Dịch sởi: 8 trẻ vào chỉ 2 sống, y tá bất lực khóc – Báo xa Đảng, Đảng xa báo


Dịch sởi: 8 trẻ vào chỉ 2 sống, y tá bất lực khóc

Nguoiduatin

“Có ngày bệnh nhi cấp cứu đông quá, chúng tôi còn không kịp ăn uống gì cả, luôn phải túc trực, hội chẩn, cấp cứu liên tục. Có y tá không chịu nổi cảnh đó đã phải lén chui vào phòng khóc…”.

Tám trẻ vào phòng thở máy, may ra chỉ sống được 2 – 3

“Chẳng ngày nào mà không có bé tử vong, hôm ít thì dăm ba cháu, nhiều lên tới cả chục. Nếu 8 đứa trẻ phải vào phòng cấp cứu thở máy thì may chỉ sống được 2-3 cháu. Ngay như đêm 17/4, rạng sáng ngày 18/4 đã có 3 bé tử vong” – một nhân viên y tế tại Bệnh viện Nhi Trung ương khẳng định. Con số trẻ tử vong trong ngày thực tế còn có thể cao hơn nữa, nhưng do khi nghe bác sỹ nói không thể cứu chữa được, người nhà đều lẳng lặng xin xuất viện, xách làn giỏ đưa con về.”
Mời xem video Bài chủ
“> Những hình ảnh rơi nước mắt từ tâm dịch sởi.

Chị Nguyễn Thị Hoa, quê Thái Bình, mẹ bé trai 8 tháng tuổi từ lúc đưa con vào phòng cấp cứu luôn trong trạng thái đờ đẫn, hoảng sợ. Chị Hoa kể, con trai nhập viện đã 3 ngày, bác sỹ chẩn đoán biến chứng sởi thể nặng. Thời điểm hiện tại toàn thân đứa bé tím tái, lạnh ngắt, luôn trong trạng thái hôn mê. Nuốt vội thìa cơm trong dòng nước mắt, chị không khi nào ngưng hướng nhìn vào phòng cấp cứu. Mỗi lần có người bồng trẻ ra khỏi phòng là một lần người phụ nữ này lại hoảng hốt.

Đừng gần đó là người nhà của một bé trai 2 tháng tuổi (ngụ Cổ Nhuế, Từ Liêm, Hà Nội), nhập viện nhi 4 ngày trước trong tình trạng toàn thân tím tái, chân tay cứng, lạnh; đang điều trị trong khu cấp cứu sởi, không có dấu hiệu gì tiến triển. Người nhà cho biết: “Qua biểu hiện và các triệu chứng của cháu, gia đình đã khẳng định cháu bị sởi, yêu cầu các bác sỹ điều trị, nhưng họ yêu cầu phải đợi kết quả xét nghiệm. Bốn hôm rồi, hỏi chuyện thì họ gắt gỏng chưa có. Đến lúc có kết quả, chắc con cháu chúng tôi đã chết rồi”.

 

 

Bé 9 tháng tuổi mắc bệnh sởi tử vong ngày 16/4. 

Tình trạng tương tự diễn ra tại Khoa Nhi Bệnh viện Xanh Pôn sáng hôm qua. Bệnh nhi sởi chủ yếu là trẻ sơ sinh độ tuổi từ 1-6, thường chuyển từ tuyến cơ sở lên. Quá đông, bệnh nhi và người nhà phải tràn ra cả hành lang. Nhiều trường hợp đang phải cấp cứu tại phòng hồi sức tích cực, nhiều cháu phải dùng bình thở.
Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thanh Thủy vừa mới cấp cứu một bệnh nhi biến chứng, phân trần ngay bên hành lang: “Chúng tôi luôn phải làm việc hết công suất, mỗi ngày khoa tiếp nhận gần trăm bệnh nhân đến khám chữa, trong đó bệnh nhi sởi chiếm tới hơn một nửa. Hầu như không ai được nghỉ trưa”.

Y tá chui vào phòng bất lực khóc
 
Những gì đang diễn ra tại hai cơ sở y tế trên cũng được lặp lại tại Khoa Nhi, Bệnh viện Bạch Mai. PGS.TS.BS Nguyễn Tiến Dũng, Trưởng khoa Nhi cho hay, hiện khoa đang điều trị cho 50 bệnh nhi sởi, trong đó 5 bệnh nhi nặng phải thở máy, những trường hợp khác diễn biến cũng rất bất thường, có thể phải thở máy bất cứ lúc nào. Để có đủ máy thở và bơm kim điện, khoa đã phải huy động tất cả máy của các khoa khác để hỗ trợ, nhiều phòng bệnh cũng được ưu tiên cho bệnh nhi sởi nằm, vậy mà có lúc vẫn phải ghép 3-4 bệnh nhi/giường.

Clip: Triệu chứng và cách phòng chống bệnh sởi.

Bác sĩ Dũng nói: “Có gì đó bất thường”. Theo ông Dũng, đã có nhiều lần dịch sởi xảy ra, nhưng chưa bao giờ ông lại thấy lòng mình bất an như lần dịch này. “Trong thâm tâm, tôi vẫn cảm thấy có một cái gì đó bất thường ngay từ đầu vụ dịch, từ những bệnh nhi đầu tiên. Có ngày bệnh nhi cấp cứu đông quá, chúng tôi còn không kịp ăn uống gì cả, luôn phải túc trực bên bệnh nhi, hội chẩn, cấp cứu liên tục. Có y tá không chịu nổi cảnh đó đã phải lén chui vào phòng khóc” – BS Dũng nói.
Đâu đâu cũng thấy sự bất ổn. Số ca bệnh và tử vong vẫn không ngừng tăng lên. Tuy nhiên, tại cuộc họp báo vừa tổ chức chiều qua (18/4) tại Hà Nội, Bộ Y tế cho biết, tính đến ngày 18/4, trong 3.256 trường hợp mắc sởi trên 8.779 người bị phát ban nghi sởi, mới chỉ ghi nhận 25 trường hợp tử vong do sởi trong số 112 trường hợp tử vong có liên quan đến sởi.
Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thanh Long cho rằng, ngay từ những trường hợp mắc đầu tiên, Bộ đã chỉ đạo phải truyền thông và thông báo là có dịch và tìm biện pháp dập dịch. Làm gì để không còn cảnh trẻ chờ chết trong bệnh viện? Thứ trưởng Bộ Y tế cho rằng phải quay về vấn đề… tiêm chủng.
Phòng chống bệnh sởi như thế nào?

Theo PGS Bùi Vũ Huy, Trưởng khoa Nhi Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương, để phòng chống bệnh nói chung cần lưu ý mấy điểm sau:
– Thường xuyên nghe thông báo của ngành y tế về các bệnh dịch;
– Cần áp dụng đầy đủ các khuyến cáo của ngành y tế cũng như của y tế cơ sở khi có dịch xảy ra;
Khi dịch sởi đang diễn ra, cần lưu ý:
– Đây là bệnh lây truyền qua đường hô hấp, vì vậy cần tránh tụ họp, tránh chỗ đông người. Mỗi khi về nhà cần vệ sinh cơ thể, răng miệng trước khi chăm sóc trẻ, để tránh tình trạng mang vi khuẩn, virus trong môi trường về.
– Thường xuyên theo dõi tình trạng sức khỏe của trẻ để phát hiện kịp thời các biểu hiện bệnh, để đưa đi khám.
Bệnh sởi đã có vắcxin phòng rất đặc hiệu. Vì vậy cần thực hiện tiêm phòng đủ hai mũi theo khuyến cáo của ngành Y tế.

Theo Pháp luật Online

Trẻ mắc sởi tử vong gia tăng, bệnh viện thành ‘ổ dịch’

Nguoiduatin

Tại Bệnh viện Nhi TƯ trong ngày 18/4 đã có tới 39 ca mắc sởi được chuyển tới từ các khoa khác. Trong ngày 18/4 cũng có thêm 2 ca sởi nặng xin về.

39 ca nhiễm chéo, bệnh viện thành ổ dịch

Bộ Y tế cho biết ngày 18/4, trong số 42 ca mắc sởi mới trong ngày tại Bệnh viện Nhi TƯ thì chỉ có 3 ca nhập viện mới,còn lại 39 ca được chuyển tới từ khoa khác do lây nhiễm sởi trong quá trình điều trị. Trước đó, vào ngày 17/4, bệnh viện (BV) này cũng có 33 ca mắc sởi được chuyển tới từ khoa khác.

 

Thực tế này cho thấy bệnh viện Nhi TƯ hiện nay không khác gì một “ổ” dịch sởi.

BV Nhi TƯ quá đông, bệnh nhân không được phân loại, sàng lọc ngay từ đầu nên rất nhiều trẻ bị nhiễm chéo sởi trong quá trình điều trị.

 

Ông Trần Minh Hiển, Viện trưởng Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương, Chủ nhiệm chương trình Tiêm chủng mở rộng Quốc gia, cho biết BV Nhi TƯ hiện nay quá đông, “như hội làng” chứ không còn giống bệnh viện.

Trong khi đó, sởi là bệnh hô hấp dễ lây đến mức “đi qua đầu giường một đứa trẻ mắc sởi cũng có thể bị lây” nên nếu cứ giữ tình trạng lẫn lộn như hiện nay thì rất khó để chống lây nhiễm chéo.

 

Theo ông Hiển, với tính chất lây lan như vậy, lẽ ra BV Nhi TƯ cần có kế hoạch phân loại, sàng lọc bệnh nhân ngay từ khu vực khoa khám bệnh để cách ly ngay từ đầu. Việc mắc sởi rồi lại mắc các bệnh khác và ngược lại, mắc các bệnh khác rồi nhiễm sởi trong quá trình điều trị như một vòng luẩn quẩn khiến virus sởi ngày càng phát tán trên diện rộng.

 

Bên cạnh đó, Bộ Y tế cần tuyên truyền cho người dân biết, chăm sóc tại nhà, chỉ khi có biến chứng nặng mới cần đến viện để giảm nhiễm chéo.

 

Trong khi đó, khi dịch đã lan tràn và BV đã thành “ổ dịch” thì đến ngày 17/4 vừa qua Bộ Y tế mới có công văn yêu cầu các BV tổ chức phân tuyến điều trị và thiết lập khu vực riêng để khám, điều trị bệnh nhân sởi (có biển cảnh báo), sàng lọc phân loại bệnh nhân!

 

Thêm bệnh nhi tử vong

 

Bộ Y tế cho biết trong ngày 18/4, cả nước ghi nhận thêm 120 trường hợp mắc sởi mới tại 31 tỉnh, thành phố. Trong đó có 2 bệnh nhi ở BV Nhi TƯ xin về vì tình trạng nặng. Cả 2 trường hợp này bị viêm phổi phế quản, đều dương tính với sởi, không có tiền sử tiêm phòng và đều dưới 9 tháng tuổi.

 

Như vậy, tính tới hết ngày 18/4 cả nước có 114 ca tử vong liên quan đến sởi (chưa kể 2 trường hợp xin về ở trên). Tuy nhiên, số tử vong sẽ tiếp tục gia tăng do hiện nay, chỉ tính tại 3 BV là Nhi TƯ, Bạch Mai và BV Bệnh Nhiệt đới TƯ thì đã có 27 bệnh nhân nặng, phải thở máy.

 

Hiện trẻ mắc sởi nặng đang phải thở máy

Hiện có 10 tỉnh, thành phố qua 21 ngày không ghi nhận bệnh nhân mắc sởi mới gồm: Hà Nam, Phú Thọ, Bắc Kạn, Nghệ An, Lai Châu, Cao Bằng, Yên Bái, Quảng Ngãi, Phú Yên, Bến Tre.

 

Ông Nguyễn Minh Điển, Phó GĐ BV Nhi TƯ cho biết BV đang cố gắng giảm tải bằng mọi cách, không riêng gì bệnh nhân sởi, để tránh lây nhiễm chéo và trong ngày 18/4 số bệnh nhân nhập viện mới có dấu hiệu giảm.

 

Bộ Y tế nhận định số bệnh nhân sởi nhập viện trong những ngày tới tại các BV tuyến TƯ có thể giảm dần do tăng cường phân tuyến điều trị ở các BV tuyến tỉnh và các gia đình nhận thức rõ hơn về nguy cơ lây nhiễm bệnh tại các BV tuyến TƯ.

Theo Vietnamnet

Báo xa Đảng, Đảng xa báo

“…Cơ quan chủ quản cần phát huy vai trò trách nhiệm quản lý nhà nước; khắc phục sự lỏng lẻo, chồng chéo trong quản lý hoạt động báo chí; không để xảy ra tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, giật gân câu khách của một số báo, nhất là trong một số ấn phẩm phụ, số chuyên đề, báo mạng, kênh truyền hình…”

Càng gần ngày Hội nghị Trung ương đảng lần 9 diễn ra trước kỳ họp 7 của Quốc hội cuối tháng 5 (2014), làng báo ở Việt Nam đã bị lãnh đạo chỉ trích ”còn bộc lộ không ít hạn chế, khuyết điểm, thiếu nhạy bén chính trị, chưa làm tốt chức năng tư tưởng, văn hóa, thậm chí có biểu hiện xa rời tôn chỉ, mục đích, xa rời đối tượng phục vụ, thiên về phản ánh các hiện tượng tiêu cực và tệ nạn xã hội…”

Tác giả Trương Minh Tuấn đã “hạch tội” báo chí như thế trên báo Nhân Dân ngày 11/04/2014, nhưng đây không phải là lần đầu tiên các báo “lề phải” bị chỉ trích không làm theo đúng những cam kết của cơ quan chủ quản (chủ báo) với đảng và nhà nước như khi xin phép ra báo.

Cách đây 4 tháng, vào ngày 14 tháng 01/2014, Hội nghị báo chí toàn quốc của 600 lãnh đạo các cơ quan báo chí trung ương và địa phươngđã phải nghe ông Đinh Thế Huynh, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương gay gắt: “Đầu tiên phải kể đến là tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, thiên về khai thác mặt trái, giật gân, hình ảnh phản cảm nhằm câu khách vì mục đích kinh tế gia tăng đáng báo động ở một số đơn vị báo chí, nhất là trong các ấn phẩm phụ, số chuyên đề, chương trình truyền hình giải trí…” (Thông tin từ Hội nghị)

Ông Huynh còn được báo chí trích lời phê bình rằng: “Vẫn còn một số cơ quan báo chí buông lỏng quy trình tác nghiệp, thiếu nhạy bén trong xử lý các tình huống, thông tin sai sự thật, thậm chí có thông tin sai sót ở mức nghiêm trọng, không thể khắc phục hậu quả…”

Cơ quan Tuyên giáo có trách nhiệm “giữ vững tư tưởng chính trị” trong đảng và báo chí để chống lại điều được chế độ gọi là “diễn biến hòa bình” và “chống phá của các thế lực thù địch”.

Những “kẻ thù vô hình” do đảng dựng lên còn bị khép tội đã làm cho một số đông cán bộ, đảng viên “tự diễn biến” ,“tự chuyển hóa” và “suy thoái đạo đức cách mạng”.

Không thấy ông Huynh kết tội báo chí cũng đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” như trong cán bộ, đảng viên. Nhưng các người đứng đầu cơ quan chủ qủan báo, Tổng biên tập và có thể một số phóng viên, biên tập viên và số người viết bài cho tờ báo cũng là đảng viên cả.

Có hay chưa chuyện báo chí đã “chệch hướng tư tưởng” của đảng thì chưa rõ, nhưng tất cả báo-đài ở Việt Nam đều của các cơ quan, đoàn thể và tổ chức của đảng nên khi ông Đinh Thế Huynh hay bất cứ cấp lãnh đạo nào lên tiếng “vạch lá tìm sâu” trên báo để “hoạnh hoẹ” thì chính là đảng đã “chửi chính mình” vì nó phản ảnh tình trạng “trên bảo dưới không nghe” hay “cha chung không ai khóc”.

Nguyên nhân xa xút

Nhưng tại sao đã xẩy ra tình trạng báo đảng rẽ ngang, xé rào? Lý do vì cơ quan chủ qủan cần có báo để bảo vệ quyền lợi và khoe thành tích. Muốn tồn tại phải có tiền để vừa duy trì tờ báo, nuôi phóng viên, cán bộ và trả tiền bài. Vì vậy họ không thể cứ mãi mãi là cái loa mà phải nhịn đói để tuyên truyền cho đảng.

Bằng chứng như lời chỉ trích trong bài viết rên báo Nhân Dân (11/04/2014) của Trương Minh Tuấn đã chê báo chí:”Ít thông tin, tuyên truyền điển hình tiên tiến, gương người tốt, việc tốt, cổ vũ các phong trào thi đua yêu nước…”

Lý do các báo ngại đưa các loại tin “khoe khoang” này vì chúng không đem tiền về cho cơ quan chủ qủan. Hơn nữa cơ quan chủ qủan báo cần phải dành chỗ cho đăng qủang cáo để thu lợi, hay ưu tiên cho việc viết khen “người tốt, việc tốt” của chính cơ quan mình chứ “rỗi công đâu” khen người ngòai để chả được xơ múi gì?

Vì vậy, một số báo đã xuất bản đến 2 hay 3 phụ bản khác nhau để cạnh tranh lấy qủang cáo với báo khác. Đôi khi có báo còn dùng cả các chiêu câu khách “phản cảm”, “thiếu văn hóa”, không cần giữ thể diện với “thuần phong mỹ tục” để kiếm tiền nuôi báo!

Vì vậy không lạ khi thấy Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh đã gay gắt: “Không thể để tình trạng các báo có xu hướng lá cải tiếp tục hoành hành. Và những người làm báo phải dũng cảm, biết hy sinh, dám từ bỏ nếu có lợi ích trong việc ra đời những phụ trương, những “ấn phẩm bẩn”.

Trong khi ấy thì Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Thành Hưng báo cáo tình trạng đang đi xuống của các báo:” Đến hết tháng 12/2013 cả nước có 838 cơ quan báo chí in (tăng 25 cơ quan). Nếu số bản báo phát hành trên thị trường năm 2012 khoảng 850 triệu bản thì năm 2013 chỉ còn khoảng 836 triệu bản. Tổng doanh thu của báo chí in năm 2013 khoảng 4.100 tỷ đồng, giảm 0,8% so với 2012.

Hết tháng 12/2013, Việt Nam có 92 báo, tạp chí điện tử (cấp mới 19 báo, tạp chí điện tử ). Doanh thu quảng cáo trên báo điện tử trong năm 2013 dù tăng chậm nhưng dự báo thời gian tới rất khả quan.”(Báo Tiền Phong Online ngày 15/01/2014)

Lý do khác khiến báo in đi xuống vì nhiều độc gỉa đã đọc báo trên mạng internet để vừa có nhiều thông tin lại tiếp cận được nguồn tin khác nhau từ các Nhà báo Xã hội (Bloggers), nhất là những tin nhà nước không phổ biến hay các báo không dám viết.

Vậy đâu là nguyên nhân báo chí sa sút phẩm chất hay đội ngũ biên tập đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hoá” tư tưởng?

Trương Minh Tuấn có đáp số trên báo Nhân Dân ngày 11/04/2014: “Những ưu điểm, thành tựu cũng như các hạn chế, khuyết điểm của hoạt động báo chí thời gian qua bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân khách quan và chủ quan, trong đó nguyên nhân trước hết là do sự hạn chế, bất cập trong công tác chỉ đạo, quản lý của cơ quan chủ quản.

Thực tế thời gian qua cho thấy, có tình trạng buông lỏng quản lý, thiếu sâu sát, kiểm tra của cơ quan chủ quản và dường như tự cho rằng “vô can” trước những sai phạm của cơ quan báo chí thuộc quyền?”

Vẫn theo lời ông Tuấn thì: “Không ít cơ quan chủ quản, nhất là một số tổ chức xã hội, tổ chức nghề nghiệp buông lỏng vai trò và trách nhiệm chỉ đạo, quản lý theo quy định đối với cơ quan báo chí thuộc quyền. Có nơi, cơ quan chủ quản sau khi xin giấy phép thành lập cơ quan báo chí đã “khoán trắng” cho cơ quan báo chí toàn quyền quyết định hoạt động, dẫn đến tình trạng có cơ quan báo chí lại không chịu sự chỉ đạo, quản lý của cơ quan chủ quản. Một số cơ quan chủ quản thiếu quan tâm, hỗ trợ cơ quan báo chí tháo gỡ khó khăn, thậm chí còn yêu cầu cơ quan báo chí thuộc quyền đóng góp kinh phí hoạt động, lệ thuộc vào kinh phí của cơ quan báo chí; có trường hợp chưa tìm được cách tháo gỡ khó khăn, buộc phải giải thể cơ quan báo chí thuộc quyền. Nhiều trường hợp sai phạm của cơ quan báo chí xử lý không nghiêm hoặc giải quyết không dứt điểm, kịp thời các vụ việc tiêu cực trong cơ quan báo chí, có biểu hiện bao che cho người đứng đầu cơ quan báo chí, dẫn đến khiếu nại, tố cáo vượt cấp, tác động tiêu cực tới cán bộ, phóng viên, biên tập viên….”

Tại sao hàng ngũ báo đảng lại “loạn cào cào” đến thế? Nó giống hệt như chuyện “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” từ năm 2007 đến nay vẫn chưa trừ được nạn tham nhũng, lãng phí và suy thoái đạo đức trong đảng.

Hầu hết cán bộ, đảng viên có “học” nhưng không bao giờ “hành” những điều “Bác” nói vì nếu thực hành thì “đói” trong khi những kẻ “có chức có quyền” lại cứ cho mình quyền “được tự do tham nhũng và lãng phí làm giàu trên mồ hôi và nước mắt của dân” mà không hề hấn gì!

Thất bại ê chề của Nghị quyết Trung ương 4 (Khoá XI) về “một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”là một bằng chứng.

Vì vậy người đứng đầu ngành tư tưởng-văn hoá Đinh Thế Huynh đã dọa sẽ “cạo đầu” cơ quan chủ qủan là nơi “làm chủ” tờ báo. Báo Tiền Phong viết ngày 15/02/2014: “Ông Huynh khẳng định vai trò của cơ quan chủ quản là rất lớn, trực tiếp, có ý nghĩa quyết định. Vì vậy, trong quy hoạch tới đây sẽ tính đến việc cho dừng những tờ báo mà cơ quan chủ quản không còn hoạt động, hoặc hoạt động không có hiệu quả, không có khả năng chỉ đạo, lãnh đạo, quản lý tờ báo.

Chuyện “đảng ra tay chính đốn và uốn nắn hàng ngũ báo chí” để kéo cầy cho đảng cũng còn được Bộ Chính trị đặc biệt quan tâm và chỉ thị phải hành động thay đổi.

Ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư đã thay mặt 16 Ủy viên Bộ chính trị yêu cầu Ban Tuyên giáo Trung ương nhanh chóng “khắc phục chồng chéo trong quản lý báo chí”

Lên tiếng tại Hội nghị toàn quốc tổng kết công tác tuyên giáo năm 2013 và triển khai nhiệm vụ năm 2014, tổ chức ngày 13/1/2014, ông Anh nói: “Trước yêu cầu mới và trước nhiều thách thức, báo chí cần thể hiện rõ tính chiến đấu, trở thành chủ lực trên mặt trận tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch. Tiếp tục đổi mới tư duy về công tác quản lý báo chí trong điều kiện hiện nay; nâng cao tính chủ động trong nắm bắt, phân tích, xử lý tình huống, vấn đề, sự kiện, chủ động trong thông tin, chiếm lĩnh thông tin để định hướng dư luận xã hội.

Ông Lê Hồng Anh còn chỉ thị: “Cơ quan chủ quản cần phát huy vai trò trách nhiệm quản lý nhà nước; khắc phục sự lỏng lẻo, chồng chéo trong quản lý hoạt động báo chí; không để xảy ra tình trạng xa rời tôn chỉ, mục đích, giật gân câu khách của một số báo, nhất là trong một số ấn phẩm phụ, số chuyên đề, báo mạng, kênh truyền hình. Đẩy nhanh tiến độ quy hoạch tổng thể hệ thống báo chí, khắc phục tình trạng phân tán, trùng lặp, lãng phí nguồn lực.” (Báo Tiền Phong, 13/01/2014)

Nhưng liệu báo chí có nghe theo những lời chỉ giáo của các “lãnh đạo” Trương Minh Tuấn, Đinh Thế Huỳnh và Lê Hồng Anh không?

Chỉ có tương lai mới trả lời được. Nhưng vào thời điểm đảng chuẩn bị họp Hội nghị 9 Trung ương, hay còn được gọi là “Hội nghị giữa nhiệm kỳ” của khóa đảng XI (2011-2016) thì câu chuyện phải “chuyên chính hóa báo chí” để đặt những cơ quan chủ quản và người làm báo vào “khuôn phép” cho đúng với “đường đi nước bước” của Ban Tuyên giáo và Bộ Chính trị thì chuyện gì cũng có thể xẩy ra, tùy vào phe nào trong đảng có hy vọng sẽ thắng thế từ nay đến Hội nghị Đảng XII dự trù vào tháng 01 năm 2016.

Có điều rất rõ là trong tình trạng “trâu-bò húc nhau” như thế này thì chỉ có người dân bị thiệt. Bởi vì khi báo chí không còn muốn chơi với đảng nữa thì người dân cũng chẳng muốn níu kéo báo chí ở lại với mình làm gì.

Lý do người dân còn mua báo đọc vì họ không có sự lựa chọn nào khác để so sánh như người dân ở các nước có nền báo chí tự do.

Giữa đảng và “báo chí của đảng” thì thà đừng có cả hai còn hơn để bớt phiền muộn cho dân.
Phạm Trần (04/014)
Theo ethongluan

Hình ảnh căn nhà dột nát của mẹ liệt sĩ

Phương Bích

 

Đảng cộng sản có thể tự mình giành được thắng lợi không? Sau khi giành được thắng lợi, họ đền ơn đáp nghĩa những người đã giúp họ đạt được quyền lực như thế nào?

 

Bài đăng trên báo điện tử Vietnam.net

 

http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/87966/hinh-anh-can-nha-dot-nat-cua-me-liet-si.html

 

Đã 25 năm nay, một người mẹ liệt sĩ gần 90 tuổi ở Thạch Hà (Hà Tĩnh) phải sống trong căn nhà tranh vách đất. Ước nguyện có gian nhà ngói thờ con trai là liệt sĩ vẫn chưa thể thực hiện được.

 

Như VietNamNet đã đưa tin, cụ Phạm Thị Vượng (SN 1925, trú xóm Phái Nam, xã Thạch Lâm) có con trai là liệt sĩ Nguyễn Xuân Hồng (SN 1956) hi sinh tại chiến trường miền Nam ngày 09/4/1975 trong cuộc tấn công vào Xuân Lộc.

Chẳng có tiền trần bạt hết toàn bộ mái, cụ Vượng phải nhờ con căng tấm bạt che chắn khu vực giường cụ nằm để khi mưa không bị ướt.

Sinh ra 5 người con, nhưng nay cụ Vượng chỉ còn lại 2 người, một trai, một gái. Mà cả hai đều là nông dân, cuộc sống rất nghèo khó. Căn nhà tranh, vách đất mà mẹ liệt sĩ đang sống được dựng lên từ năm 1988. Đã qua 25 năm cụ phải sống trong sợ hãi mỗi khi mùa mưa bão về.
Cụ Vượng cho biết, số tiền ít ỏi mà cụ hưởng theo chế độ mẹ liệt sĩ, ngoài việc cơm, cháo, thuốc thang hàng tháng, cụ còn phải dành dụm để trước mùa mưa bão, cụ mua tranh, tre sửa sang, chống dột nát. Và sau khi bão tan, nếu có bị tốc mái cũng có mà sửa soạn, lợp lại mà ở.
Anh Nguyễn Xuân Mạo, con trai cụ Vượng cho biết, căn nhà nơi mẹ anh đang ở, sau 25 năm đã phải sửa lại rất nhiều lần. Đã có khoảng 5 – 6 lần bị mưa bão cuốn tốc mái anh phải nhờ thêm người đến lợp lại nhà cho mẹ. Rồi khi những cái cọc tre bị mối, mọt hư hỏng phải gia cố, thay mới hay những vách đất bị hư hỏng…

Ngày 10/9, ông Phan Tấn Linh, PGĐ Sở Thông tin – Truyền thông Hà Tĩnh đã ký Công văn số 188 gửi UBND huyện Thạch Hà kiểm tra sự việc bà mẹ liệt sỹ phải sống trong túp lều tranh trong 25 năm, mà báo VietNamNet đã có bài phản ánh.

“Ngày 29/8, báo VietNamNet đăng bài “Cảnh bà mẹ liệt sỹ sống ở túp lều tranh” và ngày 8/9, trang TuanVietNam.Net tiếp tục có bài “Túp lều tranh mẹ liệt sỹ và “bệnh” thành tích” phản ánh mẹ liệt sỹ Phạm Thị Vượng ở xã Thạch Lâm, huyện Thạch Hà phải sống trong túp lều tranh, vách đất xiêu vẹo.

Thực hiện QĐ số 29 ngày 06/10/2009 của UBND tỉnh về Quy chế phát ngôn, cung cấp và đăng phát, xử lý thông tin trên báo chí thuộc địa bàn Hà Tĩnh, Sở TTTT đề nghị UBND huyện Thạch Hà kiểm tra, xử lý thông tin báo nêu và có báo cáo kết quả băng văn bản về UBND tỉnh, Ban Tuyên giáo, Sở TTTT và Ban biên tập báo VietNamNet trước ngày 25/9/2012”, công văn nêu.

 

Cũng trong ngày 10/9, sau khi tiếp nhận thông tin từ phóng viên, ông Nguyễn Thanh Bình, Bí thư tỉnh uỷ Hà Tĩnh cho biết, sẽ chỉ đạo huyện Thạch Hà kiểm tra sự việc mà VietNamNet đã phản ánh.

Những báo cáo dối trá

 

Đã xóa hết nhà ‘‘tranh tre giột nát’’ từ 2003?
Cuộc vận động xóa nhà tranh tre dột nát của tỉnh Hà Tĩnh được phát động trong năm năm (2001-2005).

Đây là nhiệm vụ quan trọng của nghị quyết Đảng bộ Hà Tĩnh nhiệm kỳ XV nhằm phấn đấu đến năm 2005 (cơ bản hoàn thành trong năm 2003) giúp hộ đói nghèo (ưu tiên gia đình thương binh, liệt sĩ) xóa hết nhà tranh tre dột nát.

Phương thức cuộc vận động là huy động nội lực toàn dân, các cơ quan, ban ngành, các doanh nghiệp và trích ngân sách của tỉnh để hỗ trợ. Toàn tỉnh đã huy động gần 60 tỉ đồng (trong đó có 4 tỉ đồng trích từ quĩ “Vì người nghèo” của tỉnh) và hàng vạn ngày công lao động cùng nhiều loại nguyên vật liệu trị giá hàng tỉ đồng. Kết quả đã xóa được 11.533 nhà tranh tre dột nát.
Riêng huyện Thạch Hà đã huy động gần 15 tỉ đồng, hoàn thành việc xóa nhà tranh tre dột nát cho các hộ đói nghèo trên địa bàn huyện vào tháng 7-2003. Huyện Can Lộc đã xây dựng được 1.240 căn nhà mới và là huyện đầu tiên của Hà Tĩnh hoàn thành ngói hóa toàn bộ nhà ở cho nhân dân trong huyện”. (Trích báo cáo tổng kết cuộc vận động xóa nhà tranh tre dột nát của Tỉnh ủy Hà Tĩnh, ngày 18-9-2003)

Với những ‘‘thành tích’’ đó, năm 2003, tỉnh Hà Tĩnh được UBTW MTTQVN và Bộ LĐTB&XH đánh giá là một trong ba tỉnh (cùng với Tuyên Quang, Hải Dương) dẫn đầu cả nước về phong trào xóa nhà tranh tre dột nát cho hàng vạn hộ nghèo. (Báo TT đưa tin, ngày 04/11/2006)

Ba blogger bị bắt tại Nha Trang

Ba blogger Mẹ Nấm, Paulo Thành Nguyễn tức Nguyễn Hồ Nhật Thành và blogger Trịnh Kim Tiến đã bị công an thành phố Nha Trang bắt giữ vào sáng hôm nay khi đang chuẩn bị thảo luận về chủ đề “Công ước chống Tra tấn và vấn nạn công dân chết trong đồn công an” dự định diễn ra tại quán Cà phê Swing, số 20 Trần Phú, phường Lộc Thọ, thành phố Nha Trang.

Mặc dù là ngày cuối tuần nhưng quán Café Swing có sức chứa 500 chỗ ngồi lại cho biết là sẽ đóng cửa vào sáng hôm nay.

Nhóm tổ chức Cafe Nhân quyền có mời chị Trần Thị Tâm, vợ anh Ngô Thanh Kiều nạn nhân bị công an Phú Yên đánh chết như một nhân chứng mới nhất cho việc lạm quyền của công an. Bản thân Blogger Trịnh Kim Tiến cũng có cha là ông Trịnh Xuân Tùng bị công an đánh chết.

Vào lúc 10 giờ sáng chị Trần Thị Tâm cho chúng tôi biết:

-Mấy anh chị đó mời tới để nói việc cái hội những người bị công an đánh chết em cũng chưa rõ ra sao nữa vì em chưa gặp nên cũng không biết. Em có tới đó nhưng mà chưa vô thì họ bị bắt rồi.

Đây là lần thảo luận thứ ba được tổ chức dưới dạng Café Nhân quyền. Hai lần trước với chủ đề: quyền đi lại của công dân và phản đối việc cấm công dân xuất cảnh.

Cả ba người hiện vẫn đang bị giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ, số 17 Yersin, phường Vạn Thạnh thành phố Nha Trang. Cho tới khi bản tin này được đưa lên tất cả mọi điện thoại của cả ba blogger đều không liên lạc được.

Chúng tôi sẽ theo dõi và tiếp tục cập nhật.

Mặc Lâm
Theo RFA

Nha Trang: Công an phá buổi cà-phê Nhân Quyền, bắt cả người lớn và trẻ nhỏ (Cập nhật)

Vào lúc 08h45′ sáng nay, 19/4/2014, hàng chục người đã bị CA bắt giam và đánh đập thô bạo khi đến tham dự buổi cà phê Nhân Quyền lần 3 do Mạng Lưới Blogger Việt Nam tổ chức tại Nha Trang với chủ đề “Công ước chống Tra tấn và vấn nạn công dân chết trong đồn công an”.

Tất cả mọi người đều bị CA áp giải và đưa về giam giữ tại trụ sở CA phường Lộc Thọ (Nha Trang). Trong số này, có thân nhân và các con của nạn nhân Ngô Thanh Kiều – người bị CA Phú Yên đánh chết hồi năm 2012. Con trai 4 tháng tuổi của cô Trịnh Kim Tiến cũng bị bắt theo mẹ.

Tại trụ sở CA phường Lộc Thọ, các blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm Gấu), Phạm Văn Hải, Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) và Trịnh Kim Tiến bị đánh đập hết sức dã man và thô bạo.

Nghiêm trọng hơn, hai blogger nữ là cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và cô Trịnh Kim Tiến bị CA dùng tay chặt mạnh vào đốt sống cổ, sau đó tát nhiều lần vào mặt.

Blogger Phạm Văn Hải cũng bị CA đánh rất nhiều. Ngoài ra, CA cũng đã bắt một bạn sinh viên chưa rõ tên.

Trước đó, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành khi đến tham dự buổi thảo luận đã bị 2 viên CA giả dạng côn đồ kéo đến gây sự. Bọn chúng lớn tiếng vu khống Nguyễn Hồ Nhật Thành ‘đi xe ôm không trả tiền’, rồi lao đến đánh đập anh hết sức dã man.

Trong lúc hỗn loạn, những viên CA có mặt sẵn tại quán liền lập tức bắt giữ tất cả mọi người. Tổng cộng có khoảng 18 người, gồm cả người lớn và trẻ nhỏ bị áp giải đưa về giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ. Toàn bộ điện thoại bị công an thu giữ, mọi liên lạc hoàn toàn bị cắt đứt.
Tại trụ sở CA, mọi người đều tỏ ra bất hợp tác, từ chối ký biên bản.

Khoảng 12 giờ trưa ngày 19/4/2014, 2 blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Phạm Văn Hải bị áp giải đưa về giam giữ tại trụ sở CA Thành phố Nha Trang (Địa chỉ: 2 Lê Thánh Tôn, Thành Phố Nha Trang, Khánh Hòa. Số điện thoại: +84 58 3514088)

Vợ chồng blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành, Trịnh Kim Tiến cùng con trai 4 tháng tuổi vẫn tiếp tục bị giam giữ tại trụ sở công an phường Lộc Thọ (Địa chỉ: 17 Yersin, Vạn Thạnh, Tp. Nha Trang, Khánh Hoà. Điện thoại: +84 58 3822 830).

* * *
Theo thông báo, buổi thảo luận lần 3 của Mạng Lưới Blogger Việt Nam sẽ được diễn ra vào lúc 09h30 sáng ngày 19/4 tại quán Café Swing, địa chỉ 20 Trần Phú, phường Lộc Thọ, thành phố Nha Trang. Tuy nhiên, ngay từ sáng sớm người quản lý quán đã thông báo không nhận khách (trong khi sức chứa của quán lên đến 500 chỗ ngồi).

Rất đông CA sắc phục và thường phục đã được huy động đến địa điểm tổ chức để ngăn chặn, không cho buổi cà phê Nhân quyền được diễn ra như dự kiến.

Được biết, trong buổi thảo luận của Mạng Lưới Blogger Blogger Việt Nam sáng nay có sự tham dự của gia đình anh Ngô Thanh Kiều, một nạn nhân đã bị công an Phú Yên tra tấn và đánh đến chết hồi năm 2012.

Con của nạn nhân Ngô Thanh Kiều, người đã bị CA đánh chết

Trước khi bị CA bắt giữ, blogger Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) chia sẻ trên facebook: “Dù vấp phải sự ngăn cản ngầm của lực lượng công an Nha Trang nhưng nhìn nét hồn nhiên của hai đứa con nạn nhân Ngô Thanh Kiều, chúng tôi biết phải cố gắng nhiều hơn!”

Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan – mẹ blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho biết: Tôi nghe tiếng thét và kêu gào của con gái tôi Mẹ Nấm Gấu rất to khi bị hăm đánh. Tiếng Paulo Thành Nguyễn hét lên “Đây là con của nạn nhân đã bị đánh chết”.

Được biết blogger Mẹ Nấm lẫn vợ chồng Nguyễn Hồ Nhật Thành và Trịnh Kim Tiến đều đang có con còn rất nhỏ, nhưng cũng chính vì hiểu được tâm trạng và hoàn cảnh của những gia đình con nhỏ có cha hoặc mẹ bị đột tử trong đồn công an mà các bạn đã nỗ lực góp phần tìm cách chấm dứt tình trạng này.
Cộng tác viên Dân Làm Báo
Theo Dân Làm Báo

Advertisements

BI KỊCH CỦA KẺ SỸ GIỮA ĐÁM BẦN NÔNG & Báo động an ninh lương thực


BI KỊCH CỦA KẺ SỸ GIỮA ĐÁM BẦN NÔNG

Tôi hầu như không ca ngợi hay khen ai ở chế độ xã hội chủ nghĩa này, đặc biệt là những quan lại triều đình hiện nay.
Tôi biết ông Nguyễn Thiện Nhân qua cố GSBS Nguyễn Thiện Thành – bố ông – ngòai ra tôi chưa bao giờ tiếp xúc hay quen biết ông Nhân. Hôm nay ông từ nhiệm cương vị phó thủ tướng để về lo cho người già và người nghèo ở Mặt trận tổ quốc. Một cơ quan mà ai cũng hiểu là về an vị để chờ tuổi hưu. Âu đó cũng là cái nghiệp giống bố của ông, khi cuối đời nghiên cứu và chữa trị ngành lão khoa – lo cho người già.
Nhiều người đồn đại rằng, ông vô tài, không làm được cái gì cho ra hồn, đánh trống bỏ dùi, làm dang dở rồi lại đi, nên không bộ nào dung nạp được ông. Ngày ông ra Hà Nội lãnh chức thượng thư bộ Học, ông ở chưa yên vị, thì lên phó thủ tướng chăm lo văn thể mỹ, giờ thì vừa vào nhóm 16 người thinktank, lại đến chỗ để chờ ngày lãnh lương hưu.
Nhưng tôi lại thấy khác, những cái ông Nguyễn Thiện Nhân làm được tuy dở dang, nhưng ông để lại những dấu ấn vô cùng quan trọng, mà ít ai thấu hiểu và thấy nó là những viên gạch đặt nền tảng cho công cuộc phục hưng đất nước.
Ngày ông làm bộ trưởng giáo dục và đào tạo, với 3 không, ông đánh động tất cả mọi cấp bậc giáo dục và không chừa bất kỳ ai, ngành nghề nào, cấp bậc nào trong chính quyền. Từ vấn nạn sách giáo khoa sai trái, đến chạy bằng cấp, mua bằng giả, học trường dõm để mua chức quyền. Có lẽ mọi việc ông dang dở cũng từ đây, và cũng từ đây, ông đơn độc giữa bầy sói vô học, thiếu văn hóa, háu đói, tranh ăn.
Chính việc dám nhìn thẳng vào sự thật một nền giáo dục thui chột này nó là động lực để chính bản thân tôi lao vào viết báo và viết blog một cách say sưa, không kiêng dè, sợ sệt bằng những bài tố cáo những trường đại học dõm, giả danh, những nhân vật vô học đứng ra làm cò mồi để buôn bằng bán chức tước. Rồi sau đó, tôi mới có loạt hơn 50 bài về học bổng du học ở các quốc gia có nền giáo dục tiên tiến. Loạt bài này hằng năm đã trực tiếp hoặc gián tiếp giúp được cho các cháu mỗi năm đạt đến cả triệu đô la Mỹ vào gói học bỗng du học bậc đại học.
Sau đó, tôi lại tiếp tục phản biện cho tất cả mọi lĩnh vực trong xã hội: kinh tế, chính trị, y học, văn hóa, môi trường, chính sách, v.v… như một con tằm phải nhả tơ không mệt mỏi.
Khi ông chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề nghị Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân phát biểu từ nhiệm, và nhận trách nhiệm mới, song ông Nhân gửi lời cảm ơn và xin thôi không phát biểu. Điều này đã nói lên cho nhân dân hiểu rất nhiều.
Suy cho cùng, trong hàng ngũ lãnh đạo của Việt Nam hiện nay, để kiếm được có một người có thân thế gia đình dòng tộc và bản thân có những thành quả học tập, rèn luyện học vị, lẫn học hàm bằng nổ lực thực sự của bản thân như ông Nhân là hiếm. Nhưng cũng chính vì thế mà, ông không thể làm việc được với họ. Kẻ sỹ sống giữa bầy sói khác nào đem dao phay mổ trâu mà thái mớ hành hẹ?
Chữ Nhân làm sao đi với lũ bất nhân? Chữ Thiện làm sao sống cùng với lũ lưu manh? Thôi thì ông cũng đã đến lúc yên lặng để làm kẻ sỹ thất thời lỡ vận như bao tiền nhân mà sách sử đã ghi vậy.
Đơn độc giữa bầy sói mà chưa bị sói ăn thịt cũng là may mắn lắm rồi, ông cựu thượng thư bộ Học ạ. Chúc ông may mắn trong những năm tháng còn lại, nơi chính trường hôi tanh mùi xác chết của hàng triệu dân nước Việt đã ngã xuống, để có hôm nay mùi tanh tưởi.

Báo động an ninh lương thực

cay lua

Nước ta nằm trong số các nước chịu ảnh hưởng nhiều nhất của biến đổi khí hậu và nước biển dâng. Bão lụt năm này qua năm khác gieo đau thương tang tóc về người và mất mát về nhà cửa tài sản cho người nông dân. Chưa hết, biết bao nhiêu ruộng đất bị thu hồi, bị chiếm dụng cho những dự án mang danh “kinh tế xã hội” mà thực chất là làm giàu cho “nhóm lợi ích ” từ Trung ương đến địa phương đẩy người nông dân mất đất , mất phương tiện sống ra đường, gia nhập vào đội quân thất nghiệp , đội quân dân oan đi khiếu kiện khắp nơi . Cùng với bão lũ, diện tích canh tác ngày càng bị thu hẹp đe dọa nghiêm trọng an ninh lương thực quốc gia . Đừng tự hào , đừng say sưa, đừng ru ngủ nhau rằng Việt Nam là nước đứng nhất nhì thế giới về xuất khẩu gạo. Chỉ cần mất mùa vài năm, bão lũ một trận khủng khiếp như Hải Yến vào Philippines thì thấy nhau ngay . Các nhà khoa học đã cảnh báo vấn đề của Việt Nam là phải đi lên từ nông nghiệp, cây lúa và các cây lương thực khác . Công nghiệp hóa hay hiện đại hóa trước hết và cơ bản cũng phải dành cho nông nghiệp chứ không phải mấy cái tập đoàn kinh tế là nơi dung dưỡng bọn tham nhũng . Đảng đã có nghị quyết về nông nghiệp và nông dân . Nhưng tiếc thay nghị quyết một đằng thực hiện một nẻo . Nông dân Việt Nam, một thời là đội quân chủ lực của cách mạng “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người” nay cay đắng trở thành “đối tượng” bị “cách mạng ” do Đảng lãnh đạo tước đoạt hết quyền lợi từ cái cơ bản nhất là quyền sở hữu mảnh ruộng của họ . Đời nào người nông dân cũng khốn khổ khốn nạn nhất . Không biết những người lãnh đạo thiển cận có biết thương người nông dân hay không(thương thì chắc chắn là không rồi. Họ từ lâu đã quên giai cấp xuất thân của họ là nông dân rồi) và có nghĩ sẽ đến lúc dân ta đói rã họng ra hay không ?

Hoàng Minh Trí – Không khóc ở miền Trung

Cu Trí (Hoàng Minh Trí)
Theo FB Cu Trí

 

Năm nay đồng bào miền Trung lại vất vả quá, đất nước dồn dập đau thương nhưng lòng người Việt không vợi chia sẻ.

Từng đoàn người mướt mải mưa gió lặn lội xuôi ngược hai đầu Bắc Nam đến với nhân dân miền Trung đang khắc khoải tồn tại từng ngày sau thiên tai – nhân tai.

Thương đau mãn tính dường như năm nào cũng vậy và bế tắc.

Trong tin nhắn của mình từ bạn bè có nhiều giọt nước mắt, khóc vì đồng bào khổ quá và cả vằn mắt đỏ vì cách cư xử của không ít cán bộ công khai thớ lợ trục lợi man rợ trên sự nhiệt tâm đồng bào.

Một gói mỳ tôm vài chục gram vật lý nhưng nặng trĩu tình người “cán bộ” ơi.

***Năm 2010, mình và nhiều bạn bè đi 2 đợt vào miền Trung. Xã T – Quảng Bình nhà cửa tan hoang, nước ngập cao hơn cả cột điện vừa mới rút. Vết bùn hằn học cao lút tường trường học đẩy xiêu vẹo nhiều bằng khen. Xe hàng đến, nhân dân – con trẻ vừa trong hang núi quay trở về làng lập cập rét buốt – chân trần – lếch thếch trong những tấm nilon rách te tua che thân đứng đợi. Xót xa lắm chứ…

Có bà cụ rách mướt chen vào lấy hàng vừa dỡ. Mình rất sợ hiệu ứng đám đông nhào vào là “vỡ trận” như nhiều trường hợp đã từng xảy ra nên phải chặn lại ngay, hàng hóa đến đây cũng là dành cho nhau, chỉ sợ chia không đều: “Cụ cứ từ từ, ai cũng có có phần cụ ạ”. Cụ bà nét mặt đen sạm khắc khổ nếp nhăn nhìn tôi trân trối ầng ậng nước.

– Tôi biết tôi sẽ không bao giờ có anh ạ.

– Cụ yên tâm, hàng bốc xuống con sẽ gửi cụ đầy đủ.

Tiếng cụ lẫn nước mắt và nước mưa:

– Tôi đói lắm anh ơi nhưng ông nhà tôi bị vu là chỉ điểm cho Pháp. Tôi không bao giờ có tên trong danh sách nhận cứu trợ. Thôn đưa lên xã cũng gạch đi…

Mình kéo cụ ra lấy gạo trước khi hàng dỡ xuống hết. Cụ bê bịch gạo và gói bột canh xấp ngửa đi như chạy về phía nghĩa trang gần núi cuối làng.

Nơi có một túp lều nát bét và nghiêng ngả.

***5 giờ trời Xẩm tối thì đổ mưa, nước từ núi đổ về ào ào, đoàn chia hàng nhanh hơn rồi rút ra ngoài tỉnh lộ. Gặp một anh đồng nghiệp báo TT ướt như chuột đang chia phong bì ở ủy ban xã cho đồng bào. Anh bảo:

– Cay quá em ạ, nhận tiền cơ quan đếm bằng máy không thiếu 1 xu còn nguyên niêm phong. Đưa về huyện X, họ ngồi đếm trước mặt mà cuối cùng chả hiểu sao thiếu tận gần 6 triệu.

Tính anh luôn điềm đạm, lịch lãm, chốt chuyện anh gằn giọng: “ĐM nhà chúng nó chứ”…

Điện thoại mình kêu, bên kia đầu dây giọng rất nặng khó nghe

– Chú ơi, phong bì chú vừa cho xã họ vừa thu lại.

– Ai? Ai thu, sao lại thu?

– Họ nói nhận được hàng rồi thì tiền phải phân phối lại…

Bên kia đầu dây mất tín hiệu cả khu vực. Cả đoàn máu như muốn sôi lên vì ức vì không đủ thời gian và an toàn để quay lại.

Tại sao? Tại sao?

__________________________________________

PS: Có lẽ thời gian tới, sẽ không ít người đi miền Trung.

Hãy cẩn trọng và thẳng thắn với các trường hợp đi xe máy dây chuyền vàng điện thoại di động í ới gọi nhau đến nhận cứu trợ.

Hãy ưu tiên dành phần cho người nghèo, dùng cảm quan để phân loại.

Chắc chắn hàng sẽ đến được với người thực sự cần.

Mỳ gói chỉ để cứu đói khi lũ ngập, sau thiên tai hãy ưu tiên nhu yếu phẩm gạo, bột giặt, thuốc lọc nước, bánh kẹo, nồi niêu, xô chậu…Có nhiều hộ trong nhà xếp hàng chục thùng mỳ tôm và họ mang ra lộ bán rẻ cho người khác. Rất lãng phí cả tình lẫn tiền.

Luôn mong ước tổ quốc yên lành.

Phòng chống bão hay phòng tránh bão

Uyển Thi (Danlambao) – Chống bão, tránh bão hay trốn bão? là câu hỏi mà hàng triệu người dân Việt đang thắc mắc theo quan điểm của nhiều người mà tôi hỏi thì hầu hết đều đồng tình với câu phòng tránh bão, hay phòng trốn bão nếu ở cấp 14 trở lên? Vậy tại sao những bộ óc siêu việt của đảng cộng sản Việt Nam (1) lại có hẳn một cơ quan phòng chống bão hẳn hoi và tất cả các tỉnh thành đều có cơ quan này? Chúng ta lần lượt phân tích.
Quê tôi là khúc ruột miền trung hàng năm phải đối mặt với khoản 7 đến 10 cơn bão, mỗi khi bão đến người dân lại phải oằn mình gánh chịu bao thiệt hại do bão lũ gây ra, từ của cải vật chất cho đến tính mạng con người. Sự khắc nghiệt của thiên nhiên cứ năm sau lại cao hơn năm trước do khí hậu ấm dần lên trái đất, và cũng do tác động của đảng cộng sản đã chặt phá hết cây rừng, để xây những đập thủy điện khiến lũ quét tràn về sau bão, và các đập thủy điện cứ thấy bão lại xả lũ (2) gây thiệt hại kép đối với người dân phía hạ lưu? người dân chết do bão lũ cũng do tội của đảng không cứu hộ kịp thời và còn vì cái chữ phòng chống bão thay vì là phòng tránh.
Chữ (Phòng) được hiểu như phòng ngừa, phòng thủ, phòng vệ đối với những thảm họa hay những rủi do như mất mát đồ vật, xảy ra với con người và thiên nhiên nếu đem ghép các từ ví dụ như, phòng chống cướp tức là phải đánh đấm với cướp và bắt cướp. Cũng như phòng chống giặc tức phải đánh đấm với giặc ngăn sự tiến lên của giặc, còn đem ghép với phòng chống bão tức phải đương đầu với bão, mà bão là một trong những thảm họa khốc liệt của thiên nhiên thì làm sao chống, thử hỏi những nước tiên tiến như Mỹ, Đức, Nhật… họ có chống được không?
Phòng tránh cướp tức, khi bị cướp ta chỉ đứng hô hào hoặc báo cáo cho cơ quan hữu trách để họ truy tìm thủ phạm. phòng tránh lũ lụt tức ngăn đắp đê điều để thảm họa khó xảy ra nếu có sảy ra, thì ngoài ý muốn còn nếu vỡ đê ta nên tránh mà không đương đầu? phòng tránh giặc khi bị giặc, tiến công ta chủ động tránh né. Phòng tránh bão, khi thấy bão đến phòng xập nhà cửa đồ đạc rồi tránh đi nơi khác để khỏi phải mất mạng do nhà yếu tạm bợ có nguy cơ xập do bão lũ.
Chẳng biết những bộ óc thiên tài của đảng cộng sản Việt Nam, lại lấy cái chữ chống ở đâu ra, thay vì chữ tránh rồi đặt cho cơ quan phòng chống lụt bão trung ương không biết trước khi đặt tên các bộ óc siêu việt kia có nghĩ đến, từ ngữ hay không mà từ trung ương cho tới các tỉnh thành đâu đâu cũng là cái chữ là cơ quan phòng chống lụt bão chắc do đảng chống Mỹ, chống dân đã quen nên cứ lấy chống để đặt đại đặt bừa mà không suy nghĩ. Hay cố tình xúi dân để khi họ chết còn xà xẻo tiền cứu trợ.
Các cơ quan phòng chống lụt bão thực chất chẳng làm nên trò trống gì mà chỉ xà xẻo tiền cứu trợ, mỗi khi thiên tai theo một người anh kể (thông tin chưa được kiểm chứng) thì trong cuộc họp đối phó với cơn bão số 14 vào ngày 09/11/2013 tại Đà Nẵng, do phó thủ tướng Hoàng Trung Quốc Hải chủ trì (3) khi được các nhà khí tượng thông báo bão đã thay đổi hướng đi về nước bạn vàng, một số các trưởng phòng của các tỉnh không bị ảnh hưởng mới kêu lên, trời? Ai cũng ngạc nhiên hỏi thăm xem có chuyện gì thì mấy ổng nói, mất mẹ nó một khúc rồi cứ tưởng bão nó về mình thì đỡ khổ ai ngờ nó qua nước bạn buồn?
_____________________________________
Chú thích:

Xử tử hình bằng tiêm thuốc và bắn súng: Lợi bất cập hại

(Kienthuc.net.vn) – Việc áp dụng song song hai hình thức xử bắn và tiêm thuốc độc khiến nhiều người không đồng tình, cho thấy hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn.
Theo Luật sư Hoàng Văn Thạch, Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội, Văn phòng Luật sư Trí Minh, việc áp dụng song song hai hình thức này có một số thuận lợi nhất định.
Luật thi hành án tử hình có hiệu lực từ ngày 01/07/2011 và Nghị định 82/2011 hướng dẫn thi hành có hiệu lực từ 01/11/2011 trong đó quy định về việc áp dụng hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc. Tuy nhiên do chưa đảm bảo điều kiện về thuốc và cơ sở vật chất nên chúng ta phải dừng việc thi hành án tử hình đối với tử tù từ 01/07/2011. Mãi đến gần đây mới có một số ít phạm nhân được tử hình bằng tiêm thuốc.Việc dừng một thời gian dài như vậy gây ra tình trạng tồn đọng tử tù rất nhiều. Do vậy việc áp dụng bổ sung thêm hình thức xử bắn sẽ giúp giảm áp lực cho cơ quan thi hành án và cũng giảm cả áp lực cho các tử tù vì phải sống trong thời gian chờ đợi cái chết quá dài với điều kiện khắc nghiệt khiến họ có những tổn thương về tâm lý.
“Tuy nhiên, theo tôi, việc áp dụng song song hai hình thức này là không nên. Nếu đã quay về việc áp dụng hình thức xử bắn thì tạm thời dừng hẳn việc tiêm thuốc lại, chờ đến khi đã có được loại thuốc đảm bảo yêu cầu thi hành án cũng như nguồn lực về cơ sở vật chất khác được đảm bảo thì mới áp dụng việc tiêm thuốc độc và bỏ xử bắn. Bởi hình thức tiêm thuốc được cho là mang tính nhân đạo hơn cho tử tù (ít gây đau đớn và giữ nguyên được thi thể của họ) so với hình thức xử bắn. Trong khi nguyên tắc của pháp luật nói chung luôn là bình đẳng, công bằng. Do vậy các tử tù khi chấp hành án tử hình thì đều phải được bình đẳng như nhau. Không nên để tình trạng người này được tiêm thuốc người kia phải xử bắn.

Bị cáo chỉ bị tuyên tử hình khi phạm vào tội đặc biệt nghiêm trọng và bị hội đồng xét xử đánh giá là không có khả năng cải tạo. Khi bị tuyên án tử hình và bản án có hiệu lực pháp luật thì họ trở thành những tử tù và đều bình đẳng, bất kể tội danh họ gây ra là gì. Do vậy không nên đặt ra vấn đề ai nên tiêm thuốc ai nên xử bắn.
Trước đây khi trình ra Quốc hội thông qua Luật thi hành án hình sự trong đó có quy định hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc, các cơ quan đảm bảo được điều kiện về cơ sở vật chất đầy đủ thì đã không gây ra tình trạng như hiện nay. Đây là hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn”, Luật sư Thạch nhận định.
 Phòng thi hành án tử tù bằng tiêm thuốc độc ở Cầu Ngà. Ảnh: Nhịp cầu đầu tư

Cũng đồng tình với việc không nên áp dụng song song hai hình thức tử hình là xử bắn và tiêm thuốc độc, một luật sư thuộc Đoàn Luật sư TP HCM cho rằng, có lẽ trên lý thuyết là áp dụng song song hai hình thức, nhưng thực tế có khi chỉ xử tội phạm tử hình bằng bắn súng thôi. Bởi hiện nay chưa có thuốc thì lấy đâu ra thuốc mà tiêm. Luật Thi hành án tử hình trong đó quy định về việc áp dụng hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc mới ban hành được 2 năm, không lẽ giờ lại sửa luật, sau đó đến năm 2015 khi nước ta có đủ cơ sở vật chất, điều kiện để thực hiện thi hành án tử hình bằng tiêm thuốc độc thì lại sửa luật tiếp để khôi phục hình thức này thì rất mất thời gian, công sức. Thế nên tạm thời chỉ bổ sung vào Luật Thi hành án tử hình này một hình thức song song nữa là xử bắn từ giờ đến năm 2015 để khỏi mất công, tốn kém sửa luật.

Trước đó, trả lời chất vấn của các đại biểu Quốc hội về việc thi hành án tử hình bằng thuốc độc quá chậm trễ, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường cũng đã giải thích: “Mọi công việc chuẩn bị để áp dụng tiêm thuốc độc cơ bản đã xong, từ xây cơ sở cho đến trang thiết bị, đào tạo, chỉ thiếu mỗi thuốc”. Theo ông Cường, Nghị định của Chính phủ ghi rõ tên thuốc, mà đều là loại thuốc chưa sản xuất được ở trong nước, phải nhập. Thuốc phải nhập từ EU, trong khi liên minh này đang yêu cầu Việt Nam bỏ án tử hình. Thế nên khi biết được Việt Nam nhập thuộc về để phục vụ cho việc thi hành án tử hình, EU đã ngừng bán. Chính vì chưa có thuốc, nên đến nay cả nước còn hơn 500 người bị kết án tử hình, án đã có hiệu lực vẫn không thi hành được. Có người viết đơn xin được thi hành án do tâm lý căng thẳng. Ngành kiểm sát thừa nhận sự chậm trễ này đã gây áp lực lên hai phía, phía cơ quan giam giữ và phía tử tội.
Đại biểu Nguyễn Thanh Bình, tỉnh Hòa Bình, gay gắt trước Quốc hội rằng: “Không có gì khổ bằng chờ chết. Hiện nay 500 tử tù đang ngồi chờ vì một quyết định còn chưa mang nhiều tính thực tế của chúng ta. Đứng trước thực tế hàng trăm tử tội phải “dồn toa” chờ được thi hành án, nhiều đại biểu Quốc hội tha thiết đề nghị Bộ Y tế phải trả lời dứt khoát liệu có mua được thuốc hay nguyên liệu sản xuất thuốc, hoặc có thể bào chế ngay trong nước hay không. Thậm chí, nếu cần thiết phải đặt hàng các nhà khoa học và xem đây là việc trọng điểm quốc gia trong năm 2013. Đồng thời phải quản lý chặt tử tội, tránh việc bỏ trốn hoặc tự sát.
Như vậy, một lần nữa, những tranh cãi xung quanh vấn đề về các hình thức thi hành án tử hình lại cho thấy hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn của những cá nhân, cơ quan có liên quan tại Việt Nam.
Trong phiên họp Quốc hội mới đây, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang đã đồng tình với ý kiến của nhiều đại biểu kiến nghị Quốc hội cho phép áp dụng lại hình thức tử hình bằng xử bắn tới hết năm 2015 song song với hình thức tiêm thuốc độc.

Liên quan tới vấn đề này có nhiều ý kiến trái chiều nhau. Việc chỉ áp dụng một hình thức xử lý tội phạm tử hình bằng tiêm thuốc độc đã gây nhiều khó khăn, tiến độ thi hành án tử hình quá chậm là điều ai cũng biết, nhưng việc áp dụng song song hai hình thức xử bắn và tiêm thuốc độc khiến nhiều người tỏ rõ sự không đồng tình.

Minh Hiếu
Đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa

Thêm Vũ Thị Hòa chính thức bị vạch trần, các nhà Ma học nói gì thêm nữa?

Đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa đang “thay trời hành đạo”

Chu Mộng Long – Sau khi VTV vạch mặt trò lừa bịp của đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa, các nhà Ma học của Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng Ma cùng đám dư luận viên, mà đứng đầu là đệ nhất đông tây kim cổ học Đông La, lên tiếng phản đối và đòi khởi kiện Thu Uyên ra tòa về tội vu khống. Họ bênh vực Vũ Thị Hòa bằng cách phong thánh cho bà này, nào “Mắt sáng lòng trong”, nào “Thay trời hành đạo” để đe dọa (tại đây). Các tướng tá mạo danh phóng viên Báo Quân đội Nhân dân còn cho người về Yên Bái tìm người làm chứng và viết bài “minh oan” đăng trên “lề chửi” Đông La để đánh bạt dư luận (tại đây). Đám dị nhân này quên rằng, VTV và báo chí chính thống cũng chẳng chịu thua, một phóng sự chính thống ra đời chính thức tố cáo trò lừa bịp của đệ nhị ngoại cảm do Viện nghiên cứu và ứng dụng Ma tôn xưng lâu nay (Tại đây).

Trước khi phóng sự này ra đời, tôi đã từng tò mò xem hết các clip về Vũ Thị Hòa lấy cốt liệt sĩ trên Youtube, tôi đã thật sự ngạc nhiên vì, tất cả cùng một ma thuật: 1) đe dọa thân nhân không được “lăn tăn”, tức phải tin tuyệt đối; 2) đoán trước cho thân nhân nghe các di vật chôn theo liệt sĩ, và khi bốc, tay bà Hòa sờ chính xác vào chỗ để di vật với khả năng “ngoại cảm phi thường”; 3) các hài cốt giống nhau đến kì lạ: đầu lâu là tổ mối, không thấy xương, chỉ thấy thịt toàn là đất đen vón cục!

Ngạc nhiên hơn nữa là trường hợp hài cốt liệt sĩ được cho là của Hoàng Văn Thụ được bốc tại Bình Phước có cái di vật là dây ống tiêm cấp cứu và lọ thuốc??? Chết trong lúc cấp cứu mà đồng đội của liệt sĩ nỡ lòng nào không rút được cái ống tiêm ra mà phải chôn theo??? (xem tại đây và nối kết với các clip về Vũ Thị Hòa)

Đến bùn đen cũng hóa thành liệt sĩ. Tổ mối vô tri cũng hóa những anh hùng thì chịu thua các nhà Ma học rồi!

Báo Lao động đã chính thức vạch trần Vũ Thị Hòa đây, các nhà Ma học nói gì thêm nữa? Trong phóng sự có nói Vũ Thị Hòa bỏ chồng con đi học ngoại cảm, nhưng không nói học ở đâu?  Câu hỏi này mời các sư phụ Vũ Thế Khanh, Nguyễn Phúc Giác Hải trả lời hộ nhé!

Vạch mặt trò bịp bợm của nhà ngoại cảm Vũ Thị Hòa

LĐ – Trong những nhà ngoại cảm rởm mà VTV đã vạch mặt thời gian qua có bà Vũ Thị Hòa – trú tại tổ 14 phường Đồng Tâm (TP.Yên Bái – tỉnh Yên Bái). Theo đoạn clip mà VTV ghi lại được, bà Hòa đã kết hợp với những đối tượng ”cộm cán” tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” để tìm mộ ở các tỉnh phía nam.

Nhưng khi PV về quê bà Hòa để tìm hiểu, mới biết quá khứ “bất hảo” của người đàn bà này. Bà ta từng là đối tượng bị cơ quan chức năng xử phạt hành chính vì tội buôn bán động vật hoang dã, sau đó bỗng nhiên trở thành… nhà ngoại cảm.

Bỏ chồng con đi “học” ngoại cảm

Nhà Vũ Thị Hòa hiện nay cũng đang mở điện để thờ cúng, nhưng bản thân bà Hòa lại không trực tiếp ở nhà làm việc này mà do người chồng và các con của bà Hòa làm. Người dân ở tổ 14 phường Đồng Tâm cho biết: “Bà Hòa đi suốt, ít khi có mặt ở nhà. Đến ngày tuần tuyết cần phải cúng lễ, bà Hòa ở xa gọi điện về hướng dẫn chồng con và anh em chuẩn bị cúng lễ”.

Một người đàn ông ngồi trong nhà bà Hòa tự giới thiệu tên là Việt – hàng xóm của bà Hòa – nói: “Hôm nay chồng của cô Hòa sang bên ngoại có chút việc, còn cô Hòa thì lên Hà Nội. Nếu em cần tìm mộ người thân thì cứ ghi những thông tin cụ thể vào sổ, rồi chúng tôi sẽ chủ động liên lạc lại với gia đình để xác nhận”.

Ông Lê Ngọc Quỳnh – Phó Chủ tịch phường Yên Thịnh – cho biết: “Nói đến bà Hòa thì ở phường này ai cũng biết, thời gian tạm trú tại phường bà Hòa làm nghề bán cá tại các chợ. Hằng ngày, bà Hòa đến các chợ đầu mối lấy cá sau đó ra các chợ nhỏ hơn để bán lẻ. Được một thời gian thấy không hiệu quả, bà ta lại chuyển sang buôn rắn rồi các loài động vật hoang dã.

Trong khoảng thời gian ấy, bà Hòa nhiều lần bị cơ quan chức năng của phường tiến hành lập biên bản xử lý, nhưng vẫn nhiều lần tái phạm. Sau nghe bảo làm ăn thất bát, nợ nhiều quá nên bà Hòa đã bỏ chồng và 4 đứa con ở nhà, đi làm ăn xa. Được khoảng 5 tháng thì bà quay trở về địa bàn, mang theo một số băng đĩa quay lại cảnh đi tìm mộ liệt sĩ. Bà ấy mở cho người dân trong vùng xem và từ đó đến giờ, bà tự nhận mình có khả năng ngoại cảm, nói chuyện được với người âm”.

Trong khi đó, ông Phạm Văn Bình – Tổ trưởng tổ dân phố 14 phường Đồng Tâm, nơi bà Hòa sinh sống hiện tại – xác nhận: “Sống ở nơi đông dân cư là thế, nhưng vợ chồng bà Hòa chẳng bao giờ tiếp xúc với ai. Chỉ đến khi có khách ở lại qua đêm thì người chồng mới ra báo cáo với tôi.

Bà Hòa quê chính ở huyện Trấn Yên, Yên Bái, sau đó chuyển lên phường Yên Thịnh sinh sống, mới mua đất xây nhà ở tổ 14, phường Đồng Tâm được 2 năm. Tuy thế, trong hai năm ở đây, bà Hòa đã gây náo loạn cả vùng qua 2 vụ bị đòi nợ. Sau khi đưa lên công an phường xử lý, bà Hòa lại về nhà làm nhà ngoại cảm như bình thường”. Có đợt, sau khi mọi việc được giải quyết, bà Hòa đi nói với một số người là bà vay 300 triệu để làm kinh phí để đi tìm mộ liệt sĩ và xây điện thờ.

Tự nhận mình đã tìm được 4.000 bộ hài cốt bằng ngoại cảm

Sau hai năm “có khả năng đặc biệt”, bà Hòa tự nhận mình đã tìm được gần 4.000 trường hợp hài cốt, phần lớn là hài cốt liệt sĩ. Những người thân trong gia đình cho biết, bà Hòa thường xuyên có  những chuyến đi dài ngày, vào trong tận Cà Mau, Bà Rịa-Vũng Tàu… để tìm kiếm hài cốt theo nguyện vọng của thân nhân người nhà liệt sĩ.

Cũng vì thế mà không khí ở tổ 14, phường Đồng Tâm, TP. Yên Bái trở nên nhộn nhịp khi trong vùng xuất hiện bà Vũ Thị Hòa có “điện” thờ thần thánh, xưng mình có khả năng siêu nhiên nói chuyện được với người âm và chữa được bệnh. Nhiều người ở khắp mọi miền đất nước đổ về đây, với mong muốn nhờ bà Hòa tìm giúp thân nhân của gia đình đã hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, Mỹ.

Ông Nguyễn Văn Phúc- người dân tổ 14, phường Đồng Tâm- cho biết: Trước đây, khi còn làm ở Ban Thanh tra – UBND tỉnh Yên Bái, ông nghe được câu chuyện khá thú vị về bà Hòa trong quá trình đi tìm mộ liệt sĩ cho một gia đình. Mất một thời gian, bà Hòa cùng với nhóm “Đoàn tâm đức Yên Bái” tìm thấy nơi liệt sĩ đã ngã xuống. Sau khi căng bạt xung quanh, không cho bất cứ ai vào xem thì bà Hòa bỗng dưng reo lên: “Tới rồi!”.

Rồi bà Hòa đưa cho gia đình nọ một lọ thủy tinh, bên trong có đựng ít đất và một chiếc cúc áo rồi nói rằng đó là “những gì còn sót lại của hài cốt liệt sĩ khi đang chiến đấu ở chiến trường Bà Rịa-Vũng Tàu”. Thật bất ngờ, gia đình nọ khẳng định người thân của họ trước đây chỉ chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, không hề vào chiến đấu ở tận Bà Rịa-Vũng Tàu. “Sau đó, gia đình nọ đã đuổi đánh bà Hòa và “Đoàn tâm đức Yên Bái” một trận thập tử nhất sinh”- ông Phúc nói.

Vạch mặt trò bịp bợm

Theo tìm hiểu của PV, trước đó – vào tháng 3.2011, bà Hòa đã tới khu vực nhà lao Tân Hiệp (TP. Biên Hòa – Đồng Nai) để tìm mộ cho 22 liệt sĩ hy sinh ở đây. Ði theo bà Hòa còn có một nhóm tự xưng là “Ðoàn tâm đức Yên Bái” và một số người được giới thiệu là thân nhân liệt sĩ, tất cả lên đến khoảng 40 người.

“Nhà ngoại cảm” Hòa xác định có hài cốt liệt sĩ nằm sát hàng rào (phía đường Dương Tử Giang), tuy nhiên, lại không đồng ý cho đội quy tập hài cốt liệt sĩ tỉnh tìm kiếm, mà bà Hòa và nhóm người nói trên tự tiến hành đào xới. Trong suốt quá trình tìm kiếm, nhóm này còn dùng một tấm bạt che phủ phía trên để không ai có thể quan sát việc làm của họ…

Sau đó, bà Hòa nhặt lấy một số vật phẩm màu xám vụn có kích thước từ 1-2cm, một ít đất màu đen và 4 cúc áo màu trắng nằm lẫn trong búi cỏ. Bà Hòa khẳng định số đất đen trên chính là xương cốt và máu thịt của 10 liệt sĩ đã bị địch giết và chôn lấp, những vật phẩm màu nâu là phần sọ liệt sĩ bị phân hủy. Ngoài ra, bà cho rằng gần đó còn 2 hố chôn 7 và 5 liệt sĩ khác (đủ 22 liệt sĩ) nên cần phải khai quật tiếp.

Đúng lúc đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Hạnh Phúc – đại diện Hội Cựu chiến binh tỉnh – cũng có mặt. Với kinh nghiệm hơn 30 năm làm công tác quy tập hài cốt liệt sĩ, ông Phúc cho rằng số đất đen trên không phải là xương cốt liệt sĩ. Hơn nữa, tầng đất phát hiện “hài cốt” không phải là tầng đất nguyên thủy bởi không có sự liền mạch của thớ đất, mà đấy chỉ là đất bồi đắp do tác động của thiên nhiên hoặc con người.

Ðại diện Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh, TP.Biên Hòa cũng đồng tình với ý kiến trên. Ngay lập tức, nhóm người của bà Hòa quay ra chửi bới, nhục mạ, thậm chí dùng những lời lẽ hết sức thô tục đối với những người đại diện cho các cơ quan chức năng đến theo dõi quan sát việc tìm kiếm… Một vài người trong nhóm này còn hung hăng kích động những người đứng xung quanh, đòi “đập chết” những người cản trở việc tìm kiếm!

