Tự do cho dân, hòa giải dân tộc và dân chủ cho đất nước – Cuộc chiến chống tham nhũng: Hô hào và Hiệu quả? – Cơ sở pháp lý nào cho việc lập Hội ở Việt nam? – ‘Khai hỏa để chứng minh chủ quyền’


Tự do cho dân, hòa giải dân tộc và dân chủ cho đất nước

Sáng 11/5/2013, Hội nghị lần thứ 7 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI bế mạc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đọc diễn văn tổng kết trong đó ông tuyên bố : “Đổi mới, hoàn thiện hệ thống chính trị phải đồng bộ với đổi mới thể chế kinh tế.”

Nghe “Đổi mới”, mừng quá!, tưởng đã đến lúc Đảng chấp nhận đổi mới tư duy chính trị để đồng bộ với đổi mới kinh tế.

Nhưng không! Khi đọc văn kiện chính thức “KẾT LUẬN HỘI NGHỊ LẦN THỨ BẢY BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG KHÓA XI : Một số vấn đề về tiếp tục đổi mới, hoàn thiện hệ thống chính trị từ Trung ương đến cơ sở” mới vở lẽ ra rằng “Đổi mới” kèm với “Hoàn thiện” chỉ có ý nghĩa trên vấn đề tổ chức nội bộ của Đảng, không mảy may chút gì dính đến một tư duy chính trị thông thoáng hơn mà cơ chế kinh tế thị trường đòi hỏi phải đồng bộ. Thực tế kết luận này chỉ nhằm “Hoàn thiện tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị trong điều kiện một Đảng duy nhất cầm quyền, xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Thế thì phải hiểu như thế nào, khi một thời gian gần đây, trước khi có Thông điệp đầu năm của Thủ tướng, Bộ trưởng Kế Hoạch-Đầu tư (KH-ĐT) Bùi Quang Vinh, đi nhiều nơi tôn vinh kinh tế thị trường là “tinh hoa của nhân loại” mà không có một chữ nào nói đến “định hướng xã hội chủ nghĩa”?. Hoặc Bộ trường Vinh qua mặt Hội nghị lần thứ 7 của Ban chấp hành Trung ương khóa XI do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì, hoặc Bộ trường Vinh được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo “cứ thế…cứ thế…”

Ai đã bật đèn xanh cho Bộ trưởng Vinh tuyên bố rõ ràng, trái ý Tổng Bí thư như thế?

Có hay không việc chạy đua nước rút chiếm lĩnh quyền lực?

Ai cũng còn nhớ rằng tại Hội nghị lần thứ 5, khi Bộ chính trị đề nghị Ban Chấp hành Trung ương kỷ luật đồng chí X và đã bị ban này nói KHÔNG.

Tại Hội nghị lần thứ 7, hai ông Vương Đình Huệ (Ban kinh tế Trung ương), và Nguyễn Bá Thanh (Ban nội chính) được TBT Nguyễn Phú Trọng đề nghị vào Bộ Chính trị nhằm tăng uy tín và quyền lực cho hai ông trong công tác, Ban Chấp hành Trung ương cũng nói KHÔNG.

Hai ông này không vào được Bộ Chính trị nên không có quyền quyết định trên các cấp Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, Thủ tướng, Bộ trưởng, và một số cấp UBND tỉnh.

Việc nói KHÔNG của Ban Chấp hành Trung ương có ý nghĩa rõ rệt:

1- Nếu Thủ tướng mà còn bị kỷ luật vì dính đến tham nhũng thì sự kỷ luật cũng sẽ treo lơ lửng trên đầu các Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương.

2- Các Ủy viên phần lớn dính đến những chương trình kinh tế của các tỉnh, mà quan trọng nhất là đầu tư công, nơi xảy ra tham nhũng và thất thoát nhiều nhất, không muốn Đảng dây dưa vào việc “làm ăn” kinh tế của họ. Họ không bầu cho ông Vương Đình Huệ.

3- Các Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương không muốn “lấy đá ghè chân mình” nên không bầu cho ông Nguyễn Bá Thanh, người đảm trách thực tế Ban chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng.

Từ đó có thể khẳng định mà không sợ sai lầm quá đáng rằng, cho đến giữa nhiệm kỳ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã lập bàn 1-0 trước TBT Nguyễn Phú Trọng.

Tuy tình hình đã như thế, nhưng khó mà nói được phe nào với phe nào.

Để có cái nhìn tường tận hơn, chúng tôi thử khảo sát Đảng theo “nhóm lợi ích”.

1 – Nhóm lợi ích thứ nhất gồm phía Thủ tướng, người nắm trong tay tiền thuế của dân, số tiền này được chi tiêu: trả lương cho bộ máy nhà nước, cho bộ máy Đảng và các tổ chức ngoại vi như Mặt trận Tổ quốc, hội Liên Hiệp Phụ nữ…, quan trọng nhất là đầu tư công, …

2- Nhóm lợi ích thứ hai gồm các Bí thư Tỉnh, Ủy ban Nhân dân tỉnh, phần lớn các vị này đều nằm trong Ban Chấp hành Trung ương. Nhóm này lấy tiền từ nhóm lợi ích thứ nhất trong các vụ đầu tư công ở tỉnh.

3- Nhóm thứ ba gồm bộ máy của TBT Nguyễn Phú Trọng, Quân Ủy Trung ương, quân đội, cũng lấy nguồn tài chánh từ nhóm thứ nhất. Tuy nhiên quân đội có cơ sở kinh tế quan trọng riêng mà nhóm thứ nhất không có quyền kiểm soát.

Hiện nay, do không thu thuế đủ nên Thủ tướng nghe theo bộ trưởng KH-ĐT Bùi Quang Vinh ra chỉ thị 1902 về đầu tư công nhằm cắt nguồn tài trợ cho nhóm lợi ích thứ hai, lấy lý cớ đầu tư không hiệu quả và để minh chứng cho quyết định của mình, ông Vinh đưa ra vài thí dụ:

1- Ví dụ dự án thủy lợi lúc đầu vẽ ra bảo là tưới tiêu cho 1.000ha, suất đầu tư 2 tỉ đồng/ha, nhưng khi hoàn thành thì chỉ tưới tiêu cho 500ha và tổng vốn đầu tư vẫn là 2.000 tỉ đồng, rất kém hiệu quả nhưng không ai bị xử lý.

2- ví dụ xây cái chợ không có người đến, gây lãng phí rất lớn nhưng không ai chịu trách nhiệm”.

3- có tỉnh làm đường rộng 70 mét mà không có người đi.

Và Bộ trưởng Vinh tiết lộ: “Khi thực hiện,(chỉ thị 1902 về đầu tư công) có người đã nói với tôi: Bộ trưởng làm như thế này là lấy đá tự đè chân mình. Cả một thời gian dài sau đó, cũng vẫn còn rất nhiều ý kiến trái chiều kiến nghị kêu khó khăn, mất quyền lợi…”

Nhóm lợi ích thứ 2 do đó bị đụng chạm. Nhóm này sống ngon lành nhờ những vụ đầu tư công, vụ nào cũng đem lại lợi nhuận riêng hàng triệu đô la cho các vị, chỉ cần nhìn Dương Chí Dũng khai ông ta và Tập đoàn Vạn Thịnh Phát (TP.HCM) do bà Trương Mỹ Lan làm chủ tịch, đã “mua” Thượng tướng công an Phạm Qúy Ngọ bằng 5 trăm ngàn, triệu đô thì cũng hiểu nhóm lợi ích thứ hai bị thiệt thòi với chỉ thị 1902 như thế nào. Phần lớn họ có mặt trong Ban Chấp Hành Trung Ương nên khó có thể nói họ sẽ không có tác động nào trong những lần họp tới, nhất là chuẩn bị nhân sự cho Đại hội XII vào năm 2015. Và ở đây cái khôn ngoan không nói ra của “chỉ thị 1902 về đầu tư công” được ban hành bởi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là sẽ tạo thêm một việc “xin, cho”. Anh Trung ương nào được cho sẽ phải uống nước nhớ nguồn.

Tóm lại, tuy là ba nhóm lợi ích, nhưng thực tế chỉ có hai khuynh hướng: một bên che đậy bằng ngọn cờ chủ nghĩa Mác-Lê trong các hoạt động kinh tế, còn bên kia nói “định hướng xã hội chủ nghĩa” cho có lệ, nhưng làm huỵch toẹt ra là kinh tế thị trường với “Chiếc phong bì không còn chứa đủ tiền hối lộ

Hai khuynh hướng này sẽ làm cho Đảng dậy sóng và đất đước cũng sẽ chao đảo theo. Dù khuynh hướng nào thắng hay bại, đất nước cũng sẽ thua thiệt.

Trong cuộc chơi giữa hai khuynh hướng này, các lão thành cách mạng, các đảng viên về hưu chỉ có cái sổ lương hưu chả thấm vào đâu so với 10 ngàn, 20 ngàn đô mà Dương Chí Dũng vứt ra cho các cán bộ công an đương quyền cấp dưới. Còn các đảng viên, ngoài số lương rất thấp so với công dân các nước quanh vùng, có kiếm chác được món tiền còm thêm cũng chỉ vừa đủ sống. Tất cả thu nhập của những phần tử nói trên chả thấm vào đâu trước những thất thoát to lớn mà đất nước phải gánh chịu. Nếu có một sự thay đổi thể chế chính trị ôn hòa, chẳng ai thèm đụng đến thu nhập kém cỏi của họ.

Nếu họ còn chút lương tâm, họ thừa biết họ phải làm gì để giúp đất nước thoát ra khỏi vũng lầy hiện nay.

Khi nói về đảng cộng sản, có khuynh hướng cho rằng phải nói đến công và tội của đảng này. Chúng tôi cho rằng, khi đất nước đang quằn quại trong vũng lầy và cần phải thoát ra bằng mọi giá thì có nói đến công lao cũng bằng thừa. Không công lao nào chuộc được cái tội tày trời hiện nay là làm cho đất nước ngày càng nghèo đi, để cho biển đảo bị Trung quốc chiếm mà không bảo vệ, cấm người dân tuyên truyền cho lòng yêu nước, yêu biển đảo…trái lại lúc nào cũng trâng tráo đòi nhân dân phải chấp nhận quyền lãnh đạo của mình, bằng Hiếp Pháp sửa đổi, bằng bạo lực quân đội, công an.

Dù sao, công lao của đảng cộng sản cũng sẽ có cơ hội được đề cập đến, khi họ phải trả lời trước tòa án nhân dân.

Ngày 19/01/2014 là ngày kỷ niệm 40 năm Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, đúng vào sáng ngày này không một tờ báo trung ương nào của Đảng nhắc đến hai chữ Hoàng Sa, mãi đến chiều tối mới có vài tờ báo e dè đưa tin triển lảm về Hoàng Sa ở Đà Nẵng, tờ Đại Đoàn Kết chỉ dám nói thoáng qua rằng 74 người Việt(không dám nói họ là chiến sĩ VNCH) đã ngã xuống.

Một tháng trước đó, vài tờ báo trong hệ thống này liên tục phóng sự về cuộc hải chiến bảo vệ Hoàng Sa của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, Chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa đã thông báo tổ chức “Chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và Lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa” ở Đà Nẵng nhưng cuối cùng ngày 17/1 do lệnh trên phải thông báo hủy bỏ.

Ai đã ra lệnh cho báo chí không được nhắc đến Hoàng Sa trong sáng ngày 19/01/2014 này, ai đã cấm tổ chức tưởng niệm thắp nến ở Đà Nẵng? Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang hay Nguyễn Tấn Dũng? Người dân chúng tôi đòi hòi trong các ông, ai là người đã đánh mất lòng tự trọng dân tộc tối thiểu để ra lịnh cấm đoán hèn mạt này.

Tự do cho dân, hòa giải dân tộc và dân chủ cho đất nước

Chúng tôi mong muốn thấy những nguyên tắc dưới đây được ghi trong Hiến pháp:

– Hiến Pháp phải bảo đảm cho mọi công dân các quyền: ứng cử, bầu cử, biểu tình, lập hội, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do đi lại, xuất ngoại, tự do kinh doanh, làm ăn, quyền tư hữu và trực tiếp quản lý về nhà cửa, ruộng đất …

– Hiến pháp phải quy định một nhà nước pháp quyền thay mặt nhân dân trong việc quản trị đất nước, khác xa hoàn toàn với quan niệm cai trị người dân. Quân đội chỉ có bổn phận bảo vệ đất nước, biển đảo. Hiến Pháp không được quyền ghi tên bất cứ đảng phái nào.

– Hiến pháp phải quy định Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp tuyệt đối độc lập với nhau.

– Hiến pháp phải quy định tất cả điều khoản về quyền con người, ít nhất là theo công ước quốc tế, không thể bị bất cứ ai xâm phạm, vì bất cứ lý do gì.

Đặc biệt về vấn nhân quyền, chúng ta có khả năng giương cao ngọn cờ này trước thế giới nếu chúng ta quyết tâm. Nó không tốn kém bao nhiêu, nó hợp với thời đại và lòng bao dung của chúng ta, nó chỉ đòi hỏi tự chúng ta tôn trọng thực sự con người.

Thông điệp của Thủ tướng nói đến giương cao ngọn cờ dân chủ chỉ là một kiểu nói mị dân . Dân chủ càng ngày càng tiến triển trên thế giới, Dân chủ lại là một quá trình chứ không phải ngày một ngày hai như mì ăn liền. Chúng ta tụt hậu về lối sống dân chủ, lối suy nghĩ dân chủ từ ngày đảng cộng sản Đông Dương được thành lập cho đến nay cũng đã 80 năm và hiện nay vẫn lặn ngụp trong kiểu “dân chủ xã hội chủ nghĩa” tức là vẫn độc tài. Cho nên cùng lắm là giương cao khẩu hiệu như bà phó Đoan của Hội đồng lý luận Trung ương là “dân chủ xã hội chủ nghĩa cao hơn gấp vạn lần dân chủ tư bản chủ nghĩa” để mà tiếp tục dối dân chứ có cờ đâu mà phất.

Hiến pháp sửa đổi 2013 hoàn toàn trái với tinh thần nói trên vì chỉ thể hiện cương lĩnh của một đảng độc tài.

Theo chúng tôi hiểu, bản Hiến pháp do nhóm 72 nhân sĩ (gọi tắt là Kiến nghị 72) đề nghị trong năm 2013 đã có sẵn những tinh thần mà chúng tôi mong muốn, có thể thảo luận thêm để thành bản Hiến pháp mới của một nước Việt Nam tự do, dân chủ, thật sự của mọi công dân.

Ngày 20/10/2013, Tiến sĩ Trần Nhơn, đảng viên, nguyên thứ trưởng Bộ Thuỷ Lợi, trong một đề nghị Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (Do Công ty Hỗ trợ Phát triển và Hội nhập Toàn Cầu đề xuất trên nền tảng của nguyên bản dự thảo Kiến nghị 72), được đăng trên site Tự Đổi Mới (tudoimoi.org) có một đề nghị sửa đổi quan trọng về điều 11:

Điều 11. Quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, quốc khánh và thủ đô:

Quốc hội chuẩn bị đề án quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, quốc khánh và thủ đô, trình nhân dân phúc quyết.

Đề nghị của Tiến sĩ Trần Nhơn vừa can đảm, vừa khai phá và nếu được chấp nhận sẽ là một bước hòa giải dân tộc chưa có tiền lệ, mở cửa cho một sự đoàn kết dân tộc rộng lớn mà đất nước đang chờ đợi.

Sau thời kỳ toàn dân ta đấu tranh chống phướng Bắc để có một đất nước Việt Nam độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta đã trải qua trong thế kỷ 20, hai cuộc chiến tranh đẫm máu khốc liệt. Trong cuộc chiến tranh thứ nhất, toàn dân một lòng đã dũng cảm và thành công trong việc giải phóng dân tộc đánh đổ thực dân.

Tiếc thay, miền Bắc sau năm 1954, đảng Lao Động Việt Nam (thực chất là đảng cộng sản đổi họ đổi tên nhưng không đổi tư duy cộng sản), đã đứng trong hàng ngũ quốc tế cộng sản, với tất cả những tồi tệ của chủ nghĩa độc tài hiện nay.

Vì thế cuộc chiến tranh lần thứ hai từ năm 1960 đến năm 1975 tuy có một số lý do, nhưng nổi bật lên cả là màu sắc cuộc chiến Quốc-Cộng, giữa tự do và độc tài, giữa dân chủ và chuyên chính, giữa hai quan niệm cuộc sống khác nhau, không thể thống nhất được.

Sau 1954 với một triệu người di cư vào Nam thì đến năm 1975 và những năm sau đó, từ 1 đến 3 triệu người cũng bỏ nước ra đi tìm tự do. Cho đến những năm gần đây, 2013/2014 số người lợi dụng các tours du lịch rồi bỏ trốn cũng rất cao buộc Tổng cục Du lịch Việt Nam vừa có công văn số 17 cho biết sẽ kiên quyết ngăn chặn hành vi lợi dụng con đường du lịch để đưa người Việt Nam ra nước ngoài bất hợp pháp (thực tế là vượt biên chính thức). Nếu đất nước hòa bình, tiến bộ, tươi đẹp thật sự thì chẳng có ai bỏ quê cha đất tổ mà đi.

Sự phân ly này đòi hỏi chúng ta phải tìm cách hoà giải giữa dân tộc chúng ta để cùng nhau chung sống hài hòa trên giải đất của tổ tiên. Hiện nay vấn đề lá cờ đang gây nhiều chia rẽ, chúng ta không thể để hai lá cờ cứ tiếp tục đánh nhau trong lòng người.

Chúng tôi nghĩ rằng cha ông ta đã mấy lần, chẳng đặng đừng, chống quân Bắc triều để giữ bờ cõi. Chắc lúc đó đã có những lá cờ phất phới bay và chiến thắng, nhưng đến nay, thử hỏi ai còn biết, hoặc nhớ đến những lá cờ mà cha ông ta đã phất lên trước mặt quân xâm lược? Bản thân tôi chỉ còn nhớ đến những chiến thắng hào hùng của cha ông mà không được lịch sử dạy cho lúc đó cha ông đã dùng những lá cờ nào? Và dù lá cờ nào thì nay cũng đã biến mất.

Trong chiến tranh vừa qua, có hai lá cờ: Đỏ sao vàng và Vàng ba sọc đỏ. Cờ nào cũng thấm máu của anh hùng liệt sĩ, cờ nào cũng linh thiêng tùy theo anh ở phía nào. Có thể nói gia đình nào cũng có con em thấm máu không trên lá cờ này thì cũng trên lá cờ nọ. Cờ nào cũng mang vinh quang cùng tội ác. Chính vì thế mà chúng ta phân tán, chia rẽ vì một biểu tượng lá cờ.

Hơn 40 năm qua, sự chia rẽ, thù hận không những không mờ nhạt mà càng sâu đậm trong bối cảnh đất nước lún sâu vào tụt hậu, xã hội mất lẽ sống cao đẹp đáng có, con người bần cùng hóa và tiếp tục bị kềm kẹp về tư tưởng. Về phía những thành phần vượt biển để thoát khỏi chế độ cộng sản, họ đã thành công ở những nước được xem là tổ quốc thứ hai của họ, tạo ra được một cộng đồng người Việt giàu có, tiến bộ, thành đạt, chưa có tiền lệ trong lịch sử dân tộc, nhờ đó khẳng định được rằng chế độ tự do dân chủ đã giúp cho con người từ tay trắng có thể đạt được ước vọng của mình. Không huy động được một cộng đồng như vậy trong vấn đề ngoại thương chứng tỏ sự yếu kém của những người cầm quyền hiện nay.

Nếu cứ tiếp tục áp đặt một lá cờ là tiếp tục duy trì sự chia rẽ. Đất nước chúng ta đang trong tình trạng bi đát đòi hỏi công sức của mọi người, vì thế nếu người dân phúc quyết lá cờ một cách dân chủ thì thiểu số sẵn sàng chấp nhận. Trong cuộc sống dân chủ, chỉ có kẻ độc tài mới không chấp nhận mình là thiểu số một khi quần chúng đã phúc quyết.

Những suy nghĩ nói trên cho phép chúng tôi kết luận rằng đề nghị về điều 11 của TS Trần Nhơn là can đảm, đặt đúng vấn đề trong mong muốn hòa giải dân tộc. Nếu Đảng không muốn hòa giải vì luôn muốn có “lực lượng thù địch” để làm bình phong cho những thất bại của họ, thì ngược lại người dân chúng ta phải hòa giải được với nhau, bất chấp chính quyền, càng sớm càng tốt. Mong độc giả cùng suy nghĩ với chúng tôi.

Nguyễn Trung Chính
20/01/2014

Cuộc chiến chống tham nhũng: Hô hào và Hiệu quả?

vn-VDPF-305.jpg
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tại Diễn đàn Đối tác Phát triển 2013 hôm 05/12/2013 được tổ chức ở Hà Nội. (Ảnh minh họa) World Bank Photo/Việt Tuấn

Hiệu quả hạn chế

Trong thời gian qua các cấp lãnh đạo Chính phủ và Đảng CSVN có nhiều phát biểu và hô hào chống tham nhũng, thế nhưng thực tế cho thấy hiệu quả của công tác này trong năm qua còn quá hạn chế.

Sau gần 2 tháng bế mạc kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa 13, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa ra văn bản trả lời chất vấn của 11 đại biểu Quốc hội về hiệu quả thấp trong công cuộc chống tham nhũng trong thời gian qua, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhìn nhận công tác phòng chống tham nhũng luôn được Đảng, Nhà nước quan tâm, có những chuyển biến tích cực nhưng vẫn chưa đạt yêu cầu và mục tiêu đề ra, tiếp tục gây bức xúc trong xã hội.

Văn bản trả lời của Thủ tướng VN được người dân trong nước đang phải chịu đựng tình trạng tham nhũng tràn làn đến từng ngõ ngách trong đời sống cho là giống như một điệp khúc nhàm chán của một bài hát buồn.

Bộ máy hoạt động chống tham nhũng chưa có kết quả. Bởi vì chỉ mang tính chất hô hào, chưa đi vào hoạt động một cách có trách nhiệm hoặc có hiệu lực.  -Ô. Lê Văn Cuông

Dư luận vẫn chưa quên lời tuyên bố nhậm chức Thủ tướng của ông Nguyễn Tấn Dũng hồi cuối tháng 6/2006 rằng “tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”. Dẫu biết rằng “một con én không làm nên mùa xuân” nhưng với lời tuyên bố hùng hồn của vị Thủ tướng mới mang đến ít nhiều niềm tin “quốc nạn tham nhũng” sẽ được đẩy lùi trong tình cảnh như Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan nhận định “Người ta ăn của dân không từ thứ gì”.

Kể từ thời điểm ông Nguyễn Tấn Dũng nhậm chức Thủ tướng VN cho đến nay hơn 7 năm, công tác phòng chống tham nhũng luôn được Đảng CSVN cùng cả hệ thống chính trị thường xuyên lãnh đạo và chỉ đạo trên tinh thần như tuyên bố của cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh “Đảng kiên quyết chống tham nhũng đến cùng để làm trong sạch bộ máy của Đảng và Nhà nước”. Tuy nhiên, trong kỳ họp thứ 6, Quốc hội khóa 13 hồi tháng 11 năm ngoái, các đại biểu cho rằng cơ quan phòng chống tham nhũng do Chính phủ dựng lên dày đặc nhưng hiệu quả hoạt động còn nhiều hạn chế cũng như các vụ tham nhũng được phát hiện nhưng xử lý còn chậm và những đối tượng phạm tội trong các vụ án tham nhũng thường được xử lý nhẹ. Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Giáo dục Thanh thiếu niên và Nhi đồng, ông Lê Như Tiến phát biểu rằng trong kế hoạch phòng chống tham nhũng, cả nước được yêu cầu bày binh bố trận rầm rộ, súng đạn sẵn sàng nhưng kết quả không đạt yêu cầu, tham nhũng chưa bị sát thương.

 

20937153-images2039627_160671789-305.jpg
Ảnh minh họa tham nhũng
Mặc dù vấn nạn tham nhũng được các đại biểu thảo luận thẳng thắn ở các kỳ họp quốc hội cũng như có nhiều kiến nghị với các cấp chính quyền thuộc Đảng ĐCSVN và Nhà nước phải tiến hành giải quyết một cách triệt để, nhưng trong thực tế việc chỉ đạo chống tham nhũng của Chính phủ dường như không mang lại hiệu quả. Nguyên Đại biểu Quốc hội Lê Văn Cuông nhận định về tình hình chống tham nhũng ở VN:

“Hiện nay các văn bản quy định pháp luật tương đối đầy đủ và bộ máy từ trên xuống dưới cũng rất hùng hậu nhưng tình trạng tham nhũng vẫn xảy ra khá phổ biến, chưa được ngăn chặn đẩy lùi mà ngày càng diễn biến phức tạp, tinh vi và gây nên sự bất bình cũng như giảm niềm tin trong nhân dân. Điều đó cho thấy bộ máy hoạt động chống tham nhũng chưa có kết quả. Bởi vì chỉ mang tính chất hô hào, chưa đi vào hoạt động một cách có trách nhiệm hoặc có hiệu lực. Do đó, cần phải có một cách thức chỉ đạo cũng như giải quyết quyết liệt và hiệu lực hơn. Nếu cứ như lâu nay thì tình trạng rất khó có sự chuyển biến mang tính chất đột phá”.

Người dân bi quan

Hôm 8/1 vừa qua, Thanh tra Chính phủ VN công bố báo cáo cho biết đã phát hiện 45 vụ có hành vi tham nhũng trong năm 2013. Cùng ngày, qua cổng thông tin điện tử Chính phủ, Bộ Công an VN đã phát hiện hơn 400 vụ tham nhũng trong năm ngoái, nhiều hơn khoảng trên 100 vụ so với năm 2012. Trong năm 2013, có 10 vụ tham nhũng được cho là “đại án” mà dư luận đặc biệt quan tâm, thế nhưng chỉ có 2 trong số 10 vụ “đại án tham nhũng” được đưa ra xét xử với tổng cộng 4 bản án tử hình.

Thuật ngữ nhóm lợi ích ngày càng lộ rõ, bây giờ những nhóm lợi ích đã lớn lên thành tội phạm mafia, nghĩa là gắn kết giữa các nhóm tội phạm, nhóm kinh tế và những người có chức có quyền.  -LS Trần Quốc Thuận

Trong khi người dân ngày càng tỏ ra bi quan trước tệ trạng tham nhũng năm sau nhiều hơn năm trước, không những không đẩy lùi được mà lại giống như một dịch bệnh nguy hiểm ngày càng lây lan với tốc độ không thể kiểm soát như trong các báo nhận định “tình hình tham nhũng tiếp tục diễn biến phức tạp, tinh vi ở nhiều cấp, nhiều ngành”, phải buột miệng than rằng “càng chống càng tham” thì người đứng đầu Đảng CSVN hiện nay, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định việc tham nhũng của các quan chức trong bộ máy Nhà nước là hành vi có tổ chức, tuyên bố rằng có dấu hiệu cho thấy việc tham nhũng có sự thống nhất và chỉ đạo từ các lãnh đạo có cương vị cao nhất trở xuống. LS Trần Quốc Thuận, một đảng viên kỳ cựu, từng 14 năm ở cương vị Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội cho biết vì sao Tổng Bí thư ĐCS lại nhận định như vậy:

“Thuật ngữ nhóm lợi ích ngày càng lộ rõ, bây giờ những nhóm lợi ích đã lớn lên thành tội phạm mafia, nghĩa là gắn kết giữa các nhóm tội phạm, nhóm kinh tế và những người có chức có quyền. Đây là biểu hiện rất xấu của chế độ hiện nay”.

Mới đây nhất, hôm 12/1, trả lời TTXVN về việc xử lý những vụ án tham nhũng lớn trong thời gian gần đây, ông Nguyễn Phú Trọng quả quyết “Tốt nhất là đừng để xảy ra…Còn khi đã xảy ra rồi thì phải kiên quyết xử lý, xử lý thật nghiêm”. Tuyên bố vừa nêu của Tổng Bí thư Đảng CSVN chỉ vài ngày sau khi Tòa án Nhân dân TP. Hà Nội quyết định khởi tố vụ án “cố ý làm lộ bí mật Nhà nước” liên quan đến Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, Thứ trưởng Bộ Công an nhận số tiền 1.510.000 USD qua lời khai của tử tội Dương Chí Dũng.

Dư luận đang chờ xem Đảng Cộng Sản và Nhà nước nghiêm trị vụ án “cố ý làm lộ bí mật Nhà nước” cũng như 8 vụ “đại án” còn tồn đọng như một phép thử để chứng minh hiệu quả chống tham nhũng trong thời gian tới. Bằng ngược lại, “quốc nạn tham nhũng là một trong những nguy cơ lớn đe dọa sự tồn vong của chế độ” như chính khẩu hiệu hô hào của Chính phủ VN bấy lâu nay.

Hòa Ái, phóng viên RFA
2014-01-20

Cơ sở pháp lý nào cho việc lập Hội ở Việt nam?

timthumb1-305
Các vận động viên và thành viên của nhóm “Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam”.

Courtesy vnwhr.net
Tự do hội họp và tự do lập hội là những quyền quan trọng giúp người dân thực thi nhiều quyền dân sự, chính trị, cũng như các quyền kinh tế, xã hội, văn hóa khác. Hiện nay ở Việt nam tình hình việc thành lập các hội đoàn tự phát đang phát triển mạnh. Việc làm này có phù hợp với luật pháp Việt nam hay không và cơ sở pháp lý cho vấn đề này là gì? Anh Vũ phỏng vấn LS Hà Huy Sơn để tìm hiểu thêm về vấn đề này:

Chưa có Luật về Hội

Anh Vũ: Thưa luật sư, xin ông cho biết, đến nay quyền tự hội họp và quyền tự do lập hội của công dân được luật pháp của Việt nam qui định cụ thể hóa như thế nào?

LS Hà Huy Sơn: Theo bản Hiến pháp mới nhất của Việt nam hiện nay, Điều 25 quy định “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình”, và Hiến pháp cũng quy định “Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.  Theo pháp luật hiện nay tuy chưa có Luật về Hội, nhưng dưới luật đã và đang có 02 Nghị định, đó là Nghị định số 45/2010/N Đ-CP, ngày 21 tháng 4 2010 quy định về việc Tổ chức và Quản lý Hội và Nghị định Sửa đổi Bổ xung Nghị định 45 là Nghị định số 33/2012/NĐ-CP của Chính phủ, ngày 13 tháng 4 năm 2012. Sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 45/2010/NĐ-CP ngày 21 tháng 4 năm 2010 của Chính phủ quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội.

Cơ sở của việc lập Hội theo tôi thì dựa vào Nghị định 45/2010/N Đ-CP, tại Điều 02 có quy định những công dân tự nguyện và có chung một mục đích để bảo vệ lợi ích hợp pháp của mình và các lợi ích hợp pháp khác của các thành viên thì có quyền lập hội. Theo tôi hiểu cái cơ sở căn bản thì dựa vào các văn bản như thế.

Anh Vũ: Được biết trước đây, để cụ thể hóa quyền tự hội họp và quyền tự do lập hội được qui định tại điều 10 Hiến pháp năm 1946. Ngày 20 tháng 5 năm 1957, ông Hồ Chí Minh đã ký Sắc lệnh số 101/SL-L-003 ban hành Luật về quyền tự do hội họp. Vậy đến nay Sắc lệnh đó vẫn còn hiệu lực thi hành hay không thưa LS?

Theo nguyên tắc cơ bản của pháp luật, cũng như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói trong thông điệp đầu năm mới 2014 là công dân được làm tất cả những gì pháp luật không cấm.
-LS Hà Huy Sơn

LS Hà Huy Sơn: Các văn bản đó thì Nhà nước cũng chưa có các văn bản nào hủy bỏ các Sắc lệnh này. Nhưng theo tôi thì cái chính thì nên dựa vào Điều 25 của Hiến pháp sửa đổi năm 2013 đã quy định cụ thể và 02 văn bản Nghị định 45/2010/NĐ-CP ngày 21 tháng 4 năm 2010 và Nghị định 33/2012/NĐ-CP của Chính phủ, ngày 13 tháng 4 năm năm 2012 và hướng dẫn cụ thể của Thông tư 03 năm 2013. Là những cơ sở để các công dân muốn lập hội thì dựa vào các văn bản đó.

Anh Vũ: Thưa Luật sư, hiện nay luật pháp Việt nam chưa chính thức có Luật về Hội thì công dân có quyền hội họp và lập hội hay không?

LS Hà Huy Sơn: Theo nguyên tắc cơ bản của pháp luật, cũng như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói trong thông điệp đầu năm mới 2014 là công dân được làm tất cả những gì pháp luật không cấm. Và theo kinh nghiệm và quan điểm của tôi thì những quyền của con người hay quyền của công dân thì không có một nhà nước nào người ta chủ động đem lại cho người dân cả. Do đó người dân phải chủ động có yêu cầu hoặc đòi hỏi, nói ngắn gọn tức là phải đấu tranh giành lấy cái quyền đó, buộc nhà nước phải thừa nhận quyền đó bằng pháp luật và yêu cầu nhà nước phải thực thi các văn bản đó. Quan điểm của tôi là như vậy.

Anh Vũ: Theo Luật sư, việc ra đời của các Hội tự phát vừa qua ở Việt nam có bị coi là vi phạm pháp luật hay không?

LS Hà Huy Sơn: Trong 02 Nghị định của Chính phủ quy định nói trên thì việc lập hội nếu ở trong phạm vi một địa phương – tỉnh thì do chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh – Thành phố phê chuẩn. Còn nếu hội hoạt động trên nhiều các tỉnh thành khác nhau thì phải do Bộ trưởng Bộ Nội vụ phê chuẩn điều lệ của Hội và khi người ta chính thức phê chuẩn chấp nhận việc thành lập Hội đấy thì về mặt pháp luật việc thành lập hội mới được coi là hợp pháp.

Còn trong quá trình chưa được pháp luật thừa nhận, thì quan điểm của cá nhân tôi các hội viên nếu có nhu cầu hoạt động thì họ nên lập những cái Ban trù bị thành lập Hội như hướng dẫn trong Nghị định của Chính phủ. Rồi có thể họ có các Dự thảo về Điều lệ của Hội, nếu mà họ đã thống nhất với nhau về các Dự thảo đó thì họ có thể tự nguyện chấp hành cái Điều lệ đó để cùng nhau vận động để Chính phủ cộng nhận cái hội của mình. Còn tất nhiên bao giờ Chính phủ chấp nhận hay Bộ Nội vụ chấp nhận thì nó đòi hỏi cả một quá trình.

Anh Vũ: Xin cảm ơn LS Hà Huy Sơn đã dành thời gian trao đổi cùng Đài Á Châu Tự do.

Anh Vũ, thông tín viên RFA
2014-01-20

Vấn nạn biếu quà Tết cho cấp trên

000_Hkg6817959-305.jpg
Một gian hàng bán bia, rượu nhập khẩu dịp Tết, ảnh minh họa chụp tại Hà Nội trước đây. AFP
Trong giai đoạn sắp tới Ngày Tết Giáp Ngọ 2014, nhiều ý kiến trên mạng và báo chí trong nước, kể cả những nhà có tâm huyết với quê hương, đã nhắc tới và cảnh báo về điều gọi là “vấn nạn rầm rộ biếu quà Tết cho cấp trên”. Như vậy, “vấn nạn” này ra sao?
Ăn Tết quanh năm

Trong khi nhà báo Bùi Hoàng Tám qua báo Dân Trí thắc mắc rằng “ Sao lại có loại sếp như thế nhỉ”, và đi vào chi tiết là từ nhiều năm nay, chuyện “đi Tết sếp” luôn là “nỗi ám ảnh” mỗi khi năm hết, Xuân về, nhất là đối với các nhân viên, công nhân nghèo, thì nhà báo Nguyên Hồ trên báo mạng Gia Đình nêu lên câu hỏi “làm sao kết liễu vấn nạn quà Tết?”, vì, nhà báo lưu ý, trong dịp Xuân về, những người có chức, có quyền, từ trung ương đến địa phương, đều nhận được một khối “quà khổng lồ” trong dịp này. Từ Hà Nội, TS Nguyễn Xuân Diện thuộc Viện Hán Nôm VN lên tiếng:

“Nạn quà Tết trở thành tục lệ rất xấu trong những năm gần đây – tệ nạn xấu lắm. Nó là một căn bệnh xấu xa của xã hội VN. Những món quà Tết này không phải ở góc độ tình cảm nữa, mà nó là cuộc mua bán, đổi chác hay là cuộc hối lộ được gói mỹ miều dưới cái tên gọi là “quà biếu Tết.”

Thực ra, quanh năm, cấp dưới phải cung phụng cho các sếp những món quà, món hàng trong những dịp cần phải cầu cạnh, xin-cho, tạo điều kiện làm ăn hay móc ngoặc với cán bộ đảng. -GS Nguyễn Thanh Giang

Cũng từ Hà Nội, GS Nguyễn Thanh Giang nhận xét rằng:

“Chuyện quà Tết thì chỉ là cái dịp để cho người ta bàn bạc thế thôi. Thực ra, quanh năm, cấp dưới phải cung phụng cho các sếp những món quà, món hàng trong những dịp cần phải cầu cạnh, xin-cho, tạo điều kiện làm ăn hay móc ngoặc với cán bộ đảng, thì những món quà ấy vô cùng lớn. Tức là đảng và những đảng viên được điều kiện “ăn Tết quanh năm”, chứ không phải chỉ có dịp Tết không đâu.”

Theo nguyên Phó trưởng ban Tổ chức Trung ương Nguyễn Đình Hương thì nhiều khi nhân viên biếu quà Tết “theo phong trào, chưa biếu sếp thì chưa yên tâm ăn Tết”. Và như thế là người ta “đo tình cảm bằng phong bì dày mỏng” và biến phong tục tặng quà của cha ông ngày xưa thành một loại hủ tục, góp phần sa đọa xã hội khi người nhận quà cáp từ đó làm giàu, còn người “đi Tết sếp” thì trở thành “khổ chủ” hoặc cho mục tiêu trục lợi nào đó.

000_Hkg8245959-250.jpg
Một gian hàng bán đồ trang trí Tết tại Hà Nội, ảnh minh họa chụp trước đây. AFP PHOTO.
Mặc dù có ý kiến cho biết nền kinh tế trong nước đang gặp nhiều khó khăn, nhiều gia đình thiếu thốn nhưng Tết đến vẫn nhộn nhịp, vẫn “tặng quà cho nhau”, thì TS Nguyễn Xuân Diện nhận xét rằng Tết năm nay, tình trạng này có vẻ không “rầm rộ” lắm, không có biểu hiện “ghê gớm” như những năm trước, hay là nó chưa đến ngày “rầm rộ” chăng? Bởi vì sao ? TS Nguyễn Xuân Diện giải thích:

“Bởi vì kinh tế VN hiện suy sụp quá rồi. Hiện nay, dân nguyên một tỉnh của VN xin xét, cấp cứu gấp về vấn đề ăn Tết. Vì họ thiếu gạo, họ đói quá! Công nhân ở các khu công nghiệp cũng đói kém quá, thất nghiệp rất nhiều. Còn người nông dân bây giờ thì mất hết đất, bị chính quyền các cấp cướp hết đất rồi. Cho nên họ chẳng còn cái gì nữa cả. Làng xóm thì trở nên tiêu điều. Do đó, họ cũng chẳng có cái chuyện đi biếu xén gì nữa. Còn các doanh nghiệp thì đang gặp vô vàn khó khăn. Nhiều doanh nghiệp phải giải thể; làm ăn khó khăn lắm. Những đại gia về bất động sản và chứng khoán coi như “chết rồi” khiến nhiều người phải đi bệnh viện tâm thần. Cho nên năm nay không có chuyện biếu quà Tết “rầm rộ” như mọi năm nữa.”

Chỉ thị không ai dám theo?

Được biết nhân dịp Tết Giáp Ngọ này, Ban Bí thư lại chỉ thị “thực hiện nghiêm chủ trương của đảng và nhà nước” về việc tiết kiệm, chống lãng phí, nhất là “nghiêm cấm mọi hình thức tặng quà Tết cho cấp trên” – điều mà công luận thắc mắc “Hà Nội năm nào cũng có yêu cầu như vậy”, trong khi GS Trần Ngọc Thêm thuộc Đại học Quốc gia TP HCM nêu lên câu hỏi rằng phải chăng chuyện tặng quà Tết ngày nay đang “biến tướng” khiến “kẻ yếu cống nạp, luồn cúi kẻ mạnh” không thể kiểm soát nỗi nên phải cấm? TS Nguyễn Thanh Giang cho rằng:

“Những “lời răn dạy” như vậy đối với các quan chức đâu phải bây giờ mới diễn ra, mà nó là chuyện xưa cũ lắm rồi. Người ta nói để mà nói, chứ ngay cả người nói cũng sẽ nhận quà, được biếu xén không dưới hình thức này cũng bằng hình thức khác; thậm chí những người ra công văn đó, những người hô khẩu hiệu đó, còn được những món quà đút lót to hơn những người không nói.”

Ở VN hiện nay, cái gì cũng là hình thức; học tập tư tưởng, đạo đức của HCM cũng là một hình thức thôi chứ chả hiệu quả gì cả.  -TS Nguyễn Xuân Diện

Theo TS Nguyễn Xuân Diện thì bây giờ, những công văn như thế, những chỉ thị như thế, có ai làm theo đâu?  Thực sự ra những người mà tìm những cái lợi gì đấy trong cuộc đút lót, hối lộ này, họ có thiếu gì cách để mà đút lót, hối lộ. Và những cái văn bản cấm biếu quà Tết hay là cấm không “đi Tết cấp trên” hoặc các cơ quan nọ kia, thì đó chỉ là hình thức thôi. TS Nguyễn Xuân Diện giải thích:

“Vì Tết đến, các bộ phận văn phòng, những nơi ban bố ra cái lệnh như vậy chẳng lẽ không ra cái lệnh gì? Nên thực chất, họ ra văn bản đó chỉ là hình thức thôi chứ cũng không cấm đoán được gì đâu. Và ở VN hiện nay, cái gì cũng là hình thức; học tập tư tưởng, đạo đức của HCM cũng là một hình thức thôi chứ chả hiệu quả gì cả. Hiện càng ngày cán bộ càng sa đọa, càng yếu kém về đạo đức, mất nhân cách nhiều; và các đội ngũ công chức nhà nước – những người gọi là “cơ quan công quyền” – thì càng hư đốn nhiều. Trong những năm gần đây, người ta thấy rất rõ như thế. Cho nên những điều vừa nói chỉ là hình thức mà thôi.”

GS Trần Ngọc Thêm khẳng định rằng nếu cấp trên không thích nhận quà, tỏ thái độ dứt khoát, kiên quyết không nhận thì còn ai dám biếu nữa.

Theo GS Nguyễn Thanh Giang thì việc biếu quà và nhận quà có liên quan nhiều hạng người khác nhau. Cái gọi là tội lỗi về vụ này cũng ở chừng mực khác nhau và sự khinh bỉ dành cho những đối tượng ấy cũng nên khác nhau. Nhưng nói chung, theo GS Nguyễn Thanh Giang, những người nhận quà tội lỗi hơn những người đưa quà, thì những mức độ tội lỗi đó cũng nên xem xét từng trường hợp một.

GS Nguyễn Thanh Giang cũng không quên đề cập tới nhiều loại quà: quà sạch và quà bẩn, có quà đáng lên án, quà đáng trân trọng. Thí dụ như người học trò nhớ ơn thầy, con cái nhớ ơn cha mẹ, việc tặng quà cho thầy, tặng quà cho cha mẹ để bày tỏ lòng biết ơn thì người tặng quà và người nhận quà đều đáng trân quý. Còn trong trường hợp mấy xếp ra “lệnh ngầm” để thuộc cấp phải tặng quà hoặc chính những người cấp dưới đó tặng quà cho lợi ích không trong sạch thì những trường hợp này đáng lên án.

 Thanh Quang, phóng viên RFA
2014-01-20

Đảng trước, Xuân sau

Một bức tranh cổ động trên đường phố Đà Nẵng, ảnh minh họa chụp trước đây. AFP PHOTO

Khẩu hiệu gây tranh cãi

Tại VN trong nhiều năm nay, cứ mỗi độ Xuân về, thì khẩu hiệu “mừng đảng, mừng xuân” lại rộ lên và tiếp tục gây nhiều tranh cãi. Như vậy, vấn đề này “tranh cãi” ra sao, và hiện có cải thiện gì không?

Nghe tường trình

Trong những ngày qua, trước khi tới Ngày Tết Giáp Ngọ 2014, báo chí trong nước xem chừng như ngày càng rộ lên chuyện “mừng đảng” rồi mới “mừng Xuân”. Chẳng hạn như báo Văn Hiến VN quảng bá “Nhiều hoạt động Mừng Đảng – Mừng Xuân Giáp Ngọ 2014”; báo Nam Định “Sôi nổi hoạt động văn hóa, văn nghệ mừng Đảng, mừng Xuân”; trong khi các báo khác thì có “Chương trình ‘Mừng Đảng – Mừng Xuân Giáp Ngọ”, hay “ Giải bóng chuyền Mừng Đảng Mừng Xuân 2014”… Đó là chưa kể các báo phổ biến chuyện nhiều địa phương khắp nước đều có sinh hoạt “mừng đảng mừng xuân” để cái khẩu hiệu ấy luôn trong tinh thần “Bài ca mùa Xuân 61” của “thi bá” Tố Hữu, rằng:

Mà nói vậy trái tim anh đó
Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho Đảng phần nhiều



Thiên nhiên thì đã có từ khi khai thiên lập địa rồi; đất nước thì cũng đã có ngàn tuổi rồi. Còn đảng thì mới có mấy chục năm. Họ tự đề cao như thế là không được.
-Phạm Đình Trọng

Cái khẩu hiệu “mừng đảng mừng Xuân” khiến nhà báo Bùi Đức Lại qua bài “  Nhân chuyện tranh cãi xung quanh một khẩu hiệu” có nhắc đến “một vị tiếng nói vốn có trọng lượng” nêu lên ý kiến đại khái rằng khẩu hiệu này không ổn về phương diện “thứ tự trọng khinh”, bởi vì “xuân là chuyện của muôn lòai vạn thuở, sao lại xếp sau đảng là cái hữu hạn ?”.

Nhà báo Nguyễn Tôn Hiệt có lẽ gay gắt hơn qua bài “Những khẩu hiệu quái đản”, thắc mắc rằng tại sao lại có cái khẩu hiệu đó, “chả lẽ đảng có trước rồi Xuân mới có sau ?”, mà như vậy, “trước khi có đảng, dân tộc ta suốt 4.000 năm không có mùa Xuân hay sao ?”.

Nhà báo Trần Nhương thì lưu ý tới sự “phản cảm”, nhấn mạnh rằng “Viết như thế này rất hại cho đảng” vì “đảng trong dân sao họ cứ tâng đảng lên trên tất cả”, mà “ yêu nhau như thế bằng mười hại nhau…”.

Nhận xét về khẩu hiệu “mừng đảng mừng Xuân”, GS Nguyễn Thế Hùng từ Đà Nẵng nhận xét:

“Chuyện này không hợp lý. Và nhiều người cũng đã nói rồi. Thí dụ như Xuân là Xuân của Đất Trời. Xuân về là vạn vật đâm chồi, nảy lộc. Và con người là một sinh vật rất nhỏ bé được Tạo Hóa ban ơn. Lẽ ra mỗi buổi sáng mở mắt ra là chúng ta phải cảm tạ Thượng Đế. Như vậy thì đầu năm, chúng ta phải mừng Xuân trước rồi mới mừng đất nước. Ông bà mình ngày xưa có câu “Cung Chúc Tân Xuân”, tức là chúc mừng mùa Xuân đã trở về. Như thế nó mới hợp vấn đề mùa Xuân rồi sau đó đất nước, rồi sau đó là cái gì nữa thì nó mới hợp lý, theo lẽ thường tình.”

Từ Saigòn, nhà văn Phạm Đình Trọng có vẻ “gay gắt” hơn trước điều mà ông gọi là “ tự đề cao, không còn biết Trời Đất” trong cái khẩu hiệu đó của đảng:

Một bức tranh cổ động trên đường phố Sài Gòn, ảnh minh họa chụp trước đây. AFP PHOTO.

“Tất nhiên là không đúng rồi. Bởi vì thiên nhiên của đất nước, thiên nhiên thì đã có từ khi khai thiên lập địa rồi; đất nước thì cũng đã có ngàn tuổi rồi. Còn đảng thì mới có mấy chục năm. Họ tự đề cao như thế là không được. Nó lố bịch. Đây là sự tự huyễn hoặc, tự đề cao một cách quá đáng, không còn biết đến Trời Đất, lẽ phải nữa. Một thời đảng quá hợm hĩnh, quá ngạo mạn, tự đề cao mình như thế. Đây là cái mà có lẽ đến bây giờ nó vẫn chưa chấm dứt, và kéo dài kể từ khi xuất hiện người CS đến giờ. Việc tự cho mình là cứu đất nước, mang mùa Xuân đến cho dân tộc, rồi “mừng đảng, mừng Xuân”, tức cái gì cũng đều đưa đảng lên trên cả. Đấy là một sự ngang ngược, ngạo mạn của người CS.”

Nhạc sĩ lão thành trong nước, nhạc sĩ Tô Hải, cũng cảnh báo:

Người dân chỉ cần nói hai chữ dân chủ thôi, hoặc chỉ cần nói “mừng Xuân” trước rồi mới nói “mừng Đảng” là không được rồi. Mà phải nói “mừng Đảng, mừng Xuân”. Ở nước ta, bất cứ chuyện gì cũng có thể trở thành tội phạm, cho nên việc đàn áp thì nhậy bén lắm.

Theo GS Nguyễn Thanh Giang từ Hà Nội thì cái tư duy “đảng trên hết” chẳng khác nào giẫm lên dân tộc để “tô son điểm phấn” cho mình. GS Nguyễn Thanh Giang xem chừng như không dằn được bực tức:

“Tư duy đó là tư duy của kẻ cướp. Đảng luôn luôn giành lợi ích dân tộc đem về cho mình, kể cả giành xương máu của nhân dân, của đồng bào về để tô son vẽ phấn cho đảng. Tức là đảng không phải là người đem lại quyền lợi cho dân tộc, mà bắt dân tộc hy sinh đổ xương đổ máu để tô điểm cho cái gọi là vinh quang hảo của đảng.”

“Thứ tự trọng khinh”

Nhưng cái “thứ tự trọng khinh”, “phản cảm”, “yêu nhau như thế bằng mười hại nhau”… ấy của khẩu hiệu “mừng đảng” trước rồi mới  “mừng Xuân” sau khiến hồi năm 2000, Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương (nay là Ban Tuyên Giáo) đã phải chỉ thị không được “mừng đảng” trước mừng Xuân cùng nhân dân, đất nước vào mỗi độ Xuân về. Tuy nhiên, nhà báo lão thành Hữu Thọ trong nước lưu ý rằng “sau Tết, nghe phản ánh cũng chỉ 3 hay 4 địa phương thực hiện” cái chỉ thị này thôi, và “rồi quan sát trong thực tiễn thì phổ biến lại quay về nếp cũ…”.

Blogger Trần Nhương cũng đề cập tới chuyện “… Hà Nội vẫn chơi kiểu cũ, không chịu thực hiện chỉ thị từ lâu rồi”. Về vấn đề này, nhà văn Phạm Đình Trọng nhận xét:



Chuyện khẩu hiệu “mừng đảng mừng Xuân” có thay đổi hay không thì điều này tôi nghĩ nó phụ thuộc vào từng chỗ, từng nơi, tùy cái chỗ người ta hiểu được hay không.
-GS Nguyễn Thế Hùng

“Trước phản ứng của nhiều người dân thì đảng họ cũng bắt đầu nhìn nhận, đã thấy vấn đề rồi. Do đó, hiện có một số nơi, ngày Tết, họ sửa lại là “mừng Xuân, mừng đảng”. Một số nơi họ đã thay đổi thứ tự chữ như thế. Nhưng hiện còn rất nhiều nơi, họ vẫn theo trật tự cũ là “mừng đảng, mừng Xuân”!

GS Nguyễn Thế Hùng tin là những người  “có trí tuệ” thì họ nghĩ là phải mừng Xuân, mừng đất nước đổi mới; hoặc là mừng mùa Xuân trở về, hay nói cách khác, “Cung Chúc Tân Xuân”, thế thôi. Còn vấn đề có “cải thiện” hay không còn tùy chỗ “người ta hiểu được” hay không:

“Chuyện (khẩu hiệu “mừng đảng mừng Xuân”) có thay đổi hay không thì điều này tôi nghĩ nó phụ thuộc vào từng chỗ, từng nơi, tùy cái chỗ người ta hiểu được hay không. Thí dụ, tôi ở Đà Nẵng, thì có trường họ đề là “Mừng Xuân, mừng đất nước đổi mới”, rồi có chỗ vẫn “mừng đảng, mừng Xuân”. Họ đề rất là lộn xộn.”

GS Nguyễn Thế Hùng tin rằng vấn đề càng ngày càng tỏ, để sau này lịch sử phán xét thôi. Ông lưu ý là sử kiện thì xảy ra một lần, nhưng người viết sử thì họ viết nhiều lần. Nhưng lịch sử sau này rất công bằng, để những gì đúng thì nó sẽ “lắng đọng lại”, còn những gì không đúng thì hậu thế sẽ lên án. GS Hùng khẳng định rằng những người trí thức chân chính thì bao giờ cũng có tầm suy nghĩ có giá trị đến một trăm năm hay hàng ngàn năm về sau, còn những người bình thường thì họ chỉ biết ngày nay, ngày mai mà thôi.

Chuyện “đảng trước, Xuân sau” khiến blogger Hiệu Minh bỗng nhớ lại trước kia khi “Đảng đã cho ta một mùa Xuân” ra rả trên loa phường:

Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng
Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi
Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non
Vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời

Nhưng rồi blogger Hiệu Minh thắc mắc “Nếu đảng lãnh đạo theo đường lối hiện nay thì cái mùa Xuân năm nao chẳng còn, mà có khi dân lại ‘ước vọng’ mùa xuân khác, thì hỏi rằng lúc đó, đảng tự bỏ điều 4 trong Hiến pháp có muộn lắm không?”

Thanh Quang,
phóng viên RFA

‘Khai hỏa để chứng minh chủ quyền’

Cựu Phó Đề đốc quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), Hồ Văn Kỳ Thoại, nguyên Tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải, một trong các chỉ huy trận Hải chiến Hoàng Sa 40 năm về trước, nói về quyết định khai hỏa vào lực lượng của hải quân Trung Quốc tại Hoàng Sa mà quân lực VNCH khi đó đang quản lý và thực hiện chủ quyền.

Hộ tống hạm HQ-10 Nhựt Tảo

Nhân dịp bốn mươi năm sự kiện bi hùng này, cựu Phó Đề đốc hồi tưởng lại bối cảnh của trận hải chiến.

“Năm 1973 mặc dù lực lựợng chiến đấu của Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam nhưng tinh thần chiến đấu của quân lực VNCH rất cao, sau chiến thắng ở An Lộc, tái chiếm Quảng Trị vào năm 1972.

“Các căn cứ hải quân Mỹ đều được bàn giao lại cũng như các chiến hạm cỡ lớn như tuần dương hạm, khu trục hạm để hoạt động tại Biển Đông.

Khi được hỏi về quyết định khai hỏa, Phó Đề đốc Thoại mô tả rằng quyết định này là do điều ông gọi là “từ quyết định của Tổng thống VNCH ông Nguyễn Văn Thiệu.”

Khai hỏa

Tổng thống Thiệu Đồng ý dùng vũ lực’

Khi ngồi trong phòng họp của Bộ Tư lệnh Quân 1 duyên hải, có các tướng lãnh của Bộ Tổng tham mưu cũng như có vị Trung tướng Quân đội 1 thì sau khi nghe tình hình và tin tức tình báo thì ông [ông Nguyễn Văn Thiệu] quyết định rằng tôi phải làm tất cả những gì để chứng minh chủ quyền.

“Trước hết là phải dùng các biện pháp ôn hòa như đèn hiệu, cờ hiệu, loa để mời họ ra khỏi lãnh hải và lãnh thổ VNCH.

“Tuy nhiên nếu tất cả các biện pháp ôn hòa không thành công thì ông cho phép tôi dùng vũ lực để chứng minh chủ quyền của VNCH trên những đảo đó nên các chiến hạm đã làm tất cả các biện pháp đó rồi nhưng không được nên phải nổ súng.

Phó Đề đốc Thoại cũng xác nhận rằng không có lệnh nào không cho nổ súng.

“Nếu mà tôi không thi hành đúng lệnh đó [dùng vũ lực để chứng minh chủ quyền] thì sau cuộc hải chiến rồi cũng sẽ có người hỏi tôi từ Bộ Tổng tham mưu hay từ Phủ Tổng thống.

Trước câu hỏi về có thông tin không quân VNCH lúc đó ở thế sẵn sàng để tái chiếm đảo Hoàng Sa nhưng đã không xảy ra việc này, Phó đề đốc Thoại nói rằng ông “thực sự không nhớ có kế hoạch gì để đưa không quân VNCH ra tái chiếm”.

Ông Thoại nói Tổng thống Thiệu cho phép ông dùng vũ lực để chứng minh chủ quyền.

“Riêng tôi thì tôi không được biết. Những gì trao đổi ở Sài Gòn, nếu có xảy ra, thì không được thông báo. Ông Tư lệnh Sư đoàn 1 Không quân cũng như Tư lệnh Quân khu 1 là Trung tướng Ngô Quang Trưởng với tôi là ba người chỉ huy và chịu trách nhiệm những gì xảy ra ở Quân khu 1 thì tôi không được nghe biết và tôi cũng không nhớ rằng tôi có nghe những kế hoạch nào từ trong Sài Gòn dùng không quân để tái chiếm lại Hoàng Sa.

“Quyết định đó có thể có và cũng có thể không.

“Nhưng có một điều tôi biết là Sư đoàn 1 Không quân, phi đoàn khu trục phản lực F5 lúc nào cũng sẵn sàng ở phi trường để cất cánh khi có lệnh để bảo vệ các chiến hạm của Hải quân VNCH.”

