khi phỏng vấn tìm việc làm vẫn rớt hoặc được đánh giá thấp về mặt này.

Biết lắng nghe và học hỏi từ những lời phê bình của người khác

Rất khó để tiếp thu những lời phê bình từ người khác, dù đó là những lời phê mang tính xây dựng. Nhưng đây là một kĩ năng cô cùng quan trọng trong quá trình học tập cũng như nghề nghiệp của sinh viên.

Việc giữ thái độ bình tĩnh và có thái độ ứng xử phù hợp trước những lời phê bình là vô cùng cần thiết, nó phản ánh thái độ cầu thị của một sinh viên. Nhiều trường hợp, nhà tuyển dụng cố tình phê bình, nếu sinh viên không tỉnh táo sẽ mắc lừa họ.

Hầu hết các nghiên cứu chỉ ra rằng một người bình thường chỉ nhớ được khoảng 25% đến 50% những gì họ nghe thấy. Vì thế để tăng chỉ số này sinh viên cần phải học cách lắng nghe và học hỏi từ những lời nói của những người đối diện.

Năng động, tự tin và biết thuyết phục người khác

Thái độ tự tin là rất quan trọng khi bạn muốn gây ấn tượng với một ai đó. Việc bạn tỏ ra khiêm tốn khi nhận được lời tán dương của người khác là rất quan trọng nhưng việc bạn làm cho người khác nhận rõ những điểm mạnh của bạn cũng quan trọng không kém.

Kỹ năng ứng phó với cảm xúc căng thẳng

Trong cuộc sống có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến sự căng thẳng. Do áp lực thi cử, do quan hệ trong gia đình, quan hệ ở trường học, quan hệ ngoài xã hội… Chính vì thế kĩ năng ứng phó với cảm xúc căng thẳng là vô cùng cần thiết.

Thích nghi với sự căng thẳng sẽ giúp sinh viên có suy nghĩ tích cực dù khó khăn, dần biến sự căng thẳng thành một động lực tích cực. Làm được điều đó, sự căng thẳng trong giao tiếp giữa việc học tập, tình bạn – tình yêu, đi thực tập sẽ không còn, cuộc sống của bạn sẽ luôn tươi mới.

Kỹ năng làm chủ và tự đánh giá bản thân

Tập cách tự suy nghĩ và quyết định cho bản thân từ việc ngành nghề cho đến học hành. Tìm hiểu bản thân mình để xác định cho mình mục tiêu nghề nghiệp rõ ràng. Không ai hiểu rõ mình hơn chính bản thân mình. Tìm hiểu những điểm mạnh yếu của bản thân để phát huy tối đa sở trường và hoàn thiện chính mình.

Trong thời đại thông tin ngày nay, việc tìm hiểu ngành nghề đã trở nên rất dễ dàng với hệ thống mạng. Báo chí và sách vở cũng trở nên phổ thông với hầu hết mọi tầng lớp giàu nghèo của xã hội. Chỉ bằng cách tự đào sâu tìm hiểu và quyết định sở thích và chuyên đề học vấn, sinh viên mới có thể xác định được đường lối thực sự đúng đắn và phù hợp cho bản thân

CSVN vừa có Hiến Pháp ‘bình mới rượu cũ’

HÀ NỘI 28-11 (NV) – Quốc hội CSVN bấm nút thông qua bản hiến pháp mới, sửa đổi theo kiểu tráo lên trộn xuống các chương, các điều nhưng cái người ta mong mỏi nhất không hề thay đổi, giữ nguyên độc tài đảng trị.

Những điều chính yếu mà giới trí thức nhân sĩ, các tôn giáo thúc hối thay đổi, trả lại quyền làm chủ vận mệnh đất nước, trả quyền tư hữu đất đai và các quyền tự do căn bản cho nhân dân, thì không có gì khác với bản hiến pháp cũ có từ 21 năm trước.

 
 Các đại biểu Quốc hội CSVN nhấn nút thông qua toàn văn bản Hiến pháp sửa đổi. (Hình: VTC)


Hãng thông tấn chính thức của chế độ khoe rằng Hiến pháp 1992 được sửa đổi “tạo cơ sở pháp lý thuận lợi và bền vững cho quá trình hội nhập và phát triển của đất nước trong thời kỳ mới”. Nhưng ngoài sự thay đổi vị trí của các điều khoản, các chương, những ai đã đọc bản dự thảo được phổ biến trên Internet đều thấy như cũ.

Điều 4 của hiến pháp cũ dành độc quyền cai trị đất nước cho đảng CSVN thì vẫn là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” ở bản hiếp pháp mới thông qua. Ở điều 2, chế độ cai trị thì vẫn là “Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.”

“Pháp quyền xã hội chủ nghĩa” nói trắng ra là độc tài đảng trị. Tuy nhà cầm quyền tự nhận là “đầy tớ nhân dân” nhưng ông bà chủ nào kêu gào nhân quyền, tự do ngôn luận báo chí, tự do tín ngưỡng đều bị đàn áp thẳng tay. Hàng ngàn hàng vạn người khiếu kiện đất đai quanh năm suốt tháng ở đủ mọi cấp chỉ vì “đầy tớ” cưỡng đoạt mất cơ hội kiếm sống trên mảnh vườn thửa ruộng, trở thành tay trắng.

Điều 69 của bản hiến pháp 1992 thì đổi thành điều 25 ở hiến pháp mới “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”, sửa vài chữ. Thực tế thì quyền tự do này bị bóp siết thế nào, các bản án quy cho người dân tội “tuyên truyền chống nhà nước…” hay “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ …” chứng minh cụ thể rằng quyền chỉ có trên giấy.

Thay vì nói “kinh tế quốc doanh” như hiến pháp cũ, hiến pháp mới xài từ “ kinh tế nhà nước” và vẫn giữ “vai trò chủ đạo” trong “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Cái đám làm kinh tế nhà nước đã “giữ vai trò chủ đạo” nhưng trong điều 51 của hiến pháp mới lại nói “Các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng, hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật” thì rõ ràng mâu thuẫn như nhiều người từng phân tích trước đây.

Tuy tảng lờ kiến nghị của hàng chục ngàn người đủ mọi tầng lớp dân chúng đòi đa nguyên đa đảng, trả quyền lập hiến cho dân nhưng TTXVN thuật lời Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng dối trá rằng “Quốc hội, Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã làm việc hết sức mình, tiếp thu ý kiến các đại biểu Quốc hội qua 3 kỳ họp với tinh thần lắng nghe, thấu hiểu, tiếp thu, chắt lọc những tinh hoa trí tuệ của toàn dân tộc vào bản Dự thảo lần này.”

Quảng đại quần chúng Việt Nam thất vọng nhưng cũng không ngỡ ngàng gì với cái kết quả biểu quyết buổi sáng hôm Thứ Năm 28/11/2013 bản hiến pháp mới với 97% đại biểu “bấm nút thông qua.” Báo chí tây phương từng gọi Quốc hội CSVN là con dấu cao su (rubber stamp), khi cần thì quẹt tí mực đóng xuống tờ giấy là cái dấu nào cũng giống nhau.

Các cuộc thảo luận, tranh luận ở quốc hội CSVN hoàn toàn có tính hình thức. Khi bấm nút biểu quyết thì đều thông qua vì hầu hết đều là đảng viên cao cấp được “cơ cấu” vào ngồi ở cơ quan lập pháp, làm theo lệnh để được chia chác bổng lộc.

Ông Nguyễn Quang A, một trong những nhân sĩ trí thức ký tên vào bản kiến nghị đòi bỏ điều 4 hiến pháp không bày tỏ ngạc nhiên về kết quả thông qua hiến pháp mới kiểu bình mới rượu cũ.

“Cái quốc hội này là của đảng Cộng sản Việt Nam, không phải của nhân dân Việt Nam.” Ông A nói với hãng thông tấn AP. (TN)

“Lấy dân làm gốc” – Thắng lợi lớn nhất của kỳ họp Quốc hội lần này

Đôi lời: Trong những bài viết mà trang Diễn đàn XHDS này đăng tải, có một số bài được bình luận, giới thiệu thêm chút ít, vừa thể hiện quan điểm của người biên tập, vừa gợi mở cho độc giả quan tâm và tham gia ý kiến. Tuy nhiên, có 2 thể loại mà thiết nghĩ, không cần hoặc hơi khó bình luận, mặc dù có vẻ như rất cần phải bình.

Thể loại thứ nhất, là những bài trên tờ báo có tên là Quân đội nhân dân, trong mục “Làm thất bại chiến lược diễn biến hòa bình”. Bởi khi “thưởng thức”, có lẽ đại đa số độc giả ở đây đều có cảm giác như vừa mở hũ mắm thối. Khỏi cần bình gì nữa!

Thể loại thứ hai, theo ý chủ quan của người biên tập, như là một món mắm, có thể chưa tới mức thối, mà chỉ nặng mùi … thum thủm thôi, nhưng lại được trộn lẫn chút bơ sữa thơm ngon, phi hành mỡ lên cho dậy mùi. Thật khó nói, thôi đành để độc giả tùy nghi bình phẩm. 

BT

—-

Vũ Duy Phú (*)

Cũng như biết bao những sự kiện chính trị quan trọng khác của đất nước, nhân dân ta cũng đã kỳ vọng rất nhiều vào kỳ họp Quốc hội lần này. Quốc hội đã hoàn thành một khối lượng công việc rất to lớn đề ra ban đầu, sau khi thu thập ý kiến rộng rãi trong dân, sau khi bàn bạc trao đổi tranh luận sôi nổi và khá cởi mở, Quốc hội đã đi đến nhiều quyết định quan trọng, có nhiều nội dung phù hợp với dự kiến ban đầu khá chuẩn xác của Ban lãnh đạo kỳ họp, cũng có nhiều nội dung đã được chính các đại biểu góp phần tham gia hiệu chỉnh, sang sửa sao cho thích hợp với thực tiễn và yêu cầu mới của cách mạng mà Ban trù bị trước đó chưa nhận ra.

Đó chính là kết quả của đường lối “Lấy Dân làm gốc” của Đảng, thông qua hoạt động trí tuệ của toàn thể Quốc hội. Rất nhiều nội dung của Hiến pháp đã được nâng lên một tầm cao mới trên quan điểm tôn trọng ý dân, “Lấy dân làm gốc” hay tôn trong nguyên tắc trả lại “Tự do Dân chủ Nhân quyền” cho dân rõ hơn, sự lãnh đạo độc tôn của mọi loại cấp uỷ của Đảng đã bước đầu được hạn chế đúng mức. Đó là thắng lợi lớn nhất của kỳ họp Quốc hội lần này.

Tuy nhiên, nhiều người, đặc biệt là phần khá lớn cư dân trong khối trí thức, cách mạng lão thành, nhân sĩ yêu nước . . .chưa thật là phấn khởi, vì thấy một số nội dung kiến nghị của mình chưa được Quốc hội chấp nhận. Ví dụ trong Hiến Pháp vẫn để lại những nội dung nói lên rằng, Hiến pháp thực sự vẫn là một bản “Thể chế hoá cương lĩnh của Đảng CS VN”, mà ngay bản cương lĩnh này cũng đã bị lạc hậu so với đà tiến triển của cách mạng và thực tiễn phát triển của thế giới văn minh. Bản thân việc Đảng vẫn thuyết phục được Quốc hội chấp nhận coi Hiến pháp là văn bản “thể chế hoá” cương lĩnh của Đảng, nói lên rằng, toàn dân, thông qua hoạt động của Quốc hội, vẫn tin tưởng nghe theo ý kiến lãnh đạo của Đảng. Điều đó – lòng tin của Dân vào Đảng – về mặt nào đó, chính lại là điều đáng mừng cho đất nước ta trong thời kỳ khá khó khăn hiện nay.

Còn tranh luận phải trái để luôn luôn tiệm cận tối đa tới chân lý, thì vẫn rất cần, tuy nhiên, tùy từng thời điểm, tuỳ từng giai đoạn lịch sử, và thậm chí tuỳ từng nội dung, mọi người cần phải cân đối một cách đầy đủ và toàn diện hơn – tạm thời trên nguyên tắc lấy đa số làm chuẩn! “Phe” thiểu số, hãy bình tĩnh tạm coi rằng, có thể bản thân mình chưa tổng hợp đầy đủ hết những yếu tố cần thiết để đi đến kết luận phải trái.

Nhân đây, tôi xin nói thêm hai ý kiến riêng.

Một là, hãy vững tin rằng, rất nhiều trường hợp, chưa chắc “thiểu số” đã sai. Rõ nhất là từ xưa cho đến nay, rất nhiều tư duy và tư tưởng tiến bộ vượt lên trước đều bị là thiểu số, thậm chi thiểu số thảm hại (hãy rà lại quá trình gian khổ tiến lên của cách mạng thế giới và của cách mạng Việt Nam chúng ta sẽ rõ). Khi nào đa số dân chúng nhận thức ra thì thiểu số đúng sẽ trở nên đa số và khi đó sẽ được chấp nhận. Tôi rất ấn tượng việc Ănghen nhắc lại câu nói của Karl Marx: “Tôi chỉ biết có mỗi một điều rằng tôi không phải là một anh Marxist” (Pert Singer. Karl Marx. NXB Tri thức.Hà Nội, 2011, trang 96). Ănghen giải thích rằng, Mark đã có lúc đâm ra rất bực bội vì những lối lý giải sai lầm về học thuyết của mình đến mức phải thốt lên như vậy. Thế mà, cho đến hiện nay, người ta mới xuất bản được 500 tập trong toàn bộ tác phẩm về “Học thuyết” của Mark . Vậy đúng sai là câu chuyện dễ nhầm, dễ xẩy ra, không nên quá coi trọng làm gì.

Hai là, Vì chúng ta đang “vấn vương” vào sự đúng sai của “CN Mác – Lê” nên tôi xin nêu một trong những luận điểm quan trọng nhất (theo Ănghen) của học thuyết Mark là: “Không phải ý thức quyết định đời sống, mà chính đời sống quyết định ý thức” (Có thể tra trong Mark toàn tập, song để tiện theo dõi, vẫn xin xem trong sách đã dẫn, trang 78). Vì vậy, trong cái toàn cảnh Việt Nam và Thế giới vô cùng phức tạp hiện nay, tức “ĐỜI SỐNG” đất nước và thế giới như đang hiện hữu, thì “Ý THỨC“ của toàn dân, trong đó bao hàm cả “Ý thức” nhân dân và “Ý thức” của lãnh đạo nó đang hiện hữu tương ứng với “đời sống” như là nó đang tồn tại, là không có trái với học thuyết thiên tài của Mark, càng không có gì mâu thuẫn lớn với học thuyết Hồ Chí Minh. Nếu “ý thức” của tầng lớp ưu tú của xã hội ta đang “đi trước” một chút, thì âu cũng là do sự khác biệt một chút của “đời sống’ của tầng lớp này nó quyết định mà thôi ?!./.

V.D.P.

* TS Vũ Duy Phú, thành viên Viện những vấn đề Phát triển (VIDS), từng có nhiều bài viết liên quan các vấn đề chính trị, xã hội. Cùng tác giả: Thêm một lý do chưa thông qua Hiến pháp năm nay (Thư ngỏ).  Tựa bài viết được biên tập sửa lại cho rõ hơn, so với tựa do người viết đặt (Thắng lợi lớn nhất).

Phản ứng dư luận về bản Hiến pháp mới được Quốc hội thông qua


VRNs (29.11.2013) – Sài Gòn – Sáng hôm qua, kỳ họp thứ 6, Quốc hội Khóa XIII chính thức thông qua Dự thảo Hiến pháp 2013 với 486/488 ĐBQH bấm nút tán thành trong 97,59% tổng số phiếu. Có hai phiếu không tán thành.

Doan Trang viết trên facebook: “Một trong các đặc điểm giúp ta dễ nhận ra độc tài nhất, đó là tỷ lệ người đi bầu và tỷ lệ bỏ phiếu tán thành chủ trương chính sách bao giờ cũng thật là cao. Độc tài đúng là rất thích các con số, thích lượng hóa, kiểu như “ba phe, bốn mâu thuẫn”, “năm dòng thác cách mạng”, “ba sẵn sàng”, “ba đảm đang”, v.v. Độc tài cũng thích những con số thống kê có lợi cho họ, tức là phải rất cao, ít nhất là trên 90%, còn thì càng gần sát mức tuyệt đối càng tốt.”

Trong 488 ĐBQH có 486 phiếu tán thành, 0 phiếu không tán thành và 2 phiếu không biểu quyết.

Yeu NuocViet nói: “Nhiều người đang tìm kiếm 2 vị đại biểu quốc hội không biểu quyết kia để chiêm ngưỡng dung nhan họ thế nào. Lực lượng an ninh cũng được tung vào cuộc để điều tra.”

Mấy ngày trước, ông Cựu Đại tá quân đội Nhân dân VN Phạm Đình Trọng nói: “Từ lâu người Dân Việt Nam đã thừa biết Quốc hội này của ai nên người Dân cũng biết chắc rằng Hiến pháp năm 2013 sẽ được Quốc hội chấp nhận với số phiếu cao. Số phiếu cao đó là điều Quốc hội tự thú với Dân và là dấu ấn tủi nhục Quốc hội để lại trong lịch sử!”.

Theo An Ninh Thủ Đô cho hay vẫn giữ nguyên Điều 4 Hiến pháp về vai trò lãnh đạo của Đảng cs: “Tuyệt đại đa số ý kiến đều tán thành quy định về vị trí, vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam tại điều 4 của dự thảo…”

Nhà báo Phạm Trần bình luận: “Bất biết bằng hình thức nào, nếu tiếp tục duy trì Điều 4 dành quyền lãnh đạo tuyệt đối cho đảng thì thà đừng sửa còn hơn tiếp tục phí phạm thời gian và tiền của người dân.” Ma Văn Thành nói cụt lủn: “… sửa xong vẫn giữ y nguyên thì sửa làm gì?…” Sói Điên kêu lên: “Lại một trò hề.”

Báo cho hay, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nhấn mạnh, Dự thảo Hiến pháp 1992 sửa đổi được Quốc hội thông qua lần này là bản Dự thảo được chuẩn bị công phu, tâm huyết, khoa học; là kết quả quá trình làm việc nghiêm túc, cần mẫn và tâm huyết của các đại biểu Quốc hội, của các tầng lớp nhân dân. Dự thảo đã thể hiện được tinh thần đổi mới; thể hiện được ý chí, nguyện vọng của nhân dân, ý Đảng hợp với lòng dân.

Trong bài viết “Hiến pháp mới chỉ kéo Việt Nam xuống hố” của nhà báo Phạm Trần, ông nhận định: “Hiến pháp có chủ tâm “diệt dân chủ để duy trì  độc tài” đã đạt mục đích bảo đảm cho đảng Cộng sản Việt Nam được tiếp tục “lãnh đạo nhà nước và xã hội” bằng mọi giá mà không cần biết có thuận lòng dân hay không.”

Blogger An Đổ Nguyễn cho rằng : “Chúng ta có cần phải xem lại tư cách của các ông ngồi trong Quốc Hội không???… Tốt nhất là nên giải tán Quốc hội… Nếu Quốc hội không thể hiện ý chí của nhân dân mà chỉ phục vụ Đảng, tôi sẽ sống theo kiểu 1 công dân tự do, chỉ tôn trọng và tuân thủ những chuẩn mực phổ quát về Quyền con người được LHQ công nhận… Hiến pháp và Luật của các ông tự đặt ra nhằm hạn chế những quyền tự do căn bản của con người thì các ông tự đi mà tuân thủ lấy…”

 HT.VRNs

‘Ý thức hệ Đảng chi phối hiến pháp 2013’

Kinh tế gia từ VN cho rằng Hiến pháp sửa đổi vừa được thông qua với tỷ lệ ‘đáng ngạc nhiên’ vẫn bị chi phối nặng bởi ý thức hệ của Đảng CS.

Nghemp3

Tiến sỹ Hàn Mạnh Tiến từ Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam cho rằng bản Hiến pháp sửa đổi mới thông qua của Quốc hội Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề bởi ‘ý thức hệ của Đảng Cộng sản’.

Theo ông Tiến, người cũng là Chủ tịch Hội các nhà quản lý các doanh nghiệp vừa và nhỏ Việt Nam, yếu tố này đã tác động tới các diễn ngôn mở đầu Hiến pháp, quy định thực hiện cương lĩnh, kế hoạch của Đảng Cộng sản, cho đến các quy định về vai trò chủ đạo của khu vực nhà nước trong nền kinh tế và sở hữu đất đai toàn dân do nhà nước thống nhất quản lý.

Theo ông Tiến riêng việc vừa quy định các thành phần kinh tế bình đẳng, trong khi lại hiến định khu vực nhà nước có vai trò chủ đạo đã hàm chứa ‘mâu thuẫn’ đáng quan ngại.

Với bản Hiến pháp sửa đổi như vậy, riêng ở điểm này, theo chuyên gia kinh tế, nhà nước sẽ rất khó khăn trong việc giải quyết các vấn đề về công bằng và hiệu quả trong quan hệ xã hội giữa các thành phần của nền kinh tế quốc dân.

Ông Tiến cũng đặt câu hỏi và cho rằng nếu bản Hiến pháp sửa đổi được đưa ra toàn dân để các cử tri, những người có quyền bỏ phiếu thông qua, việc đạt được một tỷ lệ cao tới 98% như kết quả tại Quốc hội Việt Nam cho thấy hôm 28/11/2013 là một điều sẽ khiến ông ‘rất ngạc nhiên’.

Luật sư Trần Thanh Hiệp: Việt Nam không có hiến pháp – Chỉ có cương lĩnh của đảng

Phạm Trần – Trần Thanh Hiệp (Danlambao)  Sáng ngày 28/11/2013, sau hai năm tiêu phí không biết bao nhiều tiền bạc của dân để thực hiện các cuộc thảo luận và lấy ý kiến giả hiệu dân chủ, 486/488 Đại biểu Quốc hội Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã thực hiện cuộc bỏ phiếu “ấn nút” để chấp thuận Hiến pháp sửa đổi, hay còn được gọi là Hiến pháp 2013, đạt tỷ số gần 100%. Có 2 Đại biểu không bỏ phiếu, nhưng danh tính không được tiết lộ.

Không có phiếu nào chống Hiến pháp mới cũng là điều dễ hiểu vì hầu hết người bỏ phiếu là đảng viên Cộng sản.
Hiến pháp mới có 11 Chương, 120 Điều, giảm 1 Chương và 27 Điều so với Hiến pháp 1992, nhưng vì Hiến pháp làm ra chỉ để thi hành Cương lĩnh của đảng Cộng sản nên quyền quyết định Hiến pháp của người dân đã không được tôn trọng.
Nội dung bài Phỏng vấn của chúng tôi (Phạm Trần) với Luật sư Trần Thanh Hiệp, một chuyên gia Pháp luật và Hiến pháp thời Việt Nam Cộng hòa là nhằm đưa ra ánh sáng những âm mưu tăm tối ghi trong Hiến pháp mới của đảng CSVN.
Cuộc phỏng vấn được phổ biến trong Chương trình “Những Vấn Đề Việt Nam” của Đài Truyền hình SBTN ngày 29/11/2013, vào lúc 8:00 PM giờ miền Tây Hoa Kỳ, hay 11:00 PM giờ Đông bộ nước Mỹ.
Phạm Trần

Nhà báo Phạm Trần (Phải) và Ls. Trần Thanh Hiệp Trái

Sau đây là toàn văn cuộc phỏng vấn:

H: Một cách tổng quát, xin ông cho biết sự khác biệt quan trọng nhất giữa Hiến pháp cũ 1992 và Hiến pháp mới 2013?
TTH: Theo tôi, cái gọi là Hiến pháp cũ 1992 với cái gọi là Dự thảo sửa đổi Hiến pháp mới 2013 vừa rất giống nhau lại vừa rất khác nhau. Tại sao rất giống nhau? Tại vì cả hai văn bản này đều là hai tài liệu xuất phát từ một nguồn gốc chung, đó là “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên xã hội chủ nghĩa (sửa đổi và bổ sung năm 2011)”. Và cả hai đều được dung để áp dụng cương lĩnh ấy. Thế tại sao lại còn khác nhau? Tại vì cái gọi là bản dự thảo mới, năm 2013 đã sửa lại rất nhiều tài liệu cũ, đến mức tổng cộng đã sửa trên 100 điều cũ và còn thêm vào 12 điều mới nữa. Điều rất ngộ nghĩnh là tuy sửa và thêm quá nhiều như vậy mà rút lại cũng chỉ để thực hiện đường lối cai trị cũ là bản Cương lĩnh toàn trị nói trên của đảng. Tôi rất tiếc đã phai trả lời một cách không bình thường có vẻ như chọc cười như thế, nhưng có nói như vậy mới đúng với cách nói và cách làm “vẫn như cũ” của những người cầm quyền cộng sản ở trong nước.
H: Tại sao Hiến pháp mới phải dựa vào “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên xã hội chủ nghĩa” (bổ sung và phát triển năm 2011) để viết hầu bảo vệ cho bằng được quyến lãnh đạo độc tôn cho đảng như quy định trong Điều 4 trong khi Hiến pháp mới là bộ “luật cơ bản” và “có hiệu lực pháp lý cao nhất” của nhà nước Việt Nam? 
TTH: Tại vì đối với những người cầm quyền cộng sản thì chỉ có “Cương Lĩnh” mà thôi, không có Hiến pháp. Cái mà họ gọi tên là Hiến pháp là chỉ để cho người dân trong nước cũng như dư luận quốc tế lầm tưởng rằng ở Việt Nam đã có những bản Hiến pháp theo đúng nghĩa của Luật Hiến Pháp phương Tây. Kỳ thực chưa hề bao giờ có loại Hiến pháp “đồ ngoại” này, chỉ có những văn bản mang tên Hiến pháp nhưng, như Stalin, Mao Trạch Đông đã nói, là để thể chế hóa đường lối cầm quyền của đảng cộng sản, không khác gì ngày xưa vua chúa ban hành Hiến Chương để tuyên bố cho dân biết dân được cai trị theo luật lệ nào. Chứ không phải là để cam kết tôn trọng, thực hiện và bảo vệ nguyện vọng, ý chí của dân, như tại các nước dân chủ hiện nay trên thế giới. Nói cách khác và nói một cách dễ hiểu thì chuyện ban hành, sửa đổi Hiến pháp dưới nhưng chế độ cộng sản là những màn ảo thuật để biến hóa độc tài thành dân chủ. Không phải chỉ ở trên sân khấu tuồng kịch mà ở trong xã hội. Ngày xưa thì nhờ vào bưng bít, khủng bố tập đoàn cộng sản đã lừa được dân. Nhưng này nay dân đã trưởng thành nên các chế độ độc tài đảng trị cộng sản đã lần lượt nối tiếp nhau sụp đổ như những lâu đài trên bãi cát. Chỉ còn lại dăm ba chế độ tàn dư còn hấp hối trên giường bệnh chờ đợi giây phút lìa đời.

Những mâu thuẫn và hạn chế

H: Theo ông, có hay không có sự “mẫu thuẫn” trong Điều 53 mới, viết rằng: “Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, thềm lục địa, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.”? 
TTH: Đương nhiên là có mâu thuẫn vì nếu toàn dân là chủ sở hữu thì không thể đồng thời lại còn thuộc quyền sở hữu của bất cứ người chủ nào khác nữa. Ở đây, những người cầm quyền cộng sản ở Hà Nội lập luận rằng Nhà nước do họ thiết lập và áp đặt bằng luật pháp đảng tri, tòa án, công an, nhà tù đã “đại diện” dân để “quản lý”. Nhưng thử hỏi dân đã ủy cho họ quyền “đại diện” hồi nào? Nếu bảo là do bầu cử thì chỉ có bầu cử gian lận kiểu “đảng cử dân bầu” nghĩa là tập đoàn cầm quyền cộng sản ở Hà Nội đã tự phong cho mình quyền “đại diện” dân để lấy công làm tư, tự quyền hưởng dụng tài nguyên, tài sản của quốc gia thậm chí còn đem bán và cầm cố cho nước ngoài để thỏa mãn nhu cầu cá nhân và phe đảng. Cho nên họ đã đặt ra điều 53 trong Hiến pháp 2013 là để hợp pháp hóa việc họ đã trắng trợn tiếm quyền, đúng ra là tước đoạt quyền sở hữu riêng và chung của dân
H: Trong Chương quy định về “Quyền con người”, tôi thấy có rất nhiều “mâu thuẫn” và “suy thoái” hơn Hiến pháp 1992 chẳng hạn như họ viết trong Điều 14 mới rằng: “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.
 
Hay trong Điều 15 ghi rằng: “Việc thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.”
 
Là một Nhà Luật học và đấu tranh cho quyền con người Việt Nam trong nhiều năm, ông giải thích như thế nào về những “hạn chế” này?
TTH: Như ở trên tôi đã trình bày, đối với những người cộng sản cầm quyền ở Hà Nội thì không có Hiến Pháp của dân mà chỉ có Cương Lĩnh của đảng. Vậy thì tất nhiên là đảng phải hạn chế tối đa quyền của dân để độc tài. Tôi không coi việc tôi phát biểu về một số điều khoản trong bản Hiến pháp sửa đổi năm 2013 là những trao đổi về Luật Hiến Pháp mà là những nhận định về đường lối cầm quyền của đảng Cộng sản ở Việt Nam. Từ góc độ nhìn này, tôi có mấy nhận xét sau đây: Một, khi họ nói “chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.” họ đã lập luân một cách rất vụng về để hạn chế quyền của dân. Vì họ đã đưa ra một loạt những lý do rất mơ hồ như lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng là những lý do vu vơ, không có tiêu chuẩn, để giới hạn, hay đúng hơn, tước đoạt một cách thô bạo quyền làm người của dân. Tức là một cách để tùy tiện cấm đoán. Rồi lại còn nói đãi bôi rằng: Việc thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác. Họ quên rằng khi họ tìm cách hạn chế một cách độc đoán như đã được ghi trong các điều 14, 15 kể trên là họ đã xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác.


Mập mờ – Khuất tất

H: Cũng trong Chương này tôi thấy Quốc hội đã “lạm dụng” và “chủ tâm” sử dụng Pháp luật để “điều chỉnh” những Quy định trong Hiến pháp theo ý muốn của Nhà nước, bằng chứng như họ viết trong 2 Điều quan trọng:
 
Điều 23: “Công dân có quyền. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”
 
Điều 25: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”
Ông có thấy như thế không?
TTH: Theo chỗ tôi biết, các chuyên gia của nhả cầm quyền cộng sản ở Hà Nội đã phải đổi nhóm chữ “theo luật định” trước đây vẫn đọc thấy trong các bản Hiến pháp cũ của họ bằng nhóm chữ mới “do pháp luật quy định:” như nhà báo Phạm Trần vừa nêu lên qua các điều 23 và 25. Ý hẳn họ muốn người dân cũng như dư luận quốc tế hiểu lầm rằng nếu phải có hạn chế thì đó sẽ chỉ có thể là những hạn chế của “pháp luật” (tiếng pháp là droit) chứ không phải của những đạo luật (loi) do họ đặt ra. Nhưng phải hỏi rằng “pháp luật” mà họ muốn qui chiếu là “pháp luật” nào? Đương nhiên là sẽ không phải là thứ pháp luật dân chủ, văn minh, tiến bộ của nhân loại mà là thứ pháp luật riêng do những người cộng sản Việt Nam sáng chế ra, với quyền hạn phi nhân quyền mà họ gọi là “pháp quyền”. Tức là trước sau cũng vẫn chỉ là những hạn chế phi pháp, phi nhân quyền, nếu nhìn dưới ánh sáng của luật quốc tế và phổ biến về nhân quyền, dân quyền. Tức là người dân trong tương lai gần nhất, vẫn chưa có các quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Đúng là những người cầm quyền cộng sản ở Hà Nội đã mượn cách nói khéo để che đậy vụng về chủ ý của họ là tước đoạt quyền làm người của dân.
 
H: Câu hỏi cuối cùng của tôi trong Cuộc phỏng vấn này là: Ông có bi quan về tương lai Chính trị của nhân dân Việt Nam khi Bản Hiến pháp mới mới chỉ do Quốc hội chấp thuận mà không do dân biểu quyết?
TTH: Tôi sẽ có hai câu trả lời và một câu hỏi trước câu hỏi của nhà báo Phạm Trần. Trước hết, tôi không bi quan hay lạc qua mà chỉ kinh ngạc và phẫn nộ. Kinh ngạc vì những người cầm quyền cộng sản ở Hà Nội vẫn không chịu tìm học những bài học lịch sử của Liên Xô, Đông Âu cũ và nhất là của Trung Đông, Bắc Phi hiện nay để kịp thời thay đổi đường lối cầm quyền đảng trị đã lỗi thời. Phẫn nộ vì họ vì quyền lợi riêng của mình, của đảng mà giam hãm mãi gần trăm triệu đồng bào trong áp bức nghèo đói, tụt hậu. Họ còn muốn hy sinh bao nhiêu thế hệ người dân nữa?
Ngoài ra, nói chung, bất cứ một Hiến Pháp nào cũng phải do dân biểu quyết dưới hình thức này hay hình thức khác. Lại còn có trường hợp cũng không cần đến cả Hiến Pháp nữa như tại Anh Quốc. Nhưng ở Việt Nam thì dân phải được quyền biểu quyết Hiến pháp vì nếu dân không được quyền làm Hiến Pháp thì đảng Cộng Sản sẽ chỉ đặt ra “Cương Lĩnh” thay vì Hiến Pháp để cầm quyền. Trên nguyên tắc là như vậy nhưng cũng cần phải hỏi là đến bao giờ và bằng cách nào dân mới được làm Hiến Pháp?
(11/013)

Nhận thức đúng đắn về kinh tế nhà nước và doanh nghiệp nhà nước

Vừa qua, trên BBC tiếng Việt có đăng một bài viết của hai học giả thuộc Trung tâm nghiên cứu chiến lược và chính sách châu Á của Mỹ bày tỏ lo ngại về việc Việt Nam tiếp tục quan điểm coi kinh tế nhà nước (KTNN) là chủ đạo, và như vậy đi ngược lại cam kết bình đẳng giữa các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) với các loại hình doanh nghiệp (DN) khác. Ngoài ra, trong sự đa dạng và nhiều chiều của các ý kiến, hội thảo trên các phương tiện thông tin đại chúng trong, ngoài nước dường như cho thấy có sự ngộ nhận về các vấn đề liên quan đến KTNN và DNNN…

Trước hết có những người đã đồng nhất về tên gọi, nội hàm KTNN với DNNN. Cả trong văn nói và văn viết, nhiều ý kiến chưa phân biệt đúng tên gọi KTNN và DNNN, mà thường dùng như một khái niệm chung và đánh đồng nội hàm chúng với nhau. Trong khi đó, theo Tổng cục Thống kê Nhà nước, tên gọi KTNN khác DNNN và nội hàm của KTNN rộng hơn DNNN, DNNN trong nó chỉ như một bộ phận hợp thành mà thôi.

Từ năm 1986 đến nay, nội hàm KTNN trong công tác thống kê nhà nước đã được xây dựng và điều chỉnh nhiều lần tương ứng với từng giai đoạn cụ thể.

Giai đoạn từ 1986 đến 1990: KTNN bao gồm các xí nghiệp công nghiệp quốc doanh, các công ty kinh doanh thương nghiệp, ăn uống, xí nghiệp vận tải, xây dựng và dịch vụ phục vụ đời sống… của Nhà nước.

Giai đoạn từ 1991-2000: Theo Quyết định số 147/QÐ-PPCÐ ngày 23-12-1992 của Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê, KTNN bao gồm các DNNN và các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị xã hội, tổ chức xã hội nghề nghiệp hoạt động chủ yếu bằng NSNN. Trong đó, DNNN là các đơn vị kinh tế do Nhà nước hoặc các tổ chức chính trị, chính trị – xã hội sở hữu 100% vốn, được thành lập và hoạt động theo Luật Doanh nghiệp nhà nước.

Giai đoạn từ 2001 đến năm 2010, KTNN gồm: Các DNNN, doanh nghiệp của các tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội đang hoạt động theo Luật DNNN. Các công ty TNHH một thành viên mà chủ sở hữu vốn là Nhà nước hoặc các tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội đang hoạt động theo Luật Doanh nghiệp. Các công ty cổ phần được cổ phần hóa từ DNNN hoặc một bộ phận của DNNN, đang hoạt động theo Luật Doanh nghiệp mà Nhà nước nắm giữ 51% cổ phần trở lên hoặc Nhà nước nắm giữ cổ phần chi phối hoặc cổ phần đặc biệt…

Từ năm 2010 đến nay, khi Luật DNNN bị xóa bỏ, các DNNN thực hiện chuyển đổi sang dạng DN hoạt động theo Luật DN, thì KTNN hiện bao gồm: Các DNNN 100% vốn Nhà nước đã chuyển đổi hình thức theo Luật DN và phần vốn và tài sản nhà nước trong các doanh nghiệp khác đang hoạt động theo Luật DN. Các quỹ và tài sản quốc gia khác (tài chính và phi tài chính) thuộc sở hữu nhà nước và các cơ quan hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội, tổ chức xã hội nghề nghiệp hoạt động chủ yếu dựa vào ngân sách nhà nước.

Sáng 28-11-2013, Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã được thông qua tại kỳ họp 6 Quốc hội khóa 13 với 486/488 phiếu tán thành, đạt tỷ lệ 97,59%. Theo Ðiều 53: “Ðất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”. Nói cách khác, Hiến pháp (sửa đổi) mới cũng tái khẳng định nội hàm KTNN như đã nêu trên.

Như vậy, có thể thấy, KTNN là khái niệm mở, nội hàm rộng, bao quát toàn bộ cơ cở vật chất – kinh tế thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện và thống nhất quản lý dưới nhiều dạng, thậm chí những cấu thành của chúng không thể tính toán hết bằng tiền; thí dụ, giá trị đất đai, tài nguyên khoáng sản trong lòng đất, lòng lãnh hải thuộc chủ quyền Việt Nam…

Mặc dù KTNN và DNNN có điểm chung đều là phần tài sản thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước thống nhất quản lý, phục vụ lợi ích toàn dân. Tuy nhiên, việc đánh đồng tên gọi, nội hàm giữa KTNN với DNNN không chỉ là sự nhầm lẫn đáng tiếc về hình thức tên gọi, mà còn kéo theo sự ngộ nhận lớn hơn về đánh đồng vai trò của toàn thể với bộ phận, thậm chí cả sự hiểu sai về chủ truơng, chính sách vĩ mô nhà nước về quản lý kinh tế và hệ lụy khác.

Với nội hàm rộng lớn trên, vai trò chủ đạo của KTNN là đương nhiên và lâu dài; và đã được tái khẳng định trong Ðiều 51 Hiến pháp (sửa đổi):

1. Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế; kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo.

2. Các thành phần kinh tế đều là bộ phận cấu thành quan trọng của nền kinh tế quốc dân. Các chủ thể thuộc các thành phần kinh tế bình đẳng, hợp tác và cạnh tranh theo pháp luật.

3. Nhà nước khuyến khích, tạo điều kiện để doanh nhân, doanh nghiệp và cá nhân, tổ chức khác đầu tư, sản xuất, kinh doanh; phát triển bền vững các ngành kinh tế, góp phần xây dựng đất nước. Tài sản hợp pháp của cá nhân, tổ chức đầu tư, sản xuất, kinh doanh được pháp luật bảo hộ và không bị quốc hữu hóa.

Tuy nhiên, cần hiểu đúng về vai trò chủ đạo của KTNN với vai trò quan trọng của DNNN. Thực tế cũng cho thấy, vai trò của khu vực KTNN được quy định bởi sự tồn tại tất yếu của KTNN trong nền kinh tế của bất kỳ quốc gia nào. Hơn nữa, cần thấy rằng, vai trò chủ đạo của KTNN cũng có sự điều chỉnh linh hoạt thích hợp với cơ chế thị trường và yêu cầu hội nhập quốc tế sâu, rộng, đầy đủ và nghiêm túc của Việt Nam.

Còn có sự nhầm lẫn khác là, đồng nhất cơ chế quản lý DNNN giữa nhiệm vụ kinh doanh vì lợi nhuận với nhiệm vụ công ích.

Khác với các hoạt động kinh tế khác, hoạt động kinh tế của nhà nước, và do đó của DNNN, luôn có hai mục tiêu với hai tính chất khác nhau, đó là mục tiêu kinh doanh thông thường như các DN khác, và mục tiêu công ích đặc trưng riêng có của mình. Vì vậy, cần xác định rõ theo các hệ tiêu chí đồng bộ và khoa học về tính chất kinh doanh và tính chất công ích của DNNN; từ đó làm rõ cơ chế quản lý phù hợp đáp ứng mục tiêu kinh tế-xã hội, môi trường, cũng như các lợi ích quốc gia và địa phương, ngành, cụ thể và dài hạn; khắc phục sự nhập nhằng giữa nguồn vốn hoạt động vì lợi nhuận với nguồn vốn hoạt động phi lợi nhuận, cũng như giữa trách nhiệm xã hội của các tập đoàn KTNN đối với ổn định kinh tế vĩ mô với nhiệm vụ sản xuất, kinh doanh, dễ dẫn đến đầu tư của tập đoàn vừa bị phân tán, vừa dễ bị lạm dụng, kém hiệu quả. Ðây cũng là điểm nút để giảm thiểu sự nhập nhằng, mù mờ hoặc lạm dụng trong hạch toán và đánh giá các hoạt động công ích và hoạt động kinh doanh của các DN trong thực tiễn cả quản lý nhà nước, cũng như sự hoạt động tự chủ của DNNN, khiến các DNNN không hoạt động hiệu quả như mong muốn và tiềm năng, nhất là đối với các DNNN thuộc lĩnh vực độc quyền cao. Ðồng thời, sự bình đẳng giữa các DNNN với các DN khác ngày càng được khẳng định theo Luật Doanh nghiệp đối với các hoạt động kinh doanh, hoặc theo Luật Ðấu thầu và Luật Ðầu tư công (đang được xây dựng), với yêu cầu ngày càng mở rộng sự tham gia của các DN khác vào thực hiện các hoạt động công ích được tài trợ bằng nguồn vốn NSNN theo nguyên tắc khuyến khích đấu thầu công khai và bình đẳng, giảm thiểu tình trạng khép kín, sự chi phối của lợi ích nhóm và tư duy nhiệm kỳ… như tinh thần nghị quyết Hội nghị TW3 Ðại hội XI đã chỉ rõ.

Cũng có những ý kiến đồng nhất cải cách DNNN với làm suy yếu khu vực DNNN và KTNN.

Thật ra, tuy có xu hướng ngày càng giảm, thu hẹp, như kinh nghiệm thế giới chỉ ra, tái cơ cấu và đổi mới quản lý DNNN trong bối cảnh mới không phải là làm suy yếu và dần xóa bỏ các doanh nghiệp và khu vực kinh tế này, mà là làm cho chúng ngày càng hoạt động tốt hơn, hiệu quả hơn và đóng góp nhiều hơn cho kinh tế quốc gia theo nguyên tắc quản lý kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế. Tính đến tháng 8-2013, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt đề án tái cơ cấu của 17 tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước quan trọng (TCT 91); đã phê duyệt 100/101 phương án sắp xếp, đổi mới doanh nghiệp của các bộ, ngành, địa phương giai đoạn 2011-2015. Số lượng DNNN đã giảm mạnh, đến đầu năm 2013 cả nước còn 1.284 doanh nghiệp 100% vốn nhà nước. Hiện có gần 50% số địa phương không còn DNNN kinh doanh thuần túy. Sự tham gia của khu vực tư nhân vào các công ty cổ phần hỗn hợp nhà nước – tư nhân tăng mạnh. Năm 2012, cả nước có hơn 1.900 công ty cổ phần có cổ phần nhà nước chiếm hơn 50% tổng số cổ phần phổ thông phát hành tại thời điểm cổ phần hóa.

Tuy nhiên, khu vực DNNN vẫn đang chiếm tới 45% tổng vốn đầu tư, 70% viện trợ phát triển chính thức và sử dụng 60% vốn vay từ các ngân hàng thương mại, chiếm khoảng 30% GDP hằng năm.

Trong triển vọng, có thể và cần giảm tỷ trọng của DNNN trong GDP từ mức khoảng 30% GDP hiện nay xuống còn khoảng 10 – 15% GDP; đẩy nhanh hơn tốc độ cổ phần hóa và không nên để quá nhiều DNNNnắm cổ phần quá cao. Theo thống kê chung trên thế giới, ở các nước, Chính phủ chỉ giữ 20% vốn tại DNNN và khu vực DNNN chỉ chiếm khoảng 5-20% GDP…

TS NGUYỄN MINH PHONG

Tái cơ cấu và … “tứ khoái”

 Kỳ Duyên
( B ản gốc của tác giả)’
Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn sự “bố tròn con vuông” hay tiếp tục… khó đẻ?
IKinh tế bao giờ cũng là xương sống của cơ thể xã hội một quốc gia. Nếu vậy, thì cơ thể xã hội Việt Nam chúng ta hiện đang trong tình trạng… loãng xương trầm trọng, không biết bao giờ mới có thể đi thẳng lưng, trên hành trình văn minh và hiện đại.

Nói vậy cùng không ngoa, bởi nhìn vào khu vực kinh tế nhà nước được coi là chủ đạo, những tháng năm này toàn thấy kêu lỗ là lỗ.
Mặc dù, mới đây, Ts Nguyễn Minh Phong có hẳn một bài viết mang tính lý luận bênh vực cho khái niệm kinh tế Nhà nước với những diễn giải giảm nhẹ ảnh hưởng khuynh loát của khu vực này, thì thực tiễn, với sự yêu chiều từ vốn đầu tư tài chính, hạ tầng cơ sở vật chất và đặc biệt là cơ chế xin- cho mang nặng dấu ấn thời bao cấp vẫn nghênh ngang mũ áo, ghế trên ngồi tótsỗ sàng, DNNN vẫn cứ là ông hoàng ngự trị của một nền kinh tế.
tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp
Có điều tài năng kinh bang tế thế lại không được sỗ sàng như cái cách ngồi mâm trên. Công bố của Bộ Tài chính cho thấy nhiều tập đoàn, tổng công ty lấy “lỗ làm lãi”, khiến lương bình quân của người lao động giảm sút hẳn:
Mức lỗ bình quân của DNNN cao gấp 12 lần khu vực ngoài quốc doanh (?) Tổng lỗ tính đến năm 2011 của 13 tập đoàn, tổng công ty lên tới 48.104 tỉ đồng, đứng đầu là Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), Tập đoàn Xăng dầu (Petrolimex), Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines)…
 Trong mọi sự đứng đầu, hẳn kiểu đứng đầu này, xấu hổ nhất.
Nếu biết rằng, kinh tế VN phát triển kiểu một mình một chợ, trong khi bức tranh sắc màu kinh tế thế giới năm 2014, theo khảo sát của Hãng tin Reuters, phân tích của các chuyên gia kinh tế thế giới dự báo có nhiều gam hồng. 
Credit Suisse (Ngân hàng chuyên cung cấp các dịch vụ tài chính, trụ sở tại Thụy Sĩ) cho rằng tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 sẽ từ 2,9% lên 3,7% (năm 2012 là 3,1%), trong đó, tốc độ tăng trưởng kinh tế các nước phát triển sẽ gấp đôi- 2,1%, các thị trường mới nổi có khả năng tăng từ 4,7% đến 5,3%. 
Deutsche Bank (Tập đoàn ngân hàng tư nhân lớn nhất nước Đức) dự đoán tỷ lệ này là 3,7%, đặc biệt kế hoạch cải cách của Trung Quốc sẽ tác động sâu sắc và lâu dài đến hiệu quả kinh tế.
Goldman Sachs (Ngân hàng đầu tư và hãng chứng khoán toàn cầu- Mỹ) dự báo tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 tăng lên 3,6%, tại các nước phát triển sẽ tăng gấp đôi lên 2,2%. (Thời báo KTSG, ngày 25/11)
Nhìn vào những dự báo của kinh tế thế giới, kinh tế VN vẫn đang một màu xám xám, bên một màu hồng hồng…(xin lỗi nhạc sĩ Trần Tiến).
Cái màu xám xám ấy có sự góp sức của 03 “cây cọ” kém cỏi:
Năng lực điều hành kém của các tập đoàn, tổng công ty, gắn với tính minh bạch không sòng phẳng trong quản lý. Bên cạnh quản lý Nhà nước quá lỏng lẻo, thậm chí thả nổi.
Sự đầu tư ngoài ngành thua lỗ của nhiều DNNN, và giờ đến lúc phải thoái vốn ngoài ngành, lại đối đầu với nguy cơ giẫm chân tại chỗ.
Sự lũng đoạn của các “nhóm lợi ích”, do bản chất của cơ chế quản lý các DNNN là xin- cho rất nặng nề; cũng là nguồn cơn của tệ nạn tham nhũng.
Cái màu xám xám đặt trong bức tranh tổng thể về kinh tế, mới thấy kinh tế VN vẫn tiếp tục ca bài tôi đi về đâu hỡi tôi? Mà theo Viện trưởng Kinh tế VN Trần Đình Thiên, kỷ lục lạm phát của VN đã vượt qua tất cả các quốc gia trong khu vực, tăng lên tới hơn 18% năm2011 và 6,8% năm 2012, cao hơn nhiều so với mức trung bình khoảng 3% của các nước như: Trung Quốc, Indonesia, Philippines và Thái Lan
Tái cơ cấu (TCC) kinh tế, vì thế, là mệnh lệnh sinh tử của thời đại. Chủ trương đúng đắn ấy tưởng đâu sẽ được triển khai tích cực bởi lợi ích phát triển một quốc gia. Tuy nhiên, hai năm qua, TCC kinh tế vẫn như người chửa trâu không chịu sinh nở. Vì sao?
Dấu hiệu thành công đầu tiên của TCC mới là việc ban hành văn bản chính sách mang tính hành chính. Là gần 70 tập đoàn, tổng công ty DNNN được phê duyệt đề án TCC, và hơn 100 phương án sắp xếp đổi mới DN của các bộ, ngành được thông qua.
Nhưng thực tiễn, sự khó đẻ nằm ngay trong chính thứ tư duy tiểu nông khó hợp tác của người Việt, trong lợi ích của các “nhóm lợi ích”. Đó là vật cản âm thầm mà ngang ngược.
Hãy xem, nội dung đầu tiên của TCC nhằm vào thị trường tài chính, đầu tư, theo các chuyên gia kinh tế, có 04 vấn đề lớn cần giải quyết: Minh bạch, cơ chế giám sát, quản trị theo thông lệ quốc tế tốt nhất, tái cấu trúc lại ngân hàng trong đó có vấn đề nợ xấu. Nhưng Ts Lê Đăng Doanh cho biết,“đụng đâu cũng vướng lợi ích nhóm, thiếu thựclực. Có gì để đảm bảo không gây ra nợ xấu nữa, khi không xem xét về chính sách quản lý, giám sát các ngân hàng”.
Mục tiêu ưu tiên của TCC là nhằm giảm đầu tư Nhà nước, tăng đầu tư tư nhân. Vậy nhưng, phát hiện một cách tinh tế, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nhận định, việc giảm tỷ trọng đầu tư công/GDP trong 02 năm qua chủ yếu do những khó khăn của kinh tế vĩ mô, khan hiếm nguồn lực hơn là do nỗ lực TCC đầu tư.
Trong khi đó, tiến trình cổ phần hóa hết sức chậm chạp. Cả nước mới có 29 DN được cổ phần hóa. Đặc biệt, tư duy tiểu nông trở thành “bản sắc văn hóa” trong cách làm kinh tế. Dù trước yêu cầu TCC kinh tế, nhưng tỉnh nào tỉnh đó vẫn muốn có các dự án đầu tư do chính mình đề xuất và quản lý. Rút cục, 63 tỉnh, thành phố là 63 nền kinh tế chia rẽ, nơi chồng chéo, nơi phân tán, giữa cung và cầu, mạnh ai nấy ăn, thiệt dân nấy chịu.
Sự trì trệ, chậm chạp của TCC kinh tế, đặc biệt ở khối DNNN còn ở chỗ, TCC tăng tính tự chủ gắn với tự chịu trách nhiệm xã hội, xóa bỏ cơ chế xin- cho, thì còn đâu đất cho các loại “hoa hồng” nảy nở? Không phải không có lý khi người ta nói, trước khi TCC kinh tế, phải TCC tư duy- đó chính là cải cách thể chế, xây dựng nền quản trị quốc gia văn minh, khoa học, phù hợp quy luật thực tiễn, trong đó pháp luật thực sự thượng tôn.
Nếu không, cho dù xã hội hô hào TCC kinh tế, thì một sự bất công, bất bình đẳng giữa con người với con người, giữa các thang bậc gía trị lao động trong xã hội vẫn tiếp tục xảy ra, chứa chất bất bình, phẫn nộ và châm ngòi cho sự bất an về tinh thần, bất ổn về tâm lý và niềm tin, bởi đủ các tầng lớp “cường hào” mới…
Mà vụ việc lương khủng– cao nhất hơn 03 tỷ/ năm, thấp nhất hơn 01 tỷ/ năm của gần 20 vị sếp ở các tập đoàn, tổng công ty, DNNN tiếp tục được phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật chỉ là một trong nhiều ví dụ sinh động về thang giá trị đảo ngược. 
Khiến nhà báo Bùi Hoàng Tám phải sử dụng “nghệ thuật sắp đặt” hình tượng bất công cay đắng này như… thơ: Sếp giàu có mà để nhân viên đói nghèo là sự bất nhân/ Sếp giàu có nhờ sự bớt xén mồ hôi, công sức của người lao động là bất lương/Sếp giàu có nhờ tham nhũng, tham ô là gian tham/ Sếp giàu có bằng nỗi đau và sự trả giá của cộng đồng là độc ác.
 
Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn sự “bố tròn con vuông” hay tiếp tục… khó đẻ?

Trong khi cơm áo không đùa với nhân dân. Đau cả thể chất… 
II Và cũng đau cả bụng.
Sao không đau bụng được, vì cái sự hài hước, buồn cười nó vẫn luôn nảy nở trong đời sống vốn nhiều bi hài này. Nó nhắc nhở người Việt nhớ ra cái tính lạc quan nhất nhì thế giới của dân tộc mình.
Đó là cách đây hơn tuần, khi Liên Hợp Quốc vừa ra tuyên bố lấy Ngày 19/11 là Ngày Toilet Thế giới đầu tiên, thì lập tức, báo chí xôn xao vụ việc Hà Nội chủ trương đầu tư 14 nhà vệ sinh công cộng với tổng mức đầu tư 15 tỷ đồng. Toàn bộ chi phí lấy từ tiền ngân sách của thành phố, dự kiến sẽ khởi công xây dựng vào năm 2014.
Nhấn mạnh ý tưởng nghiêm túc Ngày Toilet Thế giới, ông Mark Neo, Phó Đại diện thường trực của Singapore tại Liên Hợp Quốc khẳng định, không quan tâm báo chí và cộng đồng có cười cợt đề xuất này hay không, bởi đây là việc làm cần thiết để giúp mọi người trên thế giới nhớ đến tầm quan trọng của một hệ thống nhà vệ sinh tốt hơn cho tất cả mọi người, chứ không phải là chuyện mua vui cho thiên hạ.

Nhưng người Việt đâu có đùa. Vì việc thiết kế nhà vệ sinh tiền tỷ là chuyện nghiêm túc của Hà Nội. Con số đầu tư ước tính cho một nhà vệ sinh nhanh chóng được công khai trên các báo, tính đến cả con số lẻ.
Hà Nội chưa phải nơi đi đầu. “Chơi sang” phải kể đến các tỉnh nghèo như Thừa Thiên- Huế, Quảng Bình, Quảng Ngãi, khiến người dân kính cẩn gọi là nhà vệ sinh dát vàng. “Dát vàng” thật, vì mỗi nhà ngót nghét cũng nửa tỷ đồng. Có điều, miền Trung vốn nghèo khó, con đường giải quyết một trong “tứ khoái” của con người, từ lúc là quận công… giữa đồng, đến lúc chễm chệ ngồi trong nhà “dát vàng”, không phải là bước tiến chung của văn minh, mà lại là bước thụt lùi về phẩm cách của một số vị nào đó có “trách nhiệm” dát vàng những nhà vệ sinh này.
Vì thế lẽ ra phải cười, người Việt nửa cười nửa mếu.
Hồi ức nhà vệ sinh “dát vàng” giờ sắp tái hiện tại Hà Nội, dù trước đó thành phố xây hàng chục nhà vệ sinh bằng thép giá 600 triệu đến hơn 01 tỷ đồng, được lắp đặt từ năm 2010 nhưng chưa một lần nào được đánh giá hiệu quả sử dụng. Khiến ông Phan Đăng Long, Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội vừa nghi ngờ vừa ước ao, khi cho rằng, đó là chủ trương rất đúng nhưng về mức giá thì phải chờ thẩm tra, và nếu có nhà vệ sinh tiền tỷ đó, cũng nên thử xem.
Không chỉ có ông Phan Đăng Long, rất nhiều bạn đọc, khi nghe số tiền tỷ cho một nhà vệ sinh “dát vàng”, cũng mơ về… một nơi gần lắm.
Và dù chưa được chiêm ngưỡng dung nhan nhà vệ sinh “dát vàng”, bạn đọc ở báo Đất Việt, ngày 23/11, đã đua nhau bình chọn nhà vệ sinh “dát vàng” sẽ trở thành di sản văn hóa thế giới vì những tiêu chí để lại dấu ấn về kiến trúc và tầm nhìn của một nhà vệ sinh hợp thời đại.

Có điều, không phải ai cũng bị tâm phục khẩu phục bởi ý tưởng này. Chứng cớ là mới đây Công ty cổ phần phát triển công nghiệp Thăng Long cho biết, sẵn sàng tham gia đấu thầu dự án 14 nhà vệ sinh của Hà Nội, cho rằng nhà vệ sinh tiền tỷ kiểu đó, chỉ đáng giá tiền triệu, con số cụ thể, từ 300- 350 triệu đồng.
Thật ra, chẳng cứ người trong nghề thiết kế, ngay người dân chỉ nghe giá thành đã thấy quá vô lý. Vô lý như cán bộ Phòng Kế hoạch, đầu tư của Ban quản lý Chỉnh trang đô thị (đơn vị phụ trách xây dựng dự án 14 nhà vệ sinh), đến giờ, lại quay ngoắt 180 độ, cho biết “chưa có thiết kế chi tiết nào cả”.
Nhưng vẫn còn đây, phát biểu “chuẩn không cần chỉnh”: Người ta ăn của dân không từ một thứ gì. Không biết không từ một thứ gì, có bao gồm cả nhà … vệ sinh không?
Và cũng vẫn còn đây, cảnh báo của các ĐBQH tại phiên thảo luận về Dự án Luật Đầu tư công, khi ĐBQH Trần Du Lịch phải thốt lên: Tại sao chúng ta đầu tư lôm côm lãng phí thế này?
 
Khái niệm “lôm côm” dân dã ấy được thể hiện sinh động ở 63 nền kinh tế của 63 địa phương trong cả nước, lớn nhất như các dự án xây dựng hoành tráng, từ sân bay, cảng biển, đến trụ sở công đường lộng lẫy cung điện trọc phú, đến bé nhất như cái nhà vệ sinh, mà ai đó gọi đích danh, là tư duy “nhiệm kỳ”.
Điều đáng nói, trong lúc mục tiêu của TCC kinh tế nhằm giảm đầu tư công, thì đầu tư công được tận dụng triệt để, bởi đầu tư công là cái nguồn tiền ‘Thạch Sanh”. Thế nên, “hoa hồng” lâu nay nở trên bất cứ chất liệu nào, nở trên giấy, trên những chữ ký dự án, trên sắt thép, và nay, nở trên cả … “tứ khoái” của con người. Người Việt rất lo sợ thực phẩm ô nhiễm, nhưng cái sự “ăn bẩn” ở một số kẻ nào đó từ lâu lại trở thành món khoái khẩu thượng thặng.

Vẫn còn đây, phát biểu của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư tại phiên họp tổ chiều 18/11, phải chấm dứt ngay cách làm như từ trước đến nay trong đầu tư, phải công khai, minh bạch, nếu không như vậy thì đất nước sẽ xuống bờ vực thẳm. Đất nước này cần sự minh bạch, đất nước này cần không có sự tham nhũng.
 
Thật ra, không quốc gia nào không cần sự minh bạch, và cần sự tham nhũng. Nhưng tham nhũng chỉ buộc phải ra đi khi minh bạch đến và ngự trị. Sự minh bạch chỉ đến bằng một cơ chế, một nền quản trị khoa học “pháp trị” đúng nghĩa.
Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã được thông qua, rồi đây sẽ có trở thành “thượng phương bảo kiếm”, cho một xã hội phát triển lành mạnh, văn minh, thăng tiến hay không?
Câu hỏi đó, xin dành hỏi gần 500 ĐBQH. Những người phải chịu trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc, trước lịch sử!
Tác giả gửi Quê Choa

Nghị định tham nhũng

mmw_corruption0603

Hình: Internet

1.
Nhà không giàu, nhưng bố mẹ tần tảo sớm hôm bày sạp dừa tươi ngoài chợ buôn bán, thu nhập đủ cho hai anh em hắn đến trường. Chỉ phải tội hắn học làm sao mà tháng nào cũng đội sổ trong lớp. Hắn bất mãn, xao lãng việc sách đèn phần vì bị liệt vào diện “con Ngụy.” Ngoài lý do ở cùng một xóm, mình với hắn chóng trở thành thân thiết có lẽ cùng chung một điểm này.

Hồi trốn đi vượt biên, trên chuyến tàu có thêm hai vị thầy dạy học và hai người bạn chung lớp. Mình rủ hắn theo, nhưng vì là đứa con trai đầu và duy nhất nên bố hắn tuy ưng, mà mẹ thì không, hắn đành phải ở lại.

Sau ngày đến Mỹ rồi, thỉnh thoảng hai thằng vẫn thư từ thăm hỏi, cho đến một lúc không còn nghe ngóng tin gì nữa, mỗi đứa theo một chuyến xe, chạy miết trên đường sinh nhai.

2.
Năm 2000, nhân chuyến từ thiện bão lụt miền Trung. Mình ghé ngang thăm ngôi nhà hắn ở trong một con hẻm nhỏ. Gia đình vẫn còn ở đó và vẫn sống bằng nghề bán dừa tươi ngoài chợ, nhưng bây giờ có vẻ khấm khá hơn trước rất nhiều.

Hôm đó hắn vắng nhà, cô em gái ngày xưa học thua mình vài lớp đưa mình đi tìm hắn tận trụ sở gì đó ở cấp phường.

Nhác vừa trông thấy hắn, ú nụ, trên người khoác bộ đồ màu xanh rêu bộ đội, đeo quân hàm hẳn hòi. Mình chưng hửng!

Hắn cười và vẫn với kiểu nói nửa chừng năm xưa:
– Thì mày thấy đó…

Ðành rằng, thấy đã thấy tận mắt rồi, nhưng làm sao từ “con Ngụy” khốn đa khốn đốn ở những ngày đi học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, bây giờ có thể trở thành một anh “lính cụ Hồ” như thế. Hắn lại cười:
– Thì mày thấy đó, thời này chạy chọt là xong hết!

Bây giờ, mỗi ngày hắn ngồi tại trụ sở phường, có đám đàn em dân phòng phường đội hơn mười đứa đứng ngồi nheo nhóc, gọi bằng anh hai, anh ba ngọt sớt. Ðộng một chút, hắn cần cái gì là có người chạy việc.

Một lần mình hỏi:
– Thế công việc của mày bây giờ làm gì?

Nó nói gọn lỏn:
– “Bắt quân sự.”

Thì ra là vậy, nó sống bằng cái nghề chính là “bắt quân sự” những thanh niên cư trú trong phường. Rồi nó còn khoe:
– Mà mày thấy đó, luật vua thua lệ làng mày ơi!

Nghĩa là nó điểm ”bắt quân sự,” nhưng gia đình nào chạy tiền lo lót đúng mức, nó làm lơ! Giá cả đều có những con số hẳn hòi.

Nhưng cái thời buổi ấy người ta còn “ăn chui,” “ăn lén.” Chuyện “thi hành nghĩa vụ quân sự” chỉ là khẩu hiệu “dương oai.” Bây giờ thì bày ra phương án “đóng tiền miễn lính” chẳng qua để hợp thức hóa cái hành vi tham nhũng đã có từ lâu rồi.

4.
Năm 1996, trong một số báo do mình phụ trách, phát hành làm phương tiện thông tin và tu học cho anh chị em huynh trưởng Gia đình Phật tử, đã cho đăng lại bài tham luận của thầy Tuệ Sỹ từ trong nước gởi ra, có tựa đề “Tham Nhũng, một quốc nạn.” Ít lâu sau thầy biết đã email sang rầy: “Báo Phật học thì không nên cho đăng những bài viết có nội dung như vậy.” Mình email thưa với thầy đại khái là “nội dung tu học của anh em huynh trưởng ngoài này, ngoài Phật pháp, cũng cần học, cần biết thêm hoàn cảnh bi đát chung của đất nước.” Thầy lại email trả lời: “thôi thì ở ngoài đó anh em nghĩ vậy cũng đúng, nên cứ tùy nghi!”

