Economist: Việt Nam là điểm nóng tăng trưởng thế giới


Economist: Việt Nam là điểm nóng tăng trưởng thế giới

Chủ nhật, 03/07/2011 08:30

Economist tính toán về tăng trưởng nóng trong nhóm các nền kinh tế mới nổi, trong đó có Việt Nam, bằng 6 chỉ số và đưa ra một số kết luận.
Khi khái niệm “thị trường mới nổi”được Antoine van Agtmael, và sau đó là Ngân hàng Thế giới đưa ra 30 năm trước, các nền kinh tế này với chỉ chiếm 1/3 GDP toàn cầu (tính theo ngang giá sức mua).

Đến nay, các nước này đã chiếm hơn 1 nửa GDP toàn cầu, và các thị trường mới nổi đóng góp tới hơn 4/5 tăng trưởng GDP thực của toàn thế giới trong 5 năm qua.

Dù vậy, nhiều chuyên gia vẫn có xu hướng gom các nước này lại với nhau, tách biệt với các nền kinh tế phát triển. Tin tức về lạm phát tăng cao, các khoản vay tràn lan và dòng vốn ào ạt khiến người ta tin rằng tất cả các nền kinh tế mới nổi đều đang tăng trưởng quá nóng. Trên thực tế, chỉ một số nước tăng trưởng nóng, và một số nước khác tăng trưởng vừa phải.

Tờ Economist đã chỉ ra các nước tăng trưởng nóng nhất trong số các nền kinh tế mới nổi.

Biểu đồ cho thấy xếp hạng của 27 nền kinh tế mới nổi có nguy cơ tăng trưởng quá nóng. Economist sử dụng 6 chỉ số để so sánh các nền kinh tế. Các chỉ số sau đó được cộng lại để lấy một chỉ số chung. 100 điểm đồng nghĩa với nền kinh tế đó tăng trưởng quá nóng theo tất cả các chỉ số.

Bắt đầu với lạm phát. Tình trạng lạm phát tại các nền kinh tế mới nổi tăng nhanh hơn tại các nước phát triển, ước tính trung bình khoảng 6,7% trong tháng 5. Mức độ chạy từ 1,7% tại Đài Loan tới hơn 20% tại Việt Nam, Venezuela và Argentian.

Hầu hết nguyên nhân khiến lạm phát tăng trng năm qua là giá lương thực tăng cao, khiến chi phí lương thực chiếm phần nhiều hơn trong thu nhập so với các nước giàu. Vì vậy, nếu giá lương thực ổn định, lạm phát sẽ giảm cuối năm nay.

Lạm phát lõi (không tính giá thực phẩm và năng lượng) tại Trung Quốc chỉ tăng 2,4% nhưng nghiêm trọng hơn tại Brazin với 5,5% và 8% tại Ấn Độ. Khi tăng trưởng mạnh mẽ mà năng lực sản xuất còn hạn chế và thị trường lao động kém, lạm phát thực phẩm có thể tác động mạnh đến lương và nhiều loai giá cả khác.

Chỉ số thứ 2 được Economist so sánh là tỷ lệ tăng trưởng GDP trung bình từ năm 2007 so với 10 năm trước đó. Tăng trưởng tại Argentina, Brazil, Ấn Độ và Indonesia đã vượt xa xu hướng dài hạn, nhưng vẫn thấp hơn xu hướng tăng tại Hungary, CH Séc, Nga và Nam Phi. Tăng trưởng tại Trung Quốc cũng thấp hơn xu hướng.

Thị trường lao động thắt chặt cho thấy một vài nền kinh tế đã tăng trưởng thiếu bền vững. Nhờ các biện pháp cải cách, tiềm năng tăng trưởng GDP của một nước có thể tăng dần qua thời gian. Tại Argentina, Brazil, Indonesia và Hồng Kông tỷ lệ thất nghiệp thấp hơn nhiều so với mức trung bình 10 năm. Tỷ lệ thất nghiệp tại Brazil thấp kỷ lục và lương thì tăng cao.

Hiện tượng thứ 4 của tăng trưởng quá nóng là dư nợ tín dụng, yếu tố có thể dẫn tới bong bóng tài sản cũng như lạm phát. Phương pháp tính dư nợ tín dụng tốt nhất là so sánh tăng trưởng tín dụng ngân hàng với GDP danh nghĩa.

Việc tăng trưởng cho vay tại các ngân hàng nhanh hơn GDP tại các nền kinh tế mới nổi là bình thường khi khu vực tài chính tăng trưởng, nhưng tín dụng vượt GDP đang ở mức báo động tại Argentina, Brazil, Hồng Kông và Thổ Nhĩ Kỳ. Tăng trưởng khoản vay khu vực tư nhân cao hơn GDP danh nghĩa khoảng 20% trong năm qua tại Thổ Nhĩ Kỳ và Hồng Kông.

Thế nhưng chẳng phải nước mới nổi nào cũng ngập thanh khoản. 10/27 nước mới nổi, bao gồm Nga, Nam Phi, Ai Cập, Chile, tín dụng tăng trưởng chậm hơn so với GDP. Tăng trưởng tín dụng tại Trung Quốc đã giảm một nửa trong năm qua và hiện nay khá cân xứng với tăng trưởng GDP.

Yếu tố thứ 5 được xem xét là tỷ lệ lãi suất thực, hiện đang ở mức âm tại hơn một nửa các nền kinh tế. Điều này có thể phù hợp với những nơi có nhu cầu yếu, nhưng tại các nền kinh tế tăng trưởng nhanh chóng như Argentina, Ấn Độ, Việt Nam và Hồng Kông, lãi suất thực âm làm thổi bùng lên tăng trưởng tín dụng và lạm phát.

Ngược lại, lãi suất thực gần 6% của Brazil cao nhất thế giới. Lãi suất cho vay cơ bản của Trung Quốc ở mức dương nhưng chịu áp lực trước các chính sách thắt chặt gần đây khi ngân hàng trung ương tăng yêu cầu dự trữ bắt buộc, giới hạn tăng trưởng tín dụng.

Cuối cùng là cán cân vãng lai. Thâm hụt tài khoản vãng lai lớn là dấu hiệu cho thấy kinh tế tăng trưởng quá nóng, nhu cầu trong nước vượt quá nguồn cung. Vấn đề này tại Thổ Nhĩ Kỳ khá căng thẳng, thâm hụt lên tới 8% GDP trong năm nay từ mức 2% năm 1999. Thâm hụt tài khoản vãng lai tại Brazil hay Ấn Độ cũng cho thấy nhu cầu nội địa đang tăng quá nhanh.

Tính tổng 6 yếu tố trên, Economist chỉ ra 7 điểm nóng tăng trưởng trên thế giới: Argentina, Brazil, Hồng Kông, Ấn Độ, Indonesia, Thổ Nhĩ Kỳ và Việt Nam. Argentina là nước duy nhất với 6 chỉ số đều ở mức đỏ, nhưng Brazil và Ấn Độ cũng không kém mấy.

Trung Quốc, thường là tâm điểm lo lắng về tăng trưởng quá nóng, lại ở ngưỡng khá an toàn, nhờ các biện pháp thắt chặt chính sách tiền tệ mạnh tay. Nhóm nước Nga, Mehico và Nam Phi đang ở trong ngưỡng an toàn, rủi ro tăng trưởng quá nóng khá thấp.

Nhóm các nước tăng trưởng quá nóng với lãi suất thực âm cần điều chỉnh nâng lên. Chính sách tài khóa tại nhiều nước hiện nay cũng lỏng lẻo. Thâm hụt ngân sách đã giảm nhẹ so với năm 2009 nhưng chủ yếu bởi tăng trưởng cao khiến nguồn thu từ thuế tăng lên. Nhìn chung, 6/7 nền kinh tế đang có thâm hụt ngân sách khá cao (Ấn Độ thâm hụt tới 8% GDP), duy nhất ngân sách của Hồng Kông thặng dư. Nếu bỏ qua các cảnh báo thì có thể sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Nguồn Gafin.vn

Advertisements

Hung dữ ở nhà, hèn hạ ở chợ


Hung dữ ở nhà, hèn hạ ở chợ

Trung Quốc là một nước lớn, nhưng Trung Hoa là dân tộc nhỏ mọn và xấu xí. Tôi đồng tình với nhận định đó. Nhưng cũng nên công bằng mà nói thẳng rằng lãnh đạo nước ta cũng không khác mấy. Nhìn lại những cách xử sự của lãnh đạo nước ta trước kẻ thù Trung Quốc, chỉ có thể than thở bằng 8 chữ  Hung dữ ở nhà, hèn hạ ở chợ.

Những thông tin dồn dập không vui. Mất đất vùng biên giới phía bắc. Biển bị Tàu xâm phạm. Ngư dân bị khủng bố. Bầu trời của ta bị máy bay Tàu xâm phạm, dọ thám. Quân đội thờ ơ. Công an tha hồ khủng bố dân chúng. Lãnh đạo tiết kiệm lời nói. Chưa thấy lúc nào đất nước chúng ta trong giai đoạn suy thoái như hiện nay.

Đến bây giờ thì chúng ta biết rằng đất nước chúng ta đã bị mất một phần đất. Mấy năm qua, báo chí “lề trái”, các chuyên gia “phản động” ở nước ngoài — thật có, dỏm có — khẳng định rằng chúng ta đã mất đất trong những cuộc đàm phán với Trung Quốc. Lúc đó tôi không tin. Tôi không tin vì không bao giờ nghĩ rằng một người Việt nào, dù là người cộng sản theo chủ nghĩa Mao-ít, nở lòng dâng đất cho kẻ thù. Tôi không bao giờ tin rằng một người Việt chân chính có thể nhượng bộ kẻ thù trên bàn đàm phán về lãnh thổ. Nhưng bây giờ, qua những thông tin xác thực của Huy Đức, tôi mới biết rằng chúng ta đã thật sự mất phân nửa thác Bản Giốc. Chúng ta mất nhiều kílomét đất dọc theo đường biên giới. Cũng có thể chúng ta đã mất một phần Ải Nam Quan. Vậy mà những người cầm quyền không dám nói cho chúng ta biết. Những người tham gia đàm phán cũng không nói cho chúng ta hay. Họ không dám công bố bản đồ cho công chúng biết. Nếu đó không phải là những dấu hiệu của người thua cuộc thì là gì? Do đó, khả năng rất cao là chúng ta đã mất đất về Trung Quốc. Các lãnh đạo Việt Nam đã thua những tay bành trường Bắc Kinh. Nhưng cũng có thể là dâng đất cho kẻ thù. Cũng không loại trừ bán đất cho giặc. Dù là thua, dâng đất, hay bán đất, thì hình hài nước Việt Nam này không còn như lúc ông cha ta để lại. Mỗi tấc đất Việt Nam có xương và máu của người Việt. Những kẻ nào bán hay dâng đất cho kẻ thù cũng có nghĩa là họ đã phản bội sự hy sinh của tiền nhân. Những kẻ phản bội này phải chịu trách nhiệm trước lịch sử.

Biển của chúng ta đang bị Tàu xâm lăng. Ngày 26/5/2011 là một ngày lịch sử. Đó là ngày Trung Quốc cho 3 tàu gọi “hải giám” xâm lần hải địa Việt Nam. Chẳng những xâm lấn mà còn ngang ngược cắt cáp của tàu Bình Minh 02 của ta. Hành động xâm lăng của bọn Tàu không dừng ở đó. Chưa đầy 3 ngày sau, 4 tàu đánh cá của ngư dân tỉnh Phú Yên bị hải quân của Trung cộng bao vây và uy hiếp, nã đạn vào ngư thuyền, không cho đánh cá. Chẳng những thế, chúng còn cho hàng trăm tàu giả dạng đánh cá xâm phạm lãnh hải ta. Tất cả những sự việc trên xảy ra ngay trong địa phận của Việt Nam, không phải vùng tranh chấp. Thật ra, trước đó chúng ta cũng đã biết hàng trăm tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam bị “tàu lạ” tấn công, trấn lột và làm tiền. Bây giờ thì báo chí lề phải cũng phải nói sự thật, cái ngữ vựng gọi là “tàu lạ” ấy chính là tàu của Tàu. Tàu quân sự của Tàu núp dưới danh nghĩa “ngư chính”. Những con tàu cắt cáp của tàu Bình Minh 02 thực chất là tàu hải quân của bọn Tàu núp dưới danh nghĩa giám sát biển. Hành động núp lén như thế chỉ có thể nói là hành động của những kẻ hèn hạ. Hành động xâm lấn đó không chỉ là “ngang ngược” mà còn thể hiện bản chất lưu manh của quân quen thói côn đồ. Không chỉ lưu manh mà còn thể hiện hành động khủng bố. Ngày 26/5/2011 là ngày mà khủng bố do nhà nước bảo trợ lên ngôi. Và nạn nhân của khủng bố đó là ngư dân Việt Nam, là lòng trự trọng của người Việt Nam. Điều đáng nói là chúng ta bị những kẻ hèn hạ khủng bố.

Bọn Tàu khủng bố hèn hạ đã đành, nhưng phản ứng của quân đội Việt Nam cũng tỏ ra … khó hiểu. Không biết có nên nói là hèn hạ ở cấp độ khác hay không. Nhiệm vụ của quân đội là bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ và lãnh hải. Nhưng những sự việc xảy ra gần đây cho thấy quân đội chỉ là những người bàng quang, vô tâm. Ai còn nghi ngờ nhận xét đó thì hãy đọc lại sự việc xảy ra với tàu Bình Minh 02. Suốt 3 giờ bị bọn Tàu uy hiếp và khủng bố, hải quân Việt Nam chẳng làm gì. Hoàn toàn thụ động. Hãy nghe qua đoạn băng đàm thoại giữa ngư dân bị Tàu khủng bố và ông đại úy biên phòng ở Phú Yên. Nghe qua đoạn băng đó chúng ta phải nói rằng quân đội hoàn toàn không làm gì để bảo vệ ngư dân. Nhưng đây không phải là sự làm ngơ đầu tiên. Trước đây, hải quân Việt Nam cũng chưa bao giờ có động thái gì để bảo vệ ngư dân, bảo vệ vùng biển của Việt Nam. Ngư dân cho biết tàu hải quân Việt Nam chỉ loanh quanh trong vòng gần bờ biển, ra ngoài xa một chút thì chỉ thấy toàn tàu hải quân Tàu. Như vậy có thể nói rằng tàu hải quân Việt Nam rất sợ hải quân Tàu. Từ sợ hãi nên không dám bảo vệ ngư dân. Có bao giờ trong lịch sử nước nhà mà lực lượng vũ trang của ta lại khiếp nhược đến như thế? Mang tiếng là “Quân đội nhân dân”, vậy chúng ta phải hỏi hai chữ “nhân dân” có nghĩa gì ở đây? Có thật sự xứng đáng là quân đội của nhân dân không? Hay họ chỉ núp phía sau nhân dân, núp phía sau ngư dân? Quả vậy, cách đây không lâu họ xúi ngư dân trang bị súng ống để đánh trả “tàu lạ”. Nếu ngư dân mà có súng ống thì là cướp biển rồi, và lời xúi đó chẳng khác gì biến ngư dân thành bia đạn của bọn bành trướng Bắc kinh! Ôi, tầm nhìn của quân đội nhân dân là như thế ư?

Câu hỏi về xứng đáng thật ra đáng đặt ra cho những người đang lãnh đạo nước ta. Kể từ ngày lịch sử 26/5/2011 đến nay đã hơn 1 tuần. Trong suốt 1 tuần đó không có một lãnh đạo nào của nước ta lên tiếng về hành động xâm lăng của quân Tàu. Ngài giáo sư tổng bí thư nho nhã không lên tiếng vì ông nổi tiếng là người thân Tàu. Ngài thủ tướng hai bằng cử nhân không nói gì. Ngài chủ tịch nước có bằng cử nhân toán cũng chẳng biết tính sao. Ngài bộ trưởng quốc phòng với khuôn mặt của người uống nhiều steroid (hay bia) im lặng. Ngài tiến sĩ bộ trưởng ngoại giao mặt đen thì nổi tiếng là người thiếu ngữ vựng nên chẳng biết gì để nói. Có thể tất cả họ có ngữ vựng nhưng đều không dám nói. Thật ra, tất cả họ đều im lặng từ mấy năm nay mỗi khi có gì liên quan đến Tàu. Ngư dân bị cướp? Họ im lặng. Ngư dân bị bắt làm con tin? Họ im lặng. Quân Tàu xâm lăng lãnh hải? Họ im lặng. Chưa bao giờ đất nước này có những người lãnh đạo chỉ có thể mô tả bằng 2 chữ “khiếp nhược”.

Để thấy tại sao chữ khiếp nhược thích hợp trong trường hợp này chúng ta phải nhìn sang các nước láng giềng xử sự ra sao. Malaysia cho tàu chiến và chiến đấu cơ rượt đuổi bọn Tàu xâm phạm hải phận Malaysia. Bọn Tàu thú nhận rằng trong năm 2010, có lần tàu ngư chính của chúng bị tàu hải quân Malaysia rượt đuổi suốt 17 giờ. Malaysia chẳng những cho tàu ra nghênh chiến mà còn cho phi cơ uy hiếp đuổi bọn Tàu xâm lược khốn kiếp. Cũng như Malaysia, Philippines cho tàu chiến và chiến đấu cơ đuổi bọn Tàu xâm phạm lãnh hải. Indonesia thì bắt giữ tàu của bọn Tàu và đâm đơn kiện Tàu lên Liên Hiệp Quốc. Nhật hành động mạnh hơn. Chúng ta còn nhớ tháng 9 năm ngoái bọn Tàu đã cho hai tàu đâm vào tàu tuần duyên của Nhật. Nhật phản ứng bằng cách bắt tàu, giam thuyền trưởng. Nói chung, các nước trong vùng đều có hành động quyết liệt để đuổi bọn xâm lăng Tàu. Lãnh đạo của họ, từ bộ trưởng đến tổng thống đều ra tuyên bố mạnh mẽ phản đối bọn bành trường Bắc kinh. Cũng phải nhìn nhận rằng ngay cả bọn Tàu nhỏ mọn và bẩn thỉu còn tỏ ra tôn trọng dân của họ hơn là lãnh đạo nước ta. Ôn Gia Bảo đã chẳng lên tiếng yêu cầu Nhật phải thả tên thuyền trưởng lưu manh là gì. Còn lãnh đạo ta, có ai lên tiếng để đòi bọn Bắc kinh phải hoàn trả tàu cho ngư dân Việt, có ai có lời nào để yêu cầu chúng trao trả người của ta? Không có. Phải thẳng thắn đặt câu hỏi rằng họ có xứng đáng lãnh đạo đất nước này hay không?

Họ đã không dám mở miệng bênh dân, không dám đứng lên với ngoại bang, nhưng khi người dân bày tỏ lòng yêu nước thì họ thẳng tay đàn áp và khủng bố nhân dân. Ở nước ta, trớ trêu thay những ai bày tỏ lòng yêu nước, bảo vệ sự vẹn toàn của lãnh thổ và lãnh hải là một tội. Người dân xuống đường chống bọn Tàu xâm lăng thì bị bỏ tù. Ra tù thì bị công an khủng bố. Khủng bố và đàn áp cho đến tán gia bại sản. Có nơi nào trên thế giới mà yêu nước là một tội phạm? Chỉ có ở Việt Nam thời xã hội chủ nghĩa mới có tội yêu nước. Chỉ có ở Việt Nam thời xã hội chủ nghĩa mới có chuyện hiệu trưởng đại học ký lệnh không cho sinh viên biểu tình chống kẻ thù. Hiệu trưởng cũng có bằng tiến sĩ như ai mà còn hèn như thế, thì ông sẽ đào tạo ra bao nhiêu kẻ hèn khác? Quả thật, đối với không ít người, Việt Nam là một nhà tù vĩ đại. Nhà tù vĩ đại dưới sự kiểm soát của công an. Đó đích thị là chế độ công an trị. Trong cái nhà tù vĩ đại, trong cái xã hội công an trị, tất cả đều là những tù nhân dự khuyết. Không có tội, người ta cũng có thể dàn dựng thành tội. “Hai bao cao su” đã trở thành động từ nhớp nhúa trong ngữ vựng tiếng Việt thời xã hội chủ nghĩa. Đi bằng đầu gối với ngoại bang, nhưng về nhà thì đạp chân lên đầu lên cổ dân lành. Dùi cui và súng ống họ không nhắm vào kẻ thù mà nhắm vào dân mình. Đó là hành động khôn nhà dại chợ.

