Dịch sởi: 8 trẻ vào chỉ 2 sống, y tá bất lực khóc – Báo xa Đảng, Đảng xa báo


Dịch sởi: 8 trẻ vào chỉ 2 sống, y tá bất lực khóc

Nguoiduatin

“Có ngày bệnh nhi cấp cứu đông quá, chúng tôi còn không kịp ăn uống gì cả, luôn phải túc trực, hội chẩn, cấp cứu liên tục. Có y tá không chịu nổi cảnh đó đã phải lén chui vào phòng khóc…”.

Tám trẻ vào phòng thở máy, may ra chỉ sống được 2 – 3

“Chẳng ngày nào mà không có bé tử vong, hôm ít thì dăm ba cháu, nhiều lên tới cả chục. Nếu 8 đứa trẻ phải vào phòng cấp cứu thở máy thì may chỉ sống được 2-3 cháu. Ngay như đêm 17/4, rạng sáng ngày 18/4 đã có 3 bé tử vong” – một nhân viên y tế tại Bệnh viện Nhi Trung ương khẳng định. Con số trẻ tử vong trong ngày thực tế còn có thể cao hơn nữa, nhưng do khi nghe bác sỹ nói không thể cứu chữa được, người nhà đều lẳng lặng xin xuất viện, xách làn giỏ đưa con về.”
Mời xem video Bài chủ
“> Những hình ảnh rơi nước mắt từ tâm dịch sởi.

Chị Nguyễn Thị Hoa, quê Thái Bình, mẹ bé trai 8 tháng tuổi từ lúc đưa con vào phòng cấp cứu luôn trong trạng thái đờ đẫn, hoảng sợ. Chị Hoa kể, con trai nhập viện đã 3 ngày, bác sỹ chẩn đoán biến chứng sởi thể nặng. Thời điểm hiện tại toàn thân đứa bé tím tái, lạnh ngắt, luôn trong trạng thái hôn mê. Nuốt vội thìa cơm trong dòng nước mắt, chị không khi nào ngưng hướng nhìn vào phòng cấp cứu. Mỗi lần có người bồng trẻ ra khỏi phòng là một lần người phụ nữ này lại hoảng hốt.

Đừng gần đó là người nhà của một bé trai 2 tháng tuổi (ngụ Cổ Nhuế, Từ Liêm, Hà Nội), nhập viện nhi 4 ngày trước trong tình trạng toàn thân tím tái, chân tay cứng, lạnh; đang điều trị trong khu cấp cứu sởi, không có dấu hiệu gì tiến triển. Người nhà cho biết: “Qua biểu hiện và các triệu chứng của cháu, gia đình đã khẳng định cháu bị sởi, yêu cầu các bác sỹ điều trị, nhưng họ yêu cầu phải đợi kết quả xét nghiệm. Bốn hôm rồi, hỏi chuyện thì họ gắt gỏng chưa có. Đến lúc có kết quả, chắc con cháu chúng tôi đã chết rồi”.

 

 

Bé 9 tháng tuổi mắc bệnh sởi tử vong ngày 16/4. 

Tình trạng tương tự diễn ra tại Khoa Nhi Bệnh viện Xanh Pôn sáng hôm qua. Bệnh nhi sởi chủ yếu là trẻ sơ sinh độ tuổi từ 1-6, thường chuyển từ tuyến cơ sở lên. Quá đông, bệnh nhi và người nhà phải tràn ra cả hành lang. Nhiều trường hợp đang phải cấp cứu tại phòng hồi sức tích cực, nhiều cháu phải dùng bình thở.
Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thanh Thủy vừa mới cấp cứu một bệnh nhi biến chứng, phân trần ngay bên hành lang: “Chúng tôi luôn phải làm việc hết công suất, mỗi ngày khoa tiếp nhận gần trăm bệnh nhân đến khám chữa, trong đó bệnh nhi sởi chiếm tới hơn một nửa. Hầu như không ai được nghỉ trưa”.

Y tá chui vào phòng bất lực khóc
 
Những gì đang diễn ra tại hai cơ sở y tế trên cũng được lặp lại tại Khoa Nhi, Bệnh viện Bạch Mai. PGS.TS.BS Nguyễn Tiến Dũng, Trưởng khoa Nhi cho hay, hiện khoa đang điều trị cho 50 bệnh nhi sởi, trong đó 5 bệnh nhi nặng phải thở máy, những trường hợp khác diễn biến cũng rất bất thường, có thể phải thở máy bất cứ lúc nào. Để có đủ máy thở và bơm kim điện, khoa đã phải huy động tất cả máy của các khoa khác để hỗ trợ, nhiều phòng bệnh cũng được ưu tiên cho bệnh nhi sởi nằm, vậy mà có lúc vẫn phải ghép 3-4 bệnh nhi/giường.

Clip: Triệu chứng và cách phòng chống bệnh sởi.

Bác sĩ Dũng nói: “Có gì đó bất thường”. Theo ông Dũng, đã có nhiều lần dịch sởi xảy ra, nhưng chưa bao giờ ông lại thấy lòng mình bất an như lần dịch này. “Trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy có một cái gì đó bất thường ngay từ đầu vụ dịch, từ những bệnh nhi đầu tiên. Có ngày bệnh nhi cấp cứu đông quá, chúng tôi còn không kịp ăn uống gì cả, luôn phải túc trực bên bệnh nhi, hội chẩn, cấp cứu liên tục. Có y tá không chịu nổi cảnh đó đã phải lén chui vào phòng khóc” – BS Dũng nói.
Đâu đâu cũng thấy sự bất ổn. Số ca bệnh và tử vong vẫn không ngừng tăng lên. Tuy nhiên, tại cuộc họp báo vừa tổ chức chiều qua (18/4) tại Hà Nội, Bộ Y tế cho biết, tính đến ngày 18/4, trong 3.256 trường hợp mắc sởi trên 8.779 người bị phát ban nghi sởi, mới chỉ ghi nhận 25 trường hợp tử vong do sởi trong số 112 trường hợp tử vong có liên quan đến sởi.
Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thanh Long cho rằng, ngay từ những trường hợp mắc đầu tiên, Bộ đã chỉ đạo phải truyền thông và thông báo là có dịch và tìm biện pháp dập dịch. Làm gì để không còn cảnh trẻ chờ chết trong bệnh viện? Thứ trưởng Bộ Y tế cho rằng phải quay về vấn đề… tiêm chủng.
Phòng chống bệnh sởi như thế nào?

Theo PGS Bùi Vũ Huy, Trưởng khoa Nhi Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương, để phòng chống bệnh nói chung cần lưu ý mấy điểm sau:
– Thường xuyên nghe thông báo của ngành y tế về các bệnh dịch;
– Cần áp dụng đầy đủ các khuyến cáo của ngành y tế cũng như của y tế cơ sở khi có dịch xảy ra;
Khi dịch sởi đang diễn ra, cần lưu ý:
– Đây là bệnh lây truyền qua đường hô hấp, vì vậy cần tránh tụ họp, tránh chỗ đông người. Mỗi khi về nhà cần vệ sinh cơ thể, răng miệng trước khi chăm sóc trẻ, để tránh tình trạng mang vi khuẩn, virus trong môi trường về.
– Thường xuyên theo dõi tình trạng sức khỏe của trẻ để phát hiện kịp thời các biểu hiện bệnh, để đưa đi khám.
Bệnh sởi đã có vắcxin phòng rất đặc hiệu. Vì vậy cần thực hiện tiêm phòng đủ hai mũi theo khuyến cáo của ngành Y tế.

Theo Pháp luật Online

Trẻ mắc sởi tử vong gia tăng, bệnh viện thành ‘ổ dịch’

Nguoiduatin

Tại Bệnh viện Nhi TƯ trong ngày 18/4 đã có tới 39 ca mắc sởi được chuyển tới từ các khoa khác. Trong ngày 18/4 cũng có thêm 2 ca sởi nặng xin về.

39 ca nhiễm chéo, bệnh viện thành ổ dịch

Bộ Y tế cho biết ngày 18/4, trong số 42 ca mắc sởi mới trong ngày tại Bệnh viện Nhi TƯ thì chỉ có 3 ca nhập viện mới,còn lại 39 ca được chuyển tới từ khoa khác do lây nhiễm sởi trong quá trình điều trị. Trước đó, vào ngày 17/4, bệnh viện (BV) này cũng có 33 ca mắc sởi được chuyển tới từ khoa khác.

 

Thực tế này cho thấy bệnh viện Nhi TƯ hiện nay không khác gì một “ổ” dịch sởi.

BV Nhi TƯ quá đông, bệnh nhân không được phân loại, sàng lọc ngay từ đầu nên rất nhiều trẻ bị nhiễm chéo sởi trong quá trình điều trị.

 

Ông Trần Minh Hiển, Viện trưởng Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương, Chủ nhiệm chương trình Tiêm chủng mở rộng Quốc gia, cho biết BV Nhi TƯ hiện nay quá đông, “như hội làng” chứ không còn giống bệnh viện.

Trong khi đó, sởi là bệnh hô hấp dễ lây đến mức “đi qua đầu giường một đứa trẻ mắc sởi cũng có thể bị lây” nên nếu cứ giữ tình trạng lẫn lộn như hiện nay thì rất khó để chống lây nhiễm chéo.

 

Theo ông Hiển, với tính chất lây lan như vậy, lẽ ra BV Nhi TƯ cần có kế hoạch phân loại, sàng lọc bệnh nhân ngay từ khu vực khoa khám bệnh để cách ly ngay từ đầu. Việc mắc sởi rồi lại mắc các bệnh khác và ngược lại, mắc các bệnh khác rồi nhiễm sởi trong quá trình điều trị như một vòng luẩn quẩn khiến virus sởi ngày càng phát tán trên diện rộng.