Mình nghĩ “tham nhũng là một quốc nạn,” vì nó được hợp thức hóa bởi những người có quyền bính. Nhưng oan khốc ở chỗ khi kẻ hạ thủ thấy rõ tính chất tranh chấp phe đảng và tạm bợ quyền lực trong cái guồng máy chính trị mưa máu trước sau, thì mức độ tham nhũng của họ càng quyết liệt hơn nữa.

5.
Dù sao bạn mình cũng chỉ là một con ốc nhỏ trong cái cỗ máy đang nghiềng nát đất nước từng ngày, mà nom ăn cũng khá. Và mình nhớ mãi câu nói của hắn hôm hai đứa chào biệt:
– Thì mày thấy đó… tham nhũng cũng là một cái nghề!

Bây giờ đã hơn mười năm sau, người ta toan tính nhiều phương án, biến nó thành những nghị định chính phủ để mặc sức ăn mòn ăn mọp đất nước.

Bắt 80.000 lọ hóa chất Trung Quốc: Bốn ngành phó mặc cho dân

> ‘Thuốc độc’ buôn bán tràn lan
> Bắt 80.000 lọ hóa chất Trung Quốc: Bốn ngành phó mặc cho dân
> Giám định hóa chất kích thích giá đỗ
> Thu 80.000 lọ thuốc kích thích giá đỗ

TP – “Nếu như vụ việc thông thường, chúng tôi chỉ xử lý trong 7 ngày. Nhưng nay đã gần 3 tuần, gõ rất nhiều cửa bộ ngành, nhưng 80.000 lọ hóa chất xuất xứ Trung Quốc dùng thúc giá đỗ vẫn chưa được định danh để xử lý”- Ông Lê Mạnh Hùng, Đội trưởng Đội QLTT số 11, Chi cục QLTT Hà Nội tỏ ra sốt sắng.

Ông Nguyễn Thế Sơn, Đội phó Đội QLTT số 11 kiểm tra các lọ hóa chất thúc giá đỗ
Ông Nguyễn Thế Sơn, Đội phó Đội QLTT số 11 kiểm tra các lọ hóa chất thúc giá đỗ.

Bỏ lửng trách nhiệm

Ngày 13/11/2013, Phòng Cảnh sát Môi trường- CA Hà Nội và Đội QLTT số 11 khám ô tô tải 29C-21528 và phát hiện xe vận chuyển 80.000 lọ dung dịch có nhãn mác ghi bằng tiếng Trung Quốc, không có tem phụ, không có hóa đơn chứng từ nguồn gốc xuất xứ.

Ông Phạm Ngọc Chi- chủ xe cho biết, ông gom số hàng này từ Lạng Sơn và mang về Hà Nội bán kiếm lời và không có chứng từ gì.

Ông Lê Mạnh Hùng, Đội trưởng Đội QLTT số 11 cho biết, do không biết các chất này là loại gì, nên Đội QLTT 11 đã đem 5 công văn và cử cán bộ trực tiếp đến gặp đại diện các đơn vị như: Trung tâm khảo nghiệm phân bón quốc gia; Trung tâm đo lường chất lượng khu vực I; Viện Vệ sinh an toàn thực phẩm; Trung tâm khảo nghiệm thuốc bảo vệ thực vật phía Bắc; Cục trồng trọt – Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn; Viện Khoa học Hình sự- Bộ Công an.

Nội dung mà Chi cục QLTT Hà Nội muốn hỏi là: Loại dung dịch bị bắt giữ trên là chất bảo vệ thực vật hay là phân bón; Loại dung dịch này có được sử dụng để kích thích mầm giá đỗ không và có ảnh hưởng sức khỏe không?

Sự nhiệt tình của QLTT cuối cùng chỉ nhận được câu trả lời thật sự đáng thất vọng. Đại loại: chúng tôi không có trách nhiệm trong việc này; chúng tôi thiếu phương tiện máy móc hay việc này của cơ quan X, chi cục Y…

Vô cảm trước người dân

Trong cuộc làm việc với đại diện Đội QLTT số 11, lãnh đạo đội này cho biết, cũng may khi đến làm việc với Viện Khoa học hình sự- Bộ Công an, có một cán bộ xin được phân tích giúp, vì vị cán bộ này đang có đề tài nghiên cứu về chất tương tự.

Do có hàm lượng kiềm cao nên nếu chất lỏng trên tiếp xúc trực tiếp có thể gây bỏng da, nếu rơi vào mắt có thể làm hỏng mắt, nếu nuốt và hít phải có thể làm tổn thương bộ máy tiêu hóa

Viện Khoa học Hình sự – Bộ Công an

Kết quả phân tích ngày 25/11 của Viện Khoa học Hình sự cho thấy, dung dịch này chủ yếu là chất 6-BA và một lượng nhỏ pCPA được pha chế trong môi trường kiềm. Đây là các chất kích thích tăng trưởng thực vật thuộc họ Cytokinins và họ Auxins có tác dụng: kích thích sự nảy mầm và sinh trưởng của cây trồng như giá đỗ, su su…; kìm hãm sự phát triển của rễ, thúc đẩy hình thành mầm hoa và nở hoa, thúc đẩy quá trình tạo quả và sinh trưởng của quả…

Các loại hóa chất trên không nằm trong danh mục các hóa chất được phép sử dụng trong thực phẩm do Bộ Y tế quy định và cũng không có trong danh mục các loại thuốc bảo vệ thực phẩm được phép sử dụng tại Việt Nam. Đặc biệt, do có hàm lượng kiềm cao nên nếu chất lỏng trên tiếp xúc trực tiếp có thể gây bỏng da, nếu rơi vào mắt có thể làm hỏng mắt, nếu nuốt và hít phải có thể làm tổn thương bộ máy tiêu hóa…

Câu chuyện ở vụ việc này là tại sao 4 cơ quan chức năng của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Y tế lại đứng ngoài cuộc, im lặng? Lâu nay dư luận vẫn nghe khá nhiều về sự quyết tâm của các vị bộ trưởng của hai bộ này về “bảo vệ bữa ăn của người dân”. Thế nhưng, những gì diễn ra lại hoàn toàn khác. Điều đáng nói là trên bao bì bằng chữ Trung Quốc sau khi được dịch ra tiếng Việt có nội dung đáng giật mình:

Chỉ với một lọ dung dịch sau khi pha với 5 lít nước, rồi ngâm hạt giống trong vòng 4 giờ, sau đó cho nảy mầm theo cách thông thường hoặc khi mầm dài 1-2cm thì phun dung dịch pha loãng 1 lần, khi mầm dài 4-5 cm lại phun tiếp lần nữa. Bao bì ghi: chất này thích hợp cho loại cây trồng như lúa và đưa cảnh báo: “Nếu ăn nhầm phải lập tức đưa đến bệnh viện”.

Theo đúng công thức trên bao bì thì 80 ngàn lọ sẽ giúp nhúng 400.000 kg đỗ và cho ra thị trường khoảng 2 triệu kg giá đỗ. Món giá đỗ được tẩm ướp hóa chất sẽ trắng muốt, mỡ màng. Nhưng có bao nhiêu người tiêu dùng biết rằng thứ hóa chất này được cảnh báo “Nếu ăn nhầm phải lập tức đưa đến bệnh viện”! Đây là vụ việc đặc biệt nghiêm trọng đối với sức khỏe của người dân, nhưng nghiêm trọng hơn chính là thái độ thờ ơ của các cơ quan chức năng.

                                Phùng Sưởng

Cô Kiều nay đã đổ đốn

Nguyên là bài viết Những lối đoạn trường
đã in TBKTSG 2008 và in lại trong Những chấn thương tâm lý hiện đại 2009

Thư viện quốc gia Hà Nội hàng tháng thường có những buổi nói chuyện về đủ loại vấn đề đang được dư luận quan tâm. Một ngày hè năm 1976, tôi có dịp được nghe một buổi nói chuyện như vậy mà diễn giả là kỹ sư Trần Đại Nghĩa.
Đất nước vừa thoát khỏi chiến tranh, ông cũng như nhiều người nghĩ nhiều đến sự phát triển kinh tế, trong đó có việc học hỏi kinh nghiệm nước ngoài.

Bấy giờ nước Nhật còn là cái gì xa xôi lắm. Trần Đại Nghĩa kể, ở Tokyo các kỹ sư đứng ở ngã tư để nghe mọi người phát biểu về kinh tế, ai nói họ cũng ghi để tham khảo, ai nói hay họ còn trả tiền. Quay về mình, ông bảo đừng ỷ vào tài nguyên, mà phải dành nhiều quan tâm cho chuyện quản lý, không quản lý tốt thì nền kinh tế không khác gì thùng không đáy.
Đất nước được quản lý kém thì có độc lập cũng chỉ là độc lập hờ, độc lập giả.
Nước mình lạ lắm, càng những ngành then chốt càng lạc hậu, ông nói tiếp. Về hướng phát triển, ông gợi ý đủ thứ, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn.
Chuyện nhỏ (đúng ra phải nói “có vẻ là nhỏ”)  —  đào tạo công nhân lành nghề khó lắm, thợ hàn cao áp ở Việt Nam đào tạo một trăm người chỉ đậu được bốn người.
Chuyện lớn (cái này thì lớn thật) —  phải hiện đại hóa về giao thông và thông tin. Phải tiêu chuẩn hóa mọi chuyện. Tiêu chuẩn hóa là công cụ để đạt tới hiệu lực, biến khó thành dễ.
Một điều lạ nữa với chúng tôi là ở chỗ, tuy làm khoa học kỹ thuật, nhưng Trần Đại Nghĩa lại xem trọng khoa học xã hội. Ông báo động là cả nước có 50 triệu người mà gần như không có ai nghiên cứu tâm lý. Hiểu và xử lý đúng tâm lý xã hội, tâm lý nhân dân không tốt thì quản lý kinh tế cũng không tốt.
Tổng quát hơn, ông nói đến việc mình phải minh bạch với mình, rành mạch với mình. Bấy giờ là những năm tháng đầu tiên sau chiến tranh, nên cái sự giấu giấu giếm giếm còn tạm tha thứ được. Song, Trần Đại Nghĩa đã thấy đủ những tai hại mà cái lối “gì cũng coi là bí mật” ấy gây ra. Theo Trần Đại Nghĩa, trong quản lý xã hội, phải xác định bằng được số liệu chính xác. Vì đây là bước đầu để đi tới mình hiểu rõ được mình, tự xác định được vị trí của mình trên thế giới.
Lần giở lại những trang ghi chép được hôm ấy, tôi thấy nó giống như một lời tiên tri. Bởi nó đúng quá, đúng cả với “thời gian lớn” là hơn ba chục năm nay, cả với “thời gian nhỏ” là khoảng dăm bảy năm nay. Cả cái cách nó bị quên lãng nữa chứ!
 Và tôi thầm nghĩ sao lịch sử oái oăm vậy, những suy nghĩ đúng thì không được thực hiện, những cảnh báo đúng thì không được đề phòng, khiến cho đất nước cứ ì ạch mãi, chưa bứt phá lên được.
“Đất nước được quản lý kém thì có độc lập cũng chỉ là độc lập hờ, độc lập giả”.
Trần Đại Nghĩa

Lúc này báo chí đang đăng tải nhiều ý kiến liên quan tới tình hình lạm phát. Nhân đó thử nêu ra những “cách đọc” khác nhau với nền kinh tế. Không kể nhiều chuyên gia nước ngoài, ngay các nhà chuyên môn trong nước cũng nêu được nhiều sự lý giải rất xác đáng. Có người nói nhiều ngành kinh tế của ta đang trong tình trạng học việc, lại học không đến nơi đến chốn, ngân hàng thì có cái như tiệm cầm đồ cho vay. Vừa rồi có chuyện nông dân nuôi cá ba sa lao đao vì không bán được hàng, còn doanh nghiệp xuất khẩu thì không vay được tiền để mua cá.

Tôi lại nhớ cái buổi nói chuyện hơn ba chục năm trước của Trần Đại Nghĩa.
Hàng ngày có nhiều việc khiến tôi hối hận. Ai mà chẳng thế, có làm là có sai. Nhưng tôi nhớ một số trường hợp rất lạ, trước đó mình đã nghĩ đúng rồi, vậy mà khi bắt tay hành động, vẫn lầm lỡ thảm hại. Những lần như thế khiến tôi đau xót và tiếc nuối bội phần. Tại sao mình lại đổ đốn vậy? Do dốt một phần. Nhưng tôi nghĩ đến một thủ phạm nữa là những thói quen cũ không chế ngự nổi.
Để chỉ cái tình trạng lưỡng phân rất đáng tiếc này, người xưa có nhiều cách nói thú vị:
— Hòn vàng thì mất hòn đất thì còn, 
— Hoa thường hay héo cỏ thường tươi, 
— Răng cắn phải lưỡi.
Nghe hơi tục thì có câu “Miệng khôn trôn dại”.
Nhưng tôi thích hơn cả là câu trong Truyện Kiều: “Ma đưa lối quỷ đưa đường, lại tìm những lối đoạn trường mà đi”. Đoạn trường có nghĩa là đứt ruột. Có những lầm lỡ làm người ta tiếc đến đứt ruột, và e sợ hình như ở đây đã có vai trò chi phối của ma quỷ.

Cá nhân mắc nạn loại này đã đau lắm rồi. Đến như cả cộng đồng cả xã hội, nếu  không tránh được, thì sự đời chẳng phải là oan nghiệt quá sao?


  Viết thêm 29-11-2013 :  Cố tình “đường quang không đi, đâm quàng đường rậm”
Bài này tôi viết từ năm năm trước. Nhìn lại thấy chỉ mới mấy năm mà tình hình đã khác hẳn. Trước vì dốt nát nóng vội nên làm liều làm ẩu. Nay đã biết trước là làm bậy rồi vẫn cứ làm, nghiến răng mà làm, ép nhau cùng làm.

Học sinh xưa bí quá mới cóp bài nhau. Nay học sinh đi thi chuẩn bị sẵn các loại phao. Và nhà trường và giám thị coi thi hùa thêm vào giúp học sinh làm chuyện man trá cho trót lọt, coi đó là thành tích của mình.Trời cao đất dày nào bỏ qua cho những tội lỗi kiểu ấy!
Trong giáo dục sao thì trong các chuyện sản xuất làm ăn phát triển kinh tế xã hội ở cấp vĩ mô cũng thế.
Nàng Kiều xưa  — mà chúng ta hay vận  vào số mệnh của dân Việt  — tự trách ma đưa lối quỷ đưa đường. Nàng Kiều ngày nay tự biến thành ma quỷ, lấy đủ các thứ lý lẽ ra để thuyết phục bản thân đi  theo những lối đoạn trường. Chỉ có những kẻ mất hết niềm tin và trách nhiệm trước tương lai của chính mình mới hành động như chúng ta đang hành động.

John F. Kennedy và lá bài Việt Nam (Kỳ 1)

(PetroTimes) – Trong nhiều tài liệu viết về cuộc chiến Việt Nam, đặc biệt giai đoạn đầu, quyển “Death Of A Generation – How The Assassinations Of Diem And JFK Prolonged The Vietnam War” của tác giả Howard Jones (Giáo sư sử Đại học Alabama) là một trong những tư liệu đáng tin cậy nhất. Nói đến John F. Kennedy, người ta thường nhắc vụ khủng hoảng chính trị Vịnh Con Heo giữa Mỹ và Liên Xô nhưng Howard Jones đã tiếp cận vấn đề từ góc độ quan trọng hơn gấp nhiều lần, xảy ra vào giai đoạn đầy kịch tính thập niên 60 của thế kỷ trước…

Kỳ 1: John F. Kennedy và Việt Nam

Bản báo cáo Lansdale

Trong gần hai tuần đầu tháng 1/1961, Thiếu tướng không quân Mỹ Edward Lansdale đã bí mật tiến hành nghiên cứu tình hình chính trị Nam Việt Nam theo yêu cầu của Bộ trưởng Quốc phòng. Tay cựu viên chức CIA này đệ trình báo cáo 12 trang cho Washington ngay trong tuần đầu tiên John F. Kennedy bước vào Nhà Trắng. Bản báo cáo đến chỉ huy sở CIA, Bộ trưởng Quốc phòng và cuối cùng tới cố vấn Nhà Trắng Walt Rostow. “Thưa Tổng thống, tôi nghĩ ngài nên đọc báo cáo này” – Rostow nói, khi hối hả mang báo cáo vào Phòng Oval. “Xem nào, tôi chỉ có nửa giờ nghỉ hôm nay và còn chuẩn bị bổ nhiệm nội các. Tôi phải xem ngay bây giờ sao? Ông có thể tóm tắt được không?” – Kennedy trả lời. “Không, thưa ngài. Tôi cho rằng ngài buộc phải đọc”.

Lướt vội bản báo cáo, Kennedy ngẩng lên, vẻ thảng thốt, nói: “Walt, đây có thể chưa là điều tệ nhất”. Một khoảnh khắc im lặng, Kennedy nói tiếp: “Tôi phải cho ông biết điều này. Eisenhower chưa bao giờ nhắc vụ Việt Nam với tôi”. Lại im lặng. Cuối cùng, Kennedy ra lệnh: “Giải quyết việc này ngay, Walt”… Báo cáo của Lansdale xuất hiện đúng thời điểm xảy ra nhiều sự kiện có thể ảnh hưởng thế cờ ngoại giao nước Mỹ. Chỉ hai tháng trước, tháng 11/1960, một vụ đảo chính đã thất bại vào phút cuối cùng trong kế hoạch lật đổ Tổng thống Việt Nam Cộng hòa (VNCH) Ngô Đình Diệm. Tháng 12/1960, Hà Nội ủng hộ thành lập Mặt trận giải phóng dân tộc miền Nam Việt Nam. Rồi, tháng 1/1961, Nikita Khrushchev đưa ra bài diễn văn thách thức Washington…

Robert McNamara và John F. Kennedy

Sáng thứ Bảy ngày 28/1/1961, Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara điện đến nhà Lansdale tại Virginia, yêu cầu tới Nhà Trắng trong vòng một giờ. Chuyện gì mà khẩn cấp vậy? Lansdale tự hỏi. Đến Nhà Trắng, Lansdale được dẫn tới khu vực đợi bên ngoài Phòng Nội các, nơi Tổng thống đang chủ trì cuộc họp với hơn 12 cố vấn, trong đó Ngoại trưởng Dean Rusk, Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara, Phó tổng thống Lyndon B. Johnson, tướng Tổng tham mưu trưởng Lyman L. Lemnitzer, Giám đốc CIA Allen Dulles, trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng đặc trách an ninh quốc tế Paul Nitze và trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Viễn Đông Graham Parsons. Cuối cùng, Lansdale được đưa vào, ngồi tại chiếc bàn dài, đối diện Tổng thống.

Những người có mặt trong phòng tỏ vẻ ngạc nhiên. Hầu hết chưa từng gặp Lansdale, họ tự hỏi gã trung niên vận quân phục này vào đây làm gì. Kennedy trình bày vắn tắt báo cáo của Lansdale. “Lần đầu tiên” – Kennedy nói – “Tôi nhận ra mối nguy hiểm và tính cấp bách của tình hình Việt Nam”. Và rồi, trước khi người nào kịp lên tiếng, Kennedy yêu cầu Graham Parsons chuẩn bị thực hiện thêm một báo cáo nữa. Ngày 1/2/1961, chỉ hai ngày sau phiên họp quan trọng trên, Kennedy chuẩn y chi 28,4 triệu USD giúp tăng quân số VNCH và 12,7 triệu USD cho chương trình huấn luyện…

Soạn kế hoạch đảo chính

Tháng 10/1961, cùng Maxwell Taylor, Edward Lansdale sang Nam Việt Nam. Trong cuộc gặp Lansdale tại Dinh Tổng thống, Tổng thống Diệm đã hứng đòn giáo huấn đầu tiên từ Mỹ. Khi nghe Tổng thống Diệm trình bày sự phân vân không biết nên yêu cầu Washington cung cấp quân đội Mỹ hay không, Lansdale tỏ vẻ kinh ngạc và “nạt” ngay: “Ông cần quân đội Mỹ làm gì? Mọi việc đang xấu đi? Liệu đến mức cần quân đội Mỹ thì ông mới có thể sống sao?”. “Tôi hỏi ông mà” – Tổng thống Diệm trả lời. Lansdale phản ứng: “Tôi đang chất vấn ông một vấn đề cực kỳ nghiêm túc. Ông thừa nhận rằng mình đang mất thế kiểm soát và bởi vậy “nhất thiết cần đến quân đội Mỹ?”. “Tôi hỏi vậy không được sao?” – Tổng thống Diệm lên tiếng. “Trả lời câu hỏi tôi ngay lập tức!” – Lansdale gằn giọng. Im lặng một lúc, Tổng thống Diệm thốt ra: “Chúng tôi vẫn có thể kiểm soát tình hình”.

Tuy nhiên, báo cáo từ chuyến đi thực tế của Maxwell Taylor đã ghi rằng VNCH đúng là cần được quân đội Mỹ hỗ trợ. Ngày 11/12/1961, gần hai tháng sau khi Kennedy gửi lá thư cho Tổng thống Diệm, viết rằng: “Mỹ quyết định giúp Việt Nam giành độc lập…”. Hai nhóm quân đội và thiết bị quân sự gồm 33 trực thăng bắt đầu đến Sài Gòn, cùng bốn máy bay một động cơ dùng huấn luyện và 400 viên chức – nhân viên quân đội Mỹ. Hôm sau, tờ New York Times viết: “Sự ủng hộ quân sự trực tiếp đầu tiên của Mỹ dành cho cuộc chiến Nam Việt Nam chống du kích cộng sản đã được tiến hành”. 10 ngày sau, 22/12/1961, chuyên gia quân sự James Davis đã trở thành người lính Mỹ đầu tiên bị du kích cộng sản giết. Davis bị bắn xuyên sọ, chết tức thì. Cuộc chiến “Mỹ hóa” tại Việt Nam thật sự mở màn…

Chỉ nửa năm sau, thái độ của Tổng thống Diệm đối với Mỹ (cũng như ngược lại) bắt đầu thay đổi và mỗi lúc một xấu. Tháng 6/1962, trong buổi nói chuyện với Đại sứ VNCH Trần Văn Chương, Thượng nghị sĩ Mỹ Mike Mansfield được thông báo rằng Tổng thống Diệm đang đối mặt với vô vàn khó khăn. Với Bộ Ngoại giao Mỹ, nguồn tin trên chẳng có gì mới và họ đã chỉ thị Đại sứ Mỹ tại VNCH Frederick Nolting tìm người thay Tổng thống Diệm. Kế hoạch Bộ Ngoại giao Mỹ xuất phát từ báo cáo tuyệt mật của cố vấn Tòa Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn Joseph Mendenhall.

Giữa tháng 8/1962, Mendenhall giục Nhà Trắng: “Khử ông Diệm, ông Nhu, bà Nhu và phần còn lại của gia đình Ngô”. Theo Mendenhall, kế hoạch đảo chính có khả năng thành công khi ông Diệm và vợ chồng ông Nhu không có mặt trong Dinh Gia Long và Tổng giám mục Ngô Đình Thục lẫn Đại sứ VNCH tại Anh, ông Ngô Đình Luyện, cũng không hiện diện trong nước.

Ngô Đình Diệm tại buổi lễ tốt nghiệp khóa 17 Trường võ bị Đà Lạt vào tháng 3/1963 (vài tháng trước khi bị giết)

Để vẹn toàn mưu sự, nhóm đảo chính nên bắt giam Nguyễn Đình Thuần (Ngoại trưởng) và bác sĩ Trần Kim Tuyến (sếp an ninh). Việc di tản viên chức trọng yếu Mỹ trước ngày đảo chính là điều tối cần thiết, phòng trường hợp Ngô Đình Diệm phản đòn và bắt họ làm con tin. Lực lượng đặc nhiệm Mỹ phải được huy động nhằm ngăn cộng sản “thừa nước đục thả câu”.

Báo cáo Mendenhall là kế hoạch chi tiết đầu tiên phác họa cuộc đảo chính Ngô Đình Diệm với sự nhúng tay của Mỹ. Tuy nhiên, kế hoạch Mendenhall có nhiều chi tiết bất ổn tiềm tàng. Hơn nữa, một vụ đảo chính có lẽ cũng không cần thiết: giữa tháng 8/1962, McNamara công bố kế hoạch rút lui khỏi Việt Nam thực hiện trong ba năm đồng thời chấm dứt chương trình viện trợ quân sự Mỹ. Trong khi đó, chính quyền Diệm cũng muốn bứt khỏi sự cưỡng chế Washington. Trên trang nhất tờ Washington Post số ra ngày 12/5/1963, ông Ngô Đình Nhu thẳng thắn trả lời phóng viên Warren Unna rằng mình muốn phân nửa trong 13.000 quân đội Mỹ biến khỏi Nam Việt Nam.

Ông Nhu “chơi phản”như thế nào?

Chủ nhật 25/8/1963, tướng Nguyễn Khánh hối hả đến gặp Chánh văn phòng CIA tại Sài Gòn, John Richardson, thông báo rằng, ông Nhu tính móc nối Hà Nội để thương lượng nhằm chấm dứt chiến tranh. Tất nhiên, Mỹ sẽ bị hất ra rìa sự dàn xếp nội bộ này. Liệu Ngô Đình Nhu thật sự tìm cách giải quyết cuộc chiến với Bắc Việt mà không cần thông qua Mỹ? Bán tín bán nghi, nội các Kennedy cho rằng nếu điều đó xảy ra, Ngô Đình Nhu hẳn là kẻ phản thùng, cho dù chính Washington từng bí mật ra lệnh Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Viễn Đông W. Averell Harriman đánh tiếng khả năng tương tự với đại diện Bắc Việt tại Geneva. Dù thế nào, thông tin của Nguyễn Khánh cũng gây mối quan tâm tức thời cho Bộ Ngoại giao Mỹ, nơi đánh giá Nguyễn Khánh là “một trong những tướng giỏi nhất quân đội VNCH, vừa gan dạ vừa tinh tế”.

Quan trọng hơn hết, tướng tá VNCH đều tin vụ trên. Nguyễn Khánh nói với một viên chức CIA rằng, tướng tá VNCH đều sợ mạng sống bị đe dọa và “sẵn sàng làm cách mạng” nếu Ngô Đình Nhu tìm kiếm giải pháp với Hà Nội hay với Cộng sản Trung Quốc nhằm trung lập Nam Việt Nam. Khi tiến trình trên thực hiện, chắc chắn cố vấn Nhu sẽ nộp mạng tướng tá VNCH cho cộng sản. Do khác múi giờ, bức điện tín John Richardson gửi về Nhà Trắng đến Washington vào thứ Bảy, ngày 24/8/1963, lúc 9 giờ 30 sáng. Câu chuyện của tướng Khánh thật ra không gây kinh ngạc cho Washington. Đại sứ Frederick Nolting từng báo cáo rằng cố vấn Nhu đã liên tiếp móc nối Hà Nội và vụ này Ngô Đình Diệm cũng biết.

Đại biện ngoại giao tại Sài Gòn, William Trueheart, hoàn toàn không tin và cho rằng “có quá nhiều chuyện vớ vẩn”. Tuy nhiên, nhiều năm sau, Nolting kể rằng Ngô Đình Nhu từng tiếp “các thủ lĩnh cộng sản ngay trong văn phòng mình ở Dinh Tổng thống”, rằng tôi chẳng những biết rõ mà còn có thể hình dung cố vấn Nhu nói: “Đừng để Trung Cộng dính vào…”. Trong khi đó, Nolting kể thêm, Washington không thể tin hành động phản bội của anh em ông Diệm và các bức điện tín hồi âm từ Washington đến Sài Gòn (về tiết lộ của tướng Nguyễn Khánh) không rõ ai viết nhưng đều có chữ ký của Ngoại trưởng Dean Rusk.

Người Pháp tính gì?

Đánh giá của Đại sứ Frederick Nolting về bí mật móc nối giữa ông Nhu và Hà Nội dựa trên vài chi tiết. Theo Nolting, Mieczyslaw Maneli – đại diện Ba Lan trong Phái bộ kiểm soát quốc tế (ICC) – là nhân vật trung gian giữa cố vấn Nhu và Hà Nội. Từng thoát chết ở trại tập trung Đức Quốc xã Auschwitz trong Thế chiến thứ II và thời điểm 1963 là Giáo sư luật Đại học Warsaw, đảng viên cộng sản Maneli thừa nhận gặp ông Nhu hai lần.

Lần thứ nhất, ngày 25/8/1963 (ngày mà tướng Nguyễn Khánh thông báo cho Chánh văn phòng CIA Sài Gòn John Richardson) tại buổi chiêu đãi giới ngoại giao nước ngoài; Lần thứ hai ngày 2/9/1963, tại Dinh Gia Long, trong buổi gặp riêng. Ai đứng ra tổ chức cuộc gặp giữa cố vấn Nhu và Maneli? Đại sứ Pháp tại Sài Gòn Roger Lalouette đã sắp xếp cuộc gặp đầu tiên, với giúp đỡ của Đại sứ Ấn Độ kiêm Chủ tịch ICC Ramchundur Goburdhum; Đại sứ Ý Giovanni Orlandi và đại diện Vatican Salvatore dAsta. Theo Maneli, Lalouette từng bước tiến hành kịch bản đầy tham vọng của Tổng thống Pháp Charles De Gaulle, với chủ trương kết hợp Việt Nam với hai quốc gia trung lập Lào và Campuchia nhằm một lần nữa biến Đông Dương trở thành “viên ngọc của nước Đại Pháp”.

Edward Lansdale và Ngô Đình Diệm

Khi Maneli đệ trình kế hoạch hòa bình theo “công thức Pháp” lên Hà Nội vào mùa xuân 1963, Thủ tướng Phạm Văn Đồng khẳng định không muốn đàm phán với chính quyền Sài Gòn chừng nào Nam Việt Nam còn sự hiện diện quân đội Mỹ. Tháng 7/1963, Maneli lại đến Hà Nội. Liệu có khả năng Hà Nội chấp nhận một chính phủ liên hiệp với Ngô Đình Diệm? – Maneli đặt câu hỏi. Thủ tướng Đồng nhắc lại rằng, không thể thương lượng gì, nếu không đặt trên cơ sở về độc lập và chủ quyền Việt Nam, rằng Hiệp định Geneva đã lập nền tảng chính trị và pháp lý cho vấn đề chính yếu: Không có căn cứ quân sự cũng như quân đội nước ngoài nào đóng trên lãnh thổ Việt Nam và “mục tiêu quan trọng nhất của chúng tôi là đuổi Mỹ”.

Ngày 29/8/1963, Tổng thống De Gaulle đề xuất cuộc gặp tại Paris xung quanh vấn đề một chính phủ trung lập Việt Nam. Cố vấn An ninh quốc gia McGeorge Bundy cảnh báo Tổng thống Kennedy rằng, Pháp đã lộ rõ ý định can thiệp vào tình hình Việt Nam với dụng ý khôi phục ảnh hưởng thực dân tại khu vực. Cố vấn Nhà Trắng William Bundy cho rằng, đề nghị của Pháp “không những không thực tế mà còn ma mãnh”. Trước chiến thuật ngoại giao của Pháp về giải pháp trung lập Việt Nam, nội các Kennedy càng tiến gần đến biện pháp lật đổ ông Diệm. Nếu chần chừ, ông Nhu có thể móc nối Hà Nội, như vậy mọi việc trở nên “xôi hỏng bỏng không” và tất cả đầu tư của Mỹ đều đổ xuống sông biển.

Mưu tính hất Tổng thống Diệm của Mỹ, trong giới ngoại giao quốc tế, không phải là điều tuyệt mật. Paris cũng đánh hơi và họ có lần nói với Nhà Trắng rằng, việc lật Tổng thống Diệm không là ván cờ tối ưu và rằng Tổng thống Diệm có lẽ tốt hơn nếu còn Nhu bên cạnh. Trong một lần gặp, Lalouette nói với Đại sứ Mỹ tại Nam Việt Nam Henry Cabot Lodge (thay Frederick Nolting từ hạ tuần tháng 8/1963) rằng, Tổng thống Diệm là “nguyên thủ xuất sắc nhất Đông Nam Á”, rằng cuộc chiến du kích Việt Cộng có thể kết thúc trong hơn một năm nữa bởi tinh thần Bắc Việt đang xuống dốc. Một khi chiến tranh kết thúc, Nam Việt Nam có thể thiết lập quan hệ thương mại với Bắc Việt với gạo và than là sản phẩm chủ yếu và “điều này có thể dẫn đến một nước Việt Nam thống nhất mà miền Nam giữ thế thượng phong”. “Cho phép tôi nhấn mạnh hai ý” – Lalouette trình bày – “thứ nhất, hãy xoa dịu dư luận Mỹ và thứ hai, không đảo chính”.

Đêm 1/9/1963 (tức 31/8 tại Washington), Maneli nhận cú điện từ Tòa Đại sứ Pháp, mời đến gặp Lalouette để “dùng cà phê”. Hẳn là có việc quan trọng – Maneli nghĩ. Đến Tòa Đại sứ Pháp nửa giờ sau, Maneli thấy chiếc Mercedes đen của đại sứ Tây Đức đã có mặt từ lúc nào. Đưa Maneli vào thư viện, Chánh văn phòng tiếp tân Mademoiselle Sophie de Passavant nhắc: “Tất cả cuộc nói chuyện của các ngài, đặc biệt điện thoại, đều bị theo dõi từ ba phía: chính quyền Sài Gòn, người Mỹ và Việt Cộng”. Điều đó không có gì bất ngờ nhưng Maneli không hiểu tại sao Sophie de Passavant lại nói như vậy, vào lúc này. Vài phút sau, Maneli được đưa vào phòng. “Tôi biết ông gặp ông Nhu ngày mai. Liệu ông có thể gặp được không, bởi tối nay, Mỹ sẽ đảo chính ông Diệm” – Lalouette nói.

Cố giữ bình tĩnh, Maneli trả lời: “Chúng ta biết chuyện này cũng có ngày xảy ra. Từ khi Lodge đến, số phận chế độ ông Diệm chỉ còn đếm từng ngày”. “Tôi khẳng định rằng, việc lật ông Diệm bằng sức mạnh sẽ là sai lầm không thể sửa chữa và cơ hội cuối cùng, dù nhỏ, cho hòa bình sẽ bị mất. Nếu ông Diệm và ông Nhu bị lật, tất cả kế hoạch chúng ta thiết kế nhằm chấm dứt cuộc chiến và đem lại hiệp ước với Bắc Việt sẽ trở thành công cốc” – Lalouette nói tiếp. Tuy nhiên, thời điểm trên, tướng tá Sài Gòn bắt đầu hoang mang trong kế hoạch đảo chính, do vẫn chưa nhận được tín hiệu đèn xanh chính thức từ phía Mỹ. “Vụ đảo chính không thực hiện” – bức điện Văn phòng CIA Sài Gòn gửi về Washington sáng 31/8/1963 ghi. Ngay sau đó, Nhà Trắng ra lệnh hủy tất cả điện tín từ Sài Gòn về Washington mang nội dung liên quan đảo chính Tổng thống Diệm…

(Xem tiếp kỳ sau)

Cao minh

Kinh tế học “đàn bò”

Đăng Bởi – 06:00 30-11-2013

Gia súc có thể là một khoản đầu tư tồi nhưng lại là một công cụ tiết kiệm tốt đối với nhiều người Ấn Độ. Họ thà bỏ tiền ra nuôi bò hơn là bỏ tiền vào tài khoản ngân hàng.

Có khoảng 280 triệu con bò tại Ấn Độ, giúp sản xuất những thứ giá trị như sữa, bê con và phân bón. Tuy vậy, nuôi giá súc rất tốn kém. Chi phí lớn nhất là thức ăn, trung bình mỗi con bò tiêu thụ khoảng 10.000 rupees (tương đương 160 USD) thức ăn gia súc mỗi năm. Chi phí thú y cũng nhiều. Những chi phí này quá cao khiến việc sở hữu đàn bò trở thành một khoản đầu tư tồi.

Theo một báo cáo mới của NBER (The National Bureau of Economic Research – Cục Nghiên Cứu Kinh tế Quốc gia) về đề tài quyền sở hữu trâu bò ở vùng nông thôn Bắc Ấn, lợi nhuận trung bình trên một con bò là -64%. Điều này dẫn đến một câu hỏi rằng: lợi nhuận từ gia súc quá thấp như vậy thì tại sao mà các hộ gia đình vẫn mua chúng?
Có thể những người dân không hiểu biết về kinh tế, có thể những người theo Ấn Độ giáo muốn thỏa mãn tín ngưỡng tâm linh khi sở hữu một con bò,  ũng có thể họ thích sản xuất sữa chất lượng cao ở nhà, dù chi phí cao hơn.
Tuy nhiên, các tác giả từ NBER cho rằng phía sau việc sở hữu bò là những lý giải hợp lý về kinh tế.

Hầu hết mọi người đều thấy việc chi tiêu dễ hơn nhiều so với tiết kiệm. Thú vui trước mắt thường dễ nắm bắt hơn hạnh phúc tương lai. Vì vậy nhiều người sau này hối hận về những quyết định chi tiêu trước đó của họ. Các nhà kinh tế học gọi vấn đề này là “cận thị”.
Theo ICRIER, một tổ chức phi lợi nhuận tập trung vào các vấn đề chính sách kinh tế và chính trị, chỉ 7% ngôi làng ở Ấn Độ có chi nhánh ngân hàng, nghĩa là người dân đang thiếu một cơ chế tiết kiệm chính thức cho số tiền nhàn rỗi của họ. Hiện đang tồn tại một số cách tiết kiệm không chính thống như tham gia các nhóm tiết kiệm ở địa phương, hay đơn giản là giấu tiền dưới gối, thì việc sở hữu một con bò có vẻ là một lựa chọn tốt hơn đối với người dân nơi đây.

Khi so sánh với tiền tiết kiệm trong các tài khoản ngân hàng thì gia súc là những tài sản có tính thanh khoản thấp. Lấy tiền từ một con bò hẳn nhiên khó khăn hơn lấy tiền từ tài khoản ngân hàng. Và như vậy, sự cám dỗ chi tiêu trở nên phức tạp hơn. Những con bò này sẽ “buộc” những con người này không được “cận thị”.

Các chương trình hỗ trợ cố gắng giảm nghèo, nâng cao thu nhập bằng cách phân phối gia súc chăn nuôi dường như không hiệu quả, khi mà lợi nhuận từ việc sở hữu chúng quá thấp.
Và nếu những con bò được dùng như một công cụ tiết kiệm thì sự áp dụng và lan rộng của dịch vụ ngân hàng di động ở những nơi như Ấn Độ nên cung cấp một lựa chọn khác tốt hơn. Dean Karlan, một trong những tác giả của báo cáo trên, quan tâm đến ý tưởng “tài khoản tiết kiệm cam kết” mà theo đó người dân chỉ có thể rút tiền khi họ đạt được một số tiền nhất định.
Trí Dũng 
Theo The Economist – Ảnh từ Occupyforanimals

Lại bàn về ĐA SỐ và DÂN CHỦ

(nhân lời Tổng Bí thư về Hiến pháp mới được đa số thông qua)

Hà Sĩ Phu

Ngay sau khi Quốc hội thông qua bản Hiến pháp (sửa đổi), TBT Nguyễn Phú Trọng đã trả lời phỏng vấn báo Đại biểu Nhân dân. Số phiếu tán thành là 486/488, không có phiếu chống, quả là một đa số tuyệt đối, khiến cho bài báo đưa một nhan đề chắc nịch “Hiến pháp được thông qua với đồng thuận cao là tất yếu dân chủ, là kết quả của chân lý ý Đảng lòng dân” [1].

Bài báo khiến tôi phải có đôi lời bàn thêm về ĐA SỐ và DÂN CHỦ.

Trước hết xin hỏi có phải cứ “đồng thuận cao” là “tất yếu dân chủ” hay không?

– Để trả lời, xin nhắc chính ông Nguyễn Đức Lam (NĐL – Văn phòng Quốc hội) từng nhắc lại chân lý: “Chân lý không hẳn bao giờ cũng thuộc về đa số. Làm gì trong trường hợp đa số (nhưng) thiếu thiện chí, hoặc đa số có chiều hướng nghiêng về một quyết định không hợp lý, không đúng?” [2].

Đa số trong Quốc hội với 95% đảng viên chính là một “nhóm lợi ích” khổng lồ mà quyền và lợi gắn chặt với điều 4 và với “sở hữu toàn dân” thì đa số ấy chỉ là đa số của một phe nhóm (có bài báo đã gọi Sở hữu toàn dân là Luật cướp cạn).

– Còn Albert Einstein thì nói về số đông như sau: “Chúng ta không thể thắng được lũ ngu bởi chúng quá đông” [3]. Rõ ràng những người sáng suốt luôn là số ít!

– Chẳng những đa số không phải là biểu hiện “tất yếu dân chủ” mà trái lại bản chất của dân chủ là thừa nhận và bảo vệ thiểu số. Ông NĐL nêu trên cũng nói “Điều dễ nhận thấy là thiểu số bao giờ cũng yếu thế hơn so với đa số. Bởi vậy, song song với nguyên tắc quyết định theo đa số là nguyên tắc bảo vệ thiểu số…”. Theo như vậy, nếu Quốc hội và Ban soạn thảo Hiến pháp làm việc theo tinh thần dân chủ thì đáng lẽ phải ghi nhận những ý kiến đối lập như nhóm 72 (mà Quốc hội đã đón tiếp long trọng), nhóm Công dân tự do, nhóm Công giáo, nhóm 8406… vân vân, họ đã lên tiếng ròng rã cả năm nay. Nhưng trái ngược với tinh thần dân chủ ấy, các vị không hề tôn trọng một ý kiến bất đồng nào, thì sao có thể tự phong là dân chủ được?

– Về “đa số” cũng không nên quên rằng những chỉ số “đa số tuyệt đối” luôn gắn với những nhân vật và thể chế độc tài nhất trong lịch sử như Hitler, Gaddafi, Saddam Hussein, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Jong Il… (cả khi bầu cử cũng như khi trưng cầu dân ý). Còn trong một thể chế dân chủ, một đa số quá bán đã là quý lắm rồi.

Nếu phải ngụy tạo một ưu thế đẹp thì dù được 100% nghị gật bỏ phiếu cũng nên giảm đi còn 70-80% thôi mới đáng mặt những kẻ nói dối thức thời. Con số 97,59% dù thật hay giả cũng là một con số dại dột trong tuyên truyền, vì nó gây ấn tượng một con số chua chát đáng buồn… cười!

– Vị Tổng Bí thư cứ thanh minh “Đảng không ép và dân thoải mái” và nói những lời nhún nhường thái quá, đạo đức thái quá như “người lãnh đạo là đầy tớ trung thành của nhân dân”, “Đảng phải chịu trách nhiệm… từ những cái như tương, cà, mắm, muối, cái kim, sợi chỉ. Một người dân đói là Đảng phải chịu trách nhiệm”.

Tôi hiểu: về tâm lý, người có tật thường cứ “không khảo mà xưng, lạy ông tôi ở bụi này” như vậy, thanh minh “không ép” là có mặc cảm rất “ép” đấy! Thực ra chỉ một câu “Hiến pháp là sự cụ thể hóa nghị quyết của Đảng” như vẫn tuyên bố là đủ xóa sạch mọi sự nhún nhường.

Thôi, về những “mũi kim sợi chỉ” cứ để dân chúng tôi tự lo, chỉ mong Hiến pháp là cương lĩnh cao nhất của một quốc gia thì không thể nhằm thực thi nghị quyết của một đảng được! Trong một xã hội pháp trị thì đạo đức phải trở thành “thừa” vì đạo đức đã được kết tinh một cách vĩ mô trong Hiến pháp và luật pháp. Xưng là đầy tớ mà ép ông chủ thì xin miễn cho!

– TBT cũng nhắc đến “ý Đảng lòng dân” thì xin hỏi đây là hai yếu tố ngang hàng hay không ngang hàng? Nói Đảng trước dân sau, mà Đảng viết hoa, dân viết thường là nhất bên trọng nhất bên khinh rồi. Chữ “Đảng” viết hoa là biến một danh từ chung thành một danh từ riêng, để hiểu đây là Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chữ “dân” cũng nên viết hoa, không phải chỉ là tôn trọng mà cũng để biến một danh từ chung thành một danh từ riêng, để hiểu đây chỉ là “dân Việt Nam”, vì không có dân nước nào khác lại cứ đứng sau một đảng như thế.

Người Cộng sản (nhưng mà tốt) Trần Độ đã viết: “Ý Đảng phải là lòng dân, phải từ lòng dân. Lòng dân phải trở thành ý Đảng. Phải kiên quyết khắc phục tình trạng ý Đảng một đằng, lòng dân một nẻo. (Trần Độ, Văn nghệ, Hà Nội, số 11 ngày12-3-1988)

Xem như vậy thì ý Đảng phải theo lòng Dân, lòng Dân mới là gốc, có trước, ý Đảng phải từ đó mà ra. Chứ nghị quyết Đảng có trước rồi Dân phải “quán triệt” thì Đảng mới là gốc, dân chủ kiểu ấy là dân chủ lộn ngược.

Một Hiến pháp thế này được thông qua là mở đầu cho một thời kỳ tồi tệ hơn trước, cũng như mỗi lần sửa Hiến pháp là một lần thụt lùi.

Dân chẳng có quyền gì, chắc chỉ có thể có hai cách ứng xử: một là ra một văn bản của những trí thức và giới trẻ phản biện, không chấp nhận Hiến pháp ấy là đúng ý của mình, để ghi nhận trước lịch sử như ý kiến của “thiểu số” (Quốc hội cũng tuyên bố ghi nhận ý kiến thiểu số kia mà). Mặt khác đành chấp nhận Hiến pháp, nhưng đã thế thì ít nhất phải thực hành nghiêm chỉnh, vì dù chưa hoàn thiện Hiến pháp cũng còn tốt hơn nhiều những điều luật nhằm vô hiệu hóa Hiến pháp.

Việt Nam đã ngồi ghế cao trong Hội đồng Nhân quyền quốc tế, thì phải là một thành viên nghiêm chỉnh của nhân loại, dân Việt Nam xin hoan hô và quyết xứng đáng với những giá trị chung của nhân loại, không thể có một thành viên cao trong cộng đồng nhân loại nhưng cứ giữ một thứ văn minh riêng “kiểu Việt Nam” hay “kiểu Trung Quốc” như lối Trung Quốc thường nói!

Cuối cùng, xin thư giãn cùng bạn đọc bằng mấy câu vè rất chi là… “con cóc”:

Vè “CỨ NHƯ”…

Sự đời hư thực, thực hư

Mấy câu “nghị quyết” cứ như sách trời

Cứ như muôn sự đã rồi:

Lịch sử đã xếp Đảng ngồi trên Dân!

Cứ như ông thánh ông thần

Dẫu ngu dốt vẫn giữ phần ngôi cao.

*

Việt Trung hữu nghị tào lao

Biên cương giặc cứ tự vào tự ra

Cứ như nước Việt của ta

Giao Chỉ nay đã đổi là “Quảng Nam”

Cứ như quan ắt phải tham

Cứ như dân phải lầm than lẽ thường

Vua quan muôn sự nhiễu nhương

Cứ vui như thể bốn phương thái bình

*

Trí thức phản biện, phê bình

Cứ đe như đổ triều đình đến nơi

Hỏi dân chủ, bảo có rồi

Đứa nào đòi nữa, cho ngồi nhà lao…

Vừa rồi “ta” trúng phiếu cao

Cứ như xuất hiện một “sao” Nhân quyền

Hiến pháp có được chút quyền

Đến khi làm luật lại liền khóa ngay

Cứ như hai mặt bàn tay

Cứ như nhật thực giữa ngày có đêm

Dân mình biết sống sao yên

Biết đâu đen trắng giữa miền… cứ như…?

*

Thế thời ta cũng… cứ như

Cứ như dân chủ có dư sẵn rồi

Nhân quyền chung của loài người

“Đảng ta” đại diện đã ngồi ghế cao

Dân ta nay quyết tự hào

Lập hội lập đảng như bao nước ngoài

Tự do ngôn luận, viết bài

Phê cả tổng thống dài dài, sợ chi?

Nếu còn những kẻ gian phi

Cấm ta là cấm đường đi lối về

Công khai chung một nhời thề

Thực hành dân chủ,

nhất tề… CỨ NHƯ…

H.S.P (30-11-2013)

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

(1) http://daibieunhandan.vn/default.aspx?tabid=76&NewsId=299747

(2) http://www.na.gov.vn/Sach_QH/QHVN_ly_luan_va_thuc%20tien/Chuong3/4.htm

(3) https://www.facebook.com/vonxahoivietnam

Quốc hội bù nhìn phỏng có thể làm nên lịch sử.

Quốc hội bù nhìn bấm nút thông qua
Bản hiến pháp ngụy tề của thời Cộng Sản
Một bản hiến pháp phản dân hại nước
Hiến pháp phản động nhất của toàn cầu
Những con bù nhìn đang ngồi ngủ gật
Nghe tiếng hô “bấm” chúng choàng tỉnh giấc
A la phù a ha ta cùng nhau bấm
Thế là thông qua bản hiến pháp tà ma

Giờ đây chúng có thể ăn no ngủ kỹ
Đã làm xong bổn phận của ta rồi
Trong lúc ấy ở bên Tàu thanh niên đang múa
Cùng nhau múa mừng hữu nghị Việt Trung
Hữu nghị gì mồ tổ cha bây
Tàu Liêu Ninh đang xuống sâu vào lãnh địa
Của cha ông ta mà lũ bây vẫn múa
Một lũ bù nhìn ngu độn tối tăm
Ngày mai đây khi đất Việt của ta
Là một tỉnh của tụi Tàu phù Trung Cộng
Tội lỗi này là do đảng Cộng Sản
Cộng Sản Việt Nam đang bán nước của tìền nhân.

Phi Vũ

Chúng ta phải làm gì? (Kỳ 7) – Với cộng sản đừng nói xin cho

Đặng Chí Hùng (Danlambao) – Bài viết này không có ý chỉ trích những người được coi là nhân sỹ trí thức. Nó chỉ là một lời đề nghị của một người mong muốn Việt Nam được độc lập và dân chủ thực sự. Nếu chúng ta chỉ chú ý đến chụp hình để xác nhận cái tôi cá nhân, thành lập nhiều quá những hội đoàn mà trên thực tế đã quá nhiều nhưng hiệu quả chưa được bao nhiêu và cũng càng làm cho sự thống nhất phối hợp bị giảm đi. Chúng ta chưa độc lập vì còn cái đuôi Trung cộng đàng sau nên đừng hòng mơ về dân chủ với kiểu xin cho vẫn thấy đối với cộng sản hoặc đấu tranh thiên về hình thức. Nếu cộng sản có thể thay đổi và chấp nhận ý kiến của trí thức, của người dân thì đã không có thảm cảnh mấy chục năm qua. Chính vì vậy những việc chúng ta cần phải làm ngay đó chính là phải dứt khoát vứt bỏ cộng sản và tố cáo cộng sản ra dư luận quốc tế, tìm cách tạo ra sự đối đầu trực diện với đảng cộng sản. Chọn cho mình con đường đối đầu chứ không van xin cộng sản thay đổi chính là con đường hợp lý nhất mà chúng ta phải đi. Đừng nên mong chờ cộng sản thay đổi vì chưa có nhà nước cộng sản nào thay đổi nếu không có người dân đứng lên giật sập nó cả.”…

*
 
I. Cộng sản là thế:
Dưới chế độc cộng sản, người dân bị ép buộc một cuộc sống như một con vật. Tức là chỉ chăm chú tới miếng ăn, rồi trau chuốt cho bộ lông của mình thì được khuyến khích. Xin lấy ví dụ như người ta khuyên thanh niên phải quên đi thực tại đảng cộng sản đã bán Hoàng – Trường Sa cho Tầu cộng. Thanh niên cứ lo kiếm tiền và ăn chơi đi còn tất cả đã có đảng lo giùm. Đây là một trong những điều hết sức nguy hiểm. Ngược lại những ai muốn sống như một con người chân chính như Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thi Minh Hạnh, Nguyễn Văn Hải… thì đảng sẽ tìm cách hãm hại và bỏ tù. Lý do thật đơn giản là đảng cộng sản muốn ngu dân, muốn toàn trị để dễ dàng bán nước, tham nhũng và vơ vét của nhân dân. Nếu không sớm chấm dứt tình trạng như thế này thì Việt Nam chúng ta sẽ tiếp tục băng hoại đạo đức, suy thoái trí tuệ cũng như hèn nhục với giặc và cuối cùng là nguy cơ mất nước sẽ hiện hữu rõ nét hơn hết. Vậy đâu là nguyên nhân chính của một Việt Nam điêu tàn và mờ mịt tương lai như ngày nay? Không quá xa xôi mà chính là đảng cộng sản. Nói cách khác Nguyên nhân của tất cả mọi nguyên nhân là chính đảng cộng sản.
Nếu không có đảng cộng sản thì không có 3 triệu người Việt Nam bị giết trong chiến tranh, trên đường vượt biên sau cuộc chiến mà chính Lê Duẩn đã khẳng định là “đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”. Nếu không có đảng cộng sản thì đã không có hàng mấy chục ngàn người Việt Nam tiếp tục chết phanh thây trên đường xá, trong công xưởng, trong và ngoài bệnh viện vì tưởng đến bệnh viện là được chữa trị. Vì thực chất tất cả các bộ máy từ y tê, giao thông, công đoàn… đều là của đảng mà đảng thì không bao giờ biết lo cho người dân mà chỉ chăm chú vơ vét để vinh thân phì gia cho các lãnh đạo mà thôi.
Nếu không có đảng cộng sản thì đã không có chế độ độc tài và độc ác như hiện nay. Nếu không có đảng cộng sản thì đã không có một chế độ Công An Trị, Kiêu Binh. Chế độ công an trị đó đã giết hại không biết bao người dân vô tội, bỏ tù không biết bao nhiêu người yêu nước và đấu tranh cho dân chút tự do. Và nếu không có nó thì đã không có một xã hội vô luật pháp. Vì thực tế đảng nắm tất cả quyền bính trong tay để xây dựng nên một xã hội dùng luật rừng thay cho một rừng luật. Chính vì vậy người dân có kêu oan vì mất đất, vì bị công an vô cớ hành hung cũng chỉ được đáp lại là những sự im lặng đáng sơ. Nếu trong một xã hội Tự Do Dân Chủ, luật pháp nghiêm minh công bằng, thì những tên công an kia sẻ không dám tự do đánh người. Người dân sẻ giám mở miệng, sẽ mạnh dạn hơn trong mọi vấn đề của xã hội. Và thảm kịch thảm kịch của cả dân tộc như ngày nay đã không xảy ra. Nếu không có đảng cộng sản thì những cô gái Việt chúng ta không phải đi làm osin, hay bán mình cho khách làng chơi nơi xứ người. Nếu không có đảng cũng sẽ chẳng có những chàng trai bán sức lao động cho người đời hành hạ nơi đất khách. Thật đau xót cho dân tộc Việt Nam vì có đảng cộng sản cai trị!
Cả dân tộc Việt Nam chúng ta 80 năm qua đã bị đảng cộng sản biến thành một đoàn nô lệ, ngày đêm lầm lũi cúi đầu đi kiếm miếng ăn. Ai đồng lõa với chúng thì được hư danh với vật chất và quyền bính. Ai chống lại chúng thì đi tù mọt gông hoặc về nơi chín suối. Những yếu tố thuộc về đời sống tinh thần của một con người, nhân phẩm, nhân quyền. Tất cả những điều làm cho con người khác con vật, thì hoàn toàn vắng bóng dưới cái chế độc cộng sản Việt Nam. Một mặt đảng ký công ước nhân quyền với thế giới, một mặt đảng bịt mồm bịt miệng nhân dân. Đảng nói là vì nước vì dân những đảng không hề lo cho cụ già, em bé,… đảng chỉ thích dùng “phí” để thu tiền bòn rút của nhân dân. Đảng nói là “đỉnh cao trí tuệ” nhưng đảng lại khiến cho đời sống nhân dân vốn đã lầm than nay còn thêm bi đát bởi lạm pháp gia tăng, giá vàng cao vút, giá xăng đỉnh điểm và thất nghiệp tràn lan. Như vậy đảng cộng sản đích thực chính là nguyên nhân dẫn đến mọi khổ đau của dân tộc.
Vì sao đảng phải làm như vậy? Vì đảng không muốn cho nhân dân thức tỉnh. Đảng muốn ngu dân như cách người Pháp thực dân đã từng làm trước năm 1945. Đảng muốn tất cả vì miếng ăn mà phải hèn, phải nhục để đảng có thể sai khiến. Để cho đảng có thể ban phát một chút ân huệ. Và cuối cùng là để mặc cho đảng dâng Việt nam dần vào tay Trung cộng một cách dễ dàng cũng như lãnh đạo của đảng có thể làm cha mẹ dân, hút máu của nhân dân.
Nếu cả dân tộc Việt Nam chúng ta đều tỉnh thức, thì sẽ có hàng triệu Điếu Cày, hàng triệu Phạm Thanh Nghiên, hàng triệu Đỗ Minh Hạnh, Tạ Phong Tần… Vậy tại sao chúng ta còn chần chờ gì nữa? Hãy đứng lên thưa các bạn. Chúng ta phải cùng đúng lên để chúng ta đòi lại những gì chúng ta đã bị đảng cướp mất. Đó là nhân quyền, là tự do, là cuộc sống và cả giang sơn. Nếu chúng ta bước qua được những sợ hãi bản thân, bước qua những vật chất tầm thường được giăng ra bởi cái bẫy của đảng. Nếu chúng ta biết chấp nhận hi sinh bản thân cho dân tộc thì chúng ta sẽ hồi sinh. Và ngày đó cũng là ngày kết thúc của đảng cộng sản Việt Nam. Chúng sẽ không còn cơ hội để vơ vét, đàn áp và bắt bớ chúng ta nữa. Chúng cũng không còn cơ hội để vênh váo với dân và bán nước cho Tầu được nữa.
Chúng ta nên đi vào từng việc làm cụ thể và có ý nghĩa thực tế hơn là việc chúng ta tiếp tục sa đà vào việc ký, rồi xin cộng sản thực hiện dân chủ tự do… vì đó là việc không tưởng. Phải nói thẳng một điều là Hiến Pháp cộng sản soạn ra năm 1992 tương đối đầy đủ và đẹp trừ điều 4,79,88… Tuy nhiên cộng sản chẳng bao giờ thực hiện HP mà thực hiện luật rừng. Xin ví dụ: cộng sản nói tự do báo chí trong HP nhưng luật Báo chí lại cấm báo tư nhân. Rõ ràng cộng sản coi luật trên HP, điều này hết sức ngược đời.
Hơn thế nữa cộng sản không bao giờ lắng nghe hay thay đổi vì nếu mà biết lắng nghe đã không phải là cộng sản. Chính vì vậy những cái gọi là kêu gọi cộng sản sửa đổi hay thực thì là điều hoàn toàn không khả thi. Thậm chí cộng sản có thể bỏ tất cả những điều vô lý như 258 vv… ra khỏi HP để được tiếng là “dân chủ”. Tuy nhiên để vu oan cho người yêu nước thì cs thiếu gì các. Chúng có thể cho Người yêu nước tội trốn thuế như Nguyễn Văn Hải, Lê Quốc Quân vv… Bởi vậy trên thực tế đòi thay đổi HP cộng sản nhiều khi cũng chưa hẳn đã giải quyết được vấn đề thực sự cho Việt Nam.
Và một hành động nhãn tiền đang nóng bỏng đã hiện ra trước mắt chúng ta, cộng sản bày trò sửa HP nhưng rồi vẫn thông qua với tỷ lệ cao tuyệt đối việc giữ nguyên HP cũ. Vậy thì chúng ta xin chúng được cái gì? Kiến nghị với chúng được cái gì? Phải chăng chỉ là đàn gẩy tai trâu hoặc nói cách khác là “Phản biện, phản đối” để mua thời gian cho đảng kịp giao Việt Nam cho Tàu?
Do đó, điều quan trọng lúc này là tập hợp lực lương dứt khoát lật đổ cộng sản chứ không phải là mong cộng sản sửa đổi vài điều luật lẻ tẻ. Có 2 lý do chính dẫn đến việc phải dứt khoát với cộng sản đó là:
1/ Chưa có một đảng cộng sản ở một quốc gia nào nhân nhượng cho nhân dân quyền con người. Cộng sản Việt Nam ngoài độc tài còn là đảng cộng sản duy nhất bán nước cho ngoại bang.
2/ Chưa bao giờ cộng sản Việt Nam nói mà làm, do đó không thể xin xỏ kẻ cướp hay tin vào lời hứa của những tên cướp. Vì khi cần được mục đích gì đó cộng sản nói rất hay rồi lại nhổ toẹt vào điều đó.
Chính vì vậy, cầu xin cộng sản thay đổi là một điều hoàn toàn không thực tế. Muốn thay đổi chỉ có cách dẹp bỏ cộng sản bằng những việc làm chống cộng và diệt cộng chứ không phải xin cộng.

