Merry Christmas – Chúc mừng Giáng sinh vui vẻ và an lành!


merry christmas animated photo:  ch2802.gif

 

Advertisements

Lượm lặt


CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

– Ngư dân bàng hoàng kể chuyện bị tàu tông xuống biển (DT). – Toàn cảnh tìm kiếm, cứu vớt 7 ngư dân tàu cá (DV).

– Sự lựa chọn trực thăng tấn công cho chiến trường Việt Nam (ĐV).

– Báo Hàn: Việt Nam muốn mua vũ khí Hàn Quốc? (ĐV).

– “Diều hâu” La Viện vu cáo Việt Nam hút trộm dầu của Trung Quốc (Soha).

– Philippines rút lại cáo buộc về các khối bê tông tại bãi cạn Scarborough (TN). – Aquino: Philippines đã nhầm về các khối bê tông ở Scarborough (PT). – Philippines, Trung Quốc cùng ‘khai thác’ Biển Đông? (NĐT). – Philippines ‘bắt tay’ Trung Quốc ở Biển Đông? (VTC).

– Thủ tướng Nhật Bản: Sẽ hãm phanh TQ leo thang ở Hoa Đông, Biển Đông (GDVN). – Trung Quốc cảnh cáo Nhật Bản về kế hoạch bắn máy bay không người lái (Infonet).

– “Kỷ cương không nghiêm khiến lòng dân ngao ngán” (VnEco).

– Bộ trưởng Thăng: Đủ tiêu chuẩn mới được đi công tác bằng máy bay (DT).

– Thâu đêm tìm xác nạn nhân bị bác sĩ ném xuống sông (TN). – Bộ trưởng Bộ Y tế từ chối nói về vụ vứt xác bệnh nhân (TT). – Bộ trưởng Y tế thấy day dứt sau vụ bác sĩ vứt xác phi tang (VOV). – Nhiều cơ quan phải chịu trách nhiệm vụ ném xác bệnh nhân (DT). – Bộ trưởng Y tế: “Y đức báo động, chúng tôi cảm thấy đau đớn” (DT). – Bác sĩ ném xác bệnh nhân: Phản lại lời thề y đức của ĐH Y Hà Nội (DT). – Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son: Vụ thẩm mỹ viện Cát Tường cảnh báo đạo đức xuống cấp (Infonet). – Cấp quận xin nhận “một phần trách nhiệm” vụ thẩm mỹ viện Cát Tường (DV). – Được học môn y đức không đảm bảo thành bác sĩ tốt (DV). – Không tìm được xác nạn nhân, vụ án sẽ được xử lý thế nào? (DV).

– Hé lộ nhiều tình tiết trong vụ đại gia đất Thủ tố chủ tịch tỉnh Bình Dương (TN). – UBND tỉnh Bình Dương: Ông Huỳnh Uy Dũng lấy đất xây nhà cho công nhân để phân lô, bán nền kiếm lợi (MTG).

– Nghi vấn lừa đảo, làm giả hài cốt liệt sĩ để thu tiền tỉ (TN).

– Triều Tiên xây xong khu thử nghiệm hạt nhân (TN). – Triều Tiên từng xin TQ quân để tấn công Hàn Quốc (KP). – Triều Tiên bất ngờ tuyên bố thả 6 người Hàn Quốc vượt biên (DT).

Thủ tướng Nhật Bản: Sẽ hãm phanh TQ leo thang ở Hoa Đông, Biển Đông  (GDVN)   —TQ và Philippines ‘cùng khai thác’?  (BBC)

Bí thư Hà Nội lên tiếng vụ vứt xác bệnh nhân  (VNN)    —-Bộ trưởng Y tế: Rất đau đớn, xót xa Video  (VNN)

“Kỷ cương không nghiêm khiến lòng dân ngao ngán”  (VnEc) …, nhưng nhiều ý kiến tại phiên thảo luận tổ của Quốc hội về tình hình kinh tế – xã hội, sáng 24/10 cho rằng báo cáo của Chính phủ vẫn “hồng” hơn thực tế.   –“Ngân sách khó khăn đã đến mức vay để đảo nợ rồi, chứ không còn vay để trả nợ nữa”, Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền khái quát.    –“Thực thi pháp luật yếu kém từ trên xuống dưới

Gần 50% làng nghề tại Việt Nam gây ô nhiễm nặng  (TTXVN)    —–Khoảng 3 triệu trẻ em mắc tật khúc xạ cần đeo kính  (TTXVN)

Bộ trưởng Thăng duyệt quy hoạch thêm một sân bay  (ĐV)   —-Bắt người oan sai, buộc VKSND quận bồi thường 36 triệu đồng  (ĐV)

Công nhân thời bão giá  :  Kì 2 – Đổ gục vì ‘tăng ca, né cơm nhà’  (ĐV) –  Hệ quả của phong trào “tăng ca, né cơm nhà” là gần 30% công nhân (CN) tại các khu công nghiệp – khu chế xuất (KCN – KCX) bị suy dinh dưỡng. Thực trạng này đang là nỗi lo báo động. >>>Kì 1 – Phong trào tăng ca, né cơm nhà   >>>> Sau bữa cơm tăng ca, hơn 100 công nhân nhập viện

Ủy viên Bộ Chính trị nói gì về vụ “ném xác nạn nhân xuống sông Hồng”?  -(GDVN)   —-Vụ bác sĩ thẩm mỹ làm chết người: GĐ Sở Y tế Hà Nội giờ đang ở đâu?-(GDVN)    ——”Sẽ khởi tố bị can BS thiếu trách nhiệm khiến mẹ con sản phụ tử vong”-(GDVN)  –Có cái dzụ này làm dậy sóng truyền thông, quên mẹ nó 2 người đẻ mà  chết  !?

“Rách đâu vá đấy”   (DĐDN) – Người ta vẫn ví Hà Nội hôm nay như một người đã trưởng thành nhưng vẫn đang mặc chiếc áo của trẻ con. Đây là nguyên nhân, đồng thời là “sản phẩm” của việc quy hoạch, thiết kế đô thị với tầm nhìn hạn hẹp.  >>>Quy hoạch Hà Nội: Nhiều dự án “treo” được “hạ cánh an toàn”?

Sài Gòn 50 năm trước qua ống kính Life (1)  (KT)

Tổng thống Putin sẽ thăm VN thúc đẩy quan hệ  -(BBC)

‘Tán thành Hiến pháp’ -(BBC) -… Ông Trọng được dẫn lời cho rằng Hiến pháp lần này chỉ nên sửa những cái gì ‘đã rõ, đã chín, được thực tiễn chứng minh và tạo được thống nhất cao’ còn cái còn ý kiến khác nhau thì ‘chưa nên sửa’.  “Tôi thấy tất cả nội dung này đã đáp ứng được tư tưởng đó. Tôi tán thành,” ông nói.

‘Giảm sở hữu nhà nước để cứu kinh tế’ -(BBC) –  Giám đốc tài chính Fitch Ratings nói VN cần xem xét giảm sở hữu nhà nước tại các ngân hàng thương mại và các doanh nghiệp để tạo lối ra cho nền kinh tế.

VN cam kết mạnh ‘chống buôn người’  -(BBC /nghe xem)  –Trả lời BBC tại London, Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam, ông Bùi Thanh Sơn nói chính phủ Việt Nam ‘có cam kết mạnh’ để chống nạn buôn người vào Anh.

Trực tiếp: Thách thức của nữ giới  (BBC) Bàn tròn BBC trên Google Hangouts với 5 phụ nữ Việt Nam về các thách thức của nữ giới.

100 Phụ nữ: Đồng hành cùng con  (BBC) Mùa Phụ nữ của BBC giới thiệu một người mẹ, từng không chấp nhận con là người đồng tính, nay vận động cho quyền của LGBT ở VN.

Văn Bút Canada trao giải cho blogger Điếu Cày (RFI)  — Blogger Điếu Cầy được giải thưởng “One Humanity Award”  (RFA)    —-Mạng lưới Blogger Việt Nam chỉ trích phiên xử Đinh Nhật Uy  -(RFI)

Nạn “Nô lệ” tại Việt Nam -(BBC)

Đoàn người H’mong về Hà Nội khiếu kiện bị trấn áp buộc phải rời nhà thờ ra đi trong đêm mưa.

Người H’mong về Hà Nội khiếu kiện bị trấn áp đưa ra khỏi thủ đô  -(RFA)  –Đoàn người H’mong về Hà Nội khiếu kiện bị trấn áp buộc phải rời nhà thờ ra đi trong đêm mưa.  Photos blog Nguyen Tuong Thuy====>>>

Người ta đến đánh, dùng roi điện giật bà con. Họ là công an thành, công an trên tỉnh, họ có người mặc sắc phục, có người không. Bà con cầm tay nhau, những người bên trong thoát, nhưng phía ngoài lăn ra đất hết..Khi lên xe, tôi thấy một người nằm tại đống rác…người đó không còn tính mạng nữa rồi!  -Một phụ nữ H’mong

Tôn giáo và sắc tộc? Có phải là nguyên nhân rắc rối?  -(RFA)

Chuyện dài ra đảng và đa đảng (Bài 1)  – (RFA)

Đề nghị lập một Ủy ban quốc gia về tái cơ cấu kinh tế  -(RFA)

Các kế hoạch điện hạt nhân của Việt Nam có quá nhiều tham vọng?  -(VOA)

Trung Quốc ‘thể hiện mộng bá quyền’ qua Viện Khổng Tử ở Việt Nam?   -(VOA)

____________________________________________________________________________________________________________________

Tuyên bố của Mạng lưới Blogger Việt Nam về cáo trạng và phiên tòa xét xử Đinh Nhật Uy   -(DLB)

Declaration by the Network of Vietnamese Bloggers on the prosecution and trial of Đinh Nhật Uy – (Bản tiếng Anh) -(DLB)

Thư của bà Kim Liên, Mẹ Uy-Kha gửi ông Mark Zuckerberg của Facebook -(DLB)

Đinh Nhật Uy, Facebook và Điều 258 -(DLB)

Ông Đoàn Văn Diên, cha của tù nhân lương tâm Đoàn Huy Chương bị công an bắt giữ  -(DLB)

Cộng Sản Việt Nam cần học gì ở Chaebol? -(DLB)

Ngừng thông qua Hiến Pháp là mệnh lệnh của Nhân Dân! -(DLB)

Người bị còng tay khi bác sỹ khám bệnh -(DLB)

Côn an bắt bớ Bà con dân tộc H’Mong giữa đêm khuya  –Dân Làm BáoCập nhật lúc 15h – Thứ Năm, 24.10.2013

Im lặng là vàng Lê Thanh (Danlambao) – Chắc dư luận không thể quên vụ 3 trẻ sơ sinh tử vong sau khi tiêm vắc xin viêm gan B tại Quảng Trị hôm 20 tháng 7. Ngay ngày hôm sau (21 tháng 7) một trẻ sơ sinh khác ở Bình Thuận cũng chết sau khi tiêm vắc xin. Sự việc “rộ” lên trên báo chí khi nó xảy ra rồi lại đột ngột im ắng.   -Tương tự, sự việc cháu bé Phạm Khánh Nhi 5 tuổi ở Hải Phòng chết tức tưởi sau một mũi tiêm. Báo chí cũng vào cuộc đưa tin. Rồi im bặt.

Sản phụ tử vong dưới thời Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến  -(DLB)

KINH TẾ

– Báo cáo của Chính phủ quá lạc quan? (SGGP).

– Đề nghị lập Ủy ban Quốc gia về tái cơ cấu kinh tế (VOV). – ‘Bàn tay sắt’ sẽ xử lý ‘quả đấm thép’ thế nào? (PNT).

– Thu cân đối ngân sách Nhà nước năm 2013 dự kiến giảm 63.630 tỷ đồng (CATP).

– Xoa dịu làn sóng sa thải nhân sự ngân hàng? (VnEco).

– Giá vàng và USD “rủ nhau” giảm nhẹ (ĐTCK). – Nhà đầu tư bán chốt lời, giá vàng thế giới giảm nhẹ (TTXVN). – Sáng mai, chào thầu 15.000 lượng vàng (VnEco). – Thị trường vàng: Độc quyền là không ổn (HQ).

– Bất động sản “đón sóng” cuối năm (VnEco). – Vụ xây dựng nhà tình nghĩa: Dân vây nhà thầu đòi nợ (VNN). – Cận cảnh tiến độ siêu dự án đầy “tai tiếng” Park City (CafeF). – Bất động sản 24h: Nhà giá rẻ cũng lụy khách hàng (CafeLand). – Căn hộ hoàn thiện – Nơi trú ngụ của người mua và nhà đầu tư (VTV).

– Thanh khoản tăng, VN-Index giảm điểm (TN). – Chứng khoán chiều 24/10: Cuống cuồng tháo chạy ở PVT (VnEco). – Công bố thông tin: Khi doanh nghiệp niêm yết minh bạch hơn (TC). – Doanh nghiệp mất trăm tỷ trong chớp mắt (Infonet).

– Tiếp tục giữ “phong độ”, Vinamilk lãi ròng gần 1.700 tỷ đồng quý 3 (CafeF).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Cần sớm xây dựng bảo tàng về Đại tướng Võ Nguyên Giáp (VOV).

– Tái hiện nhiều lễ hội trong Tuần Đại đoàn kết các dân tộc (TQ).

-10 CA KHÚC ĐẦU TIÊN PHỔ THƠ BÙI GIÁNG RA MẮT THÍNH GIẢ: Nhạc sĩ sống bằng gì? (LĐ).

– ‘Trò đời’ thành cơ hội ‘làm ăn’ trên YouTube (TTVH).

– Du ngoạn Vịnh Hạ Long (BVPL).

– Suối cá thần huyền bí (MTG).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Vụ “hiệu trưởng nhận hàng chục triệu đồng trái quy định”: Chưa có kết quả thanh tra (DT).

– Hiệu trưởng trường Trần Cao Văn: “Nếu mình không chết là hắn chết” (ĐSPL).

– Dạy kỹ năng sống: Chỉ cần “chém gió”! (PNTP).

– Đổi mới phương pháp dạy và học: Vấn đề cần giải quyết nhanh (VTV).

– Gian nan… vẹn cả đôi đường (LĐ).

– Thi rớt cao học vẫn được học (TT).

– Lùm xùm tại ĐH Hùng Vương TP.HCM: SV hoang mang ôn gì, thi ở đâu (DV).

– Con tôi lớp 1 thi giữa kỳ về bị sốt, phải nghỉ học (TT).

– Những bài văn không phải để chấm điểm (Infonet).

– Kết luận vụ HS bị “ép” uống thuốc gây nghiện (KP).

– Xúc phạm học sinh, giáo viên bị phạt 5-10 triệu (DV).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Viếng mộ Đại tướng phải ăn mặc chỉnh chu (MTG).

– Trắng đêm chống ngập (BVPL). – Hơn 1 tháng bị lũ cuốn, nạn nhân cuối cùng vẫn chưa được tìm thấy (DT).

– Bình Phước: Lật xuồng khiến hàng chục người bị nước cuốn trôi (DV).

– “Bò viên” làm từ thịt chuột (MTG).

– Bạn đọc phản hồi video VTV vạch trần “nhà ngoại cảm” Phan Thị Bích Hằng, Vũ Thị Hòa (Infonet).

– Sử dụng hiệu quả để thụ hưởng những giá trị đích thực (SK&ĐS).

UBND tỉnh Bình Dương: Ông Huỳnh Uy Dũng lấy đất xây nhà cho công nhân để phân lô, bán nền kiếm lợi  -(MTG)   —-Chủ tịch tỉnh Bình Dương lên tiếng về đơn tố cáo của ông chủ Đại Nam   –(GDVN)

Trộm đột nhập ‘khoắng’ 80 lượng vàng trong đêm Video  (VNN)   —-Quan chức TQ bị chỉ trích vì tổ chức tiệc cưới cho chó Photo  (VNN)   —-  Quan chức ‘mất chức vì ngu dốt’  (VnEx) -Bên Trung cộng  —-Phó GĐ Sở đút tay túi áo đứng nhìn người bị ô tô đâm  (VNN)   —Những tiến sĩ, thạc sĩ gây án rúng động  (VNN)    —-Thu giữ lô hàng giả làm tăng kích thước “vòng 1”  (VNN)

Xe khách “đấu đầu” xe tải, 1 người chết tại chỗ  (VOV)   —-Thừa Thiên-Huế: Cướp taxi vì nợ nần cờ bạc  (VOV)   —-Bắt kẻ giết rồi hiếp dâm bà cụ 71 tuổi  (TN)   —-Sàm sỡ thím, đánh chú chấn thương sọ não  (NLĐ)    —Yêu đơn phương, cắt cổ thiếu nữ  –(NLĐO)   —Lại hôi tiền của người bị tai nạn  (ĐV)

Đánh ghen tàn bạo giữa phố lớn Hà Nội  (VNN)    —-Xử lý quấy rối tình dục: rối!  (TT)   —Cấm người mẫu vị thành niên biểu diễn quá nửa đêm  (TT)

Năm xe tông nhau liên hoàn, giao thông ách tắc gần 2 tiếng  (TT)    —-Choáng với bảng giá thuê ‘bộ phận’ cơ thể thiếu nữ  (TP)    —-Ném đá vào mặt trưởng công an xã  (NLĐ)

“Liệt sỹ” còn sống trở về vạch trần nhà ngoại cảm lừa đảo  (Infonet)   —Pháp cảnh báo khăn giấy ướt và sữa tắm có thể gây hại cho trẻ em  (SM)

Rùng mình xem bột trắng làm nhừ thịt trong tích tắc  (CafeF)  —VTV “vạch mặt” nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng  (VNN)

Cơm hàng đầu độc người Việt bằng hóa chất   –(Phunutoday)- Không dừng lại ở bát, đũa, giấy ăn, tăm tẩm hóa chất, nguy hiểm hơn nữa khi những món ăn trong…

“Bò viên” làm từ thịt chuột  (MTG)     —–Bóc gỡ đường dây mua dâm thôn nữ  (MTG)

Nghi án côn đồ ném mìn tự chế đòi nợ thuê  (KT)

QUỐC TẾ 

– Phe nổi dậy đánh thẳng vào thành trì mạnh nhất của Assad (VnM). – Mig-29 Fulcrum Syria xuất hiện trên bầu trời Damascus (GDVN). – Israel không kích đoàn xe chở vũ khí dọc biên giới Syria? (Tin tức). – Ngoại trưởng Mỹ Jonh Kerry lại giở giọng “đầu gấu” (PT).

– Tổng thống Israel: Không quân Israel tốt nhất thế giới (Soha).

– Thủ tướng Iraq cảnh báo “chiến tranh diệt chủng” (MTG).

– SỐC: Gaddafi còn sống, thế giới đã bị lừa? (DV).

– Kiến nghị bốn điểm về phát triển quan hệ Trung-Ấn (TTXVN).

– Nhà máy điện hạt nhân lớn nhất Ấn Độ đã phát điện (TTXVN).

– Chính phủ Pakistan ‘bật đèn xanh’ cho các cuộc không kích bằng UAV? (TN).

– Trung Quốc ngấm ngầm phát triển máy bay ném bom tàng hình (Soha).

– MC Mỹ đòi ‘giết hết người Trung Quốc’ (VTC). – Tàu trinh sát Trung Quốc “nhòm” tận cửa hạm đội Thái Bình Dương – Mỹ (ANTĐ).

– Nghe lén, Mỹ bị đồng minh “vây ép” (VOV).

– 78% dân Mỹ không thấy phiền khi chính phủ đóng cửa (VNN). – Mỹ phát triển bom lai pháo phản lực (PT).

– Nga cân nhắc khả năng hợp tác với NATO (VTV).

– Ý: Cựu thủ tướng Berlusconi bị điều tra hối lộ nghị sĩ (MTG).

– Bàn kế hoạch lập Liên minh kinh tế Âu-Á vào 2015 (TTXVN).

– Vấn đề người nhập cư bao phủ hội nghị cấp cao EU (VOV).

Kim Jong Un trở thành tiến sĩ khoa học kinh tế  (GDVN) -Cái thằng này nó là tối cao, vĩ đại , thần thánh….của xứ thiên đường Cs thì bằng cấp làm gì nhỉ??? Cái xứ quân chủ phong kiến kiểu mới, cha truyền con nối , thì nó có lưu lạc xó chợ cũng tìm về lên ngai vàng. Với lại mấy cái thứ gọi là “bằng danh dự” là để  câu tiền chớ có ra mẹ gì .Bằng gì mà dốt cũng thua Dân ít học, nhất là thứ dốt mà nắm trọn quyền lực Quốc gia trong tay thì Dân có nước xuống hố cả nước thôi.    —–Kim Jong-un nhận bằng tiến sĩ danh dự  (BBC)

Trai Nhật ‘ưa gái ảo và trốn tình dục’  (BBC)    —-Nhật chuẩn bị tập trận lớn để bảo vệ biển đảo  -(RFI)

Berlin đòi Mỹ làm rõ thông tin Thủ tướng Đức bị nghe lén điện thoại -(RFI)  —-Nhập cư và vụ Mỹ nghe lén: Hai hồ sơ chính của Thượng định Châu Âu-(RFI)   —-Tình báo : Nghị viện Châu Âu muốn hạn chế Mỹ tiếp cận các dữ kiện ngân hàng-(RFI)

Trung Quốc thắt chặt an ninh trước ngày ra phán quyết phúc thẩm Bạc Hy Lai -(RFI)   —-Vụ bắt nhà báo: Bắc Kinh hứa bảo vệ quyền tự do thông tin-(RFI)   —–Trung Quốc cho thanh tra các vùng ô nhiễm nặng -(RFI)

Hệ thống truyền thông TQ lo ngại về việc một nhà báo bị bắt giữ  (RFA)   —-Bắc Kinh sẽ báo động khi không khí ô nhiễm   (RFA)

Nga giảm tội cho các thành viên Greenpeace -(RFI)

Islamabad yêu cầu Washington chấm dứt oanh kích Pakistan -(RFI)   —Thủ tướng Pakistan thăm Mỹ, một chuyến công du trọng yếu-(RFI)   —-Tổng Thống Obama: Pakistan là đối tác chiến lược quan trọng của Mỹ  (VOA)

Bắc Triều Tiên đang chuẩn bị cho vụ thử hạt nhân mới?  (VOA)    —-Bi kịch của người tỵ nạn Bắc Triều Tiên -(RFI)    ——Mỹ lo ngại Thổ Nhĩ Kỳ mua phi đạn Trung Quốc  -(RFA)   —   Bắc Triều Tiên sẽ thả 6 người Nam Triều Tiên bị bắt giữ  (VOA)

Philippines mong sớm có phán quyết về vụ kiện “đường lưỡi bò”  (RFA)    —-ADB kêu gọi Nhật, Trung hợp tác trong lĩnh vực môi trường   (RFA)

Chuyện dài ra đảng và đa đảng (phần 1)

Nguyễn Minh Cần
Hình ảnh Cải cách ruộng đất và Tòa án Nhân Dân của ĐCS Việt Nam và hầu hết các người có ruộng đất đưa ra xử đều bị đánh đến chết. Ảnh tư liệu

Hình ảnh Cải cách ruộng đất và Tòa án Nhân Dân của ĐCS Việt Nam, hầu hết các người có ruộng đất đưa ra xử đều bị đánh đến chết. Ảnh tư liệu

 

Gần đây, trong nước lại rộ lên những lời bàn tán về chuyện ra Đảng và chuyện đa đảng, nhất là sau khi bài “Suy nghĩ trong những ngày nằm bnh” của Luật gia Lê Hiếu Đằng và bài “Phá xiềng” của nhà báo Hồ Ngọc Nhuận được tung ra.

Người viết những dòng này hoan nghênh hai tác giả vừa nói trên đã gióng lên lời kêu gọi các đảng viên cộng sản hãy “tuyên bố tập thể ra khỏi Ðảng và thành lập một Ðảng mới”, Đảng Xã hội-dân chủ. Đáng lẽ, lời kêu gọi thức thời đó phải được tung ra từ rất lâu cơ! Nhưng chẳng sao cả, chậm còn hơn không!

Hãy can đảm xét lại…

Để đáp ứng lời kêu gọi thức thời đó của hai ông, thiết nghĩ các đảng viên cộng sản có tư duy độc lập đang còn phân vân cần phải có gan “xét lại” và nhận thức rõ thực trạng của hệ thống chính trị nước ta dưới sự thống trị độc tôn của Đảng cộng sản Việt Nam để xác định cho mình một thái độ dứt khoát với tinh thần trách nhiệm công dân cao.

Để các bạn hiểu rõ tôi hơn khi đọc những dòng trên, tôi xin thưa với các bạn rằng, khi mới 18 tuổi, tôi đã gia nhập Đảng cộng sản Đông Dương (1946), và cũng đã từng vào sinh ra tử nhiều năm trong cuộc kháng chiến chống Pháp và từng gánh vác nhiều trách nhiệm quan trọng trong Đảng… Đến khi có những ý kiến bất đồng với ban lãnh đạo Đảng hồi cuối những năm 50 đầu những năm 60, tôi cùng với một số cán bộ cao cấp và trung cấp của Đảng bị quy “tội” “xét lại – chống Đảng”. Khi bị truy bức mạnh thì tôi đã rời bỏ Đảng cộng sản (ĐCS) vào lúc 36 tuổi (1964) lúc đang ở nước ngoài.

Suy cho cùng, cái “tội” mà các vị lãnh đạo ĐCS hồi đó đã quy, không biết những người khác nhận thức thế nào, còn đối với riêng tôi thì tôi cho là đúng! Tôi không phủ nhận! Đúng là tôi đã phạm “tội” “xét lại”! Chắc nhiều bạn đã sống cái thời cực kỳ ác liệt những năm 50, 60 thế kỷ trước đều biết cái “tội” “xét lại” hồi đó là đáng sợ lắm, vì Đảng coi “tội” ấy ngang với tội “phản động”, “phản đảng”, “phản quốc”! Thời đó các vị lãnh đạo đánh đồng (và đánh tráo) Đảng với Tổ quốc. Tôi nhận “tội”  “xét lại”, nhưng quyết không nhận “tội” “phản quốc”, bởi lẽ tôi “xét lại” và phát biểu ý kiến với Đảng vì tôi yêu nước, thương dân, vì tôi không muốn Đảng đưa Đất nước và Nhân dân vào những thảm họa.

Làm sao mà không “xét lại” được, khi chính mắt mình thấy hằng trăm, hằng nghìn người dân ở nông thôn bị bắn giết oan uổng trong cải cách ruộng đất? khi thấy hàng nghìn gia đình bị điêu đứng trong cuộc cải tạo công thương nghiệp và thủ công nghiệp ở thành phố? khi thấy cả xã hội bị nghẹt thở vì chính sách quản lý hộ khẩu ngặt nghèo, vì các quyền công dân, quyền con người, các quyền tự do dân chủ bị xóa bỏ? Vậy thì tôi đã “xét lại” gì? Tôi “xét lại” đường lối của Đảng, nhưng trước hết, tôi “xét lại” chủ nghĩa Marx, chủ nghĩa Lenin, chủ nghĩa Stalin, chủ nghĩa Mao Trạch Đông mà Đảng dùng “làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động”. Cuối cùng, tôi đã phủ nhận những thứ đó. Vì, sau khi đã kiểm nghiệm qua thực tiễn của Đảng và Đất nước Việt Nam, cũng như kiểm nghiệm qua thực tiễn của Đảng và Đất nước đã khai sinh ra phong trào cộng sản quốc tế là Liên Xô, sau khi đã nghiên cứu kỹ càng về mặt lý luận những thứ chủ nghĩa đó, tôi nhận thức sâu sắc rằng những chủ nghĩa đó rất sai lầm và rất nguy hại cho các dân tộc đã áp dụng chúng, kể cả cho dân tộc Việt Nam, và cho toàn nhân loại. Tôi nghĩ rằng, không phải ngẫu nhiên mà Nghị viện châu Âu đã ra Nghị quyết 1481 (2006) lên án chủ nghĩa cộng sản và đồng nhất chủ nghĩa này với tội ác chống lại loài người.

Nhà báo Hồ Ngọc Nhuận
Nhà báo Hồ Ngọc Nhuận

Nói cụ thể hơn: cú đẩy đầu tiên làm tôi phân vân về đường lối của Đảng là những sai lầm nghiêm trọng của cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc (1953-1956) và thái độ quanh co, giả dối của các lãnh tụ của Đảng trước những sai lầm đó. Còn cú đẩy mạnh nhất là “Nghị quyết 9” (tháng 12 năm 1963) đánh dấu một bước ngoặt căn bản của Đảng cộng sản Việt Nam: đi theo con đường của Đảng cộng sản Trung Quốc,1 tức là đi theo con đường của chủ nghĩa Mao, một thứ chủ nghĩa phiêu lưu vô cùng nguy hại. Từ đó, tôi thấy phải “xét lại” con đường của ĐCSVN, kể từ việc Đảng đưa miền Bắc “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội” đến việc ban lãnh đạo Đảng phát động cuộc chiến tranh Bắc Nam hồi cuối thập niên 50 thế kỷ trước.

Tôi cũng không phủ nhận cái “tội” “chống Đảng”, vì khi tôi nghiệm thấy những việc làm thực tế của các lãnh tụ Đảng cộng sản Việt Nam (khi tôi sống ở Việt Nam) và của các lãnh tụ Đảng cộng sản Liên Xô (khi tôi sống ở Nga) thì tôi thấy chế độ chính trị mà các ĐCS đã xây dựng lên để thống trị người dân ở Liên Xô, ở Việt Nam, ở một số nước châu Âu, châu Á, châu Mỹ đều là những chế độ độc tài toàn trị bóp nghẹt mọi quyền tự do của người dân, mọi quyền con người, kìm hãm sự phát triển của xã hội và tạo ra mọi tệ nạn xã hội trầm trọng, như sự dối trá, lừa bịp có hệ thống, nạn tham nhũng tràn lan, v.v… vì thế tôi nhận thức rằng cần phải chống những đảng độc tài toàn trị như thế để bênh vực cho người dân.

Và số phận dun dủi tôi là một người Việt Nam đã tham gia hai cuộc Cách mạng Tháng Tám trong đời mình: cuộc Cách mạng Tháng Tám (19/8/1945) ở Việt Nam lúc tôi mới 17 tuổi, vì ngây thơ về chính trị tôi đã vô ý thức đưa Đảng cộng sản Việt Nam lên nắm chính quyền thống trị Đất nước, và cuộc Cách mạng Tháng Tám (19/8/1991) ở Nga lúc tôi đã 63 tuổi và là thành viên của tổ chức “Nước Nga Dân chủ”, vì hồi đó tôi nhận thức rõ phải đấu tranh chống lại và hạ bệ Đảng cộng sản Liên Xô xuống để dân Nga và các dân tộc trong Liên Bang Xô Viết được tự do và tiến theo con đường dân chủ. Hành động đó của tôi rõ ràng là chống ĐCS nhưng tôi không hề cho rằng đó là một “tội”, mà đó là một việc làm chính đáng của một người trung thực có ý thức và thức thời.

Tôi phải kể rõ ràng như vậy để các đảng viên cộng sản còn ở trong Đảng thấy rằng có lắm khi việc “xét lại” dù rất khó khăn nhưng lại là rất cần thiết. Nhận thức của con người là một quá trình liên tục, có khi phải đấu tranh, dằn vặt rất gian khổ, phải kiểm nghiệm, lật đi lật lại nhận thức cũ của mình, vì chân lý  không phải một lúc mà ta đã nhận thức được ngay. Nên đừng e ngại khi thấy cần phải “xét lại” những điều trước đây mình đã tưởng nhầm là chân lý, là lý tưởng. Viết đến đây, chúng tôi xin phép dẫn ra một câu rất sâu sắc của Vaclav Havel, nhà văn, nhà soạn kịch và chiến sĩ dân chủ Czechoslovakia: “Chúng ta sống trong những điều kiện ép buộc con người vươn lên trên sự phá sản của lý tưởng”2. Đúng như thế, ngày nay, rất nhiều đảng viên ở nhiều ĐCS trên thế giới sau khi “xét lại” và nhận thức rõ sự lầm lạc của mình cũng đã vươn lên trên sự phá sản của lý tưởng” và từ bỏ ĐCS. Tôi tin rằng trong số đó không ít người đã phải trải qua những dằn vặt đau đớn giống như tôi. Thế mà họ đã dứt khoát. Vì thế, ở nhiều nước, trước đây ĐCS đông đảo có đến hàng triệu đảng viên nay đã teo lại như “miếng da lừa”, thậm chí ở nhiều nước không còn ĐCS nữa. Đó là một thực tế cần phải thấy!

Luật gia Lê Hiếu Đằng
Luật gia Lê Hiếu Đằng

Tôi nghĩ răng rằng, thời điểm này hơn lúc nào hết – khi ĐCSVN đã hoàn toàn biến chất, đang bị khủng hoảng trầm trọng về mặt tư tưởng, về đường lối, về cán bộ, khi tổ chức của Đảng – nhất là ở thượng tầng – chia rẽ nặng nề, đấu đá nhau vì quyền lợi; khi ĐCS đã đưa Đất nước vào cuộc tổng khủng hoảng toàn diện, cả về kinh tế, tài chính, cả về giáo dục, y tế, đạo đức, vào tình trạng xã hội vô cùng tồi tệ – thì chính lúc này, những người cộng sản trung thực còn ở lại trong ĐCSVN hãy nên nghe lời kêu gọi thức thời của hai đảng viên CS kỳ cựu Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận, mà can đảm “xét lại” và quyết định một thái độ rõ ràng, dứt khoát, đầy trách nhiệm công dân. Trước tình trạng Đất nước ngày nay, lẽ nào những con người có lương tri lại có thể thờ ơ, vô cảm?