 

Bên cạnh đó, Bộ Y tế cần tuyên truyền cho người dân biết, chăm sóc tại nhà, chỉ khi có biến chứng nặng mới cần đến viện để giảm nhiễm chéo.

 

Trong khi đó, khi dịch đã lan tràn và BV đã thành “ổ dịch” thì đến ngày 17/4 vừa qua Bộ Y tế mới có công văn yêu cầu các BV tổ chức phân tuyến điều trị và thiết lập khu vực riêng để khám, điều trị bệnh nhân sởi (có biển cảnh báo), sàng lọc phân loại bệnh nhân!

 

Thêm bệnh nhi tử vong

 

Bộ Y tế cho biết trong ngày 18/4, cả nước ghi nhận thêm 120 trường hợp mắc sởi mới tại 31 tỉnh, thành phố. Trong đó có 2 bệnh nhi ở BV Nhi TƯ xin về vì tình trạng nặng. Cả 2 trường hợp này bị viêm phổi phế quản, đều dương tính với sởi, không có tiền sử tiêm phòng và đều dưới 9 tháng tuổi.

 

Như vậy, tính tới hết ngày 18/4 cả nước có 114 ca tử vong liên quan đến sởi (chưa kể 2 trường hợp xin về ở trên). Tuy nhiên, số tử vong sẽ tiếp tục gia tăng do hiện nay, chỉ tính tại 3 BV là Nhi TƯ, Bạch Mai và BV Bệnh Nhiệt đới TƯ thì đã có 27 bệnh nhân nặng, phải thở máy.

 

Hiện trẻ mắc sởi nặng đang phải thở máy

Hiện có 10 tỉnh, thành phố qua 21 ngày không ghi nhận bệnh nhân mắc sởi mới gồm: Hà Nam, Phú Thọ, Bắc Kạn, Nghệ An, Lai Châu, Cao Bằng, Yên Bái, Quảng Ngãi, Phú Yên, Bến Tre.

 

Ông Nguyễn Minh Điển, Phó GĐ BV Nhi TƯ cho biết BV đang cố gắng giảm tải bằng mọi cách, không riêng gì bệnh nhân sởi, để tránh lây nhiễm chéo và trong ngày 18/4 số bệnh nhân nhập viện mới có dấu hiệu giảm.

 

Bộ Y tế nhận định số bệnh nhân sởi nhập viện trong những ngày tới tại các BV tuyến TƯ có thể giảm dần do tăng cường phân tuyến điều trị ở các BV tuyến tỉnh và các gia đình nhận thức rõ hơn về nguy cơ lây nhiễm bệnh tại các BV tuyến TƯ.

Theo Vietnamnet

Báo xa Đảng, Đảng xa báo

“…Cơ quan chủ quản cần phát huy vai trò trách nhiệm quản lý nhà nước; khắc phục sự lỏng lẻo, chồng chéo trong quản lý hoạt động báo chí; không để xảy ra tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, giật gân câu khách của một số báo, nhất là trong một số ấn phẩm phụ, số chuyên đề, báo mạng, kênh truyền hình…”

Càng gần ngày Hội nghị Trung ương đảng lần 9 diễn ra trước kỳ họp 7 của Quốc hội cuối tháng 5 (2014), làng báo ở Việt Nam đã bị lãnh đạo chỉ trích ”còn bộc lộ không ít hạn chế, khuyết điểm, thiếu nhạy bén chính trị, chưa làm tốt chức năng tư tưởng, văn hóa, thậm chí có biểu hiện xa rời tôn chỉ, mục đích, xa rời đối tượng phục vụ, thiên về phản ánh các hiện tượng tiêu cực và tệ nạn xã hội…”

Tác giả Trương Minh Tuấn đã “hạch tội” báo chí như thế trên báo Nhân Dân ngày 11/04/2014, nhưng đây không phải là lần đầu tiên các báo “lề phải” bị chỉ trích không làm theo đúng những cam kết của cơ quan chủ quản (chủ báo) với đảng và nhà nước như khi xin phép ra báo.

Cách đây 4 tháng, vào ngày 14 tháng 01/2014, Hội nghị báo chí toàn quốc của 600 lãnh đạo các cơ quan báo chí trung ương và địa phươngđã phải nghe ông Đinh Thế Huynh, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương gay gắt: “Đầu tiên phải kể đến là tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, thiên về khai thác mặt trái, giật gân, hình ảnh phản cảm nhằm câu khách vì mục đích kinh tế gia tăng đáng báo động ở một số đơn vị báo chí, nhất là trong các ấn phẩm phụ, số chuyên đề, chương trình truyền hình giải trí…” (Thông tin từ Hội nghị)

Ông Huynh còn được báo chí trích lời phê bình rằng: “Vẫn còn một số cơ quan báo chí buông lỏng quy trình tác nghiệp, thiếu nhạy bén trong xử lý các tình huống, thông tin sai sự thật, thậm chí có thông tin sai sót ở mức nghiêm trọng, không thể khắc phục hậu quả…”

Cơ quan Tuyên giáo có trách nhiệm “giữ vững tư tưởng chính trị” trong đảng và báo chí để chống lại điều được chế độ gọi là “diễn biến hòa bình” và “chống phá của các thế lực thù địch”.

Những “kẻ thù vô hình” do đảng dựng lên còn bị khép tội đã làm cho một số đông cán bộ, đảng viên “tự diễn biến” ,“tự chuyển hóa” và “suy thoái đạo đức cách mạng”.

Không thấy ông Huynh kết tội báo chí cũng đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” như trong cán bộ, đảng viên. Nhưng các người đứng đầu cơ quan chủ qủan báo, Tổng biên tập và có thể một số phóng viên, biên tập viên và số người viết bài cho tờ báo cũng là đảng viên cả.

Có hay chưa chuyện báo chí đã “chệch hướng tư tưởng” của đảng thì chưa rõ, nhưng tất cả báo-đài ở Việt Nam đều của các cơ quan, đoàn thể và tổ chức của đảng nên khi ông Đinh Thế Huynh hay bất cứ cấp lãnh đạo nào lên tiếng “vạch lá tìm sâu” trên báo để “hoạnh hoẹ” thì chính là đảng đã “chửi chính mình” vì nó phản ảnh tình trạng “trên bảo dưới không nghe” hay “cha chung không ai khóc”.

Nguyên nhân xa xút

Nhưng tại sao đã xẩy ra tình trạng báo đảng rẽ ngang, xé rào? Lý do vì cơ quan chủ qủan cần có báo để bảo vệ quyền lợi và khoe thành tích. Muốn tồn tại phải có tiền để vừa duy trì tờ báo, nuôi phóng viên, cán bộ và trả tiền bài. Vì vậy họ không thể cứ mãi mãi là cái loa mà phải nhịn đói để tuyên truyền cho đảng.

Bằng chứng như lời chỉ trích trong bài viết rên báo Nhân Dân (11/04/2014) của Trương Minh Tuấn đã chê báo chí:”Ít thông tin, tuyên truyền điển hình tiên tiến, gương người tốt, việc tốt, cổ vũ các phong trào thi đua yêu nước…”

Lý do các báo ngại đưa các loại tin “khoe khoang” này vì chúng không đem tiền về cho cơ quan chủ qủan. Hơn nữa cơ quan chủ qủan báo cần phải dành chỗ cho đăng qủang cáo để thu lợi, hay ưu tiên cho việc viết khen “người tốt, việc tốt” của chính cơ quan mình chứ “rỗi công đâu” khen người ngòai để chả được xơ múi gì?

Vì vậy, một số báo đã xuất bản đến 2 hay 3 phụ bản khác nhau để cạnh tranh lấy qủang cáo với báo khác. Đôi khi có báo còn dùng cả các chiêu câu khách “phản cảm”, “thiếu văn hóa”, không cần giữ thể diện với “thuần phong mỹ tục” để kiếm tiền nuôi báo!

Vì vậy không lạ khi thấy Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh đã gay gắt: “Không thể để tình trạng các báo có xu hướng lá cải tiếp tục hoành hành. Và những người làm báo phải dũng cảm, biết hy sinh, dám từ bỏ nếu có lợi ích trong việc ra đời những phụ trương, những “ấn phẩm bẩn”.

Trong khi ấy thì Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Thành Hưng báo cáo tình trạng đang đi xuống của các báo:” Đến hết tháng 12/2013 cả nước có 838 cơ quan báo chí in (tăng 25 cơ quan). Nếu số bản báo phát hành trên thị trường năm 2012 khoảng 850 triệu bản thì năm 2013 chỉ còn khoảng 836 triệu bản. Tổng doanh thu của báo chí in năm 2013 khoảng 4.100 tỷ đồng, giảm 0,8% so với 2012.

Hết tháng 12/2013, Việt Nam có 92 báo, tạp chí điện tử (cấp mới 19 báo, tạp chí điện tử ). Doanh thu quảng cáo trên báo điện tử trong năm 2013 dù tăng chậm nhưng dự báo thời gian tới rất khả quan.”(Báo Tiền Phong Online ngày 15/01/2014)

Lý do khác khiến báo in đi xuống vì nhiều độc gỉa đã đọc báo trên mạng internet để vừa có nhiều thông tin lại tiếp cận được nguồn tin khác nhau từ các Nhà báo Xã hội (Bloggers), nhất là những tin nhà nước không phổ biến hay các báo không dám viết.

Vậy đâu là nguyên nhân báo chí sa sút phẩm chất hay đội ngũ biên tập đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” tư tưởng?

Trương Minh Tuấn có đáp số trên báo Nhân Dân ngày 11/04/2014: “Những ưu điểm, thành tựu cũng như các hạn chế, khuyết điểm của hoạt động báo chí thời gian qua bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân khách quan và chủ quan, trong đó nguyên nhân trước hết là do sự hạn chế, bất cập trong công tác chỉ đạo, quản lý của cơ quan chủ quản.