II. Việc làm thiết thực:

1. Câu chuyện Hoàng Chi Phong
Theo Thông tín viên nhật báo Le Monde của Pháp tại Hồng Kông ngày 10/12/2012 trong bài viết mang tựa đề “Hoàng Chi Phong, cậu học sinh thách thức Bắc Kinh” đã nói về một sự kiện chưa từng diễn ra tại đây. Phong trào do cậu bé 15 tuổi này lãnh đạo đã khiến chính quyền Hồng Kông phải lùi bước trước ý định áp đặt chương trình “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng. Tin này đã được RFI cho đăng trên website của mình.
(Links: http://www.viet.rfi.fr/node/76711 ) – Hoàng Chi Phong (Ảnh: RFI)
Trích đoạn từ RFI như sau: “Bài báo mô tả cậu học sinh với cặp kính cận có bề ngoài cũng bình thường như các thiếu niên Hồng Kông cùng độ tuổi 15 với cậu. Nhưng bài diễn văn của Hoàng Chi Phong (Joshua Wong Chifung) với giọng điệu vừa khẩn thiết, lo ngại nhưng vẫn cụ thể, nhắm thẳng vào mục đích, nhất là trước một rừng micro: cậu bé giải thích vì sao phải bằng mọi giá phản đối việc áp đặt «chương trình giáo dục đạo đức». Đây là môn học mới mà Hoàng Chi Phong khẳng định là nhằm tẩy não, mà chính quyền Hồng Kông định buộc học sinh trung và tiểu học phải theo từ nay cho đến năm 2016. Cậu bé 15 tuổi đã chiến thắng! Sau nhiều tháng do dự, một cuộc biểu tình khổng lồ với gần 100.000 người hôm 29/7, nhiều vụ tuyệt thực trong đó có cả các học sinh tham gia, 10 ngày cắm dùi trước trụ sở chính quyền hồi tháng Chín, ông Lương Chấn Anh, lãnh đạo đặc khu Hồng Kông hôm 7/10 cuối cùng đành phải thông báo cho ngưng lại chương trình này”.
Cậu bé Hoàng Chi Phong, chỉ mới 15 tuổi, nhưng hơn hẳn một số người tự cho mình là nhà đấu tranh nhưng vẫn ôm khư khư cái thẻ đảng hoặc tuyên bố bỏ đảng nhưng vẫn một mực ca ngợi “đảng cộng sản có công giành độc lập, tự do cho Việt Nam. Ở bài này không đề cập đến những lý do mà tôi cho rằng những công lao mà cộng sản tự rêu rao là hoàn toàn bịa đặt. Nó đã được trình bày ở “Những sự thật không thể chối bỏ” và “Những sự thật cần phải biết”. Rõ ràng ở đây cái việc cậu bé Phong làm cho thấy nó là một việc làm thiết thực, nó không cần xin cho mà nó là phản kháng rõ ràng với cộng sản.
Cậu bé Hoàng Chi Phong, 15 tuổi, đã sớm biết cái gọi là “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng, chỉ là đòn hỏa mù cho một lối nhồi nhét tàn ác, phi nhân theo chủ nghĩa Cộng sản, biến con người trở thành những con vật, chỉ biết sống và chết vì đảng cộng sản, và hủy hoại lương tri của con người. Do đó, Hoàng Chi Phong đã lãnh đạo Phong trào này, và đã khiến chính quyền Hồng Kông phải lùi bước trước ý định áp đặt chương trình “giáo dục lòng yêu nước” của Trung cộng.
Hoàng Chi Phong 15 tuổi trở thành “lãnh đạo phong trào chống lại chương trình “giáo dục lòng yêu nước”, bằng những cách giết người theo chủ nghĩa Cộng sản. Cậu bé Hoàng Chi Phong, bây giờ là 15 tuổi, nhưng đã có ý thức từ lúc mới 12 tuổi, đã biết cái nguy hiểm, cái họa của cái gọi là “giáo dục lòng yêu nước” theo kiểu họ Mao. Đó chính là những việc làm cụ thể mà chúng ta nên làm thay vì xin và cho với cộng sản. Mà như chúng ta đã biết cộng sản không bao giờ biết lắng nghe.
2. Câu chuyện Việt Nam:
Ở Hongkong có Hoàng Chi Phong thì Việt Nam cũng không hiếm. Đầu tiên chúng ta hãy xem trường hợp của Minh Hạnh. Mặc dù bị bắt và hành hạ trong tù nhưng Hạnh nhất quyết không nhận tội. Trong thời gian gần đây, bất chấp các lời đe dọa của công an và bệnh hoạn nặng nề mà nghi có thể là ung thư vú thì từ nhà tù Xuân Lộc, nhà đấu tranh trẻ tuổi Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn cương quyết không nhận tội danh “phá rối an ninh trật tự” và “chống đối nhà nước” mà bạo quyền cộng sản Việt Nam đã gán ghép để kết án 7 năm tù đối với cô.
Trong chuyến thăm nuôi mới nhất, cô Minh Hạnh tuyên bố với người mẹ là đời người chỉ chết một lần, cô muốn cho bạo quyền thấy rằng họ không được coi thường tinh thần của dân tộc. Cô Hạnh nói với mẹ là “Con không có tội. Những việc con làm, bất cứ công dân nào cũng có bổn phận phải làm”.
Mẹ của cô, bà Trần Thị Ngọc Minh, cho biết là bọn công an nỗ lực thuyết phục bà khuyên nhủ cô Hạnh nhận tội để sớm được trả tự do, nhưng cô Hạnh tuyên bố là chớ nên tin vào lời hứa của bọn công an. Và Hanh rất tin vào con đường mình đã chọn là chính nghĩa. Đó chính là một trong những tín hiệu đáng lạc quan về tinh thần dấn thân của giới trẻ hiện nay. Nó còn là minh chứng cho tội ác của cộng sản mà chúng ta phải đấu tranh để giải thoát cho những người yêu nước như Hạnh. Đồng thời cho chúng ta thấy rằng với cộng sản dứt khoát phải khẳng khái và không có chỗ cho sự xin cho. Vì cộng sản không bao giờ biết thương dân và những người yêu nước.
Đỗ Thị Minh Hạnh
Hay một trường hợp khác là cậu bé con của chị Nga, rất đơn giản và thực tế với khẩu hiệu chống Tàu. Nó khác hẳn với kiểu “mong muốn đảng sửa sai” của một số người tự cho là nhân sĩ trí thức kiểu xin cho. Đừng nên tự bào chữa đó là một hình thức đâu tranh vì với cộng sản bao nhiêu năm nay có súng ống và quân đội, công an thì những gì xin cho kết quả chỉ là số không tròn trĩnh mà thôi. Vì vậy chúng ta nên chấm dứt tình trạng viết đơn đề nghị, rồi ký để gửi đến cộng sản vì đó chỉ là những điều vô nghĩa. Nếu có ký và có tố cáo cộng sản xin hãy gửi nó cho LHQ hay tòa án quốc tế và các quốc gia đang đấu tranh cho dân chủ tự do sẽ có tác dụng hơn nhiều so với việc ký và gửi cho một nhà cầm quyền độc tài luôn coi mình là tất cả. Chả lẽ chúng ta ký thư gửi cho bọn cướp rằng: “Cướp ơi đừng đàn áp, cướp ơi hãy thực thi nhân quyền đi?” – Đó là một điều quá vô lý. Còn nếu cho rằng vì đang công khai nên không thể mạnh mẽ đấu tranh với đảng, vậy xin hỏi tại sao không âm thầm làm việc? Trong đấu tranh với cộng sản gian manh, tại sao cứ phải dùng những thứ để được nổi trội để rồi lấy đó làm lý do để tự hạn chế chính bản thân mình, ngụy biện cho sự van xin không dứt khoát với đảng cộng sản.
Đây là một tấm gương về sự đấu tranh thẳng thắn

III. Một vài gợi ý cụ thể:

Nền dân chủ tại Nga hay Campuchia hiện nay là bài học lớn mà mọi người đã thấy đó là chế độ tân độc tài với cái đuôi tàn dư cộng sản. Nói cách khác nó là sản phẩm của dân chủ cuội mà ra. Ngoài ra, bài học Miến Điện năm 1990 còn đó. Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ của bà Aung San Suu Kyi đã thắng 392 trong tổng số 485 ghế, chiếm hơn 60% số phiếu và 80% ghế trong quốc hội trong cuộc bầu cử, nhưng các kết quả của cuộc bầu cử đã bị SLORC (Hội đồng Khôi phục Trật tự và Luật pháp Liên bang) huỷ bỏ và họ từ chối giao lại quyền lực. Bà Aung San Suu Kyi và đảng viên của bà vô tù, bị đánh đập tàn bạo, hành hạ tơi bời.
Hiện nay dù Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ của bà Aung San Suu Kyi đã trở lại chính trường nhưng với số ghế dành sẵn cho đám quân phiệt Miến, thì suốt đời bà Aung San Suu Kyi và đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ cũng chỉ làm cộng cụ phục vụ cho đám quân phiệt Miến đội lốt dân chủ cuội để biến thành thực dân nội địa Miến Điện mà thôi.
Nếu con đường dân chủ song hành với cộng sản, được nhà nước cộng sản cho phép hoạt động, cũng sẽ làm công cụ phục vụ cho chế độ dân chủ cuội như Nga, Campuchia, Miền Điện mà nạn nhân chính là nhân dân Việt Nam sau này. Do đó, muốn có dân chủ, tự do thật sự thì phải thật sự ly khai hoàn toàn với cộng sản, với Hồ Chí Minh. Muốn làm được điều đó chúng ta phải làm từng bước một thật chắc chắn mà theo thiển ý đó là hãy giúp bà con dân oan và những người bị tù đầy cộng sản hay tố cáo tội ác cộng sản, Hồ Chí Minh thẳng thắn ra LHQ và các tổ chức quốc tế. Cụ thể có thể một số gợi ý như sau:
1. Đề nghị các vị nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước cùng nhau làm 1 bản phản đối chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam bắt bớ blogger trái phép như Phạm Viết Đào, Nguyễn Tường Thụy hay những người yêu nước như Nguyên Kha, Tạ Phong Tần, Đỗ Minh Hạnh, Nguyễn Văn Hải vv… rồi kêu gọi tất cả những người dân Việt Nam yêu nước cùng ký vào. Sau đó gửi ngay bản phản đối này cho Hội đồng nhân quyền LHQ, đại diện EU về nhân quyền, thượng và hạ nghị viện Mỹ, EU… Đây là 1 việc làm thiết thực và sẽ có tác dụng nhãn tiền trong 1 ngày gần đây, khi Hội đồng nhân quyền đã chấp nhận đơn xin gia nhập Hội đồng nhân quyền của đảng cộng sản Việt Nam. Nó thiết thực hơn nhiều với việc xin đảng cộng sản cho làm một việc gì đó. Đó là một cách tố cáo bộ mặt thật của cộng sản Việt Nam khi cái tròng cổ đã được tròng vào cổ đảng.
2. Hãy quên đi việc ký tên xin cộng sản ban phát cho dân chủ, tự do trong đó có mong muốn cộng sản sửa đổi. Hãy làm ngay những việc cần thiết đó là :
a. Kể rõ và đầy đủ mọi sai lầm và tội ác tày đình của HCM và cộng sản đời từ trước đến nay để nhân dân thấy rõ ràng sự thật.
b. Kêu gọi toàn dân hợp cùng NSTT trong và ngoài nước đứng lên vứt bỏ Hồ Chí Minh – một tội đồ dân tộc, phải dứt khoát đoạn tuyệt với cộng sản.
3. Nhân sĩ trí thức thực chất cũng biết rõ đảng cộng sản và HCM đã bán nước, nhưng không dám nói thẳng sự thật mà chỉ dám nói bóng nói gió. Ngay cả lúc HCM và cộng sản cướp chính quyền của thủ tướng Trần Trọng Kim chỉ có rất ít thấy vị nhân sĩ trí thức báo động cho dân tộc như cụ Tô Hải, Hữu Loan.
Bây giờ giặc đã vào nhà của chúng ta, chúng sẽ bắt con ta làm nô lệ cho chúng, chúng phá nhà chúng ta, chúng đang tung hoành khắp nước ta, đất ta đã mất một phần, biển ta đã mất gần hết và đất nước sắp rơi vào tay giặc, nòi giống sắp bị tuyệt chủng thế mà các vị trí thức nhân sĩ này không ra lời hiệu triệu toàn dân xuống đường tiêu diệt bè lũ bán nước đảng cộng sản và tiêu diệt bè lũ bán nước mà chỉ kêu gọi ký “ôn hòa”, hết cái này đến cái khác đó là một việc làm không thực tế.
Nếu ký “ôn hòa” làm đảng cộng sản sụp đổ thì đã không có dân oan, không có tù nhân lương tâm hay những vụ giặc ngồi ngay tại Tây Nguyên. Cũng chỉ vì “ký” ôn hòa mà cuối cùng giặc vẫn vào Việt Nam, cộng sản vẫn bắt những người yêu nước. Đó là những sai lầm mà chúng ta cần phải tránh.
Khi đảng cộng sản đã ngồi một ghế trong Hội đồng nhân quyền LHQ thì biện pháp hữu hiệu nhất để đòi nhân quyền là xuống đường biểu tình đòi nhân quyền để dư luận thế giới thấy rõ cộng sản đàn áp nhân quyền như thế nào. Thế nhưng như chúng ta đã từng thấy các vị nhân sĩ trí thức này để khoảng chục blogger đơn độc lội hết đại sứ quán này sang đại sứ quán khác. Tại sao quí vị không dẫn đầu những đoàn blogger này đi các đại sứ quán cho con cháu học tập? Tại sao những vị trí thức không làm việc có ý nghĩa hơn là đem việc cộng sản vi phạm nhân quyền đến LHQ mà chỉ biết xin cộng sản cho thực hiện việc này nọ với những chữ ký mà cộng sản không coi vào đâu?
Trên thực tế chúng ta cũng thấy tại Văn giang, Vụ bản, Mường Nhé, Mỹ Yên… hàng ngàn vụ nhân dân đơn độc chống đảng cướp ngày cũng không thấy nhân sĩ trí thức giúp đỡ cụ thể gì hết, vậy nhân dân có thể trông chờ gì ở quí vị? Các trí thức đã ở đâu khi dân oan mất đất và bị đánh đập? Các vị ở đâu khi biểu tình chống Tàu bị đàn áp. Có những vị tuyên bố về cộng sản vi phạm sai trái trong vụ của Nguyên Kha, của Đoàn Văn Vươn nhưng chỉ có 1 số người yêu nước thực sự đến có mặt tại tòa. Đó là những sai lầm của đấu tranh với cộng sản cần phải thay đổi.
4. Nên kêu gọi các tổ chức quốc tế và các nhà đầu tư nước ngoài hãy nhìn rõ về vấn đề nhân quyền để họ thôi không hợp tác làm ăn với cộng sản. Đó là con đường ngắn để ngăn không cho cộng sản hút máu của nhân dân.
Bắng chứng là mới đây, hãng tư vấn Wealth-X ở Singapore và ngân hàng UBS Thụy Sỹ vừa công bố báo cáo cho biết, Việt Nam đứng thứ hai trong số các nước Đông Nam Á có số người siêu giàu tăng mạnh trong vòng một năm qua. Việt Nam được xếp thứ hai sau Thái Lan với mức tăng 14,7. Theo báo cáo này thì số người Việt gia nhập câu lạc bộ siêu giàu hiện là 195 người, với tổng tài sản 20 tỷ USD. Trước đó một năm, Việt Nam chỉ có 170 triệu phú USD, với tổng giá trị tài sản 19 tỷ USD.
Bên cạnh đó, theo Tổ chức Nông Lương Liên hợp quốc, tính đến năm 2010, vẫn có 8,01 triệu dân Việt Nam sống trong cảnh nghèo đói, thiếu thốn trăm bề. Tình trạng không nhà cửa và thất học xảy ra ở nhiều địa phương khắp cả nước. Thậm chí, nghèo đói đến mức nhiều người dân Việt Nam phải tìm đến cái chết để tự giải thoát cho mình. Điển hình là vụ việc của chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (48 tuổi, ngụ xã An Xuyên, TP Cà Mau – Cà Mau) đã treo cổ tự tử vào đầu tháng 5/2013 để gia đình được cấp sổ hộ nghèo và các con được đi học.
Trong khi số lượng người siêu giàu tăng nhanh, còn lượng người “siêu nghèo” cũng tăng chẳng kém. Cũng theo Báo cáo của Cục thống kê nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cho thấy, khoảng cách thu nhập giữa người giàu và nghèo tại Việt Nam đã tăng từ 8,9 lần trong năm 2008 lên 9,2 lần trong năm 2011. Thu nhập trung bình của khu vực thành thị cao hơn gần gấp 10 lần thu nhập trung bình dao động ở mức 30 usd/tháng của nhóm thu nhập thấp.
Có lẽ có rất nhiều nguyên nhân nhưng tựu chung lại chỉ có một nguyên nhân chính duy nhất đó là: Chế độ cộng sản. Tại sao lại có thể kết luận như vậy? Có lẽ cũng không quá khó để có đáp án đúng đắn cho điều này.
Trong những năm qua, cộng sản thực hiện chế độ độc tài nên mọi người dân muốn tham gia kinh doanh đều phải chịu sự áp đặt của đủ mọi quan chức từ địa phương đến trung ương, từ ngành nọ sang ngành kia. Các quan chức cộng sản do được độc tài bảo hộ nên tha hồ hà hiếp cướp đoạt của dân thông qua “hối lộ” phí và đủ các thủ tục và lễ phí. Như thế người nghèo càng nghèo hơn còn chỉ có quan chức là giàu sụ.
Đi kèm đó là việc cướp đất đai trắng trợn của người dân để thực hiện các dự án đã làm cho tiền tài đổ vào các quan chức cộng sản và tư bản đỏ đứng sau. Đơn cử như tại rất nhiều địa phương người ta có thể thu hồi đất của dân với giá chỉ vài chục nghìn đồng chưa mua nổi một bát phở trên một mét vuông để sau khi cướp được đất lại thổi phồng lên giá hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu đồng. Do có sự hậu thuẫn của quan chức tư trung ương nên việc thổi giá được chấp nhận dễ dàng. Người mất đất thì ngậm đắng nuốt cay vì mất đất ở, đất sản xuất còn người mua nhà nếu không phải là quan tham, là tư bản đỏ thì cũng chẳng có nhà mà ở.
Ngoài ra việc vay vốn FDI, ODA của nước ngoài về đầu tư các dự án cũng là những miếng mồi ngon cho quan tham và tư bản đỏ chia chác lợi ích, đục khoét tài chính khiến cho có một bộ phận siêu giàu còn đại bộ phận đất nước vẫn nghèo và mắc nợ. Đồng thời, việc cộng sản tạo cơ hội cho đầu cơ và mua bán vàng kiểu “thằng giàu cứ giàu, thằng nghèo càng chết đói” khiến cho xã hội ngày càng nhiều hố sâu ngăn cách. Những Ngươi nghèo đã nghèo lại khổ hơn. Từ vơ vét tiền của dân và vay tiền nước ngoài cộng sản có thể duy trì chế độ công an trị “còn đảng còn tiền” hiện nay. Vì vậy muốn cộng sản phải sụp đổ thì cần phải bóp chết chúng về mặt kinh tế.

IV. Kết luận:

Bài viết này không có ý chỉ trích những người được coi là nhân sỹ trí thức. Nó chỉ là một lời đề nghị của một người mong muốn Việt Nam được độc lập và dân chủ thực sự. Nếu chúng ta chỉ chú ý đến chụp hình để xác nhận cái tôi cá nhân, thành lập nhiều quá những hội đoàn mà trên thực tế đã quá nhiều nhưng hiệu quả chưa được bao nhiêu và cũng càng làm cho sự thống nhất phối hợp bị giảm đi. Chúng ta chưa độc lập vì còn cái đuôi Trung cộng đàng sau nên đừng hòng mơ về dân chủ với kiểu xin cho vẫn thấy đối với cộng sản hoặc đấu tranh thiên về hình thức. Nếu cộng sản có thể thay đổi và chấp nhận ý kiến của trí thức, của người dân thì đã không có thảm cảnh mấy chục năm qua. Chính vì vậy những việc chúng ta cần phải làm ngay đó chính là phải dứt khoát vứt bỏ cộng sản và tố cáo cộng sản ra dư luận quốc tế, tìm cách tạo ra sự đối đầu trực diện với đảng cộng sản. Chọn cho mình con đường đối đầu chứ không van xin cộng sản thay đổi chính là con đường hợp lý nhất mà chúng ta phải đi. Đừng nên mong chờ cộng sản thay đổi vì chưa có nhà nước cộng sản nào thay đổi nếu không có người dân đứng lên giật sập nó cả.
29/11/2013

9 kĩ năng cần thiết với sinh viên

Đối với sinh viên, trình độ kiến thức là điều kiện cần nhưng chưa đủ. Ngoài kiến thức, sinh viên cần phải nâng cao kĩ năng sống (kĩ năng mềm) của bản thân. Đây là điều kiện cần nhưng lại đang rất thiếu đối với sinh viên hiện nay.

Kỹ năng xác định mục tiêu phù hợp

Để đạt được những thành công trong cuộc sống. Con người cần phải biết đặt ra những mục tiêu phù hợp với năng lực, điều kiện của bản thân và quyết tâm thực hiện chúng.

Mục tiêu phù hợp sẽ giúp con người sống có mục đích, biết quý trọng cuộc sống của mình và đặt mình vào cuộc sống có ý nghĩa. Ngược lại, cuộc sống sẽ trở nên vô vị và có thể dẫn đến lêch lạc.

Chính vì vậy, xác định mục tiêu là đòi hỏi quan trọng với sinh viên. Nó giúp sinh viên biết được những mong muốn cụ thể và cố gắng hoàn thành mong muốn trong thời gian mình muốn. Mục tiêu cũng giúp sinh viên biết được để đạt được ước mơ thì bản thân cần làm gì, cần nguồn hỗ trợ nào, và từ đó biết được những khó khăn và thuận lợi gặp phải.

9 kĩ năng cần thiết với sinh viên 1

Kỹ năng tự nhận thức    

Tự nhận thức là tự biết mình là ai, điểm mạnh, điểm yếu của bản thân, mối quan hệ với những người xung quanh… Nhận thức rõ về bản thân giúp cá nhân thể hiện sự tự tin và tính kiên định để có thể giải quyết vấn đề và ra quyết định hiệu quả. Tự nhận thức cũng giúp bản thân đặt ra những mục tiêu phấn đấu phù hợp và thực tế.

Tự ý thức là một kỹ năng sống quan trọng giúp mỗi sinh viên nhận thức rõ hơn về bản thân: Biết mình là ai, mình có những điểm chung và những điểm riêng nào so với những người khác. Từ đó, sinh viên sẽ chủ động hơn trong việc rèn luyện kỹ năng tự nhận thức và có thái độ tự tin đối với những gì đã có, thấy được những gì cần cố gắng, biết mình muốn gì và không thích gì để kiên định và ra quyết định phù hợp.

Kỹ năng giao tiếp

Theo lý luận của Tâm lý học hoạt động: Bản chất cuộc sống của con người là các dòng hoạt động nối tiếp nhau, từ khi sinh ra cho đến lúc từ giã cõi đời. Giao tiếp xã hội là yếu tố quan trọng, góp phần tạo dựng nên thành công trong bất kỳ lĩnh vực gì.Giao tiếp tốt chính là chìa khóa dẫn đến 85% thành công trong công việc.

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường xuyên phải giao tiếp với nhiều người, với nhiều đối tượng thuộc các tầng lớp khác nhau. Sự tinh tế, khéo léo trong cách ứng xử với mọi người đã giúp cho chúng ta đạt tới một nghệ thuật, nghệ thuật giao tiếp.

9 kĩ năng cần thiết với sinh viên 2

Kỹ năng ra quyết định và xử lý vấn đề

Trong cuộc sống chúng ta rất thường xuyên phải đối mặt với những vấn đề khó giải quyết. Chúng ta cần phải suy nghĩ, lựa chọn và đưa ra các quyết định để giải quyết vấn đề, tình huống đó một cách phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh của bản thân.

Với mỗi quyết định và giải quyết đúng đắn, chúng ta có thể mang lại thành công cho cá nhân, niềm vui cho cha mẹ, anh em, bè bạn và những người thân khác.

Ra quyết định là việc làm quan trọng nhưng không phải lúc nào cũng dễ thực hiện. Việc ra quyết định đòi hỏi suy nghĩ linh hoạt, kịp thời, sáng tạo. Điều đó sẽ giúp sinh viên luôn có sự lựa chọn đúng đắn trong các mối quan hệ giữa tình bạn – tình yêu, việc học tập cũng như đi thực tập của bản thân.

Kỹ năng làm việc theo nhóm

Tục ngữ có câu: “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”. Điều đó có nghĩa là, khi làm việc theo nhóm thì hiệu quả công việc cao hơn nhiều so với làm việc đơn lẻ.

Vì vậy, các nhà tuyển dụng đặc biệt là các công ty nước ngoài rất quan tâm đến kỹ năng làm việc theo nhóm của ứng viên khi họ muốn tuyển dụng nhân viên mới. Đây là một điểm yếu của người Việt nam, rất nhiều bạn sinh viên tốt nghiệp loại khá, loại giỏi nhưng khi phỏng vấn tìm việc làm vẫn rớt hoặc được đánh giá thấp về mặt này.

Biết lắng nghe và học hỏi từ những lời phê bình của người khác

Rất khó để tiếp thu những lời phê bình từ người khác, dù đó là những lời phê mang tính xây dựng. Nhưng đây là một kĩ năng cô cùng quan trọng trong quá trình học tập cũng như nghề nghiệp của sinh viên.

Việc giữ thái độ bình tĩnh và có thái độ ứng xử phù hợp trước những lời phê bình là vô cùng cần thiết, nó phản ánh thái độ cầu thị của một sinh viên. Nhiều trường hợp, nhà tuyển dụng cố tình phê bình, nếu sinh viên không tỉnh táo sẽ mắc lừa họ.

Hầu hết các nghiên cứu chỉ ra rằng một người bình thường chỉ nhớ được khoảng 25% đến 50% những gì họ nghe thấy. Vì thế để tăng chỉ số này sinh viên cần phải học cách lắng nghe và học hỏi từ những lời nói của những người đối diện.

Năng động, tự tin và biết thuyết phục người khác

Thái độ tự tin là rất quan trọng khi bạn muốn gây ấn tượng với một ai đó. Việc bạn tỏ ra khiêm tốn khi nhận được lời tán dương của người khác là rất quan trọng nhưng việc bạn làm cho người khác nhận rõ những điểm mạnh của bạn cũng quan trọng không kém.

Kỹ năng ứng phó với cảm xúc căng thẳng

Trong cuộc sống có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến sự căng thẳng. Do áp lực thi cử, do quan hệ trong gia đình, quan hệ ở trường học, quan hệ ngoài xã hội… Chính vì thế kĩ năng ứng phó với cảm xúc căng thẳng là vô cùng cần thiết.

Thích nghi với sự căng thẳng sẽ giúp sinh viên có suy nghĩ tích cực dù khó khăn, dần biến sự căng thẳng thành một động lực tích cực. Làm được điều đó, sự căng thẳng trong giao tiếp giữa việc học tập, tình bạn – tình yêu, đi thực tập sẽ không còn, cuộc sống của bạn sẽ luôn tươi mới.

Kỹ năng làm chủ và tự đánh giá bản thân

Tập cách tự suy nghĩ và quyết định cho bản thân từ việc ngành nghề cho đến học hành. Tìm hiểu bản thân mình để xác định cho mình mục tiêu nghề nghiệp rõ ràng. Không ai hiểu rõ mình hơn chính bản thân mình. Tìm hiểu những điểm mạnh yếu của bản thân để phát huy tối đa sở trường và hoàn thiện chính mình.

Trong thời đại thông tin ngày nay, việc tìm hiểu ngành nghề đã trở nên rất dễ dàng với hệ thống mạng. Báo chí và sách vở cũng trở nên phổ thông với hầu hết mọi tầng lớp giàu nghèo của xã hội. Chỉ bằng cách tự đào sâu tìm hiểu và quyết định sở thích và chuyên đề học vấn, sinh viên mới có thể xác định được đường lối thực sự đúng đắn và phù hợp cho bản thân

Thứ 7 ngày 30/11/2013 – Ngày toilet, chơi sang và… ‘bố tròn con vuông’ & Vì “hoa hồng”, bác sĩ ưa đóng đinh, bắt ốc


Chính trị – Xã hội

Khu phòng không TQ trên đảo Senkaku – Hệ quả đối với tranh chấp Biển Đông  (VOA)

LS Nguyễn Văn Đài bị cản trở gặp đại diện ngoại giao Pháp, nhà báo Phạm Chí Dũng bị câu lưu  -(RFI)

Bảo vệ quyền con người, quyền công dân   -(VOV) –  —-Công an bắt giữ TS Phạm Chí Dũng  (RFA)   —- Vì sao an ninh tạm giữ ông Phạm Chí Dũng?  (BBC)   —-‘An ninh muốn biết tôi ra Hà Nội làm gì?’  (BBC /nghe)

Phản ứng về Hiến Pháp đã được sửa đổi của Việt Nam   (VOA)  –Báo The Wall St. Journal trích lời luật sư Nguyễn văn Đài nói rằng thật đáng thất vọng là giới lãnh đạo đã loại trừ bất cứ cơ chế nào cho sự chuyển đổi sang chế độ đa đảng.

‘Ý thức hệ Đảng chi phối hiến pháp’  (BBC /nghe)  –Tiến sỹ Hàn Mạnh Tiến từ Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam cho rằng bản Hiến pháp sửa đổi mới thông qua của Quốc hội Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề bởi ‘ý thức hệ của Đảng Cộng sản’.

Thảo luận hiến pháp ”vượt cương lĩnh Đảng’  (BBC /nghe)    —–Luật đất đai: ‘Sự khôn lỏi của nhà nước’  (BBC /nghe)   —Về Hội không đồng ý Hiến pháp mới  (BBC /nghe)

Hiến pháp hay Đảng pháp?  (BBC) –Luật sư Vũ Đức Khanh Viết cho BBCVietnamese.com từ Canada   – Có ý kiến cho rằng việc Quốc hội thông qua Hiến pháp đang đưa đất nước và chính Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngõ cụt.  –CSVN vừa có Hiến Pháp ‘bình mới rượu cũ’  (NV)


Global Witness cho Việt Nam: Hãy hành động!   (RFA) -Phạm chí Dũng

Hình của BBC College of Journalism cho trang tiếng Việt

Nghị định tham nhũng  –Uyên Nguyên -Nguoiviet

 

Kết quả thông qua Hiến pháp 2013 của Quốc hội CH xhcn Việt Nem (Vũ Thế Phan)  -Thongluan

Việt Nam không có hiến Pháp, chỉ có cương lĩnh đảng (Trần Thanh Hiệp – Phạm Trần)  -Thongluan


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=253143761504220&set=a.253143751504221.1073742515.100004257942501&type=1&theater

Không xứng với một chế độ có quyền lực trong tay (Phương Bích)

Quốc hội khóa 13 phải chịu trách nhiệm trước lịch sử.  -(Nguyễn tường Thụy)

Tâm tư người Phật tử »  –  -(ĐCV) – Song hành với lịch sử phát triển của nhân loại, lịch sử phát triển của tất cả các tôn giáo lớn trên Thế giới, chúng ta phải nhìn…

Đinh Nhật Uy – Đinh Nguyên Kha: Sự thật đã chứng minh tôi vô tội! -(DL)     —-Đinh Nhật Uy – Em tôi không phải là khủng bố, sự thật đã được chứng minh -(DL)

Nguyễn Anh Tuấn – SEX chưa rõ nghĩa, các bạn cần FUCK… -(DL)   —-Govapha – Đàng nào cũng chết -(DL)

Vietnam Film Club – Video về Cải Cách Ruộng Đất và Nhân Văn Giai Phẩm -(DL)

Han Times – Tôi phủ quyết Hiến Pháp sửa đổi   -(DL)

Tuyên Quang: CA tiếp tục bắt giam người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình  -(DLB)

Gửi giáo sư Jonathan London: Xin lỗi ông, chúng tôi không tuyệt vọng!-(DLB)

Tuyên bố về Hiến pháp sửa đổi  – (Boxitvn)  –Quốc hội khóa XIII, tại kỳ họp thứ 6, ngày 28-11-2013 đã thông qua và ra nghị quyết thực hiện bản Hiến pháp vẫn giữ nội dung cơ bản của thể chế chính trị như Hiến pháp 1992, mặc dù đã nhận được yêu cầu của nhiều người nặng lòng vì nước đòi dừng việc thông qua Hiến pháp sửa đổi, trả quyền hiến định cho nhân dân. Quốc hội khóa XIII đã thông qua một bản hiến pháp thể chế hóa cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), coi thường nguyện vọng của đông đảo nhân dân muốn xây dựng một hiến pháp làm nền tảng cho một chế độ dân chủ với nhà nước pháp quyền thật sự của dân, do dân và vì dân. Như vậy, Quốc hội khóa XIII đã tự chứng tỏ không đại diện cho nhân dân và phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc; hiến pháp này không thật sự là hiến pháp của nhân dân và người dân có thể sử dụng quyền bất tuân dân sự của mình.

Đại biểu Dương Trung Quốc giải thích lý do không “bấm nút”  -(Boxitvn)

Lại bàn về ĐA SỐ và DÂN CHỦ  (nhân lời Tổng Bí thư về Hiến pháp mới được đa số thông qua)  –Hà Sĩ Phu -(Boxitvn)

Về Hội không đồng ý Hiến pháp mới  -(Boxitvn)    —  Lòng chàng ý thiếp  –Tô Văn Trường  -(Boxitvn)

 

Việt Nam hôm nay, ngày 29.11.2013  (Chuacuuthe) – VRNs (29.11.2013) – Sài Gòn – Cơ quan tiến hành tố tụng đình chỉ vụ án khủng bố của Đinh Nguyên Kha  >>>Đinh Nguyên Kha: Tỉnh Long An đình chỉ vụ án khủng bố   >>>Việt Nam hôm nay, ngày 28.11.2013

Đối thoại liên tôn: sống chung trong sự tôn trọng về tính đa dạng  -(Chuacuuthe)

Quán trà thinh lặng  –Trần mộng Tú -(Chuacuuthe)

THU UYÊN giữa muôn trùng vây  -(Lê thiếu Nhơn) ====>>>

Tạp chí THẾ GIỚI MỚI cảm ơn và chia tay bạn đọc  -(Lê thiếu Nhơn)

Hỗ trợ tự do báo chí ở Việt Nam  –Bản dịch của Nguyễn Thái Nguyên  –Defend the Defenders  –Global Giving | Ngày 28/11/2013

ĐÂY LÀ TƯ CÁCH ỦY VIÊN HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC?  – Nguyễn thanh Giang -(Đoithoai)


Ngô Đình Diệm tại buổi lễ tốt nghiệp khóa 17 Trường võ bị                   Robert McNamara và John F. Kennedy

Đà Lạt vào tháng 3/1963 (vài tháng trước khi bị giết)

50 năm sau vụ ám sát hai tổng thống Kennedy và Ngô Đình Diệm:  John F. Kennedy và lá bài Việt Nam (Kỳ 1) –Kỳ 1: John F. Kennedy và Việt Nam  -(Petrotimes)

Lão Nông: Hiến pháp – Phí nhời!-(DL)    —-Uyên Nguyên – Xóa hiến pháp không cần đợi quốc hội bấm nút-(DL)

Hoàng Nhất Phương – Lời Tri Ân-(DL)

Nguyễn Thanh Giang – Đây là tư cách uỷ viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc?  -(DL)

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh sang Pháp bàn hợp tác quốc phòng- (ĐV)

Không có chuyện QH họp tốn 1 tỉ/ngày  (VNN)   — Bác tin một ngày họp Quốc hội tốn 1 tỷ đồng- (ĐV)   –Mấy bon phản động đồn bậy bạ quá- mối ông bà đi họp QH đã học tấm gương của Bác nhuyễn nhừ nên đi họp mang cơm mang mắm mo cau mà ăn , còn ngủ thì ngủ nhờ nhà nhân dân, uống nước giếng….thì làm gì tốn nhiều thế – Rõ là bọn phản động , bọn chống đại biểu nhân dân của nhà nước vô sản….nói bậy bạ ,vô căn cứ.. Tốn mỗi ngày mỗi đại biểu nhân dân có 5 ngàn cụ Hồ hà , đâu nhiều thế , nhân dân đừng tin chúng nói nhá.Cho nên TCDL lo cho nhân dân :     –Tổng cục Du lịch: Nhà vệ sinh tiền tỷ chưa là gì!- (ĐV)  –Đúng , tỉ mà tỉ đô mới là gì chớ- Dân ta đang tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên “thiên đường CS” nhờ thiên tài của đảng ta đẫn đi cho nên sức khỏe vô tận có thể làm trâu kéo cày mãi mãi , vì vậy phải làm chỗ ỉa đái cho nó hoành tráng vĩ đại văn minh khoa học…để cho trâu nó đái ỉa mới là gì chớ.- Còn nói sai nữa, làm thế là “công bằng XHCN” chớ, phải khác bon Tư bản , nhất định thế :  –Làm ngơ EVN, Bộ Công thương chưa sòng phẳng…- (ĐV)    —-EVN, Petrolimex đứng đầu bảng nợ, núi tảng của tái cấu trúc?- (ĐV)

Ngày toilet, chơi sang và… ‘bố tròn con vuông’  (TVN)   — Điểm mới của Hiến pháp sửa đổi  (VOV)

À, thì ra xưa nay công mà không khai- Hè chi chúng đồn bậy bạ, nay mai bay mùi chúng hết đồn :  –Chủ nhiệm VPQH hứa sẽ công khai kinh phí họp Quốc hội  (GDVN)

Còn đây, là do ông Trời mưa , không mưa làm sao có lũ bùn đỏ :  Công ty gây ‘lũ bùn đỏ’ bị xử lý như thế nào?- (ĐV)    —-Tham nhũng tình dục bị xử lý hình sự?- (ĐV)Ối Giời ạ , cái dụ bọn nó “đúc tượng” làm sao theo coi được cho nó có chứng cứ sự thật – Nó chơi chừng 2 hay 3 lần là xỉu rồi làm sao gọi là THAM- Trâu đâu mà chơi tới một chục lần cả chục người , heo nọc, dê còn làm không được,thế mới gọi là tham nhũng cớ.

Hãy để thế hệ trẻ chủ động, khám phá, tự tìm tòi  (GDVN)   —Vì sao thời gian Thủ tướng trả lời chất vấn ngắn?  (GDVN) –Thì tại thứ ngắn là nó ngắn , có vậy cũng thắc mắc.

Chính phủ đồng ý tách huyện Từ Liêm thành 2 quận mới  (ĐV)   —Hà Nội lấy ý kiến người dân việc lập 2 quận mới  (GDVN)  –Đúng là xã hội có nền dân chủ XHCN tuyệt vời gấp triệu làn bọn Tư bản giáy hoài không chết – Quan đồngý rồi mới hỏi Dân!?

Hàng ngàn lao động không lương, thưởng Tết  (GDVN)   —Bế mạc kỳ họp Quốc hội đặc biệt quan trọng  (TN)   —-Kết thúc 5 tuần họp lịch sử Video  (VNN)

Đáng lo nợ gần 1,35 triệu tỉ đồng của tập đoàn, tổng công ty nhà nước  (TN)   –Có đảng và nhà nước lo- Dân lo cày thôi.  ====>>>

Họ đã làm được gì?  (TN) –Nợ tới gần 1,35 triệu tỉ đồng, hãy thử xem các tập đoàn, tổng công ty nhà nước đã làm được gì cho đất nước sau khi được ưu ái cho vay nhiều như vậy.

Họ làm được chủ đạo nè , làm quả đấm thép nè , làm chủ trương quan trọng của đảng nè…đủ thứ , sao không được hả?- Sé dẫn Nhân dân ta tới thiên đường bấy giờ.   —Khoản nợ khổng lồ gần 1,35 triệu tỷ của ông lớn nhà nước  (VEF)

Chỉ đạo, điều hành của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ nổi bật tuần 25-29/11   (CP)   —Động thổ khu chế biến sâu titan lớn nhất Việt Nam  (TN)

Vẫn khẳng định không có bằng chứng vắc xin Quinvaxem gây tử vong (TN)   —Đề xuất nghỉ Tết Nguyên đán 9 ngày  (VNN)

Trẻ chết nhiều, vắc-xin vô can!  (NLĐ)  –Lãnh đạo Bộ Y tế nhấn mạnh 1 trẻ tử vong vì sốc phản vệ sau tiêm vắc-xin không bằng tính mạng của 1,5 triệu trẻ khác không được tiêm chủng nên nếu ngừng tiêm sẽ gây ra nhiều hệ lụy

Từ nay, nhà ai nấy giỗ  (DNSGCT /TVN)  -Nhưng vẫn là quê hương có đất có vườn có sông có núi – là những thứ thế hệ con cháu có muốn phá hoại cũng không nhanh bằng lòng dạ con người tàn phai…
Con số nào đúng?   (TBKTSG) – Không cần là tài năng toán học, ai cũng biết sự khác biệt giữa 1% và 30% là rất lớn. Thế nên giải thích vì sao có sự khác biệt này quả là một bài toán khó đối với Bộ trưởng Nội vụ Nguyễn Thái Bình khi ông đăng đàn trả lời chất vấn của các đại …
Chưa thể gọi là đại án tham nhũng  (LĐ) -Vậy là còn đứa ĐẠI tham nhũng , dzụ này chưa Đại tham nhũng- Có lý.

Kinh tế

Kinh tế Nhật trên đường thoát giảm phát   -(RFI)   —-Hàn Quốc sẽ tham gia TPP ?-(RFI)
Thống đốc Ngân hàng cấm các ngân hàng tăng lương, thưởng  – (ĐV)   —Hàng ngàn lao động không lương, thưởng Tết  (GDVN)
30.000 tấn đường và những nguy cơ “sống còn” của ngành mía đường  (GDVN)   —-Nhà đầu tư nước ngoài rối vì thủ tục  (TN)

Thúc ép các địa phương cải cách  (TT)    —-Những phụ nữ siêu giàu cùng nhóm tỷ phú Phạm Nhật Vượng  (VEF)

Sữa tươi đâu ra mà nhiều thế?  (VEF)   —- Giá vàng đồng loạt tăng vọt phiên cuối tuần  (VOV)

Độ rủi ro tài chính của doanh nghiệp vẫn cao  (TBKTSG)   —-Cho DN nợ xấu vay tiếp, nên không?  (TBKTSG)

“Đã qua rồi thời kỳ thi nhau trồng ca cao”   (TBKTSG Online) – Chỉ trong vòng mấy tháng có gần 3.600 héc ta trồng ca cao bị chặt bỏ. Vì thế, các tỉnh có diện tích trồng ..

Nhà đầu tư nước ngoài giảm mua cổ phiếu  (TBKTSG)   —-Táo và tỏi Ninh Thuận được cấp nhãn hiệu bảo hộ  (NLĐ)

Lẽ ra phải thu sớm   (TBKTSG) – Thu cổ tức của Nhà nước tại các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) là vấn đề được công luận lên tiếng từ lâu nhưng tại kỳ họp Quốc hội lần này mới được Chính phủ đề xuất và cũng đã được Quốc hội thông qua ngay. Một nguồn lực rất lớn của Nhà nước đã để lại doanh nghiệp từ nhiều năm nay …

Không nhằm lúc thị trường bết bát, thu hồi dự án hoang  (Infonet) –“Để có được dự án, các chủ đầu tư cũng phải chi nhiều tiền để “chạy” quan chức, giờ nói thu hồi không phải chuyện dễ làm…Nếu thị trường đang…

6 nhà xuất bản “tên tuổi” có nguy cơ phá sản  (Infonet)

Thế giới

Chiến đấu cơ Trung Quốc tuần tiễu vùng phòng không-(RFI)    —-Global Times : Nhật phải là mục tiêu chính của vùng phòng không-(RFI)  —“Vùng phòng không” Trung Quốc : Cơ hội vàng cho Mỹ -(RFI)   —-TQ điều chiến đấu cơ ‘kèm’ Mỹ và Nhật  (BBC)

Đài Loan lên tiếng về vùng xác định phòng không của TQ  (RFA)

Thái Lan : Người biểu tình xâm nhập tổng hành dinh lục quân-(RFI)    —Người biểu tình ở Thái Lan tiếp tục gây sức ép đòi Thủ tướng từ chức  (VOA)   —‘Thái Lan sẽ không có bầu cử sớm’  (BBC)

Obama khó thuyết phục Quốc hội Mỹ về thỏa thuận hạt nhân Iran-(RFI)   —-Phó Tổng thống Hoa Kỳ công du Á Châu   (VOA)   —-Chris Christie dẫn đầu danh sách đề cử đảng Cộng Hòa 2016  (NV)   —Singapore im lặng trước cáo buộc giúp Mỹ nghe lén  (RFA)

Nhật truy lùng thủ phạm bắn rocket gần căn cứ Mỹ  (RFA)

Châu Âu ký hiệp định liên kết với Gruzia và Moldavia-(RFI)   —-Tư pháp Nga : Tham nhũng tày trời nhưng chỉ bị buộc tội bất cẩn-(RFI)  —Nga thả thành viên Greenpeace cuối cùng còn bị giam giữ-(RFI)

Tiếp tục biểu tình tại Ukraina   (VOA)  –Người Ukraina tiếp tục biểu tình chống lại quyết định của chính phủ không ký hiệp ước thương mại với EU nhưng lại gia tăng các mối quan hệ với Nga    —-Ukraina nói việc gia nhập EU tùy thuộc vào viện trợ  (VOA)

Quân đội Ai Cập chuẩn bị bám trụ lâu dài -(RFI)    —Chính quyền Ai Cập đe dọa đàn áp mạnh các cuộc biểu tình-(RFI)

Tân Tư lệnh quân đội Pakistan nhậm chức  (VOA)   —NATO điều tra tin trẻ em thiệt mạng trong cuộc không kích ở Afghanistan  (VOA)

LHQ lập kế hoạch dài hạn giúp nạn nhân bão Haiyan ở Philippines  (RFA)

Nạn thiếu ăn, suy dinh dưỡng vẫn lan rộng tại Bắc Triều Tiên-(RFI)   —Quốc tế báo động về thảm cảnh trẻ em Syria tỵ nạn-(RFI)

Tập đoàn PetroChina bị kiện gây ô nhiễm-(RFI)    —-Iraq: Tìm thấy 18 tử thi ở mạn bắc Baghdad  (VOA)    —-5 lý do khiến người Nga chết sớm hơn so với người dân châu Âu  (Vietinfo)

Tần Cương: Cái gì luật pháp quốc tế không cấm thì Trung Quốc cứ làm  (GDVN)   –Một lối lý luận biện chứng duy vật rất là “duy vật” – Hay đáo để , thế mới là ở xứ thiên đường chớ.

Nga triển khai Lực lượng Phòng không vũ trụ tại Bắc Cực  (GDVN)    —Trung Quốc xuống nước  (NLĐ)

Giới “diều hâu” Nhật Bản muốn tăng cường quốc phòng chống Trung Quốc  (Infonet)

Văn hóa – Giáo dục – Khoa học – Xã hội – Môi trường

Quậy phá để… phụ huynh quan tâm  (TN)

‘Trận đánh lớn’ của giáo dục (VNN)

Cô giáo nhặt rác nuôi chồng bị bệnh  (VNN)

“Có thể xem xét vụ đánh người dã man đó là hành vi cố ý giết người”   (GDVN)   —NTD chưa được bảo vệ khi còn thờ ơ với quyền lợi của mình  (GDVN)   —-Sài Gòn sắp ngập nặng trong triều cường 1,61m  (TT)

Bảo bối của ông Dũng lò vôi đi kiện Chủ tịch Bình Dương  (VNN)   —Xây sân bay trực thăng không phép giữa Hà Nội  (VNN)   —-Phú Yên: Chánh văn phòng huyện bị đề nghị cách chức  (VOV)

Thảm án sau lũy tre làng(TN)    —-Hoảng loạn vì cháy chung cư giữa đêm(TN)   —- Cháy xưởng gia công muỗng inox xuất khẩu  (VOV)  —-Vợ chồng có gì cũng đốt: Vợ sinh non, chồng lại đốt đồ  (TN)

Cướp giật ở Tiền Giang, chạy đến Tây Ninh vẫn không thoát  (TT)   —Dân Việt phát cuồng săn hàng Black Friday bên Mỹ  (VNN)  —Bố mẹ chồng nhập viện tâm thần vì nàng dâu  (VNN)   —-Vợ chồng chết bất thường trong nhà trọ  (NLĐ)

Cảnh sát cơ động vòi tiền  (NLĐ)  –Anh cảnh sát cơ động gợi ý: “Sao? Giờ muốn lập biên bản hay đóng phạt tại chỗ?”. Người thanh niên tỏ ra không hiểu, CSCĐ liền bảo đưa 200.000 đồng rồi sẽ cho đi. Khi người thanh niên nói không mang đủ tiền, anh CSCĐ phán: “Thôi, đưa đây một trăm!”…

Cán bộ Công ty môi trường đô thị đòi đập máy ảnh phóng viên  (Infonet)

Dân tố máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất làm tốc mái nhà  (NLĐ)     —“Quan hệ” xong, xuống tay sát hại người yêu cũ  (NLĐO)-Nghi vấn bé gái 5 tuổi bị xâm hại  (NLĐ)

 

Ngày toilet, chơi sang và… ‘bố tròn con vuông’

-Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn “bố tròn con vuông” hay tiếp tục… khó đẻ?          

I– Kinh tế bao giờ cũng là xương sống của cơ thể xã hội một quốc gia. Nếu vậy, thì cơ thể xã hội Việt Nam chúng ta hiện đang trong tình trạng … loãng xương, không biết bao giờ mới có thể đi nhanh trên hành trình văn minh và hiện đại.

Bởi nhìn vào khu vực kinh tế nhà nước được coi là chủ đạo, những tháng năm này toàn thấy kêu lỗ.

Mới đây, Ts Nguyễn Minh Phong có hẳn một bài viết mang tính lý luận bênh vực cho khái niệm kinh tế Nhà nước với những diễn giải giảm nhẹ ảnh hưởng khuynh loát của khu vực này, thì thực tiễn, với sự yêu chiều từ vốn đầu tư tài chính, hạ tầng cơ sở vật chất và đặc biệt là cơ chế xin- cho mang nặng dấu ấn thời bao cấp vẫn nghênh ngang mũ áo, ghế trên ngồi tótsỗ sàng, DNNN vẫn cứ là ông hoàng ngự trị của một nền kinh tế.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp

Có điều tài năng kinh bang tế thế lại không được sỗ sàng như cái cách ngồi mâm trên. Công bố của Bộ Tài chính cho thấy nhiều tập đoàn, tổng công ty lấy “lỗ làm lãi”, khiến lương bình quân của người lao động giảm sút hẳn:

Mức lỗ bình quân của DNNN cao gấp 12 lần khu vực ngoài quốc doanh (?) Tổng lỗ tính đến năm 2011 của 13 tập đoàn, tổng công ty lên tới 48.104 tỉ đồng, đứng đầu là Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), Tập đoàn Xăng dầu (Petrolimex), Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines)

Trong mọi sự đứng đầu, hẳn kiểu đứng đầu này xấu hổ nhất.

Nếu biết rằng, kinh tế VN phát triển kiểu một mình một chợ, trong khi bức tranh sắc màu kinh tế thế giới năm 2014, theo khảo sát của Hãng tin Reuters, phân tích của các chuyên gia kinh tế thế giới dự báo có nhiều gam hồng.

Credit Suisse (Ngân hàng chuyên cung cấp các dịch vụ tài chính, trụ sở tại Thụy Sĩ) cho rằng tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 sẽ từ 2,9% lên 3,7% (năm 2012 là 3,1%), trong đó, tốc độ tăng trưởng kinh tế các nước phát triển sẽ gấp đôi- 2,1%, các thị trường mới nổi có khả năng tăng từ 4,7% đến 5,3%.

Deutsche Bank (Tập đoàn ngân hàng tư nhân lớn nhất nước Đức) dự đoán tỷ lệ này là 3,7%, đặc biệt kế hoạch cải cách của Trung Quốc sẽ tác động sâu sắc và lâu dài đến hiệu quả kinh tế.

Goldman Sachs (Ngân hàng đầu tư và hãng chứng khoán toàn cầu- Mỹ) dự báo tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 tăng lên 3,6%, tại các nước phát triển sẽ tăng gấp đôi lên 2,2%. (Thời báo KTSG, ngày 25/11)

Nhìn vào những dự báo của kinh tế thế giới, kinh tế VN vẫn đang một màu xám xám, bên một màu hồng hồng…(xin lỗi nhạc sĩ Trần Tiến).

Cái màu xám xám ấy có sự góp sức của 03 “cây cọ” kém cỏi:

Năng lực điều hành kém của các tập đoàn, tổng công ty, gắn với tính minh bạch không sòng phẳng trong quản lý. Bên cạnh quản lý Nhà nước quá lỏng lẻo, thậm chí thả nổi.

Sự đầu tư ngoài ngành thua lỗ của nhiều DNNN, và giờ đến lúc phải thoái vốn ngoài ngành, lại đối đầu với nguy cơ giẫm chân tại chỗ.

Sự lũng đoạn của các “nhóm lợi ích”, do bản chất của cơ chế quản lý các DNNN là xin- cho rất nặng nề; cũng là nguồn cơn của tệ nạn tham nhũng.

Cái màu xám xám đặt trong bức tranh tổng thể về kinh tế, mới thấy kinh tế VN vẫn tiếp tục ca bài tôi đi về đâu hỡi tôi? Mà theo Viện trưởng Kinh tế VN Trần Đình Thiên, kỷ lục lạm phát của VN đã vượt qua tất cả các quốc gia trong khu vực, tăng lên tới hơn 18% năm 2011 và 6,8% năm 2012, cao hơn nhiều so với mức trung bình khoảng 3% của các nước như: Trung Quốc, Indonesia, Philippines và Thái Lan.

Tái cơ cấu (TCC) kinh tế, vì thế, là mệnh lệnh sinh tử của thời đại. Chủ trương đúng đắn ấy tưởng đâu sẽ được triển khai tích cực bởi lợi ích phát triển một quốc gia. Tuy nhiên, hai năm qua, TCC kinh tế vẫn như người chửa trâu không chịu sinh nở. Vì sao?

Dấu hiệu thành công đầu tiên của TCC mới là việc ban hành văn bản chính sách mang tính hành chính. Là gần 70 tập đoàn, tổng công ty DNNN được phê duyệt đề án TCC, và hơn 100 phương án sắp xếp đổi mới DN của các bộ, ngành được thông qua.

Nhưng thực tiễn, sự khó đẻ nằm ngay trong chính thứ tư duy tiểu nông khó hợp tác của người Việt, trong lợi ích của các “nhóm lợi ích”. Đó là vật cản âm thầm mà ngang ngược.

Hãy xem, nội dung đầu tiên của TCC nhằm vào thị trường tài chính, đầu tư, theo các chuyên gia kinh tế, có 04 vấn đề lớn cần giải quyết: Minh bạch, cơ chế giám sát, quản trị theo thông lệ quốc tế tốt nhất, tái cấu trúc lại ngân hàng trong đó có vấn đề nợ xấu. Nhưng Ts Lê Đăng Doanh cho biết,“đụng đâu cũng vướng lợi ích nhóm, thiếu thực lực. Có gì để đảm bảo không gây ra nợ xấu nữa, khi không xem xét về chính sách quản lý, giám sát các ngân hàng”.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp

Mục tiêu ưu tiên của TCC là nhằm giảm đầu tư Nhà nước, tăng đầu tư tư nhân. Vậy nhưng, phát hiện một cách tinh tế, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nhận định, việc giảm tỷ trọng đầu tư công/GDP trong 02 năm qua chủ yếu do những khó khăn của kinh tế vĩ mô, khan hiếm nguồn lực hơn là do nỗ lực TCC đầu tư.

Trong khi đó, tiến trình cổ phần hóa hết sức chậm chạp. Cả nước mới có 29 DN được cổ phần hóa. Đặc biệt, tư duy tiểu nông trở thành “bản sắc văn hóa” trong cách làm kinh tế. Dù trước yêu cầu TCC kinh tế, nhưng tỉnh nào tỉnh đó vẫn muốn có các dự án đầu tư do chính mình đề xuất và quản lý. Rút cục, 63 tỉnh, thành phố là 63 nền kinh tế chia rẽ, nơi chồng chéo, nơi phân tán, giữa cung và cầu, mạnh ai nấy ăn, thiệt dân nấy chịu.

Sự trì trệ, chậm chạp của TCC kinh tế, đặc biệt ở khối DNNN còn ở chỗ, TCC tăng tính tự chủ gắn với tự chịu trách nhiệm xã hội, xóa bỏ cơ chế xin- cho, thì còn đâu đất cho các loại “hoa hồng” nảy nở? Không phải không có lý khi người ta nói, trước khi TCC kinh tế, phải TCC tư duy- đó chính là cải cách thể chế, xây dựng nền quản trị quốc gia văn minh, khoa học, phù hợp quy luật thực tiễn, trong đó pháp luật thực sự thượng tôn.

Nếu không, cho dù xã hội hô hào TCC kinh tế, thì một sự bất công, bất bình đẳng giữa con người với con người, giữa các thang bậc gía trị lao động trong xã hội vẫn tiếp tục xảy ra, chứa chất bất bình, phẫn nộ và châm ngòi cho sự bất an về tinh thần, bất ổn về tâm lý và niềm tin, bởi đủ các tầng lớp “cường hào” mới…

Mà vụ việc lương khủng– cao nhất hơn 03 tỷ/ năm, thấp nhất hơn 01 tỷ/ năm của gần 20 vị sếp ở các tập đoàn, tổng công ty, DNNN tiếp tục được phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật chỉ là một trong nhiều ví dụ sinh động về thang giá trị đảo ngược.

Khiến nhà báo Bùi Hoàng Tám phải sử dụng “nghệ thuật sắp xếp” hình tượng bất công cay đắng này như… thơ: Sếp giàu có mà để nhân viên đói nghèo là sự bất nhân/ Sếp giàu có nhờ sự bớt xén mồ hôi, công sức của người lao động là bất lương/Sếp giàu có nhờ tham nhũng, tham ô là gian tham/ Sếp giàu có bằng nỗi đau và sự trả giá của cộng đồng là độc ác.

Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn sự “bố tròn con vuông” hay tiếp tục khó đẻ?

Trong khi cơm áo không đùa với nhân dân. Đau cả thể chất…

II– Và cũng đau cả bụng.

Sao không đau bụng được, vì cái sự hài hước, buồn cười nó vẫn luôn nảy nở trong đời sống vốn nhiều bi hài này. Nó nhắc nhở người Việt nhớ ra cái tính lạc quan nhất nhì thế giới của dân tộc mình.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp
Nhà vệ sinh được tận dụng bán hàng ở Hồ Hoàn Kiếm. Ảnh: Bá Đô/ VnExpress

Đó là cách đây hơn tuần, khi Liên Hợp Quốc vừa ra tuyên bố lấy Ngày 19/11 là Ngày Toilet Thế giới đầu tiên, thì lập tức, báo chí xôn xao vụ việc Hà Nội chủ trương đầu tư 14 nhà vệ sinh công cộng với tổng mức đầu tư 15 tỷ đồng. Toàn bộ chi phí lấy từ tiền ngân sách của thành phố, dự kiến sẽ khởi công xây dựng vào năm 2014.

Nhấn mạnh ý tưởng nghiêm túc Ngày Toilet Thế giới, ông Mark Neo, Phó Đại diện thường trực của Singapore tại Liên Hợp Quốc khẳng định, không quan tâm báo chí và cộng đồng có cười cợt đề xuất này hay không, bởi đây là việc làm cần thiết để giúp mọi người trên thế giới nhớ đến tầm quan trọng của một hệ thống nhà vệ sinh tốt hơn cho tất cả mọi người, chứ không phải là chuyện mua vui cho thiên hạ.

Nhưng người Việt đâu có đùa. Vì việc thiết kế nhà vệ sinh tiền tỷ là chuyện nghiêm túc của Hà Nội. Con số đầu tư ước tính cho một nhà vệ sinh nhanh chóng được công khai trên các báo, tính đến cả con số lẻ.

Hà Nội chưa phải nơi đi đầu. “Chơi sang” phải kể đến các tỉnh nghèo như Thừa Thiên- Huế, Quảng Bình, Quảng Ngãi, khiến người dân kính cẩn gọi là nhà vệ sinh dát vàng. “Dát vàng” thật, vì mỗi nhà ngót nghét cũng nửa tỷ đồng. Có điều, miền Trung vốn nghèo khó, con đường giải quyết một trong “tứ khoái” của con người, từ lúc là quận công… giữa đồng, đến lúc chễm chệ ngồi trong nhà “dát vàng”, không phải là bước tiến chung của văn minh, mà lại là bước thụt lùi về phẩm cách của một số vị nào đó có “trách nhiệm” dát vàng những nhà vệ sinh này.

Vì thế lẽ ra phải cười, người Việt nửa cười nửa mếu.

Hồi ức nhà vệ sinh “dát vàng” giờ sắp tái hiện tại Hà Nội, dù trước đó thành phố xây hàng chục nhà vệ sinh bằng thép giá 600 triệu đến hơn 01 tỷ đồng, được lắp đặt từ năm 2010 nhưng chưa một lần nào được đánh giá hiệu quả sử dụng. Khiến ông Phan Đăng Long, Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội vừa nghi ngờ vừa ước ao, khi cho rằng, đó là chủ trương rất đúng nhưng về mức giá thì phải chờ thẩm tra, và nếu có nhà vệ sinh tiền tỷ đó, cũng nên thử xem.

Không chỉ có ông Phan Đăng Long, rất nhiều bạn đọc, khi nghe số tiền tỷ cho một nhà vệ sinh “dát vàng”, cũng mơ về… một nơi gần lắm.

Và dù chưa được chiêm ngưỡng dung nhan nhà vệ sinh “dát vàng”, bạn đọc ở báo Đất Việt, ngày 23/11, đã đua nhau bình chọn nhà vệ sinh “dát vàng” sẽ trở thành di sản văn hóa thế giới vì những tiêu chí để lại dấu ấn về kiến trúc và tầm nhìn của một nhà vệ sinh hợp thời đại.

Có điều, không phải ai cũng bị tâm phục khẩu phục bởi ý tưởng này. Chứng cớ là mới đây Công ty cổ phần phát triển công nghiệp Thăng Long cho biết, sẵn sàng tham gia đấu thầu dự án 14 nhà vệ sinh của Hà Nội, cho rằng nhà vệ sinh tiền tỷ kiểu đó, chỉ đáng giá tiền triệu, con số cụ thể, từ 300- 350 triệu đồng.

Thật ra, chẳng cứ người trong nghề thiết kế, ngay người dân chỉ nghe giá thành đã thấy quá vô lý. Vô lý như cán bộ Phòng Kế hoạch, đầu tư của Ban quản lý Chỉnh trang đô thị (đơn vị phụ trách xây dựng dự án 14 nhà vệ sinh), đến giờ, lại quay ngoắt 180 độ, cho biết “chưa có thiết kế chi tiết nào cả”.

Nhưng vẫn còn đây, phát biểu chuẩn không cần chỉnh : Người ta ăn của dân không từ một thứ gì. Không biết không từ một thứ gì, có trừ đi… một vài thứ không?

Và cũng vẫn còn đây, cảnh báo của các ĐBQH tại phiên thảo luận về Dự án Luật Đầu tư công, khi ĐBQH Trần Du Lịch phải thốt lên: Tại sao chúng ta đầu tư lôm côm lãng phí thế này?

Khái niệm “lôm côm” dân dã ấy được thể hiện sinh động ở 63 nền kinh tế của 63 địa phương trong cả nước, lớn nhất như các dự án xây dựng hoành tráng, từ sân bay, cảng biển, đến trụ sở công đường lộng lẫy cung điện trọc phú, đến bé nhất như cái nhà vệ sinh, mà ai đó gọi đích danh, là tư duy “nhiệm kỳ”.

Điều đáng nói, trong lúc mục tiêu của TCC kinh tế nhằm giảm đầu tư công, thì đầu tư công được tận dụng triệt để, bởi đầu tư công là cái nguồn tiền ‘Thạch Sanh”. Thế nên, “hoa hồng” lâu nay nở trên bất cứ chất liệu nào, nở trên giấy, trên những chữ ký dự án, trên sắt thép, và nay, nở trên cả “tứ khoái” của con người. Người Việt rất lo sợ thực phẩm ô nhiễm, nhưng cái sự “ăn bẩn” ở một số kẻ nào đó từ lâu lại trở thành món khoái khẩu thượng thặng.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp
Bộ trưởng Bùi Quang Vinh. Ảnh: Thu Lý

Vẫn còn đây, phát biểu của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư tại phiên họp tổ chiều 18/11, phải chấm dứt ngay cách làm như từ trước đến nay trong đầu tư, phải công khai, minh bạch, nếu không như vậy thì đất nước sẽ xuống bờ vực thẳm. Đất nước này cần sự minh bạch, đất nước này cần không có sự tham nhũng.

Thật ra, không quốc gia nào không cần sự minh bạch, và cần sự tham nhũng. Nhưng tham nhũng chỉ buộc phải ra đi khi minh bạch đến và ngự trị. Sự minh bạch chỉ đến bằng một cơ chế, một nền quản trị khoa học “pháp trị” đúng nghĩa.

Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã được thông qua, rồi đây sẽ có trở thành “thượng phương bảo kiếm”, cho một xã hội phát triển lành mạnh, văn minh, thăng tiến hay không?

Câu hỏi đó, xin dành hỏi gần 500 ĐBQH. Những người phải chịu trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc, trước lịch sử!

Kỳ Duyên

Một nét vẽ cong, cả trăm nhà dân bị xoá sổ

Công trình 7.500 tỷ đồng chưa rõ ngày về đích 

TPO – Dự án cầu Nhật Tân được Bộ GTVT phê duyệt năm 2006 nhưng sau đó không lâu, UBND TP Hà Nội bất ngờ gửi công văn 3453 (8/8/2006) đề nghị Bộ điều chỉnh phạm vi chiếm đất của nút giao Phú Thượng.

Tiền hậu bất nhất

Mục đích việc điều chỉnh này là để dự án cầu Nhật Tân không cắt vào các khu đất dự án biệt thự D1, D3 Vườn Đào và khu đất của Công ty xây dựng giao thông đô thị. Không hiểu sao sự bất nhất này sau đó lại được Bộ GTVT nhanh chóng chấp thuận  bằng quyết định 2147 ngày 12/7/2007.

Do phải né nhiều công trình, nên quy hoạch dự án cầu Nhật ân bị điều chỉnh, ảnh hưởng đến hàng trăm hộ dân
Do phải né nhiều công trình, nên quy hoạch dự án cầu Nhật Tân bị điều chỉnh, ảnh hưởng đến hàng trăm hộ dân.

Nhiều người dân tổ 47 D, phường Phú Thượng phân tích: Nếu như Hà Nội viện dẫn trong công văn 3453 rằng, các dự án D1, D3 biệt thự Vườn Đào thành phố đã giao thực hiện? Điều này hết sức vô lý! Bởi lẽ Bộ GTVT phải thống nhất quy hoạch với Hà Nội rồi mới phê duyệt dự án nút giao. Quá trình 4 năm khảo sát, nghiên cứu, lập dự án không thể nói là cả Hà Nội và Bộ GTVT không nắm được sự tồn tại của các dự án đô thị hàng chục nghìn m2 nằm trong phạm vi chiếm đất của nút giao Phú Thượng.

Người dân cũng rất bức xúc vì Hà Nội còn đề nghị điều chỉnh phạm vi chiếm đất của nút giao Phú Thượng để không cắt vào Khu đất của Công ty xây dựng giao thông đô thị đang triển khai xây dựng chung cư cao cấp, văn phòng cho thuê và khách sạn.

Trả lời ý kiến của dân về sự thay đổi bất ngờ này, các cơ quan chức năng luôn khẳng định chung chung như đã tiến hành lấy ý kiến nhân dân để báo cáo cấp trên khi lập dự án. Nhưng ngày 20/7/2007 (tức là sau 8 ngày Bộ GTVT có quyết định 2147 điều chỉnh quy hoạch nút giao Phú Thượng) TEDI cùng UBND phường Phú Thượng mới phát phiếu điều tra thêm một số hộ dân bị ảnh hưởng.

Sau đó, Ban quản lý dự án 85 mới thỏa thuận bổ sung, điều chỉnh chỉ giới đường đỏ khu vực nút giao Phú Thượng, trong đó điều chỉnh chỉ giới đường đỏ tuyến đường dẫn thẳng vào cụm dân cư số 7 phường Phú Thượng. Điều này cũng minh chứng rằng nhiều hộ dân tổ 47 B,C,D cụm 7 phường Phú Thượng không nằm trong quy hoạch ban đầu theo Quyết định số 650 năm 2006 của Bộ GTVT.