Thực chất của chế độ hiện nay

Những điều tôi sẽ trình bày sau đây về thực chất cái chế độ mà ĐCSVN đã dựng lên trên Đất nước ta là một chế độ độc tài toàn trị CS cực kỳ khắc nghiệt, có thể nhiều bạn đã biết mà không dám nói ra, nhưng tôi xin phép được nói một lần nữa, đặc biệt cho thế hệ trẻ chưa từng trải lắm được thấu rõ.

Mọi người trung thực đều biết: ngay sau khi ĐCSVN cướp được chính quyền hồi tháng 8 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng các lãnh tụ CS khác liền bắt tay xây dựng chế độ toàn trị (totalitarisme), trong đó ĐCS “độc quyền lãnh đạo” (từ ngữ của Lenin – hegemonia), tức là quyền lực của ĐCS độc tôn thống trị đất nước và dân tộc. Nhưng hồi đó, thế và lực của ĐCS còn yếu, nên các lãnh tụ CS phải dùng những thủ đoạn khéo léo che giấu cái chất CS của chế độ. Thậm chí có lúc họ còn giả vờ giải tán ĐCS (11/1946) và cho ra đời hai đảng “bỏ túi” là Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội để làm cảnh, hòng đánh lừa dư luận trong nước và thế giới. Họ đặt tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, và có khi phải lập “Chính phủ liên hiệp”, mời những quan chức, vài đại biểu các đảng khác, vài nhân sĩ có uy tín dưới chế độ cũ đứng đầu các bộ quan trọng trong chính phủ (như nội vụ, ngoại giao, văn hóa…), nhưng những vị này chỉ “làm vì” chẳng có quyền hành thực tế, mà mọi thực quyền đều nằm trong tay các cán bộ CS.

Trái hẳn với những lời kêu gọi tốt đẹp của Hồ Chí Minh về đoàn kết dân tộc, ngay từ khi mới lên cầm quyền, các lãnh tụ CS đã cho thủ tiêu bí mật nhiều lãnh tụ các đảng yêu nước không CS (như Quốc Dân Đảng, Đảng Đại Việt, v.v…), ngay cả những lãnh tụ đảng cùng ý thức hệ với họ, nhưng không CS (những người trốt-skít) cũng bị giết. Nhiều vị trong hàng giáo phẩm cao cấp, các chức sắc của các tôn giáo bị cô lập, bị bắt đi tù, bị ám hại (như Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ…). Ở các địa phương, nhiều người người đã làm việc dưới chế độ cũ bị thủ tiêu hoặc bị tù đày dài hạn không xét xử.

Song song với việc xóa bỏ các hội đoàn đã có từ trước, như tổ chức hướng đạo, các hội ái hữu, các nghiệp đoàn, các tổ chức tôn giáo, các hội từ thiện… ĐCS ra sức phát triển các tổ chức  quần chúng của họ trong mọi giới, công nhân, nông dân, thanh niên, phụ nữ, thiếu niên, nhi đồng… Do vậy, trong một thời gian ngắn, ĐCS đã nắm được toàn bộ xã hội VN trong tay, loại trừ được các đảng phái và tổ chức có thể cạnh tranh quyền lực với họ.

Một người bán hàng rong trên đường phố Hà Nội. AFP
Một người bán hàng rong trên đường phố Hà Nội. AFP

Đến khi cuộc kháng chiến bắt đầu, cơ quan đầu não của ĐCS phải rút lên chiến khu, thì ở các vùng gọi là “tự do” (như một số tỉnh ở Khu Bốn, Khu Năm, các vùng chưa bị Pháp chiếm ở những nơi khác), các lãnh tụ CS càng siết chặt chế độ toàn trị của họ. Ở các vùng đó, mọi quyền tự do của dân chúng bị xóa bỏ, lấy lý do vì đang trong thời chiến.

Đến năm 1949, khi ĐCS Trung Quốc nắm được chính quyền trên toàn Hoa lục, các lãnh tụ CSVN có được “chỗ dựa vững chắc như dãy Hy-mã-lạp-sơn” (lời ông Trường Chinh, Tổng bí thư ĐCS hồi đó). Và đúng như vậy, dựa vào sự ủng hộ to lớn về mọi mặt của ĐCSTQ, nhất là về mặt quân sự, Trung Cộng đã giúp ĐCSVN giành được thắng lợi trên nhiều chiến dịch, bắt đầu từ chiến dịch Biên giới (1950) cho đến chiến dịch Điện Biên Phủ (1954) dẫn đến việc ký Hiệp định Genève chia nước VN thành hai miền: Bắc và Nam.

Tiếp nhận miền Bắc, thế và lực của ĐCS đã mạnh hơn nhờ sự giúp đỡ của Liên Xô và Trung Cộng, ĐCSVN công khai ra mắt dân chúng khoác cái tên mới là Đảng Lao động VN (1951), công nhiên tuyên bố xây dựng chủ nghĩa xã hội và thực hiện cái họ gọi là “chuyên chính dân chủ nhân dân” mà thực chất là chuyên chính vô sản. Ông Hồ Chí Minh và các lãnh tụ CS khác càng siết chặt hơn nữa sự kiểm soát toàn diện cuộc sống của dân chúng, từ kinh tế, đi lại, lao động cho đến tư tưởng, tín ngưỡng. Rập theo khuôn mẫu của Liên Xô và Trung Cộng, trong thời kỳ này ĐCSVN đã thực hiện chế độ quản lý hộ khẩu rất ngặt nghèo, làm các cuộc “chỉnh huấn”, “phóng tay phát động cải cách ruộng đất” và dựng lên “vụ án Nhân Văn Giai Phẩm”, “vụ án Xét Lại Chống Đảng”… để đàn áp giới trí thức dân chủ trong và ngoài Đảng, gieo rắc sự khiếp sợ trong dân chúng, đè bẹp mọi ý hướng không đồng tình với ĐCS. Trong thời kỳ này, các quyền tự do dân chủ và quyền con người bị chà đạp vô cùng tàn bạo, nhiều trí thức, sinh viên, cán bộ, đảng viên bị cầm tù lâu dài và hàng chục ngàn người dưới chế độ cũ bị bắt nhốt vào các “trại cải tạo” theo nghị quyết 49/NQ/TVQH (20/06/1961) của Thường vụ Quốc hội do ông Trường Chinh ký.

Dựa vào sự giúp đỡ to lớn của Liên Xô và Trung Cộng, các lãnh tụ CSVN đã tiến  hành cuộc chiến tranh Bắc Nam dưới chiêu bài “giải phóng miền Nam”. Biết bao xương máu của quân và dân cả hai miền Bắc và Nam đã đổ ra! Biết bao nhiêu triệu thanh niên, nam nữ của cả hai miền Bắc và Nam đã chết tức tưởi trong cuộc chiến tranh huynh đệ này! Đến khi chiếm được miền Nam và xóa bỏ chế độ Việt Nam Cộng hòa, các lãnh tụ CS liền công nhiên đặt cả nước dưới chế độ độc tài toàn trị của ĐCS; đưa khoảng 200 ngàn quân nhân và viên chức dưới chế độ cũ vào tù, có tên là “trại cải tạo”; ngang nhiên “luật hóa” độc quyền ĐCS thống trị đất nước bằng điều 4 Hiến pháp (1980); công nhiên tuyên bố “đi theo con đường Cách mạng tháng Mười Nga”; tuyên bố “nắm vững chuyên chính vô sản” để xây dựng chủ nghĩa xã hội trong cả nước; công khai lấy lại tên ĐCSVN; còn tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì bị xóa bỏ mà đổi thành Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Hai “đảng anh em” Dân chủ và Xã hội bị xóa sổ ngay và chế độ chính trị hiển nhiên trở thành “độc đảng” tuyệt đối (còn trước đây cũng là “độc đảng” nhưng có che đậy bằng “chiếc lá nho” hai “đảng anh em”).

Kể từ năm 1930, các lãnh tụ CS luôn luôn dùng khẩu hiệu “người cày có ruộng” để lừa mị, lôi kéo nông dân theo ĐCS thì đến năm 1980, họ đưa ra Hiến pháp mới với điều 17 (trong Hiến pháp tiếp sau là điều 19) xóa bỏ quyền tư hữu đất đai của người dân và tuyên bố tất cả ruộng đất chuyển thành cái gọi là “sở hữu toàn dân”, thực tế là tước đoạt toàn bộ ruộng đất của người dân, chủ yếu là của nông dân, biến thành sở hữu của ĐCS để cho cán bộ CS tha hồ thao túng. Đến lúc này thì Tổng bí thư ĐCS nghiễm nhiên đóng vai nguyên thủ quốc gia dù vẫn còn ngôi vị Chủ tịch nước; các chỉ thị, nghị quyết của ĐCS có hiệu lực như các đạo luật; còn Quốc hội do “Đảng cử dân bầu” và các cơ quan nhà nước chỉ là bù nhìn của ĐCS, bình phong che đậy chế độ chuyên chế.

Tóm lại, chế độ độc tài toàn trị mà ĐCSVN dựng lên đã 68 năm nay là một cơ chế chính trị bao trùm tất cả và thâm nhập vào mọi mặt hoạt động của xã hội, nó cho phép các lãnh tụ CS quản lý và can thiệp sâu vào đời sống của công dân. Dưới chế độ này, người dân hoàn toàn bị mất quyền tự do, bị nô dịch hóa một cách rất tinh vi, ngay cả suy nghĩ, phát biểu ý kiến, và đời sống nội tâm cũng phải theo chỉ đạo của ĐCS. Trong nước, chỉ có một giai cấp được hưởng tự do và toàn quyền thâu tóm các quyền lợi, đó là tầng lớp các quan chức CS. Bản thân họ và gia đình họ nghiễm nhiên trở thành những nhà tư bản đỏ, những tỷ phú, những địa chủ cường hào như thời xưa. Họ thật sự là giai cấp thống trị trong xã hội.Trong bài “Nghịch lý” Thái Bình – “Nghịch lý’” Việt Nam” viết ngày 15/5/1998 nhân dịp kỷ niệm lần thứ nhất cuộc nổi dậy của nông dân Thái Bình, chúng tôi đã đi đến kết luận: “…Những ‘nghịch lý’ đó nói lên điều gì? Chúng nói lên rằng: cuộc cách mạng nhân dân đã bị phản bội và đại chúng tham gia cuộc cách mạng đó đã bị phản bội.”… “Chính tập đoàn thống trị cùng với giai cấp quan liêu cầm quyền này đã phản bội cuộc cách mạng nhân dân..

Chế độ độc tài toàn trị của ĐCS đã đem lại vô vàn hậu quả cực kỳ thảm khốc cho đất nước và nhân dân ta: hàng trăm lãnh tụ và cán bộ chủ chốt của các đảng yêu nước không CS đã bị giết hại, trên 172 ngàn người đã là nạn nhân oan uổng trong cuộc cải cách ruộng đất đẵm máu ở miền Bắc, khoảng 5-6 triệu quân nhân và thường dân của cả hai miền đã bỏ mạng trong cuộc chiến tranh Bắc-Nam, hàng trăm ngàn người bị rục xác trong ngục tù CS, tình trạng chia rẽ, hận thù trong dân chúng vô cùng trầm trọng… Do đường lối, chính sách “xây dựng chủ nghĩa xã hội” mà ĐCS đã tàn phá nền kinh tế của đất nước, đẩy lùi nền văn hóa, giáo dục của dân tộc, làm cho nước ta bị lạc hậu gấp nhiều lần so với các nước láng giềng mà trước năm 1945 trình độ phát triển còn thấp hơn nước ta. Chế độ độc tài toàn trị đã tạo nên một xã hội đầy bất công, đầy tham nhũng, đầy tội ác; đạo đức con người băng hoại nặng nề không tưởng tượng nổi. Đặc biệt cần nói thêm, chế độ độc tài toàn trị của ĐCS đã tạo nên một lớp người khiếp sợ, khuất phục cường quyền, vô cảm, ích kỷ và… độc ác.

Một hậu quả cực kỳ nguy hiểm nữa mà chế độ độc tài toàn trị do tập đoàn cầm quyền CSVN đã gây ra cho đất nước và dân tộc ta là: do “chịu ơn sâu nặng” ĐCSTQ ngay từ thời những năm 1930, ông Hồ Chí Minh cùng các lãnh tụ CS đã mù quáng, không thấy rõ mưu đồ của Trung Cộng muốn xâm chiếm nước ta, nên có một thời gian dài họ đã mê muội thuần phục Mao Trạch Đông và các lãnh tụ Trung Cộng, đến nỗi để Trung Cộng lấn dần lãnh thổ của Tổ quốc ta, và thậm chí Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã có công hàm (14.09.1958) “ghi nhận và tán thành” Công bố của Chính phủ Trung Quốc ngày 04.09.1958, thực tế là Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã gián tiếp phủ nhận chủ quyền của ta trên quần đảo Hoàng Sa! Còn khi Liên Xô và hệ thống xã hội chủ nghĩa thế giới bị sụp đổ thảm hại, lãnh đạo ĐCSVN đã vội vã bay đến Thành Đô (09.1990) để quỵ luỵ tìm chỗ dựa mới, hòng cứu ĐCS, cứu chế độ toàn trị của Đảng, mặc dù cách đấy không lâu, hồi năm 1979, Trung Quốc đã tiến hành một cuộc chiến tranh khốc liệt tàn phá nhiều tỉnh phía Bắc Việt Nam và lấn chiếm lãnh thổ của ta ở gần biên giới.

Từ đó, tập đoàn cầm quyền VN từng bước nhân nhượng TQ về lãnh thổ và lãnh hải nước ta (Hiệp ước về biên giới trên đất liền 30.12,1999, Hiệp ước phân định lãnh hải 25,12.2000), tự nguyện quàng vào cổ dây thòng lọng “16 chữ vàng” và “4 tốt” để bè lũ Trung Cộng thực hiện cuộc xâm lăng “mềm”: Nhà cầm quyền VN đã để các đoàn lao động TQ xâm nhập sâu vào các nơi hiểm yếu trong nội địa nước ta, cho thuê dài hạn rừng vùng biên giới, để kinh tế TQ tràn ngập thị trường VN, văn hóa TQ tràn ngập đất nước bằng phim ảnh, sách báo, các trường dạy Hoa ngữ, v.v… tạo ra nguy cơ mất nước rất hiển nhiên. Mới đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến chầu Thiên triều đỏ, một bản Tuyên bố chung và 10 văn kiện quan trọng đã được ký chóng vánh trong một ngày 21.06.2013. Đây là sự khuất phục toàn diện vô cùng nhục nhã của tập đoàn thống trị CSVN trước kẻ thù của Dân tộc là bọn “đại bá” Trung Cộng.

Trước hiểm họa mất nước, các công dân yêu nước đã đứng lên đấu tranh chống lại kẻ xâm lược thì lại bị ĐCS đàn áp rất tàn bạo, nhiều người bị tống vào tù ngục. Như vậy, trước mắt người dân VN, tập đoàn thống trị CSVN đã hiện nguyên hình là những tên “thái thú” của Trung Cộng. Có thể kết luận rằng chừng nào còn tồn tại chế độ độc tài toàn trị của ĐCSVN thì hiểm họa mất Tổ quốc, mất Dân tộc vẫn còn tồn tại.

Các đảng viên cộng sản trung thực có tư duy độc lập cần sớm “xét lại” để tỉnh thức mà nhận rõ chế độ độc tài đảng trị của ĐCS áp đặt cho Dân tộc ta đã trên 68 năm. Phải nhận rõ ĐCSVN đã và đang là khối u ác tính trên thân thể Dân tộc ta, đang là trở lực lớn nhất trên con đường tiến lên của xã hội Việt Nam, của Dân tộc Việt Nam, đã và đang là trở lực lớn nhất cho cuộc đấu tranh để bảo vệ chủ quyền của Đất nước, gìn giữ non sông yêu quý. Cần nhận rõ như vậy để tự mình xác định dứt khoát thái độ của một công dân yêu nước, thương dân.

Chia tay đau đớn nhưng…

Vẫn biết rằng mọi cuộc chia tay thường là đau buồn, khó khăn, bịn rịn. Điều này, đối với cá nhân tôi và hai người bạn cùng cảnh ngộ là Thượng tá Đỗ Văn Doãn, nguyên Tổng biên tập báo Quân Đội Nhân Dân và Đại tá Lê Vinh Quốc, nguyên phó Chính ủy Quân khu III thì lại càng thấm thía. Cuộc chia taycủa chúng tôi với ĐCS hồi năm 1964 thật là vô cùng đau đớn, vì, đối với chúng tôi, cuộc chia tay đó lại gắn liền với việc chia lìa vợ con mà chúng tôi rất yêu quý, chia lìa bà con, họ hàng, xa lìa Tổ quốc, quê hương! Biết bao đêm thao thức, nghĩ suy… Biết bao lần chúng tôi đã bàn đi tính lại với nhau, trao đổi ý kiến với các bạn cùng tư tưởng, như anh Trần Minh Việt, cựu phó Bí thư Thành ủy Hà Nội, anh Nguyễn Kiến Giang, cựu phó Giám đốc Nhà xuất bản Sự Thật… Những người bạn này khi về nước thì bị bắt vào tù giam giữ nhiều năm, khi thả ra anh Minh Việt kiệt sức qua đời, còn anh Kiến Giang thì sống vất vưởng trong vòng kiềm tỏa ngặt nghèo cho đến nay.

Nhiều bạn bè đã khuyên chúng tôi: thôi cứ “đánh bài” “ngậm miệng qua thời”, cứ “hoan hô sự anh minh của Đảng”, “chúc tụng muôn năm lãnh tụ” cho xong chuyện để được gần vợ gần con, giữ lấy cái chức vụ đã có, v.v… Chúng tôi không nghe, quyết tâm ở lại và rời bỏ Đảng mà chúng tôi đã phục vụ 20 năm trời. Chúng tôi ở lại nước ngoài chẳng phải để hưởng thụ, nằm im… Nhưng những điều dự định làm thì…  than ôi, mấy tháng sau, một cuộc đảo chính cung đình (1964) nổ ra đã thay đổi người lãnh đạo tối cao của nước bạn… Thế là mọi dự định tan thành mây khói! Khoảng 40 anh chị em sinh viên, nghiên cứu sinh hồi đó không về nước, rất thất vọng… cuối cùng, kẻ trước người sau, nhiều người rồi cũng lần lượt hồi hương. Văn Doãn, người bạn thân của tôi, chán nản nhảy từ tầng lầu 6 đập đầu xuống lề đường tự tử! Tôi đau đớn vô cùng, có lúc gần như điên loạn, một thời gian lâu mới trấn tĩnh được để lao vào những việc làm có ích: tôi say mê nghiên cứu, sinh hoạt tâm linh, bắt tay vào việc biên soạn từ điển, v.v… Đấy, tôi kể lại chuyện đời mình để thấy sự chia tay với Đảng thật là đau đớn, nó kéo theo nhiều thiệt thòi cho gia đình, cho anh em, cho bà con, bạn bè…

Nhưng, phải nói thật lòng rằng khi tâm hồn tôi đã bình tĩnh lại, nghĩ cho cùng, việc rời bỏ ĐCS đã đem lại cho tôi nhiều điều tốt.

Trước hết, tôi hoàn toàn được tự do về mặt tư tưởng và tinh thần, tôi thật sự làm chủ cái đầu, cái lưỡi và cây bút của tôi.  Đó là điều sung sướng nhất đối với tôi! Tuy rằng với cái thẻ cư trú của một người tị nạn chính trị ở Liên Xô, tôi không được hoàn toàn có tự do về những mặt khác, chẳng hạn về việc đi lại: cũng như các công dân bình thường khác của Liên Xô hồi đó, tôi không được đi ra nước ngoài… Nhưng tự do tư tưởng và tinh thần, tự do nghiên cứu, viết lách đối với tôi là điều quý nhất.

Thứ hai, nếu tôi không thoát ly khỏi ĐCS mà ngoan ngoãn trở về nước thì rất có thể tôi phải chịu số phận bi thảm của các anh Trần Minh Việt, Nguyễn Kiến Giang và biết bao nhiêu cán bộ cao cấp, trung cấp khác, người thì bị chết trong tù, người sắp chết trong tù thì người ta vội vã đưa về nhà… chết, người thì âm thầm chết khi bị giam tại gia…

Thứ ba, tôi không phải trực tiếp hay gián tiếp tham gia vào cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, mà vì phản đối nó, tôi bị quy “tội” “xét lại-chống Đảng”.Cứ mỗi lần nghĩ đến điều này, tôi thấy lòng mình thật nhẹ nhõm vì đã giữ lập trường đúng và đã dám nói lên sự không đồng tình của mình với Đảng.4

Chỉ có một điều đau đớn day dứt trong lòng là vì tôi thoát ly khỏi Đảng mà vợ con tôi phải chịu biết bao điều khổ cực, biết bao nỗi oan trái do chính sách kỳ thị bất công của Đảng; các anh, các chị và các cháu tôi cũng bị vạ lây… Còn việc bộ máy tuyên huấn của Đảng ra sức vu khống, đặt lắm điều nói xấu tôi và các bạn tôi thì tôi chẳng bận tâm. Cho đến gần đây, báo của Đảng vẫn không ngừng nói xấu tôi. Tôi chẳng để ý, chỉ khi đọc bài của một blogger mà tôi chẳng hề quen đăng trên Đối Thoại phản bác lại tờ báo ấy thì tôi mới biết.5

Tôi kể cụ thể những điều trên để anh chị em đảng viên cộng sản – già cũng như trẻ – còn đang phân vân, hiểu rằng, hơn ai hết, là người “đã qua cầu”, tôi rất thông cảm các bạn. Sự ngập ngừng, do dự của các bạn là rất dễ hiểu. Nhưng, chắc chắn là các bạn sẽ không phải chịu những đau đớn ê chề như chúng tôi. Còn khi các bạn đã dám làm một bước quyết định là ra khỏi cái Đảng độc tài, thối nát, tham nhũng hiện nay rồi thì các bạn sẽ thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm, thoải mái lạ thường, “vòng kim cô” trên đầu bạn đã biến mất lúc nào không hay. Việc đó sẽ mở ra một chân trời mới để các bạn có thể cống hiến sức lực, trí tuệ của mình cho những công việc có ích cho Tổ quốc và Dân tộc, hơn là vẫn phải cúi đầu tiếp tục phục vụ cho tập đoàn thống trị mafia hóa, đội lốt CS, độc tài, tham nhũng./.

Ngày 26/8/2013

 

  1. Tại hội nghị cán bộ cao cấp và trung cấp ở hội trường Ba Đình hồi tháng 1 năm 1964, ông Trường Chinh đã nói: “Cần đặc biệt lưu ý rằng thực chất của nghị quyết 9 chỉ có thể phổ biến bằng miệng, điều đó là: Đường lối đối ngoại và đối nội của Đảng và Nhà nước ta là thống nhất về cơ bản với  đường lối đối ngoại và đối nội của Đảng cộng sản và Nhà nước Trung Quốc”.
  2. Vaclav Havel trả lời phỏng vấn của Michael Bongiovanni, Mai Việt Tú dịch, bài đăng trên Dân Luận.
  3. Bài này được viết ngày 15/5/1998, đăng trên tạp chí Thế Kỷ 21 và in trong sách “Chuyện Nước Non” của Nguyễn Minh Cần, NXB Văn Nghệ, Westminster, CA, 1999.
  4. Tôi tin chắc rằng đến bây giờ Trung Ương Đảng vẫn còn lưu giữ hồ sơ của Nguyễn Minh Cần, trong đó có bức thư tôi gửi cho Bộ Chính trị khi tôi ở lại Liên Xô, trong thư nói rõ: tôi không đồng tình với việc các vị lãnh đạo Đảng phát động chiến tranh “giải phóng miền Nam”, vì điều đó trái với Nghị quyết Đại hội III (1960) của Đảng mà tôi là một đại biểu của Đại hội đó. Tôi cũng nhắc lại Nghị quyết Đại hội III đã ghi rõ: Đảng chủ trương “hòa bình thống nhất đất nước”.
  5. Bài viết của blogger Y Giáo đăng trên Đối Thoại ngày chủ nhật 03.02.2013 với tựa đề “Báo Quân Đội Nhân Dân đã nói sai sự thật về ông Nguyễn Minh Cần như thế nào?”

Nguồn: http://doithoaionline.wordpress.com/2013/02/03/bao-qdnd-da-noi-sai-su-that-ve-ong-nguyen-minh-can-nhu-the-nao/

Sản phụ tử vong dưới thời Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến

CTV Danlambao – Theo báo cáo Tổng kết Công tác y tế năm 2012, nhiệm vụ và các giải pháp thực hiện năm 2013 của Bộ Y tế, công tác chăm sóc sửa khỏe bà mẹ, trẻ em gần như không đạt được kết quả nào đáng chú ý. Đặc biệt từ khi Bộ trưởng bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến lên nhậm chức từ năm 2011, các chỉ số tai biến và tử vong ở các bà mẹ sau sinh không hề giảm mà còn tăng lên nhanh chóng.
Bản báo cáo thống kê số liệu các chỉ số như: số mắc tai biến sản khoa (9 tháng đầu năm) năm 2010 là 2811, năm 2011 là 3191, đặc biệt năm 2012 là 4270, mức tăng báo động. Tỷ suất mắc tai biến sản khoa/1000 ca năm 2010 là 2,8/1000, năm 2012 là 2,7/1000, năm 2012 là 2,8/1000. Số ca tử vong mẹ là năm 2010 là 85, năm 2011 là 69, chỉ trong 9 tháng đầu năm 2012 đã là 86 trường hợp.
Đặc biệt, trong năm 2013 này, theo thống kê từ báo chí, đã có rất nhiều trường hợp sản phụ tử vong khi sinh, gây nên sự phẫn nộ, bức xúc của thân nhân sản phụ và những người quan tâm. Đã nhiều lần gia đình sản phụ đã mang xác người chết đến bệnh viện yêu cầu làm rõ lí do, mang quan tài diễu phố để biểu thị sự oan khuất của mình.
1. Hàng loạt sản phụ và trẻ sơ sinh chết khi đến bệnh viện gần đây 
Trong những ngày gần đây, dư luận hết sức quan tâm và bức xúc trước việc sản phụ Nguyễn Thị Xuân, 40 tuổi, xã Phúc Thiệu, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa tử vong ngày 17/10 trong khi sinh tại bệnh viện đa khoa huyện.
Bức xúc trước sự tách trách, bỏ bê của bác sỹ trong ca trực sinh, cụ thể là ông Lê Văn Định – Phó Giám đốc BVĐK Thiệu Hóa, người trực tiếp điều hành ca mổ này, gia đình và hàng trăm người dân đã bao vây trước cổng bệnh viện. Sau đó, thân nhân và cả ngàn người dân đã chở quan tài diễu hành gần một ngày quanh thị trấn Vân Hà, huyện Thiệu Hóa và đến nhà riêng của ông bác sỹ Lê Văn Định để yêu cầu bệnh viện làm rõ nguyên nhân cái chết của sản phụ Nguyễn Thị Xuân. Cái chết này hết sức bất thường vì trước khi sinh, bác sỹ kết luận rằng thai nhi khỏe mạnh, sản phụ đủ điều kiện để sinh.
Qua trường hợp sản phụ Nguyễn Thị Xuân vừa mới tử vong, chúng ta nhìn lại thời gian gần đây, đặc biệt là năm 2013, có hàng loạt trường hợp sản phụ và trẻ sơ sinh tử vong trong khi sinh. Liệt kê những trường hợp gần đây, ai cũng thấy hoảng hồn trước những vấn nạn này.
– Ngày 17/10, sản phụ Nguyễn Thị Xuân, 40 tuổi, chết tại bệnh viện đa khoa Thiệu Hóa, Thanh Hóa. (3)
– Ngày 07/09, sản phụ Vũ Thị Thúy, 28 tuổi, chết tại bệnh viện Phụ sản- Nhi Bình Dương (4).
– Ngày 04/09, sản phụ Nguyễn Thị Vinh (Nghi Phong, Nghi Lộc), chết tại Bệnh viện đa khoa TP Vinh, Nghệ An (5).
– Ngày 29/08, sản phụ Lê Thị Kim, đến BV đa khoa An Giang sinh, đứa bé sau 20 ngày thì tử vong tại bệnh viện Nhi Đồng 1, Sài Gòn (6).
– Ngày 10/06, sản phụ Trần Thị Vân Anh chết tại Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi. Đây là ca tử vong trẻ sơ sinh thứ 20 (hai trường hợp tử vong mẹ và con) tại Khoa Sản BVĐK Quảng Ngãi kể từ đầu năm đến nay (7).
– Ngày 10/09, sản phụ Ngô Thị Dịu, 33 tuổi, chết tại bệnh viện đa khoa Hương Thủy, Thừa Thiên- Huế (8).
– Ngày 19/08, sản phụ Nguyễn Thị Bích Hường, 32 tuổi, chết tại bệnh viên đa khoa Hiệp Hòa- Bắc Giang (9).
– Ngày 15/08, sản phụ Đinh Thị Liên, chết tại Bệnh viện đa khoa Yaun Pa- Gia Lai. Đáng báo động hơn, từ đầu năm 2013, có hơn chục sản phụ chết tại BVĐK Yaun Pa và BVĐK Gia Lai (10).
– Ngày 07/08, sản phụ Trần Thị Phượng, chết tại bệnh viện đa khoa Trung ương Cần Thơ (11).
– Ngày 3/7, sản phụ Bùi Thị Linh đến BV đa khoa Bình Phước sinh. 5 ngày sau, đứa bé sơ sinh tử vong (12).
Trên đây là một vài trong rất nhiều trường hợp sản phụ đến bệnh viện sinh, sau đó người mẹ hoặc trẻ sơ sinh, hoặc cả 2 đều tử vong. Sự việc diễn ra một cách đồng loạt, ở nhiều địa phương, nhiều nơi trong cả nước.
2. Những nguyên nhân chủ yếu 
Nguyên nhân tử vong của các sản phụ và thai nhi được đưa ra là do sản phụ vỡ ối, trẻ sơ sinh bị ngạt, nuốt phải nước ối,… Đáng lưu ý đặc biệt là khi thấy các sản phụ đau đớn vật vã, gia đình đã yêu cầu bác sĩ trực tiếp mổ để lấy đứa bé ra. Tuy nhiên, họ vẫn thờ ơ, bỏ mặc dù thân nhân sản phụ đã van nài, khẩn cầu cứu lấy bà mẹ và đứa trẻ đang chuẩn bị sinh. Cho đến khi người sản phụ và trẻ sơ sinh đã quá nguy kịch, họ mới thực hiện việc phẫu thuật thì đã quá trễ. Rõ ràng, nguyên nhân lớn nhất cho việc vô trách nhiệm, thờ ơ bỏ mặc của y bác sỹ trong việc đỡ đẻ cho các sản phụ.
Suy đi nghĩ lại vì sao sản phụ chết, chúng ta đều nhận thấy vẫn là vì tiền. Vì “nghèo quá, không có tiền đưa phong bì”. Y bác sỹ, ngoài việc nhận lương của bệnh viện trả cho họ để chăm sóc bệnh nhân, thì ngoài ra, họ còn muốn có phong bì của gia đình bệnh nhân, sản phụ “dúi” vào tay để bôi trơn cho từng bước đi nhanh chậm, từng sự quan tâm ân cần “lương y như từ mẫu”. Đối với những người có điều kiện, việc bỏ ra vài trăm ngàn cho đến vài triệu để “lót tay ”, cho thân nhân mình được chăm sóc tận tụy, nhiệt tình không phải là vấn đề quá lớn. Nhưng đối với gia đình nghèo khó, đến bữa ăn từng ngày còn phải chạy vạy, huống gì là “phong bì ” cho y tá, bác sỹ chứ!
Sau cái chết của sản phụ Nguyễn Thị Xuân, gia đình đã đau đớn xót xa phát biểu rằng: Giá mà chúng tôi đưa phong bì thì Xuân không chết (1), hiện tại, bài viết này đã bị xóa trên trang news.zing.vn. Tuy nhiên, nó còn lưu lại tại đây (2).
3. Trách nhiệm thuộc về ai?
Trách nhiệm đầu tiên thuộc về những người bác sỹ thực hiện việc đỡ sinh. Vì quá non kém tay nghề hay vì thờ ơ, bỏ mặc sản phụ dẫn đến cái chết của họ. Ngoài việc phải chăm lo nâng cao khả năng, tay nghề thì vấn đề quan tâm nhất lại thuộc về y đức, một vấn đề đã xuống cấp nghiêm trọng trong những năm gần đây qua vấn nạn phong bì mà bà Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã nhiều lần thừa nhận.
Trách nhiệm tiếp theo phải thuộc về bệnh viện. Họ phải đưa ra nguyên nhân trung thực, khách quan cho những cái chết của sản phụ. Không thể đưa ra nguyên nhân chung chung, gỡ tội cho nhân viên của họ. Đồng thời đền bù cho thân nhân người chết vài chục đến vài trăm triệu rồi mọi việc lại chìm xuống. Mạng người gồm một người mẹ và đứa trẻ sơ sinh không thể rẻ thế.
Tuy nhiên, trách nhiệm cao nhất phải thuộc về Bộ Y tế, mà cụ thể là bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Khi nhậm chức Bộ trưởng, bà Tiến đã hô hào về việc nhận phong bì rằng: “Hãy gửi ảnh bác sỹ nhận phong bì cho tôi” (13). Trách nhiệm quản lý cấp dưới bị bà Tiến đẩy sang cho người dân, trong khi đáng lẽ bà là người phải nhận trách nhiệm về việc này. Thêm nữa không thể hô hào người dân tố cáo tiêu cực, trong khi tính mạng của người thân họ lại nằm trong tay y bác sỹ, nhân viên của bà. Đáng chú ý hơn, sau hàng loạt cái chết của sản phụ gần đây, bà Tiến gần như im lặng lờ đi, không hề có một động thái nào.
4. Pháp luật quy định trách nhiệm hình sự như thế nào 
Điều 99 Bộ luật hình sự năm 1999 quy định:
Tội vô ý làm chết người do vi phạm quy tắc nghề nghiệp hoặc quy tắc hành chính 
1. Người nào vô ý làm chết người do vi phạm quy tắc nghề nghiệp hoặc quy tắc hành chính, thì bị phạt tù từ một năm đến sáu năm. 
 