Thực tế thời gian qua cho thấy, có tình trạng buông lỏng quản lý, thiếu sâu sát, kiểm tra của cơ quan chủ quản và dường như tự cho rằng “vô can” trước những sai phạm của cơ quan báo chí thuộc quyền?”

Vẫn theo lời ông Tuấn thì: “Không ít cơ quan chủ quản, nhất là một số tổ chức xã hội, tổ chức nghề nghiệp buông lỏng vai trò và trách nhiệm chỉ đạo, quản lý theo quy định đối với cơ quan báo chí thuộc quyền. Có nơi, cơ quan chủ quản sau khi xin giấy phép thành lập cơ quan báo chí đã “khoán trắng” cho cơ quan báo chí toàn quyền quyết định hoạt động, dẫn đến tình trạng có cơ quan báo chí lại không chịu sự chỉ đạo, quản lý của cơ quan chủ quản. Một số cơ quan chủ quản thiếu quan tâm, hỗ trợ cơ quan báo chí tháo gỡ khó khăn, thậm chí còn yêu cầu cơ quan báo chí thuộc quyền đóng góp kinh phí hoạt động, lệ thuộc vào kinh phí của cơ quan báo chí; có trường hợp chưa tìm được cách tháo gỡ khó khăn, buộc phải giải thể cơ quan báo chí thuộc quyền. Nhiều trường hợp sai phạm của cơ quan báo chí xử lý không nghiêm hoặc giải quyết không dứt điểm, kịp thời các vụ việc tiêu cực trong cơ quan báo chí, có biểu hiện bao che cho người đứng đầu cơ quan báo chí, dẫn đến khiếu nại, tố cáo vượt cấp, tác động tiêu cực tới cán bộ, phóng viên, biên tập viên….”

Tại sao hàng ngũ báo đảng lại “loạn cào cào” đến thế? Nó giống hệt như chuyện “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” từ năm 2007 đến nay vẫn chưa trừ được nạn tham nhũng, lãng phí và suy thoái đạo đức trong đảng.

Hầu hết cán bộ, đảng viên có “học” nhưng không bao giờ “hành” những điều “Bác” nói vì nếu thực hành thì “đói” trong khi những kẻ “có chức có quyền” lại cứ cho mình quyền “được tự do tham nhũng và lãng phí làm giàu trên mồ hôi và nước mắt của dân” mà không hề hấn gì!

Thất bại ê chề của Nghị quyết Trung ương 4 (Khoá XI) về “một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”là một bằng chứng.

Vì vậy người đứng đầu ngành tư tưởng-văn hoá Đinh Thế Huynh đã dọa sẽ “cạo đầu” cơ quan chủ qủan là nơi “làm chủ” tờ báo. Báo Tiền Phong viết ngày 15/02/2014: “Ông Huynh khẳng định vai trò của cơ quan chủ quản là rất lớn, trực tiếp, có ý nghĩa quyết định. Vì vậy, trong quy hoạch tới đây sẽ tính đến việc cho dừng những tờ báo mà cơ quan chủ quản không còn hoạt động, hoặc hoạt động không có hiệu quả, không có khả năng chỉ đạo, lãnh đạo, quản lý tờ báo.

Chuyện “đảng ra tay chính đốn và uốn nắn hàng ngũ báo chí” để kéo cầy cho đảng cũng còn được Bộ Chính trị đặc biệt quan tâm và chỉ thị phải hành động thay đổi.

Ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư đã thay mặt 16 Ủy viên Bộ chính trị yêu cầu Ban Tuyên giáo Trung ương nhanh chóng “khắc phục chồng chéo trong quản lý báo chí”

Lên tiếng tại Hội nghị toàn quốc tổng kết công tác tuyên giáo năm 2013 và triển khai nhiệm vụ năm 2014, tổ chức ngày 13/1/2014, ông Anh nói: “Trước yêu cầu mới và trước nhiều thách thức, báo chí cần thể hiện rõ tính chiến đấu, trở thành chủ lực trên mặt trận tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch. Tiếp tục đổi mới tư duy về công tác quản lý báo chí trong điều kiện hiện nay; nâng cao tính chủ động trong nắm bắt, phân tích, xử lý tình huống, vấn đề, sự kiện, chủ động trong thông tin, chiếm lĩnh thông tin để định hướng dư luận xã hội.

Ông Lê Hồng Anh còn chỉ thị: “Cơ quan chủ quản cần phát huy vai trò trách nhiệm quản lý nhà nước; khắc phục sự lỏng lẻo, chồng chéo trong quản lý hoạt động báo chí; không để xảy ra tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, giật gân câu khách của một số báo, nhất là trong một số ấn phẩm phụ, số chuyên đề, báo mạng, kênh truyền hình. Đẩy nhanh tiến độ quy hoạch tổng thể hệ thống báo chí, khắc phục tình trạng phân tán, trùng lặp, lãng phí nguồn lực.” (Báo Tiền Phong, 13/01/2014)

Nhưng liệu báo chí có nghe theo những lời chỉ giáo của các “lãnh đạo” Trương Minh Tuấn, Đinh Thế Huỳnh và Lê Hồng Anh không?

Chỉ có tương lai mới trả lời được. Nhưng vào thời điểm đảng chuẩn bị họp Hội nghị 9 Trung ương, hay còn được gọi là “Hội nghị giữa nhiệm kỳ” của khóa đảng XI (2011-2016) thì câu chuyện phải “chuyên chính hóa báo chí” để đặt những cơ quan chủ quản và người làm báo vào “khuôn phép” cho đúng với “đường đi nước bước” của Ban Tuyên giáo và Bộ Chính trị thì chuyện gì cũng có thể xẩy ra, tùy vào phe nào trong đảng có hy vọng sẽ thắng thế từ nay đến Hội nghị Đảng XII dự trù vào tháng 01 năm 2016.

Có điều rất rõ là trong tình trạng “trâu-bò húc nhau” như thế này thì chỉ có người dân bị thiệt. Bởi vì khi báo chí không còn muốn chơi với đảng nữa thì người dân cũng chẳng muốn níu kéo báo chí ở lại với mình làm gì.

Lý do người dân còn mua báo đọc vì họ không có sự lựa chọn nào khác để so sánh như người dân ở các nước có nền báo chí tự do.

Giữa đảng và “báo chí của đảng” thì thà đừng có cả hai còn hơn để bớt phiền muộn cho dân.
Phạm Trần (04/014)
Theo ethongluan

Hình ảnh căn nhà dột nát của mẹ liệt sĩ

Phương Bích

 

Đảng cộng sản có thể tự mình giành được thắng lợi không? Sau khi giành được thắng lợi, họ đền ơn đáp nghĩa những người đã giúp họ đạt được quyền lực như thế nào?

 

Bài đăng trên báo điện tử Vietnam.net

 

http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/87966/hinh-anh-can-nha-dot-nat-cua-me-liet-si.html

 

Đã 25 năm nay, một người mẹ liệt sĩ gần 90 tuổi ở Thạch Hà (Hà Tĩnh) phải sống trong căn nhà tranh vách đất. Ước nguyện có gian nhà ngói thờ con trai là liệt sĩ vẫn chưa thể thực hiện được.

 

Như VietNamNet đã đưa tin, cụ Phạm Thị Vượng (SN 1925, trú xóm Phái Nam, xã Thạch Lâm) có con trai là liệt sĩ Nguyễn Xuân Hồng (SN 1956) hi sinh tại chiến trường miền Nam ngày 09/4/1975 trong cuộc tấn công vào Xuân Lộc.

Chẳng có tiền trần bạt hết toàn bộ mái, cụ Vượng phải nhờ con căng tấm bạt che chắn khu vực giường cụ nằm để khi mưa không bị ướt.

Sinh ra 5 người con, nhưng nay cụ Vượng chỉ còn lại 2 người, một trai, một gái. Mà cả hai đều là nông dân, cuộc sống rất nghèo khó. Căn nhà tranh, vách đất mà mẹ liệt sĩ đang sống được dựng lên từ năm 1988. Đã qua 25 năm cụ phải sống trong sợ hãi mỗi khi mùa mưa bão về.
Cụ Vượng cho biết, số tiền ít ỏi mà cụ hưởng theo chế độ mẹ liệt sĩ, ngoài việc cơm, cháo, thuốc thang hàng tháng, cụ còn phải dành dụm để trước mùa mưa bão, cụ mua tranh, tre sửa sang, chống dột nát. Và sau khi bão tan, nếu có bị tốc mái cũng có mà sửa soạn, lợp lại mà ở.
Anh Nguyễn Xuân Mạo, con trai cụ Vượng cho biết, căn nhà nơi mẹ anh đang ở, sau 25 năm đã phải sửa lại rất nhiều lần. Đã có khoảng 5 – 6 lần bị mưa bão cuốn tốc mái anh phải nhờ thêm người đến lợp lại nhà cho mẹ. Rồi khi những cái cọc tre bị mối, mọt hư hỏng phải gia cố, thay mới hay những vách đất bị hư hỏng…

Ngày 10/9, ông Phan Tấn Linh, PGĐ Sở Thông tin – Truyền thông Hà Tĩnh đã ký Công văn số 188 gửi UBND huyện Thạch Hà kiểm tra sự việc bà mẹ liệt sỹ phải sống trong túp lều tranh trong 25 năm, mà báo VietNamNet đã có bài phản ánh.

“Ngày 29/8, báo VietNamNet đăng bài “Cảnh bà mẹ liệt sỹ sống ở túp lều tranh” và ngày 8/9, trang TuanVietNam.Net tiếp tục có bài “Túp lều tranh mẹ liệt sỹ và “bệnh” thành tích” phản ánh mẹ liệt sỹ Phạm Thị Vượng ở xã Thạch Lâm, huyện Thạch Hà phải sống trong túp lều tranh, vách đất xiêu vẹo.