Người xưa nói thiên thời – địa lợi – nhân hòa là những điều kiện lý tưởng của một đất nước. Đối chiếu với nước ta ngày nay, chúng ta không có những điều kiện đó. Thời thế không thuận vì chúng ta đang bị kẻ thù Tàu đe dọa nghiêm trọng. Địa lý cũng không lợi vì chúng ta ở bên cạnh một nước Tàu to lớn và xấu tính, lúc nào cũng muốn chiếm nước ta. Chúng ta cũng đã mất đất và đang mất dần biển. Quan trọng hơn hết là chính quyền đã mất dân. Người dân không còn tin tưởng vào lãnh đạo, không tin tưởng vào chính quyền. Họ nhìn thấy trước mặt mình những kẻ tham ô, phè phỡn, ăn trên ngồi chốc đang ra sức bòn rút tài nguyên đất nước và chia chác lẫn nhau. Người dân nhìn những lãnh đạo xuất hiện hàng ngày trên tivi như là những diễn viên kịch rất tồi. Họ chẳng có tài mà cũng chưa chứng tỏ được cái đức. Không có thiên thời – địa lợi – nhân hòa thì đừng nói đến chuyện vực dậy lòng yêu nước của người dân.

Chúng ta nói Tàu là “anh hàng xóm to xác xấu tính”. Đúng quá. Trung Quốc là một nước lớn, nhưng dân tộc Tàu là một dân tộc nhỏ, thấp, hèn. Nhưng trông người thì hãy nhìn lại chúng ta. Thật ra, Việt Nam ngày nay chỉ là một phiên bản của Trung Quốc. Tất cả những xấu xí, hèn hạ, mưu mô chước quỷ của Tàu, Việt Nam đều học lóm cả. Hãy so sánh. Dân tộc Tàu nhỏ, chúng ta cũng đâu có lớn, thậm chí còn nhỏ hơn Tàu. Người Tàu thấp, lãnh đạo của chúng ta càng thấp hơn. Người Tàu hèn, lãnh đạo chúng ta cũng chẳng ai tỏ ra anh hùng. Tàu gây hấn với ta, còn công an và chính quyền ta thì đàn áp và khủng bố người dân. Đôi khi tôi thấy cách xử sự của chế độ công an trị ở nước ta chẳng khác gì một kiểu thượng đội hạ đạp. Nói người ta xấu nhưng cũng phải tự nhìn lại mình để thấy mình như thế nào.

Nếu chẳng may chiến tranh xảy ra, người dân sẵn sàng bỏ mạng ra để bảo vệ mảnh đất hình chữ S này. Nhưng ngày nay, người dân cũng phải hỏi mai kia mốt nọ khi mình nằm xuống cho quê hương thì ai sẽ hưởng lợi? Chắc chắn con cháu họ vẫn hoàn nghèo. Tài nguyên đất nước sẽ vẫn bị các con ông cháu cha bòn rút và chia chác nhau. Những tập đoàn chính trị kinh tế, các phe cánh con ông cháu cha theo kiểu mafia sẽ đè đầu cưỡi cổ người dân. Nhìn thấy viễn cảnh như thế và đã chứng kiến tình cảnh hiện nay, chúng ta phải đặt dấu hỏi có đáng hy sinh cho những tập đoàn làm giàu trên xương trên máu của chúng ta không? Chúng ta đòi hỏi lãnh đạo phải anh minh, can đảm và có tầm mới xứng đáng đứng ra kêu gọi chúng ta đứng lên bảo vệ đất nước. Dân tộc Việt Nam không muốn chiến tranh với bọn Tàu, một là kẻ thù truyền kiếp và nguy hiểm nhất của Việt Nam. Dân tộc Việt Nam cũng không muốn đi bằng hai đầu gối với bọn Tàu lưu manh và bẩn thỉu. Nhưng dân tộc Việt Nam cũng khó tha thứ cho những kẻ nào bán đất hay dâng đất cho kẻ thù, những kẻ khiếp nhược với kẻ thù và khủng bố nhân dân. Hơn lúc nào hết, chúng ta cần những người lãnh đạo can đảm xứng đáng với truyền thống đánh Tàu, đuổi Pháp và đuổi Mỹ mà chúng ta vẫn được dạy để tự hào. Nếu không bằng truyền thống anh hùng của dân tộc thì lãnh đạo Việt Nam cũng nên tỏ ra có trí và dũng như lãnh đạo các nước trong vùng.   Chúng ta mong ước hay đòi hỏi phải có những người đại diện đất nước như thế để chúng ta còn ngẩn mặt nhìn bè bạn quốc tế.

 

Posted in linh tinh, xã hội

 

Be the first to like this post.

Trả lời

  1. Bác viết hay quá!

    Người trực tiếp ký không phải là ông hiệu trưởng, người ký thừa lệnh hiệu trưởng. Ông hiệu trưởng chắc đang bận làm tình với cháu ruột của vợ.

    Bác vào đây xem các còm của Văn Nô sẽ rõ http://anhbasam.wordpress.com/2011/06/04/tin-th%E1%BB%A9-b%E1%BA%A3y-4-6-2011/

    Bởi: Khách2 ngày 05/06/2011
    lúc 1:56 Sáng

    Trả lời

  2. […] Hung dữ ở nhà, hèn hạ ở chợ […]

  3. Bởi: Khách2 ngày 05/06/2011
    lúc 11:35 Sáng

    Trả lời

  4. Đây là lời bình luận của hồn thiêng sông núi !
    Đây tiếng nói của lẽ phải, của sự thật !

    Lãnh đạo ta quá hèn, nhưng lịch sử đã chứng minh dân tộc ta là một dân tộc anh hùng!

    Dân tộc ta sẽ tìm ra người đại diện xứng đáng cho mình :
    Đất nuớc có lúc lâm nguy nhưng hào kiệt đời nào cũng có !
    Chúc BS Ngọc khoẻ mạnh và tiếp tục khêu dậy lại được cái hồn của dân tộc Việt qua những bài như vầy.

    Một người Việt xa mà gần!
    Người xớ rớ

    Bởi: Người xớ rớ ngày 07/06/2011
    lúc 10:13 Sáng

    Trả lời

  5. Bác cho em xin một bản về treo ở phòng khách nhà em nhé! Và nếu có thể được thì cho phép em được copy cả những bài khác nữa và tốt nhất bác cho em được copy những bài em thích để treo ở nhà mà không phải xin phép trước được không ạ? Chắc chắn là em sẽ đính kèm đường dẫn như thông lệ.

    Chúc bác khỏe , chẩn và chữa đúng bệnh cho nhiều người, đặc biệt là các bệnh nhân của bác. Bác Nghĩa có bài về “Hội chứng thầy mo” cũng được lắm.

    BSN: Bác cứ tự nhiên. Cám ơn bác ghé thăm tệ xá.

    Bởi: Đinh Hương ngày 08/06/2011
    lúc 1:13 Chiều

    Trả lời

  6. Chính xác, làm 1 bác sỹ không những chẩn đoán bệnh chính xác cho bệnh nhân mà còn chẩn đoán chính xác bệnh của giới cầm quyền hiện tại của xã hội VN. Tiếc thay sau 66 năm cai trị của chế độ cs và 36 năm toàn bộ đất nước bị một nhóm người đưa Việt nam “tiến nhanh,tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH” thì đất nước ngày càng suy đồi về đạo đức, suy sụp về kinh tế,suy vong về vận nước. Đã đến lúc toàn dân Việt phải nắm lấy vận mệnh của đất nước, không thể tiếp tục để cho một nhóm lợi ích nắm quyền tối thượng, lừa gạt đồng bào bán nước hại dân.

    Bởi: Anh Hung ngày 08/06/2011
    lúc 11:06 Chiều

    Trả lời

  7. Kính chào bs Ngọc,

    tôi lang thang trên web coi video dân ta xuống đường biểu tình chống TQ xâm lược thì theo vài cái link tới trang của bác. Cái cảm tưởng tôi có khi đọc bài này giống như ngày xưa đi học trường làng xa vài cây số dưới cái nóng cháy da của gió Lào mà ăn được ly chè đậu ván có đá.

    Xin bác cho phép tôi copy và email tới các bạn bè trong và ngoài nước.

    Quang

    Bởi: cuulong09 ngày 09/06/2011
    lúc 8:38 Sáng

    Trả lời

  8. BS viet rat dung, chung ta can nhung nguyen thu Quoc gia nhu cua Philippin, Sing, My.
    Con may ong cam diec nen de ho di nghi duong.

    Bởi: Lee ngày 09/06/2011
    lúc 1:52 Chiều

    Trả lời

  9. Chẳng phải là Hoa Kỳ đã đi một nước rất hay đó sao..

    Mạng dân chúng nó chẳng phải là cỏ rác như mạng nhà ta, tiền chúng nó chẳng phải là lá rụng, vũ khí cũng không phải là củi cứ đi nhặt về là có. Lợi ích quốc gia là ưu tiên hàng đầu của Hoa Kỳ.

    Vụ việc ở Biển Đông này tôi cho rằng khó tránh khỏi chiến tranh. Vì nói thật ra, chính Hoa Kỳ đứng sau và giật dây. Trước đây, hai thằng cs hè nhau chống nó, nhưng chưa là mối nguy hiểm nên nó chưa thèm đụng tới, còn nay thì TQ rõ mười mươi là thằng bá quyền còn nguy hiểm hơn cả đức quốc xã ngày trước, vì sự trơ tráo và bom hạt nhân nó có.

    Hoa Kỳ đã đi một nước cờ đạt được rất nhiều mục đích. hai thằng đánh nhau sẽ có thằng què, Nó cứ từ từ tiến vào, cuộc chiến xảy ra sẽ bao vây Bắc Kinh, không chỉ Hoa Kỳ mà còn là các nước Nga – Ấn, khối đồng minh, còn gì hơn nữa khi Hoa Kỳ đứng đầu một cực còn TQ là cực còn lại. Washington ý thức rất rõ cuộc chiến _nếu có_ với Bắc Kinh sẽ hoàn toàn bất lợi nếu cuộc chơi chỉ có mình họ. Họ bỏ Việt Nam để lôi kéo cả thế giới.

    Chỉ có hai thằng ngu mà thôi .. đang sa lầy vào chính cuộc chơi của mình.

    Bởi: nguoingoaidang ngày 10/06/2011
    lúc 1:23 Chiều

    Trả lời

  10. Còn sức không?

    Bao năm qua, đảng và nhà nước đã tỏ ra hết sức mình cung phụng đối với Bắc Kinh chỉ để đổi lấy nền hòa bình giả tạo, và sự phụ thuộc. trong khi sức dân thì bị bào mòn ..

    nay nhìn mọi góc cạnh của sự việc, tôi cho rằng cuộc chiến sẽ xảy ra trong ngắn ngày mà thôi, tuy nhiên, như bao cuộc chiến khác, kể cả cuộc chiến thống nhất đất nước, người Trung Quốc muốn dân tộc chúng ta không bao giờ ngóc đầu dậy được, mãi mãi là chư hầu để sai bảo, họ luôn chọn chiến tranh phá hoại. ở cuộc chiến thống nhất đất nước, thực sự TQ không muốn chúng ta thống nhất đâu, vì chính họ lén gặp VNCH để thỏa thuận nhưng bị VNCH từ chối, Họ muốn chúng ta, dân tộc ta, đất nước ta chìm trong chiến tranh liên miên. Đó là ý muốn thực sự của họ, họ muốn chúng ta xâu xé nhau, và Đảng Nhà Nước đã mắc lừa bao năm qua rồi. nay là cái kết. họ muốn, dân tộc ta mãi không ngóc đầu dậy và chỉ là chư hầu.

    Bởi: nguoingoaidang ngày 10/06/2011
    lúc 1:33 Chiều

    Trả lời

  11. BUON CHO CAI CHE DO THOI THA VA BAN THIU NAY! MOT CHE DO THO TA VA QUE QUAT. KHONG CON GI DE NOI!

    Bởi: HOANG DUNG ngày 15/06/2011
    lúc 8:54 Chiều

    Trả lời

  12. “nhưng Trung Hoa là dân tộc nhỏ mọn và xấu xí” dù piggy đồng ý vớ BsNgọc rất nhiều điều, nhưng vẫn cảm thấy câu này là generalization. Thật tình, với chuyện đang xẩy ra mình cũng muốn nói như Bs Ngọc, nhưng chúng ta vẫn đọc nhiều văn phẩm của người Trung hoa, cũng như vẫn chia xè một số quan niệm văn hóa với người Trung hoa đó chứ.

    Bởi: Lâm ngày 19/06/2011
    lúc 7:19 Sáng

    Trả lời

    • Đúng quá! Chúng ta cũng không lớn đâu. Nếu người Trung Hoa nhỏ thì chúng ta càng nhỏ hơn. Tôi không bao giờ nghĩ Trung Quốc có thể thành siêu cường với một dân tộc thấp hèn như thế và một nhúm lãnh đạo lưu manh như thế. Họ không bao giờ quân tử. Điều đáng buồn gấp vạn lần là chính quyền của ta càng lưu manh hơn với người Việt so với bọn Trung Quốc lưu manh với Việt Nam. Tất cả chỉ là cái tâm và tầm của lãnh đạo thôi. Tâm và tầm xuất phát từ trình độ văn hóa. Trong một xã hội loạn chuẩn văn hóa và giáo dục như bây giờ thì mong gì chúng ta sẽ khá lên được.

      Bởi: bsngoc ngày 20/06/2011
      lúc 1:23 Sáng

      Trả lời

    • Nghi Lâm muốn nói rằng chúng ta không nên quơ đũa cả nắm, và mình tự chê dân tộc mình như vậy thì được, nhưng nói cả dân tộc người thì thấy hơi quá

      Bởi: Lâm ngày 23/06/2011
      lúc 4:15 Chiều

      Trả lời

  13. BSNgoc viết bài này được lòng dân nhưng không được lòng Đảng, mà “Ý Đảng lòng dân” bây giờ lại không phải là một, tại sao những nhà lãnh đạo họ không nhân bản hơn vậy ta?

ĐỊNH HƯỚNG DƯ LUẬN?..


MÌNH MỚI THẤY, Ở NGAY YÊN BÁI

 

Mai Thanh Hải Blog – Gần 1 tuần lang thang Tây Bắc, gặp và chứng kiến bao nhiêu là chuyện. Về tới Hà Nội trước ngày cuối tuần, để được cà phê Cột Cờ buổi sáng Chủ nhật như thường lệ, xin kể trước câu chuyện mình gặp ngay ở huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái. Địa điểm này rất gần Hà Nội, mình chạy xe theo cung Hà Nội – Sơn Tây – Thanh Sơn – Thu Cúc – Ba Khe (nối 3 địa phương Hà Nội – Phú Thọ – Yên Bái), hình như cũng chỉ trên dưới 3 tiếng đồng hồ.

Chủ đề thứ nhất là Nghĩa trang Liệt sĩ người Trung Quốc, nằm ở bên đường 32 (Ba Khe, Văn Chấn, Yên Bái), phía bên phải hướng Hà Nội (TP.Yên Bái) lên Nghĩa Lệ, Mù Căng Chải (Yên Bái) và sau đó tỏa về Lào Cai hoặc chạy thẳng lên Lai Châu. Mình có lọ mọ hỏi người dân sống xung quanh, nhưng tuyệt nhiên, chẳng ai biết về lai lịch (hoặc câu chuyện về những người nằm trong Nghĩa trang). Nhìn mạng nhện chăng đầy khung cửa sắt và những chân hương, đế nến để lâu. Mình đoán: Có lẽ đây là nơi an nghỉ của những người Trung Quốc (công nhân, cán bộ) đã sang đây giúp chúng ta xây dựng công trình, những năm rất xa xưa, từ những năm 60-70 gì đấy…

Chủ đề thứ hai: Chạy qua thị xã Nghĩa Lộ (cách Nghĩa trang Liệt sỹ người Trung Quốc khoảng 40-50 km), đến địa phận Bản Hẻo (Nông trường Liên Sơn, Văn Chấn), đập ngay vào mắt là chiếc xe bán tải mang biển kiểm soát Trung Quốc nằm chình ình ven đường, thùng sau chất đầy những két bia Hà Nội.

Lại lọ mọ xuống hỏi, dân xung quanh lắc đầu chả biết gì. Vòng quanh nhìn ngắm mãi, mới phát hiện 1 tờ giấy A4 gắn ở kính lái của xe, ghi mấy chữ – số, giống như biển kiểm soát tạm của tỉnh Lào Cai (24). Đoán vậy, nhưng chả biết thế nào. Ừ! Cứ cho là mình đoán đúng đi. Thế nhưng, chỉ 1 tờ giấy A4 ghi vài chữ mà hiên ngang tiến vào sâu trong nội địa quốc gia khác thế này, thì đúng là… tài thật.
—————————————————————————
CHỦ ĐỀ 1:

Những hàng bia mộ, phía tay trái
Một số ngôi mộ vô danh
Một số ghi rất đươn giản
Mộ này có tên và ngày mất

Tượng đài và bát hương, chân nến

Các mộ phía bên phải

Nhìn từ ngoài đường và

CHỦ ĐỀ 2:

Xe đeo biển số Trung Quốc đỗ ven Quốc lộ 32

Nhìn từ xa, thấy chiếm gần hết lòng đường

Chở bia Hà Nội nhé

Read More..

Được đăng bởi Mai Thanh Hai vào lúc 16:46 23 nhận xét

ĐỊNH HƯỚNG DƯ LUẬN?..

 

GS Nguyễn Văn Tuấn – Đó là tôi muốn nói đến những từ như “tuyên truyền”, “giáo dục” và mới đây nhất là “định hướng dư luận”. Có thể nhiều người đã quá quen với những danh/động từ này, nên chẳng ai đặt vấn đề, nhưng tôi vẫn thấy lấn cấn khi nghe đến 1 trong 3 cụm từ trên đây. Lí do lấn cấn là như thế này:

Viết về những cam kết gì đó giữa Việt Nam và Trung Quốc gần đây, một bản tin của Tân Hoa Xã viết (Ba Sàm dịch): “Cả hai nước đều phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam và nguyện sẽ tích cực hướng dẫn công luận và ngăn ngừa những lời bình luận hoặc hành động làm tổn hại tới tình hữu nghị và sự tin cậy giữa nhân dân hai nước, ông Hồng Lỗi nói.”

Một ông tướng Tàu, lại lên tiếng khuyên Việt Nam nên hướng dẫn dư luận. Bằng một “giọng điệu truyền thống” của kẻ vừa ăn cướp vừa la làng, Mã Hiểu Thiên cũng nói rằng Việt Nam “không nên để cho các diễn biến leo thang và tránh làm phức tạp thêm tình hình, khiến các vấn đề bị trầm trọng hóa, dẫn tới đa phương hóa và quốc tế hóa chúng”. Cần phải đặt câu nói này trong bối cảnh: Phía Trung Quốc tuần nào cũng lên tiếng đe dọa Việt Nam, mới thấy giọng lưỡi của tên này lưu manh như thế nào.