2. Phạm tội làm chết nhiều người thì bị phạt tù từ năm năm đến mười hai năm. 
 
3. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm. 
Căn cứ vào điều luật này, những y bác sỹ chịu trách nhiệm cho cái chết của sản phụ hoặc thai nhi có thể bị phạt tù từ 1 năm đến 6 năm, có thể là 5 năm đến 12 năm nếu chết cả sản phụ và trẻ sơ sinh (nhiều người). Đồng thời, bị cấm hành nghề trong vòng 1 năm đến 5 năm.
Trong 3 năm 2010, 2011, 2012 và chưa tính 2013, hơn 200 bà mẹ đã tử vong. Chưa có 1 bác sỹ nào “hề hấn” gì. Và bà Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn tiếp tục bình chân như vại trong cái ghế Bộ trưởng Y tế.
 
_________________________________
Chú thích:

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

– Ngư dân bàng hoàng kể chuyện bị tàu tông xuống biển (DT). – Toàn cảnh tìm kiếm, cứu vớt 7 ngư dân tàu cá (DV).

– Sự lựa chọn trực thăng tấn công cho chiến trường Việt Nam (ĐV).

– Báo Hàn: Việt Nam muốn mua vũ khí Hàn Quốc? (ĐV).

– “Diều hâu” La Viện vu cáo Việt Nam hút trộm dầu của Trung Quốc (Soha).

– Philippines rút lại cáo buộc về các khối bê tông tại bãi cạn Scarborough (TN). – Aquino: Philippines đã nhầm về các khối bê tông ở Scarborough (PT). – Philippines, Trung Quốc cùng ‘khai thác’ Biển Đông? (NĐT). – Philippines ‘bắt tay’ Trung Quốc ở Biển Đông? (VTC).

– Thủ tướng Nhật Bản: Sẽ hãm phanh TQ leo thang ở Hoa Đông, Biển Đông (GDVN). – Trung Quốc cảnh cáo Nhật Bản về kế hoạch bắn máy bay không người lái (Infonet).

– “Kỷ cương không nghiêm khiến lòng dân ngao ngán” (VnEco).

– Bộ trưởng Thăng: Đủ tiêu chuẩn mới được đi công tác bằng máy bay (DT).

– Thâu đêm tìm xác nạn nhân bị bác sĩ ném xuống sông (TN). – Bộ trưởng Bộ Y tế từ chối nói về vụ vứt xác bệnh nhân (TT). – Bộ trưởng Y tế thấy day dứt sau vụ bác sĩ vứt xác phi tang (VOV). – Nhiều cơ quan phải chịu trách nhiệm vụ ném xác bệnh nhân (DT). – Bộ trưởng Y tế: “Y đức báo động, chúng tôi cảm thấy đau đớn” (DT). – Bác sĩ ném xác bệnh nhân: Phản lại lời thề y đức của ĐH Y Hà Nội (DT). – Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son: Vụ thẩm mỹ viện Cát Tường cảnh báo đạo đức xuống cấp (Infonet). – Cấp quận xin nhận “một phần trách nhiệm” vụ thẩm mỹ viện Cát Tường (DV). – Được học môn y đức không đảm bảo thành bác sĩ tốt (DV). – Không tìm được xác nạn nhân, vụ án sẽ được xử lý thế nào? (DV).

– Hé lộ nhiều tình tiết trong vụ đại gia đất Thủ tố chủ tịch tỉnh Bình Dương (TN). – UBND tỉnh Bình Dương: Ông Huỳnh Uy Dũng lấy đất xây nhà cho công nhân để phân lô, bán nền kiếm lợi (MTG).

– Nghi vấn lừa đảo, làm giả hài cốt liệt sĩ để thu tiền tỉ (TN).

– Triều Tiên xây xong khu thử nghiệm hạt nhân (TN). – Triều Tiên từng xin TQ quân để tấn công Hàn Quốc (KP). – Triều Tiên bất ngờ tuyên bố thả 6 người Hàn Quốc vượt biên (DT).

Thủ tướng Nhật Bản: Sẽ hãm phanh TQ leo thang ở Hoa Đông, Biển Đông  (GDVN)   —TQ và Philippines ‘cùng khai thác’?  (BBC)

Bí thư Hà Nội lên tiếng vụ vứt xác bệnh nhân  (VNN)    —-Bộ trưởng Y tế: Rất đau đớn, xót xa Video  (VNN)

“Kỷ cương không nghiêm khiến lòng dân ngao ngán”  (VnEc) …, nhưng nhiều ý kiến tại phiên thảo luận tổ của Quốc hội về tình hình kinh tế – xã hội, sáng 24/10 cho rằng báo cáo của Chính phủ vẫn “hồng” hơn thực tế.   –“Ngân sách khó khăn đã đến mức vay để đảo nợ rồi, chứ không còn vay để trả nợ nữa”, Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền khái quát.    –“Thực thi pháp luật yếu kém từ trên xuống dưới

Gần 50% làng nghề tại Việt Nam gây ô nhiễm nặng  (TTXVN)    —–Khoảng 3 triệu trẻ em mắc tật khúc xạ cần đeo kính  (TTXVN)

Bộ trưởng Thăng duyệt quy hoạch thêm một sân bay  (ĐV)   —-Bắt người oan sai, buộc VKSND quận bồi thường 36 triệu đồng  (ĐV)

Công nhân thời bão giá  :  Kì 2 – Đổ gục vì ‘tăng ca, né cơm nhà’  (ĐV) –  Hệ quả của phong trào “tăng ca, né cơm nhà” là gần 30% công nhân (CN) tại các khu công nghiệp – khu chế xuất (KCN – KCX) bị suy dinh dưỡng. Thực trạng này đang là nỗi lo báo động. >>>Kì 1 – Phong trào tăng ca, né cơm nhà   >>>> Sau bữa cơm tăng ca, hơn 100 công nhân nhập viện

Ủy viên Bộ Chính trị nói gì về vụ “ném xác nạn nhân xuống sông Hồng”?  -(GDVN)   —-Vụ bác sĩ thẩm mỹ làm chết người: GĐ Sở Y tế Hà Nội giờ đang ở đâu?-(GDVN)    ——”Sẽ khởi tố bị can BS thiếu trách nhiệm khiến mẹ con sản phụ tử vong”-(GDVN)  –Có cái dzụ này làm dậy sóng truyền thông, quên mẹ nó 2 người đẻ mà  chết  !?

“Rách đâu vá đấy”   (DĐDN) – Người ta vẫn ví Hà Nội hôm nay như một người đã trưởng thành nhưng vẫn đang mặc chiếc áo của trẻ con. Đây là nguyên nhân, đồng thời là “sản phẩm” của việc quy hoạch, thiết kế đô thị với tầm nhìn hạn hẹp.  >>>Quy hoạch Hà Nội: Nhiều dự án “treo” được “hạ cánh an toàn”?

Sài Gòn 50 năm trước qua ống kính Life (1)  (KT)

Tổng thống Putin sẽ thăm VN thúc đẩy quan hệ  -(BBC)

‘Tán thành Hiến pháp’ -(BBC) -… Ông Trọng được dẫn lời cho rằng Hiến pháp lần này chỉ nên sửa những cái gì ‘đã rõ, đã chín, được thực tiễn chứng minh và tạo được thống nhất cao’ còn cái còn ý kiến khác nhau thì ‘chưa nên sửa’.  “Tôi thấy tất cả nội dung này đã đáp ứng được tư tưởng đó. Tôi tán thành,” ông nói.

‘Giảm sở hữu nhà nước để cứu kinh tế’ -(BBC) –  Giám đốc tài chính Fitch Ratings nói VN cần xem xét giảm sở hữu nhà nước tại các ngân hàng thương mại và các doanh nghiệp để tạo lối ra cho nền kinh tế.

VN cam kết mạnh ‘chống buôn người’  -(BBC /nghe xem)  –Trả lời BBC tại London, Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam, ông Bùi Thanh Sơn nói chính phủ Việt Nam ‘có cam kết mạnh’ để chống nạn buôn người vào Anh.

Trực tiếp: Thách thức của nữ giới  (BBC) Bàn tròn BBC trên Google Hangouts với 5 phụ nữ Việt Nam về các thách thức của nữ giới.

100 Phụ nữ: Đồng hành cùng con  (BBC) Mùa Phụ nữ của BBC giới thiệu một người mẹ, từng không chấp nhận con là người đồng tính, nay vận động cho quyền của LGBT ở VN.

Văn Bút Canada trao giải cho blogger Điếu Cày (RFI)  — Blogger Điếu Cầy được giải thưởng “One Humanity Award”  (RFA)    —-Mạng lưới Blogger Việt Nam chỉ trích phiên xử Đinh Nhật Uy  -(RFI)

Nạn “Nô lệ” tại Việt Nam -(BBC)

Đoàn người H’mong về Hà Nội khiếu kiện bị trấn áp buộc phải rời nhà thờ ra đi trong đêm mưa.

Người H’mong về Hà Nội khiếu kiện bị trấn áp đưa ra khỏi thủ đô  -(RFA)  –Đoàn người H’mong về Hà Nội khiếu kiện bị trấn áp buộc phải rời nhà thờ ra đi trong đêm mưa.  Photos blog Nguyen Tuong Thuy====>>>

Người ta đến đánh, dùng roi điện giật bà con. Họ là công an thành, công an trên tỉnh, họ có người mặc sắc phục, có người không. Bà con cầm tay nhau, những người bên trong thoát, nhưng phía ngoài lăn ra đất hết..Khi lên xe, tôi thấy một người nằm tại đống rác…người đó không còn tính mạng nữa rồi!  -Một phụ nữ H’mong

Tôn giáo và sắc tộc? Có phải là nguyên nhân rắc rối?  -(RFA)

Chuyện dài ra đảng và đa đảng (Bài 1)  – (RFA)

Đề nghị lập một Ủy ban quốc gia về tái cơ cấu kinh tế  -(RFA)

Các kế hoạch điện hạt nhân của Việt Nam có quá nhiều tham vọng?  -(VOA)

Trung Quốc ‘thể hiện mộng bá quyền’ qua Viện Khổng Tử ở Việt Nam?   -(VOA)

____________________________________________________________________________________________________________________

Tuyên bố của Mạng lưới Blogger Việt Nam về cáo trạng và phiên tòa xét xử Đinh Nhật Uy   -(DLB)

Declaration by the Network of Vietnamese Bloggers on the prosecution and trial of Đinh Nhật Uy – (Bản tiếng Anh) -(DLB)

Thư của bà Kim Liên, Mẹ Uy-Kha gửi ông Mark Zuckerberg của Facebook -(DLB)

Đinh Nhật Uy, Facebook và Điều 258 -(DLB)

Ông Đoàn Văn Diên, cha của tù nhân lương tâm Đoàn Huy Chương bị công an bắt giữ  -(DLB)

Cộng Sản Việt Nam cần học gì ở Chaebol? -(DLB)

Ngừng thông qua Hiến Pháp là mệnh lệnh của Nhân Dân! -(DLB)

Người bị còng tay khi bác sỹ khám bệnh -(DLB)

Côn an bắt bớ Bà con dân tộc H’Mong giữa đêm khuya  –Dân Làm BáoCập nhật lúc 15h – Thứ Năm, 24.10.2013

Im lặng là vàng Lê Thanh (Danlambao) – Chắc dư luận không thể quên vụ 3 trẻ sơ sinh tử vong sau khi tiêm vắc xin viêm gan B tại Quảng Trị hôm 20 tháng 7. Ngay ngày hôm sau (21 tháng 7) một trẻ sơ sinh khác ở Bình Thuận cũng chết sau khi tiêm vắc xin. Sự việc “rộ” lên trên báo chí khi nó xảy ra rồi lại đột ngột im ắng.   -Tương tự, sự việc cháu bé Phạm Khánh Nhi 5 tuổi ở Hải Phòng chết tức tưởi sau một mũi tiêm. Báo chí cũng vào cuộc đưa tin. Rồi im bặt.

Sản phụ tử vong dưới thời Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến  -(DLB)

KINH TẾ

– Báo cáo của Chính phủ quá lạc quan? (SGGP).

– Đề nghị lập Ủy ban Quốc gia về tái cơ cấu kinh tế (VOV). – ‘Bàn tay sắt’ sẽ xử lý ‘quả đấm thép’ thế nào? (PNT).

– Thu cân đối ngân sách Nhà nước năm 2013 dự kiến giảm 63.630 tỷ đồng (CATP).

– Xoa dịu làn sóng sa thải nhân sự ngân hàng? (VnEco).

– Giá vàng và USD “rủ nhau” giảm nhẹ (ĐTCK). – Nhà đầu tư bán chốt lời, giá vàng thế giới giảm nhẹ (TTXVN). – Sáng mai, chào thầu 15.000 lượng vàng (VnEco). – Thị trường vàng: Độc quyền là không ổn (HQ).

– Bất động sản “đón sóng” cuối năm (VnEco). – Vụ xây dựng nhà tình nghĩa: Dân vây nhà thầu đòi nợ (VNN). – Cận cảnh tiến độ siêu dự án đầy “tai tiếng” Park City (CafeF). – Bất động sản 24h: Nhà giá rẻ cũng lụy khách hàng (CafeLand). – Căn hộ hoàn thiện – Nơi trú ngụ của người mua và nhà đầu tư (VTV).

– Thanh khoản tăng, VN-Index giảm điểm (TN). – Chứng khoán chiều 24/10: Cuống cuồng tháo chạy ở PVT (VnEco). – Công bố thông tin: Khi doanh nghiệp niêm yết minh bạch hơn (TC). – Doanh nghiệp mất trăm tỷ trong chớp mắt (Infonet).

– Tiếp tục giữ “phong độ”, Vinamilk lãi ròng gần 1.700 tỷ đồng quý 3 (CafeF).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Cần sớm xây dựng bảo tàng về Đại tướng Võ Nguyên Giáp (VOV).

– Tái hiện nhiều lễ hội trong Tuần Đại đoàn kết các dân tộc (TQ).

-10 CA KHÚC ĐẦU TIÊN PHỔ THƠ BÙI GIÁNG RA MẮT THÍNH GIẢ: Nhạc sĩ sống bằng gì? (LĐ).

– ‘Trò đời’ thành cơ hội ‘làm ăn’ trên YouTube (TTVH).

– Du ngoạn Vịnh Hạ Long (BVPL).

– Suối cá thần huyền bí (MTG).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Vụ “hiệu trưởng nhận hàng chục triệu đồng trái quy định”: Chưa có kết quả thanh tra (DT).

– Hiệu trưởng trường Trần Cao Văn: “Nếu mình không chết là hắn chết” (ĐSPL).

– Dạy kỹ năng sống: Chỉ cần “chém gió”! (PNTP).

– Đổi mới phương pháp dạy và học: Vấn đề cần giải quyết nhanh (VTV).

– Gian nan… vẹn cả đôi đường (LĐ).

– Thi rớt cao học vẫn được học (TT).

– Lùm xùm tại ĐH Hùng Vương TP.HCM: SV hoang mang ôn gì, thi ở đâu (DV).

– Con tôi lớp 1 thi giữa kỳ về bị sốt, phải nghỉ học (TT).

– Những bài văn không phải để chấm điểm (Infonet).

– Kết luận vụ HS bị “ép” uống thuốc gây nghiện (KP).

– Xúc phạm học sinh, giáo viên bị phạt 5-10 triệu (DV).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Viếng mộ Đại tướng phải ăn mặc chỉnh chu (MTG).

– Trắng đêm chống ngập (BVPL). – Hơn 1 tháng bị lũ cuốn, nạn nhân cuối cùng vẫn chưa được tìm thấy (DT).

– Bình Phước: Lật xuồng khiến hàng chục người bị nước cuốn trôi (DV).

– “Bò viên” làm từ thịt chuột (MTG).

– Bạn đọc phản hồi video VTV vạch trần “nhà ngoại cảm” Phan Thị Bích Hằng, Vũ Thị Hòa (Infonet).

– Sử dụng hiệu quả để thụ hưởng những giá trị đích thực (SK&ĐS).

UBND tỉnh Bình Dương: Ông Huỳnh Uy Dũng lấy đất xây nhà cho công nhân để phân lô, bán nền kiếm lợi  -(MTG)   —-Chủ tịch tỉnh Bình Dương lên tiếng về đơn tố cáo của ông chủ Đại Nam   –(GDVN)

Trộm đột nhập ‘khoắng’ 80 lượng vàng trong đêm Video  (VNN)   —-Quan chức TQ bị chỉ trích vì tổ chức tiệc cưới cho chó Photo  (VNN)   —-  Quan chức ‘mất chức vì ngu dốt’  (VnEx) -Bên Trung cộng  —-Phó GĐ Sở đút tay túi áo đứng nhìn người bị ô tô đâm  (VNN)   —Những tiến sĩ, thạc sĩ gây án rúng động  (VNN)    —-Thu giữ lô hàng giả làm tăng kích thước “vòng 1”  (VNN)

Xe khách “đấu đầu” xe tải, 1 người chết tại chỗ  (VOV)   —-Thừa Thiên-Huế: Cướp taxi vì nợ nần cờ bạc  (VOV)   —-Bắt kẻ giết rồi hiếp dâm bà cụ 71 tuổi  (TN)   —-Sàm sỡ thím, đánh chú chấn thương sọ não  (NLĐ)    —Yêu đơn phương, cắt cổ thiếu nữ  –(NLĐO)   —Lại hôi tiền của người bị tai nạn  (ĐV)

Đánh ghen tàn bạo giữa phố lớn Hà Nội  (VNN)    —-Xử lý quấy rối tình dục: rối!  (TT)   —Cấm người mẫu vị thành niên biểu diễn quá nửa đêm  (TT)

Năm xe tông nhau liên hoàn, giao thông ách tắc gần 2 tiếng  (TT)    —-Choáng với bảng giá thuê ‘bộ phận’ cơ thể thiếu nữ  (TP)    —-Ném đá vào mặt trưởng công an xã  (NLĐ)

“Liệt sỹ” còn sống trở về vạch trần nhà ngoại cảm lừa đảo  (Infonet)   —Pháp cảnh báo khăn giấy ướt và sữa tắm có thể gây hại cho trẻ em  (SM)

Rùng mình xem bột trắng làm nhừ thịt trong tích tắc  (CafeF)  —VTV “vạch mặt” nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng  (VNN)

Cơm hàng đầu độc người Việt bằng hóa chất   –(Phunutoday)- Không dừng lại ở bát, đũa, giấy ăn, tăm tẩm hóa chất, nguy hiểm hơn nữa khi những món ăn trong…

“Bò viên” làm từ thịt chuột  (MTG)     —–Bóc gỡ đường dây mua dâm thôn nữ  (MTG)

Nghi án côn đồ ném mìn tự chế đòi nợ thuê  (KT)

QUỐC TẾ 

– Phe nổi dậy đánh thẳng vào thành trì mạnh nhất của Assad (VnM). – Mig-29 Fulcrum Syria xuất hiện trên bầu trời Damascus (GDVN). – Israel không kích đoàn xe chở vũ khí dọc biên giới Syria? (Tin tức). – Ngoại trưởng Mỹ Jonh Kerry lại giở giọng “đầu gấu” (PT).

– Tổng thống Israel: Không quân Israel tốt nhất thế giới (Soha).

– Thủ tướng Iraq cảnh báo “chiến tranh diệt chủng” (MTG).

– SỐC: Gaddafi còn sống, thế giới đã bị lừa? (DV).

– Kiến nghị bốn điểm về phát triển quan hệ Trung-Ấn (TTXVN).

– Nhà máy điện hạt nhân lớn nhất Ấn Độ đã phát điện (TTXVN).

– Chính phủ Pakistan ‘bật đèn xanh’ cho các cuộc không kích bằng UAV? (TN).

– Trung Quốc ngấm ngầm phát triển máy bay ném bom tàng hình (Soha).

– MC Mỹ đòi ‘giết hết người Trung Quốc’ (VTC). – Tàu trinh sát Trung Quốc “nhòm” tận cửa hạm đội Thái Bình Dương – Mỹ (ANTĐ).

– Nghe lén, Mỹ bị đồng minh “vây ép” (VOV).

– 78% dân Mỹ không thấy phiền khi chính phủ đóng cửa (VNN). – Mỹ phát triển bom lai pháo phản lực (PT).

– Nga cân nhắc khả năng hợp tác với NATO (VTV).

– Ý: Cựu thủ tướng Berlusconi bị điều tra hối lộ nghị sĩ (MTG).

– Bàn kế hoạch lập Liên minh kinh tế Âu-Á vào 2015 (TTXVN).

– Vấn đề người nhập cư bao phủ hội nghị cấp cao EU (VOV).

Kim Jong Un trở thành tiến sĩ khoa học kinh tế  (GDVN) -Cái thằng này nó là tối cao, vĩ đại , thần thánh….của xứ thiên đường Cs thì bằng cấp làm gì nhỉ??? Cái xứ quân chủ phong kiến kiểu mới, cha truyền con nối , thì nó có lưu lạc xó chợ cũng tìm về lên ngai vàng. Với lại mấy cái thứ gọi là “bằng danh dự” là để  câu tiền chớ có ra mẹ gì .Bằng gì mà dốt cũng thua Dân ít học, nhất là thứ dốt mà nắm trọn quyền lực Quốc gia trong tay thì Dân có nước xuống hố cả nước thôi.    —–Kim Jong-un nhận bằng tiến sĩ danh dự  (BBC)

Trai Nhật ‘ưa gái ảo và trốn tình dục’  (BBC)    —-Nhật chuẩn bị tập trận lớn để bảo vệ biển đảo  -(RFI)

Berlin đòi Mỹ làm rõ thông tin Thủ tướng Đức bị nghe lén điện thoại -(RFI)  —-Nhập cư và vụ Mỹ nghe lén: Hai hồ sơ chính của Thượng định Châu Âu-(RFI)   —-Tình báo : Nghị viện Châu Âu muốn hạn chế Mỹ tiếp cận các dữ kiện ngân hàng-(RFI)

Trung Quốc thắt chặt an ninh trước ngày ra phán quyết phúc thẩm Bạc Hy Lai -(RFI)   —-Vụ bắt nhà báo: Bắc Kinh hứa bảo vệ quyền tự do thông tin-(RFI)   —–Trung Quốc cho thanh tra các vùng ô nhiễm nặng -(RFI)

Hệ thống truyền thông TQ lo ngại về việc một nhà báo bị bắt giữ  (RFA)   —-Bắc Kinh sẽ báo động khi không khí ô nhiễm   (RFA)

Nga giảm tội cho các thành viên Greenpeace -(RFI)

Islamabad yêu cầu Washington chấm dứt oanh kích Pakistan -(RFI)   —Thủ tướng Pakistan thăm Mỹ, một chuyến công du trọng yếu-(RFI)   —-Tổng Thống Obama: Pakistan là đối tác chiến lược quan trọng của Mỹ  (VOA)

Bắc Triều Tiên đang chuẩn bị cho vụ thử hạt nhân mới?  (VOA)    —-Bi kịch của người tỵ nạn Bắc Triều Tiên -(RFI)    ——Mỹ lo ngại Thổ Nhĩ Kỳ mua phi đạn Trung Quốc  -(RFA)   —   Bắc Triều Tiên sẽ thả 6 người Nam Triều Tiên bị bắt giữ  (VOA)

Philippines mong sớm có phán quyết về vụ kiện “đường lưỡi bò”  (RFA)    —-ADB kêu gọi Nhật, Trung hợp tác trong lĩnh vực môi trường   (RFA)

Chuyện dài ra đảng và đa đảng (phần 1)

Nguyễn Minh Cần
Hình ảnh Cải cách ruộng đất và Tòa án Nhân Dân của ĐCS Việt Nam và hầu hết các người có ruộng đất đưa ra xử đều bị đánh đến chết. Ảnh tư liệu

Hình ảnh Cải cách ruộng đất và Tòa án Nhân Dân của ĐCS Việt Nam, hầu hết các người có ruộng đất đưa ra xử đều bị đánh đến chết. Ảnh tư liệu

Gần đây, trong nước lại rộ lên những lời bàn tán về chuyện ra Đảng và chuyện đa đảng, nhất là sau khi bài “Suy nghĩ trong những ngày nằm bnh” của Luật gia Lê Hiếu Đằng và bài “Phá xiềng” của nhà báo Hồ Ngọc Nhuận được tung ra.

Người viết những dòng này hoan nghênh hai tác giả vừa nói trên đã gióng lên lời kêu gọi các đảng viên cộng sản hãy “tuyên bố tập thể ra khỏi Ðảng và thành lập một Ðảng mới”, Đảng Xã hội-dân chủ. Đáng lẽ, lời kêu gọi thức thời đó phải được tung ra từ rất lâu cơ! Nhưng chẳng sao cả, chậm còn hơn không!

Hãy can đảm xét lại…

Để đáp ứng lời kêu gọi thức thời đó của hai ông, thiết nghĩ các đảng viên cộng sản có tư duy độc lập đang còn phân vân cần phải có gan “xét lại” và nhận thức rõ thực trạng của hệ thống chính trị nước ta dưới sự thống trị độc tôn của Đảng cộng sản Việt Nam để xác định cho mình một thái độ dứt khoát với tinh thần trách nhiệm công dân cao.

Để các bạn hiểu rõ tôi hơn khi đọc những dòng trên, tôi xin thưa với các bạn rằng, khi mới 18 tuổi, tôi đã gia nhập Đảng cộng sản Đông Dương (1946), và cũng đã từng vào sinh ra tử nhiều năm trong cuộc kháng chiến chống Pháp và từng gánh vác nhiều trách nhiệm quan trọng trong Đảng… Đến khi có những ý kiến bất đồng với ban lãnh đạo Đảng hồi cuối những năm 50 đầu những năm 60, tôi cùng với một số cán bộ cao cấp và trung cấp của Đảng bị quy “tội” “xét lại – chống Đảng”. Khi bị truy bức mạnh thì tôi đã rời bỏ Đảng cộng sản (ĐCS) vào lúc 36 tuổi (1964) lúc đang ở nước ngoài.

Suy cho cùng, cái “tội” mà các vị lãnh đạo ĐCS hồi đó đã quy, không biết những người khác nhận thức thế nào, còn đối với riêng tôi thì tôi cho là đúng! Tôi không phủ nhận! Đúng là tôi đã phạm “tội” “xét lại”! Chắc nhiều bạn đã sống cái thời cực kỳ ác liệt những năm 50, 60 thế kỷ trước đều biết cái “tội” “xét lại” hồi đó là đáng sợ lắm, vì Đảng coi “tội” ấy ngang với tội “phản động”, “phản đảng”, “phản quốc”! Thời đó các vị lãnh đạo đánh đồng (và đánh tráo) Đảng với Tổ quốc. Tôi nhận “tội”  “xét lại”, nhưng quyết không nhận “tội” “phản quốc”, bởi lẽ tôi “xét lại” và phát biểu ý kiến với Đảng vì tôi yêu nước, thương dân, vì tôi không muốn Đảng đưa Đất nước và Nhân dân vào những thảm họa.

Làm sao mà không “xét lại” được, khi chính mắt mình thấy hằng trăm, hằng nghìn người dân ở nông thôn bị bắn giết oan uổng trong cải cách ruộng đất? khi thấy hàng nghìn gia đình bị điêu đứng trong cuộc cải tạo công thương nghiệp và thủ công nghiệp ở thành phố? khi thấy cả xã hội bị nghẹt thở vì chính sách quản lý hộ khẩu ngặt nghèo, vì các quyền công dân, quyền con người, các quyền tự do dân chủ bị xóa bỏ? Vậy thì tôi đã “xét lại” gì? Tôi “xét lại” đường lối của Đảng, nhưng trước hết, tôi “xét lại” chủ nghĩa Marx, chủ nghĩa Lenin, chủ nghĩa Stalin, chủ nghĩa Mao Trạch Đông mà Đảng dùng “làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động”. Cuối cùng, tôi đã phủ nhận những thứ đó. Vì, sau khi đã kiểm nghiệm qua thực tiễn của Đảng và Đất nước Việt Nam, cũng như kiểm nghiệm qua thực tiễn của Đảng và Đất nước đã khai sinh ra phong trào cộng sản quốc tế là Liên Xô, sau khi đã nghiên cứu kỹ càng về mặt lý luận những thứ chủ nghĩa đó, tôi nhận thức sâu sắc rằng những chủ nghĩa đó rất sai lầm và rất nguy hại cho các dân tộc đã áp dụng chúng, kể cả cho dân tộc Việt Nam, và cho toàn nhân loại. Tôi nghĩ rằng, không phải ngẫu nhiên mà Nghị viện châu Âu đã ra Nghị quyết 1481 (2006) lên án chủ nghĩa cộng sản và đồng nhất chủ nghĩa này với tội ác chống lại loài người.

Nhà báo Hồ Ngọc Nhuận
Nhà báo Hồ Ngọc Nhuận

Nói cụ thể hơn: cú đẩy đầu tiên làm tôi phân vân về đường lối của Đảng là những sai lầm nghiêm trọng của cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc (1953-1956) và thái độ quanh co, giả dối của các lãnh tụ của Đảng trước những sai lầm đó. Còn cú đẩy mạnh nhất là “Nghị quyết 9” (tháng 12 năm 1963) đánh dấu một bước ngoặt căn bản của Đảng cộng sản Việt Nam: đi theo con đường của Đảng cộng sản Trung Quốc,1 tức là đi theo con đường của chủ nghĩa Mao, một thứ chủ nghĩa phiêu lưu vô cùng nguy hại. Từ đó, tôi thấy phải “xét lại” con đường của ĐCSVN, kể từ việc Đảng đưa miền Bắc “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội” đến việc ban lãnh đạo Đảng phát động cuộc chiến tranh Bắc Nam hồi cuối thập niên 50 thế kỷ trước.

Tôi cũng không phủ nhận cái “tội” “chống Đảng”, vì khi tôi nghiệm thấy những việc làm thực tế của các lãnh tụ Đảng cộng sản Việt Nam (khi tôi sống ở Việt Nam) và của các lãnh tụ Đảng cộng sản Liên Xô (khi tôi sống ở Nga) thì tôi thấy chế độ chính trị mà các ĐCS đã xây dựng lên để thống trị người dân ở Liên Xô, ở Việt Nam, ở một số nước châu Âu, châu Á, châu Mỹ đều là những chế độ độc tài toàn trị bóp nghẹt mọi quyền tự do của người dân, mọi quyền con người, kìm hãm sự phát triển của xã hội và tạo ra mọi tệ nạn xã hội trầm trọng, như sự dối trá, lừa bịp có hệ thống, nạn tham nhũng tràn lan, v.v… vì thế tôi nhận thức rằng cần phải chống những đảng độc tài toàn trị như thế để bênh vực cho người dân.

Và số phận dun dủi tôi là một người Việt Nam đã tham gia hai cuộc Cách mạng Tháng Tám trong đời mình: cuộc Cách mạng Tháng Tám (19/8/1945) ở Việt Nam lúc tôi mới 17 tuổi, vì ngây thơ về chính trị tôi đã vô ý thức đưa Đảng cộng sản Việt Nam lên nắm chính quyền thống trị Đất nước, và cuộc Cách mạng Tháng Tám (19/8/1991) ở Nga lúc tôi đã 63 tuổi và là thành viên của tổ chức “Nước Nga Dân chủ”, vì hồi đó tôi nhận thức rõ phải đấu tranh chống lại và hạ bệ Đảng cộng sản Liên Xô xuống để dân Nga và các dân tộc trong Liên Bang Xô Viết được tự do và tiến theo con đường dân chủ. Hành động đó của tôi rõ ràng là chống ĐCS nhưng tôi không hề cho rằng đó là một “tội”, mà đó là một việc làm chính đáng của một người trung thực có ý thức và thức thời.

Tôi phải kể rõ ràng như vậy để các đảng viên cộng sản còn ở trong Đảng thấy rằng có lắm khi việc “xét lại” dù rất khó khăn nhưng lại là rất cần thiết. Nhận thức của con người là một quá trình liên tục, có khi phải đấu tranh, dằn vặt rất gian khổ, phải kiểm nghiệm, lật đi lật lại nhận thức cũ của mình, vì chân lý  không phải một lúc mà ta đã nhận thức được ngay. Nên đừng e ngại khi thấy cần phải “xét lại” những điều trước đây mình đã tưởng nhầm là chân lý, là lý tưởng. Viết đến đây, chúng tôi xin phép dẫn ra một câu rất sâu sắc của Vaclav Havel, nhà văn, nhà soạn kịch và chiến sĩ dân chủ Czechoslovakia: “Chúng ta sống trong những điều kiện ép buộc con người vươn lên trên sự phá sản của lý tưởng”2. Đúng như thế, ngày nay, rất nhiều đảng viên ở nhiều ĐCS trên thế giới sau khi “xét lại” và nhận thức rõ sự lầm lạc của mình cũng đã vươn lên trên sự phá sản của lý tưởng” và từ bỏ ĐCS. Tôi tin rằng trong số đó không ít người đã phải trải qua những dằn vặt đau đớn giống như tôi. Thế mà họ đã dứt khoát. Vì thế, ở nhiều nước, trước đây ĐCS đông đảo có đến hàng triệu đảng viên nay đã teo lại như “miếng da lừa”, thậm chí ở nhiều nước không còn ĐCS nữa. Đó là một thực tế cần phải thấy!