Thực hiện QĐ số 29 ngày 06/10/2009 của UBND tỉnh về Quy chế phát ngôn, cung cấp và đăng phát, xử lý thông tin trên báo chí thuộc địa bàn Hà Tĩnh, Sở TTTT đề nghị UBND huyện Thạch Hà kiểm tra, xử lý thông tin báo nêu và có báo cáo kết quả băng văn bản về UBND tỉnh, Ban Tuyên giáo, Sở TTTT và Ban biên tập báo VietNamNet trước ngày 25/9/2012”, công văn nêu.

 

Cũng trong ngày 10/9, sau khi tiếp nhận thông tin từ phóng viên, ông Nguyễn Thanh Bình, Bí thư tỉnh uỷ Hà Tĩnh cho biết, sẽ chỉ đạo huyện Thạch Hà kiểm tra sự việc mà VietNamNet đã phản ánh.

Những báo cáo dối trá

 

Đã xóa hết nhà ‘‘tranh tre giột nát’’ từ 2003?
Cuộc vận động xóa nhà tranh tre dột nát của tỉnh Hà Tĩnh được phát động trong năm năm (2001-2005).

Đây là nhiệm vụ quan trọng của nghị quyết Đảng bộ Hà Tĩnh nhiệm kỳ XV nhằm phấn đấu đến năm 2005 (cơ bản hoàn thành trong năm 2003) giúp hộ đói nghèo (ưu tiên gia đình thương binh, liệt sĩ) xóa hết nhà tranh tre dột nát.

Phương thức cuộc vận động là huy động nội lực toàn dân, các cơ quan, ban ngành, các doanh nghiệp và trích ngân sách của tỉnh để hỗ trợ. Toàn tỉnh đã huy động gần 60 tỉ đồng (trong đó có 4 tỉ đồng trích từ quĩ “Vì người nghèo” của tỉnh) và hàng vạn ngày công lao động cùng nhiều loại nguyên vật liệu trị giá hàng tỉ đồng. Kết quả đã xóa được 11.533 nhà tranh tre dột nát.
Riêng huyện Thạch Hà đã huy động gần 15 tỉ đồng, hoàn thành việc xóa nhà tranh tre dột nát cho các hộ đói nghèo trên địa bàn huyện vào tháng 7-2003. Huyện Can Lộc đã xây dựng được 1.240 căn nhà mới và là huyện đầu tiên của Hà Tĩnh hoàn thành ngói hóa toàn bộ nhà ở cho nhân dân trong huyện”. (Trích báo cáo tổng kết cuộc vận động xóa nhà tranh tre dột nát của Tỉnh ủy Hà Tĩnh, ngày 18-9-2003)

Với những ‘‘thành tích’’ đó, năm 2003, tỉnh Hà Tĩnh được UBTW MTTQVN và Bộ LĐTB&XH đánh giá là một trong ba tỉnh (cùng với Tuyên Quang, Hải Dương) dẫn đầu cả nước về phong trào xóa nhà tranh tre dột nát cho hàng vạn hộ nghèo. (Báo TT đưa tin, ngày 04/11/2006)

Ba blogger bị bắt tại Nha Trang

Ba blogger Mẹ Nấm, Paulo Thành Nguyễn tức Nguyễn Hồ Nhật Thành và blogger Trịnh Kim Tiến đã bị công an thành phố Nha Trang bắt giữ vào sáng hôm nay khi đang chuẩn bị thảo luận về chủ đề “Công ước chống Tra tấn và vấn nạn công dân chết trong đồn công an” dự định diễn ra tại quán Cà phê Swing, số 20 Trần Phú, phường Lộc Thọ, thành phố Nha Trang.

Mặc dù là ngày cuối tuần nhưng quán Café Swing có sức chứa 500 chỗ ngồi lại cho biết là sẽ đóng cửa vào sáng hôm nay.

Nhóm tổ chức Cafe Nhân quyền có mời chị Trần Thị Tâm, vợ anh Ngô Thanh Kiều nạn nhân bị công an Phú Yên đánh chết như một nhân chứng mới nhất cho việc lạm quyền của công an. Bản thân Blogger Trịnh Kim Tiến cũng có cha là ông Trịnh Xuân Tùng bị công an đánh chết.

Vào lúc 10 giờ sáng chị Trần Thị Tâm cho chúng tôi biết:

-Mấy anh chị đó mời tới để nói việc cái hội những người bị công an đánh chết em cũng chưa rõ ra sao nữa vì em chưa gặp nên cũng không biết. Em có tới đó nhưng mà chưa vô thì họ bị bắt rồi.

Đây là lần thảo luận thứ ba được tổ chức dưới dạng Café Nhân quyền. Hai lần trước với chủ đề: quyền đi lại của công dân và phản đối việc cấm công dân xuất cảnh.

Cả ba người hiện vẫn đang bị giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ, số 17 Yersin, phường Vạn Thạnh thành phố Nha Trang. Cho tới khi bản tin này được đưa lên tất cả mọi điện thoại của cả ba blogger đều không liên lạc được.

Chúng tôi sẽ theo dõi và tiếp tục cập nhật.

Mặc Lâm
Theo RFA

Nha Trang: Công an phá buổi cà-phê Nhân Quyền, bắt cả người lớn và trẻ nhỏ (Cập nhật)

Vào lúc 08h45′ sáng nay, 19/4/2014, hàng chục người đã bị CA bắt giam và đánh đập thô bạo khi đến tham dự buổi cà phê Nhân Quyền lần 3 do Mạng Lưới Blogger Việt Nam tổ chức tại Nha Trang với chủ đề “Công ước chống Tra tấn và vấn nạn công dân chết trong đồn công an”.

Tất cả mọi người đều bị CA áp giải và đưa về giam giữ tại trụ sở CA phường Lộc Thọ (Nha Trang). Trong số này, có thân nhân và các con của nạn nhân Ngô Thanh Kiều – người bị CA Phú Yên đánh chết hồi năm 2012. Con trai 4 tháng tuổi của cô Trịnh Kim Tiến cũng bị bắt theo mẹ.

Tại trụ sở CA phường Lộc Thọ, các blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm Gấu), Phạm Văn Hải, Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) và Trịnh Kim Tiến bị đánh đập hết sức dã man và thô bạo.

Nghiêm trọng hơn, hai blogger nữ là cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và cô Trịnh Kim Tiến bị CA dùng tay chặt mạnh vào đốt sống cổ, sau đó tát nhiều lần vào mặt.

Blogger Phạm Văn Hải cũng bị CA đánh rất nhiều. Ngoài ra, CA cũng đã bắt một bạn sinh viên chưa rõ tên.

Trước đó, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành khi đến tham dự buổi thảo luận đã bị 2 viên CA giả dạng côn đồ kéo đến gây sự. Bọn chúng lớn tiếng vu khống Nguyễn Hồ Nhật Thành ‘đi xe ôm không trả tiền’, rồi lao đến đánh đập anh hết sức dã man.

Trong lúc hỗn loạn, những viên CA có mặt sẵn tại quán liền lập tức bắt giữ tất cả mọi người. Tổng cộng có khoảng 18 người, gồm cả người lớn và trẻ nhỏ bị áp giải đưa về giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ. Toàn bộ điện thoại bị công an thu giữ, mọi liên lạc hoàn toàn bị cắt đứt.
Tại trụ sở CA, mọi người đều tỏ ra bất hợp tác, từ chối ký biên bản.

Khoảng 12 giờ trưa ngày 19/4/2014, 2 blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Phạm Văn Hải bị áp giải đưa về giam giữ tại trụ sở CA Thành phố Nha Trang (Địa chỉ: 2 Lê Thánh Tôn, Thành Phố Nha Trang, Khánh Hòa. Số điện thoại: +84 58 3514088)

Vợ chồng blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến cùng con trai 4 tháng tuổi vẫn tiếp tục bị giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ (Địa chỉ: 17 Yersin, Vạn Thạnh, Tp. Nha Trang, Khánh Hoà. Điện thoại: +84 58 3822 830).

* * *
Theo thông báo, buổi thảo luận lần 3 của Mạng Lưới Blogger Việt Nam sẽ được diễn ra vào lúc 09h30 sáng ngày 19/4 tại quán Café Swing, địa chỉ 20 Trần Phú, phường Lộc Thọ, thành phố Nha Trang. Tuy nhiên, ngay từ sáng sớm người quản lý quán đã thông báo không nhận khách (trong khi sức chứa của quán lên đến 500 chỗ ngồi).

Rất đông CA sắc phục và thường phục đã được huy động đến địa điểm tổ chức để ngăn chặn, không cho buổi cà phê Nhân quyền được diễn ra như dự kiến.

Được biết, trong buổi thảo luận của Mạng Lưới Blogger Blogger Việt Nam sáng nay có sự tham dự của gia đình anh Ngô Thanh Kiều, một nạn nhân đã bị công an Phú Yên tra tấn và đánh đến chết hồi năm 2012.

Con của nạn nhân Ngô Thanh Kiều, người đã bị CA đánh chết

Trước khi bị CA bắt giữ, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) chia sẻ trên facebook: “Dù vấp phải sự ngăn cản ngầm của lực lượng công an Nha Trang nhưng nhìn nét hồn nhiên của hai đứa con nạn nhân Ngô Thanh Kiều, chúng tôi biết phải cố gắng nhiều hơn!”

Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan – mẹ blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho biết: Tôi nghe tiếng thét và kêu gào của con gái tôi Mẹ Nấm Gấu rất to khi bị hăm đánh. Tiếng Paulo Thành Nguyễn hét lên “Đây là con của nạn nhân đã bị đánh chết”.