Khi mọi khuất tất dần được sáng tỏ, phía Hà Nội khẳng định quy hoạch nút giao Phú Thượng có bán kính chính xác là 285m, nhưng phía Bộ GTVT lại khẳng định ranh giới quy hoạch cho phép nghiên cứu nút giao Phú Thượng với bán kính trên 300m? Vậy đâu là con số chuẩn? Chỉ với sự phóng khoáng một đường vẽ thôi đã có hàng vạn m2 đất bị thu hồi và quét băng chỗ ở cả trăm hộ dân.

Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Hồng Trường khẳng định, hồ sơ thiết kế về nút giao Phú Thượng đều được thông qua từ cấp quận, huyện, đến cấp TP Hà Nội… Nhưng ông Nguyễn Văn Thịnh, Phó Chánh văn phòng UBND TP Hà Nội lại khẳng định: Công văn 3453 của Hà Nội gửi Bộ GTVT đề nghị điều chỉnh phạm vi lấy đất của nút giao Phú Thượng là để phù hợp với quy hoạch đã có từ trước. Ông cũng cho rằng, đề nghị điều chỉnh chỉ là ý kiến của Hà Nội còn việc chấp thuận hay không là do Bộ GTVT quyết.

Chỉ đạo của Thủ tướng, bao giờ mới triển khai?

Những khuất tất trong điều chỉnh quy hoạch nút giao Phú Thượng thuộc dự án cầu Nhật Tân đã khiến hàng trăm hộ dân tổ 47 B,C,D cụm 7 phường Phú Thượng bỗng dưng mất nhà, mất đất. Đây là căn nguyên chính gây bức xúc, khiếu kiện, kéo dài và đẩy người dân vào thế bất hợp tác với chính quyền.

Thường trực tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà nước, Văn phòng Chính phủ, Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị cũng đã chuyển đơn thư khiếu nại, kêu cứu của người dân đến Bộ Giao thông Vận tải và UBND TP Hà Nội để xem xét, xử lý và giải quyết theo quy định của pháp luật.

Ngày 17/12/2012, Văn phòng Chính phủ đã có Công văn số 10318/VPCP truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ yêu cầu UBND thành phố Hà Nội kiểm tra, giải quyết khiếu nại của người dân theo quy định của pháp luật nhưng đến nay mọi việc vẫn giậm chân tại chỗ.

Bức xúc trước việc điều chỉnh quy hoạch nút giao Phú Thượng ảnh hưởng đến đời sống của nhân dân, Chi bộ 7C phường Phú Thượng đã phải ban hành Nghị quyết chuyên đề số 07/NQ-CĐ ngày 20/9/2010 về việc tổ chức thực hiện công tác giải phóng mặt bằng cầu Nhật Tân trên địa bàn. Không có cách nào khác, các hộ dân đã buộc khởi kiện chính quyền ra toà với hy vọng sẽ được phân định đúng sai.

                                                                                                Nhóm PVTS

 

Toán “xạo” và đồng dao phản cảm

(Dân trí) – Một số bài toán, bài đồng dao gây sốc mới đây tác động xấu đến cả tư tưởng, tình cảm của con người. Nếu chúng ta không kịp thời dẹp bỏ, chấn chỉnh thì hậu quả thật khôn lường đối với việc giáo dục nhân cách và lẽ sống cho tuổi trẻ hiện nay.

(minh họa: Ngọc Diệp)
(minh họa: Ngọc Diệp)
Gần đây, cộng đồng mạng hết sức bức xúc trước những sai sót không đáng có của sách giáo khoa, sách tham khảo mà điển hình là hai bài tập Toán sau đây: Nam năm nay 4 tuổi. Bố Nam gấp 3 lần tuổi của Nam. Hỏi bố Nam năm nay bao nhiêu tuổi? Đáp án được đưa ra là bố Nam… 12 tuổi. Và: Em có 5 ngón tay, chặt đi 2 ngón hỏi còn mấy ngón?

Độc giả chưa hết bàng hoàng bởi những bài toán phi lí, phản giáo dục ấy thì trên báo Lao động, tác giả Đặng Bá Tiến lại phát hiện một bài Đồng dao gây sốc trong cuốn sách “Đồng dao dành cho trẻ mầm non” do Nhà xuất bản Mỹ thuật ấn hành năm 2012 (số đăng ký KHXB: QĐ.87-2011/CXB/36-04/MT ngày 12.10.2011): “Ở với ai/ Với bà/ Bà gì?/ Bà ngoại/  Ngoại gì?/ Ngoại xâm/ Xâm gì?/ Xâm lăng… Ao gì/ Ao cá/ Cá gì?/ Cá quả/ Quả gì?/ Quả đấm.”

Không thể tưởng tượng nổi một nhà xuất bản danh tiếng lại có thể cho ra lò cái thứ đồng dao bệnh hoạn, đầu độc tâm hồn trẻ em như thế. Kết thúc bài đồng dao là “Quả đấm” kèm theo hình ảnh minh họa cũng là… quả đấm !!!

Ở trang 17 cuốn sách nói trên còn có bài Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng, nội dung đúng là “nhăng cuội” và đầy bạo lực:

“Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng

Đẻ được con rắn thằn lằn cụt đuôi

Ông Nhăng bảo để mà nuôi

Bà Nhăng đập chết đem vùi đống tro

Ông Nhăng bảo để bà kho

Bà Nhăng đập chết đem cho láng giềng”

Làm sao mà phụ huynh và cả xã hội có thể yên tâm trước những bài học dạy cho trẻ lại  phi giáo dục, phi nhân tính như vậy ? Đừng nghĩ đây chỉ là một vài sơ suất nhỏ, một vài lỗi kĩ thuật như cái cách mà người ta vẫn thường ngụy biện cho những sai lầm chết người được phát hiện gần đây trong nhiều cuốn sách dành cho lứa tuổi học đường.

Trong chương trình “Dân hỏi Bộ trưởng trả lời” trên VTV1 tối 24/11, khi trả lời câu hỏi của khán giả về những bài học được dạy cho học sinh nêu trên, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận nêu rõ: đây là một biểu hiện tác động tiêu cực của kinh tế thị trường vào giáo dục. Cũng theo nhận định của Bộ trưởng, những tài liệu kiểu này do những người viết không đủ kiến thức về khoa học giáo dục, thiếu trách nhiệm. Nhưng lại được nhà xuất bản, nhà in chạy theo những đồng tiền đơn thuần đưa ra thị trường và xâm nhập nhất định vào nhà trường.

Chúng ta đồng tình với ý kiến của Bộ trưởng nhưng cũng không khỏi băn khoăn, trăn trở: Liệu có phải những người viết sách không đủ trình độ và thiếu trách nhiệm khi những bài học vô lối như thế ai cũng có thể nhận ra? Liệu có phải một số nhà xuất bản, nhà in quá vì chạy theo đồng tiền và trên tất cả, như Bộ trưởng khẳng định đấy là biểu hiện tiêu cực của kinh tế thị trường vào giáo dục?

Những bài toán, bài đồng dao nói trên không còn dừng lại ở phạm vi một bài học cụ thể nữa. Nó vượt lên trên sự nhận thức thông thường, tác động xấu đến tư tưởng, tình cảm của con người. Nếu chúng ta không kịp thời dẹp bỏ, chấn chỉnh thì hậu quả thật khôn lường đối với việc giáo dục nhân cách và lẽ sống cho tuổi trẻ hiện nay.

Nguyễn Duy Xuân

Trung Việt dừng tin vụ nô lệ London?

Vụ ba phụ nữ bị cầm giữ như nô lệ tại Nam London đã không còn được báo chí Trung Quốc đăng tải sau khi điều tra của cảnh sát Anh xác nhận thủ phạm là một cặp cựu đảng viên cộng sản phái Maoist gốc từ Ấn Độ.

Hình hồi nhỏ của Siti Wahab, một trong ba ‘nô lệ’ được cứu

Cũng giống như Trung Quốc, truyền thông chính thống ở Việt Nam có vẻ đã dừng tin này sau nhiều ngày đăng tải dù hiện chưa rõ chuyện liên quan đến chủ nghĩa Mao có ảnh hưởng gì đến Việt Nam hay không.

Theo BBC Monitoring hôm 27/11, truyền thông Trung Quốc ban đầu đưa nhiều tin về vụ ba phụ nữ bị bắt giam trong một căn nhà ở Brixton, quận Lamberth, London.

Trang Nhân Dân Nhật báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc nói vụ việc này “làm cả thế giới choáng váng” và trích nguồn từ Anh ở London còn “hàng nghìn nô lệ” chờ được cứu thoát.

‘Nhục nhã cho London’

Hoàn cầu Thời báo cũng chạy tin rằng nước Anh “đầy tệ nạn nô lệ” của thời hiện đại.

Báo này còn nói đây là một sự nhạo báng với “nhân quyền và tự do của xã hội Phương Tây”.

Đài Phát thanh Quốc tế của Trung Quốc (CRI) hôm 26/11 còn gọi “đây là chuyện nhục nhã, mỉa mai” với xã hội “tự do Anh Quốc”.

Nhưng cho đến ngày 25/11 báo chí chính thống Trung Quốc đột nhiên ngừng đưa tin và bình luận về vụ việc.

Tuy vậy, vẫn theo BBC Monitoring, dân mạng Trung Quốc tiếp tục khai thác tin mới nhất rằng các thủ phạm thuộc một nhóm tín đồ của chủ nghĩa Mao.

Một số người còn so sánh xã hội Trung Quốc thời Mao và nạn cưỡng bức nô lệ thời nay:

“Hai thủ phạm chắc đã phải nghiên cứu nghiêm túc sự tinh tuý của chủ nghĩa Mao: lừa người bằng niềm tin và biến họ thành nô lệ”, dân mạng ký tên Fried Bacon viết trên Weibo.

Một người khác, ký tên Tuozhidailuwang thì nói vụ ở London chẳng thấm gì so với tác động của chủ nghĩa Mao với nước Trung Quốc hiện nay:

Tờ Hoàn cầu phê phán vụ việc nhưng hóa ra lại nhận được cái tát

“Đây đã làm gì, so với hơn một tỷ người bị giam cầm hơn 60 năm.”

Một số người cũng ghi nhận sự thay đổi của báo chí nhà nước:

“Tờ Hoàn cầu phê phán vụ việc nhưng hóa ra lại nhận được cái tát,” người dùng Weibo tên là Veiled Man in Desert viết.

Cũng có tin đài truyền hình CCTV đã dựng một phóng sự về vụ “nô lệ London” nhưng phải cắt ngắn vì diễn biến mới.

‘Nỗi nhục London’

Tại Việt Nam cũng có vẻ như báo chí chính thống chỉ đưa tin về vụ giam cầm phụ nữ ở London trong vài ngày cho đến khi tin tức lộ ra rằng các thủ phạm từng là đảng viên cộng sản.

Khi còn đưa tin về vụ việc, đa số các báo Việt Nam trích nguồn các hãng thông tấn và cả BBC mô tả chi tiết vụ cảnh sát phá án tại London, cứu ra ba phụ nữ.

Nhiều báo viết các nạn nhân “bị tẩy não”.

Riêng có tờ An ninh Thủ đô chạy tựa “Nỗi nhục của London” và trích tin từ báo The Independence của Anh.

Tuy vậy, mấy ngày sau đó, báo Việt Nam ngừng đưa tin trong khi các báo Anh tiếp tục khai thác khía cạnh các đảng phái cánh tả, nhất là phái Maoist đã từng hoạt động ở London ra sao.

Chỉ có trang Thanh Niên cho đến hôm 26/11 có nhắc một chút đến hai thủ phạm Balakrishanan và Chanda rằng “hai người này đến Anh từ những năm 1960 và từng bị cảnh sát bắt giữ vài lần vì tham gia một phong trào chính trị bị cấm trong thập niên 1970”.

Hôm 21/11 vừa qua, hai thủ phạm, ông Aravindan Balakrishnan (73 tuổi) và vợ, bà Chanda (67 tuổi) đã bị bắt tại London.

Các báo Anh cho hay ‘Hợp tác xã Marx –Lenin -Mao’ của họ đã giam các tín đồ, gồm một cụ bà gốc Malaysia 69 tuổi, một phụ nữ Irish 60 tuổi và người phụ nữ 30 tuổi có khả năng là con của bà người Irish và ông Balakrishnan.

Tin mới nhất từ AFP cho hay người phụ nữ Malaysia là Siti Aishah Abdul Wahab, sang Anh du học từ trẻ và bị coi là “mất tích”.

Được biết bà Siti Wahab từng tham gia đảng phái cánh tả ở cả Malaysia và Anh Quốc trước khi bị đưa vào ‘Hợp tác xã’ của ông Balakrishnan.

 

 Vì “hoa hồng”, bác sĩ ưa đóng đinh, bắt ốc


SÀI GÒN 27-11 (NV) .-
Tuy không cần thiết nhưng nhiều bác sĩ tại Việt Nam thích đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân vì nhờ vậy họ được hưởng “hoa hồng”.

 

Một thanh niên bị gãy chân, phải dùng đinh, nẹp, bắt ốc. Xác đinh đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc là cần hay không thường rất khó. (Hình: Phụ nữ TP.HCM)

Y giới chạy theo tiền, vứt bỏ y đức đang là một vấn nạn xã hội nghiêm trọng tại Việt Nam và một phóng sự do tờ Phụ nữ TP.HCM thực hiện, làm người ta thêm nản lòng khi nghĩ tới y giới và y đức. Báo này kể nhiều câu chuyện cho thấy, tình trạng nhiều bệnh nhân được bác sĩ đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương không phải do cần thiết mà chỉ vì làm như thế thì bác sĩ sẽ được tặng “hoa hồng”.

Chẳng hạn, một bệnh viện tư tại Sài Gòn đã yêu cầu cụ ông N.V.B, 72 tuổi, ngụ ở Vĩnh Long, bị “thoát vị đĩa đệm ở thắt lưng, cần phẫu thuật”, phải đóng thêm 70 triệu đồng để “đặt bốn cái nêm, bắt thêm sáu con ốc vào các đốt sống ở thắt lưng”. Do chỉ có thẻ bảo hiểm y tế chứ không có tiền để trả thêm, thân nhân đưa cụ ông N.V.B sang một bệnh viện công. Tại bệnh viện đó, các bác sĩ chỉ phẫu thuật lấy nhân đĩa đệm bị thoát vị ra ngoài. Họ không đặt thêm bất kỳ cái nêm hay bắt thêm bất kỳ con ốc nào vào xương do “không cần thiết”. Chi phí cho ca phẫu thuật chỉ 10 triệu đồng và được bảo hiểm y tế thanh toán toàn bộ, cụ N.V.B không phải trả thêm đồng nào cho “nêm, ốc” mà vẫn có thể đi đứng bình thường như trước.

Tuy nhiên, theo tờ Phụ nữ TP.HCM, lạm dụng đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân không chỉ xảy ra tại các bệnh viện tư. Có rất nhiều bệnh nhân không gặp may như cụ N.V.B, vì nhiều bệnh viện công cũng thiếu tử tế y hệt như bệnh viện tư mà cụ N.V.B từng gặp.

Ông P.T.A, 27 tuổi, ngụ ở Kiên Giang, kể rằng, do chân trái của ông vừa tê, vừa đau, ông đến một bệnh viện công để khám. Các bác sĩ của bệnh viện đó xác định ông P.T.A bị thoát vị đĩa đệm nặng, cần phẫu thuật. Chi phí phẫu thuật được xác định là 10 triệu nhưng ông P.T.A được yêu cầu đóng thêm 25 triệu để mua đinh và ốc bắt vào cột sống.

Do không có tiền, ông P.T.A bỏ cuộc. Vài tháng sau, các triệu chứng tê, đau nặng nề hơn, ông P.T.A đến khám tại một bệnh viện công khác. Bệnh viện công này chẩn đoán y như bệnh viện công ban đầu nhưng xác định không cần đóng đinh, bắt vít. Ca phẫu thuật hoàn tất, chi phí được tính là 7 triệu đồng, ông P.T.A không phải trả thêm đồng nào vì ông có thẻ bảo hiểm y tế.

Tại sao có nhiều bác sĩ thích dùng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân? Một người chuyên chào bán các dụng cụ y tế tiết lộ: “Giống như các trình dược viên (những người chuyên chào bán thuốc), chúng tôi cũng phải trả hoa hồng cho các bác sĩ điều trị và dành nhiều ưu đãi cho những bác sĩ sử dụng nhiều đinh, nẹp, ốc,…”.

Nhân viên này tiết lộ thêm rằng, các dụng cụ đặt vào cơ thể bệnh nhân có rất nhiều loại, giá cả rất khác nhau. Ngay cả ốc sản xuất ở châu Âu, tuy cùng mục tiêu sử dụng nhưng vì chất lượng khác nhau nên giá cũng khác nhau. Có loại chỉ 6 USD một con nhưng cũng có loại đến 60 USD một con. Giá trị của các loại dụng cụ được bác sĩ sử dụng càng lớn thì hoa hồng mà bác sĩ được chia càng nhiều.

Viên Giám đốc của Công ty Trang thiết bị kỹ thuật y tế Sài Gòn xác nhận: Do qua nhiều khâu trung gian, gánh nhiều khoản hoa hồng nên giá đinh, nẹp, ốc bị đẩy lên cao và bệnh nhân lãnh hết. Đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân không chỉ gây tốn kém cho họ mà còn tạo ra nhiều nguy cơ, đe dọa sức khỏe của người bệnh.

Một bác sĩ tên là Vũ Viết Chính, làm việc tại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Sài Gòn, cho biết, sau khi đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân, có một số trường hợp, buộc phải lấy ra hết vì nhiễm trùng, sinh hoạt cá nhân bị ảnh hưởng, xương không lành hay các dụng cụ đã đặt vào ảnh hưởng tới chuyện chụp cộng hưởng từ. Việc lấy đinh, nẹp, ốc, ra như thế khiến người bệnh mất máu, đau đớn, gãy thêm xương lành…

Có thể ngăn chặn việc lạm dụng đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc để hưởng hoa hồng hay không? Bà Lưu Thị Thanh Huyền, Phó Giám đốc cơ quan Bảo hiểm xã hội ở Sài Gòn, thú nhận là rất khó vì cùng một tình trạng nhưng giới tính khác nhau, độ tuổi khác nhau thì chuyện có chỉ định dùng đinh, nẹp, ốc hay không, hoặc sử dụng loại nào cũng đã khác nhau. (G.Đ)

Chính trị – Xã hội

Khu phòng không TQ trên đảo Senkaku – Hệ quả đối với tranh chấp Biển Đông  (VOA)

LS Nguyễn Văn Đài bị cản trở gặp đại diện ngoại giao Pháp, nhà báo Phạm Chí Dũng bị câu lưu  -(RFI)

Bảo vệ quyền con người, quyền công dân   -(VOV) –  —-Công an bắt giữ TS Phạm Chí Dũng  (RFA)   —- Vì sao an ninh tạm giữ ông Phạm Chí Dũng?  (BBC)   —-‘An ninh muốn biết tôi ra Hà Nội làm gì?’  (BBC /nghe)

Phản ứng về Hiến Pháp đã được sửa đổi của Việt Nam   (VOA)  –Báo The Wall St. Journal trích lời luật sư Nguyễn văn Đài nói rằng thật đáng thất vọng là giới lãnh đạo đã loại trừ bất cứ cơ chế nào cho sự chuyển đổi sang chế độ đa đảng.

‘Ý thức hệ Đảng chi phối hiến pháp’  (BBC /nghe)  –Tiến sỹ Hàn Mạnh Tiến từ Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam cho rằng bản Hiến pháp sửa đổi mới thông qua của Quốc hội Việt Nam bị ảnh hưởng nặng nề bởi ‘ý thức hệ của Đảng Cộng sản’.

Thảo luận hiến pháp ”vượt cương lĩnh Đảng’  (BBC /nghe)    —–Luật đất đai: ‘Sự khôn lỏi của nhà nước’  (BBC /nghe)   —Về Hội không đồng ý Hiến pháp mới  (BBC /nghe)

Hiến pháp hay Đảng pháp?  (BBC) –Luật sư Vũ Đức Khanh Viết cho BBCVietnamese.com từ Canada   – Có ý kiến cho rằng việc Quốc hội thông qua Hiến pháp đang đưa đất nước và chính Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngõ cụt.  –CSVN vừa có Hiến Pháp ‘bình mới rượu cũ’  (NV)


Global Witness cho Việt Nam: Hãy hành động!   (RFA) -Phạm chí Dũng

Hình của BBC College of Journalism cho trang tiếng Việt

Nghị định tham nhũng  –Uyên Nguyên -Nguoiviet

 

Kết quả thông qua Hiến pháp 2013 của Quốc hội CH xhcn Việt Nem (Vũ Thế Phan)  -Thongluan

Việt Nam không có hiến Pháp, chỉ có cương lĩnh đảng (Trần Thanh Hiệp – Phạm Trần)  -Thongluan


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=253143761504220&set=a.253143751504221.1073742515.100004257942501&type=1&theater

Không xứng với một chế độ có quyền lực trong tay (Phương Bích)

Quốc hội khóa 13 phải chịu trách nhiệm trước lịch sử.  -(Nguyễn tường Thụy)

Tâm tư người Phật tử »  –  -(ĐCV) – Song hành với lịch sử phát triển của nhân loại, lịch sử phát triển của tất cả các tôn giáo lớn trên Thế giới, chúng ta phải nhìn…

Đinh Nhật Uy – Đinh Nguyên Kha: Sự thật đã chứng minh tôi vô tội! -(DL)     —-Đinh Nhật Uy – Em tôi không phải là khủng bố, sự thật đã được chứng minh -(DL)

Nguyễn Anh Tuấn – SEX chưa rõ nghĩa, các bạn cần FUCK… -(DL)   —-Govapha – Đàng nào cũng chết -(DL)

Vietnam Film Club – Video về Cải Cách Ruộng Đất và Nhân Văn Giai Phẩm -(DL)

Han Times – Tôi phủ quyết Hiến Pháp sửa đổi   -(DL)

Tuyên Quang: CA tiếp tục bắt giam người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình  -(DLB)

Gửi giáo sư Jonathan London: Xin lỗi ông, chúng tôi không tuyệt vọng!-(DLB)

Tuyên bố về Hiến pháp sửa đổi  – (Boxitvn)  –Quốc hội khóa XIII, tại kỳ họp thứ 6, ngày 28-11-2013 đã thông qua và ra nghị quyết thực hiện bản Hiến pháp vẫn giữ nội dung cơ bản của thể chế chính trị như Hiến pháp 1992, mặc dù đã nhận được yêu cầu của nhiều người nặng lòng vì nước đòi dừng việc thông qua Hiến pháp sửa đổi, trả quyền hiến định cho nhân dân. Quốc hội khóa XIII đã thông qua một bản hiến pháp thể chế hóa cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), coi thường nguyện vọng của đông đảo nhân dân muốn xây dựng một hiến pháp làm nền tảng cho một chế độ dân chủ với nhà nước pháp quyền thật sự của dân, do dân và vì dân. Như vậy, Quốc hội khóa XIII đã tự chứng tỏ không đại diện cho nhân dân và phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc; hiến pháp này không thật sự là hiến pháp của nhân dân và người dân có thể sử dụng quyền bất tuân dân sự của mình.

Đại biểu Dương Trung Quốc giải thích lý do không “bấm nút”  -(Boxitvn)

Lại bàn về ĐA SỐ và DÂN CHỦ  (nhân lời Tổng Bí thư về Hiến pháp mới được đa số thông qua)  –Hà Sĩ Phu -(Boxitvn)

Về Hội không đồng ý Hiến pháp mới  -(Boxitvn)    —  Lòng chàng ý thiếp  –Tô Văn Trường  -(Boxitvn)

 

Việt Nam hôm nay, ngày 29.11.2013  (Chuacuuthe) – VRNs (29.11.2013) – Sài Gòn – Cơ quan tiến hành tố tụng đình chỉ vụ án khủng bố của Đinh Nguyên Kha  >>>Đinh Nguyên Kha: Tỉnh Long An đình chỉ vụ án khủng bố   >>>Việt Nam hôm nay, ngày 28.11.2013

Đối thoại liên tôn: sống chung trong sự tôn trọng về tính đa dạng  -(Chuacuuthe)

Quán trà thinh lặng  –Trần mộng Tú -(Chuacuuthe)

THU UYÊN giữa muôn trùng vây  -(Lê thiếu Nhơn) ====>>>

Tạp chí THẾ GIỚI MỚI cảm ơn và chia tay bạn đọc  -(Lê thiếu Nhơn)

Hỗ trợ tự do báo chí ở Việt Nam  –Bản dịch của Nguyễn Thái Nguyên  –Defend the Defenders  –Global Giving | Ngày 28/11/2013

ĐÂY LÀ TƯ CÁCH ỦY VIÊN HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC?  – Nguyễn thanh Giang -(Đoithoai)


Ngô Đình Diệm tại buổi lễ tốt nghiệp khóa 17 Trường võ bị                   Robert McNamara và John F. Kennedy

Đà Lạt vào tháng 3/1963 (vài tháng trước khi bị giết)

50 năm sau vụ ám sát hai tổng thống Kennedy và Ngô Đình Diệm:  John F. Kennedy và lá bài Việt Nam (Kỳ 1) –Kỳ 1: John F. Kennedy và Việt Nam  -(Petrotimes)

Lão Nông: Hiến pháp – Phí nhời!-(DL)    —-Uyên Nguyên – Xóa hiến pháp không cần đợi quốc hội bấm nút-(DL)

Hoàng Nhất Phương – Lời Tri Ân-(DL)

Nguyễn Thanh Giang – Đây là tư cách uỷ viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc?  -(DL)

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh sang Pháp bàn hợp tác quốc phòng- (ĐV)

Không có chuyện QH họp tốn 1 tỉ/ngày  (VNN)   — Bác tin một ngày họp Quốc hội tốn 1 tỷ đồng- (ĐV)   –Mấy bon phản động đồn bậy bạ quá- mối ông bà đi họp QH đã học tấm gương của Bác nhuyễn nhừ nên đi họp mang cơm mang mắm mo cau mà ăn , còn ngủ thì ngủ nhờ nhà nhân dân, uống nước giếng….thì làm gì tốn nhiều thế – Rõ là bọn phản động , bọn chống đại biểu nhân dân của nhà nước vô sản….nói bậy bạ ,vô căn cứ.. Tốn mỗi ngày mỗi đại biểu nhân dân có 5 ngàn cụ Hồ hà , đâu nhiều thế , nhân dân đừng tin chúng nói nhá.Cho nên TCDL lo cho nhân dân :     –Tổng cục Du lịch: Nhà vệ sinh tiền tỷ chưa là gì!- (ĐV)  –Đúng , tỉ mà tỉ đô mới là gì chớ- Dân ta đang tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên “thiên đường CS” nhờ thiên tài của đảng ta đẫn đi cho nên sức khỏe vô tận có thể làm trâu kéo cày mãi mãi , vì vậy phải làm chỗ ỉa đái cho nó hoành tráng vĩ đại văn minh khoa học…để cho trâu nó đái ỉa mới là gì chớ.- Còn nói sai nữa, làm thế là “công bằng XHCN” chớ, phải khác bon Tư bản , nhất định thế :  –Làm ngơ EVN, Bộ Công thương chưa sòng phẳng…- (ĐV)    —-EVN, Petrolimex đứng đầu bảng nợ, núi tảng của tái cấu trúc?- (ĐV)

Ngày toilet, chơi sang và… ‘bố tròn con vuông’  (TVN)   — Điểm mới của Hiến pháp sửa đổi  (VOV)

À, thì ra xưa nay công mà không khai- Hè chi chúng đồn bậy bạ, nay mai bay mùi chúng hết đồn :  –Chủ nhiệm VPQH hứa sẽ công khai kinh phí họp Quốc hội  (GDVN)

Còn đây, là do ông Trời mưa , không mưa làm sao có lũ bùn đỏ :  Công ty gây ‘lũ bùn đỏ’ bị xử lý như thế nào?- (ĐV)    —-Tham nhũng tình dục bị xử lý hình sự?- (ĐV)Ối Giời ạ , cái dụ bọn nó “đúc tượng” làm sao theo coi được cho nó có chứng cứ sự thật – Nó chơi chừng 2 hay 3 lần là xỉu rồi làm sao gọi là THAM- Trâu đâu mà chơi tới một chục lần cả chục người , heo nọc, dê còn làm không được,thế mới gọi là tham nhũng cớ.

Hãy để thế hệ trẻ chủ động, khám phá, tự tìm tòi  (GDVN)   —Vì sao thời gian Thủ tướng trả lời chất vấn ngắn?  (GDVN) –Thì tại thứ ngắn là nó ngắn , có vậy cũng thắc mắc.

Chính phủ đồng ý tách huyện Từ Liêm thành 2 quận mới  (ĐV)   —Hà Nội lấy ý kiến người dân việc lập 2 quận mới  (GDVN)  –Đúng là xã hội có nền dân chủ XHCN tuyệt vời gấp triệu làn bọn Tư bản giáy hoài không chết – Quan đồngý rồi mới hỏi Dân!?

Hàng ngàn lao động không lương, thưởng Tết  (GDVN)   —Bế mạc kỳ họp Quốc hội đặc biệt quan trọng  (TN)   —-Kết thúc 5 tuần họp lịch sử Video  (VNN)

Đáng lo nợ gần 1,35 triệu tỉ đồng của tập đoàn, tổng công ty nhà nước  (TN)   –Có đảng và nhà nước lo- Dân lo cày thôi.  ====>>>

Họ đã làm được gì?  (TN) –Nợ tới gần 1,35 triệu tỉ đồng, hãy thử xem các tập đoàn, tổng công ty nhà nước đã làm được gì cho đất nước sau khi được ưu ái cho vay nhiều như vậy.

Họ làm được chủ đạo nè , làm quả đấm thép nè , làm chủ trương quan trọng của đảng nè…đủ thứ , sao không được hả?- Sé dẫn Nhân dân ta tới thiên đường bấy giờ.   —Khoản nợ khổng lồ gần 1,35 triệu tỷ của ông lớn nhà nước  (VEF)

Chỉ đạo, điều hành của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ nổi bật tuần 25-29/11   (CP)   —Động thổ khu chế biến sâu titan lớn nhất Việt Nam  (TN)

Vẫn khẳng định không có bằng chứng vắc xin Quinvaxem gây tử vong (TN)   —Đề xuất nghỉ Tết Nguyên đán 9 ngày  (VNN)

Trẻ chết nhiều, vắc-xin vô can!  (NLĐ)  –Lãnh đạo Bộ Y tế nhấn mạnh 1 trẻ tử vong vì sốc phản vệ sau tiêm vắc-xin không bằng tính mạng của 1,5 triệu trẻ khác không được tiêm chủng nên nếu ngừng tiêm sẽ gây ra nhiều hệ lụy

Từ nay, nhà ai nấy giỗ  (DNSGCT /TVN)  -Nhưng vẫn là quê hương có đất có vườn có sông có núi – là những thứ thế hệ con cháu có muốn phá hoại cũng không nhanh bằng lòng dạ con người tàn phai…
Con số nào đúng?   (TBKTSG) – Không cần là tài năng toán học, ai cũng biết sự khác biệt giữa 1% và 30% là rất lớn. Thế nên giải thích vì sao có sự khác biệt này quả là một bài toán khó đối với Bộ trưởng Nội vụ Nguyễn Thái Bình khi ông đăng đàn trả lời chất vấn của các đại …
Chưa thể gọi là đại án tham nhũng  (LĐ) -Vậy là còn đứa ĐẠI tham nhũng , dzụ này chưa Đại tham nhũng- Có lý.

Kinh tế

Kinh tế Nhật trên đường thoát giảm phát   -(RFI)   —-Hàn Quốc sẽ tham gia TPP ?-(RFI)
Thống đốc Ngân hàng cấm các ngân hàng tăng lương, thưởng  – (ĐV)   —Hàng ngàn lao động không lương, thưởng Tết  (GDVN)
30.000 tấn đường và những nguy cơ “sống còn” của ngành mía đường  (GDVN)   —-Nhà đầu tư nước ngoài rối vì thủ tục  (TN)

Thúc ép các địa phương cải cách  (TT)    —-Những phụ nữ siêu giàu cùng nhóm tỷ phú Phạm Nhật Vượng  (VEF)

Sữa tươi đâu ra mà nhiều thế?  (VEF)   —- Giá vàng đồng loạt tăng vọt phiên cuối tuần  (VOV)

Độ rủi ro tài chính của doanh nghiệp vẫn cao  (TBKTSG)   —-Cho DN nợ xấu vay tiếp, nên không?  (TBKTSG)

“Đã qua rồi thời kỳ thi nhau trồng ca cao”   (TBKTSG Online) – Chỉ trong vòng mấy tháng có gần 3.600 héc ta trồng ca cao bị chặt bỏ. Vì thế, các tỉnh có diện tích trồng ..

Nhà đầu tư nước ngoài giảm mua cổ phiếu  (TBKTSG)   —-Táo và tỏi Ninh Thuận được cấp nhãn hiệu bảo hộ  (NLĐ)

Lẽ ra phải thu sớm   (TBKTSG) – Thu cổ tức của Nhà nước tại các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) là vấn đề được công luận lên tiếng từ lâu nhưng tại kỳ họp Quốc hội lần này mới được Chính phủ đề xuất và cũng đã được Quốc hội thông qua ngay. Một nguồn lực rất lớn của Nhà nước đã để lại doanh nghiệp từ nhiều năm nay …

Không nhằm lúc thị trường bết bát, thu hồi dự án hoang  (Infonet) –“Để có được dự án, các chủ đầu tư cũng phải chi nhiều tiền để “chạy” quan chức, giờ nói thu hồi không phải chuyện dễ làm…Nếu thị trường đang…

6 nhà xuất bản “tên tuổi” có nguy cơ phá sản  (Infonet)

Thế giới

Chiến đấu cơ Trung Quốc tuần tiễu vùng phòng không-(RFI)    —-Global Times : Nhật phải là mục tiêu chính của vùng phòng không-(RFI)  —“Vùng phòng không” Trung Quốc : Cơ hội vàng cho Mỹ -(RFI)   —-TQ điều chiến đấu cơ ‘kèm’ Mỹ và Nhật  (BBC)

Đài Loan lên tiếng về vùng xác định phòng không của TQ  (RFA)

Thái Lan : Người biểu tình xâm nhập tổng hành dinh lục quân-(RFI)    —Người biểu tình ở Thái Lan tiếp tục gây sức ép đòi Thủ tướng từ chức  (VOA)   —‘Thái Lan sẽ không có bầu cử sớm’  (BBC)

Obama khó thuyết phục Quốc hội Mỹ về thỏa thuận hạt nhân Iran-(RFI)   —-Phó Tổng thống Hoa Kỳ công du Á Châu   (VOA)   —-Chris Christie dẫn đầu danh sách đề cử đảng Cộng Hòa 2016  (NV)   —Singapore im lặng trước cáo buộc giúp Mỹ nghe lén  (RFA)

Nhật truy lùng thủ phạm bắn rocket gần căn cứ Mỹ  (RFA)

Châu Âu ký hiệp định liên kết với Gruzia và Moldavia-(RFI)   —-Tư pháp Nga : Tham nhũng tày trời nhưng chỉ bị buộc tội bất cẩn-(RFI)  —Nga thả thành viên Greenpeace cuối cùng còn bị giam giữ-(RFI)

Tiếp tục biểu tình tại Ukraina   (VOA)  –Người Ukraina tiếp tục biểu tình chống lại quyết định của chính phủ không ký hiệp ước thương mại với EU nhưng lại gia tăng các mối quan hệ với Nga    —-Ukraina nói việc gia nhập EU tùy thuộc vào viện trợ  (VOA)

Quân đội Ai Cập chuẩn bị bám trụ lâu dài -(RFI)    —Chính quyền Ai Cập đe dọa đàn áp mạnh các cuộc biểu tình-(RFI)

Tân Tư lệnh quân đội Pakistan nhậm chức  (VOA)   —NATO điều tra tin trẻ em thiệt mạng trong cuộc không kích ở Afghanistan  (VOA)

LHQ lập kế hoạch dài hạn giúp nạn nhân bão Haiyan ở Philippines  (RFA)

Nạn thiếu ăn, suy dinh dưỡng vẫn lan rộng tại Bắc Triều Tiên-(RFI)   —Quốc tế báo động về thảm cảnh trẻ em Syria tỵ nạn-(RFI)

Tập đoàn PetroChina bị kiện gây ô nhiễm-(RFI)    —-Iraq: Tìm thấy 18 tử thi ở mạn bắc Baghdad  (VOA)    —-5 lý do khiến người Nga chết sớm hơn so với người dân châu Âu  (Vietinfo)

Tần Cương: Cái gì luật pháp quốc tế không cấm thì Trung Quốc cứ làm  (GDVN)   –Một lối lý luận biện chứng duy vật rất là “duy vật” – Hay đáo để , thế mới là ở xứ thiên đường chớ.

Nga triển khai Lực lượng Phòng không vũ trụ tại Bắc Cực  (GDVN)    —Trung Quốc xuống nước  (NLĐ)

Giới “diều hâu” Nhật Bản muốn tăng cường quốc phòng chống Trung Quốc  (Infonet)

Văn hóa – Giáo dục – Khoa học – Xã hội – Môi trường

Quậy phá để… phụ huynh quan tâm  (TN)

‘Trận đánh lớn’ của giáo dục (VNN)

Cô giáo nhặt rác nuôi chồng bị bệnh  (VNN)

“Có thể xem xét vụ đánh người dã man đó là hành vi cố ý giết người”   (GDVN)   —NTD chưa được bảo vệ khi còn thờ ơ với quyền lợi của mình  (GDVN)   —-Sài Gòn sắp ngập nặng trong triều cường 1,61m  (TT)

Bảo bối của ông Dũng lò vôi đi kiện Chủ tịch Bình Dương  (VNN)   —Xây sân bay trực thăng không phép giữa Hà Nội  (VNN)   —-Phú Yên: Chánh văn phòng huyện bị đề nghị cách chức  (VOV)

Thảm án sau lũy tre làng(TN)    —-Hoảng loạn vì cháy chung cư giữa đêm(TN)   —- Cháy xưởng gia công muỗng inox xuất khẩu  (VOV)  —-Vợ chồng có gì cũng đốt: Vợ sinh non, chồng lại đốt đồ  (TN)

Cướp giật ở Tiền Giang, chạy đến Tây Ninh vẫn không thoát  (TT)   —Dân Việt phát cuồng săn hàng Black Friday bên Mỹ  (VNN)  —Bố mẹ chồng nhập viện tâm thần vì nàng dâu  (VNN)   —-Vợ chồng chết bất thường trong nhà trọ  (NLĐ)

Cảnh sát cơ động vòi tiền  (NLĐ)  –Anh cảnh sát cơ động gợi ý: “Sao? Giờ muốn lập biên bản hay đóng phạt tại chỗ?”. Người thanh niên tỏ ra không hiểu, CSCĐ liền bảo đưa 200.000 đồng rồi sẽ cho đi. Khi người thanh niên nói không mang đủ tiền, anh CSCĐ phán: “Thôi, đưa đây một trăm!”…

Cán bộ Công ty môi trường đô thị đòi đập máy ảnh phóng viên  (Infonet)

Dân tố máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất làm tốc mái nhà  (NLĐ)     —“Quan hệ” xong, xuống tay sát hại người yêu cũ  (NLĐO)-Nghi vấn bé gái 5 tuổi bị xâm hại  (NLĐ)

Ngày toilet, chơi sang và… ‘bố tròn con vuông’

-Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn “bố tròn con vuông” hay tiếp tục… khó đẻ?          

I– Kinh tế bao giờ cũng là xương sống của cơ thể xã hội một quốc gia. Nếu vậy, thì cơ thể xã hội Việt Nam chúng ta hiện đang trong tình trạng … loãng xương, không biết bao giờ mới có thể đi nhanh trên hành trình văn minh và hiện đại.

Bởi nhìn vào khu vực kinh tế nhà nước được coi là chủ đạo, những tháng năm này toàn thấy kêu lỗ.

Mới đây, Ts Nguyễn Minh Phong có hẳn một bài viết mang tính lý luận bênh vực cho khái niệm kinh tế Nhà nước với những diễn giải giảm nhẹ ảnh hưởng khuynh loát của khu vực này, thì thực tiễn, với sự yêu chiều từ vốn đầu tư tài chính, hạ tầng cơ sở vật chất và đặc biệt là cơ chế xin- cho mang nặng dấu ấn thời bao cấp vẫn nghênh ngang mũ áo, ghế trên ngồi tótsỗ sàng, DNNN vẫn cứ là ông hoàng ngự trị của một nền kinh tế.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp

Có điều tài năng kinh bang tế thế lại không được sỗ sàng như cái cách ngồi mâm trên. Công bố của Bộ Tài chính cho thấy nhiều tập đoàn, tổng công ty lấy “lỗ làm lãi”, khiến lương bình quân của người lao động giảm sút hẳn:

Mức lỗ bình quân của DNNN cao gấp 12 lần khu vực ngoài quốc doanh (?) Tổng lỗ tính đến năm 2011 của 13 tập đoàn, tổng công ty lên tới 48.104 tỉ đồng, đứng đầu là Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), Tập đoàn Xăng dầu (Petrolimex), Tổng Công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines)

Trong mọi sự đứng đầu, hẳn kiểu đứng đầu này xấu hổ nhất.

Nếu biết rằng, kinh tế VN phát triển kiểu một mình một chợ, trong khi bức tranh sắc màu kinh tế thế giới năm 2014, theo khảo sát của Hãng tin Reuters, phân tích của các chuyên gia kinh tế thế giới dự báo có nhiều gam hồng.

Credit Suisse (Ngân hàng chuyên cung cấp các dịch vụ tài chính, trụ sở tại Thụy Sĩ) cho rằng tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 sẽ từ 2,9% lên 3,7% (năm 2012 là 3,1%), trong đó, tốc độ tăng trưởng kinh tế các nước phát triển sẽ gấp đôi- 2,1%, các thị trường mới nổi có khả năng tăng từ 4,7% đến 5,3%.

Deutsche Bank (Tập đoàn ngân hàng tư nhân lớn nhất nước Đức) dự đoán tỷ lệ này là 3,7%, đặc biệt kế hoạch cải cách của Trung Quốc sẽ tác động sâu sắc và lâu dài đến hiệu quả kinh tế.

Goldman Sachs (Ngân hàng đầu tư và hãng chứng khoán toàn cầu- Mỹ) dự báo tăng trưởng kinh tế toàn cầu năm 2014 tăng lên 3,6%, tại các nước phát triển sẽ tăng gấp đôi lên 2,2%. (Thời báo KTSG, ngày 25/11)

Nhìn vào những dự báo của kinh tế thế giới, kinh tế VN vẫn đang một màu xám xám, bên một màu hồng hồng…(xin lỗi nhạc sĩ Trần Tiến).

Cái màu xám xám ấy có sự góp sức của 03 “cây cọ” kém cỏi:

Năng lực điều hành kém của các tập đoàn, tổng công ty, gắn với tính minh bạch không sòng phẳng trong quản lý. Bên cạnh quản lý Nhà nước quá lỏng lẻo, thậm chí thả nổi.

Sự đầu tư ngoài ngành thua lỗ của nhiều DNNN, và giờ đến lúc phải thoái vốn ngoài ngành, lại đối đầu với nguy cơ giẫm chân tại chỗ.

Sự lũng đoạn của các “nhóm lợi ích”, do bản chất của cơ chế quản lý các DNNN là xin- cho rất nặng nề; cũng là nguồn cơn của tệ nạn tham nhũng.

Cái màu xám xám đặt trong bức tranh tổng thể về kinh tế, mới thấy kinh tế VN vẫn tiếp tục ca bài tôi đi về đâu hỡi tôi? Mà theo Viện trưởng Kinh tế VN Trần Đình Thiên, kỷ lục lạm phát của VN đã vượt qua tất cả các quốc gia trong khu vực, tăng lên tới hơn 18% năm 2011 và 6,8% năm 2012, cao hơn nhiều so với mức trung bình khoảng 3% của các nước như: Trung Quốc, Indonesia, Philippines và Thái Lan.

Tái cơ cấu (TCC) kinh tế, vì thế, là mệnh lệnh sinh tử của thời đại. Chủ trương đúng đắn ấy tưởng đâu sẽ được triển khai tích cực bởi lợi ích phát triển một quốc gia. Tuy nhiên, hai năm qua, TCC kinh tế vẫn như người chửa trâu không chịu sinh nở. Vì sao?

Dấu hiệu thành công đầu tiên của TCC mới là việc ban hành văn bản chính sách mang tính hành chính. Là gần 70 tập đoàn, tổng công ty DNNN được phê duyệt đề án TCC, và hơn 100 phương án sắp xếp đổi mới DN của các bộ, ngành được thông qua.

Nhưng thực tiễn, sự khó đẻ nằm ngay trong chính thứ tư duy tiểu nông khó hợp tác của người Việt, trong lợi ích của các “nhóm lợi ích”. Đó là vật cản âm thầm mà ngang ngược.

Hãy xem, nội dung đầu tiên của TCC nhằm vào thị trường tài chính, đầu tư, theo các chuyên gia kinh tế, có 04 vấn đề lớn cần giải quyết: Minh bạch, cơ chế giám sát, quản trị theo thông lệ quốc tế tốt nhất, tái cấu trúc lại ngân hàng trong đó có vấn đề nợ xấu. Nhưng Ts Lê Đăng Doanh cho biết,“đụng đâu cũng vướng lợi ích nhóm, thiếu thực lực. Có gì để đảm bảo không gây ra nợ xấu nữa, khi không xem xét về chính sách quản lý, giám sát các ngân hàng”.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp

Mục tiêu ưu tiên của TCC là nhằm giảm đầu tư Nhà nước, tăng đầu tư tư nhân. Vậy nhưng, phát hiện một cách tinh tế, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nhận định, việc giảm tỷ trọng đầu tư công/GDP trong 02 năm qua chủ yếu do những khó khăn của kinh tế vĩ mô, khan hiếm nguồn lực hơn là do nỗ lực TCC đầu tư.

Trong khi đó, tiến trình cổ phần hóa hết sức chậm chạp. Cả nước mới có 29 DN được cổ phần hóa. Đặc biệt, tư duy tiểu nông trở thành “bản sắc văn hóa” trong cách làm kinh tế. Dù trước yêu cầu TCC kinh tế, nhưng tỉnh nào tỉnh đó vẫn muốn có các dự án đầu tư do chính mình đề xuất và quản lý. Rút cục, 63 tỉnh, thành phố là 63 nền kinh tế chia rẽ, nơi chồng chéo, nơi phân tán, giữa cung và cầu, mạnh ai nấy ăn, thiệt dân nấy chịu.

Sự trì trệ, chậm chạp của TCC kinh tế, đặc biệt ở khối DNNN còn ở chỗ, TCC tăng tính tự chủ gắn với tự chịu trách nhiệm xã hội, xóa bỏ cơ chế xin- cho, thì còn đâu đất cho các loại “hoa hồng” nảy nở? Không phải không có lý khi người ta nói, trước khi TCC kinh tế, phải TCC tư duy- đó chính là cải cách thể chế, xây dựng nền quản trị quốc gia văn minh, khoa học, phù hợp quy luật thực tiễn, trong đó pháp luật thực sự thượng tôn.

Nếu không, cho dù xã hội hô hào TCC kinh tế, thì một sự bất công, bất bình đẳng giữa con người với con người, giữa các thang bậc gía trị lao động trong xã hội vẫn tiếp tục xảy ra, chứa chất bất bình, phẫn nộ và châm ngòi cho sự bất an về tinh thần, bất ổn về tâm lý và niềm tin, bởi đủ các tầng lớp “cường hào” mới…

Mà vụ việc lương khủng– cao nhất hơn 03 tỷ/ năm, thấp nhất hơn 01 tỷ/ năm của gần 20 vị sếp ở các tập đoàn, tổng công ty, DNNN tiếp tục được phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật chỉ là một trong nhiều ví dụ sinh động về thang giá trị đảo ngược.

Khiến nhà báo Bùi Hoàng Tám phải sử dụng “nghệ thuật sắp xếp” hình tượng bất công cay đắng này như… thơ: Sếp giàu có mà để nhân viên đói nghèo là sự bất nhân/ Sếp giàu có nhờ sự bớt xén mồ hôi, công sức của người lao động là bất lương/Sếp giàu có nhờ tham nhũng, tham ô là gian tham/ Sếp giàu có bằng nỗi đau và sự trả giá của cộng đồng là độc ác.

Tái cơ cấu kinh tế trong rẽ ngoặt mới này, liệu sẽ hứa hẹn sự “bố tròn con vuông” hay tiếp tục khó đẻ?

Trong khi cơm áo không đùa với nhân dân. Đau cả thể chất…

II– Và cũng đau cả bụng.

Sao không đau bụng được, vì cái sự hài hước, buồn cười nó vẫn luôn nảy nở trong đời sống vốn nhiều bi hài này. Nó nhắc nhở người Việt nhớ ra cái tính lạc quan nhất nhì thế giới của dân tộc mình.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp
Nhà vệ sinh được tận dụng bán hàng ở Hồ Hoàn Kiếm. Ảnh: Bá Đô/ VnExpress

Đó là cách đây hơn tuần, khi Liên Hợp Quốc vừa ra tuyên bố lấy Ngày 19/11 là Ngày Toilet Thế giới đầu tiên, thì lập tức, báo chí xôn xao vụ việc Hà Nội chủ trương đầu tư 14 nhà vệ sinh công cộng với tổng mức đầu tư 15 tỷ đồng. Toàn bộ chi phí lấy từ tiền ngân sách của thành phố, dự kiến sẽ khởi công xây dựng vào năm 2014.

Nhấn mạnh ý tưởng nghiêm túc Ngày Toilet Thế giới, ông Mark Neo, Phó Đại diện thường trực của Singapore tại Liên Hợp Quốc khẳng định, không quan tâm báo chí và cộng đồng có cười cợt đề xuất này hay không, bởi đây là việc làm cần thiết để giúp mọi người trên thế giới nhớ đến tầm quan trọng của một hệ thống nhà vệ sinh tốt hơn cho tất cả mọi người, chứ không phải là chuyện mua vui cho thiên hạ.

Nhưng người Việt đâu có đùa. Vì việc thiết kế nhà vệ sinh tiền tỷ là chuyện nghiêm túc của Hà Nội. Con số đầu tư ước tính cho một nhà vệ sinh nhanh chóng được công khai trên các báo, tính đến cả con số lẻ.

Hà Nội chưa phải nơi đi đầu. “Chơi sang” phải kể đến các tỉnh nghèo như Thừa Thiên- Huế, Quảng Bình, Quảng Ngãi, khiến người dân kính cẩn gọi là nhà vệ sinh dát vàng. “Dát vàng” thật, vì mỗi nhà ngót nghét cũng nửa tỷ đồng. Có điều, miền Trung vốn nghèo khó, con đường giải quyết một trong “tứ khoái” của con người, từ lúc là quận công… giữa đồng, đến lúc chễm chệ ngồi trong nhà “dát vàng”, không phải là bước tiến chung của văn minh, mà lại là bước thụt lùi về phẩm cách của một số vị nào đó có “trách nhiệm” dát vàng những nhà vệ sinh này.

Vì thế lẽ ra phải cười, người Việt nửa cười nửa mếu.

Hồi ức nhà vệ sinh “dát vàng” giờ sắp tái hiện tại Hà Nội, dù trước đó thành phố xây hàng chục nhà vệ sinh bằng thép giá 600 triệu đến hơn 01 tỷ đồng, được lắp đặt từ năm 2010 nhưng chưa một lần nào được đánh giá hiệu quả sử dụng. Khiến ông Phan Đăng Long, Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội vừa nghi ngờ vừa ước ao, khi cho rằng, đó là chủ trương rất đúng nhưng về mức giá thì phải chờ thẩm tra, và nếu có nhà vệ sinh tiền tỷ đó, cũng nên thử xem.

Không chỉ có ông Phan Đăng Long, rất nhiều bạn đọc, khi nghe số tiền tỷ cho một nhà vệ sinh “dát vàng”, cũng mơ về… một nơi gần lắm.

Và dù chưa được chiêm ngưỡng dung nhan nhà vệ sinh “dát vàng”, bạn đọc ở báo Đất Việt, ngày 23/11, đã đua nhau bình chọn nhà vệ sinh “dát vàng” sẽ trở thành di sản văn hóa thế giới vì những tiêu chí để lại dấu ấn về kiến trúc và tầm nhìn của một nhà vệ sinh hợp thời đại.

Có điều, không phải ai cũng bị tâm phục khẩu phục bởi ý tưởng này. Chứng cớ là mới đây Công ty cổ phần phát triển công nghiệp Thăng Long cho biết, sẵn sàng tham gia đấu thầu dự án 14 nhà vệ sinh của Hà Nội, cho rằng nhà vệ sinh tiền tỷ kiểu đó, chỉ đáng giá tiền triệu, con số cụ thể, từ 300- 350 triệu đồng.

Thật ra, chẳng cứ người trong nghề thiết kế, ngay người dân chỉ nghe giá thành đã thấy quá vô lý. Vô lý như cán bộ Phòng Kế hoạch, đầu tư của Ban quản lý Chỉnh trang đô thị (đơn vị phụ trách xây dựng dự án 14 nhà vệ sinh), đến giờ, lại quay ngoắt 180 độ, cho biết “chưa có thiết kế chi tiết nào cả”.

Nhưng vẫn còn đây, phát biểu chuẩn không cần chỉnh : Người ta ăn của dân không từ một thứ gì. Không biết không từ một thứ gì, có trừ đi… một vài thứ không?

Và cũng vẫn còn đây, cảnh báo của các ĐBQH tại phiên thảo luận về Dự án Luật Đầu tư công, khi ĐBQH Trần Du Lịch phải thốt lên: Tại sao chúng ta đầu tư lôm côm lãng phí thế này?

Khái niệm “lôm côm” dân dã ấy được thể hiện sinh động ở 63 nền kinh tế của 63 địa phương trong cả nước, lớn nhất như các dự án xây dựng hoành tráng, từ sân bay, cảng biển, đến trụ sở công đường lộng lẫy cung điện trọc phú, đến bé nhất như cái nhà vệ sinh, mà ai đó gọi đích danh, là tư duy “nhiệm kỳ”.

Điều đáng nói, trong lúc mục tiêu của TCC kinh tế nhằm giảm đầu tư công, thì đầu tư công được tận dụng triệt để, bởi đầu tư công là cái nguồn tiền ‘Thạch Sanh”. Thế nên, “hoa hồng” lâu nay nở trên bất cứ chất liệu nào, nở trên giấy, trên những chữ ký dự án, trên sắt thép, và nay, nở trên cả “tứ khoái” của con người. Người Việt rất lo sợ thực phẩm ô nhiễm, nhưng cái sự “ăn bẩn” ở một số kẻ nào đó từ lâu lại trở thành món khoái khẩu thượng thặng.

tái cơ cấu, dát vàng, hiến pháp
Bộ trưởng Bùi Quang Vinh. Ảnh: Thu Lý

Vẫn còn đây, phát biểu của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư tại phiên họp tổ chiều 18/11, phải chấm dứt ngay cách làm như từ trước đến nay trong đầu tư, phải công khai, minh bạch, nếu không như vậy thì đất nước sẽ xuống bờ vực thẳm. Đất nước này cần sự minh bạch, đất nước này cần không có sự tham nhũng.

Thật ra, không quốc gia nào không cần sự minh bạch, và cần sự tham nhũng. Nhưng tham nhũng chỉ buộc phải ra đi khi minh bạch đến và ngự trị. Sự minh bạch chỉ đến bằng một cơ chế, một nền quản trị khoa học “pháp trị” đúng nghĩa.

Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã được thông qua, rồi đây sẽ có trở thành “thượng phương bảo kiếm”, cho một xã hội phát triển lành mạnh, văn minh, thăng tiến hay không?

Câu hỏi đó, xin dành hỏi gần 500 ĐBQH. Những người phải chịu trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc, trước lịch sử!

Kỳ Duyên

Một nét vẽ cong, cả trăm nhà dân bị xoá sổ

Công trình 7.500 tỷ đồng chưa rõ ngày về đích 

TPO – Dự án cầu Nhật Tân được Bộ GTVT phê duyệt năm 2006 nhưng sau đó không lâu, UBND TP Hà Nội bất ngờ gửi công văn 3453 (8/8/2006) đề nghị Bộ điều chỉnh phạm vi chiếm đất của nút giao Phú Thượng.

Tiền hậu bất nhất

Mục đích việc điều chỉnh này là để dự án cầu Nhật Tân không cắt vào các khu đất dự án biệt thự D1, D3 Vườn Đào và khu đất của Công ty xây dựng giao thông đô thị. Không hiểu sao sự bất nhất này sau đó lại được Bộ GTVT nhanh chóng chấp thuận  bằng quyết định 2147 ngày 12/7/2007.

Do phải né nhiều công trình, nên quy hoạch dự án cầu Nhật ân bị điều chỉnh, ảnh hưởng đến hàng trăm hộ dân
Do phải né nhiều công trình, nên quy hoạch dự án cầu Nhật Tân bị điều chỉnh, ảnh hưởng đến hàng trăm hộ dân.

Nhiều người dân tổ 47 D, phường Phú Thượng phân tích: Nếu như Hà Nội viện dẫn trong công văn 3453 rằng, các dự án D1, D3 biệt thự Vườn Đào thành phố đã giao thực hiện? Điều này hết sức vô lý! Bởi lẽ Bộ GTVT phải thống nhất quy hoạch với Hà Nội rồi mới phê duyệt dự án nút giao. Quá trình 4 năm khảo sát, nghiên cứu, lập dự án không thể nói là cả Hà Nội và Bộ GTVT không nắm được sự tồn tại của các dự án đô thị hàng chục nghìn m2 nằm trong phạm vi chiếm đất của nút giao Phú Thượng.

Người dân cũng rất bức xúc vì Hà Nội còn đề nghị điều chỉnh phạm vi chiếm đất của nút giao Phú Thượng để không cắt vào Khu đất của Công ty xây dựng giao thông đô thị đang triển khai xây dựng chung cư cao cấp, văn phòng cho thuê và khách sạn.

Trả lời ý kiến của dân về sự thay đổi bất ngờ này, các cơ quan chức năng luôn khẳng định chung chung như đã tiến hành lấy ý kiến nhân dân để báo cáo cấp trên khi lập dự án. Nhưng ngày 20/7/2007 (tức là sau 8 ngày Bộ GTVT có quyết định 2147 điều chỉnh quy hoạch nút giao Phú Thượng) TEDI cùng UBND phường Phú Thượng mới phát phiếu điều tra thêm một số hộ dân bị ảnh hưởng.

Sau đó, Ban quản lý dự án 85 mới thỏa thuận bổ sung, điều chỉnh chỉ giới đường đỏ khu vực nút giao Phú Thượng, trong đó điều chỉnh chỉ giới đường đỏ tuyến đường dẫn thẳng vào cụm dân cư số 7 phường Phú Thượng. Điều này cũng minh chứng rằng nhiều hộ dân tổ 47 B,C,D cụm 7 phường Phú Thượng không nằm trong quy hoạch ban đầu theo Quyết định số 650 năm 2006 của Bộ GTVT.

Khi mọi khuất tất dần được sáng tỏ, phía Hà Nội khẳng định quy hoạch nút giao Phú Thượng có bán kính chính xác là 285m, nhưng phía Bộ GTVT lại khẳng định ranh giới quy hoạch cho phép nghiên cứu nút giao Phú Thượng với bán kính trên 300m? Vậy đâu là con số chuẩn? Chỉ với sự phóng khoáng một đường vẽ thôi đã có hàng vạn m2 đất bị thu hồi và quét băng chỗ ở cả trăm hộ dân.

Thứ trưởng Bộ GTVT Nguyễn Hồng Trường khẳng định, hồ sơ thiết kế về nút giao Phú Thượng đều được thông qua từ cấp quận, huyện, đến cấp TP Hà Nội… Nhưng ông Nguyễn Văn Thịnh, Phó Chánh văn phòng UBND TP Hà Nội lại khẳng định: Công văn 3453 của Hà Nội gửi Bộ GTVT đề nghị điều chỉnh phạm vi lấy đất của nút giao Phú Thượng là để phù hợp với quy hoạch đã có từ trước. Ông cũng cho rằng, đề nghị điều chỉnh chỉ là ý kiến của Hà Nội còn việc chấp thuận hay không là do Bộ GTVT quyết.

Chỉ đạo của Thủ tướng, bao giờ mới triển khai?

Những khuất tất trong điều chỉnh quy hoạch nút giao Phú Thượng thuộc dự án cầu Nhật Tân đã khiến hàng trăm hộ dân tổ 47 B,C,D cụm 7 phường Phú Thượng bỗng dưng mất nhà, mất đất. Đây là căn nguyên chính gây bức xúc, khiếu kiện, kéo dài và đẩy người dân vào thế bất hợp tác với chính quyền.

Thường trực tiếp công dân của Trung ương Đảng và Nhà nước, Văn phòng Chính phủ, Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị cũng đã chuyển đơn thư khiếu nại, kêu cứu của người dân đến Bộ Giao thông Vận tải và UBND TP Hà Nội để xem xét, xử lý và giải quyết theo quy định của pháp luật.

Ngày 17/12/2012, Văn phòng Chính phủ đã có Công văn số 10318/VPCP truyền đạt ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ yêu cầu UBND thành phố Hà Nội kiểm tra, giải quyết khiếu nại của người dân theo quy định của pháp luật nhưng đến nay mọi việc vẫn giậm chân tại chỗ.

Bức xúc trước việc điều chỉnh quy hoạch nút giao Phú Thượng ảnh hưởng đến đời sống của nhân dân, Chi bộ 7C phường Phú Thượng đã phải ban hành Nghị quyết chuyên đề số 07/NQ-CĐ ngày 20/9/2010 về việc tổ chức thực hiện công tác giải phóng mặt bằng cầu Nhật Tân trên địa bàn. Không có cách nào khác, các hộ dân đã buộc khởi kiện chính quyền ra toà với hy vọng sẽ được phân định đúng sai.

                                                                                                Nhóm PVTS

Toán “xạo” và đồng dao phản cảm

(Dân trí) – Một số bài toán, bài đồng dao gây sốc mới đây tác động xấu đến cả tư tưởng, tình cảm của con người. Nếu chúng ta không kịp thời dẹp bỏ, chấn chỉnh thì hậu quả thật khôn lường đối với việc giáo dục nhân cách và lẽ sống cho tuổi trẻ hiện nay.

(minh họa: Ngọc Diệp)
(minh họa: Ngọc Diệp)
Gần đây, cộng đồng mạng hết sức bức xúc trước những sai sót không đáng có của sách giáo khoa, sách tham khảo mà điển hình là hai bài tập Toán sau đây: Nam năm nay 4 tuổi. Bố Nam gấp 3 lần tuổi của Nam. Hỏi bố Nam năm nay bao nhiêu tuổi? Đáp án được đưa ra là bố Nam… 12 tuổi. Và: Em có 5 ngón tay, chặt đi 2 ngón hỏi còn mấy ngón?

Độc giả chưa hết bàng hoàng bởi những bài toán phi lí, phản giáo dục ấy thì trên báo Lao động, tác giả Đặng Bá Tiến lại phát hiện một bài Đồng dao gây sốc trong cuốn sách “Đồng dao dành cho trẻ mầm non” do Nhà xuất bản Mỹ thuật ấn hành năm 2012 (số đăng ký KHXB: QĐ.87-2011/CXB/36-04/MT ngày 12.10.2011): “Ở với ai/ Với bà/ Bà gì?/ Bà ngoại/  Ngoại gì?/ Ngoại xâm/ Xâm gì?/ Xâm lăng… Ao gì/ Ao cá/ Cá gì?/ Cá quả/ Quả gì?/ Quả đấm.”

Không thể tưởng tượng nổi một nhà xuất bản danh tiếng lại có thể cho ra lò cái thứ đồng dao bệnh hoạn, đầu độc tâm hồn trẻ em như thế. Kết thúc bài đồng dao là “Quả đấm” kèm theo hình ảnh minh họa cũng là… quả đấm !!!

Ở trang 17 cuốn sách nói trên còn có bài Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng, nội dung đúng là “nhăng cuội” và đầy bạo lực:

“Ông Nhăng mà lấy bà Nhăng

Đẻ được con rắn thằn lằn cụt đuôi

Ông Nhăng bảo để mà nuôi

Bà Nhăng đập chết đem vùi đống tro

Ông Nhăng bảo để bà kho

Bà Nhăng đập chết đem cho láng giềng”

Làm sao mà phụ huynh và cả xã hội có thể yên tâm trước những bài học dạy cho trẻ lại  phi giáo dục, phi nhân tính như vậy ? Đừng nghĩ đây chỉ là một vài sơ suất nhỏ, một vài lỗi kĩ thuật như cái cách mà người ta vẫn thường ngụy biện cho những sai lầm chết người được phát hiện gần đây trong nhiều cuốn sách dành cho lứa tuổi học đường.