Luật gia Lê Hiếu Đằng
Luật gia Lê Hiếu Đằng

Tôi nghĩ răng rằng, thời điểm này hơn lúc nào hết – khi ĐCSVN đã hoàn toàn biến chất, đang bị khủng hoảng trầm trọng về mặt tư tưởng, về đường lối, về cán bộ, khi tổ chức của Đảng – nhất là ở thượng tầng – chia rẽ nặng nề, đấu đá nhau vì quyền lợi; khi ĐCS đã đưa Đất nước vào cuộc tổng khủng hoảng toàn diện, cả về kinh tế, tài chính, cả về giáo dục, y tế, đạo đức, vào tình trạng xã hội vô cùng tồi tệ – thì chính lúc này, những người cộng sản trung thực còn ở lại trong ĐCSVN hãy nên nghe lời kêu gọi thức thời của hai đảng viên CS kỳ cựu Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận, mà can đảm “xét lại” và quyết định một thái độ rõ ràng, dứt khoát, đầy trách nhiệm công dân. Trước tình trạng Đất nước ngày nay, lẽ nào những con người có lương tri lại có thể thờ ơ, vô cảm?

Thực chất của chế độ hiện nay

Những điều tôi sẽ trình bày sau đây về thực chất cái chế độ mà ĐCSVN đã dựng lên trên Đất nước ta là một chế độ độc tài toàn trị CS cực kỳ khắc nghiệt, có thể nhiều bạn đã biết mà không dám nói ra, nhưng tôi xin phép được nói một lần nữa, đặc biệt cho thế hệ trẻ chưa từng trải lắm được thấu rõ.

Mọi người trung thực đều biết: ngay sau khi ĐCSVN cướp được chính quyền hồi tháng 8 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng các lãnh tụ CS khác liền bắt tay xây dựng chế độ toàn trị (totalitarisme), trong đó ĐCS “độc quyền lãnh đạo” (từ ngữ của Lenin – hegemonia), tức là quyền lực của ĐCS độc tôn thống trị đất nước và dân tộc. Nhưng hồi đó, thế và lực của ĐCS còn yếu, nên các lãnh tụ CS phải dùng những thủ đoạn khéo léo che giấu cái chất CS của chế độ. Thậm chí có lúc họ còn giả vờ giải tán ĐCS (11/1946) và cho ra đời hai đảng “bỏ túi” là Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội để làm cảnh, hòng đánh lừa dư luận trong nước và thế giới. Họ đặt tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, và có khi phải lập “Chính phủ liên hiệp”, mời những quan chức, vài đại biểu các đảng khác, vài nhân sĩ có uy tín dưới chế độ cũ đứng đầu các bộ quan trọng trong chính phủ (như nội vụ, ngoại giao, văn hóa…), nhưng những vị này chỉ “làm vì” chẳng có quyền hành thực tế, mà mọi thực quyền đều nằm trong tay các cán bộ CS.

Trái hẳn với những lời kêu gọi tốt đẹp của Hồ Chí Minh về đoàn kết dân tộc, ngay từ khi mới lên cầm quyền, các lãnh tụ CS đã cho thủ tiêu bí mật nhiều lãnh tụ các đảng yêu nước không CS (như Quốc Dân Đảng, Đảng Đại Việt, v.v…), ngay cả những lãnh tụ đảng cùng ý thức hệ với họ, nhưng không CS (những người trốt-skít) cũng bị giết. Nhiều vị trong hàng giáo phẩm cao cấp, các chức sắc của các tôn giáo bị cô lập, bị bắt đi tù, bị ám hại (như Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ…). Ở các địa phương, nhiều người người đã làm việc dưới chế độ cũ bị thủ tiêu hoặc bị tù đày dài hạn không xét xử.

Song song với việc xóa bỏ các hội đoàn đã có từ trước, như tổ chức hướng đạo, các hội ái hữu, các nghiệp đoàn, các tổ chức tôn giáo, các hội từ thiện… ĐCS ra sức phát triển các tổ chức  quần chúng của họ trong mọi giới, công nhân, nông dân, thanh niên, phụ nữ, thiếu niên, nhi đồng… Do vậy, trong một thời gian ngắn, ĐCS đã nắm được toàn bộ xã hội VN trong tay, loại trừ được các đảng phái và tổ chức có thể cạnh tranh quyền lực với họ.

Một người bán hàng rong trên đường phố Hà Nội. AFP
Một người bán hàng rong trên đường phố Hà Nội. AFP

Đến khi cuộc kháng chiến bắt đầu, cơ quan đầu não của ĐCS phải rút lên chiến khu, thì ở các vùng gọi là “tự do” (như một số tỉnh ở Khu Bốn, Khu Năm, các vùng chưa bị Pháp chiếm ở những nơi khác), các lãnh tụ CS càng siết chặt chế độ toàn trị của họ. Ở các vùng đó, mọi quyền tự do của dân chúng bị xóa bỏ, lấy lý do vì đang trong thời chiến.

Đến năm 1949, khi ĐCS Trung Quốc nắm được chính quyền trên toàn Hoa lục, các lãnh tụ CSVN có được “chỗ dựa vững chắc như dãy Hy-mã-lạp-sơn” (lời ông Trường Chinh, Tổng bí thư ĐCS hồi đó). Và đúng như vậy, dựa vào sự ủng hộ to lớn về mọi mặt của ĐCSTQ, nhất là về mặt quân sự, Trung Cộng đã giúp ĐCSVN giành được thắng lợi trên nhiều chiến dịch, bắt đầu từ chiến dịch Biên giới (1950) cho đến chiến dịch Điện Biên Phủ (1954) dẫn đến việc ký Hiệp định Genève chia nước VN thành hai miền: Bắc và Nam.

Tiếp nhận miền Bắc, thế và lực của ĐCS đã mạnh hơn nhờ sự giúp đỡ của Liên Xô và Trung Cộng, ĐCSVN công khai ra mắt dân chúng khoác cái tên mới là Đảng Lao động VN (1951), công nhiên tuyên bố xây dựng chủ nghĩa xã hội và thực hiện cái họ gọi là “chuyên chính dân chủ nhân dân” mà thực chất là chuyên chính vô sản. Ông Hồ Chí Minh và các lãnh tụ CS khác càng siết chặt hơn nữa sự kiểm soát toàn diện cuộc sống của dân chúng, từ kinh tế, đi lại, lao động cho đến tư tưởng, tín ngưỡng. Rập theo khuôn mẫu của Liên Xô và Trung Cộng, trong thời kỳ này ĐCSVN đã thực hiện chế độ quản lý hộ khẩu rất ngặt nghèo, làm các cuộc “chỉnh huấn”, “phóng tay phát động cải cách ruộng đất” và dựng lên “vụ án Nhân Văn Giai Phẩm”, “vụ án Xét Lại Chống Đảng”… để đàn áp giới trí thức dân chủ trong và ngoài Đảng, gieo rắc sự khiếp sợ trong dân chúng, đè bẹp mọi ý hướng không đồng tình với ĐCS. Trong thời kỳ này, các quyền tự do dân chủ và quyền con người bị chà đạp vô cùng tàn bạo, nhiều trí thức, sinh viên, cán bộ, đảng viên bị cầm tù lâu dài và hàng chục ngàn người dưới chế độ cũ bị bắt nhốt vào các “trại cải tạo” theo nghị quyết 49/NQ/TVQH (20/06/1961) của Thường vụ Quốc hội do ông Trường Chinh ký.

Dựa vào sự giúp đỡ to lớn của Liên Xô và Trung Cộng, các lãnh tụ CSVN đã tiến  hành cuộc chiến tranh Bắc Nam dưới chiêu bài “giải phóng miền Nam”. Biết bao xương máu của quân và dân cả hai miền Bắc và Nam đã đổ ra! Biết bao nhiêu triệu thanh niên, nam nữ của cả hai miền Bắc và Nam đã chết tức tưởi trong cuộc chiến tranh huynh đệ này! Đến khi chiếm được miền Nam và xóa bỏ chế độ Việt Nam Cộng hòa, các lãnh tụ CS liền công nhiên đặt cả nước dưới chế độ độc tài toàn trị của ĐCS; đưa khoảng 200 ngàn quân nhân và viên chức dưới chế độ cũ vào tù, có tên là “trại cải tạo”; ngang nhiên “luật hóa” độc quyền ĐCS thống trị đất nước bằng điều 4 Hiến pháp (1980); công nhiên tuyên bố “đi theo con đường Cách mạng tháng Mười Nga”; tuyên bố “nắm vững chuyên chính vô sản” để xây dựng chủ nghĩa xã hội trong cả nước; công khai lấy lại tên ĐCSVN; còn tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thì bị xóa bỏ mà đổi thành Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Hai “đảng anh em” Dân chủ và Xã hội bị xóa sổ ngay và chế độ chính trị hiển nhiên trở thành “độc đảng” tuyệt đối (còn trước đây cũng là “độc đảng” nhưng có che đậy bằng “chiếc lá nho” hai “đảng anh em”).

Kể từ năm 1930, các lãnh tụ CS luôn luôn dùng khẩu hiệu “người cày có ruộng” để lừa mị, lôi kéo nông dân theo ĐCS thì đến năm 1980, họ đưa ra Hiến pháp mới với điều 17 (trong Hiến pháp tiếp sau là điều 19) xóa bỏ quyền tư hữu đất đai của người dân và tuyên bố tất cả ruộng đất chuyển thành cái gọi là “sở hữu toàn dân”, thực tế là tước đoạt toàn bộ ruộng đất của người dân, chủ yếu là của nông dân, biến thành sở hữu của ĐCS để cho cán bộ CS tha hồ thao túng. Đến lúc này thì Tổng bí thư ĐCS nghiễm nhiên đóng vai nguyên thủ quốc gia dù vẫn còn ngôi vị Chủ tịch nước; các chỉ thị, nghị quyết của ĐCS có hiệu lực như các đạo luật; còn Quốc hội do “Đảng cử dân bầu” và các cơ quan nhà nước chỉ là bù nhìn của ĐCS, bình phong che đậy chế độ chuyên chế.

Tóm lại, chế độ độc tài toàn trị mà ĐCSVN dựng lên đã 68 năm nay là một cơ chế chính trị bao trùm tất cả và thâm nhập vào mọi mặt hoạt động của xã hội, nó cho phép các lãnh tụ CS quản lý và can thiệp sâu vào đời sống của công dân. Dưới chế độ này, người dân hoàn toàn bị mất quyền tự do, bị nô dịch hóa một cách rất tinh vi, ngay cả suy nghĩ, phát biểu ý kiến, và đời sống nội tâm cũng phải theo chỉ đạo của ĐCS. Trong nước, chỉ có một giai cấp được hưởng tự do và toàn quyền thâu tóm các quyền lợi, đó là tầng lớp các quan chức CS. Bản thân họ và gia đình họ nghiễm nhiên trở thành những nhà tư bản đỏ, những tỷ phú, những địa chủ cường hào như thời xưa. Họ thật sự là giai cấp thống trị trong xã hội.Trong bài “Nghịch lý” Thái Bình – “Nghịch lý’” Việt Nam” viết ngày 15/5/1998 nhân dịp kỷ niệm lần thứ nhất cuộc nổi dậy của nông dân Thái Bình, chúng tôi đã đi đến kết luận: “…Những ‘nghịch lý’ đó nói lên điều gì? Chúng nói lên rằng: cuộc cách mạng nhân dân đã bị phản bội và đại chúng tham gia cuộc cách mạng đó đã bị phản bội.”… “Chính tập đoàn thống trị cùng với giai cấp quan liêu cầm quyền này đã phản bội cuộc cách mạng nhân dân..

Chế độ độc tài toàn trị của ĐCS đã đem lại vô vàn hậu quả cực kỳ thảm khốc cho đất nước và nhân dân ta: hàng trăm lãnh tụ và cán bộ chủ chốt của các đảng yêu nước không CS đã bị giết hại, trên 172 ngàn người đã là nạn nhân oan uổng trong cuộc cải cách ruộng đất đẵm máu ở miền Bắc, khoảng 5-6 triệu quân nhân và thường dân của cả hai miền đã bỏ mạng trong cuộc chiến tranh Bắc-Nam, hàng trăm ngàn người bị rục xác trong ngục tù CS, tình trạng chia rẽ, hận thù trong dân chúng vô cùng trầm trọng… Do đường lối, chính sách “xây dựng chủ nghĩa xã hội” mà ĐCS đã tàn phá nền kinh tế của đất nước, đẩy lùi nền văn hóa, giáo dục của dân tộc, làm cho nước ta bị lạc hậu gấp nhiều lần so với các nước láng giềng mà trước năm 1945 trình độ phát triển còn thấp hơn nước ta. Chế độ độc tài toàn trị đã tạo nên một xã hội đầy bất công, đầy tham nhũng, đầy tội ác; đạo đức con người băng hoại nặng nề không tưởng tượng nổi. Đặc biệt cần nói thêm, chế độ độc tài toàn trị của ĐCS đã tạo nên một lớp người khiếp sợ, khuất phục cường quyền, vô cảm, ích kỷ và… độc ác.

Một hậu quả cực kỳ nguy hiểm nữa mà chế độ độc tài toàn trị do tập đoàn cầm quyền CSVN đã gây ra cho đất nước và dân tộc ta là: do “chịu ơn sâu nặng” ĐCSTQ ngay từ thời những năm 1930, ông Hồ Chí Minh cùng các lãnh tụ CS đã mù quáng, không thấy rõ mưu đồ của Trung Cộng muốn xâm chiếm nước ta, nên có một thời gian dài họ đã mê muội thuần phục Mao Trạch Đông và các lãnh tụ Trung Cộng, đến nỗi để Trung Cộng lấn dần lãnh thổ của Tổ quốc ta, và thậm chí Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã có công hàm (14.09.1958) “ghi nhận và tán thành” Công bố của Chính phủ Trung Quốc ngày 04.09.1958, thực tế là Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã gián tiếp phủ nhận chủ quyền của ta trên quần đảo Hoàng Sa! Còn khi Liên Xô và hệ thống xã hội chủ nghĩa thế giới bị sụp đổ thảm hại, lãnh đạo ĐCSVN đã vội vã bay đến Thành Đô (09.1990) để quỵ luỵ tìm chỗ dựa mới, hòng cứu ĐCS, cứu chế độ toàn trị của Đảng, mặc dù cách đấy không lâu, hồi năm 1979, Trung Quốc đã tiến hành một cuộc chiến tranh khốc liệt tàn phá nhiều tỉnh phía Bắc Việt Nam và lấn chiếm lãnh thổ của ta ở gần biên giới.

Từ đó, tập đoàn cầm quyền VN từng bước nhân nhượng TQ về lãnh thổ và lãnh hải nước ta (Hiệp ước về biên giới trên đất liền 30.12,1999, Hiệp ước phân định lãnh hải 25,12.2000), tự nguyện quàng vào cổ dây thòng lọng “16 chữ vàng” và “4 tốt” để bè lũ Trung Cộng thực hiện cuộc xâm lăng “mềm”: Nhà cầm quyền VN đã để các đoàn lao động TQ xâm nhập sâu vào các nơi hiểm yếu trong nội địa nước ta, cho thuê dài hạn rừng vùng biên giới, để kinh tế TQ tràn ngập thị trường VN, văn hóa TQ tràn ngập đất nước bằng phim ảnh, sách báo, các trường dạy Hoa ngữ, v.v… tạo ra nguy cơ mất nước rất hiển nhiên. Mới đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến chầu Thiên triều đỏ, một bản Tuyên bố chung và 10 văn kiện quan trọng đã được ký chóng vánh trong một ngày 21.06.2013. Đây là sự khuất phục toàn diện vô cùng nhục nhã của tập đoàn thống trị CSVN trước kẻ thù của Dân tộc là bọn “đại bá” Trung Cộng.

Trước hiểm họa mất nước, các công dân yêu nước đã đứng lên đấu tranh chống lại kẻ xâm lược thì lại bị ĐCS đàn áp rất tàn bạo, nhiều người bị tống vào tù ngục. Như vậy, trước mắt người dân VN, tập đoàn thống trị CSVN đã hiện nguyên hình là những tên “thái thú” của Trung Cộng. Có thể kết luận rằng chừng nào còn tồn tại chế độ độc tài toàn trị của ĐCSVN thì hiểm họa mất Tổ quốc, mất Dân tộc vẫn còn tồn tại.

Các đảng viên cộng sản trung thực có tư duy độc lập cần sớm “xét lại” để tỉnh thức mà nhận rõ chế độ độc tài đảng trị của ĐCS áp đặt cho Dân tộc ta đã trên 68 năm. Phải nhận rõ ĐCSVN đã và đang là khối u ác tính trên thân thể Dân tộc ta, đang là trở lực lớn nhất trên con đường tiến lên của xã hội Việt Nam, của Dân tộc Việt Nam, đã và đang là trở lực lớn nhất cho cuộc đấu tranh để bảo vệ chủ quyền của Đất nước, gìn giữ non sông yêu quý. Cần nhận rõ như vậy để tự mình xác định dứt khoát thái độ của một công dân yêu nước, thương dân.

Chia tay đau đớn nhưng…

Vẫn biết rằng mọi cuộc chia tay thường là đau buồn, khó khăn, bịn rịn. Điều này, đối với cá nhân tôi và hai người bạn cùng cảnh ngộ là Thượng tá Đỗ Văn Doãn, nguyên Tổng biên tập báo Quân Đội Nhân Dân và Đại tá Lê Vinh Quốc, nguyên phó Chính ủy Quân khu III thì lại càng thấm thía. Cuộc chia taycủa chúng tôi với ĐCS hồi năm 1964 thật là vô cùng đau đớn, vì, đối với chúng tôi, cuộc chia tay đó lại gắn liền với việc chia lìa vợ con mà chúng tôi rất yêu quý, chia lìa bà con, họ hàng, xa lìa Tổ quốc, quê hương! Biết bao đêm thao thức, nghĩ suy… Biết bao lần chúng tôi đã bàn đi tính lại với nhau, trao đổi ý kiến với các bạn cùng tư tưởng, như anh Trần Minh Việt, cựu phó Bí thư Thành ủy Hà Nội, anh Nguyễn Kiến Giang, cựu phó Giám đốc Nhà xuất bản Sự Thật… Những người bạn này khi về nước thì bị bắt vào tù giam giữ nhiều năm, khi thả ra anh Minh Việt kiệt sức qua đời, còn anh Kiến Giang thì sống vất vưởng trong vòng kiềm tỏa ngặt nghèo cho đến nay.

Nhiều bạn bè đã khuyên chúng tôi: thôi cứ “đánh bài” “ngậm miệng qua thời”, cứ “hoan hô sự anh minh của Đảng”, “chúc tụng muôn năm lãnh tụ” cho xong chuyện để được gần vợ gần con, giữ lấy cái chức vụ đã có, v.v… Chúng tôi không nghe, quyết tâm ở lại và rời bỏ Đảng mà chúng tôi đã phục vụ 20 năm trời. Chúng tôi ở lại nước ngoài chẳng phải để hưởng thụ, nằm im… Nhưng những điều dự định làm thì…  than ôi, mấy tháng sau, một cuộc đảo chính cung đình (1964) nổ ra đã thay đổi người lãnh đạo tối cao của nước bạn… Thế là mọi dự định tan thành mây khói! Khoảng 40 anh chị em sinh viên, nghiên cứu sinh hồi đó không về nước, rất thất vọng… cuối cùng, kẻ trước người sau, nhiều người rồi cũng lần lượt hồi hương. Văn Doãn, người bạn thân của tôi, chán nản nhảy từ tầng lầu 6 đập đầu xuống lề đường tự tử! Tôi đau đớn vô cùng, có lúc gần như điên loạn, một thời gian lâu mới trấn tĩnh được để lao vào những việc làm có ích: tôi say mê nghiên cứu, sinh hoạt tâm linh, bắt tay vào việc biên soạn từ điển, v.v… Đấy, tôi kể lại chuyện đời mình để thấy sự chia tay với Đảng thật là đau đớn, nó kéo theo nhiều thiệt thòi cho gia đình, cho anh em, cho bà con, bạn bè…

Nhưng, phải nói thật lòng rằng khi tâm hồn tôi đã bình tĩnh lại, nghĩ cho cùng, việc rời bỏ ĐCS đã đem lại cho tôi nhiều điều tốt.

Trước hết, tôi hoàn toàn được tự do về mặt tư tưởng và tinh thần, tôi thật sự làm chủ cái đầu, cái lưỡi và cây bút của tôi.  Đó là điều sung sướng nhất đối với tôi! Tuy rằng với cái thẻ cư trú của một người tị nạn chính trị ở Liên Xô, tôi không được hoàn toàn có tự do về những mặt khác, chẳng hạn về việc đi lại: cũng như các công dân bình thường khác của Liên Xô hồi đó, tôi không được đi ra nước ngoài… Nhưng tự do tư tưởng và tinh thần, tự do nghiên cứu, viết lách đối với tôi là điều quý nhất.

Thứ hai, nếu tôi không thoát ly khỏi ĐCS mà ngoan ngoãn trở về nước thì rất có thể tôi phải chịu số phận bi thảm của các anh Trần Minh Việt, Nguyễn Kiến Giang và biết bao nhiêu cán bộ cao cấp, trung cấp khác, người thì bị chết trong tù, người sắp chết trong tù thì người ta vội vã đưa về nhà… chết, người thì âm thầm chết khi bị giam tại gia…

Thứ ba, tôi không phải trực tiếp hay gián tiếp tham gia vào cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, mà vì phản đối nó, tôi bị quy “tội” “xét lại-chống Đảng”.Cứ mỗi lần nghĩ đến điều này, tôi thấy lòng mình thật nhẹ nhõm vì đã giữ lập trường đúng và đã dám nói lên sự không đồng tình của mình với Đảng.4

Chỉ có một điều đau đớn day dứt trong lòng là vì tôi thoát ly khỏi Đảng mà vợ con tôi phải chịu biết bao điều khổ cực, biết bao nỗi oan trái do chính sách kỳ thị bất công của Đảng; các anh, các chị và các cháu tôi cũng bị vạ lây… Còn việc bộ máy tuyên huấn của Đảng ra sức vu khống, đặt lắm điều nói xấu tôi và các bạn tôi thì tôi chẳng bận tâm. Cho đến gần đây, báo của Đảng vẫn không ngừng nói xấu tôi. Tôi chẳng để ý, chỉ khi đọc bài của một blogger mà tôi chẳng hề quen đăng trên Đối Thoại phản bác lại tờ báo ấy thì tôi mới biết.5

Tôi kể cụ thể những điều trên để anh chị em đảng viên cộng sản – già cũng như trẻ – còn đang phân vân, hiểu rằng, hơn ai hết, là người “đã qua cầu”, tôi rất thông cảm các bạn. Sự ngập ngừng, do dự của các bạn là rất dễ hiểu. Nhưng, chắc chắn là các bạn sẽ không phải chịu những đau đớn ê chề như chúng tôi. Còn khi các bạn đã dám làm một bước quyết định là ra khỏi cái Đảng độc tài, thối nát, tham nhũng hiện nay rồi thì các bạn sẽ thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm, thoải mái lạ thường, “vòng kim cô” trên đầu bạn đã biến mất lúc nào không hay. Việc đó sẽ mở ra một chân trời mới để các bạn có thể cống hiến sức lực, trí tuệ của mình cho những công việc có ích cho Tổ quốc và Dân tộc, hơn là vẫn phải cúi đầu tiếp tục phục vụ cho tập đoàn thống trị mafia hóa, đội lốt CS, độc tài, tham nhũng./.

Ngày 26/8/2013

  1. Tại hội nghị cán bộ cao cấp và trung cấp ở hội trường Ba Đình hồi tháng 1 năm 1964, ông Trường Chinh đã nói: “Cần đặc biệt lưu ý rằng thực chất của nghị quyết 9 chỉ có thể phổ biến bằng miệng, điều đó là: Đường lối đối ngoại và đối nội của Đảng và Nhà nước ta là thống nhất về cơ bản với  đường lối đối ngoại và đối nội của Đảng cộng sản và Nhà nước Trung Quốc”.
  2. Vaclav Havel trả lời phỏng vấn của Michael Bongiovanni, Mai Việt Tú dịch, bài đăng trên Dân Luận.
  3. Bài này được viết ngày 15/5/1998, đăng trên tạp chí Thế Kỷ 21 và in trong sách “Chuyện Nước Non” của Nguyễn Minh Cần, NXB Văn Nghệ, Westminster, CA, 1999.
  4. Tôi tin chắc rằng đến bây giờ Trung Ương Đảng vẫn còn lưu giữ hồ sơ của Nguyễn Minh Cần, trong đó có bức thư tôi gửi cho Bộ Chính trị khi tôi ở lại Liên Xô, trong thư nói rõ: tôi không đồng tình với việc các vị lãnh đạo Đảng phát động chiến tranh “giải phóng miền Nam”, vì điều đó trái với Nghị quyết Đại hội III (1960) của Đảng mà tôi là một đại biểu của Đại hội đó. Tôi cũng nhắc lại Nghị quyết Đại hội III đã ghi rõ: Đảng chủ trương “hòa bình thống nhất đất nước”.
  5. Bài viết của blogger Y Giáo đăng trên Đối Thoại ngày chủ nhật 03.02.2013 với tựa đề “Báo Quân Đội Nhân Dân đã nói sai sự thật về ông Nguyễn Minh Cần như thế nào?”

Nguồn: http://doithoaionline.wordpress.com/2013/02/03/bao-qdnd-da-noi-sai-su-that-ve-ong-nguyen-minh-can-nhu-the-nao/

Sản phụ tử vong dưới thời Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến

CTV Danlambao – Theo báo cáo Tổng kết Công tác y tế năm 2012, nhiệm vụ và các giải pháp thực hiện năm 2013 của Bộ Y tế, công tác chăm sóc sửa khỏe bà mẹ, trẻ em gần như không đạt được kết quả nào đáng chú ý. Đặc biệt từ khi Bộ trưởng bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến lên nhậm chức từ năm 2011, các chỉ số tai biến và tử vong ở các bà mẹ sau sinh không hề giảm mà còn tăng lên nhanh chóng.
Bản báo cáo thống kê số liệu các chỉ số như: số mắc tai biến sản khoa (9 tháng đầu năm) năm 2010 là 2811, năm 2011 là 3191, đặc biệt năm 2012 là 4270, mức tăng báo động. Tỷ suất mắc tai biến sản khoa/1000 ca năm 2010 là 2,8/1000, năm 2012 là 2,7/1000, năm 2012 là 2,8/1000. Số ca tử vong mẹ là năm 2010 là 85, năm 2011 là 69, chỉ trong 9 tháng đầu năm 2012 đã là 86 trường hợp.
Đặc biệt, trong năm 2013 này, theo thống kê từ báo chí, đã có rất nhiều trường hợp sản phụ tử vong khi sinh, gây nên sự phẫn nộ, bức xúc của thân nhân sản phụ và những người quan tâm. Đã nhiều lần gia đình sản phụ đã mang xác người chết đến bệnh viện yêu cầu làm rõ lí do, mang quan tài diễu phố để biểu thị sự oan khuất của mình.
1. Hàng loạt sản phụ và trẻ sơ sinh chết khi đến bệnh viện gần đây 
Trong những ngày gần đây, dư luận hết sức quan tâm và bức xúc trước việc sản phụ Nguyễn Thị Xuân, 40 tuổi, xã Phúc Thiệu, huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa tử vong ngày 17/10 trong khi sinh tại bệnh viện đa khoa huyện.
Bức xúc trước sự tách trách, bỏ bê của bác sỹ trong ca trực sinh, cụ thể là ông Lê Văn Định – Phó Giám đốc BVĐK Thiệu Hóa, người trực tiếp điều hành ca mổ này, gia đình và hàng trăm người dân đã bao vây trước cổng bệnh viện. Sau đó, thân nhân và cả ngàn người dân đã chở quan tài diễu hành gần một ngày quanh thị trấn Vân Hà, huyện Thiệu Hóa và đến nhà riêng của ông bác sỹ Lê Văn Định để yêu cầu bệnh viện làm rõ nguyên nhân cái chết của sản phụ Nguyễn Thị Xuân. Cái chết này hết sức bất thường vì trước khi sinh, bác sỹ kết luận rằng thai nhi khỏe mạnh, sản phụ đủ điều kiện để sinh.
Qua trường hợp sản phụ Nguyễn Thị Xuân vừa mới tử vong, chúng ta nhìn lại thời gian gần đây, đặc biệt là năm 2013, có hàng loạt trường hợp sản phụ và trẻ sơ sinh tử vong trong khi sinh. Liệt kê những trường hợp gần đây, ai cũng thấy hoảng hồn trước những vấn nạn này.
– Ngày 17/10, sản phụ Nguyễn Thị Xuân, 40 tuổi, chết tại bệnh viện đa khoa Thiệu Hóa, Thanh Hóa. (3)
– Ngày 07/09, sản phụ Vũ Thị Thúy, 28 tuổi, chết tại bệnh viện Phụ sản- Nhi Bình Dương (4).
– Ngày 04/09, sản phụ Nguyễn Thị Vinh (Nghi Phong, Nghi Lộc), chết tại Bệnh viện đa khoa TP Vinh, Nghệ An (5).
– Ngày 29/08, sản phụ Lê Thị Kim, đến BV đa khoa An Giang sinh, đứa bé sau 20 ngày thì tử vong tại bệnh viện Nhi Đồng 1, Sài Gòn (6).
– Ngày 10/06, sản phụ Trần Thị Vân Anh chết tại Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi. Đây là ca tử vong trẻ sơ sinh thứ 20 (hai trường hợp tử vong mẹ và con) tại Khoa Sản BVĐK Quảng Ngãi kể từ đầu năm đến nay (7).
– Ngày 10/09, sản phụ Ngô Thị Dịu, 33 tuổi, chết tại bệnh viện đa khoa Hương Thủy, Thừa Thiên- Huế (8).
– Ngày 19/08, sản phụ Nguyễn Thị Bích Hường, 32 tuổi, chết tại bệnh viên đa khoa Hiệp Hòa- Bắc Giang (9).
– Ngày 15/08, sản phụ Đinh Thị Liên, chết tại Bệnh viện đa khoa Yaun Pa- Gia Lai. Đáng báo động hơn, từ đầu năm 2013, có hơn chục sản phụ chết tại BVĐK Yaun Pa và BVĐK Gia Lai (10).
– Ngày 07/08, sản phụ Trần Thị Phượng, chết tại bệnh viện đa khoa Trung ương Cần Thơ (11).
– Ngày 3/7, sản phụ Bùi Thị Linh đến BV đa khoa Bình Phước sinh. 5 ngày sau, đứa bé sơ sinh tử vong (12).
Trên đây là một vài trong rất nhiều trường hợp sản phụ đến bệnh viện sinh, sau đó người mẹ hoặc trẻ sơ sinh, hoặc cả 2 đều tử vong. Sự việc diễn ra một cách đồng loạt, ở nhiều địa phương, nhiều nơi trong cả nước.
2. Những nguyên nhân chủ yếu 
Nguyên nhân tử vong của các sản phụ và thai nhi được đưa ra là do sản phụ vỡ ối, trẻ sơ sinh bị ngạt, nuốt phải nước ối,… Đáng lưu ý đặc biệt là khi thấy các sản phụ đau đớn vật vã, gia đình đã yêu cầu bác sĩ trực tiếp mổ để lấy đứa bé ra. Tuy nhiên, họ vẫn thờ ơ, bỏ mặc dù thân nhân sản phụ đã van nài, khẩn cầu cứu lấy bà mẹ và đứa trẻ đang chuẩn bị sinh. Cho đến khi người sản phụ và trẻ sơ sinh đã quá nguy kịch, họ mới thực hiện việc phẫu thuật thì đã quá trễ. Rõ ràng, nguyên nhân lớn nhất cho việc vô trách nhiệm, thờ ơ bỏ mặc của y bác sỹ trong việc đỡ đẻ cho các sản phụ.
Suy đi nghĩ lại vì sao sản phụ chết, chúng ta đều nhận thấy vẫn là vì tiền. Vì “nghèo quá, không có tiền đưa phong bì”. Y bác sỹ, ngoài việc nhận lương của bệnh viện trả cho họ để chăm sóc bệnh nhân, thì ngoài ra, họ còn muốn có phong bì của gia đình bệnh nhân, sản phụ “dúi” vào tay để bôi trơn cho từng bước đi nhanh chậm, từng sự quan tâm ân cần “lương y như từ mẫu”. Đối với những người có điều kiện, việc bỏ ra vài trăm ngàn cho đến vài triệu để “lót tay ”, cho thân nhân mình được chăm sóc tận tụy, nhiệt tình không phải là vấn đề quá lớn. Nhưng đối với gia đình nghèo khó, đến bữa ăn từng ngày còn phải chạy vạy, huống gì là “phong bì ” cho y tá, bác sỹ chứ!
Sau cái chết của sản phụ Nguyễn Thị Xuân, gia đình đã đau đớn xót xa phát biểu rằng: Giá mà chúng tôi đưa phong bì thì Xuân không chết (1), hiện tại, bài viết này đã bị xóa trên trang news.zing.vn. Tuy nhiên, nó còn lưu lại tại đây (2).
3. Trách nhiệm thuộc về ai?
Trách nhiệm đầu tiên thuộc về những người bác sỹ thực hiện việc đỡ sinh. Vì quá non kém tay nghề hay vì thờ ơ, bỏ mặc sản phụ dẫn đến cái chết của họ. Ngoài việc phải chăm lo nâng cao khả năng, tay nghề thì vấn đề quan tâm nhất lại thuộc về y đức, một vấn đề đã xuống cấp nghiêm trọng trong những năm gần đây qua vấn nạn phong bì mà bà Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã nhiều lần thừa nhận.
Trách nhiệm tiếp theo phải thuộc về bệnh viện. Họ phải đưa ra nguyên nhân trung thực, khách quan cho những cái chết của sản phụ. Không thể đưa ra nguyên nhân chung chung, gỡ tội cho nhân viên của họ. Đồng thời đền bù cho thân nhân người chết vài chục đến vài trăm triệu rồi mọi việc lại chìm xuống. Mạng người gồm một người mẹ và đứa trẻ sơ sinh không thể rẻ thế.
Tuy nhiên, trách nhiệm cao nhất phải thuộc về Bộ Y tế, mà cụ thể là bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến. Khi nhậm chức Bộ trưởng, bà Tiến đã hô hào về việc nhận phong bì rằng: “Hãy gửi ảnh bác sỹ nhận phong bì cho tôi” (13). Trách nhiệm quản lý cấp dưới bị bà Tiến đẩy sang cho người dân, trong khi đáng lẽ bà là người phải nhận trách nhiệm về việc này. Thêm nữa không thể hô hào người dân tố cáo tiêu cực, trong khi tính mạng của người thân họ lại nằm trong tay y bác sỹ, nhân viên của bà. Đáng chú ý hơn, sau hàng loạt cái chết của sản phụ gần đây, bà Tiến gần như im lặng lờ đi, không hề có một động thái nào.
4. Pháp luật quy định trách nhiệm hình sự như thế nào 
Điều 99 Bộ luật hình sự năm 1999 quy định:
Tội vô ý làm chết người do vi phạm quy tắc nghề nghiệp hoặc quy tắc hành chính 
1. Người nào vô ý làm chết người do vi phạm quy tắc nghề nghiệp hoặc quy tắc hành chính, thì bị phạt tù từ một năm đến sáu năm. 
 