Quay lại cái đàm phán trên, hình như 2 bên đồng ý sẽ “định hướng dư luận”. Chẳng biết trong tiếng Anh, “định hướng dư luận” là gì?. Chắc là “directed publicity” chăng?. Dù là gì đi nữa, thì nghe đến khái niệm “định hướng dư luận” là tôi nhớ đến chuyện xưa, và đó chính là một lấn cấn của tôi.

Câu chuyện xưa đó xảy ra ở Úc, cũng gần 10 năm rồi. Thời đó, VTV4 thương lượng với đài truyền hình SBS của Úc để phát sóng chương trình VTV4 cho người Việt ở Úc. Đài SBS (Special Broadcasting Services) là đài của Chính phủ, dành cho các sắc tộc đang định cư ở Úc. Hình như 2 bên đồng thuận với nhau, và trong thực tế SBS đã phát sóng một số chương trình.

Thế là người Việt bên này phản đối kịch liệt. Biểu tình xảy ra nhiều nơi, có lúc lên đến cả 5.000 người. Đài SBS ngạc nhiên không hiểu tại sao biểu tình (trong khi họ nghĩ họ làm một việc có ích cho cộng đồng người Việt). Nhưng một số người chống Cộng bên này chỉ ra rằng: Đó là những chương trình “tuyên truyền” – propaganda. “Tuyên truyền có định hướng”.

Chính phủ Úc không tin. SBS cũng không tin là có chuyện “tuyên truyền”. Đối với họ, “tuyên truyền” là cái gì đó rất xấu xa, ghê gớm, đâu có ai lại đi nói rằng mình “tuyên truyền”.

Thế là có người ta chỉ ra rằng: Ngay trên website của VTV và trong các bản tin, VTV4 vẫn dùng chữ “tuyên truyền”. VTV4 vô tư nói rằng họ “tuyên truyền” đến cộng đồng người Việt ở Úc. Đến lúc này thì Chính phủ Úc và Ban Giám đốc SBS mới tin là có chữ này. Thế là họ đi đến quyết định chấm dứt chương trình VTV4 trên SBS.

Câu chuyện dài dòng và phức tạp hơn nhiều, nhưng tôi chỉ nói trên khía cạnh ngôn ngữ mà thôi, để cho thấy rằng cách nói cũng ảnh hưởng đến chính sách.

Ở Úc hay các nước phương Tây, họ xem “tuyên truyền” (hay propaganda) là một cái gì xấu xa. Nói đến propaganda họ nghĩ ngay đến Nazi, đến Liên Xô. Còn ở Việt Nam ta hay Trung Quốc thì người ta vô tư dùng chữ “tuyên truyền”, như chẳng có vấn đề gì phải bàn.

Mà nói đúng lí ra, “tuyên truyền” chẳng có gì đáng nói là xấu xa, vì nói cho cùng nước nào và chính quyền nào mà không “tuyên truyền”?. Nhưng cái khác là ở cách nói và cách làm. Một bên thì vô tư nói ra: Tôi “tuyên truyền”, tôi “định hướng dư luận”; còn một bên thì làm mà không nói.

Chữ propaganda có lẽ xuất phát từ truyền thống hoạt động của phong trào Cộng sản Quốc tế. Các tổ chức Cộng sản rất coi trọng công tác “Agit’Prop” (tuyên truyền vận động). Và, cũng như nhiều từ ngữ của phong trào Cộng sản, chữ propaganda xuất phát từ truyền thống của giáo hội Công giáo. Propaganda khởi thuỷ là tuyên truyền, rao giảng niềm tin vào Chúa. Sau đó, propaganda/tuyên truyền mới trở thành “hoạt động nhằm dư luận tán thành, ủng hộ đường lối, chính sách của một đoàn thể, chính quyền” (định nghĩa của từ điển Robert).

Vì vậy, “tuyên truyền” mang sắc thái tích cực hay tiêu cực còn tùy theo bản chất của các chính sách mà nó phục vụ. Đối với những thanh niên Việt Nam thời thập niên 30-50 được “tuyên truyền giác ngộ” (“từ ấy trong tim bừng nắng hạ”), tuyên truyền chắc chắn mang ý nghĩa tốt đẹp. Trong thế kỉ 20, sau những tai hoạ do Chủ nghĩa Nazi và Chủ nghĩa Stalin-Mao gây ra, “tuyên truyền” chỉ còn nghĩa xấu.

Công việc “tuyên truyền, quảng cáo” thì vẫn còn đó, và càng trở thành quan trọng trong thế giới thông tin, nên người ta tạo ra một từ mới là “truyền thông” (communication) để làm công việc xưa cũ đó. Riêng phía Việt Nam thì vẫn trung thành với ngôn ngữ cũ, nên vẫn giữ nguyên xi hay chữ “tuyên truyền”, vẫn còn “công tác tuyên huấn” (tuyên truyền, huấn luyện).

Tuyên truyền dĩ nhiên phải có thông tin. Phổ biến thông tin, nhưng không chỉ có thông tin, và khi thông tin thì bao giờ cũng “có định hướng”, đơn giản là thông tin “một chiều”, theo một chiều hướng có lợi cho tổ chức/chính quyền.

Người làm việc tuyên truyền khi xử lí một thông tin, cũng có thể (hay không) làm như người làm thông tin là kiểm tra độ xác thực của nó, nhưng anh ta có một quan tâm hàng đầu, khác hẳn người làm thông tin, là: đưa tin này có lợi cho ta không, làm thế nào có lợi nhất, lúc nào có lợi nhất cho ta, nếu thông tin này có hại, nhưng đằng nào đối tượng quần chúng cũng sẽ biết, ta không đưa không được, thì ta phải đưa thế nào cho ít có hại nhất.

Đưa tin hay không, đưa thế nào, tùy thuộc vào quan tâm lợi ích của đoàn thể hay chính quyền. Và do tâm lí chán ngán “tuyên truyền” của quần chúng, công tác “tuyên truyền/truyền thông” phải nguỵ trang tối đa thông điệp của mình dưới dạng thông tin. Do đó, tôi nghĩ những gì chúng ta tiếp nhận qua TV hay báo chí, kể cả báo chí Tây phương, cũng là tiếp nhận “tuyên truyền”.

Ông Chomsky (giáo sư ngôn ngữ học), một thần tượng của tôi, là người bỏ ra nhiều thời gian để nghiên cứu về “tuyên truyền” của phương Tây. Ông chỉ ra rằng truyền thông đại chúng đều có mục đích định hướng. Mục đích của họ là làm cho đám đông không làm phiền đến họ. “Họ” ở đây là chính quyền, là các đại gia kĩ nghệ, quân sự, v.v.

Ông chứng minh thực tế rằng: Họ muốn làm sao đám đông kia chạy theo những game show vớ vẩn, say mê với thể thao như football, với những bản tin cướp giết hiếp, mở to mắt với những xì căng đan sex, v.v. Còn những chuyện nghiêm trọng, chuyện lớn thì để cho họ lo — We take care of that.

Đó là “truyền thông định hướng”, hay nói theo Việt Nam và Trung Quốc là “tuyên truyền có định hướng”.  Mỹ, Úc, Việt Nam, Trung Quốc hay bất cứ nước nào đều không ít thì nhiều làm như thế. Nhưng như tôi nói trên, người ta giấu  không nói ra, còn Việt Nam thì làm theo Trung Quốc, tức là nói huỵch tẹt ra: “Chúng tôi tuyên truyền!”..

Nhưng đối với những ai có tinh thần tự do tư tưởng như Chomsky, cái cụm từ “định hướng dư luận” nghe rất xa lạ. Người trí thức có ý kiến riêng từ thông tin họ có, và không để ai định hướng mình. Đã để cho người khác định hướng, tức là mình thiếu độc lập, chẳng khác gì như những con cừu. Mà, nếu thiếu độc lập thì nói gì đến việc có ý kiến riêng?. Do đó, người trí thức left wing như Chomsky không bao giờ chấp nhận chuyện “tuyên truyền” hay “định hướng dư luận”.

“Tuyên truyền định hướng dư luận” có nghĩa là xem thường dư luận. Sở dĩ xem thường là vì nó bắt đầu bằng một giả định rất ngạo mạn. Giả định của định hướng dư luận là công chúng chỉ là một đám đông ngu dốt, không có lập trường và chính kiến, không biết suy nghĩ.

Từ giả định đó, người ta tự cho mình cái quyền giáo dục công chúng cho… bớt ngu dốt, nhào nặn thành những người có lập trường, và dạy cho họ biết suy nghĩ (dĩ nhiên là suy nghĩ theo họ). Chính vì thế mà chúng ta hay nghe những cụm từ như “giáo dục quần chúng”. Người ta phải hỏi: “Ai cho anh quyền và anh có tư cách gì để giáo dục tôi?”. Đó là một suy nghĩ ngạo mạn, tự cho mình ngồi trên đám đông.

Cụm từ “giáo dục quần chúng” nghe rất nặng nề. Nó chẳng khác gì cha mẹ nói với con cái. Những người làm tuyên truyền đâu phải là cha mẹ của công chúng. Cách nói của Tân Hoa Xã chẳng khác gì nói: “Anh về dạy con cháu anh đừng có làm gì tổn hại đến tình hữu nghị giữa chúng ta. Dạy cho chúng đừng đi biểu tình nữa. Dạy cho chúng tôn trọng 16 chữ vàng gì đó. Anh dạy dân anh, tôi dạy dân tôi”…

Đằng sau câu nói đó là giả định rằng người đại diện Việt Nam trong cuộc đàm phán là cha mẹ của người Việt Nam. Cố nhiên, giả định đó sai. Giả định sai thì tất cả theo sau nó cũng đều sai.

“Định hướng dư luận” cũng có nghĩa cung cấp thông tin một cách chọn lọc. Một sự kiện lúc nào cũng có nhiều khía cạnh. “Truyền thông định hướng” có nghĩa là người ta chỉ cung cấp khía cạnh nào phục vụ cho quyền lợi của người ta… Cung cấp thông tin như vậy là không đúng với sự thật, và dễ làm cho đám đông hiểu lầm. Câu chuyện về trích dẫn không đầy đủ câu nói của Giám mục Ngô Quang Kiệt là một ví dụ tiêu biểu của việc cung cấp thông tin có chọn lọc.

“Định hướng” có nghĩa là phản khoa học. Trong khoa học, bất cứ một dữ liệu hay bất cứ phát hiện nào cũng được soi rọi bằng nhiều lăng kính. Nhà khoa học lúc nào cũng đặt câu hỏi tại sao: Tại sao có dữ liệu này?. Nguyên nhân xảy ra là gì?. Cơ chế xảy ra như thế nào?. Có thể diễn giải kết quả này theo cách hiểu khác không?. Có bao nhiêu cách diễn giải kết quả?…

Trong khi đó, đối với “định hướng dư luận”, người ta chỉ có một cách diễn giải, làm như chỉ có một chân lí. Đó cũng chính là cách diễn giải của Trung Quốc về đường lưỡi bò 9 đoạn. Họ không cho (hay không cung cấp thông tin để) người Trung Quốc diễn giải khác. Do đó, “tuyên truyền định hướng” là rất phản khoa học.

Vì phản khoa học, nên “tuyên truyền định hướng” rất nguy hiểm. Người Trung Quốc nói chung là dân tộc yêu chuộng hòa bình. Cứ xem văn học của họ thì thấy họ cũng như ta, cũng chẳng muốn chiến tranh.

Thật ra, chẳng có dân tộc nào trên thế giới thích chiến tranh.

Nhưng để biến một dân tộc yêu chuộng hòa bình thành một dân tộc hiếu chiến như hiện nay, “tuyên truyền định hướng” của Trung Quốc, cố tình vẽ ra một dân tộc Việt Nam hung hãn, đã và đang chiếm lãnh hải của họ. Suốt ngày này sang tháng nọ, họ nhào nặn ra một thế hệ ghét Việt Nam. Họ biến những con người bình thường thành những con dã thú giết người (như chúng ta thấy trong trận chiến 1979); họ biến những con người thành những cỗ máy chỉ biết chém giết.

Những gì tờ Hoàn Cầu Thời Báo làm, chính là một cách “định hướng dư luận”, chuẩn bị chiến tranh chống Việt Nam, nên họ cho những ông tướng mặt mũi bặm trợn (nhưng đầu óc thì bị chứng cretinism) lải nhải phát biểu những điều mà người có bộ óc bình thường (không bị schizophrenia) cũng biết là vô lí. Họ cũng biết là vô lí, nhưng vì mục đích “tuyên truyền định hướng” chống Việt Nam nên họ vẫn nói, và đó là một trò chơi cực kì nguy hiểm.

Tóm lại, “tuyên truyền” – propaganda là một từ hàm ý tiêu cực. “Giáo dục quần chúng” là những từ ngạo mạn và xúc phạm. “Định hướng dư luận” là một kiểu tuyên truyền phi khoa học và nguy hiểm.

Nếu Việt Nam muốn hội nhập Quốc tế, tôi nghĩ các nhà truyền thông (À quên! “tuyên truyền”) – cần phải xem xét lại những từ đó. Tốt hơn hết là xóa bỏ những từ ngữ đó khỏi kho tàng ngữ vựng ngoại giao.

Read More..

Hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus – or BS HoHai


Hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus

Narcissus là tên của một nhân vật thần thoại Hy Lạp, người rất bận tâm với sắc diện của mình và tự yêu cái hình ảnh của chính mình một cách bệnh hoạn. Tên của nhân vật thần thoại đã được dùng để định danh cho một hội chứng tâm thần có tên là rối loạn nhân cách Narcissus. Đọc qua những gì một nhân vật đình đám trong không gian cyber tôi thấy thái độ và hành vi của ông rất tương thích với hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus.

Hôm qua là một ngày vui với tôi. Được dịp xuống đường và đồng hành cùng các bạn trẻ và đàn anh trong cuộc biểu tình chống bọn Tàu lưu manh. Khí thế lắm. Nếu có chiến tranh, có lẽ tôi sẽ xung phong làm quân y nếu người ta không áp dụng chủ nghĩa lý lịch. Mấy chú công an không hung hãn như tôi tưởng. Nhưng về nhà đọc qua những bình luận chung quanh cuộc biểu tình của một nhân vật đình đám trong giới blogger, tôi phải viết đôi dòng. Một lần nữa. Rồi thôi. Lần này tôi nghĩ nhân vật này ắt hẳn mắc bệnh. Đó là hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus. Sẽ viết tắt là NPD – Narcissus Personality Disorder.

Nhưng trước khi vào chuyện, tôi mời các bạn thử đọc qua vài câu phát ngôn ấn tượng. Thật ra thì có nhiều phát ngôn ấn tượng lắm, không thể trích hết trong entry này, nên chỉ trích vài câu liên quan. Tôi phải cảnh báo các bạn trước là có nhiều từ ngữ không được sạch sẽ, có thể không thích hợp với người có văn hóa và có học. Tôi cũng cảnh báo nếu bạn bị cao huyếp áp thì không nên đọc những trích đoạn sau đây.

Tớ thách cho vàng thì đảng cộng sản Việt Nam cũng không dám cho các bạn tuần hành ôn hòa trong lúc này. Vì cuộc cách mạng hoa thúi địt đang chờ lủng lẳng trên đầu của họ phải hông? Take care yourself“.

Ấy thế mà, đốt đuốc, ngậm ngãi để tìm một nhà văn hóa học ở đất Việt ngày nay sao chẳng thấy? Song, ra ngõ là gặp ngay tiến sĩ giáo sư, nhà nghiên cứu uyên thâm về văn hóa, sử học, khảo cổ, “háng” nôm, sao mà lắm thế?

Các bạn cứ sang Tây Tạng làm một cú du lịch sẽ thấy rõ. Đường xa lộ tít tắp thênh thang ngon hơn nghìn lần xa lộ VN…Thử hỏi ông Dalai Lama nếu lấy lại Tây Tạng có làm được thế không?… Tớ đề nghị thế này thì mình xin nhập thành 1 tỉnh của Trung Hoa là có lý nhất. Vì VN chẳng có gì… Nhập thành 1 tỉnh của Trung Hoa thì mình chỉ cần làm cai đầu dài xuất cho Trung Hoa mỗi năm cũng kiếm được ít nhất 300-500 tỷ ếch dân mình có sướng hơn không?”

Ai là tác giả của những phát ngôn đó ? Những phát ngôn viết bằng tiếng Việt thiếu chuẩn. Và pha trộn loại tiếng Anh bồi. Nghe nói tác giả là “bác sĩ”. Nghĩa là đồng nghiệp của tôi. Nếu thế thì tôi không dám nhận ông là đồng nghiệp. Tác giả của những phát ngôn trên đang là “tâm điểm” của những bình luận nóng trên không gian cyber. Đến đây thì các bạn đã biết tác giả là ai và tôi không cần phải viết ra cái tên. Viết ra cái tên đó chỉ làm phiền lòng các bạn và tốn thêm được vài ba mẫu tự trong trang blog.

Nhiệt tình + vô minh = phá hoại

Ông là người rất ồn ào trong không gian cyber tiếng Việt. Người ta xưng tụng ông là một nhà trí thức uyên bác. Ông xuất hiện như là một anh hùng trong không gian cyber. Ông bàn về văn hóa. Ông giảng về triết học, về “thoát Á luận”. Ông lên án bằng cấp dỏm, trường dỏm. Ông viết về trí thức. Ông lên lớp về kinh tế, tài chính. Ông định hướng chính sách ngoại giao. Mới đây nhất ông mỉa mai cuộc biểu tình chống Tàu cộng. Nói tóm lại, ông xông pha nhiều trận địa. Ông tuyên bố ông chỉ “bàn kiến thức hàn lâm và học thuật“. Cũng tốt thôi. Khách quan mà nói, ông là một người nhiệt tình. Trong tình trạng vô cảm như hiện nay, xã hội rất cần những người nhiệt tình.

Nhưng nhiệt tình cũng có điều kiện. Trong điều kiện tốt, nhiệt tình sẽ phát huy tốt. Trong điều kiện xấu, nhiệt tình trở nên có hại. Đúng như Lénine có lần nói rằng : nhiệt tình cộng với ngu dốt thành sự phá hoại. Lénine nói đến ngu dốt nhưng tôi nghĩ vô minh thì đúng hơn. Mấy ngày qua, khi cả nước sôi sục với làn sóng phản đối bọn Tàu bành trướng, thì ông có những phát ngôn mà nhiều người đã chỉ ra là khó nghe như tôi trích trên. Thật ra, “khó nghe” là cách nói nhẹ nhàng, chứ trong thực tế có blogger nói thẳng hơn là phản quốc, là vô giáo dục, là Hán gian, là Tàu khựa. Tôi thì nghĩ nói như thế nặng nề quá. Vô minh có lẽ đúng hơn với ông. Khi nói vô minh tôi muốn nói đến khái niệm vô minh trong Phật giáo. Vô minh theo Phật giáo là một trong ba thứ nọc độc (hai thứ kia là tham lamhận thù). Vô minh cũng có thể hiểu là thiếu hiểu biết và thiếu tính khoa học. Những gì ông đã viết, đã phát ngôn chỉ có thể mô tả là vô minh, vì chúng biểu hiện sự thiếu hiểu biết và thiếu tính khoa học. Từ vô minh cộng với nhiệt tình ông tự biến mình thành một người phá hoại. Có lẽ chính ông cũng không biết mình đang phá hoại. Phá hoại tinh thần yêu nước. Làm ô nhiễm không gian cyber. Gây hiểu lầm giữa trí thức chân chính và “trí thức dỏm”. Đó là những phá hoại chúng ta phải lên tiếng. Chiêu thức phá hoại của ông rất đơn giản : dùng ngôn ngữ bẩn thỉu, chê bai người nổi tiếng và tự đánh bóng mình.