Bà Lê Thị Mỹ Phượng – Giám đốc Sở LÐTBXH tỉnh Đồng Nai – cho biết, trưa 3.1.2012, các cơ  quan chức năng cùng các ông Hai Thông, Tám Quyết, bà Nguyệt và bà Vũ Thị Hòa đều có mặt tại khu vực khai quật này. Thấy dấu hiệu khả nghi, bà Phượng đã đưa số đất mà bà Hòa cho rằng đó là “hài cốt liệt sĩ” lên Phân viện Khoa học hình sự – Bộ Công an tại TP.Hồ Chí Minh để kiểm tra thì nhận được kết quả bất ngờ: Mẫu đất mà bà Hòa cho rằng đấy là hài cốt liệt sĩ thực chất chỉ là mảnh vụn của… tổ mối và đất sét.

Từ kết quả đó, vào ngày 9.1.2012, Cục Chính trị – Bộ Tư lệnh Quân khu 7 đã có công văn gửi đến bộ chỉ huy quân sự và sở LÐTBXH 9 tỉnh, thành phố trong khu vực để quán triệt hành vi lừa gạt của đối tượng Vũ Thị Hòa và “Đoàn tâm đức Yên Bái”.

Trong công văn, Cục Chính trị nêu rõ: “Vũ Thị Hòa và nhóm người tự xưng “Ðoàn tâm đức Yên Bái” không có khả năng đặc biệt trong tìm kiếm mộ liệt sĩ, hoạt động của đối tượng ngày càng thể hiện rõ những dấu hiệu bất minh (cách ly, không cho cơ quan chức năng tiếp cận khu vực đào mộ, “hài cốt” thu được không có mẫu sinh phẩm, không cho người nhà liệt sĩ xét nghiệm ADN).

Mục đích của đối tượng là lợi dụng tình cảm và khai thác yếu tố tâm linh trong vấn đề tìm kiếm hài cốt liệt sĩ để trục lợi, gây mất an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội”.

Theo ông Phạm Văn Bình – Tổ trưởng tổ dân phố 14, phường Đồng Tâm – từ năm 2010 bà Hòa tự nhận mình có khả năng ngoại cảm và kết hợp với một nhóm người là tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” làm việc cho Bộ Quốc phòng, đi tìm một liệt sĩ cho người dân trong tỉnh có nhu cầu và thường có những chuyến đi tìm một liệt sĩ ở trong chiến trường Bình-Trị-Thiên và các tỉnh miền Nam.

Những đối tượng tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” gồm Dương Văn Lịch (SN 1981) – có hộ khẩu thường trú tại Hóc Môn, TPHCM; Trần Nhật Duật (SN 1954) – hộ khẩu thường trú tại quận 12, TPHCM; Lê Thế Duẫn (SN 1982) – quê ở Thiệu Hóa, Thanh Hóa. Đây đều là những đối tượng có lai lịch, nhân thân xấu.

Theo Báo Lao Động

Dẫn theo:

http://trovetukyuc.vn/chitiettintuc.asp?id=135

 Các hình ảnh cắt từ các clip Vũ Thị Hòa trên Youtube:

Hoa5

Liệt sĩ chết đầu lâu thành tổ mối

Hoae3

Nắm xương tàn cũng hóa bùn đen

Hoa-1

Chiếc ống tiêm còn nguyên không rỉ

Hoa6

Cái bình tiêm là lọ thuốc này ư?

Các di vật sau do Đông La cung cấp để làm chứng cho Vũ Thị Hòa “mắt sáng lòng trong”, có một chiếc bình tông nhựa là của lính ngụy chứ của liệt sĩ Việt Cộng hồi nào. Còn những bình tông nhôm kia rất mới, các dòng chữ ai khắc mà sao một kiểu, không khác các bình tông của “Cậu Thủy”:

IMG_1632 IMG_1635 IMG_1640

Văn hóa trách nhiệm: cách hành xử của chính phủ Nga và Rosatom (II)

Thục Quyên (Save Vietnam´s Nature)

Trường hợp Chernobyl.

“Không gọi là chiến tranh, nhưng nhắc tới Chernobyl thì phải dùng những từ ngữ như di tản, cấm địa, khu vực tử thần, thiệt hại nhân mạng. Vậy gọi nó là gì khác khi con người lâm vào thảm trạng cùng cực của khổ đau, bệnh hoạn và chết chóc?” (BS V. Smolnikova)

clip_image002

Bác sĩ nhi đồng Valentina Smolnikova đang tường trình về kinh nghiệm cứu trợ những trẻ em nạn nhân được đưa về bệnh viện vùng Buda-Koshelevo, Belarus, ngay sau thảm họa và những năm nối tiếp (1) (Hội Nghị Quốc Tế 2011 tại Berlin kỷ niệm 25 năm Chernobyl)

Thảm họa

Khoảng 1 giờ 24 phút sáng sớm ngày 26 tháng 4 năm 1986, lò phản ứng số 4 nhà máy điện Chernobyl Ukraina nổ tung, gây ra tai nạn hạt nhân cấp độ 7 và được coi là trầm trọng nhất trong lịch sử năng lượng hạt nhân thế giới. Những hậu quả tàn khốc trên thiên nhiên và con người cho tới nay vẫn tiếp diễn và chưa có phương thức để mong ngăn chận hay trừ khử.

clip_image004

(Ảnh Arte France )

Ukraina lúc đó còn là một thành viên của Liên bang Xô viết và truyền thống bưng bít thông tin cũng như cố tình cản trở nghiên cứu về tác hại sức khỏe dân chúng của chính quyền Xô viết đã ém nhẹm sự thật và gây tình trạng hoang mang, ngờ vực, mâu thuẫn, bất lợi cho việc rút kinh nghiệm để học hỏi hầu giúp đỡ nhân đạo cho những nạn nhân còn đang khốn khổ và bảo vệ sự tồn vong của những thế hệ tương lai.

Sự kiện Liên bang Xô viết chính thức chấm dứt tồn tại ngày 25 tháng 12 năm 1991 và sự tan rã của đảng Cộng sản tại Nga, Belarus và Ukraina dẫn đến kết quả là một số hồ sơ mật liên quan tới thảm họa Chernobyl được giải mã và một số nhân chứng như các bác sĩ, nhân viên y tế, chuyên viên nhà máy, những thường dân và quân nhân bị trưng dụng trong việc dọn dẹp sau khi lò phản ứng phát nổ, đã có cơ hội lên tiếng.

Nhân chứng Valeri Alekseevich Legasov

là một nhà hóa học vô cơ và là thành viên của Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô .

Công việc nổi bật của ông là được chính phủ Liên Xô ủy nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban điều tra thảm họa Chernobyl và lập kế hoạch giảm thiểu hậu quả tai hại.

Công việc trên đòi hỏi phải dấn thân vào nơi rủi ro ngay từ những giờ phút đầu, đánh giá tình hình và lấy quyết định nhanh chóng. Cùng những người “thanh lý” (liquidator), Legasov bị đẩy vào tình thế phải hành động theo cách “thử và sai”, cùng lúc hy sinh chính sức khỏe của mình.

Từ dự định 2 tuần, Legasov đã ở lại Chernobyl 4 tháng trực tiếp điều hành công việc và báo cáo về Ủy ban Trung Ương Cộng sản Liên Xô, đề nghị kế hoạch đối phó như di tản dân chúng, bắt đầu bằng cuộc di tản tức khắc toàn bộ 50.000 dân số thành phố Pripyat, sát cạnh nhà máy Chernobyl.

Trên bản dự thảo báo cáo đầu tiên cho Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) tại Vienna tháng 8/1986, người có thẩm quyền tại Cục An ninh Ủy ban Trung ương Cộng sản Liên xô đã phê bằng chữ viết tay: Đảng và hệ thống Tư pháp cần xử lý nghiêm khắc người báo cáo. Việc soạn thảo một bản báo cáo mới phải được giao cho Bộ Ngoại giao và KGB (Komitet Gosudarstvennoy Bezopasnosti – Ủy ban An ninh Quốc gia) (2)

Nhưng Mikhail Gorbachev lúc đó là Tổng Bí thư đảng Cộng sản Liên Xô, theo  tinh thần “Glasnost” và “Perestroika” do chính mình đưa ra, đã giữ ý định giao trọng trách cho Legasov qua Vienna .

Bản báo cáo của Legasov trước IAEA về mức độ và hậu quả của thảm họa Chernobyl được đánh giá là trung thực và có độ sâu phân tích, nhưng vì vạch rõ nguyên nhân chính vụ tai nạn là do những yếu kém trong thiết kế lò RBMK, báo cáo đã gây cho ông những khó khăn, trù dập của Bộ Kỹ thuật và Công nghiệp Hạt nhân (tiền thân của Rosatom) cũng như Ủy ban Trung Ương Cộng sản Liên Xô.

Sau hai năm bệnh hoạn vì nhiễm phóng xạ và uất ức không đưa được sự thật về thảm họa ra ánh sáng để phòng ngừa tai nạn trong tương lai, đúng ngày kỷ niệm thảm họa Chernobyl, Legasov đã tự tử và để lại một “di sản” là những cuốn băng thu âm lời tường trình “Sự thật về Chernobyl” của ông, phê bình những ém nhẹm sự thật của trung ương cùng những hỗn loạn thiếu tổ chức và vô trách nhiệm trong kế hoạch tiếp cứu người dân.

Một phần những cuốn băng này đã được giới thông tin Âu châu như BBC, Spiegel… chuyển tải.

Nhân chứng Alla Jaroshinskaya

là một ký giả và một nữ chính trị gia gốc Ukraina.

Tháng 12 năm 1991, với tư cách là một đại biểu thuộc Ủy ban Xô viết tối cao Liên Xô điều tra các quan chức có liên quan đến vụ tai nạn hạt nhân Chernobyl, Alla Jaroshinskaya đã khám phá ra hồ sơ mật Chernobyl, gồm 40 biên bản dày 600 trang những cuộc họp, những tài liệu, thư từ trao đổi trong đảng Cộng sản và chính quyền Liên Xô (3).

Tài liệu này, theo bà, đã được trả bằng hàng chục ngàn cái chết của nhân viên cứu trợ và các nạn nhân Chernobyl, cũng như những mất mát về sức khỏe và chất lượng cuộc sống của chín triệu người vẫn phải chấp nhận cư ngụ trong các vùng đất bị ô nhiễm.

Trong bài “Chernobyl: sự dối trá” tường trình ngày 7/04/ 2006 trước “Hội nghị Chernobyl” của Hiệp hội Y sĩ Quốc tế Phòng ngừa Chiến tranh hạt nhân, Alla Jaroshinskaya đã giải mật một số tài liệu thuộc hồ sơ bà đang có trong tay:

1/ Tài liệu ngày 27/06/1968 mang chữ ký của Schulzhenko, Trưởng phòng, trụ sở 3 bộ Y tế Liên Xô, “Về việc tăng mức độ bảo mật trong công tác thanh lý hậu quả của tai nạn tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl”

Điều 4. Thông tin về tai nạn phải được giữ bí mật.

Điều 8. Thông tin về kết quả điều trị y tế phải được giữ bí mật.

Điều 9. Thông tin về mức độ bị nhiễm phóng xạ của nhân viên tham gia thanh lý hậu quả của tai nạn tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl phải được giữ bí mật.

2/ Tài liệu ngày 8/07/1987 mang chữ ký của Đại tá Bakschutow, Chỉ huy trưởng Ủy ban cố vấn quân sự 10, dịch vụ y tế: văn kiện # 205.

Điều 2. Ngoại trừ những người bị hội chứng nhiễm xạ cấp tính, tất cả những trường hợp bệnh khác nghiêm trọng cấp tính hay mãn tính ở những người đã được trưng dụng vào chương trình thanh lý hậu quả tai nạn nhà máy ĐHN Chernobyl đều không được phép liệt kê có quan hệ tới bị ảnh hưởng phóng xạ.

Điều 3. Trong hồ sơ sức khỏe những người được trưng dụng vào chương trình thanh lý, nếu đã không bị nhiễm xạ cấp tính thì không được ghi lại sự hiện diện của họ trong chương trình này và cũng không ghi lại lượng nhiễm xạ của họ.

3/ Tài liệu ngày 24/09/1987 do chính Ủy ban Chính phủ Chernobyl ban hành: “Danh mục các thông tin liên quan đến tai nạn nhà máy ĐHN Chernobyl không được phép công bố trên báo chí, truyền thanh và truyền hình”: văn kiện # 423.

Điều 2. (không được đăng tải) những thông tin có dữ liệu về suy thoái khả năng lao động hoặc mất hoàn toàn khả năng lao động của những nhân viên làm việc tại nhà máy cũng như của những người được trưng dụng đến thanh lý hậu quả sau tai nạn nhà máy ĐHN xảy ra.

Hồ sơ Gorbachev.

(Mikhail Gorbachev là Tổng bí thư đảng Cộng sản Liên Xô 1985-1991 và Tổng thống Liên Xô 1990-1991)

Đầu năm 2011, sử gia Pavel Stroilov, hiện đang sống ở London, đã bí mật sao chép một phần tài liệu từ “hồ sơ Gorbachev” và chuyển cho tờ tuần báo Đức SPIEGEL (4)

Tài liệu tiết lộ chi tiết một cuộc họp đặc biệt sôi nổi vào ngày 3/07/1986 giữa các lãnh đạo đảng Cộng sản, các chuyên gia và các thành viên Ủy ban chính phủ điều tra về tai nạn Chernobyl, kể cả TS Legasov, và cho thấy các chuyên gia Nga đã có những nghi ngờ về các lò phản ứng Chernobyl ngay từ trước thảm họa 1986.

Trong cuộc họp, Thứ trưởng bộ Năng lượng Shasharin đã nhìn nhận điểm yếu của loại lò điện hạt nhân RBMK dùng tại Chernobyl, và đề nghị cũng nên tắt các lò tương tự tại Smolensk, Kursk, và 2 lò tại Leningrad.

Trả lời câu hỏi của một thành viên Bộ chính trị, Shasharin xác nhận tình trạng thiếu an toàn trên, tuy nhiều người biết nhưng không bao giờ được ghi nhận bằng văn bản, và có “một thế lực” chống lại tin này được loan truyền.

Bộ trưởng Bộ Đặc trách Năng lượng Hạt nhân Efim Slavsky cho biết lúc trước đã từng có vấn đề tại nhà máy điện hạt nhân Leningrad vì trục của một tua bin có vết nứt. Nếu tua bin vỡ thì nhà máy đã nổ tung, vô phương cứu gỡ.

Bộ trưởng bộ Năng lượng Anatoli Mayorets tuyên bố thẳng thắn: loại lò phản ứng này không tốt! Một tai nạn tương tự đã xảy ra tại nhà máy điện hạt nhân Leningrad vào năm 1975 nhưng không ai chú trọng nghiên cứu vấn đề. Và một tai nạn tương tự cũng đã xảy ra ở Chernobyl vào năm 1982, chỉ không có thất thoát phóng xạ nhiều. Rút cục rồi cũng không ai rút được kinh nghiệm gì từ những tai nạn này. Mayorets lo lắng những nước Âu châu có vẻ đã biết về vấn đề của loại lò xử dụng tại Chernobyl và đặt câu hỏi có nên tiếp tục che dấu sự thật này đối với Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế IAEA? Ngoài ra trong tương lai cũng cần tránh xây những thành phố sát cạnh những nhà máy điện nguyên tử vì muốn bớt tốn kém.

Trong cuộn băng tài liệu, Gorbachev đã giận dữ đặt vấn đề tại sao không được loan tin đầy đủ? “Họ có biết hậu quả tiềm tàng của những tai nạn đó? Thật là ngu xuẩn!

Chúng ta đã tạo ra bao nhiêu vùng cấm địa trong xứ sở này? Mọi chuyện đều được Ủy ban Trung ương tuyên bố là bí mật nhà nước! Thậm chí chính phủ không xác định cả những địa điểm có nhà máy điện hạt nhân hay những loại lò phản ứng đang sử dụng. Toàn bộ là một hệ thống xu nịnh, tự tôn, lừa dối, lạm dụng quyền thế và đàn áp bất đồng chính kiến!” (4)

Gorbachev đã tóm gọn tình thế trong một câu bình luận sắc bén (5): Chúng ta đã trở thành con tin của ngành kỹ nghệ hạt nhân!

T.Q.

Tác giả trực tiếp gửi cho BVN

Đánh trống và hy vọng

“Chúng tôi không bỏ cuộc!” Thông điệp của người dân từ Rikuzentakata

Khách sạn dành cho thanh thiều niên đã đổ nát và cây thông duy nhất còn sống sót của khoảng 70.000 cây thông tại Takata-Matsubara, Rikuzentakata. Hình: Wikipedia

Khách sạn dành cho thanh thiếu niên đã đổ nát và cây thông duy nhất còn sống sót của khoảng 70.000 cây thông tại Takata-Matsubara, Rikuzentakata. Hình: Wikipedia

Khi những tiếng trống đầu tiên vang lên, người phụ nữ trẻ ở cạnh tôi bắt đầu khóc. Lặng lẽ. Tôi liếc nhìn cô lục lọi lấy ra một cái khăn tay và chậm mắt liên tục. Đó là Mao. Cô hai mươi bảy tuổi và sắp tới đây sẽ sinh hạ đứa con thứ hai của mình. Đó là một đứa con trai, như cô tiết lộ cho tôi biết sau đó.

Và bây giờ thì cô ngồi đó, trong sân vận động trống rỗng đau buồn của Nagoya, một nơi tổ chức sự kiện mà ngoài ra thì có những trận đấu bóng rổ hay biểu diễn nhạc Pop. Và lắng nghe những người đánh trống Taiko.

Lần đầu tiên kể từ tròn hai mươi lăm năm nay, lễ hội trống nổi tiếng khắp nước của Rikuzentakata trong tỉnh Iwate ở miền Bắc nước Nhật phải được tiến hành ở nơi khác. Vì ngôi làng ngư dân ở cạnh bờ biển Thái Bình Dương của nước Nhật không còn nữa. Làn sóng thần sau cơn động đất đạt tới độ cao mười bốn mét khi tới đó. Hơn hai ngàn người, khoảng mười phần trăm dân số, đã chết. Một cây thông cô độc cạnh bờ biển đã chống chọi lại với cơn sóng thần; được biểu hiện qua nhiều bức ảnh chụp hay trên những cái áo thun, nó đã trở thành biểu tượng cho Rikuzentakata, trở thành biểu tượng của niềm hy vọng, cũng với một câu nói thêm: Chúng tôi không bỏ cuộc.

Mao đã mang theo một quyển album ảnh của gia đình đến nơi tụ họp của những người đánh trống, nơi mà chúng tôi quen nhau: mẹ của cô khi còn trẻ, bà của cô, những bức ảnh của lễ cưới, bản thân cô trong vòng gia đình và bạn bè ở Rikuzentakata. Cô có quyển album này ở bên cạnh mình vào ngày 11 tháng 3 năm 2011, trong căn hộ hiện giờ của cô ở gần Nayoga. May mắn, cô nói, vì tất cả những thứ khác đã không còn nữa.

Mao nhìn thấy cha mẹ cô lần cuối vào ngày lễ hội O-Bon tưởng nhớ người chết, giữa tháng Tám. O-Bon trong năm nay 2011 có một tầm quan trọng đặc biệt. Cần phải an ủi linh hồn của bao nhiêu người chết đó. Cả Mao cũng mất bạn bè và họ hàng. Ánh mắt của cô đi vào chốn hư không khi cô kể lại điều đó. Cha mẹ của cô thoát nạn và sống ở một nơi tạm trú.

Chính Mao đã cùng biểu diễn một vài năm trong nhóm Taiko như là người thổi sáo. Đó là khi cô còn đi học trung học ở Rikuzentakata. Cô quen biết với tất cả những người ngày hôm nay đang đứng ở đây trên sân khấu. Nhóm này giống như một gia đình lớn; người trẻ nhất đang có mặt đứng chỉ vừa nhìn qua được cái trống của mình. Em phải giơ hai cánh tay lên thật cao, để có thể dùng dùi đánh trúng vào trống.

Mao có mang theo một tạp chí. Hình ảnh từ Rikuzentakata. Ảnh chụp sự tàn phá từ trên cao, được phát  hành bởi nhà xuất bản báo Tokai Shimbunsha từ thành phố Ofunato ở gần đó và cũng bị thiệt hại nặng. Ảnh bìa là cây thông đơn độc. Mao chỉ vào một nơi trong cái sa mạc đổ nát đó: nhà cha mẹ tôi đã ở đây.

Đó là những bài ca từ quê hương, những cái xuyên thấu vào trái tim của họ.

Sau màn trình diễn, cô lao ngay lập tức vào hậu trường, để nói chuyện với những người chơi trống “của cô”. Cuộc tái ngộ là một lời chào nhau thật to.

“Tôi rất hạnh phúc về buổi biểu diễn của ngày hôm nay”, cô nói với tôi sau đó, “nó đã mang lại can đảm cho tất cả mọi người!”

Đó là tháng Mười năm 2011, bảy tháng sau ngày 3 tháng 11 và tất cả đều chờ có một cái gì đó chuyển động. Chờ thành phố của họ được tái xây dựng. Nhưng cả ở đây cũng không có một kế hoạch tổng thể. Có một điều mang tính cơ bản cần phải được quyết định: Lại xây ở gần biển hay ở nơi cao hơn, trên núi?

Người dân được quyền tham gia vào trong quyết định này, một người đàn ông từ Rikuzentakata, Otomo Shigetaka, giám đốc của một đài truyền hình địa phương nhỏ thuật lại. Đó là một quá trình thảo luận sôi nổi, tất cả đều kéo dài quá lâu.

Rikuzentakata, 17 tháng Ba 2011

Rikuzentakata, 17 tháng Ba 2011

“May mắn là cha mẹ tôi có một bảo hiểm động đất, hầu như không có ai có cả, vì rất đắt tiền”, Mao nói.

Điều này cũng được một nghiên cứu của nhà kinh tế học và Nhật học Franz Waldenberger của Đại học München, hiện đang nghiên cứu và giảng dạy tại các trường đại học Nhật, xác nhận. Theo đó, trên toàn nước chỉ có hai mươi ba phần trăm hộ tư nhân là có một bảo hiểm động đất; trong các tỉnh đặc biệt bị thiệt hại nặng vì thảm họa Iwate và Fukushima còn chỉ là mười lăm phần trăm. Lý do cho việc này được diễn đạt theo hai cách: Rủi ro động đất được đánh giá quá thấp, hay tiền đóng bảo hiểm quá cao. Một điểm đặc biệt ở Nhật: Nhà nước đóng vai nhà tái bảo hiểm, không có cạnh tranh trong số những người chào mời và vì thế mà cuối cùng thì người đóng thuế phải trả tiền. Để hãng bảo hiểm nói chung là trả tiền cho một hư hại vì động đất thì căn nhà phải bị phá hủy ít nhất là năm mươi phần trăm.

Cha mẹ cô dự tính, Mao nói, rằng nhờ bảo hiểm và trợ giúp của nhà nước cho tái xây dựng, nếu như chúng đến, mà khoảng bảy mươi phần trăm chi phí cần thiết để xây một ngôi nhà mới sẽ được bảo đảm.

Thành phố Nagoya, có tầm quan trọng trước hết là bởi các nhà máy của Toyota ở gần đó, hỗ trợ cho Rikuzentakata, nơi không còn có tòa đô chính, không có trạm cảnh sát, không có bệnh viện, không có trường học. Nayoga giúp tái thiết lập nền hành chính và luôn gửi nhân viên nhà nước tới. Vì cùng với tòa đô chính, tất cả các văn kiện cũng biến mất. Không có ghi nhận về sinh đẻ, kết hôn, không có sổ gia đình, không có sổ điền thổ. Mực đất đã hạ xuống tám mươi xăngtimét. Phải đo đạc lại.

Người ta cho rằng đã phát hiện ra vật liệu nhiễm phóng xạ trong đống đổ nát khi đang tiến hành dọn dẹp, Mao thuật lại. Rikuzentakata nằm cách nhà máy Fukushima bị tai nạn tròn hai trăm kilômét. Nhưng cũng có thể đó là một tin đồn, cũng như nhiều tin đồn khác hiện nay, Mao nhanh chóng thêm vào: “Khi tôi ở đó vào mùa Hè, cha mẹ tôi lo lắng trước hết là cho tôi, vì tôi đang có thai.”

Mặc dù vậy, không ai ở đó muốn bỏ đi, Mao nói: “Phần lớn đều sinh ra ở đó và luôn sống ở đó. Mọi người đều quen biết nhau.”

Trong số nhiều người tình nguyện đi tới vùng này để giúp đỡ từ khi có thảm họa có một người đặc biệt hăng hái: Shoma Okamoto, anh em của Mao. Anh phản ứng ngay tức khắc, gọi bạn bè tụ họp lại, những người cũng có quê ở Rikuzentakata như anh và sống ở Tokyo, thành lập một nhóm và đi về phương Bắc, Vài giờ sau động đất và sóng thần, những con người trẻ tuổi đó đã đến nơi với những hiện vật giúp đỡ đầu tiên. Okamoto đã ở lại cho tới ngày hôm nay. Anh thành lập tổ chức từ thiện “Save Takata”. Anh đã bỏ việc làm của anh ở Tokyo cho điều này. Anh bắt đầu thiếu tiền và rồi sắp tới đây, tổ chức phi chính phủ hình thành từ tiền viện trợ ngay tức khắc này cần phải được chuyển sang một nền tảng chuyên nghiệp, để các thành viên của “Save Takata” có thể tiếp tục làm việc.

Mao cũng cố gắng hết sức để giúp tôi và cả cô cũng là một nhà hoạt động tích cực.

Chỉ vài ngày sau Lễ hội Taiko ở Nagoya, tôi nhận được một thư điện tử và một cuộc gọi điện thoại đầy háo hức: Lại có một sự kiện từ thiện ở Nagoya cho Tohoku, một cuộc gặp gỡ của các tổ chức phi chính phủ, và lần này thì người từ Rikuzentakata đến với những sản phẩm địa phương, tổ chức phi chính phủ trong vùng, và những người đánh trống của Tanabata-Matsuri, một trong số các lễ hội quan trọng nhất trong vùng, cũng sẽ  biểu diễn.

Mao, chồng cô và Tanyu nhỏ bé lại đón tôi từ ở nhà bằng ô tô. Đứa bé ngủ say sưa ở ghế trước. Mao và tôi ngồi ở băng sau, và không lâu sau đó, cô đã lục lọi lôi ra từ túi xách của cô đủ mọi thứ mà cô đã chuẩn bị cho tôi. Đầu tiên là một tấm bản đồ, chỉ đường về cho tôi từ nơi tổ chức sự kiện. Cô đã tìm kiếm tuyến đường của tôi trong Internet và đã in ra cho tôi, kể cả bảng thời gian và cước phí. Trên tấm bản đồ, cô đã khoanh tròn các trạm tàu điện ngầm mà tôi phải chuyển tàu ở đó. Ngoài ra, cô còn làm một tấm bản đồ nhỏ của khu vực xung quanh căn hộ của tôi mà trên đó tất cả các cửa hàng tôi có thể quan tâm tới đều được đánh dấu: một cửa hàng sang trọng cho kimono (tôi không biết là từ đâu mà cô biết được tôi có thể thích điều đó!) , một cửa hàng bán kẹo bánh Nhật, cũng như hai cửa hàng bánh mì Tây Âu. Các cửa hàng và căn hộ của tôi được đánh dấu bằng một cây bút đỏ và được ghi số với hình vẽ nhỏ. Hình chiếc bánh mì nhỏ, kimono, một quả cầu với ba dấu chấm (đó là biểu tượng của Mao cho kẹo bánh Nhật). Có ghi chú ở dưới theo những con số đó.

À vâng, còn nữa, rồi cô nói: “Chúng em đã đến Nagano, em có một omiyage cho chị (một món quà nhỏ mà người ta mang về từ một chuyến đi), một loại kẹo từ hạt dẻ.” Tôi ngồi ở đó với đôi bàn tay không và lại thêm một lần nữa, như thường hay xảy ra ở Nhật Bản, không biết điều gì đang xảy ra với tôi.

Sự kiện được tổ chức ở ngôi nhà Triển lãm thế giới trước đây của tỉnh Aichi, xa ở ngoài, khoảng một giờ ô tô. Ngay khi chúng tôi còn tìm nơi đỗ ô tô, Mao đã nhìn thấy người quen từ Rikuzentakata và hồi hộp chỉ ra ngoài ô tô.

Ở trong đó đang náo nhiệt, và từng nhóm nhạc, đại diện cho các tổ chức phi chính phủ, người tại các quầy hàng bán cá chiên, mì và cá thu đang cố nói to hơn người khác. Ngay trong cái nhìn đầu tiên, Mao đã thấy những người từ Rikuzentakata. Chúng mình phải tới đó!, cô nói và bước đi – mang thai sắp đến ngày sinh nở như cô, đeo chiếc túi xách to và cái máy ảnh – thẳng tới đó.

Họ đã đến, một lần nữa với những cái trống khổng lồ của họ và lần này thì trong trang phục cổ truyền, với món arare, một thức ăn ngon có nhân đậu ngọt, với nước nho và rượu táo và với áo thun. Tôi mua một cái với cây thông cô độc, là cây duy nhất ngay cạnh bờ biển đã chống chọi lại được với con sóng thần. (Trong tháng Mười Hai 2011 sẽ có tin cây này chết. Rễ của nó đã bị thối vì quá nhiều nước biển.)

Tôi nói chuyện với các nam nữ bán sản phẩm địa phương, với những người thành lập các tổ chức giúp đỡ, với những người tình nguyện từ những nơi khác, đã đi lên miền Bắc sau thảm họa để giúp đỡ và vẫn còn làm cho tới ngày hôm nay.

Nước Nhật đã nhích lại gần nhau, dường như là vậy, từ ngày 3 tháng 11.

Hầu như tất cả mọi người ở đây đều là những ngưởi bị ảnh hưởng, nạn nhân của con sóng thần. Nhiều người mất họ hàng và bạn bè, nhà của họ, tài sản của họ. Nhiều người sống ở những nơi ở tạm bợ và chuẩn bị tinh thần sống ở đó thêm nhiều tháng và nhiều năm nữa. Và tuy vậy, họ vẫn cố gắng tỏ ra lạc quan. Chỉ khi nói chuyện riêng, trong một cuộc trao đổi dài hơn, mới nghe được một nỗi đau buồn sâu lắng thoát ra ngoài từ ở những người nào đó. Toshio Fukuda, một trong những người đánh trống, kể về lễ hội truyền thống Tanabata-Matsuri, được tổ chức hàng năm vào giữa tháng Tám, đồng thời với lễ vong hồn O-Bon. Tất cả sức lực được tập trung lại tại Rikuzentakata, để nó có thể được tiến hành chính trong năm 2011. Anh vui mừng, vì anh đã có thể an ủi được linh hồn của những người đã chết, Fukuda nói, nó không làm cho anh buồn rầu mà làm cho anh vui tươi. Cha mẹ anh và một vài người bạn đã chết trong cơn sóng thần.

Tất cả đều hết sức vui mừng về sự quan tâm của một nữ nhà báo người nước ngoài đến tình cảnh của họ. Một làn sóng thiện cảm ập đến với tôi. Tôi hầu như không thể dứt mình ra được. Xin cô hãy đến Rikuzentakata, Shigetaka Otomo nói, sếp của một đài truyền hình nhỏ ở địa phương, bây giờ cũng lại có một nhà hàng rồi! Nhà của tôi vẫn còn đó, nó nằm ngoài Rikuzentakata một chút, có một phòng dành cho khách mà cô có thể sử dụng nó.

Judith Brandner

Phan Ba dịch

Sách đã được xuất bản trên Amazon: www.amazon.com/dp/B00G3436CG

 

PHƯƠNG THUỐC QUÝ CHO BỆNH NHÂN TIỂU ĐƯỜNG

Lê Anh Hùng
Mẹ tôi vốn mắc bệnh tiểu đường từ nhiều năm nay. Đây là một căn bệnh khó chữa và là một nguyên nhân chính của nhiều căn bệnh hiểm nghèo khác. Chính vì vậy mà sức khoẻ của bà ngày càng sa sút.
Cách đây hơn một tháng, khi ra chợ Đông Hà (Quảng Trị) để mua cao lá vằng cho mẹ, tôi phát hiện ra quầy hàng bán cao lá vằng còn bày bán một số loại cao khác, đặc biệt là cao tiểu đường. Thật là một sự tình cờ may mắn. Tôi bèn mua một hộp về cho mẹ uống thử xem sao.
Gần một tháng sau, mẹ tôi bảo tôi mua tiếp loại cao tiểu đường đó cho bà, vì kết quả rất tốt, lượng đường trong máu giảm xuống nhanh. Quan trọng hơn, đây là thuốc nam nên ít gây ra tác dụng phụ cho người bệnh như thuốc tây.

Tuy nhiên, tôi nhận thấy mặc dù đây là một phương thuốc hiệu nghiệm nhưng xem ra chưa được nhiều người biết đến. Vì vậy, tôi quyết định tìm hiểu và phổ biến thông tin này đến mọi người, bởi ở Việt Nam số người mắc bệnh tiểu đường đang tăng rất nhanh: Năm 2002 Việt Nam chỉ có 2,7% người bị đái tháo đường nhưng năm 2012 con số này đã là 5,7% – một tốc độ cực kỳ nhanh so với mức trung bình của thế giới. 
Ông chủ hiệu thuốc nam tên là Trần Đình Tự, năm nay 60 tuổi. Ông từng đi bộ đội, sau năm 1975 thì chuyển ngành sang công an, và đến khi tỉnh Bình Trị Thiên chia thành ba tỉnh Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị và Quảng Bình thì ông lại chuyển sang ngành lao động – thương binh – xã hội. Năm 2008, ông nghỉ hưu.

Lương y Trần Đình Tự trước quầy thuốc của mình ở chợ Đông Hà, Quảng Trị
Ông nội của ông vốn là một lương y thuốc nam. Tuy nhiên, trong số con cháu của cụ thì chỉ có người cháu nội Trần Đình Tự là nối nghiệp cụ. Bản thân ông Tự cũng chỉ bắt đầu hành nghề này sau khi nghỉ hưu. Trước đó, vợ ông (bà Hồ Thị Tính) bị mắc bệnh tiểu đường. Ông đã tự tay tìm các thứ cây lá và theo chỉ dẫn trong các cuốn sách thuốc mà ông nội để lại, kết hợp với các cuốn sách mà ông đã mua được trong những lần sang Trung Quốc trước kia, rồi nấu thành cao để chữa bệnh cho vợ. Vợ ông chính là “bệnh nhân” đầu tiên mà ông “thể nghiệm” phương thuốc của mình.
Sau khi nghỉ hưu, ông bắt tay vào nghề chữa bệnh bằng các loại cao cũng như các thang thuốc khác từ cây lá.
Nguyên liệu làm thuốc của ông gồm trên 100 vị thuốc nam, điển hình như cây chó đẻ, mật nhân, chè cát, cà gai leo, kim tiền thảo, rễ rum, củ một, quả tràm, lá đung, lá rau ngô, rau má… Các vị thuốc này do tự tay ông tìm kiếm, và cũng chính ông nấu thành cao.
 
Các loại cao do lương y Trần Đình Tự tìm kiếm nguyên liệu và tự tay nấu
Ngoài tiểu đường, ông còn chữa được nhiều bệnh khó chữa khác như gan nhiễm mỡ, máu nhiễm mỡ, gút, sỏi thận, u nang, u xơ, khớp, gai cột sống, suy thận cấp, xơ gan… Tất cả đều từ phương thuốc nam rất hiệu nghiệm mà rẻ tiền của ông (một lạng cao tiểu đường giá 150.000 VNĐ, pha nước uống trong vòng 20 – 25 ngày).
Ngoài nấu cao, lương y Trần Đình Tự còn bốc thuốc chữa bệnh từ các loại cây lá
Ông Tự cho biết, đến nay ông đã chữa dứt bệnh cho hàng trăm người bị tiểu đường và các bệnh nói trên. Bệnh nhân của ông rải khắp ở Quảng Trị, Hà Nội, Đà Nẵng, Tp Hồ Chí Minh… Qua người này người nọ giới thiệu mà họ tìm đến ông. Những người ở xa thì điện thoại cho ông, thanh toán tiền qua tài khoản trước rồi ông gửi thuốc cho họ theo đường bưu điện.
Đối với những bệnh nhân nghèo, gia cảnh khó khăn, ông thường giúp đỡ và chữa bệnh không lấy tiền.

Hiện nay, ngoài hai cơ sở ở Quảng Trị (Khu phố 5 – Phường 1 – Tp Đông Hà và Định Sơn – Cam Nghĩa – Cam Lộ – Quảng Trị; điện thoại 0934512040 – 0969520502), ông còn có một cơ sở ở Hà Nội (Cổ Nhuế – Từ Liêm; điện thoại: 0944666659), nơi người con gái lớn của ông lấy chồng, sinh sống và làm việc. Bệnh nhân ở Hà Nội và các tỉnh phía Bắc có thể mua thuốc tại cơ sở ở Hà Nội./.

 

BI KỊCH CỦA KẺ SỸ GIỮA ĐÁM BẦN NÔNG

Tôi hầu như không ca ngợi hay khen ai ở chế độ xã hội chủ nghĩa này, đặc biệt là những quan lại triều đình hiện nay.
Tôi biết ông Nguyễn Thiện Nhân qua cố GSBS Nguyễn Thiện Thành – bố ông – ngòai ra tôi chưa bao giờ tiếp xúc hay quen biết ông Nhân. Hôm nay ông từ nhiệm cương vị phó thủ tướng để về lo cho người già và người nghèo ở Mặt trận tổ quốc. Một cơ quan mà ai cũng hiểu là về an vị để chờ tuổi hưu. Âu đó cũng là cái nghiệp giống bố của ông, khi cuối đời nghiên cứu và chữa trị ngành lão khoa – lo cho người già.
Nhiều người đồn đại rằng, ông vô tài, không làm được cái gì cho ra hồn, đánh trống bỏ dùi, làm dang dở rồi lại đi, nên không bộ nào dung nạp được ông. Ngày ông ra Hà Nội lãnh chức thượng thư bộ Học, ông ở chưa yên vị, thì lên phó thủ tướng chăm lo văn thể mỹ, giờ thì vừa vào nhóm 16 người thinktank, lại đến chỗ để chờ ngày lãnh lương hưu.
Nhưng tôi lại thấy khác, những cái ông Nguyễn Thiện Nhân làm được tuy dở dang, nhưng ông để lại những dấu ấn vô cùng quan trọng, mà ít ai thấu hiểu và thấy nó là những viên gạch đặt nền tảng cho công cuộc phục hưng đất nước.
Ngày ông làm bộ trưởng giáo dục và đào tạo, với 3 không, ông đánh động tất cả mọi cấp bậc giáo dục và không chừa bất kỳ ai, ngành nghề nào, cấp bậc nào trong chính quyền. Từ vấn nạn sách giáo khoa sai trái, đến chạy bằng cấp, mua bằng giả, học trường dõm để mua chức quyền. Có lẽ mọi việc ông dang dở cũng từ đây, và cũng từ đây, ông đơn độc giữa bầy sói vô học, thiếu văn hóa, háu đói, tranh ăn.
Chính việc dám nhìn thẳng vào sự thật một nền giáo dục thui chột này nó là động lực để chính bản thân tôi lao vào viết báo và viết blog một cách say sưa, không kiêng dè, sợ sệt bằng những bài tố cáo những trường đại học dõm, giả danh, những nhân vật vô học đứng ra làm cò mồi để buôn bằng bán chức tước. Rồi sau đó, tôi mới có loạt hơn 50 bài về học bổng du học ở các quốc gia có nền giáo dục tiên tiến. Loạt bài này hằng năm đã trực tiếp hoặc gián tiếp giúp được cho các cháu mỗi năm đạt đến cả triệu đô la Mỹ vào gói học bỗng du học bậc đại học.
Sau đó, tôi lại tiếp tục phản biện cho tất cả mọi lĩnh vực trong xã hội: kinh tế, chính trị, y học, văn hóa, môi trường, chính sách, v.v… như một con tằm phải nhả tơ không mệt mỏi.
Khi ông chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề nghị Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân phát biểu từ nhiệm, và nhận trách nhiệm mới, song ông Nhân gửi lời cảm ơn và xin thôi không phát biểu. Điều này đã nói lên cho nhân dân hiểu rất nhiều.
Suy cho cùng, trong hàng ngũ lãnh đạo của Việt Nam hiện nay, để kiếm được có một người có thân thế gia đình dòng tộc và bản thân có những thành quả học tập, rèn luyện học vị, lẫn học hàm bằng nổ lực thực sự của bản thân như ông Nhân là hiếm. Nhưng cũng chính vì thế mà, ông không thể làm việc được với họ. Kẻ sỹ sống giữa bầy sói khác nào đem dao phay mổ trâu mà thái mớ hành hẹ?
Chữ Nhân làm sao đi với lũ bất nhân? Chữ Thiện làm sao sống cùng với lũ lưu manh? Thôi thì ông cũng đã đến lúc yên lặng để làm kẻ sỹ thất thời lỡ vận như bao tiền nhân mà sách sử đã ghi vậy.
Đơn độc giữa bầy sói mà chưa bị sói ăn thịt cũng là may mắn lắm rồi, ông cựu thượng thư bộ Học ạ. Chúc ông may mắn trong những năm tháng còn lại, nơi chính trường hôi tanh mùi xác chết của hàng triệu dân nước Việt đã ngã xuống, để có hôm nay mùi tanh tưởi.

Báo động an ninh lương thực

cay lua

Nước ta nằm trong số các nước chịu ảnh hưởng nhiều nhất của biến đổi khí hậu và nước biển dâng. Bão lụt năm này qua năm khác gieo đau thương tang tóc về người và mất mát về nhà cửa tài sản cho người nông dân. Chưa hết, biết bao nhiêu ruộng đất bị thu hồi, bị chiếm dụng cho những dự án mang danh “kinh tế xã hội” mà thực chất là làm giàu cho “nhóm lợi ích ” từ Trung ương đến địa phương đẩy người nông dân mất đất , mất phương tiện sống ra đường, gia nhập vào đội quân thất nghiệp , đội quân dân oan đi khiếu kiện khắp nơi . Cùng với bão lũ, diện tích canh tác ngày càng bị thu hẹp đe dọa nghiêm trọng an ninh lương thực quốc gia . Đừng tự hào , đừng say sưa, đừng ru ngủ nhau rằng Việt Nam là nước đứng nhất nhì thế giới về xuất khẩu gạo. Chỉ cần mất mùa vài năm, bão lũ một trận khủng khiếp như Hải Yến vào Philippines thì thấy nhau ngay . Các nhà khoa học đã cảnh báo vấn đề của Việt Nam là phải đi lên từ nông nghiệp, cây lúa và các cây lương thực khác . Công nghiệp hóa hay hiện đại hóa trước hết và cơ bản cũng phải dành cho nông nghiệp chứ không phải mấy cái tập đoàn kinh tế là nơi dung dưỡng bọn tham nhũng . Đảng đã có nghị quyết về nông nghiệp và nông dân . Nhưng tiếc thay nghị quyết một đằng thực hiện một nẻo . Nông dân Việt Nam, một thời là đội quân chủ lực của cách mạng “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người” nay cay đắng trở thành “đối tượng” bị “cách mạng ” do Đảng lãnh đạo tước đoạt hết quyền lợi từ cái cơ bản nhất là quyền sở hữu mảnh ruộng của họ . Đời nào người nông dân cũng khốn khổ khốn nạn nhất . Không biết những người lãnh đạo thiển cận có biết thương người nông dân hay không(thương thì chắc chắn là không rồi. Họ từ lâu đã quên giai cấp xuất thân của họ là nông dân rồi) và có nghĩ sẽ đến lúc dân ta đói rã họng ra hay không ?

Hoàng Minh Trí – Không khóc ở miền Trung

Cu Trí (Hoàng Minh Trí)
Theo FB Cu Trí

Năm nay đồng bào miền Trung lại vất vả quá, đất nước dồn dập đau thương nhưng lòng người Việt không vợi chia sẻ.

Từng đoàn người mướt mải mưa gió lặn lội xuôi ngược hai đầu Bắc Nam đến với nhân dân miền Trung đang khắc khoải tồn tại từng ngày sau thiên tai – nhân tai.

Thương đau mãn tính dường như năm nào cũng vậy và bế tắc.

Trong tin nhắn của mình từ bạn bè có nhiều giọt nước mắt, khóc vì đồng bào khổ quá và cả vằn mắt đỏ vì cách cư xử của không ít cán bộ công khai thớ lợ trục lợi man rợ trên sự nhiệt tâm đồng bào.

Một gói mỳ tôm vài chục gram vật lý nhưng nặng trĩu tình người “cán bộ” ơi.

***Năm 2010, mình và nhiều bạn bè đi 2 đợt vào miền Trung. Xã T – Quảng Bình nhà cửa tan hoang, nước ngập cao hơn cả cột điện vừa mới rút. Vết bùn hằn học cao lút tường trường học đẩy xiêu vẹo nhiều bằng khen. Xe hàng đến, nhân dân – con trẻ vừa trong hang núi quay trở về làng lập cập rét buốt – chân trần – lếch thếch trong những tấm nilon rách te tua che thân đứng đợi. Xót xa lắm chứ…

Có bà cụ rách mướt chen vào lấy hàng vừa dỡ. Mình rất sợ hiệu ứng đám đông nhào vào là “vỡ trận” như nhiều trường hợp đã từng xảy ra nên phải chặn lại ngay, hàng hóa đến đây cũng là dành cho nhau, chỉ sợ chia không đều: “Cụ cứ từ từ, ai cũng có có phần cụ ạ”. Cụ bà nét mặt đen sạm khắc khổ nếp nhăn nhìn tôi trân trối ầng ậng nước.

– Tôi biết tôi sẽ không bao giờ có anh ạ.

– Cụ yên tâm, hàng bốc xuống con sẽ gửi cụ đầy đủ.

Tiếng cụ lẫn nước mắt và nước mưa:

– Tôi đói lắm anh ơi nhưng ông nhà tôi bị vu là chỉ điểm cho Pháp. Tôi không bao giờ có tên trong danh sách nhận cứu trợ. Thôn đưa lên xã cũng gạch đi…

Mình kéo cụ ra lấy gạo trước khi hàng dỡ xuống hết. Cụ bê bịch gạo và gói bột canh xấp ngửa đi như chạy về phía nghĩa trang gần núi cuối làng.

Nơi có một túp lều nát bét và nghiêng ngả.

***5 giờ trời Xẩm tối thì đổ mưa, nước từ núi đổ về ào ào, đoàn chia hàng nhanh hơn rồi rút ra ngoài tỉnh lộ. Gặp một anh đồng nghiệp báo TT ướt như chuột đang chia phong bì ở ủy ban xã cho đồng bào. Anh bảo:

– Cay quá em ạ, nhận tiền cơ quan đếm bằng máy không thiếu 1 xu còn nguyên niêm phong. Đưa về huyện X, họ ngồi đếm trước mặt mà cuối cùng chả hiểu sao thiếu tận gần 6 triệu.

Tính anh luôn điềm đạm, lịch lãm, chốt chuyện anh gằn giọng: “ĐM nhà chúng nó chứ”…

Điện thoại mình kêu, bên kia đầu dây giọng rất nặng khó nghe

– Chú ơi, phong bì chú vừa cho xã họ vừa thu lại.

– Ai? Ai thu, sao lại thu?

– Họ nói nhận được hàng rồi thì tiền phải phân phối lại…

Bên kia đầu dây mất tín hiệu cả khu vực. Cả đoàn máu như muốn sôi lên vì ức vì không đủ thời gian và an toàn để quay lại.

Tại sao? Tại sao?

__________________________________________

PS: Có lẽ thời gian tới, sẽ không ít người đi miền Trung.

Hãy cẩn trọng và thẳng thắn với các trường hợp đi xe máy dây chuyền vàng điện thoại di động í ới gọi nhau đến nhận cứu trợ.

Hãy ưu tiên dành phần cho người nghèo, dùng cảm quan để phân loại.

Chắc chắn hàng sẽ đến được với người thực sự cần.

Mỳ gói chỉ để cứu đói khi lũ ngập, sau thiên tai hãy ưu tiên nhu yếu phẩm gạo, bột giặt, thuốc lọc nước, bánh kẹo, nồi niêu, xô chậu…Có nhiều hộ trong nhà xếp hàng chục thùng mỳ tôm và họ mang ra lộ bán rẻ cho người khác. Rất lãng phí cả tình lẫn tiền.

Luôn mong ước tổ quốc yên lành.

Phòng chống bão hay phòng tránh bão

Uyển Thi (Danlambao) – Chống bão, tránh bão hay trốn bão? là câu hỏi mà hàng triệu người dân Việt đang thắc mắc theo quan điểm của nhiều người mà tôi hỏi thì hầu hết đều đồng tình với câu phòng tránh bão, hay phòng trốn bão nếu ở cấp 14 trở lên? Vậy tại sao những bộ óc siêu việt của đảng cộng sản Việt Nam (1) lại có hẳn một cơ quan phòng chống bão hẳn hoi và tất cả các tỉnh thành đều có cơ quan này? Chúng ta lần lượt phân tích.
Quê tôi là khúc ruột miền trung hàng năm phải đối mặt với khoản 7 đến 10 cơn bão, mỗi khi bão đến người dân lại phải oằn mình gánh chịu bao thiệt hại do bão lũ gây ra, từ của cải vật chất cho đến tính mạng con người. Sự khắc nghiệt của thiên nhiên cứ năm sau lại cao hơn năm trước do khí hậu ấm dần lên trái đất, và cũng do tác động của đảng cộng sản đã chặt phá hết cây rừng, để xây những đập thủy điện khiến lũ quét tràn về sau bão, và các đập thủy điện cứ thấy bão lại xả lũ (2) gây thiệt hại kép đối với người dân phía hạ lưu? người dân chết do bão lũ cũng do tội của đảng không cứu hộ kịp thời và còn vì cái chữ phòng chống bão thay vì là phòng tránh.
Chữ (Phòng) được hiểu như phòng ngừa, phòng thủ, phòng vệ đối với những thảm họa hay những rủi do như mất mát đồ vật, xảy ra với con người và thiên nhiên nếu đem ghép các từ ví dụ như, phòng chống cướp tức là phải đánh đấm với cướp và bắt cướp. Cũng như phòng chống giặc tức phải đánh đấm với giặc ngăn sự tiến lên của giặc, còn đem ghép với phòng chống bão tức phải đương đầu với bão, mà bão là một trong những thảm họa khốc liệt của thiên nhiên thì làm sao chống, thử hỏi những nước tiên tiến như Mỹ, Đức, Nhật… họ có chống được không?
Phòng tránh cướp tức, khi bị cướp ta chỉ đứng hô hào hoặc báo cáo cho cơ quan hữu trách để họ truy tìm thủ phạm. phòng tránh lũ lụt tức ngăn đắp đê điều để thảm họa khó xảy ra nếu có sảy ra, thì ngoài ý muốn còn nếu vỡ đê ta nên tránh mà không đương đầu? phòng tránh giặc khi bị giặc, tiến công ta chủ động tránh né. Phòng tránh bão, khi thấy bão đến phòng xập nhà cửa đồ đạc rồi tránh đi nơi khác để khỏi phải mất mạng do nhà yếu tạm bợ có nguy cơ xập do bão lũ.
Chẳng biết những bộ óc thiên tài của đảng cộng sản Việt Nam, lại lấy cái chữ chống ở đâu ra, thay vì chữ tránh rồi đặt cho cơ quan phòng chống lụt bão trung ương không biết trước khi đặt tên các bộ óc siêu việt kia có nghĩ đến, từ ngữ hay không mà từ trung ương cho tới các tỉnh thành đâu đâu cũng là cái chữ là cơ quan phòng chống lụt bão chắc do đảng chống Mỹ, chống dân đã quen nên cứ lấy chống để đặt đại đặt bừa mà không suy nghĩ. Hay cố tình xúi dân để khi họ chết còn xà xẻo tiền cứu trợ.
Các cơ quan phòng chống lụt bão thực chất chẳng làm nên trò trống gì mà chỉ xà xẻo tiền cứu trợ, mỗi khi thiên tai theo một người anh kể (thông tin chưa được kiểm chứng) thì trong cuộc họp đối phó với cơn bão số 14 vào ngày 09/11/2013 tại Đà Nẵng, do phó thủ tướng Hoàng Trung Quốc Hải chủ trì (3) khi được các nhà khí tượng thông báo bão đã thay đổi hướng đi về nước bạn vàng, một số các trưởng phòng của các tỉnh không bị ảnh hưởng mới kêu lên, trời? Ai cũng ngạc nhiên hỏi thăm xem có chuyện gì thì mấy ổng nói, mất mẹ nó một khúc rồi cứ tưởng bão nó về mình thì đỡ khổ ai ngờ nó qua nước bạn buồn?
_____________________________________
Chú thích:

Xử tử hình bằng tiêm thuốc và bắn súng: Lợi bất cập hại

(Kienthuc.net.vn) – Việc áp dụng song song hai hình thức xử bắn và tiêm thuốc độc khiến nhiều người không đồng tình, cho thấy hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn.
Theo Luật sư Hoàng Văn Thạch, Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội, Văn phòng Luật sư Trí Minh, việc áp dụng song song hai hình thức này có một số thuận lợi nhất định.
Luật thi hành án tử hình có hiệu lực từ ngày 01/07/2011 và Nghị định 82/2011 hướng dẫn thi hành có hiệu lực từ 01/11/2011 trong đó quy định về việc áp dụng hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc. Tuy nhiên do chưa đảm bảo điều kiện về thuốc và cơ sở vật chất nên chúng ta phải dừng việc thi hành án tử hình đối với tử tù từ 01/07/2011. Mãi đến gần đây mới có một số ít phạm nhân được tử hình bằng tiêm thuốc.Việc dừng một thời gian dài như vậy gây ra tình trạng tồn đọng tử tù rất nhiều. Do vậy việc áp dụng bổ sung thêm hình thức xử bắn sẽ giúp giảm áp lực cho cơ quan thi hành án và cũng giảm cả áp lực cho các tử tù vì phải sống trong thời gian chờ đợi cái chết quá dài với điều kiện khắc nghiệt khiến họ có những tổn thương về tâm lý.
“Tuy nhiên, theo tôi, việc áp dụng song song hai hình thức này là không nên. Nếu đã quay về việc áp dụng hình thức xử bắn thì tạm thời dừng hẳn việc tiêm thuốc lại, chờ đến khi đã có được loại thuốc đảm bảo yêu cầu thi hành án cũng như nguồn lực về cơ sở vật chất khác được đảm bảo thì mới áp dụng việc tiêm thuốc độc và bỏ xử bắn. Bởi hình thức tiêm thuốc được cho là mang tính nhân đạo hơn cho tử tù (ít gây đau đớn và giữ nguyên được thi thể của họ) so với hình thức xử bắn. Trong khi nguyên tắc của pháp luật nói chung luôn là bình đẳng, công bằng. Do vậy các tử tù khi chấp hành án tử hình thì đều phải được bình đẳng như nhau. Không nên để tình trạng người này được tiêm thuốc người kia phải xử bắn.

Bị cáo chỉ bị tuyên tử hình khi phạm vào tội đặc biệt nghiêm trọng và bị hội đồng xét xử đánh giá là không có khả năng cải tạo. Khi bị tuyên án tử hình và bản án có hiệu lực pháp luật thì họ trở thành những tử tù và đều bình đẳng, bất kể tội danh họ gây ra là gì. Do vậy không nên đặt ra vấn đề ai nên tiêm thuốc ai nên xử bắn.
Trước đây khi trình ra Quốc hội thông qua Luật thi hành án hình sự trong đó có quy định hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc, các cơ quan đảm bảo được điều kiện về cơ sở vật chất đầy đủ thì đã không gây ra tình trạng như hiện nay. Đây là hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn”, Luật sư Thạch nhận định.
 Phòng thi hành án tử tù bằng tiêm thuốc độc ở Cầu Ngà. Ảnh: Nhịp cầu đầu tư

Cũng đồng tình với việc không nên áp dụng song song hai hình thức tử hình là xử bắn và tiêm thuốc độc, một luật sư thuộc Đoàn Luật sư TP HCM cho rằng, có lẽ trên lý thuyết là áp dụng song song hai hình thức, nhưng thực tế có khi chỉ xử tội phạm tử hình bằng bắn súng thôi. Bởi hiện nay chưa có thuốc thì lấy đâu ra thuốc mà tiêm. Luật Thi hành án tử hình trong đó quy định về việc áp dụng hình thức tử hình bằng tiêm thuốc độc mới ban hành được 2 năm, không lẽ giờ lại sửa luật, sau đó đến năm 2015 khi nước ta có đủ cơ sở vật chất, điều kiện để thực hiện thi hành án tử hình bằng tiêm thuốc độc thì lại sửa luật tiếp để khôi phục hình thức này thì rất mất thời gian, công sức. Thế nên tạm thời chỉ bổ sung vào Luật Thi hành án tử hình này một hình thức song song nữa là xử bắn từ giờ đến năm 2015 để khỏi mất công, tốn kém sửa luật.

Trước đó, trả lời chất vấn của các đại biểu Quốc hội về việc thi hành án tử hình bằng thuốc độc quá chậm trễ, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường cũng đã giải thích: “Mọi công việc chuẩn bị để áp dụng tiêm thuốc độc cơ bản đã xong, từ xây cơ sở cho đến trang thiết bị, đào tạo, chỉ thiếu mỗi thuốc”. Theo ông Cường, Nghị định của Chính phủ ghi rõ tên thuốc, mà đều là loại thuốc chưa sản xuất được ở trong nước, phải nhập. Thuốc phải nhập từ EU, trong khi liên minh này đang yêu cầu Việt Nam bỏ án tử hình. Thế nên khi biết được Việt Nam nhập thuộc về để phục vụ cho việc thi hành án tử hình, EU đã ngừng bán. Chính vì chưa có thuốc, nên đến nay cả nước còn hơn 500 người bị kết án tử hình, án đã có hiệu lực vẫn không thi hành được. Có người viết đơn xin được thi hành án do tâm lý căng thẳng. Ngành kiểm sát thừa nhận sự chậm trễ này đã gây áp lực lên hai phía, phía cơ quan giam giữ và phía tử tội.
Đại biểu Nguyễn Thanh Bình, tỉnh Hòa Bình, gay gắt trước Quốc hội rằng: “Không có gì khổ bằng chờ chết. Hiện nay 500 tử tù đang ngồi chờ vì một quyết định còn chưa mang nhiều tính thực tế của chúng ta. Đứng trước thực tế hàng trăm tử tội phải “dồn toa” chờ được thi hành án, nhiều đại biểu Quốc hội tha thiết đề nghị Bộ Y tế phải trả lời dứt khoát liệu có mua được thuốc hay nguyên liệu sản xuất thuốc, hoặc có thể bào chế ngay trong nước hay không. Thậm chí, nếu cần thiết phải đặt hàng các nhà khoa học và xem đây là việc trọng điểm quốc gia trong năm 2013. Đồng thời phải quản lý chặt tử tội, tránh việc bỏ trốn hoặc tự sát.
Như vậy, một lần nữa, những tranh cãi xung quanh vấn đề về các hình thức thi hành án tử hình lại cho thấy hậu quả của việc làm luật vội vàng và thiếu tầm nhìn của những cá nhân, cơ quan có liên quan tại Việt Nam.
Trong phiên họp Quốc hội mới đây, Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang đã đồng tình với ý kiến của nhiều đại biểu kiến nghị Quốc hội cho phép áp dụng lại hình thức tử hình bằng xử bắn tới hết năm 2015 song song với hình thức tiêm thuốc độc.

Liên quan tới vấn đề này có nhiều ý kiến trái chiều nhau. Việc chỉ áp dụng một hình thức xử lý tội phạm tử hình bằng tiêm thuốc độc đã gây nhiều khó khăn, tiến độ thi hành án tử hình quá chậm là điều ai cũng biết, nhưng việc áp dụng song song hai hình thức xử bắn và tiêm thuốc độc khiến nhiều người tỏ rõ sự không đồng tình.

Minh Hiếu
Đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa

Thêm Vũ Thị Hòa chính thức bị vạch trần, các nhà Ma học nói gì thêm nữa?

Đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa đang “thay trời hành đạo”

Chu Mộng Long – Sau khi VTV vạch mặt trò lừa bịp của đệ nhị ngoại cảm Vũ Thị Hòa, các nhà Ma học của Viện nghiên cứu và ứng dụng tiềm năng Ma cùng đám dư luận viên, mà đứng đầu là đệ nhất đông tây kim cổ học Đông La, lên tiếng phản đối và đòi khởi kiện Thu Uyên ra tòa về tội vu khống. Họ bênh vực Vũ Thị Hòa bằng cách phong thánh cho bà này, nào “Mắt sáng lòng trong”, nào “Thay trời hành đạo” để đe dọa (tại đây). Các tướng tá mạo danh phóng viên Báo Quân đội Nhân dân còn cho người về Yên Bái tìm người làm chứng và viết bài “minh oan” đăng trên “lề chửi” Đông La để đánh bạt dư luận (tại đây). Đám dị nhân này quên rằng, VTV và báo chí chính thống cũng chẳng chịu thua, một phóng sự chính thống ra đời chính thức tố cáo trò lừa bịp của đệ nhị ngoại cảm do Viện nghiên cứu và ứng dụng Ma tôn xưng lâu nay (Tại đây).

Trước khi phóng sự này ra đời, tôi đã từng tò mò xem hết các clip về Vũ Thị Hòa lấy cốt liệt sĩ trên Youtube, tôi đã thật sự ngạc nhiên vì, tất cả cùng một ma thuật: 1) đe dọa thân nhân không được “lăn tăn”, tức phải tin tuyệt đối; 2) đoán trước cho thân nhân nghe các di vật chôn theo liệt sĩ, và khi bốc, tay bà Hòa sờ chính xác vào chỗ để di vật với khả năng “ngoại cảm phi thường”; 3) các hài cốt giống nhau đến kì lạ: đầu lâu là tổ mối, không thấy xương, chỉ thấy thịt toàn là đất đen vón cục!

Ngạc nhiên hơn nữa là trường hợp hài cốt liệt sĩ được cho là của Hoàng Văn Thụ được bốc tại Bình Phước có cái di vật là dây ống tiêm cấp cứu và lọ thuốc??? Chết trong lúc cấp cứu mà đồng đội của liệt sĩ nỡ lòng nào không rút được cái ống tiêm ra mà phải chôn theo??? (xem tại đây và nối kết với các clip về Vũ Thị Hòa)

Đến bùn đen cũng hóa thành liệt sĩ. Tổ mối vô tri cũng hóa những anh hùng thì chịu thua các nhà Ma học rồi!

Báo Lao động đã chính thức vạch trần Vũ Thị Hòa đây, các nhà Ma học nói gì thêm nữa? Trong phóng sự có nói Vũ Thị Hòa bỏ chồng con đi học ngoại cảm, nhưng không nói học ở đâu?  Câu hỏi này mời các sư phụ Vũ Thế Khanh, Nguyễn Phúc Giác Hải trả lời hộ nhé!

Vạch mặt trò bịp bợm của nhà ngoại cảm Vũ Thị Hòa

LĐ – Trong những nhà ngoại cảm rởm mà VTV đã vạch mặt thời gian qua có bà Vũ Thị Hòa – trú tại tổ 14 phường Đồng Tâm (TP.Yên Bái – tỉnh Yên Bái). Theo đoạn clip mà VTV ghi lại được, bà Hòa đã kết hợp với những đối tượng ”cộm cán” tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” để tìm mộ ở các tỉnh phía nam.

Nhưng khi PV về quê bà Hòa để tìm hiểu, mới biết quá khứ “bất hảo” của người đàn bà này. Bà ta từng là đối tượng bị cơ quan chức năng xử phạt hành chính vì tội buôn bán động vật hoang dã, sau đó bỗng nhiên trở thành… nhà ngoại cảm.

Bỏ chồng con đi “học” ngoại cảm

Nhà Vũ Thị Hòa hiện nay cũng đang mở điện để thờ cúng, nhưng bản thân bà Hòa lại không trực tiếp ở nhà làm việc này mà do người chồng và các con của bà Hòa làm. Người dân ở tổ 14 phường Đồng Tâm cho biết: “Bà Hòa đi suốt, ít khi có mặt ở nhà. Đến ngày tuần tuyết cần phải cúng lễ, bà Hòa ở xa gọi điện về hướng dẫn chồng con và anh em chuẩn bị cúng lễ”.

Một người đàn ông ngồi trong nhà bà Hòa tự giới thiệu tên là Việt – hàng xóm của bà Hòa – nói: “Hôm nay chồng của cô Hòa sang bên ngoại có chút việc, còn cô Hòa thì lên Hà Nội. Nếu em cần tìm mộ người thân thì cứ ghi những thông tin cụ thể vào sổ, rồi chúng tôi sẽ chủ động liên lạc lại với gia đình để xác nhận”.

Ông Lê Ngọc Quỳnh – Phó Chủ tịch phường Yên Thịnh – cho biết: “Nói đến bà Hòa thì ở phường này ai cũng biết, thời gian tạm trú tại phường bà Hòa làm nghề bán cá tại các chợ. Hằng ngày, bà Hòa đến các chợ đầu mối lấy cá sau đó ra các chợ nhỏ hơn để bán lẻ. Được một thời gian thấy không hiệu quả, bà ta lại chuyển sang buôn rắn rồi các loài động vật hoang dã.

Trong khoảng thời gian ấy, bà Hòa nhiều lần bị cơ quan chức năng của phường tiến hành lập biên bản xử lý, nhưng vẫn nhiều lần tái phạm. Sau nghe bảo làm ăn thất bát, nợ nhiều quá nên bà Hòa đã bỏ chồng và 4 đứa con ở nhà, đi làm ăn xa. Được khoảng 5 tháng thì bà quay trở về địa bàn, mang theo một số băng đĩa quay lại cảnh đi tìm mộ liệt sĩ. Bà ấy mở cho người dân trong vùng xem và từ đó đến giờ, bà tự nhận mình có khả năng ngoại cảm, nói chuyện được với người âm”.

Trong khi đó, ông Phạm Văn Bình – Tổ trưởng tổ dân phố 14 phường Đồng Tâm, nơi bà Hòa sinh sống hiện tại – xác nhận: “Sống ở nơi đông dân cư là thế, nhưng vợ chồng bà Hòa chẳng bao giờ tiếp xúc với ai. Chỉ đến khi có khách ở lại qua đêm thì người chồng mới ra báo cáo với tôi.

Bà Hòa quê chính ở huyện Trấn Yên, Yên Bái, sau đó chuyển lên phường Yên Thịnh sinh sống, mới mua đất xây nhà ở tổ 14, phường Đồng Tâm được 2 năm. Tuy thế, trong hai năm ở đây, bà Hòa đã gây náo loạn cả vùng qua 2 vụ bị đòi nợ. Sau khi đưa lên công an phường xử lý, bà Hòa lại về nhà làm nhà ngoại cảm như bình thường”. Có đợt, sau khi mọi việc được giải quyết, bà Hòa đi nói với một số người là bà vay 300 triệu để làm kinh phí để đi tìm mộ liệt sĩ và xây điện thờ.

Tự nhận mình đã tìm được 4.000 bộ hài cốt bằng ngoại cảm

Sau hai năm “có khả năng đặc biệt”, bà Hòa tự nhận mình đã tìm được gần 4.000 trường hợp hài cốt, phần lớn là hài cốt liệt sĩ. Những người thân trong gia đình cho biết, bà Hòa thường xuyên có  những chuyến đi dài ngày, vào trong tận Cà Mau, Bà Rịa-Vũng Tàu… để tìm kiếm hài cốt theo nguyện vọng của thân nhân người nhà liệt sĩ.

Cũng vì thế mà không khí ở tổ 14, phường Đồng Tâm, TP. Yên Bái trở nên nhộn nhịp khi trong vùng xuất hiện bà Vũ Thị Hòa có “điện” thờ thần thánh, xưng mình có khả năng siêu nhiên nói chuyện được với người âm và chữa được bệnh. Nhiều người ở khắp mọi miền đất nước đổ về đây, với mong muốn nhờ bà Hòa tìm giúp thân nhân của gia đình đã hy sinh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, Mỹ.

Ông Nguyễn Văn Phúc- người dân tổ 14, phường Đồng Tâm- cho biết: Trước đây, khi còn làm ở Ban Thanh tra – UBND tỉnh Yên Bái, ông nghe được câu chuyện khá thú vị về bà Hòa trong quá trình đi tìm mộ liệt sĩ cho một gia đình. Mất một thời gian, bà Hòa cùng với nhóm “Đoàn tâm đức Yên Bái” tìm thấy nơi liệt sĩ đã ngã xuống. Sau khi căng bạt xung quanh, không cho bất cứ ai vào xem thì bà Hòa bỗng dưng reo lên: “Tới rồi!”.

Rồi bà Hòa đưa cho gia đình nọ một lọ thủy tinh, bên trong có đựng ít đất và một chiếc cúc áo rồi nói rằng đó là “những gì còn sót lại của hài cốt liệt sĩ khi đang chiến đấu ở chiến trường Bà Rịa-Vũng Tàu”. Thật bất ngờ, gia đình nọ khẳng định người thân của họ trước đây chỉ chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, không hề vào chiến đấu ở tận Bà Rịa-Vũng Tàu. “Sau đó, gia đình nọ đã đuổi đánh bà Hòa và “Đoàn tâm đức Yên Bái” một trận thập tử nhất sinh”- ông Phúc nói.

Vạch mặt trò bịp bợm

Theo tìm hiểu của PV, trước đó – vào tháng 3.2011, bà Hòa đã tới khu vực nhà lao Tân Hiệp (TP. Biên Hòa – Đồng Nai) để tìm mộ cho 22 liệt sĩ hy sinh ở đây. Ði theo bà Hòa còn có một nhóm tự xưng là “Ðoàn tâm đức Yên Bái” và một số người được giới thiệu là thân nhân liệt sĩ, tất cả lên đến khoảng 40 người.

“Nhà ngoại cảm” Hòa xác định có hài cốt liệt sĩ nằm sát hàng rào (phía đường Dương Tử Giang), tuy nhiên, lại không đồng ý cho đội quy tập hài cốt liệt sĩ tỉnh tìm kiếm, mà bà Hòa và nhóm người nói trên tự tiến hành đào xới. Trong suốt quá trình tìm kiếm, nhóm này còn dùng một tấm bạt che phủ phía trên để không ai có thể quan sát việc làm của họ…

Sau đó, bà Hòa nhặt lấy một số vật phẩm màu xám vụn có kích thước từ 1-2cm, một ít đất màu đen và 4 cúc áo màu trắng nằm lẫn trong búi cỏ. Bà Hòa khẳng định số đất đen trên chính là xương cốt và máu thịt của 10 liệt sĩ đã bị địch giết và chôn lấp, những vật phẩm màu nâu là phần sọ liệt sĩ bị phân hủy. Ngoài ra, bà cho rằng gần đó còn 2 hố chôn 7 và 5 liệt sĩ khác (đủ 22 liệt sĩ) nên cần phải khai quật tiếp.

Đúng lúc đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Hạnh Phúc – đại diện Hội Cựu chiến binh tỉnh – cũng có mặt. Với kinh nghiệm hơn 30 năm làm công tác quy tập hài cốt liệt sĩ, ông Phúc cho rằng số đất đen trên không phải là xương cốt liệt sĩ. Hơn nữa, tầng đất phát hiện “hài cốt” không phải là tầng đất nguyên thủy bởi không có sự liền mạch của thớ đất, mà đấy chỉ là đất bồi đắp do tác động của thiên nhiên hoặc con người.

Ðại diện Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh, TP.Biên Hòa cũng đồng tình với ý kiến trên. Ngay lập tức, nhóm người của bà Hòa quay ra chửi bới, nhục mạ, thậm chí dùng những lời lẽ hết sức thô tục đối với những người đại diện cho các cơ quan chức năng đến theo dõi quan sát việc tìm kiếm… Một vài người trong nhóm này còn hung hăng kích động những người đứng xung quanh, đòi “đập chết” những người cản trở việc tìm kiếm!

Bà Lê Thị Mỹ Phượng – Giám đốc Sở LÐTBXH tỉnh Đồng Nai – cho biết, trưa 3.1.2012, các cơ  quan chức năng cùng các ông Hai Thông, Tám Quyết, bà Nguyệt và bà Vũ Thị Hòa đều có mặt tại khu vực khai quật này. Thấy dấu hiệu khả nghi, bà Phượng đã đưa số đất mà bà Hòa cho rằng đó là “hài cốt liệt sĩ” lên Phân viện Khoa học hình sự – Bộ Công an tại TP.Hồ Chí Minh để kiểm tra thì nhận được kết quả bất ngờ: Mẫu đất mà bà Hòa cho rằng đấy là hài cốt liệt sĩ thực chất chỉ là mảnh vụn của… tổ mối và đất sét.

Từ kết quả đó, vào ngày 9.1.2012, Cục Chính trị – Bộ Tư lệnh Quân khu 7 đã có công văn gửi đến bộ chỉ huy quân sự và sở LÐTBXH 9 tỉnh, thành phố trong khu vực để quán triệt hành vi lừa gạt của đối tượng Vũ Thị Hòa và “Đoàn tâm đức Yên Bái”.

Trong công văn, Cục Chính trị nêu rõ: “Vũ Thị Hòa và nhóm người tự xưng “Ðoàn tâm đức Yên Bái” không có khả năng đặc biệt trong tìm kiếm mộ liệt sĩ, hoạt động của đối tượng ngày càng thể hiện rõ những dấu hiệu bất minh (cách ly, không cho cơ quan chức năng tiếp cận khu vực đào mộ, “hài cốt” thu được không có mẫu sinh phẩm, không cho người nhà liệt sĩ xét nghiệm ADN).

Mục đích của đối tượng là lợi dụng tình cảm và khai thác yếu tố tâm linh trong vấn đề tìm kiếm hài cốt liệt sĩ để trục lợi, gây mất an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội”.