2. Phạm tội làm chết nhiều người thì bị phạt tù từ năm năm đến mười hai năm. 
 
3. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm. 
Căn cứ vào điều luật này, những y bác sỹ chịu trách nhiệm cho cái chết của sản phụ hoặc thai nhi có thể bị phạt tù từ 1 năm đến 6 năm, có thể là 5 năm đến 12 năm nếu chết cả sản phụ và trẻ sơ sinh (nhiều người). Đồng thời, bị cấm hành nghề trong vòng 1 năm đến 5 năm.
Trong 3 năm 2010, 2011, 2012 và chưa tính 2013, hơn 200 bà mẹ đã tử vong. Chưa có 1 bác sỹ nào “hề hấn” gì. Và bà Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn tiếp tục bình chân như vại trong cái ghế Bộ trưởng Y tế.
 
_________________________________
Chú thích:

Ngày 04/10/2013


  • Bắc Kinh phủ dụ ASEAN để ngăn trở Mỹ quay lại châu Á (RFI) – Trong bài diễn văn đọc trước Quốc hội Indonesia hôm nay 03/10/2013 nhân chuyến công du Jakarta, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã nhấn mạnh đến việc siết chặt quan hệ giữa Bắc Kinh với các nước ASEAN. Theo các nhà quan sát, Bắc Kinh đã ghi được một điểm trong cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng với Washington, sau khi Tổng thống Mỹ phải hủy bỏ chuyến viếng thăm hai nước trong khu vực.
  • Kinh tế Syria bên bờ sụp đổ (RFI) – Chính quyền Syria ngày càng tỏ ra lo ngại về những hậu quả kinh tế của cuộc xung đột đang tàn phá đất nước từ hơn hai năm qua. Phát biểu trước Quốc hội, ngày hôm qua, 02/10/2013, chính Thủ tướng Syria Wael Al Halqi đã thừa nhận là nền kinh tế Syria đang bên bờ sụp đổ.
  • Mỹ-Nhật siết chặt liên minh quân sự (RFI) – Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel hôm nay 03/10/2013 bàn bạc với hai người đồng nhiệm Nhật Bản về một liên minh quân sự …
  • Mỹ-Nhật tăng cường hợp tác an ninh (VOA) – Mỹ sẽ đặt một radar phòng thủ tên lửa mới tại Nhật Bản và triển khai các máy bay do thám tại Thái Bình Dương theo thỏa thuận mới đạt được
  • Obama cảnh báo nguy cơ vỡ nợ (BBC) – Tổng thống Mỹ Obama nói cộng đồng tài chính cần quan tâm tới nguy cơ vỡ nợ trong khi chưa có thỏa thuận gì mới về ngân sách.
  • Thủ tướng TQ sắp thăm Việt Nam (BBC) – Tin cho hay Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường sắp có chuyến thăm Việt Nam, 10 ngày sau khi Chủ tịch Tập Cận Bình thăm hai nước Đông Nam Á.
  • Tiểu thuyết gia Tom Clancy qua đời (BBC) – Tác giả nhiều truyện trinh thám gián điệp nổi tiếng Tom Clancy vừa qua đời ở tuổi 66, theo thông cáo từ nhà xuất bản Penguin.
  • Việt-Mỹ đối thoại song phương (BBC) – Việt Nam và Hoa Kỳ đối thoại chính trị-an ninh-quốc phòng thường niên lần thứ sáu hôm thứ Ba 1/10 tại Washington DC.
  • Xử luật sư Lê Quốc Quân 30 tháng tù (BBC) – Tòa án TP Hà Nội vừa tuyên án 30 tháng tù với luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân vì tội ‘trốn thuế’ theo Điều 161 Bộ Luật Hình sự.
  • Biểu tình đòi thả Lê Quốc Quân (BBC) – Hàng trăm người biểu tình trước khu vực tòa án đòi thả luật sư Lê Quốc Quân, người bị án 30 tháng tù tại Hà Nội vì tội trốn thuế.
  • ‘Bộ Tài chính hơi nóng vội’ (BBC) – Kinh tế gia Hà Huy Thành đánh giá Bộ Tài chính ‘nóng vội’ khi đề xuất giảm lương để giải quyết khó khăn ngân sách.
  • Full of hot air (BBC) – “Full of hot air” nghĩa là gì và cách dùng cụm từ này, đồng thời cần phân biệt với cụm từ “to clear the air” trong tiếng Anh.
  • Trung Quốc tự phê (BBC) – Các cán bộ của Trung Quốc phê và tự phê trực tiếp trên truyền hình cho toàn dân theo dõi.
  • Trung Quốc và In-đô-nê-xi-a kêu gọi nỗ lực duy trì hòa bình ở Biển Đông (BaoMoi) – Ngày 3-10, trong khuôn khổ chuyến thăm cấp nhà nước hai ngày đến In-đô-nê-xi-a, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (Xi Jinping) và Tổng thống In-đô-nê-xi-a Xu-xi-lô Bam-bang Y-u-đô-y-ô-nô (Susilo Bambang Yudhoyono) đã ra tuyên bố chung nhất trí rằng việc duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông là trách nhiệm chung của các nước trong khu vực.
  • Trung Quốc – Indonesia ký thỏa thuận 30 tỉ USD (BaoMoi) – “Những gì tôi muốn nghe từ Chủ tịch Tập Cận Bình là liệu Trung Quốc có thiện chí giải quyết vấn đề biển Đông hay không nhưng ông ấy chẳng nói gì” – một nhà lập pháp Indonesia thất vọng
  • Ông Tập Cận Bình gây thất vọng về “thiện chí” ở Biển Đông? (BaoMoi) – Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm nay (3/10) được cho là đã không thể hiện bất kỳ dấu hiệu nhượng bộ nào trước áp lực của các quốc gia Đông Nam Á trong việc giải quyết các cuộc tranh chấp lãnh thổ ngày càng nóng bỏng ở Biển Đông mà chỉ đơn giản kêu gọi tiến hành những cuộc đàm phán. Điều này đã khiến một nghị sĩ Indonesia không giấu nổi cảm giác “thất vọng” trước “thiện chí” của ông Tập Cận Bình trong vấn đề Biển Đông.
  • Mỹ – Nhật triển khai radar, máy bay “trông coi” Senkaku (BaoMoi) – (NLĐO) – Mỹ và Nhật Bản ngày 3-10 đã bắt tay cùng hiện đại hóa quan hệ ngoại giao và mở rộng liên minh quốc phòng nhằm đối phó với những “mối đe dọa thế kỷ” bao gồm vũ khí hạt nhân từ Triều Tiên và việc tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.
  • Trung Quốc, Indonesia kêu gọi hòa bình ở Biển Đông (BaoMoi) – Ngày 3/10, trong khuôn khổ chuyến thăm cấp nhà nước hai ngày đến Indonesia, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Indonesia Susilo Bambang Yudhoyono đã ra tuyên bố chung nhất trí rằng việc duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông là trách nhiệm chung của các nước trong khu vực.
  • Philippines không họp song phương với TQ, xây Subic nhỏ gần Trường Sa? (BaoMoi) – (Phunutoday) – Trung Quốc phớt lờ sức ép của ASEAN về Biển Đông , Philippines tính lập căn cứ hải quân mới, không bàn chuyện Biển Đông với TQ nếu có họp song phương, Mỹ, Nhật ‘làm mới’ thỏa thuận liên minh quân sự…là những tin tức thời sự chính ngày 3/10.
  • Nếu có họp song phưong, Philippines cũng không bàn chuyện Biển Đông với Trung Quốc (BaoMoi) – (Petrotimes) – Tổng thống Philippines Benigno Aquino sẽ tham dự Hội nghị thượng đỉnh các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) lần thứ 23 tổ chức tại Brunei tuần tới nhưng ông không có kế hoạch họp song phương với lãnh đạo Trung Quốc – nước đang có tranh chấp chủ quyền căng thẳng với Philippines tại bãi cạn Scarborough trên Biển Đông.
  • Nghị sĩ Indonesia: Thất vọng “thiện chí” của Tập Cận Bình ở Biển Đông (BaoMoi) – (GDVN) – “Những gì chúng tôi muốn nghe từ Chủ tịch Tập Cận Bình là liệu Trung Quốc có thiện chí để giải quyết vấn đề Biển Đông hay không. Tuy nhiên ông ấy đã không đả động gì đến việc giải quyết vấn đề, vì vậy tôi cảm thấy thất vọng”, nhà lập pháp Tantowi Yahya nói với Reuters trong buổi họp chỉ khoảng 1/3 nghị sĩ ngồi lại tham dự buổi nghe bài phát biểu của Tập Cận Bình.
  • Mỹ – Nhật tăng cường máy bay giám sát Senkaku/Điếu Ngư (BaoMoi) – Các quan chức Mỹ và Nhật Bản ngày 3/10 cho biết trong năm tới họ sẽ lắp đặt hệ thống radar cảnh báo sớm thứ hai ở Nhật Bản và triển khai các máy bay không người lái do thám tầm xa mới nhằm hỗ trợ việc giám sát quần đảo Senkaku (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư) trên Biển Hoa Đông, một động thái có thể làm gia tăng căng thẳng với Trung Quốc.
  • Chủ tịch Trung Quốc tảng lờ vấn đề Biển Đông tại Indonesia (BaoMoi) – Phát biểu trước các nghị sỹ Indonesia trong ngày 2/10, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình chỉ chú trọng vào mối quan hệ hai bên mà lảng tránh về thiện chí của Bắc Kinh trong việc thiết lập hòa bình, ổn định và tự do hàng hải trên Biển Đông.
  • Aquino không gặp Tập Cận Bình bên lề hội nghị thượng đỉnh Đông Á (BaoMoi) – (GDVN) – Tổng thống Philippines sẽ gặp lãnh đạo 9 quốc gia tham dự hội nghị thượng đỉnh Đông Á trong tuần tới tại Brunei, tuy nhiên không có cuộc hội đàm song phương nào với nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình trong bối cảnh Manila đang tố cáo Bắc Kinh chiếm bất hợp pháp bãi cạn Scarborough, nhăm nhe nhòm ngó bãi Cỏ Mây.
  • Biển Đông: Trung Quốc và “mưu kế” mới? (BaoMoi) – An ninh hàng hải ở Biển Đông đang bị ảnh hưởng bởi hai diễn biến chính. Diễn biến đầu tiên là căng thẳng mới nổi lên giữa Philippines và Trung Quốc ở bãi cạn Scarborough từ cuối tháng 8. Diễn biến thứ hai là những cuộc tham vấn chính thức ban đầu về một Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông giữa Trung Quốc và Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á hồi giữa tháng 9.
  • Thế kiềng 3 chân (BaoMoi) – (Cadn.com.vn) – Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ có chuyến công du Đông Nam Á vào cuối tuần này, như một cách để khẳng định tầm quan trọng của chiến lược tái xoay trục Châu Á-Thái Bình Dương của Nhà Trắng trong bối cảnh những tranh chấp ở biển Đông giữa các quốc gia Đông Nam Á với Trung Quốc vẫn chưa có dấu hiệu lắng dịu.
  • Chủ tịch TQ nói gì về tranh chấp biển Đông ở Indonesia? (BaoMoi) – (Quốc Phòng) – Trong chuyến thăm cấp nhà nước đến Indonesia ngày 2/10, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã hội đàm với Tổng thống nước chủ nhà Susilo Bambang Yudhoyono, hai bên nhất trí nâng quan hệ Trung Quốc-Indonesia lên Đối tác chiến lược toàn diện.
  • Philippines sẽ không họp song phương với Trung Quốc ở Brunei (BaoMoi) – Tổng thống Philippines Benigno Aquino III sẽ tới tham dự Hội nghị thượng đỉnh ASEAN ở Brnei vào tuần tới. Tuy nhiên, ông sẽ không thảo luận song phương với Trung Quốc do những căng thẳng trong tranh chấp chủ quyền bãi cạn Scarborough, Biển Đông.
  • Biển Đông: Manila ngỡ ngàng vì bị “bỏ rơi”? (BaoMoi) – Nhà Trắng hôm qua (2/10) thông báo, Tổng thống Barack Obama đã quyết định hoãn chuyến thăm đến Philippines và Malaysia vào tuần tới vì cuộc đối đầu căng thẳng trong vấn đề ngân sách của nước Mỹ, khiến chính phủ nước này phải đóng cửa.
  • Hải quân cứu 13 ngư dân trôi trên biển Trường Sa (BaoMoi) – (Đời sống) – Chiều 2/10, Ban chỉ huy PCLB-TKCN tỉnh Bình Định cho biết, đã chỉ đạo các lực lượng chức năng thông báo, phối hợp với lực lượng hải quân, bộ đội biên phòng khu vực Trường Sa khẩn cấp cứu nạn tàu cá cùng 13 ngư dân Bình Định bị nạn trên biển.
  • Từ Syria tới Biển Đông, sức mạnh hải quân trở lại (BaoMoi) – Sau 1/4 thế kỷ chiến tranh trên đất liền Trung Đông và sự sụt giảm mạnh mẽ trong chi tiêu hải quân của các cường quốc, sức mạnh biển đang trở lại để đối phó với sự trỗi đậy của Trung Quốc. Phương Tây đồng thời không muốn triển khai bộ binh trong các cuộc xung đột kiểu như Syria.
  • Trung – Mỹ đều quan tâm tới Đông Nam Á (BaoMoi) – (PetroTimes) – Chuyến công du tới Indonesia và Malaysia của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình (từ 2 đến 8/10) được dư luận trong khu vực quan tâm bởi diễn ra trùng với chuyến thăm 4 nước châu Á (Indonesia, Brunei, Malaysia, Philippines) của Tổng thống Mỹ Barack Obama (từ 6 đến 12/10).

Thủ tướng TQ sắp thăm Việt Nam

Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng và Thủ tướng TQ Lý Khắc Cường tại hội chợ TQ-Asean ở Nam Ninh

Tin cho hay Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Lý Khắc Cường sắp có chuyến thăm chính thức Việt Nam, 10 ngày sau khi Chủ tịch Tập Cận Bình thăm hai nước Đông Nam Á.

 

Nguồn tin của BBC nói ông Lý sẽ ở Việt Nam trong hai ngày, cụ thể là từ 13/10-15/10.

 

Trước đó ông sẽ thăm Thái Lan từ 11/10, nguồn tin này cho biết.

 

Nội dung chuyến đi sẽ là để thúc đẩy quan hệ song phương cũng như giữa Trung Quốc với khối Asean, mở rộng hợp tác về nhiều mặt, đặc biệt là về kinh tế và an ninh.

 

Các kênh chính thức của Việt Nam và Trung Quốc chưa thấy thông báo về chuyến đi này, nhưng theo website Chính phủ Việt Nam, đầu tháng trước tại Hội nghị thượng đỉnh Đầu tư-Thương mại Asean-Trung Quốc lần thứ 10 ở Nam Ninh, Trung Quốc, Thủ tướng Việt Nam đã có hội kiến với Thủ tướng Trung Quốc, trong đó ông “trân trọng mời Thủ tướng Lý Khắc Cường và các đồng chí lãnh đạo cấp cao Trung Quốc sớm sang thăm Việt Nam”.

 

Lúc đó ông Lý Khắc Cường được nói đã “vui vẻ nhận lời”.

 

Trong khi đó hôm 2/10, Chủ tịch Tập Cận Bình đã rời Trung Quốc đi thăm chính thức Indonesia và Malaysia, đồng thời tham dự hội nghị thượng đỉnh Apec tại Bali.

 

Việc hai lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà nước Trung Quốc đi thăm các nước Đông Nam Á cho thấy có chuyển dịch trong chính sách của Bắc Kinh đối với khối này, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ cũng tuyên bố chuyển trọng tâm tới khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Đàm phán Biển Đông

Nghị trình chuyến thăm của ông Lý Khắc Cường chưa được công bố, nhưng một trong những chủ đề được cho sẽ có mặt trong các cuộc hội đàm với lãnh đạo cả Thái Lan và Việt Nam là tranh chấp ở Biển Đông.

 

Hà Nội là một trong các bên đang trực tiếp tham gia tranh chấp, trong khi Bangkok mới đây đã đóng vai trò trung gian dàn xếp.

 

Hiện cho tới nay, chưa có gì cho thấy Bắc Kinh thay đổi giọng điệu như đã nhiều lần tuyên bố từ trước, rằng các bên phải “cùng nhau duy trì hoà bình, ổn định tại Biển Đông, kiểm soát tốt tình hình trên biển, giải quyết thoả đáng mọi vấn đề thông qua đàm phán hòa bình”.

 

Mới đây, Trung Quốc và Asean đã có tham vấn chính thức lần đầu tiên về xây dựng Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông (COC) và tuy con đường đạt được một thỏa thuận còn xa vời, thủ tướng Trung Quốc chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội cho thế giới thấy Bắc Kinh vẫn duy trì “thiện chí” đàm phán cho dù không ai trông đợi sẽ có khai thông hay đột phá gì từ chuyến đi sắp tới.

“Những năm giữa thập kỷ 2000, Bắc Kinh chủ trương “trỗi dậy hòa bình”, hợp tác cùng có lợi, “nước nổi thuyền cũng nổi” với khối Đông Nam Á. Chủ trương này tới cuối thập kỷ chuyển sang xu hướng diều hâu nước lớn.”

Một trong các chủ đề khác mà Trung Quốc muốn theo đuổi với khối Đông Nam Á là kế hoạch đầy tham vọng nối khối này với đường sắt xuyên Á của Trung Quốc.

 

Kế hoạch nối các nước Đông Nam Á và Trung Quốc trong một mạng lưới xe lửa được Bắc Kinh quảng cáo là sẽ mang lợi ích to lớn về kinh tế tới tất cả các bên, tuy nhiên cũng bị nghi ngờ là sẽ làm gia tăng sự phụ thuộc của các nước nhỏ vào Trung Quốc.

 

Thương mại Trung Quốc-Asean hiện đang ở ngưỡng 400 tỷ đôla năm 2012, và các bên đặt mục tiêu tăng lên 1 nghìn tỷ trước năm 2020.

 

Giới quan sát nhận xét rằng với chính phủ mới ở Trung Quốc, nước này đang phát triển cách tiếp cận mới đối với khối các nước Đông Nam Á.

 

Những năm giữa thập kỷ 2000, Bắc Kinh chủ trương “trỗi dậy hòa bình”, hợp tác cùng có lợi, “nước nổi thuyền cũng nổi” với khối Đông Nam Á. Chủ trương này tới cuối thập kỷ chuyển sang xu hướng diều hâu nước lớn.

 

Nay, sau khi ông Tập Cận Bình lên nhậm chức, ông và ông Lý Khắc Cường đang tỏ ra muốn kết hợp hai xu hướng trên với nhau thông qua thúc đẩy vai trò đầu tàu kinh tế của Trung Quốc trong khu vực nhưng vẫn cứng rắn về an ninh.

(BBC)

Mỹ vẫn bế tắc về ngân sách, Obama nổi giận

Các lãnh đạo của đảng Dân Chủ tại Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ, bà Nancy Pelosi (T) và ông Harry Reid, trả lời các câu hỏi của nhà báo sau cuộc họp tại Nhà Trắng, Washington, 02/10/2013

Các lãnh đạo của đảng Dân Chủ tại Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ, bà Nancy Pelosi (T) và ông Harry Reid, trả lời các câu hỏi của nhà báo sau cuộc họp tại Nhà Trắng, Washington, 02/10/2013 (REUTERS)

 

RFI

 

Hai ngày sau khi các cơ quan chính quyền liên bang Mỹ bị đóng cửa, các cuộc thương lượng về ngân sách giữa hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa không tiến triển, cho dù đã có một cuộc họp giữa Tổng thống Barack Obama và các lãnh đạo Quốc hội lưỡng viện vào tối ngày hôm qua, 02/10/2013. Tổng thống Mỹ đã tuyên bố rất bực bội về tình trạng bế tắc hiện nay.

 

Từ Washington, thông tín viên RFI Anne Marie Capomaccio tường trình :

 

“Tiến bộ duy nhất đáng kể đạt được tối ngày hôm qua, 02/10, là có được cuộc họp. Lần đầu tiên, kể từ nhiều tuần qua, các lãnh đạo của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đã gặp nhau để thảo luận, theo lời mời của Tổng thống Barack Obama.

 

Phần còn lại, không có gì tiến triển cả. Sau khi ra khỏi Nhà Trắng, Chủ tịch Hạ viện thuộc đảng Cộng Hòa, ông John Boehner, nói rất ngắn gọn. Đại ý, Tổng thống Obama không muốn thương lượng, chính phủ bị chia rẽ và ông tuyên bố : Tôi chẳng có gì để nói thêm.

 

Sau đó, ông John Beohner bỏ đi, từ chối trả lời các câu hỏi của các nhà báo. Đảng Dân Chủ có chiến thuật hoàn toàn khác, giải thích rất lâu cho các nhà báo về những đề xuất được đưa ra trong cuộc họp, như đã có những nhượng bộ đối với đảng Cộng Hòa về tổng các khoản chi với điều kiện các cơ quan dịch vụ công phải mở cửa trở lại ngay lập tức, nhưng kiên quyết không nhượng bộ về luật bảo hiểm xã hội.

 

Như vậy, tại Washington, không có gì mới cả. Các cơ quan dịch vụ công vẫn đóng cửa và sự khó chịu ngày càng thấy rõ ở người dân Mỹ. Một sự cố gây nhiều tiếng vang : Việc đóng cửa khu tưởng niệm, không cho các cựu chiến binh vào và những hình ảnh các cựu chiến binh, một số người ngồi trên xe lăn, không vào được bên trong để thăm viếng. Các cựu chiến binh rất tức giận, những hình ảnh này đã được phổ biến rộng rãi trên các kênh truyền hình và internet.

 

Một nhóm các nghị sĩ ôn hòa thuộc đảng Cộng Hòa đã thay đổi thái độ, muốn bỏ phiếu thông qua Đạo luật tài chính. Tuy nhiên, một số người trong số họ cho rằng cuộc khủng hoảng chưa đến mức quá nghiêm trọng để đề xuất việc bỏ phiếu và Đạo luật sẽ được thông qua. Chắc chắn còn phải đợi thêm vài ngày nữa, khi sự bực bội của người dân lên tới đỉnh điểm.

 

Mặt khác, không nên quên là một thời điểm quan trọng khác đang cận kề : Đó là việc nâng mức trần nợ công sẽ được bỏ phiếu vào ngày 17/10 tới đây, tức là trong hai tuần nữa.

 

Đảng Dân Chủ cảnh báo là sẽ xẩy ra tai biến nghiêm trọng nếu văn bản này không được thông qua. Cách nay hai năm, lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ, mối đe dọa về việc nâng mức trần nợ công có thể không được Quốc hội thông qua, đã dẫn đến việc hạ điểm tín nhiệm tài chính của Hoa Kỳ.

 

Như vậy, cuộc khủng hoảng còn lâu mới kết thúc”.

 

 

Bản tin tiếng Anh

 

  • Foreign firms show way in direct selling (Washington Post) – Rumors about direct selling have never disappeared since the marketing form sneaked into China 20 years ago. Meanwhile, industry has been struggling to jump on track. Right now, it is burgeoning in the laggard marketplace, led by foreign branded companies.
  • Market in antiques booms in Shanghai (Washington Post) – The shop assistant served cold drinks to the visitors at Modern Shanghai, a furniture and home decor store in downtown Shanghai.
  • Chinese invest in Vermont (Washington Post) – As the governor of America’s second-least populous state -Vermont, Peter Shumlin is making a big push to seek investment from China.
  • FTZ issues first ‘negative list’ (Washington Post) – The new Shanghai Free Trade Zone published first negative list, an innovative management approach that increases foreign investors’ freedom.
  • How to tap into China’s increasing gray market (Washington Post) – Despite the recent slowdown in China’s economy, many foreign companies continue to see the world’s second-largest economy as one of the most attractive markets now and in the future. Consumption of foreign brands by the Chinese contributes considerably to the profits of many foreign companies, especially luxury brand producers. But do foreign companies and their marketing teams really understand the changing nature of China’s customer base?
  • The first place to be called the ‘Middle Kingdom’ (Washington Post) – About 1.8 million years ago, the ancestors of Chinese people began to use fire and stone tools on this land. About 5,000 years ago, they learned how to extract salt from water in this area. More than 4,000 years ago, the early Chinese emperors Yao, Shun and Yu successively made this place the capital cities during their reigns.
  • Let’s get crabby! (Washington Post) – Autumn is China’s biggest crab season. That’s very much because the most popular freshwater crabs are at their delicious peak now – meaty and loaded with roe. Beijing’s restaurants and hotels are busy presenting their best crab dishes.
  • The charms of Provence (Washington Post) – Southern France offers art festival, lavender in full bloom and scenic view of historic Europe to visitors, as Xu Lin writes.
  • Tales of two countries (Washington Post) – Dai Sijie is like a bridge. He connects the medium of literature with that of film; and at the same time he links up the world of China, where he was born and grew up, with that of France, where he attained fame, as both a novelist and a film director.
  • Visit will ‘carry forward our traditional friendship’: Xi (Washington Post) – President Xi Jinping gave a joint written interview to media from Indonesia and Malaysia on bilateral relations, the leaders’ meeting of the Asia-Pacific Economic Cooperation, and the prospects of economic development in the Asia-Pacific region.
  • Search for fishermen continues (Washington Post) – Four people have been confirmed dead and 12 others rescued as the search continued on Tuesday for fishermen who were aboard three fishing vessels that sank after being caught in a typhoon in the South China Sea, provincial authorities said.
  • Premier vows to deepen reform (Washington Post) – China remains committed to deepening reforms in the pursuit of long-term and sustainable economic growth despite the difficulties and challenges ahead, Premier Li Keqiang said on Monday.
  • Bắc Kinh phủ dụ ASEAN để ngăn trở Mỹ quay lại châu Á (RFI) – Trong bài diễn văn đọc trước Quốc hội Indonesia hôm nay 03/10/2013 nhân chuyến công du Jakarta, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã nhấn mạnh đến việc siết chặt quan hệ giữa Bắc Kinh với các nước ASEAN. Theo các nhà quan sát, Bắc Kinh đã ghi được một điểm trong cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng với Washington, sau khi Tổng thống Mỹ phải hủy bỏ chuyến viếng thăm hai nước trong khu vực.
  • Kinh tế Syria bên bờ sụp đổ (RFI) – Chính quyền Syria ngày càng tỏ ra lo ngại về những hậu quả kinh tế của cuộc xung đột đang tàn phá đất nước từ hơn hai năm qua. Phát biểu trước Quốc hội, ngày hôm qua, 02/10/2013, chính Thủ tướng Syria Wael Al Halqi đã thừa nhận là nền kinh tế Syria đang bên bờ sụp đổ.
  • Mỹ-Nhật siết chặt liên minh quân sự (RFI) – Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel hôm nay 03/10/2013 bàn bạc với hai người đồng nhiệm Nhật Bản về một liên minh quân sự …
  • Mỹ-Nhật tăng cường hợp tác an ninh (VOA) – Mỹ sẽ đặt một radar phòng thủ tên lửa mới tại Nhật Bản và triển khai các máy bay do thám tại Thái Bình Dương theo thỏa thuận mới đạt được
  • Obama cảnh báo nguy cơ vỡ nợ (BBC) – Tổng thống Mỹ Obama nói cộng đồng tài chính cần quan tâm tới nguy cơ vỡ nợ trong khi chưa có thỏa thuận gì mới về ngân sách.
  • Thủ tướng TQ sắp thăm Việt Nam (BBC) – Tin cho hay Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường sắp có chuyến thăm Việt Nam, 10 ngày sau khi Chủ tịch Tập Cận Bình thăm hai nước Đông Nam Á.
  • Tiểu thuyết gia Tom Clancy qua đời (BBC) – Tác giả nhiều truyện trinh thám gián điệp nổi tiếng Tom Clancy vừa qua đời ở tuổi 66, theo thông cáo từ nhà xuất bản Penguin.
  • Việt-Mỹ đối thoại song phương (BBC) – Việt Nam và Hoa Kỳ đối thoại chính trị-an ninh-quốc phòng thường niên lần thứ sáu hôm thứ Ba 1/10 tại Washington DC.
  • Xử luật sư Lê Quốc Quân 30 tháng tù (BBC) – Tòa án TP Hà Nội vừa tuyên án 30 tháng tù với luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân vì tội ‘trốn thuế’ theo Điều 161 Bộ Luật Hình sự.
  • Biểu tình đòi thả Lê Quốc Quân (BBC) – Hàng trăm người biểu tình trước khu vực tòa án đòi thả luật sư Lê Quốc Quân, người bị án 30 tháng tù tại Hà Nội vì tội trốn thuế.
  • ‘Bộ Tài chính hơi nóng vội’ (BBC) – Kinh tế gia Hà Huy Thành đánh giá Bộ Tài chính ‘nóng vội’ khi đề xuất giảm lương để giải quyết khó khăn ngân sách.
  • Full of hot air (BBC) – “Full of hot air” nghĩa là gì và cách dùng cụm từ này, đồng thời cần phân biệt với cụm từ “to clear the air” trong tiếng Anh.
  • Trung Quốc tự phê (BBC) – Các cán bộ của Trung Quốc phê và tự phê trực tiếp trên truyền hình cho toàn dân theo dõi.
  • Trung Quốc và In-đô-nê-xi-a kêu gọi nỗ lực duy trì hòa bình ở Biển Đông (BaoMoi) – Ngày 3-10, trong khuôn khổ chuyến thăm cấp nhà nước hai ngày đến In-đô-nê-xi-a, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (Xi Jinping) và Tổng thống In-đô-nê-xi-a Xu-xi-lô Bam-bang Y-u-đô-y-ô-nô (Susilo Bambang Yudhoyono) đã ra tuyên bố chung nhất trí rằng việc duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông là trách nhiệm chung của các nước trong khu vực.
  • Trung Quốc – Indonesia ký thỏa thuận 30 tỉ USD (BaoMoi) – “Những gì tôi muốn nghe từ Chủ tịch Tập Cận Bình là liệu Trung Quốc có thiện chí giải quyết vấn đề biển Đông hay không nhưng ông ấy chẳng nói gì” – một nhà lập pháp Indonesia thất vọng
  • Ông Tập Cận Bình gây thất vọng về “thiện chí” ở Biển Đông? (BaoMoi) – Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm nay (3/10) được cho là đã không thể hiện bất kỳ dấu hiệu nhượng bộ nào trước áp lực của các quốc gia Đông Nam Á trong việc giải quyết các cuộc tranh chấp lãnh thổ ngày càng nóng bỏng ở Biển Đông mà chỉ đơn giản kêu gọi tiến hành những cuộc đàm phán. Điều này đã khiến một nghị sĩ Indonesia không giấu nổi cảm giác “thất vọng” trước “thiện chí” của ông Tập Cận Bình trong vấn đề Biển Đông.
  • Mỹ – Nhật triển khai radar, máy bay “trông coi” Senkaku (BaoMoi) – (NLĐO) – Mỹ và Nhật Bản ngày 3-10 đã bắt tay cùng hiện đại hóa quan hệ ngoại giao và mở rộng liên minh quốc phòng nhằm đối phó với những “mối đe dọa thế kỷ” bao gồm vũ khí hạt nhân từ Triều Tiên và việc tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.
  • Trung Quốc, Indonesia kêu gọi hòa bình ở Biển Đông (BaoMoi) – Ngày 3/10, trong khuôn khổ chuyến thăm cấp nhà nước hai ngày đến Indonesia, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Indonesia Susilo Bambang Yudhoyono đã ra tuyên bố chung nhất trí rằng việc duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông là trách nhiệm chung của các nước trong khu vực.
  • Philippines không họp song phương với TQ, xây Subic nhỏ gần Trường Sa? (BaoMoi) – (Phunutoday) – Trung Quốc phớt lờ sức ép của ASEAN về Biển Đông , Philippines tính lập căn cứ hải quân mới, không bàn chuyện Biển Đông với TQ nếu có họp song phương, Mỹ, Nhật ‘làm mới’ thỏa thuận liên minh quân sự…là những tin tức thời sự chính ngày 3/10.
  • Nếu có họp song phưong, Philippines cũng không bàn chuyện Biển Đông với Trung Quốc (BaoMoi) – (Petrotimes) – Tổng thống Philippines Benigno Aquino sẽ tham dự Hội nghị thượng đỉnh các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) lần thứ 23 tổ chức tại Brunei tuần tới nhưng ông không có kế hoạch họp song phương với lãnh đạo Trung Quốc – nước đang có tranh chấp chủ quyền căng thẳng với Philippines tại bãi cạn Scarborough trên Biển Đông.
  • Nghị sĩ Indonesia: Thất vọng “thiện chí” của Tập Cận Bình ở Biển Đông (BaoMoi) – (GDVN) – “Những gì chúng tôi muốn nghe từ Chủ tịch Tập Cận Bình là liệu Trung Quốc có thiện chí để giải quyết vấn đề Biển Đông hay không. Tuy nhiên ông ấy đã không đả động gì đến việc giải quyết vấn đề, vì vậy tôi cảm thấy thất vọng”, nhà lập pháp Tantowi Yahya nói với Reuters trong buổi họp chỉ khoảng 1/3 nghị sĩ ngồi lại tham dự buổi nghe bài phát biểu của Tập Cận Bình.
  • Mỹ – Nhật tăng cường máy bay giám sát Senkaku/Điếu Ngư (BaoMoi) – Các quan chức Mỹ và Nhật Bản ngày 3/10 cho biết trong năm tới họ sẽ lắp đặt hệ thống radar cảnh báo sớm thứ hai ở Nhật Bản và triển khai các máy bay không người lái do thám tầm xa mới nhằm hỗ trợ việc giám sát quần đảo Senkaku (Trung Quốc gọi là Điếu Ngư) trên Biển Hoa Đông, một động thái có thể làm gia tăng căng thẳng với Trung Quốc.
  • Chủ tịch Trung Quốc tảng lờ vấn đề Biển Đông tại Indonesia (BaoMoi) – Phát biểu trước các nghị sỹ Indonesia trong ngày 2/10, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình chỉ chú trọng vào mối quan hệ hai bên mà lảng tránh về thiện chí của Bắc Kinh trong việc thiết lập hòa bình, ổn định và tự do hàng hải trên Biển Đông.
  • Aquino không gặp Tập Cận Bình bên lề hội nghị thượng đỉnh Đông Á (BaoMoi) – (GDVN) – Tổng thống Philippines sẽ gặp lãnh đạo 9 quốc gia tham dự hội nghị thượng đỉnh Đông Á trong tuần tới tại Brunei, tuy nhiên không có cuộc hội đàm song phương nào với nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình trong bối cảnh Manila đang tố cáo Bắc Kinh chiếm bất hợp pháp bãi cạn Scarborough, nhăm nhe nhòm ngó bãi Cỏ Mây.
  • Biển Đông: Trung Quốc và “mưu kế” mới? (BaoMoi) – An ninh hàng hải ở Biển Đông đang bị ảnh hưởng bởi hai diễn biến chính. Diễn biến đầu tiên là căng thẳng mới nổi lên giữa Philippines và Trung Quốc ở bãi cạn Scarborough từ cuối tháng 8. Diễn biến thứ hai là những cuộc tham vấn chính thức ban đầu về một Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông giữa Trung Quốc và Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á hồi giữa tháng 9.
  • Thế kiềng 3 chân (BaoMoi) – (Cadn.com.vn) – Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ có chuyến công du Đông Nam Á vào cuối tuần này, như một cách để khẳng định tầm quan trọng của chiến lược tái xoay trục Châu Á-Thái Bình Dương của Nhà Trắng trong bối cảnh những tranh chấp ở biển Đông giữa các quốc gia Đông Nam Á với Trung Quốc vẫn chưa có dấu hiệu lắng dịu.
  • Chủ tịch TQ nói gì về tranh chấp biển Đông ở Indonesia? (BaoMoi) – (Quốc Phòng) – Trong chuyến thăm cấp nhà nước đến Indonesia ngày 2/10, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình đã hội đàm với Tổng thống nước chủ nhà Susilo Bambang Yudhoyono, hai bên nhất trí nâng quan hệ Trung Quốc-Indonesia lên Đối tác chiến lược toàn diện.
  • Philippines sẽ không họp song phương với Trung Quốc ở Brunei (BaoMoi) – Tổng thống Philippines Benigno Aquino III sẽ tới tham dự Hội nghị thượng đỉnh ASEAN ở Brnei vào tuần tới. Tuy nhiên, ông sẽ không thảo luận song phương với Trung Quốc do những căng thẳng trong tranh chấp chủ quyền bãi cạn Scarborough, Biển Đông.
  • Biển Đông: Manila ngỡ ngàng vì bị “bỏ rơi”? (BaoMoi) – Nhà Trắng hôm qua (2/10) thông báo, Tổng thống Barack Obama đã quyết định hoãn chuyến thăm đến Philippines và Malaysia vào tuần tới vì cuộc đối đầu căng thẳng trong vấn đề ngân sách của nước Mỹ, khiến chính phủ nước này phải đóng cửa.
  • Hải quân cứu 13 ngư dân trôi trên biển Trường Sa (BaoMoi) – (Đời sống) – Chiều 2/10, Ban chỉ huy PCLB-TKCN tỉnh Bình Định cho biết, đã chỉ đạo các lực lượng chức năng thông báo, phối hợp với lực lượng hải quân, bộ đội biên phòng khu vực Trường Sa khẩn cấp cứu nạn tàu cá cùng 13 ngư dân Bình Định bị nạn trên biển.
  • Từ Syria tới Biển Đông, sức mạnh hải quân trở lại (BaoMoi) – Sau 1/4 thế kỷ chiến tranh trên đất liền Trung Đông và sự sụt giảm mạnh mẽ trong chi tiêu hải quân của các cường quốc, sức mạnh biển đang trở lại để đối phó với sự trỗi đậy của Trung Quốc. Phương Tây đồng thời không muốn triển khai bộ binh trong các cuộc xung đột kiểu như Syria.
  • Trung – Mỹ đều quan tâm tới Đông Nam Á (BaoMoi) – (PetroTimes) – Chuyến công du tới Indonesia và Malaysia của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình (từ 2 đến 8/10) được dư luận trong khu vực quan tâm bởi diễn ra trùng với chuyến thăm 4 nước châu Á (Indonesia, Brunei, Malaysia, Philippines) của Tổng thống Mỹ Barack Obama (từ 6 đến 12/10).