Phó Đề đốc Thoại cho biết thêm sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, nhiều tài liệu tiết lộ cho thấy tình báo quân đội Mỹ biết về các cuộc thao tập của Trung Cộng tại các hòn đảo phía đông bắc Hoàng Sa từ tháng 9/1973 để chuẩn bị cho các cuộc tấn công vào các hải đảo Hoàng Sa.

“Họ chỉ cho mình những tin tức tình báo thôi còn những quyết định làm gì thì do phía Chính phủ VNCH quyết hết. Họ cũng không khuyên mà cũng không cản việc gì cả,” ông Thoại cho biết.

‘Nguy hiểm tột cùng’



Người Việt hiện tại hay mai sau nếu còn muốn có một quê hương và muốn giữ mảnh đất mồ mả ông cha mình thì nên sớm thức tỉnh và thấy rõ sự nguy hiểm tột cùng của sự lấn chiếm mỗi ngày một thêm của Trung Cộng
Cựu Phó Đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại

Trước câu hỏi về ‎có ý kiến cho rằng phía chính phủ VNCH chưa làm hết để bảo vệ cho Hoàng Sa, ông Thoại nhận xét:

“Tôi không hiểu chưa làm hết là như thế nào. Mình phải nhớ rằng vào giai đoạn 1973-1974 khi không còn lực lượng quân đội Mỹ thì quân lực VNCH có trách nhiệm rất lớn.

“Ngoài những nhiệm vụ có sẵn rồi thì còn đảm nhận thêm nhiệm vụ của 500 ngàn quân Mỹ đã rút đi thì lực lượng của VHCH bị xé lẻ ra rất nhiều.

“Thành ra nhiệm vụ chính là làm sao cho miền Nam không bị tràn ngập hơn là những các hải đảo ngoài khơi cần phải có lực lượng để chiếm đóng.

Khi được đề nghị gửi ra thông điệp cho thế hệ trẻ người Việt ở trong nước cũng như tại hải ngoại, Phó đề đốc Thoại nói:

“Kinh nghiệm cho thấy từ Đệ nhị Thế chiến cho thấy cuộc xâm lăng của một quốc gia mạnh với những nước nhược tiểu, nếu không được một cường quốc khác can thiệp ngay từ lúc đầu, thì cuộc xâm lấn sẽ bành trướng thêm và sự thiệt hại là rất lớn đối với các quốc gia liên hệ.

“Riêng về phần Việt Nam thì người Việt hiện tại hay mai sau nếu còn muốn có một quê hương và muốn giữ mảnh đất mồ mả ông cha mình thì nên sớm thức tỉnh và thấy rõ sự nguy hiểm tột cùng của sự lấn chiếm mỗi ngày một thêm của Trung Cộng.

“Cùng nhau có hành động thích ứng và khẩn cấp trước khi quá trễ và để cả thế giới và con cháu mình thấy là sự hy sinh của 74 chiến sỹ ở Hoàng Sa năm 1974 là một ngọn đuốc, biểu tượng cho sự can trường của người chiến sĩ hải quân và là phát súng khởi đầu cho một cuộc chiến chống ngoại xâm từ phương Bắc trong vùng Đông Nam Á và trong thế kỷ 21.

“Tôi cũng nhân dịp này nghiêng mình trước anh linh của 74 tử sĩ VNCH và tôi xin có lời hỏi thăm tới các gia đình tử sĩ và nhất là các chiến hữu còn ở lại Việt Nam cũng như các chiến hữu ở khắp năm châu đã tham dự hải chiến Hoàng Sa lời hỏi thăm và lời chúc chân thành nhất của tôi,” Cựu Phó Đề đốc nói thêm.

Cuộc phỏng vấn với ông Hồ Văn Kỳ Thoại, hiện ở Houston Texas Hoa Kỳ, do nhà báo kiêm đạo diễn Trần Nhật Phong, một cộng tác viên của BBC Việt ngữ đang sống làm việc tại Nam California.

Trần Nhật Phong
Theo BBC

Người Việt ở Nhật xuống đường nhân 40 năm “hải chiến Hoàng Sa”

(NCTG) Người Việt Nam ở Nhật cũng biểu tình tuần hành và gửi văn bản phản đối chính quyền Trung Quốc vì sự cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa, diễn ra cách đây tròn bốn thập niên.
clip_image001

Tờ “Sankei” (Sản Kinh) dẫn nguồn từ Hãng Thông tấn Nhật Kyodo cho hay, khoảng một trăm người, là những viên chức và lưu học sinh Việt Nam tại Nhật đã tổ chức diễu hành biểu tình ở khu Minato (nơi tập trung nhiều đại sứ quán nước ngoài ở thủ đô Tokyo), đồng thanh hô vang khẩu hiệu “Trung Quốc hãy cút khỏi Tây Sa, Hòa bình cho biển Đông” (*).

Những người tham dự đã tập trung lại qua lời kêu gọi trên mạng xã hội Facebook. Cuộc tuần hành khởi đầu lúc 10 giờ sáng ở đoạn đường gần ĐSQ Trung Quốc, và diễn ra trong khoảng 45 phút. Trên quãng đường dài chừng 1,7 km, biểu ngữ “Các bạn Nhật và các nước ASEAN, Việt Nam vì hòa bình trên biển Đông, sẽ cùng hành động với các bạn” đã được giơ cao.

Đoàn biểu tình cũng đã bỏ vào hộp thư trước cửa ĐSQ Trung Quốc văn bản phản đối việc Trung Quốc đưa ra luật cấm đánh bắt cá trên biển Đông. Trao đổi với báo chí, một thanh niên (29 tuổi) đang du học tại một trường đại học quốc lập ở Tokyo, đã chia sẻ: “Việt Nam là một đất nước nhỏ bé nhưng cả chúng tôi, thế hệ trẻ, muốn khẳng định với cộng đồng quốc tế rằng Hoàng Sa thuộc chủ quyền lãnh thổ của đất nước chúng tôi”.

*

Trở lại lịch sử, vào ngày này cách đây tròn bốn mươi năm, đã xảy ra một trận chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung Quốc trên quần đảo Hoàng Sa, khi đó do Việt Nam Cộng hòa bảo vệ và thực hiện được chủ quyền. Trận chiến này, về sau được gọi bằng cái tên “Hải chiến Hoàng Sa 1974”, và gắn liền với tên tuổi của 74 quân nhân Việt Nam Cộng hòa đã hy sinh khi bảo vệ tổ quốc.

Kể từ năm 1975, “Hải chiến Hoàng Sa” trở thành một “điểm trắng” trong lịch sử Việt Nam khi nó ít được nhắc tới trong sách vở và dần dần trở thành một đề tài “cấm kỵ” trong “chính sử”. Phải tới dịp hồi tưởng năm nay, nhân tưởng nhớ bốn mươi năm mất Hoàng Sa, báo chí trong nước mới có dịp đăng tải những chuỗi bài vở về sự kiện Quân đội Cộng sản Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa vào ngày 19-1-1974.

Cuộc biểu tình của người Việt tại Nhật Bản nói trên là một trong số nhiều nỗ lực của người Việt trên toàn thế giới hướng về Hoàng Sa. Trong khuôn khổ chương trình “Nhịp cầu Hoàng Sa” do một số cá nhân chủ trương, chỉ sau 12 ngày, hơn 500 triệu đồng đã được quyên góp để ủng hộ phần nào “cho thân nhân những người lính đã hy sinh ở Hoàng Sa và cho những người lính từ Hoàng Sa trở về sống âm thầm suốt 40 năm qua”.

Bên cạnh đó, trong vòng 8 ngày, đã có hơn 16 ngàn người trên thế giới ký tênvào một lá thư gửi Liên Hiệp Quốc nhân 40 năm Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa. “Đây cũng là dịp để cả thế giới nhìn lại sự kiện này và cũng là dịp để Trung Quốc có thể sửa chữa sai lầm của mình trong quá khứ” – lá thư được soạn thảo bởi hai tổ chức dân sự độc lập Quỹ Nghiên cứu Biển Đông và Nhóm Biển Đông tại Pháp nhấn mạnh.

Với những tâm nguyện yêu nước mạnh mẽ như thế, người dân Việt Nam có quyền mong mỏi và đòi hỏi một thông điệp rõ ràng, cương quyết và trước sau như một hơn nữa từ phía chính quyền, nhất là khi đúng vào dịp tưởng niệm,Chương trình ca nhạc hát về biển đảo quê hương và Lễ thắp nến tri ân Hướng về Hoàng Sa ở Đà Nẵng đã bị hủy vào phút chót vì những lý do không được nêu rõ, loạt bài viết trên báo chí về “Hải chiến Hoàng Sa” thì đột ngột bị ngừng và cho “ẩn” vào trong những trang báo mạng…  (**)

Ghi chú:

(*) Tây Sa là tên mà chính quyền Trung Quốc gọi quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

(**) Tham khảo clip một số hình ảnh trong lễ tưởng niệm bốn mươi năm Hoàng Sa bị Trung Quốc cưỡng chiếm bất hợp pháp (Hà Nội, ngày 19-1-2014).

NCTG
Nguồn: http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=4030

Xem thêm hình ảnh cuộc biểu tình tại Tokyo:

clip_image003
clip_image005
clip_image007
clip_image009
clip_image011
clip_image013
clip_image015
clip_image017
clip_image019
clip_image021
clip_image023
clip_image025
clip_image027
clip_image029
clip_image031
clip_image033
clip_image035
clip_image037
clip_image039
clip_image041
clip_image042
clip_image039[1]
clip_image044
clip_image046
clip_image048
clip_image050
clip_image052
clip_image054
Nguồn: dttl-nguoilotgach.blogspot.com

 

Tăng cường công tác quản lý Nhà nước về báo chí

Đến tháng 1/2014, cả nước có 838 cơ quan báo chí in, tăng 25 cơ quan; 375 báo, tạp chí, trang thông tin điện tử; 67 đài phát thanh, truyền hình và một Hãng thông tấn quốc gia là ngân hàng tin đối nội, đối ngoại, chủ quản nhiều bản tin, báo, tạp chí, kênh truyền hình thông tấn.
Thứ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông Nguyễn Minh Hồng cho biết năm 2014, Bộ tập trung đẩy mạnh công tác quản lý Nhà nước về báo chí; tăng cường phổ biến Quy chế phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí.
Cùng với việc khắc phục có hiệu quả hiện tượng một số tờ báo xa rời tôn chỉ, mục đích, đối tượng phục vụ, Bộ tập trung chấn chỉnh thông tin sai sự thật, thiếu chính xác, thông tin không phục vụ lợi ích đất nước, nhân dân.
Bộ cũng tăng cường quản lý, cung cấp thông tin, sử dụng dịch vụ Internet, đặc biệt là đưa thông tin trên các trang điện tử, blog, mạng xã hội vào nề nếp; tiếp tục triển khai chiến lược phát triển thông tin đối ngoại giai đoạn 2011-2020, các nhiệm vụ thuộc chương trình mục tiêu quốc gia đưa thông tin về cơ sở và Đề án Đẩy mạnh công tác tuyên truyền, quản lý, bảo vệ và phát triển bền vững biển đảo Việt Nam.
Cùng với việc đẩy mạnh tuyên truyền, phổ biến, quán triệt quan điểm, chủ trương của Đảng, các quy định của pháp luật về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, Bộ chỉ đạo các cơ quan báo chí tăng cường truyên truyền chủ trương của Đảng, Nhà nước và sự chỉ đạo, điều hành của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ để định hướng, xây dựng lòng tin trong nhân dân, tạo sự đồng thuận trong xã hội, nhất là việc thực hiện Hiến pháp và Luật đất đai sửa đổi.
Năm 2013, công tác quản lý thông tin, tuyên truyền chủ chương, chính sách của Đảng, Nhà nước có nhiều tiến bộ.
Bộ Thông tin Truyền thông thường xuyên chỉ đạo các cơ quan báo chí thực hiện đúng tôn chỉ, mục đích; bám sát sự kiện, chủ động thông tin rõ quan điểm, đường lối của Đảng, Nhà nước; thực hiện tốt nhiệm vụ chính trị, kinh tế, xã hội, an ninh, quốc phòng.
Bộ cũng phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương, Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức tốt giao ban báo chí hàng tuần, các hội nghị báo chí toàn quốc; tăng cường công tác thanh tra, kiểm tra, xử lý sai phạm trong hoạt động báo chí; kịp thời uốn nắn, chấn chỉnh các thông tin sai lệch của một số cơ quan báo chí.
Các cơ quan báo chí đã tập trung truyền thông về những sự kiện hoạt động kỷ niệm những ngày lễ lớn của đất nước; thông tin, phản ánh toàn diện về những vấn đề xã hội, dư luận quan tâm cũng như về cơ chế, chính sách, những mô hình, điển hình tiên tiến, những thành quả đạt được.
Đặc biệt, các cơ quan báo chí đã thông tin tốt về cuộc đời, sự nghiệp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Lễ quốc tang, tình cảm của nhân dân trong nước, bạn bè quốc tế dành cho Đại tướng.
Các cơ quan báo chí cũng tập trung thông tin, tuyên truyền về Nghị định của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng ở cả trong nước và quốc tế; phổ biến Quy chế phát ngôn, cung cấp thông tin cho báo chí; triển khai hiệu quả các đề án tuyên truyền được Chính phủ giao như: an toàn giao thông, an toàn vệ sinh lao động, Cuộc vận động người Việt Nam dùng hàng Việt Nam… và các dự án thuộc Chương trình mục tiêu quốc gia đưa thông tin về cơ sở miền núi, vùng sâu, vùng xa, biên giới và hải đảo.
Tuy nhiên công tác chỉ đạo, quản lý báo chí thời gian qua vẫn đôi lúc chưa chủ động, lúng túng, chạy theo sự vụ.
Một bộ phận cán bộ quản lý hạn chế về năng lực, nhận thức chưa đầy đủ về các văn bản chỉ đạo, quy phạm pháp luật về báo chí. Vai trò của cơ quan chủ quản chưa được phát đầy đủ, còn có hiện tượng né tránh trách nhiệm với sai phạm của cơ quan báo chí thuộc quyền./.
(TTXVN)

Đại gia trốn nợ, mặc bố mẹ già tủi nhục đón Tết

Mang tiếng con rể làm giám đốc công ty BĐS trên Hà Nội nhưng cả năm nay ông bà Hải không thấy mặt con, những tháng cuối năm ông bà bấm bụng bỏ tiền tự mua quà gắn mác con rể tặng.
Sát Tết, đại gia nhập viện trốn nợ
Cách đây hai năm, đám cưới con gái ông bà Hải với cậu giám đốc công ty BĐS trên Hà Nội được cho là linh đình nhất làng. Cái làng quê nghèo được một phen bàn tán xôn xao bởi danh tính cậu rể mới làm ăn khấm khá, mấy nhà biệt thự trên Hà Nội, đi xe hơi, tiêu tiền quyển. Đây không chỉ là ước mơ của bao cô gái ở thôn quê cũng như không ít ông bố bà mẹ phải thèm thuồng. Con gái ông bà Hải lấy chồng ai cũng bảo như chuột sa chĩnh gạo. Ông bà Hải được nở mày nở mặt, ít ai có được cái vinh đự đó.
Ấy vậy mà trong lòng ông bà Hải đang phải ngậm cay đắng. Đám cưới tổ chức xong chưa được bao lâu, cô con gái đã nức nở gọi điện về báo tin chồng có nguy cơ vỡ nợ. Hai căn biệt thự thế chấp ngân hàng có nguy cơ bị thu hồi, còn lại mấy lô đất chưa kịp bán lại không có sổ đỏ. Trong lúc đang mang bầu, con gái ông bà Hải lúc nào cũng lo lắng vì có thể bị đuổi ra đường bất cứ lúc nào.Từ xe hơi nhà lầu, bỗng chốc, gia đình con rể đã trở về con số 0.
đại-gia, đại-gia, bất-động-sản, đại-gia-nhà-đất, vỡ-nợ, kinh-doanh, tết-bất-động-sản, buôn-đất
Không ít đại gia ngao ngán vì sắp Tết
Cái tin vỡ nợ khiến bà Hải nghẹn lòng, ông bà bàn nhau giữ kín bí mật này không chỉ giữ thể diện cho con mà cũng lo cho mình. Ở cái làng quê này, vỡ nợ vài chục triệu đã xôn xao khắp xóm, nay mà có tin vài chục tỷ đồng chắc chắn ông bà cũng muối mặt không dám ra đường.
Con gái sinh nở, bà lên trông cũng phải sống trong căn chung cư chật chội. Lắm lúc bà buồn rầu: “Con rể làm giám đốc nghe thì oai chứ giờ chẳng được nước non gì, lên chăm con còn phải mang đồ lên, rồi bỏ tiền lương ra mà nuôi cháu mình. Làm ăn có thời cũng không trách chúng nó được, bố mẹ nào mà không lo cho con cho cháu.”
Ông bà Hải mỗi tháng cũng trả nợ cho con vì vay mượn hơn bốn trăm triệu từ năm ngoái. Từ đó tới nay, ông bà Hải phải gồng sức mình vì phải lo thêm cho con. Thỉnh thoảng hàng xóm xung quanh vẫn thấy ông bà lên thủ đô vài ngày rồi về mang lỉnh kỉnh đồ đạc. Hàng xóm vẫn tin rằng, ông bà được nhờ con rể.
 
Tết không dám về quê
Tết đến ai cũng nghĩ về quê hương gia đình, nhưng đối với ông Trung đó lại là một nỗi ám ảnh. Lên Hà Nội lập nghiệp xa quê cũng chừng chục năm nhưng mấy năm gần đây ít thấy gia đình ông về. Cuối năm 2011, tình hình kinh doanh bết bát, số tài sản hàng chục tỷ đồng của gia đình ông vơi dần, giờ chỉ còn cái nhà trên tận Hòa Lạc. Cũng vì vậy mà gia đình không dám về quê bởi mỗi lần như vậy cũng tốn tiền triệu.
Hồi làm ăn khấm khá, từ 27 Tết, chiếc xe BMW đã về làng mang theo đủ thứ, từ việc mua sắm đồ ăn, rượu ngoại chưa kể cây cảnh quất đào, rồi tiền biếu ông bà, lì xì cho con trẻ. Nhà ông lúc nào cũng ăn uống nhậu nhẹt hát hò linh đình từ đó cho tới qua Tết.
Kinh tế khó khăn, ông Trung bắt đầu cắt giảm những khoản lễ nghi, từ việc ít về giỗ, đám cưới họ hàng nay thì Tết cũng không. “Tết quê về lắm thủ tục, mỗi lần tốn cả vài chục triệu ấy chứ, giờ không phải là lúc tiêu hoang. Năm nay lại cáo lỗi ông bà ở quê vì không về được”, ông Trung tâm sự.
Theo chia sẻ của ông Trung, so với nhiều bạn bè làm ăn cùng thời, ông cũng còn may bởi vẫn còn có nhà, tiền thì đang còn ở đất. Không ít đối tác của ông giờ còn đang ở nhà thuê, đi xe mượn.
Cũng như ông Trung, vợ chồng chị Thảo kết hôn mấy năm nay cũng chưa một lần về quê ăn Tết. Quê Nam Định, chị vào TP HCM học rồi lấy chồng. Tới nay, chỉ có bố mẹ chị biết mặt con rể và hiểu được gia cảnh. Người làng vẫn đồn nhau, chị lấy được chồng giàu, mải làm ăn không có thời gian về ngoại.
Thị trường BĐS gặp khó khăn, vẫn mác giám đốc nhưng chồng chị nợ nần đủ kiểu, mấy mảnh đất bán rẻ cũng không ai mua. Chính vì thế, bảo về quê ra mắt họ hàng nhà ngoại quả là một điều khó khăn, tốn kém. Chị Thảo tính sơ sơ: “Tiền vé máy bay cho ba người, rồi tiền quà cáp, chi tiêu cũng phải chục triệu, thôi đành không lễ nghĩa gì”.
Năm ngoái, gia đình chị kiếm cớ trời lạnh con nhỏ không về được ăn Tết bắc, vợ chồng chị cũng chỉ gửi cho ông bà ngoại một triệu sắm Tết. Tết này cũng đang tìm cách trì hoãn để về quê ngoại.
Làm ăn khó khăn, chính vì thế mà Tết vui bỗng trở thành nỗi ám ảnh của nhiều người. Đâu đó, có đại gia lấy lý do bận đi công tác, con nhỏ,… đó là những cách để trốn quê, trốn nợ.
Khánh Chi
(VEF)

Thượng tá công an trong clip “công an túm cổ cụ già” lên tiếng

(ĐSPL) – Đoạn clip xuất hiện trên mạng xã hội và đã có sự lan tỏa trên các trang báo. PV đã có buổi trao đổi với người có mặt trong clip và cũng như cơ quan nơi quản lý người Công an mặc sắc phục trong clip xuất hiện ngày 17/1 vừa qua.
Đoạn clip lan truyền trên mạng xã hội vào ngày 17/1 kéo dài hơn 1 phút đồng hồ với lời chú thích: “Công an Thanh Hóa… đánh bà già”. Ngay sau khi đoạn clip xuất hiện trên Facebook của người đăng tải, đã có hàng nghìn lượt chia sẻ và những bình luận trái chiều về đoạn clip.
 
Ngay sau khi đoạn clip trên xuất hiện, PV đã tìm hiểu thực tế, bà lão bị người Công an túm cổ áo tên là Nguyễn Thị Chút (sinh năm 1930), trú ở đội 8, thôn Quyết Thắng, xã Quảng Thịnh, huyện Quảng Xương, TP Thanh Hóa. Theo thông tin bà Chút cung cấp, bà giờ chỉ còn một mình, vì một số khúc mắc với chính quyền sở tại, nên bà vẫn chưa thể hưởng chế độ cho người có công. Hiện bà cụ rất khó khăn, đã nhiều năm nay bà luôn đi khiếu kiện ở nhiều nơi xong vẫn bị các ban ngành chức năng nơi đây từ chối không giải quyết cho bà với lý do là bà có vấn đề về sức khỏe.
Bà Nguyễn Thị Chút cùng chiến sĩ Công an đang giằng co ngay cổng Công an TP Thanh Hóa.
Theo những hình ảnh trong đoạn Clip thì bà Chút đứng trước cổng Công an TP Thanh Hóa thì bất ngờ một một người mặc sắc phục Công an với dáng dấp cao to từ trong trụ sở Công an TP Thanh Hóa đi ra. Bà Chút đã la lối và chửi bới người Công an này, sau lời la ó không mấy thiện cảm thì bất ngờ người Công an này đã túm cổ áo của cụ bà lôi thẳng ra ngoài khiến cụ ngã nhào xuống đường phố…
Sau khi clip này được báo chí đăng tải, chiều ngày 20/1, PV đã có cuộc trao đổi với Đại tá Trần Văn Thực, Chánh VP Công an tỉnh Thanh Hóa, đồng thời là người phát ngôn báo chí. Ông Thực xác nhận, sự việc xảy ra vào khoảng 16h ngày 17/1 vừa qua. Người trong clip là Thượng tá Nguyễn Văn Chung, Phó phòng cảnh sát bảo vệ cơ động của Công an Thanh Hóa. Hôm đó, anh Chung có đi tham dự một cuộc họp ở Công an TP Thanh Hóa, sau khi họp xong, khoảng tầm 16h anh Chung đi ra cổng thì gặp bà Chút đứng ở cổng Công an TP Thanh Hóa.
Cũng theo Đại tá Thực, bà Chút đã đến nhiều các ban ngành chức năng để đòi hỏi giải quyết chế độ cho con của bà đi bộ đội trước đây. Bà Chút là người có biểu hiện của bệnh tâm thần từ trước năm 1997, những năm đầu bà hay đến tỉnh đội, nhưng đến thời gian gần đây tất cả các cơ quan. Đã có lần cơ quan chức năng đưa bà vào trại giáo dưỡng nhưng rồi bà lại trốn về và tiếp tục đi khiếu kiện, hễ cứ thấy ai là người có tuổi ở các cơ quan công quyền là bà lại gọi và chửi bới lăng mạ. Còn anh Chung là phó phòng bảo vệ cơ động nên đã nhiều lần giải thích cho bà, nhưng bà vẫn không nghe và tiếp tục đến các cơ quan công quyền để đòi hỏi yêu sách của mình.
“Anh Chung là người rất hiền lành. Cho đến nay cơ quan Công an tỉnh Thanh Hóa vẫn chưa có ý kiến chỉ đạo gì đối với anh Chung nhưng đã có báo cáo bằng văn bản với văn phòng của Bộ Công an. Theo như anh em có báo cáo lại là hôm nay, anh em tập trung lực lượng của các ban ngành để vận động đưa bà Chút vào lại trung tâm giáo dưỡng”, người phát ngôn của Công an tỉnh Thanh Hóa cho biết.
Khi hỏi Đại tá Thực về người gốc của clip đó thì ông cho hay, vẫn chưa xác minh được nguồn gốc xuất xứ của clip.
Đại tá Trần Văn Thực, Chánh VP Công an tỉnh Thanh Hóa trao đổi với báo chí.    
Mang đoạn clip này đến gặp Thượng tá Nguyễn Văn Chung, Phó phòng cảnh sát bảo vệ cơ động tỉnh Thanh Hóa, là người trong clip cho biết, anh chỉ phản xạ theo tự nhiên chứ không có ý đồ xấu đối với bà Chút cả.
“Thật sự tôi rất bất ngờ trước vụ việc, thực ra tôi cũng không có ý đồ gì xấu xa, đó chỉ là phản xạ tự nhiên cảu tôi, khi cụ giơ tay đẩy vào ngực tôi. Đã nhiều lần tôi đưa cụ về nhà nhưng không hiểu sao cụ lại lang thang trên phố nhiều đến thế. Hôm ấy tôi vừa họp trong cơ quan ra thì bất ngờ cụ bà lao vào túm lấy cổ áo tôi rồi nói: “Đây! Thằng Chung đây rồi! Mi chạy đi mô?”. Do phản xạ theo bản tính tự nhiên nên tôi gạt tay cụ và vô tình làm ngã cụ chứ không có ý gì đâu. Họp xong tôi đang có công việc gấp nên phải đi ngay”, anh Chung phân trần.
Đã khoảng hai mươi năm nay cụ Chút thường đi đến các cơ quan, gặp ai cũng chửi bới. Trước kia, bà cụ có một người con đi quân đội bị kỷ luật đuổi ra khỏi nghành. Sau khi bị đuổi, người con này bỗng đi đâu mất tích bên Campuchia, đến nay chưa trở về nhà nên bà vẫn đi đến các công sở để thắc mắc.
Phong Trần

Những ‘hổ báo’ dũng mãnh trong đám đông

Khác với lúc đứng riêng rẽ một mình, cái vô danh trong đám đông đem lại cho người ta một sự an toàn và cảm giác được bảo vệ nhất định.
Cuối năm nhìn lại, ngỡ ngàng vì năm cũ đã qua với không ít câu chuyện giật mình.
Nào những người dân bình thường hiền lành, thân ái với nhau, lại trong tích tắc trở nên khác hẳn, hăm hở lao vào núi bia đổ, lễ mễ khuân ra mấy bịch, rồi háo hức quay lại làm đợt nữa. Điều gì đã xảy ra?
Điều gì làm cho một số thanh niên, đang đi chơi với bạn gái, bỗng hăng lên lao vào “đánh hôi” kẻ trộm chó như đi trẩy hội?
Lý do gì làm những người công dân xây dựng hàng ngày chăm chỉ mang cơm đi làm, bỗng trở nên hung hãn và đập phá chính ngay công việc đem lại miếng cơm manh áo cho họ?
Sẽ hời hợt nếu chỉ đưa ra những bình luận chung chung về sự xuống cấp của xã hội, về niềm tin bị đánh mất, về người Việt thiếu văn hoá.v.v…
Để hiểu được những hiện tượng này và truy tìm nguyên nhân, chúng ta cần nhìn sâu hơn vào tâm lý đám đông và xem họ vận hành.
Đám đông là… vô danh 
Một đám đông có những yếu tố đặc biệt.
Thứ nhất, trong đám đông, các thành viên của nó vô danh. Khác với lúc đứng riêng rẽ, cái vô danh trong đám đông đem lại cho người ta sự an toàn và cảm giác được bảo vệ nhất định.
Thứ hai, đám đông gây phấn khích. Những người đã từng ở trong một sân vận động khổng lồ đều biết cảm giác đó  khác với cảm giác khi xem trận bóng trước màn hình TV. Số đông cộng hưởng và tạo ra một năng lượng đặc biệt, sự hưng phấn có sức lây lan lớn. Lúc đó, cô gái nhút nhát nhất cũng có thể văng tục ngon ơ và cho ngón tay vào mồm, cùng huýt sáo la ó trọng tài.
Đám đông, thất nghiệp, xã hội, con người, tâm lý, đạo đức
Và cuối cùng, đám đông rùng rùng chuyển động và trăm người như một cùng làm một hành vi nào đấy, khi họ được một sự kiện bất ngờ châm ngòi.Ảnh VTC
Đám đông cũng đem lại cho các cá nhân trong nó cảm giác về quyền lực. Trong đám đông, những người vốn thấp cổ bé họng bỗng có cảm giác mình mạnh mẽ. Chúng ta hẳn còn nhớ một người đàn ông Đồng Nai vừa bê bia vừa trừng mắt quát người tài xế xe tải: “Báo công an đi, ông thách đấy!”
Không có gì nguy hiểm hơn là xây dựng một xã hội mà trong đó một nhóm lớn có cảm giác là họ không được can dự, rằng họ không có gì để mất. Nếu người ta có quyền lợi trong xã hội, người ta sẽ bảo vệ xã hội, nhưng nếu không, họ sẽ vô thức muốn phá huỷ nó.”
Và cuối cùng, đám đông rùng rùng chuyển động và trăm người như một cùng làm một hành vi nào đấy, khi họ được một sự kiện bất ngờ châm ngòi.
Giả sử như trăm thùng bia xếp ngay ngắn ven đường, thì kể cả chỉ có một người trông coi thôi, chắc cũng không ai nghĩ tới chuyện xông vào lấy. Bia đổ tung toé ra đường tạo ra một tình huống lạ, một điều bất thường, và sự kết hợp của sự vô danh, phấn chấn lây lan, cảm giác quyền lực và an toàn, làm giảm đáng kể ý thức trách nhiệm của mỗi người về hành vi của mình, biến một bà mẹ mẫu mực thành một người hớn hở gom bia mặc dù trong nhà không có ai uống, để tới lúc tỉnh cơn say mới hối hận về hành động của mình.
Trong đám đông, con người dễ đánh mất bản thân.
Nhưng, chen chúc lượm bia  hay bẻ mấy cành hoa trong một hội chợ vẫn khác xa với việc xông vào đánh tới chết một kẻ trộm chó, hay châm lửa đốt rụi hàng chục xe máy. Điều gì khiến đám đông trở thành sức mạnh phá huỷ – nhiều khi phá chính môi trường sống của họ?
Nguyên cớ có vẻ gần giống như chuyện các CĐV bóng đá ở Anh bỗng nhiên hỗn chiến và giật tung ghế của sân vận động, hay xa hơn là làn sóng đập phá và hôi của ở London năm 2011 làm toàn thế giới kinh ngạc, lý do của 6 ngày bạo lực và cướp bóc ở Los Angeles năm 1992 làm 53 người tử vong.
Đám đông ngoài lề? 
Có một điểm chung ở tất cả các sự kiện nói trên, đó là, tất cả đều là đám đông những người ngoài lề, những người thấp bé trong xã hội, thu nhập thấp hoặc thất nghiệp, và không có cơ hội.
Họ mang sẵn trong mình sự cáu kỉnh và chán nản. Họ bực bội với bản thân, với cuộc đời, với những thứ xung quanh. Khi họ nhập vào một đám đông, như Gustave Le Bon nhận xét trong Tâm lý học đám đông, họ đánh mất tính cá nhân, tính độc lập, khả năng đánh giá và phán xét đạo đức. Họ bị cuốn vào ảnh hưởng phi lý của xung quanh.
Đám đông có thể làm những việc mà mỗi cá nhân, nếu đứng riêng biệt, sẽ không bao giờ nghĩ là họ có thể làm. Chỉ cần một sự kiện nhỏ xảy ra…
Đám đông, thất nghiệp, xã hội, con người, tâm lý, đạo đức
Do đó, đám đông có thể làm những hành động phá huỷ và bạo lực mà mỗi cá nhân, nếu đứng riêng biệt, sẽ không bao giờ nghĩ là họ có thể làm. Ảnh VTC
Ở khía cạnh tâm lý, đó thực chất là cảm giá bất lực, đứng ngoài lề, không làm chủ cuộc đời mình. Họ thấy họ như những kẻ lạ trên chính mảnh đất của mình, bị bỏ rơi. Họ thấy họ kém cỏi, vô giá trị. Vì thế, họ dễ dàng ngấm cái say của một đám đông nổi loạn…
Ít nhất, trong khoảnh khắc đó, họ có cảm giác mình là người thắng, người mạnh, rằng cuộc sống thú vị, sôi động, làm họ quên đi cái mòn mỏi hàng ngày. Đám đông cho họ một bản sắc, cho họ một nơi để thuộc về.
Đám đông “mới” của ngày nay khác đám đông “cũ” năm xưa. Đám đông cũ, qua quá trình được “vận động” tham gia cách mạng, đã phát triển cho mình một nhận thức.
Còn ngày nay?
Những công nhân và người nghèo bây giờ đơn giản bị kẹt trong cái bẫy nghèo. Những người, mà như Oscar Lewis đã định nghĩa trong Văn hoá của nghèo khổ năm 1998, “có rất ít ý thức về lịch sử. Họ là những người bên lề, chỉ biết tới những vật lộn của bản thân, chỉ biết được hoàn cảnh của địa phương họ, thế giới hẹp của họ, cách sống riêng của họ. Thông thường, họ không có kiến thức, tầm nhìn hay ý thức hệ để nhận ra những điểm tương đồng giữa những vấn đề của họ và vấn đề của những người giống họ trên thế giới. Nói một cách khác, họ không có ý thức giai cấp, mặc dù họ rất nhạy cảm với sự phân biệt về đẳng cấp”.
Phải kinh ngạc để nói rằng, những đám đông nổi loạn bây giờ không có quan điểm xã hội hay thông điệp chính trị gì. Những công nhân đập phá ở Samsung không đưa ra một đòi hỏi cụ thể gì cho doanh nghiệp hay công đoàn; những người dân đánh trộm chó  không có yêu cầu gì với công an hay chính quyền.
Chính vì vậy, sự hung hãn bùng phát thường bất ngờ với các nhà bình luận xã hội và các nhà chức trách, lúc đó họ mới bối rối đi tìm lý do và lời giải thích.
Lời giải thích đơn giản nhất có lẽ đến từ Martin Luther King: “Không có gì nguy hiểm hơn là xây dựng một xã hội mà trong đó một nhóm lớn có cảm giác là họ không được can dự, rằng họ không có gì để mất. Nếu người ta có quyền lợi trong xã hội, người ta sẽ bảo vệ xã hội, nhưng nếu không, họ sẽ vô thức muốn phá huỷ nó.”
Một xã hội ổn định là xã hội không chỉ dành cho các nhóm lợi ích; những nhóm lớn cũng phải được tiếp cận một phần tử tế của miếng bánh, một cảm giác xã hội là của họ, phục vụ họ thực sự chứ không phải chỉ trên các khẩu hiệu và văn kiện.
(Phó giám đốc CECODES – Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng và Nghiên cứu Phát triển)
(VNN)

Ông Sam Rainsy trả lời BBC về Việt Nam

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

https://i1.wp.com/images.alobacsi.vn/Images/Uploaded/Share/2013/7/31/Campuchia-thay-tu-lenh-quan-canh-Phnom-Penh-2.jpg

Quan hệ Việt Nam – Campuchia lần nữa lại vào tâm điểm chú ý của báo chí và giới quan sát sau các chuyến thăm hai bên của thủ tướng Campuchia và Việt Nam.

Mới đây, đặc phái viên nhân quyền của Liên Hiệp Quốc phát biểu quan ngại về ngôn từ bài Việt Nam của lãnh đạo đối lập Campuchia. Chiêu bài chống Việt Nam thực ra đã được các đảng phái ở nước này sử dụng nhiều lần.

Hồng Nga của BBC vừa có chuyến đi Campuchia và phỏng vấn riêng lãnh đạo đảng Cứu nguy Dân tộc đối lập Sam Rainsy.

(BBC)

Thứ Bảy, 18-01-2014


CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

1 ‘Chiến đấu vì Tổ quốc, không vì chế độ’ (BBC). – Vũ Nam Nhuận: Ai là tác giả bài thơ “Tưởng niệm Hoàng Sa”? (FB Huy Đức/Boxitvn).  – Những phút cuối của HQ-10 Nhựt Tảo.  – Người quản nội trưởng trên khu trục hạm HQ-4 (TN). – Hoàng Sa: Góc nhìn từ dinh ông Thiệu (BBC). – Hoàng Sa, Trường Sa- những bằng chứng lịch sử (VOV). – Triển lãm “Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam – Những bằng chứng lịch sử” (ND). – Lập danh sách, địa chỉ các anh hùng Gạc Ma 1988 (Boxitvn).

Nhân 40 năm ngày Việt Nam mất Hoàng Sa: Thử xét ảnh hưởng việc mất Hoàng Sa trong vấn đề phân định hải phận ngoài cửa vịnh Bắc Việt (Trương Nhân Tuấn). – 40 năm Hải chiến Hoàng Sa – VN đã làm được gì? (RFA). – 40 năm Hoàng Sa: vượt qua bức tường im lặng. – Tưởng niệm trận chiến Hoàng sa và sự Hòa giải. =>

Chương trình tại Đà Nẵng: Thắp nến tri ân những người ngã xuống vì Hoàng Sa vào tối 18/1/2014 bị hủy bởi “lệnh trên”? (Dân Luận). – XIN TƯỞNG NIỆM MỘT CHƯƠNG TRÌNH TƯỞNG NIỆM… (FB Le Duc Duc). “xin tưởng niệm một chương trình tưởng niệm/ những ngọn nến sẽ tắt, không phải vì gió biển!/ luồng hơi lạnh từ phương Bắc tràn đến/ cơn rét run/ nối luồng hơi thổi tắt những nến đèn/ chuẩn bị thắp lên/ tưởng vọng hồn chiến sĩ

 

– Audio phỏng vấn Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy: ‘Lãnh đạo VN đã đổi mới về Hoàng Sa’ (BBC). “Phải nhấn mạnh rằng muốn yêu nước, muốn giải phóng, muốn thu hồi Hoàng Sa, yêu Hoàng Sa là của Việt Nam, thì phải có những hành động cụ thể, bản thân mình phải cố gắng, đương đi học phải học cho giỏi, đương làm nghề, làm nghề cho giỏi, làm cho nước VN giàu mạnh lên, làm cho Thế giới phải kính nể, Trung Quốc phải e ngại…”.

Trạch Cường – Trung Quốc và Những cuộc Chiến tranh Việt Nam, 1950 -1975 (c.1 – p.4) (Dân Luận). – Đội bóng Hoàng Sa – Chúng ta có thể thắng! (Dân Luận).

Tầm nhìn Hoàng Sa (Lê Mai). – HẺM BUÔN CHUYỆN -KỲ 138: Không được gọi là…ngụy !!! (Nhật Tuấn).

Việt Nam nghiệm thu tàu ngầm thứ 2 (Tin tức).

Các ngoại trưởng ASEAN quan ngại diễn biến trên Biển Đông (Tin tức).  – Thương lượng thực chất để sớm đạt được COC (NLĐ).

Tướng lãnh Trung Quốc hô hào tiến hành chiến tranh ở Biển Đông (VOA).  – Trung Quốc đóng mới 20 tàu cảnh sát biển (Tin tức).

Philippines: Phải có siêu cường ra mặt chống TQ (KP).  – Philippines không lý tới qui định mới của Trung Quốc ở Biển Đông (VOA).  – Ngân sách HĐH quân đội Philippines bằng nửa hợp đồng tàu ngầm VN (KT).

Biển Đông: Tàu Mỹ-Trung suýt đụng nhau do thủy thủ TQ còn non yếu (RFI).

Chúng ta đều là những Huỳnh Ngọc Tuấn! (Nguyễn Gia Kiểng) (Thông Luận). “Khi một người bị chà đạp thì không chỉ người đó mà tất cả chúng ta đều bị xúc phạm bởi vì phẩm giá con người đã bị xúc phạm. Khi không quan tâm tới những nạn nhân của sự thô bạo vì lý do họ không phải là những nhân vật lớn là người ta đã quên đi, và đánh mất, phần phẩm giá lớn nhất của chính mình“. – Nguyễn Văn Thạnh – Luyện thú

Hồ Đức Thanh (Jonathan London). – Nguyễn Quang Lập: “Rất tiếc tác giả và nhiều người chưa rõ vì sao Hồ Đức Thanh qua đời đột ngột như vậy? Đây là một câu hỏi lớn. Quê Choa rất mong có ai đó cho biết rõ ràng hơn về cái chết của Thanh. Chúng ta không thể để những thanh niên yêu nước, khao khát tự do dân chủ lại có chết đột ngột và bí hiểm như Hồ Đức Thanh“.

Điều trần về tù nhân lương tâm VN tại Quốc hội Hoa Kỳ (RFA). – Thân mẫu tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh điều trần tại Quốc hội Mỹ (RFI).

Mẹ Đỗ Thị Minh Hạnh điều trần tại Hạ Viện Mỹ (Người Việt). – Bản điều trần trước Ủy hội Nhân quyền Tom Lantos tại Quốc hội Hoa Kỳ (DLB).  – THÔNG TIN ĐẶC BIÊT SAU CUỘC ĐIỀU TRẦN VỀ NHÂN QUYỀN TẠI QUỐC HỘI MỸ (Bùi Hằng).  – Mùa Xuân sau song sắt (DLB).

Điều trần nhân quyền VN ở Hạ viện Mỹ (BBC).  – Vấn đề tù nhân lương tâm VN bị đưa ra điều trần tại Quốc hội Mỹ (VOA).  – Bà Trần Thị Ngọc Minh giục Mỹ đòi VN ngưng chà đạp nhân quyền.

Gia đình các tù nhân lương tâm vận động các đại sứ quán tại Hà Nội (RFI).

– Ma Văn Thành: Công an tổ chức phòng chống nhân quyền?! (Boxitvn).

Cộng sản dàn trận tranh phong (DLB). – Sư cọ thời đồ đồng!. “Một bản tin lề đảng cho biết ông sư Thích Giác Nghĩa trụ trì chùa tại Trường Sa trong lúc về đất liền nhằm xin tiền bá gia bá tánh trả nợ đã bị ban trị sự Phật giáo tỉnh Khánh Hòa buộc… thôi việc và thay thế bằng hai vị sư thân thiết hơn ra tiếm chỗ!“. – Các vụ án tham nhũng bộc lộ sự rạn nứt của phe phái chính trị ở VN (VOA). – Kỷ niệm đại thắng ‘trận đánh đẹp’ lần thứ II (DLB).

Stephen B. Young – Ai thống trị Việt Nam ngày nay? (Dân Luận). – Trần Bình – Hãy “Chửi” Chính Mình! (Dân Luận). – “Quan xã” bỏ việc (DV).

Một ví dụ về nhà nước pháp quyền (FB Xenho NVP/ Quê Choa). “Nhà nước pháp quyền như mong muốn của nhiều người ắt còn xa lắm. Và một xã hội dân sự với các tiếng nói phê bình độc lập để gây sức ép buộc Đài Truyền hình dàn dựng chương trình táo quân đàng hoàng, không thô tục, phản cảm một cách tự nguyện, không cần công văn gì cả, lại càng xa hơn“.

– Ngô Hữu Hạnh: Trận địa mai phục lòng dân (Boxitvn).

Liên Hiệp Các Hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam – Xôi thịt đã ở cuối quá trình tiêu hóa (Dân Luận). – Việt Man – Nghiên kíu khoa học (Dân Luận). “Hệ thống giáo dục của chúng tôi ưu việt đến độ người dân khi đã bị bắt vào cơ quan điều tra thì có thể tự lượng giá được tội lỗi của mình và tự xử luôn. Hình thức này chẳng những tiết kiệm mà còn mang tính nhân đạo nữa. Bởi vì họ được tự do lựa chọn cái chết cho mình, phần nhiều là treo cổ, cũng có người tự chết mà không rõ nguyên nhân!

Lời chúc năm mới của dư luận viên (Người Buôn Gió). – TỪ NGHỀ KHÓC MƯỚN ĐẾN NGHỀ DƯ LUẬN VIÊN (Huỳnh Ngọc Chênh).

Đảng bỏ tù Văn học, chọc mù Văn thơ (Phần 1) (DLB).

Đơn kêu oan khẩn cấp của gia đình ông Lê Thanh Tùng về quyết định khởi tố và bắt tạm giam vì tội “Cố ý hủy hoại tài sản” (Dân Luận).

Hai can phạm chết do bệnh lý (TN).

1<- Nghìn người vây trụ sở, giam lỏng chủ tịch xã (VNE). “Ước tính cả nghìn người tập trung kín cả cổng phụ và cổng chính của trường, trong đó nhiều người đã quỳ lạy thành hàng ở trước cổng trường, nói trong nước mắt: “Mong ông thương lấy dân”.”

Vụ “nhân bản” kết quả xét nghiệm: Đình chỉ điều tra người tố cáo tiêu cực (NLĐ).

Bắt quả tang đội phó chi cục thuế Q.1 nhận hối lộ (TT). – Bắt quả tang cán bộ Chi cục thuế ở TP.HCM nhận hối lộ (ANTĐ).

“Đại án” Huyền Như buổi xét xử cuối tuần: “Các nhà đầu tư Malaysia và Singapore tại Việt Nam đang theo dõi sát sao vụ án” (Tân Châu). – Giới đầu tư nước ngoài quan tâm vụ Huyền Như (TT).  – Vụ án Huyền Như và niềm tin vào “nhân viên” ngân hàng (TBKTSG).  – Không phát hiện lừa đảo, ngân hàng phải bồi thường (TBKTSG).

Phạt vi phạm hành chính qua lương (NLĐ).

Có thể hoãn nhà máy điện Ninh Thuận 1 (BBC).

Về sự cần thiết phải có một tôn giáo chính thống ở Việt Nam (THĐP).

Đối lập Cam Bốt kích động tâm lý bài Việt Nam (RFI). – LHQ cảnh báo đảng Cứu Quốc Campuchia về hành vi kỳ thị người VN (RFA). – LHQ sẵn sàng can thiệp vào bế tắc chính trị ở Campuchia (RFA).

Việt Nam, Cam Bốt và Thái Lan bất đồng với Lào về đập Don Sahong  (RFI).

Đảng Trung Cộng kêu gọi kiểm soát Internet mạnh mẽ hơn (ĐKN). – Đại sứ Liên Hiệp Châu Âu chỉ trích Bắc Kinh gia tăng đàn áp nhân quyền (RFI). – Ba Nhà Lãnh Đạo Đảng Trung Cộng Đã Thoái Xuất Khỏi Đảng Như Thế Nào (ĐKN).

TRÍCH ĐOẠN BÀI NÓI MẠNH CỦA TẬP CẬN BÌNH TẠI HỘI NGHỊ PHÁT TRIỂN CẢI CÁCH MỚI ĐÂY (Boxun/ FB Nguyễn Trung Thuần). – Trung Quốc đang nuôi mộng bá quyền? (BBC).

TQ siết chặt thủ tục thăng chức cán bộ (BBC).  – Trung Quốc: 80% vụ tham nhũng và biển thủ dính đến “quan chức khỏa thân” (Bizlive).  – Một viên tướng TQ bị tố cáo tích lũy của cải bất hợp pháp  (VOA).  – Chống tham nhũng: Chặt tay để giữ mạng (VNN).

Chuyện 120 con chó của Kim Jong Un và nghề báo (RFI). – Những điều lạ ở nơi kết nối Triều Tiên với thế giới (Zing).

Bom nổ trong đoàn biểu tình chống chính phủ, 28 người bị thương (RFI). – Thái Lan: Quân đội vào cuộc (NLĐ).  – Quân đội Thái Lan cấm binh lính tham gia biểu tình (ANTĐ).- Lo ngại bạo động gia tăng sau các vụ tấn công người biểu tình ở Bangkok (VOA).  – Lựu đạn nổ ở Bangkok, 30 người biểu tình bị thương (TBKTSG).  – Video: Thái Lan: Khủng hoảng chính trị leo thang (VTV).  – Thủ tướng Thái Lan Yingluck mong muốn có bầu cử (VOV).  – Bầu cử là giải pháp duy nhất cho khủng hoảng tại Thái Lan (Tin tức).

Quân đội Miến Ðiện phạm các tội bạo động tính dục (VOA).

 

– Trí thức Việt nói về Hoàng Sa và chủ quyền đất nước (phần 1) (TN).- Trí thức Việt nói về Hoàng Sa và chủ quyền đất nước (phần 2) (TN). – Cô Quy sinh ra ở Hoàng Sa (TN). – Luôn mơ thấy ba về (TN). – Góa phụ Hoàng Sa (TN). – Gặp vợ cựu sĩ quan VNCH bỏ mình bảo vệ Hoàng Sa (Infonet). – Hà Nội triển lãm về Hoàng Sa, Trường Sa trong ba tháng (ĐV). – “Chúng ta không đòi mà phải thu hồi lại Hoàng Sa” (MTG). – GS Carl Thayer: “cần tổ chức hội thảo quốc tế về hải chiến Hoàng Sa“ (MTG).

– Niềm tin từ chuyến biển giáp tết (DV).

– Trung Quốc sẽ chiếm được Điếu Ngư/Senkaku với tàu Zubr? (KT). – Đằng sau chiến lược quốc phòng mới của Nhật Bản là gì? (ĐV).

– Tự do hàng hải ở châu Á-Thái Bình Dương: Nhật và ASEAN cần hợp tác với Mỹ (PLTP). – Ngoại trưởng các nước ASEAN kêu gọi kiềm chế ở Biển Đông (GDVN).

– 5 lý do có thể thổi bùng xung đột Mỹ – Trung (PT).

Biển Đông. “Đại án” (Chép Sử Việt).

– Siết chặt đội ngũ (TN).

– Long An: Khởi tố vụ án phó công an xã bị tố đánh dân (PLTP).

– Bắt người vô tội vạ vào… trại cai nghiện: Đã có “lệnh” thì… 1.000 năm sau nó vẫn phải vào trại cai nghiện! (LĐ).

– Kỳ Duyên: Đàn bà, “tham phí” và vùng cấm (TVN). – Xét xử vụ án Huỳnh Thị Huyền Như: Giới đầu tư nước ngoài quan tâm đến phiên tòa (TN). – Kịch tính phiên xử “đại án” Huyền Như: Siêu lừa “khát tiền” đến mức nào? (LĐ). – Vụ siêu lừa Huyền như: Vẫn chưa thể ngã ngũ (PNT). – Phạm Trung Cang: Nghi vấn về cuộc tháo chạy trước khi bị điều tra lại? (ĐS&PL).

– Bắt quả tang “quan” thuế nhận hối lộ của doanh nghiệp (KT).

– Đề nghị cách chức phó giám đốc Trung tâm Phát triển quỹ đất Đông Hòa (PLTP). – Khắc phục hậu quả, làm rõ trách nhiệm về tràn lan nhà siêu mỏng (TP). – Sabeco 7 năm “trồng cỏ” trên đất “vàng”, dân bức xúc (PLVN).

– Bài học đắt sau sự cố Samsung (TVN).

– Vì sao Nguyễn Mạnh Tường thoát tội giết người? (MTG).

– Sự sỉ nhục nhìn từ những cô dâu bị giết (DT).

– Xấu mặt vì vết nhơ du khách xuất ngoại bỏ trốn (Vef).

– Tham nhũng và thách thức 2014 của TQ (VNN). – Chu Vĩnh Khang bị giam lỏng ở Thiên Tân, 10 quan chức cấp bộ liên lụy (GDVN).

– Chân dung cô em gái bí ẩn của Kim Jong-un (Infonet). – Triều Tiên tiếp tục thanh trừng 2 quan chức thân Jang Song-thaek (GDVN). – Kim Jong-un tìm ra người thay thế ông chú quyền lực (ĐV).

– Đánh bom ở Thái Lan, hơn 30 người bị thương (TN). – Thái Lan: Thêm tội cho bà Yingluck (DV). – Chiến dịch đóng cửa Bangkok: Lựu đạn nổ trong biểu tình (PLTP).

 

– Nhắn từ Hoàng Sa: Dân Tộc – Quốc Gia là tối thượng! (VHNA). – Hoàng Sa mãi mãi là của Việt Nam: Vươn khơi với sức mạnh cộng đồng (ĐĐK).

– “Người Trung Quốc không thể thấy sự thật cả thế giới đang thấy” (Soha). – TQ ráo riết đóng thêm tàu tuần tra Biển Đông (KP).

– Myanmar nỗ lực giải quyết vấn đề Biển Đông (VOV). – Nhật kháng nghị, ASEAN lo ngại lệnh cấm của Trung Quốc (ĐV). – Các ngoại trưởng ASEAN kêu gọi tự kiềm chế ở biển Đông (TN). – ASEAN nhất trí duy trì hòa bình ở Biển Đông (VTV). – Các bộ trưởng ASEAN quan ngại về diễn biến ở Biển Đông (TTXVN/DT).

– Mỹ dựng loạt lá chắn không-hải quân ở châu Á-Thái Bình Dương (ĐV).

– Kê khai và kiểm soát việc kê khai tài sản: Làm sao hiệu quả? – Chế tài phải mạnh (ĐĐK).

– Xôn xao clip người mặc sắc phục công an túm cổ áo cụ già (DT). – Tướng Chung, Bộ trưởng Thăng mới chỉ “trảm” quân (LĐ).

– Phong trào đi học để dễ thăng tiến (TT).

– Vụ án siêu lừa 4.000 tỉ: Tiền đã vào tài khoản VietinBank? (TT). – Phiên tòa xử “đại án” Huyền Như: Lọt tội “Tham ô”? (TP). – Cán bộ ngân hàng mang tiền tỉ đi cá độ (PT).

– Đại biểu Quốc hội Châu Thị Thu Nga bị tố cáo gì? (TT). – Những “con sâu” trong ngành tư pháp khiến công lý nghiêng ngả (ĐS&PL).

– Yên Phong, Bắc Ninh: Sai phạm tiền tỷ, xử lý nhẹ tênh (ĐĐK).

– Nhân bản xét nghiệm Hoài Đức: Đình chỉ điều tra người tố cáo (TT). – Truy tố Giám đốc, 8 thuộc cấp BV nhân bản kết quả xét nghiệm (NLĐ).

– Vụ mẹ liệt sĩ ôm hài cốt con ngồi khóc: Chính quyền chưa nhận thấy cái sai của mình (LĐ).

– Chưa có ai bị xử phạt vi phạm hành chính qua lương (NLĐ/SM).

– Nhà hàng, khách sạn Trung Quốc ế ẩm vì… chống tham nhũng (TP).

– Chính phủ Thái Lan muốn giành quyền kiểm soát Bangkok (VOV). – Người biểu tình Thái Lan vẫn tiếp tục xuống đường (VNN).

KINH TẾ

Khách hàng “giam lỏng” nợ xấu (ĐT).

Thống đốc: Nghiêm cấm thu phí của khách vay tiền (ĐT). – Chuyên gia: Cần thu hẹp chênh lệch lãi suất huy động và cho vay (TBKTSG).  – Đổi tiền mới: dịch vụ làm “ì xèo”, ngân hàng thờ ơ (PNTP). – ATM – đừng để “anh thấm mệt” (SGGP).

1 Chính cán bộ ngân hàng tiếp tay cho tội phạm (TQ).

Người dân Hà Nội không lạc quan về tình hình kinh tế (TBKTSG). =>

Xóa nợ thuế, tiền phạt không có khả năng thu hồi (SGGP).

Ai muốn thoái vốn nhanh? (TBKTSG).

Chứng khoán cao nhất trong 4 năm (NLĐ).

– Video: Nhiều tập đoàn kêu lỗ đòi tăng giá, cuối năm lãi khủng (VTV).

“Ông lớn” tiếp tay cho gas lậu (NLĐ).

Thưởng Tết cao nhất là 709 triệu đồng (RFA). – Thưởng tết cao nhất VN: 709 triệu đồng (TT).  – Không thưởng Tết còn bị nợ lương (NLĐ).  – Nơi thưởng tết cao ngất, nơi lại không có lương (SGGP).

Bưởi hồ lô đắt hàng (TBKTSG).  – Đằng sau sốt giá dưa hấu thị trường Tết (VTV).  – Đồ uống lại tăng giá ngày cận Tết (SM).

Bộ trưởng Tài chính: Mỹ sẽ cạn tiền vào tháng 2 (VOA).

 

– Một cái nhìn đa chiều về TPP (DĐDN).

– Chính sách ngân hàng “gây bão” năm 2013 (KT).

– Chưa cân đối cung, cầu USD (TN). – Giá vàng lên cao nhất trong vòng 5 tuần (VOV).

– Chuyện buồn cuối năm của doanh nghiệp bất động sản (TP). – Tan hoang nhà đất cuối năm: Lời nào tả nổi? (Vef). – Trung Quốc đầu tư vào bất động sản Đà Nẵng (ĐV).

– PV Gas muốn bán thêm 20% cổ phần (ĐTCK).

– Đảm bảo đủ vốn cho truyền tải (CT).

– Chỉ 3-4% doanh nghiệp báo cáo thưởng tết (DV).

– TP.HCM: Phấn đấu đạt doanh thu thương mại hơn 559.000 tỷ đồng (DNSG).

– Chính thức được phép tăng cước thư cơ bản (VnM).

– Làm hàng tết, làng nghề dễ hụt hơi (SGTT).

– Làm miến chuộng bột Tàu, dân trồng dong mất Tết (Infonet).

– 2013, Việt Nam lần đầu tiên xuất khẩu nguyên phụ liệu dệt may (VTV).

 

– Trục lợi lãi suất tiền gửi (ĐĐK).

– Nóng “vụ” tiền lẻ (ĐĐK).

– Cuối tuần, giá vàng tăng lên 35,2 triệu đồng/lượng (TN). – Vàng trong nước tăng 150.000 đồng/lượng (VOV). – Tăng 4 tuần liên tiếp, nhưng áp lực bán tháo vàng vẫn còn (SM).