Trong chương trình “Dân hỏi Bộ trưởng trả lời” trên VTV1 tối 24/11, khi trả lời câu hỏi của khán giả về những bài học được dạy cho học sinh nêu trên, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận nêu rõ: đây là một biểu hiện tác động tiêu cực của kinh tế thị trường vào giáo dục. Cũng theo nhận định của Bộ trưởng, những tài liệu kiểu này do những người viết không đủ kiến thức về khoa học giáo dục, thiếu trách nhiệm. Nhưng lại được nhà xuất bản, nhà in chạy theo những đồng tiền đơn thuần đưa ra thị trường và xâm nhập nhất định vào nhà trường.

Chúng ta đồng tình với ý kiến của Bộ trưởng nhưng cũng không khỏi băn khoăn, trăn trở: Liệu có phải những người viết sách không đủ trình độ và thiếu trách nhiệm khi những bài học vô lối như thế ai cũng có thể nhận ra? Liệu có phải một số nhà xuất bản, nhà in quá vì chạy theo đồng tiền và trên tất cả, như Bộ trưởng khẳng định đấy là biểu hiện tiêu cực của kinh tế thị trường vào giáo dục?

Những bài toán, bài đồng dao nói trên không còn dừng lại ở phạm vi một bài học cụ thể nữa. Nó vượt lên trên sự nhận thức thông thường, tác động xấu đến tư tưởng, tình cảm của con người. Nếu chúng ta không kịp thời dẹp bỏ, chấn chỉnh thì hậu quả thật khôn lường đối với việc giáo dục nhân cách và lẽ sống cho tuổi trẻ hiện nay.

Nguyễn Duy Xuân

Trung Việt dừng tin vụ nô lệ London?

Vụ ba phụ nữ bị cầm giữ như nô lệ tại Nam London đã không còn được báo chí Trung Quốc đăng tải sau khi điều tra của cảnh sát Anh xác nhận thủ phạm là một cặp cựu đảng viên cộng sản phái Maoist gốc từ Ấn Độ.

Hình hồi nhỏ của Siti Wahab, một trong ba ‘nô lệ’ được cứu

Cũng giống như Trung Quốc, truyền thông chính thống ở Việt Nam có vẻ đã dừng tin này sau nhiều ngày đăng tải dù hiện chưa rõ chuyện liên quan đến chủ nghĩa Mao có ảnh hưởng gì đến Việt Nam hay không.

Theo BBC Monitoring hôm 27/11, truyền thông Trung Quốc ban đầu đưa nhiều tin về vụ ba phụ nữ bị bắt giam trong một căn nhà ở Brixton, quận Lamberth, London.

Trang Nhân Dân Nhật báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc nói vụ việc này “làm cả thế giới choáng váng” và trích nguồn từ Anh ở London còn “hàng nghìn nô lệ” chờ được cứu thoát.

‘Nhục nhã cho London’

Hoàn cầu Thời báo cũng chạy tin rằng nước Anh “đầy tệ nạn nô lệ” của thời hiện đại.

Báo này còn nói đây là một sự nhạo báng với “nhân quyền và tự do của xã hội Phương Tây”.

Đài Phát thanh Quốc tế của Trung Quốc (CRI) hôm 26/11 còn gọi “đây là chuyện nhục nhã, mỉa mai” với xã hội “tự do Anh Quốc”.

Nhưng cho đến ngày 25/11 báo chí chính thống Trung Quốc đột nhiên ngừng đưa tin và bình luận về vụ việc.

Tuy vậy, vẫn theo BBC Monitoring, dân mạng Trung Quốc tiếp tục khai thác tin mới nhất rằng các thủ phạm thuộc một nhóm tín đồ của chủ nghĩa Mao.

Một số người còn so sánh xã hội Trung Quốc thời Mao và nạn cưỡng bức nô lệ thời nay:

“Hai thủ phạm chắc đã phải nghiên cứu nghiêm túc sự tinh tuý của chủ nghĩa Mao: lừa người bằng niềm tin và biến họ thành nô lệ”, dân mạng ký tên Fried Bacon viết trên Weibo.

Một người khác, ký tên Tuozhidailuwang thì nói vụ ở London chẳng thấm gì so với tác động của chủ nghĩa Mao với nước Trung Quốc hiện nay:

Tờ Hoàn cầu phê phán vụ việc nhưng hóa ra lại nhận được cái tát

“Đây đã làm gì, so với hơn một tỷ người bị giam cầm hơn 60 năm.”

Một số người cũng ghi nhận sự thay đổi của báo chí nhà nước:

“Tờ Hoàn cầu phê phán vụ việc nhưng hóa ra lại nhận được cái tát,” người dùng Weibo tên là Veiled Man in Desert viết.

Cũng có tin đài truyền hình CCTV đã dựng một phóng sự về vụ “nô lệ London” nhưng phải cắt ngắn vì diễn biến mới.

‘Nỗi nhục London’

Tại Việt Nam cũng có vẻ như báo chí chính thống chỉ đưa tin về vụ giam cầm phụ nữ ở London trong vài ngày cho đến khi tin tức lộ ra rằng các thủ phạm từng là đảng viên cộng sản.

Khi còn đưa tin về vụ việc, đa số các báo Việt Nam trích nguồn các hãng thông tấn và cả BBC mô tả chi tiết vụ cảnh sát phá án tại London, cứu ra ba phụ nữ.

Nhiều báo viết các nạn nhân “bị tẩy não”.

Riêng có tờ An ninh Thủ đô chạy tựa “Nỗi nhục của London” và trích tin từ báo The Independence của Anh.

Tuy vậy, mấy ngày sau đó, báo Việt Nam ngừng đưa tin trong khi các báo Anh tiếp tục khai thác khía cạnh các đảng phái cánh tả, nhất là phái Maoist đã từng hoạt động ở London ra sao.

Chỉ có trang Thanh Niên cho đến hôm 26/11 có nhắc một chút đến hai thủ phạm Balakrishanan và Chanda rằng “hai người này đến Anh từ những năm 1960 và từng bị cảnh sát bắt giữ vài lần vì tham gia một phong trào chính trị bị cấm trong thập niên 1970”.

Hôm 21/11 vừa qua, hai thủ phạm, ông Aravindan Balakrishnan (73 tuổi) và vợ, bà Chanda (67 tuổi) đã bị bắt tại London.

Các báo Anh cho hay ‘Hợp tác xã Marx –Lenin -Mao’ của họ đã giam các tín đồ, gồm một cụ bà gốc Malaysia 69 tuổi, một phụ nữ Irish 60 tuổi và người phụ nữ 30 tuổi có khả năng là con của bà người Irish và ông Balakrishnan.

Tin mới nhất từ AFP cho hay người phụ nữ Malaysia là Siti Aishah Abdul Wahab, sang Anh du học từ trẻ và bị coi là “mất tích”.

Được biết bà Siti Wahab từng tham gia đảng phái cánh tả ở cả Malaysia và Anh Quốc trước khi bị đưa vào ‘Hợp tác xã’ của ông Balakrishnan.

 

 Vì “hoa hồng”, bác sĩ ưa đóng đinh, bắt ốc


SÀI GÒN 27-11 (NV) .-
Tuy không cần thiết nhưng nhiều bác sĩ tại Việt Nam thích đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân vì nhờ vậy họ được hưởng “hoa hồng”.

 

Một thanh niên bị gãy chân, phải dùng đinh, nẹp, bắt ốc. Xác đinh đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc là cần hay không thường rất khó. (Hình: Phụ nữ TP.HCM)

Y giới chạy theo tiền, vứt bỏ y đức đang là một vấn nạn xã hội nghiêm trọng tại Việt Nam và một phóng sự do tờ Phụ nữ TP.HCM thực hiện, làm người ta thêm nản lòng khi nghĩ tới y giới và y đức. Báo này kể nhiều câu chuyện cho thấy, tình trạng nhiều bệnh nhân được bác sĩ đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương không phải do cần thiết mà chỉ vì làm như thế thì bác sĩ sẽ được tặng “hoa hồng”.

Chẳng hạn, một bệnh viện tư tại Sài Gòn đã yêu cầu cụ ông N.V.B, 72 tuổi, ngụ ở Vĩnh Long, bị “thoát vị đĩa đệm ở thắt lưng, cần phẫu thuật”, phải đóng thêm 70 triệu đồng để “đặt bốn cái nêm, bắt thêm sáu con ốc vào các đốt sống ở thắt lưng”. Do chỉ có thẻ bảo hiểm y tế chứ không có tiền để trả thêm, thân nhân đưa cụ ông N.V.B sang một bệnh viện công. Tại bệnh viện đó, các bác sĩ chỉ phẫu thuật lấy nhân đĩa đệm bị thoát vị ra ngoài. Họ không đặt thêm bất kỳ cái nêm hay bắt thêm bất kỳ con ốc nào vào xương do “không cần thiết”. Chi phí cho ca phẫu thuật chỉ 10 triệu đồng và được bảo hiểm y tế thanh toán toàn bộ, cụ N.V.B không phải trả thêm đồng nào cho “nêm, ốc” mà vẫn có thể đi đứng bình thường như trước.

Tuy nhiên, theo tờ Phụ nữ TP.HCM, lạm dụng đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân không chỉ xảy ra tại các bệnh viện tư. Có rất nhiều bệnh nhân không gặp may như cụ N.V.B, vì nhiều bệnh viện công cũng thiếu tử tế y hệt như bệnh viện tư mà cụ N.V.B từng gặp.

Ông P.T.A, 27 tuổi, ngụ ở Kiên Giang, kể rằng, do chân trái của ông vừa tê, vừa đau, ông đến một bệnh viện công để khám. Các bác sĩ của bệnh viện đó xác định ông P.T.A bị thoát vị đĩa đệm nặng, cần phẫu thuật. Chi phí phẫu thuật được xác định là 10 triệu nhưng ông P.T.A được yêu cầu đóng thêm 25 triệu để mua đinh và ốc bắt vào cột sống.

Do không có tiền, ông P.T.A bỏ cuộc. Vài tháng sau, các triệu chứng tê, đau nặng nề hơn, ông P.T.A đến khám tại một bệnh viện công khác. Bệnh viện công này chẩn đoán y như bệnh viện công ban đầu nhưng xác định không cần đóng đinh, bắt vít. Ca phẫu thuật hoàn tất, chi phí được tính là 7 triệu đồng, ông P.T.A không phải trả thêm đồng nào vì ông có thẻ bảo hiểm y tế.

Tại sao có nhiều bác sĩ thích dùng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân? Một người chuyên chào bán các dụng cụ y tế tiết lộ: “Giống như các trình dược viên (những người chuyên chào bán thuốc), chúng tôi cũng phải trả hoa hồng cho các bác sĩ điều trị và dành nhiều ưu đãi cho những bác sĩ sử dụng nhiều đinh, nẹp, ốc,…”.

Nhân viên này tiết lộ thêm rằng, các dụng cụ đặt vào cơ thể bệnh nhân có rất nhiều loại, giá cả rất khác nhau. Ngay cả ốc sản xuất ở châu Âu, tuy cùng mục tiêu sử dụng nhưng vì chất lượng khác nhau nên giá cũng khác nhau. Có loại chỉ 6 USD một con nhưng cũng có loại đến 60 USD một con. Giá trị của các loại dụng cụ được bác sĩ sử dụng càng lớn thì hoa hồng mà bác sĩ được chia càng nhiều.

Viên Giám đốc của Công ty Trang thiết bị kỹ thuật y tế Sài Gòn xác nhận: Do qua nhiều khâu trung gian, gánh nhiều khoản hoa hồng nên giá đinh, nẹp, ốc bị đẩy lên cao và bệnh nhân lãnh hết. Đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân không chỉ gây tốn kém cho họ mà còn tạo ra nhiều nguy cơ, đe dọa sức khỏe của người bệnh.

Một bác sĩ tên là Vũ Viết Chính, làm việc tại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Sài Gòn, cho biết, sau khi đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc vào xương bệnh nhân, có một số trường hợp, buộc phải lấy ra hết vì nhiễm trùng, sinh hoạt cá nhân bị ảnh hưởng, xương không lành hay các dụng cụ đã đặt vào ảnh hưởng tới chuyện chụp cộng hưởng từ. Việc lấy đinh, nẹp, ốc, ra như thế khiến người bệnh mất máu, đau đớn, gãy thêm xương lành…

Có thể ngăn chặn việc lạm dụng đóng đinh, đặt nẹp, bắt ốc để hưởng hoa hồng hay không? Bà Lưu Thị Thanh Huyền, Phó Giám đốc cơ quan Bảo hiểm xã hội ở Sài Gòn, thú nhận là rất khó vì cùng một tình trạng nhưng giới tính khác nhau, độ tuổi khác nhau thì chuyện có chỉ định dùng đinh, nẹp, ốc hay không, hoặc sử dụng loại nào cũng đã khác nhau. (G.Đ)

Hiến pháp hay Đảng pháp? & Nên ‘giải tán Quốc hội’


Hiến pháp hay Đảng pháp?

Luật sư Vũ Đức Khanh
Viết cho BBCVietnamese.com từ Canada
Biểu quyết tại Quốc hội (ảnh minh họa)

 

Lúc 9:53:09 sáng ngày 28/11/2013, Quốc hội Việt Nam khóa XIII, kỳ họp thứ 6 đã biểu quyết thông qua bản Hiến pháp mới 2013 với 486 phiếu thuận, 2 phiếu trắng và không có phiếu chống trong tổng số 488 đại biểu có mặt đã bỏ phiếu tại Hội trường Quốc hội.

Truyền thông Nhà nước Việt Nam cho biết các vị đại biểu đồng loạt đứng lên vỗ tay mừng “giờ phút lịch sử” sau khi có kết quả như lời của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

Cũng cần nói thêm rằng trên 90% đại biểu Quốc hội hiện nay là đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN).

Hiến pháp 2013 vừa được thông qua có tổng cộng 11 chương, 120 điều, sẽ bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 1/1/2014, trong đó tiếp tục tái khẳng định vai trò độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN về cả 2 mặt chính trị và kinh tế.

Đảng lãnh đạo, định hướng xã hội chủ nghĩa

Theo lời phát biểu của Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu với báo giới thì “Báo cáo của Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp trình Quốc hội sáng nay (28/11) đã khẳng định bản Hiến pháp sửa đổi lần này đã thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng,” “… Hiến pháp chúng ta sửa đổi lần này vẫn tiếp tục khẳng định vai trò, vị trí của ĐCSVN …”

Và ông còn cho biết thêm: “Đây là bản kết tinh giữa ý Đảng, lòng dân, phản ánh ý chí, nguyện vọng của nhân dân … đáp ứng nhu cầu bảo vệ phát triển đất nước.”

Vì thế cho nên điều 4 Hiến pháp 2013 là hết sức cần thiết để tái khẳng định ĐCSVN là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.

Về kinh tế, ông Phó chủ tịch Quốc hội kết luận rằng “Để bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN) của nền kinh tế, việc quy định vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước là cần thiết, khẳng định vai trò của Nhà nước và kinh tế nhà nước trong việc định hướng, điều tiết sự phát triển của nền kinh tế thị trường định hướng XHCN”.

Cho nên mới có quy định tại điều 51 khoản 1 Hiến pháp 2013 rằng “Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế; (trong đó) kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”.

Chẳng lẽ cần hiểu rằng “Nhà nước là Ta; Hiến pháp là Ta; Pháp luật cũng chính là Ta”. Và cái “Ta” đó là Đảng Cộng sản? Nếu thế thì đâu cần gọi là Hiến pháp; phải gọi là “Đảng pháp” mới đúng!

Nhưng như vậy thì định hướng XHCN trong Hiến pháp đó là gì khi ngay chính ông Tổng bí thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng cách đây không lâu cũng đã thổ lộ rằng “Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”.

Đảng CSVN luôn đòi độc quyền lãnh đạo đất nước, dựng ra cái “thiên đường XHCN” đã hơn nửa thế kỷ nay và bắt nhân dân đi theo mà nay lại bảo rằng đi thêm một thế kỷ nữa có thể vẫn chưa tới? Và tại sao lại còn đưa định hướng quái gở đó vào Hiến pháp?

“Đảng pháp”

Điều 119 khoản 1 Hiến pháp 2013 quy định như sau: “Hiến pháp là luật cơ bản của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, có hiệu lực pháp lý cao nhất. Mọi văn bản pháp luật khác phải phù hợp với Hiến pháp. Mọi hành vi vi phạm Hiến pháp đều bị xử lý.”

Vậy cái “Cương lĩnh của Đảng” mà ông Phó chủ tịch Quốc hội nói đó là gì? Nó có phải là một văn bản pháp luật không? Và nếu “không” thì nó thực sự có giá trị gì trong hệ thống pháp luật Việt Nam? Hoặc giả nếu “có” thì sao?

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng cho biết như sau: “Hiến pháp … là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng!”

Thật sự không ai hiểu nổi ông TBT muốn nói gì và càng ngạc nhiên hơn khi ông Phó chủ tịch Quốc hội cũng tuyên bố rằng “Bản Hiến pháp sửa đổi lần này đã thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng.”

Chẳng lẽ cần hiểu rằng “Nhà nước là Ta; Hiến pháp là Ta; Pháp luật cũng chính là Ta”. Và cái “Ta” đó là Đảng Cộng sản? Nếu thế thì đâu cần gọi là Hiến pháp; phải gọi là “Đảng pháp” mới đúng!

Đảng CSVN cuối cùng đã hất một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt nhân dân.
Nhưng Đảng thực sự đã lầm to! Nhân dân đưa quý vị lên được thì nhân dân cũng có thể hạ quý vị xuống được.

Đảng CSVN hôm nay có thể hân hoan vỗ tay trong “giờ phút lịch sử” trọng đại nhưng nên nhớ rằng việc biểu quyết Hiến pháp hôm nay đang đưa đất nước này và chính Đảng CSVN vào ngõ cụt, bế tắc.

Các đại biểu Quốc hội sẽ phải trả lời trước lịch sử, trước Tổ quốc, trước nhân dân cho hành động hôm nay khi ngày phán xét đến.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và văn phong của tác giả, một luật sư sống tại Canada.

Nên ‘giải tán Quốc hội’

Quang cảnh họp Quốc hội hôm 21/10/2013
Đại đa số đại biểu thông qua Hiến pháp sửa đổi

 

Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng nói Quốc hội nên “giải tán” sau khi thông qua Hiến pháp sửa đổi giữ nguyên sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản nhưng lại không cho người dân tư hữu đất đai và Quân đội Nhân dân lại trung thành với Đảng thay vì với nhân dân.

Nói chuyện với BBC hôm 29/11, một ngày sau khi Hiến pháp sửa đổi được thông qua với hơn 97% số phiếu, ông Thắng nói:

“Quốc hội này không đại diện cho ý chí, nguyện vọng của tôi nữa nên cá nhân tôi là tôi muốn giải tán Quốc hội này.

“Tôi đang muốn làm thế nào để có một Quốc hội khác, đại diện cho ý chí của nhân dân.”

Mặc dù vậy ông Thắng thừa nhận rằng có thể những người phản đổi Hiến pháp mới thông qua chỉ là thiểu số trong một đất nước mà Đảng Cộng sản kiểm soát toàn bộ hệ thống truyền thông.

Ông cũng nói thêm: “Hoàn toàn chưa có cách nào [để giải tán Quốc hội].

“Nhưng trong thực tiễn thì tất cả mọi chuyển đổi…đều bắt đầu từ thiểu số.”

Không đồng tình

Nói về bản Hiến pháp sửa đổi, ông Thắng cho biết:

“Có mấy điểm tôi không đồng tình.

“Điểm thứ nhất là Điều 4 của Hiến pháp [giữ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản].

“Điểm thứ hai là quy định về quyền sở hữu, không tôn trọng cái quyền sở hữu tư nhân về đất đai.

“Và một điều nữa liên quan tới quân đội. Tôi không chấp nhận cái chuyện quân đội phải trung thành với Đảng.

“Quân đội theo tôi phải trung thành với nhân dân.”

Một điểm khác gây tranh cãi là chuyện kinh tế nhà nước vẫn được xác định đóng vai trò chủ đạo cho dù điều này không có trong dự thảo Hiến pháp hồi đầu năm nay.

Với các vụ bê bối Vinalines và Vinashin bên cạnh xung đột ở Tiên Lãng và Văn Giang, sở hữu nhà nước đối với các công ty và đất đai gây nhiều tranh luận.

Thêm vào đó sự bao trùm không gian xã hội của Đảng Cộng sản cũng bị chỉ trích.

Hội phản đối

Ông Thắng cũng là một trong những người sáng lập Hội những người không đồng ý Hiến Pháp mới được quốc hội thông qua trên mạng Facebook.

Tính tới tối 29/11, Hội đã thu hút được 1.500 thành viên sau 24 giờ xuất hiện trên mạng xã hội Facebook.

Ông Thắng nói mục tiêu của Hội là thăm dò ý kiến của công dân mạng, tăng cường nhận thức của người dân và nói thêm:

Ông Nguyễn Lân Thắng
Ông Thắng hy vọng sẽ tạo ra sự “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp”

“Cái việc hành động thế nào tiếp phụ thuộc vào ý chí của nhóm này… nó đòi hỏi những người hoạt động thực tế bởi vì những người tham gia hội nhóm trên mạng nó cũng rất là ảo, nó chưa biến được thành chuyển biến trên thực tiễn cuộc sống.

“…Điều này là sự phát huy trí tuệ tập thể bởi vì khi tham gia một nhóm sẽ có rất nhiều ý kiến. Khi người ta cùng chung lý tưởng, cùng chia sẻ giá trị thì người ta sẽ đưa ra những sáng kiến.

“Khi một sáng kiến của một cá nhân trong nhóm mà hay thì chắc chắn những người khác nếu người ta nhận thấy nó hợp lý thì nó sẽ được đưa vào hành động thực tiễn.”

Ông Thắng nói Hội hy vọng sẽ nâng cao sự hiểu biết của người dân và dẫn tới phong trào “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp.”

Nhà hoạt động này cho rằng các hoạt động của những người ủng hộ dân chủ ở Việt Nam sẽ giúp thay đổi nhận thức nhưng sẽ khó tạo ra thay đổi “ngay lập tức” mà cần có “điều kiện xã hội thuận lợi”.

Ông cũng nói ông và nhiều nhà hoạt động khác đã sẵn sàng trả giá cao hơn so với mức phạt 100 triệu đồng mà Việt Nam vừa quy định trong Nghị định 174 được ban hành hôm 13/11 về phạt hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước …; phá hoại khối đoàn kết dân tộc mà chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự”.

Mới đây ông Thắng đã bị lực lượng công an Việt Nam giam qua đêm khi về tới sân bay Nội Bài sau một thời gian tham gia những hoạt động vì dân chủ ở nước ngoài.
(BBC)

Tuyên bố về Hiến pháp sửa đổi

Quốc hội khóa XIII, tại kỳ họp thứ 6, ngày 28-11-2013 đã thông qua và ra nghị quyết thực hiện bản Hiến pháp vẫn giữ nội dung cơ bản của thể chế chính trị như Hiến pháp 1992, mặc dù đã nhận được yêu cầu của nhiều người nặng lòng vì nước đòi dừng việc thông qua Hiến pháp sửa đổi, trả quyền hiến định cho nhân dân. Quốc hội khóa XIII đã thông qua một bản hiến pháp thể chế hóa cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), coi thường nguyện vọng của đông đảo nhân dân muốn xây dựng một hiến pháp làm nền tảng cho một chế độ dân chủ với nhà nước pháp quyền thật sự của dân, do dân và vì dân. Như vậy, Quốc hội khóa XIII đã tự chứng tỏ không đại diện cho nhân dân và phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc; hiến pháp này không thật sự là hiến pháp của nhân dân và người dân có thể sử dụng quyền bất tuân dân sự của mình.
Hiến pháp mới được thông qua trên thực tế vẫn tiếp tục giữ cho ĐCSVN đứng ngoài và đứng trên pháp luật, duy trì một thể chế tập trung mọi quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp nhằm duy trì sự lãnh đạo tuyệt đối độc quyền của ĐCSVN đối với toàn xã hội, tiếp tục giữ đất đai thuộc sở hữu toàn dân, kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, lực lượng vũ trang phải trung thành với ĐCSVN. Nhiều quyền công dân và quyền con người tuy được ghi nhận, song vẫn giữ cụm từ được thực hiện “theo quy định của pháp luật,” tạo điều kiện cho việc vô hiệu hóa các quyền này bằng các văn bản pháp quy dưới luật như đã thể hiện rõ trong thực tiễn nhiều năm qua.
Chúng tôi đòi Quốc hội, Chính phủ và cơ quan lãnh đạo ĐCSVN tôn trọng các quyền tự nhiên của con người và quyền tự do dân chủ của công dân, trước hết là quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí, quyền lập hội, quyền biểu tình, quyền bầu cử và ứng cử. Đặc biệt chúng tôi yêu cầu ngay từ bây giờ phải làm mọi việc cần thiết cho một cuộc bầu cử trung thực Quốc hội khóa XIV để Quốc hội thực sự đại diện cho dân, có năng lực và thực quyền đáp ứng được trách nhiệm của mình.
Chúng tôi kêu gọi những người có lương tri trong giới cầm quyền cùng với nhân dân cả nước và đồng bào ở nước ngoài nhận rõ thực trạng hiện nay của đất nước, không nản lòng mà tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước kiên cường, đoàn kết và hợp sức đấu tranh bằng các phương thức ôn hòa để thực hiện các quyền con người và quyền công dân của mình, để thúc đẩy tiến trình cải cách chính trị nhằm đưa đất nước ra khỏi khủng hoảng và lạc hậu, phát triển bền vững và bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia.
Ngày 29-11-2013
Những người khởi xướng, hưởng ứng kiến nghị 72* và đã ký lời kêu gọi dừng việc thông qua Hiến pháp sửa đổi gửi Quốc hội ngày 15-11-2013
* Kiến nghị ngày 19-1-2013 về sửa đổi Hiến pháp, mang chữ ký trực tiếp của 72 người và tiếp đó có gần 15 nghìn người ký hưởng ứng

(BVN)

Ông Dương Trung Quốc giải thích về lý do không bấm nút

clip_image002
Trả lời phỏng vấn của phóng viên báo Một Thế Giới về quyết định ấn nút “không biểu quyết” thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 ngày 28.11, ĐB Dương Trung Quốc cho biết: “Tôi không có sự lựa chọn nào khác giữa “tán thành” và “không tán thành”.

Được biết, ông là một trong hai đại biểu không biểu quyết thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 sáng 28.11 tại Quốc hội, ông có thể chia sẻ thêm lý do ông lại không biểu quyết?

Bỏ phiếu “không biểu quyết” tôi muốn thể hiện quan điểm của “một bộ phận nhân dân vẫn còn một số ý kiến khác với một số nội dung của Hiến pháp” mà Chủ tịch Quốc hội đã nêu trong lời mở đầu phiên họp. Tôi đánh giá cao thái độ tôn trọng đối với những người có ý kiến khác biệt mà ông Chủ tịch Quốc hội đã thể hiện trong  phát biểu của mình.

– Nếu chưa thực sự hài lòng về Hiến pháp, tại sao nút bấm không phải là “Không tán thành” mà lại là “Không biểu quyết”? Có phải điều mà ĐB Bùi Thị An phát biểu trước đó: “Không bấm nút thì không được mà bấm nút thì áy náy” là có thật nên ông đã chọn không bấm nút?

Áy náy” chỉ là một cách nói. “Không biểu quyết” là cách ứng xử khi không có sự lựa chọn nào khác giữa “tán thành” và “không tán thành”, nói cách khác là chưa thoả mãn cho một sự tán thành, nhất là với một vấn đề hệ trọng như Hiến pháp.

– Điều gì mà ông vẫn còn đang “lăn tăn” về bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 lần này?

Hiến pháp là một văn kiện được coi là Bộ luật Mẹ, luật gốc định hướng cho sự phát triển bền vững và lâu dài của một quốc gia, dân tộc. Nhiều quốc gia, Hiến pháp có sức sống tồn tại hàng trăm năm nhờ những định hướng có mục tiêu lâu dài.

Ở nước ta, trừ Hiến pháp 1946 mang giá trị “lập quốc” với sự lựa chọn thể chế “Dân chủ – Cộng hoà” đã đặt nền tảng cho một tiến trình phát triển lâu dài. Nhưng dường như do những biến động quá khắc nghiệt của chiến tranh, lại chịu tác động chính trị quốc tế khiến Hiến pháp của chúng ta luôn phải thay đổi “ứng biến theo thời cuộc” để rồi đến nay chỉ còn là ý chí của Đảng cầm quyền (ý Đảng lòng dân), trở thành văn bản nhằm “thể chế hóa cương lĩnh chính trị” của Đảng trong một thời kỳ lịch sử. Với bản Hiến pháp sửa đổi lần này là “cương lĩnh thời kỳ quá độ xây dựng chủ nghĩa xã hội”.

Cái khiến tôi băn khoăn là trong lịch sử lập hiến của nước ta, đây là lần đầu tiên trong lời nói đầu của Hiến pháp viết thẳng quan niệm Hiến pháp chỉ là “thể chế hoá cương lĩnh” của Đảng và kế thừa những Hiến pháp có trước. Và cũng vì thế, nhiều vấn đề mà quá trình thảo luận trong quá trình sửa đổi Hiến pháp còn chưa ngã ngũ thì cái nguyên tắc “thể chế hóa” khiến mọi sửa đổi không thể vượt qua những quy định của Cương lĩnh tựa như “kỵ húy”, ví như các vấn đề sở hữu, vị thế của kinh tế nhà nước…

Đó là chưa kể tới những vấn đề liên quan đến hệ thống chính quyền địa phương, chính quyền đô thị, hội đồng nhân dân các cấp quá trình thảo luận còn chưa rõ ràng thì thời hạn phải thông qua khiến cho có nhiều nội dung chưa thật rõ ràng trong một văn kiện quan trọng như Hiến pháp… thì làm sao không “áy náy”.

– Trong quá trình thảo luận tại Quốc hội, ĐB Trương Trọng Nghĩa đã phát biểu: “Hậu thế sẽ đánh giá Quốc hội khóa XIII khi thúc đẩy hay cản trở sự phát triển của lịch sử dân tộc”. Bản Dự thảo Hiến pháp chưa khiến ông hài lòng, vậy theo ý kiến của ông, bản Hiến pháp 1992 sửa đổi lần này có làm chậm lại sự phát triển của dân tộc như ĐB Nghĩa đã lo lắng trước đó không?

Ý kiến của luật sư Trương Trọng Nghĩa là nói thay cho tôi và chắc cũng của nhiều người khác.

Trước đó, ông có kiến nghị gì với Quốc hội về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 lần này không? Ví dụ như nếu chưa thảo luận thấu đáo thì nên dành thêm cho nó một thời gian nữa để biểu quyết vẫn chưa muộn chẳng hạn?

Tôi là người được Ủy ban Sửa đổi Hiến pháp 1992 mời tham gia một số công việc cụ thể và tham gia các hoạt động của Ủy ban. Vì thế, với công việc của một đại biểu QH, tham gia các hoạt động của cơ quan biên soạn và biên tập tôi có thể nói rằng lần Sửa đổi này  không chỉ diễn ra trong một thời gian dài (hơn 2 năm), huy động đông đảo những nguồn lực trí tuệ xã hội, đương nhiên cũng tốn kém tài lực… tạo ra mối quan tâm xã hội như một cuộc vận động nhận thức chính trị rộng lớn chưa từng có.

Trong bối cảnh ấy, tôi cũng có rất nhiều cơ hội để thể hiện quan điểm, đưa ra những kiến nghị cụ thể trong những phiên thảo luận ở Quốc hội, các cuộc hội thảo, các cuộc họp của Ủy ban sửa đổi và các văn bản kiến nghị cá nhân hay chuyển các ý kiến đóng góp của cử tri, v.v.

Tôi ghi nhận là những ý kiến của mình luôn được xử lý nghiêm túc, có cái được ghi nhận, có cái không được chấp nhận và đều được trả lời rõ ràng. Tôi cũng nhận thấy tính nghiêm túc trong quá trình thảo luận, xử lý các ý kiến khác nhau, nỗ lực tiếp cận những ý kiến khác biệt… của những người có trách nhiệm trong quá trình sửa đổi, không khí trong thảo luận là dân chủ, không giới hạn…

Đã có lúc Ủy ban đã đưa ra một Dự thảo mà theo đánh giá của riêng tôi là rất “cấp tiến” hiểu theo nghĩa là rút ngắn nhất những khoảng cách khác biệt, kể cả những vấn đề mà mọi người đều quan tâm như sự lựa chọn liên quan đến “quốc hiệu” (Dân chủ Cộng hòa hay Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa). Nhưng rất tiếc là những thay đổi cuối cùng để trình ra bản dự thảo để Quốc hội thông qua thì đã có nhiều “điều chỉnh” lại để tránh những gì bị coi là không phù hợp với Cương lĩnh.

Cũng có ý kiến cho rằng cần có thêm thời gian làm rõ và hoàn thiện dự thảo. Nhưng mọi người đều biết rằng công việc sửa đổi Hiến pháp đã khởi động từ tháng 8.2011 đến nay cũng là một thời gian không ngắn, với cơ chế này thì có kéo dài thảo luận nữa cũng chẳng làm thay đổi được.

…Có thể trong một bộ phận nhân dân (trong đó có tôi) cho rằng sau 20 năm phát huy của Hiến pháp 1992 (đã có một lần sửa) những trải nghiệm của công cuộc Đổi mới, nhất là Hội nhập đã bộc lộ những bất cậpMột kiến nghị cuối cùng được viết thành văn bản sau lần thảo luận cuối cùng ở Quốc hội trước ngày “bấm nút” tôi đã nêu rõ quan điểm của mình về việc lời nói đầu Hiến pháp viết thẳng ra rằng “Thể chế hóa Cương lĩnh” là nguyên lý đầu tiên (tiếp theo mới là kế thừa các Hiến pháp trước đó) liệu có phải là một bước tiến trong nhận thức về lập hiến hay không? Tôi cũng đề nghị phải đặt việc “ứng phó với biến đổi khí hậu” ở vị thế hệ trọng hơn tương xứng với tầm quan trọng như một nhân tố tác động lâu dài và khắc nghiệt đối với tương lai của dân tộc ta. Những đề nghị ấy đều có hồi âm nhưng vẫn đề nghị “giữ nguyên như dự thảo”.

Tại sao ông lại vẫn biểu quyết thông qua Nghị quyết về thực hiện HP ngay sau đó chỉ vài chục phút?

Khi thông qua tôi đã “không biểu quyết” nhưng với nghị quyết của Quốc hội sau khi đã được tuyệt đại đa số đại biểu Quốc hội thông qua thì việc tán thành của tôi là lẽ đương nhiên. Không chỉ là “thiểu số phục tùng đa số” mà là trách nhiệm đối với cử tri. Vả lại cũng cần đánh giá rằng, tuy có thể “một bộ phận” chưa thoả mãn nhưng Hiến pháp sửa đổi lần này cũng chứa đựng rất nhiều những sửa đổi rất tích cực trên nhiều lĩnh vực liên quan đến quyền của dân và sự phát triển của đất nước.

Sau cuộc biểu quyết, đại biểu Trương Trọng Nghĩa khi trao đổi với tôi rằng chỉ cần thực hiện nghiêm túc những gì đã viết trong Hiến pháp sửa đổi này thì cũng đã tạo ra rất nhiều thay đổi tích cực cho dân, cho nước rồi. Bây giờ là lúc Quốc hội phải thực hiện quyền giám sát hành pháp và nâng cao năng lực lập pháp để bản Hiến pháp sửa đổi này “đi vào cuộc sống”.

Dẫu sao đây mới là Sửa đổi Hiến pháp 1992, cũng có nghĩa là Hiến pháp 1992 đã  vượt kỷ lục “tuổi thọ” so với các Hiến pháp 1946, 1959, và 1980 nhờ đó luôn được “sửa đổi” và ai cũng biết rằng thời kỳ quá độ sẽ rất dài lâu như dự báo của các nhà lãnh đạo, cho nên có lẽ sẽ có nhiều lần sửa đổi tiếp theo khi thực tiễn đòi hỏi. Phải chăng đó cũng là một nét riêng trong việc Lập Hiến ở nước ta?!

Tuấn Ngọc (thực hiện)

10 ĐBQH vắng mặt trong “thời khắc lịch sử”
Ngoài 2 đại biểu không bấm nút, hôm qua có 10 đại biểu vắng mặt trong khi Quốc hội biểu quyết thông qua Hiến pháp sửa đổi.
Việc thông qua Hiến pháp, được đánh giá là sự kiện quan trọng nhất của kỳ họp thứ 6 – Quốc hội khóa XIII. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã nhấn mạnh, đó là “thời khắc lịch sử”.
Quốc hội khóa XIII có 498 đại biểu trong danh sách. Tuy nhiên vào “thời khắc lịch sử” biểu quyết thông qua Hiến pháp sửa đổi ngày hôm qua 28.11, có 10 đại biểu đã vắng mặt, chỉ còn 488 đại biểu tham gia bấm nút biểu quyết. 486 đại biểu đồng ý, chiếm 97,59%.
Ngay sau đó, Quốc hội biểu quyết thông qua Nghị quyết về việc thi hành Hiến pháp, có 491 đại biểu tham gia biểu quyết, vẫn thiếu 7 đại biểu so với danh sách thực tế.
Trong suốt kỳ họp thứ 6, người dân vẫn nhìn thấy những ghế trống trong lúc Quốc hội bàn các vấn đề, các dự luật quan trọng.
Ngày 4.11, khi bàn về chống lãng phí tại Quốc hội, ĐB Trần Quốc Tuấn (Trà Vinh) cho rằng nên tiết kiệm thời gian họp Quốc hội vì “mỗi phút ngồi hội trường, Nhà nước phải bỏ ra 2 triệu đồng, như vậy mỗi ngày họp mất khoảng 1 tỷ đồng.
Kỳ họp thứ 6 – Quốc hội khoá 13 được tổ chức tại Hội trường Bộ Quốc phòng. Theo ĐB Bùi Thị An, trên bàn họp có 5 nút bấm để các ĐB biểu quyết các vấn đề quan trọng trong chương trình làm việc của Quốc hội.
Các nút bấm này bao gồm: Điểm danh, Không biểu quyết, Không tán thành, Tán thành và Quay lại.
ĐB Dương Trung Quốc cùng một ĐB khác đã bấm vào nút “Không biểu quyết”.
T.N.

Bao nhiêu ý kiến của nhân dân đã được quan tâm tiếp thu tại bản Hiến pháp mới?

Bao nhiêu ý dân đã được tiếp thu vào Hiến pháp?
Nhiều câu hỏi về Hiến pháp mới được đặt ra tại buổi họp báo sau khi bế mạc kỳ họp Quốc hội thứ 6…
Bao nhiêu ý kiến của nhân dân đã được quan tâm tiếp thu tại bản Hiến pháp mới? Đó là câu hỏi được đặt ra với Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu tại cuộc họp báo ngay sau khi kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa 13 kết thúc vào cuối chiều 29/11.

Với sự kiện Hiến pháp mới vừa ra đời, cuộc họp báo thường lệ cũng kéo dài hơn mọi lần và sự quan tâm của báo chí cũng tập trung chủ yếu vào sự kiện này.

Trả lời câu hỏi nói trên, Phó chủ tịch Quốc hội đồng thời là Phó chủ tịch Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, ông Uông Chu Lưu nói, việc đếm cụ thể bao nhiêu góp ý của người dân đã được tiếp thu cũng không phải khó, “nhưng không cần thiết đếm chi ly như vậy”.

Phó chủ tịch nhấn mạnh rằng, sau khi đã nhận trên 26 triệu lượt ý kiến góp ý, đến 30/9/2013 còn nhận được gần 700 văn bản đóng góp cho dự thảo. Trong quá trình chắt lọc nghiên cứu, các ý kiến xác đáng thì tiếp thu ngay, ông Lưu trả lời.

Các bản Hiến pháp trước chỉ “sống” được khoảng từ 10 – 20 năm, Hiến pháp lần này, được đánh là phù hợp tình hình thực tiễn và yêu cầu xây dựng, bảo vệ, phát triển đất nước, vậy có thể hình dung Hiến pháp giá trị trong thời gian bao nhiêu lâu? Đó là câu hỏi tiếp theo được đặt ra với Phó chủ tịch.

Nhận xét câu hỏi rất thú vị, song Phó chủ tịch nói, ông chưa thể trả lời chính xác được. Đây là bản Hiến pháp phản ánh được nguyện vọng của đông đảo nhân dân và phù hợp với yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới, còn câu hỏi trên thì thời điểm này thì không thể nói chuẩn xác được.

Phó chủ tịch cũng nhấn mạnh, “Hiến pháp chỉ có ý nghĩa sửa đổi trong quá trình là dự thảo, còn sau khi Quốc hội thông qua, đây chính thức là Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nước Việt Nam chỉ có một bản Hiến pháp”.

Kết quả biểu quyết, theo Phó chủ tịch là đã thể hiện sự đồng thuận cao. Còn 2 đại biểu không biết quyết, đó là quyền của đại biểu, Uỷ ban Thường vụ Quốc hội cũng như Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp không áp đặt bất cứ vấn đề gì.

Thu hồi đất sẽ rất chặt chẽ

Liên quan tới dự án Luật Đất đai (sửa đổi) vừa được thông qua sáng 29/11, có mặt tại buổi họp báo, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Minh Quang cũng trả lời về việc điều chỉnh lần chót Điều 62 quy định về thu hồi đất phục vụ dự án phát triển kinh tế xã hội trong bản dự thảo trình Quốc hội thông qua.

Cụ thể, cơ quan soạn thảo đã sửa quy định này theo hướng đảo nội dung “thu hồi đất để phát triển kinh tế – xã hội” lên trước, đưa cụm từ “vì lợi ích quốc gia, công cộng” xuống vế sau như một điều kiện để ràng buộc.

Quy định như vậy, tinh thần cơ bản vẫn giữ nguyên như trước nhưng điều luật chặt chẽ hơn. Điều đó có nghĩa, dự án phát phát triển nào mà vì lợi ích quốc gia, công cộng thì mới được thu hồi đất. Quy định như vậy để loại bỏ những dự án đơn thuần vì lợi ích nhà đầu tư thì không được áp dụng thu hồi đất, Bộ trưởng giải thích.

Ông cũng quả quyết, vấn đề thu hồi đất sau này sẽ rất chặt chẽ, sẽ khắc phục được tình trạng tràn lan, phức tạp như vừa qua.

Chưa có cơ sở nói Quốc hội họp một ngày tốn 1 tỷ đồng

Nhận được câu hỏi của báo chí về công việc hậu cần khi dẫn lời một vị đại biểu nói khi thảo luận tại nghị trường là mỗi ngày Quốc hội làm việc tốn 1 tỷ đồng, trong khi thời gian có thể rút ngắn hơn 5 -6 ngày, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc nói chưa có cơ sở để khẳng định con số đó.

“Quốc hội họp tại Hội trường Bộ Quốc phòng là địa điểm được cho mượn, không tính chi phí, kể cả vấn đề phục vụ của đội ngũ an ninh, hậu cần… Theo đó, vấn đề cần phải lo chỉ là chi phí ăn ở, đi lại cho đại biểu về họp như tiền khách sạn, xe đưa đón”, ông Phúc giải thích.

Không khẳng định con số 1 tỷ đồng, nhưng người phát ngôn của Quốc hội cũng không đưa ra một con số khác khi báo chí đề nghị, vì kỳ họp này chưa kết toán và mỗi kỳ có số chi phí khác nhau.

Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội cũng khẳng định không thể bỏ nội dung nào trong chương trình nghị sự kỳ này. Kỳ họp thứ 6 kéo dài hơn vì có nội dung công tác nhân sự. Mà làm nhân sự phải chặt chẽ, cẩn trọng, đúng quy trình. Vì vậy, dù đại biểu mong muốn, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng tìm hướng giảm thời lượng họp nhưng không được.

(VnEconomy)

Tin nóng: Công an bắt giữ TS Phạm Chí Dũng

9 giờ sáng ngày 29/11 anh Lê Quốc Quyết (em trai LS Lê Quốc Quân) cùng TS Phạm Chí Dũng chuẩn bị đến thăm TS Nguyễn Thanh Giang thì bị nhiều chục công an bố ráp và bắt giữ.

TS Phạm Chí Dũng (thứ hai bên phải) cùng bạn hữu trong lần đi Long An thăm hai sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha trước đây.

Để biết nguyên nhân của vụ việc, mời quí vị nghe cuộc trao đổi của Vũ Hoàng với ông Nguyễn Thanh Giang, trước hết ông Giang cho biết lý do có cuộc gặp mặt của ông với TS Phạm Chí Dũng:

TS Thanh Giang: Cách đây 2 hôm, nhà báo, nhà văn, TS Phạm Chí Dũng từ trong Sài Gòn ra có gọi điện thoại cho tôi và có hẹn 9 giờ sáng hôm nay đến thăm tôi. Lâu nay tôi cũng được biết tiếng, nhưng chúng tôi chưa gặp nhau bao giờ, tôi đã đọc bài của anh Phạm Chí Dũng rất nhiều và tôi rất quý kiến thức của anh ấy về kinh tế cũng như các nhận định xã hội và anh ấy lại là một lớp trẻ so với chúng tôi. Cho nên, tôi cũng thông báo mời một số bạn bè của tôi ở Hà Nội tới để trò chuyện cùng anh Phạm Chí Dũng.

∇ Nghe tường trình

Không ngờ, 9 giờ sáng, một lực lượng công an khá lớn phải đến vài chục người có xe cộ bao vây quanh nhà tôi và chặn ở đầu ngõ cách nhà tôi khoảng 60 mét, tất cả mọi người đều bị đuổi về. Người nằn nì cũng không được ở, người cáu bực, cãi cọ, lý sự với họ, mấy ông già cáu quá, quát mắng công an, nhưng họ cũng lì ra, không giải thích gì cả và nói hôm nay không được vào, đuổi về tất cả. Có một vài người lọt vào được đến nhà tôi thì bị 5-6 công an duyệt, người nhà tôi ra thì bị cấm không được mở cổng. Lúc tôi ra mở cổng ra, mời cả mấy anh em công an cùng các bác vào trong nhà xơi nước, chứ đứng ngoài rùm beng rồi mang tiếng tôi với hàng xóm. Nhưng họ không vào và cũng không cho ai vào cả, họ bắt mọi người về. Mọi người được ra về, riêng anh Lê Quốc Quyết là em Lê Quốc Quân cùng với anh Dũng thì bị bắt lên đồn công an ở cách nhà tôi hơn 1 cây số.

Bắt người không lý do 

Vũ Hoàng: Thưa ông Giang, lực lượng công an cảnh sát có nói lý do vì sao họ bắt giữ anh Quyết và anh Dũng không ạ?



Họ đưa ra một quyết định cảnh cáo như vậy và anh Phạm Chí Dũng hỏi họ vì sao thì họ cũng không đưa ra một lời giải thích vì sao cả.

» TS Nguyễn Thanh Giang

TS Nguyễn Thanh Giang: Cho đến bây giờ cũng không hiểu vì sao, cách đây khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ tôi có gọi được điện thoại cho anh Phạm Chí Dũng thì được biết là sau khi lên đấy, họ chỉ hỏi qua loa một số câu và họ thả anh Lê Quốc Quyết. Còn anh Phạm Chí Dũng thì bị giữ đến 3 giờ chiều để thẩm vấn nhiều chuyện suốt 6 tiếng đồng hồ, anh Phạm Chí Dũng nói là quá sức mệt mỏi. Tôi hỏi là họ hỏi những gì, họ hỏi nhiều chuyện, nhưng cuối cùng chốt lại họ đưa ra một quyết định cảnh cáo là anh Phạm Chí Dũng không được gặp 3 đối tượng: Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Hải và Lê Thị Công Nhân. Họ đưa ra một quyết định cảnh cáo như vậy và anh Phạm Chí Dũng hỏi họ vì sao thì họ cũng không đưa ra một lời giải thích vì sao cả. Điều đó hoàn toàn vô lý vì anh Nguyễn Văn Hải và Lê Thị Công Nhân thì đang thụ án tù, chứ còn tôi đi với cách mạng suốt từ nửa thế kỷ trước, cho đến bây giờ, tôi chưa hề bị một cái án nào cả, không những thế, trong suốt cuộc đời làm công tác tôi cũng chưa bao giờ bị kỷ luật hay cảnh cáo gì cả, tôi làm ăn rất tử tế, tham nhũng dứt khoát là không. Những đóng góp của tôi đối với đất nước cũng không phải là nhỏ. Tôi không có khuyết điểm gì cả, mà mọi người coi tôi như một đối tượng đen xấu của xã hội, không cho tôi tiếp xúc với ai cả và không ai được tiếp xúc với tôi, thì điều đó hết sức vô lý.

Họ vừa nói họ thông qua Hiến pháp, họ thừa nhận quyền lãnh đạo của Đảng, Đảng có quyền lãnh đạo, nhưng Đảng phải sống theo Hiến pháp, pháp luật. Họ làm việc này là hoàn toàn vô lý, hoàn toàn chà đạp lên Hiến pháp, pháp luật, rồi họ vào Hội đồng nhân quyền LHQ thế mà họ chà đạp lên quyền sống của tôi. Tôi là ông già gần 80 tuổi rồi, tôi cũng cần có bạn bè, cũng cần được giao lưu với anh em, họ tước quyền sống tối thiểu của tôi thì hỏi rằng họ có xứng đáng là Ủy viên của Hội đồng LHQ không.

Vũ Hoàng: Xin được hỏi ông là trong những thông tin chúng tôi nhận được thì có nói là công an có khoảng 50 người đến bố ráp, lúc đó, ông Giang có chứng kiến được việc công an bắt người không?

TS Nguyễn Thanh Giang: Họ vây ráp cách nhà tôi từ đầu ngõ, cách nhà tôi chừng 60-70 mét, tôi cũng không ra được đến ngoài, tôi chỉ ở trong nhà thôi. Khi tôi mở cổng, tôi cũng không được bước ra và mọi người cũng không được cho vào, thành thử những gì xảy ra ngoài đó tôi cũng không được biết, chỉ có mấy ông già mô tả lại cho tôi, họ đông lắm, mấy cậu công an nhỏ tuổi, đáng tuổi con tuổi cháu nhưng nói rất hỗn xược, khăng khăng đẩy mấy ông ấy ra ngoài và không thèm giải thích điều gì cả.

Vũ Hoàng: Khi ông Thanh Giang nói là mời mấy người bạn tới thì ông có biết là bao nhiêu người bạn được mời tới không ạ?

TS Nguyễn Thanh Giang: Tôi mời dây chuyền, tôi nhắn một vài người, để rồi họ nhắn lan rộng ra, thành ra tôi cũng chưa biết là đến bây giờ có bao nhiêu người bị đuổi về và có ai bị giam giữ nữa không thì tôi cũng không biết.

Vũ Hoàng: Vâng, xin được hỏi ông Giang câu cuối là khi ông nói ông liên lạc được với anh Phạm Chí Dũng có nghĩa là anh Phạm Chí Dũng đã được thả rồi hay vẫn còn đang bị tạm giữ?

TS Nguyễn Thanh Giang: Anh ấy được thả rồi và anh Phạm Chí Dũng đang phải ra sân bay để trở về Sài Gòn.

Vũ Hoàng: Cám ơn TS Giang rất nhiều ạ.

TS Nguyễn Thanh Giang: Dạ, không có gì.
Vũ Hoàng,
phóng viên RFA
Theo RFA

Phạm Chí Dũng – Global Witness cho Việt Nam: Hãy hành động!

tdcsvn-campuchia-305.jpg
Tập đoàn Công nghiệp Cao su VN phá rừng để trồng cao su ở Campuchia.

Courtesy Global Witness

Con sóng Global Witness

Khác với sự kiện bản dự thảo sửa đổi lần cuối cho hiến pháp được Quốc hội mặc định một  cách khó có thể cực đoan hơn, năm 2013 lại đánh dấu mốc thời điểm không phải những doanh nghiệp quyền biến và tráo trở của Việt Nam có thể mặc tâm xâm hại môi trường sống và môi trường tự nhiên.

Cuộc theo đuổi không khoan nhượng của Global Witness – một tổ chức phi chính phủ lớn trên thế giới có trụ sở tại Anh – đối với Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) là một bằng chứng không hề mờ nhạt cho thấy xã hội dân sự trên thế giới đang và sẽ tiêu điểm hóa hình ảnh thụt lùi pháp trị của pháp quyền Việt Nam.

Vào trung tuần tháng 11/2013, Global Witness tiếp tục ra tuyên bố về việc tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) của ông Đoàn Nguyên Đức không tuân thủ các cam kết về giải quyết xâm phạm môi trường và nhân quyền liên quan tới các khu rừng trồng cao su ở Campuchia và Lào.

Tuyên bố của Global Witness gần như đã nhập tâm: “Mặc dù HAGL đã cam kết giải quyết những vấn đề cấp bách này, nhưng đến nay hầu như vẫn chưa có bằng chứng cho thấy có bất kỳ sự thay đổi nào ở nơi diễn ra sự việc”.

Trước đó vào giữa năm 2013, Global Witness đã tạo nên một cơn chấn động chưa có tiền lệ về tác động của tổ chức phi chính phủ quốc tế đối với hoạt động vi phạm môi trường đã trở nên cố tật xấu xí của doanh nghiệp Việt Nam.

Vào lần này, Global Witness đi xa hơn một bước với đánh giá HAGL đang đem tới một mối rủi ro về tài chính và uy tín cho các nhà đầu tư của công ty, bao gồm ngân hàng Deutsche Bank của Đức và Tập đoàn tài chính quốc tế (IFC). Như một hậu sự không thể tránh khỏi, Global Witness đồng thời đưa ra khuyến nghị các nhà đầu tư hãy thoái vốn khỏi HAGL.

Bà Megan MacInnes, một thành viên của Global Witness, còn không thiếu vẻ mỉa mai: “Hoàng Anh Gia Lai rất giỏi đưa ra các cam kết, nhưng rất kém trong việc giữ lời hứa. Công ty đã liên tục nói với chúng tôi và những người khác là sẽ nghiêm túc thay đổi cách thức làm việc, nhưng các bằng chứng thực tế cho thấy, việc đốn gỗ vẫn tiếp diễn và những người dân mất đất nông nghiệp vẫn đang phải vật lộn để kiếm sống”.

 

rubber-barons
Quang cảnh phá rừng do tập đoàn HAGL, trong phim tài liệu của Global Witness- GW documentary film
Trong một “thỏa ước” vào giữa năm nay, Global Witness đã cho HAGL thời gian 6 tháng để giải quyết các vấn đề bị cáo buộc. Sau cuộc họp đầu tiên với Global Witness vào tháng Sáu, HAGL tuyên bố sẽ có 4 tháng ngừng phá rừng và trồng cao su tại các khu vực đã thuê đất, đồng thời nhất trí sẽ tới thăm tất cả các khu làng bị ảnh hưởng để thảo luận và giải quyết những vấn đề mà người dân địa phương đang phải đối mặt.

Nhưng những phân tích độc lập về hình ảnh vệ tinh chụp khu vực rừng trong các diện tích mà HAGL thuê đất trong tháng 7-8/2013 cũng cho thấy rừng vẫn tiếp tục bị phá.

Vào tháng 8/2013, Global Witness đã phỏng vấn người dân ở 7 khu làng xung quanh các khu vực HAGL thuê đất ở Campuchia. Tại 3 trong số 7 khu làng này, người dân nói rằng HAGL vẫn chưa tới thăm làng của họ, còn ở 4 khu làng còn lại, người dân nói là lãnh đạo của HAGL từ chối thảo luận vấn đề tranh chấp đất đai hoặc rừng. Tại 6 trong số 7 khu làng này, người dân nói rằng, HAGL tiếp tục đốn gỗ tại và xung quanh các khu rừng trồng cao su của công ty trong thời gian mà công ty cam kết là dừng các hoạt động này.

Những bằng chứng khó bác bỏ do người của Global Witness trưng ra đã khiến không chỉ HAGL mà cả giới quan chức chính phủ đầy rẫy quan liêu và bao che của Việt Nam bắt đầu nhuốm cảm giác thiếu an toàn ngay trong nhà của mình.

Cùng với con sóng xã hội dân sự đang tràn đến như một xu thế khó cưỡng lại, xã hội phi chính phủ hiển nhiên đang dằn vặt thói ăn vặt chính sách đến mức mục nát độc tài ở Việt Nam.

Hoại tử giai đoạn cuối

Xã hội mục nát Việt Nam đang cần có ngay những Global Witness.

Hoặc nếu chưa thể có, môi trường ở đất nước đã bị tàn phá đến cạn kiệt nguồn tài nguyên này đang rất cần một sự hỗ trợ không chỉ bằng lời nói của xã hội dân sự và các tổ chức phi chính phủ trên thế giới.

Đã đến lúc các tổ chức quốc tế về môi trường và nhân quyền cần lên tiếng từ chính cảm xúc và đủ mạnh mẽ của họ về quyền bảo vệ môi trường, quyền bảo vệ thân thể và quyền khiếu nại tố cáo của người dân Việt Nam đối với sự tàn hại môi trường cùng an lành dân sinh. Tác động của các tổ chức quốc tế và tốt hơn thế, nếu có được một phong trào dân sự về môi trường ở Việt Nam, sẽ khiến rút ngắn tuổi thọ của các “đày tớ” vô trách nhiệm, nhưng lại giúp cho người dân kéo dài được cuộc sống bớt băng hoại bởi cơn ung thư ác tính.

Hoàng Anh Gia Lai chỉ là một trong rất nhiều minh họa về tàn phá môi trường và khiến tiêu cực cho đời sống dân sinh. Những năm trước, cơn ác mộng xả chất thải ra sông Đồng Nai của Công ty Vedan và đặc biệt hơn – một sản phẩm được kết tinh từ chất liệu của Đảng là bà đại biểu quốc hội kiêm giám đốc Công ty Sonadezi Long Thành – đã biến môi sinh dân lành thành cơn ung thư giai đoạn cuối.

Vào tháng 11/2013, vụ xả lũ đồng loạt từ 15 hồ thủy điện ở miền Trung lại nằm trong chuỗi “giết sống” hơn bốn chục người dân một cách có hệ thống trong mùa mưa bão.

 

hagl-cambodia
Một khu rừng ở Campuchia được giao cho tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai khai phá để trồng cao su.
Người dân nghèo Việt Nam giờ đây đang phải nhận những hậu quả không thể tưởng tượng gây ra bởi những chính sách vô trách nhiệm cùng giới điều hành vô đạo đức. Hàng trăm dự án thủy điện đã quét đi hơn 50.000 hecta rừng, hàng ngàn hecta đất ở, đất trồng trọt của người dân… khiến dân chúng phải chuyển nhà, chuyển cửa, mất nghề và khốn đốn trong sinh hoạt.

Cùng lúc và trên tất cả, nguồn cơn được nhiều người dân xem là “nguồn gốc tội ác” mà đã gây ra nạn cường hào ác bá cướp bóc đất đai chính là chế độ sở hữu đất đai toàn dân, cho đến nay vẫn không được các nhà lập pháp “ngủ gật” tỉnh ngộ chút nào trong hiến pháp, bất chấp quá nhiều kiến nghị của các nhóm trí thức trong nước, hải ngoại và kêu gào của lớp dân chúng dưới đáy.

Ngay cả quốc nạn mà dân oan rên siết khắp nơi về việc thu hồi đất đối với “các dự án kinh tế – xã hội” vẫn tiếp tục được Quốc hội và các cơ quan liên quan của Chính phủ gìn giữ một cách không thể không nghi ngờ về động cơ chia chác. Gần đây, những tờ báo trong nước đã phải hé lộ về những vụ “lobby” chính sách nào đó của các nhóm lợi ích bất động sản kết hợp với các nhóm thân hữu chính trị.

Cũng đã mấy tháng trôi qua kể từ thời điểm vụ chôn hóa chất độc xuống lòng đất của Công ty Nicotex Thanh Thái ở Thanh Hóa – dù đã bị người dân và báo chí tố cáo về chuyện kiến tạo nên những làng ung thư xung quanh, song thái độ và hành động gần như khuất lấp của chính quyền Thanh Hóa đang khiến cho dư luận đặc biệt nghi vấn về những thủ thuật bao che nào đó của cơ quan này cho Nicotex Thanh Thái. Cũng thật đáng nói thêm là thái độ này là rất gần gũi với các điều 182 và 182a của Bộ Luật hình sự.

Hãy hành động!

Tội ác đã trở nên không thể dung thứ ở Việt Nam. Những cái chết vẫn đang liên tiếp xảy ra và có quá nhiều hứa hẹn sẽ vẫn tiếp diễn, nếu không được một bàn tay nào đó ngăn chặn.

Với tất cả tội ác ấy, mọi việc đều có thể đặt lên bàn khởi kiện, nếu không nói đến việc truy tố là hoàn toàn nằm trong tầm tay các cơ quan pháp luật. Nhưng gương mặt vô cảm, vô trách nhiệm và biểu cảm đồng lõa của các cơ quan pháp luật đã dồn hết trách nhiệm vào nỗi đau xót của người dân.

Nhưng sau tất cả nỗi đau xót ấy, điều kỳ lạ là cho đến nay vẫn chưa có nổi một phong trào dân sự nào về môi trường ở Việt Nam. Tất cả vẫn chỉ dừng ở hình thức đơn thư khiếu nại và những cuộc biểu thị không người dẫn dắt.

Nhưng kinh nghiệm không kỳ lạ của xã hội phi chính phủ trên thế giới là dân chúng không thể thụ động trông chờ thái độ cải hóa và sự cải tiến tự thân của các cấp chính quyền, mà phải tạo được hành động tác động đối với chính quyền nhằm thay đổi chính sách bất công và những vấn đề liên quan.

Người dân cũng sẽ không thể có được quyền lợi gì nếu tự họ không đứng ra làm một điều gì đó để tự bảo vệ.

Trong xã hội Việt Nam đương đại và mềm yếu, luồng ý kiến cho rằng “con kiến kiện củ khoai” chỉ phơi bày tâm thế thụ động và hèn kém của số đông người dân Việt.

Ngược lại, nhân dân hoàn toàn có ít nhất một thứ quyền là bày tỏ thái độ phẫn nộ của mình. Thái độ đó có thể hiểu thị bằng những đơn kiện tập thể, đơn thư đòi truy tố trách nhiệm hình sự và cả những cuộc biểu tình như người dân huyện Tư Nghĩa ở Quảng Ngãi đã bùng phát vào tháng 11/2013.

Hành động của người dân ít nhất sẽ mang lại cho họ những kinh nghiệm ban đầu về kiến thức pháp luật và phương pháp tổ chức biểu thị sự bất bình. Bất công và tội ác sẽ không ngừng tiếp diễn trong những năm tới, còn người dân sẽ không có đường lùi nếu họ không tự tổ chức một xã hội dân sự của họ – điều có thể đem lại dân chủ trong một cảnh huống quá thiểu năng về tâm não của thể chế.

Chỉ khi chính những nạn nhân và những người bị tổn thương bởi tác hại môi sinh môi trường đứng ra hành động, dư luận trong nước và quốc tế mới có thể quan tâm đến họ một cách đầy đủ và sâu sắc hơn.

Để đến một lúc nào đó, khi người dân nhiều vùng đã được trang bị phương pháp đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của mình, sẽ không còn một chế độ độc tài chính trị và tham nhũng nào có thể ức hiếp được họ nữa.

Phạm Chí Dũng, Việt Nam 28-11-2013
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

LS Nguyễn Văn Đài bị cản trở gặp đại diện ngoại giao Pháp, nhà báo Phạm Chí Dũng bị câu lưu

Luật sư Nguyễn Văn Đài (T) và nhà báo Phạm Chí Dũng
Luật sư Nguyễn Văn Đài (T) và nhà báo Phạm Chí Dũng (DR)

Thụy My (RFI)

Ngay sau khi Việt Nam mới được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, đã liên tiếp xảy ra một số sự kiện cho thấy có vẻ như vẫn chưa có gì thay đổi đối với các nhà bất đồng chính kiến và các cây bút bình luận độc lập.

Hôm qua luật sư Nguyễn Văn Đài bị ngăn trở tiếp xúc với ông Jean-Philippe Gavois, Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội, và hôm nay 29/11/2013 đến lượt nhà báo tự do Phạm Chí Dũng bị câu lưu nhiều tiếng đồng hồ.