Thủ tướng TQ sắp thăm Việt Nam

Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng và Thủ tướng TQ Lý Khắc Cường tại hội chợ TQ-Asean ở Nam Ninh

Tin cho hay Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc Lý Khắc Cường sắp có chuyến thăm chính thức Việt Nam, 10 ngày sau khi Chủ tịch Tập Cận Bình thăm hai nước Đông Nam Á.

 

Nguồn tin của BBC nói ông Lý sẽ ở Việt Nam trong hai ngày, cụ thể là từ 13/10-15/10.

 

Trước đó ông sẽ thăm Thái Lan từ 11/10, nguồn tin này cho biết.

 

Nội dung chuyến đi sẽ là để thúc đẩy quan hệ song phương cũng như giữa Trung Quốc với khối Asean, mở rộng hợp tác về nhiều mặt, đặc biệt là về kinh tế và an ninh.

 

Các kênh chính thức của Việt Nam và Trung Quốc chưa thấy thông báo về chuyến đi này, nhưng theo website Chính phủ Việt Nam, đầu tháng trước tại Hội nghị thượng đỉnh Đầu tư-Thương mại Asean-Trung Quốc lần thứ 10 ở Nam Ninh, Trung Quốc, Thủ tướng Việt Nam đã có hội kiến với Thủ tướng Trung Quốc, trong đó ông “trân trọng mời Thủ tướng Lý Khắc Cường và các đồng chí lãnh đạo cấp cao Trung Quốc sớm sang thăm Việt Nam”.

 

Lúc đó ông Lý Khắc Cường được nói đã “vui vẻ nhận lời”.

 

Trong khi đó hôm 2/10, Chủ tịch Tập Cận Bình đã rời Trung Quốc đi thăm chính thức Indonesia và Malaysia, đồng thời tham dự hội nghị thượng đỉnh Apec tại Bali.

 

Việc hai lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà nước Trung Quốc đi thăm các nước Đông Nam Á cho thấy có chuyển dịch trong chính sách của Bắc Kinh đối với khối này, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ cũng tuyên bố chuyển trọng tâm tới khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Đàm phán Biển Đông

Nghị trình chuyến thăm của ông Lý Khắc Cường chưa được công bố, nhưng một trong những chủ đề được cho sẽ có mặt trong các cuộc hội đàm với lãnh đạo cả Thái Lan và Việt Nam là tranh chấp ở Biển Đông.

 

Hà Nội là một trong các bên đang trực tiếp tham gia tranh chấp, trong khi Bangkok mới đây đã đóng vai trò trung gian dàn xếp.

 

Hiện cho tới nay, chưa có gì cho thấy Bắc Kinh thay đổi giọng điệu như đã nhiều lần tuyên bố từ trước, rằng các bên phải “cùng nhau duy trì hoà bình, ổn định tại Biển Đông, kiểm soát tốt tình hình trên biển, giải quyết thoả đáng mọi vấn đề thông qua đàm phán hòa bình”.

 

Mới đây, Trung Quốc và Asean đã có tham vấn chính thức lần đầu tiên về xây dựng Bộ Quy tắc Ứng xử ở Biển Đông (COC) và tuy con đường đạt được một thỏa thuận còn xa vời, thủ tướng Trung Quốc chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội cho thế giới thấy Bắc Kinh vẫn duy trì “thiện chí” đàm phán cho dù không ai trông đợi sẽ có khai thông hay đột phá gì từ chuyến đi sắp tới.

“Những năm giữa thập kỷ 2000, Bắc Kinh chủ trương “trỗi dậy hòa bình”, hợp tác cùng có lợi, “nước nổi thuyền cũng nổi” với khối Đông Nam Á. Chủ trương này tới cuối thập kỷ chuyển sang xu hướng diều hâu nước lớn.”

Một trong các chủ đề khác mà Trung Quốc muốn theo đuổi với khối Đông Nam Á là kế hoạch đầy tham vọng nối khối này với đường sắt xuyên Á của Trung Quốc.

 

Kế hoạch nối các nước Đông Nam Á và Trung Quốc trong một mạng lưới xe lửa được Bắc Kinh quảng cáo là sẽ mang lợi ích to lớn về kinh tế tới tất cả các bên, tuy nhiên cũng bị nghi ngờ là sẽ làm gia tăng sự phụ thuộc của các nước nhỏ vào Trung Quốc.

 

Thương mại Trung Quốc-Asean hiện đang ở ngưỡng 400 tỷ đôla năm 2012, và các bên đặt mục tiêu tăng lên 1 nghìn tỷ trước năm 2020.

 

Giới quan sát nhận xét rằng với chính phủ mới ở Trung Quốc, nước này đang phát triển cách tiếp cận mới đối với khối các nước Đông Nam Á.

 

Những năm giữa thập kỷ 2000, Bắc Kinh chủ trương “trỗi dậy hòa bình”, hợp tác cùng có lợi, “nước nổi thuyền cũng nổi” với khối Đông Nam Á. Chủ trương này tới cuối thập kỷ chuyển sang xu hướng diều hâu nước lớn.

 

Nay, sau khi ông Tập Cận Bình lên nhậm chức, ông và ông Lý Khắc Cường đang tỏ ra muốn kết hợp hai xu hướng trên với nhau thông qua thúc đẩy vai trò đầu tàu kinh tế của Trung Quốc trong khu vực nhưng vẫn cứng rắn về an ninh.

(BBC)

Mỹ vẫn bế tắc về ngân sách, Obama nổi giận

Các lãnh đạo của đảng Dân Chủ tại Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ, bà Nancy Pelosi (T) và ông Harry Reid, trả lời các câu hỏi của nhà báo sau cuộc họp tại Nhà Trắng, Washington, 02/10/2013

Các lãnh đạo của đảng Dân Chủ tại Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ, bà Nancy Pelosi (T) và ông Harry Reid, trả lời các câu hỏi của nhà báo sau cuộc họp tại Nhà Trắng, Washington, 02/10/2013 (REUTERS)

 

RFI

 

Hai ngày sau khi các cơ quan chính quyền liên bang Mỹ bị đóng cửa, các cuộc thương lượng về ngân sách giữa hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa không tiến triển, cho dù đã có một cuộc họp giữa Tổng thống Barack Obama và các lãnh đạo Quốc hội lưỡng viện vào tối ngày hôm qua, 02/10/2013. Tổng thống Mỹ đã tuyên bố rất bực bội về tình trạng bế tắc hiện nay.

 

Từ Washington, thông tín viên RFI Anne Marie Capomaccio tường trình :

 

“Tiến bộ duy nhất đáng kể đạt được tối ngày hôm qua, 02/10, là có được cuộc họp. Lần đầu tiên, kể từ nhiều tuần qua, các lãnh đạo của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đã gặp nhau để thảo luận, theo lời mời của Tổng thống Barack Obama.

 

Phần còn lại, không có gì tiến triển cả. Sau khi ra khỏi Nhà Trắng, Chủ tịch Hạ viện thuộc đảng Cộng Hòa, ông John Boehner, nói rất ngắn gọn. Đại ý, Tổng thống Obama không muốn thương lượng, chính phủ bị chia rẽ và ông tuyên bố : Tôi chẳng có gì để nói thêm.

 

Sau đó, ông John Beohner bỏ đi, từ chối trả lời các câu hỏi của các nhà báo. Đảng Dân Chủ có chiến thuật hoàn toàn khác, giải thích rất lâu cho các nhà báo về những đề xuất được đưa ra trong cuộc họp, như đã có những nhượng bộ đối với đảng Cộng Hòa về tổng các khoản chi với điều kiện các cơ quan dịch vụ công phải mở cửa trở lại ngay lập tức, nhưng kiên quyết không nhượng bộ về luật bảo hiểm xã hội.

 

Như vậy, tại Washington, không có gì mới cả. Các cơ quan dịch vụ công vẫn đóng cửa và sự khó chịu ngày càng thấy rõ ở người dân Mỹ. Một sự cố gây nhiều tiếng vang : Việc đóng cửa khu tưởng niệm, không cho các cựu chiến binh vào và những hình ảnh các cựu chiến binh, một số người ngồi trên xe lăn, không vào được bên trong để thăm viếng. Các cựu chiến binh rất tức giận, những hình ảnh này đã được phổ biến rộng rãi trên các kênh truyền hình và internet.

 

Một nhóm các nghị sĩ ôn hòa thuộc đảng Cộng Hòa đã thay đổi thái độ, muốn bỏ phiếu thông qua Đạo luật tài chính. Tuy nhiên, một số người trong số họ cho rằng cuộc khủng hoảng chưa đến mức quá nghiêm trọng để đề xuất việc bỏ phiếu và Đạo luật sẽ được thông qua. Chắc chắn còn phải đợi thêm vài ngày nữa, khi sự bực bội của người dân lên tới đỉnh điểm.

 

Mặt khác, không nên quên là một thời điểm quan trọng khác đang cận kề : Đó là việc nâng mức trần nợ công sẽ được bỏ phiếu vào ngày 17/10 tới đây, tức là trong hai tuần nữa.

 

Đảng Dân Chủ cảnh báo là sẽ xẩy ra tai biến nghiêm trọng nếu văn bản này không được thông qua. Cách nay hai năm, lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ, mối đe dọa về việc nâng mức trần nợ công có thể không được Quốc hội thông qua, đã dẫn đến việc hạ điểm tín nhiệm tài chính của Hoa Kỳ.

 

Như vậy, cuộc khủng hoảng còn lâu mới kết thúc”.

 

 

Bản tin tiếng Anh

 

  • Foreign firms show way in direct selling (Washington Post) – Rumors about direct selling have never disappeared since the marketing form sneaked into China 20 years ago. Meanwhile, industry has been struggling to jump on track. Right now, it is burgeoning in the laggard marketplace, led by foreign branded companies.
  • Market in antiques booms in Shanghai (Washington Post) – The shop assistant served cold drinks to the visitors at Modern Shanghai, a furniture and home decor store in downtown Shanghai.
  • Chinese invest in Vermont (Washington Post) – As the governor of America’s second-least populous state -Vermont, Peter Shumlin is making a big push to seek investment from China.
  • FTZ issues first ‘negative list’ (Washington Post) – The new Shanghai Free Trade Zone published first negative list, an innovative management approach that increases foreign investors’ freedom.
  • How to tap into China’s increasing gray market (Washington Post) – Despite the recent slowdown in China’s economy, many foreign companies continue to see the world’s second-largest economy as one of the most attractive markets now and in the future. Consumption of foreign brands by the Chinese contributes considerably to the profits of many foreign companies, especially luxury brand producers. But do foreign companies and their marketing teams really understand the changing nature of China’s customer base?
  • The first place to be called the ‘Middle Kingdom’ (Washington Post) – About 1.8 million years ago, the ancestors of Chinese people began to use fire and stone tools on this land. About 5,000 years ago, they learned how to extract salt from water in this area. More than 4,000 years ago, the early Chinese emperors Yao, Shun and Yu successively made this place the capital cities during their reigns.
  • Let’s get crabby! (Washington Post) – Autumn is China’s biggest crab season. That’s very much because the most popular freshwater crabs are at their delicious peak now – meaty and loaded with roe. Beijing’s restaurants and hotels are busy presenting their best crab dishes.
  • The charms of Provence (Washington Post) – Southern France offers art festival, lavender in full bloom and scenic view of historic Europe to visitors, as Xu Lin writes.
  • Tales of two countries (Washington Post) – Dai Sijie is like a bridge. He connects the medium of literature with that of film; and at the same time he links up the world of China, where he was born and grew up, with that of France, where he attained fame, as both a novelist and a film director.
  • Visit will ‘carry forward our traditional friendship’: Xi (Washington Post) – President Xi Jinping gave a joint written interview to media from Indonesia and Malaysia on bilateral relations, the leaders’ meeting of the Asia-Pacific Economic Cooperation, and the prospects of economic development in the Asia-Pacific region.
  • Search for fishermen continues (Washington Post) – Four people have been confirmed dead and 12 others rescued as the search continued on Tuesday for fishermen who were aboard three fishing vessels that sank after being caught in a typhoon in the South China Sea, provincial authorities said.
  • Premier vows to deepen reform (Washington Post) – China remains committed to deepening reforms in the pursuit of long-term and sustainable economic growth despite the difficulties and challenges ahead, Premier Li Keqiang said on Monday.

Bài đáng chú ý


Hiến pháp sửa đổi: Nguy cơ nội chiến và tan nước

Sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam sẽ bị thách thức nghiêm trọng khi bản Hiến pháp sửa đổi được quốc hội chính thức thông qua. Bản Hiến pháp mới sẽ trói tay lực lượng vũ trang, kích hoạt những mầm mống nội chiến và tiếp tay cho kẻ thù thực hiện âm mưu xâm lược.

Vô hiệu hóa quân đội

Khi đảng sở hữu quân đội, lạm dụng quân đội trong các hoạt động đảm bảo an ninh, quân đội sẽ bị tê liệt dần chức năng chính là một đội quân chiến đấu.

Khi sử dụng Hiến pháp để công khai quyền sở hữu lực lượng vũ trang, hiến định lòng trung thành của quân đội và công an, dù với mục đích gia cố quyền lực hay tạo đối trọng quyền lực, đảng đã tạo ra hai đám kiêu binh khủng khiếp. Chính hai đám kiêu binh này sẽ là tác nhân chính đẩy đất nước tới những biến cố tai hại.

Lịch sử đã chứng minh, sau khi giành thắng lợi trong cuộc xung đột quân sự với thế lực của dòng họ Mạc, Chúa Trịnh đã trao nhiều quyền lợi và quyền lực cho các quân nhân gốc Thanh Nghệ, vừa để trả ơn, vừa để sử dụng khi cần trong cuộc chiến quyền lực vốn rất phức tạp trong thời điểm đó. Đội ưu binh của Chúa Trịnh trở thành kiêu binh, tác oai tác quái vùng kinh kì, gây nhiều tang thương cho cả hoàng tộc lẫn thường dân. Được o bế, nuông chiều, quân tam phủ bắt đầu can thiệp công việc sắp xếp ngôi thứ, nhiều lúc đối trọng, lấn át cả quyền lực của chúa Trịnh trong khi chức năng chiến đấu gần như biến mất do chỉ thích ăn chơi trác táng.

Bài học đó vẫn đúng cho đến hôm nay, khi đảng dùng Hiến pháp để ép quân đội thành một bộ phận của đảng, dùng quân đội làm trọng tài trong cuộc chiến quyền lực. Đảng buộc phải trao thêm quyền lợi và quyền lực cho quân đội, để quân đội tham gia sâu hơn vào chính trường, có thêm sức mạnh về kinh tế. Từ một công cụ bạo lực của đảng, quân đội lúc này manh nha thành một thực thể chính trị có khả năng làm đối trọng với đảng. Không những thế, đảng sẽ sớm thất bại trong trận chiến mới này, khi quân đội với tư cách một thực thể chính trị mới, là sự đồng nhất giữa một tổ chức chính trị và một đội quân thiện chiến được trang bị vũ trang hạng nặng.

Trong khi đó, chức năng chính của quân đội là chức năng chiến đấu bị vô hiệu hóa, vì những hoạt động tranh giành quyền lực trên chính trường cùng những hoạt động kinh tế và cả việc nhồi nhét con em vào quân đội “kiếm cơm”.

Ngoài ra, khi đảng sử dụng quân đội trong vai trò đảm bảo an ninh nội địa để can thiệp vào các hoạt động dân sự sẽ khiến vấn đề nhân quyền trầm trọng thêm. Điều này sẽ làm cho các lệnh cấm vận vũ khí từ phương Tây không được dỡ bỏ, ảnh hưởng tiêu cực tới quá trình hiện đại hóa quân đội, điều cấp thiết trong bối cảnh ngày nay.

Trước những nguy cơ tiềm tàng từ Trung Quốc, lực lượng vũ trang Việt Nam không thể trông chờ vào kho vũ khí cũ kĩ từ thời Xô Viết, mà phải được trang bị thêm nhiều khí tài hạng nặng, tinh vi của phương Tây để đối trọng. Hiện nay, do bị phương Tây cấm vận, Việt Nam đang lệ thuộc vào nguồn cung vũ khí từ Nga, đối tác từ lâu được coi như một nhà cung cấp vũ khí chuyên nghiệp hơn là một đồng minh đáng tin cậy. Khi vì quyền lợi quốc gia và mối quan hệ giữa các nước lớn với nhau, Nga sớm muộn cũng cho Việt Nam nếm trái đắng.

Còn nhớ, lực lượng phòng không Việt Nam đã khốn đốn như thế nào khi các thông số kỹ thuật của tổ hợp phòng không SAM 2 lọt vào tay Hòa Kỳ từ chiến tranh sáu ngày ở Trung Đông. Thiệt hại sẽ càng nặng nề hơn khi các vũ khí hiện đại nhất có trong trang bị của Việt Nam, Trung Quốc đều có trước một thời gian dài làm chủ công nghệ.

Chưa dừng lại ở đó, khi lòng trung thành của lực lượng vũ trang được hiến định, lực lượng vũ trang Việt Nam sẽ lấy tư cách gì để tham gia giải quyết xung đột trên biển Đông? Làm sao có thể xưng danh là lực lượng vũ trang của quốc gia khi bản chất là một bộ phận của đảng cộng sản Việt Nam, theo quy định trong Hiến pháp. Khi mà, các hoạt động chấp pháp trên biển Đông trong điều kiện rất phức tạp hiện nay cần có tính chính danh, liệu có quốc gia nào chấp nhận lực lượng vũ trang của một đảng phái của quốc gia khác nhân danh luật pháp quốc tế can thiệp, bắt, phạt ngư dân của quốc gia mình.

Khi lực lượng vũ trang không phải quân đôi của quốc gia Việt Nam, những hành động đó của lực lượng vũ trang đều có thể bị coi là hành động cướp bóc. Chưa kể, khi xảy ra những tranh chấp, các quốc gia có xung đột với Việt Nam có thể trưng ra các bằng chứng về việc quân đội nhân dân Việt Nam đã phạm phải các tội ác chống lại nhân loại trong các dính líu tới nội chiến Việt Nam 1954-1975, và cuộc chiếm đóng Campuchia sau chiến tranh biên giới Tây Nam. Cộng với bản chất công cụ bạo lực của một đảng phái, quân đội nhân dân Việt Nam rất dễ bị liệt vào danh sách các tổ chức khủng bố, dẫn đến những cấm vận, kể cả truy nã toàn cầu. Điều này vừa làm yếu đi quân đội, đồng thời làm mất luôn tính chính danh của quân đội quốc gia.

Thêm vào đó, Hiến pháp sửa đổi vẫn giữ nguyên Điều 4, dẫn tới những tác động tiêu cực đến chiến lược quốc phòng của quốc gia, đẩy quân đội vào thế khủng hoảng lực lượng.

Về chiến lược quốc phòng, thế trận chiến tranh nhân dân sẽ là điều hoang tưởng khi không có thế trận lòng dân. Liệu có ai còn tin, đổ xương máu cho cuộc chiến đặt quyền lực của đảng lên trên quyền lợi quốc gia. Hơn bao giờ hết, lúc này nhân dân đã lãnh đủ hậu quả của nền chuyên chế độc tài đảng trị. Thế nên, đặt đảng ngồi lên đầu tất cả chỉ khiến mọi việc thêm tồi tệ.

Vấn đề khủng hoảng lực lượng, là một công cụ bạo lực của đảng, quân đội đang đối mặt với cả nguy cơ khủng hoảng thừa lẫn thiếu.

Quân đội hiện có một số lượng lớn quân nhân trong biên chế làm công tác đảng, công tác chính trị. Lực lượng này làm cho quân đội dư thừa nhân sự, làm tổn hao đáng kể về ngân sách.

Cần biết rằng, trong chiến tranh hiện đại, mức độ, cường độ của cuộc chiến nhanh chóng đẩy người lính tới ngưỡng chịu đựng về mặt tâm lý, điều cần kíp trên chiến trường lúc này chính là các bác sỹ tâm lý, lực lượng hiện đang rất thiếu, chứ không phải những thầy tu Mác Lê với lý lẽ giáo điều.

Ngoài ra, quân đội cũng bị hạn chế trong việc tiếp nhận các nguồn nhân lực khác do những khác biệt về khuynh hướng chính trị. Các nguồn nhân lực này có thể từ chối gia nhập quân đội vì quân đội không phải là quân đội quốc gia.

Rõ ràng, giữ nguyên điều 4, hiến định lòng trung thành của lực lượng vũ trang, đảng đã trói tay quân đội, khiến tình hình đất nước nguy ngập hơn.

Nguy cơ nội chiến và tan nước

Hiến pháp trong trò chơi quyền lực của đảng đang dần hiện nguyên hình là một cái bẫy, đem tới nhiều hệ lụy.

Khi quân đội nhân dân Việt Nam không còn là quân đội quốc gia, các đảng phái hoặc phong trào chính trị đối lập khác buộc phải thúc đẩy việc phải có công cụ bạo lực riêng. Nguy cơ nội chiến có thật, khi lòng tin tối thiểu vào lực lượng vũ trang quốc gia phải trung lập trên chính trường đổ vỡ. Có ai ngồi yên chờ đến lượt mình bị tiêu diệt?

Nếu so sánh một số nước xảy ra cách mạng màu trong thời gian vài thập niên gần đây, có thể thấy, những quốc gia có quân đội trung lập sẽ có nhiều lối thoát hơn cho cuộc khủng hoảng. Một kết thúc trong hòa bình như ở Ukraina, Ai Cập sẽ là điểm tựa vững vàng cho những cú chuyển mình tiếp theo của đất nước. Ngược lại, tại các quốc gia quân đội đứng về phía chính phủ, trung thành với đảng phái hoặc phong trào chính trị nhất định, bạo lực cách mạng là lựa chon duy nhất. Kết cục bi thảm đã và đang xảy ra ở Libya, Yemen và Syria. Đó là những bài học nhãn tiền.

Ngoài nguy cơ nội chiến giữa các đảng phái, nguy cơ nội chiến xuất phát từ li khai và xung đột sắc tộc cũng rất đáng ngại.

Việt Nam là một quốc gia đa sắc tộc, trong đó, nhiều sắc tộc trước đây đã từng có các vùng lãnh thổ tự trị hoặc các nhà nước riêng của mình. Như khu tự trị Nùng, Thái ở phía bắc hay các nhà nước của người Chăm, Khmer ở vùng lãnh thổ phía nam. Quá trình mở rộng bờ cõi quốc gia của người Kinh dẫn đến những cuộc chiến tranh tiêu diệt các nhà nước dân tộc thuần nhất khác. Từ đây, những vết hằn trong quá khứ mà người Kinh gây cho các sắc tộc này rất khó phai mờ, dù trải qua nhiều thế kỷ. Thêm vào đó là các sai lầm trong chính sách dân tộc gây nên thực trạng bất bình đẳng dân tộc sẽ góp phần gợi lại những thù hận trong quá khứ,châm ngòi cho các hoạt động li khai bằng vũ lực.

Càng nguy hiểm hơn khi chủ nghĩa thực dân nội địa núp sau các dự án di dân xây dựng vùng kinh tế mới làm đảo lộn nghiêm trọng đời sống của các cộng đồng sắc tộc thiểu số.
Cộng thêm các cố gắng đồng hóa, can thiệp thô bạo vào các vấn đề văn hóa, tín ngưỡng, tôn giáo và nhân quyền từ chính quyền trung ương, sẽ là động cơ thôi thúc các cộng đồng sắc tộc sớm tiến hành các hoạt động vũ lực đòi li khai.

Kẻ thù của Việt Nam có thể khai thác triệt để vấn đề li khai đòi quyền tự trị của các cộng đồng sắc tộc thiểu số. Kích hoạt các hoạt động đấu tranh vũ trang sắc tộc, từng bước làm suy yếu, sụp đổ Việt Nam.

Trong khi, nhà nước Đề Ga tự trị vẫn còn gây nhức nhối ở Tây Nguyên. Xứ Thái, Xứ Nùng, Xứ Mường tự trị vẫn còn khắc sâu trong tâm thức của các cộng đồng sắc tộc thiểu số, khi họ đã từng có một vùng lãnh thổ như thế trong lịch sử. Và khi đảng cộng sản độc quyền sở hữu tất cả, kể cả quân đội, cùng với việc tổ chức chính trị này là sân khấu riêng của người Kinh, thì việc sử dụng bạo lực để li khai có lẽ là lối thoát duy nhất.

Nhìn lại quá trình tan rã của liên bang Nam Tư, có thể thấy, quân đội nhân dân Nam Tư được coi là công cụ bạo lực của những người cộng sản, đa phần trong số đó là người Serbia. Điều này đã khiến các cộng đồng sắc tộc, các vùng lãnh thổ có truyền thống lâu đời phát sinh nhu cầu thành lập các lực lượng vũ trang, nhằm tự vệ trước những thách thức có thể xảy ra từ người cộng sản đang sở hữu quân đội.

Thực tế, Nam Tư đã rơi vào cảnh hỗn loạn, tan vỡ khi các cuộc nội chiến triền miên dẫn tới việc can thiệp quân sự của NATO, chấm dứt sự tồn tại của một trong những quốc gia cộng sản hàng đầu.

Nhìn lại Nam Tư để thấy trước nguy cơ mà Việt Nam sẽ phải đối mặt khi hiến định lòng trung thành của lực lượng vũ trang, công khai khẳng định quyền sở hữu quân đội.

Trước nguy cơ mất nước, dưới sự chèo lái của đảng, chúng ta đang đứng trước đại họa tan nước.

Cái bẫy tan nước bắt đầu sập xuống khi các nhóm vũ trang sắc tộc thiểu số được “phương Bắc” huấn luyện trở về. Dù truyền thông lề đảng cố tình bưng bít thông tin , có một sự thật rằng, máu đã đổ và sẽ lan rộng hơn.

Quân nhân Trung Quốc trá hình đang có mặt trên hầu hết các khu vực tính chiến lược cao, đem đến những lo lắng về nguy cơ bị đánh bất ngờ khi xảy ra xung đột quân sự Trung – Việt. Có lẽ lo lắng đó hơi thừa.

Phát động chiến tranh quy mô lớn với Việt Nam có thể thổi bùng làn sóng phản đối khắp thế giới, đưa tới những hệ lụy không thể lường trước được. Thế nhưng, hậu thuẫn cho phong trào đấu tranh li khai của cộng đồng sắc tộc thiểu số Việt Nam chống chính quyền trung ương sẽ đem đến kết quả tương tự, với chi phí cơ hội rẻ hơn rất nhiều.

Điều gì sẽ xảy ra khi các quân nhân trá hình kia làm nòng cốt trong các nhóm vũ trang sắc tộc thiểu số phát động đấu tranh bạo lực đòi quyền tự trị? Kịch bản nào xảy ra khi Trung Quốc tuyên bố can thiệp để bảo vệ công dân của họ? Và chúng ta sẽ ra sao nếu như mạnh tay trấn áp có thể dẫn tới sập tiếp vào cái bẫy nhân quyền, làm cộng đồng thế giới tiếp tục quay lưng.