– Tuần qua, nước ngoài ồ ạt đổ tiền vào thị trường chứng khoán (ĐTCK). – Nhiều “cửa sáng” cho thị trường chứng khoán 2014 (HQ). – HoSE: Chính thức ra mắt bộ chỉ số mới (Stockbiz).

– Các dự báo về bất động sản 2013 đã đúng bao nhiêu? (CafeLand). – Dự án địa ốc rầm rộ chuyển nhượng (ĐTCK). – Tín hiệu khởi sắc thị trường bất động sản tại TP. HCM (TTXVN).

– “Đại gia” tiếp sức khiến gas giả tràn lan trên thị trường (SM).

– Hà Nội: Sức mua các mặt hàng Tết tăng nhẹ (ĐĐK).

– Triển vọng của các nền kinh tế châu Á trong năm 2014 (TTXVN).

– Xe Trung Quốc sẽ xâm nhập thị trường Mỹ trong năm 2015 (DT).

– Giá xăng thế giới giảm mạnh trong tuần (VnEco).

VĂN HÓA-THỂ THAO

63d981b2521fbb6d0f59718dfef7e977_L<- Đề cử “Nghi lễ Chầu văn của người Việt” là di sản văn hóa nhân loại (ND).

Dòng họ nghìn năm giữ chùa trên đất Thăng Long (ND).

Phạm Công Thiện Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng (Phần 3) (Nguyễn Hoa Lư).

Hãy chậm lại và ôm trìu mến (ĐKN).

Táo quân 2014 chưa ghi hình đã bị “nhắc nhở” (NLĐ). – Phim Tết 2014: “Cuộc chiến” của những gương mặt “hot” (VH).

Nguyên Lê – Kẻ gieo rắc hoang mang (PNTP).

Chinh phục đỉnh cao: Chỉ lưng chừng… đỉnh (PNTP).

‘American Hustle’, ‘Gravity’ dẫn đầu bảng đề cử giải Oscar (VOA).

Đằng sau mặt nạ diễn viên (BBC).

Bóng đá trông chờ nhà nước?  (SGGP).

 

– Ngẫm ngợi cuối tuần: Cuốn sử làng (TTVH).

– Đa sắc lễ hội xuân Giáp Ngọ 2014 (PNTP). – Vung vãi tiền lẻ lễ chùa: Lãng phí và phản cảm (TP).

– Gã giang hồ viết văn, đoạt giải thưởng (PLTP).

– Phim tết 2014 – vui là chính ! (TN).

– “Táo quân” bị nhắc nhở dù chưa lên sóng (VOV).

– Cuộc chiến của không trọng lực, săn tiền và nô lệ (TP).

 

– Bảo vật quốc gia – Kỳ 14: Xá lợi tháp minh – văn bia cổ nhất  (TN).

– Ca trù về đâu? (PT).

– Nghệ sĩ Phùng Há và những cuộc tình buồn: Phần 1: Mối tình trớ trêu với người đàn ông đã có vợ (MTG).

– “Đu quan họ” giành giải vàng Liên hoan xiếc tại Italy (VOV).

– Thanh Lam, Tùng Dương dồn sức cho dự án ‘Yêu’ (TTXVN).

– Bài hát Việt 2013: “Vì em nhớ anh” giành giải bài hát của năm (MTG).

– Lê Hoàng: Đàm Vĩnh Hưng chửi rất… đời! (MTG).

– Ông Phan Anh Tú nói về vụ lùm xùm chia thưởng ở tuyển nữ (TP).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

20140106133502-1– Thi tốt nghiệp: Xoay như chong chóng (GĐ). – 20.000 học sinh Hà Nội sắp được miễn thi tốt nghiệp (VNN). =>

Không buộc học sinh thi lấy chứng chỉ quốc tế (TN).

Nhùng nhằng chuyện tự chủ tuyển sinh (ND).  – Chưa thể buông quản lý Nhà nước về tuyển sinh (GD&TĐ).

Tiếng Anh ào ạt “đổ bộ” vào trường mầm non: Vì dễ “kiếm cơm”? (VH).

Trường yêu cầu nộp cây xanh? (TT).

ĐH Hùng Vương TP.HCM: 20 tỷ tiền chi trả thuê mặt bằng đã đi đâu? (ĐS&PL). – Bê bối ở Trường Trung cấp GTVT Miền Nam (NLĐ).

Úc trục xuất du học sinh VN từng bị hành hung suýt chết (TT).

Teaching The Cinderella Fairytale: China vs. America Dạy chuyện Cô bé Lọ Lem: Kiểu Mỹ và kiểu Trung Quốc (Gốc Sân).

 

– Chưa thể “buông” tuyển sinh (Infonet). – Nhùng nhằng chuyện tự chủ tuyển sinh (ND).

– Ủng hộ đưa môn ngoại ngữ vào môn tự chọn (TT).

– Đa dạng giáo dục đại học để có nguồn lực về con người (GDVN).

– Bà Phạm Chi Lan khuyên người trẻ ‘tiết chế lòng tham’ (VNN).

– Không ép học sinh thi chứng chỉ ngoại ngữ quốc tế (TT).

– Một đại học ngoài công lập đào tạo sinh viên quốc tế (TP).

 

– Miễn thi tốt nghiệp”: Bộ GD&ĐT lên tiếng (Infonet).

– Hà Nội sẽ có khoảng 20.000 học sinh được miễn thi tốt nghiệp (ĐS&PL).

– Một cách dạy sử thú vị (TT).

– Cứ đến tết… lại buồn! (PT).

– Cần thay đổi cách kiểm tra, đánh giá sinh viên (TN).

– Tranh cãi về con dấu mới của ĐH Hùng Vương (MTG).

– Tập trung đào tạo nghề trình độ cao trong năm 2014 (TTXVN).

– Việt Nam vươn lên thứ 28 về thành thạo tiếng Anh (VNN).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

Vô can đến bao giờ? (NLĐ).  – “Tôi chỉ có một đứa con” (TT). “Nhưng thật sự cái tỉ lệ cảnh báo khi sử dụng văcxin luôn được đưa ra để lý giải đó cuối cùng là để làm gì? […] liệu chăng đó có phải là tỉ lệ để giải phóng trách nhiệm khi sự cố xảy ra. Và khi đó, nhà sản xuất sẽ không phải chịu trách nhiệm nếu số ca phản ứng vẫn nằm trong giới hạn cho phép”.

– Thanh tra Sở Y tế TP.HCM kết luận vụ “Chưa tốt nghiệp đại học vẫn làm bác sĩ”: Hai bác sĩ mua giấy chứng nhận tốt nghiệp giả (PNTP).

Áp tết, dịch cúm rình rập (SGGP).

1<- Câu chuyện ấm lòng đầu năm 2014 (Dân Luận).

KHÁNH THÀNH ĐƯỜNG TRÀN VÀ NHÀ LỚP HỌC (Thành).

– Xử phạt hút thuốc lá nơi công cộng: Không khó! (NLĐ).

Đồ chơi Trung Quốc gây họa (NLĐ).  – Vụ nổ đồ chơi Trung Quốc: 59 bong bóng lựu đạn đã được sử dụng (DV).  – Nhận diện đồ chơi Trung Quốc phát nổ khiến 32 học sinh ngất xỉu.  – Đồ chơi lựu đạn nổ bị cấm bán trên thị trường (LĐ). – Vụ nghịch đồ chơi lạ tại Đắk Nông: Tất cả học sinh đã xuất viện (SGGP).  – Vụ 36 học sinh nhập viện vì nổ đồ chơi Trung Quốc: Xử lý chủ tạp hóa bán hàng cho học sinh (SGGP).  – Cả nhà bị bỏng vì bóng bay bơm khí phát nổ (VOV).

– CƯ DÂN MẠNG LÀM “THÁM TỬ”: Nên thận trọng (NLĐ).

Trời lạnh, nhiều người bị liệt mặt méo miệng (TN).

Vé xe Tết tăng vô tội vạ (NLĐ).

– Vụ sáu người tử nạn trong hầm lò: Trả giá quá đắt (NLĐ). – “Ngành than có truyền thống chết” (?!) (PLTP).

Cảnh giác với nữ trang rẻ tiền (NLĐ).

Liệu còn đào rừng chơi tết? (DV).

UNICEF: 60% trẻ em Nigeria ‘không tồn tại’ một cách chính thức (VOA).

 

– Hoa quả khô Trung Quốc đợi tết hại người Việt (Vef). – Xanh mặt “lựu đạn” Trung Quốc đập là nổ: 37 HS nhập viện (TT). – Mỹ phẩm độc hại tràn lan: Cũng tại quản lý (PT).

– Sẽ có ngày vinh danh cả người không hôi của? (Infonet).

– Cháy lò than ở Quảng Ninh có thể do khí metan (TN).

– Bi hài thưởng tết (DV).

– Lật tẩy những chiêu lừa đảo (TP).

– Dân bịt mũi, than trời vì…lò gạch (LĐ).

– Dân Hàn Quốc khốn khổ vì khói bụi ô nhiễm từ Trung Quốc (GDVN).

– Krokodil – ma túy “ăn thịt người” kinh khủng nhất (PT).

 

– Huế: tàu chìm, bốn ngư dân mất tích (TT).

– Kinh hoàng đồ chơi “bom thối” (MTG). – Nóng bỏng hàng lậu, hàng giả (ĐĐK). – Báo động hàng lậu, hàng độc hại gia tăng (SGGP).

– Cần các tổ chức quốc tế hỗ trợ khắc phục hậu quả bom mìn (VOV).

– Thông xe kỹ thuật Dự án Xây dựng QL3 mới đoạn Hà Nội – Thái Nguyên (LĐ).

– Khai thác khoáng sản như hiện nay dễ gây thảm họa (TP).

QUỐC TẾ

Đối lập Syria sắp biểu quyết về việc có sẽ dự hoà đàm (VOA).  – Ngoại trưởng Mỹ lên án Syria tìm cách thay đổi trọng tâm đàm phán.  – Nga đẩy mạnh cung cấp thiết bị quân sự cho Sysia (NLĐ).  – Nga và Syria thất vọng về kế hoạch tổ chức Hội nghị Geneva 2 (VOV).  – Khát khao hòa bình của học sinh Syria tị nạn ở Thổ Nhĩ Kỳ.  – Mỹ đã “vu oan” cho chính phủ Syria sử dụng vũ khí hóa học? (ĐS&PL).

Mỹ cảnh báo về lệnh trừng phạt mới chống Iran (VOV).

Ðánh bom đẫm máu tại Pa-ki-xtan (ND).

1 90% cử tri Ai Cập chấp thuận bản hiến pháp mới (VOA).

Lạc quan trước cuộc đàm phán thương mại Ấn Độ-Pakistan (VOA).

Xung đột ở Nam Sudan ảnh hưởng mạnh đến kinh tế khu vực (VOA). =>

Chính trị gia người Serbia bị ám sát ở bắc Kosovo (VOA).

Indonesia lên án Úc xâm nhập hải phận (BBC).  – Australia xin lỗi về vụ hải quân xâm phạm lãnh hải Indonesia (VOA).  – Úc xin lỗi Indonesia vì vô tình xâm phạm lãnh hải (TN).

Vụ bê bối quân sự làm rúng động nước Mỹ (Tin tức).

NSA ‘thu thập 200 triệu tin nhắn mỗi ngày’ (BBC).  – TT Obama sắp loan báo quyết định về việc do thám của NSA  (VOA).  – Ông Obama cải tổ chương trình giám sát của NSA (TT).  – Gián điệp Mỹ muốn Edward Snowden phải chết (Bizlive).

Sỹ quan Nhật không đầu hàng vừa qua đời (BBC).

Mập mờ số phận trùm khủng bố Umarov (NLĐ).

Pháp:”Đệ nhất phu nhân” vẫn nằm viện (RFI). – Tổng thống Pháp vào viện thăm Phu nhân (BBC).  – Những phụ nữ trong đời Hollande.  – Tình yêu của người Pháp.

Trung Quôc: Giấc mộng siêu cường quân sự dựa trên công nghệ châu Âu  (RFI).

Đài Loan ra mắt chiến đấu cơ (BBC).

Mỹ dùng hỗn hợp thuốc độc mới để từ hình (VOA).

 

– Syria chấp nhận đáp ứng một số điều kiện của phe đối lập (VOV).

– Canh bạc Syria sao mà khó tụ! (PT). – Nga tăng đáng kể viện trợ quân sự cho phe Assad năm 2013 (GDVN). – Nga có thể đã cung cấp vũ khí cho chính quyền Syria (TTXVN).

– Ai Cập chưa yên sau trưng cầu dân ý, nhiều người tử vong (VOV).

– Quan hệ Israel – phương Tây tiếp tục rạn nứt (VTV).

– Ấn Độ: Súng chống hiếp dâm bị phản đối dữ dội (Infonet).

– Obama cấm cơ quan tình báo giám sát lãnh đạo các nước đồng minh (GDVN).

– Anh dọa Scotland thiệt đơn thiệt kép nếu rời khối liên hiệp (VOV).

– Không bằng mặt, chẳng bằng lòng (TN).

– Malaysia xem xét áp dụng mô hình thủy quân lục chiến Mỹ (TTXVN).

– Mỹ quan ngại tình trạng bất ổn ở Myanmar giáp biên với Bangladesh (GDVN).

 

– LHQ hy vọng sớm chấm dứt xung đột trên thế giới (TTXVN).

– Nga tăng cường mạnh mẽ viện trợ quân sự cho Syria (VOV). – Liên tiếp cấp vũ khí cho Syria, Nga được lợi gì? (ĐV). – Anh bắt giữ nghi can tham gia huấn luyện khủng bố ở Syria (VOV).

– Tổng thư ký LHQ lên án vụ đánh bom ở Afghanistan (TN). – Đánh bom tại Afghanistan, 15 người nước ngoài thiệt mạng (VOV).

– ICC không thụ lý đơn kiện của MB với quân đội Ai Cập (TTXVN). – Đụng độ lại tái phát ở Ai Cập làm 6 người thiệt mạng (TTXVN).

– Mỹ bắt giữ một người định chuyển thông tin về F-35 cho Iran (GDVN).

– Cải tổ NSA – Lời minh oan ‘ngầm’ cho Snowden? (SM).

– Mỹ triển khai tàu sân bay mạnh hơn tăng phản ứng nhanh với đồng minh (GDVN).

– Chuyên gia Nga: Đã đến lúc Nga cần liên minh với Mỹ-Nhật thay vì TQ (GDVN).

– Nổ lớn làm rung chuyển Cộng hòa Dagestan (VOV). – Putin: “Người đồng tính được chào đón ở Sochi nhưng hãy tránh xa trẻ em ra” (MTG).

– Ukraine ban hành một loạt sửa đổi luật gây tranh cãi (TTXVN).

 

* Video: + Nhiều lời kêu gọi xuống đường nhân 40 năm hải chiến Hoàng Sa; + Hải chiến Hoàng Sa ‘nóng’ trên diễn đàn ở Đại học Harvard; Bản tin video tối 16-01-2014; + Bản tin video sáng 17-01-2014; + Bản tin video tối 17-01-2014; + Những con số trong tuần 16-01-2014; + Điều trần về nhân quyền VN tại Quốc hội Hoa Kỳ;

* VTV: + Chào buổi sáng – 17/01/2014;  + Điểm báo – 17/01/2014;  + Cuộc sống thường ngày – 17/01/2014;  + Tài chính tiêu dùng – 17/01/2014;  + Tài chính kinh doanh sáng – 17/01/2014;  + Tài chính kinh doanh trưa – 17/01/2014;  + Tài chính kinh doanh tối – 17/01/2014;  + Tin quốc tế 17h – 17/01/2014;  + Thế giới trong ngày – 17/01/2014;  + Thời sự 12h – 17/01/2014;  + Thời sự 19h – 17/01/2014.

2238. KẾ HOẠCH CẢI CÁCH: TUYÊN NGÔN CỦA CHỦ TỊCH TẬP CẬN BÌNH

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Ba, ngày 14/01/2014

(Tạp chí The Economist)

Chủ tịch Trung Quốc công bố những kế hoạch cải cách ấn tượng nhất trong 2 thập kỷ. Chúng kết hợp sự táo bạo khác thường và một số điềm thận trọng đặc trưng.

 

Kể từ khi Mao Trạch Đông lên nắm quyền vào năm 1949, chưa bao giờ có vị lãnh đạo Trung Quốc nào nhanh chóng công bố một kế hoạch thay đổi trên phạm vi rộng như thế. Ngay cả Đặng Tiều Bình, sau khi lên tiếp quản năm 1978, cũng dần dần mới tiết lộ ý định của mình. Chủ tịch Tập Cận Bình, trong một văn kiện dài 22.000 chữ công bố vào ngày 15/11/2013, đã hứa hẹn những cải cách sâu rộng, từ nới lòng chính sách một con nghiêm khắc của nước này và xóa bỏ các trại cải tạo lao động cho đến bãi bỏ các biện pháp kiểm soát lãi suất. Nhưng hiếm khi nào một nhà lãnh đạo phải đối mặt với một thách thức như vậy đối với các kế hoạch của mình.

Bất chấp đã vượt qua Nhật Bản vào năm 2010 để trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, Trung Quốc vẫn phải vật lộn để tìm cách giải quyết vấn đề lợi ích của thế giới trong các tuyên bố chính sách chính thức của mình. Đảng Cộng sản Trung Quốc (CSTQ) thông báo họ đã thông qua văn kiện trên vào ngày 12/11/2013 sau một cuộc họp kín của Ủy ban Trung ương gồm 370 thành viên. Nhưng như mọi khi, họ đã hy vọng giữ bí mật nội dung của nó trong một tuần trong khi thông báo tóm tắt cho các thành viên của mình. Cuối cùng, họ đã giảm bớt thời gian giữ bí mật xuống còn 3 ngày; dường như là do bị thúc ép bởi sự đồn đoán (thậm chí trên báo chí Trung Quốc) rằng hội nghị đã không tương xứng với lời quảng cáo của nó là một bước ngoặt cho cải cách. Đảng CSTQ thậm chí đã đi một bước khác thường là công bố một bài phát biểu của ông Tập Cận Bình trong đó ông tiết lộ rằng đích thân ông đã lãnh đạo nhóm soạn thảo văn kiện gồm 60 người. Truyền thông nhà nước cho biết ông là nhà lãnh đạo đảng đầu tiên kể từ năm 2000 đảm nhận vai trò đó. Trên thực tế, họ nói rằng văn kiện trên là tuyên ngôn của Tập Cận Bình.

Theo tiêu chuẩn của các văn kiện chính sách vốn thường không gây hứng khởi của Đảng CSTQ, văn kiện lần này rất đáng chú ý. Nó mô tả đầy đủ chi tiết thông cáo ngắn gọn đầu tiên của Đảng CSTQ ngày 12/11/2013 rằng các lực lượng thị trường từ nay trở đi sẽ đóng một vai trò “quyết định” trong việc định hình nền kinh tế (một sự đột phá về quan niệm mà trước đây đã né tránh Đảng CSTQ, bất chấp từ lâu họ đã đi theo chủ nghĩa tư bản). Văn kiện kêu gọi “đẩy nhanh” những động thái để khiến thị trường quyết định lãi suất. Có thể là để mở đầu, văn kiện nói rằng một hệ thống bảo hiểm sẽ được thiết lập để bảo vệ những người gửi tiền: các quan chức lo ngại rằng những ngân hàng nhỏ hơn có thể gặp rắc rối nếu lãi suất đối với các khoản tiền gửi được thả nổi. Các biện pháp kiểm soát lãi suất cho vay đã bị dỡ bỏ vào tháng 7/2013. Có những kỳ vọng rằng chương trình bảo hiểm này sẽ được thiết lập trong vài tháng tới. Văn kiện cũng kêu gọi Trung Quốc xúc tiến và làm cho đồng tiền của mình, nhân dân tệ, có thể hoàn toàn chuyển đổi được, một điều mà nước này đã hứa hẹn thực hiện trong hai thập kỷ Văn kiện đã lặp lại những cam kết trước đó của đảng là để thị trường quyết định giá của các tài nguyên chủ chốt như nước, dầu mỏ, khí tự nhiên, điện và vận tải. Nhưng nó đã sử dụng ngôn ngữ cứng rắn hơn. Văn kiện viết: “Thị trường nên được quyền quyết định giá của bất kỳ thứ gì có thể được quyết định bởi thị trường, và chính phủ không nên có bất kỳ sự can thiệp bất hợp lý nào”. Trong bài phát biểu của mình, ông Tập Cận Bình định nghĩa vai trò của chính phủ bằng những thuật ngữ nghe có vẻ gần gũi với những người chủ trương ôn hòa ở bất kỳ đâu trên thế giới: duy trì sự ổn định kinh tế, cung cấp dịch vụ công, bảo đảm cạnh tranh công bằng, bảo vệ các quy trình thị trường và can thiệp khi thị trường thất bại.

Tuy nhiên, ngôn ngữ để thị trường chèo lái của ủy ban Trung ương đã dao động khi đề cập một trong những vấn đề cải cách gây bất đồng nhất, cụ thể là vai trò của các doanh nghiệp do nhà nước sở hữu (SOE). Văn kiện này đã mang lại hy vọng nào đó cho những nhà cải cách vốn lo ngại trước nội dung khẳng định mang tính sáo mòn nêu trong thông cáo ban đầu rằng các SOE nên cấu thành “bộ phận chính” của nền kinh tế. Văn kiện nói rằng vào năm 2020, các SOE dự kiến sẽ chuyển hơn 30% lợi nhuận của họ dưới dạng cổ tức cho chính phủ (tăng lên từ mức 15% hoặc ít hơn hiện nay). Đúng như yêu cầu của các nhà cải cách bấy lâu nay, một số tài sản của các SOE sẽ được chuyển cho quỹ an sinh xã hội của chính phủ trung ương. Và khu vực tư nhân sẽ được tạo cơ hội lớn hơn để đầu tư vào các SOE và kinh doanh trong những khu vực do các SOE thống trị, gồm cả ngành ngân hàng. Những văn kiện này không đòi hỏi các SOE phải rút khỏi những khu vực phi chiến lược như khách sạn hay bất động sản. Và nó lặp lại ngôn ngữ của thông cáo khi kêu gọi củng cố khả năng “kiểm soát và gây ảnh hưởng” của các doanh nghiệp nhà nước.

Liên quan đến nông thôn

Trong một lĩnh vực cải cách sống còn khác – quyền sở hữu đất nông thôn và nhà ở tại làng quê – kế hoạch này đã gửi đi một tín hiệu rõ ràng. Vào cuối những năm 1990, một thị trường bất động sản sôi động bắt đầu xuất hiện ở các thành phố Trung Quốc, nhưng không phải ở nông thôn, nơi quyền sở hữu bất động sản mơ hồ hơn nhiều. Năm năm trước, Đảng CSTQ nói rằng các thị trường bất động sản thành thị và nông thôn nên được sáp nhập, nhưng tiến trình vẫn chậm chạp. Hiến pháp vẫn quy định tất cả đất đai nông thôn là thuộc sở hữu “tập thể”, một khái niệm được thừa hưởng từ kỷ nguyên Mao Trạch Đông, và luật pháp cấm bán đất đai ở nông thôn cho người không phải dân địa phương hay cấm thế chấp bất động sản ở nông thôn. Tuy nhiên, kế hoạch mới nói rằng nông dân nên được cho phép thế chấp nhà cửa của họ. Một số nơi đã và đang thử nghiệm việc này. Bất chấp đòi hỏi phải thận trọng của văn kiện, những thử nghiệm như vậy có thế mở rộng nhanh hơn (và các luật có thể được thay đổi), vì rằng đảng đã cho phép điều đó.

Truyền thông do nhà nước kiểm soát đã ca ngợi những bước đi này theo một ngôn ngữ đầy cảm xúc có thể đoán trước được. Như thế Trung Quốc vừa nhận được một bản nâng cấp phần mềm, kế hoạch trọn gói của ông Tập Cận Bình được gán cho cái tên là “cải cách 2.0”. Một số bài báo gọi nó là một “cột mốc lịch sử” trên con đường hoàn thành “giấc mộng Trung Hoa”, một thuật ngữ được ông Tập Cận Bình phổ biến và hiện là chủ đề chính trên các bảng tuyên truyền khắp đất nước. Trong bài phát biểu của mình, ông Tập Cận Bình cảnh báo rằng việc thực hiện sẽ không dễ dàng. Nhưng ông đã trích dẫn câu nói của Đặng Tiểu Bình năm 1992 rằng nếu không có cải cách hơn nữa, đất nước sẽ đi đến một “ngõ cụt”. Ông rõ ràng thích được so sánh với Đặng Tiểu Bình, và ông dường như đã tích lũy được quyền lực để đem lại cho mình ảnh hưởng tương tự.

Giống như Đặng Tiểu Bình, và quả thực giống như mọi nhà lãnh đạo Trung Quốc kể từ thời Mao Trạch Đông, ông Tập Cận Bình tỏ ra quyết tâm duy trì sự độc quyền quyền lực của đảng. Như dự kiến, kế hoạch của ông đề cập rất ít đến sự thay đổi chính trị. Nó đề cập đến cải cách tư pháp nhưng lại không đưa ra chi tiết, và cũng đề cập đến sự cần thiết phải tạo nhiều không gian hơn cho “các tổ chức xã hội” – tên Đảng CSTQ gọi các tổ chức phi chính phủ – trong khi kêu gọi củng cố sự “quản lý”của chính phủ đối với các cơ quan đó.

Văn kiện thực sự đưa ra những nhượng bộ trong hai lĩnh vực liên quan đến nhân quyền. Một là cam kết sẽ hủy bỏ các trại “cải tạo thông qua lao động” mà Liên hợp quốc ước tính vào năm 2009 rằng có 190.000 người bị giam giữ ở đó không qua xét xử với những thời hạn lên đến 4 năm. Các trại này thường được dùng để tống giam những người chống đối về chính trị và tôn giáo. Ngay cả truyền thông do nhà nước điều hành cũng đã phát sóng các lời kêu gọi giải tán chúng và các quan chức đã báo hiệu trong nhiều tháng qua rằng sắp có sự thay đổi. Tuy nhiên, kế hoạch này không đề cập đến việc cấm các hình thức giam giữ không qua xét xử khác, điều hiện đang phổ biến.

Sự thay đổi đáng chú ý khác là quyết định nới lỏng chính sách một con bằng cách cho phép các cặp vợ chồng có 2 con miễn là người vợ hoặc người chồng là con một. Trong những năm gần đây, các cặp vợ chồng vốn đều là con một đã được cho phép có 2 con. Các gia đình nông thôn thường có thể có 2 con nếu con đầu của họ là gái. Tuy nhiên, chính sách mới này không thể gây nên một cuộc bùng nổ sinh đẻ. Nhiều cặp vợ chồng ở đô thị nói họ thích chỉ có một con, vì chi phí nhà ở, chăm sóc y tế và giáo dục cao. Văn kiện này không hứa hẹn chấm dứt sự kiểm soát của chính phủ đối với các quyết định sinh sản, hoặc giảm bớt các khoản phạt đôi khi méo mó vì vi phạm các quy định kế hoạch hóa gia đình.

Ông Tập Cận Bình sẽ phải đối mặt với sự phản đối cứng rắn. Văn kiện này đã kêu gọi cải cách nhanh hơn hệ thống đăng ký hộ tịch, tức hộ khẩu, vốn ngăn cản người di cư nông thôn tiếp cận hệ thống phúc lợi ở đô thị và thậm chí đôi khi cả quyền mua một chiếc xe hơi hay một ngôi nhà. Các chính quyền địa phương sẽ do dự trước điều này, trừ khi họ nhận được hỗ trợ tài chính lớn hơn cho các trường học, bệnh viện và các dịch vụ khác. Người dân thành thị trung lưu cũng sẽ e dè về việc chia sẻ các nguồn lực cho giáo dục và chăm sóc y tế cho người ngoài. Các SOE, các viên chức quan liêu ngoan cố và những nhà lý luận của đảng, tất cả sẽ chống lại những cải cách mà dường như đe dọa đến lợi ích của họ. Zhang Li Fan, một nhà phân tích ở Bắc Kinh, cho rằng những cải cách của ông Tập Cận Bình có thể đã có một cơ hội tốt hơn vào thời điểm cách đây một thập kỷ, trước khi các nhóm lợi ích đã sâu rễ bền gốc.

Tuy nhiên, có khả năng quyền lực của ông Tập Cận Bình có thể cho phép ông thúc đẩy thông qua những đề xuất của mình. Ông đã báo hiệu rằng ông đang nắm quyền kiểm soát trực tiếp an ninh nội địa bằng việc thiết lập một “ủy ban an ninh quốc gia” (người tiền nhiệm của ông, Hồ Cẩm Đào, đã nhượng lại vai trò này cho một đồng nghiệp). Ông cũng đang thành lập một “nhóm lãnh đạo nhỏ” để chèo lái các cải cách, mà nhóm này có thể lại nằm dưới sự chỉ đạo trực tiếp của ông. Việc nắm chặt ngành an ninh sẽ là một điều thuận lợi đối với ông: văn kiện nói trên, trong những nội dung kêu gọi đưa ra áp đặt các biện pháp kiểm soát mạng Internet, nói bóng gió về một ban lãnh đạo đang lo ngại sâu sắc về sự bất ổn xã hội và sức mạnh của hoạt động tuyên truyền (chống phá) trực tuyến. Ông Tập Cận Bình sẽ ghen tị với Đặng Tiểu Bình, người đã bắt đầu những cải cách trong một kỷ nguyên ít hỗn loạn hơn./.

2239. PHẢN ỨNG TRƯỚC VIỆC TRUNG QUỐC CẤM TÀU CÁ NƯỚC NGOÀI VÀO BIỂN ĐÔNG

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Năm ngày 16/01/2014

(Đài RFI 9/1)

Qua một hành động bị gọi là “leo thang” trong chiến lược độc chiếm Biển Đông, Trung Quốc vừa loan báo hai quyết định song song: Tăng cường quyền hạn cho lực lượng cảnh sát biển của họ tại khu vực Biển Đông, và bắt buộc tàu đánh cá nước ngoài phải xin phép khi vào hoạt động bên trong vùng biển mà Bắc Kinh nhận là của mình. Quyết định do tỉnh Hải Nam ban hành có hiệu lực từ ngày 1/1/2014, gây quan ngại vì bị đánh giá là một hành vi khiêu khích mới nhằm vào các láng giềng đang bị Trung Quốc tranh chấp chủ quyền tại khu vực Biển Đông.

Theo hãng tin AP, các quy định mới của Trung Quốc yêu cầu tàu thuyên nước ngoài phải xin phép khi đi vào đánh bắt cá hoặc khảo sát ở vùng biển do tỉnh Hải Nam quản lý. Được tỉnh này thông qua cuối tháng 11/2013, các quy định mới chỉ nói chung chung là đơn xin phép phải được gửi đến các “ban ngành có liên quan” của Chính phủ Trung Quốc. Một dấu hiệu cho thấy Trung Quốc có thái độ ngày càng lấn lướt: Luật của họ cho phép tịch thu không chỉ những gì mà ngư dân nước ngoài đánh bắt được, cũng như thiết bị trên tàu, mà còn nâng mức tiền phạt người vi phạm lên thành 500.000 nhân dân tệ (tương đương 83.000 USD), vấn đề là trên nguyên tắc, tỉnh Hải Nam lại là địa phương được Bắc Kinh trao quvền quản lý hầu như toàn bộ vùng Biển Đông mà Trung Quốc cho là thuộc chủ quyền của họ, nằm bên trong tấm bản đồ hình lưỡi bò được chính thức công bố vào năm 2009.

Khu vực biển mà Trung Quốc muốn độc chiếm trải rộng trên 2 triệu km2 của vùng Biển Đông, bao gồm các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và một số nơi khác tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan. Đơn vị hành chính trực tiếp “điều hành” Biển Đông là thành phố Tam Sa mà Bắc Kinh đặt trụ sở ngay trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa, vốn bị Trung Quốc chiếm đoạt từ tay Việt Nam vào năm 1974. Như để phô trương uy lực với các nước láng giềng, 1/1/2014, vào đúng ngày các quy định kể trên có hiệu lực, Chính quyền Tam Sa đã tổ chức một cuộc tập trận chung, huy động 14 chiếc tàu và 190 người thuộc các đơn vị biên phòng và các cơ quan thực thi pháp luật khác nhau. Truyền thông Trung Quốc dẫn lời một quan chức cho biết cuộc tập trận đã xứ lý một số kịch bản nhằm đối phó với tình huống “tàu cá nước ngoài vi phạm” luật lệ của Trung Quốc.

Theo hãng tin AP, các quy định mới trên đây là một động thái mới nhằm áp đặt chủ quyền của Trung Quốc tại toàn bộ các khu vực đang tranh chấp. Quyết định này đã nối tiếp thông báo cuối tháng 11/2013 áp đặt Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên Biển Hoa Đông, bao trùm lên quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp với Nhật Bản. Nếu tại Biển Đông, tàu đánh cá nước ngoài đi vào bên trong đường lưỡi bò phải xin phép Trung Quốc, thì tại khu vực Biển Hoa Đông, máy bay nước ngoài khi bay qua ADIZ đó cũng phải báo trước cho Bắc Kinh. Sự kiện chính quyền tỉnh Hải Nam âm thầm biến khu vực bên trong đường lười bò của Trung Quốc trên Biển Đông thành nơi có thể gọi là “vùng cấm tàu cá nước ngoài” đã bị giới phân tích đánh giá là phi pháp, có nguy cơ làm tình hình Biển Đông thêm căng thẳng. Một số nhà quan sát đã ghi nhận là quy định mới này chủ yếu nhằm vào Việt Nam và Philippines, hai nước ở tuyến đầu trong cuộc tranh chấp chủ quyền mà Trung Quốc yêu sách trên Biển Đông.

Ngày 7/1/2014, trang mạng Washington Freebeacon đã đưa tin rất sớm về quy định mới của Trung Quốc, đây là lần đầu tiên Trung Quốc luật hóa một cách rõ ràng yêu sách chủ quyền của họ trên vùng Biển Đông đang tranh chấp với Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei… Theo trang mạng trên, nhiều nhà phân tích nhận định rằng động thái của Trung Quốc sẽ làm dấy lên những căng thẳng mới trong khu vực. Chuyên gia về Trung Quốc, cựu quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ, John Tkacik cho rằng: “Đây là một diễn biến thực sự có ý nghĩa, nhưng không phải là bất ngờ”.

Theo chuyên gia này, quyết định của tỉnh Hải Nam nằm trong chiến lược từng bước siết chặt quyền kiểm soát của họ trên khu vực Biển Đông, mà bước trước đây chính là việc công khai hóa tấm bản đồ hình lưỡi bò rất mơ hồ về mặt pháp lý. Ông John Tkacik cho rằng biện pháp cấp tỉnh vừa được ban hành có thể là một quả bóng nhằm thăm dò phản ứng của khu vực và quốc tế. Đối với giáo sư Carl Thayer, chuyên gia kỳ cựu về Biển Đông tại Học viện Quốc phòng Australia, quyết định của Chính quyền tỉnh Hải Nam có thể được coi là “một hành động leo thang quan trọng của Trung Quốc trong việc áp đặt quyền tài phán của họ trên các vùng mà họ đòi chủ quyền ở Biển Đông”, có mục tiêu hợp pháp hóa một loạt những vụ chặn bắt, bắn phá, tịch thu tài sản, bắt nộp phạt mà Trung Quốc đã tiến hành từ trước đây đối với ngư dân Việt Nam và Philippines.

Theo Giáo sư Thayer, điểm yếu trong các quy định mới của Trung Quốc chính là tính chất pháp lý. Nếu Trung Quốc thực hiện công việc mà họ gọi là thực thi luật pháp trong vùng hải phận quốc tế ở Biển Đông, thì các hành vi đó sẽ bị đồng hóa với hoạt động cướp biển do một nhà nước tiến hành. Một số chuvên gia đã ghi nhận tính chất bao quát của khu vực nơi Trung Quốc áp dụng các quy định mới. Phải chăng là đối tượng mà Trung Quốc nhắm tới không phải là tất cả các nước, mà chỉ tập trung vào một số quốc gia? Đây chính là ý kiến của ông Lâm Úc Phương, nghị sỹ thuộc Quốc Dân đảng ở Đài Loan. Theo nghị sỹ này, được báo chí Đài Loan dẫn lời vào ngày 8/1/2014, động thái của Trung Quốc nhắm cụ thể vào Việt Nam và Philippines, vốn bắt đầu tăng cường khả năng quân sự của mình trong khu vực những năm gần đây.

Lập luận của vị nghị sỹ Đài Loan phải chăng đã được thực tế chứng minh? Bản tin trên trang Washington Freebeacon ghi nhận hôm 3/1/2014, một chiếc tàu tuần tra Trung Quốc đã tấn công một tàu cá Việt Nam gần quần đảo Hoàng Sa, theo trang mạng này, đây là hành động đầu tiên của lực lượng cảnh sát biển Trung Quốc nhằm áp dụng quy định mới. Trong những ngày tới đây, tình hình Biển Đông chắc chắn sẽ sôi sục trở lại vì khó có thể nghĩ rằng các nước láng giềng của Trung Quốc sẽ tuân lệnh của chính quyền tỉnh Hải Nam.

Sau tuyên bố của Trung Quốc hôm 10/1 phủ nhận các cáo buộc của Mỹ và một số nước láng giềng về quy định mới của Chính quyền Hải Nam đòi hỏi tàu nước ngoài phải xin phép, báo chí Mỹ tiếp tục phản ánh về quy định ngang ngược và không có tính pháp lý này của Bắc Kinh. “Nhật báo phố Wall” số ra ngày 11/1 cho rằng việc Trung Quốc thực thi quy định mới tập trung vào vùng nước gần với Trung Quốc mà Việt Nam cũng tuyên bố chủ quyền rất có khả năng sẽ đưa Bắc Kinh vào giai đoạn đối đầu với Hà Nội.

Theo “Nhật báo phố Wall”, ông Wu Shicun, một đại biểu của cơ quan lập pháp Hải Nam, từng là người đứng đầu văn phòng đối ngoại, và hiện đang là Chủ tịch của Viện Nghiên cứu Quốc gia Trung Quốc về Biển Hoa Nam (Biển Đông) hôm 10/1 nói rằng về nguyên tắc thì quy định này áp dụng với toàn bộ tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông. Tuy nhiên, trên thực tế, việc thực thi chủ yếu sẽ tập trung ở vùng nước gần Hoàng Sa. Ông Wu cho biết Việt Nam đã khuyến khích ngư dân của mình đi vào khu vực này. Việc tăng cường xử phạt là để các ngư dân này không dám quay lại đánh bắt cá. Các tàu đánh cá hoạt động gần Trường Sa sẽ không bị ảnh hưởng bởi quy định này.

“Nhật báo phố Wall” cho rằng Trung Quốc hiện đang thực hiện quyền kiểm soát trên thực tế nhưng không chính thức đối với Hoàng Sa sau khi đánh bật Việt Nam trong một trận chiến hải quân năm 1974, và kể từ đó đã xây dựng một chính quyền cũng như sự hiện diện quân sự đáng kể tại đây. Việt Nam bấy lâu vẫn không từ bỏ tuyên bố chủ quyền của mình. Trả lời báo chí, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam lặp lại rằng Việt Nam có chủ quyền không tranh cãi với Hoàng Sa và Trường Sa, một quần đảo khác mà hiện Trung Quốc, Philippines và một số nước khác cũng tuyên bố chủ quyền một phần hoặc toàn bộ.

Tờ “Thời báo New York”, vốn đang đối mặt với những khó khăn trong việc xin cấp thị thực cho phóng viên tại Bắc Kinh, ngày 10/1 cũng đã đưa tin trên báo mạng của mình cho rằng quy định mới của tỉnh ven biển Trung Quốc về đánh bắt cá gây quan ngại cho Mỹ. Báo này nhận định quy định mới về đánh bắt cá một lần nữa khiến sự quan tâm của quốc tế tập trung vào vấn đề tranh chấp lãnh thổ phức tạp và đặt ra câu hỏi về loại hình cường quốc mà Trung Quốc sẽ trở thành là gì. Báo này cũng cho rằng Mỹ bấy lâu đã liên tục thúc giục các bên có tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông nhất trí về bộ quy tắc ứng xử để giảm nguy cơ đối đầu, nhưng kể cả khi đạt được bộ quy tắc này thì nó cũng không thể giải quyết được vấn đề tuyên bố chủ quyền.

Cũng theo “Thời báo New York”, Trung Quốc cho tới nay vẫn chưa đưa ra bất kỳ một cơ sở pháp lý nào cho đường 9 đoạn của mình trên Biển Đông theo luật quốc tế. Vùng nước mà Trung Quốc và cả Việt Nam tuyên bố chủ quyền đều vượt ra rất xa so với bờ biển của mình và vươn tới sát các quốc gia khác. Chuyên gia phân tích Yanmey Xie thuộc Nhóm Khủng hoảng Quốc tế (ICG) cho rằng một quốc gia ven biển đòi hỏi tàu cá nước ngoài phải xin phép khi đánh bắt tại vùng nước thuộc chủ quyền tài phán là hợp lý, nhưng vùng nước nào nằm trong quyền tài phán của Trung Quốc vẫn là vấn đề tranh cãi. Bà Yanmei Xie cho rằng quyết định “không bình thưòng” này của Hải Nam cộ thể có nhiều lý do, trong đó có việc tăng cường các thực lực thực thi luật biển, hoặc họ tin rằng quyền ủy thác của họ đã được mở rộng từ khi chính phủ trung ương đặt ra mục tiêu trở thành cường quốc biển.

Còn “Thời báo Los Angeles” ngày 10/1 đăng bài phân tích của tác giả Gary Schmitt, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu An ninh Marilyn Ware tại Viện “American Enterprise” đặt ra câu hỏi tại sao Trung Quốc bất ngờ hành xử hiếu chiến thời gian gần đây? Ông Gary Schmitt cho rằng một câu trả lời mà các nhà Hán học đưa ra là bộ máy quan liêu: quân sự buộc tôi phải làm vậy. Lập luận ở đây là các nhà lãnh đạo dân sự Trung Quốc, những người muốn tìm cách tăng cường sự ủng hộ của các phe cánh cạnh tranh trong nội bộ Đảng Cộng sản, sẽ vì thế cung cấp cho lực lượng quân sự nhiều nguồn lực hơn. Một lý do khác lý giải cho cách hành xử của Trung Quốc gắn liền với sự suy yếu của Mỹ. Việc nhiều quan chức Mỹ đề cập tới G-2 và tuyên bố của ông Obama rằng quan hệ Mỹ-Trung sẽ định hình thế kỷ 21 khiến Bắc Kinh tin rằng sự trỗi dậy tới đỉnh cao của mình sẽ diễn ra nhanh hơn dự đoán bởi sự đi xuống của Mỹ.

Tuy nhiên, sự yếu đi của Mỹ không phải là toàn bộ câu chuyện, dù nó có là một phần quan trọng, vấn đề rõ ràng ở đây là những tham vọng của Trung Quốc. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc muốn quốc gia mình trở thành cường quốc lớn. Họ muốn Trung Quốc, giống như quá khứ uy quyền của mình, phải có một tiếng nói thống trị trong khu vực. Từ quan điểm của Trung Quốc, Mỹ là quốc gia xâm phạm quyền lợi tại khu vực, và là chướng ngại vật lớn nhất ngăn cản Trung Quốc đạt được mục tiêu thống trị khu vực của mình. Khi Đặng Tiêu Bình nói rằng Trung Quốc cần “giấu mình”, thì rốt cùng, Trung Quốc cũng chỉ “giấu mình” cho tới khi có thời cơ an toàn để thực thi sức mạnh của mình một cách công khai. Chắc chắn nhiều người sẽ đặt ra câu hỏi liệu Trung Quốc đã tới thời điểm đó chưa. Dù câu trả lời có là “chưa” thì đó cũng là vấn đề của những tham vọng lớn mà Trung Quốc sẽ khó có thể kiềm chế. Ông Gary Schmitt cho rằng hành xử với Trung Quốc trong thời gian tới sẽ không đễ dàng hơn chút nào, thậm chí sẽ còn khó khăn hơn nhiều.

***

Liên quan tới việc Trung Quốc ra quy định đòi hỏi các tàu đánh cá nước ngoài hoạt động tại Biển Đông phải được sự chấp thuận của Bắc Kinh, Nhật báo phố Wall (Mỹ) cho rằng Trung Quốc đang muổn đẩy mạnh cơ sở pháp lý cho các lực lượng an ninh hàng hải của mình hoạt động tại Biển Đông, đe dọa làm phức tạp thêm các mối quan hệ vốn đã căng thẳng với các nước láng giềng phía Nam. Còn tạp chí “American Interest” (Mỹ) nhận định hành động của Trung Quốc khiến cuộc chạy đua vũ trang hải quân tại khu vực không có hồi kết và làm gia tăng nguy cơ đối đầu.

Dưới tiêu đề “Bắc Kinh đẩy mạnh khẳng định chủ quyền tại Biển Đông”, Nhật báo phố Wall ngày 9/1 cho rằng quy định mới này là bước đi mới nhất của Trung Quốc nhằm khẳng định chủ quyền đối với các vùng lãnh thổ đang tranh chấp. Hồi tháng 11/2013, Trung Quốc đã công bố Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) tại Biển Hoa Đông, làm trầm trọng thêm tranh chấp chuỗi đảo nhỏ với Nhật Bản. Tại Biển Đông, Trung Quốc đã đánh bật Philippines khỏi một bãi cạn đang trong tình trạng tranh chấp và các tàu hải giám Trung Quốc đã liên tục tấn công tàu đánh cá Việt Nam và quấy rối các tàu thương mại nước ngoài.

Giáo sư Carlyle Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Australia nhận định: “Quy định mới này mang lại cơ sở pháp lý cho những gì mà các nhà chức trách đã và đang làm nhiều năm qua”. Giới học giả và các nhà ngoại giao cho rằng quy định mới này nhiều khả năng sẽ không mang lại thay đổi ngay lập tức đối với nhiều ngư dân, đặc biệt là những ngư dân đánh bắt tại vùng ngoài khơi xa nhất trong tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc. Trước mắt, việc thực thi có thể sẽ chỉ giới hạn ở xung quanh quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp, gần với Hải Nam hơn, nơi có sự hiện diện đáng kể của các lực lượng trên biển Trung Quốc.

Quy định mới không đề cập rõ phạm vi mà Trung Quốc đòi hỏi các tàu cá nước ngoài xin phép, tuy nhiên tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc bao trùm gần như toàn bộ Biển Đông, khi được đề nghị bình luận về quy định mới này, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã không trả lời. Bộ Ngoại giao Philippines thì đề cập tới tuyên bố đưa ra trước đó ngày 8/1, theo đó người phát ngôn Raul Hernandez cho biết các nhà ngoại giao đang tìm kiếm thêm thông tin về quy định mới của Trung Quốc. Tại cuộc họp báo ngày 9/1, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc không trả lời trực tiếp về câu hỏi quy định mới sẽ được thực thi như thế nào mà chỉ nói rằng “mục đích là nhằm tăng cường hiệu quả, sự phát triển và sử dụng hợp lý các nguồn tài nguyên ngư nghiệp để bảo vệ các ngư dân”.

Biển Đông là nơi có nhiều tuyến đường hàng hải thiết yếu, và có thể có trữ lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên đáng kể. Mỹ, đồng minh lâu đời của Philippines, nói rằng nước này không đứng về bên nào trong tranh chấp lãnh thổ, nhưng Ngoại trưởng John Kerry trong chuyến thăm Việt Nam tháng 12/2013 tuyên bố Mỹ phản đối các chiến thuật hiếu chiến và cưỡng bức nhằm thúc đẩy tuyên bố chủ quyền. Philippines và Việt Nam đã công khai đấu khẩu với Trung Quốc trong những năm gần đây khi Bắc Kinh hành động tích cực hơn nhằm thiết lập quyền kiểm soát tại các khu vực tranh chấp.

Trong bài báo tựa đề “Trung Quốc quyết tâm trấn áp tàu cá nước ngoài tại Biển Đông”, tạp chí “American Interest” ngày 8/1 nhận định Trung Quốc đang từng bước tăng cường sự kiểm soát của mình tại các vùng nước tranh chấp trên Biển Đông. Các nhà chức tránh Việt Nam và Philippines vẫn đang ngẫm nghĩ về quy định mới của Bắc Kinh, vốn được coi là động thái hiếu chiến và không được chào đón mới nhất trong chiến dịch gia tăng tuyên bố chủ quyền đối với vùng lãnh thổ trên biển đang trong tình trạng tranh chấp. Trên toàn khu vực, một sự phản ứng đối với chiến dịch này đã trở nên rõ ràng hơn, đó là gia tăng các trang thiết bị hải quân mạnh hơn, tốt hơn, lớn hơn và mới hơn.

Các quốc gia từ Ấn Độ ở phía Tây cho tới Philippines ở phía Đông đang mua và đóng tàu chiến, tàu ngầm, máy bay với tốc độ điên cuồng trong cuộc chạy đua gia tăng sức mạnh và niềm tự hào dân tộc để bảo vệ vùng lãnh thổ trên biển trước những kẻ xâm lược. Sự gia tăng các hạm đội tàu ngầm tại châu Á-Thái Bình Dương là đặc biệt đáng chú ý. Singapore vừa mua hai tàu ngầm tân tiến nhất của Đức. Việt Nam nhận tàu ngầm đầu tiên trong đơn hàng 6 chiếc từ Nga, và chiếc cuối cùng sẽ được chuyển giao vào cuối năm 2016. Myanmar dự định sẽ thiết lập một lực lượng tàu ngầm vào năm 2015. Thái Lan cũng đã có kế hoạch mua tàu ngầm trong đề xuất phát triển quân đội 10 năm sắp được công bố. Indonesia và Malaysia đã có các hạm đội tàu ngầm và dự kiến sẽ tiếp tục tăng cường. Tới nay, chỉ có Philippines là chưa mua tàu ngầm nào.

Tạp chí “American Interest” kết luận rằng với việc Trung Quốc sẽ tiếp tục đe dọa các tàu cá nước ngoài trên Biển Đông mà Trung Quốc coi là sân nhà, sẽ không có dấu hiệu kết thúc nào cho cuộc chạy đua vũ trang hải quân đang lan tỏa khắp khu vực, và nguy cơ đối đầu sẽ leo thang.

***

Theo tờ “Văn Hối” (Hong Kong ) s ra ngày 13/1, tiếp theo Mỹ, Nhật Bản cũng tham gia vào những nước chỉ trích các quy định đánh bất cá mới đây của Trung Quốc ở Biển Đông. Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Itsunori Onodera ngày 12/1 khi tham gia giám sát cuộc tập trận của Lực lượng phòng vệ nước này đã phát biểu việc Trung Quốc yêu cầu các tàu cá nước ngoài khi đi vào biển Đông phải được sự cho phép của nước này là “uy hiếp trật tự quốc tế” và cho rằng: “quan điểm này không chỉ là của riêng cá nhân tôi mà là cách nhìn nhận của cả cộng đồng quốc tế”. Trong khi đó, đối với những tranh chấp ở Biển Đông, Philippines – nước vốn có tranh chấp quyết liệt với Trung Quốc về vấn đề này – không thừa nhận những quy định của phía Trung Quốc, đồng thời khuyến khích các ngư dân của nước này tiếp tục đến đánh bắt cá tại Biển Đông và nói rằng: “khi cần thiết sẽ ra tay bảo vệ”.

Theo “Mạng Nhân dân”, Viện trưởng Viện nghiên cứu Nam Dương thuộc Đại học Hạ Môn, ông Trang Quốc Thủ, ngày 12/1 cho rằng trong dư luận quốc tế đối với những quy định của Trung Quốc ở Biển Đông lần này, sự chỉ trích của Mỹ có phần gay gắt hơn mọi lần, trong khi Nhật Bản; vốn thường theo sau Mỹ bàn tán này nọ về vấn đề Biển Đông, thì nghiêng về việc khuấy động những tranh chấp quần đảo Điếu Ngư/Senkaku giữa Trung Quốc và Nhật Bản, tiến thêm một nước cờ trong việc thực hiện ý đồ “thuyết về mối đe dọa từ Trung Quốc”.

Theo hãng Thông tấn Jiji của Nhật Bản, ngày 12/1 Lữ đoàn dù số 1 của Lực lượng phòng vệ mặt đất Nhật Bản (GSDF) đã triển khai cuộc tập trận giả định giành lại đảo tại bãi tập Narashino, tỉnh Chiba, miền Đông nước này. “Diễn tập giành lại đảo” là cuộc tập trận đầu tiên trong năm nay có sự phối họp của 3 lực lượng hải, lục, không quân của Nhật Bản. Bộ trưởng Quốc phòng nước này, ông Itsunori Onodera đã tham gia giám sát cuộc tập trận và cho biết trong bối cảnh Trung Quốc “nhiều lần xâm phạm lãnh hải Nhật Bản” cũng như việc đảm bảo môi trường an ninh của Nhật Bản hiện nay hết sức cấp bách, Nhật Bản cần phải “giữ vững lãnh thổ, lãnh hải”. Trả lời câu hỏi của phóng viên, ông Itsunori Onodera đã công khai chỉ trích những quy định mới của Trung Quốc ở biển Đông, cho rằng: “Việc Trung Quốc đơn phương áp đặt những hạn chế nhất định đối với các tàu cá nước ngoài không phải là điều được quốc tế chấp nhận, và điều này có thể sẽ uy hiếp trật tự thế giới”.

Trước đó, theo quy định của chính quyền tỉnh Hải Nam, Trung Quốc, có hiệu lực từ ngày 1/1/2014, tàu thuyền nước ngoài phải xin phép mới được tiến hành đánh bắt hải sản, khảo sát trên phạm vi 2/3 diện tích Biển Đông. Nếu vi phạm quy định, các tàu thuyền có thể bị xua đuổi, tịch thu tài sản và phải nộp phát hành chính với số tiền lên đến 500 nghìn nhân dân tệ…

Liên quan đến vấn đề trên, ngày 11/1, trả lời phỏng vấn của giới truyền thông, Phó Phát ngôn Phủ Tổng thống Philippines, bà Abigail Valte cho biết ngư dân Philippines khi đánh bắt cá tại “Vùng đặc quyền kinh tế của Philippines và vùng biển quốc tế” ở Biển Đông không cần phải xin phép Trung Quốc, “theo luật pháp quốc tế, không ai có thể tự coi vùng biển quốc tế thuộc chủ quyền của nước mình”. Báo Inquirer của Philippines ngày 12/1 cho biết một tổ chức ngư dân thuộc phe “cánh tả” của nước này đã viết thư cho Đại sứ Trung Quốc sắp mãn nhiệm tại Philippines ông Mã Khắc Khanh, yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ quy định cấm đánh bắt mới tại Biển Đông, đồng thời đề nghị: “Khi giải quyết các xung đột ở vùng biển phía Tây Philippines (tức Biển Đông), Chính phủ Trung Quốc cần hết sức thận trọng. Bắc Kinh nên tìm kiếm đối thoại song phương hoặc giữa các quốc gia có liên quan đến tranh chấp ở biển Đông hơn là chỉ bận rộn với việc khẳng định chủ quyền”. Bức thư đã kêu gọi tất cả các nước có liên quan đến tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông nên đoàn kết lại, “làm thất bại sự can thiệp của Mỹ – xét từ tầm nhìn quốc tế, Mỹ chính là uy hiếp lớn nhất đối với hòa bình thế giới”,

Ngoài Philippines và Việt Nam, các nước Đông Nam Á khác chưa đưa ra nhiều bình luận về những quy định mới của Trung Quốc ở biển Đông. “Nhật báo Campuchia” ngày 11/1 cho biết Campuchia phản đối việc Chủ tịch Đảng cứu nguy dân tộc nước này, ông Sam Rainsy cùng ngày (11/1) cho rằng trong tranh chấp ở Biển Đông, đảng của ông ta cùng sát cánh với Trung Quốc. Ông này còn chỉ trích Việt Nam đang mưu đồ chiếm đoạt vùng biển của Trung Quốc. Tại tỉnh Siem Reap, ông Sam Rainsy đã nói với khoảng 1000 người ủng hộ đảng này rằng: “Chúng tôi ủng hộ Trung Quốc chống lại Việt Nam trong vấn đề Biển Đông. Những hòn đảo này thuộc về Trung Quốc, nhưng người Việt Nam đang mưu đồ chiếm giữ chúng”, Người phát ngôn của Chính phủ Campuchia, ông Phay Siphan, cho biết Campuchia có thể ủng hộ những việc ông ta muốn ủng hộ, nhưng trong vấn đề tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, Campuchia giữ nguyên lập trường trung lập. Bài báo phân tích cho rằng chính phủ của ông Hun Sen thực tế nghiêng về phía Trung Quốc. Tại Hội nghị Ngoại trưởng các nước ASEAN diễn ra vào tháng 7/2012, nước chủ nhà Campuchia đã ngăn cản Philippines đưa vấn đề tranh chấp đảo Hoàng Nham/Scarborough vào thông báo chung của hội nghị.

Theo ông Trang Quốc Thủ, tháng 11 năm ngoái tỉnh Hải Nam đã nghiên cứu thông qua “các biện pháp tỉnh Hải Nam thực hiện Luật Ngư nghiệp của nước Cộng hòa Nhân hân Trung Hoa” và có hiệu lực thực thi kể từ ngày 1/1 năm nay. Luật Ngư nghiệp là bộ luật mà Trung Quốc đã sớm ban bố thực hiện và cách làm trên là có lý lẽ, lập luận. Tuy nhiên, lần này truyền thông quốc tế như “ong vỡ tổ”, đã phóng đại một bộ quy định mà chính quyền địa phương Trung Quốc thông qua, hàm ý chính trị rất sâu xa. Nước Mỹ ở phía Tây bán cầu cũng chạy đến Biển Đông “khoa chân múa tay” với Trung Quốc, lên tiếng lo ngại về an ninh hàng hải ở vùng biển quốc tế, trong khi Trung Quốc đã bao giờ tạo ra trở ngại đối với giao thông hàng hải ở một vùng biển quốc tế đâu? Ngược lại, hoạt động quân sự củạ Mỹ ở Biển Đông đã kéo dài hơn mấy chục năm song chưa từng đưa ra lý giải hợp lý về vấn đề này./.