Trả lời RFI Việt ngữ, luật sư Nguyễn Văn Đài ở Hà Nội kể lại chi tiết sự việc :

∇ LS Nguyễn Văn Đài by Thụy My

LS Nguyễn Văn Đài : Tôi có hẹn trước với ông Bí thư thứ nhất của đại sứ quán Pháp tại Hà Nội là Jean-Philippe. Theo lịch hẹn thì khoảng 10 giờ sáng ngày 28/11 chúng tôi sẽ gặp nhau tại quán cà phê Gecko ở trên địa bàn Bách Khoa. Bởi vì từ khi tôi ra tù ngày 06/03/2011 thì hiện nay tôi vẫn đang bị quản chế, nên không thể ra khỏi khu vực của mình, và hầu hết các cuộc gặp giữa tôi với các cơ quan đại diện ngoại giao nước ngoài đều trong phạm vi phường Bách Khoa.

Từ sáng sớm tôi đã biết tin là cơ quan an ninh theo dõi chặt chẽ các buổi gặp này. Đúng 10 giờ tôi đến và chờ ông Jean-Philippe ở đó. Khi ông tới nơi, tôi có chỉ cho ông xem những nhân viên an ninh đang quây xung quanh khu vực chúng tôi đứng, và hỏi ông có ngại khi gặp tôi không. Ông nói là không có vấn đề gì cả, tôi cũng muốn xem cơ quan an ninh Việt Nam sẽ đối xử với chúng ta như thế nào, bởi vì cuộc gặp này là hoàn toàn hợp pháp.

Rất nhiều nhân viên an ninh dùng máy điện thoại chụp ảnh chúng tôi, thì ông Bí thư thứ nhất cũng lấy điện thoại của ông ra chụp ảnh lại họ. Sau đấy chúng tôi lên trên quán ngồi nói chuyện.

Cuộc gặp mới diễn ra được chừng khoảng bảy, tám phút gì đó thì người chủ quán đến nói là trưởng công an phường Bách Khoa đã gọi điện thoại cho anh, gây sức ép với anh là phải đuổi chúng tôi đi khỏi quán. Không được bán hàng và không cho phép ngồi tại chỗ, nếu không thì quán này sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong kinh doanh.

Tôi nói rằng chúng tôi còn chờ một người bạn nữa tới rồi sẽ đi, chúng tôi không muốn để anh bị phiền hà. Chúng tôi ngồi thêm được ít phút nữa thì anh ta lại đến nài nỉ nói là bây giờ không đi không được, bởi vì công an gây sức ép rất lớn. Họ nói là không đi thì họ sẽ đóng cửa quán của anh ấy.

Đúng lúc đấy, ngoài tôi ra còn có anh Phạm Chí Dũng, là một blogger đồng thời là người bất đồng chính kiến rất nổi tiếng ở Saigon ra, cũng tham dự cuộc gặp này. Sau đấy chúng tôi đi tìm những quán khác cũng trong địa phận phường Bách Khoa để tiếp tục câu chuyện.

Khi vào một quán gần đó, mới ngồi khoảng ba, bốn phút thôi – trên đường đi thì công an và an ninh đã đi theo phía sau rồi – ngay lập tức công an nói với chủ quán là không được phép bán hàng hay phục vụ cho chúng tôi. Chúng tôi bèn trao đổi với nhau là ngồi nói chuyện thôi chứ không cần phải dùng đồ uống ở đây, và khi kết thúc cũng sẽ trả tiền cho chủ quán mặc dù họ không phục vụ.

Thế nhưng cũng chỉ được hai phút thì chị chủ quán chạy từ dưới tầng một lên tầng hai. Chị nói : « Chúng tôi không biết các anh là ai, nhưng công an họ ép chúng tôi phải đuổi các anh đi, nếu không họ sẽ phá hểt cả quán của tôi ». Và hiện giờ công an đã đến để tịch thu tất cả bàn ghế của họ ở trong quán rồi.

Chúng tôi trao đổi rất nhanh với nhau, thôi thì sẽ dời cuộc gặp này sang một thời gian thích hợp. Trong thời gian ngắn thì chúng tôi cũng đã kịp nói với nhau những vấn đề quan trọng nhất rồi, và làm quen với nhau.

Khi chúng tôi xuống thì thấy phía bên ngoài quán rất nhiều công an mặc thường phục cũng như sắc phục đang tịch thu những đồ đạc của quán đó. Sau đấy chúng tôi chia tay nhau. Ông Bí thư thứ nhất lên xe trở về sứ quán còn tôi và anh Phạm Chí Dũng quay về nhà.

Ông Nguyễn Văn Đài cho biết thêm :

LS Nguyễn Văn Đài : Tôi cũng nghe câu chuyện là Phạm Chí Dũng sáng nay có đi gặp bác Nguyễn Thanh Giang, cùng với một số bác cán bộ lão thành cách mạng có tư tưởng dân chủ, thì một số người cũng bị cơ quan an ninh bắt và câu lưu.
Lúc nãy trước khi anh Phạm Chí Dũng lên máy bay, tôi có nói chuyện với anh. Anh nói rằng họ đã lập biên bản cảnh cáo anh, vì anh đã có cuộc gặp với Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và một số người khác ở Hà Nội.

Tôi rất ngạc nhiên ! Việc công dân Việt Nam gặp nhau và chuyện hết sức bình thường. Thậm chí còn có quyền hội họp và rất nhiều quyền khác, mà tại sao cơ quan an ninh Việt Nam lại cảnh cáo công dân khi họ tiếp xúc với các công dân khác, dù luật pháp Việt Nam không có điều nào cấm các công dân gặp nhau.

Không những không bị cấm, mà còn là quyền của con người, được ghi nhận trong Hiến pháp, trong pháp luật cũng như Công ước quốc tế. Đó là một điều rất nực cười !

Việt Nam vừa được bầu và trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, đến ngày 01/01/2014 sẽ chính thức có hiệu lực. Nhưng không hiểu sao cơ quan an ninh lại có những hành động rất là vi phạm nhân quyền như vậy, xâm phạm trực tiếp đến quyền của người dân Việt Nam. Tôi không hiểu là khi trở thành thành viên chính thức rồi thì những chuyện gì sẽ xảy ra, người dân chúng tôi vẫn chưa biết được.

Về phần cây bút bình luận Phạm Chí Dũng sau khi được trả tự do, khi đang chờ lên máy bay trở về Saigon đã cho chúng tôi biết như sau :

∇ Nhà báo Phạm Chí Dũng by Thụy My

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Sáng nay, ngày 29/11 tôi có hẹn với tiến sĩ địa vật lý Nguyễn Thanh Giang. Ông rất nhiệt tình mong tôi tới chơi, và tôi cũng muốn đến thăm, vấn an sức khỏe của ông vì lâu nay chưa có cơ hội. Tôi hy vọng được gặp ông Giang lần đầu tiên.

Sáng nay tôi đi cùng với anh Lê Quốc Quyết, là em ruột của luật sư Lê Quốc Quân. Khi chúng tôi đến theo đúng hẹn 9 giờ sáng thì đã thấy có những nhân viên an ninh mặc thường phục lẫn sắc phục đứng ở cửa. Họ đề nghị chúng tôi không vào. Khi chúng tôi hỏi tại sao thì họ không nói lý do, và ngay lập tức họ mời chúng tôi đến đồn công an Trung Mỗ, xã Trung Văn huyện Từ Liêm để làm việc.

RFI : Theo như trên mạng thì lúc đó có đến khoảng gần 50 nhân viên công an ?

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Thật ra lúc đó tôi không quan sát kỹ, nhưng tôi thấy trước mặt mình khoảng sáu, bảy người. Và khi đưa về đồn Trung Mỗ làm việc với tôi, có lẽ phải lên tới mười một, mười hai người.

Bộ phận an ninh làm việc với tôi ngày hôm nay tự xưng là cơ quan an ninh điều tra của công an Hà Nội, tức là PA 24. Sau đó có một người tự xưng là người của Cục Bảo vệ Chính trị 7 Bộ Công an, thì tôi mới nhớ ra Cục này cũng chính là cơ quan đã phối hợp với công an Thành phố Hồ Chí Minh bắt tôi vào tháng 7/2012.

Khi đến đó, một lúc sau anh Lê Quốc Quyết được cho về. Còn tôi thì phải làm việc suốt từ 9 giờ sáng cho tới 3 giờ chiều. Họ hỏi rất kỹ tôi ra Hà Nội làm gì, gặp gỡ những người nào, và có ý đồ… gì không.

Tôi cũng nói rất rõ, tôi ra kỳ này có mục đích khảo sát về xã hội dân sự. Vì xã hội dân sự hiện nay theo tôi là một quan niệm khá rõ ràng, và tận dụng được những mặt mạnh của xã hội dân sự thì thể chế chỉ có tốt lên mà không yếu đi. Và tôi muốn gặp gỡ một số nhân vật để khảo sát. Đây là giai đoạn một của tôi, khảo sát những nhân vật ngoài đảng và giai đoạn hai nếu có thể được thì năm sau tôi sẽ khảo sát, thăm dò ý kiến những nhân vật trong đảng về xã hội dân sự.

Mục tiêu là tôi sẽ viết một cuốn sách nghiên cứu về xã hội dân sự ở Việt Nam. Theo tôi biết, cũng đã có những tín hiệu Nhà nước Việt Nam đang chủ động nghiên cứu và vận dụng xã hội dân sự vào những điều kiện thực tiễn của Việt Nam.

Tôi cho đó là một điều rất bình thường. Và việc gặp gỡ những nhân vật này, nhân vật kia, cho dù trước đây những nhân vật đó có thể đã bị bắt, nhưng sau đó cũng không có vấn đề gì và theo tôi thấy thì những nhân vật đó cũng ôn hòa thôi.

Nhưng cuối cùng sau cuộc làm việc, cơ quan an ninh đã làm một biên bản cảnh cáo tôi, liên quan tới việc gặp gỡ những người như ông Nguyễn Thanh Giang, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân.

Thực tình cảm giác của tôi, tôi cho là việc họ làm việc và giữ tôi trong vòng sáu tiếng đồng hồ cũng là bình thường thôi. Đối với tôi đó là chuyện nho nhỏ, không đáng kể. Có điều tôi vẫn ngạc nhiên là tại sao Nhà nước Việt Nam mới được chấp nhận vào Hội đồng Nhân quyền nhanh đến thế và hào hứng đến thế, mà lại hạn chế quyền đi lại và thăm hỏi của người dân.

Đó là một câu hỏi mà tôi nghĩ có thể là Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nên đặt ra đối với Nhà nước Việt Nam, đối với trường hợp những người như tôi hoặc như luật sư Nguyễn Văn Đài và kể cả những người khác nữa, có phải là thái độ tôn trọng nhân quyền hay không.

 

Viết tiếp những gì Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở

Đôi lời: Tựa bài do chúng tôi đặt lại cho đúng với tinh thần bài viết.

Thế nhưng, một câu hỏi cần đặt ra, là có phải HCM đã viết … ĐÚNG, và giờ thì chúng ta cứ vậy mà viết tiếp?

Có một mâu thuẫn quá lớn, chưa bao giờ được trao đổi công khai, tới cùng cho tường minh về cái hư ảo trong con người HCM, như thể trong ông có hai con người. Thế nhưng, tiếc rằng có không ít người vẫn muốn dựa dẫm vào bóng dáng hư ảo đó để tranh đấu với đám “học trò xuất sắc của Người”. Cách thức tranh đấu của họ là phân đôi một cách rất đơn giản con người HCM ra làm hai, một là nhà dân tộc, một là lãnh tụ cộng sản, để rồi đề cao cái chất “dân tộc” trong đó.

Như trong bài viết này, chỉ nhắc tới một HCM chống thực dân, phát xít để giành độc lập tự do, và mong muốn “viết tiếp” trang sử ông đang viết dở, mà như cố quên đi rằng khó có thể phủ nhận thực tế chính ông đã dính dự vào việc sổ toẹt những gì mình đang viết dở.

Đó chính là bi kịch của những người vẫn đinh ninh mình và toàn dân đang sống trong cái gọi là “thời đại Hồ Chí Minh”!

BT

Hồ Ngọc Nhuận – Viết tiếp

Lịch sử không để viết lại.

Nhưng lịch sử có thể bị bắt dừng lại, kéo lui. Mà độ lùi không chỉ tính bằng năm hay bằng nhiều chục năm.

Như ở nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên “anh em”, với đương kim “chủ tịch cháu nội”, Kim Jong-un nguyên soái, thì phải dừng lại bao nhiêu năm? Để toàn dân toàn quân Triều Tiên khóc đứng khóc ngồi trước cái chết của “chủ tịch cha” Kim Jong Il, y chang như đã từng khóc đứng khóc ngồi “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành, chết cách đó 17 năm? Và để bất cứ cái gì, từ cái đi, cái đứng, đến cái tiếng hét trên các làn sóng điện, đều phải y chang những thứ cách đây hơn nửa thế kỷ?

Đó là chỉ tính theo ngày thành lập nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, tức từ năm 1948 cho đến nay là 65 năm. Chớ nếu tính trên tước vị của “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành thì lịch sử nước này phải lùi về thời Tam Quốc Triều Tiên cổ đại đã thống trị bán đảo Triều Tiên trong hầu hết Thiên niên kỷ 1, và dừng lại cho tới hết đời “ông chủ tịch cháu nội” hiện nay và nhiều đời con cháu ông ta nữa. Để cho “chủ tịch ông nội” trở thành “Chủ tịch vĩnh cửu” theo hiến pháp của nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Trước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên ba năm, trong bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân Pháp như sau: …Hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa. Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào… Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân… Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu. Chúng làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng. Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn…Chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật…”.

Lời kết án đanh thép đó vang lên đã hơn 68 năm rồi mà cứ ngỡ như mới hôm nay.

Như mới hôm nay, cũng đang có một đám người liên tục muốn bắt lịch sử, đất nước, dân tộc ta phải lùi lại, để sống kiếp sống mà bọn thực dân, bất chấp nhân đạo và chính nghĩa, đã “ban bố” cho ông cha ta trong ngót 80 năm.

Hơn 68 năm về trước, “về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào”, chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân như vậy đó. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, về chính trị, có ai được một chút tự do dân chủ nào, xin cho biết? Cả những đảng viên cộng sản? Cả ông Đại tướng khai quốc công thần, và tất cả các ông tướng? Có ai tự do độc lập ứng cử đắc cử vô các Hội đồng, vô cái Quốc hội của Đảng, ngoài các đảng viên được Đảng cầm quyền chỉ định? Có bao nhiêu người yêu nước, kể cả các đảng viên cộng sản, đã bị thẳng tay đàn áp? Có một tổ chức chính trị nào được tồn tại, ngoài Đảng cầm quyền? Có một tổ chức văn hóa, xã hội, chuyên môn, nghề nghiệp… nào không bị Đảng cầm quyền nắm trong tay?…

Hơn 68 năm về trước, “chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, ai độc quyền trói buộc tư tưởng văn hóa, với mạng lưới các ban tư tưởng văn hóa bao trùm lên khắp nước? Ai nắm hết các báo chí, các phương tiện truyền thông, các cơ sở phát hành, in ấn, kể cả sách giáo khoa, kể cả kinh bổn tôn giáo? Tuyệt đối, khắc nghiệt… hơn cả bọn thực dân? Bởi chế độ thực dân còn để cho “người An Nam” làm báo, viết báo tự do. Còn bây giờ, 68 năm sau, có người Việt Nam độc lập nào ở đây được tự do làm báo, viết báo? Ai miệng nói xây dựng dân chủ mà giựt sập không chừa một cây cột nào của tòa nhà dân chủ, hàng đầu là cây cột tự do báo chí, là Quyền Thứ Tư của nền Dân Chủ? Ai miệng nói Nhà nước Pháp quyền mà “vo tròn nhập cục” ba Quyền Nhà nước làm một trong tay một đảng độc tôn cầm quyền duy nhất? Ai đang thi hành chính sách ngu dân hơn cả mọi chế độ phong kiến? Bởi phong kiến còn biết huy động, tận dụng người tài.

Hơn 68 năm về trước, “chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, hầm mỏ, nguyên liệu do các tập đoàn nước ngoài nào được thả cửa cho tha hồ khai thác? Ruộng đất nào thuộc về “người cày có ruộng”? Ruộng đất nào “thuộc về toàn dân” để bị “bọn chúng cướp không” đến nỗi người dân phải tự thiêu, tự xử?

Hơn 68 năm về trước, “chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, có anh chị lao công, lao động nào… được có nghiệp đoàn tự do để tự bảo vệ quyền lợi chính đáng? Có anh chị công nhân nào được các công đoàn nhà nước bênh vực khi bị các tập đoàn tài phiệt trong ngoài nước hà hiếp, bóc lột?

Hơn 68 năm về trước, “… hành động của bọn thực dân… áp bức đồng bào ta… là trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa”. Còn bây giờ, hành động của những ai đang muốn kéo lùi lịch sử, kéo lùi đất nước, để dân tộc này, gồm già trẻ gái trai người Việt Nam của thế kỷ 21, phải sống trở lại kiếp sống “không có chút tự do dân chủ” nào, như dưới ách nô lệ thực dân cả 100 năm trước, là trái hẳn với mọi thứ đạo lý làm người.

Một dân tộc vừa liên tục trui rèn qua bốn cuộc chiến thảm khốc trong vòng 40 năm, luôn được ca ngợi là anh hùng, và không chỉ một lần anh hùng, thì sao lại xứng đáng bị nắm ót kéo lui để sống kiếp sống cúi đầu như một dân tộc bị mất nước?

…Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm… dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!… Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tự hào tuyên hứa.

Dân tộc đó cũng quyết không để bị ai kéo lùi lịch sử của mình lại.

Mà phải viết tiếp. Viết gì?

Viết những gì mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở.

Mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ” còn có một lời “bất hủ” khác, tiếp theo. Mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở. Đó là: “Để bảo đảm cho các quyền đó, các chính quyền được thiết lập giữa mọi người, và quyền hành của họ phải được xuất phát từ sự đồng thuận của những người họ quản lý. …” [1].

Trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 02 tháng 9 năm 1945 Chủ tịch Hồ chí Minh cũng đã viết: “Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. (Điều 1)

Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…

Nhưng bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói:

Điều 2: Mục đích của mọi tổ chức chính trị là bảo tồn các quyền tự nhiên và tuyệt đối của con người. Các quyền đó là quyền tự do, quyền sở hữu, quyền an ninh và quyền chống lại sự áp bức.

Điều 16: Xã hội nào không bảo đảm các Quyền con người, cũng không quy định rõ sự phân chia ba Quyền(Quyền Lập Pháp, Quyền Hành Pháp, Quyền Tư Pháp) thì xã hội đó không có Hiến pháp [2].

Đây cũng là những lẽ phải không ai chối cãi được. Và phải được mọi người dân Việt thời đại Hồ Chí Minh và mọi thời đại viết tiếp. Để cùng nhau xây dựng cho mỗi người và mọi người một xã hội, một thế giới, một ngày nay, một ngày mai xứng đáng với con người.
TP Hồ Chí Minh, 28-11-2013

Hồ Ngọc Nhuận
Theo Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự


Chú thích:

(1) IN CONGRESS, July 4, 1776. The unanimous Declaration of the thirteen united States of America,

“… We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their

Creatorwith certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.

That to secure these rights, Governments are instituted among Men, deriving their just powers from the consent of the governed

(2) Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen du 26 août 1789. La Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen de 1789 a été placée en tête de la Constitution de 1791.

Le préambule de la Constitution du 4 octobre 1958 a remis en vigueur les dispositions de la Déclaration de 1789, comme l’avait fait lepréambule de la Constitution du 27 octobre 1946

Article premier. – Les hommes naissent et demeurent libres et égaux en droits. Les distinctions sociales ne peuvent être fondées que sur l’utilité commune.

Article 2. – Le but de toute association politique est la conservation des droits naturels et imprescriptibles de l’homme. Ces droits sont la liberté, la propriété, la sûreté et la résistance à l’oppression.

Article16. – Toute Société dans laquelle la garantie des Droits n’est pas assurée, ni la séparation des Pouvoirs déterminée, n’a point de Constitution.”

Đặng Huy Văn – Xin cô đừng gào lên trên biển Đài Loan như thế!

Đặng Huy Văn: Năm 1972, trường chúng tôi có một thời gian sơ tán về huyện Việt Yên, thuộc tỉnh Bắc Giang ngày nay để tránh máy bay Mỹ đánh phá Hà Nội. Tôi đã tình cờ quen một cậu học trò tiểu học khoảng mười tuổi hiền lành tên là Chấn thỉnh thoảng đi học về có qua chỗ chúng tôi đang dạy học để chơi. Tôi rất mến cậu ấy vì trông cậu ấy buồn buồn và rất dễ thương. Nhưng cuối năm đó chúng tôi về Hà Nội và hình ảnh cậu trò nhỏ hiền lành đó đã đi vào quên lãng. Rồi hơn 30 năm sau, tôi đọc báo biết tin về vụ án “giết người, cướp của, hiếp dâm” Nguyễn Thanh Chấn tại Bắc Giang chợt tôi ngờ ngợ về cái tên “em Chấn” ngày nào? Tôi đã phải về tận Việt Yên để dò hỏi tin tức thì chính xác Nguyễn Thanh Chấn, “cậu em” ngày đó của tôi chính là “thủ phạm” khiến tôi rất buồn!

Hôm nay, mọi oan ức của “cậu em Chấn” vừa được giải tỏa thì tôi đọc mạng mới biết được cô con gái thứ hai của ông Nguyễn Thanh Chấn tên là Nguyễn Thị Quyền đang lao động tại Đài Loan khi biết tin bố được ra tù đã tranh thủ lúc được nghỉ ra biển Đài Loan gào lên: “Bố đã được tự do rồi!” để giải tỏa mọi đau đớn đằng đẳng 10 năm, thì tôi đã bật khóc! Và tôi đã viết bài viết mộc mạc này để nhờ các trang mạng xã hội gửi sang Đài Loan cho cô ấy. Tôi xin trân trọng cám ơn các trang mạng đã chuyển giúp tôi “bức thư” này tới cô Nguyễn Thị Quyền, cô con gái của ông Chấn đang lao động tại xứ Đài.

Chị Nguyễn Thị Quyền, con gái ông Nguyễn Thanh Chấn, hiện đang lao động tại Đài Loan
XIN CÔ ĐỪNG GÀO LÊN TRÊN BIỂN ĐÀI LOAN NHƯ THẾ!
(Thân gửi cô Quyền, con gái ông Chấn đang lao động tại Đài Loan)

Xin cô đừng gào lên trên biển Đài Loan như thế!(1)
Làm dân Đài Loan sẽ “hiểu nhầm” đảng cộng sản thì sao
Nỗi oan của ông Chấn bố cô chẳng qua cũng chỉ là giọt nước(2)
Sao so được “công ơn trời biển” của đảng ta với dân tộc đồng bào?

Quốc Hội VN họp đã giành cả ngày để thảo luận về ông Chấn(3)
Là con gái yêu của ông mà cô không cảm thấy “tự hào” sao?
Ông Chấn đã bị oan, nhưng còn có biết bao người oan nữa
Cả vạn lương dân bị bắn “nhầm”, mà có ai nhắc đến đâu!

Bố cô bị án chung thân nhưng còn được đưa ra xét xử
Còn trước đây người bị án tử hình chỉ là mệnh lệnh suông
Nghe nói lệnh truyền xuống từ một xứ xa xôi ngoài lãnh thổ
Oan khiên chồng oan khiên từ trên trời, đâu phải tự trung ương!

Họ bắn bác tôi, một thầy giáo hiền lành, một người dân mẫu mực(4)
Rồi bắt tôi đứng xem người bác thân yêu tim phọt máu óc trào!
Tôi nhắc lại để cô hiểu được rằng đảng ta ngày nay đã khác
Cũng là họ trước đây nhưng giờ không ác đến thế đâu!

Nghe nói trong kỳ họp tới, Quốc Hội ta sẽ đưa ra thảo luận
Về các vụ án oan như Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân…
Vì chính phủ ta nay đã là thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền LHQ
Lẽ nào lại bắt giam tràn lan những người đòi các quyền sống của công dân?

Nhưng việc đảng nói, Quốc Hội họp thường kỳ, thảo luận là thảo luận
Việc bố cô bị ép cung, bức cung chỉ là lỗi của các chú điều tra viên
Ai sẽ ra làm chứng cho bố cô để các chú điều tra viên nhận tội?
May mẹ cô tìm ra hung thủ, nếu không bố cô vẫn oan khiên!

Từ nay cô đừng bao giờ gào lên trên biển Đài Loan như thế nữa!
Cô có thương mẹ cha thì hãy chăm làm để tranh thủ kiếm thêm tiền
Vì theo ông TBT thì đất nước mình hết thế kỷ này sẽ ra sao chưa ai rõ
Còn các vụ án oan sai thì càng gào to, chúng sẽ càng phát triển thêm lên!

Các cô nếu có thời gian, hãy cố gắng đến thăm Miêu Lật, Đồng La một chuyến
Có sách viết rằng “cha già của dân tộc ta” cũng là người sắc tộc Khách Gia(5)
Tôi không tin vì thiếu xét nghiệm ADN, nhưng đã ở Đài Loan thì nên đến
Hãy thắp hương cho “tổ tiên”, vì nhỡ may đó là nhà thờ tổ của “cha”?

Tôi thương bố cô lắm, đã coi ông như người em trai của tôi lúc bé
Vào năm 1972, khi trường tôi sơ tán về Việt Yên, bố cô mới lên mười
Đã phải đi chăn bò, bắt cá mò cua, nhặt thóc lép để phụ thêm giúp đỡ mẹ
Và ông rất hiền, biết vâng lời nên chẳng ai ngờ ông chỉ còn mình mẹ, cô ơi!

Ở bên đó, các cô chớ bắt chước dân Đài Loan đòi bình quyền bình đẳng
Mà về Việt Nam lại gian nan như mẹ con cô Trần Thị Nga ở Hà Nam(6)
Phải gắng học cách sống của dân Bắc Triều Tiên và Trung Cộng
Vì họ cũng như ta “vạn lần dân chủ hơn tư bản” tại Đài Loan!

Tôi thân chúc cô sớm có đủ tiền để về thăm anh em và bố mẹ
Khi về đến Làng Me dù quá vui, tôi mong cô hãy đừng có thét gào
Hãy đợi đến ngày nước non đạt được niềm vui chung của toàn dân tộc
Lúc đó hãy gào vang trời cho hả lòng 68 năm sống khổ nhục thương đau!

Hà Nội, 29/11/2013

Đặng Huy Văn


Bài do tác giả gởi. TTHN biên tập và minh hoạ.

GHI CHÚ & TÀI LIỆU THAM KHẢO:

(1). Con gái ông Chấn từ Đài Loan: ‘Tôi đã chạy ra biển và gào lên’
(2). Xung quanh vụ án ông Nguyễn Thanh Chấn bị xử “oan”: Xét xử và kháng nghị tái thẩm đều sai?
(3). Chánh án TANDTC trả lời chất vấn vụ án Nguyễn Thanh Chấn
(4). Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam – Wikipedia tiếng Việt
(5). e-ThongLuan – Hồ Chí Minh sinh bình khảo (Hồ Tuấn Hùng)
(6). Trần Thị Nga bị bắt, bị đánh khi đến phòng tiếp dân | Nguyễn TườngThụy

Hiến pháp hay Đảng pháp?

Luật sư Vũ Đức Khanh
Viết cho BBCVietnamese.com từ Canada
Biểu quyết tại Quốc hội (ảnh minh họa)

 

Lúc 9:53:09 sáng ngày 28/11/2013, Quốc hội Việt Nam khóa XIII, kỳ họp thứ 6 đã biểu quyết thông qua bản Hiến pháp mới 2013 với 486 phiếu thuận, 2 phiếu trắng và không có phiếu chống trong tổng số 488 đại biểu có mặt đã bỏ phiếu tại Hội trường Quốc hội.

Truyền thông Nhà nước Việt Nam cho biết các vị đại biểu đồng loạt đứng lên vỗ tay mừng “giờ phút lịch sử” sau khi có kết quả như lời của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

Cũng cần nói thêm rằng trên 90% đại biểu Quốc hội hiện nay là đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN).

Hiến pháp 2013 vừa được thông qua có tổng cộng 11 chương, 120 điều, sẽ bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 1/1/2014, trong đó tiếp tục tái khẳng định vai trò độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN về cả 2 mặt chính trị và kinh tế.

Đảng lãnh đạo, định hướng xã hội chủ nghĩa

Theo lời phát biểu của Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu với báo giới thì “Báo cáo của Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp trình Quốc hội sáng nay (28/11) đã khẳng định bản Hiến pháp sửa đổi lần này đã thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng,” “… Hiến pháp chúng ta sửa đổi lần này vẫn tiếp tục khẳng định vai trò, vị trí của ĐCSVN …”

Và ông còn cho biết thêm: “Đây là bản kết tinh giữa ý Đảng, lòng dân, phản ánh ý chí, nguyện vọng của nhân dân … đáp ứng nhu cầu bảo vệ phát triển đất nước.”

Vì thế cho nên điều 4 Hiến pháp 2013 là hết sức cần thiết để tái khẳng định ĐCSVN là “lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.

Về kinh tế, ông Phó chủ tịch Quốc hội kết luận rằng “Để bảo đảm định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN) của nền kinh tế, việc quy định vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước là cần thiết, khẳng định vai trò của Nhà nước và kinh tế nhà nước trong việc định hướng, điều tiết sự phát triển của nền kinh tế thị trường định hướng XHCN”.

Cho nên mới có quy định tại điều 51 khoản 1 Hiến pháp 2013 rằng “Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa với nhiều hình thức sở hữu, nhiều thành phần kinh tế; (trong đó) kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”.

Chẳng lẽ cần hiểu rằng “Nhà nước là Ta; Hiến pháp là Ta; Pháp luật cũng chính là Ta”. Và cái “Ta” đó là Đảng Cộng sản? Nếu thế thì đâu cần gọi là Hiến pháp; phải gọi là “Đảng pháp” mới đúng!

Nhưng như vậy thì định hướng XHCN trong Hiến pháp đó là gì khi ngay chính ông Tổng bí thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng cách đây không lâu cũng đã thổ lộ rằng “Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”.

Đảng CSVN luôn đòi độc quyền lãnh đạo đất nước, dựng ra cái “thiên đường XHCN” đã hơn nửa thế kỷ nay và bắt nhân dân đi theo mà nay lại bảo rằng đi thêm một thế kỷ nữa có thể vẫn chưa tới? Và tại sao lại còn đưa định hướng quái gở đó vào Hiến pháp?

“Đảng pháp”

Điều 119 khoản 1 Hiến pháp 2013 quy định như sau: “Hiến pháp là luật cơ bản của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, có hiệu lực pháp lý cao nhất. Mọi văn bản pháp luật khác phải phù hợp với Hiến pháp. Mọi hành vi vi phạm Hiến pháp đều bị xử lý.”

Vậy cái “Cương lĩnh của Đảng” mà ông Phó chủ tịch Quốc hội nói đó là gì? Nó có phải là một văn bản pháp luật không? Và nếu “không” thì nó thực sự có giá trị gì trong hệ thống pháp luật Việt Nam? Hoặc giả nếu “có” thì sao?

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng cho biết như sau: “Hiến pháp … là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của Đảng!”

Thật sự không ai hiểu nổi ông TBT muốn nói gì và càng ngạc nhiên hơn khi ông Phó chủ tịch Quốc hội cũng tuyên bố rằng “Bản Hiến pháp sửa đổi lần này đã thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng.”

Chẳng lẽ cần hiểu rằng “Nhà nước là Ta; Hiến pháp là Ta; Pháp luật cũng chính là Ta”. Và cái “Ta” đó là Đảng Cộng sản? Nếu thế thì đâu cần gọi là Hiến pháp; phải gọi là “Đảng pháp” mới đúng!

Đảng CSVN cuối cùng đã hất một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt nhân dân.
Nhưng Đảng thực sự đã lầm to! Nhân dân đưa quý vị lên được thì nhân dân cũng có thể hạ quý vị xuống được.

Đảng CSVN hôm nay có thể hân hoan vỗ tay trong “giờ phút lịch sử” trọng đại nhưng nên nhớ rằng việc biểu quyết Hiến pháp hôm nay đang đưa đất nước này và chính Đảng CSVN vào ngõ cụt, bế tắc.

Các đại biểu Quốc hội sẽ phải trả lời trước lịch sử, trước Tổ quốc, trước nhân dân cho hành động hôm nay khi ngày phán xét đến.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và văn phong của tác giả, một luật sư sống tại Canada.

Nên ‘giải tán Quốc hội’

Quang cảnh họp Quốc hội hôm 21/10/2013
Đại đa số đại biểu thông qua Hiến pháp sửa đổi

 

Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng nói Quốc hội nên “giải tán” sau khi thông qua Hiến pháp sửa đổi giữ nguyên sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản nhưng lại không cho người dân tư hữu đất đai và Quân đội Nhân dân lại trung thành với Đảng thay vì với nhân dân.

Nói chuyện với BBC hôm 29/11, một ngày sau khi Hiến pháp sửa đổi được thông qua với hơn 97% số phiếu, ông Thắng nói:

“Quốc hội này không đại diện cho ý chí, nguyện vọng của tôi nữa nên cá nhân tôi là tôi muốn giải tán Quốc hội này.

“Tôi đang muốn làm thế nào để có một Quốc hội khác, đại diện cho ý chí của nhân dân.”

Mặc dù vậy ông Thắng thừa nhận rằng có thể những người phản đổi Hiến pháp mới thông qua chỉ là thiểu số trong một đất nước mà Đảng Cộng sản kiểm soát toàn bộ hệ thống truyền thông.

Ông cũng nói thêm: “Hoàn toàn chưa có cách nào [để giải tán Quốc hội].

“Nhưng trong thực tiễn thì tất cả mọi chuyển đổi…đều bắt đầu từ thiểu số.”

Không đồng tình

Nói về bản Hiến pháp sửa đổi, ông Thắng cho biết:

“Có mấy điểm tôi không đồng tình.

“Điểm thứ nhất là Điều 4 của Hiến pháp [giữ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản].

“Điểm thứ hai là quy định về quyền sở hữu, không tôn trọng cái quyền sở hữu tư nhân về đất đai.

“Và một điều nữa liên quan tới quân đội. Tôi không chấp nhận cái chuyện quân đội phải trung thành với Đảng.

“Quân đội theo tôi phải trung thành với nhân dân.”

Một điểm khác gây tranh cãi là chuyện kinh tế nhà nước vẫn được xác định đóng vai trò chủ đạo cho dù điều này không có trong dự thảo Hiến pháp hồi đầu năm nay.

Với các vụ bê bối Vinalines và Vinashin bên cạnh xung đột ở Tiên Lãng và Văn Giang, sở hữu nhà nước đối với các công ty và đất đai gây nhiều tranh luận.

Thêm vào đó sự bao trùm không gian xã hội của Đảng Cộng sản cũng bị chỉ trích.

Hội phản đối

Ông Thắng cũng là một trong những người sáng lập Hội những người không đồng ý Hiến Pháp mới được quốc hội thông qua trên mạng Facebook.

Tính tới tối 29/11, Hội đã thu hút được 1.500 thành viên sau 24 giờ xuất hiện trên mạng xã hội Facebook.

Ông Thắng nói mục tiêu của Hội là thăm dò ý kiến của công dân mạng, tăng cường nhận thức của người dân và nói thêm:

Ông Nguyễn Lân Thắng
Ông Thắng hy vọng sẽ tạo ra sự “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp”

“Cái việc hành động thế nào tiếp phụ thuộc vào ý chí của nhóm này… nó đòi hỏi những người hoạt động thực tế bởi vì những người tham gia hội nhóm trên mạng nó cũng rất là ảo, nó chưa biến được thành chuyển biến trên thực tiễn cuộc sống.

“…Điều này là sự phát huy trí tuệ tập thể bởi vì khi tham gia một nhóm sẽ có rất nhiều ý kiến. Khi người ta cùng chung lý tưởng, cùng chia sẻ giá trị thì người ta sẽ đưa ra những sáng kiến.

“Khi một sáng kiến của một cá nhân trong nhóm mà hay thì chắc chắn những người khác nếu người ta nhận thấy nó hợp lý thì nó sẽ được đưa vào hành động thực tiễn.”

Ông Thắng nói Hội hy vọng sẽ nâng cao sự hiểu biết của người dân và dẫn tới phong trào “bất tuân dân sự và tẩy chay Hiến pháp.”

Nhà hoạt động này cho rằng các hoạt động của những người ủng hộ dân chủ ở Việt Nam sẽ giúp thay đổi nhận thức nhưng sẽ khó tạo ra thay đổi “ngay lập tức” mà cần có “điều kiện xã hội thuận lợi”.

Ông cũng nói ông và nhiều nhà hoạt động khác đã sẵn sàng trả giá cao hơn so với mức phạt 100 triệu đồng mà Việt Nam vừa quy định trong Nghị định 174 được ban hành hôm 13/11 về phạt hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước …; phá hoại khối đoàn kết dân tộc mà chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự”.

Mới đây ông Thắng đã bị lực lượng công an Việt Nam giam qua đêm khi về tới sân bay Nội Bài sau một thời gian tham gia những hoạt động vì dân chủ ở nước ngoài.
(BBC)

Tuyên bố về Hiến pháp sửa đổi

Quốc hội khóa XIII, tại kỳ họp thứ 6, ngày 28-11-2013 đã thông qua và ra nghị quyết thực hiện bản Hiến pháp vẫn giữ nội dung cơ bản của thể chế chính trị như Hiến pháp 1992, mặc dù đã nhận được yêu cầu của nhiều người nặng lòng vì nước đòi dừng việc thông qua Hiến pháp sửa đổi, trả quyền hiến định cho nhân dân. Quốc hội khóa XIII đã thông qua một bản hiến pháp thể chế hóa cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), coi thường nguyện vọng của đông đảo nhân dân muốn xây dựng một hiến pháp làm nền tảng cho một chế độ dân chủ với nhà nước pháp quyền thật sự của dân, do dân và vì dân. Như vậy, Quốc hội khóa XIII đã tự chứng tỏ không đại diện cho nhân dân và phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc; hiến pháp này không thật sự là hiến pháp của nhân dân và người dân có thể sử dụng quyền bất tuân dân sự của mình.
Hiến pháp mới được thông qua trên thực tế vẫn tiếp tục giữ cho ĐCSVN đứng ngoài và đứng trên pháp luật, duy trì một thể chế tập trung mọi quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp nhằm duy trì sự lãnh đạo tuyệt đối độc quyền của ĐCSVN đối với toàn xã hội, tiếp tục giữ đất đai thuộc sở hữu toàn dân, kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, lực lượng vũ trang phải trung thành với ĐCSVN. Nhiều quyền công dân và quyền con người tuy được ghi nhận, song vẫn giữ cụm từ được thực hiện “theo quy định của pháp luật,” tạo điều kiện cho việc vô hiệu hóa các quyền này bằng các văn bản pháp quy dưới luật như đã thể hiện rõ trong thực tiễn nhiều năm qua.
Chúng tôi đòi Quốc hội, Chính phủ và cơ quan lãnh đạo ĐCSVN tôn trọng các quyền tự nhiên của con người và quyền tự do dân chủ của công dân, trước hết là quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí, quyền lập hội, quyền biểu tình, quyền bầu cử và ứng cử. Đặc biệt chúng tôi yêu cầu ngay từ bây giờ phải làm mọi việc cần thiết cho một cuộc bầu cử trung thực Quốc hội khóa XIV để Quốc hội thực sự đại diện cho dân, có năng lực và thực quyền đáp ứng được trách nhiệm của mình.
Chúng tôi kêu gọi những người có lương tri trong giới cầm quyền cùng với nhân dân cả nước và đồng bào ở nước ngoài nhận rõ thực trạng hiện nay của đất nước, không nản lòng mà tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước kiên cường, đoàn kết và hợp sức đấu tranh bằng các phương thức ôn hòa để thực hiện các quyền con người và quyền công dân của mình, để thúc đẩy tiến trình cải cách chính trị nhằm đưa đất nước ra khỏi khủng hoảng và lạc hậu, phát triển bền vững và bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia.
Ngày 29-11-2013
Những người khởi xướng, hưởng ứng kiến nghị 72* và đã ký lời kêu gọi dừng việc thông qua Hiến pháp sửa đổi gửi Quốc hội ngày 15-11-2013
* Kiến nghị ngày 19-1-2013 về sửa đổi Hiến pháp, mang chữ ký trực tiếp của 72 người và tiếp đó có gần 15 nghìn người ký hưởng ứng

(BVN)

Ông Dương Trung Quốc giải thích về lý do không bấm nút

clip_image002
Trả lời phỏng vấn của phóng viên báo Một Thế Giới về quyết định ấn nút “không biểu quyết” thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 ngày 28.11, ĐB Dương Trung Quốc cho biết: “Tôi không có sự lựa chọn nào khác giữa “tán thành” và “không tán thành”.

Được biết, ông là một trong hai đại biểu không biểu quyết thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 sáng 28.11 tại Quốc hội, ông có thể chia sẻ thêm lý do ông lại không biểu quyết?

Bỏ phiếu “không biểu quyết” tôi muốn thể hiện quan điểm của “một bộ phận nhân dân vẫn còn một số ý kiến khác với một số nội dung của Hiến pháp” mà Chủ tịch Quốc hội đã nêu trong lời mở đầu phiên họp. Tôi đánh giá cao thái độ tôn trọng đối với những người có ý kiến khác biệt mà ông Chủ tịch Quốc hội đã thể hiện trong  phát biểu của mình.

– Nếu chưa thực sự hài lòng về Hiến pháp, tại sao nút bấm không phải là “Không tán thành” mà lại là “Không biểu quyết”? Có phải điều mà ĐB Bùi Thị An phát biểu trước đó: “Không bấm nút thì không được mà bấm nút thì áy náy” là có thật nên ông đã chọn không bấm nút?

Áy náy” chỉ là một cách nói. “Không biểu quyết” là cách ứng xử khi không có sự lựa chọn nào khác giữa “tán thành” và “không tán thành”, nói cách khác là chưa thoả mãn cho một sự tán thành, nhất là với một vấn đề hệ trọng như Hiến pháp.

– Điều gì mà ông vẫn còn đang “lăn tăn” về bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 lần này?

Hiến pháp là một văn kiện được coi là Bộ luật Mẹ, luật gốc định hướng cho sự phát triển bền vững và lâu dài của một quốc gia, dân tộc. Nhiều quốc gia, Hiến pháp có sức sống tồn tại hàng trăm năm nhờ những định hướng có mục tiêu lâu dài.

Ở nước ta, trừ Hiến pháp 1946 mang giá trị “lập quốc” với sự lựa chọn thể chế “Dân chủ – Cộng hoà” đã đặt nền tảng cho một tiến trình phát triển lâu dài. Nhưng dường như do những biến động quá khắc nghiệt của chiến tranh, lại chịu tác động chính trị quốc tế khiến Hiến pháp của chúng ta luôn phải thay đổi “ứng biến theo thời cuộc” để rồi đến nay chỉ còn là ý chí của Đảng cầm quyền (ý Đảng lòng dân), trở thành văn bản nhằm “thể chế hóa cương lĩnh chính trị” của Đảng trong một thời kỳ lịch sử. Với bản Hiến pháp sửa đổi lần này là “cương lĩnh thời kỳ quá độ xây dựng chủ nghĩa xã hội”.

Cái khiến tôi băn khoăn là trong lịch sử lập hiến của nước ta, đây là lần đầu tiên trong lời nói đầu của Hiến pháp viết thẳng quan niệm Hiến pháp chỉ là “thể chế hoá cương lĩnh” của Đảng và kế thừa những Hiến pháp có trước. Và cũng vì thế, nhiều vấn đề mà quá trình thảo luận trong quá trình sửa đổi Hiến pháp còn chưa ngã ngũ thì cái nguyên tắc “thể chế hóa” khiến mọi sửa đổi không thể vượt qua những quy định của Cương lĩnh tựa như “kỵ húy”, ví như các vấn đề sở hữu, vị thế của kinh tế nhà nước…

Đó là chưa kể tới những vấn đề liên quan đến hệ thống chính quyền địa phương, chính quyền đô thị, hội đồng nhân dân các cấp quá trình thảo luận còn chưa rõ ràng thì thời hạn phải thông qua khiến cho có nhiều nội dung chưa thật rõ ràng trong một văn kiện quan trọng như Hiến pháp… thì làm sao không “áy náy”.

– Trong quá trình thảo luận tại Quốc hội, ĐB Trương Trọng Nghĩa đã phát biểu: “Hậu thế sẽ đánh giá Quốc hội khóa XIII khi thúc đẩy hay cản trở sự phát triển của lịch sử dân tộc”. Bản Dự thảo Hiến pháp chưa khiến ông hài lòng, vậy theo ý kiến của ông, bản Hiến pháp 1992 sửa đổi lần này có làm chậm lại sự phát triển của dân tộc như ĐB Nghĩa đã lo lắng trước đó không?

Ý kiến của luật sư Trương Trọng Nghĩa là nói thay cho tôi và chắc cũng của nhiều người khác.

Trước đó, ông có kiến nghị gì với Quốc hội về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 lần này không? Ví dụ như nếu chưa thảo luận thấu đáo thì nên dành thêm cho nó một thời gian nữa để biểu quyết vẫn chưa muộn chẳng hạn?

Tôi là người được Ủy ban Sửa đổi Hiến pháp 1992 mời tham gia một số công việc cụ thể và tham gia các hoạt động của Ủy ban. Vì thế, với công việc của một đại biểu QH, tham gia các hoạt động của cơ quan biên soạn và biên tập tôi có thể nói rằng lần Sửa đổi này  không chỉ diễn ra trong một thời gian dài (hơn 2 năm), huy động đông đảo những nguồn lực trí tuệ xã hội, đương nhiên cũng tốn kém tài lực… tạo ra mối quan tâm xã hội như một cuộc vận động nhận thức chính trị rộng lớn chưa từng có.

Trong bối cảnh ấy, tôi cũng có rất nhiều cơ hội để thể hiện quan điểm, đưa ra những kiến nghị cụ thể trong những phiên thảo luận ở Quốc hội, các cuộc hội thảo, các cuộc họp của Ủy ban sửa đổi và các văn bản kiến nghị cá nhân hay chuyển các ý kiến đóng góp của cử tri, v.v.

Tôi ghi nhận là những ý kiến của mình luôn được xử lý nghiêm túc, có cái được ghi nhận, có cái không được chấp nhận và đều được trả lời rõ ràng. Tôi cũng nhận thấy tính nghiêm túc trong quá trình thảo luận, xử lý các ý kiến khác nhau, nỗ lực tiếp cận những ý kiến khác biệt… của những người có trách nhiệm trong quá trình sửa đổi, không khí trong thảo luận là dân chủ, không giới hạn…

Đã có lúc Ủy ban đã đưa ra một Dự thảo mà theo đánh giá của riêng tôi là rất “cấp tiến” hiểu theo nghĩa là rút ngắn nhất những khoảng cách khác biệt, kể cả những vấn đề mà mọi người đều quan tâm như sự lựa chọn liên quan đến “quốc hiệu” (Dân chủ Cộng hòa hay Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa). Nhưng rất tiếc là những thay đổi cuối cùng để trình ra bản dự thảo để Quốc hội thông qua thì đã có nhiều “điều chỉnh” lại để tránh những gì bị coi là không phù hợp với Cương lĩnh.

Cũng có ý kiến cho rằng cần có thêm thời gian làm rõ và hoàn thiện dự thảo. Nhưng mọi người đều biết rằng công việc sửa đổi Hiến pháp đã khởi động từ tháng 8.2011 đến nay cũng là một thời gian không ngắn, với cơ chế này thì có kéo dài thảo luận nữa cũng chẳng làm thay đổi được.

…Có thể trong một bộ phận nhân dân (trong đó có tôi) cho rằng sau 20 năm phát huy của Hiến pháp 1992 (đã có một lần sửa) những trải nghiệm của công cuộc Đổi mới, nhất là Hội nhập đã bộc lộ những bất cậpMột kiến nghị cuối cùng được viết thành văn bản sau lần thảo luận cuối cùng ở Quốc hội trước ngày “bấm nút” tôi đã nêu rõ quan điểm của mình về việc lời nói đầu Hiến pháp viết thẳng ra rằng “Thể chế hóa Cương lĩnh” là nguyên lý đầu tiên (tiếp theo mới là kế thừa các Hiến pháp trước đó) liệu có phải là một bước tiến trong nhận thức về lập hiến hay không? Tôi cũng đề nghị phải đặt việc “ứng phó với biến đổi khí hậu” ở vị thế hệ trọng hơn tương xứng với tầm quan trọng như một nhân tố tác động lâu dài và khắc nghiệt đối với tương lai của dân tộc ta. Những đề nghị ấy đều có hồi âm nhưng vẫn đề nghị “giữ nguyên như dự thảo”.

Tại sao ông lại vẫn biểu quyết thông qua Nghị quyết về thực hiện HP ngay sau đó chỉ vài chục phút?

Khi thông qua tôi đã “không biểu quyết” nhưng với nghị quyết của Quốc hội sau khi đã được tuyệt đại đa số đại biểu Quốc hội thông qua thì việc tán thành của tôi là lẽ đương nhiên. Không chỉ là “thiểu số phục tùng đa số” mà là trách nhiệm đối với cử tri. Vả lại cũng cần đánh giá rằng, tuy có thể “một bộ phận” chưa thoả mãn nhưng Hiến pháp sửa đổi lần này cũng chứa đựng rất nhiều những sửa đổi rất tích cực trên nhiều lĩnh vực liên quan đến quyền của dân và sự phát triển của đất nước.

Sau cuộc biểu quyết, đại biểu Trương Trọng Nghĩa khi trao đổi với tôi rằng chỉ cần thực hiện nghiêm túc những gì đã viết trong Hiến pháp sửa đổi này thì cũng đã tạo ra rất nhiều thay đổi tích cực cho dân, cho nước rồi. Bây giờ là lúc Quốc hội phải thực hiện quyền giám sát hành pháp và nâng cao năng lực lập pháp để bản Hiến pháp sửa đổi này “đi vào cuộc sống”.

Dẫu sao đây mới là Sửa đổi Hiến pháp 1992, cũng có nghĩa là Hiến pháp 1992 đã  vượt kỷ lục “tuổi thọ” so với các Hiến pháp 1946, 1959, và 1980 nhờ đó luôn được “sửa đổi” và ai cũng biết rằng thời kỳ quá độ sẽ rất dài lâu như dự báo của các nhà lãnh đạo, cho nên có lẽ sẽ có nhiều lần sửa đổi tiếp theo khi thực tiễn đòi hỏi. Phải chăng đó cũng là một nét riêng trong việc Lập Hiến ở nước ta?!

Tuấn Ngọc (thực hiện)

10 ĐBQH vắng mặt trong “thời khắc lịch sử”
Ngoài 2 đại biểu không bấm nút, hôm qua có 10 đại biểu vắng mặt trong khi Quốc hội biểu quyết thông qua Hiến pháp sửa đổi.
Việc thông qua Hiến pháp, được đánh giá là sự kiện quan trọng nhất của kỳ họp thứ 6 – Quốc hội khóa XIII. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã nhấn mạnh, đó là “thời khắc lịch sử”.
Quốc hội khóa XIII có 498 đại biểu trong danh sách. Tuy nhiên vào “thời khắc lịch sử” biểu quyết thông qua Hiến pháp sửa đổi ngày hôm qua 28.11, có 10 đại biểu đã vắng mặt, chỉ còn 488 đại biểu tham gia bấm nút biểu quyết. 486 đại biểu đồng ý, chiếm 97,59%.
Ngay sau đó, Quốc hội biểu quyết thông qua Nghị quyết về việc thi hành Hiến pháp, có 491 đại biểu tham gia biểu quyết, vẫn thiếu 7 đại biểu so với danh sách thực tế.
Trong suốt kỳ họp thứ 6, người dân vẫn nhìn thấy những ghế trống trong lúc Quốc hội bàn các vấn đề, các dự luật quan trọng.
Ngày 4.11, khi bàn về chống lãng phí tại Quốc hội, ĐB Trần Quốc Tuấn (Trà Vinh) cho rằng nên tiết kiệm thời gian họp Quốc hội vì “mỗi phút ngồi hội trường, Nhà nước phải bỏ ra 2 triệu đồng, như vậy mỗi ngày họp mất khoảng 1 tỷ đồng.
Kỳ họp thứ 6 – Quốc hội khoá 13 được tổ chức tại Hội trường Bộ Quốc phòng. Theo ĐB Bùi Thị An, trên bàn họp có 5 nút bấm để các ĐB biểu quyết các vấn đề quan trọng trong chương trình làm việc của Quốc hội.
Các nút bấm này bao gồm: Điểm danh, Không biểu quyết, Không tán thành, Tán thành và Quay lại.
ĐB Dương Trung Quốc cùng một ĐB khác đã bấm vào nút “Không biểu quyết”.
T.N.

Bao nhiêu ý kiến của nhân dân đã được quan tâm tiếp thu tại bản Hiến pháp mới?

Bao nhiêu ý dân đã được tiếp thu vào Hiến pháp?
Nhiều câu hỏi về Hiến pháp mới được đặt ra tại buổi họp báo sau khi bế mạc kỳ họp Quốc hội thứ 6…
Bao nhiêu ý kiến của nhân dân đã được quan tâm tiếp thu tại bản Hiến pháp mới? Đó là câu hỏi được đặt ra với Phó chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu tại cuộc họp báo ngay sau khi kỳ họp thứ 6 của Quốc hội khóa 13 kết thúc vào cuối chiều 29/11.

Với sự kiện Hiến pháp mới vừa ra đời, cuộc họp báo thường lệ cũng kéo dài hơn mọi lần và sự quan tâm của báo chí cũng tập trung chủ yếu vào sự kiện này.

Trả lời câu hỏi nói trên, Phó chủ tịch Quốc hội đồng thời là Phó chủ tịch Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, ông Uông Chu Lưu nói, việc đếm cụ thể bao nhiêu góp ý của người dân đã được tiếp thu cũng không phải khó, “nhưng không cần thiết đếm chi ly như vậy”.

Phó chủ tịch nhấn mạnh rằng, sau khi đã nhận trên 26 triệu lượt ý kiến góp ý, đến 30/9/2013 còn nhận được gần 700 văn bản đóng góp cho dự thảo. Trong quá trình chắt lọc nghiên cứu, các ý kiến xác đáng thì tiếp thu ngay, ông Lưu trả lời.

Các bản Hiến pháp trước chỉ “sống” được khoảng từ 10 – 20 năm, Hiến pháp lần này, được đánh là phù hợp tình hình thực tiễn và yêu cầu xây dựng, bảo vệ, phát triển đất nước, vậy có thể hình dung Hiến pháp giá trị trong thời gian bao nhiêu lâu? Đó là câu hỏi tiếp theo được đặt ra với Phó chủ tịch.

Nhận xét câu hỏi rất thú vị, song Phó chủ tịch nói, ông chưa thể trả lời chính xác được. Đây là bản Hiến pháp phản ánh được nguyện vọng của đông đảo nhân dân và phù hợp với yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới, còn câu hỏi trên thì thời điểm này thì không thể nói chuẩn xác được.

Phó chủ tịch cũng nhấn mạnh, “Hiến pháp chỉ có ý nghĩa sửa đổi trong quá trình là dự thảo, còn sau khi Quốc hội thông qua, đây chính thức là Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Nước Việt Nam chỉ có một bản Hiến pháp”.

Kết quả biểu quyết, theo Phó chủ tịch là đã thể hiện sự đồng thuận cao. Còn 2 đại biểu không biết quyết, đó là quyền của đại biểu, Uỷ ban Thường vụ Quốc hội cũng như Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp không áp đặt bất cứ vấn đề gì.

Thu hồi đất sẽ rất chặt chẽ

Liên quan tới dự án Luật Đất đai (sửa đổi) vừa được thông qua sáng 29/11, có mặt tại buổi họp báo, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Minh Quang cũng trả lời về việc điều chỉnh lần chót Điều 62 quy định về thu hồi đất phục vụ dự án phát triển kinh tế xã hội trong bản dự thảo trình Quốc hội thông qua.

Cụ thể, cơ quan soạn thảo đã sửa quy định này theo hướng đảo nội dung “thu hồi đất để phát triển kinh tế – xã hội” lên trước, đưa cụm từ “vì lợi ích quốc gia, công cộng” xuống vế sau như một điều kiện để ràng buộc.

Quy định như vậy, tinh thần cơ bản vẫn giữ nguyên như trước nhưng điều luật chặt chẽ hơn. Điều đó có nghĩa, dự án phát phát triển nào mà vì lợi ích quốc gia, công cộng thì mới được thu hồi đất. Quy định như vậy để loại bỏ những dự án đơn thuần vì lợi ích nhà đầu tư thì không được áp dụng thu hồi đất, Bộ trưởng giải thích.

Ông cũng quả quyết, vấn đề thu hồi đất sau này sẽ rất chặt chẽ, sẽ khắc phục được tình trạng tràn lan, phức tạp như vừa qua.

Chưa có cơ sở nói Quốc hội họp một ngày tốn 1 tỷ đồng

Nhận được câu hỏi của báo chí về công việc hậu cần khi dẫn lời một vị đại biểu nói khi thảo luận tại nghị trường là mỗi ngày Quốc hội làm việc tốn 1 tỷ đồng, trong khi thời gian có thể rút ngắn hơn 5 -6 ngày, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc nói chưa có cơ sở để khẳng định con số đó.

“Quốc hội họp tại Hội trường Bộ Quốc phòng là địa điểm được cho mượn, không tính chi phí, kể cả vấn đề phục vụ của đội ngũ an ninh, hậu cần… Theo đó, vấn đề cần phải lo chỉ là chi phí ăn ở, đi lại cho đại biểu về họp như tiền khách sạn, xe đưa đón”, ông Phúc giải thích.

Không khẳng định con số 1 tỷ đồng, nhưng người phát ngôn của Quốc hội cũng không đưa ra một con số khác khi báo chí đề nghị, vì kỳ họp này chưa kết toán và mỗi kỳ có số chi phí khác nhau.

Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội cũng khẳng định không thể bỏ nội dung nào trong chương trình nghị sự kỳ này. Kỳ họp thứ 6 kéo dài hơn vì có nội dung công tác nhân sự. Mà làm nhân sự phải chặt chẽ, cẩn trọng, đúng quy trình. Vì vậy, dù đại biểu mong muốn, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng tìm hướng giảm thời lượng họp nhưng không được.

(VnEconomy)

Tin nóng: Công an bắt giữ TS Phạm Chí Dũng

9 giờ sáng ngày 29/11 anh Lê Quốc Quyết (em trai LS Lê Quốc Quân) cùng TS Phạm Chí Dũng chuẩn bị đến thăm TS Nguyễn Thanh Giang thì bị nhiều chục công an bố ráp và bắt giữ.

TS Phạm Chí Dũng (thứ hai bên phải) cùng bạn hữu trong lần đi Long An thăm hai sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha trước đây.

Để biết nguyên nhân của vụ việc, mời quí vị nghe cuộc trao đổi của Vũ Hoàng với ông Nguyễn Thanh Giang, trước hết ông Giang cho biết lý do có cuộc gặp mặt của ông với TS Phạm Chí Dũng:

TS Thanh Giang: Cách đây 2 hôm, nhà báo, nhà văn, TS Phạm Chí Dũng từ trong Sài Gòn ra có gọi điện thoại cho tôi và có hẹn 9 giờ sáng hôm nay đến thăm tôi. Lâu nay tôi cũng được biết tiếng, nhưng chúng tôi chưa gặp nhau bao giờ, tôi đã đọc bài của anh Phạm Chí Dũng rất nhiều và tôi rất quý kiến thức của anh ấy về kinh tế cũng như các nhận định xã hội và anh ấy lại là một lớp trẻ so với chúng tôi. Cho nên, tôi cũng thông báo mời một số bạn bè của tôi ở Hà Nội tới để trò chuyện cùng anh Phạm Chí Dũng.

∇ Nghe tường trình

Không ngờ, 9 giờ sáng, một lực lượng công an khá lớn phải đến vài chục người có xe cộ bao vây quanh nhà tôi và chặn ở đầu ngõ cách nhà tôi khoảng 60 mét, tất cả mọi người đều bị đuổi về. Người nằn nì cũng không được ở, người cáu bực, cãi cọ, lý sự với họ, mấy ông già cáu quá, quát mắng công an, nhưng họ cũng lì ra, không giải thích gì cả và nói hôm nay không được vào, đuổi về tất cả. Có một vài người lọt vào được đến nhà tôi thì bị 5-6 công an duyệt, người nhà tôi ra thì bị cấm không được mở cổng. Lúc tôi ra mở cổng ra, mời cả mấy anh em công an cùng các bác vào trong nhà xơi nước, chứ đứng ngoài rùm beng rồi mang tiếng tôi với hàng xóm. Nhưng họ không vào và cũng không cho ai vào cả, họ bắt mọi người về. Mọi người được ra về, riêng anh Lê Quốc Quyết là em Lê Quốc Quân cùng với anh Dũng thì bị bắt lên đồn công an ở cách nhà tôi hơn 1 cây số.

Bắt người không lý do 

Vũ Hoàng: Thưa ông Giang, lực lượng công an cảnh sát có nói lý do vì sao họ bắt giữ anh Quyết và anh Dũng không ạ?



Họ đưa ra một quyết định cảnh cáo như vậy và anh Phạm Chí Dũng hỏi họ vì sao thì họ cũng không đưa ra một lời giải thích vì sao cả.

» TS Nguyễn Thanh Giang

TS Nguyễn Thanh Giang: Cho đến bây giờ cũng không hiểu vì sao, cách đây khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ tôi có gọi được điện thoại cho anh Phạm Chí Dũng thì được biết là sau khi lên đấy, họ chỉ hỏi qua loa một số câu và họ thả anh Lê Quốc Quyết. Còn anh Phạm Chí Dũng thì bị giữ đến 3 giờ chiều để thẩm vấn nhiều chuyện suốt 6 tiếng đồng hồ, anh Phạm Chí Dũng nói là quá sức mệt mỏi. Tôi hỏi là họ hỏi những gì, họ hỏi nhiều chuyện, nhưng cuối cùng chốt lại họ đưa ra một quyết định cảnh cáo là anh Phạm Chí Dũng không được gặp 3 đối tượng: Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Hải và Lê Thị Công Nhân. Họ đưa ra một quyết định cảnh cáo như vậy và anh Phạm Chí Dũng hỏi họ vì sao thì họ cũng không đưa ra một lời giải thích vì sao cả. Điều đó hoàn toàn vô lý vì anh Nguyễn Văn Hải và Lê Thị Công Nhân thì đang thụ án tù, chứ còn tôi đi với cách mạng suốt từ nửa thế kỷ trước, cho đến bây giờ, tôi chưa hề bị một cái án nào cả, không những thế, trong suốt cuộc đời làm công tác tôi cũng chưa bao giờ bị kỷ luật hay cảnh cáo gì cả, tôi làm ăn rất tử tế, tham nhũng dứt khoát là không. Những đóng góp của tôi đối với đất nước cũng không phải là nhỏ. Tôi không có khuyết điểm gì cả, mà mọi người coi tôi như một đối tượng đen xấu của xã hội, không cho tôi tiếp xúc với ai cả và không ai được tiếp xúc với tôi, thì điều đó hết sức vô lý.

Họ vừa nói họ thông qua Hiến pháp, họ thừa nhận quyền lãnh đạo của Đảng, Đảng có quyền lãnh đạo, nhưng Đảng phải sống theo Hiến pháp, pháp luật. Họ làm việc này là hoàn toàn vô lý, hoàn toàn chà đạp lên Hiến pháp, pháp luật, rồi họ vào Hội đồng nhân quyền LHQ thế mà họ chà đạp lên quyền sống của tôi. Tôi là ông già gần 80 tuổi rồi, tôi cũng cần có bạn bè, cũng cần được giao lưu với anh em, họ tước quyền sống tối thiểu của tôi thì hỏi rằng họ có xứng đáng là Ủy viên của Hội đồng LHQ không.

Vũ Hoàng: Xin được hỏi ông là trong những thông tin chúng tôi nhận được thì có nói là công an có khoảng 50 người đến bố ráp, lúc đó, ông Giang có chứng kiến được việc công an bắt người không?

TS Nguyễn Thanh Giang: Họ vây ráp cách nhà tôi từ đầu ngõ, cách nhà tôi chừng 60-70 mét, tôi cũng không ra được đến ngoài, tôi chỉ ở trong nhà thôi. Khi tôi mở cổng, tôi cũng không được bước ra và mọi người cũng không được cho vào, thành thử những gì xảy ra ngoài đó tôi cũng không được biết, chỉ có mấy ông già mô tả lại cho tôi, họ đông lắm, mấy cậu công an nhỏ tuổi, đáng tuổi con tuổi cháu nhưng nói rất hỗn xược, khăng khăng đẩy mấy ông ấy ra ngoài và không thèm giải thích điều gì cả.

Vũ Hoàng: Khi ông Thanh Giang nói là mời mấy người bạn tới thì ông có biết là bao nhiêu người bạn được mời tới không ạ?

TS Nguyễn Thanh Giang: Tôi mời dây chuyền, tôi nhắn một vài người, để rồi họ nhắn lan rộng ra, thành ra tôi cũng chưa biết là đến bây giờ có bao nhiêu người bị đuổi về và có ai bị giam giữ nữa không thì tôi cũng không biết.