Từng nhóm vũ trang sắc tộc được huấn luyện bài bản lần lượt quay trở về, những bộ quân phục bị phát hiện tuồn vào các khu vực khác nhau. Đã có những chiến dịch truy quét, những lời nhắc khéo lòng tin chiến lược với bạn vàng chỉ là những biện pháp đối phó của một tầm nhìn thiển cận.

Những nguy cơ trên chỉ được loại trừ khi xây dựng một xã hội phát triển, đảm bảo các yếu tố công bằng và dân chủ, giảm thiểu bất bình đẳng xã hội, bảo vệ nhân quyền và tôn trọng sự khác biệt. Tiếc rằng, Hiến pháp với tư cách con đê quyền lực của đảng không thể đem lại những điều trên.

Chỉ có một bản Hiến pháp được toàn dân thông qua, tạo nền móng xây dựng một nhà nước pháp quyền, một chế độ chính trị đa nguyên, lực lượng vũ trang tuyệt đối trung thành với tổ quốc nhân dân, đảm bảo hài hòa quyền lợi của tất cả các cộng đồng, các dân tộc, mới có thể là lối thoát trong điều kiện hiện nay.

Kiến Minh
(Dân Luận)

Khi nào Việt Nam có thay đổi?

Đó là câu hỏi mà tôi mang theo trong suốt chuyến đi về thăm Việt Nam tháng 07/2013 vừa qua. Là một người rất quan tâm đến tình hình ở quê hương, tôi cũng biết được Việt Nam đang đứng trước nhiều khó khăn: khủng hoảng kinh tế, bất ổn xã hội, nguy cơ bị thôn tính đang đe dọa. Và để giải quyết được tận gốc rễ thì việc thay đổi thể chế chính trị theo hướng dân chủ chính là giải pháp cho các vấn đề. Nhưng khi nào thì sự thay đổi sẽ xảy ra?

 

Trước khi về Việt Nam tôi hình dung ra một bức tranh ảm đạm về kinh tế khi hàng chục ngàn doanh nghiệp phải đóng cửa chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của mọi người và đó là một động cơ tốt cho sự thay đổi sẽ sớm diễn ra. Nhưng thực tế ở Việt Nam thì không phải đơn giản như vậy. Tầng lớp trung lưu, thị dân ở những thành phố chính vẫn sống rất sung túc, cuộc sống ngày càng tiện nghi hơn. Điều đó không chỉ đúng với giới quan chức lắm tiền nhiều của, xài tiền như nước khi có thể đốt hàng chục triệu đồng cho một bữa ăn. Mà với giới kỹ sư, bác sĩ, doanh nhân, nhân viên và cả giáo viên cũng vậy, việc sở hữu xe hơi, xe tay ga đắt tiền không còn là hiếm. Bạn bè tôi khoe về những chuyến đi du lịch xa xỉ trong và ngoài nước, xài hàng hiệu và các thiết bị điện tử đắt tiền. Điều đó làm tôi thật ngạc nhiên khi hỏi đến thì ai cũng than là tình hình khủng hoảng kinh tế nên làm ăn ngày càng khó khăn hơn và giá cả sinh hoạt thì ngày càng đắt đỏ. Thế nhưng nhiều người tiết lộ với tôi rằng vẫn có nhiều cách kiếm tiền trong thời buổi nhiễu nhương này, miễn là mình thích nghi với tình thế. Quả thật người Việt Nam rất giỏi thích nghi với hoàn cảnh. Nhìn vào tình trạng giao thông ở Sài Gòn cũng có thể thấy một điều tương tự. Giao thông chật chội, bát nháo, nguy hiểm nhưng mọi người vẫn đi lại thoải mái vì đã quen với tình cảnh này chứ một người đã quen đi theo luật như tôi thì sợ chết khiếp, không dám băng qua đường chứ đừng nói là tự lái xe. Khi xảy ra kẹt xe thì mọi người đều tìm mọi cách len lỏi, lấn tuyến, leo lên vỉa hè, chui vào hẻm chứ chẳng chịu đứng yên. Vì vậy mà kinh tế khó khăn làm nảy sinh ra nhiều kiểu làm ăn bất lương. Những người bán hàng rong bỏ hóa chất để bắp luộc nhanh mềm, quán cơm bình dân bỏ hóa chất vào gạo mốc để cơm trắng và nở,… Những người lao động có cuộc sống khó khăn hơn nhưng bên cạnh những người siêng năng xoay xở làm thêm nhiều việc thì tệ nạn đánh đề, cờ bạc lại có nhiều người tìm tới để kiếm thêm thu nhập. Nhiều người nói với tôi rằng tuy kinh tế khó khăn nhưng “vẫn sống được” và cho rằng tình hình kinh tế năm nay đã được cải thiện hơn năm ngoái. Thực tế là bộ mặt hạ tầng của Việt Nam vẫn thay đổi rất nhanh, các thành phố lớn ngày càng đẹp hơn, nhiều khu đô thị, khu công nghiệp vẫn đang mọc lên. Nói chung vì là một nền kinh tế mở cửa, đang phát triển nên tình trạng tệ hại đến mức mất đi “nồi cơm” của đa số mọi người dẫn đến vùng lên thay đổi như kịch bản của nhiều cuộc cách mạng ở các nước nghèo trên thế giới là khó xảy ra ở Việt Nam.

Thay đổi là một tiến trình, không phải là một biến cố.

Nếu khủng hoảng kinh tế chưa thể hiện rõ nét để nhìn thấy được thì những bất ổn về xã hội lại cảm nhận được rất rõ ràng. Khó khăn kinh tế đã tạo điều kiện cho bất ổn của xã hội bộc lộ ra. Mọi người dù giàu hay nghèo đều cảm thấy bất an. Đồ ăn gì cũng lo bị bỏ hóa chất độc, ra đường lo bị cướp giật, đi đường sợ bị tai nạn giao thông. Tình trạng côn đồ tăng cao, chỉ vì những xô xát nhỏ cũng xảy ra giết người. Và mọi người rơi vào khủng hoảng niềm tin vì đạo đức suy đồi, tham nhũng, hối lộ hoành hành, công lý phụ thuộc vào tiền bạc và quan hệ. Nhiều người dù giàu có nhưng họ nói với tôi rằng họ không muốn con cái họ sống ở Việt Nam. Việc cho con cái du học nước ngoài trở thành mục tiêu phấn đấu của nhiều người. Nhiều doanh nhân nói với tôi rằng họ muốn đầu tư mở trường học khi thấy tình trạng giáo dục xuống cấp như hiện nay là rất nguy hiểm cho hiện trang xã hội cũng như tương lai của đất nước. Rõ ràng nhiều người đã nhận ra tiền bạc không thể giải quyết được tất cả, nếu không có những cải cách, thay đổi thì Việt Nam không còn là nơi tốt để sống.

 

Không cần ai tuyên truyền thì đa số mọi người ở Việt Nam đều chán ngán chế độ cộng sản, bất mãn với chính quyền, đều mong muốn thay đổi. Nhưng một thực tế đáng ngạc nhiên là đa số những người tôi hỏi về sự thay đổi ở Việt Nam đều có tâm trạng bi quan. Một số người thẳng thắn nói rằng nước Việt Nam chúng ta quá xui xẻo khi ở cạnh Trung Quốc và thừa nhận sự chi phối ngày càng lớn của Trung Quốc với Việt Nam. Họ cho rằng chỉ khi nào Trung Quốc có thay đổi thì Việt Nam mới có thay đổi. Một số người khác thì nói rằng đối lập ở Việt Nam quá yếu và chính quyền toàn trị thì quá mạnh, khó tạo ra sức ép thay đổi từ phía đối lập. Họ còn lo lắng rằng thực ra chưa có lực lượng nào để họ tin rằng sẽ có sự thay thế tốt hơn hay sẽ bất ổn hơn khi các phe phái đấu đá nhau. Một số người khác thì tin rằng sự thay đổi sẽ đến từ trong nội bộ của đảng Cộng sản nhưng họ nói rằng phe cấp tiến quá yếu khi không có hậu thuẫn trong khi phe bảo thủ thì có hậu thuẫn từ Trung Quốc nên cũng rất khó có thay đổi xảy ra. Tâm trạng bi quan của những người có quan tâm đến tình hình đất nước dẫn đến tình trạng họ cho rằng họ cũng chẳng thể làm gì cho sự thay đổi diễn ra cả. Nhưng những người quan tâm đến chính trị đa số là những người lớn tuổi, trong khi giới trẻ thì rất ít người quan tâm đến chính trị mà mải đuổi theo sự hưởng thụ vật chất và các câu chuyện phiếm trên mạng internet.

 

Sau một thời gian ở Việt Nam, tôi nhận ra rằng thay đổi chưa thể sớm xảy ra ở Việt Nam. Dù rằng những yếu tố thúc đẩy cho sự thay đổi là rất nhiều, kinh tế ngày càng khó khăn hơn, xã hội ngày càng bất ổn hơn, chính quyền ngày càng bệ rạc và mất uy tín hơn nhưng thế giằng co giữa những cái tốt và cái xấu là rất lớn dẫn đến không dễ để đạt được những tình trạng tệ hại đưa đến những điều kiện sống còn phải thay đổi. Trước sự ảnh hưởng chi phối của Trung Quốc và thái độ ngày càng sắt máu đàn áp của chính quyền thì cũng khó để có sự thay đổi đột biến dạng cách mạng hay đảo chính. Cách còn lại duy nhất mà hiệu quả dù không đến tức thời nhưng chắc chắn và bền vững. Đó chính là cách “chấn dân khí” làm giảm sức ỳ của xã hội trước thay đổi, tăng cường tinh thần của người dân phản kháng với những điều xấu xa trong xã hội và phản đối lại những sai trái của chính quyền. Một nguyên nhân sâu xa mà thay đổi chưa xảy ra tại Việt Nam chính là do thái độ chấp nhận, hợp tác với cái sai, cái xấu hoặc khoanh tay đứng nhìn của người dân. Đó cũng là do họ chưa ý thức được quyền của mình vì những khái niệm về “quyền con người” còn rất xa lạ. Nhưng rõ ràng những phản kháng dân sự của cá nhân cũng rất ảnh hưởng đến chính quyền. Khi ra gặp công an phường nếu vâng dạ sợ sệt thì sẽ bị hoạch họe nhưng nếu dõng dạc phản đối thái độ tắc trách thì họ không dám gây khó dễ. Những qui định của chính quyền gần đây gặp phải sự phản đối của người dân đều phải bãi bỏ. Những sự bộc phát phản ứng lại với CSGT, với chính quyền cưỡng chế đất đang diễn ra ngày càng nhiều báo hiệu sự bất tuân dân sự sẽ diễn ra rộng khắp. Nhưng để người dân có thái độ bất tuân dân sự đúng đắn để đòi hỏi các quyền của mình để dẫn tới chính quyền mở rộng quyền của người dân, tiệm cận tiến đến mục tiêu thay đổi thể chế theo hướng dân chủ vẫn cần có sự đầu tư, dấn thân vào việc  “Khai dân trí, chấn dân khí” của nhiều người, nhiều tổ chức tiếp cận được với quần chúng khi chính quyền vẫn khống chế hệ thống truyền thông và báo mạng đối lập chỉ mới tiếp cận với một thiểu số dân chúng.

 

California, tháng 8/2013

© Mai Anh

© Đàn Chim Việt

Việt Hoàng – Không thể chần chừ, do dự được nữa!

“…Để đảng cộng sản ‘cấp phép” cho các đảng mới hoạt động là điều không tưởng. Ông và các bạn ông phải thành lập “đảng mới” vì chính quyền có muốn đàn áp các ông cũng không dễ như với những người dân bình thường khác…”

 

Câu nói này là của ông Lê Hiếu Đằng trong bài viết mới nhất “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh…”. Trích đoạn “Tại sao tình hình đã chín mùi mà chúng ta không dám làm điều này vì chủ trương không đa nguyên đa đảng chỉ là chủ trương của Đảng chứ chưa có một văn bản pháp lý nào cấm điều này? Mà nguyên tắc pháp lý là điều gì luật pháp không cấm chúng ta đều có quyền làm. Đó là quyền công dân chính đáng của chúng ta. Không thể rụt rè, cân nhắc gì nữa. Đây là một yếu tố sẽ làm cho xã hội công dân, xã hội dân sự mạnh lên, không có thế lực nào ngăn cản được. Đây là cách chúng ta phá vỡ một mảng yếu nhất của một nhà nước độc tài toàn trị hiện nay. Chẳng lẽ nhà nước này bắt bỏ tù tất cả chúng ta sao? Chúng ta phải đấu tranh với phương châm công khai, minh bạch, ôn hòa, bất bạo động, phản đối tất cả mọi hành động manh động, bạo lực khiêu khích gây chiến tranh. Như nhà thơ Nguyễn Duy đã viết, đại khái: trong bất cứ cuộc chiến tranh nào người thất bại đều là nhân dân. Giờ hành động đã đến. Không chần chừ, do dự được nữa”.

 

Có lẽ với những người mong muốn dân chủ cho Việt Nam thì đều không xa lạ với tên tuổi của ông Lê Hiếu Đằng, nguyên là phó Tổng thư ký Ủy ban trung ương Liên minh các lực lượng Dân tộc, dân chủ và Hòa bình Việt Nam trước đây và từng là phó Chủ tịch Ủy Ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố HCM. Trong thời gian gần đây ông là người thường xuyên tham gia các hoạt động đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam, ông từng tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông. Ông cũng là một trong nhóm 72 vị trí thức tên tuổi hàng đầu tại Việt Nam đã ký bản Kiến nghị, kêu gọi thay đổi chính trị tại Việt Nam.

 

Những hành động của ông và bạn bè ông đã được dư luận đón nhận và cỗ vũ nồng nhiệt. Tuy nhiên với một số dư luận, trong đó có Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên thì những hành động (đưa kiến nghị…) vẫn chưa đủ, vì nó vẫn mang nặng tính xin-cho đối với chính quyền cộng sản Việt Nam. Mà xin thì có thể được cho hoặc không cho và rõ ràng là đảng cộng sản đã không cho. Quan điểm của chúng tôi là mọi người dân Việt Nam đều có quyền và nghĩa vụ tham gia vào việc quản lý xã hội, nếu người đó muốn và có khả năng. Chúng ta không Xin mà chúng ta Đòi những quyền chính trị căn bản đó. Thứ hai là khi đã đi đòi và đấu tranh cho dân chủ thì không thể quan niệm rằng: “Có thể thay đổi từ trong lòng chế độ bằng cách chấp nhận và hợp tác với chế độ”. Muốn hay không thì những người đấu tranh cho dân chủ cũng phải đứng tách hẳn khỏi chính quyền một cách độc lập và rõ ràng. Chấp nhận làm một nhóm nhỏ, bị cô đơn buổi ban đầu, rồi dần dần người dân nhận ra được quyết tâm và sự đúng đắn của nhóm người đó để rồi ủng hộ và lựa chọn con đường đi mới cho cả dân tộc. Chúng tôi cũng từng đưa ra đề nghị là nhóm Kiến nghị 72 cần nhanh chóng soạn thảo ra cương lĩnh chính trị và thống nhất đội ngũ để lập ra một đảng chính trị mới…

 

Sau một thời gian chờ đợi thì với bài viết này và nếu đó là quyết tâm thật sự của ông và bạn bè ông thì quả thật đó là một điều bất ngờ và may mắn cho dân tộc Việt Nam. Ông rất đúng khi cho rằng chúng ta không thể chần chừ, do dự được nữa. Chờ đến bao giờ và chờ ai? Chờ cái gì? Hy vọng là giới trí thức tinh hoa Việt Nam bừng tỉnh và đồng ý với ông rằng “Nhận thức lại và dấn thân hành động cho cuộc chiến đấu mới. Đừng loay hoay những chuyện đã qua mà làm suy yếu sức mạnh đoàn kết dân tộc. Hãy để con cháu chúng ta làm nhiệm vụ đánh giá lịch sử. Còn chúng ta trước mắt là hành động, hành động và hành động”. Muốn có thay đổi chính trị tại Việt Nam thì phải xuất hiện các đảng chính trị đối lập. Chúng tôi đồng ý với ông là phải “thành lập một đảng mới như đảng Dân Chủ Xã Hội…” chẳng hạn. Để đảng cộng sản ‘cấp phép” cho các đảng mới hoạt động là điều không tưởng. Ông và các bạn ông phải thành lập “đảng mới” vì chính quyền có muốn đàn áp các ông cũng không dễ như với những người dân bình thường khác. Và chỉ khi các “đảng mới” xuất hiện và hoạt động công khai thì khi đó đảng cộng sản Việt Nam mới có thể thay đổi. Nếu không thì mọi sự kêu gọi thay đổi trong một chế độ toàn trị chỉ là một “trò đùa” không hơn không kém.

 

Nếu “đảng mới” của ông và bạn bè ông ra đời với những tiêu chí như: dân chủ và đa nguyên, bao dung và đoàn kết, ôn hòa và thiện chí, hòa giải và hòa hợp dân tộc …thì nó sẽ nhanh chóng thu phục được lòng dân và sự hợp tác của các tổ chức chính trị khác của người Việt ở trong cũng như ngoài nước.

 

Việt Nam đang đứng trước nhu cầu thay đổi rất cấp bách. Tình hình kinh tế, xã hội đang ngày càng xấu đi. Nguy cơ rơi vào một cuộc khủng hoảng toàn diện là có thật và nhãn tiền. Chiến lược chuyển trục an ninh thế giới sang khu vực Châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ là một cơ hội hiếm có để Việt Nam hội nhập với các nước dân chủ văn minh, Hiệp ước đối tác xuyên TBD (TPP) là một ví dụ. Ngay cả người hàng xóm của Việt Nam nổi tiếng là độc tài Myanma cũng đã thành tâm thay đổi về hướng dân chủ. Nếu để lỡ cơ hội lần này e rằng Việt Nam sẽ không còn cơ hội nào nữa. Đảng cộng sản Việt Nam đang rất lúng túng và giằng xé trong nội bộ. Gánh nặng trên vai họ quá lớn và tự họ không thể nhấc xuống được vì vậy giới trí thức tinh hoa Việt Nam phải “giúp” họ. Cách giúp họ hiệu quả nhất là tạo ra sức ép và sự bắt buộc họ phải thay đổi qua việc thành lập các “đảng mới” để tạo sự cạnh tranh lành mạnh giữa đảng cộng sản và các đảng mới này. Chúng tôi tin rằng rất nhiều thành phần trong bộ máy của đảng muốn thay đổi nhưng họ không thể vượt qua được sự chi phối của các nhóm lợi ích và bảo thủ trong đảng.

 

Chúng tôi hy vọng trí thức Việt Nam cùng chia sẻ với ông Nguyễn Gia Kiểng, người lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên rằng: “Nếu có một bài học mà chúng ta có thể rút ra từ cuộc cách mạng Ả Rập, sau cuộc cách mạng Đông Âu năm 1989, thì đó là trước khi bắt đầu một cuộc cách mạng dân chủ phải có sẵn một tổ chức dân chủ và một dự án xây dựng dân chủ.Giai đoạn chuyển tiếp có thể rất dài và những thiệt hại rất lớn nếu một giải pháp thay thế – bao gồm một lực lượng chính trị và một dự án chính trị- không xuất hiện nhanh chóng”.

Việt Hoàng

(Thông luận)

Trung tướng Đặng Quốc Bảo vừa nói những gì vậy?

Trong giới báo chí, trí thức, đảng viên CS lâu năm ở Hà Nội đang lưu truyền một tài liệu đánh máy 5 trang, ghi lại cuộc phỏng vấn cựu trung tướng Đặng Quốc Bảo do 2 nhà báo quân đội là đại tá Tạ Cao Sơn và đại tá Quách Hải Lượng thực hiện. Cuộc phỏng vấn được tiến hành ngày 26/6/2009, chưa được đăng trên báo hay mạng trong nước.

 

Tướng Đặng Quốc Bảo năm nay 81 tuổi, là trung tướng về hưu, từng là ủy viên trung ương ĐCS VN tại Đại hội IV (cuối 1976), từng là Hiệu trưởng trường đại học kỹ thuật quân sự trong thời chiến, sau đó là Bí thư thứ nhất Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh, rồi thứ trưởng Bộ Đại học và Trung học chuyên nghiệp, cuối cùng là Trưởng ban Khoa giáo TW đảng. Một gương mặt hấp dẫn nhất hiện nay ở Hà Nội.

 

Tôi quen biết trực tiếp ông Bảo trong một thời gian dài, từ hồi 1970 đến 1990, có nhiều cuộc trao đổi ý kiến lý thú với ông. Ông là một cán bộ cấp cao đảng CS rất hiếm, cực hiếm, là ham học, ham đọc, ham tranh luận, và luôn có ý kiến riêng của chính mình, do có nếp độc lập suy nghĩ.

 

 

Ngay từ sau 30-4-1975 ông đã rất băn khoăn, lấy làm khó hiểu về cái gọi là chính sách “cải tạo” – thực tế là bỏ tù, đầy ải, trả thù – hàng chục vạn viên chức và sỹ quan của chế độ miền Nam. Ông thổ lộ: “để làm gì ? Mất một cơ hội hoà hợp bằng vàng! Mất đứt một khối nhân lực, chất xám! Pure perte ! (mất đứt !)”.

 

Trước khi Đại hội X họp, ông công khai lên tiếng trong một cuộc họp Chi bộ đảng: “báo cáo chính trị được dự thảo không ngang tầm ! đảng đang lâm vào khủng hoảng về tư duy, về lý luận; thiếu tầm nhìn chiến lược, thiếu tư duy chiến lược “.

 

Trong một bức thư gửi lãnh đạo, ông cảnh báo: “Đạo đức suy đồi, tham nhũng bất trị lan tràn vì lãnh đạo không thật sự quyết chiến với nó. Nó sẽ phá đảng từ bên trong, vì làm mất lòng tin của quần chúng. Không ai phá, lật đổ, chính kẻ biến chất trong đảng tự phá, tự ‘lật đổ’ cái đảng này!”.

 

Ông là em chú bác với ông Trường Chinh; từ năm 1981, ông đã trả lời thẳng thắn ông Trường Chinh rằng chủ nghĩa cộng sản hiện thực không ổn, từ khi Trung quốc khai chiến với Liên xô là biểu hiện thất bại về đường lối. Đảng không nhận ra sự thật để thay đổi mạnh dạn, thì ông sẵn sàng ra khỏi trung ương và ông không còn lý do để nắm đoàn thanh niên vì tương lai của đoàn cũng không còn!

 

Ông là người rất hiếm, là uỷ viên trung ương một khóa duy nhất, chỉ vì, như ông nói: “người ta bảo tôi bướng, cứng đầu! Nhưng tôi phải là tôi chứ!”. Chính ông đã quyết định kỷ luật với sinh viên Nguyễn Chí Vịnh, con đại tướng Nguyễn Chí Thanh hồi 1974 khi Vịnh phạm kỷ luật sống bê tha, gian dối, gây gổ với đồng học, không đủ tiêu chuẩn thành sỹ quan, phải chuyển về một đon vị thông tin để rèn luyện.

 

Vậy trong cuộc trả lời phỏng vấn mới rồi, tướng Đặng Quốc Bảo (huân chương Hồ Chí Minh – có cả một lực lượng ngưỡng mộ đông đảo trong trí thức, tuổi trẻ) đã nói những gì ? Có thể tóm tắt là ông vẫn mạnh dạn,” bướng bỉnh”, vẫn cứng đầu, tự tin, nói công khai, minh bạch ý kiến của mình đối với những vấn đề nóng bỏng nhất.

 

Đó là:

 

– An ninh quốc gia là vấn đề đầu tiên, là yếu tố đầu tiên của phát triển đất nước.

 

– Vấn đề Trung Quốc đang nổi lên thành vấn đề lớn nhất, quan trọng nhất, cũng là khó khăn nhất đối với nền an ninh quốc gia Việt Nam.

 

– Trung quốc luôn thực hiện chiến lược đen tối với Việt Nam; “Chúng nó đang nhất định thực hiện các mưu đồ xâm lược Việt Nam. Trên thế giới chưa ai mưu sâu như Trung Quốc, chưa ai xảo trá, nham hiểm bằng Trung Quốc. Trung Quốc là xứ sở của nguỵ biện và ngộ biện. Hiện nay Việt nam chưa có nhân vật nào chọi được với Trung Quốc. Ngày nay Trung Quốc giàu, mạnh, tham…là một hiểm họa”.

 

– Tai họa sẽ đến với Việt nam, nếu như những người lãnh đạo không nhìn rõ, không thấy được Trung Quốc là một đối thủ nguy hiểm.

 

– Về trí thức hiện nay, họ có độc lập suy nghĩ, nhưng thiếu những người có tư duy chiến lược, đại bộ phận phải lo miếng ăn, bát cơm của họ.

 

– Về thanh niên, sinh viên, học sinh ngày nay: họ rất thụ động, họ bị ru ngủ, bị đánh lừa. Sinh viên học sinh sống cực khổ, họ phải đi tìm chỗ giải quyết khó khăn cho gia đình và cho bản thân.

 

– Về Đoàn thanh niên CS: rất có tội, khi hàng năm giới thiệu tới 10 vạn thanh niên cơ hội chủ nghĩa vào đảng cộng sản;

 

– Cái thiếu chung hiện nay là thiếu ngọn cờ, thiếu trào lưu, thiếu phong trào;

 

– Phải nói đến giới luật, luật gia; họ là những người hiểu biết, cho nên họ có nhiều tiếng nói phản biện. “Luật sư Cù Huy Hà Vũ kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là sự khởi động. Giới luật gia có thể trở thành một động lực chính trị”.

 

– Trong giai đoạn phát triển, chúng ta cần có Nhà nước pháp quyền, phải có pháp trị. Thời Hồ Chí Minh là điển hình của việc không dùng pháp trị (giải tán trường Luật). Sai lầm là không nhấn mạnh dân chủ và pháp trị.

 

– Về cái nguy cơ không dân chủ, thiếu luật, luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã cảnh báo từ năm 1950;

 

– ” Độc tài của cộng sản ghê gớm lắm. Thâu tóm quyền lực; lừa bịp nhân dân; biến người thành nô lệ”. Xưa là thần dân của phong kiến, sau là thần dân của tư bản, bây giờ là thần dân của cộng sản. Là thần dân, chưa là công dân đích thực;

 

– ” Chủ nghĩa tư bản phát triển có cơ chế và yếu tố chống độc tài. Những người cộng sản không học được điều này ở chủ nghĩa tư bản “.

 

– “Bác Hồ thất bại là chưa tìm ra con đường phát triển cho dân tộc, chưa chỉ ra con đường phát triển. Thế mà cứ nói là đi theo con đường bác Hồ đã chỉ thì thật là vô lý. Bác đã chỉ đâu mà theo!”.

 

– Chúng ta phải tham gia luật chơi chung của thế giới và Liên Hợp quốc, phải thâm nhập, hoà nhập; phải liên kết chặt chẽ với khối ASEAN. Phải cải tạo chính trị, chống độc tài.

 

Tôi tóm tắt những ý chính trên đây, không thêm một ý nào, một chữ nào. Để bạn đọc hiểu rõ những ý chính mà ông Đặng Quốc Bảo muốn truyền đạt. Ông từng bị lãnh đạo coi là “cứng đầu”, “bướng”, nay đã 81 tuổi, càng không biết sợ ai.

 

Ông dám nói những điều ngược hẳn với bộ chính trị hiện tại, mà toàn là về đường lối, về những vấn đề cơ bản nhất. Nói rõ, nói “toạc móng heo” như có lần ông nói với tôi. Điều này càng giải thích vì sao cả bộ máy thông tin tuyên truyền trong nước lại im re, vì sao bộ 4 T, bộ “lề phải” và bộ công an ráo riết ngăn chặn việc lưu truyền 5 trang đánh máy ghi lại cuộc phỏng vấn suốt 2 tháng nay.

(VOA)

Cơn bão giá và nhóm lợi ích

Cơn bão tăng giá với sang chấn đầy tai biến đang đẩy xã hội Việt Nam vào một vòng xoáy mới, tiếp nối chuỗi vòng xoáy mà nó đã kết dính suốt gần ba năm suy thoái kinh tế qua.

 

Chỉ ít lâu sau kỳ họp quốc hội vào tháng 5/2013, mặt hàng xăng dầu đã được Bộ công thương, Bộ tài chính và một trong những nhóm lợi ích độc quyền nhất Việt Nam là Tập đoàn xăng dầu Petrolimex kích động đến ba lần tăng giá.

 

Cũng song trùng với quy luật bài trùng, người anh em sinh đôi của Petrolimex là Tập đoàn điện lực Việt Nam – EVN – đã ngay lập tức đẩy giá điện lên 5%.

 

Hành động mang hàm ý bất chấp này càng làm nổi rõ một quy luật kinh tế – chính trị: giá giảm vào trước và trong các kỳ họp quốc hội, nhưng lại tăng vọt “lên một tầm cao mới” sau khi cánh cửa hội trường dân cử khép lại.

 

Mối lo thường trực của người dân đã có cơ sở để biến thành linh cảm thật tệ: không lúc này thì lúc khác, nhóm lợi ích sẽ không bỏ cuộc và vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi lộ trình tăng giá điện và xăng dầu.

 

Trong khi đó, không có gì giấu nhẹm mãi được, có vẻ cuối cùng Ban tuyên giáo trung ương cũng phải làm ngơ để báo chí đưa tin về hàng loạt vụ nhảy cầu quyên sinh vì nguyên do bức bách tài chính. Cái nghèo dân sinh chưa bao giờ quyện gắn với vô cảm quan chức đến mức này, vào buổi giao thời đầy tính định mệnh như thế này của dân tộc.

 

Nhưng bất chấp phản ứng của đại đa số các tầng lớp nhân dân, giai tầng lợi ích ở Việt Nam vẫn tiếp tục chiến dịch “bù lỗ vào dân”. Những tin tức mới nhất cho thấy với đợt tăng giá 5%, EVN đã có được thêm 3.000 – 4.000 tỷ đồng. Tuy nhiên, một quan chức cao cấp ngành điện lực vẫn than thở là tập đoàn này còn “thiếu ít nhất 8.000 tỷ đồng nữa”, tương ứng với khả năng EVN phải tăng 15-20% giá điện trong năm nay.

Tập đoàn xăng dầu Petrolimex kích động đến ba lần tăng giá

So với con số lỗ còn treo đến 34.000 tỷ đồng do đầu tư trái ngành vào chứng khoán, bất động sản, bảo hiểm bị phát hiện vào cuối năm 2011 và như một công bố chẳng đặng đừng vào đầu năm 2013, cho tới nay EVN đã “thanh lý” được một phần, nhờ vào thao tác dùng giá điện “thanh toán” lên đôi vai gày guộc của nhân dân.

 

Xăng dầu và điện tăng cũng ngay lập tức kích thích giá các mặt hàng khác cùng phi mã. Chỉ ít ngày sau khi tăng giá xăng dầu và điện, hàng loạt mặt hàng rau quả ở miền Tây Nam Bộ đã tăng từ 10-30%. Còn tại các đô thị, giá sữa đương nhiên là một thứ hàng không thể không tăng, làm khốn khó thêm cho đời sống người dân trong cơn bão suy thoái.

 

Chính phủ không vô can

 

Không thể nói Chính phủ vô can trong toàn bộ câu chuyện tăng giá điện và xăng dầu.

 

Bất chấp nạn suy thoái kinh tế kinh niên và phản ứng của người dân, các nhóm lợi ích xăng dầu và điện lực vẫn đang hứa hẹn sẽ còn tiếp tục tăng giá trong năm nay và cả cho năm sau – 2014, tăng đến khi nào toàn bộ số lỗ do đầu tư trái ngành những năm về trước được thanh toán trên đầu người dân.

 

Bất chấp “những cố gắng của toàn bộ Chính phủ” trong cuộc chiến chống lạm phát, những tác động được giới quan chức thống kê Việt Nam xem là “tăng giá điện và xăng dầu không ảnh hưởng nhiều đến lạm phát” liệu còn có ý nghĩa gì khi giá nhiều mặt hàng đã tăng phi mã tại các chợ và cửa hang?

 

Thay thế cuộc chiến này bằng một cuộc chiến khác, phải chăng điều mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng diễn trình mong muốn – cuộc chiến chống các nhóm lợi ích – đang có nguy cơ bị chính các nhóm đặc quyền đặc lợi này diễn đạt theo một cách hoàn toàn trái ngược?

 

Nhưng cảnh sắc trái ngược như thế lại thường được lịch sử chứng thực ở những quốc gia không độc quyền. Vào tháng 2/2013, trước hành vi tăng mạnh giá điện của hai nhà phân phối điện lực là Công ty CEZ và Evergo-Pro và Công ty EVN, hàng chục ngàn người dân Bungaria đã đổ ra đường biểu tình, đẩy cao nguy cơ một cuộc bạo động đẫm máu.

 

“Tôi sẽ không tham gia vào một chính phủ mà ở đó cảnh sát có quyền được đánh đập người dân. Chúng tôi cũng có danh dự và lòng tự trọng riêng của mình. Nhân dân đưa chúng tôi lên nắm quyền và chúng tôi sẽ trao trả lại quyền lực cho họ” – Thủ tướng Boiko Borisov khẳng định trước Quốc hội nước này. Chỉ sau đó một tháng, chính phủ Bungaria đã quyết định từ chức.

 

Dân chúng?

 

Còn ở Việt Nam và ứng với một lịch sử độc quyền về nhiều phương diện, nhân dân sẽ biểu cảm ra sao?

 

Sức chịu đựng của người dân Việt Nam là rất cao, đặc biệt trong thời chiến tranh. Nhưng sau khi chiến tranh đã trôi qua gần bốn chục năm và thế đặc quyền cũng có chừng ấy thời gian để tác quái, không ai có thể nói trước được điều gì.