2240. Quyền kế thừa của nhà nước và chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa

Thanh Niên

Thái Văn Cầu – Chuyên gia khoa học không gian, hiện sống tại Mỹ

16/01/2014 16:35

H2(TNO) Vào ngày 19.1.1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, khiến 74 chiến sĩ Quân đội Việt Nam Cộng hòa (VNCH) hy sinh trong nỗ lực bảo vệ chủ quyền của Việt Nam.[1]

Trong 40 năm qua, có nhiều nghiên cứu, bài phỏng vấn, bài viết về trận đánh ở Hoàng Sa nói riêng và về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam nói chung, nhìn từ các góc độ khác nhau.[2]

Mục đích của bài viết này nhằm xét đến quyền kế thừa lãnh thổ, trên đất liền và trên sông, biển, của nhà nước, theo luật pháp quốc tế, ứng dụng vào chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa và những tình huống khác nhau để có hành động thiết thực, bảo vệ hữu hiệu quyền lợi Tổ quốc.

Vào đầu thập niên 1990, thế giới chứng kiến sự thay đổi địa chính trị lớn lao ở châu Âu, ảnh hưởng đến ranh giới lãnh thổ của nhiều nước trong khu vực như Đức, Liên Xô, Nam Tư, Tiệp Khắc…

Cùng với tranh chấp lãnh thổ thường xuyên xảy ra, sự thay đổi địa chính trị này góp phần gia tăng hiểu biết về quyền kế thừa lãnh thổ, thông qua quyết định của Tòa án Quốc tế.

Quyền kế thừa lãnh thổ của nhà nước chia làm các trường hợp khác nhau:

1. Quyền kế thừa từng phần:

– Một phần lãnh thổ của nhà nước A trở thành lãnh thổ của nhà nước đang hiện hữu B như trường hợp tiểu bang Alaska của Mỹ.

– Một phần lãnh thổ của nhà nước A trở thành nhà nước mới B như trường hợp Liên Xô, Nam Tư, Tiệp Khắc.

2. Quyền kế thừa toàn bộ:

– Toàn bộ lãnh thổ của nhà nước A sáp nhập vào nhà nước đang hiện hữu B như trường hợp Đức.

– Toàn bộ lãnh thổ của nhà nước A sáp nhập vào nhà nước mới B như trường hợp Việt Nam, Yemen.

Nhà nước A hay B bao gồm một hay nhiều nhà nước riêng biệt.

Ghi nhận một số trường hợp về nhà nước kế thừa:

1. Trường hợp Cộng hòa Liên bang Nam Tư (Serbia-Montenegro) (gọi tắt là Nam Tư) – sự kiện Liên Hiệp Quốc, trong một thời gian, không thu nhận nước này làm thành viên, khiến quyết định của Tòa án Quốc tế không đi sát với nguyên tắc thông thường, theo đó Nam Tư là nhà nước kế thừa, được quốc tế công nhận.[3]

2. Trường hợp Cộng hòa Liên bang Đức – khi Cộng hòa Dân chủ Đức ngưng hiện hữu năm 1990 và sáp nhập vào Cộng hòa Liên bang Đức, Tòa án Quốc tế được xem là đã sử dụng nguyên tắc “kế thừa tự nhiên” đối với Đức trong lãnh vực nhân đạo hay khi ứng dụng Công ước Diệt chủng. Cả hai nhà nước là thành viên Liên Hiệp Quốc từ năm 1973.[4]

3. Trong giải quyết tranh chấp Hungary-Slovakia về đập Gabcicovo-Nagymaros, Tòa án Quốc tế sử dụng nguyên tắc kế thừa tự nhiên trên cơ sở Điều 12, Công ước Vienna năm 1978. Slovakia là nhà nước kế thừa, được quốc tế công nhận, của Tiệp Khắc, và bị ràng buộc bởi Hiệp ước năm 1977 giữa hai nước. Tiệp Khắc, Hungary và Slovakia là thành viên của Liên Hiệp Quốc lần lượt từ năm 1945, 1955 và 1993.[5]

Qua một nghiên cứu trước đây, người viết chứng minh hai sự kiện:

1. Trong giai đoạn 1954-1976, có hai nhà nước riêng biệt, cùng hiện hữu trên đất nước Việt Nam, ngăn cách bởi vĩ tuyến 17.

2. Cộng đồng thế giới nói chung, Trung Quốc, Liên Xô, và Mỹ nói riêng, công nhận thực tế này.[6]

Trước hành động dùng vũ lực của Trung Quốc ở Hoàng Sa đầu năm 1974, vi phạm nghiêm trọng Điều 2, Khoản 4, Hiến chương Liên Hiệp Quốc, hai chính thể ở phía Nam vĩ tuyến 17, Việt Nam Cộng hòa và Cộng hòa Miền Nam Việt Nam lên tiếng phản đối trước quốc tế.

Khi đất nước thống nhất, Cộng hòa Miền Nam Việt Nam tiếp tục hành xử chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa, kế thừa từ Nhà nước VNCH.[7]

Cộng hòa Miền Nam Việt Nam và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa nộp đơn gia nhập Liên Hiệp Quốc tháng 8 năm 1975. Mặc dù ở Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, có 123 nước ủng hộ, không có nước chống đơn gia nhập của Việt Nam, Mỹ dùng quyền phủ quyết trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc để ngăn chặn.

Cộng hòa Miền Nam Việt Nam và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chính thức sáp nhập thành Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ở khóa họp đầu tiên của Quốc hội giữa năm 1976.

CHXHCN Việt Nam gia nhập Liên Hiệp Quốc tháng 9 năm 1977.

CHXHCN Việt Nam ra Tuyên bố, khẳng định lãnh hải, bao gồm quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, lần lượt vào năm 1977 và 1982.[8]

Quyết định của Tòa án Quốc tế về quyền kế thừa của nhà nước và phương cách hành xử chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam trong giai đoạn chuyển tiếp, hình thành nhà nước mới, cho thấy Nhà nước CHXHCN Việt Nam tuân thủ luật pháp quốc tế trong việc thụ hưởng quyền thừa kế chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa từ các nhà nước, được quốc tế công nhận, trước đấy.

Hai quyết định sau của Tòa án Quốc về tranh chấp lãnh thổ cho thấy tình huống có thể xảy ra cho chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam.

1. Trong giải quyết tranh chấp Honduras-Nicaragua về bốn đảo nhỏ trong Biển Caribe, ngoài sự kiện không có nước thứ ba công nhận một cách liên tục và nhất quán chủ quyền các đảo này thuộc Honduras hay Nicaragua, Tòa án Quốc tế cho rằng sự liên tục lên tiếng khẳng định chủ quyền của Nicaragua là không đầy đủ so với phương cách hành xử chủ quyền của Honduras. Do đó, Tòa án Quốc tế trao chủ quyền bốn đảo nhỏ cho Honduras.[9]

2. Trong giải quyết tranh chấp Malaysia-Singapore về đảo Pedra Branca, Tòa án Quốc tế nhận định Malaysia, không phải Singapore, là nước có chủ quyền ban đầu, nhưng phương cách hành xử chủ quyền của Singapore ở thời điểm sau khiến Tòa án Quốc tế trao chủ quyền đảo Pedra Branca cho Singapore. Quyết định này phản ánh nguyên tắc “quieta non movere” hay “không làm xáo trộn sự ổn định” mà Tòa án Quốc tế vẫn sử dụng.[10]

Khi nói về quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, lãnh đạo Nhà nước, trong vài năm qua, có những tuyên bố sau:

“Năm 1956, Trung Quốc đưa quân chiếm đóng các đảo phía đông của quần đảo Hoàng Sa. Đến năm 1974, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý hiện tại của chính quyền Sài Gòn, tức chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Chính quyền Sài Gòn đã lên tiếng phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hiệp Quốc can thiệp. Chính phủ cách mạng lâm thời miền Nam Việt Nam lúc đó cũng đã ra tuyên bố phản đối hành vi chiếm đóng này.”(Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, 2011)[11]

hay:

“Không nên nói rằng các vị lãnh đạo Việt Nam chỉ bảo vệ chủ quyền bằng nói miệng. Nói vậy cực đoan quá… Chủ trương của ta là mọi tranh chấp phải được giải quyết bằng biện pháp hòa bình, dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế. Có thể nước lớn phớt lờ luật pháp quốc tế vì họ mạnh. Nhưng chúng ta không bao giờ và không được từ bỏ công cụ là luật pháp quốc tế.”(Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, 2013)[12]

Các tuyên bố như trên phản ánh đúng đắn sự thật lịch sử, phản ánh quyết tâm của lãnh đạo trong nỗ lực bảo vệ quyền lợi đất nước.

So với Trung Quốc hay so với một nước nào khác trong tranh chấp trên biển Đông, Việt Nam có chứng cứ lịch sử và cơ sở pháp lý về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa mạnh mẽ, rõ ràng, vững chắc.

Đây là thuận lợi có giá trị vô cùng to lớn mà tiền nhân đã để lại cho thế hệ ngày nay.

Tuy nhiên, các quyết định của Tòa án Quốc tế trong giải quyết tranh chấp cho thấy thuận lợi về chủ quyền lãnh thổ của một nước không ở lâu dài với nước đấy.

Bên cạnh ngụy tạo chứng cứ lịch sử về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa để đánh lừa dư luận trong và ngoài nước, Trung Quốc nghiên cứu kỹ lưỡng quyết định của Tòa án Quốc tế, nhận thức rõ điểm yếu trong đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc và tích cực tìm cách khắc phục.[13]

Trung Quốc thừa hiểu kéo dài thời gian giải quyết tranh chấp Hoàng Sa-Trường Sa trong khi tiếp tục “hành xử” chủ quyền có yếu tố quyết định, hoàn toàn thuận lợi cho Trung Quốc ở Tòa án Quốc tế, như đã dẫn chứng trong tranh chấp giữa Honduras-Nicaragua hay giữa Malaysia-Singapore.[14]

Nói một cách khác, Việt Nam đang đối diện với thuận lợi về mặt lịch sử và pháp lý cho chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa ngày càng giảm thiểu, thu nhỏ; cán cân thăng bằng trong thuận lợi sẽ chuyển hướng, hậu quả của một chiến lược kiên trì, tinh vi và xảo quyệt của Trung Quốc, nhằm chiếm giữ vĩnh viễn Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam.

Việt Nam vừa nhận chiếc tàu ngầm tối tân đầu tiên từ Nga. Trong khi hiện đại hóa quân đội là bước không thể thiếu để gia tăng phòng vệ, là nước yêu chuộng hòa bình, Việt Nam nên nghiêm túc sử dụng công cụ luật pháp quốc tế để giải quyết tranh chấp Hoàng Sa-Trường Sa trong thời gian tới.

Chọn lựa dứt khoát, mạnh dạn của Việt Nam, biến quyết tâm hiện có về Hoàng Sa-Trường Sa thành hành động cụ thể là nghĩa vụ, là trách nhiệm phải hoàn thành của mỗi và mọi người Việt Nam trước lịch sử, trước gương hy sinh của các thế hệ đã qua, trước sự mong đợi của các thế hệ sắp đến, trong quá trình dựng nước và giữ nước.

Chú thích:

Ảnh: Đảo Hoàng Sa thuộc cụm Lưỡi Liềm trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam – Ảnh: Google Earth

1. Vào ngày 14 tháng 3 năm 1988, Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm một phần Trường Sa, khiến 64 chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam hy sinh.

Xem thêm: “Gặp nhân chứng trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974“, Thạch Sơn-Thành Luân, 2011

Lời thề trước 64 liệt sĩ hi sinh tại Trường Sa”, Tiến Thành, 2012

Ngày 14.3.1988, hai lăm năm nhìn lại“, Việt Long, 2013

2. Tài liệu điển hình về trận đánh ở Hoàng Sa:

“Tài liệu Hải chiến Hoàng Sa”, Vũ Hữu San & Trần Đỗ Cẩm, 2004

“Can trường trong chiến bại”, Hồ Văn Kỳ Thoại, 2007

“Trận Hải chiến Hoàng Sa 19-1-1974”, Hà Văn Ngạc & Hà Mạnh Chí, 2009

“Hải chiến Hoàng Sa 19-1-1974”, Ủy ban Nghiên cứu trận Hải chiến Hoàng Sa, 2010

Phát hiện TQ chiếm Hoàng Sa, VNCH chuẩn bị chiến đấu đòi lại chủ quyền”, Trần Công Trục, 2013

Tài liệu điển hình về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa:

“La souverainete sur les archipels Paracels et Spratleys”, Monique Chemillier-Gendreau, 1996

Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa“, Từ Đặng Minh Thu, 2007

Giải pháp cho vấn đề Biển Đông“, Tạ Văn Tài, 2010

Vietnam’s Position on the Sovereignty over the Paracels & the Spratlys: Its Maritime Claim”, Nguyễn Hồng Thao, 2012

“Dấu ấn Việt Nam trên Biển Đông”, Trần Công Trục (chủ biên), 2011

“Lẽ phải: Luật Quốc tế và Chủ quyền trên hai Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”, Nguyễn Việt Long, 2012

“Hoàng Sa-Trường Sa: Luận cứ & Sự kiện”, Đinh Kim Phúc, 2012

3. “Application of the Convention on the Prevention and Punishment of the Crime of Genocide (Bosnia and Herzegovina v. Serbia and Montenegro)”, Toà án Quốc tế, 1996

4. “Colonial Genocide and Reparations Claims in the 21st Century: The Socio-Legal Context of Claims under International Law by the Herero against Germany for Genocide in Namibia, 1904-1908”, Jeremy Sarkin, 2008, pp. 162-168

5. “Gabčíkovo-Nagymaros Project (Hungary/Slovakia)”, Toà án Quốc tế, 1997

Vienna Convention on Succession of States in respect of Treaties“, 1978

The Problem of State Succession and the Identity of States under International Law“, Matthew C.R. Craven, 1998

6. “Hai Nhà nước Việt Nam và Chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa“, Thái Văn Cầu, 2013

7. “La souveraineté du Viet Nam sur les archipels Hoang Sa et Truong Sa”, Bộ Ngoại giao nước CHXHCNVN, 1979, pp. 54-55

“The Hoang Sa and Truong Sa Archipelagoes: Vietnamese Territories”, Bộ Ngoại giao nước CHXHCNVN, 1981, pp. 17-18

Hiến chương Liên Hiệp Quốc: Chương I – Chương IX

8. “Giai đoạn 1976-1985: Đất nước thống nhất, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN

Tuyên bố của Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về lãnh hải, vùng tiếp giáp, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam“, 1977

“Tuyên bố của Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam về đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải Việt Nam”, 1982

“The Socialist Republic of Vietnam and the Law of the Sea: An Analysis of Vietnamese Behavior within the Emerging International Oceans Regime”, Epsey Cooke Farrell, 1998, pp. 300-302

9. “Territorial and Maritime Dispute between Nicaragua and Honduras in the Caribbean Sea (Nicaragua v. Honduras)”, Toà án Quốc tế, 2007

The ICJ Awards Sovereignty over Four Caribbean Sea Islands to Honduras and Fixes a Single Maritime Boundary between Nicaragua and Honduras“, Pieter Bekker & Ana Stanic, 2007

10. “Sovereignty over Pedra Branca/Pulau Batu Puteh, Middle Rocks and South Ledge (Malaysia/Singapore)”, Toà án Quốc tế, 2008

“Estoppel, Acquiescence and Recognition in Territorial and Boundary Dispute Settlement”, Nuno Sergio Marques Antunes, 2000

11. “Việt Nam đòi chủ quyền Hoàng Sa bằng hòa bình“, TT Nguyễn Tấn Dũng, 2011

Giải pháp đòi lại Hoàng Sa”, Nguyễn Thái Linh, Lê Minh Phiếu, Lê Vĩnh Trương

(Quỹ Nghiên cứu Biển Đông), 2011

VN khẳng định chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa”, TT Nguyễn Tấn Dũng, 2013

12. “Không có chuyện chỉ bảo vệ chủ quyền bằng miệng“, CTN Trương Tấn Sang, 2013

Chúng ta không nhu nhược trong bảo vệ chủ quyền”, CTN Trương Tấn Sang, 2013

13. “Tổng lực nghiên cứu chủ quyền Biển Đông”, Hoàng Việt, 2011

Theo bài này, trong giai đoạn 1999-2010, Trung Quốc có 238 luận án tiến sĩ và 516 hội thảo về đề tài Biển Đông.

Đầu năm 2013, Phi Luật Tân khởi kiện Trung Quốc ra Tòa Trọng tài theo Phụ lục VII-UNCLOS.

Dù có quan toà của họ trong Tòa án Quốc tế và Toà án Luật Biển, Trung Quốc không muốn đưa tranh chấp Biển Đông ra quốc tế. Ngoài một số nguyên tắc đã nêu, Toà án Quốc tế, Toà án Luật Biển hay Toà Trọng tài có quyết định dựa trên chứng cứ mỗi bên đưa ra.

Philippines đưa tranh chấp biển đảo với Trung Quốc ra tòa án LHQ“, Vũ Quý, 2013

Philippines có đủ chứng cứ để kiện TQ“, Thái An, 2013

http://www.icj-cij.org/presscom/files/7/16987.pdf

http://www.itlos.org/index.php?id=96&L=0

Tài liệu chứng cứ lịch sử ngụy tạo của Trung Quốc về chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa:

“China’s indisputable sovereignty over the Xisha and Nansha Islands”, Bộ Ngoại giao nước CHNDTH, 1980

“Selected Works of Han Zhenhua”, Han Zhenhua, 1999

Phản biện lập luận của nhà nghiên cứu Hàn Chấn Hoa về lãnh vực sử địa cổ có liên quan đến Biển Đông được đề cập trong tác phẩm Ngã Quốc Nam Hải Chư Đảo Sử Liệu Hối Biên“, Hồ Bạch Thảo, 2010

Những ghi chép liên quan đến Biển Đông của Việt Nam trong Chính sử Trung Quốc“, Phạm Hoàng Quân, 2011

14.”Trung Quốc ngang nhiên tổ chức lễ thành lập ‘thành phố Tam Sa’”, Sơn Duân, 2012

Trung Quốc đẩy mạnh hoạt động phi pháp ở ‘TP.Tam Sa‘”, Văn Khoa, 2014

Nguồn: Thanh Niên

 

2237. Thông báo số 4 của 357 hộ kinh doanh chợ Túc Duyên – Thái Nguyên

Ngày 16/01/2013

Như đã đưa tin, ngày 09/01/2014, các hộ kinh doanh đã tới Thanh tra Chính phủ tại Ngô Thì Nhậm, Hà Đông để trình bày tố cáo công ty TĐD và các cấp chính quyền bao che cho TĐD làm trái pháp luật. Ông Điệp – Vụ trưởng của Thanh tra Chính phủ đã tiếp, liên lạc với lãnh đạo tỉnh Thái Nguyên, và lãnh đạo tỉnh Thái Nguyên đảm bảo ngày 10/01/2014 sẽ không để công ty TĐD tự ý phá dỡ.

 

Tuy nhiên, vào lúc 21h40 ngày 10/01/2014, trong khi các hộ kinh doanh đang ngồi tại quầy tại cổng dưới dãy buôn bán hoa quả của chợ Túc Duyên thì ông Ma Văn Yên – bảo vệ chợ đã dẫn theo khoảng 20 – 30 người đi trên nhiều xe 3 bánh (kiểu xe thương binh), mang theo dụng cụ phá dỡ gồm búa, xà beng, máy cắt, đèn chiếu có đeo thẻ công nhân tháo dỡ, trên thẻ có đóng dấu của Công ty CP Triệu Đại Dương tiến vào khu vực dãy buôn bán hoa quả. Những người này lao vào giật bạt để phá quầy kinh doanh củ đậu của bà Nguyễn Kim Nhung (hiện đang ốm nặng và đi chữa bệnh tại Hà Nội) và quầy của anh Bình Thắm. Các hộ kinh doanh đã ngăn chặn những hành vi trên và giữ những người đó lại. Tại thời điểm đó, ông Chủ tịch phường Túc Duyên cũng có mặt và đã yêu cầu đội phá dỡ đi về, yêu cầu bà con kinh doanh giải tán. Các hộ kinh doanh đã đề nghị đội phá dỡ giải trình xem ai đã thuê họ phá dỡ chợ, nhưng họ không giải trình. Sau đó Công an thành phố Thái Nguyên đã mời một số hộ kinh doanh và 4 người trong đội phá dỡ chợ về trụ sở Công an phường Túc Duyên để lập biên bản. Tại đây, Công an thành phố Thái Nguyên đã yêu cầu những người có mặt viết bản tường trình và tiến hành thu giữ một số dụng cụ dùng để phá chợ. Trong thời gian này, một người đàn ông đã đến trụ sở Công an phường Túc Duyên và cho biết ông đã ký hợp đồng nhận phá chợ với công ty CP Triệu Đại Dương. Sau đó xe công an của Thành phố Thái Nguyên đã đến và đưa 4 người công nhân phá chợ cùng toàn bộ dụng cụ về trụ sở Công an Thành phố.

Sau đây là những hình ảnh của bà con thu thập được về toàn bộ sự việc phá chợ nói trên:

xe phá chợ

bạt

công nhân phá chợ

dụng cụ

Chủ Thầu

quầy bà Nhung

Công an 2

công an1

 

Ngày 15/1/2014 – Phản ứng người dân đối với chính sách sở hữu toàn dân năm 2013 – Bộ trưởng Bùi Quang Vinh – “Tôi quá hiểu cơ chế này”


  • VN thắt chặt quan hệ với Campuchia (BBC) – Thủ tướng Việt Nam bỏ qua chỉ trích của đối lập Campuchia, và hy vọng kim ngạch thương mại song phương đạt 5 tỷ USD vào năm 2015.
  • Philippines phản ứng tin Trung Quốc mưu chiếm đảo Thị Tứ (BaoMoi) – Ngày 14.1, tờ The Philippine Star dẫn lời phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Philippines Peter Galvez cho hay bộ này sẽ xác minh thông tin Trung Quốc lên kế hoạch tấn công đảo Thị Tứ, vốn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, hiện bị Manila kiểm soát.
  • Đài Loan tập trận chống ngầm tại cửa ngõ Biển Đông (BaoMoi) – Hải quân Đài Loan ngày 14/1 đã triển khai cuộc tập trận chống ngầm trên vùng biển phía nam đảo này, trong bối cảnh các nước trong khu vực đang ráo riết tăng cường sức mạnh, trong đó có mua sắm tàu ngầm trước các thách thức an ninh khu vực.
  • Mãnh liệt Sinh Tồn (BaoMoi) – Cuộc sống trên đảo Sinh Tồn, nơi xa nhất nằm ở phía Bắc quần đảo Trường Sa, càng gian khổ thì quân và dân nơi đây càng gắn bó, đoàn kết một lòng vượt qua mọi thách thức, khó khăn.
  • Trung Quốc thay đổi chính sách đối ngoại (BaoMoi) – Trung Quốc (TQ) cảnh báo sẽ đối phó với mọi hành động khiêu khích và leo thang của Nhật liên quan đến vấn đề quần đảo Senkaku/Điếu Ngư và lúc đó Nhật sẽ phải gánh chịu mọi hậu quả.
  • Tòa án Cam Bốt không kết tội hai lãnh đạo đối lập (RFI) – Hôm nay, lãnh đạo đảng Cứu Nguy Dân Tộc bị tư pháp Phnom Penh thẩm vấn sau các cuộc biểu tình chống Thủ tướng Hun Sen. Cuối cùng, tòa án đã để chủ tịch Sam Rainsy và người phụ tá Kem Sokha ra về mà không cáo buộc tội danh nào.
  • Loài người sẽ ăn con gì vào năm 2050 ? (RFI) – Vào năm 2050, hành tinh chúng ta sẽ có 9 tỷ người. Làm thế nào nuôi sống được số lượng người khổng lồ này trong lúc nguồn thức ăn lại không tăng tương ứng. Từ ngày 13/11/2013 vừa qua, các chuyên gia của tổ chức Lương Nông Liên Hiệp Quốc (FAO) đã họp trù bị cho Hội nghị quốc tế về dinh dưỡng với trọng tâm là tìm kiếm giải pháp cung cấp đủ thực phẩm cho tất cả mọi người và phát triển phổ cập các giải pháp này.
  • Tập Cận Bình kiểm soát quân đội Trung Quốc thế nào? (BaoMoi) – (Tin tức 24h) – Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates cho rằng Chủ tịch hiện nay của Trung Quốc Tập Cận Bình kiểm soát quân đội tốt hơn so với người tiền nhiệm của ông và vì vậy mà Nhà Trăng cần phải tăng cường quan hệ với ông Tập. Tuy nhiên theo ông Gates, sự kiểm soát chặt chẽ của Chủ tịch Tập đối với quân đội “vừa là một tin tốt lại vừa là tin xấu”.
  • Vai trò – vị trí chiến lược của Hoàng Sa (BaoMoi) – (PetroTimes) – Hiện nay, Biển Đông có vai trò quan trọng về phương diện kinh tế và quân sự đối với Trung Quốc, các nước Bắc Á và các quốc gia trong vùng Đông Nam Á.
  • Giáo sư Úc: Lệnh cấm đánh cá ở biển Đông là hành động cướp biển (BaoMoi) – (TNO) Tất cả tàu thuyền và tàu nghiên cứu khảo sát trong khu vực đều có quyền tự do đi lại trong các vùng biển quốc tế và bất kỳ âm mưu ngăn chặn những tàu thuyền này của Trung Quốc đều có thể bị xem như hành động của “hải tặc nhà nước”, tạp chí The Diplomat (Nhật Bản) hôm 13.1 dẫn nhận định của giáo sư Carl Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Úc.
  • Vũ lực không đem lại chủ quyền (BaoMoi) – Ngay khi Trung Quốc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa ngày 19/1/1974, chính quyền Sài Gòn lập tức họp báo tố cáo Bắc Kinh vi phạm chủ quyền của Việt Nam và yêu cầu Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc cử ủy ban đặc biệt tới kiểm tra hành động xâm lược và chiếm đóng của Bắc Kinh. Nhân dân Việt Nam ở miền Nam rầm rộ xuống đường phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa.
  • 4 hoạt động lớn ghi dấu ‘Trung Quốc cướp Hoàng Sa’ (BaoMoi) – Trong hai ngày 18 – 19/01, tại Đà Nẵng sẽ diễn ra 4 hoạt động lớn trong chương trình “Hướng về Hoàng Sa” nhằm ghi dấu 40 năm Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm trái phép quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam
  • Trung Quốc ‘nổi đóa’ vì Nhật tập trận chiếm đảo (BaoMoi) – Các nhà ngoại giao, nhà phân tích cấp cao Trung Quốc đã cảnh báo về những nỗ lực không ngừng của Nhật Bản trong việc “lật đổ trật tự quốc tế thời hậu chiến”, tập trung vào chiến dịch toàn cầu nhằm củng cố chủ quyền trên quần đảo Điếu Ngư.
  • “Không lên tiếng cho thế giới biết thì sẽ không ai giúp ta đòi lại Hoàng Sa” (BaoMoi) – Ngày 11.1, các học giả của Quỹ nghiên cứu biển Đông và nhóm Biển Đông tại Pháp đã soạn thảo “Thư gửi Liên Hiệp Quốc nhân 40 năm Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa” nhằm nhắc với thế giới về hành vi cưỡng đoạt của Trung Quốc, khẳng định chủ quyền của Việt Nam và tìm mọi cách yêu cầu Trung Quốc đưa tranh chấp ra giải quyết tại Tòa án Công lý Quốc tế. Ngày 14.1, báo điện tử Một Thế Giới đã đã trao đổi về sự kiện này với Thạc sĩ Công pháp quốc tế Nguyễn Thái Linh hiện đang sống tại Ba Lan.
  • H7N9 : Trung Quốc thông báo hai ca tử vong mới (RFI) – Hôm nay, 14/01/2014, AFP dẫn nguồn tin từ truyền thông Trung Quốc cho biết có thêm hai trường hợp tử vong mới do bệnh cúm gia cầm H7N9. Tiếp theo hai trường hợp tử vong tại Quảng Đông và Hồng Kông đầu năm nay, hai trường hợp mới đây cho thấy dịch cúm H7N9 có chiều hướng trở lại sau thời gian tạm lắng kể từ tháng 6/2013.
  • Hollande – Gayet : Ranh giới công – tư bị lu mờ hay âm mưu chính trị ? (RFI) – Mối quan hệ ‘bí mật’ Hollande – Gayet và buổi họp báo quan trọng thứ ba của tổng thống Pháp là mối bận tâm chính trên các tờ báo lớn của Pháp hôm nay 14/01/2014. Vào cuối giờ chiều nay, giờ địa phương, tại điện Elysée, ông François Hollande có buổi họp báo trước 600 phóng viên, để làm sáng tỏ đường lối chính sách kinh tế- chính trị-xã hội trong năm 2014, sau một năm đầy biến động.
  • Tổng thống Pháp lo việc nước trước chuyện nhà (RFI) – Chiều nay 14/01/2014, Tổng thống François Hollande sẽ trực diện với 600 nhà báo Pháp và ngoại quốc trong cuộc họp báo thường kỳ mỗi sáu tháng. Sau năm 2013 đầy khó khăn, chủ nhân điện Elysée sẽ phải trả lời chất vấn trên hai mặt trận nhạy cảm : sóng gió kinh tế, chính trị và bão tố trong gia đình. Tình thế có vẻ gay go nhưng không chắc là tệ hại.
  • Manila bán đấu giá nữ trang của Imelda Marcos để giúp dân nghèo (RFI) – Theo phán quyết của Tòa án chống tham nhũng ở Manila : một bộ nữ trang của bà Imelda Marcos có nguồn gốc << bất chính >>. Phán quyết này mở đường cho chính phủ Philippines bán đấu giá một trong ba bộ sưu tập nữ trang của gia đình nhà độc tài Marcos, thu về nhiều triệu đôla cho Quỹ giúp dân nghèo.
  • Tunisia kỷ niệm ba năm Cách mạng Hoa Lài (RFI) – Hôm nay, 14/01/2014, Tunisia mừng ba năm ngày Cách mạng thành công, lật đổ chế độ độc tài Ben Ali, mở đầu làn sóng dân chủ hóa Mùa Xuân Ả Rập. Tuy nhiên, Hiến pháp đầu tiên của nước Tunisia dân chủ chưa thông qua được vào thời điểm mang tính biểu tượng này như dự kiến.
  • Nga trục xuất nhà báo Mỹ đã đưa tin về biểu tình Ukraina (RFI) – Hôm nay, 14/01/2014, theo AFP một phóng viên Mỹ cho biết bị chính quyền Nga trục xuất, sau khi tác nghiệp về các cuộc biểu tình thân Châu Âu tại Ukraina từ ngày 21/11/2013. Đây là một trong những nhà báo đầu tiên bị trục xuất khỏi Nga, kể từ khi Chiến tranh Lạnh chấm dứt. Quyết định của Matxcơva có nguy cơ làm cho quan hệ giữa Nga và Mỹ thêm căng thẳng.
  • Người biểu tình dọa “bắt sống” Thủ tướng Thái (RFI) – Bước sang ngày thứ hai của chiến dịch làm << tê liệt >> thủ đô Bangkok, hôm nay 14/01/2014, lãnh đạo biểu tình Thái Lan Suthep Thaugsuban đe dọa << bắt sống >> Thủ tướng và các thành viên chính phủ nếu bà không chịu từ chức trong nhưng ngày tới.
  • 2014, bài toán trắc nghiệm thuyết Abenomics (RFI) – Chính sách kinh tế Abenomics bắt đầu đem lại những thành quả mong đợi. 2014 mở ra nhiều hứa hẹn với kinh tế Nhật Bản. Nhưng thách thức vẫn còn đó. RFI Việt ngữ phỏng vấn chuyên gia kinh tế Trung tâm Nghiên cứu về Triển vọng và Thông tin quốc tế CEPII, Evelyne Dourille Feer.
  • Latvia gia nhập khối euro : Sự hồi sinh thần kỳ (RFI) – Năm 2009, có hai nước trong khối Đông Âu (cũ) phải cầu viện tới tín dụng của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF): Hungary và Latvia. Ở cả hai nước, những biện pháp “thắt lưng buộc bụng” khắc nghiệt đã được thực hiện, và tại Latvia, người đứng đầu nội các còn bị thay thế.
  • Obama can ngăn Quốc hội không nên trừng phạt thêm Iran (RFI) – Hôm qua 13/01/2014, Tổng thống Barack Obama đã lên tiếng kêu gọi Quốc hội Mỹ hãy dành cho ngoại giao một cơ hội trong hồ sơ hạt nhân, trong lúc mà các nghị sĩ Mỹ đang chuẩn bị thông qua những biện pháp trừng phạt mới đối với chính quyền Teheran.
  • Syria : Vatican kêu gọi ngừng bắn (RFI) – Tối ngày 13/01/2014 qua sáng nay, Tòa thánh Vatican kêu gọi ngừng bắn vô điều kiện tại Syria và << tất cả các đối tác khu vực >> đóng góp vào thành công của hội nghị Genève 2. Thông điệp kể trên được đưa ra một vài giờ trước chuyến công du Vatican của Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry hôm nay 14/01/2014.
  • Cristiano Ronaldo giành Quả bóng vàng FIFA 2013 (RFI) – Danh thủ người Bồ Đào Nha đang chơi cho câu lạc bộ Real Madrid đã vượt lên trên Lionel Messi để dành Quả bóng vàng FIFA 2013, giành danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất thế giới. Cầu thủ Franck Ribéry xếp hang thứ 3 trước sự tiếc nuối của làng bóng đá Pháp và người hâm mộ.
  • Nhật Bản mua 42 chiếc F-35 để bảo vệ Senkaku (BaoMoi) – Bộ Quốc phòng Nhật Bản quyết định mua 42 chiến đấu cơ F-35 từ Tập đoàn Lockheed Martin của Mỹ nhằm tăng khả năng bảo vệ quần đảo đang tranh chấp với Trung Quốc – Senkaku/Điếu Ngư trên biển Hoa Đông.
  • Giới ngoại giao Trung Quốc tấn công Nhật Bản (BaoMoi) – TTO – Ngày 13-1, các nhà ngoại giao và chuyên gia kỳ cựu của Trung Quốc cảnh cáo Nhật Bản đang phá hoại trật tự thế giới thời hậu chiến, khi Tokyo đang ra sức vận động hành lang nhằm tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế chống lại Trung Quốc trong tranh chấp chủ quyền ở quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Phản ứng người dân đối với chính sách sở hữu toàn dân năm 2013

Dân oan Hà Nội mỏi mòn chờ gặp chủ tịch tỉnh
Dân oan Hà Nội mỏi mòn chờ gặp chủ tịch tỉnh

Nguồn AnhBasam
Nghe bài này

Tình trạng khiếu kiện đất đai của người dân bị thu hồi một cách phi pháp vẫn kéo dài mãi đến nay. Trong năm qua, hiện trạng đó lại diễn ra một cách sôi động.

Khi sự nhẫn nhịn bị dồn đến đường cùng

Những tiếng trống, tiếng còng, tiếng chiên của nông dân ở Dương Nội vang lên trong những ngày đầu năm 2013 không phải để đón chào 1 năm mới an lành với hy vọng bội thu trong những vụ mùa mà đó là những âm thanh vang vọng tiếng lòng của người dân lâm cảnh khốn cùng mất nhà, mất đất, mất ruộng, mất vườn ở Dương Nội nói riêng và ở khắp mọi miền dãy đất hình chữ “S” nói chung.

Tháng Giêng năm 2013 mở ra với hình ảnh bà con Dương Nội dựng lều trên tinh thần sẵn sàng tự thiêu để giữ từng tấc đất của mình. Họ đồng lòng dùng đuốc hỏa công đuổi lực lượng cưỡng chế để giữ đất đến cùng. Vì sao họ phải chọn con đường quyết tử? Phải chăng những người nông dân tay lắm chân bùn này không hiểu biết pháp luật? Câu trả lời rằng “không”. Có thể đa phần trong số họ không có điều kiện học cao hiểu rộng, quanh năm chăm bẳm bán mặt cho đất bán lưng cho trời nhưng họ tôn trọng và tuân thủ luật pháp một cách tuyệt đối. Họ mất nhiều thời gian gõ cửa từ các cơ quan có thẩm quyền ở địa phương cho đến Trung ương với niềm tin những khuất tất của họ sẽ được giải quyết. Và một khi sự nhẫn nhịn cùng niềm hy vọng bị dồn đến đường cùng thì họ phải liều mạng để tự cứu mình. Cùng một tinh thần như nông dân ở Dương Nội, nông dân Văn Giang cũng ra tuyên bố quyết cảm tử giữ đất trong năm qua, sau gần 1 thập kỷ đi khiếu kiện.

Không đưa ra lời tuyên bố nào, anh Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình nổ súng khiến 5 cán bộ của Trung tâm Phát triển Quỹ đất TP. Thái Bình bị thương và thiệt mạng hôm 11/9. Trong cùng ngày, anh Viết dùng chính cây súng gây án kết liễu mạng sống của mình. Các báo đài trong nước loan tin vụ việc xảy ra do căn nhà của anh Viết không được bồi thường thỏa đáng. Người anh họ và mẹ của người vợ đã li dị của anh Viết cho đài RFA biết về nhân cách của anh ngay sau đám tang:

Dân oan Dương Nội dùng hỏa công quyết giữ từng tấc đất của cha ông, tháng 1/2013 (files photos)
Dân oan Dương Nội dùng hỏa công quyết giữ từng tấc đất của cha ông, tháng 1/2013 (files photos)
“Nói chung ảnh hiền lành thôi. Chẳng có vấn đề gì cả.

“Nói chung cháu Viết rất là hiền lành, rất là ngoan. Sống rất được lòng của mọi người.”

Trong dư luận có người cho việc làm của anh Đặng Ngọc Viết là sai trái nhưng cũng có người cho anh Viết là nạn nhân, vì là người hiền lành trong hoàn cảnh bế tắt nên anh không còn cách lựa chọn nào khác hơn. Tiến sĩ Xã hội học Trịnh Hòa Bình phân tích về hiện trạng phản kháng của người dân mà đỉnh điểm là cái chết của anh Đặng Ngọc Viết:

Bản thân chung quanh việc đó không chỉ là việc của 1 người dân, không phải là một trường hợp cá biệt mà thể hiện sức nhín nhịn của người nông dân không còn hơn được nữa. Đây không phải là ruộng đất ở nông thôn mà là câu chuyện đất đai cư trú ở thành thị. Và như vậy liên quan đến khâu quản lý hà khắc và cách ứng xử theo kiểu cường quyền, làm cho người dân không còn lối thoát.

Trong phần lớn các trường hợp xảy ra thì đấy là những người có trí thức, có hiểu biết, thậm chí có cả hiểu biết về pháp luật, không hề mù mờ. Những hành xử đó không xuất phát trên cơ sở của sự tăm tối, một sự phản ứng thiếu tính toán mà những phản ứng đó có nghiền ngẫm. Tạm gọi trong cuộc kéo co thì phần thua người dân đã dự liệu rồi, chứ không nghĩ là thắng. Và cuộc chiến đấu có thể xem như cuộc chiến đấu cuối cùng của họ theo ý nghĩa ‘bày trận nhưng mà lưng quay ra sông’, nhất thiết phải tiến tới để hoặc là được hoặc là mất”.

Người dân xác định tranh đấu đến cùng

Cuối tháng 7/2013, những người nông dân của gia đình họ Đoàn ở Tiên Lãng, Hải Phòng bị tuyên các bản án tù vì phản kháng chống lại lực lượng cưỡng chế quy mô của chính quyền địa phương dù Thủ tướng chính phủ đã kết luận việc ban hành quyết định cưỡng chế thu hồi đất của ông Vươn không đúng quy định của pháp luật khiến cho những người cùng cảnh ngộ càng phẫn uất. Anh Đặng Ngọc Viết có thể bị coi là “tội phạm” theo quy định của pháp luật nhưng hình ảnh của anh Viết khích lệ cho hàng ngàn dân oan trong cả nước. Có phải tất cả họ đều bị đẩy đến chân tường? 1 nông dân ở Văn Giang chia sẻ:

Anh Đoàn Văn Vươn và anh Đoàn Văn Quý
Anh Đoàn Văn Vươn và anh Đoàn Văn Quý dân oan Tiên Lãng. RFA file/Source phapluat.vn
“Bây giờ tình hình bà con rất căm thù rồi, lên đến mức cao độ là 9 năm nay chúng tôi đến các cơ quan pháp luật Nhà nước để kêu cứu, đề nghị giải quyết nhưng đến lúc này không có gì hồi âm lại cho bà con. Cho nên bà con cũng xác định rồi cương quyết quyết tử bằng đổ máu. Phải chấp nhận hy sinh chứ làm sao được nữa! Nông dân bị đẩy vào ngõ cụt rồi. Phía bên họ dựa vào chính quyền để đàn áp, dân thì ‘tức nước vỡ bờ’, thì phải quyết chiến. Đó là con đường cùng chẳng thể nào khác được, phải chấp nhận cuộc này thôi”.

Năm 2013 khép lại với Bản Hiến pháp sửa đổi được thông qua vẫn duy trì Luật Đất đai quy định “sở hữu toàn dân” cùng với nhận định của Tiến sĩ Trịnh Hòa Bình:

“Ở nông thôn chúng tôi gọi là vấn đề dân cày cách nay hàng mấy chục năm đã được xới lên và vẫn chưa kết thúc. Còn ở thành thị, không phải là ruộng cày nhưng miếng đất để cư trú, đồng thời cũng là tài sản lớn nhất và liên quan đến quyền sở hữu của người dân thì chính là khâu tôi nghĩ rằng là 1 bài toán đang rất bức xúc, đòi hỏi phải có lời giải”.

Năm mới 2014 mở ra mang đến niềm hy vọng cho dân oan ở 63 tỉnh thành trong cả nước, nhất là hàng ngàn dân oan đang lâm cảnh “sống lang thang, chết âm thầm” ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng và Lý Tự Trọng, nơi người ta gọi là “trại dân oan” khi Hiệp hội Dân oan Việt Nam tuyên bố ra đời với mục đích nhằm hỗ trợ Nhà nước nhanh chóng tìm ra giải pháp cho bài toán nan giải về đất đai. Ông Nguyễn Xuân Ngữ, người đại diện trong ban vận động Hiệp hội Dân oan VN cho biết:

“Chúng tôi muốn Nhà nước biết đến oan ức của dân oan. Chúng tôi làm việc theo quy định của Hiến pháp và pháp luật. Chúng tôi làm việc công khai, có tổ chức, có cương lĩnh hẳn hoi. Chúng tôi gửi thông báo trực tiếp đến 4 vị nguyên thủ quốc gia, có đề nghị xin gặp các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước để chúng tôi thành lập hiệp hội. Và tôi tin Nhà nước sẽ chấp nhận việc làm của chúng tôi”.

Năm mới đến với mọi sự mới, với niềm lạc quan tin tưởng vào một tương lai ấm no, vào sự gắn kết máu thịt nơi mảnh đất của mình, người dân đã bày tỏ thiện chí với chính phủ. Thế nhưng, để người dân chọn lựa giữa hợp tác hay đối đầu thì còn tùy thuộc vào quyết định của Nhà nước VN.

Hoà Ái, phóng viên RFA
2014-01-14

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh – “Tôi quá hiểu cơ chế này”

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh
Đó là nhận định của ông Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và đầu tư tại hội nghị lần thứ 7 Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (khóa VII) diễn ra tại Hà Nội vào sáng 13-1.
Trả lời câu hỏi về việc kiểm soát đầu tư công, bộ trưởng Bộ kế hoạch và Đầu tư cho rằng: “Một trong những nguyên nhân góp phần vào việc lạm phát là chúng ta chi tiền đầu tư công quá mức.
Hiệu quả đầu tư công thấp, ai chịu trách nhiệm? Chúng ta đã có nhiều cơ chế chưa chặt chẽ. Tôi làm rất lâu trong lĩnh vực kinh tế, rất lâu ở địa phương. Tôi quá hiểu cơ chế này. Trung ương phân bổ thế nào, chạy chọt thế nào tôi biết hết. Bây giờ tôi lên làm bộ trưởng, tôi thấy lạ nhiều địa phương không biết gì cả nhưng chúng ta phân cấp quá mạnh cho các địa phương. Cơ chế chúng ta là cho tiền cho những người không biết gì mà quyết định”.
Theo bộ trưởng Vinh, tiền ngân sách của chúng ta không đủ để chi thường xuyên, không có một đồng nào để tích lũy đầu tư phát triển. Tất cả đầu tư phát triển đều là vốn vay. Ngân sách của chúng ta chỉ để lo lương, an sinh xã hội chứ không có đồng nào để đầu tư.
Ông Vinh nói: “Tôi lên Bộ trưởng đã lập tức xây dựng chỉ thị thay đổi toàn diện vấn đề đầu tư, không để tình trạng này xảy ra. Tôi nghĩ đã đến lúc ngăn ngay việc này lại, mặc dù địa phương và các bộ ngành còn rất khó chịu. Chỉ thị bây giờ không cho phép bộ trưởng, chủ tịch tỉnh ký một công trình nào nếu anh không biết anh có bao nhiêu tiền và đảm bảo đủ tiền”.
Nói về thách thức, Bộ trưởng Vinh nhận định: “Đến một ngày nào đó chúng ta không còn dầu khí, không còn than nữa thì phải nhập khẩu toàn bộ. Sắt thép chúng ta không đáng kể, nhiều mỏ sắt không có chất lượng cao. Khai thác dầu khí giảm dần từ 20 triệu tấn/năm đến nay chỉ còn 16 triệu tấn/ năm, dần dần sẽ cạn nguồn tài nguyên này. Trên thế giới có một điều rất hay. Các nước có khoáng sản lại là các nước đang phát triển, lạc hậu. Ngược lại, tất cả những nước không có tài nguyên gì lại các nước đã phát triển như Nhật Bản, Hàn Quốc. Tài nguyên duy nhất của họ là tài nguyên con người, chính sách và cơ chế”.
Theo ông Vinh, tài nguyên quan trọng nhất của VN là con người. Con người VN cần cù, chịu khó, thông minh, ham học… vì vậy cần dồn toàn tâm toàn lực nhân sĩ, trí thức để xây dựng được chiến lược của VN trong 5-10 năm tới, cần đổi mới thể chế, không phân biệt nhà nước với tư nhân, không phân biệt tôn giáo, người dân phải được tiếp cận với nguồn lực kinh tế của đất nước một cách công bằng, phải được tự do sáng tạo để phục vụ đất nước.
  (Tuổi trẻ)

 

Danlambao 15/1/2014

Thế hệ sai lầm – trong đó có tôi!

Tin Ba – Tôi xin mượn bác Trung Úy Phạm Ngọc Roa và bác Thượng sỹ Nhất Trần Dục thay mặt cho những người dù còn, hay đã hy sinh trong trận chiến Hoàng Sa năm 1974 làm hình mẫu. Họ chiến đấu để bảo vệ chủ quyền, tự do đúng nghĩa. Họ hy sinh không một nấm mồ, họ thà để xương, thây ngâm đáy Hoàng Sa còn hơn là làm nô lệ cho TC và cho một ngày hòa bình, tự do vãn hồi trên quê hương đau khổ VN. Các Anh, các Bác đã ra đi cho một giấc mơ tuyệt đẹp về tương lai của đất nước, của con cháu Vua Hùng tràn ngập tình yêu thương. Tôi và những người trẻ, dù sinh ra ở bất cứ đâu, mang sắc tộc nào trên quê hương Việt Nam đều cảm thấy ngưỡng mộ và hãnh diện về công lao của các anh…

Về chuyện VNCH hủy bỏ kế họach phái phi cơ đánh trả đũa quân Trung Cộng sau Hải chiến Hoàng Sa

Phạm Trần (Danlambao)Các bạn trong thôn Dân Làm Báo thân mến,
Tôi thấy chuyện VNCH hủy bỏ kế họach phái phi cơ đánh trả đũa quân Trung Cộng sau ngày Hoàng Sa bị TC đánh chiếm ngày 19/01/1974 đã “biến thành tranh cãi” sau tuyên bố (không bằng chứng) của Nguyên Trung Úy Phi công “của Việt Cộng nằm vùng trong Không quân VNCH” Nguyễn Thành Trung: “Một kế hoạch phản công được chuẩn bị công phu với khả năng chiến thắng là 100%, nhưng rốt cuộc đã không thể diễn ra do Mỹ cảnh báo tổng thống Thiệu không được hành động.”

Sự thật theo 2 người “có thẩm quyền” lúc bấy giờ là Tư lệnh Hải quân Vùng I Chiến thuật, Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại và Nguyên Bí Thư của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, ông Hoàng Đức Nhã đã xác nhận với tôi như sau:

No-U Sài Gòn: Chương trình viếng thăm và tặng quà các gia đình quân nhân VNCH trong trận Hải chiến Hoàng Sa 19.01.1974

 
Cập nhật 13.1.2014 – Chặng 1 của chuyến viếng thăm và cập nhật hỗ trợ tài chánh
10h đêm ngày 10.1.2014, đại diện nhóm No-U Sài Gòn gồm có Fb Miu Mạnh Mẽ, Fb Bé Mập Lai, Fb Tin Ba, Fb Lê Doãn Cường, Đinh Nhật Uy và Nguyễn Hoàng Vi đã bắt đầu hành trình viếng thăm và tặng quà tri ân đến các gia đình quân nhân VNCH đã tham chiến trận hải chiến Hoàng Sa (19.01.1974).

Hơn 4h sáng ngày 11.01.2014, nhóm dừng chân ở bến xe Liên Nghĩa – Đức Trọng – Lâm Đồng. Khoảng 8h, sau khi ăn sáng, uống café, mọi người bắt đầu đón xe từ Liên Nghĩa đi Tân Thành, Đức Trọng, Lâm Đồng thăm gia đình Trung úy Phạm Ngọc Roa (HQ-4). Khoảng 12h trưa, nhóm chào tạm biệt gia đình bác Roa, lên đường thăm gia đình Trung úy Nguyễn Đình Long (HQ-4) ở Đà Lạt nhưng không gặp bác ở nhà.

Tiếc nhớ anh Trầm Kha – Nguyễn Văn Đồng

Trung úy Hải Quân Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974

HT Nguyễn (Danlambao) – Ngày 28 tết, tôi năm ấy 13 tuổi không còn nhỏ, nhưng cũng chưa lớn để hiểu mọi chuyện. Tôi kể lại những gì tôi còn nhớ về ngày ấy, khi anh trai tôi là trung úy hải quân Nguyễn Văn Đồng hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa.

Bài thơ của Hải Quân Trầm Kha – Nguyễn Văn Đồng: KHI THANH BÌNH TRỞ LẠI

Trầm KhaTôi sẽ nhận người làm anh em. Đi xây những cây cầu đã sập. Những ngôi nhà đổ nát. Những thành quách điêu tàn. Tôi sẽ mời anh tắm lại dòng sông. Không còn máu, không còn biên thùy ngăn cách. Trước khi cùng anh đi thăm những người đã chết. Thắp cho nhau nén hương lòng muôn đời không tắt. Tưởng nhớ bạn bè xấu số vội ra đi…

Hà Nội: Học viên Pháp Luân Công ‘tử chiến’ trước lăng Ba Đình


CTV Danlambao – Lúc 09h30 sáng ngày 14/01/2014, một nhóm 5 thanh niên trong bộ đồng phục vàng của Pháp Luân Công đã bất ngờ kéo đến căng biểu ngữ ngay trước khu vực quảng trường Ba Đình. Hình ảnh gửi đến Danlambao cho thấy một tấm biểu ngữ khổ lớn có nội dung: “Chân tướng Pháp Luân Công là tử huyệt của ma giáo cộng sản” được giăng ngang ngay phía chính diện cổng lăng Hồ Chí Minh. Bên cạnh là một biểu ngữ nhỏ hơn có nội dung: “Tà đảng Việt Cộng và đại ma đầu Hồ Chí Minh là tội đồ của dân tộc”.

Lăng Ba Đình được xem là một biểu tượng quyền lực độc tôn và được sùng bái bởi đảng cộng sản. Bên trong, lăng được dùng để thờ cúng và bảo quản thi hài lãnh tụ cộng sản Hồ Chí Minh.

Trao giải thưởng văn học cho các tác phẩm dở là một tội ác

Trần Mạnh Hảo (Danlambao) – Chúng tôi (TMH) xin mượn ý của nhà văn Nguyên Ngọc làm đầu đề cho bài viết phê phán việc Hội nhà văn Việt Nam hơn chục năm nay, năm nào cũng chọn những tập thơ dở nhất, những tập văn xuôi làng nhàng, nhạt nhẽo để tôn vinh, để tặng giải thưởng văn học. Trên trang 10, báo “Tuổi Trẻ” ra ngày thứ ba 14-1-2014, trong bài “VĂN CHƯƠNG CẦN ĐẸP” của nhà văn Nguyên Ngọc, nhân kỷ niệm 81 ngày sinh của ông, tác giả “Đất nước đứng lên” viết: “Đã là văn chương thì phải đẹp. Nói lý luận một chút: đẹp là chức năng hàng đầu, là đạo đức của văn chương. Văn chương dở thì phi đạo đức… Truyền bá văn chương dở là tội ác. Cái dở trong nghệ thuật tạo môi trường cho cái ác…”

Hoàng Sa – Nỗi đau còn đó

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) – Trên đời này có ba thứ không thể che giấu mãi được, đó là mặt trời, mặt trăng và sự thật. Trong một lúc, mây đen có thể che lấp được mặt trời hay trăng, nhưng mãi mãi là điều không thể.

Giống như vậy, suốt 40 năm chế độ nhà nước CSVN có thể che mắt bịt tai để lạnh lùng im lặng như quên lãng vong linh 74 chiến sĩ trận vong QL/VNCH, đã anh dũng hy sinh vì tổ quốc trong trận hải chiến bảo vệ chủ quyền quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam ngày 19/1/1974 – Nhưng không thể lãng quên mãi mãi.

14/1: Tin tức, bình luận trong ngày

Tổng hợp những tin tức đáng chú ý nhất và những status hay trên facebook ngày 14/01/2014

Hồi âm bài viết của nhà báo Bùi Tín

Thành phố Westminster, CA, ngày 14 tháng 1 năm 2014

Thưa nhà báo Bùi Tín,

Thứ nhất, tôi xin cảm ơn ông – một nhà báo lão thành – đã “để mắt” tới bài viết của tôi – một người viết tài tử (nghĩa là không sống bằng lợi nhuận của nghề cầm bút) – mà ông “hoài nghi tâm huyết và trí tuệ của ông Bằng Phong Đặng Văn Âu. Ông (Bằng Phong) là siêu nhân, mang một sứ mạng thiêng liêng, thần bí hay một con người không bình thường?”. Đối tượng trong bài viết “Hãy Quyết Tử Để Dân Tộc Quyết Sinh” mà tôi nhắm tới là các vị “cách mạng lão thành” và những nhà trí thức trong nước. Ông Bùi Tín đang ở hải ngoại, dùng danh xưng “Chúng Tôi” để bào chữa “Chúng Tôi Không Hèn, Cũng Không Nhát” làm cho độc giả hiểu rằng hoặc ông đang ở trong nước, hoặc ông được những “cách mạng lão thành” và những nhà trí thức trong nước bảo ông lên tiếng giùm họ.

Năm ngựa nói chuyện Ngọ

Xuân nay hơn hẳn mấy xuân qua* 
Bá Ngọ tràn lan khắp diễn đàn 
Cả nước thi đua khui “giặc”(hũ) Mắm 
Tiến lên! 
Vô Sản giàu quá ta! 

Phát huy tinh thần Thông điệp đầu năm 2014 của Thủ tướng Ba Ếch về nhu cầu “đổi mới thể chế”, hắn thề với vợ phen này quyết đổi mới tư duy, bỏ đi cái truyền thống cực kỳ cố cựu có từ khi Mười hai Con Giáp chào đời, bẻ một bước ngoặt hoành tráng để vươn lên tầm cao mới: thay vì Năm Ngọ nói chuyện Ngựa, hắn Năm Ngựa nói chuyện Ngọ.

Ngọ hay Ngọc

Hồ Ngọc (Bạn đọc Danlambao) – Tác giả bài viết này có tên là Hồ Ngọc. Nhân vật được đồng bào trong ngoài nước chiếu cố nhiều nhất trong vụ án Dương Chí Dũng (DCD) và Dương Tự Trọng (DTT) là Trung Tướng Phạm Quý Ngọ. (PQN) không họ hàng thân thích hay ân oán giang hồ chi cả với kẻ viết bài mang tên… Ngọc này.

CA tiếp tục sách nhiễu gia đình anh Nguyễn Bắc Truyển

Nguyễn Bắc Truyển – Sáng nay, công an xã Long Hưng B (huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp) đến nhà tôi để đưa giấy mời.
Nội dung giấy mời (xin xem ảnh đình kèm), qua giấy mời thấy cần có đôi điều về cách làm việc quan liêu của công an xã Long Hưng B.

Một số thông tin về video tàu hải giám TQ đe dọa các giàn khoan dầu khí VN


Châu Văn Thi (Danlambao) – Video thứ nhất được phát trên website V.ifeng.com của Trung Quốc cho thấy tháng 3/2012 tàu Hải giám Trung cộng số hiệu 83 và 75 xâm phạm vùng biển Việt Nam bằng việc áp sát các giàn khai thác dầu khí Đại Hùng 01, và Đại Hùng 02 thuộc xí nghiệp liên doanh dầu khí VietsovPetro. Tàu hải giám số hiệu 83 đã đi ngang vùng biển giữa tàu chứa dầu FSO Kamari nơi có chứa rất nhiều ống dẫn dầu. Sau đó tàu dịch vụ bảo vệ PTSC Hải Phòng đã liên lạc với tàu hải giám Trung cộng bằng các kênh liên lạc VHF nhưng không nhận được câu trả lời. Buộc tàu PTSC Hải Phòng hú còi đẩy đuổi tàu Trung cộng ra khỏi vùng nguy hiểm về khai thác dầu khí.