Được biết blogger Mẹ Nấm lẫn vợ chồng Nguyễn Hồ Nhật Thành và Trịnh Kim Tiến đều đang có con còn rất nhỏ, nhưng cũng chính vì hiểu được tâm trạng và hoàn cảnh của những gia đình con nhỏ có cha hoặc mẹ bị đột tử trong đồn công an mà các bạn đã nỗ lực góp phần tìm cách chấm dứt tình trạng này.
Cộng tác viên Dân Làm Báo
Theo Dân Làm Báo

Advertisements

BI KỊCH CỦA KẺ SỸ GIỮA ĐÁM BẦN NÔNG & Báo động an ninh lương thực


BI KỊCH CỦA KẺ SỸ GIỮA ĐÁM BẦN NÔNG

Tôi hầu như không ca ngợi hay khen ai ở chế độ xã hội chủ nghĩa này, đặc biệt là những quan lại triều đình hiện nay.
Tôi biết ông Nguyễn Thiện Nhân qua cố GSBS Nguyễn Thiện Thành – bố ông – ngòai ra tôi chưa bao giờ tiếp xúc hay quen biết ông Nhân. Hôm nay ông từ nhiệm cương vị phó thủ tướng để về lo cho người già và người nghèo ở Mặt trận tổ quốc. Một cơ quan mà ai cũng hiểu là về an vị để chờ tuổi hưu. Âu đó cũng là cái nghiệp giống bố của ông, khi cuối đời nghiên cứu và chữa trị ngành lão khoa – lo cho người già.
Nhiều người đồn đại rằng, ông vô tài, không làm được cái gì cho ra hồn, đánh trống bỏ dùi, làm dang dở rồi lại đi, nên không bộ nào dung nạp được ông. Ngày ông ra Hà Nội lãnh chức thượng thư bộ Học, ông ở chưa yên vị, thì lên phó thủ tướng chăm lo văn thể mỹ, giờ thì vừa vào nhóm 16 người thinktank, lại đến chỗ để chờ ngày lãnh lương hưu.
Nhưng tôi lại thấy khác, những cái ông Nguyễn Thiện Nhân làm được tuy dở dang, nhưng ông để lại những dấu ấn vô cùng quan trọng, mà ít ai thấu hiểu và thấy nó là những viên gạch đặt nền tảng cho công cuộc phục hưng đất nước.
Ngày ông làm bộ trưởng giáo dục và đào tạo, với 3 không, ông đánh động tất cả mọi cấp bậc giáo dục và không chừa bất kỳ ai, ngành nghề nào, cấp bậc nào trong chính quyền. Từ vấn nạn sách giáo khoa sai trái, đến chạy bằng cấp, mua bằng giả, học trường dõm để mua chức quyền. Có lẽ mọi việc ông dang dở cũng từ đây, và cũng từ đây, ông đơn độc giữa bầy sói vô học, thiếu văn hóa, háu đói, tranh ăn.
Chính việc dám nhìn thẳng vào sự thật một nền giáo dục thui chột này nó là động lực để chính bản thân tôi lao vào viết báo và viết blog một cách say sưa, không kiêng dè, sợ sệt bằng những bài tố cáo những trường đại học dõm, giả danh, những nhân vật vô học đứng ra làm cò mồi để buôn bằng bán chức tước. Rồi sau đó, tôi mới có loạt hơn 50 bài về học bổng du học ở các quốc gia có nền giáo dục tiên tiến. Loạt bài này hằng năm đã trực tiếp hoặc gián tiếp giúp được cho các cháu mỗi năm đạt đến cả triệu đô la Mỹ vào gói học bỗng du học bậc đại học.
Sau đó, tôi lại tiếp tục phản biện cho tất cả mọi lĩnh vực trong xã hội: kinh tế, chính trị, y học, văn hóa, môi trường, chính sách, v.v… như một con tằm phải nhả tơ không mệt mỏi.
Khi ông chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề nghị Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân phát biểu từ nhiệm, và nhận trách nhiệm mới, song ông Nhân gửi lời cảm ơn và xin thôi không phát biểu. Điều này đã nói lên cho nhân dân hiểu rất nhiều.
Suy cho cùng, trong hàng ngũ lãnh đạo của Việt Nam hiện nay, để kiếm được có một người có thân thế gia đình dòng tộc và bản thân có những thành quả học tập, rèn luyện học vị, lẫn học hàm bằng nổ lực thực sự của bản thân như ông Nhân là hiếm. Nhưng cũng chính vì thế mà, ông không thể làm việc được với họ. Kẻ sỹ sống giữa bầy sói khác nào đem dao phay mổ trâu mà thái mớ hành hẹ?
Chữ Nhân làm sao đi với lũ bất nhân? Chữ Thiện làm sao sống cùng với lũ lưu manh? Thôi thì ông cũng đã đến lúc yên lặng để làm kẻ sỹ thất thời lỡ vận như bao tiền nhân mà sách sử đã ghi vậy.
Đơn độc giữa bầy sói mà chưa bị sói ăn thịt cũng là may mắn lắm rồi, ông cựu thượng thư bộ Học ạ. Chúc ông may mắn trong những năm tháng còn lại, nơi chính trường hôi tanh mùi xác chết của hàng triệu dân nước Việt đã ngã xuống, để có hôm nay mùi tanh tưởi.

Báo động an ninh lương thực

cay lua

Nước ta nằm trong số các nước chịu ảnh hưởng nhiều nhất của biến đổi khí hậu và nước biển dâng. Bão lụt năm này qua năm khác gieo đau thương tang tóc về người và mất mát về nhà cửa tài sản cho người nông dân. Chưa hết, biết bao nhiêu ruộng đất bị thu hồi, bị chiếm dụng cho những dự án mang danh “kinh tế xã hội” mà thực chất là làm giàu cho “nhóm lợi ích ” từ Trung ương đến địa phương đẩy người nông dân mất đất , mất phương tiện sống ra đường, gia nhập vào đội quân thất nghiệp , đội quân dân oan đi khiếu kiện khắp nơi . Cùng với bão lũ, diện tích canh tác ngày càng bị thu hẹp đe dọa nghiêm trọng an ninh lương thực quốc gia . Đừng tự hào , đừng say sưa, đừng ru ngủ nhau rằng Việt Nam là nước đứng nhất nhì thế giới về xuất khẩu gạo. Chỉ cần mất mùa vài năm, bão lũ một trận khủng khiếp như Hải Yến vào Philippines thì thấy nhau ngay . Các nhà khoa học đã cảnh báo vấn đề của Việt Nam là phải đi lên từ nông nghiệp, cây lúa và các cây lương thực khác . Công nghiệp hóa hay hiện đại hóa trước hết và cơ bản cũng phải dành cho nông nghiệp chứ không phải mấy cái tập đoàn kinh tế là nơi dung dưỡng bọn tham nhũng . Đảng đã có nghị quyết về nông nghiệp và nông dân . Nhưng tiếc thay nghị quyết một đằng thực hiện một nẻo . Nông dân Việt Nam, một thời là đội quân chủ lực của cách mạng “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người” nay cay đắng trở thành “đối tượng” bị “cách mạng ” do Đảng lãnh đạo tước đoạt hết quyền lợi từ cái cơ bản nhất là quyền sở hữu mảnh ruộng của họ . Đời nào người nông dân cũng khốn khổ khốn nạn nhất . Không biết những người lãnh đạo thiển cận có biết thương người nông dân hay không(thương thì chắc chắn là không rồi. Họ từ lâu đã quên giai cấp xuất thân của họ là nông dân rồi) và có nghĩ sẽ đến lúc dân ta đói rã họng ra hay không ?

Hoàng Minh Trí – Không khóc ở miền Trung

Cu Trí (Hoàng Minh Trí)
Theo FB Cu Trí

 

Năm nay đồng bào miền Trung lại vất vả quá, đất nước dồn dập đau thương nhưng lòng người Việt không vợi chia sẻ.

Từng đoàn người mướt mải mưa gió lặn lội xuôi ngược hai đầu Bắc Nam đến với nhân dân miền Trung đang khắc khoải tồn tại từng ngày sau thiên tai – nhân tai.

Thương đau mãn tính dường như năm nào cũng vậy và bế tắc.

Trong tin nhắn của mình từ bạn bè có nhiều giọt nước mắt, khóc vì đồng bào khổ quá và cả vằn mắt đỏ vì cách cư xử của không ít cán bộ công khai thớ lợ trục lợi man rợ trên sự nhiệt tâm đồng bào.

Một gói mỳ tôm vài chục gram vật lý nhưng nặng trĩu tình người “cán bộ” ơi.

***Năm 2010, mình và nhiều bạn bè đi 2 đợt vào miền Trung. Xã T – Quảng Bình nhà cửa tan hoang, nước ngập cao hơn cả cột điện vừa mới rút. Vết bùn hằn học cao lút tường trường học đẩy xiêu vẹo nhiều bằng khen. Xe hàng đến, nhân dân – con trẻ vừa trong hang núi quay trở về làng lập cập rét buốt – chân trần – lếch thếch trong những tấm nilon rách te tua che thân đứng đợi. Xót xa lắm chứ…

Có bà cụ rách mướt chen vào lấy hàng vừa dỡ. Mình rất sợ hiệu ứng đám đông nhào vào là “vỡ trận” như nhiều trường hợp đã từng xảy ra nên phải chặn lại ngay, hàng hóa đến đây cũng là dành cho nhau, chỉ sợ chia không đều: “Cụ cứ từ từ, ai cũng có có phần cụ ạ”. Cụ bà nét mặt đen sạm khắc khổ nếp nhăn nhìn tôi trân trối ầng ậng nước.

– Tôi biết tôi sẽ không bao giờ có anh ạ.

– Cụ yên tâm, hàng bốc xuống con sẽ gửi cụ đầy đủ.

Tiếng cụ lẫn nước mắt và nước mưa:

– Tôi đói lắm anh ơi nhưng ông nhà tôi bị vu là chỉ điểm cho Pháp. Tôi không bao giờ có tên trong danh sách nhận cứu trợ. Thôn đưa lên xã cũng gạch đi…

Mình kéo cụ ra lấy gạo trước khi hàng dỡ xuống hết. Cụ bê bịch gạo và gói bột canh xấp ngửa đi như chạy về phía nghĩa trang gần núi cuối làng.