Theo ông Phạm Văn Bình – Tổ trưởng tổ dân phố 14, phường Đồng Tâm – từ năm 2010 bà Hòa tự nhận mình có khả năng ngoại cảm và kết hợp với một nhóm người là tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” làm việc cho Bộ Quốc phòng, đi tìm một liệt sĩ cho người dân trong tỉnh có nhu cầu và thường có những chuyến đi tìm một liệt sĩ ở trong chiến trường Bình-Trị-Thiên và các tỉnh miền Nam.

Những đối tượng tự xưng là “Đoàn tâm đức Yên Bái” gồm Dương Văn Lịch (SN 1981) – có hộ khẩu thường trú tại Hóc Môn, TPHCM; Trần Nhật Duật (SN 1954) – hộ khẩu thường trú tại quận 12, TPHCM; Lê Thế Duẫn (SN 1982) – quê ở Thiệu Hóa, Thanh Hóa. Đây đều là những đối tượng có lai lịch, nhân thân xấu.

Theo Báo Lao Động

Dẫn theo:

http://trovetukyuc.vn/chitiettintuc.asp?id=135

 Các hình ảnh cắt từ các clip Vũ Thị Hòa trên Youtube:

Hoa5

Liệt sĩ chết đầu lâu thành tổ mối

Hoae3

Nắm xương tàn cũng hóa bùn đen

Hoa-1

Chiếc ống tiêm còn nguyên không rỉ

Hoa6

Cái bình tiêm là lọ thuốc này ư?

Các di vật sau do Đông La cung cấp để làm chứng cho Vũ Thị Hòa “mắt sáng lòng trong”, có một chiếc bình tông nhựa là của lính ngụy chứ của liệt sĩ Việt Cộng hồi nào. Còn những bình tông nhôm kia rất mới, các dòng chữ ai khắc mà sao một kiểu, không khác các bình tông của “Cậu Thủy”:

IMG_1632 IMG_1635 IMG_1640

Văn hóa trách nhiệm: cách hành xử của chính phủ Nga và Rosatom (II)

Thục Quyên (Save Vietnam´s Nature)

Trường hợp Chernobyl.

“Không gọi là chiến tranh, nhưng nhắc tới Chernobyl thì phải dùng những từ ngữ như di tản, cấm địa, khu vực tử thần, thiệt hại nhân mạng. Vậy gọi nó là gì khác khi con người lâm vào thảm trạng cùng cực của khổ đau, bệnh hoạn và chết chóc?” (BS V. Smolnikova)

clip_image002

Bác sĩ nhi đồng Valentina Smolnikova đang tường trình về kinh nghiệm cứu trợ những trẻ em nạn nhân được đưa về bệnh viện vùng Buda-Koshelevo, Belarus, ngay sau thảm họa và những năm nối tiếp (1) (Hội Nghị Quốc Tế 2011 tại Berlin kỷ niệm 25 năm Chernobyl)

Thảm họa

Khoảng 1 giờ 24 phút sáng sớm ngày 26 tháng 4 năm 1986, lò phản ứng số 4 nhà máy điện Chernobyl Ukraina nổ tung, gây ra tai nạn hạt nhân cấp độ 7 và được coi là trầm trọng nhất trong lịch sử năng lượng hạt nhân thế giới. Những hậu quả tàn khốc trên thiên nhiên và con người cho tới nay vẫn tiếp diễn và chưa có phương thức để mong ngăn chận hay trừ khử.

clip_image004

(Ảnh Arte France )

Ukraina lúc đó còn là một thành viên của Liên bang Xô viết và truyền thống bưng bít thông tin cũng như cố tình cản trở nghiên cứu về tác hại sức khỏe dân chúng của chính quyền Xô viết đã ém nhẹm sự thật và gây tình trạng hoang mang, ngờ vực, mâu thuẫn, bất lợi cho việc rút kinh nghiệm để học hỏi hầu giúp đỡ nhân đạo cho những nạn nhân còn đang khốn khổ và bảo vệ sự tồn vong của những thế hệ tương lai.

Sự kiện Liên bang Xô viết chính thức chấm dứt tồn tại ngày 25 tháng 12 năm 1991 và sự tan rã của đảng Cộng sản tại Nga, Belarus và Ukraina dẫn đến kết quả là một số hồ sơ mật liên quan tới thảm họa Chernobyl được giải mã và một số nhân chứng như các bác sĩ, nhân viên y tế, chuyên viên nhà máy, những thường dân và quân nhân bị trưng dụng trong việc dọn dẹp sau khi lò phản ứng phát nổ, đã có cơ hội lên tiếng.

Nhân chứng Valeri Alekseevich Legasov

là một nhà hóa học vô cơ và là thành viên của Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô .

Công việc nổi bật của ông là được chính phủ Liên Xô ủy nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban điều tra thảm họa Chernobyl và lập kế hoạch giảm thiểu hậu quả tai hại.

Công việc trên đòi hỏi phải dấn thân vào nơi rủi ro ngay từ những giờ phút đầu, đánh giá tình hình và lấy quyết định nhanh chóng. Cùng những người “thanh lý” (liquidator), Legasov bị đẩy vào tình thế phải hành động theo cách “thử và sai”, cùng lúc hy sinh chính sức khỏe của mình.

Từ dự định 2 tuần, Legasov đã ở lại Chernobyl 4 tháng trực tiếp điều hành công việc và báo cáo về Ủy ban Trung Ương Cộng sản Liên Xô, đề nghị kế hoạch đối phó như di tản dân chúng, bắt đầu bằng cuộc di tản tức khắc toàn bộ 50.000 dân số thành phố Pripyat, sát cạnh nhà máy Chernobyl.

Trên bản dự thảo báo cáo đầu tiên cho Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (IAEA) tại Vienna tháng 8/1986, người có thẩm quyền tại Cục An ninh Ủy ban Trung ương Cộng sản Liên xô đã phê bằng chữ viết tay: Đảng và hệ thống Tư pháp cần xử lý nghiêm khắc người báo cáo. Việc soạn thảo một bản báo cáo mới phải được giao cho Bộ Ngoại giao và KGB (Komitet Gosudarstvennoy Bezopasnosti – Ủy ban An ninh Quốc gia) (2)

Nhưng Mikhail Gorbachev lúc đó là Tổng Bí thư đảng Cộng sản Liên Xô, theo  tinh thần “Glasnost” và “Perestroika” do chính mình đưa ra, đã giữ ý định giao trọng trách cho Legasov qua Vienna .

Bản báo cáo của Legasov trước IAEA về mức độ và hậu quả của thảm họa Chernobyl được đánh giá là trung thực và có độ sâu phân tích, nhưng vì vạch rõ nguyên nhân chính vụ tai nạn là do những yếu kém trong thiết kế lò RBMK, báo cáo đã gây cho ông những khó khăn, trù dập của Bộ Kỹ thuật và Công nghiệp Hạt nhân (tiền thân của Rosatom) cũng như Ủy ban Trung Ương Cộng sản Liên Xô.

Sau hai năm bệnh hoạn vì nhiễm phóng xạ và uất ức không đưa được sự thật về thảm họa ra ánh sáng để phòng ngừa tai nạn trong tương lai, đúng ngày kỷ niệm thảm họa Chernobyl, Legasov đã tự tử và để lại một “di sản” là những cuốn băng thu âm lời tường trình “Sự thật về Chernobyl” của ông, phê bình những ém nhẹm sự thật của trung ương cùng những hỗn loạn thiếu tổ chức và vô trách nhiệm trong kế hoạch tiếp cứu người dân.

Một phần những cuốn băng này đã được giới thông tin Âu châu như BBC, Spiegel… chuyển tải.

Nhân chứng Alla Jaroshinskaya

là một ký giả và một nữ chính trị gia gốc Ukraina.

Tháng 12 năm 1991, với tư cách là một đại biểu thuộc Ủy ban Xô viết tối cao Liên Xô điều tra các quan chức có liên quan đến vụ tai nạn hạt nhân Chernobyl, Alla Jaroshinskaya đã khám phá ra hồ sơ mật Chernobyl, gồm 40 biên bản dày 600 trang những cuộc họp, những tài liệu, thư từ trao đổi trong đảng Cộng sản và chính quyền Liên Xô (3).

Tài liệu này, theo bà, đã được trả bằng hàng chục ngàn cái chết của nhân viên cứu trợ và các nạn nhân Chernobyl, cũng như những mất mát về sức khỏe và chất lượng cuộc sống của chín triệu người vẫn phải chấp nhận cư ngụ trong các vùng đất bị ô nhiễm.

Trong bài “Chernobyl: sự dối trá” tường trình ngày 7/04/ 2006 trước “Hội nghị Chernobyl” của Hiệp hội Y sĩ Quốc tế Phòng ngừa Chiến tranh hạt nhân, Alla Jaroshinskaya đã giải mật một số tài liệu thuộc hồ sơ bà đang có trong tay:

1/ Tài liệu ngày 27/06/1968 mang chữ ký của Schulzhenko, Trưởng phòng, trụ sở 3 bộ Y tế Liên Xô, “Về việc tăng mức độ bảo mật trong công tác thanh lý hậu quả của tai nạn tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl”

Điều 4. Thông tin về tai nạn phải được giữ bí mật.

Điều 8. Thông tin về kết quả điều trị y tế phải được giữ bí mật.

Điều 9. Thông tin về mức độ bị nhiễm phóng xạ của nhân viên tham gia thanh lý hậu quả của tai nạn tại nhà máy điện hạt nhân Chernobyl phải được giữ bí mật.

2/ Tài liệu ngày 8/07/1987 mang chữ ký của Đại tá Bakschutow, Chỉ huy trưởng Ủy ban cố vấn quân sự 10, dịch vụ y tế: văn kiện # 205.

Điều 2. Ngoại trừ những người bị hội chứng nhiễm xạ cấp tính, tất cả những trường hợp bệnh khác nghiêm trọng cấp tính hay mãn tính ở những người đã được trưng dụng vào chương trình thanh lý hậu quả tai nạn nhà máy ĐHN Chernobyl đều không được phép liệt kê có quan hệ tới bị ảnh hưởng phóng xạ.

Điều 3. Trong hồ sơ sức khỏe những người được trưng dụng vào chương trình thanh lý, nếu đã không bị nhiễm xạ cấp tính thì không được ghi lại sự hiện diện của họ trong chương trình này và cũng không ghi lại lượng nhiễm xạ của họ.

3/ Tài liệu ngày 24/09/1987 do chính Ủy ban Chính phủ Chernobyl ban hành: “Danh mục các thông tin liên quan đến tai nạn nhà máy ĐHN Chernobyl không được phép công bố trên báo chí, truyền thanh và truyền hình”: văn kiện # 423.

Điều 2. (không được đăng tải) những thông tin có dữ liệu về suy thoái khả năng lao động hoặc mất hoàn toàn khả năng lao động của những nhân viên làm việc tại nhà máy cũng như của những người được trưng dụng đến thanh lý hậu quả sau tai nạn nhà máy ĐHN xảy ra.

Hồ sơ Gorbachev.

(Mikhail Gorbachev là Tổng bí thư đảng Cộng sản Liên Xô 1985-1991 và Tổng thống Liên Xô 1990-1991)

Đầu năm 2011, sử gia Pavel Stroilov, hiện đang sống ở London, đã bí mật sao chép một phần tài liệu từ “hồ sơ Gorbachev” và chuyển cho tờ tuần báo Đức SPIEGEL (4)

Tài liệu tiết lộ chi tiết một cuộc họp đặc biệt sôi nổi vào ngày 3/07/1986 giữa các lãnh đạo đảng Cộng sản, các chuyên gia và các thành viên Ủy ban chính phủ điều tra về tai nạn Chernobyl, kể cả TS Legasov, và cho thấy các chuyên gia Nga đã có những nghi ngờ về các lò phản ứng Chernobyl ngay từ trước thảm họa 1986.

Trong cuộc họp, Thứ trưởng bộ Năng lượng Shasharin đã nhìn nhận điểm yếu của loại lò điện hạt nhân RBMK dùng tại Chernobyl, và đề nghị cũng nên tắt các lò tương tự tại Smolensk, Kursk, và 2 lò tại Leningrad.

Trả lời câu hỏi của một thành viên Bộ chính trị, Shasharin xác nhận tình trạng thiếu an toàn trên, tuy nhiều người biết nhưng không bao giờ được ghi nhận bằng văn bản, và có “một thế lực” chống lại tin này được loan truyền.

Bộ trưởng Bộ Đặc trách Năng lượng Hạt nhân Efim Slavsky cho biết lúc trước đã từng có vấn đề tại nhà máy điện hạt nhân Leningrad vì trục của một tua bin có vết nứt. Nếu tua bin vỡ thì nhà máy đã nổ tung, vô phương cứu gỡ.

Bộ trưởng bộ Năng lượng Anatoli Mayorets tuyên bố thẳng thắn: loại lò phản ứng này không tốt! Một tai nạn tương tự đã xảy ra tại nhà máy điện hạt nhân Leningrad vào năm 1975 nhưng không ai chú trọng nghiên cứu vấn đề. Và một tai nạn tương tự cũng đã xảy ra ở Chernobyl vào năm 1982, chỉ không có thất thoát phóng xạ nhiều. Rút cục rồi cũng không ai rút được kinh nghiệm gì từ những tai nạn này. Mayorets lo lắng những nước Âu châu có vẻ đã biết về vấn đề của loại lò xử dụng tại Chernobyl và đặt câu hỏi có nên tiếp tục che dấu sự thật này đối với Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế IAEA? Ngoài ra trong tương lai cũng cần tránh xây những thành phố sát cạnh những nhà máy điện nguyên tử vì muốn bớt tốn kém.

Trong cuộn băng tài liệu, Gorbachev đã giận dữ đặt vấn đề tại sao không được loan tin đầy đủ? “Họ có biết hậu quả tiềm tàng của những tai nạn đó? Thật là ngu xuẩn!

Chúng ta đã tạo ra bao nhiêu vùng cấm địa trong xứ sở này? Mọi chuyện đều được Ủy ban Trung ương tuyên bố là bí mật nhà nước! Thậm chí chính phủ không xác định cả những địa điểm có nhà máy điện hạt nhân hay những loại lò phản ứng đang sử dụng. Toàn bộ là một hệ thống xu nịnh, tự tôn, lừa dối, lạm dụng quyền thế và đàn áp bất đồng chính kiến!” (4)

Gorbachev đã tóm gọn tình thế trong một câu bình luận sắc bén (5): Chúng ta đã trở thành con tin của ngành kỹ nghệ hạt nhân!

T.Q.

Tác giả trực tiếp gửi cho BVN

Đánh trống và hy vọng

“Chúng tôi không bỏ cuộc!” Thông điệp của người dân từ Rikuzentakata

Khách sạn dành cho thanh thiều niên đã đổ nát và cây thông duy nhất còn sống sót của khoảng 70.000 cây thông tại Takata-Matsubara, Rikuzentakata. Hình: Wikipedia

Khách sạn dành cho thanh thiếu niên đã đổ nát và cây thông duy nhất còn sống sót của khoảng 70.000 cây thông tại Takata-Matsubara, Rikuzentakata. Hình: Wikipedia

Khi những tiếng trống đầu tiên vang lên, người phụ nữ trẻ ở cạnh tôi bắt đầu khóc. Lặng lẽ. Tôi liếc nhìn cô lục lọi lấy ra một cái khăn tay và chậm mắt liên tục. Đó là Mao. Cô hai mươi bảy tuổi và sắp tới đây sẽ sinh hạ đứa con thứ hai của mình. Đó là một đứa con trai, như cô tiết lộ cho tôi biết sau đó.

Và bây giờ thì cô ngồi đó, trong sân vận động trống rỗng đau buồn của Nagoya, một nơi tổ chức sự kiện mà ngoài ra thì có những trận đấu bóng rổ hay biểu diễn nhạc Pop. Và lắng nghe những người đánh trống Taiko.

Lần đầu tiên kể từ tròn hai mươi lăm năm nay, lễ hội trống nổi tiếng khắp nước của Rikuzentakata trong tỉnh Iwate ở miền Bắc nước Nhật phải được tiến hành ở nơi khác. Vì ngôi làng ngư dân ở cạnh bờ biển Thái Bình Dương của nước Nhật không còn nữa. Làn sóng thần sau cơn động đất đạt tới độ cao mười bốn mét khi tới đó. Hơn hai ngàn người, khoảng mười phần trăm dân số, đã chết. Một cây thông cô độc cạnh bờ biển đã chống chọi lại với cơn sóng thần; được biểu hiện qua nhiều bức ảnh chụp hay trên những cái áo thun, nó đã trở thành biểu tượng cho Rikuzentakata, trở thành biểu tượng của niềm hy vọng, cũng với một câu nói thêm: Chúng tôi không bỏ cuộc.

Mao đã mang theo một quyển album ảnh của gia đình đến nơi tụ họp của những người đánh trống, nơi mà chúng tôi quen nhau: mẹ của cô khi còn trẻ, bà của cô, những bức ảnh của lễ cưới, bản thân cô trong vòng gia đình và bạn bè ở Rikuzentakata. Cô có quyển album này ở bên cạnh mình vào ngày 11 tháng 3 năm 2011, trong căn hộ hiện giờ của cô ở gần Nayoga. May mắn, cô nói, vì tất cả những thứ khác đã không còn nữa.

Mao nhìn thấy cha mẹ cô lần cuối vào ngày lễ hội O-Bon tưởng nhớ người chết, giữa tháng Tám. O-Bon trong năm nay 2011 có một tầm quan trọng đặc biệt. Cần phải an ủi linh hồn của bao nhiêu người chết đó. Cả Mao cũng mất bạn bè và họ hàng. Ánh mắt của cô đi vào chốn hư không khi cô kể lại điều đó. Cha mẹ của cô thoát nạn và sống ở một nơi tạm trú.

Chính Mao đã cùng biểu diễn một vài năm trong nhóm Taiko như là người thổi sáo. Đó là khi cô còn đi học trung học ở Rikuzentakata. Cô quen biết với tất cả những người ngày hôm nay đang đứng ở đây trên sân khấu. Nhóm này giống như một gia đình lớn; người trẻ nhất đang có mặt đứng chỉ vừa nhìn qua được cái trống của mình. Em phải giơ hai cánh tay lên thật cao, để có thể dùng dùi đánh trúng vào trống.

Mao có mang theo một tạp chí. Hình ảnh từ Rikuzentakata. Ảnh chụp sự tàn phá từ trên cao, được phát  hành bởi nhà xuất bản báo Tokai Shimbunsha từ thành phố Ofunato ở gần đó và cũng bị thiệt hại nặng. Ảnh bìa là cây thông đơn độc. Mao chỉ vào một nơi trong cái sa mạc đổ nát đó: nhà cha mẹ tôi đã ở đây.

Đó là những bài ca từ quê hương, những cái xuyên thấu vào trái tim của họ.

Sau màn trình diễn, cô lao ngay lập tức vào hậu trường, để nói chuyện với những người chơi trống “của cô”. Cuộc tái ngộ là một lời chào nhau thật to.

“Tôi rất hạnh phúc về buổi biểu diễn của ngày hôm nay”, cô nói với tôi sau đó, “nó đã mang lại can đảm cho tất cả mọi người!”

Đó là tháng Mười năm 2011, bảy tháng sau ngày 3 tháng 11 và tất cả đều chờ có một cái gì đó chuyển động. Chờ thành phố của họ được tái xây dựng. Nhưng cả ở đây cũng không có một kế hoạch tổng thể. Có một điều mang tính cơ bản cần phải được quyết định: Lại xây ở gần biển hay ở nơi cao hơn, trên núi?

Người dân được quyền tham gia vào trong quyết định này, một người đàn ông từ Rikuzentakata, Otomo Shigetaka, giám đốc của một đài truyền hình địa phương nhỏ thuật lại. Đó là một quá trình thảo luận sôi nổi, tất cả đều kéo dài quá lâu.

Rikuzentakata, 17 tháng Ba 2011

Rikuzentakata, 17 tháng Ba 2011

“May mắn là cha mẹ tôi có một bảo hiểm động đất, hầu như không có ai có cả, vì rất đắt tiền”, Mao nói.

Điều này cũng được một nghiên cứu của nhà kinh tế học và Nhật học Franz Waldenberger của Đại học München, hiện đang nghiên cứu và giảng dạy tại các trường đại học Nhật, xác nhận. Theo đó, trên toàn nước chỉ có hai mươi ba phần trăm hộ tư nhân là có một bảo hiểm động đất; trong các tỉnh đặc biệt bị thiệt hại nặng vì thảm họa Iwate và Fukushima còn chỉ là mười lăm phần trăm. Lý do cho việc này được diễn đạt theo hai cách: Rủi ro động đất được đánh giá quá thấp, hay tiền đóng bảo hiểm quá cao. Một điểm đặc biệt ở Nhật: Nhà nước đóng vai nhà tái bảo hiểm, không có cạnh tranh trong số những người chào mời và vì thế mà cuối cùng thì người đóng thuế phải trả tiền. Để hãng bảo hiểm nói chung là trả tiền cho một hư hại vì động đất thì căn nhà phải bị phá hủy ít nhất là năm mươi phần trăm.

Cha mẹ cô dự tính, Mao nói, rằng nhờ bảo hiểm và trợ giúp của nhà nước cho tái xây dựng, nếu như chúng đến, mà khoảng bảy mươi phần trăm chi phí cần thiết để xây một ngôi nhà mới sẽ được bảo đảm.

Thành phố Nagoya, có tầm quan trọng trước hết là bởi các nhà máy của Toyota ở gần đó, hỗ trợ cho Rikuzentakata, nơi không còn có tòa đô chính, không có trạm cảnh sát, không có bệnh viện, không có trường học. Nayoga giúp tái thiết lập nền hành chính và luôn gửi nhân viên nhà nước tới. Vì cùng với tòa đô chính, tất cả các văn kiện cũng biến mất. Không có ghi nhận về sinh đẻ, kết hôn, không có sổ gia đình, không có sổ điền thổ. Mực đất đã hạ xuống tám mươi xăngtimét. Phải đo đạc lại.

Người ta cho rằng đã phát hiện ra vật liệu nhiễm phóng xạ trong đống đổ nát khi đang tiến hành dọn dẹp, Mao thuật lại. Rikuzentakata nằm cách nhà máy Fukushima bị tai nạn tròn hai trăm kilômét. Nhưng cũng có thể đó là một tin đồn, cũng như nhiều tin đồn khác hiện nay, Mao nhanh chóng thêm vào: “Khi tôi ở đó vào mùa Hè, cha mẹ tôi lo lắng trước hết là cho tôi, vì tôi đang có thai.”

Mặc dù vậy, không ai ở đó muốn bỏ đi, Mao nói: “Phần lớn đều sinh ra ở đó và luôn sống ở đó. Mọi người đều quen biết nhau.”

Trong số nhiều người tình nguyện đi tới vùng này để giúp đỡ từ khi có thảm họa có một người đặc biệt hăng hái: Shoma Okamoto, anh em của Mao. Anh phản ứng ngay tức khắc, gọi bạn bè tụ họp lại, những người cũng có quê ở Rikuzentakata như anh và sống ở Tokyo, thành lập một nhóm và đi về phương Bắc, Vài giờ sau động đất và sóng thần, những con người trẻ tuổi đó đã đến nơi với những hiện vật giúp đỡ đầu tiên. Okamoto đã ở lại cho tới ngày hôm nay. Anh thành lập tổ chức từ thiện “Save Takata”. Anh đã bỏ việc làm của anh ở Tokyo cho điều này. Anh bắt đầu thiếu tiền và rồi sắp tới đây, tổ chức phi chính phủ hình thành từ tiền viện trợ ngay tức khắc này cần phải được chuyển sang một nền tảng chuyên nghiệp, để các thành viên của “Save Takata” có thể tiếp tục làm việc.

Mao cũng cố gắng hết sức để giúp tôi và cả cô cũng là một nhà hoạt động tích cực.

Chỉ vài ngày sau Lễ hội Taiko ở Nagoya, tôi nhận được một thư điện tử và một cuộc gọi điện thoại đầy háo hức: Lại có một sự kiện từ thiện ở Nagoya cho Tohoku, một cuộc gặp gỡ của các tổ chức phi chính phủ, và lần này thì người từ Rikuzentakata đến với những sản phẩm địa phương, tổ chức phi chính phủ trong vùng, và những người đánh trống của Tanabata-Matsuri, một trong số các lễ hội quan trọng nhất trong vùng, cũng sẽ  biểu diễn.

Mao, chồng cô và Tanyu nhỏ bé lại đón tôi từ ở nhà bằng ô tô. Đứa bé ngủ say sưa ở ghế trước. Mao và tôi ngồi ở băng sau, và không lâu sau đó, cô đã lục lọi lôi ra từ túi xách của cô đủ mọi thứ mà cô đã chuẩn bị cho tôi. Đầu tiên là một tấm bản đồ, chỉ đường về cho tôi từ nơi tổ chức sự kiện. Cô đã tìm kiếm tuyến đường của tôi trong Internet và đã in ra cho tôi, kể cả bảng thời gian và cước phí. Trên tấm bản đồ, cô đã khoanh tròn các trạm tàu điện ngầm mà tôi phải chuyển tàu ở đó. Ngoài ra, cô còn làm một tấm bản đồ nhỏ của khu vực xung quanh căn hộ của tôi mà trên đó tất cả các cửa hàng tôi có thể quan tâm tới đều được đánh dấu: một cửa hàng sang trọng cho kimono (tôi không biết là từ đâu mà cô biết được tôi có thể thích điều đó!) , một cửa hàng bán kẹo bánh Nhật, cũng như hai cửa hàng bánh mì Tây Âu. Các cửa hàng và căn hộ của tôi được đánh dấu bằng một cây bút đỏ và được ghi số với hình vẽ nhỏ. Hình chiếc bánh mì nhỏ, kimono, một quả cầu với ba dấu chấm (đó là biểu tượng của Mao cho kẹo bánh Nhật). Có ghi chú ở dưới theo những con số đó.

À vâng, còn nữa, rồi cô nói: “Chúng em đã đến Nagano, em có một omiyage cho chị (một món quà nhỏ mà người ta mang về từ một chuyến đi), một loại kẹo từ hạt dẻ.” Tôi ngồi ở đó với đôi bàn tay không và lại thêm một lần nữa, như thường hay xảy ra ở Nhật Bản, không biết điều gì đang xảy ra với tôi.

Sự kiện được tổ chức ở ngôi nhà Triển lãm thế giới trước đây của tỉnh Aichi, xa ở ngoài, khoảng một giờ ô tô. Ngay khi chúng tôi còn tìm nơi đỗ ô tô, Mao đã nhìn thấy người quen từ Rikuzentakata và hồi hộp chỉ ra ngoài ô tô.

Ở trong đó đang náo nhiệt, và từng nhóm nhạc, đại diện cho các tổ chức phi chính phủ, người tại các quầy hàng bán cá chiên, mì và cá thu đang cố nói to hơn người khác. Ngay trong cái nhìn đầu tiên, Mao đã thấy những người từ Rikuzentakata. Chúng mình phải tới đó!, cô nói và bước đi – mang thai sắp đến ngày sinh nở như cô, đeo chiếc túi xách to và cái máy ảnh – thẳng tới đó.

Họ đã đến, một lần nữa với những cái trống khổng lồ của họ và lần này thì trong trang phục cổ truyền, với món arare, một thức ăn ngon có nhân đậu ngọt, với nước nho và rượu táo và với áo thun. Tôi mua một cái với cây thông cô độc, là cây duy nhất ngay cạnh bờ biển đã chống chọi lại được với con sóng thần. (Trong tháng Mười Hai 2011 sẽ có tin cây này chết. Rễ của nó đã bị thối vì quá nhiều nước biển.)

Tôi nói chuyện với các nam nữ bán sản phẩm địa phương, với những người thành lập các tổ chức giúp đỡ, với những người tình nguyện từ những nơi khác, đã đi lên miền Bắc sau thảm họa để giúp đỡ và vẫn còn làm cho tới ngày hôm nay.

Nước Nhật đã nhích lại gần nhau, dường như là vậy, từ ngày 3 tháng 11.

Hầu như tất cả mọi người ở đây đều là những ngưởi bị ảnh hưởng, nạn nhân của con sóng thần. Nhiều người mất họ hàng và bạn bè, nhà của họ, tài sản của họ. Nhiều người sống ở những nơi ở tạm bợ và chuẩn bị tinh thần sống ở đó thêm nhiều tháng và nhiều năm nữa. Và tuy vậy, họ vẫn cố gắng tỏ ra lạc quan. Chỉ khi nói chuyện riêng, trong một cuộc trao đổi dài hơn, mới nghe được một nỗi đau buồn sâu lắng thoát ra ngoài từ ở những người nào đó. Toshio Fukuda, một trong những người đánh trống, kể về lễ hội truyền thống Tanabata-Matsuri, được tổ chức hàng năm vào giữa tháng Tám, đồng thời với lễ vong hồn O-Bon. Tất cả sức lực được tập trung lại tại Rikuzentakata, để nó có thể được tiến hành chính trong năm 2011. Anh vui mừng, vì anh đã có thể an ủi được linh hồn của những người đã chết, Fukuda nói, nó không làm cho anh buồn rầu mà làm cho anh vui tươi. Cha mẹ anh và một vài người bạn đã chết trong cơn sóng thần.

Tất cả đều hết sức vui mừng về sự quan tâm của một nữ nhà báo người nước ngoài đến tình cảnh của họ. Một làn sóng thiện cảm ập đến với tôi. Tôi hầu như không thể dứt mình ra được. Xin cô hãy đến Rikuzentakata, Shigetaka Otomo nói, sếp của một đài truyền hình nhỏ ở địa phương, bây giờ cũng lại có một nhà hàng rồi! Nhà của tôi vẫn còn đó, nó nằm ngoài Rikuzentakata một chút, có một phòng dành cho khách mà cô có thể sử dụng nó.

Judith Brandner

Phan Ba dịch

Sách đã được xuất bản trên Amazon: www.amazon.com/dp/B00G3436CG

 

PHƯƠNG THUỐC QUÝ CHO BỆNH NHÂN TIỂU ĐƯỜNG

Lê Anh Hùng
Mẹ tôi vốn mắc bệnh tiểu đường từ nhiều năm nay. Đây là một căn bệnh khó chữa và là một nguyên nhân chính của nhiều căn bệnh hiểm nghèo khác. Chính vì vậy mà sức khoẻ của bà ngày càng sa sút.
Cách đây hơn một tháng, khi ra chợ Đông Hà (Quảng Trị) để mua cao lá vằng cho mẹ, tôi phát hiện ra quầy hàng bán cao lá vằng còn bày bán một số loại cao khác, đặc biệt là cao tiểu đường. Thật là một sự tình cờ may mắn. Tôi bèn mua một hộp về cho mẹ uống thử xem sao.
Gần một tháng sau, mẹ tôi bảo tôi mua tiếp loại cao tiểu đường đó cho bà, vì kết quả rất tốt, lượng đường trong máu giảm xuống nhanh. Quan trọng hơn, đây là thuốc nam nên ít gây ra tác dụng phụ cho người bệnh như thuốc tây.

Tuy nhiên, tôi nhận thấy mặc dù đây là một phương thuốc hiệu nghiệm nhưng xem ra chưa được nhiều người biết đến. Vì vậy, tôi quyết định tìm hiểu và phổ biến thông tin này đến mọi người, bởi ở Việt Nam số người mắc bệnh tiểu đường đang tăng rất nhanh: Năm 2002 Việt Nam chỉ có 2,7% người bị đái tháo đường nhưng năm 2012 con số này đã là 5,7% – một tốc độ cực kỳ nhanh so với mức trung bình của thế giới. 
Ông chủ hiệu thuốc nam tên là Trần Đình Tự, năm nay 60 tuổi. Ông từng đi bộ đội, sau năm 1975 thì chuyển ngành sang công an, và đến khi tỉnh Bình Trị Thiên chia thành ba tỉnh Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị và Quảng Bình thì ông lại chuyển sang ngành lao động – thương binh – xã hội. Năm 2008, ông nghỉ hưu.

Lương y Trần Đình Tự trước quầy thuốc của mình ở chợ Đông Hà, Quảng Trị
Ông nội của ông vốn là một lương y thuốc nam. Tuy nhiên, trong số con cháu của cụ thì chỉ có người cháu nội Trần Đình Tự là nối nghiệp cụ. Bản thân ông Tự cũng chỉ bắt đầu hành nghề này sau khi nghỉ hưu. Trước đó, vợ ông (bà Hồ Thị Tính) bị mắc bệnh tiểu đường. Ông đã tự tay tìm các thứ cây lá và theo chỉ dẫn trong các cuốn sách thuốc mà ông nội để lại, kết hợp với các cuốn sách mà ông đã mua được trong những lần sang Trung Quốc trước kia, rồi nấu thành cao để chữa bệnh cho vợ. Vợ ông chính là “bệnh nhân” đầu tiên mà ông “thể nghiệm” phương thuốc của mình.
Sau khi nghỉ hưu, ông bắt tay vào nghề chữa bệnh bằng các loại cao cũng như các thang thuốc khác từ cây lá.
Nguyên liệu làm thuốc của ông gồm trên 100 vị thuốc nam, điển hình như cây chó đẻ, mật nhân, chè cát, cà gai leo, kim tiền thảo, rễ rum, củ một, quả tràm, lá đung, lá rau ngô, rau má… Các vị thuốc này do tự tay ông tìm kiếm, và cũng chính ông nấu thành cao.
 
Các loại cao do lương y Trần Đình Tự tìm kiếm nguyên liệu và tự tay nấu
Ngoài tiểu đường, ông còn chữa được nhiều bệnh khó chữa khác như gan nhiễm mỡ, máu nhiễm mỡ, gút, sỏi thận, u nang, u xơ, khớp, gai cột sống, suy thận cấp, xơ gan… Tất cả đều từ phương thuốc nam rất hiệu nghiệm mà rẻ tiền của ông (một lạng cao tiểu đường giá 150.000 VNĐ, pha nước uống trong vòng 20 – 25 ngày).
Ngoài nấu cao, lương y Trần Đình Tự còn bốc thuốc chữa bệnh từ các loại cây lá
Ông Tự cho biết, đến nay ông đã chữa dứt bệnh cho hàng trăm người bị tiểu đường và các bệnh nói trên. Bệnh nhân của ông rải khắp ở Quảng Trị, Hà Nội, Đà Nẵng, Tp Hồ Chí Minh… Qua người này người nọ giới thiệu mà họ tìm đến ông. Những người ở xa thì điện thoại cho ông, thanh toán tiền qua tài khoản trước rồi ông gửi thuốc cho họ theo đường bưu điện.
Đối với những bệnh nhân nghèo, gia cảnh khó khăn, ông thường giúp đỡ và chữa bệnh không lấy tiền.

Hiện nay, ngoài hai cơ sở ở Quảng Trị (Khu phố 5 – Phường 1 – Tp Đông Hà và Định Sơn – Cam Nghĩa – Cam Lộ – Quảng Trị; điện thoại 0934512040 – 0969520502), ông còn có một cơ sở ở Hà Nội (Cổ Nhuế – Từ Liêm; điện thoại: 0944666659), nơi người con gái lớn của ông lấy chồng, sinh sống và làm việc. Bệnh nhân ở Hà Nội và các tỉnh phía Bắc có thể mua thuốc tại cơ sở ở Hà Nội./.

 

Bisphenol A: Nhựa tổng hợp chảy trong máu của chúng ta


Bisphenol A: Nhựa tổng hợp chảy trong máu của chúng ta

Theo Tuần kinh tế (Đức)

80 % thực phẩm bán ở các siêu thị Đức
đều tiếp xúc với nhựa tổng hợp

Con người hấp thụ ngày càng nhiều nhựa tổng hợp qua không khí, qua da và nhất là qua thức ăn. Một số công trình nghiên cứu cho thấy nhựa plastic là nguyên nhân dẫn đến các bệnh ung thư, béo phì và vô sinh.

Con người đang bị “chất dẻo hóa“
Trong hơn sáu chục năm qua, trái đất của chúng ta đã thoái hóa thành hành tinh nhựa tổng hợp plastic. Mọi loại thực phẩm bán trong các siêu thị đều được đóng gói sạch sẽ hợp vệ sinh bằng giấy có lớp tráng đặc biệt hoặc đựng trong hộp plastic, ngay cả nước khoáng cũng đựng trong chai PET. Hiện tại có khoảng 80% hàng hóa bán trong các siêu thị tiếp xúc với plastic. Các loại nhựa tổng hợp đã có một chiến thắng ngoạn mục. Ngành công nghiệp đánh giá nhựa tổng hợp có độ bền cao, nhẹ và dễ sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau. Ở nhiệt độ tương đối thấp, người ta đã có thể tạo plastic thành nhiều hình dáng khác nhau. Vì vậy việc chế tạo vật liệu đóng gói tương đối ít tốn kém. Hàng năm thế giới sản xuất trên 250 triệu tấn plastic, riêng nước Đức sản xuất 65 triệu tấn. Lượng rác thải dạng plastic cũng tăng lên tương tự. Hiện nay số lượng chất thải plastic trong biển cả nhiều gấp sáu lần so với các loại phù du. Plastic cũng không từ cơ thể con người. Các nghiên cứu cho thấy trong máu và nước tiểu ở người đã xuất hiện các hợp chất của plastic.

Dieter Swandulla, giám đốc Viện Sinh lý học II thuộc Đại học Bonn, cho rằng „Hiện tại đã có hơn 90% người dân ở các nước công nghiệp bị nhiễm mãn tính Bisphenol A (BPA), có thể nói họ bị “chất dẻo hóa”. Hầu như trong tất cả các mẫu nước tiểu đều chứa một nồng độ đáng kể BPA.“ Chất Bisphenol A bị coi là độc hại đối với sức khỏe con người. „Đây là một loại hormone tổng hợp, tác động đến hormone động dục nữ. Người ta đã phát hiện, khi hấp thụ chất này có thể sẽ dẫn đến các căn bệnh như béo phì, tiểu đường và các bệnh về tim mạch“, Swandulla giải thích.

Những loại mỹ phẩm thường dùng hàng ngày chứa những chất có thể tác động đến hormone trong cơ thể con người và gây bệnh.

Quá trình hóa học làm cho plastic chứa BPA, chất này biến các phân tử dầu mỏ và khí đốt nhỏ li ti thành một chuỗi phân tử dài. Trong khi đó, ngành công nghiệp thường bổ sung một số chất nhất định (Monomer) để làm cho plastic có độ rắn cao hơn hẳn và Bisphenol A là một chất Monomer như vậy, Swandulla cho biết.

Không có BPA thì không thể có nhựa cứng. Đây là loại hóa chất được sản xuất nhiều nhất trên thế giới. Nó xuất hiện nhiều trên các sản phẩm thông dụng như trong đồ hộp, đĩa CD, thiết bị ở ô tô, chất trám răng, ống tiêm và đồ chơi trẻ em. Ngoài ra chất này còn có ở loại giấy chịu nhiệt, từ loại giấy này sản xuất ra các loại giấy dùng làm hóa đơn, giấy in vé tầu, xe. Và ở bất cứ loại hình nào, sản phẩm này luôn tìm cách để thâm nhập vào cơ thể con người.

Xâm nhập qua cả hơi thở

„BPA rất dễ hòa tan trong chất béo. Nó thâm nhập vào cơ thể con người thông qua thức ăn và ngấm qua da. Thậm chí nó có mặt cùng với bụi trong nhà và qua việc hít thở, nó thâm nhập vào cơ thể chúng ta“, Swandulla lưu ý. Một số nghiên cứu gần đây nhất cho hay, chất này rất dễ thông qua niêm mạc để ngấm vào cơ thể con người. Và từ đó để lại những hệ lụy.

BPA với một liều lượng từ nhỏ đến trung bình đã có thể gây hại cho sức khỏe, điều này đã được nhà khoa học Frederick vom Saal chứng minh qua nghiên cứu của ông vào giữa những năm 90. Theo đó BPA làm giảm sản xuất tinh trùng, tác động đến sự phát triển của bộ não, tăng trọng lượng của tuyến tiền liệt và làm thay đổi bộ gien di truyền. Từ đó nhà nghiên cứu nghi ngờ một quy tắc khoa học đã được thừa nhận cho đến nay „Độc hay không độc là do liều lượng quyết định“. Khác với giả định cho đến thời kỳ này, BPA với liều lượng nhỏ lại tác động mạnh hơn so với liều lượng lớn.

Nhà nữ sinh vật học phân tử Patricia Hunt đã chỉ rõ, chất Bisphenol A có thể gây nhiễu loạn đối với hệ gien di truyền. Bà đã quan sát thấy hiện tượng này ở những con chuột bị nhốt trong những chuồng làm bằng nhựa plastic mới và uống nước đựng trong những chai nhựa làm từ Polykarbonat. Những thí nghiệm tiếp theo cho thấy, tổn thương tới nhiễm sắc thể ở con cái diễn ra trong nhiều thế hệ. Những khuyết tật này có thể là nguyên nhân gây đẻ non.

Ngoài ra Swandulla trong một nghiên cứu hồi tháng 12 vừa qua chỉ rõ chức năng của Enzyme và các protein-vận chuyển bị ảnh hưởng. Qua các thí nghiệm trên mô của chuột và của người, nhà nghiên cứu này và cộng sự phát hiện, chất BPA cản trở các kênh can-xi trong màng tế bào, các kênh này rất quan trọng đối với chức năng của tế bào. Thông qua các kênh này, chất Kalzium sẽ chẩy vào các tế bào sống, từ đó điều tiết sự co lại của tế bào cơ tim hay sự giao tiếp giữa các tế bào thần kinh với nhau.

Tổ chức Y tế thế giới WHO cũng có một nghiên cứu khái quát về tác dụng  của các chất hormone tổng hợp và thừa nhận các nhà khoa học có lý. Công trình nghiên cứu cho thấy số lượng các ca ung thư vú, ung thư tuyến tiền liệt và ung thư tinh hoàn trong những thập niên vừa qua đã tăng rõ rệt. Tình trạng dậy thì ở các bé gái diễn ra sớm hơn và ngày càng nhiều. Chất lượng tinh trùng ở nam giới giảm (tới 40%) và tình trạng thừa cân. “Những hiện tượng này có thể liên quan đến rối loạn hormon, thí dụ do Bisphenol A gây ra“, theo ý kiến của TS Sarah Häuser.

Trong nghiên cứu của mình, WHO nêu rõ, sự tăng vọt các bệnh liên quan đến hormone không thể giải thích do các yếu tố di truyền mà do tác động từ bên ngoài. Vì thế WHO coi các hóa chất tác động đến hormone là “mối đe dọa toàn cầu”. Các số liệu có tiếng nói rất rõ ràng : Plastic là chất độc đối với con người ở các quốc gia công nghiệp.

“Những chất chứa hormone tổng hợp ở nồng độ cực kỳ thấp cũng vẫn gây tác động xấu, các quy định hiện hành không bảo vệ được con người“, Sarah Häuser cho hay. Bisphenol A tuy phân hủy và đào thải nhanh. Nhưng chất này hầu như có mặt ở mọi người, điều đó cho thấy trong cuộc sống hàng ngày con người đang bị chất plastic đe dọa. “Quan niệm về sử dụng trong phạm vi cho phép thực ra khó có thể đứng vững. Tốt nhất là nên cấm hẳn chất này“, theo Häuser.

Thứ nhất vì tác động mạnh mẽ của Bisphenol A gắn với quá trình phát triển của con người. Tác động của BPA đối với bào thai, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ hoàn toàn khác với tác động đối với người trưởng thành. Thứ hai là sự tích tụ các chỉ tiêu. Hàng ngày ta ăn xúp đóng hộp, tay đụng chạm đến các loại vé tầu, xe và ăn cá ở biển, cá ăn plastic thay vì ăn các loại sinh vật phù du. “Ngoài ra còn có tác động của chất Phthalaten – đây là chất làm mềm có trong các tấm PVC trải nền nhà, chúng cũng tác động đến hormon“, Häuser cho hay. Thậm chí các loại kem thoa trên da cũng có các chất này. Chuyên gia này cho rằng “cuối một ngày chúng ta tiếp cận không biết bao nhiêu thứ có chất gây hại mà không biết được mức độ là bao nhiêu, vả lại chúng ta cũng chưa biết tác động qua lại của các chất này ảnh hưởng đến con người như thế nào“.

Swandulla ở Đại học Bonn tiếp tục diễn giải: “Do có khả năng hòa tan trong chất béo nên có nguy cơ BPA tích tụ trong các mô khác nhau trong cơ thể và đạt tới một nồng độ cao ở đây.“ Quá trình này ở con người chưa được nghiên cứu đầy đủ. Còn thiếu quá nhiều sự hiểu biết về những nguyên tố tạo nên plastic. “Chai nhựa plastic đựng nước chứa tới trên 2.000 chất cấu thành khác nhau. Mỗi nhà sản xuất lại có một công thức chế tạo bí mật riêng mà không bị buộc phải công khai. Chỉ khoảng 20% các chất này mới được xem xét, đánh giá về mức độ nguy hại“, Swandulla bầy tỏ.

Pháp cấm BPA

Các cơ quan nhà nước, các doanh nghiệp và người tiêu dùng sẽ còn phải tiếp cận với đề tài này trong một thời gian dài nữa. Một mặt, thời gian để chất nhựa plastic tan rã thành các chất tạo nên chúng mất khoảng 500 năm. Mặt khác, hiện còn thiếu các công trình nghiên cứu dài hơi. Theo Viện Liên bang về Nghiên cứu rủi ro thì “sự phát triển và đánh giá những lựa chọn thay thế BPA phải trải qua nhiều năm (khoảng 5 năm).“

Liên minh châu Âu cũng quan tâm đến vấn đề này. Hiện tại Ủy ban thảo luận về những quy chế mới trong việc tiếp cận với các hóa chất chứa hormone tổng hợp, thậm chí cả về việc cấm các loại hóa chất này. Ảnh hưởng của các quy chế này sẽ cực kỳ lớn vì tất cả các doanh nghiệp bán các sản phẩm ở châu Âu phải tuân thủ quy chế. Đồng thời cũng đã xuất hiện những ý kiến chỉ trích các dự định nói trên.

18 nhà khoa học đã có ý kiến trong một bài bình luận mang tính phê phán trên một tạp chí chuyên đề. Họ cho rằng “những vấn đề này thiếu cơ sở khoa học“. Nay người ta được biết, 17 trong số 18 nhà nghiên cứu này làm việc trong các ngành công nghiệp hóa chất, dược phẩm, công nghệ sinh học hoặc trong lĩnh vực sản xuất mỹ phẩm, thuốc lá và thuốc bảo vệ thực vật.

Hiện chưa rõ, đến khi nào thì sẽ có sự thống nhất quan điểm ở châu Âu. Tuy nhiên, một số nước đã có những hoạt động tích cực. Chính phủ Pháp dự định đến năm 2015 sẽ cấm sự có mặt của Bisphenol A trong tất cả đồ hộp thực phẩm. Quốc hội Thụy Điển hiện đang nỗ lực để ra quyết định tương tự. Riêng Đức cho đến nay chưa kế hoạch gì.

Có điều rõ ràng là: Sẽ không có một thế giới không có plastic. Vì thế điều có thể làm là, người tiêu dùng phải biết tự bảo vệ mình một cách tốt nhất. Chính vì vậy, giới bảo vệ người tiêu dùng khuyên tránh các loại thực phẩm đóng gói bằng đồ hộp hay plastic. Người ta có thể sử dụng sữa chua, xốt cà chua chứa trong chai thủy tinh. Người tiêu dùng cũng nên tránh các loại nước quả đóng hộp mà nên dùng nước quả đóng chai thủy tinh. Một lời khuyên nữa: tránh đựng thức ăn như xúc xích, phôma và bơ trong các hộp bằng nhựa và nên dùng đồ thủy tinh hay sành sứ.

Xuân Hoài lược dịch

Cấu trúc của vũ trụ và não người có sự tương đồng đáng ngạc nhiên.

Trong tu luyện Đạo gia Đông phương, từ xưa thân thể người đã được xem như một tiểu vũ trụ, một vũ trụ thu nhỏ. Theo một nghiên cứu được đầu tư hàng tỷ đô la của Mỹ và Châu Âu về hoạt động của não bộ, những sự tương quan giữa đại não và vũ trụ vẫn tiếp tục được tìm thấy.

Hai bức ảnh mô tả những sự tương đồng. Bức ảnh phía trên là mạng lưới neural thần kinh trong một tế bào não bộ; bức ảnh phía dưới thể hiện phân bố của vật chất tối trong vũ trụ theo như mô phỏng bởi Mô phỏng Thiên Niên Kỷ.

Những bức ảnh này cho thấy một sự tương đồng trong cấu trúc của những liên kết trong não bộ và sự phân bố của vật chất trong vũ trụ. Bức ảnh về não bộ là thể hiện ở mức vi mô, còn bức ảnh về vũ trụ là ở mức vĩ mô.

Mô phỏng phân bố trong thiên hà; trích nguồn: http://www.mpa-garching.mpg.de/galform/millennium/

Mô phỏng phân bố ánh sáng trong vũ trụ; trích nguồn: http://www.mpa-garching.mpg.de/galform/millennium/

Não bộ giống như một vũ trụ thu nhỏ.

Một nghiên cứu bởi Dmitri Krioukov ở Đại học California cùng một nhóm các khoa học gia được công bố trên tạp chí Nature hồi năm ngoái đã cho thấy những sự tương đồng đáng ngạc nhiên giữa mạng lưới neural thần kinh trong đại não và những kết nối giữa các thiên hà.

Nhóm của Krioukov đã thực hiện một mô phỏng trên máy tính phân tích vũ trụ này thành những đơn vị vô cùng nhỏ, cận nguyên tử thời-không, theo như giải thích của Live Science. Mô phỏng này đã thêm những đơn vị thời-không trong suốt diễn biến lịch sử của vũ trụ. Những tương tác hình thành giữa vật chất và các thiên hà là tương tự như những tương tác có trong mạng lưới neural thần kinh của bộ não người.

Nhà vật lý Kevin Bassler của Đại học Houston, người không tham gia vào nghiên cứu này, đã nói với Live Science rằng nghiên cứu đưa ra giả thuyết rằng có một nguyên lý cơ bản đã tạo nên những mạng lưới này.

Vào tháng 5 năm 2011, Seyed Hadi Anjamrooz ở Đại học Y Khoa Kerman và những nhà y học Iran khác đã công bố một bài báo trên Tạp chí Quốc tế về Khoa học Vật lý, có chủ đề về những sự tương tự giữa các tế bào và vũ trụ.

Họ giải thích rằng một lỗ đen giống như một hạt nhân tế bào. Biên thời-không của một lỗ đen – một dạng điểm không quay lại (point of no return), điểm mà lực hút trọng lực sẽ hút các vật thể vào trong lỗ đen – cũng giống như màng hạt nhân.

Biên thời-không có 2 lớp, giống như màng hạt nhân. Rất giống với biên thời-không – nó ngăn không cho bất kỳ thứ gì đã đi vào trong có thể thoát ra ngoài – màng hạt nhân tách rời những chất lỏng trong tế bào, ngăn chúng hòa lẫn với nhau, và điều chỉnh sự trao đổi chất giữa phần bên trong và bên ngoài của hạt nhân. Một trong những điều tương tự khác là các lỗ đen và những tế bào sống cũng đều phát ra những lỗ hổng có phát xạ điện từ.

Các khoa học gia đã viết: “Gần như tất cả những gì tồn tại trong vũ trụ vĩ mô đều được phản ánh trong một tế bào sinh học như là một vũ trụ vi mô. Nói đơn giản là, vũ trụ có thể được hình dung như một tế bào.”

5 Lời Khuyên Giúp Tối Ưu Hóa Lợi Ích Sức Khỏe Của Trà

Để nhận được nhiều lợi ích nhất từ việc uống trà, tốt nhất là nên pha trà khô với nhiệt độ nước thích hợp. Loại trà được đổ vào cốc trên đây là trà xanh sencha của Nhật Bản. Trà của Nhật được pha với nhiệt độ thấp hơn trà của Trung Quốc. (Ảnh: Benjamin Chasteen/ Epoch Times)

Trà – loại thức uống phổ biến thứ hai trên thế giới sau nước, có lịch sử cổ xưa cũng như nền văn hóa Trung Quốc. Qua nhiều thời đại nó đã gây ra sự bàn cãi trên nhiều lục địa, được cho là bí quyết sống lâu, là nguồn cảm hứng cho thơ ca, kể chuyện, và với một số người, pha trà đã và đang là nghệ thuật mà chỉ sau nhiều năm mới có thể trở nên chuyên nghiệp.

Cho dù bạn là người mới tập uống trà, người uống trà thường xuyên hay là người muốn tìm hiểu thêm về trà, dưới đây là 5 lời khuyên giúp tận dụng tối đa nguồn tài nguyên tuyệt vời này.

1. Trà khô hay trà túi lọc

Tôi thường thấy ngạc nhiên vì có rất nhiều người nói họ không thích trà, đặc biệt là trà xanh vì nó “quá đắng”. Để đáp lại, tôi hỏi họ uống loại trà xanh gì, họ nói, “Tôi không biết, đó chỉ là trà xanh trong một cái túi lọc”

Sự khác biệt về chất lượng giữa trà khô và trà túi lọc tương tự như sự khác biệt giữa hotdog và thịt filet mignon.

Uống trà từ loại túi lọc sẽ làm dịu cơn khát của bạn nhưng hương vị và chất lượng sẽ kém hơn. (Tất nhiên trà khô cũng được bán dưới dạng những túi trà chất lượng tốt, phần lớn đây là ngoại lệ)

Vậy tại sao lại có sự khác biệt lớn này? Khi nông dân bán trà, họ thường ưu tiên bán trà có chất lượng cao nhất trước. Lá chè còn nguyên vẹn, gần như không trộn lẫn với thân cây, có chứa nhiều nụ chè màu trắng nên có giá cao nhất. Khi càng có nhiều nụ bạn thấy trong đám lá chè khô thì lợi ích càng cao hơn, bởi vì nụ chè khiến loại trà đó mang lợi ích sức khỏe cao nhất và có thêm vị ngọt.

Sau khi đã bán loại tốt nhất, nông dân bán loại trà hạng trung với lá chè không còn nguyên, trộn lẫn với thân cây và không chứa nhiều nụ. Tất cả những gì còn sót lại ở dưới cùng của rổ trà, được hốt lên và bán với giá rẻ để chế biến thành túi trà lọc.

2. Pha trà khô

Làm sao có thể pha trà để mang lại lợi ích cao nhất? Có 5 loại trà chính được sản xuất từ cây chè (Camellia Sinensis). Đó là trà trắng, trà xanh, trà ô long, trà đen và trà Phổ Nhĩ (trà Pu er).

Tôi thường thích dùng lượng trà nhiều hơn một chút và pha với thời gian ngắn hơn. Với cách này bạn sẽ cảm nhận đầy đủ hương vị với lợi ích sức khỏe và bạn có thể thưởng thức lần thứ hai hay thậm chí là lần thứ ba với cùng lượng trà ban đầu. Lượng thích hợp là khoảng một muỗng trà với 10 ounce (300 ml) nước. Với các loại trà Ô long, bạn chỉ cần khoảng một muỗng trà bởi vì trọng lượng của nó lớn hơn.

Thời gian pha trà và nhiệt độ của nước có thể khác nhau tùy thuộc vào loại trà và lượng trà sử dụng. Nếu bạn không ngại thưởng thức vị đắng và muốn tăng lợi ích sức khỏe, chỉ cần pha trà lâu hơn công thức liệt kê dưới đây.

Tuy nhiên, nếu bạn có ý định pha trà nhiều hơn một lần, thì bạn cũng sẽ nhận được lợi ích tương tự như khi bạn pha trà lâu hơn cho một lần duy nhất.

Trà trắng: 77 – 80 độ C (tương đương 170-175 độ F) trong vòng 2 phút rưỡi đến 3 phút.

Trà xanh: 82 – 85 độ C (180-185 độ F) trong vòng 2 phút rưỡi.

Trà xanh Nhật Bản: 66 – 77 độ C (150-170 độ F) trong vòng 2 phút.

Trà Ô long: 90 – 93 độ C (195-200 độ F) trong vòng 3 phút.

Trà đen: 96 – 99 độ C (205-210 độ F) trong vòng 1 phút rưỡi (Tôi thích pha loãng trà đen để hương vị của nó ngọt, nếu bạn thích uống đặc hơn, có thể ngâm trà lâu hơn)

Trà Phổ Nhĩ (Puer): 99 độ C (210 độ F) trong vòng 2 phút rưỡi

Nếu bạn áp dụng theo lượng trà và thời gian pha trà như trên, bạn sẽ có thể pha với cùng lượng trà 2 đến 3 lần. Đối với trà Ô long có chất lượng càng tốt thì bạn càng có thể pha nhiều lần hơn. Trà Ô long thường có vị ngon nhất và đem lại lợi ích cao nhất sau lần pha thứ hai bởi vì lá chè khô sẽ bắt đầu nở ra sau lần pha trà đầu tiên.

3. Chất lượng trà và mua trà

Tôi thường nghe mọi người hỏi tại sao lá trà khô Long Tỉnh được bán với giá từ 10 đến 50 đô la cho mỗi 50 gram.

Trà ngon cũng tương tự như rượu ngon; một chai rượu vang cabernet sauvignon có thể có giá 10 đô nhưng cũng có thể được bán với giá hàng trăm đô là dựa vào khoảng thời gian bao lâu sẽ cho chất lượng tốt.

Giống như rượu, trà có thể được thu hoạch, hái và chế biến theo nhiều cách và từ nhiều nông trại khác nhau. Bạn không cần chi hàng trăm đô la cho trà mới có thể nhận được những lợi ích của nó, nhưng bạn chi nhiều hơn thì chất lượng trà sẽ tốt hơn, hương vị ngon hơn và tươi hơn.

Độ cao và khí hậu có thể ảnh hưởng đến hương vị trà giống như rượu nho vậy. Cây chè thường được trồng ở vùng cao hơn để có được loại trà chất lượng tốt nhất, người trồng chè sẽ đánh giá mật độ sương và sương mù, ánh sáng mặt trời hay những đám mây, thậm chí là tốc độ gió vào ngày thu hoạch vì đó là những nhân tố ảnh hưởng đến hương vị cuối cùng của trà. Thời gian nào hái chè trong ngày cũng tác động đến hương vị.

Những nông trại chè nhỏ mà chế biến trà thủ công theo cách truyền thống luôn bán với giá đắt hơn vì họ thường trồng ở nơi cao hơn và khó thu hoạch hơn, nhưng đây chính là loại trà có chất lượng thượng hạng. Những nông trại lớn mang tính thương mại hay thuộc sở hữu nhà nước mà dùng máy móc để chế biến trà thường bán với giá rẻ hơn và chất lượng thấp hơn, bởi vì họ trồng chè ở độ cao thấp hơn nên dễ dàng thu hoạch hơn.

Vậy bạn có thể mua trà tốt nhất ở đâu? Thông thường đa số các cửa hàng tạp hóa truyền thống bán rất nhiều các loại trà phổ thông, nhưng các cửa hiệu chuyên về trà hay các cửa hàng tạp hóa hữu cơ mà có nhiều nhân viên hiểu biết về trà sẽ là những nơi tốt nhất để mua.

4. Lợi ích của mỗi loại trà

Mỗi loại trà mang lại cho cơ thể những lợi ích khác nhau, vì vậy bạn nên cân nhắc đến chức năng cũng như hương vị khi bạn chọn loại trà.

Trà trắng

Là loại trà ít qua chế biến nhất và chứa hàm lượng chất chống oxi hóa cao nhất, trà trắng được biết đến với những đặc tính giúp ngăn ngừa ung thư. Nó cũng giúp hạ nhiệt cơ thể.

Trà xanh

Trà xanh cũng giúp hạ nhiệt cho cơ thể và là nhân tố giải độc tự nhiên. Nó cũng chứa theanine là một loại amino axit giúp tăng cường khả năng tập trung và cải thiện trí nhớ.

Trà Ô long

Trà Ô long giúp hạ huyết áp, hỗ trợ giảm cân và cải thiện đường tiêu hóa.

Trà đen

Trà đen giúp giữ ấm cơ thể, hỗ trợ tiêu hóa và chứa một lượng chất chống oxi hóa nhưng ít hơn trà trắng vì nó được chế biến nhiều hơn.

Trà Phổ Nhĩ (Puer)

Trà Phổ Nhĩ giúp làm giảm lượng cholesterol và vô hiệu hóa các loại thực phẩm chứa nhiều chất béo trong cơ thể nếu bạn uống ngay sau bữa ăn.

5. Uống trà theo mùa

Hầu hết mọi người không biết rằng theo truyền thống của người Trung Hoa, tùy theo mùa mà họ uống các loại trà khác nhau. Dưới đây là thời gian khi nào có thể tối ưu hóa lợi ích của trà theo mỗi mùa trong năm.

Mùa xuân: Tốt nhất là tất cả các loại trà tươi mới vừa được thu hoạch trong mùa.

Mùa hè: Trà trắng và trà xanh là tốt nhất vì chúng giúp làm mát cơ thể và duy trì sự cân bằng khí trong cơ thể suốt mùa nóng.

Mùa thu: Khi nhiệt độ xuống thấp, trà Ô long và trà đen sẽ giúp giữ ấm cơ thể. Trà đen pha với một lượng nhỏ hoàng kỳ giúp giảm nguy cơ sưng phổi trong suốt mùa lạnh.

Mùa đông: Trà đen rất tốt cho việc giữ ấm cơ thể vào mùa đông. Thêm một miếng vỏ cây quế và một ít quả kỷ tử sẽ giúp hỗ trợ lưu thông khí huyết. Thêm một ít đường phèn cũng giúp làm dịu cổ họng và chống lại cảm cúm.

Benjamin Chasteen được chứng nhận là một chuyên gia về trà và là người dạy các lớp học trà đạo. 

Những phát biểu trên chưa thông qua sự đánh giá của Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA).

Bisphenol A: Nhựa tổng hợp chảy trong máu của chúng ta

Theo Tuần kinh tế (Đức)

80 % thực phẩm bán ở các siêu thị Đức
đều tiếp xúc với nhựa tổng hợp

Con người hấp thụ ngày càng nhiều nhựa tổng hợp qua không khí, qua da và nhất là qua thức ăn. Một số công trình nghiên cứu cho thấy nhựa plastic là nguyên nhân dẫn đến các bệnh ung thư, béo phì và vô sinh.

Con người đang bị “chất dẻo hóa“
Trong hơn sáu chục năm qua, trái đất của chúng ta đã thoái hóa thành hành tinh nhựa tổng hợp plastic. Mọi loại thực phẩm bán trong các siêu thị đều được đóng gói sạch sẽ hợp vệ sinh bằng giấy có lớp tráng đặc biệt hoặc đựng trong hộp plastic, ngay cả nước khoáng cũng đựng trong chai PET. Hiện tại có khoảng 80% hàng hóa bán trong các siêu thị tiếp xúc với plastic. Các loại nhựa tổng hợp đã có một chiến thắng ngoạn mục. Ngành công nghiệp đánh giá nhựa tổng hợp có độ bền cao, nhẹ và dễ sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau. Ở nhiệt độ tương đối thấp, người ta đã có thể tạo plastic thành nhiều hình dáng khác nhau. Vì vậy việc chế tạo vật liệu đóng gói tương đối ít tốn kém. Hàng năm thế giới sản xuất trên 250 triệu tấn plastic, riêng nước Đức sản xuất 65 triệu tấn. Lượng rác thải dạng plastic cũng tăng lên tương tự. Hiện nay số lượng chất thải plastic trong biển cả nhiều gấp sáu lần so với các loại phù du. Plastic cũng không từ cơ thể con người. Các nghiên cứu cho thấy trong máu và nước tiểu ở người đã xuất hiện các hợp chất của plastic.

Dieter Swandulla, giám đốc Viện Sinh lý học II thuộc Đại học Bonn, cho rằng „Hiện tại đã có hơn 90% người dân ở các nước công nghiệp bị nhiễm mãn tính Bisphenol A (BPA), có thể nói họ bị “chất dẻo hóa”. Hầu như trong tất cả các mẫu nước tiểu đều chứa một nồng độ đáng kể BPA.“ Chất Bisphenol A bị coi là độc hại đối với sức khỏe con người. „Đây là một loại hormone tổng hợp, tác động đến hormone động dục nữ. Người ta đã phát hiện, khi hấp thụ chất này có thể sẽ dẫn đến các căn bệnh như béo phì, tiểu đường và các bệnh về tim mạch“, Swandulla giải thích.

Những loại mỹ phẩm thường dùng hàng ngày chứa những chất có thể tác động đến hormone trong cơ thể con người và gây bệnh.

Quá trình hóa học làm cho plastic chứa BPA, chất này biến các phân tử dầu mỏ và khí đốt nhỏ li ti thành một chuỗi phân tử dài. Trong khi đó, ngành công nghiệp thường bổ sung một số chất nhất định (Monomer) để làm cho plastic có độ rắn cao hơn hẳn và Bisphenol A là một chất Monomer như vậy, Swandulla cho biết.

Không có BPA thì không thể có nhựa cứng. Đây là loại hóa chất được sản xuất nhiều nhất trên thế giới. Nó xuất hiện nhiều trên các sản phẩm thông dụng như trong đồ hộp, đĩa CD, thiết bị ở ô tô, chất trám răng, ống tiêm và đồ chơi trẻ em. Ngoài ra chất này còn có ở loại giấy chịu nhiệt, từ loại giấy này sản xuất ra các loại giấy dùng làm hóa đơn, giấy in vé tầu, xe. Và ở bất cứ loại hình nào, sản phẩm này luôn tìm cách để thâm nhập vào cơ thể con người.

Xâm nhập qua cả hơi thở

„BPA rất dễ hòa tan trong chất béo. Nó thâm nhập vào cơ thể con người thông qua thức ăn và ngấm qua da. Thậm chí nó có mặt cùng với bụi trong nhà và qua việc hít thở, nó thâm nhập vào cơ thể chúng ta“, Swandulla lưu ý. Một số nghiên cứu gần đây nhất cho hay, chất này rất dễ thông qua niêm mạc để ngấm vào cơ thể con người. Và từ đó để lại những hệ lụy.

BPA với một liều lượng từ nhỏ đến trung bình đã có thể gây hại cho sức khỏe, điều này đã được nhà khoa học Frederick vom Saal chứng minh qua nghiên cứu của ông vào giữa những năm 90. Theo đó BPA làm giảm sản xuất tinh trùng, tác động đến sự phát triển của bộ não, tăng trọng lượng của tuyến tiền liệt và làm thay đổi bộ gien di truyền. Từ đó nhà nghiên cứu nghi ngờ một quy tắc khoa học đã được thừa nhận cho đến nay „Độc hay không độc là do liều lượng quyết định“. Khác với giả định cho đến thời kỳ này, BPA với liều lượng nhỏ lại tác động mạnh hơn so với liều lượng lớn.

Nhà nữ sinh vật học phân tử Patricia Hunt đã chỉ rõ, chất Bisphenol A có thể gây nhiễu loạn đối với hệ gien di truyền. Bà đã quan sát thấy hiện tượng này ở những con chuột bị nhốt trong những chuồng làm bằng nhựa plastic mới và uống nước đựng trong những chai nhựa làm từ Polykarbonat. Những thí nghiệm tiếp theo cho thấy, tổn thương tới nhiễm sắc thể ở con cái diễn ra trong nhiều thế hệ. Những khuyết tật này có thể là nguyên nhân gây đẻ non.

Ngoài ra Swandulla trong một nghiên cứu hồi tháng 12 vừa qua chỉ rõ chức năng của Enzyme và các protein-vận chuyển bị ảnh hưởng. Qua các thí nghiệm trên mô của chuột và của người, nhà nghiên cứu này và cộng sự phát hiện, chất BPA cản trở các kênh can-xi trong màng tế bào, các kênh này rất quan trọng đối với chức năng của tế bào. Thông qua các kênh này, chất Kalzium sẽ chẩy vào các tế bào sống, từ đó điều tiết sự co lại của tế bào cơ tim hay sự giao tiếp giữa các tế bào thần kinh với nhau.

Tổ chức Y tế thế giới WHO cũng có một nghiên cứu khái quát về tác dụng  của các chất hormone tổng hợp và thừa nhận các nhà khoa học có lý. Công trình nghiên cứu cho thấy số lượng các ca ung thư vú, ung thư tuyến tiền liệt và ung thư tinh hoàn trong những thập niên vừa qua đã tăng rõ rệt. Tình trạng dậy thì ở các bé gái diễn ra sớm hơn và ngày càng nhiều. Chất lượng tinh trùng ở nam giới giảm (tới 40%) và tình trạng thừa cân. “Những hiện tượng này có thể liên quan đến rối loạn hormon, thí dụ do Bisphenol A gây ra“, theo ý kiến của TS Sarah Häuser.

Trong nghiên cứu của mình, WHO nêu rõ, sự tăng vọt các bệnh liên quan đến hormone không thể giải thích do các yếu tố di truyền mà do tác động từ bên ngoài. Vì thế WHO coi các hóa chất tác động đến hormone là “mối đe dọa toàn cầu”. Các số liệu có tiếng nói rất rõ ràng : Plastic là chất độc đối với con người ở các quốc gia công nghiệp.

“Những chất chứa hormone tổng hợp ở nồng độ cực kỳ thấp cũng vẫn gây tác động xấu, các quy định hiện hành không bảo vệ được con người“, Sarah Häuser cho hay. Bisphenol A tuy phân hủy và đào thải nhanh. Nhưng chất này hầu như có mặt ở mọi người, điều đó cho thấy trong cuộc sống hàng ngày con người đang bị chất plastic đe dọa. “Quan niệm về sử dụng trong phạm vi cho phép thực ra khó có thể đứng vững. Tốt nhất là nên cấm hẳn chất này“, theo Häuser.

Thứ nhất vì tác động mạnh mẽ của Bisphenol A gắn với quá trình phát triển của con người. Tác động của BPA đối với bào thai, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ hoàn toàn khác với tác động đối với người trưởng thành. Thứ hai là sự tích tụ các chỉ tiêu. Hàng ngày ta ăn xúp đóng hộp, tay đụng chạm đến các loại vé tầu, xe và ăn cá ở biển, cá ăn plastic thay vì ăn các loại sinh vật phù du. “Ngoài ra còn có tác động của chất Phthalaten – đây là chất làm mềm có trong các tấm PVC trải nền nhà, chúng cũng tác động đến hormon“, Häuser cho hay. Thậm chí các loại kem thoa trên da cũng có các chất này. Chuyên gia này cho rằng “cuối một ngày chúng ta tiếp cận không biết bao nhiêu thứ có chất gây hại mà không biết được mức độ là bao nhiêu, vả lại chúng ta cũng chưa biết tác động qua lại của các chất này ảnh hưởng đến con người như thế nào“.

Swandulla ở Đại học Bonn tiếp tục diễn giải: “Do có khả năng hòa tan trong chất béo nên có nguy cơ BPA tích tụ trong các mô khác nhau trong cơ thể và đạt tới một nồng độ cao ở đây.“ Quá trình này ở con người chưa được nghiên cứu đầy đủ. Còn thiếu quá nhiều sự hiểu biết về những nguyên tố tạo nên plastic. “Chai nhựa plastic đựng nước chứa tới trên 2.000 chất cấu thành khác nhau. Mỗi nhà sản xuất lại có một công thức chế tạo bí mật riêng mà không bị buộc phải công khai. Chỉ khoảng 20% các chất này mới được xem xét, đánh giá về mức độ nguy hại“, Swandulla bầy tỏ.

Pháp cấm BPA

Các cơ quan nhà nước, các doanh nghiệp và người tiêu dùng sẽ còn phải tiếp cận với đề tài này trong một thời gian dài nữa. Một mặt, thời gian để chất nhựa plastic tan rã thành các chất tạo nên chúng mất khoảng 500 năm. Mặt khác, hiện còn thiếu các công trình nghiên cứu dài hơi. Theo Viện Liên bang về Nghiên cứu rủi ro thì “sự phát triển và đánh giá những lựa chọn thay thế BPA phải trải qua nhiều năm (khoảng 5 năm).“

Liên minh châu Âu cũng quan tâm đến vấn đề này. Hiện tại Ủy ban thảo luận về những quy chế mới trong việc tiếp cận với các hóa chất chứa hormone tổng hợp, thậm chí cả về việc cấm các loại hóa chất này. Ảnh hưởng của các quy chế này sẽ cực kỳ lớn vì tất cả các doanh nghiệp bán các sản phẩm ở châu Âu phải tuân thủ quy chế. Đồng thời cũng đã xuất hiện những ý kiến chỉ trích các dự định nói trên.

18 nhà khoa học đã có ý kiến trong một bài bình luận mang tính phê phán trên một tạp chí chuyên đề. Họ cho rằng “những vấn đề này thiếu cơ sở khoa học“. Nay người ta được biết, 17 trong số 18 nhà nghiên cứu này làm việc trong các ngành công nghiệp hóa chất, dược phẩm, công nghệ sinh học hoặc trong lĩnh vực sản xuất mỹ phẩm, thuốc lá và thuốc bảo vệ thực vật.

Hiện chưa rõ, đến khi nào thì sẽ có sự thống nhất quan điểm ở châu Âu. Tuy nhiên, một số nước đã có những hoạt động tích cực. Chính phủ Pháp dự định đến năm 2015 sẽ cấm sự có mặt của Bisphenol A trong tất cả đồ hộp thực phẩm. Quốc hội Thụy Điển hiện đang nỗ lực để ra quyết định tương tự. Riêng Đức cho đến nay chưa kế hoạch gì.

Có điều rõ ràng là: Sẽ không có một thế giới không có plastic. Vì thế điều có thể làm là, người tiêu dùng phải biết tự bảo vệ mình một cách tốt nhất. Chính vì vậy, giới bảo vệ người tiêu dùng khuyên tránh các loại thực phẩm đóng gói bằng đồ hộp hay plastic. Người ta có thể sử dụng sữa chua, xốt cà chua chứa trong chai thủy tinh. Người tiêu dùng cũng nên tránh các loại nước quả đóng hộp mà nên dùng nước quả đóng chai thủy tinh. Một lời khuyên nữa: tránh đựng thức ăn như xúc xích, phôma và bơ trong các hộp bằng nhựa và nên dùng đồ thủy tinh hay sành sứ.