Chiêu thức 1 là dùng từ ấn tượng, thu hút chú ý. Những từ ngữ của ông làm nhiều người có học phải nhăn mặt khịt mũi. Nào là cứt, nước đái, máu, thúi địt. Đó cũng là ngôn ngữ chợ búa. Ngôn ngữ của kẻ giang hồ, đầu đường xó chợ. Quả vậy, ông tự nhận mình là một gã giang hồ. Đã là giang hồ thì cách dùng từ của ông chẳng có gì khác với các tác giả những bản nhạc rap. Nếu nhạc rap được du nhập và biến hóa thành nhiều thứ “nhạc bẩn”, “nhạc chế”. Nhạc bẩn như tên gọi là bẩn thỉu. Các tác giả nhạc bẩn không ngần ngại viết những câu chữ như “Nhưng nàng công chúa biết chăng, đạo nhạc làm cô hôi nách hơn, Rexona không cứu cô được đâu“. Họ sẵn sàng dung tục hóa bất cứ cái gì họ thấy. Đó là dòng nhạc của người thấp kém về văn hóa, nhưng muốn tỏ ra mình là “hậu hiện đại”. Đó cũng chính là ngôn ngữ của ông trong blog, là một thứ “ca từ” của những trang blog bẩn.

Chiêu thức 2 ông hay dùng là chê bai những người nổi tiếng. Đầu tiên ông chê GS Nguyễn Văn Tuấn không biết làm nghiên cứu khoa học. Có lần ông dọa phàn nàn báo Tuổi Trẻ và GS Tuấn lên tạp chí y khoa New England Journal of Medicine, nhưng chẳng thấy ông làm. Sau đó ông quay sang chê TS Vũ Thị Phương Anh, người mà ông từng cộng tác trước đó vài việc. Hai người này cũng ý hợp tâm đầu, nhưng đến khi bà TS phát hiện ông chẳng hiểu gì về khoa học nên vội vàng hủy hợp đồng “giảng dạy”. Ông trả đũa bằng cách thóa mạ bà TS. Viết về văn hóa ông bị người ta phê bình. Ông quay sang chê GS TS Trần Ngọc Thêm. Mới đây nhất khi “cơm không lành canh không ngọt” với BaSam, ông quay sang chê bai người ta. Giận cá chém thớt, ông nghi kỵ bất cứ ai viết comment không có lợi cho ông. Một con người đầy nghi kỵ, mặc cảm và xấu tính. Lại là một thể hiện của sự vô minh.

Một đặc điểm chung là những người mà ông chê và thóa mạ không một ai trả lời. Có lần ông thóa mạ TS Phương Anh, một người có nhiều chữ, tôi cứ tưởng rằng vấn đề sẽ phải đến pháp đình, nhưng cuối cùng thì có lẽ TS Phương Anh thấy không cần thiết với một người “lạ lùng” như thế. Với GS Nguyễn Văn Tuấn, một người khác cũng rất nhiều chữ, tôi tưởng GS sẽ phản ứng nhưng tuyệt nhiên ông không có một chữ và cũng chẳng nhắc đến tên. Sự im lặng của họ cũng là một phát ngôn. Phát ngôn về đẳng cấp.

Chiêu thức 3 là ông hay áp dụng là tự đánh bóng mình. Đọc những gì ông viết về ông, tôi có lúc tự hỏi trong người ông còn dây thần kinh xấu hổ không. Ông tuyên bố rằng mảnh đất hình chữ S này không ai hiểu giáo dục Mỹ bằng ông. Ông cho rằng GS Trần Ngọc Thêm phải học ông về văn hóa học. Rằng ông chỉ bàn chuyện học thuật. Ông cho rằng ở VN có mấy người biết nghiên cứu khoa học ngoài một vài người ở trường Y Sài Gòn. Có thể nói đó là những hình thức lộng ngôn thô tục nhất mà tôi chưa bao giờ thấy trong y giới. Và ông rất thích ký tên với địa chỉ Asia Clinic, cứ như muốn nói rằng phát ngôn của ông cũng chính là quan điểm của Asia Clinic. Cũng có thể là một cách quảng cáo. Nhưng sau khi đọc những lời lẽ trên, nếu bạn là bệnh nhân bạn có sẵn sàng “trao thân” cho một con người như thế hay không ? Tôi thì không.

Ở đời, người chân chính tạo nên tên tuổi một cách chính thống. Nghĩa là thông qua việc làm đem lại lợi ích cho xã hội, cho cộng đồng, người ta làm nên tên tuổi. Ai trong chúng ta cũng có thể đóng góp cho xã hội, nhưng người có khả năng họ đóng góp vượt trội hơn chúng ta. Họ được biết đến qua việc làm thực tế. Người trí thức chân chính được biết đến qua qua đóng góp cho xã hội, qua phát minh, qua công trình nghiên cứu … Họ để lại cho đời những thành tựu của họ. Họ không cần ai lăng xê. Họ không cần phải chỉ trích ai để làm cho mình nổi lên. Họ không sử dụng nhưng chiêu thức rẻ tiền, những mưu mẹo thượng đội hạ đạp. Họ không bao giờ hạ mình dùng từ ngữ của nhạc bẩn. Họ có tư cách và đẳng cấp riêng.

Hội chứng NPD

Tôi không phải là bác sĩ tâm thần. Chỉ là người tìm hiểu vấn đề khi thấy có trường hợp thú vị. Theo tôi nghĩ, ông blogger đình đám đang bàn là người hội đủ nhiều đặc tính của Hội chứng NDP. Những đặc tính đó là gì? Thử xem cẩm nang DSM IV thì thấy có 9 đặc tính.

9 đặc tính của người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus

Đặc tính 1 là tự thổi phồng về vai trò và tầm quan trọng của mình. Người mắc hội chứng NPD tự đánh giá cao thành tích của mình. Họ muốn người khác đánh giá mình nổi trội hơn tất cả đồng nghiệp khác. Đối với người có hội chứng NPD không có ai trên đời này tài giỏi hơn họ. Việc làm của họ là anh hùng, nghĩa hiệp số một. Họ cũng thường có những tham vọng nằm ngoài khả năng của họ và với người thường đó là những tham vọng điên rồ.

Đặc tính 2 là người NPD lúc nào cũng bận tâm với những ý nghĩ kỳ quặc, ảo tưởng về quyền lực và sự thiên tài. Người mắc chứng NPD sống trong thế giới bé nhỏ của họ, trong đó họ tha hồ mơ mộng về mình và người ngoài. Họ sống trong thế giới riêng tư của họ. Nhưng bất cứ ai xâm phạm đến thế giới đó, họ phản kháng rất quyết liệt.

Đặc tính 3 là người NPD tin rằng họ là những người đặc biệt. Họ nghĩ rằng những ý tưởng của họ là độc đáo, cao siêu, chỉ có những người có học lực cao siêu, những người có quyền cao chức trọng mới hiểu được họ. Ngược lại, họ nghĩ những người khác chẳng có gì đặc biệt, chỉ là những người vô dụng trong xã hội.

Đặc tính 4 là người NPD rất thích thậm chí đòi hỏi được xưng tụng. Vì nghĩ rằng họ tài cao và đặc biệt, họ đòi hỏi người đời phải tôn trọng họ. Họ thích được tâng bốc, khen ngợi. Tất cả những gì họ làm đều tuyệt vời và có giá trị hơn người.

Đặc tính 5 là người NPD thường hay đòi hỏi đặc quyền, đặc lợi. Họ đòi hỏi mọi người phải tuân theo ý muốn của họ và rất tức giận nèu những yêu cầu của họ không được đáp ứng.

Đặc tính 6 là người NPD rất ích kỷ. Họ chỉ muốn hưởng lợi một mình. Họ lợi dụng người khác để đạt được mục tiêu của mình. Họ không bao giờ quan tâm đến lợi ích của người khác, bởi lợi ích của họ là tối thượng.

Đặc tính 7 là người NPD thường vô cảm. Họ không biết thấu cảm là gì. Họ không ghi nhận cảm xúc của người khác. Họ chẳng quan tâm đến nhu cầu của người khác. Họ cũng không chia sẻ nỗi đau của người khác.

Đặc tính 8 là người NPD rất ganh tỵ. Người NPD nghĩ rằng ai cũng đang ghen ghét với họ. Họ đố kỵ với thành công của người khác và tìm mọi cách nói xấu hay hạ thấp uy tín của người thành công. Đó cũng là cách thức họ muốn tự chứng minh rằng họ là số một.

Đặc tính 9 là người NPD rất kiêu ngạo và trịch thượng. Lúc nào họ cũng tỏ thái độ ngạo mạn, xem trời bằng vung, khinh thường tất cả. Đối với họ, người có ý kiến khác được xử sự như là cỏ rác, cát bụi.

Bây giờ thử đối chiếu những đặc tính trên với những gì ông viết trên không gian cyber trong thời gian qua.

Về giáo dục, ông viết : “Ở mãnh đất hình chữ S này, tôi dám tự hào rằng không có ai hiểu giáo dục Mỹ bằng tôi, kể cả những giáo sư, tiến sĩ, viện sĩ hàn lâm, đang đương nhiệm công tác khảo thí, đánh giá chất lượng giáo dục ở các ban ngành giáo dục, trường đại học tốt và không tốt ở Việt Nam, chứ đừng nói các nhà báo lá cải. Vì để hiểu giáo dục Mỹ không chỉ đơn thuần dán cái mác kiểm định chất lượng và khảo thí đánh giá, và vài ba cái tiến sĩ, vài cái giáo sư và viện sĩ này nọ là hiểu được, mà muốn hiểu giáo dục Mỹ phải bắt đầu từ lịch sử, văn hóa Mỹ trên một nền tảng căn bản được trang bị triết học và nghiên cứu khoa học một cách tòan diện. Không lơ mơ bằng nhãn mác được“. Ấn tượng thật ! Một con ếch bình thường ngồi đáy giếng cũng không đủ can đảm để phát ra những từ ngữ như thế. Một cách nói coi trời bằng vung. Đó là đặc tính số 1, 3 và 9 của người mắc hội chứng NPD.

Ông tự nhận mình là một gã giang hồ : “Dân gian Việt có câu ‘Chưa ráo máu đầu thì đừng xuất hiện chốn giang hồ’. Còn ông bà mình bảo ‘Chưa vỡ bọng cứt mà đã huyênh hoang’. Thế nhưng ở nước Việt hiện nay có rất nhiều nhóm người chưa vỡ bọng cứt, đã nặc danh để lập diễn đàn để phủ định sạch trơn, rất trẻ con khi hành xử. Thầm nghĩ, những hạng người này mà về lãnh đạo quốc gia thì sẽ ra sao? Thôi thì trách làm gì với đám trẻ con? Tôi tự thấy mình, máu đầu cũng đã ráo, bọng cứt cũng đã vỡ, nên tôi xuất hiện trên chốn giang hồ …” Đó là đặc tính số 7 và 9 của người mắc hội chứng NPD.

Như nói trên cách ông làm nổi đình nổi đám là qua chê bai và thóa mạ người khác. Có thể nói rằng chê bai người khác là nghề tay mặt của ông. Chê một cách mà Nhà văn Nam Cao có sống lại ông cũng phải dựng lại nhân vật Chí Phèo. Dựa vào một mớ kiến thức hỗ lốn và sai be bét, chẳng đâu vào đâu, ông nhận định một cách hoang tưởng : “Tớ nghĩ bài này có giá trị hơn cuốn sách của giáo sự tiến sĩ họ [Trần Ngọc Thêm] đấy“. Dựa vào những kiến thức y khoa sơ đẳng của những thợ mổ, ông chê GS Nguyễn Văn Tuấn dốt về nghiên cứu khoa học: “… Vì ở VN làm gì có khoa học và có mấy người biết nghiên cứu khoa học thực sự ngoài 1 số người ở trường Y Sài Gòn? Còn anh NVT thì trong việc nghiên cứu anh ấy cũng còn thủng nhiều lắm. Nhưng tớ không quan tâm nữa, vì nếu quan tâm nữa thì anh ấy bảo tớ thù gì với anh ấy, tớ chỉ nhắc anh ấy 1 lần để anh ấy biết mình là ai và khả năng của anh ấy tới đâu mà thôi. Hehehe.” Dựa vào một mớ kiến thức chấp vá về khoa học, ông thóa mạ người bạn cyber cũ của ông là bà TS Vũ Thị Phương Anh: “Nếu bất kỳ ai đem tôi ra so sánh với TS VTPA là tôi không để yên cho quí vị, trong đó có TS VTPA, vì có so sánh được bao giờ? Một người làm khoa học chân chính khác với người không làm khoa học chân chính là biết tìm tài liệu ở đâu và cất giữ tài liệu chỗ nào để khi cần dùng“. Bất cứ ai có chút kiến thức về khoa học cũng đều thấy những gì ông phát ngôn cực kỳ ngớ ngẩn và ấu trĩ. Chê người ta trong khi mình chẳng có gì để nói thì đó là gì ? Đó chính là những đặc tính số 3, 8 và 9 của người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus.

Chê người khác không biết khoa học là gì, vậy ông là người làm khoa học chân chính ? Khi nhóm JIPV hỏi ông làm khoa học gì, ông lúng ta lúng túng. Ông nói : “Hầu hết các công trình của tôi nghiên cứu rồi báo cáo trong nước là tôi tặng cho ai đó lấy thạc sĩ, CKII, phó GS, và TS khi họ cần. Tôi không quan tâm đến học vị và học hàm. Hơn nữa muốn đăng cần phải có tiền đóng phí. Tôi không có khả năng để thực hiện. Sau này tôi có nghiên cứu thêm 2 lĩnh vực nữa là: 1. Hepatic Rupture in trauma. Công trình này tôi tặng cho 1 người anh, bạn và đồng hương để anh ấy bảo vệ chuyên khoa II. 2. Nutition in digestive fistula. Đây là những công trình tôi được TT Dinh Dưỡng TPHCM mời cộng tác và cũng là những công trình cuối cùng tôi còn làm việc với nhà nước“. Một con người mâu thuẫn. Một mặt thì lớn tiếng chống tiêu cực trong giáo dục, nhưng mặt khác thì chính mình thú nhận tham dự vào cái trò vô đạo đức trong khoa học. Tôi cũng phải hỏi những cái gọi là “nghiên cứu” của ông có vi phạm y đức không ?

Thử đọc công trình nghiên cứu dinh dưỡng của ông xem: “Nên ẩm thực Việt rất khoa học về mặt dinh dưỡng học lâm sàng: “Ăn là thuốc, ăn đúng là trị bệnh, ăn sai là rước bệnh vào mình”. Hãy nhìn cách ăn uống của bác nông dân rất khoa học: sáng sớm trước khi ra đồng ăn thật no, nhưđổ xăng cho xe chuẩn bị đi làm, ăn trưa nhiều để làm việc tiếp, ăn tối vừa phải cho một đêm nghỉ ngơi. Trong các mốn ăn Việt cũng nhiều  tinh bột, rau xanh và chất đạm, nhưng mỡ thì vừa phải giống như một tháp dinh dưỡng trong y học. Ngoài ra, rau xanh Việt không thiếu các vị thuốc như: giá cường dương, rau răm hãm dương, v.v… Các món ăn cũng phối hợp rất khoa học triết lý phương Đông: ăn hột vịt lộn phải ăn với rau răm và muối tiêu. Để liệt kê hết tất cả khoa học ẩm thực Việt thì rất nhiều“, tất cả chỉ là lấy ý của GS Trần Văn Khê và nhiều người đi trước. Ấy vậy mà ông phán rằng đó là “lâm sàng”. Không hiểu ông biết lâm sàng là gì không nhỉ? Tôi là người hành nghề y trên 30 năm, nhưng chưa bao giờ nghe đến những đề tài y khoa lạ lùng như thế. Những ai làm trong ngành y mà đọc được những dòng chữ trên chắc phải một phen cười bể bụng. Trung tâm dinh dưỡng đọc được những dòng chữ đó chắc cũng nên nhìn lại mình. Nhưng theo tôi, những phát ngôn trên là triệu chứng số 1, 2, 3 của người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus.

Trong y giới chẳng ai biết ông là ai và cũng chẳng ai quan tâm. Có giai thoại về những chuyện động trời về ông mà nếu tôi là bệnh nhân tôi phải suy nghĩ 9 lần trước khi đến gặp ông. Nhưng điều đó không quan trọng bằng chính lời nói của ông. Ông tuyên bố thẳng thừng – xin trích nguyên văn với lỗi chính tả: “Chưa ai biết bằng cấp thật của tôi ở ngòai đời, ngòai gia đình tôi. Và tôi cũng thấy rằng ở đất nước này chưa xứng đáng để tôi show hàng thật. Hơn nữa, tôi đã ra làm riêng tư nhân mà tôi tự mở, tôi thấy với bằng cấp này nó không phục vụ cho chuyên môn mà chỉ cho giảng dạy, nhưng người VN không hiểu biết nó như một nhà khoa học hiểu. Mà là bằng thật từ một trường nỗi tiếng hơn trường University of Michigan. Tôi thấy không cần thiết để phải cho ai biết“. Khẩu khí lớn quá phải không ? Đó là đặc tính số 1 và 3 của hội chứng NPD.

Những dẫn chứng trên có lẽ cũng đủ để các bạn đi đến một “hội chẩn” về nhân vật đình đám được các fan tung hứng là trí thức ham mê triết học. Có lẽ chính xác hơn là ông ham triết học, nhưng không tiêu hóa được triết học. Chính xác hơn nữa, đó là một người mắc bệnh. Y khoa Tây phương gọi đó là hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus. Nhưng tôi thì gọi đó là bệnh vô minh.

Bệnh vô minh được biểu hiện tràn đầy trong những gì ông viết trên blog. Có thể nói tất cả những gì ông phát ngôn qua comment đều không có gì để gọi là khoa học. Chẳng có logic. Không có chứng cứ. Thiếu dữ liệu làm cơ sở. Không tỏ ra có đọc sách và hiểu biết về vấn đề mình nói và viết. Ông viết về văn hóa nhưng chẳng ai hiểu ông viết gì. Ông viết về trí thức hải ngoại mà đến GS Trần Hữu Dũng cũng thốt lên rằng “có vấn đề về communication” vì chẳng ai hiểu ông nói gì (nhưng Tia Sáng thì nghĩ rằng họ hiểu và có đăng lại). Tôi nghĩ không chỉ có vấn đề về cách viết, mà còn hụt hẫng về kiến thức cơ bản. Hụt hẫng về tiếng Việt. Như mới đây ông lớn tiếng giảng rằng tuần hành là “Đi xem xét tình hình địa phương của các lãnh đạo chính quyền“, còn biểu tình là “Tụ họp với nhau lại hoặc diễu hành trên đường phố để biểu thị ý chí, nguyện vọng hoặc biểu dương lực lượng, thường nhằm mục đích gây sức ép gì đó: biểu tình đòi chấm dứt chiến tranh biểu tình chống khủng bố“. Nhưng ông chỉ dựa vào Google, chứ không mở Từ điển Tiếng Việt để biết rằng biểu tình là “Đấu tranh bằng cách tụ họp đông đảo để bày tỏ ý chí, nguyện vọng và biểu dương lực lượng chung”. Từ điển còn cho ví dụ như “Biểu tình tuần hành”, “Xuống đường biểu tình”. Từ điển Tiếng Việt cũng định nghĩa tuần hành là “Diễu hành trên các đường phố để biểu dương lực lượng và biểu thị thái độ chính trị đối với những vấn đề quan trọng”. Xem thế thì thấy những người ông chê bai và thóa mạ nhà báo nào đó lại là biểu hiện của một người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus !

Tôi nghĩ chính ông cũng không hiểu ông nói gì. Các bạn có thể vào trang Giáo sư dỏm – JIPV để thấy những phát ngôn của ông nói về khả năng của ông ra sao. Như là một quy luật, những người ít chữ thì hay khoe chữ, những người ít kiến thức thì hay khoe kiến thức. Ông bàn đến những khái niệm triết học trừu tượng mà tôi phải thú nhận là không hiểu, nhưng tôi nghĩ chính ông cũng không hiểu. Tôi trộm nghĩ một người hiểu vấn đề thấu đáo thì có thể truyền đạt vấn đề bằng ngôn ngữ đơn giản chứ không cần đến những từ ngữ “cao siêu”. Phải nhờ đến những ngôn từ trừu tượng thì đó chính là một biểu hiện của sự chưa học đến nơi đến chốn, hiểu chưa thông và chưa tiêu hóa kiến thức. Không hiểu mình nói gì mà lớn tiếng nói là tự đánh lừa mình. Đó cũng là biểu hiện của sự vô minh.

Đến đây thì các bạn đã có đủ chất liệu để phác họa chân dung của người có hội chứng NPD. Đó chân dung của một con người tự xem mình là cái rốn của vũ trụ. Là người lúc nào cũng ảo tưởng về mình. Tự cho mình là người có biệt tài. Thích được xưng tụng. Ai nói khác đi là thóa mạ người ta. Lúc nào cũng tỏ ra ta đây, khệnh khạng. Đó là ích kỷ, đố kỵ. Đó là thói tự cao, tự đại, huênh hoang, khoác lác, trịch thượng. Những nét họa bóng đó nên được vẽ bên cạnh những nét họa màu đen. Kiến thức hụt hẫng. Một phác họa chân dung như thế có lẽ thích hợp hơn là chân dung của một đại trí thức thông làu kinh sử.

Mã tầm mã, ngưu tầm ngưu. Những “bài nhạc” rap của ông được các fan ảo tung hứng. Từ sự tung hứng ông cảm thấy mình là đệ nhất thiên hạ và có những phát ngôn của người bị chứng vĩ cuồng, hăng say nhảy múa trên sân khấu phục vụ cho những con cừu thiếu tế bào trí tuệ cảm thấy lóa mắt trước những ngôn từ loạn nhịp và loạn nghĩa. Sau những màn nhảy múa quay cuồng trước đám cừu bị phân liệt thần kinh hy vọng ông sẽ tỉnh lại và nhìn vào thực tế. Một thực tế hiển nhiên là người Việt không chấp nhận sự khủng bố và ngang tàng của bọn Tàu. Tàu là kẻ thù truyền kiếp của người Việt. Những ai vì lý do nào đó tiếp tay cho kẻ thù phải hiểu rằng bánh xe lịch sử sẽ cán bẹp chúng. Hùm chết để da, người ta chết để tiếng. Cái tiếng mà những kẻ phản quốc để lại đời sau khi chúng về bên kia thế giới là tiếng xấu. Những kẻ phản bội vô minh còn để lại một di sản khác, đó là sự khinh bỉ của công chúng.

Posted in linh tinh, xã hội

 

7 bloggers like this post.

Trả lời

  1. Bs viết rất hay. Tôi thấy phân tích này quá đầy đủ và xác đáng về tên bs bị tâm thần này. Nhưng những tóm tắt khái quát của bs khiến tôi chợt nhận ra “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, những kẻ có thời xưng tụng ông là “của quý” hình như cũng có nhiều điểm rất giống ông ta!

    Bởi: Khách ngày 07/06/2011
    lúc 1:45 Sáng

    Trả lời

  2. lần đầu tiên vào blog của bạn. Đọc bài viết này của bạn thấy hay quá, kiến thức rộng. đặc biệt có lẽ bạn là “đồng nghiệp” với BSĩ H2 nên nói về lĩnh vực y khoa rất lý thú.

    Đọc lướt qua những bài viết trước của bạn, càng kinh ngạc hơn. Blog hay như thế này mà trước nay Cao bồi này chưa lê bước chân giang hồ đến. Thật là phí. Từ nay sẽ vào đọc thường hơn. Thân

    BSN: Cám ơn bác.

    Bởi: naixcowboy ngày 07/06/2011
    lúc 1:54 Sáng

    Trả lời

  3. Tôi rất tâm đắc với câu nói này của bsNgoc :

    “Tôi trộm nghĩ một người hiểu vấn đề thấu đáo thì có thể truyền đạt vấn đề bằng ngôn ngữ đơn giản chứ không cần đến những từ ngữ “cao siêu”. Phải nhờ đến những ngôn từ trừu tượng thì đó chính là một biểu hiện của sự chưa học đến nơi đến chốn, hiểu chưa thông và chưa tiêu hóa kiến thức. Không hiểu mình nói gì mà lớn tiếng nói là tự đánh lừa mình. Đó cũng là biểu hiện của sự vô minh ”

    Đồng ý với bsNgoc, dường như hiện tượng trên là bệnh của rất nhiều trí thức dỏm, biết tùm lum mà không sâu, thậm chí không hiểu gì về cái điều mình đang nói thao thao bất tuyệt. Để tránh bị soi mói, hỏi nhiều hơn… thì họ cố trình bày càng rắc rối, càng phức tạp càng tốt. Và cũng vì cái bệnh sĩ tương tự như thế, người nghe chả hiểu mấy “trí thức” đó nói gì, nhưng cũng không dám hỏi lại, hỏi thêm vì sợ bị đánh giá là kém trình độ ! thế là cả người nói tào lao và người nghe cũng tào lao luôn.

    P/S : tớ luôn cố gắng giải thích vấn đề bằng những lời đơn giản nhất có thể. Tuy nhiên thỉnh thoảng cũng chơi cái trò này : nói khó hiểu cao xa (kiểu ngụy biện) để lẩn tránh vấn đề, hihi.

    Bởi: naixcowboy ngày 07/06/2011
    lúc 2:10 Sáng

    Trả lời

  4. Đọc bài viết của BS Ngọc mà lòng em hả hê. Em không có đủ ngôn từ để nói lên những điều suy nghĩ bấy lâu nay.
    Hôm trước đọc bài thấy ông ta chê bai GS Trần Ngọc Thêm là em “ứa gan”, muốn lên cơn OAP luôn rồi. Em “hãi hùng” nhất là lúc ông chê GS Tuấn không biết NCKH (đại khái ông ta viết bài chỉ ra những “cái sai” [sic] của GS Tuấn, em cho rằng ông ta không thể hiểu nổi nghiên cứu ACCORD là như thế nào, cũng không hiểu evidence-based medicine là gì!); hãi hùng thứ hai là lúc ông tuyên bố “trên mảnh đất…”; còn những ngôn từ “tranh luận” với TS VTPA trên JIPV thì em “bó tay”, thí dụ như ông lạy TS Anh để xin được kiện…
    Em mến mộ BS Ngọc, GS Tuấn và DrNikonian bao nhiêu thì em kinh hoàng với “đồng nghiệp” này gấp triệu lần!
    Kính chúc BS và gia đình hạnh phúc!

    Bởi: Bs Trẻ ngày 07/06/2011
    lúc 3:23 Sáng

    Trả lời

  5. Cực kỳ chính xác, thưa bác sỹ.
    Em có theo dỏi bài viết của vị này, từ những bài về quê hương ở miền Trung của ông ta, và nhận thấy có nhều điều ông bày tỏ thật lòng.Nhưng càng ngày ông càng xa rời cách viết đó, chắc là do có nhiều người tung hô ngưỡng mộ.Đấy là em cố tìm cách nói nhẹ nhàng hơn, chỉ nói là do cách viêt, chứ thật ra, bản chất và cái tầm của một bloger, trước sau gì cũng lộ ra mà thôi.
    Thành thật cảm ơn bác sỹ về bài viết này.

    Bởi: hoangdieu ngày 07/06/2011
    lúc 3:52 Sáng

    Trả lời

  6. Bạn phân tích và dẫn chứng rất thuyết phục.Tôi cũng chỉ vào trang của cái ông này vài lần,thấy ông ta vỗ ngực tự khoe là”đệ nhất anh chị trong giang hồ”.có tài “thông thiên triệt địa”,rất tự phụ,biết nhiều:từ chuyện chế tạo tàu con thoi đến ngày nào chị em rụng trứng…Tôi tự hỏi là ông BỜ SỜ sao lắm thời gian ngồi bên bàn phím và leo vào lắm chuyện thế?Và tội ngấy ông ta.
    Thôi,không thèm chấp.

    BSN: Xin phép bác cho tôi sửa “thằng” thành “ông” nhé.

    Bởi: OANH OANH ngày 07/06/2011
    lúc 5:12 Sáng

    Trả lời

  7. Mặc dù không phải là một bs nhưng tôi biết gã này bị bệnh rất nặng từ lâu lắm rồi, từ dạo gã hợp-ly với JIPV & lùm xùm với TS VTPA. Bài viết của bs rất hay. Trong chân dung gã vĩ cuồng vô minh này có thể thấy bóng dáng của không ít các blogger khác.

    Bởi: nguyennx ngày 07/06/2011
    lúc 5:16 Sáng

    Trả lời

  8. Cai ong bac sy HH nay bi benh lau roi bac oi. Bac chuan doan benh cho ong ta qua dung. ong ta thuoc roi loan nhan cach cluster B trong cluster nay co antisocial, borderline, histrionic, va narcissistic. Bon loai nay co co mot dac diem chung la WILD , cho nen ong ta co hanh su nhu vay chang co gi la la. Em xin bac dieu tri dum ong ta.

    Bởi: tuan ngày 07/06/2011
    lúc 8:19 Sáng

    Trả lời

  9. Bài viết của bác sĩ Ngọc rất công phu, sâu sắc. Cái ông HH ấy thì hết thuốc chữa rồi! Mặt khác, đọc bài này, tôi tự thấy mình cũng có vài cái trong 9 triệu chứng của bệnh Narcissus. Tôi sẽ cố gắng khắc phục.

    BSN: Xin phép bác cho tôi cắt bỏ câu yêu nước nhé. :-)

    Bởi: Lan ngày 07/06/2011
    lúc 11:14 Sáng

    Trả lời

  10. Bệnh án này hay quá. Bác cho phép em copy về tham khảo. Bệnh này em chưa học tới, bác ạ. :D
    Kính bác đầu ngày.

    BSN: Cám ơn bác ghé qua tệ xá. Bác cứ tự nhiên.

    Bởi: Dr Nikonian ngày 07/06/2011
    lúc 1:08 Chiều

    Trả lời

  11. Bác viết có nhiều cái đúng nhưng còn nhiều cái khiên cưỡng chụp mũ cho Ông Hải quá. […] Tôi nói thiệt nói ra được câu này phải thực sự là người có tâm, thực sự trăn trở, thực sự đau lắm với đất nước mới thốt ra được.
    Nếu chúng ta tự nhận là người bình thường thì chí ít phải có cái đầu biết suy nghĩ. Đọc vấn đề gì đó chí ít cũng rút ra được cái hay cái dở. ông BS Hải này có nhiều cái nghi kị, tự mãn,vĩ cuồng…nhưng ở các bài viết của Ông có nhiều thứ mà nhiều người coi mình là có học phải học đấy.Tôi nghĩ ở cái đất nước này đã nhiều “trí thức cục phân” lắm rồi. Có những người ngông cuồng dám nói lên sự thật thì đó đã là điều mà ta phải tôn trọng ông ấy.

    BSN: Xin lỗi bác tôi phải bỏ vài câu tôi thấy không thích hợp. Mong bác thông cảm.

    Bởi: Thanh nien ngày 07/06/2011
    lúc 2:29 Chiều

    Trả lời

  12. Thực là một khái quát sâu sắc. Con bệnh được đề cập trong bài viết này cần được cách ly để điều trị, thưa bác sĩ. Tôi hy vọng có ai đó đủ lòng nhân và sự kiên nhẫn để cứu chữa cho kẻ này, cũng là để giúp làm sạch không gian ảo. Xin cảm ơn bác sĩ Ngọc.

    Bởi: Nói Thật ngày 07/06/2011
    lúc 5:50 Chiều

    Trả lời

  13. Cảm ơn Bs đã bắt đúng bệnh của gã lang băm HH .những còm trong Blog của gã tuy lấy nick khác nhau nhưng Tôi thấy có điểm rất giống nhau ở giọng văn hời hợt ,nịnh bợ một cách thô thiển ,đánh bóng bằng cách đó thì quả thực là gã lang băm này rất đáng thương phải không Bs.

    Bởi: Hungbds ngày 07/06/2011
    lúc 9:32 Chiều

    Trả lời

  14. giọng văn vừa hù dọa vừa nịnh bợ vừa tự đánh bóng một cách vô liêm sĩ của tay “Hồ Hửi” này giống y tên LS Toàn được mọi người gọi là “LS ch” bên yahoo 360 hồi năm trước.

    Bởi: Huỳnh Công Thuận ngày 08/06/2011
    lúc 12:42 Sáng

    Trả lời

  15. Nhờ ông BS bị Narcissus mà tôi được biết đến blog này. Bài viết rất thuyết phục giúp dân mạng hiểu được thực chất của ông BS kia.
    Còn một chi tiết nữa ko thấy chủ blog nhắc đến: ông BS H2 còn chê câu “Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do” của GS Ngô Bảo Châu là “lùn về triết học”.

    Bởi: Linh ngày 08/06/2011
    lúc 1:50 Sáng

    Trả lời

  16. […] Theo: Blog bsngoc […]

  17. Rat hay, cam on BS vi nho doc bai viet nay cua Bac si, toi da giai toa duoc nhung buc tuc khi phai “tiep xuc” voi mot benh nhan tam than,”một người mắc hội chứng rối loạn nhân cách Narcissus !”
    Khi doc nhung dieu ong ay viet ve cuoc bieu tinh-tuan hanh chong TQ xam luoc, toi da co luc noi dien len va dung nhung tu ngu rat tho tuc ma khi noi xong, that tam toi cung tu xau ho vi chinh minh.
    Cam on bai viet cua Bac si.

    BSN: Đã làm theo yêu cầu của bác, xóa comment kia. Cám ơn bác đã hiểu và chọn cách nói dễ cảm thông hơn.

    Bởi: xanghứng ngày 08/06/2011
    lúc 8:01 Chiều

    Trả lời

  18. Tôi mới có điều kiện về thời gian để tham gia mạng, thường đọc các trang khác qua trang Ba sam.,lúc đầu mới xem qua vài bài của BS HH thấy ngất ngây vì con cóc vàng này, …rất nhiều đề tài …kinh tế, ch/trị, văn hóa…toàn những mỹ từ lung linh huyền ảo . Đến trước hôm ” biểu tình” có xem bài của ông ta thì “sock” nặng, cơ thể bực tức,khó chịu…đầu óc quay cuồng,,,mặt mũi đỏ tưng bừng., ( tất nhiên khả năng kiềm chế kém) khó diễn tả đến nỗi đ/c vợ phải thốt lên : A hôm nay làm sao thế !
    CN tôi đi ra các phố từ sớm…tất cả diễn ra suôn sẻ, tốt đẹp …rất vui. Hôm nay , được đọc bài của Bác, thấy thỏa mãn thêm rất nhiều .xin cảm ơn BS, cảm ơn Kami . .

    Bởi: Khanh Hoang ngày 08/06/2011
    lúc 8:36 Chiều

    Trả lời

  19. Tôi đọc bài viết này và thầm cám ơn bác. Nó giúp tôi có chút hiểu biết thêm để đánh giá về chính mình hơn là nhìn nhận về ai đó.

    Sở học thiên hạ vốn mênh mông .. ta có đến đâu cũng chỉ là dừng một góc hẹp ..

    Bởi: nguoingoaidang ngày 10/06/2011
    lúc 2:18 Chiều

    Trả lời

  20. Xin bo sung them cho bai viet cua bsngoc de moi nguoi hieu them la trich dan cua bac su chuan muc the nao. Vi truoc doan van xuat hien cum tu DSM chua thay bs giai thich day la gi DSM – Diagnosis and Statistical Manual of Mental Disorder. Con ve DSM the nao chac cac bac so the google de tim hieu them.

    Toi nghi neu bs HH nen thuc hien cac chan doan lam sang khac, de chung minh la minh khong het bi nhiem hoi chung NPD nhu bsngoc noi. Do la cach phan bien hieu qua nhat. Ma lai tot cho bs H nua, vi nho dau co benh that thi con biet ma dieu tri som.

    Cam on bsngoc ve bai phan tich rat sat. (sorry may e loi unicode ko type tieng Viet duoc)

    Bởi: Sam ngày 11/06/2011
    lúc 2:04 Sáng

    Trả lời

  21. Bài của bác hay quá, chỉ có điều 2 đoạn cuối hơi nặng nề. Bác đã lột tả được cái bệnh của một bộ phận không nhỏ trí thức dỏm (HH, NXD, PVĐ …)

    Bởi: giaosudom4 ngày 11/06/2011
    lúc 8:23 Chiều

    Trả lời

    • Có phải bác nói Nguyễn Xuân Diện và Phạm Viết Đào không? Nếu thế tôi không thể chia sẻ với bác!
      Theo tôi 2 blogger trên rất tốt!

      Bởi: BS Trẻ ngày 22/06/2011
      lúc 6:01 Sáng

      Trả lời

  22. Tôi không làm trong ngành y nên không có dịp tiếp xúc với y giới. Những lúc đến bệnh viện hay có dịp gặp bác sĩ trên bàn nhậu, tôi hay hỏi họ có biết blog BS HH không? Chưa thấy ai biết.

    Không biết các BS có hay đọc blog không ta?

    Bởi: Khách2 ngày 12/06/2011
    lúc 2:28 Sáng

    Trả lời

    • BS HỒ HẢI có đường link trên trang basam1.wordpress.com/.Đầy người biết cái ông BS(=BA SẠO)HỒ HẢI này.Ông ta có nhiều bài viết sắc sảo,nhưng tự phụ,gầm trời này chỉ có BA SẠO HỒ HẢI là biết viết kiểu “bác học,hàn lâm” thôi.Theo HỒ HẢI thì ở VIỆT NAM hiện nay có một người trình độ tương đương HỒ HẢI-ĐÓ CHÍNH LÀ ÔNG TA.

      Bởi: LÃO ĐÁNH DÀY ngày 12/06/2011
      lúc 6:16 Chiều

      Trả lời

  23. Bác Ngọc chẩn đoán bịnh cho ông BSHH này rất đúng, nhưng còn thiếu. Ông HH còn là “chuyên gia” kinh tế nữa. Tôi đọc mấy bài của ông HH viết về kinh tế, tài chính, tôi cũng pó tay với ổng. Các bác đọc bài này sẽ rõ:
    http://bshohai.blogspot.com/2011/04/thay-gi-qua-tranh-cu-kieu-my.html

    Những khái căn bản khi nói về tài chính như present value với future value mà ông HH không biết, ví dụ như hôm nay mình mắc nợ $10, cho dù mình không mượn thêm đồng nào đi nữa, 1 năm sau số nợ đó cũng tự động tăng hơn $11,5 (nếu lãi 15%) do phải trả lãi. Vậy mà ổng không hiểu, ổng phán lung tung. Đúng là điếc không sợ súng.