Nơi có một túp lều nát bét và nghiêng ngả.

***5 giờ trời Xẩm tối thì đổ mưa, nước từ núi đổ về ào ào, đoàn chia hàng nhanh hơn rồi rút ra ngoài tỉnh lộ. Gặp một anh đồng nghiệp báo TT ướt như chuột đang chia phong bì ở ủy ban xã cho đồng bào. Anh bảo:

– Cay quá em ạ, nhận tiền cơ quan đếm bằng máy không thiếu 1 xu còn nguyên niêm phong. Đưa về huyện X, họ ngồi đếm trước mặt mà cuối cùng chả hiểu sao thiếu tận gần 6 triệu.

Tính anh luôn điềm đạm, lịch lãm, chốt chuyện anh gằn giọng: “ĐM nhà chúng nó chứ”…

Điện thoại mình kêu, bên kia đầu dây giọng rất nặng khó nghe

– Chú ơi, phong bì chú vừa cho xã họ vừa thu lại.

– Ai? Ai thu, sao lại thu?

– Họ nói nhận được hàng rồi thì tiền phải phân phối lại…

Bên kia đầu dây mất tín hiệu cả khu vực. Cả đoàn máu như muốn sôi lên vì ức vì không đủ thời gian và an toàn để quay lại.

Tại sao? Tại sao?

__________________________________________

PS: Có lẽ thời gian tới, sẽ không ít người đi miền Trung.

Hãy cẩn trọng và thẳng thắn với các trường hợp đi xe máy dây chuyền vàng điện thoại di động í ới gọi nhau đến nhận cứu trợ.

Hãy ưu tiên dành phần cho người nghèo, dùng cảm quan để phân loại.

Chắc chắn hàng sẽ đến được với người thực sự cần.

Mỳ gói chỉ để cứu đói khi lũ ngập, sau thiên tai hãy ưu tiên nhu yếu phẩm gạo, bột giặt, thuốc lọc nước, bánh kẹo, nồi niêu, xô chậu…Có nhiều hộ trong nhà xếp hàng chục thùng mỳ tôm và họ mang ra lộ bán rẻ cho người khác. Rất lãng phí cả tình lẫn tiền.

Luôn mong ước tổ quốc yên lành.

Phòng chống bão hay phòng tránh bão

Uyển Thi (Danlambao) – Chống bão, tránh bão hay trốn bão? là câu hỏi mà hàng triệu người dân Việt đang thắc mắc theo quan điểm của nhiều người mà tôi hỏi thì hầu hết đều đồng tình với câu phòng tránh bão, hay phòng trốn bão nếu ở cấp 14 trở lên? Vậy tại sao những bộ óc siêu việt của đảng cộng sản Việt Nam (1) lại có hẳn một cơ quan phòng chống bão hẳn hoi và tất cả các tỉnh thành đều có cơ quan này? Chúng ta lần lượt phân tích.
Quê tôi là khúc ruột miền trung hàng năm phải đối mặt với khoản 7 đến 10 cơn bão, mỗi khi bão đến người dân lại phải oằn mình gánh chịu bao thiệt hại do bão lũ gây ra, từ của cải vật chất cho đến tính mạng con người. Sự khắc nghiệt của thiên nhiên cứ năm sau lại cao hơn năm trước do khí hậu ấm dần lên trái đất, và cũng do tác động của đảng cộng sản đã chặt phá hết cây rừng, để xây những đập thủy điện khiến lũ quét tràn về sau bão, và các đập thủy điện cứ thấy bão lại xả lũ (2) gây thiệt hại kép đối với người dân phía hạ lưu? người dân chết do bão lũ cũng do tội của đảng không cứu hộ kịp thời và còn vì cái chữ phòng chống bão thay vì là phòng tránh.
Chữ (Phòng) được hiểu như phòng ngừa, phòng thủ, phòng vệ đối với những thảm họa hay những rủi do như mất mát đồ vật, xảy ra với con người và thiên nhiên nếu đem ghép các từ ví dụ như, phòng chống cướp tức là phải đánh đấm với cướp và bắt cướp. Cũng như phòng chống giặc tức phải đánh đấm với giặc ngăn sự tiến lên của giặc, còn đem ghép với phòng chống bão tức phải đương đầu với bão, mà bão là một trong những thảm họa khốc liệt của thiên nhiên thì làm sao chống, thử hỏi những nước tiên tiến như Mỹ, Đức, Nhật… họ có chống được không?
Phòng tránh cướp tức, khi bị cướp ta chỉ đứng hô hào hoặc báo cáo cho cơ quan hữu trách để họ truy tìm thủ phạm. phòng tránh lũ lụt tức ngăn đắp đê điều để thảm họa khó xảy ra nếu có sảy ra, thì ngoài ý muốn còn nếu vỡ đê ta nên tránh mà không đương đầu? phòng tránh giặc khi bị giặc, tiến công ta chủ động tránh né. Phòng tránh bão, khi thấy bão đến phòng xập nhà cửa đồ đạc rồi tránh đi nơi khác để khỏi phải mất mạng do nhà yếu tạm bợ có nguy cơ xập do bão lũ.
Chẳng biết những bộ óc thiên tài của đảng cộng sản Việt Nam, lại lấy cái chữ chống ở đâu ra, thay vì chữ tránh rồi đặt cho cơ quan phòng chống lụt bão trung ương không biết trước khi đặt tên các bộ óc siêu việt kia có nghĩ đến, từ ngữ hay không mà từ trung ương cho tới các tỉnh thành đâu đâu cũng là cái chữ là cơ quan phòng chống lụt bão chắc do đảng chống Mỹ, chống dân đã quen nên cứ lấy chống để đặt đại đặt bừa mà không suy nghĩ. Hay cố tình xúi dân để khi họ chết còn xà xẻo tiền cứu trợ.
Các cơ quan phòng chống lụt bão thực chất chẳng làm nên trò trống gì mà chỉ xà xẻo tiền cứu trợ, mỗi khi thiên tai theo một người anh kể (thông tin chưa được kiểm chứng) thì trong cuộc họp đối phó với cơn bão số 14 vào ngày 09/11/2013 tại Đà Nẵng, do phó thủ tướng Hoàng Trung Quốc Hải chủ trì (3) khi được các nhà khí tượng thông báo bão đã thay đổi hướng đi về nước bạn vàng, một số các trưởng phòng của các tỉnh không bị ảnh hưởng mới kêu lên, trời? Ai cũng ngạc nhiên hỏi thăm xem có chuyện gì thì mấy ổng nói, mất mẹ nó một khúc rồi cứ tưởng bão nó về mình thì đỡ khổ ai ngờ nó qua nước bạn buồn?
_____________________________________
Chú thích:

Xử tử hình bằng tiêm thuốc và bắn súng: Lợi bất cập hại

(Kienthuc.net.vn) – Việc áp dụng song song hai hình thức xử bắn và tiêm thuốc độc khiến nhiều người không đồng tình, cho thấy hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn.
Theo Luật sư Hoàng Văn Thạch, Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội, Văn phòng Luật sư Trí Minh, việc áp dụng song song hai hình thức này có một số thuận lợi nhất định.
Luật thi hành án tử hình có hiệu lực từ ngày 01/07/2011 và Nghị định 82/2011 hướng dẫn thi hành có hiệu lực từ 01/11/2011 trong đó quy định về việc áp dụng hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc. Tuy nhiên do chưa đảm bảo điều kiện về thuốc và cơ sở vật chất nên chúng ta phải dừng việc thi hành án tử hình đối với tử tù từ 01/07/2011. Mãi đến gần đây mới có một số ít phạm nhân được tử hình bằng tiêm thuốc.Việc dừng một thời gian dài như vậy gây ra tình trạng tồn đọng tử tù rất nhiều. Do vậy việc áp dụng bổ sung thêm hình thức xử bắn sẽ giúp giảm áp lực cho cơ quan thi hành án và cũng giảm cả áp lực cho các tử tù vì phải sống trong thời gian chờ đợi cái chết quá dài với điều kiện khắc nghiệt khiến họ có những tổn thương về tâm lý.
“Tuy nhiên, theo tôi, việc áp dụng song song hai hình thức này là không nên. Nếu đã quay về việc áp dụng hình thức xử bắn thì tạm thời dừng hẳn việc tiêm thuốc lại, chờ đến khi đã có được loại thuốc đảm bảo yêu cầu thi hành án cũng như nguồn lực về cơ sở vật chất khác được đảm bảo thì mới áp dụng việc tiêm thuốc độc và bỏ xử bắn. Bởi hình thức tiêm thuốc được cho là mang tính nhân đạo hơn cho tử tù (ít gây đau đớn và giữ nguyên được thi thể của họ) so với hình thức xử bắn. Trong khi nguyên tắc của pháp luật nói chung luôn là bình đẳng, công bằng. Do vậy các tử tù khi chấp hành án tử hình thì đều phải được bình đẳng như nhau. Không nên để tình trạng người này được tiêm thuốc người kia phải xử bắn.