Xuân Hoài lược dịch

Cấu trúc của vũ trụ và não người có sự tương đồng đáng ngạc nhiên.

Trong tu luyện Đạo gia Đông phương, từ xưa thân thể người đã được xem như một tiểu vũ trụ, một vũ trụ thu nhỏ. Theo một nghiên cứu được đầu tư hàng tỷ đô la của Mỹ và Châu Âu về hoạt động của não bộ, những sự tương quan giữa đại não và vũ trụ vẫn tiếp tục được tìm thấy.

Hai bức ảnh mô tả những sự tương đồng. Bức ảnh phía trên là mạng lưới neural thần kinh trong một tế bào não bộ; bức ảnh phía dưới thể hiện phân bố của vật chất tối trong vũ trụ theo như mô phỏng bởi Mô phỏng Thiên Niên Kỷ.

Những bức ảnh này cho thấy một sự tương đồng trong cấu trúc của những liên kết trong não bộ và sự phân bố của vật chất trong vũ trụ. Bức ảnh về não bộ là thể hiện ở mức vi mô, còn bức ảnh về vũ trụ là ở mức vĩ mô.

Mô phỏng phân bố trong thiên hà; trích nguồn: http://www.mpa-garching.mpg.de/galform/millennium/

Mô phỏng phân bố ánh sáng trong vũ trụ; trích nguồn: http://www.mpa-garching.mpg.de/galform/millennium/

Não bộ giống như một vũ trụ thu nhỏ.

Một nghiên cứu bởi Dmitri Krioukov ở Đại học California cùng một nhóm các khoa học gia được công bố trên tạp chí Nature hồi năm ngoái đã cho thấy những sự tương đồng đáng ngạc nhiên giữa mạng lưới neural thần kinh trong đại não và những kết nối giữa các thiên hà.

Nhóm của Krioukov đã thực hiện một mô phỏng trên máy tính phân tích vũ trụ này thành những đơn vị vô cùng nhỏ, cận nguyên tử thời-không, theo như giải thích của Live Science. Mô phỏng này đã thêm những đơn vị thời-không trong suốt diễn biến lịch sử của vũ trụ. Những tương tác hình thành giữa vật chất và các thiên hà là tương tự như những tương tác có trong mạng lưới neural thần kinh của bộ não người.

Nhà vật lý Kevin Bassler của Đại học Houston, người không tham gia vào nghiên cứu này, đã nói với Live Science rằng nghiên cứu đưa ra giả thuyết rằng có một nguyên lý cơ bản đã tạo nên những mạng lưới này.

Vào tháng 5 năm 2011, Seyed Hadi Anjamrooz ở Đại học Y Khoa Kerman và những nhà y học Iran khác đã công bố một bài báo trên Tạp chí Quốc tế về Khoa học Vật lý, có chủ đề về những sự tương tự giữa các tế bào và vũ trụ.

Họ giải thích rằng một lỗ đen giống như một hạt nhân tế bào. Biên thời-không của một lỗ đen – một dạng điểm không quay lại (point of no return), điểm mà lực hút trọng lực sẽ hút các vật thể vào trong lỗ đen – cũng giống như màng hạt nhân.

Biên thời-không có 2 lớp, giống như màng hạt nhân. Rất giống với biên thời-không – nó ngăn không cho bất kỳ thứ gì đã đi vào trong có thể thoát ra ngoài – màng hạt nhân tách rời những chất lỏng trong tế bào, ngăn chúng hòa lẫn với nhau, và điều chỉnh sự trao đổi chất giữa phần bên trong và bên ngoài của hạt nhân. Một trong những điều tương tự khác là các lỗ đen và những tế bào sống cũng đều phát ra những lỗ hổng có phát xạ điện từ.

Các khoa học gia đã viết: “Gần như tất cả những gì tồn tại trong vũ trụ vĩ mô đều được phản ánh trong một tế bào sinh học như là một vũ trụ vi mô. Nói đơn giản là, vũ trụ có thể được hình dung như một tế bào.”

5 Lời Khuyên Giúp Tối Ưu Hóa Lợi Ích Sức Khỏe Của Trà

Để nhận được nhiều lợi ích nhất từ việc uống trà, tốt nhất là nên pha trà khô với nhiệt độ nước thích hợp. Loại trà được đổ vào cốc trên đây là trà xanh sencha của Nhật Bản. Trà của Nhật được pha với nhiệt độ thấp hơn trà của Trung Quốc. (Ảnh: Benjamin Chasteen/ Epoch Times)

Trà – loại thức uống phổ biến thứ hai trên thế giới sau nước, có lịch sử cổ xưa cũng như nền văn hóa Trung Quốc. Qua nhiều thời đại nó đã gây ra sự bàn cãi trên nhiều lục địa, được cho là bí quyết sống lâu, là nguồn cảm hứng cho thơ ca, kể chuyện, và với một số người, pha trà đã và đang là nghệ thuật mà chỉ sau nhiều năm mới có thể trở nên chuyên nghiệp.

Cho dù bạn là người mới tập uống trà, người uống trà thường xuyên hay là người muốn tìm hiểu thêm về trà, dưới đây là 5 lời khuyên giúp tận dụng tối đa nguồn tài nguyên tuyệt vời này.

1. Trà khô hay trà túi lọc

Tôi thường thấy ngạc nhiên vì có rất nhiều người nói họ không thích trà, đặc biệt là trà xanh vì nó “quá đắng”. Để đáp lại, tôi hỏi họ uống loại trà xanh gì, họ nói, “Tôi không biết, đó chỉ là trà xanh trong một cái túi lọc”

Sự khác biệt về chất lượng giữa trà khô và trà túi lọc tương tự như sự khác biệt giữa hotdog và thịt filet mignon.

Uống trà từ loại túi lọc sẽ làm dịu cơn khát của bạn nhưng hương vị và chất lượng sẽ kém hơn. (Tất nhiên trà khô cũng được bán dưới dạng những túi trà chất lượng tốt, phần lớn đây là ngoại lệ)

Vậy tại sao lại có sự khác biệt lớn này? Khi nông dân bán trà, họ thường ưu tiên bán trà có chất lượng cao nhất trước. Lá chè còn nguyên vẹn, gần như không trộn lẫn với thân cây, có chứa nhiều nụ chè màu trắng nên có giá cao nhất. Khi càng có nhiều nụ bạn thấy trong đám lá chè khô thì lợi ích càng cao hơn, bởi vì nụ chè khiến loại trà đó mang lợi ích sức khỏe cao nhất và có thêm vị ngọt.

Sau khi đã bán loại tốt nhất, nông dân bán loại trà hạng trung với lá chè không còn nguyên, trộn lẫn với thân cây và không chứa nhiều nụ. Tất cả những gì còn sót lại ở dưới cùng của rổ trà, được hốt lên và bán với giá rẻ để chế biến thành túi trà lọc.

2. Pha trà khô

Làm sao có thể pha trà để mang lại lợi ích cao nhất? Có 5 loại trà chính được sản xuất từ cây chè (Camellia Sinensis). Đó là trà trắng, trà xanh, trà ô long, trà đen và trà Phổ Nhĩ (trà Pu er).

Tôi thường thích dùng lượng trà nhiều hơn một chút và pha với thời gian ngắn hơn. Với cách này bạn sẽ cảm nhận đầy đủ hương vị với lợi ích sức khỏe và bạn có thể thưởng thức lần thứ hai hay thậm chí là lần thứ ba với cùng lượng trà ban đầu. Lượng thích hợp là khoảng một muỗng trà với 10 ounce (300 ml) nước. Với các loại trà Ô long, bạn chỉ cần khoảng một muỗng trà bởi vì trọng lượng của nó lớn hơn.

Thời gian pha trà và nhiệt độ của nước có thể khác nhau tùy thuộc vào loại trà và lượng trà sử dụng. Nếu bạn không ngại thưởng thức vị đắng và muốn tăng lợi ích sức khỏe, chỉ cần pha trà lâu hơn công thức liệt kê dưới đây.

Tuy nhiên, nếu bạn có ý định pha trà nhiều hơn một lần, thì bạn cũng sẽ nhận được lợi ích tương tự như khi bạn pha trà lâu hơn cho một lần duy nhất.

Trà trắng: 77 – 80 độ C (tương đương 170-175 độ F) trong vòng 2 phút rưỡi đến 3 phút.

Trà xanh: 82 – 85 độ C (180-185 độ F) trong vòng 2 phút rưỡi.

Trà xanh Nhật Bản: 66 – 77 độ C (150-170 độ F) trong vòng 2 phút.

Trà Ô long: 90 – 93 độ C (195-200 độ F) trong vòng 3 phút.

Trà đen: 96 – 99 độ C (205-210 độ F) trong vòng 1 phút rưỡi (Tôi thích pha loãng trà đen để hương vị của nó ngọt, nếu bạn thích uống đặc hơn, có thể ngâm trà lâu hơn)

Trà Phổ Nhĩ (Puer): 99 độ C (210 độ F) trong vòng 2 phút rưỡi

Nếu bạn áp dụng theo lượng trà và thời gian pha trà như trên, bạn sẽ có thể pha với cùng lượng trà 2 đến 3 lần. Đối với trà Ô long có chất lượng càng tốt thì bạn càng có thể pha nhiều lần hơn. Trà Ô long thường có vị ngon nhất và đem lại lợi ích cao nhất sau lần pha thứ hai bởi vì lá chè khô sẽ bắt đầu nở ra sau lần pha trà đầu tiên.

3. Chất lượng trà và mua trà

Tôi thường nghe mọi người hỏi tại sao lá trà khô Long Tỉnh được bán với giá từ 10 đến 50 đô la cho mỗi 50 gram.

Trà ngon cũng tương tự như rượu ngon; một chai rượu vang cabernet sauvignon có thể có giá 10 đô nhưng cũng có thể được bán với giá hàng trăm đô là dựa vào khoảng thời gian bao lâu sẽ cho chất lượng tốt.

Giống như rượu, trà có thể được thu hoạch, hái và chế biến theo nhiều cách và từ nhiều nông trại khác nhau. Bạn không cần chi hàng trăm đô la cho trà mới có thể nhận được những lợi ích của nó, nhưng bạn chi nhiều hơn thì chất lượng trà sẽ tốt hơn, hương vị ngon hơn và tươi hơn.

Độ cao và khí hậu có thể ảnh hưởng đến hương vị trà giống như rượu nho vậy. Cây chè thường được trồng ở vùng cao hơn để có được loại trà chất lượng tốt nhất, người trồng chè sẽ đánh giá mật độ sương và sương mù, ánh sáng mặt trời hay những đám mây, thậm chí là tốc độ gió vào ngày thu hoạch vì đó là những nhân tố ảnh hưởng đến hương vị cuối cùng của trà. Thời gian nào hái chè trong ngày cũng tác động đến hương vị.

Những nông trại chè nhỏ mà chế biến trà thủ công theo cách truyền thống luôn bán với giá đắt hơn vì họ thường trồng ở nơi cao hơn và khó thu hoạch hơn, nhưng đây chính là loại trà có chất lượng thượng hạng. Những nông trại lớn mang tính thương mại hay thuộc sở hữu nhà nước mà dùng máy móc để chế biến trà thường bán với giá rẻ hơn và chất lượng thấp hơn, bởi vì họ trồng chè ở độ cao thấp hơn nên dễ dàng thu hoạch hơn.

Vậy bạn có thể mua trà tốt nhất ở đâu? Thông thường đa số các cửa hàng tạp hóa truyền thống bán rất nhiều các loại trà phổ thông, nhưng các cửa hiệu chuyên về trà hay các cửa hàng tạp hóa hữu cơ mà có nhiều nhân viên hiểu biết về trà sẽ là những nơi tốt nhất để mua.

4. Lợi ích của mỗi loại trà

Mỗi loại trà mang lại cho cơ thể những lợi ích khác nhau, vì vậy bạn nên cân nhắc đến chức năng cũng như hương vị khi bạn chọn loại trà.

Trà trắng

Là loại trà ít qua chế biến nhất và chứa hàm lượng chất chống oxi hóa cao nhất, trà trắng được biết đến với những đặc tính giúp ngăn ngừa ung thư. Nó cũng giúp hạ nhiệt cơ thể.

Trà xanh

Trà xanh cũng giúp hạ nhiệt cho cơ thể và là nhân tố giải độc tự nhiên. Nó cũng chứa theanine là một loại amino axit giúp tăng cường khả năng tập trung và cải thiện trí nhớ.

Trà Ô long

Trà Ô long giúp hạ huyết áp, hỗ trợ giảm cân và cải thiện đường tiêu hóa.

Trà đen

Trà đen giúp giữ ấm cơ thể, hỗ trợ tiêu hóa và chứa một lượng chất chống oxi hóa nhưng ít hơn trà trắng vì nó được chế biến nhiều hơn.

Trà Phổ Nhĩ (Puer)

Trà Phổ Nhĩ giúp làm giảm lượng cholesterol và vô hiệu hóa các loại thực phẩm chứa nhiều chất béo trong cơ thể nếu bạn uống ngay sau bữa ăn.

5. Uống trà theo mùa

Hầu hết mọi người không biết rằng theo truyền thống của người Trung Hoa, tùy theo mùa mà họ uống các loại trà khác nhau. Dưới đây là thời gian khi nào có thể tối ưu hóa lợi ích của trà theo mỗi mùa trong năm.

Mùa xuân: Tốt nhất là tất cả các loại trà tươi mới vừa được thu hoạch trong mùa.

Mùa hè: Trà trắng và trà xanh là tốt nhất vì chúng giúp làm mát cơ thể và duy trì sự cân bằng khí trong cơ thể suốt mùa nóng.

Mùa thu: Khi nhiệt độ xuống thấp, trà Ô long và trà đen sẽ giúp giữ ấm cơ thể. Trà đen pha với một lượng nhỏ hoàng kỳ giúp giảm nguy cơ sưng phổi trong suốt mùa lạnh.

Mùa đông: Trà đen rất tốt cho việc giữ ấm cơ thể vào mùa đông. Thêm một miếng vỏ cây quế và một ít quả kỷ tử sẽ giúp hỗ trợ lưu thông khí huyết. Thêm một ít đường phèn cũng giúp làm dịu cổ họng và chống lại cảm cúm.

Benjamin Chasteen được chứng nhận là một chuyên gia về trà và là người dạy các lớp học trà đạo. 

Những phát biểu trên chưa thông qua sự đánh giá của Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA).

Bài đáng chú ý


Đoan Trang – Ngắn gọn về nhân quyền

Thế giới không phẳng. Các quốc gia đều khác nhau về trình độ phát triển. Cho nên, ở thời hội nhập, trong lúc Mỹ và Tây Âu đã nghĩ sang những vấn đề như bảo vệ môi trường, nguồn gốc loài người, đời sống sau khi chết, sự sống ngoài vũ trụ, v.v. thì Việt Nam và một số nước khác vẫn còn loay hoay với chuyện ý thức hệ, chế độ chính trị, con đường phát triển. Mối “băn khoăn” này được cụ thể hóa, chẳng hạn, thành các loạt bài xã luận “đấu tranh chống diễn biến hòa bình”, “kiên định đường lối xã hội chủ nghĩa”…

 
Tuy nhiên, điều an ủi là vài năm trở lại đây, trong các lĩnh vực được đề cập, trao đổi, tranh luận ở Việt Nam, đã xuất hiện một chủ đề có tính phổ quát, là nhân quyền. Thế giới thời toàn cầu hóa có rất nhiều vấn đề thuộc diện quan tâm chung, như bảo vệ môi trường, chống biến đổi khí hậu, giữ gìn an ninh, và bảo đảm nhân quyền cho mọi người. Vậy nên, khi có những blogger tham gia dã ngoại để phát Tuyên ngôn Nhân quyền của LHQ, hay ra bản Tuyên bố 258 yêu cầu Nhà nước sửa đổi, hoàn thiện pháp luật để chứng tỏ cam kết cải thiện nhân quyền, chúng ta nên coi đó là một sự tiến bộ về nhận thức ở người dân Việt Nam: Cách đây chỉ 4-5 năm thôi, đã có ai có ý thức về khái niệm này đâu.
 
Tiếc thay, ý thức về nhân quyền chỉ vừa mới được nhen nhóm thì đã vấp phải tầng tầng lớp lớp những ngụy biện, những phát biểu hằn học, những bài xã luận phản động (kiểu như bài “Hãy hiểu cho đúng về nhân quyền” của tướng Nguyễn Văn Hưởng), và hơn tất cả, là hành động nhồi sọ, trấn áp, cốt để mọi người hiểu sai về khái niệm nhân quyền.
 
Trong khi đó, nhân quyền là khái niệm có thể được định nghĩa một cách đơn giản, rõ ràng, và không ai có thể hiểu khác đi được.
 
Bạn là người, nên bạn có nhân quyền
 
Nhân quyền là những quyền mà chúng ta có được bởi vì chúng ta sinh ra là người, dù là người châu Á, châu Phi hay Mỹ Latin cũng vậy.
 
Nhân quyền không thể được ban cho hay bị lấy đi, nó là của bạn vĩnh viễn từ khi bạn ra đời cho đến khi bạn chết. Chỉ khi nào chết, người ta mới không còn nhân quyền. Cũng không có chính quyền, nhà nước nào “ban” nhân quyền cho bạn được. Nếu có ai “ban” nhân quyền cho bạn thì đó là cha mẹ bạn, hoặc “siêu hình” hơn thế, là tạo hóa.
 
Nhân quyền không thể bị chia nhỏ. Nó là một tập hợp quyền đi cùng nhau, không có chuyện quyền này ít quan trọng hơn quyền kia, ít thiết yếu hơn quyền kia cho nên có thể “để sau cũng được”. Không có chuyện bạn có quyền sống, ăn no ngủ kỹ, nhưng không có quyền ngôn luận vì lẽ Nhà nước cho rằng tự do ngôn luận thời điểm này chưa cần thiết. Cũng vậy, quyền tự do ngôn luận không thể bị chia nhỏ theo kiểu “anh/ chị nói gì cũng được, phát biểu gì cũng OK, miễn là không cấu kết với ai, không thành tổ chức”.
 
Nhân quyền là phổ quát và như nhau ở tất cả mọi người. Không có “nhân quyền kiểu phương Tây”, “nhân quyền của nước Việt Nam XHCN”. Nhân quyền là nhân quyền, là những quyền căn bản của con người, ở đâu thì cũng vậy. Nếu nói ở Việt Nam dân trí thấp cho nên phải hạn chế quyền tự do ngôn luận chứ không để thoải mái “như Tây” được, nghĩa là mặc định rằng người Việt Nam thấp kém hơn người phương Tây hay thậm chí không phải là người. Đó chính là thứ tư duy chà đạp nhân quyền. Từ tư duy này, sẽ dẫn đến hành động vi phạm nhân quyền.
 
Mọi con người đều được hưởng nhân quyền, và song song với đó, đều có nghĩa vụ không xâm phạm nhân quyền của người khác.
 
Bức ảnh lịch sử: Cưỡng chế đầm tôm nhà ông Đoàn Văn Vươn.
Nguồn ảnh: báo Hải Phòng và Người Lao Động.
 
Thế nào là vi phạm nhân quyền?
 
Vi phạm nhân quyền rất dễ xảy ra, nhất là ở những xã hội mà người dân không có ý thức về quyền của mình như Việt Nam.
 
Có thể bạn không biết, hoặc không hình dung được rằng rất nhiều hành động xung quanh, trong đời sống của chúng ta, lại chính là sự vi phạm nhân quyền. Ví dụ, cha mẹ hoặc giáo viên đánh một đứa trẻ tức là đã vi phạm quyền của nó. Chúng ta học đại học, nhưng số giờ triết học Mác-Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh hay CNXH khoa học quá nhiều so với số giờ các môn chuyên ngành, dẫn đến tình trạng chúng ta không được trang bị đầy đủ kiến thức để hành nghề tốt sau khi ra trường, tức là quyền của chúng ta đã bị vi phạm – quyền được giáo dục thỏa đáng.
 
Một chuyện trong quá khứ: Năm 2013 này “kỷ niệm” tròn 30 năm chiến dịch Z.30, là chiến dịch khám xét và tịch thu những ngôi nhà hai tầng trở lên bị hàng xóm tố cáo là khá giả, có dấu hiệu làm ăn bất chính. Khởi nguồn từ một chỉ thị mật, không thành văn bản và chẳng căn cứ vào điều luật nào, Z.30 được thực hiện vào năm 1983 tại Hà Nội, Nam Định, Thanh Hóa, Nghệ An và một số tỉnh khác, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh khốn khó. Đó là một trường hợp điển hình vi phạm nhân quyền – quyền sở hữu tài sản – ở Việt Nam.
 
Những năm gần đây, lịch sử có vẻ tiếp tục lặp lại khi cưỡng chế đất đai xảy ra trên toàn quốc, xuất phát từ việc đền bù không thỏa đáng, nông dân từ chối giao đất và thế là chính quyền huy động nhân viên công lực vào cuộc cưỡng chế. Quyền sở hữu – một trong các quyền con người – đã bị vi phạm.
 
Còn nhiều, nhiều lắm những vụ vi phạm nhân quyền Việt Nam: từ bắt giữ tùy tiện, cấm xuất cảnh, cấm báo chí tư nhân, đến chính sách công khai phân biệt đối xử (ví dụ, nhà tuyển dụng tuyên bố ưu tiên người có hộ khẩu Hà Nội, ưu tiên ngoại hình đẹp…), v.v. Nhân quyền của một người bị vi phạm, có nghĩa là người ấy không được đối xử như một cá nhân với đầy đủ phẩm giá.
 
“Treat people with respect” – “Hãy đối xử với mọi người một cách tôn trọng”. Khi nào chính quyền ý thức được điều đó thì quốc gia mới có dân chủ, và khi nào tất cả người dân đều ý thức được điều đó thì đất nước mới có tự do.
Đoan Trang
(Blog Đoan Trang)

Ba ngàn giáo dân đến Mỹ Yên cầu nguyện cho các tín hữu

Thánh lễ ngày 16/09/2013 tại Đền thánh Antôn Trại Gáo, giáo xứ Mỹ Yên, thuộc giáo phận Vinh, Việt Nam.
Thánh lễ ngày 16/09/2013 tại Đền thánh Antôn Trại Gáo, giáo xứ Mỹ Yên, thuộc giáo phận Vinh, Việt Nam. (thanhnienconggiao.blogspot.com)
Sáng nay 16/09/2013, Đức Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp cùng với 200 linh mục giáo phận Vinh và hơn 3.000 giáo dân đã đến địa điểm hành hương ở Trại Gáo thuộc giáo xứ Mỹ Yên để làm lễ cầu nguyện cho các giáo dân bị trấn áp, cũng như một nền công lý và hòa bình đích thực cho đất nước.

Được biết, sự hiện diện của Đức Giám mục quản nhiệm cùng với hai Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Viên, Phaolô Maria Cao Đình Thuyên cùng đông đảo các linh mục và giáo dân nhằm mục đích, trước hết là lên án hành vi đàn áp của chính quyền tỉnh Nghệ An trong hai ngày 4 và 5/9 vừa qua tại giáo xứ Mỹ Yên thuộc giáo phận Vinh. Tiếp đến là tố cáo truyền thông Nhà nước xuyên tạc sự thật trong vụ Mỹ Yên, và kêu gọi mọi người tiếp tục cầu nguyện cho các nạn nhân, cầu cho đất nước sớm có được một nền công lý và hòa bình đích thực.

Trả lời RFI Việt ngữ qua điện thoại, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh đồng thời là Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam cho biết :

GM Phaolô Nguyễn Thái Hợp : Trước hết, đó là hành động liên đới giữa các linh mục trong giáo phận. Khoảng 200 linh mục về đó để cầu nguyện tại đền thánh Antôn, là một trung tâm hành hương của giáo phận, để liên đới với giáo xứ Mỹ Yên, và đặc biệt với những nạn nhân của vụ bạo lực ngày 4/9.

Và sau đó các linh mục cũng thảo luận để trả lời một lá thư của ông Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An Thái Văn Hằng gởi cho Đức Tổng giám mục Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch Hội đồng giám mục Việt Nam, đồng thời gởi bản sao cho các linh mục trong giáo phận Vinh.

Chính vì vậy trong buổi gặp gỡ đó, các linh mục cũng đã soạn một văn bản, có lẽ là trong nay mai sẽ công bố. Sau đó là cầu nguyện, hiệp thông với giáo xứ, cũng như với các nạn nhân ở Mỹ Yên.

Trại Gáo là trung tâm hành hương kính Thánh Antôn của giáo phận Vinh. Có những buổi lễ lên đến 30.000 người, thành thử số người đến Trại Gáo rất đông.

RFI : Thưa Đức cha, bên cạnh việc cầu nguyện cho các nạn nhân, còn có mục đích phản đối lại các phương tiện truyền thông của Nhà nước…

Vâng, họ đã vu khống, đưa một số tin tức không đúng sự thật. Một lần nữa chúng tôi rất lấy làm đau buồn là trong thời đại chúng ta mà nhà cầm quyền vẫn tiếp tục đưa những thông tin sai lạc. Trong khi thế giới chúng ta đang tiến dần đến mục tiêu trong sáng, chính xác về thông tin.

RFI : Thưa Đức cha, buổi lễ hôm nay có gặp khó khăn gì không ?
Không, không gặp khó khăn gì. Chúng tôi làm trong tinh thần tôn giáo. Sau khi phân tích lá thư, cũng có những văn bản mà các linh mục thảo luận với nhau, rồi sau đó phần cầu nguyện thuần túy tôn giáo.

RFI : Thưa cha, còn các nạn nhân hôm trước bị hành hung bây giờ như thế nào ?

Cám ơn Chúa, cám ơn Người, hôm nay đa số đã bình phục rồi ! Tôi cũng lấy làm lạ là một số người bình phục nhanh như vậy. Một số thì phải tái khám để xem, nhất là những người bị chấn thương sọ não, mà chúng tôi hy vọng họ sẽ vượt qua những khó khăn đó.

Ba nạn nhân nặng nhất, đặc biệt là một em 17, 18 tuổi, rồi một ông chủ nhà và một người nữa, chúng tôi có gửi lẵng hoa – lẵng hoa mà cộng đồng dành cho ba giám mục chúng tôi – cho ba nạn nhân bị thương ở sọ.

Người Công giáo chúng tôi thì luôn luôn cầu nguyện cho công lý và hòa bình. Cũng luôn luôn muốn tình hình được mỗi ngày một bình yên hơn, và trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng rất nhiều lần cây muốn lặng mà gió thì chẳng ngừng.

Chính vì vậy chúng tôi cầu nguyện, và xin cũng cầu nguyện cho chúng tôi, cho đồng bào ở đây được an bình, an cư lạc nghiệp. Và những khó khăn mà có lẽ không nên có trong thế giới hôm nay chóng được vượt qua.

RFI : RFI Việt ngữ xin rất cảm ơn Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp Giám mục giáo phận Vinh.
Thụy My (RFI)

Xử tham nhũng như trò đùa!

(Kienthuc.net.vn) – Theo thống kê của Thanh tra Chính phủ, trong 8 tháng đầu năm nay đã có 36 người đứng đầu bị xử lý do thiếu trách nhiệm để xảy ra tham nhũng, trong đó có 4 người bị xử lý hình sự.
“Xử lý như thế không là trò đùa thì là cái gì?”, ông Cao Giang, nguyên biên tập viên Nhà Xuất bản Thanh niên, người có 43 năm tuổi Đảng đặt vấn đề khi trò chuyện cùng phóng viên.
Người tự trọng mới trả lại giải thưởng!
Vụ việc chị Dương Thị Thu Thủy – nữ hộ sinh Trạm Y tế Thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam vừa từ chối nhận thưởng vì đã tố cáo trưởng trạm tham nhũng đặt ra cho ông suy nghĩ gì, thưa ông?
Trước hết, phải khẳng định rằng, thưởng thì ai cũng muốn. Thế nhưng, khi mà người được thưởng từ chối nhận giải thưởng thì phải xem xét lý do tại sao. Ở đây, nữ hộ sinh này cho rằng đơn tố cáo của chị chưa được giải quyết thỏa đáng nên chị từ chối nhận thưởng. Tôi cho đó là một hành động dũng cảm, thể hiện quyết tâm chống cái xấu đến cùng, dù cho có thể mình gặp điều không may.
Ông đồng tình với cách hành xử ấy?
Đúng thế. Tôi tin, những người có lòng tự trọng đều sẽ làm như chị Thủy.
Có người bảo, việc trả thưởng ấy là một sự bất lực khi thấy cái xấu hoành hành mà không trị tận gốc được!
Tôi nghĩ nhận định ấy không phải vô lý. Nó thể hiện sự bất lực khi người ta muốn gạt bỏ cái xấu ra khỏi đời sống, nhưng chính người đó lại không có đủ thẩm quyền để gạt bỏ nó. Còn những người có thẩm quyền thì lại dung dưỡng, bao che. Điều đó cũng cho thấy một thực trạng là, việc bé như con kiến (sai phạm ở trạm y tế cấp xã) mà người ta đã không giải quyết được thì ở những cấp cao hơn, sai phạm nặng nề hơn, người ta còn khó xử lý đến mức nào.
 Ông Cao Giang, nguyên biên tập viên Nhà Xuất bản Thanh niên.

Nó ăn dây cả đấy!

Theo ông thì vì sao sai phạm ở ngay cả cấp “bé như con kiến” mà cũng không giải quyết nổi?

Là bởi, sự dung dưỡng, thỏa hiệp với cái xấu ở mọi nơi. Anh trạm trưởng trạm y tế sai rồi nhưng đâu phải chỉ riêng anh ta. Tôi không tin là chỉ mình anh ta được lợi và cấp trên thì không biết. Người ta biết chứ! Nó ăn dây cả đấy! Nhưng nói ra thì chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”.

Thứ nữa, pháp luật của ta về chống tham nhũng, tôi thấy là cũng khá đầy đủ, chặt chẽ đấy. Chế tài xử lý cũng có. Nhưng người ta xử lý cứ như trò đùa ấy!

Ông có cường điệu quá không?

Chả thế à! Ngay thống kê của Tổng Thanh tra Chính phủ chỉ ra, trong 8 tháng đầu năm đã có 36 người đứng đầu bị xử lý liên quan đến tham nhũng, trong đó chỉ có 4 người bị xử lý hình sự, còn lại là xử lý kiểu thuyên chuyển công tác, hạ chức vụ. Xử lý như thế không là trò đùa thì là cái gì? Mình xây dựng nhà nước pháp quyền nhưng lại bỏ rơi pháp luật, khiến pháp luật chỉ tồn tại trên văn bản. Do đó, sẽ rất khó để thành công trong việc chống tham nhũng.

Vậy còn với bộ phận giám sát là những người dân như ông, ông thấy thế nào về sự tham gia này?

Nói là công dân đều có quyền giám sát, tố cáo tham nhũng, thế nhưng mấy ai dám lên tiếng. Vì ai bảo vệ họ? Bảo là thư tố cáo nặc danh không xem xét vậy tại sao không hỏi ngược lại là thư nặc danh do đâu? Người dũng cảm, dám đấu tranh với cái xấu thì còn phải lo cho vợ con, gia đình người ta nữa chứ. Mà giám sát đấy, tố cáo đấy nhưng anh giải quyết thì có xử lý đến nơi đến chốn đâu.

“Đãi”… công chức tìm người trung trực

Nói thế thì chính cái tâm của những người có trách nhiệm cũng đang có vấn đề?

Nói thẳng ra là cái tâm đó rất ít. Bây giờ, trong quản lý hành chính thì phải đặt lại câu “đãi cát tìm vàng” là “đãi công chức tìm người trung trực” mới đúng. Người trung trực phải cao hơn người trung thực. Đó phải là người không chỉ không làm việc xấu mà phải cao cả hơn khi trong những điều kiện, hoàn cảnh có thể làm việc xấu, nhưng họ không làm.

Ông nói thế làm tôi liên tưởng đến một anh công chức bình thường thì chỉ ăn cơm với rau, đậu phụ. Đến khi có chức quyền, có điều kiện để được ăn thịt bò – dù thịt đó kiếm được bằng cách nào đi chăng nữa thì e là người ta khó mà từ chối được?

Đúng vậy. Khi anh trung trực thì anh sẽ chẳng màng đến miếng thịt bò người ta mang biếu anh để mong nhận được từ anh một ân huệ nào đó. Khi ấy, tiếng thơm của anh sẽ được người ta ghi nhớ. Nhưng bây giờ, tôi thấy nhiều người chả nghĩ đến tiếng thơm mà chỉ nghĩ đến miếng ăn thôi. Vậy nên họ cứ thò tay vào túi người khác mà móc về làm giàu cho mình, cho gia đình, cho nhóm của mình.

Chưa kịp về hưu đã chết trong lòng dân

Cái đó đổ cho lòng tham con người là vô đáy, hay vì cái gì khác, thưa ông?

Suy cho cùng thì chính quyền lực làm cho người ta bị tha hóa. Quyền lực càng cao càng dễ tha hóa, vì cùng với quyền lực là tiền tài, danh vọng. Mà ở đời, lòng tham thì ai đo đếm được.

Nhưng có vẻ, cái giá người ta phải trả nhiều khi vẫn còn chưa tương xứng?

Đúng thế, như cái con số xử phạt ở trên ấy. Nhưng có những cái mất đi mà người ta không nhận ra, vì lòng tham làm mờ mắt họ rồi.

Đó là những cái mất gì vậy?

Đấy là sự liêm sỉ. Một người mà không có liêm sỉ thì làm sao cho ra nhân cách con người. Là việc chưa kịp về hưu nhưng đã chết trong lòng dân, đến mức ông cứ rao giảng về đạo đức, về sự trong sạch nhưng những người biết chuyện thì chỉ mỉa mai, lảng ra chỗ khác.

Lẽ phải không dành cho người yếu thế!

Có vẻ chẳng khó để nhận ra những quan chức dạng này, đúng không ông?

Đúng vậy. Dù họ có chối tội, có cố tình che đậy bằng quyền lực của mình thì dân cũng biết cả thôi.

Nhưng để người dân lên tiếng thì khó lắm thay!

Người ta sẽ lên tiếng khi mà họ bị dồn đến mức không còn gì để mất. Nó cũng đặt ra vấn đề là bây giờ, luật pháp, lẽ phải trong một số trường hợp dường như không dành cho người yếu thế.

Vậy luật pháp, lẽ phải dành cho ai?

(Cười) Dành cho người không yếu thế thôi. Thế mới có chuyện người ta ở tận các tỉnh xa xôi phải ra nơi tiếp dân của Chính phủ, Quốc hội ngoài Hà Nội để tố cáo tiêu cực, tham nhũng. Hay có những người dân vác đơn đi kiện ròng rã hàng năm trời, có khi mấy chục năm trời mà chưa xong. Mà không ít cán bộ bây giờ cũng có coi trọng dân đâu! Thi thoảng báo chí vẫn đưa tin cán bộ công quyền hành hung dân đấy thôi.

Theo ông thì phải làm sao để người dân lấy lại được lòng tin vào cán bộ công chức, vào cơ quan công quyền trong công cuộc phòng chống tham nhũng?

Tôi cho rằng cái cốt lõi vẫn là ở tự thân cán bộ công chức. Họ phải tu dưỡng rèn luyện lại chính mình. Thứ nữa mới đến việc thực thi pháp luật cho hiệu quả. Chừng nào người ta còn đi kiện, còn tìm đến cơ quan công quyền thì chừng đó niềm tin trong dân vẫn còn. Chỉ mong cán bộ công chức của ta từ thấp đến cao nhận ra để làm sao cho niềm tin ấy không bị mất đi. Người dân chúng tôi rất mong mỏi điều này.

Xin cảm ơn ông về những chia sẻ hết sức thẳng thắn này!

“Bây giờ, động viên người ta đứng ra tố cáo tham nhũng đã khó. Nhưng việc khen thưởng người ta cũng khó không kém bởi không thể giao cho một ông cán bộ có gương mặt nhem nhuốc – hoàn toàn theo nghĩa bóng, đứng ra trao thưởng được. Mà giờ thì cán bộ nhem nhuốc không ít đâu. Khi ông nhem nhuốc đi trao thưởng cho hành động cao đẹp là vạch trần cái xấu thì người tự trọng sẽ thấy đó là một sự xúc phạm”.

Vũ Thủy (Thực

Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân không có bằng TS ở Đ.H Kỹ thuật Magdeburg – Cộng hòa Dân chủ Đức?

nguyen-thien-nhan-13528886-8145-9274-1378958256
Hôm  25 thang 7 năm 2013 tôi có gọi điện thoại đến trường Đại học Otto-von-Guericke-Universität Magdeburg
(Được thành lập năm 1993 từ việc sát nhập ba trường cũ là Technische Universität, Pädagogische Hochschule und Medizinische Akademie Magdeburg.)

Số telefon của trường 0049-391-6701  người ta đã giới thiệu cho tôi đến phòng lưu trữ (Archiv telefon 0049-391-6712780) và

Câu trả lời là Đại học Kỹ thuật Magdeburg – Cộng hòa Dân chủ Đức

Không có sinh viên nào, không có nghiên cứu sinh nào tên  là Nguyễn Thiện Nhân sinh ngày 12 tháng 6 năm 1953. Tôi ngạc nhiên hỏi lại đến ba lần nhưng câu trả lời vẫn vậy.

Xem:

Tóm tắt tiểu sử Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân

Sinh ngày: 12/06/1953.

Quê quán: Trà Vinh.

Học hàm, học vị: Giáo sư – Tiến sỹ.

Ủy viên Trung ương Đảng khóa X, XI

Đại biểu Quốc hội khóa X, XII, XIII

6/1970-12/1979: Nhập ngũ, sau đó học đại học và làm nghiên cứu sinh tại Đại học Kỹ thuật Magdeburg – Cộng hòa Dân chủ Đức (1972-1979)…

Chỉ cần suy luận đơn giản là ta có thể tìm ra vấn đề: năm 19 tuổi (1972) ông Nhân sang đức du học thì 1 năm đầu phải học tiếng đức( Thời đó chưa có ai sang học bằng tiếng anh). Sau đó là học ở Trường đại học Magdeburg là 5 năm (tổng cộng là 6 năm). Thời gian còn lại là 1 năm để làm nghiên cứu sinh thì không đủ vì thông thường là thời gian này phải từ 3-4 năm. Trong khi tiểu sử ghi thì ông Nhân du học ở Đức là 7 năm( 1972-1979).

Không có tên ở trường Magdeburg thì thời gian này ông Nhân làm gì và ở đâu?

Ông Nhân có bằng đại học không? Nếu có thì ở trường nào?

Vậy mong Thủ tướng chính phủ và Bộ chính trị Đảng cộng sản Việt Nam làm minh bạch vấn đề này!
—————————————————
Nguồn: http://trantrongyen.blogspot.de/

Lê Chân Nhân – Con chó, mạng người và gương mặt xã hội

Hàng trăm người ở xã Danh Thắng, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang đuổi đánh hai người đàn ông bị nghi là trộm chó, trong đó có một người bị tử vong, một người bị thương nặng và sau đó chết tại bệnh viện.
Vụ việc xảy ra ngày 27.8 và đầu tháng 9, Công an tỉnh Bắc Giang đã khởi tố vụ án và khởi tố bị can 7 người dân trong xã Danh Thắng vì có hành vi cố ý gây thương tích.

Nhưng sự việc lại không đơn giản như vậy, sau đó có hàng trăm người dân ở xã Danh Thắng ký đơn xin nhận tội. Chuyện khá hy hữu, nhưng rõ ràng ở đây, người dân biết lấy thế mạnh của số đông để “giải cứu” cho số ít. Về lý thì cũng đúng, cả hàng trăm người cùng lao vào đánh nghi can trộm chó, người này một đạp, kẻ kia một đấm, biết ai là người trực tiếp gây ra cái chết cho nạn nhân. Cũng khó chứng minh được ai đứng ra tổ chức vụ đánh người dẫn đến tử vong, bởi vì tất cả đều cùng bao vây, rượt đuổi và đánh đập nạn nhân, một cơn giận dữ của số đông.

Về mặt pháp luật, không ai có quyền tước đoạt mạng sống của người khác, cho dù người đó có bất kỳ hành vi gì. Chỉ có tòa án xét xử, căn cứ vào pháp luật, tuyên bố hình phạt bằng một bản án có hiệu lực pháp luật. Thế nhưng, dân mình vì sự phẫn nộ với những người trộm chó, đã tự cho mình quyền xét xử, đánh đập người ăn trộm đến chết và sẵn sàng ký vào đơn nhận tội. Sau các vụ đánh chết và đốt xe người trộm chó từng xảy ra, người dân đều rất thỏa mãn vì đã trị tội kẻ trộm cắp, và cho rằng họ đã làm đúng. Cơ quan điều tra rất khó trước đối tượng có hành vi vi phạm pháp luật là số đông, rất khó để xác định chứng cứ phạm tội của từng người.

Làm rõ hành vi phạm tội là việc của cơ quan điều tra, chỉ xin bàn khía cạnh khác, lớn hơn chuyện của một vụ án, đó là, gần đây, có quá nhiều người đi trộm chó, lấy việc trộm chó làm “nghề” và có nhiều vụ người dân đánh chết người trộm chó.

Vì mất con chó mà tước đoạt mạng sống của con người. Chuyện có thể chỉ xảy ra ở đất nước này. Buồn là ở chỗ này, đau là ở chỗ này, và xấu hổ cũng là chỗ này.

Có người coi trộm chó là một “nghề”, có người bị đánh đập đến chết nhưng vẫn cứ làm. Thê thảm đến như vậy đấy.

Một cộng đồng mà con người có thể cùng nhau xông vào đánh đập người khác đến chết mới thỏa cơn tức giận thì thật quá kinh hoàng.

Rải đinh trên đường cho người khác cán lên là “nghề” kiếm sống, trộm chó là “nghề” kiếm sống.

Hãy gõ vào google để xem có nơi đâu mà có những con người kiếm sống bằng hai nghề này?
Lê Chân Nhân

  (Dân trí)

Lê Minh Khai – “Thời Bắc thuộc” quan trọng như thế nào?

Trong nhiều cuốn sử viết về Việt Nam, có một giai đoạn được gọi là “thời Bắc thuộc”. Khái niệm này hàm nghĩa chỉ giai đoạn từ năm 111 trước Công nguyên đến năm 939 sau Công nguyên khi vùng đất ngày nay là đồng bằng sông Hồng và những phần của Bắc Trung Bộ Việt Nam là một vùng lãnh thổ thuộc các đế chế “Trung Hoa” khác nhau.
Khái niệm này được sử dụng rộng rãi đến nỗi tôi không nghĩ nhiều người có khi nào đó lại đặt câu hỏi về tính ích dụng của nó, nhưng chúng ta nên làm như vậy. Cái gì về “thời Bắc thuộc” quan trọng đến nỗi người ta thấy cần phải chỉ rõ quãng thời gian ngàn năm ấy là một giai đoạn riêng biệt?
Hình minh họa

Các cuốn sử Việt tiền hiện đại như Việt sử lược và Đại Việt sử kí toàn thư đã tạo ra một dòng mạch tưởng tượng kết nối các thể chế tự trị ở khu vực này, bắt đầu từ vương quốc Nam Việt/Nanyue mà Triệu Đà/Zhao Tuo đã thiết lập ở thế kỉ III BC, hay thậm chí là sớm hơn từ các vua Hùng (tưởng tượng). Sự thôn tính Nam Việt/Nanyue của nhà Hán đã đặt khu vực này “dưới sự lệ thuộc” (thuộc) nhà Hán, và những cuốn sử này sau đó cùng góp nhặt lại những thông tin từ các nguồn Trung Hoa về các viên quan khác nhau đã từng đến cai trị ở đồng bằng sông Hồng trong ngàn năm tiếp theo.

Đó là một lịch sử chính trị tưởng tượng. Chúng ta không có nổi 1 chứng cứ, chẳng hạn, để chứng minh rằng vương quốc Nam Việt/Nanyue, vốn đóng ở vùng ngày nay thuộc tỉnh Quảng Đông, [có lãnh thổ] mở rộng đến tận đồng bằng sông Hồng. Vì vậy, sự sáng tạo một lịch sử – kết nối vương quốc Nam Việt với vương quốc ở thế kỉ X của Ngô Quyền, với một thời kì xen ngang, khi khu vực này nằm “dưới sự cai trị” của các triều đại khác nhau đến từ phương bắc, rõ ràng là một sự tạo tác. Và nó là sự tạo tác dựa trên mục đích chính trị.

Ở thế kỉ XX, các học giả Pháp thời thực dân như Henri Maspero xem thời kì 1000 năm Bắc thuộc là một thời kì rất quan trọng khi “người Trung Hoa” đã giới thiệu cho “người Việt Nam” một cấp độ văn minh cao hơn. Điều này đương nhiên thích hợp một cách tinh vi với những gì người Pháp đang làm thông qua sự cai trị thuộc địa của họ, và vì vậy đó là một tuyên ngôn chính trị, dù Maspero có ý thức về điều đó hay không.

Rồi ở thời hậu thực dân, các học giả Việt Nam đã làm vô số việc hệt như những học giả theo chủ nghĩa dân tộc chống thực dân trên toàn thế giới đã làm cùng lúc đó – họ nắm lấy kiểu tự sự mà những kẻ thực dân đã tạo ra và đảo ngược chúng, [tức] đặt người bị thuộc địa hoá lên trên.

Ở trường hợp kiểu tự sự về “thời kì [lệ thuộc] Trung Hoa”, điều này hàm ý lập luận rằng “thời Bắc thuộc” đã chẳng quan trọng đến thế [trong lịch sử Việt Nam]. Các học giả cho rằng đã từng có một thể chế và một nền văn hoá phức tạp ở đồng bằng sông Hồng trước thời kì Bắc thuộc và rằng con người và nền văn hoá từ thời kì đó đã được duy trì thông qua sự kế tục suốt một nghìn năm mặc dù Trung Hoa cố gắng “đồng hoá” họ.

Sử gia Mỹ Keith Taylor tán thành công trình của các học giả Việt Nam và đã viết một bài báo bằng tiếng Anh vào năm 1980 có nhan đề: “Một đánh giá về thời kì Bắc thuộc trong lịch sử Việt Nam” với một lập luận tương tự. Tuy nhiên, không giống như nhiều học giả Việt Nam lúc bấy giờ, Taylor đã tự phản tỉnh về những gì ông đang làm và đã viết những dòng sau ở cuối bài báo:

“Tôi hiểu rằng, bằng cách thay thế giả định của Maspero về tác động của đế quốc thương dân thuộc địa bằng giả thiết phổ biến hiện nay về sự tiếp nối cái bản địa, tôi, không ít hơn ông ấy, cũng chỉ làm cái việc minh họa cho quan điểm hiện hành. Nhưng, tôi tin rằng, khi quan tâm đến chủ đề này, quan điểm của thế hệ tôi rộng hơn quan điểm của thế hệ Maspero”.

Khoảng hơn 3 thập kỉ sau, tôi muốn nói rằng thế hệ hiện tại cần có một quan điểm còn rộng hơn thế. Tại sao lại còn nói về “thời kì Bắc thuộc” ở vị trí đầu?

Nếu chúng ta biến sách lịch sử trở thành công trình nghiên cứu về các xã hội loài người trong quá khứ, thì làm thế nào việc chỉ rõ một thời kì dài đến nghìn năm và gọi nó là “thời Bắc thuộc” có thể giúp chúng ta hiểu được các xã hội quá khứ? Nó giúp chúng ta hiểu được xã hội (hay các xã hội) nào?

Khi tôi nhìn vào quá khứ, tôi thấy một “nền văn hoá trống đồng” mở rộng từ vùng phía Bắc Thanh Hoá ngày nay cho đến các tỉnh như Vân Nam, Quảng Tây và Quảng Đông ngày nay. Vâng, sự xuất hiện của những đại diện của các đế chế “Trung Hoa” khác nhau ở đó lẽ ra phải đem lại sự cáo chung cho thế giới văn hoá ấy, nhưng rốt cuộc, tôi chẳng thấy “sự cai trị Trung Hoa” làm gì nhiều.

Thay vào đó, khi chúng ta nhìn vào 1000 năm đầu sau CN, tôi thấy nhiều hơn những sự phát triển đã xảy ra vượt ra khỏi phạm vi cai trị của Trung Hoa, dọc theo bờ biển mà ngày ngay gọi là Nam Trung Bộ Việt Nam. Ở đó, sự hiện diện của liên bang các thể chế mà chúng ta gọi chung là “Champa” đối với tôi dường như là chỗ có những chứng cớ rõ nhất để nói về sự phát triển của các xã hội người ở khu vực rộng lớn hơn đó, trong giai đoạn đó.

Đối với sự cai trị của Trung Hoa, có một thời điểm mà đối với tôi có vẻ quan trọng là khi nó tan rã. Mặc dù ở đây một lần nữa, giống như nền văn hoá trống đồng, nó là một sự phát triển bị giới hạn trong phạm vi đồng bằng sông Hồng. Thay vì, sau khi nhà Đường trở nên suy yếu bởi cuộc nổi dậy của An Lộc Sơn năm 755-763, một bộ phận lớn của nhà Đường bắt đầu phát triển bằng những cách thức độc lập và mang tính địa phương khi các Tiết độ sứ – những người điều hành phần lớn đế chế này đã đi theo con đường của riêng họ và tạo ra nhiều “bản sắc” địa phương hoá hơn.

Cũng như vậy, một khu vực văn hoá trống đồng rộng lớn, hay sự hiện diện của thế giới Chăm (Champa), và sự tan rã của nhà Đường cũng như sự hiện diện của các thủ lĩnh địa phương – đây là 3 sự phát triển chính mà tôi nghĩ một công trình lịch sử về khu vực ven biển của phần phía Đông khu vực Đông Nam Á nên quan tâm.

Vậy thì khái niệm “thời Bắc thuộc” có vai trò gì đối với bất kì nhân tố nào trong hiện tượng này? Nó giúp chúng ta thế nào trong việc hiểu được sự phát triển của các xã hội con người ở một phần của thế giới này?

Tôi chẳng thể thừa nhận là nó giúp nhiều cho chúng ta chút nào. Nó là một khái niệm xuất hiện vì những nguyên nhân chính trị, và nó đã được sử dụng cho các mục đích chính trị. Như một công cụ giúp chúng ta hiểu được xã hội con người trong quá khứ, tôi không thể xem là nó có nhiều ích dụng.

Lê Minh Khai
Người dịch: Hoa Quốc Văn

Phát hiện 7.000 thương binh giả

Đó là thông tin do Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền cho biết tại chương trình Dân hỏi Bộ trưởng trả lời, phát sóng trên VTV tối 15/9.

Tại chương trình, một người dân ở thôn Kim Điền, xã Hưng Đạo, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương gửi thư đến Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền nói rằng: “Hiện nay có tình trạng người chưa đi bộ đội nhưng lại được hưởng lương hưu cựu chiến binh, thậm chí có cả lương nạn nhân chất độc da cam. Trong khi đó, có trường hợp đi bộ đội chống Mỹ nhưng do bị mất giấy tờ nên không được hưởng quyền lợi gì”.

Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền cho biết, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội đã chỉ đạo thanh tra ở các tỉnh, thành trên cả nước. Qua thanh tra đã cắt giảm chế độ đối với trên 7.000 đối tượng gian lận, thu hồi ngân sách cho Nhà nước trên 75 tỷ đồng.

“Mặc dù vậy, việc gian lận hồ sơ hưởng chế độ chính sách chưa phải đã hết. Tới đây, chúng tôi tiếp tục cùng với các địa phương thanh tra, phát hiện gian lận để xử lý”.

 - 1
Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền
Cũng tại chương trình, có ý kiến phản ánh tình trạng nhiều người đã tham gia chiến đấu, bị mất hồ sơ gốc, không tìm được người xác nhận, dẫn đến không được công nhận là người có công và không được hưởng chế độ của Nhà nước.

Trả lời vấn đề này, Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền cho biết, hiện nay, Thông tư hướng dẫn liên ngành đã được xây dựng xong và đang xin ý kiến các bộ, ngành liên quan. Khi thông tư được ban hành trong tháng 9 này, sẽ giải quyết những trường hợp tồn đọng. Một giải pháp trong thông tư là tổ chức, cơ sở lập xác nhận ban đầu là quan trọng. Địa phương lập danh sách đó phải công khai danh sách để mọi người xác nhận.

Hội Cựu chiến binh có trách nhiệm xem xét và xác nhận, sau đó chuyển lên cơ quan lao động của huyện, tỉnh. Lúc đó, tùy đối tượng, nếu là liệt sỹ, Bộ sẽ làm thủ tục thẩm định theo quy trình. Nếu là thương binh thì giám định thương tật để hưởng chế độ.

“Nếu hồ sơ gốc không còn thì Hội Cựu chiến binh phải xác nhận người đó có đi bộ đội hay không, có tham gia kháng chiến hay không? Bởi vì thực chất, có những trường hợp không tham gia kháng chiến nhưng do gian lận, vẫn hưởng chế độ chính sách”, Bộ trưởng nói.

  (Khám phá)

Coi chừng nhầm lẫn giữa chè vằng và cây lá ngón

Dây cẩm văn” thực ra là một tên gọi khác của cây “chè vằng”, cây còn có rất nhiều tên gọi khác, như “chè cước man”, “cây dâm trắng”, “dây vắng”, “mổ sẻ”, “dây vàng trắng”, “bạch hoa trà”, “giả tố hinh”, tên khoa học là Jasminum subtriplinerve Blume, thuộc họ Nhài (Oleaceae).
Chè vằng là một cây nhỏ, thường thấy cây mọc thành bụi ở bờ rào hay bụi tre, hoặc bám vào các cây lớn. Thân cây cứng, chia thành từng đốt, đường kính 5-6mm, chia thành nhiều cành, thân và cành đều nhẵn, có thể vươn cao 1-1,5m, vươn dài tới 15-20m (vì vậy một số nơi gọi nó là “dây”). Lá mọc đối, hình mũi mác, phía cuống tù hay hơi tròn, đầu lá nhọn, dài 4-7,5cm, rộng 2-4,5cm, những lá phía trên nhỏ hơn lá phía dưới, mép nguyên, trên có 3 gân rõ rệt. Cuống lá nhẵn, dài 3-12mm. Hoa mọc thành xim nhiều hoa (chừng 7-9 hoa), cánh hoa màu trắng. Quả hình cầu, đường kính 7-8mm (cỡ bằng hột ngô), khi chín có màu vàng, trong quả có một hạt rắn chắc, mùa quả chín tháng 7-10.
Cây chè vằng.
Cây chè vằng mọc hoang ở khắp nơi, từ Nam chí Bắc. Tại miền Bắc có ở Hòa Bình, Thái Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh. Tại miền Nam đồng bào thường dùng dây vằng để đan rế và đánh dây thừng, vì dây vằng vừa dẻo lại dai.
Để sử dụng làm thuốc, có thể hái lá quanh năm, dùng tươi hay phơi khô để dành.
Đặc biệt lưu ý: Cần rất thận trọng, tránh nhầm lẫn cây chè vằng với cây “lá ngón” – một cây cực độc, chỉ cần ăn 3 chiếc lá ngón, là đủ chết người. Lá ngón còn có tên là “đoạn trường thảo” vì người ta cho rằng, ăn lá ngón đứt ruột mà chết. Nhìn thoáng qua, cây chè vằng và cây lá ngón hao hao như nhau, vì lá hai cây đều mọc đối, có hình trứng thuôn dài, hoa đều mọc thành xim, … Nhưng cây lá ngón là loại dây leo, có hoa màu vàng, còn chè vằng có hoa màu trắng. Nói chung, nếu muốn có chè vằng thứ thiệt, cần tự mình đi thu hái, dưới sự hướng dẫn của người có kinh nghiệm; hoặc mua ở những cửa hàng Đông Nam dược có uy tín.
Cây lá ngón hay còn gọi là đoạn trường thảo

Tác dụng của lá chè vằng:

– Theo Đông y: Chè vằng có vị hơi đắng, tính mát. Có tác dụng thanh nhiệt lợi thấp, hoạt huyết, tiêu viêm.
– Dân gian từ xưa thường dùng lá chè vằng sắc nước cho phụ nữ uống thay nước sau khi sinh đẻ, giúp ăn ngon cơm, phòng các chứng hậu sản và mau chóng phục hồi sức khỏe. Có nơi dùng lá nấu nước tắm cho trẻ con bị ghẻ lở. Tại miền Nam, dân gian còn dùng lá chữa sưng vú, chữa rắn cắn; rễ mài với giấm thanh để làm hết mủ những ung nhọt đã nung mủ. Một số người còn dùng lá chữa viêm ruột, kiết lỵ, rối loạn tiêu hóa và thấp khớp hay bị thương đau nhức.
– Bệnh viện Thái Bình từng làm kháng sinh đồ, để so sánh tác dụng của chè vằng với penixilin 1 đơn vị quốc tế trong 1ml và streptomyxin 20γ trong 1ml, cloroxit 50γ trong 1ml, nhận thấy: Chè vằng có tác dụng kháng sinh mạnh hơn các thuốc trên đối với tụ cầu khuẩn (Staphyllococcus) và liên cầu khuẩn tan huyết (Streptococcus hemolytique).
Mấy năm gầy đây, chúng tôi cũng nghe nói, một số đấng mày râu đã dùng chè vằng sắc nước uống để giảm béo bụng, kết quả rất tốt. Tuy chè vằng có độ độc thấp, nhưng theo chúng tôi nghĩ, nếu muốn áp dụng thử, trước khi uống thuốc bạn nên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Sau khi uống thuốc một thời gian, dù có tác dụng hay không, cần đến kiểm tra lại, xem có xảy ra chuyện gì không?
Dù sao thì việc sử dụng chè vằng để giảm “béo bụng” ở nam giới, mới chỉ là một kinh nghiệm, được một số người áp dụng có kết quả trong vài năm gần đây, cần tiếp tục theo dõi trong thời gian dài, mới có thể đưa ra kết luận toàn diện.
Hữu Nguyên

Đoan Trang – Ngắn gọn về nhân quyền

Thế giới không phẳng. Các quốc gia đều khác nhau về trình độ phát triển. Cho nên, ở thời hội nhập, trong lúc Mỹ và Tây Âu đã nghĩ sang những vấn đề như bảo vệ môi trường, nguồn gốc loài người, đời sống sau khi chết, sự sống ngoài vũ trụ, v.v. thì Việt Nam và một số nước khác vẫn còn loay hoay với chuyện ý thức hệ, chế độ chính trị, con đường phát triển. Mối “băn khoăn” này được cụ thể hóa, chẳng hạn, thành các loạt bài xã luận “đấu tranh chống diễn biến hòa bình”, “kiên định đường lối xã hội chủ nghĩa”…

 
Tuy nhiên, điều an ủi là vài năm trở lại đây, trong các lĩnh vực được đề cập, trao đổi, tranh luận ở Việt Nam, đã xuất hiện một chủ đề có tính phổ quát, là nhân quyền. Thế giới thời toàn cầu hóa có rất nhiều vấn đề thuộc diện quan tâm chung, như bảo vệ môi trường, chống biến đổi khí hậu, giữ gìn an ninh, và bảo đảm nhân quyền cho mọi người. Vậy nên, khi có những blogger tham gia dã ngoại để phát Tuyên ngôn Nhân quyền của LHQ, hay ra bản Tuyên bố 258 yêu cầu Nhà nước sửa đổi, hoàn thiện pháp luật để chứng tỏ cam kết cải thiện nhân quyền, chúng ta nên coi đó là một sự tiến bộ về nhận thức ở người dân Việt Nam: Cách đây chỉ 4-5 năm thôi, đã có ai có ý thức về khái niệm này đâu.
 
Tiếc thay, ý thức về nhân quyền chỉ vừa mới được nhen nhóm thì đã vấp phải tầng tầng lớp lớp những ngụy biện, những phát biểu hằn học, những bài xã luận phản động (kiểu như bài “Hãy hiểu cho đúng về nhân quyền” của tướng Nguyễn Văn Hưởng), và hơn tất cả, là hành động nhồi sọ, trấn áp, cốt để mọi người hiểu sai về khái niệm nhân quyền.
 
Trong khi đó, nhân quyền là khái niệm có thể được định nghĩa một cách đơn giản, rõ ràng, và không ai có thể hiểu khác đi được.
 
Bạn là người, nên bạn có nhân quyền
 
Nhân quyền là những quyền mà chúng ta có được bởi vì chúng ta sinh ra là người, dù là người châu Á, châu Phi hay Mỹ Latin cũng vậy.
 
Nhân quyền không thể được ban cho hay bị lấy đi, nó là của bạn vĩnh viễn từ khi bạn ra đời cho đến khi bạn chết. Chỉ khi nào chết, người ta mới không còn nhân quyền. Cũng không có chính quyền, nhà nước nào “ban” nhân quyền cho bạn được. Nếu có ai “ban” nhân quyền cho bạn thì đó là cha mẹ bạn, hoặc “siêu hình” hơn thế, là tạo hóa.
 
Nhân quyền không thể bị chia nhỏ. Nó là một tập hợp quyền đi cùng nhau, không có chuyện quyền này ít quan trọng hơn quyền kia, ít thiết yếu hơn quyền kia cho nên có thể “để sau cũng được”. Không có chuyện bạn có quyền sống, ăn no ngủ kỹ, nhưng không có quyền ngôn luận vì lẽ Nhà nước cho rằng tự do ngôn luận thời điểm này chưa cần thiết. Cũng vậy, quyền tự do ngôn luận không thể bị chia nhỏ theo kiểu “anh/ chị nói gì cũng được, phát biểu gì cũng OK, miễn là không cấu kết với ai, không thành tổ chức”.
 
Nhân quyền là phổ quát và như nhau ở tất cả mọi người. Không có “nhân quyền kiểu phương Tây”, “nhân quyền của nước Việt Nam XHCN”. Nhân quyền là nhân quyền, là những quyền căn bản của con người, ở đâu thì cũng vậy. Nếu nói ở Việt Nam dân trí thấp cho nên phải hạn chế quyền tự do ngôn luận chứ không để thoải mái “như Tây” được, nghĩa là mặc định rằng người Việt Nam thấp kém hơn người phương Tây hay thậm chí không phải là người. Đó chính là thứ tư duy chà đạp nhân quyền. Từ tư duy này, sẽ dẫn đến hành động vi phạm nhân quyền.
 
Mọi con người đều được hưởng nhân quyền, và song song với đó, đều có nghĩa vụ không xâm phạm nhân quyền của người khác.
 
Bức ảnh lịch sử: Cưỡng chế đầm tôm nhà ông Đoàn Văn Vươn.
Nguồn ảnh: báo Hải Phòng và Người Lao Động.
 
Thế nào là vi phạm nhân quyền?
 
Vi phạm nhân quyền rất dễ xảy ra, nhất là ở những xã hội mà người dân không có ý thức về quyền của mình như Việt Nam.
 
Có thể bạn không biết, hoặc không hình dung được rằng rất nhiều hành động xung quanh, trong đời sống của chúng ta, lại chính là sự vi phạm nhân quyền. Ví dụ, cha mẹ hoặc giáo viên đánh một đứa trẻ tức là đã vi phạm quyền của nó. Chúng ta học đại học, nhưng số giờ triết học Mác-Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh hay CNXH khoa học quá nhiều so với số giờ các môn chuyên ngành, dẫn đến tình trạng chúng ta không được trang bị đầy đủ kiến thức để hành nghề tốt sau khi ra trường, tức là quyền của chúng ta đã bị vi phạm – quyền được giáo dục thỏa đáng.
 
Một chuyện trong quá khứ: Năm 2013 này “kỷ niệm” tròn 30 năm chiến dịch Z.30, là chiến dịch khám xét và tịch thu những ngôi nhà hai tầng trở lên bị hàng xóm tố cáo là khá giả, có dấu hiệu làm ăn bất chính. Khởi nguồn từ một chỉ thị mật, không thành văn bản và chẳng căn cứ vào điều luật nào, Z.30 được thực hiện vào năm 1983 tại Hà Nội, Nam Định, Thanh Hóa, Nghệ An và một số tỉnh khác, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh khốn khó. Đó là một trường hợp điển hình vi phạm nhân quyền – quyền sở hữu tài sản – ở Việt Nam.
 
Những năm gần đây, lịch sử có vẻ tiếp tục lặp lại khi cưỡng chế đất đai xảy ra trên toàn quốc, xuất phát từ việc đền bù không thỏa đáng, nông dân từ chối giao đất và thế là chính quyền huy động nhân viên công lực vào cuộc cưỡng chế. Quyền sở hữu – một trong các quyền con người – đã bị vi phạm.
 
Còn nhiều, nhiều lắm những vụ vi phạm nhân quyền Việt Nam: từ bắt giữ tùy tiện, cấm xuất cảnh, cấm báo chí tư nhân, đến chính sách công khai phân biệt đối xử (ví dụ, nhà tuyển dụng tuyên bố ưu tiên người có hộ khẩu Hà Nội, ưu tiên ngoại hình đẹp…), v.v. Nhân quyền của một người bị vi phạm, có nghĩa là người ấy không được đối xử như một cá nhân với đầy đủ phẩm giá.
 
“Treat people with respect” – “Hãy đối xử với mọi người một cách tôn trọng”. Khi nào chính quyền ý thức được điều đó thì quốc gia mới có dân chủ, và khi nào tất cả người dân đều ý thức được điều đó thì đất nước mới có tự do.
Đoan Trang
(Blog Đoan Trang)

Ba ngàn giáo dân đến Mỹ Yên cầu nguyện cho các tín hữu

Thánh lễ ngày 16/09/2013 tại Đền thánh Antôn Trại Gáo, giáo xứ Mỹ Yên, thuộc giáo phận Vinh, Việt Nam.
Thánh lễ ngày 16/09/2013 tại Đền thánh Antôn Trại Gáo, giáo xứ Mỹ Yên, thuộc giáo phận Vinh, Việt Nam. (thanhnienconggiao.blogspot.com)
Sáng nay 16/09/2013, Đức Giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp cùng với 200 linh mục giáo phận Vinh và hơn 3.000 giáo dân đã đến địa điểm hành hương ở Trại Gáo thuộc giáo xứ Mỹ Yên để làm lễ cầu nguyện cho các giáo dân bị trấn áp, cũng như một nền công lý và hòa bình đích thực cho đất nước.

Được biết, sự hiện diện của Đức Giám mục quản nhiệm cùng với hai Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Viên, Phaolô Maria Cao Đình Thuyên cùng đông đảo các linh mục và giáo dân nhằm mục đích, trước hết là lên án hành vi đàn áp của chính quyền tỉnh Nghệ An trong hai ngày 4 và 5/9 vừa qua tại giáo xứ Mỹ Yên thuộc giáo phận Vinh. Tiếp đến là tố cáo truyền thông Nhà nước xuyên tạc sự thật trong vụ Mỹ Yên, và kêu gọi mọi người tiếp tục cầu nguyện cho các nạn nhân, cầu cho đất nước sớm có được một nền công lý và hòa bình đích thực.

Trả lời RFI Việt ngữ qua điện thoại, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh đồng thời là Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam cho biết :

GM Phaolô Nguyễn Thái Hợp : Trước hết, đó là hành động liên đới giữa các linh mục trong giáo phận. Khoảng 200 linh mục về đó để cầu nguyện tại đền thánh Antôn, là một trung tâm hành hương của giáo phận, để liên đới với giáo xứ Mỹ Yên, và đặc biệt với những nạn nhân của vụ bạo lực ngày 4/9.

Và sau đó các linh mục cũng thảo luận để trả lời một lá thư của ông Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An Thái Văn Hằng gởi cho Đức Tổng giám mục Nguyễn Văn Nhơn, Chủ tịch Hội đồng giám mục Việt Nam, đồng thời gởi bản sao cho các linh mục trong giáo phận Vinh.

Chính vì vậy trong buổi gặp gỡ đó, các linh mục cũng đã soạn một văn bản, có lẽ là trong nay mai sẽ công bố. Sau đó là cầu nguyện, hiệp thông với giáo xứ, cũng như với các nạn nhân ở Mỹ Yên.

Trại Gáo là trung tâm hành hương kính Thánh Antôn của giáo phận Vinh. Có những buổi lễ lên đến 30.000 người, thành thử số người đến Trại Gáo rất đông.

RFI : Thưa Đức cha, bên cạnh việc cầu nguyện cho các nạn nhân, còn có mục đích phản đối lại các phương tiện truyền thông của Nhà nước…

Vâng, họ đã vu khống, đưa một số tin tức không đúng sự thật. Một lần nữa chúng tôi rất lấy làm đau buồn là trong thời đại chúng ta mà nhà cầm quyền vẫn tiếp tục đưa những thông tin sai lạc. Trong khi thế giới chúng ta đang tiến dần đến mục tiêu trong sáng, chính xác về thông tin.

RFI : Thưa Đức cha, buổi lễ hôm nay có gặp khó khăn gì không ?
Không, không gặp khó khăn gì. Chúng tôi làm trong tinh thần tôn giáo. Sau khi phân tích lá thư, cũng có những văn bản mà các linh mục thảo luận với nhau, rồi sau đó phần cầu nguyện thuần túy tôn giáo.

RFI : Thưa cha, còn các nạn nhân hôm trước bị hành hung bây giờ như thế nào ?

Cám ơn Chúa, cám ơn Người, hôm nay đa số đã bình phục rồi ! Tôi cũng lấy làm lạ là một số người bình phục nhanh như vậy. Một số thì phải tái khám để xem, nhất là những người bị chấn thương sọ não, mà chúng tôi hy vọng họ sẽ vượt qua những khó khăn đó.

Ba nạn nhân nặng nhất, đặc biệt là một em 17, 18 tuổi, rồi một ông chủ nhà và một người nữa, chúng tôi có gửi lẵng hoa – lẵng hoa mà cộng đồng dành cho ba giám mục chúng tôi – cho ba nạn nhân bị thương ở sọ.

Người Công giáo chúng tôi thì luôn luôn cầu nguyện cho công lý và hòa bình. Cũng luôn luôn muốn tình hình được mỗi ngày một bình yên hơn, và trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng rất nhiều lần cây muốn lặng mà gió thì chẳng ngừng.

Chính vì vậy chúng tôi cầu nguyện, và xin cũng cầu nguyện cho chúng tôi, cho đồng bào ở đây được an bình, an cư lạc nghiệp. Và những khó khăn mà có lẽ không nên có trong thế giới hôm nay chóng được vượt qua.

RFI : RFI Việt ngữ xin rất cảm ơn Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp Giám mục giáo phận Vinh.
Thụy My (RFI)

Xử tham nhũng như trò đùa!

(Kienthuc.net.vn) – Theo thống kê của Thanh tra Chính phủ, trong 8 tháng đầu năm nay đã có 36 người đứng đầu bị xử lý do thiếu trách nhiệm để xảy ra tham nhũng, trong đó có 4 người bị xử lý hình sự.
“Xử lý như thế không là trò đùa thì là cái gì?”, ông Cao Giang, nguyên biên tập viên Nhà Xuất bản Thanh niên, người có 43 năm tuổi Đảng đặt vấn đề khi trò chuyện cùng phóng viên.
Người tự trọng mới trả lại giải thưởng!
Vụ việc chị Dương Thị Thu Thủy – nữ hộ sinh Trạm Y tế Thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam vừa từ chối nhận thưởng vì đã tố cáo trưởng trạm tham nhũng đặt ra cho ông suy nghĩ gì, thưa ông?
Trước hết, phải khẳng định rằng, thưởng thì ai cũng muốn. Thế nhưng, khi mà người được thưởng từ chối nhận giải thưởng thì phải xem xét lý do tại sao. Ở đây, nữ hộ sinh này cho rằng đơn tố cáo của chị chưa được giải quyết thỏa đáng nên chị từ chối nhận thưởng. Tôi cho đó là một hành động dũng cảm, thể hiện quyết tâm chống cái xấu đến cùng, dù cho có thể mình gặp điều không may.
Ông đồng tình với cách hành xử ấy?
Đúng thế. Tôi tin, những người có lòng tự trọng đều sẽ làm như chị Thủy.
Có người bảo, việc trả thưởng ấy là một sự bất lực khi thấy cái xấu hoành hành mà không trị tận gốc được!
Tôi nghĩ nhận định ấy không phải vô lý. Nó thể hiện sự bất lực khi người ta muốn gạt bỏ cái xấu ra khỏi đời sống, nhưng chính người đó lại không có đủ thẩm quyền để gạt bỏ nó. Còn những người có thẩm quyền thì lại dung dưỡng, bao che. Điều đó cũng cho thấy một thực trạng là, việc bé như con kiến (sai phạm ở trạm y tế cấp xã) mà người ta đã không giải quyết được thì ở những cấp cao hơn, sai phạm nặng nề hơn, người ta còn khó xử lý đến mức nào.
 Ông Cao Giang, nguyên biên tập viên Nhà Xuất bản Thanh niên.

Nó ăn dây cả đấy!

Theo ông thì vì sao sai phạm ở ngay cả cấp “bé như con kiến” mà cũng không giải quyết nổi?

Là bởi, sự dung dưỡng, thỏa hiệp với cái xấu ở mọi nơi. Anh trạm trưởng trạm y tế sai rồi nhưng đâu phải chỉ riêng anh ta. Tôi không tin là chỉ mình anh ta được lợi và cấp trên thì không biết. Người ta biết chứ! Nó ăn dây cả đấy! Nhưng nói ra thì chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”.

Thứ nữa, pháp luật của ta về chống tham nhũng, tôi thấy là cũng khá đầy đủ, chặt chẽ đấy. Chế tài xử lý cũng có. Nhưng người ta xử lý cứ như trò đùa ấy!

Ông có cường điệu quá không?

Chả thế à! Ngay thống kê của Tổng Thanh tra Chính phủ chỉ ra, trong 8 tháng đầu năm đã có 36 người đứng đầu bị xử lý liên quan đến tham nhũng, trong đó chỉ có 4 người bị xử lý hình sự, còn lại là xử lý kiểu thuyên chuyển công tác, hạ chức vụ. Xử lý như thế không là trò đùa thì là cái gì? Mình xây dựng nhà nước pháp quyền nhưng lại bỏ rơi pháp luật, khiến pháp luật chỉ tồn tại trên văn bản. Do đó, sẽ rất khó để thành công trong việc chống tham nhũng.