    Bởi: N.M ngày 12/06/2011
    lúc 5:08 Sáng

    Trả lời

  24. BS Hồ Hải vừa nói:
    Một bộ phận rất nhỏ những ai bất đồng và đả kích tôi là người lớn tuổi có học, còn mang nặng văn hóa duy tình, mặc cảm và đố kỵ thua sút. Đại diện tiêu biểu lại là những “đồng nghiệp vô danh” khi khả năng và tầm của họ chỉ ở mức của tầng lớp thấp trong chuyên môn, kiến thức và giao tiếp cộng đồng. Thôi thì viết bài này cũng nên dẫn nguồn để họ được “thơm lây”.
    http://bshohai.blogspot.com/2011/06/vi-sao-toi-co-mot-trieu-luot-truy-cap.html

    Bởi: Khách2 ngày 21/06/2011
    lúc 5:29 Chiều

    Trả lời

  25. Haha bó tay ông này!!! BS Ngọc mà cần ông ta đánh bóng phỏng???

    Bởi: BS Trẻ ngày 22/06/2011
    lúc 6:03 Sáng

    Trả lời

  26. Tôi biết ông HH viết bài từ khi ở Minh Biện, nick xưng là ông Kẹ, ở một mặt nào đó thì cũng là cố gắng truyền đạt kinh nghiệm và vốn sống ngoài 50 của HH. Cũng có những nội dung tích cực hoặc tiêu cực nhưng có lẽ sai lầm lớn nhất của ông ta là cố viết nhiều, cả lĩnh vực không chuyên, nhưng kiến thức có hạn, thành ra chất lượng thấp, luẩn quẩn không tránh khỏi sai lầm. Thêm vào đó, ông lại nặng nề ca ngợi cá nhân cũng như con trai, phát ngôn bừa bãi. Ngay sau vụ mạt sát với Dr. Tran, những lá thư cá nhân được đăng lên về vụ hợp tác buôn thuốc tây bất thành, cá nhân tôi cũng hiểu và thông cảm cho ông.

    Ông HH cũng có thể là Narcissus, cũng có thể là không, tôi không nghĩ rằng những bài viết của ông lại được đánh giá cao mang tính khoa học hay nghiên cứu. Cũng là một cách thể hiện của một trong sáu tỷ người trên hành tinh này. Nâng lên được thì đặt xuống được, hy vọng qua bài này của BS N ông HH sẽ chỉnh sửa được phần nào.

    Bởi: vvv ngày 23/06/2011
    lúc 5:50 Sáng

    Trả lời

  27. Bác Ngọc định bệnh rất hay nhưng còn thiếu. Có một loại nhân cách bệnh, càng đau đớn, càng bị thiên hạ chê cười… càng hả hê sung sướng khoái trá. Hình như ngành y các bác gọi là chứng khổ dâm thì phải! Hi hi

nhật ký của ngọc – Trọng Thủy và thiếu minh bạch


Đăng bởi: bsngoc | 02/07/2011

Trọng Thủy và thiếu minh bạch

Chính phủ ta phát ra những tín hiệu khó hiểu. Mới cho người đi dự hội thảo về an ninh ở biển đông bên Mỹ thì ngay sau đó lại ra thông cáo chung với kẻ thù rằng hai bên phản đối can thiệp của nước ngoài. Cái “nước ngoài” đây là Mỹ. Trớ trêu thay Mỹ đang muốn giúp chúng ta. Tại sao có những tín hiệu khó hiểu như thế? Tất cả có lẽ chỉ là sự thiếu minh bạch trong hành xử của những người đương quyền.

Một học giả Mỹ khi nhận định về sự hung hãn của Trung Quốc nhận xét rằng rất khó biết tại sao Trung Quốc lại hành xử côn đồ với Việt Nam trong thời gian qua. Ông nói cái khó khăn chính là Trung Quốckhông bày tỏ ý định của mình một cách nhất quán. Rất thiếu thông tin. Ông kết luận rằng sự thiếu minh bạch đã làm cho tình hình thêm căng thẳng. Ông viết về sự thiếu minh bạch của phía Trung Quốc, nhưng chúng ta cũng có thể nói sự thiếu minh bạch của phía Việt Nam. Sự thiếu minh bạch của Việt Nam có thể rất nguy hiểm. Chúng ta có quá nhiều bài học của sự nguy hiểm, nhưng hình như chính phủ không muốn học bài học nào cả.

Theo dõi những diến biến chung quanh vấn đề tranh chấp giữa ta với kẻ thù Trung Quốc trong thời gian qua, một điểm toát lên rõ ràng là sự thiếu minh bạch. Thiếu minh bạch về thông tin. Đó là một điều khó hiểu. Chính quyền này rất thích phô trương. Một cái giải Fields báo chí làm rầm rộ. Nhưng nếu chẳng có giải gì thì chính quyền im re. Chúng ta từ đó có thể suy ra rằng tốt khoe xấu che, rất đúng với truyền thống Việt Nam. Suy luận xa hơn, một chính quyền không muốn chia xẻ thông tin với người dân là một chính quyền thiếu tự tin hoặc có gì bất chính. Nếu kết quả đàm phán là tích cực thì chắc chắn chúng ta đã biết vì bản chất của chính quyền là thích phô trương và khoe. Suy ngược lại, việc dấu nhẹm thông tin là một tín hiệu cho thấy kết quả đàm phán không tốt.

Đối với những người cầm quyền thông tin là vũ khí. Những thông tin an ninh quốc phòng cần giữ mật thì có thể hiểu được. Nhưng thông tin về lãnh hải, lãnh thổ và đàm phái với kẻ thù thì người dân cần phải biết. Đất nước này là của dân tộc Việt Nam chứ đâu phải của chính phủ mà chính phủ đàm phán với kẻ thù sau lưng mình. Từ thiếu minh bạch, chúng ta có quyền đặt câu hỏi những người đang cầm tay lái con thuyền đất nước đang nghĩ gì và làm gì. Họ sẽ lèo lái con thuyền Việt Nam đi đâu?

Sự thiếu minh bạch đầu tiên là những gì phát biểu ở Mỹ. Trong hội thảo về an ninh biển Đông do một trung tâm nghiên cứu Mỹ tổ chức, Việt Nam cử một phái đoàn đi dự. Trong hội nghị đó, có 3 bài nói chuyện từ phía phái đoàn Việt Nam. Nhưng chúng ta không biết họ nói gì trong đó. Chúng ta chỉ biết họ chỉ đọc báo cáo, chứ không tham gia tranh luận hay đặt câu hỏi cho kẻ thù. Tại sao không công bố những bài báo cáo của phái đoàn Việt Nam cho người Việt biết?

Nhưng sự thiếu minh bạch đáng sợ hơn là chuyến đi của ông Hồ Xuân Sơn sang Trung Quốc. Ngay sau khi phái đoàn Việt Nam từ Mỹ về nước thì ngày 28/6 Tân Hoa Xã đưa ra một bản tin, trong đó có đoạn viết về cuộc gặp gỡ ông thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn và ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc đặc trách đối ngoại. Chúng ta chỉ biết có cuộc gặp gỡ này qua Tân Hoa Xã. Phía Việt Nam chưa đưa tin. Đến khi đưa tin thì mọi chuyện đã rồi.

Tuy nhiên, điều chúng ta quan tâm là nội dung cuộc gặp mặt đó là gì. Mối quan tâm này chính đáng, bởi vì Tân Hoa Xã lớn tiếng thúc giục ông Hồ Xuân Sơn: “thực hiện nghiêm túc thỏa thuận của cấp cao hai nước, không có những việc làm gây phức tạp thêm tình hình, không để vấn đề Biển Đông ảnh hưởng đến quan hệ hai nước”. Một cách nói trịch thượng của bề trên. Chẳng những thế, Tân Hoa Xã còn nhắc đến công hàm của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng để nói rằng Việt Nam đã công nhận Trung Quốc có chủ quyền trên các hòn đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Ai cũng biết rằng Tân Hoa Xã muốn nói với thế giới rằng ông Hồ Xuân Sơn đã tán thành chủ quyền của Trung Quốc, đã tán thành cái công hàm tai hại của ông Phạm Văn Đồng.

Trước những lời của Tân Hoa Xã, chúng ta phải hoang mang. Chúng ta muốn biết ông Hồ Xuân Sơn đã thỏa thuận gì với kẻ thù Trung Quốc? Có phải ông Hồ Xuân Sơn đã tán thành công hàm của ông Phạm Văn Đồng? Có phải ông Hồ Xuân Sơn đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc? Hàng loạt câu hỏi phải nêu lên. Ấy thế mà phía Việt Nam không có đến một lời giải thích! Tại sao không công bố cho người dân biết ông Hồ Xuân Sơn đã thỏa thuận điều gì với kẻ thù? Tại sao dấu diếm?

Ông Hồ Xuân Sơn sang gặp đối tác ở Trung Quốc không phải là chuyến đi bình thường. Báo chí mô tả ông là “đặc phái viên” của lãnh đạo cao cấp Việt Nam. Với vai tro đặc phái viên, ông đóng vai trò rất quan trọng. Trong bối cảnh kẻ thù xâm lăng, vai trò của ông còn có ý nghĩa quan trọng hơn nữa. Vậy ông là nhân vật như thế nào và chúng ta có tin tưởng vào ông hay không? Chân dung của nhân vật Hồ Xuân Sơn có thể phác họa như sau:

Sinh năm: 1956Quê quán: Quảng Trị

Học vấn: 1978, Đại học Bắc Kinh (khoa Trung Văn)

Sự nghiệp:  1978: vào ngành ngoại giao; 1978-1980: Chuyên viên Vụ Trung Quốc; 1980-1983: Phiên dịch viên của ĐSQ Việt Nam tại Trung Quốc; 1983-1989: Chuyên viên Vụ Trung Quốc; 1989-1993: Bí thư thứ hai, ĐSQ Việt Nam tại Trung Quốc; 1994-1996: Phó Vụ trưởng Vụ Trung Quốc, Bộ Ngoại giao; 1997-2000: Tham tán Công sứ, Đại sứ quán Việt Nam Trung Quốc; 2000-2002: Phó Vụ trưởng Vụ Chính sách đối ngoại, Bộ Ngoại giao; 2002-2004: Vụ trưởng Vụ Châu Á 1 , Bộ Ngoại giao; 2004-2007: Tổng Lãnh sự Việt Nam tại Hồng Kông (Trung Quốc); 2007-2008: Phó Chủ nhiệm Ủy ban Biên giới Quốc gia, Bộ Ngoại giao ; 2008-nay: Thứ trưởng Bộ Ngoại giao; 2011: Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chúng ta thấy sự nghiệp của ông HXS không có gì xuất sắc cho lắm. Đó là sự nghiệp của một người công chức trung bình. Điều thú vị là lý lịch của ông gắn liền với hai chữ “Trung Quốc”. Chuyên viên về Trung Quốc. Phiên dịch Trung Quốc. ĐSQ Việt Nam ở Trung Quốc. Đàm phán về biên giới với Trung Quốc. Hai chữ Trung Quốc là một nét đậm trong sự nghiệp và lý lịch công chức của ông. Chúng ta cũng không đọc được một bài viết nào của ông để biết ông có hệ lý luận nào đáng chú ý, có ý tưởng gì đáng biết, và trình độ văn hóa của ông đến đâu. Trình độ văn hóa của ông có bằng TS Vũ Cao Phan không? Trong một xã hội ruỗng mục, tham ô hối lộ từ trên xuống dưới, trong cái hệ thống mà chức quyền đều được mua bán, câu hỏi đó hoàn toàn cần thiết. Với một người tầm thường và bí ẩn như thế chúng ta có tin tưởng giao cho chức vụ “đặc phái viên”? Vậy mà ông đã là đặc phái viên của lãnh đạo cao cấp Việt Nam!

Chúng ta có quyền đặt vấn đề minh bạch. Năm 1958, ông Phạm Văn Đồng nhân danh chính phủ VNDCCH gởi một công hàm đến Chu Ân Lai trong đó có đoạn “Chính phủ nước Việt-nam dân chủ cộng hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng hoà nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc”.

Tuyên bố ngày 4/9/1958 của Trung Quốc viết “Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc”.

Không ngạc nhiên khi có người nói rằng công hàm của ông Phạm Văn Đồng là một “công hàm bán nước”.

Không ai trong chúng ta biết ông Phạm Văn Đồng gởi cái “công hàm bán nước” cho đến khi kẻ thù nó tung ra! Đến khi chúng ta biết có cái công hàm đó thì mọi việc coi như đã quá trễ. Là “chuyện đã rồi”. Đó là cái tai hại của sự thiếu minh bạch. Chỉ vì tình đồng chí và ý chí giải phóng miền Nam mà ông Phạm Văn Đồng sẵn sàng đi đêm với kẻ thù. Không biết phải dùng từ gì để nói về động thái đó.

Bài học thiếu minh bạch còn liên quan đến vấn đề đàm phán biên giới phía Bắc. Chưa một lần chính quyền công bố những thỏa thuận mà họ đã đạt được với phía kẻ thù Trung Quốc. Đến khi thông tin rò rỉ thì đã muộn. Chúng ta đã mất phân nửa thác Bản Giốc. Chúng ta đã mất một phần đất bằng tỉnh Thái Bình cho kẻ thù. Theo tôi biết trong lịch sử hiện đại chưa bao giờ chúng ta mất nhiều đất như thế. Để mất một tất đất đã là một trọng tội với tiền nhân. Để mất cả một tỉnh như thế thì gọi là gì? Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc sống lại chắc còn lắc đầu chào thua cái tài của những người đương quyền. Nên nhớ rằng lý lịch ông Hồ Xuân Sơn cho biết ông ta là một trong những người đương quyền có tham gia đàm phán về biên giới với phía kẻ thù Trung Quốc.

Không người dân Việt nào không biết đến nhân vật Trọng Thủy và Mỵ Châu. Chuyện xưa kể rằng Mỵ Châu là con của An Dương Vương của nước Âu Lạc. Lúc đó Triệu Đà muốn tiến chiếm Âu Lạc của An Dương Vương, nhưng không cách gì thắng được vì Âu Lạc có nỏ thần. Triệu Đà sai con trai là Trọng Thủy sang Âu Lạc và tìm cách kết hôn với Mỵ Châu để nắm lấy bí mật quân sự. Khi nắm được bí mật, Triệu Đà xua quân tiến chiếm Âu Lạc. An Dương Vương thất trận thê thảm, nhưng cũng nhận ra con gái mình chính là kẻ nội gián. An Dương Vương giết chết con gái và tự tử.  Câu chuyện mang màu sắc thần thoại, nhưng vì đọc bài báo “nỏ thần” trên Tuanvietnam nên tôi phải nhắc truyện cổ tích. Truyện cổ tích ấy có liên quan đến sự thiếu minh bạch mà ta chứng kiến ngày nay. Không khéo Việt Nam chúng ta đang là nhà của hàng trăm Trọng Thủy thời nay. Một Trọng Thủy mà An Dương Vương mất nước, một trăm Trọng Thủy thì chắc có ngày chúng ta không có mảnh đất để gọi Việt Nam.

Bài học về thiếu minh bạch trước đây coi chừng lặp lại hôm nay. 53 năm trước, ông thủ tướng đã để lại một di sản làm nhức đầu chúng ta. Nhức đầu để xóa bỏ những con chữ của ông trên giấy trắng mực đen. Nay đến một ông thứ trưởng ngoại giao. Chúng ta không biết ông thứ trưởng đã thỏa thuận gì với kẻ thù, nhưng bài học từ công hàm của ông Phạm Văn Đồng làm chúng ta không yên tâm. Chỉ hy vọng rằng không có một Lê Chiêu Thống hay Trần Ích Tắc tân thời. Nhưng hy vọng chỉ là hy vọng bởi sự thiếu minh bạch làm chúng ta phải cảnh giác với những con người do kẻ thù đào tạo và nuôi nấng.

BSN

Posted in linh tinh, xã hội

Be the first to like this post.

Trả lời

  1. Một Trọng Thủy mà An Dương Vương mất nước, một trăm Trọng Thủy thì chắc có ngày chúng ta không có mảnh đất để gọi Việt Nam. ————————————————————————————————-Hehe cái đất Việt này bây giờ có đến 3 triệu Trọng Thủy đó ,chuyến đi của HXS sang TQ vào thời điểm nhạy cảm này quả là dại ,hậu quả thì đã rõ ,nó lu loa với thế giới rằng “đã đồng thuận?” trong khi nhân dân chẳng biết cái đồng thuận này có giống cái công hàm kia không ,kẻ dại hơn ông HXS chính là kẻ đã chỉ thị cho HXS đi TQ.

    Bởi: Thành Sơn ngày 02/07/2011
    lúc 8:30 Chiều

    Trả lời

  2. Còn 1 chi tiết về ông HXSơn là được đào tạo ở Bắc Kinh. Trong những năm tháng đói kém đó của Tung Của, s/v VN vẫn được chu cấp nhiều hơn cả s/v Tung Của. Được đúc trong lò của nó, được ưu đãi, làm việc chung vơí chúng trong vụ đàm phán biên giới – phạm phải sai lầm như lời của các cán bộ đảng trong các buổi họp cấp uỷ, sẽ nói sau – thì làm sao đất nước VN trông chờ 1 lợi ích dù nhỏ từ công tác của ông này.

    Vài năm trước đây, cậu tôi – 1 đảng viên nghành ngoại giao về hưu đã kể về vụ thác Bản Giốc là, trong 1 buổi sinh hoạt đảng với tổ đảng hưu trí ở Hà Nội là “mình mắc sai lầm vì đồng ý với phía Trung Quốc những điểm căn bản trước khi đi vào phân định chi tiết là ‘nếu gặp 1 dòng sông thì cứ lấy điểm sâu nhất của dòng sông làm mốc chia đôi ra.’ Đến thác Bản Giốc thì các bạn Trung Quốc đem điều đó ra để làm căn cứ cho quyết định phân chia biên giới thì mình phải đồng ý.”

    Có vài điều quá đáng trong câu chuyện ngu xuẩn và khốn nạn này.

    1- như lời b/s nói, những điều này họ chỉ phổ biến trong nội bộ đảng, và sau khi dư luận đả kích về việc mất thác Bản Giốc cả vài năm. Hoàn toàn thiếu minh bạch.

    2- Đàm phán để xác định chủ quyền đất nước trên mảnh đất tổ tiên đổ xương máu để gìn giử mà họ làm như chuyện 2 thằng bé giành nhau tấm bánh. Ngay cả lúc giành nhau tấm bánh, có khi 2 thằng bé phải uýnh nhau phù mỏ chứ có đâu ngu và nhục như mấy ông cốt đột trong đoàn VN được chỉ đạo bởi 15 ông hầu vương là ‘thôi thì sự đã lỡ rồi, bỏ tình yêu tổ quốc để giữ tình đồng chí’.

    3- Tầm của các ông công chức trong đoàn đàm phán VN mà ông Sơn là 1 quả là không cao hơn bãi phân của 1 đứa con nít bị diarhea khi phê duyệt và đồng ý với các điểm cơ bản do phiá TQ đưa ra trước vòng đàm phán chi tiết.

    Cám ơn b/s về bài viết hay.