 

Vào kỳ họp quốc hội tháng 5/2013, lồng trong bối cảnh nền kinh tế suy thoái thảm trạng cùng trào lưu thăng hoa của các nhóm lợi ích và nạn tham nhũng, thái độ im lặng của các đại biểu quốc hội đã khiến cho dư luận người dân thất vọng.

 

Tuy nhiên, một hiệu ứng tâm lý xã hội đã bất ngờ xảy ra vào cuộc bỏ phiếu tín nhiệm lần đầu tiên trong lịch sử quốc hội: đa số phiếu tín nhiệm thấp được các đại biểu quốc hội dồn cho giới quan chức chính phủ – những người phải chịu trách nhiệm trực tiếp về khả năng điều hành kém cỏi.

 

Không phát biểu không có nghĩa là không hành động. Và chỉ hành động nếu có cơ hội – đó là điều mà nhiều đại biểu quốc hội, dù phải rơi vào tình thế lắng tiếng vì một số lý do nào đó, nhưng đã bộc lộ qua một phản ứng có tính kết tủa bằng vào lá phiếu của mình.

 

Vậy còn thái độ người dân đối với Chính phủ thì sao?

 

E rằng, phản ứng của người dân sẽ khác và còn khác nhiều với khối quan chức quốc hội. Một quy luật tâm lý xã hội khác đang hình thành ngày càng sống động: giá độc quyền càng tăng, sức chịu đựng của người dân càng tiệm cận với giới hạn cuối cùng. Tâm lý chịu đựng đang dần chuyển sang tâm lý phản ứng và có thể cả phản kháng.

 

Ai cũng biết rằng, đến một thời điểm nào đó, khi tâm lý chịu đựng đã vượt qua tâm trạng sợ hãi, những người dân khốn khổ nhất sẽ bắt đầu tập hợp với nhau, tạo thành tiền đề phản ứng công khai đầu tiên như người dân Bungaria đã làm.

 

Những cuộc biểu tình công khai đối với chính phủ cũng từ đó mà sinh sôi, có thể kéo theo tình hình mất kiểm soát, để sau đó không ai có thể lường được hậu quả sẽ ra sao.

 

Lẽ nào Chính phủ và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn quá chủ quan với cận cảnh mất mát ấy?

 

Phạm Chí Dũng

 

Gửi cho BBC từ Sài Gòn

* Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, một nhà báo tự do ở TP Hồ Chí Minh.

(BBC)

Luật pháp cần phải bảo vệ người bị tước đoạt quyền làm việc một cách vô lý

Theo giấy triệu tập đương sự của tòa án nhân dân thành phố Bạc Liêu do thẩm  phán Châu Minh Nguyệt đã ký ngày 8/8/2013. Tôi nhận được phong thư này treo trước của nhà tôi vào chiều tối ngày hôm nay, thứ 2, 12/8/2013.

 

Vào lúc 7: 30 ngày 16/8/2013 tòa án Bạc Liêu sẽ làm việc lien quan đến vụ kiện trong đó tôi là bị đơn (mặc dù Eximbank làm sai như: nợ tiền lương, bảo hiểm và tiền thưởng tôi do họ tự ý rút tiền trong tài khoản của tôi sai quy định).

 

Vì sợ họ có tiền và quyền thế xử ép tôi như họ đã làm thời gian qua nên tôi khẩn xin mọi người trong nước và quốc tế giúp đỡ, xem xét cho tôi 1 sự công bằng theo quyền được sống, được làm việc, được đối xử công bằng và bình đẳng theo pháp luật và Luật Nhân quyền.

 

Vì từ đầu đến cuối tôi đều làm đúng theo trình tự pháp luật. Tôi đã bị hại,  bị vu oan mất việc và tương lai sự nghiệp…Ông Nguyễn Mạnh Triều trước đây là quyền giám đốc Eximbank Bạc Liêu đã vu oan giá họa cho tôi (có ghi âm ông ta phân công Trang Ngọc Yến làm sai nhưng ép tôi chịu và ông ta đã giấu biên bản họp, nói dối, nói rồi chối, không giữ lời…)

 

Pháp luật là phải có chứng cứ và nguồn căn.

Sự an toàn của người dân là đạo luật cao nhất.

 

Khẩn xin mọi người giúp đỡ vì ông Nguyễn Mạnh Triều Quyền giám đốc Eximbank Bạc Liêu trước đây chẳng những làm sai pháp luật còn vu oan giá họa cho tôi. Ông ta đã giấu biên bản họp về việc phân công Trang Ngọc Yến làm sai nhưng lại đổ thừa cho tôi. Nhưng do tôi không đồng ý (có ghi âm) nên ông ta đã trừ lương cách chức tôi sai quy định, rút hết tiền lương và tiền thưởng trong tài khoản của tôi và ép tôi nghỉ việc.

 

Tôi có vay hổ trợ tiêu dùng cho cán bộ công nhân viên, thời hạn là 10 năm. Mỗi tháng chỉ được trích tiền trong tài khoản tôi khoảng 1.300.000VND (khoảng USD50). Nhưng Eximbank Bạc Liêu đã làm sai là rút toàn bộ tiền lương và tiền thưởng của tôi khiến cho tôi làm việc không có lương và phải trang trải chi phí ăn ở và đi lại rất tốn kém.

 

Tôi cố gắng chịu đựng suốt 1 thời gian dài như vậy mãi cho đến sau này họ ra quyết định tôi mới nghỉ.

 

Nhưng họ không bồi thường và trả tiền bảo hiểm, chế độ cho tôi. Tôi khảng định tôi làm đúng theo trình tự pháp luật nhưng họ cố tình ép tôi nghỉ việc và buộc tôi vô tội cố ý làm trái nên nghỉ việc!

Hồ Thị Thái Hiền.

Thao Thao – Phê phán ông Hồ thế nào cho thuyết phục?

Tôi từng viết bài chê ông Hồ nên đã đọc kỹ nội dung (và bằng chứng) nhiều bài khác cũng lên án ông. Từ phê phán lặt vặt đến lên án rất nặng nề.

 

Lớn nhất là kết tội ông Hồ theo cộng sản và đem chủ nghĩa này du nhập Việt nam. Từ đó, mà mọi tai hoạ xảy ra. Tuy vậy, hãy đếm xem trong toàn bộ các bài viết của ông Hồ (năm ngàn trang) có bao nhiêu lần ông nhắc tới các từ “chủ nghĩa Mác – Lê Nin” và XHCN. Té ra, chúng quá ít so với các vị Lenin, Stalin, Mao, Kim, Fidel, thậm chí ít hơn cả Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng… (chỉ tính từ năm 1969 trở về trước).

 

Nhỏ nhất là phê phán ông Hồ có cuộc sống riêng tư không đạt mức như một… vị thánh. Nhưng chúng ta lấy quyền gì mà bắt ông phải là thánh? Nếu chúng ta định phê phán đảng CS (cứ tôn ông lên bậc thánh) thì can gì đến ông? Nếu lại cố tìm thêm vài chi tiết để phê phán chính ông Hồ, xét ra vẫn chỉ đáng xếp vào phần “lặt vặt” trong khuyết điểm của một chính khách lớn, một nhân vật lịch sử mà thôi.

 

Thú thật, hồi ấy tôi vẫn còn cảm tính khi phê phán. Ví dụ, khi thấy ông Hồ tự lăng-xê bản thân bằng viết sách đề cao mình, tôi kết luận là giả dối, thủ đoạn. Nhưng rồi tôi không phản biện nổi khi có người chỉ cho tôi thấy chán vạn chính khách có những cách rất sáng tạo để tự quảng cáo bản thân. Vấn đề là khi tự quảng cáo có bịa ưu điểm để tự tâng bốc không. Và có vu cáo, bôi nhọ đối thủ hay không. Thế thôi. Cách ta 600 năm, cụ Nguyễn Trãi đã từng tự quảng cáo, được lịch sử thán phục. Có sao đâu?

 

Tôi coi là “tép” những lời bênh vực ông Hồ của đám cộng sản độc tài đang đương quyền, thực chất là mượn “thần tượng Hồ” để cố duy trì quyền lực. Nhưng tôi không dám coi thường những người cộng sản (như tướng Nguyễn Trọng Vĩnh) và không cộng sản (như bác Hà Văn Thịnh). Họ đáng kính (đã đành) mà họ cũng có quyền giữ quan điểm riêng của mình: Họ mến phục ông Hồ, vì ông… yêu nước chứ không phải vì ông Hồ mặn mà với lý tưởng CS. Nếu họ bị thuyết phục, thì chắc chắn vị thần tượng này sẽ đổ kềnh. Liệu cách chửi bới thô thiển có đem lại kết quả mong đợi?

 

Những chuyện chưa thật là lớn?

 

Một số bằng chứng được nhiều người nhắc đi, nhắc lại, nhưng người nghe (nếu bình tĩnh suy nghĩ) thì chưa thể thật “thông suốt”. Các bằng chứng này, về cảm tính, có thể góp phần làm chao đảo một thần tượng (mà chúng ta rất muốn hạ bệ) nhưng về lý trí thì chưa thể làm sụp đổ thần tượng đó. Ngược lại, chỉ cần một-vài bằng chứng chưa thật thuyết phục, kèm với văn phong thô lỗ, bàn luận khiên cưỡng thì người đọc (về mặt cảm tính) có thể không còn tin tưởng mọi bằng chứng khác mà tác giả đưa ra nữa. Vài ví dụ:

– Ông Hồ xuất dương để… kiếm sống, đâu phải để tìm đường cứu nước (xin học trường Thuộc Địa – nhưng bị từ chối). Thế thì đã sao? Thiếu gì chuyện một người ban đầu tư cách không ra gì, hoặc chỉ có mục đích tầm thường, nhưng sau thành người tốt? Nếu sinh thời ông Hồ cứ bai bải chối chuyện này thì mới thành chuyện. Nhưng lại không có bằng chứng ông Hồ phủ nhận chuyện này. Còn việc đảng CS muốn che dấu (để thần thánh hoá) thì ta tha hồ phê phán đảng CS, mà không nên lên án ông Hồ.

 

– Để việc thần thánh hoá được trọn vẹn, các đảng CS ở các nước nông nghiệp (Nga, Tàu, Triều Tiên, Việt Nam) đều chơi trò ướp xác lãnh tụ để thờ phụng. Họ khôn lắm. Họ biết rằng trong đầu óc người tiểu nông phải có một vị thánh.

 

Nhưng chuyện có thật là Lênin và Hồ Chí Minh đều có di chúc muốn được chôn, hoặc hoả táng. Tôi chưa có bằng chứng Stalin, Mao, Kim có muốn ướp xác hay không, hay là bọn thủ hạ tự ý làm? Nếu vậy, thì đám thủ hạ mới là đối tượng cần phê phán, còn người chết thì vô tội trong chuyện này. Tôi đã từng có bài gọi di hài của ông Hồ là “cái xác thối tha”. Nay tự thấy xấu hổ.

 

Tôi được xem một cuốn phim dân chúng khóc lóc thảm thiết khi ông Hồ mất; một cuốn phim khác dân chúng vui mừng nồng nhiệt khi được tin đảng CS quyết định giữ lâu dài thi hài ông Hồ. Đến nay, tâm lý mê tín này đã hết chưa?

 

Khi ấy, có lẽ ai xúc phạm ông Hồ nửa câu, sẽ bị dân thù ghét đến xương tuỷ.

 

Tôi đã hỏi han nhiều người thuộc thế hệ trước, tất cả đều thừa nhận tình cảm của mình với ông Hồ là chân thật, tự đáy lòng.

 

Năm 1945-46, ông Hồ 55 tuổi, ông nội tôi 29 tuổi, cha tôi 8 tuổi. Khi thấy cha tôi gọi ông Hồ là “bác”, ông nội tôi đã mắng “không được hỗn”. Té ra, khi đó, ông Hồ chỉ xưng “bác” với thiếu nhi. Bài hát của thiếu nhi cũng gọi ông là “bác”. Với bác sĩ Tôn Thất Tùng 33 tuổi, ông Hồ gọi là “ngài”. Về sau, với các thành viên chính phủ, nếu ai kém ông Hồ trên 19 tuổi, ông coi như em, xưng hô là “bác” và “các chú”.

 

Vậy mà, có lần tôi đã nghe người ta mà… chửi ông Hồ là dám xưng “bác” với toàn dân. Viết bậy bạ như thế làm sao thuyết phục các vị cao tuổi?

 

Lại còn cái chuyện ông Hồ tự coi mình là “cha già dân tộc” nữa chứ. Cho đến khi có người ấn vào mặt tôi bài viết xa xưa của Phạm Văn Đồng: chính ông này mới là người có lỗi. Sau đó, nhiều người có lỗi là cứ thế gọi theo. Nhưng thập niên 50, bài hát của Đỗ Nhuận (mà tôi đã nghêu ngao, thuộc lòng, nhưng không hiểu hết ý), lại có câu: “Hồ Chí Minh – con yêu của dân”. Dẫu sao, chính ông Hồ khi viết sách về mình, do muốn giấu tên, đã dùng “cha già dân tộc”, khiến hồi ấy mọi người cho rằng tác giả là Phạm Văn Đồng. Việc này, ai muốn lên án, hay bênh vực đều có thể đưa ra lý lẽ. Cãi nhau đến… Tết không xong. Sa đà vào đây làm gì?

 

Tóm lại nhé: Tôi tự nhủ, mình đang sống trong nước, hãy hỏi han cho kỹ bối cảnh rồi hãy viết, tránh đưa ra những “bằng chứng” thuần tuý kiếm ở văn bản + tự suy luận. Có như vậy mới thuyết phục được người khác.

 

Còn ngày nay thì sao? Thì… tha hồ rủa ông Hồ, miễn là dùng nick (như tôi đây), hoặc đang sống ở nước ngoài. Chúng ta mong muốn dân chúng tỉnh ngộ, khỏi sùng bái ông Hồ (mà đảng CS đặt làm thần tượng để mê hoặc dân, thậm chí còn đặt tượng ông lên chùa). Khốn nỗi, vẫn còn tới 70% dân chúng (ít học) quý trọng ông Hồ. Mà đây chính là lực lượng chủ yếu sẽ làm thay đổi chế độ. Chính tôi chứng kiến dân oan nói rằng nếu còn cụ Hồ thì bọn cầm quyền hiện nay không thể làm bậy (!). Khổ thế!!! Hễ ai nói xấu ông Hồ, họ không thèm nghe.

 

– Ông Hồ có nhiều ngày sinh nhật, nhiều tên? Đó là sự gian dối, lắt léo, của một con người đầy thủ đoạn? Có thể lắm (99%). Nhưng cũng có thể (1%) thời đó chưa có giấy khai sinh, lúc mới sinh gọi bằng tên này, khi đi học gọi bằng tên khác…, ra đời lại tên khác nữa… Rồi, khi hoạt động bí mật, khi viết báo (có cả báo “chui”)…

 

Liệu có thể dùng chuyện “lắm tên, lắm ngày sinh” để đánh đổ một nhân vật lịch sử (như tôi đã làm) hay không?

 

– Ông Hồ rành rành có vợ là bà Tăng Tuyết Minh mà không dám nhận? Ai không dám nhận? Bản thân ông Hồ, hay đa số trong bộ chính trị không cho ông nhận (theo nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số của chế độ Tập trung – Dân chủ)? Cãi nhau có mà đến Tết.

 

Tôi tin rằng sẽ tới ngày các tài liệu lưu trữ của đảng CSVN được giải mật để có bằng chứng kết tội hay xoá án cho ông. Tóm lại, phải đợi thì hơn là rỗi rãi cãi nhau.

 

– Một số chuyện khác về quan hệ tình ái (nếu có) cũng không lớn – chỉ ngang với chuyện tổng thống Clinton có quan hệ tình dục ngoài hôn nhân – tôi đã được đọc khá đủ, xin không nhắc ở đây.

 

Ngay cả chuyện ông viết sách “tự ca ngợi”, suy cho cùng chẳng qua chỉ là chuyện tự giới thiệu mình của một chính khách… Giống như ngày xưa cụ Nguyễn Trãi đã làm: Cụ dùng mỡ viết lên lá cây 8 chữ, để sâu ăn, khiến mọi người tin rằng đó là do “Trời đã định” (Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần).

 

Tóm lại, trên đây là những chuyện chưa đủ lớn để làm đổ thần tượng.

 

Muốn hạ thần tượng của đảng CS, phải nhằm vào những chuyện lớn

 

– Ông Hồ tuyên bố (đại ý): Về lý luận thì cụ Stalin và cụ Mao đã viết hết cả rồi, tôi không còn gì để viết nữa. Hoàn toàn xác thực. Ông Hồ dẫu sống lại cũng không thể chối cãi câu này. Nhưng “lý luận” đây là lý luận gì? Câu trả lời duy nhất: Đó phải là “lý luận Mác-Lê” (vì chả lẽ một lãnh tụ Cộng Sản lại viết lý luận phi CS?).

 

Thế là, lên án hay bênh vực, đều được. Nếu thâm tâm ông Hồ không theo Mác – Lê Nin thì câu ông trả lời (ở trên) lại là cách nói cực kỳ thông minh. Vừa tỏ ra khiêm tốn, vừa nói sự thật (không ham lý luận Mác – Lê), mà vẫn an toàn trước các “đồng chí” trong nước và quốc tế. Không viết lý luận, nhưng ông có hàng ngàn bài để lại (tôi không đọc) thể hiện suy nghĩ của ông. Tư tưởng của ông Hồ (nếu có một hệ tư tưởng) nằm ngay trong những bài viết của ông, ngoại trừ những bài gượng gạo (bài Địa chủ ác ghê).

 

Tôi nghĩ, muốn chứng minh ông có “tư tưởng” hay không, cần khai thác các bài đó. Nhưng chưa thấy ai (ở phe ta) làm một cách tỉ mỉ, công phu và khoa học để chứng minh ông chẳng có tư tưởng quái gì hết.

 

– Ông Hồ bị kết tội “mang chủ nghĩa Mác – Lê Nin vào VN”. Đây là loại bằng chứng rất mạnh, nhất là từ khi EU chính thức có nghị quyết lên án tội ác của chế độ CS. Nhưng vẫn có nhiều dẫn chứng, nói lên rằng các vị trong đệ tứ quốc tế mới thật sự làm được việc này (Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm…). Còn cái “chủ nghĩa Mác Lê mà ông Hồ thể hiện trong Chính cương 1930 thì chỉ ít tháng sau đã bị đàn em (Trần Phú, Hà Huy Tập…) theo lệnh Stalin sổ toẹt, không thương tiếc. Trần Phú, Hà Huy Tập – những trí thức trẻ, cấp tiến, tín đồ của giáo lý Mác-Lê – đã phê phán nặng nề ông Hồ. Nay còn bằng chứng hẳn hoi, nhưng đảng CS vẫn nửa kín, nửa hở. Khi ông Hồ đã là chủ tịch nước, chủ tịch đảng, các vị cùng thế hệ Trần Phú vẫn vây quanh ông Hồ (ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ…).

Phe bênh vực ông Hồ nói gì?

 

Đánh đổ các luận điểm của phe bênh ông Hồ cũng là điều cần làm.

Nhiều điều “bênh vực ông Hồ” do phe đối lập đưa ra, tôi muốn bác bỏ, nhưng chưa đạt 100%, mà chỉ ở mức 51 tới 99% mà thôi. Xin quý vị “phe ta” giúp thêm vào.

 

– Khi chiến tranh thế giới 2 sắp kết thúc, ông rất nhiều lần liên lạc với tổng thống Mỹ để tìm kiếm sự ủng hộ. Đây là lãnh tụ CS duy nhất “điên” mà làm như vậy. Nhất là khi đảng CS Tàu và Nga nằm ngay sát nách? Các đảng khổng lồ này vừa là nguồn viện trợ rất quyết định (nếu đi theo họ), đồng thời cũng là mối đe doạ “chết người” (nếu ông Hồ tỏ ra xa dời lý tưởng CS). Sao ông dám liều vậy?

 

– Khi đã có độc lập (1945), đảng CS đã có chính quyền, liệu có lãnh tụ CS nào dại dột tuyên bố “giải thể đảng”? Sao… ngu đến mức tự mình nhổ vây, bẻ cánh của chính mình, trong khi các đảng đối lập ở Việt nam lại ra sức củng cố vây cánh?

 

Vậy thì, ông giải thể đảng của mình (dù là giả dối) nhằm để tranh thủ ai? Câu trả lời của phe bênh ông Hồ là: “Để tranh thủ ai khác, chứ nhất định không phải để tranh thủ Stalin và Mao Trạch Đông”. Chỉ biết rằng khi được phục hoạt, cái đảng CS này bỗng đổi tên là Lao Động, và chỉ hoạt động ở VN (thay vì Đông Dương).

 

– Ông Hồ có mặt ở Liên Xô lâu đến vậy, mà địa vị trong Quốc Tế CS lại thua xa mấy vị hậu sinh (Lê Hồng Phong, Trần Phú…). Rõ ràng Stalin đã nhìn ra chân tướng ông. Phải chăng, háo hức đem chủ nghĩa Mác-Lê vào VN chính là các vị trí thức trẻ tuổi và hăng tiết này? Nhưng họ cũng không thể nhận vinh dự là “đầu tiên” đưa chủ nghĩa Mác Lê vào VN đâu.

 

– Ai có dịp may được viết Tuyên Ngôn Độc Lập cũng muốn đưa hết tâm tư, hoài bão, chí hướng và hiểu biết của mình vào đấy. Và mong nó trường tồn.

 

Ông Hồ ở Liên Xô từng ấy năm, thạo tiếng Nga (đã học trường Đông Phương đào tạo cán bộ CS), còn lạ gì bản Tuyên Ngôn của nước Nga XHCN do đích thân Lênin thảo ra, với ý đồ muốn nó hơn hẳn Tuyên Ngôn tư bản?

 

Vậy sao ông Hồ không trích dẫn nửa câu Tuyên Ngôn của Liên Xô, mà lại trích dẫn đầy đủ câu cốt lõi nhất trong Tuyên Ngôn của Mỹ?

 

Tôi thật khó hiểu cho cái ông Cộng Sản “xuất chúng và lỗi lạc” này (lời ca ngợi của đảng CS VN). Tôi nghĩ mãi, chưa có cách nào làm cho cái “văn bản lịch sử” này hết trường tồn, để… theo đó, tên tuổi ông Hồ cũng mai một đi. Chỉ tiếc rằng sức mình không làm nổi, mà trông cậy vào các bằng chứng sẵn có thì vẫn thấy… thiêu thiếu thế nào ấy.

 

– Càng khó hiểu hơn, tuy ông được Đảng CS VN ca ngợi là học trò xuất sắc của Lênin; vậy mà lại soạn hiến pháp Hiến Pháp 1946 – rất phản Lê nin, phản đường lối đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản. Nội dung và tinh thần của nó khác quá xa bản hiến pháp Liên Xô 1924, nhưng lại rất gần các hiến pháp tiến bộ khác. Đây là công trình cả đời người, không phải chuyện giả vờ mà được. Hẳn là ông ý thức rằng hậu thế có thể khen chê khi ông không còn sống trên đời nữa.

 

Ghét ông, tôi chỉ muốn quên hoặc xoá cái câu “nước độc lập mà dân không tự do thì độc lập cũng không ý nghĩa”, hoặc câu “không gì quý hơn độc lập tự do”… mà tài sức không làm nổi. Người Macxit với lý tưởng “thế giới đại đồng” không nói những câu như thế.

 

Khá am hiểu đạo Khổng và Nho học, ông Hồ hay trích các câu danh ngôn của Tàu. Tôi đã lên án ông Hồ là… ăn cắp. Ông nội tôi mắng: Sao cháu ngu thế, cả nước ta có thói quen dùng danh ngôn mà không cần chú thích; ví dụ câu ông nội vẫn nói: Nhân bất học, bất tri lý; hoặc Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân… cần gì phải nói nguồn gốc? Nhưng trong văn bản quan trọng (Di Chúc) khi trích thơ, ông Hồ đã nói rõ nguồn.

 

Tôi nghiệm ra: mình “ngu” là do… ít tuổi. Đến bác Lữ Phương (lứa tuổi 70), khi tôi hỏi ý kiến ông nội, còn bị ông nhận xét là bác này đã “đặt sự kiện ra khỏi bối cảnh của nó”.

 

– Bài đầu tiên, tôi đã chê “sáu điều” ông Hồ dạy thiếu nhi, chủ yếu là Điều 1: Chỉ dạy “yêu nước, yêu dân” mà không nhắc gì tới cha mẹ, ông bà. Ông nội tôi hỏi lại: Nếu Điều 1 thay bằng “yêu đất nước, yêu cha mẹ” (chỉ 6 chữ thôi nhé) có ổn không?

 

Vả lại, dù có đáng phê phán gì gì đi nữa, thì chúng ta không thể phê phán 6 điều này là mang ý thức hệ cộng sản được.

 

– Di Chúc là tâm trạng và suy nghĩ thật của người sắp chết. Đã từng viết hàng ngàn bài báo, sao ông cứ loay hoay mấy năm trời với bản Di Chúc chỉ có vài trang? Liệu ông Hồ có nhu cầu viết ra suy nghĩ và tâm trạng thật của mình (nghĩa là viết cho hậu thế)? Nếu có, ông rất hiểu rằng phải có chữ ký của ông Lê Duẩn thì di chúc mới được công bố. Ông có quyền không viết di chúc, nhưng có lẽ ông muốn đời sau hiểu ông (tuỳ ý khen chê) nên ông đã viết. Vâng, cứ viết. Còn chuyện công bố thì phải có ý kiến của đảng. Có lẽ loay hoay là do vậy.

 

Ghét ông, tôi chỉ có thể phê phán ông là… đồ hèn. Nhưng phê như thế, liệu có làm đổ được một nhân vật lịch sử?

 

Thành thật mong chờ quý vị.

Thao Thao

(Dân luận)

Ngư dân Việt ‘bị tàu lạ bắn chết’

Báo nói tàu cá Việt Nam bị tấn công khi đang ở vùng biển gần Campuchia

Báo trong nước đưa tin một ngư dân Việt Nam bị những người trên một tàu chưa xác định rõ danh tính bắn chết.

 

Trong tin đăng tải ngày thứ Ba 13/8, tờ Thanh Niên cho biết ngày 11/8, tàu cá số hiệu BKS CM 99488 TS với 20 ngư dân trên tàu đang hoạt động trên vùng biển giáp ranh giới với Campuchia, cách đảo Thổ Chu (thuộc Vịnh Thái Lan) khoảng trên 30 hải lý về hướng tây bắc thì bị những người đi trên một ‘tàu lạ’ dùng súng bắn.

 

Báo này nói thuyền viên Trần Văn Út, 38 tuổi, bị trúng đạn và chết trên tàu. Sự việc xảy ra vào lúc khoảng 7 giờ rưỡi tối 11/8.

 

Thuyền trưởng tàu Hoàng Đức Hữu được nói đã báo cáo sự việc với đồn biên phòng Sông Đốc, đồng thời điều khiển tàu cá chạy vào bờ.

 

‘Đang điều tra’

 

BBC đã liên lạc với bộ phận tác chiến của đồn biên phòng nhưng bị từ chối trả lời với lý do là sự việc “đang trong quá trình điều tra”.

 

Hồi tháng Bảy năm ngoái, đại diện của Biên phòng Cà Mau cũng cho BBC biết hai tàu cá khác của ngư dân địa phương đã bị một tàu nước ngoài không rõ danh tính “tiến gần và dùng súng bất ngờ tấn công” khi đang đánh bắt ở Vịnh Thái Lan.

 

Thời gian qua, liên tục xảy ra những vụ ngư dân Việt Nam bị tấn công khi đang hoạt động đánh bắt trên biển, nhưng chủ yếu ở vùng biển Hoàng Sa.

 

Ngày 9/7, hai tàu cá của ngư dân huyện đảo Lý Sơn đã bị tàu hải giám Trung Quốc tấn công và thu giữ tài sản khi đang đánh bắt gần khu vực đảo Phú Lâm.

 

Trước đó, vào đầu tháng Sáu, một tàu cá của ngư dân tỉnh Thanh Hóa cũng bị một ‘tàu lạ’ khác đâm chìm, khiến một người thiệt mạng.

 

Vào cuối tháng Năm, một tàu cá khác của ngư dân Quảng Ngãi bị một tàu hải giám của Trung Quốc mang số hiệu 246 đâm vỡ.

 

Hồi cuối tháng Ba, cũng một tàu của Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc đuổi và nổ súng bắn cháy cabin gần đảo Hoàng Sa.

(BBC)

Manila muốn Mỹ đưa thêm nhiều phương tiện quân sự đến Philippines

Chiến hạm USS Chung Hoon tham gia cuộc tập trận Mỹ – Philippines gần Trường sa – AFP

 

Chính quyền Manila vào hôm nay, 12/08/2013, cho biết sẽ cố gắng đề nghị Washington cho phép Philippines tận dụng các loại trang thiết bị của Mỹ hầu bảo vệ lãnh thổ của mình. Trong các nội dung cuộc đàm phán về việc mở rộng một thỏa thuận quốc phòng Mỹ-Philippines bắt đầu trong tuần này, có đề nghị cho quân đội Mỹ bố trí các phương tiện tại các căn cứ trên lãnh thổ Philippines.

 

Theo hãng tin Pháp AFP, Ngoại trưởng Philippines Albert Del Rosario cho biết là Hoa Kỳ đã đồng ý trên nguyên tắc việc cho phép quân đội Mỹ hiện diện đông đảo hơn tại nước đồng minh châu Á này.

 

Cuộc họp tới đây sẽ tập trung trên việc thảo luận các quy tắc chi phối việc tăng cường hiện diện đó, và Philippines muốn đảm bảo sao cho thỏa thuận sắp tới sẽ giúp họ củng cố thêm năng lực quốc phòng của mình.

 

Ông nói : « Chúng tôi sẵn sàng tìm kiếm mọi nguồn lực, xây dựng mọi liên minh, làm tất cả những gì cần thiết để bảo vệ những gì thuộc về chúng tôi, bảo đảm an ninh quốc gia, bảo đảm an toàn cho dân chúng ».

 

Philippines đang muốn được Hoa Kỳ hỗ trợ mạnh mẽ hơn về mặt quân sự vào lúc tranh chấp chủ quyền lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông ngày nghiêm trọng hơn.

 

Hoa Kỳ vẫn nói là không đứng về phe nào trong cuộc tranh chấp này, nhưng đang tìm cách tăng cường sự hiện diện quân sự tại Philippines, trong khuôn khổ chiến lược xoay trục qua châu Á của Tổng thống Obama.

 

Quân đội Mỹ rút khỏi các căn cứ của mình ở Philippines vào năm 1992, nhưng một thỏa thuận mới năm 1999 đã cho phép quân đội Mỹ trở lại đây, tham gia những cuộc thao diễn quân sự hỗn hợp. Hàng ngàn lính Mỹ như thế đên đây trong các cuộc tập trận thường kỳ.

 

Quân đội Mỹ cũng luân phiên đến miền Nam Philippines từ 2002, giúp chính quyền Manila chống lại lực lượng hồi giáo thân Al Qaida. Philippines cho biết thỏa thuận mới sẽ mở đường cho nhiều cuộc tập trận chung khác.

 

Trả lời báo chí hôm nay, Thứ trưởng Quốc phòng Philippines, ông Pio Lorenzo Batino, giải thích là trong các cuộc đàm phán mới, Manila cũng tìm cách đế cho Mỹ bố trí sẵn các loại thiết bị quân sự tại các căn cứ Philippines. Philipppines muốn sử dụng các phương tiện này để bảo vệ lãnh thổ trên biển của mình.

 

Cuộc đàm phán Mỹ – Philippines sẽ bắt đầu ngày 14/08/2013 tới đây tại Manila. Các quan chức Philippines từng cho biết là Manila muốn đúc kết thỏa thuận trong năm nay.

Mai Vân (RFI)

Hối lộ ngành dược ‘chuyện thường ở TQ’

GSK nói đang hợp tác điều tra với công an Trung Quốc

 

Các công ty dược nước ngoài làm ăn tại Trung Quốc thường xuyên hối lộ, theo điều tra của BBC.

 

Năm nhân viên bán dược phẩm cho các công ty nước ngoài nói với BBC rằng các công ty của họ đã hối lộ để tăng doanh thu.

 

Tất cả những người này muốn giấu tên vì lo ngại sẽ mất việc.

 

Tiết lộ này đưa ra trong lúc có bê bối hối lộ ở Trung Quốc liên quan tập đoàn GlaxoSmithKline.

 

Một người bán hàng nói với BBC công ty ông ta trả 1,000 đôla để hàng được bán tại một bệnh viện.

 

Trong trường hợp này, một sản phẩm ban đầu bị bệnh viện từ chối bán, gây “mất mặt” cho ông ta và công ty.

 

“Chúng tôi tìm kiếm một cách thức nhanh chóng,” người này nói.

 

Ông ta thừa nhận rằng nói một cách nghiêm khắc, khoản tiền này có lẽ là hối lộ và cấp trên ông ta đã ký duyệt.

 

“Có lẽ chúng tôi còn tốn hơn nếu không hối lộ,” ông nói.

 

Tháng trước, công an Trung Quốc cáo buộc tập đoàn Anh GlaxoSmithKline có “hành vi như mafia”.

 

GSK bị tố cáo chuyển đến 320 triệu bảng thông qua các dịch vụ lữ hành để giúp hối lộ bác sĩ và quan chức.

 

Một viên chức của GSK đang bị giam, người Trung Quốc, nói trên truyền hình nhà nước rằng tiền hối lộ khiến giá sản phẩm tăng một phần ba.

 

GSK nói họ đang hợp tác điều tra.

(BBC)