Vậy còn với bộ phận giám sát là những người dân như ông, ông thấy thế nào về sự tham gia này?

Nói là công dân đều có quyền giám sát, tố cáo tham nhũng, thế nhưng mấy ai dám lên tiếng. Vì ai bảo vệ họ? Bảo là thư tố cáo nặc danh không xem xét vậy tại sao không hỏi ngược lại là thư nặc danh do đâu? Người dũng cảm, dám đấu tranh với cái xấu thì còn phải lo cho vợ con, gia đình người ta nữa chứ. Mà giám sát đấy, tố cáo đấy nhưng anh giải quyết thì có xử lý đến nơi đến chốn đâu.

“Đãi”… công chức tìm người trung trực

Nói thế thì chính cái tâm của những người có trách nhiệm cũng đang có vấn đề?

Nói thẳng ra là cái tâm đó rất ít. Bây giờ, trong quản lý hành chính thì phải đặt lại câu “đãi cát tìm vàng” là “đãi công chức tìm người trung trực” mới đúng. Người trung trực phải cao hơn người trung thực. Đó phải là người không chỉ không làm việc xấu mà phải cao cả hơn khi trong những điều kiện, hoàn cảnh có thể làm việc xấu, nhưng họ không làm.

Ông nói thế làm tôi liên tưởng đến một anh công chức bình thường thì chỉ ăn cơm với rau, đậu phụ. Đến khi có chức quyền, có điều kiện để được ăn thịt bò – dù thịt đó kiếm được bằng cách nào đi chăng nữa thì e là người ta khó mà từ chối được?

Đúng vậy. Khi anh trung trực thì anh sẽ chẳng màng đến miếng thịt bò người ta mang biếu anh để mong nhận được từ anh một ân huệ nào đó. Khi ấy, tiếng thơm của anh sẽ được người ta ghi nhớ. Nhưng bây giờ, tôi thấy nhiều người chả nghĩ đến tiếng thơm mà chỉ nghĩ đến miếng ăn thôi. Vậy nên họ cứ thò tay vào túi người khác mà móc về làm giàu cho mình, cho gia đình, cho nhóm của mình.

Chưa kịp về hưu đã chết trong lòng dân

Cái đó đổ cho lòng tham con người là vô đáy, hay vì cái gì khác, thưa ông?

Suy cho cùng thì chính quyền lực làm cho người ta bị tha hóa. Quyền lực càng cao càng dễ tha hóa, vì cùng với quyền lực là tiền tài, danh vọng. Mà ở đời, lòng tham thì ai đo đếm được.

Nhưng có vẻ, cái giá người ta phải trả nhiều khi vẫn còn chưa tương xứng?

Đúng thế, như cái con số xử phạt ở trên ấy. Nhưng có những cái mất đi mà người ta không nhận ra, vì lòng tham làm mờ mắt họ rồi.

Đó là những cái mất gì vậy?

Đấy là sự liêm sỉ. Một người mà không có liêm sỉ thì làm sao cho ra nhân cách con người. Là việc chưa kịp về hưu nhưng đã chết trong lòng dân, đến mức ông cứ rao giảng về đạo đức, về sự trong sạch nhưng những người biết chuyện thì chỉ mỉa mai, lảng ra chỗ khác.

Lẽ phải không dành cho người yếu thế!

Có vẻ chẳng khó để nhận ra những quan chức dạng này, đúng không ông?

Đúng vậy. Dù họ có chối tội, có cố tình che đậy bằng quyền lực của mình thì dân cũng biết cả thôi.

Nhưng để người dân lên tiếng thì khó lắm thay!

Người ta sẽ lên tiếng khi mà họ bị dồn đến mức không còn gì để mất. Nó cũng đặt ra vấn đề là bây giờ, luật pháp, lẽ phải trong một số trường hợp dường như không dành cho người yếu thế.

Vậy luật pháp, lẽ phải dành cho ai?

(Cười) Dành cho người không yếu thế thôi. Thế mới có chuyện người ta ở tận các tỉnh xa xôi phải ra nơi tiếp dân của Chính phủ, Quốc hội ngoài Hà Nội để tố cáo tiêu cực, tham nhũng. Hay có những người dân vác đơn đi kiện ròng rã hàng năm trời, có khi mấy chục năm trời mà chưa xong. Mà không ít cán bộ bây giờ cũng có coi trọng dân đâu! Thi thoảng báo chí vẫn đưa tin cán bộ công quyền hành hung dân đấy thôi.

Theo ông thì phải làm sao để người dân lấy lại được lòng tin vào cán bộ công chức, vào cơ quan công quyền trong công cuộc phòng chống tham nhũng?

Tôi cho rằng cái cốt lõi vẫn là ở tự thân cán bộ công chức. Họ phải tu dưỡng rèn luyện lại chính mình. Thứ nữa mới đến việc thực thi pháp luật cho hiệu quả. Chừng nào người ta còn đi kiện, còn tìm đến cơ quan công quyền thì chừng đó niềm tin trong dân vẫn còn. Chỉ mong cán bộ công chức của ta từ thấp đến cao nhận ra để làm sao cho niềm tin ấy không bị mất đi. Người dân chúng tôi rất mong mỏi điều này.

Xin cảm ơn ông về những chia sẻ hết sức thẳng thắn này!

“Bây giờ, động viên người ta đứng ra tố cáo tham nhũng đã khó. Nhưng việc khen thưởng người ta cũng khó không kém bởi không thể giao cho một ông cán bộ có gương mặt nhem nhuốc – hoàn toàn theo nghĩa bóng, đứng ra trao thưởng được. Mà giờ thì cán bộ nhem nhuốc không ít đâu. Khi ông nhem nhuốc đi trao thưởng cho hành động cao đẹp là vạch trần cái xấu thì người tự trọng sẽ thấy đó là một sự xúc phạm”.

Vũ Thủy (Thực

Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân không có bằng TS ở Đ.H Kỹ thuật Magdeburg – Cộng hòa Dân chủ Đức?

nguyen-thien-nhan-13528886-8145-9274-1378958256
Hôm  25 thang 7 năm 2013 tôi có gọi điện thoại đến trường Đại học Otto-von-Guericke-Universität Magdeburg
(Được thành lập năm 1993 từ việc sát nhập ba trường cũ là Technische Universität, Pädagogische Hochschule und Medizinische Akademie Magdeburg.)

Số telefon của trường 0049-391-6701  người ta đã giới thiệu cho tôi đến phòng lưu trữ (Archiv telefon 0049-391-6712780) và

Câu trả lời là Đại học Kỹ thuật Magdeburg – Cộng hòa Dân chủ Đức

Không có sinh viên nào, không có nghiên cứu sinh nào tên  là Nguyễn Thiện Nhân sinh ngày 12 tháng 6 năm 1953. Tôi ngạc nhiên hỏi lại đến ba lần nhưng câu trả lời vẫn vậy.

Xem:

Tóm tắt tiểu sử Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân

Sinh ngày: 12/06/1953.

Quê quán: Trà Vinh.

Học hàm, học vị: Giáo sư – Tiến sỹ.

Ủy viên Trung ương Đảng khóa X, XI

Đại biểu Quốc hội khóa X, XII, XIII

6/1970-12/1979: Nhập ngũ, sau đó học đại học và làm nghiên cứu sinh tại Đại học Kỹ thuật Magdeburg – Cộng hòa Dân chủ Đức (1972-1979)…

Chỉ cần suy luận đơn giản là ta có thể tìm ra vấn đề: năm 19 tuổi (1972) ông Nhân sang đức du học thì 1 năm đầu phải học tiếng đức( Thời đó chưa có ai sang học bằng tiếng anh). Sau đó là học ở Trường đại học Magdeburg là 5 năm (tổng cộng là 6 năm). Thời gian còn lại là 1 năm để làm nghiên cứu sinh thì không đủ vì thông thường là thời gian này phải từ 3-4 năm. Trong khi tiểu sử ghi thì ông Nhân du học ở Đức là 7 năm( 1972-1979).

Không có tên ở trường Magdeburg thì thời gian này ông Nhân làm gì và ở đâu?

Ông Nhân có bằng đại học không? Nếu có thì ở trường nào?

Vậy mong Thủ tướng chính phủ và Bộ chính trị Đảng cộng sản Việt Nam làm minh bạch vấn đề này!
—————————————————
Nguồn: http://trantrongyen.blogspot.de/

Lê Chân Nhân – Con chó, mạng người và gương mặt xã hội

Hàng trăm người ở xã Danh Thắng, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang đuổi đánh hai người đàn ông bị nghi là trộm chó, trong đó có một người bị tử vong, một người bị thương nặng và sau đó chết tại bệnh viện.
Vụ việc xảy ra ngày 27.8 và đầu tháng 9, Công an tỉnh Bắc Giang đã khởi tố vụ án và khởi tố bị can 7 người dân trong xã Danh Thắng vì có hành vi cố ý gây thương tích.

Nhưng sự việc lại không đơn giản như vậy, sau đó có hàng trăm người dân ở xã Danh Thắng ký đơn xin nhận tội. Chuyện khá hy hữu, nhưng rõ ràng ở đây, người dân biết lấy thế mạnh của số đông để “giải cứu” cho số ít. Về lý thì cũng đúng, cả hàng trăm người cùng lao vào đánh nghi can trộm chó, người này một đạp, kẻ kia một đấm, biết ai là người trực tiếp gây ra cái chết cho nạn nhân. Cũng khó chứng minh được ai đứng ra tổ chức vụ đánh người dẫn đến tử vong, bởi vì tất cả đều cùng bao vây, rượt đuổi và đánh đập nạn nhân, một cơn giận dữ của số đông.

Về mặt pháp luật, không ai có quyền tước đoạt mạng sống của người khác, cho dù người đó có bất kỳ hành vi gì. Chỉ có tòa án xét xử, căn cứ vào pháp luật, tuyên bố hình phạt bằng một bản án có hiệu lực pháp luật. Thế nhưng, dân mình vì sự phẫn nộ với những người trộm chó, đã tự cho mình quyền xét xử, đánh đập người ăn trộm đến chết và sẵn sàng ký vào đơn nhận tội. Sau các vụ đánh chết và đốt xe người trộm chó từng xảy ra, người dân đều rất thỏa mãn vì đã trị tội kẻ trộm cắp, và cho rằng họ đã làm đúng. Cơ quan điều tra rất khó trước đối tượng có hành vi vi phạm pháp luật là số đông, rất khó để xác định chứng cứ phạm tội của từng người.

Làm rõ hành vi phạm tội là việc của cơ quan điều tra, chỉ xin bàn khía cạnh khác, lớn hơn chuyện của một vụ án, đó là, gần đây, có quá nhiều người đi trộm chó, lấy việc trộm chó làm “nghề” và có nhiều vụ người dân đánh chết người trộm chó.

Vì mất con chó mà tước đoạt mạng sống của con người. Chuyện có thể chỉ xảy ra ở đất nước này. Buồn là ở chỗ này, đau là ở chỗ này, và xấu hổ cũng là chỗ này.

Có người coi trộm chó là một “nghề”, có người bị đánh đập đến chết nhưng vẫn cứ làm. Thê thảm đến như vậy đấy.

Một cộng đồng mà con người có thể cùng nhau xông vào đánh đập người khác đến chết mới thỏa cơn tức giận thì thật quá kinh hoàng.

Rải đinh trên đường cho người khác cán lên là “nghề” kiếm sống, trộm chó là “nghề” kiếm sống.

Hãy gõ vào google để xem có nơi đâu mà có những con người kiếm sống bằng hai nghề này?
Lê Chân Nhân

  (Dân trí)

Lê Minh Khai – “Thời Bắc thuộc” quan trọng như thế nào?

Trong nhiều cuốn sử viết về Việt Nam, có một giai đoạn được gọi là “thời Bắc thuộc”. Khái niệm này hàm nghĩa chỉ giai đoạn từ năm 111 trước Công nguyên đến năm 939 sau Công nguyên khi vùng đất ngày nay là đồng bằng sông Hồng và những phần của Bắc Trung Bộ Việt Nam là một vùng lãnh thổ thuộc các đế chế “Trung Hoa” khác nhau.
Khái niệm này được sử dụng rộng rãi đến nỗi tôi không nghĩ nhiều người có khi nào đó lại đặt câu hỏi về tính ích dụng của nó, nhưng chúng ta nên làm như vậy. Cái gì về “thời Bắc thuộc” quan trọng đến nỗi người ta thấy cần phải chỉ rõ quãng thời gian ngàn năm ấy là một giai đoạn riêng biệt?
Hình minh họa

Các cuốn sử Việt tiền hiện đại như Việt sử lược và Đại Việt sử kí toàn thư đã tạo ra một dòng mạch tưởng tượng kết nối các thể chế tự trị ở khu vực này, bắt đầu từ vương quốc Nam Việt/Nanyue mà Triệu Đà/Zhao Tuo đã thiết lập ở thế kỉ III BC, hay thậm chí là sớm hơn từ các vua Hùng (tưởng tượng). Sự thôn tính Nam Việt/Nanyue của nhà Hán đã đặt khu vực này “dưới sự lệ thuộc” (thuộc) nhà Hán, và những cuốn sử này sau đó cùng góp nhặt lại những thông tin từ các nguồn Trung Hoa về các viên quan khác nhau đã từng đến cai trị ở đồng bằng sông Hồng trong ngàn năm tiếp theo.

Đó là một lịch sử chính trị tưởng tượng. Chúng ta không có nổi 1 chứng cứ, chẳng hạn, để chứng minh rằng vương quốc Nam Việt/Nanyue, vốn đóng ở vùng ngày nay thuộc tỉnh Quảng Đông, [có lãnh thổ] mở rộng đến tận đồng bằng sông Hồng. Vì vậy, sự sáng tạo một lịch sử – kết nối vương quốc Nam Việt với vương quốc ở thế kỉ X của Ngô Quyền, với một thời kì xen ngang, khi khu vực này nằm “dưới sự cai trị” của các triều đại khác nhau đến từ phương bắc, rõ ràng là một sự tạo tác. Và nó là sự tạo tác dựa trên mục đích chính trị.

Ở thế kỉ XX, các học giả Pháp thời thực dân như Henri Maspero xem thời kì 1000 năm Bắc thuộc là một thời kì rất quan trọng khi “người Trung Hoa” đã giới thiệu cho “người Việt Nam” một cấp độ văn minh cao hơn. Điều này đương nhiên thích hợp một cách tinh vi với những gì người Pháp đang làm thông qua sự cai trị thuộc địa của họ, và vì vậy đó là một tuyên ngôn chính trị, dù Maspero có ý thức về điều đó hay không.

Rồi ở thời hậu thực dân, các học giả Việt Nam đã làm vô số việc hệt như những học giả theo chủ nghĩa dân tộc chống thực dân trên toàn thế giới đã làm cùng lúc đó – họ nắm lấy kiểu tự sự mà những kẻ thực dân đã tạo ra và đảo ngược chúng, [tức] đặt người bị thuộc địa hoá lên trên.

Ở trường hợp kiểu tự sự về “thời kì [lệ thuộc] Trung Hoa”, điều này hàm ý lập luận rằng “thời Bắc thuộc” đã chẳng quan trọng đến thế [trong lịch sử Việt Nam]. Các học giả cho rằng đã từng có một thể chế và một nền văn hoá phức tạp ở đồng bằng sông Hồng trước thời kì Bắc thuộc và rằng con người và nền văn hoá từ thời kì đó đã được duy trì thông qua sự kế tục suốt một nghìn năm mặc dù Trung Hoa cố gắng “đồng hoá” họ.

Sử gia Mỹ Keith Taylor tán thành công trình của các học giả Việt Nam và đã viết một bài báo bằng tiếng Anh vào năm 1980 có nhan đề: “Một đánh giá về thời kì Bắc thuộc trong lịch sử Việt Nam” với một lập luận tương tự. Tuy nhiên, không giống như nhiều học giả Việt Nam lúc bấy giờ, Taylor đã tự phản tỉnh về những gì ông đang làm và đã viết những dòng sau ở cuối bài báo:

“Tôi hiểu rằng, bằng cách thay thế giả định của Maspero về tác động của đế quốc thương dân thuộc địa bằng giả thiết phổ biến hiện nay về sự tiếp nối cái bản địa, tôi, không ít hơn ông ấy, cũng chỉ làm cái việc minh họa cho quan điểm hiện hành. Nhưng, tôi tin rằng, khi quan tâm đến chủ đề này, quan điểm của thế hệ tôi rộng hơn quan điểm của thế hệ Maspero”.

Khoảng hơn 3 thập kỉ sau, tôi muốn nói rằng thế hệ hiện tại cần có một quan điểm còn rộng hơn thế. Tại sao lại còn nói về “thời kì Bắc thuộc” ở vị trí đầu?

Nếu chúng ta biến sách lịch sử trở thành công trình nghiên cứu về các xã hội loài người trong quá khứ, thì làm thế nào việc chỉ rõ một thời kì dài đến nghìn năm và gọi nó là “thời Bắc thuộc” có thể giúp chúng ta hiểu được các xã hội quá khứ? Nó giúp chúng ta hiểu được xã hội (hay các xã hội) nào?

Khi tôi nhìn vào quá khứ, tôi thấy một “nền văn hoá trống đồng” mở rộng từ vùng phía Bắc Thanh Hoá ngày nay cho đến các tỉnh như Vân Nam, Quảng Tây và Quảng Đông ngày nay. Vâng, sự xuất hiện của những đại diện của các đế chế “Trung Hoa” khác nhau ở đó lẽ ra phải đem lại sự cáo chung cho thế giới văn hoá ấy, nhưng rốt cuộc, tôi chẳng thấy “sự cai trị Trung Hoa” làm gì nhiều.

Thay vào đó, khi chúng ta nhìn vào 1000 năm đầu sau CN, tôi thấy nhiều hơn những sự phát triển đã xảy ra vượt ra khỏi phạm vi cai trị của Trung Hoa, dọc theo bờ biển mà ngày ngay gọi là Nam Trung Bộ Việt Nam. Ở đó, sự hiện diện của liên bang các thể chế mà chúng ta gọi chung là “Champa” đối với tôi dường như là chỗ có những chứng cớ rõ nhất để nói về sự phát triển của các xã hội người ở khu vực rộng lớn hơn đó, trong giai đoạn đó.

Đối với sự cai trị của Trung Hoa, có một thời điểm mà đối với tôi có vẻ quan trọng là khi nó tan rã. Mặc dù ở đây một lần nữa, giống như nền văn hoá trống đồng, nó là một sự phát triển bị giới hạn trong phạm vi đồng bằng sông Hồng. Thay vì, sau khi nhà Đường trở nên suy yếu bởi cuộc nổi dậy của An Lộc Sơn năm 755-763, một bộ phận lớn của nhà Đường bắt đầu phát triển bằng những cách thức độc lập và mang tính địa phương khi các Tiết độ sứ – những người điều hành phần lớn đế chế này đã đi theo con đường của riêng họ và tạo ra nhiều “bản sắc” địa phương hoá hơn.

Cũng như vậy, một khu vực văn hoá trống đồng rộng lớn, hay sự hiện diện của thế giới Chăm (Champa), và sự tan rã của nhà Đường cũng như sự hiện diện của các thủ lĩnh địa phương – đây là 3 sự phát triển chính mà tôi nghĩ một công trình lịch sử về khu vực ven biển của phần phía Đông khu vực Đông Nam Á nên quan tâm.

Vậy thì khái niệm “thời Bắc thuộc” có vai trò gì đối với bất kì nhân tố nào trong hiện tượng này? Nó giúp chúng ta thế nào trong việc hiểu được sự phát triển của các xã hội con người ở một phần của thế giới này?

Tôi chẳng thể thừa nhận là nó giúp nhiều cho chúng ta chút nào. Nó là một khái niệm xuất hiện vì những nguyên nhân chính trị, và nó đã được sử dụng cho các mục đích chính trị. Như một công cụ giúp chúng ta hiểu được xã hội con người trong quá khứ, tôi không thể xem là nó có nhiều ích dụng.

Lê Minh Khai
Người dịch: Hoa Quốc Văn

Phát hiện 7.000 thương binh giả

Đó là thông tin do Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền cho biết tại chương trình Dân hỏi Bộ trưởng trả lời, phát sóng trên VTV tối 15/9.

Tại chương trình, một người dân ở thôn Kim Điền, xã Hưng Đạo, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương gửi thư đến Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền nói rằng: “Hiện nay có tình trạng người chưa đi bộ đội nhưng lại được hưởng lương hưu cựu chiến binh, thậm chí có cả lương nạn nhân chất độc da cam. Trong khi đó, có trường hợp đi bộ đội chống Mỹ nhưng do bị mất giấy tờ nên không được hưởng quyền lợi gì”.

Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền cho biết, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội đã chỉ đạo thanh tra ở các tỉnh, thành trên cả nước. Qua thanh tra đã cắt giảm chế độ đối với trên 7.000 đối tượng gian lận, thu hồi ngân sách cho Nhà nước trên 75 tỷ đồng.

“Mặc dù vậy, việc gian lận hồ sơ hưởng chế độ chính sách chưa phải đã hết. Tới đây, chúng tôi tiếp tục cùng với các địa phương thanh tra, phát hiện gian lận để xử lý”.

 - 1
Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền
Cũng tại chương trình, có ý kiến phản ánh tình trạng nhiều người đã tham gia chiến đấu, bị mất hồ sơ gốc, không tìm được người xác nhận, dẫn đến không được công nhận là người có công và không được hưởng chế độ của Nhà nước.

Trả lời vấn đề này, Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền cho biết, hiện nay, Thông tư hướng dẫn liên ngành đã được xây dựng xong và đang xin ý kiến các bộ, ngành liên quan. Khi thông tư được ban hành trong tháng 9 này, sẽ giải quyết những trường hợp tồn đọng. Một giải pháp trong thông tư là tổ chức, cơ sở lập xác nhận ban đầu là quan trọng. Địa phương lập danh sách đó phải công khai danh sách để mọi người xác nhận.

Hội Cựu chiến binh có trách nhiệm xem xét và xác nhận, sau đó chuyển lên cơ quan lao động của huyện, tỉnh. Lúc đó, tùy đối tượng, nếu là liệt sỹ, Bộ sẽ làm thủ tục thẩm định theo quy trình. Nếu là thương binh thì giám định thương tật để hưởng chế độ.

“Nếu hồ sơ gốc không còn thì Hội Cựu chiến binh phải xác nhận người đó có đi bộ đội hay không, có tham gia kháng chiến hay không? Bởi vì thực chất, có những trường hợp không tham gia kháng chiến nhưng do gian lận, vẫn hưởng chế độ chính sách”, Bộ trưởng nói.

  (Khám phá)

Coi chừng nhầm lẫn giữa chè vằng và cây lá ngón

Dây cẩm văn” thực ra là một tên gọi khác của cây “chè vằng”, cây còn có rất nhiều tên gọi khác, như “chè cước man”, “cây dâm trắng”, “dây vắng”, “mổ sẻ”, “dây vàng trắng”, “bạch hoa trà”, “giả tố hinh”, tên khoa học là Jasminum subtriplinerve Blume, thuộc họ Nhài (Oleaceae).
Chè vằng là một cây nhỏ, thường thấy cây mọc thành bụi ở bờ rào hay bụi tre, hoặc bám vào các cây lớn. Thân cây cứng, chia thành từng đốt, đường kính 5-6mm, chia thành nhiều cành, thân và cành đều nhẵn, có thể vươn cao 1-1,5m, vươn dài tới 15-20m (vì vậy một số nơi gọi nó là “dây”). Lá mọc đối, hình mũi mác, phía cuống tù hay hơi tròn, đầu lá nhọn, dài 4-7,5cm, rộng 2-4,5cm, những lá phía trên nhỏ hơn lá phía dưới, mép nguyên, trên có 3 gân rõ rệt. Cuống lá nhẵn, dài 3-12mm. Hoa mọc thành xim nhiều hoa (chừng 7-9 hoa), cánh hoa màu trắng. Quả hình cầu, đường kính 7-8mm (cỡ bằng hột ngô), khi chín có màu vàng, trong quả có một hạt rắn chắc, mùa quả chín tháng 7-10.
Cây chè vằng.
Cây chè vằng mọc hoang ở khắp nơi, từ Nam chí Bắc. Tại miền Bắc có ở Hòa Bình, Thái Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh. Tại miền Nam đồng bào thường dùng dây vằng để đan rế và đánh dây thừng, vì dây vằng vừa dẻo lại dai.
Để sử dụng làm thuốc, có thể hái lá quanh năm, dùng tươi hay phơi khô để dành.
Đặc biệt lưu ý: Cần rất thận trọng, tránh nhầm lẫn cây chè vằng với cây “lá ngón” – một cây cực độc, chỉ cần ăn 3 chiếc lá ngón, là đủ chết người. Lá ngón còn có tên là “đoạn trường thảo” vì người ta cho rằng, ăn lá ngón đứt ruột mà chết. Nhìn thoáng qua, cây chè vằng và cây lá ngón hao hao như nhau, vì lá hai cây đều mọc đối, có hình trứng thuôn dài, hoa đều mọc thành xim, … Nhưng cây lá ngón là loại dây leo, có hoa màu vàng, còn chè vằng có hoa màu trắng. Nói chung, nếu muốn có chè vằng thứ thiệt, cần tự mình đi thu hái, dưới sự hướng dẫn của người có kinh nghiệm; hoặc mua ở những cửa hàng Đông Nam dược có uy tín.
Cây lá ngón hay còn gọi là đoạn trường thảo

Tác dụng của lá chè vằng:

– Theo Đông y: Chè vằng có vị hơi đắng, tính mát. Có tác dụng thanh nhiệt lợi thấp, hoạt huyết, tiêu viêm.
– Dân gian từ xưa thường dùng lá chè vằng sắc nước cho phụ nữ uống thay nước sau khi sinh đẻ, giúp ăn ngon cơm, phòng các chứng hậu sản và mau chóng phục hồi sức khỏe. Có nơi dùng lá nấu nước tắm cho trẻ con bị ghẻ lở. Tại miền Nam, dân gian còn dùng lá chữa sưng vú, chữa rắn cắn; rễ mài với giấm thanh để làm hết mủ những ung nhọt đã nung mủ. Một số người còn dùng lá chữa viêm ruột, kiết lỵ, rối loạn tiêu hóa và thấp khớp hay bị thương đau nhức.
– Bệnh viện Thái Bình từng làm kháng sinh đồ, để so sánh tác dụng của chè vằng với penixilin 1 đơn vị quốc tế trong 1ml và streptomyxin 20γ trong 1ml, cloroxit 50γ trong 1ml, nhận thấy: Chè vằng có tác dụng kháng sinh mạnh hơn các thuốc trên đối với tụ cầu khuẩn (Staphyllococcus) và liên cầu khuẩn tan huyết (Streptococcus hemolytique).
Mấy năm gầy đây, chúng tôi cũng nghe nói, một số đấng mày râu đã dùng chè vằng sắc nước uống để giảm béo bụng, kết quả rất tốt. Tuy chè vằng có độ độc thấp, nhưng theo chúng tôi nghĩ, nếu muốn áp dụng thử, trước khi uống thuốc bạn nên đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Sau khi uống thuốc một thời gian, dù có tác dụng hay không, cần đến kiểm tra lại, xem có xảy ra chuyện gì không?
Dù sao thì việc sử dụng chè vằng để giảm “béo bụng” ở nam giới, mới chỉ là một kinh nghiệm, được một số người áp dụng có kết quả trong vài năm gần đây, cần tiếp tục theo dõi trong thời gian dài, mới có thể đưa ra kết luận toàn diện.
Hữu Nguyên

Một số bài viết đáng chú ý


Sáu bước đơn giản để giữ đầu óc minh mẫn

 

 

image

 

Michael Roizen (left) and Mehmet Oz

 

Khám phá mới nhất bây giờ để ngăn ngừa bệnh Alzheimer là vitamine D3, mỗi ngày uống 2000IU, uống liên tục tới lúc chết. Khám phá này đã được phổ biến rộng rãi trên thế giới. Dĩ nhiên là cách ăn uống của Mehmet Oz và BS Michael Roizen rất tốt, nhưng vitamine D3 vẫn là chính.

 

 

 

Phòng bệnh Alzheimer Bài viết của hai bác sĩ Mehmet Oz và Michael Roizen Nguyễn Minh Tâm dịch theo S.F Examiner

 

 

 

Cơ thể thiếu Vitamin D sẽ gây những bệnh…

 

 

 

image

 

Phòng bệnh Alzheimer ngay bây giờ

 

 

 

image

 

Ăn nhiều rau và hoa quả: Rau tươi, trái cây tươi là thức ăn chính cho bộ óc

 

 

 

Sáu bước đơn giản để giữ đầu óc minh mẫn

 

 

 

Phúc trình mới nhất của chính phủ cho biết rằng thuốc bổ (supplements), hay thuốc chữa bệnh không giúp gì được cả trong việc ngăn ngừa bệnh Alzheimer, tức là bệnh mất dần trí nhớ, bệnh lú lẫn. Đây là căn bệnh nhiều người già bị vướng phải, như trường hợp của cựu Tổng thống Ronald Reagan.

 

Nhưng, phúc trình đó lại đưa ra những bằng chứng là nếu chúng ta chịu khó tập thể dục, tỏ ra năng động, ăn uống lành mạnh, giữ cho áp huyết thấp để máu có thể đưa lên não dễ dàng, chúng ta sẽ ngăn ngừa được bệnh mất trí nhớ.

 

 

 

image

 

Bản phúc trình không gỉải thích vì sao. Nhưng chúng tôi sẽ phân tích cho độc giả biết rõ: trí nhớ của chúng ta trở nên yếu kém, sự suy nghĩ trở nên loạng quạng (fuzzy) khi lớn tuổi là do ảnh hưởng gộp của nhiều yếu tố khác nhau, yếu tố chính là óc của chúng ta không nhận đủ máu đưa lên đầu, vì mạch máu bị tắc nghẽn, hay bị hở, gọi chung là vascular dementia. Trong cả hai trường hợp, óc của chúng ta không nhận đủ dưỡng khí (oxygen) và đường (blood sugar).

 

 

 

image

 

Chúng ta có thể ngăn ngừa những rắc rối này, hay sửa chữa những trục trặc đó bằng cách giữ cho mạch máu dẫn máu lưu thông lên não bộ đuợc thông tuông dễ dàng. Điều này có nghĩa là chúng ta cần làm những gì để giúp máu bơm lên đầu dễ dàng. Phòng bệnh là biện pháp chúng ta nên làm sớm.

 

 

 

image

 

1. Hoạt động thể lực giúp máu chạy đều lên óc…Các nghiên cứu khoa học cho thấy các cụ già trên 65 tuổi chịu khó tập thể dục ít nhất ba lần một tuần tránh được một phần ba rủi ro vướng bệnh Alzheimer. Bạn có thể làm một trong những hoạt động sau đây tùy theo sở thích của mình: đi bộ (mỗi ngày đi bộ, ít nhất 10,000 bước đi), làm vườn, hay khiêu vũ.

 

 

 

image

 

2. Ăn nhiều rau và hoa quả: Rau tươi, trái cây tươi là thức ăn chính cho bộ óc. Trong hoa quả và rau có chứa chất “flovonoids” giúp tăng cường hệ thống ngăn ngừa độc tố. Trong một cuộc nghiên cứu, nhóm người thích ăn rau quả tươi, uống trà, cà phê, hay rượu nho, có nhiều chất “flovonoids” thường có não bộ hoạt động tốt hơn người không dùng rau quả tươi, và sự suy sụp cuả não bộ tránh được tới 10 năm. Ngoài ra, nhiều cuộc nghiên cứu khác cho thấy mỗi tuần uống vài lần nước ép từ rau quả, sẽ giúp ngừa được 76% bệnh lú lẫn.  

 

 

 

image

 

3. Hay ăn thực đơn của dân Điạ Trung Hải: gồm có rau tươi, hạt đậu (grain), dầu olive, cá, và các loại hạt (nuts) sẽ giúp áp huyết giữ ở mức tốt. Ăn thực đơn của dân Điạ Trung Hải sẽ giúp tránh được bệnh Alzheimer khoảng 48% . Người hút thuốc lá có nhiều rủi ro bị Alzheimer hơn người không hút thuốc đến 80%.

 

 

 

image

 

Oprah Toasts The Dr. Oz Show

 

4. Đừng uống rượu mạnh quá độ. (Tốt hơn là không nên uống dù là một giọt cũng không thấm vào môi) Uống một chút rượu có lợi cho việc gìn giữ tế bào chất xám. Nhưng uống nhiều quá lại gây nguy hại cho đầu óc, 25% người bị bệnh mất trí nhớ dính líu đến nghiện rượu. Đàn bà chỉ nên uống rượu mỗi ngày một ly. Đàn ông đuợc uống tới hai ly.

 

 

 

image

 

5. Duy trì huyết áp ổn định ở mức thấp: Huyết áp cao có thể làm cho mạch máu trên đầu bị hở hay đứt. Chính vì vậy, các chuyên gia y tế nói rằng huyết áp cao là nguyên nhân của 50% trường hợp gây ra lú lẫn. Chúng ta hãy ráng duy trì huyết áp ở mức thấp – lý tưởng là 115/75 – bằng cách ăn uống lành mạnh, tập thể dục hàng ngày, đừng để lên cân, béo mập. Nên theo dõi mức đường trong máu. Bệnh tiểu đường là dấu hiệu báo trước có thể bị hở mạch máu đầu, chảy máu trong não, gây ra bệnh lú lẫn.

 

 

 

image

 

6. Tránh đừng để bụng phệ: Cuộc nghiên cứu theo dõi 6,000 người đưa ra kết quả cho thấy cái bụng phệ rất hại cho động mạch chính dẫn máu về tim, và máu lên đầu. Vì thế chúng ta nên duy trì vòng bụng dưới 35 inches cho các bà, và dưới 40 inches cho các ông.

 

 

Chỉ có một bộ phận nên gìn giữ cho to lớn. Đó chính là não bộ của bạn.

Không thể tin gì và tin ai được nữa

image

 

Chưa bao giờ người Sài Gòn lại “bội thực” tin tức như thời đại này. Từ chuyện ăn đến chuyện chơi, tin tức giả thật lẫn lộn. Từ những tin khiến người dân lo sốt vó đến tin khiến người dân đàm tiếu lung tung, đôi khi luật pháp cứ như trò chơi, trò chơi lại thành luật pháp hay ít nhất nó cũng được biến thành “dự thảo” trình nơi này duyệt, nơi kia cho phép. Dự thảo chán rồi bỏ là chuyện hàng ngày ở huyện. Lại có cả dự thảo “bịa như thật” làm náo loạn dư luận. Ngay cả đến chuyện thống kê cũng “ông nói gà bà nói vịt”, cơ quan này báo nhiều, cơ quan kia nói ít, chẳng ông nào đúng. Dân xin phép chẳng tin ông nào cho đỡ lôi thôi.

 

 

 

Rồi hết Hà Nội thu phí xe gắn máy đến chuyện cả nước giật mình vì tăng giá xăng kỷ lục. Xoay qua mấy bác có tí tiển gửi ngân hàng cũng xính vính vì tin lãi suất ngày càng giảm cùng với giá đô la vọt lên và giá vàng nhảy múa loạn xạ khiến người dân hoa cả mắt, đã hoang mang càng hoang mang vì chẳng biết gửi đồng tiền mồ hôi nước mắt vào nơi nào cho yên thân. Chung quy nhìn nơi nào cũng thấy sợ.

 

Quá nhiều chuyện “thiên hạ sự” của người Sài Gòn, nói cả ngày không hết. Người dân lúc này nhìn nơi nào, hàng nào cũng thấy toàn độc là độc. Từ mớ rau, con cá, con cua đồng đến đủ loại thịt heo gà vịt đều có thể tẩm chất độc.

 

Xem ra việc thực phẩm nhiễm độc đã là quá quen thuộc, khi mới đây lại thêm cá tầm Trung Quốc, rau ngót, mướp đắng bị phát hiện nhiễm độc. Giờ đây tìm hàng nhập khẩu từ Trung Quốc sạch có lẽ còn khó hơn tìm hàng bẩn, độc, sau hàng loạt loại nhiễm độc đã công bố như nho, lê, táo, gừng, khoai tây, gà, vịt… giờ tới cá tầm nhập lậu cũng nhiễm chất cấm.

 

 

 

Từ nhà hàng cao cấp, các vị thích ăn heo sữa quay, vịt quay đến nhà hàng bình dân, nơi nào cũng có thể bị nhiễm độc.

 

Nhiều đám giỗ đám cưới và cả những người lao động ở một vài công ty đã có hàng chục thực khách lăn quay ra sau khi ăn uống thực phẩm được các nhà hàng mang tới. 

 

Bây giờ đúng là không thể tin gì, tin ai được nữa, con dấu, giấy tờ cũng bị làm giả, Cục trưởng Cục Bảo Vệ Thực Vật thì biết rau, củ, quả nhiễm độc vẫn khuyên dân cứ ăn, còn người buôn bán thì vì lợi nhuận loại gì cũng sẵn sàng bán… Cứ như trước mặt là cả một tấn tuồng bắt tay nhau gài sẵn guồng máy “lậu” và “độc”, chẳng anh nào thoát được chui đầu vào rọ. Người tiêu dùng nào cũng không thể là “thông thái” được nữa. Chỉ còn biết “nhắm mắt đưa chân”, ăn bừa may ra thì không chết.

 

Nhưng chuyện thiết thân phải nói đến trước hết là chuyện gạo ngâm hóa chất, điều này càng khiến người dân lo lắng hơn. Nhất là những bác lao động  và công tư chức loại cơm hàng cháo chợ hoảng hồn.

 

 

 

Gạo ngâm bột trắng, cơm nở nhiều gấp đôi

 

Như bạn đã thấy, từ mấy chục năm nay hàng tẩm chất này chất kia nhiều vô kể, nhưng chuyện gạo tẩm hóa chất là chuyện mới nhất, lạ nhất tại TP Sài Gòn và có thể còn nhiều nơi khác nữa mà người dân không thể tưởng tượng ra. Đây là một “sản phẩm mới nhất”, ly kỳ nhất mà các bà nội trợ cũng chưa bao giờ nghĩ ra.

 

Muốn biết, chịu khó đến chợ Bà Chiểu thuộc vùng Tân Định là bạn có thể biết ngay.

 

Từ lâu chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh, TP Sài Gòn) được biết đến là khu chợ lâu đời, buôn bán nhiều loại gia vị nổi tiếng và tiểu thương nào cũng có sẵn mấy chục lượt khách quen đến mua hàng ngày. Chợ bán nhiều loại gia vị từ quế, hồi, đến các loại bột làm bánh, bột nổi… và mỗi hàng lại có những loại tạp phẩm không giống ai để cạnh tranh lợi nhuận.

 

Theo tiết lộ của một phục vụ quán cơm trên đường Võ Văn Ngân (quận Thủ Đức, TP Sài Gòn ) thì chỉ cần 1 muỗng canh loại bột màu trắng này có thể “hóa phép” cho 10 kg gạo nở bung trắng đều, hạt to mẩy khi đã chín thành cơm tương đương như khi nấu 20 kg gạo thông thường mà không mất nhiều công. Loại gia vị này được chủ quán cơm cho biết mua tại chợ Bà Chiểu.

 

 

 

Vỏ bọc tiếng Anh nhưng bên trong toàn chữ Tàu

 

Chị P (tên chủ sạp P.H) cho biết: “Loại này chỉ bán cho người quen hoặc có khách hỏi mới đưa chứ không bán đại trà”. Vì thế khi thấy khách tìm mua chị mới lôi ra 1 gói nhỏ màu đỏ bằng giấy và bảo đây là loại bột giúp hô biến gạo thành cơm nhiều và nhanh chóng. 

 

Ngoài vỏ gói bột ghi hầu hết bằng tiếng nước ngoài, không có nhãn mác hay hạn sử dụng nhưng chủ sạp vẫn khẳng định đây là hàng nhập. Xé vỏ giấy ra thì thứ bột trắng, nhỏ mịn như đường cát này có mùi thơm nhẹ. Tuy nhiên, gói giấy bọc vỏ bên ngoài lại in chữ Tàu chằng chịt.

 

Chỉ cần ngâm 15-20kg gạo chung với 1 muỗng canh nhỏ loại bột này rồi đem hấp khoảng 1 tiếng, gạo sẽ nở bung, cho lượng cơm nhiều gấp đôi so với bình thường. Thêm nữa loại bột này còn có tác dụng làm cơm chín rất nhanh, chị P nói: “Ngâm bột này vừa giúp gạo nở nhanh, nhiều và chín mau mà không mất công làm gì cả”.

 

Chị T., 35 tuổi, thâm niên bán cơm vỉa hè 5 năm cho biết, dân trong nghề gọi bột này là bột nở có tác dụng làm thịt nhỏ to ra gấp 2, hạt gạo ngâm đem hấp lên to ra gấp 2,3 lần mà chẳng cần công sức gì cả. Vì vậy “một ngày ước tính bán 40kg gạo, nhưng kỳ thực chúng tôi chỉ bỏ tiền mua 15-20kg gạo thôi bởi cho bột vào ngâm gạo rồi hấp lên ra cơm nở, xốp và chín nhanh mà nhiều lắm. Nhưng cơm vì thế ăn không dẻo, bị sống sượng”.

 

Nhiều khách ăn cơm rẻ hàng ngày cho biết, họ ít khi quan tâm đến việc cơm ra sao mà chỉ chăm chăm xem rau, thịt, cá có sạch và ôi thiu hay không. Vì thế việc cơm nở từ gạo ngâm bột trắng hóa chất gì đó với họ là ngoài sức tưởng tượng.

 

 

 

Có chất độc hay không chưa biết

 

Cục an toàn thực phẩm thuộc Bộ Y Tế cũng liên tục đưa ra những khuyến cáo cho người dân nên chọn những loại thức ăn có nguồn gốc xuất xứ, hợp vệ sinh để bảo vệ sức khỏe.

 

Theo các bác sĩ ở trung tâm chống độc TP Sài Gòn, mùa hè là thời điểm số bệnh nhân bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện tăng cao. Vì vậy người dân nên hạn chế ăn các loại thức ăn không rõ nguồn gốc, thức ăn đường phố vì đó là nơi rất dễ bị nhiễm khuẩn, quy trình chế biến và bảo quản đều không bảo đảm. Đó chỉ là lới khuyến cáo “chung chung” cho có việc làm.

 

Tuy nhiên, cho đến nay chưa cơ quan nào chịu nghiên cứu và công bố rõ ràng loại hóa chất tẩm vào gạo này có chất độc không? Dân đang chờ, nhưng… quan không vội!

 

 

 

Ông cục trưởng khuyên dân: Có chất độc vẫn ăn được

 

Chuyện ngược lại và cũng là thứ chuyện ngược đời là biết khoai tây Trung Quốc có độc nhưng người đứng đầu Cục Bảo Vệ Thực Vật thuộc Bộ Nông Nhiệp Phát Triển Nông Thôn (NNPTNT) VN lại nói “phải chấp nhận”.

 

Ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật – Bộ NN-PTNT, đã nhìn nhận như vậy quanh vụ 26 tấn khoai tây Trung Quốc có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt 16 lần ngưỡng cho phép vừa bị phát hiện tại TP Đà Lạt

 

Khi được phóng viên hỏi: Thưa ông, nếu vừa qua TP Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng không phát hiện được 26 tấn khoai tây Trung Quốc có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt 16 lần ngưỡng cho phép thì người dân đã bị đầu độc?

 

Ông Nguyễn Xuân Hồng đã trả lời: Trong trường hợp như thế thì bất cứ nước nào trên thế giới đều phải chấp nhận. Bởi vì không phát hiện ra thì thôi, cũng như nhiều trường hợp, đi khám mãi mà bác sĩ không phát hiện ra bệnh nhưng thực chất là đang mắc bệnh.

 

Hiện nay, trên thế giới cũng chỉ đến mức độ như thế thôi, kể cả các nước phát triển nhất họ cũng đang áp dụng những biện pháp như vậy. Bất cứ phương pháp kiểm tra gì trên thế giới cũng có độ rủi ro chứ không bao giờ được tuyệt đối 100%.

 

Ông Hồng  khẳng định  “Mức dư lượng tối đa cho phép là mức mà trong thương mại người ta đưa ra, nó rất an toàn… không phải cứ vượt ngưỡng tối đa cho phép là mất an toàn”. Ông giải thích thêm: “… Hằng ngày, 1 thanh niên 18 tuổi phải ăn 3.000 cây xà lách hoặc 1 cô gái phải ăn 354 quả táo. Khi các loại rau quả này có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép, phải liên tục ăn như thế thì nó mới ảnh hưởng đến sức khỏe”.

 

 

 

Lại bảo vệ các thứ rau nhiễm độc nhưng… không độc

 

Sau khi khuyên người dân hãy cứ ăn khoai tây Trung Quốc nhiễm độc gấp 16 lần mức cho phép, và một mực bảo vệ củ khoai tây, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NN&PTNT) Nguyễn Xuân Hồng lại tiếp tục lên tiếng bảo vệ là rau ngót, quả mướp đắng dù có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng vài lần nhưng vẫn không độc. Và nếu có độc thì chẳng qua do người dân không biết ăn đúng cách.

 

Nhưng tại cuộc họp ngày 8/7, Bộ trưởng Bộ NN&PTNT Cao Đức Phát, đã yêu cầu các đơn vị chức năng phải kiểm tra, làm rõ sai phạm trong vụ khoai tây Trung Quốc tại Lâm Đồng bị phát hiện tồn lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép. Đồng thời ông cũng yêu cầu đưa rau ngót và mướp đắng vào chương trình giám sát cả năm nay.

 

Trong lúc các lãnh đạo đang ngồi phòng lạnh dự hội nghị trên, Cục trưởng bảo vệ củ khoai tây, lá rau ngót, Bộ trưởng chỉ đạo kiểm tra, giám sát, làm rõ… thì ngoài phòng họp, khoai tây Trung Quốc đã tràn ngập Hà Nội, với giá chỉ 10.000 – 14.000 đồng/kg. Không riêng gì ở Đà Lạt, TP Sài Gòn đã kiểm tra và thực tế khoai tây TQ vẫn được báy bán khắp chợ.

 

 

 

Kính thưa Cục trưởng: Chất độc không thể ăn được!

 

Ngay sau khi lời phát biểu của ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật – Bộ NN-PTNT, khi cho rằng dù dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép 16 lần nhưng khoai tây Trung Quốc vẫn an toàn đã bị dư luận phản đối dữ dội. Đây không phải lần đầu ông cục trưởng phát biểu gây sốc.

 

Bạn đọc có nick culi  phản đối: “Ông trả lời với dư luận gì mà kỳ vậy? Ông chấp nhận nhưng những người mẹ, những người cha không thể “chấp nhận” cho con cái mình ăn những thứ độc phẩm như vậy được. Không có một quốc gia nào chấp nhận cho dân tộc mình ăn đồ độc”.

 

Bạn đọc có nick Râu rầu  bất bình:  “Không ngờ Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật lại có thể phát biểu những câu mà tôi đọc xong cảm thấy bị khinh thường như thể một người lớn đang dỗ dành em bé quấy khóc vì bố mẹ nó thất hứa không mua quà”.

 

Đối với bất kỳ ai và bất kỳ loài vật nào, chất độc không thể  ngửi, hít, chứ chưa nói là ăn vào. Do vậy, ở riêng 26 tấn khoai tây Trung Quốc bị phát hiện dư lượng thực vật cao gấp 1 lần cho phép mà ông Hồng nói vẫn an toàn thì không một ai chấp nhận được.

 

Bạn đọc Hữu Châu nói: “Với cách lập luận của ông Nguyễn Xuân Hồng thì người tiêu dùng nên tự cứu mình thôi”.

 

Đây không phải lần đầu tiên ông Cục trưởng Nguyễn Xuân Hồng phát biểu gây sốc  mà theo bạn đọc là quá vô cảm trước người dân.
Còn nhớ ở vụ táo Trung Quốc nhiễm độc, trên Báo Người Lao Động số ra ngày 22-6-2012, ông Nguyễn Xuân Hồng cũng khẳng định: Chất độc trong táo Trung Quốc ở ngưỡng an toàn. Dẫn kết quả phân tích 40 mẫu táo Trung Quốc có chứa hóa chất độc hại thiram với hàm lượng 0,08 ppm, trong đó 15 mẫu có hóa chất aren ở mức từ 0,02 – 0,11 ppm, ông Hồng khẳng định chất độc thấp hơn ngưỡng cho phép và trong ngưỡng an toàn khi sử dụng.
Ngay sau tuyên bố này,  hàng trăm bạn đọc đã gửi ý kiến phản đối kịch liệt. Bạn đọc cho rằng chất độc vẫn là chất độc và khi đã là chất độc thì không có ngưỡng, chỉ thấy nguy hại cho sức khỏe.

 

Ban mttl nói tuột ra:

 

Thế thì không cần Cục Bảo vệ thực vật nữa. Dân Việt Nam chúng ta đang nuôi báo cô một số người vô tích sự…

 

Ban Lanh liên tưởng tới một số cơ quan có trách nhiệm khác:

 

Không chỉ riêng ông cục này, mà các ông cục khác, bộ khác như hải quan, quản lý thị trường,…. những người hàng tháng được người dân trả tiền lương vì công việc của mình thì hãy có trách nhiệm với công việc hơn, còn nếu thấy không làm được thì mạnh dạn từ chức để người khác lên làm, chứ đứng phát biểu như ông cục này thì người dân chúng tôi không hài lòng.

 

Tạm ngưng chuyện ông cục trưởng ở đây để bạn đọc khỏi bị ngộp.  

 

 

 

Kinh khủng hơn nữa là ép dầu ăn từ lạc và… cao su
Người dân xã Điện Thọ (huyện Điện Bàn, Quảng Nam) đến mùa hái lạc xong, đem tới nhà ông Trương Căn (trú tại thôn Châu Lâu, xã Điện Thọ) ép lấy dầu. Nhưng khi đem hàng ngàn lít dầu lạc về để chế biến thức ăn thì phát hiện có mùi khét (giống mùi cao su bị cháy) cùng khói đen bốc lên.
Ông Căn sau đó thừa nhận, trong khi chạy máy để ép dầu lạc, ông đã dùng các miếng cao su (từ ruột lốp xe máy), có độ dài khoảng 10 cm, rộng 2 cm, để bỏ vào máy ép. Vì khi chạy máy ép dầu thì máy thường bị kẹt vì dầu lạc bám vào thân máy, bỏ cao su vào máy là để “bôi trơn”, chống máy bị kẹt.

 

Theo các chuyên gia dinh dưỡng, dầu ăn trộn lẫn cao su có thể gây bệnh ung thư, nhẹ thì gây rối loạn tiêu hóa. Không biết bao nhiêu gia đình ở VN đã được dùng thứ dầu ăn đặc biệt này?

 

 

 

Làm giả con dấu thú y để bán thịt thối
Lâu nay thịt thối thường được các lái buôn tuồn đi tiêu thụ bằng cách trộn lẫn với thịt tươi để bán, hoặc tuồn vào các nhà hàng, quán ăn, nhưng những cách làm đó xem ra đã quá quen thuộc, dễ bị phát hiện, mà lúc nào cũng phải run sợ bị lực lượng chức năng kiểm tra, khách hàng cũng dè chừng hơn.
Nhưng mới đây, các con buôn thịt thối đã “cao tay hơn”, mà dùng từ chuyên môn gọi là “diễn biến phức tạp, với mức độ ngày càng tinh vi”, đó là làm giả cả con dấu thú y để đóng lên thịt và giấy tờ kiểm dịch.
Ngày 13/7 vừa qua, công an thị xã Dĩ An (Bình Dương), khi kiểm tra một xe tải đông lạnh chở 10 thùng xốp lớn, bên trong chứa khoảng 100 con heo sữa đã rỉ nước vàng, bốc mùi hôi thối, đang trên đường từ Quảng Ngãi vào quận 5 (Sài Gòn) để tiêu thụ. Chủ lô hàng được xác định là Nguyễn Hồng Thanh (30 tuổi, ở Tiền Giang).

 

Kiểm tra giấy tờ liên quan đến lô hàng, công an phát hiện và thu giữ một con dấu kiểm dịch thú y (hình vuông), có mã số của Chi cục Thú y tỉnh Quảng Ngãi. Chủ lô hàng khai đã tự khắc con dấu này tại nhà riêng, mỗi lần vận chuyển heo sữa từ Quảng Ngãi vào TP Sài Gòn sẽ sử dụng để đóng lên giấy tờ và đóng lên thịt heo…

 

Chỉ kể bằng ấy thủ đoạn và chất độc hại trong thực phẩm thôi, hầu như gia đình nào, già trẻ lớn bé đều cảm thấy mình đã bị lừa, bị đầu độc từ lâu mà không hể hay biết. Trong tình hình này thì mỗi gia đình đều phải tự cứu lấy nhau thôi. Tin cái gì, tin vào ai bây giờ?

 

 

 

Đến chuyện “bịa” như thật làm nhiều bà hết hồn

 

Gần đây, một nguồi tin rất “giật gân” được báo mạng lớn tại VN đưa lên rồi nhiều báo khác cứ thế đăng lại:

 

Chi cục Dân số – Kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn  mới đây đề nghị với UBND thành phố về việc bắt buộc khám sức khỏe trước khi làm thủ tục đăng ký kết với cả vợ lẫn chồng, mục đích là để tránh những bệnh có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc hôn nhân. Tiện thể, chi cục cũng đề nghị nên quy định về độ tuổi được phép mang thai của phụ nữ, cụ thể là không được quá 33 tuổi.

 

Trên tờ Báo Phụ Nữ VN ngày 11-07-2013 đã báo động “Không chửa gấp thì… không kịp?”

 

Mặc dù là một lời báo động vui nhưng thực sự nó cũng đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến nhiều bà hiếm muộn không chỉ ở TP Sài Gòn mà còn ở nhiều địa phương khác bởi TP Sài Gòn thực hiện được thì các nơi khác cũng làm được.

 

Từ đó phát sinh nhiều chuyện “bên lề” nửa đùa nửa thật, khá thú vị. Ngay sau khi đọc xong tin trên mạng, Hà Mi, người 2 tháng nữa tròn 33 tuổi nhưng chưa lấy chồng, treo status: “Cần tìm người cho giống gấp hôm nay, muộn hơn không kịp chửa trước 34 tuổi, bị phạt thì chết em”. Hà Mi bảo, cô treo đùa vậy thôi, vì biết thừa một cái đề xuất vô lý như thế chẳng bao giờ được chấp nhận để áp dụng, thế nhưng cũng có người hết hồn. Con em họ tôi 32 tuổi, mới có một đứa con, lẽ ra cũng chửa đứa thứ hai rồi nhưng chồng nó lại đi học nước ngoài, gần 2 năm nữa mới về. Nó nói hay em bảo ảnh về ít ngày, đúc con rồi đi. Tôi mắng bảo mày khùng hả, tao còn chưa lo nữa là mày”.

 

Anh Đình Tú, 37 tuổi, kỹ sư công nghệ thông tin làm việc cho một cơ quan thuộc ngành giáo dục, kể, sáng nay mấy cậu trong phòng anh cứ rao ầm lên: “Chị em ai cần đúc con ngay không, anh em sẵn sàng hỗ trợ miễn phí đây. Chị nào gái ế, ba mấy tuổi chưa có chồng thì nhờ luôn kéo lát nữa xếp hàng không kịp, chị nào chồng đi công tác đăng ký sớm nhé”. Chị em cũng hưởng ứng rôm rả không kém. Một chị, có chồng đang làm việc cách đó 9 cây số, bạo mồm: “Gọi chồng sang chắc không kịp, thôi cậu nào giúp chị thì giúp luôn kẻo hết giờ”.

 

Bà chị già nhất phòng kêu: “Cả tao nữa, tao cũng cần”. Mấy ông em nhao nhao: “Bà già rồi còn đú, 35 tuổi, quá đát mất 2 năm rồi nhá”. Chị cười hề hề: “Nhân lúc họ mới đề xuất chứ chưa được phê chuẩn, tao tranh thủ làm tí. Mai mốt cái quy định ấy được duyệt thì tao lỡ có chửa rồi, chả nhẽ bắt tao phá à?”

 

Đại khái có những chuyện “tếu” như vậy song không hẳn là không có những bà chị lớn tuổi mà chưa có chồng không lo lắng, “điệu này chắc hết lấy chồng được rồi!”.

 

 

 

Phóng viên vẽ rắn thêm chân

 

Nhưng thật ra đây chỉ là thứ chuyện “bịa” hoặc vẽ rắn thêm chân của một phóng viên báo mạng phỏng vấn bà Tô Kim Hoa – chi cục trưởng Chi cục Dân số và kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn, sau đó về tung tin này lên mạng.

 

Bà Tô Kim Hoa cho biết ngày 11-7 phóng viên C.T. của một tờ báo điện tử – tác giả bản tin đầu tiên đề cập đến việc đề nghị phụ nữ sau 33 tuổi không nên mang thai. Phóng viên C.T. đã thông tin không chính xác dẫn đến hiểu nhầm là Chi cục Dân số và kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn đề nghị quy định độ tuổi phụ nữ mang thai không quá 33. Thực tế, chi cục chỉ đề nghị quy định độ tuổi mang thai cho những trường hợp thụ tinh nhân tạo. Bà Hoa cũng xác nhận bản tin trên đã có sơ sót nhưng cũng đã nói rõ bối cảnh thông tin là trao đổi thông tin bên lề cuộc họp.

 

Tuy nhiên theo bà Hoa, nhiều trang thông tin và báo điện tử khi dẫn lại thông tin đã cố tình lờ đi bối cảnh trao đổi thông tin mà ghi thành “đó là đề xuất đã gửi đến UBND TP”.

 

Chưa dừng lại ở đó, một số trang thông tin và báo điện tử còn thêm thắt, dùng các từ “cấm”, “bắt buộc”, “yêu cầu”… rồi tạo diễn đàn, lấy ý kiến các chuyên gia, thậm chí cả một lãnh đạo cơ quan pháp luật ở Quốc hội về việc cấm phụ nữ trên 33 tuổi mang thai.

 

Bà Hoa nói:  “Chính những bài báo này mới làm trầm trọng sự việc, gây ra bất bình đối với người dân. Thật sự tôi buồn và thất vọng”.

 

Như thế thì quả thật bây giờ chẳng còn biết tin nào thật tin nào giả ngay trên những tờ báo “chính thống” nữa, cũng như chuyện “huyền thoại tay không quật ngã trực thăng UH–1 của Mỹ” vậy.

 

 

 

 

Văn Quang

Hoàng gia: cộng sản Việt Nam?

image

Chúng ta, những người trong 95 triệu đồng bào trong, ngoài nước, có kiến thức, có thể nhận xét được, ghé mắt nhìn vào, một góc nhỏ thôi, thử xem các “COCC” (con ông cháu cha của CSVN) tiến thân “quang minh chính đại” như thế nào rồi so sánh nhân cách phẩm giá của “văn minh và hoang dã” từ nhà nước, cá nhân của cái “đảng” gọi là: của, do và vì dân này.

 


“Hoàng Gia, Gia đình CS trị ”

 

 

 

* Đứng đầu là Đ/C “X” tóm gọn trong tay 20 tổng công ty tập đoàn đủ mọi ngành nghề quốc doanh sừng sỏ nhất hiện nay, cũng đang là con nợ nhiều nhất trên 1. 000. 000 tỷ đồng – (riêng tài sản gia đình đ/c X theo chuyên gia quốc tế rất lớn khó mà ước đoán!?).

 

 


Có 3 con, sắp xếp, bố trí hoàn hảo: Nguyễn Thanh Phượng 33 tuổi chủ tịch Ngân hàng Bản Việt (Gia Đinh Bank) có số vốn là 3000 tỷ đồng; anh là Nguyễn Thanh Nghị, 36 tuổi ủy viên dự khuyết TW/Bí Thư tỉnh Quảng Nam; em là Nguyễn Minh Triết, 24 tuổi Đoàn thanh niên cộng sản HCM giám đốc Trung tâm Hỗ trợ và Phát triển Sinh viên Việt Nam. (Thanh Phượng đang nghỉ sanh) tạm quyền chủ tịch Ngân hàng Bản Việt là Lê Anh Tài cháu Lê Duẩn.

 

 

 

image

 

Đây! phò mã Bảo Hoàng và công chúa Thanh Phượng của đ/c X (bên trái) trong một buổi dạ tiệc với các đại gia.

 

 

 

image

 

Bộ “tam sên”: Triết – Phượng – Nghị của thủ tướng “ Ếch”

 

 

 

 

Ông Nông Đức Mạnh, con trai là Nông Quốc Tuấn, 50 tuổi “xuất thân là lao động xuất khẩu từ Đông Đức về” nhưng qua cha là Nông Đức Mạnh sắp xếp, hiện nay là Ủy viên Ban Chấp hành TW, chức vụ Phó Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc, thành viên Ủy ban phòng, chống AIDS và tệ nạn ma túy, mại dâm. Kèm theo là Ngô Hoàng Hải, con rể Nông Đức Mạnh, là trưởng phòng tư vấn PMU18 (trung gian đấu thầu các dự án xây dựng hiện đại với viện trợ ODP).

 

 

 

image

 

Phụ – tử: Nông Đức Mạnh & Nông Quốc Tuấn

 

 

 

 

Tô Huy Rứa, trưởng ban tổ chức TW – Ủy Viên /bộ chính trị. “Tổ chức bố trí” cho con gái ruột Tô Linh Hương, vừa tốt nghiệp đại học mới 25 tuổi (sinh năm 1988) bầu làm Chủ Tịch /HĐ/QT “Đại tổng Công ty” Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC, nhiệm kỳ bốn năm 2012-2016. Doanh thu Vinaconex năm 2012 ước tính gần 1000. tỷ đồng có 2. 000 cán bộ công nhân viên (hàng trăm kỷ sư tuổi hàng cha chú Linh Hương).

 

 

 

image

 

Đây! Nữ Chủ Tịch HĐQT- măng sữa, 25 tuổi – một trái non vì “màu mỡ” bắt phải “chín ép” cố cơ cấu vào quả đấm thép tổng CT xây dựng nhà nước Vinaconex – Ngày 14/04/2012 trong lễ “ra mắt” Tân nữ /CT/ Hội Đồng quản trị. (Tô huy Rứa, ảnh bên phải).

 

 

 

image

 

Chúng ta xem! Nữ Chủ Tịch HĐQT “măng non” (áo đỏ) lẻ loi, ngồi nhằm ghế lơ láo giữa đám “tre già”.

 

 

 

 

Chỉ hơn 2 tháng, không thể “thùng thình” trong cái áo quá rộng. Ngày 21/6/2012 Tô Linh Hương “bỏ ghế chạy lấy ngươi” xin rút lui từ chức CT/HĐ/QT. Đây là một trong những mưu đồ “tham quyền cướp vị” khôi hài, nhục nhã, nham nhỡ, xấu hổ vô liêm sĩ nhất trong “hoàng gia CSVN”.

 

 

 

image

 

Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh, Phùng Quang Hải

 

 

 

Nguyễn Chí Vịnh, 56 tuổi (sinh năm 1957), con của cố tướng Nguyễn Chí Thanh con đỡ đầu của tướng Lê Đức Anh, chính thức nhảy ra cầm đầu Tổng Cục 2 với cấp hàm đại tá rồi thiếu tướng, hiện là thượng tướng, thứ trưởng bộ quốc phòng, (nhưng chưa có bằng tốt nghiệp sĩ quan)! Thăng cấp từ đại úy lên thượng tướng trong một thời gian kỷ lục mà trong lịch sử quân đội NDVN (cũng như thế giới) khôi hài, chưa từng có bao giờ.

 

 

 

 

Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng bộ Quốc Phòng, con trai là Phùng Quang Hải, lý lịch không ghi học lực và tốt nghiệp trường đào tạo nào, nhưng mang cấp bậc Thượng tá, là Tổng giám đốc Bí thư đảng ủy, Chủ tịch HĐTV Tổng công ty 319 – Bộ Quốc phòng Việt Nam. Công ty xây dựng 319 là một công ty quốc doanh bao gồm hơn 10 công ty hoạt động trong lãnh vực xây cất, cung cấp vật dụng cho quân đội và các cơ quan chính phủ trên địa bàn khắp nước. Đây là một nguồn lợi “màu mỡ” khổng lồ béo bở.

 

 

 

image

 

Lê Kiên Thành Lê Kiên Trung Lê Hãn

 

 

 

Lê Duẩn (các con):

 

 

 

* Lê Ngọc Báu, cùng gia đình: 60 tỷ đồng mua 40% cổ phần sân Golf Đồng Mô. nhiều cổ phần từ Bắc chí Nam: Cổ phần ở 3 siêu thị Sài Gòn, Ngân hàng Á Châu, công ty Vàng bạc và Đá quý.

 

 

 

* Lê Kiên Thành là một tỷ phú cỡ bự ở VN. Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Techcombank. Chủ tịch công ty cổ phần Xây Dựng và Phát Triển Đô Thị. Chủ 1 sân Golf, Tổng Giám đốc công ty Thiên Minh.

 

 

 

* Lê Kiên Trung. Cục Trưởng Cục Hải quan TP/HCM, một cơ quan béo bở nhất Sài Gòn.

 

 

 

 

* Lê Hãn. Đại tá, Cục trưởng Cục Quản Lý Các Nhà Trường QĐ. Tư lịnh Bộ Tư Lệnh Bảo Vệ Lăng HCM.

 

 

 

image

 

Lê Mạnh Hà, Nguyễn thị Doan, cha con: Chi & Anh

 

 

 

* Lê Đức Anh, bố trí cho con trai Lê Mạnh Hà làm PCT/UBND/TPHCM và con dâu Nguyễn thị Doan PCT/Nước

 

 

 

 

* Nguyễn Văn Chi, cựu ủy viên bộ chính trị khóa X, nguyên chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng – bố trí cho con trai Nguyễn Xuân Anh, 35 tuổi (sinh năm 1976) được bầu vào Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng/phó chủ tịch UBND thành phố – Tháng 01/2011, Nguyễn Xuân Anh được bầu chọn làm ủy viên dự khuyết (!?) Ban Chấp hành Trung ương đảng tại Đại hội đảng XI.

 

 

 

image

 

Lê Nam Thắng, Nguyễn Sỹ Hiệp, Nguyễn thị Kim Tiến

 

 

 

* Núp dưới cái “bóng ma” cha mình, Lê Nam Thắng, con trai “hung thần” khét tiếng Lê Đức Thọ nắm Bộ “màu mỡ Bưu chính viễn thông”.

 

 

 

* Nguyễn Văn An cựu chủ tịch quốc hội (2001-2006) – Ngày 26/03/2013 bố trí cho con trai Nguyễn Sỹ Hiệp được giữ chức trợ lý thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

 

 

 

 

*- Nguyễn thị Kim Tiến, Bộ trưởng Y tế là cháu ngoại của cố Tổng bí thư CSVN – Hà Huy Tập.

 

 

 

image

 

Trương Gia Bình, Trần Sĩ Thanh, Trần Tuấn Anh

 

 

 

* Trương Gia Bình, con rể tướng Võ Nguyên Giáp, làm tổng giám đốc công ty FPT.

 

 

 

* Trần Sĩ Thanh, sinh năm 1972. Phó bí thư tỉnh ủy ĐắcLắc là cháu của Nguyễn Sinh Hùng, CT/QH – (Nguyễn Sinh Hùng là cháu của Hồ Chí Minh).

 

 

 

 

* Trần Tuấn Anh: nguyên lãnh sự Việt Nam tại Hoa Kỳ (San Francisco) là con của cựu chủ tịch Trần Đức Lương.

 

 

 

image

 

Lê Trương Hải Hiếu, Phạm Bình Minh, Trấn Bình Minh 

 

 

 

* Lê Trương Hải Hiếu (con Lê Thanh Hải BT/TU/ TPHCM) – Quận ủy viên, Bí thư đảng ủy phường Bến Thành, quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh.

 

 

 

* Phạm Bình Minh Bộ Trưởng Bộ ngoại giao, là con của Nguyễn Cơ Thạch, tên thật là Phạm Văn Cương, (phụ tá cho Lê Đức Thọ trong hội nghị hòa đàm Paris. )

 

 

 

* Trần Bình Minh: Phó Tổng giám đốc đài truyền hình VN là con trai của Trần Lâm, nguyên Tổng giám đốc đài Tiếng nói VN…

 

 

 

Họ, những con người này, từ hình hài ấy, trước đó như một loại “tinh trùng” thụ tinh trong “ống thịt CS” cha mình, bám cái trứng XHCN của mẹ – đi vào cơ thể, để khi lọt lòng sinh ra trên trán đã có đóng dấu đỏ “búa liềm” dòng tộc “đảng”.

 

 

 

Lớn lên vào đời “tham chính” tất cả họ đều đi bằng lối đặc biệt – ngõ “hậu môn” (cổng sau) của Hoàng gia CS mà không cần phải sát hạch năng lực, đạo đức, thông qua thi tuyển cạnh tranh với nhân tài của toàn dân.

 

Với họ, hình như ngay từ trong “ống thịt CS” cha mình, khi thụ tinh, họ cũng đã được tiêm chủng loài vi rút “hoang dã Cộng Sản”: “mạnh được yếu thua”. Kiến thức dung nạp của họ như không hề biết đến 2 từ: “xấu hổ và liêm sỉ” vốn dĩ, tất yếu cần phải có trong nhân cách của mọi con người, dù có là thiếu học…

 

 


Nhân cách và nhân quyền văn minh so với tham quyền, tham lam, gia đình trị “hoang dã”.

 

 

 

image

 

Thủ tướng CH Czech (Tiệp Khắc) – Petr Necas

 

Biểu tượng của văn minh “văn hóa từ chức”.

 

 

 

Thủ tướng CH Czech (Tiệp khắc) Petr Necas tuyên bố xin từ chức vào ngày 17- 6- vừa qua do một trợ lý văn phòng thủ tướng của ông bị cáo buộc tội nhận hối lộ.

 

 

 

Nhân cách của lãnh đạo

 

 

 

“Tôi hiểu rõ trách nhiệm chính trị của mình, tôi xin từ chức thủ tướng trong ngày 17-6-2013 – Khi tôi từ chức, toàn bộ chính phủ cũng sẽ từ chức theo đúng như quy định của hiến pháp” – AFP dẫn lời Thủ Tướng Necas tuyên bố tại cuộc họp báo ở thủ đô Prague – Thủ tướng Necas dẫn đầu đảng liên minh cầm quyền CH Czech từ năm 2010 và từng vượt qua tám cuộc bỏ phiếu tín nhiệm. (AFP).

 

 

 

 

Quyền lực của nhân dân

 

 

 

image

 

Cũng tháng trước – ngày 5/6/2013 – Khoảng 15. 000 người dân Bulgaria tụ tập biểu tình trước trụ sở chính phủ ở thủ đô Sofia, hô vang khẩu hiệu đòi Thủ tướng Oresharski (ảnh trên) từ chức. (ảnh: PressTV)

 

 

 

Ngày 8/06/2013 Chính quyền Bulgaria do Thủ tướng Plamen Oresharski mới thành lập và tồn tại được hai tuần lễ đã phải đối mặt với nguy cơ sụp đổ từ nguyên nhân: Thủ tướng Plamen Oresharski tùy tiện bổ nhiệm doanh nhân 32 tuổi Delyan Peevski con trai (của bạn thân) một đại gia truyền thông giàu có, không có kinh nghiệm chuyên môn làm giám đốc Cơ quan An ninh quốc gia (DANS). AFP mô tả suốt ba ngày kể từ 5 tháng 6 hàng chục ngàn người Bulgaria đã đổ ra đường phố thủ đô Sofia để phản đối thủ tướng Plamen Oresharski. Họ vẫy quốc kỳ, miệng hô vang: “Hãy từ chức”, dù Thủ tướng Orecharski đã hủy bỏ quyết định bổ nhiệm ông Peevski và xin lỗi người dân Bulgaria,… (AFP).

 

 

 

Đó là 2 “cựu” quốc gia CS Đông Âu một thuở là bạn bè chí cốt của CSVN trước kia, đã vĩnh biệt CS/XHCN để hội nhâp với trào lưu đa nguyên văn minh dân chủ.

 

 

 

 

Liệu, nhân cách phẩm giá của người CSVN-có thể so sánh!?

 

 

 

image

 

Quí 3 năm 2012 ngày 3/9/, Ngoại trưởng Hàn Quốc Yu Myung Hwan phải trần tình gửi lời xin lỗi công chúng xứ Hàn về những tranh cãi xung quanh việc tuyển dụng con gái mình – (Ảnh: AFP) Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hàn Quốc nói: “Bộ trưởng Yu đã quyết định từ chức vì ông cảm thấy phiền lòng đã gây ra tranh cãi không đáng có về việc chính phủ tuyển dụng con gái mình”.

 

 

 

Ông Yu là Bộ trưởng ngoại giao có thâm niên lâu nhất trong nội các hiện tại, đã bắt đầu làm việc trong chính phủ của tổng thống Lee từ tháng 2-2008.

 

 

 

Ngày 3-9 tại Nhà Xanh, trước PV báo chí, ông Yu khẳng định quá trình tuyển dụng đã diễn ra công bằng và không hề có một sự đặc cách nào, nhưng sự bàn tán của công chúng không hề giảm đi khi cho rằng con gái ông được ưu tiên, vì vậy để bảo toàn danh dự cho cá nhân ông và uy tín chính phủ, ông xin từ chức. (TTO).

 


Nhân Dân sát hạch đạo đức trước nhậm chức 

 

 

 

 

Ngoài năng lực thông qua sát hạch “thi tuyển” đã chứng minh. Thông lệ tập quán của QH/Hàn Quốc – Nhiều nhân vật chuẩn bị nắm giữ ghế thủ tướng, bộ trưởng hay các chức vụ quan trọng trong nội các phải chứng minh sự thanh liêm và minh bạch của họ trước quốc hội. Chỉ khi quốc hội đồng ý với đa số phiếu thì thủ tướng hay các đối tượng mới có thể nhậm chức.