Bị cáo chỉ bị tuyên tử hình khi phạm vào tội đặc biệt nghiêm trọng và bị hội đồng xét xử đánh giá là không có khả năng cải tạo. Khi bị tuyên án tử hình và bản án có hiệu lực pháp luật thì họ trở thành những tử tù và đều bình đẳng, bất kể tội danh họ gây ra là gì. Do vậy không nên đặt ra vấn đề ai nên tiêm thuốc ai nên xử bắn.
Trước đây khi trình ra Quốc hội thông qua Luật thi hành án hình sự trong đó có quy định hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc, các cơ quan đảm bảo được điều kiện về cơ sở vật chất đầy đủ thì đã không gây ra tình trạng như hiện nay. Đây là hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn”, Luật sư Thạch nhận định.
 Phòng thi hành án tử tù bằng tiêm thuốc độc ở Cầu Ngà. Ảnh: Nhịp cầu đầu tư

Cũng đồng tình với việc không nên áp dụng song song hai hình thức tử hình là xử bắn và tiêm thuốc độc, một luật sư thuộc Đoàn Luật sư TP HCM cho rằng, có lẽ trên lý thuyết là áp dụng song song hai hình thức, nhưng thực tế có khi chỉ xử tội phạm tử hình bằng bắn súng thôi. Bởi hiện nay chưa có thuốc thì lấy đâu ra thuốc mà tiêm. Luật Thi hành án tử hình trong đó quy định về việc áp dụng hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc mới ban hành được 2 năm, không lẽ giờ lại sửa luật, sau đó đến năm 2015 khi nước ta có đủ cơ sở vật chất, điều kiện để thực hiện thi hành án tử hình bằng tiêm thuốc độc thì lại sửa luật tiếp để khôi phục hình thức này thì rất mất thời gian, công sức. Thế nên tạm thời chỉ bổ sung vào Luật Thi hành án tử hình này một hình thức song song nữa là xử bắn từ giờ đến năm 2015 để khỏi mất công, tốn kém sửa luật.

Trước đó, trả lời chất vấn của các đại biểu Quốc hội về việc thi hành án tử hình bằng thuốc độc quá chậm trễ, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường cũng đã giải thích: “Mọi công việc chuẩn bị để áp dụng tiêm thuốc độc cơ bản đã xong, từ xây cơ sở cho đến trang thiết bị, đào tạo, chỉ thiếu mỗi thuốc”. Theo ông Cường, Nghị định của Chính phủ ghi rõ tên thuốc, mà đều là loại thuốc chưa sản xuất được ở trong nước, phải nhập. Thuốc phải nhập từ EU, trong khi liên minh này đang yêu cầu Việt Nam bỏ án tử hình. Thế nên khi biết được Việt Nam nhập thuộc về để phục vụ cho việc thi hành án tử hình, EU đã ngừng bán. Chính vì chưa có thuốc, nên đến nay cả nước còn hơn 500 người bị kết án tử hình, án đã có hiệu lực vẫn không thi hành được. Có người viết đơn xin được thi hành án do tâm lý căng thẳng. Ngành kiểm sát thừa nhận sự chậm trễ này đã gây áp lực lên hai phía, phía cơ quan giam giữ và phía tử tội.
Đại biểu Nguyễn Thanh Bình, tỉnh Hòa Bình, gay gắt trước Quốc hội rằng: “Không có gì khổ bằng chờ chết. Hiện nay 500 tử tù đang ngồi chờ vì một quyết định còn chưa mang nhiều tính thực tế của chúng ta. Đứng trước thực tế hàng trăm tử tội phải “dồn toa” chờ được thi hành án, nhiều đại biểu Quốc hội tha thiết đề nghị Bộ Y tế phải trả lời dứt khoát liệu có mua được thuốc hay nguyên liệu sản xuất thuốc, hoặc có thể bào chế ngay trong nước hay không. Thậm chí, nếu cần thiết phải đặt hàng các nhà khoa học và xem đây là việc trọng điểm quốc gia trong năm 2013. Đồng thời phải quản lý chặt tử tội, tránh việc bỏ trốn hoặc tự sát.
Như vậy, một lần nữa, những tranh cãi xung quanh vấn đề về các hình thức thi hành án tử hình lại cho thấy hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn của những cá nhân, cơ quan có liên quan tại Việt Nam.
Trong phiên họp Quốc hội mới đây, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang đã đồng tình với ý kiến của nhiều đại biểu kiến nghị Quốc hội cho phép áp dụng lại hình thức tử hình bằng xử bắn tới hết năm 2015 song song với hình thức tiêm thuốc độc.

Liên quan tới vấn đề này có nhiều ý kiến trái chiều nhau. Việc chỉ áp dụng một hình thức xử lý tội phạm tử hình bằng tiêm thuốc độc đã gây nhiều khó khăn, tiến độ thi hành án tử hình quá chậm là điều ai cũng biết, nhưng việc áp dụng song song hai hình thức xử bắn và tiêm thuốc độc khiến nhiều người tỏ rõ sự không đồng tình.

Minh Hiếu
Đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa

Thêm Vũ Thị Hòa chính thức bị vạch trần, các nhà Ma học nói gì thêm nữa?

Đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa đang “thay trời hành đạo”

Chu Mộng Long – Sau khi VTV vạch mặt trò lừa bịp của đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa, các nhà Ma học của Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng Ma cùng đám dư luận viên, mà đứng đầu là đệ nhất đông tây kim cổ học Đông La, lên tiếng phản đối và đòi khởi kiện Thu Uyên ra tòa về tội vu khống. Họ bênh vực Vũ Thị Hòa bằng cách phong thánh cho bà này, nào “Mắt sáng lòng trong”, nào “Thay trời hành đạo” để đe dọa (tại đây). Các tướng tá mạo danh phóng viên Báo Quân đội Nhân dân còn cho người về Yên Bái tìm người làm chứng và viết bài “minh oan” đăng trên “lề chửi” Đông La để đánh bạt dư luận (tại đây). Đám dị nhân này quên rằng, VTV và báo chí chính thống cũng chẳng chịu thua, một phóng sự chính thống ra đời chính thức tố cáo trò lừa bịp của đệ nhị ngoại cảm do Viện nghiên cứu và ứng dụng Ma tôn xưng lâu nay (Tại đây).

Trước khi phóng sự này ra đời, tôi đã từng tò mò xem hết các clip về Vũ Thị Hòa lấy cốt liệt sĩ trên Youtube, tôi đã thật sự ngạc nhiên vì, tất cả cùng một ma thuật: 1) đe dọa thân nhân không được “lăn tăn”, tức phải tin tuyệt đối; 2) đoán trước cho thân nhân nghe các di vật chôn theo liệt sĩ, và khi bốc, tay bà Hòa sờ chính xác vào chỗ để di vật với khả năng “ngoại cảm phi thường”; 3) các hài cốt giống nhau đến kì lạ: đầu lâu là tổ mối, không thấy xương, chỉ thấy thịt toàn là đất đen vón cục!

Ngạc nhiên hơn nữa là trường hợp hài cốt liệt sĩ được cho là của Hoàng Văn Thụ được bốc tại Bình Phước có cái di vật là dây ống tiêm cấp cứu và lọ thuốc??? Chết trong lúc cấp cứu mà đồng đội của liệt sĩ nỡ lòng nào không rút được cái ống tiêm ra mà phải chôn theo??? (xem tại đây và nối kết với các clip về Vũ Thị Hòa)

Đến bùn đen cũng hóa thành liệt sĩ. Tổ mối vô tri cũng hóa những anh hùng thì chịu thua các nhà Ma học rồi!

Báo Lao động đã chính thức vạch trần Vũ Thị Hòa đây, các nhà Ma học nói gì thêm nữa? Trong phóng sự có nói Vũ Thị Hòa bỏ chồng con đi học ngoại cảm, nhưng không nói học ở đâu?  Câu hỏi này mời các sư phụ Vũ Thế Khanh, Nguyễn Phúc Giác Hải trả lời hộ nhé!

Vạch mặt trò bịp bợm của nhà ngoại cảm Vũ Thị Hòa

LĐ – Trong những nhà ngoại cảm rởm mà VTV đã vạch mặt thời gian qua có bà Vũ Thị Hòa – trú tại tổ 14 phường Đồng Tâm (TP.Yên Bái – tỉnh Yên Bái). Theo đoạn clip mà VTV ghi lại được, bà Hòa đã kết hợp với những đối tượng ”cộm cán” tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” để tìm mộ ở các tỉnh phía nam.

Nhưng khi PV về quê bà Hòa để tìm hiểu, mới biết quá khứ “bất hảo” của người đàn bà này. Bà ta từng là đối tượng bị cơ quan chức năng xử phạt hành chính vì tội buôn bán động vật hoang dã, sau đó bỗng nhiên trở thành… nhà ngoại cảm.

Bỏ chồng con đi “học” ngoại cảm

Nhà Vũ Thị Hòa hiện nay cũng đang mở điện để thờ cúng, nhưng bản thân bà Hòa lại không trực tiếp ở nhà làm việc này mà do người chồng và các con của bà Hòa làm. Người dân ở tổ 14 phường Đồng Tâm cho biết: “Bà Hòa đi suốt, ít khi có mặt ở nhà. Đến ngày tuần tuyết cần phải cúng lễ, bà Hòa ở xa gọi điện về hướng dẫn chồng con và anh em chuẩn bị cúng lễ”.

Một người đàn ông ngồi trong nhà bà Hòa tự giới thiệu tên là Việt – hàng xóm của bà Hòa – nói: “Hôm nay chồng của cô Hòa sang bên ngoại có chút việc, còn cô Hòa thì lên Hà Nội. Nếu em cần tìm mộ người thân thì cứ ghi những thông tin cụ thể vào sổ, rồi chúng tôi sẽ chủ động liên lạc lại với gia đình để xác nhận”.

Ông Lê Ngọc Quỳnh – Phó Chủ tịch phường Yên Thịnh – cho biết: “Nói đến bà Hòa thì ở phường này ai cũng biết, thời gian tạm trú tại phường bà Hòa làm nghề bán cá tại các chợ. Hằng ngày, bà Hòa đến các chợ đầu mối lấy cá sau đó ra các chợ nhỏ hơn để bán lẻ. Được một thời gian thấy không hiệu quả, bà ta lại chuyển sang buôn rắn rồi các loài động vật hoang dã.