Vũ Hoàng: Vâng, xin được hỏi ông Giang câu cuối là khi ông nói ông liên lạc được với anh Phạm Chí Dũng có nghĩa là anh Phạm Chí Dũng đã được thả rồi hay vẫn còn đang bị tạm giữ?

TS Nguyễn Thanh Giang: Anh ấy được thả rồi và anh Phạm Chí Dũng đang phải ra sân bay để trở về Sài Gòn.

Vũ Hoàng: Cám ơn TS Giang rất nhiều ạ.

TS Nguyễn Thanh Giang: Dạ, không có gì.
Vũ Hoàng,
phóng viên RFA
Theo RFA

Phạm Chí Dũng – Global Witness cho Việt Nam: Hãy hành động!

tdcsvn-campuchia-305.jpg
Tập đoàn Công nghiệp Cao su VN phá rừng để trồng cao su ở Campuchia.

Courtesy Global Witness

Con sóng Global Witness

Khác với sự kiện bản dự thảo sửa đổi lần cuối cho hiến pháp được Quốc hội mặc định một  cách khó có thể cực đoan hơn, năm 2013 lại đánh dấu mốc thời điểm không phải những doanh nghiệp quyền biến và tráo trở của Việt Nam có thể mặc tâm xâm hại môi trường sống và môi trường tự nhiên.

Cuộc theo đuổi không khoan nhượng của Global Witness – một tổ chức phi chính phủ lớn trên thế giới có trụ sở tại Anh – đối với Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) là một bằng chứng không hề mờ nhạt cho thấy xã hội dân sự trên thế giới đang và sẽ tiêu điểm hóa hình ảnh thụt lùi pháp trị của pháp quyền Việt Nam.

Vào trung tuần tháng 11/2013, Global Witness tiếp tục ra tuyên bố về việc tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) của ông Đoàn Nguyên Đức không tuân thủ các cam kết về giải quyết xâm phạm môi trường và nhân quyền liên quan tới các khu rừng trồng cao su ở Campuchia và Lào.

Tuyên bố của Global Witness gần như đã nhập tâm: “Mặc dù HAGL đã cam kết giải quyết những vấn đề cấp bách này, nhưng đến nay hầu như vẫn chưa có bằng chứng cho thấy có bất kỳ sự thay đổi nào ở nơi diễn ra sự việc”.

Trước đó vào giữa năm 2013, Global Witness đã tạo nên một cơn chấn động chưa có tiền lệ về tác động của tổ chức phi chính phủ quốc tế đối với hoạt động vi phạm môi trường đã trở nên cố tật xấu xí của doanh nghiệp Việt Nam.

Vào lần này, Global Witness đi xa hơn một bước với đánh giá HAGL đang đem tới một mối rủi ro về tài chính và uy tín cho các nhà đầu tư của công ty, bao gồm ngân hàng Deutsche Bank của Đức và Tập đoàn tài chính quốc tế (IFC). Như một hậu sự không thể tránh khỏi, Global Witness đồng thời đưa ra khuyến nghị các nhà đầu tư hãy thoái vốn khỏi HAGL.

Bà Megan MacInnes, một thành viên của Global Witness, còn không thiếu vẻ mỉa mai: “Hoàng Anh Gia Lai rất giỏi đưa ra các cam kết, nhưng rất kém trong việc giữ lời hứa. Công ty đã liên tục nói với chúng tôi và những người khác là sẽ nghiêm túc thay đổi cách thức làm việc, nhưng các bằng chứng thực tế cho thấy, việc đốn gỗ vẫn tiếp diễn và những người dân mất đất nông nghiệp vẫn đang phải vật lộn để kiếm sống”.

 

rubber-barons
Quang cảnh phá rừng do tập đoàn HAGL, trong phim tài liệu của Global Witness- GW documentary film
Trong một “thỏa ước” vào giữa năm nay, Global Witness đã cho HAGL thời gian 6 tháng để giải quyết các vấn đề bị cáo buộc. Sau cuộc họp đầu tiên với Global Witness vào tháng Sáu, HAGL tuyên bố sẽ có 4 tháng ngừng phá rừng và trồng cao su tại các khu vực đã thuê đất, đồng thời nhất trí sẽ tới thăm tất cả các khu làng bị ảnh hưởng để thảo luận và giải quyết những vấn đề mà người dân địa phương đang phải đối mặt.

Nhưng những phân tích độc lập về hình ảnh vệ tinh chụp khu vực rừng trong các diện tích mà HAGL thuê đất trong tháng 7-8/2013 cũng cho thấy rừng vẫn tiếp tục bị phá.

Vào tháng 8/2013, Global Witness đã phỏng vấn người dân ở 7 khu làng xung quanh các khu vực HAGL thuê đất ở Campuchia. Tại 3 trong số 7 khu làng này, người dân nói rằng HAGL vẫn chưa tới thăm làng của họ, còn ở 4 khu làng còn lại, người dân nói là lãnh đạo của HAGL từ chối thảo luận vấn đề tranh chấp đất đai hoặc rừng. Tại 6 trong số 7 khu làng này, người dân nói rằng, HAGL tiếp tục đốn gỗ tại và xung quanh các khu rừng trồng cao su của công ty trong thời gian mà công ty cam kết là dừng các hoạt động này.

Những bằng chứng khó bác bỏ do người của Global Witness trưng ra đã khiến không chỉ HAGL mà cả giới quan chức chính phủ đầy rẫy quan liêu và bao che của Việt Nam bắt đầu nhuốm cảm giác thiếu an toàn ngay trong nhà của mình.

Cùng với con sóng xã hội dân sự đang tràn đến như một xu thế khó cưỡng lại, xã hội phi chính phủ hiển nhiên đang dằn vặt thói ăn vặt chính sách đến mức mục nát độc tài ở Việt Nam.

Hoại tử giai đoạn cuối

Xã hội mục nát Việt Nam đang cần có ngay những Global Witness.

Hoặc nếu chưa thể có, môi trường ở đất nước đã bị tàn phá đến cạn kiệt nguồn tài nguyên này đang rất cần một sự hỗ trợ không chỉ bằng lời nói của xã hội dân sự và các tổ chức phi chính phủ trên thế giới.

Đã đến lúc các tổ chức quốc tế về môi trường và nhân quyền cần lên tiếng từ chính cảm xúc và đủ mạnh mẽ của họ về quyền bảo vệ môi trường, quyền bảo vệ thân thể và quyền khiếu nại tố cáo của người dân Việt Nam đối với sự tàn hại môi trường cùng an lành dân sinh. Tác động của các tổ chức quốc tế và tốt hơn thế, nếu có được một phong trào dân sự về môi trường ở Việt Nam, sẽ khiến rút ngắn tuổi thọ của các “đày tớ” vô trách nhiệm, nhưng lại giúp cho người dân kéo dài được cuộc sống bớt băng hoại bởi cơn ung thư ác tính.

Hoàng Anh Gia Lai chỉ là một trong rất nhiều minh họa về tàn phá môi trường và khiến tiêu cực cho đời sống dân sinh. Những năm trước, cơn ác mộng xả chất thải ra sông Đồng Nai của Công ty Vedan và đặc biệt hơn – một sản phẩm được kết tinh từ chất liệu của Đảng là bà đại biểu quốc hội kiêm giám đốc Công ty Sonadezi Long Thành – đã biến môi sinh dân lành thành cơn ung thư giai đoạn cuối.

Vào tháng 11/2013, vụ xả lũ đồng loạt từ 15 hồ thủy điện ở miền Trung lại nằm trong chuỗi “giết sống” hơn bốn chục người dân một cách có hệ thống trong mùa mưa bão.

 

hagl-cambodia
Một khu rừng ở Campuchia được giao cho tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai khai phá để trồng cao su.
Người dân nghèo Việt Nam giờ đây đang phải nhận những hậu quả không thể tưởng tượng gây ra bởi những chính sách vô trách nhiệm cùng giới điều hành vô đạo đức. Hàng trăm dự án thủy điện đã quét đi hơn 50.000 hecta rừng, hàng ngàn hecta đất ở, đất trồng trọt của người dân… khiến dân chúng phải chuyển nhà, chuyển cửa, mất nghề và khốn đốn trong sinh hoạt.

Cùng lúc và trên tất cả, nguồn cơn được nhiều người dân xem là “nguồn gốc tội ác” mà đã gây ra nạn cường hào ác bá cướp bóc đất đai chính là chế độ sở hữu đất đai toàn dân, cho đến nay vẫn không được các nhà lập pháp “ngủ gật” tỉnh ngộ chút nào trong hiến pháp, bất chấp quá nhiều kiến nghị của các nhóm trí thức trong nước, hải ngoại và kêu gào của lớp dân chúng dưới đáy.

Ngay cả quốc nạn mà dân oan rên siết khắp nơi về việc thu hồi đất đối với “các dự án kinh tế – xã hội” vẫn tiếp tục được Quốc hội và các cơ quan liên quan của Chính phủ gìn giữ một cách không thể không nghi ngờ về động cơ chia chác. Gần đây, những tờ báo trong nước đã phải hé lộ về những vụ “lobby” chính sách nào đó của các nhóm lợi ích bất động sản kết hợp với các nhóm thân hữu chính trị.

Cũng đã mấy tháng trôi qua kể từ thời điểm vụ chôn hóa chất độc xuống lòng đất của Công ty Nicotex Thanh Thái ở Thanh Hóa – dù đã bị người dân và báo chí tố cáo về chuyện kiến tạo nên những làng ung thư xung quanh, song thái độ và hành động gần như khuất lấp của chính quyền Thanh Hóa đang khiến cho dư luận đặc biệt nghi vấn về những thủ thuật bao che nào đó của cơ quan này cho Nicotex Thanh Thái. Cũng thật đáng nói thêm là thái độ này là rất gần gũi với các điều 182 và 182a của Bộ Luật hình sự.

Hãy hành động!

Tội ác đã trở nên không thể dung thứ ở Việt Nam. Những cái chết vẫn đang liên tiếp xảy ra và có quá nhiều hứa hẹn sẽ vẫn tiếp diễn, nếu không được một bàn tay nào đó ngăn chặn.

Với tất cả tội ác ấy, mọi việc đều có thể đặt lên bàn khởi kiện, nếu không nói đến việc truy tố là hoàn toàn nằm trong tầm tay các cơ quan pháp luật. Nhưng gương mặt vô cảm, vô trách nhiệm và biểu cảm đồng lõa của các cơ quan pháp luật đã dồn hết trách nhiệm vào nỗi đau xót của người dân.

Nhưng sau tất cả nỗi đau xót ấy, điều kỳ lạ là cho đến nay vẫn chưa có nổi một phong trào dân sự nào về môi trường ở Việt Nam. Tất cả vẫn chỉ dừng ở hình thức đơn thư khiếu nại và những cuộc biểu thị không người dẫn dắt.

Nhưng kinh nghiệm không kỳ lạ của xã hội phi chính phủ trên thế giới là dân chúng không thể thụ động trông chờ thái độ cải hóa và sự cải tiến tự thân của các cấp chính quyền, mà phải tạo được hành động tác động đối với chính quyền nhằm thay đổi chính sách bất công và những vấn đề liên quan.

Người dân cũng sẽ không thể có được quyền lợi gì nếu tự họ không đứng ra làm một điều gì đó để tự bảo vệ.

Trong xã hội Việt Nam đương đại và mềm yếu, luồng ý kiến cho rằng “con kiến kiện củ khoai” chỉ phơi bày tâm thế thụ động và hèn kém của số đông người dân Việt.

Ngược lại, nhân dân hoàn toàn có ít nhất một thứ quyền là bày tỏ thái độ phẫn nộ của mình. Thái độ đó có thể hiểu thị bằng những đơn kiện tập thể, đơn thư đòi truy tố trách nhiệm hình sự và cả những cuộc biểu tình như người dân huyện Tư Nghĩa ở Quảng Ngãi đã bùng phát vào tháng 11/2013.

Hành động của người dân ít nhất sẽ mang lại cho họ những kinh nghiệm ban đầu về kiến thức pháp luật và phương pháp tổ chức biểu thị sự bất bình. Bất công và tội ác sẽ không ngừng tiếp diễn trong những năm tới, còn người dân sẽ không có đường lùi nếu họ không tự tổ chức một xã hội dân sự của họ – điều có thể đem lại dân chủ trong một cảnh huống quá thiểu năng về tâm não của thể chế.

Chỉ khi chính những nạn nhân và những người bị tổn thương bởi tác hại môi sinh môi trường đứng ra hành động, dư luận trong nước và quốc tế mới có thể quan tâm đến họ một cách đầy đủ và sâu sắc hơn.

Để đến một lúc nào đó, khi người dân nhiều vùng đã được trang bị phương pháp đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của mình, sẽ không còn một chế độ độc tài chính trị và tham nhũng nào có thể ức hiếp được họ nữa.

Phạm Chí Dũng, Việt Nam 28-11-2013
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

LS Nguyễn Văn Đài bị cản trở gặp đại diện ngoại giao Pháp, nhà báo Phạm Chí Dũng bị câu lưu

Luật sư Nguyễn Văn Đài (T) và nhà báo Phạm Chí Dũng
Luật sư Nguyễn Văn Đài (T) và nhà báo Phạm Chí Dũng (DR)

Thụy My (RFI)

Ngay sau khi Việt Nam mới được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, đã liên tiếp xảy ra một số sự kiện cho thấy có vẻ như vẫn chưa có gì thay đổi đối với các nhà bất đồng chính kiến và các cây bút bình luận độc lập.

Hôm qua luật sư Nguyễn Văn Đài bị ngăn trở tiếp xúc với ông Jean-Philippe Gavois, Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội, và hôm nay 29/11/2013 đến lượt nhà báo tự do Phạm Chí Dũng bị câu lưu nhiều tiếng đồng hồ.

Trả lời RFI Việt ngữ, luật sư Nguyễn Văn Đài ở Hà Nội kể lại chi tiết sự việc :

∇ LS Nguyễn Văn Đài by Thụy My

LS Nguyễn Văn Đài : Tôi có hẹn trước với ông Bí thư thứ nhất của đại sứ quán Pháp tại Hà Nội là Jean-Philippe. Theo lịch hẹn thì khoảng 10 giờ sáng ngày 28/11 chúng tôi sẽ gặp nhau tại quán cà phê Gecko ở trên địa bàn Bách Khoa. Bởi vì từ khi tôi ra tù ngày 06/03/2011 thì hiện nay tôi vẫn đang bị quản chế, nên không thể ra khỏi khu vực của mình, và hầu hết các cuộc gặp giữa tôi với các cơ quan đại diện ngoại giao nước ngoài đều trong phạm vi phường Bách Khoa.

Từ sáng sớm tôi đã biết tin là cơ quan an ninh theo dõi chặt chẽ các buổi gặp này. Đúng 10 giờ tôi đến và chờ ông Jean-Philippe ở đó. Khi ông tới nơi, tôi có chỉ cho ông xem những nhân viên an ninh đang quây xung quanh khu vực chúng tôi đứng, và hỏi ông có ngại khi gặp tôi không. Ông nói là không có vấn đề gì cả, tôi cũng muốn xem cơ quan an ninh Việt Nam sẽ đối xử với chúng ta như thế nào, bởi vì cuộc gặp này là hoàn toàn hợp pháp.

Rất nhiều nhân viên an ninh dùng máy điện thoại chụp ảnh chúng tôi, thì ông Bí thư thứ nhất cũng lấy điện thoại của ông ra chụp ảnh lại họ. Sau đấy chúng tôi lên trên quán ngồi nói chuyện.

Cuộc gặp mới diễn ra được chừng khoảng bảy, tám phút gì đó thì người chủ quán đến nói là trưởng công an phường Bách Khoa đã gọi điện thoại cho anh, gây sức ép với anh là phải đuổi chúng tôi đi khỏi quán. Không được bán hàng và không cho phép ngồi tại chỗ, nếu không thì quán này sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong kinh doanh.

Tôi nói rằng chúng tôi còn chờ một người bạn nữa tới rồi sẽ đi, chúng tôi không muốn để anh bị phiền hà. Chúng tôi ngồi thêm được ít phút nữa thì anh ta lại đến nài nỉ nói là bây giờ không đi không được, bởi vì công an gây sức ép rất lớn. Họ nói là không đi thì họ sẽ đóng cửa quán của anh ấy.

Đúng lúc đấy, ngoài tôi ra còn có anh Phạm Chí Dũng, là một blogger đồng thời là người bất đồng chính kiến rất nổi tiếng ở Saigon ra, cũng tham dự cuộc gặp này. Sau đấy chúng tôi đi tìm những quán khác cũng trong địa phận phường Bách Khoa để tiếp tục câu chuyện.

Khi vào một quán gần đó, mới ngồi khoảng ba, bốn phút thôi – trên đường đi thì công an và an ninh đã đi theo phía sau rồi – ngay lập tức công an nói với chủ quán là không được phép bán hàng hay phục vụ cho chúng tôi. Chúng tôi bèn trao đổi với nhau là ngồi nói chuyện thôi chứ không cần phải dùng đồ uống ở đây, và khi kết thúc cũng sẽ trả tiền cho chủ quán mặc dù họ không phục vụ.

Thế nhưng cũng chỉ được hai phút thì chị chủ quán chạy từ dưới tầng một lên tầng hai. Chị nói : « Chúng tôi không biết các anh là ai, nhưng công an họ ép chúng tôi phải đuổi các anh đi, nếu không họ sẽ phá hểt cả quán của tôi ». Và hiện giờ công an đã đến để tịch thu tất cả bàn ghế của họ ở trong quán rồi.

Chúng tôi trao đổi rất nhanh với nhau, thôi thì sẽ dời cuộc gặp này sang một thời gian thích hợp. Trong thời gian ngắn thì chúng tôi cũng đã kịp nói với nhau những vấn đề quan trọng nhất rồi, và làm quen với nhau.

Khi chúng tôi xuống thì thấy phía bên ngoài quán rất nhiều công an mặc thường phục cũng như sắc phục đang tịch thu những đồ đạc của quán đó. Sau đấy chúng tôi chia tay nhau. Ông Bí thư thứ nhất lên xe trở về sứ quán còn tôi và anh Phạm Chí Dũng quay về nhà.

Ông Nguyễn Văn Đài cho biết thêm :

LS Nguyễn Văn Đài : Tôi cũng nghe câu chuyện là Phạm Chí Dũng sáng nay có đi gặp bác Nguyễn Thanh Giang, cùng với một số bác cán bộ lão thành cách mạng có tư tưởng dân chủ, thì một số người cũng bị cơ quan an ninh bắt và câu lưu.
Lúc nãy trước khi anh Phạm Chí Dũng lên máy bay, tôi có nói chuyện với anh. Anh nói rằng họ đã lập biên bản cảnh cáo anh, vì anh đã có cuộc gặp với Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và một số người khác ở Hà Nội.

Tôi rất ngạc nhiên ! Việc công dân Việt Nam gặp nhau và chuyện hết sức bình thường. Thậm chí còn có quyền hội họp và rất nhiều quyền khác, mà tại sao cơ quan an ninh Việt Nam lại cảnh cáo công dân khi họ tiếp xúc với các công dân khác, dù luật pháp Việt Nam không có điều nào cấm các công dân gặp nhau.

Không những không bị cấm, mà còn là quyền của con người, được ghi nhận trong Hiến pháp, trong pháp luật cũng như Công ước quốc tế. Đó là một điều rất nực cười !

Việt Nam vừa được bầu và trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, đến ngày 01/01/2014 sẽ chính thức có hiệu lực. Nhưng không hiểu sao cơ quan an ninh lại có những hành động rất là vi phạm nhân quyền như vậy, xâm phạm trực tiếp đến quyền của người dân Việt Nam. Tôi không hiểu là khi trở thành thành viên chính thức rồi thì những chuyện gì sẽ xảy ra, người dân chúng tôi vẫn chưa biết được.

Về phần cây bút bình luận Phạm Chí Dũng sau khi được trả tự do, khi đang chờ lên máy bay trở về Saigon đã cho chúng tôi biết như sau :

∇ Nhà báo Phạm Chí Dũng by Thụy My

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Sáng nay, ngày 29/11 tôi có hẹn với tiến sĩ địa vật lý Nguyễn Thanh Giang. Ông rất nhiệt tình mong tôi tới chơi, và tôi cũng muốn đến thăm, vấn an sức khỏe của ông vì lâu nay chưa có cơ hội. Tôi hy vọng được gặp ông Giang lần đầu tiên.

Sáng nay tôi đi cùng với anh Lê Quốc Quyết, là em ruột của luật sư Lê Quốc Quân. Khi chúng tôi đến theo đúng hẹn 9 giờ sáng thì đã thấy có những nhân viên an ninh mặc thường phục lẫn sắc phục đứng ở cửa. Họ đề nghị chúng tôi không vào. Khi chúng tôi hỏi tại sao thì họ không nói lý do, và ngay lập tức họ mời chúng tôi đến đồn công an Trung Mỗ, xã Trung Văn huyện Từ Liêm để làm việc.

RFI : Theo như trên mạng thì lúc đó có đến khoảng gần 50 nhân viên công an ?

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Thật ra lúc đó tôi không quan sát kỹ, nhưng tôi thấy trước mặt mình khoảng sáu, bảy người. Và khi đưa về đồn Trung Mỗ làm việc với tôi, có lẽ phải lên tới mười một, mười hai người.

Bộ phận an ninh làm việc với tôi ngày hôm nay tự xưng là cơ quan an ninh điều tra của công an Hà Nội, tức là PA 24. Sau đó có một người tự xưng là người của Cục Bảo vệ Chính trị 7 Bộ Công an, thì tôi mới nhớ ra Cục này cũng chính là cơ quan đã phối hợp với công an Thành phố Hồ Chí Minh bắt tôi vào tháng 7/2012.

Khi đến đó, một lúc sau anh Lê Quốc Quyết được cho về. Còn tôi thì phải làm việc suốt từ 9 giờ sáng cho tới 3 giờ chiều. Họ hỏi rất kỹ tôi ra Hà Nội làm gì, gặp gỡ những người nào, và có ý đồ… gì không.

Tôi cũng nói rất rõ, tôi ra kỳ này có mục đích khảo sát về xã hội dân sự. Vì xã hội dân sự hiện nay theo tôi là một quan niệm khá rõ ràng, và tận dụng được những mặt mạnh của xã hội dân sự thì thể chế chỉ có tốt lên mà không yếu đi. Và tôi muốn gặp gỡ một số nhân vật để khảo sát. Đây là giai đoạn một của tôi, khảo sát những nhân vật ngoài đảng và giai đoạn hai nếu có thể được thì năm sau tôi sẽ khảo sát, thăm dò ý kiến những nhân vật trong đảng về xã hội dân sự.

Mục tiêu là tôi sẽ viết một cuốn sách nghiên cứu về xã hội dân sự ở Việt Nam. Theo tôi biết, cũng đã có những tín hiệu Nhà nước Việt Nam đang chủ động nghiên cứu và vận dụng xã hội dân sự vào những điều kiện thực tiễn của Việt Nam.

Tôi cho đó là một điều rất bình thường. Và việc gặp gỡ những nhân vật này, nhân vật kia, cho dù trước đây những nhân vật đó có thể đã bị bắt, nhưng sau đó cũng không có vấn đề gì và theo tôi thấy thì những nhân vật đó cũng ôn hòa thôi.

Nhưng cuối cùng sau cuộc làm việc, cơ quan an ninh đã làm một biên bản cảnh cáo tôi, liên quan tới việc gặp gỡ những người như ông Nguyễn Thanh Giang, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân.

Thực tình cảm giác của tôi, tôi cho là việc họ làm việc và giữ tôi trong vòng sáu tiếng đồng hồ cũng là bình thường thôi. Đối với tôi đó là chuyện nho nhỏ, không đáng kể. Có điều tôi vẫn ngạc nhiên là tại sao Nhà nước Việt Nam mới được chấp nhận vào Hội đồng Nhân quyền nhanh đến thế và hào hứng đến thế, mà lại hạn chế quyền đi lại và thăm hỏi của người dân.

Đó là một câu hỏi mà tôi nghĩ có thể là Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nên đặt ra đối với Nhà nước Việt Nam, đối với trường hợp những người như tôi hoặc như luật sư Nguyễn Văn Đài và kể cả những người khác nữa, có phải là thái độ tôn trọng nhân quyền hay không.

 

Viết tiếp những gì Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở

Đôi lời: Tựa bài do chúng tôi đặt lại cho đúng với tinh thần bài viết.

Thế nhưng, một câu hỏi cần đặt ra, là có phải HCM đã viết … ĐÚNG, và giờ thì chúng ta cứ vậy mà viết tiếp?

Có một mâu thuẫn quá lớn, chưa bao giờ được trao đổi công khai, tới cùng cho tường minh về cái hư ảo trong con người HCM, như thể trong ông có hai con người. Thế nhưng, tiếc rằng có không ít người vẫn muốn dựa dẫm vào bóng dáng hư ảo đó để tranh đấu với đám “học trò xuất sắc của Người”. Cách thức tranh đấu của họ là phân đôi một cách rất đơn giản con người HCM ra làm hai, một là nhà dân tộc, một là lãnh tụ cộng sản, để rồi đề cao cái chất “dân tộc” trong đó.

Như trong bài viết này, chỉ nhắc tới một HCM chống thực dân, phát xít để giành độc lập tự do, và mong muốn “viết tiếp” trang sử ông đang viết dở, mà như cố quên đi rằng khó có thể phủ nhận thực tế chính ông đã dính dự vào việc sổ toẹt những gì mình đang viết dở.

Đó chính là bi kịch của những người vẫn đinh ninh mình và toàn dân đang sống trong cái gọi là “thời đại Hồ Chí Minh”!

BT

Hồ Ngọc Nhuận – Viết tiếp

Lịch sử không để viết lại.

Nhưng lịch sử có thể bị bắt dừng lại, kéo lui. Mà độ lùi không chỉ tính bằng năm hay bằng nhiều chục năm.

Như ở nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên “anh em”, với đương kim “chủ tịch cháu nội”, Kim Jong-un nguyên soái, thì phải dừng lại bao nhiêu năm? Để toàn dân toàn quân Triều Tiên khóc đứng khóc ngồi trước cái chết của “chủ tịch cha” Kim Jong Il, y chang như đã từng khóc đứng khóc ngồi “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành, chết cách đó 17 năm? Và để bất cứ cái gì, từ cái đi, cái đứng, đến cái tiếng hét trên các làn sóng điện, đều phải y chang những thứ cách đây hơn nửa thế kỷ?

Đó là chỉ tính theo ngày thành lập nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, tức từ năm 1948 cho đến nay là 65 năm. Chớ nếu tính trên tước vị của “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành thì lịch sử nước này phải lùi về thời Tam Quốc Triều Tiên cổ đại đã thống trị bán đảo Triều Tiên trong hầu hết Thiên niên kỷ 1, và dừng lại cho tới hết đời “ông chủ tịch cháu nội” hiện nay và nhiều đời con cháu ông ta nữa. Để cho “chủ tịch ông nội” trở thành “Chủ tịch vĩnh cửu” theo hiến pháp của nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

Trước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên ba năm, trong bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân Pháp như sau: …Hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa. Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào… Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân… Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu. Chúng làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng. Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn…Chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật…”.

Lời kết án đanh thép đó vang lên đã hơn 68 năm rồi mà cứ ngỡ như mới hôm nay.

Như mới hôm nay, cũng đang có một đám người liên tục muốn bắt lịch sử, đất nước, dân tộc ta phải lùi lại, để sống kiếp sống mà bọn thực dân, bất chấp nhân đạo và chính nghĩa, đã “ban bố” cho ông cha ta trong ngót 80 năm.

Hơn 68 năm về trước, “về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào”, chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân như vậy đó. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, về chính trị, có ai được một chút tự do dân chủ nào, xin cho biết? Cả những đảng viên cộng sản? Cả ông Đại tướng khai quốc công thần, và tất cả các ông tướng? Có ai tự do độc lập ứng cử đắc cử vô các Hội đồng, vô cái Quốc hội của Đảng, ngoài các đảng viên được Đảng cầm quyền chỉ định? Có bao nhiêu người yêu nước, kể cả các đảng viên cộng sản, đã bị thẳng tay đàn áp? Có một tổ chức chính trị nào được tồn tại, ngoài Đảng cầm quyền? Có một tổ chức văn hóa, xã hội, chuyên môn, nghề nghiệp… nào không bị Đảng cầm quyền nắm trong tay?…

Hơn 68 năm về trước, “chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, ai độc quyền trói buộc tư tưởng văn hóa, với mạng lưới các ban tư tưởng văn hóa bao trùm lên khắp nước? Ai nắm hết các báo chí, các phương tiện truyền thông, các cơ sở phát hành, in ấn, kể cả sách giáo khoa, kể cả kinh bổn tôn giáo? Tuyệt đối, khắc nghiệt… hơn cả bọn thực dân? Bởi chế độ thực dân còn để cho “người An Nam” làm báo, viết báo tự do. Còn bây giờ, 68 năm sau, có người Việt Nam độc lập nào ở đây được tự do làm báo, viết báo? Ai miệng nói xây dựng dân chủ mà giựt sập không chừa một cây cột nào của tòa nhà dân chủ, hàng đầu là cây cột tự do báo chí, là Quyền Thứ Tư của nền Dân Chủ? Ai miệng nói Nhà nước Pháp quyền mà “vo tròn nhập cục” ba Quyền Nhà nước làm một trong tay một đảng độc tôn cầm quyền duy nhất? Ai đang thi hành chính sách ngu dân hơn cả mọi chế độ phong kiến? Bởi phong kiến còn biết huy động, tận dụng người tài.

Hơn 68 năm về trước, “chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, hầm mỏ, nguyên liệu do các tập đoàn nước ngoài nào được thả cửa cho tha hồ khai thác? Ruộng đất nào thuộc về “người cày có ruộng”? Ruộng đất nào “thuộc về toàn dân” để bị “bọn chúng cướp không” đến nỗi người dân phải tự thiêu, tự xử?

Hơn 68 năm về trước, “chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, có anh chị lao công, lao động nào… được có nghiệp đoàn tự do để tự bảo vệ quyền lợi chính đáng? Có anh chị công nhân nào được các công đoàn nhà nước bênh vực khi bị các tập đoàn tài phiệt trong ngoài nước hà hiếp, bóc lột?

Hơn 68 năm về trước, “… hành động của bọn thực dân… áp bức đồng bào ta… là trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa”. Còn bây giờ, hành động của những ai đang muốn kéo lùi lịch sử, kéo lùi đất nước, để dân tộc này, gồm già trẻ gái trai người Việt Nam của thế kỷ 21, phải sống trở lại kiếp sống “không có chút tự do dân chủ” nào, như dưới ách nô lệ thực dân cả 100 năm trước, là trái hẳn với mọi thứ đạo lý làm người.

Một dân tộc vừa liên tục trui rèn qua bốn cuộc chiến thảm khốc trong vòng 40 năm, luôn được ca ngợi là anh hùng, và không chỉ một lần anh hùng, thì sao lại xứng đáng bị nắm ót kéo lui để sống kiếp sống cúi đầu như một dân tộc bị mất nước?

…Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm… dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!… Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tự hào tuyên hứa.

Dân tộc đó cũng quyết không để bị ai kéo lùi lịch sử của mình lại.

Mà phải viết tiếp. Viết gì?

Viết những gì mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở.

Mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ” còn có một lời “bất hủ” khác, tiếp theo. Mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở. Đó là: “Để bảo đảm cho các quyền đó, các chính quyền được thiết lập giữa mọi người, và quyền hành của họ phải được xuất phát từ sự đồng thuận của những người họ quản lý. …” [1].

Trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 02 tháng 9 năm 1945 Chủ tịch Hồ chí Minh cũng đã viết: “Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. (Điều 1)

Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…

Nhưng bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói:

Điều 2: Mục đích của mọi tổ chức chính trị là bảo tồn các quyền tự nhiên và tuyệt đối của con người. Các quyền đó là quyền tự do, quyền sở hữu, quyền an ninh và quyền chống lại sự áp bức.

Điều 16: Xã hội nào không bảo đảm các Quyền con người, cũng không quy định rõ sự phân chia ba Quyền(Quyền Lập Pháp, Quyền Hành Pháp, Quyền Tư Pháp) thì xã hội đó không có Hiến pháp [2].

Đây cũng là những lẽ phải không ai chối cãi được. Và phải được mọi người dân Việt thời đại Hồ Chí Minh và mọi thời đại viết tiếp. Để cùng nhau xây dựng cho mỗi người và mọi người một xã hội, một thế giới, một ngày nay, một ngày mai xứng đáng với con người.
TP Hồ Chí Minh, 28-11-2013

Hồ Ngọc Nhuận
Theo Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự


Chú thích:

(1) IN CONGRESS, July 4, 1776. The unanimous Declaration of the thirteen united States of America,

“… We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their

Creatorwith certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.

That to secure these rights, Governments are instituted among Men, deriving their just powers from the consent of the governed

(2) Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen du 26 août 1789. La Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen de 1789 a été placée en tête de la Constitution de 1791.

Le préambule de la Constitution du 4 octobre 1958 a remis en vigueur les dispositions de la Déclaration de 1789, comme l’avait fait lepréambule de la Constitution du 27 octobre 1946

Article premier. – Les hommes naissent et demeurent libres et égaux en droits. Les distinctions sociales ne peuvent être fondées que sur l’utilité commune.

Article 2. – Le but de toute association politique est la conservation des droits naturels et imprescriptibles de l’homme. Ces droits sont la liberté, la propriété, la sûreté et la résistance à l’oppression.

Article16. – Toute Société dans laquelle la garantie des Droits n’est pas assurée, ni la séparation des Pouvoirs déterminée, n’a point de Constitution.”

Đặng Huy Văn – Xin cô đừng gào lên trên biển Đài Loan như thế!

Đặng Huy Văn: Năm 1972, trường chúng tôi có một thời gian sơ tán về huyện Việt Yên, thuộc tỉnh Bắc Giang ngày nay để tránh máy bay Mỹ đánh phá Hà Nội. Tôi đã tình cờ quen một cậu học trò tiểu học khoảng mười tuổi hiền lành tên là Chấn thỉnh thoảng đi học về có qua chỗ chúng tôi đang dạy học để chơi. Tôi rất mến cậu ấy vì trông cậu ấy buồn buồn và rất dễ thương. Nhưng cuối năm đó chúng tôi về Hà Nội và hình ảnh cậu trò nhỏ hiền lành đó đã đi vào quên lãng. Rồi hơn 30 năm sau, tôi đọc báo biết tin về vụ án “giết người, cướp của, hiếp dâm” Nguyễn Thanh Chấn tại Bắc Giang chợt tôi ngờ ngợ về cái tên “em Chấn” ngày nào? Tôi đã phải về tận Việt Yên để dò hỏi tin tức thì chính xác Nguyễn Thanh Chấn, “cậu em” ngày đó của tôi chính là “thủ phạm” khiến tôi rất buồn!

Hôm nay, mọi oan ức của “cậu em Chấn” vừa được giải tỏa thì tôi đọc mạng mới biết được cô con gái thứ hai của ông Nguyễn Thanh Chấn tên là Nguyễn Thị Quyền đang lao động tại Đài Loan khi biết tin bố được ra tù đã tranh thủ lúc được nghỉ ra biển Đài Loan gào lên: “Bố đã được tự do rồi!” để giải tỏa mọi đau đớn đằng đẳng 10 năm, thì tôi đã bật khóc! Và tôi đã viết bài viết mộc mạc này để nhờ các trang mạng xã hội gửi sang Đài Loan cho cô ấy. Tôi xin trân trọng cám ơn các trang mạng đã chuyển giúp tôi “bức thư” này tới cô Nguyễn Thị Quyền, cô con gái của ông Chấn đang lao động tại xứ Đài.

Chị Nguyễn Thị Quyền, con gái ông Nguyễn Thanh Chấn, hiện đang lao động tại Đài Loan
XIN CÔ ĐỪNG GÀO LÊN TRÊN BIỂN ĐÀI LOAN NHƯ THẾ!
(Thân gửi cô Quyền, con gái ông Chấn đang lao động tại Đài Loan)

Xin cô đừng gào lên trên biển Đài Loan như thế!(1)
Làm dân Đài Loan sẽ “hiểu nhầm” đảng cộng sản thì sao
Nỗi oan của ông Chấn bố cô chẳng qua cũng chỉ là giọt nước(2)
Sao so được “công ơn trời biển” của đảng ta với dân tộc đồng bào?

Quốc Hội VN họp đã giành cả ngày để thảo luận về ông Chấn(3)
Là con gái yêu của ông mà cô không cảm thấy “tự hào” sao?
Ông Chấn đã bị oan, nhưng còn có biết bao người oan nữa
Cả vạn lương dân bị bắn “nhầm”, mà có ai nhắc đến đâu!

Bố cô bị án chung thân nhưng còn được đưa ra xét xử
Còn trước đây người bị án tử hình chỉ là mệnh lệnh suông
Nghe nói lệnh truyền xuống từ một xứ xa xôi ngoài lãnh thổ
Oan khiên chồng oan khiên từ trên trời, đâu phải tự trung ương!

Họ bắn bác tôi, một thầy giáo hiền lành, một người dân mẫu mực(4)
Rồi bắt tôi đứng xem người bác thân yêu tim phọt máu óc trào!
Tôi nhắc lại để cô hiểu được rằng đảng ta ngày nay đã khác
Cũng là họ trước đây nhưng giờ không ác đến thế đâu!

Nghe nói trong kỳ họp tới, Quốc Hội ta sẽ đưa ra thảo luận
Về các vụ án oan như Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân…
Vì chính phủ ta nay đã là thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền LHQ
Lẽ nào lại bắt giam tràn lan những người đòi các quyền sống của công dân?

Nhưng việc đảng nói, Quốc Hội họp thường kỳ, thảo luận là thảo luận
Việc bố cô bị ép cung, bức cung chỉ là lỗi của các chú điều tra viên
Ai sẽ ra làm chứng cho bố cô để các chú điều tra viên nhận tội?
May mẹ cô tìm ra hung thủ, nếu không bố cô vẫn oan khiên!

Từ nay cô đừng bao giờ gào lên trên biển Đài Loan như thế nữa!
Cô có thương mẹ cha thì hãy chăm làm để tranh thủ kiếm thêm tiền
Vì theo ông TBT thì đất nước mình hết thế kỷ này sẽ ra sao chưa ai rõ
Còn các vụ án oan sai thì càng gào to, chúng sẽ càng phát triển thêm lên!

Các cô nếu có thời gian, hãy cố gắng đến thăm Miêu Lật, Đồng La một chuyến
Có sách viết rằng “cha già của dân tộc ta” cũng là người sắc tộc Khách Gia(5)
Tôi không tin vì thiếu xét nghiệm ADN, nhưng đã ở Đài Loan thì nên đến
Hãy thắp hương cho “tổ tiên”, vì nhỡ may đó là nhà thờ tổ của “cha”?

Tôi thương bố cô lắm, đã coi ông như người em trai của tôi lúc bé
Vào năm 1972, khi trường tôi sơ tán về Việt Yên, bố cô mới lên mười
Đã phải đi chăn bò, bắt cá mò cua, nhặt thóc lép để phụ thêm giúp đỡ mẹ
Và ông rất hiền, biết vâng lời nên chẳng ai ngờ ông chỉ còn mình mẹ, cô ơi!

Ở bên đó, các cô chớ bắt chước dân Đài Loan đòi bình quyền bình đẳng
Mà về Việt Nam lại gian nan như mẹ con cô Trần Thị Nga ở Hà Nam(6)
Phải gắng học cách sống của dân Bắc Triều Tiên và Trung Cộng
Vì họ cũng như ta “vạn lần dân chủ hơn tư bản” tại Đài Loan!

Tôi thân chúc cô sớm có đủ tiền để về thăm anh em và bố mẹ
Khi về đến Làng Me dù quá vui, tôi mong cô hãy đừng có thét gào
Hãy đợi đến ngày nước non đạt được niềm vui chung của toàn dân tộc
Lúc đó hãy gào vang trời cho hả lòng 68 năm sống khổ nhục thương đau!

Hà Nội, 29/11/2013

Đặng Huy Văn


Bài do tác giả gởi. TTHN biên tập và minh hoạ.

GHI CHÚ & TÀI LIỆU THAM KHẢO:

(1). Con gái ông Chấn từ Đài Loan: ‘Tôi đã chạy ra biển và gào lên’
(2). Xung quanh vụ án ông Nguyễn Thanh Chấn bị xử “oan”: Xét xử và kháng nghị tái thẩm đều sai?
(3). Chánh án TANDTC trả lời chất vấn vụ án Nguyễn Thanh Chấn
(4). Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam – Wikipedia tiếng Việt
(5). e-ThongLuan – Hồ Chí Minh sinh bình khảo (Hồ Tuấn Hùng)
(6). Trần Thị Nga bị bắt, bị đánh khi đến phòng tiếp dân | Nguyễn TườngThụy

Ngày 30/11/2013 – Luật Đất đai (sửa đổi): Vẫn cho phép thu hồi đất để xây khu đô thị mới


  • “Vùng phòng không” Trung Quốc : Cơ hội vàng cho Mỹ (RFI) – Trung Quốc lập vùng nhận dạng phòng không tại Biển Hoa Đông là chủ đề được nhiều báo Pháp chú ý. Le Monde có bài << ”Chiến lược xoay trục” về Châu Á của Mỹ bị thách thức bởi căng thẳng tại vùng Biển Hoa Đông >>. Mở đầu bài viết với nhận định : << Nếu Barack Obama cần một cuộc khủng hoảng để chứng minh cho chiến lược xoay trục về Châu Á, thì các cơ hội đã đến>>.
  • Hàn Quốc sẽ tham gia TPP ? (RFI) – Hàn Quốc vừa tiến thêm một bước trong việc tham gia khối tự do thương mại mang tên Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP mà 12 quốc gia trong …
  • ‘Số đông chưa phải là chân lý’ (BBC) – Như trông đợi, Quốc hội Việt Nam vừa thông qua Dự thảo Hiến pháp sửa đổi với tỷ lệ bỏ phiếu thuận lên đến 97%.
  • Vì sao an ninh giữ ông Phạm Chí Dũng? (BBC) – Ông Phạm Chí Dũng thuật lại việc bị an ninh tạm giữ ở Hà Nội và bình luận về việc vì sao Việt Nam tiếp tục vi phạm nhân quyền.
  • Về Hội không đồng ý Hiến pháp mới (BBC) – Ông Nguyễn Lân Thắng nói về mục tiêu của Hội những người không đồng ý Hiến pháp mới được Quốc hội thông qua’ vừa được lập ra.
  • Ý kiến: Nên ‘giải tán Quốc hội’ (BBC) – Nhà hoạt động Nguyễn Lân Thắng nói Quốc hội nên “giải tán” sau khi thông qua Hiến pháp sửa đổi giữ nguyên sự lãnh đạo của Đảng.
  • Dân khổ khi thủy điện xả lũ? (BBC) – Tác giả bàn về truyền thông hướng dư luận về chuyện thủy điện và gợi ý giải pháp khắc phục lụt lội do xả lũ.
  • B-52 của Mỹ sẽ trở lại Biển Đông? (BBC) – Ý kiến rằng B-52 bay qua vùng nhận dạng phòng không của TQ ở Hoa Đông giúp một phần dư luận Việt Nam đỡ lo hơn về Biển Đông.
  • Vùng “chết” của máy bay (BaoMoi) – Trung Quốc mới thiết lập vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên biển Hoa Đông vào ngày 23-11 vừa qua, gây căng thẳng với Nhật Bản. Bất kỳ máy bay nào vào ADIZ khi không được phép đều là một mối đe dọa, bị đối xử như máy bay của kẻ thù
  • Đài Loan sẽ “nói cứng” với Bắc Kinh về vùng phòng không (BaoMoi) – (TNO) Cơ quan lập pháp Đài Loan ngày 29.11 đã chỉ trích vùng nhận dạng phòng không mới được Trung Quốc thiết lập trên biển Hoa Đông (ECSADIZ). Các dân biểu của vùng lãnh thổ này đã ra tuyên bố chung, đòi người đứng đầu chính quyền Đài Loan Mã Anh Cửu bày tỏ sự “phản đối nghiêm khắc” với Bắc Kinh.
  • Hàn, Nhật xem xét mở rộng vùng nhận dạng phòng không (BaoMoi) – (TNO) Hãng thông tấn Yonhap ngày 29.11 đưa tin, Hàn Quốc đang xem xét mở rộng vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên biển Hoa Đông, nhằm củng cố tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của nước này khi căng thẳng tiếp tục dâng cao trong khu vực.
  • Hàn Quốc cân nhắc mở rộng Vùng Nhận dạng Phòng không (BaoMoi) – Hãng Yonhap ngày 29/11 đưa tin Seoul đang cân nhắc mở rộng Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ) của nước này (KADIZ) trên biển Hoa Đông, sau khi Trung Quốc từ chối thay đổi vùng ADIZ mà Bắc Kinh tuyên bố mới đây theo hướng tránh xa KADIZ.
  • Thế giới 24g: Trung Quốc thách Nhật bỏ vùng phòng không (BaoMoi) – (MegaFun) – Trung Quốc và Nhật vẫn tiếp tục căng thẳng vì vấn đề Trung Quốc lập vùng phòng không của nước này trên biển Đông; Ít nhất tám người chết và 59 người bị thương trong trận động đất ở Iran… là những tin nóng trên thế giới 24g qua.
  • Trung Quốc “sa lầy” giữa hai biển lớn (BaoMoi) – PN – Trong hơn một tuần qua, Trung Quốc (TQ) đã có một số động thái thể hiện chính sách “gây hấn” trên cả hai biển lớn phía Đông và phía Nam nước này và bị cộng đồng quốc tế kịch liệt lên án.
  • Cô giáo mầm non xoạc chân tạo dáng trên cổ học sinh (BaoMoi) – (Tin tức 24h) – Cộng đồng mạng Trung Quốc đang vô cùng phẫn nộ với một cô giáo mầm non ở thành phố Trường Sa, tỉnh Hồ Nam sau khi bức ảnh cô này xoạc chân tạo dáng trên đỉnh một tháp người do chính những học sinh bé nhỏ đang oằn mình tạo nên được tung lên mạng.
  • Mon men ra xa bờ, Liêu Ninh rất dễ bị “hạ sát” (BaoMoi) – ANTĐ – Sáng 26-11, tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc đã khởi hành từ Thanh Đảo xuống khu vực biển Đông, đi theo làm nhiệm vụ hộ tống cho nó là 2 tàu hộ vệ và 2 tàu khu trục, mang theo một số máy bay trực thăng. Tuy nhiên, chừng đó vẫn là chưa đủ, Liêu Ninh rất dễ bị hạ vì thiếu máy bay cảnh báo sớm, máy bay chống ngầm, trong khi J-15 chưa có khả năng tác chiến.
  • Tàu sân bay Liêu Ninh có thể neo đậu tại Hải Nam (BaoMoi) – (Petrotimes) – Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân ngày hôm qua (28/11) cho biết, cảng hải quân ở thành phố Tam Á, tỉnh Hải Nam, phía Nam nước này có đủ khả năng cho tàu sân bay Liêu Ninh neo đậu.
  • TQ âm mưu biến không phận quốc tế thành không gian hàng không nội địa (BaoMoi) – (GDVN) – “Trung Quốc đã tuyên bố thiết lập ADIZ ở Hoa Đông và những gì họ làm là nhằm biến một khu vực không phận quốc tế thành không gian hàng không nội địa của Trung Quốc. Đó là hành vi xâm phạm quyền tự do của các chuyến bay trong không phận quốc tế và gây ảnh hưởng đến an toàn của các hãng hàng không dân dụng”, Ngoại trưởng Philppines nói.
  • Bài học Vùng thông báo bay Hoàng Sa, nguy cơ “nhận diện PK” Biển Đông (BaoMoi) – (GDVN) – Thủ đoạn của TQ áp dụng nhìn bề ngoài thường mang tính chất kĩ thuật, thương mại mà họ vẫn làm trong lĩnh vực hàng không, địa chất, khí tượng….nhưng bản chất lại nhằm để giành lấy sự công nhận mặc nhiên hay vô tình của các tổ chức quốc tế, thậm chí là các nước có liên quan về cái gọi là “chủ quyền” của TQ ở các khu vực tranh chấp. Tôi cho rằng đó mới là tính toán, thâm ý của Trung Quốc.
  • Trung Quốc đủ trình độ kiểm soát ADIZ (BaoMoi) – (Kienthuc.net.vn) – Giới chuyên gia quân sự Trung Quốc tuyên bố, những tiến bộ về hệ thống kiểm soát và giám sát trên không của họ thừa sức giúp Bắc Kinh quản lý ADIZ trên Biển Hoa Đông.

Luật Đất đai (sửa đổi): Vẫn cho phép thu hồi đất để xây khu đô thị mới

(TNO) Với tỷ lệ 89,96% tổng số đại biểu tán thành, Quốc hội vừa thông qua luật Đất đai (sửa đổi) sáng nay 29.11.


Các đại biểu Quốc hội trong phiên họp ngày 28.11- Ảnh: Ngọc Thắng
Trước khi biểu quyết thông qua toàn văn dự luật, Quốc hội đã biểu quyết riêng về 3 điều, gồm 26, 126 và 166, liên quan đến bảo đảm của nhà nước đối với người sử dụng đất; về đất sử dụng có thời hạn; và quyền chung của người sử dụng đất, cũng với đa số phiếu thuận.
Với nội dung có nhiều ý kiến góp ý nhất của dự luật là quy định về thu hồi đất, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Giàu đại diện cơ quan chủ trì thẩm tra đọc Báo cáo tiếp thu, chỉnh lý, giải trình dự án Luật đất đai (sửa đổi) cho hay, tiếp thu ý kiến đóng góp của nhiều đại biểu, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã chỉnh lý lại Điều 62 về thu hồi đất để phát triển kinh tế – xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng, trong các trường hợp như sau:
Thực hiện các dự án quan trọng quốc gia do Quốc hội quyết định chủ trương đầu tư mà phải thu hồi đất; thực hiện các dự án do Thủ tướng chấp thuận, quyết định đầu tư mà phải thu hồi đất như: dự án xây dựng khu công nghiệp, khu chế xuất, khu công nghệ cao, khu kinh tế, khu đô thị mới, dự án đầu tư bằng nguồn vốn hỗ trợ phát triển chính thức (ODA). Dự án xây dựng trụ sở cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội ở trung ương; trụ sở của tổ chức nước ngoài có chức năng ngoại giao; công trình di tích lịch sử – văn hóa, danh lam thắng cảnh được xếp hạng, công viên, quảng trường, tượng đài, bia tưởng niệm, công trình sự nghiệp công cấp quốc gia. Dự án xây dựng kết cấu hạ tầng kỹ thuật cấp quốc gia gồm giao thông, thủy lợi, cấp nước, thoát nước, điện lực, thông tin liên lạc; hệ thống dẫn, chứa xăng dầu, khí đốt; kho dự trữ quốc gia; công trình thu gom, xử lý chất thải.
Trường hợp thứ 3 về thu hồi đất là nhằm thực hiện các dự án do Hội đồng nhân dân cấp tỉnh chấp thuận, bao gồm: Dự án xây dựng trụ sở cơ quan nhà nước, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị – xã hội; công trình di tích lịch sử – văn hóa, danh lam thắng cảnh được xếp hạng, công viên, quảng trường, tượng đài, bia tưởng niệm, công trình sự nghiệp công cấp địa phương. Dự án xây dựng kết cấu hạ tầng kỹ thuật của địa phương gồm giao thông, thủy lợi, cấp nước, thoát nước, điện lực, thông tin liên lạc, chiếu sáng đô thị; công trình thu gom, xử lý chất thải. Dự án xây dựng công trình phục vụ sinh hoạt chung của cộng đồng dân cư; dự án tái định cư, nhà ở cho sinh viên, nhà ở xã hội, nhà ở công vụ; xây dựng công trình của cơ sở tôn giáo; khu văn hóa, thể thao, vui chơi giải trí phục vụ công cộng; chợ; nghĩa trang, nghĩa địa, nhà tang lễ, nhà hỏa táng. Dự án xây dựng khu đô thị mới, khu dân cư nông thôn mới; chỉnh trang đô thị, khu dân cư nông thôn; cụm công nghiệp; khu sản xuất, chế biến nông sản, lâm sản, thủy sản, hải sản tập trung; dự án phát triển rừng phòng hộ, rừng đặc dụng. Dự án khai thác khoáng sản được cơ quan có thẩm quyền cấp phép, trừ trường hợp khai thác khoáng sản làm vật liệu xây dựng thông thường, than bùn, khoáng sản tại các khu vực có khoáng sản phân tán, nhỏ lẻ và khai thác tận thu khoáng sản.
Luật hóa việc thuê tư vấn định giá đất
Với nội dung về giá đất, luật Đất đai (sửa đổi) tại Điều 113 quy định: Chính phủ ban hành khung giá đất định kỳ 5 năm một lần đối với từng loại đất, theo từng vùng. Trong thời gian thực hiện khung giá đất mà giá đất phổ biến trên thị trường tăng từ 20% trở lên so với giá tối đa hoặc giảm từ 20% trở lên so với giá tối thiểu trong khung giá đất thì Chính phủ điều chỉnh khung giá đất cho phù hợp.
Bên cạnh đó, Khoản 3 Điều 114 cũng được tiếp thu góp ý để bổ sung theo hướng: UBND cấp tỉnh quyết định giá đất cụ thể. Cơ quan quản lý đất đai cấp tỉnh có trách nhiệm giúp UBND cấp tỉnh tổ chức việc xác định giá đất cụ thể. Trong quá trình thực hiện, cơ quan quản lý đất đai cấp tỉnh được thuê tổ chức có chức năng tư vấn định giá đất để tư vấn xác định giá đất cụ thể.
Việc xác định giá đất cụ thể phải dựa trên cơ sở điều tra, thu thập thông tin về thửa đất, giá đất thị trường và thông tin về giá đất trong cơ sở dữ liệu đất đai; áp dụng phương pháp định giá đất phù hợp. Căn cứ kết quả tư vấn giá đất, cơ quan quản lý đất đai cấp tỉnh trình Hội đồng thẩm định giá đất xem xét trước khi trình UBND cùng cấp quyết định.
Hội đồng thẩm định giá đất gồm Chủ tịch UBND cấp tỉnh làm Chủ tịch và đại điện của cơ quan, tổ chức có liên quan, tổ chức có chức năng tư vấn định giá đất.
Ngoài ra, tiếp thu đề nghị quy định kết quả tư vấn của tổ chức tư vấn định giá đất là một trong các căn cứ để UBND cấp tỉnh quy định, quyết định giá đất, luật Đất đai (sửa đổi) tại Khoản 4 Điều 115 được chỉnh lý lại: Giá đất do tư vấn xác định là một trong các căn cứ để cơ quan nhà nước có thẩm quyền quy định, quyết định giá đất.
Luật Đất đai (sửa đổi) với 14 chương, 212 điều, có hiệu lực thi hành từ ngày 1.7.2014.
Bảo Cầm
(Thanh niên)

Uy tín của báo Văn Nghệ

Chuyện không thể lãng xẹt hơn: Một nhân viên sân golf tại một khu du lịch bị truy tố về tội trộm cắp tài sản của khách. Một nhà thơ, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Khánh Hòa, phóng viên báo Văn Nghệ, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, kiêm luật gia, hội viên Hội Luật gia Việt Nam, ông Phùng Thế Dũng, bị gia đình bị cáo – thông qua một luật sư thuộc Đoàn Luật sư Khánh Hòa – phát giác đã nhận 70 triệu đồng với lời hứa sẽ dàn xếp, lo trọn gói để bị cáo được giảm án và hưởng án treo, nhưng thất hứa. Vụ chạy án không thành, bị cáo vào tù và nửa năm sau ông Dũng bị khởi tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Gần một năm rưỡi sau, quyết định khởi tố bị hủy bỏ.
Nhưng đoạn kết thì có phần thú vị: Văn phòng đại diện báo Văn Nghệ tại Nam Trung bộ có công văn yêu cầu Đoàn Luật sư Khánh Hòa chỉ đạo đăng tin xin lỗi công khai trên báo tỉnh vì đã “làm ảnh hưởng đến danh dự, uy tín của báo Văn Nghệ và nhà báo Phùng Thế Dũng“. Song thay vì chỉ đạo xin lỗi, Đoàn Luật sư Khánh Hòa lại công khai từ chối yêu cầu của báo Văn Nghệ.
Chạy là bản năng sống còn và mệnh lệnh tồn tại ở Việt Nam thời đại chuyên chế vô chính phủ này, là động từ quan trọng nhất trong tiếng Việt hiện đại, là hành vi xã hội chủ đạo, là con đường nhận thức thế giới hiệu quả nhất và trải nghiệm nhân sinh sâu sắc nhất của chúng ta. So với những “tử hình chạy chung thân, chung thân chạy đặc xá” chẳng hạn thì chuyện chạy cái án treo với cái giá 70 triệu khá khiêm tốn quả thật không có gì đáng để mất danh dự. Nếu mất thì cả một xã hội đang đồng lòng và đồng lõa chạy đã mất cả rồi. Song công cuộc đi đòi danh dự của ông Dũng vẫn đáng quan tâm, ít nhất để xác nhận rằng ở những chỗ bất ngờ nhất, công lí ở Việt Nam vẫn có thể rình rập.
Còn uy tín của báo Văn Nghệ? Giấy nhận tiền của gia đình bị cáo do ông Dũng, Phó trưởng Văn phòng Đại diện của báo này tại Nam Trung Bộ, viết tay (xem hình kèm theo, vốn đăng trên trang Công an Nhân dân) gồm 67 chữ kể cả tên người và địa danh cho thấy 22 lỗi chính tả và lỗi chấm câu, chưa kể lỗi diễn đạt và hình thức trình bày như thường thấy ở người ít học.
Chính tả tuy vô dụng trong các cuộc chạy, song ít nhất cũng là phép lịch sự với ngôn ngữ. Những người phụ trách cơ quan ngôn luận của Hội Nhà văn như ông Phùng Thế Dũng nên biết sử dụng tiếng Việt ở mức tối thiểu. Trước khi tiếp tục yêu cầu ai đó chỉ đạo xin lỗi để khôi phục một uy tín xã hội nào đó đã sứt mẻ, báo Văn Nghệ nên tự khôi phục uy tín chuyên môn của mình.

Tháng 11 29, 2013

Phạm Thị Hoài
© 2013 pro&contra

Global Times : Nhật phải là mục tiêu chính của vùng phòng không

Bản đồ vùng nhận dạng phòng không do Trung Quốc đơn phương thiết lập (ảnh internet)
Bản đồ vùng nhận dạng phòng không do Trung Quốc đơn phương thiết lập (ảnh internet)

Thụy My (RFI)

Nhật báo Global Times của Trung Quốc hôm nay 29/11/2013 khẳng định, Nhật Bản phải là « mục tiêu chủ yếu » của vùng nhận dạng phòng không do Bắc Kinh quy định. Tờ báo nổi tiếng là dân tộc chủ nghĩa cho rằng tình hình căng thẳng dâng cao thậm chí có thể dẫn đến một cuộc « chiến tranh lạnh ».

Global Times viết : « Chúng ta phải không ngần ngại sử dụng những biện pháp đối phó đúng lúc khi Nhật từ chối tuân thủ vùng nhận dạng phòng không do Trung Quốc quyết định ».

Cả Nhật Bản lẫn Hàn Quốc hôm qua đều khẳng định đã gởi phi cơ bay qua vùng này mà không báo cho chính quyền Trung Quốc, sau phi vụ của hai chiếc B-52 của Mỹ vào đầu tuần. Nhưng theo Global Times, thái độ của Hoa Kỳ và Hàn Quốc có thể được bỏ qua, vì Nhật Bản mới là « mục tiêu chủ yếu » trong khu vực.

Tờ báo nhấn mạnh : « Nếu Hoa Kỳ không đi quá xa, chúng ta sẽ không nhắm vào họ trong vùng nhận dạng phòng không của ta. Điều mà ta phải làm hiện nay là kiên quyết chống lại mọi hành động khiêu khích của Nhật Bản ».

Tương tự, những đả kích từ Úc « có thể được ngó lơ trong lúc này » vì hai nước « không có những bất đồng thực sự ». Bắc Kinh « không cần thay đổi thái độ đối với Seoul », vì Hàn Quốc cũng đang có quan hệ căng thẳng với Nhật Bản.

Được đơn phương tuyên bố vào thứ Bảy tuần trước, vùng nhận dạng phòng không Trung Quốc bao trùm một phần lớn biển Hoa Đông và phủ lên khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư. Bắc Kinh quy định các phi cơ bay ngang qua vùng này phải trình kế hoạch bay, cho biết quốc tịch và giữ liên lạc vô tuyến với chính quyền Trung Quốc. Những đòi hỏi trên đã gây ra một trận bão ngoại giao trong khu vực.

Hôm qua Trung Quốc đã cho các phi cơ chiến đấu bay lên tuần tiễu vùng này. Global Times cảnh cáo : « Nếu cứ tiếp tục, có thể sẽ có những vụ va chạm và đối đầu (giữa Trung Quốc và Nhật Bản), và tình hình căng thẳng trên không tương tự như cuộc chiến tranh lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Xô trước đây ».

Kinh tế Nhật trên đường thoát giảm phát

Một cửa hàng tạp phẩm tại Tokyo, Nhật Bản, ngày 13/11/2013
Một cửa hàng tạp phẩm tại Tokyo, Nhật Bản, ngày 13/11/2013 (REUTERS)

Mai Vân (RFI)

Theo số liệu do Bộ Nội vụ Nhật Bản thông báo hôm nay, 29/11/2013, giá bán lẻ ở Nhật trong tháng 10 vừa qua đã tăng theo tỷ lệ chưa từng thấy trong nhiều năm nay. Theo giới quan sát, dấu hiệu lạm phát ló dạng này là một tin vui đối với Thủ tướng Shinzo Abe, mà một trong những ưu tiên trong chính sách kinh tế là chống giảm phát đã bắt rễ tại Nhật từ 15 năm qua.

Nếu không tính những mặt hàng mau hư, chỉ số giá hàng tiêu thụ đã tăng 0,9% tính trên một năm, tăng như thế liên tiếp trong 5 tháng, một đà tăng nhanh nhất từ 5 năm qua. Việc tăng giá như hiện nay đã được Nhật chờ đợi từ hơn một năm nay.

Thủ tướng Abe đã ép được Ngân hàng Trung ương nới lỏng chính sách tiền tệ để ngăn chặn đà giá cả giảm sụt, làm nản chí giới sản xuất không còn muốn đầu tư.

Mục tiêu từng được Ngân hàng Trung ương nêu lên là thúc đẩy lạm phát lên 2% trong hai năm tới. Tuy nhiên, theo đánh giá giới chuyên gia kinh tế, mục tiêu này không dễ đạt được và Ngân hàng Trung ương Nhật cần phải nới lỏng chính tiền tệ của mình hơn nữa.

Các chuyên gia cũng nêu bật là hiện tượng giá cả tăng hiện nay chủ yếu do giá nhiên liệu : Xăng tăng mạnh, 7,1% trên một năm, điện tăng 8,2% ; khí đốt tăng 3,9%.

Tuy nhiên, chính phủ Nhật vẫn tỏ ra tin tưởng về đà vươn lên của kinh tế. Trong tháng 10, sản xuất công nghiệp đã tăng 0,5%, tính theo nhịp độ thường niên là 4,7%. Bộ Công nghiệp hôm nay dự kiến đà tăng sẽ vẫn tiếp tục.

Theo số liệu chính phủ, thất nghiệp vẫn ổn định và ở mức thấp 4%, trong lúc mức chi tiêu của các hộ gia đình nhìn chung đã tăng 0,9%, chủ yếu là mua xe hơi.

Theo các chuyên gia, điểm yếu là lương nhân viên vẫn không tăng, khiến họ chi tiêu dè xẻn hơn. Nếu lương tăng, đó sẽ là một trong các chìa khóa thành công của chính sách kinh tế của ông Abe.