 

 

 

image

 

Ông Kim Tae Ho,Ông Shin Jae Min

 

 

 

* Ông Kim Tae Ho thống đốc tỉnh Gyeongsang đã phải trưng bản giao dịch ngân hàng của gia đình trước quốc hội để khẳng định, chứng minh, ông trong sạch – (Ảnh: Korea Times)

 

 

 

* Ông Shin Jae Min, người sắp nắm giữ ghế bộ trưởng văn hóa – thể thao & du lịch Hàn Quốc, đã phải xin lỗi QH, thừa nhận vi phạm đạo đức vì đăng ký sai khu vực, địa chỉ nhà, để cho con có cơ hội vào trường tốt, học phí thấp (dù điều này xã hội không lên án). – (Ảnh: Yonhap)

 

 

 

Lúc đương nhiệm, Tổng thống Lee Myung Bak của Hàn Quốc đã yêu cầu văn phòng của ông phải luôn theo dõi báo chí, dư luận nhân dân phản ảnh, để chặt chẽ nghiêm khắc hơn trong “kiểm định” các ứng viên, đảm bảo các vị trí trong chính phủ phải đáp ứng các tiêu chuẩn về đạo đức, trước khi đưa ra trước quốc hội phê chuẩn. “Cần phải có tiêu chuẩn đạo đức cao hơn người dân cho tất cả các bộ trưởng và thành viên của chính phủ ” Tổng Thống Lee nhấn mạnh. (Theo Korea Times, Chosun Ilbo)

 

 

 

Không biết nhà “nhà nước và đảng ta” có biết xấu hổ không? Nơi mãnh đất cũng bị chia cắt vì thảm họa cộng sản như Việt Nam, nhưng người ta thông minh – trong nhất thời – không thống nhất bằng xương máu, mà là thịnh vượng cho nhân dân, hùng mạnh cho quốc gia mới là ưu tiên tối thượng!

 

 

 

Để ngày nay một CH/XHCN/VN tự hào “thống nhất” nhưng có đến hàng trăm ngàn thanh niên nam nữ Việt, đang tha phương cầu thực nơi xứ Hàn trong thân phận vợ hờ, osin, bán sức lao động!??.

 

 

 

 

Những ngày này cả nước, hơn nữa triệu “sĩ tử” con em chúng ta gian nan “lều chõng” thi thố tài năng “vượt vũ môn” trước ngưỡng cửa giảng đường Đại Học – Có buồn không? Hình ảnh “hoàng gia CS” cũng đậm nét theo chân đến những nơi này…

 

 

 

image

 

“Cậu ấm, cô chiêu Hoàng Gia CS” được đưa đón đi thi bằng xe cơ quan (mồ hôi nước mắt nhân dân) cùng các loại xe “thượng đẳng”. Và hình ảnh 

 

 

 

image

 

Con em đồng bào nghèo, đội nắng gió bươn chải đến trường thi…

 

 

 

Rồi… “con vua sẽ được làm vua – con sải ở chùa cứ quét lá đa” và thế là, một lớp cháu con “hoàng tộc đảng CS” lại…

 

 

 

 

“Ngày mai kế thừa, “khanh, tướng” mới tiếp tục “đè cổ” cháu con mình (tất nhiên là khanh tướng Hoàng Gia CS).

 

 

Hoàng Thanh Trúc

 Việt Nam không có lãnh đạo!!!

Ở Việt Nam, “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” là khẩu hiệu thường gặp nhất, rồi Trương Tấn Sang hết sang Tàu lại đi Mỹ, thế thì tại sao tôi dám kết luận Việt Nam không có lãnh đạo!!!

 

 

 

Lãnh đạo và quản lý

 

 

 

image

 

Chúng ta thường lầm lẫn giữa người lãnh đạo và người quản lý hay người thừa hành.

 

Người lãnh đạo là người vạch ra con đường và hướng dẫn quốc gia ấy theo con đường đã được vạch ra.

 

Người lãnh đạo cần có tư tưởng, có tầm nhìn xa (viễn kiến), có khả năng sáng tạo, khả năng truyền đạt tư tưởng của họ đến với những người chung quanh để chuyển biến viễn kiến của họ thành một tầm nhìn chung cho tòan dân tộc.

 

image

 

Người lãnh đạo biết phương cách, biết làm thế nào để thực hiện được ý tưởng của mình. Họ biết ai là người để giao phó trách nhiệm thực hiện. Họ có khả năng phân tích và nhận ra mọi rủi ro, vượt qua mọi thách thức, tạo ra những chuyển biến tích cực để thúc đẩy một quốc gia phát triển.

 

Trong khi ấy các nhà quản lý hay người thừa hành chủ yếu lo việc tổ chức hệ thống được ổn định, lên kế họach, đề ra công tác, thu xếp nhân sự nhằm thực hiện một cách tốt nhất con đường đã được người lãnh đạo vạch ra.

 

 

 

Trong các họat động ở tầm mức nhỏ như một nhóm, một hãng xưởng, một hội đòan, một tổ chức người lãnh đạo cũng có thể là người quản lý hay điều hành. Người lãnh đạo như thế giữ cả hai vai trò. Chính vì thế chúng ta thừơng lầm lẫn giữa hai vai trò rất khác biệt.

 

Nhưng ở tầm mức lớn hơn một đại công ty, một quốc gia, muốn phát triển vai trò lãnh đạo và vai trò quản lý hay điều hành cần phải độc lập.

 

 

 

Vai trò HCM

 

 

 

image

 

Hồ Chí Minh là nhân vật lịch sử, vẫn luôn được đảng Cộng sản tuyên truyền đánh bóng là một nhà lãnh đạo tài ba. Đảng Cộng sản cố chứng minh ông là một nhân vật có tư tưởng, có viễn kiến, có tầm nhìn chiến lược nhưng lại không tìm ra chứng cớ. Càng tuyên truyền càng đánh bóng thì sự thực về Hồ Chí Minh càng được phơi bày.

 

 

 

Hồ chí Minh được đào tạo, huấn luyện và tài trợ để đưa tư tưởng cộng sản về Đông Dương nhằm thực hiện các “viễn kiến” của Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông, các sách lược do Quốc Tế Cộng Sản đề ra. Ông Hồ là một người thừa hành xuất sắc, ông có một đức tin mãnh liệt vào chủ nghĩa cộng sản nhờ đó đã nắm được quyền và đã xây dựng được một guồng máy cầm quyền tồn tại đến ngày nay.

 

 

 

Kế thừa HCM

 

 

 

image

 

Tư tưởng đã không có, con đường lại do Quốc Tế Cộng Sản vạch ra những người cầm quyền sau này chỉ giữ vai trò cai trị. Như Hồ chí Minh, họ đã mất đi khả năng độc lập trong tư tưởng. Họ chỉ giỏi hô hào các khẩu hiệu hay tuyên truyền đánh bóng chế độ. Họ quản lý đất nước theo kiểu của Nga, của Tàu, theo phương cách làm, sai, sửa và sử dụng bạo lực để cầm quyền.

 

 

 

Không có người lãnh đạo khác gì một người không có cái đầu. Bởi thế chế độ cộng sản phạm sai lầm này sang sai lầm khác. Người cầm quyền gây biết bao tội ác, họ tiêu diệt mọi tiềm năng đối lập về chính trị, kinh tế và xã hội. Tội ác lớn nhất là đưa đất nước vào các cuộc chiến tranh tiêu diệt mọi tiềm năng còn sót lại và gây phân hóa nội lực quốc gia.

 

 

 

image

 

Trong chiến tranh đảng Cộng sản đã chiến thắng. Xét cho cùng họ chiếm được miền Nam là nhờ quân viện của Khối Cộng sản và nhờ đường lối tập trung tất cả nhân lực, tài lực, tài nguyên đất nước vào một mục tiêu duy nhất là chiếm được chính quyền. Hồ chí Minh từng tuyên bố “dù có hy sinh đến đâu, dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn, cũng quyết tâm giành cho được chính quyền trong toàn quốc”.

 

 

 

Trong khi ấy miền Nam vừa phải chống đỡ, vừa phải xây dựng và vừa phải phát triển quốc gia. Mọi yếu tố quyết định chiến tranh lại đều dựa trên chiến lược chiến thuật của người Mỹ.

 

 

 

Vừa sao chép thể chế tòan trị Nga Tàu, vừa xuất thân từ một tầng lớp chỉ biết dùng bạo lực để chiến thắng, người cộng sản tiếp tục sử dụng bạo lực để nắm độc quyền. Họ cai trị đất nước trên đầu súng và dựa trên tư tưởng và sự trợ giúp của ngọai nhân.

 

 

 

image

 

Khi guồng máy cộng sản Đông Âu và Nga Sô sụp đổ, đảng Cộng sản không còn con đường nào khác phải nới lỏng, phải mở trói cho nền kinh tế tư nhân. Nhờ nguồn nhân lực chưa được tận dụng, nguồn tài nguyên còn dồi dào, thế giới còn sẵn sàng cho vay mượn và đầu tư, và nhất là nguồn ngọai tệ từ người Việt hải ngọai gởi về, sự “đổi mới” lần ấy đã giúp đảng Cộng sản thóat “chết” (“đổi mới hay là chết”).

 

 

 

Nhưng thay vì lắng nghe một số đảng viên cấp tiến như ông Trần xuân Bách, lắng nghe nguyện vọng của người dân, chấp nhận thay đổi cả kinh tế lẫn chính trị, đảng Cộng sản lại theo Tàu: cởi trói kinh tế nhưng tiếp tục đàn áp đòi hỏi dân chủ hóa Việt Nam. Từ đó nẩy nở một tầng lớp tư bản đỏ nắm giữ mọi đặc quyền đặc lợi quốc gia.

 

 

 

image

 

Để tiếp tục cầm quyền các phe nhóm tư bản đỏ tìm mọi cách tiêu diệt những nhân tài có tiềm năng lãnh đạo đất nước. Ông bà ta có dạy “thà làm tớ kẻ khôn, hơn làm thầy người dại”, đằng này nhân tài Việt Nam phải “làm tớ một bè lũ vừa điên vừa dại”. Và cứ như thế không ai còn cơ hội để thăng tiến hay có điều kiện tạo ra những thay đổi tích cực nhằm thúc đẩy đất nước tiến lên.

 

 

 

Hiện Trạng Xã Hội

 

 

 

image

 

Các sai lầm trong quản lý đã đưa đất nước đến tình trạng cạn kiệt tài nguyên, đất đai và môi trường bị hủy họai, nông nghiệp và kỹ nghệ yếu kém, nợ nần chồng chất, lạm phát gia tăng. Nợ và nợ xấu trong các ngân hàng bế đọng, thị trường bất động sản đóng băng, hàng trăm ngàn doanh nghiệp phải giải thể và phá sản, mọi khu vực kinh tế hầu như đình trệ. Tình trạng thất nghiệp đang gia tăng trầm trọng nhưng lại thiếu nhân tài có khả năng cạnh tranh với các quốc gia trong vùng.

 

Các mặt quân sự, giáo dục, văn hóa, y tế cũng càng ngày càng suy thóai. Nhìn chung Việt Nam thua xa các quốc gia trong vùng.

 

 

 

Kinh tế do nhà nước quản lý đang đi vào vòng bế tắc. Tiền thuế không thu được, tài nguyên kiệt quệ, dầu thô thì bị Tàu cộng cô lập, đầu tư ngọai quốc thì không có, vay nợ ngọai quốc thì không được, ngọai tệ hải ngọai gởi về giảm dần, nhưng ngọai tệ chuyển ra ngọai quốc thì gia tăng, in tiền thì đồng tiền mất giá kéo theo lạm phát… Không tiền thì lấy đâu để nhà nước chi trả cho guồng máy “Đảng” và guồng máy “Nhà Nước” khổng lồ.

 

 

 

image

 

Vài năm trước các quốc gia Tây Phương còn tin rằng nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội sẽ biết tôn trọng nhân quyền. Vì đây là một yếu tố cần và đủ để Việt Nam được chấp thuận tham gia Khối Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) để chia sẻ quyền lợi về kinh tế và chính trị với các quốc gia trong vùng. Nhưng niềm tin của thế giới, nay đã thành tuyệt vọng. Đảng Cộng sản càng ngày càng lộ rõ bộ mặt thật, nhân quyền càng ngày càng trở nên tồi bại.

 

 

 

Khi những người cầm quyền không tôn trọng nhân quyền cho dân họ, thì họ không còn đáng để các nhà lãnh đạo thế giới tôn trọng, mọi nỗ lực bang giao quốc tế từ đó xuống cấp.

 

Để được tiếp tục cầm quyền đảng Cộng sản đã chọn con đường ký kết các Hiệp Ước và Văn kiện bán dần đất nước cho ngọai bang. Tuyên Bố Chung 2013 giữa hai đảng Cộng sản Việt Hoa, vừa được Trương Tấn Sang ký kết không khác gì văn bản chính thức xáp nhập Việt Nam vào lãnh thổ Trung cộng.

 

 

 

image

 

Các phe nhóm trong đảng Cộng sản thì càng ngày càng công khai làm giàu đục khóet quốc gia. Sự cách biệt giữa tầng lớp nghèo bị trị và tầng lớp tư bản đỏ cai trị càng ngày càng đào sâu. Các thất bại kinh tế và xã hội càng ngày càng lộ rõ. Việc bán nước càng ngày càng công khai.

 

 

 

Khẩu hiệu “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý” vẫn tiếp tục được hô hào nhưng thực tế thì khác xa. Đảng và nhà nước đang đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Tình trạng của đảng Cộng sản như “rắn mất đầu” đang giẫy dụa, máu me vung vãi khắp nơi trước khi được thảy ra bãi rác.

 

Ngược lại các phong trào yêu nước chống ngọai xâm, phong trào đòi tự do dân chủ, phong trào đòi công bình bác ái, mỗi ngày một phát triển, tất cả đang dẫn đến một cuộc cách mạng xã hội tòan diện.

 

 

 

Lãnh Đạo Phải Xuất Phát Từ Dân

 

 

 

image

 

“Thuế của Dân là quyền lợi của Đảng”

 

Khi người dân đã thực sự làm chủ đất nước của mình. Khi Việt Nam đã có một nền dân chủ lành mạnh. Khi ấy các đảng chính trị sẽ chọn những người lãnh đạo xuất sắc nhất trong đảng mình đưa ra tranh cử.

 

 

 

Những người lãnh đạo các chính đảng sẽ cạnh tranh nhau đưa ra các viễn kiến, các chiến lược, các chính sách để được dân chúng chọn lựa một người lãnh đạo quốc gia vừa có tài, vừa có đức.

 

Một cách chính danh và được sự ủy quyền của người dân, người lãnh đạo quốc gia sẽ đề ra những chiến lược, những chính sách, để guồng máy hành chánh độc lập thi hành các chính sách đưa đất nước đi lên và tạo ra công bằng xã hội.

 

 

 

image

 

Như các quốc gia tân tiến khác, tự do chính trị là điều kiện cần và đủ để Việt Nam có người lãnh đạo quốc gia. Nói một cách khác người lãnh đạo sẽ xuất phát từ dân.

 

 

Nguyễn Quang Duy

Thế lực thù địch

image

Thế lực thù địch hay “Hội chứng hoang tưởng”. Bài viết sâu sắc, quan trọng, lột trần bản chất chế độ và con người cộng sản của tác giả bsngoc.  Hình ảnh chỉ có tính minh họa.

 

 

 

image

 

Hội chứng hoang tưởng (paranoid personality disorder, sẽ viết tắt là PPD) là một rối loạn tâm thần với đặc điểm là người mắc bệnh hay nghi kỵ người khác. Người mặc bệnh PPD không có khả năng tin tưởng vào người khác, nhìn người khác như là những người thù địch. Có thể nói rằng bệnh nhân PPD rất giống với người cộng sản.

 

 

 

image

 

“Thế lực thù địch” là cụm từ mới xuất hiện gần đây, nhưng đã trở thành khá phổ biến. Chỉ cần gõ “thế lực thù địch” trong hộp tìm kiếm của Google tôi được kết quả hơn 2 triệu kết quả trong vòng 0,26 giây. Báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình không ngớt lớn tiếng cảnh báo người dân rằng thế lực thù địch đang len lỏi vào guồng máy của Nhà nước, đang gây tác hại nghiêm trọng cho Việt Nam. Có khi họ cảnh báo rằng thế lực thù địch đe doạ đến sự sống còn của đảng, của Nhà nước và sự an sinh của người dân. Có thể nói rằng những người làm truyền thông cho đảng đã dùng thế lực thù địch như một con ngáo ộp, kích động người dân, làm cho người dân cảm thấy bất an.

 

 

 

image

 

Chỉ một thời gian ngắn tiến hoá “thế lực thù địch” đã trở thành một câu thần chú của người cộng sản. Trong bài diễn văn dài bế mạc Hội nghị 6 gì đó của ngài tổng bí thư NPT có đoạn: “Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá”. Trong những năm qua, dường như trong đầu óc của những người cộng sản họ chỉ nghĩ đến những thế lực thù địch. Ngay cả khi đất nước ở trong tình trạng thù trong giặc ngoài như thế mà họ chỉ nghĩ đến thế lực thù địch! “Thế lực thù địch” gần như là một câu kinh của những người cộng sản Việt Nam trong thế kỷ 21.

 

 

 

image

 

Nhưng ai là thế lực thù địch thì chẳng ai biết nhưng có thể đoán được. Dù họ không nói thẳng ra ai là thế lực thù địch, nhưng ai cũng hiểu rằng bất cứ người nào phê bình chính sách của đảng đều được xếp trong danh sách thù địch. Mỹ và các nước phương Tây được Trung cộng xem là thế lực thù địch. Người cộng sản Việt Nam cũng xem Mỹ và các nước phương Tây là thế lực thù địch dù họ rất thích gửi con cháu sang đó du học. Người dân đi biểu tình chống Trung cộng xâm lăng cũng bị xem là thế lực thù địch, là phản động. Một điểm đáng nói ở đây là bất cứ ai mà Trung cộng xem là thế lực thù địch thì người cộng sản VN cũng xem là thế lực thù địch.

 

 

 

image

 

Vì không biết cụ thể thế lực thù địch là ai, nên chúng ta có thể tạm cho đó là một thế lực ma. Ma là một khái niệm trừu tượng, thường đề cập đến người đã chết, nhưng vì còn ân oán với người cõi trần nên hay hiện về để nhát. Ma không hiện hình mà chỉ xuất hiện trong tâm tưởng của con người. Người sợ ma là người thiếu tự tin. Thiếu tự tin nên họ tin vào thần thánh, bùa ngải. Thiếu tự tin là một thể hiện của người bất an và thiếu học vấn. Nếu là người có tự tin và học vấn thì không ai tin vào ma quỷ, chẳng ai khấn nguyện nhờ đến thần thánh để che chở. Chỉ có người vì biết mình bất tài, biết mình thất học, biết mình làm chuyện ác ôn, nên mới cảm thấy bất an và hô toáng lên là có ma. Do đó, có thể nói rằng người cộng sản đang hô toáng thế lực thù địch cũng có nghĩa họ đang bất an.

 

Nhưng tại sao người cộng sản lại đa nghi, không tin người dân? Nghĩ một chút tôi thấy những gì người cộng sản suy nghĩ, nói và làm rất phù hợp với những đặc điểm của hội chứng hoang tưởng PPD hoặc hội chứng phản xã hội. Tôi sẽ bàn về hội chứng PPD trước.

 

 

 

Hội chứng hoang tưởng

 

 

 

image

 

Triệu chứng nổi bật của người mắc chứng PPD là không tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi ngờ người khác, nghi ngờ cả người thân và đồng nghiệp. Người mắc bệnh PPD có những đặc tính nổi bật như thiếu tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi kị người khác. Trong đầu của bệnh nhân PPD là người khác lúc nào cũng tìm cách ám hại mình, bất cứ hành động mang tính tích cực nào của người khác cũng được hiểu là có ý đồ xấu xa. Điều này rất đúng với người cộng sản vì họ không tin ai cả. Trong xã hội do người cộng sản điều hành và cấu tạo nên, ai cũng nghi kỵ lẫn nhau. Ngay cả trong gia đình cũng nghi kỵ lẫn nhau. Trong xã hội VN hiện nay mọi thành viên đều là những người tù dự khuyết. Bầu Kiên có thể là anh hùng hôm qua nhưng đùng một cái là tù nhân. Một ông cựu bộ trưởng đáng kính vẫn có thể đi tù dễ dàng. Người cộng sản không tin ai cả vì chính họ cũng không tin họ nói thật. Ngoài triệu chứng chính vừa đề cập người mắc chứng PPD còn có một số biểu hiện như sau:

 

 

 

Một là nghi ngờ người khác một cách vô căn cớ

 

 

 

image

 

Nghĩ rằng người khác đang lợi dụng mình, hãm hại mình, hay lường gạt mình. Người cộng sản lúc nào cũng nghi ngờ người ngoài đảng. Họ xem người ngoài đảng như tín đồ Hồi giáo xem người không theo đạo Hồi là những kẻ ngoại đạo, đáng nghi ngờ. Chính vì suy nghĩ này mà người cộng sản chỉ chia chác quyền lực và đặc lợi cho người trong đảng. Nói ra thì có vẻ quá đáng như đảng Mafia cũng làm như thế. Vì nghi ngờ nên người cộng sản xem bất cứ việc làm gì của các tổ chức phi chính phủ (NGO) là những thế lực đáng ngại, cần phải theo dõi. Chính vì thói nghi ngờ và thiếu tự tin nên họ không tin vào Việt kiều. Bao nhiêu trí thức Việt kiều muốn góp một tay cho chế độ mà có được đâu. Ngay cả những người trí thức trong nước góp ý chân tình cho họ mà vẫn bị theo dõi, thậm chí bắt bớ giam cầm.

 

 

 

Hai là bị ám ảnh bởi những nghi ngờ về sự trung thành và tin cậy của bạn bè, đồng nghiệp.

 

 

 

 

Khi người khác giúp họ thật tình, họ cũng nghi ngờ sự giúp đỡ đó. Mỹ muốn giúp đào tạo chuyên gia cho VN, nhưng người cộng sản nhìn đó như là một thế lực đe doạ, và xem Mỹ như kẻ thù. Ngay cả trong nội bộ đảng họ cũng có cơ chế kiểm tra hành động của đảng viên. Đi xa hơn kiểm tra hành động là kiểm soát tư tưởng của đảng viên. Do đó, toàn bộ đảng viên trở thành những con cừu, chỉ biết suy nghĩ và nói theo một định hướng. Những ai có suy nghĩ khác thì sống bằng cuộc sống 2 mặt. Bên Tàu có một cuốn tiểu thuyết mô tả một nhân vật sống 2 mặt rất sống động. Sáng sớm anh ra vườn sau chửi bới đảng cộng sản, chửi xong, anh thay đồ đi làm và lên lớp ca ngợi công ơn trời biển của đảng!

 

 

 

Ba là không muốn chia sẻ thông tin với người khác vì họ sợ thông tin sẽ được sử dụng để chống lại hay ám hại mình.

 

 

 

image

 

Người cộng sản xem thông tin là vũ khí. Mà vũ khí thì có thể dùng để gây tác hại. Do đó, người cộng sản kiểm soát toàn bộ thông tin. Từ báo chí, đài phát thanh, đến đài truyền hình và mạng, họ kiểm soát tất cả. Thật ra, đây là một hành động suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ từng lũng đoạn thông tin và lợi dụng tự do thông tin để gây tác hại đến đối phương.

 

 

 

Bốn là lúc nào cũng diễn dịch ý nghĩa tiềm ẩn đằng sau mỗi thông tin và sự kiện.

 

 

 

image

 

 

vì họ nghi ngờ rằng thông tin được trình bày chỉ là bề mặt, còn đằng sau là hàm ý ám hại họ. Người cộng sản rất thích nói về “bản chất và hiện tượng”. Những gì xảy ra họ xem là hiện tượng, họ không quan tâm mấy, nhưng họ rất quan tâm đến bản chất. Khi công an “làm việc” với ai họ nghi là “phản động” (nghi ngờ là bản chất của họ) thì câu hỏi xoay quanh ai đứng đằng sau việc làm của người đó. Đây cũng là một bản chất mang tính suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ đứng đằng sau xúi dục trí thức miền Nam xuống đường chống lại chế độ Mỹ-Thiệu. Tương tự, khi người dân xuống đường đòi đất, họ không quan tâm giải quyết vấn đề mà chỉ truy tìm mầm mống mà họ gọi là “phản động”.

 

 

 

image

 

Ông tây Hồ Cương Quyết này ăn phải bã cộng sản, giờ bẽ mặt khi xuống đường biểu tình chống tàu bị côn an khó dễ. Dưới: Một số hình ảnh mới nhất về dân oan từ Đà Nẵng ra Hà Nội khiếu kiện, bị côn an bắc loa kêu gọi những câu nghe mãi vẫn chửa chán! đại loại như: “…không nên nghe lời kẻ xấu xúi dục…”. tin mới nhất được biết tất cả bà con đã bị hốt lên xe và chở sang Lộc Hà,  link Face Book Dân Oan Việt Nam.

 

 

 

Năm là lúc nào cũng tỏ thái độ đố kỵ, thù hận.

 

 

 

 

Người mắc bệnh PPD không có khả năng tha thứ, họ luôn tìm cách dìm người khác, nói xấu người khác và khi cần ám hại họ. Tha thứ không có trong từ điển ngữ vựng của người cộng sản. Họ đày đoạ quân lính, sĩ quan, viên chức của chế độ cũ ra sao thì chúng ta đều biết. Có thể nói đó là một chương sử đen tối nhất của người cộng sản.

 

 

 

Một đặc điểm khác là người mắc chứng PPD rất huênh hoang. Họ tự xem mình là tài giỏi nhất thế giớilà trường tồn. Đặc điểm này cũng giống với người cộng sản. Họ tự xem mình là “quang vinh”, là tài ba nhất thiên hạ, là “đỉnh cao trí tuệ”, là bách chiến bách thắng. Họ không ngần ngại tuyên bố đảng của họ là “muôn năm” dù trong lịch sử nhân loại không có chế độ nào hay đảng phái nào tồn tại muôn năm.

 

 

 

Tất cả những đặc điểm của chứng bệnh hoang tưởng vừa mô tả trên đều rất phù hợp với người cộng sản. Theo y văn thì hội chứng PPD khá phổ biến trong dân số. Trên thế giới, thống kê cho biết có khoảng 0,5 đến 3% người mắc chứng hoang tưởng. Nam giới có khuynh hướng dễ mắc PPD hơn nữ giới. Phần lớn những người mắc chứng PPD ở độ tuổi 40-50. Hiện nay có khoảng 3 triệu đảng viên đảng CSVN, chiếm 3% dân số. Con số này cũng phù hợp vối y văn thế giới. Số nam đảng viên cao hơn nữ đảng viên. Do đó, số người mắc chứng hoang tưởng nhiều hơn trong nam giới, cũng phù hợp với y văn thế giới.

 

 

 

Hội chứng phản xã hội

 

 

 

image

 

Một hội chứng có liên quan đến PPD là hội chứng phản xã hội (antisocial personality disorder, viết tắt APD). Đặc điểm chính của APD là khuynh hướng không quan tâm đến quyền lợi của người khác, hay xâm phạm quyền lợi người khác. Hội chứng này cũng rất phù hợp với người cộng sản vốn rất vô cảm và có khi tàn ác. Người mắc chứng APD có những triệu chứng như sau:

 

 

 

Một là không sống theo chuẩn mực xã hội.

 

 

 

image

 

Họ không tôn trọng luật pháp, họ sống theo luật của chính họ đặt ra. Người cộng sản một mặt nói đến luật pháp như là một khuôn mẫu về trật tự xã hội, nhưng khi hành động thì hoàn toàn trái với pháp luật. Họ bắt người một cách tuỳ tiện. Muốn bắt thì bắt, không cần đến luật pháp, toà án. Họ thậm chí còn tuyên bố “luật là ta, ta là luật”. Mà đúng như thế. Họ ngồi xổm trên luật pháp. Chúng ta thấy một mặt họ kêu gọi thắt lưng buộc bụng, nhưng mặt khác họ sống như những bậc đế vương thời phong kiến mà họ từng nguyền rũa. Trong khi người dân chen chút nhau trong bệnh viện, họ có bệnh viện riêng, bác sĩ riêng, thậm chí còn có cả vườn rau riêng, đàn bò sữa riêng. Họ ra điều luật cho cán bộ cao cấp không được kết hôn với những ai có gốc gác “nguỵ”, nhưng con gái thủ tướng thì được lấy con trai của cựu thứ trưởng “nguỵ”. Con gái tổng bí thư Lê Duẩn cũng được kết hôn với người Nga, trái 180 độ với qui định do chính ông đề ra! Người cộng sản nói một đằng làm một nẻo.

 

 

 

Hai là lường gạt, giả dối.

 

 

 

image

 

 

Thứ trưởng Y-tế việt cộng chức thiệt mà bằng giả,  Blog Khai Trí đòi hỏi giùm cho hơn 80 triệu dân, vì sức khỏe và sinh mệnh của họ có thể bị ảnh hưởng bởi chất lượng “tri thức” của ngài, rất cần ông trả lời trên báo chí. Riêng Web Hà Tĩnh Mình Thương còn đưa ra danh sách các quan đỏ nào đang xài bằng gỉả.  Ôi nhân tài như lá mùa thu ở nước ta!  Mùa “Thương Khó” của các đại gia…

 

 

 

Người mắc chứng ADP rất hay nói dối, dùng tên giả để nói xấu người khác. Nói dối, với người cộng sản, là một quán tính. Họ có thể biến trắng thành đen, nói đen là trắng. Điển hình như vụ việc ở Văn Giang, Tiên Lãng. Họ cho công an đánh dân, nhưng đài báo thì nói là “xã hội đen”. Ai cũng biết lãnh đạo cộng sản hay dùng tên giả. Có người dùng đến cả trăm tên giả! Thời chiến thì có thể hiểu được, nhưng thời bình họ cũng dùng tên giả. Mỗi khi muốn nói xấu ai họ cho phóng viên ký tên giả để tha hồ viết. Ai cũng biết đó là một thái độ tiểu nhân, nhưng họ làm gì có quân tử tính mà chúng ta phải ngạc nhiên. Còn tính giả dối của người cộng sản thì gần như là một đặc tính tiêu biểu. Giả dối về lịch sử như vụ Lê Văn Tám. Giả dối trong khoa học. Giả dối trong giáo dục. Giả dối bằng cấp. Lĩnh vực nào cũng giả dối. Nói chung sau 37 năm thống trị, người cộng sản đã biến một xã hội lành mạnh trở thành một xã hội giả dối.

 

 

 

image

 

Giáo sư Phan Huy Lê, người lật mặt nạ huyền thoại Lê Văn Tám chỉ là bịp bợm dù hiện nay công viên, trường học  “Lê Văn Tém” được xây khắp nơi. Blog Mười Sáu

 

Ba là hung hãn, hay đánh người.

 

image

 

Người cộng sản xem công an không phải là lực lượng bảo vệ an ninh cho dân mà là một thanh kiếm của đảng. Kiếm thì chỉ dùng cho chuyện đâm chém, giết người, răn đe. Nên chúng ta không ngạc nhiên khi thấy công an là một kiêu binh thời nay. Công an bắt người vô cớ, đánh người, giết người thoải mái. Giết người trong đồn. Giết người trên đường lộ. Dàn cảnh gây tai nạn. Tất cả những hành động này cho thấy công an là những người mắc bệnh phản xã hội.

 

 

 

Bốn là làm việc tuỳ tiện. 

 

 

 

image 

 

Sự tuỳ tiện của người cộng sản có thể nói là ghê gớm. Qua bên Hàn Quốc thấy người ta có những tập đoàn lớn, về nhà cũng bắt chước làm theo mà không có chiến lược gì cả. Dự án đường sắt cao tốc giá trị mấy chục tỷ đôla chỉ có vài chục trang giấy. Hậu quả là Vinashin, Vinalines gây tổn hại ngân sách quốc gia hàng trăm ngàn tỷ đồng. Họ quen làm việc như thời chiến, nên không có quốc sách lâu dài nào cả.

 

 

 

Năm là tỏ ra vô trách nhiệm.

 

 

 

image

 

Ông Nguyễn Cao Kỳ lúc còn sinh tiền có lần nhận xét rằng trong hệ thống chính quyền VN không ai chịu trách nhiệm cả. Điều này đúng vì đảng là người đứng đằng sau chính phủ, nhưng đảng không chịu trách nhiệm. Người cộng sản gây ra nhiều thảm hoạ chính trị và kinh tế cho đất nước. Cải cách ruộng đất. Nhân văn giai phẩm. Trại “học tập cải tạo”. Vinashin. Vinalines. Mất Hoàng Sa vào tay kẻ thù. Nhượng một phần thác Bản Giốc cho kẻ thù. Chúng ta nghĩ rằng người cộng sản sẽ chịu trách nhiệm trước toàn dân, nhưng không. Họ không nhận lỗi. Họ rất vô trách nhiệm.

 

 

 

Sáu là không có cảm giác ăn năn hối lỗi và vô cảm.

 

 

 

image

 

Vô cảm là một đặc điểm rất nổi bậc của bệnh nhân ADP. Bệnh nhân ADP rất bàng quang trước những gì xảy ra trước mắt họ. Thấy người ta bị nạn, họ chỉ đứng nhìn mà không có một hành động giúp đỡ hay một lời phân ưu. Người cộng sản cũng thế. Những cái chết trong đồn công an trong thời gian gần đây là một minh chứng hùng hồn. Chúng ta còn nhớ ông Trịnh Xuân Tùng trong khi bị đánh gần chết chỉ muốn uống nước mà họ cũng không cho. Bà Liêng ở Bạc Liêu tự thiêu chẳng làm cho 700 tờ báo động lòng. Trong khi đó Hoà thượng Thích Quảng Đức tự thiêu gây ra một làn sóng câm phẫn trong dư luận báo chí thời trước 1975. Người cộng sản không ăn năn xám hối trước những cái chết như thế. Họ cũng chẳng bao giờ xin lỗi những vong hồn trong vụ Mậu Thân ở Huế hay vụ Cải cách ruộng đất. Có thể nói rằng người cộng sản rất vô cảm. Và khi họ cai trị đất nước sau 37 năm thì cả nước cũng trở nên vô cảm.

 

 

 

 

Tóm lại, những người cộng sản có lẽ đã và đang mắc chứng hoang tưởng PPD và phản xã hội APD. Nhận ra bệnh để mà chạy chữa. Nhưng cái khó là cả hai bệnh này đều là bệnh tâm thần, hay cũng có thể nói là bệnh liên quan đến thần kinh, nên rất khó chữa trị.

 

 

 

Để tìm phương án chữa trị, cần phải biết nguyên nhân gây bệnh. Các chuyên gia tâm thần cho rằng bệnh có nhiều nguyên nhân, trong đó có cả nguyên nhân tương tác xã hội. Khi người ta trưởng thành một môi trường đảng, qua tương tác, bị tiêm nhiễm những giáo điều, thói quen và suy nghĩ của đảng, và dẫn đến bệnh.

 

 

 

Nếu chẩn đoán trên là đúng và nếu nguyên nhân xã hội là đúng thì có lẽ biện pháp điều trị bệnh này là hoàn toàn có thể. Nga và các nước Đông Âu đã điều trị bệnh này. Họ cũng đã thành công. Nếu vì sức khoẻ của đất nước, những người cộng sản Việt Nam nên xem trường hợp Nga và Đông Âu như là những kinh nghiệm chữa trị bệnh hoang tưởng và phản xã hội./.

 

 

 

Nhóm phóng viên Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

Từ đối tác đến đồng minh

image

Mỹ – Việt cần cân nhắc yếu tố TQ trong quan hệ song phương, theo tác giả.

 

Tòa Bạch Ốc vừa loan báo Tổng thống Barack Obama sẽ đón Chủ tịch Trương Tấn Sang vào ngày 25-7 tới đây.

 

Tin này gây ít nhiều ngạc nhiên cho một số dân cử trong Quốc hội Mỹ, những tổ chức bảo vệ nhân quyền và cộng đồng người Mỹ gốc Việt vì tình hình nhân quyền tại Việt Nam gần đây xấu đi với bắt giam, xử án nhiều người có quan điểm bất đồng với Hà Nội.

 

 

 

Mới nhất là việc tuyên án tù hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha; vụ bắt luật sư Lê Quốc Quân và nhà báo Trương Duy Nhất.

 

 

 

image

 

Vụ xử Lê Quốc Quân đã lên lịch ngày 9-7, giờ chót Hà Nội cho hoãn lại với lý do chánh án ốm đột xuất. Ngay sau đó tin Tổng thống Barack Obama gửi lời mời đến Chủ tịch Trương Tấn Sang được loan báo.

 

Đây là dấu chỉ Việt Nam chiều ý Hoa Kỳ để hy vọng nâng quan hệ hai nước lên mức cao hơn, cũng như giúp Hà Nội cân bằng quan hệ với Bắc Kinh.

 

Quan hệ Việt-Trung những năm qua trở nên căng thẳng khi Trung Quốc muốn xác định chủ quyền lãnh hải bằng đường lưỡi bò kéo dài xuống tận Malaysia, bao gồm hết biển Đông Việt Nam và Tây Philippines.

 

 

 

Động thái của Trung Quốc làm các nước ASEAN và cả Hoa Kỳ quan ngại. Tổng thống Obama đã đề xuất chiến lược chuyển trọng điểm, tái cân bằng lực lượng quân sự để ngăn chặn Bắc Kinh bành trướng ảnh hưởng và kiểm soát biển Đông, là thủy lộ chính từ Đông Á qua biển Ấn Độ, tới Trung Đông.

 

 

 

image

 

Đây là một thay đổi chính sách mang tính chiến lược của Hoa Kỳ đối với khu vực kể từ năm 1975.

 

Một lần nữa địa chính trị vùng Đông nam Á lại trở nên nóng, tuy không có bom rơi, súng nổ mà là tấn công kinh tế của Trung Quốc đối với các quốc gia trong vùng, trong đó Việt Nam phải chống đỡ nhiều nhất vì ở sát bên cạnh.

 

 

 

Ngày nay bối cảnh là với một Trung Quốc ít cộng sản tính hơn nửa thế kỷ trước, không còn ào ạt xuất khẩu súng đạn, xuất khẩu chính sách cải cách ruộng đất, hợp tác xã, thay vào đó là đổ tiền và các sản phẩm mà sức mạnh của nó có thể đánh sập nền kinh tế của Việt Nam.

 

 

 

‘Trung Quốc thay đổi’

 

 

 

Thời Chiến tranh Lạnh, với chủ trương ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản tràn xuống Đông Nam Á, Hoa Kỳ đã can thiệp vào Việt Nam qua cuộc chiến với kết thúc là chiến thắng về phía cộng sản.

 

Lý giải lịch sử của giai đoạn này có hai hướng. Một khuynh hướng cho rằng Hoa Kỳ đã thất bại trong mục tiêu ngăn chặn làn sóng đỏ.

 

 

 

image

 

Nhận định khác coi sự kiện năm 1972 khi Tổng thống Richard Nixon đến Trung Quốc bắt tay với Mao Trạch Đông thì cuộc chiến ngăn chặn cộng sản không còn là mục tiêu nữa.

 

Với Thông cáo chung Thượng Hải 1972, hai nước đã đặt phát triển quan hệ Mỹ-Trung tập trung vào trao đổi thương mại.

 

 

 

image

 

Từ hơn ba thập niên qua, công ty Mỹ đổ vào Trung Quốc hàng năm cả trăm tỉ đô-la. Đổi lại, người dân Mỹ có hàng tiêu dùng với giá thật rẻ.

 

 

 

Nhờ đầu tư quốc tế và thị trường tiêu dùng khắp thế giới, nền kinh tế Trung Quốc nay có tổng sản lượng quốc gia chỉ thua Hoa Kỳ. Theo dự đoán, con số này sẽ vượt Mỹ trong vài năm tới.

 

Một Trung Quốc phát triển đã vươn ra các châu lục tạo ảnh hưởng, không phải quân sự, mà về kinh tế.

 

 

 

image

 

Quan hệ giữa Trung Quốc và các quốc gia phát triển như Anh, Pháp, Đức và đặc biệt với Hoa Kỳ là quan hệ tài chính, thương mại đa chiều đan xen chằng chịt với nhau. Sẽ không thể có chiến tranh nóng với Trung Quốc, ngay cả chiến tranh kinh tế cũng khó, vì nếu xảy ra sẽ ảnh hưởng xấu toàn cầu.

 

Điều mà giới lãnh đạo tài chánh, các nhà đầu tư không bao giờ muốn.

 

 

 

‘Ai quan trọng hơn’

 

 

 

Việc giải quyết những tranh chấp biển Đông vì thế sẽ không thể thiếu Hoa Kỳ vì nơi đó vừa là nguồn tài nguyên năng lượng, lương thực, vừa là huyết mạch vận chuyển hàng hoá đường biển.

 

Nhìn dưới góc độ giao thương, sau khi bắt tay nhau thì quan hệ Mỹ-Trung trở nên quan trọng hơn quan hệ Mỹ-Việt.

 

 

 

Năm 1973 Mỹ đã đồng ý rút khỏi Việt Nam, không muốn tiếp tục đối đầu bằng chiến tranh với Trung 

 

Quốc. Năm 1974 Mỹ làm ngơ để Trung Quốc chiếm Hoàng Sa.

 

 

 

image

 

Đầu năm 1979 Mỹ thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc và quan hệ Việt-Trung trở nên cực xấu với cuộc chiến biên giới, mà Mỹ đứng ngoài.

 

 

 

Hoa Kỳ đã không mở ra quan hệ ngoại giao với Việt Nam cho đến năm 1995, sau khi quan hệ Việt-Trung đã được bình thường hoá.

 

 

 

image

 

Từ bốn thập niên qua, quan hệ Mỹ-Trung đã trở thành trọng tâm của chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Các tổng thống Mỹ, từ sau Richard Nixon, trừ Gerald Ford, đều có những chuyến thăm viếng chính thức Trung Quốc khi làm lãnh đạo Hoa Kỳ.

 

Dù còn những khác biệt về cơ chế chính trị, hai nước ngày nay đã trở thành đối tác không thể thiếu nhau trong quan hệ tài chính, thương mại.

 

 

 

‘Điều kiện đồng minh’

 

 

 

image

 

Quan hệ Mỹ – Việt chịu tác động ở việc VN thoát khỏi ảnh hưởng của TQ và hội nhập dân chủ, theo tác giả

 

 

 

Nhưng Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ không là đồng minh vì nhiều khi còn bùng lên những căng thẳng, như vụ sinh viên nổi dậy đòi dân chủ ở Thiên An Môn 1989 bị đàn áp, vụ máy bay Mỹ ném bom đại sứ quan Trung Quốc ở Belgrade 1999, vụ va chạm trên không giữa máy bay quân sự Mỹ và Trung Quốc năm 2001 trong không phận gần đảo Hải Nam.

 

 

 

 

Trong vùng Đông nam Á, Hoa Kỳ đã có những đồng minh lâu đời là Nhật, Nam Hàn, Thái Lan và khối ASEAN, trong đó Việt Nam là một quốc gia hội viên.

 

 

 

Tuy quá khứ là kẻ thù, từ hai thập niên qua Hoa Kỳ đã mở rộng quan hệ với Việt Nam và muốn phát triển lên mức như đang có với các nước ASEAN.

 

 

 

image

 

 

 

image

 

Tổng thống Obama là lãnh đạo Mỹ thứ hai đón tiếp lãnh đạo Việt Nam tại Tòa Bạch Ốc. Người tiền nhiệm, Tổng thống George W. Bush đã đón Thủ tướng Phan Văn Khải và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết.

 

Với vị trí địa chính trị của Việt Nam và sự quan trọng của quan hệ Mỹ-Trung, quan hệ Mỹ-Việt cũng sẽ chỉ ở mức đối tác chứ chưa thể trở thành đồng minh của Hoa Kỳ như nhiều nước khác trong vùng.

 

Ít nhất là cho đến khi Việt Nam nhất quyết tách khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc và hội nhập chính trị với các quốc gia tự do, dân chủ trong vùng.

 

 

 

 

 

Bùi Văn Phú


image

 

 

 

Ngày đi, đng gi “Vit gian”

 

Ngày v thì đng chuyn sang “Vit kiu”

 

Chưa đi: phn đng trăm chiu

 

Đi ri thành khúc rut yêu ngàn trùng

Cần thay đổi nếp sống sau cơn đột quỵ hoặc đau tim

image

Muốn tránh tai biến mạch máu não cần giữ không bị cao máu, giảm cholesterol, không hút thuốc, và loại bỏ các yếu tố rủi ro khác.

 

Sau khi bị một cơn đau tim hay tai biến mạch máu não, các bác sĩ thường đề nghị thay đổi nếp sống – chẳng hạn như giảm cân, tập thể dục hay ngừng hút thuốc lá. Một cuộc khảo cứu mới xem xét mọi người trên khắp thế giới xem họ có làm theo lời khuyên của bác sĩ hay không. Thông tín viên VOA Carol Pearson ghi nhận kết quả cuộc khảo cứu trong bài tường trình sau đây.

 

image

Chúng ta nghe quá nhiều những lời nhắn nhủ về cách thức sống một cách lành mạnh, nên khó lòng mà tưởng tượng có người chưa nghe về lời nhắn đó.

Bác sĩ Patrice Desvigne-Nickens làm việc cho Viện Tim, Phổi và Máu Quốc gia, thuộc Viện Y tế Quốc gia.

“Bệnh tim có thể ngăn ngừa được. Lối sống lành mạnh có thể giảm thiểu các nguy cơ.”

Bác sĩ Desvigne-Nickens nói có 3 yếu tố chính để sống một cuộc sống lành mạnh.


image

 

“Ðừng hút thuốc, hãy giữ mức cân lành mạnh, hãy tập thể dục.”


Chỉ cần làm ngơ một trong những yếu tố này là có thể gia tăng rủi ro vị bệnh tim mạch, gồm các chứng đột qụy tim hay và tai biến mạch máu não, là nguyên nhân số 1 gây tử vong ở khắp thế giới.

Do đó, nhà nghiên cứu người Canada, ông Koon Teo, thuộc Bệnh viện Toàn khoa HamiltonOntario muốn xem xét coi mọi người có thay đổi nếp sống sau khi trải qua một trong các biến có đó hay không. Ông theo dõi các bệnh nhân ở các nước có mức thu nhập thấp và trung bình.

image

“Những người đã bị đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não, khoảng 1 phần 5 những người này, vẫn tiếp tục hút thuốc lá, và chỉ có 1 phần ba trong số họ là có các sinh hoạt thể chất thường xuyên. Chỉ khoảng 2 phần 5 trong số họ ăn theo một thực chế mà chúng tôi xác định là lành mạnh.”

Và dường như điều đó không có liên quan gì đến nơi họ sinh sống.

“Các nước thu nhập thấp có thực chế tệ hại nhất, nhưng nếu nhìn vào những người sinh sống tại các nước có thu nhập cao, thì họ cũng không theo một thực chế tốt hơn bao nhiêu.”

Nói chung, chỉ khoảng 4 phần trăm các bệnh nhân tham gia vào cuộc khảo cứu là theo đúng các lời khuyên.

“Tất cả các nước cần phải nhìn vào kết quả khảo cứu này để tìm cách cải thiện và thu ngắn khoảng cách biệt về nếp sống lành mạnh, nhất là nơi những người đã bị đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não.”

 

 

image

Các nỗ lực ở cấp bậc quốc gia và quốc tế nhằm buộc mọi người theo dõi áp huyết và giảm mức tiêu thụ muối đang tăng tốc. Cả hai biện pháp này đều giảm thiểu rủi ro bị đột quỵ hay tai biến. Tại Hoa Kỳ, bà Janet Wright, trong cuộc vận động Một triệu Trái tim, đã đưa ra lời khuyên này:

“Hãy thực hiện một sự thay đổi nhỏ cho sức khỏe của mình và làm như thế mỗi ngày. Có thể là ăn thêm một thức rau trái. Có thể là đi dần đến chỗ tập thể dục tới 150 phút mỗi tuần.”


image

Y viện Cleveland có một chương trình dành cho nhân viên đã giúp họ sống theo những nếp lành mạnh hơn. Bác sĩ Michael Roizen của Y viện này giải thích:

“Ðiều then chốt là khởi đầu. Mua một thiết bị đo số bước đi. Ghi chép hàng ngày. Ráng đi bộ 10.000 bước mỗi ngày.”

 

 

image

Nếu phải uống thuốc hạ áp huyết, thì phải uống theo đúng toa.

“Mỗi ngày áp huyết vượt ra khỏi tầm kiểm soát là hại đến tim, đến thận, đến mắt  và toàn bộ các mạch máu, gây nguy cơ cao cho con người bị đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não.”


image

Các chuyên gia này nhấn mạnh rằng sức mạnh để ngăn ngừa đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não nằm trong tay mình. Cuộc khảo cứu của Giáo sư Teo được đăng trong Tạp chí của Hội Y học Mỹ.

 

 

 

 

 

 

Carol Pearson

 

 

 

 

 

Phân biệt đột quỵ và cơn đau tim

 

 

 

image

 

Đột quỵ và cơn đau tim là hai căn bệnh nguy hiểm có liên quan đến sự hình thành các cục máu đông trong thành mạch, gây tắc nghẽn động mạch. Tuy nhiên hai căn bệnh này đôi khi dễ bị nhầm mặc dù có nhiều điểm khác nhau.

 

 

 

Đau tim (heart attack) và đột quỵ (strokes) tuy có nhiều điểm giống nhau nhưng lại là những căn bệnh có nguyên nhân giống nhau. Cơn đau tim như tên gọi của nó đề cập đến tim, còn tai biến mạch máu não hay đột quỵ liên quan đến não. Đó là sự khác biệt lớn nhưng cả hai đều có thể dẫn đến tử vong và nguyên nhân chính là do lối sống tạo nên. Ngoài ra, về cơ bản, cả hai căn bệnh này đều gây nên bởi sự tắc nghẽn của động mạch cấp máu tới cho 2 bộ phận quan trọng của cơ thể.

 

 

 

Hai thuật ngữ nói trên đôi khi cũng bị nhầm với các cơn co giật (seizures) và chứng thắt ngực (anginas). Trong khi co giật lại liên quan đến đột quỵ, còn đau thắt ngực lại liên quan đến cơn đau tim. Đột quỵ có thể ảnh hưởng đến một bên của cơ thể, trong khi đau tim ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể. Đột quỵ ảnh hưởng đến não, và tùy thuộc vào bán cầu não bị ảnh hưởng mà bên cơ thể đối xứng với bán cầu não đó bị ảnh hưởng theo. Ví dụ, đột quỵ xảy ra ở bán cầu não trái, thì nửa bên phải của cơ thể bị ảnh hưởng và ngược lại. Ngược lại, cơn đau tim lại không ảnh hưởng đến bán cầu hoặc bất kỳ bộ phận đặc biệt nào của não hoặc cơ thể. Dưới đây là một số điểm khác nhau giữa cơn đau tim và con đột quỵ.

 

 

 

Đột quỵ

 

 

 

image

 

Về cơ bản đột qụy liên quan đến não.

 

Phần lớn trong các trường hợp đột quỵ, cơn đau là không đáng kể hoặc thậm chí không đau nhưng lại rất nguy hiểm đến tính mạng.

 

 

 

Đối với bệnh đột quỵ, các động mạch mang máu đến não khi xuất hiện cục máu đông hoặc bị vỡ làm cho máu cấp não bị gián đoạn hoặc gây chảy máu trong não.

 

Đột quỵ được phân loại thành hai loại là đột quỵ xuất huyết và đột quỵ thiếu máu cục bộ , tương ứng với hai dạng sự cố vỡ động mạch hoặc có cục máu đông của động mạch.

 

 

 

image

 

Tùy thuộc vào mức độ động mạch bị ảnh hưởng mà não bị ảnh hưởng nhiều hay ít nhưng nhìn chung toàn bộ não không bị ngừng hoạt động trong cùng một lúc.

 

Cơn đột quỵ có thể gây ảnh hưởng tới các bộ phận của cơ thể nhưng không phải là toàn bộ cơ thể. Tùy thuộc vào phần não bị ảnh hưởng mà phần cơ thể đối ứng bị ảnh hưởng teho, nghĩa là phần cơ thể được điều khiển bởi phần của não bị tổn thương.

 

Đột quỵ có thể dẫn đến tê liệt một phần hoặc toàn bộ cơ thể.

 

 

 

Các triệu chứng phổ biến nhất của bệnh đột quỵ dễ thấy như nói ngọng, lộn sộn trí nhớ, không phân biệt được những gì đang xảy ra xung quanh ( nhất là lời nói), không thể tạo ra những câu nói hoàn chỉnh; Mắt mờ cả hai hoặc một bên, thị lực giảm, đau đầu đột ngột hoặc đau nửa đầu; Mất khả năng điều phối các hoạt động thể chất, chóng mặt hoặc đi lại khó khắn ; Đau cơ bắp, mất cảm giác, tê ở nhiều bộ phận, đặc biệt là ở một bên của cơ thể ngược lại với phía não bị ảnh hưởng

 

 

 

Đau tim

 

 

 

image

 

Những cơn đau phần lớn liên quan đến tim.

 

Trường hợp đau tim, yếu tố đau thể hiện rõ nét, đặc biệt là đau ngực.

 

Trong cơn đau tim, động mạch lại không bị vỡ, mà là do cục máu đông, làm ngưng việc cung cấp máu, bóp nghẹt trái tim và giết chết các cơ bắp của tim.

 

 

 

Các cớn đau tim thường không được phân loại cụ thể và toàn bộ tim bị ảnh hưởng.

 

Trong cơn cơn đau tim, không có bộ phận cụ thể nào của cơ thể bị chừa bởi tim làm nhiệm vụ cung cấp máu tới cho tất cả các bộ phận này.

 

 

 

Khi đau tim xảy ra, các cơ tim bị suy yếu trước tiên và bị ảnh hưởng nhiều nhất, dễ bị tái phát do cơ tim đã bị yếu nghiêm trọng.

 

 

 

Các triệu chứng phổ biến nhất của cơn đau tim thường thấy như đau ngực, đau hàm, thậm chí cả cổ nữa; Khó thở hoặc cảm giác co thắt, ép tim, hoặc tức ngực như có ai đè lên; Đau tay, đặc biệt là ở cánh tay trái, bả vai; Toát mồ hôi, bồn chồn lo lắng, khó thở hoặc thở dốc .

 

 

 

Làm gì khi bị đau tim, đột quỵ

 

 

 

image

 

Đỡ bệnh nhân để khỏi bị té ngã, chấn thương.

 

Cho bệnh nhân nằm, nghiêng qua một bên, nếu nôn ói thì móc hết đàm nhớt cho dễ thở.

 

 

 

Đưa ngay bệnh nhân đến cơ sở y tế gần nhất, không nên chuyển tới bệnh viện xa, càng chuyển xa càng có thể làm bệnh nặng hơn.

 

 

 

Không tự ý cho bệnh nhân uống hoặc nhỏ thuốc hạ huyết áp hoặc bất kỳ thuốc nào khác.

 

 

 

image

 

Woman makes first aid for a man with heart attack in the street

 

Không nên để người bệnh nằm với hy vọng khỏe lại.

 

 

 

Không cạo gió, cắt lễ, cúng vái hoặc nhờ thầy lang chữa trị.

Tế nhị là gì?

image
Ðó quả là một vấn đề phức tạp và hết sức… tế nhị.

Có người lại bảo: thanh niên thì ít tế nhị. Phải chăng đức tính tế nhị chỉ dành cho những người từng trải trên trường đời. Thực ra không phải như vậy. Tế nhị thuộc về đạo đức, một nhân cách con người.

Tính e dè là một tình cảm bình thường của con người, là chất liệu tạo thành tính tế nhị.

Ðó là về mặt nội dung, còn về hình thức thì đó là tiếng nói và lý trí của lòng tốt con người.

Những con người tự cao tự đại thì không có nhiều chất tế nhị, vì ở nơi họ không có sự tương quan giữa khả năng và quyền lợi của mình với khả năng và quyền lợi của người khác.

Ðiều gì mình không muốn người khác làm cho mình thì mình đừng làm cho người được xem là tiêu chuẩn để làm thước đo tính tế nhị. Bởi vì trước khi mình định làm một việc gì đó, không những cần xem xét nó có chính đáng hay không? Có hợp đạo lý làm người hay không ? Mà còn cần phải xét xem những người chung quanh mình cảm nhận được hành động đó như thế nào?

Hãy thử đặt mình vào địa vị đối tượng hành động của mình để biết cảm giác của họ sẽ ra sao?

Người biết cách cư xử tế nhị sẽ mang lại sự hòa thuận vui vẻ với mọi người ở chung quanh.

image


Thí dụ như là: 

• Khi xảy ra xích mích hay xung đột, bạn nên nhận lỗi về phần mình. Hãy nhớ câu ngạn ngữ : ” Một bước lùi bằng mười bước tiến”.

• Hãy kìm nén sự nóng giận của mình và dùng những lời lẽ thật tế nhị thuyết phục người khác nhận ra lỗi của mình.

• Trước hết, hãy tự trách bản thân mình vì bạn không phải là người hoàn hảo. Như người xưa đã dạy: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”.

• Luôn luôn giữ thể diện cho đối phương của mình, bởi vì chỉ khi bạn tôn trọng người khác thì bạn mới được họ tôn trọng lại.

• Nên nhìn nhận một cách khách quan những phần phải của họ để tự rút ra cho mình những bài học về đối nhân xử thế.

• Cố gắng tìm cách xoa dịu sự nóng nảy của họ cũng như bản thân mình bằng nụ cười tươi như hoa hay là nói lên những câu dí dỏm hài hước để cả hai cùng biết thông cảm nhau hơn .

• Hãy bình tĩnh trước mọi tình huống. Ðừng vì một chút tự ái nông nổi của mình mà xúc phạm người khác.

• Luôn tỏ ra thật nhã nhặn. Chính thái độ ôn hoà của bạn sẽ dễ dàng thuyết phục được những người xung quanh ta.

image
Sự lễ độ là một trong những nét chính của văn hoá ở một con người.

Sự lễ độ cùng với cách cư xử tế nhị và những cử chỉ tao nhã sẽ tạo thành cho bạn một phong cách lịch sự khiến cho mọi người chung quanh vô cùng quý mến và nể phục bạn.

Nếu bạn nhường chỗ cho một phụ nữ hay người già trên xe bus bằng một cử chỉ lộ liễu , phô trương… thì tất nhiên trong thái độ cư xử của bạn không có tính tế nhị, và như vậy cũng chưa phải là lịch sự.

Phép lịch sự cần cả sự lặng lẽ – đó là điều cần nhớ. Tế nhị là ý thức về mức độ trong tất cả mọi lãnh vực chứ không chỉ trong cử chỉ xã giao. Thật vậy, không có gì bực mình hơn là một người nào đó mà ta không ưa lại cứ vỗ vai, vỗ lưng ta… rồi buông ra những tiếng mày, tao suồng xã mỗi lần gặp mặt.

Ngay cả giữa những người bạn thân với nhau, thì một sự “hồn nhiên” quá đáng cũng có hại nhiều hơn là có lợi.

Tế nhị không bao giờ là sự giả dối, thủ đoạn, những cái mà người ta khinh ghét nhất.

Giữa tế nhị với sự khôn vặt, giả dối có một lằn ranh nhất định. Tính tế nhị đi liền với sự chân thành và lòng tôn trọng người khác.

Người tế nhị cũng là người khiêm tốn. Không kín đáo đến mức khó hiểu, biết im lặng khi cần thiết. Không xúc phạm đến lòng tự trọng của người khác, cũng không tò mò thóc mách, không chế giễu người khác trước mặt cũng như sau lưng. Ngược lại, tế nhị cũng không phải bày tỏ lòng quan tâm quá mức cần thiết.

image

Có những cái vặt vãnh mà ta đừng nên xem thường, như không nên tự tiện lục túi, đọc trộm nhật ký và lưu bút, thư riêng…

Nhưng tuyệt nhiên tế nhị không đối lập với tính nguyên tắc, không đối lập với lòng can đảm đấu tranh bảo vệ chân lý, lẽ phải, đặc biệt là đối với những vấn đề lập trường, quan điểm sống, quan điểm đạo đức.

Cần phải biết phản ứng đúng lúc đối với những điều xúc phạm con người – vì đó cũng là một sự tế nhị với yêu cầu cao nhất. Chúng ta cần có sự tế nhị mang tính nguyên tắc chứ không cần sự tế nhị bao che, giản đơn. 

 
image 

Con người tế nhị bao giờ cũng mang vẻ đẹp của lòng nhân hậu, tinh thần cao thượng và sự hiểu biết giàu có trong đời sống. 

Châu Hà

 

Hiệu ứng nói phét!

image
Thưa bạn đọc, đây không phải tiêu đề tôi muốn đặt, mà tôi đã đặt theo lời bình của một độc giả ở VN sau một bài báo mà bạn sẽ đọc sau đây. Thực ra tiêu đề có vẻ không được lịch sự, nhưng trong trường hợp này thì khá đúng. Tôi tin rằng bạn đọc xong bài này cũng sẽ có ý nghĩ đó.
 
Vào đầu tuần vừa qua, tôi rất bất ngờ khi nhận được e mail của một anh bạn ở Úc gửi cho một bài về “Huyền thoại tay không “quật ngã” trực thăng UH-1 của Mỹ.” Đọc xong toàn bài và nhất là đọc những lời bình luận ngay sau bài báo ấy, tôi cứ tưởng của một anh thuộc loại “lề trái phản động” nào “tán dóc” bịa ra bài báo này chứ làm sao có chuyện “ly kỳ rùng rợn” đến như thế được. Tôi bèn phải hỏi lại và được đường link đến bài báo. Quả nhiên khi “nhảy vào” đường link, được đưa ngay đến trang báo đó. Thời đại internet này sướng thế đấy. Nhất là một trang báo ở VN, tôi mở ngon ơ. Các bạn cứ bình tĩnh đọc hết bài này rồi cũng như tôi, nếu không tin là bài đã được đăng và những lời bình sau đó là có thật, tôi sẽ chuyển ngay tới bạn đường vào trang báo này.
 
Xin cứ bình tĩnh
 
Sở dĩ tôi phải đề nghị bạn bình tĩnh vì trong bài đó có nhiều câu, nhiều đoạn, nhiều từ ngữ có thể gây “sốc nặng” đối với nhiều bạn. Tôi không sửa chữa dù chỉ một chữ mà để nguyên văn bài báo của tác giả để giữ tính cách “thật nhất” của nó. Và cũng là dịp để bạn đọc bớt chút thì giờ hiểu rõ được lối viết, phong cách viết, lối “hành xử” của một số người được gọi là “nhà báo” bây giờ ở VN và những ông “anh hùng” giàu tưởng tượng hơn mọi chuyện thần thoại. Nó hiện nguyên hình một lối tuyên truyền ấu trĩ, ấu trĩ đến nỗi làm người “bị tuyên truyền” phải nực cười, thương hại hơn là ghét bỏ, đó chính là một sự phản tuyên truyền công hiệu nhất.
Có lẽ tôi không cần phải làm công việc phân tích bài báo này bởi tự nó đã hiện lên nguyên vẹn giá trị rồi. Mời bạn đọc bài báo và đọc nguyên văn những lời bình rất thẳng thắn khách quan.
 
Huyền thoại tay không “quật ngã” máy bay trực thăng UH-1 của Mỹ
image
(Báo Phụ Nữ Today, tác giả: nhà báo Hạ Nguyên)
(Người nổi tiếng) – Ông rưng rưng nước mắt, “Các cậu ấy không được thấy ngày độc lập, không được sống những ngày không có tiếng bom đạn. Nhiều người vẫn đã ngã xuống vẫn nằm lại giữa núi rừng lạnh lẽo, chưa tìm thấy mộ phần. Chưa tìm được các anh, tôi sao yên lòng mà nhắm mắt được.”
 
image
Ông Kiểm đang kể cho con cháu “cu ho” nghe về những trận đánh năm xưa.
Năm 18 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, từ biệt quê hương Tân Dương (Thủy Nguyên, TP.Hải Phòng), ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ, chiến đấu tại mặt trận 44 Quảng – Đà (Quảng Nam – Đà Nẵng ngày nay).
Hơn 15 năm cầm súng chinh chiến dọc một dải chiến trường miền trung, ông đã lập nên những kỳ tích huyền thoại khi “một mình hạ hơn 8 chiếc máy bay UH – 1 và hàng chục xe tăng, thiết giáp của Mỹ ngụy.”

image
Đất nước giải phóng, dù bận rộn với cuộc sống mưu sinh nhọc nhằn, nhưng người cựu binh năm nào vẫn còn đau đáu một nỗi lòng với những người đồng đội đang nằm lại nơi rừng xanh, núi cao chưa tìm thấy hài cốt.
Từ năm 1990 đến nay, ông đã thực hiện hàng trăm chuyến băng rừng, vượt suối về lại chiến trường xưa để tìm kiếm, cất bốc mộ đồng đội.
 
Người cựu binh nặng lòng với quá vãng ấy là ông Bùi Minh Kiểm (SN 1942, trú tại đường số 5, phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng), một “địa chỉ đỏ” trong hành trình đi tìm mộ liệt sĩ của thân nhân những người lính ngã xuống trên chiến trường Quảng – Đà.
Sau nhiều lần tìm đến nhà, cuối cùng, chúng tôi cũng gặp được ông vừa trở về sau chuyến đi tìm kiếm hài cốt liệt sĩ ở khu vực rừng núi Bắc Trà My (tỉnh Quảng Nam).
Căn nhà nhỏ nằm khuất sau con hẻm bỗng trở nên vui nhộn hơn thường ngày bởi tiếng cười nói của những người khách, cán bộ phường đến thăm.
 
Nhìn người đàn ông tuổi ngoài lục tuần, thân hình nhỏ nhắn nhưng rắn chắc, khỏe mạnh, ít ai biết được rằng ông đã từng dùng đôi bàn tay ấy để ghì chặt một chiếc máy bay UH – 1 của Mỹ xuống mặt đất.


image
Dẫn chúng tôi lên căn phòng chất đầy những kỷ vật một thời lửa đạn như: bi đông nước, ba lô con cóc, dép cao su…, ông kể, “Gia đình tôi có 4 anh em trai thì hết 3 người xung vào quân đội, 4 chị em gái cũng lần lượt vào thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tiếp tế cho chiến trường lớn miền Nam.
Riêng tôi con út nên được ở nhà, miễn nghĩa vụ quân sự. Nhưng đất nước đang chiến tranh, giặc giã, bạn bè cùng trang lứa đã xếp bút nghiên lên đường, mình ở nhà sao được?”
Mặc cho gia đình can ngăn, ông vẫn viết đơn nhập ngũ và xin vào chiến đấu ở mặt trận Quảng – Đà, một trong những mặt trận ác liệt nhất lúc bấy giờ.
 
Sau gần nửa năm huấn luyện trong gian khổ, ông được biên chế vào đơn vị 91 Đặc công (thuộc Quân khu V), thực hiện các nhiệm vụ đánh “thọc” sâu bên trong lòng địch, bảo vệ các cứ điểm quan trọng.
Với một người lính trẻ vừa kết thúc mấy tháng quân trường, đó bước thử thách khắc nghiệt, khó khăn. Trải qua những trận đánh ác liệt, có những lúc đối diện với cái chết trong gang tấc đã hun đúc tinh thần người lính trẻ.
Sự ác liệt của chiến tranh, sự hy sinh mất mát của nhiều đồng đội, cũng không thể khiến ông khuất phục.


image
Trong đời binh nghiệp của mình, ông nhớ nhất là trận đánh “không ngang sức” với kẻ thù, buộc ông phải gieo mình xuống sông để tránh bị rơi vào tay kẻ thù. Nhắc lại chuyện xưa, trong đôi mắt của người lính già ngấn lệ, hồi tưởng về một thời máu lửa đã qua.
 
Ông kể, đó là vào khoảng 9 giờ một ngày tháng 4/1968, khi đơn vị của ông gồm 4 người (thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 140 – Bộ Quốc phòng) đang đào hầm trên bãi cát gần bờ sông Vu Gia (thuộc huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam – PV) để bảo vệ một điểm trung chuyển đạn dược phục vụ mặt trận Quảng – Đà.
Trong lúc 4 người đang đào công sự thì địch sử dụng máy bay do thám phát hiện. Chỉ khoảng một giờ sau, hàng chục chiếc trực thăng của địch bất ngờ đổ bộ xuống vị trí cách đơn vị ông chưa đến 20 mét.


image
Trước khi đưa lính tới càn, bọn chúng đã cho pháo tập kích, dập tả tơi quanh khu vực bán kinh 1km trở lại. Trận pháo kích dữ dội đã làm 2 chiến sĩ của đơn vị trúng đạn, hy sinh.
Biết địch chắc chắn sẽ cho quân càn tới để tiêu dịch cứ điểm quan trọng này nên ông và đồng đội Nguyễn Phú Thao (ngụ TP Hải Phòng) quyết một phen sống mãi với quân thù.
Ngoài hai khẩu AK, ba quả lựu đạn và một số ít cơ số đạn còn lại, hai người phải chống chọi với một tiểu đoàn trực thăng biệt động 37 của ngụy cùng hơn 150 lính biệt kích, có sự yểm trợ của pháo binh địch.
“Lúc này, hai anh em chúng tôi chỉ liếc mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ tiến vào công sự, đạn đã lên nòng và lựu đạn cũng sẵn sàng rút chốt. Không ai nói một lời, nín thở chờ tụi biệt kích tiến vào tầm ngắn. Tụi nó sục sạo khắp nơi và khi đến gần phía bờ sông thì chúng tôi nhả đạn” – ông Kiểm nhớ lại.

image
Gặp chốt chống cự, địch nhanh chóng tản ra tạo thành thế gọng kìm để bao vây hai người vào giữa. Nhưng những loạt đạn AK tạo ra vành đai lửa khiến địch không thể tiến lên.
Sau ba giờ cầm chân địch, ông bị thương ở tay và đầu, máu chảy ra nhiều nhưng vẫn kiên trì cầm súng bắn ngăn địch tiếp cận công sự. Giữa lúc cuộc giằng co đang diễn ra ác liệt thì địch huy động trực thăng bắn róc két, pháo kích lần hai.
 
image
Người lính già Bùi Minh Kiểm (đứng bế cháu, thứ 3 từ phải sang trái) cùng thân nhân những người đi tìm hài cốt liệt sĩ. 
Quân Mỹ – ngụy tưởng rằng, chúng đang đụng độ với một đơn vị bộ đội của ta nên tiếp tục cho quân đổ bộ và tăng cường hỏa lực trấn áp.
“Quân địch sợ bị rơi vào điểm phục kích nên không dám tiến lên mà chỉ dùng hỏa lực tấn công từ xa. Nhưng nguy hiểm nhất là các trực thăng liên tục quần thảo trên đầu, súng máy và AK không thể xuyên thủng lớp thép phía dưới bụng máy bay” ông Kiếm kể.


image
Giữa lúc “dầu sôi, lửa bỏng” ấy, đồng đội của ông Kiểm, tức ông cùng Nguyễn Phú Thao đã đưa ra một cách đánh táo bạo. Khi chiếc UH – 1 rà tới chuẩn bị hạ thấp để bắn róc két thì ông Kiểm lao người lên dùng hai tay ghì càng máy bay xuống.
Đôi bàn tay thép như chiếc nam châm hút chiếc UH – 1 xuống gần sát mặt đất. Viên phi công bất ngờ, chưa kịp gạt cần súng máy thì đã bị anh Thao từ bên dưới bắn thốc lên, thẳng vào buồng lái. Chiếc máy bay mất thăng bằng loạng choạng lao xuống, nổ tan xác.
 
Tiếng nổ của chiếc UH – 1 đầu tiên đã khiến phía địch hoảng loạn, gọi cầu viện. Đến trưa cùng ngày, ông Kiểm và đồng đội vẫn giữ vững cứ điểm, không để địch tiến về phía bờ sông.
 
Đợt pháo kích thứ ba của địch vừa dứt thì ba chiếc trực thăng UH – 1 hạ cánh xuống khu vực chiếc trực thăng bị rơi để tìm kiếm xác. Lợi dụng cơ hội này, hai người trườn tới vị trí thuận lợi để bắn hạ ba con “chim sắt.”

image
Máy bay trực thăng UH-1 của Mỹ
Ông Kiểm hồi ức như mới vừa xảy ra đây “Trong khi anh Thao lên đạn súng máy thì tôi chạy thẳng tới đuôi chiếc máy bay rút chốt lựu đạn quăng vào buồng lái.
Chiếc thứ nhất nổ tan tành khiến hai chiếc kia hoảng sợ cất cánh bỏ chạy, nhưng đã bị lưới đạn của anh Thao nhả xuống, hai chiếc còn lại cũng bị hạ nốt.”
 
Đến cuối giờ chiều, hai khẩu súng đã gần hết đạn, không thể tiếp tục chống cự thêm. “Lúc đó hai tai tôi đã lảng đi vì tiếng nổ, đầu nhức, mắt mờ. Anh Thao cũng bị thương chảy máu khá nhiều. Hai chúng tôi hi vọng sẽ cầm cự đến được chiều tối, bọn địch sẽ phải rút lui, hoặc phía quân ta sẽ bổ sung lực lượng cứu viện” – ông Kiểm kể.

image
Khi phát hiện hỏa lực phía ta bị suy giảm, địch bắt đầu cho quân tiến lên, quyết tâm bắt sống ổ kháng cự. Hai người vừa chiến đấu vừa tìm cách bò ra mép sông để tìm cơ hội thoát khỏi sự truy kích và đánh lạc hướng quân địch.
Nhưng cả hai chưa bò ra đến nơi thì ông Thao trúng mảnh pháo xuyên qua đầu, hy sinh. Lúc đó, ông Kiểm nghĩ mình cũng sẽ chết vì chỉ còn lại ba viên đạn trong băng. Ông cố lôi xác đồng đội ra sông để cả hai cùng thả trôi theo dòng nước, không phải chết trong tay quân Mỹ – ngụy.
Lê chút sức tàn ra tới sông, ông Kiểm thả mình xuống dòng nước bất tỉnh. Trôi theo dòng nước gần 6 km, sóng đánh ông tấp vào bờ. Tưởng chừng như đã nắm chắc cái chết, nhưng ông Kiểm được người dân trong vùng vớt lên, cứu sống.
 