Video Tưởng niệm 40 năm Hải chiến Hoàng Sa

Dân Làm Phim – Trận hải chiến để giữ quần đảo Hoàng Sa trước sự tấn công xâm lược của Trung Quốc đã xảy ra 40 năm qua. Có 74 sĩ quan và binh sĩ hải quân Việt nam Cộng hòa đã bỏ mình trong trận hải chiến đó. (RFA)
Chúng ta hãy tưởng niệm hải chiến Hoàng Sa, tưởng niệm 40 năm ngày quần đảo thân yêu của đất mẹ mất vào tay quân thù, tưởng niệm linh hồn 74 người lính đã chết, bằng cách của chúng ta. (DLB)

Vì sao Nguyễn Thế Thảo chơi ngông?

Nguyên Anh (Danlambao) – Thông tin cho hay nhân dịp thủ tướng Ba Ếch viếng thăm vương quốc Campuchia, ngoài đạt được một số thành tích nhất định cho giới doanh nghiệp quốc doanh VN phái đoàn đi theo cũng lại quả một số vấn đề như bệnh viện Chợ Rẫy 2 và ngông hơn Nguyễn Thế Thảo chủ tịch UBND TP Hà Nội đã ký viện trợ cho TP PhnomPenh 2 triệu đô la để xây trường học! (1) 2 triệu đô là là bao nhiêu? Tương đương 42 tỷ đồng VN trong bối cảnh nước sôi lửa bỏng, các tỉnh thành làm công văn xin TƯ viện trợ gạo cứu đói để đồng bào ăn Tết mà Nguyễn thế Thảo quăng một phát quá tay, cái đó chắc phải gọi là Nghèo còn làm giọng Mạt mà.

Lời cuối

Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao)

Tôi sẽ chết lý tưởng còn đâu
Ngày khép lại thân không động nữa
Nợ dương trần tôi đã trả chưa
Hay quịt nợ nước nhà đau đáu
(trích Lời Cuối, NTTB)

Thêm một vài ý nghĩ rời về một khuôn mặt mà có lẽ khi anh ấy vừa ngậm cười (chín suối), thì mỗi người trong chúng ta đã phải tốn không biết giấy bút mực và cả nước mắt thương tiếc khôn nguôi. Thật đáng tiếc khi trước mặt, sau lưng “vưỡn” còn có không ít những vị đáng bị chúng ta nguyền rủa cho tới chết, nhưng cứ vẫn nhăn răng nhăn vuốt thấy mà ghê. Chính những tay đồ tể khét tiếng này cũng vừa lấy mất của chúng ta và gia đình thân yêu một tù nhân chính trị bất khuất, không thỏa hiệp khoan hồng là cố trung úy phi công Bùi Đăng Thùy ở trại giam Xuân Lộc, một người đã phải hy sinh đọa đày trong thứ đòn thù của 17 năm đằng đẳng lao phổi.

Có bao giờ bạn hỏi: Quê hương mình ở đâu?

Hưng Lê (Danlambao) – Công an nhân dân (CAND)(*) là cơ quan đầy quyền lực, là thanh gươm, lá chắn bảo vệ đảng cướp sạch (CSVN). Là một trong những cơ quan có nợ máu nhiều nhất đối với nhân dân Việt Nam bên cạnh ĐCSVN. Từ việc bắt bớ giam hãm những nhà bất đồng chính kiến theo lệnh của tập đoàn CS man rợ, đến việc đàn áp những người biểu tình yêu nước chống bọn xâm lược Trung cộng, tấn công, hành hung các nhà hoạt động Dân Chủ và Nhân Quyền, đập phá chùa chiền, nhà thờ, sách nhiễu uy hiếp, trù dập các tín đồ tôn giáo, hà hiếp đánh đập Dân Oan, tấn công nông dân mất đất, giết hại đồng bào trong đồn bót CA không gớm tay mà đâu đâu cũng thấy bàn tay tàn bạo, vô nhân của CAND đều đã vấy máu đồng bào.

Thượng tướng so với Thủ tướng ai to hơn ai?

Nhạc sỹ Tô Hải – Câu hỏi này được đặt ra cho tớ vào chiều hôm 9/1/2014 khi hai cháu hâm mộ tớ (cả hai cỏn rất trẻ chưa quá tuổi “băm” nghĩa là thua cháu đích tôn của tớ mấy tuổi) đến thăm tớ để chất vấn tớ về cái máu… còn dễ yếu lòng, hy vọng hão ở những gì mà chú ba Dũng đã tung ra trong bản thông điệp đầu năm!

Trả lại tên cho Sài Gòn

Minh Dân (Danlambao) – Ba mươi tháng tư bảy lăm, người dân Sài Gòn và cả miền Nam không bàng hoàng vì cái tên Sài Gòn bị thay bằng cái tên lạ hoắc: “thành phố hồ chí minh, thành phố mang tên bác” mà ngơ ngác thất thần vì mất Sài Gòn thật sự. Người ta hiểu ra  ”Đất nước còn, còn tất cả. Đất nước mất, mất tất cả” bấy giờ thực sự hoàn toàn là một chân lý.

Press Release: Vietnamese Delegation of Human Rights Activists and Bloggers Visits the United States, Europe, and Australia to Advocates for Human Rights in Vietnam

12/1/2014 – Invited by the UN Office of the High Commissioner for Human Rights (OHCHR) and other INGOs, a delegation advocating for human rights in Vietnam will visit the United States, Europe, and Australia starting from 12 January 2014. The delegation consists of representatives from VOICE, Vietnamese Bloggers Network, Dan Lam Bao, The Vietnam Path Movement, Hoa Hao Buddhist Church, No-U Vietnam, The Association of Political and Religious Prisoners, and relatives of current political prisoners in Vietnam.

Thông cáo báo chí về cuộc vận động nhân quyền tại Mỹ và Thụy Sĩ

12/1/2014 – Nhận lời mời của Văn phòng Cao ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân Quyền (OHCHR) và một số tổ chức quốc tế khác, một phái đoàn vận động nhân quyền cho Việt Nam bắt đầu chuyến thăm và làm việc tại Hoa Kỳ, Châu Âu và Úc kể từ ngày 12/1/2014. Thành phần phái đoàn gồm đại diện các tổ chức VOICE, Mạng Lưới Blogger Việt Nam, Dân Làm Báo, Con Đường Việt Nam, Phật Giáo Hòa Hảo Truyền thống, No-U Việt Nam, Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam và thân nhân một số tù nhân chính trị.

“Không đâu chăm lo mầm non tốt như nước ta!”

Ông Lê Văn Hòa (đứng), Bí thư Huyện ủy Bình Chánh, phát biểu tại buổi làm việc.

Ph.Anh (NLĐO) – Phó Giám đốc Sở GD-ĐT TP HCM Nguyễn Tiến Đạt nhận xét như vậy tại buổi làm việc với huyện Bình Chánh về công tác chăm sóc, giáo dục, bảo vệ trẻ em và xây dựng, phát triển, quản lý trường mầm non vào sáng 13-1.

Đã không còn chịu nổi

Dân đã rớt mồng tơi từ lâu lắm
Nợ đùm đìa, cơm có chẳng gì ăn
Xăng lên giá và điện không chịu xuống
Nước thì dơ, đảng không bớt bạo tàn

Cứ vay mượn, giấy chứng sinh là giấy nợ
Mới chui ra chưa kịp tiếng chào đời
Cha mẹ trả và tiếp theo là con cháu
Mà đảng thì vét mãi chẳng hề ngơi

Dũng Xà Mâu phá đảng?

Nguyễn Nhơn (Danlambao) – Ngày 7 tháng giêng, 2014, đứng trước pháp đình Hà Nội, Dương Chí Dũng tử tội trong vụ Vinalines, thình lình ném ra quả bom mắm tôm đáng giá một triệu rưởi đô la xanh Mỹ nhằm vào mặt thứ trưởng côn an thượng tướng Phạm Quý Ngọ. Lại còn khai tiếp văng miểng vào trùm sò tối cao côn an, Đại tướng Trần Đại Quang, bộ trưởng côn an.

Tìm hiểu, phân tích hòa hợp, hòa giải

Ông Bút (Danlambao) – Theo cách nghĩ của riêng tôi, người dấn thân tranh đấu, là người hào hoa, khoáng đạt, không xét nét hẹp hòi, không cố chấp quá khứ. Từ cách nghĩ này, tôi thân thiện với vô số bạn bè, bất phân chiến tuyến, đơn cử một ví dụ nhỏ:

Mười năm trước, làm công nhân hãng nhựa ở Marietta, nhiệm vụ hằng ngày dùng xe forklift, chở hàng ra cho công nhân phân loại, đưa vào máy ép thành “bale”, hôm nọ supervisor giao cho tôi một chú lính mới, bảo: Mầy huấn luyện nó chở hàng phụ, cho kịp ra hàng, mỗi ngày tối thiểu phải 40 “bale”. Supervisor quay lưng bỏ đi, chúng tôi tự giới thiệu tên tuổi, và làm thân với nhau, chú ấy tên Khảm, kém tôi tám tuổi, người Hải Dương, bộ đội Campuchia xuất ngũ, vượt biên lưu trú Hồng Kông, tới Mỹ diện “Ro”. Khảm đẹp trai, lanh lẹ, vui vẻ, tính cũng hài hài…

Thông điệp về một thông điệp!

Nguyễn Dư (Danlambao) – Mấy ngày qua, RFI phỏng vấn một ông giáo sư về thông điệp đầu năm của ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Theo tôi biết, thì ông giáo sư này đã “già” mà lại còn dại, dễ tin (chữ già mang cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Tại sao tôi lại phải nói ông như thế? Bởi vì chính ông là một thành viên của viện nghiên cứu phát triển bất vụ lợi ở Việt Nam, bị chính ông Dũng bất chấp luật pháp quốc gia, có hành vi bịt mồm, chơi khâm, ép, nên viện của nhóm ông buộc phải giải thể. Thôi, bỏ, chuyện cũ cũng đã qua lâu rồi! Nhưng hiện tại, chúng ta hãy nhìn về “Tương Lai” trước mắt của chúng ta đây.

 

  • Guangdong outlines big FTZ plans (Washington Post) – The Guangdong provincial government has vowed to realize liberalization of trade in services in the South China province and its neighboring Hong Kong and Macao.
  • Doing business the Chinese way (Washington Post) – Ambitious Chinese youngsters have long sought to learn from Western economic theories and best practice, so why don’t they tap into wisdom closer to home?
  • Belgian brews no small beer in China (Washington Post) – Beer lovers from China and other emerging markets are frothing up sales for Belgian brewers, with shipments from Antwerp to Chinese ports witnessing a steady growth.
  • Chinese airlines in it for the long haul (Washington Post) – Chinese air carriers are chasing new horizons as an increasingly competitive domestic market drives them to seek new opportunities abroad.
  • Ready for take-off? (Washington Post) – As demand for long-haul flights between China and the rest of the world continues to rise, intl air carriers are grappling with how they can increase destinations beyond the country’s major transportation hubs.
  • Fosun buys Portuguese insurer for $1.4b (Washington Post) – Fosun International Ltd, China’s biggest private conglomerate, has bought a controlling stake in Portugal’s largest insurance group for 1 billioneuros ($1.36 billion), in a bid to build an investment group focused on the insurance sector.
  • New-energy vehicles ‘turning the corner’ (Washington Post) – The domestic alternative-fuel vehicle industry has reached a turning point and is on track for rapid development in the next two or three years, said experts.
  • Lenovo challenges Apple, Samsung (Washington Post) – After taking the top position in the global personal computer industry, the Chinese PC giant can’t wait to challenge other big players in the industry.
  • View from the very top (Washington Post) – As a crane operator, Wei Gensheng has taken advantage of being at the highest point of construction sites to capture the beauty of Shanghai.
  • History etched in stone (Washington Post) – An enthusiastic amateur believes ancient Chinese script he’s found among Native American pictographs prove that Asians crossed the Pacific centuries ago.
  • Cooking – as easy as ABC (Washington Post) – Grab your apron for a culinary class that will keep the home fires burning while teaching top techniques of the kitchen.
  • Foo fighters (Washington Post) – Shenzhen is holding its own in the culinary stakes, with bright young chefs contributing to raising this southern city’s epicurean standards
  • Flights of fancy (Washington Post) – The bird bomb detonates. Its payload – millions of yuan worth of pigeons – explodes out of the truck’s door like shrapnel with wings. Win or lose the war they seemingly don’t realize is before their beaks, they’re instinctively flying home.
  • Tilling a field of dreams (Washington Post) – Xing Jianxin worked as a full-time photographer in Qiqihar, Heilongjiang province, and he often accompanied journalists when they covered agriculture-related issues.
  • The tickle of Tango (Washington Post) – The “queen of tango” lifts a leg and slowly rubs down the leg of her male partner, a signature move that’s guaranteed to quicken heartbeats in the audience. Then the clicking couple will show off their rapport as they swirl and sway across the stage. The dazzling footwork makes the black-haired woman in a sparkling sequined dress shine like a diamond. Mora Godoy, a contemporary star of Argentine tango, is proof of the dance’s growing popularity in China. Her company’s just-ending tour to nine cities here aims to present the authentic, sexy partner dance and stimulate the sprouting tango culture in China.
  • Instead of making planes, he creates indie music (Washington Post) – Cui Renyu studied aircraft manufacturing at Northwestern Polytechnic University in Xi’an, Shaanxi province-but instead of constructing planes, he started creating indie music after graduation.
  • China builds army ‘with peace in mind’ (Washington Post) – The Chinese military made great strides last year in improving its combat capabilities, enabling it to better defend the nation against threats to its sovereignty.
  • Beijing and Sofia vow new initiatives (Washington Post) – As President Xi Jinping played host to a foreign counterpart for the first time this year, China and Bulgaria pledged on Monday to enhance cooperation in infrastructure and energy projects.
  • Thousands of officials punished (Washington Post) – Disciplinary supervision authorities punished 182,038 corrupt officials last year, an increase of 13.3 percent from 2012, the country’s top anti-graft agency said on Friday.
  • Japan must show respect: France (Washington Post) – French Foreign Minister Laurent Fabius urged Tokyo to draw lessons from France and Germany to resolve sensitive historical issues, Phoenix TV reported on Friday.
  • Israel’s ex-PM Sharon dies at 85 (Washington Post) – Ariel Sharon, the hard-charging Israeli general and prime minister who was admired and hated for his battlefield exploits and ambitions to reshape the Middle East, died on Saturday, eight years after a stroke left him in a coma from which he never awoke. He was 85.
  • Japan’s hysteric desire for global sympathy (Washington Post) – Just because both invoked the fictional evil wizard of the Harry Potter series, Lord Voldemort, the bickering between Chinese ambassador to the United Kingdom Liu Xiaoming and his Japanese counterpart Keiichi Hayashi in the Daily Telegraph has been a huge media sensation.
  • Auditors tighten grip on govt spending (Washington Post) – From July to the end of October, auditors saved nearly 40 billion yuan ($6.6 billion) in public funds that were prone to waste or embezzlement, the National Audit Office said on Friday.

 

40 năm Hải chiến Hoàng Sa: Ý chí, kiến thức và hành động


40 năm Hải chiến Hoàng Sa: Ý chí, kiến thức và hành động

 

“… Mặc dù việc giành lại Hoàng Sa là rất khó khăn, hiện nay người duy nhất có thể làm cho chúng ta mất chủ quyền là chính chúng ta”. Tiếp tục chuyên đề 40 năm Hải chiến Hoàng Sa, Thanh Niên Online xin giới thiệu bài viết của tiến sĩ Dương Danh Huy, một nhà nghiên cứu Biển Đông sống tại Anh.

Chuyên đề 40 năm Hải chiến Hoàng Sa: Ý chí, kiến thức và hành động
Bãi Xà Cừ (phải) trong nhóm Lưỡi Liềm của quần đảo Hoàng Sa – Ảnh Google Maps

 

Cần loại bỏ những quan niệm lệch lạc và hão huyền

Cho tới nay Trung Quốc đã chiếm đóng nhóm An Vĩnh thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam khoảng 60 năm, và đã đánh chiếm nhóm Lưỡi Liềm (còn gọi Nguyệt Thiềm), tức là đã xâm lăng toàn bộ Hoàng Sa, 40 năm.

Có quan niệm cho rằng bị một nước mạnh hơn chiếm đoạt lãnh thổ, nhất là sau bấy nhiêu năm, thì coi như là đã mất chủ quyền, chúng ta hãy chấp nhận và quên đi. Nhưng đối với dân tộc Việt Nam, một dân tộc mà một trong những niềm tự hào đáng kể nhất chúng ta có là tinh thần quật cường chống ngoại xâm, bảo vệ lãnh thổ, thì quan niệm đó có sai sót. Nếu so sánh với các dân tộc khác thì cũng khó tự hào về quan niệm đó. Thí dụ, người Tây Ban Nha sau nhiều thế kỷ vẫn đòi chủ quyền đối với Gibraltar, người Argentina sau vài thế kỷ vẫn khẳng định chủ quyền đối với quần đảo Falklands/Malvinas. Không những thế, quan niệm đó là không phù hợp với thế giới hiện đại hay với việc Hiến chương Liên Hiệp Quốc không cho phép thụ đắc chủ quyền lãnh thổ bằng bạo lực. Mặc dù Trung Quốc đang chiếm đóng Hoàng Sa bằng bạo lực, theo luật quốc tế thì chủ quyền vẫn thuộc về Việt Nam trừ phi chúng ta bị cho là đã bỏ rơi chủ quyền đó.

Ngược lại, cũng có quan niệm cho rằng tới ngày nào Trung Quốc bị loạn lạc thì chúng ta sẽ đánh chiếm lại Hoàng Sa. Thứ nhất, quan niệm đó là hoang tưởng. Không biết tới ngày nào thì Trung Quốc mới loạn lạc đủ để cho chúng ta có thể chiếm lại và giữ Hoàng Sa. Thứ nhì, tư duy “chờ sung rụng” đó chỉ làm cho chúng ta thụ động thêm, với hệ quả là Hoàng Sa ngày càng xa thêm.

Chúng ta cũng phải biết rõ về những khó khăn thực tế trong việc giành lại Hoàng Sa. Giải pháp quân sự là không thể, giả sử như nếu có thể thì chắc chắn sẽ là rất đắt, và đó là chưa nói đến trên nguyên tắc thì sẽ không phù hợp với thế giới văn minh. Trong tương lai có thể thấy được, giải pháp ngoại giao song phương với Trung Quốc cho Hoàng Sa chỉ là hy vọng hão huyền.

Dựa vào chính mình

Giải pháp ngoại giao đa phương cho Hoàng Sa cũng vô cùng khó khăn. Trong khi thế giới có thể phê phán Trung Quốc về chủ trương hiện thực hóa đường chữ U trên Biển Đông, và trong khi một số nước trong khu vực có thể phản đối các động thái của Trung Quốc trong khu vực Trường Sa, thì đối với Hoàng Sa chủ yếu là Việt Nam sẽ đơn độc trong cuộc đối kháng với Trung Quốc. Trong tranh chấp đảo, các nước bên thứ ba thường không quan tâm về lý lẽ chủ quyền của các bên trong tranh chấp, và thường chọn vị trí trung lập. Vì vậy, không có nước bên thứ ba nào lên án việc Trung Quốc đang chiếm đóng Hoàng Sa bằng vũ lực. Trung Quốc cũng không bị nước bên thứ ba nào lên án khi họ tăng cường đàn áp ngư dân Việt Nam từ năm 2009 nhằm đẩy các ngư dân này ra khỏi vùng biển Hoàng Sa. Trong tương lai, khi Trung Quốc xây cất thêm trên đảo và khai thác khoáng sản trong vùng biển Hoàng Sa, khả năng là Việt Nam sẽ đơn độc trong phản đối. Không những thế, không loại bỏ được khả năng trong tương lai các nước ASEAN khác sẽ gây áp lực đòi Việt Nam rút vấn đề Hoàng Sa xuống khỏi bàn nghị sự, để cho ASEAN có thể đi đến thỏa thuận nào đó với Trung Quốc về những tranh chấp khác.

Vì Trung Quốc không chấp nhận để cho bất cứ tòa án quốc tế nào phân xử tranh chấp Hoàng Sa, hiện nay cũng không có điều kiện cho giải pháp pháp lý.

Tóm lại, chúng ta không thể nào dựa vào niềm tin Trung Quốc sẽ đàm phán về Hoàng Sa và sẽ có nhượng bộ, và cũng không thể dựa vào niềm tin các nước khác sẽ hỗ trợ chúng ta nhiều. Điều chúng ta cần phải nhìn nhận là trong vấn đề Hoàng Sa chúng ta phải dựa vào chính mình hơn cả so với trong những tranh chấp biển đảo khác.

Dựa vào chính mình không thể là dựa vào ngư dân kiên trì bám biển Hoàng Sa. Ngư dân và gia đình của họ là những con người bằng da bằng thịt. Dù dũng cảm đến bao nhiêu, họ khó có thể chịu đựng mãi tình trạng tàu thép và đạn đồng Trung Quốc đè người. Có thể một ngày nào đó họ sẽ không còn bám biển Hoàng Sa nổi nữa.

Dựa vào chính mình là mỗi người chúng ta, từ cá nhân đến nhân viên nhà nước và lãnh đạo cao nhất, phải làm điều đúng và đúng với nghĩa vụ của mình để làm cho đất nước tốt hơn. Đất nước càng tốt thì khả năng đấu tranh cho Hoàng Sa càng cao. Chúng ta không quên rằng việc Trung Quốc chiếm nhóm An Vĩnh, Lưỡi Liềm của quần đảo Hoàng Sa, cũng như một số đảo của quần đảo Trường Sa, đã xảy ra trong những ngày tháng khó khăn của Việt Nam.

Dựa vào chính mình cũng là nhà nước và người dân quan tâm phải làm những gì cần thiết và có thể trong những gì liên quan trực tiếp đến Hoàng Sa.

Ý chí và kiến thức

Điều cần thiết để chúng ta bảo vệ chủ quyền Việt Nam, cần thiết cho danh dự của mỗi người chúng ta, cũng như cho nghĩa vụ vủa chúng ta với các thế hệ trong tương lai, là ý chí, kiến thức và những hành động cần thiết.

Về ý chí, chúng ta phải giữ vững ý chí của mình, và phải giáo dục cho thế hệ sau giữ vững ý chí của họ. Chúng ta cần phải xây dựng một ý chí quốc gia về Hoàng Sa. Thế nhưng có lẽ trong 40 năm qua Hoàng Sa vẫn chưa có vị trí xứng đáng trong nền giáo dục, tâm thức của chúng ta. Nếu chúng ta quan niệm rằng 40, 60 hay 100 năm là quá lâu thì chúng ta có thể noi gương những dân tộc khác vẫn giữ vững ý chí của họ về đòi lại lãnh thổ, dù là sau hàng trăm năm.

Kiến thức về lịch sử và địa lý Hoàng Sa sẽ làm cho Hoàng Sa gần gũi với chúng ta hơn, và sẽ giúp cho chúng ta giữ vững ý chí. Chúng ta sẽ thấy Hoàng Sa không phải là những đảo xa vô nghĩa mà là những kỳ quan thiên nhiên tuyệt đẹp, với xương máu của tổ tiên và thế hệ cha, anh.

Kiến thức pháp lý sẽ là cần thiết để chúng ta tranh biện về Hoàng Sa trên các diễn đàn học thuật, chuyên gia và truyền thông quốc tế, và hy vọng một ngày nào đó sẽ là trước một tòa án quốc tế. Chúng ta không nên chủ quan rằng thế giới sẽ thấy một cách dễ ràng rằng chính nghĩa là thuộc về ta, mà chúng ta phải xây dựng khả năng tranh biện ở mức cao nhất, và phải bỏ công sức ra để tranh thủ dư luận. Đặc biệt, chúng ta phải xử lý một cách triệt để những nghi vấn phía đối phương có thể đặt ra cho lập luận của chúng ta. Như một thí dụ, việc Pháp tạm im lặng một thời gian khi tổng đốc Lưỡng Quảng Trương Nhân Tuấn phái Lý Chuẩn đem pháo thuyền đến Hoàng Sa tuyên bố chủ quyền năm 1909 có ảnh hưởng gì đến chủ quyền Việt Nam hay không? Hay là, khi Việt Nam Cộng Hòa còn tồn tại thì chính thể đó có phải là một chủ thể trong luật quốc tế có thẩm quyền để khẳng định chủ quyền lãnh thổ, và bao gồm cả đối với Hoàng Sa, hay không?

Làm đúng với nhiệm vụ và biến sự quan tâm thành công việc

Về mặt đối nội thì nhà nước cần có chính sách để xây dựng ý chí, kiến thức và khả năng tranh biện, tranh thủ dư luận quốc tế. Về mặt đối ngoại thì nhà nước cần có chính sách hiệu nghiệm để duy trì chủ quyền và giữ cho thế giới không quên rằng Hoàng Sa là lãnh thổ trong tình trạng tranh chấp chủ quyền, để cho thế giới không ứng xử như thể Hoàng Sa là của Trung Quốc.

Tuy Trung Quốc đã chiếm đóng toàn bộ các đảo 40 năm, họ chỉ mới bắt đầu tiến hành siết chặt sự kiểm soát trong vùng biển lân cận từ năm 2009. Trong những năm tới, họ sẽ tiếp tục siết chặt thêm sự kiểm soát và mở rộng vùng họ kiểm soát như vết dầu loang. Điều đó có nghĩa nhiệm vụ của chúng ta đối với Hoàng Sa không chỉ là duy trì chủ quyền để một này nào đó có thể giành lại sự quản lý đã mất trên đảo, mà còn là đấu tranh để chống lại nỗ lực của Trung Quốc để siết chặt và bành trướng sự kiểm soát trên biển.

Dựa vào chính mình cũng là dùng những phương tiện mình có. Như một thí dụ, vì Trung Quốc hoàn toàn không đếm xỉa đến các nỗ lực ngoại giao của Việt Nam liên quan đến chủ quyền đối với Hoàng Sa, Việt Nam nên công khai yêu cầu Trung Quốc ra tòa. Mặc dù chắc chắn Trung Quốc sẽ không chấp nhận ra tòa, việc đó cũng làm cho thế giới thấy họ sợ lẽ phải và dựa vào bạo lực. Nếu Trung Quốc thật sự tin rằng không tồn tại tranh chấp Hoàng Sa, họ cần dũng cảm để cho tòa xét có tồn tại tranh chấp hay không.

Đối với các cá nhân thì người quan tâm nên vừa đặt vấn đề nhà nước có thể làm gì cho Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông, vừa đặt vấn đề bản thân mình có thể làm gì. Nhà nước thi hành đầy đủ nghĩa vụ của mình đối với Hoàng Sa là cần thiết, nhưng không đủ. Sự quan tâm của người dân là cần thiết, nhưng không đủ. Nói cho nhau nghe Hoàng Sa là của Việt Nam là cần thiết nhưng không đủ. Phải có đủ người quan tâm biến sự quan tâm của mình thành sự sáng tạo, công sức, hành động, hay thành những đóng góp khác cho tranh chấp Hoàng Sa, nhất là trên trường quốc tế.

Mặc dù Trung Quốc đã xâm chiếm một phần của Hoàng Sa khoảng 60 năm, và phần còn lại 40 năm, mặc dù việc giành lại Hoàng Sa là rất khó khăn, hiện nay người duy nhất có thể làm cho chúng ta mất chủ quyền là chính chúng ta. Và chúng ta phải giữ vững ý chí và duy trì chủ quyền đó bằng kiến thức và hành động, bằng cách làm đúng với nhiệm vụ của mình, và bằng cách biến sự quan tâm thành đóng góp thiết thực.

Trong trận hải chiến Trafalgar, khi hạm đội Anh đối đầu với hạm đội phối hợp Pháp – Tây Ban Nha mạnh hơn, đô đốc Anh Horatio Nelson đã giăng lên soái hạm một khẩu hiệu không lời hay chữ đẹp, chỉ với câu “Nước Anh mong đợi mỗi người sẽ làm nhiệm vụ của mình”. Trong bối cảnh tranh chấp Hoàng Sa nói riêng, và bối cảnh của đất nước nói chung, Việt Nam cần mỗi người chúng ta làm đúng với nhiệm vụ và sự quan tâm của mình để cho đất nước tốt hơn, cũng như về những gì liên quan trực tiếp đến tranh chấp biển đảo.

Dương Danh Huy
Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

 

(Thanh niên)

Phỏng vấn nhà báo Phạm Chí Dũng về trận hải chiến Hoàng Sa

 

Nhà báo Trần Quang Thành (TQT): Xin chào nhà báo Phạm Chí Dũng!
 
Tiến sĩ, nhà báo Phạm Chí Dũng (PCD): Xin chào anh Trần Quang Thành!
 
TQT: Thưa nhà báo Phạm Chí Dũng, vào tháng giêng này chúng ta sẽ kỷ niệm 40 năm ngày hải chiến Hoàng Sa, nhưng khác với mọi năm, dư luận ở trong nước không chỉ có nhân dân và ở các cấp lãnh đạo mà lãnh đạo ở cấp cao như là một trong bốn người đứng đầu cái hệ thống chính trị của nước Việt Nam là ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đề cập đến vấn đề này. Theo nhà báo thì đây là một sự khác thường hay là sự bình thường?
 
PCD: Một vấn đề khác thường! Một vấn đề khác thường vì chính anh Trần Quang Thành cũng vừa đề cập tới thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có một mối liên đới móc xích bất thường nào đó giữa chuyện Hoàng Sa năm nay với bản “Thông điệp đầu năm” của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Tôi rất hoài nghi nếu như không có mối quan hệ nào giữa hai sự kiện này. Mặc dù tôi nhớ là vào cũng năm 2011, trước diễn đàn quốc hội, trước những …(không nghe rõ) đại biểu quốc hội và cử tọa dân chúng, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã nêu ra vấn đề chủ quyền biển đảo như là một dấu ấn đầu tiên của một lãnh đạo quốc gia về vấn đề này và một sự lên tiếng cần thiết đúng lúc tại vì vào thời gian đó Trung Quốc liên tục có các hoạt động gây hấn tại khu vực Biển Đông như là cắt cáp, tấn công tàu cá Việt Nam, đánh đập ngư dân Việt Nam, thậm chí là bắn cháy cả tàu cá Việt Nam.
 
Thế nhưng sau đó, đến năm 2012 và cho tận cuối gần năm 2013 thì không thấy ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhắc lại về vấn đề chủ quyền biển đảo nữa. Và tất nhiên là cũng không thấy bóng dáng của một Luật biểu tình mà ông đã nêu ra.
 
Như vậy thì chúng ta đặt ra câu hỏi là động thái vừa qua, ông thủ tướng nêu ra vấn đề này, vấn đề chủ quyền biển đảo thông qua một cuộc làm việc với Hội Sử học Việt Nam là như thế nào? Và ông cũng chính thức đưa ra một đề nghị đối với Hội Sử học Việt Nam rằng cần đưa vấn đề chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa vào chương trình SGK của Việt Nam. Và một người trong ban thường trực trong Hội Sử học Việt Nam lại là ông Dương Trung Quốc. Và vào năm 2012 thì chính ông Dương Trung Quốc, một đại biểu quốc hội duy nhất đã dám đặt ra vấn đề từ chức có văn hóa hoặc là văn hóa từ chức đối với giới lãnh đạo cấp cao của Việt Nam, và yêu cầu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời về việc đó.
 
Tất cả mọi thứ, những chi tiết này nó đều có mối quan hệ gì đó với nhau và tôi cho rằng đó là một mối quan hệ hơi kỳ quặc. Và một sự kỳ quặc nữa là nếu tôi nhớ không lầm thì sau 38 năm từ ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, đây là lần đầu tiên tôi được nghe có một chủ trương từ Bộ Chính trị cho tổ chức kỷ niệm Hoàng Sa. Và sắp tới đây là ngày 19 tháng giêng là ngày Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa từ tay của Việt Nam Cộng Hòa. Như vậy thì đó chính là vấn đề chúng ta cần tìm hiểu vì sao có những động thái như vậy? Có phải vì năm 2013 là cái năm được coi là thành công đặc biệt về mặt ngoại giao và một năm mà giữa Việt Nam và Trung Quốc ký đến 10 cái văn bản hợp tác về kinh tế và những cái mặt khác mà nhà nước Việt Nam lại trở nên tự tin một cách lạ lùng như vậy hay sao?
 
Và một vấn đề khác chúng ta cũng nên tìm hiểu là nếu tổ chức kỷ niệm Hoàng Sa thì việc kỷ niệm này sẽ được tiến hành này như thế nào và với phương châm như thế nào? Vẫn giữ được tôn chỉ 16 chữ vàng và trở thành những người bạn 4 tốt của nhau hay là hơn nữa trở thành một cái Philippines thứ hai, sẵn sàng đương đầu với Trung Quốc và như là báo Thanh niên đặt tựa đề là “Nuôi chí giành lại Hoàng Sa”, một tựa đề chí lý, quyết liệt và sâu sắc, đầy ý chí vươn lên. Phải nói đó là một tiêu đề mà nhiều năm rồi mới xuất hiện lại. Có lẽ kể từ thời điểm năm 1979 khi Trung Quốc xâm lược Việt Nam ở các tỉnh biên giới phía Bắc.
 
Nhân đây tôi cũng muốn nói thêm về động thái của báo chí. Báo Thanh niên, báo Tuổi trẻ, báo Vietnamnet, nhiều tờ báo khác, báo giấy in lẫn báo điện tử trong những ngày vừa qua liên tục nhắc tới vấn đề chủ quyền biển đảo. Điều này dường như tái hiện lại không khí của báo chí, nhận định, phản biện và lên tiếng về vấn đề chủ quyền biển đảo vào cuối năm 2011 khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng lên tiếng về chủ quyền biển đảo tại Diễn đàn quốc hội nước Việt Nam. Như vậy là sao? Như vậy là đã có một động thái bật đèn xanh từ Ban Tuyên giáo trung ương hay từ một cơ quan nào khác hay từ những cá nhân nào khác trong Bộ Chính trị để báo chí lên tiếng một cách thoải mái tự do và dõng dạc như vậy. Chúng ta cần tìm hiểu vấn đề này! Thì đó là một số câu hỏi mà tôi muốn đặt ra và cũng xin mạn phép là chưa trả lời ngay lập tức, mà có nhiều động thái mà chúng tôi muốn suy nghĩ thêm và chờ đợi thời gian để chứng thực thêm. Chứng thực về cái gì? Chính là về một thái độ thành thực nào đó của nhà nước Việt Nam đối với vấn đề chủ quyền biển đảo thay cho những động thái mơ hồ và sơ sài như trước đây.
 
TQT: Từ khi nhận chức Thủ tướng, đây là lần đầu tiên ông Nguyễn Tấn Dũng đến thăm Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam. Trong buổi làm việc đó, vấn đề nổi bật nhất mà ông Nguyễn Tấn Dũng đề cập tới lại là vấn đề về Hoàng Sa và lịch sử của Việt Nam nên phải ghi vào Hoàng Sa. Ông nghĩ thế nào vấn đề này?
 
PCD: Tôi cho đó là một động thái thú vị của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, một động thái thú vị và không kém ẩn ý. Không phải tự nhiên ông Nguyễn Tấn Dũng làm việc với Hội Sử học Việt Nam. Và như anh Thành có thống kê, tôi nhớ không lầm thì có lẽ đây cũng là lần đầu tiên ông Nguyễn Tấn Dũng quan tâm tới ngành Sử học một cách mật thiết và bằng hình thức làm việc trực tiếp. Thực ra thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phụ trách chung và không phụ trách riêng lẻ về khối khoa học xã hội. Khối khoa học xã hội thường giao cho một phó thủ tướng phụ trách về khối văn xã. Nhưng mà việc thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặt vấn đề về vấn đề chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa, điều này… đó như tôi nêu ra, đó là một điều đáng suy nghĩ.
Sau khi đưa ra vấn đề này đối với Hội Khoa học Sử học Việt Nam thì tiếp sau đó và đầu năm 2014 thì ông đã có một thông điệp. Mặc dù trong thông điệp đầu năm 2014 của ông không nhắc tới vấn đề chủ quyền biển đảo mà đề cập tới những vấn đề khác như là đổi mới thể chế, xóa độc quyền, vấn đề dân chủ hay là nhà nước kiến tạo phát triển. Nhưng mà dường như giữa hai sự kiện chủ quyền biển đảo và thông điệp năm 2014 lại có mối quan hệ khá ràng buộc với nhau. Và tôi chỉ tường thuật theo dư luận rằng người ta đánh giá rằng đó là những bước đi có tính toán và mang tính chất ẩn ý của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đó là một lộ trình chính trị để chuẩn bị cho một tiến trình, tiến chiến một chức vụ có lẽ là cao hơn vai trò thủ tướng vào năm 2016 khi diễn ra Đại hội Đảng lần thứ 12.
 
Tất nhiên, ứng viên cho vai trò cao nhất của đất nước về mặt đảng của Đại hội 12 không chỉ là cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng mà còn có những người khác. Chẳng hạn theo dư luận nhận định trước mắt có thể là ông Trương Tấn Sang, hiện nay là chủ tịch nước và ông Phạm Quang Nghị, hiện nay là Bí thư Thành ủy Hà Nội. Vào năm 2013, ông Phạm Quang Nghị cũng đã ghi một dấu ấn về việc đề nghị khôi phục làng cổ Đường Lâm, nếu tôi nhớ không lầm thì là như vậy. Còn ông Trương Tấn Sang thì cũng có một ít hoạt động và một ít tiếng nói liên quan tới không khí dân chủ, sắc thái dân chủ. Và có lẽ sắc thái rõ ràng nhất, ông Trương Tấn Sang đề cập tới việc cần lắng nghe những ý kiến đa chiều. Có báo chí cho là ý kiến trái chiều nhưng mà có lẽ nguyên văn lời nói của ông ý là “ý kiến đa chiều”, cũng chỉ dừng đến thế.
 
Còn để mà lên tiếng mạnh mẽ nhất cho tới nay về vấn đề dân chủ thì có lẽ chỉ là thông điệp của ông Nguyễn Tấn Dũng thôi, đề cập tới vấn đề đổi mới thể chế, đặc biệt là cụm từ “nắm chắc ngọn cờ dân chủ”. Cho nên tôi nghĩ là chính ông Nguyễn Tấn Dũng là người ghi dấu ấn đấu tiên trong nhóm các ứng cử viên Tổng Bí thư như hiện nay về một không khí, một sắc thái và có lẽ cả một vài bước đi để mở rộng dân chủ hơn theo nghĩa là gần gũi với dân chúng hơn.
 
TQT: Thế nhưng mà khi bản tin nói về vấn đề ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Hội Sử học Việt Nam nên biên soạn để đưa vấn đề Hoàng Sa vào SGK dạy cho học sinh thì sau đó ít lâu sau, một thời gian rất ngắn thì bản tin đó đã bị gỡ khỏi các trang mạng của nhà nước, báo chí lề phải. Vậy phải chăng ý kiến của ông Nguyễn Tấn Dũng đưa ra không phải ý kiến đồng thuận trong Bộ Chính trị. Phải chăng đây nói lên một sự gì đó có cái trục trặc giữa những người đang ở trong bộ máy Bộ Chính trị 16 người lãnh đạo đất nước này thưa tiến sĩ, nhà báo Phạm Chí Dũng?
 
PCD: Theo tôi việc một ý kiến của một lãnh đạo chính trị đối với Hội Sử học Việt Nam hoặc một hội khoa học nào đó của Việt Nam là hết sức bình thường. Và kể cả vấn đề chủ quyền biển đảo liên quan tới một vấn đề cực kỳ nhạy cảm trong Bộ Chính trị và trong mối quan hệ đối với Trung Quốc như là Hoàng Sa, Trường Sa cũng là hết sức là bình thường. Nó bình thường tại vì nó nằm trong lòng dân chúng, nằm trong lòng dân tộc và phù hợp với nguyện vọng của đại đa số người dân. Nó thuộc về ý chí dân tộc, nó thuộc về nguyên khí của dân tộc. Nó chỉ bất thường khi người ta gỡ nó khỏi các trang báo mà thôi.
 
Ở Việt Nam thông thường chỉ có những bài báo vi phạm, được coi là vi phạm quan điểm tư tưởng, đường lối, trái với quan điểm của nhà nước, hoặc là vi phạm pháp luật thì mới bị chỉ đạo gỡ. Và ai chỉ đạo gỡ? Là Ban Tuyên giáo trung ương, người được coi là một tổng biên tập lớn nhất, một tổng biên tập duy nhất của 800 tờ báo của Việt Nam. Và Bộ Thông tin truyền thông là cơ quan thừa hành pháp luật về quản lý báo chí, họ sẽ quyết định về cái chuyện tiếp tục để bài báo đó hay là yêu cầu phải gỡ những bài báo đó và thậm chí có thể là xử lý cả Ban biên tập của tờ báo đã đăng những bài báo đó. Như vậy thì động thái mà gỡ bài liên quan tới chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa mà lại là ý kiến của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã cho thấy một cái gì đó không bình thường, một cái gì đó bất thường, một cái gì đó mà anh có thể cho là một sự không đồng thuận. Còn có phải không đồng thuận trong Bộ Chính trị hay không đồng thuận ở nơi khác hay thậm chí là không đồng thuận giữa các tờ báo với nhau hoặc trong nội bộ tờ báo thì tôi không có thông tin thành thử không thể đánh giá được. Nhưng mà tôi chỉ cảm nhận là có một sự không thống nhất và thậm chí là có một sự mâu thuẫn. Sự mâu thuẫn đó có thể nảy lòi, có thể lớn lao và thậm chí có thể trở thành một xung đột nội bộ.
 
TQT: 19 tháng giêng năm 2014 là kỷ niệm 40 năm trận hải chiến Hoàng Sa, lúc đó là cuộc hải chiến giữa lực lượng quân lực Việt Nam Cộng Hòa với quân Trung Quốc. Năm nay kỷ niệm này được đánh dấu một cách rất đặc biệt là lần đầu tiên báo chí lề đảng nói rất nhiều đến những cái công lao, đến sự hy sinh, đến sự chiến đấu ngoan cường của các chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa như Ngụy Văn Thà để quyết tâm bảo vệ chủ quyền của tổ quốc. Những danh tính của những liệt sĩ đã hy sinh trong trận Hoàng Sa cũng đang được công bố trên tất cả báo chí lề đảng. Nhà báo Phạm Chí Dũng đánh giá gì về hiện tượng bất thường này hay cũng là hiện tượng bình thường?
 
PCD: Hiện tượng này cũng bất thường nốt, bất thường vì đây là lần đầu tiên và bất thường vì từ trước tới giờ chưa bao giờ vấn đề này được đặt ra kể cả từ khi thực hiện nghị quyết số 36 của Bộ Chính trị về vấn đề vận động thuyết phục người Việt Nam ở nước ngoài về đóng góp cho quê hương đất nước. Chưa bao giờ vấn đề về chủ đề Việt Nam Cộng Hòa, chủ đề về Hoàng Sa, chủ đề về Ngụy Văn Thà được nêu lên một cách rõ ràng như bây giờ. Và chúng ta thấy là cũng chỉ mới năm vừa rồi thôi, năm 2013 thì vấn đề nghĩa trang Bình Dương được trùng tu lại, nghĩa trang Bình Dương là nơi có 16 ngàn tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa ở đó mới được trùng tu lại, và mới được quan tâm một cách thiết thân đến như thế kể cả sau chuyến đi của một vài quan chức ngoại giao của Hoa Kỳ và kể cả của một cựu sỹ quan quân lực Hoa Kỳ, xin lỗi, một cựu sỹ quan của quân lực Việt Nam Cộng Hòa định cư tại Mỹ đến nghĩa trang Bình Dương và sau đó lại đột biến có sự quan tâm khá đặc biệt từ chính quyền địa phương và Bộ ngoại giao để cho trùng tu nghĩa trang này.
 
Điều đó cho thấy là có lẽ đã tới lúc mà người ta xem những chuyện bất thường trở nên bình thường. Và có lẽ vì mối quan hệ ngoại giao, vì mối quan hệ với cộng đồng quốc tế và vì những quyền lợi ẩn sau những mối quan hệ đó, quyền lợi về kinh tế và có thể là kể cả quyền lợi về chính trị. Chẳng hạn như vấn đề vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế mà người ta quan tâm tới những vấn đề mà có lẽ là được coi nhỏ nhặt như thế. Đây chính là vấn đề trước đây đã được nêu ra khá nhiều nhưng mà gần như không ai quan tâm và có lẽ chỉ đến gần đây thì người ta mới bắt đầu có ý thức đôi chút về như thế nào gọi là hòa hợp, hòa giải dân tộc.
 
Cụm từ hòa hợp, hòa giải dân tộc đã nói từ rất lâu rồi và luôn luôn người ta đưa ra những con số là 4 triệu người Việt nam ở nước ngoài, rồi 400 ngàn trí thức Việt kiều ở nước ngoài và cả một cái lượng chất xám khổng lồ. Nhưng chưa bao giờ có một sự vận động hoặc là thuyết phục hoặc là tạo điều kiện mang tính thực chất để 400 ngàn trí thức đó, kể cả những trí thức đầu đàn tên tuổi có thể trở về đóng góp cho quê hương một cách thực chất nhất mà điều tiêu biểu nhất có lẽ lại là con số 10 tỷ đô la kiều hối mỗi năm tuôn chảy từ nước ngoài về Việt Nam.
 
Còn bây giờ thì người ta bắt đầu quan tâm đến một số vấn đề thực chất hơn và tôi cũng biết là những vấn đề thực chất hơn chẳng hạn như vấn đề trùng tu nghĩa trang tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa ở Bình Dương hay là vấn đề Hoàng Sa đều là những chủ đề mà phương Tây và Hoa Kỳ quan tâm. Và họ cũng đặt ra như không phải là một yêu sách nhưng mà có lẽ cũng là một cái điều khá tế nhị mà muốn nhắc nhở nhà nước Việt Nam rằng muốn quan tâm tới cộng đồng người Việt hải ngoại và để cộng đồng người Việt hải ngoại có một sự quan tâm ngược lại đối với nhà nước Việt Nam thì tốt nhất hãy nên làm một điều gì đó thiết thực và có lẽ cái điều thiết thực đó là phải tổ chức kỷ niệm thôi. Mặc dù việc tổ chức kỷ niệm này sẽ không thú vị lắm, không được hài lòng lắm từ phía Bắc Kinh nhưng mà dù sao Việt Nam đang nằm trong hệ trục tay ba, mối quan hệ tay ba với Mỹ và Trung Quốc. Và không thể thuần túy đi theo Bắc Kinh được mà cần phải đi dây, và đó là một chuyến đi dây tôi nghĩ là không thể không có tính chất phiêu lưu. Nhưng ngoài tính chất phiêu lưu ra nếu người đi dây biết cách vận dụng và biết giữ cái thế thăng bằng thì vẫn có thể đạt được một mức độ thành công nhất định nào đó.
 
TQT: Kết thúc năm 2013 đánh dấu một cái mốc trong quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam với lại Mỹ đó là chuyến thăm Việt Nam vào tháng 12 của ngoại trưởng Mỹ John Kerry. Ông đến Việt Nam, ông đã đi thăm chiến trường xưa nơi ông đã từng chiến đấu cách đây cả mấy chục năm, ông có những phát biểu rất là thiện cảm trong cái quá trình ở thăm Việt Nam. Ông nghĩ gì về cái chuyến thăm này có liên quan gì đến quan hệ tay ba Việt Nam – Trung Quốc và Mỹ không thưa nhà báo Phạm Chí Dũng?
 
PCD: Tháng 12, ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến Việt Nam. Trước đó một tháng, thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Lý Khắc Cường cũng đến Hà Nội. Hai chuyến đi thăm đó lại xảy ra sau khi có mặt tổng thống Nga Vladimir Putin. Như vậy là trong một năm Việt Nam đón 3 nhân vật, 3 chính khách rất quan trọng. Và cả 3 nhân vật đó có một đặc thù là chỉ ghé thăm Việt Nam trong một thời gian ngắn thậm chí là rất ngắn như là Putin. Điều đó cho thấy là cả 3 chính khách này đều muốn tạo ra một hình ảnh nào đó ở Việt Nam, còn lại thứ văn bản ký kết giữa Việt Nam với những nước như Trung Quốc, hay là Nga, hay là Mỹ, thì đã soạn thảo trước rồi và sẵn sàng để lên bàn để ký kết. Như vậy, việc chuyến thăm gần nhất của ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến Việt Nam, tôi cho dường như có một sự thúc đẩy hình ảnh nào đó, tái tạo hình ảnh nào đó của vai trò người Mỹ ở miền Nam Việt Nam trước thời kỳ năm 1975. Và chắc chắn điều đó cũng liên quan tới chính sách hòa hợp hòa giải của dân tộc, không chỉ của Việt Nam đối với khối cộng đồng người Việt ở nước ngoài, ở hải ngoại mà còn giữa nhà nước Việt Nam với Hoa Kỳ tái tạo lại hình ảnh thân thiện giữa hai cựu thù với nhau. Và điều đó có lẽ cũng dẫn tới động thái nhà nước Việt Nam cần phải xem xét lại vấn đề thực chất tham gia vào Hiệp ước, Công ước chống tra tấn và đồng thời tham gia vào Hội đồng nhân quyền Liên hợp quốc và có sự bảo đảm nhất định về mặt chính quyền chứ không để mọi chuyện đó xảy ra một cách tự nhiên và tự tác như trước đây.
 
Cuối cùng tôi có thể nhận định sơ bộ thế này. Vấn đề John Kerry có lẽ đang tạo một ảnh hưởng nhỉnh hơn so với chuyến đi của thủ tướng Lý Khắc Cường đến Việt Nam. Điều đó rất dễ dàng cho ta chứng minh và nhìn thấy qua những hoạt động gây hấn của nhân viên kiểm ngư, lực lượng kiểm ngư của Trung Quốc đối với việt nam gần đây. Cứ mỗi khi Việt Nam xích về phương Tây một chút thì người Trung Quốc lại không hài lòng, và họ coi đó là một biểu hiện xa rời ly tâm và thiếu thần phục đối với Bắc Kinh. Và lập tức họ lại nảy ra một vài hoặc là một số hoạt động gây hấn nào đó. Những hoạt động gây hấn đó không quá nặng nề như trước đây nhưng đủ để làm phiền nhiễu và gây rắc rối cho toàn bộ khu vực Biển Đông và làm cho giới lãnh đạo Việt Nam phải căng đầu về chuyện nên như thế nào và xem lại chính sách đối xử đối với Bắc Kinh như thế nào và kể cả vấn đề Campuchia nữa.
 
TQT: Đầu năm mới, năm 2014, những hình ảnh về Trung Quốc đã không tạo ra cho người ta thấy 16 chữ vàng và 4 tốt, không tạo thấy một cái âm vang của tình hữu nghị hữu hảo như là người Trung Quốc vẫn thường nói về Việt Nam và bằng những hình ảnh rất là xa lạ. Truyền hình Trung Quốc thì đưa hình ảnh tàu Trung Quốc đâm tàu Việt Nam, rồi đến ngư dân Việt Nam lại bị đánh đập, lại bị cướp hết tài sản khi đánh bắt cá tại khu Hoàng Sa, Trường Sa. Trung Quốc lại mới ra một tuyên bố là ai muốn đánh cá tại vùng Biển Đông đều phải xin phép Trung Quốc nếu không thì họ sẽ phải chịu hậu quả nghiêm trọng. Nhà báo Phạm Chí Dũng bình luận thế nào về những hiện tượng này?
 
PCD: Trung Quốc là một đất nước với lịch sử hiếu chiến, một lịch sử xâm lược, và một lịch sử bành trướng. Tất cả những điều đó chúng ta đều đã thấy, và tôi nghĩ tất cả mọi người đều nhận thức về điều đó. Và điều cực kỳ thiếu may mắn cho Việt Nam là lại ở sát nách Trung Quốc, cùng đường biên giới và chịu sự rắc rối liên tục từ một ông hàng xóm mang danh nghĩa là 16 chữ vàng và 4 tốt. Vấn đề đó chúng ta không cần phải tranh cãi nữa tại vì đã rõ như ban ngày rồi. Vấn đề còn lại là tương lai của mối quan hệ Trung Quốc – Việt Nam sẽ như thế nào? Và một thời điểm nào đó, người ta đang đặt ra một câu hỏi vào một thời điểm nào đó liệu Trung Quốc có tái xâm lược Việt Nam như hình ảnh năm 1979 hay không?
 
Thậm chí là những năm 1960 của thế kỷ 20, quan hệ Trung Quốc – Liên Xô đang hữu hảo, được coi là hữu hảo và tốt đẹp mà Trung Quốc vẫn vì một lý do địa phận thôi và sẵn sàng tấn công Liên Xô. Như vậy thì đối với Việt Nam sẽ như thế nào? Và đó là một cái hiểm họa khôn lường mà người Việt Nam luôn phải đối mặt.
Trở lại vấn đề nội chính và nội tình Việt Nam. Giới lãnh đạo Việt Nam sẽ phải đối mặt với hiểm họa đối ngoại từ Trung Quốc trong những năm tới, đó là một điều gần như chắc chắn. Và mối hiểm họa đó chỉ có thể bị giảm bớt nếu vấn đề nội chính của Trung Quốc không ổn thỏa và nền kinh tế Trung Quốc không lành mạnh. Nhưng nếu nền kinh tế Trung Quốc vẫn duy trì được sự ổn định, thể chế Trung Quốc vẫn duy trì được chân đứng tương đối ổn định của nó thì tôi cho là một cuộc gây hấn ở mức độ cao đối với Việt Nam khá nhiều khả năng có thể xảy ra. Trong tình thế như vậy, những nhà lãnh đạo Việt Nam của Đảng cầm quyền Việt Nam như thế nào và cần phải làm gì huống chi nội tình của Việt Nam lại không suôn sẻ được như Trung Quốc. Nội tình Việt Nam đang diễn ra những mâu thuẫn và những mâu thuẫn đó có thể được đẩy lên tới mức độ trầm trọng hơn, thể hiện bằng tính xung đột.
 
Như vậy, vấn đề đặt ra là tất cả những mâu thuẫn và xung đột cơ bản chỉ được hóa giải bởi sự đồng thuận với dân chúng, với đại đa số trong 90 triệu người dân Việt Nam. Có nghĩa là giới lãnh đạo Việt Nam hoặc những lãnh đạo nào đó của Việt Nam chỉ có thể đứng vững và có được cái nhìn vững chắc về chính sách đối ngoại, nắm chắc có thể nói là nắm chắc chủ quyền trong tay với điều kiện là được sự ủng hộ của đại đa số trong 90 triệu người dân Việt Nam trong đó đa số là người tầng lớp trung lưu và người nghèo. Như vậy người đó phải là người nói như thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là “nắm chắc được ngọn cờ dân chủ” và ít nhất điều đầu tiên vấn đề dân chủ là phải công khai hóa, minh bạch hóa và dám lên tiếng thể hiện được quyền tự do ngôn luận, quyền biểu tình và quyền phản kháng đối với những hành vi gây hấn tại Biển Đông.
 
Cuối cùng thì một nhân vật của lãnh đạo Việt Nam sẽ được sự ủng hộ của đại đa số dân chúng nếu người đó biết gióng lên tiếng nói tự hào tự tôn dân tộc và bảo vệ vấn đề chủ quyền của dân tộc. Còn nếu người lãnh đạo đó họ lãng quên hoặc né tránh vấn đề chủ quyền của dân tộc hoặc họ mang một tư tưởng, một thái độ thật thần phục đối với Bắc Kinh thì chính dân chúng sẽ là người lãng quên thậm chí sẽ hỏi tội họ. Tôi xin chấm dứt phần trả lời phỏng vấn ở đây. Xin cám ơn nhà báo Trần Quang Thành!
 
TQT: Xin cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng, xin chào anh!
(Quê choa)

 

Tại sao VNDCCH im lặng khi Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa ?

Dân Luận: Trong đợt kỷ niệm 40 năm ngày Trung Quốc tấn công chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa, nhiều sự thật lịch sử đã được báo chí chính thống của Nhà nước Việt Nam đưa ra ánh sáng, kể cả những vấn đề xưa nay không được nói tới như “Công hàm Phạm Văn Đồng năm 1958”.
Hôm nay VNN, tờ báo mạng lớn nhất Việt Nam đã đăng phỏng vấn ông Dương Danh Dy, nguyên Tỗng lãnh sự VN tại Nam Ninh, một nhà nghiên cứu lâu năm về Trung Quốc về đề tài Hoàng Sa. Ông Dy đã nêu rõ quan điểm của đảng và chính phủ VNDCCH trong vụ Trung Quốc tấn công chiếm đóng HS tháng 1-1974.

Cách đặt câu hỏi của Phóng viên và các câu trả lời của ông Dương Danh Dy đều gợi cho độc giả nhiều suy nghĩ đau xót về một giai đoạn lịch sử của dân tộc
(Đề bài do Dân Luận đặt)
.

Sau 40 năm nhìn lại hải chiến Hoàng Sa
“Tôi có thể khẳng định rằng các thế hệ đàm phán của Việt Nam đều không bao giờ cắt đất cho Trung Quốc cả. Nhưng cũng còn những chuyện khác do hoàn cảnh lịch sử…”

LTS: Nhân kỷ niệm 40 năm ngày Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa từ tay Việt Nam Cộng Hòa, 19.1.1974, có một băn khoăn của nhiều người là tại sao lúc đó Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lại không lên tiếng.

Có phải chăng như sử gia Nguyễn Đình Đầu đã nghĩ rằng tình đồng chí giữa những người Cộng sản lúc đó còn lớn hơn lãnh thổ?

Tuanvietnam có cuộc phỏng vấn với nhà nghiên cứu Trung Quốc lão thành Dương Danh Dy – người có may mắn biết được nội tình câu chuyện.

Có một câu hỏi mà nhiều người thắc mắc là, hồi Trung Quốc đánh Hoàng Sa đầu năm 1974, tại sao Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lại không lên tiếng phản đối? Và, đối với một số người, thậm chí còn đặt vấn đề nặng hơn là Việt Nam lúc đó đã nể, sợ Trung Quốc. Thậm chí không ít người còn chỉ trích Ban Lãnh đạo Việt Nam lúc đó còn đặt tình đồng chí cao hơn lãnh thổ quốc gia?