    Bởi: cuulong09 ngày 03/07/2011
    lúc 5:28 Sáng

    Trả lời

  3. ko phai chi co PVD ky ban ma PVD chi la thang HE thua hanh lenh cua tren thoi , Tren la ai thi moi nguoi da ro do chinh la cai XAC THOI dang nam chinh inh giua thu do HN. Ai ban nuoc hay chi ra cho ro

    Bởi: vvi ngày 03/07/2011
    lúc 12:18 Chiều

    Trả lời

  4. Toi la nguoi dan dang song o thon que khong co co hoi tiep xuc nhieu luong thong tin nhung thay tu khi xay ra su kien TQ hung hang khieu khich, xam pham lanh hai VN, dang, nha cam quyen VNboc lo ban chat la mat la trai, noi mot dang lam mot neo. Bi TQ cot chat vao vong kim co va vi loi ich dang, loi ich nho nen su dong thuan rat cao.The ma ho gia nai truoc cong luan quoc te, My. Ho danh gia My qua thap khi dang cho tro du day giua 2 cuong quoc Trung My

    Bởi: Hq ngày 03/07/2011
    lúc 12:34 Chiều

    Trả lời

  5. Có gì thì 50 năm sau tự nhiên ai đó qua Hà nội đổi cờ thành cờ TQ thì dân ta biết sau vậy !!!

    Bởi: Trung Tran ngày 03/07/2011
    lúc 12:55 Chiều

    Trả lời

  6. Chỉ từ lý lịch của ông thứ trưởng mà suy ra cũng đủ cho ND ta không có hy vọng gì tốt đẹp vào công tác của ông này với TQ.Biết còn bao nhiêu người trong bộ máy lãnh đạo đảng nhà nước ta được “Đúc từ” TQ và được caì vaò từ tình báo TQ.Nguy hiểm hơn nữa là:Những người naò đã cử ông thứ trưởng do TQ đào tạo naỳ sang”Triều kiến” TQ?ND Việt Nam không lo lắng sao được khi bọn họ chỉ lo bảo vệ quyền cai trị của họ bằng “Tình đồng chí cao hơn Tổ Quốc”.

    Bởi: Đởm ngày 03/07/2011
    lúc 1:32 Chiều

    Trả lời

  7. “Nếu kết quả đàm phán là tích cực thì chắc chắn chúng ta đã biết vì bản chất của chính quyền là thích phô trương và khoe. Suy ngược lại, việc dấu nhẹm thông tin là một tín hiệu cho thấy kết quả đàm phán không tốt.”
    Đúng như Người viết đã vạch ra.Lãnh đạo VN đã xin xỏ chứ không phải đàm phán đúng nghĩa.

    Bởi: Đởm ngày 03/07/2011
    lúc 1:43 Chiều

    Trả lời

  8. Kính thưa các độc giả của anh Basam, cát hạ xin có một vài lời trao đổi. Đọc xong bản tin trên Tân hoa xã, cát hạ cảm thấy ớn lạnh cả xương sống, chí nguy, chí nguy, tức cha chả, tức cha chả. Cái ông Hồ Xuân Sơn này làm mất thể diện quốc gia quá. Dĩ nhiên ông ta phải nói những điều cấp trên chỉ thị.Không ngờ cái ông Hồ Xuân Sơn này lại có bản lý lịch đáng nghi như vậy. “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”.
    Hãy bàn rộng ra một chút, xưa kia các triều đại phong kiến, để bảo vệ thể chế của mình, các vua chúa thường phải cống nạp nước lớn bên cạnh, đôi khi phải dâng cả đất đai thành trì để tồn tại. Nhưng ngày nay đã khác, ngày xưa phải đơn thương độc mã, nên các vua chúa mới phải hạ tiện như vậy. Ngày nay, còn có luật pháp Quốc tế, nếu biết tranh thủ luật pháp Quốc tế, tranh thủ đồng minh, đoàn kết khu vực, dù có to xác như TQ cũng chẳng thể làm gì được. Muốn vậy, Việt nam không nên quá coi trọng thể chế, mà phải coi trọng Tổ quốc, chọn bạn mà chơi, không phân biệt thể chế. Cùng một thể chế mà TQ luôn tìm cách lấn lướt thôn tính Việt nam, còn như Bắc Triều tiên, một cây tầm gửi của TQ, làm được trò trống gì.
    Không biết cát hạ nghĩ thế này có đúng không, từ khi Chủ Tịch Hồ Chí Minh qua đời, thể chế của ta cũng “hao hao” thời vua Lê chúa Trịnh, đó cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng hiện nay, mong các nhà Sử gia nghiên cứu, đánh giá giúp, đây cũng là bế tắc của chúng ta, đây cũng là điểm yếu của chúng ta. Mọi sự việc đều phải vận động, những cái hôm qua là tốt, là ưu việt, hôm nay chưa hẳn đã tốt, thậm chí còn trì trệ, kìm hãm sự tiến hoá của lịch sử. Cát hạ mạnh dạn bày tỏ như vậy. Xin cảm ơn.
    Chiến Binh

    Bởi: Vũ Chiến Binh ngày 03/07/2011
    lúc 2:19 Chiều

    Trả lời

  9. Hồ Xuân Sơn từng lớn tiếng dằn mặt, khi Nhật chưa xử án vụ các nhà thầu Nhật Bản hối lộ để trúng thầu trong dự án đại lộ Đông – Tây (vụ CPI, TP HCM – vụ Huỳnh Ngọc Sĩ & Lê Quả), báo chí 2 nước không nên đưa tin (!). Sơn cứ tưởng ở Nhật báo chí cũng bị định hướng!
    Nhưng có lẽ không nên chĩa mũi dùi công kích vào cá nhân Sơn. Đặc phái viên nào thì cũng chỉ là cái loa của cấp trên mà thôi.
    Đầu thập niên 1990, dù máu chiến sĩ Trường Sa chưa khô sau trận chiến 1988, lo ngại làn sóng dân chủ ở Liên Xô và Đông Âu tràn sang, uy hiếp các thể chế độc tài, tập thể lãnh đạo cao nhất đã cam tâm sang Bắc Kinh cầu viện, nguyện làm kiếp Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc nhục nhã, cốt giữ ngai vàng cho các “vua tập thể” đương quyền (xin xem hồi ký Trần Quang Cơ – cựu Thứ trưởng Ngoại giao VN – có trên mạng). Từ dạo ấy, nhất nhất nhân sự, bộ máy lãnh đạo, đều có lệ trình Bắc Kinh phê duyệt. Bầu bán xong phai sang báo cáo. Tiện đà, Bắc Kinh cho người chui sâu, luồn cao, khống chế VN toàn diện. Quan nào chẳng tham nhũng, Bắc Kinh chỉ cần nắm lãnh đạo Tổng cục 2, ổng cục 2 nắm gót chân asin các quan, đố quan nào dám cựa?
    Chỉ có cách mạng dân chủ kiểu hoa nhài của nhân dân, mở đầu bằng các cuộc biểu tình sôi động, mới cứu được VN khỏi vòng nô lệ của đói nghèo, tăm tối, khỏi ách độc tài, tham nhũng, làm chư hầu cho bọn người ăn thịt cả con mình đẻ ra (xem Mao Trạch Đông nghìn năm công tội – tác giả là đại tá quân giải phóng nhân dân TQ – TTXVN đã dịch và phát hành nội bội từ năm 2009 – đã có trên mạng).

    Bởi: NhandanVN ngày 03/07/2011
    lúc 3:13 Chiều

    Trả lời

  10. Đã có Hiệp định Pháp – Thanh rồi, nếu có lợi hơn thì ký hiệp định mới, còn không cứ lấy hiệp định đó mà thi hành việc gì mà phải mất cả tỉnh …. Thái Bình.
    Không thể hiểu nổi!

    Bởi: Thành Ca ngày 03/07/2011
    lúc 7:05 Chiều

    Trả lời

  11. “Người chủ” nhân dân đang canh giữ nhà phía trước, bọn “đầy tớ” PVĐ, Nông Đ.Mạnh, HXS bán nước cửa sau (và còn bao nhiêu nữa đã và sắp xuất đầu lộ diện ? ). Thật là nhục nhã! Tội ác của chúng “trúc Nam Sơn ghi không hết tội, nước Đông Hải rửa chẳng sạch mùi” ( Nguyễn Trãi- BNĐC ).
    – Rất mong các trang mạng và blog khác phổ biến sâu rộng bài viết của bs để càng nhiều tầng lớp nhân dân thấy rõ bộ mặt nhớp nhúa của các tên phản quốc.

    Bởi: Lý Thị Phi ngày 03/07/2011
    lúc 7:49 Chiều

    Trả lời

  12. Tôi đọc bài phỏng vấn Giáo sư Hồ Trọng Ngũ rất hay. Xin trích vài đoạn tôi ưng ý nhất:

    “Cần công khai rất nhiều vấn đề để nhân dân hiểu tình hình. Kinh nghiệm cho thấy, triều đại nào tập trung và thống nhất được lòng dân thì đều hùng mạnh và chiến thắng được ngoại bang.

    Nếu có sự thống nhất ý chí trên dưới một lòng thì không sức mạnh ngoại bang nào khuất phục được.

    Hiện nay, cần phải một cơ chế thông tin đầy đủ hơn để tạo đồng thuận cao trong toàn xã hội. Hơn nữa, việc công khai cũng là để cho mọi người có được một tâm thế vững vàng, tránh hoang mang, phán đoán sai lệch tình hình”.

    “Lâu nay, để giữ hòa hiếu với Trung Quốc nên ta đã chấp nhận là một người “đồng chí”. Nhưng xin nhắc lại là một Trung Quốc có hai chế độ thì họ không có nhu cầu quan tâm đến chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam. Mục đích của họ là lợi dụng luận điểm rằng cả Việt Nam và Trung Quốc đều có Đảng cộng sản để dễ bề qua mắt người dân Việt Nam rằng ta là đồng chí của họ. Trong khi đó, họ lại gặm nhấm từng mẩu đất. Đây là luận điệu rất nguy hiểm mà nếu nhân dân không hiểu được hết để giải thích thì bạn bè quốc tế cũng có thể hiểu sai”.

    Rõ ràng chính phủ có dấu diếm thông tin. Ngay cả người trong cuộc như GS Ngũ cũng nói vậy. Hãy nói cho người dân chúng tôi biết kết quả đàm phán biên giới phía bắc. Tại sao không công bố bản đồ như đã hứa? Chỉ khi nào công bố toàn bộ kết quả đàm phán và bản đồ thì người dân chúng tôi mới an tâm.

CHUYỆN THẦY GIÁO TÔN NGỘ KHÔNG


CHUYỆN THẦY GIÁO TÔN NGỘ KHÔNG
Trần Đình Trợ
 
  Tổ sư chống tiêu cực trong làng giáo, chính là thầy Tôn Ngộ Không.
 Tôn Ngộ Không vốn là đứa trẻ bị bỏ rơi trên tảng đá ở bờ khe. Một đạo sĩ đem về nuôi dạy thành tài. Giận mẹ bỏ rơi mình, suốt đời Ngộ Không thề không thèm dính tới đàn bà. Sau này ông Ngô Thừa Ân không hiểu, lại viết rằng Hành Giả lưỡng giới và nứt ra từ núi đá.
  Tôn Ngộ Không nối nghiệp thầy, làm nghề dạy học. Thầy Tôn vừa dạy các phép biến hóa, vừa truyền cho học sinh tính anh hùng nghĩa hiệp của mình.
   Thuở đó, giáo dục cũng lắm chuyện tiêu cực, y như sau này. Anh giáo Tôn là người cương trực, nên đã lên tận Bộ giáo dục, hồi đó gọi là Thiên đình, để khiếu kiện. Kiện không thành, lại thầy bị đức vua Như Lai tống ngục. Mãi sau vua tha, cho làm thanh tra giáo dục, kiêm phó đoàn đi lấy sách giáo khoa. Đó là kiểu “diệt rồi dùng” và “dùng rồi diệt” để đối phó những kẻ có tài mà ngang ngạnh. Kiểu dùng người này, lưu truyền đến mãi bây giờ.
  Chuyện kể về đoàn thanh tra của Ngộ Không, thị sát các trường và lấy kinh sách, được ông Ngô Thừa Ân ghi chép và bịa đặt thêm, thành truyện “Tây Du Ký” trứ danh.
   Thời đó, đạo học hành cũng từa tựa bây giờ. Học thành tài, có thể đi mây về gió. Tu nhân tích đức nên chính quả, có thể trường sinh bất tử. Chỉ có điều, nay còn có thêm khoa học kĩ thuật hỗ trợ.Cho nên, có khi bọn thất học lại hô phong hoán vũ giỏi hơn kẻ học hành. Lũ vô lại, lại hưởng trường sinh bất tử trước các thần tiên. Chính vì thế, đạo học ngày càng suy.
   Anh giáo Tôn Ngộ Không, đơn thương độc mã lên kiện trên Thiên đình. Đầu tiên bị Ngọc hoàng lỡm, cho làm Bật mã ôn, tức là chân chăn ngựa. Sau lại cho làm Tề thiên đại thánh. Càng một chức hữu danh vô thực. Mới biết, người trên dùng hư danh mị kẻ dưới, là chuyện có tự ngày xưa.
   Đoàn thanh tra, mới chỉ có một anh giáo con nhà nòi dốt nát, cộng vài cựu quan chức vướng kỉ luật. Trưởng đoàn Đường Tăng hiền lành, nhưng chữ nghĩa thì đặc cán mai. Hỏi gì khó, là thầy Đường Tăng đánh trống lảng, nói vấn đề này phức tạp lắm còn phải nghiên cứu. Chống chế kiểu này, các lãnh đạo dùng mãi đến nay vẫn thấy kiến hiệu.
    Thành viên thứ hai, Trư Bát Giới cũng tướng thiên đình. Do gái gú rượu chè quá độ, nên chuyện vở lỡ, thiên đình giáng làm thanh tra, dẹp dư luận. Người thứ ba, Quyển Liêm đại tướng Sa Tăng, hạng võ biền hành nghề giáo, nên chữ nghĩa chẳng đáng là bao.
   Vì thế, thầy Tôn ta được tha, lại bổ chân phó thanh tra, để “tăng cường chuyên môn”. Đoàn thanh tra được giao nhiệm vụ phải kinh lý khắp các trường, rồi sang Tây Trúc thỉnh sách giáo khoa luôn. Vua Như Lai cẩn thận, niềng ngay trên đầu anh giáo Tôn bất trị một cái niềng kim cô. Nếu không nghe lời trên, sẽ khấn chú kim cô, riết cho anh phòi óc. Cách dùng người tài kiểu này, có từ thưở khai thiên lập địa. Vua Như Lai cũng chỉ là làm theo người xưa.
   Đoàn thanh tra thị sát hết động yêu này đến hang quỷ khác. Trường học thời đó, gọi là các động yêu quái. Câu “Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò” xuất xứ chính từ thời này.
   Hóa ra mấy anh động chủ làm bậy, lại toàn là người nhà của thiên đình. Giáo Tôn nhiều phen khốn đốn, vì bọn tay trong. Nhất cử nhất động, chúng như đi guốc vào bụng đoàn thanh tra. Sắp lật mặt chúng, thiên đình lại cho người rỉ tai bảo tha, rút kinh nghiệm thôi.
   Duy có một lần, có tay Sói sáu tai là không có ô dù, hóa ra lại là một tay có tài. Mà anh ta cũng chỉ phạm mỗi tội là dám đóng giả làm thầy Tôn thanh tra. Diệt xong kẻ láo xược, cả thầy Tôn lẫn Như Lai lại tiếc, là mình đã quá tay diệt mất người tài.
   Công cuộc thanh tra của Tôn tổ sư chẳng chống được ai. Ngược lại, cứ gặp chuyện tiêu cực, là thầy lại bị niệm chú chổng vó. Khi thì bị nấu trong lò bát quái, khi bị bỏ vào hồ lô, hay bị ném vào túi càn khôn. Bọn yêu quái thời nào mà chẳng sẵn bảo bối.
   Trong truyện Tây Du Ký, vì sợ đụng chạm, tác giả bỏ qua rất  nhiều chi tiết. Hiệu trưởng Hồng Hài Nhi say rượu đốt cháy trường Hỏa Diệm Sơn. Mà Hông Hài Nhi là cháu Ngọc Hoàng, nên đám cháy trường được ghi là cháy tự nhiên.
   Lại chuyện thanh tra ở trường nữ sinh Tây Lương. Gặp một chốn toàn gil xinh, đoàn thanh tra viện cớ, nâm lại mấy tháng liền. Khi Tôn Ngộ Không phát hiện ra cô giáo lẫn nữ sinh của trường đồng loạt dính bầu, thì sự muộn rồi. Trưởng đoàn Đường Tăng và hai đồng nghiệp Trư Bát Giới, Sa Tăng lấm la lấm lét nhìn thầy Tôn, rồi ấp a ấp úng nhờ cứu giúp. Thầy Tôn hiểu ngay sự tình quả là nghiêm trọng. Mấy ả gái Tây Lương, cũng khéo mua chuộc thanh tra. Nếu không vì bản tính căm ghét đàn bà từ nhỏ, thì thầy Tôn cũng dính dùng mỹ nhân kế rồi.
    Tôn Ngộ Không nát óc tính kế. Rồi cùng bàn bạc với một thầy lang, mà mình vừa lén mời về từ một vùng rất xa. Hai người lập kế, cho mấy ông háu gái thì uống lá bã đậu. Lại cho mấy cô nữ sinh lăng loàn thì uống thuốc trục thai. Rồi phao lên chuyện, do uống nhầm phải nước sông Hoài thai, nên ai cũng dính chửa. Nay uống thuốc, là nước giếng Tiêu thai, thì sẽ khỏi ngay. Hồi ấy chưa giáo dục giới tính, nên  chuyện hoang đường ấy cũng qua được.
   Gần đây ở Hà Giang, bác Sầm Đức Xương cũng gặp chuyện tương tự. Sếp họ Sầm năm lần bảy lượt định chứng minh, mình và mấy đứa con gái sinh chuyện ấy với nhau, chẳng qua do uống nhầm nước sông Hà giang. Không may gặp phải thời dân trí cao, thời mà chỉ mươi tuổi, mọi người đã biết cái cách để làm cho nhau chửa đẻ. Vì vậy, dù thầy Xương cứ kêu mãi, vẫn không ai tin lời thầy.
     Lại nói chuyện công việc lấy sách giáo khoa, còn gọi là lấy kinh thư. Ai đời, đến hai vị đại thủ thư A Nan, Ca Diếp ăn hối lộ cái bát tộ vàng, còn cố ý làm ướt rồi xé mất mấy trang kinh. Bọn giữ kinh sách, dễ “ăn dày” nhất mỗi khi có chuyện “lấy kinh” mới. Vì thế, những kẻ tham lam trong giáo dục, cứ chăm chắm vào chuyện thay sách.
   Chuyến thanh tra và lấy sách đầy bất trắc ấy, rồi cũng kết thúc. Như Lai ban cho trưởng và phó đoàn lấy kinh các danh hiệu cao nhất của nhà giáo thời bấy giờ. (Kiểu như danh hiệu NGND và NGƯT của thời nay ấy!). Bốn ông thanh tra ngày nào, nay đều thành tiên thành phật. Họ ngồi mát bát vàng, hưởng hương hoa ngày lễ ngày tết, đủ sung sướng quanh năm.
                                     