Kể đến đây, ông Kiểm quay sang nhìn tấm di ảnh của ông Thao treo trang trọng trong nhà và ông xúc động:
“Đến bây giờ, tôi cũng không nghĩ là mình may mắn còn sống. Cả đơn vị tôi hôm ấy đã hy sinh gần hết, chỉ còn lại tôi. Bà con đã nuôi dấu tôi hơn 2 tuần cho hồi phục rồi tìm đường trở lại đơn vị chiến đấu.”
Sau trận ấy, ông được đơn vị tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhì. Đó xem như là phần thưởng cho lòng dũng cảm, kiên trung của người lính trẻ năm nào. Trở về đơn vị, ông và đồng đội lại bước vào những trận chiến gian khổ và khốc liệt hơn.

image
Năm 1970, ông chuyển về công tác, chiến đấu và giữ chức vụ Chính trị viên Đại đội 11, Đoàn pháo binh 575. Cuối năm 1971, ông được đơn vị giao nhiệm vụ trinh sát, đặt đài quan sát trên đỉnh Bà Nà – Núi Chúa để theo dõi tình hình hoạt động của địch ở sân bay Đà Nẵng.
 
Nhớ lại trận đánh mà ông tham gia cùng các đơn vị ở Đoàn pháo binh 575 vào tháng 8/1972, ông không khỏi tự hào rằng mình là một trong những người được góp một phần nhỏ công lao vào chiến thắng giòn giã ấy.
Trước đó, công tác chuẩn bị cho trận đánh “lịch sử” đã được lãnh đạo thống nhất phương án. Táo bạo và bất ngờ, các trận địa pháo của Đoàn 575 đặt tại trận địa Hòa Bình (Hòa Vang, TP.Đà Nẵng) và Điện Sơn (Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) phát hỏa lúc 5 giờ 35 ngày 2/8, ngay trước mũi hành quân tìm diệt của địch (cách trận địa Hòa Bình chỉ vài trăm mét).

image
80 viên hỏa tiễn “tìm” đúng mục tiêu, phá hủy 57 máy bay, diệt 147 tên Mỹ hầu hết là sĩ quan, giặc lái, kho xăng trong sân bay bốc cháy dữ dội 5 giờ liền, nhiều phương tiện chiến tranh của địch bị phá hủy. Trận đánh để đời của Đoàn 575 đã làm giặc Mỹ ngớ ra không kịp đối phó…
Lật giở tấm bản ghi thành tích chiến đấu của đơn vị năm nào, ông cười tự hào, “Gần 10 năm (1966-1975), Đoàn pháo binh 575 đã đánh hơn 500 trận, tiêu diệt 6.000 tên địch với hàng ngàn sĩ quan, phá hủy 780 máy bay, 1.000 xe quân sự, 200 khẩu pháo các loại, thiêu cháy 50 triệu lít xăng dầu và rất nhiều phương tiện chiến tranh hiện đại của Mỹ.
Đơn vị được tặng 10 Huân chương Quân công, hàng trăm Huân chương Chiến công, được tuyên dương đơn vị Anh hùng lực lượng Vũ trang Nhân dân ngày 31/3/1973….”
 
Trong thời gian 1964-1975, với những thành tích xuất sắc đã đạt được, ông Kiểm được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công, 4 danh hiệu Dũng sĩ (diệt Mỹ, diệt ngụy, diệt máy bay, diệt xe cơ giới), 3 Huân chương Chiến sĩ giải phóng, 1 Huân chương Kháng chiến và 31 bằng khen, giấy khen các loại…


image
Cuộc trò chuyện bỗng trầm xuống khi chúng tôi nhắc đến những chiến thắng, ông rưng rưng nước mắt:
“Các cậu ấy không được thấy ngày độc lập, không được sống những ngày không có tiếng bom đạn. Nhiều người vẫn đã ngã xuống vẫn nằm lại giữa núi rừng lạnh lẽo, chưa tìm thấy mộ phần. Chưa tìm được các anh, tôi sao yên lòng mà nhắm mắt được.”
 
HẠ NGUYÊN
 
LỜI BÌNH: Một số lời bình tiêu biểu ngay dưới bài báo của các độc giả:
 
(nguyenvuongdang; Nguyễn Văn Nguyên; tructhang; Bandoc; Huyết …)
+ Câu chuyện thần thoại vô chứng cứ với những chi tiết lố bịch đến mức con nít tiểu học nước ngoài cũng phải thốt lên là “bốc phét thì cũng vừa vừa thôi, còn để dành chỗ cho chữ ký!” thế mà báo nhà nước vẫn đăng mới nản!
 
+ UH-1F sử dụng động cơ mới General Electric T-58-GE-3 với công suất 1,325 hp. UH-1H sử dụng đông cơ Lycoming T53-L13 với công suất 1400hp. Điều đó có nghĩa là động cơ của nó mạnh từ 1,325 đến 1,400 mã lực. Muốn kéo nó đứng lại phải cần một đối lực bằng ít nhất là 1,300 con ngựa. Bác Kiểm có đi học không nhỉ?

+ Hay chỉ là trực thăng bằng giấy cúng cô hồn Rằm tháng Bảy mà bác Kiểm nhà ta thần hồn nát thần tính nhìn lộn vậy ta… hihi…
 
+ Thật hãi quá các cụ ơi. Nghe nói hồi xưa có vụ chiến sĩ ta cầm K54 bắn rơi B52 nữa đấy!

+ Cụ Bùi Minh Kiểm đúng là Hercule của Việt Nam! Vãi thật siêu nhân à!

+ Superman có họ hàng người Việt mà bây giờ mình mới biết!

+ Xin các bác nhà báo có bơm thì cũng bơm vừa phải thôi chứ; bơm quá đối tượng bay như bong bóng mất.

+Nhảm thật! Sau trận pháo kích dữ dội mà đơn vị ông Kiểm vẫn còn sống và bám gần đó và vẫn còn bất ngờ khi quân Mỹ đổ bộ xuống ngay đó thì ổng là Rambo và chẳng biết gì về kỹ thuật quân sự cả.

+ Theo câu chuyện kể thì lúc đang đứng dưới hào chiến đấu, ông này đã nhảy lên nắm càng máy bay lôi nó xuống đất. Xin hỏi máy bay này nếu nó biết bên dưới là địch, thì khoảng cách nó giữ với mặt đất không lẽ chỉ 1, 2 mét? Hơn nữa ông này còn đứng dưới hào, là ít ra phải ngang hông, coi như ông muốn với tới máy bay phải nhảy như người nhện. Chưa kể ổng nặng bao nhiêu? Cho hết quân trang quân dụng ổng nặng cỡ 100kg thì nhằm nhò gì với cái trực thăng này?

+Ghét nhất là đọc mấy đoạn kể lại của bố Kiểm. Toàn suy diễn và bịa chuyện, chẳng thể tin nổi.
 
+ Chắc tay phóng viên xem phim “siêu nhân” hơi bị nhiều!
 
+ Tung chảo chém gió thì cũng để đức cho con cháu với chứ.
 
+ Trực thăng Mỹ nó bắn rocket mà hạ thấp đến mức cho bác bám vào à? Mức đó thì nó bắn xong nó nổ luôn chắc.
 
+ Học ngữ văn của Việt Nam là biết khả năng chém gió khủng đến cỡ nào!Nói khoác một mình dùng súng AK47 bắn hạ cả đống máy bay chưa đã sao lại còn bảo kéo cả UH-1 xuống bằng tay không. Ngày đó thân xác bác Kiểm đặc công nhà mình nặng giỏi lắm khoảng 50kg. Sao bác tài thế! Tại hạ khâm phục! Khâm phục!
 
+ Vẫn biết tiền bối có công rất lớn nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Tiền bối viết bí kíp võ công như thế thì hậu bối chỉ có tẩu hỏa nhập ma…
 
+ Thế hóa ra cái trực thăng nó bay tới mức đủ thấp để ông này chạy lại bám càng, mà cả thằng phi công lẫn thằng xạ thủ ở trong không làm được gì hả? Nhẽ bọn Mỹ nó ngu quá thiểu năng vậy hả? Hay ông này còn có cả khả năng chạy siêu nhanh như của Flash?
 
+ Vãi đái với báo chí tuyên truyền. Tuyên truyền trong thời chiến còn hiểu được, còn thời này mà cứ thế này bảo sao bọn thanh niên càng ngày càng ngu, không suốt ngày hổ báo cáo chồn giết người chặt đầu hiếp dâm xác chết…
 
+ Từ bé đến giờ tôi đâu có thấy máy bay trực thăng UH-1H là cái giống gì đâu bác. Cho nên nghe bác bảo bác là “anh hùng tay không quật ngã trực thăng UH-1 của Mỹ” thì tôi bèn chỉ còn biết lắc đầu le lưỡi phục bác sát đất thôi.
 
+ Có phải khi xưa bác cư ngụ gần kho đạn Long Bình chăng mà nổ đinh tai vậy?
 
+ Bác nổ còn hơn bom tấn. Bác coi trời bằng vung, coi trí tuệ của bàn dân thiên hạ như dân Bắc Hàn khóc lãnh tụ mới dám tồn trữ của quý.
 
+ Kỷ lục nâng vật nặng thế giới là 458 kg. Vậy vị anh hùng Bùi Minh Kiểm của chúng ta mạnh hơn đương kim vô địch thế giới bốn lần. Quá khủng khiếp.
 
+ Thì đã bảo “Với sức người, sỏi đá cũng thành cơm” mà lị. Với cách nói ngông này, ông kéo trực thăng một phát là xuống ngay.
 
+ Cái loa tuyên truyền phát ra đều có cơ sở, ngay cả người có thể đi trên ngọn lúa. Một anh nói phét có thể chưa được ai tin nhưng ngàn anh nói phét là nhìn lên trời thấy râu Lê Nin thì chục anh còn lại cũng hô lên “Ừ nhỉ… đúng là râu cụ Lê Nin đã hiện ở trên trời!” Quên mất, không biết cái đó gọi là gì. Thôi tạm gọi nó là… hiệu ứng nói phét!
 
+ Ngày xưa từng có những phi công quân đội nhân dân ta “rình trong mây, đợi máy bay của địch bay ngang qua rồi nhảy từ máy bay của ta sang máy bay của chúng, nạy cửa bắt sống phi công địch“à theo lời của các cụ Tuyên Huấn thì đây cũng là câu chuyện và nhân vật có thật, nhưng tạm thời chưa xác định rõ danh tính, tuổi tác, cũng như là tên của hành tinh nơi sự việc ly kỳ ấy xảy ra. Hahaha…
 
Bạn đã đọc toàn văn bài báo “kinh khủng” này, nếu chưa tin hẳn, bạn có thể link theo đường này:
 
[Chuyện trang Phụ nữ & Đời sống (phunutoday.vn) của báo điện tử nguoiduatin.vn]
 
Hãy làm sạch thông tin trong nước
 
Theo trang web Cổng Thông tin điện tử của chính phủ VN, trong giai đoạn 2013-2020 chính phủ VN rất chú trọng tới công tác thông tin đối ngoại. Tuy nhiên, theo cục trưởng Cục Thông tin đối ngoại, Bộ Thông tin và Truyền thông, Lê Văn Nghiêm cho biết “còn một số hạn chế như nội dung thông tin chưa phong phú, thiếu chiều sâu; thông tin đối nội và đối ngoại chưa gắn kết với nhau; việc thông tin về thế giới vào Việt Nam chưa kịp thời và đầy đủ, thiếu chọn lọc và có lúc chưa đúng định hướng. Nguyên nhân của những hạn chế nêu trên là do nhận thức của một số cán bộ, chưa được sâu sắc…”
 
image
Người VN ngày nay có thể vào rất nhiều trang web để biết rõ tình hình hơn.
 
image
Các tờ báo trên sạp báo tại VN
 
image
Một tranh biếm họa về anh ký giả bị sếp la vì gây bất lợi cho chính quyền huyện.
Tôi thấy cần phải bổ sung một lý do quan trọng hơn hết là phải làm sạch thông tin trong nước trước đã. Các nguồn tin phải trung thực chính xác mới có thể gây được ảnh hưởng tới thông tin đối ngoại.
 
image
Phải tháo bỏ những rào cản, những hạn chế của những quyền lực bóp méo thông tin, loại bỏ những “ký giả” thiếu khả năng chỉ biết tô son vẽ hồng…. Khi “chân mình còn lấm bề bề” thì nói chẳng ai tin. Đó mới chính là điều phải làm trước khi nghĩ đến thông tin đối ngoại./.
 
Văn Quang

Ngày xưa chng M chng Tây
Ngày nay chng gy ăn mày áo cơm



image

image

Muốn bắn “máy bay” Mỹ, xin coi Phụ Nữ Today
 
image

Những viên đạn của đồng chí Kiểm bắn ra làm mờ kính của F213 máy bay Mỹ ngụy ở Khe Xanh 1972 và đâm vào “lúi”


image
Phụ nữ Hải Phòng Bắc Việt
AK47 bn rt máy bay B52 Mỹ ngụy 137 chiếc từ 1969-1973 (Báo nhà “lước”) 
 

image

Ngày xưa gic Pháp m phu
Ngày nay đng bán dân ngu ly tin
Đng ta là đng cm quyn
Đng bán rung đt ly tin đng tiêu

Có ai hãnh diện là người Việt Nam Xã Hội Chủ Nghiã không?

(đọc xong mà thấy đau đớn quá!!!)

“Người Việt thông minh, chăm chỉ và anh hùng, thế bạn có hãnh diện là người Việt Nam không?”
(Câu hỏi của báo Thanh Niên trong nước)
 
image
Trong bài “Ðêm Của Những Cánh Bướm Việt Ở Malaysia” đăng trên nhật báo Người Việt (2009) trước đây, ký giả Ðông Bàn đã vô tình nhắc lại câu nói của giới taxi Kuala Lumpur, “Con gái Việt Nam đẹp lắm!”

image

Thủy, một “cánh bướm đêm” tại Beach Club đã cay đắng hỏi lại những người ký giả cùng quê hương với cô: “Người ta nói vậy, các anh có hãnh diện không?”

image
“Con gái Việt Nam rẻ lắm!”
Câu trả lời tất nhiên là không! Ai lại hãnh diện khi có đồng bào, con em của mình, dù được khen là đẹp phải thất thân đi làm gái mại dâm. Không những được khen đẹp lắm, mà dân địa phương còn một “lắm” nữa, khi nói: “Con gái Việt Nam rẻ lắm!”

image
Khi Ðông Bàn đang đứng trên đất Malaysia, hẳn ông không thể nào hãnh diện là người Việt Nam.

Chúng ta cũng không hãnh diện là người Việt Nam, nếu chúng ta đang ở Ðài Loan.

image
 
Theo số liệu thống kê kết hôn giữa phụ nữ Việt Nam với người Ðài Loan trong 14 năm (1995-2008) đã có 117,679 trường hợp, chiếm 82% tổng số phụ nữ Việt Nam kết hôn với người nước ngoài. Trong một đảo quốc nhỏ như Ðài Loan đã có hơn 10,000 phụ nữ Việt bỏ xứ sang đây làm vợ người, dù hạnh phúc hay khốn khổ, thì cũng vì thân phận nghèo đói, tương lai mờ mịt, có vinh dự gì cho đất nước khi đàn bà phải ly hương, với những cuộc hôn nhân không tình yêu chỉ vì đồng tiền. Ðiều khốn nạn nhất là trong tâm ý của người dân đồng bằng Cửu Long, “lấy chồng Ðài Loan” là chuyện mơ ước của tất cả mọi người. Một đôi vợ chồng đem con gái về thăm quê được một người bà con buột miệng khen: “Úi, con bé này ngộ quá, lớn chút nữa lấy chồng Ðài Loan được à nghen!”
 
image
Quỳ hai giờ cúi lạy bàn thờ chó để tạ tội
Cũng ở Ðài Loan, năm người lao động Việt Nam làm thuê ở một công ty thủy sản địa phương đã hợp lực khiêng lồng đi bắt hai con chó của dân địa phương bỏ vào bao tải, dìm xuống biển cho chết, sau đó mang lên làm thịt.
Ngoài việc phải quỳ hai giờ cúi lạy bàn thờ chó để tạ tội và để quần chúng giảm cơn thịnh nộ, năm người lao động Việt Nam này còn bị phạt 10,000 tiền Ðài Loan.
 
Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Nhật.

image
Trên nhiều diễn đàn của Nhật, nhiều người Nhật “cực đoan” kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào… cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “dòi bọ” ở Việt Nam, sau những vụ: PCP, một tập đoàn cung cấp dịch vụ của Nhật bị Việt Nam đòi hối lộ 15% để được trúng thầu các dự án dùng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam; Nhân viên, tiếp viên hàng không và phi công Vietnam Airlines, tổ chức đánh cắp hàng hóa trong các siêu thị Nhật để vận chuyển hàng gian về tiêu thụ tại Việt Nam; Các tu nghiệp sinh Việt Nam trước khi sang Nhật đã bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động CSVN bóc lột thậm tệ; Lãnh sự quán Việt Nam ở Nhật tại Osaka tổ chức bán giấy thông hành Việt Nam.
 
image
Trong một số siêu thị tại Nhật, có bảng cảnh cáo dành cho người Việt về chuyện ăn cắp vặt sẽ bị vào tù! Bức ảnh đã làm rộ lên tin đồn về nạn ăn cắp vặt của người Việt ở bên Nhật. Nhiều người cho rằng, người Việt đã để lại ấn tượng xấu xa trong mắt người Nhật khi xuất ngoại sang đất nước của họ.
 
Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Singapore.
 
image
Trang mạng với tên gọi là Craigslist có mặt tại Singapore đưa thông tin rằng khách hàng có thể lựa chọn “gái Việt còn trinh,” giá khoảng $3,000 một tuần, ngay tại sân bay, khách sạn hoặc bất cứ nơi nào khách hàng yêu cầu. Tình trạng các cô gái Việt Nam bán trinh tại Singapore dường như công khai, ai cũng hay biết. Cảnh sát Singapore cho biết, hầu hết các cô gái Việt còn trinh đều ở độ tuổi từ 16 đến 17, đến và “làm việc” qua nhân vật trung gian, và năm ngoái, tại đây, một cô gái Việt Nam 17 tuổi cũng đã rao bán trinh tiết với giá $1,500!
 
Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Nga.
 
image
Cảnh ‘trại nô lệ’ người Việt ở Moscow.
Các đường dây buôn người đưa hàng nghìn phụ nữ Việt Nam vào các nhà chứa (nhà thổ ) Nga, nhưng Ðại Sứ Quán Việt Nam tại Nga từ chối trả lời câu hỏi của BBC cho rằng cơ quan này không có thẩm quyền để nói về việc này. Theo Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng: “Trong tất cả các trường hợp ở Nga này, thủ phạm là những người Việt được bao che bởi một số giới chức ở Tòa Ðại Sứ Việt Nam ở Nga, thậm chí họ thành Hiệp Hội May Dệt dưới sự bảo trợ của Tòa Ðại Sứ Việt Nam.”

image
Cảnh sát Nga vừa khám phá một xưởng may “đen” dưới lòng đất tại khu chợ Cherkizov ở thủ đô Moscow, bắt hằng trăm di dân lậu Việt Nam. Nạn buôn lậu của người Việt tại Nga là chuyện xảy ra hằng ngày, có lẽ bởi nguyên nhân trong 80,000 người Việt ở Nga đã có 80% làm nghề buôn bán, phần lớn là chợ trời, mánh mung.
 
Ở Ba Lan: “Cầm quyền Hà Nội và nhân viên Tòa Ðại Sứ Việt Nam tại Warsaw là một băng nhóm tội phạm có tổ chức, một hệ thống Mafia.” (Ðài báo Weltspiegel Ðức)
 
Câu trả lời là không, ở mọi nơi trên thế giới.
 
Trên VietNamNet, người Việt Nam sinh sống ở Nhật, ở Nga, ở Anh, ở Úc, ở Nam Phi, ở Mozambique và ngay cả ở California, đã trình bày những những mẩu chuyện về người Việt đọc xong chỉ muốn “độn thổ,” với bao nhiêu thói hư, tật xấu khác của người Việt từ trong nước đến như trộm cắp, gian dối, đái bậy, khạc nhổ, vứt rác bừa bãi, ăn uống thô tục, tranh giành, chen lấn nơi công cộng, không biết nói cảm ơn, xin lỗi khi cần. Nói về chuyện ăn cắp và ăn cắp vặt thì Việt Nam chắc hẳn bỏ xa đàn anh Trung Quốc. Ngay cả cuộn giấy đi cầu trong khách sạn, khách người Việt cũng không tha.
Một người Việt làm nghề thông dịch cho tòa án và cảnh sát ở Úc, cho biết phần lớn thủ phạm ăn cắp trong siêu thị và trồng cần sa trong nhà là những người mới định cư, đặc biệt những người từ Bắc Việt Nam và du học sinh. Mỗi lần người này đi dịch là anh ta khổ tâm vì cảm thấy nhục nhã cho dân tộc mình.
 
image
Trong khi trao đổi chuyện này với một phụ nữ trong nước, bà này đã viết cho chúng tôi: “Năm 2008 vào dịp Tết Nguyên Ðán, tôi được con trai cho di du lịch Doha (Qatar,) sẵn dịp công ty của con bảo lãnh qua chơi Dubai. Nhưng đến chiều về lại Doha thì bị giữ lại phi trường vì nghe nói có chuyện gì xảy ra ở một siêu thị mà có người Việt mình dính vô. Trong khi cả đoàn ‘check in’ thì riêng tôi bị giữ lại vì mang passport CHXHCN Việt Nam. Mang hộ chiếu Việt Nam đi nước ngoài buồn lắm ông ơi!!!”
Lâu nay, người ta nhắc đến hai chữ Việt Nam hơi nhiều, không phải vì “tiếng tăm” mà vì “tai tiếng!”
Như vậy cũng không nên trách câu phát biểu của Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt : “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế.”
Nhân câu nói này, các cơ quan truyền thông tại Việt Nam đã chỉ trích, lên án ông và đặt câu hỏi về lòng yêu nước của ông.
 
image
Tôi thì nghĩ khác, vì yêu nước nên ông Ngô Quang Kiệt mới cảm thấy nhục nhã. Tôi cũng không hãnh diện lắm về chuyện làm người Việt Nam, nhưng không phải như vậy là tôi không yêu nước, mà có thể vì lòng yêu nước, biết đâu có tác giả sẽ cho ra đời một cuốn sách mang tên “Người Việt Xấu Xa”.
Như vậy, sau một người có tên tuổi trong nước là Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cảm thấy “nhục nhã,” bây giờ một người ngoài nước, lại là một viên chức cao cấp của hai nền Cộng Hòa Việt Nam, cảm thấy “xấu hổ,” một phụ nữ bình thường thì than “buồn lắm!” Thế mà không biết sao thời “chống Mỹ” báo chí miền Bắc lại phịa ra câu chuyện một anh chàng “bá vơ” nào đó tuyên bố: “Mơ ước một buổi sáng thức dậy, thấy mình được trở thành một người… Việt Nam!”
 
image
Ông Nguyễn Hồi Thủ khi dịch cuốn “Người Trung Quốc Xấu Xí” đã có nhận xét: “Thường trong lịch sử Việt Nam vốn đã rất ít người thật tình có can đảm và trung thực để tìm hiểu, phê bình, những cái xấu, cái dở của dân tộc mình. Gần đây lại chỉ toàn thấy ca tụng đất nước rừng vàng biển bạc, con người cần cù, thông minh, cao cả, đẹp đẽ, kiên cường, anh hùng, trong sáng… Thậm chí lại có cả người lãnh đạo lấy tên giả viết sách để ca ngợi cá nhân mình, có cả nhà văn bịa tên một người nước ngoài để ca ngợi dân tộc mình.”
 
image
Một chuyến bay của Vietnam Airlines cất cánh tại phi trường Ðà Nẵng. Nhân viên hãng này từng bị tố cáo đánh cắp hàng hóa trong các siêu thị Nhật vận chuyển về Việt Nam.
Báo Thanh Niên trong nước đã đặt câu hỏi: “Người Việt thông minh, chăm chỉ và anh hùng, thế bạn có hãnh diện là người Việt Nam không?”
 


Thưa, các yếu tố thông minh, chăm chỉ và nhất là kiểu “ra ngõ là gặp anh hùng,” chưa đủ để tạo thành một con người tử tế và một đất nước tử tế để cho thế giới tôn trọng và yêu mến!
 
image
 
Vit nam có mt ông già
Râu dài, tóc bc tên là Chí Minh
Ông hay ung rượu mt mình
Khi bun li r Trường Chinh ung cùng
Say sưa ông nói lung tung:
Vit Nam mình s sánh cùng năm châu
Này ông, chuyy còn lâu!!!

Cách dùng cây Nha đam

image
Nha đam có nhiều vi chất tốt cho sức khỏe nhưng sử dụng không đúng cách sẽ gây ra những hậu quả không ngờ.


Nha đam (lô hội), tên khoa học Aloe vera, A. barbadensis, A. vulgaris là một chi gồm nhiều loài khác nhau, nguồn gốc từBắc Phi. Những dòng chữ tượng hình và những hình vẽ còn lưu lại trên những bức tường ở những đền đài Ai Cập cho thấy cây nha đam đã được biết đến và sử dụng cách đây hơn 3.000 năm. Ngày nay con người đã chứng minh và khẳng định được vai trò của cây nha đam trong lĩnh vực dược phẩm, thực phẩm chức năng và mỹ phẩm.
 
image
Một số nhà khoa học lớn tại Hoa Kỳ và Nhật Bản đã tiến hành nghiên cứu chính thức trên thực nghiệm và lâm sàng trong nhiều năm đã chứng minh được hiệu quả của nha đam đối với sức khoẻ con người là rất lớn.
 
Kim cổ, Đông Tây đều khen
 
Theo y học cổ truyền, nha đam có vị đắng, tính hàn, tác dụng sát trùng, thanh nhiệt, thông tiện, làm mát gan. Dùng để chữa các chứng rối loạn tiêu hoá, ăn uống không tiêu, làm thuốc nhuận trường (với liều thấp 0,05 – 0,1g dạng nhựa khô màu đen), tẩy xổ (0,15 – 2g), trẻ con bị cam tích, táo bón. Nha đam còn có tác dụng thông mật, nhuận gan, kiện tỳ vị, chữa viêm loét dạ dày.
 
image
 
Còn theo y học hiện đại, thống kê các kết quả nghiên cứu cho thấy nha đam có các lợi ích như sau: 
 
image
Ức chế đau, dạng gel thoa vào các vùng bị thương sẽ giúp giảm viêm, giảm đau. Chống viêm và giải dị ứng, nhờ chất glycoprotein giúp loại trừ bradykinin là chất trung gian gây đau và viêm, nha đam còn ức chế các phản ứng histamine và giúp giải dị ứng nhanh chóng. Làm lành vết thương và tẩy sạch các tế bào sừng trên da. Kháng khuẩn và kháng nấm. Giúp tái sinh tế bào, loại bỏ tế bào già và giúp tái sinh các mô mới. Kích thích tiêu hoá và nhuận tràng, chống viêm ruột, táo bón, nhờ nha đam chứa nhiều loại men tiêu hoá và nhóm hoạt chất emodin và aloin có tác dụng nhuận trường. Tăng cường giải độc cơ thể, nhờ tăng cường chuyển hoá tại gan, thận giúp loại trừ độc tố tế bào, khi uống nha đam liều thấp, có thể sẽ bị xổ nhẹ, nhờ đó giúp tẩy hết những vi khuẩn độc trong ruột. Đại học Oklahoma (Mỹ) đã ứng dụng nha đam trong nha khoa, và chế dạng kem đánh răng, dịch chiết nha đam giúp ngừa chảy máu chân răng và viêm nướu, chống sâu răng và làm răng chắc khoẻ.
 
image
Nhờ chứa nhiều chất bổ dưỡng cung cấp năng lượng cho tế bào, mà các thực phẩm chức năng bào chế từ nhựa nha đam dạng uống còn chữa được chứng mất ngủ, trầm cảm, viêm đại tràng, tiêu hoá kém, tuần hoàn kém, bệnh viêm khớp… Nha đam được dùng làm mỹ phẩm nhờ hai thành phần chính là lignin và polysaccharide thấm sâu vào biểu bì, tẩy sạch các vi khuẩn và chất dầu bịt lỗ chân lông. Nhờ các chất dinh dưỡng có trong nha đam giúp tái sinh tế bào, làm lành vết thương, chữa mụn nám. Nha đam đã được chế thành các loại kem giữ ẩm bù nước cho da, kem dưỡng da, lột da, chống nắng, bảo vệ da và kem mátxa toàn thân. Dạng gel bôi da còn được ứng dụng trong ngoại khoa để làm lành vết mổ và phòng chống nhiễm xạ.
 
Ngộ độc nếu sử dụng không đúng
 
image
Nha đam có nhiều loài, mỗi loài có sinh trưởng riêng và tuỳ theo thổ nhưỡng, khí hậu, vùng đất mà hàm lượng và thời kỳ thu hái có khác nhau, trong đó tốt nhất vẫn là A. vera và A. barbadensis, cây cho chất lượng tốt nhất vẫn là từ 2 – 3 năm tuổi.
 
Điều cần biết là nhựa cây nha đam nguyên chất là một chất độc, khi để ra ngoài không khí chất nhựa này dễ bị oxy hoá làm mất đi một phần hoạt tính, do đó cần có quy trình chiết xuất đúng đắn để ổn định hoạt chất.
 
Chất độc tố trong nha đam tuy không gây chết người nhưng có thể làm người ăn phải bị tiêu chảy, phụ nữ mang thai có thể sinh quái thai.
 
Tiêu hoá một lượng lớn nha đam có thể gây co thắt bụng, nôn mửa, tiêu chảy, bên cạnh đó nó còn bài tiết qua nước tiểu làm cho nước tiểu có màu như máu.
 
Phụ nữ đang cho con bú dùng cẩn thận vì trẻ có thể bị ngộ độc khi bú mẹ.
 
Nếu dùng trong thời gian dài (3 – 6 tháng dạng đã chế thành viên) có thể có hiện tượng tích luỹ gây rối loạn tiêu hoá, tiêu chảy.
 
Người bị bệnh trĩ, viêm ruột không nên dùng vì anthraquinon trong nhựa nha đam gây sung huyết.
 
Người hay lạnh, hư hàn, tiêu chảy, huyết áp thấp cũng không dùng. Tốt nhất nên tham khảo ý kiến thầy thuốc trước khi sử dụng để đảm bảo an toàn.
 
image
Dùng lâu dài với liều lượng thấp không có hại. Không nên bôi trực tiếp lên da vì dễ bị kích ứng gây đỏ da và viêm loét. Đối với phụ nữ có da dễ nhạy cảm, trước khi sử dụng cần phải test trước để tránh làm sưng tấy và nhiễm trùng vùng da bị dị ứng.
 
Những hoạt chất có trong nha đam
 
image
– Polysaccharid: cellulose, glucose, rhamnose, aldopentose, galactose, xylose, arabinose và acemannan, chính chất này có tác dụng kháng virút và giúp tăng cường hệ miễn dịch của cơ thể.
– Prostaglandin và các axít béo chưa bão hoà như axít gama linolenic, nhóm chất này có tác dụng tiêu sưng, giải dị ứng và làm lành vết thương, mau lên da non.
– Nhiều men tiêu hoá giúp ăn ngon và làm thuốc bổ.
– Nhiều axít amin (gồm tối thiểu 23 loại), vitamin (B1, B5, B6, B12, C, A, E), khoáng tố vi lượng (Ca, P, Cu, Fe, Mn, Mg, Na, K).
– Nhóm anthraglycoside có khả năng chống oxy hoá tế bào, nhuận trường, giải độc, chống táo bón gồm aloin, barbaloin, emodin, aloe-emodin, ester của axít cinnamic, axít hysophanic.
 
DS Lê Kim Phụng
 

Sáu bước đơn giản để giữ đầu óc minh mẫn

 

 

image

 

Michael Roizen (left) and Mehmet Oz

 

Khám phá mới nhất bây giờ để ngăn ngừa bệnh Alzheimer là vitamine D3, mỗi ngày uống 2000IU, uống liên tục tới lúc chết. Khám phá này đã được phổ biến rộng rãi trên thế giới. Dĩ nhiên là cách ăn uống của Mehmet Oz và BS Michael Roizen rất tốt, nhưng vitamine D3 vẫn là chính.

 

 

 

Phòng bệnh Alzheimer Bài viết của hai bác sĩ Mehmet Oz và Michael Roizen Nguyễn Minh Tâm dịch theo S.F Examiner

 

 

 

Cơ thể thiếu Vitamin D sẽ gây những bệnh…

 

 

 

image

 

Phòng bệnh Alzheimer ngay bây giờ

 

 

 

image

 

Ăn nhiều rau và hoa quả: Rau tươi, trái cây tươi là thức ăn chính cho bộ óc

 

 

 

Sáu bước đơn giản để giữ đầu óc minh mẫn

 

 

 

Phúc trình mới nhất của chính phủ cho biết rằng thuốc bổ (supplements), hay thuốc chữa bệnh không giúp gì được cả trong việc ngăn ngừa bệnh Alzheimer, tức là bệnh mất dần trí nhớ, bệnh lú lẫn. Đây là căn bệnh nhiều người già bị vướng phải, như trường hợp của cựu Tổng thống Ronald Reagan.

 

Nhưng, phúc trình đó lại đưa ra những bằng chứng là nếu chúng ta chịu khó tập thể dục, tỏ ra năng động, ăn uống lành mạnh, giữ cho áp huyết thấp để máu có thể đưa lên não dễ dàng, chúng ta sẽ ngăn ngừa được bệnh mất trí nhớ.

 

 

 

image

 

Bản phúc trình không gỉải thích vì sao. Nhưng chúng tôi sẽ phân tích cho độc giả biết rõ: trí nhớ của chúng ta trở nên yếu kém, sự suy nghĩ trở nên loạng quạng (fuzzy) khi lớn tuổi là do ảnh hưởng gộp của nhiều yếu tố khác nhau, yếu tố chính là óc của chúng ta không nhận đủ máu đưa lên đầu, vì mạch máu bị tắc nghẽn, hay bị hở, gọi chung là vascular dementia. Trong cả hai trường hợp, óc của chúng ta không nhận đủ dưỡng khí (oxygen) và đường (blood sugar).

 

 

 

image

 

Chúng ta có thể ngăn ngừa những rắc rối này, hay sửa chữa những trục trặc đó bằng cách giữ cho mạch máu dẫn máu lưu thông lên não bộ đuợc thông tuông dễ dàng. Điều này có nghĩa là chúng ta cần làm những gì để giúp máu bơm lên đầu dễ dàng. Phòng bệnh là biện pháp chúng ta nên làm sớm.

 

 

 

image

 

1. Hoạt động thể lực giúp máu chạy đều lên óc…Các nghiên cứu khoa học cho thấy các cụ già trên 65 tuổi chịu khó tập thể dục ít nhất ba lần một tuần tránh được một phần ba rủi ro vướng bệnh Alzheimer. Bạn có thể làm một trong những hoạt động sau đây tùy theo sở thích của mình: đi bộ (mỗi ngày đi bộ, ít nhất 10,000 bước đi), làm vườn, hay khiêu vũ.

 

 

 

image

 

2. Ăn nhiều rau và hoa quả: Rau tươi, trái cây tươi là thức ăn chính cho bộ óc. Trong hoa quả và rau có chứa chất “flovonoids” giúp tăng cường hệ thống ngăn ngừa độc tố. Trong một cuộc nghiên cứu, nhóm người thích ăn rau quả tươi, uống trà, cà phê, hay rượu nho, có nhiều chất “flovonoids” thường có não bộ hoạt động tốt hơn người không dùng rau quả tươi, và sự suy sụp cuả não bộ tránh được tới 10 năm. Ngoài ra, nhiều cuộc nghiên cứu khác cho thấy mỗi tuần uống vài lần nước ép từ rau quả, sẽ giúp ngừa được 76% bệnh lú lẫn.  

 

 

 

image

 

3. Hay ăn thực đơn của dân Điạ Trung Hải: gồm có rau tươi, hạt đậu (grain), dầu olive, cá, và các loại hạt (nuts) sẽ giúp áp huyết giữ ở mức tốt. Ăn thực đơn của dân Điạ Trung Hải sẽ giúp tránh được bệnh Alzheimer khoảng 48% . Người hút thuốc lá có nhiều rủi ro bị Alzheimer hơn người không hút thuốc đến 80%.

 

 

 

image

 

Oprah Toasts The Dr. Oz Show

 

4. Đừng uống rượu mạnh quá độ. (Tốt hơn là không nên uống dù là một giọt cũng không thấm vào môi) Uống một chút rượu có lợi cho việc gìn giữ tế bào chất xám. Nhưng uống nhiều quá lại gây nguy hại cho đầu óc, 25% người bị bệnh mất trí nhớ dính líu đến nghiện rượu. Đàn bà chỉ nên uống rượu mỗi ngày một ly. Đàn ông đuợc uống tới hai ly.

 

 

 

image

 

5. Duy trì huyết áp ổn định ở mức thấp: Huyết áp cao có thể làm cho mạch máu trên đầu bị hở hay đứt. Chính vì vậy, các chuyên gia y tế nói rằng huyết áp cao là nguyên nhân của 50% trường hợp gây ra lú lẫn. Chúng ta hãy ráng duy trì huyết áp ở mức thấp – lý tưởng là 115/75 – bằng cách ăn uống lành mạnh, tập thể dục hàng ngày, đừng để lên cân, béo mập. Nên theo dõi mức đường trong máu. Bệnh tiểu đường là dấu hiệu báo trước có thể bị hở mạch máu đầu, chảy máu trong não, gây ra bệnh lú lẫn.

 

 

 

image

 

6. Tránh đừng để bụng phệ: Cuộc nghiên cứu theo dõi 6,000 người đưa ra kết quả cho thấy cái bụng phệ rất hại cho động mạch chính dẫn máu về tim, và máu lên đầu. Vì thế chúng ta nên duy trì vòng bụng dưới 35 inches cho các bà, và dưới 40 inches cho các ông.

 

 

Chỉ có một bộ phận nên gìn giữ cho to lớn. Đó chính là não bộ của bạn.

Không thể tin gì và tin ai được nữa

image

 

Chưa bao giờ người Sài Gòn lại “bội thực” tin tức như thời đại này. Từ chuyện ăn đến chuyện chơi, tin tức giả thật lẫn lộn. Từ những tin khiến người dân lo sốt vó đến tin khiến người dân đàm tiếu lung tung, đôi khi luật pháp cứ như trò chơi, trò chơi lại thành luật pháp hay ít nhất nó cũng được biến thành “dự thảo” trình nơi này duyệt, nơi kia cho phép. Dự thảo chán rồi bỏ là chuyện hàng ngày ở huyện. Lại có cả dự thảo “bịa như thật” làm náo loạn dư luận. Ngay cả đến chuyện thống kê cũng “ông nói gà bà nói vịt”, cơ quan này báo nhiều, cơ quan kia nói ít, chẳng ông nào đúng. Dân xin phép chẳng tin ông nào cho đỡ lôi thôi.

 

 

 

Rồi hết Hà Nội thu phí xe gắn máy đến chuyện cả nước giật mình vì tăng giá xăng kỷ lục. Xoay qua mấy bác có tí tiển gửi ngân hàng cũng xính vính vì tin lãi suất ngày càng giảm cùng với giá đô la vọt lên và giá vàng nhảy múa loạn xạ khiến người dân hoa cả mắt, đã hoang mang càng hoang mang vì chẳng biết gửi đồng tiền mồ hôi nước mắt vào nơi nào cho yên thân. Chung quy nhìn nơi nào cũng thấy sợ.

 

Quá nhiều chuyện “thiên hạ sự” của người Sài Gòn, nói cả ngày không hết. Người dân lúc này nhìn nơi nào, hàng nào cũng thấy toàn độc là độc. Từ mớ rau, con cá, con cua đồng đến đủ loại thịt heo gà vịt đều có thể tẩm chất độc.

 

Xem ra việc thực phẩm nhiễm độc đã là quá quen thuộc, khi mới đây lại thêm cá tầm Trung Quốc, rau ngót, mướp đắng bị phát hiện nhiễm độc. Giờ đây tìm hàng nhập khẩu từ Trung Quốc sạch có lẽ còn khó hơn tìm hàng bẩn, độc, sau hàng loạt loại nhiễm độc đã công bố như nho, lê, táo, gừng, khoai tây, gà, vịt… giờ tới cá tầm nhập lậu cũng nhiễm chất cấm.

 

 

 

Từ nhà hàng cao cấp, các vị thích ăn heo sữa quay, vịt quay đến nhà hàng bình dân, nơi nào cũng có thể bị nhiễm độc.

 

Nhiều đám giỗ đám cưới và cả những người lao động ở một vài công ty đã có hàng chục thực khách lăn quay ra sau khi ăn uống thực phẩm được các nhà hàng mang tới. 

 

Bây giờ đúng là không thể tin gì, tin ai được nữa, con dấu, giấy tờ cũng bị làm giả, Cục trưởng Cục Bảo Vệ Thực Vật thì biết rau, củ, quả nhiễm độc vẫn khuyên dân cứ ăn, còn người buôn bán thì vì lợi nhuận loại gì cũng sẵn sàng bán… Cứ như trước mặt là cả một tấn tuồng bắt tay nhau gài sẵn guồng máy “lậu” và “độc”, chẳng anh nào thoát được chui đầu vào rọ. Người tiêu dùng nào cũng không thể là “thông thái” được nữa. Chỉ còn biết “nhắm mắt đưa chân”, ăn bừa may ra thì không chết.

 

Nhưng chuyện thiết thân phải nói đến trước hết là chuyện gạo ngâm hóa chất, điều này càng khiến người dân lo lắng hơn. Nhất là những bác lao động  và công tư chức loại cơm hàng cháo chợ hoảng hồn.

 

 

 

Gạo ngâm bột trắng, cơm nở nhiều gấp đôi

 

Như bạn đã thấy, từ mấy chục năm nay hàng tẩm chất này chất kia nhiều vô kể, nhưng chuyện gạo tẩm hóa chất là chuyện mới nhất, lạ nhất tại TP Sài Gòn và có thể còn nhiều nơi khác nữa mà người dân không thể tưởng tượng ra. Đây là một “sản phẩm mới nhất”, ly kỳ nhất mà các bà nội trợ cũng chưa bao giờ nghĩ ra.

 

Muốn biết, chịu khó đến chợ Bà Chiểu thuộc vùng Tân Định là bạn có thể biết ngay.

 

Từ lâu chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh, TP Sài Gòn) được biết đến là khu chợ lâu đời, buôn bán nhiều loại gia vị nổi tiếng và tiểu thương nào cũng có sẵn mấy chục lượt khách quen đến mua hàng ngày. Chợ bán nhiều loại gia vị từ quế, hồi, đến các loại bột làm bánh, bột nổi… và mỗi hàng lại có những loại tạp phẩm không giống ai để cạnh tranh lợi nhuận.

 

Theo tiết lộ của một phục vụ quán cơm trên đường Võ Văn Ngân (quận Thủ Đức, TP Sài Gòn ) thì chỉ cần 1 muỗng canh loại bột màu trắng này có thể “hóa phép” cho 10 kg gạo nở bung trắng đều, hạt to mẩy khi đã chín thành cơm tương đương như khi nấu 20 kg gạo thông thường mà không mất nhiều công. Loại gia vị này được chủ quán cơm cho biết mua tại chợ Bà Chiểu.

 

 

 

Vỏ bọc tiếng Anh nhưng bên trong toàn chữ Tàu

 

Chị P (tên chủ sạp P.H) cho biết: “Loại này chỉ bán cho người quen hoặc có khách hỏi mới đưa chứ không bán đại trà”. Vì thế khi thấy khách tìm mua chị mới lôi ra 1 gói nhỏ màu đỏ bằng giấy và bảo đây là loại bột giúp hô biến gạo thành cơm nhiều và nhanh chóng. 

 

Ngoài vỏ gói bột ghi hầu hết bằng tiếng nước ngoài, không có nhãn mác hay hạn sử dụng nhưng chủ sạp vẫn khẳng định đây là hàng nhập. Xé vỏ giấy ra thì thứ bột trắng, nhỏ mịn như đường cát này có mùi thơm nhẹ. Tuy nhiên, gói giấy bọc vỏ bên ngoài lại in chữ Tàu chằng chịt.

 

Chỉ cần ngâm 15-20kg gạo chung với 1 muỗng canh nhỏ loại bột này rồi đem hấp khoảng 1 tiếng, gạo sẽ nở bung, cho lượng cơm nhiều gấp đôi so với bình thường. Thêm nữa loại bột này còn có tác dụng làm cơm chín rất nhanh, chị P nói: “Ngâm bột này vừa giúp gạo nở nhanh, nhiều và chín mau mà không mất công làm gì cả”.

 

Chị T., 35 tuổi, thâm niên bán cơm vỉa hè 5 năm cho biết, dân trong nghề gọi bột này là bột nở có tác dụng làm thịt nhỏ to ra gấp 2, hạt gạo ngâm đem hấp lên to ra gấp 2,3 lần mà chẳng cần công sức gì cả. Vì vậy “một ngày ước tính bán 40kg gạo, nhưng kỳ thực chúng tôi chỉ bỏ tiền mua 15-20kg gạo thôi bởi cho bột vào ngâm gạo rồi hấp lên ra cơm nở, xốp và chín nhanh mà nhiều lắm. Nhưng cơm vì thế ăn không dẻo, bị sống sượng”.

 

Nhiều khách ăn cơm rẻ hàng ngày cho biết, họ ít khi quan tâm đến việc cơm ra sao mà chỉ chăm chăm xem rau, thịt, cá có sạch và ôi thiu hay không. Vì thế việc cơm nở từ gạo ngâm bột trắng hóa chất gì đó với họ là ngoài sức tưởng tượng.

 

 

 

Có chất độc hay không chưa biết

 

Cục an toàn thực phẩm thuộc Bộ Y Tế cũng liên tục đưa ra những khuyến cáo cho người dân nên chọn những loại thức ăn có nguồn gốc xuất xứ, hợp vệ sinh để bảo vệ sức khỏe.

 

Theo các bác sĩ ở trung tâm chống độc TP Sài Gòn, mùa hè là thời điểm số bệnh nhân bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện tăng cao. Vì vậy người dân nên hạn chế ăn các loại thức ăn không rõ nguồn gốc, thức ăn đường phố vì đó là nơi rất dễ bị nhiễm khuẩn, quy trình chế biến và bảo quản đều không bảo đảm. Đó chỉ là lới khuyến cáo “chung chung” cho có việc làm.

 

Tuy nhiên, cho đến nay chưa cơ quan nào chịu nghiên cứu và công bố rõ ràng loại hóa chất tẩm vào gạo này có chất độc không? Dân đang chờ, nhưng… quan không vội!

 

 

 

Ông cục trưởng khuyên dân: Có chất độc vẫn ăn được

 

Chuyện ngược lại và cũng là thứ chuyện ngược đời là biết khoai tây Trung Quốc có độc nhưng người đứng đầu Cục Bảo Vệ Thực Vật thuộc Bộ Nông Nhiệp Phát Triển Nông Thôn (NNPTNT) VN lại nói “phải chấp nhận”.

 

Ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật – Bộ NN-PTNT, đã nhìn nhận như vậy quanh vụ 26 tấn khoai tây Trung Quốc có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt 16 lần ngưỡng cho phép vừa bị phát hiện tại TP Đà Lạt

 

Khi được phóng viên hỏi: Thưa ông, nếu vừa qua TP Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng không phát hiện được 26 tấn khoai tây Trung Quốc có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt 16 lần ngưỡng cho phép thì người dân đã bị đầu độc?

 

Ông Nguyễn Xuân Hồng đã trả lời: Trong trường hợp như thế thì bất cứ nước nào trên thế giới đều phải chấp nhận. Bởi vì không phát hiện ra thì thôi, cũng như nhiều trường hợp, đi khám mãi mà bác sĩ không phát hiện ra bệnh nhưng thực chất là đang mắc bệnh.

 

Hiện nay, trên thế giới cũng chỉ đến mức độ như thế thôi, kể cả các nước phát triển nhất họ cũng đang áp dụng những biện pháp như vậy. Bất cứ phương pháp kiểm tra gì trên thế giới cũng có độ rủi ro chứ không bao giờ được tuyệt đối 100%.

 

Ông Hồng  khẳng định  “Mức dư lượng tối đa cho phép là mức mà trong thương mại người ta đưa ra, nó rất an toàn… không phải cứ vượt ngưỡng tối đa cho phép là mất an toàn”. Ông giải thích thêm: “… Hằng ngày, 1 thanh niên 18 tuổi phải ăn 3.000 cây xà lách hoặc 1 cô gái phải ăn 354 quả táo. Khi các loại rau quả này có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép, phải liên tục ăn như thế thì nó mới ảnh hưởng đến sức khỏe”.

 

 

 

Lại bảo vệ các thứ rau nhiễm độc nhưng… không độc

 

Sau khi khuyên người dân hãy cứ ăn khoai tây Trung Quốc nhiễm độc gấp 16 lần mức cho phép, và một mực bảo vệ củ khoai tây, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NN&PTNT) Nguyễn Xuân Hồng lại tiếp tục lên tiếng bảo vệ là rau ngót, quả mướp đắng dù có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng vài lần nhưng vẫn không độc. Và nếu có độc thì chẳng qua do người dân không biết ăn đúng cách.

 

Nhưng tại cuộc họp ngày 8/7, Bộ trưởng Bộ NN&PTNT Cao Đức Phát, đã yêu cầu các đơn vị chức năng phải kiểm tra, làm rõ sai phạm trong vụ khoai tây Trung Quốc tại Lâm Đồng bị phát hiện tồn lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép. Đồng thời ông cũng yêu cầu đưa rau ngót và mướp đắng vào chương trình giám sát cả năm nay.

 

Trong lúc các lãnh đạo đang ngồi phòng lạnh dự hội nghị trên, Cục trưởng bảo vệ củ khoai tây, lá rau ngót, Bộ trưởng chỉ đạo kiểm tra, giám sát, làm rõ… thì ngoài phòng họp, khoai tây Trung Quốc đã tràn ngập Hà Nội, với giá chỉ 10.000 – 14.000 đồng/kg. Không riêng gì ở Đà Lạt, TP Sài Gòn đã kiểm tra và thực tế khoai tây TQ vẫn được báy bán khắp chợ.

 

 

 

Kính thưa Cục trưởng: Chất độc không thể ăn được!

 

Ngay sau khi lời phát biểu của ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật – Bộ NN-PTNT, khi cho rằng dù dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép 16 lần nhưng khoai tây Trung Quốc vẫn an toàn đã bị dư luận phản đối dữ dội. Đây không phải lần đầu ông cục trưởng phát biểu gây sốc.

 

Bạn đọc có nick culi  phản đối: “Ông trả lời với dư luận gì mà kỳ vậy? Ông chấp nhận nhưng những người mẹ, những người cha không thể “chấp nhận” cho con cái mình ăn những thứ độc phẩm như vậy được. Không có một quốc gia nào chấp nhận cho dân tộc mình ăn đồ độc”.

 

Bạn đọc có nick Râu rầu  bất bình:  “Không ngờ Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật lại có thể phát biểu những câu mà tôi đọc xong cảm thấy bị khinh thường như thể một người lớn đang dỗ dành em bé quấy khóc vì bố mẹ nó thất hứa không mua quà”.

 

Đối với bất kỳ ai và bất kỳ loài vật nào, chất độc không thể  ngửi, hít, chứ chưa nói là ăn vào. Do vậy, ở riêng 26 tấn khoai tây Trung Quốc bị phát hiện dư lượng thực vật cao gấp 1 lần cho phép mà ông Hồng nói vẫn an toàn thì không một ai chấp nhận được.

 

Bạn đọc Hữu Châu nói: “Với cách lập luận của ông Nguyễn Xuân Hồng thì người tiêu dùng nên tự cứu mình thôi”.

 

Đây không phải lần đầu tiên ông Cục trưởng Nguyễn Xuân Hồng phát biểu gây sốc  mà theo bạn đọc là quá vô cảm trước người dân.
Còn nhớ ở vụ táo Trung Quốc nhiễm độc, trên Báo Người Lao Động số ra ngày 22-6-2012, ông Nguyễn Xuân Hồng cũng khẳng định: Chất độc trong táo Trung Quốc ở ngưỡng an toàn. Dẫn kết quả phân tích 40 mẫu táo Trung Quốc có chứa hóa chất độc hại thiram với hàm lượng 0,08 ppm, trong đó 15 mẫu có hóa chất aren ở mức từ 0,02 – 0,11 ppm, ông Hồng khẳng định chất độc thấp hơn ngưỡng cho phép và trong ngưỡng an toàn khi sử dụng.
Ngay sau tuyên bố này,  hàng trăm bạn đọc đã gửi ý kiến phản đối kịch liệt. Bạn đọc cho rằng chất độc vẫn là chất độc và khi đã là chất độc thì không có ngưỡng, chỉ thấy nguy hại cho sức khỏe.

 

Ban mttl nói tuột ra:

 

Thế thì không cần Cục Bảo vệ thực vật nữa. Dân Việt Nam chúng ta đang nuôi báo cô một số người vô tích sự…

 

Ban Lanh liên tưởng tới một số cơ quan có trách nhiệm khác:

 

Không chỉ riêng ông cục này, mà các ông cục khác, bộ khác như hải quan, quản lý thị trường,…. những người hàng tháng được người dân trả tiền lương vì công việc của mình thì hãy có trách nhiệm với công việc hơn, còn nếu thấy không làm được thì mạnh dạn từ chức để người khác lên làm, chứ đứng phát biểu như ông cục này thì người dân chúng tôi không hài lòng.

 

Tạm ngưng chuyện ông cục trưởng ở đây để bạn đọc khỏi bị ngộp.  

 

 

 

Kinh khủng hơn nữa là ép dầu ăn từ lạc và… cao su
Người dân xã Điện Thọ (huyện Điện Bàn, Quảng Nam) đến mùa hái lạc xong, đem tới nhà ông Trương Căn (trú tại thôn Châu Lâu, xã Điện Thọ) ép lấy dầu. Nhưng khi đem hàng ngàn lít dầu lạc về để chế biến thức ăn thì phát hiện có mùi khét (giống mùi cao su bị cháy) cùng khói đen bốc lên.
Ông Căn sau đó thừa nhận, trong khi chạy máy để ép dầu lạc, ông đã dùng các miếng cao su (từ ruột lốp xe máy), có độ dài khoảng 10 cm, rộng 2 cm, để bỏ vào máy ép. Vì khi chạy máy ép dầu thì máy thường bị kẹt vì dầu lạc bám vào thân máy, bỏ cao su vào máy là để “bôi trơn”, chống máy bị kẹt.

 

Theo các chuyên gia dinh dưỡng, dầu ăn trộn lẫn cao su có thể gây bệnh ung thư, nhẹ thì gây rối loạn tiêu hóa. Không biết bao nhiêu gia đình ở VN đã được dùng thứ dầu ăn đặc biệt này?

 

 

 

Làm giả con dấu thú y để bán thịt thối
Lâu nay thịt thối thường được các lái buôn tuồn đi tiêu thụ bằng cách trộn lẫn với thịt tươi để bán, hoặc tuồn vào các nhà hàng, quán ăn, nhưng những cách làm đó xem ra đã quá quen thuộc, dễ bị phát hiện, mà lúc nào cũng phải run sợ bị lực lượng chức năng kiểm tra, khách hàng cũng dè chừng hơn.
Nhưng mới đây, các con buôn thịt thối đã “cao tay hơn”, mà dùng từ chuyên môn gọi là “diễn biến phức tạp, với mức độ ngày càng tinh vi”, đó là làm giả cả con dấu thú y để đóng lên thịt và giấy tờ kiểm dịch.
Ngày 13/7 vừa qua, công an thị xã Dĩ An (Bình Dương), khi kiểm tra một xe tải đông lạnh chở 10 thùng xốp lớn, bên trong chứa khoảng 100 con heo sữa đã rỉ nước vàng, bốc mùi hôi thối, đang trên đường từ Quảng Ngãi vào quận 5 (Sài Gòn) để tiêu thụ. Chủ lô hàng được xác định là Nguyễn Hồng Thanh (30 tuổi, ở Tiền Giang).

 

Kiểm tra giấy tờ liên quan đến lô hàng, công an phát hiện và thu giữ một con dấu kiểm dịch thú y (hình vuông), có mã số của Chi cục Thú y tỉnh Quảng Ngãi. Chủ lô hàng khai đã tự khắc con dấu này tại nhà riêng, mỗi lần vận chuyển heo sữa từ Quảng Ngãi vào TP Sài Gòn sẽ sử dụng để đóng lên giấy tờ và đóng lên thịt heo…

 

Chỉ kể bằng ấy thủ đoạn và chất độc hại trong thực phẩm thôi, hầu như gia đình nào, già trẻ lớn bé đều cảm thấy mình đã bị lừa, bị đầu độc từ lâu mà không hể hay biết. Trong tình hình này thì mỗi gia đình đều phải tự cứu lấy nhau thôi. Tin cái gì, tin vào ai bây giờ?

 

 

 

Đến chuyện “bịa” như thật làm nhiều bà hết hồn

 

Gần đây, một nguồi tin rất “giật gân” được báo mạng lớn tại VN đưa lên rồi nhiều báo khác cứ thế đăng lại:

 

Chi cục Dân số – Kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn  mới đây đề nghị với UBND thành phố về việc bắt buộc khám sức khỏe trước khi làm thủ tục đăng ký kết với cả vợ lẫn chồng, mục đích là để tránh những bệnh có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc hôn nhân. Tiện thể, chi cục cũng đề nghị nên quy định về độ tuổi được phép mang thai của phụ nữ, cụ thể là không được quá 33 tuổi.

 

Trên tờ Báo Phụ Nữ VN ngày 11-07-2013 đã báo động “Không chửa gấp thì… không kịp?”

 

Mặc dù là một lời báo động vui nhưng thực sự nó cũng đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến nhiều bà hiếm muộn không chỉ ở TP Sài Gòn mà còn ở nhiều địa phương khác bởi TP Sài Gòn thực hiện được thì các nơi khác cũng làm được.

 

Từ đó phát sinh nhiều chuyện “bên lề” nửa đùa nửa thật, khá thú vị. Ngay sau khi đọc xong tin trên mạng, Hà Mi, người 2 tháng nữa tròn 33 tuổi nhưng chưa lấy chồng, treo status: “Cần tìm người cho giống gấp hôm nay, muộn hơn không kịp chửa trước 34 tuổi, bị phạt thì chết em”. Hà Mi bảo, cô treo đùa vậy thôi, vì biết thừa một cái đề xuất vô lý như thế chẳng bao giờ được chấp nhận để áp dụng, thế nhưng cũng có người hết hồn. Con em họ tôi 32 tuổi, mới có một đứa con, lẽ ra cũng chửa đứa thứ hai rồi nhưng chồng nó lại đi học nước ngoài, gần 2 năm nữa mới về. Nó nói hay em bảo ảnh về ít ngày, đúc con rồi đi. Tôi mắng bảo mày khùng hả, tao còn chưa lo nữa là mày”.

 

Anh Đình Tú, 37 tuổi, kỹ sư công nghệ thông tin làm việc cho một cơ quan thuộc ngành giáo dục, kể, sáng nay mấy cậu trong phòng anh cứ rao ầm lên: “Chị em ai cần đúc con ngay không, anh em sẵn sàng hỗ trợ miễn phí đây. Chị nào gái ế, ba mấy tuổi chưa có chồng thì nhờ luôn kéo lát nữa xếp hàng không kịp, chị nào chồng đi công tác đăng ký sớm nhé”. Chị em cũng hưởng ứng rôm rả không kém. Một chị, có chồng đang làm việc cách đó 9 cây số, bạo mồm: “Gọi chồng sang chắc không kịp, thôi cậu nào giúp chị thì giúp luôn kẻo hết giờ”.

 

Bà chị già nhất phòng kêu: “Cả tao nữa, tao cũng cần”. Mấy ông em nhao nhao: “Bà già rồi còn đú, 35 tuổi, quá đát mất 2 năm rồi nhá”. Chị cười hề hề: “Nhân lúc họ mới đề xuất chứ chưa được phê chuẩn, tao tranh thủ làm tí. Mai mốt cái quy định ấy được duyệt thì tao lỡ có chửa rồi, chả nhẽ bắt tao phá à?”

 

Đại khái có những chuyện “tếu” như vậy song không hẳn là không có những bà chị lớn tuổi mà chưa có chồng không lo lắng, “điệu này chắc hết lấy chồng được rồi!”.

 

 

 

Phóng viên vẽ rắn thêm chân

 

Nhưng thật ra đây chỉ là thứ chuyện “bịa” hoặc vẽ rắn thêm chân của một phóng viên báo mạng phỏng vấn bà Tô Kim Hoa – chi cục trưởng Chi cục Dân số và kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn, sau đó về tung tin này lên mạng.

 

Bà Tô Kim Hoa cho biết ngày 11-7 phóng viên C.T. của một tờ báo điện tử – tác giả bản tin đầu tiên đề cập đến việc đề nghị phụ nữ sau 33 tuổi không nên mang thai. Phóng viên C.T. đã thông tin không chính xác dẫn đến hiểu nhầm là Chi cục Dân số và kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn đề nghị quy định độ tuổi phụ nữ mang thai không quá 33. Thực tế, chi cục chỉ đề nghị quy định độ tuổi mang thai cho những trường hợp thụ tinh nhân tạo. Bà Hoa cũng xác nhận bản tin trên đã có sơ sót nhưng cũng đã nói rõ bối cảnh thông tin là trao đổi thông tin bên lề cuộc họp.

 

Tuy nhiên theo bà Hoa, nhiều trang thông tin và báo điện tử khi dẫn lại thông tin đã cố tình lờ đi bối cảnh trao đổi thông tin mà ghi thành “đó là đề xuất đã gửi đến UBND TP”.

 

Chưa dừng lại ở đó, một số trang thông tin và báo điện tử còn thêm thắt, dùng các từ “cấm”, “bắt buộc”, “yêu cầu”… rồi tạo diễn đàn, lấy ý kiến các chuyên gia, thậm chí cả một lãnh đạo cơ quan pháp luật ở Quốc hội về việc cấm phụ nữ trên 33 tuổi mang thai.

 

Bà Hoa nói:  “Chính những bài báo này mới làm trầm trọng sự việc, gây ra bất bình đối với người dân. Thật sự tôi buồn và thất vọng”.

 

Như thế thì quả thật bây giờ chẳng còn biết tin nào thật tin nào giả ngay trên những tờ báo “chính thống” nữa, cũng như chuyện “huyền thoại tay không quật ngã trực thăng UH–1 của Mỹ” vậy.

 

 

 

 

Văn Quang

Hoàng gia: cộng sản Việt Nam?

image

Chúng ta, những người trong 95 triệu đồng bào trong, ngoài nước, có kiến thức, có thể nhận xét được, ghé mắt nhìn vào, một góc nhỏ thôi, thử xem các “COCC” (con ông cháu cha của CSVN) tiến thân “quang minh chính đại” như thế nào rồi so sánh nhân cách phẩm giá của “văn minh và hoang dã” từ nhà nước, cá nhân của cái “đảng” gọi là: của, do và vì dân này.

 


“Hoàng Gia, Gia đình CS trị ”

 

 

 

* Đứng đầu là Đ/C “X” tóm gọn trong tay 20 tổng công ty tập đoàn đủ mọi ngành nghề quốc doanh sừng sỏ nhất hiện nay, cũng đang là con nợ nhiều nhất trên 1. 000. 000 tỷ đồng – (riêng tài sản gia đình đ/c X theo chuyên gia quốc tế rất lớn khó mà ước đoán!?).

 

 


Có 3 con, sắp xếp, bố trí hoàn hảo: Nguyễn Thanh Phượng 33 tuổi chủ tịch Ngân hàng Bản Việt (Gia Đinh Bank) có số vốn là 3000 tỷ đồng; anh là Nguyễn Thanh Nghị, 36 tuổi ủy viên dự khuyết TW/Bí Thư tỉnh Quảng Nam; em là Nguyễn Minh Triết, 24 tuổi Đoàn thanh niên cộng sản HCM giám đốc Trung tâm Hỗ trợ và Phát triển Sinh viên Việt Nam. (Thanh Phượng đang nghỉ sanh) tạm quyền chủ tịch Ngân hàng Bản Việt là Lê Anh Tài cháu Lê Duẩn.

 

 

 

image

 

Đây! phò mã Bảo Hoàng và công chúa Thanh Phượng của đ/c X (bên trái) trong một buổi dạ tiệc với các đại gia.

 

 

 

image

 

Bộ “tam sên”: Triết – Phượng – Nghị của thủ tướng “ Ếch”

 

 

 

 

Ông Nông Đức Mạnh, con trai là Nông Quốc Tuấn, 50 tuổi “xuất thân là lao động xuất khẩu từ Đông Đức về” nhưng qua cha là Nông Đức Mạnh sắp xếp, hiện nay là Ủy viên Ban Chấp hành TW, chức vụ Phó Chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc, thành viên Ủy ban phòng, chống AIDS và tệ nạn ma túy, mại dâm. Kèm theo là Ngô Hoàng Hải, con rể Nông Đức Mạnh, là trưởng phòng tư vấn PMU18 (trung gian đấu thầu các dự án xây dựng hiện đại với viện trợ ODP).

 

 

 

image

 

Phụ – tử: Nông Đức Mạnh & Nông Quốc Tuấn

 

 

 

 

Tô Huy Rứa, trưởng ban tổ chức TW – Ủy Viên /bộ chính trị. “Tổ chức bố trí” cho con gái ruột Tô Linh Hương, vừa tốt nghiệp đại học mới 25 tuổi (sinh năm 1988) bầu làm Chủ Tịch /HĐ/QT “Đại tổng Công ty” Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC, nhiệm kỳ bốn năm 2012-2016. Doanh thu Vinaconex năm 2012 ước tính gần 1000. tỷ đồng có 2. 000 cán bộ công nhân viên (hàng trăm kỷ sư tuổi hàng cha chú Linh Hương).

 

 

 

image

 

Đây! Nữ Chủ Tịch HĐQT- măng sữa, 25 tuổi – một trái non vì “màu mỡ” bắt phải “chín ép” cố cơ cấu vào quả đấm thép tổng CT xây dựng nhà nước Vinaconex – Ngày 14/04/2012 trong lễ “ra mắt” Tân nữ /CT/ Hội Đồng quản trị. (Tô huy Rứa, ảnh bên phải).

 

 

 

image

 

Chúng ta xem! Nữ Chủ Tịch HĐQT “măng non” (áo đỏ) lẻ loi, ngồi nhằm ghế lơ láo giữa đám “tre già”.

 

 

 

 

Chỉ hơn 2 tháng, không thể “thùng thình” trong cái áo quá rộng. Ngày 21/6/2012 Tô Linh Hương “bỏ ghế chạy lấy ngươi” xin rút lui từ chức CT/HĐ/QT. Đây là một trong những mưu đồ “tham quyền cướp vị” khôi hài, nhục nhã, nham nhỡ, xấu hổ vô liêm sĩ nhất trong “hoàng gia CSVN”.

 

 

 

image

 

Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh, Phùng Quang Hải

 

 

 

Nguyễn Chí Vịnh, 56 tuổi (sinh năm 1957), con của cố tướng Nguyễn Chí Thanh con đỡ đầu của tướng Lê Đức Anh, chính thức nhảy ra cầm đầu Tổng Cục 2 với cấp hàm đại tá rồi thiếu tướng, hiện là thượng tướng, thứ trưởng bộ quốc phòng, (nhưng chưa có bằng tốt nghiệp sĩ quan)! Thăng cấp từ đại úy lên thượng tướng trong một thời gian kỷ lục mà trong lịch sử quân đội NDVN (cũng như thế giới) khôi hài, chưa từng có bao giờ.

 

 

 

 

Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng bộ Quốc Phòng, con trai là Phùng Quang Hải, lý lịch không ghi học lực và tốt nghiệp trường đào tạo nào, nhưng mang cấp bậc Thượng tá, là Tổng giám đốc Bí thư đảng ủy, Chủ tịch HĐTV Tổng công ty 319 – Bộ Quốc phòng Việt Nam. Công ty xây dựng 319 là một công ty quốc doanh bao gồm hơn 10 công ty hoạt động trong lãnh vực xây cất, cung cấp vật dụng cho quân đội và các cơ quan chính phủ trên địa bàn khắp nước. Đây là một nguồn lợi “màu mỡ” khổng lồ béo bở.

 

 

 

image

 

Lê Kiên Thành Lê Kiên Trung Lê Hãn

 

 

 

Lê Duẩn (các con):

 

 

 

* Lê Ngọc Báu, cùng gia đình: 60 tỷ đồng mua 40% cổ phần sân Golf Đồng Mô. nhiều cổ phần từ Bắc chí Nam: Cổ phần ở 3 siêu thị Sài Gòn, Ngân hàng Á Châu, công ty Vàng bạc và Đá quý.

 

 

 

* Lê Kiên Thành là một tỷ phú cỡ bự ở VN. Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Techcombank. Chủ tịch công ty cổ phần Xây Dựng và Phát Triển Đô Thị. Chủ 1 sân Golf, Tổng Giám đốc công ty Thiên Minh.

 

 

 

* Lê Kiên Trung. Cục Trưởng Cục Hải quan TP/HCM, một cơ quan béo bở nhất Sài Gòn.

 

 

 

 

* Lê Hãn. Đại tá, Cục trưởng Cục Quản Lý Các Nhà Trường QĐ. Tư lịnh Bộ Tư Lệnh Bảo Vệ Lăng HCM.

 

 

 

image

 

Lê Mạnh Hà, Nguyễn thị Doan, cha con: Chi & Anh

 

 

 

* Lê Đức Anh, bố trí cho con trai Lê Mạnh Hà làm PCT/UBND/TPHCM và con dâu Nguyễn thị Doan PCT/Nước

 

 

 

 

* Nguyễn Văn Chi, cựu ủy viên bộ chính trị khóa X, nguyên chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng – bố trí cho con trai Nguyễn Xuân Anh, 35 tuổi (sinh năm 1976) được bầu vào Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng/phó chủ tịch UBND thành phố – Tháng 01/2011, Nguyễn Xuân Anh được bầu chọn làm ủy viên dự khuyết (!?) Ban Chấp hành Trung ương đảng tại Đại hội đảng XI.

 

 

 

image

 

Lê Nam Thắng, Nguyễn Sỹ Hiệp, Nguyễn thị Kim Tiến

 

 

 

* Núp dưới cái “bóng ma” cha mình, Lê Nam Thắng, con trai “hung thần” khét tiếng Lê Đức Thọ nắm Bộ “màu mỡ Bưu chính viễn thông”.

 

 

 

* Nguyễn Văn An cựu chủ tịch quốc hội (2001-2006) – Ngày 26/03/2013 bố trí cho con trai Nguyễn Sỹ Hiệp được giữ chức trợ lý thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

 

 

 

 

*- Nguyễn thị Kim Tiến, Bộ trưởng Y tế là cháu ngoại của cố Tổng bí thư CSVN – Hà Huy Tập.

 

 

 

image

 

Trương Gia Bình, Trần Sĩ Thanh, Trần Tuấn Anh

 

 

 

* Trương Gia Bình, con rể tướng Võ Nguyên Giáp, làm tổng giám đốc công ty FPT.

 

 

 

* Trần Sĩ Thanh, sinh năm 1972. Phó bí thư tỉnh ủy ĐắcLắc là cháu của Nguyễn Sinh Hùng, CT/QH – (Nguyễn Sinh Hùng là cháu của Hồ Chí Minh).

 

 

 

 

* Trần Tuấn Anh: nguyên lãnh sự Việt Nam tại Hoa Kỳ (San Francisco) là con của cựu chủ tịch Trần Đức Lương.

 

 

 

image

 

Lê Trương Hải Hiếu, Phạm Bình Minh, Trấn Bình Minh 

 

 

 

* Lê Trương Hải Hiếu (con Lê Thanh Hải BT/TU/ TPHCM) – Quận ủy viên, Bí thư đảng ủy phường Bến Thành, quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh.

 

 

 

* Phạm Bình Minh Bộ Trưởng Bộ ngoại giao, là con của Nguyễn Cơ Thạch, tên thật là Phạm Văn Cương, (phụ tá cho Lê Đức Thọ trong hội nghị hòa đàm Paris. )

 

 

 

* Trần Bình Minh: Phó Tổng giám đốc đài truyền hình VN là con trai của Trần Lâm, nguyên Tổng giám đốc đài Tiếng nói VN…

 

 

 

Họ, những con người này, từ hình hài ấy, trước đó như một loại “tinh trùng” thụ tinh trong “ống thịt CS” cha mình, bám cái trứng XHCN của mẹ – đi vào cơ thể, để khi lọt lòng sinh ra trên trán đã có đóng dấu đỏ “búa liềm” dòng tộc “đảng”.

 

 

 

Lớn lên vào đời “tham chính” tất cả họ đều đi bằng lối đặc biệt – ngõ “hậu môn” (cổng sau) của Hoàng gia CS mà không cần phải sát hạch năng lực, đạo đức, thông qua thi tuyển cạnh tranh với nhân tài của toàn dân.

 

Với họ, hình như ngay từ trong “ống thịt CS” cha mình, khi thụ tinh, họ cũng đã được tiêm chủng loài vi rút “hoang dã Cộng Sản”: “mạnh được yếu thua”. Kiến thức dung nạp của họ như không hề biết đến 2 từ: “xấu hổ và liêm sỉ” vốn dĩ, tất yếu cần phải có trong nhân cách của mọi con người, dù có là thiếu học…

 

 


Nhân cách và nhân quyền văn minh so với tham quyền, tham lam, gia đình trị “hoang dã”.