  • Clean energy fueling the future (Washington Post) – Natural gas and renewable energy are poised for boom times in China over the coming decades, and they’ll be key factors in the development of the nation’s economy, a global energy agency said on Wednesday.
  • Nation tipped to be largest oil importer (Washington Post) – China is expected to overtake US to become the world’s largest oil importer in the 2020s as emerging economies will claim most of energy supplies.
  • First Web monopoly case opened (Washington Post) – The Supreme People’s Court heard China’s first Internet anti-monopoly case Tuesday in which Qihoo, an antivirus software developer, accused Tencent.
  • Steel firms to relocate capacity abroad (Washington Post) – To combat overcapacity in the steel sector, China will relocate some factories and encourage more companies to invest in overseas projects.
  • US move to break off ITA talks criticized (Washington Post) – China on Monday accused US of being “irresponsible” in suspending negotiations to expand an international agreement on reducing tariffs for a wide range of IT products.
  • Nuclear power ‘to fall short of demand’ (Washington Post) – China’s need for nuclear power is likely to exceed its long-term development target as the nation strives to lower its reliance on coal-fired power and cut air pollution, industry insiders said on Monday.
  • Bitter pill for traditional Chinese medicine (Washington Post) – In London’s Chinatown, a poster in Chinese urges customers to stock up on traditional and other patent Chinese medicines before an impending ban on patented TCM products from next year.
  • COMAC lands on US soil (Washington Post) – Commercial Aircraft Corporation of China (COMAC) launched its first overseas company COMAC America Corporation on Saturday at Newport Beach, California.
  • Feeding Asia’s art (Washington Post) – Experts see professional biennials as a way to elevate the continent’s defining contemporary artists, Xu Jingxi reports from Guangzhou.
  • Holiday plans stir up complaints (Washington Post) – China’s holiday office announced three vacation options, and in each option, the number of legal holidays would remain at 11 days.
  • Tea time (Washington Post) – Tea plays an important role in many cultures, from being part of religious ceremonies in Japan, to being a daily ritual for people in England. A new documentary explores how the drink affects the lives of millions of people. Sun Li reports in Xiamen, Fujian province.
  • Turtle power propels Qinzhou (Washington Post) – An advertisement with the tagline “Raising turtles can make you a fortune” changed an orange farmer’s life.
  • Doggy, please be my ears and listen for me (Washington Post) – Guide dogs for the hearing impaired are now available in China, serving as good ears for those without hearing ability. More than 60 primary and middle school students in Beijing witnessed how intelligent and useful these dogs are.
  • Lacoste, so French, so chic (Washington Post) – French label Lacoste’s boutique on New York’s Fifth Avenue has had a new window design since September. Each window has an independent image, representing a different decade’s fashion and style.
  • Talking chocolate with a master (Washington Post) – “You don’t look like a chocolatier. Usually, a chocolatier is plump, with a big belly,” a reporter says when she meets Philippe Daue, chef chocolatier for the Pacific Rim and China at Godiva, the Belgian luxury chocolate brand.
  • Pacts to boost economic cooperation (Washington Post) – A series of agreements that aim to improve regional connectivity, economic ties and security co-op among SCO members are expected to be signed Friday.
  • Air zone ‘not aimed at civilian flights’ (Washington Post) – China’s newly announced air defense identification zone does not target “normal” flights by international airliners, as Chinese fighter jets patrolled the zone.
  • China calm in face of US overflight (Washington Post) – China stressed on Wednesday its ability to “effectively manage and control” its newly declared air defense identification zone.
  • Li looks to closer relations (Washington Post) – China and Central and Eastern European countries have vowed to double their trade in five years and will discuss plans to build a new railway link between them.
  • China set to loosen airspace restrictions (Washington Post) – China will simplify flight-approval procedures for general aviation aircraft, substantially loosening its tight control of the country’s airspace.
  • China, Romania seal deals (Washington Post) – Romania is planning to build a high-speed railway using Chinese technology, the two countries announced on Monday.
  • Li heads west on opening-up tour (Washington Post) – Premier Li Keqiang begins a visit to Romania and Uzbekistan on Monday, as he promotes China’s new opening-up policies and seeks new economic opportunities.

Ngày 30/11/2013 – Tôi phủ quyết Hiến pháp sửa đổi & Luật đất đai: ‘Sự khôn lỏi của nhà nước’


TIN LÃNH THỔ

TIN XÃ HỘI

TIN KINH TẾ

TIN GIÁO DỤC

TIN ĐỜI SỐNG

TIN CÔNG NGHỆ

TIN VĂN HÓA GIẢI TRÍ

TIN THẾ GIỚI

Họ đã làm được gì?

Nợ tới gần 1,35 triệu tỉ đồng, hãy thử xem các tập đoàn, tổng công ty nhà nước đã làm được gì cho đất nước sau khi được ưu ái cho vay nhiều như vậy.

Một trong những “con nợ” lớn nhất với số nợ lên tới trên 103.000 tỉ đồng là Tập đoàn điện lực VN (EVN).

Kết quả mà tập đoàn này mang lại là liên tục thua lỗ trong nhiều năm và liên tục tăng giá để bù lỗ. Tăng giá điện là một trong những yếu tố góp phần làm kiệt quệ sức khỏe của doanh nghiệp, làm giảm mức sống của người dân và giảm sức cạnh tranh của nền kinh tế trong nhiều năm qua. Ngược lại, kinh doanh có lãi nhưng Tập đoàn dầu khí VN (PVN) lại không bằng lòng với đề xuất tăng tỷ lệ lãi nộp từ 50% lên 75% để giúp ngân sách bớt căng thẳng trong bối cảnh bị hụt thu lớn hiện nay. Đây không phải lần đầu diễn ra chuyện “kỳ kèo” phân chia tỷ lệ lợi nhuận giữa PVN với ngân sách. Đến mức, Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng cũng bày tỏ không bằng lòng khi “năm nào Thường vụ Quốc hội cũng phải bàn việc chia thế nào cho PVN”. Nên nhớ, PVN đang dẫn đầu trong số những tập đoàn – tổng công ty được ngân hàng cho vay nhiều nhất, họ nợ 124.499 tỉ đồng.

Nơi lỗ thì tăng giá làm khó doanh nghiệp và người dân; chỗ có lãi thì không muốn chia sẻ với ngân sách gánh nặng hụt thu. Đó chỉ là hình ảnh của 2 “con nợ” lớn nhất của hệ thống ngân hàng trong tổng số nợ 1,35 triệu tỉ nói trên. Rồi thì Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) liên tục mập mờ lỗ lãi để tăng giá bán lẻ; Tập đoàn Than khoáng sản nhiều lần “đòi” điều chỉnh thuế xuất khẩu than dù trong nước đang và sẽ phải nhập than; Tập đoàn Hàng hải Việt Nam thì gây thất thoát, thua lỗ cho ngân sách hàng ngàn tỉ đồng…

Được ưu ái về vốn, về lợi thế kinh doanh… nhưng điều mà khối DNNN nói chung mang lại cho nền kinh tế nhiều năm nay không tương xứng. Thậm chí, theo Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, hoạt động sa sút của họ là một trong những nguyên nhân chính tạo nên suy thoái kinh tế kéo dài. Đó là vì hiệu quả sử dụng tài sản kém hơn hẳn so với các khu vực DN khác trong khi đang nắm giữ nhiều nguồn lực hơn.

Ví dụ năm 2009, DNNN chiếm 37,2% nguồn vốn kinh doanh, 44,8% giá trị tài sản cố định và đầu tư dài hạn, nhưng chỉ tạo ra 25% doanh thu, 37% lợi nhuận trước thuế, 20% giá trị sản xuất công nghiệp. Hiệu quả đầu tư cũng thua xa các loại hình doanh nghiệp khác. Số liệu của Tổng cục Thống kê cho hay, năm 2009, các DNNN phải sử dụng tới 2,2 đồng vốn để tạo ra một đồng doanh thu trong khi DN ngoài quốc doanh chỉ cần 1,2 đồng vốn và DN vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) là 1,3 đồng. Điều này đã kéo mức sử dụng vốn trung bình của toàn bộ DN Việt Nam xuống 1,5 đồng.

Trong kinh doanh, nợ là chuyện bình thường. Nhưng nợ lớn hơn nhiều lần vốn chủ sở hữu; vay nợ để đầu tư ngoài ngành; vay nhiều nhưng hiệu quả đầu tư kém… thì rất đáng lo ngại. Những con số đã phản ánh chân thực những việc mà các DNNN đã làm cho đất nước, cho nền kinh tế.

Đã đến lúc phải mạnh dạn và quyết liệt cho giải thể các DN làm ăn thua lỗ kéo dài; phá bỏ thế độc quyền, tạo môi trường bình đẳng cho tất cả các DN cùng cạnh tranh, phát triển và đóng góp thực sự cho nền kinh tế.

THEO THANH NIÊN

Khi “khoai tây” chia tay nhà băng Việt

Không chỉ VPBank, sự ra đi của “khoai tây” đang và sẽ tiếp tục có ở những ngân hàng nội…

Trên thị trường chứng khoán, nhà đầu tư vẫn gọi một cách dân dã nhà đầu tư nước ngoài là “khoai tây”, để phân biệt với “khoai ta”.

Ngày 28/11, thị trường xáo động với thông tin cổ đông chiến lược nước ngoài, ngân hàng OCBC (Oversea Chinese Banking Corporation Limited) thoái toàn bộ vốn tại Ngân hàng Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank).

Chuyện đến và đi của dòng vốn, của nhà đầu tư là rất bình thường, theo kế hoạch và chiến lược của họ. Nhưng, với hệ thống ngân hàng Việt Nam, một sự chia tay của khối ngoại là rất đáng chú ý thời điểm này, khi không chỉ có tại VPBank.

Có hơn một cuộc chia tay…

Hơn năm năm về trước, Việt Nam đứng trước ngưỡng cửa WTO (Tổ chức Thương mại Thế giới). Một cuộc hội nhập sâu rộng sắp mở ra. Đón đầu ở miền đất hứa, dòng vốn đầu tư nước ngoài ồ ạt chảy vào. Dòng vốn đầu tư gián tiếp nổi bật ở các ngân hàng thương mại.

Thời điểm đó, có cổ đông chiến lược nước ngoài dường như là một tiêu chí để so sánh, để minh chứng cho một sự khác biệt, hay giá trị nào đó về thương hiệu, hiệu quả hoạt động và cả sự minh bạch.

Không khó để tìm, những năm 2006 – 2008, phần lớn các ngân hàng thương mại cổ phần Việt Nam đều có một chỉ mục kế hoạch tìm kiếm đối tác chiến lược nước ngoài trong báo cáo trình đại hội đồng cổ đông thường niên.

Những năm đó, có khoảng 10 ngân hàng thương mại cổ phần kết hôn thành công với nhà đầu tư ngoại.

Song đến nay, những cuộc chia tay đang định hình.

Như trên, OCBC ra đi sau bảy năm chung sống với VPBank. Vẫn có những quan điểm và cả tính toán khác nhau về 14 triệu USD “lãi” qua cuộc hôn nhân này. Sự quan tâm của thị trường hẳn không gói gọn ở con số.

Cũng trong ngày 28/11, VnEconomy nhận cuộc gọi của một độc giả quen thuộc, là lãnh đạo của một ngân hàng thương mại với gợi ý: “HDBank vừa mua 100% Công ty Tài chính Việt Société Générale (SGVF). Hay nói ngược lại, Société Générale bán lại 100% công ty con tại Việt Nam, rút vốn. Việc rút vốn có thể không dừng lại ở đó…”.

Hẳn nhiều người quan tâm tới sự kiện trên xem đó là một chỉ báo, bởi hoạt động đầu tư của Société Générale tại Việt Nam không chỉ có vậy.

Năm 2008, tổ chức tài chính đến từ Pháp trở thành cổ đông chiến lược nước ngoài của Ngân hàng Đông Nam Á (SeABank) với tỷ lệ sở hữu 15%. Sau đó họ mua thêm 5%, kịch “room” sở hữu. Chỉ báo trên có sự trùng hợp không ngẫu nhiên, khi phát đi sau 5 năm – thường là quãng thời hạn cam kết nắm giữ cổ phần, hay là ràng buộc về chuyển nhượng.

Ở tình hình chung, khoảng chục cuộc hôn nhân giữa ngân hàng nội với tổ chức tài chính nước ngoài (chủ yếu cũng là ngân hàng) diễn ra khá nồng ấm thời gian qua, xét ở tỷ lệ cổ tức nhận được. Như tại Sacombank, ACB, Eximbank …. Ngay sau thời điểm rót vốn, cổ đông chiến lược nước ngoài sớm nhận được các tỷ lệ có thể lên tới trên 30%, khá đều, và thấp hơn sau đó cũng trên 10%…

Thông thường, theo cách nói quen thuộc của nhiều nhà đầu tư nước ngoài trước khi tính toán một sự chuyển hướng nào đó: khó khăn là ngắn hạn, chiến lược đầu tư là dài hạn…

Sau khi lời chia tay…

Như trên, đến và đi là bình thường, đáng quan tâm là họ đã chung sống thế nào thời gian qua.

Vị lãnh đạo ngân hàng trên chia sẻ với VnEconomy: “Không rõ ở các ngân hàng khác như thế nào, còn ở chỗ mình, hàng tháng phải tính toán hàng tỷ đồng chi phí cho các lãnh đạo nước ngoài tham gia quản trị, điều hành với tư cách đại diện cổ đông chiến lược. Lương tối thiểu cả trăm triệu, nhưng còn phải lo nơi ăn chốn ở, đi lại nữa”.

Dễ thấy, tại các ngân hàng có cổ đông chiến lược nước ngoài, ít thì 3 – 4 lãnh đạo cao cấp là người nước ngoài (liên quan), nhiều thì có cả chục người. Song đó không phải là vấn đề chính, về chi phí.

Hồi đầu năm 2012, trước sự kiện Techcombank có tổng giám đốc là người nước ngoài, lãnh đạo một ngân hàng cổ phần nói với VnEconomy rằng: “Để xem sao. Không hẳn các tay đua công thức 1 vào Việt Nam đều có thể lái giỏi, nhất là với đặc thù lộn xộn trong giao thông nước mình”.

Và quan trọng hơn, nhân tố mới sẽ hòa nhập thế nào với những nhân tố cũ. Hay theo cách nói hình ảnh của Karl Marx, đó có là “củ khoai tây” trong một bao khó gắn kết, nhất là với đặc thù quản trị điều hành và cả cách thức làm việc nói chung ở các doanh nghiệp Việt Nam, để rồi khi lăn đi sẽ gọn gàng riêng nó?

Vấn đề là, sau khi lăn đi nó có để lại sự xây xát nào đó sau lưng.

Nếu như VPBank đã niêm yết cổ phiếu trên sàn chứng khoán, thị trường có thể lập tức cho một câu trả lời trong diễn biến giao dịch. Song, thông thường đó chỉ là một phản ứng trong ngắn hạn. Đáng quan tâm hơn là dài hạn.

Ba nhà đầu tư cá nhân bỏ ra 55,5 triệu USD để mua lại cổ phần của OCBC, một khoản vốn lớn, rất lớn nếu xem xét ở giao dịch của cá nhân. Điểm thú vị là, ở Việt Nam luôn có những doanh nhân – cá nhân có tiềm lực tài chính mạnh mà không hẳn nổi bật và dễ nhận diện trong các dòng chảy thông tin thời gian qua. Nhưng, sự xây xát sau khi “củ khoai tây” lăn đi có nằm ở đây không? Nguồn vốn rất lớn của ba cá nhân đó có đáng ngại ở tình huống vay mượn mà có thể thiếu bền vững?

Thông cáo của VPBank nêu một thông tin gián tiếp trả lời cho câu hỏi trên: “Việc chuyển nhượng đã được Ngân hàng Nhà nước kiểm tra và chấp thuận trước khi thực hiện giao dịch”.

Rộng hơn, sau khi cổ đông chiến lược nước ngoài ra đi, khoảng trống giá trị trong quản lý, điều hành và cả yếu tố chiến lược hoạt động có được lấp đầy, hay sự “xây xát” sẽ đến ở mức độ hẫng đi nào đó? Bởi lẽ, tại một số trường hợp, dù tỷ lệ sở hữu bị giới hạn, song tiếng nói của cổ đông ngoại có sức nặng, thể hiện rõ trong hoạt động thường ngày. Ví như, mỗi một khoản cho vay quan trọng, họ có thể chặn lại ở quyền phủ quyết theo thỏa thuận nội bộ…

Ngược lại, cũng do giới hạn tỷ lệ sở hữu gắn với quyền lực hạn chế, vai trò của cổ đông chiến lược nước ngoài tại một số ngân hàng nội vẫn là “củ khoai tây” khó gắn kết, hay tiếng nói vẫn khá đơn độc.

Về tổng thể, nói gì thì nói, sự tham gia của các định chế tài chính nước ngoài vào hệ thống các ngân hàng Việt Nam với tư cách là cổ đông lớn, cổ đông chiến lược, diện mạo của hệ thống đã, đang và sẽ có những thay đổi tích cực. Họ góp phần nâng cao năng lực quản trị và điều hành, các chuẩn mực trong hoạt động, mức độ minh bạch, cũng như hỗ trợ kết nối với các đối tác kinh doanh trên thế giới…

Theo đó, cổ đông chiến lược nước ngoài vẫn là một yếu tố cần thiết. Cho nên, sau khi OCBC chia tay, VPBank đang tính tìm đối tác nước ngoài khác thay thế. Hay ở một trường hợp khác, sau khi “bố trí” nhà đầu tư trong nước đối ứng cho lời chia tay tương tự, việc tìm kiếm bên ngoài đang được xúc tiến…

THEO VNECONOMY

Tham nhũng… danh hiệu

Tham nhũng đang là quốc nạn kéo lùi xã hội. Có nhiều hình thức tham nhũng khác nhau nhưng tham nhũng danh hiệu như ông Hồ Xuân Mãn thì thực là xưa nay hiếm.

Ngày 22/11, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã thông báo kết quả kỳ họp thứ 21 của ủy ban diễn ra từ ngày 11 đến ngày 20/11 về việc kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm tại Agribank và Tổng Công ty Lương thực miền Bắc; xem xét kết quả kiểm tra việc thực hiện nhiệm vụ kiểm tra, giám sát và thi hành kỷ luật trong Đảng tại một số địa phương; về giải quyết tố cáo với các đảng viên là cán bộ thuộc diện Trung ương quản lý và giải quyết khiếu nại của một số đảng viên. Trong đó có ghi:

Đồng chí Hồ Xuân Mãn, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế có khuyết điểm, vi phạm phải được xem xét, xử lý theo quy định. Ủy ban Kiểm tra Trung ương báo cáo Ban Bí thư xem xét, quyết định xử lý việc phong tặng danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân trong thời kỳ chống Mỹ” để kiến nghị các cơ quan chức năng của Nhà nước xử lý theo thẩm quyền.

Những cựu chiến binh tỉnh Thừa Thiên – Huế tố cáo ông Hồ Xuân Mãn khai man thành tích để được phong tặng Anh hùng

Đây là kết quả của cuộc đấu tranh chống tham nhũng danh hiệu kiên trì, dũng cản của cán bộ, đảng viên và đồng bào Thừa Thiên – Huế.

Từ đầu năm 2013, trên một số tờ báo có đưa tin về việc một số cựu chiến binh từng sống và chiến đấu với ông Hồ Xuân Mãn, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, đã gửi đơn đến Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế khiếu nại và tố cao ông Mãn khai man thành tích và đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào tháng 8/2010. Theo những người tố cáo, cả 17 chiến công mà ông kê khai đều là ngụy tạo, bịa đặt, cướp công đồng đội.

Tất cả những cựu chiến binh này đều cho rằng, ông Mãn đã khai man thành tích để được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Trên cơ sở những dẫn chứng nêu ra, ông Võ Sỹ Đài – nguyên Chỉ huy trưởng Huyện đội Phong Điền cho rằng, tất cả 17 thành tích của ông Mãn khai trong hồ sơ phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân đều không có trên thực tế. Tương tự, các ông Lê Văn Bang (nguyên Tham mưu trưởng Huyện đội Phong Điền), Huỳnh Quốc Pháp (nguyên sĩ quan phản gián), Ngô Thanh Phấn (nguyên trinh sát đặc công)… đều cho rằng, những gì ông Mãn khai trong bản thành tích đều là bịa đặt.

Chuyện tệ hại nhất đã xảy ra là, sau khi các thông tin tố cáo ông Mãn và đơn gửi đến tỉnh ủy, lãnh đạo Đảng, Nhà nước, cung cấp thông tin cho báo chí được công khai, nhiều người đứng đơn tố cáo đã bị ông Mãn cho người đe dọa, hành hung. Có người xưng là cán bộ đến nhà nói “ông già rồi, yên phận đi, đừng làm việc này nữa”. Một cụ khác liên tục bị cán bộ đến yêu cầu ông đừng tố cáo nữa. Thỉnh thoảng có người giấu tên qua điện thoại nói, nếu tôi còn tố cáo sẽ bị “xã hội đen” xử.

Ông Hồ Nghĩa, nguyên Trưởng ban An ninh huyện Phong Điền đang sống trong sợ hãi khi bị hành hung. Ông bức xúc kể: “Sáng 8/3/2013, Hồ Xuân Mãn và Hồ Bê (Bí thư huyện Phong Điền) đến nhà tôi. Tôi là tộc trưởng, chúng nó là cháu trong họ. Mãn đưa tờ giấy trắng nói là cần di dời cột điện ra khỏi nhà thờ họ và nếu tôi đồng ý thì ký vào. Tôi tưởng là việc tốt cho dòng họ nên ký. Sau đó tôi biết tin ở trước nhà thờ họ treo tờ giấy có chữ ký của tôi với nội dung là tôi không kiện ông Mãn nữa. Tôi không ngờ chúng nó lừa tôi. Vậy ông Mãn lôi kéo Hồ Bê hay Bê cũng “đồng lõa” làm cái việc bẩn thỉu này? Buổi tối, có hai kẻ lạ mặt đến nhà hỏi tôi rồi dùng gậy đánh vào lưng, vai tôi sau đó bỏ chạy”.

Ông Hồ Nghĩa nói: “Tôi xin khẳng định là Mãn khai báo gian dối, bịa đặt thành tích và tôi vẫn kiện Mãn. Nó làm xấu mặt cả họ hàng và dân làng, giờ không dám về quê nhìn đồng đội, bà con, họ hàng”.

Trao đổi về thông tin đơn thư khiếu nại liên quan đến hồ sơ phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của ông Hồ Xuân Mãn, một lãnh đạo Ban Thi đua khen thưởng Trung ương cho biết, hồ sơ của ông Hồ Xuân Mãn được làm thủ tục theo đúng quy trình từ dưới lên, có tờ trình và có ký duyệt của cơ quan quản lý Nhà nước, nghĩa là “không thể khai man”, ở đây là khen thưởng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Lý thuyết thì là vậy nhưng phải đến khi Ủy ban Kiểm tra Trung ương vào cuộc, mọi việc mới đựợc sáng tỏ. Chân tướng vụ tham nhũng danh hiệu mới lộ diện nhờ thực hiện Nghị quyết Trung ương 4.

THEO PETROTIMES

Vụ lọt 600 bánh heroin: Tạm đình chỉ 4 cán bộ Tân Sơn Nhất

Liên quan đến vụ nhà chức trách Đài Loan bắt giữ 600 bánh heroin xuất phát từ sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất (TPHCM), mới đây Công ty dịch vụ an ninh Tân Sơn Nhất đã ra quyết định tạm đình chỉ 4 cán bộ để điều tra.

Thông tin mới nhất về vụ nhà chức trách Đài Loan phát hiện, bắt giữ 600 bánh heroin (229kg, trị giá khoảng 300 triệu USD) bên trong 12 chiếc loa thùng trên chuyến bay từ sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất (TP HCM) đến sân bay quốc tế Đào Viên (Đài Loan), mới đây Công ty dịch vụ an ninh Tân Sơn Nhất đã ra quyết định tạm đình chỉ 4 cán bộ Đội kiểm tra an ninh soi chiếu kho hàng hóa để điều tra.

Trong một diễn biến có liên quan, hiện Cục CSĐT tội phạm về ma túy (Bộ Công an) đã triệu tập hàng loạt người có trách nhiệm của các đơn vị liên quan đến vụ án nghiêm trọng này để làm rõ.

 

Đây là chiếc máy soi đã để lọt 600 bánh heroin

 

Cũng trong chiều ngày 29/11, PV Dân trí đã đến trụ sở công ty TNHH giao nhận hàng hóa Lê Hòa (số 42 đường Võ Văn Kiệt, phường Nguyễn Thái Bình, quận 1, TPHCM, là công ty đứng tên gửi nhưng thông qua công ty giao nhận khác có hợp đồng với hãng hàng không China Airlines vận chuyển lô hàng) để tìm hiểu quá trình, thủ tục tiếp nhận hàng, cũng như tìm hiểu về chủ nhân lô hàng “trắng” nói trên. Tuy nhiên, đại diện Công ty Lê Hòa cho biết vụ việc đang được Công an điều tra nên từ chối cung cấp thông tin và hẹn vào một buổi khác.

Công ty TNHH dịch vụ hàng hóa Tân Sơn Nhất là đơn vị đầu tiên kiểm tra lô hàng chứa 600 bánh heroin.

Theo quan sát của PV Dân trí thì công ty Lê Hòa vẫn đang hoạt động bình thường. Tuy nhiên, theo một nhân viên công ty thì sau vụ phát hiện 600 bánh heroin tình hình kinh doanh của công ty bị ảnh hưởng rất lớn.

Trước đó chiều 28/11, PV Dân trí đã liên hệ với Công ty TNHH dịch vụ hàng hóa Tân Sơn Nhất để nắm rõ thông tin xung quanh vụ việc này nhưng tất cả điều từ chối trả lời vì lý do vụ án đang trong quá trình điều tra.

 

Công ty TNHH TM và DV giao nhận Lê Hòa.

Hiện vụ việc đang được công an khẩn trương làm rõ.

THEO DÂN TRÍ

Tôi phủ quyết Hiến pháp sửa đổi

Hiến pháp sửa đổi 1992, đã được Quốc Hội nước CHXHCN Việt thông qua lúc 10h sáng ngày 28/11 năm 2013. Với tư cách một công dân một người tuân thủ pháp luật tôi buộc phải (không có sự lựa chọn nào khác) tuân thủ Hiến Pháp này khi nó đã được Quốc Hội nước CHXHCN Việt thông qua.

Nhưng với tư cách là một công dân ở một quốc gia dân chủ gấp vạn lần nền dân chủ tư sản tôi có quyền đưa ra những ý kiến phủ quyết bản Hiến Pháp sửa đổi này.
Với tư cách một công dân người sở hữu quyền bầu ra các đại biểu Quốc Hội, người có quyền tự do ngôn luận mà chính Hiến Pháp 1992 sửa đổi bổ xung công nhận và tuyên bố trước toàn bộ công dân cũng như trước quốc tế, tôi phủ quyết và công bố lý do vì sao tôi phủ quyết bản Hiến pháp sửa đổi này.

Vì mỗi công dân đều có quyền được phát biểu ý kiến của mình về một vấn đề trọng đại quốc gia, tôi phủ quyết bản Hiến pháp sửa đổi này.

Và vì có tới hơn 97 % số đại biểu Quốc Hội (theo VNEX) đã không phản ánh đúng tâm nguyện của tôi, không làm tròn hết chức trách mà tôi với tư cách công dân giao phó nên tôi phủ quyết bản Hiến pháp này.

Tôi sẽ bảo lưu ý kiến của mình vì tôi được chính Hiến Pháp nước CHXHCN Việt công nhận những quyền của mình bao gồm cả quyền tự do ngôn luận. Tôi sẵn sàng tranh luận một cách công khai, nghiêm túc và cầu thị xung quanh vấn đề này.

Bên cạnh những bước tiến mới về mặt dân chủ, dân quyền, hay những định hướng mới cho việc cải cách thượng tầng chính trị thì Bản Hiến Pháp sửa đổi 1992 vẫn còn tồn tại những điều được coi là thiếu dân chủ thậm chí xâm phạm vào các quyền tự do tư tưởng, bình quyền chính trị, bình quyền kinh tế và quyền tư hữu tài sản của công dân.

Về sự lãnh đạo của Đảng

Điều 4 Hiến Pháp sửa đổi ghi rõ:

  • 1. Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
  • 2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.
  • 3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Về cơ bản mục 1 điều 4 Hiến Pháp 1992, sửa đổi bổ sung không khác gì (là sự tóm lược giản ước) học thuyết Tam Đại Diện của Giang Trạch Dân cựu Tổng Bí Thư, cựu Chủ tịch nước Cộng Hòa Nhân dân Trung Hoa – người đang bị tòa án Tây Ban Nha truy nã vì phạm tội diệt chủng.

Trong khi đó chính nước CHND Trung Hoa đã dần dần thay thế học thuyết Tam Đại Diện bằng tư tưởng xã hội hài hòa – xây dựng xã hội Tiểu khang.

Bản thân Hiến Pháp là khế ước xã hội, do công dân của một quốc gia xây dựng nên, đó là thành quả chung của công dân và không có trách nhiệm phải quy định rõ

Đảng Cộng Sản Việt là ai và làm gì.

Đây là vấn đề khoa học trong lập pháp mà lập pháp thì không thể phản khoa học.

Điều 4 với những định nghĩa về ĐCS chỉ có thể được xác định trong cương lĩnh Đảng Cộng Sản Việt . Cương lĩnh Đảng Cộng Sản Việt là một văn bản mà theo như Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định là có giá trị cao hơn Hiến Pháp.

Vậy mời các vị lên trên ghế cao hơn mà ngồi, chứ chỗ này (Hiến Pháp) vẫn còn là cái ghế thấp chưa xứng đáng với vị thế của các vị.

Việc Hiến Pháp xác định rõ ĐCS Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và Xã hội (theo như tôi hiểu thì) có nghĩa rằng bất cứ một công dân nào khi không phải là thành viên của Đảng CS Việt Nam đều không có quyền lãnh đạo Nhà nước. Điều này gây sự bất bình đẳng về chính trị giữa công dân và những người là thành viên Đảng cộng sản Việt , tước đi của công dân quyền được lựa chọn những người lãnh đạo chính phủ và nhà nước, hay quyền tự ứng cử để lãnh đạo chính phủ và nhà nước Việt .

Công dân buộc phải “phấn đấu vào Đảng CS Việt ” nếu như muốn chứng tỏ và sử dụng năng lực lãnh đạo Nhà nước của mình, xâm phạm vào quyền tự do tư tưởng, tự do chính trị của mỗi công dân.

Đảng lãnh đạo xã hội. Đảng cầm quyền chỉ có thể lãnh đạo chính phủ, còn xã hội phải được bình quyền và tự do về mặt tư tưởng. Đó là quyền công dân và quyền của cả xa hội ở một Quốc gia Dân chủ, tiến bộ và ưu việt xứng đáng được hưởng.

Đảng không thể và không có quyền lãnh đạo cả xã hội với hơn 90 triệu con người đang chung sống.

Khi đại đa số công dân mong muốn Đảng CSVN nắm quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội thì toàn bộ điều 4 Hiến pháp sửa đổi bổ xung phải được đổi ngược thành: “Nước CHXHCN Việt công nhận quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội của Đảng Cộng Sản Việt . Đảng Cộng Sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến Pháp và pháp luật Việt Nam, phục vụ trung thành và chịu giám sát của công dân”.

Về quyền của các cộng đồng dân tộc

Trích mục 3 điều 5 Hiến pháp sửa đổi bổ sung:

“Ngôn ngữ quốc gia là tiếng Việt. Các dân tộc có quyền dùng tiếng nói, chữ viết, giữ gìn bản sắc dân tộc, phát huy phong tục, tập quán, truyền thống và văn hoá tốt đẹp của mình”. Bản thân mục này là một biến thế bị động quy định nên quyền được dùng tiếng nói chữ viết, bản sắc dân tộc, phong tục, tập quán, truyền thống văn hóa của một dẫn tộc trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam.

Trong khi đó những quyền này là đương nhiên và bất khả xâm phạm.

Hiến Pháp không thể “ban những quyền” này cho mỗi một dân tộc trong cộng đồng các dân tộc Việt được.

Thể chủ động phải là: “Nhà nước, Hiến pháp và pháp luật nước CHXHCN Việt Nam bảo hộ các quyền dùng tiếng nói riêng, chữ viết riêng, giữ gìn bản sắc dân tộc, phát huy phong tục, tập quán, truyền thống và văn hoá tốt đẹp của mình của các dân tộc trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam. Nhà nước, Hiến pháp và pháp luật nước CHXHCN Việt Nam nghiêm cấm và trừng phát bất cứ ai, chính sách, phát ngôn hay hành động nào xâm phạm vào các quyền kể trên”.

Về tự do ngôn luận

Điều 25 chương II Quyền và nghĩa vụ công dân Hiến pháp sửa đổi bổ xung ghi

“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Vì tính minh bạch và cụ thể, chính xác và khoa học của Hiến Pháp, tôi mong muốn trong Hiến Pháp phải quy định rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Nước CHXHCN Việt Nam nghiêm cấm và trừng phạt bất cứ ai, tổ chức xã hội, cơ quan nhà nước nào có những phát ngôn, chính sách và hành động nào xâm phạm hay gây ảnh hưởng tới quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội,biểu tình của công dân”.
Điều này nhằm hạn chế việc cá nhân, cơ quan nhà nước, Chính phủ ra những chính sách, pháp luật gây hại, xâm phạm vào quyền tự do ngôn luận của công dân rồi lại nói đó là “do pháp luật quy định” khiến công dân có quyền mà cũng như không, ảnh hưởng tới Uy tín và năng lực lãnh đạo Nhà nước của Đảng CSVN.

Về quyền quản lý và sử dụng đất đai

Một chân lý hiển nhiên rằng đất đai sinh ra trước và nuôi sống cả dân tộc này, đất đai đã tạo cho dân tộc Việt Nam một nền văn minh lúa nước đặc sắc và quy định nên những tập tính, lối ứng xử của Dân tộc Việt Nam. Nhiều gia đình, nhiều làng xã sinh sống và sở hữu những diện tích đất đai từ trước khi ĐCS Việt ra đời.

Thứ hai mọi công dân đều có quyền tư hữu tài sản, pháp luật phải bảo hộ quyền tư hữu đó. Với cư dân nông nghiệp lúa nước thì quyền tư hữu đất đai là quyền tối cần thiết nó bảo đảm cho người dân phương kế sinh nhai và chỗ ở. Đây cũng là những quyền con người thiết thân và cơ bản.

Thứ 3 vấn đề đất đai đã trở thành điểm nóng gây bất ổn xã hội, gây nên sự mâu thuẫn sâu sắc giữa làng xã và thành thị, giữa người nông dân với công nghiệp, giữa quyền của công dân với chính sách thu hồi đất đai của Nhà nước CHXHCN VN.

Trong khi đó tại điều 53 Chương III KINH TẾ, VĂN HÓA, GIÁO DỤC, KHOA HỌC, CÔNG NGHỆ VÀ MÔI TRƯỜNG ghi rõ: “Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý”.

Điều này đã trao toàn bộ quyền quản lý đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời và các tài nguyên khác vào tay Đảng Cộng Sản Việt Nam (Đảng được Hiến Pháp quy định là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội).

Thật không thể tưởng tưởng nổi một Đảng – đặt dân tộc chỉ đứng hàng thứ ba sau “giai cấp công nhân và nhân dân lao động” mà lại quản lý, “đại diện chủ sở hữu” toàn bộ biển trời, tài nguyên đất đai của một quốc gia? Tôi e rằng điều này dẫn tới sự lạm quyền, trục lợi và nghiêm trọng hơn là khống chế toàn bộ nền kinh tế, sức sống của nền kinh tế nước CHXHCN Việt .

Các phần tử chống đối, các thế lực thù địch lợi dụng chống phá xuyên tạc và tiếp tục “diễn biến hòa bình”, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến Danh dự, uy tín và năng lực lãnh đạo Nhà nước và xã hội của ĐCS Việt Nam.

Và cũng vì điều này gây tổn hại đến quyền tư hữu tài sản – trong đó có quyền tư hữu đất đai của công dân, tạo ra và nuôi dưỡng những mầm mống gây bất ổn định xã hội cho nên tôi phủ quyết. Với tư cách một công dân tôi đòi quyền được bình đẳng trong tư hữu và quản lý tài sản bao gồm cả đất đai.

Tất nhiên là những phủ quyết của tôi không có giá trị về mặt pháp lý, nhưng tôn trọng và bảo hộ quyền phủ quyết này sẽ chứng tỏ Hiến Pháp, Pháp Luật và Đảng CSVN tôn trọng quyền tự do ngôn luận của cá nhân tôi và rộng hơn là của công dân nước CHXHCN Việt Nam mà Hiến Pháp Việt Nam đã được Quốc Hội long trọng công bố và thông qua.

“Nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của Nhân dân; công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, quyền công dân; thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện”.

Đơn giản sông luôn chảy!!

Theo Han Times

 

Nghị trường sốc… những phát ngôn

“Bao nhiêu thỏ thành gấu?”, “Nghị quyết gối đầu giường”, “Chúng ta đang nói về chúng ta!”, “ĐBQH nói gì thì nói trừ tham nhũng”… Nghị trường năm nay ấn tượng vì tràn ngập những phát ngôn… ấn tượng.

Bao nhiêu con gấu bị tuyên là thỏ?

Ấn tượng nhất là câu hỏi chất vấn Chánh án TAND Tối cao của ĐBQH Nguyễn Bá Thuyền “Liệu có bao nhiêu con gấu bị tuyên là thỏ?”.

Trong khi đó, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của QH Lê Thị Nga nói về “Suy đoán có tội”, đại kỵ của ngành tư pháp – với chánh án: “Nếu không đủ căn cứ kết luận ông Nguyễn Thanh Chấn phạm tội thì phải đình chỉ điều tra ngay, không phụ thuộc vào kết quả điều tra Lý Nguyễn Chung, tuyệt đối không được dùng nguyên tắc suy đoán có tội theo hướng không chứng minh được tên Chung phạm tội thì chính là ông Chấn”.

Điều đáng buồn, chánh án thậm chí còn không biết thế nào là “gấu bị tuyên là thỏ”!

Chúng ta đang nói về chúng ta!

“Quy hoạch thủy điện mang tính đặc thù… Đây là quy hoạch của cả nước chứ không riêng của Chính phủ, hay của Bộ Công Thương. Chúng ta đang nói về chúng ta, chứ không phải nói về Chính phủ hay về bộ ngành này, bộ ngành khác” – Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng phát biểu về quy hoạch thủy điện. Phát biểu này, sau đó ĐBQH là ông Ngô Văn Minh bình luận: “Chắc chắn là hầu hết đại biểu Quốc hội chúng ta không hiểu nổi. Chính tôi không hiểu nổi. Bộ trưởng nói “chúng ta nói về chúng ta” và nhắc đi nhắc lại mấy lần. Tôi không hiểu bộ trưởng nói gì”.

Nghị quyết “gối đầu giường”

Hai lần bị truy về thực trạng chạy chức, chạy quyền trong chính ngành nội vụ, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình trả lời: “Do đây là vấn đề nhạy cảm, tế nhị, chúng tôi đã đọc kỹ các văn kiện của Đảng. Báo cáo chính trị tại ĐH Đảng XI đánh giá cán bộ là khâu yếu, tình trạng chạy chức, chạy quyền chưa được khắc phục… Chúng tôi coi đây là tài liệu gối đầu để nghiên cứu giải pháp khắc phục”!

Cơ quan điều tra Việt Nam giỏi nhất thế giới

“Cơ quan điều tra Việt Nam được coi là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới. Quá trình điều tra của Việt Nam rất nhanh. Khóa trước chúng tôi làm việc 1 tuần với FBI, thấy án an ninh quốc gia, giết người cướp của của ta rất giỏi, vì công cuộc phòng chống tội phạm của ta dựa vào nhân dân” – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của QH Nguyễn Đình Quyền trả lời phỏng vấn xung quanh vụ án oan 10 năm ở Bắc Giang.

Ra ngõ gặp kẻ cướp

“Tôi băn khoăn khi đọc báo cáo của Chính phủ về tình hình tội phạm và thực tế, chưa bao giờ lòng dân bất an như lúc này. Cử tri nói ra ngõ là gặp kẻ cướp. Thậm chí chúng còn vào từng nhà, sờ từng người để lấy trộm, uy hiếp lột tài sản… Tôi giật mình khi nghe anh ấy nói hiện tượng của Dương Chí Dũng không phải là cá biệt” – phát biểu của Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách của QH Bùi Đặng Dũng.

Sự đơn độc của ngành y tế…

“Sự đơn độc của ngành y tế trong việc giáo dục và nâng cao y đức sẽ không thể xây dựng một đội ngũ cán bộ thầy thuốc giỏi y thuật, sáng về y đức” – Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến trả lời chất vấn của ĐBQH Nguyễn Bá Thuyền.

Đối với vụ Cát Tường, bà cho biết đó là “sự mất nhân tính chứ không chỉ là đạo đức ngành y, nó đã gây đau đớn cho tất cả ngành y, tất cả cán bộ y tế đều không tin đó là sự thật. Chúng tôi cảm nhận sâu sắc là y đức là vấn đề rất lớn. Mong đại biểu và cử tri có cái nhìn khoan dung và toàn diện hơn, bởi hằng năm với khối lượng rất lớn các ca khám – chữa bệnh thì chắc chắn có tai biến…”.

Phát biểu gì cũng được, trừ tham nhũng!

“Khi có tham nhũng xảy ra, chính người đứng đầu lại chỉ đạo, biến báo, nhào nặn số liệu, làm phép thuật để tham nhũng chỉ còn là khuyết điểm hoặc sơ suất, chỉ xử lý nội bộ ở mức phê bình, nhắc nhở, hoặc chuyển công tác lên cấp cao hơn. Vì thế, nhiều người nói: Xung quanh chúng ta toàn đồng chí tốt, “bộ phận không nhỏ” là ở cơ quan khác, ngành khác, địa phương khác.

Có vị đại biểu tâm sự, mỗi lần ra họp QH, lãnh đạo địa phương căn dặn rất kỹ lưỡng, muốn phát biểu gì cũng được trừ phát biểu về tham nhũng, vì nếu phát biểu, khi còn cơ chế xin – cho, mình xin… ai cho… Thế là tiếng nói chống tham nhũng có nguy cơ bị triệt tiêu ngay trên diễn đàn QH” – ĐBQH Lê Như Tiến phát biểu về chống tham nhũng.

“Vinacho”, “Vinachia”…

“Vinashin đã là thảm họa. Nhưng nguồn gốc thảm họa là “Vinacho”, và bên cạnh là “Vinachia”. Chia như thế nào? Đấy là sự thỏa hiệp ngầm, thỏa hiệp đen để bòn rút cái tài sản nhà nước” – ĐBQH Dương Trung Quốc bình luận về Vinashin.

Mỗi phút QH họp tốn 2 triệu đồng

“Trong buổi tập huấn cách đây 1 năm, một chuyên gia cho biết 1 phút họp của các đại biểu tại hội trường là Nhà nước phải bỏ ra 2 triệu đồng. Như vậy, bình quân một ngày họp mất 1 tỉ đồng” – ĐBQH Trần Quốc Tuấn phát biểu trong phiên thảo luận về thực hành tiết kiệm chống lãng phí.

Theo Lao Động

Lộ ghi âm đòi Chánh tòa kinh tế Hải Phòng 130 triệu chạy án

Ngày 29-11, TAND TP Hải Phòng chính thức có công văn thông báo việc Chánh án TAND TP.Hải Phòng ra quyết định tạm đình chỉ chức vụ Chánh tòa kinh tế Hải Phòng, tạm đình chỉ nhiệm vụ xét xử của thẩm phán đối với ông Ngô Văn Anh để tiếp tục kiểm điểm, làm rõ nghi án thẩm phán này nhận hối lộ 130 triệu đồng.

Người tố cáo là ông Đồng Xuân Thép, trú tại đường Đinh Tiên Hoàng, quận Hồng Bàng, Hải Phòng.

Ngoài việc tố cáo thẩm phán Ngô Văn Anh nhận “bôi trơn” 130 triệu đồng, ông Thép còn “tố” ông Lê Khắc Hạnh-Phó Chánh án TAND TP Hải   được chia 30 triệu đồng. Ông Khanh, lãnh đạo một phòng nghiệp vụ thuộc VKSND TP Hải Phòng cũng nhận được 30 triệu đồng tiền “bôi trơn”. Tổng số tiền mà ông Thép đã chi để “bôi trơn” cho cán bộ của tòa án, VKS là 160 triệu đồng.

 

Ông Ngô Văn Anh chính là thẩm phán đã thụ lý vụ kiện phúc thẩm của ông Đoàn Văn Vươn kiện UBND huyện Tiên Lãng vì việc ra quyết định thu hồi đất trái luật. Sau đó, ông Ngô Văn Anh đã lập biên bản hòa giải giữa ông Vươn và UBND huyện Tiên Lãng, với nội dung ông Vươn rút đơn thì huyện Tiên Lãng sẽ tiếp tục giao đất. Tuy nhiên, sau khi tiến hành lập biên bản hòa giải, ông Vươn rút đơn khởi kiện thì UBND huyện Tiên Lãng ra quyết định cưỡng chế. Hậu quả đã dần đến vụ án giết người, chống người thi hành công vụ của gia đình ông Đoàn Văn Vươn.

Cùng với đơn tố cáo, ông Thép còn gửi kèm 4 file ghi âm. Trong những đoạn băng ghi âm này, giọng nói được cho là của vị Chánh tòa kinh tế với ông Thép về việc số tiền chạy án giữa 2 người này, đã thể hiện “Phải nộp đủ tao mới họp được, không nộp đủ không họp được”. Hoặc có đoạn “anh mới trả chú được 30 triệu… để anh lấy của thằng Hạnh (Phó Chánh án TAND TP Hải Phòng) 50 triệu, lấy của thằng Khanh bên VKS 50 triệu đồng…”. Còn giọng người đàn ông được cho là của ông Hạnh – Phó Chánh án TAND TP.Hải Phòng – khi trả lại tiền: “Cái hôm nọ chú đưa vẫn còn nguyên, tôi để trong cặp, nhưng không mang ở đây. Bây giờ chú qua chỗ anh, anh gửi trả chú cái hôm nọ, anh chưa biết là bao nhiêu?”. Ông Thép: “Ba chục”. Ông Hạnh: “Thì chú đưa thế nào thì vẫn thế…”.

Liên quan đến nghi án, trước đó tháng 8-2010, ông Thép có đơn khởi kiện Cty CP xây dựng 204 để đòi tiền thi công 3 công trình biệt thự Bảo Đại Đồ Sơn, đường nước 353, dự án cầu Thành Trì (gói thầu số 1, số 2) với tổng số tiền khoảng 2 tỉ đồng.

Ngày 22-10-2010, TAND TP.Hải Phòng mở phiên xét xử sơ thẩm, tuyên Cty CP xây dựng 204 phải trả cho ông Thép số tiền hơn 1,8 tỉ đồng. Đến ngày 18-3-2011, TAND Tối cao tại Hà Nội đã mở phiên phúc thẩm, ra quyết định hủy bản án sơ thẩm đề giải quyết lại vụ án.

Đến ngày 22-7-2013, TAND TP.Hải Phòng mở lại phiên tòa để giải quyết vụ án. Phiên tòa do thẩm phán Ngô Văn Anh đã tuyên ông Thép phải trả lại cho Cty CP xây dựng 204 số tiền trên 5 tỉ đồng.

Theo ông Thép, trước khi mở phiên tòa, ông Anh yêu cầu ông Thép chi 130 triệu đồng “bôi trơn” để tổ chức cuộc họp và xét xử. Sau đó, ông Anh yêu cầu ông Thép đến gặp ông Hạnh – Phó Chánh án TAND TP.Hải Phòng để “bôi trơn” tiếp 30 triệu đồng cho ông này. Sau phiên tòa, vì thấy kết quả bất lợi cho mình, ông Thép đã có đơn tố cáo.

Từ thông tin phản ánh của báo chí, lãnh đạo VKS cũng đã yêu cầu ông Khanh viết báo cáo giải trình về nghi án nhận tiền “bôi trơn” 30 triệu đồng.

Một lãnh đạo của TAND TP Hải Phòng cho biết, đối với ông Lê Khắc Hạnh – Phó Chánh án TAND TP Hải Phòng, thuộc diện nhân sự TAND Tối cao quản lý, hiện TAND TP Hải Phòng đã báo cáo vụ việc cho TAND Tối cao chờ ý kiến.

Theo Người Đưa Tin

Luật đất đai: ‘Sự khôn lỏi của nhà nước’

Sáng 29/11, Quốc hội Việt Nam đã thông qua Luật đất đai sửa đổi với tỷ lệ phiếu tán thành là 448 trong số 473 đại biểu tham gia, đạt gần 89,9%.

Điều 4 của luật mới quy định: “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý. Nhà nước trao quyền sử dụng đất cho người sử dụng đất theo quy định của luật này,” báo trong nước đưa tin.

Luật mới cũng quy định định kỳ quy hoạch sử dụng đất là 10 năm và không quy định tầm nhìn 20 năm.

Về vấn đề thu hồi đất, luật mới tiếp tục quy định nhà nước được phép thu hồi đất để “phát triển kinh tế, xã hội vì lợi ích quốc gia, công cộng” trong các trường hợp:

Thực hiện các dự án quan trọng quốc gia do Quốc hội quyết định chủ trương đầu tư
Thực hiện các dự án do Thủ tướng Chính phủ chấp thuận, quyết định đầu tư
Thực hiện các dự án do hội đồng nhân dân cấp tỉnh chấp thuận
BBC đã có cuộc phỏng vấn với ông Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS và là một trong 72 nhân sỹ trí thức ký tên trong bản kiến nghị thay đổi hiến pháp được biết đến với tên gọi Kiến nghị 72, về sự kiện này.

BBC: Ông nhận xét gì về những khác biệt cơ bản giữa Luật đất đai sửa đổi mới được thông qua, so với luật cũ?

TS Nguyễn Quang A: Tôi nghĩ rằng nó không có tiến bộ gì so với cái cũ cả.

Nó có thể có một số câu từ làm cho việc thu hồi đất chặt chẽ hơn trước một chút và giảm bớt được sự tùy tiện của chính quyền địa phương khi họ thu hồi đất và đền bù thu hồi đất.

Đấy là ở tầm câu chữ chung của Luật đất đai sửa đổi lần này.

Còn cái vấn đề mà người ta bàn luận rất nhiều trong thời gian vừa qua thì thực sự được ngã ngũ từ hôm qua, khi Quốc hội thông qua hiến pháp với nội dung đất đai thuộc sở hữu toàn dân.

Hiến pháp thông qua ngày hôm qua còn hợp hiến hóa cho việc thu hồi đất cho các dự án phát triển kinh tế xã hội.

Những dự án cho xã hội kinh tế như thế trong luật đất đai trước kia là quy định vi hiến so với hiến pháp năm 1992.

Dù biết đó là quy định vi hiến, hôm qua, 29/11, các đại biểu Quốc hội đã bỏ phiếu thông qua một hiến pháp giúp hợp hiến hóa cho điều này.

‘Nhà nước khôn lỏi’

BBC: Ông nghĩ thế nào về quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý trong bối cảnh ngày nay?

TS Nguyễn Quang A: Tôi nghĩ đây là một sự sao chép hết sức mù quáng những sai trái của hiến Pháp Liên Xô những năm 80.

Khái niệm ‘sở hữu toàn dân’ là một khái niệm không đầy đủ.

Khái niệm ‘toàn dân’ là khái niệm dùng để đánh tráo một khái niệm chính xác hơn, lẽ ra phải gọi là ‘sở hữu công’, hoặc ‘sở hữu nhà nước’, có một chủ thể, một pháp nhân cụ thể, đó là chính phủ hay một UBND tỉnh nào đấy vì cơ quan đó có tư cách pháp nhân, là chủ sở hữu của một lô đất nào đó cụ thể. Có như thế mới gọi là chủ sở hữu.

Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói nhà nước Việt Nam tiếp tục trốn tránh trách nhiệm chủ sở hữu thông qua Luật đất đai sửa đổi mới được Quốc hội tán thành ngày 29/11.

Còn ‘toàn dân’ không thể là một khái niệm kinh tế cụ thể để thực thể đó có thể sở hữu gì cả.

Quan trọng nhất là chủ sở hữu phải tham gia vào quan hệ dân sự – mua bán chuyển nhượng quyền ở hữu của mình, và trong một số trường hợp là phải ra tòa nếu hai bên không thống nhất.

Một cá nhân, một doanh nghiệp, một tổ chức có tư cách pháp nhân, chính phủ, UBND tỉnh có thể bị kiện ra tòa. Thế nhưng toàn dân thì không ai vớ được cái ông toàn dân để đưa ra tòa.

Một đối tương mông lung như vậy, không phải là một đối tượng cụ thể nào cả mà bảo rằng nó là chủ sở hữu. Rồi nhà nước lại là đại diện để sử dụng quyền chủ sở hữu mà quản lý đất.

Thực sự là nhà nước rất khôn, trốn tránh trách nhiệm chủ sở hữu để không ai kiện được nhà nước về đất đai với tư cách là chủ sở hữu. Nhà nước lại đùn cho một ông vô hình dung gọi là ‘ông toàn dân’.

Đó là một sự vô trách nhiệm của nhà nước, khôn lỏi của nhà nước, chỉ hưởng, chỉ có quyền mà không chịu trách nhiệm. Đó là một khái niệm mà không một từ xấu xa nào mô tả được.

Rất đáng tiếc đó là một khái niệm vay mượn của một chế độ mà sau khi vay mượn thì chỉ chưa đầy 10 năm sau, chế độ đó đã bị xóa sổ.

Thế mà sang thế kỷ 21, những người tự nhận là trí tuệ, đại diện của Việt Nam lại không chịu lắng nghe, để rồi nhắm mắt thông qua hiến pháp với luật quy định sở hữu toàn dân thì tôi không thể hiểu được.

‘Bỏ phiếu với tư cách Đảng viên’

BBC: Nếu ông là đại biểu quốc hội có mặt trong phiên biểu quyết về Hiến pháp sửa đổi và Luật đất đai sửa đổi, ông sẽ lựa chọn như thế nào? Tán thành, không tán thành, hay không biểu quyết?

TS Nguyễn Quang A: Chắc chắn là không tán thành chứ làm gì có chuyện không biểu quyết.

Tất nhiên là những người không biểu quyết thì cũng tỏ thái độ của người ta. Nhưng tôi nghĩ thái độ đấy vẫn còn là thái độ lừng khừng.

Theo những gì tôi nghe được từ một số người khi họ nói ở bên ngoài thì tôi biết được số không tán thành không phải là ít.

Nhưng vì người ta phải chịu kỷ luật rất khắt khe của Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ là Đảng viên và khi Lãnh đạo Đảng đã bảo rằng Đảng đã quyết định, phải chấp hành thì họ cứ như cái máy mà ấn nút thôi.

Khi họ bỏ phiếu thì họ không phải bỏ với tư cách cá nhân, mà là với tư cách là một phần của Đảng

THEO BBC

THỐNG KÊ VIỆT NAM CẦN CẢI TỔ TỪ BÊN TRONG?

Khi kinh tế Việt Nam ngày càng hội nhập sâu vào kinh tế thế giới thì vai trò của thống kê trong đời sống kinh tế xã hội ngày càng được coi trọng hơn bao giờ hết. Nhận thức được điều này, hàng loạt các chính sách hỗ trợ đã được ban hành như hành luật thống kê 2003, nghị định về xử phạt hành chính trong lĩnh vực thống kê 2013, các chiến lược phát triển thống kê và dự án hiện đại hóa Tổng cục Thống kê với ngân sách lên tới triệu đôla Mỹ (1) từ năm 2006. Tuy nhiên, dường như đáp lại những sự kỳ vọng về một con số thống kê sạch tạo cơ sở tin cậy cho các chính sách vẫn chỉ là những dấu hỏi khó giải thích, là những lo lắng của các đối tượng dùng tin khác nhau.

Ở góc độ quản lý, nguyên phó thủ tướng Vũ Khoan không dám tin số liệu thống kê(2), trưởng ban kinh tế trung ương Vương Đình Huệ không hiểu GDP chạy đi đâu(3). Còn các chuyên gia thì đồng loạt kêu trời khi sử dụng bởi số liệu “khác nhau một trời một vực” trong các diễn đàn kinh tế thường niên gần đây.

Việc giải thích chênh lệch số liệu cũng có sự chênh lệch giữa các lãnh đạo thống kê đương chức(3) và lãnh đạo thống kê đã nghĩ hưu(4) khiến người dùng tin càng hoang mang hơn.

Khách quan mà nói, có được số liệu thống kê sạch là công việc khó bởi phần lớn đến từ ý thức chấp hành luật thống kê của toàn xã hội gồm cả người cung cấp thông tin đến người xử lý tổng hợp thông tin thống kê. Trong giai đoạn nước ta đang từng bước hội nhập với thế giới, việc nâng cao ý thức của các đối tượng cung cấp thông tin thống kê chắc chắn không thể cải thiện một sớm một chiều nhất là khi công việc này không mang lại lợi ích trước mắt cho người được hỏi mà chỉ là một số phiền toái như mất thời gian, buộc phải nhớ lại những sự kiện trong quá khứ hay lục lọi lại giấy tờ sổ sách…

Tuy nhiên, ở một khía cạnh khác, ý thức hay đạo đức người tổng hợp số liệu cũng cần được chấn chỉnh và nâng cao xứng tầm với vai trò của công việc “là cơ sở quan trọng cho các quyết sách”.

Ngoài việc vượt qua những sức ép có thể có buộc bóp méo thực tế để có con số đẹp hợp ý một số nhóm đối tượng nào đó thì việc tính toán, tổng hợp số liệu cũng cần được coi trọng, là yếu tố cốt lõi sản xuất ra được một con số đúng.

Một chỉ tiêu quan trọng được chính phủ và người dân quan tâm hàng đầu và thường xuyên là chỉ số giá tiêu dùng (CPI), được tổng hợp từ 572 hàng hóa và dịch vụ đại diện với quyền số tương ứng. Đây cũng là một trong những chỉ tiêu gây băn khoăn nhiều nhất trong xã hội bởi cảm nhận của người dân khá khác biệt với những con số được công bố. Việc kiểm chứng là vô cùng khó khăn khi những thông tin chi tiết cấu thành lên CPI như giá và quyền số không được công bố chi tiết. Tuy nhiên, Theo thông cáo báo chí về một số nội dung cập nhật trong phương án tính chỉ số giá tiêu dùng thời kỳ 2009-2014 (http://www.gso.gov.vn/Modules/Doc_Download.aspx?DocID=10859) thì quyền số để tính toán của 11 nhóm hàng chính tương ứng là:

Tổng chi cho tiêu dùng cuối cùng

100

I. Hàng ăn và dịch vụ ăn uống

39,93

  1. Lương thực

8.18

  1. Thực phẩm

24.35

  1. Ăn uống ngoài gia đình

7.4

II. Đồ uống và thuốc lá

4,03

III. May mặc, mũ nón, giầy dép

7,28

IV. Nhà ở và vật liệu xây dựng (*)

10,01

V. Thiết bị và đồ dùng gia đình

8,65

VI. Thuốc và dịch vụ y tế

5,61

VII. Giao thông

8,87

VIII. Bưu chính viễn thông

2,73

IX. Giáo dục

5,72

X. Văn hoá, giải trí và du lịch

3,83

XI. Hàng hoá và dịch vụ khác

3,34

 

Bình quân gia quyền của chỉ số giá của 11 nhóm hàng được công bố hàng tháng (http://www.gso.gov.vn/default.aspx?tabid=628&idmid=4) với quyền số tương ứng ở trên thì chỉ số giá tiêu dùng chung theo tính toán và đã được công bố là không giống nhau.

Ví dụ: Trong tháng 9 năm 2013, CPI được công bố gồm 11 nhóm hàng và chỉ số chung như trong bảng.

Quyền số

(QSi)

Số đã công bố (CSGi)

Chỉ số chung

100

101.06

I. Hàng ăn và dịch vụ ăn uống

39,93

100.65

II. Đồ uống và thuốc lá

4,03

100.22

III. May mặc, mũ nón, giầy dép

7,28

100.29

IV. Nhà ở và vật liệu xây dựng (*)

10,01

100.91

V. Thiết bị và đồ dùng gia đình

8,65

100.23

VI. Thuốc và dịch vụ y tế

5,61

100.04

VII. Giao thông

8,87

99.76

VIII. Bưu chính viễn thông

2,73

99.99

IX. Giáo dục

5,72

109.38

X. Văn hoá, giải trí và du lịch

3,83

100.09

XI. Hàng hoá và dịch vụ khác

3,34

101.33

Nhưng khi dùng chỉ số giá của 11 nhóm hàng với quyền số như đã công bố thì chỉ số chung không giống với chỉ số đã công bố, cụ thể là 100.97% chứ không phải là 101.06% như đã công bố.

CPI tính lại=i=011QSi×CSGi100=100.97

(với i là 11 nhóm hàng được công bố ở trên)

Áp dụng công thức trên để tính lại CPI từ năm 2010 trở lại đây thì có sự sai lệch sau:

Chỉ số giá tiêu dùng so tháng trước từ năm 2010 đến 2013

Năm 2010

Năm 2011

Số công bố

Số tính lại

Chênh lệch

Số công bố

Số tính lại

Chênh lệch

Tháng 1

101,36

101,36

0,00

101,74

101,70

-0,04

Tháng 2

101,96

101,94

-0,02

102,09

102,03

-0,06

Tháng 3

100,75

100,74

-0,01

102,17

102,14

-0,03

Tháng 4

100,14

100,13

-0,01

103,32

103,21

-0,11

Tháng 5

100,27

100,26

-0,01

102,21

102,10

-0,11

Tháng 6

100,22

100,24

0,02

101,09

101,04

-0,05

Tháng 7

100,06

100,07

0,01

101,17

101,11

-0,06

Tháng 8

100,23

100,21

-0,02

100,93

100,89

-0,04

Tháng 9

101,31

101,32

0,01

100,82

100,84

0,02

Tháng 10

101,05

101,02

-0,03

100,36

100,36

0,00

Tháng 11

101,86

101,84

-0,02

100,39

100,38

-0,01

Tháng 12

101,98

101,95

-0,03

100,53

100,53

0,00

Năm 2012

Năm 2013

Số công bố

Số tính lại

Chênh lệch

Số công bố

Số tính lại

Chênh lệch

Tháng 1

101,00

100,99

-0,01

101,25

101,20

-0,05

Tháng 2

101,37

101,29

-0,08

101,32

101,30

-0,02

Tháng 3

100,16

100,20

0,04

99,81

99,82

0,01

Tháng 4

100,05

100,10

0,05

100,02

99,99

-0,03

Tháng 5

100,18

100,22

0,04

99,94

99,93

-0,01

Tháng 6

99,74

99,77

0,03

100,05

100,06

0,01

Tháng 7

99,71

99,77

0,06

100,27

100,28

0,01

Tháng 8

100,63

100,69

0,06

100,83

100,77

-0,06

Tháng 9

102,20

102,25

0,05

101,06

100,97

-0,09

Tháng 10

100,85

100,82

-0,03

Tháng 11

100,47

100,47

0,00

Tháng 12

100,27

100,29

0,02

(nguồn: www.gso.gov.vn và tính toán)

(Những số liệu tính toán lại này chỉ thực hiện được từ năm 2010 đến khi số liệu quyền số các nhóm hàng chính được công bố)

Sự chênh lệch giữa số CPI công bố và số CPI tính lại dựa trên quyền số và chỉ số giá của 11 nhóm hàng chi tiết không phải luôn theo cùng một xu hướng hoặc cùng cao hơn hoặc cùng thấp hơn mà theo hướng bất định với mức độ khác nhau từ  cao hơn số tính lại 0.09% vào tháng 9 năm 2003 đến thấp hơn số tính lại 0.06% vào tháng 7 và 8 năm 2012.

Những chênh lệch trên, xét về con số thì không lớn nhưng xét về tầm ảnh hưởng đến các chính sách thì không ai khẳng định được nhất là khi nó diễn biến theo xu hướng bất định cao hơn hoặc thấp hơn trong giai đoạn kinh tế khủng hoảng vừa qua. Cũng cần phải lưu ý thêm, các chênh lệch này được tính toán từ 11 con số chứ không phải từ 572 con số về giá cả hàng hóa hàng tháng.

Việc nhầm lẫn trong tính toán do con người là điều có thể chấp nhận được trong thập kỷ trước. Nhưng trong thời hiện tại khi máy móc hỗ trợ con người trong tất cả các phép tính thì việc sai lệch kia cần một sự giải thích và chấn trỉnh cụ thể để lấy lại lòng tin đối với người sử dụng và nhất là đối với người cung cấp thông tin khi họ biết rằng những gì họ cung cấp sẽ được phản ánh đúng. Bởi, đầu ra sai thì liệu có cần đầu vào phải đúng?

Tác giả ADAM NGUYỄN

————————

Tài liệu tham khảo

(1): http://www.pcworld.com.vn/articles/tin-tuc/diem-bao/2011/08/1227348/diem-bao-ngay-3-8-2011/

http://chungta.vn/tin-tuc/kinh-doanh/2012/12/fpt-is-giai-bai-toan-nganh-thong-ke/

(2) http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nghiep/ong-vu-khoan-toi-khong-dam-tin-so-lieu-thong-ke-2884247.html

(3) http://sgtt.vn/Thoi-su/183637/%E2%80%9CNoi-con-so-khong-dang-tin-cay-la-khong-cong-bang%E2%80%9D.html

(4) http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/vn-co-2-so-thong-kede-nghien-cuu-khac-de-cong-bo-2342483/

(5) http://www.gso.gov.vn/Modules/Doc_Download.aspx?DocID=10859.

(6) http://www.gso.gov.vn/default.aspx?tabid=628&idmid=4

 

TIN LÃNH THỔ

TIN XÃ HỘI