Trong khoảng thời gian ấy, bà Hòa nhiều lần bị cơ quan chức năng của phường tiến hành lập biên bản xử lý, nhưng vẫn nhiều lần tái phạm. Sau nghe bảo làm ăn thất bát, nợ nhiều quá nên bà Hòa đã bỏ chồng và 4 đứa con ở nhà, đi làm ăn xa. Được khoảng 5 tháng thì bà quay trở về địa bàn, mang theo một số băng đĩa quay lại cảnh đi tìm mộ liệt sĩ. Bà ấy mở cho người dân trong vùng xem và từ đó đến giờ, bà tự nhận mình có khả năng ngoại cảm, nói chuyện được với người âm”.

Trong khi đó, ông Phạm Văn Bình – Tổ trưởng tổ dân phố 14 phường Đồng Tâm, nơi bà Hòa sinh sống hiện tại – xác nhận: “Sống ở nơi đông dân cư là thế, nhưng vợ chồng bà Hòa chẳng bao giờ tiếp xúc với ai. Chỉ đến khi có khách ở lại qua đêm thì người chồng mới ra báo cáo với tôi.

Bà Hòa quê chính ở huyện Trấn Yên, Yên Bái, sau đó chuyển lên phường Yên Thịnh sinh sống, mới mua đất xây nhà ở tổ 14, phường Đồng Tâm được 2 năm. Tuy thế, trong hai năm ở đây, bà Hòa đã gây náo loạn cả vùng qua 2 vụ bị đòi nợ. Sau khi đưa lên công an phường xử lý, bà Hòa lại về nhà làm nhà ngoại cảm như bình thường”. Có đợt, sau khi mọi việc được giải quyết, bà Hòa đi nói với một số người là bà vay 300 triệu để làm kinh phí để đi tìm mộ liệt sĩ và xây điện thờ.

Tự nhận mình đã tìm được 4.000 bộ hài cốt bằng ngoại cảm

Sau hai năm “có khả năng đặc biệt”, bà Hòa tự nhận mình đã tìm được gần 4.000 trường hợp hài cốt, phần lớn là hài cốt liệt sĩ. Những người thân trong gia đình cho biết, bà Hòa thường xuyên có  những chuyến đi dài ngày, vào trong tận Cà Mau, Bà Rịa-Vũng Tàu… để tìm kiếm hài cốt theo nguyện vọng của thân nhân người nhà liệt sĩ.

Cũng vì thế mà không khí ở tổ 14, phường Đồng Tâm, TP. Yên Bái trở nên nhộn nhịp khi trong vùng xuất hiện bà Vũ Thị Hòa có “điện” thờ thần thánh, xưng mình có khả năng siêu nhiên nói chuyện được với người âm và chữa được bệnh. Nhiều người ở khắp mọi miền đất nước đổ về đây, với mong muốn nhờ bà Hòa tìm giúp thân nhân của gia đình đã hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, Mỹ.

Ông Nguyễn Văn Phúc- người dân tổ 14, phường Đồng Tâm- cho biết: Trước đây, khi còn làm ở Ban Thanh tra – UBND tỉnh Yên Bái, ông nghe được câu chuyện khá thú vị về bà Hòa trong quá trình đi tìm mộ liệt sĩ cho một gia đình. Mất một thời gian, bà Hòa cùng với nhóm “Đoàn tâm đức Yên Bái” tìm thấy nơi liệt sĩ đã ngã xuống. Sau khi căng bạt xung quanh, không cho bất cứ ai vào xem thì bà Hòa bỗng dưng reo lên: “Tới rồi!”.

Rồi bà Hòa đưa cho gia đình nọ một lọ thủy tinh, bên trong có đựng ít đất và một chiếc cúc áo rồi nói rằng đó là “những gì còn sót lại của hài cốt liệt sĩ khi đang chiến đấu ở chiến trường Bà Rịa-Vũng Tàu”. Thật bất ngờ, gia đình nọ khẳng định người thân của họ trước đây chỉ chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, không hề vào chiến đấu ở tận Bà Rịa-Vũng Tàu. “Sau đó, gia đình nọ đã đuổi đánh bà Hòa và “Đoàn tâm đức Yên Bái” một trận thập tử nhất sinh”- ông Phúc nói.

Vạch mặt trò bịp bợm

Theo tìm hiểu của PV, trước đó – vào tháng 3.2011, bà Hòa đã tới khu vực nhà lao Tân Hiệp (TP. Biên Hòa – Đồng Nai) để tìm mộ cho 22 liệt sĩ hy sinh ở đây. Ði theo bà Hòa còn có một nhóm tự xưng là “Ðoàn tâm đức Yên Bái” và một số người được giới thiệu là thân nhân liệt sĩ, tất cả lên đến khoảng 40 người.

“Nhà ngoại cảm” Hòa xác định có hài cốt liệt sĩ nằm sát hàng rào (phía đường Dương Tử Giang), tuy nhiên, lại không đồng ý cho đội quy tập hài cốt liệt sĩ tỉnh tìm kiếm, mà bà Hòa và nhóm người nói trên tự tiến hành đào xới. Trong suốt quá trình tìm kiếm, nhóm này còn dùng một tấm bạt che phủ phía trên để không ai có thể quan sát việc làm của họ…

Sau đó, bà Hòa nhặt lấy một số vật phẩm màu xám vụn có kích thước từ 1-2cm, một ít đất màu đen và 4 cúc áo màu trắng nằm lẫn trong búi cỏ. Bà Hòa khẳng định số đất đen trên chính là xương cốt và máu thịt của 10 liệt sĩ đã bị địch giết và chôn lấp, những vật phẩm màu nâu là phần sọ liệt sĩ bị phân hủy. Ngoài ra, bà cho rằng gần đó còn 2 hố chôn 7 và 5 liệt sĩ khác (đủ 22 liệt sĩ) nên cần phải khai quật tiếp.

Đúng lúc đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Hạnh Phúc – đại diện Hội Cựu chiến binh tỉnh – cũng có mặt. Với kinh nghiệm hơn 30 năm làm công tác quy tập hài cốt liệt sĩ, ông Phúc cho rằng số đất đen trên không phải là xương cốt liệt sĩ. Hơn nữa, tầng đất phát hiện “hài cốt” không phải là tầng đất nguyên thủy bởi không có sự liền mạch của thớ đất, mà đấy chỉ là đất bồi đắp do tác động của thiên nhiên hoặc con người.

Ðại diện Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh, TP.Biên Hòa cũng đồng tình với ý kiến trên. Ngay lập tức, nhóm người của bà Hòa quay ra chửi bới, nhục mạ, thậm chí dùng những lời lẽ hết sức thô tục đối với những người đại diện cho các cơ quan chức năng đến theo dõi quan sát việc tìm kiếm… Một vài người trong nhóm này còn hung hăng kích động những người đứng xung quanh, đòi “đập chết” những người cản trở việc tìm kiếm!

Bà Lê Thị Mỹ Phượng – Giám đốc Sở LÐTBXH tỉnh Đồng Nai – cho biết, trưa 3.1.2012, các cơ  quan chức năng cùng các ông Hai Thông, Tám Quyết, bà Nguyệt và bà Vũ Thị Hòa đều có mặt tại khu vực khai quật này. Thấy dấu hiệu khả nghi, bà Phượng đã đưa số đất mà bà Hòa cho rằng đó là “hài cốt liệt sĩ” lên Phân viện Khoa học hình sự – Bộ Công an tại TP.Hồ Chí Minh để kiểm tra thì nhận được kết quả bất ngờ: Mẫu đất mà bà Hòa cho rằng đấy là hài cốt liệt sĩ thực chất chỉ là mảnh vụn của… tổ mối và đất sét.

Từ kết quả đó, vào ngày 9.1.2012, Cục Chính trị – Bộ Tư lệnh Quân khu 7 đã có công văn gửi đến bộ chỉ huy quân sự và sở LÐTBXH 9 tỉnh, thành phố trong khu vực để quán triệt hành vi lừa gạt của đối tượng Vũ Thị Hòa và “Đoàn tâm đức Yên Bái”.

Trong công văn, Cục Chính trị nêu rõ: “Vũ Thị Hòa và nhóm người tự xưng “Ðoàn tâm đức Yên Bái” không có khả năng đặc biệt trong tìm kiếm mộ liệt sĩ, hoạt động của đối tượng ngày càng thể hiện rõ những dấu hiệu bất minh (cách ly, không cho cơ quan chức năng tiếp cận khu vực đào mộ, “hài cốt” thu được không có mẫu sinh phẩm, không cho người nhà liệt sĩ xét nghiệm ADN).

Mục đích của đối tượng là lợi dụng tình cảm và khai thác yếu tố tâm linh trong vấn đề tìm kiếm hài cốt liệt sĩ để trục lợi, gây mất an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội”.

Theo ông Phạm Văn Bình – Tổ trưởng tổ dân phố 14, phường Đồng Tâm – từ năm 2010 bà Hòa tự nhận mình có khả năng ngoại cảm và kết hợp với một nhóm người là tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” làm việc cho Bộ Quốc phòng, đi tìm một liệt sĩ cho người dân trong tỉnh có nhu cầu và thường có những chuyến đi tìm một liệt sĩ ở trong chiến trường Bình-Trị-Thiên và các tỉnh miền Nam.

Những đối tượng tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” gồm Dương Văn Lịch (SN 1981) – có hộ khẩu thường trú tại Hóc Môn, TPHCM; Trần Nhật Duật (SN 1954) – hộ khẩu thường trú tại quận 12, TPHCM; Lê Thế Duẫn (SN 1982) – quê ở Thiệu Hóa, Thanh Hóa. Đây đều là những đối tượng có lai lịch, nhân thân xấu.

Theo Báo Lao Động

Dẫn theo:

http://trovetukyuc.vn/chitiettintuc.asp?id=135

 Các hình ảnh cắt từ các clip Vũ Thị Hòa trên Youtube:

Hoa5

Liệt sĩ chết đầu lâu thành tổ mối