 

 

 

image

 

Thủ tướng CH Czech (Tiệp Khắc) – Petr Necas

 

Biểu tượng của văn minh “văn hóa từ chức”.

 

 

 

Thủ tướng CH Czech (Tiệp khắc) Petr Necas tuyên bố xin từ chức vào ngày 17- 6- vừa qua do một trợ lý văn phòng thủ tướng của ông bị cáo buộc tội nhận hối lộ.

 

 

 

Nhân cách của lãnh đạo

 

 

 

“Tôi hiểu rõ trách nhiệm chính trị của mình, tôi xin từ chức thủ tướng trong ngày 17-6-2013 – Khi tôi từ chức, toàn bộ chính phủ cũng sẽ từ chức theo đúng như quy định của hiến pháp” – AFP dẫn lời Thủ Tướng Necas tuyên bố tại cuộc họp báo ở thủ đô Prague – Thủ tướng Necas dẫn đầu đảng liên minh cầm quyền CH Czech từ năm 2010 và từng vượt qua tám cuộc bỏ phiếu tín nhiệm. (AFP).

 

 

 

 

Quyền lực của nhân dân

 

 

 

image

 

Cũng tháng trước – ngày 5/6/2013 – Khoảng 15. 000 người dân Bulgaria tụ tập biểu tình trước trụ sở chính phủ ở thủ đô Sofia, hô vang khẩu hiệu đòi Thủ tướng Oresharski (ảnh trên) từ chức. (ảnh: PressTV)

 

 

 

Ngày 8/06/2013 Chính quyền Bulgaria do Thủ tướng Plamen Oresharski mới thành lập và tồn tại được hai tuần lễ đã phải đối mặt với nguy cơ sụp đổ từ nguyên nhân: Thủ tướng Plamen Oresharski tùy tiện bổ nhiệm doanh nhân 32 tuổi Delyan Peevski con trai (của bạn thân) một đại gia truyền thông giàu có, không có kinh nghiệm chuyên môn làm giám đốc Cơ quan An ninh quốc gia (DANS). AFP mô tả suốt ba ngày kể từ 5 tháng 6 hàng chục ngàn người Bulgaria đã đổ ra đường phố thủ đô Sofia để phản đối thủ tướng Plamen Oresharski. Họ vẫy quốc kỳ, miệng hô vang: “Hãy từ chức”, dù Thủ tướng Orecharski đã hủy bỏ quyết định bổ nhiệm ông Peevski và xin lỗi người dân Bulgaria,… (AFP).

 

 

 

Đó là 2 “cựu” quốc gia CS Đông Âu một thuở là bạn bè chí cốt của CSVN trước kia, đã vĩnh biệt CS/XHCN để hội nhâp với trào lưu đa nguyên văn minh dân chủ.

 

 

 

 

Liệu, nhân cách phẩm giá của người CSVN-có thể so sánh!?

 

 

 

image

 

Quí 3 năm 2012 ngày 3/9/, Ngoại trưởng Hàn Quốc Yu Myung Hwan phải trần tình gửi lời xin lỗi công chúng xứ Hàn về những tranh cãi xung quanh việc tuyển dụng con gái mình – (Ảnh: AFP) Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hàn Quốc nói: “Bộ trưởng Yu đã quyết định từ chức vì ông cảm thấy phiền lòng đã gây ra tranh cãi không đáng có về việc chính phủ tuyển dụng con gái mình”.

 

 

 

Ông Yu là Bộ trưởng ngoại giao có thâm niên lâu nhất trong nội các hiện tại, đã bắt đầu làm việc trong chính phủ của tổng thống Lee từ tháng 2-2008.

 

 

 

Ngày 3-9 tại Nhà Xanh, trước PV báo chí, ông Yu khẳng định quá trình tuyển dụng đã diễn ra công bằng và không hề có một sự đặc cách nào, nhưng sự bàn tán của công chúng không hề giảm đi khi cho rằng con gái ông được ưu tiên, vì vậy để bảo toàn danh dự cho cá nhân ông và uy tín chính phủ, ông xin từ chức. (TTO).

 


Nhân Dân sát hạch đạo đức trước nhậm chức 

 

 

 

 

Ngoài năng lực thông qua sát hạch “thi tuyển” đã chứng minh. Thông lệ tập quán của QH/Hàn Quốc – Nhiều nhân vật chuẩn bị nắm giữ ghế thủ tướng, bộ trưởng hay các chức vụ quan trọng trong nội các phải chứng minh sự thanh liêm và minh bạch của họ trước quốc hội. Chỉ khi quốc hội đồng ý với đa số phiếu thì thủ tướng hay các đối tượng mới có thể nhậm chức.

 

 

 

image

 

Ông Kim Tae Ho,Ông Shin Jae Min

 

 

 

* Ông Kim Tae Ho thống đốc tỉnh Gyeongsang đã phải trưng bản giao dịch ngân hàng của gia đình trước quốc hội để khẳng định, chứng minh, ông trong sạch – (Ảnh: Korea Times)

 

 

 

* Ông Shin Jae Min, người sắp nắm giữ ghế bộ trưởng văn hóa – thể thao & du lịch Hàn Quốc, đã phải xin lỗi QH, thừa nhận vi phạm đạo đức vì đăng ký sai khu vực, địa chỉ nhà, để cho con có cơ hội vào trường tốt, học phí thấp (dù điều này xã hội không lên án). – (Ảnh: Yonhap)

 

 

 

Lúc đương nhiệm, Tổng thống Lee Myung Bak của Hàn Quốc đã yêu cầu văn phòng của ông phải luôn theo dõi báo chí, dư luận nhân dân phản ảnh, để chặt chẽ nghiêm khắc hơn trong “kiểm định” các ứng viên, đảm bảo các vị trí trong chính phủ phải đáp ứng các tiêu chuẩn về đạo đức, trước khi đưa ra trước quốc hội phê chuẩn. “Cần phải có tiêu chuẩn đạo đức cao hơn người dân cho tất cả các bộ trưởng và thành viên của chính phủ ” Tổng Thống Lee nhấn mạnh. (Theo Korea Times, Chosun Ilbo)

 

 

 

Không biết nhà “nhà nước và đảng ta” có biết xấu hổ không? Nơi mãnh đất cũng bị chia cắt vì thảm họa cộng sản như Việt Nam, nhưng người ta thông minh – trong nhất thời – không thống nhất bằng xương máu, mà là thịnh vượng cho nhân dân, hùng mạnh cho quốc gia mới là ưu tiên tối thượng!

 

 

 

Để ngày nay một CH/XHCN/VN tự hào “thống nhất” nhưng có đến hàng trăm ngàn thanh niên nam nữ Việt, đang tha phương cầu thực nơi xứ Hàn trong thân phận vợ hờ, osin, bán sức lao động!??.

 

 

 

 

Những ngày này cả nước, hơn nữa triệu “sĩ tử” con em chúng ta gian nan “lều chõng” thi thố tài năng “vượt vũ môn” trước ngưỡng cửa giảng đường Đại Học – Có buồn không? Hình ảnh “hoàng gia CS” cũng đậm nét theo chân đến những nơi này…

 

 

 

image

 

“Cậu ấm, cô chiêu Hoàng Gia CS” được đưa đón đi thi bằng xe cơ quan (mồ hôi nước mắt nhân dân) cùng các loại xe “thượng đẳng”. Và hình ảnh 

 

 

 

image

 

Con em đồng bào nghèo, đội nắng gió bươn chải đến trường thi…

 

 

 

Rồi… “con vua sẽ được làm vua – con sải ở chùa cứ quét lá đa” và thế là, một lớp cháu con “hoàng tộc đảng CS” lại…

 

 

 

 

“Ngày mai kế thừa, “khanh, tướng” mới tiếp tục “đè cổ” cháu con mình (tất nhiên là khanh tướng Hoàng Gia CS).

 

 

Hoàng Thanh Trúc

 Việt Nam không có lãnh đạo!!!

Ở Việt Nam, “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” là khẩu hiệu thường gặp nhất, rồi Trương Tấn Sang hết sang Tàu lại đi Mỹ, thế thì tại sao tôi dám kết luận Việt Nam không có lãnh đạo!!!

 

 

 

Lãnh đạo và quản lý

 

 

 

image

 

Chúng ta thường lầm lẫn giữa người lãnh đạo và người quản lý hay người thừa hành.

 

Người lãnh đạo là người vạch ra con đường và hướng dẫn quốc gia ấy theo con đường đã được vạch ra.

 

Người lãnh đạo cần có tư tưởng, có tầm nhìn xa (viễn kiến), có khả năng sáng tạo, khả năng truyền đạt tư tưởng của họ đến với những người chung quanh để chuyển biến viễn kiến của họ thành một tầm nhìn chung cho tòan dân tộc.

 

image

 

Người lãnh đạo biết phương cách, biết làm thế nào để thực hiện được ý tưởng của mình. Họ biết ai là người để giao phó trách nhiệm thực hiện. Họ có khả năng phân tích và nhận ra mọi rủi ro, vượt qua mọi thách thức, tạo ra những chuyển biến tích cực để thúc đẩy một quốc gia phát triển.

 

Trong khi ấy các nhà quản lý hay người thừa hành chủ yếu lo việc tổ chức hệ thống được ổn định, lên kế họach, đề ra công tác, thu xếp nhân sự nhằm thực hiện một cách tốt nhất con đường đã được người lãnh đạo vạch ra.

 

 

 

Trong các họat động ở tầm mức nhỏ như một nhóm, một hãng xưởng, một hội đòan, một tổ chức người lãnh đạo cũng có thể là người quản lý hay điều hành. Người lãnh đạo như thế giữ cả hai vai trò. Chính vì thế chúng ta thừơng lầm lẫn giữa hai vai trò rất khác biệt.

 

Nhưng ở tầm mức lớn hơn một đại công ty, một quốc gia, muốn phát triển vai trò lãnh đạo và vai trò quản lý hay điều hành cần phải độc lập.

 

 

 

Vai trò HCM

 

 

 

image

 

Hồ Chí Minh là nhân vật lịch sử, vẫn luôn được đảng Cộng sản tuyên truyền đánh bóng là một nhà lãnh đạo tài ba. Đảng Cộng sản cố chứng minh ông là một nhân vật có tư tưởng, có viễn kiến, có tầm nhìn chiến lược nhưng lại không tìm ra chứng cớ. Càng tuyên truyền càng đánh bóng thì sự thực về Hồ Chí Minh càng được phơi bày.

 

 

 

Hồ chí Minh được đào tạo, huấn luyện và tài trợ để đưa tư tưởng cộng sản về Đông Dương nhằm thực hiện các “viễn kiến” của Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông, các sách lược do Quốc Tế Cộng Sản đề ra. Ông Hồ là một người thừa hành xuất sắc, ông có một đức tin mãnh liệt vào chủ nghĩa cộng sản nhờ đó đã nắm được quyền và đã xây dựng được một guồng máy cầm quyền tồn tại đến ngày nay.

 

 

 

Kế thừa HCM

 

 

 

image

 

Tư tưởng đã không có, con đường lại do Quốc Tế Cộng Sản vạch ra những người cầm quyền sau này chỉ giữ vai trò cai trị. Như Hồ chí Minh, họ đã mất đi khả năng độc lập trong tư tưởng. Họ chỉ giỏi hô hào các khẩu hiệu hay tuyên truyền đánh bóng chế độ. Họ quản lý đất nước theo kiểu của Nga, của Tàu, theo phương cách làm, sai, sửa và sử dụng bạo lực để cầm quyền.

 

 

 

Không có người lãnh đạo khác gì một người không có cái đầu. Bởi thế chế độ cộng sản phạm sai lầm này sang sai lầm khác. Người cầm quyền gây biết bao tội ác, họ tiêu diệt mọi tiềm năng đối lập về chính trị, kinh tế và xã hội. Tội ác lớn nhất là đưa đất nước vào các cuộc chiến tranh tiêu diệt mọi tiềm năng còn sót lại và gây phân hóa nội lực quốc gia.

 

 

 

image

 

Trong chiến tranh đảng Cộng sản đã chiến thắng. Xét cho cùng họ chiếm được miền Nam là nhờ quân viện của Khối Cộng sản và nhờ đường lối tập trung tất cả nhân lực, tài lực, tài nguyên đất nước vào một mục tiêu duy nhất là chiếm được chính quyền. Hồ chí Minh từng tuyên bố “dù có hy sinh đến đâu, dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn, cũng quyết tâm giành cho được chính quyền trong toàn quốc”.

 

 

 

Trong khi ấy miền Nam vừa phải chống đỡ, vừa phải xây dựng và vừa phải phát triển quốc gia. Mọi yếu tố quyết định chiến tranh lại đều dựa trên chiến lược chiến thuật của người Mỹ.

 

 

 

Vừa sao chép thể chế tòan trị Nga Tàu, vừa xuất thân từ một tầng lớp chỉ biết dùng bạo lực để chiến thắng, người cộng sản tiếp tục sử dụng bạo lực để nắm độc quyền. Họ cai trị đất nước trên đầu súng và dựa trên tư tưởng và sự trợ giúp của ngọai nhân.

 

 

 

image

 

Khi guồng máy cộng sản Đông Âu và Nga Sô sụp đổ, đảng Cộng sản không còn con đường nào khác phải nới lỏng, phải mở trói cho nền kinh tế tư nhân. Nhờ nguồn nhân lực chưa được tận dụng, nguồn tài nguyên còn dồi dào, thế giới còn sẵn sàng cho vay mượn và đầu tư, và nhất là nguồn ngọai tệ từ người Việt hải ngọai gởi về, sự “đổi mới” lần ấy đã giúp đảng Cộng sản thóat “chết” (“đổi mới hay là chết”).

 

 

 

Nhưng thay vì lắng nghe một số đảng viên cấp tiến như ông Trần xuân Bách, lắng nghe nguyện vọng của người dân, chấp nhận thay đổi cả kinh tế lẫn chính trị, đảng Cộng sản lại theo Tàu: cởi trói kinh tế nhưng tiếp tục đàn áp đòi hỏi dân chủ hóa Việt Nam. Từ đó nẩy nở một tầng lớp tư bản đỏ nắm giữ mọi đặc quyền đặc lợi quốc gia.

 

 

 

image

 

Để tiếp tục cầm quyền các phe nhóm tư bản đỏ tìm mọi cách tiêu diệt những nhân tài có tiềm năng lãnh đạo đất nước. Ông bà ta có dạy “thà làm tớ kẻ khôn, hơn làm thầy người dại”, đằng này nhân tài Việt Nam phải “làm tớ một bè lũ vừa điên vừa dại”. Và cứ như thế không ai còn cơ hội để thăng tiến hay có điều kiện tạo ra những thay đổi tích cực nhằm thúc đẩy đất nước tiến lên.

 

 

 

Hiện Trạng Xã Hội

 

 

 

image

 

Các sai lầm trong quản lý đã đưa đất nước đến tình trạng cạn kiệt tài nguyên, đất đai và môi trường bị hủy họai, nông nghiệp và kỹ nghệ yếu kém, nợ nần chồng chất, lạm phát gia tăng. Nợ và nợ xấu trong các ngân hàng bế đọng, thị trường bất động sản đóng băng, hàng trăm ngàn doanh nghiệp phải giải thể và phá sản, mọi khu vực kinh tế hầu như đình trệ. Tình trạng thất nghiệp đang gia tăng trầm trọng nhưng lại thiếu nhân tài có khả năng cạnh tranh với các quốc gia trong vùng.

 

Các mặt quân sự, giáo dục, văn hóa, y tế cũng càng ngày càng suy thóai. Nhìn chung Việt Nam thua xa các quốc gia trong vùng.

 

 

 

Kinh tế do nhà nước quản lý đang đi vào vòng bế tắc. Tiền thuế không thu được, tài nguyên kiệt quệ, dầu thô thì bị Tàu cộng cô lập, đầu tư ngọai quốc thì không có, vay nợ ngọai quốc thì không được, ngọai tệ hải ngọai gởi về giảm dần, nhưng ngọai tệ chuyển ra ngọai quốc thì gia tăng, in tiền thì đồng tiền mất giá kéo theo lạm phát… Không tiền thì lấy đâu để nhà nước chi trả cho guồng máy “Đảng” và guồng máy “Nhà Nước” khổng lồ.

 

 

 

image

 

Vài năm trước các quốc gia Tây Phương còn tin rằng nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội sẽ biết tôn trọng nhân quyền. Vì đây là một yếu tố cần và đủ để Việt Nam được chấp thuận tham gia Khối Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) để chia sẻ quyền lợi về kinh tế và chính trị với các quốc gia trong vùng. Nhưng niềm tin của thế giới, nay đã thành tuyệt vọng. Đảng Cộng sản càng ngày càng lộ rõ bộ mặt thật, nhân quyền càng ngày càng trở nên tồi bại.

 

 

 

Khi những người cầm quyền không tôn trọng nhân quyền cho dân họ, thì họ không còn đáng để các nhà lãnh đạo thế giới tôn trọng, mọi nỗ lực bang giao quốc tế từ đó xuống cấp.

 

Để được tiếp tục cầm quyền đảng Cộng sản đã chọn con đường ký kết các Hiệp Ước và Văn kiện bán dần đất nước cho ngọai bang. Tuyên Bố Chung 2013 giữa hai đảng Cộng sản Việt Hoa, vừa được Trương Tấn Sang ký kết không khác gì văn bản chính thức xáp nhập Việt Nam vào lãnh thổ Trung cộng.

 

 

 

image

 

Các phe nhóm trong đảng Cộng sản thì càng ngày càng công khai làm giàu đục khóet quốc gia. Sự cách biệt giữa tầng lớp nghèo bị trị và tầng lớp tư bản đỏ cai trị càng ngày càng đào sâu. Các thất bại kinh tế và xã hội càng ngày càng lộ rõ. Việc bán nước càng ngày càng công khai.

 

 

 

Khẩu hiệu “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý” vẫn tiếp tục được hô hào nhưng thực tế thì khác xa. Đảng và nhà nước đang đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Tình trạng của đảng Cộng sản như “rắn mất đầu” đang giẫy dụa, máu me vung vãi khắp nơi trước khi được thảy ra bãi rác.

 

Ngược lại các phong trào yêu nước chống ngọai xâm, phong trào đòi tự do dân chủ, phong trào đòi công bình bác ái, mỗi ngày một phát triển, tất cả đang dẫn đến một cuộc cách mạng xã hội tòan diện.

 

 

 

Lãnh Đạo Phải Xuất Phát Từ Dân

 

 

 

image

 

“Thuế của Dân là quyền lợi của Đảng”

 

Khi người dân đã thực sự làm chủ đất nước của mình. Khi Việt Nam đã có một nền dân chủ lành mạnh. Khi ấy các đảng chính trị sẽ chọn những người lãnh đạo xuất sắc nhất trong đảng mình đưa ra tranh cử.

 

 

 

Những người lãnh đạo các chính đảng sẽ cạnh tranh nhau đưa ra các viễn kiến, các chiến lược, các chính sách để được dân chúng chọn lựa một người lãnh đạo quốc gia vừa có tài, vừa có đức.

 

Một cách chính danh và được sự ủy quyền của người dân, người lãnh đạo quốc gia sẽ đề ra những chiến lược, những chính sách, để guồng máy hành chánh độc lập thi hành các chính sách đưa đất nước đi lên và tạo ra công bằng xã hội.

 

 

 

image

 

Như các quốc gia tân tiến khác, tự do chính trị là điều kiện cần và đủ để Việt Nam có người lãnh đạo quốc gia. Nói một cách khác người lãnh đạo sẽ xuất phát từ dân.

 

 

Nguyễn Quang Duy

Thế lực thù địch

image

Thế lực thù địch hay “Hội chứng hoang tưởng”. Bài viết sâu sắc, quan trọng, lột trần bản chất chế độ và con người cộng sản của tác giả bsngoc.  Hình ảnh chỉ có tính minh họa.

 

 

 

image

 

Hội chứng hoang tưởng (paranoid personality disorder, sẽ viết tắt là PPD) là một rối loạn tâm thần với đặc điểm là người mắc bệnh hay nghi kỵ người khác. Người mặc bệnh PPD không có khả năng tin tưởng vào người khác, nhìn người khác như là những người thù địch. Có thể nói rằng bệnh nhân PPD rất giống với người cộng sản.

 

 

 

image

 

“Thế lực thù địch” là cụm từ mới xuất hiện gần đây, nhưng đã trở thành khá phổ biến. Chỉ cần gõ “thế lực thù địch” trong hộp tìm kiếm của Google tôi được kết quả hơn 2 triệu kết quả trong vòng 0,26 giây. Báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình không ngớt lớn tiếng cảnh báo người dân rằng thế lực thù địch đang len lỏi vào guồng máy của Nhà nước, đang gây tác hại nghiêm trọng cho Việt Nam. Có khi họ cảnh báo rằng thế lực thù địch đe doạ đến sự sống còn của đảng, của Nhà nước và sự an sinh của người dân. Có thể nói rằng những người làm truyền thông cho đảng đã dùng thế lực thù địch như một con ngáo ộp, kích động người dân, làm cho người dân cảm thấy bất an.

 

 

 

image

 

Chỉ một thời gian ngắn tiến hoá “thế lực thù địch” đã trở thành một câu thần chú của người cộng sản. Trong bài diễn văn dài bế mạc Hội nghị 6 gì đó của ngài tổng bí thư NPT có đoạn: “Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá”. Trong những năm qua, dường như trong đầu óc của những người cộng sản họ chỉ nghĩ đến những thế lực thù địch. Ngay cả khi đất nước ở trong tình trạng thù trong giặc ngoài như thế mà họ chỉ nghĩ đến thế lực thù địch! “Thế lực thù địch” gần như là một câu kinh của những người cộng sản Việt Nam trong thế kỷ 21.

 

 

 

image

 

Nhưng ai là thế lực thù địch thì chẳng ai biết nhưng có thể đoán được. Dù họ không nói thẳng ra ai là thế lực thù địch, nhưng ai cũng hiểu rằng bất cứ người nào phê bình chính sách của đảng đều được xếp trong danh sách thù địch. Mỹ và các nước phương Tây được Trung cộng xem là thế lực thù địch. Người cộng sản Việt Nam cũng xem Mỹ và các nước phương Tây là thế lực thù địch dù họ rất thích gửi con cháu sang đó du học. Người dân đi biểu tình chống Trung cộng xâm lăng cũng bị xem là thế lực thù địch, là phản động. Một điểm đáng nói ở đây là bất cứ ai mà Trung cộng xem là thế lực thù địch thì người cộng sản VN cũng xem là thế lực thù địch.

 

 

 

image

 

Vì không biết cụ thể thế lực thù địch là ai, nên chúng ta có thể tạm cho đó là một thế lực ma. Ma là một khái niệm trừu tượng, thường đề cập đến người đã chết, nhưng vì còn ân oán với người cõi trần nên hay hiện về để nhát. Ma không hiện hình mà chỉ xuất hiện trong tâm tưởng của con người. Người sợ ma là người thiếu tự tin. Thiếu tự tin nên họ tin vào thần thánh, bùa ngải. Thiếu tự tin là một thể hiện của người bất an và thiếu học vấn. Nếu là người có tự tin và học vấn thì không ai tin vào ma quỷ, chẳng ai khấn nguyện nhờ đến thần thánh để che chở. Chỉ có người vì biết mình bất tài, biết mình thất học, biết mình làm chuyện ác ôn, nên mới cảm thấy bất an và hô toáng lên là có ma. Do đó, có thể nói rằng người cộng sản đang hô toáng thế lực thù địch cũng có nghĩa họ đang bất an.

 

Nhưng tại sao người cộng sản lại đa nghi, không tin người dân? Nghĩ một chút tôi thấy những gì người cộng sản suy nghĩ, nói và làm rất phù hợp với những đặc điểm của hội chứng hoang tưởng PPD hoặc hội chứng phản xã hội. Tôi sẽ bàn về hội chứng PPD trước.

 

 

 

Hội chứng hoang tưởng

 

 

 

image

 

Triệu chứng nổi bật của người mắc chứng PPD là không tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi ngờ người khác, nghi ngờ cả người thân và đồng nghiệp. Người mắc bệnh PPD có những đặc tính nổi bật như thiếu tin tưởng vào người khác, lúc nào cũng nghi kị người khác. Trong đầu của bệnh nhân PPD là người khác lúc nào cũng tìm cách ám hại mình, bất cứ hành động mang tính tích cực nào của người khác cũng được hiểu là có ý đồ xấu xa. Điều này rất đúng với người cộng sản vì họ không tin ai cả. Trong xã hội do người cộng sản điều hành và cấu tạo nên, ai cũng nghi kỵ lẫn nhau. Ngay cả trong gia đình cũng nghi kỵ lẫn nhau. Trong xã hội VN hiện nay mọi thành viên đều là những người tù dự khuyết. Bầu Kiên có thể là anh hùng hôm qua nhưng đùng một cái là tù nhân. Một ông cựu bộ trưởng đáng kính vẫn có thể đi tù dễ dàng. Người cộng sản không tin ai cả vì chính họ cũng không tin họ nói thật. Ngoài triệu chứng chính vừa đề cập người mắc chứng PPD còn có một số biểu hiện như sau:

 

 

 

Một là nghi ngờ người khác một cách vô căn cớ

 

 

 

image

 

Nghĩ rằng người khác đang lợi dụng mình, hãm hại mình, hay lường gạt mình. Người cộng sản lúc nào cũng nghi ngờ người ngoài đảng. Họ xem người ngoài đảng như tín đồ Hồi giáo xem người không theo đạo Hồi là những kẻ ngoại đạo, đáng nghi ngờ. Chính vì suy nghĩ này mà người cộng sản chỉ chia chác quyền lực và đặc lợi cho người trong đảng. Nói ra thì có vẻ quá đáng như đảng Mafia cũng làm như thế. Vì nghi ngờ nên người cộng sản xem bất cứ việc làm gì của các tổ chức phi chính phủ (NGO) là những thế lực đáng ngại, cần phải theo dõi. Chính vì thói nghi ngờ và thiếu tự tin nên họ không tin vào Việt kiều. Bao nhiêu trí thức Việt kiều muốn góp một tay cho chế độ mà có được đâu. Ngay cả những người trí thức trong nước góp ý chân tình cho họ mà vẫn bị theo dõi, thậm chí bắt bớ giam cầm.

 

 

 

Hai là bị ám ảnh bởi những nghi ngờ về sự trung thành và tin cậy của bạn bè, đồng nghiệp.

 

 

 

 

Khi người khác giúp họ thật tình, họ cũng nghi ngờ sự giúp đỡ đó. Mỹ muốn giúp đào tạo chuyên gia cho VN, nhưng người cộng sản nhìn đó như là một thế lực đe doạ, và xem Mỹ như kẻ thù. Ngay cả trong nội bộ đảng họ cũng có cơ chế kiểm tra hành động của đảng viên. Đi xa hơn kiểm tra hành động là kiểm soát tư tưởng của đảng viên. Do đó, toàn bộ đảng viên trở thành những con cừu, chỉ biết suy nghĩ và nói theo một định hướng. Những ai có suy nghĩ khác thì sống bằng cuộc sống 2 mặt. Bên Tàu có một cuốn tiểu thuyết mô tả một nhân vật sống 2 mặt rất sống động. Sáng sớm anh ra vườn sau chửi bới đảng cộng sản, chửi xong, anh thay đồ đi làm và lên lớp ca ngợi công ơn trời biển của đảng!

 

 

 

Ba là không muốn chia sẻ thông tin với người khác vì họ sợ thông tin sẽ được sử dụng để chống lại hay ám hại mình.

 

 

 

image

 

Người cộng sản xem thông tin là vũ khí. Mà vũ khí thì có thể dùng để gây tác hại. Do đó, người cộng sản kiểm soát toàn bộ thông tin. Từ báo chí, đài phát thanh, đến đài truyền hình và mạng, họ kiểm soát tất cả. Thật ra, đây là một hành động suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ từng lũng đoạn thông tin và lợi dụng tự do thông tin để gây tác hại đến đối phương.

 

 

 

Bốn là lúc nào cũng diễn dịch ý nghĩa tiềm ẩn đằng sau mỗi thông tin và sự kiện.

 

 

 

image

 

 

vì họ nghi ngờ rằng thông tin được trình bày chỉ là bề mặt, còn đằng sau là hàm ý ám hại họ. Người cộng sản rất thích nói về “bản chất và hiện tượng”. Những gì xảy ra họ xem là hiện tượng, họ không quan tâm mấy, nhưng họ rất quan tâm đến bản chất. Khi công an “làm việc” với ai họ nghi là “phản động” (nghi ngờ là bản chất của họ) thì câu hỏi xoay quanh ai đứng đằng sau việc làm của người đó. Đây cũng là một bản chất mang tính suy bụng ta ra bụng người, bởi trong quá khứ họ đứng đằng sau xúi dục trí thức miền Nam xuống đường chống lại chế độ Mỹ-Thiệu. Tương tự, khi người dân xuống đường đòi đất, họ không quan tâm giải quyết vấn đề mà chỉ truy tìm mầm mống mà họ gọi là “phản động”.

 

 

 

image

 

Ông tây Hồ Cương Quyết này ăn phải bã cộng sản, giờ bẽ mặt khi xuống đường biểu tình chống tàu bị côn an khó dễ. Dưới: Một số hình ảnh mới nhất về dân oan từ Đà Nẵng ra Hà Nội khiếu kiện, bị côn an bắc loa kêu gọi những câu nghe mãi vẫn chửa chán! đại loại như: “…không nên nghe lời kẻ xấu xúi dục…”. tin mới nhất được biết tất cả bà con đã bị hốt lên xe và chở sang Lộc Hà,  link Face Book Dân Oan Việt Nam.

 

 

 

Năm là lúc nào cũng tỏ thái độ đố kỵ, thù hận.

 

 

 

 

Người mắc bệnh PPD không có khả năng tha thứ, họ luôn tìm cách dìm người khác, nói xấu người khác và khi cần ám hại họ. Tha thứ không có trong từ điển ngữ vựng của người cộng sản. Họ đày đoạ quân lính, sĩ quan, viên chức của chế độ cũ ra sao thì chúng ta đều biết. Có thể nói đó là một chương sử đen tối nhất của người cộng sản.

 

 

 

Một đặc điểm khác là người mắc chứng PPD rất huênh hoang. Họ tự xem mình là tài giỏi nhất thế giớilà trường tồn. Đặc điểm này cũng giống với người cộng sản. Họ tự xem mình là “quang vinh”, là tài ba nhất thiên hạ, là “đỉnh cao trí tuệ”, là bách chiến bách thắng. Họ không ngần ngại tuyên bố đảng của họ là “muôn năm” dù trong lịch sử nhân loại không có chế độ nào hay đảng phái nào tồn tại muôn năm.

 

 

 

Tất cả những đặc điểm của chứng bệnh hoang tưởng vừa mô tả trên đều rất phù hợp với người cộng sản. Theo y văn thì hội chứng PPD khá phổ biến trong dân số. Trên thế giới, thống kê cho biết có khoảng 0,5 đến 3% người mắc chứng hoang tưởng. Nam giới có khuynh hướng dễ mắc PPD hơn nữ giới. Phần lớn những người mắc chứng PPD ở độ tuổi 40-50. Hiện nay có khoảng 3 triệu đảng viên đảng CSVN, chiếm 3% dân số. Con số này cũng phù hợp vối y văn thế giới. Số nam đảng viên cao hơn nữ đảng viên. Do đó, số người mắc chứng hoang tưởng nhiều hơn trong nam giới, cũng phù hợp với y văn thế giới.

 

 

 

Hội chứng phản xã hội

 

 

 

image

 

Một hội chứng có liên quan đến PPD là hội chứng phản xã hội (antisocial personality disorder, viết tắt APD). Đặc điểm chính của APD là khuynh hướng không quan tâm đến quyền lợi của người khác, hay xâm phạm quyền lợi người khác. Hội chứng này cũng rất phù hợp với người cộng sản vốn rất vô cảm và có khi tàn ác. Người mắc chứng APD có những triệu chứng như sau:

 

 

 

Một là không sống theo chuẩn mực xã hội.

 

 

 

image

 

Họ không tôn trọng luật pháp, họ sống theo luật của chính họ đặt ra. Người cộng sản một mặt nói đến luật pháp như là một khuôn mẫu về trật tự xã hội, nhưng khi hành động thì hoàn toàn trái với pháp luật. Họ bắt người một cách tuỳ tiện. Muốn bắt thì bắt, không cần đến luật pháp, toà án. Họ thậm chí còn tuyên bố “luật là ta, ta là luật”. Mà đúng như thế. Họ ngồi xổm trên luật pháp. Chúng ta thấy một mặt họ kêu gọi thắt lưng buộc bụng, nhưng mặt khác họ sống như những bậc đế vương thời phong kiến mà họ từng nguyền rũa. Trong khi người dân chen chút nhau trong bệnh viện, họ có bệnh viện riêng, bác sĩ riêng, thậm chí còn có cả vườn rau riêng, đàn bò sữa riêng. Họ ra điều luật cho cán bộ cao cấp không được kết hôn với những ai có gốc gác “nguỵ”, nhưng con gái thủ tướng thì được lấy con trai của cựu thứ trưởng “nguỵ”. Con gái tổng bí thư Lê Duẩn cũng được kết hôn với người Nga, trái 180 độ với qui định do chính ông đề ra! Người cộng sản nói một đằng làm một nẻo.

 

 

 

Hai là lường gạt, giả dối.

 

 

 

image

 

 

Thứ trưởng Y-tế việt cộng chức thiệt mà bằng giả,  Blog Khai Trí đòi hỏi giùm cho hơn 80 triệu dân, vì sức khỏe và sinh mệnh của họ có thể bị ảnh hưởng bởi chất lượng “tri thức” của ngài, rất cần ông trả lời trên báo chí. Riêng Web Hà Tĩnh Mình Thương còn đưa ra danh sách các quan đỏ nào đang xài bằng gỉả.  Ôi nhân tài như lá mùa thu ở nước ta!  Mùa “Thương Khó” của các đại gia…

 

 

 

Người mắc chứng ADP rất hay nói dối, dùng tên giả để nói xấu người khác. Nói dối, với người cộng sản, là một quán tính. Họ có thể biến trắng thành đen, nói đen là trắng. Điển hình như vụ việc ở Văn Giang, Tiên Lãng. Họ cho công an đánh dân, nhưng đài báo thì nói là “xã hội đen”. Ai cũng biết lãnh đạo cộng sản hay dùng tên giả. Có người dùng đến cả trăm tên giả! Thời chiến thì có thể hiểu được, nhưng thời bình họ cũng dùng tên giả. Mỗi khi muốn nói xấu ai họ cho phóng viên ký tên giả để tha hồ viết. Ai cũng biết đó là một thái độ tiểu nhân, nhưng họ làm gì có quân tử tính mà chúng ta phải ngạc nhiên. Còn tính giả dối của người cộng sản thì gần như là một đặc tính tiêu biểu. Giả dối về lịch sử như vụ Lê Văn Tám. Giả dối trong khoa học. Giả dối trong giáo dục. Giả dối bằng cấp. Lĩnh vực nào cũng giả dối. Nói chung sau 37 năm thống trị, người cộng sản đã biến một xã hội lành mạnh trở thành một xã hội giả dối.

 

 

 

image

 

Giáo sư Phan Huy Lê, người lật mặt nạ huyền thoại Lê Văn Tám chỉ là bịp bợm dù hiện nay công viên, trường học  “Lê Văn Tém” được xây khắp nơi. Blog Mười Sáu

 

Ba là hung hãn, hay đánh người.

 

image

 

Người cộng sản xem công an không phải là lực lượng bảo vệ an ninh cho dân mà là một thanh kiếm của đảng. Kiếm thì chỉ dùng cho chuyện đâm chém, giết người, răn đe. Nên chúng ta không ngạc nhiên khi thấy công an là một kiêu binh thời nay. Công an bắt người vô cớ, đánh người, giết người thoải mái. Giết người trong đồn. Giết người trên đường lộ. Dàn cảnh gây tai nạn. Tất cả những hành động này cho thấy công an là những người mắc bệnh phản xã hội.

 

 

 

Bốn là làm việc tuỳ tiện. 

 

 

 

image 

 

Sự tuỳ tiện của người cộng sản có thể nói là ghê gớm. Qua bên Hàn Quốc thấy người ta có những tập đoàn lớn, về nhà cũng bắt chước làm theo mà không có chiến lược gì cả. Dự án đường sắt cao tốc giá trị mấy chục tỷ đôla chỉ có vài chục trang giấy. Hậu quả là Vinashin, Vinalines gây tổn hại ngân sách quốc gia hàng trăm ngàn tỷ đồng. Họ quen làm việc như thời chiến, nên không có quốc sách lâu dài nào cả.

 

 

 

Năm là tỏ ra vô trách nhiệm.

 

 

 

image

 

Ông Nguyễn Cao Kỳ lúc còn sinh tiền có lần nhận xét rằng trong hệ thống chính quyền VN không ai chịu trách nhiệm cả. Điều này đúng vì đảng là người đứng đằng sau chính phủ, nhưng đảng không chịu trách nhiệm. Người cộng sản gây ra nhiều thảm hoạ chính trị và kinh tế cho đất nước. Cải cách ruộng đất. Nhân văn giai phẩm. Trại “học tập cải tạo”. Vinashin. Vinalines. Mất Hoàng Sa vào tay kẻ thù. Nhượng một phần thác Bản Giốc cho kẻ thù. Chúng ta nghĩ rằng người cộng sản sẽ chịu trách nhiệm trước toàn dân, nhưng không. Họ không nhận lỗi. Họ rất vô trách nhiệm.

 

 

 

Sáu là không có cảm giác ăn năn hối lỗi và vô cảm.

 

 

 

image

 

Vô cảm là một đặc điểm rất nổi bậc của bệnh nhân ADP. Bệnh nhân ADP rất bàng quang trước những gì xảy ra trước mắt họ. Thấy người ta bị nạn, họ chỉ đứng nhìn mà không có một hành động giúp đỡ hay một lời phân ưu. Người cộng sản cũng thế. Những cái chết trong đồn công an trong thời gian gần đây là một minh chứng hùng hồn. Chúng ta còn nhớ ông Trịnh Xuân Tùng trong khi bị đánh gần chết chỉ muốn uống nước mà họ cũng không cho. Bà Liêng ở Bạc Liêu tự thiêu chẳng làm cho 700 tờ báo động lòng. Trong khi đó Hoà thượng Thích Quảng Đức tự thiêu gây ra một làn sóng câm phẫn trong dư luận báo chí thời trước 1975. Người cộng sản không ăn năn xám hối trước những cái chết như thế. Họ cũng chẳng bao giờ xin lỗi những vong hồn trong vụ Mậu Thân ở Huế hay vụ Cải cách ruộng đất. Có thể nói rằng người cộng sản rất vô cảm. Và khi họ cai trị đất nước sau 37 năm thì cả nước cũng trở nên vô cảm.

 

 

 

 

Tóm lại, những người cộng sản có lẽ đã và đang mắc chứng hoang tưởng PPD và phản xã hội APD. Nhận ra bệnh để mà chạy chữa. Nhưng cái khó là cả hai bệnh này đều là bệnh tâm thần, hay cũng có thể nói là bệnh liên quan đến thần kinh, nên rất khó chữa trị.

 

 

 

Để tìm phương án chữa trị, cần phải biết nguyên nhân gây bệnh. Các chuyên gia tâm thần cho rằng bệnh có nhiều nguyên nhân, trong đó có cả nguyên nhân tương tác xã hội. Khi người ta trưởng thành một môi trường đảng, qua tương tác, bị tiêm nhiễm những giáo điều, thói quen và suy nghĩ của đảng, và dẫn đến bệnh.

 

 

 

Nếu chẩn đoán trên là đúng và nếu nguyên nhân xã hội là đúng thì có lẽ biện pháp điều trị bệnh này là hoàn toàn có thể. Nga và các nước Đông Âu đã điều trị bệnh này. Họ cũng đã thành công. Nếu vì sức khoẻ của đất nước, những người cộng sản Việt Nam nên xem trường hợp Nga và Đông Âu như là những kinh nghiệm chữa trị bệnh hoang tưởng và phản xã hội./.

 

 

 

Nhóm phóng viên Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

Từ đối tác đến đồng minh

image

Mỹ – Việt cần cân nhắc yếu tố TQ trong quan hệ song phương, theo tác giả.

 

Tòa Bạch Ốc vừa loan báo Tổng thống Barack Obama sẽ đón Chủ tịch Trương Tấn Sang vào ngày 25-7 tới đây.

 

Tin này gây ít nhiều ngạc nhiên cho một số dân cử trong Quốc hội Mỹ, những tổ chức bảo vệ nhân quyền và cộng đồng người Mỹ gốc Việt vì tình hình nhân quyền tại Việt Nam gần đây xấu đi với bắt giam, xử án nhiều người có quan điểm bất đồng với Hà Nội.

 

 

 

Mới nhất là việc tuyên án tù hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha; vụ bắt luật sư Lê Quốc Quân và nhà báo Trương Duy Nhất.

 

 

 

image

 

Vụ xử Lê Quốc Quân đã lên lịch ngày 9-7, giờ chót Hà Nội cho hoãn lại với lý do chánh án ốm đột xuất. Ngay sau đó tin Tổng thống Barack Obama gửi lời mời đến Chủ tịch Trương Tấn Sang được loan báo.

 

Đây là dấu chỉ Việt Nam chiều ý Hoa Kỳ để hy vọng nâng quan hệ hai nước lên mức cao hơn, cũng như giúp Hà Nội cân bằng quan hệ với Bắc Kinh.

 

Quan hệ Việt-Trung những năm qua trở nên căng thẳng khi Trung Quốc muốn xác định chủ quyền lãnh hải bằng đường lưỡi bò kéo dài xuống tận Malaysia, bao gồm hết biển Đông Việt Nam và Tây Philippines.

 

 

 

Động thái của Trung Quốc làm các nước ASEAN và cả Hoa Kỳ quan ngại. Tổng thống Obama đã đề xuất chiến lược chuyển trọng điểm, tái cân bằng lực lượng quân sự để ngăn chặn Bắc Kinh bành trướng ảnh hưởng và kiểm soát biển Đông, là thủy lộ chính từ Đông Á qua biển Ấn Độ, tới Trung Đông.

 

 

 

image

 

Đây là một thay đổi chính sách mang tính chiến lược của Hoa Kỳ đối với khu vực kể từ năm 1975.

 

Một lần nữa địa chính trị vùng Đông nam Á lại trở nên nóng, tuy không có bom rơi, súng nổ mà là tấn công kinh tế của Trung Quốc đối với các quốc gia trong vùng, trong đó Việt Nam phải chống đỡ nhiều nhất vì ở sát bên cạnh.

 

 

 

Ngày nay bối cảnh là với một Trung Quốc ít cộng sản tính hơn nửa thế kỷ trước, không còn ào ạt xuất khẩu súng đạn, xuất khẩu chính sách cải cách ruộng đất, hợp tác xã, thay vào đó là đổ tiền và các sản phẩm mà sức mạnh của nó có thể đánh sập nền kinh tế của Việt Nam.

 

 

 

‘Trung Quốc thay đổi’

 

 

 

Thời Chiến tranh Lạnh, với chủ trương ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản tràn xuống Đông Nam Á, Hoa Kỳ đã can thiệp vào Việt Nam qua cuộc chiến với kết thúc là chiến thắng về phía cộng sản.

 

Lý giải lịch sử của giai đoạn này có hai hướng. Một khuynh hướng cho rằng Hoa Kỳ đã thất bại trong mục tiêu ngăn chặn làn sóng đỏ.

 

 

 

image

 

Nhận định khác coi sự kiện năm 1972 khi Tổng thống Richard Nixon đến Trung Quốc bắt tay với Mao Trạch Đông thì cuộc chiến ngăn chặn cộng sản không còn là mục tiêu nữa.

 

Với Thông cáo chung Thượng Hải 1972, hai nước đã đặt phát triển quan hệ Mỹ-Trung tập trung vào trao đổi thương mại.

 

 

 

image

 

Từ hơn ba thập niên qua, công ty Mỹ đổ vào Trung Quốc hàng năm cả trăm tỉ đô-la. Đổi lại, người dân Mỹ có hàng tiêu dùng với giá thật rẻ.

 

 

 

Nhờ đầu tư quốc tế và thị trường tiêu dùng khắp thế giới, nền kinh tế Trung Quốc nay có tổng sản lượng quốc gia chỉ thua Hoa Kỳ. Theo dự đoán, con số này sẽ vượt Mỹ trong vài năm tới.

 

Một Trung Quốc phát triển đã vươn ra các châu lục tạo ảnh hưởng, không phải quân sự, mà về kinh tế.

 

 

 

image

 

Quan hệ giữa Trung Quốc và các quốc gia phát triển như Anh, Pháp, Đức và đặc biệt với Hoa Kỳ là quan hệ tài chính, thương mại đa chiều đan xen chằng chịt với nhau. Sẽ không thể có chiến tranh nóng với Trung Quốc, ngay cả chiến tranh kinh tế cũng khó, vì nếu xảy ra sẽ ảnh hưởng xấu toàn cầu.

 

Điều mà giới lãnh đạo tài chánh, các nhà đầu tư không bao giờ muốn.

 

 

 

‘Ai quan trọng hơn’

 

 

 

Việc giải quyết những tranh chấp biển Đông vì thế sẽ không thể thiếu Hoa Kỳ vì nơi đó vừa là nguồn tài nguyên năng lượng, lương thực, vừa là huyết mạch vận chuyển hàng hoá đường biển.

 

Nhìn dưới góc độ giao thương, sau khi bắt tay nhau thì quan hệ Mỹ-Trung trở nên quan trọng hơn quan hệ Mỹ-Việt.

 

 

 

Năm 1973 Mỹ đã đồng ý rút khỏi Việt Nam, không muốn tiếp tục đối đầu bằng chiến tranh với Trung 

 

Quốc. Năm 1974 Mỹ làm ngơ để Trung Quốc chiếm Hoàng Sa.

 

 

 

image

 

Đầu năm 1979 Mỹ thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc và quan hệ Việt-Trung trở nên cực xấu với cuộc chiến biên giới, mà Mỹ đứng ngoài.

 

 

 

Hoa Kỳ đã không mở ra quan hệ ngoại giao với Việt Nam cho đến năm 1995, sau khi quan hệ Việt-Trung đã được bình thường hoá.

 

 

 

image

 

Từ bốn thập niên qua, quan hệ Mỹ-Trung đã trở thành trọng tâm của chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Các tổng thống Mỹ, từ sau Richard Nixon, trừ Gerald Ford, đều có những chuyến thăm viếng chính thức Trung Quốc khi làm lãnh đạo Hoa Kỳ.

 

Dù còn những khác biệt về cơ chế chính trị, hai nước ngày nay đã trở thành đối tác không thể thiếu nhau trong quan hệ tài chính, thương mại.

 

 

 

‘Điều kiện đồng minh’

 

 

 

image

 

Quan hệ Mỹ – Việt chịu tác động ở việc VN thoát khỏi ảnh hưởng của TQ và hội nhập dân chủ, theo tác giả

 

 

 

Nhưng Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ không là đồng minh vì nhiều khi còn bùng lên những căng thẳng, như vụ sinh viên nổi dậy đòi dân chủ ở Thiên An Môn 1989 bị đàn áp, vụ máy bay Mỹ ném bom đại sứ quan Trung Quốc ở Belgrade 1999, vụ va chạm trên không giữa máy bay quân sự Mỹ và Trung Quốc năm 2001 trong không phận gần đảo Hải Nam.

 

 

 

 

Trong vùng Đông nam Á, Hoa Kỳ đã có những đồng minh lâu đời là Nhật, Nam Hàn, Thái Lan và khối ASEAN, trong đó Việt Nam là một quốc gia hội viên.

 

 

 

Tuy quá khứ là kẻ thù, từ hai thập niên qua Hoa Kỳ đã mở rộng quan hệ với Việt Nam và muốn phát triển lên mức như đang có với các nước ASEAN.

 

 

 

image

 

 

 

image

 

Tổng thống Obama là lãnh đạo Mỹ thứ hai đón tiếp lãnh đạo Việt Nam tại Tòa Bạch Ốc. Người tiền nhiệm, Tổng thống George W. Bush đã đón Thủ tướng Phan Văn Khải và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết.

 

Với vị trí địa chính trị của Việt Nam và sự quan trọng của quan hệ Mỹ-Trung, quan hệ Mỹ-Việt cũng sẽ chỉ ở mức đối tác chứ chưa thể trở thành đồng minh của Hoa Kỳ như nhiều nước khác trong vùng.

 

Ít nhất là cho đến khi Việt Nam nhất quyết tách khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc và hội nhập chính trị với các quốc gia tự do, dân chủ trong vùng.

 

 

 

 

 

Bùi Văn Phú


image

 

 

 

Ngày đi, đng gi “Vit gian”

 

Ngày v thì đng chuyn sang “Vit kiu”

 

Chưa đi: phn đng trăm chiu

 

Đi ri thành khúc rut yêu ngàn trùng

Cần thay đổi nếp sống sau cơn đột quỵ hoặc đau tim

image

Muốn tránh tai biến mạch máu não cần giữ không bị cao máu, giảm cholesterol, không hút thuốc, và loại bỏ các yếu tố rủi ro khác.

 

Sau khi bị một cơn đau tim hay tai biến mạch máu não, các bác sĩ thường đề nghị thay đổi nếp sống – chẳng hạn như giảm cân, tập thể dục hay ngừng hút thuốc lá. Một cuộc khảo cứu mới xem xét mọi người trên khắp thế giới xem họ có làm theo lời khuyên của bác sĩ hay không. Thông tín viên VOA Carol Pearson ghi nhận kết quả cuộc khảo cứu trong bài tường trình sau đây.

 

image

Chúng ta nghe quá nhiều những lời nhắn nhủ về cách thức sống một cách lành mạnh, nên khó lòng mà tưởng tượng có người chưa nghe về lời nhắn đó.

Bác sĩ Patrice Desvigne-Nickens làm việc cho Viện Tim, Phổi và Máu Quốc gia, thuộc Viện Y tế Quốc gia.

“Bệnh tim có thể ngăn ngừa được. Lối sống lành mạnh có thể giảm thiểu các nguy cơ.”

Bác sĩ Desvigne-Nickens nói có 3 yếu tố chính để sống một cuộc sống lành mạnh.


image

 

“Ðừng hút thuốc, hãy giữ mức cân lành mạnh, hãy tập thể dục.”


Chỉ cần làm ngơ một trong những yếu tố này là có thể gia tăng rủi ro vị bệnh tim mạch, gồm các chứng đột qụy tim hay và tai biến mạch máu não, là nguyên nhân số 1 gây tử vong ở khắp thế giới.

Do đó, nhà nghiên cứu người Canada, ông Koon Teo, thuộc Bệnh viện Toàn khoa HamiltonOntario muốn xem xét coi mọi người có thay đổi nếp sống sau khi trải qua một trong các biến có đó hay không. Ông theo dõi các bệnh nhân ở các nước có mức thu nhập thấp và trung bình.

image

“Những người đã bị đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não, khoảng 1 phần 5 những người này, vẫn tiếp tục hút thuốc lá, và chỉ có 1 phần ba trong số họ là có các sinh hoạt thể chất thường xuyên. Chỉ khoảng 2 phần 5 trong số họ ăn theo một thực chế mà chúng tôi xác định là lành mạnh.”

Và dường như điều đó không có liên quan gì đến nơi họ sinh sống.

“Các nước thu nhập thấp có thực chế tệ hại nhất, nhưng nếu nhìn vào những người sinh sống tại các nước có thu nhập cao, thì họ cũng không theo một thực chế tốt hơn bao nhiêu.”

Nói chung, chỉ khoảng 4 phần trăm các bệnh nhân tham gia vào cuộc khảo cứu là theo đúng các lời khuyên.

“Tất cả các nước cần phải nhìn vào kết quả khảo cứu này để tìm cách cải thiện và thu ngắn khoảng cách biệt về nếp sống lành mạnh, nhất là nơi những người đã bị đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não.”

 

 

image

Các nỗ lực ở cấp bậc quốc gia và quốc tế nhằm buộc mọi người theo dõi áp huyết và giảm mức tiêu thụ muối đang tăng tốc. Cả hai biện pháp này đều giảm thiểu rủi ro bị đột quỵ hay tai biến. Tại Hoa Kỳ, bà Janet Wright, trong cuộc vận động Một triệu Trái tim, đã đưa ra lời khuyên này:

“Hãy thực hiện một sự thay đổi nhỏ cho sức khỏe của mình và làm như thế mỗi ngày. Có thể là ăn thêm một thức rau trái. Có thể là đi dần đến chỗ tập thể dục tới 150 phút mỗi tuần.”


image

Y viện Cleveland có một chương trình dành cho nhân viên đã giúp họ sống theo những nếp lành mạnh hơn. Bác sĩ Michael Roizen của Y viện này giải thích:

“Ðiều then chốt là khởi đầu. Mua một thiết bị đo số bước đi. Ghi chép hàng ngày. Ráng đi bộ 10.000 bước mỗi ngày.”

 

 

image

Nếu phải uống thuốc hạ áp huyết, thì phải uống theo đúng toa.

“Mỗi ngày áp huyết vượt ra khỏi tầm kiểm soát là hại đến tim, đến thận, đến mắt  và toàn bộ các mạch máu, gây nguy cơ cao cho con người bị đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não.”


image

Các chuyên gia này nhấn mạnh rằng sức mạnh để ngăn ngừa đột quỵ tim hay tai biến mạch máu não nằm trong tay mình. Cuộc khảo cứu của Giáo sư Teo được đăng trong Tạp chí của Hội Y học Mỹ.

 

 

 

 

 

 

Carol Pearson

 

 

 

 

 

Phân biệt đột quỵ và cơn đau tim

 

 

 

image

 

Đột quỵ và cơn đau tim là hai căn bệnh nguy hiểm có liên quan đến sự hình thành các cục máu đông trong thành mạch, gây tắc nghẽn động mạch. Tuy nhiên hai căn bệnh này đôi khi dễ bị nhầm mặc dù có nhiều điểm khác nhau.

 

 

 

Đau tim (heart attack) và đột quỵ (strokes) tuy có nhiều điểm giống nhau nhưng lại là những căn bệnh có nguyên nhân giống nhau. Cơn đau tim như tên gọi của nó đề cập đến tim, còn tai biến mạch máu não hay đột quỵ liên quan đến não. Đó là sự khác biệt lớn nhưng cả hai đều có thể dẫn đến tử vong và nguyên nhân chính là do lối sống tạo nên. Ngoài ra, về cơ bản, cả hai căn bệnh này đều gây nên bởi sự tắc nghẽn của động mạch cấp máu tới cho 2 bộ phận quan trọng của cơ thể.

 

 

 

Hai thuật ngữ nói trên đôi khi cũng bị nhầm với các cơn co giật (seizures) và chứng thắt ngực (anginas). Trong khi co giật lại liên quan đến đột quỵ, còn đau thắt ngực lại liên quan đến cơn đau tim. Đột quỵ có thể ảnh hưởng đến một bên của cơ thể, trong khi đau tim ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể. Đột quỵ ảnh hưởng đến não, và tùy thuộc vào bán cầu não bị ảnh hưởng mà bên cơ thể đối xứng với bán cầu não đó bị ảnh hưởng theo. Ví dụ, đột quỵ xảy ra ở bán cầu não trái, thì nửa bên phải của cơ thể bị ảnh hưởng và ngược lại. Ngược lại, cơn đau tim lại không ảnh hưởng đến bán cầu hoặc bất kỳ bộ phận đặc biệt nào của não hoặc cơ thể. Dưới đây là một số điểm khác nhau giữa cơn đau tim và con đột quỵ.

 

 

 

Đột quỵ

 

 

 

image

 

Về cơ bản đột qụy liên quan đến não.

 

Phần lớn trong các trường hợp đột quỵ, cơn đau là không đáng kể hoặc thậm chí không đau nhưng lại rất nguy hiểm đến tính mạng.

 

 

 

Đối với bệnh đột quỵ, các động mạch mang máu đến não khi xuất hiện cục máu đông hoặc bị vỡ làm cho máu cấp não bị gián đoạn hoặc gây chảy máu trong não.

 

Đột quỵ được phân loại thành hai loại là đột quỵ xuất huyết và đột quỵ thiếu máu cục bộ , tương ứng với hai dạng sự cố vỡ động mạch hoặc có cục máu đông của động mạch.

 

 

 

image

 

Tùy thuộc vào mức độ động mạch bị ảnh hưởng mà não bị ảnh hưởng nhiều hay ít nhưng nhìn chung toàn bộ não không bị ngừng hoạt động trong cùng một lúc.

 

Cơn đột quỵ có thể gây ảnh hưởng tới các bộ phận của cơ thể nhưng không phải là toàn bộ cơ thể. Tùy thuộc vào phần não bị ảnh hưởng mà phần cơ thể đối ứng bị ảnh hưởng teho, nghĩa là phần cơ thể được điều khiển bởi phần của não bị tổn thương.

 

Đột quỵ có thể dẫn đến tê liệt một phần hoặc toàn bộ cơ thể.

 

 

 

Các triệu chứng phổ biến nhất của bệnh đột quỵ dễ thấy như nói ngọng, lộn sộn trí nhớ, không phân biệt được những gì đang xảy ra xung quanh ( nhất là lời nói), không thể tạo ra những câu nói hoàn chỉnh; Mắt mờ cả hai hoặc một bên, thị lực giảm, đau đầu đột ngột hoặc đau nửa đầu; Mất khả năng điều phối các hoạt động thể chất, chóng mặt hoặc đi lại khó khắn ; Đau cơ bắp, mất cảm giác, tê ở nhiều bộ phận, đặc biệt là ở một bên của cơ thể ngược lại với phía não bị ảnh hưởng

 

 

 

Đau tim

 

 

 

image

 

Những cơn đau phần lớn liên quan đến tim.

 

Trường hợp đau tim, yếu tố đau thể hiện rõ nét, đặc biệt là đau ngực.

 

Trong cơn đau tim, động mạch lại không bị vỡ, mà là do cục máu đông, làm ngưng việc cung cấp máu, bóp nghẹt trái tim và giết chết các cơ bắp của tim.

 

 

 

Các cớn đau tim thường không được phân loại cụ thể và toàn bộ tim bị ảnh hưởng.

 

Trong cơn cơn đau tim, không có bộ phận cụ thể nào của cơ thể bị chừa bởi tim làm nhiệm vụ cung cấp máu tới cho tất cả các bộ phận này.

 

 

 

Khi đau tim xảy ra, các cơ tim bị suy yếu trước tiên và bị ảnh hưởng nhiều nhất, dễ bị tái phát do cơ tim đã bị yếu nghiêm trọng.

 

 

 

Các triệu chứng phổ biến nhất của cơn đau tim thường thấy như đau ngực, đau hàm, thậm chí cả cổ nữa; Khó thở hoặc cảm giác co thắt, ép tim, hoặc tức ngực như có ai đè lên; Đau tay, đặc biệt là ở cánh tay trái, bả vai; Toát mồ hôi, bồn chồn lo lắng, khó thở hoặc thở dốc .

 

 

 

Làm gì khi bị đau tim, đột quỵ

 

 

 

image

 

Đỡ bệnh nhân để khỏi bị té ngã, chấn thương.

 

Cho bệnh nhân nằm, nghiêng qua một bên, nếu nôn ói thì móc hết đàm nhớt cho dễ thở.

 

 

 

Đưa ngay bệnh nhân đến cơ sở y tế gần nhất, không nên chuyển tới bệnh viện xa, càng chuyển xa càng có thể làm bệnh nặng hơn.

 

 

 

Không tự ý cho bệnh nhân uống hoặc nhỏ thuốc hạ huyết áp hoặc bất kỳ thuốc nào khác.

 

 

 

image

 

Woman makes first aid for a man with heart attack in the street

 

Không nên để người bệnh nằm với hy vọng khỏe lại.

 

 

 

Không cạo gió, cắt lễ, cúng vái hoặc nhờ thầy lang chữa trị.

Tế nhị là gì?

image
Ðó quả là một vấn đề phức tạp và hết sức… tế nhị.

Có người lại bảo: thanh niên thì ít tế nhị. Phải chăng đức tính tế nhị chỉ dành cho những người từng trải trên trường đời. Thực ra không phải như vậy. Tế nhị thuộc về đạo đức, một nhân cách con người.

Tính e dè là một tình cảm bình thường của con người, là chất liệu tạo thành tính tế nhị.

Ðó là về mặt nội dung, còn về hình thức thì đó là tiếng nói và lý trí của lòng tốt con người.

Những con người tự cao tự đại thì không có nhiều chất tế nhị, vì ở nơi họ không có sự tương quan giữa khả năng và quyền lợi của mình với khả năng và quyền lợi của người khác.

Ðiều gì mình không muốn người khác làm cho mình thì mình đừng làm cho người được xem là tiêu chuẩn để làm thước đo tính tế nhị. Bởi vì trước khi mình định làm một việc gì đó, không những cần xem xét nó có chính đáng hay không? Có hợp đạo lý làm người hay không ? Mà còn cần phải xét xem những người chung quanh mình cảm nhận được hành động đó như thế nào?

Hãy thử đặt mình vào địa vị đối tượng hành động của mình để biết cảm giác của họ sẽ ra sao?

Người biết cách cư xử tế nhị sẽ mang lại sự hòa thuận vui vẻ với mọi người ở chung quanh.

image


Thí dụ như là: 

• Khi xảy ra xích mích hay xung đột, bạn nên nhận lỗi về phần mình. Hãy nhớ câu ngạn ngữ : ” Một bước lùi bằng mười bước tiến”.

• Hãy kìm nén sự nóng giận của mình và dùng những lời lẽ thật tế nhị thuyết phục người khác nhận ra lỗi của mình.

• Trước hết, hãy tự trách bản thân mình vì bạn không phải là người hoàn hảo. Như người xưa đã dạy: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”.

• Luôn luôn giữ thể diện cho đối phương của mình, bởi vì chỉ khi bạn tôn trọng người khác thì bạn mới được họ tôn trọng lại.

• Nên nhìn nhận một cách khách quan những phần phải của họ để tự rút ra cho mình những bài học về đối nhân xử thế.

• Cố gắng tìm cách xoa dịu sự nóng nảy của họ cũng như bản thân mình bằng nụ cười tươi như hoa hay là nói lên những câu dí dỏm hài hước để cả hai cùng biết thông cảm nhau hơn .

• Hãy bình tĩnh trước mọi tình huống. Ðừng vì một chút tự ái nông nổi của mình mà xúc phạm người khác.

• Luôn tỏ ra thật nhã nhặn. Chính thái độ ôn hoà của bạn sẽ dễ dàng thuyết phục được những người xung quanh ta.

image
Sự lễ độ là một trong những nét chính của văn hoá ở một con người.

Sự lễ độ cùng với cách cư xử tế nhị và những cử chỉ tao nhã sẽ tạo thành cho bạn một phong cách lịch sự khiến cho mọi người chung quanh vô cùng quý mến và nể phục bạn.

Nếu bạn nhường chỗ cho một phụ nữ hay người già trên xe bus bằng một cử chỉ lộ liễu , phô trương… thì tất nhiên trong thái độ cư xử của bạn không có tính tế nhị, và như vậy cũng chưa phải là lịch sự.

Phép lịch sự cần cả sự lặng lẽ – đó là điều cần nhớ. Tế nhị là ý thức về mức độ trong tất cả mọi lãnh vực chứ không chỉ trong cử chỉ xã giao. Thật vậy, không có gì bực mình hơn là một người nào đó mà ta không ưa lại cứ vỗ vai, vỗ lưng ta… rồi buông ra những tiếng mày, tao suồng xã mỗi lần gặp mặt.

Ngay cả giữa những người bạn thân với nhau, thì một sự “hồn nhiên” quá đáng cũng có hại nhiều hơn là có lợi.

Tế nhị không bao giờ là sự giả dối, thủ đoạn, những cái mà người ta khinh ghét nhất.

Giữa tế nhị với sự khôn vặt, giả dối có một lằn ranh nhất định. Tính tế nhị đi liền với sự chân thành và lòng tôn trọng người khác.

Người tế nhị cũng là người khiêm tốn. Không kín đáo đến mức khó hiểu, biết im lặng khi cần thiết. Không xúc phạm đến lòng tự trọng của người khác, cũng không tò mò thóc mách, không chế giễu người khác trước mặt cũng như sau lưng. Ngược lại, tế nhị cũng không phải bày tỏ lòng quan tâm quá mức cần thiết.

image

Có những cái vặt vãnh mà ta đừng nên xem thường, như không nên tự tiện lục túi, đọc trộm nhật ký và lưu bút, thư riêng…

Nhưng tuyệt nhiên tế nhị không đối lập với tính nguyên tắc, không đối lập với lòng can đảm đấu tranh bảo vệ chân lý, lẽ phải, đặc biệt là đối với những vấn đề lập trường, quan điểm sống, quan điểm đạo đức.

Cần phải biết phản ứng đúng lúc đối với những điều xúc phạm con người – vì đó cũng là một sự tế nhị với yêu cầu cao nhất. Chúng ta cần có sự tế nhị mang tính nguyên tắc chứ không cần sự tế nhị bao che, giản đơn. 

 
image 

Con người tế nhị bao giờ cũng mang vẻ đẹp của lòng nhân hậu, tinh thần cao thượng và sự hiểu biết giàu có trong đời sống. 

Châu Hà

 

Hiệu ứng nói phét!

image
Thưa bạn đọc, đây không phải tiêu đề tôi muốn đặt, mà tôi đã đặt theo lời bình của một độc giả ở VN sau một bài báo mà bạn sẽ đọc sau đây. Thực ra tiêu đề có vẻ không được lịch sự, nhưng trong trường hợp này thì khá đúng. Tôi tin rằng bạn đọc xong bài này cũng sẽ có ý nghĩ đó.
 
Vào đầu tuần vừa qua, tôi rất bất ngờ khi nhận được e mail của một anh bạn ở Úc gửi cho một bài về “Huyền thoại tay không “quật ngã” trực thăng UH-1 của Mỹ.” Đọc xong toàn bài và nhất là đọc những lời bình luận ngay sau bài báo ấy, tôi cứ tưởng của một anh thuộc loại “lề trái phản động” nào “tán dóc” bịa ra bài báo này chứ làm sao có chuyện “ly kỳ rùng rợn” đến như thế được. Tôi bèn phải hỏi lại và được đường link đến bài báo. Quả nhiên khi “nhảy vào” đường link, được đưa ngay đến trang báo đó. Thời đại internet này sướng thế đấy. Nhất là một trang báo ở VN, tôi mở ngon ơ. Các bạn cứ bình tĩnh đọc hết bài này rồi cũng như tôi, nếu không tin là bài đã được đăng và những lời bình sau đó là có thật, tôi sẽ chuyển ngay tới bạn đường vào trang báo này.
 
Xin cứ bình tĩnh
 
Sở dĩ tôi phải đề nghị bạn bình tĩnh vì trong bài đó có nhiều câu, nhiều đoạn, nhiều từ ngữ có thể gây “sốc nặng” đối với nhiều bạn. Tôi không sửa chữa dù chỉ một chữ mà để nguyên văn bài báo của tác giả để giữ tính cách “thật nhất” của nó. Và cũng là dịp để bạn đọc bớt chút thì giờ hiểu rõ được lối viết, phong cách viết, lối “hành xử” của một số người được gọi là “nhà báo” bây giờ ở VN và những ông “anh hùng” giàu tưởng tượng hơn mọi chuyện thần thoại. Nó hiện nguyên hình một lối tuyên truyền ấu trĩ, ấu trĩ đến nỗi làm người “bị tuyên truyền” phải nực cười, thương hại hơn là ghét bỏ, đó chính là một sự phản tuyên truyền công hiệu nhất.
Có lẽ tôi không cần phải làm công việc phân tích bài báo này bởi tự nó đã hiện lên nguyên vẹn giá trị rồi. Mời bạn đọc bài báo và đọc nguyên văn những lời bình rất thẳng thắn khách quan.
 
Huyền thoại tay không “quật ngã” máy bay trực thăng UH-1 của Mỹ
image
(Báo Phụ Nữ Today, tác giả: nhà báo Hạ Nguyên)
(Người nổi tiếng) – Ông rưng rưng nước mắt, “Các cậu ấy không được thấy ngày độc lập, không được sống những ngày không có tiếng bom đạn. Nhiều người vẫn đã ngã xuống vẫn nằm lại giữa núi rừng lạnh lẽo, chưa tìm thấy mộ phần. Chưa tìm được các anh, tôi sao yên lòng mà nhắm mắt được.”
 
image
Ông Kiểm đang kể cho con cháu “cu ho” nghe về những trận đánh năm xưa.
Năm 18 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, từ biệt quê hương Tân Dương (Thủy Nguyên, TP.Hải Phòng), ông khoác ba lô lên đường nhập ngũ, chiến đấu tại mặt trận 44 Quảng – Đà (Quảng Nam – Đà Nẵng ngày nay).
Hơn 15 năm cầm súng chinh chiến dọc một dải chiến trường miền trung, ông đã lập nên những kỳ tích huyền thoại khi “một mình hạ hơn 8 chiếc máy bay UH – 1 và hàng chục xe tăng, thiết giáp của Mỹ ngụy.”

image
Đất nước giải phóng, dù bận rộn với cuộc sống mưu sinh nhọc nhằn, nhưng người cựu binh năm nào vẫn còn đau đáu một nỗi lòng với những người đồng đội đang nằm lại nơi rừng xanh, núi cao chưa tìm thấy hài cốt.
Từ năm 1990 đến nay, ông đã thực hiện hàng trăm chuyến băng rừng, vượt suối về lại chiến trường xưa để tìm kiếm, cất bốc mộ đồng đội.
 
Người cựu binh nặng lòng với quá vãng ấy là ông Bùi Minh Kiểm (SN 1942, trú tại đường số 5, phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng), một “địa chỉ đỏ” trong hành trình đi tìm mộ liệt sĩ của thân nhân những người lính ngã xuống trên chiến trường Quảng – Đà.
Sau nhiều lần tìm đến nhà, cuối cùng, chúng tôi cũng gặp được ông vừa trở về sau chuyến đi tìm kiếm hài cốt liệt sĩ ở khu vực rừng núi Bắc Trà My (tỉnh Quảng Nam).
Căn nhà nhỏ nằm khuất sau con hẻm bỗng trở nên vui nhộn hơn thường ngày bởi tiếng cười nói của những người khách, cán bộ phường đến thăm.
 
Nhìn người đàn ông tuổi ngoài lục tuần, thân hình nhỏ nhắn nhưng rắn chắc, khỏe mạnh, ít ai biết được rằng ông đã từng dùng đôi bàn tay ấy để ghì chặt một chiếc máy bay UH – 1 của Mỹ xuống mặt đất.


image
Dẫn chúng tôi lên căn phòng chất đầy những kỷ vật một thời lửa đạn như: bi đông nước, ba lô con cóc, dép cao su…, ông kể, “Gia đình tôi có 4 anh em trai thì hết 3 người xung vào quân đội, 4 chị em gái cũng lần lượt vào thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tiếp tế cho chiến trường lớn miền Nam.
Riêng tôi con út nên được ở nhà, miễn nghĩa vụ quân sự. Nhưng đất nước đang chiến tranh, giặc giã, bạn bè cùng trang lứa đã xếp bút nghiên lên đường, mình ở nhà sao được?”
Mặc cho gia đình can ngăn, ông vẫn viết đơn nhập ngũ và xin vào chiến đấu ở mặt trận Quảng – Đà, một trong những mặt trận ác liệt nhất lúc bấy giờ.
 
Sau gần nửa năm huấn luyện trong gian khổ, ông được biên chế vào đơn vị 91 Đặc công (thuộc Quân khu V), thực hiện các nhiệm vụ đánh “thọc” sâu bên trong lòng địch, bảo vệ các cứ điểm quan trọng.
Với một người lính trẻ vừa kết thúc mấy tháng quân trường, đó bước thử thách khắc nghiệt, khó khăn. Trải qua những trận đánh ác liệt, có những lúc đối diện với cái chết trong gang tấc đã hun đúc tinh thần người lính trẻ.
Sự ác liệt của chiến tranh, sự hy sinh mất mát của nhiều đồng đội, cũng không thể khiến ông khuất phục.


image
Trong đời binh nghiệp của mình, ông nhớ nhất là trận đánh “không ngang sức” với kẻ thù, buộc ông phải gieo mình xuống sông để tránh bị rơi vào tay kẻ thù. Nhắc lại chuyện xưa, trong đôi mắt của người lính già ngấn lệ, hồi tưởng về một thời máu lửa đã qua.
 
Ông kể, đó là vào khoảng 9 giờ một ngày tháng 4/1968, khi đơn vị của ông gồm 4 người (thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 140 – Bộ Quốc phòng) đang đào hầm trên bãi cát gần bờ sông Vu Gia (thuộc huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam – PV) để bảo vệ một điểm trung chuyển đạn dược phục vụ mặt trận Quảng – Đà.
Trong lúc 4 người đang đào công sự thì địch sử dụng máy bay do thám phát hiện. Chỉ khoảng một giờ sau, hàng chục chiếc trực thăng của địch bất ngờ đổ bộ xuống vị trí cách đơn vị ông chưa đến 20 mét.


image
Trước khi đưa lính tới càn, bọn chúng đã cho pháo tập kích, dập tả tơi quanh khu vực bán kinh 1km trở lại. Trận pháo kích dữ dội đã làm 2 chiến sĩ của đơn vị trúng đạn, hy sinh.
Biết địch chắc chắn sẽ cho quân càn tới để tiêu dịch cứ điểm quan trọng này nên ông và đồng đội Nguyễn Phú Thao (ngụ TP Hải Phòng) quyết một phen sống mãi với quân thù.
Ngoài hai khẩu AK, ba quả lựu đạn và một số ít cơ số đạn còn lại, hai người phải chống chọi với một tiểu đoàn trực thăng biệt động 37 của ngụy cùng hơn 150 lính biệt kích, có sự yểm trợ của pháo binh địch.
“Lúc