Tôi xin nói rằng đó chính là câu hỏi mà tôi cũng thắc mắc cách đây 40 năm, khi còn là một tổ trưởng theo dõi quan hệ Việt – Trung. Tất nhiên, tôi phàn nàn với mấy anh bạn đồng nghiệp thôi. Nhưng không hiểu sao, ông Nguyễn Cơ Thạch, lúc đó là Thứ trưởng Ngoại giao, nghe được, và cho gọi tôi lên gặp ông.

Ông Thạch, vốn rất quý tôi vì biết rõ tính ngay thẳng của tôi, đã nói luôn:

“Dy ơi, sao cậu dại thế! Đất nước đã thống nhất chưa? Thống nhất đất nước so với việc Trung Quốc chiếm nửa Hoàng Sa thì cái nào lớn hơn?

Cậu có biết rằng viện trợ của Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu dành cho chúng ta chủ yếu đi qua đường nào? Rồi cậu chắc biết hơn những người khác rằng Trung Quốc viện trợ cho chúng ta như thế nào trong cuộc kháng chiến chống Mỹ…

Thế mà bây giờ, vì cái chuyện Hoàng Sa, mà đằng nào họ cũng chiếm của Việt Nam rồi, chúng ta lên tiếng, đã không làm được gì còn ảnh hưởng tới sự nghiệp lớn hơn.”

Lúc đó, ông Thạch chỉ nói cho tôi đến thế thôi, và tôi cũng thông.

 


Ảnh vệ tinh đảo Quang Hòa (Duncan) – nơi bắt đầu trận hải chiến Hoàng Sa 1974

 

Đến tháng 4.1975, khi chúng ta giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng ta đã đồng thời giải phóng luôn những hòn đảo ở Trường Sa, tôi mới ngã ngửa người ra rằng Ban lãnh đạo Đảng ta quả thật là tài tình, và quá hiểu Trung Quốc.

Vì sao? Việc không nói để không ảnh hưởng tới sự nghiệp thống nhất đất nước thì rõ rồi. Nhưng việc không nói còn làm cho Ban Lãnh đạo Trung Quốc chủ quan, nghĩ rằng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa coi nhẹ vấn đề biển đảo mà không tìm cách đánh chiếm luôn quần đảo Trường Sa nữa.

Tôi có đọc được một tài liệu của Trung Quốc nói rằng họ tiếc tại sao trong đầu năm 1979, khi tấn công Việt Nam, lại không chiếm luôn những hòn đảo mà Việt Nam chiếm giữ thuộc Trường Sa đi.

– Tức là theo ông, nếu chúng ta lên tiếng khi họ đánh quân Việt Nam Cộng hòa năm 1974, họ sẽ cảnh giác hơn và có khi chiếm luôn Trường Sa từ Việt Nam Cộng hòa?

Tôi nghĩ vậy. Trong lúc chúng ta tập trung quân trên bộ trong chiến dịch Hồ Chí Minh, Trung Quốc sẽ thừa cơ chiếm các đảo.

Hơn nữa, có khi chuyện này còn ảnh hưởng tới sự nghiệp thống nhất đất nước ấy chứ. Chắc anh còn nhớ vụ Pháp, thông qua Tùy viên Quân sự – Tướng Vanusseme, định can thiệp với Đại tướng Dương Văn Minh – Tổng thống Việt Nam Cộng hòa cuối Tháng Tư năm 1975, về khả năng đưa quân Trung Quốc vào Việt Nam, chứ?

– Vâng.Nhưng tôi muốn hỏi thêm rằng lúc đó ý niệm về biển đảo của chúng ta có rõ ràng như hiện nay không, hay vẫn mơ hồ?

Ý thức rằng Hoàng Sa là một phần lãnh thổ Việt Nam là bất di bất dịch. Ngay cả thời gian trước khi Trung Quốc đánh Hoàng Sa, trên bản đồ của họ đã vẽ rành rành cái đường lưỡi bò, và chúng tôi bên ngoại giao có phản ứng lại họ, hỏi tại sao trên bản đồ của Trung Quốc lại vẽ đường lưỡi bò. Họ mới giải thích, đấy là của bọn Quốc Dân Đảng vẽ thôi, chứ Đảng Cộng sản Trung không cho chuyện đó là nghiêm túc, nhưng có điều họ dứt khoát không bỏ cái đường lưỡi bò đi.

– Đường lưỡi bò có trên bản đồ của họ từ lúc đó?

Từ năm 1947, thời Quốc Dân Đảng, đường lưỡi bò bắt đầu xuất hiện trên bản đồ chính thức của Trung Quốc. Khi chính quyền cộng sản lên nắm quyền vào 1950, đường lưỡi bò vẫn tiếp tục tồn tại trên bản đồ cho đến nay.

Nhân chuyện Hoàng Sa, tôi muốn hỏi ông về mối nghi ngờ đây đó trong dân chúng rằng, khi đàm phán biên giới trên bộ, Việt Nam đã chịu mất đất. Với tư cách là người nghiên cứu kỹ Trung Quốc và quan hệ Việt – Trung, ông có thể trả lời được không?

Tôi có thể khẳng định các thế hệ đàm phán của Việt Nam đều không bao giờ cắt đất cho Trung Quốc. Nhưng cũng còn những chuyện khác do hoàn cảnh lịch sử…

Ví dụ, có một thời gian để viện trợ cho Việt Nam đánh Mỹ, mỗi đêm Trung Quốc có 500 chiếc ô tô để chở vũ khí, hàng hóa hay lương thực, nhu yếu phẩm cho Việt Nam, và những xe này phải về ngay trong đêm để không ảnh hưởng đến chuyện khác.

Muốn vậy, phải làm đường cho tốt, và chỗ biên giới giáp nhau nếu làm theo đúng biên giới Trung Quốc thì đường phải đi vòng, hoặc qua đèo lội suối, nhưng để làm việc đó chúng ta đã để cho Trung Quốc được thuận tiện làm đường cho ngắn nhất, đơn giản nhất. Đến lúc sau này khi đàm phán với Trung Quốc, họ bảo đường của họ đến đâu thì đất của họ ở đấy.(!)

Hay, trong thời gian đó, từ năm 1966, Trung Quốc tiến hành Cách mạng Văn hóa, một số người Trung Quốc trốn tránh đấu tranh áp bức của Hồng Vệ Binh truy đuổi, chạy sang Việt Nam, và chúng ta đã cho nương nhờ theo nghĩa “đồng chí”, cấp đất cho họ ở. Từ đó đến nay, làng xóm hình thành, mồ mả có, và khi đàm phán Trung Quốc nói dân của họ ở đâu thì đất Trung Quốc đến đấy.(!!!)

Vấn đề biên giới Trung – Việt chỉ có chuyện từ khi Trung Quốc tiếp đón Nixon năm 1972, và Việt Nam phản ứng dữ dội lại, từ đó Trung Quốc mới dùng vấn đề biên giới tác động. Chứ trước năm 1972, biên giới Trung – Việt cơ bản là biên giới hữu nghị và hòa bình.

Cám ơn ông.
Huỳnh Phan (thực hiện)

Phủ nhận và xuyên tạc Hiến pháp là phạm pháp

Ngày 9-12-2013, Văn phòng Chủ tịch nước tổ chức họp báo Công bố lệnh của Chủ tịch nước công bố Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam sửa đổi (HPSĐ) và Nghị quyết của Quốc hội quy định một số điểm thi hành Văn kiện này. Theo đó, HPSĐ có hiệu lực từ ngày 1-1-2014. Thế nhưng, ngay sau khi HPSĐ được thông qua, trên một số trang mạng xã hội và blog đã có những bình luận không thể chấp nhận được cả về mặt chính trị, pháp lý và đạo lý. Sự xuyên tạc Hiến pháp trên thực tế là hành động phạm pháp.

Hiến pháp vừa được Quốc hội nhất trí bấm nút thông qua với tỷ lệ gần như tuyệt đối thì đã có người bình luận một cách vô trách nhiệm: “Quốc hội khóa XIII đã thông qua một bản hiến pháp thể chế hóa cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam, coi thường nguyện vọng của đông đảo nhân dân… Như vậy, Quốc hội khóa XIII đã tự chứng tỏ không đại diện cho nhân dân và phải chịu trách nhiệm trước lịch sử và dân tộc; hiến pháp này không thật sự là hiến pháp của nhân dân và người dân có thể sử dụng quyền bất tuân dân sự của mình”.

 

 

97,59% đại biểu Quốc hội kỳ họp thứ 6 (khóa XIII) tán thành thông qua Hiến pháp sửa đổi. Ảnh minh họa. Nguồn: Tuoitre.vn

 

Không thể phủ nhận được kết quả biểu quyết của Quốc hội, người ta dùng quan điểm dân chủ “phải bảo vệ quyền thiểu số” để lập luận rằng: “Dân chủ phải thực hiện nguyên tắc bảo vệ thiểu số… như vậy, nếu Quốc hội và Ban soạn thảo Hiến pháp làm việc theo tinh thần dân chủ thì đáng lẽ phải ghi nhận những ý kiến đối lập như nhóm 72 (mà Quốc hội đã đón tiếp long trọng), nhóm Công dân tự do, nhóm Công giáo, nhóm 8406… vân vân”. Ai cũng biết những kiến nghị của các nhóm mà họ nói đến ở đây là: Xóa bỏ Điều 4 về vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, là “gợi ý” chúng ta xây dựng nhà nước ta theo chế độ cộng hòa tổng thống với thể chế tam quyền phân lập… Đây là điều mà các vị đại biểu Quốc hội và tuyệt đại nhân dân ta không nhất trí.

Hiến pháp là văn kiện chính trị-pháp lý quan trọng nhất của một quốc gia dân tộc, đó là đạo luật cơ bản, luật gốc của Nhà nước. Hiến pháp phản ánh ý chí, nguyện vọng, lợi ích của toàn dân tộc. Chúng ta không phủ nhận việc xây dựng Hiến pháp cần và có thể học hỏi, tham khảo kinh nghiệm của các quốc gia-dân tộc khác, nhưng chúng ta không thể chấp nhận sự áp đặt một mô hình Hiến pháp nào đó cho mình. Xây dựng và hoàn thiện Hiến pháp mới của dân tộc ta cần dựa vào chính kinh nghiệm lịch sử, những thành quả của cách mạng của dân tộc, những giá trị mà chúng ta phải bảo vệ. Hiến pháp mới phải kế thừa các Hiến pháp trước đồng thời hướng tới những đòi hỏi sự phát triển của đất nước. Mặt khác, cũng như các quốc gia khác, Hiến pháp phải được thông qua theo nguyên tắc dân chủ tập trung bởi những đại biểu hợp hiến. Hiến pháp không xây dựng bởi những góp ý, “gợi ý”, bình luận của nhóm này, bloger kia, nhà khoa học khác, cho dù đó thật sự là những ý kiến tâm huyết. Bởi vậy, những tuyên bố, của nhóm này, cá nhân kia sau khi HPSĐ được thông qua cần phải làm rõ về mặt chính trị, pháp lý và đạo lý.

Trước hết, về việc người ta phủ nhận Quốc hội khóa VIII – “không đại diện cho nhân dân”…, đây là một quan điểm chính trị và pháp lý sai trái. Không một cá nhân, tổ chức nào có quyền phủ nhận một Quốc hội được bầu ra bởi các nguyên tắc dân chủ hợp hiến. Trên thế giới, chỉ có những tổ chức phản loạn mới ra tuyên bố phủ nhận Nhà nước, Quốc hội, Chính phủ được bầu ra một cách hợp pháp. Đây có thể xem là một hành vi vi phạm pháp luật.

Thứ hai, về quan điểm cho rằng: HPSĐ chỉ là sự “thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng”, HPSĐ “đặt Đảng trên Hiến pháp, trên Quốc hội”…, đây là một nhận định ấu trĩ về chính trị và lịch sử. Có lẽ mọi người đều biết trên thế giới không có những tiêu chí chung về nội dung cụ thể của một bản Hiến pháp. Xây dựng văn kiện này là quyền và trách nhiệm của mỗi dân tộc. Ở Việt Nam, tất cả những ai không có định kiến, không có hận thù với cách mạng, ít nhiều có hiểu biết về lịch sử, thì đều thấy rằng, con đường cách mạng của nhân dân Việt Nam, đi từ giành độc lập dân tộc, kháng chiến chống đế quốc xâm lược, thống nhất đất nước đến sự nghiệp đổi mới xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ngày nay đều do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Trong suốt chiều dài trên 2/3 thế kỷ (1930-2013), sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ bằng Cương lĩnh mà còn bằng cả tinh thần cách mạng kiên cường, bằng sự hy sinh xương máu, bằng sự nêu gương vượt qua gian khổ, khó khăn của không biết bao nhiêu cán bộ, đảng viên của Đảng. Trong thời kỳ đất nước nô lệ, lầm than, khi cách mạng trong thời kỳ trứng nước không thấy ai hỏi Cương lĩnh của Đảng đâu, Hiến pháp đâu? Và vì sao nhân dân ta lại đi theo con đường độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ ra? Trên thực tế, trong quá trình sửa đổi Hiến pháp lần này, việc đưa tinh thần, nội dung Cương lĩnh của Đảng vào HPSĐ là điều tự nhiên, dễ hiểu và hoàn toàn đúng đắn vì Cương lĩnh của Đảng đã khẳng định: “Xã hội XHCN mà nhân dân ta xây dựng là một xã hội: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; do nhân dân là chủ… có nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân…” (1).

Nếu phân tích kỹ thì thấy, Điều 4 HPSĐ về vai trò lãnh đạo của Đảng so với Hiến pháp năm 1992 đã có nhiều chỉnh sửa quan trọng. Chẳng hạn, Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động, mà còn là đội tiên phong “của dân tộc Việt Nam”. Về trách nhiệm của Đảng, HPSĐ đã bổ sung vào Điều 4 nội dung sau: “Đảng phải gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình. Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. Ý kiến cho cho rằng, HPSĐ “đặt Đảng lên trên Nhà nước” là sự xuyên tạc thô thiển. Chính một số ít những kẻ đang tự cho mình quyền bình luận, xuyên tạc HPSĐ nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng ta, xóa bỏ sự đồng thuận xã hội, xóa bỏ chế độ xã hội ta mới là những kẻ đang đứng trên Hiến pháp, đứng trên xã hội.

Thứ ba, về cái gọi là “nguyên tắc bảo vệ thiểu số”, thực tế chính trị và pháp lý trên thế giới không ở đâu người ta lại dựa vào ý kiến thiểu số để phủ nhận Hiến pháp, pháp luật. Không được quên rằng, “pháp luật tối thượng” là nguyên tắc số một của nhà nước pháp quyền. Tuyên bố bảo vệ quyền “bất tuân dân sự của mình” là hành vi vi phạm pháp luật. Có lẽ chỉ có trong những phiên tòa xét xử tội phạm, người ta mới nói đến “quyền được bảo lưu đối với nội dung bị tố cáo”. Còn những tổ chức ảo hoặc tổ chức chống cộng phản đối HPSĐ bảo lưu quyền “bất tuân dân sự” thì đó cũng là điều dễ hiểu.

Với Hiến pháp, nhân dân ta thông qua các cơ quan đại diện, hệ thống chính trị và chính bản thân mỗi người thực hiện quyền làm chủ nhà nước và xã hội. Hiến pháp sửa đổi là cơ sở chính trị-pháp lý vững chắc để bảo vệ các quyền công dân, quyền con người, đồng thời bảo vệ chế độ xã hội, bảo vệ độc lập chủ quyền quốc gia. Bảo vệ HPSĐ là bảo vệ điều kiện cơ bản cho thắng lợi của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ta trong thời kỳ mới. Việc triển khai thi hành HPSĐ phải dựa trên tinh thần “thượng tôn pháp luật”, bảo vệ tất cả tinh thần và lời văn của văn kiện này. Chúng ta không cho phép bất cứ tổ chức, cá nhân nào xuyên tạc, cản trở việc thực hiện hoặc thoái thác trách nhiệm tuân thủ Hiến pháp.

BẮC HÀ – LINH NGHĨA

(1) Đảng Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Đại hội XI, NXBCTQG, HN, 2011, tr70

  (Báo QĐND)

Chuyện Hiến pháp và Quốc hội – Việt Nam 2013: Sôi sục bất ổn xã hội


Việt Nam 2013: Sôi sục bất ổn xã hội

Trong căn phòng u lạnh của trạm xá, Đỗ Thị Thiêm – một phụ nữ nông dân chống cưỡng chế đất đai ở làng Trịnh Nguyễn, tỉnh Bắc Ninh bị băng trắng phủ kín cả phần ngực và hai bên sườn. Vào khoảng giữa năm 2013, chị đã bị những kẻ giấu mặt tạt axit. Nhiều dân làng Trịnh Nguyễn không hề hoài nghi về việc nhóm thủ ác đối với chị Thiêm được chủ đầu tư và cả công an địa phương sai khiến.

Chỉ vài tháng sau khi xuất viện, chị Thiêm lại bị công an tỉnh Bắc Ninh bắt giữ liên quan đến vụ việc bà con nông dân làng Trịnh Nguyễn phải náu mình đòi công lý dưới gầm cầu vượt.

Cảnh nạn phân tầng và phân hóa xã hội ở Việt Nam năm 2013 mới đắng chát làm sao! Trong khí buốt tê tái lòng người vào những ngày cuối năm, một nỗi bất an cùng cực cho năm sau vẫn siết lấy buồng tim những người nông dân mất đất.

Đám mối

Giai tầng nông dân – vốn chiếm đến 60% dân số trong độ tuổi lao động ở Việt Nam – đang lâm vào tình trạng bức bách về kế sinh nhai. Trong khi trên khắp mọi vùng đất nước vẫn hàng ngày lê thê hình ảnh những đoàn dân oan lũ lượt kéo nhau đi đòi quyền lợi bị đánh cắp, một hình ảnh tiêu biểu cho nạn suy thoái kinh tế lại đột phá đầy tính tương hợp: nhiều nông dân phải trả ruộng, bỏ ruộng vì canh tác kém hiệu quả.

Hai hình ảnh liền mạch này lại dẫn đến một bức tranh tương phản: thân gốc chính trị của chế độ “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đang mục ruỗng trên đám mối khổng lồ lan rộng và ăn sâu đến tận cùng.

 

Giải quyết đất... RFA files
Giải quyết đất… RFA files

Thân gốc chính trị của chế độ “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đang mục ruỗng trên đám mối khổng lồ lan rộng và ăn sâu đến tận cùng.

Từ nhiều năm qua, đám mối ấy đã được hình thành từ vô số kẻ đầu cơ trục lợi mà đến năm 2011, giới công luận ở Việt Nam đã chính thức đặt cho nó cái tên là “nhóm lợi ích”. Rất tương đồng với người bạn có tên “Bốn Tốt” đóng đô ở Bắc Kinh, ích lợi của một chủng tộc đặc thù ở Hà Nội và các địa phương được cấu kết bởi rất nhiều quan chức quen thói ăn vặt cùng số đại gia tăng trưởng không ngừng nghỉ trong các lĩnh vực đầy đặn tính độc quyền quốc gia như xăng dầu, điện lực, viễn thông, cùng những kẻ đầu cơ mới nổi phất lên từ chuyện kinh doanh hoàn toàn thiếu minh bạch về chứng khoán, bất động sản và vàng bạc.

Vào năm 2012, cơ quan cảnh sát điều tra đã bắt Nguyễn Đức Kiên – người được coi là “bố già” trong nhiều lĩnh vực đầu cơ và có những tham vọng không thèm che giấu đối với chính trường. Nhưng Kiên chỉ là một trong nhiều khối u ác tính chưa phát lộ. Điều đáng nói là ở Việt Nam đã lâu nay xuất hiện nhiều “cá mập” như Kiên – những kẻ thường chỉ chịu hạ mình ăn sáng với các quan chức tối thiểu cấp thứ trưởng.

Ngay cả án tử hình năm 2013 dành cho kẻ có cái tên rất đẹp là Dương Chí Dũng cũng chỉ có ý nghĩa như hành vi “diệt ruồi”, trong lúc vẫn chưa có một con hổ nào được pháp luật chiếu cố.

Hố phân cách giàu nghèo cũng vì thế đã ngày càng trở nên không thể chịu đựng nổi. Cách đây hai chục năm, báo chí chính thống của nhà nước đã tiết lộ độ chênh lệch giữa 5% số người có thu nhập cao nhất với 5% số người có thu nhập thấp nhất lên đến hơn 30 lần. Còn giờ đây, trong khi con số thống kê của các cơ quan chính quyền chỉ thừa nhận khoảng phân hóa đó chưa đến 10 lần, giới chuyên gia phản biện độc lập lại chắc mẩm rằng hố xa cách này phải lên đến 60-70 lần.

 

Giải quyết biểu tình... RFA files
Giải quyết biểu tình… RFA files

Rất nhiều quan chức quen thói ăn vặt cùng số đại gia tăng trưởng không ngừng nghỉ trong các lĩnh vực đầy đặn tính độc quyền quốc gia như xăng dầu, điện lực, viễn thông

Những gì đang xảy ra ở Việt Nam thật ra chỉ là cái bóng của những gì đã lộ ra ở Trung Quốc. Vào năm 2011, một nhà phản biện độc lập của Trung Hoa là Vương Tiểu Lỗ đã thống kê độ chênh lệch giữa 5% có thu nhập cao nhất với 5% có thu nhập thấp nhất lên đến 67 lần.

Đó cũng là lý do vì sao mà Trung Quốc đang có đến 200 nhà tỷ phú đô la, nhảy lên bậc trọc phú danh dự trên thế giới. Không chịu kém cạnh, Việt Nam cũng đang len dần vào trang lót của tạp chí Forbes với khoảng 300 đại gia có tài sản trên 100 triệu USD tính theo đầu người.

Oán hận

Vào năm 2012, giới chính khách Việt đã phải chính thức thừa nhận một cụm từ mới: nhóm thân hữu. Tính chất hết sức đặc biệt của khái niệm này chính là sự gắn kết rất hữu cơ và “bền vững” giữa một số chính khách có thực quyền với nhau và với nhóm các đại gia trong nhiều lĩnh vực kinh tế.

Quá dung dưỡng cho các nhóm lợi ích lộng hành, nhóm thân hữu đã trở thành quan tòa để phán quyết về số phận của đại đa số tầng lớp cùng khốn dưới đáy. Nghịch lý “nước giàu dân nghèo” ở Trung Quốc đang tái hiện rất nhanh ở đất nước có lịch sử “ngàn năm Bắc thuộc” và đến nay vẫn còn chịu nhiều phụ thuộc không che giấu vào Trung Nam Hải.

 

Giải quyết giao thông... RFA files
Giải quyết giao thông… RFA files

 

Không chỉ lệ thuộc đến 90% vào nguồn nguyên liệu nhập khẩu dùng cho sản xuất, giới tuyên giáo Việt Nam vẫn đang là tấm gương phản chiếu một sự chung đụng rập khuôn đáng hổ thẹn với kẻ mà người dân gọi là “thiên triều”.

Khi 2013 kết thúc, cuộc suy thoái kinh tế ở Việt Nam đã trải qua đúng 6 năm. Tuy nhiên, thời gian đó vẫn như chưa đủ để ứng với điểm kết thúc của một chu kỳ suy thoái thường thấy, mà tất cả hầu như mới chỉ phác ra giai đoạn đầu tiên của một chu kỳ khủng hoảng kinh tế có thể kéo dài đến hàng chục năm hoặc hơn, và hầu như chắc chắn có thể dẫn quốc gia hình chữ S vào ít nhất một thập kỷ mất mát không tránh khỏi.

Nhiều nông dân và cả trí thức Việt Nam đang biểu lộ phản ứng có tính đối đầu với lực lượng công quyền. Tâm lý thù ghét người giàu và giới quan chức cai trị ngày càng ăn sâu vào não trạng của lớp nông dân mất đất, bị nghèo hóa và bị đẩy vào cảnh bần cùng

Tuy thế, vẫn chưa một lần các nghị quyết của đảng cầm quyền ở Việt Nam thừa nhận câu chuyện đất nước này đang lâm vào một cuộc khủng hoảng toàn diện và sâu sắc – điều đã được giới nghiên cứu và truyền thông quốc tế tìm cách mở mắt cho họ từ suốt mấy năm qua.

Kinh tế luôn có thói quen quyết định đến chân đứng chính trị và cả vận mệnh của các chính khách. Với Việt Nam – nơi nền kinh tế còn phải dựa phần lớn vào sản xuất nông nghiệp, bi kịch của nông dân chắc chắn sẽ dẫn đến đến thảm cảnh của chế độ. Bỏ đất, mất đất, và ngay cả trong lúc Việt Nam được khá nhiều ưu ái của cơ chế WTO và lượng xuất khẩu gạo của nước này đứng thứ hai trên thế giới, giá xuất gạo vẫn giảm tương đối và nông dân vẫn thực lỗ…, tất cả những trái khoáy ghê gớm như thế không chỉ bày biện một khuôn mặt điều hành kinh tế chằng chịt sẹo, mà còn khiến cho cơ thể ý thức hệ trở nên tàn tạ hầu như toàn diện những tư tưởng của nó.

Mục ruỗng tư tưởng lại dẫn đến biến thái hành vi. Tháng 9/2013, một nông dân Thái Bình đã xả súng bắn chết vài quan chức điều hành quỹ đất của tỉnh này. Suy thoái kinh tế kéo dài và bế tắc kéo theo những mầm mống khủng hoảng xã hội đang mau chóng lộ diện và có thể bùng nổ trong vô thức. Phần lớn sự lộ hình này đến từ nông thôn miền Bắc – những địa phương có truyền thống cách mạng trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm và cả khởi nghĩa nông dân.

Gần tương tự không khí ở Trung Quốc, nhiều nông dân và cả trí thức Việt Nam đang biểu lộ phản ứng có tính đối đầu với lực lượng công quyền. Tâm lý thù ghét người giàu và giới quan chức cai trị ngày càng ăn sâu vào não trạng của lớp nông dân mất đất, bị nghèo hóa và bị đẩy vào cảnh bần cùng. Mối dắt dây liên tục và hầu như không tránh khỏi như thế sẽ có thể khiến cho chế độ cầm quyền lâm vào ngõ cụt chỉ trong 3-4 năm nữa, một khi khủng hoảng kinh tế công khai trưng diện cái thảm cảnh quay quắt của nó.

Nhà báo Phạm Chí Dũng, Việt Nam 30-12-2013
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

  (RFA)

Chuyện Hiến pháp và Quốc hội

“Không có vùng cấm” hay “Vùng nào cũng cấm”

Ngay từ những tháng đầu năm 2013, sau khi ông Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật Quốc hội VN, Ủy viên Ủy ban Sọan thảo Hiến pháp, tuyên bố “không có vùng cấm” nào trong việc góp ý của tòan dân về chuyện tu chính Hiến pháp 1992, thì người dân Việt đã dồn dập góp ý theo lời kêu gọi của nhà nước, từ Thư của Hội Đồng Giám Mục VN, Tuyên bố của Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Tuyên Bố của Công Dân Tự Do cho tới Tuyên Bố Nguyễn Đắc Kiên; và đặc biệt là Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 của 72 nhân sĩ, trí thức, gọi tắt là “Kiến Nghị 72”.

Bản dự thảo Hiến pháp của nhóm nhân sĩ, trí thức đó đã đề nghị bỏ lời nói đầu của bản Hiến pháp VN 1992 vì nó mang “tính chất vi hiến” là bị áp đặt dưới sự chỉ đạo của chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh chứ không thực sự phản ánh nguyện vọng nhân dân; đề nghị bỏ tên nước hiện hành “CHXHCNVN”; đổi thể chế Chủ tịch sang Tổng thống chế; cho các đảng phái đối lập đúng nghĩa tham chính; bảo vệ quyền làm người; tôn trọng sở hữu tư nhân về đất đai; “rạch ròi” tam quyền phân lập; lực lượng võ trang phải bảo vệ đất nước, nhân dân, chứ không phải trung thành với đảng CS; cho trưng cầu dân ý về Hiến pháp…

Riêng về Điều 4 Hiến Pháp, ông Huỳnh Kim Báu, nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức yêu nước TP HCM, người ký tên trong bản kiến nghị dự thảo hiến pháp vừa nói, cho biết:

Tôi thấy rằng họ có thể ghi những điều mà dự thảo yêu cầu, nhưng nếu Điều 4 còn thì nó sẽ phủ định hết tất cả. Vì họ độc quyền lãnh đạo mà nếu họ ghi những điều đó đồng thời với Điều 4 thì Điều 4 sẽ phủ định hết tất cả những gì thay đổi. – Huỳnh Kim Báu

Tôi thấy rằng họ có thể ghi những điều mà dự thảo yêu cầu, nhưng nếu Điều 4 còn thì nó sẽ phủ định hết tất cả. Vì họ độc quyền lãnh đạo mà nếu họ ghi những điều đó đồng thời với Điều 4 thì Điều 4 sẽ phủ định hết tất cả những gì thay đổi.

Nhưng rồi chuyện tòan dân nghe theo lời kêu gọi của đảng, nhà nước và đã sôi nổi góp ý, bàn cãi, đề nghị, kể cả “sôi nổi” tại diễn đàn Quốc Hội…thì chuyện “không có vùng cấm” lại sớm trở thành “có vùng cấm” khi người cầm đầu đảng là TBT Nguyễn Phú Trọng chỉ trích những người góp ý, chẳng hạn như đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp, là “suy thóai tư tưởng, đạo đức”, trong khi Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng cảnh cáo về điều gọi là “tuyên truyền chống phá đảng và nhà nước”…Từ Thanh Hóa, MS Nguyễn Trung Tôn cho biết:

Trước đây chúng tôi cũng rất mừng vì có thể qua sự sửa đổi Hiến pháp thì phần nào đó, Hiến pháp VN sẽ thay đổi, và người dân sẽ có nhiều quyền hơn để rồi có thể góp phần xây dựng Tổ Quốc và đảm bảo sự công bằng xã hội.

Nhưng rồi chuyện “không có vùng cấm” đã nhanh chóng trở thành “có vùng cầm” khiến MS Nguyễn Trung Tôn lưu ý:

Vấn đề Quốc Hội đề ra việc sửa đổi Hiến pháp và lấy ý kiến tòan dân cũng chỉ là, một lần nữa, đảng CS tiếp tục dùng chiêu bài Hiến pháp để mị dân và lừa dối quốc tế. Nhưng thực ra chẳng có điều gì thay đổi cả.

Qua bài “Đảng – Nhà nước, Hiến Pháp”, tác giả Nguyễn Trung không quên lưu ý rằng:

Sửa hiến pháp nhưng bị khuôn vào những nguyên tắc chỉ đạo của Tổng bí thư như sửa gì thì cũng phải trong khung khổ Cương lĩnh và Điều lệ Đảng…không có tam quyền phân lập, gác lại vấn đề sở hữu đất đai…, chỉ đạo như thế là đứng trên, là ban cho, là ông chủ của nhân dân, là đứng trên Hiến pháp mất rồi! – Nguyễn Trung

Sửa hiến pháp nhưng bị khuôn vào những nguyên tắc chỉ đạo của Tổng bí thư như sửa gì thì cũng phải trong khung khổ Cương lĩnh và Điều lệ Đảng, quyền lực của hệ thống chính trị là thống nhất, không có tam quyền phân lập, gác lại vấn đề sở hữu đất đai…, chỉ đạo như thế là đứng trên, là ban cho, là ông chủ của nhân dân, là đứng trên Hiến pháp mất rồi!

Từ Đà Lạt, TS Hà Sĩ Phu khẳng định rằng “chừng nào việc soạn thảo và quyết định Hiến pháp còn do một tập thể mà tuyệt đại đa số (trong tập thể ấy) là người của một phe, một đảng thì… xin đừng tranh biện làm gì cho hoài công !

Một “trò bịp” không hơn không kém

Qua bài “Lan man chuyện hiến pháp”, nhà báo Nguyễn Minh Cần nhắc lại rằng trước khi đưa ra việc lấy ý kiến dân về “Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992” thì các nhân vật chóp bu trong Bộ Chính Trị, từ tổng bí thư, chủ tịch nước cho tới thủ tướng… đã lớn tiếng “chặn họng” nhân dân rằng “Bỏ điều 4 là tự sát”, “chỉ có quyền sở hữu toàn dân chứ không thể có quyền sở hữu tư nhân về đất đai”, “không thể có báo chí tư nhân”, “không thể có đảng phái đối lập”, “không thể có đa nguyên, đa đảng”, “quân đội và công an là của đảng, không thể khác được”, “kinh tế quốc doanh là chủ đạo”, “nhà nước ta không tam quyền phân lập”… Do đó, theo nhà báo Nguyễn Minh Cần, người dân bình thường có chút suy nghĩ cũng có thể nhận rõ cái việc sửa đổi hiến pháp này chỉ là một “trò bịp” không hơn không kém. Nhà báo Nguyễn Minh Cần khẳng định:

Mục đích chính của đảng cầm quyền là qua việc lấy ý kiến dân để sửa đổi hiến pháp lần này là để khoác lên chế độ độc tài toàn trị hiện hữu, khoác lên đảng cầm quyền một cái áo choàng “chính thống”,“chính danh” nào đó bằng cách tuyên bố cuộc lấy ý kiến của dân vừa qua đã hoàn toàn thắng lợi, “nó tương đương với một cuộc Trưng cầu dân ý”! Nghĩa là họ sẽ “mập mờ đánh lận con đen” là đảng cầm quyền đã “hiện thực hóa quyền dân chủ trực tiếp của nhân dân” trong “một cuộc Trưng cầu dân ý” (!),trong “một Ðại hội Diên Hồng của dân tộc ta trong thời đại mới”(!) và toàn dân đã chuẩn thuận, đã phúc quyết bản hiến pháp sửa đổi, như vậy là toàn dân đã cho phép cái gọi là đảng Cộng Sản Việt Nam tiếp tục trường kỳ thống trị nhân dân Việt Nam “muôn năm”.

Blogger Phạm Lê Vương Các cũng bày tỏ lo ngại ngay từ lúc còn “sớm sủa” ấy, tức cả 10 tháng trước khi Quốc Hội VN thông qua bản Hiến pháp sửa đổi với tỷ lệ phiếu thuận gần như tuyệt đối. Blogger Vương Các lúc đó báo động:

Với một Quốc hội có đến 95% đảng viên CS thì ai cũng biết trước kết quả…
Với một Quốc hội có đến 95% đảng viên CS thì ai cũng biết trước kết quả…
Nếu phải ngụy tạo một ưu thế đẹp thì dù được 100% nghị gật bỏ phiếu cũng nên giảm đi còn 70-80% thôi mới đáng mặt những kẻ nói dối thức thời. Con số 97,59% dù thật hay giả cũng là một con số dại dột trong tuyên truyền, vì nó gây ấn tượng một con số chua chát đáng buồn… cười! – TS Hà Sĩ Phu
Nếu được thông qua, nó sẽ tiếp tục báo hiệu cho những hình ảnh người nông dân ùn ùn kéo nhau đi kiếu kiện đất đai, bất đồng chính kiến lần lược rủ nhau vào tù vì đe dọa cho an ninh quốc gia và trật tự công cộng, cho đến việc người dân phải oằn lưng gánh nợ cho sự thua lỗ của các tập đoàn nhà nước, và rồi chúng ta sẽ tiếp tục được nghe những điệp khúc tự chỉnh đốn, phê bình và tự phê bình lên một tầm cao mới.
Trong bối cảnh như vậy, nhiều bloggers cảnh báo rằng việc giới cầm quyền cho sửa đổi hiến pháp là vô nghĩa, đó là chưa kể các quan mọi cấp lâu nay chứng tỏ bất tuân luật pháp – mà nói theo lời báo Tổ Quốc, “ chính đảng CS cũng không coi hiến pháp ra gì”.
Khi nêu lên câu hỏi là giới cầm quyền “Sửa đổi hiến pháp để làm gì ?”, tờ báo nhắc lại rằng Hà Nội đã 5 lần sửa đổi hiến pháp, nhưng “Tất cả đều chỉ nhắm giải quyết một vấn đề nhất thời của ban lãnh đạo CS, chứ hoàn toàn không liên quan gì tới lợi ích dân tộc” cả.
Và, đúng như những gì mà những người có tâm huyết với quê hương, dân tộc lo ngại, Quốc Hội VN đã thông qua bản Hiến pháp cũ sửa đổi thành Hiến pháp mới 2013 với tỷ lệ phiếu tán thành tới 97,59%, khiến công luận không khỏi liên tưởng đến những “đại diện của dân”, thêm một lần nữa, trở thành “đại diện của đảng”.

TS Hà Sĩ Phu chua chát rằng “ Nếu phải ngụy tạo một ưu thế đẹp thì dù được 100% nghị gật bỏ phiếu cũng nên giảm đi còn 70-80% thôi mới đáng mặt những kẻ nói dối thức thời. Con số 97,59% dù thật hay giả cũng là một con số dại dột trong tuyên truyền, vì nó gây ấn tượng một con số chua chát đáng buồn… cười!”.

Câu hỏi mà đã từ lâu, và đặc biệt là bây giờ, được mạnh mẽ nêu lên là đại biểu Quốc Hội VN có thực sự do người dân bầu chọn và thật sự đại diện cho nguyện vọng và quyền lợi của dân hay không ? Hay họ dưới hình thức cơ quan lập pháp để làm công cụ và phục vụ cho đảng ?

Blog Dân Làm Báo cho biết “đối với một Quốc hội có đến 500 đại biểu đều là đảng viên CS thì ai cũng biết trước kết quả…”.

TS Hà Sĩ Phu cũng không quên lưu ý rằng “đa số trong Quốc hội với 95% đảng viên chính là một ‘nhóm lợi ích’ khổng lồ mà quyền và lợi gắn chặt với điều 4 và với ‘sở hữu toàn dân” thì đa số ấy chỉ là đa số của một phe nhóm”. TS Hà Sĩ Phu nhân tiện trích dẫn lời nhà khoa học Albert Einstein từng khẳng định “Chúng ta không thể thắng được lũ ngu bởi chúng quá đông. Lên tiếng với Đài ACTD, nhà hoạt động xã hội Nguyễn Lân Thắng từ Hà Nội cho biết:

Chủ nghĩa Mác – Lê là sai lầm cả về lý luận và thực tiễn, là nguy hại, phải dứt khoát từ bỏ khỏi các văn kiện của đảng và nhà nước”, và “ghi chủ nghĩa Mác – Lê và chủ nghĩa xã hội trong hiến pháp không những là sai lầm mà còn là lừa dối, là bịp bợm, khi cả thế giới đã từ bỏ, chôn vùi những học thuyết sai lầm này rồi

Giáo sư Trần Phương

Quốc hội hiện nay không đáp ứng được nguyện vọng của rất nhiều quần chúng. Rất nhiều người không tán thành việc Hiến pháp được thông qua… Họ là những người mà quần chúng mất hết sự tin tưởng.

Nhà báo Hùynh Ngọc Chênh xem chừng như không “dằn được bực tức” mà phải thốt lên rằng “ Đến cái cơ quan gọi là lập pháp cũng không được quyền công khai góp ý sửa đổi hiến pháp” và “người ta dựng ra cả một hệ thống cơ quan dân cử từ trung ương xuống tận xã, phường để ngồi họp bàn và thông qua những vấn đề mà người ta đã quyết định sẵn từ trước. Người ta có thể huy động toàn dân một cách tốn kém vào việc góp ý để thay đổi hiến pháp nhưng rồi hiến pháp vẫn cứ như xưa”.

Sai lầm về lý luận lẫn thực tiễn

Như vậy là xã hội VN sẽ vẫn tiếp tục dưới “ánh sáng chỉ đường của chủ nghĩa Mác-Lê” dù Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mới đây cảnh báo “ đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở VN hay chưa”; đảng CS vẫn là lực lượng lãnh đạo xã hội, luật đất đai vẫn thuộc sở hữu tòan dân; quân đội vẫn trung thành với đảng; không có chuyện tam quyền phân lập…Đó là chưa kể, cũng theo lời lãnh đạo đảng, “ Hiến pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương lĩnh của đảng”, nghĩa là một văn kiện “hạng hai sau cương lĩnh đảng” – tiếp tục dọn đường cho vai trò mà nhà báo Hạ Đình Nguyên gọi là “thế thiên hành đạo” của ĐCSVN quyết định số phận của người dân Việt “vô hạn định qua Điều 4”.

Blogger Quê Choa cho rằng “bảo vệ Đảng như rứa càng làm mất uy tín Đảng, càng làm cho người ta thấy Đảng đang đuối lý và quanh co”. Rồi blogger Quê Choa, tức nhà văn Nguyễn Quang Lập, nêu lên câu hỏi và tự trả lời:

Vì sao không tam quyền phân lập?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!
Vì sao đất đai phải sở hữu toàn dân?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!
Vì sao quân đội phải trung thành với Đảng?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!
Vì sao không được bỏ điều 4?- Vì giữ chùa thờ Phật thì được ăn oản!

Blogger Trương Nhân Tuấn lưu ý rằng giới cầm quyền trong mấy thập niên qua đã không hoàn thành nhiệm vụ lịch sử được rầm rộ quảng bá là làm cho “dân giàu nước mạnh”, mà lèo lái đất nước “đi từ thất bại này đến thất bại khác”: Nền kinh tế kiệt quệ, tài nguyên bị khai thác bừa bãi, cạn kiệt, môi trường bị tàn phá, đạo lý xã hội suy đồi, con người hư hỏng, đất nước bị phương Bắc đe doạ, lãnh thổ không còn nguyên vẹn như Tiền Nhân để lại… Tác giả xem chừng như không dằn được bực tức rằng “ Hiến pháp Việt Nam vẫn khẳng định con đường đã thất bại từ hơn ba thập niên qua”.

Giáo sư Trần Phương, Hiệu trưởng trường Đại học Dân lập Quản lý Kinh doanh Hà Nội, cựu Phó Thủ tướng, khẳng định “chủ nghĩa Mác – Lênin là sai lầm cả về lý luận và thực tiễn, là nguy hại, phải dứt khoát từ bỏ khỏi các văn kiện của đảng và nhà nước”, và “ghi chủ nghĩa Mác – Lênin và chủ nghĩa xã hội trong hiến pháp không những là sai lầm mà còn là lừa dối, là bịp bợm, khi cả thế giới đã từ bỏ, chôn vùi những học thuyết sai lầm này rồi

Tạp chí Điểm Blog xin dừng lại ở đây. Và trước thềm Năm Mới 2014, Thanh Quang kính chúc quý vị mọi điều may mắn.

Thanh Quang, phóng viên RFA
2013-12-30

Viễn cảnh nào cho kinh tế Việt Nam 2014?

Với nhiều dự đoán kinh tế Việt Nam tiếp tục sẽ “đi ngang” trong một vài năm sắp tới, liệu đâu là phao cứu sinh và liệu đâu tiếp tục là trở ngại khi nền kinh tế hiện đang được cho sẽ thoát đáy.

Thách thức của các ban ngành

Kinh tế Việt Nam năm 2013 khép lại với sự ổn định và ngày càng vững chắc hơn, nhưng để duy trì được những thành quả bước đầu đó cho năm 2014 thì còn nhiều chông gai, thách thức và cần rất nhiều những nỗ lực của tất cả các ban ngành… đây là tâm trạng chung của nhiều vị bộ trưởng bên lề Hội nghị trực tuyến của Chính phủ với các địa phương về thực hiện nhiệm vụ phát triển kinh tế 2014.

Nhìn chung, ổn định kinh tế vĩ mô, thúc đẩy tổng cầu và phục hồi niềm tin trong kinh doanh là những mục tiêu cơ bản được Chính phủ cũng như giới chuyên gia đánh giá là những gì Việt Nam cần đạt được trong năm 2014.

Trên lý thuyết, ổn định kinh tế vĩ mô bao trùm từ đẩy mạnh tốc độ tăng trưởng GDP, kiềm chế lạm phát, cho tới phối hợp các chính sách tiền tệ và tài khóa linh hoạt, nhằm có được tốc độ tăng trưởng 5,8% và CPI dao động trên dưới 7%. Trong khi đó, khôi phục tổng cầu được nhắm tới là hồi phục thị trường bất động sản, từ đó “tác động lan tỏa” của thị trường này sẽ là “cú hích” làm ấm lên các thị trường khác và một chính sách chi tiêu công hợp lý. Riêng lĩnh vực niềm tin kinh doanh, giới chuyên gia cho rằng trong ngắn hạn, giải quyết nợ xấu của hệ thống ngân hàng thương mại sẽ tạo điều kiện cho nền kinh tế hấp thụ vốn, giải quyết hàng tồn kho của các doanh nghiệp, kích cầu tiêu dùng của người dân … và trong dài hạn, đề án tái cơ cấu nền kinh tế sẽ giải quyết được mọi nút thắt hiện có.

Để duy trì được những thành quả bước đầu đó cho năm 2014 thì còn nhiều chông gai, thách thức và cần rất nhiều những nỗ lực của tất cả các ban ngành… đây là tâm trạng chung của nhiều vị bộ trưởng

Rõ ràng với những chỉ tiêu đặt ra cho 2014, nhiệm vụ mà Chính phủ phải theo đuổi và duy trì không hề đơn giản. Trong bài phỏng vấn mới đây trên tờ Tuổi Trẻ, ông Trương Văn Phước, phó Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia cho rằng năm 2014 cần phải có một cuộc chấn hưng nền kinh tế, coi đó là chiến dịch “Điện Biên Phủ về kinh tế.”
Một cửa hàng siêu thị ở Hà Nội (2013)
Một cửa hàng siêu thị ở Hà Nội (2013)VNeconomic
Chiến dịch “Điện Biên Phủ về kinh tế.”

Ông Phước cho rằng những khó khăn của nền kinh tế vẫn còn, nếu Việt Nam khởi động một chiến dịch tổng lực “Điện Biên Phủ về kinh tế” thì có thể tạo ra một cú hích cho đất nước vượt qua khó khăn này. Những điểm cơ bản ông Phước phân tích là cần một chính sách cho phép người nước ngoài mua bất động sản, phối hợp hài hòa giữa đầu tư công và tín dụng của ngân hàng để dòng vốn chảy ra thị trường nhanh nhất, đặc biệt, là những đột phá trong chính sách đầu tư của nhà nước sẽ góp phần tăng tổng cầu… quá trình này cần phải diễn ra nhanh hơn, mạnh hơn để tạo ra một kỳ vọng cao hơn cho nền kinh tế.

Vậy đâu sẽ là điểm sáng cho năm 2014, có lẽ câu trả lời sẽ là tốc độ lạm phát đã được kiềm chế, và từ đó, dư địa cho các chỉ tiêu khác dễ dàng được thực hiện hơn. P.G.S, T.S Ngô Trí Long, chuyên gia kinh tế ở Hà Nội phân tích về luận điểm này:

“Điểm sáng lớn nhất là kiểm soát được lạm phát. Trước kia là thành công trong ngắn hạn, trong trung và dài hạn chưa có khả năng kiềm chế và kiểm soát được, điều này được thể hiện là từ 2007 đến 2012 cứ hai năm tăng, một năm giảm, nhưng đến nay chúng ta thấy đã khắc phục được. Khi đã kiểm soát được lạm phát thì có một dư địa rất lớn cho các chính sách khác để có thể thực hiện được.”

Những khó khăn của nền kinh tế vẫn còn, nếu VN khởi động một chiến dịch tổng lực “Điện Biên Phủ về kinh tế”thì có thể tạo ra một cú hích cho đất nước vượt qua khó khăn này….cần một chính sách cho phép người nước ngoài mua bất động sản, phối hợp hài hòa giữa đầu tư công và tín dụng của ngân hàng để dòng vốn chảy ra thị trường

ông Trương Văn Phước
Bên cạnh điểm sáng là tốc độ lạm phát được kiềm chế, nhiều chuyên gia cho rằng 2014, lĩnh vực đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) sẽ vẫn là “phao cứu sinh” cho nền kinh tế. Theo số liệu hiện có, đến hết 11 tháng đầu năm 2013, tổng vốn FDI đăng ký mới và tăng thêm lên tới hơn 20 tỷ đô la, tăng hơn 50% so với cùng kỳ năm ngoái, các nhà đầu tư lớn  vào Việt Nam vẫn là Nhật Bản, Singapore và Hàn Quốc… đây sẽ vẫn là lĩnh vực đóng góp nhiều vào tốc độ tăng trưởng toàn nền kinh tế, tạo công ăn việc làm và là nguồn thu về ngoại tệ.
Kiềm chế mức lạm phát...RFA file
Kiềm chế mức lạm phát…RFA file
Viễn cảnh khác của nền kinh tế 2014, giới chuyên gia cho rằng nợ xấu sẽ tăng chứ không giảm, mặc dù công ty quản lý tài sản quốc gia VAMC đã được thành lập, nhưng hoạt động vẫn chỉ dừng ở mức tạm thời là nơi nắm giữ nợ xấu thay cho các ngân hàng, chứ cơ chế xử lý triệt để thì vẫn chưa được định hình rõ ràng.

Đồng thời, lĩnh vực bất động sản 2014 vẫn được xem là tiếp tục bị đóng băng, khi nguồn cung vẫn dôi dư trong khi đầu ra thì vẫn còn yếu. Nhiều người cho rằng, có khả năng đến cuối năm 2014, thị trường sẽ khả quan hơn nhờ hoạt động M&A (sát nhập và cạnh tranh) khởi sắc sẽ đưa thị trường bất động sản khỏi bế tắc.

Gộp chung 2 lĩnh vực nợ xấu và bất động sản, T.S Ngô Trí Long tiếp tục phân tích:

“Những thách thức lớn vẫn còn đặt ra phía trước, thí dụ vấn đề nợ xấu, tuy thành lập công ty VAMC nhưng nói chung mới chỉ là mặt chuyển đổi. Nhìn vào bảng cân đối, tạm thời không còn xấu như trước, nhưng thực chất giải quyết nợ xấu cũng là bài toán nan giải vì thực ra đó chỉ là từ tổ chức tín dụng chuyển lên ngân hàng Nhà nước, chuyển từ túi này bỏ sang túi khác. Còn việc giải quyết mua bán nợ xấu như thế nào thì thực sự chưa giải quyết và chưa có lối thoát.

Những thách thức lớn vẫn còn đặt ra phía trước, thí dụ vấn đề nợ xấu, tuy thành lập công ty VAMC nhưng nói chung mới chỉ là mặt chuyển đổi. Nhìn vào bảng cân đối, tạm thời không còn xấu như trước, nhưng thực chất giải quyết nợ xấu…đó chỉ …chuyển từ túi này bỏ sang túi khác
T.S Ngô Trí Long

Đặc biệt, thị trường bất động sản, mặc dù Nhà nước đưa ra giải pháp thực hiện Nghị quyết 02 của Chính phủ, với gói hỗ trợ 30 ngàn tỉ đồng, phải nói rằng cái đó hoàn toàn chưa thành công, mà giải ngân thì còn ở mức độ rất thấp, thị trường bất động sản chưa có lối thoát, chưa có lối ra. Nói một cách khác, niềm tin vào thị trường vẫn chưa rõ, sức mua còn hạn chế. Năm 2014, nền kinh tế vẫn theo hướng đi ngang, chứ chưa có khả năng vực dậy một cách mạnh mẽ.”

Trong một bài viết gần đây của T.S Nguyễn Đức Thành, Giám đốc TT Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách, thuộc đại học Kinh tế – Đại học QG Hà Nội có đưa ra 4 thách thức chính mà Việt Nam phải đối mặt trong năm 2014, ngoài 3 vấn đề cơ bản như nợ xấu, bất động sản và tỉ giá, T.S Nguyễn Đức Thành còn chỉ ra thâm hụt ngân sách của Chính phủ sẽ trở thành vấn đề quan trọng cho năm sau, lý do cơ bản là nguồn thu giảm vì doanh nghiệp suy yếu trong khi chi tiêu của CP lại không hề thuyên giảm, từ đó, đòi hỏi chính phủ sẽ vay nợ nhiều hơn để bù đắp các khoản thâm hụt ngân sách, từ đó, trực tiếp ảnh hưởng tiêu cực đến thị trường vốn và gây ra những rủi ro tiềm tàng.

Dù có thể sẽ có cả những điểm sáng lẫn những thách thức tồn tại song song trong năm 2014, nhưng lĩnh vực bao trùm cần giải quyết nhất sẽ vẫn là đề án tái cơ cấu, một bài toán “nợ” và một nút thắt đã kéo dài từ nhiều năm nay. Nhận xét về tiêu chí này, T.S Lê Đăng Doanh, nguyên viện trưởng Viện quản lý kinh tế phân tích:

“Cho đến nay đã có đề án tái cấu trúc nhưng chưa thực hiện được bao nhiêu, đề án tái cấu trúc đầu tư công thì chưa được trình ra đầy đủ. Kế hoạch 5 năm 2010-2015 cũng đề ra ba khâu đột phá quan trọng. Một là đột phá, một nỗ lực vượt bậc trên lĩnh vực thiết lập thể chế kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa. Thứ hai là xây dựng kết cấu hạ tầng và thứ ba là nâng cao chất lượng của nguồn nhân lực. Cả ba khâu đột phá đó cho đến nay mới làm được rất khiêm tốn và thể chế kinh tế thị trường thì gần đây nhiều người thấy là Nhà nước đã can thiệp quá nhiều vào thị trường”.

Năm cũ sắp qua, năm mới chạm ngõ, hi vọng rằng những gì năm 2013 đạt được sẽ là những tiền đề quan trọng để 2014 có đà phát huy, hi vọng một chiến dịch tổng thể “Điện Biên Phủ” sẽ đưa Việt Nam vào một vận hội mới.

Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2013-12-30

‘Đúng quy trình’ là cách rũ bỏ trách nhiệm – Giấy rách phải giữ lấy lề! & Ở Mỹ không có cái gọi là “trường chuyên” theo kiểu Việt Nam!


Âu Dương Thệ – Giấy rách phải giữ lấy lề!

quoc hoi vn
Sau việc gần 100% đại biểu Quốc hội gật ngày 28.11 thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 theo kiểu “Nguyễn Như Vân“ đã gây bất bình rất lớn trong nhiều giới và làm thất vọng trong thành phần đảng viên tiến bộ, những người cầm đầu chế độ toàn trị vẫn lên tiếng ca ngợi cho đó là những quyết định dân chủ và phản ảnh ý kiến của đại đa số nhân dân! Nhưng một số đảng viên tên tuổi biết tự trọng đã tuyên bố rút ra khỏi đảng và nhiều nhân sĩ cũng như các Blogger độc lập đã vạch trần những sự giả dối đánh lừa nhân dân của những người cầm đầu chế độ toàn trị.

Ngày 12.12. vừa qua Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương và nguyên Giám đốc Học viện Chính trị-Hành chính quốc gia HCM Lê Hữu Nghĩa đã viết bài “Phân biệt quan điểm sai trái và ý kiến khác với quan điểm của Đảng“1 được Thông tấn xã VN và Tạp chí Cộng sản điện tử phổ biến. Động cơ việc làm này của ông Nghĩa là quan ngại việc tự chuyển hóa, tự diễn biến và bỏ đảng có thể trở thành một phong trào trong thời gian tới và tiếng nói của các nhân sĩ, thanh niên và các Blogger độc lập có thể làm tê liệt bộ máy rất lớn nhưng đang rệu rạo của các báo, đài lề đảng. Cho nên mục tiêu chính mà ông Nghĩa muốn nhắm tới là tìm cách can ngăn và thuyết phục các đảng viên ĐCSVN đang muốn công khai bỏ Đảng, sau khi có một số đảng viên tên tuổi đã công bố vì đâu mà nay họ phải quyết định ra khỏi ĐCS.

Trong bài nói trên Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương Lê Hữu Nghĩa đã chia ra hai phần chính là “những quan điểm sai trái, thù địch““những ý kiến khác với quan điểm, đường lối của Đảng“. Từ đó ông Nghĩa vạch rõ, những ai bác bỏ chủ nghĩa Marx-Lenin và chống chủ trương duy trì độc quyền của ĐCSVN đều bị xếp vào thành phần có “những quan điểm sai trái, thù địch“. Và vì thế Lê Hữu Nghĩa đã qui kết những người này là ‚‘‘các thế lực thù địch, cơ hội chính trị“ không tiếc lời kết án, chụp mũ và đe dọa !

Tình hình trong đảng và ngoài xã hội

Nhưng khi suy nghĩ và đặt bút viết bài nói trên hẳn Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương Lê Hữu Nghĩa phải biết tình hình rất xấu và tồi tệ ở tất cả các lãnh vực từ trong đảng đến ngoài xã hội và những nguyên nhân của nó. Chính sếp của ông, TBT Nguyễn Phú Trọng, đã nhìn nhận công khai trong nhiều Hội nghị Trung ương về tình trạng tha hóa đạo đức ngày càng phát triển sau  60 chục năm độc quyền của đảng và độc tôn của chủ nghĩa Marx-Lenin. Như trong diễn văn khai mạc Hội nghị Trung ương 4 ngày 26.11.2011 ông Trọng đã than  trách :

‘‘Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao, chưa được đẩy lùi mà thậm chí ngày càng có chiều hướng nghiêm trọng hơn, làm xói mòn lòng tin đối với Đảng. Vướng mắc chính là ở chỗ nào?2

Thế rồi trong diễn văn bế mạc ngày 31.12.2011 cũng tại Hội nghị Trung ương 4 ông Trọng còn cảnh báo tương lai rất đen tối của chế độ toàn trị:

‘‘Nếu Đảng ta không thật vững vàng về chính trị, tư tưởng; không thống nhất cao về ý chí, hành động; không trong sạch về đạo đức, lối sống; không chặt chẽ về tổ chức; không được nhân dân ủng hộ, thì không thể đứng vững và đủ sức lãnh đạo đưa đất nước đi lên.“3

Tại Hội nghị Cán bộ toàn quốc cuối tháng 2.12 cho trên 1000 cán bộ cao cấp Nguyễn Phú Trọng còn xác nhận, các nhóm lợi ích đang đục ruỗng chế độ:“Bây giờ trong Đảng cũng có sự phân hóa giàu – nghèo, có những người giàu lên rất nhanh, cuộc sống cách xa người lao động; liệu rồi người giàu có nghĩ giống người nghèo không? ‘‘mai kia Đảng này sẽ là đảng của ai?4

Gần hai năm sau tình trạng tham nhũng vẫn không cải thiện được, “Các vụ án lớn phát hiện chậm, kéo dài, lúc đầu to bằng voi rồi xử bé như chuột.,5 , như Nguyễn Phú Trọng kiêm Trưởng ban chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng đã nói với cử tri ở Hà nội vào 6.12. 2013:

“Tham nhũng nguy hiểm và khó chịu vì đã thành khá phổ biến. Nó thành đường dây có tổ chức rồi, chứ không còn từng người một người ăn mảnh nữa. Chúng tôi hay nói đó là lợi ích nhóm, cấu kết với nhau nên phải có cơ chế trị tận gốc, việc này rất khó chứ không phải dễ”.6

Tình hình bè cánh hành động theo lợi ích nhóm, tham nhũng và vô trách nhiệm đang diễn ra công khai ngay ở cấp cao nhất là Bộ chính trị và Trung ương đảng. Ba năm trước, khi vụ Tập đoàn Vinashin bị khui ra, chính Bộ chính trị khi ấy đã xác nhận, tập đoàn kinh tế nhà nước này đã làm thất thoát trên 86.000 tỉ đồng (4,5 tỉ USD) và Bộ chính trị đã có Kết luận là phải thi hành kỉ luật đối với những người có trách nhiệm chính. Trong tư cách là người chỉ đạo trực tiếp các thí điểm lập các tập đoàn kinh tế nhà nước, nên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đúng ra phải nhận trách nhiệm chính trị trong việc để thất thoát rất lớn tài sản quốc gia, nghĩa là phải từ chức. Nhưng vì tôn thờ quyền-tiền để giữ ghế hay nhẩy cao hơn, nên khi ấy những người chính trong Bộ chính trị đã thỏa hiệp lười biếng giữa họ với nhau trong Đại hội 11 (1.2011). Cho nên cuối cùng mọi việc giữa họ với nhau đều huề cả làng!