                                            * * * * * * * * * *
  
   Từ lâu, thầy Tôn gia nhập cõi bất tử, xa lánh việc triều chính. Nhưng thầy vẫn là Đấu Chiến Thắng Phật, coi sóc công cuộc chống tiêu cực trong giáo dục hạ giới.
   Sáng ngày khai trường hàng năm, Tôn lão sư mở cặp mắt lửa ngươi vàng nhìn xuống trần. Ngài tìm trong các buổi lễ trên sân trường, rồi nhai lông tơ, phù phép thổi xuống. Thầy giáo nào có chút khí phách, một tiểu Tề Thiên Đại thánh vô hình sẽ nhập vào hồn. Riêng lông tơ bản mệnh sẽ nhập vào nhân vật đặc biệt. Nhân vật đó, coi như là hóa thân chính Tôn Ngộ Không.
  Những đại danh sư như Chu Văn An, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Lê Quý Đôn chính là những chân truyền nhân của Mỹ Hầu Vương. Những hậu tổ sư nghề giáo này, là hiện thân của Đấu Chiến Thắng Phật. Các vị đó là những tinh tú của đạo học,  sáng cả muôn đời sau.
    Nhưng hóa ra, Phật pháp vô biên không thắng nổi tương khắc ngũ hành. Vòng kim cô cũng biến hóa theo, niềng chặt từng tiểu Tôn Hành Giả. Số vòng kim cô biến ra lại nhiều hơn số Tiểu thánh. Các Đấu Chiến Thắng, bị vòng kim vô khống chế, thường vừa mới “Đấu”, đã nhận lấy “Chiến Bại”. Xưa Tôn Ngộ Không tả xung hữu đột, đánh trời quậy biển, phá âm phủ địa tào, cũng chưa nên công trạng gì. Công cuộc chống tiêu cực của các Hành giả con ngày nay, chỉ là sự vùng vẫy vô vọng giữa đủ loại vòng kim cô.
 Gần đây, thầy Đỗ Việt Khoa ở Vân Tảo, thầy Lê Đình Hoàng ở Nam Đàn 2, thầy Nguyễn Thượng Long ở Hà Nội, thầy Võ Hải Bình ở Lê Quý Đôn…được thầy Tôn chọn làm truyền nhân. Hành Giả muốn các thầy giáo đó, thay mình dóng lên hồi trống “hai không” trong giáo dục. Không ngờ, họ lần lượt bị bọn yêu quái làm hại. Kẻ bị đuổi việc, người bỏ nghề, số còn lại bị vô hiệu bằng đủ trò con nít của lũ tiểu tinh.
  Những “người hùng chống tiêu cực, mang trong mình các Tiểu thánh ngày càng thưa thớt. Lông tơ Mỹ Hầu Vương mọc không kịp và cũng yếu đi theo tuổi tác. Bọn yêu quái thời nay, dùng kim cô loại rẻ hàng Tàu, cũng khắc chế các Tiểu thánh dễ dàng.
    Thần lực của Tôn Lão sư ngày càng sa sút. Bảy mươi hai phép biến hóa dần dần bị vô hiệu. Phép Cân đẩu vân bị qua mặt đã đành, thần thông như Phép rút đất, nay bọn hàng xã cũng thành thạo. Chúng rút đất công nhanh gấp vạn Tôn lão sư. Họp hành bầu bán thì ai cũng biết trước kết quả, nên trò Đoán trước tương lai cũng vứt xó. Trò Khắc xuất khắc nhập mấy đồ vật của Ngộ Không, chẳng nhằm nhò gì so với việc nhập trường tách trường ngày nay.
  Con mắt lửa ngươi vàng ngày xưa nhìn ngay ra yêu quái. Nay bản lĩnh bọn tân yêu quái quá cao cường. Gái cave lẫn trong gái nhà lành, Tôn lão còn khó chỉ ra. Nói chi đến việc phát hiện đám tham quan trong giáo giới.
  Lại nói chuyện kinh sách. Ngày xưa, đoàn lấy kinh của thầy Tôn, băng đèo lội suối, ăn nhờ ở đậu, để lấy kinh văn. Khi buộc phải hối lộ, chỉ mất mỗi cái bát tộ vàng. Kinh sách dù chưa toàn vẹn, cũng rách có mấy trang cuối.
  Ngày nay, bọn Nam Tào Bắc Đẩu mới, ti toe đòi viết kinh sách, nên không đi lấy kinh ở ngoại thiên nữa. Soạn kinh sách quả là sung  sướng,  được đi mây về gió, lại được tiêu tốn hàng vạn bát tộ vàng. Thế mà chúng viết ra toàn thứ kinh vớ vẩn. Tự viết ra chưa ráo mực, chính họ lại chê ỉ chê eo và xin được viết lại. Triều đình cũng làm ngơ để cùng nhau chia chác. Mới đây, lại bày đặt đòi bảy mươi ngàn tỷ để thay kinh mới. Tôn lão sư ngồi tính, bảy nươi ngàn tỷ, mua được cả một dãy núi toàn bát tộ.
  Gần đây, thấy tình hình thi cử lại có vẻ yên ắng, Ngộ Không bèn thử một phép mới. Thầy hóa thân vào một cô giáo ở Tiền Giang, tham gia chấm thi. Vừa ngày đầu, thầy đã tá hỏa tam tinh, không ngờ nội tình thi cử ngày nay, nát hơn cả ngày xưa. Các tiểu quái không phá thi công khai như thời thầy Khoa. Mà nay các đại quái lộng hành cấu kết với nhau lũng đoạn trường thi. Chúng phá âm thầm, không phải người trong cuộc, không thể vạch mặt chúng.
  Thu được bằng chứng trong tay, sợ thiên đình lại “xử lý nội bộ”, cô Đỗ Thị Lê – tức là Hành Giả hóa thân, bèn đem công khai trước công luận.
   Đòn phép bạch hóa mọi sự này, của thầy Tôn quả là hiệu quả. Bọn yêu quái rơi mặt nạ, thiên hạ thảy đều ngạc nhiên và phẫn nộ, thiên đình thì lúng túng như gà mắc tóc. Đức kim thượng, tức bộ trưởng giáo dục, phải đứng ra xin lỗi muôn dân.
  Nhân dân phẫn nộ, thiên đình đứng ra xin lỗi qua quýt, rồi sự thể sẽ ra sao?. Thầy Tôn đã thu phép thuật, quay về trời. Số phận của ngành giáo dục, cũng như của truyền nhân Đỗ Thi Lê, trước nanh vuốt các yêu nhân vừa bị cô vạch mặt là không thể đoán trước được. Thầy Tôn cũng khó lòng bảo vệ hóa thân của mình, dù thầy là Đấu Chiến Thắng Phật, dù thầy chuyên coi sóc chuyện chống tiêu cực trong giáo dục. Bọn tiểu nhân thời này, không những nhiều phép thuật hơn, mà còn thù dai hơn ngày xưa.
   Phải chờ vào tôn ý của mười tám vị La Hán và đức Phật Như Lai thôi. Mọi chuyện rồi như thế nào, xem hồi sau sẽ rõ. 
 
Trần  Đình Trợ
( Giáo viên trường THPT Hương Sơn Hà Tĩnh)
  
 
Thứ hai ngày  4/7/2011  
Quay lại trang trước
CÁC BÀI CÙNG CHUYÊN MỤC :
ĐỊA VỊ PHÁP LÝ CỦA KHÁI NIỆM BIỂU TÌNH TRONG PHÁP LUẬT VIỆT NAM
BIA MỘ CHA
NÀNG SCARLET – CUỐN THEO CHIỀU GIÓ
CHƠI Ô ĂN QUAN
HẠ LONG ƠI! EM SẼ VỀ
MỘT CHUYỆN NHỎ VỀ CỐ TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN VĂN LINH
THẾ SỰ
LAN MAN NƯỚC MỸ, NGƯỜI MỸ VÀ NGƯỜI VIỆT
TRẮNG THEO
CHÙM THƠ CỦA THANH ỨNG
“ĐẤT NƯỚC HÌNH TIA CHỚP”
CHÙM THƠ CHU ĐÌNH AN
LÀM MẸ
MỘT VẬN QUÊ
ĐỖ MINH TUẤN: VỀ CÁCH NHÌN BIỂU TÌNH CỦA ĐÔNG A

Từ Quý Mão 1963 – Ất Mão 1975… tới Tân Mão 2011


Từ Quý Mão 1963 – Ất Mão 1975… tới Tân Mão 2011

Posted on Tháng Một 31, 2011 by ttngbt

Từ Quý Mão 1963 – Ất Mão 1975… tới Tân Mão 2011

Hạ Long Bụt sĩ
  • NĂM XƯA MÈO HOÁ CÁO – NĂM NAY CÁO HOÁ MÈO?
  • NĂM MÃO – MANG BÍ MẬT VIỆT SỬ?
  • TIÊN TRI Bộ tộc Da đỏ Mỹ châu HOPI và NGÔI SAO XANH
  • NHỮNG LỜI TIÊN TRI VỀ 2011-2012

Cụ bốc sư Tử vi bói Dịch Ba La trầm dọng: “Năm Mão, Ất Mão, không biết ai gánh vác sơn hà vũ trụ cho ! …Tôi trăm tuổi rồi, chẳng mong gặp Thiên tử xuất, nhưng các ông còn trẻ, chắc sẽ gặp thời xuất thánh nhân…” Tôi ghé tai cụ hỏi : Thưa Cụ, thánh nhân tên gì…Mộc hạ châm châm khẩu là gì, thưa cụ mà bao giờ xuất.? Cụ bốc sư nói nhỏ bên tai tôi : thời này tiểu nhân còn nhiều, ông phải giữ kín… Thánh nhân tên Đ. gốc họ Lý, hoá thân Thánh Tản, sau nghìn năm nước ta lại trở về nền vương đạo… Tôi bàng hoàng đến kinh sợ, khi theo lời cụ, chiết tự ra tên thánh nhân, sao người xưa, Trạng Trình lại đoán được tên người từ 500 năm trước, mà cái tên ly kỳ trên sao lại ứng hợp với những gì sấm ký ẩn dụ đến thế ! Đấy là vào năm 1973, ít tháng trước khi vị đại bốc sư Việt tộc, thế hệ Đông Kinh Nghĩa Thục, mất, thọ hơn 100 tuổi (1870?-1973).

Tâm thức cổ nhân bàng bạc, sâu rộng vào đáy huyền sử Việt, vào thời Âm Dương, Ma quỷ -Thánh Nhân còn qua lại một hỗn mang Địa cầu : “ Thời Lạc Long Quân có con tinh chín đuôi, cao cường lắm, ẩn hiện ở Tây hồ, có khi hiện thành người áo trắng, dụ thanh nam thanh nữ vào hang động chân núi Tản để hãm hại… dân chúng khổ sở cầu Bố về trừ diệt, Bố Long Quân nghe lời cầu xin, tới cầm cây đinh ba đánh con tinh máu chảy lênh láng cả nước Tây hồ Hồng hà (1)… ấy thế nhưng nó không chết hẳn ,nó trốn tránh vào vùng núi rừng, xứ Lào xứ Chàm, khi gặp thời ma vương đại quỷ, Tây sang, lại hùa ra hãm hại dân Lạc Việt ta…. Mèo hoá cáo, năm Tân Mão xưa con tinh đó đầu thai hãm hại dân lành, lại phải chờ hoá thân của Lạc Long xuất hiện mới trừ khử được nó…” (2)

Cho nên :

1963 Quý Mão, năm đảo chính biến động Thuỷ với Mộc, ở miền Nam, khúc rẽ lớn!

1975 Ất Mão, sơn hà xã tắc nghiêng đổ, Mộc với Mộc, lần này miền Nam, quẻ Ly-Hoả, lại chịu trận kinh hoàng biến động lật tung gốc rễ.

2011 Tân Mão, ba chu kỳ rồi, 12×3 = 36 năm, Việt Nam quẻ Ly-Hoả lại bùng ngòi lửa biến động, Kim-Mộc, năm Tùng Bách Mộc có lợi cho người quân tử (tùng bách):

Phân phân tùng bách khởi
Nhiễu nhiễu xuất Đông chinh (Sấm Trạng Trình)

Biến động mạnh theo luật càn khôn vũ trụ khơi mào đi vào năm 2012, là cái mốc trục địa cầu axis- nghiêng vài độ mà các nhà khoa học đã xác định, và chiêm tinh Mỹ châu cổ Maya đã dự kiến tính toán cả nghìn năm trước, sẽ xẩy ra vào đông chí 21 tháng 12 năm 2012. (Gần đây nhất, cơ quan NASA cũng báo động đầu năm 2013 cơn bão mặt trời sẽ tác hại lớn tới địa cầu). Ngay từ 2010-2011 lũ lụt và các thiên tai cũng đã là những dấu hiệu không tốt đẹp cho tương lai nhân loại.

*

Chiêm tinh bộ tộc da đỏ Hopi Mỹ châu, cho rằng khi sao xanh Blue Star Kachina (tức Soquasahu, tức sao Sirius) xuất hiện là điềm báo hiệu đại chiến. Sao xanh này, gồm sao Sirius A lớn và sao Sirius B nhỏ, twin stars, đã sáng tỏ vào ngày 11 tháng 12 năm 2009! Đây là thời điểm bước qua đại kỷ nguyên thứ 5, sau 4 đại kỳ từ 3113 BC tới 2012. Theo Revelation 11-11 trong Thánh kinh Thiên Chúa giáo thì 2 vì sao anh em này tương hợp với câu : Two witnesses are raised from the dead…(hai nhân chứng sẽ phục sinh từ cõi chết…) phải chăng là kỳ phục hưng kỷ nguyên mới cho nhân loại?


Dân Hopi tự nhận họ là dân sống sót lâu đời của nhân loại, sống giữa khu tứ giác an toàn Arizona-New Mexico-Utah và Colorado, họ thừa hưởng gia tài thiên ân qua những phiến thạch tiên tri gọi là Tiponi, thánh ca trong lễ hội wuwuchim đã từng hát lên vào 1914-1940 và 1961, họ tin rằng sắc tộc họ là “The First and the Last” đầu tiên và cuối cùng trên trái đất, được ân sủng của đấng Thiêng Liêng-Great Spirit- Ngôi sao Xanh Blue Stars là dấu hiệu của ngày Thanh Lọc (Purifier), vòng quay hạnh lạc trên vòm trời, báo hiệu chu kỳ thứ 5th gần tương hợp với chu kỳ Aquarius của chiêm tinh Tây phương, sự thanh lọc đổi thay gieo trồng hạt giống Thiện trong vũ trụ, người vật, tinh tú, từ genes tới đại thể.

Sao Xanh, Blue Star còn gọi là Dogstar, Thiên Cẩu, cách ta 8.7 năm ánh sáng, tiêu biểu cho Tự do, Khai phóng. Hàng năm đúng ngày July 4th lễ độc lập của Hoa Kỳ, Mặt trời, Sun, và sao Xanh hợp chiếu nhau (conjunct).

Sirius A lớn gấp đôi và sáng hơn mặt trời, sao B nhỏ hơn địa cầu, cặp kè với nhau. Tầm quan trọng của hệ song tinh này được các nhà chiêm tinh Ai Cập chú trọng từ hơn 4000 năm trước. Tiên tri Hopi và các nhà chiêm tinh hiện tại không thống nhất về thời gian Sao Xanh tỏ lộ chiếu trái đất, có khi là 20 tháng 5, 2003, có khi là 11-12-2009.


Tháng 8, ngày 7-1970 một UFO, vật thể lạ đã xuất hiện ở vùng đất Hopi,UFO này quan trọng đến nỗi công quyền phải dấu kín từ đó đến nay! Dân Hopi cho rằng thần thánh không bỏ họ và sẽ đưa họ về Trời trên những đĩa bay linh mật đó !

*


* Cũng có người cho rằng 11-11-2011 là ngày tiền định tiên báo đại biến, ngày chấm dứt đại chiến I đã xẩy ra vào ngày 11-11-1918 ! Theo thiên văn học thì ngày 8-11-2011 Asteroid 2005 YU55 tiến sát gần trái đất, thiên thạch này có thể gây hậu quả khốc hại cho địa cầu ( chỉ cách 11-11-2011 ba ngày !). Ở VN, ngày 11-11-1960 cũng đã xẩy ra cuộc binh biến quan trọng ở Sài Gòn.


* Tiên tri St Malachy cũng cho rằng sau vị giáo hoàng Benedict XVI hiện tại thì Vatican sẽ gặp cơn đại biến, do khối cực đoan Mabus tấn công, giáo hoàng chót, thứ 112- tên Petrus Romanos sẽ chứng kiến cảnh binh lửa đó.


* Bà VANGA (1911-1996), nhà tiên tri mù xứ Bulgari tiên đoán Đại chiến sẽ xẩy ra từ tháng 11-2010 và chấm dứt 2014 với băng tan Bắc cực, vũ khí nguyên tử, hoá học…

Thế chiến thứ Ba khởi xuất từ vụ 4 quốc trưởng bị ám sát (có Ba Lan), và xung đột ở Hindustan ( phải chăng là Afghanistan-Pakistan ?) mới đầu xẩy ra bình thường, sau biến ra chiến tranh nguyên tử, hoá chất, Hồi giáo thống trị Âu Châu, nhân loại bị ung thư da vì phóng xạ…chết gần hết…( tháng 11-2010 vừa qua, đã có căng thẳng giữa Nam Bắc Triều Tiên, Trung đông, và Pakistan )


* Lại có nhà tiên tri đoán nếu tổng thống Mubarak xứ Ai Cập hoặc TT Obama nước Mỹ bị tử nạn thì đó là dấu hiệu của đại chiến khi Nga, Pakistan, Hồi giáo cực đoan, gây đại hoạ cho Âu châu. Cheiro cũng đã tiên đoán như vậy, khi Nga, Iran, Lybia, Ethiopie…tiến quân vào Jerusalem là bắt đầu thế chiến.


* Tháng 10, ngày 13, năm 1917 Đức Mẹ hiển linh ở Fatima tiên báo Đại chiến… Năm 2010, cũng tháng 10, Đức Mẹ ở Ephesus, Thổ Nhĩ Kỳ, dường như khải lộ thánh ý cho lòng thành người viết bài này, qua một bức hình tràn ngập hào quang, mà dẫu có giải thích cách nào-như lens flare-ống kính bị ánh sáng khuếch tán- thì cũng vẫn còn nguyên sự huyền diệu bất khả tư nghị ( xem bài Những Hình Ảnh Lạ, Đẹp trên HạLongVăn Đàn web.site ).


Trước cửa vào am Đức Mẹ Virgin Mary tại Ephesus-Thổ Nhĩ Kỳ-sáng 4/10/2010
Hào quang toả từ trên xuống, tràn ngập mỗi một bức hình này,
khó nói là do thuần hiện tượng khuếch tán, lens flare, tạo nên.
Ảnh do tác giả chụp.



_______________

Chú Thích
(1) Xem Việt Điện U Linh Tập-Lĩnh Nam Chích Quái-
(2) Cụ Ba La cũng nói rõ những câu sấm giả mạo, do người sau thêm thắt, với thiện ý ( như cụ Phó bảng Nguyễn Can Mộng viết: Tan tác kiến kiều an đất nước, Xác sơ cổ thụ sạch am mây..) hoặc với dụng ý tuyên truyền phe phái, mơ hồ ( như câu Mèo non chi chí tìm về cố hương, hoặc Thái nguyên một giải làm nơi trú đình, Đàn Nam bò đái thất thanh…). Trạng Trình chỉ tiên tri một chủ đề : Bảo sơn Thiên Tử Xuất…Mọi chuyện lặt vặt khác không phải là lời Sấm của bậc quân sư cao nhân hiền triết, và cũng không có một cuốn Sấm bài bản nào do cụ Trạng viết, dù chữ Nho hay Nôm. Tất cả là truyền khẩu ghi nhặt lại. Cụ Ba La xưa ngồi xem Tử Vi ở chợ Ba La,Hà Đông trước 1954, từng xem số nhiều lần cho các nhân vật, kể cả Nguyễn, Võ…vào Nam cụ xem số tại đường Nguyễn Phi Khanh, Sàigòn. Trước kia Mèo hoá Cáo nay thời vận mới Cáo bị giáng trở về cốt Mèo ngoan ngoãn chăng ?

Tham khảo : Web.site alamongordo.com, các websites về Hopi trong Google,
Việt Sử Siêu Linh xb 1999 LVV (với Thư mục về Tiên tri Sấm ký )
Dictionnaire de l’Astrologie-Larousse.
http://www.halongvandan.wordpress.com chuyên mục Sấm Ký Tiên Tri.