Tại Hội nghị Trung ương 6 tháng 10.12 sau nhiều ngày họp rất căng thẳng, trong tư cách TBT ông Trọng đã thông báo cho các ủy viên Trung ương về quyết định của Bộ chính trị:

Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị.“.7

Nhưng đại đa số các ủy viên trong Trung ương đảng đã phớt lờ quyết định của toàn thể Bộ chính trị, cho nên cuối cùng một đồng chí Ủy viên Bộ chính trị“, tức Nguyễn Tấn Dũng, vẫn bình chân như vại, tiếp tục ngồi chỗm trệ trên ghế Thủ tướng. Chính ông Dũng còn biện minh giải thích là, những quyết định trong Chính phủ ông chỉ làm theo quyết định của tập thể mà thôi:

“Xảy ra chuyện như Vinashin, cuối cùng Thủ tướng đứng ra nhận trách nhiệm. Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai”.8

Vì căn bệnh nguy hiểm của chế độ đã chạy tới đầu não nên Chủ tịch Trương Tấn Sang nói thẳng với Nguyễn Tấn Dũng không đủ uy tín thì nghỉ, ở làm gì nữa“ và còn trách “nếu chúng ta hèn nhát thì làm đơn gửi cho Đảng chúng ta nghỉ, chúng ta rút lui đi để cho những người dũng cảm làm việc”.9 Thậm chí Chủ tịch nước còn đặt cho Thủ tướng cái tên diễu cợt là “đồng chí X”! Mùa hè 2012 Nguyễn Phú Trọng còn mở hàng loạt các cuộc tự phê bình và phê bình rộng lớn nhất trong đảng từ trước tới nay, kéo dài nhiều tuần lễ. Từng ủy viên Bộ chính trị và Ủy viên Ban bí thư trung ương đều phải “tự phê bình và phê bình nghiêm túc”. Nhưng kết quả vẫn chỉ như nước đổ lá khoai như mọi người đã thấy từ Hội nghị Trung ương 6 tới nay!

Sau khi nghe nhân dân và đảng viên chửi rát tai, nên trong vụ xử Dương Chí Dũng hiện nay những người có trọng trách chính đã bày ra nhiều “diệu kế”. Chỉ ít ngày trước vụ xử  Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng công ti hàng hải Vinalines, ông Trọng nói theo giọng chia sẻ với dư luận là, cho tới nay nhiều vụ án tham nhũng “lúc đầu to bằng voi rồi xử bé như chuột”  đã hí hửng loan báo là “hãy chờ xem”10. trong vụ xử án nhóm Dương Chí Dũng lần này. Trong ngày xử có cả Trưởng ban Nội chính trung ương kiêm Phó trưởng ban chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng Nguyễn Bá Thanh cũng có mặt.11 Thế rồi đúng vào ngày xử vụ án, ngày 12.12 Phó trưởng ban Nội chính trung ương Phạm Anh Tuấn đã loan báo trước khi tòa xử:

“Nếu như trước đây, mức án tham nhũng thường bị cho là nhẹ, thậm chí cho hưởng án ”treo” nhiều vì căn cứ vào người phạm tội có nhân thân tốt, phạm tội lần đầu… Tuy nhiên, với loại tội phạm này trong tình hình tham nhũng hiện nay, một mặt phải đáp ứng yêu cầu pháp lý, nhưng cũng phải đáp ứng cả yêu cầu chính trị, đòi hỏi của xã hội, vì vậy phải xử đủ nghiêm để răn đe”.12

Nghĩa là, cũng như nhiều bản án khác trước đây, dự tính hình phạt tử hình Dương Chí Dũng đã được một số người có quyền lực định sẵn trước khi tòa xử. Nhưng Dương Trí Dũng và các tòng phạm khác chỉ là tay em, còn Nguyễn Tấn dũng mới là thủ phạm chính. Vì Thủ tướng là người chỉ đạo các tập đoàn và tổng công ti nhà nước. Thật là rõ ràng, pháp luật chế độ toàn trị đã được định theo tiêu chuẩn bắt con tôm tép thả con cá mập! Đấy là chưa kể những mưu mẹo vặt, vụ án Vinalines đã bị dời đi dời lại nhiều lần và nay họ chọn đúng vào dịp Nguyễn Tấn Dũng thăm Nhật mới đem vụ này ra xử và làm rất đình đám. Như vậy là cố tình tránh những tai tiếng cho thủ phạm chính! Không những thế trong vụ xử này hầu hết các nhà báo lề phải cũng chỉ được theo dõi qua video, chỉ vài kí giả được phép vào phòng xử theo dõi, nhưng lại bị cấm đem theo máy ảnh, điện thoại cầm tay…13 Cách chuẩn bị này cho thấy, vụ án PMU 18 vẫn còn như cơn ác mộng ám ảnh những người có trọng trách!

Nói tóm lại, kết quả của các Hội nghị Trung ương cũng như các hoạt động của những người cầm đầu chế độ toàn trị vừa qua cho thấy, tiếng nói của các nhóm lợi ích từ trong Trung ương tới Bộ chính trị đã dẫm nát kỉ cương và Điều lệ Đảng cũng như đạp cả lên pháp luật. Các người cầm đầu đảng, nhà nước và chính phủ còn công khai tố cáo lẫn nhau, lập phe cánh để thanh toán lẫn nhau. Tình đồng chí không còn, họ chỉ còn biết thờ đồng tiền và quyền tước mà thôi! Nhưng nếu cần thiết họ vẫn sẵn sàng dựng lên các màn dân chủ cuội để đánh lừa nhân dân.

Trong khi ấy, qua các báo cáo hàng năm của nhiều tổ chức quốc tế có uy tín thì sau 60 năm bị cai trị dưới chế độ độc đảng theo chủ nghĩa Marx-Lenin nên VN vẫn đứng gần đội sổ trong rất nhiều lãnh vực, từ nhân quyền, tự do báo chí, tham nhũng. Còn kinh tế thì đang tụt hậu và thua xa cả với nhiều nước trong khu vực. Riêng về nhập siêu với Trung quốc thì mức nhập siêu của VN tính tới tháng 10.2013 đã gia tăng lên 19,6 tỉ USD, tăng gần 50% so với cùng kì năm trước. Nếu tính từ năm 2001 thì nhập siêu từ Trung quốc đã tăng lên 100 lần.14 Chính sự lệ thuộc thương mại, tài chánh và kinh tế vào Trung quốc nên Bắc kinh đang công khai lấn chiếm các hải đảo và tài nguyên của VN và đe dọa trực tiếp chủ quyền và độc lập của đất nước!

Tất cả những tình hình trên trong mọi mặt đang diễn ra trong đảng, nhân dân phải chịu đựng và các nguy cơ thực sự cho đất nước là những sự kiện hết sức rõ ràng. Đây là kết quả của chế độ độc đảng trung thành tuyệt đối với chủ nghĩa Marx-Lenin đã sinh sôi và tích lũy 60 năm. Là nhà khoa bảng cao, từng là ủy viên Trung ương và từng giữ các chức vụ quan trọng về tư tưởng và đào tạo cán bộ cao cấp nên Lê Hữu Nghĩa không thể phủ nhận được những sự thực này.

“Vướng mắc chính là ở chỗ nào?”

Câu hỏi trung tâm này liên quan nguồn gốc và nguyên nhân tạo ra khiến các nhóm lợi ích trong đảng đang tung hoành ngang ngược như chỗ không người để tham nhũng và đua đòi lối sống tha hóa đạo đức trên mồ hôi nước mắt và tiền thuế của nhân dân. Các tệ trạng này ở trong đảng không những không ngăn cản được mà còn đang phình ra nhất là ở những cán bộ có chức quyền cao, mặc dầu từ trước tới nay không biết bao nhiêu nghị quyết của Bộ chính trị và luật pháp được ban bố, như chính người cầm đầu chế độ Nguyễn Phú Trọng xác nhận trong nhiều Hội nghị Trung ương.  Vướng mắc chính là ở chỗ nào và từ đâu? Câu hỏi cực kì quan trọng này đã được Nguyễn Phú Trọng nêu ra trong Hội nghị Trung ương 4. Tuy ông Trọng đã nêu ra nhưng không dám trả lời.

Thực ra, câu trả lời rất rõ ràng như ngày với đêm, người bình thường ai cũng biết cả. Trong suốt mấy chục năm qua tổ chức chính trị nào đang nắm độc quyền chính trị ở VN? Và đảng này đang tôn thờ chủ nghĩa nào?

Trong mấy thập niên vừa qua chủ nghĩa dân chủ đa nguyên và chế độ đa đảng bị nghiêm cấm ở VN. Nhưng ĐCSVN đã độc quyền cai trị VN từ 1954 ở miền Bắc và từ 1975 trên toàn quốc. Chính ĐCSVN đã tôn thờ tuyệt đối chủ nghĩa Marx-Lenin từ khi thành lập đảng vào năm 1930 và lấy nó làm kim chỉ nam tổ chức xã hội từ khi đảng nắm độc quyền.

Như vậy là rất rõ ràng, không một ai có thể phủ nhận được sự thực: Chính ĐCSVN và chủ nghĩa Marx-Lenin là thủ phạm và nguồn gốc của các tệ trạng suy thoái đạo đức, tham nhũng bất trị, kinh tế xuống dốc, bất công, đàn áp và ngày càng lệ thuộc vào Bắc kinh. Nhân dân VN đang là nạn nhân của chế độ độc đảng và chủ nghĩa Marx-Lenin đã thực sự phá sản!

Chính vì thế, nay nhiều thành phần nhân dân, đi đầu là trí thức, chuyên viên, thanh niên và cả nhiều đảng viên tiến bộ biết quí tự trọng đứng lên vạch rõ những tội ác của chế độ độc tài và những sai lầm của Chủ nghĩa Xã hội. Những hành động như thế thật hết sức chính đáng và khẩn thiết. Ai có lương tri và sự hiểu biết tối thiểu đều phải nhìn nhận như vậy. Nhưng tại sao nhà khoa bảng và từng là Giám đốc một học viện cao cấp Lê Hữu Nghĩa lại mạt sát và kết án các giới này?! Từng nhiều năm làm Giám đốc Học viện Chính trị-Hành chính Quốc gia HCM, một học viện đào tạo các cán bộ cao cấp cho chế độ. Nhưng hiện nay nhiều cán bộ cao cấp đã trở nên hư hỏng ăn cắp của công, đàn áp dân lành, sáng cắp ô đi tối cắp về, thì rõ ràng Lê Hữu Nghĩa có phần trách nhiệm lớn trong đó! Học trò đốn mạt, vì thầy chẳng ra gì và đã đánh mất tư cách! Cho nên, nếu bình tĩnh, công tâm, sáng suốt và tự trọng thì ông Nghĩa phải biết ơn những ai chỉ cho mình những cái sai chứ!

Không dám nhìn sự thực lại còn lên giọng đạo đức!

Ở phần hai của bài trên, bằng cách viết hồ hởi và đóng vai “người biết điều” ông Nghĩa nói là, để cho mọi người phê bình những thiếu sót trong chính sách hay quyết định của chế độ, “để làm tốt hơn, lãnh đạo và quản lí đất nước hiệu quả hơn”. Nhưng đồng thời Lê Hữu Nghĩa lại  nghiêm cấm, không cho phép đụng tới sự độc tôn của ĐCSVN và chủ nghĩa Marx-Lenin. Nói như thế chả lẽ ông Nghĩa muốn áp dụng chuyện tiếu lâm của Trạng Quỳnh, chỉ cho đại tiện nhưng cấm tiểu tiện?!

Trong khuôn khổ giới hạn của bài này nên chỉ nêu bệnh tham nhũng trong chế độ toàn trị. Chính ông Trọng mới vài ngày trước nhìn nhận, tham nhũng của cán bộ đã “thành đường dây có tổ chức” trong đảng và nhà nước, chống tham nhũng chỉ như gãi ngứa ghẻ, chỉ gãi bề ngoài nên bệnh ngày càng nặng! Như các dẫn chứng ở trên, căn bệnh tham nhũng và sự lộng hành của bọn nhóm lợi ích đã chui lên cả Trung ương và Bộ chính trị. Nguyên nhân của nó là do chế độ độc đảng với chủ nghĩa Marx-Lenin đã sai lầm. Chính các nước Đông Âu đã nhìn thấy cội nguồn của của các tệ trạng xã hội là từ chế độ độc đảng và chủ nghĩa độc đoán Marx-Lenin, nên hơn 20 năm trước họ đã có can đảm rũ bỏ nó, nhờ thế xã hội đang lành mạnh trở lại và đất nước mới vươn lên được, nhân dân sung túc hơn, tự do dân chủ hơn.

Nay trong bài nói trên, Lê hữu Nghĩa chỉ cho phép chỉ trích những khuyết điểm, những hiện tượng không đẹp bên ngoài, nhưng lại cấm không cho phê bình những nguyên nhân cốt rễ…Tức là chỉ cho phê bình hiện tượng, nhưng lại cấm không được động tới nguồn gốc gây ra những hiện tượng đó! Là Phó Chủ tịch Hội đồng lí luận Trung ương thì không thể nào ăn nói hồ đồ phản khoa học như vậy được! Trị bệnh thì phải trị tận gốc, không thể chỉ xoa bóp bên ngoài! Cách lí luận của Lê Hữu Nghĩa quá lắm chỉ là tự lừa đối mình! Nói thế chẳng qua là dân chủ hình thức, làm anh hề bán dạo ngoài phố! Miệng của kẻ độc tài hô hoán dân chủ!

Lê Hữu Nghĩa còn huyênh hoang là, các đảng viên và nhân dân có quyền trình bày quan điểm và ý kiến của mình. Nhưng ông Nghĩa quên rằng, mới vài năm trước chính Nguyễn Tấn Dũng đã ra Quyết định cấm các chuyên viên và trí thức trong đảng phản biện công khai, và cũng chính ông Dũng đã giải tán Ban cố vấn Thủ tướng chỉ ít lâu sau khi nhận chức Thủ tướng, mà chẳng cần cho biết lí do!

Sao Lê Hữu Nghĩa lại có thể chóng quên cả chuyện tầy đình vừa mới xẩy ra vài tuần trước? Đó là việc Quốc hội thông qua gần 100% sửa đối Hiến pháp. Khi công bố bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, những người có trọng trách đã hồ hởi kêu gọi nhân dân đóng góp ý kiến và còn hứa là không cấm kị bất cứ ý kiến nào. Nhưng khi hàng chục ngàn trí thức, chuyên viên, thanh niên trong và ngoài nước, kể cả nhiều đảng viên tiến bộ đã viết Kiến nghị 72 công khai thẳng thắn đưa ra các đề nghị xây dựng để đất nước thật sự dân chủ thì ngày 25.2.2013 chính Nguyễn Phú Trọng đã cao ngạo lên tiếng kết án:

“Vừa rồi đã có các luồng ý kiến, cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống.”

“Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không? Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm đấy, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thế là suy thoái chứ còn gì nữa. Tham gia khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì? Nên phải quan tâm xử lý những điều đó.” 15

Lệnh phán của Nguyễn Phú Trọng “phải quan tâm xử lí những điều đó” cho Ban Tuyên giáo Trung ương, Hội đồng Lí luận Trung ương và các báo của chế độ phải viết các bài mạ lị, bôi nhọ và đe dọa với trình độ rất thấp kém và tư cách rất tồi tệ!  Thậm chí giữa tháng 11 vừa qua còn ra lệnh cho Quốc hội hủy bỏ buổi họp công khai thảo luận về việc sửa đổi Hiến pháp. Nghĩa là cấm các đại biểu được trình bày công khai quan điểm của mình về một văn kiện luật căn bản. Chính vì thế ngày 28.11 Quốc hội với gần 100% đã thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp, nội dung không khác gì Hiến pháp 1992. ĐCS vẫn độc quyền, chủ nghĩa Marx-lenin vẫn là thống soái, nhà nước (trong thực tế là đảng) vẫn độc quyền đất đai, quân đội và công an chỉ tuyệt đối trung thành với đảng! Giống hệt những mong muốn mà Nguyễn Phú Trọng đã phán!

Như thế ai cũng thấy rất rõ, mọi đóng góp ý kiến xây dựng -theo kiểu Lê Hữu Nghĩa đề nghị- chỉ như nước đổ đầu vịt, những người có quyền lực chẳng thèm đọc, chẳng thèm nghe. Còn những kiến nghị, tuyên bố và những bài vạch rõ những sai lầm của lãnh đạo chế độ toàn trị thì bị kết tội là chống đảng, chống nhà nước và các tác giả bị theo dõi, bị đàn áp kể cả tù đày!

***

Tóm lại, các dẫn chứng trên đây về tình hình trong đảng và ngoài xã hội hiện nay ở VN để đối chiếu với những đề nghị của Lê Hữu Nghĩa trong bài nói trên cho thấy: Các đề nghị này hoàn toàn không tưởng. Không những thế nó còn vạch rõ sự ngớ ngẩn khủng khiếp; trong khi thủ phạm gây ra những tội ác tầy trời suốt cả 60 năm, nhưng Lê Hữu Nghĩa lại không cho phép được đụng tới, để nó tự do tiếp tục hoành hành. Lê Hữu Nghĩa còn khuyên mọi người là, chỉ nên nói nhỏ nhẹ với thủ phạm mà thôi và phải biết ơn thủ phạm!

Như vậy có phải ông Nghĩa viết bài trên để tự đánh lừa lương tâm mình và ru ngủ người khác?

Thiết tưởng ở trình độ học vấn như vậy thì Lê Hữu Nghĩa phải giữ tư cách và danh dự làm trọng, chứ không thể để quyền tiền đánh bạt lòng tự trọng làm mất cả nhân cách. Mang danh khoa bảng và ở tuổi đã cao mà chỉ cam phận làm ông bình vôi, thấy sai không dám nói, lại còn lên giọng đạo đức giả. Bán lương tâm, mất tự trọng là mất tất cả. Thiết tưởng ở địa vị và vai trò hiện nay, Lê Hữu Nghĩa nên hiểu cho thật rõ thế nào là “giấy rách phải giữ lấy lề”!

15.12.2013
© Âu Dương Thệ

Bàn tròn Kỳ vọng 2014: ‘Đúng quy trình’ là cách rũ bỏ trách nhiệm

“Cơ quan nào cũng nói là đúng quy trình, chuyện lọt mấy trăm cân ma túy cũng đúng quy trình, tiêm vac-xin cũng là đúng quy trình, thậm chí tiêm người chết rồi cũng đúng quy trình. Tôi nghĩ đấy là một sự biện hộ và rũ bỏ trách nhiệm. Ở một góc độ khác thì đúng là quy trình ấy cũng có vấn đề” – Ông Nguyễn Sỹ Cương nói.
LTS: Trong những ngày cuối năm 2013, Tuần Việt Nam tổ chức tọa đàm trực tuyến cùng các khách mời để tìm ra những điểm hạn chế,  các thách thức đang tồn tại và đề xuất giải pháp, hướng đi cho năm tới 2014.
Tham gia buổi tọa đàm có ông  Nguyễn Sỹ Cương, Ủy viên thường trực Ủy ban Pháp luật Quốc hội; ông Lê Quang Bình, Viện trưởng Viện nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và Môi trường (iSEE) và ông  Nguyễn Trần Bạt, Luật sư, chuyên gia kinh tế, Chủ tịch Công ty tư vấn Invest Consult Group.
Tiếp theo phần 1, 2, 3 chúng tôi xin giới thiệu phần cuối cuộc tọa đàm.
Xây lại niềm tin từ những điều nhỏ
Nhà báo Hoàng Hường:  Thưa các khách mời, cách đây chỉ vài hôm vụ va chạm giữa người bán hàng rong với các anh dân phòng đang khiến người dân quan tâm. Điểm gây chú ý ở đây là ông chủ tịch phường phát ngôn khiến cho dư luận ngỡ ngàng: anh kia “lăn ra ngủ khi đang bị đánh”.
Từ góc độ cá nhân, tôi cho rằng đây là lời giải thích rất khó chấp nhận. Liệu có phải chỉ vì một vài cách hành xử như vậy đã dẫn đến xói mòn niềm tin của người dân đối với các công bộc của dân?
Ông Lê Quang Bình: Tôi nghĩ rất đơn giản: niềm tin hoặc tình cảm mà người dân dành cho bất cứ một cơ quan công quyền nào đấy, hoặc một người đảm nhận một công quyền nào đó phản ánh qua cuộc sống hàng ngày của họ. Một người dân khi đến Ủy ban nhân dân phường thì người ta được tiếp đón thế nào, và công việc của người ta có được giải quyết hay không.
Khi người ta gặp khó khăn, người ta đến cơ quan công quyền chứng nhận thì cơ quan làm gì cho họ. Khi người dân vi phạm giao thông thì lực lượng cảnh sát giao thông giúp họ thế nào, hướng dẫn họ ra sao để họ thấu hiểu và họ biết để lần sau mà không vi phạm nữa.
Tôi nghĩ người dân Việt Nam mình cũng không đòi hỏi nhiều, người ta đòi hỏi những cái rất bình thường, cuộc sống người ta được yên bình, được tốt, và những khó khăn trong cuộc sống thì người ta được giải quyết.
Tôi nghĩ rằng có thể những vụ việc như chị vừa nêu sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cách nhìn của người dân vào thể chế, Nhà nước và chính quyền. Thành ra tôi nghĩ có lẽ khi chúng ta nói đến những chương trình rất lớn như chỉnh đốn Đảng, cải cách hành chính chẳng hạn thì tôi nghĩ nên bắt đầu bằng những cái đời thường như vậy..

 

đúng quy trình, trách nhiệm, quản lý, tọa đàm, dự kiến 2014
  Ảnh: Lê Anh Dũng
Ông Nguyễn Sỹ Cương:  Tôi xin nói thêm ở một khía cạnh khác. Bấy lâu nay cuộc sống tạo cho người dân thói quen là phải tự bảo vệ mình, tự lo cho mình trước một thái độ đôi khi vô cảm, thiếu ý thức trách nhiệm và cả thiếu lịch sự của các cơ quan chức năng.
Phía các cơ quan chức năng thì bất kỳ có việc gì xảy ra, thì việc đầu tiên bao giờ cũng là tìm cách giải thích như thế nào để giảm nhẹ trách nhiệm của mình đi nhất, luôn luôn là như thế.
Tôi đồng tình với ý kiến của anh Bình đưa ra, có những việc sự đòi hỏi của người dân không quá lớn. Đối với tư cách là một người dân, tôi nghĩ những đòi hỏi bắt đầu từ những việc rất nhỏ. Tôi lấy ví dụ tôi ra UBND Phường để sao một giấy tờ gì đó. Tôi đưa giấy tờ, người ta nhận và trả lời là mấy anh lãnh đạo phường đi họp hết, anh cứ để đây rồi lúc khác quay lại. Giá như người tiếp nhận giấy tờ đó bảo tôi là cứ để lại giấy tờ ở đây và khi giải quyết xong chúng tôi sẽ báo và  giá như một hai tiếng sau tôi nhận được cú điện thoại báo là đã xong rồi mời anh ra nhận, thì có lẽ là tôi thấy thực sự mãn nguyện. Rất tiếc là một việc đơn giản như vậy không bao giờ xảy ra!
Bây giờ bất cứ một việc gì cần phải đến cơ quan nhà nước, dù việc to hay nhỏ, cứ phải chạy đi chạy lại để hỏi xem giải quyết được chưa mà không bao giờ có sự phản hồi nào.
Con nói đến chuyện trách nhiệm, khi xảy ra chuyện gì thì cũng cố giải thích làm sao cho nhẹ trách nhiệm nhất. Ví dụ như chuyện tra tấn oan sai vừa rồi, cơ quan nào cũng nói là đúng quy trình, chuyện lọt mấy trăm cân ma túy cũng đúng quy trình, tiêm vacxin cũng là đúng quy trình, thậm chí tiêm người chết rồi vẫn khẳng định là…đúng quy trình. Tôi nghĩ đấy là một sự biện hộ và rũ bỏ trách nhiệm.

 

đúng quy trình, trách nhiệm, quản lý, tọa đàm, dự kiến 2014
Ông Nguyễn Sỹ Cương. Ảnh: Lê Anh Dũng
Thế còn ở một góc độ khác thì đúng là quy trình ấy cũng có vấn đề, thực sự có vấn đề, mà vấn đề đó ở nhiều khía cạnh khác nhau. Tức là bản thân quy trình đó không mang lại hiệu quả, nhưng bên cạnh đó quy trình đó còn có cả lợi ích và sự tiêu cực trong đó.
Tôi lấy ví dụ chuyện 230kg ma túy lọt qua cửa khẩu, người ta nói rằng do máy soi bị hỏng, kiểm tra một hồi thì máy soi không hỏng, rồi đến lúc Cục hàng không Việt Nam nhận trách nhiệm là nhân viên soi chiếu không biết cách phát hiện ma túy. Vậy thì đúng là quy trình có vấn đề rồi!
Chúng ta không thể tự chọn Bộ trưởng 
Nhà báo Hoàng Hường:  Trong cuộc tiếp xúc cử tri mới đây, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bày tỏ sự cảm thông với Bộ trưởng Bộ y tế: “có nhiều việc nằm ngoại sự tính toán của tư lệnh ngành và không thể giải quyết được” Các khách mời có thể tìm giúp những “sự tính toán” trọng điểm nhất, cần chú trọng giải quyết trong năm tới không?
 
Ông Nguyễn Sỹ Cương: Trước hết phải nói là hệ thống y tế có vấn đề mà nói rộng ra là vấn đề của quản lý nhà nước. Tuy nhiên, tôi nghĩ TBT nói đúng vì không những cần chia sẻ với Bộ trưởng bộ y tế mà cần chia sẽ với nhiều các Bộ trưởng khác vì lâu nay chúng ta thực hiện phân cấp tương đối mạnh cho chính quyền các cấp.
Còn Tổng bí thư nói là có việc nằm ngoài sự tính toán, đúng là ngoài sự tính toán thật. Chuyện bác sĩ làm chết bệnh nhân là chuyện có thể xảy ra, nhưng làm chết rồi mang đi thủ tiêu là điều hết sức “lạ”, “ngoài sự tính toán”. Nó ngoài sức tưởng tượng, bởi vì logic thông thường là khi anh làm chết người ta thì anh làm thế nào đó để việc nhẹ đi, nhưng đây thì theo chiều hướng ngược lại. Cho nên tôi nghĩ ý của Tổng bí thư là nghĩ ở góc độ như vậy.
Ông Nguyễn Trần Bạt: Chúng tôi không có điều kiện để hiểu biết năng lực tính toán của Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến nên không thể phát biểu gì. Đồng chí Tổng bí thư thì có thể biết vì là người quản lý trực tiếp những ủy viên trung ương như đồng chí Kim Tiến. Có thể những sự việc ấy nằm ngoài tính toán của chị Kim Tiến thật. Với tư cách là một con người thì tôi thích cách giải thích như vậy của Tổng bí thư, để có thể cảm thông được, có thể nuốt trôi được.
Tuy nhiên, chúng ta không nên kéo dài tình trạng vận mệnh của xã hội lệ thuộc vào năng lực tính toán của một vài bộ trưởng, mà bộ trưởng ấy lại không phải do chúng ta chọn.
Chúng ta không có khả năng tham gia vào quá trình chọn. Chúng ta có thể chọn một đại biểu quốc hội như anh Cương, nhưng chúng ta không thể chọn bộ trưởng. Chúng ta phải treo thân phận của mình lên trên năng lực tính toán của một người bộ trưởng mà mình không được tham gia vào quá trình chọn.
Tôi nghĩ rằng có lẽ cần phải xây dựng lại hệ thống chức danh, hệ thống trách nhiệm, và phải tìm ra được ngay kẻ phải giơ đầu chịu báng trước các sự cố của xã hội. Nếu không làm được như thế thì mọi lời nói, lời hứa, lời hay ý đẹp cũng vô ích, thậm chí nếu không cẩn thận ngay cả nghị quyết cũng vô ích.
Ông Lê Quang Bình: Tôi nghĩ đây là vấn đề của hệ thống y tế chứ không phải là vấn đề của một cá nhân cụ thể.
Khi người ta phải đến bệnh viện, thì mối quan hệ quyền lực giữa bệnh nhân và bác sĩ rất chênh lệch. Chúng ta cần phải xem xem làm sao để kiểm soát được việc lạm dụng quyền lực có thể không xảy ra. Có nhiều cách khác nhau, cách thứ nhất là liệu bệnh nhân có sự lựa chọn nào hay không, hay là người ta không có sự lựa chọn nào cả, người ta bắt buộc phải tuân thủ tất cả những thứ mà người ta không có lựa chọn?
Đa số người dân, đặc biệt người nghèo thì không có sự lựa chọn nào. Tôi nghĩ là trách nhiệm của Nhà nước thì vẫn rất quan trọng trong vấn đề làm sao cải tổ được hệ thống y tế. Tôi tin rằng ngành y tế cũng đang gặp rất nhiều sức ép, trong đó có cả sức ép về mặt tài chính. Tôi rất hy vọng là sau này mình có thể tăng ngân sách cho ngành y tế lên, vì so với giáo dục thì y tế đang rất hạn chế về mặt ngân sách.

 

đúng quy trình, trách nhiệm, quản lý, tọa đàm, dự kiến 2014
Ông Lê Quang Bình. Ảnh: Lê Anh Dũng
Cái thứ ba là ông Bạt có nói về vấn đề liên quan đến đạo đức nghề nghiệp. Tôi nghĩ về mặt lâu dài, Nhà nước nên rút khỏi việc chứng nhận, mà nên để cho hội nghề nghiệp hay hội chuyên môn làm việc đó. Rất nhiều nước trên thế giới, ví dụ hội luật gia là do họ bình chọn, về y đức cũng thế.
Nhà báo Hoàng Hường: Xin cảm ơn những vị khách mời đã chia sẻ những quan điểm rất cởi mở, thẳng thắn và sâu sắc.
Tôi xin được tổng kết lại là năm 2014, chúng ta sẽ có một số việc trọng tâm phải làm. Trước tiên là phải rà soát lại và xây dựng hệ thống trách nhiệm cụ thể hơn, rõ ràng hơn. Phải tìm bằng được người chịu trách nhiệm mỗi khi có sự vụ xảy ra. Chúng ta cũng chú trọng hơn trong công tác chăm sóc quyền con người, giáo dục, truyền thông, làm sao để người dân hiểu được những quyền lợi và trách nhiệm cũng như những vấn đề đối với cộng đồng và với chính bản thân họ. Và quan trọng nhất là làm sao chúng ta làm rõ hơn trách nhiệm quản lý của nhà nước trong tất cả các lĩnh vực, đặc biệt là trong những lĩnh vực nóng như y tế, chăm sóc con người và quản lý xã hội.
Thời gian tọa đàm đã hết. Tôi xin một lần nữa cảm ơn các vị khách mời đã tham gia vào buổi Tọa đàm với Tuần Việt Nam. Chúc quý vị sức khỏe, thành đạt và có một năm mới làm được nhiều công việc; cũng như cống hiến tốt hơn nữa cho xã hội!

Tuần Việt Nam

Bùi Tín – Sự lạnh nhạt dễ hiểu

Nelson Mandela
Nelson Mandela
Cả thế giới vô cùng tiếc thương quý mến nhà hoạt động chính trị da đen Nelson Mandela vừa qua đời.

Hơn 100 nguyên thủ và người đứng đầu chính phủ, kể cả bốn tổng thống và cựu tổng thống Hoa Kỳ, và hơn 70 ngàn quần chúng đã tập trung đưa tiễn ông.

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama cho rằng ông Nelson Mandela là một người “khổng lồ trong lịch sử”

( A giant in history), còn ngụ ý rằng có Nelson Mandela là tổng thống da đen ở một nước đa số là người da đen mới đi đến có một tổng thống gốc da đen ở một nước đa số là người da trắng. Một bước tiến dài trong nền văn minh nhân loại khi con người bình đẳng, tự do.

Đến Cộng sản Trung Quốc cũng cử phó Chủ tịch nước Lý Nguyên Triều và Cuba có Chủ tịch Raul Castro sang dự.

Còn Việt Nam ư? Một sự lặng im bẽ bàng đến tội nghiệp của bộ máy nhà nước nặng nề và bộ máy truyền thông lề phải vốn ầm ĩ lắm mồm. Báo Nhân dân cầm chịch đưa một tin ngắn, nhạt thếch, không một bài bình luận.

Không một đại diện chính phủ nào được cử sang Nam Phi dự quốc tang này.

Một sự câm lặng và vắng mặt nổi bật.

Rất dễ hiểu. Những gì Mandela chủ trương, kiên trì thực hiện đến cùng trong cuộc đời Ông gần như hoàn toàn trái ngược hẳn với những gì những thế hệ kế tiếp lãnh đạo ở Việt Nam chủ trương và kiên trì đến cùng.

Một bên là hòa bình, hòa giải, hòa hợp trong một đất nước bị chia rẽ, xâu xé, nghèo khổ, tan hoang vì tai họa phân biệt chủng tộc tưởng như họa truyền kiếp. Trong cuốn hồi ký No Easy Walk to Freedom (Đi đến Tự do không dễ dàng), ông kể lại những đắn đo, cân nhắc, băn khoăn dày vò tâm trí ông, những trở ngại trùng điệp về nhận thức tư tưởng của cả phía ta và phía đối phương tưởng như không sao vượt qua nổi, để rồi ông từng bước chinh phục được cả 2 phía, đi vào con đường tuyệt vời của chung sống hòa bình, của hòa giải, hòa hợp dân tộc, kẻ thù thành bạn đối tác, 2 bên cùng thắng.

Xúc động bao nhiêu khi ông tỏ ra quý trọng vô cùng mạng sống của mỗi con người, từ em bé, phụ nữ, người đau yêu, nhất là sinh mạng người lính phần lớn là trẻ măng trong chiến tranh. Ông kể rằng ông sinh ra năm 1918 khi Thế chiến I chấm dứt với hàng triệu người chết thê thảm trên chiến trường, để rồi thời trai trẻ được sống giữa những năm Thế chiến II (1939 / 1945) còn man rợ gấp nhiều lần, tiếp theo lại còn những cuộc chiến ở châu Á và châu Phi, đồng loại đồng bào ăn thịt nhau như loài dã thú. Ông dứt khoát dồn tư duy chống lại những điều vô nhân ấy, bắt đầu từ thuyết phục chính mình, vì chính ông đã bị kết án tù chung thân về tội cầm đầu hệ thống khủng bố ở Nam Phi. Ông nhất quyết chuyển sang con đường của Gandhi.

Một điều tuyệt vời nữa ở Nelson Mandela là nhận thức của ông về giá trị của luật pháp. Hòa bình, hòa giải, tự do, bình đẳng đều phải được thể chế hóa thành luật, luật điều hành mọi mối quan hệ trong xã hội văn minh. Từ trong tù của người tù chung thân, ông dốc sức học ngành Luật có thi cử, chứng chỉ hẳn hoi của Đại học London ( Anh quốc) rất nổi tiếng. Ra tù nhà luật học uyên bác Mandela trực tiếp góp công đầu vào bản Hiến pháp 1996 của Nam Phi,một nền móng vững cho nền pháp trị của một đất nước vừa có độc lập vừa có tự do và dân chủ. Ông cho rằng tự do kinh doanh theo luật là chìa khóa của phát triển, phồn vinh.

Một nét quý hiếm trong con người của Mandela là cốt cách cao thượng ẩn mình trong đức độ cực kỳ khiêm tốn. Sức thu hút của ông là ở đó. Là tổng thống ông sống hết sức giản dị, thường đi vi hành, không xe mở đường, xe hộ tống ồn ào, chú ý các thôn xóm quạnh hiu, không ưa yến tiệc xa hoa. Mọi người còn nhớ môn thể thao bóng bầu dục rugby trước kia được coi là môn thể thao quý phái chỉ dành cho người da trắng, nên người da đen rất ít chơi, người đi xem đấu thường 95% là da trắng. Do kỳ thị trở lại, dân da đen rất ghét màu áo thể thao màu xanh lá cây của đội Nam Phi, cả khi đội dành được Cúp quán quân thế giới về rugby năm 1995. Tổng thống Mandela liền mời cả đội toàn cầu thủ da trắng đến nhà riêng uống trà thân mật . Tại đây thủ quân Francois Pienaar tặng ông chiếc áo cầu thủ mầu xanh lá cây số 6; ông vui vẻ tiếp nhận với thái độ khiêm tốn chan hòa, mặc luôn vào người. Từ đó đông đảo dân da trắng công nhận và vui vẻ gọi ông là “ My President, Our President ” (Tổng thống của chúng tôi), khác hẳn trước đó. Sự hòa giải hòa hợp thống nhất dân tộc làm giảm đi rất nhanh di sản apartheid nặng nề từng ngự trị suốt 4 thế kỷ tại đây.

Trông người lại ngẫm đến ta. Ông Hồ Chí Minh nói “Không có gì quý hơn độc lập tự do”, nhưng lại đóng cửa trường Luật, ngăn cấm sự hình thành xã hôị dân sự, tự coi đảng là pháp luật. Ông nói “xã hội ta dân chủ công bằng”, nhưng ông lại quay hẳn mặt đi khi bà Nguyễn Thị Năm ân nhân của đảng ông bị đưa ra pháp trường, khi ông Nguyễn Mạnh Tường bị tước hết chức và bị triệt đường sinh kế, khi ông Nguyễn Hữu Đang bị truy tố, tù đày, cả khi người tâm phúc Vũ Đình Huỳnh bị lâm nạn do vu cáo; ông vẫn dửng dưng, ung dung trên ngôi chủ tịch nước suốt 24 năm trời. Một sự vô cảm vô trách nhiệm làm gương xấu cho mọi cán bộ có chức quyền , gây vô vàn tai họa cho dân lành.

Khi đất nước bị chia cắt , hậu quả của thế giới chia làm 2 phe Cộng sản và Dân chủ, theo ý kiến của Chu Ân Lai và Molotov, đại diện cho Trung quốc và Liên Xô tại Hội nghị Geneve 1954 , quy định rõ Bắc Nam có 2 chính quyền riêng, phải tôn trọng nhau, không vi phạm lãnh thổ của nhau, sẽ hiệp thương để đi đến tổng tuyển cử tự do thống nhất đất nước bằng con đường hòa bình. Các bên cam kết không dùng bạo lực vũ trang. Lúc ấy Liên Xô cũng khuyến cáo 2 miền Nam Bắc VN nên thi đua xây dựng trong hòa bình, lấy nhân dân cả nước làm trọng tài phán xét và lựa chọn. Ông Hồ và Bộ Chính trị hồi ấy sùng bái Mao Trạch Đông, nhân khi chính quyền miền Nam không thực hiện tổng tuyển cử trong cả nước, liền lợi dụng sự việc ấy để công khai thực hiện lời dạy của người cầm lái vĩ đại là “chính quyền đẻ ra từ nòng súng”’ và “ bạo lực là bà đỡ của cách mạng “. Nấp sau cái lý sự “ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh” miền Bắc bắt đầu đưa bí mật rồi nửa công khai quân đội và vũ khí vào miền Nam với quy mô ngày càng lớn, dựng lên Mặt trận Giải phóng, quân Giải phóng, đảng Nhân dân Cách mạng, rồi Chính phủ Cách mạng lâm thời với Bộ Quốc phòng , Bộ Ngoại giao, với cả lá cờ nửa đỏ nửa xanh, tất cả là bình phong, mưu mẹo, là đóng kịch, mang bản chất lừa dối để che mắt thế gian việc đảng CS và chính quyền miền Bắc vi phạm có hệ thống và nghiêm trọng Hiệp định Geneve.

Vậy thì so sánh giữa tư duy lãnh đạo thâm sâu cao quý của Mandela quý trọng sinh mạng con người, từ bỏ bạo lực chiến tranh, đặt trọn niềm tin ở con đường hòa giải hòa hợp, 2 bên cùng thắng và cùng nhân dân thực hiện đến cùng niềm tin ấy, với tư duy lãnh đạo của Việt Nam vay mượn từ Lênin, từ Mao, cổ xúy bạo lực, lao vào “cuộc chiến tranh giải phóng, chống Mỹ xâm lược” thực chất là cuộc nội chiến quân ta giết quân mình nhiều nhất, hăng say nhất, ta có thể rút ra điều gì bổ ích nhất? Rõ ràng ở ta đã thiếu một tư duy lãnh đạo thâm sâu mang bản chất nhân bản, yêu thương sinh mạng con người, một tư duy xây dựng nền pháp quyền dân chủ, niềm tin ở tình đoàn kết dân tộc để hòa giải trọn vẹn. Đã đến lúc cần nói thẳng ra rằng tư duy ông Hồ Chí Minh cũng có nhiều sai lầm bất cập, không theo kịp thời đại, rõ rành rành không thể chối cãi khi so với tầm nghĩ, tầm nhìn của Nelson Mandela, cùng sống trong thế kỷ XX đầy biến động.

Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Tuyên giáo đảng CS nên mở cuộc nghiên cứu trung thực về Nelson Mandela trong các cấp ủy đảng, kết hợp kiểm điểm sâu sắc theo đúng tinh thần của cuộc họp Trung ương thứ 6 và thứ 8, tự phê bình cho nghiêm túc , từ đó xây dựng một hệ thống dân chủ pháp trị đích thực, thực hiện hòa giải dân tộc trọn vẹn, chấn chỉnh đảng CS đang suy thoái thê thảm. Đó là con đường cứu dân, cứu nước, cũng là cứu đảng đang lao xuống dốc và lâm nguy vậy.

Blog Bùi Tín (VOA)

Trường chuyên, lớp chọn không hoàn toàn dở

Gà chọi VN. Ảnh: Internet
Gà chọi đôi khi rất được việc. Ảnh: Internet
Ý kiến của chị Fairfax Virginia, phản hồi bài viết Lê Quang Tiến: Sự khác biệt giữa luyện “gà nòi” ở Việt Nam và Mỹ. Xin hẹn chị một cuộc gặp với một ly cafe Starbuck để trả nhuận…bàn phím :)

Lớp chuyên ở Việt Nam không hẳn là dở như nhiều người phê phán. Đó là nơi tập hợp những em có sức học tốt hơn các bạn để dạy theo chương trình nâng cao. Cũng có nhiều nơi vì thành tích nên nhồi nhét chương trình chuyên nhiều hơn mức cần thiết và lơ là dạy các môn khác. Tuy nhiên, cần nên so sánh với chương trình phổ thông để đánh giá một cách khách quan.

1. Nếu các em có sức học tốt hơn không vào được lớp chuyên thì sẽ lãng phí khả năng. Dù học khá lệch các môn chuyên nhưng ít ra các em này cũng hấp thụ được những kiến thức nâng cao về môn đó. Lấy ví dụ: em chuyên toán sẽ có trình độ tư duy và làm toán vượt trội về toán/khoa học so với các em học phổ thông. Học chuyên toán sẽ lơ là mấy môn xã hội như sử, địa, chính trị (không biết bây giờ còn dạy không) nhưng nếu mấy em này học phổ thông thì chuyện lơ là cũng chẳng tránh khỏi và chưa chắc đã kém thua. Do đó, ít nhất các em học chuyên cũng có được một điều tốt nhất cho bản thân khi học chuyên.

2. Thông thường, trẻ thông minh hay tự phụ. Tính tự phụ càng cao và gây tác dụng ngược khi các em không có “đối thủ” trong lớp/trường. Những trẻ được trời cho trí thông minh hơn bình thường rất dễ rơi vào trường hợp “coi trời bằng vung.” Nếu không tạo ra môi trường thi đua trong học hành thì những em này sẽ có xu hướng phát triển tâm lý theo chiều không tốt. Mà độ tuổi vị thành niên, phát triển tâm lý cực kỳ quan trọng. Các em cần được biết rằng năng lực/tiềm năng cá nhân hiện tại chỉ là muối bỏ biển, cần phải học hỏi nhiều hơn nữa. Cần phải thấy rằng trên đầu các em còn vô số người giỏi gấp nhiều lần.

3. Đối với các em có sức học bình thường, môi trường giáo dục phổ thông sẽ ít gây áp lực hơn vì không có bạn quá xuất sắc ngồi kế bên và được đem ra làm hình mẫu để mà so sánh. Tâm lý mặc cảm vì thua kém sẽ bớt đi, học hành sẽ hạnh phúc hơn và tốt hơn.

Vậy thì ở Mỹ có trường chuyên, lớp chọn không? Xin thưa là đầy rẫy!

Ở hệ thống trường công quận Fairfax, Virginia, chương trình nâng cao tới 2-3 cấp đều có trong tất cả các trường. Các em có năng khiếu về đọc, viết, làm toán đều được “lọc” ra từ lớp mẫu giáo lá (kindergarten) trở đi để học riêng với nhau về các môn có năng khiếu (các môn khác thì trở lại lớp để học chung).

Mỗi cuối năm đều có kỳ thi chung của tiểu bang để đánh giá trình độ học sinh/trường. Cuối năm lớp 2, căn cứ trên điểm thi của tiểu bang và đánh giá của giáo viên để chọn những em xuất sắc nhất học tập trung ở một vài trường điểm. Để nhận được vào chương trình chuyên (advanced academy program, họ gọi là GT = Gifted and Talented program), hội đồng học khu của quận phải làm việc với nhau và với nhà trường để quyết định (dĩ nhiên là không có chuyện gửi gắm ở đây).

Trường điểm bao gồm 2 khối song song: khối phổ thông và khối chuyên với chương trình dạy khá khác biệt. Trẻ học chuyên hệ tập trung có chương trình học nâng cao ở tất cả các môn, ngoại trừ thể dục, art, music. Vì vậy chuyên ở Mỹ không giống như chuyên ở Việt Nam vì họ không học lệch 1 môn mà lệch(?) ở nhiều môn. Phụ huynh của mấy em lớp chuyên cũng dành nhiều thời gian hơn với con cái để giúp con phát triển tốt nhất.

Những em học chuyên vừa được học đúng với trình độ của mình, vừa được “hưởng” quá trình phát triển tâm lý bình thường vì bạn bè ai cũng cỡ mình. Nếu theo chương trình tiếp hết 12 thì các em đều đủ khả năng để theo học năm 2-3 đại học vì họ có thể lấy các lớp đại học khi đang học cấp 3.

Ngô Bảo Châu báo cáo bác Đỗ Mười
Ngô Bảo Châu báo cáo bác Đỗ Mười

Ngay cả các trường đại học cũng có chương trình riêng cho các em phổ thông, một dạng như Đại học Sư phạm Hà Nội 1 như bác Tiến nói. Họ dạy học trò từ thuở cấp 2 trở lên. Tôi không có kinh nghiệm và thông tin để bàn về vấn đề này nhưng tôi dám chắc rằng có khá nhiều trường đào tạo học sinh chuyên biệt như vậy.

Vậy ai là người thích theo đuổi chuyện học chuyên nhất? Lại xin thưa là dân châu Á!

Vùng Fairfax, Virginia có đông sắc dân châu Á nên có thể thấy các lớp chuyên, con em của Korean, Chinese, Vietnamese, Indian là chủ yếu (dù tỉ lệ phần trăm dân số hơi nhỏ nhoi)! Con cái của người Hàn Quốc, Trung Quốc rất được chăm sóc, học thêm học bớt, luyện thi “luyện chưởng” để vô được lớp chuyên. Người Ấn Độc còn tích cực hơn và sẵn lòng làm mọi việc để con họ vô được trường chuyên, lớp chọn cho dù con họ không thích. Người Việt chắc cũng chẳng thua kém chi khoản này?

Tại sao vậy? Vì môi trường học nâng cao là cơ hội giáo dục tuyệt vời cho con trẻ, là niềm hãnh diện của gia đình. Kiểu như gia đình nào có con cái lọt vô các trường Harvard, Stanford, John Hopkins thì đều hãnh diện để khoe hết. Đó là chưa kể cơ hội giao lưu kết bạn với những người Mỹ gốc thuộc nhóm trung lưu trở lên (những người này họ đầu tư cho con khủng khiếp). Muốn hội nhập nhanh xã hội Mỹ thì con đường ngắn nhất và thành công nhất là đi lên bằng học vấn căn bản.

Tóm lại, trường chuyên ở Việt Nam không đáng bị phê phán nhiều như vậy. Nếu quốc gia giàu như Mỹ thì cơ hội sẽ trải đều cho mọi người (lý thuyết thôi chứ thực tế vùng giàu có nhiều cơ hội hơn vùng nghèo rất nhiều). Nếu nghèo như Việt Nam thì làm theo kiểu “đầu tư” chọn lọc, không “bỏ tất cả trứng vô một giỏ” là chấp nhận được.

Còn các em học chuyên sau này không thành công như mong đợi cũng chẳng có chi lạ. Thành người là tốt rồi. Thành công hơn mặt bằng chung của xã hội thì chẳng có chi phải phàn nàn. Đừng đem mọi người học chuyên hay đi thi quốc gia, quốc tế ra để hỏi rằng bao nhiêu người như Lê Bá Khánh Trình, như Ngô Bảo Châu vì thời gian học chuyên rất ngắn ngủi và chỉ là một phần nền tảng học vấn lâu dài.

Xin đừng khoác trách nhiệm to lớn trên chương trình chuyên của Việt Nam để có cái nhìn bớt khắc khe. Cứ coi đó như là một điểm sáng trong vô vàn điều mờ mờ.

Fairfax Virginia. 18-12-2013

Tin giờ chót – Chị Ngọc Thu (Facebook ở đây) vừa phản hồi với chị FairfaxVA.

Cảm ơn hai chị đã tham gia cuộc “chọi gà” do Cua Times tổ chức. Đề nghị anh Xang Hứng đại điện phía Nam của tạp chí mời chị Ngọc Thu đi off line. Bên DC tôi sẽ mời chị FairfaxVA do chị ấy trả tiền :)

Ở Mỹ không có cái gọi là “trường chuyên” theo kiểu Việt Nam!

Tác giả Ngọc Thu. Ảnh FB của tác giả.
Tác giả Ngọc Thu. Ảnh FB của tác giả.
Vừa đọc bài trên blog bác Hiệu Minh “Chị FairfaxVA: Trường chuyên, lớp chọn không hoàn toàn dở”, có nhiều điều mình không đồng ý với tác giả. Điểm khác giữa cái gọi là “trường chuyên” (theo ý tác giả) ở Mỹ, so với các trường chuyên VN ở chỗ, các trường học ở Mỹ không luyện học sinh trở thành những con “gà chọi”. Các em nếu được học riêng cũng không phải để đi thi, để lấy thành tích, mà chỉ với mục đích giúp cho các em phát triển đúng khả năng và trình độ của mình.

Mình không đồng ý với tác giả khi cho rằng ở Mỹ có “đầy rẫy” cái gọi là “trường chuyên”. Ở Mỹ hầu hết các trường đều có chương trình dạy các lớp nâng cao, trung bình và thấp, đủ mọi trình độ phù hợp với khả năng của học sinh, chứ không có loại trường chuyên theo kiểu VN là chỉ đào tạo học sinh giỏi không thôi. Các “trường chuyên” ở Mỹ không chỉ chú trọng đến những học sinh giỏi, mà còn quan tâm đến những em học sinh kém phát triển.

Rất nhiều trường học ở Mỹ có chương trình giáo dục đặc biệt (Special Needs Education), dành cho những em chậm phát triển (Developmental Disabilities), những em bị rối loạn cảm xúc hành vi (EBD – Emotional Behavior Disorder), hoặc bị tàn tật (Physical Disabilities). Cả những em học sinh ở VN khi mới qua Mỹ, không biết tiếng Anh, cũng được dạy ở chương trình đặc biệt, có giáo viên song ngữ hoặc người phiên dịch, giúp các em theo kịp những học sinh bản xứ, để một thời gian sau các em có thể gia nhập vào dòng chính (mainstream) như những em sinh trưởng ở Mỹ.

Về chương trình nâng cao trong hệ thống trường công ở Mỹ, hiếm thấy có trường được nhận diện là “trường chuyên” theo kiểu VN, mà đa số các trường công dạy đủ các trình độ. Ở California, tiểu bang đông dân nhất nước Mỹ với dân số gần 40 triệu cũng chỉ thấy có trường, tạm gọi là “trường chuyên” dành cho học sinh giỏi, đó là trường Trung học California Academy of Mathematics and Science (CAMS), dạy các em từ lớp 9-12, có khoảng 650 học sinh theo học trong năm nay:https://lbcams.schoolloop.com/

Với những học sinh giỏi, phụ huynh không nhất thiết phải cho con vào học “trường chuyên” nhưng vẫn có thể giúp các em phát triển đúng khả năng. Con mình chưa từng học “trường chuyên” bao giờ mặc dù cháu có chỉ số IQ khá cao so với các học sinh bình thường, cũng như cháu đã được vào chương trình GATE (Gifted and Talented Education) khá sớm.

Không cần phải đợi đến lớp 2 mới cho các em thi để phát hiện tài năng, đôi khi giáo viên phát hiện sớm, ngay từ lớp mẫu giáo (Kindergarten) rồi khuyến khích phụ huynh cho các em làm test, như trường hợp con của mình. Các chương trình GATE ở Mỹ chỉ với mục đích giúp các em phát triển đúng khả năng của mình, không phải để luyện các em trở thành những con “gà chọi” như ở Việt Nam.

Các em được chọn vào chương trình GATE, ở bậc tiểu học có thể học chung trong lớp với các em học sinh bình thường, nhưng bài tập về nhà cho các em ở trình độ cao hơn (advanced level). Ở những trường có lớp GATE, phụ huynh có thể chọn cho con mình học ở lớp đó, hoặc trường không có lớp GATE, phụ huynh có thể chuyển con mình sang trường khác, nếu muốn.

Khi còn học tiểu học, mình đã không chuyển cho con tới học trường chuyên hay lớp chuyên, mà vẫn giữ cho cháu học bình thường ở trường lớp cũ cùng với bạn bè của cháu là những học sinh bình thường (bởi mình không chỉ chú trọng tới chuyện học mà còn lo chuyện đổi trường, đổi bạn sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển tâm sinh lý của cháu), nhưng mình đề nghị cô giáo cho cháu làm bài tập ở trình độ cao hơn, kết quả là cháu vẫn phát triển tốt.

Sang cấp 2 và cấp 3, thường các trường công đều có các lớp dành cho các em giỏi hơn học sinh bình thường (còn gọn là accelerated students). Cấp 2 thì có các lớp nâng cao như honors courses dành cho những em muốn thử thách (challenge) với bản thân mình. Hầu hết các trường cấp 3 đều có các lớp AP (Advanced Placement courses), chương trình IB (International Baccalaureate programs), và Advancement Via Individual Determination (AVID) dành cho những em có trình độ cao hơn, muốn học những lớp phù hợp với khả năng của các em.

Đúng như tác giả viết, đa số phu huynh gốc Việt nói riêng, phụ huynh gốc Á châu nói chung, đều muốn con mình học những lớp nâng cao. Mình biết có những trường hợp cha mẹ gốc Việt bắt ép con cái học hành quá sức, học ở trường chưa đủ, lại còn ghi danh những lớp dạy thêm, cho các em học trước chương trình. Ở cộng đồng Việt Nam sẽ thấy các quảng cáo dạy thêm ở trình độ nâng cao, giúp học sinh học giỏi hơn, khác với cộng đồng Mỹ, cũng có những lớp dạy thêm nhưng dành cho những em chậm phát triển, những em học sinh cá biệt.

Riêng mình thì 12 năm qua chưa từng tốn 1 xu cho con học thêm, bởi mình thấy không cần thiết, mà chỉ muốn con mình học những gì nó thích. Mình chỉ khuyến khích con cái học hành và làm việc phù hợp với khả năng của cháu, cháu có quyền mơ ước làm gì trong tương lai và cố gắng để thực hiện giấc mơ của mình nhưng đó là do cháu tự nguyện, chứ không phải do cha mẹ ép buộc. Mình chỉ cần con cái lớn lên có cuộc sống khỏe mạnh và hạnh phúc là đủ. Có nhiều tiền, có địa vị chưa hẳn đã là hạnh phúc khi còn nhỏ bị cha mẹ bắt ép phải học giỏi hơn người khác, không có thời gian vui chơi, tuổi thơ bị đánh cắp, không hẳn là cuộc đời mà cháu muốn được sống.
Ngọc Thu https://www.facebook.com/giao.chi.9

Tầng lớp trung lưu, giàu có tại Việt Nam sẽ nhân đôi vào năm 2020

Việt Nam sẽ có hơn 30 triệu người tiêu thụ thuộc tầng lớp trung lưu-giàu có vào năm 2020.
Tầng lớp trung lưu và giàu có tại Việt Nam và Miến Điện sẽ gia tăng gấp đôi từ nay đến năm 2020, theo khảo sát của Công ty Tư vấn Boston (BCG) vừa công bố.
Khảo sát cho thấy giới tiêu thụ tại hai quốc gia Đông Nam Á này cũng nằm trong nhóm lạc quan nhất trên thế giới, hơn cả các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia hay các thị trường đang trỗi dậy nhanh chóng khác.
Hơn 90% người tiêu thụ tại Việt Nam và Miến Ðiện tin tưởng rằng con cái họ sẽ có đời sống tốt hơn cha mẹ của chúng.
Khảo sát của BCG cho biết tới năm 2020, Việt Nam sẽ có hơn 30 triệu người tiêu thụ thuộc tầng lớp trung lưu-giàu có, và số này ở Miến Ðiện sẽ là 10 triệu người.
Ông Douglas Jackson, đồng tác giả cuộc nghiên cứu, nói các doanh nghiệp nước ngoài đầu tư vào Việt Nam và Miến Điện giờ đây có cơ hội xây dựng cơ sở làm ăn và thương hiệu sớm tại hai nền kinh tế từng đóng kín trước đây, nhưng với điều kiện phải hiểu rõ giới tiêu thụ tại hai thị trường này và cách đáp ứng nhu cầu của họ.
Kinh tế Việt Nam trên đà tăng trưởng trong hai thập niên qua, đặc biệt từ năm 2007 khi Hà Nội gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO.
Để dự đoán sự tăng trưởng của giới tiêu thụ và chi tiêu của họ, BCG phân tích dân số và xu hướng thu nhập của người dân trên 1400 quận huyện tại Việt Nam cũng như khảo sát 2000 người tiêu dùng thành thị về sức mua sắm của họ trong 20 lĩnh vực hàng hóa tiêu dùng.
BCG là công ty tư vấn chiến lược kinh doanh hàng đầu trên thế giới có trụ sở tại Hoa Kỳ được thành lập từ năm 1963.

(VOA)

Trung Quốc lén thâu tóm vũ khí Mỹ thế nào?

Do Bắc Kinh đang tìm cách thu hẹp khoảng cách quân sự, Washington phải đối mặt với các âm mưu chuyển lậu các thiết bị và hệ thống quốc phòng nhạy cảm ra khỏi nước này.

vũ khí, Trung Quốc, Mỹ

Các đặc vụ của Bộ An ninh Nội địa lẻn vào một văn phòng nhỏ tí xíu ở khu Chinatown, Oakland trước khi mặt trời mọc hôm 4/12/2011. Họ bước đi thận trọng, mau chóng chụp những tấm hình số để có thể đặt mọi thứ trở lại vị trí cũ. Họ không muốn Philip Chaohui He, doanh nhân thuê văn phòng này biết họ đã tới đây.

7 tháng trôi qua kể từ khi các đặc vụ tiến hành một chiến dịch ngầm chống lại một mạng lưới vận chuyển lậu vũ khí bị nghi là của người Trung Quốc. Chuyển lậu vũ khí là một trong hàng loạt hoạt động nhằm hỗ trợ tham vọng mở rộng quân sự vào không gian của Bắc Kinh

Các đặc vụ của Bộ An ninh Nội địa đã cho phép một nhà sản xuất ở Colorado chuyển cho He một loại công nghệ mà Trung Quốc thèm muốn song không thể tái tạo – các vi mạch chịu được bức xạ. Thiết bị nhỏ như đồng xu này rất quan trọng với điều khiển vệ tinh, để dẫn đường cho tên lửa đạn đạo và bảo vệ máy móc, khí tài quân sự hạng nặng khỏi hạt nhân và bức xạ mặt trời.

Đây là một việc làm mạo hiểm. Đó là cơ hội để triệt hạ toàn bộ một đường dây buôn lậu của Trung Quốc. Tuy nhiên, nếu He thành công trong việc chuyển lậu các vi mạch này sang Trung Quốc, một ngày nào đó thiết bị này có thể được dùng để chống lại các thủy thủ, binh sĩ hoặc phi công Mỹ, triển khai trên các vệ tinh cung cấp tai mắt trên chiến trường cho quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc.

Bước vào văn phòng của He lúc 2h30 vào buổi sáng tháng 12 đó, các đặc vụ xem xét bên trong các hộp hàng FedEx. Các vi mạch đã biến mất. Người giám sát vụ việc này là Greg Slavens giật nẩy người.

“Cả một bó vi mạch chịu được bức xạ đang được chuyển tới Trung Quốc và tôi là người chịu trách nhiệm”, Slavens nhớ lại.

Trong vòng 20 năm qua, Mỹ đã chi hàng nghìn tỷ đôla để sản xuất và triển khai công nghệ quân sự tốt nhất thế giới. Mỹ cũng ban hành các luật và quy định nhằm giữ các công nghệ tránh xa khỏi các đối thủ tiềm tàng như Iran, Triều Tiên và quốc gia có thể gây ra mối đe dọa lâu dài lớn nhất với uy quyền của Mỹ là Trung Quốc.

Các nỗ lực thâu tóm công nghệ Mỹ của Trung Quốc gắn với việc đẩy nhanh xây dựng lực lượng quốc phòng của nước này. Ngân sách quân sự Trung Quốc, chỉ đứng thứ 2 sau Mỹ, đã tăng tới gần 200 tỷ USD. Chủ tịch Tập Cận Bình đang đấu tranh cho một sự phục hưng nhằm vào việc Trung Quốc muốn thống trị vùng và xa hơn nữa. Trong những tuần gần đây, Bắc Kinh tuyên bố kiểm soát không phận ở trên vùng đang tranh chấp tại Hoa Đông và thực thi sứ mệnh hạ cánh xuống mặt trăng.

Trung Quốc lớn mạnh để thách thức Mỹ như một cường quốc ở Thái Bình Dương, quan chức Mỹ nói, Bắc Kinh đang xâm nhập vào ngành quốc phòng của Mỹ theo những cách không chỉ làm hại tới hệ thống vũ khí mà còn cho phép nước này có được một số công nghệ tốt nhất và nguy hiểm nhất. Theo một báo cáo mật của Lầu Năm Góc hồi năm ngoái, tin tặc Trung Quốc đã giành được quyền tiếp cận các kế hoạch của hơn hai chục hệ thống vũ khí của Mỹ.

Tuy nhiên, việc chuyển lậu công nghệ như như những vi mạch chịu được bức xạ ra khỏi Mỹ có thể đặt ra thách thức tức thì hơn đối với quân đội Mỹ. Nếu Trung Quốc tấn công vào một kế hoạch chi tiết nhạy cảm, thì trước khi một vũ khí có thể ra lò họ đã có thể biết rõ về nó từ nhiều năm trước. Và khi vũ khí ra đời, Trung Quốc có thể dùng được ngay lập tức.

Bắc Kinh tuyên bố, nỗ lực hiện đại hóa quân đội của họ là công khai. “Trung Quốc chủ yếu dựa vào chính mình để nghiên cứu và phát triển, sản xuất”, Bộ Quốc phòng Trung Quốc tuyên bố. “Trung Quốc luôn tuân thủ các luật và hiệp định có liên quan, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ”.

Việc Trung Quốc thường xuyên thu thập thành công các vũ khí Mỹ hoặc các bộ phận vũ khí thành công như thế nào hiện chưa rõ ràng. Các quan chức Mỹ nói, họ không biết, một phần do vấn đề này quá rộng và khó lần theo. Theo định nghĩa của họ, việc chuyển lậu trên thị trường đen rất khó kiểm soát và xác định. Khá nhiều lần, các công nghệ nhạy cảm của Mỹ đã được chuyển hợp pháp tới các nước bạn bè và ngay sau đó nó lại bị tái chuyển bất hợp pháp tới Trung Quốc.

Trung Quốc cũng đặt ra một thách thức đặc biệt: Nước này vừa là đích đến lớn nhất cho các hàng hóa do Mỹ sản xuất được xuất hợp pháp tới các nước Bắc Mỹ vừa là đích đến thường xuyên thứ hai cho các công nghệ Mỹ bị xuất lậu. Một bản đánh giá dán nhãn mật 2010 của Lầu Năm Góc cho thấy, có sự gia tăng trong việc chuyển hợp pháp các sản phẩm công nghệ lưỡng dụng (vừa dùng được vào mục đích quân sự lẫn dân sự) sang Trung Quốc, một người trong cuộc cho biết.

Các sản phẩm công nghệ mà quân đội Trung Quốc tìm kiếm có xu hướng bị thu nhỏ và do đó khiến các đặc vụ biên phòng khó nhận biết, không giống như thuốc phiện. Vì thế, việc chuyển lậu các mặt hàng này không bị coi là xuất bất hợp pháp cho tới khi một ai đó cố xuất chúng.

“Khi bạn nghĩ tới chuyện có bao nhiêu giao dịch hợp pháp tới một nơi như Trung Quốc thì việc đó rất khó để lần theo”, Craig Healy, một quan chức cấp cao của Bộ An Ninh Nội địa, lãnh đạo trực tiếp của trung tâm hành pháp về hàng xuất khẩu Mỹ cho hay.

Ước tính được công bố công khai của Mỹ về công nghệ vũ khí được vận chuyển lậu thường xuyên như thế nào hiện chưa hoàn chỉnh. Theo một tính toán của Lầu Năm Góc, các câu hỏi đáng nghi mà các tổ chức liên quan tới Trung Quốc đặt ra cho các công ty sản xuất liên quan tới quốc phòng Mỹ tăng 88% trong một năm (2011 tới 2012). Chính phủ Mỹ sẽ không tiết lộ số các trường hợp để minh họa cho con số phần trăm trên.

Giới chức tình báo và quốc phòng Mỹ cho biết, dù giám sát chặt chẽ việc xây dựng lực lượng của Trung Quốc, họ tin rằng nước này vẫn tụt sau Mỹ ít nhất một thập niên..

Hãng Reuters đã phân tích biên bản tòa án, lấy từ 280 vụ buôn lậu vũ khí diễn ra từ 1/10/2005 tới 1/10/2013 cộng với phỏng vấn hàng chục nhân viên chống phổ biến vũ khí hàng loạt, xem xét hàng trăm tài liệu nội bộ của FBI, Bộ An ninh Nội địa và phòng Thương mại. Số các vụ bắt giữ liên quan tới chống phổ biến vũ khí hàng loạt đã tăng gấp 4 lần, từ 54 vụ vào 2010 lên tới 226 vào năm 2012, dữ liệu nội bộ cho thấy. Kể từ năm 2008, số các vụ điều tra về công nghệ vũ trụ liên quan tới Trung Quốc – như vụ điều tra kín chống lại một người đàn ông Oakland – đã tăng xấp xỉ 75%, nguồn tin hành pháp Mỹ cho biết. Kể từ cuối năm 2012, các đặc vụ liên bang cho biết, họ đã mở gần 80 cuộc điều tra liên quan tới vệ tinh, vũ trụ.

  • Hoài Linh (Theo Reuters)

 

Nhà trẻ con đẻ của nhà nước! & KÌA! CÁI TẤT YẾU ĐANG LỪNG LỮNG ĐI TỚI!


KÌA! CÁI TẤT YẾU ĐANG LỪNG LỮNG ĐI TỚI!

Tống văn Công

I-  VÌ SAO QUỐC HỘI KHÔNG THỂ NHẬN THỨC ĐƯỢC ”CÁI TẤT YẾU” ?

1Sau khi Hiến pháp được Quốc hội  thông qua với số phiếu áp đảo, dư luận cả nước sôi  hẳn lên. Các giáo sư, tiến sĩ  Mác – Lê phân tích  “Hiến pháp thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng được Quốc hội thông qua  là thắng lợi của ý Đảng lòng dân”. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trong nói ”Hiến pháp mới nói lên tiếng nói của 90 triệu đồng bào”. Báo Nhân Dân đăng bình luận “Hiến pháp (sửa đổi) – một bước tiến lịch sử”.

 

Nhưng có sự  phản ứng ngược lại. Nhà văn Võ thị Hảo kêu lên ngày thông qua Hiến pháp là ngày tang khốc của dân tộc. Đảng viên Lê Hiếu Đằng, người từng bị chế độ Sài Gòn kết án tử hình tuyên bố từ bỏ Đảng. Hôm sau, đảng viên tiến sĩ Phạm Chí Dũng một cây bút bình luận thời sự chính trị xuất sắc, gửi tâm thư xin ra Đảng, bởi “Sự lãnh đạo toàn diện của Đảng chỉ mang hơi thở và bóng hình của các nhóm lợi ích”. Tiếp theo, đảng viên, bác sĩ Nguyễn Đắc Diên ra Đảng nhưng hứa hẹn ”Khi nào Đảng thực sự hoàn lương, nắm vững ngọn cờ dân tộc vứt bỏ ngọn cờ xã hội chủ nghĩa thì tôi lại phấn đấu xin vào”. Đảng viên Nguyễn Minh Đào gần 80 tuổi đời, gần 60 tuổi Đảng  cảnh báo “Đất dưới chân Đảng đang rung chuyển, tôi mong Đảng hãy kịp thời hành động, đừng để quá muộn!”.

Lời nói đầu Hiến Pháp mới viết rằng, Hiến pháp này “kế thừa Hiến pháp 1946”. Nếu đúng như vậy thì cũng đã đáp ứng được phần lớn đòi hỏi của số khá đông đảng viên và nhân dân rồi, vậy  tại sao vấp phải phản ứng dữ dội như vậy? Không đúng! Hiến pháp 1946 và Hiến pháp mới khác nhau về ý thức hệ, cho nên không có chuyện kế thừa ! Hiến pháp 1946 đề cao vai trò của nhân dân, đảm bảo các quyền cơ bản của nhân dân, quy định nhân dân tham gia quyết định các sự kiện trọng đại của đất nước bằng quyền phúc quyết sau khi đã được Quốc hội thông qua. Hiến pháp 1946 quy định nhà nước pháp quyền, với tam quyền phân lập, điều mà Tuyên ngôn dân quyền và nhân quyền của Pháp năm 1879 ở Điều 16 viết:”Ở một xã hội mà quyền con người không được đảm bảo, nguyên tắc tam quyền phân lập không được tôn trọng thì Hiến pháp có được ban hành  hay không cũng chẳng có  ý nghĩa gì”. Khác với Hiến pháp 1946, Hiến pháp mới  quy định cho một tổ chức chính trị được quyền  lãnh đạo nhà nước và xã hội mà không cần phải  qua bầu cử của nhân dân,  quy định lực lượng vũ trang phải tuyệt đối trung thành với tổ chức chính trị ấy.

Giống như bào chữa cho  việc bỏ phiếu thông qua Hiến pháp của Quốc Hội , tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng, phó Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội  cho rằng: “Hai năm qua, những tư tưởng về chủ nghĩa lập hiến, về chủ quyền nhân dân, về quyền con người, về cơ chế kiểm soát quyền lực…đã tràn vào nước ta, thắp sáng khối óc và con tim của hàng triệu người Việt….Tuy nhiên, nhận thức về sự tất yếu như vậy nhiều khi khó đạt một cách dễ dàng . Một độ trễ nhất định của nhận thức so với thực tiễn đã đầy “đa nguyên” của đời sống kinh tế là rất khó tránh khỏi.” Lời bào chữa của ông  không  giúp  được  “hạ nhiệt” dư luận mà trái lại đã  làm cho người đọc thêm bức xúc: “ Tại sao những tư tưởng khai sáng tràn vào thắp sáng được khối óc, con tim của hàng triệu người Việt mà nó lại không thể  thắp sáng nỗi đầu óc, con tim của gần 500 đại biểu Quốc hội, trong có hơn 90 % là đảng viên, và có mặt tất cả các ủy viên Bộ chính trị của Đảng tiên phong lãnh đạo,  “ những đại biểu ưu tú mang  trí tuệ của dân tộc và  thời đại”? Điều ấy  gây  khó cho những ai muốn bào chữa  họ là những đại biểu ưu tú của nhân dân!

Mọi người  đều biết “tất yếu và ngẫu nhiên” là một cặp phạm trù triết học phản ánh mối liên hệ khách quan giữa các hiện tượng trong quá trình biến đổi, phát triển của thế giới . Tất yếu là cái nhất thiết phải xảy ra trong những điều kiện nhất định, còn ngẫu nhiên là cái có thể xảy ra hay không thể xảy ra, có thể xảy ra thế này hay thế khác. Tất yếu gắn liền với những nguyên nhân bên trong, bản chất của hiện tượng, là xu hướng phát triển cơ bản của hiện tượng. Cái tất yếu mở đường đi cho nó thông qua vô số những cái ngẫu nhiên, còn cái ngẫu nhiên thì trở thành biểu hiện, bổ sung cho cái tất yếu. Cái tất yếu được chỉ ra trong các quy luật động học có  độ xác định cao. (theo Từ điển Bách khoa).

Nhiều học giả trên thế giới và trong  nước đều khẳng định rằng, tự do, dân chủ, nhân quyền là xu thế tất yếu của thời đại mà mọi quốc gia nhanh hay chậm đều  phải đi đến. Vậy nếu đi ngược lại cái tất yếu thì điều gì sẽ xảy ra? Chắc chắn phía trước  tiềm ẩn nhiều tai họa!

Đại văn hào Stephan Zweig cho rằng “Luôn có những con chim báo bão, sứ giả của trí tuệ, đi trước những tai họa lớn bằng sự bay của mình”. Tiếc thay tiếng  chim báo bão ở nước ta  không có người  lắng nghe!

 “ĐẾN HẾT THẾ KỶ NÀY CHƯA BIẾT ĐÃ CÓ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI HOÀN THIỆN Ở VIỆT NAM  HAY CHƯA”!

Trên đây là câu nói của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi góp ý sửa đổi Hiến pháp. Ông  vốn là  tiến sĩ  về lý luận xã hội chủ nghĩa Mác – Lê , là người đứng đầu  Đảng cộng sản  nhận nhiệm vụ “đưa đất nước từng bước quá độ lên CNXH  với nhận thức và tư duy đúng đắn, phù hợp với thực tiễn Việt Nam” (Cương lĩnh bổ sung, phát triển năm 2011). Vậy câu nói của ông nên hiểu là với  “nhận thức và tư duy” thế nào?

Theo lý luận Mác- Lê thì ở thời kỳ quá độ , chuyên chính vô sản phải thi hành các chính sách nhằm tạo ra “điều kiện tiên quyết của công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội là xây dựng nền công nghiệp xã hội chủ nghĩa hùng mạnh  và tiến hành hợp tác hóa kinh tế nông dân. Thời kỳ quá độ kết thúc sau khi đã tiêu diệt thành phần tư bản chủ nghĩa ở thành thị và nông thôn, chủ nghĩa xã hội thắng lợi trong toàn bộ nền kinh tế quốc dân.” (Từ điển kinh tế, Nhà XB CTQG  Liên Xô năm 1958, NXB Sự thật in lại 1962, trang 565). Về thời kỳ quá độ,  Đại hội 11 kết luận:”Mục tiêu tổng quát khi kết thúc thời kỳ quá độ ở nước ta là xây dựng được về cơ bản nền tảng kinh tế của chủ nghĩa xã hội với kiến trúc thượng tầng về chính trị, tư tưởng, văn hóa phù hợp, tạo cơ sở để nước ta trở thành một nước xã hội chủ nghĩa ngày càng phồn vinh, hạnh phúc.” Nội dung này trung thành với nguyên lý nói trên và không gây cảm giác “chuyện ấy còn lâu”.

Nhiều nhà nghiên cứu trên thế giới bác bỏ khả năng thực hiện “quá độ xã hội chủ nghĩa” nói trên. Nhưng có lẽ  sự bác bỏ có sức thuyết phục mạnh  nhất là việc các nước SNG trong Liên Xô cũ và các nước Đông Âu vứt bỏ hoàn toàn lý thuyết nói trên để thực hiện nền dân chủ pháp quyền, kinh tế thị trường hiện đại và  xã hội dân sự.

 Nguyên nhân khiến cho chủ nghĩa xã hội không thể vượt qua được chiếc cầu “quá độ” là vì nó mang nhiều khuyết tật không thể  khắc phục, trong đó có hai vấn đề lớn nhất:

Một là chế độ độc tài toàn trị  từng bước làm thoái hóa Đảng cộng sản cách mạng, vốn đặt mục đích  vì lợi ích người lao động, cuối cùng lại  trở thành Đảng quan liêu, đặc quyền đặc lợi, tham nhũng, đứng trên  nhân dân. Tình trạng này không thể khắc phục được, bởi như nhận định của lý thuyết gia chính trị Lord Acton “ Quyền lực dẫn tới tha hóa. Quyền lực tuyệt đối thì tha hóa tuyệt đối.” Các Đảng cộng sản đều kêu gọi đảng viên gần dân, dựa vào dân, nhưng mọi quyền lợi của họ đều do Đảng quyết định, cất nhắc, phân công cho nên  không có đảng viên nào thấy cần phải  dựa vào dân. Hơn nữa, những điều người dân đòi hỏi mà trái với Nghị quyết của Đảng thì  họ phải nhân danh Đảng bác bỏ, thậm chí trù giập, để bảo vệ quyền lãnh đạo tuyệt đối của Đảng. Nền dân chủ  xã hội chủ nghĩa  là “Đảng cử dân bầu”.

Hai là chế độ xã hội chủ nghĩa triệt tiêu quyền sở hữu tài sản cá nhân tức là quyền tự do về kinh tế, khiến cho con người  mất động lực lao động sản xuất và sáng tạo. “Cha chung không ai khóc”, “của chung là của chùa” khiến cho “làm thì nhác, chia chác thì siêng”. Lê Nin cho rằng quyết định cuộc đấu tranh “ai thắng ai” là ở năng suất lao động bên nào cao hơn. Nhưng kết cục, năng suất lao động ở các quốc gia xã hội chủ nghĩa đều thấp, hàng hóa  làm ra vừa ít, vừa kém chất lượng. Đời sống vật chất không được cải thiện, trong khi đời sống tinh thần không có tự do, nhân dân không thể mãi cúi đầu cam chịu.

Đảng cộng sản Việt Nam may mắn hơn các Đảng cộng sản khác ở 2 điều: Nhân dân ta nhạy bén, dám  phản ứng khi nhìn thấy  khuyết tật  lộ ra sau cải tạo xã hội chủ nghĩa;  Đảng có nhiều nhà lãnh đạo  biết lắng nghe nhân dân, âm thầm cùng họ “xé rào”(tức là vượt qua các nguyên lý xã hội chủ nghĩa), như Võ Văn Kiệt, Trần Phương, Đoàn Duy Thành, Nguyễn Văn Chính, Nguyễn Văn Hơn, Bùi Văn Giao… Nhờ đó, Đảng có thể  lãnh đạo cuộc đổi mới kinh tế của Đại hội 6 năm 1986. Với cách nói né tránh là “xóa bỏ cơ chế tập trung quan liêu bao cấp”, thực ra đó là xóa bỏ cơ chế xã hội chủ nghĩa của chủ nghĩa Mác-Lê mà nội dung đã trích dẫn ở trên. Chấp nhận nền kinh tế nhiều thành phần, trong đó có thành phần kinh tế tư bản, nhưng né tránh tên cúng cơm để gọi là doanh nhân. Tuy nhiên về mặt chính trị thì hầu như 28 năm qua không có sự tự giác  đổi mới  đáng kể, chỉ vì sợ mất vị trí độc quyền toàn trị. Ngay trong khóa 6,  ông Trần Xuân Bách, ủy viên Bộ chính trị chỉ vì  đề nghị đổi mới chính trị song song với đổi mới kinh tế đã lập tức  bị sa thải!

Đại hội 7, Đại hội 8 vẫn  nhắc lại  đổi mới kinh tế là “điều kiện quan trọng để tiến hành thuận lợi đổi mới chính trị”, nhưng lại “bác bỏ lợi dụng dân chủ, nhân quyền nhằm quấy rối về chính trị”. Đại hội 9 rút ra 4 bài học đổi mới không nhắc gì đến đổi mới chính trị. Điều lạ lùng là  Đại hội này khẳng định “Con đường quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội của nước ta bỏ qua chủ nghĩa tư bản”. Thật là cố bám lấy mớ lý luận giáo điều một cách hết sức nông nổi, dù rằng thừa nhận “tình trạng tham nhũng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống ở một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên là rất nghiêm trọng.”, bởi vì không nhân thức được nguyên nhân suy thoái là do không đổi mới chính trị.  Đại hội 10, quyết định,“Phát triển kinh tế là trọng tâm, xây dựng Đảng là then chốt, và phát triển văn hóa tinh thần”; đồng thời cảnh báo tình trạng suy thoái đa dạng và nghiêm trọng hơn khóa trước :“Suy thoái chính trị, đạo đức lối sống, bệnh cơ hội, chủ nghĩa cá nhân, tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí trong một bộ phận cán bộ, công chức diễn ra nghiêm trọng. Nhiều tổ chức cơ sở Đảng thiếu sức chiến đấu.” Trước thềm Đại hội 11, nhiều đảng viên, trong đó có nguyên ủy viên Bộ chính trị và Ủy viên Trung ương,  kiến nghị phải đổi mới chính trị. Ý kiến các đồng chí này  không được nghe, họ  còn bị quy chụp là suy thoái chính trị, “tự diễn biến”! Đại hội 11 nhắc lại ”Đổi mới chính trị phải đồng bộ với đổi mới kinh tế theo lộ trình thích hợp…”. Nhưng không nêu ra được những nội dung tự do, dân chủ của thời đại vào  lộ trình đổi mới chính trị. Các văn kiện vẫn tiếp tục khái niệm “mở rộng dân chủ” mà mấy mươi năm trước, Trần Xuân Bách đã bác bỏ:” Dân chủ không phải do lòng tốt của những người lãnh đạo muốn ban ơn cho dân, thấy thuận lợi thì mở rộng thấy bất tiện thì thu hẹp. Dân chủ không có chỗ cho những ai muốn lợi dụng”. Thực hiện nghị quyết Đại hội 11,  Hội nghị TƯ 4 ra Nghị quyết xây dựng Đảng,  tìm biện pháp khắc phục tình trạng mà  một nhà lãnh đạo Đảng đã  chẩn đoán”Tình trạng suy thoái trong Đảng đã nặng lắm rồi, như căn bệnh ung thư đã di căn”. Đáng buồn là biện pháp chủ yếu  để trị “ung thư đã di căn” được  HN TƯ 4 đề ra chỉ  là “tự phê bình và phê bình chân thành xây dựng.” Nhà văn Vũ Tú Nam xót xa bình luận”Đảng như con cá ngúc ngoắc trong ao cạn!”

Đến đây,  đã có thể hiểu được vì sao Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đặt mục tiêu xã hội chủ nghĩa xa vời đến thế.  Ông đã thấy “Tham nhũng tổ chức thành đường dây chứ không phải từng người ăn mảnh….họ  đua nhau tham nhũng”. Đảng viên có chức, có quyền, “một bộ phận không nhỏ”  là những “tư bản đỏ” nắm quyền vận hành nền kinh tế theo thứ “chủ nghĩa tư bản  hoang dã”. Ông không thấy  không thể  nào “cải tạo xã hội chủ nghĩa” đối với họ. Vậy thì,  làm sao biết  hết thế kỷ này đã có chủ nghĩa xã hội  hay chưa! Ông  thấy bất lực trước thực tế, nhưng tiếc thay tại sao  vẫn cố buộc cả dân tộc phải đi  “đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh!”?  

 Thưa Tổng bí thư, xin được nhắc lại lời của Alexander Ivanovich Herzen, một nhà tư tưởng Nga lỗi lạc:” Mục đích mà xa bất tận thì không phải là mục đích nữa,- nếu anh muốn, chỉ là mánh khóe thôi; mục đích thì phải gần hơn, ít nhất cũng như tiền lương hay khoái cảm trong lao động….Cuộc sống không thỏa mãn với những ý tưởng trừu tượng, không chịu vội vã, cứ chậm chạp….Cho phép tôi được hỏi anh, do đâu mà anh cảm thấy thế giới bao quanh chúng ta lại vững chắc và trường tồn đến thế?”.

 II – TỪ BẢN KIẾN NGHỊ 1 NGƯỜI KÝ,  ĐẾN  “KIẾN NGHỊ 72”.

 Đầu năm 1991, trước thềm Đại hội 7, tình hình kinh tế đã có chuyển biến khá, nhưng đất nước chưa thoát khỏi khủng hoảng. Một số lão thành cách mạng họp nhau nhận diện cuộc khủng hoảng và bàn bạc tìm lối ra. Các cụ nhất trí giao cho ông  Nguyễn Kiến Giang, nguyên Phó giám đốc Nhà xuất bản Sự thật chấp bút. Đến tháng 3-1991 bản kiến nghị viết xong với tựa đề là “Khủng hoảng và lối ra”. Các cụ họp lại  đọc, tất cả đều tán thành, nhưng chỉ có cụ Lê Giản, nguyên giám đốc Nha Công an đầu tiên đồng ý ký tên, số còn lại mỗi người nêu một lý do để từ chối ký tên ! Bởi tháng 3 năm 1990 ông Trần Xuân Bách đã bị kỷ luật vì những luận điểm ná ná bản kiến nghị này. Thế mới biết ở thời  ấy nỗi sợ hãi thật là ghê gớm. Trước tình hình đó, Nguyễn Kiến Giang đành xin phép các cụ  một mình ông ký tên và gửi cho Bộ chính trị!

Bản kiến nghị Khủng hoảng và lối ra dài hơn 17 trang giấy A4,  hơn 10.000 từ. Xin lược ghi những điểm quan trọng.

ĐẶT VẤN ĐỀ:

“Tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng và kéo dài là hiện thực cơ bản bao trùm toàn bộ đời sống xã hội nước ta không ai không thừa nhận….. Văn kiện Đảng gọi là khủng hoảng kinh tế – xã hội, nhưng thực chất của nó là thế nào? Nguyên nhân chủ yếu của nó? Có khả năng ra khỏi khủng hoảng hay không? Thoát ra bằng lối nào?

KHỦNG HOẢNG:

Đây là khủng hoảng toàn diện, khủng hoảng tổng thể của xã hội : kinh tế và xã hội, tinh thần và đạo đức, tư tưởng và chính trị. Khủng hoảng ở mỗi lĩnh vực vừa là nguyên nhân vừa là hậu quả của khủng hoảng ở các lĩnh vực khác”

Các quan hệ sở hữu  không phù hợp với trình độ phát triển kinh tế, do đó vẫn tiếp tục kìm hãm và phá hoại những năng lực sản xuất xã hội. Rõ nhất là ở khu vực sở hữu nhà nước,  đang biến thành ổ chứa những bệnh tật hiểm nghèo: Tham nhũng, buôn lậu và lãng phí vô tội vạ…. Những phần tử thoái hóa biến chất trong bộ máy nhà nước móc ngoặc với những phần tử  lưu manh kết thành những mafia có thế lực khá lớn.

 Sự phân hóa xã hội không lành mạnh đang diễn ra…. Nghèo khổ lạc hậu cộng với bất công xã hội làm cho tình hình xã hội rất ngột ngạt.

Trong hoàn cảnh đó, khủng hoảng về tinh thần là không thể tránh khỏi. Chưa bao giờ con người sống chông chênh và lo lắng như bây giờ. Chưa bao giờ đạo đức xã hội bị xói mòn và băng hoại như bây giờ. Tội ác xảy ra ngày càng tăng, mang những hình thức nghiêm trọng hiếm thấy… Các giá trị tinh thần bị lật ngược: Người ngay sợ kẻ gian, người lương thiện có năng lực sống khổ cực hơn kẻ cơ hội;  xu nịnh trở thành “mốt” phổ biến.

Khủng hoảng có khía cạnh quốc tế của nó. Xu thế dân chủ hóa phát triển rộng rãi và mạnh mẽ. Trong khi đó nước ta vẫn sống trong thế cô lập với thế giới bên ngoài. Tính chất lạc hậu, lạc điệu của nước ta càng nổi bật lên,tạo thành một sức ép tinh thần lớn đối với nhân dân, nhất là lớp trẻ và giới trí thức..

Khủng hoảng ở nước ta hiện nay tập trung nhất ở khủng hoảng chính trị. Đảng duy trì địa vị độc tôn quá lâu, biến sự lãnh đạo của mình là một tất yếu khách quan trong đấu tranh giải phóng dân tộc thành chế độ đảng trị hiện nay là một áp đặt chủ quan… Đảng đã tự đánh mất uy tín vốn có. Trong điều kiện đó không thể nói tới một nhà nước pháp quyền. Xã hội gần như sống không có luật pháp. Chỉ cần nhắc tới một sự thật là đã phát hiện 10.000 vụ tham nhũng, nhưng chỉ đưa ra xét xử vài chục vụ mà cũng không xét xử đến nơi đến chốn.

LỐI RA:

Về mặt quốc tế: Quốc tế hóa kinh tế, tiến bộ khoa học – công nghệ, dân chủ hóa đời sống xã hội của nhân loại đang tạo cho chúng ta những điều kiện hòa chung vào trào lưu văn minh hiện đại.

Trong nước, những lực lượng ủng hộ đổi mới có khắp nơi, chỉ cần có sự lãnh đạo sáng suốt. Có 2 điểm cần làm rõ:

1- Bài học từ Đông Âu không phải là kìm giữ, bị động đối phó với dân chủ hóa và đổi mới chính trị mà phải là chủ động thực hiên dân chủ hóa và đổi mới chính trị từng bước vững chắc, triệt để.

2- Dân chủ hóa không đe dọa  sẽ tước mất vai trò lãnh đạo của Đảng. Chỉ có đảng nào không gắn bó với nhân dân, biến sự lãnh đạo của mình thành chế độ đảng trị và cố bám giữ lấy nó thì mới bị sụp đổ.

Chuẩn bị mảnh đất tốt cho sự phát triển lâu dài của đất nước trên nền tảng văn minh chung của loài người đã được khảo nghiệm là : Xã hội dân sự ( Nguyễn Kiến Giang dùng thuật ngữ “xã hội công dân”); kinh tế thị trường; nhà nước pháp quyền.

Phải tách Đảng ra khỏi các chức năng nhà nước, tách nhà nước ra khỏi chức năng quản lý, điều hành kinh tế,  mới có thể  vận hành có hiệu quả guồng máy kinh tế- xã hội.

Thay đổi quan hệ sở hữu: Chuyển sở hữu nhà nước thành sở hữu cổ phần và sở hữu tư nhân những phần còn lại. Đối với nông dân thực hiện quyền có (droit de possession) về ruộng đất lâu dài, kể cả quyền thừa kế và chuyển nhượng.

Hoàn thiện hệ thống pháp luật theo hướng xây dựng xã hội dân sự, nhà nước pháp quyền sát chuẩn mực quốc tế.

Phát huy năng lực trí tuệ của giới trí thức. Tôn trọng tự do tư tưởng, tự do sáng tác, tự do báo chí. Xóa bỏ độc quyền chân lý là một yêu cầu bức bách về chính trị.

Chuyển quyền lực chính trị từ các cơ quan Đảng sang các cơ quan đại diện quyền lực nhân dân. Tuyên bố xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp quy định vai trò của Đảng là lực lượng duy nhất lãnh đạo nhà nước, lãnh đạo xã hội. Sự lãnh đạo của Đảng đối với xã hội chỉ được thực hiện bằng phương pháp thuyết phục.

Mặt trận Tổ Quốc đứng ra triệu tập một Đại Hội quốc dân mới theo kinh nghiệm Đại hội quốc dân ở Tân Trào trước khởi nghĩa Tháng 8 1945 để bàn và quyết định Một chương trình khắc phục khủng hoảng.

Theo tinh thần hòa hợp, hòa giải, đoàn kết dân tộc, Đảng chỉ cần bảo đảm cho mình một nửa số đại biểu, hoặc một đa số tương đối trong Quốc hội.

Bản kiến nghị với những điều đặt ra hết sức thiện chí  đã  bị xếp xó. Do đó mà sau 22 năm,  tình trạng khủng hoảng toàn diện của đất nước đã tăng lên theo  cấp số nhân! Thực tế đất nước và  nguyện vọng bức xúc của  nhân dân đã hun đúc đưa tới sự ra đời của Bản kiến nghị 72. “Kiến nghị 72”  là liều thuốc mạnh chữa một bệnh trạng của Đảng độc quyền lãnh đạo “ung thư đã di căn”, gồm các điểm quan yếu:

 – Theo nguyên tắc chủ quyền nhân dân, không định trước vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội thuộc một tổ chức chính trị.

 – Quy định quyền con người theo đúng tinh thần Tuyên ngôn về quyền con người năm 1948 và các Công ước quốc tế.

 – Đất đai thuộc nhiều quyền sở hữu: tư nhân, tập thể, cộng đồng, nhà nước.

 – Nhà nước pháp quyền với tam quyền phân lập.

 – Quyền phúc quyết Hiến pháp của nhân dân.

 –   Quân đội chỉ trung thành với Tổ quốc.

Trí tuệ và tầm vóc lớn lao của kiến nghị lần này  không phải ở con số gấp 72 lần, cũng không phải  15.000 lần tương ứng với số người đã hưởng ứng ký tên. Điều quan trọng là nó  mang sức mạnh  tỉnh thức của nhân dân, nhận ra cái tất yếu nhất thiết phải xảy ra! Một số nhà lý luận “phò chính thống”(theo cách nói của Nguyễn Kiến Giang) cố cãi chày cãi  cối rằng, 72 hoặc 15000 vẫn là thiểu số. Các ông không nhớ rằng, Kim Ngọc, người khai sinh khoán 10 là  rất  thiểu số!  Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1945 với 5000 đảng viên là  rất thiểu số! Vấn đề không phải là ít hay nhiều mà là tiềm năng có thể nhân lên nhanh chóng để chiến thắng, hoặc ngược lại thì, dù là một thực thể khổng lồ nhưng rất dễ bị thoái hóa, lụi tàn. Điều quyết định là ở chỗ   thuận theo lòng dân và hợp với xu thế tất yếu của thời đại.  

Tiếc thay, bản Hiến pháp thể chế hóa Cương lĩnh vừa được thông qua, chẳng những không đếm xỉa góp ý của nhân dân mà còn bác bỏ nhiều điều đã được chính Chính phủ gồm có  ủy viên Bộ chính trị, ủy viên BCH TƯ đã thảo luận và biểu quyết !

III  XIN CHỚ VỘI REO MỪNG, CŨNG ĐỪNG BUỒN TANG KHỐC!

Vô cùng  trân trọng sự âu lo của nhà văn Võ thị Hảo khi nghe bà đau đớn kêu lên, ngày thông qua Hiến pháp là ngày tang khốc của dân tộc! Xin đừng quá đau buồn, hãy nhìn kìa, sự tất yếu vẫn cứ đang lừng lững đi tới!

Biên soạn bản Hiến pháp này, người ta đã rất dày công, khéo léo chọn từng câu, tìm từng chữ để  hóa trang cho nó có bộ mặt dân chủ, nhân quyền. Trước kia, Stalin, Mao Trạch Đông không cần điều đó. Nói chi xa, Hiến pháp 1980 không cần điều đó. Nghĩa là thời đại đã dần dần buộc dù muốn toàn trị cũng  không được ngang nhiên, mà  phải khéo diễn đạt bằng ngôn từ tự do dân chủ!  Và  khi đã đóng vai ông Thiện thì không thể vung dùi cui bạt mạng được !

1 – “Viết hoa chữ Nhân dân”

Ngày 9-12 2013 họp báo công bố Hiến pháp, ông Phan Trung Lý chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội cho biết “Lần đầu tiên trong Hiến pháp, chúng ta viết hoa chữ “Nhân dân nâng lên một bước vai trò của Nhân dân, Hiến pháp trước hết khẳng định chủ quyền của Nhân dân”.   

Viết hoa chữ nhân dân là học  cách nói của nhà văn Maksim Gorky khi ông nói “Con người viết hoa” để tỏ ý trân trọng con người lao động và tự do, chứ không phải ông viết hoa chữ con người trong các tác phẩm của mình! Tuy vậy,  không vì cách nói của ông mà làm cho nhà nước  xô viết Stalin tôn trọng con người, để nhờ đó mà tránh khỏi diệt vong. Các nhà ngôn ngữ sẽ cho ý kiến cách viết đó có đúng ngữ pháp hay không, nhưng vấn đề cần nói là liệu viết hoa tất cả chữ nhân dân trong Hiến pháp có tạo ra được điều kiện để  khẳng định  chủ quyền nhân dân trong thực tế? Xin nêu 2 điểm sau đây để cùng suy nghĩ:

– Khiếu kiện là một hình thức tỏ bày ý kiến rất cao so với  những kiến nghị  ở các cuộc họp, hoặc góp ý của cử tri. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói”Không ai thích thú gì đi khiếu kiện”. Vậy thì tại sao người dân bắt đầu khiếu kiện suốt hơn 10 năm qua mà cho đến nay nguyên nhân chính  của nó là lời hứa “người cày có ruộng” từ  những năm 30 và trước cuộc cải cách ruộng đất ở thế kỷ trước, vẫn chưa được ghi nhận trong Hiến pháp này? Chắc chắn rồi đây, người nông dân sẽ không thể câm lặng!

  – Chủ quyền nhân dân nằm trong cái khung của  Cương lĩnh! Đại biểu Dương Trung Quốc khi trả lời chuyện ông  không bỏ phiếu tán thành Hiến pháp :“Khi đặt lên bàn thì phải nói là các nhà lãnh đạo Quốc hội cũng rất muốn mở rộng dân chủ để mọi người tham gia. Có lẽ cuộc thảo luận đó nó đã khá rộng rãi và nó đi quá giới hạn mà theo tôi quan niệm, là vượt quá xa Cương lĩnh của Đảng cộng sản cho nên về sau họ điều chỉnh lại”. Như vậy  “chủ quyền nhân dân” không thể vượt qua cái khung mà  Đảng đặt ra trước đó!

2 – Ở các nước dân chủ, Hiến pháp là quyền lực tối thượng .

Các Đảng cầm quyền ở các xã hội dân chủ phải xây dựng cương lĩnh của Đảng sao cho nhân dân thấy rằng Cương lĩnh đó có chất lượng  thực thi Hiến pháp hiệu quả  nhất. Khi quyền con người  được Hiến pháp ghi nhận thì nhân dân cứ theo đó mà  thực hiện, không phải “theo quy định của pháp luật”để cắt xén vô lối. Ngay dưới chế độ thực dân Pháp, ngày 22-7-1938, Đảng cộng sản Việt Nam đã ra báo Dân chúng không xin phép tại số nhà 43- đường Hamelin (nay là Lê thị Hồng Gấm, quận 1, TP HCM). Chính quyền thực dân Pháp đã chấp nhận. Chẳng lẽ sau nửa thế kỷ đổ bao xương máu để giành độc lập, tự do, người Việt Nam thực hiện quyền tự do ngôn luận theo Hiến pháp lại bị trấn áp bởi Đảng cộng sản mà mình đã cưu mang? Chẳng lẽ người Việt Nam có một nhà nước “dân chủ gấp vạn lần hơn” như lời bà Phó chủ tịch nước, lại không thể tự do lập ra một cái Hội nhà văn cỡ như  Tự lực Văn đoàn  dưới nanh vuốt của thực dân Pháp? Nhà nước Việt Nam  vừa đắc cử  vào Hội đồng Nhân quyền thế giới với số phiếu cao tuyệt đối. Vậy thì thế giới nhìn vào Việt Nam, họ sẽ nghĩ sao? Và nhân dân Việt Nam  nhìn ra thế giới sẽ nghĩ sao về thân phận của mình?  Xin đừng quá bi quan! Một sự kiện có tính lịch sử : ngày 23 tháng 9-2013,  Diễn đàn xã hội dân sự đã ra đời với một Ban cố vấn gồm có  8 vị có uy tín đã công khai danh tính .  Diễn đàn xã hội dân sự  thành lập trang mạng  với bài vở nhiều chiều, phong phú, do Tiến sĩ Nguyễn Quang A và nhóm trị sự điều hành, qua 2 tháng có hàng triệu khách ghé  thăm. Sự kiện này có hai ý nghĩa: Đảng cầm quyền và Nhà nước Việt Nam muốn chứng minh quyền con người được ghi trong Hiến pháp là có thực; mặt khác, người Việt Nam cũng đã bắt đầu hiểu rằng quyền con người là do “tạo hóa ban tặng”, không phải cúi xin và chờ  được cho. Rồi từ đó,  quyền dân chủ của công dân cũng sẽ được hiểu như thế, phải đòi hỏi  một chế độ bầu cử tự do để có một Quốc hội thực sự của dân, do dân, vì dân.

3-Đảng phải như thế nào mới là Đảng lãnh đạo chứ!”

Để chứng minh Đảng cộng sản Việt Nam xứng đáng là Đảng lãnh đạo, TBT Nguyễn Phú Trọng nói: “Một Đảng gần dân, liên hệ mật thiết với nhân dân, bảo vệ quyền lợi của nhân dân và chịu sự giám sát của nhân dân và chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình. Đảng như thế mới là Đảng lãnh đạo chứ!”.  

Như vậy là từ nay nhân dân sẽ đòi: Không thể để cho  một ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh bất chấp việc Trung Quốc  xâm chiếm Hoàng Sa, ngang nhiên khẳng định Trường Sa, Biển Đông  là của họ, vẫn cứ sang Tàu cam kết đưa họ lên vùng đất Tây nguyên có ý nghĩa chiến lược về an ninh, để khai thác bô xít, tàn phá môi trường, đe dọa nguồn nước sông Đồng Nai,  bán alumina cho họ dưới giá thành, mà không bị gọi ra tòa! Từ nay, Đảng sẽ  phải chịu trách nhiệm về việc “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo” ghi trong Hiến pháp thể chế hóa Cương lĩnh”, nếu nó tiếp tục gây thất thoát cỡ Vinashin.  Đảng sẽ phải chịu trách nhiệm về việc từ chối nội dung nhà nước pháp quyền với tam quyền phân lập, nếu  nạn tham nhũng tiếp tục hoành hành  không thể ngăn chặn. Nhân dân phải có tiếng nói của mình khi câu “tình trạng tham nhũng diễn biến phức tạp, chưa ngăn chặn được” cứ lặp đi lặp lại từ nghị quyết Đại hội này sang Đại hội khác. Mới đây, ngày 13-12- 2013, Tổ chức Minh bạch Quốc tế xếp Việt Nam tham nhũng  đứng thứ 4  Châu Á, chỉ  khá hơn 3 nước đại tham nhũng là Bắc Triều Tiên, Apganistan, Somalia. Đảng sẽ phải chịu trách nhiệm, nếu  như năm 2014, Tổ chức Minh bạch thế giới lại tiếp tục có  đánh giá tương tự ?

Cái tất yếu sẽ đến một cách hòa bình như vậy. Trong xu thế hội nhập quốc tế không có điều gì bưng bít được, cũng không có điều gì bị kiêng kỵ  cho rằng chỉ phù hợp với Phương Tây.  Bởi ông cha ta ngày xưa đã dám cắt bỏ cái búi tóc mà theo văn hóa  truyền thống “ cái tóc là gốc con người”,  tức là các cụ  đã theo phương Tây đấy!

Lịch sử cho thấy thấy xu thế tất yếu  nhất thiết phải xảy ra,  không có thế lực nào  ngăn chặn được. Nhưng tùy hoàn cảnh, điều kiện,  nó sẽ đến nhanh hay chậm và với   hình thức nào. Con người có thể tác động để  tạo ra điều kiện tương ứng. Nếu các thế lực độc tài, bảo thủ điên cuồng ngăn chặn bằng vũ lực thì cái tất yếu sẽ đến cùng với gươm và súng. Đó là bài học Lybia, Syria. Tuy  không  cưỡng chế  nhân dân bằng vũ lực, nhưng lại cố chần chừ,  không chịu mau chóng cải cách chính trị thì, nó sẽ đến với cách mạng hoa cam, hoa nhài, như ở Ucraina. Dù không đổ máu, nhưng nó cũng gây xáo trộn, ngưng trệ sự phát triển đất nước . Sẽ rất may mắn nếu như đất nước có những  nhà cầm quyền sáng suốt cùng nhân dân cải cách chính trị, thực hiện tự do, dân chủ  thì “cái tất yếu” sẽ  đến với nụ cười và niềm vui hòa hợp, hòa giải. Đó là  cuộc Đổi mới kinh tế,( có thể gọi là  “cải cách một nửa”! ) của  Đại hội 6  ở Việt Nam và cải cách triệt để như Myanmar mới đây.  Cải cách  triệt để, toàn diện để đất nước không phải qua  cách mạng hoa cam, hoa nhài đang là tâm nguyện của người Việt Nam yêu nước. Có thể  tin rằng, cuối cùng  các nhà lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam hôm nay sẽ vận dụng tốt nhất  bài học từ Đại hội 6 của Đảng cộng sản Việt Nam để  đón “cái tất yếu” đang hòa bình đi tới với nụ cười hòa hợp, hòa giải, đại đoàn kết dân tộc!

Ngày 17-12- 2013

T.V.C.

* Ông Tống Văn Công nguyên là Tổng biên tập báo Lao động.

Cấp “Tướng” xuất hiện—Đôi điều với Giáo sư-Tiến sĩ Lê Hữu Nghĩa

Đỗ Như Ly

Tiếp “binh nhì”,”thượng sĩ” xong, đã tuyên bố không muốn viết gì nữa,nên ngay cả khi KIM NGỌC “nghênh chiến” ở cấp “úy” (tôi tạm phong cấp đó vì quả thực bài của KN viết, câu ra câu, chữ ra chữ,ý tứ rõ ràng,lời văn lưu loát, song nội dung thì vẫn cũ mèm), “úy” KIM NGỌC cũng sàn sàn KIM THANH năm nào, tôi đã cho “phơi…. bài” trên trang Bauxite Viet nam,nên chẳng lăn tăn gì nữa. Tuy nhiên, Thông Tấn Xã Việt nam (TTXVN) “giới thiệu bài viết” tựa đề “Phân biệt quan điểm sai trái và ý kiến khác với quan điểm của Đảng” (*) của Giáo sư-Tiến sĩ (GS-TS) Lê Hữu Nghĩa Phó Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương(HĐLLTƯ) được DIỄN ĐÀN XÃ HỘI DÂN SỰ (DĐXHDS) tải lên 12/12/2013, tôi là phó thường dân thấy cần mở miệng.

 

Cảm nhận đầu tiên:Thất vọng! Vì rằng,với văn phong trơn chu, cấu trúc gọn gàng,ý tứ rõ ràng (nội dung chưa bàn đến ở đây) của bài “Tám đặc trưng Chủ nghĩa Xã hội mà nhân dân ta đang xây dựng” của GS-TS với cương vị Giám đốc Học viện Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh năm xưa (trên trang Vietnam+ ngày 14/01/2011) đâu còn nữa! Đọc bài,TTXVN “giới thiệu”,tôi cứ phân vân đây có phải là bài viếtcủa GS-TS không hay là bài nói chuyện,thậm chí là của học trò  viết mà GS-TS đứng tên?

Chỉ với đề như trên, GS-TS phải “kiểm điểm tình hình diễn biến tư tưởng” dài đến 1/9 “bài viết” ở phần 1,liệu có cần thiết không hay nó làm loãng chủ đề,thưa GS-TS? Chắc GS-TS muốn “bài viết” thể hiện toàn diện,”biện chứng” chăng,thưa GS-TS?Hay vì GS-TS cho là khi có chức vụ cao ngất ngưởng muốn viết thế nào các “đàn em” cũng phải trưng ra trước bàn dân thiên hạ,thưa GS-TS?Nếu thực như vậy,trách gì dân chỉ dùng báo chí của “hệ thống chính trị” để gói đồ!

Sau phần 1,GS-TS bắt đầu giải thích: “Đảng ta đã có nhiều chủ trương,biện pháp” bằng “các văn kiện Đại hội”,”nhiều Nghị quyết”,”nhiều chỉ thị” với hàng loạt “ ban chỉ đạo…” ,hình như muốn toàn dân biết cho là ĐảngCS đã làm nhiều việc lắm,đã hết lòng hết sức và như muốn báo cáo với cấp trên, chúng tôi đã tận tụy với Đảng rồi đấy ! Ở cuối phần này GS-TS đánh giá những việc đã làm “..còn nhiều hạn chế,chưa đáp ứng được..” thì thực chất cũng vẫn là một dạng của “kiểm điểm” tình hình đã qua mà thôi! Và phần cuối,dài quãng 4/9 “bài viết” GS-TS mới thực sự đi vào như tên “bài viết” của GS-TS đặt cho.Chính vì “bài viết” có nét dông dài,càm ràm, một  số ý  lặp đi lặp lại,bắt buộc tôi cảm nhận như trên,có như vậy học hàm,học vị của GS-TS mới không bị một vệt dơ chứ,GS-TS nhỉ?Nếu vậy “cái anh TTXVN” đã hơi ẩu đấy!

Muốn sao,tôi vẫn cảm ơn GS-TS đã chỉ hai  lần dùng từ “siêu hình” và một lần với từ “biện chứng”.Đó là những chữ hay thấy  trên các bài viết chuyên sâu,chuyên ngành chính trị,triết học….chứ những bài có tính chất phổ cập,nếu người hiểu biết sâu sắc, viết giỏi thường  diễn đạt bằng cách khác dễ hiểu,dễ nhập tâm hơn. Đấy là cái được;nhưng mặt khác thật khó đọc khi bài viết của GS-TS lổn nhổn,ngổn ngang các cụm từ “các thế lực thù địch”,xuất hiện đến 18 lần,”quan điểm sai trái,thù địch”,”quan điểm sai trái” đến 24 lần, chỉ một lần viết “những người tung ra các quan điểm sai trái..” chỉ một lần cho “các blogger,các thế lực thù địch”, và “họ” bốn lần,còn gọi là “chúng đến bẩy lần.Thưa GS-TS, làm sao tôi không ngờ bài trên là của học trò GS-TS viết được! Nếu không,quả thực GS-TS đã quá ghét bỏ,coi thường,miệt thị…. những người có  ý kiến khác với GS-TS đấy, phải không GS-TS ? Lại một điều nữa,GS-TS viết “ chủ nghĩa Marx-Lenin”,quả thực tôi chẳng hiểu GS-TS đã viết theo cái tiếng gì? Tiếng Việt thì rõ ràng là không phải rồi,là tiếng mẹ đẻ của Ông râu xồm  và Ông đầu hói chắc chắn cũng là không,tiếng Anh hay Pháp cũng không chỉnh,nó nửa nạc,nửa mỡ, nó ba dọi quá! Như thế,nếu GS-TS trách móc tôi thì có oan cho tôi không nhỉ,thưa GS-TS? Thôi ! ai lại cứ bới lông tìm vết mãi làm gì ! Đề “bài viết” thì ngắn gọn, cô đọng;song nội dung GS-TS đã đề cập đến rất nhiều vấn đề hệ trọng,”cốt lõi”,ở đây tôi chỉ xin có đôi điều với GS-TS thôi.

Ở phần 1, GS-TS đã cố bảo vệ chủ nghĩa Mác-Lê của Đảng CSVN; nhưng GS-TS chưa đưa ra được những luận cứ để chứng minh được những cái “sai  của những người mà GS-TS gọi họ là :”Chúng phủ nhận chủ nghĩa Marx-Lenin”, ”cho rằng chủ nghĩa Marx-Lenin đã lỗi thời”,”…không thích hợp..”.,”chúng phủ nhận con đường xã hội chủ nghĩa” …GS-TS cũng viết :”…(chúng) tán dương chủ nghĩa tư bản, cổ súy cho tự do tư sản,chủ nghĩa cá nhân, lối sống thực dụng, vị kỷ, văn hóa phẩm đồi trụy”. Tôi không hiểu “tán dương”,”cổ súy” là gì; nhưng xin GS-TS giảng giải để trả lời mấy thắc mắc của tôi sau đây.

Chủ nghĩa tư bản hiện nay có khác chủ nghĩa tư bản thời Ông  Các-Mác viết ra Tuyên ngôn Cộng sản không? GS-TS có biết chủ nghĩa tư bản hiện ở giai đoạn (version) thứ mấy rồi không? Hơn trăm năm qua chủ nghĩa tư bản có thay đổi gì không mà cái ông da màu Obama lại được dân chúng nước đế quốc chọn làm Tổng thống, thưa GS-TS? Ông Nelson Mandela đã  xây dựng một nước Nam Phi như thế nào, chắc hẳn GS-TS biết chứ, thưa GS-TS? Cho là “chúng tán dương,cổ súy” đi chăng nữa thì có “sai” không GS-TS nhỉ, trong khi nước CHXHCNVN không đang “theo đuôi”, học chủ nghĩa tư bản đủ mọi thứ đấy sao?

Này nhé ! Về kỹ thuật,khoa học,y tế thì rõ như ban ngày rồi, GS-TS không phản đối chứ? Về văn hóa, những chương trình shwo-biz, vui chơi giải trí,thậm chí cả cách “chăn gối vợ chồng” nước CHXHCNVN học từ Bắc Triều tiên, Trung hoa Cộng sản…hay từ các nước tư bản nhỉ, thưa GS-TS?

Về hoạt động xã hội, những tổ chức NGO là Nhà nước CSVN học từ đâu nhỉ, thưa GS-TS? Còn về kinh tế,nước VN cộng sản phải chuyển đổi từ nền kinh tế chỉ huy,có kế hoach—mà đảng CSVN sau này gọi là bao cấp—sang “kinh tế thị trường định hướng XHCN”,(vẫn còn cố giữ cái đuôi định hướng XHCN! ),nếu GS-TS nói đó là do đảng CSVN đã sáng tạo,đổi mới thì  GS-TS quá ngạo mạn,ngang ngược,tăm tối đó! Vì nếu là công của đảng CSVN thì tại sao Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú KIM NGỌC,tường Trần Độ….. chịu oan khiên thế nhỉ,thưa GS-TS? GS-TS đâu đến như vậy!

Về Giáo dục,GS-TS có biết 10,20 năm nay dân chúng và ngay cả  các đảng viên ĐCSVN trong đó có đảng viên “cộm” đua nhau cho con cháu đi học ở đâu nhỉ,thưa GS-TS? (tất nhiên cũng có số ít đi học ở nước Trung cộng,còn ở Bắc Triều tiên c